THƠ_Đoàn Ngọc Nam

K1 phe ta có khá nhiều bạn có tài làm thơ rất hay. CNN xin giới thiệu với các bạn một trong những tài năng thi sĩ của K1 : bạn Đoàn Ngọc Nam, một thành viên của nhóm “Thơ Đường Cóc K1″ với biệt danh Cóc Ươn. Dưới đây là một vài bài thơ  của bạn gởi tới CNN:

TIỀN ĐỒN CẦU CẨM LỆ
(Ai về Cẩm Lệ viếng thăm,
Thuốc rê nổi tiếng lạnh căm đỡ buồn.)

CamLe bridge

Qua cầu Cẩm Lệ nước trong xanh
Cảnh vắng chiều hôm lạnh gót hành
Lính trận trấn đồn lo kiểm soát
Con đường xuyên tỉnh giữ tuần canh
Hậu phương cho thuốc trao tay lẹ
Tiền tuyến nhận tình quấn điếu nhanh
Bảo vệ quê hương lưu chứng tích
Anh hùng vận lỡ mộng không thành
ĐNN

CẢNH LÀNG QUÊ

Canh Que

Vườn rộng rào thưa cảnh thái bình
Hàng cau trước gió lá rung rinh
Võng đưa lay nhẹ chàng mơ mộng
Đầu gội chải trơn thiếp liếc tình
Lạc nghiệp siêng năng vui hạnh phúc
An cư chịu khó hưởng phồn vinh
Chiều buông ríu rít chim về tổ
Làng xóm chung lo cúng kiến đình.

ĐNN

TÌNH QUÊ

Gió đưa bay bổng bông gòn,
Quê hương em đó sắt son giữ lòng.
Trông về quê quán ước mong,
Ly hương cách biệt mãi trông đợi chờ.
Ban đêm bóng tối mập mờ,
Đèn kia soi sáng thả lờ giăng câu.
Chờ cho nước đục còn lâu,
Hỏi thăm đàn ấy cau trầu ăn chưa?
Anh hỏi thì em xin thưa,
Trầu nhà thì đã trầu người chưa quen.
Gặp nhau cửa ngõ cài then,
Biết đâu kỳ ngộ trăng rằm sáng trưng.
Say tình vừa ý bụng ưng,
Sính lễ sáu quả khay bưng tới nhà.
Chân quê chẳng phải rườm rà,
Đám cưới đi bộ qua phà rước dâu.
Tình thâm nghĩa nặng ân sâu,
Trăm năm gắn bó trước sau một lòng.
ĐNN

ĐI LỄ CHÙA
(Chùa Non Nước ĐN)

Chua NonNuoc

Lên núi leo từng cấp
Mỏi chân chưa đến chùa
Nữ sinh đâu chịu thua
Cô hàng vai gánh nặng
*
Theo sau mau cho kịp
Thỏa mãn khách cần mua
Trưa hè thèm me chua
Nước dừa trong ngọt mát
*
Vào chùa khấn lễ Phật
Vận may đến năm nay
Nên duyên nguyện ăn chay
Cầu ơn trên phò hộ
*
Người yêu đi thi đỗ
Nhập ngũ ra làm quan
Ngày cưới pháo nổ vang
Rượu giao bôi ly cạn…

ĐNN

Posted in Tác Giả, Đoàn Ngọc Nam | Để lại bình luận

VUI CƯỜI

laughing policeANH HÙNG XHCN

Trong một đêm họp tổ dân phố, tên tổ trưởng gốc Bắc kỳ 75 hỏi :
– Có đồng chí “lào” biết kể một chuyện về người anh hùng của Quân Đội Nhân Dân ta không ? Nếu hay thì sẽ được tổ thưởng cho một “nạng” muối.
Một người giơ tay nói: “Tôi xin kể ạ.”
– Được, nói đi.
– Anh hùng Lê Quá Đói đã đem thân mình chắn lỗ châu mai lô cốt của bọn Pháp cướp nước ạ.
Cả tổ dân phố nhao nhao lên:
– Hoan hô anh hùng Lê Quá Đói ! Hoan hô ! Hoan hô !
Bỗng ở cuối phòng có một người vừa gầy vừa ốm đứng dậy la lớn:
– Tôi, xin nói rõ rằng: “Lê Quá Đói anh hùng cái con mẹ gì ! Nó đói quá chém vè không nổi nên bị té xuống lỗ châu mai của lô cốt địch. Trước khi ra trận nó nói với tui là phần ăn của nó phải chia một nửa cho vợ nó vừa mới đẻ ở nhà” !!!
Có tiếng xì xầm: ”À, thì ra là thế. Xưa nay cứ tưởng. Tuyên truyền “náo” phét. Đồ xạo !!!

K 1 THANH HOÀNG

Posted in Tin Tuc Nội Bộ | Để lại bình luận

HỌP MẶT PICNIC HÈ CỦA ANH CHỊ EM K1 & GIA ĐÌNH TẠI BẮC CALI

IMG_7478[1]

Tường trình bởi K1 Nguyễn Hoài Ân:

Trời chưa kịp sáng, vầng dương còn ẩn dạng, mới 5:30 AM ngày chúa nhựt 26 tháng 7 năm 2015, nghe tiếng gõ cửa, K1 Đinh văn Hạp vội vàng mở cửa thì té ra đó là tiếng gõ cửa của K1 Nguyễn Hoài Ân. Anh đến để chở K1 Đinh văn Hạp tới công viên Shadow Cliffs Park thuộc thành phố Pleasanton, cách San Jose 22 miles về hướng Bắc để chíêm chỗ party picnic cho gần 40 anh chị em K1 và gia đình đang sinh sống tại miền Bắc Cali họp mặt hè. Công viên nầy vừa đẹp vừa mát. Dưới có hồ tắm rộng hơn một mile vuông, trên có sân chơi với thảm cỏ xanh tươi dưới những bóng cây dăm, cao mát rượi. Trên mặt hồ điểm thêm những bầy le le, vịt nước với những con ngỗng trời kêu hót bơi lội lung tung. Trên cành, đàn chim chìa vôi thì thào, thi nhau múa hát lảnh lót êm tai, làm cho bầu không khí vốn đã sinh động càng thêm sinh động. Cảnh,  người và vật hoà quyện bên nhau tạo nên một cuộc sống thiên nhiên đầy huyền dịu, bí ẩn không bút mực nào tả hết. Chỉ có người trong cuộc mới cảm nhận được và tận hưởng hết cái hay, cái đẹp, cái kỳ bí mà trời đất trao tặng cho con người.
I. TOÁN TIỀN SÁT.
Trước đó 4 ngày, vào ngày 21 tháng 7, năm 2015, anh em có đề cử  một toán tiền sát đến tận nơi quan sát coi công viên Shadow Cliffs nầy thế nào rồi sẽ lấy quyết định chung cho ngày 26 tháng 7 sắp tới..
Toán tiền sát gồm có 8 người như sau: Đinh văn Hạp, Nguyễn hoài Ân, vợ chồng Bửu Hồng, vợ chồng Trần quốc Nại, vợ chồng Nguyễn hữu Nhật. Tám người lên một chiếc xe van do K1 Trần quốc Nại lái. Ngồi để ghi nhận, quan sát đường đi để sau nấy hướng dẫn anh em  đi cho dễ, khỏi bị lạc đường vì anh em tham dự đông, chia ra làm nhiều xe.

IMG_7538[1]
II. CHIẾM CHỖ.
Sở dĩ tôi và anh Hạp chịu khó thức sớm để làm nhóm tiền đạo xung kích chiếm chỗ trước là do ACE K1 giao phó nhiệm vụ. Là nhóm chiến binh tiền đạo, hai chúng tôi phải cố gắng thi hành nhiệm vụ, chiếm ba, bốn bàn dưới bóng mát của mấy cây to, gần cửa ra vào, được parking gần để dễ mang thức ăn vào và đặc biệt là gần nhà vệ sinh. Như vậy mới đủ chỗ cho gần 40 anh chị em K1 và gia đình tham dự, ăn uống và sinh hoạt văn nghệ. Chúng tôi hoàn thành nhiệm vụ một cách tốt đẹp. Nếu đến trễ hay sau 7, 8 giờ AM thì hết chỗ tốt. Chúng tôi lại phải bị thất hứa với anh em. Nên hai anh em chúng tôi chịu thức và đi sớm là như vậy. Chứ thực ra hai chúng tôi cũng đều trên bảy bó hết rồi.
Đúng 6 giờ 01 phút sáng ngày chúa nhựt 26 tháng 7, xe của chúng tôi vừa chạm cửa trạm bán vé. K1 Đinh văn Hạp vội vàng mở cửa, nhảy xuống xe, một tay cầm bốn chiếc mặt bàn, tay kia ôm ba chai nước cùng chùm bong bóng màu hồng hình quả tim quá dễ thương cấp tốc rời xe, chân bước nhanh về phía chỗ có bốn chiếc bàn dưới các cây to có nhiều bóng mát. Nhanh tay đặt bốn chiếc mặt bàn lên bốn cái bàn dài mà ngày 21 vừa qua, toán tiền sát đã đồng ý chọn sẵn. Sau đó hai chúng tôi trải mặt bàn đồng thời giành xong được chốn chỗ tốt. Chúng tôi cũng không quên trang trí cho mỗi bàn một quả bong bóng màu hồng có hình quả tim mà K1 Hạp đã khéo chọn lựa khi tham dự đám cưới con của một người bạn vao tối thứ bảy ngày 25/7/15. Đáng khen K1 Hạp rất chu đáo làm cho buổi party và họp mặt của anh chị em và gia đình K1 miền Bắc Cali càng đẹp mắt, hài lòng.

IMG_7501[1]
Chúng tôi mới vừa sắp đặt xong, ngồi nghỉ, chưa kịp mở chai nước trà ra để uống do k1 Hạp mang theo thì khoảng vài phút sau có mấy gia đình người Mễ ào ào kéo tới. Họ xông vào định chiếm bốn bàn mà chúng tôi đã chiếm. Thấy chúng tôi đã chiếm, chúng cứ kỳ kèo, nài nỉ mãi, giải thích gì chúng cũng xin nhường bớt cho chúng một bàn. Thấy vậy, tôi bảo với Hạp thôi mình nhường cho chúng một bàn đi. Thấy chúng tôi tỏ ý nhường cho chúng một bàn dưới bóng cây to, gần bờ hồ, chúng tỏ vẻ vui mừng và “thank you” rối rít. Số anh em còn lại vì đi xe chung nên phải chờ đợi nhau cho đến 9:15 AM mới có mặt đầy đủ.
III. KHAI MẠC
Sau khi anh chị em K1 và gia đình có mặt đầy đủ gần 40 người, trong đó có 4 vị khách mời là vợ chồng K2 Nguyễn Ngọc Thụy, vợ chồng K3 Thái Văn Hoà. Chúng tôi bắt đầu làm lễ khai mạc bằng hợp ca bản “Việt Nam, Việt Nam …. “ do Trần Quốc Nại bắt giọng với sự phụ hoạ của Nguyễn Hữu Nhật, phu nhân Bửu Hồng, phu nhân Trần Quốc Nại.

IMG_7527[1]
A. THÂU THẬP Ý KIẾN CHO NGÀY ĐẠI HỘI 50 NĂM HỌC VIỆN.
Sau khi làm lễ khai mạc xong, chúng tôi quây quần ngồi trên một tấm bạt to do k1 Nguyễn Hữu Nhật mang theo. Khởi đầu anh Đinh Văn Hạp đại diện cho k1 Bắc Cali muốn biết ý kiến của tất cả anh chị k1 ở Bắc Cali về ngày Đại Hội Kỷ Niệm 50 Năm Ngày Thành Lập Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia tại Nam Cali.
– Thưa các bạn K1. Cho tôi biết ý kiến của các bạn muốn tổ chức lễ kỷ niệm 50 năm Ngày thành lập Học Viện CSQG trước July 4th, vào lễ July 4th, hay sau ngày lễ July 4th, 2016 để tôi đúc kết cho anh trưởng K1 Nhữ Đình Toán biết để làm tài liệu thảo luận với ban tổ chức ngày đại hội nói trên. Anh Đinh văn Hạp hỏi.
Các anh chị em có mặt tại chỗ nhiệt tình đóng góp ý kiến. Trong số tất cả anh em đóng góp ý kiến. Trong đó có ý kiến của hai vị khách mời là Thái văn Hoà và Nguyễn Ngọc Thụy. K1 Phan Quang Nghiệp và một số anh em k1 khác. Nhưng đáng chú ý nhất là ý kiến của K1 Huỳnh Minh Thanh với 5 điểm sau đây.
1. Ý Kiến Của K1 Huỳnh Minh Thanh:
(a). Ta nên tổ chức ngày đại hội vào dịp July 4th. Vì ngày July 4th 2016 rớt vào ngày thứ hai đầu tuần. Ta sẽ có hai ngày cuối tuần thứ bảy và chúa nhựt của tuần lễ trước. Cộng thêm ngày July 4th ta có được 3 ngày nghỉ chánh chức. Rất tiện lợi cho anh em còn đi làm.
(b). Khoá 1, 2, phần lớn anh em đã retired hết. Khoá 3, 4, 5 cho đến khóa 10, 11 anh em phần lớn còn đi làm, job diếc lúc nầy cũng khó khăn. Khi hãng cần, xin nghỉ cũng rất khó khăn, phiền hà, e rằng các bạn ấy cũng trở ngại khi đi dự đại hội nếu ta tổ chức trước hay sau ngày July 4th mà không nhằm ngày lễ. Chi bằng ta lợi dụng hai ngày nghỉ cuối tuần, cộng thêm ngày July 4th, tổng cộng là 3 nghỉ liên tiếp thì tiện cho anh em còn đi làm hơn.
(c). Sẵn nghỉ July 4th, muốn đi chơi ta nên lợi dụng làm một cuộc hành trình cả gia đình qui tụ về Nam Cali để dự đại hội cũng vui vậy. Đồng thời để tập cho đàn con cháu hậu duệ của chúng ta biết đến ngày thành lập Học Viện CSQG và biến ngày ấy trở thành truyền thống cho bọn chúng mà nối gót ông cha.
(d). Chúng ta là ông bà thường hay săn sóc con cháu của chúng ta, thay cho cha mẹ chúng phải đi làm. July 4th ai cũng được nghỉ 3 ngày liên tiếp. Ta rảnh không phải coi con cháu đó là dip tốt ta đi dự đại hội có phải là tiện không?
(g). Nếu ta tổ chức đại hội sau ngày July 4th có nhiều anh em đi chơi trong July 4th hết tiền thì tiền đâu còn đủ để đi tham gia đại hội. Chẳng lẽ cứ đi hoài thì tiền đâu cho đủ. Ngoại trừ một thiếu số may mắn được qua Mỹ lâu năm.
2. Ý kiến Của Các Bạn Khác:
(a). Hai vị khách mời: Thái Văn Hoà, Nguyễn Ngọc Thụy có ý kiến đại khái như sau:
– Ta bàn ở đây là bàn chung cho tất cả anh em ở xa và ở gần, ở tất cả mọi tiểu bang chứ không phải riêng gì ở Cali mà thôi. Nên chúng ta nên tìm một giải pháp nào thuận tiện nhứt, khả thi nhứt để tất cả anh em có dịp về họp mặt càng đông thì càng tốt. Nhưng dù sao, ý kiến của các anh K1 thì cũng có trọng lượng hơn.
(b). Ý Kiến Của K1 Phan Quang Nghiệp:
– Năm năm, mười năm mới có một kỳ đại hội để họp mặt anh em một lần. Chúng ta đã già hết rôi. Các anh em ở các tiểu bang xa, ngại vì vé máy bay vào mùa July 4th mắc điều đó anh em chúng ta hoàn toàn thông cảm. Nhưng từ đây đến ngày đại hội vẫn còn xa, một năm nữa lận. Các bạn ở các tiểu bang xa ấy nên tiết kiệm một ngày một chút để mua vé máy bay về họp mặt với anh em trong 3 ngày July 4th, 2016 cho vui. Hơn nữa các bạn ấy nên mua vé trươc 3, 4 tháng trước ngày đi thì giá chắc không mắc lắm đâu? Còn riêng các bạn nào muốn họp mặt gia đình vào dịp lễ July 4th thì xin chịu khó hy sinh một chút để có mặt với anh em trong ngày đại hội HVCSQG. Ta có thể dời lại ngày họp gia đình vào Lễ Tạ Ơn. Giáng Sinh thì cũng được. Muốn họp mặt gia đình có rất nhiều ngày lễ trong năm. Có nhiều lễ nghỉ đến 4, 5 ngày hay thậm chí một tuần lễ nữa. Còn họp mặt HVCSQG, 5, 10 năm mới có một lần. Nếu hẹn kỳ tới, chắc gì anh em ta còn đủ sức khỏe để đi hay không? Hay đã “ngủm” bà chè rồi.
B. KẾT THÚC BUỔI HỌP:
Kết thúc buổi họp của anh chị em K1 miền Bắc Cali là đồng ý đề nghị với anh Nhữ Đình Toán, Trưởng K1 trình bày với Ban Tổ Chức là nên chọn ba ngày 2, 3, và July 4th, năm 2016 để tổ chức kỷ niệm 50 năm ngày thành lập HVCSQG.
IV. PHẦN ẨM THỰC VÀ GIẢI TRÍ:
Thực phẩm do Bửu Hồng và hiền thê phụ trách. Phần giải trí do Trần Quốc Nại và hiền thê cùng một số anh chị em phụ hoạ.
A. Ẩm Thực:
Do bàn tay khéo léo của phu nhân Bửu Hồng với sự phụ hoạ của phu nhân Trần Quốc Nại, Đinh Văn Hạp, nên chúng tôi có những món ăn ngon, tươm tất không chỗ chê. Gà rô ti ăn với bánh mì, gà xé phai trộn salad, cháo gà thơm phức, nóng hổi, vừa thổi vừa ăn. Thịt heo quay da dòn ngấu do chính tay phu nhân của Đinh văn Hạp làm. Rau câu, thạch, nước đá chanh, cà phê, thức ăn tráng miệng, trái cây đủ các chủng loại.
Trước khi vào tiệc, chúng tôi lại đựơc hát những bài nhạc vui từ thời còn thuở tắm mưa. Nhưng nghe lại vẫn thấy hay, nõn nà, vui nhộn làm sao ấy? Đó là bài “ Nào về đây. . . “ do K1 Trần Quốc Nại bắt nhịp.
Khi ăn xong anh em kéo nhau đi dạo quanh công viên và bờ hồ. Anh em nào muốn tắm thì tha hồ cứ tắm. Người ta tắm rất đông có đủ mọi sắc dân, bơi lội tung tăng thoả thích. Sau đó chúng tôi trở lại để dự các cuộc chơi sau đây.

IMG_7506[1]
B. PHẦN GIẢI TRÍ. Sau phần ẩm thực chúng tôi bắt đầu các trò chơi như:
a. Binh Sập Xám: Các bạn có máu đỏ đen như Phan Quang Nghiệp, Hào, Hoà và một vài người thân hữu nữa binh sập xám cho vui. Ăn thua chỉ một vài đồng cho có vị chớ không chơi lớn. Sòng sập xám cũng hơi đắt khách. Kéo dài cho đến quá xế chiều mới đóng cửa.
b. Đố Vui Có Thưởng:
Kế tiếp là phần đố vui có thưởng, nhưng đặc biệt trong phần đố vui có thưởng. người trúng thưởng không được nhận lấy phần quà để làm của riêng của mình mà chỉ nhận tạm thời, tượng trưng mà thôi. Khi xong phần đố vui có thuởng phải trả lại cho ban tổ chức để làm phần thưởng cho phần Lotto kế tiếp vì không chuẩn bị trước cho đủ quà nên BTC phải đặt điều kiện như vậy.
c.. Phần Lotto:
Phần chơi Lotto nầy khác hơn phần đố vui có thưởng là nếu ai được trúng giải thì được giữ phần thưởng của mình. Lotto do K1 Huỳnh minh Thanh cung cấp. Phần thưởng gồm có mười mấy phần quà và ba bao lì xì. Chẳng biết mỗi bao có bao nhiêu tiền trong đó, nhưng nghe lỏm bỏm từ đâu đấy, trong đó có bao lì xì chứa tới hai trăm dollar lận. Nghe qua rất hấp dẫn.
K1 Huỳnh Minh Thanh và Trần Quốc Nai phụ trách kêu. Còn tất cả anh chị em và gia đình được K1 Nguyễn Hoài Ân phát cho ba miếng lotto cho mỗi người. Cuộc chơi lotto rất hào hứng và vui nhộn. Sau khi các phần quà và ba bao lì xì đã được trao thưởng hết, trời đã xế chiều. nhìn đồng hồ đã 3:30 PM. Chúng tôi vội vã gom góp hết đồ đạc để lên đường trở vế nhà mà trong lòng còn cưu mang theo những nỗi niềm, những dư âm, những lời nói thân quen, những tiếng cười rộn rã hồn nhiên trong Học Viện, những giọng nói nồng ấm yêu thương của gần 50 năm trôi qua đã bừng sống dậy trong lòng tôi. Thật hạnh phúc thay, hạnh phúc biết bao. Hạnh phúc sẽ kéo dài trong suốt quảng đời còn lại của chúng tôi.
Cám ơn BTC, cám ơn các vị phu nhân, cám ơn tất cả các bạn. Hẹn kỳ họp mặt sắp tới của tất cả anh chị em và gia đình CSQG miền Bắc Cali.
K1 Nguyễn Hoài Ân tường trình

This slideshow requires JavaScript.

Posted in Tin Tuc Nội Bộ | Để lại bình luận

Mừng sinh Nhật CNN 4 tuổi

Chuc mung CNN 4 tuổi  TP

Posted in Tin Tuc Nội Bộ | Để lại bình luận

SAIGON SAU 40 NĂM – Song Lam

Bài lượm lặt trên net:

image001

Cuối cùng thì tôi cũng về cái ổ của mình. Nằm thẳng cẳng, hai tay đan trên ngực, mắt nhắm nghiền, tôi giống hệt như những người được Chúa gọi về. Chỉ có khác đôi điều là còn thở phì phò và trái tim còn đập lổn nhổn khi trồi khi sụt. Ba tuần lễ ở Sàigon để thăm lại người mẹ ra đi năm ngoái, tôi như con thú hoang đi lạc. Mọi thứ đều lạ lẫm, trễ tràng. Sàigon thật sự không còn của riêng tôi.1965 - Ben Thanh 2

Đứng thật lâu ở cửa Tây chợ Bến Thành, ngay tiệm vàng Nguyễn Thế Bài trước 75, tôi không hiểu mình muốn tìm gì, gặp ai trong lúc này. Con đường Lê Thánh Tôn ngày xưa đi học bằng xe đạp đôi lần dừng lại vì xe bị tuột sên, có ít nhất vài anh con trai tới sửa dùm. Bây giờ, đứng đây cả buổi, nhìn ngó tứ tung, chẳng có ma nào ngó tới tôi. Buồn tình, tôi đi lang thang. Đi bộ lòng vòng ngang kem Bạch Đằng, tôi ngán ngẫm chẳng thèm vào. À, nhà sách Khai Trí cũ đây rồi. Vô chút. Hình bóng cũ nào còn đây, sách vở ích gì cho buổi ấy? Tôi mua vài quyển sách dạy nhạc, Tự học Tây Ban Cầm với ước mong dợt lại bài Thu Ca ngày nào, bài dư âm kỷ niệm ngày hai đứa mới quen nhau, bài Thuyền và Biển mà mấy đứa em già chế lại hát như thế này: “Nếu phải sống xa em, anh chỉ còn bão tố. Nếu phải sống bên em, anh chỉ còn… cái khố.”

Bùng binh Sàigon ngày nào có tượng đài Trần Nguyên Hãn oai phong, tượng nữ sinh Quách thị Trang bằng đá trắng… nay đã mất tăm, mất tiêu. Xe cộ thật nhiều, ồ ạt, ào ào khiến tôi chóng mặt.

Sàigòn bây giờ đầy dẫy, ngập tràn nhà cao tầng không khác gì các đô thị văn minh Âu Mỹ. Sàigon có Bicotex Trung tâm tài chính, mà dân Saigon gọi là bà đầm bưng mâm xôi, Saigon có Center Tower 72 lầu, Saigon có đường hầm bắc qua sông Thủ Thiêm. Bến đò Thủ Thiêm bên bến sông Bạch Đằng năm xưa chạy xập xình, ành ạch sóng nước cả ngày cả đêm nay đã không còn. Con đò Thủ Thiêm đã lùi vào dĩ vãng! Trong trí nhớ người dân Sàigon vẫn còn câu hát: “Bắp non đem nướng lửa lò. Đố ai ve được con đò Thủ Thiêm”. “Con đò” Thủ Thiêm tức là cô lái đò trẻ tuổi xinh đẹp chèo đò đưa khách sang sông. Tôi thích quá chừng chữ “ve” này, mà chữ “cua” hay chữ “dê” không tài nào sánh kịp!30xbvhx

con-gai-mien-taySàigon có cầu vượt, có xa lộ Đông Tây, có siêu thị lớn nhỏ sang trọng không thua gì ở Mỹ. Sàigon có tất cả, nhưng Saigon không có nụ cười.

Sàigon không có nụ cười? Các bạn có cho rằng tôi nói quá sự thật không? Một lần nữa, tôi xin xác định: Saigon không có nụ cười. Trong công việc hàng ngày của tôi, tôi cười với khách hàng hàng trăm lần, nói hai chữ “cám ơn” hàng ngàn lần. Saigon không có được chuyện này.

Hàng ngàn chiếc xe gắn máy đổ xô ra đường mỗi giờ, mỗi ngày, mọi người chen lấn nhau, tranh giành nhau từng centimet đường, mặt mày hằm hè như sắp sửa gây gổ, chửi mắng nhau và mặt lạnh như… tiền Việt Nam. Vào cơ quan chính quyền, quý vị sẽ thấy được sắc mặt này: họ nhìn mình ghẻ lạnh, soi mói coi mình thuộc tầng lớp nào trong xã hội, họ nhìn qua cách ăn mặc để đoán xem mình có tiền nhiều hay ít… ôi cái nhìn xa lạ, dửng dưng, không có một chút tình cảm con người nào hết. Sao kỳ vậy cà? Tôi tự hỏi mình. Biết hỏi ai bi giờ?

Saigon có những bộ trang phục đắt tiền, những chiếc xe hơi bạc triệu, những biệt thự sang trọng với phòng master bedroom dát vàng ròng bốn số chín, nhưng Saigon không có được tình yêu thương. Saigon vắng bóng lòng nhân ái và chết tiệt sự bao dung.

Những ngày cận kề Christmas, Saigon treo đèn kết hoa cùng khắp những con đường lớn. Những công trình xây dựng còn dang dở khắp nơi gây ra sự kẹt xe dữ dội vào những giờ cao điểm. Dân Saigon ăn nhậu tối ngày, từ sáng sớm cho tới giữa khuya. Quán nhậu san sát, từ bò dê cao cấp cho đến rắn mối thằn lằn. Hình như mọi người đang lâm vào cảnh mê hồn trận cứ ăn nhậu thả cửa chừng nào chết hẳn hay. Tôi có những đêm Saigon mất ngủ triền miên vì tiếng xe gắn máy ầm ầm trong từng hang cùng ngõ hẹp. Bốn năm giờ sáng lại nghe rội rã tiếng rao hàng: “Bánh mì nóng đây, bánh mì nóng đây”. Saigon lúc nào cũng hực hở lửa nóng, rít rịt tay chân, chỉ nhờ mong ngọn gió mát bất chợt.

Tuổi trẻ Saigon bây giờ cao hơn, đẹp hơn, sang trọng hơn. Con gái ra đường không ai biết đẹp hay xấu, cao hay thấp, da trắng mịn màng hay đen thui rổ chằng chịt, vì họ trùm kín mít, chỉ chừa hai con mắt vẽ chỉ đen thui, lạnh lùng. Ai cũng chen lấn, vội vã, chụp giựt. Và hoàn toàn không có một nụ cười nào hết. Ở Saigon ba tuần, tôi không biết mình cười được bao nhiêu lần, chỉ thấy lòng trĩu nặng sầu thương.

Đã nhiều lần tôi thấy được những người già như tôi đã về hưu ngồi trong nhà thu lu bất động. Nếu không bận rộn được làm ô-sin không công cho con cháu thì họ cứ ngồi trước bực cửa nhìn ra ngoài đường. Họ ngồi đó, buồn, bất động và héo tàn.

Central Tower lộng lẫy sửa soạn chào mừng năm mới 2015, sẵn sàng giơ cao dao sắc chém ngọt khách hàng. Ly kem bạc hà chỉ có hai viên kem tròn vo lớn hơn cái trứng cút chút xíu, trả 11 dollars cho tui. Trời ơi giá cả hơn cả bên Mỹ. Nhưng lo gì. Đại gia thừa tiền lắm bạc, “bi nhiêu bi!”

Saigon cũng có những buffet đắt tiền dành cho nhà giàu mới mở mắt sau này như ở Hoàng Yến, Newworld, nhất là ở nhà hàng năm sao Newworld này, ăn trưa 26 dollars và ăn tối 42 dollars trong khi người lao động buôn gánh bán bưng chỉ mong kiếm được 2 dollars/ngày (42.000 đồng Việt Nam). Saigon ơi, nhức nhối lòng tôi.

Mở mắt chào đời ở Saigon, sống và thở với Saigon qua bao nhiêu thăng trầm của đất nước, của thời cuộc, tôi vẫn ôm Saigon vào trong lồng ngực tưởng như lúc nào cũng son trẻ của mình. Xa Saigon 40 năm, Saigon đã ngủ vùi 40 năm, Saigon đã mất đi vẻ thơ mộng, lãng mạn, đã mất đi hoàn toàn văn hóa phương Nam, để trở thành thứ lai căng chú kiết, Tây chẳng ra Tây, Tàu chẳng ra Tàu. Saigon bây giờ vẫn đang còn một triệu ba trăm ngàn người nghèo khổ đói khát lầm than. Có những cái chết vội vàng non yểu, trăm thứ bệnh lạ do thực phẩm độc hại mang đến, Saigon có trăm ngàn chuyện giả từ lông mi giả đến tôm khô, bánh tráng, gạo lúa ăn uống hàng ngày.

Bên cạnh những building cao vòi vọi, những nhà hàng sang trọng, những resort năm sao, quý bạn đọc sẽ còn thấy được những trường học xuống cấp thê thảm, những bệnh viện ghẻ lở hoang phế hàng trăm năm không sửa sang. Quý bạn đọc hãy ghé mắt vào bệnh viện T.C ở Saigon để thấy bệnh nhân nằm la liệt từ hành lang cho đến trước cửa nhà vệ sinh, nằm luôn cả dưới gầm giường. Y tế quả là quá tải và giáo dục đi đoong. Chúng tôi đến thăm đứa cháu họ tại phòng vô trùng của Trung tâm huyết học mà sững sờ: thằng nhỏ chuẩn bị trình luận án tốt nghiệp cao học kinh tế, lại được phát hiện bị ung thư máu. Tôi phát khóc khi nhìn bốn thanh niên trẻ không quá 25, mặt mũi sáng láng khôi ngô với những cái đầu trọc lóc vì vừa trải qua mấy đợt Chemo. Những khuôn mặt trắng bệt đang cần vô máu, mà xác suất sống còn chỉ có từ 20-25% đã làm tôi đau lòng, không biết phải nói gì để an ủi các cháu. Không ai trả lời được câu hỏi tại sao trong khi tiền đóng cho bệnh viện cao ngất ngưỡng được tính bằng hàng chục ngàn dollars, cha mẹ các cháu phải cầm cố nhà cửa, ruộng vườn…

Làm sao ngoảnh mặt quay lưng với những cảnh đời trái ngược ở Saigon: bên cạnh cuộc sống xa hoa dư thừa phủ phê của kẻ có quyền lực, vẫn còn hằng hà sa số cuộc đời của những con người Việt Nam bần cùng đói khát kiếm ăn từng bữa toát mồ hôi, còn những mồ hoang mả lạnh, còn bao nhiêu cái chết tức tưởi, âm thầm… những người muôn năm cũ hồn ở đâu bây giờ? (Vũ Đình Liên-Ông Đồ). Người lính cũ VNCH, người thương phế binh của chế độ cũ vẫn còn sống vất vưởng, lê la đầu đường xó chợ mà sự giúp hàng năm của đồng bào hải ngoại vẫn không thấm thía vào đâu! Chương trình “Cám ơn Anh” hàng năm ở California với số thu lên đến bảy tám trăm ngàn dollars vẫn còn quá ít so với nỗi đau quá lớn, những thương tật trùng điệp của hàng chục ngàn chiến binh sau 75. Chúng ta đời đời chịu ơn họ, cái ơn sâu không bao giờ trả nổi…

Saigon thân yêu của tôi ơi. Em đã ngoài 40 từ 1975, từ dạo người Saigon ken chân vội vã chen lấn xuống tàu bạt mạng thừa sống thiếu chết vượt trùng dương tìm đường trốn chạy, biết bao người đã chìm sâu đáy nước, biết bao nhiêu người lưu lạc phương trời?

Biết nói gì với em hôm nay, Saigon 40? Hôm nay thăm lại Saigon, em chỉ còn trong tôi hình bóng cũ: Con đường Bà Huyện Thanh Quan những chiều tan học mát rượi lối đi, vòng xe quay thanh thản nói cười với bạn, tà áo dài trắng quấn quít mối tình đầu.

“Saigon ơi, tôi đã mất người trong cuộc đời. Saigon ơi, thôi đã hết thời gian tuyệt vời…” (Saigon ơi vĩnh biệt-Nam Lộc)

Tôi vẫn còn hoài hình ảnh Saigon tráng lệ, tươi đẹp trong trái tim già nua khô héo của mình. Và Saigon ơi, tôi còn mãi Saigon xưa trong trí nhớ.

II.

Tôi trở lại Valley Forge vào những ngày cuối của năm 2014, tôi nghe lòng giá buốt với cái lạnh 6 độ F về đêm và những tai ương nổ ra từ khắp thế giới trong khi năm 2015 từng bước đến gần. Hai cảnh sát viên New York bị kẻ gian sát hại ngày 20/12 là vết thương lớn cho nhân dân Mỹ, đặc biệt là cộng đồng New York. Sự sát hại đó có lẽ bắt nguồn từ sự phân biệt chủng tộc âm ỉ, dai dẳng sau khi người thanh niên Michael Brown ngả xuống từ viên đạn của người cảnh sát da trắng trong tháng 8/2014. Và chỉ một tuần sau 28/12, Air Asia của Malaysia mang biển số 8501 lại bị rớt ở đáy biển Java mang theo 162 hành khách và phi hành đoàn, trong khi vừa cất cánh từ Jakarta (Indonesia) đi Singapore được 45 phút…

Dù vậy, ở Times Square New York, trái cầu mà cả thế giới dõi mắt mong chờ count down như một thông lệ chào mừng năm mới, với hy vọng sẽ tốt đẹp hơn năm cũ, đã qui tụ hàng trăm ngàn người trẻ tuổi bất chấp cái lạnh giá mùa Đông. Ở quanh vùng chúng tôi cư ngụ, Valley Forge Casino đã chuẩn bị hàng trăm chai Champagne sẳn sàng mở nnắp để đón khách. Liệu 2015 có khá hơn chăng?Ai mà biết được?

Tôi đã não lòng với đồng hương của tôi ở Saigon Việt Nam, tức Saigon lớn. Còn Saigon nhỏ? Khi nghĩ đến Little Saigon là tôi có chút vui. Sao kỳ vậy cà? Saigon nhỏ hình thành khắp nơi trên thế giới, nơi có người Việt Nam sinh sống và thành lập cộng đồng. Phải chăng người Việt Nam tị nạn khắp nơi trên thế giới muốn tìm lại những gì đã mất? Vì Saigon lớn không còn của mình nữa, mà là của họ, của người chủ mới!

Những lần đến Little Saigon ở Cali, tôi tìm lại được hình ảnh quá khứ, rất Việt Nam. Hình ảnh chiếc áo bà ba, vành nón lá, tà áo dài thanh tú ngày xưa đã không còn thấy ở Saigon lớn, lại vẫn ung dung hãnh diện khoe khoang ở Saigon nhỏ, đặc biệt tôi tìm thấy được con người Saigon xưa với đặc trưng văn hóa Saigon và tôi có được từ họ, những nụ cười thân ái.

Làm sao nói hết được những gian khổ, nhục nhằn của người Việt Nam lưu lạc nơi xứ người từ 40 năm qua? Họ đã từ bỏ hết những gì có được trong tay để làm lại từ đầu bằng bất cứ công việc gì, vị trí nào để mưu sinh nuôi sống gia đình, gầy dựng cuộc sống mới. Biết bao mồ hôi nước mắt đã tuôn đổ cho 40 năm lưu vong? Hai ba giờ sáng phải trở dậy đáp xe buýt đến chỗ làm với đồng lương rẻ mạt, phải sinh hoạt trong những điều kiện eo hẹp, phải tiết kiệm từng đồng bạc kiếm được, và cũng không thiếu những ê chề, tủi nhục trong quãng đường dài nơi xứ người. Nhưng người Việt Nam với bản tính chịu khó, cần cù, chịu đựng gian khổ để gầy dựng tương lai cho thế hệ thứ hai.

Sau 40 năm ròng, lớp người thế hệ thứ nhất đã già rồi, một số người đã ngàn đời yên nghỉ, để lớp trẻ đầy đủ năng lực, trưởng thành vươn lên nơi quê hương thư hai này. Họ có mặt ở các ngành nghề với vai trò lãnh đạo và thật sự bước vào chính trường của Mỹ như Janet, Trí, Andrew… ở Little Saigon Nam Cali, như Nguyễn Xuân Hùng ở Texas hay Tâm Nguyễn ở San Jose… Công việc của họ hãy còn ở phía trước, trong đó có dự định đề nghị Thượng Viện Mỹ can thiệp cho người lính cũ VNCH, những thương phế binh sống vất vưởng ở quê nhà được định cư sang Mỹ, sang Uc để bù đắp phần nào thiệt thòi của họ. Chúng ta hãy cầu nguyện cho mộng ước này thành sự thật!

Người Saigon sống dễ dãi, chan hòa tình cảm với mọi người, với bà con hàng xóm láng giềng, với đồng hương đồng khói. Người viết cứ tự hỏi mình hoài: Ở Cali có nhiều hội đoàn, như Hội Nhớ Huế, Quảng Nam-Đà Nẵng, Bạc Liêu, Gò Công… mà sao không có Hội Saigon? Có thể Saigon là điểm hẹn, điểm đến của các miền đất nước chăng? Ở vùng New Jersey, có Saigon Plaza, có chợ Bến Thành… và cái Logo chợ Bến Thành dùng làm bảng hiệu cho khắp nơi có Saigon nhỏ, tức Little Saigon. Đây là niềm hãnh diện chung cho người Việt Nam, cho Saigon, cho người Saigon, cho nên 40 năm qua, tâm tình ấy vẫn đầy thương, đầy nhớ.

Bây giờ ở Little Saigon Nam Cali chắc đang có những lo toan hạnh phúc? Nào là chuẩn bị Hội Tết hàng năm, cuộc diễn hành ở phố Bolsa, cuộc thi nấu bánh chưng ở Phước Lộc Thọ, thi hoa hậu áo dài truyền thống… để đón mừng năm mới Ất Mùi 2015. Tết Việt Nam vẫn còn mãi trong lòng người Việt Nam, người Saigon!

Những chuẩn bị rậm rịch, rộn ràng của mọi người từ đầu tháng Chạp. Các bà mẹ sẽ lui cui nấu nướng sớm chiều cho ngày 30 Tết cúng rước ông bà, tổ tiên, chào đón Giao thừa. Ngoài chợ lao xao mua sắm đồ ăn thức uống, bánh trái rượu bia và nhất là hoa Tết. Trời ơi làm sao nói hết cái cảm giác vui sướng khi đi dạo chợ hoa tìm mua những cành mai đẹp nhất? Người bán người mua lao xao nói cười, chợ ngày không đủ ngày giờ, còn có chợ đêm nữa chứ! Về đêm Cali mát rượi, đi chợ đêm vừa đi vừa ăn bắp nướng thoa mỡ hành thì hạnh phúc biết bao?

Ngày Tết đến rồi, những chiếc áo dài được phơi phóng, ủi là cho thật phẳng phiu để đem ra chưng diện với mọi người. Áo gấm chữ thọ dành cho các ông, áo gấm đủ màu, đủ các loại hoa Mai lan cúc trúc dành cho các bà và các cô gái trẻ. Ai cũng mặc áo dài, từ trẻ nít cho đến cụ già, thậm chí các dân cử Mỹ lẫn Việt trên truyền hình chúc Tết đồng hương cũng diện áo dài. Áo dài được mùa. Người viết cảm thấy thật vui, thật gần gũi với họ. Ai cũng trang trọng chúc Tết nhau, nói cười thật vui như… Tết.

Người Việt Nam ở Little Saigon nói cười với nhau trong chợ, trên xe đò, ngoài bãi biển, trên xe buýt, trong buổi coi văn nghệ… dù họ chửa quen nhau, quen nhau đôi lần, gặp nhau đôi bận, họ cũng sẳn sàng chia xẻ tâm tình, mọi hoàn cảnh được phơi bày để hỏi ý kiến, thật hoàn toàn khác với những khuôn mặt “chằm vằm” của người Saigon ở Việt Nam.

Xin lỗi bạn đọc thật nhiều vì tôi cứ nhắc hoài những hình bóng ngày xưa. Quả thật quãng đường 40 năm của người Việt Nam với những kỷ niệm đã cũ, rất cũ, đã là của hôm qua. Và 40 năm lưu vong tị nạn nơi xứ người, cũng tưởng chừng như mới hôm qua. Thời gian như bóng câu qua cửa sổ. Rồi tất cả sẽ qua, sẽ qua, sẽ là của quá khứ rộn ràng trong lòng mỗi người dân Việt.

Dù thế giới hiện giờ chưa được bình an dù chưa hoàn toàn hạnh phúc, nhưng có lẽ nào ta lại hờ hững với mùa xuân đang từng bước đến gần? Ở miền Đông lạnh giá mù sương này, tôi chỉ ao ước có một nhày nào đó được hưởng sự nồng ấm tình người, tình đất ở Cali, để thấy mình trẻ lại trong ngày Tết truyền thống, với văn hóa Saigon qua tiếng pháo mừng Xuân.

Với đồng hương, bằng hữu, gia đình ở Little Saigon Nam Cali, tôi xin gởi đến quý vị những tình cảm tốt đẹp, lời chúc mừng trân trọng nhất trong ngày đầu năm Ất Mùi 2015 này. Và, với Saigon lớn của tôi ngày xưa, tôi xin chào em, Saigon 40, và chỉ xin em, tha thiết xin em, chỉ một nụ cười.

Song Lam

Posted in Tin Tuc Nội Bộ | Để lại bình luận

Chúc Mừng Sinh Nhật Huỳnh Vĩnh Hưng

Ngày 27/7 là sinh nhật bạn hiền Huỳnh Vĩnh Hưng. Mình có món quà tặng bạn. Sở dĩ có thiệp mừng đặc biệt nầy vì mỗi lần có họp mặt tại Nam Cali hay có anh em về chơi thì Hưng luôn xung phong làm tài xế đưa đón chúng ta mặc cho mồ hôi mồ kê thấm ướt đầy áo. Mình nhớ có lần đang đi đón anh em mình, Hưng  bỏ cơm bỏ nước bị bà xã gọi phone kiểm tra, sợ đi lạc. . . hí hí. Thiệp mừng sinh nhật cho Hưng đây. Chúc Vui, Khỏe và Hạnh Phúc.
ncv.
Happy birthday HV Hưng

Posted in Tin Tuc Nội Bộ | Để lại bình luận

SÀI GÒN NỖI NHỚ – Thơ Nguyễn Phiến

Ngày tháng hạ trời Sài Gòn nắng cháy
Bước chân mềm tôi quay lại chốn xưa
Phố vẫn đông như dòng đời trôi chảy
Tấp nập đi về chẳng nệ gío mưa

Hàng me bên đường trơ vơ cành lá
Phượng vỹ rũ rượi trường lớp xác xơ
Âm ngân vang tiếng ve trầm mặc
Lạc điệu cung đàn tiếng hát tuổi thơ

Xuôi ngược xe người khói bụi mù bay
Trách chi ai thêm phần cô quạnh
Dòng sông Sài Gòn thuở nào lấp lánh
Thuyền bè lều quán che cả bến bờ

Đừơng cũ lối xưa thay tên đổi họ
Dấu tích bàng bạc loang lổ mịt mờ
Hòn Ngọc Viễn Đông dập dìu hoa bướm
Dáng dấp một thời nữ tú nam thanh

Chiếc nôi phong gấm lột y trần
Trơ trơ mặc khách tao nhân dày dạn
Chen chúc phố nhà mái tường nâu đỏ
Tân cảng, Bến Thành, Sở thú, Tao Đàn

Chân bứơc ngậm ngùi, hoang vắng buồn vương
Trời cao qúa không một gợn mây
Phải chăng vì sắc thái quê hương
Hay thời gian đã mờ đi kỷ niệm

Sài gòn ơi biết bao là thương mến
Lòng chạnh lòng bao nỗi nhớ bâng khuâng
Ai cô đơn ai lạc giữa đường trần
Ai lầm lũi đi về giữa quê mẹ
Nguyễn Phiến

Posted in Tin Tuc Nội Bộ | Để lại bình luận