NHIỀU VỢ MỆT LẮM ÔNG ƠI
Một gia đình tiều phu kia rất nghèo, nhà chỉ có hai vợ chồng. Ngày ngày anh chồng phải vác cái rìu cũ kỹ sứt mẻ vào trong rừng kiếm củi đem ra chợ bán để hai vợ chồng độ nhật. Ngày nọ khi lội ngang qua một con suối anh ta lỡ tay đánh rơi cái rìu xuống suối, nước cuốn đi mất. Tuyệt vọng quá nên anh ta ngồi ôm mặt khóc. Bất chợt thấy có một cụm khói từ dưới suối bay lên, rồi ông Hà Bá hiện ra.
Hà Bá:
“Sao anh ngồi khóc ở đây?”
Tiều phu:
“Dạ, cả gia tài con có cái rìu để vào rừng kiếm củi độ nhật, nhưng rìu bị rớt xuống suối mất rồi, hôm nay không biết kiếm được cái gì ăn để đem về nuôi vợ.”
Hà Bá tội nghiệp, lặn xuống suối rồi một tích tắc sau lại trồi lên, tay cầm một cái rìu bằng vàng khối rồi hỏi,
“Có phải anh đánh mất cái này không?”
Anh tiều phu nói,
“Thưa không phải, cái rìu của con cũ kỹ xấu xí lắm, không phải cái này!”
Thấy anh này lương thiện, Hà Bá lại lội xuống lấy cái rìu của anh ta lên và tặng cho anh luôn cả cái rìu bằng vàng khối.
Từ khi có vàng anh ta không phải vào rừng đốn củi nữa. Một hôm hai vợ chồng buồn quá, anh chồng bảo vợ,
“Hôm nay bà theo tôi vào rừng, tôi chỉ cho xem chỗ tôi hay kiếm củi ngày xưa.”
Khi hai vợ chồng lội qua đúng con suối lần trước thì chị vợ trượt chân ngã xuống suối, chìm lỉm và bị nước cuốn đi mất. Anh này lại ngồi ôm mặt khóc. Hà bá lại hiện lên.
Hà bá:
“Sao lại ngồi đây khóc nữa?”
Tiều phu:
“Dạ vợ con trượt chân ngã xuống suối, chìm lỉm rồi.”
Hà bá lại chắc lưỡi lặn xuống, chút sau trồi lên, hai tay ôm một cô gái trẻ đẹp, quyến rũ, trên người không có mảnh quần áo nào.
Hà bá:
“Phải cô này không?”
Tiều phu (ngẫm nghĩ một lúc):
“Dạ phải.”
Đến đây thì Hà bá nổi điên lên mắng,
“Lần trước tao tưởng mày là thằng lương thiện nên tao cho vàng. Lần này thì rõ ra mặt chuột. Con vợ mày nó nằm dưới kia kìa, nếu chưa chết thì cũng sắp chết, thế mà mày nỡ bỏ nó mà theo con này.”
Tiều phu:
“Dạ, xin Hà Bá thông cảm. Lần trước Hà bá hỏi cái búa vàng có phải của con không, con bảo không thì Hà bá lại lượm cái kia lên rồi cho cả hai cái. Thú thật là con chịu đựng một bà vợ đã đủ khổ lắm rồi, nó cứ lải nhải những chuyện không đâu suốt cả ngày, rức đầu lắm. Bây giờ Hà bá hỏi mà con lại trả lời không phải thì Hà bá lại lội xuống dưới đó kéo vợ con lên, rồi lại cho luôn cả hai đứa thì làm sao con chịu đời cho thấu? Thôi một cô này đủ rồi, nhiều quá mệt lắm!”
Đố phe ta biết Hà Bá sẽ “xử ní” ra sao?
Bài này đã được đăng trong
Tin Tuc Nội Bộ. Đánh dấu
đường dẫn tĩnh.