Sự Thật về Địa đạo Củ Chi_ĐT Tôn Thất Soạn

Địa đạo Củ Chi - lổ thông hơiSự Thật về Địa đạo Củ Chi (Mật khu Hố Bò)

Đại Tá Tôn Thất Soạn

(HNPĐ): Trước năm 1975, cựu Đại Tá Tôn Thất Soạn từng là Chiến Đoàn Trưởng Thủy Quân Lục Chiến của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Nhiệm vụ sau cùng của ông là Tỉnh Trưởng kiêm Tiểu Khu Trưởng Hậu Nghĩa. Ông là một trong hai vị Chiến Đoàn Trưởng đầu tiên của Lữ Đoàn TQLC (9/5/1966) tham dự những cuộc hành quân lịch sử tại vùng 2 Chiến Thuật và đặc biệt trong trận Tết Mậu Thân 1968 ở thủ đô Sài Gòn. Khi cộng sản xâm chiếm miền Nam Việt Nam, ông bị bắt và bị tù cải tạo 13 năm, qua Mỹ theo diện HO năm 1992 và sống tại Iowa City, Iowa. Bài viết sau đây của ông trưng bày những chứng cớ cho thấy Địa Đạo Củ Chi của CSVN chỉ là một trò bịp thiên hạ.

Trong Đặc San Hậu Nghĩa năm 1999 từ trang 79 đến 84 có đăng bài “Chiến Dịch ROM-PLOW và cái gọi là Địa Đạo Củ Chi,” nội dung có những dữ kiện chính yếu như sau :

  1. Cứ mỗi lần đọc báo thấy phái đoàn này, du khách nọ đến Việt Nam xem cái gọi là “Địa Đạo Củ Chi” là chúng ta thấy mình trực diện với một đám lưu manh, chuyên môn lừa gạt người khờ khạo cả tin theo kiểu “dụ con nít ăn cứt gà”(xin lỗi quý vị -không loại trừ trường hợp điển hình Việt Kiều NNL vừa mới xảy ra gần đây!)

Cái mà Hà Nội Cộng sản gọi là “Thành Đồng Vách Sắt Củ Chi” là cái bịp bợm, cái tuyên truyền xảo quyệt.

Tất cả hầm hố, địa đạo chỉ cần một mùa mưa là hỏng hết, phải đào lại, tu bổ lại. Cái nào không sập thì cóc, nhái, rắn rết, bò cạp, bọ chét cư ngụ trong đó. Du kích Việt Cộng (VC) bị chúng cắn hàng ngày, ghẻ lác đầy mình, cực chẳng đã, đối diện với cái chết mới “chém vè“ chui trốn xuống đó, chịu đựng từng phút từng giờ chứ từng ngày là xem như tiêu đời. Tối đến là chúng trồi lên miệng hầm tìm đường trốn đi nơi khác, hoặc tập trung để phản ứng lại.

  1. “Địa Đạo Củ Chi” là danh từ thường dùng của báo chí Mỹ. Cộng Sản Hà Nội gọi Củ Chi là “Thành Đồng Vách Sắt. ” Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) ta quen gọi địa danh này là mật khu Hố Bò. Đây là vùng đồn điền cao su rộng lớn bị bỏ hoang vì chiến tranh, thuộc quận Phú Hòa, tỉnh Bình Dương. Phần đất phía hữu ngạn sông Sài Gòn. Phía Bắc tiếp giáp với mật khu Bời Lời, quận Trảng Bàng, tỉnh Hậu Nghĩa. Phần đuôi của mật khu Dương Minh Châu và phía tả ngạn là mật khu Tam Giác Sắt (quân đội Mỹ đặt tên) thuộc quận Bến Cát, tỉnh Bình Dương.

Nói tóm lại, theo ranh giới quân sự và hành chánh của VNCH trước 1975 thì khu vực Địa Đạo Củ Chi không nằm trong khu vực trách nhiệm của quận Củ Chi cũng như Tỉnh/Tiểu Khu Hậu Nghĩa (T/TKHN).

Mật khu Hố Bò là nơi trú đóng của Phân Khu 6 Đô Thành Sài Gòn-Chợ Lớn Việt Cộng (VC), lực lượng bảo vệ là Trung Đoàn 101 VC còn gọi là Trung Đoàn Thủ Đô VC, ngoài ra còn có Tiểu đoàn Quyết Thắng 1, 2.

  1. Từ khi SĐ 25 BB Hoa Kỳdo Thiếu Tướng Weyan chỉ huy, đến đóng tại căn cứ Đồng Dù, Củ Chi, mật khu Hố Bò bị tê liệt vì pháo binh 105, 155, 175 của căn cứ này và những phi vụ B.52. Bọn cán bộ trung và cao cấp VC chỉ sống chui nhủi dưới hầm, ít dám nhởn nhơ trên mặt đất như trước nữa. SĐ1 Không Kỵ HKcòn gây ác liệt hơn cho VC; đơn vị này Trực Thăng Vận diều hâu bắt sống rất nhiều VC.

Ngoài ra có tin đồn là quân đội Mỹ thả một loại kiến Phi Châu xuống các địa đạo, khi đánh hơi người là tấn công, sanh ghẻ lở loét. Thêm một tin đồn là quân đội Mỹ có huấn luyện một toán người lùn để thuận tiện chui xuống các địa đạo hầu truy diệt du kích VC.

  1. Về phía Tiểu Khu Hậu nghĩa (TKHN) khi có tin tức tình báo chính xác, với sự hướng dẫn của hồi chánh viên VC, Địa Phương Quân & Nghĩa Quân (DPQ&NQ) TKHN với sự yểm trợ trực thăng vận của Mỹ đã đột kích và khai thác hầm bí mật chứa vũ khí VC, có một lần 300 vũ khí cá nhân VC bị TKHN tịch thu và một số cán bộ phân khu 6 VC cùng binh sĩ trung đoàn 101 VC bị bắt làm tù binh.
  2. Đầu năm 1971, Tiểu Khu Hậu Nghĩa đề nghị kế hoạch ủi quang mật khu Hố Bò lên Quân Đoàn III. Trung Tướng Đỗ Cao Trí TL/QĐ. III với cố vấn Mỹ là Trung Tướng Weyan (cựu TL SD 25 BB Mỹ) đã chấp thuận kế hoạch; Phương tiện ủi quang là đơn vị xe ủi đất loại lớn ROM-PLOW của Mỹ gồm 12 chiếc. Với 1 Tiểu Đoàn DPQ/TKHN yểm trợ an ninh giai đoạn đầu và giai đoạn chót. Thời gian là 1 tháng.

Giai đoạn I: thời gian 1 tuần lễ

Khai quang khu rừng chồi đầy mìn bẫy VC ở phía Tây Bắc căn cứ Đồng Dù SD 25 Mỹ.

Ngày đầu tiên ủi quang, khu vực ẩn trú của huyện đội Củ Chi VC: một số VC bị bắt sống với vũ khí đầy đủ, một số bị chôn vùi chết cùng vũ khí dưới sức nặng của xe xích sắt bánh xe, mà ta không kiểm chứng được số lượng chính xác. Một tiểu đội ĐPQ/TKHN lần theo lằn bánh xe xích sắt sụp xuống địa đạo khoảng 20 mét, moi lên được 17 xác VC và 17 súng AK 47. Diện tích ủi quang khoảng 5 Km 2. Những ngày kế tiếp, ĐPQ/TKHN cũng bắt được một số VC chui lên khỏi địa đạo đầu hàng với vũ khí cá nhân. Nhưng sau đó VC bắt đầu phản ứng chống cự, chúng bắn B40, B41, súng AK-47 khiến một số tài xế bị thương hay tử thương.

Giai đoạn II : Ủi quang mật khu Hố Bò, thời gian 2 tuần lễ.

Đảm trách an ninh do Thiết Đoàn M48 và M113 của SD 25 HK phụ trách, sau 2 tuần lễ, toàn bộ mật khu Hố Bò đã được ủi quang sạch. Có nghĩa là khu rừng rậm đầy mìn bẫy được bày ra như một khu vực chuẩn bị để lập đồn điền cao su mới, rộng khoảng 60 Km vuông. Hệ thống địa đạo bị sập, bị cày nát. Đa số hầm hố cũ bị hư hại vì thời gian và thời tiết.

Giai đoạn III: Ủi quang mật khu Bời Lời, khoảng 1 tuần lễ.

Sau khi dưỡng quân và tu sửa máy móc xe cộ 1 tuần, đoàn xe ROM-PLOW với sự yểm trợ của Thiết Đoàn SD25 Mỹ đã ủi sạch mật khu Bời Lời mà không gặp một trở ngại nào. Đây là nơi đóng quân của 3 Trung Đoàn VC Q. 761, Q. 762 và Q. 763.

Sẵn đà, đoàn ROM-PLOW ủi tiếp lên phía Bắc, đụng con đường từ Trảng Mít (Tây Ninh) qua Dầu Tiếng (Bình Dương). Sau hơn 1 tháng, đoàn ROM-PLOW đã ủi quang một diện tích khoảng 400 Km vuông.

Từ con đường Củ Chi-Phú Cường lên đến con đường Trảng Mít-Dầu Tiếng dọc theo hữu ngạn sông Sài Gòn bao gồm 2 mật khu Hố Bò và Bời Lời.

Phân khu 6 VC Đô Thành Saigon-Chợ Lớn và 3 Trung Đoàn Q. 761, Q. 762 và Q. 763 đã bị thiệt hại một số về nhân mạng và vũ khí trong chiến dịch ủi quang năm 1971 này; phần sống sót còn lại, chịu đựng không nổi phải rời bỏ căn cứ an toàn lâu đời, để trốn chạy sang đất Miên dung thân.

Kết luận

Dưới lưỡi cày và xích sắt của đoàn ROM-PLOW của ta, Địa Đạo Củ Chi của Việt Cộng đã bị ủi quang và phá hủy địa hình qua mùa mưa năm 1971, hệ thống Địa Đạo Củ Chi đã bị ngập nước và hư hại. Vậy còn địa đạo nào nữa mà quý vị đến xem? Việt gian Cộng sản đã trình diễn và bịp quý vị đó. Một thế hệ Cộng sản kế tiếp đang lấy cái GIẢ, cái BỊP làm cái THẬT. Khốn thay! Hãy chấm dứt trò ĐẠI BỊP này đi.

Đại tá Tôn Thất Soạn

Cựu Tỉnh/Tiểu khu trưởng Hậu Nghĩa

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

THƯ GỬI MẸ của một kẻ sinh Bắc tử Nam

LGT: Không phải tất cả các thanh niên miền Bắc được bọn cộng sản đưa vào cướp phá miền Nam đều bị việt cộng bịp đi “giải phóng” (!) Có những người đã thấy sự bịp bợm, nhưng đã quá trễ.

Ngày nay, lớp con cháu chúng ta lớn lên trong sự lừa bịp, có lẽ nhiều người vẫn còn gọi chúng ta là “Mỹ-Ngụy”.

Mong rằng ánh sáng của SƯ THẬT  có thể chữa những kẻ đui mù. Bài thơ sau đây được nhặt từ túi áo một chiến binh miền Bắc tử trận tại chiến trường miền Nam những năm 1969. Trong hồi ký của tử sĩ nầy, người ta còn biết anh là con của bà Trần Thị Phấn ở Hải Dương. Bài thơ nầy được đăng trên báo chí VNCH thời đó. Bài thơ không ghi tên tác giả, được một thường dân miền Nam mến thương cảnh ngộ và ghi lại:

Inline image

THƯ GỬI MẸ:

Từ buổi lên đường con xa mẹ
Theo anh em sang Lào rồi dấn bước vào Trung
Non xanh núi biếc chập chùng
Sớm nắng biển, chiều mưa rừng gian khổ
Tuổi thanh xuân cuộc đời như hoa nở
Vì hòa bình đâu ngại bước gian nguy
Mấy tháng trời, ngày nghỉ đêm đi
Giày vẹt gót áo sờn vai thấm lạnh
Có những chiều Trường Sơn núi rừng cô quạnh
Mẹ hiền ơi con chợt nhớ quê mình
Khói lam chiều, giàn mướp lá lên xanh
Con bướm nhỏ mái đình xưa, ôi nhớ quá!
Vào nơi đây tuy đất người xa lạ
Nhưng miền Nam vẫn cùng một quê hương
Vẫn hàng dừa xanh, vẫn những con đường
Vẫn hương lúa ngọt ngào
Tiếng tiêu gợi nhớ
Con trâu về chuồng
Ðã qua buổi ban đầu bỡ ngỡ
Con nhìn ra nào giải phóng gì đâu?
Buổi chợ đông vui, đồng lúa xanh màu
Mái chùa cong buông hồi chuông tín mộ
Lớp học tưng bừng những đàn trẻ nhỏ
Ðang nhịp nhàng vui hát bản đồng ca
Và sau vườn luống cải đã vàng hoa
Ðàn bướm nhỏ rủ nhau về hút mật
Xóm dưới làng trên niềm vui ngây ngất
Sao người ta bắt con phải đốt xóm phá làng
Phải gài mìn gieo tang tóc thương đau
Ðã nhiều lần tay con run rẩy
Khi gài mìn để phút sau bỗng thấy
Xác người tung và máu đổ chan hoà
Máu của ai
Máu của bà con ta
Máu của người như con như mẹ
Ðêm hôm ấy mắt con tràn lệ
Ác mộng về, con trằn trọc thâu canh.”

(Tác giả: Một cán binh cộng sản ‘vô danh’ tử trận trên chiến trường miền Nam năm 1969)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

VIẾT CHO TUỔI 30: Chúng Ta Không Ngu!

Sáng nay tỉnh thức, TV tường thuật: Hai cảnh sát tại Los Angeles bị phục kích, bắn trọng thương, và đám côn đồ biểu tình, vây quanh nhà thương nơi điều trị cảnh sát, chúng hô khẩu hiệu “Giết cảnh sát!” “Cảnh sát giết người!” “Ước gì bọn nó chết!” (Fox News – 13/09/20).

Chủ nhật, 13/09/20, chỉ còn đúng 50 hôm nữa là đến ngày bầu cử 3/11/20. Hình ảnh chiếu trên TV rõ ràng, cảnh sát còn ngồi trong xe, và tên giết người tiến đến, bắn qua cửa xe, vậy ai giết ai?

Bấm vào link để xem video:

https://youtu.be/Iq9OiR_x-SE

Chúng ta không NGU!

Chúng ta đang ở đâu? Nơi một thành phố nào đó trên đất nước Hoa Kỳ. Quê hương thứ hai, tuy không có ngàn năm văn hiến, nhưng cả thế giới sắp hàng, ngày đêm, kiên nhẫn xin vào! Anh chị em chúng ta từng trải qua bao nhiêu năm tháng ngục tù để có được hôm nay, đường vào nước Mỹ thấm ướt mồ hôi, nước mắt và ngay cả sinh mạng! Tự do không miễn phí! Nhưng đang bị cướp đoạt, ngay trước mắt!

Hôm nay, trên mảnh đất giầu đẹp Thượng Đế ban cho, bị cướp bóc, khủng bố, phá hoại. Những kẻ nhân danh quyền làm người, hò hét giết chết nhân quyền! Nhân danh một mầu da, để xoá sổ những mầu da khác! Những kẻ tranh đấu cho tự do, thật ra là đang xây thêm nhà tù. Ngôi nhà chúng ta làm chủ, đang trở thành phòng giam cho chính mình. Không ai được tụ họp trên chục người, hôn lễ tạm quên, tang lễ ra đi trong âm thầm, trường học tiếp tục đóng cửa, cấm, cấm tuyệt mọi sinh hoạt. Giáo đường, Chùa chiền, cấm! Dùng con vi khuẩn “Chinese virus” để doạ dân. Nhưng biểu tình cùng “Black Lives Matter” thì hợp pháp ! Không sợ lây nhiễm, hò hét vung nước miếng khắp nơi, không cần khẩu trang! Chửi thẳng vào mặt cảnh sát, ném bom xăng giết họ, gạch đá gậy gộc tha hồ phang, yên tâm chính quyền địa phương không bỏ tù ! Bọn “ký sinh trùng” chính trị gia gọi là “biểu tình ôn hoà” (sic)! Chúng ta không NGU!

Chẳng may bị tóm cổ! Yên tâm, Liên lạc ngay với tổ chức Minnesota Freedom Fund (MFF) được chính thức giới thiệu bởi Thượng Nghị Sĩ Kamala Harris, đây là nguyên văn giòng tweet của bà ứng cử viên Phó Tổng thống, đảng Dân Chủ, viết ngày 01/06/20, xin để nguyên văn, miễn dịch “If you’re able to, chip in now to the @MNFreedom to help post bail for those protesting on the ground in Minnesota. Donate to the Minnesota Freedom Fund. Your support will help post bail for those protesting on the ground in Minnesota” Hằng trăm ngàn đô la được tung ra từ tổ chức MFF (https://mnfreedomfund.org/). Bộ Tư pháp Hoa Kỳ không cần phải đi tìm đâu xa, cứ hỏi thăm ngay mụ này. Có phải là đảng Dân Chủ nuôi dưỡng đám biểu tình, trộm cướp này không? Chúng ta không NGU!

Nhân danh “Tu chính án # 1” biểu tình “ôn hoà” “tự do báo chí, ngôn luận” được Quốc Hội bảo vệ. Bọn chính trị gia hèn mạt, như bầy ngựa kéo xe che mắt chỉ thấy một phía, chúng không thấy lửa cháy, cho đến khi nhà chúng bị đốt (hỏi Thị trưởng Ted Wheeler, Portland, Oregon). Chúng cấm tụ tập đông người, nhưng chỉ xung quanh khu nhà chúng ở (hỏi Thị trưởng Lori Lightfoot, Chicago, Illinois). Chúng ngu xuẩn đặt tên “Mùa hè yêu thương” cho bầy cướp, và câm ngay khi bọn này bao vây nhà, đòi mụ từ chức (hỏi Jenny Durkan, Thị trưởng Seattle, Washington). Chúng ủng hộ cắt ngân sách cảnh sát, khi thành phố Portland bị đốt phá, Toà án Liên bang bị bao vây, gọi cảnh sát các thành phố bên cạnh đến tiếp cứu, không ai đến (hỏi Thống đốc Kate Brown, Oregon). Khi các doanh nghiệp lớn, rời bỏ New York thì đứa nào đã lên TV năn nỉ mời họ quay trở về, và hứa sẽ đích thân nấu ăn đón họ (hỏi Andrew Cuomo, Thống đốc New York). Thằng nào đóng cửa các doanh nghiệp, ngoại trừ cơ sở sản xuất rượu nho của hắn (hỏi Gavin Newsom, Thống đốc California). Danh sách còn dài, bạn đọc cứ vào Google tìm hiểu về hồ sơ tội phạm của những tên chính trị gia “ký sinh trùng” nêu trên. Chính chúng ta đã bầu cho chúng, nuôi chúng bằng tiền thuế, nước mắt và mồ hôi của chúng ta. Đã đến lúc phải uống thuốc xổ để tống bọn này ra cửa sau. Cử tri đã lầm lẫn, nhưng Chúng ta không NGU!

Cảnh sát Los Angeles và nhiều thành phố khác do đảng Dân Chủ kiểm soát bị phục kích! Chúng giả vờ gọi 911 cấp cứu, khi cảnh sát đến sẽ bị bao vây, sát hại. Và bọn sát nhân hô hoán “Cảnh sát giết người!” Đúng là “vừa ăn cướp, vừa la làng?” Chúng ta không NGU!

Chúng ta nai lưng đi làm, đóng thuế, để nuôi một bọn chính trị gia khốn nạn. Bầu cho bọn chúng làm Thị trưởng, Thống đốc, Chánh án, Biện lý, Hội đồng Thành phố …. danh sách còn dài lắm, cứ nhìn vào lá phiếu ngày 3/11 sắp đến, anh chị em sẽ thấy chúng ta tốn bao nhiêu tiền để nuôi bọn “ký sinh trùng” này! Tiền thuế của chúng ta dùng để trả lương cho nhân viên cảnh sát, bảo vệ an ninh xã hội. Bọn chính trị gia “ký sinh trùng” đòi cắt giảm, hay loại bỏ hoàn toàn. Tên Thị trưởng Thành phố Portland, Oregon, Ted Wheeler ra lệnh từ nay cảnh sát không được dùng hơi cay để giải tán biểu tình! Chẳng lẽ sẽ phát nhang để khi gập bọn Black Lives Matter, Antifa, hay Anarchy, cảnh sát sẽ thắp nhang và quỳ lạy chúng? Quỳ cho đúng kiểu như Joe Biden, quỳ sao cho dễ thương như Nancy Pelosi, quỳ chân thành, kính cẩn, để không còn hơi sức đứng lên. Hết người rồi sao, chẳng lẽ năm 2020 dân Mỹ phải đi bầu cho bầy “Lừa” chỉ biết quỳ? Chúng ta không NGU!

Hãy Tỉnh thức, trước khi quá muộn! Thành phố Portland, Oregon đã trải qua hơn 100 ngày bạo động. Năm 1972, chúng tôi tử thủ An Lộc đúng 100 ngày, giữ vững thành phố trước hàng sư đoàn quân cộng sản. Giờ đây, không có đại bác pháo kích, nhưng ra đường không hề bình an. Tại New York, ngồi trong quán ăn yên lành, bỗng xuất hiện một bầy hung dữ, chúng bước vào đập phá, bắt khách hàng phải đưa tay lên cao cùng chúng hô khẩu hiệu “Black Lives Matter”, cửa hàng nào còn dám mở cửa? Thị trưởng New York, Bill de Blassio, dùng tiền thuế của chúng ta, sử dụng nhân công chính phủ, ra đường sơn hàng chữ “Black Lives Matter” cử tri nào dám hó hé?

Và hắn ta đang xin thêm 500 triệu để phục hồi thành phố. Chưa nói đến ngày hôm qua, Thứ bẩy 12/09, bọn biểu tình đã chiếm đóng cây cầu Washington Bridge tại New York, có khác gì quân khủng bố Việt cộng gây ra bao tang thương, đau đớn cho miền Nam Việt Nam chúng ta trước 1975? Ra đường không dám ra! Chúng ta không NGU!

Trong gia đình, không khí trở nên u ám, ngột ngạt, cha mẹ không dám nói chuyện chính trị cùng con cái! Chỉ sợ chúng sẽ gân cổ lên cãi. Trừ khi con chúng ta học các ngành khoa học, y dược, kỹ thuật … may ra còn tỉnh táo! Các ông bà cụ non theo ngành nhân văn xã hội, tốt nghiệp tại Hoa Kỳ, coi chừng trong bao nhiêu năm đại học, đa số chúng đã bị “tẩy não!” Bọn giáo sư thiên tả nhồi nhét vào đầu óc con cái chúng ta rằng : Hoa Kỳ tượng trưng cho những gì xấu xa nhất thế giới! Nước Mỹ là miền đất của nô lệ! Tất cả các anh hùng dân tộc, kể cả Tổng thống Abraham Lincoln, vĩ nhân giải phóng nô lệ, đều là giả tạo, lừa bịp, cần phải đạp đổ! Thượng Đế, Thiên Chúa, Đức Mẹ tất cả phải kéo xuống, chặt đầu! Chỉ có thánh George Floyd, cựu tài tử đóng phim XXX với hồ sơ tội phạm vài trang mới xứng đáng được tôn thờ!

Mới đây nhất, khi đến thăm gia đình anh hùng “quấy rối tình dục” Jacob Blake tại Wisconsin, ngài ứng cử viên Tổng thống Joe Biden, tuyên bố tại nhà thờ ở Thành phố Kenosha qua sự ngu dốt của hắn về lịch sử và trơ trẽn đầy nịnh bợ, khiến cả nước Mỹ giật mình, hắn nói rằng : “Nhân danh Chúa, tại sao chúng ta không dậy lịch sử trong các lớp học ? Chính một người da đen đã phát minh ra chiếc bóng đèn, chứ không phải ông da trắng tên Edison” (Why in God’s name don’t we teach history in history classes? A Black man invented the lightbulb, not a white guy named Edison) (https://www.snopes.com/fact-check/biden-black-man-invented-lightbulb/). Nịnh giỏi đến cỡ này, chẳng trách đến hôm nay Tổng thống Trump vẫn theo sau điểm thăm dò (poll). Chúng ta không NGU!

Điều lo nhất của đảng Dân Chủ lúc này, thuốc chủng ngừa (vaccine) “Chinese virus” có thể đưa ra trước ngày bầu cử! Bao nhiêu điểm Tổng thống Trump lấy hết! Đúng là ác mộng cho bọn dân chủ! Ngày 05/09/20, Thượng Nghị Sĩ Kamala Harris tuyên bố, “Tôi không tin bất cứ vaccine nào Trump đưa ra trước ngày bầu cử!” Lại thêm một chính trị gia ngu xuẩn nữa! (https://www.politico.com/news/2020/09/05/kamala-harris-trump-coronavirus-vaccine-409320).

1. Tổng thống Trump không điều chế thuốc, đó là công việc của các hãng dược phẩm, và sự chấp thuận của FDA, CDC cùng nhiều cơ quan, văn phòng y tế khác.

2. Đây là thương vụ hằng ngàn tỷ đô la, uy tín quốc tế. Các hãng bào chế thuốc sẽ không để bất cứ một chính trị gia nào chi phối, kể cả Tổng thống Hoa Kỳ!

3. Thời gian bào chế thuốc phải qua giai đoạn thử nghiệm trên cả chục ngàn người tình nguyện, trước khi được xử dụng cho dân chúng. Chưa kể, không cẩn thận hãng dược phẩm có thể bị đưa ra toà, sạt nghiệp. Vậy thì trước hay sau ngày bầu cử có khác gì nhau? Ngoại trừ yếu tố Tổng thống Trump sẽ được thêm lòng tin, thêm phiếu bầu.

Tội nghiệp, nữ ứng cử viên Phó Tổng thống, năm nay 55 tuổi vẫn chưa trưởng thành, ăn nói cứ như là mình còn ở tuổi 29 xa xưa, u mê theo lão Thị trưởng Willie Brown 60 tìm đường tiến thân. Tình yêu không có khoảng cách tuổi tác.. Nhưng dùng nó làm phương tiện tiến thân chính trị, thì chẳng có gì đáng hãnh diện! Chúng ta không NGU! (https://www.vox.com/policy-and-politics/2019/1/28/18200885/willie-brown-kamala-harris-2020).

Ai sẽ chiến thắng trong đêm 3/11/2020, hoặc có thể kết quả sẽ kéo dài thêm một vài tuần vì bên thua kiện cáo, hoặc giả có chứng cớ gian lận bằng bỏ phiếu qua bưu điện. Đảng Dân Chủ rất thích kiểu bỏ phiếu bằng đường bưu điện. Tha hồ ăn gian, người chết, chó mèo đều có phiếu bầu cả. Có nơi, chỉ cần bằng lái xe, không cần biết là công dân Mỹ hay di dân bất hợp pháp! Đảng Dân Chủ đã có sẵn kế hoạch nếu Biden thua. Nhưng phía Cộng Hoà (chính phủ TT. Trump) cũng chẳng bó tay ngồi yên đâu.

1. Bộ Tư pháp đang điều tra ai là người cung cấp tài chính, đứng sau lưng các cuộc biểu tình BẠO ĐỘNG, ĐỐT PHÁ, TẤN CÔNG cảnh sát, các toà nhà Chính phủ. Chắc chắn mạnh thường quân Goerge Soros và các thế lực ngầm khác phải vô cùng cẩn thận. Lòng dân không ở cùng họ.

2. Từ nay đến ngày bầu cử 50 ngày nữa tính ngày Chủ nhật 13/09/20. Cảnh sát Liên bang trực thuộc Bộ An ninh Nội địa, Bộ Tư pháp, FBI … sẽ lần lượt nhặt bọn đầu não Antifa, Anarchy, Black Lives Matter … Những anh hùng khủng bố, hôi của, giết người, sẽ xộ khám. Chuyện nhỏ như con thỏ.

3. Bưu điện đang từng bước trong sạch hoá! Tay chân thân cận ngồi những vị trí chóp bu trong ngành đã được về hưu sớm. Sẽ có trăm ngàn con mắt nhìn vào các bác đưa thư yêu quý, chỉ một hành vi bất hợp pháp là sẽ được nghỉ hè 10 năm trong nhà tù. Có giỏi thì vất phiếu hay sửa đổi phiếu!

Chưa kể, các con số thăm dò hiện nay Biden vẫn dẫn đầu Tổng thống Trump không thể xem là chính xác được. Đừng quên, thăm dò (poll) năm 2016 cho đến phút chót vẫn tiên đoán Hillary Clinton đắc cử. Nếu cụ Joe Biden còn tỉnh táo, xin hãy nhớ bài học Hillary Clinton. Chúng ta không NGU!

Một chi tiết cuối cùng thay lời kết. Trong buổi lễ kỷ niệm ngày 11/9 tại New York, sau khi gia đình Phó Tổng thống Mike Pence đọc bài Thi thiên (Psalm) từ Thánh Kinh, đám đông dân chúng tham dự bất ngờ cùng hô to “Bốn năm nữa” (Four More Years) và báo chí thiên tả như CNN … nổi giận, không tường thuật

Chúng ta không cô đơn, và CHÚNG TA KHÔNG NGU!

Nguyễn Tường Tuấn
tuan@1TeamConcept.com
13/09/20

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

VINH DANH NGƯỜI VỢ LÍNH VNCH_Nguyễn Tường Tuấn

Em yêu dấu,

Anh đã ray rứt và quằn quại trong suy nghĩ từ bao nhiêu năm nay để viết lên một lời nào đó tôn vinh em. Thật là bất công với cuộc nội chiến hơn 20 năm, kết thúc không như ý của hằng triệu con dân đất Việt, “man rợ, tàn bạo” đã thắng “văn minh, nhân bản.” Và anh vẫn chưa làm được điều này, thật là xấu hổ!

Trước ngày buông súng, và cho đến hôm nay gần 45 năm lịch sử sang trang, đã có hằng trăm ngàn đoản văn, truyện dài, nhạc phẩm vinh danh người chiến sĩ Việt Nam Cộng Hoà. Vâng, các anh hoàn toàn xứng đáng để nhận những điều tốt đẹp đó. Nhưng bên vòng hoa chiến thắng, người ta đã quên đi những thiếu nữ dịu dàng âm thầm ngồi kết vòng nguyệt quế. Bên chiếc quan tài phủ cờ, chẳng mấy ai nhắc đến người goá phụ trẻ quấn khăn tang. Ngày xưa, em đã theo anh vào nơi gió bụi, em đã trèo đèo, lội suối, chỉ để một lần được ôm anh trong vòng tay, lỡ mai này anh ra đi để không còn hối tiếc. Trong chiến hào của các căn cứ lừng danh, Charlie, Bunard, Rạch Bắp, Tống Lê Chân … và hằng ngàn thánh địa khác trên toàn miền Nam, em đã giã từ thành phố để đến cùng người yêu bất chấp đạn pháo binh của quân thù. Tình yêu em dành cho anh, đã vượt qua nỗi sợ của súng đạn và cái chết. Khi vận nước ngả nghiêng, anh buộc phải giã từ vũ khí, bước vào cuộc sống tù ngục. Em vẫn chưa một lần bỏ anh, cho dù đã nhiều lúc qua thư từ lén gửi ra khỏi trại tù, đã khuyên em “hãy quên anh” và “đi thêm một bước nữa cho cuộc đời” em chỉ mỉm cười và nhìn anh trong lần thăm nuôi với đôi mắt buồn đẫm lệ: “Em vẫn chờ anh” dù phải chờ đến thiên thu trong cái “thiên đường khốn nạn” này. Em chung thuỷ như thế đó! Em vững như tượng đá chờ chồng.

Em của anh,

Hãy cùng nhau quay lại cái ngày xa xưa ấy, nếu không có dĩ vãng thì chúng ta lấy đâu ra hiện tại và tương lai? Sài Gòn của chúng mình đẹp lắm phải không em, không những thế, tất cả các tỉnh thành miền Nam từ chiếc cầu mang tên Bến Hải phân chia đất nước đến tận Mũi Cà Mâu, một miền Nam thanh bình nếu không có bọn cộng quân quấy phá. Khi miền Nam xây cầu, đắp đường, thì cộng sản miền Bắc đặt mìn, đắp mô phá hoại! Khi miền Nam tôn trọng thoả thuận đình chiến trong ba ngày Tết dân tộc 1968, thì cộng sản Bắc việt xua quân tấn công ngay trong đêm giao thừa, chúng tạo ra những “Đại lộ Kinh hoàng” trên nửa miền đất nước, mồ chôn tập thể hơn 5,000 nạn nhân đã khiến bao gia đình tại Huế phải chít khăn tang? Cái định nghĩa của hai chữ “giải phóng” sao mà ác độc và đẫm nước mắt đến thế? Lịch sử sẽ công tâm, chế độ cộng sản Việt Nam sẽ không thể mãi mãi xuyên tạc hay bôi nhọ.

Nối tiếp những khoá đàn anh đi trước, một số đông thanh niên miền Nam (trong đó có anh) đã xếp bút nghiên theo nghiệp đao cung. Em có thể còn quá bé nhỏ để hiểu được tâm tình người trai thời loạn, hoặc em cũng đã là một thiếu nữ tuổi đôi mươi vào cái năm lịch sử “Mậu thân 1968”. Cũng có khi em đã là vợ lính trước đó … Dù ở lứa tuổi nào đi nữa, đã ra trường hay còn đi học? Trở thành vợ lính hay người goá phụ cô đơn … Em đã chọn lựa, một chọn lựa vô cùng cao cả đầy hy sinh! Chọn làm vợ lính VNCH.

Rồi những giờ phép ngắn ngủi trong một hai ngày, anh trở về thăm em bên bộ đồ trận bạc mầu, với đôi giầy nhà binh bám bụi. Em không chọn xa hoa, phù phiếm, em cũng không cần bằng cấp cao sang. Mặc cho ba mẹ lo lắng chỉ sợ em sớm đội khăn tang ở tuổi đôi mươi! Em đã hãnh diện bên anh trên đường phố. Tuổi trẻ chúng mình điên quá phải không em? Hạnh phúc bên nhau hôm nay và mặc kệ ngày mai. Trên những nơi đi qua, mọi người nhìn chúng mình với đôi mắt cảm phục và yêu thương, hay nhiều khi họ thầm nghĩ “sao con bé xinh như thế mà dại dột?” Lỡ mai nó chết thì sao? Anh biết, số người nghĩ như vậy không nhiều đâu, vì nếu họ chiếm số đông thì đám lính chúng anh đã ở giá đến già rồi, đúng không em? Con tim có lý trí riêng của nó. Cám ơn em đã cho anh những giây phút thiên đường nơi địa ngục của chiến tranh! Cám ơn nền giáo dục nhân bản của VNCH, ba mẹ em không ghét anh, các cụ chỉ sợ em sớm đeo khăn tang. Nhưng cũng chiều lòng em, tình yêu chúng ta không cần đến phép của bác và đảng, cũng không một cấp chỉ huy nào của bọn anh xen vào chuyện chúng mình. Tự do đơn giản như làn gió hôn nhẹ nhàng lên nụ hoa, không ai sắp đặt mà cũng chẳng ai ngăn cấm. Cái đẹp của Việt Nam Cộng Hoà như thế đó, cộng sản có thể tạm thời chiếm đất, nhưng không bao giờ chúng chinh phục được lòng dân!

Ngày vui rồi cũng qua, như sáng nắng chiều mưa! Anh trở về với núi đồi xa lạ; với tên những địa danh mà người thành phố chưa bao giờ nghe: Kratié, Snoul, Damber, Bù Gia Mập, Bù Đăng, Bù Đốp … Trong nước mắt chia tay, em tặng anh “Chú Đại Từ Bi” hay “Tượng Đức Mẹ” để tránh sự dữ, gập sự lành. Nhưng tất cả là do số trời định đoạt, đạn tránh người chứ người làm sao tránh được đạn? Từ đó em siêng năng đi Chùa hay vào Nhà thờ quỳ trước tượng Chúa, cô bé chỉ xin bằng an cho anh, chỉ mình anh thôi. Ba mẹ mà biết được thì các cụ sẽ mắng cho một trận nên thân. Nhưng ba mẹ nào có hiểu, Chúa và Phật đã buộc đôi ta bên nhau, “Sự gì Thiên Chúa sắp đặt, loài người không thể phân chia!”

Hẹn em lần tới nhé, nếu anh không về để đón em đi ăn kem sau mỗi buổi chiều, dẫn em vào ciné để vụng về hôn vội. Nếu chờ quá lâu em đừng ngạc nhiên, có thể anh đã ở trong một quân y viện nào đó, hoặc tệ hơn trong quan tài phủ cờ vàng! Mọi chuyện đều là hai chữ “có thể” và đời lính không mấy xa lạ với hai tiếng này. Viết đến đây, anh chợt nghĩ đến những người bên kia chiến tuyến, từ Bắc vào Nam, họ cũng có gia đình, có người yêu và có trái tim nhân hậu. Nhưng họ bị xô vào cuộc chiến như những con thiêu thân, để phục vụ cho một chủ nghĩa phi nhân, tàn bạo.

Anh của em hơn các bạn miền Bắc rất nhiều! Quân đội Việt Nam Cộng Hoà chiến đấu cho TỔ QUỐC – DANH DỰ – TRÁCH NHIỆM. Trong đơn vị anh, sĩ quan Chiến tranh chính trị là người lo cho tinh thần binh sĩ, an ủi thương bệnh binh, chăm sóc gia đình tử sĩ. Khác hẳn với Chính trị viên trong quân đội miền Bắc, chỉ biết còn đảng còn mình, xua lính vào cõi chết. Vài ba tháng anh còn được về phép thăm em, người lính miền Bắc ra trận với mục tiêu “sinh Bắc tử Nam.” Một nửa đất nước mình u mê tăm tối như thế đó, có một câu chuyện vui quân trường như sau: “Huấn luyện viên, hỏi một sinh viên sĩ quan: – Cho tôi biết anh sẽ làm gì cho tổ quốc? – Tôi sẽ chết cho tổ quốc! – Đồ ngu! nhiệm vụ anh là giúp cho kẻ thù chết cho tổ quốc của nó!” Đúng hay sai, tuỳ theo suy nghĩ của mỗi người!

Nếu anh không về thăm được, thì em chẳng ngại đường xa, băng rừng, lội suối vào gập. Em xin một chỗ trên đoàn xe tiếp tế lương thực, em ngồi thu nhỏ như chỉ sợ mất chỗ của người khác và bị đuổi xuống, đoàn xe không mui chạy bụi đỏ bay mờ mịt. Đến địa điểm nhận tiếp tế trên một quãng đường nào đó, đâu đã được gập nhau? Em phải theo một tiểu đội mang súng đạn bảo vệ ra nhận và khiêng lương thực vào rừng, chặng đường băng đèo lội suối cũng vài cây số, chưa đầy một ngày không ai còn nhận ra em! Chưa đeo nhẫn cưới, mới chỉ yêu nhau thôi mà đã vất vả như thế đó! Tuổi 18, 20 của em đâu có thua kém gì anh? Chiếc nón sắt được chia hai, phần ngoài anh ngồi và chiếc nón nhựa bên trong cho em làm ghế. – Ai lại ngồi trên nón đội lên đầu, em hỏi? Lính là như thế đấy em ạ, lính chẳng có gì để kiêng cả. Hôm nay, mời em ăn gạo sấy chế nước nóng, canh chua lá gian nấu với thịt hôp ba lát, và đêm nay hai đứa mình nằm cùng một võng (không có chuyện kia đâu nhé) vì chú lính truyền tin giăng võng ngay bên cạnh …

Hôm sau, em trở về nhà và bị bố mắng: “Con đĩ”. Yêu anh em trả giá như thế đó, bố không nói chuyện với em trong nhiều ngày, mẹ cứ dò hỏi khéo không biết em còn là con gái không? Thời gian trôi qua, những ngày xa anh như một cực hình. Qua những người bạn đi phép, anh nhờ họ mang hoa về tặng em, anh chàng Tố Quyên (danh hiệu của Thiếu uý Quyền), Hạ sĩ Lâm tài xế, Hạ sĩ Sen cận vệ … em lần lượt biết tên những người trong đơn vị anh. Không có lính từ đơn vị về, anh đặt sẵn hoa từ kiosque trên đường Nguyễn Huệ và nhờ họ đem lại. Chỗ làm của em mọi người xôn xao, em bắt đầu nghiện, nghiện những bó hoa, nghiện mong tin anh và dĩ nhiên nghiện anh vô cùng.

Chúa và Phật chưa cất anh đi, bom đạn cũng chê da thịt anh, thế là em còn anh! Cùng ba mẹ hai bên, chúng mình đã dắt nhau vào nhà thờ, mặc dù anh theo Phật và em đạo Chúa, nhưng tình yêu đã làm nhịp cầu cho đôi ta. Ngày thành hôn, anh chỉ được phép 24 giờ ngắn ngủi, chờ mãi không thấy về, em chỉ sợ chuyện gì không may xẩy ra, đến gần trưa chiếc xe Jeep đầy bụi dừng trước nhà, anh trở về từ căn cứ Rạch Bắp, và cấp chỉ huy không cho đi phép lâu hơn 24 tiếng.

Từ hôm đó, ngày thần tiên em bước lên ngôi trước sự chứng giám của Linh mục Chủ tế, chúng ta hai đã trở thành một, và sáng mai em đã lên đơn vị cùng anh. Nếu Chúa và Phật mang anh đi, chúng ta sẽ cùng bên nhau, trong sung sướng cũng như lúc hoạn nạn. Hai đứa mình chẳng đã hứa như thế với Chúa sao? Hỡi người lính Bắc quân, bạn có bao giờ được hưởng cái hạnh phúc thần tiên đó không?

Thêm một tuổi, em khôn hơn một chút. Làm vợ lính không còn là những ngày tháng mộng mơ, ngồi ngóng trông hoa hồng đến mỗi tuần. Chúng mình đã hưởng một đêm trăng mật không thể nào quên, trong căn hầm chỉ đủ giăng hai chiếc võng, sâu dưới đất đi vào phải cúi đầu, súng đạn và máy truyền tin lỉnh kỉnh; và ngay trong đêm đó tại khách sạn miễn cưỡng mang tên căn cứ Rạch Bắp, bọn Việt cộng đã đến chúc mừng, súng đạn nổ vang khắp nơi, anh trao chiếc áo giáp và nón sắt cho em và dặn ngồi yên dưới hầm, và anh mang súng đạn ra giao thông hào chiến đấu. Đêm hôm đó là rạng sáng mùng hai Tết 1975, những người khách không mời mang đủ loại súng đạn từ AK 47, B 40 đến súng cối 82 ly ra làm quà. Hình như người cộng sản miền Bắc không xem trọng những ngày lễ dân tộc? Và cũng may là lính Việt Nam Cộng Hoà học được bài học “Mậu thân 1968” đơn vị đã phòng thủ rất kỹ vào những ngày quan trọng này, và trong đêm hôm đó một số lính Bắc quân đã đạt ước vọng “sinh Bắc, tử Nam!” Tội nghiệp, họ ra đi không hề được người yêu hay gia đình quấn một vành khăn tang, để vài năm sau nhận một tờ giấy ghi công liệt sĩ. Mạng người rẻ như một tờ giấy, chết cho “đảng” vinh quang như thế đó!

Từ tháng 2/75 đến cuối tháng 4/75, thời gian không ở bên chúng mình. Mặt trận càng ngày càng trở nên căng thẳng, bàn cờ chính trị thế giới đã được sắp đặt, miền Nam không được phép đánh, bị buộc buông súng. Đất nước thay da, đổi thịt, bên thắng cuộc với những thân xác gầy gò xanh xao của kẻ sốt rét rừng lâu năm tiến vào Sài Gòn với khẩu hiệu: “Nhà nguỵ ta chiếm, vợ nguỵ ta lấy, con nguỵ ta sai”. Chúng nó nằm mơ giữa ban ngày, em đã có thai con đầu lòng của chúng mình, thà chết chứ em không để một thằng “nón cối” nào lại gần!

Anh ở đâu, em sẽ tìm đến đó, dù phải bán cả quần áo, nhà cửa em cũng đi, những trại tù mang tên Trảng Lớn, Long Giao, Suối Máu, Hàm Tân hay ra tận cùng miền Bắc em cũng sẽ đi. Cổng trời em không sợ, vì đất nước sau 1975 đã là địa ngục rồi thì còn chỗ nào tệ hơn nữa khiến em phải chùn chân? Con trong em sẽ vững mạnh hơn vì mẹ đang trèo đèo lội suối đi tìm cha. Con sẽ được học đau thương ngay từ trong lòng mẹ, để rồi khi sinh ra, sẽ trở thành chú chiến binh bảo vệ mẹ. Không một tên “nón cối” nào được đụng đến chiếc dép của em, đừng nói gì đến chuyện sai con chúng mình.

Sau cơn mưa, trời lại sáng! Em cùng anh ra biển và không quên mang theo những chiến binh hậu duệ Việt Nam Cộng Hoà. Sóng to, bão có lớn, nhưng làm sao vùi dập được ước mơ tự do của chúng ta? Đất nước chỉ là tạm mất, quê hương chỉ là tạm xa, lịch sử rồi cũng sẽ sang trang. Không làm gì có chế độ nào muôn năm cả! Khi chúng ta yêu đất nước, quê hương sẽ không bao giờ mất, có chăng chỉ là tạm xa cách.

Ngàn lời để vinh danh em vẫn chưa đủ, hỡi người vợ của những chiến binh Việt Nam Cộng Hoà. Không súng, không đạn, nhưng cuộc chiến vô danh mà em đương đầu từ ngày mẹ cho làm người đến nay, gian khổ, hy sinh, đau thương và mất mát hơn bất cứ trận đánh lừng danh nào!

Ngàn lời để vinh danh em vẫn chưa đủ, hỡi người yêu của những chiến binh Việt Nam Cộng Hoà. Vì anh và các con, em đã đi qua sa mạc của sỏi đá, chân em rướm máu và chưa bao giờ nhận được một “Chiến thương Bội tinh” vì em chẳng bao giờ đòi hỏi, vì Chúa và Phật sẽ thưởng công cho em sau này.

Hạnh phúc không phải là nhận, mà chính là cho, và em đã cho anh cùng các con rất nhiều. Em cho hơi thở và chính sự sống trong em để có những đứa con vững vàng, thành công hôm nay. Em cho tình yêu khi anh đói khát, cho tha thứ khi anh sai lầm, cho nâng niu vỗ về khi đôi cánh anh mỏi mệt, không còn bay xa. Và em còn cho tiếp, cho đến ngày em không còn gì để cho.

Vinh danh em, người vợ lính Việt Nam Cộng Hoà! Anh và các con mang ơn em suốt đời.

NGUYỄN TƯỜNG TUẤN

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Nhà văn Nhật Tiến qua đời, thọ 84 tuổi

Nhà văn Nhật Tiến qua đời, thọ 84 tuổi

IRVINE, California (NV) – Nhà văn Nhật Tiến vừa qua đời lúc 11 giờ 26 phút trưa ngày 14 Tháng Chín, 2020, (tức 27 Tháng Bảy, Canh Tý), tại thành phố Irvine, Nam California, hưởng thọ 84 tuổi, theo loan báo của gia đình.

Nhà văn Nhật Tiến qua đời chỉ ít ngày “sau sự ra đi của hiền thê là nữ văn sĩ, dịch giả Đỗ Phương Khanh vào ngày 26 Tháng Tám vừa qua,” gia đình cho hay.

Nhà văn Nhật Tiến. (Hình: Khôi Nguyên/Người Việt)

Dưới đây là tiểu sử nhà văn Nhật Tiến theo công bố của gia đình.

“Nhà văn Nhật Tiến tên đầy đủ là Bùi Nhật Tiến, sinh ngày 24 Tháng Tám, năm 1936, tại Hà Nội – là tên tuổi lớn trên văn đàn Việt Nam. Ông là tác giả tiếp nối của dòng văn học Tự Lực Văn Đoàn; và, bằng chính đời sống và sáng tác của mình, ông mở rộng những chủ đề và cả phong cách sáng tác theo dòng lịch sử đất nước. Có thể nói, lịch sử đặt ông vào những biến cố lớn của đất nước, để từ đó, thông qua ngòi bút của mình, ông trở thành tiếng nói của thời đại mà chính ông và gia đình là những nhân chứng sống. Năm 1954 ông di cư vào Nam, sống tại Đà Lạt, rồi Sài Gòn. Vượt biển vào Tháng Mười, 1979, và tỵ nạn tại Songkhla (Thái Lan) chín tháng. Ông và gia đình định cư tại California (Hoa Kỳ) từ năm 1980.”

“Về sự nghiệp văn chương, ông đoạt Giải Nhất Giải Văn Chương Toàn Quốc năm 1960-1961, với tác phẩm Thềm Hoang. Trước đó, năm 1952, truyện ngắn của ông lần đầu xuất hiện tại Hà Nội trên nhật báo Giang Sơn và những vở kịch trên tuần báo Cải Tạo năm 1953-1954. Tại Đà Lạt, năm 1954-1955, ông tiếp tục viết kịch truyền thanh cho đài radio tiếng nói của Ngự Lâm Quân. Từ năm 1958, tại Sài Gòn, 1958, ông tham gia Giai Phẩm Văn Hóa Ngày Nay do nhà văn Nhất Linh chủ biên.”

Trước năm 1975, tại Việt Nam, ông từng viết cho: Giang Sơn, Cải Tạo, Thời Tập, Chánh Đạo, Bách Khoa, Văn, Tân Phong, Văn Học, Đông Phương. Tại hải ngoại, từ năm 1980 đến nay, ông được mời xuất hiện trên nhiều tờ báo và trang web. Riêng tại California, ông đã từ viết cho: Người Việt, Sài Gòn, Văn Nghệ, Hợp Lưu, Văn Học, Việt Tide, Vietstream, Khai Phóng, Chấn Hưng, Việt Nam Hải Ngoại. Ngoài ra, ông còn có tác phẩm trên Đất Mới (ở Seattle), Ngày Nay (ở Kansas City), Xác Định (ở Virginia). Xa hơn, bên ngoài Hoa Kỳ, ông có bài trên Chuông Saigon, Việt Luận, Chiêu Dương phát hành tại Úc châu, Lửa Việt tại Canada, Độc Lập tại Tây Đức), và Đường Mới, Quê Mẹ tại Pháp.

Tác phẩm của ông bao gồm nhiều thể loại: Truyện dài, truyện ngắn, truyện thiếu nhi, kịch-tiểu thuyết kịch. Đặc biệt, những năm sau này ông làm công việc khảo cứu gần như là văn học sử qua các tác phẩm Ghi Chép và Tiểu Luận.

Ngoài viết văn, ông còn là nhà giáo. Ông dạy học, và tham gia các hoạt động văn hóa, giáo dục và xã hội khác. Ông là người viết thỉnh nguyện thư và sau trở thành thành viên của Ủy Ban Báo Nguy Giúp Người Vượt Biển (Boat People S.O.S. Committee), từ năm1980 đến 1990.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

CỌP CŨNG SỢ_Truyện tiếu lâm XHCN

15 loài nguy cấp nhất hành tinh - Chuyện lạ - Việt Giải TríCỌP CŨNG SỢ_Truyện tiếu lâm XHCN

Thời bao cấp, cả nước đều khổ. Tôi cũng trong số đó. Từ miền trung tôi lưu lạc vào Saigon. Xích lô cũng đã từng, bốc vác cũng đã trải… nhưng không cạnh tranh nổi với họ. Thất nghiệp vẫn hoàn thất nghiệp.

Ở nhờ nhà người bạn, sĩ diện, nên không cho nó biết hoàn cảnh của mình… sáng vẫn đạp xe đi đến tối mịt mới về.

Đi đâu giữa chốn xa lạ này ngoài công viên và những nơi công cộng? Tôi chọn sở thú làm nơi chờ sự mỉm cười của số phận. Với vài ổ bánh mì không và chai nước máy đã chuẩn bị trước. Tôi mua vé vào sở thú với vài đồng còm cỏi còn lại của mình… Ghế đá là nơi để ngồi mơ tưởng và cũng là nơi ngả lưng khi mệt mỏi. Bấy giờ, tôi sống không có hiện tại và cả tương lai.

Hết ngày này qua ngày nọ, chiếc ghế đá trong sở thú cũng dần thân thiết. Những đồng bạc lẻ của tôi cũng vơi dần.

Rồi ngày định mệnh cũng đến…Một ông trạc tuổi 40 đến ngồi bên cạnh và ngỏ lời:

– Chú em ở đâu mà anh thấy ngồi ở đây ba bốn ngày rồi?

– Dạ… Tôi ấp úng.

– Anh là giám đốc sở thú này. Ông ta giới thiệu.

– Dạ. Em có mua vé… Tôi như thanh minh.

– Ồ không, Anh có nói chuyện vé viếc đâu. Là thế này, anh thấy em khôi ngô hiền hậu… nên nói chuyện thôi. Ông ta giả lả.

Tôi yên tâm với thái độ đó nhưng vẫn tò mò…

– Em đang làm gì? Ông ta hỏi.

– Thất nghiệp. Tôi đáp gọn lỏn.

– Em muốn có việc làm ở đây không? Ông ta hỏi.

Tôi nhìn vào mắt ông ấy dò xét…

– Nghe giọng em, anh biết là người miền trung. Anh cũng có gốc gác ngoài đó… nên cảm mến. Ông ta tiếp.

– Nhưng công việc ở đây là gì? Tôi hỏi.

– Nhẹ nhàng thôi…. ông dừng một chút rồi nói tiếp.

– Số là trước đây, nước cộng hòa Tây Phi có tặng cho sở thú ta một con đười ươi…nhưng do chăm sóc kém và bọn nuôi trực tiếp bớt khẩu phần ăn… nên nó đã chết. Sợ phải trả lời lằng nhằng với cấp trên nên bọn anh giấu nhẹm chuyện này. Hơn nữa… sở thú của một thành phố to thế này mà thiếu… thì còn gì…

– Ý anh thế nào? Tôi vặn.

– Em giúp đóng vai đười ươi… và sẽ trả lương hậu! Bọn anh còn lưu lại bộ da…

Như người giữa dòng nước dữ vớ được phao, tôi đồng ý mà chẳng cần suy tính thêm gì. Học vài động tác của loài linh trưởng có xuất xứ tận Phi Châu, đêm đó, tôi khoác bộ da thú lên người và ngồi trong cái chuồng bốn bề lưới sắt.

Hôm sau, đúng vào ngày chủ nhật, khách tham quan đến sớm hơn thường nhật. Những đứa bé cùng bố mẹ diện những bộ đồ tươm tất nhất hớn hở vây quanh chuồng của tôi. Chúng phấn khích hét to: ” Con khỉ! À không, con đười ươi đẹp quá!”. Ban đầu thì hơi buồn nhưng vốn yêu trẻ con nên đưa tay chào chúng.

Ôi! Nó biết chào kìa! Bọn trẻ càng hét tợn!

Không bao lâu sau, chuồng của tôi trở thành trung tâm! Người ta bu kín vòng trong vòng ngoài. Chuối, cà rốt, dưa, cam quýt, mía, cà chua… quăng vào tới tấp! Trong đám âm thanh hỗn độn ấy, tôi nghe câu: “Một con khỉ thông minh và có hồn.” Tôi vỗ hai tay vào ngực biểu lộ cảm xúc tốt đẹp; nhe hàm răng đầy bựa để cảm kích đám đông; vuốt nhẹ những bàn tay nhỏ bé đưa vào cảm thán… Ngày đầu tiên tôi đóng tốt vai khỉ. Ngày tiếp theo tôi trở thành sao trong sở thú. Ngày tiếp nữa tôi nổi tiếng như cồn. Chuồng cọp và sư tử kế bên vắng như chùa bà Đanh bởi tôi biết làm trò cho bọn con nít và cả lũ lớn xác ngu xuẩn ngoài kia.. Ngoài các thứ trái cây, lũ rồ kia ném cả tiền! Hễ giá trị càng cao thì tôi diễn trò càng lạ và càng lạ thì họ ném tiền càng nhiều…

Một lần, thấy một xấp tờ dollars ném vào…. tôi cao hứng nhảy thật cao và xui xẻo cho tôi là rớt qua… chuồng cọp!

Xong! Thế là xong! Mọi mơ ước tương lai của tôi xem như tan biến.

Con cọp giống Sibiri to như bò mộng gầm gừ nhe những chiếc nanh gớm ghiếc. Hồn xiêu phách lạc. Tôi cay đắng phận mình… lẽ nào đến đây là hết với tuổi đời mới đôi mươi sao? lẽ nào…Tôi nhặt hai cục đá xanh nơi ngọn núi giả thấp lè tè của hắn với ý định quyết một phen sống mái chứ không thể xuôi tay! Bên ngoài, đám người la hét như ong vỡ tổ mà tôi không đủ tâm trí để phân biệt là họ đang cổ vũ tôi hay cản trở một vụ ra tay đẫm máu của chúa sơn lâm! Mặc. Trước cái chết, con khỉ tôi trở nên bình tỉnh lạ thường. Nếu trúng một trong hai cục đá to như trứng ngỗng của tôi thì voi cũng ngất ngư chứ đừng nói gì cọp!

Con cọp gầm gừ lùi dần vào hang và tôi nghe từ miệng của nó:

Ê! Thằng Quảng Nam! Tao cũng là thằng đóng thế như mi… Tao quê Quảng Ngãi. Mi mà ném cục đá đó thì… cha mẹ tao ai nuôi? “Thằng cọp” nói với đôi mắt ngấn nước. Tôi bỏ đá xuống, vỗ hai tay vào ngực và thong thả leo về chuồng mình trong tiếng reo hò của đám đông. (ST)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Dịch Cân Kinh hay Cách Vẩy Tay Thổi Bay Bệnh Tật

Dịch Cân Kinh hay Cách Vẩy Tay Thổi Bay Bệnh Tật

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Bên Tách Trà: CHUYỆN BẦU CỬ TỔNG THỐNG HK NĂM 2020

Inline image

Bên Tách Trà:

Chuyện Bầu Cử Tổng Thống Hoa Kỳ Năm 2020

Bùi Phạm Thành

(Đặc San Lâm Viên) Trong lịch sử của Hoa Kỳ từ thời lập quốc đến nay đã có 45 vị tổng thống, được dân bầu chọn qua một cuộc bầu cử tổng quát được tổ chức mỗi 4 năm. Hầu hết các vị tổng thống được dân bầu chọn đều là đại diện của một trong hai đảng chính trị chính thức và lớn nhất là đảng Dân Chủ và Cộng Hoà. 

Thông thường thì việc thay đổi người ở chức vụ tổng thống không bao giờ xảy ra việc rắc rối. Thế nhưng đến khi ông Donald Trump đắc cử chức vụ tổng thống đời thứ 45, với nhiệm kỳ 2017-2021, thì hỗn loạn chính trị do đảng Dân Chủ với sự hỗ trợ của giới truyền thông thiên tả, liên tục đả phá từ ngày đầu tiên nhậm chức cho đến hiện tại. Lịch sử Hoa Kỳ sẽ phê phán chuyện này sau khi mọi việc đã trôi qua. 

Tuy nhiên, trong khi chờ đợi sự phê phán của lịch sử, chúng ta có quyền nhìn vào những tin tức, những diễn tiến đã và đang xảy ra để tự tìm hiểu để bình luận về việc làm của hai đảng Dân Chủ và Cộng Hoà, để rút ra một bài học hoặc trình bày một quan điểm giúp cho việc chọn lựa một vị tổng thống của nhiệm kỳ kế tiếp cho Hoa Kỳ.

Một câu hỏi thường được đặt ra là tại sao có những người “ghét” ông Trump ngay sau khi ông được dân chúng chọn làm tổng thống? Hầu hết các câu trả lời được tóm tắt như sau:

1.     Ông Trump là người không có kinh nghiệm về chính trị nhưng lại đánh bại tất cả ứng cử viên cùng đảng Cộng Hoà, và sau cùng đánh bại cả ứng cử viên của đảng Dân Chủ để trở thành tổng thống Hoa Kỳ.

Đây có thể là điều khiến ông Trump trở thành “kẻ đáng ghét” của cả hai giới chính trị gia và truyền thông chuyên nghiệp.
Trong khi hai giới chuyên nghiệp nói trên đều đã ước tính và tuyên truyền mạnh mẽ về kết quả của cuộc bầu cử là bà Hillary Clinton đại diện cho đảng Dân Chủ sẽ thắng, thế nhưng kết quả lại hoàn toàn trái ngược. Điều này khiến dân chúng mất tin tưởng vào các bình luận, quảng cáo, tuyên truyền, thăm dò ý kiến … của giới truyền thông chuyên nghiệp.
Trong thể chế dân chủ phân quyền thì có Lập Pháp, Hành Pháp và Tư Pháp. Giới truyền thông chuyên nghiệp vẫn được (hay tự) xem là “quyền lực thứ tư”, có nhiệm vụ thông tin và hướng dẫn quần chúng. Thế nhưng sự thắng cử của ông Trump đã làm quyền lực này sụp đổ, và thường được nhắc đến là chuyên môn loan “tin giả – fake news”. Đồng thời giới “chính trị gia chuyên nghiệp” của đảng Dân Chủ, sau khi thất bại thì dùng mọi thủ đoạn để tìm cách lật đổ ông Trump, nhưng tất cả đều thất bại,  hầu hết đã trở thành những trò hề lố bịch trên sân khấu chính trị.

2.     Ông Trump là người không hành xử hay ăn nói như một chính khách, một chính trị gia hay một nhà ngoại giao chuyên nghiệp.
Điều này có thể hầu hết chúng ta đều nhận thấy, vì ông Trump thường lên tiếng hoặc tranh cãi với bất cứ ai, về bất cứ chuyện gì.
Thông thường thì ở cương vị lãnh đạo hay chức vụ cao thì nên để cho những người cấp dưới, chuyên môn về ngoại giao hay truyền thông diễn đạt ý kiến của mình. Ông Trump, dường như, lúc nào cũng tự ý đáp trả, nêu ý kiến, hoặc tranh luận với bất cứ ai mà không hề hỏi ý của các người phụ tá chuyên môn. Thích ai thì nói thẳng và không thích ai thì cũng chỉ thẳng mặt, nêu thẳng tên. Những lời tuyên bố vội vàng, nhiều khi có cả những từ ngữ nặng nề để chê bai hoặc chế nhạo đối phương, thường bị báo chí tìm cách giải thích ngược xuôi để phê bình, chỉ trích, và đưa đến tranh luận không cần thiết giữa một vị tổng thống và các ký giả của một vài tờ báo hay cơ quan truyền thông vốn dĩ đã không có cảm tình với ông. Công bằng mà nói đó là cái “tật” của ông Trump. Bệnh thì có thể khỏi chứ “tật” thì không thể chừa. Nhà Phật gọi là “khẩu nghiệp” và ông bà ta gọi đó là “vạ mồm, vạ miệng.”

Có một số người đã lên tiếng “ghét” ông Trump chỉ vì về vấn đề nói trên, và gọi ông là người ăn nói “sỗ sàng”, “mất tư cách” hay “bất lịch sự” … Thế nhưng họ lại quên rằng “ngôn ngữ ngoại giao là con dao hai lưỡi” và “ngôn ngữ chính trị là sự dối trá và lường gạt trắng trợn.”
Con người ta thường thích nghe lời nói ngọt ngào, xuôi tai mà quên rằng ông bà ta đã dặn “mật ngọt chết ruồi” mà chỉ thích được nghe những “Lời nói êm tai hay vừa lòng.” Thế cho nên có người “ghét” ông Trump về phương diện ăn nói thì cũng chẳng nên lấy đó làm lạ.
Chúng ta nên đánh giá con người qua việc làm hơn là qua lời nói.

3.     Ông Trump hành xử như một thương gia khi đối đầu hay thương lượng với các nguyên thủ của quốc gia khác, bạn cũng như thù, lúc nào cũng chỉ muốn công bằng trong sự trao đổi hoặc đem thắng lợi về cho quốc gia.
Đây là một đặc điểm của ông Trump, có vẻ cực đoan nhưng đúng với chủ trương “Hoa Kỳ trước hết”. Nào có khác gì với lời của ông bà chúng ta từng nói “Lo việc trong nhà trước đã, rồi mới đến chuyện ngoài đường.”  Cổ ngữ cũng có câu “Tề gia, trị quốc, bình thiên hạ” mà chúng ta vẫn thường nghe, nhưng không nhớ. Trong trường hợp này, ông Trump đã trở thành “vị tổng thống Hoa Kỳ đáng ghét” trong cái nhìn của những quốc gia lâu nay vẫn xem Hoa Kỳ là “kho bạc”, lúc nào cũng sẵn tiền để trang trải, tiếp tế cho những quốc gia khác, từ Đông qua Tây, từ Âu sang Á, kể cả các quốc gia hùng mạnh của Âu châu. Tất cả các cơ quan và tổ chức quốc tế như NATO, WTO, WHO, UN … đều trông cậy vào sự đóng góp tiền bạc cũng như nhân lực của Hoa Kỳ, điều này không thay đổi qua các đời tổng thống Hoa Kỳ từ sau hai cuộc thế chiến.
Có thể nói:
– Ở đâu có chiến tranh, ở đó có binh sĩ Hoa Kỳ đổ máu và hy sinh tính mạng.
– Ở đâu có sự thiếu thốn, ở đó sẽ được nhận tiền, thực phẩm và nhân lực của Hoa Kỳ.
– Ở đâu có tổ chức quốc tế, ở đó có sự đóng góp tài chánh to lớn nhất của Hoa Kỳ.

Nếu những ai trong chúng ta hiện có con em đang cầm súng tham dự chiến tranh ở đâu đó ngoài nước Mỹ thì mỗi ngày có ăn ngon ngủ yên hay chăng? Có bao giờ thắc mắc tại sao thanh niên Hoa Kỳ phải cầm súng chiến đấu ở những vùng đất xa xôi, những nơi mà chúng ta chưa chắc đã biết nó nằm ở nơi nào trên bản đồ thế giới, nơi mà con người và ngôn ngữ cũng như tập tục đều hoàn toàn xa lạ với chúng ta. Đó là chưa nói đến việc bị thương hoặc tử trận.
Nếu chúng ta đồng ý với chuyện hy sinh cả tiền bạc và sinh mạng của người Hoa Kỳ, thì ít ra Hoa Kỳ cũng phải hưởng được lợi ích gì trong đó như chặn đứng được làn sóng xâm lăng của Tàu cộng, và như thế cái lợi ích của quốc gia nếu không được xem là “trước hết”, thì ít ra cũng không ở hàng “đội xổ”.
Chỉ cho đến khi ông Trump lên làm tổng thống thì mới có sự “xét lại” cho cân xứng trong việc trao đổi kinh tế và quân sự. Hiển nhiên sự thay đổi này đã khiến các nhà lãnh đạo quốc tế xem ông Trump là người “đáng ghét”, hoặc tệ hơn nữa là một người nhà giàu “keo kiệt.”
Là công dân Hoa Kỳ, có khi nào chúng ta tự hỏi rằng tại sao chính phủ Hoa Kỳ lại giúp người nước ngoài, trong khi trong nước vẫn còn biết bao nhiêu người cần được giúp đỡ?
Có lẽ chúng ta đều mang một thứ bệnh “khôn nhà, dại chợ” hoặc sợ bị xem là “nhà giàu keo kiệt”, mà cứ còng lưng làm việc và đóng thuế cho chính phủ đem vung tiền ra nuôi người thập phương, bất kể giàu nghèo. Để làm gì? May ra thì được tiếng khen. Thế nhưng ông bà ta có câu “Được tiếng khen ho hen chẳng còn” là để răn dạy về việc này, vậy mà nghe tai này chạy qua tai kia, mấy ai nhớ. Có thể trong chúng ta có những người có tấm lòng “vĩ đại” luôn xem kẻ khác quan trọng hơn mình, hoặc theo triết lý “ta là người đáng ghét” nên không thích câu “Hoa Kỳ trên hết” mà chỉ muốn
“Thứ nhất là đứa đen xì,
Thứ nhì thằng chệt, Hoa Kỳ hạng ba.”

Cá nhân chúng tôi phản đối chuyện phân chia thứ hạng hay giai cấp, đồng thời cũng không muốn bị xếp vào hạng “đội xổ”, quý vị nào đồng ý xin đưa tay lên. 👍

Tuy ông Trump có ba điều “đáng ghét”, nhưng sự thành công và thắng lợi do ông đem lại cho quốc gia Hoa Kỳ cũng không mấy người tiền nhiệm có thể so sánh được. Điều đáng để ý là ông đã làm cho nền kinh tế Hoa Kỳ, trước cơn đại dịch, phát triển chưa từng thấy trong lịch sử. ChỈ số của thị trường chứng khoán lên như diều gặp gió, và số phần trăm của của người thất nghiệp xuống thấp chưa từng thấy. Và nhất là sự “kính nể” của các nhà lãnh đạo thế giới đối với cá nhân ông Trump và quốc gia Hoa Kỳ chưa từng được ghi nhận trong lịch sử hơn hai trăm năm lập quốc của Hoa Kỳ. Ông Trump là  lãnh tụ quốc gia duy nhất trên thế giới được các quốc gia khác tiếp đón nồng hậu như một vị hoàng đế. Hình ảnh tiếp đón ông Trump ở Tàu cộng và Nam Hàn có lẽ không bao giờ tái diễn với bất cứ một quốc khách nào khác, ở bất cứ nơi nào trên thế giới. Hoàn toàn trái ngược với ông Obama, phải xuống máy bay bằng “cửa hậu” khi ghé Tàu tham dự đại hội quốc tế, ngay cả khi ghé Việt Nam cũng chỉ được tiếp đón bởi cấp bộ trưởng, không có tiệc khoản đãi một vị nguyên thủ quốc gia, để phải ngồi xổm ăn bát bún chả ở một quán ăn bình dân với khách hàng xung quanh chẳng ai thèm để ý, nói chi đến việc xin chữ ký. Đây là một cuộc dàn cảnh tệ hại, rẻ tiền nhất và sau đó được các “bồi bút” tâng bốc là bình dân! Tuy nhiên chỉ viết được một vài câu ngắn ngủi rồi lờ đi kẻo dân chúng nhìn ra sự thật thì xấu hổ biết chừng nào. 
Nói đến việc chống Tàu cộng và ngăn cản sự xâm lăng của lý thuyết cộng sản lỗi thời do Tàu cộng cầm đầu thì phải công nhận rằng ngoài tổng thống Donald Trump ra, không có bất cứ một nguyên thủ quốc gia nào khác trên thế giới dám có những lời nói đi đôi với hành động chống Tàu cộng. Những việc mới nhất trong tháng 7 năm 2020:
Phủ nhận hầu hết các lời tuyên bố về chủ quyền biển đảo của Tàu cộng ở Biển Đông, và gọi việc làm của Tàu cộng ở vùng này là phi pháp.

1.     Đưa hai Hàng Không Mẫu Hạm USS Nimitz và USS Ronald Reagan cùng với hạm đội tấn công và hai phi đội Air Wing 5 và Air Wing 17 vào tập trận và tuần tra ở vùng biển Ấn Độ – Thái Bình Dương.

2.     Hai vị bộ trưởng Tư Pháp và Ngoại Giao đã đọc những bài diễn văn vạch trần các thủ đoạn xâm lăng và mộng thống trị thế giới của Tàu cộng, kêu gọi các xí nghiệp lớn của Hoa Kỳ đặt an ninh quốc gia lên trên lợi nhuận của công ty; cũng như kêu gọi sự hợp tác của thế giới tự do, nhất là châu Âu, tiếp tay với Hoa Kỳ để chống lại Tàu cộng và lý thuyết cộng sản đang được Tàu cộng mạnh mẽ phổ biến.
Chắc chúng ta còn nhớ bài diễn văn độc đáo “Tear down this wall – Phá đổ bức tường này đi” của tổng thống Ronald Reagan, tháng 6 năm 1987, trước bức tường Berlin, đã khiến bức tường sụp đổ và sau đó kéo theo cả đảng công sản Nga. Hy vọng rằng những lời tuyên bố mạnh mẽ của chính phủ ông Trump sẽ đem lại kết quả tương tự, nếu không dẹp bỏ được Tàu cộng thì cũng khiến chúng rút lui về vị trí cũ, bỏ mộng xâm lăng làm bá chủ thế giới.

3.     Đóng cửa Lãnh sự quán của Tàu cộng ở Houston, Texas, với lý do đây là một ổ gián điệp và trung tâm của những kẻ chuyên ăn cắp tài sản trí tuệ của Hoa Kỳ.

4.     Lùng bắt những sinh viên và khoa học gia Tàu hoặc làm việc cho Tàu cộng xâm nhập vào các trường đại học và xí nghiệp có kỹ thuật cao để ăn cắp tài sản trí tuệ.

Trong khi đó, có thể nói “Obama là một nguyên thủ quốc gia có thái độ hèn kém và bị ngoại quốc xem thường, khinh bỉ nhất trong lịch sử của nhân loại.” Ngay cả Việt Bá Vương Câu Tiễn trong cổ sử của Tàu cũng chỉ nhẫn nhục để phục quốc, báo thù; chứ sự chịu đựng nhục nhã của Obama chẳng mang lại lợi ích gì, mà trái lại đem đến toàn là thua thiệt và nhục nhã cho quốc gia dân tộc Hoa Kỳ. 

Một điều tệ hại nữa của Obama là ngoài việc đi lạy van, quỵ lụy khắp thế giới mà chẳng được gì,  mà còn bị coi thường, khinh rẻ. Ngay trong nước cũng chẳng làm được gì cho những người cùng màu da với ông ta trong suốt 8 năm “ghế trên ngồi tót…” Bây giờ thì lại lập hội, lập nhóm, nói xấu tổng thống dân cử kế nhiệm, khuyến khích “xuống đường” đòi công bằng “đen-trắng” trong một quốc gia Hiệp Chủng Quốc, đủ màu da, đủ loại ngôn ngữ. Xem ra thì đúng là chuyện vừa ngớ ngẩn, vừa buồn cười … ra nước mắt. Thế mà đám “bồi bút” vẫn tung hô. Ngay cả bài viết sau khi có các cuộc biểu tình bạo động của người Mỹ gốc Phi châu cũng được tán tụng. Thế nhưng khi đọc kỹ thì giật mình, vì đây là lời khích động dân da màu lợi dụng tình thế để làm khó dễ chính quyền địa phương. Thế cho nên tất cả đều “tịt ngòi”, ngậm tăm, không dám hó hé gì nữa cả. Giới truyền thông cánh hữu cũng bỏ qua, không thèm nhắc tới chuyện “ruồi bu” này nữa. Nếu ngày xưa Obama không làm chính trị mà hành nghề luật sư hình sự thì chắc chẳng ít người phải ngồi tù một cách oan uổng. Như rủi thay cho nước Mỹ, ông Obama lại nhẩy vào chính trị và lên tới chức tổng thống, thế cho nên tai hại đến cả nước và nền kinh tế, chính trị và quân sự tụt xuống quá thấp, khiến Tàu cộng coi thường. Chúng ta có thể bị giới truyền thông làm lạc hướng và quên những chuyện đó, thế nhưng lịch sử sẽ không quên ghi chép để đời sau phê phán. Với nhân gian thì
“Trăm năm bia đá cũng mòn, 
Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ.”

Chuyện thời sự là như thế, nhưng lý luận và chứng minh bao nhiêu chăng nữa thì cũng khó có thể thay đổi được sự “thương” hay “ghét” ông Trump đã có sẵn trong ý nghĩ của người đối diện. Thế nhưng khi phải lựa chọn giữa hai người đại diện cho hai đảng Dân Chủ và Cộng Hoà để hướng dẫn Hoa Kỳ và thế giới tự do đối đầu với Tàu cộng là điều quan trọng. Ông Biden cũng có những điều “đáng ghét” như nhất định cắt viện trợ quân sự cho chính phủ miền nam Việt Nam để chống cộng sản bắc Việt, cho dù tổng thống Nixon đã hứa hẹn. Đồng thời ông ta cũng là người chống đối việc tiếp nhận người Việt di tản được định cư ở Hoa Kỳ với lời tuyên bố vô lương tâm “Hoa Kỳ không có trách nhiệm gì đối với những người Việt di tản này.” Thế nhưng lại hùng hổ tranh đấu cho việc tiếp nhận những người di dân bất hợp pháp vào Hoa Kỳ. Và điều “đáng ghét” hay có thể gọi là “đáng lo ngại” về tài ăn nói lắp bắp như đứa trẻ lên ba hay ông già mất trí thì làm sao mà dẫn dắt con dân Hoa Kỳ được! Chán thật!

Xem ra ông Trump và ông Biden, cả hai đều có điểm “đáng ghét”. Thế nhưng thành ngữ tây phương có câu “choose the lesser between two evils – chọn một kẻ ít gây nguy hại giữa hai con quỷ” dựa theo sử thi của Hy Lạp về việc vua Odysseus phải chọn lựa hướng đi ít thiệt hại nhất để vượt qua một eo biển mà hai đầu đều bị trấn giữ bởi hai con quỷ hung dữ. Điều cần nhắc ở đây là hơn 2,800 năm về trước, người Hy Lạp đã dùng câu chuyện này như một ngụ ngôn về cách xử thế, chọn lựa cho người đời. Hơn 2,800 năm về sau mà chúng ta không hiểu được ý nghĩa của lời khuyên đó thì hiển nhiên là đã “đi ngược lại sự tiến hoá của con người.” Hay văn vẻ một chút thì gọi là

“Bao ngàn năm mới thành người, 

Phút giây chậm nghĩ thành đười ươi ngay.”

Ngày 3 tháng 11 tới đây, chúng ta cũng sẽ phải chọn một trong hai kẻ “đáng ghét” vào chức vụ tổng thống Hoa Kỳ:

·          Donald Trump là kẻ “đáng ghét” nhưng đã làm cho dân giàu, nước mạnh, “Make American Great Again” và được các nguyên thủ quốc gia trên thế giới “ghét thì có ghét nhưng rất nể sợ.” Kể cả những lãnh tụ hung tợn, không kém gì quỷ sứ, như Tập Cận Bình của Tàu cộng, Kim Yong-un của Bắc Hàn, Vladimir Putin của Nga, Ali Khamenei của Iran … đều phải “né tránh” ông Trump, một người “dám nói, dám làm, và khi làm thì làm đến nơi đến chốn.” Lịch sử cận đại đã chứng minh ông Trump là người có khả năng và uy thế để chận đứng làn sóng xâm lăng thế giới của Tàu cộng, với chiến lược “đánh vào chỗ yếu, đó là kinh tế của Tàu cộng.” 

·          Joe Biden không những là kẻ “đáng ghét” mà đồng thời chỉ là “bản sao” (thuộc về loại “tam sao thất bản”) của Obama.
Riêng đối với người Việt Nam tị nạn cộng sản thì ông Biden này còn có thêm một điều điều “đáng ghét” hơn cả là đã từng tuyên bố là không thích, không muốn giúp gì cho người Việt Nam trong thời gian “thập tử nhất sinh” tìm đường chạy trốn cộng sản trong những ngày cuối tháng 4 năm 1975, với những câu nói tàn nhẫn, vô nhân đạo, để đời:
– Hoa Kỳ không có trách nhiệm, đạo đức hay bất cứ điều gì khác, là phải giúp di tản người dân nước ngoài. (the U.S. had no obligation, moral or otherwise, to evacuate foreign nationals.)
– Hoa Kỳ không có trách nhiệm phải cứu 1 người hay 100,001 người dân miền nam Việt Nam. (the United States has no obligation to evacuate one, or 100,001, South Vietnamese.)
– Tôi sẽ bỏ phiếu thuận cho bất kỳ số tiền nào để đưa người Mỹ về nước. Tôi không muốn lẫn lộn với việc dùng nó để đưa người Việt Nam ra ngoài. (I will vote for any amount for getting the Americans out. I don’t want it mixed with getting the Vietnamese out.)
Với lòng dạ và những câu nói đó của Joe Biden, đối với tình trạng của miền Nam Việt Nam lúc bấy giờ, thì sự sống sót của những người Việt Nam may mắn di tản được qua các quốc gia tự do có thể được xem là “phép lạ.” Đồng thời sự tù đày và cái chết của những người bị bỏ rơi phải được xem là những đày đoạ nhục hình, hay cái chết oan khiên, tức tưởi bởi bàn tay của những kẻ tàn ác, vô nhân đạo, trong đó có Joe Biden. Thế cho nên, người Việt Nam tị nạn cộng sản mà bỏ phiếu cho Joe Biden là, một lần nữa, cười vào mặt những người cựu “tù nhân cải tạo”, hay xỉ nhục vào linh hồn của thân nhân hay đồng bào Việt Nam vốn đã chết oan sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, tang thương và kinh hoàng đó.
Cá nhân ông Biden thì tháng 11 tới đây sẽ được 78 tuổi, cái tuổi của người già “gần đất xa trời”, đã cho thấy sự thoái hoá của trí óc, nói năng ấm ớ, lắp bắp, sai trật lung tung thì làm sao có thể đối đầu với các tay chính trị lão luyện và quỷ quyệt như Tập Cận Bình và Vladimir Putin. Quý vị muốn biết “khả năng” ăn nói ấm ớ và lắp bắp của Biden ra sao thì cứ vào Google mà tìm (search) với câu Joe Biden gaffe, khi có kết quả rồi bấm vào phần videos thì sẽ thấy tận mắt, nghe tận tai, ngay cả CNN, Washington Post, Times, NewsWeek, New York Time … cũng nói về cái những “cái tật” nói năng bậy bạ và sờ mó, hít hà lung tung của Biden. Kế tiếp là search câu Joe Biden touching young girls, thì sẽ thấy (xem links ở phần tham khảo ở cuối bài). Đọc bài viết thì còn có thể không tin vì biết đâu là fake news, thế nhưng đây là phim ảnh, có thể mắt thấy, tai nghe.
Ông bà ta có câu “Cháy nhà hàng xóm, bình chân như vại”, hành động của Biden đối với gia đình người khác thì cũng có nhiều người lên tiếng bào chữa hoặc giải thích linh tinh. Thế nhưng, thử đặt trường hợp đó xảy ra cho vợ và con gái của quý vị thì quý vị sẽ tính sao? Rất mong được nghe những lời giải thích (hay giải không thích) hùng hồn và hữu lý của những người “cũng liều nhắm mắt đưa chân” để ủng hộ Biden.
Hơn nữa, ông Biden lại có khuynh hướng ngả theo “Xã Hội Chủ Nghĩa” khi dùng dân biểu Alexandria Ocasio-Cortez và Thượng nghị sĩ Bernie Sanders làm cố vấn. Có lẽ chúng ta vẫn còn nhớ đến cái “Xã Hội Chủ Nghĩa” mà chúng ta đã phải áp dụng kế thứ “36 – Tẩu vi thượng sách”, vắt giò lên cổ để chạy trốn, chẳng lẽ bây giờ lại muốn quàng gông vào cổ hoặc chui đầu vào rọ hay sao? 

Tưởng cũng nên nhắc lại ở đây một quan điểm nhân gian về người lãnh đạo: “Người lãnh đạo là người làm cho dân giàu, nước mạnh, quốc gia an ninh thái bình, muôn dân hạnh phúc.”  Và người lãnh đạo, hay bất cứ ai khác, đều được đánh giá bằng việc làm trong quá khứ, chứ không phải vào những lời hứa hẹn ở tương lai. Thế cho nên khi phải chọn một người lãnh đạo giữa “hai người đáng ghét” thì chúng ta nên nhìn vào quá khứ của họ cùng với tình hình an ninh của quốc gia (cũng như cả thế giới) hiện nay, để cân nhắc cho việc chọn lựa. 

Có thể nói “trong đầu người nào cũng có đầy ắp những lý do để chọn người này hay người kia, nói thêm bao nhiêu lý do khác cũng chỉ bằng thừa”, đó cũng giống như câu chuyện Thiền “tách trà đã đầy rồi thì không thể rót thêm gì được nữa.”

Tuy hiểu như thế, nhưng chúng tôi cũng xin rót mời quý vị một tách trà mới, với vài điều cần nhắc lại:

·          Chúng ta đã sẵn sàng quên cái quá khứ kinh hoàng của ngày 30 tháng 4 năm 1975 để giang tay tiếp nhận “Xã Hội Chủ Nghĩa” và tiếp tục lệ thuộc vào Tàu cộng hay chưa?

·          Những cựu tù nhân đã từng trải qua những năm tháng dài trong trại tù “cải tạo” của cộng sản VN, hoặc những người đã trải qua sự kinh hoàng của cuộc vượt biên hay vượt biển, đã sẵn sàng gột rửa ký ức đau thương để khoác vai song hành với “Xã Hội Chủ Nghĩa” và Tàu cộng hay chưa?

·          Hoa Kỳ đã dẫn đầu việc mở rộng vòng tay tiếp nhận Tàu cộng với hy vọng rằng chúng sẽ hấp thụ được nguyên lý cao đẹp của thế giới tự do. Thế nhưng chưa đầy 20 năm sau, cả thế giới bị xâm lăng, lệ thuộc, hay trở thành con nợ của Tàu cộng. Tổ tiên chúng ta đã hiên ngang chống Tàu xâm lược, chẳng lẽ ngày nay, hơn 4000 năm sau, chúng ta lại bắt chước những kẻ “hèn với giặc, ác với dân” để một lần nữa làm nô lệ cho giặc Tàu hay sao? 

·         Và một điều rất quan trọng là chúng ta đã sẵn sàng đứng sau lưng một ông già ngớ ngẩn mặc áo “Xã Hội Chủ Nghĩa” để đối phó với Tàu cộng, Bắc Hàn, Nga và Iran hay chưa? Hay là “Cũng liều nhắm mắt đưa chân” để cùng “Xuống Hố Cả Nút”?

Nào, xin mời quý vị, chúng ta hãy cùng nhau uống cạn tách trà này.

Trong khi dùng trà, chúng ta hãy cùng nghe lời tuyên bố của ông William Barr, Bộ trưởng Tư pháp (Attorney General) và Ngoại Trưởng Mike Pompeo của Hoa Kỳ, đọc diễn văn vạch trần mưu mô của Tàu cộng, với lời thông dịch qua Việt ngữ của DTV

Bùi Phạm Thành

(Đặc San Lâm Viên)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

NHỮNG CUỘC XÂM LĂNG MỀM_Nguyễn văn Tuấn (đọc sách “Hidden Hand”)

Những Cuộc Xâm Lăng Mềm

(Đọc Sách “Hidden Hand” của Clive Hamilton Và Mareike Ohlberg)

Hai tác giả Clive Hamilton và Mareike Ohlberg mới xuất bản một cuốn sách nhan đề “Hidden Hand” (Giấu Tay). Cuốn sách là một công trình sưu khảo công phu về những cuộc xâm lăng và khuynh đảo của Trung Cộng vào hệ thống chánh trị, kinh tế, khoa học, văn hoá, và truyền thông ở các nước phương Tây. Có thể xem đó là cuộc xâm lăng mềm, với tiền là phương tiện chánh. Đây là một cuốn sách hết sức thú vị, cung cấp rất nhiều thông tin mang tính mở mắt cho những ai quan tâm đến thời cuộc và sự ảnh hưởng của Trung Cộng trên trường quốc tế, kể cả Việt Nam. Bài điểm sách này sẽ điểm qua những nội dung chánh, và chia sẻ vài thông điệp chánh trong cuốn sách.

Ở Úc, tuần vừa qua xảy ra một biến cố chánh trị làm cho cuốn sách này trở nên tâm điểm của thời cuộc. Một thượng nghị sĩ Úc tên Shaoquett Moselmane (gốc Lebanon) bị cảnh sát xét nhà riêng sau một thời gian bị cơ quan tình báo Úc ASIO điều tra về những mối liên hệ giữa ông với đảng cộng sản Trung Cộng. Ông dân biểu đã là đối tượng được báo chí theo dõi về mối liên hệ giữa ông và đảng cộng sản Trung Cộng. Từ năm 2018, ông và người phụ tá là John Zhang (gốc Tàu) có những phát biểu ủng hộ nhà cầm quyền Trung Cộng và chỉ trích những chánh sách cứng rắn của Úc đối với Trung Cộng.

Báo chí Úc cho biết nếu chứng cớ từ cuộc điều tra đầy đủ, ông dân biểu này có thể bị truy tố ra toà về tội giúp cho thế lực nước ngoài can thiệp vào chánh trường Úc. Nếu bị truy tố thì đây là trường hợp đầu tiên trên thế giới về sự can thiệp của nước ngoài vào chánh trường địa phương. Những gì diễn ra trong trường hợp của vị dân biểu này có thể nói là rất phù hợp với những chiến lược gây ảnh hưởng của Trung Cộng trong các thể chế dân chủ ở phương Tây.

Chiến Tranh Lạnh

Từ điển tiếng Anh định nghĩa Hidden Hand là thế lực gây ra những tác động tiêu cực. Hidden Hand cũng có thể hiểu là những người ở vào vị trí quyền lực cao nhứt nhưng giấu mặt. Hidden Hand cũng có thể là một hội ái hữu kiểm soát một mạng hội kín, và những hội kín này thực hiện những mệnh lệnh của thế lực cấp trên. Thường, những người thực hiện mệnh lệnh không biết ai là người ra lệnh.

Có lẽ mượn ý nghĩa đó, nên hai tác giả Clive Hamilton và Mareike Ohlberg (H&O) đặt tựa đề cho cuốn sách mới là Hidden Hand [1] để mô tả những hoạt động của Đảng cộng sản Trung Cộng (CCP) nhằm lũng đoạn chánh trường phương Tây và thiết lập một trật tự thế giới mới theo ý tưởng của những kẻ điều hành CCP, mà người đứng đầu hiện nay là Tập Cận Bình.

Tại sao Hidden Hand? Thật ra, đây là cuốn sách nối tiếp cuốn Silent Invasion (Cuộc xâm lăng thầm lặng) công bố vào năm 2017 mà tôi có điểm sách [2]. Silent Invasion viết về những chiêu trò xâm lăng vào Úc của CCP, còn Hidden Hand thì viết về cuộc xâm lăng của CCP vào các nước phương Tây. Cuộc xâm lăng này diễn ra trên tất cả lãnh vực, từ chánh trị, kinh tế, khoa học – công nghệ, gián điệp, đến văn hoá.

Cứ mỗi lần Mỹ hay Úc nêu những hành động hung hãn của Trung Cộng ở Biển Đông (hay bất cứ nơi nào trên thế giới), thì phía Trung Cộng đều cho viên phát ngôn than phiền rằng Mỹ dùng ngôn ngữ thời Chiến Tranh Lạnh, là khơi dậy chủ nghĩa McCarthy. Mới đây, trong lúc mối quan hệ ngoại giao giữa Úc và Trung Cộng hơi căng thẳng, viên phát ngôn Tàu cũng nói rằng Úc hành xử như thời Chiến Tranh Lạnh.

Ngoài miệng thì than phiền như thế, nhưng về thực chất thì Trung Cộng đã thực hiện Chiến Tranh Lạnh từ … 30 năm trước. Theo H&O, Trung Cộng sau thời chế độ Xô Viết sụp đỗ tự xem mình bị vây hãm bởi các kẻ thù, và những kẻ thù này cần bị đánh bại và vô hiệu hoá. Để đánh bại kẻ thù, CCP đã phát động một cuộc Chiến Tranh Lạnh từ thập niên 1990!

Trong Lời nói đầu, tác giả cho biết nhiều người trong giới trí thức ở phương Tây đánh giá thấp hay bác bỏ sự đe doạ của Trung Cộng đối với nền dân chủ phương Tây. Hai tác giả cho rằng đó chính là lí do tại sao họ viết Hidden Hand. Nói cách khác, tác giả muốn ‘giáo dục’ những ai còn ngây thơ với mối đe doạ từ Trung Cộng.

Sách bao gồm 13 chương, bàn những vấn đề về sự vận hành và tổ chức của CCP, cách thức mà nó tranh thủ vận động trong và ngoài nước qua mạng lưới công an và gián điệp, các biện pháp kiểm soát hệ thống truyền thông, các chương trình lũng đoạn thông tin ở phương Tây, và ý tưởng thay đổi trật tự thế giới. Nội dung chánh của sách chỉ chừng 270 trang, nhưng phần tham khảo và bị chú chiếm 130 trang, chứng tỏ tác giả đã đầu tư rất nhiều công sức và thời giờ vào việc soạn thảo cuốn sách.

CCP và những người bạn

CCP đã xây dựng hẳn một mạng lưới ảnh hưởng trên đất Mỹ từ thập niên 1970. Họ có khả năng và đã mua chuộc rất nhiều kí giả, nhà khoa học, học giả, thậm chí chánh trị gia và những nhà vận động làm việc cho họ. Cả Joe Biden và Donald Trump đều xem mình là “bạn” của Tập Cận Bình. Dưới thời Obama, Mỹ đã đứng khoanh tay nhìn Trung Cộng xây dựng những công trình quân sự trên Biển Đông, vì Obama cũng đánh giá thấp mối đe doạ của Trung Cộng. John Bloomberg, nguyên ứng cử viên tổng thống Mỹ, cũng có thể xem là một người bạn thân của Tập. Chẳng những các chánh khách, mà gia đình của họ (như gia đình của Donald Trump, con rể Jared Kushner và con gái Ivanka Trump) cũng là bạn thương mại với Trung Cộng. Trung Cộng đã có những người bạn như thế giúp cho họ đạt được những mục tiêu dài hạn.

Nhưng đừng tưởng rằng Trung Cộng xem mọi người bạn như nhau. Đối với CCP, cái gì cũng được phân nhóm, và bạn bè cũng được phân nhóm. Phân nhóm để có chánh sách đối phó và đối xử. Đối với người ngoại quốc, CCP chia thành 4 nhóm như sau:

– Nhóm 1 là những người bạn. Đây là những người đồng ý với và ủng hộ chủ trương của CCP hết mình. Họ thường được trích dẫn trên hệ thống truyền thông của TC;

– Nhóm 2 là những người bạn có thể tin được. Họ thường là những người trong giới doanh nhân mà CCP có thể dựa dẫm vào, nhưng không thể tin tưởng;

– Nhóm 3 là những học giả và giới ký giả. Đây là những người yêu Trung Cộng, nhưng biết rõ những chiêu trò xấu và bẩn của cộng sản và CCP;

– Nhóm 4 là ‘kẻ thù’. Đây là những người yêu Trung Hoa và văn minh Trung Hoa, nhưng ghét cộng sản. Đây là những kẻ mà CCP sẵn sàng bôi nhọ mỗi khi có dịp;

– Nhóm 5 là ‘thờ ơ’.  Đây là những người không biết và không cần biết về Trung Cộng. Trong cái nhìn của CCP, đây là những người có ích và có thể gây ảnh hưởng bằng cách mời họ xuất hiện trong các dịp lễ lạc để tạo ra ấn tượng tốt.

Trong một chương viết về cách CCP lũng đoạn các quan chức ngoại giao nước ngoài, H&O cho biết các đại sứ khi mới tới Trung Cộng, họ trước hết bị ‘cách li’ với các nhân vật cao cấp trong CCP. Sau đó một thời gian, họ sẽ nhận được tin nhắn rằng một quan chức cao cấp trong CCP muốn gặp họ. Mục tiêu là làm cho người được mời đến gặp cảm thấy mình ‘đặc biệt’, được tin cẩn, và có thể tiếp cận những thông tin mà người khác không có. Tuy nhiên, đó chỉ là một chiêu trò tâm lí để khai thác đối phương!

Khi cần đe doạ, Trung Cộng dùng ngôn ngữ mơ hồ, mù mờ, để cho đối tượng tha hồ đoán. Thật ra, đây là một chiêu trò của người cộng sản Tàu, vì sự mơ hồ có tác dụng gây sợ hãi nhiều người, và ai cũng có thể là những kẻ thù của chế độ.

Đảng và doanh nghiệp: hôn phối chánh trị

Trong chế độ Trung Cộng, mối quan hệ giữa doanh nghiệp và đảng là một cuộc hôn phối chánh trị. Mối liên hệ giữa các cán bộ cao cấp trong đảng và doanh nghiệp diễn ra 2 chiều: cá nhân và chánh trị. Các cán bộ cao cấp trong đảng hoặc gia đình của họ đều đứng đằng sau hay có quyền lợi tài chánh với doanh nghiệp, và họ hưởng lợi từ doanh nghiệp. Trong mỗi doanh nghiệp cấp trung và lớn đều có chi bộ của CCP, và chi bộ chính là nhóm người định hướng, thậm chí điều hành, doanh nghiệp. Các doanh nghiệp có cán bộ của đảng ‘bảo trợ’ thường làm ăn khấm khá, và họ được ưu tiên nhiều lãnh vực, kể cả đóng thuế ít hơn các công ti ngoài đảng. Công cuộc chống tham nhũng mà Tập Cận Bình phát động thật ra chẳng có ảnh hưởng gì đáng kể đến các doanh nghiệp do CCP bảo trợ.

Có thể nói tất cả các nhân vật đứng đầu các tập đoàn lớn (như Alibaba, Baidu, Huawei, Tencent, v.v.) đều là đảng viên của CCP hay tỏ lòng trung thành tuyệt đối với CCP. Richard Liu (được xem là một Jeff Bezos của Trung Cộng) từng nói rằng chủ nghĩa cộng sản sẽ thành hiện thực trong thế hệ này. Xu Jiayin, một đại gia bất động sản tuyên bố rằng “tất cả những gì tập đoàn sở hữu là do Đảng cho”. Đại gia kĩ nghệ nặng Liang Wengen thì cảm tính hơn khi nói “cuộc đời của tôi thuộc về Đảng“.

Trong quan hệ doanh nghiệp nước ngoài, CCP còn cài đặt người vào các thiết chế kinh tế của Mỹ và Âu châu. Một trong những thiết chế mà CCP nhắm tới để gây ảnh hưởng là Wall Street. Trong chuyến viếng thăm Mỹ, thủ tướng Trung Cộng không tới Washington trước, mà đến New York, nơi mà ông có những cuộc hội kiến bận rộn với các nhân vật trong hệ thống tài chánh Mĩ. Những sếp của các tập đoàn lớn như JP Morgan, Merrill Lynch, Morgan Stanley, Dow Jones, Goldman Sachs, Citigroup, Bank of America, v.v. đều được tiếp đón trọng thị… Sau lần tiếp đón là hàng loạt hợp đồng thương mại trị giá tỉ USD được kí kết.

Nhưng CCP còn nghĩ đến thế hệ tương lai, và các thiết chế tài chánh Mỹ là mục tiêu. Câu lạc bộ công tử và tiểu thơ (princelings – thái tử đảng) là một nhóm trong chương trình này. Chẳng hạn như tập đoàn JP Morgan có một chương trình có tên là “Sons and Daughters Program” (nhưng các tập đoàn Mỹ lớn đều có những chương trình tương tợ) nhằm nâng đỡ các con cháu của các cán bộ cộng sản cao cấp từ Trung Cộng. Chẳng hạn như Goldman Sachs chỉ riêng năm 2013 đã có 25 con cháu cộng sản, trong đó có cả cháu nội của Giang Trạch Dân (Jiang Zemin). Merrill Lynch và Citigroup cũng có nhiều nhân viên là các công tử và tiểu thơ của CCP, kể cả con dâu của Triệu Tử Dương (Zhao Ziyang). Morgan Stanley thì mướn con trai của Chu Dung Cơ (Zhu Rongji) và con gái của Chủ tịch của Ngân hàng Phát Triển Chen Yuan. Đây là những công tử và tiểu thơ đã hoặc đang theo học tại các trường hàng đầu của Mỹ. Có thể nói [chương trình] “Sons and Daughters Program” hoặc tương tợ là nơi ươm mầm cho thế hệ elite tài chánh tương lai của Trung Cộng.

Hoa kiều vụ

Hiện nay, có khoảng 50 đến 60 triệu Hoa kiều ở nước ngoài. CCP xem đây là một nguồn lực rất quan trọng trong chiến lược ảnh hưởng thế giới. Trong 3 thập niên qua, Trung Cộng đã có nhiều biện pháp và chương trình nhằm kéo những Hoa kiều về ‘đất mẹ’ bằng cách này hay cách khác. Một trong những tổ chức quan trọng nhứt của CCP là “Mặt Trận Đoàn Kết” (United Front), với nhiệm vụ chánh là quản lí Hoa kiều và cái mà họ gọi là “qiaowu” (Hoa kiều vụ). Hai cơ quan phụ trách việc hiện các chánh sách là Cục Người Hoa ở Nước Ngoài, viết tắt là OCAO (rất giống với “Uỷ ban Người Việt ở nước ngoài” của Việt Nam). Tuy nhiên, mạng lưới tổ chức thì phức tạp hơn nhiều so với những gì tôi mô tả (có thể xem trang 124-125 để thấy sơ đồ tổ chức nhằm khuynh đảo Hoa kiều).

Một số trong cộng đồng Hoa kiều ở nước ngoài trở thành không chỉ là những tiếng nói của CCP, mà còn một lực lượng đe doạ những ai dám thách thức sự đàn áp của Trung Cộng. Những thành viên của Pháp Luân Công bị xách nhiễu và đe doạ bởi những “Hoa kiều” ở New York là một ví dụ. Sinh viên gốc Duy Ngô Nhĩ nói về sự tàn ác của CCP cũng bị sinh viên Trung Cộng đe doạ. Một số Hoa kiều ‘độc lập’ (tức không dính dáng gì đến CCP) cũng bị đe doạ và cô lập. Ở Đức, sự lộng hành của các Hoa kiều thân cộng nghiêm trọng đến nỗi có Hoa kiều độc lập cho rằng họ xem Đức như là một sân vườn của đảng cộng sản Trung Cộng!

Một chiến lược của CCP và khuyến khích và hỗ trợ cho Hoa kiều tham chánh trong chánh trường địa phương, họ gọi chương trình này là “huaren canzheng” (Hoa kiều tham chánh). Qua chương trình này, CCP giới thiệu những ứng viên gốc Hoa nhưng thân cộng (dĩ nhiên) ra ứng cử cấp địa phương, bang, và thậm chí liên bang. Họ đã thành công đưa Hoa kiều vào những vị trí quan trọng ở Anh, Úc, và vài địa phương ở Mỹ.

Mạng lưới gián điệp: phi chánh thống

Các trung tâm gián điệp phương Tây thường chỉ tập trung vào những việc như đánh cắp tài liệu mật của chánh phủ và quân sự, bằng cách tuyển mộ những điệp viên hay cài điệp viên vào chánh phủ và cơ quan quân sự. Nhưng hoạt động gián điệp của Trung Cộng vượt ra ngoài biên giới truyền thống đó và bao gồm luôn cả đánh cắp thông tin mật từ các công ti kĩ nghệ, tập đoàn kinh tế, và cả tổ chức dân sự.

Hệ thống tổ chức gián điệp và tình báo của Trung Cộng phức tạp hơn nhiều so với các chánh phủ phương Tây. Ở cấp trung ương có 2 cơ quan tình báo quan trọng là Tổng Cục I (trực thuộc Bộ Công An) và Tổng Cục II (còn gọi là 2PLA, thuộc Bộ Quốc Phòng). Tổng cục I về chức năng thì tương đương với CIA và FBI cộng lại, nhưng còn có quyền lực chánh trị. Tổng cục II dùng nhà báo, học giả, và nhà ngoại giao làm bề mặt để hoạt động, và cũng có quyền lực chánh trị. Ngoài hai cục đó, Trung Cộng còn có những Cục khác như Cục 10 (lo các vấn đề ở nước ngoài), Cục 11 (liên quan đến các ‘think tank’, viện nghiên cứu), Cục 12 (lo về các vấn đề xã hội), v.v. Theo FBI, chỉ riêng Cục 12 đã thành lập hơn 3000 công ti làm bình phong cho những hoạt động gián điệp trên thế giới.

Các ‘ổ’ gián điệp Trung Cộng không chỉ tuyển dụng người trong nước, mà còn tuyển dụng người nước ngoài và áp dụng các thủ thuật tâm lí để gây áp lực đến nạn nhân. Vào thập niên 1990, cẩm nang của MI5 (cơ quan tình báo Anh) dành cho các doanh nhân làm ăn ở Trung Cộng có cảnh báo rằng không nên nhận những món quà quá mức, và cảnh giác với những lời tâng bốc tận mây xanh. Chiến thuật của tình báo Trung Cộng là làm cho nạn nhân mang nợ bằng những món đắt tiền hay mĩ nhân kế, để nạn nhân tự cảm thấy có nghĩa vụ phải đáp nghĩa. Hình thức đáp nghĩa có thể đưa nạn nhân vào vòng tay của các ổ gián điệp Trung Cộng.

Cục tình báo Úc (ASIO) cũng hay cảnh báo giới ngoại giao và doanh nhân Úc về những chiêu trò theo dõi của an ninh Trung Cộng. ASIO khuyên tất cả các thành viên trong đoàn không dùng charger điện thoại của khách sạn, không dùng bất cứ USB nào được cho làm quà, không bao giờ để máy tính cá nhân trong phòng khách sạn, v.v.  Một hình thức hăm doạ khác là meinren ji, dùng hình ảnh của nạn nhân trong những tình huống khó xử (có khi là hình ảnh ghép, sửa) làm cho nạn nhân rơi vào vòng kim toả của gián điệp Trung Cộng.

Truyền thông: “Họ của chúng tôi là Đảng”

Chương 9 của cuốn sách là một trong những chương thú vị, vì trong đó tác giả bàn về hệ thống truyền thông của CCP. Đây là chương ‘mở mắt’ cho nhiều người phương Tây, nhưng có lẽ chẳng làm ngạc nhiên ai đã quen với sự kiểm soát hệ thống truyền thông của đảng cộng sản. Nói ngắn gọn và ví von, tất cả nhà báo Trung Cộng chỉ có 1 họ duy nhứt: Đảng.

Ai cũng biết CCP kiểm soát hệ thống truyền thông một cách toàn diện, không chỉ trong nước mà còn ở nước ngoài. Sự trung thành của giới báo chí đối với CCP là tuyệt đối. Ban Tư Tưởng của CCP thường xuyên gởi chỉ thị cho tất cả các báo và đài mỗi tuần, hướng dẫn vấn đề gì cần được đề cập và đề cập như thế nào, ai cần được nhắc đến hay không nên nhắc đến, và hệ thống phải tuân thủ tuyệt đối; họ không có lựa chọn.

Nếu hệ thống truyền thông không tuân thủ, thì họ sẽ bị phạt. Hình phạt có thể chỉ là cảnh cáo, nhưng cũng có khi cả ‘sanh mạng chánh trị’. Chẳng hạn như năm 2015, 4 kí giả Trung Cộng bị phạt vì họ đánh vần sai vài chữ trong bài diễn văn của Tập Cận Bình làm cho người đọc hiểu rằng Tập Cận Bình sắp từ chức. Trong cùng năm, một kí giả chuyên về tài chánh bị bắt vì anh ta công bố những con số thật (nhưng đối với CCP thì đó là những thông tin nguỵ tạo).

Ngay từ 1955, Mao Trạch Đông đã huấn thị cho Tân Hoa Xã rằng phải “quản lí toàn cầu”, và phải “làm cho cả thế giới nghe tiếng nói của Trung Cộng”. Thời của Mao thì Tân Hoa Xã tập trung vào việc tuyên truyền ở Á châu và Phi châu, nhưng dưới thời Tập Cận Bình thì cánh tay của Tân Hoa Xã vươn ra Âu châu và Mỹ châu. Tính từ năm 2009 đến nay, Tân Hoa Xã đã có 180 văn phòng ngoài Trung Cộng, với tổng hành dinh vùng đặt ở New York, Brussels, Hồng Kong, Moscow, Cairo, Vạn Tượng (Lào), và Mexico City.  Tư 2010, Tân Hoa Xã có hẳn một kênh CNC World (cạnh tranh với CNN?) truyền tin bằng tiếng Anh đến thế giới.

Ngoài Tân Hoa Xã, Trung Cộng còn có tờ nhựt báo China Daily (tiếng Anh). China Daily được thành lập vào năm 1981, với sự giúp đỡ của nhựt báo “The Age” của Úc và tài trợ từ Chánh phủ Úc. Tờ China Daily nhận chỉ thị từ CCP qua Cục Thông Tin Quốc Gia để quảng bá quan điểm của CCP và thông tin từ Trung Cộng đến thế giới.

CCP còn tích cực huấn luyện kí giả từ các nước đang phát triển. Theo “Reporters without Orders” hàng vạn kí giả từ các nước nghèo (như Việt Nam) được Tân Hoa Xã tài trợ để tham dự các lớp tập huấn do Ban Tư Tưởng của CCP tổ chức. Những kí giả này sẽ là những “sứ giả” cho CCP và qua đó phát huy ‘quyền lực mềm’ của Trung Cộng.

Một chiến lược truyền thông khác của Trung Cộng có tên là “Mua tàu đi biển” (Buying a boat to sail the sea). Theo chiến lược này, Trung Cộng tung tiền ra mua cổ phần những tập đoàn truyền thông nổi tiếng ở phương Tây. Nếu mua không được, họ áp dụng chiến lược “Mượn tàu đi biển” (“borrowing a boat to sail the sea”), mà theo đó,  Trung Cộng thương lượng với các tập đoàn truyền thông nổi tiếng ở phương Tây (như New York Times, Wall Street Journal, Washington Post, Daily Telegraph, Sydney Morning Herald, Le Figaro, El Pais) để thêm một phụ chương có tên là “China Watch” do China Daily sản xuất. Ngay cả tập san khoa học lừng danh Nature cũng có phụ chương chỉ dành cho Trung Cộng.

Trong khi Trung Cộng nâng cao nỗ lực quảng bá quan điểm của CCP ra nước ngoài, thì cái cơ chế này lại hạn chế, thậm chí ngăn chận, luồng thông tin từ ngoài vào Trung Cộng. Từ năm 2009 Trung Cộng đã chận hầu hết các mạng xã hội từ phương Tây (như facebook, google, twitter). Chỉ có mạng LinkedIn của Microsoft thì không bị chận vì LinkedIn sẵn sàng theo đường lối hay làm theo chỉ thị của CCP.

Nhưng CCP lại dùng mạng xã hội phương Tây để quảng bá các tin giả (fake news). Theo H&O, Trung Cộng có hẳn một đội quân dư luận viên (có tên là “Đảng 50 xu” hay “50 cent Party) vốn là những nhân viên trong hệ thống chánh quyền của Trung Cộng. Đội quân dư luận viên này chỉ có một nhiệm vụ duy nhứt là tung tin giả, đe doạ, và khủng bố những người nào có quan điểm khác với CCP. Mỗi năm, đội dư luận viên này tung ra 450 triệu bình luận trên các mạng xã hội phương Tây, với đa số là nguỵ biện và chửi bới, hay nói chung là ‘misinformation’. Đối tượng của họ là Đài Loan, Tây Tạng, người Duy Ngô Nhĩ, Đức Đạt Lai Lạt Ma.  Năm 2019, Twitter phải khoá hơn 1000 tài khoản, và sau đó hơn 200,000 tài khoản mà họ nghi là do nhà nước Trung Cộng bảo trợ.

Chánh trị hoá văn hoá

Đối với CCP, văn hoá là một mặt trận, nên Trung Cộng rất quan tâm đến việc chánh trị hoá văn hoá. Tập Cận Bình không giấu diếm gì khi muốn CCP là chủ nhân, là bảo hộ nhân văn hoá Trung Hoa. Đảng cộng sản tự cho mình cái quyền phán xét cái nào là văn hoá chánh thống, và cái nào không phải là văn hoá Trung Cộng. Một ví dụ tiêu biểu là áo sẩm (qipao hay cheongsam) vốn được xem là trang phục truyền thống của phụ nữ Trung Hoa, nhưng thật ra nó có nguồn gốc từ Mãn Châu và được phụ nữ Trung Hoa mặc lần đầu vào những năm 1910. Trong thời Mao, áo sẩm được xem là trang phục của giới tư sản, nhưng gần đây thì nó được xem là một biểu tượng văn hoá của Trung Cộng. Và, CCP nhứt định dành quyền quảng bá áo sẩm, không có bất cứ một tổ chức tư nhân nào liên quan.

Dĩ nhiên, trong một xã hội mà CCP kiểm soát tất cả lãnh vực, thì văn học cũng không thể thoát khỏi vòng kim toả. Một ví dụ tiêu biểu là chủ trương và tầm nhìn của Hội Nhà Văn Trung Cộng. Hội này tuyên bố nhiệm vụ số 1 là “tổ chức các nhà văn học tập về chủ nghĩa Mác Lê, tư tưởng của Mao Trạch Đông, và lí thuyết của Đặng Tiểu Bình, và học tập đường lối chánh sách của đảng.” Thỉnh thoảng cũng có nhà văn tự trọng xin ra khỏi Hội, nhưng đa số nhà văn thì muốn lưu lại trong Hội để hưởng phước lợi và có dịp đi nước ngoài để ‘giao lưu’ cùng các đồng nghiệp phương Tây.

Năm 2011, CCP lưu hành một tài liệu nhan đề “Culture Going Global”, mà trong đó họ vạch ra những chiến lược để quảng bá văn hoá Trung Cộng đến thế giới, và CCP muốn dùng văn hoá để kết nối tất cả Hoa kiều ở nước ngoài. Một tập đoàn có tên là “Poly Culture” được ra đời vào năm 2000, và nhanh chóng trở thành một ‘thương hiệu’ trong giới elite phương Tây. Theo đánh giá của các chuyên gia phân tích, Poly Culture có giá trị 140 tỉ USD. Poly Culture còn là sân chơi của các công tử và tiểu thơ đỏ, là con cháu của các cán bộ thượng tầng trong CCP.

Hoạt động của Poly Culture rất đa dạng… Họ tổ chức hàng loạt chương trình hoà nhạc tại các hí viện lừng danh nhứt và lớn nhứt ở Pháp, Ý, Tây Ban Nha, v.v. Họ bảo trợ các cuộc triển lãm tranh ảnh về Trung Cộng, và thiết lập các viện bảo tàng quảng bá văn hoá Trung Cộng tại các nước phương Tây. Nhưng thay vì hoạt động văn hoá thuần tuý như là một phương tiện ngoại giao, thì Poly Culture lại đem chánh trị vào văn hoá và gây áp lực lên những nhóm mà họ bảo trợ. Ở Canada và Âu châu, họ ép buộc ban tổ chức triển lãm không được dùng hình ảnh của Pháp Luân Công, và những hình ảnh mà họ xem là có yếu tố chánh trị. Thế nhưng trớ trêu thay, họ lại chánh trị hoá triển lãm bằng những hình ảnh của Tập Cận Bình!

Khoa học và công nghệ

Có lẽ lãnh vực khoa học và công nghệ là món mà CCP thèm thuồng nhứt. Điều này cũng dễ hiểu, vì để hiện đại hoá đất nước, Trung Cộng cần đến nhân tài “knowhow” về khoa học và công nghệ. Để thu hút nhân tài, CCP đề ra kế sách “Ngàn Nhân Tài” (Thousand Talents Plan). Theo kế sách TTP, nhà khoa học sẽ được cung cấp tài trợ và cơ sở vật chất để làm nghiên cứu tại Trung Cộng. Số tiền tài trợ rất hấp dẫn, và dễ làm xiêu lòng những nhà khoa học đang bị khó khăn về tài trợ ở các nước phương Tây. Do đó, Trung Cộng đã thu hút hàng vạn nhân tài từ các nước phương Tây. Đa số những người tài này là các nhà khoa học gốc Hoa, nhưng chương trình Thousand Talents Plan còn tuyển cả giới khoa học không phân biệt quốc tịch.

Không chỉ tuyển dụng nhân tài về Trung Cộng, CCP còn tích cực đánh cắp kĩ thuật và dữ liệu khoa học từ các nước phương Tây, đặc biệt là Mỹ. Ỡ Mỹ, có khá nhiều nhà khoa học gốc Hoa, và một số giữ những vị trí quan trọng trong hệ thống khoa học. Chẳng hạn như Bộ Năng Lượng (Department of Energy) có đến 35,000 nhà khoa học nước ngoài đang làm việc tại các trung tâm nghiên cứu (kể cả nghiên cứu về vũ khí), và trong số này có chừng 10,000 người gốc Hoa hay từ Trung Cộng. Qua các chương trình giao lưu, CCP dùng các nhà khoa học gốc Hoa ở Mĩ để thu thập dữ liệu khoa học đem về Trung Cộng.

Một số nhà khoa học đã trở thành nạn nhân của ‘chương trình’ đánh cắp khoa học này. Năm ngoái, trung tâm nghiên cứu và điều trị ung thư MD Anderson (Mỹ) phát hiện một số nhà khoa học gốc Hoa chuyển tài liệu cho Trung Cộng, và những người đã bị sa thải. Năm nay (2020), một nạn nhân nổi tiếng khác là Giáo sư Charles Lieber (Đại học Harvard) bị FBI bắt vì có cáo buộc rằng ông được tuyển vào chương trình Thousand Talents Plan và nhận lợi lộc (lương 50,000 USD mỗi tháng [?] và chuyển giao công nghệ cho Đại học Công nghệ Vũ Hán) nhưng ông không khai báo với phía Mỹ về những hoạt động đó. Nhưng trong thực tế thì có hàng trăm vụ đánh cắp khoa học khác ít khi nào được đề cập trên báo chí.

Nhiều nhà khoa học Trung Cộng mang chức danh khoa học (giáo sư) sang các nước phương Tây để hợp tác nghiên cứu, nhưng trong thực tế họ là những sĩ quan quân đội cao cấp. Theo Alex Joske (một chuyên gia nghiên cứu về Trung Cộng), tính từ 2007 đến nay (2020), quân đội Tàu đã gởi ra nước ngoài hơn 2500 nhà khoa học nhưng thực chất là những sĩ quan cao cấp. Họ hợp tác tại các đại học hàng đầu của các nước phương Tây. Ở Úc, hai trường đại học được đề cập đến là Đại học New South Wales và Đại học Công nghệ Sydney.

* * *

Trong khi các chánh khách phương Tây đặt câu hỏi có phải họ đang ở vào thời Chiến Tranh Lạnh với Trung Cộng, thì Trung Cộng đã có câu trả lời từ 30 năm trước. Không chỉ có câu trả lời mà họ còn chủ động phát động một cuộc chiến tranh như thế dưới nhiều hình thức khác nhau. Qua Hidden Hand, bạn đọc có thể thấy rõ những lãnh vực mà Trung Cộng dưới sự điều hành của CCP đã xâm nhập vào hệ thống các thiết chế chánh trị, kinh tế, khoa học và công nghệ, truyền thông, và văn hoá của các nước phương Tây. Gần như các nước giàu có như Mỹ, Đức, Anh, Pháp, Ý, Canada, Úc, v.v. đều không ‘thoát’ khỏi sự xâm nhập của CCP. Do đó, câu chuyện về ông dân biểu Úc được đề cập trong phần đầu của bài điểm sách này chỉ là phần nổi của một tảng băng chìm.

Đối với chúng ta, người Việt Nam, đọc cuốn sách này rất ‘thấm’ và học được rất nhiều điều. Nhìn những nước phương Tây bị ảnh hưởng, thì câu hỏi Việt Nam có bị ảnh hưởng hay không là câu hỏi thừa thải. Thỉnh thoảng người nước ngoài đọc báo chí Việt Nam bắt gặp những danh từ mới như “Thế lực thù địch”, “Quyền lực mềm”, “Trỗi dậy trong hoà bình”, hay tên của những cơ quan như “Tổng cục II”, “Mặt trận đoàn kết”, mà không biết đến từ đâu, thì cuốn sách này cho chúng ta một câu trả lời về xuất xứ: Trung Cộng.

Trong phần mở đầu sách, Hamilton và Ohlberg quan sát rằng giới kí giả và học giả khi mới tới Trung Cộng (qua những chuyến đi do CCP tài trợ) thường có ấn tượng rằng đó là một đất nước phát triển thần kì, với tốc độ phát triển kinh tế cao nhứt nhì thế giới. Họ kinh ngạc trước những công trình kì vĩ, những công nghệ chẳng thua kém gì so với phương Tây. Tuy nhiên, họ quên rằng các nước khác cũng phát triển như vậy, thậm chí còn cao hơn Trung Cộng. Họ cũng quên rằng CCP chính là thế lực làm cho Trung Hoa lạc hậu cả 1 thế kỉ. Họ ca ngợi rằng 700 triệu người Hoa đã thoát khỏi cái nghèo, nhưng họ quên rằng từ 1949 đến nay, chính CCP là thủ phạm làm cho hàng trăm triệu người Hoa nghèo đói. 

Tóm lại, Hidden Hand là một cuốn sách hay và đáng đọc như cuốn trước (Silent Invasion). Có thể xem cuốn sách là một cảnh báo — có lẽ hơi muộn — về mối đe doạ của Trung Cộng đến trật tự thế giới do phương Tây lãnh đạo. Chiến lược “Một Vành Đai, Một Con Đường” mà Trung Cộng đang quảng bá, khi đặt trong bối cảnh chung, có lẽ chỉ là một con ngựa Troia mà thôi. Trong khi nhiều người vẫn còn rơi vào những “bẫy mật” của Trung Cộng, thì cũng có nhiều người trong giới trí thức phương Tây đã ngộ ra mối đe doạ và có những hành động ngăn chận. Cuốn sách này có lẽ sẽ giúp cho những ai còn thờ ơ (nhóm 5, theo cách phân loại của CCP) hiểu được những hình thức xâm lăng mềm, và hi vọng sẽ không rơi vào những cái “bẫy mật” được trải thảm bằng tiền.

Nguyễn Văn Tuấn

Nguồn: nguyenvantuan.info/single-post/2020/06/28/Nhung-cuoc-xam-lang-mem

Tham khảo:

[1] Sách Hidden Hand của Simon Hamilton và Mareike Ohlberg, do Nhà xuất bản Hardie Grant phát hành vào tháng 5/2020. Sách có 402 trang, bao gồm 270 trang nội dung chánh và 132 trang bị chú và tài liệu tham khảo.

Tác giả Simon Hamilton là giáo sư về đạo đức công chúng (Public Ethics) thuộc Đại học Charles Sturt (Canberra). Tiến sĩ Mareike Ohlberg là một nhà nghiên cứu gốc Đức chuyên nghiên cứu về các chánh sách và ảnh hưởng của Trung Cộng.

[2] https://www.nguyenvantuan.info/single-post/2018/08/26/Diem-sach-silent-invasion

Nguồnhttps://vietluan.com.au/nhung-cuoc-xam-lang-mem-doc-sachhidden-hand-cua-clive-hamilton-vamareike-ohlberg//NPN.

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

CHIẾC VÍ CỦA TÌNH YÊU_Thái Hiền

Một chiều đông lạnh buốt. Trên đường về nhà, tình cờ tôi nhặt được một chiếc ví bằng da màu nâu đã cũ sờn, có sợi dây nơ màu đỏ. Bên trong ví không có bất cứ giấy tờ tùy thân nào mà chỉ có vỏn vẹn 3 đô la và một phong thư nhàu nát. Những chữ duy nhất có thể đọc được trên bì thư là địa chỉ của người gửi.

Tôi liền mở lá thư ra, hy vọng sẽ tìm được chút ít manh mối về chủ nhân của chiếc ví. Hàng chữ ghi ngày tháng đập vào mắt tôi đầu tiên. Bức thư này được viết cách đây đã hơn năm mươi năm!

Lá thư được viết với nét chữ con gái mềm mại, trên nền giấy xanh điểm xuyết vài bông hoa nhỏ phía góc trái. Đó là thư chia tay gửi cho một người tên Michael. Cô gái nói rằng cô không thể gặp anh ta nữa vì gia đình ngăn cản, nhưng dù vậy, cô vẫn sẽ luôn yêu anh. Cuối thư ký tên là Hannah.

Nội dung thư khá xúc động, nhưng chẳng có chi tiết gì rõ ràng, ngoại trừ cái tên Michael, để xác định chủ nhân của chiếc ví. Tôi gọi điện cho tổng đài để xin số điện thoại dựa vào địa chỉ ghi trên bao thư.

Sau khi nghe tôi trình bày, người trực tổng đài ngần ngừ một lát rồi nói: “Chủ nhà ở địa chỉ trên có đăng ký số điện thoại, nhưng rất tiếc tôi không thể cho anh số điện thoại được”. Cô lịch sự đề nghị rằng chính cô sẽ gọi điện cho người ở địa chỉ đó, giải thích câu chuyện và hỏi xem họ có muốn tiếp chuyện với tôi hay không. Vài phút sau, cô quay lại và chuyển máy cho tôi.

Tôi hỏi người phụ nữ ở đầu dây bên kia về người phụ nữ tên Hannah. Bà ta vội đáp, “Ồ, chúng tôi mua căn nhà này cách đây đã 30 năm. Hình như gia đình ấy có cô con gái tên là Hannah, nhưng cách nay vài năm Hannah đã đưa mẹ vào viện dưỡng lão.”

Tôi gọi điện đến viện dưỡng lão và được biết bà cụ đã qua đời, nhưng họ có biết số điện thoại của người con gái.

Tôi lại tiếp tục gọi đến số điện thoại được cho và biết rằng Hannah hiện cũng đang ở trong một viện dưỡng lão.

“Thật là ngốc!” – Tôi tự nghĩ. “Sao mình lại cất công đi tìm chủ nhân của một chiếc ví chỉ có 3 đô la và một bức thư cũ mèm những năm mươi năm trước kia chứ?”

Tuy nhiên, tôi vẫn gọi đến nhà dưỡng lão nơi có lẽ cô Hannah, giờ đây đã là bà Hannah, đang ở. “Vâng, bà Hannah đang ở với chúng tôi,” đó là câu trả lời tôi nhận được.

Mặc dù đã 10 giờ đêm, nhưng tôi vẫn lái xe đến viện dưỡng lão. Sau khi giải thích với cô y tá trực đêm, tôi được cô đưa lên tầng ba của tòa nhà, giới thiệu tôi với bà Hannah. Bà cụ trông thật phúc hậu với mái tóc bạch kim, gương mặt tươi tắn và đôi mắt sáng tinh anh.

Tôi kể cho bà nghe chuyện mình nhặt được chiếc ví và cho bà xem bức thư. Vừa trông thấy phong thư màu xanh điểm vài cánh hoa nhỏ nơi góc trái, bà Hannah hít một hơi dài và nói, “Đây là lần liên lạc cuối cùng của bà với Michael!”.

Bà quay đi một lúc như chìm trong suy tưởng, rồi nhẹ nhàng nói, “Bà yêu anh ấy biết bao. Nhưng khi ấy, bà chỉ mới mười sáu tuổi và gia đình bà cho rằng bà còn quá trẻ để yêu. Chao ôi, anh ấy mới tuyệt vời làm sao!”.

Rồi bà tiếp tục, “Michael Goldstein là một người tuyệt vời. Nếu cháu tìm thấy anh ấy, hãy nói rằng bà luôn nghĩ đến anh. Và…,” ngập ngừng một lúc lâu, gần như cắn chặt môi, bà nói tiếp, “nói rằng bà vẫn yêu anh ấy. Cháu biết không,” bà khẽ mỉm cười, đôi mắt ngân ngấn nước, “bà chưa từng kết hôn. Bà nghĩ rằng không ai có thể sánh bằng Michael cả…”

Tôi xúc động nhưng phải chào tạm biệt bà Hannah vì đêm đã khuya. Xuống tới tầng một, tôi gặp người bảo vệ ở ngay trước cửa thang máy. Anh ta hỏi, “Bà cụ có giúp gì được cho anh không?”

Tôi trả lời rằng bà đã cho tôi thêm được một manh mối, “Ít nhất tôi biết được họ của ông ấy. Nhưng tôi nghĩ chắc phải gác chuyện này sang một bên ít lâu. Cả ngày nay tôi đã cố tìm cho được chủ nhân của chiếc ví này.”

Tôi lấy chiếc ví ra cho anh ta xem. Vừa trông thấy chiếc ví, anh bảo vệ la lên, “Khoan đã! Đây là chiếc ví của ông Goldstein. Tôi có thể nhận ra nó bất cứ đâu nhờ vào sợi dây nơ này. Ông cụ thường hay làm mất ví. Ít nhất ba lần tôi tìm thấy chiếc ví trong hội trường này.”
– Ông Goldstein là ai vậy? – Tôi hỏi mà có cảm giác tay mình run lên.
– Ông sống ở tầng tám. Chắc chắn đây là ví của Michael Goldstein. Chắc ông cụ đã làm rơi nó trên đường đi dạo.
Tôi cám ơn anh bảo vệ rồi chạy vội đến phòng y tá để kể cho cô y tá trực ban những gì anh bảo vệ vừa bảo. Chúng tôi trở lại thang máy lên tầng tám. Tôi thầm cầu nguyện ông Goldstein vẫn còn thức.
Chúng tôi bước vào căn phòng duy nhất còn sáng đèn. Một người đàn ông đang ngồi đọc sách. Cô y tá đến hỏi ông có làm mất chiếc ví hay không. Ông Goldstein ngước lên với vẻ ngạc nhiên, rồi lần tìm túi sau của mình và nói, “Ồ, nó lại bị mất rồi!”
– Chàng trai này đã tìm thấy chiếc ví và chúng cháu nghĩ có lẽ là của ông.
Tôi trao cho ông Goldstein chiếc ví, vừa trông thấy nó, ông cụ mỉm cười nhẹ nhõm rồi nói: “Đúng nó rồi! Chắc ông đánh rơi nó chiều nay. Này chàng trai trẻ, ông muốn thưởng cho cháu một món gì đó.”
– Không cần đâu thưa ông. – Tôi đáp và nắm lấy tay ông cụ – Nhưng cháu muốn kể với ông một việc. Cháu đã đọc bức thư bên trong với hy vọng tìm thấy chủ nhân của chiếc ví.
Đột nhiên nụ cười trên gương mặt ông cụ tắt ngấm.
– Cháu đã đọc lá thư đó à?
– Không chỉ đọc lá thư, cháu còn biết được bà Hannah hiện đang ở đâu nữa.
Ông xúc động nắm chặt tay tôi:
– Hannah? Cháu biết Hannah ở đâu à? Cô ấy khỏe không? Còn xinh đẹp như trước không? Làm ơn, làm ơn cho ông biết đi!
– Bà ấy khỏe… vẫn xinh đẹp như khi ông biết bà. – Tôi đáp khẽ.
– Cháu cho ông biết nơi ở của cô ấy được không? Sáng mai ông muốn gọi điện cho cô ấy. – Giọng ông run run, gần như thầm thì. – Cháu biết không, ông yêu Hannah đến nỗi khi nhận được lá thư này, ông có cảm giác cuộc đời mình cũng chấm dứt từ đó. Ông chưa từng kết hôn. Ông chỉ yêu một mình cô ấy thôi…
– Ông đi với cháu nhé. – Tôi nói.
Chúng tôi đi thang máy xuống tầng ba. Sảnh đã tắt đèn, chỉ còn một hai ngọn đèn thắp sáng dẫn lối chúng tôi đến phòng sinh hoạt chung. Nơi đó, Hannah vẫn ngồi một mình xem tivi.
Cô y tá bước lại gần chỗ của bà.
– Bà Hannah. – Cô nói nhỏ, chỉ tay về phía Michael đang đứng đợi ở cửa. – Bà có biết người này không?
Chỉnh lại gọng kính, bà nhìn một chút nhưng không nói lời nào. Michael khẽ lên tiếng, dường như chỉ là thì thầm:
– Hannah, anh là Michael đây. Em còn nhớ anh không?
Bà thở mạnh:
– Michael ư? Em không tin nổi! Michael! Đúng là anh rồi! Michael của em!
Ông bước chầm chậm tới chỗ của bà, và họ ôm chầm lấy nhau.
Ba tuần sau, tôi nhận được một cuộc điện thoại từ viện dưỡng lão. “Chủ nhật này anh có thể sắp xếp để đến đây dự lễ cưới không? Ông Michael và bà Hannah sẽ trao nhẫn cưới cho nhau!”
Một đám cưới tuyệt vời! Tất cả mọi người ở viện dưỡng lão đều tham dự. Bà Hannah mặc một chiếc áo đầm dài màu be nhạt, gương mặt ngập tràn hạnh phúc. Cụ Michael mặc một bộ vét màu xanh đậm, hãnh diện sánh bước bên cô dâu của mình.
Một kết thúc thật đẹp cho câu chuyện tình kéo dài gần sáu mươi năm!
Thái HiềnTheo The Wallet

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Cty Nhật báo NGƯỜI VIỆT ở Quận Cam bị kiện

Công ty nhật báo Người Việt ở Quận Cam bị kiện

Ngày 28-8-2020, Công ty nhật báo Người Việt ở Little Saigon, Quận Cam (CA), đã bị một số cựu nhân viên nộp đơn kiên vì vi phạm luật lao động. Đơn kiện đã nộp lên tòa thượng thẩm tiểu bang California.

Đơn kiện nêu lên danh sách 10 điểm vi phạm của Cty báo Người Việt gồm có: Không cung cấp giờ ăn, không cho nghỉ giải lao đúng luật, không trả đúng mức lương tối thiểu như luật quy định, không trả tiền làm thêm giờ, không hoàn trả những chi phí cần thiết mà nhận viên đã ứng ra trước, cung cấp cùi checks chứng nhận tiền lương không chính xác, cạnh tranh bất chính cùng một số vi phạm khác.

Danh sách bị kiện trong đơn bao gồm Cty Nhật Báo Người Việt, cùng các cá nhân Vĩnh Hoàng, Nam Phương Trần, Mary Vũ, Anh Bảo Đỗ, Châu Đào Đỗ, Jason La, Bảo Quốc Phạm.

Những người đứng đơn kiện bao gồm: Allison Phạm (hay còn được biết đến với tên Tâm An), Nhân Phạm và Ngọc Lan Nguyễn là các cựu nhân viên của nhật báo Người Việt. Đại diện cho họ và các nhân viên có hoàn cảnh tương tự.

Theo đơn kiện, các nguyên đơn yêu cầu các bị đơn bồi thường tiền thiệt hại, chi phí thưa kiện và LS. phí; cũng theo đơn kiện các nguyên đơn yêu cầu vụ kiện được tiến hành như một vụ kiện tập thể và được xử bởi Bồi Thẩm Đoàn.

Các luật sư đã đại diện pháp lý cho các nguyên đơn gồm có:

LS Arin Norijanian và LS. James H. Demerjian thuộc Tổ hợp luật sư ARIN JAMES, Tel. (818) 476-0133, Fax (818) 230-5342.

(Theo tin từ Phố BolsaTV)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Ý NGHĨA VÀ LỊCH SỬ NGÀY LỄ LAO ĐỘNG HK_Thiện Ý (VOA)

Labor Day – Ngày lễ lao động của nước Mỹ – ImmiCa | Đầu Tư Định Cư Mỹ (EB5)(VOA): Hàng năm vào ngày Thứ Hai của tuần lễ đầu tiên của Tháng 9, nhân dân Hoa Kỳ mừng Lễ Lao Ðộng (Labor Day), khác với lễ Lao động quốc tế ngày 1-5 ở nhiều quốc gia khác. Không biết đây có phải là ý định của các nhà lập pháp Hoa Kỳ khi ấn định Labor Day là ngày quốc lễ vào ngày Thứ Hai đầu tuần, thay vì ngày tháng cố định là để tránh trùng với ngày nghỉ Chủ nhật; dù có được nghỉ bù, cũng khó có được ba ngày nghỉ liên tiếp, hai ngày cuối tuần (long week-end) tiếp nối ngày nghỉ lễ Lao động Thứ Hai đầu tuần kế tiếp?

Ngày Lễ Lao động năm nay rơi vào ngày Thứ Hai Mùng 7 tháng 9 năm 2020. Nhân dịp này chúng tôi muốn qua bài viết này nhắc lại ý nghĩa lịch sử và ý nghĩa thời đại của ngày lễ Lao động tại Hoa Kỳ.

I – Ý nghĩa lịch sử của Labor Day tại Hoa Kỳ

1 – Xuất phát từ thực tế

Vào hậu bán Thế kỷ 18, nền công nghiệp tư bản chủ nghĩa bước đầu phát triển nhờ vận dụng một số phát minh khoa học kỹ thuật vào các hoạt động kinh tế. Chế độ lao động làm việc nhiều giờ, điều kiện lao động tồi tệ, đồng lương thấp… ngày được cải thiện từng bước theo hướng “lao tư lưỡng lợi” giữa người bỏ vốn (tư bản) và người bán sức lao động. Nhờ đó, đời sống người lao động ngày được cải thiện và nâng cao. Chiều hướng tốt đẹp này có được do các cuộc đấu tranh ôn hòa đòi quyền lợi chính đáng, hợp pháp của giới công nhân và sự tương nhượng của giới chủ nhân trên cơ sở đôi bên cùng tồn tại và cùng có lợi (khác với đấu tranh tiêu diệt giai cấp tư bản của phong trao cộng sản quốc tế thời bấy giờ cho đến sau này). Thành quả tốt đẹp này chính là sự đoàn kết của những người lao động biết quy tụ thành những công đoàn để đấu tranh cho các quyền lợi hợp pháp, chính đáng của mình.

Thật vậy, lịch sử ngày Lao động tại Hoa Kỳ khởi đầu từ sáng kiến của một người tên Peter McGuire, một người gốc Ái Nhĩ Lan di dân đến Hoa Kỳ làm nghề thợ mộc, và trở thành công dân Mỹ. Ông tham gia Hiệp Hội Công Nhân Ngành Thợ Mộc (Brotherhood of Carpenters & Joiners) và được coi như một thủ lãnh đầy uy tín và khả năng. Trong một buổi họp của Nghiệp Đoàn Lao Động Trung Ương Hoa Kỳ (Central Labor Union) tổ chức ngày 18 tháng 5, 1882, ông Peter McGuire đã mạnh dạn đề nghị, rằng “Chúng ta phải có một ngày lễ của những người lao động, và trong ngày đó chúng ta sẽ tổ chức cuộc diễn hành trên đường phố để tạo cơ hội cho công chúng vinh danh nền kỹ nghệ của Mỹ quốc.”

Đáp lại đề nghị vừa nêu của McGuire là sự hưởng ứng của trên mười ngàn công nhân làm việc tại New York. Một cuộc diễn hành từ khu Broadway đến quảng trường Union Square đã diễn ra. Mặc dầu lúc đó có lời đe dọa của các chủ nhân là sẽ bị sa thải nếu công nhân nào tham dự diễn hành. Thế nhưng thực tế cuộc diễn hành đã mang lại kết quả không ngờ. Một ngày nghỉ chính thức cho giới công nhân đã được thành hình. Đó là bước đầu chính quyền phải công nhận quyền lao động của giới công nhân.

2 – Công nhận về pháp lý

Labor Day được chính thức công nhận là ngày quốc lễ để vinh danh người lao động Hoa Kỳ. Tuy nhiên để đến được ngày này, phải mất 12 năm sau cuộc biểu tình của giới công nhân mang tính lịch sử trên, sau khi trải qua những chặng đường cam go với nhiều khó khăn, trở ngại.

Thật vậy, ngày 28 tháng 6, 1894 tức 12 năm sau, do áp lực của cử tri, Tổng Thống Grover Cleveland đã phải ký ban hành một đạo luật công nhận ngày Lao Động Hoa Kỳ vào mỗi thứ Hai đầu tiên của tháng Chín. Mặc dầu bản thân là một nhà tư bản, Ông là người chống đối mạnh mẽ giới lao động. Trước đó, Tổng Thống Cleveland và chủ nhân hãng sản xuất toa xe lửa bị giới công nhân phản đối. Các công nhân công ty xe lửa Pullman Co tổ chức cuộc đình công vì bị bớt lương. Nhưng Nghiệp Đoàn Công Nhân Đường Sắt (ARU) được lãnh đạo bởi ông Eugene V. Debs đã bày tỏ sự ủng hộ cuộc đình công và cuộc đình công lan sang nhiều ngành nghề khác nhất là ngành Bưu Điện.
Nghiệp đoàn ARU từ chối lệnh tòa án buộc công nhân trở lại làm việc. Tổng Thống Cleveland ra lệnh cho Vệ Binh Quốc Gia đến làm việc thay cho các công nhân Bưu Điện đang đình công, tạo ra cuộc bạo loạn. thủ lãnh của nhóm đình công bị bắt bỏ tù. Nhưng phong trào đòi quyền Lao Động ngày càng phát triển.

Đặc biệt tại thành phố Detroit, nơi sản xuất xe hơi của Mỹ, công nhân ngành mộc tại đây đã bị buộc làm việc quá sức lao động mà chủ nhân trả lương không tương xứng. Do đó, họ đã gia nhập Nghiệp đoàn Công nhân đường sắt (ARU). Vào ngày 3 tháng Tư, 1837 một cuộc đình công của công nhân ngành mộc bùng nổ dữ dội với yêu sách làm việc 10 giờ một ngày và phải trả lương $2 một giờ. Sau đó nhiều ngành nghề khác công nhân cũng tham gia nghiệp đoàn để tranh đấu cho quyền lợi của họ. Thế nhưng Hiệp Hội Chủ Nhân luôn tìm cách đe dọa giới công nhân và chống nghiệp đoàn ARU.
Ngày 16 tháng 8, 1884, ngày Lễ Lao Động đầu tiên của công nhân tại thành phố Detroit diễn ra tại công viên Recreation Park; với sự tham dự của 50,000 công nhân thuộc các nghiệp đoàn Knights of Labor và Liên Hiệp Nghiệp Đoàn Thương Mại và Lao Động. Tất cả rầm rộ xuống đường tuần hành dọc đại lộ Woodward trương biểu ngữ, hô vang các khẩu hiệu và kêu gọi công nhân đứng lên đòi quyền làm việc và phải được đối xử công bằng, tử tế.

Từ năm 1900, phong trào Nghiệp Đoàn trở nên ngày càng vững mạnh và có tổ chức quy mô, khoa học. Kỹ nghệ xe hơi tại Detroit đã thu hút hàng trăm ngàn người từ các tiểu bang khác đến làm việc. Nhờ đó, nên năm 1905 Detroit đã xuất xưởng 29,000 chiếc xe hơi và dân số Detroit tăng gấp ba (1.8 triệu người). Do quá nhiều công nhân nên thường xuyên xảy ra những cuộc tranh chấp về lương bổng và các phúc lợi xã hội.
Tổng Thống Harry S.Truman là vị Tổng Thống đầu tiên khi tham dự buổi lễ Lao Động đã đọc bài diễn văn quan trọng đưa ra chính sách trả thêm tiền khi làm việc phụ trội, nghỉ phép hàng năm, nghỉ bệnh có lương và chế độ bảo hiểm cho công nhân. Đây chính là thành quả khởi đầu của ông Peter J. McGuire, và cũng là sự trưởng thành của giới công nhân, từ lao động chân tay đến phong trào nghiệp đoàn.

3 – Vì sao tiếp tục chọn ngày Thứ hai đầu tiên của Tháng 9 là ngày Lễ Lao Động?

Theo lịch sử hình thành ngày Lễ Lao Động Hoa Kỳ, vào thập niên thứ nhì của thế kỷ 20, nhiều cuộc họp và tranh luận xem nên chọn ngày 1 tháng 5 như ngay lao động quốc tế hay vẫn giữ ngày thứ Hai đầu tiên của tháng 9 làm ngày Lễ Lao Động Hoa Kỳ. Kết quả, đa số đều chọn ngày thứ Hai đầu tiên của tháng 9 là ngày Labor Day. Vì ngày 1 tháng Năm đã bị khối quốc gia Cộng Sản lợi dụng để tạo nhiều cuộc gây rối và tuyên truyền cho chủ thuyết Cộng Sản.

II – Ý nghĩa thời đại của Labor Day

Như vậy là Hoa Kỳ đã chọn ngày Lễ Lao Ðộng riêng của mình. Vì là ngày vinh danh dành riêng cho người lao động Hoa Kỳ, khác với ngày Lễ Lao Ðộng Quốc tế hàng năm vào ngày 1 tháng 5, với ý nghĩa như là vinh danh người lao động trên toàn thế giới, song đã bị các nước cộng sản trong thời kỳ Chiến tranh lạnh lợi dụng kích động “đấu tranh giai cấp” gây bất ổn chính trị và xã hội.

Vậy theo ý nghĩa thời đại, ai là những người lao động và vì sao người lao động được vinh danh?

Trước hết người lao động là những người phải tiêu hao trí não hay sức lực của mình để làm ra tài hóa, sản phẩm vật chất hay tinh thần cung ứng cho nhu cầu của con người và xã hội. Về mặt kinh tế người ta thường phân biệt ra hai loại: Lao động trí óc và lao động chân tay. Biểu hiện của hai loại lao động này là cách phục sức như chúng ta thường thấy: công nhân làm việc trong các hãng xưởng thường là mặc áo xanh, người làm việc trong văn phòng thường là mặc áo trắng thắt Cravaste cổ cứng. Nhưng dù là lao động trí óc hay lao động chân tay, tựu chung là lực lượng lao động đã làm ra của cải vật chất cũng như tinh thần cho toàn xã hội. Và vì vậy, người lao động chân chính ở đâu trên thế giới cũng cần và xứng đáng được vinh danh.

Thế nhưng vinh danh không phải trong tinh thần đấu tranh giai cấp giữa người lao động và chủ tư bản bỏ vốn đầu tư sản xuất, như chủ trương của Karl Marx và thực hành chủ nghĩa cộng sản của Lenine và những người cộng sản sau này. Bởi vì sự vinh danh này chỉ là chiêu bài lừa mị để kích động lòng căm thù giai cấp làm động lực tiến hành bạo lực cách mạng đẫm máu cướp chính quyền, thiết lập một chế độ mệnh danh là “Chuyên chính vô sản”, hay là nền độc tài của giai cấp công nhân và nhân dân lao động cũng thế.

Chiêu bài lừa mị, vì thực tế sau khi cướp được chính quyền nhân danh quyền của người lao động, người lao động chỉ được cho ăn bánh vẽ, làm việc cật lực, “Làm ngày không đủ, tranh thủ làm đêm”. Tất cả thi đua lao động để được phong cấp bằng đủ thứ mỹ từ như “Anh hùng lao động”, “lao động tiên tiến”, “Lao động xuất sắc”. Thế nhưng thành quả lao động thì thuộc về giai cấp cán bộ đảng viên cộng sản có chức, có quyền. Đây là một giai cấp mới hợp thành một tập đoàn thống trị, độc quyền áp bức, bóc lột người lao động đến tận xương tủy. Ðây là một thực tế mà người Việt Nam hơn ai hết đã được chứng kiến hay cũng từng là nạn nhân của đảng cộng sản Việt Nam trước và sau ngày 30 tháng 4 năm 1975.

Như vậy thì ngày Lễ Lao Ðộng Hoa Kỳ là để vinh danh người lao động Hoa Kỳ phải mang một ý nghĩa khác với người cộng sản và các chế độ độc tài cộng sản. Ðó là sự vinh danh thực sự được thể hiện bằng những quyền lợi thực sự của người lao động Hoa Kỳ, trong một chế độ dân chủ thực sự. Ðó là những quyền pháp định: quyền được làm việc, trong điều kiện an toàn tối đa về lao động và thời gian làm việc cực nhọc tối thiểu. Ðó là quyền được hưởng dụng thành quả lao động tương xứng với khả năng, sức lực bỏ ra để làm của cải vật chất cũng như tinh thần cho con người và xã hội.

Sau cùng, ý nghĩa cao nhất của ngày Lễ Lao Ðộng Hoa Kỳ là giá trị nhân bản được thể hiện rõ nét trong mối tương quan giữa người lao động bỏ sức và nhà tư bản bỏ vốn. Ðó là mối tương quan hài hoà chứ không là mâu thuẫn đối kháng như những luận điểm và chủ trương đấu tranh giai cấp sắt máu của những người cộng sản. Một mối tương quan thiết lập trên tinh thần “Lao tư lưỡng lợi”, người có của, người có công, hợp tác sản xuất, kinh doanh làm giầu của cải vật chất cũng như tinh thần cho con người và xã hội. Thành quả lao động này người lao động cũng như nhà tư bản đều chung hưởng trên căn bản một hợp đồng lao động thoả đáng, dưới sự bảo vệ của luật pháp cho quyền lợi và nghĩa vụ của cả đôi bên.

Thiện Ý (VOA Tiếng Việt)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ

CHUYỆN ĐI ĂN KEM Ở HÀ NỘI

Nhân lúc rảnh rỗi, cô dắt các bạn đi ăn kem Hà Nội cho biết mùi.

Dưới đây là câu chuyện “Đi ăn kem ở thủ đô Hà Nội” của cô:

Trong một lần đi công tác tại thủ đô Hà Nội, tôi và đoàn chuyên gia Canada bước vào một quán kem sau một ngày làm việc căng thẳng và mệt mỏi.

Dù đã biết Hà Nội đang rất thịnh hành với “bún chửi”, “cháo mắng”, nhưng tôi vẫn ngạc nhiên pha chút ngượng ngùng cùng đồng nghiệp vì nét mặt khó chịu không che dấu của cô phục vụ trong quán.

Sau nụ cười như thể vừa bị bà chủ nhắc nhở “mày không cười thì cuối ngày khỏi nãnh nương nhá nhá nhá”, cô đặt tấm thực đơn một cái “rầm” trên bàn rồi đứng dang ra xa bấm iPhone chơi, bỏ mặc mấy anh Canadians ngơ ngác tưởng mình phạm lỗi gì.

Chỉ có một con nhỏ Mít tố nữ là “tui” quê độ nên cóc thèm coi thực đơn luôn !

Vẫn bằng giọng rất nhẹ nhàng từ tốn, tôi hỏi:

– Tui: Em ơi, em có các loại kem nào?

– Ẻm: Cái mơ lu trên bàn đây lày!

– Tui: (pà mịa nó, chị mà không chọc được cô em Bắc Kỳ này thì chị gác kiếm xuống núi luôn !) Cái mơ lu là cái gì vậy cưng?

– Ẻm: Giời ạ ! Mơ lu cũng không biết dzì à ? Cái nhà chị lày hay nhễ!

– Tui: Cái nhà chị á? Đâu có gì hay đâu cưng! À mà em có kem gì nói đi để chị thông dịch lại cho đồng nghiệp biết.

– Ẻm: Dzì cũng có!

– Tui: Dzì là dzì?

– Ẻm (bắt đầu “nồng nộn” chơi nguyên một tràng): Dzâu, dzứa, dzừa, va li, na.

Anh bạn đồng nghiệp hỏi bằng tiếng Pháp: “Tôi nghe được một chữ rồi, ở tiệm kem có bán cả va li nữa à ? (Vì nghe như «valise» trong tiếng Pháp).

Tui vừa cười cười, vừa lắc đầu và ngẫm nghĩ chắc kêu cho bạn mấy loại kem Dâu, Dừa và Dứa (Thơm), còn mình ăn thử kem Na coi sao.

Người Nam gọi là trái Mãng Cầu, người Bắc gọi là trái Na. Kem Mãng Cầu của tiệm kem Cô Ba tại Montreal thơm ngon nổi tiếng, bây giờ phải thử kem Na ở Hà Nội chứ.

– Tui: Em cho các anh này kem Dâu, Dừa và Dứa, cho chị kem Na nha.

– Ẻm: Đây bán chứ không cho nhá! (Ẻm quay phắt vào phía trong, cất giọng như thùng thiếc bể): 1 dzâu, 1dzứa, 1 dzừa, 1 na.

Đang khoái chí cười cười vì vừa phá cô em Bắc Kỳ cáu kỉnh thì …cụp cụp cụp cụp, nàng đã quay trở lại và dện từng ly kem trên bàn nghe như tiếng chày trên sóc Bom bo!

Cứ nhìn màu kem mà đoán thì các anh bạn đã có đúng thứ các anh muốn, nhưng ly của tôi hình như có gì đó sai sai!

– Tui: Em ơi, chị gọi kem Na mà, không phải kem màu trắng sao? Ly này màu nâu có phải lộn gì không cưng ?

– Ẻm: Nộn dzì mà nộn ! Kêu Na cho Na, nại lói nộn nà thế lào?!

– Tui: Na phải màu trắng chứ em, Mãng cầu đâu có màu nâu.

– Ẻm: Giời ạ, vớ va vớ vẩn cái nhà chị lày ! Tôi bảo kem Na, nà … sô cô na, tôi có bảo trái Na núc lào!!!

Truyện kể tử FB Dung Hạnh ở Canada (Theo HNPĐ)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ

Một Trang Quốc Sắc Thiên Hương Mỹ Hiện Đại_Người Lính Già Oregon

1.

Tôi muốn nói đến bà Melania Trump, đương kim đệ nhất phu nhân ‒ mà tôi cho là đẹp nhất, về người và nết, kể từ sau 1961 với bà Jacqueline Bouvier Kennedy, gốc Pháp. Mỗi bà một vẻ, mười phân vẹn mười.

Bà Trump, có tên là Melanija Knavs (tức Melania Knauss trong tiếng Đức), sinh năm 1970, tại Slovenia, thuộc nước Cộng Sản Yougoslavia cũ. Cha là một người điều hành (manager) cho một hãng quốc doanh chuyên bán xe hơi và xe gắn máy (dealership).

Ông theo khuynh hướng vô thần như tất cả đảng viên CS trên khắp thế giới, nhưng đã lén cho Melania và người chị ruột của bà, Ines, rửa tội chui, theo nghi thức Công giáo (trong khi T.T Trump là một tín đồ Presbyterian).

Mẹ có một xưởng may quần áo cho trẻ con, và từ ba tuổi, Melania đã là người mẫu nhí bị bắt mặc thử các kiểu quần áo.

Lớn lên, bà trở thành người mẫu chính hiệu tại Milan và Paris. Năm 1995, tại Paris, gặp Paolo Zampolli của hãng Metropolitan Models, và là bạn thân nhà tỷ phú Trump. Paolo xúi bà đi làm việc tại Mỹ ‒là niềm mơ ước lớn của bà, và của bất cứ di dân và tỵ nạn hợp pháp hay bất hợp pháp nào.

Năm 1996, lúc 26 tuổi, bà đến Mahattan, NY, theo diện H-1B (work visa), và 5 năm sau, 2001, được cấp thẻ xanh, và 5 năm sau nữa, 2006, được nhập quốc tịch. Trong thời gian này, bà gặp Trump, và lần đầu, nghe ai đó kể, ông xin số điện thoại của bà, bà không cho, và đòi ông cho trước. Năm 2004, hai người hứa hôn, sau khi ông hoàn tất ly dị với bà vợ thứ hai, nữ tài tử Maria Maples. Năm 2005, đám cưới diễn ra tại nhà thờ Tin Lành Palm Beach, Florida, và trong buổi tiếp tân ở khu Mar-a-Lago, có cả vợ chồng Clinton tham dự. Như vậy, bà là đệ nhất phu nhân thứ hai không sinh ra tại Mỹ, sau Louisa Adams, vợ của T.T John Quincy Adams, sinh tại London.

2.

Sở dĩ tôi phải dài dòng viết về tiểu sử của bà Melania Trump, để phản bác lời công kích thô bạo của ả diễn viên đại cà chớn Bett Midler, sau khi nghe diễn văn của bà tại Đại Hội Đảng Cộng Hòa (RNC) cuối tháng 8 vừa rồi, đã cho rằng bà là một di dân bất hợp pháp, không biết nói tiếng Anh, và chế giễu bằng cách nhại accent (giọng) của bà.

Bette Middler –vs– Melania Trump

a) Về tình trạng di trú hợp pháp của bà, quý bạn đã rõ, qua Wikipedia mà tôi đã mở xem, và thời nào cũng vậy, không ai có thể gian dối, lừa lách, hoặc mánh mung với Sở Di Trú Mỹ ‒ điều mà tất cả chúng ta, là di dân hợp pháp, đều quá biết.

b) Về việc nói tiếng Anh, thì accent đúng của Mỹ là như thế nào, xin quý vị nào giỏi Anh văn cho biết? Trên thực tế, tại Mỹ, có bao nhiêu chủng tộc thì có bấy nhiêu giọng khác nhau: Anh, Ả Rập, Pháp, Phi Châu (Mỹ đen), kể cả dân Mỹ New York (New Yorkers), và Texas (Texans), v.v… Có cả online video-audio để người ta học, biết, và “đối phó” (VC gọi là “xử lý”) với các accents.

Qua kinh nghiệm cá nhân đi tìm việc ở Mỹ, tôi nhận thấy khi vui, bạn nói tiếng Anh với giọng thế nào, người phỏng vấn cũng OK. Ngược lại, khi người này, ví dụ, rủi bị táo bón lâu ngày, thì dù bạn nói thao thao, giọng rặt Mỹ con, bạn cũng bị từ chối. Năm 1997, tại U. of Oregon, Eugene, tôi có những bạn học cùng lớp Romance Languages, đến từ 15 nước, trong đó có một cô tên Carolyn, người Anh chính cống, từ London.

Tất cả sinh viên ngoại quốc ở các phân khoa đều bị trường bắt làm cái test về English proficiency, nói và viết. Khiến Carolyn bực mình, vì xin miễn mà không được, đã viết trên mặt sau tờ test rằng, “tôi là thần dân chánh hiệu của Nữ Hoàng Anh, nói và viết tiếng Anh từ lúc nhỏ. Thật là lố bịch.” Nhưng, dĩ nhiên, cô được pass dễ dàng.

Ana Navarro-Cárdenas

c) Trở lại bài phát biểu và khả năng tiếng Anh của bà Trump, cá nhân tôi thấy không có vấn đề gì, ngoại trừ ả bình luận gia chính trị Ana Navarro-Cárdenas (đã chê “her brain lacks oxygen”, óc bà thiếu dưỡng khí), và cũng như mọi khán thính giả đêm ấy, tôi hiểu được hết, dù bà đến Mỹ sau tôi 11 năm. Những đứa Mỹ nào, như Bett Midler, vì ghét ông nên ghét lây bà, và không thấy trong con người của bà có gì khác lạ để chê bai, bèn moi lý lịch và tiếng Anh ra mà tố khổ, thì đúng là một bọn kỳ thị di dân, trong khi chúng ngoác mồm kết án ông Trump kỳ thị chủng tộc. Một lũ đạo đức giả, vì căm thù ông Trump quá nên hóa rồ, vạch áo cho người xem cái lưng đầy ghẻ lở và tâm địa khốn nạn của chúng.

Xin mở ngoặc: ngoài tiếng Anh, chúng còn đem việc bà nói thông thạo năm ngoại ngữ ra đặt nghi vấn, mặc dù điều đó chỉ do báo chí phổ biến, chứ bà không bao giờ tuyên bố. Tuy nhiên, theo thiển ý, người di dân nào cũng biết nói hai ngôn ngữ: tiếng Anh và tiếng mẹ đẻ. Đương nhiên. Riêng bà Melania, vì lý do nghề nghiệp, phải biết nói tiếng các nước bà đã đến làm việc và sinh sống.

Tôi đã nghe bà nói, khá lưu loát, vài câu tiếng Pháp và tiếng Ý khi ông bà viếng thăm Paris và Vatican, những năm trước. Tôi không hiểu tại sao có những loại người ti tiện đến nỗi phải thắc mắc về những chuyện ruồi bu như vậy.

Bị các Netizen (dân cư Mạng), một số đồng chí trong đảng Thổ Tả,và vài người nổi tiếng, như cựu phát ngôn viên tòa Bạch Ốc Sean Spicer,nữ tài tử Rachel Zegler trong phim West Side Story của Steven Spielberg… chỉ trích dữ dội, Bette Midler phải muối mặt công khai xin lỗi bà trên twitter.

3.

Kurt Eichenwald

Còn nữa. Vì địa điểm của RNC là Vườn Hồng Tòa Bạch Ốc, khiến tên Kurt Eichenwald, cựu phóng viên tờ The New York Times, tác giả của một quyển sách vớ vẩn, bỗng thấy ngứa mồm thối, bèn đem chuyện được công luận cho là bố láo từ khuya ra mà tố cáo bà Melania, đại khái (trích theo trí nhớ, không nguyên văn), “đã chỉnh trang Rose Garden bằng cách cắt đi những bông hồng được Jackie Kennedy từ 1961 và các đời đệ nhất phu nhân trồng và chăm sóc, và như thế y thị (“this woman”) đã phá hoại di sản lịch sử. Hỡi con di dân này, hãy cút khỏi đất nước này (“get out of this country”), bởi ngươi chỉ là công dân Mỹ mới đây thôi..bla..bla bla”.

NLGO tôi đã quan sát và nghe thằng này (xin lỗi, tôi phải dùng chữ “thằng” cho đúng với lời lẽ và hành động côn đồ của nó), phùng mang trợn má chửi rủa bà Trump (không nhớ trên CNN hay MSNBC hay ABC, vì cả ba đài cũng cà chớn giống nhau).

Tôi thấy nó xí trai thật, mặt đầy vẻ gay gắt, giận dữ vô lối (làm như Rose Garden là vườn riêng của ông cố nội nó), nói sùi cả bọt mép, trong trạng thái uẩn ức điều chi đó. Nó ngồi trên ghế mà cứ liên tục nhúc nhích vai và mông, nước da tai tái như một thằng thủ dâm kinh niên, nghĩa là thấy phụ nữ đẹp, như bà Melania, mà không thể có cơ hội gần gũi, nịnh bợ, xơ múi gì được, bèn chỉ chửi toáng lên, để tự sướng, cho đỡ thèm. Thằng Eichenwald này mà đến Sài Gòn làm nghề đòi nợ thuê thì bảo đảm ăn đứt bọn xã hội đen bên đó. Ngoài giả thuyết này, tôi không thấy có lý do nào khác để cắt nghĩa thái độ thô lỗ, hung hãn và tư cách mất dạy của nó và của đám truyền thông dòng chính khốn kiếp…

Cũng như ả Middler, thằng Eichenwald bị thiên hạ và đồng đảng K-Rats đả kích kịch liệt, nên đã phải xin lỗi, nhưng thòng thêm một câu, để đỡ quê: “nếu tôi bị chỉ trích, là vì cách dùng từ ngữ mà thôi!

4.

Rosie O’Donnell

Chưa hết. Khi ông Trump đắc cử năm 2016, thì cả lũ K-Rats Thổ Tả Mỹ, trong số có ả comedian Rosie O’Donnell, lôi nghề người mẫu, mà ả gọi là “cởi truồng” (nude), và tung ra vài tấm hình, không biết thật hay ráp nối, (vì hình các phụ nữ lõa thể, trên Playboy chẳng hạn, chỉ có cái mặt là khác nhau, còn từ cổ trở xuống đều giống nhau như khuôn đúc) mà ả nói là của bà, để gièm pha, chế giễu, tiếp theo sau một bài báo trên tờ Daily Mail, bên Anh, bịa đặt cho bà là một escort (một hình thức gái mãi dâm cao cấp).

Bà Melania kiện tờ Daily Mail, đòi bồi thường $150 triệu. Sau, tờ báo phải thương lượng với bà, và chịu trả $2 triệu để khỏi bị lôi ra tòa. Rosie sợ quá, không dám nói gì nữa.

Đứa con trai của ông bà, Barron, lúc ấy 13 tuổi, cũng bị vạ lây, nghĩa là đem ra đấu tố, vì “tội” của cha mẹ.

Và cũng chính ả Rosie O’Donnell này cho nó bị bệnh autism (trầm cảm), sau khi tên cắc ké Hunter James nào đó đưa lên Mạng kinh nghiệm cá nhân về bệnh trầm cảm và cả quyết rằng Barron có những triệu chứng của căn bệnh đó.

Lần này, bà Melania dọa kiện Rosie, khiến ả phải rút lại tin vịt và xin lỗi, bà mới tha cho.

Pamela Karlan

Ngoài ra, vào ngày 2/12/2019, mụ Pamela Karlan, vẻ ngoaì trông khá xấu xí và ti tiện, giáo sư Luật tại Đại Học danh giá Stanford, một người thù ghét Trump thậm tệ đến độ, trong buổi điều trần luận tội ở Hạ Viện Mỹ với tư cách cố vấn, đã bỏ quên tước vị nhà giáo dục và đại trí thức cao cả của mình, để đi xuống tận cùng của bỉ ổi, đê tiện, hèn hạ là lôi tên “Barron” của con trai ông bà Trump ra chế giễu, làm trò cười cho cái đám Dân biểu Demok-Rats Thổ Tả –đang diễn trò khỉ đợt hai. Mụ mỉa mai “ý đồ” muốn làm vua của ông bố, nhưng bất thành theo Hiến Pháp, nên thằng con không bao giờ trở thành “baron” (nam tước) được. Mụ này là giáo sư Luật, nên dốt về ngữ học, vì “barron” (danh từ riêng) và “baron” (danh từ chung), về âm và nghĩa, chẳng có dây mơ rễ má gì với nhau. Cố tình so sánh như vậy là gượng ép, vô duyên, vô nghĩa, vô lý, là giễu dơ, giễu dở, giễu ngu.

Vậy mà lũ đồng chí K-Rats Thổ Tả và anti-Trumpists, dốt nát và khốn nạn, của mụ ta, đã phá lên cười hô hố, hả hê, ha há thiếu điều đội mụ lên đầu, đút ống đu đủ bơm mụ lên tận mây xanh.

5.

Trong bài phát biểu trước RNC tháng 8, 2020 vừa qua, đệ nhất phu nhân Melania Trump đã cho cả nước Mỹ và thế giới thấy vẻ đẹp thể xác lẫn tinh thần của bà. Vẻ đẹp vô song và vô giá. Nhất là tinh thần.

Tiếng nói bà êm nhẹ, đơn sơ, từ tốn, gây ấn tượng, khiến người người xúc động, hoàn toàn bị thuyết phục.

Không một lời chỉ trích đối phương, công khai hay hàm ý. Nhưng chỉ kêu gọi cho nhau thương yêu, đoàn kết, xoa dịu và chữa lành các vết thương mà cả nước phải hứng chịu do đại dịch, bão dữ, bạo động.

Trái ngược hiển nhiên với những lời chỉ trích T.T Trump, chửi rủa ông, đao to búa lớn, ngùn ngụt hận thù của đám thuyết trình viên Dân Chủ một tuần trước đó.

Lòng nhân hậu, và sự dịu dàng của bà Melania Trump (hay của hai cựu đệ nhất phu nhân Mỹ thuộc dòng tộc Bush, Barbara và Laura, mà tôi luôn luôn mến phục) dẫn tôi đến một quan niệm khác về vẻ đẹp khác, thuộc về tinh thần, của phụ nữ, quan trọng hơn thể xác: đó là sự duyên dáng, đằm thắm, kín đáo, tiềm ẩn bên trong, được toát ra ngoài bằng hoa cười ngọc thốt đoan trang. Phải chăng đó là Cái Đẹp Tuyệt Đối mà Platon đã gợi nhắc, mà tôi vẫn mê mải đi tìm, một cách vô vọng, trên cõi đời tạm bợ này? Đó, phải chăng là câu nói và cử chỉ của nàng Kiều, lúc gặp lại người tình cũ,sau 15 năm lưu lạc: Chữ trinh còn một chút này. Đó, phải chăng là hình bóng mỹ nhân trong hai câu thơ tuyệt hay của Quang Dũng:

Thoáng hiện em về trong đáy cốc
Nói cười như chuyện một đêm mơ.

Đó, phải chăng là hình ảnh của Antigone trong vở bi kịch của Sophocle, thời cổ đại Hy Lạp –đã kiêu hãnh đứng lên cãi lệnh vua cấm rải đất, dù chỉ một lớp mỏng, lên xác anh mình, và chấp nhận, không một lời than van, đi xuống căn hầm để bị chôn sống.

Người đàn bà đẹp thực sự, ở đây, và đối với tôi, không biểu lộ buồn, vui, tức, giận thái quá, không nói điều chi gây thất thố. Tất cả do sự giáo dục của gia đình và bản thân. Đó mới là ý nghĩa thật của chữ dung, một trong bốn đức tính có giá trị muôn đời, công dung ngôn hạnh, mà phụ nữ Việt Nam ngày xưa được dạy phải đạt tới –chữ dung mà đa số các cô các bà bây giờ không hiểu rõ lắm, hoặc hiểu mà cố tình lờ đi, cứ nghĩ dung chỉ là sắc đẹp thiên phú hay nhân tạo bề ngoài, theo nghĩa đen trong các tự điển. Có chữ dung theo cách tôi hiểu, mỹ nhân sẽ làm người ta cảm, thương, yêu, mà không bị gợi dục. Hoặc, ngược lại, không nơm nớp sợ hãi, như sợ hãi, nói theo văn chương bình dân bộc trực, những mụ già giết giặc, chằn ăn trăn quấn, cỡ Nancy Pest, Michelle Lọ, hay Hilly Crook, you name it.

Để kết thúc bài viết, rất phàm tục này, được xem như những lời tâm sự nhỏ, NLGO xin chép tặng quý vị một bài thơ VN lãng mạn tiền chiến, trong đó tôi thấy ẩn hiện cả một khung trời Platon huyền diệu về Cái Đẹp Tuyệt Đối đã bao lần làm ngất ngây hồn tôi. Đó là bài Màu thời gian của Đoàn Phú Thứ (sinh năm 1910):

MÀU THỜI GIAN

Sớm nay tiếng chim thanh
Trong gió xanh
Dìu vương hương ấm thoảng xuân tình
Ngàn xưa không lạnh nữa, Tần phi
Ta lặng dâng nàng
Trời mây phảng phất nhuốm thời gian
Màu thời gian không xanh
Màu thời gian tím ngát
Hương thời gian không nồng
Hương thời gian thanh thanh
Tóc mây một món chiếc dao vàng
Nghìn trùng e lệ phụng quân vương
Trăm năm tình cũ lìa không hận
Thà nép mày hoa thiếp phụ chàng
Duyên trăm năm đứt đoạn
Tình một thủa còn hương
Hương thời gian thanh thanh
Màu thời gian tím ngát

(1941)

Portland, ngày 31/8/2020
NLGO

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ

TỎ TÌNH Ở TUỔI HẠC (St)

Elderly couple together, old man and old woman walk together | Premium  Vector                                            Who?

Ông là người góa vợ. Bà là người góa chồng.
Họ quen nhau trong nhiều năm vì là bạn học cùng lớp và đã tham gia nhiều buổi hội ngộ trước đây.

Trong lần hội ngộ thứ 70 của lớp. Họ vui chơi với vài người bạn độc thân khác rất thoải mái. Tại bàn ăn, họ ngồi đối diện nhau.
Ông nhìn bà một cách say đắm. Bà mỉm cười nhìn lại ông.
Cuối cùng ông lấy hết cam đảm hỏi bà:- Em bằng lòng làm vợ anh không?

Sau vài giây suy nghĩ, bà trả lời:- Em….. bằng lòng !!

Ông tràn đầy niềm vui cho đến giây phút từ giã.
Sáng sớm hôm sau, thật tội cho ông, ông cố nhớ lại từng lời nói khi ông cầu hôn mà vẫn không nhớ bà có nhận lời hay không !!?? Ông cầm điện thoại lên gọi cho bà, vừa run vừa lo.

 Ông thuật lại mọi việc ông đã nhớ được vào đêm hôm trước. Cuối cùng ông mạnh dạn hỏi:

– Khi anh hỏi em có muốn làm vợ anh không. Em trả lời ra sao?

– Anh thật là vô tình. Em trả lời muốn với tất cả con tim của em …..Lòng ông rộn rã, tim ông đập mạnh thêm ….

 trong khi bà nói tiếp:

– Em rất vui khi anh gọi…. Thực ra em không nhớ ai đã hỏi cưới em !!!!!

                                           Why?…

Các ông chồng trong lúc đang nhâm nhi, một ông bỗng nảy ra một ý tưởng là mỗi người sẽ nhắn tin có nội dung là ” Anh yêu em” và sẽ gởi cho vợ của mình. Và đây là kết quả của các bà vợ đã trả lời:

* Bà vợ 20 tuổi trả lời: “Em cũng yêu anh!”

* Bà vợ 30 tuổi trả lời: “Uống nhiều rồi phải hông?

* Bà vợ 40 tuổi trả lời: “Anh hâm à? Có tửng hông?”

* Bà vợ 50 tuổi trả lời: “Nhắn nhầm rồi phải hôn? Về đây rồi tui xử ông cho biết tay.”

* Bà vợ 60 tuổi trả lời: “Ông dìa hưu rồi rảnh quá hen, phát khùng rồi hả? Đi leo núi hay kiếm môn thể thao gì chơi đi.”

* Bà vợ 70 tuổi không trả lời mà khóc hu hu, nói với mấy đứa con: “Tía bây chắc không qua được bao lâu nữa đâu, mau chuẩn bị hậu sự cho ổng đi.”

* Bà vợ 80 tuổi lẩm bẩm: “Ông này chắc hôm nay lại quên uống thuốc rồi.”

Cùng một câu nói nhưng thời gian qua đi sẽ nhận được những câu trả lời khác nhau. Có thể chúng ta không thay đổi nhưng…

(ST)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ

Death by China (Chết Vì Trung Quốc) – Peter Navarro (Tài liệu)

Mời các bạn xem, nghe và đọc tài liệu “Death by China” (Chết Vì Trung Quốc) của TS Peter Navarro. Ông nguyên là giáo sư về kinh tế tại University of California Irvine và là tác giả của cuốn sách Death by China; hiện nay ông là cố vấn cao cấp về kinh tế của TT Donald Trump.

Phiên bản Anh ngữ:

Phiên bản tiếng Việt:

https://sachvui.com/ebook/chet-boi-trung-quoc-peter-navarro-greg-autry.1069.html

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ

Thư Ngỏ Gởi Ông Đinh Quang Anh Thái_FB Buu Vo

THƯ NGỎ KÍNH GỬI ÔNG ĐINH QUANG ANH THÁI

Đinh Quang Anh Thái: Bác Năm Tường 'Phi Lạc Náo Chí Hòa' | Uyên NguyênLá thư này tôi viết hơi dài; cho nên, có nhiều người không thích đọc. Tôi xin tóm tắt mong muốn trình bày của tôi trước khi đăng nguyên văn, đó là:

– Xã Hội Chủ Nghĩa là sự cấu kết của nền kinh tế chỉ huy và chế độ chính trị chuyên chính (độc tài). Như vậy đừng bao giờ nghĩ rằng có tình trạng dân chủ trong một quốc gia Xã Hội Chủ Nghĩa, ngoại trừ cái được gọi là dân chủ tập trung. (Sic! Dân chủ nhưng phải là tập trung). Chiêu bài Dân Chủ Xã Hội của những chính trị gia đảng Dân Chủ ở Mỹ là một cái gì đó tạm gọi là đánh tráo khái niệm.

– Cá nhân những chính trị gia và cả những tập đoàn chính trị hô hào ủng hộ, kích động những người theo chủ nghĩa Vô Chính Phủ chỉ là một thủ thuật (thủ đoạn) để chiếm quyền lực. Tư tưởng độc tôn, độc đoán của những người theo Xã Hội Chủ Nghĩa khiến họ muốn chiếm lĩnh công quyền đơn cực; do vậy, khi đạt được toàn bộ quyền lực, họ không thể nào chấp nhận vô chính phủ và chính phủ đa nguyên. Họ chỉ phải chấp nhận đa nguyên khi chưa đủ mạnh để độc chiếm công quyền. Họ khuyến khích tinh thần vô chính phủ để làm suy yếu chính phủ mà họ đang tranh dành quyền lực. Hơn nữa, khi những người theo Xã Hội Chủ Nghĩa chiếm đoạt được độc quyền cai trị thì họ chỉ chấp nhận từ bỏ quyền lực lúc không còn lối thoát nào khác để tập đoàn chính trị của họ tồn tại.

– Bảo hiểm y tế và phúc lợi xã hội chỉ có thể hình thành và tổ chức một cách tốt đẹp tùy theo tỉ lệ giữa sự giàu có của quốc gia và dân số. Hứa hẹn của những chính trị gia theo Xã Hội Chủ Nghĩa (dù dưới bất cứ hình thức nào, tên gọi nào, ở bất cứ mức độ nào) chỉ là những lời lẽ dối trá, là miếng bánh vẽ khi bảo rằng bảo hiểm y tế và phúc lợi xã hội trong xã hội Xã Hội Chủ Nghĩa là tốt nhất, chu toàn nhất.

Vì vậy, thư ngỏ nầy không chỉ gởi đến ông Đinh Quang Anh Thái, tôi muốn gởi đến tất cả những ai tin vào viễn cảnh tốt đẹp do các chính trị gia đảng Dân Chủ vẽ ra khi đánh bóng cái gọi là Dân Chủ Xã Hội.

Lão Gàn

(Hăm tám, Tám, hai mươi)

Vào thư:

THƯ NGỎ KÍNH GỬI ÔNG ĐINH QUANG ANH THÁI:

* Trước nhất, xin nói rõ, tôi không là một nhà báo, không là một chính trị gia. Tôi chỉ là một loại mà người ta thường gọi là vô danh tiểu tốt. Vì thế, tôi cũng cảm thấy e ngại khi phải nói nghịch ý với ông, một ngôi sao sáng trong ngành truyền thông Việt ngữ ở Mỹ.

* Thứ nhì, tôi không quen biết, không thường xuyên nghe chương trình phát thanh của ông để có thể có đồng cảm hay ác cảm. (Chỉ có vợ tôi thích nghe, tôi có nguồn thông tin khác. Thi thoảng, tình cờ nghe hoặc muốn chìu lòng người bạn đời). Tôi muốn minh thị như thế để chứng tỏ những gì tôi viết ra dưới đây là kết quả của sự suy nghĩ có lý trí, không phải từ cảm tính hay cảm tình.

* Bây giờ, tôi vào chuyện.

Tôi tình cờ nghe một chương trình phát thanh ông khuyên những người Việt Nam đừng sợ chữ Xã Hội Chủ Nghĩa (Socialism), ông nói xong thì cười cười. Tôi không hiểu lắm hàm ý của nụ cười đó. Sau đó, ông đưa ra nhiều thí dụ về sự hiện hữu của chủ nghĩa Xã Hội đang ảnh hưởng cách tổ chức công quyền và hoạt động chính trị ở các nước Tây Phương. Thật ra, không riêng gì ông, ngay cả các chính trị gia Dân Chủ của Mỹ cũng nhập nhằng giữa Chủ Nghĩa Xã Hội Dân Chủ (Democratic socialism) và Dân Chủ Xã Hội (Social Democracy). Cả hai khuynh hướng chính trị này đều muốn dẹp bỏ Tư Bản Chủ Nghĩa với khuôn mặt “mềm mỏng” hơn loại Xã Hội Chủ Nghĩa sắt máu để “tiến nhanh, tiến mạnh” lên xã hội Cộng Sản Chủ Nghĩa. Loại “sắt máu” gọi loại “mềm mỏng” một cách khinh bỉ là loại chủ nghĩa do dự, dù rằng tất cả bọn họ đều muốn giết chết nền kinh tế Tư Bản và chế độ chính trị Cộng Hòa. Khác nhau giữa các “trường phái” Xã Hội Chủ Nghĩa là cách tạo cơ hội hoặc tận dụng cơ hội để chiếm lấy quyền lực chính trị mà thôi.

Tại sao tôi dám khẳng định như thế? Đơn giản là vì cấu trúc quyền lực chính trị và phương thức sản xuất có quan hệ hữu tương và chỉ định hình thức tổ chức của nhau. Khi nói đến phương thức sản xuất xã hội chủ nghĩa thì đương nhiên không ít thì nhiều phải có sự độc đoán (mà sự độc tài ở các mức độ khác nhau) của chính phủ trong cách tổ chức sản xuất và phân phối lợi tức xã hội.

Chủ nghĩa Tư Bản, trong lịch sử phát triển của nó từ lúc còn “hoang dại”, cho thấy luôn có những sự sửa đổi, điều chỉnh để phù hợp với các giai đoạn phát triển của xã hội, một xã hội đặt căn bản hoạt động trên quy luật cung cầu trong thị trường sản phẩm tiêu dùng và cả trên các yếu tố sản xuất (trong đó yếu tố lao động mang tính nhân văn, cũng là đầu mối gây tranh cãi nhiều nhất). Quy luật cung cầu là một quy luật thuần lý và tự nhiên. Khi nhu cầu tiêu dùng giảm, chủ tư bản bó buộc phải giảm bớt tốc độ sản xuất, giảm bớt nhu cầu lao động cho đến khi cần thiết phải tăng trở lại do nhu cầu sản xuất tăng. Người Việt Nam trong các hãng xưởng đã tuyệt vời khi dùng thành ngữ “cá ăn kiến, kiến ăn cá” để chỉ hiện tượng nầy. Chính phủ Tư Bản chỉ là trọng tài cho cuộc chơi này. Các Tòa Án Lao Động ở Mỹ thường rất vô tư, thậm chí có vẻ bênh vực người lao động vì đó không phải là tranh chấp giữa các cơ sở sản xuất của chính quyền với người lao động (như ở các nước Xã Hội Chủ Nghĩa) mà là tranh chấp giữa chủ tư bản và người lao động.

Vâng thưa ông cái mấu chốt để phân biệt giữa Xã Hội Chủ Nghĩa và Tư Bản Chủ Nghĩa là cách quản lý tài sản của xã hội. Tôi dùng chữ tài sản để nói chung lực lượng lao động, tài nguyên thiên nhiên, và sản phẩm làm ra, dĩ nhiên là cả nguồn vốn (tức tư bản). Cách thức tái phân phối lợi tức xã hội bằng hệ thống thuế, hệ thống an sinh xã hội cũng chỉ là hệ quả của cấu trúc tư bản chủ nghĩa sau khi đã điều chỉnh nhiều lần qua nhiều thời kỳ, qua nhiều biến cố xã hội để duy trì nguồn vốn lao động bên cạnh các nguồn vốn khác. Khác với xã hội Xã Hội Chủ Nghĩa, ở đây không có chuyện chính quyền ban phát đặc quyền, đặc ân cho ai cả. Không có chuyện chính quyền can thiệp sâu vào hoạt động của công dân để hướng hoạt động xã hội theo chiều hướng này hay chiều hướng khác, thông thường là từ suy nghĩ, tư duy chủ quan của những người lãnh đạo hơn là từ cái nhìn khách quan trên sự biến chuyển của nhu cầu xã hội. Ở xã hội Tư Bản, các thành viên của xã hội, và xã hội tự biết điều chỉnh hướng đi của mình để tồn tại. Không có nền kinh tế chỉ huy. Không có hoạt động kinh doanh của chính quyền, ngoại trừ những hoạt động sản xuất hoặc dịch vụ vượt quá khả năng đầu tư của cá nhân hay tập đoàn chủ tư bản.

Vì vậy,trong cấu trúc xã hội Tư Bản Chủ Nghĩa chính quyền không phải là một ông kẹ như trong xã hội Xã Hội Chủ Nghĩa, ông kẹ dùng khái niệm “quản lý tài sản chung, tài sản tập thể, tài sản toàn dân” để thâu tóm quyền lực về phần mình. Ai cũng phì cười (nhưng dấu trong bụng) khi tài sản toàn dân không được dân quản lý, (nghĩa là định đoạt quyền sử dụng), quyền đó dành cho một dúm người được mệnh danh là người quản lý, họ quản lý bằng và bởi luật lệ do họ làm ra, ai chống lại là phản động, là phá hoại, v.v… Bởi vậy, khi lấy lý do lợi ích xã hội để chiếm lấy chính quyền, dù là ở mức độ “mềm mỏng” hay “sắt máu” thì trước sau gì chính phủ đó cũng là một chính phủ độc tài tìm mọi cách “dữ dằn” để giữ vững sự chuyên chính của mình.

Ông Đinh Quang Anh Thái đừng ngạc nhiên khi tại sao khá đông người Việt tị nạn rất sợ khi nghe chính trị gia Dân Chủ đưa ra chiêu bài lợi ích xã hội, công lý xã hội, v.v… nghĩa là dính líu đến Xã Hội Chủ Nghĩa dù là dân chủ hay không dân chủ (nói chính xác là chính quyền độc tài đến cấp độ nào). Người ta sợ mất quyền tư hữu. Người ta sợ mất quyền được suy nghĩ độc lập. Người ta sợ phải tư duy theo một khuôn rập về một thứ gì đó mà mình cho là hoang tưởng nhưng cứ bị nhồi nhét bằng các phương thức gọi là giáo dục tư tưởng từ bộ máy tuyên truyền của một nhóm thiểu số nhưng đầy quyền lực. Tôi thật sự không tự tin khi nghĩ rằng với chế độ bầu cử và tinh thần yêu tự do của đa số người Mỹ chính gốc thì khó mà có thể thực hiện chế độ Xã Hội Chủ Nghĩa ở đất nước nầy. Tuy nhiên, sẽ ra sao, nếu người ta lừa và lấy được chính quyền một cách hợp pháp, sau đó lại dùng quyền lực công quyền để hợp pháp hoá sự chuyên chính của họ. Tôi sợ lắm khi tưởng tượng sau khi ngủ một đêm, đến sáng nghe tuyên bố Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ trở thành Cộng Hòa Các Nước Xã Hội Chủ Nghĩa. Khi đã là nước Xã Hội Chủ Nghĩa chuyên chính, việc trở lại một nước Cộng Hòa là chuyện thiên nan vạn nan. Người ta sẽ lạm dụng khái niệm dân chủ để tiếp tục sự chuyên chính của họ, dù họ thuộc bất cứ dân tộc nào. Giả sử có lật được sự độc tài, chuyên chính của một tập đoàn, thì chính quyền tiếp theo cũng thường là phương tiện cai trị độc tài của một cá nhân. Ông Đinh Quang Anh Thái nghiền ngẫm lịch sử cận đại là thấy được thí dụ.

Ông cũng đem Thụy Điển ra như là một thí dụ thành công của Xã Hội Chủ Nghĩa. Tôi vốn sợ Xã Hội Chủ Nghĩa nên tìm tài liệu xem như thế nào. Những gì mà tôi đọc được là như vầy. Đảng Dân Chủ Xã Hội Thụy Điển đã có nhiều lần cầm quyền kể từ sau đệ nhị thế chiến. Họ sử dụng một số nội dung trong học thuyết Marx làm tư tưởng chỉ đạo chính, nhưng các tài liệu tuyên truyền do họ phát đi vẫn ghi rõ: cơ sở lý luận của Dân Chủ Xã Hội là đa nguyên, cơ sở giai cấp rộng rãi, nhưng chủ yếu là giai cấp công nhân.

(Ông thấy không? Như vậy làm sao tôi tin được rằng các chính trị gia đảng Dân Chủ duy trì dân chủ thật sự, nếu không phải là cái nền dân chủ được gọi là dân chủ tập trung. Làm sao tôi tin rằng các chính trị gia đảng Dân Chủ chỉ nghĩ đến phúc lợi xã hội, lợi ích công cộng mà lại bỏ qua một cấu trúc kinh tế chỉ huy cộng với một chính quyền độc tài cá nhân hay độc tài nhóm, khi mà các yếu tố đó phải kết cấu với nhau mới hình thành được Xã Hội Chủ Nghĩa. Như thế, làm sao mà tôi không thể không tin những chính trị gia thuộc đảng Dân Chủ không hướng cái đích cuối cùng của họ là Cộng Sản Chủ Nghĩa).

Trở lại Thụy Điển, bước sang thế kỷ 21, Đảng Dân Chủ Xã Hội Thụy Điển đã không còn duy trì được vị thế áp đảo của mình trong nền chính trị Thụy Điển như trước. Trong cả hai cuộc bầu cử năm 2006 và 2010, đảng này đã không thể đánh bại được liên minh các đảng phái cánh hữu. Năm 2014, mặc dù giành số phiếu bầu cao nhất, nhưng đảng này chỉ có thể lập được một chính phủ với thiểu số nhân sự của Đảng Xanh. Năm 2018, số phiếu bầu cho Đảng Dân Chủ Xã hội Thụy Điển vẫn cao nhất, nhưng về tỷ lệ thì bị tụt xuống mức thấp nhất kể từ năm 1908, chỉ có 28,3%. Mặc dù theo cương lĩnh, mục tiêu của Đảng Dân Chủ Xã hội Thụy Điển là chủ nghĩa Xã Hội Dân Chủ, nhưng trên thực tế ngày nay đảng này được xem là một đảng có khuynh hướng dân chủ hoá xã hội nhiều hơn. Trong khi đó, một đảng phái lớn khác ở Thụy Điển thực sự nôn nóng thiết lập nên một nhà nước Xã Hội Chủ Nghĩa “nặng mùi” hơn, đó là Đảng Cánh Tả. Do có chính sách tương đồng nên đảng này liên minh với Đảng Dân Chủ Xã Hội Thụy Điển, trở thành liên minh Cánh tả. Năm 2018, Đảng Cánh Tả giành được 8% số phiếu, chiếm 28 ghế ở quốc hội, liên minh cùng với Đảng Dân Chủ Xã Hội Thụy Điển và Đảng Xanh thành lập chính phủ. (Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã). Trong những cuộc bầu cử gần đây ở Thụy Điển, một đảng cánh hữu là Đảng Dân Chủ Thụy Điển đang nhận được sự ủng hộ ngày càng lớn, trong khi các đảng cánh tả thì ngày càng mất đi sự ủng hộ của người dân. Họ sợ.

(Ông Đinh Quang Anh Thái thấy không, dù vờ vịt đến mấy thì các người được ướp gia vị tinh thần bởi Xã Hội Chủ Nghĩa cũng phải xích lại gần nhau để cùng tiến lên Cộng Sản đại đồng. Các chính trị gia Cấp Tiến hoặc Dân Chủ ở Mỹ cũng đi theo con đường như thế đó).

Tôi sợ phải sống dưới sự cai trị của một chính quyền, của một tập đoàn đòi hỏi mọi công dân phải trung thành tuyệt đối, và phân chia sự trung thành đó dưới nhiều mức độ để ban phát những lợi ích, những tiện nghi trong cuộc sống. Ông cũng thừa hiểu tôi muốn nói tới nước nào. Tôi nói về nước Trung Cộng đó. Hi vọng là với kiến thức cộng với thông tin có được của một người chuyên nghiệp trong ngành truyền thông, ông không cho rằng tôi nói bậy về chuyện nầy.

Ông cũng thấy đó, những ngày gần đây người ta dùng khái niệm tự do để quấy phá và hô hào hình thành một quốc gia vô chính phủ, khu tự trị ở Seattle (Washington state) là một điển hình. Họ, những người nổi loạn và một số chính trị gia nắm sự lãnh đạo công quyền địa phương, đã tìm cách đánh gục các cơ quan trị an, nói trắng ra là tìm cách vô hiệu hoá hoạt động của lực lượng Cảnh Sát, bằng cách viện dẫn những lý do lấy ra từ những sự kiện cá nhân, riêng lẻ. Tôi không trách những người quấy phá, tôi thấy buồn vì hành động của những chính trị gia có vai vế đang giữ chức vụ trong các cơ quan công quyền, hoặc đã từng là Tổng Thống hay đã từng giữ chức vụ cao trong guồng máy chính quyền. Họ thừa nhận sự phá phách của những người Vô Chính Phủ là hợp lý, họ kích động hoặc khuyến khích những người tạo rối ren cho việc trị an. Họ muốn gì? Họ muốn duy trì quyền lực họ đang có bằng phương thức ve vuốt sự manh động hung hăng. Họ muốn quyền lực vẫn mãi mãi trong tay của họ, khi bị vuột đi thì phải tìm mọi cách để nắm lại quyền lực bằng mọi thủ thuật hợp pháp. Khi không thể dùng phương thức luật định cho việc ứng cử, thì họ lạm dụng sự nổi loạn, sự chống đối có bạo lực để thực hiện tham vọng thầm kín của họ. Họ tổ chức, thành lập, tập hợp một nhóm hàng chục ngàn người để tạo ra sức mạnh chính trị, thế mạnh chính trị cho tham vọng thầm kín của họ. (Nghe nói về một lực lượng mấy mươi ngàn người của ông cựu Tổng Thống Obama, tự nhiên, tôi rùng mình liên tưởng đến Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh ở Việt Nam hiện nay, hay, trước đây, những thanh niên non choẹt có tên là Hồng Vệ Binh thời Cách Mạng Văn Hoá ở Trung Cộng). Với những chính trị gia như thế, ông nghĩ tôi có thể tin tưởng được cái gọi là dân chủ, là nhân quyền, là lợi ích xã hội, v.v… trong những cương lĩnh, trong những chiêu bài chính trị do họ đưa ra sẽ không bóp chết cái tiêu chuẩn tự do của Tư Bản Chủ Nghĩa?

Đọc đến đây thì chắc ông cũng đánh giá tôi thuộc loại “cuồng Trump”. Buồn cười, thói quen hiện nay của một số người Việt mình là bĩu môi chê “cuồng Trump” khi ai không ủng hộ đảng Dân Chủ. Đối với họ “cuồng Trump” là một tính chất xấu xa lắm. Đối với họ, ủng hộ đảng Dân Chủ là biểu hiện của người tiến bộ, là người có tư tưởng cấp tiến. (Sic!). Riêng tôi, ông Đinh Quang Anh Thái đánh giá tôi thế nào cũng được. Nó không làm mất giá trị thật sự con người của tôi.

Nói thật, tôi không ưa cách nói năng và cách thể hiện tư duy của ông Trump. Cho nên, dù cho đảng Cộng Hòa cử một người khác cho cuộc tuyển cử trong tháng 11 này thì tôi vẫn ủng hộ đảng Cộng Hòa. Tại sao ư? Vì tôi không thích tự do phá thai. Vì tôi không thích việc hợp pháp hóa các cuộc hôn nhân đồng tính luyến ái. Vì tôi cũng không muốn chủ trương globalization tạo lợi lộc và vị thế thượng thừa cho Trung Cộng. (Không có một Trung Cộng giàu có thì người Tàu cũng đã khuynh đảo thế giới, làm điêu đứng chính quyền các quốc gia có dân tộc nầy kéo đến ở. Nếu Trung Cộng làm xếp xòng thế giới thì ai chịu nổi). Tôi không ủng hộ đảng Dân Chủ vì tôi không ủng hộ các cuộc di dân bất hợp pháp, các cuộc di dân công khai phá hoại biên giới của nước Mỹ, phá hoại hệ thống pháp luật về di trú của nước Mỹ. (Điển hình là hiện tượng immigration caravan của những người hô hào quan điểm ai muốn đến nước nào ở là quyền của người đó, không có bất cứ chính phủ nào được quyền cấm cản). Tôi chán đảng Dân Chủ vì tôi không cảm thấy ưng ý, kính phục các chính trị gia của đảng Dân Chủ khi họ tán thành (tôi không muốn dùng chữ “đồng loã”) với sự bạo động của những người Vô Chính Phủ. Tôi cảm thấy họ xuống giá khi (chỉ vì lá phiếu cho kỳ bầu cử sắp tới) đã quỳ gối trước quan tài của một criminal bị Cảnh Sát vô ý làm chết trong khi hành sự. Nhằm mục đích hốt phiếu bầu, các chính trị gia đó đã biến kẻ vi phạm hình sự thành một kẻ tử đạo. (Có nhiều người đã lập luận rằng họ giúp ông Trump xoa dịu cơn bạo động. Trời ạ, sao ông Trump ngu thế! Không biết cám ơn đối thủ chính trị tốt bụng đã giúp cho mình thoát hiểm). Còn nhiều lý do nữa tôi không kể hết, sợ làm phiền tai ông, một người ủng hộ đảng Dân Chủ.

À quên, chỉ xin nói thêm một chuyện nữa. Ông Đinh Quang Anh Thái so sánh bảo hiểm y tế và phúc lợi xã hội ở Mỹ với một số nước khác để chứng minh rằng Xã Hội Chủ Nghĩa hơn hẳn Tư Bản Chủ Nghĩa, và thậm chí, về mặt nầy Mỹ còn thua một số nước anh em cùng chế độ chính trị và kinh tế. Trước nhất, liên quan đến Thuỵ Điển, tôi chỉ xin đưa ra một ví dụ thực tế trong phạm vi gia đình nhưng tôi nghĩ cũng đúng trong phạm vi quốc gia: hai gia đình giàu có tương đương, nhưng gia đình ít con sẽ dễ dàng bỏ nhiều tiền hơn để chăm sóc con so với gia đình đông con dù là có giàu hơn chút đỉnh. So sánh Mỹ và Thụy Điển theo cách đó có hợp lý không, thưa ông? (Đó là tôi vờ như quên có một hệ thống bệnh viện của chính phủ ở các thành phố đông đúc mà mức độ dịch vụ của họ tốt hơn nhiều nước Xã Hội Chủ Nghĩa, vì người phục vụ không có tư tưởng ban cấp lợi ích cho bệnh nhân. Thậm chí các hệ thống bệnh viện tư của các tập đoàn cũng lấy việc chữa bệnh cho bệnh nhân cần điều trị khẩn cấp trước khi đặt vấn đề chi trả). Úc Đại Lợi cũng đã từng là một quốc gia tiêu biểu về bảo hiểm y tế và phúc lợi xã hội cao. Nhưng, hiện nay, do kinh tế không còn khoẻ khoắn, cũng giảm bớt sự hào phóng trong các quy định về bảo hiểm y tế và phúc lợi xã hội. Tôi mong rằng Canada không đi vào lối mòn của Úc.

Nhân chuyện bảo hiểm y tế, tôi cũng muốn nêu ra một trong những lý do khiến tôi mất tin tưởng ở lời nói hoa hoè hoa sói của các chính trị gia đảng Dân Chủ, đó là chuyện Obama Care. Khi còn đương quyền, ông cựu Tổng Thống Obama nầy hùng hồn tuyên bố là “Mọi người Mỹ PHẢI CÓ bảo hiểm sức khỏe”, (hất mặt lên, hài lòng nghe tiếng vỗ tay náo nhiệt của khán phòng); nhưng sau đó, khi thực hiện thì mới vỡ lẽ ra là “Mọi người Mỹ PHẢI MUA bảo hiểm sức khỏe”. Theo quy định đó, ai không mua thì bị phạt. Trước đó, những người đảng Dân Chủ còm hăm là ông Trump sẽ cắt phúc lợi xã hội của người già, những người già cả như tôi khi ấy rầu muốn chết.

Như vậy mà biểu tôi tin họ thì làm sao tin được. Giả dụ, ông Trump có làm Tổng Thống một lần nữa nhưng nước Mỹ không great again như slogan của ông ấy thì tôi cũng chỉ buồn chút chút. Làm việc nước mà không có sự đồng lòng, lại bị thọc gậy bánh xe, bị phá bỉnh suốt cả nhiệm kỳ, thì chịu sao thấu. Thế mà, trời ạ, lại bị đổ thừa là gây chia rẽ dân tình. Của đáng tội!

Nếu ông ấy thất cử kỳ nầy thì cũng mừng cho ông. Yên hưởng tuổi già trong sự giàu có, có được do kinh doanh từ trước khi làm Tổng Thống, không phải hưởng lợi lộc nhờ giữ chức vụ công quyền như nhiều người khác. (Thậm chí, có người kéo dài “nhiệm vụ thiêng liêng” đến mấy mươi năm!).

Như thế mà lão già ngổ ngáo đó khoẻ hơn là làm Tổng Thống.

Thôi nhé, xin chúc ông Đinh Quang Anh Thái vui, khoẻ, và may mắn.

Lão Gàn

(Hăm tám, Tám, hai mươi)

(Copy từ Facebook Buu Vo)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ

NHỚ MẸ MÙA VU LAN_Nguyễn Hoài Chương + Đức

               Inline image

                 NHỚ MẸ MÙA VU LAN

        Một đoá hoa hồng con vừa chợt thấy

        Trên aó của người chẳng phải là con

        Hạnh phúc cho ai khi mẹ vẫn còn

        Và tội cho con áo cài hoa trắng.

        *

        Rằm tháng Bảy về lòng con trĩu nặng

        Những giọt lệ buồn thấm mặn bờ môi

        Con nhớ thương sao người mẹ tuyệt vời

        Mỗi mùa Vu Lan lên chùa lễ Phật.

        *

        Con cài hoa trắng từ khi mẹ mất

        Con nhớ không nguôi sắc thắm hoa hồng

        Những lời mẹ khuyên, con khắc ghi lòng

        “Hãy sống thẳng ngay, giữ tròn đạo hạnh.”

        *

        Tình mẹ cho con không gì so sánh

        Mẹ là vì sao lấp lánh đêm thâu

        Mẹ là niềm tin cao cả nhiệm mầu

        Mẹ che chở những nơi nào con đến.

        *

        Con gọi mẹ với tấm lòng kính mến

        Lúc vui buồn mẹ vẫn ở bên con

        Mẹ ra đi con tin mẹ vẫn còn

        Như mắt mẹ vẫn soi đường chỉ lối.

        *

        Mẹ nhìn con, mỗi khi con lầm lỗi

        Mẹ mỉm cười, con sám hối ăn năn

        Cứ mỗi năm vào dịp lễ Vu Lan

        Con nhớ quá, nhớ vô vàn ơn mẹ!

         Nguyễn Hoài Chương & Đức

(Các tác giả là những người con của người Mẹ (hình minh họa); bà là hiền thê của bạn Nguyễn Hoài Ân (K1) – Bài do bạn NHA chuyển)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ

Khi Dòng Sông Vào Thu_Nhạc: Lê Hữu Nghĩa

Mời các bạn xem và nghe “Khi Dòng Sông Vào Thu“, Nhạc : Lê Hữu Nghĩa (K1) qua tiếng hát của Thu Hà (con dâu của tác giả hiện định cư tại Đức):

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ

MÔ HÌNH XÃ HỘI CHỦ NGHĨA (St)

Khái niệm kỹ năng và vai trò, ứng dụng trong cuộc sống hằng ngày |  Edu2ReviewMột giáo sư kinh tế ở một trường đại học Mỹ cho biết ông chưa từng đánh rớt sinh viên nào, nhưng đã từng đánh rớt hết cả một lớp học.

Vì học sinh lớp này kiên quyết cho rằng, một xã hội có hình thái tổ chức hoàn hảo là một xã hội không ai giàu và cũng không ai nghèo, và đó là một xã hội tuyệt vời.

Thế là vị giáo sư nói:

– Được rồi, vậy lớp mình sẽ tiến hành một thí nghiệm về điều đó. Từ nay, tất cả các điểm sẽ được cộng lại và chia đều ra, mọi người sẽ nhận được điểm như nhau, vì thế không ai bị rớt và cũng không ai được điểm A cả.

Sau bài thi đầu tiên, mức điểm trung bình cho cả lớp là B. Những sinh viên siêng năng rất buồn, còn những sinh viên lười biếng thì rất mừng. Qua bài thi thứ hai, điểm trung bình cho cả lớp là D. Không ai vui cả. Vì những sinh viên lười thậm chí còn lười hơn, còn những sinh viên chăm chỉ thì quyết định rằng họ cũng chỉ nên học ít thôi. Đến bài thi thứ ba, điểm trung bình là F. Mức điểm không hề tăng lên, mà còn nổ ra các cuộc cãi vã, nghi ngờ, buộc tội nhau. Mọi người đều khó chịu và tức giận, tất cả mọi người không ai còn muốn học để người khác có lợi. Bài cuối cùng tất cả đều rớt, khiến ai cũng ngỡ ngàng …

Giáo sư đã nói với họ rằng:

– Thông qua kết quả những bài kiểm tra thì các bạn có thể dễ dàng thấy được rằng, kiểu xã hội công bằng mà các bạn đang mong muốn rất khó thành hiện thực, vì dù ý tưởng rất hấp dẫn, nhưng khi đưa vào thực hành thì chẳng ai có động lực muốn làm việc nữa.

Cuối cùng ông kết luận:

– Bạn không thể làm người nghèo giàu lên bằng cách khiến người giàu nghèo đi.

– Người không làm gì mà vẫn được hưởng, trong khi người phải làm thì lại không được hưởng cái gì.

– Chính phủ cho free ai cái gì, thì phải lấy thứ đó từ người khác.

– Khi một nửa nhân loại thấy rằng họ không cần làm gì vì sẽ có người khác làm cho, còn một nửa kia thì nghĩ rằng họ có làm kiệt xác cũng chẳng ích gì vì sẽ bị kẻ khác chiếm mất. Thì đó chính là khởi đầu cho sự kết thúc của mọi xã hội!

Copy từ FB của Lê Hữu Nghĩa

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ