‘Lệ Thu ơi, chào bạn!’ _Khánh Ly (ca sĩ)

Khánh Ly: ‘Lệ Thu ơi, chào bạn!’

(HNPĐ): Lệ Thu, “giọng ca vàng” của tân nhạc Việt Nam, qua đời ở tuổi 78, vào ngày 15/1. Khánh Ly cho biết từ khi bạn nằm viện đến trước khi qua đời, bà luôn cầu nguyện phép màu xảy ra. Bà viết bài tiễn biệt bạn:

Đà Lạt 1963

Tôi đã ở đây gần một năm. Đà Lạt thời gian này còn hoang sơ, sạch sẽ và êm ả. Mừng vì có việc làm. Được hát và có tiền. Lại nữa gia đình bên nội của con tôi cũng có cơ ngơi ở đây. Tôi có chỗ nương thân. Tôi quên mau những ngày tháng Sài Gòn đèn xanh, đèn đỏ. Tôi quên ngôi nhà có bà nội với tiếng đọc kinh rầm rì mỗi đêm. Quên cái buồng trống trên hở dưới trên dòng kinh nước đen như mực bên chợ Đa Kao. Căn buồng có chiếc giường mà nằm xuống là tôi có thể thấy mông của người nào đó vừa ngồi. Sài Gòn chỉ là thoáng nhớ mơ hồ trong tôi. Không vui, không buồn, không chờ mong. Tôi chẳng có gì, chẳng có ai để nhớ.

Rất tình cờ tôi gặp lại Anh. Anh là người tôi đã gặp ở phòng trà Anh Vũ đường Bùi Viện bây giờ. Anh có vẻ ngạc nhiên, thích thú khi thấy ở đâu ra một con bé quê ệch mà lại biết và hát Chiều vàng (Nguyễn Văn Khánh), Con thuyền không bến (Đặng Thế Phong)... Anh bảo tôi đừng bao giờ quên nụ cười. “Vì nó sẽ mở ra cho em nhiều cánh cửa”, anh nói. Tôi thích Anh. Nhưng Anh thì không.

Chúng tôi đi bên nhau trên con đường đất nhỏ. Anh ôm vai tôi như ôm một đứa em trai và nói: “Này Mai. Về Sài Gòn đi em nếu em muốn đeo đuổi nghề này”. “Em không về đâu. Anh biết đó. Về Saigon em sống làm sao. Nhà không. Tiền không. Việc làm không. Saigon không có chỗ nào cho em”. “Vậy em có gì ở đây? Về Saigon em sẽ có nhiều cơ hội khá hơn”.

Anh nói thêm: “Hiện nay có một ca sĩ mới nổi, hát bài Tiễn em (Phạm Duy – Cung Trầm Tưởng) hay lắm. Em có nghe Lệ Thu hát bao giờ chưa?”. “Em không biết. Em ở trên này làm sao mà nghe”.

Tôi chia tay Anh và mau chóng quên những gì Anh vừa nói về Lệ Thu. Tên của cô ca sĩ đó không gợi cho tôi một chút nhớ gì. Mấy năm sau tôi mới biết Lệ Thu chính là cô bé đã khóc sau khi hát một nhạc phẩm của Lam Phương, lúc chúng tôi cùng hát trong ban Hoa Xuân.

Tôi chắc Lệ Thu không nhớ đến con bé đen đủi đã chủ động đến hỏi han rồi tự giới thiệu: “Đằng ấy là Lệ Thu, còn tớ là Lệ Mai”. Bấy giờ, cô ấy đã là Lệ Thu, đã là một tên tuổi được chú ý, được đánh giá cao. Dù chưa thể nào bằng Lệ Thanh, Thanh Thúy, nhưng Lệ Thu chen chân được ở đất Sài Gòn này cũng được coi là hay lắm rồi. Trong khi, tôi vẫn chỉ là một bé con ngây ngô, nhút nhát chỉ muốn mãi mãi bám lấy Đà Lạt và coi như thế là nhất.

Khánh Ly Lệ Thuối cùng chụp chung vào thang 11/2020

Khánh Ly (phải) bên Lệ Thu trong bức ảnh cuối cùng bên nhau vào tháng 11/2020. Khánh Ly sinh năm 1945, Lệ Thu sinh năm 1943. Ảnh: Jimmi Nhật Hà.

Lệ Thu và tôi có lại một tình bạn không thân không sơ, lúc gần lúc xa trong suốt nửa thế kỷ. Có lúc tình bạn chúng tôi không hoàn toàn êm ấm. Chúng tôi có thể có những điều không ưng ý nhau nhưng đã cùng trải qua vui buồn. Nửa thế kỷ. 50 năm. Ôi, một đời người thử hỏi được mấy lần 50 năm.

Khi tôi vẫn làng nhàng trong giới sinh viên học sinh quân đội, Lệ Thu đã là “bà hoàng” của vũ trường, là tiếng hát sang cả của một tầng lớp quý tộc khoa bảng, những người nhiều tiền. Họ yêu tiếng hát Lệ Thu bởi chất giọng lành lạnh, kiêu kỳ. Tiếng hát của đỉnh cao vực sâu. Tiếng hát sắc lạnh như một vết chém. Dứt khoát. Không nương tay. Vết chém ngọt ngào.Những ca khúc gắn với tên tuổi Lệ Thu.

Nhiều lần hát chung, đứng bên cánh gà nhìn ra, tôi bồn chồn xốn xang nghe Lệ Thu hát, nghe những tràng pháo tay như sấm rền dành cho chị. Chưa đến lượt hát, tôi đã muốn tắt giọng. Đành là hồn ai nấy giữ, nhưng đứng trước Lệ Thu, tôi không còn một miếng tự tin nào.

50 năm tình bạn, có lần tôi cũng nói xấu nàng. Tôi đã kể cho mọi người nghe chuyện chị ta làm biếng nấu cơm, rồi còn kể lể nào là vì là con một nên không biết nấu ăn, nào là do đẻ thiếu tháng nên được gia đình làm cho hết.

Khoảng 20 năm trước, trong một lúc cao hứng tôi hứa sẽ kho cá cho nàng. Lời hứa thì phải ráng giữ. Nhưng rồi vì bận chồng con, tôi quên. Thu không nhắc suốt 20 năm. Cách đây chừng ba tháng, tôi kho một nồi cá xong trong rồi chia cho bà con. Nhờ Jimmy đưa hộp cá kho cho Thu. Nàng kinh ngạc vì chính nàng cũng không nhớ lời tôi hứa.

Tháng 11/2020, một chương trình ở Mỹ mời cả hai quay chung show. Lệ Thu và tôi đều quý cậu dẫn chương trình. Được dịp hội ngộ, chúng tôi đồng ý ngay. Quay hình xong, vừa coi, Quang Thành hét tướng lên: “Hai cô trang điểm xấu quá, không được, phải quay lại”.

Dù có tuổi phải giữ hình ảnh đẹp nhất trước công chúng chứ. Tôi thì dễ, quay lại thì quay, nhưng mọi người ngại nhất là “giọng ca vàng mười” Lệ Thu. Nàng vốn làm việc đâu ra đó, bỏ đi làm lại biết nàng có đồng ý, có thời gian không. Ấy vậy mà nàng đồng ý ngay mới lạ. Ngày quay, Jimmy đến đón tôi, rồi hai cô cháu tới đón chị Lệ Thu tại nhà riêng của chị đường Bolsa. Cả ba thẳng tiến tới phòng thâu. Đúng lúc chuẩn bị quay, chị Lệ Thu hét tướng lên. Áo dài đâu rồi? Áo ở đâu ai biết? Thì ra nàng để quên ở nhà rồi. Cả đám nhìn nhau cười. Thằng bé Jimmy phóng như bay về nhà Lệ Thu lấy chiếc áo.

Ai biết được đó lần cuối chúng tôi gặp nhau. Ai biết được ký ức cuối cùng chúng tôi giữ về nhau chỉ là câu chuyện nhỏ, chẳng có gì để kể như thế.

Lệ Thu đã bỏ đi. Lần trước quên áo. Lần này quên lời hứa với tôi, với Quang Thành. Lời hứa một tour xuyên Việt cho chương trình Vòng tay Nhân ái vào mùa hè tới ở Việt Nam. Nhiều người cho rằng hai cô ca sĩ này có ưa nhau bao giờ. Mọi người không biết rằng: Đối thủ của nhau lại chính là tri kỷ của nhau đấy chứ.

Thu ơi. Tôi nhớ Thu lắm. Mọi người nhớ Thu. Thương tiếc Thu. Cả một đời, Thu đã hát cho người. Giờ Thu mang theo tiếng hát ấy đi, mang theo nụ cười ấy. Thu đi nhé. Chào bạn.

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Lệ Thu – Tiếng Hát Để Đời (ST)

Một website để tưởng nhớ “Lệ Thu – Tiếng Hát Để Đời” do những người thân của ca sĩ Lệ Thu và những người yêu mến tiếng hát của cô lập ra.

https://www.forevermissed.com/casilethu/about

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Nước Mắt Mùa Thu_Lệ Thu (Asia 69)

Nữ ca sĩ Lệ Thu vừa qua đời ngày 15/01/2021 lúc 7 giờ tối tại Quận Cam (CA) vì nhiễm Covid-19. Tiếng hát của cô từng được mệnh danh là ‘giọng ca vàng’ của nền tân nhạc Việt Nam. Để tưởng nhờ tiếng hát Lệ Thu, chúng ta hãy cùng nghe lại nhạc phẩm “Nước Mắt Mùa Thu”, ca khúc đã từng gắn liền với cái tên của cô như một định mệnh:

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Lệ Thu, Chim Oanh Về Cõi Thiên Thu_Vương Trùng Dương

Lệ Thu, Chim Oanh Về Cõi Thiên Thu

Vương Trùng Dương

Trong thời gian qua, ca nhạc sĩ đã một thời nổi tiếng ở miền Nam Việt Nam đã vĩnh viễn ra đi: nhạc sĩ Lê Dinh (9/11/2020 tại Canada), nhạc sĩ Lam Phương (22/11), ca sĩ Mai Hương (29/11)… và lần nầy đến ca sĩ Lệ Thu, sau thời gian bị nhiễm Covid-19, vừa qua đời vào 7 giờ tối Thứ Sáu, 15/1/2021 tại Orange County (Quận Cam).

Là người đam mê âm nhạc, thưởng thức những tiếng hát đã một thời, một đời và đã viết về hình ảnh ca sĩ làm thăng hoa nền âm nhạc Việt Nam trong gần 3 thập niên qua. Để tưởng nhớ Mai Hương, tôi viết bài “Mai Hương, Một Ánh Sao Rơi!” như lời tạ từ. “Muôn kiếp cô liêu, ngàn năm vang” (Tô Vũ). Đầu mùa dịch Covid-19, ca sĩ Thái Thanh qua đời vào trưa ngày 17/3/2020 tại Orange County, đêm đó tôi viết: Danh ca Thái Thanh ra đi, gởi lại “Tiếng Hát Vượt Thời Gian & Không Gian”, vì nghĩ đến tang lễ ca sĩ được mọi người ái mộ, tiếc thương do lệnh khắt khe của tiểu bang nhằm tránh sự lây lan của đại dịch nên không đễn tiễn biệt làn cuối. Và, loạt bài “Viết trong mùa đại dịch” của tôi liên quan đến bệnh dịch trong quá khứ và tác phẩm văn học…

*

Lệ Thu là một trong những ca sĩ nổi tiếng nhất giữa thập niên 60 & 70. Trong 6 thập niên, từ trong nước, ở hải ngoại, Lệ Thu đã đi trình diễn khắp nơi, theo thời gian có trên 20 băng nhạc, CD, DVD… đã được thực hiện từ cá nhân đến Sóng Nhạc, Asia, Thúy Nga… Năm 2017, trong tai nạn xe cộ suýt chết, ngưng hát. Trong mùa dịch quái ác Covid-19, bị nhiễm virus, vào bệnh viện Orange Coast Medical Center (Fountain Valley, California, Mỹ). Sau thời gian chữa trị không không thoát khỏi cơn dịch quái ác nầy nên đã vĩnh viễn ra đi!

Lệ Thu tên thật là Bùi Thị Oanh, sinh ngày 16 tháng 7 năm 1943 tại Hải Phòng, nhưng trải qua thời thơ ấu ở Hà Đông. Về bản thân, Lệ Thu chia sẻ: “Trước năm 1945, bố làm một chức quan nhỏ ở Hải Phòng. Mẹ là vợ lẽ, sống dưới quyền của bà vợ cả, phải chịu đựng đủ điều. Bà bắt mẹ cô làm đủ thứ việc. Một sân thóc rộng mênh mông, giữa trưa nắng như đổ lửa, phải phơi, trở thóc, rồi thu dọn, quét sân từ trưa cho đến khi trời xế bóng. Rồi đủ thứ việc, chả bao giờ được nghỉ tay.”

Mẹ cô sinh tám người con, cứ đến 3 tuổi thì mất, duy nhất có cô còn sống. Năm 1953, khi mẹ cô vào Sài Gòn, bố cô không đi vì tiếc của cải.

Năm 1954, một ngày nọ tôi đi học về, mẹ cô gọi vào và chỉ nói một câu ngắn gọn: “Thầy con mất rồi!”. Từ đó mẹ sống lặng lẽ, không đi bước nữa. Và cũng từ đó cô không hay tin tức gì ngoài đó nữa. Hai mẹ con tôi sống ở chợ Vườn Chuối, đường Phan Đình Phùng”.

Vì là đứa con gái duy nhất nên được nuông chiều, cũng thích chơi các trò chơi của nam sinh, đánh đáo, u mọi… Theo Lệ Thu “Tôi nhớ lúc 14 tuổi, đã có ngực, mà tôi hồn nhiên đi tắm mưa không mặc áo, cũng không mặc áo ngực…” như con trai.

Lệ Thu học đàn piano từ nhỏ, khi vào Sài Gòn học đàn guitar và hát với vị thầy cận nhà và được nhạc sĩ Đức Quỳnh chỉ dẫn thêm về ca nhạc. Theo học bậc trung học Pháp tại trường Les Lauriers. Vào đầu thập niên 50, trường Les Lauriers ở Tân Định, giảng dạy chương trình Pháp Việt song song với nhau. Năm 1959, trường dời về đường Đinh Công Tráng, đổi tên là trường Tân Thịnh. Nhạc sĩ Lam Phương đã học ngôi trường nầy. Sau năm 1975 đổi tên trường Đuốc Sống.

Lệ Thu đến với nghề ca hát hết sức tình cờ rồi trở thành ca sĩ. Theo lời kể Lệ Thu: “Lần sắp thi tú tài, nhân dịp sinh nhật một người bạn tổ chức trên sân thượng phòng trà Bồng Lai, mấy cô bạn trong nhóm của tôi thúc: “Ê Oanh, mày lên hát tặng con Liên một bài sinh nhật đi!”. Tôi liền đứng lên hát bài “Tà Áo Xanh” (Dang Dở) của nhạc sĩ Đoàn Chuẩn – Từ Linh. Tự dưng giọng hát tôi lọt tai ông chủ phòng trà. Ông bèn ngỏ lời mời tôi đi hát. Ông thuyết phục tôi: “Em có giọng hát rất hay và lạ. Không cần thức khuya đâu. Em cứ đến đây lúc 8 giờ, hát vài bài rồi 9 giờ về. Cứ nói với mẹ là đến nhà bạn học bài”. Kèm theo đó, ông trả cho tôi một số tiền khá lớn so với hình dung của tôi thời ấy. Thế là tối tối, tôi giấu mẹ đi hát. Nhiều khi tôi mặc cả đồng phục ở trường đi hát luôn. Khi ông chủ phòng trà hỏi tôi muốn được gọi như thế nào thì cái tên Lệ Thu lập tức bật ra như được định sẵn trong đầu mình. Kỳ thực, tôi cũng biết chữ “lệ” mang nghĩa buồn lắm, là nước mắt và mùa thu cũng sầu không kém. Thế nhưng “lệ” ở đây còn có nghĩa là mỹ lệ, là một mùa thu rất đẹp. Đến giờ tôi vẫn không hiểu tại sao cái tên này lại bật lên một cách tự nhiên như thế…”. (Lúc đó Ngọc Phu & Hoàng Cầm điều khiển chương trình).

Khởi nghiệp từ phòng trà Bồng Lai, Lệ Thu cộng tác với Trúc Lâm Trà Thất của nhạc sĩ Mạnh Phát và kế đó là phòng trà Tự Do vào năm 1962. (Trước tháng 11 năm 1963, cấm nhảy đầm, chỉ nghe ca nhạc nên gọi là phòng trà. Sau thời điểm đó, báo chí, giải trí, nhảy nhót… như nắng hạn gặp mưa, sau đó gọi là vũ trường (nơi có khiêu vũ) và sau nầy thường gọi là phòng trà theo thói quen, Trong loạt bài Phòng Trà Ca Nhạc Sài Gòn Xưa của Lê Văn Nghĩa viết tương đối chính xác).

Kể từ đó, Lệ Thu được nổi tiếng cùng với những ca sĩ tên tuổi ở Sài Gòn. Tiếng hát Lệ Thu hút khách đến với các phòng trà như Queen Bee (năm 1969 của Jo Marcel), Ritz… Tháng 4/1970, Lệ Thu đã về với phòng trà Tự Do. Ông Ngô Văn Cường chủ Tự Do đã dùng giá cao để “giựt” Lệ Thu ra khỏi Ritz của Jo Marcel. Trước đó Jo ký với Lệ Thu là 700.000 đồng hát một năm, cộng tiền cát-sê khá cao, còn ông Cường kêu Lệ Thu trả hợp đồng 1 triệu và tiền hát hằng đêm gấp đôi. Lệ Thu thường ký độc quyền với các phòng trà, hát nhạc Việt và ngoại quốc rất hay nên ăn khách. Ngay cả phòng trà Khánh Ly đã có một thời cộng tác với nhau vẫn sòng phẳng. Và, “một trong những giọng hát tình khúc hay nhất của nền tân nhạc Việt Nam”, nhất là các ca khúc dòng nhạc bán cổ điển (semi-classic), ca khúc thời tiền chiến.

Giọng ca Lễ Thu được mệnh danh “Giọng Ca Vàng Ròng”, “Tiếng Hát Vàng Mười” nghe không được “bay bổng, sang trọng, lãng mạn” như Thanh Thúy, Thái Thanh… Nếu gọi “Giọng Oanh Vàng Tình Khúc”, vừa mang tên  người vừa mang tên loài chim oanh.

Trong thi phẩm Chinh Phụ Ngâm Chinh Phụ Ngâm của tác giả Đặng Trần Côn (1705-1745) qua bản dịch nhà thơ Đoàn Thị Điểm (1705-1749) có câu:

Thuở lâm hành oanh chưa bén liễu

Hỏi ngày về ước nẻo quyên ca

Chim oanh biểu trưng cho mùa xuân, trong thơ ca cổ hình ảnh này xuất hiện khá phổ biến nhất là trong Đường thi.

Lệ Thu tham gia các chương trình ca nhạc trên Đài Phát Thanh Sài Gòn, Đài Phát Thanh Quân Đội, Mẹ Việt Nam, Đài Truyền Hình Việt Nam… và được trung tâm sản xuất băng nhạc mời cộng tác thu âm. Hầu hết ca khúc do Lệ Thu hát, được chọn lọc, ngay cả nhạc sĩ sáng tác. Lệ Thu thường chọn những tình khúc buồn, với tà áo dài, vừa hợp với phong cách trình diễn, âm điệu linh động với giọng alto-contralto và mezzo-alto dễ ru vào lòng người. Từ trong nước đến hải ngoại, trong 6 thập niên qua, Lệ Thu vẫn giữ được sự chọn lọc nầy.

*

Năm 2010. Nhạc sĩ Cung Tiến ấn hành tuyển tập ca khúc Hoàng Hạc Lâu, gồm 15 ca khúc trước năm 1975 và hải ngoại. Tôi email cho Việt Hải, viết bài về Cung Tiến. Bài viết Cung Tiến: Những Tình Khúc Lãng Mạn Về Cố Nhân của Việt Hải đăng tải trên nhật báo Saigon Nhỏ, số ra ngày Thứ Bảy, 12 tháng 6/2010. Văn Học Nghệ Thuật với chủ đề về Cung Tiến.

Ca khúc Hương Xưa (1955) trang 18, ghi tặng Khuất Duy Trác, ca khúc Kẻ Ở (1977-1999) phổ thơ Quang Dũng, trang 44, ghi tặng Lệ Thu.

Tháng 10/2020, trong loạt bài “Viết trong mùa đại dịch”, tôi viết bài  Một Thoáng “Hương Xưa” về dòng nhạc đến ý nghĩa của lời ca mang nhiều điển tích. Tình khúc Hương Xưa của nhạc sĩ Cung Tiến hay và đẹp từ giai điệu đến lời ca ẩn chứa điển tích nói lên cái hồn của cung bậc.

Duy Trác là ca sĩ đầu tiên hát tình khúc Hương Xưa, và Lệ Thu khi hát Hương Xưa theo lời kể:

“Tôi còn nhớ mãi mỗi đêm ở phòng trà Queen Bee, khi tôi hát Hương Xưa xong, khán giả lặng đi một hồi lâu, như là vẫn còn chìm đắm miên man ở trong dòng cảm xúc của bài hát, chưa biết là bài hát đã kết thúc. Tôi hát câu cuối là “Đời êm như tiếng hát của lứa đôi…” rất tình cảm và ngân rất dài. Sau khi dứt tiếng đàn, tiếng hát, mọi người im lặng một lúc, sau đó mới ồ lên vỗ tay…”.

Nghe ca khúc Hương Xưa rồi nghe ca khúc Nửa Hồn Thương Đau của nhạc sĩ Phạm Đình Chương: “Nhắm mắt cho tôi tìm một thoáng hương xưa… Cho lòng tiếc nuối xót thương suốt đời”… thế hệ chúng tôi sống đời lưu vong cảm nhận như tựa đề tác phẩm “Một Thời Để Yêu & Một Thời Để Chết” (A Time to Love and a Time to Die)  của nhà văn Đức Erich Maria Remarque. Với tác phẩm nầy tôi đã viết Trong Mùa Dịch Covid-19 đọc lại Trăm Năm Cô Đơn (4/2020).

Với tôi, Hương Xưa là một trong những tình khúc hay nhất của nền tân nhạc Việt Nam và cũng “giới hạn” ca sĩ trình bày. Có thể cho rằng giọng ca nào thành công với Thiên Thai của Văn Cao, Giấc Mơ Hồi Hương của Vũ Thành, Kiếp Nào Có Yêu Nhau của Phạm Duy, Dòng Sông Xanh (lời Phạm Duy) và Hương Xưa… thì dễ dàng thành công với nhiều tình khúc khác.

Trong thanh nhạc, kỹ thuật ngân rung (vibrato) xuất phát rất quan trọng đánh giá giọng ca. Hầu hết, ca sĩ đều luyện tập ngân rung cổ họng, Lệ Thu áp dụng từ bụng nên làn hơi được điêu luyện, khỏe hơn.

Trong cuộc sống ít khi được toàn vẹn, nhất là giới ca sĩ. Trong ca khúc Eternally của Charles Chaplin (Ánh Đèn Màu qua lời Việt của Nguyễn Xuân Mỹ năm 1965) với thân phận:

Đời ca hát ngày tháng cho người mua vui

Đời son phấn làm mất bao ngày thơ ngây

… Đời cam sống một bóng lặng lẽ cô đơn

Đời xa tiếng ca nào ai tiếc thương bẽ bàng

Hay trong ca khúc Kiếp Cầm Ca của Huỳnh Anh:

Đời ta là bến ai qua ghé thăm đôi lần

Nhớ chăng tiếng ca cung đàn ngày xưa

… Mưa đêm vẫn rơi mãi không ngừng

Có người ca sĩ khóc đời quạnh hiu

Trong quyển Thân Phận & Hào Quang của nhà báo Hoàng Nguyên Vũ ấn hành ở Việt Nam năm 2016. Tác giả phỏng vấn các ca sĩ trong nước và các ca sĩ ở Mỹ (Bạch Yến & Họa Mi ở Pháp) về VN trình diễn. Trong đó có bài: “Ca sĩ Lệ Thu: 3 lần đò và những nỗi đau chưa kể”.

Trích phần Lệ Thu đề cập đến các cuộc tình:

“… Mẹ tôi sợ có con gái trong nhà như một trái bom nổ chậm, lại theo ca hát nên mẹ sợ ế, và đặc biệt là sợ sa ngã. Tôi đi hát, có gặp một anh chàng không quân thích tôi, gia đình họ đến đặt vấn đề hỏi cưới, thế là mẹ “tống” tôi đi ngay.

Tôi lấy chồng khi chưa một lần nắm tay người khác giới, chưa bao giờ biết hôn, nên đời sống chăn gối tôi cứ như một… khúc gỗ. Người chồng thất vọng não nề về sự ngây thơ, thậm chí… đần độn như thế. Chỉ được 2 tháng, anh ấy không thể chịu đựng được nên anh quyết định bỏ.

… Tôi bị chồng bỏ mà vui, hí hửng về với mẹ. Mẹ tôi cũng không buồn vì mỗi lần lên thăm con cũng cảm nhận được cái cảnh cơm nguội canh nhạt ấy. Lạ lùng là bị chồng bỏ mà tôi không thấy đau khổ. Có lẽ vì tôi không yêu. Bởi nếu có một tình yêu đúng nghĩa thì bằng mọi cách tôi sẽ giữ lấy hạnh phúc của mình.

… Chia tay chừng 5-7 năm, tôi gặp lại anh ấy một cách tình cờ khi tên tuổi tôi cũng đã nổi lắm rồi. Anh ấy cũng là một người hát rất hay, và cũng có đi hát như một đam mê.

Năm 1963 tôi đi bước nữa. Tôi gặp một người từ bên Pháp về đây chơi. Anh ấy ở Pháp từ nhỏ, đã có vợ có con bên đó nhưng về đây thấy tôi thì mê, và bỏ luôn vợ bên đó.

Mãi sau này tôi mới biết chuyện này chứ trước đó, nếu tôi biết anh ấy có vợ con rồi thì chẳng bao giờ tôi đến với anh ấy. Sau một năm tìm hiểu chúng tôi tổ chức đám cưới.

… Tôi từng tính bỏ hát để yên phận cơ mà. Anh ấy không phải là một người đàn ông của gia đình, đúng hơn không phải là người chung thủy. Anh đi chơi rất nhiều mà tôi thì không chịu nổi điều đó và cuối cùng tôi phải bỏ cảnh sống đó dù không cãi vã to tiếng. 7 năm một cuộc hôn nhân như thế, chúng tôi có hai đứa con gái.”

Với cuộc tình thứ ba:

“Năm 1969, chúng tôi gặp nhau nhưng đến năm 1974 mới chính thức tổ chức đám cưới tại nhà thờ. Cuộc hôn nhân kéo dài 10 năm, chúng tôi có với nhau một đứa con gái, anh ấy cũng rất yêu thương, lo lắng cho tôi.

Hạnh phúc được thử thách qua những tháng ngày gian khổ, thế nên tôi hoàn toàn yên tâm đó là những gì ngọt ngào có được sau những cay đắng riêng tư. Chúng tôi mất nhau cũng vì lỗi của đàn ông. Và khốn khổ cho tôi, tôi đi Mỹ thì ngay lập tức đã có một người phụ nữ khác vào nhà tôi sống với chồng tôi. Và lần nữa, tôi vẫn là người khờ khạo.

… Tôi cũng có một cuộc tình rất thắm thiết. Năm 1988 tôi gặp người đó, tôi mới biết rung động thật sự là gì, tình yêu đúng nghĩa là gì, nhưng tôi vẫn khờ khạo không giữ được tình yêu của mình.

Và từ đó tôi cũng chẳng yêu ai được nữa. Tính tôi vốn nhát và không bao giờ đi tán tỉnh hay giành giật đàn ông dù tôi có thích họ hoặc ước gì họ là người yêu của mình.

Cả ba người đàn ông đó giờ còn sống, kể cả anh hàng xóm si tình năm ấy, có người ở Mỹ, có người còn ở Việt Nam. Chúng tôi vẫn là bạn và vẫn thăm nhau nếu có dịp.

… Những người nào đi qua đời mình hay những gì mình trải qua đều là duyên, đều là ngộ. Những gì mình khổ, hay nó vướng bận vào đời mình và cuộc sống của mình, đều là nợ nhau cả và mình phải trả. Trả hết thì thôi”.

Ở Việt Nam, các cây bút viết về ca sĩ, thường khai thác về tình yêu, tình cảm lăng nhăng hầu đáp ứng tính hiếu kỳ, tò mò của độc giả. Không dẫn chứng ca khúc nào làm nên tên tuổi. Có khi khai thác bí ẩn theo tin đồn để tung ra…

Ở hải ngoại có nhạc sĩ Trường Kỳ đã ấn hành các Tuyển Tập Nghệ Sĩ. Trong TTNS tập 5 năm 2001, dày 374 trang, bài viết Lệ Thu, Sau 40 Năm Thăng Trầm Trong Âm Nhạc (trang 283-288) vì cùng sinh hoạt trong giới ca nhạc với nhau nên ghi lại chính xác.

Với tôi, thích nhà văn Hồ Trường An, trong tác phẩm Chân Dung Những Tiếng Hát, quyển I ấn hành năm 2001, dày 446 trang với 52 ca sĩ. Cách viết ví von và nhận xét tinh tế qua từng lời ca, giai điệu, âm sắc… Lệ Thu, Tiếng Ca Khởi Phụng Đằng Giao (trang 127-135) “Năm 1971, tôi có cộng tác với tờ tuần san Minh Tinh, có đến tư thất của Lệ Thu ở đường Trần Quang Khải (Tân Định) để phỏng vấn cô. Thuở đó cô đang chung sống với nhà văn Hồng Dương”… “Người chồng trước của cô (Người ta gọi anh là Tony Sơn). Khi gặp Lệ Thu, nhà văn Hồng Dương ly dị vợ là nữ sĩ Linh Linh Ngọc” (Người chồng thứ ba theo lời kể của Lệ Thu ở trên)…

Hồ Trường An nêu tên những ca khúc do Lệ Thu hát đã được mọi người ngưỡng mộ. “Tiếng hát Lệ thu làm cho chúng ta nghĩ đến một trái hỏa châu bắn vọt lên không trung để tỏa ngời ánh sáng… Tiếng hát Lệ Thu là tiếng hát hay bay về trời, gợi hình ảnh khởi phụng đằng giao trong tuyện cổ tích, trong huyền thoại”.

Đạo diễn Nguyễn Long, thuyền nhân định cư tại Quận Cam năm 1992. Trước năm 1975 quen biết nhiều trong giới nghệ sĩ ở Sài Gòn. Làm thân tị nạn, sống lang bạt, làm báo, viết lách. Với chiếc xe truck cà rịch cà tàng, đóng thùng chứa sách báo. Làm chỗ ngủ qua đêm đi vòng quanh nước Mỹ. Anh viết 88 Nữ Ca Sĩ, dày 512 trang. Và tiếp theo với 32 Nữ Ca Sĩ, ấn hành năm 1997. Cuộc phỏng vấn Lệ Thu ngày 15/1/1996 đăng trên trang sách Trang 621-626). Lời chia sẻ của Lệ Thu về cuộc đời, tình trường cũng giống như những gì kể trên.

Trong các mối tình kể trên cho thấy danh vọng cuộc đời và tình yêu lận đận trong cõi vô thường nầy của Lệ Thu cũng như nhiều nữ ca sĩ khác trên thế gian!

Hồng Dương gia nhập làng báo rất sớm ở nhật báo Chính Luận thời Đệ Nhất Cộng Hòa. Cuộc tình của Hồng Dương & Lệ Thu có với nhau con gái út là Thu Uyển. Năm 1978, Lệ Thu có mở một hàng cà phê Thu Uyển ở Tân Định. Đến tháng 11 năm 1979, Lệ Thu cùng Thu Uyển vượt biển đến Pulau Bidong và sang Mỹ vào giữa năm 1980. Đến năm 1982, hai cô con gái lớn của Lệ Thu với người chồng thứ hai (Tony Sơn) cũng vượt biên và đoàn tụ với mẹ tại Nam California.

Sau tháng 4/1974, Hồng Dương bị tù một năm. Không vượt biên cùng Lệ Thu. Khi mới đến Quận Cam trên đất Mỹ, cả 3 gặp nhau (có Linh Linh Ngọc) rồi “riêng một góc trời” mỗi người có cuộc sống riêng. Để giúp bạn ta có niềm vui trên đất Mỹ, Bùi Xuân Hiến, Long Ân và Ngọc Hoài Phương ra tuần báo Chính Luận, Hồng Dương làm Chủ Bút nhưng được thời gian tờ Chính Luận bỏ cuộc chơi.

Sau nầy nơi cà phê Mưa Rừng (người thân của Hồng Dương) ở góc đường Brookhurst & Edinger. Thỉnh thoảng anh ra quán gặp bằng hữu. Hồng Dương qua đời ngày 18/1/2018 tại Quận Cam, nên lúc Lệ Thu trả lời phỏng vấn năm 2016, anh vẫn còn sống.

Cùng là báo giới với nhau, gọi là “tình bạn” giữa “người đó” nhà báo ở Seatlle và ca sĩ mang tính lãng mạn cho đời thêm vui trong cõi tạm. Tôi đã từng được những lời chia sẻ, người đàn bà với ngày tháng còn lại sợ nhất là nỗi cô đơn! Ở Mỹ, con cháu có cuộc sống riêng, hình như “hồn nhiên” trong nỗi buồn đang “gặm nhấm tâm hồn” hoàng hôn của cuộc đời! Cháu nội, ngoại ghé thăm cũng dán mắt vào iPhone… rồi vào chúc sức khỏe trước khi về.

Trước đây, bạn văn Lâm Tường Dũ (tác giả Tình Sử Nhạc Khúc) cũng vào thời điểm nầy, nhờ tôi viết bài: Lệ Thu, Tình Khúc Với Thu. Tôi thấy đề tài ngồ ngộ vì tên tuổi ca sĩ với những tình khúc liên quan đến Thu đã từng đi vào tâm hồn ngưới ái mộ âm nhạc từ nhạc phẩm của Đoàn Chuẩn, Phạm Duy đến Vũ Đức Sao Biển, Ngô Thụy Miên, Trường Sa… Ở trong nước “Nhạc Vàng” bị cấm, bị đả kích thậm tệ rồi “Nhạc Vàng ngự trị nền âm nhạc cả nước, nhưng tôi tế nhị từ chối, tuy chẳng quan tâm ca sĩ về VN hát hò với cái nghiệp “xướng ca” mà truyền thông Việt ngữ nơi đây đã nêu lên vài trường hợp không mấy hay ho gì. Hát hò là chuyện thường tình nhưng tuyên bố lung tung, chấp nhận bài hát theo “đơn đặt hàng” dễ gây dị ứng trong cộng đồng người Việt tị nạn là chuyện khó chấp nhận. Đã có những lời bình phẩm khi viết về hình ảnh vài tiếng hát đã hy sinh mạng sống, bỏ nước ra đi… rồi quay về ca khúc “Hậu Đình Hoa” mà nhà thơ Đỗ Mục than thở trước vận nước trong bài thơ Bạc Tần Hoài. Chuyện cũ đã qua!

Với tâm hồn nhân bản của truyền thống Việt Nam từ thời cha ông, nghĩa tử, nghĩa tận. Nhận được tin buồn Lệ Thu vĩnh viễn ra đi trong cơn đại dịch, Orange County trong tình trạng ban bố “stay at home”,  tình trạng bi đát đến lúc bệnh viện không có chỗ nhận người già bị nhiễm Covid-19, xác người trở thành “hư vô & cát bụi” quá đau thương cho thân nhân!

Trước nỗi đau nầy, mượn câu thơ trong Chinh Phụ Ngâm để tiễn biệt Lệ Thu Bùi Thị Oanh: “Oanh bay đi biền biệt chẳng quay về”.

Và, tiếng hát đầu tiên của cuộc đời với câu kết trong nhạc phẩm Dang Dở như định mệnh “Hoa tàn nhạc bay theo không gian” tiễn người: Lệ Thu về cõi thiên thu! “Đời xa tiếng ca nào ai tiếc thương bẽ bàng” (Ánh Đèn Màu).

Little Saigon. January 16, 2021

Vương Trùng Dương

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Xả Tress, mời nghe Hồng Vân Ngâm Thơ

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

TỘI QUÁ CỜ VÀNG ! _ Việt Nhân

(HNPĐ) Tổng Thống đương nhiệm Donald Trump, sau khi Quốc hội Mỹ chứng nhận chiến thắng của ông Joe Biden, ông tuyên bố sẽ có chuyển giao quyền lực trong trật tự: Mặc dù tôi hoàn toàn không đồng ý với kết quả của cuộc bầu cử và thực tế khiến tôi phải chấp nhận, tuy nhiên, sẽ có một sự chuyển đổi có trật tự vào ngày 20/01/2021.

Những tưởng chuyện đến mức đó là coi như xong, bởi theo mỗ tôi không muốn xong thì làm gì nào, một khi TT Trump đã khoát tay, nhưng như cơn lên đồng còn say, mà người Việt mình kéo dài dư âm nên chuyện vẫn chưa xong, bên cuồng bên chống, và nay phe Trump hậm hực phe Biden cười nhạo báng, vẫn là tiếp tục không nhìn mặt nhau, thậm chí dùng lời nặng nề hơn có thể nói cái căng lại có phần tăng, đi đến cắt tình đoạn nghĩa. 

Qua đây mỗ tôi cũng xin thật lòng, lập lại một lần nữa vì thấy chẳng có gì phải giấu giếm chuyện mình khoái Trump (khoái khác với cuồng), bởi Trump khác người! Đem so với Trump là cả một trời một vực, thằng mỗ tôi suốt đời bầm dập, chỉ ước ao sao có được một chút ngon lành của Trump (bằng một phần tỷ là đủ vui rồi), vợ đẹp con khôn tiền xài đến bao giờ cho hết, thế mà ông này lại tìm đường chông gai mà đi, nên mới nói Trump lạ và khác người là ở chỗ đó.

Và một sự thật khó chối, dù yêu hay ghét cũng không thể chối bỏ những thành công của Donald Trump, trong bốn năm qua trong cương vị Tổng Thống Hoa Kỳ, những cú ra đòn nhắm vào Tầu cộng, đã làm con vật bẩn thỉu này phải khốn đốn. Kinh tế, công ăn việc làm cho dân Mỹ khởi sắc cho đến khi đại dịch china virus tràn vào nước Mỹ, đấy là cái không may và khá bất công cho Trump, bên phe chống Trump sổ toẹt mọi cái làm được của Trump, và hơn hết là đổ lỗi vì Trump mà con số tử vong tăng cao… Với cái nhìn của mỗ tôi tất cả chỉ vì không ưa mà dưa có giòi!

Nói đúng ra cái thiên hạ không ưa là do tự con người Trump, mà trên mạng cũng đã có người gọi Trump là hạng đầu bò đầu bướu, với cá tánh ngổ ngáo ngang ngạnh, lại thêm cái lối ăn nói hồ đồ bất nhất, luôn cho mỗi riêng mình là đúng. Nếu chỉ chừng ấy với mỗ tôi thấy chẳng có gì phiền, bởi chỉ là một kẻ ăn nhờ ở đậu, dù đã có quốc tịch Mỹ hơn hai mươi năm, nhưng lúc nào cũng đau đáu nhìn về quê nhà, thì không khoái sao được khi Trump đã có nhiều việc gây ảnh hưởng tốt cho đất nước mỗ tôi. Thầy trò Hán phỉ làm khổ dân tôi, nay Trump chơi Tầu cộng là khoái!

Đây là cái khoái của kẻ yếu khi thấy Trump trị thằng ăn hiếp mình, vả lại tư cách gì mà ta lại đòi hỏi nơi người khác một sự toàn vẹn, trong khi chỉ cần Trump trị Tầu cộng, điều đó không thôi đã đủ, vì vậy mà hầu hết anh chi em HNPD đều có cảm tình với Trump. Còn sở dĩ HNPĐ im lặng trong suốt những ngày sau bầu cử, vì không muốn đem uy tín cuả tờ báo để ủng hộ hay đả kích phe này phe kia. Đơn giản phe nào cũng đều là độc giả cuả mình, đều là những người Việt tự do tỵ nạn cộng sản, thân tha hương nhưng vẫn luôn tự hào gọi mình là ‘Dân Cờ Vàng’.

Dân cờ Vàng, danh xưng gốc gác như thể xem đó là căn cước, nhưng một chuyện không vui đã xảy ra, vào đầu tháng 10/2020 trong lúc vẫn còn là đang vòng tranh cử TT Mỹ, ngay tại hải ngoại đất Saigon Nhỏ, người Việt đã chia ra hai phe đối đầu nhau, trên tay đều cầm Cờ Vàng. Bên này gọi bên kia là ‘bọn cuồng Trump’, bên kia gọi ngược lại bên này là ‘đám thổ tả’, xem nhau là kẻ thù và cả thách đấu đánh nhau. Và lũ Ba Đình chúng vỗ tay cười nhếch môi!!!

Bắt đầu 2016 từ khi có Trump, chỉ với dăm bài viết mọi người đều biết mỗ tôi khoái Trump, cả hai lần bỏ phiếu đều là cho Trump, đó là quyền của mỗ tôi… Trong khi đó anh bạn Nguyễn Bá Chổi, một thân hữu của HNPĐ không thích Trump, và đó là quyền của anh mỗ tôi phải tôn trọng, có sự khác biệt nhưng vẫn tôn trọng lẫn nhau. Và chắc chắn không còn gì đau hơn, nếu hai anh em chúng tôi những người lính cũ, bôi mặt gọi nhau là ‘bọn này’ hay ‘đám kia’.

Người lính cũ Nguyễn Bá Chổi trong ‘Tội nghiệp Cờ Vàng’ đã viết: Thương quá Cờ Vàng ơi! Vì đâu nông nỗi Quốc Kỳ Việt Nam Cộng Hòa mà tôi cùng trăm ngàn đồng đội đã hy sinh, đổ máu ra để bảo vệ, nay bị đem đi phất phơ theo bọn côn đồ Cuồng Trump… Thú thật mỗ tôi nghe đắng nghét khi đọc mấy chữ ‘côn đồ cuồng Trump’ quá nặng mà anh dùng!

Nhưng rồi mỗ tôi cũng đã hiểu, do nhìn thấy cái còn đắng hơn nữa, qua truyền thông báo chí lan truyền khắp thế giới phát lại cuộc bạo loạn tại tòa nhà Quốc hội Mỹ, mỗ tôi đã phải buột miệng thốt lên ‘tội quá Cờ Vàng’, không khác mấy tiếng than của tác giả Nguyễn Bá Chổi. Bởi quá nhiều lần hình ảnh lá Cờ Vàng lọt vào ống kính của phóng viên truyền hình!!! Ở hải ngoại và nhiều nhất là ở Mỹ, lá Cờ Vàng đã từng bị lạm dụng, bị đem dùng bừa bãi làm mất đi tính chất thiêng liêng của lá cờ, và trong những ngày bầu cử gần đây ai thích thì cứ vác cờ xuống đường.

Cá nhân Tổng Thống Trump cũng đã quyết định xong rồi, vậy còn anh em chúng ta lại không chịu xong là sao (!?) có lẽ từ nay về sau HNPĐ đành phải xin được delete luôn những comments chống Trump, điều rõ ràng chuyện Trump (và cả Biden) hãy để lịch sử Hoa Kỳ phán xét. Còn chuyện lá Cờ Vàng (involve) trong vào cuộc bạo loạn tại Quốc Hội vừa rồi, mong rằng sẽ êm nhưng đó cũng là một bài học, để không còn ai nhân danh này nọ làm xấu đi hình ảnh của lá cờ này.

Mỗ tôi thì cũng như bạn Nguyễn Bá Chổi thôi, cũng vì miền Nam VN mà đã đổ máu ngoài chiến trường, để rồi bị gọi là Ngụy với cái giá hơn chục năm tù, hết Nam ngược Bắc, hết Bắc rồi lại xuôi Nam, nay cùng thấm nỗi đau ly hương vào lúc cuối đời mình nơi đất nước tạm dung này. Và cả hai, chắc chắn đã có như nhau một thời niên thiếu nơi đất phương Nam tự do, khoảng thời gian đẹp nhất đã được hưởng. Miếng ngon nhớ mãi, mà mong muốn đất Nam trở lại như xưa ngày chưa cộng sản, và lá Cờ Vàng lai phất phới tung bay trong nắng đẹp quê mình. 

Sau lần phải vào nhà thương sức khỏe mỗ tôi kém thấy rõ, hôm qua trở lại tái khám vừa vui đôi chút với lời của thầy thuốc là mọi chuyện tạm ổn, thì nhận được lời nhắn của anh Đồ: Mình cũng đang vị con Cúm nó vật, đang xem nếu không chịu nổi thì phải vào nhà thương thôi… Biết nói gì với anh đây, những thương trận ngày tháng cũ, những năm tháng tù đất Việt Bắc, nay với cái tuổi này sức khỏe đâu còn được mấy, đành thôi chúng mình những người lính cũ thương nhau để trong lòng. Vậy nhé! 

VIỆT NHÂN (HNPĐ) 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Đâu Là Giới Hạn Tự Do Dân Chủ Ở Mỹ?_Nguyễn Quang Duy

Ngày 6/1/2021, liên danh Joe Biden và Kamala Harris đã được Quốc Hội công nhận là bên thắng cuộc, qua các phương tiện truyền thông tôi được chứng kiến ngày lịch sử này học hỏi được khá nhiều điều về tự do và dân chủ tại Mỹ.

Chuyện Buồn Đã Xảy Ra…

Biểu tình là quyền tự do biểu đạt chính kiến được Tu chính án thứ nhất bảo vệ, nhưng bạo động và bạo loạn là vi phạm luật pháp quốc gia.

Thật đáng buồn khi 1 người bị bắn chết, 5 người khác chết chưa rõ lý do (trong số có cả cảnh sát) và nhiều người cả hai phía bị thương khi đoàn biểu tình xông vào Quốc Hội.

Hằng ngàn người biểu tình, tại một nơi được cho là an ninh nhất nước Mỹ, nhưng lại không thấy giới chức có thẩm quyền sửa soạn để đối phó với thành phần sách động bạo loạn thì thật là khó hiểu.

Chưa kể tới nhiều đoạn phim cho thấy chính cảnh sát đã mở cửa Quốc Hội để những người biểu tình đi vào.

Cuộc điều tra đã bắt đầu, tôi tin rằng nhiều câu hỏi sẽ sớm được trả lời và người phạm tội sẽ bị luật pháp trừng phạt.

Ngày 10/1/2021, Tổng thống Donald Trump đã ra lệnh treo cờ rũ trong vòng 3 ngày trên toàn quốc để tưởng niệm tinh thần phục vụ và vinh danh sự hy sinh của hai sĩ quan thiệt mạng trong biến cố xảy ra tại Quốc Hội.

Ý Thức Của Người Biểu Tình…

Cũng qua các phương tiện truyền thông tôi đã từng quan sát những biểu tình tại các quốc gia Đông Âu và Liên Xô, khi người dân xông vào Quốc Hội là ngày tàn của các thể chế độc tài cộng sản.

Nhưng điều làm tôi suy nghĩ là ngay sau lời lên án những người gây bạo loạn và kêu gọi người biểu tình “về nhà” của Tổng thống Trump “…hãy về nhà ngay, chúng ta cần phải ôn hòa, phải tôn trọng luật pháp, trật tự và tuân theo những người đang thi pháp luật…” thì đoàn biểu tình tự động giải tán.

Đại đa số những người tham gia biểu tình đều ôn hòa và bất bạo động, một tập thể có ý thức tôn trọng trật tự và luật pháp quốc gia, có lòng yêu nước, yêu tự do và yêu dân chủ quá xứng đáng để tôi học hỏi.

Trước Quốc Hội 6 tiểu bang tranh chấp cũng có những cuộc biểu tình nhỏ ôn hòa ủng hộ ông Trump và các dân biểu nghị sĩ thách thức cử tri đoàn nhưng chỉ được vài tờ báo địa phương đưa tin.

Thật đáng tiếc, hầu như báo chí và những người khác chính kiến chỉ tập trung vào ông Trump và một số nhỏ những người biểu tình xông vào Quốc Hội rồi kết luận về tự do và dân chủ tại Mỹ.

Dân Chủ Qua Tranh Luận…

Ngày hôm ấy, một cuộc tranh luận chưa từng có trong lịch sử nước Mỹ đã diễn ra cả về số lượng tiểu bang bị thách thức, đến số nghị sĩ và dân biểu tham gia thách thức, cũng như nội dung việc tranh luận.

Các chính trị gia của đảng Cộng Hòa được chia làm hai bên rõ rệt:

Phía ủng hộ thách thức dẫn đầu là Thượng Nghị Sĩ Ted Cruz, một luật sư chuyên về Hiến Pháp đã 9 lần tham gia tranh tụng trước Tối Cao Pháp Viện, bao gồm lần tranh chấp bầu cử 2000 giữa ông George Bush và ông Al Gore.

Ông cho biết cuộc thăm dò của Reuters và Ipsos gần đây cho thấy 39% người Mỹ vẫn tin rằng cuộc bầu cử có gian lận, niềm tin này thể hiện ở 67% cử tri đảng Cộng Hòa, 17% cử tri đảng Dân chủ và ở 31% những cử tri độc lập.

Các tòa án và cả Tối cao Pháp Viện đã có cơ hội để giải quyết các tranh chấp nhưng đều từ chối, nếu không được giải quyết thì sự ngờ vực sẽ tiếp tục ảnh hưởng đến tiến trình dân chủ, đe dọa tính hợp pháp của bất kỳ chính quyền nào kế nhiệm.

Vai trò dân cử Quốc Hội là bảo đảm việc bầu cử phải công bằng và đáng tin cậy, vì thế từ xa xưa đã có tiền lệ tranh luận về các hành vi gian lận trong bầu cử.

Cuộc bầu cử tổng thống 1877 giữa ông Rutherford Hayes và ông Samuel Tilden, có ba tiểu bang Florida, Louisiana và Nam Carolina bị cho là có gian lận, Quốc Hội khi ấy đã không coi những người phản đối cử tri đoàn là phá hoại nền dân chủ.

Quốc hội đã chỉ định một Ủy ban bầu cử, gồm 5 nghị sĩ Thượng Viện, 5 dân biểu Hạ viện và 5 thẩm phán Tối cao Pháp Viện trong vòng 10 ngày xem xét và giải quyết các tranh chấp giữa đôi bên.

Sau khi xem xét, Ủy ban xác nhận có gian lận bầu cử nên từ chối phiếu cử tri đoàn và xác nhận ông Rutherford Hayes làm tổng thống thứ 19 của Hoa Kỳ, tạo tính hợp hiến và hợp pháp cho Chính Quyền của ông Hayes.

Phía chống lại thách thức có Thượng Nghị Sĩ Mitch McConnell Lãnh đạo Đa số Thượng Viện, ông cho biết cuộc bầu cử nào cũng xảy ra gian lận và bất thường, nhưng lần này các cáo buộc vì không đủ bằng chứng nên đều bị tòa án bác bỏ.

Theo ông Hiến Pháp chỉ cho phép các thành viên Quốc Hội vai trò có giới hạn, nếu vượt qua sẽ làm hỏng nền Cộng Hòa:

“Nếu cuộc bầu cử này bị lật chỉ vì những cáo buộc từ bên thua cuộc, nền dân chủ của chúng ta sẽ đi vào vòng bế tắc, đất nước chúng ta sẽ không bao giờ chấp nhận một cuộc bầu cử nữa, cứ bốn năm một lần sẽ là một cuộc tranh giành quyền lực bằng bất cứ giá nào.”

Diễn biến cho thấy có tới một nửa thành viên thuộc đảng Cộng Hòa, trong đó nhiều người tuyên bố ủng hộ ông Trump và tin rằng có bất thường trong cuộc bầu cử, nhưng họ vẫn đặt lợi ích đảng phái bên trong quyền hạn mà Hiến Pháp và nền Cộng Hòa cho phép để chấp nhận phiếu cử tri đoàn và công nhận liên danh Joe Biden và Kamala Harris thắng cử.

Ngay sau đó, ông Trump tuyên bố chấp nhận quyết định của Quốc Hội, ông cho biết sẽ bảo đảm quá trình chuyển giao quyền lực một cách có trật tự, đồng thời ông kêu gọi hàn gắn và hòa giải.

Luận Tội “Chính Trị”…

Nhưng chính trị không đơn giản như ông Trump nghĩ, các thành viên đảng Dân chủ trong Ủy ban Tư pháp Hạ Viện đã kêu gọi ông Mike Pence sử dụng Tu chính án thứ 25 tước quyền tổng thống của ông Trump nhưng không được đảng Cộng Hòa đồng thuận.

Đảng Dân chủ lại một lần nữa muốn luận tội và truất phế ông Trump với lý do ông đã cố tình “kích động bạo lực lật đổ chính quyền Hoa Kỳ”.

Theo ý kiến của tôi, đây chỉ là một trò chơi chính trị “vi hiến” vì theo Tu chính án Thứ nhất của Hoa Kỳ về quyền tự do ngôn luận tòa án chỉ truy tố những ai có hành động bạo lực chứ không thể truy tố những ai phát biểu ý tưởng của mình.

Sau ngày 20/1/2021, ông Trump không còn là tổng thống nhưng ảnh hưởng “chính trị” của ông Trump còn rất lớn, khi ấy đảng Dân Chủ đã nắm cả Hạ Viện lẫn Thượng Viện họ có thể sẽ tiếp tục luận tội ông.

Nhưng không phải dễ 2/3 số nghị sĩ Thượng Viện sẽ đồng ý là ông Trump có tội, việc luận tội nếu không thành cũng đặt ông vào vị trí của một tổng thống với hai lần bị Quốc Hội luận tội.

Trước sự kiện lịch sử này theo nhận xét của tôi đảng Cộng Hòa những người bảo thủ sẵn sàng chấp nhận thua cuộc để bảo vệ Hiến Pháp, còn đảng Dân Chủ phe cấp tiến vẫn chỉ xem Hiến Pháp là luật chơi và bằng mọi giá sẵn sàng chơi tới cùng và như thế chính trị nước Mỹ càng ngày càng chia rẽ hơn.

Tự Do Ngôn Luận Bị Đe Dọa

Ngày 6/1/2021, khi những người biểu tình xông vào Quốc Hội Facebook và Tweeter đã xóa video kêu gọi những người biểu tình giải tán và khóa tài khoản của Tổng thống Trump.

Sau đó Twitter đã cấm vĩnh viễn tài khoản @realDonaldTrump, còn Facebook có thể cũng theo chân Twitter khóa vĩnh viễn tài khoản ông Trump với lý do có nguy cơ “kích động bạo lực”.

Có những điều ông Trump nói, có những việc ông Trump làm tôi không đồng ý, nhưng không phải vì thế mà tôi chấp nhận Twitter và Facebook “bịt miệng” ông Trump hay “bịt miệng” bất cứ ai.

Hành động của họ không chỉ là vi phạm quyền tự do biểu đạt của ông Trump, nó còn vi phạm trầm trọng quyền tự do tìm kiếm, tiếp nhận và phổ biến thông tin của hằng tỷ người khắp thế giới những người cần thông tin liên quan đến ông Trump.

Là một người nghiên cứu và viết báo tôi thấy cần bảo vệ tự do ngôn luận, tôi tin rằng hành động của Twitter và Facebook là không thể chấp nhận được.

Việc kiểm duyệt thông tin chỉ có thể xảy ra ở các quốc gia độc tài thiếu dân chủ, việc chấp nhận “bịt miệng” một tổng thống Mỹ vô hình trung tạo thêm quyền lực cho các đại công ty truyền thông ngày càng trở nên những công cụ phục vụ độc quyền và độc tài.

Là Tư Nhân Nên Có Quyền ?

Nhiều người cho rằng Twitter và Facebook là những công ty tư nhân, họ phải được đối xử như những doanh nghiệp tư nhân thay vì bắt họ phải tôn trọng tự do ngôn luận, điều này thiếu thuyết phục bởi vì:

• Thứ nhất, Mạng xã hội (Internet) là phát minh của Chính phủ Mỹ đưa ra cho công chúng sử dụng nhằm giúp thế giới ngày càng mở rộng hơn về mọi mặt, nhất là về tự do ngôn luận và thông tin;

• Thứ hai, theo Đạo luật khuôn phép trong Truyền thông (47 U.S.C. § 230) được Quốc Hội Mỹ ban hành năm 1996, thì Twitter và Facebook là những trang web hay diễn đàn nơi mà chủ trang web không phải chịu trách nhiệm trước luật pháp, về thông tin của các bên thứ ba đăng tải.

Nếu tôi viết một bài đăng trên một tờ báo mà vu khống hay mạ lỵ bên thứ ba, thì bên thứ ba có thể kiện cả tôi lẫn tờ báo, cũng bài ấy được đăng trên các trang mạng hay Facebook thì bên thứ ba theo Đạo Luật này chỉ có quyền kiện tôi thôi. Hay có những người đưa những thông tin kỳ thị giới tính, chủng tộc, tôn giáo, hay những thông tin sai hoặc cố tình kích động chống đối chính phủ thì Twitter và Facebook không bị trách nhiệm trước pháp luật.

Chỉ có pháp luật của nước Mỹ mới có quyền phán xét việc ông Trump hay bất cứ ai làm là vi phạm pháp luật.

Chính Đạo luật này giúp những người sáng lập các công ty tư nhân như Twitter và Facebook trở thành những người giầu nhất trên thế giới;

• Thứ ba, không gian mạng chẳng khác gì các dịch vụ công cộng, nơi mọi người đều có quyền như nhau trong việc tiếp cận dịch vụ của Twitter và Facebook nếu họ muốn;

• Thứ tư, tôi tôn trọng những luật riêng của Twitter và Facebook trong việc quản lý và điều hành, nhưng không phải vì thế mà họ có quyền “kiểm duyệt” tư tưởng của những người khác chính kiến hay “quyết định đường lối biên tập định hướng thông tin”;

• Thứ năm, đã là công ty tư nhân Twitter và Facebook cần độc lập với chính trị, bằng không sẽ trở thành những công cụ phục vụ chính trị, không khác gì các công cụ thông tin ở các quốc gia độc tài cộng sản;

• Thứ sáu, tôi có một thời gian tin rằng Twitter và Facebook là hai công ty của Mỹ, một quốc gia có truyền thống cổ vũ tự do ngôn luận, niềm tin của tôi càng ngày càng bị “sứt mẻ” và đó là bài học bắt tôi phải suy nghĩ kỹ nhất trong những ngày qua.

Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại Lợi
12/1/2021

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

ĐỂ TANG CHO MỘT CUỘC TÌNH_Người Lính Già Oregon

ĐỂ TANG CHO MỘT CUỘC TÌNH

Người lính già Oregon

1- Trước kia, khi còn ở quê nhà, thỉnh thoảng tôi được nghe một bài hát sướt mướt, thuộc trường phái thất tình, không nhớ của nhạc sĩ nào, và hát bởi ca sĩ nào. Trong đó, có một câu, mà tôi cho là rất ư “cải lương”… đại khái… anh (hay emđể tang cho một cuộc tình… Bao năm trôi đi, tôi không một lần nhớ đến câu hát ấy. Bỗng nhiên, quá nửa đêm thứ tư 6 tháng 1, người bạn tôi, nhà thơ Ngọc Bội, đã gọi, báo tin dữ, theo lời hẹn trước. Tôi thấy tim rụng rơi. Trường hợp, hoặc nói theo danh từ thời thượng kịch bản, ông Trump thất cử, kỳ này, không bao giờ lướt qua trí óc tôi, dù chỉ một giây, một phút. Và điều đó, một cách chân tình, tôi đã thường trấn an những người quen lo lắng hỏi tôi. Tôi tin vào lời bàn, chắc như bắp, của những tổ sư cá độ, chiêm tinh gia, thầy bói sáng hoặc mù, và của chính tôi. Gạt bỏ những lời bàn ra của bà xã… “biết đâu ông Trump bị phản phé, ví dụ bởi ông Pence, thì sao, LMN nói, vì em thấy mặt ông này gian gian thế nào ấy” (lại thêm một thầy tướng nữa).

   Như tôi đã viết, trong cuộc tranh cử nội bộ đảng Cộng Hòa 2015, ông Trump không phải con gà cưng của tôi. Lúc ấy, tôi ủng hộ và gửi tiền cho Jeb Bush, cũng như cho Bush Cha và Bush Anh những năm trước. Nhưng năm 2016, tôi bỏ phiếu cho ông Trump, chỉ vì quá sợ mụ Hilly. Rồi, sau bốn năm, tình cảm đối với ông mỗi ngày một đong đầy. Bây giờ ông đã chính thức trở thành thần tượng số một của tôi, cũng như của hàng triệu người dân Mỹ. Vì lòng yêu nước, thương dân của ông. Vì cá tính thẳng thắn, trung thực của ông. Vì quyết tâm chống Tàu ‒mà đối với tôi là kẻ thù muôn kiếp của dân tộc VN, dù một nước Tàu dưới vỏ bọc nào, Phong kiến hay Cộng sản, từ thời Hai Bà Trưng, Bà Triệu, đến Ngô Quyền, Trần Hưng Đạo, đến Lê Lợi, Quang Trung…

 Một điều lạ, khi được báo tin ông Trump thất cử, thì câu hát trên, mà không bao giờ nữa tôi được nghe và nghĩ đến, đang trú ẩn ở một nơi nào trong vùng ký ức, hay tiềm thức, bỗng trở về bên tai, nghe rõ mồn một, mặc dù, dĩ nhiên, “cuộc tình được để tang” kia không dính líu gì đến tình cảm trong sáng của tôi và dân Mỹ dành cho ông…

 2- Trump là một tổng thống có số bị phản bội nhất, bị đâm sau lưng bởi những kẻ thù bịt mặt khác nhau, từ những người ruột thịt trong gia đình (cháu gái, chị ruột), đến các cộng sự viên dưới quyền (Bolton, Sessions, Tillerson, Mattis, Esper, Barr), những người mắc nợ ơn ông (Romney, Gorsuch, Kavanaugh, Barrett), những kẻ đồng đảng GOP, nhưng thuộc Nhóm Rino (Cộng Hòa chỉ trên danh nghĩa mà thôi), #Never Trump (McConnell, Paul Ryan, Bush 43, Colin Powell), hay một thời được xem là đồng chí thân thiết (như Graham, Rand Paul ‒bây giờ lộ diện là hai tên đạo đức giả, trong buổi họp tại Quốc Hội 6/1 mới đây, đã không dám lên tiếng chống đối sự gian lận của Bi-Đen). Và dĩ nhiên, khỏi nói, ông bị phá đám và thù ghét nhất bởi lũ K-Rats, Cực Tả, Fake News, bọn vận động hành lang (lobbyists), một số lãnh tụ Đồng Minh (Macron, Johnson, Merkel), những thành phần cặn bã nhất trong Deep States, phong trào BLM, Antifa… Chưa kể bọn nhà báo và trí thức An Nam Mít tại Mỹ và Âu Châu, suốt ngày lải nhải, vô cớ, chửi bới ông bằng những từ ngữ dơ dáy, vô học.

 Trở lại với bọn phản bội. Tên phản bội khủng khiếp nhất, đê tiện nhất, nham hiểm nhất lại là Mike Pence, đương kim Phó TT, người đồng hành của T.T Trump –vào ngày 6 tháng 1 vừa rồi đã lộ nguyên hình một con rắn ác độc nhất, “hoành tráng” nhất. Cụ thể, y ta đã từ chối sử dụng quyền tuyệt đối mà Hiến Pháp dành cho, gồm (a) việc tuyên bố dẹp bỏ các phiếu cử tri đoàn (electoral vote) của những TB bị tố gian lận với những bằng chứng rành rành, mà con nít cũng thấy, do một số dân biểu và TNS Cộng Hòa trưng ra, rồi (b) sau đó cho áp dụng cách bầu chọn TT theo Tu chính án 12, tại Hạ Viện, tức thể thức đại cử tri (electors), mà mỗi TB chỉ có một phiếu cho một ứng cử viên, Trump hay Biden. Nếu Pence làm điều này, phe DC rất lo sợ, và Bi-Đen sẽ thua, vì CH có 28 TB, tức 28 phiếu, so với DC chỉ có 22. Pence có quyền, nhưng y đã quyết định không làm theo cách ấy, cốt để cho Trump và cả y cùng thất cử. Đến nỗi T.T Trump đã phải viết, liền sau đó, hình như trên Parler (?), một lời thở than nghe sao cay đắng quá chừng, nhắm vào Pence, đại khái: “I did not know that treason!” (tôi đã không biết sự phản bội này).

 Tại sao tên Pence phản bội? Tôi nhớ rõ, một lần nào đó, có nghe, trên một Youtube, rằng y đã viết thư báo trước là sẽ từ giã chính trường, sau cuộc bầu cử này. Giả sử tin này có thực, tôi có thể lập luận như sau: Nếu trung thành với Trump và là người công chính, Pence đã chấp nhận quyền hạn tối thượng mà Hiến Pháp dành cho và sự bắt buộc của lương tâm, để TT Trump và y được tái đắc cử cái đã, rồi sau đó, nếu không muốn làm chính trị nữa, y có thể từ chức. Dễ quá mà. Tuy nhiên, nếu chọn cách đó, thì Bi-Đen sẽ thua là cái chắc. Điều này cho phép tôi cả quyết, mà không sợ sai, rằng y và bọn Dân Chủ Thổ Tả và lũ Cộng Hòa Rino Khốn Nạn đã có một sự thông đồng, dàn xếp trước. Còn lý do tại sao tên Pence được chọn làm người phản bội? Tôi hoàn toàn không có bằng chứng. Chỉ suy đoán, dựa trên hai giả thuyết: (1) bị đe dọa mạng sống? Dám lắm, nếu y là một thằng chết nhát. (2) bị mua bằng rất nhiều tiền, 100 triệu, 500 triệu, 1 tỷ (bọn tỷ phú bất lương, suốt đời chống Trump, như Soros, Bloomberg, Bill Gates, Zuckerberg… có thể bỏ hàng triệu, hàng tỷ đô để mua linh hồn của Pence nhà ta dễ như trở bàn tay), tại sao không? Và Pence, lúc ấy về hưu, sẽ ăn tiền đó đến đời cháu, đời chắt. Tội gì không há miệng đớp?

 Phần NLGO tôi tự nhận là một người đầy tội lỗi, nhưng tự hào lúc nào cũng nhớ ơn ân nhân và luôn trung thành với bạn bè (tốt), từ thời còn trẻ, nói chi bây giờ vào tuổi xế bóng. Cho nên, tôi là chúa ghét những kẻ phản bội, trong Kinh Thánh (Cain, Judas Iscariot), trong lịch sử (Marcus Brutus, Mỵ Châu và Trọng Thủy), trong văn chương (những vở kịch của Homère, Sophocle, Shakespeare), và nhất là trong đời thực (Dương Văn Minh và các tướng đảo chánh T.T Ngô Đình Diệm) v.v…

3-       Pence tự cho mình là người Công Giáo thuần thành, ngoan đạo, nhưng bụng chứa một bồ dao găm, vào phút sinh tử, mới rút ra đâm lút cán T.T Trump –là xếp và đồng hành của mình, khiến ông trở tay không kịp. Bi-Đen, Pelosi cũng xưng mình Công Giáo, nhưng đã cho phép và cổ võ phá thai, gián tiếp nhúng tay vào máu của hàng triệu thai nhi vô tội. Gorsuch, Kavanaugh, Barrett, cũng là Công Giáo, nhưng vì hèn nhát đã không dám đứng lên bảo vệ và bênh vực cho sự thật, cho lẽ phải, cho người công chính và ân nhân của mình, tức T.T Trump, và sự hèn nhát đó đối với cá nhân tôi, trong trường hợp này, là đồng nghĩa với việc phản bội T.T Trump cũng như người dân và cử tri Mỹ. Tất cả những kẻ này, tôi gọi là bọn Công Giáo gian, Công Giáo hèn, Công Giáo giả, Công Giáo phản.

Tôi cũng là Công Giáo, dù tội lỗi trước mặt Chúa và thấp hèn trong nấc thang xã hội, vẫn thấy xấu hổ trước tư cách và hành động bẩn thỉu, hèn nhát và phản bội, của những kẻ đồng đạo quyền cao chức trọng, nhưng vô liêm sỉ, vô lương tâm, nếu đó. Quả thật, tất cả lũ này, xin nhắc lại, gồm K-Rats Thổ Tả, Fake News Chết Tiệt, Rino Khốn Nạn, Công Giáo Gian Bỉ Ổi, vì quyền lợi, chức tước, cá nhân, gia đình, hay vì có huyết thống di truyền, đã bán linh hồn cho quỷ, tôi muốn nói, đã phạm một tội tày trời: đó là sự phản bội. Một cựu T.T Trump nay mai sẽ chết đi, còn lưu danh thiên cổ. Lũ phản bội, dù thời nào, và ở nơi đâu, sẽ lưu xú vạn niên, nghĩa là sẽ bị lịch sử và muôn thế hệ mai sau chê cười và nguyền rủa.

Portland, thứ sáu 8 tháng 1, 2021

NLGO

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thơ Tứ Tuyệt- Xướng họa mừng Xuân mới

Thân mời quí lão Cóc họa lại 2 khổ tứ tuyệt để ăn Tết.

Chúc vui.
Cóc Chát

 

Xướng: XUÂN CẢM THÁN

Trăng khuyết rồi tròn tròn mấy lượt
Xuân đi lại đến đến bao lần
Hoa tươi từng lúc rơi từng cánh
Người Tết mỗi mùa rụng mỗi xuân

Rệu chiếc răng long bạc mái đầu
Đường về cát bụi trước hay sau
Nhục vinh lắm bận bình tro trắng
Thành bại một đời tấc đất sâu

Cóc Chát

 

Họa 1: CUỘC ĐỜI

Đêm ngày cứ đổi bao nhiêu lượt
Sáng tối thay nhau những bận lần
Tạo hóa xoay vần luân chuyển đổi
Con người lúc trẻ mãi mừng xuân 

Còn đâu cái thủa tóc xanh đầu
Tuổi hạc tăng dần bỏ lại sau
Bóng ngã chiều buông chờ lịm tắt
Năm canh khó ngủ mắt thâm sâu

ĐNN

Họa 2:  XUÂN NHỚ QUÊ

Tuyết trắng đang rơi rơi khắp chốn
Gió đông giá lạnh lạnh bao lần
Mong cho thời tiếc thay màu nắng
Cho thế gian cùng đón chúa Xuân.

Mới đó mà nay đã bạc đầu
Hướng về cố quốc hẹn mai sau
Tuổi đời chồng chất theo năm tháng
Nỗi nhớ quê nhà mãi đậm sâu.

Cóc Nhà NCV

Họa 3:  CUỘC ĐỜI

Tết đến xuân về về khắp chốn
Mai vàng nở rộ rộ muôn lần
Bánh chưng ngồi nấu thơm ngồi thử
Mẹ nhắc đón bà về đón xuân 

Mỗi lúc soi gương thấy bạc đầu 
Người thì đi trước kẻ thì sau
Tranh dành quyền lợi chi cho lắm
Rồi cũng một phần mấy tấc sâu

Cóc QT

Hoa 4:  XUÂN CHỈ LÀ MƠ 

Xuân tới hoa mai tươi mấy độ
Hè sang sen nở đến bao lần
Thu về vàng lá rụng từng chiếc
Đông lại phủ đầy tuyết đón xuân

Sống chết tranh nhau đến bạc đầu
Buồn vui lẫn lộn tận ngàn sau
Thì ra vũ trụ bao la nhĩ?
Quả đất xoay tròn mấy thước sâu !

TQN.

Hoa 5:  XUÂN COVID

Covid lộng hành thật quá đáng
Suốt năm đóng cửa đã bao lần
Ra đường bịt mặt như ăn trộm
Vui thú gì đâu mà đón Xuân

Virus làm lo muốn sói đầu
Chuyện gì sẽ xảy đến mai sau
Bạn bè dăm đứa vừa ly biệt
Giã biệt trần gian xuống đất sâu.

NĐT

Họa 6:  GIỮ GÌN XUÂN THẮM

Cất bước ra đi đi khắp chốn
Cố hương mãi nhớ nhớ mưôn lần
Đường làng mai nở trong sương sớm
Đàn trẻ đùa vui dưới nắng xuân

Tết đến rồi đi trắng mái đầu
Gởi lời nhắn nhủ với ngàn sau
Giữ gìn xuân thắm cho quê mẹ
Đừng để tàn phai dưới vực sâu

Cóc Huế TPK

Họa 7: VỊNH XUÂN

 Xuân đã bao phen qua lũ lượt
Ngẫm thời lao lý tủi đôi lần
Mông mơ tuổi trẻ giờ vô vọng
Thực tế ê chề mỗi đến xuân. 

Chờ đợi hồi hương bạc tóc đầu
Mông cho hậu thế lớp đàn sau
Noi gương tổ phụ gầy sự nghiệp
Nền cũ duệ miêu dựng đức sâu. 

CÓC NÚI:    NHA

Họa 8: THOÁNG ĐỜI

Người đến rồi đi đi mấy lượt
Dù ai ở vậy vậy bao lần
Đời như áng mây mây xa tít
Mãi ngóng hoài trông trông mỏi Xuân

Vui sống cặp đôi đôi mái đầu
Răng long đầu bạc bạc ngàn sau
Bên nhau mãi mãi vô cùng tận
Cho đên khi vào lòng đất sâu./-

TQN.

Họa 9: CÓ CÒN XUÂN!

Đắp đập thiên tai mưa bấy lớp
Phá rừng nhân họa lũ bao lần
Dõi bóng ngựa câu, quên mất tuổi!
Nghe đêm sương lạnh, có còn xuân!

Chiến lửa qua sao núi cúi đầu
Sông còn câm lặng đến ngàn sau
Sơn hồng mặt tượng, da e mỏng
Nhuộm đỏ màu cờ, vực vẫn sâu

Cóc Lý

 

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Phép màu bong bóng xà phòng (st)

PHÉP MÀU BONG BÓNG XÀ PHÒNG

Linh Nguyễn

Webmaster: Nữ sinh Linh Nguyễn 11 tuổi là con gái của một bác sĩ nội khoa và là cháu nội của webmaster vừa theo học năm đầu tiên trường trung học khá nỗi tiếng tại Đức quốc.

Với chủ đề là một truyện cổ tích giả tưởng, nữ sinh Linh Nguyễn đã tự sáng tác và diễn tả trong bài viết mang tên “Phép màu bong bóng xà phòng” phản ảnh thực trạng bệnh dịch Coronavirus hiện nay. Xin giới thiệu với các cháu cùng trang lứa và các bậc ông bà cha mẹ xem.

Lời giới thiệu của nhà trường:  Trong vài tuần học tiếng Đức vừa qua, lớp 5b đã xử lý chủ đề “truyện cổ tích” – cả tác phẩm kinh điển của Anh em nhà Grimm lẫn phiên bản hiện đại. Cô giáo Sagmeister đã giao cho các học sinh nhiệm vụ viết một câu chuyện cổ tích hiện đại, cập nhật để làm cho trẻ em và người lớn hiện đang chịu những hạn chế của đại dịch có một chút vui tươi. Kết quả là học sinh Linh Nguyễn đã viết nên câu chuyện cổ tích dưới đây, vừa có tính chất tham khảo hiện tại vừa có lời giải đưa ra.(Hình minh họa)

portrait-of-a-beautiful-little-girl-blowing-soap-bubbles-a-child-plays-with-bubbles-on-a-green-background-outdoor-2ACRT9M

Ngày xửa ngày xưa có một cô bé thực sự hạnh phúc và giàu có. Nhưng vào thời điểm đó thế giới bị virus corona tấn công. Điều đó khiến mọi người khiếp sợ. Một ngày nọ, cha mẹ của cô gái nhỏ cũng bị nhiễm virus. Cô bé bị hen nên thuộc nhóm nguy cơ. Sau đó, nó quyết định đi vào thế giới rộng lớn để tìm ra cách chữa khỏi virus. Thứ duy nhất mà nó mang theo là một lon nhỏ bọt xà phòng.  

Khi cô gái đi trên đường được ba ngày, cô nhìn thấy một người đàn ông đang ngồi bên vệ đường. Nó nói: “Người đàn ông ơi, tại sao ông trông không vui vậy?” Người đàn ông trả lời: “Tôi đã mất việc, bây giờ tôi không thể trả tiền thuê nhà và tôi đang ngồi trên đường phố.” “Rất tiếc, tôi không thể lo giúp hộ căn nhà cho ông, nhưng có lẽ tôi có thể giúp ông việc khác được”.

Cô gái vừa trả lời đồng thời thổi một vài bong bóng xà phòng vào không khí. Hàng ngàn bong bóng tung bay lên bầu trời, làm nở nụ cười trên khuôn mặt của người đàn ông. Đúng lúc đó, người đàn ông nhận được một cuộc gọi điện thoại rằng công ty của ông ta đã thắng một hợp đồng lớn và có thể ông ta được nhận làm việc trở lại, thậm chí được tăng lương. Người đàn ông nhảy nhõm lên một cách vui sướng, đồng thời cảm ơn bé gái và bước đi những bước dài trên con đường của mình.  

Rồi cô bé tiếp tục đi. Sau đó, nó gặp một đứa trẻ đang than thở: “Tôi đói quá, bố mẹ tôi đang bị cách ly và không thể đi mua sắm được nữa. Không ai ở đó để giúp chúng tôi. “Sau khi nghe, cô gái lại thổi vào hủ xà phòng của mình và hàng ngàn bong bóng bay lên trời một lần nữa.

Lần này, một chiếc bàn lớn được bày biện với những món ăn ngon nhất trên đó. Ở chân bàn có gắn các bánh xe để lăn cái bàn đi và đứa trẻ có thể lăn về nhà bố mẹ của nó mà không tốn nhiều công sức. Nhưng đột nhiên virus corona nhảy ra khỏi một góc ngay trước chân bé gái. “Dừng lại!” Con vi rút quỷ quyệt hét lên, “mi không thể trốn tránh ta được. Bây giờ ta sẽ lây bệnh cho mi. ”

Bé gái lúc ấy nhanh chóng rút lọ xà phòng của mình ra khỏi túi và rất kinh hoàng khi phát hiện ra rằng nó đã trống rỗng. Khi virus chuẩn bị tấn công và lây nhiễm cho cô gái bất lực, bỗng nhiên có người đàn ông và đứa trẻ mà cô gái đã giúp đỡ trước đó đã nhảy ra khỏi một bụi cây.

Họ đưa cho cô gái một bát nước xà phòng lớn. Cô gái nhanh chóng thổi nước xà phòng vào mặt con virus và tạo thành bong bóng xà phòng khổng lồ bao bọc lấy con virus. Và do đó vi rút bay lơ lửng trên bầu trời trong bong bóng xà phòng và không bao giờ được nhìn thấy nữa.  

Virus corona đã bị đánh bại mọi thời đại và tất cả mọi người đều có một cuộc sống tươi đẹp cho đến cuối ngày của họ.  

(Văn: Linh Nguyễn, Lớp 5b) 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Chốt chặn cuối cùng ngăn virus corona (st)

Chốt chặn cuối cùng ngăn virus corona xâm nhập vào cơ thể

Ngoài các biện pháp bắt buộc phải mang khẩu trang khi ra khỏi nhà, giữ khoảng cách cách an toàn (social distancing) với người khác 1.5 mét; rửa tay, che miệng và mũi khi ho hay nhảy mũi vv… của chính phủ và Cơ quan Y Tế, còn một nút chặn sau cùng đặc biệt quan trọng nhưng thường được thực hiện chưa đúng, chưa đủ trong việc phòng ngừa lây nhiễm Covid-19 do TS.BS Lê Quốc Hùng chia sẻ:

Zing.vn đăng tải bài viết của TS.BS Lê Quốc Hùng, Trưởng khoa Bệnh Nhiệt đới, Bệnh viện Chợ Rẫy, Sài Gòn- người trực tiếp điều trị thành công cho hai cha con người Trung Quốc mắc Covid-19, về chốt chặn cuối cùng trong việc phòng chống lây nhiễm Covid-19.

Cũng giống như các loại virus gây viêm đường hô hấp khác, Covid-19 có cơ chế nhiễm và gây bệnh như sau: Sau khi đi vào vùng hầu họng, virus sẽ xâm nhập vào các tế bào niêm mạc và nhân lên, từ một con sẽ sản sinh ra hàng trăm con. Khi phát triển đủ lớn cả về số lượng và cấu trúc, chúng sẽ phá vỡ tế bào để tràn lan ra ngoài và mỗi con lại tìm cách chui vào một tế bào mới. Cứ như thế, chu trình phát triển được lặp lại nhiều lần và ngày càng đi sâu hơn vào cơ thể. Đây gọi là giai đoạn ủ bệnh.

Đến một lúc nào đó, tuỳ thuộc vào sức khỏe mỗi người, số lượng virus đủ lớn sẽ phá vỡ cơ chế tự bảo vệ của con người, bệnh sẽ phát ra. Đây là giai đoạn phát bệnh.

Như vậy, trong giai đoạn ủ bệnh, người mang virus không có triệu chứng nên người khác không thể biết. Do đó, họ có khả năng âm thầm lây truyền virus sang người khác.

Để phòng tránh bị nhiễm virus hay lây truyền cho người khác, chúng ta phải cố gắng ngăn chặn virus đi vào vùng hầu họng của chính mình. Đó là những phương pháp tránh tập trung chỗ đông người, đứng xa người nghi nhiễm bệnh trên 2 m, đeo khẩu trang (bất cứ loại nào), thường xuyên rửa tay… như Bộ Y tế đã thông báo.

Tuy nhiên, kinh nghiệm của bản thân tôi thì còn một nút chặn sau cùng phòng khi những biện pháp trên bị bỏ qua. Đây là nút chặn vô cùng quan trọng, mặc dù cũng đã được nhắc tới nhưng có thể việc thực hiện chưa đúng và đủ.

Nút chặn này là việc súc họng với dung dịch sát khuẩn. Một khi virus vượt qua được những bức “tường lửa” nêu trên thì dung dịch sát khuẩn hầu họng sẽ đón sẵn để tiêu diệt nó.

Các virus sau khi nhân lên phá vỡ tế bào chui ra ngoài thì dung dịch sát khuẩn cũng đợi sẵn để tiêu diệt nó. Như vậy, kể cả người chưa nhiễm và người đã nhiễm, dung dịch sát khuẩn hầu họng sẽ là cứu cánh sau cùng để phòng chống nhiễm bệnh cũng như phát tán bệnh.

Việc dùng dung dịch sát khuẩn vùng hầu họng để súc miệng cũng cần phải đúng cách mới hiệu quả. Có những loại dung dịch sát khuẩn có khả năng diệt được virus nhưng cũng có những loại không. Mỗi loại dung dịch có khả năng diệt virus trong những khoảng thời gian khác nhau, có loại kéo dài 1-2 giờ sau khi súc họng nhưng có loại dài hơn 4 giờ.

Các bạn chú ý xem kỹ hướng dẫn của nhà sản xuất. Tuy nhiên, có một số nguyên tắc cơ bản sau:

  1. Phải súc họng chứ không súc miệng. Có nghĩa là ráng để dung dịch xuống sâu nhất vùng cổ họng mà bạn có thể chịu được.

  2. Không cần quá nhiều trong một lần súc, khoảng 5 ml là đủ. Càng nhiều sẽ càng khó đưa dung dịch xuống sâu vùng hầu họng.

  3. Mỗi lần súc khoảng 2 phút, trong đó có ba lần đưa xuống họng, mỗi lần khoảng 15 giây. Sau khi súc xong, để nguyên, không súc lại bằng nước.

  4. Súc họng trước khi đi ra ngoài và ngay khi từ ngoài về nhà (hay ngay khi tiếp xúc gần với người khác). Nếu trên máy bay thì nên súc mỗi 3 giờ hay ngay sau khi ăn.

  5. Trong vùng có dịch thì súc định kỳ theo thời gian tác dụng của mỗi loại dung dịch.

  6. Đừng chủ quan nghĩ rằng nút chặn sau cùng này thay thế được các biện pháp khác. Hiệu quả của việc phòng bệnh là sự phối hợp đồng bộ tất cả những biện pháp.

https://www.youtube.com/watch?v=zGgdq4v825s

https://www.youtube.com/watch?v=vwhP13zFpAY&t=186s

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Chốt chặn cuối cùng ngăn virus corona (st)

Tự do báo chí dưới thời Tổng thống Trump.

Tự do báo chí
dưới thời Tổng thống Trump.bao chi

Nguyễn Quang Duy

 

Chúng ta thường nghe nói: “Người dân được làm tất cả những gì luật pháp không cấm”, nó có thể đúng ở nhiều nước nhưng không đúng ở Mỹ.

Tổng thống Mỹ có quyền ký sắc lệnh và Quốc Hội Mỹ có quyền ban hành đạo luật, nhưng người dân có quyền thách thức mọi sắc lệnh và đạo luật để luật pháp phải luôn trong vòng Hiến Pháp cho phép.

Tu chính án thứ nhất của Hiến Pháp Mỹ nêu rõ: “Quốc hội không được quyền ra luật… ngăn cản tự do ngôn luận, tự do báo chí, hoặc ngăn cản hội họp ôn hòa, hoặc cấm đoán người dân khiếu nại về việc làm của chính phủ.”

Khái niệm đã thế nên một bài viết ngắn không thể đi sâu vào chi tiết của từng vấn đề, tôi chỉ xin đưa ra một bức tranh tổng quát để có thể hình dung được quyền tự do báo chí tại Mỹ.

 Quyền lực thứ tư…

Phán quyết liên quan đến hai tờ the New York Times và the Washington Post khi họ cho đăng những tài liệu tối mật của Bộ Quốc Phòng Mỹ về chiến tranh Việt Nam (Pentagon Papers) có thể xem là phán quyết cốt lõi của quyền tự do báo chí tại Mỹ.

Các tài liệu tối mật này cho thấy nhiều đời Tổng thống Mỹ, từ 1945 đến 1967, đặc biệt là hai ông Kennedy và ông Johnson, đã lừa dối Quốc hội, công chúng và các nước đồng minh về nguyên nhân chiến tranh và khả năng Mỹ chiến thắng tại Việt Nam.

Các tài liệu này được một người làm việc trong nhóm nghiên cứu về chiến tranh Việt Nam, ông Daniel Elisberg sao chép và vào năm 1971 đã giao cho hai tờ báo nói trên.

Các tài liệu này không liên quan đến thời kỳ của Tổng thống Nixon, nhưng đang thời chiến tranh, việc phổ biến tài liệu mật được đánh giá có lợi cho phía đối phương, nên Chính phủ Nixon đã ra lệnh cho hai tờ báo phải ngừng đăng.

Tờ the Washington Post không đồng ý đã kiện lên Tối Cao Pháp Viện và thắng kiện với ý kiến các thẩm phán như sau:

“(Theo Tu chính án thứ nhất) các bậc tiền nhân lập quốc đã trao cho chúng ta quyền tự do báo chí. Quyền mà báo chí cần phải có để có thể thực thi vai trò căn bản về truyền thông trong nền dân chủ của chúng ta, báo chí là để phục vụ cho việc quản trị quốc gia, không phải để phục vụ cho nhà cầm quyền”.

Bởi vậy báo chí Mỹ được xem là quyền lực thứ tư nhằm kiểm soát và cân bằng quyền lực của hành pháp, lập pháp và tư pháp.

Tự do và cạnh tranh

Ở Mỹ cứ 2 người thì có 1 người công khai ghi danh với một đảng chính trị, bởi thế các cơ quan truyền thông tư nhân Mỹ thường phục vụ những khách hàng có chung một khuynh hướng chính trị.

Mỗi tờ báo lại phục vụ nhu cầu của khách hàng một cách khác nhau, nên cùng một tin tức nhưng hai tờ báo có thể đưa tin hai cách khác nhau, chưa kể chủ đích và quan điểm chính trị mỗi tờ báo mỗi khác.

Chính phủ Mỹ không có cơ quan truyền thông riêng, Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ và Đài Á Châu Tự Do là hai cơ quan truyền thông nhận ngân sách từ chính phủ, nhưng mục đích là phục vụ người ngoại quốc, không phải là phục vụ những người sống ở Mỹ.

Tin xấu về chính phủ mới thực sự là tin, ước tính trên 90% tin về Tổng thống Trump là tin xấu hay được diễn tả một cách không tốt về ông, nhưng không riêng gì ông Trump mà các Tổng thống trước đây cũng cùng chung hoàn cảnh.

Cách đưa tin chọn lọc như vậy không phải chỉ mới xảy ra dưới thời ông Trump, như Mậu Thân 1968 báo chí Mỹ, và ngay cả các sách nghiên cứu về chiến tranh Việt Nam, gần như không đưa tin những cuộc thảm sát do cộng sản gây cho thường dân tại Huế.

Quyền tự do thông tin và cạnh tranh tự do là bản chất của báo chí Mỹ. Hiểu được điều này mới hiểu được tại sao có hiện tượng một bên quy kết cho bên kia là “cuồng” hay “cuồng chống”.

Những điều mà một phía không biết hay không muốn biết tới đều dễ dàng bị cho là tin giả.

Một bên cho rằng tất cả những tố cáo gian lận bầu cử đều là tin giả, còn bên kia suốt 4 năm trời liên tục đưa tin ông Trump đã thông đồng với Nga đánh cắp ghế Tổng thống của bà Clinton.

Bên nào cũng cho rằng là mình đúng bên kia sai, dựa vào báo chí để chứng minh là nguồn tin mình có được là đúng, rồi cho rằng bên kia không chịu theo dõi thông tin.

Quyền lực thứ năm…

Sang thế kỷ thứ 21, sự bùng nổ của mạng xã hội là nhờ Quốc Hội Mỹ năm 1996 đã ban hành Đạo luật khuôn phép trong Truyền thông (47 U.S.C. § 230).

Theo điều mục 230 thì một trang web là một diễn đàn nơi mà chủ trang web không phải chịu trách nhiệm trước luật pháp, về thông tin của các bên thứ ba đăng tải.

Ông Julian Assange một nhà báo người Úc là người sáng lập WikiLeaks một trang web chuyên loan tải các tài liệu rò rỉ của các chính phủ và các đại công ty.

Trong năm 2010, WikiLeaks đã phổ biến chừng 470,000 tài liệu bí mật về hoạt động quân sự của Mỹ ở Iraq và Afghanistan, và khoảng 250,000 tài liệu bí mật của Bộ Ngoại Giao Mỹ.

Ngày 16/03/2016, WikiLeaks phổ biến trên 30,000 điện thư (emails) và văn bản từ hộp thư cá nhân của bà Hillary Clinton, trong số có 7,570 điện thư khi bà giữ chức Ngoại Trưởng Mỹ.

Nhiều điện thư có liên quan đến Ủy ban Quốc gia Đảng Dân Chủ và chiến dịch tranh cử Tổng thống của bà Clinton.

Ông Trump sử dụng các thông tin do WikiLeaks đưa ra để tấn công bà Clinton, nên nhiều người tin rằng đây là một yếu tố giúp ông Trump thắng cử.

Chính phủ Obama cho rằng WikiLeaks đã có được những điện thư này từ tin tặc làm việc cho tình báo Nga.

Còn Bộ Tư Pháp Mỹ truy tố ông Julian Assange đã vi phạm luật Mỹ (tội gián điệp) vì đã bẻ khóa, đột nhập và phát tán những tài liệu mật.

Ông bị Thụy Điển kiện với cáo buộc tấn công tình dục nên đã trốn vào tòa Đại sứ Ecuador ở London, đến tháng 4/2019 ông rời tòa Đại sứ Ecuador và bị cảnh sát Anh bắt chờ giải giao theo yêu cầu của Mỹ.

Ông Julian Assange nhiều lần thông báo ông và các cộng sự viên WikiLeaks chỉ đưa tin từ bên thứ ba mà không hề bẻ khóa đột nhập vào kho tài liệu của bất cứ quốc gia hay tổ chức nào.

Vừa rồi ông cho công bố một ghi âm điện thoại ông đã báo cho luật sư Cliff Johnson của Bộ Ngoại giao (thời bà Hillary Clinton) biết các tài liệu của Bộ đã bị bên thứ ba lấy cắp đưa lên mạng, trang WikiLeaks tìm thấy và sẽ phổ biến các tài liệu này.

Ông và gia đình ông, các chính gia ở Úc và cả Liên hiệp Quốc cũng xin Tổng thống Trump ân xá vì những nguồn tin WikiLeaks loan tải là trung thực và chỉ thực hiện quyền tự do ngôn luận theo điều mục 230 của Mỹ.

Ảnh hưởng tin giả

Mặc dù chỉ phổ biến trên 3,000 tài liệu liên quan đến Việt Nam nhưng WikiLeaks đã gây được ảnh hưởng khá sâu đậm trong niềm tin của người Việt về “mật ước Thành Đô”.

Ngày 01/12/2010 blogger Kami phổ biến câu chuyện WikiLeaks sẽ công bố một tài liệu mật về Hội Nghị Thành Đô năm 1990 theo tài liệu này đến năm 2020 Việt Nam thành 1 tỉnh tự trị của Trung Hoa.

Bài viết đánh đúng vào tâm lý, tình cảm và niềm tin người Việt về cuộc họp bí mật tổ chức tại Thành Đô ngày 3 và 4/9/1990, đến nay vẫn chưa được hai đảng Cộng Sản Trung Hoa và Việt Nam công bố nội dung cuộc họp.

Câu chuyện “mật ước Thành Đô” đã nhanh chóng được nhiều người biết tới, bước sang năm 2021 vẫn còn người tin.

Câu chuyện “mật ước Thành Đô” chỉ quanh quẩn trong phạm vi người Việt với nhau, câu chuyện “ông Trump thông đồng với Nga” được cả thế giới biết đến mới được xem là “tin giả” ảnh hưởng nhất từ trước đến nay.

Chính Phủ ông Obama phải cử công tố viên đặc biệt điều tra hơn 3 năm trời vẫn không tìm thấy bằng chứng, rồi Chính Phủ ông Trump lại cử thêm công tố viên đặc biệt khác để điều tra nguồn gốc tạo ra “tin giả” này.

Ông Trump và truyền thông

Trở lại với nước Mỹ, tự do báo chí và truyền thông mạng đã lột trần nhiều góc cạnh của các chính trị gia và hệ thống chính trị Mỹ.

Ông Trump một người làm truyền thông, hiểu tâm lý và tình cảm quần chúng Mỹ, biết khai thác mạng xã hội, lại không bị vướng mắc vào hệ thống chính trị, nên được nhiều người Mỹ ủng hộ khi ông ra tranh cử.

Trong lần tranh cử tổng thống 2016 chỉ bằng Tweeter ông tạo ra nhiều tranh cãi buộc báo chí phải theo dõi đưa tin.

Mấy năm qua ông liên tục cập nhật thông tin gởi đến cử tri qua những tweet ngắn, gọn, đi thẳng vào vấn đề cần thông báo, nên chỉ riêng tài khoản @realDonaldTrump đến nay đã có trên 88.5 triệu người theo dõi.

Ông thường xuyên công kích báo chí và các đại công ty công nghệ Google, Facebook và Tweeter, nên tạo ra nhiều tranh cãi và nhận thức mới về tự do báo chí và truyền thông mạng.

Như ông thẳng thừng tuyên bố truyền thông ảnh hưởng đến bầu cử và chính trị của Mỹ, người ghét ông cũng đồng ý vì như đã nói bên trên việc WikiLeaks phát tán điện thư của bà Clinton đã giúp ông thắng cử.

Còn những người ủng hộ ông Trump thì cho rằng việc báo chí cánh tả dấu nhẹm tin tức về ông Hunter Biden lợi dụng quyền thế Phó Tổng Thống của cha để làm ăn với Trung cộng nhiều người không biết nên mới bầu cho ông Joe Biden.

Thử thách của quyền tự do

Mạng xã hội (Internet) là phát minh của Chính phủ Mỹ được đưa ra cho công chúng sử dụng nhằm giúp thế giới ngày càng mở rộng hơn về mọi mặt, nhất là về tự do ngôn luận và thông tin.

Mục đích trên đã không đạt được khi các quốc gia độc tài xây dựng tường lửa chặn người dân nước họ quyền tự do truy cập.

Mục đích trên lệch hướng khi các đại công ty công nghệ mạng, như Google và Facebook vì lợi nhuận kiểm duyệt những thông tin theo lệnh của các quốc gia độc tài và xóa những tài khoản của những người bất đồng chính kiến.

Google, Facebook và Tweeter còn thu thập thông tin người dùng để bán cho bên thứ ba sử dụng, vi phạm về quyền thông tin cá nhân.

Mục đích trên đã hoàn toàn bị đảo ngược khi các đại công ty Google, Facebook, Tweeter kiểm duyệt, chặn thông tin, can thiệp vào bầu cử và chính trị Mỹ.

Trong cuộc bầu cử Twitter đã sử dụng điều mục 230 nói bên trên để ngăn chặn các bài trên báo The New York Post về các giao dịch kinh doanh của ông Hunter Biden, con trai của ông Joe Biden.

Google, Facebook, Tweeter còn kiểm duyệt và dán nhãn các thông tin mà họ tự đánh giá là sai lạc ngay cả các thông tin do ông Trump đưa ra.

Quyền lực thứ năm lọt vào tay vài đại công ty độc quyền công nghệ đang khuynh đảo thế giới, họ chặn ý kiến của ông Trump thì họ sẽ chặn ý kiến của bất cứ Tổng thống Mỹ, chính trị gia Mỹ hay bất cứ ai mà họ đánh giá là không đáp ứng được quyền lợi của họ.

Đó không phải chỉ còn vi phạm quyền tự do ngôn luận, mà vi phạm quyền tự do chính trị, quyền cao quý nhất mà người Mỹ có được.

Tổng Thống Trump, Quốc Hội và Bộ Tư Pháp đang tìm cách để thay đổi điều mục 230 nhằm bảo vệ quyền tự do ngôn luận và tự do chính trị.

Thời đại Tổng thống Trump là thời kỳ bộc lộ những vấn nạn, những thách thức mà nước Mỹ cần phải vạch trần, phải hiểu rõ và phải giải quyết để bảo vệ tự do cho Mỹ và cho thế giới.

Nguyễn Quang Duy

Melbourne, Úc Đại Lợi   (1/1/2021)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tự do báo chí dưới thời Tổng thống Trump.

Phân Ưu K1 Lê văn Trữ

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Phân Ưu K1 Lê văn Trữ

Phân Ưu Cố K1 Lê Văn Trữ của NT Trần Minh Công

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Phân Ưu Cố K1 Lê Văn Trữ của NT Trần Minh Công

KHAI BÚT ĐẦU NĂM- LVT

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở KHAI BÚT ĐẦU NĂM- LVT

Cáo Phó K1 Lê Văn Trữ

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Cáo Phó K1 Lê Văn Trữ

Lời Phân Ưu của NT Trần Minh Công với Cố K1 Lê Văn Trữ

Tôi (Toán Nhữ) vừa nhận được qua email Lời Chia Buồn của NT Trần Minh Công, Cựu Viện Trưởng HVCSQG và Cựu Liên Đoàn Trưởng LĐSV K1 gởi tới gia đình Cố K1 Lê Văn Trữ như sau:
“Xin bạn Toán vui lòng giúp chuyển lời Chia buồn của tôi và Đại Gia Đình HV-CSQG tới gia đình hai bạn Lê Văn Khiêm và Lê Văn Trữ. Nguyện cầu Hương Linh hai bạn Khiêm-Trữ ngàn thu An Nghỉ nơi cõi Vĩnh Hằng. 
Như vậy là tôi đã có duyên gặp bạn Trữ 2 lần : tại K1 và K4 ( K1 tại trại Lê Văn Duyệt và K4 khi Học Viện mới dọn về Thủ Đức ). Tôi đã gắn bó với Học Viện 9 khóa, chỉ trừ K2 và K3 khi tôi ra Đà Nẵng và ở Quận II Saigon. Tuy không biết mặt từng SVSQ nhưng Học Viện chính là gia đình làm việc của tôi nên khi một SVSQ nào qua đời tôi cũng cảm thấy như vừa mất đi một phần tử của đại gia đình Học Viện mà mình từng phục vụ…
 
Cám ơn bạn Toán và cũng xin chia buồn với các bạn K1 thân thương.
Thân,
TMC.
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Lời Phân Ưu của NT Trần Minh Công với Cố K1 Lê Văn Trữ

HAPPY NEW YEAR 2021 K1

Thân chúc tất cả các bạn K1 và gia đình
  bước qua năm mới nhiều sức khỏe,
an lành và hạnh phúc.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở HAPPY NEW YEAR 2021 K1

Nhà Văn Thạch Lam Kể Chuyện

CHUYỆN KỂ CỦA NHÀ VĂN THẠCH LAM

3405-09_33_5674_thach_lam_by_dinh_cuon-100646

Một buổi tối mùa đông, chúng tôi ngồi trước lò sưởi, trong một căn buồng ấm áp. Tự nhiên trong câu chuyện, một người nói đến những cơn giận tự nhiên đến tràn ngập cả tâm hồn ta và có khi gây nên nhiều cái kết quả không hay. Rồi mỗi người đều bày tỏ ý kiến riêng của mình.
Anh Thanh, từ nãy đến giờ vẫn lặng yên có vẻ trầm ngâm, cất tiếng nói:
– Sự giận dữ có thể sai khiến ta làm những việc nhỏ nhen không ai ngờ. Tôi biết hơn ai hết, vì chính tôi đã trải qua sự đó. Tôi sẽ kể các anh nghe một câu chuyện mà cái kỷ niệm còn in sâu trong trí nhớ tôi.
Cũng một buổi chiều mùa đông như hôm nay, tôi ở tòa báo ra về, trong lòng chán nản và buồn bực. Có những ngày mà tự nhiên không hiểu tại sao, ta thấy khó chịu, và hay gắt gỏng, không muốn làm việc gì. Tôi đang ở vào một ngày như thế mà chiều trời hôm ấy lại ảm đạm và rét mướt càng khiến cho cảm giác đó rõ rệt hơn.

Tôi đi vài bước trên con đường phố vắng người. Một cái xe tay dằng xa đi lại, anh phu xe co ro vì rét, hai tay giấu dưới manh áo tơi tàn. Theo lệ như mọi khi, tôi mặc cả:
– Xe đi không? Bốn xu về gần nhà bò Yên Phụ.
– Thầy cho sáu xu.
– Không, bốn xu là đúng giá rồi.

Tôi vừa nói vừa bước đi. Người phu xe đã có tuổi, cứ kéo cái xe theo sau tôi mà lẩm bẩm: “Bốn đồng xu từ đây về nhà bò”. Cái tiếng nhà bò anh ta nhắc đi nhắc lại làm cho tôi khó chịu. Tôi biết đó là một cách của các phu xe cứ đi theo sau khách để làm cho người ta bực tức, tôi lại càng ghét và quay lại gắt:
– Có đi hay không thì thôi! Đừng có theo sau người ta mà lải nhải.
Thấy tôi gắt, người phu xe đứng lại, không dám theo nữa. Nhưng để tôi đi một quãng xa, anh ta ới gọi:
– Lại đây đi mà.

Rồi anh ta hạ càng xe xuống, cứ đứng yên chỗ ấy đợi chứ không kéo lại phía tôi. Cái cử chỉ ấy làm tôi sinh ghét thêm, đã toan không đi, nhưng lúc ấy không có cái xe nào khác. Tôi giận dữ bước mạnh lên xe, vừa mắng:
– Anh thật là lắm chuyện, không đi ngay lại còn vẽ.
Anh xe cãi lại:
– Từ đây về đấy thầy cho được bốn đồng xu thật rẻ quá!
– Thì ai bảo anh đi? Không có tôi đã gọi xe khác.
Người phu xe khẽ thở dài, yên lặng nhấc xe lên. Lúc bấy giờ tôi mới ngả mình ra phía sau, nhưng thấy cái đệm cứng như gỗ đập vào lưng, tôi cúi xuống bên nhìn cái tay xe.

Tôi đoán không sai, chính là một cái xe hiệu “con lợn” cái tên hiệu cũng xứng đáng một hạng xe tàng ở ngoại ô mà tôi vẫn phải đi. Anh xe này đã vào đây kéo trộm, vì xe ngoại ô không được phép vào thành phố đón khách, nếu không tuân lệnh thì bị phạt từ ba đến bốn đồng bạc. Sự tồi tàn của cái xe làm tôi càng ghét anh xe nữa.
– Xe khổ thế này mà anh lại còn đòi cao giá.
– Xe thế mà thầy chê thì còn thế nào nữa!
Anh xe bướng bỉnh cũng không chịu kém. Tôi nói câu gì là anh ta đối lại liền. Sau cùng, giận quá, tôi dẫm mạnh chân xuống sàn xe, gắt:
– Thôi, câm họng đi, đừng lải nhải nữa.
Sự giận dữ làm cho tôi quên rằng anh xe cũng chỉ có trả lời những câu mắng của tôi mà thôi, và chính tại tôi gắt với anh ta nhiều quá. Nhưng lúc bấy giờ tôi chỉ thấy tức người xe ấy đến cực điểm, vì hắn dám cãi lại tôi mà không sợ.

Xe đi khỏi nhà máy nước thì gặp một người đội xếp tây đi xe đạp lại, theo sau một người đội xếp ta. Tôi nhận thấy anh xe kéo tôi có ý luống cuống và sợ hãi. Có lẽ vì thế mà người cảnh sát để ý, đi giáp vào cái xe kéo để xem dấu hiệu.
– Ê! Đứng lại!
Người kéo xe dừng chân… Anh ta quay lại tôi hớt hải van xin:
– Lạy thầy… thầy nói giúp con… thầy làm ơn…

Dưới ánh đèn tôi thấy mặt anh xe tái mét. Những vết răn in sâu xuống trên mặt già nua hốc hác, chân tay người khốn nạn ấy run bật lên và tôi thấy cái rung động chuyển cả vào chiếc thân xe.
Người cảnh sát tây đến, nói bằng tiếng ta hơi sõi:
– Mày chết nhé! Mày sẽ bị phạt!
Người phu xe ấp úng nói thì ông ta khoát tay bảo im, rồi quay lại tôi hỏi, lần này bằng tiếng Pháp.
– Người này kéo ông từ trong phố ra hay ông đi khứ hồi?

Tôi liếc mắt nhìn anh kéo xe. Trong bóng tối của vành nón qua ngang mặt, tôi thấy hai mắt anh ta long lanh nhìn tôi, như khẩn cầu van xin yên lặng. Tôi biết lời nói của tôi sẽ làm anh ta bị bắt hay không. Những khi nói chuyện với các phu xe khác, tôi được biết rằng nếu người khách nói là đi khứ hồi từ ngoại ô, thì người xe không việc gì. Nhưng lúc ấy, lời van xin của anh xe kia không làm cho tôi động lòng, mà lại làm cho tôi ghét anh thêm. Tôi trả lời người đội xếp:
– Tôi đi từ phố hàng Bún.
– Vậy phiền ông xuống xe.
Rồi anh ta nhìn anh phu xe, cười một cách tinh quái:
– Allez! Đi về bót!

Khi anh phu xe run sợ và hai người cảnh sát đã khuất đầu phố, tôi mới quay đi thong thả trên bờ hè. Cơn giận của tôi đã hết rồi. Sự hối hận dần thấm thía vào lòng tôi, tôi thấy một cái chán nản bực tức rung động trong người.

Tôi rùng mình nghĩ đến số phận của anh xe khốn nạn. Ba đồng bạc phạt! Anh ta phải vay cai xe để nộp phạt; nhưng ba đồng bạc nợ ấy, bao giờ anh ta trả xong, sau những ngày nhịn đói, bị cai xe hành hạ, đánh đập vì thù hằn?

Tôi càng nghĩ đến bao nhiêu lại càng khinh bỉ tôi bấy nhiêu. Qua ô Yên Phụ, nhìn thấy những thợ thuyền tấp nập làm việc dưới ánh đèn trong những căn nhà lá lụp xụp, tôi rảo bước đi mau, hình như trông thấy tôi họ sẽ biết cái hành vi khốn nạn và nhỏ nhen đáng bỉ của tôi ban nãy.

Những ngày hôm sau thực là những ngày khổ cho tôi. Lòng hối hận không để tôi yên. Hình như có một cái gì nặng nề đè nén trên ngực làm cho tôi khó thở, và lúc nào hình ảnh anh phu xe cũng hiển hiện ra trước mắt.

Tôi nhất đinh đem tiền đến cho người xe kia để chuộc tội lỗi của mình. Đến phố hàng Bột hỏi dò những người chung quanh xưởng xe, tôi biết được anh xe bị phạt đêm hôm ấy là tên Dư, và ở trong một dãy nhà quá ngã tư Khâm Thiên.

Lần ấy là lần đầu tôi bước vào một chỗ nghèo nàn, khổ sở như thế. Các anh thử tưởng tượng một dãy nhà lụp xụp và thấp lè tè, xiêu vẹo trên bờ một cái đầm mà nước đen và hôi hám tràn cả vào đến thềm nhà. Trong cái hang tối tăm bẩn thỉu ấy, sống một đời khốn nạn những người gầy gò, rách rưới như những người trong một cơn mê.

Người phu xe Dư ở trong ấy. Một bà cụ già gầy giơ xương ngồi cắn chấy ở vệ hè chỉ cho tôi một cái cửa thấp bé ở đầu nhà. Tôi cúi mình bước vào, chỉ thấy tối như bưng lấy mắt và thấy hơi ẩm lạnh thấm vào tận trong mình. Có tiếng người đàn bà khẽ hỏi:
– Bẩm thầy muốn gì?

Khi mắt mắt đã quen tối, tôi nhận thấy người đàn bà vừa hỏi, một bà già ở mép một chiếc giường tre mục nát kê ở sát tường. Sau lưng bà này, một người đàn bà nữa ngồi ôm trong lòng một vật gì hơi động đậy. Cả hai cùng ngước mắt lên nhìn tôi một cách ngạc nhiên và đầu họ chạm vào mái nhà thấp, đầy những mảng giẻ rách nát vắt trên xà.
– Bác Dư có nhà không?
– Bẩm, chú nó đi về quê vắng từ hôm nọ.
Một vẻ sợ hãi thoáng qua trên mặt đủ tỏ cho tôi biết họ không nói thật, tôi giảng giải:
– Không, cụ cứ nói thật cho tôi biết. Tôi đến để giúp bác ta chứ không có ý gì khác.
Bà cụ nhìn tôi nghĩ ngợi một lát rồi nói:
– Thế thầy đã biết việc chú nó bị bắt xe hôm nọ?
Tôi gật đầu ra hiệu cho bà cụ cứ nói:
– Hôm ấy cai nó phải đem tiền lên nộp phạt để chuộc xe về. Chú nó đã xin khất với cai để rồi trả dần số tiền đó. Nhưng nó nhất định không nghe, bắt phải trả một nửa ngay. Khốn nạn, thì lấy đâu ra mà trả. Thế là bị nó lột quần áo đánh một trận thừa sống thiếu chết thầy ạ. Khi về đây lê đi không đuợc nữa. Thế mà nó còn bắt mai phải trả ngay.
Người đàn bà ngồi trong cất tiếng ốm yếu nói theo:
– Nó còn bảo hễ không trả nó sẽ bắt lấy thẻ.
– Thế bây giờ bác ta đâu?
Bà cụ trả lời:
– Đi ngay từ hôm ấy, mà không biết đi đâu. Đã ba hôm nay chúng tôi dò mà không thấy. Chắc là sợ cai không dám về nữa, dù có về mà không có tiền cũng chết với nó. Thật cũng là cái vạ, nghe đâu chú nó nói hôm ấy tại người khách đi xe không biết nói với người đội xếp thế nào mới bị bắt, chứ không cũng chẳng việc gì.
Tôi yên lặng, trong lòng náo nức.
Bà cụ chép miệng, chỉ người đàn bà ngồi sau:
– Tội cho vợ con chú đây, ốm đã mấy ngày hôm nay không có thuốc. Đứa cháu không biết có qua khỏi được không?

Tôi đứng lại gần xem. Trên cánh tay người mẹ, chỉ còn là một dúm thịt con đã nhăn nheo: đứa bé há hốc miệng thở ra, măt xám nhợt. Người mẹ thỉnh thỏang lấy cái lông gà dúng vào chén mật ong để bên cạnh, phết lên lưỡi của đứa bé.
– Cháu nó sài đã hơn một tháng nay. Hôm nọ đã đỡ. Mấy hôm nay vì không có tiền mua thuốc lại tăng. Ông lang bảo cháu khó qua khỏi được.
Người mẹ nói xong nấc lên một tiếng rồi nức nở khóc. Bà cụ già lê nhích lại gần, cúi xuống khe khẽ kéo lại những cái tã rách như xơ mướp.

Cái cảnh đau thương ấy làm tôi rơm rướm nước mắt. Một cảm giác nghẹn ngào đưa lên chẹn lấy cổ. Tôi lấy tờ giấy bạc năm đồng đưa cho người mẹ, rồi vội vàng bươc ra cửa, để mặc hai người nhìn theo ngờ vực.

Qua ngưỡng cửa, tôi va phải một người đàn ông ốm yếu tay cắp một cái áo quan con bằng gỗ mới. Đến bên đường, tôi nghe thấy trong căn nhà lụp xụp đưa ra tiếng khóc của hai người đàn bà.
Đứa bé con đã chết.
Anh Thanh lặng yên một lát như nghĩ ngợi, rồi nói tiếp:

– Cái kỷ niệm buồn rầu ấy cứ theo đuổi tôi mãi mãi đến bây giờ, rõ rệt như các việc mới xảy ra hôm qua. Sự đó nhắc cho tôi nhớ rằng người ta có thể tàn ác một cách dễ dàng. Và mỗi lần tôi nghĩ đến anh phu xe ngoại ô kia, lại thấy đau đớn trong lòng, như có một vết thương chưa khỏi.

Thạch Lam

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Nhà Văn Thạch Lam Kể Chuyện

Tin Buồn: K1 Lê Văn Trữ vừa ra đi vì Covid-19 (NĐT)

TIN BUỒN

Hi các bạn,
Tôi vừa được K1 Lê Thế Viên ở Michigan báo tin buồn một bạn đồng khóa K1 của chúng ta là bạn Lê Văn Trữ (K1-TSV và K4-BTV (?) vừa từ trần sáng nay vì Covid-19 ở Michigan.

Xin tất cả chúng ta hãy cảnh giác với con cúm Vũ Hán này vì từ đầu mùa dịch đến nay, bạn Trữ là người thứ 2 của K1 sau bạn Lê Văn Khiêm (LA) ra đi vì nó.

Bạn Lê Văn Trữ mặc dù ở xa nhưng vẫn thường xuyên theo dõi những sinh hoạt của K1 và thỉnh thoảng có gởi tiền ủng hộ cho Quỹ của Khóa.

Lần cuối cùng, mới đầu năm nay, bạn Trữ và Lê Thế Viên đã gởi ủng hộ Quỹ K1 $50.

Hôm nay, nghe tin này buồn quá, xin các bạn hãy cùng cầu nguyện cho bạn Trữ của chúng ta được yên nghỉ nơi chốn Vĩnh Hằng.


Nhữ Đình Toán

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tin Buồn: K1 Lê Văn Trữ vừa ra đi vì Covid-19 (NĐT)