U Hoài _ Thơ Thanh Hoàng

u-hoai-_-th

Image | Posted on by | Để lại bình luận

Phát Triển Mối Liên Hệ Giữa Cha Mẹ và Con Cái_LAN LÊ

Image result for children and parent

Phát Triển Mối Liên Hệ Giữa Cha Mẹ và Con Cái:
Chìa Khóa của Việc Giáo Dục

Cô giáo LAN LÊ

Thời gian qua vun vút. Mới ngày nào chúng tôi đã vất vả nuôi dạy các con mà nay chúng đã trưởng thành và đang gánh vác trách nhiệm làm cha mẹ. Nghĩ lại quãng thời gian dài mình đã trải qua, rồi so sánh bổn phận và trách nhiệm của chúng tôi với thế hệ của các con tôi, tôi thấy có nhiều sự khác biệt.  Thế hệ chúng tôi trưởng thành trong chiến tranh, tiếp theo là thời gian chịu sự đọa đầy, trả thù của chế độ cộng sản,  và rồi nỗ lực làm lại cuộc đời nơi miền đất mới. Nhưng chính sự thiếu thốn, khó khăn đó lại trở thành động lực thúc đẩy ý chí vượt khó, quyết tâm vươn lên để đi đến thành công của các con tôi. Lòng thương yêu, tri ân cha mẹ cũng đã đến sau những ngày tháng cơ cực, cam go ấy.

Ngày nay, sự khó khăn của người làm cha mẹ không còn là phải lo lắng cho các con có đủ cơm ăn áo mặc mà là vấn đề giáo dục con cái thế nào đây giữa một xã hội dư thừa vật chất và tiến bộ vượt bực nhất là trong lãnh vực tin học tạo nên quá nhiều lôi cuốn và cạm bẫy.  Những điều vẫn được coi là khuôn vàng thước ngọc trong nền giáo dục chúng ta đã được hấp thụ “Cá không ăn muối cá ươn. Con cãi cha mẹ trăm đường con hư” dường như cũng cần phải thay đổi.  Thay đổi vì không phải chúng không còn giá trị mà là tìm ra một sự lựa chọn khôn ngoan, hài hòa trong mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái, hầu tránh được những xung đột vẫn thường xảy ra trong hầu hết các gia đình Việt Nam tại hải ngoại. Xung đột đó đã tạo ra sự ngăn cách sâu xa giữa hai thế hệ. Trầm trọng hơn nữa là đã khiến cha mẹ phải bất lực nhìn đứa con sa ngã hoặc đành đoạn mất đi đứa con mà mình đã đặt hết kỳ vọng vào nó.

Sự xung khắc này sẽ được trình bày qua hai lá thư mà tôi đã được đọc trong tập san Song Nguyền của chương trình Thăng Tiến Hôn Nhân Gia Đình rất hữu ích do linh mục Chu Quang Minh khởi xướng được tổ chức liên tục hàng năm tại miền bắc California từ năm 1991. Trước hết xin mời các bạn đọc lá thư nói lên những suy nghĩ của một người cha về cô con gái và nỗi lo lắng của ông về tương lai của cô bé:

“Con yêu của bố mẹ,

Hôm nay bố phải viết thư cho con bởi vì bố  không thể nói chuyện với con bằng lời được. Mỗi lần nói chuyện với bố, hình như con không chăm chú lắm vào câu chuyện chúng ta đang nói. Mắt con như đang ngóng chờ ai hay thái độ của con như đang vội vàng lắm hoặc là đang có một cú phone của một người bạn nào đấy. Điều này làm cho bố mẹ rất buồn.  Bố mẹ thông cảm với tuổi của con qua những năng nổ tìm kiếm những cái mới, những cuộc vui với bạn bè..Nhưng bố mẹ nghĩ là quá đáng.  Bố mẹ thấy đối với con bạn là trên hết, cả ngày chỉ có bạn, hết party này đến họp mặt khác.  Con có biết là con đã làm cho gia đình lo lắng cho con nhiều như thế nào không? Chắc con lại nghĩ là con đã lớn rồi, con tự quyết định được rồi, gia đình không cần phải lo cho con nữa phải không?  Con có biết mỗi lần con đi chơi khuya, bố mẹ có ngủ được đâu, dù rằng sáng mai phải dậy sớm để đi làm nhưng con chưa về làm sao bố mẹ ngủ cho được?

Bố mẹ cũng đã suy nghĩ nhiều lắm mà không biết phải làm sao để giúp con chú tâm vào viêc học để chuẩn bị cho tương lai của con. Nếu bố mẹ cấm con không cho con đi ra ngoài nhiều thì con sẽ bực mình, con sẽ thoát ra bằng cách đi ở riêng, vì con nghĩ là con đã lớn rồi.  Mà nếu không cấm cản con thì bố mẹ rất sợ con rơi vào cạm bẫy của cuộc đời và rồi tương lai sẽ ra sao, học hành không tới đâu, nghề nghiệp không có, cuộc sống chắc chắn sẽ khổ lắm.  Biết bao người khi còn trẻ vì ham chơi, đã vội đi làm với đồng lương quá thấp và rồi tương lai chẳng có gì trong khi bạn bè đồng trang lứa đều thành công . Khi biết mình đi sai đường thì đã quá muộn. Bao nhiêu em đã bỏ nhà ra đi để tìm cho mình sự tự do. Nhưng đã sa chân vào những hố sâu tội lỗi, khi nhận biết thì đã tàn phá hết cuộc đời!

Con hãy bình tâm lại. Con đã thấy đó. Không nơi nào bằng nhà mình. Không ai yêu con bằng bố mẹ. Ra đường muốn làm cái gì thì cũng phải có tiền, mà tiền thì đâu có dễ kiếm? Nhất là khi chưa có một nghề vững chắc trong tay … Bố mẹ lo cho con đi học để sau này khi ra đời con có thể nuôi sống con và gia đình. Nhưng con không mấy chăm chú vào việc học, mà chỉ thấy con dành quá nhiều thì giờ cho bạn bè, phone, internet…

Mong con hiểu được nỗi băn khoăn của bố mẹ mà thay đổi lối sống hiện nay để lo cho tương lai của con.

Bố mẹ rất thương yêu con.”

Sau đây là lá thư dài xin đăng nguyên văn để bạn đọc thấu hiểu tâm trạng của một teenager:

“Dear Bo Me,

 I have a lot of thoughts kept inside me for quite sometimes now. And for some reasons, I feel it is easier writing you a letter than telling you in person. You might have noticed there are often times when I act differently, I might seem quieter… barely talk to anyone or may be just kind of isolating myself in my room.  The reason for that Dad is because I am sad.  Sometimes I wonder why I get depressed so easily but when I think about it… I have many reasons.

I understand that lately I have not been the best daughter you could ask for.  You think I go out too much.  I care too much about my friends and not enough about family.  You think I have everything but I take it for granted and I don’t appreciate anything you give me. You think that I have too much fun that I cannot focus on school. You feel that my behavior will not lead me to a successful future.  I understand all your points Dad… but I’m here to tell you that NOT ALL OF THAT IS TRUE.

I know I like to go out and have fun.  I am just the type of person who likes to experience new things. I don’t know how many times I have to tell you that I cannot spend all my time with a book in my face. That’s just NOT me.  My view of life is a lot different from yours. YOUR VIEW IS JUST TO STUDY, STUDY, STUDY AND BE SUCCESSFUL IN THE FUTURE. My view is to get my education WHILE having fun… ENJOY MY LIFE and in the end… do something that I truly love that makes me happy.

Dad, even though you might not think I care about school, but I DO CARE. And I DO PLAN on study hard this year in school and doing well in college. I hate that you doubt that of me. It’s just really unfair when you use SCHOOL as a reason to not let me go out. My friends can stay out A LOT later than me or do a lot fun things and still do well in their school. I’m jealous of those who have all that freedom.  You will never understand that I need that freedom to do my own things instead of missing out all the time on new experiences.  I‘m not a little kid anymore.  I‘m smart enough to make my own choices. I am old enough to THINK FOR MYSELF and know what’s right and what’s wrong.  It just feels like the more you try to hold me back and stop me from doing the things I want to, the harder I’m  going to try and break out and get away…

You know it’s really hard for me when I feel that way.  I know you and mom care a lot about me and that is why you do the things you do.  But at times I feel that I don’t deserve it. You give me so much and I appreciate everything.  But it’s a shame to know that this is what you think of me “There is nothing about you that I am proud of”.  Do you remember saying that to me Dad? Well you did.  Those words hurt me more than anything. There’s nothing more I can say except that I am trying to do well at school and be productive and helpful around the house.  I know that it makes you and mom very sad when I don’t listen.  And I’ll admit it… at times I am very stubborn. BUT WHEN YOU AND MOM ARE SAD IT MAKE ME SO DEPRESSED because I feel I am so useless!

At times I feel trapped and I don’t know which way to go.  I can’t make you happy.  I just wish you would understand that I really care about you guys even though I might not act like this.  I do like to spend more time with family but I feel weird because I always feel you are always disappointed at me! I just wish you knew how frustrated it is for me as a teenager trying to grow up and having to deal with such strict parents.

DAD, I KNOW YOU MEAN WELL AND WANT GOOD THINGS FOR ME. I KNOW YOU AND MOM ARE THE BEST PEOPLE IN MY LIFE. I JUST WISH YOU TRY AND SEE IT FROM MY POINT OF VIEW AND I AM GROWING OLDER…I NEED THAT FREEDOM TO MAKE MY OWN CHOICES.

Hopefully you understand what I‘m trying to say.

Your love daughter”

Lá thư của người cha và lời trần tình của cô con gái cho ta thấy nỗi lòng của cả hai bên. Trong lá thư thứ hai những giòng chữ viết hoa là ý của cô bé muốn nhấn mạnh cho bố mẹ.  Những giòng được in đậm là những ý nghĩ mà người viết bài này muốn nhắn gửi cho các bậc làm cha mẹ thông cảm cho các cháu trong tuổi mới lớn. Trong một xã hội mà những khái niệm về tự do, dân chủ đã được đề cao và bảo vệ một cách tuyệt đối đến mức khó chịu thì chúng ta cũng đừng trách tại sao con cái chúng ta, những đứa trẻ đã được hấp thụ những tư tưởng này từ khi bước chân vào trường học, luôn đặt ra những câu hỏi đòi hỏi tự do và được đối xử công bằng.

Để giải quyết vấn đề này tôi đã tìm đọc tài liệu của tiến sĩ giáo dục Jenna Sethi trong đó bà đã đặt câu hỏi “Điều gì xảy ra khi cha mẹ và thanh thiếu niên học cách chia xẻ quyền hành?” (What happen when parents and preteens learn to share power?” Jenna Sethi PhD Qualitive Research Associate, Search Institute.  Chẳng những các bậc cha mẹ người Á Châu nói chung từ bao lâu nay chưa quen với cách “chia xẻ quyền hành” với con cái.  Ngay cả những cha mẹ người Mỹ cũng thấy e ngại về việc này.  Một người chia xẻ:” Tôi trở lại việc chia xẻ quyền hành. Tôi nghĩ đó chính là điều làm tôi trăn trở nhất vì nó thật đáng ngại đối với tôi. Nhưng khi vấn đề đó được đặt ra tôi lại cảm thấy có nhiều thực quyền hơn. Có thể là do nó đã đem đến sự tôn trọng nhau nhiều hơn giữa cha mẹ và con cái.” (I keep going back to the share power thing.  I think that something I struggle with most because it was scary to me, but putting that out there. I do feel more powerful actually.  I guess because it just opened up the respect on both ends a lot more.) 

Tiến sĩ Jenna Sethi qua công cuộc nghiên cứu đầu tiên với nhiều đối tượng tham dự đã khám phá ra rằng chia xẻ quyền hành trong gia đình đã đem lại kết quả rất tốt trên các em thanh thiếu niên.  Bà cho biết   ” Chia xẻ quyền hành không có gì đáng ngại hay quá khó khăn.  Nó có thể trở thành khí cụ đem lại một sự tôn trọng lẫn nhau sâu xa hơn, một sự tin cậy và quan hệ gần gũi hơn. Cảm giác được dự phần ngày càng nhiều vào những quyết định khiến các cháu rất phấn khởi và cha mẹ sẽ không khỏi ngạc nhiên một cách hài lòng khi thấy con cái tỏ ra trưởng thành qua thử thách và trách nhiệm mới. (Sharing power doesn’t have to be “scary” or overwhelming.  It can be a tool for bringing a deeper level of mutual respect, trust and closeness to a relationship.  Kids feel engaged and excited about their growing role in decision-making and parents are often pleasantly surprised at how maturely their kids take on new and challenging responsibilities.) Để thực hiên được điều này tác giả đề nghị phụ huynh thực hiên các bước sau đây:

  • Listen: Lắng nghe để hiểu con thay vì chỉ luôn luôn đưa ra ý kiến hay mệnh lệnh.
  • Ask: Đặt câu hỏi để chúng phát triển suy nghĩ và phát huy sáng kiến.
  • Attend: Tham dự các buổi họp phụ huynh- giáo viên (nếu được cả hai bố mẹ thì rất tốt) và các sinh hoạt trong nhà trường là cách tốt nhất để theo dõi việc học và biết được bạn bè con giao tiếp.
  • Set clear boundaries & expectations: Đặt ra rõ ràng những giới hạn và điều mong muốn của cha mẹ.
  • Talk to your kids the way you want them to talk to you: cho con biết cách thức cha mẹ muốn con nói chuyện với mình.
  • Look for other caring adults: Tìm xem những người lớn có tư cách tốt trong họ hàng, trường học, đoàn thể để có thêm sự hướng dẫn, hỗ trợ.
  • Compliment on the good things and give feedback on the negatives: Khen thưởng những điều tốt và góp ý những điều chưa tốt. Hướng dẫn cách sửa chữa. Tuyệt đối không sỉ nhục, thách đố làm tiêu tan hy vọng hàn gắn lại của con.
  • Do volunteer work with your kids: tham dự cùng con trong các sinh hoạt vui chơi lành mạnh và những công tác thiện nguyện.
  • Admit your mistakes: Thừa nhận những thiếu xót của mình để dạy con bài học khiêm tốn, thành thật, cầu tiến.
  • Ask your kids to help with planning a party or other events: cho con cơ hội bày tỏ ý kiến trong các sinh hoạt gia đình: trang hoàng nhà cửa, góp ý cho các bữa tiệc , sửa soạn các buổi cắm trại, hay đi nghỉ mát v…v…

 Cùng với những đề nghị trên, chúng ta cũng cần hiểu rằng khi các cháu bước vào tuổi dậy thì là thời kỳ mà thể chất, tâm lý, sinh lý chúng biến đổi và phát triển. Cơ thể phát triển nên các cháu cần có những hoạt động thể lý lành mạnh.  Tâm sinh lý phát triển nên chúng có khuynh hướng “thuộc về” (belonging) để tìm kiếm bạn bè và để được “công nhận”(recognizing). Để điều chỉnh ảnh hưởng của bạn bè (peer pressure) đi đúng hướng, thanh thiếu niên rất cần sự cân bằng về tâm linh để tự trong chúng có được tiếng nói lương tâm nhắc bảo đi theo đường ngay nẻo chính; tiếng nói lương tâm sẽ ngăn cản bàn tay chúng nhúng vào tội ác; sẽ đưa những bước chân lầm lạc đi hoang quay trở về.  Những đạo đức chuẩn mực “làm lành, lánh dữ” cần được cha mẹ giáo dục ngay từ bé để làm thành nhân cách khi lớn lên.  Chúng ta rất đễ phát hiên những căn bệnh thể lý nơi con cái và vội vã ra sức chữa trị.  Nhưng những căn bệnh tinh thần như: buồn tủi, lo âu, hằn hoc, nóng nảy, ích kỷ, tham lam, buông thả … cũng cần được phát hiện và điều trị kịp thời.  Chỉ có sự gần gũi mật thiết được xây dựng từ khi các cháu còn thơ ấu, mối quan hệ khắn khít này sẽ khiến chúng tin cậy để nói lên những tâm sự sâu kín nhất.

Những bi kịch của gia đình sẽ tránh được một khi tâm tư tình cảm của cha mẹ và con cái được tỏ bày qua những bữa cơm chung, qua những trò chơi, những buổi picnic, cắm trại, nghỉ mát … ngay cả qua thư từ, emailing, texting…

Các bậc phụ huynh thân mến! Công sức của các bạn cho sự chăm sóc con cái sẽ được đền bù bằng những khắn khít, yêu thương chan hòa.  Những con số trong chương mục nhà băng chỉ có thể giúp bạn mua được ánh mắt nụ cười xã giao, sự săn sóc trong bổn phận. Nhưng không thể mua được sự quan tâm chăm sóc tận tâm, ánh mắt nụ cười trìu mến cho các bạn lúc tuổi già. Vòng tay dắt con vào đời sẽ đem đến bàn tay nâng bạn lên trên giường bệnh. “Gieo hạt giống tốt sẽ nhận được hoa trái lành”! Cầu chúc các bạn thành công!

LAN LÊ

Posted in Tin Tuc Nội Bộ | Để lại bình luận

Tản Mạn Chuyện Hậu Bầu Cử_TOÀN NHƯ

chuyen-baucu

TẢN MẠN CHUYỆN HẬU BẦU CỬ

Toàn Như

Sau bao nhiêu ngày tháng chờ đợi căng thẳng, sôi động, hấp dẫn và đầy kịch tính,  cuộc bầu cử Tổng thống Hoa Kỳ đã kết thúc với chiến thắng bất ngờ của nhà tỷ phú địa ốc Donald Trump vào tối ngày 8 tháng 11 năm 2016.

            Chiến thắng của ông Trump gọi là bất ngờ vì trước đó, các cuộc thăm dò dư luận (Poll) đều tiên đoán bà cựu Ngoại trưởng Hillary Clinton sẽ chiến thắng, bỏ xa đối thủ từ 4, 5 cho đến 10 điểm cách biệt, theo nhiều cơ quan truyền thông khác nhau. Chính vì chủ quan và quá tự tin vào những thăm dò, tưởng là “chắc ăn như bắp” nên có cơ quan truyền thông cấp tiến như tờ NEWSWEEK đã bị hố nặng khi phát hành 125.000 ấn bản ngay sau ngày bầu cử 08/11/2016 với hình bìa in chữ “Madame President” (Bà Tổng Thống) cùng với hình Bà Clinton đang cười tươi rói. Số báo này ngay sau đó đã phải thu hồi, tuy nhiên vẫn để lọt ra ngoài 17 ấn bản; tờ báo sau đó đã phải xin lỗi độc giả và in một trang bìa khác với hình Tổng Thống tân cử Donald Trump thay thế.

Image result for madam president

            Không chỉ tiên đoán bà Clinton sẽ đắc cử Tổng Thống, truyền thông Hoa Kỳ còn tiên đoán đảng Cộng Hòa sẽ mất thế đa số tại Lưỡng Viện Quốc Hội cũng vì ông Trump. Nhưng kết quả đã không như dự đoán. Ở cả hai viện Quốc Hội, đảng Cộng Hòa vẫn chiếm đa số như cũ tuy có mất một số ghế dân biểu và thượng nghị sĩ. Đây quả là một tai nạn nghề nghiệp chưa từng có cho giới truyền thông chính thống Mỹ.

            Những cuộc thăm dò như vậy nếu không phải là để hướng dẫn dư luận có lợi cho bà Clinton thì cũng đã mất uy tín. Chính vì không tin vào những cuộc thăm dò này, nên vào những ngày cuối cùng trước ngày bầu cử, ông Trump đã đi lại như con thoi từ tiểu bang này qua tiểu bang khác, ngay cả ở những tiểu bang vẫn nghiêng về đảng Dân Chủ,  để vận động cử tri bỏ phiếu cho mình, và ông đã thành công.

Những cuộc thăm dò có vẻ thiếu khách quan đó cũng làm giới báo chí Việt ngữ bị ảnh hưởng và hùa theo. Một tờ nhật báo lớn ở Quận Cam đã khẳng định Bà Clinton sẽ chắc thắng trong đó có sự ủng hộ của số đông cử tri người Việt. Không biết tờ báo này căn cứ vào đâu lại đưa ra kết luận như vậy? Cũng giống như vậy, một đài truyền hình lớn của người Việt còn chạy hẳn một dòng chữ “Vietnamese Community Vote For Clinton” như khẳng định sự ủng hộ của cộng đồng người Việt. Lại có ông ký giả còn huênh hoang cho rằng, không thể nào có chuyện ông Trump đắc cử vì hệ thống siêu quyền lực (superpower) của nước Mỹ đã sắp đặt trước rồi. Thậm chí, còn có một ông tự nhận là nhà tiên tri vũ trụ đã đăng nguyên ½ trang báo quảng cáo “Lời Chúc Mừng Madame Clinton Hillary Đắc Cử…” trên nhật báo Viễn Đông số ra ngày thứ tư 09/11/2016. Nhà tiên tri này định lấy đó như một thành tích cho nghề nghiệp bói toán của ông nhưng bị tổ trác (vì trật lất). Báo Mỹ Newsweek khi biết mình bị hố còn kịp thu hồi lại được, nhưng báo chí Việt ngữ một khi đã in rồi thì kể như hết cách chữa. Thiệt là khôi hài hết biết.

            Nhưng dù muốn hay không, kết quả bầu cử như vậy coi như đã xong, giống như bao nhiêu cuộc bầu cử đã diễn ra trước đó. Theo kết quả đã công bố, ông Donald Trump đã đắc cử ở 31 tiểu bang với 306 phiếu Cử Tri Đoàn, trong khi bà Hillary Clinton thắng cử ở những tiểu bang còn lại với 232 phiếu. Riêng về số phiếu bầu phổ thông (popular votes), thì dường như chưa được thống nhất. Có nguồn tin nói, ông Trump đã vượt lên trên bà Clinton với khoảng hơn 62.9 triệu phiếu so với bà Clinton chỉ được 62.2 triệu phiếu. Tuy nhiên, lại có nguồn tin khác nói bà Clinton có số phiếu phổ thông nhiều hơn. Phải chăng đó là lý do có một số người ủng hộ bà Clinton đã vin vào đó để khích động những cuộc biểu tình phản đối sự đắc cử của ông Trump kéo dài đến nay vẫn chưa dứt. Họ đưa ra những biểu ngữ “Not My President”, “Dump Trump”, “Build Bridges, Not Walls”,… Nhiều cuộc biểu tình đã trở thành bạo động ở nhiều thành phố. Nhưng thật đáng tiếc là cả Tổng thống Obama lẫn bà Clinton vẫn chưa thấy lên tiếng kêu gọi chấm dứt những cuộc biểu tình bạo động này.

Ngoài việc biểu tình, người ta còn lập ra cả một trang mạng để ký thỉnh nguyện (petition) yêu cầu các đại biểu cử tri đoàn hãy xé rào bầu cho bà Clinton vào ngày 19/12/2016 tại thủ đô các tiểu bang, thay vì bầu cho ông Trump làm Tổng Thống thứ 45 của Hoa Kỳ. Dĩ nhiên, căn cứ theo Hiến pháp thì điều này có thể xảy ra, nhưng nó cũng khó như việc mò kim đáy biển, vì trong lịch sử Hoa Kỳ chưa hề có một tiền lệ nào như vậy.

            Cho đến nay, nhiều người vẫn chưa hết ngạc nhiên trước chiến thắng của ông Trump. Ai cũng nghĩ trước một đối thủ có dạn dày kinh nghiệm với hơn 30 năm trên chính trường như bà Hillary Clinton thì một người chỉ có kinh nghiệm trên thương trường và chưa hề hoạt động chính trị như ông Trump dễ gì hạ được. Chính vì chủ quan và tự tin như vậy, trong những ngày cuối cùng của cuộc vận động tranh cử, bà Clinton đã hành xử như một tổng thống tương lai. Bà kêu gọi mọi người hãy đoàn kết để hướng tới tương lai. Trong đêm 8 tháng 11, tại trụ sở chính của ủy ban tranh cử của bà ở New York; cờ, hoa và pháo bông đã được chuẩn bị sẵn sàng để ăn mừng chiến thắng nhưng tin vui đã không đến khiến cho bà bị “sốc” phải tránh mặt không tiếp xúc với cử tri trong đêm đó. Họ phải đợi mãi cho đến trưa hôm sau bà mới xuất hiện để miễn cưỡng nói lời chia tay với họ.

Chiến thắng của ông Trump, nếu nói theo ngôn ngữ kiếm hiệp Kim Dung là một chiến thắng kiểu “vô chiêu thắng hữu chiêu”, nhưng là một chiến thắng xứng đáng vì số phiếu cử tri đoàn của ông đã vượt qua bà Clinton khá xa (306 / 232) mà có báo (Mỹ) đã cho là một chiến thắng như đất lở (landslide). Tuy ông chưa bao giờ tham gia hoạt động chính trị, nhưng không phải vì vậy mà ông không có những viễn kiến về chính trị. Ông đã từng là tác giả của nhiều cuốn sách bán chạy nhất (best seller) trong đó có cuốn “Trump: Art of the Deal” (Trump: Nghệ Thuật Điều Đình) (xuất bản năm 1988) hay cuốn mới nhất “Great Again: How to Fix Our Crippled America” (Vĩ Đại Trở Lại: Làm Sao để Sửa Chữa Nước Mỹ Đang Bị Tê Liệt của Chúng Ta) được xuất bản ngay trong năm vận động tranh cử của ông (2016). Như vậy, dù không biết kế hoạch của ông hay hay dở, nhưng đâu phải ông không có kế hoạch gì.

           young-trump Gần 30 năm trước, khi phát hành cuốn sách “Nghệ Thuật Điều Đình” vào năm 1988, khi đó Donald Trump còn là chàng thanh niên mới 42 tuổi, trẻ và đẹp trai, đã trả lời phỏng vấn trên chương trình hội thoại nổi tiếng của Oprah Winfrey rằng: “Chúng ta đã để Nhật Bản đến và đổ đủ mọi thứ vào thị trường của chúng ta… Họ đến đây, họ bán xe hơi, bán máy VCR của họ. Họ đã hạ gục các công ty của chúng ta….” Câu nói này cũng chẳng khác gì trong cuộc vận động tranh cử vừa qua, ông cũng phê phán hàng hóa Trung Quốc đang tràn ngập thị trường Mỹ đã lấy đi nhiều công việc của người dân Hoa Kỳ. Tuy nhiên trong lần hội thoại đó, khi được hỏi ông có ý định ra tranh cử tổng thống không, ông đã trả lời: “Có thể là không. Nhưng tôi rất chán ngán nhìn thấy đất nước bị xâu xé… Tôi không nghĩ tôi sẽ làm việc này.” Tuy nhiên, khi được hỏi, ông có hy vọng gì không nếu ông ra ứng cử tổng thống, ông nói: “Tôi nghĩ, tôi sẽ có thể chiến thắng. Tôi nói cho bà biết điều này: Tôi sẽ không tham gia để mà thất bại.” Có lẽ vì vậy, mấy chục năm sau ông đã đổi ý, sau nhiều lần nộp đơn tranh cử tổng thống rồi rút lui, cho đến lần này, năm 2016, có lẽ khi thấy thời cơ đã thuận lợi, chin mùi, ông mới quyết định dứt khoát ra tranh cử và cuối cùng đã giành được thắng lợi.

            Cho nên, đừng nên coi thường Donald Trump. Như tên một cuốn sách của ông, ông đã méo mó nghề nghiệp mang “nghệ thuật điều đình” vào trong chính sách của ông. Vì vậy, cũng không nên ngạc nhiên trong lúc vận động tranh cử ông đã đưa ra những lời đao to búa lớn (như kiểu nói thách cho người mua trả giá); như đòi xây bức tường dọc theo biên giới Mexico, xét lại hiệp ước thương mại Bắc Mỹ (NAFTA), cũng như yêu cầu Nhật Bản và Hàn Quốc phải chia sẻ gánh nặng tài chánh nếu muốn Hoa Kỳ tiếp tục hiện diện quân sự ở đây, cũng như tương tự đối với các đồng minh trong Minh Ước Bắc Đại Tây Dương NATO, v.v… Có phải vì những đề nghị này mà ngay sau khi ông Trump đắc cử, các lãnh đạo thế giới, kẻ trước người sau, đã lần lượt gọi điện thoại hoặc xin đến gặp trực tiếp ông Trump chắc hẳn để “điu” hoặc xác minh về những đề nghị của ông. Dù chưa biết kết quả những cuộc điều đình này như thế nào, nhưng đó là cách làm cho đối phương phải quan tâm và điều đình để đi đến một thỏa hiệp khác mà đôi bên đều có lợi và hợp lý. Như vậy chẳng phải là một sự khôn khéo của Trump sao?

            Một cuốn sách khác của Trump có tên gần giống với khẩu hiệu của ông khi tranh cử là làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại. Rõ ràng đây là một thông điệp nhắm vào Tổng thống đương nhiệm Barack Obama, đồng thời gián tiếp nhắm vào bà Clinton như là một cánh tay nối dài của Obama nếu bà đắc cử. Theo cái nhìn của Trump, Tổng thống Obama đã làm cho vị trí cường quốc của Hoa Kỳ bị suy yếu. Dưới triều đại của Obama, vị trí siêu cường của Hoa Kỳ như bị lu mờ trên trường quốc tế: Tổ chức Nhà Nước Hồi giáo ISIS ngày càng bành trướng, gieo rắc khủng bố khắp nơi. Obama đã quá nhún nhường với những người Hồi giáo, thậm chí không dám nhắc đến nhóm chữ “Hồi giáo quá khích” (giống như Việt cộng kỵ húy không dám nhắc đến tên Trung Quốc mà chỉ dám nói “tàu lạ”, “người nước lạ”,…). Tổng thống Nga Putin đã ngang nhiên xua quân chiếm bán đảo Crimea của Ukraine trước sự bất lực của Mỹ và NATO. Trung Cộng ngày càng lộng hành ở Biển Đông trong khi Hoa Kỳ chỉ hô hào chuyển trục mà chưa thấy có những hành động gì cụ thể. Tổng thống Obama không chỉ bị Trung Cộng coi thường không đón tiếp với thảm đỏ như một quốc trưởng khi đến Hàng Châu dự hội nghị thượng đỉnh G-20, mà ngay cả ông tổng thống Phi Luật Tân Duterte cũng bạo miệng gọi TT Obama là “Đồ c.. đẻ”. Chính vì những biến cố đó, ông Trump muốn khôi phục lại vị trí siêu cường quốc hàng đầu của Hoa Kỳ trên thế giới.

            Phải chăng vì cái khẩu hiệu làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại đã khơi gợi lòng yêu nước và niềm tự hào của người Mỹ khiến cho ông Trump đắc cử. Điều đáng tiếc là có một số người thuộc bên thua cuộc bầu cử lại không chấp nhận cái kết quả của trò chơi dân chủ này. Như một số minh tinh tài tử Hollywood đã từng tuyên bố sẽ rời khỏi nước Mỹ đi đến Canada hay một nước nào khác nếu ông Trump đắc cử (nhưng cho đến nay trong số này vẫn chưa thấy ai dời đi đâu cả). Như để tán thành quyết định này, một vị Chánh án tòa án liên bang John Primomo đã nói trong một buổi lễ tuyên thệ cho các tân công dân Hoa Kỳ ở San Antonio (TX) ngày 18/11/2016, rằng: “Tôi bảo đảm với quý vị rằng dù quý vị có bầu (ông Trump) hay không bầu cho ông ấy, nhưng nếu quý vị đã là công dân của Hoa Kỳ, thì ông ấy là tổng thống của quý vị và sẽ là tổng thống của quý vị. Và nếu quý vị không thích điều này, quý vị có thể đi đến một quốc gia khác.” Lời phát biểu này của ông đã được nhiều người hoan nghênh nhưng ông cũng đã bị nhiều chỉ trích là gây chia rẽ trong bối cảnh đang có nhiều bất ổn sau cuộc bầu cử. Để bào chữa cho lời phát biểu của mình, Primomo nói, mọi người đã diễn giải sai ý của ông, thực ra ông chỉ muốn tạo sự đoàn kết trong người dân và muốn mọi người tôn trọng vị tổng thống (đắc cử). Ông nói thêm, lời nói của ông không mang một ý nghĩa chính trị, ủng hộ hay chống đối ông Trump, riêng cá nhân ông đã không bầu cho Trump.

Tuy nhiên, mặc dù còn nhiều tranh cãi, cuối cùng mọi việc rồi cũng sẽ ổn thỏa: Ông Donald Trump sẽ chính thức là Tổng Thống thứ 45 của Hoa Kỳ vào ngày 20 tháng Giêng năm 2017.

            TOÀN NHƯ

Posted in Tin Tuc Nội Bộ | Để lại bình luận

Ông Rô_ Thơ TP

ÔNG RÔ
Ông Rô ông ở Cuba
Cớ sao ông chết đảng ta u sầu
Phải chi ông ngoẳng từ lâu
Được thêm mấy nước đông Âu chia buồn
Ông chết ít kẻ lệ tuôn
Người vui hàng triệu lại còn chê bai
Chê rằng ông kẻ độc tài,
Đem Lê Mác xít đọa đày Cuba…

Xin mời các bạn tiếp tục. TP

Posted in Tin Tuc Nội Bộ | Để lại bình luận

KHÓC BÁC RÔ_Thơ Đường Cóc

khoc-bac-ro

LỜI PHI LỘ: Ngày 25/11/2016 vừa qua, nhà độc tài Fidel Castro của nước Cuba, sau gần 60 năm cai trị, đang sống bỗng chuyển sang … từ trần, thọ 90 tuổi. Được tin này, bạn Cóc Khô PQN đã làm một bài thơ “Khóc Bác Rô” và đã được nhóm Thơ Đường Cóc K1 họa lại như sau:

KHÓC BÁC RÔ

Bác Rô thôi đã thôi rồi

Dân Cu chộn rộn ,tơi bời lòng Quang !

Trọng Lú bảo phải quốc tang

Cờ rê cờ rủ kéo ngang nửa lừng

Con hoang báo hiếu chưa từng

Công viên dựng tượng trâu rừng Cá Rô

Thấy Rô như thể thấy Hồ

Quên thây biên giới quên mồ Gạc Ma

Tôn Rô, tôn Xít làm cha

Thờ Mao thờ Mác, Đảng là quang Vinh !!!

…..

Dân Đen thầm bảo thúi ình !!!!

Xướng: KHÓC BÁC RÔ (1)

Đảng bảo quốc tang khóc Bác Rô

Bi thương thảm thiết giống ông Hồ

Cu Ba Cách Mạng  còn  nghèo đói ?

Cộng sản Thiên Đường sẽ ấm no ?

Lịch sử loài người  đem trét trấu

Văn Minh thế giới cố bôi tro

Trời tru đất diệt  phường  duy vật

Nhân loại  an bình hưởng tự do

(1)  Bác Rô = Cá-Xtơ-Rô (Castro)

CÓC KHÔ PQN

Image result for fidel castro crying cartoon

CÁC BÀi HỌA:

1) CHƯA CHỊU CHẾT

Cu Ba đau khổ tại già Rô

Nước Việt tang thương bởi lão Hồ

Đầy tớ Liên Xô dân chúng đói

Tay sai Tàu Chệt cán quan no

Cộng Âu nay đã thành mây khói

Sản Á bao giờ giống bụi tro ?

Cớ sự vì đâu chưa chịu chết ?

Tìm nhà nghiên cứu hỏi nguyên do

Cóc QT

2) HỎI BÁC RÔ

Bác ngỏm rồi sao hở Bác Rô ?

Hay là bác muốn gặp Mao Hồ ?

Dân Cu mừng rỡ trong nghèo đói,

Bọn Vẹm cộng cuồng lại béo no.

Nhà sản đang lo sập rã đám,

Cán quan cứ sợ cháy ra tro.

Hòa bình thế giới rồi ai gác ?

Thức ngủ làm sao được tự do.

CX/NĐT

3) TIN MỪNG CASTRO NGHOẺO

Vui mừng cái chết gã xờ Rô

Chung ngụ Hoa Kỳ tiễn gặp Hồ

Cách mạng hô hào dân thống khổ

Phô trương gạt gẫm chúng càng no

Độc tài rồi cũng tan thành khói

Gian ác cuối cùng biến bụi tro

Cộng sản muôn đời quân hại nước

Công bằng bánh vẽ tạo nguyên do

Cóc Ươn

4) CÁ MÈ MỘT LỨA 

Tử thần thu thập mạng tên Rô,

Chết xuống âm ty gác cửa hồ

Mèo mả ăn chùng vì luôn đói

Gà đồng bươi móc bởi không no

Cuba dân chúng lòng vui thỏa

Hà Nội đảng ta mắt vướng tro

Tổ chức quốc tang, hề cả lủ

Cá mè một lứa, ấy nguyên do. 

Cóc Huế TPK

5) PHẢI CHI ĐỪNG

Hồng Mao xuống trước kéo Cu Rô

Mở tiệc âm ty có Cáo Hồ

Lúc mới ban sơ ta khốn đốn

Ngày nay lão luyện chúng ăn no

Công lao khó nhọc tợ mây khói

Phấn đấu thi đua hoàn bụi tro

Biết thế đâu thèm tạo nghiệp chướng

Nào ai chưởi rủa chẳng nguyên do.

TQN

Posted in Tin Tuc Nội Bộ | Để lại bình luận

MÙA THU LÁ CHƯA BAY huynhthikimoanh

MÙA THU LÁ CHƯA BAY
Gà Mái Tre  /  huynhthikimoanh

– A lô, a lô ! Gà mái tre hả?

– Dạ, GMT đây.

– Báo cáo đã về tới nhà bình yên rồi hỉ.

– Rứa à, chu cha mừng quá. Mệt không?

– Mệt chi mà mệt ! Chỉ gần le lưỡi đây thôi ! Nhưng vui quá GMT ơi. Phải nói đi chuyến ni thiệt đáng đồng tiền …..thúng gạo! Nói thiệt đó. Phái đoàn San Jose vô cùng vui và cảm động trước tấm lòng và tình yêu thương của Houston khoá 1 dành cho bốn đứa tui. Vui như chưa bao giờ được vui như thế này. Nên …., không thấy  mệt dù rất ……mệt!

– Vậy thì sang năm qua nữa hỉ. Nhưng mà anh nhớ rủ mấy anh chị bên đó, rủ hết  – mấy anh chị em Khoá 1 mình qua luôn một lần để coi bên nây sẽ có màn …..dành nhau khoản đãi các anh chị – như vừa rồi Gà mái tre là người giận lẫy đến mấy ngày vì bị anh chị Kính (Cò Tém – chẳng biết tém cái gì mà để bị chết thành tên luôn như thế không biết nữa anh Kính ơi!) ….,dành mất ngày Gà mái tre đã mời quý anh chị rồi – tức chết đó chớ , nhưng phải …….bấm bụng nhường vì mấy anh nói lén sau lưng anh Kính  “thôi nhường cho ….nó đi vì lâu nay nó chưa gặp anh em …..” :-) :-). Anh Kính ôm vai tôi cười cầu hoà “Ồ đừng tức,  tôi sẽ làm cho bà ganh tỵ luôn cho mà biết tay, bà chờ đấy rồi xem ….nhé. “

Mà quả thật như thế. Chúng tôi choáng! Đâu ngờ!

Hội Nghị Thượng Đỉnh …..K1

Chúng tôi đếm đi đếm lại coi đủ số quân chưa. Đủ. Đủ rồi. Đếm hoài mệt quá!  Mời quý vị vào nhà giùm tôi. Một đàn cao to như voi (Lang Lành, chị Hoa), cao nhồng như hươu cao cổ (anh Tăng), ốm như hạc kêu sương (Gà mái tre và chị Tăng),  nho nhỏ thấp thấp như nai vàng (chị Nại, Mai Hương), đủng đỉnh như ngựa vằn (anh Minh, anh Nại, Gà Tre, anh Bửu Hồng, chị Mười) sắp hàng một bước vào nhà anh chị Kính. Không thể nào nói được, chưa gì mà không ai nghe ai nói cái gì hết. Ai cũng nói, ai cũng cười, ai cũng la lên trời ơi!  Trời ơi là phải vì đâu ai ngờ anh chị Kính làm thức ăn nhiều đến thế –  tràn đầy, đầy  cả bàn – đủ thứ món. Ăn sao cho hết đây. Không ráng mà ăn thì …..thương anh chị Kính quá vì phải thức dậy từ bốn giờ sáng! Ai cũng ráng hết sức nhưng cũng đành …..gác đũa đầu hàng sau hơn một tiếng cố gắng.

– Vợ chồng tôi phải nói là vô cùng vui, và rất hân hạnh được đón tiếp quý anh chị em hôm nay. Chúng ta nay đã bước vào tuồi hoàng hôn, nên gặp được nhau lần nào là vui lần ấy.  Hôm nay không chỉ chúng ta ăn uống bình thường như một bữa tiệc mà chúng ta đang họp thượng đỉnh. Tôi xin nói rõ lát nữa tôi sẽ sắp xếp anh chị em ngồi trước nhà của chúng tôi – tôi đã học ngành đạo diễn nên quý vị sẽ có một bức hình chúng ta đang họp Thượng Đỉnh G20 không thua ai.

Tưởng nói cho vui, ai ngờ mọi người ồ lên đầy thán phục và thích thú – bức hình đẹp hết sức :  trang trọng, mặt ai trông cũng ngầu đầy hình sự, ta đây Thượng Đỉnh! Oai dễ sợ!

– Đấy, tôi đã bảo rằng thì là tôi mời quý anh chị em với mục đích to lớn như thế đấy. Tôi mong quý anh chị em mình vui thật vui với ngày hôm nay. Còn gì hơn phải không quý vị?

– Thiệt tình anh chị em vui quá và cảm ơn hai ông bà đã cho chúng tôi một bữa ăn ngon và những tiếng cười thoải mái trong tình thương mến của khoá 1 chúng ta.

Cứ như những con người của thuở nào trong quá khứ – không còn biết mình là ai, bao nhiêu tuổi, quên hết mọi sự trần gian bộn bề vây khốn để chỉ thấy mình đang lăn nghiêng ngửa dành nhau cười nói ăn uống tố khổ nhau.

This slideshow requires JavaScript.

Đường xuống địa ngục 

-Nè, dậy chưa? Chuẩn bị đi chưa?

– Rồi, chuẩn bị đi đây. Có gì đâu, hẹn anh chị Minh chín giờ để đưa phái đoàn San Jose đi …….xuống lòng đất Houston!

Đâu ai nghĩ một ngày mình lại được đi đứng hít thở ăn uống ở dưới lòng đất mà không ……chết! Còn sống y nguyên. Ai tin. Thiệt mà. Giả như không có đèn thì có phải nơi đây là cõi địa ngục không? Ai biết địa ngục ra sao chưa vậy. Có xuống lần nào đâu mà biết. Thì địa ngục đây nè nếu tối thui. Ừ há. Chu cha dễ sợ quá nếu bây giờ nó sụp xuống thì coi như mình đang ở địa ngục. Nói chi mà nghe dễ sợ rứa nà. Thì hông là địa ngục sao. Mình đang đứng, ngồi dưới lòng đất đây.

Tôi nói nhiều thì sợ rằng bị la khoe. Nhưng nếu quý vị coi video clip về thành phố ngầm dưới lòng đất Houston thì quý vị sẽ thấy lời tôi nói có khi còn chưa đủ hết cái đẹp đẽ, cái sang chảnh, cái quý phái, cái đồ sộ, cái kỹ thuật kiến tạo của trăm năm thế kỷ trước. Cái địa ngục này sáng choang diễm lệ sống trong một thế giới không có ban đêm. Một thành phố người ta đi lại như hai dòng kiến xuôi ngược  men theo hai bên con đường nhỏ  – râm ran cười nói, hối hả của giờ ăn trưa trong những trang phục đẹp và thanh lịch. Đủ mọi thành phần sắc tộc – một hiệp chủng quốc nhỏ tách biệt với thế giới. Họ úa ra từ những ngân hàng. Công ty. Của tiệm. Nhà hàng (đủ mọi loại thức ăn Âu Á). Điểm đặc biệt hơn hết là VietNam Phở. Phải nói thêm trong cái địa ngục thần tiên này xưa kia có một đôi phú hộ dân An Nam. Họ cũng gồng mình chen vào cái thế giới này để tranh tài cao thấp, khoe ra cho họ – những con người không cùng màu da tiếng nói phong tục –  về cái nét văn hoá riêng của dân tộc mình. Dân tộc Việt Nam nói chung, dân tộc miền Nam Việt Nam nói riêng.  Tương truyền rằng đôi phú hộ đó trước kia là sĩ quan Khoá 1 Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia VNCH. Ông phú hộ có tên là Minh và bà phú hộ tên Cô Mười. Bây giờ họ đã già (như chúng tôi đây). Họ nghỉ. Ông phú hộ đã chỉ cho chúng tôi gian hàng của ông ngày xưa. Một thời phải không ông phú hộ Minh.

Tôi đứng nhìn theo hai dòng người len xen lấn xấn nhau,  trong lòng nghĩ họ có phải cùng thế giới với mình? Sao thấy như có gì khan khác.  Không hiểu tại sao thấy mình bị lạc.  Đang chắc răng le lưỡi với sự tưởng tượng phong phú của cái đám trần gian thì có tiếng anh Minh  “quay lại qua phía bên kia. Mình đi lộn hướng rồi. Trời ơi, anh Minh ơi, lộn hai ba lần rồi mà vẫn chưa tới sao. Sắp rồi. Đừng có la nữa. Nhưng mà đói bụng quá rồi anh ơi. Thì chút xíu nữa mình ghé ăn. Ráng đi mà. Thiệt tình!

Rồi cũng đến nơi muốn đến sau một hồi vất va vất vưởng vì vừa đói bụng vừa mỏi chưn (ác một nỗi Gà mái tre lại mang giày cao gót mới chết cho cái thân ưa …..điệu :-) :-) Cho đáng đời nghen! Sau một vòng lượn lờ coi hàng họ, không ai mua được gì hết. Giá treo trên trời mà vói sao cho tới kia chớ. Mua chi. Mắc quá. Về lại trần gian rẻ hơn. Ừ, phải rồi.

Chỉ tội nghiệp con nai Hoa đi dò khắp thành phố nhỏ dưới địa ngục mà không mua được cái gì để làm quà kỷ niệm của Houston. Mỏi chưn bắt chết luôn. Gà mái tre cười một mình thì từ trần gian phải đục xuyên qua đất để đưa hàng hoá xuống mắc là phải rồi.

– Không, tui xin đề nghị: mình ăn pizza thay vì đi ăn ở restaurant tốn tiền của anh Tăng mời.

– Đâu có sao đâu mà chị Phú.

– Đồng ý ý kiến của gà mái tre. Mình ăn pizza.

Vậy là kéo nhau vô order. Lạ, ồn ào như mình là những đứa trẻ lên năm lên sáu theo cha mẹ xuống phố – nè, tui order loại ni ngon chưa. Ui cha, bánh tui ngon hơn đó. Trời ơi, tui lấy chi loại ni mà dở ri, đưa thử miếng coi. Dở thiệt. Ai có nước uống chưa. Chưa. Có rồi.  Xê cho ngồi với chớ …..ha ha sung sướng quá chừng!

No nê chỉ có mấy đồng một người. Thấy chưa! Nói thiệt mà nghe – gà mái tre vừa cắn miếng bánh vừa nhìn mọi người mà lòng cứ rưng rưng vui. Chao ơi, những giây phút thần tiên này sao có thể có được trong cái tuổi ngật ngưỡng chông chênh của buổi chiều sắp tắt nắng thời gian! Níu giùm tôi lại đi, níu giùm chút cái khoảnh khắc thời gian mong manh như sợi nắng thu vàng lay bay trong gió đó. Giùm tôi.  ]

– Thôi mỏi chân quá rồi, cho đi về anh Minh ơi.

– Về thiệt phải không?

–  Thiệt. Nhưng ráng làm sao đừng dắt đi lạc nữa nghen anh Minh. Lạc nữa chắc chết quá!

– Không lạc nữa đâu. Yên chí đi anh chị em mình.  Đâu có lạc! Thì cứ cắm cổ đi theo lên xuống rẽ trái phải, chui vô thang máy lại ra thang máy. Lớ ngớ nhiều hồi chứ không phải một hồi ….. Sao anh. Lạc rồi!  Thôi hỏi ông Mỹ đen kia cho chắc ăn. Hú vía. Trồi lên lại được trên mặt đất rồi anh chị em ơi!

Câu chuyện chui xuống địa ngục được cười thoả thuê trên đường về.

– Anh chị Tăng mời sáu giò chiều nay. Vậy mình tính sao đây. Bây giờ mới có hai giờ.

– Về nhà gà tre đi. Mình ăn lót bụng cái gì rồi ai mệt thì lên lầu ngủ. Ai vẫn còn trụ được thì hát karaoke.

– Hoan hô ý kiến hay. Ăn chi nữa mà ăn. Mới ăn đó.

– Có một miếng pizza nhỏ xíu mà no sao được.

Rồi cuối cùng vui vẻ đi chợ. Ai nói chi nói.  Tui Gà mái tre xin mọi người thưởng thức tạm:  Cá samon chiên dầm nước mắm ớt tỏi chanh đường. Hái mướp và rau ngoài vườn vô nấu canh tập tàng với tôm. Thịt kho… Xong.  Mai Hương xắn tay áo để đó em làm cho. Nhưng ai nỡ để cho một mình MH làm. Vậy là mỗi người một tay : Mai Hương chiên cá, chị Nại, chi Tăng lặt rau, gà mái tre làm nước mắm, kho thịt, dọn bàn chén đũa. Một bữa cơm nháy con mắt xong liền. Giỏi chi mô mà giỏi cho mấy đứa con gái quá chừng!

–  Ôi chao ngon chi lạ gà mái tre ơi.

Anh Nại, anh Hồng, anh Tăng, anh Minh gật gù với bữa cơm đạm bạc đúng nghĩa nhà quê.  Và hết trơn.

 

This slideshow requires JavaScript.

Mưa Nửa Đêm

Chuyện gì trên đời này đều có thể xảy ra. Đã  xảy ra. Mà xảy ra lại thật vô cùng ngạc nhiên đến hấp dẫn. Không ai tin đâu. Tôi khám ra bên sau cái vỏ bọc coi bộ …..tui chẳng biết chi mô nghe, tui nhà quê nhà mùa không hát được đâu, đừng có giới thiệu.  là một tiếng hát tuyệt vời.

Bất chấp sự phản kháng mãnh liệt, tôi dùng ……mỹ nhân kế – tôi hỏi nhỏ con nai ở nhà ổng thường hay hát bài chi, thích bài chi nhất. Không nhớ được. Hình như là Mưa Nửa Đêm.  Mọi người cười ồ lên sao lại mưa nửa đêm hở  ông trời.  Mưa chi ác vậy. Rồi sao. Rồi sao ….mọi người biết sau đó là gì rồi! Mạnh ai nấy trêu chọc, mạnh ai nấy cười làm anh lính quýnh cười như hồi mới lần đầu gặp con gái.

Dưới sức ép của tôi và của mọi người, anh buộc phải cầm micro và cất tiếng. Chỉ mới một câu đầu mọi người giựt mình vỗ tay tán thưởng. Anh bình tĩnh coi như pha hát tiếp. Anh hát với niềm say mê theo từng câu chữ như trút hết tâm hồn mình vào bài hát. Say sưa, nhắm mắt, mỉm cười như du hồn mình vào cõi xa xưa sâu thẳm khuất lấp nào đó …. Dứt bài hát mọi người vỗ tay như vỗ tay cho một ca sĩ. Lại “chắc có tâm sự nên mới hát có hồn như vậy rồi. Ông nói cho tụi tui nghe đi.”  Và người mang theo cuộc đời cơn Mưa Nửa Đêm huyền thoại ấy (chắc có sự gì trong đêm mưa nửa đêm đó :-) :-) ) là anh Trần Quốc Nại – người đến từ San Jose.

Chương trình văn nghệ hấp dẫn đến nỗi anh  Minh nằm nghỉ ở salon phải ngủ thiếp đi. Không cần biết ồn ào chung quanh mình ra sao. Anh Hồng, Mai Hương, Phú gà tre, Gà mái tre thi nhau hát đến khi giựt mình lo chuẩn bị qua nhà anh chị Tăng. Riêng anh chị Tăng thì phải  nói lời cảm ơn hai người vì không hát nhưng rất yêu nhạc, mê nhạc nên chỉ ngồi hết sức lắng nghe, thưởng thức và yêu cầu các ca sĩ ….nhà vườn những bài hát anh chị yêu thích.  Và cũng có một điều rất lạ là Mai Hương hát rất hay nhưng ít khi nào dám lên sân khấu một mình. Tại sao? Tại em run! Em mà run. Dạ em run thiệt chị! Vui chưa.

Còn nhớ chuyện vui. Chị Kính yêu cầu tôi hát bài “Mình Ơi” , bài này hay lắm đấy, chị Phú hát hôm nay rồi cho ngày đám cưới con anh chị Tăng luôn. Ai cũng bảo bài nay ai lại hát trong ngày đám cưới. Chị Kính bảo thế à. Thôi thì hát tặng tôi vậy. Tôi cười quá. Tôi hát và chị Kính vỗ tay “Hay quá chị Phú ơi. Hay không thua gì Ý Lan đâu.” Trời ơi, đâu mà sung sướng thế chị Kính ơi! Tôi nói thật đấy mà.

Không biết có chết không, chứ ăn uống cái kiểu này thì chắc ngất ngư con tàu đi luôn cho mọi người – mười bảy con người ta mà cứ bàn nào bàn đó đầy ấp thức ăn, đến không có chỗ để nữa. Mà nào có còn bao nhiêu dẫu rằng miệng thì bảo chúng mình già rồi ăn uống chẳng bao nhiêu đâu. Nấu ít thôi nhé.

Chị Tăng đã ốm (giống y tôi) lại càng ốm hơn nữa sau mấy ngày đi ăn uống mọi nhà vội vội vàng vàng cho kịp với người, chiều nay trông chị thật thương quá sức. Chị bơ phờ tóc mai, cười tươi như hoa vì đón tiếp các bạn chồng, nhưng ẩn hiện bàng bạc nét mệt mỏi trên đôi mắt chị – đôi mắt đẹp nhìn xuống nụ cười tươi tắn, quyến rũ lòng ai!

Lại đầy tràn thức ăn với soup măng cua, gỏi chua ngọt, bún cá Long Xuyên, thêm món gỏi mít của Gà mái tre ……Ôi thôi , không thể nào thở được nữa rồi. No vì thức ăn quá nhiều, phải nói nhiều lắm. No vì coi cái CD anh Vinh tặng cho mỗi người một dĩa – coi đến đâu cười đến đó. Anh Tăng làm thuyết trình viên chỉ từng người từng đôi với lời giảng giải cho thêm phần quan trọng hứng khởi. Tất cả không còn giữ ý tứ nữa. Khách chủ nghiêng ngửa cười, thẳng tay phê phán không thương tiếc. Đêm nay đêm cuối cùng gần nhau ….(lời bài hát xưa), Không, chưa đêm cuối cùng. Ngày mai anh chị Lang Lành mời tất cả ban Tùng Lâm đi ăn ở nhà hàng  Kim Sơn. Lại chết nữa rồi! Ở đây không chỉ nhiều mà phải nói um sùm thức ăn các loại. Um sùm. Chào nhau xong, cười với nhau xong mời bà con đi lấy thức ăn. Quả thật ban Tùng Lâm chúng tôi đáng được tặng huy chương vàng danh dự: huy chương cho tài ăn uống. Sao mà có thể thức ăn tiêu nhanh đến vậy ở cái tuổi qua rồi thất thập. Tin sao cho được khi đi hết nhà này bước qua nhà khác liên tục cả tuần nay. Nơi nào cũng không ….nỡ phụ lòng chủ nhân thết đãi. Huy chương cho sức khoẻ vô cùng tuyệt vời đến kinh ngạc khi đêm nào cũng thức khuya ca hát chuyện trò, đi suốt ngày. Có cả anh Cấp, chị Tố Tâm từ Austin xuống với những câu chuyện do anh kể đã làm cho mọi người ở nhà anh chị Minh không thể nhịn cười được – cười đến chảy nước mắt , đau quai hàm và đau cả bụng luôn. Không ai ngủ. Vậy nhưng mà  không thấy không nghe ai than như nói qua điện thoại mỗi lần thăm hỏi nhau. Ai cũng tươi. Ai cũng đẹp – vì chịu khó diện, điệu (cho bỏ ghét mấy ông tưởng mấy ông ngon còn tụi tui ….hết trẻ tức già rồi chắc !!!) Coi hình đi. Coi hình là thấy  con gái tụi tui còn ngon chán :-) :-)

Đêm Tình Yêu – Nhớ Mãi …. 

Có lẽ không riêng anh chị mà bất cứ ai trong chúng ta cũng sẽ nhớ mãi nếu ….

Chúng tôi hẹn nhau đúng sáu giờ có mặt tại nhà hàng Kim Sơn. Những con người trăm năm cũ nay ở đây sao! Ôi Đúng. Đúng những con người trăm năm cũ. Con người của miền Nam ViêtNam thân yêu là đây rồi. Chúng tôi sang trọng, đẹp đẽ, thanh lịch, với những chiếc áo dài, áo đầm, những bộ vest, cravate được  chọn lựa kỹ càng. Trịnh trọng bước vào phòng lễ với những nụ cười nghiêm (dấu cái cười hồn nhiên trần gian vào trong lòng tạm đêm nay nghe). Chúng tôi choáng với số quan khách dù đã được anh chị cho biết trước đó. Đông lắm so với cái lễ như thế này của người khác. Tiếng cười nói chợt tắt khi tiếng của người hướng dẫn chương trình tuyên bố khai mạc buổi lễ. Sau khi trình bày nội dung chính thứ , hai nhân vật chính được mời lên sân khấu. Tiếng vỗ tay ầm ào như sóng vỗ xa bờ. Mọi người vỗ tay chúc mừng đôi trai gái đang tay trong tay cười hạnh phúc bên nhau. Có tiếng la lên hun đi hun đi. Chang trai chưa kịp gì thì người con gái đã mạnh dạn hun chàng trai đang còn cười ngượng ngùng  trong tiếng cười vỡ oà của quan khách. Cô này chịu chơi thiệt! Có tiếng ai đó đùa nói lén!

Sau đó người hướng dẫn chương trình trịnh trọng giới thiệu quan khách của đêm nay. Đầy đủ mọi thành phần trong cộng đồng Người Việt tỵ nạn cọng sản tại Houston.

– Chúng tôi xin giới thiệu với quý vị quan khách, đêm nay với sự hiện diện đặc biệt, rất đặc biệt  những người khách của Ba Mẹ chúng tôi – những người đã gắn liền cuộc đời qua Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia VNCH

– Chúng tôi xin mời quý Cô bác Khoá 1 ạ.

Chúng tôi đã bàn bạc trước nên đồng đứng dậy, không đứng tại bàn mà cùng nhau tiến lên trước sân khấu dàn hàng ngang thành một vòng  cung. Quan khách vỗ tay trong tiếng hoan hô nồng nhiệt. Vỗ tay là phải rồi. Bởi chúng tôi ….đẹp sang quá chừng mà. Oai nữa. Cái oai của những người trăm năm cũ đâu phải ở đâu cũng có được – Những sĩ quan ưu tú của Ngành Cảnh Sát Quốc Gia. Đêm nay chúng tôi, mười mấy con người đã vẽ nên một bức tranh đẹp đẽ vô cùng dành cho anh chị mà cũng dành cho chúng tôi trước quan khách: anh Trần Quốc Nại đại diện đã gửi lời chúc mừng đến hai nhân vật chính sau đó ngâm bài thơ đầy tình cảm mà anh đã sáng tác đêm qua dành cho anh chị. Chúng tôi thật sự xúc động, anh chị xúc động và mọi người đều xúc động với tình anh em cùng Khoá sau mấy mươi năm vẫn đầy ấp trong tim. Phải thật sự mà nói chúng tôi …..đẹp lắm! Hình ảnh chúng tôi như dàn nhân vật cấp cao của các nước đang dự cuộc họp quan trọng. Không phải mình tự khen mình mà người khen vậy đó! Hai nhân vật chính cảm động quá đã chen vào đứng chính giữa với lời cảm ơn đầy tình cảm anh em. Chúng tôi ôm choàng anh chị chúc mừng và cùng cất tiếng hát với chị. Thật cảm động trong giây phút này. Nhìn chị thật dễ thương với chiếc vương miện đơn giản trên đầu, tôi vẫn thấy còn đâu đó nét cười của cô gái lên xe hoa về nhà chồng năm nao.

Chương trình văn nghệ sau đó được bắt đầu. Chúng tôi lại một lần nữa đã làm cho mọi người ngạc nhiên khi nghe thấy những ông bà cụ cất tiếng hát lên một cách …ta đây coi không có thiên hạ! Anh Bửu Hồng với giọng hát trầm ấm nồng nàn tình cảm qua bài  Đám Cưới Đầu Xuân của Trần Thiện Thanh –  Bài hát mà chúng tôi đã cùng nhau bàn bạc sao cho thích hợp với buổi lễ này. Tiếp nối Lê Quang Phú với nhạc phẩm Bài Tango Cho Em – cả hai anh được mọi người vỗ tay hoan hô quá chừng. Thiệt là hãnh diện.  Và sau cùng MC  “Chúng tôi xin giới thiệu cùng quý vị quan khách ca sĩ ……Kim Oanh”. Trời ơi! Con ơi, con giới thiệu chi mà tội cho cô rứa con. Hắn quàng tay qua vai tôi chỉ cười, nhìn tôi với ánh mắt lém lỉnh của đứa con muốn mẹ mình vui.

Tôi trong chiếc áo dài xanh tha thướt, rất bình tĩnh cất tiếng há . Tôi nhìn xuống thấy mọi người quay lại lắng nghe. Vậy là yên tâm rồi, chắc không đến nỗi nào tệ lắm. Anh chị cũng đã bước tới sát sân khấu, kéo tôi cúi người xuống để chụp hình với anh chị. Cảm ơn KO, hay lắm – chị nói nhỏ vào tai tôi.

Khi bước xuống sân khấu tôi rất ngỡ ngàng khi được nghe một người đàn ông chưa quen khen chị hát hay quá. Tôi lúng túng cảm ơn anh lí nhí trong miệng. Tôi thật sự vui quá đỗi khi thấy  nhiều người đều níu tôi lại khen với những cái quàng vai ôm. Và hắn MC đứa con lém lỉnh bây giờ nói đó thấy chưa, có thua gì ca sĩ đâu!

Với bài Bài Ca Hạnh Ngộ, tôi muốn gửi đến anh chị một lời chân thành từ trái tim tôi  “tình yêu của anh chị thật đẹp đẽ quá, lãng mạn quá và tinh khiết như thuở ban đầu quá dù thời gian đã cuốn anh chị đi qua khỏi con đường xưa bắt đầu cho một chung đôi. Tôi nhìn thấy tình yêu đó như nhìn thấy một điều ước của tất cả con gái trên đời này. Hôm nay anh chị tổ chức kỷ niệm năm mươi năm ngày cưới, tôi vẫn nhìn thấy, vẫn cảm nhận được tình yêu mật ngọt anh chị dành cho nhau qua những câu nói, nụ hôn tình đã già nhưng vẫn nồng ấm như xưa. Mấy ai có được – tôi chỉ nói về tình yêu của anh chị trong cuộc đời. Hãy ôm nó – tình yêu như trăng như sao của anh chị.

This slideshow requires JavaScript.

Những bạn bè, người thân, thân hào nhân sĩ của Houston lần lượt lên sân khấu với những lời tán thưởng đầy tình cảm nồng ấm dành cho chị. Mà thật vậy, ai cũng có thể nhìn thấy điều đó qua sự tiếp xúc với mọi người và với chính anh – người chồng trăm năm không thoát được cái thường tình thế gian: đôi lúc (không, nhiều lúc) đã giận hờn, lớn tiếng với chị, ăn hiếp chị. Chị chỉ cười rất hiền, im lặng. Hình như chị yêu  anh nhiều hơn thì phải!

Tôi mỉm cười khi nghĩ chắc mọi người đang la, đang cằn nhằn cái con Gà mái tre này thiệt lạ. Ai là hai nhân vật chính không chịu nói, toàn nói chuyện gì đâu không! Dạ thưa, tôi xin được nói liền đây: hai nhân vật chính trong câu chuyện này là anh chị ……Lê Phát Minh – khoá 1 Biên tập viên Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia VNCH mình. Và MC chính là con trai của anh chị Minh – hiện nay là nghị viên thành phố Houston. Và một điều vô cùng thú vị – MC Lê Minh Đức hát rất hay. Hát với cả tấm lòng của một đứa con yêu quý bố mẹ. Không ngờ.

Hôm nay là mùa Thu, lá sẽ vàng và sẽ bay xa….. Nhưng, chưa. Chúng tôi chưa bay.

* Gà Mái Tre/huynhthikimoanh / Houston

Posted in Tin Tuc Nội Bộ | Để lại bình luận

Happy Birthday K1 In December

happy-birthday-in-december-p1

birthday-list

Posted in Tin Tuc Nội Bộ | Để lại bình luận