Why America Is Great

A young Vietnamese girl with an open mind, logical thinking and strong personality –

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Beautiful Sunday

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Pháo Bông tại Mount Rushmore mừng Lễ Độc Lập July 4th, 2020 và TT Trump

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Pháo bông mừng Quốc Khánh July 4th tại Seattle

Vì đại dịch Corona Vũ Hán, Lễ Quốc Khánh Hoa Kỳ năm nay nhiều nơi không tổ chức nên không có đốt pháo bông. Mời các bạn xem đốt pháo bông tại Seattle nhé.

(4th of July Fireworks của 4 năm trước. Hi hi)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Keep America Great

Giải trí cuối tuần. Mời các bạn cùng hát cho vui

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Đi Xem Khu vườn có 42 tôn Tượng Tổng Thống Hoa Kỳ.

Nhân dịp Quốc Khánh Hoa Kỳ, mời các bạn cùng đi xem khu vườn có 42 bức tượng Tổng Thống Hoa Kỳ .

4

Gần đây, 42 bức tượng các cựu Tổng thống Hoa Kỳ bị bỏ hoang ở vùng nông thôn Virginia (Mỹ) trở nên nổi tiếng, thu hút khách du lịch đổ xô đến chiêm ngưỡng.

1

2

Được truyền cảm hứng sau khi lái xe qua núi Rushmore, nhà điêu khắc David Adickes đã tạo ra những bức tượng khổng lồ này. Ban đầu, các tác phẩm của David Adickes là biểu tượng của công viên Tổng thống Mỹ ở Williamsburg (Virginia, Mỹ) từ năm 2004. Tuy nhiên, các bức tượng không thể tạo nên hiệu ứng lớn để thu hút du lịch vào thời điểm bấy giờ. Năm 2010, chủ công viên phá sản và tượng bán thân các Tổng thống Mỹ bị bỏ hoang.

3

 

unnamed

Howard Hankins từng tham gia quá trình thành lập công viên Tổng thống Mỹ. Khi công viên đóng cửa, ông được thuê phá hủy những bức tượng đầu tổng thống bằng máy nghiền đá công nghiệp. Tuy nhiên, Howard không nỡ làm như vậy.

Năm 2012, ông chi hàng chục nghìn USD để di chuyển những bức tượng cao tới 6 m và nặng hơn 9 tấn đến cơ sở tái chế công nghiệp ở Croaker, Virginia, cách công viên Tổng thống Mỹ 24 km về phía bắc. Cơ sở của Hankins trở thành “ngôi nhà” của 42 bức tượng bán thân Tổng thống Mỹ kể từ đó.

5

Hankins từng hy vọng mở công viên của riêng mình hoặc một nhà sưu tập nghệ thuật giàu có sẽ mua những bức tượng. Tuy nhiên, 8 năm sau khi chuyển đi, các tác phẩm điêu khắc vẫn ở đó và bị hư hại theo thời gian.

6

7

Không giống những năm ở công viên, giờ đây, các bức tượng Tổng thống Mỹ có sự nổi tiếng nhất định. Mọi người dường như quan tâm nhiều hơn khi thấy các tác phẩm đồ sộ bị bỏ rơi. Hankins rất ngạc nhiên vì nhiều khách du lịch có hứng thú đến thăm. Họ lan truyền hình ảnh về các bức tượng và kéo theo nhiều sự quan tâm hơn.

891011

Nhiếp ảnh gia đam mê chụp nơi bị bỏ hoang John Plashal đặc biệt thích chụp các bức tượng vào ban đêm với background dải ngân hà kỳ diệu. John đã góp phần giúp tượng của Hankins trở thành cơn sốt trên các phương tiện truyền thông xã hội thời gian gần đây.

12

Anh cho biết mọi người rất hứng thú với hình ảnh này và tìm đến nơi nầy để thăm viếng.- Plashal nói.

13

Nhiếp ảnh gia Plashal tin rằng những bức tượng Tổng thống Mỹ khổng lồ sẽ thu hút du khách trong nhiều năm tới, biến nơi này thành hòn đảo Phục sinh của vùng Bắc Mỹ.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

HAPPY INDEPENDENCE DAY

Mời các bạn thưởng thức một PPS mình vừa thực hiện cho Ngày Quốc Khánh Hoa Kỳ July 4th.

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Tranh Luận về TT Trump_Nguyễn Tường Tuấn (BBC)

(BBC): Cách đây vài ngày, tình cờ tôi đọc một bài viết trên trang BBC, tựa đề “Quan điểm về Tổng thống Trump làm người Việt khó chấp nhận nhau” của tác giả Võ Ngọc Ánh.

Chưa bao giờ được quen biết với ông Ánh, tôi chỉ xin phép đóng góp vài suy nghĩ nhỏ bé, trên tinh thần tôn trọng sự thật.

Chẳng riêng gì người Việt, ngay cả nhiều người Mỹ cũng như công dân các quốc gia khác, trong đó có Việt Nam đều tranh cãi khi nói về chính trị nước Mỹ.

‘Cuồng Trump’ và ‘Cuồng chống Trump’

Rõ ràng, có hai nhóm phân cực, ai đã ủng hộ Tổng thống Donald Trump thì luôn luôn bênh vực ông, đến nỗi nhóm người bên kia đặt cho cái tên nghe rất mỉa mai và coi thường, ‘Cuồng Trump’. Nhóm người theo đảng Dân chủ thì ghét tồi tệ, đến độ phải gọi là ‘Cuồng Chống Trump’.

Tôi là một công dân Mỹ, năm 2016 quyết định không bầu cho cả Donald Trump lẫn Hillary Clinton.

Khi đó tôi suy nghĩ, ông Trump là một thương gia thành công, biết gì về chính trị, còn bà Hillary thì nổi tiếng với nhiều cuốn sách ca tụng sự tàn ác, đạo đức giả, chưa kể bà đã phá huỷ hàng chục ngàn e-mails của mình.


Bà Hillary Clinton đã dẫn điểm xa trước đối thủ trong cuộc đua vào Nhà Trắng hồi 2016, nhưng ông Donald Trump lại là người giành chiến thắng cuối cùng

Nhưng, nhất định năm nay tôi sẽ phải đi bầu.

Theo ông Võ Ngọc Ánh, “nhiều người Việt không nhìn vào sự thật đang xảy ra cho nước Mỹ trong gần nửa năm qua. Một nước Mỹ vừa qua cơn khủng hoảng pháp lý với vụ luận tội Tổng thống ở Lưỡng viện Quốc hội”. Xin phép được hỏi ông, “Ai đã tạo ra cuộc luận tội, có phải chính quyền Trump không?”

Tất cả những ai theo dõi câu chuyện đều có thể trả lời ngay, đảng Dân Chủ tại Hạ viện là nguồn cơn của mọi nguồn cơn. Các dân biểu như Maxine Waters, Alan Green họ đòi luận tội ngay cả trước ngày ông Trump nhậm chức. Cuộc luận tội kéo dài trên ba năm, tốn hơn 40 triệu đô la, và tìm không ra bằng chứng nào cả.

Khi ông dùng chữ “Lưỡng viện Quốc hội” câu đó hoàn toàn không đúng, có tính cách đánh lừa người đọc vì thiếu thông tin hoặc hiểu biết.

Đảng Dân chủ với đa số tại Hạ Nghị Viện đã nhất định đòi truy tố ông Trump, nhóm thiểu số Dân biểu Cộng hoà không chấp thuận, chưa kể khi biểu quyết, có một Dân biểu đảng Dân chủ đã không đồng ý và đổi qua đảng Cộng hoà, ông Jeff Van Drew, New Jersey.

Dùng chữ các dân cử đảng Dân chủ sẽ chính xác hơn thay vì lưỡng viện. Riêng tại Thượng viện, kết quả ra sao, ai cũng biết.

Ông Trump và đại dịch Covid-19

Nói đến Covid-19. Bệnh dịch này có hàng chục tên khác nhau, mỗi người có quyền dùng theo ý thích của mình, nhưng chúng tôi và hy vọng sẽ có nhiều người Việt khác thích với tên gọi “Chinese virus” (virus Trung Quốc) hoặc “Wuhan virus” (virus Vũ Hán) tại sao lại sợ khi gọi đích xác nơi bệnh xuất phát? Mới đây, Tổng thống Trump còn khôi hài gọi là “Kungfu virus” (virus kungfu).


Khách hàng được kiểm tra nhiệt độ ở lối vào của một nhà hàng ở Bãi biển Miami

Ông Ánh viết: “Sau hơn ba tháng bùng phát nước Mỹ vẫn ở đỉnh với hàng chục ngàn ca nhiễm mới mỗi ngày. Trong khi đa số các nước bùng phát dịch với thời gian ngắn hơn đã khống chế được dịch bệnh.”

Thưa ông:

a) Dân số Mỹ hơn 320 triệu người, tính đến ngày 29/6/20 đã có 33.189.000 người được xét nghiệm, với 1.117.177 bệnh nhân bình phục. Ông vui lòng cho tôi biết quốc gia nào trên thế giới có được con số người xét nghiệm cao như thế? So sánh một quốc gia lớn với hơn ba trăm triệu dân, với nước vài chục triệu là thiếu công bằng.

b) Với số xét nghiệm cao, thì tỉ lệ vướng bệnh đương nhiên là tăng theo, em bé học tiểu học cũng biết điều này.

c) Quốc gia nào đã khống chế được bệnh dịch? Chắc ông muốn nói đến Việt Nam dưới chế độ bưng bít thông tin của Cộng sản?

Theo lập luận của ông, thì “Chính phủ Trump lúng túng trong việc xử lý đại dịch. Các cuộc họp báo hàng ngày ở Nhà Trắng đã cho thấy tình trạng ‘trống đánh xuôi kèn thổi ngược’ giữa Tổng thống và các chuyên gia y tế, giữa chính phủ liên bang và các thống đốc tiểu bang, giữa vấn đề giãn cách xã hội và mở lại hoạt động bình thường.”

Tiếng Việt có chữ ‘thiên kiến’, yêu ai yêu cả lời ăn tiếng nói, ghét ai ghét cả đường đi lối về. Sự khác ý giữa Tổng thống Donald Trump và các chuyên gia trong toán công tác (task-force) chống dịch, là dấu hiệu của dân chủ, có phải tất cả chúng ta đang tự hào sinh sống trên đất nước dân chủ này không?

Nếu không có ý kiến khác biệt, ai cũng nói giống Trump, ông sẽ lại cho là độc tài?

Nước Mỹ có bài hát khá quen thuộc, “Damn if I do, damn if I don’t“. Phê bình của ông bên cạnh những tấn công ác liệt của đảng Dân chủ, sẽ đánh thức khối đa số thầm lặng dân Mỹ bầu cho Donald Trump.


Xe cảnh sát bị đốt cháy ở New York trong làn sóng biểu tình bạo động sau cái chết của George Floyd

Theo tôi, phong trào như ‘Black Lives Matter’, ‘Antifa’ và thành phần vô chính phủ đang đòi đập bỏ tượng đài lịch sử, sẽ là động lực khuyến khích người Mỹ không phân biệt màu da, tôn giáo, đứng thành một khối trong ngày 3/11 sắp đến.

Dân biểu Dân chủ tiểu bang Georgia, ông Vernon Jones tuyên bố bỏ đảng, rời chức vụ, và sẽ bầu cho Tổng thống Trump. “Tắt đèn đi, tôi rời nơi này, ai muốn vào chỗ đó thì vào. Tôi sẽ nghỉ trước thời hạn ngày, 22/4/20”, ông nói.

Ông Võ Ngọc Ánh viết, “tình trạng “trống đánh xuôi kèn thổi ngược” giữa Tổng thống, chính phủ liên bang và các thống đốc tiểu bang, giữa vấn đề giãn cách xã hội và mở lại hoạt động bình thường.”

Thưa ông Võ Ngọc Ánh, chúng tôi nhớ rất rõ, khi thi vào công dân Mỹ gần bốn thập niên trước đây, bài học thuộc lòng về hệ thống phân quyền tại nước Mỹ. Tổng thống không có quyền can thiệp vào công việc của tiểu bang, quận hạt, trừ những trường hợp đặc biệt được Hiến pháp hay Quốc hội cho phép.

Ông nói về “trống đánh xuôi, kèn thổi ngược” giữa chính quyền Liên bang và các tiểu bang? Không đúng.

Hãy xem thành phố Seattle là một thí dụ: Bà Thị trưởng muốn tạo ra một “Mùa hè yêu thương”, để trống sáu khu phố cho nhóm bạo loạn chiếm đóng. Cho đến nay, trong các vụ súng nổ ở đó đã có hai người thiệt mạng, Thống đốc Washington làm được gì?

Ông Võ Ngọc Ánh viết tiếp, “Trong khi nhiều người Việt ủng hộ ông Trump bất chấp thực tế thì đã có những dấu hiệu cho thấy tỉ lệ ủng hộ Tổng thống đang đi xuống”.


Người ủng hộ ông Trump tại một cuộc vận động tranh cử

Chúng tôi đồng ý, tỉ lệ ủng hộ Trump đang đi xuống, và còn tiếp tục đi xuống cho đến ngày 3/11.

Chỉ xin nhắc lại với ông về tỷ lệ ủng hộ Hillary Clinton ba tuần trước ngày bầu cử vào tháng 10/2016, Trump đã từng thua xa. Tuần báo Newsweek còn in hình bà nữ Tổng thống Mỹ đầu tiên, Hillary Clinton nơi trang bìa.

Xin được trích dẫn, “Để ủng hộ Donald Trump nhiều người Việt đang cố gắng tự đầu độc mình và cộng đồng bằng tin giả. Từ chuyện Joe Biden quỳ trước hòm của George Floyd; bốn cảnh sát bị người biểu tình giết; đập phá nghĩa trang, bia tưởng niệm; chủ tiệm nail bị người da đen hiếp dâm; hay việc Trump vận động ở Tulsa có hàng trăm ngàn người tham dự.”

Thú thật, qua những điều ông viết, chúng tôi không biết “Ai đầu độc ai?” “Tin nào là tin giả?” Hãy thành thật với nhau.

Cần phải nói chuyện ông Joe Biden quỳ là CÓ THẬT. Còn quỳ trước hòm của George Floyd là chữ của ông, không phải chúng tôi nói. Quỳ để xin phiếu. Rất nhiều trí thức, trong cộng đồng da đen thấy rõ điều này.

Nhà tỷ phú sáng lập, kiêm Chủ tịch hệ thống truyền hình BET, ông Robert Louis Johnson từng nói thẳng là cộng đồng da đen bị đảng Dân chủ lợi dụng.

Luật sư Nhân quyền Leo Terrell, phụ trách chương trình phát thanh KABC 790 AM, kêu gọi cộng đồng da đen thức tỉnh, đừng để đảng dân chủ sử dụng cho mục tiêu chính trị của họ.

Ông đúng, là cuộc vận động của Tổng thống Trump tại Tulsa không có hàng trăm ngàn người tham dự.

Nhưng tôi vẫn không hiểu, tại sao một vận động trường chỉ có thể chứa được 19.000 người thì mang đến cả trăm ngàn người làm gì, lấy đâu ra chỗ? Chưa nói đến những yếu tố khác, như nhiều người trẻ đảng Dân chủ đã vào ghi tên nhưng không đến. Trò tiểu xảo này hay đấy!

Thưa ông Võ Ngọc Ánh, tôi hy vọng qua Diễn đàn BBC, bài sẽ đến với ông. Tôn trọng ý kiến của ông, chỉ xin nêu ra một vài suy nghĩ nhỏ bé của mình, và độc giả sẽ là người phán xét đúng sai.

Cuối cùng, xin nói rằng không hẳn vì Tổng thống Trump mà tất cả người Việt đều khó chấp nhận nhau. Vấn đề là những lý lẽ tranh luận mỗi bên đưa ra có trung thực không trước khi người Việt quốc tịch Hoa Kỳ nên tin ai, để chọn lá phiếu trong ngày 3/11/20 sắp tới?

Bài thể hiện quan điểm của ông Nguyễn Tường Tuấn từ Oregon, Hoa Kỳ. Diễn đàn BBC News Tiếng Việt luôn mong nhận được cái ý kiến đa dạng, khác nhau về những chủ đề dư luận quan tâm như bầu cử tổng thống tại Hoa Kỳ năm nay. Các bài xin gửi về vietnamese@bbc.co.uk

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Chuyện Bên Đường tháng 6-2020-Phạm Văn Lương

Phạm Văn Lương: -Tuần lễ cuối cùng của tháng 6 lặng lẽ trôi qua. CBĐ chỉ trình bày đại khái với quý vị về Covid-19, vì thật sự không nước nào có thể nói chắc chắn ngày mai bệnh dịch này sẽ ra sao, và sẽ còn bao nhiêu người chết vì trận giặc quái ác này?

China Pushes Back as Coronavirus Crisis Damages Its Image - The ...

Trung Cộng, mấy ngày nay phải cách ly nhiều tỉnh thành gần Bắc Kinh, họ đang lo sợ dịch trở lại mạnh mẽ hơn, khó trị hơn, vì họ tìm ra virus này có trong hải sản như cá Hồi, đặc sản được bán ra từ Châu Âu, nhập qua Trung Cộng, tuy nhiên những gì Trung Cộng nói, coi như mất niềm tin với mọi người, kể cả người dân của họ.

Nam Hàn cũng đang lo sợ virus trở lại, các nước Châu Âu cũng tình trạng tương tự.  Tại Mỹ, nhiều tiểu bang lớn như Cali, Florida, Texas, cũng thấy con số bị nhiễm dương tính tăng mạnh vào cuối tuần qua.

Nói chung cả thế giới đang điêu đứng, nhất là những người đứng đầu chính phủ, họ không biết phải làm gì, một bên là bệnh dịch, một bên là phải phục hồi kinh tế. Nghĩa là cả hai đều quan trọng và cần sự quan tâm như nhau. TT Trump phải lựa chọn cả hai đường, trong khi đó phe Dân Chủ dịch tả và đám truyền thông thổ ta lại chống cả hai giải pháp của TT nhằm gây khó khăn cho ông ta.

Cuộc bầu cử chỉ còn 4 tháng nữa, phe Dân Chủ, một mặt thổi phồng nạn dịch đang bùng nổ trở lại, mặt khác, họ cố tình khuấy động black live matter, về mặt này phe Dân Chủ hình như thấm mệt, bởi vì họ nhận ra rằng, càng khuấy động các thành phố bằng những cuộc biểu tình, cướp bóc, hôi của, dân chúng càng lánh xa họ, và nhiều nơi dân chúng nhất là dân da màu, trở thành kẻ thù của những đám biểu tình này, nhiều gia đình đã phải trang bị súng đạn để bảo vệ cho gia đình họ, cộng đồng của họ.

Chúng ta cứ nhìn khu tự trị của Seattle, nhóm người đầu tiên được phát lờ và bao che của bà thị trưởng phe Dân Chủ. Mấy ngày đầu, bà ta có vẻ thích thú với nhóm Capital Hill Autonomous Zone, tức là nhóm đã áp lực giải thể Cảnh Sát một phần thành phố Seattle, bà ta không ngần ngại gọi là nhóm Summer Love (nhóm Tình Hè). Họ lập hàng rào, và tự bảo vệ an ninh trong khu này, ngay sau đó họ gặp trở ngại đầu tiên là dân chúng không có thực phẩm, họ bèn phá những cửa tiệm trong vùng như Wall Mart, CVS để cướp thực phẩm  thuốc men. Dân chúng bị cướp bóc, hãm hiếp, nhưng không gọi cảnh sát tới giúp được.

Cuối cùng chỉ trong vòng 15 ngày, khu tự trị, tự động tan hàng, và chỉ nửa giờ sau, cảnh sát đã đuổi bọn tự trị ra khỏi vùng bị chiếm đóng. Một hành động bỉ ổi của những Thị Trưởng, và Thống đốc phe Dân Chủ, là họ cắt giảm ngân sách của Cảnh Sát (Defund), lấy tiền này  chuyển sang những phòng ban khác như Xã Hội, giải trí, môi trường, để làm giảm hiệu năng của Cảnh Sát, khiến lực lượng này không đủ nhân lực và phương tiện để giữ an ninh. Có nhiều trường hợp họ bị tấn công, phục kích vì nhóm người vô chính phủ này.

Trump signs executive order to protect statues promising 'long ...

Cuối tuần qua, TT Trump đã ký một lệnh hành pháp (Executive Order), để làm nền tảng pháp lý  cho những cuộc giải tỏa biểu tình và tàn phá các tượng đài lịch sử của Mỹ.  Theo luật này, những ai phá tượng đài sẽ bị ra tòa và bị tù có thể lên tới 10 năm, những người nào, chà đạp hay xé cờ Mỹ có thể bị tù tới một năm. Lệnh hành pháp của TT Trump kịp thời chặn đứng làn sóng đốt xé cờ và phá tượng đài, tạm thời tạo khuôn mặt ổn định, dễ coi cho nước Mỹ về chính trị  hiện nay.

Cũng tuần vừa qua, một vị chánh án của tòa phá án đã cho lệnh xóa bỏ vụ án phe Dân Chủ do Obama, và Joe Biden giàn dựng để bỏ tù tướng Flynn, cố vấn an ninh của TT Trump.  Vụ này theo TNS Graham và Ted Cruz cho rằng, đây là một vụ lật đổ TT Trump của Obama ngay sau khi ông đắc cử và chưa nhậm chức (January 4 và January 17, 2017),  là ngày chính Obama ra lệnh cho ngành Tư Pháp, FBI và CIA điều tra vụ tướng Flynn, nói chuyện với đại sứ Nga, mặc dù những buổi nói chuyện này hợp pháp (theo báo cáo của Comey), vậy mà Obama vẫn cho lệnh, bằng mọi cách để bỏ tù tướng Flynn, vì lý do man khai với FBI.

TT Trump đã gọi vụ này tồi tệ hơn vụ Watergate thời Nixon, vì vậy TT Trump gọi là  Obamagate. Trong khi bề ngoài, TT Trump đang bận rộn vì tập trung trong hai chiến trường Covid -19, và phục hồi kinh tế, tại quốc hội phe Cộng Hòa cũng tập trung về vụ Obamagate. Trên thực tế, Thượng Viện do Cộng Hòa chiếm đa số, tuy nhiên, theo CBĐ, có vẻ họ không muốn đạt tới mục đich cuối cùng, có nghĩa là phải trắng đen chính quyền Obama có vi phạm tội abuse of power hay không?

Câu trả lời, giờ này, có thể, xa lắm, người ơi. Nếu ta không muốn đi tới một kết luận là cả hai phe đều dựa vào nhau, mà sống, lật áo của nhau ra, chẳng ích lợi gì, chi bằng cứ nhá xèng cho Dân ngu cu đen khỏi la ó thế là đạt yêu cầu rồi. Đừng quên là dân biểu, Thượng Nghị sĩ chỉ làm việc 111 ngày trong một năm, còn lại chỉ à ơi, và nghỉ hè. Đừng nói tới họ là Dân Chủ hay Cộng Hòa, cá mè một lứa.

Ngày hôm qua, Hạ viện  lại phong phanh rằng họ đang thu thập bằng chứng để bãi nhiệm bộ trưởng Tư Pháp hiện nay William Barr vì cho rằng ông này đã theo phe với Trump, trong việc cách chức nhiều nhân viên cũ của Obama, hiện đang làm việc dưới nội các của TT Trump. Việc này chưa hết, thì chuyện khác bắt đầu, có vẻ gay cấn hơn,  mới hôm qua, Pelosi, và đài thổ tả đang sôi nổi với việc TT Trump giúp Nga, cho Putin ân huệ, để phe Taliban giết lính Mỹ lãnh thưởng (bounty).

Hạ viện đang sôi nổi với tin fake news này, mục đích duy nhất tạo một scandal mới để kiếm lợi thế, giúp Joe Biden, (Sleey Joe” ngủ gục vào được tòa Bạch Ốc.  Mục đích của Obama, phe Dân Chủ, đài thiên tả, là hạ cho được TT Trump mà thôi, còn Joe Biden thức hay ngủ tại tòa Bạch Ốc chẳng ai đếm xỉa tới làm gì.

Trong cộng đồng chúng ta, người Việt Hải Ngoại, và ngay cả tập thể các cựu quân nhân QLVNCH, có nhiều người, đã vỗ ngực, xưng tên, tôi là Dân Chủ. Tôi chống Trump, nhưng khi nói tới (Tôi) bỏ phiếu cho ai, họ vẫn còn ngượng mồm, vì Joe Biden là ai, tên này làm gì trong quá khứ,  chống VNCH, chống di dân gốc Việt, họ bị mắc quai, có gì thì cũng từng cầm súng dưới cờ QLVNCH, chẳng lẽ nói trắng ra “Tôi bỏ phiếu cho Joe Biden, cho dù tên này ngủ gục, vẫn hơn vì tôi ghét Trump, ghét cay, ghét đằng. Đừng Hỏi Tại Sao?”

Quả thật, tại sao ghét TRUMP, chẳng ai trả lời được, chẳng lẽ nói ghét vì ông ta không trả tiền hưu, tiền retire, làm sao được? TT Trump có thiếu tiền hưu, tiền Retire cuả ai đâu? Nhiều lúc, tôi chợt so sánh TT Trump như một sĩ quan, vào những ngày cuối tháng 3 năm 1975, vận nước dầu sôi, lửa bỏng, trăm chuyện ngổn ngang. Chí còn mong tiến bước, sức không kham nổi đoạn đường. Tổng Thống Trump lại đặt cho mình một nhiệm vụ gần như quá sức mình, tát cạn một đầm lầy, từ mấy trăm năm nay, không ai làm,  cá lớn, cá nhỏ, và có cả những con cá sấu, chẳng biết ai là bạn, là thù, vì người mà TT coi như bạn, vẫn làm việc giúp kẻ thù, gọi cho văn hoa như người Việt Nam thường gọi “Xanh vỏ, đỏ long”,  thành thử nếu Ông Trump thắng cử  vào tháng 11, 2020 thì…

Whistleblowers and the Real Deep State - WSJ

Bốn  năm nữa tuy có dài, nhưng có thể chưa đủ, cho một vũng lầy Washington. Mới đây Pelosi còn muốn Washington trở thành tiểu bang 51 của nước Mỹ. Tổng thống Trump thì  tuyên bố, nhất định, không được, ngày nào tôi còn làm tổng thống Mỹ, đừng nói tới chuyện đó. Nói cho dễ hiểu, TT Trump ngày hôm qua đã nói “Ngày nào, tôi còn làm tổng thống Mỹ, nước Mỹ không bao giờ là một nước Xã Hội Chủ nghĩa, nước Mỹ không thể nào để những tên vô lại, vô chính phủ tàn phá thành phố, tiểu bang của chúng ta, không thể nào để bọn cướp của giết người lại mang danh nghĩa người giải phóng nô lệ, người đấu tranh vì chống nạn phân biệt chủng tộc. Chỉ những chính trị gia cơ hội, mới quỳ lạy một tên du thủ, du thực được tôn vinh thành người anh hùng, một vị thánh tử vì đạo”.

Cuối cùng, một câu hỏi cho nhiều người trong cộng đồng chúng ta? Tại sao nhiều người vẫn sẵn sàng bỏ phiếu cho Joe Biden, một tên TNS chống QLVNCH, chống người dân Việt Nam vượt biên, vượt biển vào Mỹ. Họ điên rồi chăng? Xin thưa, không, họ tự hào là những người có trình độ, có tư tưởng yêu nước hơn ai hết, chỉ khác là họ yêu Việt Nam Cộng Hòa nhưng họ đã quên quá khứ?

CBĐ cảm ơn quý vị,

Phạm Văn Lương

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Ai là tác giả bản nhạc “Cờ Ta Bay Trên Quảng Trị Thân Yêu” ?_Lão Phan

Co Bay(HNPD): Lời của bài hát “Cờ Bay…” như sau :

“Cờ bay. Cờ bay oai hùng trên thành phố thân yêu
Vừa chiếm lại đêm qua bằng máu
Cờ bay. Cờ bay tung trời ta về với quê hương
Từng ngóng đợi quân ta tiến về
Ta ôm nhau mắt lệ nghẹn ngào quì hôn đất thân yêu

Quảng Trị ơi, chào quê hương giải phóng
Hồi sinh rồi này mẹ, này em
Vui hôm nay qua đêm đen tìm thấy ánh mặt trời
Đi lên ! Đi lên trên hoang tàn ta xây dựng ngày mai
Nhà vươn lên người vươn lên
Quân bên dân xây tin yêu đời mới
Đón nhau về, anh đưa em về Gio Linh, Cam Lộ, Đông Hà
Sạch bóng thù, đồng hân hoan quân dân vui
Vang câu hát tự do …”

   –  Hoàn cảnh sáng tác của bài hát oai hùng này là:  khi quân Cộng Sản Bắc Việt đưa quân ào ạt đánh chiếm tỉnh Quảng Trị vào tháng 3 năm 1972 thì quân lực Việt Nam Cộng Hòa đã tái chiếm lại vào ngày 16/9/1972 trong một trận đánh được mô tả là rất ác liệt, được ghi vào những chíến công oai hùng của người lính miền Nam. Lá quốc kỳ vàng ba sọc đỏ được kéo lên trên Cổ Thành tỉnh Quảng Trị trước sự vui mừng của quân dân Việt Nam Cộng Hòa.  Và chỉ một thời gian ngắn sau đó trên đài phát thanh Sài Gòn vang lên bản hùng ca Cờ Ta Bay Trên Quảng Trị Thân Yêu làm nức lòng mọi người. Không ai biết rõ chính xác tác giả của ca khúc này, chỉ biết là do các nhạc sĩ của Cục Chính Huấn sáng tác….   

   – Cách đây hơn mười năm, tình cờ trong buổi nói chuyện văn nghệ với nhạc sĩ Ngô Mạnh Thu ( đã mất ), từng làm việc trong Cục Chính Huấn, thì ông cho biết rằng tác giả của bản Cờ Bay là hai người: thi sĩ Tô Kiều Ngân và nhạc sĩ Trương Hoàng Xuân. Nhạc sĩ Trương Hoàng Xuân làm việc trong Phòng Văn Nghệ Cục Chiến Tranh Tâm Lý, còn gọi là Cục Tâm Lý Chiến. Trong nhóm nhạc sĩ này có Trầm Tử Thiêng, Đỗ Kim Bảng, Ngô Mạnh Thu…
Bài hát có nét nhạc tươi sáng, lời ca hùng hồn mà thắm thiết tình cảm. Mấy câu“Ta ôm nhau mắt lệ nghẹn ngào quì hôn đất thân yêu, hồi sinh rồi này mẹ này em… anh đưa em về Gio Linh, Cam Lộ, Đông Hà, vang câu hát tự do”  vẫn là nét đặc biệt của các ca khúc  thuộc chế độ VNCH đầy chất nhân bản. Có vẻ như là một bài thơ phổ nhạc hoặc là sự cộng tác của một nhà thơ với một nhạc sĩ, cảm hứng từ một chiến công để viết thành bản hùng ca hay nhất của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa và còn lưu truyền trong các cộng đồng người Việt hải ngọai….

Lão Phan (HNPĐ)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Những Pho Tượng_Bong Lau

(HNPD): Sáng thứ Bảy mưa tầm tã, đến trưa thì chỉ còn lâm râm. Tôi quyết định đội mưa vào Washington DC quan sát tình hình vì chỉ coi TV và đọc báo chưa đủ. Mưa ướt quá nhưng không thể vừa cầm dù vừa chụp hình được. Đành phải bỏ cái dù lại trong xe.

Đến công viên Lafayette Square nơi người biểu tình Black Lives Matter thường tập trung mỗi ngày để bày tỏ thái độ chống chính quyền của họ. Nhưng người đi không đông lắm vì trời mưa. Thấy các pho tượng đã được rào lại. Những hàng rào sắt mỏng manh ấy không biết có đứng vững trước biển người cuồng nộ.

Các cuộc bạo động trở nên thông lệ như sau. Hoạt động cướp phá chỉ xảy ra ban đêm. Còn những cuộc biểu ôn hòa thì diễn ra ban ngày.

Đang đứng núp dưới một tàng cây tránh mưa và theo dõi chiếc trực thăng Bell 412 của Cảnh Sát Công Viên Quốc Gia (US Park Police), một cơ quan liên bang, đang bay vòng tròn chung quanh Tòa Bạch Ốc làm vòng đai an ninh cho hai chiếc trực thăng Marine One chuẩn bị cất cánh. Phái đoàn của TT Trump sắp bay đi Tulsa, Oklahoma vận động tranh cử.

Một bà Tây phương đội nón có nét đẹp sang trọng quý phái bước tới hỏi “Anh là nhà báo?” vì thấy tôi lăm lăm cái máy hình khổng lồ. Tôi lắc đầu. Bà ta hỏi với giọng lo lắng, chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy và đưa mắt ra dấu về phía xa khoảng 50 mét. Giờ tôi mới chú ý tới một bà Mỹ trung niên gốc Phi Châu đang đứng la hét. Vì đứng xa không nghe rõ nên cứ tưởng bả cao giọng nói chuyện với mấy anh mật vụ đang đứng gác bên kia đường trước hàng rào Tòa Bạch Ốc.

“Bắn tao đi. Đ M bọn bắn tỉa”. Bà lồng lộn tru tréo chửi thề và dang hai tay lên trời thách thức được ăn kẹo đồng. Hai anh mật vụ cười, một anh đưa tay lên vẫy chào. Bà da đen chửi đã rồi bỏ đi. Khi đi ngang tôi bả lớn tiếng chửi đổng “Đ M. Mother fucker”. Hổng biết bả chửi hai anh mật vụ hay chửi luôn mình.

Bà Tây phương đẹp gái hoang mang vì chứng kiến màn chửi tục hạ cấp của công dân Mỹ. Bà cho biết mới từ Canada đến Washington thăm và lần đầu tiên được thấy Tòa Bạch Ốc. Tôi giải thích bà Mỹ đen chửi đổng kia chắc là cảm tình viên của phong trào Black Lives Matter và bà ấy đang tức giận. Người biểu tình đến đây mỗi ngày bày tỏ cảm nghĩ của họ nên chúng tôi nghe riết rồi cũng quen đi. Không có gì bà phải lo sợ.

Rất may cho bà da đen hung dữ này vì nếu bà sinh ra ở Phi Châu, Việt Nam, Cu Ba, Iran v.v. thì bà có dám đứng trước phủ tổng thống sở tại mà rống lên thách thức chửi bới như vậy. Bà không đủ trí khôn để biết rằng các nhân viên mật vụ này cũng đã từng canh gác cho TT Obama cách đây mấy năm. Chắc lúc ấy trong mắt của bà các nhân viên này rất đáng mến?

Sau khi hai chiếc trực thăng Marine One chở phái đoàn ông Trump cất cánh. Tôi lên xe đến khu tượng đài của Albert Pike bị hạ bệ đêm qua.

Tượng Albert Pike ở ngã tư đường số 3rd và D, giữa những tòa nhà tráng lệ bằng đá hoa cương trắng của chính quyền liên bang. Đến nơi thì cái tượng làm bằng đồng cách đây hơn 100 năm đã biến mất. Không biết người biểu tình đã quăng nó xuống sông Potomac như đã tuyên bố, nhưng con sông ấy rất xa và pho tượng rất nặng. Có thể chính quyền địa phương đã chở đi mất rồi chăng, vì để Albert Pike nằm lăn lóc trên mặt đất nhìn rất phản cảm và là chứng tích của sự toa rập không hay cho chính quyền sở tại.

Đồn cảnh sát của thành phố Washington DC tọa lạc cách tượng Albert Pike chỉ vài chục thước nhưng cảnh sát chỉ đứng dòm không có phản ứng gì khi pho tượng bị kéo ngã. Chắc chắn là được lịnh của bà Thị Trưởng Muriel Bowser không can thiệp vì bà hậu thuẫn của phong trào Black Lives Matter.

Tuy tượng không còn nhưng cái đế vẫn còn nguyên và bị viết lên những dòng chữ nguệch ngoạc căm hờn như: ĐM bọn da trắng làm cha thiên hạ, ĐM cảnh sát Minnesota, không công lý không hòa bình, giải tán cảnh sát nhập cư ICE, ĐM cảnh sát (fuck 12) v.v. và rất nhiều dấu ấn của Black Lives Matter. Nhìn nội dung vô văn hóa của các dòng chữ này ta có thể hình dung những người biểu tình là loại người như thế nào. Và không thể chạy tội cho phong trào Black Lives Matter (xin xem hình đính kèm).

Duy có một miếng giấy cát tông ghi chữ “kẻ phản bội” (traitor) làm tôi phân vân. Thấy có một cô Mỹ trắng duy nhứt đi lui tới chụp hình gần đó nên làm quen “Xin lỗi cô, tấm bảng kia đề kẻ phản bội là hàm ý ai?”. Albert Pike, cô ta trả lời không suy nghĩ. Tại sao, tôi hỏi tiếp. Cô ta giải thích vì Albert Pike đã từng ở trong quân đội Liên Minh Confederate.

Albert Pike không phải là tướng giỏi bách chiến bách thắng mà còn bị thua trận nữa. Về sau quân đội Liên Minh bắt bỏ tù ông vì những tội danh khác và tuyên án là phản quốc. Confederate đâu có thích gì ông ta. Albert Pike còn có thành tích bảo vệ người da đỏ nên không hẵn là người kỳ thị da màu. Những người đập phá pho tượng này rõ ràng là mù quáng lẫn mù chữ và bị ám ảnh bởi cái nhãn hiệu quân đội Liên Minh Confederate.

Phe cấp tiến “liberal” và cánh tả tìm đủ mọi lý do để binh vực các hoạt động phá hoại các pho tượng có dính líu tới quân đội Liên Minh Confederate và đưa ra đủ loại lý thuyết như con vẹt để biện minh việc tẩy xóa lịch sử Hoa Kỳ. Nhưng không phải đảng viên Dân Chủ nào củng cổ võ việc chối bỏ quá khứ. Hiện nay dân Âu Châu cũng bắt đầu phản ứng trước các hành động quá khích cực đoan.

Sáng Chủ Nhật hôm qua trong chương trình “This Week” của George Stephanopoulos, một chương trình tràn ngập quan điểm của đảng Dân Chủ mà tôi hay theo dõi song song với Fox và CBS. Rahm Emanuel là cựu dân biểu, cố vấn của TT Bill Clinton và Chánh Văn Phòng Tòa Bạch Ốc của TT Obama khi được hỏi về hiện tượng đập phá các tượng quân đội Liên Minh Confederate và đặc biệt là pho tượng của Tổng Thống Ulysses Grant bị phá ở San Francisco, đã phát biểu đại ý như sau (ở phút 40):

“Không thể xóa sạch lịch sử Hoa Kỳ bằng cách đập phá. Nên nhớ TT Ulysses S. Grant là người đã truy tố KKK và là vị Tổng Thống Hoa Kỳ đầu tiên đến thăm ngôi đền của Do Thái giáo. TT Franklin Roosevelt rất giỏi nhưng đã làm những điều sai lầm như giam giữ các công dân Mỹ gốc Nhựt ở các trại tù trong thế chiến thứ hai. Chúng ta phải học hỏi từ lịch sử”.

https://www.youtube.com/watch?v=4RGfS-89wqk&t=2493s

Rahm Emanuel có can đảm chống đối sự đập phá vì ông ta không ở trong giai đoạn cần nâng bi a dua người da màu để kiếm phiếu. Người Việt cũng cực đoan không kém. Hễ không ủng hộ việc đập phá tượng đài thì bị chụp mũ cuồng đảng Cộng Hòa, cuồng Trump hoặc học đòi làm người da trắng.

Bày tỏ quan điểm đối lập là việc làm cần thiết trong thể chế dân chủ nhưng phải được thực hiện trong sự ôn hòa hợp pháp. Muốn dời những pho tượng ấy đi thì phải qua một thủ tục dân chủ bầu phiếu thượng tôn pháp luật chớ không thể hành xử như một đám thổ phỉ khủng bố.

Cả hai miền Nam Bắc đều có những anh hùng trong nội chiến. Nhiều người trong quân đội Liên Minh là đảng viên Dân Chủ. Lịch sử còn có những biến chuyển kỳ lạ bởi vì KKK xuất phát từ đảng Dân Chủ ở miền Nam. Còn đảng Cộng Hòa của Tổng Thống Abraham Lincoln ở miền Bắc đã giải phóng chế độ nô lệ ở miền Nam. Trong lịch sử cận đại thì một số KKK nhảy qua đảng Cộng Hòa (David Duke) và di cư xuống miền Nam. Và không phải người Cộng Hòa nào cũng thích và chào đón các phần tử KKK.

Các tượng đài quân đội Nam Bắc là những kho tàng lịch sử quý giá để hậu sinh học hỏi những điều tốt xấu. Xóa bỏ cội nguồn và nền tản văn hóa của nước Mỹ bằng bạo lực và dùng lá bài phân biệt chủng tộc để khuynh đảo chính trường nhằm kiếm phiếu sẽ chỉ đào sâu hố chia rẽ. (FB Bong Lau)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Chúc Mừng Sinh Nhật Tháng 7

Chuc Mung SN T7

july

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Chuyện dài kỳ thị_NLGO

Vũ Linh: Câu Chuyện Kỳ Thị Ở MỹChuyện dài kỳ thị_NLGO

Thưa quý vị, quý bạn,

Cảnh sát da trắng Mỹ đối xử tàn bạo với dân da đen tại Mỹ là chuyện có thật và thường xảy ra. Không những đối với dân da đen, mà hầu như đối với mọi sắc dân, kể cả da trắng với nhau. Cá nhân tôi, trong 35 năm sống ở Mỹ, đã bị Cảnh sát (toàn da trắng) chận, trên dưới ít nhất là 30 lần, với những lý do khác nhau. Khi hỏi giấy tờ, anh nào mặt cũng đằng đằng sát khí, tay đặt trên bao súng, vì xem bảng số xe, biết tôi có giấy phép mang súng. Biết thân phận, tôi không hề cãi với cảnh sát. Trừ một lần, tại Eugene, nơi đang học University of Oregon, tôi bị phạt vì xe (Audi, đời Bảo Đại, mua lại của một bà sơ La Vang) phun khói mịt mờ và nổ to quá, không thua xe tăng, mà, tôi cãi, luật Eugene đâu bắt phải DEQ. Tên CS da trắng bèn dọa: “Anh nói thêm một tiếng, tôi sẽ ký giấy tăng gấp đôi tiền phạt“. Đành im, hậm hực, chửi thề trong miệng..

Nói thế, để chứng minh rằng chả mấy ai ưa Cảnh sát. Và những vụ biểu tình bạo động, chống kỳ thị chủng tộc, do đảng K-Rats, BLM, Antifa, và Tàu Cộng giật dây, cốt đánh phá đương kim tổng thống Trump, trong mùa bầu cử 3 tháng 11 năm nay. Không ưa Cảnh sát, đúng, nhưng dẹp bỏ họ, là sai vô cùng.

Riêng vấn đề kỳ thị chủng tộc, thì nước nào cũng có. Xin những anh An Nam, đa số là trí thức khoa bảng, đang sống ở các nước đó, hãy mở óc ra, đừng lợi dụng chuyện George Floyd, mà chĩa mỏ qua nước Mỹ để chê bai tụi này, nhất là hùa chửi hôi ông Trump, một cách bá láp.

NLGO xin gửi lại bài viết về “Chuyện dài kỳ thị” đã cũ trên hai năm.

CHUYỆN DÀI KỲ THỊ

người lính già oregon

       Những nhận xét về người Mỹ, Việt Nam hay Tây, hay Tàu phần lớn dựa trên tài liệu, sách vở. Mà sách vở thì thay đổi theo thời gian, hoàn cảnh, kinh nghiệm, thực tế. Ví dụ, bài viết nổi tiếng “An Nam ta gì cũng cười” của cụ Nguyễn Văn Vĩnh trong Đông Dương Tạp Chí, cách đây gần một thế kỷ, bây giờ đâu còn thích hợp với tình trạng của người dân trong nước đang khổ đau dưới ách thống trị của Coco Việt Cộng, hay ngoài nước ngày cày hai jobs, thì làm sao mà cười cho nổi?

       Chưa kể thành kiến, cảm tính của những nghiên cứu gia đối với các đối tượng mà họ không mấy ưa. Từ thành kiến đến kỳ thị mấy hồi. Bọn Tàu Phù xâm lược, từ thời Hai Bà Trưng cho đến hôm nay, nhất là hôm nay, đã không bao giờ khen người Việt, trái lại còn xem như kẻ thù man di mọi rợ. Ví dụ nữ anh hùng dân tộc Triệu Thị Trinh, bị chúng gọi xách mé là Triệu Ẩu, và miệt thị là một người xấu xí có “vú dài ba thước”, vậy mà sách vở của ta vẫn lặp lại y chang và tin như thế. Ngày nay, bọn lãnh đạo VC tự phong bán nước, Nguyễn Phú Trọng, Trần Đại Quang, Nguyen Xuân Phúc… bị Tập Cận Bình và đồng bọn khinh bỉ hơn cả chó ngựa. Đến cả anh Lọ Obozo, tổng thống xứ Cờ Hoa hùng mạnh gốc Kenya, năm nào còn bị hắn bắt chui xuống cửa hậu máy bay, mà anh chàng cũng ngoan ngoãn tuân theo, mới chết chứ! Chả bù với cụ Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi của Việt Nam ta, một danh nho đời Trần, cách đây năm thế kỷ, người thấp bé, khi đi sứ sang Tàu, bị chúng nó bắt chui qua lỗ chó. Cụ bèn mắng, đại khái rằng: “Ta đi sứ sang một xứ của người, chứ không phải của chó, mà sao ta phải đi qua lối dành cho chó?”, khiến chúng bẽ mặt, phải mở cửa rước cụ vào.

       Nói thêm về anh Lọ, sau khi gập đôi người trước vua chúa các nước, và vái tứ phương để xin lỗi bá tánh khắp thế giới, sau khi bị Tập cận Bình làm nhục, Obozo mặc cảm, trả thù các nhân viên cộng sự da trắng, kể cả bộ trưởng, bằng cách gác hai chân lên bàn làm việc, trong khi các anh này đứng khúm núm chung quanh. Kỳ thị ngược?

      Cũng vậy, hồi còn Tây đô hộ, trong sách giáo khoa cho những học sinh trường Pháp, vào thập niên 50, có đăng hình một cô gái, hình như người Thượng, đen thui, cục mịch, và ghi chú một cách mất dạy: “une belle jeune fille Annamite de Ha Noi” (một thiếu nữ đẹp Hà Nội).Thật là thực dân khốn nạn.

      Ngược lại, người An Nam ta cũng là tổ sư kỳ thị. Ví dụ, các vua triều Nguyễn sau Gia Long gọi Tây thực dân là “bạch quỷ”. Câu ca dao ám chỉ việc công chúa Trần Huyền Trân bị gả cho Chế Mân, vua nước Chiêm Thành, “Tiếc thay cây quế giữa rừng / Để cho thằng Mán thằng Mường nó leo”, nếu không là kỳ thị, thì là cái gì vào đây, hả Trời? Ghét, hay khinh ai, người mình, nói chung, có tật gọi họ bằng thằng  (hay con) tuốt luốt: thằng Chệt, thằng Tây, thằng Mẽo, thằng Thượng, thằng Chàm, con Mên (Miên), con Lèo (Lào), con Mọi. Sau 1975, thằng VC răng đen mã tấu đã mở hết công xuất để chửi thằng Diệm, thằng Thiệu, thằng Kỳ, thằng Ngụy, thằng Kennedy, thằng Johnson, thằng Pol Pot…

      Ngoài ra, tại Mỹ, bây giờ, ai cũng lo ngại không dám nêu hết cái xấu, cái man rợ, ví dụ của đám radical Muslims quá khích, vì sợ có thể ăn bom hay chặt đầu. Cả về từ ngữ, người Mỹ rất kỵ chữ black khi nói về dân da đen, và thay bằng African-American, nghe chả ra sao cả. Chữ negro (nègre trong tiếng Pháp)thì càng phạm thượng hơn. Chữ negro, thực ra, bắt nguồn từ tĩnh từ Latin, nigger, nguyên thủy chỉ có nghĩa đen là đen, được dùng tại Mỹ từ khuya, kể cả thời Martin Luther King còn tranh đấu cho quyền của người nô lệ Phi Châu. Sau này nó mới hàm nghĩa khinh bỉ và làm người ta lo sợ. Rồi nữa, đen hay trắng cũng là màu, đẹp xấu tùy người đối diện, nhưng tại sao gọi white thì OK, mà black thì không? Chữ nghĩa, cũng như súng đạn, tự nó vô tội. Chỉ những người dùng một cách điên khùng, ngu xuẩn, hoặc với tà ý mới gây ra rắc rối, hoặc thảm kịch. Nhưng không vì những cá nhân này mà cấm đoán công dân mua súng hoặc dùng chữ black, negro. Hay, để mở ngoặc lớn, chữ yellow, vàng, chỉ dân Á Châu, đặc biệt Nhật. Trước 1975, quả vậy, một quyển sách của Austin de Croze, có tựa đề Le péril jaune et le Japon, Paris, 1904, bàn về cuộc chiến tranh Nga-Nhật, trong đó Nhật được xem là một sức mạnh và một mối nguy hiểm mới.

       Người Mỹ nói chung cũng bị kỳ thị và gọi là “Yankee” (chỉ binh lính của Union trong thời nội chiến), hay “Ah! ces Ricains” bởi những người Pháp bài Mỹ, cũng giống như chính những người Pháp này bị gọi là “Gaulois” (từ thời nước Pháp bị đế quốc La Mã chiếm đóng và mang tên Gallia, La Gaule, có họ hàng với gallus, con gà trống) hay “frog” (vì cái tật khoái nhậu thịt ếch) vậy. Mỹ trắng bị đặt nickname là “honkie”. Người Mỹ nào kỳ thị thì bị gọi là “redneck” (cổ đỏ, tiếng lóng trước kia dùng để chỉ những trại chủ Miền Nam đối xử hà khắc với nô lệ). Mễ Lậu vượt tường, là “wetneck” (cổ ướt, vì mệt nhọc, chảy mồ hôi?), Mỹ Vàng, An Nam, có tên là “gook” (chữ được chế ra bởi lính Mỹ tại VN từ chữ “goo”, chất dơ bẩn, bùn lầy?), Nhật, là “Jap”, Tàu, là “Chink”, Tàu Cộng, là “Chicom” v.v…

      Lại xin mở thêm một ngoặc kép. Những ông Mỹ lấy vợ An Nam thì bố bảo không dám chê dân An Nam và nước mắm. Tỷ như anh chàng thượng nghị sĩ  Dân Chủ Jim Webbs, trước kia làm bộ trưởng, thứ trưởng gì đó có bao giờ ngó ngàng gì đến đám Việt Kiều thiểu số đâu,  Năm 2016, ngấp nghé ra ứng cử tổng thống, vì nhu cầu hốt phiếu và có lẽ bị bà vợ Việt véo đùi, nên cũng phải tỏ ra ta đây hòa đồng với người Việt quốc gia tỵ nạn, tuyên bố chống Cộng cùng mình.

Chỉ có phe ta mới biết rõ phe mình. Cả tốt lẫn xấu. Cũng như Mỹ biết rõ Mỹ, Tây biết rõ Tây, Tàu biết rõ Tàu… một cách cụ thể, mà không cần đọc làm chi tài liệu vớ vẩn của những nhà nghiên cứu ngoại quốc.

1) Làm thế nào để biết đó là nhà người An Nam?

      Tôi có một người bạn mần nghề đi dụ người ta mua nhà, bán nhà, mà văn chương trữ tình gọi là chuyên viên địa ốc. Một hôm ghé nhà tôi chơi. Chợt nhìn thấy một căn nhà bên kia đường, bèn nói:

     – Tôi cá với anh nhà đó là của một người Việt Nam.

       Tôi ngạc nhiên:

      – Ủa, sao hay vậy cha? Đúng là nhà của một gia đình đồng hương ta…

       Anh ta vênh mặt lên, hả hê:

      – Nghề của chàng mà! Hễ thấy trước nhà nào có một hay hai cái xe Toyota đời mới, cáu cạnh, nếu bự càng chắc ăn hơn, và trước cửa nhà một đống giày dép thì nếu không phải là nhà Việt Nam ta thì cứ mang đầu tôi ra chặt.

      Từ đó, thỉnh thoảng buổi chiều đi bộ tập thể dục trong xóm, tôi cũng chú ý nhìn một vài nhà có xe Toyota và một đống giày dép trước cửa… Lại thêm tiếng nhạc rền rỉ lê thê như có đám ma và giọng hát nhão nhoét của Chế Linh hay Thanh Tuyền xông ra, cùng với mùi xào tỏi với nước mắm từ cái bếp trong garage mở cửa hôi rình điếc mũi, tôi không khỏi thầm thán phục anh bạn chuyên dụ bán nhà có con mắt tinh đời.

      Hoặc nữa, nếu thấy khách đến nhà ai, mà được chủ nhà dẫn vào bằng cửa garage, thay vì cửa chính, thì chém chết tôi cũng cả quyết đó là nhà của một đồng hương An Nam thứ thiệt.

2) Người Mỹ xấu xí, nghĩa đen:

      Người Mỹ mà tôi muốn nói ở đây không phải là nhân vật Homer Atkins trong quyển tiểu thuyết sặc mùi chính trị The Ugly American của Eugene Burdick và William Lederer viết năm 1958 và đã được quay thành phim năm 1963 với Marlon Brando. Mà là những ông Mỹ già trong phòng gym Cascade 205 Portland của tôi. Từ khi về hưu, bị bác sĩ hăm dọa, bảo sẽ chết sớm nếu không uống rượu vang và không tập thể dục, mỗi ngày tôi đành phải đến tập khoảng một tiếng rưỡi. Phòng tập rộng thênh thang, có hơn 100 dụng cụ, một hồ bơi lớn, và một phòng tập tạ và tập Tai Chi. Tập khách, hay khách tập, đa số là dân Mỹ trắng trên sáu, bảy bó như tôi, và, cũng như tôi, chắc đã về hưu, hoặc thất nghiệp, và cũng sợ chết.. Có cụ mặt mũi hồng hào, trông oai vệ, không bác sĩ thì cũng luật sư, giáo sư, tiến sĩ, nha sĩ, dược sĩ etc. Có vài ông bà Tàu, lúc nào cũng ồn ào, gọi nhau ơi ới, mặc dù có thông báo nhắc không được nói chuyện lớn.

      Có hai phòng vệ sinh, tắm rửa, và thay đồ (locker room) kế cận nhau, một Nam, một Nữ, rất rộng, có hai mũi tên to tổ bố nhắc nhở đừng ai cố tình đi lộn. Trước và sau mỗi buổi tập, tôi phải vào khu Nam, dĩ nhiên, hai lần, để rửa tay, thay giày và quần áo tập. Và nơi đây, phải hai lần đối diện với sự thật trần truồng (the naked truth / la vérité nue) –hoàn toàn theo đúng nghĩa đen– của các cụ ông, lúc nào cũng dập dìu, vào ra, như đi hội chợ Tết Cộng đồng, “vô tư” nói chuyện om sòm trong khi tất cả đều trần như nhộng, tồng ngồng, trên răng dưới lắc lư hai quả lựu đạncàng về già càng bự tổ chảng. Có cụ tắm gội, phải trần truồng, thì không nói làm chi. Có cụ vào trong đó cạo râu, đánh răng, khạc nhổ, sấy tóc, chắc muốn đỡ tốn tiền nước, tiền điện ở nhà, hoặc tiết kiệm thì giờ, cũng thông cảm được. Nhưng có cụ vừa tắm xong, còn đang lau mình mẩy, hoặc đôi khi đang thay đồ, cứ để nguyên y phục Adam đi vòng vòng kiếm người quen, cũng đang trong tình trạng trần truồng như nhộng, sà vào tán dóc, và cười rổn rảng, nhe cả hai hàm răng giả. Có vài anh Tàu già khú đế, và một anh bạn trẻ An Nam của tôi cũng có mặt trong cái đám hỗn tạp đó. Hóa ra, ở truồng cũng là một căn bệnh hay lây.

       Phần tôi, ngày đầu còn tò mò liếc qua cho biết sự tình, lâu ngày phát ngán, vào lẹ, rồi vội vàng chuồn ra ngay. Vì thấy các cụ hành nghề người mẫu, triển lãm thân thể, và của nợ, mà ớn đến tận óc. Các cụ  ugly, xấu xí thật (theo nghĩa đen thui), bụng như thùng nước phở xe lửa, búng đâu ra mỡ đó, mông teo, vú xệ. Rồi một dàn súng cá nhân, nhắm vào nhau, hoặc vào tôi, loại súng dành riêng cho những tên phản chiến, peaceniks, hạng gộc, cỡ Jane Fonda, Tom Hayden, Bob Dylan hay John Kerry và Co, nghĩa là ngưng bắn, đồng loạt chĩa xuống sàn nhà. Có cụ còn thẹn thùng, rụt đầu ngoẹo cổ, làm bộ em chã, em chã, trơ trọi, không cây lá ngụy trang, trông cực kỳ thảm não. Các cụ càng lớn tuổi thì súng càng có hình dáng tân chế, hiện đại, nghĩa là nhỏ xíu, nòng cụt ngủn, giống như cây Colt 45 mới mua của tôi, không biết bắn có chết thằng VC nào không.

       Ấy là tôi chưa nói đến việc vài cụ có cái mông và cái lưng đầy ghẻ, mụt nào cũng đỏ bóng và “to đùng”. Trước kia, tập xong, tôi thường vào hồ bơi, vui sướng như cá gặp nước, ngoài ra còn được tắm kế bên vài em Mỹ nõn nà, mặc dù tay, chân, ngực, vai, đùi các em xăm đầy rồng rắn, xanh như da con thuồng luồng. Thế nhưng, một hôm, thấy hai cụ có cái lưng ghẻ trông rất “chất lượng”, rất “ấn tượng”, rất “hoành tráng” nhảy vào tắm chung, tôi thấy… hãi quá, và tự nhiên thấy nổi ngứa khắp người. Bèn dẹp cái vụ bơi, từ đó.

      Nói thế không có nghĩa tôi ngon lành hơn ai. Trái lại, cũng rệu rạo quá cỡ rồi. Nhưng từ lâu, tôi có một nguyên tắc bất biến: không thoát y nơi công cộng, kể cả khi còn khỏe, trẻ, và phong độ, ví dụ, tắm tại hồ nước tập thể ở quân trường Thủ Đức, hay sau này, tắm suối trong những trại cải tạo. Huống chi bây giờ, khi bóng đời nghiêng đổ và trăng lu xế nửa mái tình sầu (Huy Cận). Tục ngữ ta có câu: xấu che đẹp khoe.Đẹp cũng còn phải che, nói chi xấu. Hay là có che nó mới trở thành đẹp? Dưới cặp mắt ngu của tôi, thân thể người ta, kể cả tiên nữ, hay hoa hậu chân dài, nếu để nguyên si, trần trụi, sẽ không còn đẹp, mặc dù những ông văn sĩ, thi sĩ, triết gia, học giả hoặc thất tình, hoặc uẩn ức sinh lý, hoặc bất ngờ hồi xuân, ca tụng đó là tuyệt tác của Thượng Đế về mọi mặt. Còn tôi nghĩ khác: đẹp có nghĩa là phải bắt tôi tưởng tượng, phải gây mơ và gây mê, phải ru vào mộng mị. Không thể phô bày thực tế một cách lộ liễu, phũ phàng như các cụ Mỹ ở gym. Thực tế trần truồng chỉ chấp nhận trong phòng ngủ, phòng tắm, không ở những nơi công cộng. Tóm lại, phải hấp dẫn, quyến rũ, qua quần áo mặc vào luôn luôn, và cởi ra có lúc có nơi. Nắng Sài Gòn em đi cũng phải có áo lụa Hà Đông. Phải có áo em sứt chỉ đường tà hay qua cầu gió bay mới gợi chuyện yêu đương, hay chuyện trăm năm. Phải có em cười nâng tà áo đưa lên gió (Thế Lữ). Hay tôi thấy xiêm nghê nổi gió lùa(Xuân Diệu). Phải là người đẹp nhờ lụa / Lúa tốt nhờ phân, như một câu tục ngữ khác gợi nhắc. Tôi không hiểu cảm hứng của những họa sĩ vẽ tranh lõa thể bắt nguồn từ đâu, và cái đẹp hoàn toàn thể xác ấy nằm ở chỗ mô. Cho nên, tôi thích những bức vẽ madones của Botticelli và tranh đồng quê của Raffaello với những nàng thiếu nữ mặt hoa da phấn, tóc rẽ đường ngôi ở giữa, và áo quần chất chồng, kín mít, mặc vào và cởi ra, cũng phải tốn hơn một tiếng đồng hồ.

      Đời sống vợ chồng cũng thế. Tưởng lấy nhau rồi là xong, là lơi lỏng, không giữ gìn như thuở chờ đợi, ôi, thời gian rét lắm (Huy Cận) hay Chưa gặp em anh đã nghĩ rằng / Có nàng thiếu nữ đẹp như trăng (Đinh Hùng). Vì vậy mới dễ chán nhau và rồi xa nhau. Vì vậy mà những cặp uyên ương trẻ sống thử một thời gian với nhau thường bai bai nhau sớm. Gần đây, trên những tờ báo giấy nào cũng có mục phòng the phụ trách bởi những ông bà ăn tiền già, hưỡn quá, hoặc mất ngủ, và những câu trả lời của họ thường thường dựa trên những lý do vu vơ vu va vớ va vớ vẩn mà quên yếu tố chính yếu: buông thả quá, người ta sẽ nhàm chán. Đã lâu rổi, tôi được đọc cuốn sách về cuộc đời bà Jackie Kennedy, kể rằng mỗi khi vào toilette, bà mở hết các robinet nước, để làm át những thứ tiếng khác.

      Có lẽ cũng vì thế mà trong Kinh Thánh, sau khi Adam và Eve phạm tội, Chúa phạt hai người biết mắc cỡ, lấy lá che thân và đuổi ra khỏi vườn địa đàng. Bắt sống đời trần tục, nghĩa là mặc quần áo đường hoàng, vì Chúa biết quá tạo vật mà Người dựng nên, nếu cứ ở với nhau tồng ngồng suốt ngày, như hai con nhộng thế kia, thì còn gì hấp dẫn, còn gì hứng thú để thực hiện lời Chúa phán: hãy sinh sản ra loài người, nhiều như sao trên trời, như cát dưới biển?

3) Người Việt xấu xí, nghĩa bóng:

a) tại Oregon:

       Một buổi chiều, cô người quen đi làm về kẹt xe trên freeway, gọi điện thoại khẩn cấp nhờ tôi đi đón giùm đứa con học mẫu giáo ở trường gần nhà. Đến nơi, thấy dọc hai bên đường quanh trường, xe đậu kín mít, tôi phải bỏ xe tít mãi đàng xa. Đi bộ đến cổng bên hông trường, tôi thấy còn một khoảng cách trống hẹp giữa hai xe và một người đàn bà Việt Nam, xin gọi là tài xế không tên số 1, còn trẻ, đang cố gắng cho chiếc Toyota bự, dài, láng cón chen vào, mấy lượt mà không được. Chiếc xe sau, đang đậu, cũng loại Toyota bự và tài xế cũng là một phụ nữ Việt Nam, tạm gọi là tài xế không tên số 2,  tuổi sồn sồn, mặt hiền như sư tử đang ngái ngủ, sợ bị đụng bèn de một chút cho trống chỗ, nhưng chíếc Toyota  của cô số 1 kia dài quá cũng không thể vào được. Bà số 2 quay kính xuống bắt đầu quát, bằng tiếng Việt, tiếng mẹ ru từ lúc nằm nôi, rất êm ái: “Đồ cà chớn, dzô sao được mà dzô, bộ đui hả?”. Cô không tên số 1 vẫn cứ ráng, vì chuông trường reo rồi và không thể nhúc nhích đi đâu được nữa. Trên đường hai chiều, lưu thông bị tắt nghẽn, làm cô càng quýnh hơn. Phía sau xe bà không tên số 2 là hai chiếc khác, nên bà này không còn cách nào hơn là cho xe dọt ra luôn. Đi lên ngang hàng, bà không quên ngừng lại, giữa đường, nhìn chòng chọc vào mặt cô không tên số 1 thiếu điều ăn tươi nuốt sống, và hét lên, chửi, lần này bằng tiếng Đan Mạch, nguyên văn: “Bà mẹ mày, con ngựa! Chỗ chật mà mày cứ chen dzô. Ở đây là trường học, tao nhịn, ở chỗ khác tao xuống xe xé xác mày ra cho biết.” Tội nghiệp cô không tên số 1, cứ xin lỗi mãi, mà không biết lỗi gì.

       Nếu không thấy tận mắt, nghe tận tai, thì cho kẹo tôi cũng không dám kể chuyện này, vì sợ bị chửi là thằng cha già mất nết bịa chuyện nói xấu phụ nữ đồng hương yêu quý, con cháu của ông vua Lạc Long Quân và bà tiên nữ Âu Cơ.

b) tại Nha Trang:

     Năm 2006, mẹ mất, tôi về Nha Trang thọ tang gấp. Tại nghĩa trang, sau khi mộ mẹ được lấp xong, tôi, trong tư cách trưởng nam, thay mặt tang quyến nói đôi lời cám ơn cha chánh xứ và thân bằng quyến thuộc đã đi đưa tiễn. Ai nấy lộ vẻ ngạc nhiên. Một người bạn học cũ, sau đó, giải thích:

       – Văn hóa xã hội chủ nghĩa không có cái mục cám ơn và xin lỗi.

       –  ?

       – Người dân, nói chung, không mang ơn ai cả, ngoại trừ mang ơn Bác và Đảng. Cụ thể hơn, làm hay cho ai cái gì, đó là bổn phận của anh, không ơn nghĩa gì ráo. Còn xin lỗi? Còn lâu à. Xe đụng chết người, bỏ chạy luôn, hoặc nếu thấy chưa chết, cũng de lại cán cho chết luôn. Vì nạn nhân chết, họ chỉ bồi thường một lần là xong, còn bị thương, tàn tật, phải nuôi nạn nhân suốt đời, lỗ vốn nặng. Cây cầu đang xây bị sập, chết bao nhiêu người, nhưng lãnh đạo tỉnh bơ, không lên tiếng xin lỗi, nói chi từ chức.

     Cũng trong lần đó, tại Hòn Chồng gần nhà tôi, một phụ nữ khá lớn tuổi, vẻ lam lũ, cố gắng đẩy một chiếc xe ba gác chất đầy kẹo bánh lên dốc, mấy lần bị tuột và rớt đồ. Nhiều người đứng gần trông thấy, nhưng chỉ giương mắt ếch ngó. Đi ngang qua, tôi ngừng lại, đến bên phụ đẩy giùm cho chị ta. Xong xuôi, theo truyền thống xã hội chủ nghĩa cao quý, chị không nói cám ơn, dĩ nhiên, nhưng hỏi:

     – Ông ở nước ngoài dzìa?

     – Sao chị biết?

     – Chỉ người nước ngoài dzăng minh mới biết đẩy giùm xe cho người khác.

c) tại Paris:

     Còn nhớ năm 1987, lúc đang là sinh viên Ph.D và dạy tại University of Oregon, tôi vào một nhà hàng Việt Nam ở Paris 13. Trong tiệm có bốn cô tiếp viên đang tía lia đấu hót, cười giỡn với nhau. Hôm ấy, theo thói quen cố hữu, tôi ăn mặc cẩu thả, bụi đời, quần jeans, áo polo, giày ba ta, tất cả rất cũ kỹ. Liếc mắt thấy tôi, các cô vẫn tỉnh bơ, tiếp tục nói chuyện, không chào đón, hỏi han. Tôi vẫn không lên tiếng, ngồi yên, để xem sao. Đúng mười lăm phút sau, một cô bước tới, hỏi một cách cộc lốc:

       – Bộ ông ở đảo mới tới phải hôn?

       – Không, tôi từ Mỹ đến.

       Cô ngạc nhiên, hỏi tiếp:

       – Ủa, thiệt hả? Mà ông làm gì bên đó?

      Tôi điềm tĩnh, thành khẩn khai báo:

      – Vừa là sinh viên tiến sĩ vừa là giáo sư Pháp văn tại một đại học.

Cô khựng lại, vuốt ngực, làm như bị nghẹt thở, dòm kỹ tôi từ đầu tới chân xem tôi có phải là chuyên viên chất nổ không. Và hỏi thêm:

      – Ủa, mà sao anh không nói cho tụi em biết trước?

      – Không ai hỏi, làm sao tôi dám nói.

      Rồi oang oang, cô gọi ba đồng nghiệp:

      – Mấy chị ơi, lại đây coi anh sinh viên kiêm giáo sư từ Mỹ, thứ thiệt…

      Cả bốn cô xúm xít quanh tôi, hỏi đủ thứ chuyện về nước Mỹ, trừ câu hỏi tôi đang chờ đợi: ăn món gì? Một cô dụ khị:

      – Em nghe nói ở Mỹ sướng lắm. Tụi em được tàu Pháp dzớt phải qua Pháp cực quá. Làm tiền ít mà bị mấy thằng Tây và Dziệt kiều Tây qua trước kỳ thị, vì không gành (rành) tiếng Pháp. Tụi em mê qua Mỹ muốn chết. Hay là, em nói thiệt nghe, anh làm hôn thú với em, giả cũng đặng, gồi (rồi) anh đưa em qua đó sống nghe anh, gồi hạp mình tiến tới luôn, không hạp thì ô-gơ-voa, mất mát chi đâu…

4. Khi người Pháp kỳ thị:

      Người Pháp, tôi nhận xét, không kỳ thị, hoặc không kỳ thị nhiều, về màu da, sắc tộc, giới tính, giàu nghèo, sang hèn… cho bằng về ngôn ngữ, nghĩa là nếu anh nói tiếng Pháp không rành, không đúng văn phạm, không đúng accent Tây, thì xin mời anh đi chỗ khác chơi liền. Những ví dụ về điều này khá nhiều, nhưng bữa nay, tôi chỉ thuật lại hai chuyện nhỏ thôi.

a) tại gare de Lyon:

      Số là một anh bạn Mỹ của tôi tại Portland đến gare de Lyon, hỏi, bằng tiếng Pháp dĩ nhiên, một anh nhân viên phụ trách Customer Service (nhưng mặt mày khó chịu, như tất cả mọi anh công chức Tây trên đời), rằng mấy giờ chuyến TGV (tàu nhanh) đi Lyon sắp tới sẽ khởi hành. Tôi biết trình độ Pháp ngữ của anh ta cũng không đến nỗi tệ, nhưng anh Tây nọ không thèm ngẩng mặt lên dòm anh Mỹ kia, vẫn tiếp tục cúi xuống đọc báo, và lạnh lùng trả lời: “Ici, on n’ parle pas allemand” (ở đây người ta không nói tiếng Đức).

b) trên chuyến xe TGV đi Grenoble:

      Năm 1990, một hôm tôi đáp xe lửa từ Paris về l’Université de Grenoble, nơi tôi được học bổng theo học khóa tu nghiệp Sư phạm Pháp. Một bà già Pháp ngồi bên, thuộc loại giết giặc, mặt khó đăm đăm, thỉnh thoảng liếc nhìn tôi với vẻ khinh bỉ, không thèm che giấu, mặc dù tôi chả làm gì mất lòng bả. Gần đến Lyon, một nhân viên (contrôleur) đến kiểm vé từng người. Vé tôi có trục trặc gì đó, nên tôi phải giải thích một hồi với ông này, và bà già giết giặc chăm chú nghe. Sau đó, bà mới hỏi tôi:

      – Cậu từ đâu đến?

      – Từ Mỹ.

      – Vraiment? Ở Mỹ, mà cậu biết nói tiếng Pháp thông thạo vậy sao?

      Tôi bắt đầu nói phét, để chọc tức:

      – Chứ sao? Bên Mỹ, mọi người đều nói tiếng Pháp, và hay hơn tôi…

      Ngạc nhiên, bà la lớn:

      -Ô ciel! Mais c’est incroyable! Absolument fantastique! Mà cậu đi Grenoble để thăm ai vậy?

      Đến đây, tôi không nổ chơi nữa, phải nổ thật:

      -Tôi là giáo sư Pháp văn tại đại học Mỹ. Và đang tu nghiệp Sư phạm tại l’Université Stendhal III và ở nội trú trong trường.

      Cả hai chuyện trò rôm rả, và tôi thấy bà bỗng dễ thương chi lạ, một cách “đột xuất”. Đến ga Grenoble, thì tôi đã biết, qua bà, độ 98 phần trăm gia cảnh của bà: chồng tên André B., bà tên Claire, và đứa con gái duy nhất tên Catherine, có chồng, là Guillaume, ba con, là Jacques, Paul và Thèrèse, ở  Bordeaux. Cụ André là quản thủ thư viện Grenoble, về hưu đã trên mười năm, thèm nói tiếng Latin, bỏ lâu ngày quá sợ rỉ sét, bà mách, và mê thơ Horace lắm, mà không biết ai để nói cùng, may mà có cậu, chúng tôi mời cậu thỉnh thoảng đến chơi và dùng cơm nhé… blablabla…

      Từ đó, suốt chín tháng học ở Grenoble, tôi trở thành bạn tâm giao của gia đình B., và cứ mỗi hai tuần được họ mời đến nhà uống chùa cognac, ăn ké pâté gan ngỗng, rồi kể chuyện bên Mỹ cho cụ bà nghe và nói tiếng Latin với cụ ông.

c) Một trường hợp kỳ thị ngược:

    Một bữa cuối tuần, tôi mời cô bạn thân đồng khóa tu nghiệp đến từ Beyrouth (Liban), Alicia, ra phố Grenoble ăn phở, cốt giới thiệu các món Việt Nam. Tiệm có tên rất lãng mạn“Vent du Sud” (Gió Nam)lúc ấy ế khách, vắng hoe. Chủ tiệm là một anh Nam Kỳ rặt. Tôi không xem thực đơn, gọi ngay hai tô phở tái nạm. Anh ta đến bên, gãi tai, bỏ nhỏ:

     – Thưa anh, tiệm em chỉ có phở chín thôi.

     Tôi dễ dãi:

     – Cũng được, anh cho hai tô trung bình…

 Một lúc sau, anh trịnh trọng bưng ra hai tô trên một cái khay. Tôi lấy đũa trộn tô phở, thì thấy toàn là bún, loại bún ăn liền, không phải bún phở, lõng bõng nước lèo trong vắt, vài lát thịt bò chín nhừ. Không rau thơm, không ngò gai, không tương, không chanh, không ớt gì ráo. Tôi vụt nhớ đến tô hủ tiếu Nam Vang, gọi là chính cống, trong một tiệm ăn tại Marché Central, Phom-Penh, năm 1971, mà tôi có cảm tưởng như ăn mì gói trụng nước sôi, hay tô phở quốc doanh, quá dở, tại Hà Nội, năm 1983, dưới chế độ Xã Hội Chủ Nghĩa.

     Tôi gọi chủ tiệm, và khiếu nại, một cách nhẹ nhàng, bằng tiếng Việt, vì không muốn Alicia biết chuyện gì:

       – Thế này mà anh gọi là phở được sao?

 Anh ta lại gãi tai:

      – Xin anh thông cảm. Tiệm em nấu phở chủ yếu cho tụi Tây nó ăn. Tụi nó vui vẻ ăn, mà không than phiền gì cả, lại khen ngon nữa…

        Tôi ngắt lời anh ta, và nói, giọng mỉa mai:

      – Và tụi nó đi luôn, không bao giờ trở lại nữa, phải không? Anh cũng nên nhớ, thằng Tây nó đô hộ mình gần một trăm năm, nó biết đàn bà Việt Nam và phở Việt Nam còn rành hơn anh nữa kìa…

Portland, 19/3/2018
Người Lính Già Oregon

(Tiến sĩ Nguyễn Kim Quý)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

My Problem With BLM – Tâm Sự Của Một Cô Gái Trẻ Việt Nam

Trước phong trào biểu tình của người da đen với khẩu hiệu ” Black Lives Matter” trong đó có một số người Việt tham dự, thì một cô gái gốc Việt lại có một cái nhìn sâu sắc qua bài phân tích được thực hiện qua YouTube video nầy. Mời các bạn cùng xem:

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Tin Vui Cuối Tuần

Các con gái của bà Pelosi bị bắt vì tội xúi giục bạo loạn ở California

unnamed

Pelosi’s Daughters Arrested for Inciting Riots in California 

“Quả táo không rơi xa khỏi cây”
“The apple doesn’t fall far from the tree”

Táo không rơi xa cây là cụm từ thường được nói liên quan đến những đứa trẻ thể hiện phẩm chất hoặc tài năng tương tự như cha mẹ chúng, tương tự như câu ngạn ngữ “MẸ NÀO CON ĐÓ” của Việt Nam.

Trong trường hợp của gia đình Pelosi này, cả cây và trái táo rất mục nát không thể quay trở lại, vì chúng đại diện cho người Mẹ ác nhân Pelosi và 2 đứa con gái xấu xa của bà là Melissa và Daphne, dường như luôn vi phạm pháp luật. Lần này, họ đang kích động bạo loạn Antifa ở California.

► Điều này không có gì đáng ngạc nhiên, vì hai kẻ gây rối mới đây có rất nhiều tin tức đã cướp một cửa hàng rượu, trong số những hành động khác.

► Lần này, bộ đôi ác quỷ đã kích động bạo loạn bằng cách cung cấp những thùng gạch và cung cấp tiền mặt cho bất cứ ai ném chúng (gạch – brick) vào cửa sổ của các doanh nghiệp địa phương. Đây thực sự là một hành động ghê tởm.

► Cặp đôi quỷ dữ đã bị bắt bởi sĩ quan cảnh sát Joe Barron, người có lời phê bình về vụ việc như sau :

“Tôi không thể tin được, đó là những kẻ lại gây rối một lần nữa.. Tôi vừa bắt họ hai tuần trước. ..Đây là những gì xảy ra khi Mẹ Pelosi tiếp tục bảo lãnh chúng. Họ cần phải thối đít trong tù một thời gian và suy nghĩ về những gì họ đã làm.

Hy vọng rằng, những cáo buộc này có hiệu lực bởi vì giờ đây họ bị luật pháp buộc tội là những kẻ khủng bố. Tổng thống Trump sẽ chăm sóc họ.”

Chúng tôi hy vọng Donald Trump sẽ đưa những kẻ khủng bố Antifa này ra công lý. Họ là một nhóm được tổ chức thuần thục, và nếu họ được phép tiếp tục đường lối hung ác của họ thì nước Mỹ có thể bị phá hủy. Hãy tưởng tượng mọi người sẽ bị bọn Antifa giết. Chúng ta không thể để cho việc này xảy ra.

Ho Thanh Thai

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

‘Cường quốc hàng giả’ (ST)

‘Cường quốc hàng giả’

Từ điện thoại HiPhone, cà phê Sunbucks hay gà rán OFC, là những cái tên na ná với các thương hiệu nổi tiếng trên thế giới.  Những hình ảnh khôi hài dưới đây là ví dụ hùng hồn về khả năng “sáng tạo tuyệt vời” mà người Tàu cộng đã nghĩ ra để làm nhái hàng giả cho sản phẩm của mình. Nói là hàng nhái cũng đúng mà hàng giả cũng không sai.Nhìn 12 hình ảnh này mới thấy, Trung Quốc thực sự là ‘cường quốc hàng giả’ - ảnh 1

1- Điện thoại

Apple là thương hiệu mà Tàu cộng làm nhái nhiều nhất, hãng điện thoại iPhone Sơn Trại nhiều năm liền là cái tên quen thuộc được người tiêu dùng lựa chọn. Nếu iPhone của Apple gồm phiên bản thường là plus thì iPhone Sơn Trại có hẳn bản thường và bản mini.

Nhìn 12 hình ảnh này mới thấy, Trung Quốc thực sự là ‘cường quốc hàng giả’ - ảnh 2

Từ khi du nhập vào Tàu cộng, biểu tượng quả táo cắn dở đã trở nên lành lặn.

Nhìn 12 hình ảnh này mới thấy, Trung Quốc thực sự là ‘cường quốc hàng giả’ - ảnh 3

Thậm chí  Tàu cộng còn chế hắn sang iPears (quả lê).

2- Quần áo, giày dép

Không chỉ về kỹ nghệ điện tử, Tàu cộng còn sáng tạo hẳn những thương hiệu nổi tiếng độc nhất vô nhị mà chỉ đọc tên thôi đã khó nhằn rồi.

Nhìn 12 hình ảnh này mới thấy, Trung Quốc thực sự là ‘cường quốc hàng giả’ - ảnh 4Hãng giày nổi tiếng Nike chắc phải khóc thét khi thấy người “anh em cùng cha khác ông nội” Mike này rồi.

Nhìn 12 hình ảnh này mới thấy, Trung Quốc thực sự là ‘cường quốc hàng giả’ - ảnh 5Nkie cũng là sản phẩm nhái từ Nike. Nếu chỉ nhìn lướt qua thì rất khó để phân biệt thật giả.

Nhìn 12 hình ảnh này mới thấy, Trung Quốc thực sự là ‘cường quốc hàng giả’ - ảnh 6Mặc dù sinh sau đẻ muộn nhưng cái tên Calvim Klain có thể soán ngôi của Calvin Klein bất cứ lúc nào đấy.

Nhìn 12 hình ảnh này mới thấy, Trung Quốc thực sự là ‘cường quốc hàng giả’ - ảnh 7Từ bao giờ Adidas lại bị biến thành như vậy?

3- Xe

Không chỉ nhái các thương hiệu xe hơi đình đám như Ferraris, Bentleys, Mazdas and Minis, người Tàu cộng còn chế hẳn một loạt tên tuổi có tiếng lâu đời như Honda, Suzuki cho xe máy của mình. Dĩ nhiên những chiếc xe này có giá rất rẻ so với xe xịn và thu hút nhiều khách hàng đến mua.

Nhìn 12 hình ảnh này mới thấy, Trung Quốc thực sự là ‘cường quốc hàng giả’ - ảnh 8

Chỉ cần đổi thứ tự một vài mẫu tự là có hẳn một thương hiệu tinh chất như nước cất rồi.

Nhìn 12 hình ảnh này mới thấy, Trung Quốc thực sự là ‘cường quốc hàng giả’ - ảnh 9Honda thì trở thành Haoda, và Hongda, không biết có đi hao xăng không nhỉ?

4- Bia

Nhìn 12 hình ảnh này mới thấy, Trung Quốc thực sự là ‘cường quốc hàng giả’ - ảnh 10

Sản phẩm bia của Tàu cộng mang tên Heimekem – hao hao giống Heniken.

5- Dầu gội đầu

Nhìn 12 hình ảnh này mới thấy, Trung Quốc thực sự là ‘cường quốc hàng giả’ - ảnh 11Dầu gội Olay biến thành Okay!

6- Mèo Kitty

Nhìn 12 hình ảnh này mới thấy, Trung Quốc thực sự là ‘cường quốc hàng giả’ - ảnh 12Chú mèo nổi tiếng Hello Kitty chắc sẽ phải giật mình khi thấy anh em song sinh khác tên Hello Titty ở Tàu cộng này.

7- Kẹo Oreos

Nhìn 12 hình ảnh này mới thấy, Trung Quốc thực sự là ‘cường quốc hàng giả’ - ảnh 13

Không phải Oreos đâu nhé!

8- Bánh Pizza

Nhìn 12 hình ảnh này mới thấy, Trung Quốc thực sự là ‘cường quốc hàng giả’ - ảnh 14Cửa hàng Pizza Hut có “người anh em” Pizza Huh.

9- Kẹo Doubliemlnt

Nhìn 12 hình ảnh này mới thấy, Trung Quốc thực sự là ‘cường quốc hàng giả’ - ảnh 15Phiên bản kẹo cao su Doublemint thành Doubliemlnt không biết phát âm sao.

10- Hệ điều hành

Nhìn 12 hình ảnh này mới thấy, Trung Quốc thực sự là ‘cường quốc hàng giả’ - ảnh 16Hệ điều hành Windows bị làm nhái thành Binbows, người ta còn thêm hẳn tiếng Nhật vào để tạo sự khác biệt. Microsoft được hô biến thành Michaelsoft.

11- Gà rán

Nhìn 12 hình ảnh này mới thấy, Trung Quốc thực sự là ‘cường quốc hàng giả’ - ảnh 17Cửa hàng gà rán OFC với hình ảnh ông Barack Obama làm đại diện. OFC là viết tắt của Obama Fried Chicken. Còn KFC là viết tắt của Kentucky Fried Chicken.

12- Cà phê

Nhìn 12 hình ảnh này mới thấy, Trung Quốc thực sự là ‘cường quốc hàng giả’ - ảnh 18Còn đây là cà phê Sunbucks biến tấu từ cà phê Starbucks nổi tiếng của thế giới.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thời Kỳ Đồ Đểu_ ST

ĐỒ ĐỂU

Hắn đem gia đình sang du lịch Paris.

Khi hắn vừa tốt nghiệp Cử Nhân Văn Khoa thì miền Nam thay đổi chế độ, và mọi người trở thành thất nghiệp. Hắn may mắn thừa hưởng một miếng đất rất rộng ở ngay ngoại ô Saigon , hắn canh tác miếng đất đó, trồng rau quả, nuôi gà vịt, mở một quán cà phê nhỏ để sống qua ngày. Thì giờ rảnh rỗi hắn nghiên cứu về một môn học mà hắn gọi là môn “ngôn sử”.

Hắn nói ngôn sử tiếng Pháp là philologie, tôi chẳng hiểu gì cả. Hắn giải thích đó là môn học nghiên cứu lịch sử, cấu trúc và cách tạo thành của ngôn ngữ. Tôi vẫn mù tịt. Năm 1980, hắn nhờ tôi tìm mối bán nhà và đất lấy mười lượng vàng vượt biên. Tôi tìm không ra, và hắn ở lại. Không ngờ như thế mà lại may. Gần đây nhà đất vùn vụt lên giá, hắn bán một phần khu đất và trở thành triệu phú đô la. Hắn bảo tôi :

– Bôn ba không qua thời vận. Mày xông xáo như thế mà cuối cùng lại chẳng ra gì so với tao. Cái nhà mày hơi bị nhỏ đấy. Tao là một sản phẩm của tệ đoan xã hội. Chúng nó ăn hối lộ và buôn lậu, nhiều tiền bẩn quá phải mua nhà đất để tẩy, nhờ thế mà tao giàu sụ. Tao bán hơn năm ngàn mét đất được vài ngàn cây, sau khi lịch sự mất vài trăm cây.

– Lịch sự ?

– À, đó là một tiếng mới – hắn cười to. Bây giờ người ta không nói là đút lót hay đưa hối lộ nữa, xưa rồi ! Bây giờ người ta nói là “lịch sự”. Lịch sự trở thành một động từ. Làm cái gì cũng phải lịch sự mới xong; không biết lịch sự thì không sống được. Tao nhờ một thằng bạn lanh lẹ lịch sự giùm mới bán được miếng đất đấy. Thằng bạn nhờ đó được một trăm cây tiền lùi.

– Tiền lùi ?

– Đó cũng là một từ; mới nữa. “Lùi” có nghĩa là tiền mà kẻ được lịch sự bớt cho, còn gọi là tiền lại quả, cũng một tiếng thời thượng mới. Nó đ̣i năm trăm cây nhưng lùi cho một trăm cây.

Hắn tặng vợ tôi một cái túi xách tay Louis Vuiton và nói đó là là một túi mố. Hắn giải thích “mố” cũng là tiếng mới xuất hiện, dùng thay cho “thời trang”, hay “mốt” trước đây. Hắn cho tôi một sơ-mi lụa và nói đó là lụa thực chứ không phải lụa đểu.

Tôi hỏi lụa đểu là gì thì hắn phá lên cười :

– Mày lỗi thời quá rồi.. Bây giờ trong nước người ta không nói là “giả” nữa mà nói là “đểu”. Hàng đểu, bằng đểu, rượu đểu, thuốc đểu.

Tôi, sực nhớ ra hắn là một nhà ngôn sử, bèn hỏi hắn:

– Thế mày nghĩ gì về những từ mới này ?

Hắn bỗng trở thành nghiêm trang, trầm mặc một lúc rồi nói :

– Ngôn ngữ của dân tộc nào cũng gắn liền với lịch sử. Cái gì thường trực và lâu dài cũng trở thành ám ảnh rồi đi vào ngôn ngữ. Mày thử xem, ngôn ngữ của nước nào cũng xoay quanh hai từ “có” và “là”, être et avoir, to be and to have.

Người Việt thì không có gì cả mà cũng chẳng là gì cả, chỉ có cái thân phận nô lệ, bị bóc lột và đói triền miên, vì thế mà động từ căn bản của tiếng Việt là “ăn”.

Thắng bại thì gọi là ăn thua, thằng nào thắng thì có ăn, thằng nào thua thì đói; sinh hoạt nghề nghiệp thì gọi là làm ăn, vợ chồng ăn ở, ăn nằm với nhau, nói chuyện là ăn nói, rồi ăn ý, ăn ảnh, ăn khớp… Ngay cả lúc chửi nhau cũng cho ăn cái này cái kia, rủa nhau là đồ ăn mày, ăn nhặt, ăn cắp, ăn giật. Cái gì cũng ăn cả vì đói quanh năm, lúc nào cũng bị miếng ăn ám ảnh.

Bây giờ cũng thế, cái gì cũng đểu cáng cả. Chính quyền đểu, Nhà Nước đểu, nhà trường đểu… Cái gì cũng đểu cả nên đểu hiện diện một cách trấn áp qua ngôn ngữ.

Hắn dừng lại một lúc rồi nói tiếp :

– Nhân loại tiến triển qua các thời kỳ đồ đá, đồ đồng, đồ sắt. Chúng ta còn có thời kỳ đồ đểu. Nước mình đang ở thời kỳ đồ đểu.

ST (https://tuikhoncuatoi.wordpress.com)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Tượng 4 TT tại Mount Rushmore có nguy cơ bị phá hoại ?

Image may contain: 2 people, sky, mountain, cloud, outdoor and nature

(DĐTC): Bốn ông tổng thống George Washington, Thomas Jefferson, Theodore Roosevelt và Abraham Lincoln được tạc tượng trên núi tại Mount Rushmore National Memorial (Đài Tưởng Niệm Quốc Gia Núi Rushmore) tiểu bang South Dakota, một địa điểm du lịch rất nổi tiếng đang bị tụi tả, bọn tà Antifa, BLM, 4T, Lừa chỉ trích, kéo đổ tượng đài ở các thành phố và tiểu bang do Lừa cầm quyền. Dùng chiêu bài kỳ thị vớ vẩn, bọn khốn nạn (xin lỗi, không còn từ nào nhẹ hơn) đang đánh thẳng vào các biểu tượng của những giá trị nền móng Hoa Kỳ. Chúng muốn lật đổ những gì mà người Mỹ trân trọng, bảo vệ, coi là thiêng liêng: quốc gia, nền độc lập, sự phát triển, quyền tự do, sự bình đẳng.

Tại sao bốn vị tổng thống này được chọn tạc tượng tại Mount Rushmore National Memorial?

https://www.nps.gov/moru/le

Việc tạc tượng này kéo dài 14 năm (October 4, 1927 – October 31, 1941), bắt đầu dưới thời tổng thống thứ 30, TT Calvin Coolidge. Tại sao lại chọn 4 vị tổng thống này trong 30 vị tổng thống tính đến lúc đó? Đây là câu trả lời ngắn gọn:

1. George Washington là vị tướng lãnh đã chỉ huy cuộc chiến tranh cách mạng giành độc lập American Revolutionary War (1775–1783), là tổng thống đầu tiên và là người đặt nền móng dân chủ theo thể chế chính phủ cộng hòa cho nước Mỹ và cho các nước khác noi theo. Tất cả các quốc gia trên thế giới lúc đó đều theo thể chế quân chủ. Cuộc Cách Mạng Mỹ đã gợi hứng cho Cuộc Cách Mạng Pháp (1789-1799) bãi bỏ thể chế quân chủ ở Âu Châu. Tổng thống George Washington tượng trưng cho sự khai sinh của quốc gia Hoa Kỳ.

2. Thomas Jefferson là cha đẻ Bản Tuyên Ngôn Độc Lập và là tổng thống thứ ba của Hoa Kỳ. Bản Tuyên Ngôn Độc Lập là văn kiện quan trọng đầu tiên của quốc gia mới khai sinh và là nguồn cảm hứng cho tất cả các thể chế dân chủ trên thế giới với những ý tưởng như “mọi người được tạo dựng bình đẳng, Tạo Hóa đã ban cho họ những quyền bất khả nhượng, trong đó có quyền được sống, được tự do và mưu cầu hạnh phúc.” TT Thomas Jefferson là người đã tăng gấp đôi diện tích nước Mỹ lúc đó bằng việc mua lại Lãnh Thổ Louisiana từ nước Pháp (1803). Ông tượng trưng cho sự tăng trưởng của Hoa Kỳ.

3. Theodore Roosevelt là tổng thống thứ 26 của Hoa Kỳ, đã dẫn đưa Hoa Kỳ bước vào thời kỳ phát triển kinh tế mau lẹ đầu thế kỷ 20. Ông là nhân vật chính trong việc giúp nước Panama giành độc lập, quyền xây dựng và điều hành vô hạn định Kinh đào Panama, cuộc thương thuyết với nước Pháp trong việc mua lại công trình Kinh đào Panama đã khởi công xây dựng mất 13 năm (1881–1894) và bị đình chỉ 10 năm (1894-1904). Sau đó, Hoa Kỳ tiếp tục xây dựng 10 năm nữa và hoàn thành năm 1914. Kinh đào Panama nối liền Đại Tây Dương và Ấn Độ Dương, rất quan trọng trong việc vận chuyển hàng hóa. TT Theodore Roosevelt còn là người phá bỏ sự độc quyền của các công ty tài chính, thương mại để bênh vực quyền lơi thường dân lao động. Ông tượng trưng cho sự phát triển của Hoa Kỳ.

https://en.wikipedia.org/wi

4. Abraham Lincoln là tổng thống thứ 16 và là tổng thống trong Cuộc Nội Chiến Nam-Bắc (Civil War) của Hoa Kỳ. Ông là linh hồn trong cuộc chiến đấu bảo vệ sự hiệp nhất của quốc gia và sự giải phóng nô lệ. Cuộc Nội Chiến kéo dài 4 năm (1861-1865). Liên minh các Tiểu bang Miền Bắc (The Union) muốn giữ sự hợp nhất Liên Bang giữa các tiểu bang trong khi Liên minh các Tiểu bang Miền Nam (The Confederate) muốn tách rời để tạo ra một quốc gia mới. Nguyên nhân cuộc chiến là Miền Bắc muốn bãi bỏ chế độ nô lệ cho người da đen và Miền Nam muốn giữ nó. TT Abraham Lincoln đã nói: “there shall no longer be a doubt that all men are created free and equal – sẽ không còn sự nghi ngờ gì nữa rằng mọi người được sinh ra tự do và bình đẳng.” The Union đã thắng The Confederate, và sự toàn vẹn lãnh thổ đã được duy trì. TT Abraham Lincoln tượng trưng cho sự giữ gìn, bảo tồn nước Mỹ.

Bọn tà, bọn tả đang chống lại nước Mỹ, khuấy đông sự kỳ thị để đánh phá. Chúng đang lật đổ các biểu tượng mà người Mỹ trân trọng: các biểu tượng quốc gia, lịch sử, tôn giáo. Chúng đốt cờ Mỹ và giày đạp cờ Mỹ dưới chân trong khi giương cao cờ Cộng Sản, Antifa, BLM. Chúng lật đổ tượng, xóa tên đường, trường học mang tên các danh nhân lịch sử, và dựng lên các biểu tượng, “danh nhân” của chúng như George Floyd. Chúng phá hủy biểu tượng Thánh Giá của Ki-tô Giáo và dựng tượng quỷ vương Satan. Nếu bọn tà, bọn tả thống trị nước Mỹ, chúng sẽ đem đại bác ra bắn phá tan nát Mount Rushmore National Memorial y như quân khủng bố Hồi Giáo Taliban đã phá hủy hai tượng Phật cổ xưa và lớn nhất thế giới năm 2001. Bọn tà, bọn tả Antifa, BLM, 4T, và Lừa thường lớn họng rêu rao tình yêu thương, sự đa dạng, lòng khoan dung, chấp nhận khác biệt, v.v… nhưng trong thực tế, chúng đã chứng minh sự giả dối khốn nạn qua những hành động biểu lộ sợ căm ghét, tính độc tôn, bất khoan nhượng, bắt mọi người phải theo ý chúng, v.v… Một bọn đểu cáng, lưỡi rắn uốn éo y như lưỡi bọn CS.

(Trích từ Diễn Đàn Trái Chiều của Vũ Linh)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Barrack Obama, Ông là ai ?_GS Lê Đại Tường

Ông Obama công khai chỉ trích công tác ứng phó Covid-19 của Mỹ ...BARRACK OBAMA, ÔNG LÀ AI ?

GS Lê Đại Tường

Tôi viết tựa đề trên: Barrack Obama, Ông là ai ?  ; cũng có chủ ý nêu được sự khác biệt giữa cựu TT Obama và TT đương nhiệm Trump.
Trước hết, tôi xin được tóm tắt những điểm nổi bật trong bài viết “Kẻ Thù Trong Hàng Ngũ Chúng Ta” (Ktthnct), bài của Bs Charles Krauthammer được Tường Giang chuyển ngữ:
– Lần đầu tiên trong lịch sử nước Mỹ có một cựu TT (Obama) lại thành lập một tổ chức có tên Organization for Action” ( OFA ) “Dàn Đội Ngũ để Hành Độnggồm một lực lượng hùng hậu có trên 30 ngàn hội viên có khả năng phá vỡ những gì mà Tổng Thống đương nhiệm của chúng ta đang cố gắng làm cho xứ sở này. Tổ chức này đi ngược lại truyền thống Dân Chủ của chúng ta và là một chiến dịch nhằm phá đổ cách mà chúng ta điều hành một xứ sở có pháp quyền.
– Thay vì như các vị TT tiền nhiệm, khi trao quyền cho người kế nhiệm, lẽ ra vị cựu TT sẽ đem những kinh nghiệm, những khó khăn trải qua để cố vấn, giúp cho người kế nhiệm tiếp tục đối phó, vượt qua được những khó khăn sẽ gặp phải trong giai đoạn đầu điều hành công việc quá lớn lao; nhưng ngược lại , cựu TT Obama lại điều khiển chiến luợc cho tổ chức OFA để chống phá chính phủ của TT Trump: như chúng ta đã thấy, ngay từ ngày đầu giữa lễ nhậm chức đã có những cuộc biểu tình chống chính phủ, hàng ngũ thân tín trong FBI nằm trong Toà Bạch Ốc với âm mưu đảo chính, với những leaking news ngay trong Toà Bạch Ốc, và những toà án bị giật dây bởi thế lực chính trị;  đi tới những hội nghị có TT Trump để phá, hạ uy tín của TT Trump , v.v….
– Ông Paul Sperry viết cho tờ New York Post, nói rằng ” Tổ chức OFA sẽ đánh vào TT Trump ở bất cứ ngõ ngách nào ! Và ông cựu TT Obama sẽ điều khiển từ một bunker kiên cố chỉ cách Tòa Bạch Cung chừng 2 miles mà thôi ! ” Theo ông Sperry OFA là một đội ngũ với ngân sách chiến tranh (hơn 40 triệu dollars) và khoảng hơn 250 văn phòng trên toàn nước Mỹ …
Những chiến dịch, những hành động của OFA đã thực hiện ra sao; trong hơn hai năm qua, đa số những người trong chúng ta đã chứng kiến được những hành động, những thủ đoạn với mưu đồ, bóp méo sự thật để truất phế TT Trump: qua những hệ thống TTDC ; những cáo buộc đã không thành công của phe đảng đối lập và ngay cả nội đảng Cộng Hoà có những tên phản đảng, ma đầu chính trị. Nhưng sau hơn hai năm, TT Trump vẫn lẫm liệt vượt qua , phá tan được mọi âm mưu, mọi thủ đoạn cố tình triệt hạ Ông. Bản lãnh, khả năng xuất chúng của Ông Trump được dẫn chứng qua những việc làm ông đã thuc hiện rất vĩ đại cho đất nước Hoa Kỳ. Tôi không đi sâu vào vấn đề này, vì những điều này hiện nay đã có rất nhiều bài viết. Mục đích của tôi viết bài này là để đáp lại lời yêu cầu của một số bạn đã hỏi tôi: Tôi đã ngẫm và thấy được gì trong bài viết: Ktthnct?
Tôi xin trả lời: theo tôi, độc giả không chỉ nên hiểu và nghĩ rằng khi thành lập OFA thì  cựu TT Obama sẽ dùng chỉ để triệt hạ TT Trump. Chuyện thành lập được một tổ chức như vậy sẽ đòi hỏi khá nhiều năm với những mục đích đều phải được sắp đặt sẵn sàng để đi đến cái hiệu quả đạt đuợc chủ đích của người chủ mưu: cựu TT Barrack Obama. Rút ra từ những nhận xét trong quá khứ: người mà TT Obama sẽ và tin chắc ngôi vị TT thứ 45 của Hoa Kỳ sẽ phải là Hillary Clinton. Ông muốn lựa chọn Hillary, nên ông đã phải bỏ gần triệu dollars gọi là để giúp cho ông phó TT Joe Biden thoát cảnh phá sản, nhưng bù lại ông Biden sẽ đồng ý không ra ứng cử TT cho đảng DC để bà Hillary có quyền hợp pháp đại diện cho đảng DC tranh cử TT năm 2016; Obama đã săn sóc, che chở cho mọi việc làm bất chính của bà Clinton (những vụ huỷ email, vụ thông đồng bán vũ khí hạt nhân cho Nga, vụ xẩy đến cái chết của nhân viên và Đại sứ của Hoa Kỳ tại Benghazi / Libya, v.v…) Obama và vợ Michelle đã hết lòng đi vận động cử tri cho Hillary. Niềm tin chắc chắn Hillary sẽ đắc cử thể hiện trong những sự việc ngay buổi tối hôm bầu cử 8/11 trước khi có kết quả, thì trước đó đảng DC đã bỏ hơn 3 triệu bạc để sửa soạn làm lễ ăn mừng vị nữ Tổng Thống đầu tiên của Hợp Chủng Quốc; hơn 150,000 tuần báo Newsweek có đăng hình ảnh bà Hillary Clinton là TổngThống thứ 45 của Hoa kỳ đã đuợc phân phát truớc buổi sáng nghe tin thất cử;  báo cho rút lại không kịp vì báo đã được bán hết khắp nơi!
Vấn đề chúng ta sẽ tự hỏi là nếu TT Obama tin rằng Hillary thắng cử thì tại sao mà ông ta còn phải lo thành lập OFA ?  Hỏi thì chúng ta phải suy ngẫm để trả lời và trong câu trả lời đó: Obama lập ra OFA là để đe doạ, chính ra là để đối phó với Hillary, hơn là ông Trump. Và hiểu đuợc điều này, chúng ta mới nhận thấy được hết cái âm mưu , thủ đoạn đen tối nhất của Barrack Obama:

Sở dĩ khi nghĩ đến chuyện thành lập OFA lúc ấy ông Trump còn chưa xác định sẽ ra tranh cử, mà cho dù có tin ông Trump ra tranh cử, thì vào năm 2015 ông vẫn chỉ được coi như một anh trọc phú thích nổi tiếng mà chơi ngông, chứ không ai có thể tin ông Trump vốn không có một chút kinh nghiệm làm chính trị thì sao mà có thể sánh vai với 16 chính trị gia Cộng Hòa nổi tiếng để hòng đánh bại họ !  Huống chi bà Hillary Clinton, một người đầy kinh nghiệm chinh’ tri (8 năm Đệ Nhất Phu Nhân, 4 năm làm Thượng Nghị Sĩ, 4 năm làm Bộ Trưởng Ngoại Giao) lại thêm một đề mục rất hấp dẫn la` lấy đuợc hầu hết phiếu của cử tri nữ giới: họ sẽ hãnh diện khi có đuợc 1 nữ TT đầu tiên của Hoa Kỳ. Nhưng lý do nào mà cuu TT Obama muốn có bà Clinton thắng cử?
Vì Obama đã nắm được hết cái “TẨY” của bà Clinton. Bà Loretta Lynch, Bộ Trưởng Bộ Tư Pháp của TT Obama cùng một số những nhân viên thân tín FBI được gài để ghi giữ được những tì vết của bà Hillary. Bà càng có nhiều tội, càng được Obama bao che thì bà càng phải lệ thuộc vào Obama bấy nhiêu. Tuy nhiên, để cho vững niềm tin sẽ hoàn toàn chế ngự và phòng những chuyện phản phúc có thể xẩy ra, nên việc thành lập OFA là sự việc vẫn phải có.  Mục đích của Obama chắc mọi người đã hiểu: Obama sẽ tiếp tục điều hành nước Mỹ qua tên bù nhìn Hillary, hay nói đúng hơn Obama sẽ là một thứ Thái Thượng Hoàng có đủ quyền lực để bắt Hillary phải làm theo ý mình. Để có thể dễ dàng sai khiến Hillary,  nên Obama đã xây cả một bản doanh rất gần nơi toà Bạch Cung để tiện việc di chuyển cho việc hội họp, điều khiển … Tóm lại điều Obama muốn sẽ là vị TT của nước Mỹ mãn đời. Tôi dẫn lời trong phần cuối bài viết của Krauthammer để giải thích cái âm mưu, thủ đoạn của cựu TT Obama: “nếu Obama chưa làm đủ để phá hoại đất nước này trong 8 năm ngồi ở Bạch Cung, thì điều đang hiển hiện là những chương trình tương lai của ông ta đang phá vỡ nền móng mà Hoa Kỳ đã điều hành lý tưởng dân chủ pháp quyền trong 241 năm qua… nếu điều này không làm bạn sợ hãi, thì chúng ta đang ở trong tình trạng tệ hại hơn là những gì bạn biết. Vậy hãy làm phần vụ của mình… Bạn đã đọc những điều này ( xin mời bạn hãy đọc nguyên bản bài viết của tác giả mang số 190316 với chủ đề: Ktthnct đăng ngày 16/3/2019 trên bacaytruc.com) thì hãy chuyển tới những người đọc khác để cho họ biết những điều tệ hại mà tất cả chúng ta đều đối diện. Chúng ta đang mất dần cái xứ sở này, bởi chúng ta cúi đầu vâng theo những áp đặt tệ hại của đám thiên tả. Và chúng ta đã trở thành là một cái đích toàn hảo cho những làn tên của kẻ thù “.
Rất may chúng ta đã có một vị Tổng Thống đương thời rất vĩ đại:

TT Donald J. Trump đã là một cứu tinh của nước Mỹ. Ông đã phá vỡ những âm mưu và thủ đoạn của Obama.  Sau hơn hai năm , TT  Trump vừa phải đối phó với hiểm hoạ nội thù, vừa xây dựng, phục hồi quốc gia,  lại phải giải quyết trước đại hoạ xâm lăng, những mục tiêu của TC: Death by China.  Trong cuộc bỏ phiếu thăm dò dư luận trong quần chúng sau bài thông điệp của TT Trump trước lưỡng viện, thì qua các đài CNN , NBC, CBS … đã có kết quả 70/100 đã ủng hộ chính sách của TT Trump.   Điều này đủ cho thấy niềm tin của đa số quần chúng Hoa Kỳ tin tưởng vào sự lãnh đạo của TT Trump và âm mưu của cựu TT Obama đã hoàn toàn thất bại!

(Bài viết này riêng tặng anh Đỗ Bá Khoa, người đã khuyến khích và chia sẻ với tôi nhiều ý kiến để hoàn tất bài viết này.)

GS Lê Đại Tường

(19 / 3 / 2019)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

HAPPY FATHER’S DAY

 

 

download

PAPA by Paul Anka

Everyday my papa would work
To try to make ends meet
To see that we would eat
Keep those shoes upon my feet

Every night my papa would take me
And tuck me in my bed
Kiss me on my head
After all my prayers were said

And there were years
Of sadness and of tears
Through it all
Together we were strong
We were strong
The times were rough
But, Papa, he was tough
And, Mama, she stood beside him all along

Growing up with them was easy
Time just flew on by
The years began to fly
They aged but so did I

I could tell Mama wasn’t well
And Papa knew and deep down so did she, so did she
When she died
Papa broke down and cried
And all he could say was: “God, why her? Take me!”

Everyday he sat there sleeping in his rocking chair
He never went upstairs
All cause she wasn’t there
Then one day my Papa said:
“Son, I’m proud of how you’ve grown
He said, “Go make it on your own. And don’t worry, I’ll be O.K. alone.”

He said, “There are things that you must do, places you must see”
His eyes were sad as he…
As he said goodbye to me

Every time I kiss my children
Papa’s words ring true
He said: “Your children live through you
They’ll grow, They’ll leave you, too”

I remember every word my papa used to say
I kiss my kids and I pray that
They’ll think, think of me that way someday

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ