An American’s Point of View

Người chuyển: Tuyen Dinh

 

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

MỘT NGÀY, MỘT NĂM VÀ MỘT ĐỜI NGƯỜI

binh-an-550x367

🌹 Một ngày rất ngắn, ngắn đến mức chưa nắm được cái sáng sớm thì đã tới hoàng hôn.

🌹 Một năm thật ngắn, ngắn đến mức chưa kịp thưởng thức sắc màu đầu xuân thì đã tới sương thu.

🌹 Một cuộc đời rất ngắn, ngắn tới mức chưa kịp hưởng thụ những năm tháng đẹp thì người đã già rồi.

🌹 Luôn luôn đến quá nhanh mà hiểu ra thì quá muộn, cho nên chúng ta phải học cách trân trọng, trân trọng tình thân, tình bạn, tình đồng nghiệp, tình yêu, tình vợ chồng, tình phụ mẫu, tình đồng loại …

🌹 Vì một khi đã lướt qua , thì khó có thể gặp lại.

️ Sau 20 tuổi, thì đất khách và quê nhà giống nhau vì đi đến đâu cũng có thể thích ứng.

️ Sau 30 tuổi, thì ban ngày và ban đêm giống nhau vì mấy ngày mất ngủ cũng không sao.

️ Sau 40 tuổi, thì trình độ học vấn cao thấp giống nhau, học vấn thấp có khi kiếm tiền nhiều hơn.

️ Sau 50 tuổi, thì đẹp và xấu giống nhau vì lúc này có đẹp đến mấy cũng xuất hiện nếp nhăn và tàn nhang.

️ Sau 60 tuổi, thì làm quan lớn và quan bé giống nhau vì nghỉ hưu rồi cấp bậc giống nhau.

️ Sau 70 tuổi, thì nhà to và nhà nhỏ giống nhau vì xương khớp thoái hóa không thể đi được hết những không gian muốn đi.

️ Sau 80 tuổi, thì tiền nhiều và tiền ít giống nhau vì có tiêu cũng chẳng tiêu được bao nhiêu tiền.

️ Sau 90 tuổi, thì nam và nữ giống nhau vì không thể làm nổi chuyện ấy nữa.

️ Sau 100 tuổi, thì nằm và đứng giống nhau vì đứng dậy cũng chẳng biết làm gì.

👉 CUỘC ĐỜI CỦA BẠN VÀ TÔI LÀ NHƯ VẬY, KHÔNG KHÁC NHAU NHIỀU…

👉 NHÌN RA, HIỂU ĐƯỢC, THẤU HIỂU RỒI, CUỘC ĐỜI LÀ NHƯ THẾ …

👉 TRÂN TRỌNG NHỮNG THỨ ĐÃ CÓ VÀ ĐANG CÓ….

(Nguồn Facebook)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

KHẨU HIỆU_Ng. Thành Trung

Image result for khẩu hiệu cartoon

  • Nước Mỹ không có những khẩu hiệu như: “Hoa Kỳ muôn năm” hay: “Washington vĩ đại sống mãi trong sự nghiệp chúng ta”…, vậy mà vẫn là cường quốc số 1 thế giới, lớp lớp thế hệ người dân Mỹ suốt 243 năm qua vẫn yêu quý vị tổng thống đầu tiên của họ; Cũng không có “tinh thần ngày 1/5 bất diệt”, dù ngày quốc tế lao động sinh ra từ nơi đây; Không có gì là “bách chiến, bách thắng và vô địch muôn năm”, vì mọi thứ (kể cả chân lý) đều có thể thay đổi theo thời gian…

  • Singapore không cần khẩu hiệu: “Dân chủ, công bằng, văn minh” nhưng đất nước thịnh vượng, sạch đẹp, an bình, luật pháp nghiêm minh, tham nhũng gần như không tồn tại. Thủ Tướng Lý Quang Diệu được coi là người hùng, là ân nhân của đất nước này, nhưng đi khắp Singapore không có bất cứ tượng đài hay quảng trường nào mang tên ông…

  • Nhật không có phong trào: “Học tập và làm theo Nhật Hoàng”. Nhưng người dân trung thành và phụng sự Tổ Quốc hết mình; sống giản dị, nhân văn, có trách nhiệm, làm việc chăm chỉ đến lúc chết.

  • Pháp cũng không có: “Hoàng Đế Napoleon vĩ đại”, dù ông ta đã từng chinh phục cả châu Âu.

Đơn giản, vì tại các nước văn minh, việc ai nấy làm, họ coi đó là bổn phận đương nhiên vì lợi ích quốc gia; mọi thứ đều công khai, minh bạch, phân định rõ nghĩa vụ và trách nhiệm…, nên không cần những khẩu hiệu sáo rỗng, với lời lẽ đao to búa lớn, bịp bợm, mị dân. Họ nói ít, làm nhiều, giá trị của mỗi người được nhìn nhận qua kết quả công việc và đóng góp cụ thể cho xã hội. Đặc biệt, họ không có thói quen tự ca ngợi, tâng bốc lẫn nhau, mà ngôn ngữ hiện đại gọi là “tự sướng”… Khi qua đời, dù danh nhân, vĩ nhân đều không ồn ào, khoa trương, kể lể công trạng; nấm mồ của họ chẳng hơn dân thường bao nhiêu…Hình như là quy luật, ở những nơi càng dân chủ, văn minh, thịnh vượng thì khẩu hiệu lại càng ít.

Nguyễn Thành Trung

(Nguồn: tvvn.org)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Họp Mặt tại Bắc Cali. Chào đón chị Nguyễn thị Bông ghé thăm.

Các bạn ta ơi,
Ngày Chủ Nhật hôm qua, anh chị em đồng môn Khóa 1 vùng Bắc Cali đã về họp mặt tại tệ xá K1 Đinh Văn Hạp mừng đón phu nhân cố đồng môn K1 Nguyễn Ngọc Bé chị Nguyễn Thị Bông từ Oregon đến thăm San Jose do vợ chồng K1 Nguyễn Văn Vinh đưa đón. K1 Hạp tuyên bố lý do họp mặt và lời chào mừng thật thân thương đến chị Nguyễn Thị Bông với một tràng pháo tay nồng ấm từ vợ chồng K1 Đinh Văn Hạp, vợ chồng K1 Võ Quang Lâu, vợ chồng K1 Nguyễn Hữu Nhật , vợ chồng K1 Bửu Hồng , vợ chồng K1 Trần Quốc Nại , vợ chồng K1 Nguyễn Văn Vinh , vợ chồng K1 Huỳnh Minh Thanh , và K1 Phan Quang Nghiệp , K1 Nguyễn Hoài Ân , K1 Nguyễn Văn Hải. Rồi mọi người nâng chén chúc nhau sức khỏe và trò chuyện vui vẻ mãi đến 7.30PM mới lưu luyến chia tay hẹn ngày gặp lại.
TQN xin báo cáo.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

ĐI ĂN PHỞ_DODUYNGOC

Pho Dau(HNPD): Tui là tín đồ của Phở. Mà phải là Phở Bắc kia. Phở Hoà, Phở Lệ, Phở Phú Vương tui chê. Tui chỉ ăn Phở Dậu. Tui chơi Phở Dậu đã gần năm chục năm nay, từ hồi tui xấp xỉ hai mươi cho đến giờ đã gần bảy chục, chỉ gián đoạn mấy năm đi Tây. Cũng là loại tín đồ ngoan đạo đấy chứ.
Hồi xưa nó chưa gọi là Dậu. Hồi đó chỉ là một quán phở nhỏ lợp tôn, trên có chừa một khoảng trống lớn, nắng dọi vào làm thành một vệt ánh sáng mà mấy cha nhiếp ảnh rất mê. Luồng sáng dọi xuống trên người hai bà cụ với làn khói xanh từ bếp củi bay lên rất là nhiếp ảnh. Người bán là hai bà cụ già, nên tui gọi là Phở bà cụ. Ngày trước dân văn nghệ thường ăn sáng ở đây. Tui thường gặp hoạ sĩ Đinh Cường, Trịnh Cung, Đỗ Quang Em, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn….
Thời đó Ông Nguyễn Cao Kỳ đang làm quan to, cũng thường ghé ăn, cũng chẳng tiền hô hậu ủng gì, chỉ đi ăn với vợ là bà Tuyết Mai, có lúc đi với bạn, có khi đi một mình, nên giang hồ gọi là Phở Ông Kỳ. Ở ngoài sân có cây trứng cá, nên lại có người kêu là Phở cây trứng cá. Sau 75, khu này gọi là khu phố bốn nên gọi là Phở Khu phố bốn. Chủ nhân cho dựng bảng đặt tên là Phở Dậu. Hồi đó ở hẻm bên cũng có quán phở gà rất ngon, chủ là một bà sồn sồn người Bắc di cư tên Lan nên gọi là Phở Bà Lan. Gà ngon, nước phở ngọt đằm, khách cũng đông. Nhưng rồi bà mất vì bệnh, quán dẹp tiệm luôn.

Và bây giờ quán phở Dậu có thể gọi là quán phở đắt khách nhất của Sài Gòn. Khách cứ đông nườm nượp, nhất là ngày thứ bảy và chủ nhật. Kiếm chỗ ngồi hơi khó. Đúng là Phở Dậu giờ không còn ngon và có mùi vị như xưa, nhưng khách thì tăng lên bội phần.

Phở Dậu không có rau, chỉ có bát hành tây xắt mỏng. Cũng không có tương đen, chỉ có tương Bắc cay màu đỏ. Phở Dậu ngon nhờ nước. Nước phở ở đây trong và thanh, là nước hầm xương, những khúc xương dài lóc
hết thịt được đun từ hôm trước thoang thoáng mùi quế với hồi, nhạt thôi, tinh ý lắm mới ngửi thấy. Có thể cho điểm cao nhờ nước phở. Bánh cũng được, không nát, không dày quá. Thịt thì không ngon như ngày xưa, có lẽ bò bây giờ chất lượng không bằng. Lát nạm xảm không thấy chất thịt, vè vụn và dai. Ăn phở bò thì phải có gầu, nhưng gầu bây giờ trắng nhách, không có màu vàng như hồi xưa, miếng gầu ngày cũ nhai sần sật mà không dai, béo mà không ngậy, nhai miếng gẩu thấy sướng mồm. Giờ nhai gầu như nhai miếng thịt bị cắt ngược sớ, miếng gầu như kẹo cao su, chẳng thấy ngọt mà cứ nhờn nhợt trong miệng, đành phải nhả.
Nghe kể hồi mới di cư ở ngoài Bắc vào, gia đình này ở bên bến tắm ngựa ở Huỳnh Tịnh Của bây giờ, chưa biết làm ăn gì thì được một người quen dạy cho cách nấu phở. Sau đó dọn về xóm chuồng ngựa dưới dốc đường Công Lý gần Yên Đổ, sau mới về đây. Ông chủ bây giờ là đời thứ hai.
Nhân viên lo việc hầm xương, cứ bốn giờ sáng ông vào nêm nếm theo bí quyết của mẹ truyền lại. Ông bà chủ này buôn bán thế này mấy chục năm nay, khách khứa như thế, hẳn là giàu. Nhưng ông bà rất giản dị và gần gũi. Ông ra vào kiêm luôn việc điều hành xe cộ của khách. Ông này có trí nhớ rất đặc biệt. Khách đi xe máy chỉ ghé ăn vài lần là ông nhớ số xe. Chẳng sai bao giờ. Do tánh tình bình dân và gắn bó, vui vẻ với khách nên khách nào cũng quý ông. Khách ở xa về ông nhớ mặt, chuyện trò thân mật, khách quen lâu không ghé, ông hỏi thăm. Khách thích ghé quán vì phở ngon nhưng cũng ưa ghé vì cái tình giao hảo ấy.

Mấy chục năm ăn phở mỗi sáng ở đây, tui thành như người nhà. Hồi còn trẻ, khoẻ, ngày nào cũng ăn. Giờ có tuổi, lại bị Gout nên mỗi tuần chỉ ghé một hai lần. Có nhiều khi tui bỏ thuốc lá, nhưng cứ theo thói quen tui chưa ăn xong thì đã có người mang bao thuốc ba số để lên bàn, thế là rút một điếu. Ăn tô phở xong mà chưa có điếu thuốc cũng chưa gọi là hoàn tất bữa ăn. Thế là hút. Hê..hê thành ra mang tiếng bỏ thuốc lá cũng vài chục lần mà không bỏ được. Ăn lâu năm nên cũng quen mặt nhiều khách cũng ăn thường xuyên giống tui. Gặp nhau cười chào mà chẳng biết tên gì. Mà cũng lạ lắm nghe. Khách ăn thường xuyên cũng thường chọn một chỗ thường xuyên, đôi khi chỉ xê xích vài chiếc ghế. Khách ngồi ngoài sân thì luôn luôn ngồi ngoài sân. Khách ngồi gian giữa cũng luôn ngồi gian giữa. Khách ngồi nhà bên thì cũng luôn chọn nhà bên để ngồi. Như một thói quen. Lại biết cách ăn của từng người. Có người mang theo chai giấm tỏi, có người không ăn hành, có người nhiểu bánh, có người ít, có người thêm béo có người nước trong. Lâu ngày tui nhớ hết, gần năm mươi năm còn gì, nửa thế kỷ chứ ít sao.

Ăn lâu một quán đôi khi cũng chán, nên khi nghe ai nói có quán phở nào ngon là đi tìm ăn thử, nhưng rồi cũng châu về hợp phố, làm như đã quen cái mùi cái vị đó rồi, thấy chỗ nào cũng chẳng vừa lòng. Tui có anh bạn chơi Piano nổi tiếng, cũng thuộc loại ghiền phở ở đây, cũng là
khách thường xuyên. Đi trình diễn ở nước ngoài, vừa xuống máy bay, hành lý cồng kềnh nhưng bao giờ cũng ráng kêu taxi đến đây chơi một tô trước khi về nhà vì nhớ quá he..he.

Mấy hôm rồi có người giới thiệu một quán phở ở Cao Thắng, anh ta khen ngon nên tui có ý định đến ăn xem thử. Sáng nay rú xe đến đấy. Thứ bảy mà quán vắng hoe. Chỉ có một bàn có khách là một đôi nam nữ còn trẻ.
Tui ngồi kế bàn đấy. Phải công nhận quán sạch sẽ, bàn ghế, đũa muỗng ngăn nắp. Bước vào quán có mùi phở, đã xứng cho một sao. Tui quan niệm quán phở phải có mùi phở. Cái mùi ngậy chút của hồi, của quế, của gừng nướng quyện với mùi bò. Đương nhiên là thoang thoảng thôi chứ không nồng nặc như quầy thịt bò ngoài chợ. Nhưng phải có mùi phở, cái mùi nhè nhẹ thoang thoảng ấy đánh thức cái khứu giác của người ăn, gợi cho họ cái cảm giác thèm được thưởng thức. Rau, ớt, chanh được để trong dĩa trắng tinh có lớp nhựa mỏng bọc ngoài. Lại nghe bảo tương ớt tự nhà làm. Tui cho thêm một sao nữa. Ở đây có món đặc biệt là phở đuôi bò. Cũng hay, thay đổi thử xem thế nào? Tui gọi một tô phở đuôi bò.
Phở chỉ nên ăn thịt chín, bắp, nạm, gầu, vè. Phở mà ăn thịt tái là sai cách rồi, nhưng nhiều người thích thế.

Đôi nam nữ bàn kế bên vừa nhận hai tô phở đã bắt đầu hành trình trang bị. Cả hai xịt tương đỏ, rồi chơi luôn tương đen. Sau đó là động tác vặt rau, rồi trút cả dĩa giá trụng. Nhìn quanh, anh chị chơi luôn mấy muỗng tỏi ngâm dấm. Xong nhìn quanh xem còn thiếu gì không. À! Nước mắm thêm vài ba giọt rồi vắt vào miếng chanh. Tô phở bây giờ tú hụ, như nồi lẫu thập cẩm nhìn là hết muốn ăn. Cái thanh cảnh của người thưởng thức phở như tui bỗng ngao ngán cho cách ăn của họ. Ăn thế thì
còn chi là phở. Tui quan niệm người biết ăn phở là khi tô phở bưng ra, nghi ngút khói, người ăn hít cái mùi thơm của phở, sau đó dùng muỗng múc một muỗng nước phở, húp để đánh gia nước phở ngọt ngon, mặn nhạt thế nào, lúc ấy mới nêm nếm theo ý mình. Cách ăn này cũng dùng cho hủ tíu, mì, bún nước ….chứ ăn mà bỏ đủ thứ vào một tô như nồi cám lợn thế kia thì mất mẹ cái thú thưởng thức thi vị món ăn rồi.

Tô phở đuôi bò của tui được bưng ra, cũng vừa thôi, không lớn lắm, được đựng trong bát sành có vẽ men xanh, nhìn cũng bắt mắt. Có bốn khoanh đuôi bò mỏng. Nước phở cũng tạm, không thể gọi là ngon, nhưng chắc có nêm bột ngọt. Đuôi bò mềm nhưng không nhũn, thịt cũng tạm, có thể cho thêm một sao nữa. Bánh phở dày quá, thiếu cái nuột nà khi cho trôi vào cổ họng.
Nhìn chung là mới ngưỡng trung bình, tô phở chưa có gì xuất sắc. Quẩy làm theo kiểu Bắc kỳ, nho nhỏ và cứng, phải ngâm trong nước lèo một lát mới mềm để ăn. Xin thêm ớt và gọi ly trà đá. Phục vụ nhanh, lễ phép, tui cho thêm nửa sao. Tổng cộng được ba sao rưỡi. Tức là trên trung bình một chút. Điểm đặc biệt ở quán này là trên tường dán một bảng công khai các gia vị sử dụng từ địa chỉ rau sạch, hãng nước mắm sử dụng cho đến chai nước suối và những gia vị với tên nhãn hàng.
Người khách vào đây có thể biết rõ mình đang được phục vụ bởi các nhãn hàng nào, đó cũng là điều hay khi các hàng quán bây giờ có nhiều quán toàn sử dụng các loại gia vị và rau, nước chấm rẻ tiền hoặc không tên.
Tui cho thêm nửa điểm về sự minh bạch này của chủ quán. Thế nhưng, khi tính tiền, tui lại trừ đi nửa điểm vì tính giá khá cao, không xứng với chất lượng của tô phở. Giá một tồ phở đuôi bò với bốn khoanh mỏng leo lét mà tính 85.000 đồng là chưa hợp lý. Giờ thì tui hiểu nguyên nhân quán vắng. Quán không có khách vì giá cao. Điểm cuối cùng còn lại là ba điểm rưỡi. Chưa ưng ý.

Thế là sẽ vẫn quay về với Phở Dậu. Đi loanh quanh lại về chốn cũ hê..hê

DODUYNGOC

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

K1 Hội Ngộ ở Houston/TX_YouTube

Vừa qua bạn Toán Phạm nhân dịp trên đường đi đến Dallas (TX) để làm phóng sự về Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh tại Dallas đã ghé lại Houston gặp gỡ một số bạn K1 tại đây. Dưới đây là video clip do bạn Toán Phạm ghi lại  buổi gặp gỡ này:

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Góc nhìn của một “thùng nhân”_St

Inline image

Đôi lời : Đây là lời kể rất chân thật của một người trong cuộc, được một trang Facebook đăng và Thụy My đã biên tập lại cho dễ đọc. Mời bạn đọc theo dõi để biết được phần nào những truân chuyên trên con đường vượt biên từ Việt Nam sang Anh.

(Ghi chú thêm của CNN: Từ “thuyền nhân” (boat people) nay “tự điển vượt biên” lại có thêm một từ mới là “thùng nhân” (container people) để chỉ những người vượt biên bằng xe kéo container.)

…Mình đi một tháng. Con đường đi là bay từ Việt qua Nga, xong tập trung ở một nơi nào đó ở Nga và đi chuyển sang biên giới Latvia. Ở đó 14 người sống trong một ngôi nhà bỏ hoang trong rừng giữa thời tiết lạnh, ngôi nhà sau khi Tây chở đến và bỏ vào đó khóa cửa lại. 

Ăn ngủ i* đái trong nhà đó, nước đánh răng không có thì đừng nói tắm. Mỗi ngày nó vác cho xô mì tôm, nó bỏ vào xô sơn ấy. Lúc đầu nó cho mấy cái bát tiện lợi để ăn. Ai cũng nghĩ ngày nào cũng thế. Ăn xong vứt, hôm sau nó chỉ mang cho xô mì tôm, thế là không có bát ăn, bèn đi tìm lấy lại hoặc cắt vỏ chai nhựa làm bát. Ăn xong mỗi người làm vốc bécberin uống.
Ở trong nhà đó gần hai tuần. Mọi điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, đói rét hôi thối vì sinh hoạt trong cái nhà tồi tàn. Xong được nó chỉ đến nơi mới chả biết ở đâu. Được tắm nhưng không có nước nóng. Lạnh buốt da thịt, ăn mì tôm, bánh mì. Đêm đó nó cho một tốp 7 người đi vượt biên sang nước khác trong đó có mình. 

Mới đầu nó cho ngồi xe, xong gần biên giới xuống đi bộ lội qua đầm lầy. Bùn lút ngang người, bơi trong bùn với cái bụng đói rét lạnh, kiệt sức anh em đi cùng dìu nhau. Gần đến nơi thì thằng Tây bảo bị động lại phải bơi bùn lại (nghĩ đến cảnh quay lại hai giờ đồng hồ chắc chết). Thằng Tây nó quay lại thằng nào theo thì theo, không theo nằm đó mà chết. 

Bò theo nó về, đến nhà nằm vật ra cả, vừa đói vừa mệt, hai cái chân rã rời. Nằm hai ngày thì nó chở đi đường khác, đến nơi ở mới là cái chuồng bò. Ăn ngủ cùng bò và cứt bò. Hôm sau nó đem đi vượt biên sang nước khác (lần này là chạy để sống), một thằng Tây dẫn đường nó nói cái đ** gì ấy chả ai hiểu mẹ gì.
Đại khái kiểu như nó cầm cái điện thoại Nokia đen trắng chỉ mở màn hình cho sáng, tốp 14 người chạy theo nó trong rừng luôn phải sát nó và nối theo nhau (rừng dày tối đen như mực cách một mét không thấy gì luôn). Một tay che trước mặt và cắm đầu chạy để khỏi va vào cành cây rách mặt hoặc nó đâm vào mắt. Lạc không được kêu la vì nó bảo có thằng đi sau để nhặt những ai không có sức chạy. Nó nói vậy chứ thằng nào mà lạc thì chỉ có chết. 
Chạy ba giờ trong rừng cảm giác như chân không nhấc nổi, đi theo bản năng sinh tồn và khát khao sống sót. Gần đến biên giới chó nó sủa như gì, cứ tưởng nó thả cho ra đuổi. Ai nấy cắm đầu chạy. Gần đến nơi tập kết nó cho nghỉ ăn bánh mì. Lạnh, đói, mệt (lạnh đến nỗi đái không nổi, đái ra máu luôn ấy). 
Ra đến đường thì nó cho lên xe chạy về nơi tập kết (chỗ này ăn ở ngon hơn), xong ngày sau chia ra để đi một cái xe ô tô bốn chỗ có cốp sau. Nó nhét ba thằng nằm trong cốp, ba thằng nằm ở ghế sau lái phủ chăn. Chạy không biết mấy tiếng để vào Ba Lan. Mình nhỏ nằm cốp, đau, mỏi, buồn đái mà nó không cho dừng xe. Đến được nơi tập kết xuống xe, mỗi thằng đứng góc mà 15 phút mới đái được. Rồi từ Ba Lan chia quân sang Đức, Pháp. Ai đi Đức thì đi, ai qua Anh thì đi. Mình ngồi xe đi sang Pháp. 
Qua Pháp ở nơi lán trại như chuồng vịt (chắc mọi người thấy trên tivi rồi), ở đó có cai là Việt. Trại tập trung đó đủ các nước trên thế giới để chờ qua Anh. Ở đây đi và sắp xếp nhảy công là do Tây đảm nhiệm hết, cai Việt chỉ là gom người, chỉ đạo ai đi hay ở, và nhận quân nhận tiền ở Việt Nam. 
Đêm đến nó chở tốp bao nhiêu người đó để ra cảng biển, nơi tập trung xe công sang Anh. Nó xem xét biển số hoặc xác định xe nào sẽ đi Anh và nó bẻ khóa rồi cho người vào. Công lạnh hay công không lạnh, công chở hàng hay không chở nó cũng tống người vào. Nó không cần biết là mình sống hay chết, hoặc xe này chính xác sang Anh hay không. Đó là sự may rủi, ai không lên hay làm ồn thì nó đánh đập cho ợ cơm. 
Có xe nó chẳng đi sang Anh mà nó lại đi Bỉ, Đức hoặc về Pháp. Đen cho anh nào lên xe đó, lại phải đi quay lại bãi bằng nhảy tàu trốn vé hoặc đi taxi, nhưng may là còn sống và không bị bắt. Mà mấy ông cảnh sát nó bắt rồi nó cũng thả, vì nó biết là người vượt sang Anh nó không giữ – mà giữ cũng không hết được người đông quá. Mình ở Pháp mấy ngày, thì đêm đi nhảy công (lúc này mình đang đi gói “cỏ“ nên đêm đến là cứ đi nhảy công bẻ khóa trộm ấy).
Mình nói sơ qua, đoạn đường đi từ Việt Nam sang nước thứ hai là Nga thì người Việt đón, còn các đoạn sau là do người bản xứ ở nước sở tại mình đến. Hầu như giáp biên giới đều là người nông thôn hay sắc tộc, chỉ có người địa phương mới biết đường băng rừng như dân tộc thiểu số ở Việt Nam. 
Khi đi mình mang khoảng 200 đô, mang theo một điện thoại cục gạch, và sim hòa mạng quốc tế. Lúc ở Nga thì được dùng điện thoại, llúc đến trại tập trung ở biên giới thì bị mấy thằng Nga ngố bịt mắt nó thu hết. Nó bảo để nó biết ai giấu điện thoại nó đấm không trượt cái nào (nó làm thật đó, bọn mafia Nga mà). 
Hôm xe chở mình đi từ Ba Lan cùng với 7 người, 2 người đi Đức và 6 anh em đi Anh. Xe chạy sang Đức trút 2 người xuống ở chợ Đồng Xuân, Berlin, Đức. Xe chạy tiếp sang Pháp. Đến Pháp là đêm, thằng lái trút người xuống, anh em tự liên lạc với người đón (điện thoại mua ở Ba Lan, thằng người Việt ở Ba Lan mua cái cục gạch mà nó lấy của mình 100 đô). Gọi cho người nhận hàng ra rước mấy anh em  về lán (cái lều vịt). 
Mình đi gói “cỏ“ 350 triệu vào giữa năm 2015, nên tập trung ở trại Calais Pháp. Lúc mình ở đó thì có mấy trại xung quanh đó nữa nhưng chủ trại khác nhau (bọn Tây này bắn nhau giành trại như phim hành động). Nếu đi gói VIP thì ở trên thành phố Paris của Pháp, được ở hôtel hoặc chung cư, được check in sang chảnh các nơi. Còn mình đi cỏ thì nằm lán (lều vịt). 
Ăn uống thì anh em  góp tiền cho cai Việt mua gạo, đồ ăn. Về chia nhóm ra nấu. Lúc này nhóm mình 6 người nhập với mấy người nữa là trại có hơn 20 người, toàn dân miền Trung. Ở đó chia nhóm hay chia tốp để nhảy công, và xoay vòng đêm nay nhóm này nhảy thì đêm sau nhóm khác. (Nhảy công hoặc xe tải hay xe tải nhỏ, thường là xe công, công nó đậu ở bãi hoặc nghỉ dọc đường, các bạn có xem thời sự chắc biết cảnh nó nhảy công như thế nào). 
Ở đây mấy thằng cai cũng đòi thu điện thoại, mịa mấy thằng này là những thằng ở Đức hay Ba Lan qua làm cai nhận tiền và thu người, còn sắp xếp xe đi với bẻ khóa là mấy thằng Tây. Cũng có lúc mấy người Việt đi vượt biên mấy cả mấy tháng hoặc cả năm, nằm ở bãi không  đi được cũng làm cai cho chủ Việt ở Pháp. 
Đêm thứ ba, nhóm 6 anh em đi cùng mình được sắp xếp nhảy công. Hôm đó đi ra bãi đỗ xe ở cảng, mấy anh em xuống xe là thằng Tây lôi bỏ ven đường quốc lộ (tránh lộ) giống như chơi trốn tìm. Tưởng có mỗi nhóm mình ngoài cảng, ai dè ngoài đó gần trăm mạng ở cái trại khác đi nhảy công. Tây có ta có, đông như sắp đánh đồn địch ấy, nằm im, sát vệ đường. Mấy thằng Tây đi vào bãi xem xét tình hình và kiếm xe. Nếu có xe thì nó ra báo. Đêm đó nằm đến gần sáng không  đi được nên anh em  lại về.
Mình ở Pháp khoảng một tuần gì đó thì sang Anh nên cũng ít chuyện hơn. Ở đây ăn uống OK nhưng khổ nỗi lạnh, quần áo có mang được theo đâu (vượt biên mà). Chạy dọc đường vứt hết chỉ mặc trong người bộ đồ, trong ba lô có thêm bộ nữa, có cả củ sâm mang theo đi đường lấy sức. Ở đây quanh quẩn và trong bãi đánh bài quỳ cho khuây, đêm đến ngóng tin mấy tốp đi nhảy. Sáng mà chưa thấy ai về tức là đã nhảy được xe, và chờ tin đã sang Anh hay lạc trôi sang nước nào rồi – vì xe thì biển số Anh thật nhưng nó đang chở hàng đi Pháp hay đi Bỉ, Đức…hay hàng quay về Anh. 
Có hôm tốp nhảy rồi thì sáng ra nó bảo xe chở hàng lên Paris, thế là lóc ngóc đi tàu về hoặc taxi (taxi mất khối bạc nhưng cũng phải về, thằng cai trả tiền, hôm sau nó tính vào gói đi, ở nhà phải bắn tiền cho chủ đầu nậu ở Việt Nam. Gói đi đa số là đi đến đâu đóng tiền đến đó. Ví dụ : Làm thủ tục lúc đầu 50 triệu bao gồm vé sang Nga. Sang đến Ba Lan đóng tiếp (sang đến đây là 50% đường). Đến Pháp đóng thêm tiền (đến đây là 90%), sang đến Anh là ở nhà chồng nốt tiền. 
Ở đây bọn Tây nó rất là OK với người Việt vì người mình là món hàng ngon nhất, tiền đi bọn nó được ăn nhiều hơn mấy nước khác (như Syria, Albani và các nước Trung Đông đang xảy ra chiến tranh chạy loạn), nói chung nó tôn trọng người Việt mình. Ở trại có đánh nhau bắn nhau, thằng nào đến giành bãi là bắn nhau, xác nó ném xuống hồ – sống không  ai biết, chết thì cá ăn. Người mình chả có tiếng nói ở bãi, chỉ có tiền. Nó được nằm ngủ trong các container. Còn mình nằm lán. Mãi sau nó thu xếp cho một cái công để ở. Mà vẫn hãi ở chỗ đêm đến mấy thằng Tây nó uống rượu hút cỏ phê phê nó vác súng ra chơi, nó bốc một thằng dí súng vào đầu cũng té đái. 
Ở được mấy hôm thì nhóm mình lại nhảy công. Đêm đó đi cũng 6 anh em, ra nằm bãi được lúc thì thằng Tây lôi ra đường bảo có một xe, xe này là xe tải chở mấy cái ô tô con bên trên xe, không phải công, trên xe đó chở mấy con xe con mới để qua Anh. Thằng Tây trèo lên bẻ khóa của ô tô con, nó bẻ 3 xe cho 4 người lên nằm trong xe con đó. Đen cho mình là mình đứng sau xếp hàng mà (mình đứng thứ 5 nên không lên được). Đêm đó 4 người đi lọt sang nằm bãi biển a lô sang cười.
Đen cho mình, không thì hôm đó qua sớm rồi. Xong cho 4 người thì nó bảo rút về. Về lán báo cáo với cai là đi được 4 người, đêm anh em  tám chuyện bảo chắc là sang được nếu xe sang Anh vì xe đó ngon không  bị kiểm tra, lại được nằm trong xe như đi “VIP“. Hôm sau mình được đi tiếp, ghép vô với mấy nhóm khác (nhảy cỏ thì đêm nào cũng nhảy, hên xui ai qua được thì qua). 
Sáng hôm sau nghe cai bảo anh em đi thì nhớ mang quần áo cho nhiều vì lỡ gặp công lạnh thì mặc cho ấm (thế mới nói nhảy công lạnh là chuyện bình thường nhé). Sáng ra mình đi ra cổng xem có ai vứt quần áo cũ ngoài cổng trại không thì hốt về mặc và chia cho anh em. 
Ở đây người bản xứ hay mang quần áo với cơm cho những người trong trại. Cứ thứ Bảy là người trong hội nhân đạo (có sơ người Việt) mang đồ ăn đến chia cho mọi người, có hoa quả, bánh kẹo, bánh mì, và đem ô tô đến chở mọi người đi tắm nước nóng. Vì trại không có nước nóng, có mỗi cái giếng khoan tắm lạnh thấu mụ nội. Họ mang cơm đến thì mang tô bát ra xếp hàng cùng với Tây đi lấy đồ ăn (nhìn như gì gì ấy hay lắm, mình có chụp cái ảnh đó mà mất tiêu điện thoại). Cơm Tây nấu không  tài nào ăn được, gạo nó luộc sượng sượng, chan với cái nước gì lợm không ăn nổi. Chỉ ra lấy bánh mì và quần áo mặc thôi.
Đêm tiếp theo mình nhảy công. Tốp đi lần này có cả Tây ta lẫn lộn, tốp mình đi 10 người, và cả Tây thì không rõ. Địa điểm đến là một bãi đỗ xe khác không  gần cảng, đêm tối lò mò nhưng cũng biết nó gần cánh đồng thì phải. Ra đó nằm bẹp xuống đất chờ mấy thằng Tây đi ngắm và chọn xe, anh em  lại gặp người Việt ở trại khác cũng ra đây để nhảy. Hóng được chuyện là hôm qua có bắn nhau bên trại đó, một thằng Tây ngỏm (trại nó bắn nhau giống như kiểu tranh giành địa bàn ấy). 
Đợi được một lúc thì thằng Tây của trại mình ra kêu có xe và đi vào. Quần áo mình mặc dày – hai quần, áo thì bốn, năm lớp vì nghe những người ở đó bảo nhảy gặp công lạnh rét lắm, chứ có biết công lạnh như thế nào đâu. Vào bãi xe mấy thằng Tây nói xì xồ gì đó, đại khái là đi nhẹ nói khẽ cười duyên. Đứng chờ sau xe nó bẻ khóa mở công. Mở ra thì gặp công này là công trống không có gì. 
Một thằng Tây trèo lên trước và một thằng quỳ xuống (quỳ một chân ấy), còn chân kia nó làm bậc cho người dẫm lên để trèo lên công vì công không nó sẽ rung lắc, sợ thằng lái nếu nó còn nằm trên đầu xe nó nghe thấy. Đen cho một anh Việt trèo ầm ầm lên nó nóng mặt, lên thùng rồi nó lôi xuống đấm đá uỳnh uỳnh hự với hạ hạ, nghe xót hết ruột (nó đập ác lắm vì lên như vậy lộ hết). Đến lượt mình lên nhẹ nhàng không, chứ người có mẩu nó đấm cho thì ốm luôn. 
Lên xe hết mà cũng chẳng đếm bao nhiêu mạng, cái công không mà chứa tầm hơn 20 mạng gì đó. Vào hết nó đóng công bên trong không được ho he gì hết ai ở đâu nằm yên đó không bị lộ. Chừng một tiếng gì đó, bên ngoài nghe xì xào gì không biết. Nếu nó nói tiếng Việt thì hiểu. Được lát yên ắng thì nghe tiếng xe nổ máy, chờ mãi không thấy chạy. Nhưng lại thấy tiếng máy và gió lạnh vào công. Ai cũng run lên lạnh gì vãi nồi. Được lúc lại tắt rồi mở, lại tắt rồi mở mà xe đ** chạy. Bên trong thì im thin thít, không một tiếng ho hay tiếng thở vì sợ lộ mà. Chờ mãi chờ mãi, khoảng thời gian đó lâu kinh khủng. 
Chờ đến sáng luôn thì bên ngoài lại nghe tiếng người nói rôm rả hơn và tiếng lạch cạch mở cửa xe. Lúc cánh cửa mở ra thì thấy thằng Tây nó nhe răng cười, phía sau có hai xe cảnh sát Pháp. Nó ra hiệu xuống xe hết. Rồi thằng cảnh sát nói cái gì đó cho thằng Tây đi trong nhóm (cứ tưởng quả này bị tóm, ai dè nó thả ra hết và chỉ đường cho về trại). Lúc đi về mấy anh em  kháo nhau là đi theo mấy thằng Tây trong trại để nó dẫn đường về. Rồi lại kháo nhau cảnh sát nó không  thèm bắt vì nó biết và hiểu quá nhóm này làm cái gì và muốn nhảy công đi đâu. Nó quá quen với cái cảnh này rồi nên nó không còng.
Đi bộ từ bãi đỗ xe về trại mất khoảng hai giờ. Nhưng vẫn còn may hơn là nhóm Tây khác cũng ở trong trại, đêm đó nhảy vào công lạnh chở cá, đi được đoạn lạnh không  chịu nổi đạp thùng (lúc này mình cũng chưa hình dung cái công lạnh là như thế nào). Nghe cai của mình kể lại, đêm cả nhà kia kéo thêm đứa bé khoảng 5 -6 tuổi gì đó cùng đoàn đi, có mang cả chăn phòng thân nữa, nhưng lạnh quá không ai chịu nổi mới đạp thùng. Anh em  lúc đó không hình dung được sự nguy hiểm của công lạnh, nên cứ tiếc hùi hụi, bảo là công ngon, đi chắc chắn lọt (vì công lạnh nó không kiểm tra). 
Mình nghĩ hôm nay mình sẽ không  nhảy tiếp vì đêm qua mới nhảy và sáng đi bộ về mệt nên không nhảy nữa (nhảy cỏ thì thời điểm đó lúc nào cũng nhảy, nhảy chán thì thôi). Khi nào bắt đầu đêm đi nhảy là mình gọi về nhà báo cáo cho người nhà biết, và cũng gọi để cho bố mẹ thắp hương phù hộ cho lọt. Về đến trại mình gọi cho bố mẹ báo cáo là không lọt, rồi bảo mình sẽ đi “VIP“ nên nói vói bố mẹ là chuản bị thêm tiền để sẵn sàng đi VIP nếu có xe. Đi “VIP“ theo như mình biết lúc đó là sẽ ăn rơ với cánh lái xe, thông đồng với nó để nó chở mình đi. Bằng cách nào thì mình sẽ nói sau đây, còn có cách khác mình không rõ nhé ! 
Mình gọi về báo bố mẹ như thế, vì trước đó mình cũng dặn cai là để em một suất đi “VIP” nếu có chuyến. Đi VIP thì số tiền sẽ đắt gấp đôi cả số tiền mình đi. Tức là tổng mình đi sẽ mất 700 triệu. Chiều hôm sau mình đang ngủ thì cai bảo “Có xe VIP, em có đi không“ mình bật dậy, nói “Em đi luôn“, cai bảo “ Thế gọi về nhà chuẩn bị tiền đi’’
VIP là sang đến nơi chồng luôn hoặc bắt chồng trước, cũng vì vội quá, mình gọi báo gấp nên bố mình cũng khó xoay tiền. Cũng thương con nên bố mẹ bảo cứ nhảy đi đi, bố mẹ xoay được ngày mai con sang là có đủ. Rồi mình báo cai, xong chuẩn bị đồ lên xe. Nói đồ cho vui chứ có méo gì đâu ngoài bộ quần áo đang mặc, một cái điện thoại Samsung ghẻ mua được từ người trong lán để vào mạng, lúc ở trại này bố mình có chuyển cho người nhà cai ở Việt Nam thêm 200 đô để mình ở đây có tiền chi tiêu, và cai ở bên này đưa tiền cho mình. 
Mình chuẩn bị đi thì cai bảo có thằng nó lại giành đi chuyến này nó bảo mình nhường, nhưng đen cho nó là nó đang đi chơi ở trên Paris nên không về kịp. Thế là mình lên xe ô tô với thằng Tây cùng với một thằng em trong trại ra chỗ hẹn, để đi VIP. Ra chỗ hẹn thằng Tây đưa tiền luôn cho lái xe (không biết là bao nhiêu) và nói gì đó, hai anh em  lên hai xe công, được nằm trên cabin. Nằm trên gác trong cabin lái xe, và nó ra hiệu im lặng, ra hiệu không được đi vệ sinh. Mình nằm trên xe im thin thít. 
Xe qua cửa kiểm tra ngon lành và lên phà sang Anh. Sang đến nơi, biết xe đang chạy ra khỏi phà thì mình mừng lắm. Thằng lái chở mình đến điểm hẹn rồi thằng Tây khác đón mình về nhà nó để chờ đường dây đến đón và trao tiền (trao tiền mới thả người). Ngày sau có người đón mình và mình được người quen đón về, ở và học nail, sau này là cái nghề mình kiếm tiền. 
Mình là người rơm không  giấy tờ. Câu chuyện về hành trình mình sang Anh chỉ có vậy. Có những người làm visa bay sang một nước nào đó thuộc châu Âu, rồi từ đó đi tàu hoặc xe qua Pháp, và từ Pháp qua Anh. Đường từ Pháp qua cũng có nhiều hình thức chứ không  hẳn là nhảy công. Có thể là xe bạt hoặc các loại xe khác. Khi biết sang được đất nước Anh có thể bị bắt ngay tại cảng và bị trả về Pháp, hoặc vào sâu được vào nội địa thì đập xe cho tài xế biết để nhảy xuống và trốn, liên lạc với người thân. 
Có thể sang bị bắt đưa vào trại tị nạn, có người già trốc rồi cũng khai là trẻ con để được Tây nuôi ăn học và sau này có giấy tờ. Đa số sau này toàn khai trẻ con và xin tị nạn chính trị, tôn giáo. Có những con đường lòng vòng tận Trung Đông, đêm nằm nghe tiếng súng, đi bộ, cưỡi ngựa trên những con hẻm cheo leo vách đá. Có những con đường ở Châu Âu, mùa đông biết bao người bỏ mạng trong rừng, chết mất xác. Cũng có những con đường bay thẳng vào Anh và trốn. Nói chung muôn vàn muôn vẻ, khổ có sướng có. Và có những người sang đây rồi cũng bỏ mạng, bệnh tật, hoặc đi bar sàn sốc thuốc chết (đi bar bên này năm nào cũng một, hai mạng).
Và lời cuối mình nói là câu chuyện của mình do chính mình trải qua, không có mục đích gì khác. Chỉ mong các bạn đọc và biết được phần nào đó thôi. Một lần nữa mình mong các bạn đừng đem câu chuyện đi đâu cả. Mình không muốn chuyện gì xảy ra với mình. Cảm ơn các bạn đã lắng nghe hết câu chuyện này. Chúc các bạn vạn sự như ý.

KHUYẾT DANH

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ