Tiếp đến, là lời cám ơn của tôi xin gởi đến quý đồng môn vì đã dành cho tôi vinh dự được đứng đây đại diện cho các bạn Cựu Sinh Viên Sĩ Quan Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa hiện diện hôm nay trong Đại Hội Kỷ Niệm 60 năm thành lập Học Viện. Đây không chỉ là một ngày hội ngộ của chúng ta, mà còn là một dấu mốc lịch sử, gợi nhớ cho đa số chúng ta về một thời trai trẻ, xếp bút nghiên bước chân vào Học Viện, được rèn luyện một cách chuyên nghiệp để phụng sự và cống hiến tuổi thanh xuân tươi đẹp nhất của đời mình cho quê hương, đất nước.
Nhân đây, cho tôi được xác minh là những sự kiện và những con số dẫn chứng trong bài phát biểu này chủ yếu được tham chiếu từ quyển Lược Sử CSQG.,
I.- Tiến trình thành lập HV/CSQG
Trước nhu cầu phát triển lực lượng CSQG, vào đầu năm 1966, Học Viện CSQG chính thức được thành lập bởi Nghị Định số 416-NĐ/NV do Thiếu Tướng Nguyễn Cao Kỳ, Chủ Tịch Ủy Ban Hành Pháp Trung Ương, ký ban hành ngày 12 tháng 3 năm 1966. Học Viện CSQG có nhiệm vụ huấn luyện các sĩ quan BTV và TSV cho lực lượng CSQG.
II.- Húấn luyện và lý tưởng phụng sự
Học Viện CSQG không chỉ đào tạo chúng ta thành những sĩ quan cảnh sát chuyên nghiệp mà còn huấn luyện chúng ta thêm vế kiến thức quân sự. Phần quân sự là giai đoạn I kéo dài trong 3 tháng và thời gian 6 tháng còn lại hay giai đoạn II là giai đoạn huấn luyện về luật pháp, hành chính, và các nghiệp vụ cảnh sát chuyên ngành.
Những ngày tháng gian lao, khổ luyện ấy đã tạo chúng ta nên một thế hệ sĩ quan cảnh sát chuyên nghiệp, chính trực, và tận tụy, theo đúng tôn chỉ mà Học Viện đã đề ra, đó là: “Kỷ Luật – Danh dự.”
Mặc dù còn non trẻ, chỉ hơn 9 năm tuổi (1966-1975) nhưng Học Viện CSQG đã đóng góp một phần đáng kể vào việc xây dựng và phát triển lực lượng CSQG/VNCH.
Các sĩ quan chúng ta, xuất thân từ ngôi trường mẹ, HV/CSQG, với bầu nhiệt huyết của tuổi trẻ cùng nghị lực và kiến thức đã mang lại một luồng sinh khí mới cho các đơn vị CSQG trên toàn quốc. Chúng ta luôn đứng ở tuyến đầu, và đã trở thành một lực lượng nồng cốt mang lại hiệu quả cao trong mọi nhiệm vụ được giao phó như bảo vệ an ninh và giữ gìn trật tự cho xã hội.
V.– Sau 1975 – tinh thần HV/CSQG vẫn sống mãi
Biến cố 1975 đưa chúng ta vào những ngã rẽ khác nhau:
* Một thiểu số đồng môn may mắn, sớm rời Việt Nam và định cư, tái lập cuộc sống mới nơi đất khách quê người.
* Đại đa số cựu SVSQ/CSQG còn ở lại VN đều phải trải qua nhiều năm tháng trong những trại tù cộng sản từ Nam ra Bắc: đã có những thiếu úy mới tốt nghiệp mà phải ở tù tới 5, 6 năm hay nhiều hơn. Một số lớn đã phải chịu đựng một thời gian tù đày dài hơn nhiều, thậm chí đến 17 năm tù vừa phải bị bắt buộc lao động khổ sai trong tình cảnh thường xuyên đói rét. Ngoài ra, còn phải kể đến một số khác đã bỏ mình vì không chịu nổi những nhục hình trong những trại tù khắc nghiệt của cộng sản.
Sau những năm tháng tù đày dài đăng đẳng không biết ngày về, khởi động từ năm 1990, nhờ sự can thiệp của chánh phủ Hoa Kỳ, qua chương trình HO (Humanitarian Operation) có tên chính thức là (Special Release Reeducation Center Detainee Resettlement Program) tạm dịch là Chương Trình Tái Định Cư Phóng Thích Đặc Biệt Tù Nhân Trung Tâm Cải Tạo cho phép hầu hết các tù nhân tù trên 3 năm, nguyên là cựu quân nhân và viên chức chính quyền VNCH cùng gia đình, đều được xuất cảnh và định cư tại Hoa Kỳ. Chương trình này là nỗ lực nhân đạo của chánh phủ Mỹ nhằm hàn gắn vết thương chiến tranh và hỗ trợ các cựu tù có cơ hội xây dựng lại cuộc sống nơi miền đất tự do, ấm no và hạnh phúc.
Thực tế cho thấy trong mọi hoàn cảnh, dù ở phương trời nào, ở lứa tuổi nào, tinh thần Học Viện CSQG, kỹ luật và danh dự, trong mỗi con người chúng ta vẫn sống mãi:
– Sống mãi trong tình huynh đệ chi binh, và tinh thần tương trợ qua các Hội Ái Hữu CSQG đươc thành lập tại một số quốc gia như Úc, Pháp, các tiểu bang và khắp địa phương tại Hoa Kỳ.
– Sống mãi trong cung cách chúng ta kiên quyết giữ gìn danh dự, màu cờ sắc áo của người sĩ quan CSQG qua các buổi họp mặt thường xuyên hàng năm như Tân Niên, Tất Niên và Ngày CSQG 1 tháng 6 cùng lá cờ vàng 3 sọc đỏ tôn kính. Chính tinh thần ấy đã đưa chúng ta trở về bên nhau ngày hôm nay – sau 60 năm – vẫn nguyên vẹn niềm tự hào của thời trai trẻ thuở nào.
VI. Ý nghĩa của ngày hội ngộ 60 nămhôm nay
60 năm quả thật là một hành trình lâu dài, đã được ghi dấu bằng mồ hôi, trí tuệ và cả máu xương, lẫn thân xác của biết bao thế hệ sĩ quan CSQG. Kỷ niệm 60 năm không những chỉ là để cho chúng ta nhìn lại quá khứ hào hùng, mà còn là khẳng định di sản của Học Viện CSQG vẫn tồn tại, phát huy và được truyền thừa bằng cách:
Tạ ơn chánh phủ và nhân dân Hoa Kỳ đã cưu mang chúng ta và gia đình, cho chúng ta một cuộc sống tự do, ấm no, hạnh phúc.
Tri ân Học Viện CSQG kinh qua sự tôn kính quý Niên Trưởng, Giảng Sư và Cán Bộđã đào tạo nghiệp vụ và nhân cách chúng ta.
Tưởng niệm và ghi ơn các Niên Trưởng, các Đồng Môn và các chiến hữu đã khúất bóng.
Sau cùng là luôn giữ gìn và gửi gắm tình yêu quê hương dân tộc cho thế hệ con em mai sau bằng cách kiến tạo lớp hậu duệ CSQG ở các cơ sở địa phương để tiếp nối tâm nguyện của các bậc cha anh, đó là tổ quốc VN được độc lập, tự do không còn bóng dáng của bọn cộng sản và dân tộc VN được ấm no, hạnh phúc.
Trước khi dứt lời, xin kính chúc quý vị luôn được dồi dào sức khỏe, an lành và tràn đầy niềm vui trong ngày hội ngộ lịch sử này. Mong rằng, trong tương lai rất gần sẽ còn có một Đại Hội Hội Ngộ Cựu SVSQ/ HVCSQG nữa được tổ chức thật long trọng để mọi người chúng ta cùng hân hoan đón mừng ngày tàn của chế độ độc tài cộng sản trên quê hương yêu dấu của chúng ta, đồng thời mở ra một kỹ nguyên tươi đẹp cho dân tộc VN ta.
Một số hình ảnh anh chị bạn K1 khắp nơi hội ngộ tại San Jose nhân dịp về tham dự Đại Hội 60 Học Viên Cảnh Sát Quốc Gia. Hình ảnh được K1 Bửu Hồng chia xẽ.
Cám ơn Bửu Hồng
Cảnh Sát Quốc Gia Học Viện ơi Đến nay tròn trĩnh sáu mươi rồi Biết bao thương tiếc đầy căm hận Lắm nỗi ngậm ngùi đến tả tơi Các bạn đồng môn đi hết nổi Quý thầy giảng huấn bước buông lơi Hằng mong đại hội về tham dự Kỷ niệm môt lần trước lúc rơi./- TQN.
Khi miền Nam sụp đổ ngày 30/4/1975 thì những cái gọi là “đồng minh” trở mặt hổng kịp vuốt.
Chánh quyền Philippines không nhận và ra lịnh người tỵ nạn Việt Nam phải cuốn gói rời khỏi nước họ tức khắc.
Hạm đội Hải Quân VNCH đến Phi không được cho cập bến vì còn treo cờ vàng 3 sọc đỏ. Sau đó Hoa Kỳ phải tổ chức làm lễ bàn giao các chiến hạm VNCH cho Hải Quân Hoa Kỳ thì Philippines mới cho phép cập bến để người tỵ nạn được lên bờ.
Thật là khôi hài cho cái gọi là đồng minh đồng méo. Trong suốt cuộc chiến chống sự bành trướng của chủ nghĩa Cộng sản và khi mà người Nam Việt Nam làm người chiến sĩ của “tiền đồn thế giới tự do” gục ngã hàng ngày để cho dân chúng Phi và các nước lân bang ở Á châu được các dịch vụ của bộ máy chiến tranh Hoa Kỳ nuôi mập ú lên.
Thế mà khi “tiền đồn thế giới tự do” sụp đổ. Chỉ trong vòng 24 tiếng đồng hồ chính quyền Phi đã trở mặt như lật bàn tay. Tuy xua đuổi người tỵ nạn Việt Nam nhưng chánh quyền Phi lại hân hoan dang tay chào đón trọn bộ hạm đội Hải Quân VNCH trị giá hàng trăm triệu mỹ Kim mà Hoa Kỳ tặng lại để gọi là.
Dưới đây là một vài tên của hàng trăm Chiến Hạm lớn nhỏ lẫy lừng của VNCH được Hoa Kỳ tặng lại cho Hải Quân Philippines.
Trần Hưng Đạo (HQ-01)
Trần Quang Khải (HQ-02)
Trần Nhật Duật (HQ-03)
Trần Bình Trọng (HQ-05)
Trần Quốc Toản (HQ-06)
Lý Thường Kiệt (HQ-16)
Ngô Quyền (HQ-17)
Đống Đa II (HQ-07)
Ngọc Hồi (HQ-12)
Van Kiếp II (HQ-14)
Chi Lăng II (HQ-08)
Chí Linh (HQ-11)
Hát Giang (HQ-400)
Hàn Giang (HQ-401)
V.v. và v.v.
Thái Lan cũng tráo trở không kém, gián tiếp dùng sự tàn bạo của hải tặc để xua đuổi người tỵ nạn Việt Nam. Hàng ngàn người tỵ nạn đã bị hãm hiếp và giết chết.
Nhưng trong đám đồng minh thời cơ chủ nghĩa đó. Đài Loan là một Quốc gia đàng hoàng và khiêm tốn.
Đài Loan bị chính quyền Nixon và Carter phản bội qua chính sách nham nhở “một nước Tàu”. Nhưng Đài Loan vẫn giữ phong cách và lòng tự trọng, không khóc lóc tru tréo xin xỏ.
Khi miền Nam sắp lọt vào tay Cộng phỉ năm 1975. Đài Loan lặng lẽ gởi 2 tàu há mồm LST đến giúp di tản người tỵ nạn.
Và cũng chính Đài Loan đã đón tiếp Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đến tá túc một thời gian khi mà đám cựu đồng minh Á châu chạy mất dép.
Cố Tổng thống Thiệu bí mật ra đi trên một máy bay Quân sự của Hoa Kỳ, do những Điệp viên CIA sắp xếp và đáp xuống khu Quân sự của phi trường Đài Bắc. Thứ trưởng Ngoại Giao Yang Hsi‐Kun của chánh phủ Đài Loan đã đã đón tiếp ông ở Sân bay.
Họ là những người bạn duy nhất còn lại với nhau khi thế giới đã quay lưng.
Nói tới nghề chúng ta thường nghĩ tới chuyện làm ăn đứng đắn, bền vững. Nghề gì ổn định, chắc chắn là nhào vô. Nghề gì lang bang nay có mai không thì chê. Theo lối nói đúng sách vở thì chúng ta thường trơn miệng cho rằng nghề nào cũng tốt miễn là chính đáng. Nhất nghệ tinh nhất thân vinh. Cứ thành thạo một nghề là OK, cuộc đời đỡ vất vả. Không có nghề nào xấu, chỉ có người xấu. Đó là câu tung hô sự bình đẳng của nghề nghiệp. Dĩ nhiên nghề nào phải khổ công học, mất nhiều thời gian huấn luyện hơn thì sẽ được hưởng nhiều quyền lợi vật chất hơn. Điều đó là đương nhiên. Chi ra nhiều thì phải thu về nhiều chứ!
Nghề có thứ chính thống, có thứ không chính thống. Chính thống là những nghề thông thường, có nhiều người làm, nói lên cái tên là ai cũng biết liền nó là cái chi chi. Nghề không chính thống thì…lang bang hơn. Đó là những thứ nghề lạ. Chẳng ra cái nghề ngỗng chi! Như nghề của bà Svetlana Pavlovna Nhikiforova.
Bà Svetlana năm nay đã 67 tuổi nhưng vẫn còn ăn diện lắm. Móng tay cắt tỉa bôi xanh bôi đỏ rất cẩn thận, tóc giả rất mốt, mặt mũi son phấn rực rỡ. Bà làm việc tại trạm dịch tễ Kharcov ở Ukraina. Trông thấy bà mặc áo choàng trắng ngồi nơi bàn làm việc, ai cũng tưởng bà là một nhà nghiên cứu. Thực ra bà làm nghề…thực phẩm cho côn trùng. Phòng thí ngiệm của trạm dịch tễ Kharcov chuyên nghiên cứu về khả năng truyền bệnh và sức chịu đựng của các côn trùng đối với các loại thuốc. “Thân chủ” của bà Svetlana là các chú ve. Không biết ve loại gì. Có giống như loại ve chó chúng ta thường thấy không? Loại ve này có liên hệ đến căn bệnh lao đang phát triển tại địa phương. Sức đề kháng của chúng rất cao, dễ dàng tiêu hóa các loại thuốc. Công việc của bà Svetlana là ngửa tay ra cho những chú ve này hút máu hàng ngày để nuôi chúng sống! Chúng được đặt vào một vòng kim loại có thành cao, gắn trên da tay bà Svetlana để cho chúng hút máu. Ngày nào như ngày nấy, không một ngày nghỉ , kể cả các ngày lễ tết. Bà đã nuôi đám “con mọn” này được 13 năm rồi. Người “tiền nhiệm” của bà thì đã làm công việc lạ lùng này được tới 20 năm. Các chú ve thí nghiệm này chỉ hút máu của người khỏe mạnh. Người nào có uống hoặc chích thuốc là bị ve chê! Có một lần, bà Svetlana bị đau và nhờ người hàng xóm thế. Thuyết phục mãi người này mới nhận. Bà này trước đó có dùng thuốc mà không ai biết. Khi cho ký sinh trùng hút máu, người bà ta phồng rộp lên phải đi cấp cứu trong khi đám ký sinh trùng nằm ngửa bụng ra hết. Các chuyên viên phải tìm đủ cách mới hồi sinh được!
Trước khi nghỉ hưu, bà Svetlana là một công nhân trong một nhà máy. Về hưu có nghĩa là thu nhập kém đi, bà đã tới trạm dịch tễ xin làm thêm để kiếm thêm chút đỉnh. Trạm dịch tễ mướn được bà như bắt được vàng. Bà có đủ các “đức tính” cần thiết cho công việc: có bằng sơ cấp y khoa, tận tâm, không ghê sợ ký sinh trùng. Cỡ tôi thì xin kiếu! Chắc bạn cũng vậy. Chỉ giơ tay cho y tá chích cũng đã khổ sở rồi, lấy đâu…can đảm để cho lũ ngọ nguậy chúng sục sạo vào da thịt ngày này qua ngày khác! Có những ngày mùa đông, trạm xá bị cúp điện, bà phải mang lũ ve về nhà cho ấm. Chúng phải sống trong những chiếc hộp đặc biệt được giữ ở nhiệt độ cơ thể con người, có độ ẩm cao. Có lòng với…con cái như vậy nên trạm xá rất cần bà Svetlana. Bà vừa ngỏ ý muốn nghỉ việc vì tuổi già sức yếu thì trạm xá đã tìm đủ cách để thuyết phục bà ở lại. Dễ chi tìm được người làm công việc dựng tóc gáy này!
Vậy mà không khó! Tại Sài gòn có đội săn bắt muỗi thí nghiệm gồm nhiều người tham gia. Nghề của họ còn vất vả hơn nghề của bà Svetlana. Họ làm việc cho Khoa Côn Trùng thuộc Viện Sốt Rét, Ký Sinh Trùng và Côn Trùng. Công việc của họ là ngồi phơi chân dụ cho muỗi cắn! Họ phải di chuyển đi khắp các vùng muỗi mằng từ Lâm Đồng đến Cà Mau để săn muỗi. Trung bình một chuyến đi săn kéo dài từ vài tuần đến vài tháng với một ê-kíp gồm khoảng 5 hoặc 6 người. Đêm đêm, từ 6 giờ chiều tới 6 giờ sáng hôm sau, họ thay phiên nhau ngồi giơ chân ra cho muỗi đốt. Thường thì là muỗi độc. Khi chúng đốt phải ngồi yên chịu trận chờ đến lúc chúng say máu mới dùng ống nghiệm bắt lấy từng con. Cứ mỗi giờ làm việc, họ ngồi 45 phút, sau đó nghỉ 15 phút để…gãi! Đủ thứ ngứa. Một tay…hiến máu kỳ cựu đã thổ lộ: “ Cực nhất là ca từ 12 giờ khuya tới 3 giờ sáng vì đó là thời điểm cơ thể đã mỏi mệt mà vẫn phải canh me bắt muỗi. Chưa kể còn bị côn trùng khác chui vào tóc, tai, cổ cắn tới tấp, rất khó chịu. Khi nào bị kiến, bọ nhọt hay bù mắt cắn mới sợ, xót và nhức lắm!”. Bù mắt là nỗi…đau thương nhất của những tay săn muỗi. Càng gãi càng nổi mẩn, rửa thì chỉ có nước phèn nên chân sưng đỏ lên rất thê thảm.
Đưa chân ra câu muỗi sốt rét như vậy họ có bị sốt rét không? Có là cái chắc! Có người bị đi bị lại tới mấy lần. Nhất là đi vùng Đồng Xoài, tỉnh Bình Phước. Có lần cả nhóm dính sốt rét, phải uống thuốc như điên, có người suýt chuyển sang sốt rét ác tính. Nguy hiểm như vậy tại sao không kiếm ra phương cách khác để bắt muỗi thí nghiệm? Không được! Mồi người là cách chính xác nhất để đánh giá mật độ và tính thích đốt người (ái tính) của muỗi. Một số phương pháp khác như dùng mùng hai lớp ( người nằm trong lớp trong), bẫy bằng đèn chẳng hạn nhưng hiệu quả không cao bằng. Cứ giơ chân ra là tốt nhất! Các tay săn bắt muỗi này, người nào cũng thuộc nằm lòng tên các loại muỗi hơn tên tình nhân! Họ có thể chỉ liếc mắt sơ qua là biết được muỗi đực hay muỗi cái!
Có ai muốn làm nghề dụ muỗi này không? Chắc các bạn cũng như tôi, lắc đầu là cái cẳng! Cực gì mà cực ác. Vậy mà những người đã quen nghề cũng tìm thấy cái thú vị của nghề. Như cô Thảo Hiền, có bằng Cử Nhân, đã có những nhận xét khá bất ngờ: “Đôi lúc cực thật đấy, nhưng bù lại có cơ hội đi đến nhiều vùng đất khác nhau, xem như một hình thức đi du lịch không tốn tiền, lại vừa có cơ hội tích lũy thêm nhiều kiến thức.” Du lịch với…muỗi như vậy, không khá!
Với chuột thì có khá hơn không? Tiền thì có khá. Thỉnh thoảng người ta bắt gặp trên internet những mẩu quảng cáo rất hấp dẫn nhắm tới sinh viên, các cái bang nghiện ngập hay các người mới nhập cư. Mới đây, hãng Parexel rao qua hệ thống SMS cho biết họ cần người làm…chuột bạch trong ba ngày hoặc một tuần. Tiền thưởng là 1300 đô Mỹ cho 3 ngày hoặc 2000 đô cho một tuần. Dĩ nhiên họ tuyển được ngay đủ số “chuột bạch”. Theo nhà báo Tom de Castella mô tả trên tờ The Guardian thì: “ Họ rất thích thú khi được nằm trong bệnh viện một tuần làm vật thí nghiệm. Xong việc, họ có được một số tiền lớn để đóng tiền học Đại Học, mua máy vi tính hay chi trả cho một chuyến nghỉ trượt tuyết vào mùa đông”. Ngon ăn quá cỡ thợ mộc! Tất cả người ghi danh trong cuộc thí nghiệm của Parexel đều là sinh viên. Họ cần tiền ăn học. Anh sinh viên Raste Khan nói ngay: “Tôi muốn dành hết thời gian trong năm học chỉ để tới lớp chứ không phải đi làm bán thời gian”. Tháng 3 năm 2006, họ được tập trung tại Bệnh viện Northwick Park ở thủ đô Luân Đôn. Tám người tất cả. Sáu người được tiêm thuốc thật, hai người thuốc giả. Họ là những người đầu tiên nhận vào cơ thể thuốc TGN 1412 có công dụng chống lại bệnh bạch cầu và xơ cứng mô. Thường thì những cuộc thí nghiệm này có một mức an toàn cao vì trưóc đó họ đã dùng cho các thú vật thí nghiệm rồi. Nhưng đã là thí nghiệm thì hẳn phải có phần rủi ro. Mang thân ra làm vật thí nghiệm là tám, chín phần ăn nhưng cũng có một hai phần bù trất!
Sáu người được chích thuốc TGN 1412…bù trất! Trong khi đó hai người được tiêm liều thuốc giả phải một phen đứng tim. Mũi chích vừa hoàn tất cho 6 người thì tai nạn xảy ra. Anh Raste Khan may mắn trúng vào liều thuốc giả kể lại bằng cái giọng run rảy: “Người ngồi gần tôi nôn thốc nôn tháo. Anh ấy té nhào. Trông anh có vẻ đau đớn ghê lắm. Theo sau anh, 5 người kia cũng lần lượt té xuống như những quân cờ domino. Tất cả cùng nôn. Một người hét rú lên là rất nhức đầu và không thở được!” Cô Myfanwy Marshall, người cũng may mắn được chích liều thuốc giả kể tiếp: “Tôi đã muốn xỉu khi nhìn người ngồi cạnh. Trông anh ấy như một người voi, đầu phồng to gấp ba bình thường, chân cũng to lên. Gương mặt chuyển liên tục giữa màu hoa cà và màu vàng”.
Trên thế gian này có nghề nào…ngu như nghề chọc cho chó cắn không? Vậy mà có thứ nghề này thật! Anh Xuân Toàn giơ ra hai cánh tay chằng chịt vết răng chó, có vết còn rướm máu cho mọi người coi. Anh là huấn luyện viên tại Trung Tâm Huấn Luyện Chó Nghiệp Vụ 119 tại Bình Dương. Anh chuyên huấn luyện chó…câm! Có những con chó sinh ra không biết sủa và cắn. Muốn chúng thành…chó thì phải huấn luyện. Nhiệm vụ của anh Xuân Toàn là chọc cho chúng cắn. Trước hết, những chú chó im lặng này được cho ở chung với những chú chó “lắm lời”. Sau một thời gian được quan sát và bắt chước đồng bọn, những huấn luyện viên như anh Xuân Toàn mới vào cuộc. Họ đứng từ xa, tay cầm gậy gộc xua lên loạn xạ cốt để khơi dậy bản năng thú tính tiềm ẩn trong loài chó. Bị chọc giận nhiều lần thì hiền lành đến đâu cũng tức tối. Thế là chó ta xông vào mấy thằng…du côn cắn xé cho hả giận! Mấy tên chọc phá này giẫy giụa, giằng giựt, chọc cho chó thêm hung hãn. Họ lãnh thẹo là cái chắc. Có đau, có máu chảy thịt rơi chứ, nhưng lấy tiền rịt vào là hết!
Lên cấp cao hơn, chó được huấn luyện để bảo vệ tài sản cho chủ. Một chiếc xe đắt tiền được dựng hờ hững cạnh bụi cây. Một tên trộm tay cầm rựa lầm lũi bước tới gần rồi dắt xe đi. Chú chó bẹc giê bất ngờ lao vào. Cú vồ từ trên xuống của khối thịt nặng 45 kí khiến tên trộm ngã chúi nhào xuống. Không để cho quân gian kịp phản ứng, chó lăn xả cắn vào tay tên trộm, giật qua giật lại cho tới khi hắn nằm bất động, im re. Người đóng vai tên trộm là anh Mạnh Hải, giơ bàn tay bám đầy đất quệt lên khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi khi bài tập vừa kết thúc. Anh tâm sự: “Nghề nào cũng có cái cực riêng. Đối với nghề huấn luyện chó phải yêu nghề và yêu những con vật khôn ngoan và có nghĩa này mới có thể bám trụ lâu dài mặc dầu biết hiểm nguy luôn luôn chực chờ!” Giơ thân xác cho chó cắn chơi mỗi ngày, anh Xuân Toàn gọi nghề của anh là nghề “làm thân cho chó nó cắn!” Cái nghề không khá được này không phải là ai cũng làm được. Phải là những người có “thần kinh thép” vượt qua được nỗi sợ hãi, nếu không chỉ một chút sơ sẩy là mất mạng như chơi! Khi đã có nhiều năm thâm niên…cẩu vụ, họ đã có một số kinh nghiệm xương máu: biết chó hay nhắm chỗ nào trên người mà cắn. Kinh nghiệm cũng dậy không bao giờ đụng vào hạ bộ của chó đực nhất là trước mặt các nàng chó cái. Thế ra vật cũng như người nhỉ! Anh Nguyễn Văn Khôi, một huấn luyện viên đã giải nghệ sau khi bị một chú bẹc-giê tấn công xơi tái hai lóng tay của ngón tay út, đã ngậm ngùi: “Làm nghề này là chấp nhận ‘đóng dấu răng’!”
Nghề nuôi rắn cũng…dấu răng vậy! Phủ kín chân tay bằng những vết sẹo do rắn cắn là nhà nuôi rắn Lê Hùng Minh của xã Thạnh Phú, Mỹ Xuyên, Sóc Trăng. Năm 1992, sức khỏe yếu, anh Minh trở về quê làm lại cuộc đời. Anh đã thử nuôi cá, nuôi tôm rồi nuôi cua, nhưng nuôi thứ nào cũng lỗ. Anh xoay qua nuôi trăn với 72 con trăn giống mua hết 150 triệu đồng. Đùng một cái, giá trăn giống giảm xuống còn một phần tư, anh chạy đôn chạy đáo bán trăn con nhưng không ai thèm mua. Thất bại lớn. Anh xoay qua nuôi rắn ri voi. Chính những con rắn này đã…vẽ bông hoa trên tay chân anh bằng những vết cắn tóe máu. Anh tâm sự: “Ai cũng bảo tôi khùng!” Anh lại một lần nữa lãnh thẹo. Rắn ngả ra chết. Một tấn rắn tiêu tùng hết. Anh trở thành chúa chổm. Chỉ nguyên tiền vay đóng lãi mỗi ngày cũng hết 200 ngàn rồi. Anh như cái mền rách! Bạn bè, người thân xa lánh anh như lánh hủi. Thậm chí một ly nước uống cũng không ai mời anh. Vốn là một y sĩ quân y, anh tìm hiểu nguyên do tại sao rắn lăn ra chết…tập thể như vậy. Anh mổ xác rắn và tìm ra nguyên nhân: vì rắn là loài hung dữ nên khi bắt rắn người thợ bắt thường đập hay dí điện vào rắn. Khi bán họ lại chích nước vào thân rắn cho nặng ký. Biết để mà biết chứ tiền đâu mà…làm lại cuộc đời được nữa. Anh buồn bã đi quanh ao nuôi rắn và bỗng phát hiện ra rắn ri voi con bò ngổn ngang nơi mép ao! Đúng là trời giúp. Anh thu rắn con lại được 350 ký và quyết giữ để nuôi chứ không bán. Rắn thế hệ thứ hai này không bị đập, dí điện hay bơm nước nên sống hùng sống mạnh. Tết năm 1988, anh bán được 80 triệu đồng rắn thịt và còn giữ lại được 450 kí rắn giống. Thế là anh bén duyên với rắn. Giang sơn của anh là cái ao rộng 1800 thước vuông um tùm rau muống và cỏ dại nằm khiêm tốn ở phía sau nhà. Gia tài của anh nằm cả ở đó. Anh bán rắn giống và rắn thịt. Rắn của anh bò sang cả tới bên Trung Quốc mang về cho anh nửa tỷ đồng mỗi năm. Cho rắn cắn tay như vậy kể ra cũng đáng đồng tiền bát gạo!
Nhưng hỏi bạn có muốn làm những cái nghề…đổ máu này không, chắc bạn sẽ ngần ngại. Thứ nhát máu, nhát rắn rết, chó, chuột như tôi thì lắc là cái chắc. Chẳng dại mà dính vào những thứ rùng mình như vậy. Vậy thì ai làm những nghề…mạt hạng này? Vẫn có người phải làm. Vì lý do này hay lý do khác.
Ngày xưa làm gì có những thứ nghề…tân tiến như thế này. Những nghề bị coi là mạt hạng có thể kể nghề đổ thùng chuyên thu dọn những thứ chất thải ra của thiên hạ. Những ngày ở Hà Nội, học sinh chúng tôi vẫn bịt mũi tránh xa những người đàn bà khăn quấn tùm hụp, che mặt che mày, bịt mũi bằng những tấm giẻ bẩn thỉu, kĩu kịt gánh những gánh chất thải bay mùi xú uế, vào những buổi sáng tinh mơ. Đó là những tấm gương sống để các bậc cha mẹ, các cô các thầy răn đe học sinh học hành chăm chỉ. Nếu không thì tương lai sẽ…kĩu kịt như vậy. Họ là những tấm gương mờ tịt, gớm ghiếc. Ai mà muốn như vậy!
Nhưng những ngày tù cải tạo, chúng tôi ai chẳng có lúc đã phải khiêng những thùng phân người đi bón lúa, bón rau. Rồi cũng phải làm, cũng phải quen đi.
Trong làng trong xóm ngày xưa, nghề nào mạt bằng nghề làm mõ. Thằng mõ là người hèn hạ nhất làng xóm. Mạt hạng mới làm mõ. Vậy mà nghề này cũng…quyền thế!
Mõ này cả tiếng lại dài hơi ,
Mẫn cán ra tay chẳng phải chơi.
Mộc đạc vang lừng trong mấy cõi,
Kim thanh chuyển động khắp đôi nơi.
Trẻ già chốn chốn đều nghe hiệu,
Làng nước ai ai cũng cứ lời.
Thứ bậc dưới, trên quyền cất đặt,
Một mình một chiếu thảnh thơi ngồi.
Mạt hạng như mõ cũng oai ra gì! Dưới chế độ phong kiến tưởng ngôi thứ phân minh, trên dưới đâu ra đó, nhưng trong làng trong xã vẫn có cái chất dân chủ đượm trong tình người. Làm gì có nghề xấu! Thời chúng tôi, nhà trường đã dậy dỗ như vậy ngay từ những lúc vừa chập chững trong những năm đầu tiểu học. Chúng ta có cần ôn lại với nhau bài “Người ta cần phải làm việc” trong Quốc Văn Giáo Khoa Thư lớp Dự Bị chăng? “Người làm ruộng có trồng trọt cầy cấy, thì ta mới có thóc gạo mà ăn. Thợ nề, thợ mộc có làm nhà, thì ta mới có nhà mà ở. Thợ dệt có dệt vải, thợ may có may quần áo, thì ta mới có đồ mặc vào mình. Quyển sách ta học cũng phải có người làm, người in. Cái đường ta đi cũng phải có người sửa, người quét. Nói tóm lại, nhất thiết một chút gì ta cần dùng đến, cũng là có người chịu khó làm việc mới nên”.
Mừng ngày Quốc Khánh Hoa Kỳ
Pháo hoa đẹp tựa muôn vì sao băng
Trên sông lóng lánh hoa đăng
Người đi trẩy hội tung tăng khắp đường
Cờ bay tràn ngập phố phường
Đó đây nhạc tấu vang lừng thôn trang
Khởi từ khẩn đất khai hoang
Đông về tuyết phủ hè sang nắng hồng
Vượt qua triền núi bờ sông
Bao nhiêu gian khổ gánh gồng hai vai
Đông tây thăm thẳm đường dài
Bắc nam lưng ngựa miệt mài quan san
Dựng xây phường phố xóm làng
Mở mang bờ cõi vững vàng đi lên
Rồi khi khác ý anh em
Xảy ra nội chiến một phen tương tàn
Quân nam bại trận đầu hàng
Bắc quân rộng lượng sẵn sàng bắt tay
Anh em lại quyết dựng xây
Viết nên hiến pháp từ đây một lòng
Hai trăm năm chục năm ròng
Ngày càng tươi thắm một dòng sử xanh
Bao nhiêu hào kiệt hùng anh
Vững tay lèo lái thơm danh cho đời
Nhân tài từ khắp muôn nơi
Về đây lập nghiệp dưới trời tự do
Qua rồi một thuở cam go
Bây giờ hưng thịnh lại lo cho người
Gởi hàng viện trợ khắp nơi
Giúp ai đói khổ cuộc đời kém tươi
Năm nay vang dội tiếng cười
Mừng ngày lập quốc rợp trời Cờ Hoa .
Thưa Quý Vị trong BTC Lễ Tưởng Niệm và Tri Ân Những Đóng Góp Của Giáo Sư Tiến Sĩ Nguyễn Văn Canh,
Thưa Quý Niên Trưởng, Quý Chiến Hữu, Quý Thân Hữu và Anh Chị Em Hậu Duệ CSQG,
Tang Lễ GS Tiến Sĩ Nguyễn Văn Canh, sinh năm 1933 tại Bắc Ninh Việt Nam, Phụ Tá Khoa Trưởng Đại Học Luật Khoa Sài Gòn, Thuyết Trình Viên Trường Chỉ Huy Tham Mưu và Trường Cao Đẳng Quốc Phòng, Giảng Sư Đại Học Vạn Hạnh, Đại Học Huế, Học Viện CSQG VNCH, Học Giả tại Viện Nghiên Cứu Hoover về Chiến Tranh, Cách Mạng và Hòa Bình, Chủ Tịch Ủy Ban Bảo Vệ Sự Vẹn Toàn Lãnh Thổ, từ trần ngày 13 tháng 05 năm 2026 tại Redwood City, California, Hoa Kỳ, đã được tổ chức trọng thể trong 3 ngày (20, 21, 22 tháng 06 năm 2026) tại nhà quàn Willow Glen Funeral Home, 1039 Lincoln Ave, San Jose, CA 95125.
Đặc biệt, trong ngày 21 tháng 06 năm 2026, Lễ Tưởng Niệm và Tri Ân Những Đóng Góp Của GS Nguyễn Văn Canh đã được diễn ra trong khung cảnh trang nghiêm từ 11:00AM cho đến 01:00PM PM do 7 Hội Đoàn, gồm Gia Đình CSQG, Hội Ái Hữu Viện Đại Học Vạn Hạnh, Gia Đình Luật Khoa Bắc CA, Gia Đình Cựu Tù Nhân Chính Trị VN, Ủy Ban Bảo Vệ Sự Vẹn Toàn Lãnh Thổ, Ủy Ban Hoàng Sa và Đàn Chim Lạc Việt phối hợp tổ chức. Quý Ông Nguyễn Tấn Lực, Hội Trưởng Hội CSQG VNCH Bắc CA, Ông Hà Đình Huy, Hội Trưởng Hội Cựu SVSQ Học Viện CSQG Bắc CA – Ông Phan Hồng Long, Hội Trưởng Hội Ái Hữu Viện Đại Học Vạn Hạnh – Ông Nguyễn Vạn Bình và Tiến Sĩ Trần An Bài, đại diện Gia Đình Luật Khoa Bắc CA- Ông Nguyễn Như Được, Trưởng Ban Ban Giám Sát Tổng Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị VN Nhiệm Kỳ 2005-2022 và Ông Cao Gia – Bác Sĩ Nguyễn Huy Trụ, Ủy Ban Bảo Vệ Sự Vẹn Toàn Lãnh Thổ- Luật Sư Nguyễn Bích, GS Trần Huy Bích và Ông Nguyễn Trung Cao, Ủy Ban Hoàng Sa- Bà Nguyễn Ngọc Nhung, Nghĩa nữ GS Nguyễn Văn Canh, Đàn Chim Lạc Viêt đã có mặt đầy đủ. Đây là những tổ chức đã hết lòng đóng góp và hỗ trợ tích cực GS Nguyễn Văn Canh hầu hết trong những công tác do GS Nguyễn Văn Canh chủ xướng từ thập niên nầy đến thập niên khác cho đến ngày Giáo Sư mãn phần.
Ngoài các Vị đại diện trên cùng các thành viên trực thuộc, còn có sự hiện diện của một số tổ chức, hội đoàn và đồng hương tại San Jose & vùng phụ cận, cùng sự có mặt của hai phái đoàn đã đến từ Nam California như GS Trần Huy Bích, bạn từ thời đi học của GS Nguyễn Văn Canh, Cố Vấn Viện Bảo Tàng Di Sản Người Việt, Hội Giáo Chức VN Nam California và Viện Việt Học. Bà Frances Nguyễn Thế Thủy, Ủy Viên Giáo Dục Học Khu Westminster. Bà Nguyễn Thanh Thủy, Hội Trưởng Hội HO Cứu Trợ Thương Phế Binh và Quả Phụ Quân Lực VNCH. Cựu Chánh Án Nguyễn Trọng Nho và Gs. Phạm Vân Bằng. Bà Phiến Đan, Phu Nhân Cố Giáo Sư Nguyễn Xuân Vinh. Ồng Phan Thanh Châu, Chủ Tịch Hội Đồng Chấp Hành Trung Ương VNQDĐ và Ông Lê Trung Khương, Chủ Tịch Hội Đồng Giám Sát Trung Ương VNQDĐ. BS Trần Quốc Hưng, Liên Minh Vì Dân Chủ Cho VN. Bà Nguyễn Kim Ngân, Viện Việt Học. Ông Vũ Hoàng Hải, Khối 8406 và Mạng Lưới Nhân Quyền VN.
Dưới sự điều hợp của Ông Nguyễn Ngọc Thụy và Thái Văn Hòa là những cựu SVSQ Học Viện CSQG VNCH, chương trình buổi Lễ Tưởng Niệm và Tri Ân Những Đóng Góp Của GS Nguyễn Văn Canh đã được diễn ra tuần tự với những tiết mục:
1-Lời chào mừng và cảm tạ BTC và các thành phần tham dự buổi Lễ của đại diện Tang Quyến, LS Nguyễn Bích.
2-Giới thiệu thành phần BTC.
3-Tuyên đọc Tiểu Sử của GS Nguyễn Văn Canh.
4-Vinh danh và tri ân những đóng góp của GS Nguyễn Văn Canh – Phút mặc Niệm và Kèn truy điệu.
5-Trao tặng Quốc Kỳ VNCH đến Cô Nguyễn Thu Tâm, Trưởng nữ GS Nguyễn Văn Canh, Đại diện Tang Quyến.
6-Lời Phân Ưu của Đại Diện các Hội Đoàn, Tổ Chức:
6.1- Gia Đình CSQG: Ông Nguyễn Tấn Lực – Ông Hà Đình Huy – Ông Phan Quang Nghiệp.
6.2- Hội Ái Hữu Viện Đại Học Vạn Hạnh: Ông Phan Hồng Long – Ông Khổng Trọng Hinh – Ký Giả Lê Bình, tác giả cuốn sách “Thầy Tôi” viết về Cuộc Đời và Sự Nghiệp Của GS Nguyễn Văn Canh do Hội Ái Hữu Đại Học Vạn Hạnh thực hiện.
6.3- Gia Đình Luật Khoa Bắc CA: LS Nguyễn Vạn Bình – TS Trần An Bài.
6.4- Gia Đình Cựu Tù Nhân Chính Trị VN: Ông Nguyễn Như Được.
6.5- Ủy Ban Bảo Vệ Sự Vẹn Toàn Lãnh Thổ: BS Nguyễn Huy Trụ đến từ Canada.
6.6- Ủy Ban Hoàng Sa: GS Trần Huy Bích.
6.7- Đàn Chim Lạc Việt: Bà Nguyễn Ngọc Nhung và Phu Quân Cựu Đại Tá TQLC Hoa Kỳ Gene Castagnetti đến từ Hawaii.
6.8- Phái Đoàn 1 đến từ Nam California:
* GS Trần Huy Bích, bạn từ thời đi học của GS Nguyễn Văn Canh, Cố Vấn Viện Bảo Tàng Di Sản Người Việt, Viện Việt Học, Hội Giáo Chức VN Nam CA, và thay mặt Cựu Đại Tá CSQG Trần Minh Công, nguyênViện Trưởng Học Viện CSQG.
* Bà Frances Nguyễn Thế Thủy, Ủy Viên Giáo Dục Học Khu Westminster.
* Bà Nguyễn Thanh Thủy, HT Hội HO Cứu Trợ Thương Phế Binh và Quả Phụ Quân Lực VNCH.
6.9- Phái Đoàn 2 đến từ Nam California:
* Ông Phan Thanh Châu, Chủ Tịch Hội Đồng Chấp Hành Trung Ương Việt Nam Quốc Dân Đảng.
* BS Trần Quốc Hưng, Liên Minh Vì Dân Chủ Cho VNđến từ Dallas, Texas.
* Bà Nguyễn Kim Ngân, Viện Việt Học.
* Ông Vũ Hoàng Hải, Khối 8406 và Mạng Lưới Nhân Quyền VN.
6.10- Đọc thơ “Khóc Tiễn Thầy”. Xướng và Họa của K2 HV CSQG Lệ Khanh -Trần Bửu Giao và K1 Toàn Như – Nhữ Đình Toán.
6.11- Thơ của Vân Đình (LS Nguyễn Văn Định, Bào Đệ của GS Nguyễn Văn Canh): Lễ Truy Điệu- Vĩnh Biệt Anh- Chia Ly- Cuộc Đời GS Nguyễn Văn Canh do Nữ Nghệ Sĩ Ngọc Lan diễn ngâm.
6.11- LS Nguyễn Bích, Đại Diện Tang Quyến cảm tạ.
Thưa Quý Vị,
Nội dung các ý kiến phát biểu từ BTC cũng như các thành phần đến thăm viếng, chúng tôi rất tiếc không đủ thì giờ và khả năng để ghi chép đầy đủ nhưng tựu trung các lời phát biểu mà chúng tôi đã ghi tâm được trong buổi Lễ vẫn là một lòng chân thành tỏ bày sự thương tiếc, ngưỡng mộ và tri ân những đóng góp lớn lao của GS Nguyễn Văn Canh về nhiều lãnh vực, và tất cả đều có cùng chung nhận định rằng sự ra đi của GS Nguyễn Văn Canh là một sự mất mát vô cùng lớn lao, không chỉ là sự mất mát, đau buồn của Gia Đình và Thân Hữu, mà còn là sự mất mát to lớn đối với Quốc Gia vì GS Nguyễn Văn Canh là nhà ái quốc chân chính, một trí thức dấn thân, đã dành trọn cuộc đời tranh đấu cho tự do, dân chủ cùng sự toàn vẹn của đất nước.
Ngoài ra, Tổng Hội CSQG VNCH và Hội CSQG Houston và Vùng Phụ Cận cũng đã gởi lời Phân Ưu đến Tang Quyến và gởi vòng hoa kính viếng GS Nguyễn Văn Canh. Liên Hội CSQG Âu Châu, Hội CSQG New South Wales và một số Hội CSQG cũng đã gởi điện thư chia buồn cùng Tang Quyến. Ông Lê Đình Thọ, Tổng Thư Ký Liên Hội Cựu Quân Nhân Bắc California cũng đã lên “podium” ca ngợi những đóng góp của GS Nguyễn Văn Canh và phân ưu cùng Tang Quyến. Ông Quốc Phùng, đại diện Đảng Tân Đại Việt và BCH cũng đã mang Thiệp Thành Kính Phân Ưu đến buổi Lễ.
Chúng tôi cũng được biết, Cô Trương Quế Hương, Nghĩa nữ GS Nguyễn Văn Canh cùng Hòa Thượng Thích Huyền Việt, TS Mai Thanh Truyết đã tổ chức trọng thể Lễ Cầu Siêu GS Nguyễn Văn Canh tại Chùa Liên Hoa, Houston, Texas trong buổi sáng ngày 20 tháng 05 năm 2026 với sự tham dự của một số tổ chức, hội đoàn tại địa phương.
Thưa Quý Vị,
Hôm Chủ Nhật vừa rồi, ngày 28 tháng 06 năm 2026, một số vị đại diện các Hội Đoàn trong BTC Lễ Tưởng Niệm và Tri Ân Những Đóng Góp của GS Nguyễn Văn Canh cũng đã đến tham dự Lễ Thất Tuần của GS Nguyễn Văn Canh tại Chùa Giác Minh, East Palo Alto, CA do Tang Quyến tổ chức.
Trước bàn thờ GS Nguyễn Văn Canh, chúng tôi không khỏi bùi ngùi xúc động nhớ lại những tháng ngày cận kề GS Canh trong nhiều công tác và hình ảnh gầy yếu, bước đi không vững của Thầy trong những ngày cuối cùng, khi chúng tôi đến tư gia để cùng Thầy chọn lọc một số hình ảnh đưa vào quyển sách “Thầy Tôi”. Quyển sách viết về Cuộc Đời và Sự Nghiệp Của GS Nguyễn Văn Canh do Ký Giả Lê Bình và Ông Phan Hồng Long, Hội Ái Hữu Viện Đại Học Vạn Hạnh phối hợp thực hiện.
Trong tinh thần là những người đã hết lòng đóng góp, hỗ trợ GS Nguyễn Văn Canh trong mọi công tác do GS Nguyễn Văn Canh chủ xướng và với tất cả lòng ngưỡng mộ và tri ân GS Nguyễn Văn Canh, chúng ta hãy cùng lắng lòng cầu nguyện Hương Linh GS Nguyễn Văn Canh, Pháp Danh Minh Thọ được vãng sanh Cực Lạc Quốc và xin Người phù trợ cho Tang Quyến và chúng ta được dồi dào sức khỏe để tiếp tục tiến bước con đường mà Giáo Sư là “ngọn hải đăng soi”.
Xin kính mời Quý Vị xem một số hình ảnh Tang Lễ do K6 HV CSQG Dư Quang Nê thực hiện.
Bạn phải đăng nhập để bình luận.