Chuyện cấm cười: CÁCH LY (ST)

Chuyện cấm cười: CÁCH LY …

Image result for funny face cartoon

Hôm đó chủ nhật, hắn cãi nhau kịch liệt với vợ và quyết định bỏ nhà ra đi mấy hôm cho vợ biết tay. Đi lang thang chán chê, nghĩ đi nghĩ lại về nhà bố mẹ đẻ thì các cụ còn chửi cho mục mả, đến nhà mấy thằng bạn thân thì cũng không ổn.

Làm thế nào mà hắn đi ngang qua trước cửa Bệnh Viện Trung ương các bệnh nhiệt đới. Hắn bèn quyết định ôm ngực lảo đảo vừa đi vừa ho rũ rượi tiến vào phòng khám xin được xét nghiệm Virus Corona và khai với Bác sĩ rằng mới ở Vũ Hán về mấy hôm. Các Bác sĩ, y tá vội túm lấy hắn yêu cầu xét nghiệm và cách ly khẩn cấp. Thế rồi cơm bưng, nước rót, an ủi động viên sẽ phải ở lại BV 14 ngày, tất cả đều miễn phí hết.

Sáng thứ hai mới 8h, tiếng chuông ĐT réo đánh thức hắn dậy, thì ra là Sếp gọi…
Sếp gầm lên:
– Anh đang ở đâu ? dự án tôi giao cho anh hôm nay phải trình lên mà giờ này không thấy mặt mũi anh đâu, tôi sẽ đuổi việc anh.
Hắn run rẩy trả lời:
– Thưa Sếp em bị nghi dính Virus Corona đang cách ly ở BV, nếu Sếp cần em sẽ trốn BV về trình Sếp cái dự án ngay và luôn.
Sếp nghe vậy liền hốt hoảng hạ giọng:
– Thôi cậu mà về thì lây cả Công ty à ? Cứ yên tâm nằm đấy, lương thưởng hưởng đủ, dự án tôi giao người khác làm, chống dịch là công việc quốc gia nghe chưa…
Hắn mừng quá, cái dự án khó như cục xương, chó không thèm gặm, hắn làm mãi không xong, nay thì thoát nợ. Không ngờ một mũi tên bắn trúng hai đích, hắn tự khen mình giỏi như Khổng Minh Gia Cát !!!

Nằm viện được 3 hôm, hắn nhớ vợ quá liền gọi điện làm lành, vợ hắn nhận được ĐT mừng như trúng Vietlot, khóc nức nở, xin lỗi hắn và muốn được vào BV thăm để thỏa nỗi nhớ nhung. Hắn liền gặp Bác sĩ khai thêm rằng khi từ Vũ Hán về có ghé qua nhà ôm hôn vợ mấy cái. Thế là 30 phút sau, một chiếc xe cấp cứu đã đỗ trước cửa nhà hắn, các nhân viên y tế phủ kín toàn thân như robot tiến hành khử trùng toàn bộ nhà hắn và đưa luôn vợ hắn vào bệnh viện để cách ly. Vợ chồng gặp nhau thỏa nỗi nhớ mong, chỉ có ăn và… đè, được hầu hạ chu đáo, lại còn có thứ trưởng bộ Y tế đến thăm tặng hoa …

Sau 14 ngày tất cả xét nghiệm đều âm tính, Bác sĩ tuyên bố hắn khỏi bệnh và cho vợ chồng hắn xuất viện. Các cơ quan báo chí đến chụp ảnh, đưa tin, viết bài tùm lum. Bộ trưởng đến tặng hoa, chụp ảnh lưu niệm chung. Trông hắn cười tươi tắn như từ cõi chết trở về…

Nhà nước tuyên bố chữa khỏi ca bệnh thứ 19 thành công.

St

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thời Kỳ Gì Đây?_Đỗ Duy Ngọc

Image result for các dấu hỏi

THỜI KỲ GÌ ĐÂY?

ĐỖ DUY NGỌC

Chúng ta đang sống thời đại gì đây ? Có lẽ trong lịch sử của dân tộc, đây là một thời kỳ khó đặt tên.

Ngành giáo dục thì có Bộ Trưởng ngọng và câm. Có Cô Giáo quỳ, Cô Giáo giẻ lau, Cô Giáo đéo, Cô Giáo câm, Cô Giáo đi hầu rượu như gái bia ôm. Có Thầy Giáo ấu dâm, Giáo Viên bán chỗ dạy, Giáo Viên ăn chận tiền Giáo Viên, Lãnh Đạo ngủ với Cô Giáo để cho biên chế. Có Sinh Viên ngủ với Thầy để xin điểm, có Học Sinh bóp cổ Cô Giáo, Học Trò đâm Thầy lủng ruột.

Bộ Y Tế thì có Thứ Trưởng ký nhập đủ loại thuốc gây tai hoạ khôn lường. Có Lãnh Đạo tiếp tay nhập thuốc giả bán giá cao . Có bệnh nhân 4 người một giường, có người cấp cứu sắp chết phải đóng tiền mới khám. Có Bác Sĩ, Y Tá bị dí chạy quanh, bị đấm đá túi bụi. Có viện phí thì tăng mà phẩm lượng lại giảm. Có bệnh viện vào nằm không xem TV cũng đóng tiền, không dùng nước nóng cũng trả tiền, đêm không được bật đèn. Bệnh nhân bị xem như những con thú trong chuồng, bị đối xử nhẫn tâm, là đối tượng để tận dụng làm giàu.

Bộ Giao Thông Vận Tải làm đường chưa xài đã lún, chưa chạy đã nát, giá thực hiện cao nhất Thế Giới mà phẩm lượng thấp nhất trái đất. Cầu làm cốt tre, đường lót bằng mút. Cầu chưa đi đã sập, đường chưa chạy đã lắm ổ voi. BOT nơi nào cũng có, thu giá trên trời, đặt không đúng chỗ, làm một đoạn thu cả đường, thu tiền quá niên hạn quy định. Bộ Trưởng phớt lờ dư luận, xem thường ý kiến nhân dân.

Bộ Tài Nguyên Môi Trường đào hết tài nguyên đem bán. Biển ô nhiễm vì Formosa, lãnh đạo tìm mọi cách bênh vực, làm đủ trò chối tội. Cấu kết với doanh nghiệp bán đất, bán rừng. Ao hồ, sông ngòi khô hạn, ô nhiễm, lãnh đạo bình chân như vại, quẩn quanh không lối thoát. Các thành phố lớn khí độc nằm trong khí thở, nhân dân sống chung với ô nhiễm môi trường, cái mầm bệnh về hô hấp lúc nào cũng chục chờ xâm nhập lá phổi của người dân .

Bộ Tài Chính suốt ngày tìm đủ cách để rút ruột người dân vô tội vạ. Thuế môi trường, thuế tài sản, hàng trăm thứ thuế dội lên đầu dân, xứ nghèo mà mua gì cũng đắt vì thuế quá cao. Chính sưu thuế làm dân nghèo đi. Thuế cao mà an sinh xã hội thì quá tệ lậu, người già, trẻ em chẳng được quyền lợi ưu tiên nào trong đời sống. Thuế cản trở doanh nghiệp, thuế khiến dân không lối thoát.

Lãnh Đạo từ trung ương đến địa phương chạy theo thu lợi bằng mọi cách. Họ làm giàu một cách nhẹ nhàng, dễ dàng và nhanh chóng khiến các đại gia của các nước tư bản phải thèm thuồng .

Thứ gì họ cũng ăn, đặc biệt là ở lãnh vực đất đai. Vì lợi nhuận quá lớn đưa đến mỗi địa phương là một Lãnh Chúa, bỏ ngoài tai những quyết định của trung ương, trên bảo dưới chẳng cần nghe. Tìm đủ mọi cách để lừa dối kiếm lời. Sửa luôn quy hoạch của trung ương để cướp đất dân, bỏ túi hàng ngàn tỷ. Bắt tay những doanh nghiệp bán đất, bán rừng, bán biển, bán đảo, đuổi dân đi, khiến dân trở thành kẻ tha phương cầu thực. Di tích, đền đài, kiến trúc lâu năm đều được quy thành tiền, có giá là đập là xoá để xây dựng mới, vừa bán đất có tiền vừa được chia chác từ dự án mới.

Lãnh đạo cấu kết với nhau, bắt tay với những doanh nghiệp ma đầu tạo ra những nhóm lợi ích chia nhau lợi tức bất kể đạo lý, thần linh, lịch sử, ký ức những thứ theo họ nghĩ là không sinh lợi. Họ bán rẻ đất nước này, họ không cần quan tâm dân sẽ sống như thế nào mà chỉ nghĩ họ thu lợi được bao nhiêu. Càng lúc họ càng phi nhân tính , quay cuồng với đồng tiền mà quên hết và vứt bỏ hết mọi giá trị để làm một con người. Họ tha hoá, trụy lạc trong cách sống, tìm đủ mọi cách để hưởng lạc. Họ mua sắm, xây dựng nhà cửa nguy nga, sân vườn như Vua Chúa. Họ gởi tiền ra nước ngoài, mua những khu đất lớn, những lâu đài, những chuỗi nhà hàng, siêu thị. Con cái sinh hoạt, vui chơi như những trẻ dòng dõi hoàng gia. Và lúc cần, họ rời đất nước trở thành những đại gia định cư ở xứ người. Họ trang bị cho mình nhiều bằng cấp, nhiều học hàm, học vị nhưng mở miệng toàn nói ngu, nói ngược với ý kiến nhân dân nên chẳng bao giờ được lòng dân .

Thời mà miếng ăn bỏ vào mồm cứ sợ là thuốc độc, bệnh uống viên thuốc cứ nghi là thuốc giả. Thời mà ở đâu cũng có thể bị đe doạ, ở trong nhà sợ kẻ cướp, ra đường sợ lũ giật dọc, sợ cây rơi, điện giật, sập hố, sẵn sàng bị giết chỉ bởi một lời nói, một ánh nhìn .

Thời mà trong sinh hoạt chẳng biết tin ai, chẳng biết tin vào cái gì? Thời mà những lời rao giảng đạo đức, những lời dạy dỗ, những tuyên ngôn trở thành như những câu thoại của một vở kịch hài. Thời mà người ta ngang nhiên chiếm đất công . Một bên là hàng ngàn người lũ lượt chen nhau để làm thủ tục lên máy bay, máy bay không còn chỗ đậu, đường băng kẹt như xa lộ kẹt xe. Một bên là bãi cỏ xanh biếc mênh mông hàng trăm héc ta, dành cho một vài kẻ thừa tiền nhởn nhơ giải trí. Thế mà dư luận, ý kiến của cả xã hội chẳng làm gì được, cả chính phủ cũng chỉ đưa mắt nhìn.

Thời mà kẻ cướp vào nhà ta không dám hé môi, nếu phản ứng có thể bị cướp giết, nếu đánh trả ta trở thành tội phạm, phải đi tù. Nếu chống trả gây hậu quả cho kẻ cướp, ta có thể bị kết án tử hình. Thế luật pháp đứng về phía nào ? Luật pháp bảo vệ ai ?

Xã hội chứa toàn mầm ác, con người đối xử với nhau tệ hơn thú vật. Trọng vật chất hơn con người. Suốt ngày các phương tiện truyền thông quảng cáo một lối sống chú trọng bề ngoài, đề cao lối sống vật chất, thiếu tình người. Các chương trình giải trí nhảm nhí, thiếu văn hoá, chỉ toàn là kiểu làm trò của các anh hề.

Văn hoá vỡ nát, phong tục bị bôi bẩn, lịch sử bị bóp méo, truyền thống bị đánh mất. Mọi giá trị tinh thần bị đảo lộn, ông thằng bị đánh tráo. Con người dựa sức mạnh vào đồng tiền, dùng đồng tiền chi phối và lèo lái luật pháp, đứng trên luật pháp. Nén bạc đâm toạc tờ giấy .

Nền nếp gia phong bị đảo lộn, những khuôn phép bị bẻ gãy, người lương thiện hoang mang và gánh chịu thiệt thòi. Trẻ con bị nhồi nhét vào đầu một lối sống thực dụng hoang dã, ích kỷ, chỉ biết thu vén cho bản thân và vô cảm với mọi thứ chung quanh. Chúng bị nhồi vào đầu những kiến thức vô bổ trong khi thiếu trang bị kỹ năng sống và sáng tạo. Một thế hệ nói và làm như một con vẹt. Một thế hệ chỉ biết cúi đầu thiếu ý thức phản kháng. Chúng như một cơ thể thiếu sức đề kháng nên cái xấu dễ xâm nhập và tung hoành.

Con người mất lòng tin nên chạy theo thần linh, ma quỷ. Họ mê tín đến độ cuồng si, họ tin vào Thế Giới ảo vọng một cách cực đoan. Họ không còn lòng tin vào cuộc sống nên dễ bị dẫn vào con đường tà đạo, tin vào quỷ ma. Ngay những người chăn dắt linh hồn cũng trở thành kẻ buôn thần bán thánh, đội lốt Thầy Tu, mượn áo Nhà Dòng để làm điều bất chính. Chùa Đình xây lên to lớn, bề thế để kiếm lời. Nó không còn là chỗ tu hành linh thiêng mà trở thành nơi kinh doanh Thần Phật.

Cả xã hội nhốn nháo vì đồng tiền, cả đất nước sôi sục vì lợi lộc. Không còn chỗ để nói chuyện nhân từ, không còn thời gian để bàn chuyện lễ giáo. Người ta kinh doanh cả chuyện làm từ thiện, người ta cướp cả chén cơm của người già và bình sữa của em bé, viên thuốc của người bệnh. Ngang nhiên ăn cướp và ngang nhiên hưởng thụ, luật pháp ngoảnh mặt làm ngơ. Họ xô đẩy, chen lấn nhau để sống nên bỏ mặc văn minh, đánh rơi văn hoá.

Tôi không bôi đen xã hội, tôi không bêu xấu thời tôi đang sống, nhưng đau đớn thay nó là sự thật , một sự thật tàn nhẫn không kể hết được, tôi chỉ là người ghi chép lại những điều này báo chí, dư luận nói nhiều rồi.

Nhưng tôi vẫn tin rằng xã hội vẫn còn có những ánh sáng le lói để ta còn chút tin. Vẫn còn một ít người tốt để ta còn trông cậy. Thế nhưng ánh sáng không diệt hết đêm đen, người tốt thành cô đơn trong Thế Giới hỗn loạn này. Nhưng rồi phải có lòng tin để sống. Tin rồi cái thiện sẽ thắng cái ác. Người tốt sẽ diệt kẻ xấu. Kẻ bán nước phải bị nêu tên, người yêu nước phải được ca ngợi.

Nhưng giờ đây, ta gọi thời ta đang sống đây là thời kỳ gì nhỉ ? Lưu Quang Vũ đã có lần gọi là:  ” thời kỳ đồ đểu “. Nhưng bây giờ, cái đểu đó, cái đốn mạt đó đã tiến xa lắm rồi, gọi là thời kỳ đồ đểu e là còn nhẹ quá chăng ?./.

Đỗ Duy Ngọc

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Lời khuyên của bác sĩ Nhật Bản và Đài Loan về Corona virus

Coronavirus có thể không có dấu hiệu bị lây nhiễm trong nhiều ngày, làm thế nào để biết người đó có bị nhiễm bệnh hay không. Vào thời điểm họ bị sốt và / hoặc ho và đến bệnh viện, phổi thường là 50% Xơ hóa và đã quá muộn!

Các chuyên gia Đài Loan cung cấp một cách tự kiểm tra đơn giản mà chúng ta có thể làm mỗi sáng:

Hít một hơi thật sâu và nín thở trong hơn 10 giây. Nếu bạn hoàn thành nó mà không ho, không khó chịu, ngột ngạt hoặc căng cứng, v.v … điều đó chứng tỏ không có xơ hóa trong phổi, về cơ bản cho thấy không bị lây nhiễm.

Trong những thời điểm quan trọng, bạn nên tự kiểm tra mỗi buổi sáng trong một môi trường có không khí sạch!

Lời khuyên nghiêm túc của các bác sĩ Nhật Bản điều trị các trường hợp Covid-19. Mọi người nên đảm bảo miệng & cổ họng của bạn ẩm, không bao giờ KHÔ. Uống vài ngụm nước sau mỗi ít nhất 15 phút. TẠI SAO? Ngay cả khi vi-rút xâm nhập vào miệng bạn … nước uống hoặc các chất lỏng khác sẽ quét chúng xuống qua thực quản và vào dạ dày. Khi đã ở trong bụng …. ACID dạ dày của bạn sẽ tiêu diệt tất cả virus. Nếu bạn không uống đủ nước thường xuyên hơn … virus có thể xâm nhập vào khí quản của bạn và vào PHỔI. Điều đó rất nguy hiểm. Xin nhắc nhở mọi người về điều này!

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Triệu chứng nhiễm COVID-19 qua từng ngày (ST)

TRIỆU CHỨNG NHIỄM CORONA QUA TỪNG NGÀY

🛑Ngày 1 ~ Ngày 3
– Triệu chứng giống bệnh cảm
– Viêm họng nhẹ, hơi đau
– Không nóng sốt. Không mệt mỏi. Vẫn ăn uống bình thường

🛑Ngày 4
– Cổ họng đau nhẹ, người nôn nao.
– Bắt đầu khan tiếng.
– Nhiệt độ cơ thể dao động 36.5~ (tuỳ người)
– Bắt đầu chán ăn.
– Đau đầu nhẹ
– Tiêu chảy nhẹ

🛑Ngày 5
– Đau họng, khan tiếng hơn
– Cơ thể nóng nhẹ. Nhiệt độ từ 36.5~36.7
– Người mệt mỏi, cảm thấy đau khớp xương
** Giai đoạn này khó nhận ra là cảm hay là nhiễm corona

🛑Ngày 6
– Bắt đầu sốt nhẹ, khoảng 37
– Ho có đàm hoặc ho khan
– Đau họng khi ăn, nói hay nuốt nước bọt
– Mệt mỏi, buồn nôn
– Thỉnh thoảng khó khăn trong việc hít thở
– Lưng, ngón tay đau lâm râm
– Tiêu chảy, có thể nôn ói

🛑Ngày 7
– Sốt cao hơn từ 37.4~37.8
– Ho nhiều hơn, đàm nhiều hơn.
– Toàn thân đau nhức. Đầu nặng như đeo đá
– Tần suất khó thở vẫn như cũ.
– Tiêu chảy nhìu hơn
– Nôn ói

🛑Ngày 8
– Sốt gần mức 38 hoặc trên 38
– Khó thở hơn, mỗi khi hít thở cảm thấy nặng lồng ngực. Hơi thở khò khè
– Ho liên tục, đàm nhiều, tắt tiếng
– Đầu đau, khớp xương đau, lưng đau…

🛑Ngày 9
– Các triệu chứng không thay đổi mà trở nên nặng hơn.
– Sốt tăng giảm lộn xộn
– Ho không bớt mà nặng hơn trước.
– Dù cố gắng vẫn cảm thấy khó hít thở.

** Tại thời điểm này, nên đi xét nghiệm máu và chụp XQuang phổi để kiểm tra

P/s :  Triệu chứng thay đổi tuỳ theo sức đề kháng của từng người. Ai khoẻ thì mất 10-14 ngày mới phát hiện. Ai không khoẻ thì 4-5 ngày.

Nguồn: tổng hợp bác sĩ (Sanilesson và yomidr)

————————

Hiện vẫn chưa có thuốc đặc trị hay vaccine phòng bệnh, Trung Quốc mới chỉ cho ra mắt thuốc chống virus Corona nhưng chưa bán tại thị trường Việt Nam. Mọi người nên nhớ cẩn tắc vô áy náy:

– Đeo khẩu trang khi có thể( khẩu trang vải cũng được, giặt thường xuyên).

– Rửa tay, rửa tay và rửa tay.

– Tránh tụ tập đông người.

– Nạp thêm Vitamin C để tăng sức đề kháng.

– Vệ sinh đồ dùng cá nhân như điện thoại, laptop thường xuyên.

 

Image may contain: one or more people and text
(Theo Xuân Trang FB)
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Vì sao Tổng Thống Trump đi Ấn Độ?

an_do_trumpVì sao TT Trump đi Ấn Độ và đến một vài nước Á Châu

Dĩ nhiên phải có lý do chính đáng.

Một trong lý do có thể nhìn thấy trước mắt, đó là:

– Sản phẩm do Tàu cộng sản xuất đã giữ một vai trò khá quan trọng trong phương pháp sản xuất dây chuyền ở Mỹ.

Vì Tàu cộng đang bị con Covid-19 làm tê liệt các nhà máy sản xuất ở Tàu, cho nên không có hàng xuất cảng qua Mỹ cũng như qua các nước khác.

Vì thiếu một chốt dây chuyền cho dù rất nhỏ, nên cả hệ thống sản xuất bị đình trệ. Hoa Kỳ cũng như các quốc gia khác lâm vào tình trạng này.

Lúc đầu khi phát hiện 1 vài người bị nhiềm Covid-19, không mấy ai lo lắng gì đến nền kinh tế của nước mình.

Nhưng qua 2 tuần lễ, ảnh hưởng của Covid-19 quá lớn, cho nên hầu hết các nhà lãnh đạo thế giới bắt đầu lo lắng. Không phải họ sợ con Covid-19 lan qua nước mình ,..mà chính là bất an do hậu quả của tác động của con Covid-19.

Đó là nó làm tê liệt mức sản xuất của ” Đám nhân công tàu cộng ”.

Chưa biết con Covid-19 cho đến khi nào thì bị tiêu diệt, và cho dù  khi nó bị tiêu diệt thì,..hàng dữ trử cũng bắt đầu cạn….cho nên đợi cho ” đám nhân công tàu cộng ” đi làm việc trở lại, thì cũng phải khá lâu mới có hàng. Đó là chưa nói đến,…có khì cả hệ thống sản xuất của tàu cộng bị tan rã…

Để cho vừa chắc ăn lại vừa an toàn,  các nhà lãnh đạo trên thế giới phải tích cực đi tìm thị trường cung cấp hàng hóa ở các nước khác,…hơn là ngồi đó chờ  nhân công tàu bình phục và tái sản xuất.

Một khi tìm được nới cung cấp với đầy đủ số hàng vừa đạt tiêu chuẩn phẩm, lượng, và giá cả có thể chấp nhận được,…thì sau này sẽ không còn phụ thuộc vào tàu cộng nữa.

Một công, hai chuyện.

Vừa giúp cho nên kính tế nước nhà và nước bạn phát triển, vừa hạ được thằng tàu, vì lúc đó nó mất thị trường tiêu thụ hàng của nó.

Câu hỏi được đặt ra là:

– Nước nào cung cấp đủ số lượng hàng hóa để thay tàu cộng?

– Nước nào có đủ uy tín để hàng hóa được nhập vào có đủ phẩm chất?

– Nước nào co thể sản xuất hàng hóa với giá thành phải chăng, gần tương đương với giá thành của Tàu cộng?

Đáp ứng 3 điếu kiện này,…chắc chắn không có một quốc gia nào tranh được bằng Ấn Độ.

Vừa đông dân,  vừa có tay nghề, vừa nhân công giá rẻ…

Còn muốn gì nữa.

Cho nên Mỹ phải tìm đến Ấn Độ.

 Tuy nhiên. để tránh cho Ấn Độ có cái ý nghĩ lúc này Ấn Độ là quốc gia độc quyền thay thế Tàu cộng, Mỹ phải tìm thêm một vài quốc gia nho nhỏ nữa để làm trái độn.

Việt Nam, Thái Lan, Nam Dương, Pakistan, …cũng là các nơi TT Trump có thể sẽ ghé mắt đến,…trong tướng lai gần.

Không phải chỉ có Mỹ mới đi tìm….mà các quốc gia cũng đang chạy khắp nơi để tìm hàng, lấp vào 20% số hàng mà Tàu cộng đã cung cấp cho thế giới từ hơn 15 năm qua.

katumtran

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Ngôi Trường trên đồi Tăng Nhơn Phú_Toàn Như

image001

Hình ảnh | Posted on by | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

NHỮNG CÁI NHẤT THẾ GIỚI CỦA VIỆT NAM (ST)

NHỮNG CÁI NHẤT THẾ GIỚI CỦA VIỆT NAM:

– Người thính tai nhất thế giới là nhạc sỹ Trần Hoàn: “Giữa Mạc tư khoa nghe câu hò Nghệ tĩnh”

– Người làm marketing đầu tiên là Mai An Tiêm. Ông tiếp thị dưa hấu bằng cách khắc tên người và địa chỉ sản xuất lên quả dưa rồi thả xuống nước.

– Người đầu tiên bay vào vũ trụ là Phù Ðổng Thiên Vương.

– Người nghèo nhất thế giới là Chử Ðồng Tử.

– Thú quý hiếm nhất thế giới là voi 9 ngà, gà 9 cựa, ngựa 9 hồng mao.

– Người có cái chết độc đáo nhất trong thơ là Từ Hải (thơ của Nguyễn Du)

– Việt Nam là nước giàu nhất hành tinh vì có “Rừng vàng, biển bạc”.

– Bà mẹ sinh con nhiều nhất trên thế giới là Âu Cơ: 100 con, sinh một lần không vi phạm quy định sinh đẻ có kế hoạch.

– Vụ ly hôn lớn nhất và đầu tiên trong lịch sử là Lạc Long Quân và Âu Cơ: 50 người con theo mẹ lên rừng, 50 người con theo cha xuống biển.

– Người đầu tiên trên thế giới lên mặt trăng và hiện còn ở đó là Chú Cuội.

– Việt Nam là nước đầu tiên trên thế giới tuyên bố chủ quyền mặt trăng. Bằng chứng là khi Hàn Mặc Tử rao bán trăng không có bất cứ quốc gia nào phản đối.

– Chiếc máy bay đầu tiên trên thế giới là con ngựa sắt của Thánh Gióng.

– Người bay lên mặt trăng bằng phương tiện thô sơ nhất là Chú Cuội.

– Vị nữ tướng đầu tiên trên thế giới là Hai Bà Trưng.

– Ca sinh sản vô tính đầu tiên là Mẹ của Thánh Gióng.

– Tổ nghề “má mì” là Tú Bà.

– Người đàn ông đầu tiên có sữa cho trẻ em bú là Ông Thọ.

– Người quái thai dị dạng nhất là Sọ Dừa.

– Cascadeur đầu tiên của Việt Nam: Lê Lai.

– Người phụ nữ nặng nhất hành tinh là Chị Hai năm tấn.

– Bầu trời đẹp nhất thế giới: Trời Can Lộc.

– Sông xanh nhất thế giới: Sông La.

– Nói to nhất thế giới: Người Hà Tĩnh.

– Lạc quan nhất thế giới: Người lính Việt Nam, “đùng đùng đùng, đoàng đoàng anh vẫn đi”

– Người dở hơi nhất: “giữa giờ chơi mang đến…lại mang về”. Hic./. (thơ Đỗ Trung Quân)

(Theo vnexpress.net)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?