Gà Mái Tre Kim Oanh nhập bệnh viện

(Bản tường trình của K1 Lê Phát Minh từ Houston/TX): Hôm nay (14/12/2018) k1 Lê Phát Minh và bà xã Ngọc Lệ cùng k1 Nguyễn Ngọc Kính đã vào bệnh viện Memorial Herman Khu Medical Central Houston thăm chị Kim Oanh (còn có biệt danh là Gà Mái Tre), phu nhân k1 Lê Quang Phú, vừa giải phẫu gan, kết quả tốt – Đang trong thời gian tịnh dưỡng (Rehabilitation).
Chúc chị Kim Oanh sớm bình phục để anh chị em cùng nhau thực hiện một chuyến du lịch bằng Du Thuyền giống như tháng 4 năm 2015.

Nhân dịp này, CNN cũng xin gởi đến Chị Kim Oanh GMT những lời chúc tốt lành nhất và cầu mong Chị mau sớm hồi phục.

 

Image may contain: 4 people, including Lisa Lê, people standing

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Người Đưa Thư_Nguyên Nhung

Image result for santa mailmanNgười Đưa Thư

Thời gian mới định cư ở Hoa Kỳ, khi đến cư ngụ khu chung cư nhiều người Việt tôi đã thấy ông ta. Đó là người đưa thư, có bộ râu hung hung xồm xoàm viền quanh miệng, khiến thoạt nhìn người ta thấy ông có nét một ông già Santa Claus mỗi mùa Giáng sinh. Nụ cười hiền, đôi mắt xanh mông mênh màu biển, ông là người đều đặn mang niềm vui cho đám cư dân sống ở chung cư, đa số mới từ Việt Nam sang , thường ngóng những cánh thư ở quê nhà.
Ông ta trạc độ ngoài năm mươi, dáng dấp khỏe mạnh, khó đoán tuổi cho chính xác vì bộ râu xồm xoàm đó. Mỗi buổi chiều, khi chiếc xe của Bưu Điện chạy vào con dốc đầy ổ gà, nơi đặt mấy thùng thư đã thấy có người đứng đợi. Đa số là người già, không biết làm gì cho hết ngày, đi lấy thư cũng là một cái thú. Ông ta bỏ thư vào từng hộp thư của mỗi nhà trong xóm, xong lái xe đi, không quên giơ tay vẫy mấy đứa trẻ đang chơi đùa trên khoảng sân trống.
Mãi cho đến một hôm, trời mùa đông lại mưa tầm tã, tôi thấy người đưa thư ngừng xe trước cửa căn chung cư, rồi chạy ào vào hiên gõ cửa, đưa cho tôi một lá thư. Lá thư của người bạn học từ Việt Nam gửi sang, đề trúng tên người gửi và địa chỉ “zip-code”, nhưng thiếu số nhà của căn chung cư, không hiểu sao ông ta lại biết là của tôi. Chính vì thế mà tôi biết ông đọc được tiếng Việt, lại còn quen cả tên của người nhận thư, rồi vì sợ thư không đến tay người nhận, thay vì trả lại cho Bưu Điện, ông mang thư đến thẳng nhà tôi.
Hôm ấy trời bão rớt, mưa suốt từ sáng đến chiều chưa ngớt, bầu trời xám xịt khiến mùa Đông càng có vẻ rét mướt. Tôi cảm động nhận lá thư từ tay ông, nhìn ông ướt át trong chiếc áo mưa màu vàng, những bụi mưa còn đọng trên mái tóc đã ngả bạc với bộ râu hung hung viền quanh miệng. Ông hỏi, bằng tiếng Việt:
” Xin lỗi, có phải tên cô không?”
Tôi ngạc nhiên, vì lần đầu nghe ông ta nói tiếng Việt, chực nhớ lại bà con trong khu chung cư, gặp nhau ngoài thùng thư vẫn hay nói chuyện này nọ về xứ Mỹ và người Mỹ, có lẽ ông đã nghe được cả. Tôi nhận đúng là tên mình, rất cảm kích vì tấm lòng của người đưa thư. Ái ngại khi thấy mưa vẫn như trút nước, rặng cây ven đường như mờ mịt đi dưới màn mưa trắng xóa. Tôi hỏi ông, bằng tiếng Anh:
” Ông có vội lắm không? Mời ông vào nhà chơi, mưa lớn quá.”
Ông nheo đôi mắt xanh nhìn trời, cười hiền hậu, nói một câu thành ngữ tiếng Anh:
” It’s raining. . . cats and dogs…”
Đoạn ông ta nói bằng tiếng Việt:
” Mưa lớn quá, giống như mưa ở Việt Nam.”
Tôi mở to mắt nhìn ông thán phục:
” Ông nói tiếng Việt giỏi quá, ông học ở đâu vậy?”
Người đưa thư giơ tay vuốt những giọt mưa trên tóc, trên mặt, giọng thoáng một niềm vui, thật xa vời:
” Từ Việt Nam. Tôi đã từng ở Việt Nam, cách đây ba mươi năm. Việt Nam luôn ở trong trái tim tôi.”
Tôi mỉm cười, một câu xã giao mà người Mỹ nào cũng học qua, nhưng sao ở người đàn ông này, tôi không thấy sự giả dối. Một lần nữa, tôi mời ông vào nhà , không khách sáo, trước khi bước vào căn phòng ấm, ông tháo đôi giày để ngoài cửa, giọng dí dỏm:
” Người Việt thường cởi giày trước khi vào nhà, có phải vậy không?”
Ngạc nhiên vì câu hỏi của ông, một người Mỹ hiểu cả thói quen của người Việt, thật là hiếm, như vậy ông ta chắc phải tha thiết với xứ sở của tôi nhiều lắm, tự nhiên tôi thấy có cảm tình với ông. Như hai người đồng hương đã lâu không gặp nhau, ông thổ lộ:
” Tôi nhớ Việt Nam nhiều lắm, nhớ “người” Việt Nam lắm…”
“ Người Việt Nam” ở đây thì nhiều lắm, sao ông lại nói câu ấy với nhiều cảm xúc trong ánh mắt mà tôi có thể nhìn được. Rồi đưa mắt nhìn khắp căn phòng được bài trí theo kiểu Á Đông, ông dừng lại một bức tranh trên tường vẽ cảnh mùa Xuân, con ngõ nhỏ với hai hàng mai nở vàng thật đẹp. Ông thảng thốt reo lên, giọng lơ lớ:
” Đấy có phải là hoa mai?”
Tôi gật đầu, cảm phục một người Mỹ biết nhiều về xứ sở của mình:
” Ồ! Ông cũng biết hoa mai? Nó là loại hoa biểu tượng cho mùa Xuân ở quê hương tôi, và chỉ nở vào mùa Xuân.”
Ông gật đầu, đôi mắt xanh thoáng một nét bâng khuâng, nhìn theo những sợi mưa nghiêng nghiêng đan nhau trong khung trời mờ tối:
“Tôi biết, vì cô ấy tên Mai, Mai là tên người yêu của tôi, cô học trò bé nhỏ…” Hình như ông xúc động, yên lặng để dấu đi nỗi buồn. Tôi cũng ngạc nhiên không ít, khi khám phá ra mối tình của người đưa thư, một mối tình có lẽ rất đẹp mấy chục năm trước vẫn ấp ủ trong trái tim ông, từ những ngày trẻ tuổi.
Buổi chiều mưa hôm đó, một chiều mưa trên xứ người, nghe câu chuyện tình của người đưa thư, tự nhiên tôi cảm thấy dâng lên trong lòng một nỗi buồn rất Việt Nam, cả cái không khí lãng đãng một chút ngậm ngùi theo từng giọt mưa rớt xuống hàng hiên ẩm ướt. Trong khi chờ mưa ngớt hạt, người đưa thư bồi hồi kể tôi nghe chuyện tình của ông ba mươi năm trước..
* * *
David sinh trưởng ở Sacramento, thủ phủ của tiểu bang California. Vùng đất phì nhiêu màu mỡ có rất nhiều cánh đồng trồng rau và trái cây, đủ cung cấp cho hầu hết các tiểu bang của Hoa Kỳ. Sinh ra trong một gia đình đông anh em, cả nhà sống trong một trang trại trồng hoa quả vùng ngoại ô, David có bản chất một người đồng quê rất hiền lành và thật thà, yêu thiên nhiên.
Học hết Trung Học, David rời gia đình đến Nam Cali để tiếp tục việc học. Sau bốn năm Đại Học, vốn bản tính hiền lành, thích làm việc thiện, David tình nguyện sang Việt Nam làm công tác giáo dục và thiện nguyện. Do đấy, chàng có một thời gian dài đến gần bốn năm phục vụ trong các trung tâm Việt Mỹ, dạy tiếng Anh cho những người Việt trẻ tuổi.
Lúc ấy David còn trẻ lắm, mới hai mươi hai tuổi. Trước khi sang Việt Nam, chàng được học tiếng Việt sáu tháng, cho nên lúc đến Việt Nam chàng đã bập bẹ nói được những câu xã giao thông thường với người bản xứ. Năm David tới Việt Nam, chiến tranh đang thời kỳ leo thang, nhưng ở thành phố tương đối người dân vẫn sống trong yên bình, chưa nhìn thấy bao nhiêu sự đe dọa của chiến tranh. David chỉ ở Sài Gòn một thời gian ngắn, sau đó được đưa về Cần Thơ. Chính nơi này, thành phố thơ mộng ven bờ sông Hậu, đã khiến David lúc quay về Mỹ, mang theo một vết thương lòng.
David đã có dịp đi lại mấy lần trên nẻo đường mang nhiều sắc thái miền Tây Nam Phần, đó là quốc lộ 4. Những cánh đồng lúa bát ngát, những vườn cây xanh, những mái tranh nghèo khuất sau hàng dừa rủ bóng trên giòng sông đục ngầu phù sa, lắc lẻo nhịp cầu tre bắc ngang sông rạch. Chàng thích nhất những chuyến phà qua sông Hậu Giang, nhất là khi chiều về, vài cọng hoa lục bình màu tím lênh đênh trên sóng nước. Phong cảnh Việt Nam thật lạ lẫm, mới mẻ nhưng gần gụi biết bao, không hiểu sao khi nhìn thấy miền đồng bằng sông Cửu Long lần đầu tiên, David đã cảm thấy yêu mến vùng đồng bằng, êm ả như vùng quê nơi chàng sinh trưởng, dù mỗi nơi đều có nét khác biệt nhau.
Vì là nhân viên dân sự, David may mắn chỉ ở thành phố, không đối diện với chiến tranh như những người lính Hoa Kỳ tham chiến ở Việt Nam, và cũng không hề giao tiếp với giai cấp phụ nữ bám theo đoàn quân viễn chinh. Cho nên, những ngày dạy học tại Trung Tâm Việt Mỹ, David thật thơ ngây khi lần đầu tiên trong đời, chàng đã trao trái tim mình cho cô bé Việt Nam, Mai là một cô học trò rất chăm chỉ, ngoan hiền trong lớp học căn bản của Trung Tâm này.
Mai đẹp lắm, ít là dưới mắt của David, một vẻ đẹp Á Đông rất ưa nhìn. Mái tóc đen mượt, đôi mắt đen láy như hai hạt nhãn, nét ngây thơ dịu dàng của cô con gái Á Đông khiến con tim chàng trai Mỹ mới biết yêu lần đầu, đã thổn thức vì nhớ thương. Như câu ca dao Việt Nam,”Yêu ai yêu cả đường đi lối về”, David cũng yêu cái mênh mông của dòng sông Cửu Long, yêu hàng dừa lơi lả nơi bến sông, nhìn những đợt sóng nhấp nhô vào những buổi hoàng hôn, David tưởng như nó chuyên chở bao nhiêu tình tự dân tộc, hiền hòa, vui tươi và đầy thiện cảm.
Mỗi buổi sáng, David say sưa ngắm nhìn những tà áo trắng bay bay như những cánh bướm, trên chiếc xe đạp thong thả của đám nữ sinh mỗi buổi đến trường. Cả thành phố dậy lên sức sống, người ta đi lại đông đảo, đàn bà xách giỏ đi chợ, vài chiếc xe chất đầy rau quả, những đứa trẻ con ngoan ngoãn đi học với nhau, chiến tranh hình như chưa hiện diện nơi đây. David có được những tháng ngày thật tuyệt vời với công việc của mình, một biệt thự xinh đẹp tọa lạc trên con đường trung tâm thành phố.
Năm ấy Mai độ mười bảy tuổi, tư chất thông minh cộng thêm nét ngây thơ của cô bé mới lớn, đã chinh phục trái tim ông thầy trẻ tuổi. Cách biểu lộ tình cảm của mỗi dân tộc có khác nhau, David không hề dấu diếm tình yêu của mình với cô gái trẻ, trong khi Mai cố tình né tránh, dù nàng rất có cảm tình với ông thầy vừa đẹp trai, lại rất hiền hậu nữa. Sau nhiều lớp ở Trung tâm Việt Mỹ, Mai là một học sinh xuất sắc được chọn là người phụ giáo cho những lớp học vỡ lòng, trong thời gian này hai người cùng làm việc chung, David càng thấy gần gũi nàng hơn.
Với bản tính thẳng thắn của người Mỹ, David tỏ tình và đề cập với Mai về chuyện hôn nhân, chàng nghĩ nó rất đơn giản như bao cuộc hôn nhân trên xứ sở chàng. Nhưng điều làm cho David đớn đau hơn cả, không ngờ Mai đã từ chối kết hôn với chàng, nguyên nhân chỉ giản dị là không cùng chủng tộc, cha mẹ nàng coi đấy là điều không thể chấp nhận, dù David là một chàng trai học thức. David không hiểu tại sao Mai không quyết định được chuyện hôn nhân của mình, dù rằng Mai cũng cảm thấy mình yêu thương chàng trai Mỹ tóc vàng, mắt xanh hiền lành ấy. David thắc mắc thì Mai chỉ im lặng thở dài, rồi cho chàng biết những gia đình Việt Nam bảo thủ, không bao giờ chấp nhận chuyện con cái kết hôn với người ngoại quốc.
Sống ở Việt Nam khá lâu, ăn những món ăn Việt Nam, học được cách cư xử của người Việt, David hoàn toàn chấp nhận tất cả những đòi hỏi theo phong tục, tập quán người Việt nhưng vẫn bị từ chối. Thật sự chàng không thể nào hiểu nổi dân tộc này, trong cái thân thiện bên ngoài hình như họ vẫn dấu kín những thành kiến bí ẩn, có lẽ đã ăn sâu vào gốc rễ trong tâm hồn họ. Không lấy được Mai, nhiều lúc thất vọng đến chán chường, David còn muốn tìm cái chết để quên đi hình bóng diễm kiều của cô gái Việt. Cuối cùng, bị khủng hoảng tinh thần, David không thể tiếp tục làm việc, với ý nghĩ một ngày nào đó Mai thuộc về người khác. David được hồi hương trước thời gian ấn định, lúc chia tay, lần cuối cùng gặp nhau, Mai đã khóc và nói với chàng : ” Nếu không được kết hôn với anh, em sẽ không bao giờ lấy ai nữa.”

* * *
Câu chuyện tình của người đưa thư tưởng đến đấy là hết, bất ngờ David hỏi tôi:
“Tại sao dân tộc cô lại có cái nhìn khe khắt như thế? Một tình yêu khác chủng tộc có phải là điều tội lỗi?”
Tôi bối rối nhìn ông, không làm sao cắt nghĩa cho ông hiểu. Đúng, tình yêu tự nó đâu có gì tội lỗi, nhưng dưới con mắt lệch lạc của những người có nhiều thành kiến, họ vẫn không chấp nhận. David lại nói tiếp:
” Ba mươi năm nay tôi vẫn không quên điều đó, vẫn tìm tòi văn hóa Việt, và tôi hiểu tại sao dân tộc Việt Nam không tiến lên được. Trong một vấn đề giản dị đó, họ đã không có cái nhìn rộng rãi, thì những vấn đề lớn hơn, họ cũng khó mà thay đổi.”
Tôi thở dài nói với David:
“Tôi nghĩ không chỉ người Việt Nam chúng tôi mới có quan niệm thiển cận như thế, ngay những người Mỹ, cũng đâu có thích con cái họ lấy một người không cùng sắc tộc với mình. Hơn nữa người Việt Nam lấy chữ hiếu làm đầu, cho nên ít khi chống đối lại cha mẹ, và họ chấp nhận điều ấy như là một thứ định mệnh đã đặt để, ông thông cảm cho. Nhưng thưa ông, đấy chỉ là những suy nghĩ của thời gian đó, bây giờ mọi điều đã thay đổi. . .”
Giọng David đều đều như tiếng mưa rơi ngoài hiên, ông nói:
“Cô có biết tôi đã đau khổ biết bao nhiêu khi không lấy được Mai, tôi đâm ác cảm với tất cả người Việt vì lối suy nghĩ của họ. Khi về nước, lâu lắm tôi vẫn không quên được người con gái ấy, rồi lại nhớ đến câu nói cuối cùng của Mai nói với tôi, tôi không nghĩ rằng Mai đã thực hiện được. Khi đất nước cô bị rơi vào tay Cộng Sản, tôi vẫn hy vọng là sẽ gặp Mai trong đám người Việt di tản sang Hoa Kỳ, nếu cô ấy chưa lấy ai thì trên xứ sở này không ai cấm cản Mai kết hôn với tôi cả”.
Tôi ngắt lời David:
“Ông có gặp lại cô ta không?”
David gật đầu, đôi mắt xanh chợt buồn, để rồi lại toát ra một tia nhìn ấm áp:
“Có, tôi đã gặp lại Mai, nhưng bấy giờ tôi là người dừng lại, vì Mai đã là một nữ tu đang săn sóc cho đám trẻ mồ côi đem từ Việt Nam sang. Lần này tôi thực sự cảm thấy mình không có quyền theo đuổi con người cao quý đó. Mai đã hy sinh tình yêu, tuổi xuân để phục vụ cho một nghĩa vụ cao cả hơn, đấy là tình nhân loại. Tôi vẫn yêu Mai, nhưng không có quyền giữ lấy nàng làm của riêng, khi nhìn thấy bản chất cao đẹp trong tâm hồn nàng.”
Giọng ông ta chợt bùi ngùi:
“Đồng thời tôi cũng hiểu được ý nghĩa lời nói của Mai, khi đã khóc và nói với tôi câu nói cuối cùng trước khi chia tay nhau. Nàng là người con gái Việt Nam thuần túy có những suy nghĩ theo tính cách của dân tộc nàng, nhưng trong tình yêu, tôi hiểu nàng cũng yêu tôi, thích hợp với đời sống và việc làm của tôi, nhưng vẫn không dám chống đối lại cha mẹ. Để rồi cuối cùng cô đã chọn con đường ấy, con đường phục vụ cho tha nhân.”
Đôi mắt xanh buồn buồn của người đưa thư lại hướng về bức tranh có những bông mai vàng óng ả treo trên tường, thật dịu dàng ông nói tiếp:
” Từ đấy, tôi muốn mình cũng như Mai, làm một điều gì đem lại niềm vui cho mọi người, dù rất nhỏ nhoi. Nếu không hỏi cô, có lẽ lá thư này sẽ bị trả lại cho người gửi, bạn cô mất đi một niềm hy vọng, và ngay cả cô cũng mất niềm vui được đọc một lá thư. Bao nhiêu năm rồi tôi có nhiều cơ hội để tìm một việc làm tốt hơn, nhưng tôi vẫn vui thích với nghề nghiệp hiện tại, khi nghĩ mình đã đem đến cho mọi người những gì họ chờ đợi, nhất là trong những muà Lễ, Tết. Tôi cũng hiểu rằng từ miền đất xa xăm nghèo khổ kia, họ đã phải tiết kiệm như thế nào mới có đủ tiền để gửi một lá thư cho người phương xa.”
Tôi cảm động nghe ông ta nói, tự thấy xấu hổ với mình khi chính tôi có lúc đã rất hững hờ với những lá thư từ bên nhà gửi sang, cũng chỉ vì sợ phải giúp đỡ. Ngược giòng thời gian, tôi như nhìn thấy mình trong quá khứ, trong lúc cùng cực vẫn trông chờ một niềm hy vọng, vậy tại sao tôi lại không có được tấm lòng như người đưa thư này. Lúc ấy, nhìn đôi mắt xanh của ông ta, chòm râu hung hung viền quanh mặt, trông ông hiền hậu và dễ thương như ông già Noel đem niềm vui cho trẻ con mỗi mùa Giáng Sinh. Tôi nói với ông rất thành thật:
” Tôi cám ơn ông, một người Mỹ rất có tình với quê hương tôi, dân tộc tôi, dù trước kia ông đã bị đau khổ vì sự suy nghĩ của họ.”
Mưa đã ngớt, chưa tới sáu giờ mà trời mùa Đông đã tối xầm lại. David đứng dậy, ông còn phải trở về Bưu điện, đem theo những lá thư người trong chung cư nhờ ông gửi giùm. Ông chào tôi rồi mang đôi giày vào chân, mỉm cười nhìn những bóng đèn màu chớp tắt trên cây Giáng Sinh ở góc phòng. Tôi nhìn theo người đưa thư bước ra đường, lòng dâng lên một niềm ấm áp cho dù đang là mùa Đông ở xứ người. Câu chuyện của David đã làm tôi suy nghĩ. Tình yêu muôn thuở vẫn chỉ là Tình yêu, nhưng vượt lên trên đó, nó có một sứ mệnh thật cao cả khi người ta nhìn ra cái đẹp của nó, và sống với cái đẹp của tình yêu.
Giờ này, ở một nơi nào đó trên đất Mỹ, Mai, cô gái Việt Nam năm xưa, có lẽ nay đã đứng tuổi, vẫn hăng say phục vụ tha nhân trong lãnh vực của cô. Không biết cô có hiểu rằng, chính tình yêu của cô đã làm cho David, người đưa thư quen thuộc của khu chung cư, cũng đang đi con đường của người ông yêu tha thiết năm xưa, cũng với mục đích đem niềm vui đến cho mọi người. Giá tất cả thế nhân đều nghĩ đến nhau với một tấm lòng như thế, thì có lẽ chiến tranh đã chấm dứt từ lâu trên trái đất.
Nguyên Nhung
Mùa Giáng Sinh

Nguồn: https://www.trieuthanhweeklymagazine.com

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Phong thủy và Phụ nữ (sưu tầm trên Internet)

Khi Bill Gate được phỏng vấn:
Quyết định thông minh nhất của ông là tạo ra các phần mềm hay các công việc từ thiện?

baomai.blogspot.com

Câu trả lời của Bill  Gate:
Ðều không phải, mà quyết định thông minh nhất đó là tìm người phụ nữ phù hợp để kết hôn.

Người phụ nữ quyết định hạnh phúc của thế hệ trước, vui vẻ của thế hệ này và tương lai của thế hệ sau.
Nếu bố bạn lấy nhầm vợ, thì tuổi thơ của bạn sẽ là chuỗi ngày đau khổ.
-Nếu bạn lấy nhầm vợ, thì cả cuộc đời bạn khổ.
-Nếu con trai bạn lấy nhầm vợ, thì tuổi già của bạn sẽ sống trong đau khổ.
-Lấy được người phụ nữ tốt, thịnh vượng 3 đời.
-Lấy phải người phụ nữ không tốt, lụi bại 6 đời.

Phong thủy 

baomai.blogspot.com
Phong thủy tuyệt vời nhất cho ngôi nhà chính là người phụ nữ
.

Nếu bạn đang có một hiền thê tức là ngôi nhà của bạn có phong thủy tuyệt vời rồi đó.
Phong thủy quan trọng nhất của gia đình chính là người phụ nữ.
Người ta thường nói: “Ðàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm” để nhấn mạnh đến vai trò của người phụ nữ trong việc vun đắp hạnh phúc gia đình.
Theo phong thủy học, người phụ nữ tâm lương thiện sẽ mang tới cho gia đình rất nhiều phúc đức.
Trong tiếng Trung chữ “ 安 ” nghĩa là “bình an” có ý nghĩa vô cùng sâu sắc.
Từ này được ghép thành từ hai bộ thủ: Ở trên là bộ miên “ 宀 ” tức là mái nhà, ở dưới là bộ nữ “ 女 “, tức là người phụ nữ.
Ý nghĩa là có người phụ nữ ở trong nhà thì sẽ mang đến sự yên bình.
Cổ ngữ có câu: “Thê hiền phu an”, có thể giải thích sâu hơn cho chữ này.

.baomai.blogspot.com
Nữ chủ nhân tâm lương thiện, sẽ mang đến cho gia đình và hậu thế vô tận phúc đức, tránh mầm tai vạ cho con cháu; nếu như người phụ nữ mang độc niệm, hành vi không hợp, bất hiếu, dâm loạn, sẽ làm cho gia đình mất đi an bình, không chỉ có nguy hiểm cho bản thân, còn có thể làm loạn gia tộc, cho nên cổ nhân nói “nữ nhân tốt sẽ thịnh vượng ba đời, nữ nhân xấu sẽ hoại ba đời” (là chỉ người vợ).
Người phụ nữ có cách ăn mặc gọn gàng sạch sẽ, trong nhà thường chỉnh tề; người phụ nữ ăn mặc lôi thôi, trong nhà thường loạn bát nháo, tâm trạng cũng sẽ không tốt; người phụ nữ tính toán chi li, bụng dạ hẹp hòi, sinh sự từ việc không đâu, trong nhà sẽ vĩnh viễn không ngày nào yên bình, ‘gà bay chó chạy’; người phụ nữ  hào phóng, thông tình đạt lý, trong nhà tất nhiên tài vận tràn đầy, già trẻ đều khỏe mạnh.

baomai.blogspot.com

Trời sinh người phụ nữ chính là giữ vai trò thủy, “thủy tính” chính là trong phong thủy trong nhà; người phụ nữ có “thủy tính”, là có tướng vượng phu.
Muốn biết người phụ nữ mệnh tốt hay xấu, chính là xem “thủy tính” tốt hay không.
“Thủy tính” trong sạch, nhu hòa, có thể làm thay đổi nhân tâm, bồi bổ chỗ khuyết; “thủy tính” bị ô nhiễm đục ngầu, sẽ làm tổn thương gia đình.
Luận theo Kinh Dịch – Phong thủy, người phụ nữ quá mạnh mẽ, thường gây tai hoạ, bởi vì “thủy tính” của người phụ nữ thường nhu mì.
Nam nhân coi trọng “thủy tính” khi chọn vợ thì thường dễ phát tài làm giàu, bởi vì khi đó âm dương hợp nhất, mượt mà thông suốt; nam nhân luôn cần sự bổ khuyết của “thủy tính”, mới có thể đem số mệnh bừng bừng phấn chấn, mượn phong thủy chuyển vận may (thủy là nước, ý là nhu mềm).

baomai.blogspot.com

Hậu đức tải vật, hậu đức nuôi gia đình; người phụ nữ là thủy, tính tình như nước thì mới có thể chịu tải được sự phát đạt của gia đình.

Cô gái tốt không phải do sắc đẹp, mà là tâm sắc; thê tử tốt, không phải tướng mạo, mà là tâm mạo.
Mệnh chuyển theo tâm, vận sinh theo tâm. Người phụ nữ có đức hạnh, tuổi càng lớn, càng có phúc tướng; nữ tử không đức hạnh, tuổi càng lớn, tướng càng xấu.

Vậy nên nói: Nam nhân là cột trụ, là bộ khung chính của ngôi nhà; mà người phụ nữ là phong thủy của ngôi nhà, là vận số của ngôi nhà!

NAM GIANG TỬ

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Đợi Một Vì Sao_ Thơ Giáng Sinh của Tống Phước Kiên

Hình ảnh | Posted on by | %(count) bình luận

Nỗ lực cả một đời, rốt cuộc là vì điều gì?_ Minh Vũ

nolucNỗ lực cả một đời, rốt cuộc là vì điều gì?

Câu hỏi rất hay, nhưng thực sự để hiểu được nó lại không phải là chuyện dễ dàng. Rất nhiều người khi sa cơ lỡ vận, tới phút cuối đời mới chợt hiểu ra mình sống vì điều gì. Câu hỏi cho vấn đề này, có lẽ rất nhiều người trong chúng ta đang truy tìm đáp án.

1- Vợ (chồng) có phải là của bạn không? Không phải!

Vợ chồng dù ăn cùng mâm, ở cùng nhà, tối ngủ chung giường, có thể đồng cam cộng khổ, vui buồn có nhau. Nhưng sau cùng cũng có lúc chia tay, có thể đồng sinh nhưng không thể đồng tử, trăm năm sống đến bạc đầu có nhau, tất cả cũng chỉ là mơ ước.

2- Con cái có phải là của bạn không? Không phải!

Bố mẹ và con cái tuy là có quan hệ huyết thống, nhưng đó cũng chỉ là mối quan hệ mang tính “đoàn thể”. Hiếu đạo, hy vọng, chăm sóc lẫn nhau v.v… những điều ấy tạo nên một gia đình vui vẻ. Nhưng sau cùng, khi bạn bước sang thế giới bên kia, con cái cũng chỉ có thể tiễn bạn đi chứ không có khả năng đưa bạn trở lại.

3-Tiền tài có phải là của bạn không? Không phải!

Bạn ra sức, nỗ lực kiếm tiền, sau rồi lại nghĩ cách tiêu đi. Cho dù tài khoản ngân hàng của bạn có bao nhiêu tiền, đó cũng chỉ là vật ngoài thân, sinh không đem đến tử không đem đi.

4- Nhà cửa, xe cộ có phải là của bạn không? Không phải!

Tuy bạn không ngừng nỗ lực để có được những thứ đó, nhưng khi bạn ra đi… tất cả trở về con số không

Vậy rốt cuộc điều gì mới là của bạn?

1- Thân thể: Chỉ có thân thể mới trước sau không rời xa bạn, nó đồng hành cùng bạn từ lúc bắt đầu cho tới lúc bạn vĩnh biệt thế gian; chỉ có thân thể mới có thể bảo hộ cho bạn, làm tất cả vì bạn, mãi đến khi sức cùng lực tận.

Nếu thân thể của bạn càng khỏe mạnh, nó giúp bạn đi càng xa, khám phá càng nhiều chân trời mới.

Nếu như thân thể không còn, sinh mệnh của bạn cũng sẽ hết, vì vậy, bạn cần phải trân trọng nó. Đây là thứ duy nhất thuộc về bạn, là báu vật vô giá. Vậy hãy yêu thương nó, bảo vệ nó, thỏa mãn nhu cầu của nó bằng cách rèn luyện, nghỉ ngơi, dinh dưỡng, phòng bệnh, chữa bệnh, tâm lý… dù một chút cũng không được lơ là.

2- Sức khỏe: Thân thể khỏe mạnh thì cuộc sống của bạn mới có chất lượng, sinh mệnh mới được kéo dài.

Không có một cơ thể khỏe mạnh, đồng nghĩa với không có gì cả.

Cho nên chúng ta sống được một ngày, cũng là một ngày phúc phận, cần phải trân quý chính mình.

3- Tinh thần: Sai lầm lớn nhất của đời người là đánh đổi sức khỏe để lấy vật ngoài thân.

Bi ai lớn nhất của đời người là dùng hạnh phúc để đổi lấy phiền não.

Lãng phí lớn nhất của đời người là dùng thời gian để giải quyết những phiền phức do chính mình tạo ra.

Và tất cả những điều này đều xuất phát từ ý nghĩ và tinh thần của bạn. Bởi vậy, trên thế gian không có gì quý hơn một sức khỏe dồi dào và một tinh thần mạnh mẽ. Bảo vệ chúng cũng chính là bảo vệ chính mình, hãy trân quý những gì bạn đang có.

Thời kỳ mới, con người có tiêu chuẩn mới.

1- Người thông minh: Sống vui sống khỏe, sống trẻ sống cởi mở, sống yêu đời

2- Người ngốc nghếch: Sống gấp, sống giận, sống buồn tẻ, sống lo âu.

3- Người lạc quan: Yêu thể dục, yêu thể thao, yêu vận động.

4-Người vui vẻ: Hay cười, hay nói, hay hát ca.

Chúng ta không có thân thể, sức khỏe, tinh thần… mọi thứ sẽ là không.

Minh Vũ

(Nguồn: Đại Kỷ Nguyên: DKN.TV)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Phở Cali_Huỳnh Ngọc Chênh

Related imagePHỞ CALI

 * HUỲNH NGỌC CHÊNH

(Cảm nghĩ của một người từ trong nước)

Tui đi ăn phở từ Sài Gòn đến Hà Nội, rồi chừ qua Cali, thấy phở Cali là ngon nhất.
Nói các bạn SG, HN đừng buồn, chứ phở Cali ngon thật sự. Trước hết do bò Mỹ ngon lại rẻ, xương bò lại càng rẻ hơn, nên nước lèo nấu chắc chắn phải ngon thôi mà không cần thêm hóa chất.
Cái ngon nó đến còn do từ cảm giác an toàn vệ sinh nữa. Vệ sinh an toàn thực phẩm ở Mỹ được quản lý và kiểm tra chặt chẽ, thêm vào đó các nhà hàng cũng lo tự canh giự nghiêm ngặt vì nếu để ra sơ sót khách hàng ăn vào bị gì thì bị kiện đến lúa đời.
Ông chủ một tiệm phở nổi tiếng ở nam Cali kể với tui, để xin giấy phép mở tiệm phở phải qua bao nhiêu khâu kiểm tra. Khu để xe, hệ thống thoát nước thải, khu nhà bếp, khu vệ sinh… tất tất đều qua kiểm tra đúng tiêu chuẩn ngay từ khâu mới xây dựng. Nói tóm lại, khi bước vào nhà hàng ăn uống nói chung và tiệm phở nói riêng, khách hàng hoàn toàn yên tâm ăn uống mà không phải thắc thỏm lo ngại điều gì.
Cảm giác an toàn nầy đem lại sự ngon miệng của tô phở Cali.
Thứ 7, CN và các ngày lễ hầu hết tại các tiệm phở khách hàng phải xếp hàng chờ đến lượt. Khách hàng đến đăng ký vào tờ giấy trươc cửa rồi đứng ngoài chờ, không ai được phép tự ý bước vào trong quán, dù ngoài trời đang nắng gắt hay mưa dầm, lạnh cóng.
Trưa nay thứ 7, tui ra tiệm phở 79. Vào đăng ký, thấy trên tui còn 10 số thự tự đang chờ. Kiên nhẫn chờ hơn nửa tiếng mới đến lượt gọi vào. Bàn 4 chỗ nhưng chỉ mình tui ngồi. Kế tiếp tui có nhóm 2 người vẫn không được gọi vào để xếp cùng bàn với tui. Nhóm khách nào ngồi theo bàn nấy không ghép chung. Số bàn và ghế ngồi đã đăng ký trong giấy phép không được kê thêm ra dù quán còn trống chỗ và khách hàng đông đúc phải chờ.
Phải kể lể ra dài dòng như vậy để thấy rằng đất nước người ta quản lý nghiêm minh đến từng việc nhỏ, như việc bàn ghế trong quán ăn, việc nhồi nhét thêm khách, và người dân từ chủ doanh nghiệp đến khách hàng đều tự giác tuân thủ quy định và luật lệ.
Nhìn qua nhìn lại thấy chủ quán là người Việt, phục vụ là người Việt, khách hàng hơn 80% là người Việt, tóm lại là người Việt tất, nhưng sao họ nghiêm túc và văn minh như thế. Quán đầy khách các bàn mà sao im lặng, không nghe tiếng nói lớn, không tiếng khua thìa muỗng ầm ỉ, không nghe tiếng khạc nhổ, không thấy ai xỉa răng trong bàn ăn…Quất trồng ở phương Nam thì ngọt, qua phương Bắc thì chua, còn người Việt ở trong nước thì chua, qua đây thì ngọt.
Thật ra là do luật pháp, do cơ chế, do cơ quan công quyền quản lý nghiêm túc. Người tứ xứ hầm bà lằng đến đây là vào khuôn ngay, ai lơ mơ là vào đồn cảnh sát rồi ra tòa ngay tắp lị, chỉ sau 24 giờ tạm giam.
Nói thêm, nhiều người cứ tưởng nước Mỹ tự do là muốn tự do làm gì cũng được. Không hề như vậy. Quán ăn không có giấy phép bán bia mà bán bia là bị phạt nặng, có giấy phép bán bia mà không có giấy phép bán rượu lại cho khách uống rượu mang vào cũng bị phạt. Trẻ con chưa đến tuổi trường thành không được sai đi mua bia rượu cho bố mẹ. Người lớn không được uống bia rượu nơi công cộng. Lần đầu qua Mỹ, tui cầm lon bia uống trong phi trường liền bị bảo vệ đến nhắc nhỡ, phải vất lon bia vào sọt rác. Ăn nhậu trước mặt tiền nhà riêng cũng bị phạt, đó được xem là nơi công cộng. Do vậy hầu hết nhà Mỹ đều có sân vườn sau, ăn nhậu tại đây mới không vi phạm.
Để có sự nghiêm minh như thế thì bộ máy công quyền phải tuyển toàn người nghiêm minh, để tuyển được công chức nghiêm minh thì phải có cơ chế tuyển dụng nghiêm minh, phải có giám sát của xã hội dân sự và lực lượng đối lập… nghĩa là phải có dân chủ.
Phở Cali ngon, ngoài do thịt bò ngon, nước lèo ngon, còn do có mùi vị dân chủ trong tô phở nữa.

Nguồn: Huỳnh Ngọc Chênh Blog
Ảnh tui chụp: Khách hàng đứng chờ đến lượt bên ngoài một quán phở ở Westminter, CA

Image may contain: one or more people and outdoor
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

CÂU CHUYỆN HAI VỊ TỔNG THỐNG_Nguyễn Thượng Vũ

CÂU CHUYỆN HAI VỊ TỔNG THỐNG

Nguyễn Thượng Vũ

Thưa các anh chị

Hôm nay xin phép chia sẻ với các anh chị câu truyện của hai vị Tổng Thống, một vị già 94 tuổi, vừa qua đời và 1 vị trẻ 41 tuổi, hãy còn sống.

Hai vị đó là Tổng Thống H.Bush và Tổng Thống Macron.

Bush 1Tổng Thống H Bush qua đời, 8 tháng sau khi bà Barbara Bush, vợ ông ta chết, sau hơn 70 năm chung sống.

Trong đời tôi cũng thấy nhiều trường hợp như vậy, khi thấy ngưởi vợ thân yêu qua đời sau 50-60 năm chung sống thì người chồng mất hết tất cả nghị lực tiếp tục cuộc sống nữa và cũng ra đi.

Trong cuộc đời của mình, tổng thống H Bush đã trải qua bao nhiêu cuộc thăng trầm, bao nhiêu lần suýt chết, bao nhiêu lần vinh quang.

Ông ta cũng hiểu là bao nhiều giầu sang, vinh nhục, tiền tài, danh vọng , vào lúc cuối cuộc đời thì cũng không còn quan trọng nữa.

Cái quan trọng là sống thật tình với chính mình, với lòng thương chân thành với những người khác, kể cả súc vật sống chung quanh trong nhà mình.

Khi ông chết đi, con chó của ông cảm thấy quá đau thương, không chịu rời xa quan tài ông.

Bush 2Trước khi TT Bush qua đời, ông để lại di mệnh cho gia đình là phải mời ông bà TT Trump tới tham dư tang lễ.

Trong mùa tranh cử, ông Trump đã đả kích Jeff Bush con trai ông rất nhiều, vì Jeff Bush có 1 địa vị lấn áp tất cả ừng cử viên Cộng Hoà khác, kể cả Trump.

Ông Trump đã thành công khi cho dân chúng Mỹ chấp nhận những lời chỉ trích diễn tả Jeff Bush là cậu con nít, không có kinh nghiêm, không có tài năng làm Tổng Thống Hoa Kỳ, và Jeff Bush thất bại, bị loại ngay trong những tháng đầu và tự ý rút ra không ứng cử nũa.

Sự đả kích của ông Trump hết sức tàn nhẫn và cũng hết sức hữu hiệu.

Tổng Thống H Bush hiểu là khi tranh cử, người ta dùng các lời lẽ “chính trị” không đẹp để tô mầu lên các địch thủ của mình, để loại bỏ địch thủ.

Khi ông H Bush ra ứng cử trong thập niên 80, người đối thủ quan trọng nhất của ông là Ronald Reagan, ông Bush đả chê Reagan là dùng các thủ thuật “phù thuỷ” để mê hoặc dân chúng Mỹ về kế hoạch kinh tế của Reagan “woodoo economics”.

Tuy vậy, ngay sau khi được lựa chọn làm ứng cử viên Tổng Thống Cộng Hoả, ông Reagan đã mời H Bush làm ứng cử viên Phó Tổng Thống của mình và H Bush nhận lời ngay.

Cũng vì vậy, trước khi qua đời TT H Bush đã không hề thù giận ông Trump đã dùng lời lẽ nặng nề để đả kích con trai mình.

Ông đã để di mệnh căn dặn TT W Bush phải mời TT Trump tới tham dự tang lể của mình.

Hành động quân tử này khác hẳn với phong cách một thượng nghị sĩ khác, qua đời cách đây vài tháng đả không những không mời TT Trump tới dự tang lễ, mà lại còn báo cho nhiều cơ quan báo chí, TV , Truyền Thông khắp thế giới là ông ta cấm không cho TT Trump tới tham dự tang lễ.

Tôi rất thích thú và ấm lòng khi thấy TT Trump kính cẩn, đứng nghiêm, chào theo kiểu nhà binh, quan tài của vị cưu Tổng Tư Lệnh quân lực Hoa Kỳ.

TrumpNhìn hai bức hình quan tài với con chó trung thành và cái chào vinh biệt của kẽ đi sau, tôi hiểu tại sao có những người làm Tổng Thống và có những người không bao giờ làm được Tổng Thống.

Nghĩa Tử là Nghĩa Tận, nếu sau khi tôi chết, những kẻ thù địch của tôi, lại thắp nén hương và nghiêng mình vinh biệt trước quan tài của tôi thì tôi vui mừng lắm, chứ không bao giờ nghĩ đến việc cấm ai tới dự tang lễ cả.

Người Trung Hoa ngày xa xưa hay có lời doạ nạt con cái bất hiếu, bất nghĩa là sau này khi cha mẹ qua đời sẽ không cho phép trở về quấn khăn tang, thắp hương đi theo quan tài nữa.

Không ngờ tục lệ mà người Trung Hoa cũng đã quên cả thế kỷ nay rồi, vẫn còn lưu lạc sang bên Hoa Kỳ này.

Ông Tổng Thống thứ 2 mà tôi nhắc tới đây , hãy còn sống. Ông mới có 41 tuổi mà thôi.

Ông Macron là người rất thông mình, rất tài giỏi.

Nếu không thông mình tài giỏi thì làm sao thắng cử được làm Tổng Thống nước Pháp sau khi nhẩy vào chính trị không tới 2-3 năm.

Nhưng ở đời có những người khôn quá, hoá dại.

Ông Macron làm Tổng Thống nước Pháp, nghĩa là trách nhiệm của ông là bảo vệ nước Pháp, làm đủ mọi cách để đưa nước Pháp tới vinh quang, thịnh vượng, mang an toàn kinh tế xã hội cho người dân.

Một trong những việc tuyên bố đầu tiên của TT Macron là mình định ông là một người globalist , một công dân của hoàn cầu chứ không hẳn là một người nationalist, phục vụ tiên quyết cho quốc gia Pháp.

Ông gọi các người theo chủ nghiã nationalism là “Traitor” kẻ phản bội.

macronGần đây ông quyết định tăng thuế về Xăng, Nhớt để bắt các người đi xe hơi hay dùng xăng nhốt để chạy máy trong kỹ nghệ, trong công thương mại, phải trả tiền cao lên rất nhiều,

Luật tăng giá xăng , nhớt là một gánh quá nặng đối với người dân Pháp trung lưu và nghèo.

Giá xăng tăng thì tất cả vật giá các hàng hoá, các đồ ăn, các máy móc kỹ nghệ, giá xe hơi, xe đạp đều tăng lên vì phải cần xăng nhớt mới sản xuất được các sản phẩm đó.

Mọi người thuộc giới nghèo và trung lưu biểu tình phản đối, thì ông TT Macron tuyên bố với báo chí, truyền thông rằng đó là một thiểu số côn đồ, du thủ, du thực bạo động, phá hoại, làm hại an ninh công cộng.

Cái buồn cười là TT Macron tăng thuế không phải vì ngân quỹ thiếu tiền, ông tăng thuế vì ông không muốn mọi người dùng xăng nhớt vì ông nghĩ là có hại cho toàn thế giới.

Khi tôi đang viết dòng chữ này thì TT Macron vừa ra lệnh thu hồi luật tăng giá xăng nhớt vì ông thấy phản ứng của quần chúng quá thiệt hại cho an ninh quốc gia, kinh tế quốc gia.

Tăng thuế trong khi ngân quỹ quốc gia không cần thêm tiền, tăng thuế vì ông tin vào việc ông có thể ép dân chúng Pháp phải theo triết lý của ông và không dùng tối đa xăng nhớt nữa.

Đối với tôi, đó là khôn quá hóa dại.

Một kẻ đang nhiên thành Tổng Thống, nắm quyền hành trong tay. Họ tự coi là họ có quyền áp đặt cách suy nghĩ của họ trên toàn dân.

Việc này , nếu dùng phương ngữ của học giả Huỳnh Văn Lang, phải gọi là sự cường điệu của chính quyền. “The arrogance of power”.

Một vài suy nghĩ nông cạn, nếu thấy quá ngu si, xin các anh chị tha thứ.

Rất thân mến

Nguyễn Thường Vũ

(Nguồn: bacaytruc.com)

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?