Tuổi Vào Thu _ Phiến Nguyễn sưu tầm

Bài thơ ” Tuổi vào Thu” được dịch lại từ bài thơ: “Je Croyais Que Vieillir” của Marcelle Panonneau. Bạn Phiến Nguyễn sưu tầm . 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Nhồi Sọ và Định Hướng_Ng.Minh Tâm

Image result for biểu tình chống đặc khuNhồi Sọ và Định Hướng

Đây là những chiêu nhồi sọ mà CS thường hay sử dụng và cũng có rất nhiều người tiếp tay cho chúng.

1/ Không ai thắng nổi CS, chỉ có bọn chúng tiêu diệt lẫn nhau.
Xin thưa các bạn! Đế quốc La Mã cổ đại, hùng mạnh tới cỡ nào, chiếm gần hết Châu Âu vẫn bị diệt vong. Liên Xô cường quốc, cái nôi của chủ nghĩa CS vẫn sụp đổ. Đông Đức với sự tàn ác của Stasi nổi tiếng thế giới cũng phải cáo chung, vậy CSVN là cái gì?. Để tồn tại, bất cứ chế độ độc tài CS nào cũng phải dối trá, bịp bợm, nhồi sọ người dân rằng chúng nó là vô địch, bách chiến bách thắng, vĩ đại, không thể nào chống lại. Và kèm theo đó là chế độ họng súng nhà tù làm cho người dân nhụt chí sợ hãi mà quên đi sức mạnh thật sự của mình.

Nhiều người đã hiểu lầm về lịch sử sụp đổ của Liên xô, cứ tưởng rằng một mình Gorbachev đã làm nên ký tích tan rã Xô viết, nên càng tưởng rằng ý tưởng trên là đúng. Thật sự, năm 1989 nước CS đầu tiên sụp đổ là Balan thông qua Công đoàn đoàn kết của công nhân, hoàn toàn không phải chỉ CS mới tiêu diệt được CS, mà giới công nhân tiêu diệt CS. Tiếp theo là Hungary, Tiệp khắc, Đông đức, Bungary, Rumani… làm nên sự sụp đổ của chủ nghĩa CS từ những cuộc biểu tình liên tục của quần chúng, trong đó Rumani có dự tham gia của quân đội vào phút cuối. Đến cuối năm 1991, phải 2 năm sau, ảnh hưởng từ những chương trình cải cách mở cửa Perestroika (1989) của Gorbachev và sau những cuộc biểu tình rầm rộ của quần chúng, sự ảnh hưởng lây lan từ các quốc gia Đông âu và những cuộc biểu tình đòi ly khai độc lập như Litva, Estonia, Latvia, Gruzia mới làm hệ thống chính quyền Liên xô rệu rã, không còn kiểm soát được, Gorbachev mới từ chức và đưa Boris Yeltsin lên làm tổng thống. Tất cả đều phải bắt đầu từ sự phản kháng, chống đối của người dân, rồi quân đội mới tiếp tay, và chính quyền phải mở cửa, chứ không có thằng CS nào diệt CS cả.

Trong chế độ CS chưa bao giờ có đảo chính, thì đừng bao giờ nghĩ rằng chỉ có CS mới diệt CS. Bọn nó có thể tiêu diệt lẫn nhau, nhưng mà để dành ăn, chia phần lãnh chúa, vẫn giữ độc đảng, chứ không phải vì thay đổi đất nước. Chính người dân mới là tiêu diệt CS.

Tại sao các nước Đông Âu, Serbia, Ai cập làm được và họ làm bằng cách nào? Một phương cách duy nhất: Biểu tình. Trước khi thành công, người dân các nước này cũng vậy, vô cảm, thờ ơ, lạnh nhạt với xã hội. Tất cả các chế độ độc tài đều giống nhau, nó phá hủy hệ suy nghĩ của con người, nó gieo vào đó mầm sợ hãi bằng những cuộc đàn áp đẫm máu của súng đạn và bạo lực. Vì vậy mỗi chúng ta cần phải gieo mầm ý thức trở lại. Những hạt mầm tự do, bất khuất, lý tưởng, phải khởi sắc. CS nó làm cho con người bạc nhược hèn nhác ham sống, sợ chết. Nó xóa bỏ 2 từ danh dự trong xã hội, cho nên con người không còn khí phách nữa, sẵn sàng luồn cúi để được sống, sống để làm gì không biết, nhưng chấp nhận thờ ơ, hèn nhác, cứ muốn sống sợ chết.

Vì vậy chúng ta cần phải nhìn đúng vấn đề. Không phải CS mạnh mà người dân quá yếu, họ bị nhồi sọ làm cho bạc nhược, mất đi phẩm giá, tính chất người của mình, từ đó nhận thức sai về sức mạnh của bản thân, rồi huyễn hoặc chỉ có CS mới tự tiêu diệt lẫn nhau. Chính người dân mới là tác nhân tiêu diệt CS.

2/ Đừng tham gia biểu tình, chờ đến khi cả ngàn người rồi hãy tham gia, hoặc khi thấy có quân đội đảo chánh hãy tham gia.

Rất nhiều người tri thức VN đang sống trong tư duy này. Họ cảm thấy họ khôn hơn người khác. Thật sự đây cũng là kết quả tư duy nhồi sọ của CS. Kết quả của tính hèn nhác, ham sống sợ chết, chưa vượt qua sợ hãi, chưa thấy sức mạnh của biểu tình. Không có cuộc biểu tình 100 người thì làm sao có cuộc biểu tình 200, rồi 500 người? Họ đang sống trên máu của người khác. Không có quần chúng biểu tình thì làm sao có quân đội yểm trợ. Không có VN biểu tình thì làm sao có quốc tế ủng hộ… Bạn không làm thì ai làm thế cho bạn? Họ ngồi chờ sung rụng từ đảo chính của quân đội.

Quân đội nó cũng hèn như người Việt thôi, vì tất cả cùng sống trong một tương quan xã hội, nhưng mối ràng buộc của họ còn ghê gớm hơn người dân bình thường, chính người dân là lực lượng tự do và mạnh mẽ nhất để tạo nên những cuộc biểu tình đa dạng. Một xã hội băng hoại đạo đức, thì đừng hy vọng thành phần chóp bu, hay “tinh hoa” có lý tưởng. Ngược lại đó chính là thành phần tồi tệ nhất của xã hội, khi thấy gió chiều nào nó sẽ ngã theo chiều đó. Quốc hội hôm nay họ biểu quyết 100% thuận, hôm sau cũng bao nhiêu người đó, biểu quyết 100% chống mà các bạn nghĩ rằng quân đội tốt hơn hay sao? Phe Nguyễn tấn Dũng cũng đã từng lật kèo 3X khi thấy tình hình bất lợi cho mình ở Đại Hội 12, mà các bạn nghĩ rằng quần đội tin tưởng được à? Trong cái xã hội bạc nhược thì tất cả đều bạc nhược.

Thái Lan đất nước dân chủ đa đảng, quân đội sát cánh và nhận nhiệm vụ từ Hoàng gia Thái, lạm quyền nhân danh tình hình bất ổn xã hội đảo chánh liên tục, 18 lần từ 1932 đến nay, Tướng lãnh quân đội và các đảng phái của họ là những tinh hoa đất nước chống lại sự tham nhũng và đầu cơ chính trị của các phe nhóm lẫn nhau, còn quân đội VN xuất phát từ đâu? Từ bần cố nông, từ những người thi rớt ĐH phải đi quân dịch thì trí thức đâu mà bảo họ đảo chính. Hơn nữa, Trung Cộng đã thọc sâu vào chính trường VN, từ BCT đến CA, QĐ, bọn chúng phải cài những thành phần lú nhất, niểng nhất, ngu dốt nhất để dễ bề giựt dây cai trị. Lấy đâu ra thành phần tinh hoa dám nghĩ dám làm, để đảo chính. Nguyễn tấn Dũng khi đang tại vị đó, sao không làm đi?

Do đó, đảo chánh chỉ xảy ra trong chế độ đa đảng, không bao giờ xảy ra trong chế độ độc tài. VN là chế độ CS, độc tài tập thể, từ trên xuống dưới cùng một luồng suy nghĩ thì làm sao có đảo chính. Làm gì có cá nhân tính, tin tưởng, đoàn kết trong guồng máy này mà có đảo chính. Thằng nào cũng tư lợi, đè đầu đè cổ người khác kiếm ăn thì đảo chính để làm cái gì? Nếu có xảy ra thì cũng tạo ra một chế độ độc tài khác mà thôi? Đối với CS chỉ có lật đổ, Boris Yeltsin đã nói rõ điều đó.

Mới đây VNExpress cho đăng bài Lệnh giới nghiêm, càng chứng minh cho vấn đề trên:

1/ Nhiều người nghĩ rằng, sẽ có đảo chính nên mới có bài báo này. Thưa không, ngược lại, vì không sợ âm mưu đảo chính nên đảng mới cho đăng bài báo này. Bởi, nếu có âm mưu, đảng phải diệt nó từ trong trứng nước và ém nhẹm mọi thông tin rò rỉ, để bảo vệ thanh danh của đảng. Nói ra để người dân bấn loạn à!! Mặt khác, giả sử có chuyện đảo chánh xảy ra, thì khi đó quyền lực sẽ thuộc về bên nào mạnh hơn, tất cả đều có súng đạn chơi ngang cơ với nhau, thì lệnh giới nghiêm có nghĩa lý gì. Lệnh giới nghiêm chỉ có giá trị giữa chính quyền và người dân. Do đó, bài báo này mục đích để khè dư luận, dọn đường để bán nước (có hiệu lực từ 1/1/2019), răng đe sự bạo loạn trong tương lai của quần chúng.

2/ Trọng lú, đã đưa vào lò tất cả những thanh củi nào chống đối bất lợi cho đảng từ 2 năm nay, những tướng tá nào có trình độ, có khả năng sẽ chuyển đi làm những công việc vô tích sự khác như PCCC, cục hậu cần, sinh đẻ có kế hoạch… thì còn ai nữa để mà đảo chánh.

3/ Tuy nhiên, điều đó cũng cho thấy đảng đang rất sợ. Sợ bạo lực sẽ xảy ra trong thời gian tới. Sợ lực lượng cựu chiến binh và đảng viên về hưu sẽ nổi dậy. Chuyện bán nước của đảng sẽ gặp nhiều khó khăn. Cho nên đảng cần phải răn đe trước.

Thâm hiểm hơn, đây cũng là chiêu ru ngủ của đảng, đánh lừa dư luận, định hướng quần chúng, ngồi chờ sung rụng: “Đừng đi biểu tình, đừng đấu tranh làm gì, sắp có đảo chính rồi, sắp có tự do rồi, chờ đi, chờ đi…” Đó là chiêu bài quen thuộc của đảng từ khai thiên lập địa đến giờ mà người dân Việt vẫn bị cả tin.

Do đó, chúng ta chỉ hy vọng quân đội vẫn còn lòng yêu nước, thi hành lấy lệ, giảm thiểu sự đàn áp, “bất tuân quân sự”, quay về với nhân dân, chứ đừng bao giờ nghĩ họ sẽ làm chủ cuộc chiến ngay từ đầu. Họ sẽ giúp chúng ta vào phút cuối, bởi vì họ cũng là người Việt yêu nước như nhau. Các bạn đừng có mơ mà ngồi đó chờ sung rụng, lọt vào bẩy tuyên truyền của CS, sức mạnh là ở mỗi chúng ta, chính ta tự cứu lấy ta, chính tình yêu quê hương đất nước, căm thù độc tài mà mỗi người dân đứng dậy. Và đó cũng chính là tư duy đúng nhất, sức mạnh nhất mà chúng ta đã quên, CS đã nhồi sọ làm cho triệt tiêu.

3/ Định hướng viên.

Từ đó đảng tung ra một lực lượng định hướng viên thật lớn, đấu tranh cùng quần chúng, len lỏi trong quần chúng, đến khi tạo được niềm tin, có tiếng tăm, thì dẫn đắt quần chúng đi lung tung, đấu tranh nhưng không biết đấu tranh cái gì. Chiêu thức lớn nhất của bọn chúng là hạ nhiệt biểu tình. Rốt cuộc đấu tranh thì đấu tranh hoài, nhưng hiệu quả thì không có gì. Chống đảng, nhưng không lật đổ đảng. Chống Trung quốc nhưng hiệp lực cùng đảng chống Trung quốc. Nghĩa là không thay đổi cái gì luôn. Cách mạng là thay cũ đổi mới, còn đây không thay đổi đảng, đứng bên đảng, chẳng khác gì bảo vệ cho đảng. Đấu tranh lãnh lương. Bản chất cuộc chiến VN vẫn còn đó.

Mục đích của họ là làm cho người dân quên đi đảng CSVN là nguyên nhân của tất cả mọi thảm trạng của đất nước. Người dân quên đi ý nghĩ lật đổ ĐCS để cứu dân tộc. Đến bây giờ luật ANM đã thông qua, và đặc khu sẽ thông qua, bọn dư luận viên này cũng sẽ trở thành nô lệ, đảng cũng bán bọn chúng luôn, dù đứng bên đảng lâu nay đảng vẫn bán, đã sáng mắt ra chưa!!! Các bạn phải hiểu rằng chỉ có 1 cách duy nhất để cứu đất nước này là LẬT ĐỔ CỘNG SẢN, còn mọi chiêu thức khác chỉ là trá hình định hướng của đảng, hoặc non kém chưa đủ nhận thức và trước sau gì đảng cũng càn quét, bán đứng.

4/ Biểu tình ôn hòa, đừng manh động, bạo lực sẽ bị đàn áp.

Ngày chủ nhật nào đó, bạn xuống đường Trường sơn giơ biểu ngữ: “Bác Hồ kính yêu”. Việc gì sẽ đến với bạn!!. Đừng bao giờ nghĩ rằng ôn hòa sẽ tránh đàn áp. CS không sợ đàn áp dù lớn hay nhỏ, nhưng chúng sợ phát triển bạo lực. Một mặt chúng dùng bạo lực để khủng bố người dân, nhưng mặt khác chúng cũng sợ bạo lực phát triển sẽ không kiểm soát được, mất đi hình ảnh quốc tế, mất đi tính chính danh. Bạo lực sẽ lật đổ chế độ. Có thể CS thắng về mặt đàn áp, nhưng thua về mặt xã hội. Biểu tình mà phải ôn hòa đừng manh động, nghĩa là đấu tranh trong khuôn khổ của đảng cho phép?

Mấy năm qua đã thể hiện điều đó, chúng ta rơi vào cuộc đấu tranh định hướng của CS nhiều hơn, gần như chúng định hướng tất cả: đấu tranh thì có hiệu quả, nhưng CS vẫn làm chủ tình hình, không sứt mẻ chút nào.

Facebook cũng định hướng, biểu tình cũng định hướng, thì còn ngõ nào để Cách Mạng VN cựa quậy. Vì vậy, để thắng trong cuộc chiến này, hãy biểu tình ôn hòa, nhưng có bạo lực sẽ đáp trả, đừng lọt vào ổ phục kích của CS mà ngồi im để cho chúng đánh. Biểu tình ôn hòa đâu có nghĩa là không có tàn sát đánh đập đổ máu? Lâu nay chúng ta không chống trả nên bọn AN, CA không sợ, thẳng tay đàn áp. Thử hỏi các bạn cho vài thằng chúng nó ngất ngư nằm bẹp trên đường xem sao? Chính bọn CA, CSCĐ, mật vụ, dân phòng sẽ là bọn bỏ chạy trước nhất đấy, để các bạn xem? Bọn đầu trâu mặt ngựa này là một lũ khốn nạn hèn nhát, vào đảng để kiếm ăn chứ đâu phải bảo vệ đảng? Không có thằng nào trong chế độ này bảo vệ đảng cả, tất cả chỉ là lưu manh láo toét hô khẩu hiệu và nhiệm vụ phải làm. Tất cả chỉ là bảo vệ cho miếng ăn của chúng mà thôi. Làm gì có lý tưởng, có trung thành vua tôi trong chế độ này. Xem những trận chống trả của nhân dân Bình Thuận hoặc công nhân Puoyuen sẽ thấy rõ. Chỉ vài chục em thanh niên công nhân ném đá là có thể làm cho cả đám CSCĐ dùi cui, khiêng chảo cồng kềnh lùi bước, bỏ chạy. Do đó, khi có số lượng người đông lên, việc đáp trả là cần thiết và cũng là một lợi thế của người dân, vì chính việc đáp trả càng làm tính đoàn kết và sức mạnh của đám đông mạnh mẽ hơn. Khi thấy đám đông ùn ùn, rần rần là bọn CA đã run sợ rồi?

5/ Hành động

Hãy xuống đường >> Nếu người Việt không ý thức xuống đường chúng ta sẽ bị diệt vong. Các bạn không diệt CS thì CS sẽ diệt các bạn. Và thực tế CS đã bán đất nước này, bán dân tộc này, chúng ta đang bước vào con đường nô lệ 100%, vậy sao các bạn còn chần chừ.

Tuy nhiên, xuống đường để làm cái gì? Chúng ta phải thấy rõ, cần chuyển hướng mục tiêu đấu tranh. Không bao giờ chúng ta thắng nỗi CS, khi đối đầu trực diện, chống lại chính quyền. Vì vậy hãy làm tê liệt xã hội, chứ không chống lại chính quyền. Đó cũng là cách đấu tranh an toàn nhất, mà người dân luôn làm chủ cuộc chơi, đưa CS vào thế bị động. BIỂU TÌNH KẸT XE LẬT ĐỔ CỘNG SẢN, dân trị, bom xăng du kích, cả ngàn cây xăng trên toàn quốc đang chờ các bạn đó. Chỉ có bất ổn xã hội mới đẩy mạnh nhận thức của người dân lên cao nhất, đừng sập những bẩy định hướng của CS mà ngồi chờ sung rụng.

Tổng thống Donal Trump diệt TC chưa cần súng đạn, chỉ cần đánh thuế nhập khẩu, vậy chúng ta cũng diệt CS bằng tê liệt xã hội chứ không đối đầu. Do đó, chúng ta phải ý thức lại sức mạnh của mình, gieo lại hạt mầm tự do, không có chế độ độc tài nào tồn tại được, khi tất cả người dân cùng đổ xuống đường làm tê liệt xã hội.

ĐẢNG BÁN NƯỚC, BÁN DÂN TỘC PHẢI SỤP ĐỔ

Sài Gòn, 14/7/2018

(Nguồn: danlambaovn.blogspot.com)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

3 Đặc Khu Việt Nam thực sự cần_ FB Nguyễn Đắc Kiên

3 Đặc Khu Việt Nam thực sự cần

Fb Nguyễn Đắc Kiên

Mấy ngày nay, dư luận và báo chí ồn ào quanh vụ gian lận thi cử ở Hà Giang, nhưng dường như lại bỏ quên đối tượng chính yếu của việc thi cử này, đó là các em học sinh.

Có bậc cha mẹ nào tự hỏi, có thầy cô nào tự hỏi, có vị chức sắc nào tự hỏi, các em học sinh của chúng ta đang nghĩ gì không?

Các em học sinh vừa trải qua kỳ thi THPT vừa rồi, các em học sinh chuẩn bị bước vào kỳ thi THPT năm sau, và những năm sau nữa, quý vị có tự hỏi, các em đang nghĩ gì không, khi phải chứng kiến sự thật khủng khiếp về nền giáo dục mà các em “thụ hưởng” đang được phơi bày trên báo chí, trên mạng xã hội những ngày này?

Có thể bấy lâu nay chúng ta vẫn ngấm ngầm tự biết với nhau về chuyện có gian lận thi cử, có chạy điểm chạy trường, nhưng quy mô và hình thức của vụ gian lận trong kỳ thi THPT quốc gia bị phanh phui ở Hà Giang lần này đáng được gọi là khủng khiếp, đến mức chúng ta không thể coi nó như hồi chuông cảnh tỉnh được nữa, nó có lẽ xứng đáng được coi là biến cố lịch sử để thay đổi nền giáo dục nước nhà.

Rồi, quý vị thử nghĩ tiếp xem, liệu quý vị sẽ nói gì với các em về niềm tin? Về sự trung thực? Về lẽ công bằng?

Có thể quý vị không ngần ngại bỏ ra hàng triệu, hàng tỷ đồng cho con em mình ăn học, nhưng quý vị hãy thử nhìn lại xem, kỳ cùng thì con em quý vị đang được thụ hưởng nền giáo dục như thế nào?

Bây giờ, quý vị thử tưởng tưởng, 5-10 năm nữa khi bước vào đời, con em quý vị sẽ được sống trong một xã hội như thế nào? Một môi trường như thế nào? Một đất nước như thế nào?

Hay là quý vị sẽ lại tiếp tục bỏ ra chục tỷ, trăm tỷ để bứng con em quý vị rời xa cái đất nước tệ hại xấu xa này?

Tôi không tin tất cả quý vị đều muốn thế, và dù có muốn thì chắc chắn cũng chỉ một số ít người làm được, và kể cả làm được thì quý vị cũng vẫn không thờ ơ với đất nước này, với nền giáo dục này, đúng không?

Vậy thì có lẽ tốt nhất là chúng ta hãy bắt đầu bằng cách hành động, hành động có trách nhiệm với nó.

Sự vụ gian lận trong kỳ thi THPT quốc gia bị phanh phui ở Hà Giang vì thế cũng có thể coi là điều tốt.

Bộ Giáo dục và Đào tạo cần tiếp tục làm cho nghiêm túc, cho sòng phẳng, cho công khai ở các địa phương bị nghi ngờ, thậm chí nếu cần tổ chức chấm thi lại trên phạm vi toàn quốc thì tôi cho rằng cũng là việc nên làm.

Chúng ta thà chịu đau một lần để có thể thay đổi, còn hơn là cứ tiếp tục bưng bít, bao che, dung túng như bấy lâu nay, để rồi tệ hại lại càng tệ hại, thối nát lại càng thối nát hơn.

Và đó tất nhiên, cũng chỉ là điểm khởi đầu.

Loại trừ gian lận, dối trá trong giáo dục tất nhiên chỉ là một trong vô số công việc cần làm để cho thể kiến thiết nên một nền giáo dục tốt, nhưng bắt đầu ngay từ điểm này cũng là hợp lý, vì trong khi sự trung thực cần thiết ở mọi lĩnh vực thì riêng với giáo dục nó lại là điều tối quan trọng.

* * *

Nhân tiện, thời gian gần đây chúng ta cũng bàn về chuyện ba đặc khu. Tôi nghĩ rằng, đúng là Việt Nam bây giờ cần kíp phải có ba đặc khu, nhưng tất nhiên đó không phải là Vân Đồn, Bắc Vân Phong hay Phú Quốc.

Bây giờ, chúng ta cần ba đặc khu, và đặc khu đầu tiên chính là đặc khu Giáo dục.

Chúng ta đã chuẩn bị bước sang thập niên thứ ba của thế kỷ 21, nền giáo dục giáo điều lạc hậu hiện nay cần phải bị loại bỏ. Giáo dục cần được trả về với sứ mệnh đích thực của nó là ươm mầm và nuôi dưỡng nên những con người tự do, và trong nền giáo dục đó, những mục tiêu chính trị, những mục tiêu công cụ hóa con người phải dứt khoát bị loại bỏ.

Đặc khu thứ hai chúng ta cần bây giờ là đặc khu Tư pháp. Một nền tư pháp độc lập với hệ thống tòa án hoạt động trên nguyên tắc thượng tôn pháp luật, với mục đích tối thượng là bảo vệ công lý sẽ không chỉ phù hợp với xu thế hội nhập hiện nay mà còn là nền tảng vững chắc cho sự tiến lên hiện đại văn minh của đất nước, bất kể ở thể chế hiện hành hay thể chế nào khác trong tương lai. Một nền tư pháp độc lập như thế cũng sẽ giúp giải quyết tức thời những vấn nạn đang giày vò xã hội chúng ta bây giờ, từ tranh chấp đất đai cho đến nạn tham ô, tham nhũng mà chẳng cần phải hô hào quyết tâm lò củi gì cả.

Đặc khu thứ ba là đặc khu Hành chính công. Một nền hành chính công chuyên nghiệp là điều chúng ta có thể quan tâm theo đuổi và xây dựng ngay từ bây giờ.

Trong khi, việc có khu vực hành chính công chuyên nghiệp không lệ thuộc quá nhiều vào chế độ chính trị thì một hệ thống hành chính tốt lại là giường mối quan trọng đảm bảo cho sự ổn định và liên tục của việc quản trị quốc gia bất kể những biến động chính trị ở phía trên thượng tầng.

Thực tế, theo quan sát của tôi, với sự trợ giúp của các nước, đặc biệt là Thụy Điển, những năm qua Việt Nam đã có bước tiến dài trong việc cải cách hành chính theo hướng ngày càng chuyên nghiệp hóa, bây giờ có lẽ chúng ta chỉ cần tiếp tục xu hướng này nhưng với những bước cải tổ dứt khoát hơn thì có lẽ sẽ đạt được mục tiêu chuyên nghiệp hóa nền hành chính công không mấy khó khăn.

Tất nhiên, tất cả những điều trên cuối cùng chỉ là những suy nghĩ, những ý tưởng của cá nhân tôi, nó có thể sai lầm hay vớ vẩn, và có thể sẽ nhanh chóng trôi vào một xó xỉnh nào đó… hư vô, không sao, quý vị cứ đọc nó hết sức nhẹ nhàng là được.

NĐK

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Tại Sao Chúng Ta Tôn Trọng Quốc Ca, Quốc Kỳ?_TT Trump

Image result for trump

Tại Sao Chúng Ta Tôn Trọng Quốc Ca, Quốc Kỳ?

LGT: Trong thời gian vừa qua, nhiều cầu thủ của các đội bóng bầu dục (Football) Hoa Kỳ đã quỳ gối trong lúc cử hành Quốc Ca Quốc Kỳ Hoa Kỳ để bày tỏ sự phản đối v/v cảnh sát sử dụng bạo lực và kỳ thị chủng tộc. Sự kiện này đã tạo ra một làn sóng chống đối, không đồng tình trong công chúng trong đó có TT Trump. Dưới đây là trích đoạn  TT Trump trả lời câu hỏi của giới truyền thông (News Media) về vấn đề này:

News Media: “Thưa tổng thống, xin ông cho biết cảm tưởng về sự kiện cầu thủ thể thao Football không tôn trọng và không chào quốc ca quốc kỳ USA!”…

Related image

TT Donald Trump:

“Để tôi chia sẻ sự suy nghĩ cá nhân tôi cho các bạn nghe. Đây là một sự kiện rất nghiêm trọng khi nói về sự Tôn Trọng Tổ Quốc của chúng ta.

Rất nhiều người chết, rất nhiều người hy sinh thân thể vì bị thương rất nặng, tôi đã vào nhà thương thăm và chứng kiến những người thương binh, những người chiến binh còn trẻ, tuyệt vời, họ đã mất một cánh tay, một cánh chân, một bộ phận trong thân thể.

Tại sao họ bị như vậy, vì họ chiến đấu cho Tổ Quốc, họ chiến đấu cho màu cờ quốc kỳ, họ chiến đấu cho Quốc Ca USA… Những hy sinh lớn như vậy, mà có người KHÔNG TÔN TRỌNG quốc ca, quốc kỳ thì chúng ta nghĩ như thế nào?”…

TT Donald Trump:

“Tôi biết anh là một cầu thủ tài ba, tôi biết anh ném banh xa rất giỏi, tôi biết anh nổi tiếng, tôi biết anh giàu có làm ra nhiều tiên trong ngành thể thao này.

Tôi rất ngưỡng mộ điều đó về anh, nhưng tôi rất thất vọng, ý thức làm công dân Hoa Kỳ của anh rất tồi tệ qua sự KHÔNG TÔN TRỌNG QUỐC CA QUỐC KỲ của USA.

Anh không thể nào như vậy được, nếu anh không thích Đất Nước này, anh có thể dời đi nơi khác, nơi nào anh cảm thấy thích hợp, ngược lại anh là công dân Hoa Kỳ, thì xin anh hãy tôn trọng Quốc Ca Quốc Kỳ.

Vì đó là một sự thiêng liêng của bao máu xương tiền nhân dân tộc nói chung, và những người chiến binh Hoa Kỳ đã hy sinh bằng máu, nước mắt, thân xác và cả tánh mạng để cho dân tộc Hoa Kỳ được tự do, được bình an, đươc dân chủ ngày nay.

Anh phủ nhận sự hy sinh cao cả đó, anh không đáng là Công Dân của Siêu Cường Hiệp Chủng Quốc USA này” …

TT Donald Trump:

“Thật là một điều khó chấp nhận. Này bạn nhé! Bạn có quyền không thích tổng thống do dân bầu ra, bạn có quyền không thích thể chế chính phủ hiện tại, bạn có quyền không thích cuộc sống hiện hữu của USA, bạn có rất nhiều quyền để bạn thích và không thích, vì đó là tự do mà luật pháp Hoa Kỳ đã bảo vệ quyền tự do cá nhân của mỗi công dân.

Nhưng đó không ảnh hưởng gì đến Quốc Ca và Quốc Kỳ của chúng ta! Chúng ta hãy tôn trọng quốc ca và quốc kỳ USA, vì nó đại diện cho tổ quốc chúng ta, nó có từ thời lập quốc được gìn giữ đến ngày nay, không phải dành riêng cho tổng thống nào, cho thể chế nào, mà cho từng cá nhân của đồng bào Hoa Kỳ chúng ta. Bạn có biết, bao Máu Xương và Nước Mắt để có được nước Mỹ ngày nay, và những máu xương và nước mắt đó đã đổ xuống dưới lá cờ này, dưới bài quốc ca này…

 Mỗi cá nhân công dân Hoa Kỳ của chúng ta sao lại thờ ơ, sao lại quay lưng hành động thiếu tôn trọng của sự THIÊNG LIÊNG tuyệt đối này của dân tộc?… bạn hãy nghĩ lại hành động này đúng hay sai?”…

phan nguyên luân chuyển dịch

Nguồn: fb thanh nguyen 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Bài viết cuối cùng của nhà báo Bùi Tín

Bài viết cuối cùng của nhà báo Bùi Tín

Image result for Bùi Tín

Vào lúc 1h25′ ngày 11/8/2018 nhà báo Bùi Tín đã trút hơi thở cuối cùng trong một bệnh viện tại thủ đô Paris. Nhà báo Bùi Tín nhập viện cách đây chừng 3 tuần và trong những ngày đầu ông vẫn theo dõi tình hình thời cuộc, vẫn viết bài. Dưới đây là Bài báo cuối cùng ông viết tay, được một thân hữu chép lại và gửi tới Đàn Chim Việt hôm 27/7/2018.

Về hai lời tuyên bố của ông Nguyễn Phú Trọng

Do tính chất nghiêm trọng của vấn đề, xin công bố rộng rãi đến công luận quốc tế và trong nước về hai (2) tuyên bố của ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng trong thời gian gần đây:

1- Vào tháng 1-2018, trước Quốc Hội và đông đảo các nhà báo, ông Trọng phát biểu: “những đảng viên đòi đa nguyên đa đảng, từ bỏ xã hội chủ nghĩa, đòi thực hiện Tam quyền phân lập là bị tác động bởi bọn phản động, phải bị khai trừ ra khỏi đảng”.

2- Trong tháng 7, ông Trọng lại tuyên bố: “ những kẻ đòi đa nguyên đa đảng, từ bỏ CNXH, đòi Tam quyền phân lập, đều là bọn bất hảo” (có nghĩa là bọn trộm cắp, lừa bịp, đĩ điếm, gian manh…).

Đây là hai lời phát biểu nghiêm trọng của ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng mang tính chất đe doạ, chụp mũ, vu cáo một số lớn đội ngũ các đảng viên cao cấp, trí thức đòi tự do dân chủ, nhân quyền là những quyền phổ quát của nền văn minh chính trực của nhân loại tiến bộ.

Ông là một con người nổi tiếng giáo điều, cổ hủ, kiêu ngạo và tự mãn. Nhưng cũng là một người không che đậy khát vọng tiêu diệt mọi xu thế cải cách tiến bộ cho xã hội Việt Nam.

Chúng tôi yêu cầu các đảng viên có lập trường ủng hộ Dân chủ đa nguyên tổ chức thảo luận rộng rãi hai tuyên bố trên, vì chính cương lĩnh đảng nêu ra mục tiêu là xây dựng chế độ dân chủ bình đẳng, văn minh và phát triển.

Mong rằng các vị Tổng bí thư các chính đảng cộng sản và các đảng viên đảng cộng sản trên thế giới lưu ý tới lập trường phản dân chủ và phản cộng sản của ông Tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng, xúc phạm nghiêm trọng lương tâm chính trị, danh dự của các đảng viên cộng sản chân chính.

Hai tuyên bố trên đây cũng đồng thời vi phạm nghiêm trọng hiến pháp và điều lệ đảng.

Yêu cầu đối chiếu với các quy định về tư cách của Tổng bí thư phải phát biểu với thái độ khiêm tốn, dân chủ và bình đẳng, tôn trọng pháp luật, biết đoàn kết toàn đảng, thực thi dân chủ nhân quyền, từ đó xem xét chức trách, tư cách Tổng bí thư của ông Nguyễn Phú Trọng, để đảm bảo uy tín cho lãnh đạo đảng, cả trong nước lẫn quốc tế, nhằm đưa đất nước đến ổn định, bình an và phát triển trong tự do bình đẳng, phù hợp với thế giới dân chủ văn minh.

Với một ông Tổng bí thư, việc này không thể dễ dãi bỏ qua. Ông Trọng thiếu một lời xin lỗi vì đã xúc phạm hạ nhục hàng triệu đảng viên cộng sản có tâm nguyện vì một nền dân chủ đích thực cho Việt Nam.

Bùi Tín

(Nhà báo tự do sống tại Pháp)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Hội Ngộ Đào Thanh Phong

Hội Ngộ Đào Thanh Phong tại Quận Cam

Tường trình của Nhữ Đ Toán: Vào lúc 6:30PM ngày Thứ Hai 13/8/2018, một số K1 tại Quận Cam đã có một buổi hội ngộ với K1 Đào Thanh Phong đến từ Chicago (IL) ở nhà hàng Buffet Trưng Vương, Westminster. Đây hầu như là buổi gặp gỡ bạn ta Đào Thanh Phong lần đầu tiên sau hơn 40 năm kể từ 1975. Được biết bạn Phong cũng là một trong những người tù cuối cùng gỡ 17 cuốn lịch sau 30/4/1975 qua nhiều trại tù từ Nam ra bắc. Hiện nay, bạn Phong định cư ở TP Chicago, Illinois. Hiện diện trong buổi hội ngộ bạn Phong, về phía phe ta K1 có vợ chồng Phan Tấn Ngưu/Ánh, vợ chồng Võ Đăng Ngọc, Nguyễn Hữu Thời, Huỳnh Vĩnh Hưng, Võ Thiệu, Phan Hữu Nghi và Nhữ Đình Toán. Ngoài ra còn có NT Trần Quan An và phu nhân cùng 2 thân hữu K2 Lê Sỹ Tài và Ngô Văn Quang. Mọi người vừa ăn uống vừa chuyện trò vui vẻ, cười nói rôm rả suốt trong hơn 2 giờ mà vẫn chưa muốn dứt, mãi đến hơn 9PM mới bịn rịn chia tay sau khi có những “pô” hình độc đáo của phó nhòm Võ Thiệu.
Toan Nhu

Bản Tin của Võ Thiệu:

Kinh goi Quy AC Khoa I.

Khoa I Dao-Thanh-Phong tham Nam California, cac AC Khoa I Nam California co buoi hop mat tai nha hang Trung Vuong luc 6:30 PM (co Ong Ba An,va hai ban Khoa 2) de don mung Ban. Pho nhom toi co ghi lai it hinh anh, xin kinh chuyen den Quy Vi cung xem. (Xin Click vào link ở dưới)

Tran trong.

K1 Thieu Vo

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

10 BÀI HỌC TRIẾT LÝ CUỘC ĐỜI

Image result for triết lý cuộc đời

10 BÀI HỌC TRIẾT LÝ CUỘC ĐỜI

Mẩu chuyện số 1

Lão hòa thượng hỏi tiểu hòa thượng: “Nếu bước lên trước một bước là tử, lùi lại một bước là vong, con sẽ làm thế nào?”.

Tiểu hòa thượng không hề do dự đáp: “Con sẽ đi sang bên cạnh”.

 Bài học rút ra: Khi gặp khó khăn, đổi góc độ để suy nghĩ, có lẽ sẽ hiểu ra rằng: Bên cạnh vẫn có đường.

Mẩu chuyện số 2

Anh chồng nhà nọ tan làm về nhà, nhìn thấy vợ đang đánh con trai, không ngó ngàng gì đến họ, đi thẳng vào nhà bếp, nhìn thấy nồi vằn thắn nghi ngút khói trên bàn, bèn múc một bát để ăn.

Ăn xong nhìn thấy vợ vẫn đang đánh con trai, không nhìn nổi nữa, nói: “Giáo dục con cái không thể lúc nào cũng dùng bạo lực được em ạ, phải giảng giải đạo lý cho nó hiểu!”.

Chị vợ nói: “Em mất công nấu nồi vằn thắn ngon là thế, mà nó lại tè một bãi vào, anh nói xem có điên không chứ?”.

Anh chồng nghe thấy thế, lập tức nói: “Bà xã, em nghỉ ngơi chút đi, để anh đánh nó!”.

 Bài học rút ra: Người ngoài cuộc, đều có thể bình tĩnh; người trong cuộc, ai có thể thong dong, bình thản? Bởi vậy, đừng tùy tiện đánh giá bất cứ ai, bởi vì bạn không ở trong hoàn cảnh của họ…

Mẩu chuyện số 3

Một người thợ mộc chặt một thân cây, làm thành ba chiếc thùng.

Một thùng đựng phân, gọi là thùng phân, mọi người đều xa lánh;

Một thùng đựng nước, gọi là thùng nước, mọi người đều dùng;

Một thùng đựng rượu, gọi là thùng rượu, mọi người đều thưởng thức!

Thùng là như nhau, bởi vì đựng đồ khác nhau mà vận mệnh khác nhau.

Bài học rút ra: Cuộc đời là như vậy, có quan niệm thế nào sẽ có cuộc đời như thế, có suy nghĩ thế nào sẽ có cuộc sống như thế!

Mẩu chuyện số 4

Anh chồng nọ mua một con cá về nhà bảo chị vợ nấu, sau đó chạy đi xem phim, chị vợ cũng muốn đi cùng. Anh chồng nói:“Hai người đi xem lãng phí lắm, em cứ nấu cá đi, đợi anh xem xong quay về, vừa ăn vừa kể cho em nghe tình tiết của bộ phim”.

Đợi anh chồng xem phim trở về nhà, không nhìn thấy cá đâu, bèn hỏi chị vợ: “Cá đâu rồi em?”.

Chị vợ kéo ghế, ngồi xuống, cất giọng bình tĩnh: “Em ăn hết cá rồi, nào, lại đây, ngồi xuống em kể cho anh nghe mùi vị của cá”.

 Bài học rút ra: Làm người nên như vậy, bạn đối xử với tôi như thế nào, tôi sẽ đối xử lại với bạn như thế.

Mẩu chuyện số 5

Năm thi đại học, tôi chỉ được 6 điểm, còn con trai của bạn mẹ tôi được 20 điểm, cậu ta đến học tại trường đại học “trọng điểm”, còn tôi chỉ có thể đi làm thuê.

Chín năm sau, mẹ của cậu ta chạy đến khoe khoang với tôi và mẹ tôi rằng con trai bà ta đang đi phỏng vấn vào chức giám đốc lương tháng vài chục triệu… Còn tôi, lại đang nghĩ: có nên tuyển dụng cậu ta không.

Bài học rút ra: Bạn,có thể không học đại học, nhưng bạn, tuyệt đối không thể không phấn đấu.

Mẩu chuyện số 6

Một công nhân nọ oán thán với bạn của mình rằng: “Việc là chúng ta làm, người được biểu dương lại là tổ trưởng, thành quả cuối cùng lại biến thành của giám đốc, thật không công bằng”.

Anh bạn mỉm cười nói rằng: “Nhìn đồng hồ của cậu xem, có phải là cậu sẽ nhìn kim giờ đầu tiên, sau đó đến kim phút, còn kim giây chuyển động nhiều nhất cậu lại chẳng thèm ngó ngàng không?”.

Bài học rút ra: Trong cuộc sống thường ngày, cảm thấy không công bằng thì phải nỗ lực làm người đi đầu, oán trách chỉ vô dụng. 

Mẩu chuyện số 7

Thượng đế muốn thay đổi vận mệnh của một kẻ ăn xin, bèn biến thành một lão già đến làm phép cho anh ta..

Thượng đế hỏi kẻ ăn xin: “Nếu ta cho cậu mười triệu, cậu sẽ dùng nó như thế nào?”.

Kẻ ăn xin đáp: “Vậy thì tốt quá, tôi có thể mua một chiếc điện thoại!”.

Thượng đế không hiểu, hỏi: “Tại sao lại muốn mua điện thoại?”.

“Tôi có thể dùng điện thoại để liên lạc với các khu vực trong cùng một thành phố, nơi nào đông người, tôi có thể tới đó ăn xin”, kẻ ăn xin đáp.

Thượng đế rất thất vọng, lại hỏi: “Nếu ta cho cậu một trăm triệu thì sao?”.

Kẻ ăn xin nói: “Vậy thì tôi có thể mua một chiếc xe. Sau này, tôi ra ngoài ăn xin sẽ thuận tiện hơn, nơi xa đến mấy cũng có thể đến được”.

Thượng đế cảm thấy rất bi thương, lần này, ngài nói: “Nếu ta cho cậu một trăm tỷ thì sao?”.

Kẻ ăn xin nghe xong, hai mắt phát sáng: “Tốt quá, tôi có thể mua tất cả những khu vực phồn hoa nhất trong thành phố này”.

Thượng đế lấy làm vui mừng.

Lúc này, kẻ ăn xin noi the^m một câu: “Tới lúc đó, tôi có thể đuổi hết những tên ăn mày khác ở lãnh địa của tôi đi, không để họ cướp miếng cơm của tôi nữa”.

Thượng đế nghe xong, lẳng lặng bỏ đi.

 Bài học rút ra: Trên đời này, không phải là thiếu cơ hội, cũng không phải là vận mệnh trước giờ không công bằng, mà là thiếu đi cách thức tư duy đúng đắn. Tư duy của một người quyết định cuộc đời của người đó. Thay đổi cuộc đời bắt nguồn từ việc thay đổi tư duy.

Mẩu chuyện số 8

Một người nọ đứng dưới mái hiên trú mưa, nhìn thấy Quan Âm cầm ô đi ngang qua. Người nọ nói: “Quan Âm Bồ Tát, xin hãy phổ độ chúng sinh một chút, cho con đi nhờ một đoạn được không ạ?”.

Quan Âm nói: “Ta ở trong mưa, ngươi ở dưới mái hiên, mà mái hiên lại không mưa, ngươi không cần ta phải cứu độ”. Người nọ lập tức chạy vào màn mưa, đứng dưới mưa: “Hiện tại con cũng ở trong mưa rồi, có thể cho con đi nhờ không ạ?”.

Quan Âm nói: “Ngươi ở trong mưa, ta cũng ở trong mưa, ta không bị dính mưa, bởi vì có ô; ngươi bị dính mưa, bởi vì không có ô. Bởi vậy, không phải là ta đang cứu độ mình, mà là ô cứu độ ta. Ngươi muốn được cứu độ, không cần tìm ta, hãy đi tìm ô!”, dứt lời Quan Âm bèn rời đi.

Ngày hôm sau, người nọ lại gặp phải chuyện nan giải,bèn đến miếu cầu xin Quan Âm. Bước vào trong miếu, mới phát hiện có một người đang vái lạy Quan Âm, người đó giống Quan Âm như đúc.

Người nọ hỏi: “Bà là Quan Âm sao ạ?”.

Người kia trả lời: “Đúng vậy”.

Người nọ lại hỏi: “Vậy tại sao Quan Âm lại vái lạy chính mình?”.

Quan Âm cười nói: “Bởi vì ta cũng gặp chuyện khó khăn, nhưng ta biết, cầu xin người khác không bằng cầu xin chính mình”.

Bài học rút ra: Phong ba bão táp của cuộc đời, phải dựa vào chính bản thân mình. Cầu xin người khác không bằng cầu xin chính mình.

 Mẩu chuyện số 9

Anh chàng nọ: Ông chủ, tắm ở đây mất bao nhiêu tiền?

Ông chủ: Nhà tắm nam 40 nghìn, nhà tắm nữ 400 nghìn.

Anh chàng nọ: Ông ăn cướp đấy à…

Ông chủ: Cậu muốn đến nhà tắm nam hay nhà tắm nữ?Anh chàng nọ: Quyết đinh đưa ra 400 nghìn.

Bước vào nhà tắm nữ liếc mắt nhìn, toàn là nam.

Anh em trong nhà tắm: Lại một thằng nữa tới!

Bài học rút ra: Kinh doanh trước giờ không phải là dựa vào giá cả thấp, mấu chốt là dựa theo nhu cầu của khách hàng.

Mẩu chuyện số 10

Một người cha nói với con của mình rằng: “Hãy nắm chặt bàn tay của con lại, nói cho cha biết con có cảm giác gì?”.

Người con nắm chặt tay: “Hơi mệt ạ”.

Người cha: “Con thử nắm chặt hơn nữa xem!”.

Người con: “Càng mệt hơn ạ!”.

Người cha: “Vậy con hãy buông tay ra!”.

Người con thở phào một hơi: “Thoải mái hơn nhiều rồi ạ!”.

Người cha: “Khi con cảm thấy mệt, nắm càng chặt sẽ càng mệt, buông nó ra, sẽ thoải mái hơn nhiều!”.

 Bài học rút ra: Buông tay mới nhẹ nhõm.

(Nguồn: tredeponline.com)

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?