VẺ ĐẸP CÓ THỂ MẤT ĐI NHƯNG…

Vẻ đẹp có thể mất đi nhưng tình yêu thì không bao giờ

Đêm hôm đó khi trở về nhà, trong lúc vợ tôi dọn bữa ăn tối, tôi nắm lấy tay cô ấy và nói rằng, tôi có việc cần phải nói với cô ấy. Cô ấy ngồi xuống, lặng lẽ ăn. Một lần nữa tôi nhìn thấy nỗi đau trong đôi mắt cô ấy

https://i0.wp.com/l.f19.img.vnecdn.net/2013/02/26/31f018e01286719625-cornfield18-dep-168797-1372516562_500x0.jpg

Đột nhiên, tôi không biết phải làm thế nào để bắt đầu câu chuyện. Nhưng tôi phải nói cho cô ấy biết những gì tôi đã suy nghĩ. Tôi muốn ly hôn. Tôi nêu vấn đề ra một cách bình tĩnh. Dường như cô ấy không bị khó chịu với những lời tôi nói, thay vào đó chỉ nhẹ nhàng hỏi, tại sao?

Tôi tránh trả lời câu hỏi của cô ấy. Điều này đã làm cô ấy giận dữ. Cô ấy ném đôi đũa đi và hét vào mặt tôi, anh không phải là một người đàn ông! Đêm đó, chúng tôi đã không nói chuyện với nhau. Cô ấy thổn thức. Tôi biết cô ấy muốn tìm hiểu những gì đã xảy ra đối với cuộc hôn nhân của chúng tôi. Nhưng tôi khó có thể cho cô ấy một câu trả lời dễ chịu gì, cô ấy đã để Jane đánh cắp mất trái tim tôi. Tôi không còn yêu cô ấy nữa.

Tôi chỉ thương hại cô ấy!
Thực sự cảm thấy tội lỗi, tôi thảo lá đơn ly hôn ghi rõ cô ấy sẽ sở hữu căn nhà, chiếc xe hơi và 30% cổ phần của công ty tôi. Cô ấy liếc nhìn nó và sau đó xé nó ra từng mảnh nhỏ. Người phụ nữ đã trải qua hơn chục năm cuộc đời mình với tôi đột nhiên đã trở thành một người xa lạ. Tôi cảm thấy tiếc cho cô ấy vì đã đánh mất thời gian, nguồn lực và sức lực, nhưng tôi không thể rút lại những lời đã nói – tôi đã quá yêu Jane.

Cuối cùng cô ấy òa khóc trước mặt tôi, và đó là những gì tôi mong đợi xảy ra. Đối với tôi, tiếng khóc của cô ấy sẽ là cách để giải tỏa nỗi đau. Ý tưởng về việc ly hôn đã dằn vặt tôi suốt nhiều tuần qua, giờ dường như chắc chắn và rõ ràng hơn.

Ngày hôm sau, tôi trở về nhà rất muộn, và thấy cô ấy đang cắm cúi viết tại bàn làm việc. Tôi không ăn bữa tối mà đi ngủ luôn, và ngủ thiếp đi rất nhanh, bởi vì tôi đã mệt mỏi sau một ngày bận rộn với Jane. Khi tỉnh giấc, cô ấy vẫn ngồi viết ở bàn. Tôi không quan tâm vì vậy tôi trở mình và ngủ tiếp.

Buổi sáng dậy, vợ tôi bắt đầu trình bày điều kiện ly hôn: Cô ấy không muốn bất cứ thứ gì từ tôi, nhưng cần tôi thông báo một tháng trước khi ly hôn. Cô ấy yêu cầu rằng trong một tháng đó, cả hai chúng tôi phải cố gắng để sống một cuộc sống bình thường nhất có thể. Lý do cô ấy đưa ra khá đơn giản: con trai của chúng tôi sẽ có kỳ thi của mình trong một tháng tới và cô ấy không muốn làm nó phân tâm với cuộc hôn nhân tan vỡ của chúng tôi.

Tôi có thể chấp nhận được điều kiện này. Nhưng cô ấy còn yêu cầu nhiều hơn thế, cô ấy yêu cầu tôi nhớ lại cách mà tôi đã đưa cô ấy vào ra phòng cô dâu trong ngày cưới của chúng tôi. Cô yêu cầu mỗi ngày trong thời gian một tháng tới, tôi phải đưa cô ấy ra khỏi phòng ngủ của chúng tôi tới cửa trước vào buổi sáng. Tôi nghĩ rằng cô ấy bị điên rồi. Chỉ để giúp cho những ngày cuối cùng của chúng tôi cùng nhau là chấp nhận được, tôi đành chấp thuận yêu cầu kỳ quặc của cô ấy.

Tôi đã nói với Jane về điều kiện ly hôn của vợ tôi. Cô ấy cười to và cho rằng đó là một yêu cầu ngu xuẩn. Bất kể vợ tội có mánh khóe gì, cô ấy có phải đối mặt với việc ly hôn, Jane nói một cách khinh bỉ.

Vợ tôi và tôi đã không đụng chạm gì về thể xác kể từ khi ý định ly hôn của tôi được thể hiện một cách rõ ràng. Vì vậy, khi tôi bế cô ấy vào ngày đầu tiên, cả hai chúng tôi tỏ ra khá lóng ngóng, vụng về. Con trai tôi vỗ tay và theo sau chúng tôi: Cha đang bế mẹ trên tay của mình. Lời nói đó của con trai mang lại cho tôi một cảm giác đau đớn. Từ phòng ngủ đến phòng khách, sau đó đến cửa, tôi đã bước đi trên mười mét với cô ấy trên tay. Cô ấy nhắm mắt và nói nhẹ nhàng, đừng nói với con trai của chúng ta về việc ly hôn. Tôi gật đầu và cảm thấy có chút gì đó đổ vỡ. Tôi đặt cô ấy xuống ở cửa ra vào. Cô ấy đứng đó chờ xe buýt để đi làm. Tôi lái xe một mình đến văn phòng.

Vào ngày thứ hai, cả hai chúng tôi đã hành động dễ dàng hơn. Cô ấy dựa vào ngực tôi. Tôi có thể ngửi được mùi hương từ áo khoác của cô ấy. Tôi nhận ra rằng tôi đã không nhìn người phụ nữ này một cách cẩn thận trong một thời gian dài. Tôi nhận ra cô ấy không còn trẻ nữa. Có những nếp nhăn trên khuôn mặt của cô, mái tóc cô đã ngả màu xám! Cuộc hôn nhân của chúng tôi đã lấy đi nhiều thứ của cô ấy. Trong một phút, tôi tự hỏi tôi đã làm được những gì cho cô ấy.

Vào ngày thứ tư, khi tôi nâng cô ấy lên, tôi cảm thấy một cảm giác thân mật trở về. Đây là người phụ nữ đã có mười năm chung sống với tôi. Vào ngày thứ năm và thứ sáu, tôi nhận ra rằng cảm giác của sự thân mật của chúng tôi đã tiếp tục tăng lên. Tôi đã không nói với Jane về việc này. Việc bế vợ tôi đã trở nên dễ dàng hơn khi thời gian một tháng dần trôi qua. Có lẽ mỗi ngày đều luyện tập như vậy đã làm tôi trở nên khỏe hơn.

Một buổi sáng, cô ấy đã lựa chọn kỹ càng những đồ để mặc. Cô đã thử một vài bộ nhưng không thể tìm được một bộ nào phù hợp. Cuối cùng, cô ấy thở dài, tất cả quần áo của mình đã trở nên rộng hơn. Tôi đột nhiên nhận ra rằng cô đã quá gầy, đó là lý do tại sao tôi bế cô ấy đã dễ dàng hơn.
Đột nhiên điều đó như một cú đánh vào tôi … cô ấy đã phải chôn giấu nhiều đau đớn và nỗi cay đắng trong tim. Một cách vô thức, tôi đưa tay ra và chạm vào đầu cô ấy.

Lúc này con trai chúng tôi chạy đến và nói, Cha à, đến giờ bế mẹ ra rồi. Đối với thằng bé, việc thấy cha mình bế mẹ mình trên tay đã trở thành một phần thiết yếu trong cuộc sống của nó. Vợ tôi ra hiệu cho con trai của chúng tôi lại gần và ôm nó thật chặt. Tôi quay mặt đi vì sợ rằng tôi có thể thay đổi quyết định của tôi ở phút cuối cùng này. Sau đó tôi bế cô ấy trong vòng tay, bước từ phòng ngủ, ngang qua phòng khách, và đi qua hành lang. Cô ấy vòng tay qua cổ tôi một cách nhẹ nhàng và tự nhiên. Tôi ôm cô ấy thật chặt, giống như vào ngày cưới của chúng tôi.

Điều làm tôi buồn là cô ấy còn nhẹ hơn nhiều so với tôi tưởng. Vào ngày cuối cùng, khi ôm cô ấy trong vòng tay của tôi, tôi lại khó có thể cất được bước chân. Con trai chúng tôi đã đi đến trường. Tôi ôm cô ấy thật chặt và nói rằng, anh đã không nhận thấy rằng cuộc sống của chúng ta thiếu đi sự thân mật. Tôi lái xe đến văn phòng …. nhảy ra khỏi xe thật nhanh mà không cần khóa cả cửa xe. Tôi sợ bất cứ sự chậm trễ nào của mình sẽ khiến tôi đổi quyết định của mình… Tôi bước lên mấy bậc thang. Jane mở cửa và tôi đã nói với cô ấy, Xin lỗi Jane, anh không muốn ly dị nữa.

Cô ấy nhìn tôi, ngạc nhiên, và sau đó sờ trán tôi. Anh có bị sốt không? Cô ấy nói. Tôi gỡ tay cô ấy ra. Xin lỗi, Jane, tôi nói, anh sẽ không ly dị. Cuộc sống hôn nhân của anh có lẽ đã tẻ nhạt vì cô ấy và anh không đánh giá cao những chi tiết của cuộc sống chung, chứ không phải vì bọn anh đã không còn yêu nhau nữa. Giờ đây anh nhận ra rằng anh đã bế cô ấy vào trong nhà vào ngày cưới, tôi sẽ bế cô ấy như vậy cho đến khi cái chết chia lìa anh và cô ấy. Jane dường như choàng tỉnh. Cô ta cho tôi một cái tát như trời giáng rồi đóng sầm cửa lại và bật khóc. Tôi xuống cầu thang và lái xe đi. Tại tiệm hoa bên đường, tôi mua một bó hoa cho vợ tôi. Cô bán hàng hỏi tôi cần ghi những gì trên thiệp. Tôi mỉm cười và viết, anh sẽ bế em ra khỏi phòng vào mỗi sáng cho đến khi cái chết chia lìa đôi ta.

Tối hôm đó, tôi về đến nhà, với hoa tay tôi, và nụ cười nở trên môi, tôi chạy lên cầu thang, chỉ để thấy vợ tôi nằm trên giường – cô ấy đã ra đi. Vợ tôi đã chiến đấu với căn bệnh UNG THƯ trong nhiều tháng qua và tôi đã quá bận rộn với Jane để có thể nhận ra điều đó. Cô ấy biết rằng mình sẽ chết và cô ấy muốn ngăn tôi khỏi bất kỳ phản ứng gì tiêu cực từ con trai của chúng tôi, trong trường hợp chúng tôi sẽ ly hôn với nhau – Ít nhất, trong con mắt của con trai của chúng tôi – Tôi là một người chồng đầy tình yêu thương … .
Các chi tiết nhỏ trong cuộc sống của bạn thực sự là quan trọng trong một mối quan hệ. Nó không phải là biệt thự, xe hơi, tài sản, hay tiền trong ngân hàng. Những thứ đó tạo ra một môi trường thuận lợi hơn cho hạnh phúc, nhưng bản thân chúng không thể đem lại hạnh phúc cho chúng ta.

Vì vậy, hãy dành thời gian để trở thành bạn thân của người bạn đời của bạn và làm cho nhau những việc nhỏ mà có xây dựng được sự thân mật. Hãy có một cuộc hôn nhân thực sự hạnh phúc!
Nếu bạn không chia sẻ bài này, chẳng có điều gì xảy ra với bạn.
Nếu bạn chia sẻ, bạn có thể sẽ cứu vãn được một cuộc hôn nhân nào đó. Nhiều người gặp thất bại trong cuộc sống, là những người không nhận ra họ đã đến gần với thành công thế nào, khi họ quyết định bỏ cuộc.

Hãy nhớ rằng tình yêu là những thứ quý báu nhất trong tất cả các kho báu. Nếu không có nó bạn sẽ chẳng có gì, và nếu có nó bạn có tất cả mọi thứ. Tình yêu không bao giờ mất đi, ngay cả khi xương cốt của một người mình yêu đã trở thành tro bụi. Cũng giống như mùi thơm của gỗ đàn hương không bao giờ mất đi, ngay cả khi nó đã bị nghiền nát, tương tự như vậy nền tảng của tình yêu là linh hồn, nó không thể phá hủy và tồn tại mãi mãi. Vẻ đẹp có thể mất đi, nhưng tình yêu thì không bao giờ.

(Bài sưu tầm từ FB do Nguyễn Văn Vinh chuyển cho CNN)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Để lại phản hồi

SAO MẸ KHÔNG CHỜ_ Tống Phước Kiên

Mẹ

SAO MẸ KHÔNG CHỜ

                       Làm sao trả được công ơn mẹ

                       Mang nặng đẻ đau chín tháng tròn

                       Chịu thương chịu khó vì con

                       Dưỡng nuôi bú mớm mỏi mòn ngày đêm.

*

                       Khi con đau mẹ thêm lo lắng

                       Chạy thuốc men thức trắng canh thâu

                       Đêm đêm bên ngọn đèn dầu

                       Săm se vuốt tóc mái đầu trẻ thơ.

*

                       Dẫn đến trường mẹ cho con học

                       Miễn con vui lao nhọc cũng cam

                       Thức khuya dậy sớm chẳng màng

                       Tảo tần nuôi nấng dịu dàng với con.

*

                       Trời về khuya mẹ còn thao thức

                       Mong con mình đủ sức ganh đua

                       Học hành thi cử vui đùa

                       Sao cho con mẹ đừng thua bạn bè.

*

                       Rồi trưởng thành con nghe tiếng gọi

                       Bước lên đường mẹ dõi mắt theo

                       Nhớ thương quanh quẩn quê nghèo

                       Tuổi già trọng bệnh lá vàng vèo bay.

*

                       Nơi vĩnh hằng có hay không mẹ ?

                       Chốn trần gian con mẹ bơ vơ

                       Mẹ ơi sao mẹ không chờ ?

                       Cho con đền đáp bến bờ dưỡng sinh.

TỐNG PHƯỚC KIÊN

(Ngày Hiền Mẫu 2017)

 

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Để lại phản hồi

Thơ Quốc Hận_ Thanh Hoàng & Lê Khanh

TỘI ÁC GIẶC HỒ

Tội ác giặc Hồ không thể tha,
Biết bao tang tóc khắp quê ta.
Chiếm vườn, chúng bảo xây đô thị,
Cướp đất, Cộng hô dựng lại nhà.
Độc-Lập: yếu hèn thờ Chệt Hán,
Tự-Do: hung hãn đánh Thầy Cha.
Bốn hai năm vẫn còn vương lệ,
Quốc Hận ! Đau lòng nước mắt sa ?!

LỆ-KHANH
(Quốc Hận thứ 42)

Mến họa:

XÚ DANH MUÔN THUỞ

Tặc Hồ ác quỷ quyết không tha
Muôn thuở danh hôi nước Việt ta
Cuốc mả, đào mồ phơi thể xác
Đập chùa, phá miếu hại quê nhà
Cương thường bại hoại chồng đâm vợ
Đạo đức suy đồi con nướng cha
Đã bốn mươi hai năm quá đủ 
Tháng tư đen đến ! Lệ châu sa !!!

THANH HOÀNG
(Tháng 4 đen 2017)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ

Trung Tá Long Đời Đời Sống Mãi_ Thơ Trần Pháp

Trung Tá Long Đời Đời Sống Mãi

Trung Tá Long, người hùng cảnh sát
Sống thanh liêm, chết thật kiên cường
Suốt đời người phục vụ quê hương
Khi chính biến tìm gươm tuẫn tiết

Vẫn giữ lấy tinh thần tuấn kiệt
Vẫn ung dung vó ngựa y bào
Bầu trời Nam tắt một vì sao
Bên tượng đá anh thành tử sĩ

Dù chào biệt nước non yêu quý
Thương quốc gia điêu đứng ngả nghiêng
Đồng đội anh lâm cảnh xích xiềng
Đám tang anh lạnh lùng nghi thức

Nay chiến hữu lưu vong Mỹ quốc
Xin nghiêng mình đốt nén nhang tâm
Tôn vinh anh một đấng anh hùng
Trung Tá Long…đời đời sống mãi…

Trần Pháp

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ

Trung Tá Nguyễn Văn Long

TRUNG TÁ NGUYỄN VĂN LONG

Anh đứng đó trước tượng đài người lính
Giơ tay chào người chiến sĩ vô danh
Biết nói gì khi lệnh mới vừa ban
Lệnh buông súng có khác gì tự sát 

Giữa thành phố người lính già ngơ ngác
Đứng cô đơn giữa phố xá đông người
Thôi hết rồi, Tổ Quốc lệ máu tươi
Đang nhỏ xuống quê hương ngày hấp hối

Anh rút súng, không thể nào tin được
Suốt một đời đã tận tụy hiến dâng
Có lý nào lịch sử đã sang trang
Không thể được, không thể nào chấp nhận

Tiếng súng nổ, anh từ từ ngã xuống
Máu anh loang trên nền đá vỉa hè
Giữa Sàigòn hoảng hốt một cơn mê
Anh tuẫn tiết không một lời trăng trối 

Anh nằm đó, tên anh còn trên túi
(Nguyễn Văn) Long, anh đã chết sao anh?
Những người dân bàng hoàng đứng vây quanh
Kính cẩn chào anh giờ thứ 25 lịch sử.

TOÀN NHƯ

(Tháng 4/2017)

(Viết nhân dịp TP Westminster, Nam California, đang có dự án xây dựng Đài Tri Ân trên đó có khắc ghi tên và hình ảnh các vị Tướng, Tá đã tuẫn tiết, trong đó có tên Trung Tá Nguyễn Văn Long)_ TN

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ

Tháng Tư Đen _và Thăm Người Chinh Phụ Miền Nam _ Nguyễn Phiến

Tháng tư đen

Ba mươi tháng tư bảy mươi lăm
Cọng quân cưởng chiếm đất Miền Nam
Bạo ngược tham tàn dâng ngập lối
Tang thương khói lửa ngút non ngàn
Mấy chục năm theo gót Bắc phương
Sát sinh nòi giống chẳng xót thương
Cuồng vọng mưu đồ quyền thống trị
Manh tâm xích hóa cả quê hương
Dân tộc Việt Nam mãi khổ đau
Thập kỹ đêm đen nô lệ Tàu
Thực dân quân phiệt rồi loài cọng
Nối tiếp đọan trừơng gây bể dâu
Tháng tư tột đỉnh nổi kinh hoàng
Tận cùng khiếp đảm cuối nguy nan
Tám hứơng bốn phương ngừơi hoảng loạn
Chập chờn vần vũ bóng sài lang
Tháng tư đen đất Trời đảo lộn
Dập vùi chôn lấp cả miền Nam
Tan nát cửa nhà ngừơi dẫy chết
Phố phừơng làng mạc cảnh tan hoang
Tháng tư tiếp diễn những tấn tuồng
Hý trừơng chồng chất thêm máu xương
Thảm cảnh tương tàn dân nước Viẹt
Sống kiếp đọa đày trên quê hương.

PHIẾN NGUYỄN

THĂM NGƯỜI CHINH PHỤ MIỀN NAM

Bao giờ bạn trở về thăm
Xin cho tôi được gởi năm ba hàng
Thăm người chinh phụ Miền Nam
Đã qua chưa nỗi kinh hoàng năm nao
Khi mà quân giặc tràn vào
Quê hương thất thủ má đào truân chuyên
Biết bao thảm cảnh điêu linh
Thác vong máu lệ triền miên khắp miền
Bao nhiêu thục nữ vợ hiền
Xuân xanh chôn kín trung kiên một lòng
Bấp bênh cuộc sống long đong
Một thân cô quạnh chờ chồng nuôi con
Trãi bao năm tháng mõi mòn
Đau thương gặm nhấm héo hon thân gầy
Bốn bề khốn khó bủa vây
Chồng tù con dại đắng cay trăm chiều
Cảnh tình cuộc sống đìu hiu
Nói sao cho hết đảo điên điêu tàn
Đoạn trường chinh phụ tròn mang
Ngàn năm chắc chẳng tang thương nào bằng
Sự đời dù đã sang trang
Oan khiên chinh phụ bàng hoàng thế nhân

30 tháng 4
NGUYỄN PHIẾN

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ

Sài gòn còn mãi trong tôi_ LBĐ

Kỷ niệm lần thứ 42 ngày Quốc Hận 30 tháng Tư đen, mời các bạn thưởng thức nhạc phẫm Sai gòn trong tôi của thân hữu nhạc sĩ Liên Bình Định

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ