Một chuyền đi Cali được tham dự hai lần hội ngộ: – Gặp gỡ đồng môn và bạn bè trong bữa tiệc tất niên Ất Tỵ và đón mừng năm mới Bính Ngọ 2026 do Hội Ái Hữu CSQG Nam Cali tổ chức.
– Ngày 8/3/2026 lại được Hội Ái Hữu CSQG Bắc Cali mời tham dự buổi hội ngộ tân niên Bính Ngọ.
Tình đồng môn và bạn hữu sao đậm đà lạ thường. Hơn nửa thế kỷ trôi qua mà như mới hôm nào.
Lá Cờ Có Thể Bị Hạ Xuống, Nhưng Không Bao Giờ Bị Xóa Khỏi lòng yêu nước!
———–///———-
Dù là cộng sản Việt Nam hay là cộng hòa hồi giáo Iran có thể thay đổi chính quyền hay thay đổi quốc hiệu.
Nhưng không một quyền lực nào có thể xóa được lòng yêu nước của một dân tộc khi tình yêu quê hương cao hơn bất cứ một đảng phái, một nhóm chính trị, hay tôn giáo.
Lá cờ Sư tử và Mặt trời của Iran và lá cờ vàng ba sọc đỏ của Việt Nam là minh chứng cho điều đó.
Sau cuộc cách mạng của Iran (Iranian Revolution) biểu tượng Sư tử và Mặt trời, từng tung bay dưới thời Mohammad Reza Pahlavi, bị thay thế.
Nhưng hãy nhìn những cuộc xuống đường của người Iran ở hải ngoại.
Hãy nhìn những buổi tưởng niệm, những sinh hoạt cộng đồng.
Lá cờ ấy vẫn xuất hiện!!!
Không phải vì tiếc nuối dĩ vãng mà vì họ tin rằng biểu tượng ấy đại diện cho một Iran vượt lên trên mọi đảng phái, một Iran của lịch sử, của văn minh Ba Tư, của lòng tự hào dân tộc.
Biểu tượng có thể bị xóa khỏi quảng trường.
Nhưng không bị xóa khỏi trái tim của người dân Iran.
Sau năm 1975, lá cờ vàng không còn được hiện diện trong lãnh thổ Việt Nam. Nhưng nó đi theo những gia đình nhỏ rời bỏ quê hương đi tỵ nạn chính trị. Nó được treo lên ở những cộng đồng nhỏ, lớn nơi xứ người.
Nó xuất hiện trong những ngày tưởng niệm, trong những buổi sinh hoạt văn hóa.
Với nhiều người, lá cờ ấy không chỉ gắn với một chính thể. Nó gắn với lịch sử về một quê hương đã có đa nguyên, đa đảng và tự do. Nó gắn liền với sự hy sinh của cha ông.
Gắn liền với niềm tin rằng Tổ quốc phải được đặt cao hơn mọi hệ tư tưởng.
Một chính quyền có thể thay đổi.
Một đảng phái có thể lên rồi xuống.
Nhưng Tổ quốc thì không!
Tổ quốc là đất!
Là người!
Là lịch sử dài hơn bất kỳ chế độ nào.
Khi một lá cờ được yêu quý vì nó tượng trưng cho Tổ quốc, chứ không phải cho quyền lực chính trị, thì nó sẽ không chết, dù bị thay thế.
Những người còn giữ lá cờ ấy trong tim không phải lúc nào cũng là những người muốn quay lại với quá khứ.
Họ đơn giản là những người tin rằng bản sắc dân tộc không nên bị đồng nhất với bất kỳ lực lượng chính trị nào.
Vì sao phải trân quý?
Không phải để nuôi hận thù.
Không phải để chia rẽ.
Mà để nhắc rằng:
Lịch sử của dân tộc không chỉ có một màu duy nhất.
Biểu tượng quốc gia không thuộc độc quyền của bất kỳ đảng phái hay là một cá nhân nào.
Tình yêu quê hương không cần giấy phép của chính quyền.
Khi một lá cờ được trân quý bởi những người yêu nước, nó trở thành điều thiêng liêng hơn cả pháp lý.
Có thể một ngày nào đó, những tranh cãi chính trị sẽ lắng xuống.
Nhưng điều còn lại sau cùng vẫn là câu hỏi:
Chúng ta yêu điều gì??một tổ chức chính trị, hay Tổ quốc?
Nếu là Tổ quốc, thì bất kỳ biểu tượng nào từng đại diện cho khát vọng tự do và phẩm giá dân tộc đều xứng đáng được tôn trọng.
Lá cờ có thể bị hạ xuống.
Nhưng khi nó còn được kéo lên trong lòng người yêu quê hương, yêu đất nước thì nó chưa bao giờ thực sự biến mất, và một ngày nào đó khi long yêu nước được tôn trọng, được bày tỏ thì lá cờ ấy vẫn được kéo lên không cần một thế lực bên trong hay bên ngoài nào công nhận!
“Gửi đến những người dân vĩ đại và đầy tự hào của Iran, tối nay tôi nói với các bạn rằng giờ phút tự do của các bạn đã cận kề. Hãy ở yên nơi trú ẩn. Đừng rời khỏi nhà. Bên ngoài rất nguy hiểm. Bom sẽ rơi khắp nơi.
Khi chúng tôi hoàn tất, hãy giành lại chính quyền của các bạn. Nó sẽ thuộc về các bạn để tiếp quản. Đây có lẽ sẽ là cơ hội duy nhất của các bạn trong nhiều thế hệ.
Trong nhiều năm qua, các bạn đã kêu gọi sự giúp đỡ của Mỹ, nhưng các bạn chưa từng nhận được. Không một tổng thống nào sẵn sàng làm điều mà tôi sẵn sàng làm tối nay.
Giờ đây, các bạn có một tổng thống đang trao cho các bạn điều các bạn mong muốn, vì vậy hãy xem các bạn sẽ đáp lại như thế nào. Nước Mỹ đang hậu thuẫn các bạn bằng sức mạnh áp đảo và lực lượng hủy diệt.
Bây giờ là lúc giành quyền kiểm soát vận mệnh của mình và mở ra tương lai thịnh vượng, huy hoàng đang ở rất gần trong tầm tay các bạn. Đây là thời khắc để hành động. Đừng để nó trôi qua.”
President Trump: “To the great, proud people of Iran, I say tonight that the hour of your freedom is at hand. Stay sheltered. Don’t leave your home. It’s very dangerous outside. Bombs will be dropping everywhere. When we are finished, take over your government. It will be yours to take. This will be, probably, your only chance for generations. For many years, you have asked for America’s help, but you never got it. No president was willing to do what I am willing to do tonight. Now you have a president who is giving you what you want, so let’s see how you respond. America is backing you with overwhelming strength and devastating force. Now is the time to seize control of your destiny and to unleash the prosperous and glorious future that is close within your reach. This is the moment for action. Do not let it pass.”
Tân niên Bính Ngọ viết đôi lời Gởi tới nhân quần khắp mọi nơi Cầu chúc an bình cho thế giới Ước mong hạnh phúc đến bao người Gia đình gắn bó luôn êm ấm Xã hội hài hoà mãi vui tươi Đất nước Tiên Rồng rồi đổi mới Giang Sơn hoa gấm đẹp muôn đời.
ĐÓN XUÂN BÍNH NGỌ
Năm nau Bính Ngọ đón xuân tươi Ta tuổi tám lăm miệng mĩm cười Đi đứng còn sung nhờ lộc thánh Nghĩ suy chưa lú tạ ơn trời Ngày ăn lơ lửng không sao cả Đêm ngủ chập chờn cũng được thôi Con cháu đó đây đều ổn định Cuối đời an lạc cứ vui chơi.
Én về mai nở đón chào Xuân sang Hoa đào hoa cúc khoe sắc đỏ vàng Bầy chim vở tổ xa lìa trường Mẹ Đã nghe tiếng gọi họp đàn vang vang Bạn b è cách biệt mỗi đứa một phương Gặp lại nhau đây như buổi tựu trường Nụ cười ròn vang ánh mắt nồng ấm Lời chào thân ái tay bắt mặt mừng Ngày Xuân hội ngộ sum họp một nhà Nâng chén rượu nồng tình nghĩa thiết tha Tóc điểm sương rồi tâm hồn vẫn trẻ Nụ cười năm tháng chẳng chút phai nhoà Thầy cô kính mến bạn bè thân yêu Phấn trắng bảng đen hai buổi sớm chiều Suốt mấy năm trời sách đèn gắn bó Xa nhau rồi tình nghĩa biết bao nhiêu Cầu chúc cô thầy bạn hữu gần xa Gia đình Hạnh Phúc Phước Lộc chan hoà Thầm mong hẹn ước nhiều Xuân Hội Ngộ Giữ mãi tình xưa đến trọn tuổi già.
Nắng ấm bừng lên rực rỡ đất trời Trăm hoa khoe sắc mượt mà thắm tươi Đồng hương tưng bừng vui xuân hội ngộ Cờ bay trống giục rộn rã tiếng cười Chào mừng năm mới xa gần về đây Tìm lại cố nhân một thuở sum vầy Tay bắt mặt mừng nỗi niềm tuôn chảy Hàn huyên tâm sự tình cảm đong đầy Tha phương đất khách kết nối nghĩa tình Cùng chung nòi giống một vùng an sinh Tìm lại hương quê giữ nguyên truyền thống Non sông đất nước bóng dáng lung linh Bánh chưng ngũ quả quyện khói hương trầm Tách trà chén rượu đậm đà tình thân Người người chúc nhau An Khang Phước Lộc Gia đình con cháu hạnh phúc muôn phần Kính nhớ công đức Ông Bà Tổ Tiên Anh Hùng vì n ước tưởng niệm trang nghiêm Đạo nghĩa làm người muôn đời giữ lấy Xuân quê sống động chan chứa tâm tình.
“Tôi đi giữa hoàng hôn, khi ánh chiều buông, khi nắng còn vương” (Văn Phụng). Chính xác là tôi đang đi giữa hoàng hôn của cuộc đời. Nếu bình minh có nét đẹp rực rỡ thì hoàng hôn có nét đẹp … dịu dàng! Ở cái tuổi hoàng hôn, nhất thiết phải trang bị cho mình “nét đẹp dịu dàng” để tập khoan dung với những cái lẩm cẩm, nghễnh ngãng, khó chịu, nhất là những cơn đau bệnh của người bạn đời và của chính mình.
Ngày mới “thất thập cổ lai hy” tôi đã có bài thơ “ Người Đàn Bà Bảy Mươi” gần như là muốn nói lên rằng “ mình vẫn và sẽ ổn thôi”! Vì lúc đó tôi vẫn rất an lòng với thói quen bảo vệ sức khỏe khá tốt: ăn uống cẩn thận, “healthy”, tập thể dục đều đặn, sinh hoạt cộng đoàn …
Thế nhưng thời gian là thầy dạy cho ta biết chấp nhận để vui với những gì không mong muốn xảy đến cho mình. Đó là những cơn đau từ đầu đến các ngón chân không hẹn mà đến, tính luôn cả răng,mắt, tai,mũi, họng cho đủ bộ. Nhắc tôi nhớ đến bài hát cùng với điệu bộ đã dạy cho các cháu học sinh Mẫu Giáo:“Head and shoulder, knees and toes. Head and shoulder, knees and toes. And eyes, and ears, and mouth, and nose. Head and shoulder, knees and toes, knees and toes!” Nay thật đúng cho những căn bệnh của mình!
Với hoàn cảnh này, tôi nghĩ cần cố gắng hết sức để đừng trở thành “người lữ hành cô độc”. Đến lúc tuổi già, những người không quay lưng với bạn sẽ là những người thân trong gia đình, để bên cạnh bạn có được một người bạn đời chấp nhận lẫn nhau, “có còn hơn không”! Một khi người bạn đời không còn nữa thì việc duy trì được tình cảm gắn bó với các con cháu là điều cần thiết trong lúc tuổi già . Hạnh phúc nhất khi bên cạnh sự quan tâm, săn sóc bạn còn có con để tâm sự như một người bạn thân. “May mà có con, đời còn dễ thương”.
Trong tuổi hoàng hôn, để được bình an trong mọi hoàn cảnh, điều cần thiết nhất là có được một tinh thần và đời sống tâm linh vững vàng.
Thánh Augustinô đã để lại một câu nói có thể làm kim chỉ nam:”Hãy tin tưởng vào Thiên Chúa như thể mọi sự tùy thuộc vào Ngài, và hãy làm việc như thể mọi sự thuộc về bạn.”
Giờ đây điều tâm niệm của tôi là cho dù sức khỏe ra sao, dù bình minh hay hoàng hôn, tôi vẫn sống, yêu thương, và làm việc trong sự quan phòng của Thiên Chúa và Mẹ Maria.
Chiều nay dạo phố Bolsa Vào Phước Lộc Thọ ngắm hoa mai vàng Dập dìu lớp lớp hàng hàng Chen chân mua sắm rộn ràng đó đây Thuyền quyên má đỏ hây hây Nét ngài thanh tú mặt mày xinh tươi Nam thanh vui vẻ nói cười Đi trong nắng ấm gọi mời Xuân sang Ta nghe nỗi nhớ mênh mang Gợi niềm xa vắng xóm làng bên tê Hàng năm đến độ Xuân về Mai đào mứt bành hương quê đậm đà Tất niên đón rước ông bà Suốt ba ngày Tết hầm hà đỏ đen Xóm giềng bạn hữu anh em Chúc nhau phước lộc được thêm ơn trời Bây giờ đây đó hai nơi Gởi về chốn cũ mấy lời chúc Xuân TPK Xuân Bính Ngọ
Bạn phải đăng nhập để bình luận.