Thông Cáo Báo Chí của VP – DB (Ca) Janet Nguyễn

Dân Biểu Janet Nguyễn Yêu Cầu Ủy Ban Quân Vụ và Cựu Quân Nhân Thượng Viện Tiểu Bang Cho Phép các Chiến Sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà Được Hưởng Những Quyền Lợi An Táng Tại Nghĩa Trang Quốc Gia Hoa Kỳ

SACRAMENTO, CA – Ủy Ban Quân Sự và Cựu Quân Nhân của Thượng Viện Tiểu Bang gần đây đã yêu cầu để chung Nghị Quyết AJR 13 (Assembly Joint Resolution) của Dân Biểu Janet Nguyễn với Nghị Quyết AJR 10, để được thông qua vào tuần này. Nghị quyết AJR 13 cuả Dân Biểu Janet Nguyễn kêu gọi Quốc Hội Liên Bang và Tổng Thống Hoa Kỳ cho phép những Cựu Quân Nhân Việt Nam Cộng Hòa được hưởng những quyền lợi chôn cất và tưởng niệm tại Nghĩa Trang Quốc Gia Hoa Kỳ.

AJR 10 là những nỗ lực thành công của Dân Biểu Janet Nguyễn và Dân Biểu Steven Choi liên quan đến những Cựu Quân Nhân Việt Nam Cộng Hòa và Cựu Quân Nhân Nam Hàn. Các chiến sĩ của cả hai Quân Lực đã chiến đấu cùng với các chiến sĩ của Quân Lực Hoa Kỳ trong chiến tranh Việt Nam vì tự do và dân chủ. AJR 10 hiện kêu gọi Quốc Hội Liên Bang trao cho những người lính dũng cảm này các quyền lợi chôn cất và tưởng niệm tại nghĩa trang quốc gia Hoa Kỳ, cùng với các đồng đội của họ trong Quân Lực Hoa Kỳ.

Theo luật hiện tại, một công dân Hoa Kỳ, trong bất kỳ cuộc chiến nào mà Hoa Kỳ đã hoặc có thể tham gia, đã phục vụ trong Quân Lực của bất kỳ chính phủ nào liên minh với Hoa Kỳ trong cuộc chiến đó, những người đã chấm dứt phục vụ tại ngũ được vinh danh vì tử trận hoặc qua đời, và là công dân Hoa Kỳ tại thời điểm nhập ngũ và tại thời điểm qua đời, đều đủ điều kiện để chôn cất tại nghĩa trang quốc gia.

AJR 10 sẽ kêu gọi Quốc Hội Liên Bang trao cho các Cựu Quân Nhân Việt Nam Cộng Hòa và Cựu Quân Nhân Nam Hàn những quyền lợi về mai táng và tưởng niệm tại nghĩa trang quốc gia. Đây là những vị đã phục vụ trong chiến tranh Việt Nam nhưng chưa là công dân Hoa Kỳ trong thời gian phục vụ hay sau đó.

Dân Biểu Janet Nguyễn phát biểu: “Những Quân Nhân anh dũng này đã luôn sát cánh chiến đấu bên cạnh quân đội Hoa Kỳ và đã trở thành công dân Hoa Kỳ, xứng đáng được hưởng các quyền lợi an táng và tưởng niệm thích hợp trong nghĩa trang quốc gia hoặc trong các nghĩa trang của Cựu Quân Nhân của Tiểu Bang. Tôi và gia đình sẽ không có ngày hôm nay nếu không có sự hy sinh của những vị anh hùng này trong cuộc chiến. Họ xứng đáng nhận được sự vinh danh và tôn trọng của chúng ta”.

Chiến tranh Việt Nam kết thúc vào năm 1975 và mang theo sự mất mát của hàng trăm ngàn chiến sĩ của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà và Quân Lực Hoa Kỳ, những người đã sát cánh chiến đấu vì tự do và dân chủ.

Sau chiến tranh Việt Nam, nhiều chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà và gia đình của họ đã buộc phải vượt biển để thoát khỏi sự cai trị độc tài và đàn áp của chế độ cộng sản. Cha và Chú quá cố của Dân Biểu Janet Nguyễn đều phục vụ trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà. Chú của Dân Biểu Janet Nguyễn, là một sĩ quan, đã bị hành quyết trong những ngày cuối cùng khi Sài Gòn thất thủ. Dân Biểu Janet Nguyễn và gia đình đã phải vượt biển đến Hoa Kỳ để tìm tự do và dân chủ.

Tại Hoa Kỳ, những người lính Cựu Quân Nhân Việt Nam Cộng Hòa vẫn tiếp tục đấu tranh cho dân chủ, tự do tôn giáo, và nhân quyền tại Việt Nam. Họ đã đóng góp về mặt văn hóa và kinh tế cho đất nước Hoa Kỳ và cho sự đa dạng của dân tộc chúng ta. Những cựu quân nhân này đã sát cánh chiến đấu cùng những người lính Hoa Kỳ để chống lại kẻ thù chung và liều mình cứu sống nhiều chiến sĩ Hoa Kỳ.

Dân Biểu Janet Nguyễn phát biểu: “Tôi rất vui mừng với những công việc mà chúng tôi đã và đang làm để giúp những cựu quân nhân này. Tôi rất vinh dự khi được cùng đồng nghiệp của tôi, Dân Biểu Steven Choi, cùng nhau tìm ra giải pháp để vinh danh những Cựu Quân Nhân Việt Nam Cộng Hòa và Cựu Quân Nhân Nam Hàn”.

Dự luật đã được thông qua bởi Ủy Ban Quân Vụ và Cựu Quân Nhân Thượng Viện Tiểu Bang. Hiện tại, dự luật đang được đệ trình lên Thượng Viện Tiểu Bang để bỏ phiếu. Sau khi thông qua Thượng Viện, AJR 10 sẽ chuyển đến Hạ Viện Tiểu Bang.

Để chứng minh với Quốc Hội sự quan tâm và tầm quan trọng của Nghị Quyết AJR 10 đối với Cộng Đồng Việt Nam nói chung và các Chiến Sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà nói riêng, Dân Biểu Janet Nguyễn rất mong muốn chúng ta có được nhiều chữ ký ủng hộ để trao cho Uỷ Ban trước khi họ có quyết định về Nghị Quyết. Vì tình hình dịch bệnh, quý đồng hương không thể đích thân đến Uỷ Ban Điều Trần để kêu gọi ủng hộ cho AJR 10. Thế nên, Dân Biểu Janet Nguyễn kêu gọi quý đồng hương khắp nơi ký vào bản kiến nghị trên trang mạng http://baovecongdong.com để ủng hộ Nghị Quyết AJR 10.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thuốc uống điều trị Covid-19 mở ra hy vọng chấm dứt đại dịch ST

Thuốc uống MOLNUPIRAVIR
 hy vọng chấm dứt Đại dịch Covid -19

thuoc-tri-covid-19-molnupiravir-2
Thuốc uống điều trị Covid-19 mở ra hy vọng chấm dứt đại dịch

15/07/2021

Mỹ đang thử nghiệm giai đoạn 3 loại thuốc điều trị Covid-19 qua đường uống và có thể đưa ra thị trường vào cuối năm nay.

Đây là một tin vui với tất cả người dân trên toàn thế giới trong bối cảnh dịch Covid-19 vẫn đang diễn biến phức tạp.

Loại thuốc kháng virus có tên Molnupiravir của Mỹ đang là ứng viên tiềm năng nhất cho hy vọng chấm dứt đại dịch Covid-19 trong tương lai gần.

Thuốc Molnupiravir được phát triển bởi sự hợp tác giữa 2 công ty Rigibel (Đức) và Merk (Mỹ). Thử nghiệm lâm sàng giai đoạn 1 và giai đoạn 2 đã hoàn tất với hiệu quả 100% trên các bệnh nhân Covid-19. Sau 5 ngày, tải lượng virus của bệnh nhân xuống thấp đến ngưỡng không lây lan.

Nghiên cứu thử nghiệm lâm sàng giai đoạn 3 cũng gần đi đến chặng cuối với hiệu quả rất tốt, dự kiến sẽ có kết quả ngay trong mùa thu năm nay.

Thuốc Molnupiravir mang đến nhiều kỳ vọng cho người dân khắp thế giới

Nếu quá trình nghiên cứu suôn sẻ, thuốc Molnupiravir sẽ được đưa ra thị trường trong 4-5 tháng tới.

Loại thuốc này được nghiên cứu dựa trên thuốc gốc chống lại virus cúm, có tác dụng ức chế sự sao chép của các virus RNA trong đó có SARS-CoV-2 khiến virus không nhân lên và bị đào thải rất nhanh, giúp bệnh nhân khỏi bệnh. Đặc biệt, thuốc có rất ít tác dụng phụ, phổ biến là nhức đầu, mất ngủ.

Molnupiravir sử dụng dễ dàng qua đường uống, điều trị các bệnh nhân nhiễm SARS-CoV-2 giai đoạn đầu. Theo đó, mỗi bệnh nhân sẽ uống 2 liều mỗi ngày và duy trì trong 5 ngày ngay tại nhà.

Nếu nghiên cứu pha 3 thành công, trong tương lai việc điều trị SARS-CoV-2 sẽ giống như điều trị các loại cúm khác.

Hiện tại, Chính phủ Mỹ đã chi khoảng 1,2 tỉ USD để mua 1,7 triệu liệu trình thuốc Molnupiravir sử dụng cho các bệnh nhân Covid-19. Nếu kết quả thành công, FDA của Mỹ sẽ cấp phép cho loại thuốc này.

Từ tháng 3 năm ngoái, sau khi phát hiện hàng triệu con chồn bị chết hàng loạt tại các trang trại ở Hà Lan và Nauy do một chủng coronavirus, nhóm nghiên cứu đã cho chồn sử dụng thuốc Molnupiravir. Kết quả không phát hiện virus trong các con chồn bị bệnh sau 24 giờ. Từ kết quả đó, nhóm nghiên cứu tiếp tục phát triển, nâng cấp thuốc Molnupiravir để thử nghiệm trên người.Ngày 9/7 vừa qua, Phòng thí nghiệm Hetero của Ấn Độ cũng đang xin cơ quan quản lý cấp phép thuốc Molnupiravir để sử dụng trong chương trình khẩn cấp sau khi nghiên cứu thử nghiệm ban đầu cho thấy thuốc có tác dụng giảm tỉ lệ nhập viện và tăng tốc độ hồi phục của các bệnh nhân Covid-19 nhẹ.
GS Trần Văn Thuấn

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

K1 Bắc Cali thăm bạn đồng môn

Thăm sức khoẻ K1 Bích và K1 Loan

Sau hơn một năm bị nạn COVID 19 cột chân, sáng nay 19/7/2021 một số K1 Bắc CA gồm Đinh Văn Hạp, Phan Quang Nghiệp, Bửu Hồng ,Trần Quốc Nại và Nguyễn Văn Hải đã đi thăm các bạn K1 Đặng Khắc Bích và K1 Phạm Thị Loan.

Bích da dẻ hồng hào, hai chân còn yếu phải đi Walker , bệnh bón nặng, răng xệu xạo rụng gần hết , nhưng tinh thần tươi tỉnh, đôi mắt sáng quắc tinh anh, nói cười  vui vẻ.

Còn Chị Loan thì bị đau cột xương sống, BS nói mổ thì 5 ăn 5 thua nên không giám .

Bạn Hải nói: “từ hôm nay thôi không đi làm nữa ở nhà săn sóc cho Chị (OK ).

Nói chung sức khoẻ của tuổi già chúng ta không yếu chỗ nầy cũng yếu chỗ kia . Quan trọng là mọi người đều lạc quan yêu đời nói cười  vui vẻ là mừng lắm rồi ( trên dưới TÁM BÓ hết rồi !!!!).

Đinh Hạp chụp được mấy tấm hình gởi quý bạn xem.

Thân mến

Nghiệp + Hạp Bắc Cali

TB cám ơn Bửu Hồng và Mai Hương đã đãi cơm sườn nướng và rất nhiều trái cây ngon ngọt cho phái đoàn sau khi đi thăm về.
Thanks  a lot !!!

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Sài gòn vào hạ – Thơ Nguyễn Phiến

         SÀI GÒN VÀO HẠ

nho-mua-hoa-phuong-60-050328

Trời vào Hạ nhớ Sài gòn chi lạ
Nhớ phượng hồng rộn rã tiếng ve ngân
Lá me bay hoàng hôn rơi chầm chậm
Con đường chiều tấp nập những bước chân
Vai kề vai tóc mây xòa vừng trán
Má tươi hồng nón lá che vành môi
Sắc lụa là chập chờn bao tà aó
Bước ngập ngừng mắt biếc khúc khích cười
Gót đài trang dấu giày nghiêng bóng nhỏ
Saì gòn thứ bảy hoa phủ đường yêu
Lời nỉ non trời trong xanh kỳ diệu
Tiếng thì thầm phong gấm đẹp mỹ miều
Đại lộ tưng bừng hương tình say đắm
Ghế đá công viên sở thú, Tao đàn
Lê Lợi, Bạch Đằng, Tự Do, Nguyễn Huệ
Những con đường vô địch ngốn thời gian
Cứ như thế rong chơi cùng ngày tháng
Ánh sáng Đô thành huyền hoặc lung linh
Em cho ta cả một thời hoa mộng
Sài gòn hòn ngọc, một thuở thần tiên
Phượng tím nở chạnh lòng hoa phượng đỏ
Phố xá tưng bừng muôn vẽ hồng tươi
Mất em rồi, Sài gòn nay xa quá
Thương nhớ vô vàn, ôi thương nhớ ơi

Phiến Nguyễn

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

TÔI THẤY HOANG TÀN TRÊN TUỔI XANH… Bài do Nguyễn văn Vinh ST

 TÔI THẤY HOANG TÀN
TRÊN TUỔI XANH

179525514_808195803137583_5691716449627803412_n

Đó là một buổi chiểu của năm 1987. Một buổi chiều mà tôi cứ hay bị ký ức lôi về căn phòng tối thăm thẳm không lời đáp.

Đó là năm thứ 2 trung cấp, tôi đang theo học ở Nhạc Viện TP. Buổi chiều với giờ học Trích giảng Âm nhạc của thầy Trương Hữu Lang. Cả lớp bỗng sững lại. Gương mặt ông thấy cũng bối rối khi bà bí thư Đảng Uỷ Nguyệt Anh dẫn theo một công an viên đến lạnh lùng gọi tên một người bạn của tôi bước ra khỏi lớp. Anh Trịnh Bằng Phi, học contrabass, luống cuống nghe thông báo rồi quay lại bàn gom sách vở ra về. Từ đó về sau, tôi không bao giờ gặp lại anh được nữa. Anh Phi bị đuổi học bất ngờ vì người ta tìm thấy ba anh là một sĩ quan của chế độ VNCH. Khi ấy anh chưa được 25 tuổi, nhưng đã là một trong những tay chơi contrabass hiếm hoi đủ thể chất và trình độ của miền Nam, thế nhưng anh bị xô ngã một tương lai, vì lý lịch.

Trong suốt những năm theo học ở các trường đại học, tôi học khôn được một chuyện là ở quê hương mình, lý lịch có thể giúp một người đi xa đến bao nhiêu, và ngược lại, có thể tàn phá hành trình đến tương lai nhanh đến nhường nào.

Cho đến hôm nay, khi câu chuyện về anh thanh niên 30 tuổi nhận chức giám đốc Sở ở tỉnh Quảng Nam bị đưa vào các cuộc tranh cãi, tôi lại đọc thấy các phát ngôn trên các trang báo của Nhà nước bảo vệ cho vị giám đốc Sở trẻ trung ấy bằng những lời lẽ nhân ái mà tôi và thế hệ tôi chỉ có mơ mới thấy.

Trả lời phỏng vấn của báo Người Đưa Tin, ông Nguyễn Viết Chức, nguyên Phó chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, Giáo dục Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng Quốc hội, Viện trưởng Viện Nghiên cứu văn hóa Thăng Long, nói rằng người tài không cần xét là con ai. Còn độc giả Vu Gia thì viết trên VietnamNet rằng “nhắc đến lý lịch làm gì?”.

Tôi chúc phúc cho anh giám đốc Sở 30 tuổi ấy. Và hy vọng rằng nếu anh may mắn được bảo vệ ở đủ chiều cho chức vị ấy, hãy cố gắng chứng minh khả năng của mình với đất quê Quảng Nam nghèo khó. Anh hãy chứng minh là một người lãnh đạo minh bạch và tử tế để vượt qua mọi cái nhìn ghẻ lạnh của dân chúng lúc này.

Anh ta may mắn hơn những người bạn của tôi, của thế hệ tôi.

Những ai từng học qua ở Nhạc Viện vào cuối thập niên 90 chắc đều còn nhớ tay chơi viola tài hoa Phúc Hải. Anh được nhận học ở Nhạc Viện bởi ngay từ lúc thi tuyển, các thầy cô chuyên môn đã nhận ra đó là một tài năng hiếm có. Những năm cuối của bậc đại học, Phúc Hải được các chuyên gia âm nhạc của Nga đến nghe và lập tức chọn để cho học bổng tu nghiệp ở Moscow. Cũng như mọi câu chuyện lãng mạn về âm nhạc, như Đặng Thái Sơn, sinh viên Phúc Hải có thể thử sức mình ở một môi trường thử thách với tài năng của anh.

Thế nhưng vào buổi chiều hôm đó, Phúc Hải được tin anh không được nhận học bổng đi du học, vì ba của anh là thành phần của chế độ cũ. Thầy tôi, giáo sư Đinh Sơn, một đảng viên có hơn 30 tuổi đảng, là người ra sức bảo vệ sinh viên Phúc Hải nhưng rồi thất bại. Ông buồn bã nói với tôi rằng có lẽ ở đất nước này, chuyện lý lịch là một cái bẫy công khai nhưng ai cũng phải bị vướng một lần.

Tôi chúc cho tất cả những bạn trẻ làm quan ở tuổi thanh xuân phơi phới hôm nay, sẽ không có những ngày tháng hoang tàn như bạn bè tôi. Dù bên tai tôi nghe vẫn vo ve những xảo ngữ về chuyện lý lịch không quan trọng, tôi vẫn mong đất nước này người tài có thể cống hiến, và tham vọng cha truyền con nối chức vụ chỉ hiếm hoi ở bọn đê tiện.

Buồn chán, anh sinh viên Phúc Hải tài năng mà tôi biết đã bỏ trường và bỏ hẳn đàn. Sau đó ít lâu anh đi nước ngoài theo diện H.O. Anh là một trong nhiều trường hợp không may về lý lịch.

Lý lịch không phải là chuyện của hôm qua hay hôm nay mới trở thành chuyện bàn cãi, mà Việt Nam đã từ lâu ghi nhận câu chuyện của nghệ sĩ Đặng Thái Sơn với lý lịch có cha Đặng Đình Hưng, là một nghệ sĩ bị chỉ định cư trú kèm theo dõi của công an vì đã tham gia các phong trào Trăm Hoa Đua Nở, Nhân Văn Giai Phẩm. Nếu không có nghệ sĩ dương cầm người Nga Issac Katz ra sức bảo vệ và tìm đủ mọi cách để mang ra khỏi Việt Nam vào năm 1974, thì chưa chắc thế giới đã có một Khôi nguyên người Châu Á giải Chopin quốc tế tại Warsaw, Ba Lan vào 1980.

Chúng ta không muốn nói về lý lịch. Thật vậy. Nhưng rõ ràng lý lịch đã là một hiện thực bất khả biện trên đất nước này, và đã gieo không ít hoang tàn lên tuổi trẻ của chúng ta và nhiều người khác. Vậy hãy đối diện với nó, trò chuyện với nó, chứ đừng tảng lờ và giả nhân giả nghĩa.

Tháng 9/2015, tôi gặp lại anh Nguyễn Hoàng Phương, từng là một trong những tay chơi Oboe xuất sắc của khoa kèn và dàn nhạc giao hưởng của Sài Gòn. Năm 1993, anh Phương cũng từng được cử dự tuyển đi du học ở Nga, như một trong những hạt nhân xuất sắc của dàn nhạc giao hưởng thành phố. Thế nhưng trước vài giờ vào phòng thi tuyển với chuyên gia người Nga, anh được thông báo của bên giáo vụ cho biết anh không đủ tư cách dự tuyển, cũng do có ba là sĩ quan VNCH – dù ba anh đã rời trại cải tạo và về nhà vài năm trước đó.

Còn rất nhiều người mà tôi chưa thể kể hết ở đây. Còn rất nhiều những câu chuyện mà thỉnh thoảng, khi chúng tôi ngồi lại, buồn ngơ ngác vì chỉ thấy hoang tàn trên tuổi xanh của thế hệ mình. Chẳng bao giờ chúng ta có thể thấu hiểu được mất mát nếu cứ giả vờ như những kẻ bại liệt lương tri và ý thức.

Mất mát sẽ là một bài học gần gũi và nhân ái nhất để nhận ra rằng lý lịch chỉ là chuyện vặt cần phải bước qua, nếu tuổi trẻ sớm được trao cho cơ hội để cống hiến danh dự, trách nhiệm cho tổ quốc. Nhưng tuổi trẻ sẽ mãi mãi hoang tàn, nếu chỉ biết nhìn quê hương như những phần ăn giấm giúi cho nhau dưới gầm bàn quyền lực. Tuổi trẻ đó, thời đại đó, sẽ không khác gì dành cho loài dã thú.

Nhạc sĩ Tuấn Khanh Nguyen

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Công ty Nhật Bản phát triển đèn UV đầu tiên tiêu diệt coronavirus một cách an toàn

Công ty Nhật Bản phát triển đèn UV đầu tiên tiêu diệt coronavirus
một cách an toàn

(Google dịch)

Bởi Yaron SteinbuchCB734A43600849B288DDA5B3236100A4 (1)

Một công ty Nhật Bản hợp tác với Đại học Columbia đã phát triển một loại đèn cực tím đầu tiên có thể tiêu diệt coronavirus mà không gây hại cho sức khỏe con người, theo một báo cáo.

 Đèn UV của nhà sản xuất thiết bị ánh sáng Ushio’s Care 222 dự kiến sẽ được sử dụng để khử trùng các không gian bị buôn bán nặng nề, nơi mọi người có nguy cơ nhiễm loại bọ chết người, bao gồm xe buýt, tàu hỏa, thang máy và văn phòng, Japan Today đưa tin.

 Đèn UV đã được sử dụng rộng rãi để khử trùng, đặc biệt là trong ngành y tế và chế biến thực phẩm, và JetBlue gần đây đã công bố kế hoạch sử dụng công nghệ này trên máy bay của mình.

 Tuy nhiên, tia UV thông thường không thể được sử dụng khi có người vì chúng gây ung thư da và các vấn đề về mắt.

 Nhưng đèn UV mới của Ushio phát ra các tia có bước sóng 222 nanomet, trái ngược với bước sóng 254 nanomet thông thường, khiến chúng có thể gây chết vi trùng nhưng vô hại đối với con người, hãng tin này đưa tin.

 Ở độ cao 222 nanomet, tia UV không thể xuyên qua da và mắt để gây ra các khuyết tật di truyền gây ung thư và các tổn thương khác, theo Ushio.

 Khi được phát ra từ trần nhà, tia UV từ chiếc máy mới này sẽ loại bỏ 99% vi rút và vi khuẩn trong không khí và lên đến bề mặt 32 foot vuông của các vật thể cách đèn khoảng 8 feet, trong vòng sáu đến bảy phút, Nhật Bản  Hôm nay báo cáo.

 Thiết bị Care 222 nặng 2,6 pound, có kích thước bằng một cuốn sách bìa cứng, có giá khoảng 2.800 USD.

 Ushio cho biết hiện tại họ chỉ nhận đơn đặt hàng từ các tổ chức y tế nhưng sẽ phục vụ các khách hàng khác khi sản xuất bắt kịp nhu cầu.

Japanese firm develops first UV lamp that safely kills coronavirus

By Yaron Steinbuch

A Japanese company that teamed up with Columbia University has developed a first-of-its-kind ultraviolet lamp that can kill the coronavirus without harming people’s health, according to a report.

Light equipment maker Ushio’s Care 222 UV lamp is expected to be used to disinfect heavily trafficked spaces where people run the risk of contracting the deadly bug, including buses, trains, elevators and offices, Japan Today reported.

UV lamps have been widely used for sterilization, notably in the medical and food-processing industries, and JetBlue recently announced plans to use the technology aboard its planes.

However, conventional UV rays cannot be used when people are present because they cause skin cancer and eye problems.

But Ushio’s new UV lamp emits rays with a wavelength of 222 nanometers, as opposed to the conventional 254-nanometer wavelength, making them deadly to germs but harmless to humans, the news outlet reported.

At 222 nanometers, the UV rays cannot penetrate the skin and eyes to cause cancer-causing genetic defects and other damage, according to Ushio.

When emitted from a ceiling, the UV from the new machine snuffs out 99 percent of viruses and bacteria in the air and up to a 32-square-foot surface of objects about eight feet away from the lamp, in six to seven minutes, Japan Today reported.

The 2.6-pound Care 222 device, which is about the size of a hardcover book, costs about $2,800.

Ushio said it only accepts orders from medical institutions for now, but that it will serve other customers once production catches up with demand.

https://japantoday.com/category/tech/ushio-launches-world%27s-1st-uv-lamp-safely-killing-coronavirus

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thư Cám Ơn của Nghĩa LĐ

Thưa các bạn Khóa Một,
Khi được họp mặt với một số bạn Khóa 1 ở San Jose rồi Westminster trong thời gian vừa qua, LHN rất vui và thấy mình đã xài “thời gian” và “xăng nhớt” rất xứng đáng.

Xin cám ơn tình cảm nồng hậu của các bạn đã dành cho Nghĩa Lựu Đạn. Rất mong tình thế sớm cho phép để Đại Hội 55 Năm Học Viện CSQG được thực hiện. Trong đó Khóa sẽ có dịp họp mặt toàn cầu những người bạn đã quá hạn “thất thập cổ lai hy”. Ở tuổi nầy thì sẽ có những người – có thể bất cứ ai – là lần cuối cùng trong đời còn tham dự cuộc vui hội ngộ. Nếu nghĩ rằng mỗi lần gặp ai đó – dù tình cờ – đều là do “duyên” thì tất cả chúng ta đã có duyên với nhau từ đầu năm 1966. Cái duyên đó đã kéo dài từ đó cho đến nay và cho đến cuối đời.

Mong rằng khi có dịp thì tất cả các bạn Khóa 1 sẽ cố gắng thu xếp để gặp nhau trong khoảng thời gian ít ỏi còn lại trong đời. Thời gian mà để đó hổng chịu xài, hoặc để lo kiếm thêm tiền trong lúc tuổi già nầy thì đó là thời gian phí phạm. Tiền bạc mà để đó hổng chịu xài, cứ giữ trong bank trong lúc tuổi già nầy thì đó cũng là tiền sẽ bỏ đi.

Thân chúc tất cả các bạn Khóa 1 và gia đình luôn được mạnh khỏe, bình an để còn gặp lại nhau.
Nghĩa Lựu Đạn

Hãy Xả Láng
Tiền để làm chi hổng chịu xài
Thời gian cũng vậy, hổng còn dài
Mai rồi nhắm mắt theo tiên tổ
Đem được cóc gì, chỉ trắng tay.
LHN aka Nghĩa LĐ

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

K1 Lê Hữu Nghĩa ghé thăm K1 Nam Cali

DSC_5640

Hi các bạn,

Tiếp tục cuộc du hành mùa hè sau những ngày bị lockdown vì Covid, vừa qua,  sau khi ghé thăm San Jose, Bắc CA, K1 Lê Hữu Nghĩa đã xuôi Nam Cali để thăm gặp bạn bè và người thân.

Vào lúc 10 giờ sáng nay ngày 14/7, một số khóa 1 tại Quận Cam đã có một buổi hội ngộ với K1 LH Nghĩa tại nhà hàng Phở Lover’s thành phố Westminster.

 Vì thời gian của bạn Nghĩa có giới hạn nên buổi họp mặt với bạn Nghĩa chỉ diễn ra trong hơn một giờ.

Hiện diện trong buổi họp mặt ngắn ngủi này có các bạn NH Thời, NV Lượng, HV Hưng, TT Nhơn, TV Tường, Võ Thiệu, Chị Thanh Thủy và phu quân, Vân Hòa và NĐ Toán.

Mời các bạn xem một số hình ảnh do phó nhòm Võ Thiệu ghi lại.
Album hình slideshow bên dưới.

Nhữ đ. Toán

This slideshow requires JavaScript.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

TUỔI  GIÀ  VÀ BẰNG  LÁI  XE  Ở MỸ_Tâm Hữu

TUỔI  GIÀ  VÀ BẰNG  LÁI  XE  Ở  MỸ

(Bài do Võ Thiệu sưu tầm và chuyển)

elderly driving
Tuần rồi đi dự đám giỗ ở chùa, nghe người chị dâu nói một câu mà trên đường về cứ suy nghĩ:
“Chú à, bây giờ già rồi, bằng gì cũng không quý bằng cái bằng lái xe cả. Tuần rồi chị renew lại được cái bằng lái xe mà mừng hơn là khi qua đây lấy lại được cái bằng dược sĩ”.
Thật vậy, ở đây khi không còn lái được xe thì không chủ động được gì nhiều. Đi lại và giao tiếp bị hạn chế. Nếu không chuẩn bị trước thì tinh thần sẽ xuống nhanh.
Do vậy người già vẫn cố gắng lái xe dù mỗi năm thêm một tuổi. Và dĩ nhiên, người già thì thường không lái giỏi.
Tháng trước tôi đem cái xe Toyota Prius của nhà tôi đi thay vỏ. Xe đời 2013, đã 6 năm rồi mà chỉ mới chạy 18 ngàn miles, bằng người ta chạy một năm thôi.
Thấy chiếc xe bốn bề thương tích, chỗ móp, chỗ trầy như anh thương binh từ mặt trận về, anh thợ thay vỏ hỏi tôi:
– Chú lái đụng những đâu mà xe móp méo lung tung vậy?
Tôi nói, xe của vợ tôi, tôi đem đi thay vỏ cho bà.
Anh thợ nói:
– Chúc mừng Chú! Thà lâu lâu đem xe đi sửa còn hơn là hàng ngày làm tài xế cho mấy bà. Cháu đã thấy nhiều ông chở vợ đi chợ, ngồi trên xe đọc hết tờ báo rồi mà bà vợ vẫn chưa ra đó.
Từ đó cũng có lời khuyên, khi đến một khu parking thấy còn chỗ trống, các bạn nên nhìn cái xe đang đỗ kế bên có được đỗ ngay ngắn không? Có cán lên vạch trắng không? Và nhất là hai bánh trước có đang quẹo 30 độ không?
Nếu thấy vậy thì các bạn nên đi kiếm chỗ khác, vì chắc chắn rằng, quí cụ ông hay quí cụ bà chủ xe khi de lui thế nào cũng quẹt vào xe của các bạn.
Mới sáng nay khi đến DMV thành phố Westminster để renew lại cái bằng lái xe. Sau khi làm thủ tục ở lối đi vào, tôi vào phòng ngồi chờ đến lượt mình được gọi theo số thứ tự.
Ngồi bên cạnh một bạn trẻ, tôi bắt chuyện :
– Anh chờ lâu chưa?
Trả lời :
– Cháu chỉ đi với bố cháu đến đây thôi.
Hỏi :
– Ông Cụ đâu rồi?
Trả lời:
– Bố cháu đang làm bài thì viết, vừa test mắt xong.
Rồi cậu ta nói tiếp :
– Bố cháu năm nay 87 tuổi rồi. Cháu đang mong bố cháu thì hỏng bài viết kỳ nầy, vì mỗi lần ổng lái xe đi là cả nhà ngồi run. Vậy mà ngày nào bố cháu cũng lên xe lái một vòng, dù không có việc gì cũng đi vài block phố rồi về.
Đang nói chuyện thì thấy một ông cụ chống gậy bước tới.
Câu thanh niên đứng lên hỏi:
– Sao bố?
Ông cụ cười:
– Bố đỗ rồi
Tôi liếc qua nhìn chàng tuổi trẻ thấy gương mặt cậu ta không biểu hiệu gì là chia vui với bố mình cả!
Người già ở Mỹ trên 70 tuổi, cứ 5 năm phải đến DMV để test lại mắt và làm bài test về luật giao thông mới được cấp lại bằng lái.
Năm nay Nha Lộ Vận của Tiểu bang Cali có đến 18 mẫu bài test, mỗi bài gồm 30 câu hỏi. So với những năm trước đây thì năm nay những câu hỏi khó hơn. Mỗi câu hỏi sẽ có 3 câu trả lời cho người thi chọn.
Nếu không đọc thật kỹ sách hướng dẫn về luật giao thông thì ít ai qua được khi test lần đầu, vì chỉ cần trả lời sai 3 câu là xem như hỏng, phải thi lại.
Sau khi làm hai lần mà vẫn không pass thì sẽ được khuyên về nhà đọc lại sách hướng dẫn luật giao thông cho kỹ hơn. Sau đó khi trở lại thì phải đóng thêm tiền để thi tiếp!
Bây giờ tôi kể chuyện lái xe của ông bạn tôi:
Bạn tôi, nhà thơ Viên Linh, một nhà văn, nhà báo tên tuổi ở Sài Gòn trước 1975. Là Chủ Nhiệm, Chủ Bút nguyệt san Văn học Khởi Hành ở Hoa Kỳ.
Tháng 4 năm 2017 anh phát hành tập “60 năm thơ tuyển” (thơ Viên Linh). Buổi tối trước ngày ra mắt tập thơ tại hội trường nhật báo Người Việt, tôi phone hỏi anh :
– Đã nhận sách ở nhà in về chưa?
Trả lời :
– Nhận rồi nhưng còn nằm ở ngoài đường.
Tôi hỏi :
– Sao nằm ngoài đường?
Trả lời :
– Tôi lái xe từ nhà in về, lúc mặt trời chiều dọi thẳng vào mắt, bị loá không lái được, lại đói bụng, tôi tấp vào một khu shopping, ăn một tô phở và đi bộ về nhà.
Tôi thất kinh, xem đồng hồ thì đã hơn 9 giờ tối!
Tôi hỏi :
– Xe đang đậu chỗ nào có nhớ không?
Trả lời :
– Không nhớ lắm, nhưng mai sáng đi lại chặng đường đó tôi sẽ kiếm ra.
Tôi nghĩ, đã mời thân hữu sáng mai ra mắt sách, nhỡ đêm nay chiếc xe bị ai đó lấy mất thì ngày mai sách đâu mà ra mắt!
Trong những lần sinh hoạt của tờ Khởi Hành tôi đều là người điều hợp chương trình, sẽ nói sao với bà con đây?
Tôi bận vội quần áo và đi ra. Nhà tôi hỏi :
– Giờ nầy khuya rồi mà Ông đi đâu?
Tôi nói trớ đi một chút :
– Anh Viên Linh bị hỏng xe giữa đường nhờ giúp.
Nhà tôi làu bàu, cái ông VL nầy không có vợ nên cứ hay đi chơi khuya!
Tôi đến nhà Viên Linh nói anh lên xe để tôi chở đi kiếm cái xe để lấy sách về.
Anh ta nói, bây giờ hết chói nắng rồi, tôi có thể lái xe được, ông cứ chạy trước tôi bám theo sau xe ông là có thể lái về nhà được.
Tôi chở anh ta đi kiếm cái xe, thấy đậu trước một trạm xăng, còn khu có tiệm phở thì lại nằm bên kia đường Magnolia.
Vậy là thở phào nhẹ nhõm.
Còn ông bạn nhà văn Huy Phương của tôi, năm rồi gặp nhau ở tiệm phở ở đường Garden Grove khi có người bạn chung từ Sacramento về.
Tôi hỏi anh :
– Sao lúc nầy không thấy lái xe mà đi đâu cũng có tài xế vậy?
Anh trả lới :
– Tôi có nói trên đài rồi đó. Tuổi già đi Uber an toàn hơn, lại tiết kiệm được tiền bạc, vi không phải đóng thuế lưu hành, không phải mua bảo hiểm, không tốn tiền đổ xăng và tiền sửa xe.
Tôi cười, trên tám chục rồi, tiết kiệm có đem theo được gì không, lại mất đi cái chủ động, cái thoải mái, chỉ trừ khi vì sức khỏe mà thôi.
Mọi người đều cười.
Và rồi gặp một bà bạn ở trước chợ ABC.
Tôi hỏi :
– Sao lúc nầy ít gặp? Ông nhà bây giờ thế nào, khỏe không?
Trả lời :
– Tôi buồn quá anh ơi, ông nhà tôi bây giờ không lái được xe nữa, mà như anh biết, từ ngày qua đây đến giờ, mỗi lần đi đâu tôi cũng nhờ ông nhà tôi chở đi cả!
Tôi nghĩ, không thấy nói gì đến sức khỏe hay bịnh tình của ông chồng mà chỉ nghe kêu buồn vì mất đi một ông tài xế nuôi ăn ở trong nhà mà thôi!
Có hôm thì gặp một bà bạn khác, một bà bạn nhà văn.
Hỏi, chị TC :
– Chị vẫn lái xe bình thường chứ?
Trả lời :
– Được mà anh!
– Ồ, vậy thì tốt quá.
Rồi chị ta nói tiếp :
– Nhưng mà em chỉ biết chạy tới thôi, còn de xe lui thì em không làm được.
Hỏi:
– Vậy thì làm sao chị đậu xe?
Trả lời :
– Đến trường thì có chỗ đậu cho nhân viên, em chọn chỗ nào khi đi thì chạy tới là ra được. Còn mỗi lần ghé chợ thì em phải đậu xa, kiếm chỗ nào có thể đậu được cái xe xây mũi ra đường xe chạy thi em mới đậu. Và khi kẹt lắm thì em nhờ người khác de dùm xe.
Tôi nói :
– Coi chừng đó. Lúc nầy ở trước mấy cái chợ thường có những tay lảng vảng để chờ giựt túi xách của mấy bà. Nhờ đúng vào họ thì xem như cho họ cái xe đó.
Trả lời :
– Em cũng nhắm người chứ bộ. Rồi chị cười, thôi chào anh, em phải đi.
Tôi nói, tôi cũng chào thua …chị, chị TC.
Và rồi cứ mỗi ngày sẽ tiếp tục có những người già lo lắng không biết mình có còn được cấp bằng lái nữa hay không.
Thưa quí Cụ, ở đây lúc đã về với tổ tiên rồi thì con cháu có thương mấy cũng không mua được những chiếc Lexus, Mercedes… để đốt gởi về cho quí Cụ đi như ở bên VN mình đâu. Cho nên quí cụ cũng không nên quá quan tâm về cái bằng lái ở Mỹ…

Tâm Hữu

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Khóa 1 Bắc Cali họp mặt thành công vui vẻ

Tin vui từ K1 bắc Cali

FullSizeRender

Theo như dự tính chiều Chủ Nhật ngày 11/7/2021 Khóa 1 Bắc Ca li sẽ đi tiên phong tổ chức họp mặt, sau khi đại dịch Covid-19 được đẩy lùi.

Và buổi gặp gỡ được tổ chức thành công tốt đẹp, theo Bạn Bửu Hồng cho biết thì buổi họp mặt được tổ chức tại phòng hội của khu nhà Mobile -home nơi K1 Đinh Văn Hạp trú ngụ.

Theo danh sách đính kèm thì buổi họp mặt có 29 người tham dự trong đó có 8 vị khách mời là các bạn đồng môn Học Viện tại Bắc Ca li. đặc biệt có 1 vị khách quý là K1 Lê Hữu Nghĩa đến từ tiểu bang MN.

Nghe tin các bạn K1 Bắc Cali đã hội ngộ vui vẻ, bạn Pháp Trần có một bài thơ chúc mừng.

Chúc mừng khoá một bắc Cali 
Họp mặt khi vừa hết cộ vy 
Tay bắt mặt mừng vui hạnh ngộ
Mô bằng khoá một bắc Cali ?

Trấn Pháp 

 và Cóc Nhà  cũng có bài thơ phụ họa.

Thấy hình Khóa Một Bắc Ca Li
Hội ngộ tưng bừng vui quá đi
Ánh  mắt, nụ cười hoan hỉ quá
Chúc cho các bạn mãi như ri

Cóc Nhà

This slideshow requires JavaScript.

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

GÌN VÀNG GIỮ NGỌC_Lê Phương Lan

Nhà văn Trần Hoài Thư (ảnh ST trên internet)

GÌN VÀNG GIỮ NGỌC

Lê Phương Lan (Dâu K1)

Trong thời đại ngày nay sự chung thủy đặc biệt là trong hôn nhân là điều ngày càng khó gìn giữ sao cho vẹn toàn. Thế nhưng khi được đọc bài viết của Ngô Thế Vinh về nhà văn Trần Hoài Thư tôi thật sự mến phục và ngưỡng mộ tấm gương về sự chung thủy của ông với hai mối tình lớn nhất trong đời là tình yêu với người bạn đời và tình yêu dành cho văn chương, sách vở.

Trần Hoài Thư tên thật là Trần Quý Sách – tôi nghĩ cả hai tên này đều đã thể hiện trọn vẹn con người của ông – sinh năm 1942. Tuổi thơ bị thất lạc cha, theo mẹ sống khổ cực tại thành phố Nha Trang, có một thời gian phải sống trong cô nhi viện Bethlehem, Hòn Chồng.

Trần Hoài Thư khởi sự viết văn từ năm 1964. Truyện ngắn đầu tay “ Nước Mắt Tuổi Thơ” được đăng trên tạp chí Bách Khoa Sài Gòn. Ngoài Bách Khoa ông còn cộng tác với Văn, Văn Học, Đời, Bộ Binh, Thời Tập, Vấn Đề, Khởi Hành, Ý Thức …

Tình duyên của ông với người bạn đời Nguyễn Ngọc Yến là một “mối tình văn chương”. Trên tạp chí Sóng Văn (1997) Ngọc Yến cho biết:”Cũng vì yêu mến văn chương, nên mối duyên văn nghệ đã đưa chúng tôi gặp nhau.” Địa chỉ tòa soạn Bách Khoa trở thành hộp thư và cũng là điểm hẹn hò đầu tiên của họ. Sau đó, một “đám cưới nhà binh” được tổ chức thật đơn giản vào ngày 18/6/1971 chỉ với vài người bạn thân, không rước dâu, không có cả nhẫn cưới!

Nhưng chẳng được bao lâu, sau ngày 30/4/1975 Hoài Thư bị bắt đi tù “cải tạo” khi đứa con trai duy nhất mới được hai tuổi! Hình ảnh mà THT không bao giờ quên là khuôn mặt đen đủi của Yến bám đầy bụi than mỗi lần đi thăm nuôi, do phải đi những chuyến xe đò cải tiến chạy bằng than củi!

Rồi cũng ra tù sau 4 năm! THT trở về quê vợ tại Cần Thơ với tấm thân chưa đầy 35 ký lô và với nghề bán cà rem lắc chuông sống qua ngày. Cũng chính cái nghề rung chuông mua vui cho con nít ấy đã khiến một ông chủ ghe cảm kích. Hơn nữa ông cũng đang cần một người tháo vát lanh lợi như chàng sĩ quan thám kích này. Ông cho THT một vé đi vượt biên “miễn phí”. Nhưng anh không đành tâm bỏ lại vợ con. Chính  Ngọc Yến đã phải lén chồng tìm gặp người chủ ghe năn nỉ:”Tôi sẵn sàng để chồng tôi ra đi! Xin ông cứu giùm cho anh!”. THT đã viết về quyết định đau lòng này:” Ở lại hay ra đi? Tôi đã sống trong sự giằng xé ghê gớm ấy. Ở nhà thì ôm nhau mà chết, mà ra đi thì tôi sợ một lần là vĩnh viễn! Tôi đã thấy con thuyền ấy. Khoảng 20 thước bề dài, thuyền ván mong manh, chỉ dành để đi trên sông mà lại đem nó ra để thử thách với biển sóng hãi hùng!” Chính Yến đã giục giã chồng không thể bỏ lỡ cơ hội mà phải ra đi.THT viết tiếp:”Tôi chấp nhận! Tôi hèn nhát để chấp nhận! Tôi ích kỷ để chấp nhận!” Để rồi trước khi ra đi anh đã phải đóng một vở kịch cũng đau lòng không kém. Phải làm sao để cho hàng xóm biết việc anh đào thoát không có sự đồng lõa của gia đình. Nếu không Yến sẽ bị đuổi việc vì sát bên vách là nhà của một mụ đảng viên. Vở kịch chỉ có hai diễn viên! Không gian là cái bếp. Thời gian là buổi chiều. Có nhiều tiếng chai đập, liệng nồi xoong, bát đĩa, tiếng la khóc lớn chừng nào tốt chừng nấy. Với tiếng quát tháo của Thư: “Tao chán cái nhà này quá rồi! Tao sẽ đập hết! Phá hết!” Rồi với tiếng nức nở của Yến: “Tới đây thì liên hệ giữa tôi và anh kể như chấm dứt!” Vợ chồng anh đóng kịch quá xuất sắc đến nỗi thằng con trai sáu tuổi sợ hãi la khóc thất thanh, phụ họa thêm tiếng khóc sụt sùi của bà mẹ vợ! … “Tôi ra đi khi con tôi đang ngủ như một thiên thần. Tôi đi chỉ có một bộ đồ độc nhất. Vợ tôi đứng dõi mắt nhìn theo!” Đó là một ngày cuối năm 1979. Phải bỏ lại vợ con, anh vượt biên trên một ghe nhỏ đi sông dồn nén được 93 người . Chuyến đi gian truân nhưng cuối cùng cũng đến được đảo Pulau Bidong, Mã Lai .  Anh đã quỳ xuống trên bãi cát để tạ ơn Thượng Đế . Anh viết:”Tôi quỳ, dù hai tay đã che đỡ những cú đánh, cú thoi, đá, đạp, chửi rủa từ người lính Mã Lai tôi vẫn không kêu khóc, không van xin… cứ chửi rủa đi, cứ đánh đập tôi đi, những cơn đau bầm, những bụm máu khạc ra từ miệng tôi đâu có thấm gì với cái bóng tối mà tôi đã bỏ lại!”

Sau khi chồng đi rồi, Yến là đối tượng được “chăm sóc” của đảng ủy vì sau đó Yến được chuẩn bị tác hợp cho lấy một tên đại úy phục viên. Uất hận vô cùng nhưng vì cần phải giữ hộ khẩu với số lương thực cho hai mẹ con, Yến chỉ trì hoãn xin cho một thời gian để nguôi ngoai.

Đầu năm 1980, khi biết được tin chồng đã đi thoát, Yến cùng đứa con trai vượt biên nhờ lòng hảo tâm của một chủ ghe. Một chuyến đi thừa sống thiếu chết, đói khát nhiều ngày đêm trên biển cả, cũng gặp hải tặc và tiếp theo là những ngày dài phải bồng con đi ăn xin tại một ngôi làng hẻo lánh ở Thái Lan.

Rồi thì cả gia đình cũng được đoàn tụ . THT thấy chỉ có một con đường tiến thân là đi học trở lại . Anh đi học ngành điện toán, Yến làm công nhân lắp ráp đồ điện tử. Ban ngày anh đi học, ban đêm thì làm janitor để kiếm thêm tiền . Anh tốt nghiệp điện toán với thứ hạng cao , nằm trong top five nên đã được hãng AT&T nhận vào làm cho một chi nhánh tại New Jersey. Tiếp theo là cậu con trai duy nhất của anh học xong trung học với điểm cao nên được nhận vào trường y khoa, 7 năm sau đã tốt nghiệp bác sĩ y khoa. THT tiếp tục học lên để lấy bằng Master làm cho hãng IBM lên đến chức Project Leader cho đến khi nghỉ hưu.

Từ 2001, tuy vẫn còn đi phải đi làm, anh đã cùng người bạn Phạm văn Nhàn sáng lập tạp chí Thư Quán Bản Thảo và nhà xuất bản Thư Ấn Quán . Khi đã nghỉ hưu, anh liền bắt tay vào việc thực hiện tủ sách DI SẢN VĂN CHƯƠNG MIỀN NAM. Anh làm việc trong suốt nhiều năm nhằm khôi phục lại những văn bản của một thời kỳ văn học đã bị CSVN truy lùng, hủy diệt . Qua các thư viện đại học lớn ở Mỹ, anh đã có thể tìm ra một số sách báo miền Nam là Đại Học Yale, nơi có học giả Việt Nam nổi tiếng là Huỳnh Sanh Thông, người đã dịch truyện Kiều sang tiếng Anh.  Ông Thông cũng là người đã giúp nhà văn Võ Phiến tài liệu để hoàn thành bộ Văn Học Miền Nam . Anh cũng tìm đến thư viện Đại Học Cornell, khu Đông Nam Á châu phải nói là nơi có đầy đủ sách báo miền Nam nhất (họ còn lưu giữ được cả những tờ truyền đơn của Bộ Chiêu Hồi). Đắm mình trong khu thư viện Á Châu, lục lọi, tìm tòi, ghi chép, làm photocopy cho đến sẩm tối . Không phải một ngày mà nhiều tuần, nhiều tháng, nhiều năm. Nhờ vậy mà nhiều chục ngàn trang thơ văn của miền Nam trong Thư Ấn Quán đã được phục hồi.

Với hùng tâm và dũng khí của một người chiến sĩ thám kích nên THT rất liều lĩnh với những bước chân khai phá. Người bạn đời đã cùng anh chia sẻ những ngày tháng truân chuyên tại quê mẹ, nay vẫn sát cánh bên anh trong chí hướng cao cả này. Rời nhà lúc trời còn tối vì mắt anh yếu nên Yến giúp anh lái xe. Khi trời sáng là đến phiên anh lái vì đường đi rất nguy hiểm, có đoạn là đường núi, nhiều khi tuyết đóng băng đông đặc. Cả hai đã có lần suýt chết vì tai nạn trên những đoạn đường mưa tuyết trơn trượt.

Trong suốt 11 năm (2001 – 2012) Ngọc Yến đã đồng hành và giúp anh rất nhiều trong việc thực hiện các công trình phục hồi Di Sản Văn Học Miền Nam

Tôi thật sự khâm phục cho hùng tâm và dũng khí của một người đã từng cầm bút, đã từng chiến đấu để bảo vệ lý tưởng tự do. Nay đang dành những ngày tháng còn lại của cuộc đời để chiến đấu gần như đơn độc để bảo vệ di sản cao quý nhất còn lại của một dân tộc.

Thế nhưng lòng khâm phục của tôi còn dành cho những ngày cuối cuộc đời của đôi uyên ương quyết tâm chống chọi với tử thần để được sống và để còn được nhìn thấy nhau.

Năm 2012 một tai họa đã ập đến với gia đình Hoài Thư-Ngọc Yến: Yến bất ngờ bị một cơn stroke đánh gục. Nhìn Yến không thể ngồi, đứng,một nửa thân hình không còn hoạt động, với Thư thì Yến vợ anh đã bị đóng đinh khổ nạn từ đây.

Nhưng tai họa vẫn tiếp tục giáng xuống liên tiếp khi Yến còn bị một con stroke thứ hai rồi thứ ba. Đến tháng 5/2015 Yến không còn sống ở nhà mà cần được chăm sóc 7/24 trong một nursing home. Bác sĩ bảo đó là cách duy nhất để cứu Yến và cứu cả Trần Hoài Thư đang gần kiệt sức sau những năm tháng đơn độc hết lòng chăm sóc vợ hiền.

Mấy tháng đầu năm 2020 bắt đầu trận đại dịch, các Nursing Homes trên toàn nước Mỹ là nơi viếng của lưỡi hái tử thần. Từ Nursing Home,Yến đã phải nhập viện vì bị nhiễm coronavirus. Với bao nhiêu là bệnh nền chỉ tin là có phép lạ đã cứu Yến thoát chết. Tuy nhiên nàng bây giờ chỉ còn là một pho tượng khổ hạnh, vô tri vô giác, mắt nhìn vào một cõi vô minh nào đó!

Nhưng rồi họa vô đơn chí, tháng 6/2020 đến lượt THT cũng bị cơn bão tai biến: những ngón tay không giữ được cái muỗng để tự xúc cơm ăn, nói chi là gõ máy trên bàn phím! Tinh thần chiến đấu với THT đã trở thành bản năng thứ hai: thay vì các bài tập thô sơ trong bệnh viện, các cô therapists tập cho anh cách bốc lượm đồ, cách lắp ráp để xếp hình với các mảnh gỗ. Dần dần qua ít tuần lễ, anh đã làm chủ được mười ngón tay. Sau đó anh lại say sưa viết. Anh làm việc như người sợ mình sẽ bị cạn kiệt quỹ thời gian!

“Lực bất tòng tâm”! Tinh thần chiến đấu chỉ giúp anh khôi phục phần nào năng lực của các ngón tay nhưng sức khỏe toàn thân thì đã đổ dốc theo sau những năm tháng dốc toàn tâm, toàn lực chăm sóc vợ hiền rồi để nhìn nàng im lìm trong cơ thể bất động. Trong mùa đại dịch ở Mỹ không có mưa Ngâu, nhưng nỗi xúc động dâng trào khi nhìn thấy hình ảnh của Ngưu Lang Chức Nữ thời đại chỉ được gặp nhau 15 phút bên ngoài cửa Nursing Home: nàng nằm bất động trên chiếc giường di động, chàng run rẩy vịn walker nhìn người bạn đời đau buốt, tê tái!

Thế mà đã 46 năm trôi qua, với đời người như một cơn gió thoảng, với lịch sử chỉ là một chớp mắt,nhưng lại là một chặng đường rất dài đầy trải nghiệm những tang thương . Thêm một chớp mắt nữa, thế hệ những người cầm bút 1954-1975 đều trở về cát bụi . Một số sẽ được nhắc qua với tác phẩm của họ. Thế nhưng nói đến Văn Học Miền Nam thì phải kể đến cuộc sống đọa đầy và cả những cái chết tức tưởi của họ trong các trại tù cộng sản. Không thể có một “cuốn sách trắng ( white book)” về thời kỳ đó mà một Wikipedia phải được mở ra như một “bộ nhớ” cho các thế hệ Việt Nam tương lai. 

Tên tuổi của những văn nghệ sĩ trong thời gian trước, trong và sau cuộc nội chiến vượt thoát ra hải ngoại ngày càng thiếu vắng trên diễn đàn văn nghệ. Tại đây ngoài sự ra đi của những văn thi sĩ đã thành danh khi còn ở trong nước, tôi đã thật sự tiếc nuối khi không còn đọc được những bài tham luận của nhà bình luận lão thành Sơn Điền Nguyễn Viết Khánh. Rồi bàng hoàng vô cùng trước sự ra đi đột ngột của ca nhạc sĩ Việt Dzũng. Tiếp theo sự từ giã cũng rất bất ngờ các chương trình rất hay của đài Hồn Việt và những bài viết rất đa dạng, uyên bác trên mục “Thư Gửi Bạn Ta” của nhà bỉnh bút tài hoa Bùi Bảo Trúc. Gần đây nhất là tin buồn về tình trạng sức khỏe mong manh của nhà văn Huy Phương.

Ngẫm lại thân phận của riêng hai chúng tôi trong suốt những năm dài bị tù tội, đọa đầy thật chẳng có thấm vào đâu với những bi kịch đau lòng, những chuyến vượt biển đầy hãi hùng, gian truân của đôi bạn đời tuyệt vời này. Với niềm cảm kích từ đáy lòng, tôi xin dành trọn vẹn niềm kính trọng, ngưỡng mộ và cầu nguyện cho đôi uyên ương Hoài Thư – Ngọc Yến đã dành cho nhau một tình yêu bất diệt. Trên hết, hình ảnh mãi đọng trong tâm tư tôi là một Trần Hoài Thư miệt mài ngồi khâu vá lại các trang sách cũ bị rách. Và hình ảnh Hoài Thư tóc bạc phơ, chống cây gậy walker đứng lặng phía bên ngoài để đăm đăm nhìn vào bên trong qua lớp cửa kính Ngọc Yến đang nằm bất động trên chiếc giường di động của một nhà dưỡng lão!  Thân xác của họ đang bị giãn cách nhưng tâm hồn, linh hồn của họ đã và sẽ mãi mãi bên nhau!

Với tôi Trần Hoài Thư thật là một tấm gương “Gìn Vàng Giữ Ngọc” tuyệt hảo. Với niềm tin tôn giáo riêng của mình, xin các độc giả cùng góp lời cầu nguyện cho đôi uyên ương với tình yêu thủy chung tuyệt diệu này.

Lê Phương Lan

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Họp Mặt K1 ở Houston (TX)

Tường Trình của K1 Lê Phát Minh từ Houston (TX):

Một Cuối Tuần Vui Hội Ngộ

Hôm nay, 11 giờ trưa ngày Chủ Nhựt, 11/7/2021 khoá 1 Houston tiếp đón anh chị K1 Võ Đăng Ngọc từ Orange County, California, tại nhà K1 Lê Phát Minh.

Lâu ngày gặp nhau tâm tình không dứt mãi tới 5 giờ chiều mới đành chia tay hẹn lại một ngày tái ngộ. Một số hình ảnh ghi lại:

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

CẢNH SÁT QUỐC GIA và CHƯƠNG TRÌNH AN TOÀN CÔNG CỘNG_ Toàn Như

CẢNH SÁT QUỐC GIA

& CHƯƠNG TRÌNH AN TOÀN CÔNG CỘNG

·        TOÀN NHƯ

An toàn công cộng là một trong những nhiệm vụ chủ yếu của các lực lượng cảnh sát trên thế giới để thi hành luật pháp và giữ gìn an ninh trật tự ngoài xã hội. Danh từ “công an” của Việt Nam đã xuất xứ từ ý nghĩa này.

Vào giữa thập niên 1950s, chính phủ Hoa Kỳ dưới thời Tổng thống Dwight D. Eisenhower đã có một chương trình nhằm giúp đỡ các quốc gia đang phát triển hay kém mở mang, đồng minh của Hoa Kỳ, trong đó có Việt Nam, thiết lập một hệ thống an toàn công cộng tốt đẹp. Chương trình này được gọi là Chương Trình An Toàn Công Cộng (Public Safety Program) nhằm mục đích giúp các quốc gia bạn xây dựng một lực lượng cảnh sát hiện đại và tân tiến để thực hiện nhiệm vụ an toàn công cộng nói trên.

Tại Việt Nam, vào đầu năm 1954, trước khi bị thất bại tại mặt trận Điện Biên Phủ, chính phủ Pháp trước khi chuyển giao quyền hành lại cho chính phủ quốc gia Việt Nam đã yêu cầu Hoa Kỳ trợ giúp để duy trì tình hình an ninh trật tự tại Việt Nam. Trước yêu cầu này, Hoa Kỳ đã gởi một toán chuyên viên gồm nhiều cựu sĩ quan cảnh sát tới Hà Nội để thẩm định tình hình. Tuy nhiên, sau khi đến nơi, toán chuyên viên này nhận ra rằng điều mà người Pháp muốn là Hoa Kỳ cung cấp cho họ những sự yểm trợ về quân sự để họ có thể ổn định tình hình an ninh tại hậu phương, đồng thời có thể đánh bại Việt Minh ngoài mặt trận. Mục đích của Pháp là họ muốn có thêm sức mạnh quân sự để có thể đối phó với Việt Minh hầu tiếp tục củng cố quyền hành và duy trì chính sách cai trị thực dân của họ ở Đông Dương hơn là lo về việc an toàn công cộng. Tổng thống Hoa Kỳ Eisenhower đã từ chối lời yêu cầu trợ giúp quân sự của Pháp, và quyết định chỉ giúp đỡ Pháp về mặt dân sự.  Đó là khởi đầu cho chương trình an toàn công cộng của Hoa Kỳ ở Việt Nam nhằm giúp VN ổn định trật tự xã hội và tạo điều kiện cho Việt Nam phát triển kinh tế, xã hội và chính trị tốt đẹp hơn.

Thật ra, chương trình về an ninh hay an toàn công cộng đã được Hoa Kỳ bắt đầu áp dụng ở Đức và Nhật Bản từ sau khi Thế Chiến II chấm dứt năm 1945. Sau khi Đức và Nhật Bản đầu hàng đồng minh, Hoa Kỳ là quốc gia tiếp quản đã sử dụng các Quân cảnh Mỹ để vãn hồi an ninh và trật tự tại các quốc gia này. Song song với công tác đó, Hoa Kỳ cũng giúp tái xây dựng các lực lượng cảnh sát dân sự tại các nơi này. Công việc này được giao cho các sĩ quan của Cơ quan Tình báo Chiến lược OSS (Office of Strategic Services), tiền thân của Cơ quan Tình báo Trung ương Hoa Kỳ CIA, phụ trách. Riêng tại Nhật Bản, chương trình này được đặt trực thuộc bộ chỉ huy của tướng Mac Arthur, tư lệnh các lực lượng Mỹ ở Nhật, với một ban tham mưu gồm những sĩ quan thuộc Bộ Lục Quân và nhiều viên chức nguyên là những sĩ quan cảnh sát. Một trong những thành viên trong ban tham mưu này là Byron Engle, một cựu đại úy thuộc Sở Cảnh Sát Kansas City, người sau này trở thành Giám đốc Văn phòng An toàn Công cộng OPS (Office of Public Safety) trung ương tại Hoa Kỳ. Cơ quan này trực thuộc Cơ quan Phát triển Quốc tế Hoa Kỳ (USAID) có trụ sở tại thủ đô Hoa Thịnh Đốn.

Trong thời gian tại Nhật Bản, Byron Engle cùng với người phụ tá là một sĩ quan quân cảnh Mỹ đã giúp đỡ thành lập và huấn luyện lực lượng cảnh sát Nhật và cung cấp các trang thiết bị cho họ. Sau đó, vào năm 1950, được sự chấp thuận của tướng Mac Arthur, Byron Engle đã đưa ra kế hoạch cải tổ toàn diện hệ thống tổ chức cảnh sát Nhật Bản để giúp cho quốc gia này có một lực lượng cảnh sát văn minh, tiến bộ và hoạt động hiệu qủa cho đến ngày hôm nay.

Tại Việt Nam, có thể nói, chương trình an toàn công cộng của Hoa Kỳ chỉ chính thức thực sự bắt đầu kể từ sau khi người Pháp rời khỏi Việt Nam và Đông Dương sau hiệp định Genève vào tháng 7 năm 1954. Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa là chính phủ quốc gia tiếp nối chính phủ Pháp thực hiện chương trình này tại miền Nam VN, từ Bến Hải đến mũi Cà Mâu. Để thực hiện chương trình, Hoa Kỳ đã gởi tới Việt Nam một toán chuyên gia gồm phần lớn là những cựu sĩ quan cảnh sát. Toán chuyên gia này coi như là những nhân viên đầu tiên của chi nhánh Văn phòng An toàn Công cộng của Hoa Kỳ tại Việt Nam có tên gọi là cơ quan PSD (Public Safety Division) trực thuộc cơ quan USAID-VN. Đứng đầu cơ quan này là vị Phụ tá Giám Đốc USAID-VN đặc trách PSD. Cơ quan này có nhiệm vụ cố vấn và cung cấp những sự trợ giúp cần thiết về chuyên môn cho lực lượng cảnh sát quốc gia VNCH ngày một hoàn thiện những nghiệp vụ cảnh sát.
 

Sở Liêm Phóng Việt Nam, tiền thân của Tổng Nha Cảnh Sát và Bộ Tư Lệnh CSQG sau này, là cơ quan tiếp nhận sự trợ giúp đầu tiên của PSD-VN. Sự giúp đỡ đầu tiên của PSD là một hợp đồng với trường Đại Học Michigan để huấn luyện một số viên chức Bộ Nội Vụ của chính phủ VNCH. Các viên chức Bộ Nội Vụ thực ra là các sĩ quan thuộc Tổng Nha Cảnh Sát vì Tổng Nha Cảnh Sát lúc đó là cơ quan trực thuộc Bộ Nội Vụ. Hợp đồng của PSD với trường Đại Học Michigan thực ra chỉ là một ngụy thức của CIA dưới danh nghĩa một chương trình trao đổi văn hóa, giáo dục cho Việt Nam.

This image has an empty alt attribute; its file name is psd-vietnam.jpg

Các phối trí viên của cơ quan PSD-VN tham gia một buổi hội thảo tại Sài Gòn trong tháng 10-1970. Người đứng giữa hàng đầu mặc bộ veston xám đen là ông Byron Engle (giám đốc OPS), đứng bên cạnh cầm tấm bảng Office of Directorate là ông Frank Walton (giám đốc PSD-VN)

PSD-VN sau này đã gởi thêm nhiều cố vấn hoạt động bên cạnh lực lượng cảnh sát quốc gia VNCH. Đứng đầu PSD-VN thường là một cựu sĩ quan cảnh sát Mỹ. Vào cuối thập niên 1960s, giám đốc PSD-VN là Frank Walton, nguyên là một cựu sĩ quan cảnh sát thuộc Sở Cảnh Sát thành phố Los Angeles, California, đã nghỉ hưu (trước đó là ông Robert C. Lowe cũng là một cựu sĩ quan cảnh sát). Lúc ban đầu PSD-VN chỉ gồm có 17 sĩ quan cố vấn. Từ nhóm cố vấn ít ỏi đầu tiên đó, qua thập niên 1960s và những năm tiếp theo, chương trình đã được mở rộng có lúc lên tới 450 cố vấn. Họ được gởi tới các Bộ chỉ huy CSQG Vùng (hay Khu chiến thuật) và các Bộ chỉ huy cảnh sát ở các tỉnh, thành phố như những cố vấn hay phối trí viên. Nhiệm vụ của họ nhằm giúp cho các hoạt động của ngành CSQG Việt Nam tại những địa phương này ngày một nâng cao và hiệu qủa bằng những kỹ thuật và phương tiện văn minh hiện đại.

Mục tiêu chính yếu của cơ quan an toàn công cộng PSD tại Việt Nam là để tham vấn và trợ giúp cho lực lượng CSQG hoàn thành các nhiệm vụ của ngành cảnh sát. Các nhiệm vụ đó cũng không khác gì những nhiệm vụ của người cảnh sát ở những quốc gia khác. Đó là: thi hành luật pháp và duy trì an ninh, trật tự cộng cộng; bảo vệ sinh mạng và tài sản của người dân; khám phá và ngăn ngừa các hoạt động phi pháp; thi hành các hoạt động tuần tra về lưu thông xe cộ, hàng hóa và người; bảo vệ sự lưu hành tiền tệ; và đặc biệt còn có các hoạt động phối hợp và yểm trợ các lực lượng quân sự và bán quân sự trong các công tác bình định tại nông thôn. Ngoài các nhiệm vụ căn bản nói trên, PSD-VN còn giúp cảnh sát quốc gia Việt Nam nâng cao các nghiệp vụ về tình báo và phản tình báo (Ngành Cảnh Sát Đặc Biệt) để truy tầm những tên cộng sản nằm vùng và những kẻ khủng bố, phá hoại hoạt động cho cộng sản xâm nhập, len lỏi trong cộng đồng.      

Để thực hiện những mục tiêu nói trên, các cố vấn của cơ quan an toàn công cộng của Hoa Kỳ tại Việt Nam (PSD-VN) đã được chỉ định phục vụ tại các bộ chỉ huy CSQG tại thủ đô Sàigòn và 4 vùng chiến thuật và 40 tỉnh, thành phố của VNCH. Họ là những cố vấn, đúng hơn là những phối trí viên, cho các đơn vị cảnh sát (kể cả các đơn vị tại trung ương Bộ Tư Lệnh CSQG) trong đủ mọi lãnh vực: từ cảnh sát không – hải cảng, cảnh sát dã chiến, giang cảnh; cho tới các đơn vị về hành chánh, quản trị, tiếp liệu, bảo trì, truyền tin, khoa học giảo nghiệm, kiểm soát giao thông, hành quân cảnh sát, huấn luyện, cải huấn và tạm giam, v.v….

This image has an empty alt attribute; its file name is traffic-light.jpg

Đèn báo hiệu lưu thông do cơ quan PSD-VN phối hợp với cảnh sát công lộ VNCH lắp đặt tại các ngã tư đông xe cộ lưu thông ở Sài Gòn trong thập niên 1960s.

Nhờ sự phối trí giữa PSD-VN và lực lượng CSQG, những hoạt động của ngành cảnh sát Việt Nam đã có nhiều thay đổi và tiến bộ rõ rệt. Chẳng hạn như, trụ sở các ty, sở cảnh sát ở các địa phương đã được mở rộng, tân trang hoặc xây mới với những hệ thống phòng thủ kiên cố và những trang thiết bị hiện đại và tân tiến. Nhiều giao lộ ở Sàigòn và các thành phố lớn đã có gắn đèn báo hiệu lưu thông, góp phần đáng kể vào việc điều hòa lưu thông tại các giao lộ đông đúc xe cộ. (Trong khi đó, tại Hà Nội, thủ đô của nước Việt Nam cộng sản, phải nhiều năm sau ngày “phỏng dế” 30/4/1975, họ mới có được hệ thống đèn báo hiệu lưu thông trong đó có một số là những “chiến lợi phẩm” chiếm đoạt được mang từ Sài Gòn ra Hà Nội). Ngoài ra, PSD cũng giúp phát triển lực lượng cảnh sát dã chiến để thay thế cho các đơn vị cảnh sát chiến đấu cũ đã lỗi thời, trở thành một lực lượng bán quân sự hùng mạnh được trang bị những vũ khí và các phương tiện, kỹ thuật hiện đại để hỗ trợ quân đội trong công tác bình định tại nông thôn cũng như trấn áp những cuộc bạo động (biểu tình) trong các thành phố góp phần đáng kể vào việc ổn định trật tự xã hội.

Nhằm mục đích ngăn ngừa việc chuyển vận vũ khí và hàng hóa của phiến quân cộng sản, PSD cũng giúp ngành cảnh sát thực hiện chương trình kiểm soát tài nguyên bằng cách hỗ trợ tăng cường các kỹ thuật khám xét khoa học và hữu hiệu. Các bến cảng và phi trường, nhất là tại Sàigòn (phi trường Tân Sơn Nhất), và những thành phố lớn đã được tăng cường các kỹ thuật kiểm soát chặt chẽ để ngăn ngừa việc chuyển vận, xâm nhập, xuất nhập cảnh bất hợp pháp các thành phần bất hảo cũng như những vật lực, vũ khí phi pháp gây nguy hại cho an ninh quốc gia. Để việc kiểm soát được hữu hiệu, PSD còn giúp ngành cảnh sát thực hiện việc thống kê dân số và cấp phát thẻ căn cước bọc nhựa (plastic) cho khoảng 17 triệu người dân Miền Nam đến tuổi trưởng thành (16 tuổi trở lên), chưa kể các thẻ hành sự bọc nhựa cho hơn 120.000 nhân viên cảnh sát các cấp (nhân số tính đến ngày 30/4/1975). Loại thẻ này có những dấu hiệu đặc biệt (“code”) mà chỉ nhân viên cảnh sát mới biết nhận dạng và phân biệt để kịp thời phát hiện những thẻ căn cước hay thẻ hành sự gỉa mạo.      

Song song với các công tác trên, PSD-VN còn giúp nâng cao công tác huấn luyện và đào tạo nhân sự cho lực lượng CSQG bằng cách trợ giúp ngân khoản cho ngành cảnh sát xây dựng các cơ sở huấn luyện với những phương tiện trợ huấn cụ tân tiến. Các cơ sở này gồm có: một trường huấn luyện và đào tạo sĩ quan ở Thủ Đức (Học Viện CSQG), một trung tâm huấn luyện cảnh sát dã chiến ở Đà Lạt, và ba trung tâm huấn luyện cảnh sát căn bản ở Vũng Tàu (Rạch Dừa), Đà Nẵng và Biên Hòa (Tam Hiệp). Ngoài ra còn có các chi vụ huấn luyện tại thủ đô Sài Gòn và tại các bộ chỉ huy vùng hay khu. Chương trình huấn luyện còn được mở rộng ra ngoài lãnh thổ VNCH qua các khóa tu nghiệp huấn luyện cảnh sát ở Phi Luật Tân, Mã Lai Á, Hoa Kỳ và một số quốc gia khác. Hàng ngàn sĩ quan, hạ sĩ quan và các nhân viên cảnh sát quốc gia Việt Nam đã được đào tạo, huấn luyện, và tu nghiệp tại các cơ sở huấn luyện này.

 ***

Với hơn hai thập niên có mặt tại Việt Nam tính đến ngày 30/4/1975, không thể phủ nhận sự đóng góp to lớn của chương trình an toàn công cộng của Hoa Kỳ cho lực lượng Cảnh Sát Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa. Chương trình này đã giúp cho ngành CSQG hoàn thiện về tổ chức cũng như tăng tiến trong nghiệp vụ, theo kịp đà phát triển của các quốc gia văn minh tân tiến. Có thể nói, trước năm 1975, miền Nam Việt Nam (VNCH) là một trong những quốc gia có lực lượng cảnh sát hùng hậu và tân tiến vào loại nhất ở Đông Nam Á. Hầu hết các cố vấn của PSD-VN, những phối trí viên làm việc bên cạnh lực lượng CSQG/VNCH, đã rất nhiệt tình sát cánh bên cạnh các đơn vị cảnh sát của Việt Nam. Trong một xứ sở mà hàng ngày phải đối mặt với chiến tranh và khủng bố ở khắp mọi nơi, các phối trí viên này cũng thường xuyên phải đương đầu với những hiểm nguy đang rình rập và một số đã bỏ mình trong khi thi hành nhiệm vụ tại Việt Nam. Tuy nhiên, bên cạnh đó cũng có một số phối trí viên đã hoạt động có vẻ thiếu thân thiện, nếu không nói là giống như những ông quan thực dân kiểu mới ở những xứ thuộc địa. Thái độ đó đã tạo ra những va chạm, hiểu lầm đáng tiếc với một số cấp chỉ huy CSQG tại các địa phương. Mặc dù vậy, nhìn chung, những hoạt động của PSD dành cho CSQG Việt Nam vẫn rất đáng được tri ân và trân trọng. Nhưng thật đáng tiếc, do hệ qủa của hiệp định Paris ký kết ngày 27/1/1973, cơ quan PSD-VN đã phải chấm dứt hoạt động kể từ tháng 3-1973. Cho đến cuối tháng 3 của năm này, tất cả các phối trí viên cảnh sát đã phải từ biệt các bạn đồng nghiệp Việt Nam và lên đường về nước. Trong hai năm sau cùng trước ngày 30/4/1975, lực lượng CSQG Việt Nam đã hoạt động hoàn toàn độc lập không có sự cố vấn của các phối trí viên cơ quan PSD-VN.

TOÀN NHƯ

Tham khảo:

–          America’s Public Safety Program in Vietnam, by Lt. Col. Albert F. Robinson (ret.), Vietnam Mag. (Apr. 2004)

–          The Public Safety Program – Vietnam, by Charles A. Mann (USAID/VN Director) & Robert C. Lowe (Director for Public Safety/VN) (1966)

 
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Sài Gòn Đâu Cần Nhập Tịch – Vũ Thế Thành

SÀI GÒN ĐÂU CẦN NHẬP TỊCH

Sài Gòn không tự hào mình là người thanh lịch, không khách sáo, không mời lơi. Họ lấy bụng thiệt mà đãi nhau.

Đã nhiều lần tôi ước mình sinh ra đâu đó ở miền quê, có sông suối, núi đồi, vườn cây hoa lá, để lâu lâu về quê lại có những “đêm buồn tỉnh lẻ”, về Sài Gòn kể chuyện làm quà ra cái điều lãng mạn.

unnamed (21)Sinh ra, lớn lên và sống gần hết đời ở cái đất Sài Gòn này mới thấy nó chán phèo. Hồi nhỏ thì chơi tạt lon, đánh đáo, giựt cô hồn… Thả diều không được vì ông già Mười, nhà có xe hơi xách baton rượt, sợ vướng dây điện. Tụi tôi lấy kẹo cao su gắn dính vô chuông cổng nhà ổng rồi bỏ chạy. Lớn hơn chút nữa thì chơi bầu cua, cát-tê, xập xám…

Mỗi tối mẹ sai tôi xách rác ra gốc me ngoài đường đổ. Tối cúp điện, tôi vừa xách thùng rác vừa nghêu ngao… Đường về hôm nay tối thui, gập ghềnh em không thấy tui, em đụng tui, em nói tui đui… Tội nghiệp bản Kiếp nghèo của Lam Phương, tôi chỉ cám cảnh a dua hát theo chứ đâu biết sửa lời.

Trời nóng, để tạm thùng rác ở gốc me, chạy ra phông-tên nước gần đó, năn nỉ mấy chị Ma-ri-sến gánh nước thuê, cho em thò cái đầu vô vòi nước một chút. Mát đầu có sức quậy tiếp.

c2dd16d4b373902f7424b3a34f3590f2Xóm nhỏ đôi khi lầy lội. Thỉnh thoảng mấy bà trong xóm cũng cãi nhau ầm ĩ. Hôm sau hai ông chồng lại ngồi khề khà nhậu với nhau, còn mấy bả đon đả tiếp mồi. Cãi nhau là chuyện nhỏ, chuyện hôm qua cho nó qua luôn. Đời sống nghèo ở Sài Gòn là vậy, có gì thơ mộng đâu?

Mà nói thiệt, tôi là dân Bắc Kỳ… chín nút. Nhưng đó là chuyện của ba má tôi, dù sau này có về thăm quê nội ngoại tôi vẫn thấy hụt hẫng và hờ hững thế nào ấy.

Tôi lớn lên ở Sài Gòn, không khí Sài Gòn, cơm gạo Sài Gòn, đầu Sài Gòn, tim Sài Gòn… bao nhiêu thứ buồn vui với nó. Trong tôi cứ bám riết cái Sài Gòn chán phèo này, dù đôi lúc mặc cảm mình không phải là dân Sài Gòn.

Hồi 54, cả trăm ngàn dân di cư mang theo đủ loại kiểu sống, bó trong lũy tre làng đem nhét hết vô mảnh đất nhỏ xíu này, cũng gây xáo trộn cho người ta chứ. Phong tục, tập quán, ở đất người ta mà cứ như là ở đất mình. Nhưng người Sài Gòn chỉ hiếu kỳ một chút, khó chịu một chút, rồi cũng xuề xòa đón nhận.

sunshine-184225114246-ngo-ngang-truoc-bo-anh-sai-gon-xua-duoc-tai-hien-mot-cach-chan-that_1606409811

Lúc đầu tụi bạn ghẹo tôi là thằng Bắc Kỳ rau muống. Con nít đổi giọng nhanh mà, trong nhà giọng Bắc, ra ngoài giọng Nam. Thế là huề hết. Rủ nhau đi oánh lộn phe nhóm là chuyện thường. Khỏi cần biết đúng sai, mày đánh bạn tao, thì tao đánh lại. Oánh lộn tưng bừng. Vài ngày sau lại rủ nhau đi xem xi-nê cọp. Dễ giận dễ quên.

Hè, tụi bạn về quê, Bến Lức, Vĩnh Long, Kiến Hòa… cũng chia tay hứa hẹn, tình cảm da diết: Tao về quê sẽ mang lên cho mày ổi xá lị, xoài tượng… Tôi ngóng cổ chờ bạn, chờ quà. Thực ra, tôi thèm có quê để về.

Tết đến, thầy cô, bạn bè về quê, nhiều người Sài Gòn xôn xao về quê. Tôi ở lại Sài Gòn mà thấy hình như mình vẫn không phải là dân Sài Gòn. Vậy ai là dân Sài Gòn chính hiệu đây? Chẳng lẽ phải tính từ thời mấy ông Pétrus Ký hay Paulus Của?

Sài Gòn trẻ măng, mới chừng hơn ba trăm tuổi tính từ thời chúa Nguyễn xác lập chủ quyền ở đây. Sài Gòn khi cắt ra khi nhập vào, to nhỏ tùy lúc.

To nhất có lẽ khi nó là huyện Tân Bình, kéo dài đến tận vùng Biên Hòa. Nhỏ nhất là vào thời Pháp thuộc, mang tên Sài Gòn. Ngay trước 1975, Sài Gòn rộng chừng 70km2, có 11 quận, từ số 1 đến 11. Hồi đó Phú Nhuận, Tân Bình, Thủ Đức… còn được xem là tỉnh lẻ (tỉnh Gia Định). Bây giờ Sài Gòn rộng tới 2.000km2.

Sài Gòn đắc địa, có cảng nối biển, là đầu mối giao thương quốc tế, tiếp cận với văn minh Tây phương sớm. Đất lành chim đậu. Người miền Nam đổ về nhiều.

Dân Sài Gòn không có địa giới rõ rệt. Nói tới người Sài Gòn có vẻ như là nói tới phong cách của dân miền Nam. Họ là những lưu dân, khai phá, hành trang không có bờ rào lũy tre nên tính tình phóng khoáng, trọng nghĩa khinh tài, nói năng bộc trực… Ai thành đại gia thì cứ là đại gia, ai bán hàng rong thì cứ bán.

Sài Gòn không tự hào mình là người thanh lịch, không khách sáo, không mời lơi. Họ lấy bụng thiệt mà đãi nhau.

Sài Gòn có mua bán chém chặt? Có, đúng hơn là nói thách. Cứ vô chợ Bến Thành xem mấy bà bán mỹ phẩm, hột xoàn hét giá mát trời ông địa luôn. Đối tượng nói thách của họ là khách hàng, chứ không cứ gặp khách tỉnh mới nói thách. Dân Sài Gòn lơ mơ cũng mua hớ như thường. Thuận mua vừa bán mà.

Ít nơi nào nhiều hội ái hữu, hội tương tế, hội đồng hương như ở Sài Gòn. Dân tứ xứ về đây lập nghiệp nhiều. Có máu lưu dân trong người, dân Sài Gòn thông cảm đón nhận hết, không ganh tị, không thắc mắc, không kỳ thị.

Người ta kỳ thị Sài Gòn, chứ Sài Gòn chẳng kỳ thị ai. Nhiều gia đình người Bắc, người Trung ngại dâu ngại rể Sài Gòn, chứ dân Sài Gòn chấp hết, miễn sao ăn ở biết phải quấy là được.

Dân Sài Gòn làm giàu bằng năng lực hơn là quyền lực. Người ta nói “dân chơi Sài Gòn”. Trời đất! Sài Gòn mà dân chơi cái nỗi gì. Dân chơi dành cho những đại gia mới giàu lên đột xuất từ đâu đó đến.

Đổi đời, Sài Gòn biết sợ. Sài Gòn a dua thì có, nhưng a dua biết chọn lọc. Coi vậy chứ dân Sài Gòn đâu đó còn chút máu “kiến nghĩa bất vi vô dõng giả”.

images (16)

Cứ xem dân Sài Gòn làm công tác xã hội thì biết, cứu trợ lũ lụt thấy người ta lạnh quá, cởi áo len đang mặc trên người tặng luôn. Họ làm vì cái bụng nó thế, chứ không phải vì PR, đánh bóng bộ mặt.

Biết bao văn nghệ sĩ miền Bắc, miền Trung vào đất Sài Gòn này “quậy” tưng, tạo ra cái gọi là Văn học miền Nam hậu 54 coi cũng được quá chứ?

Nhạc sĩ Lam Phương, quê Rạch Giá, 10 tuổi đã lưu lạc lên Sài Gòn kiếm sống. Năm mười bảy tuổi nổi danh với bản Kiếp Nghèo và khá giả từ đó.

Tiếp cận văn minh phương Tây sớm, nên dân Sài Gòn có thói quen ngả mũ chào khi gặp đám ma, xe hơi không ép xe máy, xe máy không ép người đi bộ, chạy xe lỡ va quẹt vào nhau, giơ tay chào ngỏ ý xin lỗi là huề.

Những thói quen này giờ đây đang mất dần, nhưng dân Sài Gòn không đổ thừa cho dân nhập cư. Họ cố gắng duy trì (dù hơi tuyệt vọng) để người mới đến bắt chước vì lợi ích chung.

Chợ hoa là một chút văn hóa của Sài Gòn, có cả nửa thế kỷ nay rồi, có dân nhập cư nào yêu hoa mà ra đó cướp giựt hoa đâu.

Nhiều người thành danh từ mảnh đất Sài Gòn này. Sài Gòn nhớ không hết, nhưng mấy ai nhớ đến chút tình của Sài Gòn?

Chỉ khi xa Sài Gòn mới thấy chút gì nhức nhối.

Tôi có người bạn Bắc Kỳ chín nút, xa Việt Nam cũng gần bốn mươi năm.

Tên này một đi không trở lại, vừa rồi phone về nói chuyện lăn tăn, rồi chợt hỏi:  “Sài Gòn còn mưa không?” – “Đang mưa.”

Đầu phone bên kia thở dài: “Tao nhớ Sài Gòn chết… mẹ! Sài Gòn nay buồn mai quên, nhưng cũng có nỗi buồn chẳng dễ gì quên.”

Mới đây đi trong con hẻm lầy lội ở Khánh Hội, chợt nghe bài hát Kiếp nghèo vọng ra từ quán cà phê cóc ven đường. Tôi ghé vào gọi ly cà phê.

Giọng Thanh Thúy sao da diết quá… “thương cho kiếp sống tha hương, thân gầy gò gởi theo gió sương…”

Chủ quán, ngoài sáu mươi, cầm chồng báo cũ thẩy nhẹ lên bàn “Thầy Hai đọc báo…”

Hai tiếng “thầy Hai” nghe quen quen… Tự nhiên tôi thấy lòng ấm lại. Sài Gòn từ tâm, Sài Gòn bao dung. Tôi chợt hiểu ra, mình đã là người Sài Gòn từ thuở bào thai rồi, cần gì xin nhập tịch.

Vũ Thế Thành

(thú thiệt, đọc mà thèm khóc vì tự nhiên nhớ Sài Gòn quá, dù đang ở… Sài Gòn)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Sài Gòn Đâu Cần Nhập Tịch – Vũ Thế Thành

Thuốc chủng ngừa Covid-19 bảo vệ mình được bao lâu?_Phạm Thanh Nga

Thuốc chủng ngừa Covid-19 bảo vệ mình được bao lâu?.

(Bài do Vinh Nguyen sưu tầm và chuyển)

Người ta focus vào chữ vaccine nhiều quá…nên nghĩ đơn giản là vaccine (một khi chích vào rồi) thì nó bảo vệ mình (không bị nhiễm). Phải nói lại cho chính xác như sau: cái bảo vệ mình, không phải là vaccines mà là antibodies của mình. Antibodies này được (cơ thể) làm ra, khi chích vaccines vào.

Từ định nghĩa này, cho thấy:

1) Không cần biết là vaccine loại nào, của hãng nào. Cứ hễ chích vào, thì nó tạo ra antibodies. Cho nên, đợt này chích Pfizer, năm sau chích J&J cũng được…chứ không nhất thiết là phải chích cùng loại.

2) Mục tiêu là để đưa cái antibodies của mình lên tới Protective Level. Vấn đề ở đây là:

– Cái protective level của antibodies này, kéo dài trong bao lâu ? Những vaccines truyền thống (vì có chất adjuvant) nên kéo dài rất lâu…có khi cả đời…như vaccine về yellow fever, measles, BCG etc…

Nói thêm ở đây là được tạo ra (do vaccines), có 2 thành phần là B cell và T cell. Cái B cell nó gọi là immune memory. Một khi được tạo ra…nó sẽ chạy vô “tủy” và nằm trong đó. Khi cần thì nó lại chạy ra để tạo antibodies tiếp. Chính vì thế, nên những em bé (khi xương chưa phát triển) hoặc người quá lớn tuổi (xương bị co lại), thì B cell trong tủy rất ít, nên khi cần thì phải có thời gian rất lâu để tạo ra antibodies.

– Những vaccines loại mới như của Pfizer, Moderna, J&J và Astrazenecca, vì không xử dụng adjuvant, nên dù có antibodies (sau khi chích vào), thì cái antibodies này cũng giảm rất nhanh (trong vòng 6-8 tháng max). Cho nên, sau đó, nếu muốn antibodies lên lại ở protective level…phải chích booster nữa. Mà nên nhớ, đây là chưa nói tới variants đó…

Cái lằn đỏ là level cần thiết để bảo vệ. Chích mũi đầu…antibodies chưa lên tới, phải chích mũi thứ 2, thì nó mới vượt lên trên lằn đỏ này (protective level), nhưng sau đó (tự nhiên) nó sẽ giảm xuống với thời gian (6-8 tháng). Đến khi nó xuống dưới lằn đỏ…thì phải chích mủi thứ 3 (booster) để đưa nó lên lại. Cứ như thế…là mỗi 6-8 tháng phải chích lại một lần (mà nhớ là không cần chích lại cùng loại thuốc…vì mục tiêu là antibodies chứ không phải vaccine).

Hơn nữa, bây giờ lại có đủ loại variants…nên nhiều khi cái cũ chưa giảm (xuống khỏi lằn đỏ), lại phải chích nữa để deal với variants mới 

Đó là mới nói sơ lược….nói thêm chi tiết, thì phải đề cập tới cái B cell (nằm trong tủy). Theo lý thuyết (giải thích ở trên) thì chuyện gì xảy ra, khi antibodies giảm xuống dưới lằn đỏ, và mình không chích mũi booster số 3 (hoặc vì không sản xuất kịp để mọi người có thể chích) ?

Lúc đó (lúc antibodies giảm xuống dưới lằn đỏ) và mình bị nhiễm…thì B cell sẽ từ trong tủy nhào ra, và sẽ tự chế tạo antibodies để đưa nó lên trên lằn đỏ lại, với điều kiện: thời gian khi bị nhiễm và thời gian nó phát tác (vì virus cần một khoảng thời gian gọi là incubation period để bắt đầu hoành hành) chậm hơn thời gian mà B cell đưa antibodies lên. Vấn đề là:

1) Những con virus trước đây (yellow fever, measles etc…), thời gian incubation là 6 tuần – 6 tháng. Do đó, B cell có thời giờ làm antibodies trước khi nó hoành hành. Khi nó phát tác, thì antibodies đã mạnh mẽ (trên protective level)…nên có thể dứt điểm virus nhẹ nhàng…

2) Hiện nay, Covid (cũng giống như vài loại virus khác) có thời gian incubation quá nhanh (14 ngày). Nên khi bị nhiễm, mà antibodies đang ở chỗ thấp và B cell không kịp làm ra antibodies mới trong vòng 14 ngày…thì coi như dính chấu…

Kết luận: Covid này còn kéo dài lắm…đừng nghĩ là đã chích vaccine rồi thì …có thể đi vui chơi khắp nơi và tất cả sẽ trở lại bình thường nhanh chóng. Trái lại, bình thường thì chưa chắc nhưng có thể sẽ phải chích tiếp mỗi 6-8 tháng Trừ khi:

Novavax và Sanofi Pasteur cho ra vaccines được bào chế bằng adjuvant, nên thời gian antibodies bị giảm…sẽ lâu hơn (thí dụ 1 hay 2 năm hay lâu hơn), có đủ thời giờ (để sản xuất) để có thể đạt được herd immunity trên toàn thế giới…thì lúc đó mới hy vọng trở lại bình thường…

Novavax thì cở cuối mùa thu 2021 sẽ có. Còn Sanofi thì tới cuối năm 2021.

TÓM LẠI, KHOAN KHOAN NGỒI ĐÓ CHỚ RA…, ĐỪNG HỒ HỞI PHẤN KHỞI SỚM QUÁ, CHỚ VỘI HÒ HẸN VUI CHƠI ĂN UỐNG BÈ BẠN KẺO MẮC BỆNH, 

Pham Thanh Nga

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thuốc chủng ngừa Covid-19 bảo vệ mình được bao lâu?_Phạm Thanh Nga

Chống dịch kiểu Việt Nam (BBC)

Covid-19: Chống dịch kiểu Việt Nam (Song Chi)

Những ngày này VN đang “vỡ trận” với Covid-19, lướt qua trang báo nào cũng chỉ thấy toàn tin về tình hình dịch bệnh, số ca bị lây nhiễm, chỗ này vùng kia bị phong tỏa…Sài Gòn, nơi số ca nhiễm tăng nhanh, vừa có quyết định giãn cách xã hội toàn thành phố 15 ngày, từ 0h ngày 9/7 để phòng chống Covid-19.

Từ tự hào quá mức đến rối như canh hẹ

Trước hết phải nói ngay rằng kể từ khi đại dịch Covid-19 bùng phát đầu tiên ở thành phố Vũ Hán, Trung Quốc vào tháng 12.2019 cho đến nay, không có một quốc gia nào, dù là những cường quốc có nền kinh tế tiên tiến hàng đầu như Mỹ, Tây Âu, Canada, Nhật, Hàn…mà lại không mắc phải những sai lầm trong cách chống dịch, hoặc do đánh giá thấp dịch lúc đầu hoặc tự mãn, không có chiến lược vaccine về sau.

Giai đoạn đầu khi Việt Nam kiểm soát được dịch thì từ quan chức cho tới báo chí truyền thông đều có tinh thần “tự sướng”, quá lố, “nổ” vang trời, đến mức ông cựu Thủ tướng, cũng là đương kim Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc còn tuyên bố rằng trong đại dịch COVID-19, có hàng vạn người từ nước ngoài đăng ký về Việt Nam, rằng “Nếu cột điện biết đi ở Mỹ, thì nó sẽ về Việt Nam”. Trong khi các quốc gia khác trong khu vực cũng kiểm soát dịch tốt, như Đài Loan chẳng hạn còn tốt hơn Việt Nam, thì chả ai “ngất ngây” như vậy cả.

Bây giờ dịch bùng phát, thì lại rối loạn, làm toàn những chuyện quẫn, như tiếp tục cho bầu cử, thi cử tụ tập đông người, rồi chích ngừa thì hàng ngàn người chen lấn nhau, đi kiểm tra lấy giấy xét nghiệm âm tính-một cái giấy chỉ có giá trị 3-5 ngày là một việc làm vừa hành dân vừa vô nghĩa, và cũng lại chen lấn đông đúc lây nhiễm thêm…

Đọc bài “Khổ vì giấy xét nghiệm Covid-19” trên VNExpress chẳng hạn, để thấy cái việc làm không cần thiết, gây lãng phí nguồn lực này đã làm khổ doanh nghiệp, khổ người dân, mất thì giờ, tốn tiền như thế nào. Ngay cả cái chuyện cách ly tập trung, dồn mọi người vào một chỗ cũng sai, vì cũng tạo điều kiện lây nhiễm, bắt cả trẻ em bà bầu đi cách ly, thay vì để người ta tự cách ly ở nhà.

Làm toàn những chuyện phản khoa học như vậy, mặt khác lại gây ra một không khí sợ hãi quá mức trong người dân.

Các nước dân chủ: chống dịch nghiêm túc nhưng vẫn nhẹ nhàng, văn minh

Cần phải thấy rằng, ngay cả trong những ngày này, số ca bị nhiễm, số người chết vì Covid-19 ở Việt Nam, nếu những con số đó là đúng, thì so với Mỹ và châu Âu trong thời điểm dịch bùng phát nặng, vẫn là không ăn thua gì. Còn nhớ Mỹ và Anh từng có những giai đoạn thê thảm, trong lúc số người bị nhiễm và số người chết ở Mỹ cao nhất thế giới thì Anh cao nhất châu Âu. Nhưng sống ở Anh tôi không hề thấy sự hoảng loạn, từ chính phủ cho tới người dân. Không chỉ vì tính cách dân Anh lạnh lùng phớt ăng-lê như người ta thường nói, nhưng các bạn bè tôi ở Pháp, Đức, Bỉ, Canada…tình hình cũng vậy.

Không hoảng loạn, không quẫn trí, ngay cả khi Anh và một số nước Tây Âu khác phải lockdown tới 6, 7 tháng-đợt gần đây nhất Anh phong tỏa (lockdown) toàn quốc từ tháng 12.2020 tới 17.5.2021 mới nới lỏng bớt, và đến 19.7 này nếu không có gì thay đổi, thì mới mở cửa lại hoàn toàn.

Phong tỏa (Lockdown) một thời gian dài như vậy, mà nói đóng là đóng thực sự, quán xá nhà hàng mọi thứ đều đóng cửa, ngoại trừ siêu thị, tiêm thuốc tây, một vài cửa hàng thiết yếu, người dân thì chỉ được phép đi siêu thị, đi mua thuốc tây, đi bộ hoặc chạy bộ ngoài trời, hai gia đình không được phép gặp nhau, càng không có chuyện tụ tập gì hết. Mãi đến 17.5 như đã nói ở Anh mới nới lỏng một chút. Người dân tất nhiên là bức bối, kể cả bị trầm cảm vì suốt một thời gian dài không có những giao tiếp xã hội, không thể gặp gỡ người thân, không mua sắm, ăn uống nhà hàng gì được. Nhất là những người ở một mình, càng dễ bị trầm cảm.

Nhưng ngoài ra không có sự căng thẳng, chính phủ không lên gân, không hô hào khẩu hiệu “chống dịch như chống giặc”, “mỗi người dân là môt chiến sĩ”…; khi tình hình bi đát không quẫn trí mà lúc đạt được kết quả số người bị nhiễm, số người chết thấp hẳn nhờ tiến hành tiêm chủng vaccine nhanh chóng, cũng không ngất ngây “tự sướng”.

Dịch thì đúng là chết người, nhưng không ai coi người bị nhiễm là tội phạm phải xa lánh hay chỉ trích, đời sống kinh tế của các thành phần xã hội bị ảnh hưởng vì đại dịch từ người thất nghiệp, người lao động tự do, doanh nghiệp nhỏ, doanh nghiệp lớn…đều được chính phủ hỗ trợ đầy đủ.

Chích vaccine ai cũng như ai, từ gia đình Hoàng gia, Thủ tướng cho đến người dân, cứ tính theo độ tuổi từ già đến trẻ, đến lượt là chích, lứa tuổi nào được phép chích loại vaccine nào thì chích, ai cũng như ai không phân biệt. Đi chích vaccine các trung tâm y tế đã bố trí giờ giấc sao cho không có đông người cùng một lúc, mỗi người ngồi cách xa nhau 2 mét chờ đến lượt.

Còn bình thường nếu muốn thử xem mình có bị nhiễm hay không thì cũng rất nhẹ nhàng, nếu xét nghiệm (test) nhanh (Lateral flow test, Rapid Antigen Test) thì ra tiệm thuốc tây gần nhà lấy bộ test kit về nhà tự thử lấy, còn nếu test đầy đủ (PCR test) thì cũng có thể tự thử tại nhà nhưng sau đó phải gửi mẫu đến phòng lab đợi kết quả, hoặc đặt hẹn online, tìm một trung tâm nào gần nhà nhất mà đặt, đúng ngày giờ tới thử, kết quả sau đó được gửi qua email, hoặc tin nhắn qua điện thoại, mọi thứ cứ thế nhẹ nhàng, tuần tự mà làm.

Mọi hoạt động đông người tuyệt đối tránh. Và không có chuyện “nói một đằng làm một nẻo” ở đây. Một ví dụ, ngay ông Bộ trưởng Y tế Anh Matt Hancock khi bị báo chí khui mấy tấm hình ông và người trợ lý của mình ôm hôn nhau tại văn phòng, đã buộc phải từ chức trong tháng 6 vừa qua. Chuyện ngoại tình là một phần, nhưng cái chính là vì ông Bộ trưởng đã vi phạm quy định giãn cách xã hội, trong thời điểm chính phủ Anh đang khuyến cáo mọi người tránh tiếp xúc, giữ khoảng cách 2 mét.

Không thể cứ duy ý chí và bỏ quên bao số phận con người

Trong khi đó nhìn sang Việt Nam mà lo mà thương cho đồng bào. Nhà nước vẫn cứ luẩn quẩn cách ly, phong tỏa chỗ này, ngăn sông cấm chợ chỗ kia, mà biện pháp này thì bây giờ không còn hiệu quả nữa khi dịch đã lan rộng.

Nhưng chưa chết vì dịch thì nhiểu người đã có khả năng chết vì đói! Suốt mùa dịch người dân chả nhận được bất cứ sự hỗ trợ nào từ nhà nước thì chớ, lại còn bị bóp họng bắt phải đóng góp tiền mua vaccine, để rồi chưa mua được thì nhà cầm quyền cho đó là “tiền nhàn rỗi” bỏ vào ngân hàng lấy lãi, rồi nào cách ly cũng phải đóng tiền, làm cái giấy xét nghiệm âm tính chỉ có giá trị 3-5 ngày cũng phải trả tiền…

Nói tóm lại, nhà cầm quyền hoàn toàn bất lực, thay vì chống dịch bằng tư duy khoa học thì chống dịch bằng tư duy thời chiến, bằng tinh thần, khẩu hiệu, suốt ngày “thần tốc” với “quyết thắng”, đưa sinh viên vào hỗ trợ Sài Gòn chống dịch thì hô hào “giải phóng miền Nam”…

Câu chuyện đưa sinh viên tỉnh Hải Dương vào Sài Gòn còn nói lên cái thói quen làm việc thích phô trương hơn là thực chất, bởi nhiều người đã phải đặt ra câu hỏi, Sài Gòn đã sử dụng hết nguồn lực tại chỗ chưa, có thật cần thiết phải đưa người vào vừa tốn kém hơn nhiều như vậy chưa, và đưa nhiều người từ nơi này sang nơi khác giữa lúc dịch đang lan tràn có phải là khôn ngoan?

Điều đáng nói nhất là nhà nước Việt Nam hoàn toàn không quan tâm gì đến người dân sinh sống khổ sở trong thời đại dịch ra sao, chỉ nghĩ làm sao moi tiền dân bằng mọi cách, trong khi tay kia vẫn ngửa ra xin viện trợ, xin vaccine của thế giới!

Và người Việt mình thì vẫn quen nhẫn nhịn chịu đựng, trong những ngày đại dịch này mặt mũi ai nấy đều phờ phạc, nỗi lo dịch một phần thì nỗi lo chết đói, chết vì vỡ nợ… mười phần. Nhưng vừa tự lo cho mình, vừa giúp đỡ, đùm bọc người khác theo tinh thần “lá nát đùm lá rách” như hồi nào tới giờ vẫn thế, mà lại còn bị nhà nước hành chuyện này chuyện khác!

Theo BBC Tiếng Việt

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Chống dịch kiểu Việt Nam (BBC)

Thuốc Trị Bệnh Mất Trí Nhớ ALZHEIMER’S

MỘT TIN MỪNG CHO THẾ GIỚI:
ĐÃ CÓ THUỐC CHỮA BỆNH MẤT TRÍ NHỚ ALZHEIMER’S

image

Melzu – New York: Trong hôm thứ hai ngày 7 tháng 6, cơ quan đặc trách về thực phẩm và dược phẩm Hoa Kỳ (FAA) đã chuẩn y cho việc dùng thuốc Aducanumab của công ty Biogen trong việc điều trị bệnh Alzheimer’s. Và đây là lần đầu tiên trong vòng 30 năm qua, đã có thuốc chữa bệnh lãng trí.

Với những tin tức được loan báo, giá cổ phiếu của công ty Biogen gia tăng $107.76 và ở mức $393.90 một cổ phiếu trên thị trường chứng khoán New York.

Loại thuốc Aducanumab có nhiệm vụ tách rời một loại protein có tên là amyloid beta trên não cũa bệnh nhân, những người bắt đầu có triệu chứng của bệnh lãng trí.

loại protein amyloid beta bám trên màng não sẽ gây cho bệnh nhân bị mất trí nhớ, không có khả năng tự chăm sóc lấy mình.

Theo những ước tính thì trong năm 2020 có khoảng trên 6 triệu người Mỹ bị bệnh Alzheimer’s và có khoảng 1 triệu người Anh cũng bị bệnh này.

Khác biệt giữa dementia và Alzheimer’s: dementia là các triệu chứng quên trong khi Alzheimer’s là bệnh quên, bệnh mất trí nhớ.

60 phần trăm cho đến 70 phần trăm những người có các triệu chứng quên sẽ dần dần biến thành bệnh.

Đa số những người bị bệnh mất trí nhớ là những người trên 65 tuổi

Trước đây không có thuốc chữa cho nên một người có những triệu chứng quên, dần dần biến thành bệnh và cuối cùng cũng chết.

Các triệu chứng của bệnh mất trí nhớ

– Khó nhớ những thông tin mới học
– Không nhớ phương hướng
– Tính tình thay đổi bất ngờ
– Luôn luôn nghi ngờ về gia đình, bạn bè và những người chăm sóc, không tin những người này
– Dần dần sự mất trí nhớ trở nên nghiêm trọng
– Khó nói, khó nuốt đồ ăn và khó khăn trong việc đi lại.

Những cách phòng ngừa bệnh mất trí nhớ

Người ta thường nói phòng bệnh hơn trị bệnh: nếu chúng ta có thể phòng ngừa được bệnh mất trí nhớ xảy ra thì đó là cách tốt nhất.

Sau đây là những cách phòng ngừa bệnh mất trí nhớ theo tài liệu của bệnh viện Mayo ở thành phố New York:

– Không hút thuốc
– kiểm soát không để gia tăng áp huyết, lượng cholesterol và bệnh tiểu đường.
-Ăn uống theo kiểu Địa Trung Hải: ăn nhiểu rau trái, chất đạm nạc (lean protein) và có chất omega -3. Tránh không ăn nhiều chất bột, chất đường, nước soda, nước tăng lực, không ăn nhiều thịt đỏ, cơm trắng, các loại bánh ngọt, khoai tây chiên, các thứ đồ ăn fast foods.
– Giảm nhũng thực phẩm đã chế biến (processed foods) như lạp xưởng, hotdog,các đồ hộp
-Nên ăn cơm gạo đỏ hay nâu, ăn các loại hạt (nuts), dầu olive, cá (nhưng tránh ăn những loại cá có nhiều thủy ngân như cá tuna)
-Tập thể dục đều đặn nhất là aerobics (thể dục nhịp điệu)
-Tránh bị suy thoái tâm thần
– tìm cách học hỏi những thứ cần suy nghĩ, cần trí nhớ như học sinh ngữ, học chơi đàn
-Ngủ đủ giấc mỗi đêm
-Tham dự những sinh hoạt xã hội cộng đồng như học khiêu vũ, học hát, học đàn…tình nguyện làm việc giúp người nghèo trong cộng đồng.

elzu (thoibao.com)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thuốc Trị Bệnh Mất Trí Nhớ ALZHEIMER’S

SÀI GÒN CÓ NHIỀU “XÓM” (ST)

Chợ Xóm Mới, Quận Gò Vấp, Sài Gòn

SÀI GÒN CÓ NHIỀU “XÓM”

Xóm là một danh từ thuần Việt. Chữ “Xóm tui” nghe thật thân thương gần gũi, một danh xưng xuất phát tự đáy lòng của Dân Nam Kỳ lục tỉnh. Ngày xưa, chòm xóm là một tập hợp những “người bỏ xứ” vô Nam khai phá lập nghiệp trên miền đất mới, họ ở kế bên nhau, nương tựa giúp đỡ nhau lúc ốm đau, tối lửa tắt đèn. Xóm là những mái nhà quây quần sống gần nhau có chung cái giếng, cây cầu. Họ chia sẻ buồn vui khi nhà hàng xóm hữu sự. Xóm là một cộng đồng không thể thiếu trong văn hóa đời sống Việt!

Đây xóm nghèo quê tôi khi nắng lên

Sài Gòn Gia Định có khoảng 60 xóm, Riêng Gò Vấp đã có hơn 10 cái.

Xóm Thuốc ngày nay còn cái nhà thờ giáo xứ Xóm Thuốc đuợc thành lập năm 1954 trên đường Quang Trung. Nhà thờ của Dân Bắc Kỳ 54 mới đây. Xóm Thuốc là nơi trồng cây thuốc lá, để mấy ông già quấn vô giấy quyến hút kêu là thuốc rê Gò Vấp:

Thuốc Gò Vấp ngon lắm anh ơi Giấy quyến rộng khổ, anh bỏ tôi sao đành?

Sau này Xóm Thuốc gia công trồng thuốc lá cho hãng Bastos, Mélia của Pháp. Ngày nay do đô thị hóa, Xóm Thuốc ko còn trồng thuốc lá nữa.

Xóm Mới nổi tiếng nhứt ở Gò Vấp, tỉnh Gia Định vì là nơi của Dân di cư chỗ ở “mới” thành lập vào năm 1954.

Xóm Gà ở góc Nguyễn Văn Đậu Lê Quang Định, hẻm chùa Dược Sư. Xóm này nuôi gà đá cho trường gà của Tả quân Lê văn Duyệt trên lộ làng 15.

Xóm Thơm là nơi trồng trái thơm, có cái ga xe lửa cùng tên (ga Gò Vấp) trên đường Lê Lai.

Xóm Lư là xóm làm lư đồng ở làng An Hội ở khúc Quang Trung, Phan Huy Ích.

Mé quận 4, thủ đô “giang hồ” có cái xóm nổi tiếng dữ lắm, đó là Xóm Chiếu. Xứ này của thôn Khánh Hội và Bình Ý nằm gần mé kinh Bến Nghé và sông Sài Gòn. Đất cù lao, nước lên xuống toàn bưng sình, mọc đầy cây bàng và cỏ lác. Làng nghề Xóm Chiếu và chợ Xóm Chiếu ra đời ở đây.

Mé Q.5 có Xóm Cải từ Nguyễn Trãi tới Mạc Thiên Tích. Xóm Cải của đất Chợ Lớn xưa, là nơi đất gò, nơi cư ngụ của những người chuyên nghề trồng rau cải để bán.

Xế cầu Chà Và có Xóm Chỉ ở đường Tản Đà, dân vùng này chuyên làm nghề kéo chỉ. Có cái cầu sắt nhìn ốm nhách khẳng khiu tên cầu Xóm Chỉ .

Xóm Vôi đất Chợ Lớn là nơi dân chuyên chở đá vôi từ vùng Hà Tiên lên để… ăn trầu và sơn tường.

Xóm Củi xưa kia là vùng đất hoang, sình lầy, là bến lên củi và vựa chứa củi từ ghe thuyền miền Tây lên. Xóm Củi xưa là đất trũng, nước lên xuống hầu như không có người ở.

Mé quận 3 có cái cầu Kiệu được Trương Vĩnh Ký ghi cầu Xóm Kiệu, xưa chuyên trồng củ kiệu.

Xóm Lách là con hẻm nối Yên Đỗ với Công Lý ra kinh Nhiêu Lộc xưa trồng xà lách bán cho Tây.

Xóm Cối Xay ở chợ Cây Da Thằng Mọi khúc dinh Gia Long. Trong bài Gia Định phú có câu: “Xóm Cối Xay làm tở mở, chồng sửa họng vợ đục tai.”

Xóm Vườn Mít ở đường Công Lý khúc Tòa án.

Xóm Bột từ bệnh viện Chợ Quán tới bệnh viện Nguyễn Trãi chuyên sản xuất các loại bột, trong bài Phú Gia Định có câu: “Ngoài Xóm Bột phơi phong trắng dã, nhiều bột mì, bột đậu, bột lọc, bột khoai”.

Đối diện với Bến Ngự (Cột cờ Thủ ngữ) phía Thủ Thiêm, gọi là xóm Thủy tặc hoặc xóm Tàu Ô. Có nhiều tay trộm chuyên leo lên tàu nước ngoài khoắng đồ như Tàu Ô.

Xóm than Thủ thiêm là kho than của Pháp xây đựng chất đốt cho Tàu Xe thời đó.

Xóm Bình Khang là tên hoa mỹ dành cho nhà chứa, nơi các kỹ nữ ở . 平康 Bình Khang thực ra là tên một làng ở ngoại ô thành Trường An đời Đường, nơi cư ngụ của các các kỹ nữ. Ở Sài Gòn vào năm 1953 – 1954, xóm Bình Khang Cây Điệp nằm trên đường Vĩnh Viễn-Petrus Ký.

Trong thư tịch cổ ở Chợ Lớn xưa có Xóm Huê Nương (Xóm Lồng Đèn) ở khu vực KS Đồng Khánh, không phải Xóm Lồng Đèn ở xóm đạo Phú Bình quận 11.

Có nhiều cái xóm đã biến mất tiêu trong thực tế, nay chỉ còn trên thư tịch.

Ai biết lịch sử Xóm nào ở Sài Gòn nữa… Xin chỉ giáo, cám ơn!

Theo Dansaigonxua

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở SÀI GÒN CÓ NHIỀU “XÓM” (ST)

12 Lợi Ích của Việc Đi Bộ Hằng Ngày

12 lợi-ích tuyệt-vời
của việc kiên-trì đi-bộ mỗi ngày.

di-bo

Chân khỏe, toàn thân khỏe (Ảnh: Internet)

Tục ngữ có câu, người già chân già trước. Lý do là vì 2/3 cơ thịt trong cơ thể đều tập trung ở nửa thân dưới, sức khỏe của đôi chân chính liên quan trực tiếp đến tình trạng  toàn thân. Đi bộ thong thả từng bước chắc chắn có công hiệu chống lão hóa rất thần kỳ.

Theo báo cáo trên The New England Journal of Medicine, một tuần đi bộ trên 3 giờ, có thể giảm 35% đến 40% nguy cơ mắc bệnh tim mạch.

Tạp chí Natural của Mỹ cũng có nghiên cứu cho rằng, người trên 60 tuổi, một tuần ba ngày, mỗi lần đi bộ trên 45 phút, có thể phòng chống bệnh mất trí ở người già (bệnh Alzheimer). Một tuần đi bộ trên 7 giờ, có thể giảm 20% tỷ lệ mắc bệnh ung thư vú, có 50% công hiệu chữa trị bệnh tiểu đường loại II.

Từ lâu các nhà nghiên cứu dưỡng sinh đã nhận thấy lợi ích to lớn của việc đi bộ đối với sức khỏe. Nó giúp tăng dung tích phổi, giảm bớt cơn thèm thuốc của người nghiện thuốc lá. Đối với phần lưng, đi bộ có thể làm tăng sức mạnh cơ lưng. Còn đối với đôi chân, đi bộ giống như đã tiến hành rèn luyện sức mạnh cho xương, có thể làm tăng sức mạnh cơ thịt và xương chân một cách rõ rệt.

Có thể tổng kết ra 12 lợi ích cho sức khỏe thân tâm của việc đi bộ như sau:

1. Đi bộ có thể tăng cường chức năng tim mạch, giúp tim đập chậm mà mạnh.

2. Đi bộ có thể làm tăng tính đàn hồi của mạch máu, làm giảm khả năng bị vỡ mạch máu.

3. Đi bộ có thể làm giảm sự tích tụ mỡ ở phần bụng, giữ được dáng vẻ gọn gàng xinh đẹp cho cơ thể.

two pairs of feet walking together men

two pairs of feet walking together men. the friendships and relationships between people

Đi bộ không chỉ giúp cho dáng đẹp mà còn khiến toàn thân khỏe mạnh (Ảnh: Internet)

4. Đi bộ có thể làm giảm sự hình thành các cục máu động, giảm bớt khả năng bị nhồi máu cơ tim.

5. Đi bộ có thể làm giảm sự tích tụ triglyceride và cholesterol trên thành tĩnh mạch, cũng có thể làm giảm cơ hội glucose chuyển hóa thành triglycerides.

6. Đi bộ có thể làm giảm sự sản sinh hormone adrenalin. Quá nhiều adrenalin sẽ gây ra các bệnh động mạch.

7. Đi bộ có thể làm tăng sức mạnh của cơ thịt, làm khỏe đôi chân, gân cốt, và có thể làm các đột xương linh hoạt hơn, thúc đẩy việc trao đổi máu và trao đổi chất.

8. Kiên trì đi bộ hàng ngày sẽ xóa bỏ các triệu chứng thiếu máu cục bộ hoặc huyết áp thấp. Làm cơ thể không còn mệt mỏi, tinh thần vui tươi, làm giảm hồi hộp và tim đập nhanh.

twofeetwalking

9. Đi bộ giúp bảo vệ môi trường, loại bỏ ô nhiễm không khí, đối với cơ thể khỏe mạnh, nâng cao khả năng miễn dịch của cơ thể, giảm bớt bệnh tật, cũng có tác dụng thúc đẩy tích cực trong việc kéo dài tuổi thọ.

10. Đi bộ có thể làm tăng cường chức năng bài tiết của tuyến tiêu hóa, thúc đẩy ruột và dạ dày nhu động hoạt động theo quy luật, làm tăng sự thèm ăn, có tác dụng rất tốt đối với việc phòng ngừa các chứng bệnh như cao huyết áp, bệnh tiểu đường, bệnh béo phì, táo bón…

11. Đi bộ là một loại phương thức trong tĩnh có động, trong động có tĩnh, có thể làm giảm sự căng thẳng thần kinh. Theo chuyên gia cho biết, khi cảm xúc buồn bực, lo lắng dồn hết vào lồng ngực, đi bộ với bước đi nhẹ mà nhanh khoảng 15 phút, là có thể giảm bớt căng thẳng, ổn định được tâm trạng.

unnamed (20)

Đi bộ tốt cho mọi giới (Ảnh: Internet)

12. Đi bộ trong không khí trong lành ở bên ngoài, hoạt động tư duy của não bộ sẽ trở nên linh hoạt tỉnh táo, giúp loại bỏ mệt mỏi, nâng cao hiệu suất học tập và làm việc. Theo như thử nghiệm của các chuyên gia, người đi bộ mỗi tuần đi bộ 3 lần, mỗi lần một giờ, duy trì liên tục trong bốn tháng so với người không thích vận động, thì người đi bộ có phản ứng nhạy bén, thị giác và khả năng trí nhớ đều chiếm ưu thế hơn.

Bs. Châu Yến Lâm

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở 12 Lợi Ích của Việc Đi Bộ Hằng Ngày

Một Kỷ Niệm Với Cha Thỏa _ Hồi ký của NCM

    MỘT KỶ NIỆM VỚI CHA THỎA

Trại Cải Tạo Nam Hà năm 1978. Từ Trại B tôi chuyển ra Trại A, được “biên chế” vào buồng 16. Khi mở cửa cho vào, những người nhanh nhẹn ùa vào chiếm lấy những chỗ nằm gần cửa. Tôi ở trong số những người đi vào sau cùng phải nằm gần cầu tiêu. Tính từ vách cầu tiêu ra, tôi là người thứ hai. Người thứ ba là cha Ngô Đình Thỏa. Chẳng bao lâu sau, tôi đuợc cha Thỏa rửa tội. Chẳng bao lâu sau nữa, ông bạn nằm sát cầu tiêu cũng được cha Thỏa rửa tội. Chỗ chúng tôi trở thành nơi cha Thỏa cử hành Thánh Lễ mỗi sáng Chúa Nhật.

Sau khi ban Phép Thêm Sức cho tôi, cha Thỏa nói cha rất ưu tư làm sao cho Đức Tin của tôi được củng cố vững chắc. Cha dặn tôi “Hãy có đức tin của một bà già nhà quê”.

Trại tù Nam Hà này hoàn toàn do tù xây dựng nên. Không hiểu sao cái sân buồng 16 này lại có một hòn non bộ với những tảng đá lớn và ngóc ngách. Tôi thường lẩn quẩn đứng ngắm ở đây mỗi sáng chờ điểm danh đi lao động. Một buổi sáng nọ, tôi chợt thấy trong hồ có hai con cá vàng. Mừng quá, Chúa cho mình đây, tôi thò tay vào bắt. Hai con cá lẩn tránh qua những khe đá. Sau một hồi loanh quanh, tôi tóm được một con cho vào túi áo. Con kia trốn biệt.

Ra bãi lao động, giờ giải lao tôi bỏ con cá vào than bếp nấu nước của Đội. Nó chẳng có tí thịt nào. Bỏ vào miệng chỉ thấy thơm thơm và tiếng reo rất nhẹ khi hàm răng chạm vào con cá nướng.

Chiều hôm sau, khi xếp hàng vào buồng, ông trực buồng nói với cả Đội với giọng đe dọa :

– Tôi đã biết ai bắt con cá vì có nhiều người trông thấy. Yêu cầu người đó hãy tự giác thú nhận để được khoan hồng, nếu không sẽ bị kỷ luật nặng nề.

Tôi im lặng.

Buổi tối, khi mọi người đã ngủ, cha Thỏa gọi tôi :

– Minh, có chuyện này cha muốn hỏi.

Tôi biết ngay cha muốn nói chuyện gì. Tôi ngồi dậy. Hai cha con ngồi đối diện nhau qua vách mùng. Cha thì thầm :

– Minh có lấy con cá không thì nói thật đi, làm vậy là mất đức công bằng đó.

Câu trả lời của tôi thốt ra thật nhanh, không suy nghĩ :

– Đúng con có lấy. Nhưng việc gì làm bởi xác tín thì không có tội.

Hình như cha ngạc nhiên với câu trả lời này. Cha im lặng một chút rồi nói :

– Nhưng có chắc là xác tín không ?

– Dạ chắc. Điều này chỉ có con biết và Chúa biết.

Cha Thỏa không nói gì nữa, bảo tôi ngủ đi.

Thế thôi, chuyện qua đi.

Chuyện này tưởng nhỏ nhưng hậu quả có thể rất to. Nếu bọn cán bộ biết, lôi tôi lên cho một trận đòn đến nơi đến chốn thì giờ này nếu tôi không ung thư gan thì cũng ung thư phổi.

Tôi không hề nghĩ đến hậu quả, không hề lo sợ và cũng chẳng thắc mắc tại sao chẳng ai làm gì mình. Có lẽ ông T. người trực buồng có phận sự báo cáo  là người Công giáo đã nghe lời cha Thỏa mà ỉm vụ này đi. Cũng may là tôi bắt con cá đực, con còn lại là con cái ít lâu sau đẻ ra mấy con khác, thế là êm.

Một anh bạn tù nhìn tôi, nói với giọng nghiêm trang không có vẻ gì đùa rỡn :

– Nhìn anh giống cha quá.

Tôi im lặng không hiểu anh có ý gì, mặt tôi trông thánh thiện giống Cha hay tôi chơi cha dám bắt con cá của Trại mà ăn?

Mỗi khi nhớ lại chuyện này, với đức tin của một bà già nhà quê, tôi luôn thấy trong lòng dâng lên bài hát ngợi ca không nhạc không lời không diễn tả nổi cùng với lòng biết ơn bát ngát êm đềm.

                                              xxx

Giáng Sinh năm 2020 tôi gửi cha Thỏa mấy dòng :”Cha ơi, cha có khỏe không, suốt cả năm chẳng có một lời hỏi thăm, con thật tệ quá. Cha gửi số phone cho con đi”. Thiệp Giáng Sinh hồi đáp của cha có ghi số phone. Vẫn là số phone tôi đã có lâu nay. Tôi định sẽ gọi cha nhưng rồi lại quên.

Giờ đọc báo Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp tháng 5-21 mới thấy Cáo Phó. Cha đã chạy hết con đường mà tôi không hay biết.

Và tôi vẫn chưa kịp hỏi thăm cha một lời.

Tháng 5-2021

Nguyễn Chính Minh

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Một Kỷ Niệm Với Cha Thỏa _ Hồi ký của NCM