Thư Xuân gởi chị _ TPK

r-thu-xuan-cho-chi_-tpk

Image | Posted on by | Để lại bình luận

Chúc Xuân_ PPS của Phạm Văn Bổn

Posted in Tin Tuc Nội Bộ | Để lại bình luận

Sớ Táo Quân K1 Bắc CA

so-tao-quan-k1-bac-ca

Image | Posted on by | Để lại bình luận

Xuân Tươi _PK & các bài họa

title-xuan-tuoi

Xướng:   XUÂN TƯƠI

Mai đào đua nở khắp gần xa,
Mang ánh xuân tươi đến mọi nhà.
Đốt pháo giao thừa xua vận rủi,
Dâng hương năm mới rước ông bà.
Phố phường rôn rả cùng hè hội,
Làng xóm hân hoan với rượu trà.
Nam nữ rủ nhau đi hái lộc,
Cầu cho gia đạo được an hòa.

Cóc Huế TPK
Xuân Đinh Dậu 2017

Họa:    TẾT XA NHÀ

Tết đến xuân về, ta ở xa
Buồn rơi nước mắt, nhớ nhung nhà
Gởi lời cầu chúc, thăm gia quyến
Thắp nén tâm hương, viếng cụ bà
Dẫu ở quê người, không thiếu mứt
Dù xa đất tổ, vẫn dư trà
Chỉ mong năm tới, mình đoàn tụ
Nước Việt phồn vinh, hưởng thái hoà

Cóc QT-TP

Họa:    Ý NGUYỆN ĐẦU XUÂN

Tiếng pháo chào xuân rộn chốn xa
Phải chăng tiếng nồ nước non nhà
Đứng lên lật đổ phường gian trá
Bảo vệ, noi gương chí khí Bà
Thịnh vượng hung cường mau trở lại
Giàu sang phú quý đánh chung trà
Dân oan đất Việt không còn nữa
Cộng sản tìêu tan nước thái hoà

CÓC NÚI – NHA

Họa:     XUÂN PHƯƠNG XA

Xuân nầy lại đón tết phương xa
Bốn chục năm dư nỗi nhớ nhà
Bát nước vọng về dâng tộc tổ
Mây hương phưởng phất cúng ông bà
Ngày nào đoàn tụ quanh nồi bánh
Khoảnh khắc chung vui một tách trà
Cuộc sống êm đềm bỗng tấy bấy
Do thằng Việt Cộng hại nhân hòa

Cóc Khô  PQN

Posted in Tin Tuc Nội Bộ | Để lại bình luận

TỌA TRUNG ĐÀM TIẾU NHÂN NHƯ MỘC_Phan Quang Nghiệp

kinh-nho-thay-dtm

                     PHAN QUANG NGHIỆP

         “TOẠ TRUNG ĐÀM TIẾU NHÂN NHƯ MỘC

Một câu thơ trong bài“ Anh Giả Điếc “ của Nguyễn Khuyến  mà Thầy  VT Đàm Trung Mộc hay nói với chúng tôi : “ Các cậu cứ nhớ câu thơ nầy là nhớ đến tôi, trong đó có đầy đủ tên , họ và chữ lót  của tôi   : TOẠ TRUNG ĐÀM TIẾU NHÂN NHƯ MỘC”

Bây giờ sau hơn 50 năm anh chị em khoá 1 HVCSQG chúng tôi gặp lại nhau và nhớ  đến Thấy ,nhớ đến câu thơ mà Thầy đã nói . Ngẫm nghĩ nhiều khi chỉ một cái tên, một câu thơ vô tình nào đó nó lại quyện vào mình như một ám ảnh suốt cuộc đời Câu Thơ “ Toạ Trung Đàm Tiếu Nhân Như Mộc “ nó vô tình gồm đủ cả tên họ và chữ  lót  ĐÀM TRUNG MỘC  của Thầy mà không biết có phải vì lẻ đó mà nó đeo đẳng theo Thầy suốt cuộc đời  : Thầy đã nhiều lần phải đóng vai Anh Giả Điếc ?

Đây là bài thơ có nhan đề “ ANH GIẢ ĐIẾC “ của Cụ Nguyễn Khuyến nguyên văn như sau :

Anh giả điếc -Nguyễn Khuyến-

Trong thiên hạ có anh giả điếc,
Khéo ngơ ngơ ngác ngác, ngỡ là ngây!
Chẳng ai ngờ “sáng tai họ, điếc tai cày”,
Lối điếc ấy sau này em muốn học.
Toạ trung đàm tiếu, nhân như mộc
Dạ lí phan viên, nhĩ tự hầu. (1)
Khi vườn sau, khi ao trước; khi điếu thuốc, khi miếng trầu.
Khi chè chuyên năm bảy chén, khi Kiều lẩy một đôi câu;
Sáng một chốc, lâu lâu rồi lại điếc
Điếc như thế ai không muốn điếc?
Điếc như anh dễ bắt chước ru mà!
Hỏi anh, anh cứ ậm à.

(1)Hai câu chữ Hán ý nói: khi mọi người ngồi nói chuyện và cười cợt thì ngây ra như gỗ, nhưng đêm khuya leo trèo thì lanh lẹ như con khỉ.

          Bài thơ nói lên một phần nào cái tính phản kháng tiêu cực của một kẻ sỹ bất phùng thời : ngồi giữa một đám đông nói nói cười cười một cách vô tư lự biết chúng là một phường vô lại ,chẳng ra gì mà mình thì không thể biểu đồng tình nhưng cũng không dám phản kháng mà chỉ biết giả điếc thôi, sự phản kháng quả nhiên là tiêu cực vậy .

Thầy là một cây cổ thụ trong ngành Cảnh Sát Quốc Gia ,có học vị cao, có ngạch trật lớn nhất trong ngành, thế mà có lúc Thầy phải bị đày làm nhân viên cho một Ty Cảnh Sát địa phương nhỏ bé xa xôi.

Thầy đã phải đóng tròn vai anh iả điếc.

Có lúc Thầy phải ngồi nhổ râu cằm mà nghe hiểu thị từ một anh võ biền nào đó mà sự hiểu biết về ngành CSQG chẳng là bao ! Thầy cũng đã giả điếc mỉm cười cho qua chuyện.

Có lúc Thầy bị tách ra khỏi môi trường Cảnh Sát Quốc Gia biệt phái qua Bộ Nội Vụ ngồi chơi xơi nước Thấy lại giả điếc một lần nữa.

          Đến sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 có người hỏi tại sao Thầy không đi ? Thầy đã nói rằng Thầy đã từng dạy học trò của Thầy là thân làm tướng phải chết theo Thành nếu không giữ được Thành, nên Thày tuy không là tướng nhưng Thầy quyết định ở lại,để rồi chịu chung số phận với hầu hết học trò của Thầy. Trong tù Thầy đã nhắc anh em chúng tôi bài thơ “Anh Giả Điếc “để rán mà nín thở qua sông :

Trong thiên hạ có anh giả điếc,
Khéo ngơ ngơ ngác ngác, ngỡ là ngây!
Chẳng ai ngờ “sáng tai họ, điếc tai cày”,
Lối điếc ấy sau này em muốn học.(Nguyễn Khuyến)

Chúng tôi cùng Thầy đóng tròn vai anh giả điếc …cứ ngơ ngơ ngác ngác ngỡ là ngây ,… sáng tại họ điếc tai cày… giúp chúng tôi rất nhiều trong những năm tháng dài đăng đẳng lao động khổ sai trong các trại tù khắc nghiệt của cộng sản mà  thân phận chúng tôi bị dày vò như miếng giẻ rách

Khi sao phong gấm rũ là
Giờ sao tan tác như hoa giữa đương ( Kiều)

Tuổi Thầy cao hơn chúng tôi sức chịu đựng của Thầy kém hơn chúng tôi nên Thầy đã trút hơi thở cuối cùng trong ngục tù cộng sản Thầy đã ra đi theo những người bạn của Thầy như Ch.Tg Bùi Văn Nhu, ĐT.Nguyễn Phúc v.v.họ cũng đã chết trong ngục tù cộng sản mà đám ma tù của Thầy thật là buồn :
***

Một xác bó tròn đôi manh chiếu
Hai đầu cột chéo bón sợi lau
Không kèn không trống không đưa tiễn
Chẳng khói chẳng hương, chẳng nguyện cầu
Chỉ mấy bạn tù khiêng lặng lẻ
Và hồn Sông Núi khóc thương đau! (Thơ Ngô Minh Hằng)

        Trong những ngày tháng tận cùng của sự đau khổ và tuyệt vọng Thầy trò gặp nhau chỉ biết nhình nhau câm nín, trong cui đầu chịu đựng . Chúng tôi nghĩ rằng rồi ra cũng sẽ lần lượt theo Thầy (chết ) để thoát khỏi cái kiếp lầm than tuyệt vọng :

Mai sau dù có bao giờ ? ( Kiều )

                                        ***

 Nhưng chỉ mấy năm sau ngày Thầy ra đi thì phép lạ từ trên Trời rơi xuống chúng em được thả và được cho tái định cư ở Mỹ. Gặp nhau giữa Thủ Đô Tỵ Nạn Little Sài Gòn Chúng em cứ tưởng là trong mơ :

Tưởng bây giờ là bao giờ ! ( Kiều )

Thật vui mừng :

Trời còn để có hôm nay
Tan sương đầu ngõ vén mây cuối trời ( Kiều )

Thưa Thầy Đàm Trung Mộc Viện Trưởng, Chúng em cứ nghĩ là sẽ bỏ thây nơi núi rừng Thượng Du Bắc Việt , không ngờ lại có một chút may mắn còn sống sót và được đi nốt quảng đời còn lại của mình trên đất Hoa Kỳ đầy đủ tiện nghi nầy.

Ngày nay chúng em cũng đã trên dưới 70 cái tuổi mà người xưa gọi là cổ lai hy, cho nên chúng em thường tổ chức ngững ngày hội ngộ để găp nhau chào hỏi nhau, an ủi nhau trong lúc tuổi già sức yếu nơi xứ lạ quê người. Mỗi lần gặp nhau  thật là

Nỗi mừng biết lấy chi cân
Lời tan hợp chuyện xa gần thiếu đâu. ( Kiều)

Bao nhiêu kỷ niệm một thời lại tuôn trào từ những vành môi nhăn nhúm  của tháng năm  nhưng vẫn tranh nhau nói :

Cùng nhau kể lể chuyện xưa
Nói rồi lại nói lời chưa hết lời (Kiều)

K1 HV CSQG chúng em sẽ gặp nhau trong Ngày Hội Ngộ K1 HV/CSQG vào 2 ngày 5 và 6 tháng 8 năm 2017

Rằng trăm năm cũng từ đây
Của tin còn một chút nầy làm ghi

Mấy dòng tản mạn kính dâng  Hương Hồn Thầy Viện Trưởng  Đàm Trung Mộc kính yêu của chúng tôi.

PHAN QUANG NGHIỆP
(San Jose 2017)

Posted in Tin Tuc Nội Bộ | Để lại bình luận

Mẹ và em gái Tản_ Lời bàn của NCM

ca-trutitle-me-va-em-gai-tan-da

 Thưa các bạn :

Tôi không nhớ hồi Trung Học mình có học về Tản Đà không, bây giờ đọc trên Net mới biết thi sĩ Tản Đà có mẹ và em gái làm đào hát. Xin trích lại một đoạn để các bạn cùng xem :

“Bà chị Tản Đà kể rằng khi làm Tri Phủ Xuân Trường, Nam Định, thân phụ bà thường say mê thú hát ả đào.Yêu nhịp hát câu ca, ông yêu luôn cô đào hàng Thao Nam Định. Nàng rất trẻ đẹp, tuối độ 20, tên là Nghiêm. Lúc bấy giờ Nguyễn Danh Kế tiên sanh đã ngoại bốn mươi, việc tề gia nội trợ đã có bà cả và bà hai vốn là hai chị em ruột. Ngày xưa cổ nhân có tục đa thê nên chẳng bao lâu nàng danh ca đã trở thành vị phu nhân của quan phủ, tục danh là bà phủ Ba. Bà giỏi xướng ca, lại rành thi họa. Bà cùng nữ sĩ Nhàn Khanh xướng hoạ. Khi ở Vân Đình, bà Nhàn Khanh đã gửi bà phủ Ba một bài thơ :

   Ai lên Bất Bạt nhắn nhe cùng
   Nhắn hỏi cùng ai có nhớ không ?  
   Nửa bước xa xa bằng mấy dặm
   Một ngày đằng đẵng ví ba đông
   Giọng thơ tri kỷ say mê mệt
   Ngọn lửa tương tư đốt cháy nồng
   Khắc khoải năm canh lòng luống những
   Thơ tình mở mở lại phong phong

Bà phủ Ba đáp lại :

   Đêm qua vơ vẩn chốn thư đường
   Mong mỏi chung tình chẳng thấy sang
   Sáu khắc mơ màng người hảo hữu
   Năm canh tơ tưởng chốn Đình giang
   Trông trăng bát ngát thương người ngọc
   Thấy nước long lanh nhớ bạn vàng
   Hai chữ tương tư khôn xiết kể
   Khối tình chi để một ai mang  

Qua thơ xướng hoạ kể trên, chúng ta thấy bà phủ Ba cũng là tay tài hoa. Lại nữa, một vị phu nhân dòng dõi trâm anh thế phiệt như bà Nhàn Khanh lại có thơ xướng hoạ cùng một phu nhân xuất thân ca kỹ, cũng có thể do giao tình đậm đà giữa quan án và gia đình họ Trịnh, họ Dương mà cũng là do lòng liên tài quá lớn vậy.

Trong mấy năm trời sống với quan án, bà án đã có bốn con gồm hai trai hai gái : Nguyễn Mạn, Nguyễn thị Chính, Nguyễn khắc Hiếu và Nguyễn thị Trang. Khi quan án từ trần, thân mẫu Tản Đà tuổi ngoại ba mươi, bà quyết định sống trọn đời chung thủy với người chồng quá cố. Nhưng theo chị Tản Đà, được chừng một năm, bà đột nhiên ra đi, mang theo cô út, trở lại xóm Bình Khang. Nghe đâu về sau bà trở thành bà chủ một nhà hát tại Bắc Ninh.

Tại sao gia đình Tản Đà lại xảy ra tấn bi kịch đó ? Một cụ bà người cùng làng với Tản Đà nói rằng do mối bất hòa gia đình. Mất chồng, mất nơi nương tựa, người tiểu thiếp không tài sản, không thế lực kia làm sao chịu được tiếng bấc tiếng chì của bà vợ cả ? Ông Nguyễn Mạnh Bổng, anh vợ của Tản Đà cũng chung ý kiến trên. Ông cho rằng thân mẫu của Tản Đà phải cất bước ra đi “ vì một sự không hoà trong gia đình “. Nhưng chị của Tản Đà lại cho rằng gia đình vẫn êm ấm, không hề có việc xích mích, thân mẫu Tản Đà ra đi vì “ ngựa quen đường cũ “.

( Nguyễn thiên Thụ- thivien.net )

LỜI  BÀN :

Tản Đà tự nhận mình là “Khổng Tử chi đồ” nên quan niệm của Tiên sinh hơi khắt khe. Xin hãy xem bài Kiều Hầu Rượu Hồ Tôn Hiến thì đủ biết :

   “Đôi hàng nước mắt, đôi làn sóng
    Nửa đám ma chồng, nửa tiệc quan
    Tổng đốc ví thương người bạc phận
    Tiền đường chưa chắc mả hồng nhan.”

Với quan niệm như thế, hẳn Tiên sinh rất khổ tâm vì mẹ và em gái. Có lẽ vì thế mà người đương thời như Trương Tửu, Lê Thanh khi viết về thân thế Tản Đà đều tuyệt nhiên không nhắc gì đến chuyện này. Tản Đà toàn tập do con trai trưởng của Tiên sinh là Nguyễn khắc Xương biên tập chỉ ghi vỏn vẹn một câu “ năm Ngyễn khắc Hiếu lên ba tuổi thì thân phụ qua đời, năm lên 4 mẹ trở lại nghề cũ với tiếng đàn câu hát, khi Hà Nội, khi Bắc Ninh.”

Là kẻ hậu sinh, tôi cũng không dám lạm bàn. Nhưng lòng cứ vương vấn.

Tôi tin là mẹ thi sĩ Tản Đà thực lòng muốn thủ tiết trọn đời cùng quan án. Mười năm hương lửa đang nồng. Bốn mặt con. Bỗng dưng…

   “ Không có em còn ai có ai
Không có em lạnh giá đường vui.”

  ( Trịnh công Sơn )

“Ngựa quen đường cũ” ư ? Chắc chị Tản Đà đã được mẹ Cả mẹ Hai nhồi nhét cho câu này từ khi còn bé ngày này qua ngày khác năm này qua năm khác. Thương thay.

 Tôi ngưỡng mộ việc bà phủ Ba ra đi. Một quyết định rất táo bạo. Vượt thoát. Sổ lồng. Trở về nghề cũ không phải là được tự do, nhưng ít ra đời mình là của mình.

Sách Tản Đà toàn tập nói Nguyễn khắc Hiếu là con út, tức cô Trang là chị chứ không phải em. Dù chị hay em thì cũng không quan trọng. Lúc ấy cậu ấm Hiếu 4 tuổi thì chị hay em cũng xấp xỉ cỡ đó. Và đó mới là điều quan trọng. Tôi tin là tất cả quý bà quý chị đều đồng ý với tôi rằng bà phủ Ba mang theo cô bé Trang là điều đúng, không cần bàn cãi.

Chắc hẳn cô bé Trang có nhiều nét hao hao giống mẹ, đẹp như mẹ, có giọng hát hay và cũng làm thơ hay như mẹ.

Nguyễn thiên Thụ trên thivien.net kể : Một hôm, ông phó bảng Trần tán Bình (1869-1935) đi hát gặp cô Trang đã làm một bài hát nói :

   Có phải cô Trang em ấm Hiếu ?
   Người xinh xinh yểu điệu dáng con nhà
   Vì đâu vương lấy nợ tài hoa
   Bắt luân lạc trời già âu cũng độc
   Cha án sát anh thời đốc học
   Nền đỉnh chung bỗng chốc hóa truân chiên
   Cất chén quỳnh nhớ bạn đồng niên
   Dục lòng khách bên đèn sa nước mắt
   Nhớ bạn, thấy em như thấy mặt
   Dừng roi chầu, lặng ngắt một hồi
   Đời người đến thế thì thôi
   Đời phồn hoa cũng là đời bỏ đi
   Hoa xuân em giữ lấy thì

Nhân đây, xin chép lại mấy câu thơ của Trần Huyền Trân:

   “ Ai xui em gửi đời mưa gió
   Làm kiếp hoa tàn đón bướm si
    Để một chiều buồn anh tới đó
    Đường về thấy khác lúc ra đi “

                  NCM

 

Posted in Tin Tuc Nội Bộ | Để lại bình luận

Thiệp Mừng Bạn Phạm Văn Bổn

chuc-mung-pvb

Image | Posted on by | Để lại bình luận