Đầu Năm Quý Mão Tin Không Vui

Thưa các bạn.
Mình vừa nhận được tin không vui từ bạn Nguyễn văn Suốt cho biết:
Bạn Trần Ngọc Bửu vừa bị đột quỵ và đang nằm điều trị tại bệnh viện 115 Phòng A 316.

Mình lập tức báo và nhờ con trai mình liên hệ với con trai của Bửu để tìm hiểu thêm tin tức và sẽ cho chúng ta biết.
Cũng xin báo cho bạn Bửu Hồng biết để có thề ghé thăm bạn ta nhé (BH đang về thăm VN)
IMG_9299

Khoa con.
Bác Bửu bạn của Ba bị đột quỵ từ 17/2 hiện đang điều trị tại BV 115 phòng A 316. Con gọi cho bạn Liêm con trai của Bác Bửu, hoặc con vào thăm xem bệnh trạng của bác Bửu như thế nào cho Ba biết .
Số phone của bạn Liêm : (0903 659 427)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bình luận về bài viết này

GIÁM ĐỐC NCV ĐÃ VỀ TỚI SEATTLE BÌNH AN

Sau hơn 2 tháng trở về VN làm từ thiện và thực hiện công tác Phật sự, ngày 01/2/2023, ‘Giám Đốc’ NCV đã trở về lại tới Seattle (WA). Ban XLTV điều hành Căn Nhà Nhỏ (CNN) trong thời gian giám đốc vắng mặt, xin chào mừng giám đốc NCV đã trở về bình an và mong ông giám đốc sớm trở lại chăm sóc Căn Nhà xưa.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bình luận về bài viết này

TRẦN GIAN LÀ CÕI TẠM_Tống Phước Kiên

This image has an empty alt attribute; its file name is doi-la-coi-tam.jpg

Trần Gian Là Cõi Tạm

Người ta nói trần gian là cõi tạm

Mà sao ai cũng bám lấy trần gian

Mãi chạy theo đường danh vọng giàu sang

Chẳng để tâm ngó ngàng về quê thật

Xã hội chừ rung theo nhiều cung bậc

Đánh giá nhau theo vật chất trần đời

Kẻ quyền uy vênh mặt ở trên ngôi

Người nghèo khó tối tăm vì cơm áo

Đường trần ai ngập tràn cơn mộng ảo

Những xa hoa phù phiếm vẫy tay mời

Khiến bao người lạc bước chốn ăn chơi

Nên mải mê theo cuộc đời trần thế

Rồi một thoáng đường quan san bóng xế

Thân hao gầy lễ mễ bước liêu xiêu

Đau ốm hoài ăn chẳng được bao nhiêu

Đêm thao thức bao điều về qúa khứ

Suốt một đời bon chen đời lữ thứ

Gói hành trang về quê thật nhẹ tênh

Qua bến mê thuyền trôi dạt lênh đênh

Bỏ lại hết, về quê hai tay trắng.

Tống Phước Kiên

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bình luận về bài viết này

Thơ Xuân Phien Nguyen

HOA VẪN NỞ

Hoa vẫn nở ngoài ngỏ Bạn ơi
Dù cho Xuân đã chín mười mươi
Hương cùng, thơm ngát chan hoà gió
Sắc tận, xanh tươi óng ánh trời

Thu đến quản chi sương trắng đỗ
Đông về không ngại lá vàng rơi
Bốn mùa mưa nắng cùng cây cỏ
Một kiếp chung vui với cảnh đời

Phiến Nguyễn

XUÂN SANG

Mùa Đông đã đến lâu rồi
Mà Thu lặng lẽ mãi trôi lững lờ
Mây vương khói toả sương mờ
Nghiêng nghiêng sân nắng lơ thơ lá vàng

Ngẩm như tính bước thời gian
Theo màu cảnh vật Thu tàn nào hay
Dù Đông không gió heo may
Làm sao quên được những ngày cuối năm

Tân niên Tết đến sang Xuân
Lâng lâng tâm tưởng rộn ràng niềm vui
Cám ơn Tạo hóa đất Trời
Còn cho ta có những ngừơi tri âm

Mỗi năm dù chỉ một lần
Xoay vần vũ trụ canh tân cuộc đời
Nức lòng cái buổi giao thời
Ước Mong trao hết tình người cho nhau

Phiến Nguyễn

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bình luận về bài viết này

ĐÂU RỒI HUẾ XƯA_Nhạc: Lê Hữu Nghĩa – Ca sĩ: Bảo Yến

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bình luận về bài viết này

“Giám Đốc” NCV Chuẩn Bị Tạm Biệt Sài Gòn Trở Lại Căn Nhà Nhỏ

Video Clip do đích thân GĐ-NCV thu tại Phi Trường TSN 10 phút trước giờ lên máy bay về lại Seattle ngày 31/01/2023

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bình luận về bài viết này

CÙNG ĐÓN MÙA XUÂN_Lê Phương Lan

This image has an empty alt attribute; its file name is lan-le.jpgCùng Đón Mùa Xuân

Năm này đã là năm thứ 32 tôi đón Tết tại nơi quê hương thứ hai này. Tôi có thể quên được những cái Tết năm xưa không? Không, tôi không thể nào quên có điều là cảm nghĩ về Tết hình như thay đổi theo thời gian và hoàn cảnh.

Ngày Tết của thời thơ ấu là những ngày đẹp nhất vì tôi đã được ngủ gà gật trong mùi bánh chưng, bánh mật do bà ngoại và mẹ nấu, được nếm, vừa thổi vừa ăn chiếc bánh vừa được vớt ra. Là những háo hức với những phong bao “mừng tuổi”, những tà áo còn thơm mùi vải mới tinh!

Ngày Tết của tuổi thanh xuân là kỷ niệm của Tết Mậu Thân ngày mới quen nhau, tha thiết với những cánh thư và hoa tươi nối liền Sài Gòn – Đà Lạt.

Ngày Tết của những năm chia lìa! Tết Bính Thìn 1976 tôi chở ba con bằng chiếc xe đạp sang chúc Tết ông bà ngoại: con gái chưa đầy một tuổi được đặt trên ghế nhỏ cài trên sườn xe phía trước, hai con trai ngồi ôm nhau ở yên sau được nối dài thêm. Nước mắt chảy ngược vào trong lòng!

Rồi những cái Tết cả nhà chồng chất cùng với các bao bị đựng đồ tiếp tế trên chiếc xích lô đạp đi thăm nuôi anh tại khám Chí Hòa! Ký ức vẫn còn nguyên trong lần thăm nuôi với đồ ăn cùng một túi mứt khoai lang bán ế trong những ngày bán hàng Tết, vượt đường dài, qua đồi, qua suối để đến thăm nuôi anh tại trại giam Xuân Phước, Phú Khánh nhưng rồi bị đuổi về không cho nhận quà vì anh đã bị tống vào kiên giam!

Thế rồi vẫn có tiếng cười sau nỗi đau nhờ các chị em đùm bọc nhau trong nghề vẽ guốc. Các con đã được ăn ngon khi mẹ biết buôn bán với sự chỉ dẫn và giúp vốn của những người hàng xóm tốt bụng.

Thế rồi đã có được một cái Tết đoàn viên khi anh trở về chờ ngày định cư tại Mỹ.

Ngày Tết của những năm đầu định cư vất vả hầu như là không có Tết vì hầu hết những ngày Tết đều rơi vào những ngày thường trong tuần. Tuy nhiên, những năm đầu bước vào nghề dạy học tại một ngôi trường có đến năm thầy cô giáo Việt Nam nên không khí Tết đã có được qua những buổi văn nghệ Tết rất tưng bừng với sự ủng hộ hết mình của các vị hiệu trưởng am hiểu văn hóa Việt Nam. Tuy vậy, khi dạy học sau này tôi vẫn chịu đựng sự kỳ thị của một hiệu trưởng đến nỗi phải một lần vào bệnh viện cấp cứu!

Ngày Tết của tuổi hưu trí mà vẫn còn vương vấn với nghề dạy học khi cộng tác với trường Giáo Lý Việt Ngữ giáo xứ Chúa Ba Ngôi. Thế là lại vẫn còn có được những rộn ràng tổ chức mừng đón Chúa Xuân với sự chuẩn bị ra mắt các tờ báo tường và văn nghệ Tết.

Đặc biệt là năm nay không khí chuẩn bị thật khởi sắc, tưng bừng dù cho mưa rơi tầm tã hầu như suốt tuần. Nhưng đến ngày thứ Bảy thì cơn mưa tạm ngưng, bầu trời nắng ráo từ 10 giờ sáng đến 6 giờ chiều đủ để cho quan khách, thầy cô, học sinh, và phụ huynh thưởng thức màn văn nghệ ”cây nhà lá vườn” rất đặc sắc, dễ thương của các cháu học sinh từ lớp 1 đến lớp 6. Học sinh lớp VN1A của tôi trình diễn hoạt cảnh “12 Con Giáp” và bé Leah Phan đọc thuộc lòng bằng tiếng Việt hai bài thơ thiếu nhi “Năm Mới” và “Hạt Giống” rất được mọi người tán thưởng.

Mùa xuân vẫn đến với chúng ta mỗi năm dù ta có muốn đón nhận hay không. Hai vầng nhật nguyệt vẫn chiếu soi ngày và đêm cho thời gian quay đều trong tiếng cười và nỗi đau! Ngày đầu xuân chúng ta vẫn luôn cầu chúc cho nhau an vui, hạnh phúc. Nhưng khi nhìn vào một gia đình hạnh phúc thì cũng “ngầm” hiểu rằng trong đó có cả hai người cùng thông cảm và chấp nhận nhau hoặc là phải có một người chịu hy sinh nhiều hơn! Hạnh phúc đâu phải từ trên trời rơi xuống! Đâu phải tự nhiên mà có được những gì tốt đẹp mà hạnh phúc là kết quả của sự kiên nhẫn làm thật tốt những gì mình đang có.

Xin thân ái cầu chúc các bạn đọc cùng chào đón chúa xuân với tâm lòng an vui, hạnh phúc.

Lê Phương Lan

(Copy từ Fb Lan Le Nguyen)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bình luận về bài viết này

NHÀ SƯ, TÊN TRỘM VÀ LÒNG BAO DUNG

This image has an empty alt attribute; its file name is thien-su-va-ten-trom.jpgNhà Sư, Tên Trộm và Lòng Bao Dung

Thuở xưa, có một vị hòa thượng thiền sư Ryokan tu hành ở một ngôi chùa nằm trên ngọn núi. Một đêm, TS đi tản bộ trong rừng. Dưới ánh trăng, TS đột nhiên ngộ ra một điều gì đó nên trong lòng rất vui sướng. TS liền hân hoan trở về chùa. Nhưng vừa về đến chùa thì TS phát hiện một người ăn trộm đến chùa trộm đồ.

Người ăn trộm sau một hồi tìm kiếm, đã không tìm được vật gì để lấy cả. Anh ta vừa quay trở ra thì gặp vị thiền sư. Vốn dĩ, vị hòa thượng thiền sư đã đứng im lặng chờ ở ngoài cửa được một lúc mà không vào vì TS sợ làm kinh động đến người ăn trộm kia. TS đã sớm biết rằng người ăn trộm kia sẽ không thể tìm được thứ gì để mà lấy đi, cho nên TS đã cởi sẵn chiếc áo khoác và cầm trên tay.

Người ăn trộm vừa ra cửa thì kinh ngạc nhìn thấy vị thiền sư. TS nói: “Người đã phải đi từ xa đến đây thăm ta, dù sao thì cũng không thể để người tay không mà ra về. Đêm đang lạnh, người hãy mặc chiếc áo này vào mà đi !”. Nói xong, vị thiền sư liền khoác chiếc áo của mình cho người ăn trộm. Người ăn trộm bất giác không biết làm sao liền cúi đầu đi vội.

TS nhìn thấy bóng dáng của người ăn trộm đi dưới ánh trăng rồi biến mất vào trong rừng, không khỏi cảm khái mà thốt lên rằng: “Thật đáng thương! Chỉ mong ta có thể tặng cho ông ấy một vầng trăng sáng !”. Vị TS nhìn người ăn trộm đi khuất liền vào trong phòng, để trần như vậy mà tọa thiền.

Ngày hôm sau, vị thiền sư thấy chiếc áo khoác của mình được để ở ngoài cửa một cách ngay ngắn, chỉnh tề, trong lòng không khỏi bùi ngùi xúc động. Ông mừng rỡ tự nói: “Cuối cùng thì ta cũng đã tặng được cho ông ấy một vầng trăng sáng”.

Trong kinh Phật từng nói: “Chỉ một ý niệm cũng khiến hoàn cảnh thay đổi”. Khổng Tử cũng nói: “Khoan dung thì được lòng mọi người”. Cho nên, chỉ một câu nói, một hành động nhỏ hay chỉ một nụ cười thôi đã đủ để khiến cho người xấu quay đầu hướng thiện.

B)Với những người bình thường, gặp một tên trộm là việc chẳng vui vẻ gì. Thế nhưng, đối với các bậc Thánh nhân, gặp một tên trộm lại là một điều thú vị. Câu chuyện cảm hóa những tên trộm dưới đây của các trí giả mang đến cho chúng ta thật nhiều cảm xúc.

Khi Bồ Tát Long Thọ tu hành, cuộc sống của ông vô cùng giản dị, gia sản duy nhất chỉ là một cái bát. Nhưng ông lại là thiên tài với trí tuệ vô song, ngay đến cả đức vua cao quý, hoàng hậu hay những người có địa vị, quyền lực đều là học trò của ông.

Có một vị hoàng hậu rất sùng kính Thiền sư Long Thọ, đã đặc biệt làm ra một cái bát quý giá cho ông. Khi hòa thượng Long Thọ cầm cái bát bằng sứ đến hoàng cung, hoàng hậu nói với ông rằng: “Ta muốn ngài đáp ứng cho ta một việc”.

Thiền sư Long Thọ nói: “Trên người tôi chẳng có thứ gì ngoài cái bát này, hoàng hậu muốn tôi làm chuyện gì nào?”.

Hoàng hậu nói: “Ta chính là muốn cái bát đó”.

Ông nói: “Vâng, vậy mời người nhận lấy nó”.

 Hoàng hậu lại nói: “Vẫn chưa hết, ta muốn đổi cho ngài cái bát của ta, hãy nhận lấy cái bát này”. Hòa thượng đáp: “Không vấn đề gì, bát nào cũng được”.

 Ông hoàn toàn không biết rằng hoàng hậu đã ngầm đưa cho mình một cái bát bằng vàng quý giá. Trên đường trở về, ông dừng chân tại một ngôi miếu đổ nát. Trước đó, có một tên trộm đã phát hiện chiếc bát quý giá quý giá trên tay Thiền sư Long Thọ, liền bám theo ông đi vào trong miếu.

Ngôi miếu chỉ còn lại 4 vách tường, không có mái che, mọi thứ hoang tàn đổ nát. Trên bức tường có một cánh cửa sổ, và tên trộm trốn ở bên ngoài thám thính. Anh ta biết rằng các nhà sư Phật giáo mỗi ngày chỉ ăn một bữa, liền tính toán: “Đợi đến khi ông ta ăn no ngủ say, mình có thể ra tay, đó là thời điểm thích hợp nhất. Hơn nữa, ngôi miếu này đã hoang phế nhiều năm, một bóng người cũng không có, quả là thuận lợi”.

Sau khi Thiền sư Long Thọ ăn xong liền ném cái bát ra ngoài cửa sổ ngay chỗ tên trộm đang ẩn nấp. Tên trộm không thể tin vào mắt mình: “Sao lại có loại người như thế này? Ăn xong rồi lại vứt cái bát quý giá này đi, hay là cái bát này không có giá trị gì?”.

 Thế là tên trộm đứng dậy hỏi: “Tôi có thể vào hỏi ông mấy điều được không?”.

Thiền sư Long Thọ nói: “Chàng trai, để dẫn cậu vào đây, ta đã phải ném cái bát ra đó! Cậu vào đi, cái bát đó ta cho cậu, nên cậu không phải là tên trộm, nó là món quà của ta. Ta là một người nghèo không có gì ngoài cái bát này, ta cũng biết rằng mình không thể giữ nó được lâu, bởi vì khi ngủ cũng sẽ có người lấy mất. Cậu đã không ngại phiền phức mà đi theo ta từ thủ phủ về đây, ta sớm đã biết điều đó rồi. Thời tiết mùa hè rất nóng, xin đừng từ chối món quà của ta!”.

 Tên trộm nói: “Ông thật kỳ lạ, ông không biết cái bát này rất quý giá sao?”

 Thiền sư Long Thọ nói: “Sau khi ta lĩnh ngộ được chân lý cuộc đời thì những điều khác đều không còn giá trị nữa rồi!”.

 Tên trộm nhìn Long Thọ và nói: “Vậy xin ông hãy nói cho tôi biết, ông đã lĩnh ngộ được chân lý gì mà còn giá trị hơn chiếc bát vàng này vậy?”.

 Thiền sư Long Thọ đáp: “Một điều rất đơn giản!”

Tên trộm nói: “Trước khi ông nói ra hãy để tôi giới thiệu, tôi là một tên trộm nổi tiếng”.

Thiền sư nói: “Ai mà không như thế chứ, đừng quan tâm đến những thứ vụn vặt đó! Bởi vì con người sinh ra đều tay trắng, về sau lại có được rất nhiều thứ từ những người khác, nên tất cả mọi người đều là tên trộm, cho nên đừng lo lắng. Dù cậu làm gì cũng không thành vấn đề, chỉ cần làm tốt là được, và cần nhớ kỹ: Khi cậu ăn cắp đồ của người khác, cậu hãy nghĩ đến cảm giac của họ. Nếu cậu không thể cân nhắc đến cảm xúc của người khác, vậy đừng ăn cắp nó. Chỉ có nguyên tắc đơn giản vậy thôi!”. Tên trộm nói: “Điều này quá dễ dàng. Nhưng sau này liệu tôi có thể gặp lại ông không?”

Thiền sư Long Thọ nói: “Ta sẽ ở lại đây hơn 10 ngày. Thời gian này cậu đều có thể đến, nhưng trước tiên cậu hãy làm theo những gì mà ta đã nói”. Tên trộm đã thử điều này trong mười ngày, và anh ta thấy rằng đó là việc làm khó nhất trên đời. Có những lúc muốn trộm đồ, nhưng khi nghĩ tới cảm giác của người khác, thì ham muốn ăn trộm đồ của anh ta lại tan biến đi. Ngay cả khi anh ta vào ăn cắp trong cung điện, lúc mở ra những ngăn tủ đầy vàng bạc châu báu khiến anh ta không suy nghĩ gì hết, nhưng anh ta lại nhớ tới lời hứa, nên đành không trộm đồ nữa. Cuối cùng, anh ta không trộm một thứ gì, liền đến gặp Thiền sư Long Thọ và nói: “Cuộc sống của tôi đã bị ông đảo lộn hết rồi. Bây giờ tôi không thể ăn cắp bất cứ thứ gì hết”.

Long Thọ đáp: “Vấn đề là ở cậu chứ không phải ở ta. Nếu cậu muốn quay trở lại nghề cũ, thì hãy quên đi cảm giác của mình”.

Tên trộm lại nói: “Nhưng những khoảnh khắc đó rất quý giá. Cả đời tôi chưa bao giờ được tự do như hôm nay, yên ổn, an tĩnh, vui vẻ, kể cả những vật báu trong vương quốc cũng không thể so sánh được. Bây giờ thì tôi đã hiểu ra ý nghĩa trong câu nói ‘sau khi hiểu được chân lý thì những điều khác đều không có giá trị’ của ông rồi. Tôi đã nếm được hương vị của nước cam lộ, và tôi nghĩ ông mỗi thời mỗi khắc đều đang đắm mình trong đó rồi. Ông có thể nhận tôi làm đệ tử và cho tôi đi theo được không?”

Thiền sư Long Thọ nói: “Quả thực mỗi thời mỗi khắc ta đều tham ngộ chân lý. Lúc đầu khi cậu đi theo, ta đã muốn cảm hóa để cậu trở thành đệ tử của ta rồi. Lúc đó, cậu muốn trộm cái bát vàng của ta, nhưng ta lại muốn giữ tâm cậu ở lại. Việc làm của chúng ta ngẫu nhiên nhưng lại trùng hợp thần kỳ”.

(Bài Sưu tầm do Bửu Hồng chuyển)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bình luận về bài viết này

NĂM MÈO NGHE MÈO HÁT

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bình luận về bài viết này

TẾT NÀY_Thơ: Tống Phước Kiên

This image has an empty alt attribute; its file name is hoa-xuan.jpg

Tết Này

Tết này mưa lạnh tái tê

Nhìn khung trời xám nhớ về quê hương

Bao năm dong ruỗi dặm trường

Mỗi lần tết đến lòng vương nỗi buồn

Thuyền trôi xa bến cội nguồn

Xa rời làng xóm phố phường thân thương

Nhớ xưa xuân đến ngập đường

Trăm hoa đua nở sắc hương dạt dào

Bàn thờ đèn nến mai đào

Hương trầm nghi ngút ngạt ngào không gian

Giao thừa nao nức xóm làng

Râm rang pháo nổ khói loang mịt mù

Linh thiêng trong phút giao mùa

Trời đất mở hội vui đùa ngày xuân

Gia đình sum họp quây quần

Minh niên con cháu chúc mừng mẹ cha

Đèn nhang lễ lạy ông bà

Rồi đi chúc Tết gần xa họ hàng

Bây giờ mừng đón xuân sang

Mà lòng gởi chốn dặm ngàn xa xăm.

TPK

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bình luận về bài viết này

GIÁM ĐỐC NCV THĂM CHÙA HOẰNG PHÁP HỐC MÔN

Mồng 4 Tết Quý Mão, “Giám Đốc” NCV đã cùng cháu gái đi thăm Chùa Hoằng Pháp, Hóc Môn (XIN BẤM VÀO LINK ĐỂ XEM HÌNH).

https://www.facebook.com/reel/1031914834433609

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bình luận về bài viết này

HỘI CSQG BẮC CALIFORNIA MỪNG XUÂN QUÝ MÃO 2023

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bình luận về bài viết này

Hoạt Động Của “Giám Đốc” NCV@Vietnam

This image has an empty alt attribute; its file name is vinh-6.jpgHỖ TRỢ NGƯỜI MÙ Ở QUẢNG NAM

Tiếp tục những hoạt động từ thiện tại Việt Nam, ngày Mồng 4 Tết tức ngày 25/01/2023, “Giám Đốc” NCV đã có những hoạt động hỗ trợ người mù tại Quảng Nam. Dưới đây là Bản tường trình của “Giám Đốc” NCV gởi từ Việt Nam:

Cũng trong ngày Mồng 4 Tết chúng tôi dành 300 đô của các tấm lòng vàng ở Seattle phát quà Xuân cho 30 người mù tại thị trấn Hà Lam quê hương tôi.

Trong khi chúng tôi thăm giúp các trẻ em mồ côi tại chùa Từ Ân Vũng Tàu thì một nhóm thiện nguyện ở quê nhà hỗ trợ giúp chúng tôi phân phát quà Xuân cho bà con khiếm thị

Thay mặt cho nhóm từ thiện THIỆN TÂM Seattle xin cám ơn các bạn trẻ đã cùng chúng tôi san sẻ chút tình thương đến những con người bất hạnh. Xin cám ơn , xin cám ơn các bạn trẻ.” (NCV)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bình luận về bài viết này

GẶP CON MÈO ĐỒNG HƯƠNG_LHN

Tết Mẹo Kể Chuyện Mèo (Tập 2)_Lê Hữu Nghĩa

This image has an empty alt attribute; its file name is di-xe.gifGẶP CON MÈO ĐỒNG HƯƠNG

Chuyện nầy lâu lắm rồi, gần 30 năm nay, lúc tui mới qua Minnesota và đi làm ở hãng Seagate. 

Bữa đó tui đang trên đường về, khi ra khỏi freeway thấy bên đường có người đứng ra hiệu muốn đi nhờ xe. Đó là một cô gái đầu đen, tui nghĩ chắc là người Việt. Tui tấp xe vô lề, hạ kiếng chờ. Cô ta bước lại dòm tui và lên tiếng trước:

– Phải anh người Việt hôn, cho em quá giang nha?

Nghe cổ nói tiếng Việt là tui thấy vui. Vì lúc đó tui mới qua Mỹ, khi ra ngoài cứ dòm chừng coi có người đầu đen nào là lân la hỏi coi phải người Việt hôn. Bữa nay tự nhiên gặp đươc người Việt lại là một cô trẻ đẹp. Tui gật đầu nói:

– Cô lên đi, cần đi đâu?

Khi lên ngồi ghế trước, đóng cửa và seatbelt xong cổ nói:

– Cám ơn anh cho em quá giang, anh cứ chạy theo em chỉ đường được rồi.

Mèn ơi! Đi nhờ xe mà làm như đi taxi vậy ta, cứ việc chạy tới chỗ tính tiền, hổng cần nói đi đâu, xa gần gì ráo. Mà bữa đó tui cũng hưỡn, dù cổ biểu chạy lên trời thì tui cũng theo. Chở người đẹp là sướng rồi. Tật dê khó bỏ! Cổ có xách theo một cái giỏ để dưới chân. Cứ thỉnh thoảng cổ lại cúi xuống dòm vô cái giỏ. Chợt có tiếng xe cảnh sát hú còi, tui tấp vô lề, còn cổ thì hụp đầu xuống thấp né. Thấy vậy tui bèn hỏi:

– Cô đựng cái gì trong giỏ vậy?

– Chuyện riêng mà anh hỏi làm chi.

Tui cũng thấy mình kỳ cục nên làm thinh. Nhưng trong bụng tui sinh nghi chắc trong giỏ có món gì kỵ cảnh sát đây. Tui vừa chạy theo đường cổ chỉ vừa để ý cô ta kỹ hơn. Cô ta hay dòm chung quanh mà cũng dòm chừng vô trong cái giỏ hoài. Tui tò mò chịu hổng nổi nên hỏi nữa:

– Nè cô, trong giỏ đựng cái gì mà cô cứ dòm chừng hoài vậy?

Cô ta trả lời hơi xẳng giọng:

– Thì em đã nói là đồ riêng của em mà. Sao anh hỏi hoài vậy.

– Tui muốn coi.

– Đồ riêng người ta mà muốn coi. Kỳ hôn!

Người đẹp gì mà ăn nói bốp chát ớn làm máu dê của tui tụt xuống. Tui cũng bốp lại:

– Hổng cho tui coi là tui hổng chở nữa đó.

Tưởng hăm như vậy thế nào cổ cũng lấy giỏ banh ra cho tui coi. Hổng dè cổ bốp lại tui:

– Hổng chở nữa thì tui đi bộ, kiếm xe khác.

Cổ đổi tiếng xưng từ em thành ra tiếng tui. Tui cũng đổi từ chàng dê ra chàng pê đê. Tui tấp vô lề, mở khóa cửa chờ mà làm thinh hổng thèm nói gì. Cổ đổi mặt giận, cũng làm thinh mở cửa xuống xe và đóng cửa cái rầm bỏ đi một nước. Tui dòm theo cặp mông núng nính mà thấy buồn buồn. Tui chạy xe đi mà lòng phân vân hổng biết mình làm vậy đúng hay sai, có quá đáng hôn. Nếu mình hổng đòi coi thì cổ đâu có nổi giận. Tại mình nổi máu nghề nghiệp CSQG nên làm xẹp máu dê mới ra cớ sự. Theo ý các bạn thì trong trường hợp như vậy mình có nên đòi coi của người ta hôn?

Khi tui về tới nhà còn tiếc bóng dáng người đẹp, dòm qua chỗ người đẹp vừa ngồi, lấy tay rờ chỗ nệm còn ấm mà tưởng như rờ cặp mông núng nính. Rồi dòm xuống chỗ người đẹp để cặp giò mà tưởng tượng tiếp thì mèn ơi, cái giỏ còn nằm đó: người đẹp giận quá mà bỏ quên. Tui nhớ tới câu hát của Phạm Duy “Cây đàn nằm đó nhưng em đâu rồi” . Tui chòm qua, kéo cái giỏ dòm vô và nói thầm trong bụng:

– Anh banh ra coi của em nè, giỏi hổng cho đi.

LHN

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bình luận về bài viết này

BẤM ĐỘN QUẺ ĐẦU NĂM (ST)

This image has an empty alt attribute; its file name is xem-boi-dau-nam.jpgBấm độn quẻ đầu năm

Người tuổi Sửu hợp với người tuổi Ngọ, theo quẻ… “đầu trâu mặt ngựa“. Người hai tuổi này mà cưới nhau chắc chắn sẽ thành công, tấn tới nếu cả hai vợ chồng cùng làm việc trong lĩnh vực… xã hội đen, đâm thuê chém mướn.

– Người tuổi Sửu và người tuổi Ngọ hợp với người cùng tuổi, theo quẻ “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã“. Những người này cưới nhau sinh con đẻ cái đảm bảo con cái chắc chắn sẽ… thuần chủng.

– Người tuổi Mão hợp với người tuổi Dậu, theo quẻ “mèo mả gà đồng“. Người hai tuổi này đi với nhau chắc chắn có một tình yêu mãnh liệt và hoang dại.

– Người tuổi Thìn hợp với người tuổi Dậu, theo quẻ “rồng bơi gà bới ” Người hai tuổi này cưới nhau con cái không nên cho học nghề vẽ hoặc viết chữ Nho  .

 Người tuổi Tỵ rất khắc với người tuổi Dậu, theo quẻ “cõng rắn cắn gà nhà“. Nếu 2 người này cưới nhau về thế nào người tuổi gà cũng bị người tuổi rắn cắn chết, không loại trừ khả năng vụ án xảy ra trong lúc yêu đương bối rối, đương sự cắn nhầm.

– Người tuổi Tý hợp với người tuổi Mão, theo quẻ… “rình như mèo rình chuột ” .
Người hai tuổi này cưới nhau thì suốt đời hai nguời sống trong tình trạng nghi kỵ lẫn nhau.

Người tuổi Mùi hợp với người tuổi Tuất theo quẻ “treo đầu dê, bán thịt chó“. Hai vợ chồng tuổi này chắn chắc sẽ làm ăn phát đạt, thịnh vượng, đặc biệt là trong lĩnh vực… buôn gian bán lận, lừa đảo.

– Tuy nhiên, người tuổi Tuất lại khắc với người tuổi Dậu, theo quẻ “chó cậy gần nhà, gà cậy gần vườn“. Hai vợ chồng tuổi này chẳng chóng thì chầy sẽ xung khắc, chia rẽ nội ngoại, dẫn tới ly di, chia con, chia nhà vì người nào cũng bênh cho gia đình bên mình.
– Cuối cùng, người tuổi Dậu, ngoài hợp với tuổi Mão và tuổi Thìn như đã nói ở trên, còn hợp với người tuổi Hợi, theo quẻ “ đầu gà má lợn“. Người hai tuổi này cưới nhau nhiều khả năng thành công trong lĩnh vực kinh doanh, đặc biệt là kinh doanh… nhà hàng, đồ nhậu. (ST)

(Bài do Vinh Nguyễn chuyển)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bình luận về bài viết này

K1 PHÙNG HỒNG THÀNH GHÉ THĂM LITTLE SAIGON

This image has an empty alt attribute; its file name is pht-1.jpgK1 Phùng Hồng Thành thăm Little Saigon, Nam CA

Vào lúc 10 giờ sáng ngày 26/01/2023, Mồng 5 Tết Quý Mão, K1 Phùng Hồng Thành từ Dallas (TX) đã đến Little Saigon, Nam California, gặp gỡ một số bạn K1 cư ngụ tại đây. Các bạn đã có một buổi gặp gỡ thân mật tại nhà hàng Phở Lover’s tại thành phố Westminster. Trong một buổi sáng lộng gió tại Nam Cali vì có gió Santa Ana thổi về, mọi người đã gặp nhau hàn huyên thân mật mãi đến gần 12 giờ mới lưu luyến chia tay. Mời các bạn xem một số hình ảnh do K1 Võ Thiệu ghi lại buổi hội ngộ này. (TN)

Ngoài ra, còn nhiều hình khác, xin bấm vào link bên dưới để xem:

https://photos.app.goo.gl/CRcVb1tSChGgi4Lq9

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bình luận về bài viết này

TẾT MẸO KỂ CHUYỆN MÈO_Lê Hữu Nghĩa

This image has an empty alt attribute; its file name is cho-va-meo.jpgTết Mẹo Kể Chuyện Mèo

Các bạn K1 ơi,

Như một thông lệ, cứ mỗi năm đến Tết con gì là thiên hạ lại cùng nhau bàn đủ thứ chuyện về con đó. Cũng bởi vì do tại bị như vậy mà bữa nay tui xin nói về chuyện con mèo. Chuyện tui bị mèo bỏ. Mà chuyện con mèo của tui là chuyện “người thật việc thật” hẳn hòi nha. Hổng phải là chuyện lục tìm trên internet rồi viết lại đâu. Mà con mèo của tui chính là con mèo thiệt của tui chớ hổng phải là con mèo của tui.
Đó là năm 1982, năm tui ra tù cải tạo, học làm nghề mài cẩm thạch ở nhà người cháu ở khu Nam Long, quận 6 Sài Gòn. Chỗ mài cẩm thạch là một phòng nhỏ xây nối dài thêm sau nhà. Phòng được trang bị vài cái máy cưa dĩa, máy mài đá, máy quây tay. Trên trần treo lủng lẳng vài cái rổ đựng phụ tùng.
Một hôm, khi vừa vô phòng tui thấy một con mèo phóng ra từ một trong những cái rổ treo trên trần nhà. Tò mò, tui bắt ghế đứng lên coi trong rổ có gì hôn. Mèn ơi! Đó là một ổ mèo hoang có mấy con mèo con nhỏ xíu. Nhà tui lúc đó có nuôi một con chó nhưng không có mèo nên tui định bụng chờ vài bữa cho mấy con mèo trong ổ lớn thêm rồi sẽ bắt một con, tui chấm một con tam thể. Sau khi nghỉ ăn cơm trưa trở lại phòng tui thấy con mèo mẹ đang tha một con mèo con phóng ra phía ngoài bằng lỗ thông gió. Tui bắt ghế đứng lên coi lại cái ổ mèo. Mèn ơi! Chỉ còn có một con đốm trắng đen, là con mèo cái. Thì ra, trong khi tui đi ăn cơm thì con mèo mẹ – biết ổ bị lộ – đã lén vào tha bầy con dời ổ đi chỗ khác. Tui nghĩ cái ổ nầy cũng là mới được con mèo mẹ tha bầy mèo con vô hồi đêm qua thôi. Vì trước đó tui chưa từng thấy con mèo mẹ xuất hiện ở đây. Vậy là ngay chiều hôm đó, khi xong việc ra về tui bèn bắt luôn con mèo con dù còn nhỏ xíu. Tui biết nếu hổng bắt liền thì khi tui đóng cửa phòng ra về, con mèo mẹ sẽ vào tha luôn con mèo con còn lại đem đi. Tui cầm con mèo xuống đò để về nhà bên Bình Đông. Đang ngồi chờ thêm khách thì con nhỏ chèo đò chỉ con mèo trong tay tui và nói:
– Hổng cho đem mèo xuống đò, chú đi bộ vòng ngã cầu chữ U đi.
– Sao kỳ vậy?
– Chở mèo xui xẻo, chìm đò.
Mèn ơi! Tui qua đò mỗi ngày đã quen mặt mà con nhỏ hổng nể nang gì hết. Thấy tui còn ngồi chần chờ, nó cương quyết nói:
– Nếu chú hổng lên bờ thì đò cũng hổng chèo. Bao nhiêu người phải chờ chú đó.
Tui đã từng nghe mấy xe đò hổng cho khách đem theo mèo vì sợ xui. Bữa nay tới đò qua sông cũng kỵ chở mèo. Tui dòm mấy người khách , ai nấy làm thinh, hổng ai lên tiếng binh vực tui nên tui phải lên bờ đi bộ.
Về tới nhà, tui tìm con chó Kiki thấy nó đang nằm ở nhà sau. Trùng hợp là con Kiki cũng đốm đen trắng. Tui đem con mèo con tới để xuống trước mặt con Kiki rồi vuốt đầu con chó mà nói:
– Kiki ! Tao đem về cho mầy đứa em nè. Phải thương nó chớ hổng được ăn hiếp nó nha.
Con Kiki kê mũi hữi hữi con mèo một cách thân thiện. Nó như hiểu được ý tui, hay ít nhứt nó cũng hiểu được con mèo nầy sẽ là một thành viên trong nhà chớ hổng phải như mấy con mèo trong xóm. Tui còn cầm hai cẳng trước con mèo con chắp lại vừa xá xá con Kiki vừa nói:
– Em chào anh Hai, anh Hai cho em ở nhà với nha , anh Hai đừng ăn hiếp em nha.

Tui làm vậy là vì xưa nay người ta vẫn thường nói câu “ghét nhau như chó với mèo”. Tui canh chừng coi con chó phản ứng ra sao để kịp thời can thiệp. Tui sợ con chó sẽ cắn chết con mèo. Hổng biết có phải do tui “giới thiệu” hôn mà ngay từ đầu con Kiki có vẻ rất thích con mèo. Từ đó hai đứa nó sống chung hòa bình trong nhà. Tới bữa ăn thì tui làm hai thau cơm riêng cho hai đứa. Nhưng con mèo có vẻ tham lam nên thường qua thau con chó mà giành ăn. Con Kiki gầm gừ nhưng hổng cắn con mèo. Tui phải lôi con mèo về thau của nó và kéo ra xa thau con Kiki. Cho tới một hôm tui thấy một một chuyện rất lạ. Bữa đó tui thấy con mèo nằm giữa hai cẳng trước con Kiki cũng đang nằm. Con Kiki cuối xuống liếm đầu con mèo rất âu yếm . Mèn ơi ! Vậy mà người ta nói “ghét nhau như chó với mèo”. Câu thành ngữ dân gian nầy thiệt là trật lất . Đó là lần đầu tiên tui thấy chó mèo hổng ghét nhau mà còn rất thương nhau.

Nhưng cuộc sống hạnh phúc của cặp chó mèo nhà tui hổng kéo dài được lâu. Đó là khi con mèo cái đủ lớn , đủ để có nhu cầu kiếm “mèo”. Cái chuyện mèo kêu gào trên mái tôn là chuyện rất thường chớ hổng phải lạ. Nhưng lần đó khi tui mở hé cửa sổ dòm ra thì thấy con mèo cái trắng đen của tui cũng có mặt trong bầy mèo đang kêu gào. Hổng biết mọi người có từng nghe tiếng mèo kêu gào trong đêm chưa? Tiếng kêu nghe rất ghê rợn như ma kêu quỉ hú vậy. Nói vậy chớ tui cũng chưa biết tiếng ma kêu quỉ hú ra làm sao, chắc phải là ghê rợn lắm . Tui yên lặng dòm để coi tụi mèo sẽ làm gì. Tụi nó cứ nằm yên vẩy đuôi mà gào thôi. Con nầy gào qua con kia , con kia gào lại con nầy như chửi lộn , hoặc là hăm dọa kẻ địch bằng “nội lực” của mình qua tiếng gào . Vậy mà có con nghe một hồi thì quay đầu rút lui. Chắc là nó tự biết nội lực mình hổng bằng đối thủ. Những con còn lại lâu lâu vừa vẩy đuôi vừa nhích tới phía đối phương. Khi tới một khoảng cách nào đó thì một con đột nhiên vùng lên nhảy xổ vào đối phương. Chúng vừa cắn nhau vừa kêu gào. Tiếng kêu gào càng ghê rợn lẫn với tiếng rầm rầm vật lộn trên mái tôn nghe như một trận chiến kinh hoàng. Tui mở bung cửa sổ ra, bọn mèo hoảng hồn vọt mất trong bóng đêm. Vậy mà sau đó hổng lâu con mèo cái của tui biến mất hổng thấy ở nhà. Tui cứ nghĩ chắc là nó bị người ta bắt mần thịt rồi. Cho tới một hôm tình cờ tui gặp lại nó trong đám mèo hoang trong xóm. Thì ra nó hổng chết. Chắc hẳn là nó đã có bầu và kiếm chỗ làm ổ đẻ con giống như mẹ nó trước đây. Thấy nó tui mừng lắm tính bắt nó về. Tui kêu meo meo định ôm nó nhưng nó không chạy tới tui mà phóng đi mất luôn. Tui rất buồn nhận ra là nó hoàn toàn hổng còn nhận biết tui là ai , hoàn toàn xa lạ với tui.
Tui nghĩ , nếu nó hổng phải là con mèo cái, hổng bị tiếng kêu gào lôi cuốn để có chửa rồi bỏ nhà đi – như con gái có chửa hoang phải trốn xóm làng đi xứ khác mà sanh con – thì nó vẫn còn ở chung rất hạnh phúc với con Kiki. Cũng có thể một phần vì mẹ nó vốn là mèo hoang nên trong máu nó đã sẳn có cái gen hoang: mẹ nào con nấy.
Tui mất luôn con mèo. Tui bị mèo bỏ . Buồn ơi là buồn.
LHN

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bình luận về bài viết này

Tất Niên CSQG Nam California

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bình luận về bài viết này

THƠ XUÂN XƯỚNG HỌA_Đoàn Ngọc Nam & Thân hữu

This image has an empty alt attribute; its file name is dnn-card.jpg

Chúc Xuân Năm Quý Mão 2023

Tân Xuân Quý Mão chúc yên bình

Hạnh phúc đong đầy trí tuệ tinh

Tổ ấm quây quần luôn thắm nghĩa

Gia đình xúm xít mãi thâm tình

Mầm non đất Mỹ danh thơm rạng

Tuổi trẻ quê Người tiếng tốt vinh

Ước vọng ngày mai cùng phát triển

Mừng Xuân Tết Việt nhớ quê Mình

Đoàn Ngọc Nam (California)

Họa:

ĐÓN TẾT QUÍ MÃO

Vui tết đón xuân cảnh thái bình

Ba mươi lo liệu chuyện linh tinh

Hoa thơm ông trí khơi tâm thiện

Nồi bánh cháu đun đượm thắm tình

Cha khấn tiên linh cầu hạnh phúc

Mẹ xin gia đạo rạng quang vinh

Mong sao Quí Mão năm an lạc

Hạnh phúc an vui khắp nước mình.

NĐT

Họa: MỪNG XUÂN QUÝ MÃO

Mèo đến, hổ lui chẳng bất bình,

Phận ai việc nấy luyện cho tinh.

Nhâm Dần đã cố lo tròn nghĩa,

Quý Mão làm sao được trọn tình.

Vực dậy niềm tin đem sức sống,

Vun trồng ý chí tạo điều vinh.

Tân niên hạnh phúc và may mắn,

Hoa thắm sắc hương đẹp xứ mình…

ĐOÀN THỊ DƯỠNG (18/1/2023)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở THƠ XUÂN XƯỚNG HỌA_Đoàn Ngọc Nam & Thân hữu

EM LÀ CÔ MÈO DỄ THƯƠNG_NCV

Em Là Cô Mèo Dễ Thương

HELLO EVERYONE.

Em là cô mèo dễ thương đây nè.

Năm nay em đến mang tình thương đến cho mọi người

Hãy yêu thương em nhé.

Mấy anh thương em một

Mấy chị phải thương em mười nghe

I LOVE YOU ALL

(Fb Vinh C. Nguyen)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở EM LÀ CÔ MÈO DỄ THƯƠNG_NCV