TỜ LỊCH ĐÓ

Tờ lịch đó chẳng bao giờ rơi xuống
Nó đã ghim vào tận chốn thâm sâu
Trong tâm tư chồng chất vạn nỗi sầu
Nhắc nhở mãi cuộc bể dâu ngày ấy
Ngày 30 tháng 4 trời sấm dậy
Lệnh đầu hàng nước mắt chảy rưng rưng
Ngày mất nước…đớn đau từng khúc ruột
Dấu mốc nầy, lằn ranh đời vinh nhục
Ngẫn ngơ nhìn hạnh phúc đã đi qua
Thuở vàng son bên mái ấm chan hòa
Còn đâu nữa chỉ lệ nhoà cay đắng
Tháng tư về đường phai mờ bóng nắng
Bước vô hồn lòng trĩu nặng đau thương
Lầm lũi đi trầm mặc vạn nẽo đường
Hồn tuẩn tiết sầu vương đền nợ nước
Ngày nghiệt ngả làm sao ai quên được
Những chia ly tử biệt cuộc đổi đời
Những lưu đày những vượt thoát trùng khơi
Ôi tháng tư một trời buồn da diết
Đồng đội xưa có người còn đi miết
Ngày ba mươi biền biệt chẳng trở về
Vợ con buồn vành tamg trắng tái tê
Nhìn tờ lịch nhớ tới ngày huý nhật.
TPK
Bài này đã được đăng trong
Tin Tuc Nội Bộ. Đánh dấu
đường dẫn tĩnh.
Bạn phải đăng nhập để bình luận.