Các Danh Mục

Tuổi già, và sự hiện hữu của người bạn đời
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Tuổi già, và sự hiện hữu của người bạn đời
Tháng bảy 1954: 70 năm sau,từ khi đất nước chia đôi – Giao Chỉ San Jose – Trích từ vietbao.com
Tháng bảy 1954: 70 năm sau,
từ khi đất nước chia đôi
(Viết cho bằng hữu tháng tư 1954).
Chúng tôi 300 thanh niên trình diện trại Ngọc Hà động viên vào Đà Lạt cùng hát bài ca
Hà Nội ơi, năm 20 tuổi chưa từng biết yêu.
Sau 21 năm chinh chiến, tháng tư 75 khóa Cương Quyết hát tiếp.
Bao nhiêu mộng đẹp, tan ra thành khói, bay theo mây chiều.
Ngày nay, tháng 7-2024 vào nursing home thăm bạn cùng khóa. Ba anh bạn đại tá lữ đoàn trưởng mũ xanh mũ đỏ cùng đại đội võ bị ra đánh trận Quảng Trị chỉ còn Ngô Văn Định. Ghé lại bên tai nghe Định hỏi nhỏ. /Bên ngoài còn mấy thằng,/ Còn liên lạc được 4 thằng. Ngoài 90 cả rồi.Tôi báo cáo./ Thằng Luyện mới đến thăm./ Định nói./ Luyện nhảy Bắc 21 năm biệt giam mà còn sống. Hay thật./ Tôi nói./ Bạn yên tâm. Ngoài này còn thằng nào chơi thằng đó./ OK bạn còn sống lo cho anh em.)
*****
Ngày 20 tháng 7 năm 2014 ghi dấu 60 năm hiệp định Geneve chia đôi đất nước, chúng tôi tổ chức kỷ niệm đêm giã từ Hà Nội. Có các chiến binh Việt Nam trong quân đội Mỹ về tham dự. Ca sĩ Ý Lan trình diễn những bài ca quê hương. Chúng tôi có dịp nhắc lại kỷ niệm từ ngày rất xa, khi còn là thiếu niên trong thời kháng chiến đứng sau cột đình làng Bình Hải, huyện Yên Mô nghe cô Thái Thanh rất nhỏ bé hát bài ca cho chương trình Bình Dân Học vụ. Lời ca thánh thót của thời thơ ấu mà vẫn còn nghe vang vọng tuổi hoa niên. Ai về chợ huyện Thanh Vân, hỏi thăm cô Tú đánh vần được chưa?
Trải qua biết bao dâu bể. Ngày nay vẫn còn may mắn ngồi nghe con gái của cô Thái hát rằng: Quê hương tôi, có con sông đào xinh xắn.
Hôm nay, ngồi đọc lại bài viết cũ về chuyện còn sông Bến Hải đã trở thành câu chuyện 70 năm.
Tuổi cao niên già thêm 10 năm, nhưng lịch sử đất nước chia đôi trên căn bản vẫn không thay đổi. Xin soạn lại gửi đến bằng hữu độc giả như sau.
Viết cho ngày 20 tháng 7-1954
Đất nước bị chia cắt 54 quả thực là thảm họa, nhưng thống nhất 75 là còn khốn nạn hơn. Để hoàn thành công cuộc gọi là “Giải phóng miền Nam”, Việt Cộng đang phải trả nợ bằng cả núi sông. Vì câu chuyện thời sự hôm nay, chúng ta cùng nhớ lại chuyện hôm qua. 70 năm trước cũng vào ngày tháng này, người Việt di cư lần thứ nhất.
Tháng 7 năm 2024 có gợi nhớ cho người Việt tỵ nạn chúng ta một chút kỷ niệm nào không? Cách đây 70 năm vào tháng 7 năm 1954, Hiệp Định Genève chia đôi đất nước. Hôm nay, từ hơn nửa thế kỷ và một đại dương xa cách, xin có đôi lời ghi lại. Trước hết là một số sử liệu, nhắc lại một lần vào cuối cuộc đời.
Tháng 9-1945, Nhật đầu hàng Đồng Minh, Thế chiến thứ II chấm dứt chính thức trên mặt trận Thái Bình Dương. Hồ Chí Minh lãnh đạo đảng cộng sản tuyên bố Việt Nam độc lập. Người Pháp trở lại Đông Dương.
Ngày 19 tháng 12-1946, toàn quốc kháng chiến. Vào những ngày của mùa Thu khói lửa năm xưa, tất cả thanh niên Việt Nam đều đứng lên đáp lời sông núi. Phạm Duy đã viết lời ca như sau: Một mùa Thu năm qua, cách mạng tiến ra đất Việt, cùng ngàn vạn thanh niên vung gươm phá xiềng. Bài ca này miền Nam đã dùng mở đầu cho cuốn phim Chúng tôi muốn sống. Vào những ngày đầu kháng chiến tôi mới hơn 14 tuổi. Tuổi măng non thơ dại và hào hứng biết chừng nào. Vào thời gian này, không ai biết gì về Quốc Cộng. Người ta nói rằng: Khi cách mạng mùa Thu, anh 20 tuổi, anh không theo kháng chiến, anh không phải là người yêu nước. Và tôi là cậu bé con của trường Cửa Bắc, Nam Định tản cư về Yên Mô, Ninh Bình cũng bắt đầu bài học yêu nước nồng nàn.
Sau này mới học được những danh ngôn thần diệu khác. Khi chủ nghĩa cộng sản ra đời, anh 20 tuổi, không theo cộng sản, anh không có trái tim. Hai mươi năm sau, anh chưa bỏ cộng sản. Anh không có khối óc.
Hà Nội và Nam Định tản cư, sinh viên học sinh gia nhập tự vệ thành mang dấu hiệu sao vàng tham dự vào trung đoàn thủ đô. Trong Nam các thanh niên tiền phong Sài Gòn cầm gậy tầm vông hợp đoàn chống Pháp.
Cho đến ngày nay, tất cả các vị cao niên 80 tuổi trở lên chắc hẳn còn nhớ về mùa Thu khói lửa năm xưa của thời kỳ 1946. Rồi tiêu thổ kháng chiến, rồi tản cư, rồi về Tề, còn nhớ biết bao nhiêu ngôn ngữ đặc thù của cả một thời thơ ấu.
Ba năm sau, tháng 3-1949, vua Bảo Đại từ Hương Cảng trở về. Bình minh của phe quốc gia mới bắt đầu nở hoa cay đắng trong vòng tay của quân đội Liên Hiệp Pháp.
1950: Cuộc chiến vẫn tiếp tục trên toàn thể đất nước cho đến năm 1950. Một năm nhiều dữ kiện. Tháng giêng, Trung Cộng công nhận cộng sản Việt Nam. Tháng 2, Hoa Kỳ công nhận Việt Nam Quốc Gia. Tháng 3, Mỹ bắt đầu viện trợ cho Pháp tại Đông Dương. Tháng 6, toán cố vấn Mỹ đầu tiên đến Việt Nam.
Rồi đến năm 1954 định mệnh. Tháng 5-1954, Điện Biên Phủ thất thủ, trong số binh sĩ tham chiến có phân nửa là lính quốc gia Việt Nam cùng chịu chung phần số hy sinh và thân phận tù binh.Trong số này có trung úy mũ đỏ Phạm văn Phú. Hội nghị Genève về Đông Dương khai mạc. Tháng 6-1954, ông Ngô Đình Diệm từ Mỹ về nước nhận chức thủ tướng. Tháng 7-1954, Geneva quyết định chia đôi đất nước tại vĩ tuyến 17, trên con sông Bến Hải giữa nhịp cầu Hiền Lương. Và cái ngày định mệnh của cả dân tộc là ngày 20 tháng 7-1954. Anh, Pháp, Tàu v.v… ký vào hiệp ước cùng với phía cộng sản Việt Nam. Hoa Kỳ và Việt Nam quốc gia không ký. Thủ tướng Pháp đương thời hứa với quốc dân là hiệp định phải ký xong nội ngày 20 tháng 7-1954. Họp bàn đến nửa đêm chưa xong. Đồng hồ phòng nghị hội cho đứng chết lúc 12 giờ khuya. Tiếp tục họp đến sáng hôm sau. Ký xong rồi cho đồng hồ chạy lại. Ngoại trưởng Việt Nam là cụ Trần Văn Đỗ khóc vì đất nước chia đôi ngay tại hội nghị. Lê Duẩn chỉ huy cộng sản tại miền Nam, đang trên đường ra Bắc chợt nghe tin đình chiến bèn quay trở lại để tiếp tục lãnh đạo công cuộc giải phóng về sau. Từ Hà Nội một số sĩ quan Quốc Gia Việt Nam cùng sĩ quan Pháp tham dự hội nghị Trung Giá để quy định việc đình chiến. Các đơn vị Pháp và tiểu đoàn khinh quân Việt Nam âm thầm rút khỏi Bùi Chu, Phát Diệm, Thanh Hóa, Nam Định để lại sự hoảng loạn đau thương cho nhiều giáo khu Việt Nam tự trị.
Tại miền Bắc, Pháp và phe quốc gia có thời hạn tập trung 80 ngày tại Hà Nội, 100 ngày ở Hải Dương và 300 ngày tại Hải Phòng. Tại miền Nam, bộ đội tập kết tại Hàm Tân 80 ngày, Bình Định 100 ngày và Cà Mau 300 ngày.
Ngày nay bao nhiêu người trong chúng ta còn nhớ đến thời kỳ tập kết ở miền Nam và di cư của miền Bắc. Bộ đội miền Nam trước khi ra đi đã phát động chiến dịch gài người ở lại nằm vùng và phong trào lập gia đình ồ ạt để hẹn ngày trở lại hai năm sau hiệp thương và tuyển cử. Trung úy Giao Chỉ tham dự hành quân Tự Do tiếp thu Cà Mau thấy người cộng sản tập kết chào nhau với bàn tay xòe hai ngón hẹn gặp lại sau hai năm, kèm theo khẩu hiệu: Ra đi là chiến thắng, ở lại là vinh quang. Kháng chiến miền Nam ra Bắc để lại những người đàn bà mang bầu trong thôn xóm và súng đạn chôn sau vườn.
Trong khi đó ở miền Bắc cộng sản cố sức cản đường không cho lính quốc gia di tản và ngăn chặn cuộc di cư vĩ đại từ tháng 8-1954. Nhưng phe Quốc Gia vẫn có đủ một triệu người ra đi. Trung úy Vũ Đức Nghiêm, tốt nghiệp khóa 1 Nam Định đã di cư vào Nam cùng đơn vị và gia đình lúc ông hơn 20 tuổi. Từ Phát Diệm, ông đi cùng Tiểu đoàn Khinh quân 711 về Hải Dương rồi rút về miền Nam. Đại úy Lê Kim Ngô di tản trường Công Binh từ Bắc vào Nha Trang và tham dự hành quân tiếp thu Bình Định. Cả hai ông Vũ Đức Nghiêm và Lê Kim Ngô về sau đều có dịp trở về đất Bắc trong lao tù cộng sản trước khi HO qua định cư tại Hoa Kỳ.
Cũng trong đợt di cư theo gia đình công giáo, thanh niên Phạm Huấn 17 tuổi còn nhớ mãi về Hà Nội của tuổi hoa niên. Sau khi ký hiệp ước Paris, thiếu tá VNCH Phạm Huấn có dịp trở về trong phái đoàn chính thức để viết nên tác phẩm “Một ngày tại Hà Nội” vào năm 1973. Sau đó ông Phạm Huấn lại một lần nữa từ biệt Sài Gòn năm 1975. Ngày 7 tháng 7-2004, tôi và đại tá thiết giáp Hà Mai Việt vào thăm Phạm Huấn tại Nursing Home của bác sĩ Ngãi ở khu Tully, San Jose. Sinh năm 1937, người thiếu niên Hà Nội trở thành sĩ quan trẻ trung của Sài Gòn vẫn còn là vị cao niên trẻ nhất của Nursing Home. “Mắt trừng gửi mộng qua biên giới, đêm mơ Hà Nội dáng Kiều thơm.” Phạm Huấn nói rằng nếu có ngày các ông lấy lại được Sài Gòn thì tôi cũng sẽ chơi một chuyến xe lăn về quê cũ. Ông qua đời tại San Jose và chưa một lần trở lại Việt Nam. Nhưng từ tháng 7-1954 cho đến tháng 7-2019 ngày tháng cũng xa rồi mà mộng ước cũng xa rồi. Phạm Huấn và nhà thơ Hoàng Anh Tuấn đều lần lượt ra đi từ San Jose bỏ cả mưa Sài gòn lẫn mưa Hà Nội. Cuối tháng 5-2014, Hà Mai Việt trở lại San Jose ra mắt tác phẩm Cội rễ cuộc chiến Việt Nam, khởi sự từ miền Bắc. Chẳng biết còn ai nhớ được nguồn cơn.
Năm 1954, có cô bé 16 tuổi lên máy bay một mình đi theo gia đình người bạn để vào Nam tìm tự do. Mồ côi mẹ, cha ở lại đi tìm con trai rồi kẹt luôn. Cô bé tên là Nguyễn Thị Chinh và sau này chuyến đi đã đem đến cho miền Nam một đệ nhất minh tinh gọi là Kiều Chinh. Chuyến đi của Kiều Chinh 1954 từ biệt Hà Nội đầy nước mắt chia ly trong tình phụ tử. Năm 1975, Kiều Chinh lại một lần nữa từ biệt Sài Gòn trong một chuyến bay trắc trở vòng thế giới giữa lúc thủ đô miền Nam hấp hối.
Và cũng vào năm 1954, một cô bé 9 tuổi Nguyễn Thị Lệ Mai xuống tàu di cư vào Nam. Sau này cô trở thành ca sĩ tiêu biểu của cuộc chiến lầm than, một đời lưu vong trong một kiếp trầm luân. Tên của người ca sĩ 50 năm hát rong trên khắp địa cầu là Khánh Ly. Năm vừa qua cô về hát lần đầu trên sân khấu Hà Nội. Trải qua 50 năm là biểu tượng chống Cộng bằng ca từ hải ngoại, ngày nay cô đứng hát tình ca cho những khán giả chưa từng quen biết nhưng hết mực yêu thương.
Và cùng với Vũ Đức Nghiêm, Lê Kim Ngô, Phạm Huấn, Kiều Chinh, Lệ Mai còn có Bùi Đức Lạc cũng là thành phần Bắc Kỳ di cư đến tạm trú ở khu Phú Thọ Lều để đến 75 thì trở thành người di tản mang màu áo pháo binh Dù.
Năm 1972 trong nước mắt Hạ Lào, Bùi Đức Lạc nghe Khánh Ly nức nở, đã nói rằng trận liệt mất đường về không phải vì Mỹ bỏ mà tại vì nhạc Trịnh Công Sơn.
Một người khác gốc Phát Diệm đã sớm trở thành dân di cư Hố Nai rồi chuyển qua vượt biên với một vợ 9 con tiếp tục bình tĩnh làm báo hàng ngày tại San Jose. Đó là Ký Còm – Vũ Bình Nghi. Tại sao miền Bắc lại di cư tỵ nạn? Tại sao miền Nam lại di tản vượt biên? Truyền thống của dân Việt là muôn đời sống với lũy tre xanh, với mồ mả tổ tiên, với làng xóm. Vạn bất đắc dĩ phải ra đi mang tiếng tha hương cầu thực nhưng rồi vài năm lại trở về. Quốc văn giáo khoa thư thuở nhỏ đã ghi rằng chỉ có chốn quê hương là đẹp hơn cả.
Trung úy Phan Lạc Tuyên khi tham dự hành quân tiếp thu tại Bình Định đã viết nên bài nhạc bất hủ. Anh về qua xóm nhỏ, em chờ dưới bóng dừa. Nắng chiều lên mái tóc, tình quê hương đơn sơ. Nhưng chính tại miền quê đơn sơ ở Bồng Sơn này suốt 20 năm chưa bao giờ yên tiếng súng.
Khi người cộng sản nổi dậy với một cuộc chiến toàn diện khốc liệt và quá độ đã triệt tiêu hoàn toàn mọi sự hòa giải trong tình tự dân tộc. Đầu tiên là các dân thành thị, trí thức, tiểu tư sản và tôn giáo phải bỏ Kháng Chiến về thành. Tiếp theo là bỏ miền Bắc di cư vào miền Nam.
Năm 1954, người Bắc vào Nam đã đánh thức con rồng Sài Gòn tỉnh giấc. Qua những khác biệt ban đầu rồi chuyển đến thời gian hòa hợp. Miền Nam bắt đầu khởi sắc từ ẩm thực đến văn chương báo chí. Từ văn nghệ đến kinh doanh. Và sự hòa hợp không hề có biên giới.
Đại úy Lê Công Danh, gốc công tử Cần Thơ đứng đón di cư ở bến nhà Rồng đã bế luôn cô Bắc Kỳ nho nhỏ tóc demi garcon về làm áp trại phu nhân.
Trung úy công binh Nghiêm Kế, dân chơi Hà Nội phải lên tận Biên Hòa xứ Bưởi cưới cô Bé về làm chính thất, sống 20 năm ở các trại gia binh với 8 đứa con lần lượt ra đời.
Trung úy Giao Chỉ đi chiến dịch Đinh Tiên Hoàng phải xuống tận Rạch Giá để rước về người đẹp xứ Kiên Giang. Sau hơn 60 năm tình cũ, chàng mới nhận ra rằng không phải chỉ Đà Lạt mới có hồ than thở, mà ở miền Hậu Giang cũng có khá nhiều.
Những ông sĩ quan trẻ Bắc Kỳ xấp ngửa vào Sài Gòn đều đem về mỗi ông một cái hồ than thở. Qua đến Hoa Kỳ nàng vẫn còn than thở qua Cell Phone…
Sau những đoạn trường 1954, thì tiếp đến câu chuyện tình Bắc duyên Nam trên mọi lãnh vực. Tất cả cùng nhau xây dựng xong 2 nền Cộng Hòa với một đạo quân đẹp đẽ biết chừng nào.
Cho đến năm 1975 và rồi đến tận ngày nay là 2024, người Việt vẫn tiếp tục bỏ nước ra đi. Từ di tản đến vượt biên, vượt biển, đoàn tụ, HO, con lai.
Tại sao chúng ta lại rời bỏ quê hương?
Một lần đi là một lần vĩnh biệt.
Một lần đi là hết lối quay về.
Năm 1954, khi ra đi dân Bắc Kỳ di cư ít có hy vọng trở về chốn cũ. Bài ca “Hướng về Hà Nội” được hát nỉ non suốt ngày đêm trên Radio. Cho đến khi chính phủ sốt ruột phải ra lệnh cấm. Những cánh bưu thiếp liên lạc Bắc Nam rời rạc được một vài tháng rồi cắt đứt sau hai năm xa cách.
Qua thập niên 60, Hà Nội mở đường dây Ông Cụ, đưa cán bộ vào Nam xây dựng hạ tầng cơ sở và dựng nên cuộc chiến mà ngày nay chính cựu đảng viên cộng sản Dương Thu Hương cũng nhận xét là một cuộc chiến sai lầm, hy sinh quá nhiều sinh mạng và tiềm lực của cả hai miền đất nước.
Hôm nay, nhân dịp ghi dấu 65 năm cuộc hiệp định Genève chia đôi đất nước, chúng ta cùng suy ngẫm về dòng sinh mệnh đã đưa đẩy người Việt lưu vong. Sẽ không thể có được câu trả lời coi như là chân lý cho một vấn nạn lịch sử.
Trong cuộc sống hàng ngày, biết bao nhiêu là điều bí ẩn không hề có đáp số. Tại sao có người hạnh phúc và có người đau khổ? Tại sao có người bị hy sinh và có người tồn tại? Tại sao có người thành công và có người thất bại? Những ngày tháng lịch sử như 20 tháng 7, như 30 tháng 4 chỉ là những dấu ấn trong dòng sinh mệnh của một dân tộc, của một cộng đồng. Đó là ngày của cay đắng nở hoa.
Mới đây các quốc gia văn minh nhất của nhân loại Tây phương kể cả Nga, Đức, Anh, Pháp, Canada, Úc, Mỹ và nhiều nước khác cùng dự lễ kỷ niệm 70 năm đổ bộ Normandie. Bây giờ chúng ta cũng là công dân của một xứ sở văn minh là Hoa Kỳ, hãy cùng nhau nhớ về ngày lịch sử 20 tháng 7 của 70 năm về trước, ghi dấu lịch sử là một cách hành xử của con người văn minh.
Một lần nữa xin nhắc lại 20 tháng 7-1954, 70 năm về trước hiệp định Genève chia đôi đất nước. Một triệu người miền Bắc di cư vào Nam. Tại sao người Việt lại rời bỏ quê hương? Câu hỏi đó dành cho quý vị.
Tiếp theo từ 30 tháng 4-1975 cho đến nay, trên hai triệu người Việt lần lượt ra đi. Tại sao người Việt lại rời bỏ quê hương? Câu hỏi đó cũng dành cho quý vị.
Tại sao quý vị lại ra đi?
Tại sao lại trở về? Tại sao lại không trở về? Trở về quê hương. Câu hỏi cho cả đời người. Câu hỏi cho cả một thế hệ. Điều này có đúng với người Việt lưu vong hay không?
Nhà thơ Đỗ Trung Quân đã viết:
Quê hương, mỗi người có một
Như là chỉ một mẹ thôi…
Điều này có đúng với người Việt lưu vong hay không?
Hay là như Vũ Hoàng Chương đã than thở:
Chúng ta là đám người đầu thai nhầm thế kỷ
Quê hương ruồng bỏ, giống nòi khinh.
Có thực sự đau thương như vậy không?
Chúng ta ra đi đem theo quê hương, hay là chúng ta ra đi bỏ lại quê hương? Với con đường an cư lạc nghiệp ở xứ này, phải chăng chúng ta đang sống hạnh phúc với quê hương mới?
Giáo sư Elie Wiesel, người Mỹ gốc Do Thái sinh trưởng ở Romania, nạn nhân của nạn diệt chủng Holocaust được cứu sống lúc 16 tuổi. Nhập tịch Hoa Kỳ năm 1963. Đoạt giải Nobel về Hòa Bình năm 1986, Ông đã nói rằng: Nơi nào tôi sống có tự do và hạnh phúc, nơi đó chính là quê hương.
Nhưng ai đã nói rằng chống Cộng không phải là chống cả quê hương. Dù quê hương cũ hay mới. Giao Chỉ.
20 tháng bảy năm 2014 tôi tổ chức 60 năm đêm giã từ Hà Nội có nhạc sĩ Vũ đức Nghiêm và nhiều bạn Hà Nội tham dự. Năm 2019 tôi tổ chức 65 năm ngày Nhớ về Hà Nội. Các bạn Hà Nội chẳng còn bao nhiêu người. Thay vì nhớ thương thành phố cũ ban đêm thứ bẩy, chúng tôi tổ chức 11 giờ trưa ngày chủ nhật 21 tháng 7 năm 2019 tại nhà hàng Phú Lâm. Không phải chỉ dành riêng cho dân Bắc Kỳ di cư chẳng còn bao nhiêu. Xin mời bằng hữu Trung Nam Bắc một nhà cùng đến với nhau cả thế hệ thứ hai và thứ ba. Nếu ngày quốc hận 30 tháng tư năm 75 còn nhiều thương đau thì ngày quốc hận 20 tháng 7 năm 54 chỉ còn là những kỷ niệm êm đềm của tình Bắc duyên Nam.. Cùng ôn lại chuyện cũ giữa thế kỷ 20 đem qua thế kỷ 21. Chương trình hết sức đơn giản. Nhưng vô cùng ý nghĩa và chan hòa tình cảm. Chúng ta cùng ôn lại những câu trả lời muôn thủa trên đất Hoa Kỳ. Người Việt là ai, tại sao lại đến đây và đã đến vào thời gian nào. Trên báo San Jose Mercury News tuần qua đăng hình hai ông Nhật già danh tiếng của Hoa Kỳ gặp nhau cũng nhắc lại chuyện hai cậu bé cùng gia đình bị giam vào trại tập trung thời kỳ đệ nhị thế chiến. Về sau một ông trở thành thị trưởng San Jose rồi lên bộ trưởng giao thông thời tổng thống Bush. Một ông trở thành dân biểu liên bang. Để trả lời cho tuổi trẻ của thế hệ tương lai, cả hai ông Nhật đều nói rằng. Làm gì thì làm các bạn phải luôn luôn biết mình là ai.? Như vậy là sau bao nhiêu năm tung hoành trên chính trường Hoa Kỳ, lúc về già ông bộ trưởng Mineta và ông dân biểu Honda mới chợt nhớ mình là Nhật Bản. Với 70 năm nhớ về cuộc di cư 1954. Với 49 năm nhớ về cuộc đổi đời 1975. Chúng ta dù đã trở thành người Mỹ nhưng luôn luôn phải nhớ mình thực sự là ai.
Giao Chỉ San Jose
Bài này viết tặng nhà tôi. Cô gái học sinh Kiên Giang có đủ can đảm đi theo anh trung úy Bắc Kỳ đồn trú tại Cà Mau và trên khắp chiến trường miền Đông và miền Tây Nam Bộ. Thế giới biết bao người mà sao anh chỉ thấy có mình em. Bà già 87 tuổi còn thắp hương tháng tư và nhỏ lệ tháng 7.
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Tháng bảy 1954: 70 năm sau,từ khi đất nước chia đôi – Giao Chỉ San Jose – Trích từ vietbao.com
Tìm hiểu cuộc đời ,sự nghiệp của ông JD Vance vừa được cựu TT Trump chọn đứng cùng liên danh
39 điều cần biết về ông JD Vance,
ứng cử viên liên danh của cựu TT Trump.

Hôm 15/07/2024 cựu Tổng thống Donald Trump thông báo rằng Thượng nghị sĩ J.D. Vance (Cộng Hòa-Ohio) là người được ông chọn làm ứng cử viên phó tổng thống, chấm dứt nhiều tháng suy đoán.
Cựu Tổng thống Trump nói trong một bài đăng trên Truth Social: “Sau một thời gian dài cân nhắc và suy nghĩ, đồng thời xem xét những năng lực phi thường của nhiều người khác, tôi đã quyết định rằng người phù hợp nhất để đảm nhận vị trí Phó Tổng thống Hoa Kỳ là Thượng nghị sĩ J.D. Vance.”
Dựa trên các tác phẩm và những cuộc phỏng vấn đã xuất bản của ông Vance, đây là 39 điều cần biết về thành viên Đảng Cộng Hòa Ohio này, người sắp sửa cùng có tên trên lá phiếu với cựu tổng thống.
-
Ông ấy 39 tuổi.
Ông Vance sinh ngày 02/08/1984. Ông sẽ bước sang tuổi 40 vào tháng Tám tới, và là người thuộc thế hệ Y đầu tiên được chọn làm ứng cử viên liên danh của một đảng lớn. Ông cũng là một trong những ứng cử viên phó tổng thống trẻ tuổi nhất trong lịch sử.
-
Ông là một tín đồ Công Giáo.
Ông Vance được nuôi dưỡng trong gia đình theo Đạo Tin Lành, nhưng sau đó ông đã chuyển sang Công Giáo. Ông chính thức trở thành một tín đồ Công Giáo vào tháng 08/2019.
-
Ông kết hôn với bà Usha Chilukuri Vance.
Ông Vance kết hôn với bà Usha Chilukuri Vance. Hai ông bà gặp nhau tại Trường Luật Yale và kết hôn vào năm 2014.
Bà Vance hiện đang làm luật sư tranh tụng cho các doanh nghiệp. Bà từng làm lục sự cho Chánh án Tối cao Pháp viện John Roberts và Thẩm phán Brett Kavanaugh, đương thời còn là thẩm phán tòa phúc thẩm.
Bà có thể sẽ trở thành Đệ nhị Phu nhân đầu tiên theo đạo Hindu.
-
Hai vợ chồng ông có 3 người con.
Ông Vance có ba người con: Ewan (6 tuổi), Vivek (4 tuổi), và Mirabel (2 tuổi).
-
Ông được xem là một người có khuynh hướng bảo tồn truyền thống theo chủ nghĩa dân túy.
Hệ tư tưởng chính trị của ông thường được đặt song song với cựu Tổng thống Trump, Thượng nghị sĩ Josh Hawley (Cộng Hòa-Missouri), và những người ủng hộ ông Trump trong Nhóm họp kín Tự do Hạ viện (House Freedom Caucus).
Trong một cuộc phỏng vấn hồi tháng 12/2023, ông bày tỏ hy vọng “thúc đẩy Đảng Cộng Hòa theo hướng ủng hộ những người làm công hưởng lương hơn” và tận dụng thành tựu mà những người như cựu Tổng thống Trump đã tạo ra cho giai tầng lao động.
-
Ông lớn lên trong một gia đình thuộc giai tầng thấp.
Ông Vance nổi tiếng là đã lớn lên trong một gia đình thuộc giai tầng thấp ở Middletown, Ohio, và thường phải chịu đựng những khó khăn về tài chính và gia đình khi còn nhỏ.
-
Ông là một tác giả có sách bán chạy nhất.
Ông Vance lần đầu tiên trở nên nổi tiếng là nhờ cuốn hồi ký bán chạy nhất của mình, “Hillbilly Elegy” (tạm dịch: Khúc bi ca Gia đình nhà quê), xuất bản năm 2016. Cuốn sách kể chi tiết về đoạn thời gian ông lớn lên ở những khu vực nghèo khó của vùng Vành đai Rỉ sét (Rust Belt*).
(*) Chú thích: Vành đai Rỉ sét (Rust Belt), trước đây là Vành đai Thép (Steel Belt), là một khu vực thuộc Đông Bắc, Trung Tây Hoa Kỳ và phần cực bắc của miền Nam Hoa Kỳ. Đây là từ ngữ tiêu cực để mô tả ngành công nghiệp đã “rỉ sét,” do tác động của quá trình phi công nghiệp hóa, suy thoái kinh tế, suy giảm dân số, và suy thoái đô thị ở những khu vực này do các ngành công nghiệp bị thu hẹp, đặc biệt là các ngành sản xuất thép, sản xuất xe hơi, và khai thác than.
Cuốn sách này thuật lại các vấn đề về lạm dụng ma túy và những khó khăn tài chính mà nhiều người da trắng trong giai tầng lao động trải qua. Nhiều người cũng xem đây là một cuốn sách vỡ lòng về nhóm dân cư này, nhóm cử tri đã đưa cựu Tổng thống Trump đến chiến thắng hồi năm 2016.
-
Cuốn sách của ông đã được chuyển thể thành phim.
Năm 2020, cuốn sách của ông Vance đã được chuyển thể thành một bộ phim cùng tên, được chiếu trên Netflix.
-
Ông đã nếm trải sự suy tàn của vùng Vành đai Rỉ sét
-

Trong cả cuốn hồi ký của mình lẫn bộ phim chuyển thể, ông Vance giải thích trải nghiệm của mình về sự suy tàn của vùng Vành đai Rỉ sét và những tác động của hoàn cảnh đó đối với những người dân sống trong vùng.
Nói về quê quán Middletown của mình, ông Vance viết trong cuốn Hillbilly Elegy, “Ở đây thiếu sự kiểm soát có cảm giác rằng người ta hầu như không có quyền kiểm soát cuộc đời mình và sẵn sàng đổ lỗi cho bất cứ ai ngoại trừ chính bản thân mình.”
Ông nói rõ rằng trải nghiệm này đã tiếp tục định hình sự nghiệp chính trị và các quyết định chính trị của ông.
-
Ông lớn lên ở Ohio nhưng lại xem miền bắc Kentucky là ‘nhà’
Mặc dù lớn lên ở Ohio, nhưng ông Vance cho biết ông xem nhà của bà cố ở vùng nông thôn Kentucky là “nhà.”
Ông Vance viết trong Hillbilly Elegy: “Tôi luôn phân biệt giữa ‘địa chỉ của tôi’ và ‘nhà của tôi.’”
“Địa chỉ của tôi là nơi tôi dành phần lớn thời gian sống với mẹ và chị gái, bất kể đó là đâu. Nhưng nhà của tôi không bao giờ thay đổi: Đó là ngôi nhà của bà cố tôi, ở thành phố Jackson, Kentucky.”
-
Cha mẹ ông ly hôn khi ông mới chập chững biết đi.
Cha mẹ của ông Vance, ông Donald Bowman và bà Bev Vance, đã ly hôn khi ông còn rất nhỏ, để lại ông Vance cho mẹ nuôi dưỡng.
Trong cuốn Hillbilly Elegy, ông Bowman được mô tả là hầu như vắng bóng trong cuộc đời ông Vance, mặc dù sau này hai người đã liên lạc lại với nhau.
Ông Vance cho biết cả cha lẫn mẹ của ông đều phải vất vả lắm mới giữ cho công việc ổn định, cả hai ông bà phần lớn đều làm những công việc lặt vặt trong nhiều năm.
-
Ban đầu ông mang họ Bowman.
Khi sinh ra, ông Vance được đặt tên là James Donald Bowman.
Sau này, ông Vance tạm thời mang họ của cha dượng là Hamel.
Cuối cùng, ông quyết định lấy họ Vance, là họ của mẹ và ông bà ngoại ông.
-
Mẹ ông gặp những vấn đề về lạm dụng chất gây nghiện.
Trong cuốn sách của mình, ông Vance kể lại chi tiết việc mẹ ông đã phải chống chọi với chứng nghiện thuốc phiện như thế nào, bao gồm cả nghiện heroin.
Ông Vance lưu ý rằng đây là chuyện thường ngày ở vùng Appalachia và nói rộng ra là vùng Vành đai Rỉ sét, nơi mà sự vô vọng lan tỏa khắp nơi đã trở thành bình thường đối với nhiều người.
Cuộc tranh đấu của mẹ ông với cơn nghiện đã ảnh hưởng lớn đến tuổi thơ của ông, góp phần làm tăng thêm những xung đột thường xuyên trong cuộc sống gia đình.
-
Ông từng sống với bà ngoại.
Những khó khăn trong đời sống gia đình, cộng thêm việc mẹ ông phải chật vật với chứng nghiện ma túy, cuối cùng đã dẫn đến việc ông Vance phải sống với bà ngoại.
Hồi thập niên 1940, ông bà của ông, ông James “Papaw” Vance và bà Bonnie “Mamaw” Vance, đã chuyển đến Kentucky, không kết hôn và có con. Cuối cùng họ đã chia tay nhau nhưng vẫn giữ mối quan hệ tốt đẹp.
Trong hồi ký của mình, ông Vance cho là khoảng thời gian sống với bà ngoại khi còn học trung học đã giúp ông quyết tâm học tập và cuối cùng thoát khỏi cảnh nghèo khó mà ông đã trải qua vào thuở thiếu thời.
-
Ông bà của ông ủng hộ Đảng Dân Chủ.
Giống như nhiều người dân ở vùng Vành đai Rỉ sét vào cuối thế kỷ 20, ông bà của ông Vance là những người theo Đảng Dân Chủ và ủng hộ nghiệp đoàn.
Trong cuốn “Hillbilly Elegy,” ông Vance mô tả thái độ của họ với chính trị như sau, “Tất cả các chính trị gia đều có thể là kẻ lươn lẹo, nhưng nếu có ngoại lệ nào thì chắc chắn là các thành viên của liên minh Thỏa thuận mới của ông Franklin Delano Roosevelt.”
Ông Vance cho biết ngoại lệ này là lúc ông ngoại ông bỏ phiếu cho cố Tổng thống Ronald Reagan vào năm 1984.
-
Ông là cựu binh thủy quân lục chiến phục vụ ở Iraq.
Ông Vance từng phục vụ ở Iraq trong vị trí phóng viên chiến trường của Thủy quân lục chiến vào giữa những năm 2000.
-
Ông có bằng đại học kép của Đại học Tiểu bang Ohio.
Ông Vance có bằng đại học kép chuyên ngành chính trị và triết học tại Đại học Tiểu bang Ohio. Ông đã tốt nghiệp hạng ưu năm 2009.
-
Ông có bằng tiến sĩ luật của Trường Luật Yale.
Ông Vance lấy bằng tiến sĩ luật tại Trường Luật Yale vào năm 2013. Khi học ở ngôi trường này, ông đã gặp giáo sư luật Amy Chua. Bà đã thuyết phục ông viết hồi ký và bản thân bà Chua cũng được biết đến với cuốn hồi ký bán chạy nhất “Battle Hymn of the Tiger Mother” (tạm dịch: Bài ca Chiến đấu của Mẹ Hổ).
-
Ông từng là biên tập viên của Tạp chí Luật Yale.
Trong thời gian học luật, ông Vance làm biên tập viên cho Tạp chí Luật Yale.
-
Ông thân thiết với tỷ phú Peter Thiel.
Sau khi tốt nghiệp Trường Luật Yale, ông Vance làm việc tại công ty luật Sidley Austin LLP trước khi gia nhập công ty Mithril Capital của tỷ phú Peter Thiel ở San Francisco.
Sau đó, ông Thiel đã chi hơn 10 triệu USD để ủng hộ ông Vance trong cuộc tranh cử vào Thượng viện năm 2022.
-
Ông là một nhà đầu tư mạo hiểm.
Ông Vance đã thành lập Narya có trụ sở tại Ohio. Theo trang web của công ty, Narya là một “công ty đầu tư mạo hiểm giai đoạn đầu tập trung vào việc sử dụng công nghệ và khoa học để giải quyết các vấn đề cho tương lai.”
-
Ông từng tài trợ cho các chương trình chống nghiện ma tuý.
Năm 2016, ông Vance đã rời California để quay trở lại Ohio. Tại đây, ông đã giúp khởi động nỗ lực chống lạm dụng opioid ở tiểu bang.
Dự án này có tên là “Đổi mới Ohio của Chúng ta,” chỉ tồn tại trong thời gian ngắn, và tên miền trực tuyến của trang web dự án này không còn truy cập được nữa.
-
Ông từng là một cộng tác viên của CNN.
Ông Vance từng là một cộng tác viên của CNN vào năm 2017.
“Đây sẽ là bình luận viên CNN đầu tiên có tên trên lá phiếu tranh cử tổng thống,” người dẫn chương trình CNN Jake Tapper cho biết trên sóng truyền hình sau khi việc ông Vance được lựa chọn cho vị trí này được loan báo.
-
Không phải lúc nào ông cũng ủng hộ ông Trump.
Nhiều năm trước khi trở thành đồng minh trung thành của cựu Tổng thống Trump, ông Vance đã viết một bài xã luận trên tờ New York Times, trong đó ông nhận định cựu tổng thống “không phù hợp với chức vụ cao nhất của quốc gia chúng ta.”
-
Lập trường của ông đã có sự thay đổi sau khi ông Trump nhậm chức.
Kể từ năm 2016, ông Vance cho biết quan điểm của ông về cựu tổng thống đã thay đổi, và ông đã rút lại những tuyên bố của mình vào năm 2016.
Ông chia sẻ rằng nguyên nhân là do ông đã thấy được cách ông Trump giải quyết công việc.
Trong một cuộc phỏng vấn hồi tháng Năm với CNN, ông nói với người dẫn chương trình Dana Bash, “Tôi từng không nghĩ rằng ông ấy sẽ trở thành một tổng thống tốt, Dana à, và tôi rất, rất tự hào khi được chứng minh là mình sai. Đó là một trong những lý do tại sao tôi đang làm việc chăm chỉ để giúp ông ấy đắc cử.”
-
Ông đã bỏ phiếu cho cựu Tổng thống Trump vào năm 2020.
Vì quan điểm của ông đã thay đổi rất nhiều trong bốn năm kể từ năm 2016, ông Vance đã bỏ phiếu cho cựu Tổng thống Trump vào năm 2020.
-
Ông đã giành chiến thắng một vòng bầu cử sơ bộ khó khăn với một danh sách nhiều ứng cử viên.
Ông Vance đã giành chiến thắng trong cuộc bầu cử sơ bộ tại Thượng viện Đảng Cộng Hòa năm 2022 trong số rất nhiều ứng cử viên ở Ohio để kế nhiệm Thượng nghị sĩ Rob Portman (Cộng Hòa-Ohio) đã về hưu.
Được gia tăng lực đẩy từ sự hậu thuẫn của cựu Tổng thống Trump, ông đã đánh bại cựu Giám đốc Ngân khố Ohio Josh Mandel và Thượng nghị sĩ tiểu bang Ohio Matt Dolan.
-
Ông được con trai ông Trump ủng hộ.
Mối quan hệ giữa ông Vance và con trai trưởng của cựu Tổng thống Trump đã phát triển trong chiến dịch tranh cử vào Thượng viện năm 2022, khi con trai ông Trump vận động cho ông.
Kể từ đó, ông Donald Trump Jr. đã báo hiệu rằng ông ủng hộ ông Vance trong các cuộc “đặt cược phó tổng thống.”
Trong một tập podcast gần đây, ông Donald Trump Jr. nói, “mọi người đều biết đó, đại loại là tôi ủng hộ ông J.D. Vance.”
-
Ông bắt đầu làm việc tại Thượng viện kể từ tháng 01/2023.
Ông Vance mới tham gia chính trường được hơn một năm rưỡi. Ông gia nhập Thượng viện chức vụ chính trị đầu tiên của ông vào tháng 01/2023.
-
Ông có một lý lịch bỏ phiếu theo hướng bảo tồn truyền thống.
Kể từ khi gia nhập Thượng viện, ông Vance thường xuyên bỏ phiếu theo khuynh hướng của những người bảo tồn truyền thống nhất trong hội nghị Đảng Cộng Hòa tại Thượng viện trong một loạt các vấn đề then chốt, từ viện trợ ngoại quốc đến tài chính chính phủ.
Nhánh chính trị của Quỹ Di Sản, một tổ chức tư vấn theo phái bảo tồn truyền thống, đánh giá ông Vance đã bỏ phiếu theo khuynh hướng ủng hộ các quan điểm bảo tồn truyền thống trong 93% số lần.
-
Ông đã làm việc với cả hai đảng trong việc lập pháp.
Ông Vance đã thể hiện sự sẵn lòng hợp tác với Đảng Dân Chủ trong một số dự luật quan trọng.
Ông và Thượng nghị sĩ Sherrod Brown (Dân Chủ-Ohio) đã đồng bảo trợ cho dự luật an toàn đường sắt sau vụ trật đường rày xe lửa ở thị trấn East Palestine, Ohio. Ông cũng cộng tác với Thượng nghị sĩ Elizabeth Warren (Dân Chủ-Massachusetts) về dự luật thu hồi lương của các giám đốc điều hành của các ngân hàng lớn bị phá sản.
Cả hai dự luật này đều chưa tiến đến giai đoạn được đưa ra bỏ phiếu tại sàn Thượng viện.
-
Ông là thành viên của 3 ủy ban Thượng viện.
Tại Thượng viện, ông phục vụ trong Ủy ban Ngân hàng, Gia cư, và Đô thị; Ủy ban Thương mại, Khoa học, và Giao thông vận tải; và Ủy ban Đặc biệt về Người cao niên.
-
Ông tuyên bố sẽ trì hoãn xác nhận cho tất cả những ai được đề cử vào Bộ Tư pháp.
Tháng 06/2023, ông Vance thông báo rằng ông sẽ sử dụng quyền lực của mình với tư cách là thượng nghị sĩ để trì hoãn quá trình xác nhận đối với tất cả những người được đề cử vào Bộ Tư pháp trong tương lai.
Ông nêu lý do trì hoãn là do các vụ truy tố của bộ này chống lại cựu tổng thống.
-
Ông muốn trao lại vấn đề phá thai cho các tiểu bang.
Ông Vance cho biết ông ủng hộ việc trao lại vấn đề phá thai cho các tiểu bang quyết định.
Theo ông, cách tiếp cận “để việc đó cho các tiểu bang giải quyết” của cựu Tổng thống Trump là “căn cứ vào tình hình thực tế” và ông tán thành việc Tối cao Pháp viện ra phán quyết cho phép thuốc phá thai mifepristone tiếp tục được lưu hành.
Năm 2022, ông Vance bày tỏ sự ủng hộ đối với lệnh cấm phá thai thai nhi trên 15 tuần tuổi của Thượng nghị sĩ Lindsey Graham (Cộng Hòa-South Carolina).
Cũng trong năm 2022, ông Vance nói trong một cuộc phỏng vấn, “Tôi muốn vấn đề này được giữ cho chủ yếu là một vấn đề của tiểu bang.”
-
Ông lên tiếng ủng hộ cuộc đình công năm 2023 của nghiệp đoàn Nhân viên Xe hơi Hoa Kỳ.
Ông Vance đã lên tiếng ủng hộ cuộc đình công năm 2023 của nghiệp đoàn Nhân viên Xe hơi Hoa Kỳ (United Auto Workers).
Trong một cuộc phỏng vấn khác, ông cho biết ông ủng hộ việc đàm phán tập thể “về mặt lý thuyết.”
-
Ông chỉ trích Chiến tranh Iraq.
Mặc dù từng phục vụ trong Chiến tranh Iraq, nhưng kể từ đó ông Vance đã luôn chỉ trích cuộc xung đột này. Ông cho biết ông đã phạm “sai lầm” khi ủng hộ cuộc chiến này lúc đầu.
“Tôi đã phục vụ cho đất nước của mình một cách vinh dự, và khi đến Iraq, tôi đã nhận ra rằng mình bị lừa dối, rằng những lời hứa về việc thiết lập chính sách đối ngoại của đất nước này hoàn toàn là một trò đùa,” ông nói tại nghị trường Thượng viện hồi tháng Tư.
-
Chỉ trích việc viện trợ cho Ukraine.
Ông Vance đã chỉ trích việc Hoa Kỳ tiếp tục hậu thuẫn cho cuộc chiến ở Ukraine.
Kể từ khi nhậm chức, ông đã bỏ phiếu chống lại mọi gói viện trợ Ukraine được đưa ra bỏ phiếu tại nghị trường. Ông kêu gọi châu Âu chịu phần lớn gánh nặng tài trợ cho cuộc chiến này.
Trong một bài xã luận đăng trên The New York Times hồi tháng Tư, ông Vance viết rằng quỹ đạo hiện tại của cuộc chiến là không thể tiếp tục duy trì mãi được đối với cả Hoa Kỳ lẫn Ukraine. Ông nói rằng ý tưởng Ukraine sẽ lấy lại được toàn bộ những vùng đất bị Nga xâm chiếm là “viển vông.”
-
Ủng hộ cho việc viện trợ cho Israel.
Ông Vance ủng hộ việc viện trợ cho Israel.
Trong bài diễn văn hồi tháng 05/2024 tại Viện Quincy, ông Vance nêu ra sự tương phản giữa việc ủng hộ cho Israel và Ukraine.
Ông nói, với Ukraine, “không có kết quả chiến lược nào trước mắt” và người Âu Châu đang không thực hiện trách nhiệm của mình một cách công bằng. Còn Israel thì theo ông đang “thực hiện công việc quan trọng nhất để mang lại cho chúng ta sự ngang hàng về phòng thủ phi đạn.”
Ông cũng phản đối thỏa thuận hạt nhân Iran năm 2015 và hoan nghênh việc cựu Tổng thống Trump rút khỏi thỏa thuận này vào năm 2018.
-
Ông nói Hoa Kỳ nên tập trung vào Trung cộng.
Ông Vance cũng có lập trường cứng rắn với Trung cộng, khuyến khích Hoa Kỳ tập trung các nỗ lực vào quốc gia đó.
Ông Vance cho biết giữa những cuộc chiến ở Ukraine, Israel, và Đài Loan, nước Mỹ phải “chịu khó lọc ra” đâu là nơi cần đầu tư nguồn lực.
Ông Vance cho biết hồi tháng Tư: “Chúng ta nên tập trung vào các vấn đề của chính mình, và vấn đề đó chủ yếu là Trung cộng.”
“Lập luận của tôi là người Trung cộng đang tập trung vào sức mạnh thực sự. Họ không tập trung vào việc chúng ta nói chuyện cứng rắn như thế nào trên TV hay chúng ta được cho là có quyết tâm mạnh mẽ đến mức nào. Họ đang tập trung vào việc chúng ta đang thực sự mạnh đến mức nào, và để đủ mạnh để đẩy lùi Trung cộng, chúng ta phải tập trung vào vấn đề đó, và ngay lúc này, chúng ta đang phân tán lực lượng ra quá mỏng.”
JOSEPH LORD &
JACKSON RICHMAN
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Tìm hiểu cuộc đời ,sự nghiệp của ông JD Vance vừa được cựu TT Trump chọn đứng cùng liên danh
Nhớ một mùa phượng đỏ – Thơ TPK
NHỚ MỘT MÙA PHƯỢNG ĐỎ

Tôi nhớ mãi một mùa hoa phượng đỏ
Trời miền trung nắng đổ lửa sân trường
Năm học tàn trầm lắng mối tơ vương
Chia tay nhau không gian hừng hực nóng
Nắng gay gắt rực thêm màu phượng thắm
Khắp núi đồi chìm đắm lửa chiến tranh
Rồi đạn bom như sấm chớp lan nhanh
Bắc quân đến hoành hành miền hỏa tuyến
Bao sinh linh oan khiên trong cuộc chiến
Máu xương rơi hoà tiếng khóc dậy trời
Gồng gánh nhau dân chạy đạn khắp nơi
Thân gục ngã con thơ tìm vú mẹ
Khúc đại lộ sao kinh hoàng đến thế
Xác chất chồng thây tan nát bi thương
Quảng Trị ơi,miền đất lắm đoạn trường
Miền sỏi đá lại nhiễu nhương tao loạn
Người chiến binh lăn mình trong khổ nạn
Vào Cổ Thành ra Thạch Hãn bom rơi
Đường hành quân hoa phượng đẫm máu tươi
Hè đỏ lửa,ôi một trời bi hận .
TPK
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Nhớ một mùa phượng đỏ – Thơ TPK
Hội Ngộ mini K1
HỘI NGỘ MINI K1 PHẠM VĂN MINH
VÀ CÁC BẠN K1 NAM CALI
Tuần rồi bạn K1 Phạm văn Minh từ San Diego lên Little Sai gòn lên thăm và khoản đải anh chị em K1 Nam Cali. Và đây là vài hình ảnh copy được từ FB của bạn ta
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Hội Ngộ mini K1
Thăm tư gia Nguyễn Phiến
THĂM TƯ GIA NGUYỄN PHIẾN

Trong chuyến đi thăm Nam Cali những ngày cuối tháng sáu, mình hân hạnh được vợ chồng K1 Nguyễn Phiến mời tối nhà chơi và dùng cơm trưa. Hôm đó là ngày Chủ Nhật nên các bạn đều có hẹn với gia đình nên ngoài vợ chồng Nguyễn công Vinh còn có các bạn Huỳnh Vĩnh Hưng, Đoàn Ngọc Nam và Trang Thiện Nhơn. Bửa cơm trưa rất thịnh soạn làm mình có cảm giác đang lang thang giữa thành phố Huế với các món ăn đặc sản xứ Huế.Một số hình ảnh được các phó nhòm ghi lại xin tổng hợp gởi vào đây để các bạn xem chơi. Qua Căn Nhà Nhỏ chúng tôi gởi lời chúc sức khỏe và cám ơn đến phu nhân bạn Phiến, mến chúc hai bạn luôn mạnh khỏe, hạnh phúc. Bạn Phiến Nguyễn đừng quên CNN mà sáng tác nhiều hơn để làm đẹp cho đời và cho trang Căn Nhà Nhỏ.
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Thăm tư gia Nguyễn Phiến
Phát biểu sau cùng của vua hề Charlie Chaplin – Cám ơn bạn Hoàng Tuấn sưu tầm
VUA HỀ CHARLIE CHAPLIN
NGÀY CUỐI ĐỜI NĂM 1977.
Ông đã để lại cho chúng ta 4 lời phát biểu như sau:
1.-Không có gì là vĩnh cửu trong cái thế giới này, kể cả những phiền muộn của chúng ta.
2.-Tôi thích đi dạo dưới trời mưa,vì không ai có thể nhìn thấy tôi rơi nước mắt.
3.-Ngày mất mát nhiều nhất trong đời là ngày chúng ta không cười.
4.-Có 6 vị bác sĩ giỏi nhất trên thế giới là:
-Mặt trời.
-Sự nghỉ ngơi.
-Thể dục.
-Ăn kiêng.
-Lòng tự trọng.
-Bạn hữu.
Hãy thực hiện 4 điều đó trong tất cả giai đoạn của cuộc đời mình và hãy tận hưởng cuộc sống khỏe mạnh..
– Nếu bạn nhìn thấy mặt trăng, bạn nhìn thấy vẻ đẹp của Thượng đế…
– Nếu bạn nhìn thấy mặt trời, bạn nhìn thấy sức mạnh của Thượng đế…
– Nếu bạn nhìn thấy tấm gương, bạn nhìn thấy tác phẩm đẹp nhất của Thượng đế.
Hãy tin điều đó, tất cả chúng ta là những du khách,Thượng đế là hãng lữ hành của chúng ta, người xác định lộ trình, đặt chỗ, nơi đến…
Hãy tin Thượng đế và tận hưởng cuộc sống.
Cuộc đời là một chuyến lưu hành, vì vậy hãy sống cho ngày hôm nay…
Ngày mai có thể sẽ không đến.
Hoàng Tuấn St.
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Phát biểu sau cùng của vua hề Charlie Chaplin – Cám ơn bạn Hoàng Tuấn sưu tầm
Video Hẹn gặp nhau
HẸN GẶP NHAU TẠI
CÀ PHÊ PHI THUYỀN BOLSA CALIFORNIA
Video nầy gởi qua gmail của Khóa 1 nhưng có bạn không thường check mail nên không xem được. Hôm nay video “Hẹn gặp nhau tại quán cà Phê Phi Thuyền” sẽ post lên Căn Nhà Nhỏ để cho các bạn muốn xem lúc nào thì xem nhé.
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Video Hẹn gặp nhau
Hẹn nhau ở Cà phê Thuyền
HẸN GẶP NHAU Ở CÀ PHÊ THUYỀN
Sáng nay thứ Bảy 29/6 hẹn nhau ở quá cà phê Thuyền. Đây là điễm hẹn mỗi thứ Bảy cuối tuần cho một so anh chị các khóa đến đây tâm sự. Theo sự giới thiệu của các bạn thì mình được biết sáng nay có các bạn từ khóa 1 đến khóa 11. Trong đó có bạn (có nói mà mình quên tên rối) mới vào Học viện chưa đầy 1 tháng thì mất nước. tức mình qua Mỹ gia nhập Cảnh sát Mỹ làm ông POLICE hơn 26 năm rồi.
Với các bạn Khóa 1 thì khi gặp lại hôm nay thấy rất là thương. Nhiều bạn nghe nói rất yếu. Người mình đầu tiên sáng nay là Vỏ Thiệu , bạn ta cũng lái xe tới nhưng từ từ mở cửa xe bước xuống đi từng bước và phải vịn vào thành xe mà đi chậm chậm. Hai chân của bạn Thiệu rất yếu. Rồi Nguyễn (Trần) Viết Tường cũng thế, bạn bị mổ tim. Bạn Toán trưởng K1 cũng có vẻ yếu hai chân, nên thấy từng bước từng bước chân. Riêng các chị có vẻ rất trẻ khỏe lanh lợi.
Đến hơn 10 giờ mình mới gặp được bạn Ngưu. Thấy Ngưu hơi ốm, có vẻ xanh xao.
Gặp lại các bạn sau nhiều năm vì covid và nhất là vì tuổi già đang từ từ đến mà không cần báo trước, mình rất vui, cái vui không như những lần trước mà có vẽ như ngậm ngùi làm cho trái tim mình xót xa.
Nhưng thôi, “ Còn gặp nhau thì hãy cố vui. . .” Mình mong cầu cho tất cả anh chị em chúng ta luôn khỏe mạnh và hạnh phúc.
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Hẹn nhau ở Cà phê Thuyền
Họp Mặt Mừng Sinh Nhựt NCV
Các bạn K1 mình ơi.

Hôm qua 28/6 lúc 5 giờ chiều có một buổi họp mặt nho nhỏ với một số các bạn K1 nhân dịp sinh nhật của Nguyễn công Vinh.
Đến chung vui có : AC Nhữ ĐìnhToán trưởng K1 , AC Vỏ Đăng Ngọc, AC Nguyễn Thanh Thủy Thiên Nga, AC Huỳnh Vĩnh Hưng, AC Nguyễn Văn Tâm, AC Nguyễn Văn Lượng Lý Mũi Liềm, A Nguyễn văn Thời, Nhà thơ Phiến Nguyễn, Nhà thơ Đoàn Ngọc Nam và AC k2 Nguyễn Văn Lợi.
Buổi họp mặt tuy không đầy đũ vì không gian bị hạn chế nhưng rất chân tình sau thời gian quá lâu không gặp nhau.
Gởi đến các bạn vài hình ảnh buổi gặp mặt nầy đến các bạn ở xa và cầu chúc cho tất cả anh chị em chúng luôn được khỏe mạnh và an lạc cho đến ngày thấn chán thì thôi. CamI LOVE YOU ALL.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Họp Mặt Mừng Sinh Nhựt NCV
Happy Father’Day K1 Học Viện CSQG

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Happy Father’Day K1 Học Viện CSQG
Tuổi Già – Tác giả Duy Trác
TUỔI GIÀ
Tác giả tên thật Khuất Duy Trác, quê ở Sơn Tây (Hình trên). Trước 1975, ông là một nam danh ca và một luật sư của Sài Gòn. Sau nhiều năm tù cải tạo, ông rời Việt Nam định cư tại Houston, Hoa Kỳ từ 1992, từng hợp tác với đài phát thanh VOVN – Tiếng nói Việt Nam tại Houston. Đây là bài có nội dung viết về nước Mỹ nhưng không dự giải thưởng, Việt Báo xin được phổ biến, với lời giới thiệu đầy xúc động của một thân hữu, nguyên văn như sau: “Năm ngoái, khi sang Houston tôi mới biết gia đình anh chị Duy Trác mất tất cả mười mấy người thân trên biển cả. Nhìn và nghe anh chị và hai cháu trình bầy, yêu cầu đại chúng trong pháp hội góp lời cầu nguyện vãng sinh cho hương linh, vì chị Duy Trác và gia đình vẫn còn mơ thấy thân nhân, khó ai cầm được nước mắt. Đây là tâm sự của anh Duy Trác từ dạo ấy, xin mời đọc.- Nhân-Yến.”
Năm 1992 gia đình tôi tới Mỹ, một quốc gia tự do và nhân đạo, với 13 nhân khẩu. Không ngờ, vốn chỉ là một ca sĩ tài tử và đã bị chính quyền Cộng Sản giam cầm và cấm hát suốt 17 năm, tôi vẫn được một trung tâm ca nhạc tiếng tăm mời sang Paris tổ chức một buổi hội ngộ với thính giả và thu những băng nhạc nghệ thuật.
Các thính giả đã vào cả hậu trường chào mừng tôi, buồn vui, mừng tủi. Tôi chỉ còn nhớ, và nhớ mãi một câu chào, như mâu thuẫn và thật lòng: ‘Bác (hay chú) chẳng thay đổi gì cả, chỉ già đi nhiều thôi.’
Ồ! Tôi đã già đi! Chắc chắn rồi. Nhưng tôi đã không có thì giờ nghĩ đến. Làm sao có thì giờ nghĩ đến khi không biết ngày nào hết cảnh lao tù để về chung sức với vợ nuôi nấng 6 đứa con, 5 đứa cháu và một mẹ già đau yếu. Nhất là nỗi đau mất 3 đứa con và 7 đứa cháu trên biển cả. Nỗi đau quá lớn khiến mẹ đã té ngã và trở thành phế nhân với nửa người bất động.
Trong đời sống của mỗi con người, ai cũng có 3 giai đoạn: tuổi thơ, tuổi thanh xuân và tuổi già.
Riêng tôi tuổi thơ hầu như không có. Cha mẹ mất sớm, bị những người lớn tuổi trong đại gia đình hành hạ; năm 12 tuổi tôi đã bỏ đi sống một mình.
Tôi còn nhớ, hồi đó ở vùng kháng chiến Việt Bắc tôi thi vào trường Sư Phạm; với học bổng 18 kg gạo, 180 đồng tiền thức ăn, và 1 chai dầu dùng để thắp đèn học đêm. Nghỉ hè, trường không phát học bổng, tôi phải đi hái trà và đạp trà thuê. Cuối ngày lãnh tiền đủ đong được chút gạo, hái rau rừng làm thức ăn. Với đủ mọi hình thức kiếm tiền lương thiện, tôi đã phấn đấu học hành, làm việc với châm ngôn do mình đặt ra: không hận thù những người đã hành hạ mình và phải cố gắng học cho thành tài. Cả hai châm ngôn này, tôi đã thực hiện đầy đủ và chân thành. Bỏ vùng Việt Bắc, trở về Hà Nội rồi di cư vào Nam, tôi đã cố gắng hoàn tất việc học, trở thành luật sư đồng thời lập gia đình năm 1961.
Ngẫm nghĩ lại, tuổi thơ không có, tuổi thanh xuân cũng không được bao nhiêu. Sau khi gia nhập Luật Sư Đoàn được 2 năm và lập gia đình được hơn 1 năm, vào năm 1962 tôi được gọi nhập ngũ. Dĩ nhiên, phục vụ đất nước trong thời chiến tranh là nghĩa vụ thiêng liêng của con dân một nước. Nhưng rời bỏ gia đình , bỏ lại vợ và con thơ để làm nghĩa vụ người trai trong 13 năm rưỡi rồi tiếp theo là 11 năm tù đày trong các trại tù Cộng Sản; thì hỡi ôi tuổi thanh xuân của tôi đã mất hút tự bao giờ mà tôi cũng không còn nhớ được nữa.
Ra tù và sang đến Mỹ năm 1992 thì tôi đã ở vào tuổi 56. Các thính giả có bảo là già đi nhiều thì cũng phải thôi. Tiếp tục vật lộn với đời sống để nuôi gia đình nên mối ưu tư về tuổi già, về những chăm sóc cho tuổi già được sống hợp lý, tốt đẹp cũng không phải là điều dễ dàng. André Maurois đã viết: ‘Năm, sáu chục năm trời nếm trải những thành công và thất bại, hỏi ai còn có thể giữ được nguyên vẹn những điểm sung mãn thời trẻ? Đi vào hoàng hôn của cuộc đời như đi vào vùng ánh sáng đã điều hòa, ít chói chang hơn, mắt khỏi bị lóa bởi những màu sắc rực rỡ của bao ham muốn. Và như vậy già là một tất yếu của vòng đời, một chuyện đương nhiên khi người ta tính tuổi, cớ sao phải lảng tránh? Có trẻ thì có già, đó là nhịp điệu của vũ trụ, đâu cần phải khổ đau vì già? Trái lại, phải làm sao để có một tuổi già hạnh phúc.’
Trong thời gian tôi theo học tại trường Luật, có một người bạn đã gửi cho tôi một tấm thiệp giáng sinh trên đó có ghi toàn văn bản dịch của bài thơ “TUỔI TRẺ (YOUTH)” của Samuel Ullman. Lời lẽ bài thơ thật là sâu sắc, đầy tinh thần lạc quan, nó ảnh hưởng sâu sa đến tôi trong mấy chục năm nay.
Mặc dầu nó được viết ra từ năm 1918, lúc tác giả đã 78 tuổi nhưng ý tưởng thật mới mẻ. Xin trích một vài câu tiêu biểu: ‘Không một ai lại già cỗi đi vì những năm tháng trôi qua. Chúng ta già nua bởi vì ruồng bỏ lý tưởng của mình. Năm tháng có thể làm nhăn nhúm làn da của chúng ta, nhưng sự từ bỏ tinh thần hăng say, phấn khởi mới làm tâm hồn chúng ta héo hắt.’
Tướng Douglas Mc Arthur rất tâm đắc với bài thơ này và ông đã cho trưng bày bài thơ ngay tại
phòng làm việc của ông ở Tokyo, khi ông đang là Tư Lệnh Quân Đội Đồng Minh đặc trách công việc giải giới và phục hồi nước Nhật sau chiến tranh. Rồi vào năm 1946, tạp chí Reader’s Digest ấn bản tiếng Nhật đã phổ biến toàn văn bài thơ bất hủ này bằng Nhật ngữ. Nhân dân Nhật đã hân hoan đón nhận cái tín hiệu đầy lạc quan, tích cực và năng động của bài thơ không vần này. Cũng từ đó họ đã hăng say dấn thân vào việc tái thiết đất nước, khiến nước Nhật lấy lại được vị thế cường quốc về kinh tế, chính trị cũng như văn hoá như ta thấy ngày nay.
Sau đây là nguyên văn bài thơ:
YOUTH*
By Samuel Ullman
(1840-1925)
Youth is not a time of life; it is a state of mind; it is not a matter of rosy cheeks, red lips and supple knees; it is a matter of the will, a quality of the imagination, a vigor of the emotions; it is the freshness of the deep springs of life.
Youth means a temperamental predominance of courage over timidity of the appetite, for adventure over the love of ease. This offen exists in a man of sixty more than a body of twenty. Nobody grows old merely by a number of years. We grow old by deserting our ideals.
Years may wrinkle the skin, but to give up enthusiasm wrinkles the soul. Worry, fear, selfdistrust bows the heart and turns the spirit back to dust.
Sixty or sixteen, there is in every human being’s heart the lure of wonder, the unfailing child-like appetite of what’s next, and the joy of the game of living. In the center of your heart and my heart, there is a wireless station; so long as it receives messages of beauty, hope, cheer, courage and power from men and from the infinite, so long are you young.
When the aerials are down, and your spirit is covered with snows of cynicism and the ice of pessimism, then you are grow old, even at twenty, but as long as your aerials are up, to catch the waves of optimism, there is hope you may die young at eighty.

Năm 1992 tôi tới Mỹ với một tấm thân tàn vì bệnh hoạn, đói khổ và tù đầy. Nếu không nhờ nền y tế tối tân và siêu việt của quốc gia này, tôi không còn sống tới ngày hôm nay. Từ bệnh cao huyết áp, tiểu đường, nghẽn mạch máu tim, cao mỡ v.v.., tôi đã phải vào bệnh viện 5 lần, thông tim 4 lần, stroke nhẹ 2 lần. Tôi phải liên tục dùng thuốc trong mười mấy năm nay, tốn kém của nhà nước bao nhiêu tiền của.
Tôi đã cố gắng tập thể dục, ăn uống kiêng cữ, và nhất là tìm một môn luyện tập thân thể theo phương pháp đông phương thích hợp với tuổi già.
Đấy là nguồn gốc cái duyên mà tôi tìm đến với môn Taichi.
Một lần trong một buổi phát thanh của đài VOVN, phỏng vấn các vị lãnh đạo TAEKWONDO thế giới, tôi đã hỏi ngắn gọn về môn Taichi thì nhận được những lời ngợi khen nồng nhiệt và có ý kiến rằng môn tập này mang ý nghiã sử dụng nguyên lý âm dương như một võ công. Muốn có được những lợi lạc của phương pháp Taichi thì cần có ý niệm về khí công. Một trong những điều căn bản cần nắm vững là phải biết thư giãn bản thân. Vì Taichi hầu như chỉ được tập luyện qua những động tác chậm, cho nên ở bất cứ tuổi nào người ta cũng có thể luyện tập một cách dễ dàng.
Một lợi điểm phụ thuộc là có được khả năng tự vệ. Đấy cũng là quan điểm của võ phái Taekwondo. Các tài liệu khoa học theo tạp chí Science Daily gần đây có nêu 2 lợi điểm nổi bật trong việc tập thể dục theo phương pháp Taichi:
– Một là chữa các dạng viêm khớp
– Hai là gia tăng sức đề kháng nơi những người lớn tuổi
1.Taichi giúp chữa viêm khớp
Một công trình mới đây của viện nghiên cứu The George Institute International Health cho thấy Taichi có lợi rõ rệt đối với các chứng viêm khớp. Một số các nhà nghiên cứu đang tiến hành một cuộc thử nghiệm để xem phương pháp thể dục đó có hiệu quả gì đối với chứng đau nhức ở phần dưới của lưng hay không.
2. Taichi giúp gia tăng sức
đề kháng ở người lớn tuổi:
Tập thể dục theo Taichi đã được ít nhiều Tây hóa của một môn võ thuật Trung Hoa từ hơn 2000 năm trước với những nét đặc trưng như vận động chậm rãi trong tư thế trầm tư. Phương pháp này có khả năng tăng cường sức đề kháng nơi người cao niên chống các loại vi khuẩn gây nên các chứng nổi mần, nổi ngứa rất khó chiụ trên da, mà thuật ngữ y học tiếng Anh gọi là Shingles, theo như một nghiên cứu mới nhất của Đại học UCLA ở California.
Tôi không phải là một nhà nghiên cứu mà chỉ là một ông già nhiều bệnh, đi tìm một môn tập có thể giúp mình giải thoát được phần nào những tật bệnh đã hành hạ mình từ bao năm nay. Do một cơ duyên tình cờ, tôi đã đến với hội TỪ BI PHỤNG SỰ. Hội do Thầy HẰNG TRƯỜNG sáng lập với mục đích phục vụ tha nhân về mặt tinh thần và thể lực. Trụ sở chính của hội đặt tại California, nhưng Thầy HẰNG TRƯỜNG đã huấn luyện được hàng trăm huấn luyện viên hiện sinh sống tại nhiều thành phố lớn có đông người Việt cư ngụ. Hội mở ra các lớp tập mang tên CÀN KHÔN THẬP LINH, phối hợp giữa 2 môn Taichi và Yoga. Yoga cũng là một môn tập rất lâu đời cuả người Ấn Độ mà lợi ích to lớn cuả nó thì ai cũng đã biết rõ. Sự phối hợp nhịp nhàng và chặt chẽ giữa Taichi và Yoga đã khiến những bài tập CÀN KHÔN THẬP LINH trở nên hiệu quả một cách tuyệt hảo. Thế là bao mong ước của tôi về môn Taichi không những đã được đáp ứng mà còn được đáp ứng một cách hoàn mỹ nữa nhờ có thêm Yoga.
Tôi theo tập lớp “Càn Khôn Thập Linh” này đã được hơn 2 năm và giờ đây những bệnh tật của tôi, không quá lạc quan là đã hết hẳn, nhưng hình như đã nằm yên để cho những ngày già của tôi được an bình.
Ông Bác sĩ người Mỹ ở bệnh viện tim khám bệnh thường xuyên cho tôi 3 tháng 1 lần, nay đã hẹn 1 năm nữa mới phải trở lại. Có lần tái khám, ông ấy mỉm cười nói: ‘Chẳng lẽ tôi hẹn ông 2 năm mới khám lại thì kỳ quá!’
Bây giờ các bệnh máu cao, mỡ cao, đường cao đều đã xuống. Hoạt động của tim cũng điều hòa. Có một điều này nữa, tôi không nói dối đâu. Tất cả các bằng hữu, người quen biết hay các fans âm nhạc khi gặp tôi đều có cùng một nhận xét là tôi trẻ ra nhiều, thậm chí còn trẻ hơn ngày tôi mới sang Mỹ năm 1992 nữa.
Tất cả các bạn già cùng tập Càn Khôn Thập Linh với tôi đều có kết quả như tôi, nhiều hay ít mà thôi.
Ngày mới tập, mỗi thế tôi chỉ làm được 5, 7 lần là đã thấy mệt. Nay tôi có thể “múa” được 15, 20, thậm chí 25 lần mà vẫn thấy thoải mái. Thấm nhuần và mở rộng các quán tưởng của mỗi thế tập còn khiến người ta thấy yêu đời, yêu người, mở lòng mình ra vũ trụ, ra thế giới bên ngoài, nhân ái với hết thảy mọi loài nữa.
Qua bài viết này, trước hết tôi muốn gửi lời cảm ơn đến Thầy Hằng Trường, người đã bỏ bao công sức, bao thời gian, đi đến những vùng rất xa xôi trên đất nước Trung Hoa để tìm tòi, học hỏi mà sáng chế ra những thế tập qua tên gọi của những con vật tượng trưng cho sự nhẫn nại, sự hiền hoà, sự vượt khó v.v… Bài tập CÀN KHÔN THẬP LINH quả đã mang lại sức khỏe, sự tươi vui cho những người tìm đến nó.
Lời cảm ơn tiếp theo tôi xin gửi đến toàn thể anh chị em Huấn Luyện Viên của hội TỪ BI PHỤNG SỰ đã chia sẻ với chúng tôi những kiến thức quí báu, đã hy sinh thời giờ, ngay cả tiền bạc để mang lại cho chúng tôi những bài tập bổ ích, những phòng tập thoải mái mát mẻ.
Để kết thúc bài viết này tôi xin giới thiệu bài thơ vui, rất vui (do một người bạn gửi cho), dành cho những người tuổi hạc như tôi vậy.
SỬA LẠI DÂY ĐỜN
Thanh Mai*
60 chưa phải là già
60 là tuổi mới qua dậy thì
65 hết tuổi thiếu nhi
70 là tuổi mới đi vào đời
75 là tuổi ăn chơi
80 là tuổi yêu người yêu hoa
90 mới bắt đầu già
Đêm đêm vẫn cứ mặn mà yêu đương
100 có lệnh diêm vương
Cứ ở trên ấy yêu đương thỏa lòng
Bao giờ đạn hết lên nòng
Từ từ nằm xuống là xong một đời
Duy Trác
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Tuổi Già – Tác giả Duy Trác
Ký Ức Buồn Thân hữu Chương Dương
Ký Ức Buồn
Ta đã trải những ngày dài đen tối
Quê hương qua hàng rào sắt tường cao
Nào Long Thành, nơi chờ làm thủ tục
Thủ tục thành tù nhân “Không Án”
Ta vốn người dân tuân theo Pháp luật
Không ngờ kẻ lừa lọc Người anh em
Phương Bắc, lời không chân thật
Rồi lên Thủ Đức ,trại giam nữ chờ phân loại
Ai có thân nhân “Cách mạng” tam về
Rồi trông chờ Trung Ương xét số còn lại
Chúng ta lại gặp nhau Trại Nam Hà
Rồi những gì anh sẽ không quên
Buồng bốn toàn bộ ngộ độc khoái mì
Trong đó tình hoa ngành Anh đã hiến thân
Đau buồn nhất Nghị sĩ “Trâu Trắng”bỏ mình
Rồi năm tháng lưu đày, ta lại chứng kiến
Tù trốn trại,đánh đập ,xà lim, nổi loạn
Thương tiếc nhất Trung Tá Chỉ huy trưởng
Cảnh sát quốc gia Đà Nẵng, anh Trần Hàng
Bị chúng tra tấn chết trong đêm vì vụ “cái Đài”
Tôi còn nhớ đại tá CS cao cấp thời Tây chết
Mà tên ông tôi không nhớ
Sau về lại Trại Z.30 chúng ta gặp lại
Nay ngày tưởng Niệm, trên đất tạm dung
Những anh hùng đã hy sinh cho Tự Do
Ta nhớ lại những đồng nghiệp bạn bè
Chúng ta đã ở chung trong Tù
Năm tháng đau thương vẫn ghi đậm
Ký ức chúng ta
Xin cùng anh chia sẻ niềm vui mới
Cùng đốt nén hương lòng nhớ Tù Chung
Nơi quê hương đã mất lá cờ Vàng.
Chuong Duong
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Ký Ức Buồn Thân hữu Chương Dương
Happy Friendship Day – ST Tuyen Dinh
Hôm nay là “Ngày Tình Bạn ” (National Best Friends Day) .
National Best Friends Day 2024 will be celebrated on Saturday June 8, 2024.
Ngày tình bạn thân quốc gia năm 2024 sẽ được tổ chức vào thứ Bảy, ngày 8 tháng Sáu, 2024.
Nhân “Ngày Tình Bạn” này, chúng ta hãy cùng mừng niềm vui khi có những người bạn như các bạn.
Tại Nhóm bạn K1 này chúng ta cùng nhau tận hưởng nhiều khoảnh khắc không thể quên được trong thời gian qua! Chúc Mừng Ngày Tình Bạn”
Aujourd’hui, c’est la fête des meilleurs amis !
“L’amitié est un trésor inestimable”
“Tình bạn là kho báu vô giá“

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Happy Friendship Day – ST Tuyen Dinh
Bước Chân Minh Tuệ – Thơ Toàn Như
BƯỚC CHÂN MINH TUỆ
Thầy Minh Tuệ bỗng từ đâu xuất hiện
Bước thiền hành đang rong ruổi bắc nam
Gieo nhân duyên trên những buớc gian nan
Đường vạn dặm nguyện tu đời khổ hạnh
Giữa đất đá như kim đâm sắc cạnh
Đôi chân trần cháy xạm bước quên đau
Phấn tảo y chắp vá đủ sắc màu
Ôm bình bát bằng lõi nồi cơm điện
Mặc đàm tiếu chê bai không phản biện
Vẫn mỉm cười nào ngại những thị phi
Lời khiêm cung vẫn toát vẻ từ bi
Luôn tự nhận xưng là con bá tánh
Đi khất thực chỉ xin ăn bữa sáng
Không nhận tiền hay vật phẩm cúng dừờng
Tối ngủ ngồi nơi nghĩa địa ven đường
Theo chân Phật hạnh đầu đà cam nhẫn
Gương hạnh nguyện của Thầy được đón nhận
Bước bộ hành bao người tiếp theo sau
Đắp sa y đoàn tăng lữ chắp tay cầu
Không quản ngại nắng mưa lời đố kỵ
Bao nhiêu những tham sân si ganh tị
Của đám ma tăng buôn thánh bán thần
Đang xảo ngôn lộng giả tưởng là chân
Thầy vẫn bước dù gian truân phía trước
Đường giải thoát sắc không nào biết được
Trí sáng tâm minh ngọn đuốc soi đường
Bến giác bờ mê còn lắm tai ương
Cứ đi tới một ngày kia sẽ tới
Toàn Như
Bước Chân Minh Tuệ
Lẹ làng thoăn thoắt gót chân chai
Vạn dặm đường xa nắng đổ dài
Ma sãi bực mình lo lợi thất
Xàm tăng xót dạ sợ tiền bay
Con nhang ngộ lẽ, thôi dâng lễ
Phật tử nhìn ra, hết cúng tài
Tâm cứng đá mềm lòng nhẹ nhõm
Âm thầm thức tỉnh cõi trần ai .
LHN
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Bước Chân Minh Tuệ – Thơ Toàn Như
Nhìn lại cuộc chiến tranh ở Việt Nam
Mời các bạn xem video nầy để hiểu thêm về cuộc chiến tranh Việt Nam. Đúng lý ta chúng ta đã chiến thắng Bắc Việt từ 16 năm về trước khi thực lực của Bắc Việt không còn.
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Nhìn lại cuộc chiến tranh ở Việt Nam
LỄ TƯỞNG NIÊM QUỐC HẬN 30 THÁNG 4 – 1975 TỔ CHỨC TẠI SEATTLE
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở










Bạn phải đăng nhập để bình luận.