Thăm tư gia Nguyễn Phiến

THĂM TƯ GIA NGUYỄN PHIẾN

IMG_2972

Trong chuyến đi thăm Nam Cali những ngày cuối tháng sáu, mình hân hạnh được vợ chồng K1 Nguyễn Phiến mời tối nhà chơi và dùng cơm trưa. Hôm đó là ngày Chủ Nhật nên các bạn đều có hẹn với gia đình nên ngoài vợ chồng Nguyễn công Vinh còn có các bạn Huỳnh Vĩnh Hưng, Đoàn Ngọc Nam và Trang Thiện Nhơn. Bửa cơm trưa rất thịnh soạn làm mình có cảm giác đang lang thang giữa thành phố Huế với các món ăn đặc sản xứ Huế.Một số hình ảnh được các phó nhòm ghi lại xin tổng hợp gởi vào đây để các bạn xem chơi. Qua Căn Nhà Nhỏ chúng tôi gởi lời chúc sức khỏe và cám ơn đến phu nhân bạn Phiến, mến chúc hai bạn luôn mạnh khỏe, hạnh phúc. Bạn Phiến Nguyễn đừng quên CNN mà sáng tác nhiều hơn để làm đẹp cho đời và cho trang Căn Nhà Nhỏ.

20240630_115039

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thăm tư gia Nguyễn Phiến

Phát biểu sau cùng của vua hề Charlie Chaplin – Cám ơn bạn Hoàng Tuấn sưu tầm

VUA HỀ CHARLIE CHAPLIN
NGÀY CUỐI ĐỜI NĂM 1977
.unnamed

Ông đã để lại cho chúng ta 4 lời phát biểu như sau:

1.-Không có gì là vĩnh cửu trong cái thế giới này, kể cả những phiền muộn của chúng ta.

2.-Tôi thích đi dạo dưới trời mưa,vì không ai có thể nhìn thấy tôi rơi nước mắt.

3.-Ngày mất mát nhiều nhất trong đời là ngày chúng ta không cười.

4.-Có 6 vị bác sĩ giỏi nhất trên thế giới là:

    -Mặt trời.
-Sự nghỉ ngơi.
-Thể dục.
-Ăn kiêng.
-Lòng tự trọng.
-Bạn hữu.

Hãy thực hiện 4 điều đó trong tất cả giai đoạn của cuộc đời mình và hãy tận hưởng cuộc sống khỏe mạnh..

  – Nếu bạn nhìn thấy mặt trăng, bạn nhìn thấy vẻ đẹp của Thượng đế…
– Nếu bạn nhìn thấy mặt trời, bạn nhìn thấy sức mạnh của Thượng đế…
– Nếu bạn nhìn thấy tấm gương, bạn nhìn thấy tác phẩm đẹp nhất của Thượng đế.

Hãy tin điều đó, tất cả chúng ta là những du khách,Thượng đế là hãng lữ hành của chúng ta, người xác định lộ trình, đặt chỗ, nơi đến…

Hãy tin Thượng đế và tận hưởng cuộc sống.

Cuộc đời là một chuyến lưu hành, vì vậy hãy sống cho ngày hôm nay…

Ngày mai có thể sẽ không đến.

Hoàng Tuấn St.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Phát biểu sau cùng của vua hề Charlie Chaplin – Cám ơn bạn Hoàng Tuấn sưu tầm

Happy July 4th

4_july

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Happy July 4th

Video Hẹn gặp nhau

HẸN GẶP NHAU TẠI
CÀ PHÊ PHI THUYỀN BOLSA CALIFORNIA

Video nầy gởi qua gmail của Khóa 1 nhưng có bạn không thường check mail nên không xem được. Hôm nay video  “Hẹn gặp nhau tại quán cà Phê Phi Thuyền” sẽ post lên Căn Nhà Nhỏ để cho các bạn muốn xem lúc nào thì xem nhé.



Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Video Hẹn gặp nhau

Hẹn nhau ở Cà phê Thuyền

HẸN GẶP NHAU Ở CÀ PHÊ THUYỀN

Sáng nay thứ Bảy 29/6 hẹn nhau ở quá cà phê Thuyền. Đây là điễm hẹn mỗi thứ Bảy cuối tuần cho một so anh chị các khóa đến đây tâm sự. Theo sự giới thiệu của các bạn thì mình được biết sáng nay có các bạn từ khóa 1 đến khóa 11. Trong đó có bạn (có nói mà mình quên tên rối) mới vào Học viện chưa đầy 1 tháng thì mất nước. tức mình qua Mỹ gia nhập Cảnh sát Mỹ làm ông POLICE hơn 26 năm rồi.
Với các bạn Khóa 1 thì khi gặp lại hôm nay thấy rất là thương. Nhiều bạn nghe nói rất yếu. Người mình đầu tiên sáng nay là Vỏ Thiệu , bạn ta cũng lái xe tới nhưng từ từ mở cửa xe bước xuống đi từng bước và phải vịn vào thành xe mà đi chậm chậm. Hai chân của bạn Thiệu rất yếu. Rồi Nguyễn (Trần) Viết Tường  cũng thế, bạn bị mổ tim. Bạn Toán trưởng K1 cũng có vẻ yếu hai chân, nên thấy từng bước từng bước chân. Riêng các chị có vẻ rất trẻ khỏe lanh lợi.
Đến hơn 10 giờ mình mới gặp được bạn Ngưu. Thấy Ngưu hơi ốm, có vẻ xanh xao.

Gặp lại các bạn sau nhiều năm vì covid và nhất là vì tuổi già đang từ từ đến mà không cần báo trước, mình rất vui, cái vui không như những lần trước mà có vẽ như ngậm ngùi làm cho trái tim mình xót xa.

Nhưng thôi, “ Còn gặp nhau thì hãy cố vui. . .” Mình mong cầu cho tất cả  anh chị em chúng ta luôn khỏe mạnh và hạnh phúc.20240629_094151



Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Hẹn nhau ở Cà phê Thuyền

Họp Mặt Mừng Sinh Nhựt NCV

Các bạn K1 mình ơi.

IMG_7332
Hôm qua 28/6 lúc 5 giờ chiều có một buổi họp mặt nho nhỏ với một số các bạn K1 nhân dịp sinh nhật của Nguyễn công Vinh.
Đến chung vui có : AC Nhữ ĐìnhToán trưởng K1 , AC Vỏ Đăng Ngọc, AC Nguyễn Thanh Thủy Thiên Nga, AC Huỳnh Vĩnh Hưng, AC Nguyễn Văn Tâm, AC Nguyễn Văn Lượng Lý Mũi  Liềm, A Nguyễn văn Thời, Nhà thơ Phiến Nguyễn, Nhà thơ Đoàn Ngọc Nam và AC k2 Nguyễn Văn Lợi.
Buổi họp mặt tuy không đầy đũ vì không gian bị hạn chế nhưng rất chân tình sau thời gian quá lâu không gặp nhau.
Gởi đến các bạn vài hình ảnh buổi gặp mặt nầy đến các bạn ở xa và cầu chúc cho tất cả anh chị em chúng luôn được khỏe mạnh và an lạc cho đến ngày thấn chán thì thôi. CamI LOVE YOU ALL.

IMG_E7310

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Họp Mặt Mừng Sinh Nhựt NCV

Happy Father’ Day 2024 For Vinh Nguyen

This gallery contains 7 photos.

More Galleries

Happy Father’Day K1 Học Viện CSQG

Presentation1

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Happy Father’Day K1 Học Viện CSQG

Tuổi Già – Tác giả Duy Trác

TUỔI GIÀ

Tác giả tên thật Khuất Duy Trác, quê ở Sơn Tây (Hình trên). Trước 1975, ông là một nam danh ca và một luật sư của Sài Gòn. Sau nhiều năm tù cải tạo, ông rời Việt Nam định cư tại Houston, Hoa Kỳ từ 1992, từng hợp tác với đài phát thanh VOVN – Tiếng nói Việt Nam tại Houston. Đây là bài có nội dung viết về nước Mỹ nhưng không dự giải thưởng, Việt Báo xin được phổ biến, với lời giới thiệu đầy xúc động của một thân hữu, nguyên văn như sau: “Năm ngoái, khi sang Houston tôi mới biết gia đình anh chị Duy Trác mất tất cả mười mấy người thân trên biển cả. Nhìn và nghe anh chị và hai cháu trình bầy, yêu cầu đại chúng trong pháp hội góp lời cầu nguyện vãng sinh cho hương linh, vì chị Duy Trác và gia đình vẫn còn mơ thấy thân nhân, khó ai cầm được nước mắt. Đây là tâm sự của anh Duy Trác từ dạo ấy, xin mời đọc.- Nhân-Yến.”

Năm 1992 gia đình tôi tới Mỹ, một quốc gia tự do và nhân đạo, với 13 nhân khẩu. Không ngờ, vốn chỉ là một ca sĩ tài tử và đã bị chính quyền Cộng Sản giam cầm và cấm hát suốt 17 năm, tôi vẫn được một trung tâm ca nhạc tiếng tăm mời sang Paris tổ chức một buổi hội ngộ với thính giả và thu những băng nhạc nghệ thuật.

Các thính giả đã vào cả hậu trường chào mừng tôi, buồn vui, mừng tủi. Tôi chỉ còn nhớ, và nhớ mãi một câu chào, như mâu thuẫn và thật lòng: ‘Bác (hay chú) chẳng thay đổi gì cả, chỉ già đi nhiều thôi.’

Ồ! Tôi đã già đi! Chắc chắn rồi. Nhưng tôi đã không có thì giờ nghĩ đến. Làm sao có thì giờ nghĩ đến khi không biết ngày nào hết cảnh lao tù để về chung sức với vợ nuôi nấng 6 đứa con, 5 đứa cháu và một mẹ già đau yếu. Nhất là nỗi đau mất 3 đứa con và 7 đứa cháu trên biển cả. Nỗi đau quá lớn khiến mẹ đã té ngã và trở thành phế nhân với nửa người bất động.

Trong đời sống của mỗi con người, ai cũng có 3 giai đoạn: tuổi thơ, tuổi thanh xuân và tuổi già.

Riêng tôi tuổi thơ hầu như không có. Cha mẹ mất sớm, bị những người lớn tuổi trong đại gia đình hành hạ; năm 12 tuổi tôi đã bỏ đi sống một mình.

Tôi còn nhớ, hồi đó ở vùng kháng chiến Việt Bắc tôi thi vào trường Sư Phạm; với học bổng 18 kg gạo, 180 đồng tiền thức ăn, và 1 chai dầu dùng để thắp đèn học đêm. Nghỉ hè, trường không phát học bổng, tôi phải đi hái trà và đạp trà thuê. Cuối ngày lãnh tiền đủ đong được chút gạo, hái rau rừng làm thức ăn. Với đủ mọi hình thức kiếm tiền lương thiện, tôi đã phấn đấu học hành, làm việc với châm ngôn do mình đặt ra: không hận thù những người đã hành hạ mình và phải cố gắng học cho thành tài. Cả hai châm ngôn này, tôi đã thực hiện đầy đủ và chân thành. Bỏ vùng Việt Bắc, trở về Hà Nội rồi di cư vào Nam, tôi đã cố gắng hoàn tất việc học, trở thành luật sư đồng thời lập gia đình năm 1961.

Ngẫm nghĩ lại, tuổi thơ không có, tuổi thanh xuân cũng không được bao nhiêu. Sau khi gia nhập Luật Sư Đoàn được 2 năm và lập gia đình được hơn 1 năm, vào năm 1962 tôi được gọi nhập ngũ. Dĩ nhiên, phục vụ đất nước trong thời chiến tranh là nghĩa vụ thiêng liêng của con dân một nước. Nhưng rời bỏ gia đình , bỏ lại vợ và con thơ để làm nghĩa vụ người trai trong 13 năm rưỡi rồi tiếp theo là 11 năm tù đày trong các trại tù Cộng Sản; thì hỡi ôi tuổi thanh xuân của tôi đã mất hút tự bao giờ mà tôi cũng không còn nhớ được nữa.

Ra tù và sang đến Mỹ năm 1992 thì tôi đã ở vào tuổi 56. Các thính giả có bảo là già đi nhiều thì cũng phải thôi. Tiếp tục vật lộn với đời sống để nuôi gia đình nên mối ưu tư về tuổi già, về những chăm sóc cho tuổi già được sống hợp lý, tốt đẹp cũng không phải là điều dễ dàng. André Maurois đã viết: ‘Năm, sáu chục năm trời nếm trải những thành công và thất bại, hỏi ai còn có thể giữ được nguyên vẹn những điểm sung mãn thời trẻ? Đi vào hoàng hôn của cuộc đời như đi vào vùng ánh sáng đã điều hòa, ít chói chang hơn, mắt khỏi bị lóa bởi những màu sắc rực rỡ của bao ham muốn. Và như vậy già là một tất yếu của vòng đời, một chuyện đương nhiên khi người ta tính tuổi, cớ sao phải lảng tránh? Có trẻ thì có già, đó là nhịp điệu của vũ trụ, đâu cần phải khổ đau vì già? Trái lại, phải làm sao để có một tuổi già hạnh phúc.’

Trong thời gian tôi theo học tại trường Luật, có một người bạn đã gửi cho tôi một tấm thiệp giáng sinh trên đó có ghi toàn văn bản dịch của bài thơ “TUỔI TRẺ (YOUTH)” của Samuel Ullman. Lời lẽ bài thơ thật là sâu sắc, đầy tinh thần lạc quan, nó ảnh hưởng sâu sa đến tôi trong mấy chục năm nay.

Mặc dầu nó được viết ra từ năm 1918, lúc tác giả đã 78 tuổi nhưng ý tưởng thật mới mẻ. Xin trích một vài câu tiêu biểu: ‘Không một ai lại già cỗi đi vì những năm tháng trôi qua. Chúng ta già nua bởi vì ruồng bỏ lý tưởng của mình. Năm tháng có thể làm nhăn nhúm làn da của chúng ta, nhưng sự từ bỏ tinh thần hăng say, phấn khởi mới làm tâm hồn chúng ta héo hắt.’

Tướng Douglas Mc Arthur rất tâm đắc với bài thơ này và ông đã cho trưng bày bài thơ ngay tại

phòng làm việc của ông ở Tokyo, khi ông đang là Tư Lệnh Quân Đội Đồng Minh đặc trách công việc giải giới và phục hồi nước Nhật sau chiến tranh. Rồi vào năm 1946, tạp chí Reader’s Digest ấn bản tiếng Nhật đã phổ biến toàn văn bài thơ bất hủ này bằng Nhật ngữ. Nhân dân Nhật đã hân hoan đón nhận cái tín hiệu đầy lạc quan, tích cực và năng động của bài thơ không vần này. Cũng từ đó họ đã hăng say dấn thân vào việc tái thiết đất nước, khiến nước Nhật lấy lại được vị thế cường quốc về kinh tế, chính trị cũng như văn hoá như ta thấy ngày nay.

Sau đây là nguyên văn bài thơ:

YOUTH*
By Samuel Ullman
(1840-1925)

Youth is not a time of life; it is a state of mind; it is not a matter of rosy cheeks, red lips and supple knees; it is a matter of the will, a quality of the imagination, a vigor of the emotions; it is the freshness of the deep springs of life.

Youth means a temperamental predominance of courage over timidity of the appetite, for adventure over the love of ease. This offen exists in a man of sixty more than a body of twenty. Nobody grows old merely by a number of years. We grow old by deserting our ideals.

Years may wrinkle the skin, but to give up enthusiasm wrinkles the soul. Worry, fear, selfdistrust bows the heart and turns the spirit back to dust.

Sixty or sixteen, there is in every human being’s heart the lure of wonder, the unfailing child-like appetite of what’s next, and the joy of the game of living. In the center of your heart and my heart, there is a wireless station; so long as it receives messages of beauty, hope, cheer, courage and power from men and from the infinite, so long are you young.

When the aerials are down, and your spirit is covered with snows of cynicism and the ice of pessimism, then you are grow old, even at twenty, but as long as your aerials are up, to catch the waves of optimism, there is hope you may die young at eighty.

nhung-cau-noi-hay-ve-tuoi-gia-1
Năm 1992 tôi tới Mỹ với một tấm thân tàn vì bệnh hoạn, đói khổ và tù đầy. Nếu không nhờ nền y tế tối tân và siêu việt của quốc gia này, tôi không còn sống tới ngày hôm nay. Từ bệnh cao huyết áp, tiểu đường, nghẽn mạch máu tim, cao mỡ v.v.., tôi đã phải vào bệnh viện 5 lần, thông tim 4 lần, stroke nhẹ 2 lần. Tôi phải liên tục dùng thuốc trong mười mấy năm nay, tốn kém của nhà nước bao nhiêu tiền của.

Tôi đã cố gắng tập thể dục, ăn uống kiêng cữ, và nhất là tìm một môn luyện tập thân thể theo phương pháp đông phương thích hợp với tuổi già.

Đấy là nguồn gốc cái duyên mà tôi tìm đến với môn Taichi.

Một lần trong một buổi phát thanh của đài VOVN, phỏng vấn các vị lãnh đạo TAEKWONDO thế giới, tôi đã hỏi ngắn gọn về môn Taichi thì nhận được những lời ngợi khen nồng nhiệt và có ý kiến rằng môn tập này mang ý nghiã sử dụng nguyên lý âm dương như một võ công. Muốn có được những lợi lạc của phương pháp Taichi thì cần có ý niệm về khí công. Một trong những điều căn bản cần nắm vững là phải biết thư giãn bản thân. Vì Taichi hầu như chỉ được tập luyện qua những động tác chậm, cho nên ở bất cứ tuổi nào người ta cũng có thể luyện tập một cách dễ dàng.

Một lợi điểm phụ thuộc là có được khả năng tự vệ. Đấy cũng là quan điểm của võ phái Taekwondo. Các tài liệu khoa học theo tạp chí Science Daily gần đây có nêu 2 lợi điểm nổi bật trong việc tập thể dục theo phương pháp Taichi:

– Một là chữa các dạng viêm khớp

– Hai là gia tăng sức đề kháng nơi những người lớn tuổi

1.Taichi giúp chữa viêm khớp

Một công trình mới đây của viện nghiên cứu The George Institute International Health cho thấy Taichi có lợi rõ rệt đối với các chứng viêm khớp. Một số các nhà nghiên cứu đang tiến hành một cuộc thử nghiệm để xem phương pháp thể dục đó có hiệu quả gì đối với chứng đau nhức ở phần dưới của lưng hay không.

2. Taichi giúp gia tăng sức

đề kháng ở người lớn tuổi:

Tập thể dục theo Taichi đã được ít nhiều Tây hóa của một môn võ thuật Trung Hoa từ hơn 2000 năm trước với những nét đặc trưng như vận động chậm rãi trong tư thế trầm tư. Phương pháp này có khả năng tăng cường sức đề kháng nơi người cao niên chống các loại vi khuẩn gây nên các chứng nổi mần, nổi ngứa rất khó chiụ trên da, mà thuật ngữ y học tiếng Anh gọi là Shingles, theo như một nghiên cứu mới nhất của Đại học UCLA ở California.

Tôi không phải là một nhà nghiên cứu mà chỉ là một ông già nhiều bệnh, đi tìm một môn tập có thể giúp mình giải thoát được phần nào những tật bệnh đã hành hạ mình từ bao năm nay. Do một cơ duyên tình cờ, tôi đã đến với hội TỪ BI PHỤNG SỰ. Hội do Thầy HẰNG TRƯỜNG sáng lập với mục đích phục vụ tha nhân về mặt tinh thần và thể lực. Trụ sở chính của hội đặt tại California, nhưng Thầy HẰNG TRƯỜNG đã huấn luyện được hàng trăm huấn luyện viên hiện sinh sống tại nhiều thành phố lớn có đông người Việt cư ngụ. Hội mở ra các lớp tập mang tên CÀN KHÔN THẬP LINH, phối hợp giữa 2 môn Taichi và Yoga. Yoga cũng là một môn tập rất lâu đời cuả người Ấn Độ mà lợi ích to lớn cuả nó thì ai cũng đã biết rõ. Sự phối hợp nhịp nhàng và chặt chẽ giữa Taichi và Yoga đã khiến những bài tập CÀN KHÔN THẬP LINH trở nên hiệu quả một cách tuyệt hảo. Thế là bao mong ước của tôi về môn Taichi không những đã được đáp ứng mà còn được đáp ứng một cách hoàn mỹ nữa nhờ có thêm Yoga.

Tôi theo tập lớp “Càn Khôn Thập Linh” này đã được hơn 2 năm và giờ đây những bệnh tật của tôi, không quá lạc quan là đã hết hẳn, nhưng hình như đã nằm yên để cho những ngày già của tôi được an bình.

Ông Bác sĩ người Mỹ ở bệnh viện tim khám bệnh thường xuyên cho tôi 3 tháng 1 lần, nay đã hẹn 1 năm nữa mới phải trở lại. Có lần tái khám, ông ấy mỉm cười nói: ‘Chẳng lẽ tôi hẹn ông 2 năm mới khám lại thì kỳ quá!’

Bây giờ các bệnh máu cao, mỡ cao, đường cao đều đã xuống. Hoạt động của tim cũng điều hòa. Có một điều này nữa, tôi không nói dối đâu. Tất cả các bằng hữu, người quen biết hay các fans âm nhạc khi gặp tôi đều có cùng một nhận xét là tôi trẻ ra nhiều, thậm chí còn trẻ hơn ngày tôi mới sang Mỹ năm 1992 nữa.

Tất cả các bạn già cùng tập Càn Khôn Thập Linh với tôi đều có kết quả như tôi, nhiều hay ít mà thôi.

Ngày mới tập, mỗi thế tôi chỉ làm được 5, 7 lần là đã thấy mệt. Nay tôi có thể “múa” được 15, 20, thậm chí 25 lần mà vẫn thấy thoải mái. Thấm nhuần và mở rộng các quán tưởng của mỗi thế tập còn khiến người ta thấy yêu đời, yêu người, mở lòng mình ra vũ trụ, ra thế giới bên ngoài, nhân ái với hết thảy mọi loài nữa.

Qua bài viết này, trước hết tôi muốn gửi lời cảm ơn đến Thầy Hằng Trường, người đã bỏ bao công sức, bao thời gian, đi đến những vùng rất xa xôi trên đất nước Trung Hoa để tìm tòi, học hỏi mà sáng chế ra những thế tập qua tên gọi của những con vật tượng trưng cho sự nhẫn nại, sự hiền hoà, sự vượt khó v.v… Bài tập CÀN KHÔN THẬP LINH quả đã mang lại sức khỏe, sự tươi vui cho những người tìm đến nó.

Lời cảm ơn tiếp theo tôi xin gửi đến toàn thể anh chị em Huấn Luyện Viên của hội TỪ BI PHỤNG SỰ đã chia sẻ với chúng tôi những kiến thức quí báu, đã hy sinh thời giờ, ngay cả tiền bạc để mang lại cho chúng tôi những bài tập bổ ích, những phòng tập thoải mái mát mẻ.

Để kết thúc bài viết này tôi xin giới thiệu bài thơ vui, rất vui (do một người bạn gửi cho), dành cho những người tuổi hạc như tôi vậy.

SỬA LẠI DÂY ĐỜN
Thanh Mai*

60 chưa phải là già
60 là tuổi mới qua dậy thì
65 hết tuổi thiếu nhi
70 là tuổi mới đi vào đời
75 là tuổi ăn chơi
80 là tuổi yêu người yêu hoa
90 mới bắt đầu già
Đêm đêm vẫn cứ mặn mà yêu đương
100 có lệnh diêm vương
Cứ ở trên ấy yêu đương thỏa lòng
Bao giờ đạn hết lên nòng
Từ từ nằm xuống là xong một đời

Duy Trác

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tuổi Già – Tác giả Duy Trác

Ký Ức Buồn Thân hữu Chương Dương

Ký Ức Buồn

Ta đã trải những ngày dài đen tối
Quê hương qua hàng rào sắt tường cao
Nào Long Thành, nơi chờ làm thủ tục
Thủ tục thành tù nhân “Không Án”

Ta vốn người dân tuân theo Pháp luật
Không ngờ kẻ lừa lọc Người anh em
Phương Bắc, lời không chân thật
Rồi lên Thủ Đức ,trại giam nữ chờ phân loại

Ai có thân nhân “Cách mạng” tam về
Rồi trông chờ Trung Ương xét số còn lại
Chúng ta lại gặp nhau Trại Nam Hà
Rồi những gì anh sẽ không quên

Buồng bốn toàn bộ ngộ độc khoái mì
Trong đó tình hoa ngành Anh đã hiến thân
Đau buồn nhất Nghị sĩ “Trâu Trắng”bỏ mình
Rồi năm tháng lưu đày, ta lại chứng kiến

Tù trốn trại,đánh đập ,xà lim, nổi loạn
Thương tiếc nhất Trung Tá Chỉ huy trưởng
Cảnh sát quốc gia Đà Nẵng, anh Trần Hàng
Bị chúng tra tấn chết trong đêm vì vụ “cái Đài”
Tôi còn nhớ đại tá CS cao cấp thời Tây chết
Mà tên ông tôi không nhớ
Sau về lại Trại Z.30 chúng ta gặp lại

Nay ngày tưởng Niệm, trên đất tạm dung
Những anh hùng đã hy sinh cho Tự Do
Ta nhớ lại những đồng nghiệp bạn bè
Chúng ta đã ở chung trong Tù
Năm tháng đau thương vẫn ghi đậm
Ký ức chúng ta
Xin cùng anh chia sẻ niềm vui mới
Cùng đốt nén hương lòng nhớ Tù Chung
Nơi quê hương đã mất lá cờ Vàng. 

Chuong Duong

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Ký Ức Buồn Thân hữu Chương Dương

Happy Friendship Day – ST Tuyen Dinh

unnamed (5)

Hôm nay là “Ngày Tình Bn ”  (National Best Friends Day) .

unnamed (2)

National Best Friends Day 2024 will be celebrated on Saturday June 8, 2024.

Ngày tình bn thân quc gia năm 2024 s được t chc vào th By, ngày 8 tháng Sáu, 2024.

Nhân “Ngày Tình Bn” này, chúng ta hãy cùng mng nim vui khi có nhng người bn như các bn. 

Ti Nhóm bn K1 này chúng ta  cùng nhau tn hưởng nhiu khonh khc không th quên được trong thi gian qua! Chúc Mng Ngày Tình Bn”

Aujourd’hui, c’est la fête des meilleurs amis ! 

“L’amitié est un trésor inestimable”
“Tình bn là kho báu vô giá

unnamed

Old man#1

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Happy Friendship Day – ST Tuyen Dinh

Bước Chân Minh Tuệ – Thơ Toàn Như

BƯỚC CHÂN MINH TUỆ

unnamed (1)

Thầy Minh Tuệ bỗng từ đâu xuất hiện
Bước thiền hành đang rong ruổi bắc nam
Gieo nhân duyên trên những buớc gian nan
Đường vạn dặm nguyện tu đời khổ hạnh

Giữa đất đá như kim đâm sắc cạnh
Đôi chân trần cháy xạm bước quên đau
Phấn tảo y chắp vá đủ sắc màu
Ôm bình bát bằng lõi nồi cơm điện

Mặc đàm tiếu chê bai không phản biện
Vẫn mỉm cười nào ngại những thị phi
Lời khiêm cung vẫn toát vẻ từ bi
Luôn tự nhận xưng là con bá tánh

Đi khất thực chỉ xin ăn bữa sáng
Không nhận tiền hay vật phẩm cúng dừờng
Tối ngủ ngồi nơi nghĩa địa ven đường
Theo chân Phật hạnh đầu đà cam nhẫn

Gương hạnh nguyện của Thầy được đón nhận
Bước bộ hành bao người tiếp theo sau
Đắp sa y đoàn tăng lữ chắp tay cầu
Không quản ngại nắng mưa lời đố kỵ

Bao nhiêu những tham sân si ganh tị
Của đám ma tăng buôn thánh bán thần
Đang xảo ngôn lộng giả tưởng là chân
Thầy vẫn bước dù gian truân phía trước

Đường giải thoát  sắc không nào biết được
Trí sáng tâm minh ngọn đuốc soi đường
Bến giác bờ mê còn lắm tai ương
Cứ đi tới một ngày kia sẽ tới

Toàn Như

Bước Chân Minh Tuệ

Lẹ làng thoăn thoắt gót chân chai
Vạn dặm đường xa nắng đổ dài
Ma sãi bực mình lo lợi thất
Xàm tăng xót dạ sợ tiền bay
Con nhang ngộ lẽ, thôi dâng lễ
Phật tử nhìn ra, hết cúng tài
Tâm cứng đá mềm lòng nhẹ nhõm
Âm thầm thức tỉnh cõi trần ai .

LHN

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Bước Chân Minh Tuệ – Thơ Toàn Như

Happy Mother’s Day

IMG_5239

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Happy Mother’s Day

Nhìn lại cuộc chiến tranh ở Việt Nam

Mời các bạn xem video nầy để hiểu thêm về cuộc chiến tranh Việt Nam. Đúng lý ta chúng ta đã chiến thắng Bắc Việt từ 16 năm về trước khi thực lực của Bắc Việt không còn.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Nhìn lại cuộc chiến tranh ở Việt Nam

LỄ TƯỞNG NIÊM QUỐC HẬN 30 THÁNG 4 – 1975 TỔ CHỨC TẠI SEATTLE

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt

Thơ Quốc Hận “TỜ LỊCH ĐÓ” – TPK

         TỜ LỊCH ĐÓ

R

Tờ lịch đó chẳng bao giờ rơi xuống
Nó đã ghim vào tận chốn thâm sâu
Trong tâm tư chồng chất vạn nỗi sầu
Nhắc nhở mãi cuộc bể dâu ngày ấy

Ngày 30 tháng 4 trời sấm dậy
Lệnh đầu hàng nước mắt chảy rưng rưng
Ngày mất nước…đớn đau từng khúc ruột
Dấu mốc nầy, lằn ranh đời vinh nhục
Ngẫn ngơ nhìn hạnh phúc đã đi qua
Thuở vàng son bên mái ấm chan hòa
Còn đâu nữa chỉ lệ nhoà cay đắng
Tháng tư về đường phai mờ bóng nắng
Bước vô hồn lòng trĩu nặng đau thương
Lầm lũi đi trầm mặc vạn nẽo đường
Hồn tuẩn tiết sầu vương đền nợ nước
Ngày nghiệt ngả làm sao ai quên được
Những chia ly tử biệt cuộc đổi đời
Những lưu đày những vượt thoát trùng khơi
Ôi tháng tư một trời buồn da diết
Đồng đội xưa có người còn đi miết
Ngày ba mươi biền biệt chẳng trở về
Vợ con buồn vành tamg trắng tái tê
Nhìn tờ lịch nhớ tới ngày huý nhật.

TPK

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thơ Quốc Hận “TỜ LỊCH ĐÓ” – TPK

Khóa 1 Houston họp mặt đầu năm 2024

Buổi Họp Mặt Khoá 1 Học Viện Cảnh Sát VNCH tại nhà K1 Lê Phát Minh, Chúa Nhựt 21/4/2024…lâu ngày gặp nhau hàn huyên không dứt, rất tiếc lần này K1 Lê Văn Thao có nhu cầu out of Town nên không chở dược một số anh chị em vì không lái xe được nên vắng mặt một số anh chị em (Lành, Hoa, Lê Lang)…Hẹn gặp lại lần sau đông đủ hơn.
K1 Lê Phát Minh tường trình

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Khóa 1 Houston họp mặt đầu năm 2024

Happy Birthday Sum Tran

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Happy Birthday Sum Tran

Phân Ưu

Phân Ưu

Screenshot

Screenshot

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Phân Ưu

Căn Nhà Nhỏ và Gia Đình K1 Tưởng Niệm Tháng TƯ Đen.

NHẬT KÝ THÁNG TƯ

OIP (4)

Tờ lịch Tháng Tư lại đến rồi
Ngày Ba Mươi, nhớ lại buồn ơi !
Nhớ khi lệnh xuống tan hàng ngũ
Ngơ ngác nhìn nhau nước mắt rơi

Những tưởng từ đây chinh chiến tan
Người người cả nước sẽ hân hoan
Ngờ đâu bên thắng từ phương bắc
Sớm lộ nguyên hình lũ ác gian

Người lính miền nam nghĩ thoáng thôi
“Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi” (1)
Ngày tàn cuộc chiến còn sống sót
Đâu nghĩ ngục tù giăng khắp nơi

Mang thân tù tội mấy ai về
Rừng thẳm suối hoang ngỡ bến mê
‘Lao động vinh quang’ đời lao cải
Bao người xác gởi chốn sơn khê

Nhưng cũng đành thôi kiếp đoạn trường
Công hầu khanh tướng mộng đành buông
Nghĩ mình xấu số đời đen bạc
Tình nghĩa đồng minh thật chán chường

Hôm nay đất khách tháng tư này
Cờ rủ ngoài đường gió khẽ lay
Trời chẳng mưa sa mà mắt ướt
Bạc đầu quốc hận gió mây bay

Rồi sẽ một ngày trở lại thôi
Vinh quang ngày ấy rạng môi cười
Cờ vàng rực rỡ trên quê cũ
Ta sẽ mừng vui mắt lệ ngời

(1): Câu thơ cổ của Vương Hàn đời nhà Đường bên Trung Quốc

TOÀN NHƯ

RŨ SẠCH BỤI TRẦN

Trời tháng tư mây chiều bay lãng đãng
Mưa buị giăng mắc phố vắng thưa người
Con đường xưa mang tên kẽ xa lạ
Hàng cây cao nghiêng bóng đứng rũ rười
Em đi rồi ngày vui chưa thấy đến
Để hoa bướm chờ đợi suốt mùa xuân
Non nước ngút ngàn bàn tay nhỏ bé
Hận quân thù ai nỡ giận cố nhân
Về đây em cho một lần hoà giải
Xoá hết niềm đau lỗi hẹn bất thành
Tuổi trẻ nào chẳng mang đầy lý tưởng
Ước nguyện lòng xây mộng đẹp ngày xanh
Em về đây như nàng tiên huyền diệu
Giải hương thề giao ước buổi chia phôi
Rũ sạch bụi trần ân tình duyên nợ
Vuông tròn nghiệp dĩ thảnh thơi cuộc đời

Phiến Nguyễn

THÁNG TƯ BUỒN

Nhìn quê hương niềm đau thương chất ngất
Thành phố buồn không một bóng người thân
Buông tay súng cuộc đời đành lỗi hẹn
Tôi bơ vơ như một kẻ thất thần
Cưả nhà tan hoang xóm làng hiu quạnh
Ngọn lửa nào thiêu đốt cả đình chùa
Ngôi thánh đường loang lỗ khung than sắt
Lòng rủ rười bao đắng xót cay chua
Con đường hoa phượng ngã nghiêng sỏi đá
Bóng dáng xưa tha thướt bước về đâu
Aó mới mùa xuân em may đã mặc ?
Khi chiếc cầu gảy nhịp giữa đêm thâu
Góp thương yêu xin trao về chốn cũ
Chút hương tình tha thiết cuả trời xuân
Và em tôi người em chưa gặp lại
Đã lâu rồi xuôi ngược bước phong trần
Thời gian trôi theo dòng đời phiêu bạt
Bao năm qua xa vắng chốn quê nhà
EM về đâu giữa đất trời dâu bể?
Ánh mắt thơ ngây còn có nhạt nhòa ?

Phiến Nguyễn

CON TRĂNG THÁNG TƯ 

Đêm qua trăng rọi xuống đời
Vòi em trả mối tình rơi thuở nào
Trời cao lấp lánh nghìn sao
Hồn em giông bảo… đảo chao… bồi hồi…
Đường trần gió bạt sóng nhồi
Thương trăng vẫn sáng một trời thủy chung
Nửa trăm năm! Ôi… trùng trùng…
Tóc tơ ngổn ngang… tương phùng bi ai…
Trăng buồn trăng khuyết hình hài
Tháng Tư khàn giọng khóc ngày ly tan
Buốt xương cái thuở ngọc ngà
Chỉ xin trăng dải lụa là làm riêng
Đêm dài quấn lấy nỗi niềm
Nợ trăng em sẽ đáp đền kiếp sau..

Điệp Nông

HẬN SÀI GÒN

Hận nước chưa nguôi tuổi đã già
Sài Gòn nỗi nhớ khó phôi pha
Câu thơ vận khổ chua men rượu
Khúc nhạc cung ai đắng vị trà
Đất khách ngậm ngùi thân viễn xứ
Quê người mòn mỏi kiếp vong gia
“Quốc thù vị báo đầu tiên bạch
Kỷ độ Long Tuyền đới nguyệt ma”* .

LHN

*thơ Đặng Dung

Ngày 30 tháng 4 là ngày mà CSVN gọi là ngày Giải Phóng trong khi người Việt hải ngoại lại coi là ngày Quốc Hận . Nếu gọi cho đúng với cả dân tộc Việt Nam , trong cũng như ngoài nước , thì phải gọi đó là Ngày Quốc Nhục . Vì chính ngày nầy CSVN đã viết ra một trang ô nhục cho Lịch Sử Việt Nam .

Ngày Quốc Nhục

“Quang vinh” khỉ mốc ! Non sông hỡi !
Giải phóng quái gì ! Tổ quốc ôi !
Xáo thịt đồng bào tim quỉ dữ
Nồi da dân tộc vuốt chồn hôi
Đánh cho Trung Cộng còn khua mỏ
Khiến bởi Liên Sô cũng múa môi
Tô vết chàm lên trang sử Việt
Chỉ là Ngày Quốc Nhục mà thôi .

LHN

THÁNG TƯ ĐEN

 Làm sao quên được tháng tư đen?
Mù mịt trời Nam dập tắt đèn
Đâu dễ nuốt hờn dầu một phút
Khó mà nguôi hận dẫu bao phen
Giang sơn thuở trước vang hào kiệt
Xã  tắc   từ   nay loạn   lũ   hèn
Tóc bạc mừng nhau nơi viễn xứ
Đồng thuyền,đồng hội đã từng quen.

LÊ VĂN THUẬN (Cóc Biển)

Thiên đường XHCN.

Bốn chín năm ròng ngưng chiến tranh
Việt Nam phát triển đến tanh bành
Làng trên xóm dưới rợp màu đỏ
Quần lót ghế ngồi cũng đỏ tanh

Nón cối tai bèo đâu mất hết
Dép râu dép lốp biếng vô thành
Công viên, chùa, tượng dựng lên khắp
Nghỉ dưỡng công trình mở cạnh tranh

Phố thị mưa về dân ngập lụt
Thôn quê nắng đến đật khô cằn
Đầy đường vé số người đi bán
Ùn tắc giao thông bò trắng răng

Đói khổ làm thinh ai dám nói
Coi chừng hó hé bắt giam ngay
Tuyên truyền chống phá nhà nước tốt
Cải tạo muốt mùa hết thày lấy

Trường học chuyên đào chính trị học
không đáp ứng khó ra trường
Lời ăn tiếng nói theo lề Đảng
Đỉnh cao trí tệ phải am tường

Gia đình được gọi là hộ khẩu
Ngôi nhà phải nói đây căn hộ
Ghi tên lạc hậu thay đăng ký
Sự cố cực kỳ nhớ nhét vô

Trên toàn thế giới ai cũng rõ
Việt Nam Xã Nghĩa đến coi chừng
Túi tiền không cánh mà bay đó
Cẩn tắc còn hơn tánh dửng dưng

Những ai còn chút tâm hồn Việt
Hãy nói dùm tôi ‘Thiên đường mù
Đừng nên mơ tưởng mà nên diệt
Cùng rỉ tai nhau diệt Cộng thù ./-

TQN .

  THÁNG TƯ ĐEN

Tháng Tư đen, cả nước thương đau !
Nửa thế kỷ non máu lệ trào.
Nát cửa tan nhà đời vất vưởng.
Không nơi trú ngụ sống lao đao.
Dân oan ức kiện quan không tiếp.
Mất đất đi thưa Đảng cấm vào.
Bốn chín năm con đường chủ nghĩa.
Việt Nam cộng sản phản đồng bào !
Tuyến Lê Sydney
Apr 9-24

QUÊ HƯƠNG LẬN ĐẬN

Ta trải qua cuộc đời đầy biến động
Từ bé thơ lửa đạn dậy khắp nơi
Quê hương nghèo lại tang tóc đầy vơi
Đêm liền đêm hỏa châu rơi buồn thảm

Tiếng đì đùng vọng về từ xa thẳm
Khắp xóm làng vành tang trắng đau thương
Những trẻ thơ ngơ ngác buổi đến trường
Đi vội vã trên đường đầy lính trận

Ta lớn lên trên quê hương lận đận
Cuộc tương tàn lan rộng khắp non sông
Để mẹ cha lo lắng mãi chất chồng
Con vừa lớn đã vào trong khói lửa

Trời miền nam đạn réo hồn từng bữa
Tháng tư về trời tối giữa ban trưa
Đời tự do mất trắng thật chẳng ngờ
Ta bị hành đến lên bờ xuống ruộng

Đời ấm êm bỗng tan theo gió chướng
Bao hận thù trút xuống kẻ sa cơ
Bị truy bức đói khổ đến vô bờ
Bên thắng cuộc vẽ vời theo ý muốn

Mất nước rồi lòng ta đầy sầu muộn
Lìa quê cha tìm cuộc sống lưu vong
Vì tự do đành từ biệt người thân
Mang tổ quốc trong lòng đi viễn xứ

Việt Nam chừ đang mất dần mọi thứ
Mất chủ quyền mất dân chủ tự do
Bao nhiêu năm vẫn tìm kiếm mày mò
Quanh quẩn mãi chỉ vì lo giữ ghế

Quá đủ rồi đã phí nhiều thế hệ
Nước khó nghèo mà ngạo nghễ sân si
Ôm khư khư chủ nghĩa có ích gì
Để dân tộc đắm chìm trong lạc hậu.

TPK

Tháng Ba 2024
Tưởng Niệm 30-4-75

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Căn Nhà Nhỏ và Gia Đình K1 Tưởng Niệm Tháng TƯ Đen.