Birthday tháng 4

Căn Nhà Nhỏ gởi lời chúc mừng Happy Birthday đến tất cả các bạn có  ngày sinh trong tháng 4 dù có tên trong list nầy hay không.

Nguyễn thị Kiêm Chi         06.04.43
Phan hữu Nghi                      12.04.42
Trương công Ân                    21.04.43
Vỏ Hảo *                                    20.04.45
Nguyễn văn Tựu                   17.04.43
Nguyễn văn Tuyên              25.04.42
Trần đình Sum                     20.04.43
Đặng khắc Bích                    04.04.44
Bùi văn Hùng                       30.04.45
Nguyễn văn A                        29.04.42
Ngô ngọc Chí                         06.04.44
Đặng long Hưng                  02.04.43

Lê Phú Cường                       20-04-45
Vũ Văn Chính
                       06-04-43
Huỳnh Phấn Khởi  
             23-04-44
Phạm Minh Tú 
                     19-04-42
Trang Thành Y 
                     18-04-44
Trần Thanh Cần   
               19-04-42
Nguyễn Văn Phú
                  10-04-43
Nguyễn Tấn Dược 
                05-04-44
Huỳnh Phát 
                           07-04-43
Lê Quốc Tuân
                        23-04-45
Lê Quang Tôn
                       27-04-46
Vũ Văn Các     
                       12-04-46

 

Thân mến chúc tất cả các bạn nhiều sức khỏe và an lạc trong cuộc sống.

Mến chúc bạn Nguyễn văn Tuyên chóng bình phục sau một cơn tai biến nhẹ. Gởi lời hỏi thăm bạn Bùi văn Hùng cựu CHT.CSQG Quận Đức Hòa Hậu Nghĩa.

* Với bạn Vỏ Hảo, không biết bạn ấy có qua Mỹ hay không? Vì trước đây Vinh nầy được biết VH sau khi ở tù về thì có nhiều việc không may nên phải làm nghể vá bánh xe hay bán gas hộp quẹt ( giống như Trương ngọc Mỹ) ở một vĩa hè trước một căn nhà nào đó tại Sài gòn. Hằng ngày Hảo phải mang đồ nghề đi đi về về, mấy hôm gặp trời mưa thì phải gom lại núp ké vào góc hiên nhà người ta. May nhờ có người chủ nhà tốt bụng thấy thương nên lúc đầu cho Hảo gởi lại dụng cụ, rồi vào núp mưa, rồi được uống ly trà nóng cho ấm bụng. Mặc dù đi tù khổ sai  mới về, nhưng cốt cách của một nguời được kẻ thù gọi là “NGỤY” lại làm chao đảo trái tim người thiếu phụ. Và, thì, là…   một cuộc sống mới bắt đầu.

Vì thế không biết Vỏ Hảo có đi được sang Mỹ hay không. Nếu gia đình bạn đang ở Hoa Kỳ  thì bạn cũng nên liên hệ với anh em để tình đồng môn của chúng ta thêm khắn khít.

Còn, nếu bạn còn ở lại Việt Nam, thì xin bạn hảy nhận nơi anh em chúng tôi lời cầu chúc tốt đẹp nhất cho bạn nhân tháng nầy là tháng sinh nhật của bạn.

 


Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Birthday tháng 4

Tâm sự của Người Cảnh Sát Già- tiếp theo_ Lâm minh Sơn

                                              

                                                                                                    Tâm sự của Người Cảnh Sát Già hay là Người cảnh Sát Già ôn Lại chuyện cũ của Lâm Minh Sơn (tiếp theo và hết)

PHẦN II: 1975- 1992: Chút hãnh diện đời tù.

            1) Hãnh diện đầu tiên: Trên đường ra Bắc.

            Một đêm đầu năm 1976, tôi đang ngủ tại trại giam Long Thành thì được dựng dậy một cách âm thầm cùng một số đông anh em khác để lên xe về trại giam Thủ Đức. Ở đây, chúng tôi bị giữ biệt lập trong một phòng giam thêm 24 giờ nữa, tức là vào đêm sau thì được xe bus chở ra phi trường Tân Sơn Nhất. Chúng tôi ngầm hiểu mình sẽ bị chuyển đi đến một địa điểm khác và chắc chắn là sẽ xa Sài-Gòn vì VC phải dùng phi cơ C.130 để chở.

            Khi đã an vị, chúng tôi được còng từng hai người một (người này còng chung một còng với người ngồi kế bên) và luôn có công an lui tới canh chừng. Lúc phi cơ cất cánh, nhìn chung quanh tôi thấy hầu hết mọi người, nếu không phải âu lo thì cũng hoang mang. Riêng tôi, tính hiếu kỳ đã xóa mất nỗi sợ trong lòng. Hơn nữa, tôi quá “ngây thơ” tin vào chính sách 12 điểm đăng trên công báo do Thủ Tướng VC Huỳnh Tấn Phát ký là sẽ bị giam tối đa 3 năm, mà nghiệp vụ của tôi trong quá khứ gây tổn hại cho chúng cũng nhiều, nên chĩ mình có xa nhà 3 năm cũng chẳng hề gì. Với tâm trạng này, tôi bình tỉnh tiếp tục theo dõi hướng bay để đoán mình sẽ đi về đau. Lúc ở phi trường, phần đông nghĩ là sẽ được đưa ra Phú Quốc hoặc Côn Đảo, nhưng đến khi trời hừng sáng, nhìn qua cửa sổ tôi thấy hình dạng của con sông Thu Bồn quen thuộc, thì tôi biết mình sẽ được chở ra Bắc! Tôi thầm báo cho một số bạn tù của tôi biết, rồi thay vì lo lắng như các vị lớn tuổi, tôi lại cảm thấy “hãnh diện tếu” nghĩ rằng sau khi mất nước, có lẽ ngoài bọn tôi ra không một ai của miền Nam Việt Nam được đi ra Bắc bằng phi cơ Mỹ C.130!

            2) Hãnh diện tiếp theo: Người tù có giá.

            Không rõ VC xem trọng chúng tôi hay có mục đích gì khác, khi chúng cho Thứ Trưởng Bộ Nội Vụ cùng một số nhân viên, cán bộ đứng đón chúng tôi.

            Tên Thứ Trưởng VC cầm loa tự giới thiệu mình rồi cho chúng tôi hay là chúng tôi đã tới phi trường “quốc tế” Gia Lâm và sẽ được di chuyển tới một nơi rất thuận lợi cho việc “học tập” ở vùng đồng bằng không xa thành phố lắm. Chúng tôi được nhanh chóng đưa lên xe bus để đi về trại giam Hà Tây và bắt đầu sống cuộc đời lưu đày trong nhà tù cộng sản ở miền Bắc tổ quốc!

            Đến tại, chúng tôi được mở còng và được cho ăn uống phủ phê ngay. Cơm thịt ê hề đầy bàn, ăn không hết. Tuy ở trại giam Long Thành trong Nam, chúng tôi cả năm không được ăn thịt, nhưng lúc đó vì muốn giữ “thể diện” nên cũng chỉ ăn vừa phải và để thức ăn dư lại rất nhiều. Tôi lại “ngây thơ” nghĩ rằng phần ăn ở đây chắc khá hơn trong Nam, vì trại giam gần Thủ Đô Hà Nội, tức là gần ”mặt trời”, cải tạo viên sẽ được chăm sóc kỹ càng hơn. Có điều làm tôi ngạc nhiên là khi chúng tôi đứng dậy rời bàn ăn, một tên vũ trang VC đến nói nhỏ bên tai tôi: “…các anh có gì chứa không? Nếu có, thì lấy thức ăn dư cất vào, để dành hâm lại mà ăn, mai mốt không có nữa đâu….”! Tôi có nói lại điều này cho vài người nghe, nhưng họ cũng như tôi, đều tỏ vẻ lạc quan, nghĩ rằng dù thức ăn có giảm xuống gấp mười lần hôm nay, chúng tôi cũng dư sức chịu đựng được 3 năm để trở về.

            Ăn xong, chúng tôi được đưa vào ở 2 buồng, mỗi buồng trên dưới 60 người. Tối đến, phần mệt, phần no đủ, chúng tôi ngủ một giấc tới sáng thì có người tới mở cửa buồng rồi bỏ đi. Chúng tôi có thể ra sân chơi, nhưng không được ra khỏi tường rào. Tôi thấy tất cả đều có vẻ an tâm, không lo lắng như lúc di chuyển nữa, có lẽ, một phần cũng nhờ bữa ăn và giấc ngủ đêm qua.

            Khoảng 9 giờ hơn, một trung úy VC vào buồng tôi tập hợp anh em lại và cho biết chúng tôi được “biên chế” làm hai buồng, 1 và 2. Buồng 1 do tên trung úy vừa kể phụ trách, còn buồng 2 do một cán bộ khác. Rồi như để trấn an chúng tôi, y kể hết chuyện này đến chuyện khác, toàn là chuyện “tốt đẹp” của miền Bắc Xã Hội Chủ Nghĩa, cho chúng tôi nghe, đến khoảng 12 giờ thì ngưng lại và bảo chúng tôi sửa soạn đi ăn. Chúng  tôi xuống nhà ăn, 4 người ngồi vào một bàn. Trên bàn đặt sẵn một dĩa dựng 4 cái bánh bột, mỗi cái nhỏ hơn nắm tay một chút. Không thấy thức ăn, nhưng chúng tôi không hỏi vì nghĩ đây là bữa ăn điểm tâm, vì miễn có điểm tâm là đã hơn miền nam rồi. Nhưng sau đó, chờ mãi cũng không thấy gọi xuống nhà để ăn trưa, chúng tôi bèn hỏi tên cán bộ thì y cho biết, cái bánh bột vừa ăn là phần ăn trưa đó, còn ăn sáng thì không có, vì chúng tôi chưa đi lao động! Đến chiều, chúng tôi cũng được cục bột như buổi sáng nhưng không ai ngạc nhiên gì thêm nữa.

            Tối đến, trong buồng không yên lặng ngủ như hôm đầu mà xầm xì với nhau tới khuya, đến đổi võ trang VC đi tuần bên ngoài phải lên tiếng cấm nói chuyện! Chúng tôi xầm xì với nhau vì ai nấy cũng ưu tư cho tương lai. Ai cũng thắc mắc là ăn như vậy làm sao sống được, rồi tự đặt nhiều câu hỏi và cũng tự trả lời. Lạc quan thì cho rằng, nếu không đủ ngân khoản cho tù ăn, có lẽ VC sẽ cho liên lạc với gia đình để gia đình tiếp tế. Bi quan thì cho rằng nó muốn mình chết nhưng không giết bằng dao, súng… mà bỏ đói để chết lần, chết mòn. Thật ra cách nghĩ nào cũng đúng. Từ 1976 đến 1979, VC muốn bỏ đói cho chúng tôi chết thật. Tù vừa đói, vừa không có thuốc uống, bất cứ bệnh gì dù nặng hay nhẹ, cũng đều cho uống “xuyên tâm liên” mà thôi. Nhưng đến năm 1979 thì cho liên lạc gia đình, cho nhận quà và nếu bệnh nặng thì được chở ra bệnh viện tỉnh để chữa trị. Lý do: năm 1979, Mỹ bắt đầu họp với VC về “tù cải tạo”, nếu để mất tù thì mất tiền! Sở dĩ chúng tôi biết được điều này vì trong một ngày đầu năm 1979, một phóng viên người Thụy Điển đã qua mặt được VC và báo trực tiếp với chúng tôi. Lúc đó tuy đói khổ, nhưng chúng tôi rất sợ phái đoàn nước ngoài đến thăm, vì ngày họ đến là ngày chúng tôi bị dẫn đi trốn thật xa và mãi tới chiều, khi nào phái đoàn rời khỏi trại, trại cho đánh kẻng báo, chúng tôi mới được dẫn về. Anh phóng viên này, có lẽ đã nghiên cứu trước, nên lái xe đến trại, cũng giả bộ thăm hỏi những người tù đóng kịch (dĩ nhiên không phải chúng tôi) rồi lái xe ra về. Khi nghe tiếng kẻng, anh ta lại dùng xe vespa chạy ngược trở lại và bắt gặp chúng tôi trên đường về trại. Anh ta chạy xe song song với đoàn người chúng tôi và lớn tiếng nói bằng Anh ngữ: “…các bạn yên tâm, ráng giữ gìn sức khỏe, chính phủ Mỹ và Hà Nội đã bắt đầu gặp nhau để thảo luận về chuyện của các bạn”.

            3) Hãnh diện thật sự: Chức phận của bạn đồng tù và tư cách của bạn đồng nghiệp.

            Thành thật mà nói, có hơi hỗn láo khi gọi những người cùng cảnh ngộ là bạn đồng tù, nhưng vì cùng sống với nhau trong hoàn cảnh khỗ cực một thời gian khá lâu, nên chúng tôi, nếu không xem nhau như người trong nhà thì cũng là bạn. Đây là một điều làm tôi rất hãnh diện vì chung quanh tôi, hầu hết là những viên chức cao cấp của chính phủ cũng như có một số Tướng Lãnh của VNCH. Tôi không thể nhớ hết nhưng cũng có thể kể sơ như:

            – Ngoại giao có Nguyễn Xuân Phong, Trưởng phái đoàn Hòa Đàm Ba- Lê
– Kinh tế có Phan Tường Vân, Ph.D Kinh Tế, phụ tá Thủ Tướng chính phủ.
– Tài chánh có Nguyễn Quang Trường, Tổng Trưởng.
– Tư Pháp có Lê Văn Thu, Bộ Trưởng,
– Giáo dục có Nguyễn Duy Xuân, Viện Trưởng Đại Học (chết tại trại giam Nam Hà)
– Chiêu hồi có Nguyễn Quốc Thụy, Triệu Huỳnh Võ, Phụ Tá Tổng Trưởng
– Dân cử có Nguyễn Khoa Phước (Thượng Nghị Sĩ), Trần Văn Tuyên, Đặng văn Tiếp, Trần Cảnh Chung, Nguyễn Kim Phùng, Nguyễn Lý Tưởng, Nguyễn Đức Cung (Dân Biểu), Võ Quốc Thanh (HĐ Đô Thành).
– Thẩm phán có Ngô Bút, Chánh án tòa Quân sự vùng 2
– Đảng phái có Vũ Hồng Khanh (VN Quốc Dân Đảng), Nguyễn Đình Lương, Nguyễn Đình Huy (Đại Việt)….
– Tướng lãnh Quân Đội có: Trung Tướng Nguyễn Hữu Có, Trung Tướng Nguyễn Vĩnh Nghi, Thiếu Tướng Đỗ Kế Giai, Thiếu Tướng Lê Minh Đảo, Thiếu Tướng Lý Tòng Bá, Thiếu Tướng Trần Bá Di, Thiếu Tướng Lâm Văn Phát, Thiếu Tướng Huỳnh Văn Cao, Thiếu Tướng Văn Thành Cao, Chuẩn Tướng Mạch Văn Trường, Chuẩn Tướng Lê văn Thân, Chuẩn Tướng Lam Sơn Phan Đình Thứ, Chuẩn Tướng Đoàn Văn Quảng (chết tại trại giam Nam Hà năm 1984), Chuẩn Tướng Phạm Duy Tất, Chuẩn Tướng Trần Quang Khôi …

            Còn bạn đồng nghiệp, tức là các chiến hữu CSQG cùng chịu cảnh tù đày với tôi thì gồm đủ loại cấp bậc, từ Trung Sĩ (anh Thọ…) đến Tướng (Chuẩn Tướng Bùi Văn Nhu), mà nhiều nhất là cấp Úy và Tá.

            Suốt thời gian 17 năm, tôi đã chứng kiến các Chiến Hữu ra đi vĩnh viễn, như Chuẩn Tướng Bùi Văn Nhu (1985), Đại Tá Đàm Trung Mộc (năm 1982), Đại Tá Nguyễn Phúc (1985), Đại Tá Dương Quang Tiếp (1986) (chết tại Nam Hà), Trung Tá Phạm Trọng Tú, Trung Tá Đỗ Kiến Nâu, Trung Tá Nguyễn Văn Cung, Thiếu Tá Nguyễn Văn Nguơn, Thiếu Tá Hồ Văn Thắng (trại Z.30D).

            Số còn lại, tuy đời sống “kinh tế” có khác nhau, người được thăm nuôi đầy đủ, kẻ thì “xi cà que” (không quá cáp, không thăm nuôi), mỗi người một hoàn cảnh, nhưng có chung một điều phải hãnh diện là không một ai “bán cái” (nghĩa là làm ăn-ten) hoặc có gì lấn cấn trong quá khứ để được về sớm hơn những người đồng cảnh ngộ.

            Đặc biệt, một điều xác đáng để chứng minh Cảnh Sát Quốc Gia là một lực lượng hoạt động hữu hiệu trong những công tác đánh phá kẻ thù là trong số nguòi tù cuối cùng có không ít các Chiến Hữu CSQG mà tôi còn nhớ: Trung Tá Nguyễn Hữu Hải (E/ĐB Khu 2), Trung Tá Trần Văn Xoàn (Giám Đốc Trường Tình Báo Trung Ương), Thiếu Tá Phan Tấn Ngưu (ĐB Tây Ninh), Thiếu Tá Phạm Tấn Ngọc (ĐB Bộ Tư Lệnh), Thiếu Tá Lê Hữu Tống (Long An), Thiếu Tá Lê Thới Nguơn, Thiếu Tá Trương Vĩnh Thụy, Thiếu Tá Huỳnh Lam Điền (ĐB Khu 3), Thiếu Tá Lâm Minh Sơn (người viết bài, ĐB/Quảng Nam), Thiếu Tá Nguyễn Tâm (ĐB Phú Yên), Thiếu Tá Lê Văn Hoan (ĐB Ban Mê Thuộc), Thiếu Tá Phan Quang Nghiệp (ĐB Bình Định), , Thiếu Tá Nguyễn Hữu Trân (ĐB Long Khánh), Thiếu Tá Trần Xuân Nhường (ĐB Kiến Phong), Thiếu Tá Lương Trọng Lạc (ĐB Vĩnh Long), Thiếu Tá Lữ Kim Ba, Đại Úy Trần Quang trường (ĐB Sóc Trăng), Thiếu Tá Phan Hữu Nghi, Thiếu Tá Phan Kỷ Niệm, Thiếu Tá Đào Thanh Phong (Khối Đặc Biệt), Thiếu Tá Huỳnh Ngọc Thịnh (ĐB Sa Đéc), Thiếu Tá Nguyễn Công Quan (ĐB Chương Thiện), Đại úy Vũ Văn Nhựt, Đại Úy Nguyễn Văn Nghiêm (ĐB Đô Thành).…

 PHẦN III: 1993- 2011:  Niềm Tự hào còn lại.

            Tôi cùng gia đình đến Mỹ với hành trang trống rổng. Những ngày đầu dù tất bật với mọi thủ tục định cư, tôi vẫn thấy lòng tiếc nuối. Tiếc nuối những tấm lòng thân thương còn ở lại, tiếc nuối những ngày tự do mà cả miền Nam cùng vui hưởng, tiếc nuối từng rặng núi, cánh rừng, từng con sông, ngọn suối, từng mảnh vườn, thửa ruộng. Quê hương ơi, đã mất hết rồi sao!

            Thời gian trôi qua,tự do của xứ người giúp gia đình tôi hòa nhập nhanh chóng vào cuộc sống mới. Tôi cứ ngỡ những gì mình nuối tiếc chỉ còn là kỷ niệm, và ở nơi xa xôi này, mỗi người có một phương cách riêng để hoài niệm về quá khứ.

            Nhưng không, sau khi cuộc sống tạm ổn định, năm 2000 gia đình tôi từ Oklahoma dời về Dallas, Texas, vì ở đây ít thiên tai mà lại có nhiều đồng hương Việt Nam hơn. Chính ở đây, tôi biết được kỷ niệm không phải chỉ để hoài niệm một cách tiêu cực, mà mình có thể gợi lại một cách tích cực để dạy dỗ con cháu cũng như để cho kẻ thù biết là họ chỉ cướp đoạt được vật ngoài thân chớ không thể chiếm được những tấm lòng đã một thời trung thành với Tổ Quốc VNCH.

            Qua chiến hữu Lê Văn Bon, lần đầu tiên vợ chồng tôi đến với Hội CSQG Dallas Fortworth để dự tiệc Tất Niên của gia đình Cảnh Sát. Đúng là “tha hương ngộ cố tri”, chúng tôi gặp lại khá đông những khuôn mặt thân quen ngày xưa. Cấp chỉ huy có, đồng cấp có và thuộc cấp cũng không ít.

            Sau khi tay bắt mặt mừng và hàn huyên thăm hỏi, vợ chồng tôi chẵng những không thấy bỡ ngỡ, vì là người mới, mà còn tưởng như mình đã cùng anh em, bạn bè sinh hoạt chung với nhau từ trước.

            Rồi từ Hội CSQG Dallas-Fw và qua cuốn Đặc San Phượng Hoàng, tôi mới biết sinh hoạt của anh em Cảnh Sát ở các Tiểu Bang khác, đặc biệt nhất là hoạt động của Tổng Hội Cảnh Sát Quốc Gia, mà văn phòng hiện đặt ở Tiểu Bang California.

            Không biết tương lai ra sao, nhưng hiện tại thì người Cảnh Sát của VNCH chưa bị lãng quên. Tại đây, người Việt hải ngoại không những đã thấy lại màu cờ, sắc áo của CSQG ở các buổi họp mặt và ngày lễ Truyền Thống Cảnh Sát 1 tháng 6 hàng năm, do các Ban Chấp Hành CSQG địa phương tổ chức, mà còn chứng kiến được tinh thần đoàn kết của các chiến hữu Cảnh Sát đã năng nổ cùng đồng hương thực hiện nhiều sự kiện có ý nghĩa như các chương trình “Đại Nhạc Hội Cám Ơn Anh” ở California để giúp Thương Phế Binh VNCH nơi quê nhà, hoặc biểu tình đòi hạ cờ VC tại các trường học.v.v… Nhưng một công tác rất quan trọng không thể không nhắc tới mà khắp nơi đã làm trong bao năm qua, đó là xin Thành phố, Quận Hạt hoặc Tiểu Bang vinh danh cờ vàng VNCH và được treo lá cờ này trong những ngày lễ hội của cộng đồng Việt chúng ta.

            Sau vài lần họp mặt với Hội Cảnh Sát địa phương, tôi đã nhận ra CSQG không phải chỉ là một cái gì để thương, để nhớ, mà còn là một ấn tượng sâu sắc trong mỗi gia đình Cảnh sát VNCH ở hải ngoại. Nhận thức này đã khiến tôi đến với Đặc San Phượng Hoàng, đồng thời tìm cách cho gia đình ngày càng gần với hoạt động của Hội Cảnh Sát Dallas- Fwt.

            Lấy cớ địa điểm tổ chức các buổi họp mặt của Hội Cảnh Sát địa phương khá xa với gia đình, tôi nhờ các con đưa vợ chồng tôi đi dự, mục đích cho chúng thấy sinh hoạt của các Chú Bác ngày nào. Ban đầu chúng đi vì hiếu kỳ và muốn làm vừa lòng cha mẹ, nhưng dần dần, chúng nhận ra được thế nào là tình đồng đội, thế nào là danh dự của màu cờ sắc áo, cùng niềm vui hội ngộ của gia đình CSQG, nên chúng cũng muốn được trở thành là một thành viên của Hội.

            Thế rồi từ năm 2008, con gái tôi Khánh Dung và con rễ Hứa Kính, cứ đến ngày truyền thống Cảnh Sát 1 tháng 6 là mặc Cảnh phục cùng vợ chồng tôi đi dự lễ. Chúng tình nguyện gia nhập toán dàn chào và rất nghiêm chỉnh trong chào kính theo nghi lễ. Năm tiếp theo, cháu ngoại tôi, Kathy cũng theo chúng tôi dự hội. Cháu mới 13 tuổi, sinh ở Mỹ, nói tiếng Việt không rành, nhưng vẫn cố gắng tập hát cho bằng được bài CSQG Hành Khúc để lên sân khấu hát theo sự sắp xếp của Ban Tổ Chức.. Khi cất tiếng hát, niềm vui của cháu là niềm vui được ngưỡng mộ, nhưng niềm vui của tôi là thấy được sự hiện hữu của Lực Lượng CSQG ở thế hệ thứ 3 trên quê hương thứ hai này. Đã 36 năm rồi, 4 chữ Cảnh Sát Quốc Gia tưởng đã tan biến theo thờ gian, nhưng nó vẫn còn đậm nét từ thế hệ này qua thế hệ khác!

            Nói biết ơn thì hơi quá, nhưng cảm kích thì không thừa. Bốn chữ Cảnh Sát Quốc Gia ngày thêm đậm nét là nhờ công của tất cả Ban Chấp Hành CSQG từ Tổng Hội đến các Hội địa phương tại Hoa Kỳ và trên khắp thế giới. Tuổi thì ngày càng già mà “ngà voi” ngày càng nặng. Những chiếc lưng còm vẫn cố chống chọi với thời gian, chờ đợi nhưng bờ vai của thế hệ kế tiếp đủ cứng cáp và tiếp tục gánh vác ngà voi mới, sẽ nặng hơn vì được bám thêm những phức tạp của thời đại!

            Năm nay (2011), một trùng hợp ngẫu nhiên giữa Tổng Hội và Hội CSQG Dallas-Fwt khiến lòng tôi không khỏi bùi ngùi. Là thư Phượng Hoàng của Tổng Hội hồi đầu năm và “Lễ Trao gươm” của Hội CSQG Dallas-Fwt trong ngày truyền thống 1/6 lúc giữa năm đã ngầm ngụ ý đến tuổi già của thế hệ 1.

            Vâng, ở nơi xa xôi này, thế hệ của chúng tôi đã trên dưới 7 “bó” rồi. Ôn lại quá khứ của chính mình, 21 tuổi vào đời, 9 năm làm Cảnh Sát, 17 năm tù đày, 1 năm sống dưới chế độ Cộng Sản, 19 năm sống tha hương, công lại đã là 67, một đoạn đường đời cũng đủ dài để nhìn thế sự thăng trầm.

            Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đã nói: “Đất nước còn, tất cả còn – đất nước mất, mất tất cả”. Đúng là mất tất cả, nhưng dù sao, người Cảnh Sát VNCH vẫn còn lại niềm tự hào là không thẹn với lòng khi cất tiếng hát bài Cảnh Sát Quốc Gia Hành Khúc:

       “TỔ QUỐC CHÚNG TA LUÔN LUÔN TA TRUNG THÀNH…”

 Dallas cuối năm 1011
Lâm Minh Sơn

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tâm sự của Người Cảnh Sát Già- tiếp theo_ Lâm minh Sơn

Thông Cáo của Tổng Hội CSQG – VNCH

TỔNG HỘI CẢNH SÁT QUỐC GIA VNCH

           Federation of South Vietnam Police Associations
             9565 Mc FADDEN Ave  WESTMINSTER  CA  92683
                          Tel : (714)775.0251  &  (714)839.9189
E.mail : anquantran@socal.rr.com & nguutphan7592@yahoo.com
– o0o –
                                                                                                                   Số : . 66. /TH.CSQG

THƯ TỔNG HỘI

           

            Tiếp theo Văn Thư số 63/TH.CSQG ngày 20 tháng 7 năm
2011 của Tổng Hội Cảnh Sát Quốc Gia (có đăng trong Phượng Hoàng 2012), về việc tổ chức Đại Hội cho toàn thể anh chị em
CSQG khắp nơi, trước đây dự trù sẽ tổ chức trong hai ngày 26 và 27 tháng 5 năm 2012.

          Tuy nhiên để tránh những chờ đợi không cần thiết và sau khi tham khảo ý kiến đa số anh chị em ở các nơi, nay Tổng Hội quyết định tổ chức Đại Hội Tổng Hội kỳ 6 để bầu lại các chức vụ điều hành Tổng Hội cho nhiệm kỳ 2012- 2015 và Dạ Tiệc Hội Ngộ nhân kỷ niệm 40 năm ngày Cảnh Sát Quốc Gia (1972 – 2012) cùng trong ngày 26 tháng 5 năm 2012, nhưng ở hai địa điểm và thời gian khác nhau (xin xem Thiệp Mời).

          Sự thay đổi này cũng để giúp mọi người khi về vùng Little Sài-Gòn có thì giờ đi thăm các nơi cho biết Thủ Đô tỵ nạn của Cộng Đồng Việt Nam lớn nhất tại hải ngoại, với tên gọi thân quen bằng hai chữ Sài-Gòn, Thủ Đô Việt Nam Cộng Hòa từ 37 năm trước.

  Mong được gặp lại quý Niên Trưởng và quý Chiến Hữu.

Trân trọng


                                 Little Sai-gòn ngày 20 tháng 3 năm 2012

                                 TM. TỔNG HỘI CẢNH SÁT QUỐC GIA

                       CHỦ TỊCH HỘI ĐỒNG QUẢN TRỊ

                 TRẦN QUAN AN (ấn ký) 

  

Nơi nhận:

– Các Liên Hội và Hội CSQG tại Hải Ngoại

 “Để giúp phổ biến”

1 Attached file| 300KB

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thông Cáo của Tổng Hội CSQG – VNCH

K1 Nguyễn văn Trai- Giả biệt Núi Sập Huệ Đức

 

 

 

 

 

 

 

 

Nguyễn văn Trai ngày nay                            và ngày xưa

1. Núi sập vẫn cao, ôi núi Sập vẫn cao
Phất bay ngạo nghễ ngọn cờ Vàng
Ta nhìn anh em chiến hữu
Sập cả tim ta bắt phải đầu hàng
Là giã biệt núi đồi đêm đêm chờ địch
Là giã biệt kinh F kinh E những bạt ngàn lúa thẵm
Con kinh trăng tỏ
Mát trừng gió sương
Đợi giặc về, ta ca khúc hùng tráng


 


2. Tan nát về đâu sáng nay  [1]

    Những cánh cửa khép hờ những cánh cửa úp mở
    Thất thần bước chân người
    Tiếng chó tru lạc loài tìm chủ
    Ta gĩa biệt xóm làng những người dân Ba Thê Huệ Đức
    Qúa nhớ về đêm  [2]
    Đêm Việt Cộng vây chặt đồn dù ngưng chiến 
    Khẩu đại liên ta nã đạn đỏ nòng
    Xạ thủ Cảnh Sát Quốc Gia ngã mình dâng Tổ quốc
    Địch qúa đông tung biển người điên loạn
    Đạn đã hết và lựu đạn nổ vang trời đã hết
    Máu giặc đỏ kẽm gai, xác phơi đầy lô cốt
    Mở đường máu “Trưởng cuộc Thành” bết máu hai chân
    Cùng đồng đội biến mình trong đầm lau sậy
    Đêm chiến tích hào hùng Cảnh Sát Quốc Gia
    Con đò đưa thi hài phủ cờ vàng ba sọc đỏ
    Đẫm lệ bến đò
    Huệ Đức Ba Thê
    Bài hùng ca đi vào sách sử


 
3. Sáng tang thương, ôi ta nhìn núi Sập
    Chiến hữu và ta nay đành cởi áo
    Súng buông chân tủi hổ với giống nòi
    Núi Sập vẫn cao không cao bằng nỗi đau mất nước
    Ngày nao ta truy đuổi kẻ thù
    Ngày nay ta dẫy chết
    Không một lời trăn trối giữa ban mai

4. Núi Sập vẫn cao, ôi núi Sập vẫn cao
    Một trăm tầng cấp lên núi đợi chờ
    Khắc cho ta lời nguyễn rửa hận
    Đất Việt rạng ngời thỏa nguyện một đời trai.
 
   K1 Nguyễn văn Trai (Houston  5-3-2012)
 

[1]  10 giờ sáng 30-4-1975
[2]  trận đánh này vào một đêm tháng 6/1973
[3]  Thiếu úy Thành Khóa 1 TSV/ HVCSQG được đặc cách
lên Trung  úy sau trận đánh đẫm máu này


 

 

 

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở K1 Nguyễn văn Trai- Giả biệt Núi Sập Huệ Đức

Gia biet nui sap

Gia biet nui sap

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Gia biet nui sap

K1 Nguyễn Thanh Thủy được TNS Lou Correa vinh danh

Hằng năm, tiểu bang California có tổ chức lễ vinh danh một số nhân vật thuộc các sắc tộc đang sinh sống và làm việc tại Quận Cam nhờ những đóng góp công sức của những vị nầy trong việc xây dựng và bảo vệ cộng đồng trong nhiều năm qua.

Năm 2009, một người Việt Nam, một chiến hữu Cảnh Sát Quốc Gia rất năng nổ và tích cực trong mọi sinh hoạt cộng đồng, mà hầu hết người Việt Quốc Gia tỵ nạn cộng sản đang sinh sống tại Cali đều biết. Đó là chiến hữu Phan Tấn Ngưu, cựu sĩ quan Học Viện CSQG khóa 1.

Năm nay thêm một cựu sĩ quan Học viện CSQG K1 được vinh danh nữa. Đó là con Thiên Nga đầu đàn NGUYỄN THANH THỦY.

Buổi lễ vinh danh do văn phòng  Thượng nghị Sĩ Tiểu Bang California, Lou Correa tổ chức  nhân ngày Phụ Nữ (8/3) hầu vinh danh những đóng góp của quý Bà sinh sống và làm việc trong các cộng đồng.

 Buổi lễ được tổ chức vào lúc 4:00PM ngày 9 tháng 3 tại Thành phố Westminster, CA.

Tham dự gồm đủ mọi thành phần trong mọi sắc dân  hơn  khoảng 250 người : gồm quý bà được vinh danh, thân nhân quý bà,(chồng vợ, con cái v.v..) phần còn lại là những khách mời trong các Hội Đoàn và ủng hộ viên (ngồi phía dưới).

 Những người được vinh danh gồm có: Quân đội Hoa Kỳ, Cảnh Sát, Thiện Nguyện Viên các tổ chức nhân đạo và các cựu chiến sĩ VNCH.

 Có khoảng hơn 50 bà được vinh danh trong đó có 6 người Việt nam 

 -Nghiêm-Thanh-Hà
 -Trần thị Liên, Phu nhân NT Nguyễn Phục Hưng
-Nguyễn Tiến Quỳnh Dao
-Cao-Ngọc – Diệp

-Nguyễn Thanh Thủy, Thiếu Tá CSQG. Biệt Đội Trưởng BĐ Thiên Nga.
-Một người vắng mặt.

        K1 Nguyễn thanh Thủy hiện nay phụ trách hồ sơ trợ cấp quả phụ trong Hội Cứu Trợ Thương Phế Binh và Quả Phụ của Bà Nguyễn Hạnh Nhơn. Hội này, mỗi năm được các Hội Đoàn giúp tổ chức gây quỹ qua các Đại Nhạc Hội Cám ơn Anh, mà năm qua thu được hơn 8 trăm ngàn.

 Căn nhà nhỏ đúc kết bản tin nầy từ hai bạn Thiệu Vỏ và Phan tấn Ngưu.

Kính mời quý niên trưởng và quý bạn xem một số hình ảnh của K1 Nguyễn thanh Thủy trong ngày lễ vinh danh nầy do K1 Thiệu Vỏ cung cấp và được CNN thực hiện thành slideshow “You Are So Beautiful” để tặng chị Thủy.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở K1 Nguyễn Thanh Thủy được TNS Lou Correa vinh danh

Thơ Nam Đoàn K1

Quê Hương xứ lạnh Anh Đào nở
Trung Tâm Cảnh Sát một vị sao
Nơi đây thử thách rèn ý chí
Dã Chiến an dân giúp đồng bào
Bốn khu về đây lò luyện thép
Thầy trò gian khổ nêu chí cao
Vận nước đến hồi như thế đó
Còn đâu oai hùng thuở năm
nào

 Khóa 1: Đoàn Ngọc Nam

 

(Dựa theo Bài Thơ: Dalat Quê Người của bạn Thanh Hoàng)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thơ Nam Đoàn K1

Hội Ái Hữu CSQG Bắc Cali Mừng Xuân Nhâm Thìn 2012

Căn Nhà Nhỏ vừa thực hiện xong 4 slideshow video và đã upload lên Youtube. Căn Nhà Nhỏ kính gởi tặng Ông Hội Trưởng Hội Ái Hữu CSQG Bắc Cali. Kính tặng Quý vị Niên Trưởng, Quý Khách, Quý Chiến Hữu CSQG và Gia đình tham dự ngày họp mặt đầu năm 2012 của Hội Ái Hữu CSQG Bắc Cali tai San Jose. Chân thành cám ơn bạn Dư Quang Nê đã cung cấp những hình ảnh nầy.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Hội Ái Hữu CSQG Bắc Cali Mừng Xuân Nhâm Thìn 2012

Happy Birthday tháng Ba

Căn nhà nhỏ gởi lời Chúc Mừng Sinh Nhật đến các đồng môn có ngày sinh trong tháng Ba. Mến chúc tất cả các bạn và gia đình luôn luôn khỏe mạnh và Hạnh Phúc

Nguyễn thanh Thủy                          06/03/43
Trần quang Hiệp                               13/03/45
Lê phước Đẩu                                     31/03/43
Trần hữu Tá                                        01/03/44
Nguyễn văn Hương                           14/03/42
Võ duy Thạch                                     07/03/43
Mai văn Thọ                                        25/03/43
Nhữ đình Toán                                   14/03/43
Đinh văn Hạp                                      16/03/42
Trần công Hiên                                   01/03/45
Trần văn Đức                                      06/03/43
Phan anh Tiếng                                   02/03/45
Trần văn Minh                                     09/03/44
La văn Thái                                           11/03/46
Lê quang Phú                                       22/03/45
Nguyễn đức Xứng                              10/03/43
Võ Lâu                                                11/03/43

 Và đây là quà sinh nhật cho các bạn trong tháng nầy.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Happy Birthday tháng Ba

Bài thơ Tạ Lỗi của K1 TPK

 

 

Ta ra đi mang theo hồn sông núi
Bao năm trời lòng thương hận không nguôi
Bốn phương trời dù tuyết rơi ngập lối
Mà tâm cang như lữa đốt tơi bời
Ta hận ta sơn hà không giữ nỗi
Để dân mình điêu đứng mãi không thôi
Sống đọa đày lây lất tựa ma trơi
Thương trẻ thơ lang thang trong bóng tối
Ngày lại ngày bên đống rác đày vơi
Kiếm miếng ăn trời ơi sao khổ thế ?
Tuổi hồn nhiên mà sao quá não nề
Tà áo trinh nguyên lặng lẽ đi về
Nuốt uất hận bởi đại gia vò nát
Mẹ trơ xương vì thiếu ăn thiếu mặc
Cha gầy gò nhìn đất giặc trưng thu
Cả giang sơn khác chi một nhà tù
Đường dân tộc ôi âm u mờ tối
Tổ quốc ơi con quỳ xin tạ lỗi
Để mất tự do,mất cả bầu trời.

 TỐNG PHƯỚC KIÊN
Mùa Xuân 2012

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Bài thơ Tạ Lỗi của K1 TPK

Đà Lạt Quê Người của TH họa bài Trúc Mọc đầu Sông của KDH

(Mến tặng Nữ Sĩ Huệ Thu)

Trúc vẩy trời xanh vớt nắng đào
Dòng sông thơ mộng đẹp làm sao !
Không gian tĩnh mịch hồn phương thảo
Trời đất âm u phận mộc bào
Khấp khểnh cầu tre cao lại thấp ………
Đong đưa tiếng hát thấp rồi cao
Tơ tình kết tóc ngàn năm trước
Duyên nợ xe tơ tự thưở nào ?

 KIỀU DIỆU HƯƠNG 
Quê hương nổi tiếng : xứ Anh Đào
Đà Lạt quê người đẹp vậy sao ?

Nhớ thác Cam Ly lòng : ruột thắt
Thương hồ Than Thở dạ : gan bào
Yêu ven đường điểm hoa tươi, thắm
Mến đỉnh thông reo cây lớn, cao
Cách biệt phương trời ! Giờ trở lại
Cảnh quang vẫn đẹp thưở năm nào

THANH HOÀNG

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Đà Lạt Quê Người của TH họa bài Trúc Mọc đầu Sông của KDH

Vẫn nhớ thương hoài- Thơ Thanh Hoàng

Một thoáng hiện về trong ký ức
Gợi lòng tiếc nhớ thuở xa xưa!
T.H.

(Tặng em : Để nhớ, để thương) 

Em yêu thuở ấy còn thơ dại                     
Má thắm, môi hồng đẹp mắt nai                                           
Anh muốn làm quen nhưng ái ngại               
Vì em măng sữa : ” tuổi mười hai ”          
 
Đẹp tà áo trắng, thơm làn tóc
Chúa nhật em đi lễ Giáo Đường
Tràng chuỗi trong tay màu bích ngọc
Vô tư, nhí nhảnh thấy mà thương !!!       
 
Thong dong đếm bước em thư thả    
Đâu biết rằng anh ở phía sau 
Say ngắm bàn tay xinh đẹp lạ !
Lần từng hạt nhỏ ngọc trân châu

Trước thềm Cung Thánh em trang trọng
Cung kính chấp tay khấn nguyện cầu
Anh khẻ quỳ dâng lời ước vọng :
“Cho con, và bé đẹp duyên đầu” 
 
Một đêm Đông lạnh anh thầm thĩ :
“Mười sáu tròn trăng” Anh ngỏ lời
Thành khẩn cầu hôn. Em  thuận  ý    
Anh mừng ! Như lạc cảnh xa khơi !!!
 
Duyên thắm, chỉ hồng xe duyên nợ
Tơ tình kết nối đẹp như thơ      
Đôi mình nay đã nên chồng,vợ
Mộng được trọn lành thỏa ước mơ !!! 

 THANH HOÀNG
 (Cali., mùa nắng Hạ 2010)

 

 

Đăng tải tại Tâm Tình K1 | Chức năng bình luận bị tắt ở Vẫn nhớ thương hoài- Thơ Thanh Hoàng

Tâm sự của một người Cảnh Sát Già – LMS

                                                                              Lâm Minh Sơn

PHẦN I: TRƯỚC 1966: Ghét của nào trời trao của nấy.
Ba tôi là một giáo viên tiểu học, sống cuộc đời mô phạm và hàn vi ở một quận nhỏ thuộc miền Nam Việt Nam. Không biết lúc nhỏ ông chứng kiến những gì đã xảy ra trong thời Pháp thuộc mà ông ghét cay ghét đắng Công an, Cảnh sát.

          Bản tính hiền lành, ông không bày tỏ thái độ khinh ghét của mình bằng cử chỉ hay ngôn ngữ thô bạo, nhưng nếu thấy cảnh những thúng giống của các bà bán hàng bị đổ tháo do sự “dọn dẹp” quá trớn của Cảnh sát xã (nhà tôi ở gần chợ) thì ông tìm cho được anh em tôi để chỉ cho thấy và nói: “Chỉ giỏi hà hiếp đàn bà, con nít”!

          Thời gian trôi qua, khi anh em tôi lớn lên thì đất nước bị chia cắt và miền Nam Việt Nam từ vĩ tuyến 17 trở vào là lãnh thổ của nước Việt Nam Cộng Hòa, có hiến pháp và chính phủ hẵn hoi.

          Để chống lại chiến tranh xâm lược của Cộng sản Bắc Việt, tất cả quân, dân cán chính của miền Nam đều được cải tổ và huấn luyện đàng hoàng mới có đủ khả năng thực thi nhiệm vụ “Bảo Quốc – An Dân”. Trong chiều hướng này, lực lượng Cảnh Sát Quốc Gia đã được phát triển và chỉnh đốn một cách triệt để. Có lẽ Ba tôi cũng nhìn thấy điều này và thay đổi chủ kiến, nên khi tôi báo cho ông biết là tôi đã đậu kỳ thi Biên Tập Viên Cảnh Sát để trở thành sinh viên sĩ quan Cảnh Sát Khóa 1 Học Viện CSQG thì ông không la mắng mà chỉ chép miệng: “ghét của nào trời trao của nấy”!

 1966 – 1975: Thay đổi quan điểm.

          Là con của một nhà giáo, tôi bị ảnh hưởng sâu sắc về nghề nghiệp của cha mình. Mộng tưởng của tôi là được tốt nghiệp Đại Học Sư Phạm để thành một Giáo sư trung học, hoặc có điều kiện thì tiếp tục học để trở thành Giáo sư đại học.

          Nhưng thật bất ngờ, không phải riêng tôi mà hầu hết các bạn cùng đậu một lượt với tôi, khi tới trình diện tại trại Lê Văn Duyệt, mới biết sẽ bị giữ lại luôn để huấn luyện quân sự và chỉ khi nào có ngày phép mới được trở về nhà.

          Chúng tôi được hớt tóc ngắn ngay ngày đầu và được phát quân trang, quân dụng để tập cơ bản thao diễn, chờ ngày khai giảng.

          Nhờ được huấn luyện cứng rắn và được học hỏi với các bậc đàn anh văn vỏ song toàn (Liên Đoàn Trưởng Trần Minh Công, Tiểu đoàn trưởng Trần Quan An, Phạm Công Bạch, Đại Đội Trưởng La Văn Chung, Bùi Trọng Nghĩa, v.v…) quan điểm về nghề nghiệp của tôi bắt đầu thay đổi. Thay đổi đầu tiên là thành kiến về “Nghề Cảnh Sát”. Thật ra mà nói, xã hội lúc bấy giờ có rất nhiều người nghĩ rằng, hể đi Cảnh Sát thì khỏi đánh giặc mà còn dễ kiếm tiền, mà chính tôi cũng đã nghĩ như vậy! Nhưng chỉ qua hơn 10 tháng tôi luyện, thành kiến này không những biến mất mà còn thay vào đó là sự tôn trọng, đến nỗi có thể phản ứng mãnh liệt nếu có người nào nói xấu Cảnh Sát!

          Không phải dễ dàng để trở thành một sĩ quan Cảnh Sát. Sinh viên sĩ quan Cảnh Sát phải học để đủ tư cách hành xử công việc đúng với luật pháp (Dân luật, Hình luật, luật Hành chánh… Sinh viên sĩ quan Cảnh Sát phải được huấn luyện như một sĩ quan Quân Đội (học vũ khí, học địa hình, thực tập tác chiến cấp Tiểu, Trung hoặc Đại Đội…… kể cà việc cứu thương trên chiến trận..v.v..), để chỉ huy thuộc hạ trong trường hợp đánh trả hoặc tấn công lực lượng của đối phương.

          Đến khi ra trường, tôi bóc thăm trúng Vùng 1, vào phục vụ tại Bộ Chỉ Huy CSQG Quảng Nam và được chuyển qua ngành Cảnh Sát Đặc Biệt. Sau thời gian làm việc, quan điểm của tôi lại thay đổi khác với quan điểm của đời thường. Chung chung, người ta cho rằng bất cứ ngành nghề nào, nếu “bị” ra vùng 1 là điều bất hạnh và Cảnh sát Đặc Biệt (ngày xưa gọi là Công an) là cái nghề thất đức, chuyên môn “đánh khảo” người ta để ăn tiền! Thực tế không phải như vậy. Tôi phục vụ CSĐB và hoạt động tại Quảng Nam (vùng 1) từ khi ra trường cho đến ngày mất nước, đã rất hãnh diện về những công tác đánh phá cộng sản của đơn vị mình. Tôi cũng thấy rằng bất hạnh hay không, không phải do vùng hoạt động của mình xa xôi và kém an ninh mà do môi trường hoạt động có thích hợp với mình hay không cũng như đồng nghiệp làm chung với mình có tinh thần hợp tác hay không! Tới bây giờ, tôi vẫn cảm thấy mình là người hữu hạnh vì được phục vụ tại F Đặc Biệt Quảng Nam.

          Một quan niệm cũng rất phổ biến ở giới trẻ, trong đó có tôi (trước khi vào Cảnh Sát), cho rằng đi Cảnh Sát là yếu, là né tránh, không dám đối đầu với địch. Kinh Nghiệm bản thân cho thấy đó là một định kiến sai lầm, hẹp hòi vì thiếu hiểu biết về các hoạt động của ngành Cảnh Sát.

          Cảnh Sát không phải là chỉ đứng đường, gát chợ hay tìm bắt bài bạc, đỉ điếm mà trong lực lựng này còn có các ngành như Cảnh Sát Đặc Biệt, Cảnh Sát Giao Thông, Cảnh Sát Tư Pháp, Cảnh Sát Hánh Chánh … và đặc biệt là Cảnh Sát Dã Chiến. Cảnh Sát Dã Chiến là đơn vị luôn phải có đủ nhân vật lực, hỏa lực để đánh phá trực tiếp vào hạ tầng cơ sở cũng như các đơn vị bộ đội địa phương của Việt cộng. Trong thời gian không đầy 9 năm hoạt động tại Quảng Nam với 6 năm là Trưởng F/Đặc Biệt, tôi đã cùng lực lượng đặc nhiệm và biệt kích đội tình báo thuộc F/ĐB nhiều lần đụng độ trực tiếp với địch qua các trận phục kích (quân Hiếu Đức), phục kích (quận Quế Sơn), khui hầm bí mật (quận Điện Bàn, Hòa Vang)…Kết quả đạt được (bắt, giết, tịch thu vũ khí)…. Không phải chỉ nhờ tin tức chính xác, mà chính yếu là nhờ khả năng quân sự và lòng dũng cảm của lực lượng hành động. Cũng trong thời gian này, tôi chứng kiến không ít các chiến hữu Cảnh Sát đã hy sinh trong nhiệm vụ, như:

          – Phạm Phước Kiến: Phó Trưởng Ty Cảnh Sát tỉnh Quảng Nam, bị tử thương trong lúc truy tìm đặc công VC xâm nhập Thị xã Hội An năm 1968.

          – Trương Đình Khôi: Chỉ Huy Trưởng CSQG quân Điện Bàn, tử thương do VC phục kích bắn B.40.

          – Nguyễn Liên: Trưởng Phân Chi CSQG xã Vĩnh Điện, tử thương chung với Trương Đình Khôi.

          – Phan Tám: Nhân viên Đặc Nhiệm, tử thương cùng với Trương Đình Khôi.

          – Nguyễn Phó: Phó Trưởng G/Đặc Biệt quận Thường Đức, tử thương khi VC tấn công Quận.

          – Văn Trung Hành: Phó Trưởng Cuộc xã Thanh Minh, tử thương trong cuộc hành quân Phựng Hoàng.

          – Lương Trọng Thống: Nhân Viên Đặc Nhiệm, tử thương vì bị B.40 của VC phục kích.

          – Trương Lưu: Trưởng G/Đặc Biệt quận Quế Sơn, bị VC ám sát chết.

       Tóm lại, những gì tôi đã làm và đã chứng kiến chỉ là một phần hoạt động của CSQG tại một tỉnh lẻ ở Vùng 1. Điều này cho thấy CSQG là một lực lượng từng dám đối đầu với địch và cũng đã từng hy sinh trong nhiệm vụ đánh phá Cộng sản xâm lược cho đến ngày mất nước.

(còn tiếp)

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tâm sự của một người Cảnh Sát Già – LMS

Vườn Xuân – cố đồng môn Trần Minh Hải

Sông hồ đôi lúc thảnh thơi,
Một mình đi dạo trên đồi cỏ xanh.
Hoa rơi mấy cánh mong manh,
Lại bay trở lại trên cành thướt tha.
Vườn Xuân hoa bướm mượt mà,
Hoa là bướm đậu, bướm là hoa bay…

 

Bướm vàng về đậu cành mai,
Còn ta nào biết tỉnh say giấc hồ.
Mộng rồi đem mộng vào thơ
Mơ rồi lại muốn đem thơ vào đời.
Gió ru tình khúc trên đồi,
Một mình thì cũng thảnh thơi một mình.

 

Đắm say giấc bướm hữu tình,
Tưởng đâu bướm, hóa ra mình nhởn nhơ.
Suối mơ suối có đôi bờ,
Hoa mơ có bướm, đời mơ có tình.
Nước trong, mình có bong mình,
Cành mai có lá cho cành dáng Xuân.

Trần Minh Hải
(Des Moines -26/8/2006)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Vườn Xuân – cố đồng môn Trần Minh Hải

PQN- Vinh Danh Việt Khang- Th H-Tiếng Hát Thiên Thần

Xúc động dâng trào nhạc Việt Khang
Lời ca nức nở thấu tâm can
Toàn dân nổi dậy lao lung vỡ
Cả nước vùng lên ác đảng tàn
Nước mất anh tài nào ngại khó
Nhà tan tuấn kiệt sá từ nan
Quê hương nguồn cội lời tha thiết
Dân Tộc tồn vong tiếng gọi đàn 

Phan Quang Nghiệp K1

 

Mẹ Việt Nam thương quá : Việt Khang !!!
Uất hờn tiếng hát xé tâm can

Hát cho đảng quỷ mau tan nát
Hát để băng ma chóng lụi tàn

Hát nguyện quê hương vơi khổ lụy
Hát cầu xứ sở bớt gian nan
Đuốc thiêng đã được Người châm lữa
Tiếp sức Việt Khang  quyết kết đàn

K1 THANH HOÀNG

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở PQN- Vinh Danh Việt Khang- Th H-Tiếng Hát Thiên Thần

Video Ly Rượu Mừng- Hội TT CSQG VNCH- WA

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Video Ly Rượu Mừng- Hội TT CSQG VNCH- WA

Video Anh Là Ai- Hội TT-CSQG VNCH- WA mừng Xuân

Kính mời thưởng thức:

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Video Anh Là Ai- Hội TT-CSQG VNCH- WA mừng Xuân

Từ Tiếng Hát VIỆT KHANG – Thơ TPK

 

 

 

Hai bài ca VIỆT NAM TÔI ĐÂUANH LÀ AI do chính tiếng hát của tác giả VIỆT KHANG đã làm cho triệu triệu người Việt trong và ngoài nước xúc động. Đây là xúc tác khiến tôi viết bài nầy. Kính mời thân hữu cùng xem.

Anh đứng lên giữa quê hương tăm tối
Mặc cường quyền hay bạo lực lên ngôi
Cất tiếng ca khiến lòng người sôi sục
Giọng anh vang như mở toang lồng ngực
Phơi trái tim lữa yêu nước nồng nàn
Lời anh tuôn niềm uất hận trào dâng
VIỆT NAM TÔI ĐÂU hỡi người dân Việt?
Nào phải riêng của nhóm người mù điếc
Có nghe Tổ Quốc rên xiết từng ngày?
Ngoài biên cương sao lại không nhìn thấy?
Đất nước ta giặc chiếm lấy dần dần
Ải Nam Quan đã đem trả nợ nần
Mua bom đạn đi “giải phóng miền nam”
Thác Bản Giốc một kỳ quan diễm tuyệt
Cũng bán luôn chẳng cần biết tổ tiên
Nhìn lên cao ôi tây nguyên Tàu chiếm
Rừng đầu nguồn quyết bán hết không tha
Bãi Tục Lãm nay vào tay Đại Hán
Mất Hoàng Sa rồi mất cả Trường Sa
Biển của ta mà chỉ toàn tàu lạ
Ngư dân mình quá kinh hoàng nghiệt ngã
Đau xót vô vàn thân xác nỗi trôi
Vợ dại con thơ tiếng khóc dậy trời
Niềm oán hận biết cùng ai bày tỏ?
Tiền nhân ơi sinh chi loài quỷ đỏ
Mang Mác-Lê về nô dịch quê hương
Coi người dân cầm bằng phường nô lệ
Cướp đất đuổi nhà cuộc sống thê lương
Giang sơn rày đổ nát tang thương
TỔ QUỐC LÂM NGUY ta hãy lên đường
Tay trong tay quyết ĐÁP LỜI SÔNG NÚI
Dành tự do,Đất Tổ cho toàn dân
Đứng hiên ngang chỉ vào loài tàn độc
Cùng hét vang như VIỆT KHANG tuyên đọc
ANH LÀ AI?    -đồ vong thân bán nước.

TỐNG PHƯỚC KIÊN

      14-02-2012

 

Đăng tải tại Tâm Tình K1 | Chức năng bình luận bị tắt ở Từ Tiếng Hát VIỆT KHANG – Thơ TPK

Hình ảnh Hội Tương Trợ CSQG VNCH Washington Mừng Xuân 2012

Chiều Thứ bảy 11 tháng 2 năm 2012 Hội Tương Trợ CSQG VNCH tiểu bang Washington họp mặt tại nhà hàng New Hồng Kông để mừng Xuân Mới Nhâm Thìn. Đặc biệt các Chiến Hữu Đại Diện Hội:  anh Trần Đờn, Nguyễn văn Ký và chi Loan cùng cất cao tiếng  hát bài ” ANH LÀ AI ” của Việt Khang, để cổ động bà con thân hữu ký vào tờ kiến nghị yêu cầu Tổng Thống Obama và chính phủ Hoa Kỳ áp lực với chế độ độc tài CSVN trả tự do cho Nhạc sĩ  Việt Khang và các nhà đấu tranh yêu nước còn đang bị giam cầm tại Việt Nam.

Hội Tương Trợ CSQG VNCH Washington Mừng Xuân 2012

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Hình ảnh Hội Tương Trợ CSQG VNCH Washington Mừng Xuân 2012

Tiếc, Chẳng Tiếc – Thơ LHN – PQN

 

 

Nghe nói em Nga* đẹp mất hồn .
Tiếc thay nhập bọn tụi du-côn .
Phát câu rập mẫu như loài kéc .
Lên tiếng theo khuôn giống lão chồn .
Thúng nhỏ che voi : Cho chúng ngốc .
Vải thưa dấu thánh : Tưởng mình khôn .
Đêm ngày đàn-đúm cùng tên Cuội .
Mở họng toàn lời lẽ xảo ngôn .

LHN

* Nguyễn-Phương-Nga, trước là phát ngôn nhân của bộ Ngoại-Giao VC, giờ hình như lên Thứ-Trưởng Ngoại-Giao rồi

 

Xin kính họa bài thơ trên

Truyền thông lề trái giữ phần hồn
Độc chiếm vườn hoang đảng múa côn
Láo khoét bi bô lo thấp thỏm
Tào lao lí nhí nghĩ bồn chồn
Nghe gì cộng nói là hơi dại
Nhìn kỹ cộng làm ấy mới khôn
Chẳng tiếc Phương Nga chu mỏ kéc
Phun lời thúi hoắc tuởng phương ngôn.
PQN

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tiếc, Chẳng Tiếc – Thơ LHN – PQN