K1 HỌC VIỆN CẢNH SÁT QUỐC GIA _Tuyên Đinh sưu tầm)

KHÓA 1 HỌC VIỆN CẢNH SÁT QUỐC GIA

(Tuyên Đinh sưu tầm)

Xin bấm vào link để xem:

https://photos.google.com/share/AF1QipN3QTJntswrAegQutSZpMS4E2F-v0KFTEk9y0oVdvQhuhqE0mq2dUn-9HuLZYcduQ?key=RGh1Zk9GNXlyV09lQ3JFbEd3Z2Joem1BR3NVcXdn

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở K1 HỌC VIỆN CẢNH SÁT QUỐC GIA _Tuyên Đinh sưu tầm)

VÌ SAO ELON MUSK XUNG ĐỘT VỚI TT TRUMP (Diễn Đàn Độc Lập: Vĩnh Tường)

VÌ SAO ELON MUSK XUNG ĐỘT VỚI TT TRUMP

(Diễn Đàn Độc Lập: Vĩnh Tường)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở VÌ SAO ELON MUSK XUNG ĐỘT VỚI TT TRUMP (Diễn Đàn Độc Lập: Vĩnh Tường)

K1 TÔN THẤT BIÊN THĂM LITTLE SAIGON

K1 TÔN THẤT BIÊN THĂM LITTLE SAIGON

Nhân dịp từ Minnesota về thăm gia đình tại Nam California, sáng ngày thứ bẩy 28/6/2025, K1 Tôn Thất Biên đã ghé thăm bạn bè K1 và thân hữu tại Quán Bánh Mì Chè Cali, Westminster. Tại đây sau hơn 1 giờ cà phê, trò chuyện và hàn huyên, các bạn K1 đã mời vợ chồng Tôn Thất Biên ra tiệm Yummy Phở 2 trên đường Bolsa (Westminster) để ăn sáng và tiếp tục tâm tình. Buổi gặp mặt với bạn ta kéo dài đến tận 1 giờ trưa mới chia tay mà vẫn còn quyến luyến. Hiện diện tại buổi gặp gỡ này, ngoài vợ chồng TTB còn có các K1 Phan Tấn Ngưu, Võ Đăng Ngọc, Trang Thiện Nhơn, Nguyễn Hữu Thời, Nguyễn Vô Lượng, AC Trần Viết Tường và AC Nhữ Đình Toán. Được biết, bạn TTB còn lưu lại Nam Cali đến sau ngày Lễ Độc Lập Hoa Kỳ (July 4th) mới trở về lại Minnesota.

Xin gởi các bạn xem vài tấm hình về buổi hội ngộ này.

Thân mến,

(Nhữ Đ.Toán tường trình)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở K1 TÔN THẤT BIÊN THĂM LITTLE SAIGON

Bài ca ” Sài Gòn nửa trăm năm” sáng tác Lê Huu54 Nghĩa

Sài Gòn Nữa Trăm Năm

Bài hát hay quá mà không có trên Youtube nên các bạn xem qua link dưới nầy nhé.

Kéo xuống từ từ thấy có video thì bấm vào đó mà xem. Hay lắm.
Bạn Nghĩa ơi nếu có Karaoke thì hay lắm đó. Chúc bạn sáng tác nhanh nhiều và hay như thế nầy nhé.

 

https://vuonthotaitu.blogspot.com/2025/06/sai-gon-nua-tram-namle-huu-nghia.html

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Bài ca ” Sài Gòn nửa trăm năm” sáng tác Lê Huu54 Nghĩa

Chuyện vui trong trại cải tạo trong ngày Quận lực 19/6

CHUYỆN VUI TRONG TRẠI CẢI TẠO
NHẬN NGÀY QUÂN LỰC 19/6

 –NGÀY ĐẦY THÁNG HỒ CHÍ MINH’

Chuyện vui trong trại cải tạo Bình Điền.
Mặc dù ở trong trại cải tạo, nhưng hằng năm vào ngày 19/6 anh em tù nhân thường ngồi lại với nhau kể chuyện đời lính, ca hát để tưởng nhớ ngày Quân Lực hào hùng.
Một lác sau có thằng cán ngố lù lù bước vào thấy bọn tù chúng tôi tập họp lại đông người, mặt hắn hàm hằm.
-“Các anh làm gì mà tập hợp lại đông thế? Các anh có âm mưu gì đây?” – Thằng cán ngố hỏi.
– Một bạn tù cải tạo nhanh nhẩu đáp lại: “Cán bộ không biết ngày nầy là ngày gì à”
– “Là ngày gì” thằng cán ngố vênh mặt lên hỏi.
– Bạn tù liền lên lớp tên cán ngố: “Cán bộ là cháu ngoan Bác Hồ mà khống biết ngày nầy là ngày gì mới lạ.”
– “Nè, nè anh không được nói xấu cán bộ nhé, đi kỷ luật hết bây giờ”
– Anh bạn tù bình thản trả lời. ”Thưa cán bộ, bình tĩnh nghe tôi nói đây hôm nay là ngày 19/6 là ngày ĐẦY THÁNG CỦA BÁC HỒ KÍNH YÊU CỦA CÁN BỘ ĐÓ, CÁN BỘ KHÔNG BIẾT À”
Cả phòng anhem cải tạo vổ tay cười ha hả.
Tên cán ngố xấu hổ bỏ đi ra vừa đì vừa lầm bầm, “ các anh lắm cái mồm”

Viết lại theo lời kể của một SVSQ Thủ Đức NCB

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Chuyện vui trong trại cải tạo trong ngày Quận lực 19/6

Máy Biến Không Khí Thành Xăng – Tôn Thất Biên Sưu Tầm

Máy biến không khí thành xăng

Máy nhỏ gọn biến không khí thành xăng sẵn sàng sử dụng

Gần đây, Aircela, một công ty nhiên liệu có trụ sở chính tại New York, đã công khai trình diễn một cỗ máy tại Manhattan sản xuất xăng trực tiếp từ không khí.

Sự kiện này đã thu hút các quan chức thành phố và tiểu bang, các nhà đầu tư và các chuyên gia năng lượng chứng kiến lễ ra mắt thiết bị nhỏ gọn, có kích thước bằng tủ lạnh này.

Công nghệ của Aircela kết hợp thu khí trực tiếp với tổng hợp nhiên liệu tại chỗ, cung cấp xăng không hóa thạch hoàn toàn tương thích với các động cơ và cơ sở hạ tầng hiện có.

Nhận các mẹo công nghệ tốt nhất, cảnh báo bảo mật khẩn cấp và các ưu đãi độc quyền được gửi thẳng đến hộp thư đến của bạn. Ngoài ra, bạn sẽ được truy cập ngay vào Hướng dẫn sinh tồn lừa đảo tuyệt đỉnh của tôi — miễn phí khi bạn tham gia.

Hiểu biết về khoa học đằng sau công nghệ của Aircela

Dưới sự chỉ đạo của nhà đồng sáng lập kiêm giám đốc điều hành Eric Dahlgren (hình bên phải bên dưới), Aircela đã phát triển một cỗ máy sản xuất xăng thực sự, sẵn sàng cho động cơ chỉ từ không khí và nước, được cung cấp năng lượng bởi điện tái tạo và các quy trình hóa học tiên tiến. Công nghệ này dựa trên nghiên cứu thu giữ không khí trực tiếp, đặc biệt là công trình của nhà vật lý Klaus Lackner (hình bên trái bên dưới) và được thiết kế để dễ dàng lắp đặt trong các khu dân cư, thương mại và công nghiệp.

Quá trình này bắt đầu bằng cách hút không khí xung quanh và sử dụng dung dịch gốc nước có chứa kali hydroxit để thu giữ carbon dioxide một cách hiệu quả. Khi không khí chảy qua một buồng được thiết kế đặc biệt, chất hấp thụ dạng lỏng sẽ hấp thụ carbon dioxide từ khí quyển, sau đó được tái tạo để sử dụng nhiều lần. Tiếp theo, hệ thống sử dụng điện tái tạo để phân tách nước thành hydro và oxy thông qua quá trình điện phân. Hydro được giữ lại cho quá trình tổng hợp nhiên liệu, trong khi oxy được giải phóng an toàn vào môi trường.

Sau đó, carbon dioxide thu được và hydro tạo ra được kết hợp để tạo ra methanol, sau đó được chuyển đổi thành xăng bằng các quy trình hóa học đã thiết lập. Xăng thu được không chứa lưu huỳnh, etanol hoặc kim loại nặng, do đó hoàn toàn tương thích với các động cơ và cơ sở hạ tầng hiện có. Mỗi đơn vị Aircela có thể sản xuất khoảng một gallon xăng mỗi ngày từ khoảng 22 pound carbon dioxide thu được với khả năng lưu trữ lên đến 17 gallon. Cỗ máy cải tiến này cho phép người dùng tạo ra xăng không hóa thạch tại chỗ chỉ bằng không khí, nước và điện tái tạo.

Sản xuất phân tán giúp Aircela trở nên khác biệt

Không giống như các dự án nhiên liệu tổng hợp truyền thống dựa vào các nhà máy tập trung lớn, phương pháp tiếp cận của Aircela là mô-đun và phân tán. Mỗi đơn vị có thể sản xuất xăng tại chỗ, do đó phù hợp với các địa điểm ngoài lưới điện, cảng, đảo hoặc các tình huống khẩn cấp. Thiết kế này cho phép người dùng tiếp cận nhiên liệu sạch hơn mà không cần phải thay đổi phương tiện hoặc thói quen tiếp nhiên liệu của họ.

Ưu điểm về mặt môi trường và thực tế

Aircela đã bảo đảm được nguồn tài trợ từ các nhà đầu tư đáng chú ý, bao gồm Chris Larsen, người sáng lập Jeff Ubben của Ripple Labs, thành viên hội đồng quản trị tại ExxonMobil; và Maersk Growth, công ty đầu tư mạo hiểm của A.P. Moller-Maersk. Trong buổi trình diễn, Morten Bo Christiansen, giám đốc chuyển đổi năng lượng của Maersk, đã nhấn mạnh tiềm năng của máy trong việc hỗ trợ các nỗ lực toàn cầu nhằm giảm phát thải carbon, đặc biệt là trong ngành vận tải biển và hậu cần.

Ưu điểm về mặt môi trường và thực tế

Quy trình do Aircela phát triển được thiết kế để trung hòa carbon, vì lượng carbon dioxide thải ra khi đốt xăng được cân bằng với lượng thu được trong quá trình sản xuất. Xăng hoạt động với các động cơ và hệ thống tiếp nhiên liệu hiện tại, do đó không cần phải nâng cấp tốn kém. Sản xuất phân tán giúp giảm sự phụ thuộc vào các nhà máy lọc dầu tập trung và chuỗi cung ứng dài. Ngoài ra, độ tinh khiết của nhiên liệu, không chứa lưu huỳnh và phụ gia, giúp giảm lượng khí thải độc hại ngoài carbon dioxide.

Các bước tiếp theo và kế hoạch trong tương lai của Aircela

Aircela có kế hoạch bắt đầu triển khai ban đầu các máy móc của mình vào mùa thu năm 2025, tập trung vào người dùng ngoài lưới điện, thương mại và công nghiệp. Mục tiêu của công ty là tăng sản lượng, giảm chi phí và phổ biến công nghệ này rộng rãi. Mặc dù sản lượng hiện tại còn khiêm tốn, Aircela đặt mục tiêu cung cấp một giải pháp thay thế thiết thực, phù hợp với khí hậu cho nhiên liệu hóa thạch mà không yêu cầu mọi người phải thay đổi phương tiện hoặc thói quen hàng ngày của mình.

Biển báo tại sự kiện máy biến không khí thành xăng của Aircela

Những điểm chính của Kurt

Máy biến xăng từ không khí của Aircela cho thấy đôi khi giải pháp tốt nhất là giải pháp phù hợp với thói quen hàng ngày của chúng ta. Thay vì yêu cầu phải mua ô tô mới hoặc thay đổi lớn, công nghệ này cho phép mọi người tiếp tục sử dụng những gì họ đang có, chỉ cần nhiên liệu sạch hơn. Việc quan sát carbon được hút từ không khí và biến thành xăng tại chỗ giống như một bước thiết thực hướng tới tương lai bền vững hơn.

Khi Aircela chuẩn bị tung ra những cỗ máy này, sẽ rất thú vị khi thấy cách tiếp cận này có thể giúp quá trình chuyển đổi sang năng lượng sạch hơn cho mọi người dễ dàng hơn như thế nào.

https://www.youtube.com/shorts/C4LoR0brRcY

Kurt Knutsson

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Máy Biến Không Khí Thành Xăng – Tôn Thất Biên Sưu Tầm

Happy Father’s Day


HAPPY FATHER’S DAY

Mến chúc các Lão Gia K1 Father’s Day thật hạnh phúc bên người thân trong gia đình và thân hữu.
     CNN mời các bạn nâng ly cà phê mừng nhau nhiều sức khỏe.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Happy Father’s Day

HỌP MẶT MINI K1 HOUSTON ĐÓN MỪNG THIÊN NGA THANH THỦY

HỌP MẶT MINI K1 HOUSTON.

Sáng nay Thứ Sáu ngày 30 tháng 5 năm 2025, tại Houston TX có một buổi họp mặt mini nhân dịp Đại Bàng Thiên Nga bay qua đây có công việc nhân tiện ghé thăm anh chị em K1. Dĩ nhiên theo truyền thống hiếu khách từ phương xa, mà nhất là an chị em đồng khóa trong Gia Ginh2 Khóa 1, một bửa tiệc ấm cúng để chào mừng chị Thanh Thủy. Theo bạn Tăng cho biết thì nhóm K1 Houston còn lại chừng nầy đây. Trong hình thấy được các bạn: Lê phát Minh, Lê văn Thao,Nguyễn Ngọc Kính ( Cò Tém), Lê Quang Phú, chị Hoa (Hồthị Hoa ) và m  ột chị mặc áo xanh lợt.


Sau bửa tiệc nầy cả nhóm kéo qua thăm có Nghi vì sau khi đi Cali về bị trật xương chân.
Những cuộc họp mặt mini như thế nầy thất đáng quý, vì thời gian đã bắt đấu cảng bước anh em chúng ta không cho phép cùng nhau tập họp như mấy  năm trước khi sức khỏe của chúng ta còn đi lại vững vàng. Nhân dịp nầy có Tém có nói ba điều bốn chuyện cũng với giọng nói khàn khàn chậm chậm, nhưng nghị lực vẫn còn sung mãn. Nhìn qua hình ảnh thấy các bạn ta đều vui tươi khỏe mạnh là mừng rồi. Chúc các bạn luôn luôn giữ mãi phong độ như thế nầy.
Họp  mặt MINI là hình thức họp mặt lý tưởng nhất trong thời điễm nầy phải không các bạn K1  của chúng ta.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở HỌP MẶT MINI K1 HOUSTON ĐÓN MỪNG THIÊN NGA THANH THỦY

Thăm Nghĩa Trang Nhân Dịp Lễ Chiến Sĩ Trận Vong

THẮP NÉN HƯƠNG LÒNG

( Thơ TPK – Hình ảnh NCV)

Hôm nay ngày lễ Trận Vong
Âm thầm thắp nén hương lòng nhớ ơn
Bao năm huyệt lạnh tủi hờn
Không ai thăm viếng cỏ vờn lối đi
Xưa kia bom đạn ầm ì
Anh ghì tay súng sá chi máu đào
Theo gương các đấng anh hào
Xả thân vì nước chẳng nao núng lòng
Máu anh tuôn chảy từng dòng
Tưới cho làng xóm ruộng đồng xanh tươi
Cho đàn em bé vui cười
Cho cha cho mẹ sống đời tự do
Anh nơi tiền tuyến cam go
Cho em cho chị ấm no đủ đầy
Ngày anh chiến địa phơi thây
Vợ con đứt ruột trời mây thảm sầu
Tổ quốc ghi đậm ơn sâu
Công lao chiến sĩ tuyến đầu vì dân
Dù cho bỉ cực phong vân
Tự do mất trắng non sông nghẹn ngào
Anh ơi…anh hãy tự hào
Gởi thân chính nghĩa anh vào thiên thu
Đừng chấp tâm địa tối mù
Tên anh lưu giữ tàng thư anh hùng.

TPK

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thăm Nghĩa Trang Nhân Dịp Lễ Chiến Sĩ Trận Vong

Happy Memorial Day

Happy Memorial Day 2025

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Happy Memorial Day

Lẳng hoa Phân Ưu với GĐ K1 Trần Ngọc Bửu

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Lẳng hoa Phân Ưu với GĐ K1 Trần Ngọc Bửu

Phân ưu Thân Mẫu K1 Nguyễn Văn Thế

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Phân ưu Thân Mẫu K1 Nguyễn Văn Thế

Khoá 1 Phân ưu Bạn Trần Ngọc Bửu

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Khoá 1 Phân ưu Bạn Trần Ngọc Bửu

CÁO PHÓ TANG LỄ K1 TRẦN NGỌC BỬU

CÁO PHÓ
TANG LỄ K1 TRẦN NGỌC BỬU TẠI SAIGÒN

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở CÁO PHÓ TANG LỄ K1 TRẦN NGỌC BỬU

SÀI GÒN THƯƠNG YÊU_Nhạc : Phạm Anh Dũng

SÀI GÒN THƯƠNG YÊU_Nhạc : Phạm Anh Dũng

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở SÀI GÒN THƯƠNG YÊU_Nhạc : Phạm Anh Dũng

NGƯỜI TỪ TRĂM NĂM VỀ NGANG TRƯỜNG LUẬT…(Lê Hữu)

NGƯỜI TỪ TRĂM NĂM VỀ NGANG TRƯỜNG LUẬT…

Lê Hữu

Đường Duy Tân, chợ Bến Thành
Chân ai thả bộ còn in khóe cười

(thơ Nguyễn Tất Nhiên)

Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn…
Câu hát quen thuộc từng được nghe đi nghe lại trên các làn sóng phát thanh ở miền Nam một thời nào. Nỗi Buồn Hoa Phượng, tên bài hát của Thanh Sơn, có thể xem là bài “tình ca học trò” tiêu biểu thuở ấy với sân trường phượng vỹ, với tiếng ve gọi hè, với những tà áo nữ sinh và những lưu bút ngày xanh chuyền tay nhau của những cô cậu học trò dưới mái trường trung học.

Cho đến một ngày kia, những “tình ca học trò” này bỗng trổ sang một nhánh khác; nói khác hơn, được “nâng cấp” thành những bài “tình ca sinh viên”. Không còn những “phượng thắm sân trường”, những “cổng trường vôi tím”, những “một thời áo trắng”…

Sân trường trung học được thay bằng khuôn viên đại học, lớp học được thay bằng giảng đường, hình ảnh cô nữ sinh hay mơ hay mộng được thay bằng cô sinh viên hay buồn thường nhắc nhở những chiến công (Anh Không Chết Đâu Em, nhạc Trần Thiện Thanh). Lần đầu tiên người ta nghe được những câu hát:

Trả lại em yêu / khung trời đại học…
Buổi chiều khuôn viên / mây trời xanh ngát…
(Trả Lại Em Yêu, nhạc Phạm Duy).

hay là:
Kể từ sau đêm đó
sân vui đại học mất tiếng chim ca…
(Trên Đỉnh Mùa Đông, nhạc Trần Thiện Thanh)

Cũng đúng thôi, xong bậc trung học thì phải lên đại học chứ, và tình yêu cũng… chuyển trường. Có thể xem việc “nâng cấp” những bài tình ca học trò này là một cách “tạo dáng” (như cách nói bây giờ) và là cái mode thời thượng khá phổ biến vào thời ấy.

Trong số những bài “tình ca sinh viên” ấy, không thể không nhắc đến một bài hát trữ tình viết riêng cho những anh chàng, cô nàng sinh viên Luật khoa Sài Gòn, mặc dù trong bài hát không hề có câu, chữ nào nói về ngôi trường “Luật khoa đại học đường”. Bài hát chỉ nhắc đến tên của một con đường quen thuộc như là nét phác trong một bức họa đẹp.

Con đường Duy Tân / cây dài bóng mát

Chắc chắn đấy không phải là con đường có nhiều “cây dài” và “bóng mát” nhất ở Sài Gòn, thế nhưng con đường mang tên vị vua yêu nước của triều Nguyễn ấy như gắn liền với ngôi trường đại học Luật khoa, và trở thành một trong những “con đường tình ta đi” quen thuộc của những câu chuyện tình sinh viên, học sinh ngày ấy.
Duy Tân, con đường của những hàng cây sao già cỗi–như tuổi của ngôi trường cũ kỹ ấy–với những trái sao tròn nhỏ gắn đôi cánh mỏng dài và cong vẹt màu nâu đất, khi lìa cành bay là là và xoay tròn trong gió như những cánh chuồn chuồn của một thuở mộng mơ.

Con đường Duy Tân ấy, ngôi trường Luật ấy, Hồ Con Rùa (hay Công Trường Duy Tân) ấy và Nhà Thờ Đức Bà nữa, kết hợp thành một quần thể thân thuộc đối với những ai từng có thời kỳ gắn bó nơi chốn ấy, từng in những “dấu chân kỷ niệm” trên những lối đi, về ấy.

Trả Lại Em Yêu , bài hát của Phạm Duy được cất lên lần đầu với giọng lảnh lót của Thái Thanh đã hớp hồn tuổi trẻ ngày ấy, hóa thành bài tình ca một thuở của sinh viên trường Luật và những ai có ít nhiều kỷ niệm với ngôi trường này.

Bài hát kể về tình yêu trong một đất nước chiến tranh, khi mà đời sống con người luôn bị đè nặng, phủ trùm những âu lo và bất trắc. Những chàng “trai thời loạn” đành “xếp bút nghiên theo việc đao cung”, giã biệt tình đầu để lên đường theo tiếng gọi của non sông, không hẹn một ngày về.

Anh sẽ ra đi về miền cát nóng
Nơi có quê hương mịt mù thuốc súng…
Anh sẽ ra đi nặng hành trang đó
Anh sẽ ra đi chẳng mong ngày về…
Trả lại em yêu / mây trời xanh ngát…

Trả lại, trả lại hết những “con đường học trò”, những “mối tình vời vợi”, những mắt sáng môi tươi, những khung trời đầy trăng sao và những Chủ Nhật uyên ương hẹn hò đây đó / Uống ly chanh đường, uống môi em ngọt…

Trả Lại Em Yêu trở thành bài hát duet khá tình tứ được nhiều đôi nam nữ ca sĩ trình bày. Có thể nói không ca sĩ nào ngày ấy mà không từng hát Trả Lại Em Yêu, không chàng sinh viên nào ngày ấy mà không từng nghêu ngao câu hát Trả lại em yêu khung trời đại học…

Một bài tình ca khác, gọi đúng tên, gọi đích danh ngôi trường đại học nằm trên con đường Duy Tân ấy.

Người từ trăm năm / về ngang trường Luật…

Bài hát là một bài phổ thơ của nhạc sĩ Phạm Duy, Thà Như Giọt Mưa. Bài hát được phổ biến tràn lan trên các làn sóng đài phát thanh, các băng cassette, trên những đường phố, trong những quán café hay những sân trường.

Thà như giọt mưa / vỡ trên tượng đá
Thà như giọt mưa / khô trên tượng đá…

Điều khá lý thú, bài thơ được phổ nhạc (“Khúc tình buồn”, thơ Nguyễn Tất Nhiên) không hề nói năng gì đến trường Luật, không hề có câu, chữ nào nói về ngôi trường ấy cả. “Về ngang trường Luật” là những chữ được nhạc sĩ Phạm Duy thêm vào một cách cố ý (hẳn ông phải yêu mến ngôi trường này lắm).

Điều này quả là bất ngờ và hẳn nhiều sinh viên Luật khoa cần cám ơn người nhạc sĩ đã đưa hình bóng “ngôi trường thân yêu” của mình vào trong bài hát, làm cho trường Luật được “lên điểm”, như cách nói ngày ấy. Trong bài thơ của Nguyễn Tất Nhiên chỉ có những câu:

“Người từ trăm năm về qua sông rộng…
Người từ trăm năm về khơi tình động”…

Hoàn toàn không có vụ Người từ trăm năm về ngang trường Luật hay là thi rớt, thi đậu Tú Tài chi chi cả như là lời của bài hát mà người ta vẫn nghe Duy Quang và các ca sĩ khác kể lể nỗi niềm.

Thà Như Giọt Mưa là bài hát kể về câu “chuyện tình thư sinh” (chữ của nhạc sĩ Phạm Duy) của anh chàng thất tình vì ta hỏng Tú Tài, ta hụt tình yêu, với những lời lẽ vu vơ, phất phơ như là “sao cũng được”, “thế nào cũng xong”, “tới đâu thì tới”…, chỉ cốt rong chơi cho qua ngày tháng.

Thà như mưa gió / đến ôm tượng đá
Có còn hơn không / có còn hơn không

“Có còn hơn không” trở thành một “triết lý sống” dễ dãi, an phận của tuổi trẻ thời ấy. Hoặc những câu hát ngồ ngộ:

Người từ trăm năm / về như dao nhọn
Dao vết ngọt đâm / ta chết trầm ngâm

Chết… trầm ngâm là một kiểu chết mới, nghe giống như là “Trầm tư của một tên tội tử hình” (tên một tựa sách của học giả Hồ Hữu Tường). Điều lý thú khác, trong bài thơ được phổ nhạc không hề thấy có kiểu “chết trầm ngâm” nào như thế cả, mà chỉ có:

“Người từ trăm năm
về như dao nhọn
ngọt ngào vết đâm
Ta chết âm thầm
máu chưa kịp đổ”

Câu thơ được người nhạc sĩ đổi thành câu hát mang vẻ “triết lý lừng khừng” của một “triết nhân” tự nguyện chết cho tình yêu. Không rõ chàng thi sĩ đã phải gồng mình hứng chịu bao nhiêu là nhát dao “ngọt ngào vết đâm” như thế trong đời mình. Những vết đâm nghiệt ngã khiến…

Ta chạy vòng vòng / ta chạy mòn chân…
Ta chạy mù đời / ta chạy tàn hơi
quỵ té trên đường rồi…

Chuyện tình yêu của tuổi trẻ ngày ấy là vậy, là “chạy vòng vòng”, là “chạy mòn chân”, chạy hụt hơi để đuổi bắt chiếc bóng lung linh của tình yêu.

* * *
Trả Lại Em Yêu, Thà Như Giọt Mưa và những bài hát nào nữa đã khởi đầu cho một nhánh tình ca xanh tươi–tách ra từ dòng nhạc tình muôn thuở của nhạc Việt–gọi là “tình ca sinh viên, học sinh”. Có không ít những bài tình ca kể về những ngôi trường từng được hát, được nghe, được yêu thích một thời mà ai cũng dễ dàng kể tên ra được.

Không ai biết chắc sẽ còn bao nhiêu bài tình ca như thế nữa, nếu không có cơn bão của lịch sử ập đến vào một ngày tháng Tư năm 1975. Cơn bão tàn khốc đã quét sạch, đã cuốn phăng đi tất cả.

Qua bao mùa tang thương dâu bể, qua bao nhiêu vật đổi sao dời, thành phố ấy đã thay tên, con đường ấy đã đổi tên, ngôi trường ấy cũng thay hình đổi dạng như hóa thành một người nào khác. Tôi đứng đó, tần ngần, hụt hẫng trước bao cảnh đổi thay của từng góc phố, mỗi con đường. Ngôi trường nhìn tôi dửng dưng, xa lạ. Tôi đã như chiếc bóng mờ của “những người đã qua”.

Lịch sử đã sang trang, chiếc bánh xe nặng nề của thời gian đã lăn đi một vòng. Chỉ mấy mươi năm mà tôi tưởng chừng dài đến cả trăm năm. Người từ trăm năm…, lúc này đây tôi hiểu ra câu hát ấy, câu hát về những đời người đã cũ, về những ngày vui mơ hồ còn đọng lại trong tôi như những giấc mơ ngọt ngào không bao giờ tắt hẳn.
Con đường cũ ấy không còn những “cây dài bóng mát”. Những “bạn bè cũ, mới” của tôi nay đâu?! Câu hát ngày xưa chỉ còn ngân nga trong trí tưởng, nghe rớt lại một nỗi ngậm ngùi.

Người từ trăm năm …. về ngang trường Luật…

(Sài Gòn trong tôi/ Lê Hữu)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở NGƯỜI TỪ TRĂM NĂM VỀ NGANG TRƯỜNG LUẬT…(Lê Hữu)

Bắt Chước_Thơ: Tâm Hoàn (Hồ đắc Biên)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Bắt Chước_Thơ: Tâm Hoàn (Hồ đắc Biên)

Lời Tình Buồn Cho Nhau (Nhạc: Lê Hữu Nghĩa)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Lời Tình Buồn Cho Nhau (Nhạc: Lê Hữu Nghĩa)

NHỨT QUÁN KHÔNG BẮT TAY VỚI VIỆT CỘNG (Dương Nguyệt Ánh)

NHỨT QUÁN KHÔNG BẮT TAY VỚI VIỆT CỘNG

Dương Nguyệt Ánh

Đã 50 năm qua kể từ ngày miền Nam rơi vào tay cộng sản (CS). 50 năm là một thời gian đủ dài để cho những người Việt tha hương xây dựng lại mái nhà và một đời sống sung túc mới bên ngoài quê hương. Nhưng 50 năm vẫn chưa đủ dài và có lẽ sẽ không bao giờ đủ dài để chúng ta quên đi cái tang chung và quên được Nam Việt Nam (VN), hay nói rõ hơn là quên được Việt Nam Cộng Hòa (VNCH).

Những ngày tháng đầu đặt chưn đến Huê Kỳ (HK) tỵ nạn, tôi vô cùng ngỡ ngàng khi thấy truyền thông, báo chí, sách vở, phim ảnh và học đường HK mô tả chiến tranh VN khác hẳn với những gì chánh tôi và gia đình tôi đã sống qua. Vì thiên tả và phản chiến, họ đã thiếu lương thiện hoặc mù quáng tới nỗi bóp méo sự thực và nhục mạ không chỉ quân đội VNCH mà cả binh sĩ Huê Kỳ của họ. Vì thế quần chúng HK nói riêng và thế giới nói chung có một hiểu biết rất sai lệch về chánh nghĩa của miền Nam. Bao nhiêu năm sau khi Miền Nam sụp đổ, tôi vẫn mang trong lòng một cái hận. Cái hận nước mất nhà tan chưa đủ, tôi còn mang thêm nỗi uất hận và cảm giác đau đớn bất lực khi thấy chiến sĩ của mình tiếp tục bị hàm oan và sỉ nhục. Những người quân nhân HK thì bị vơ đũa cả nắm là những tên sát nhơn phụ nữ và trẻ thơ. Những chiến sĩ VNCH vào sinh ra tử trong đó có anh ruột tôi thì bị vu khống là hèn nhát. Cả quân đội VNCH bị bỏ rơi và cuối cùng bị ra lịnh đầu hàng vào 30 tháng 4 mà tại sao bị đổ tội làm cho mất nước.

Hôm nay, tôi vẫn còn mang trong lòng sự tức giận này nhưng tôi không còn cảm thấy bất lực nữa. Trong khi tôi từ một người tỵ nạn buồn tủi năm xưa trở thành một công dân Huê Kỳ với đầy tự tin hôm nay thì tôi cũng đã học hỏi và nhận ra được nhiều điều. Tôi nhận ra rằng chánh chúng ta phải tự giúp mình, chánh chúng ta phải lên tiếng phản bác lại bọn truyền thông thiên tả, phải tự giải oan và không trông chờ vào ai khác. Ở những quốc gia tự do dân chủ như HK, ai cũng có thể lên tiếng tranh đấu hay binh vực cho bất cứ một điều gì. Ngày nay với những sách báo điện tử và những trang mạng xã hội, truyền thông dòng chánh không còn giữ độc quyền hướng dẫn dư luận nữa, và tiếng nói của thiểu số như chúng ta sẽ không sợ bị át giọng, miễn là ta có đủ quyết tâm.

Là thế hệ tỵ nạn đầu tiên chúng ta đã tạm lo xong chuyện cơm áo, đã thành công rực rỡ trên quê hương mới ở nhiều phương diện, và đã dựng lên những cộng đồng Việt trù phú ở khắp nơi. Bây giờ là lúc chúng ta đủ tài lực và kinh nghiệm để dồn nỗ lực vào việc trả lại sự thực cho lịch sử. Chánh chúng ta phải phục hồi danh dự cho chiến sĩ của mình và chánh chúng ta phải giáo dục quần chúng về chiến tranh VN và chánh nghĩa của quân dân VNCH, nhứt là cho thế hệ con cháu của chúng ta. Với tình trạng thiên tả ở các học đường HK, từ sách vở tài liệu giảng huấn cho đến khuynh hướng chánh trị của giáo sư, chánh con cháu chúng ta cũng sẽ hiểu biết sai lệch nếu cha mẹ không giải thích.

Hậu quả là con cháu chúng ta không những sẽ không biết hãnh diện mà có thể còn mặc cảm về nguồn gốc VNCH của họ, cho rằng cha ông chỉ là những kẻ thua trận cay cú nên mới chống chính quyền VNCS. Từ đó họ không tha thiết tới việc tìm biết thêm về cái gốc của mình, không tham gia vào sinh hoạt của cộng đồng người Việt quốc gia (CDNVQG), và thờ ơ với những vấn đề liên quan đến sự trường tồn của dân tộc VN. Còn nếu họ có lòng và vẫn quan tâm đến VN thì chánh vì họ xa lạ với CDNVQG, họ sẽ dễ nhiễm tuyên truyền và dễ ngã về phía CSVN.

Một trong những chiêu bài bọn tay sai CS ở hải ngoại dùng nhiều nhứt là kêu gọi “hòa hợp hòa giải” và hợp tác với chính quyền VN. Đã gọi là hợp tác tức là phải có một mục đích chung. Mục đích của chúng ta là bảo vệ lãnh thổ, bảo vệ chủ quyền quốc gia của VN, là tạo tự do, cơm no áo ấm cho người dân VN. Mục đích của họ chỉ là củng cố quyền lực cho đảng và giai cấp tư bản đỏ, bằng mọi giá và bất chấp mọi hậu quả cho dân tộc và tổ quốc VN, như đã được chứng minh bằng những hành động dâng đất dâng biển cho Trung Cộng và ăn cắp tài nguyên quốc gia làm của riêng.

Mục đích của họ và của ta không những không thể dung hòa mà còn đối kỵ nhau nên người Việt quốc gia hải ngoại không thể hợp tác hay hòa hợp hòa giải gì với nhà cầm quyền VN được.

30 tháng 4 không thể chỉ là một ngày tang buồn với những hồi tưởng và nước mắt.

Khi nhớ tới những cái chết bi hùng của chiến sĩ VNCH và những tai ương đã đổ lên đầu quân dân Miền Nam, chúng ta cần có những bước tới vững bước hơn nữa, mạnh mẽ hơn nữa, để trả lại sự thực cho lịch sử, để giáo dục tuổi trẻ VN và dư luận thế giới về chiến tranh VN và phục hồi danh dự cho quân dân VNCH.

Tôi xin nhân dịp này bầy tỏ lòng biết ơn sâu xa đối với những ai đã từng tranh đấu và hy sinh cho chánh nghĩa tự do của miền Nam VN, những chiến sĩ đã bỏ mình, và những thưong phế binh đang sống tủi cực ở quê nhà. Nhờ chiến sĩ mà hôm nay tôi được sống tự do và bình an, được có cơ hội để theo đuổi những hoài bão riêng và mưu tìm hạnh phúc cho riêng mình. Tôi mãi mãi không quên ơn chiến sĩ.

Dương Nguyệt Ánh

April 2025

 

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở NHỨT QUÁN KHÔNG BẮT TAY VỚI VIỆT CỘNG (Dương Nguyệt Ánh)

50 NĂM SAU 30/4 – ĐỦ XA ĐỂ NHÌN RÕ…Trần Huỳnh Duy Thức

50 NĂM SAU 30/4 – ĐỦ XA ĐỂ NHÌN RÕ,

ĐỦ GẦN ĐỂ PHẢI THAY ĐỔI

Trần Huỳnh Duy Thức

30/4/1975 được gọi là ngày “giải phóng”, “quốc hận” hay “thống nhất”, tùy cách mỗi người nhìn.

Nhưng sau 50 năm, điều dân tộc cần không chỉ là thống nhất lãnh thổ, mà là thống nhất lương tri.

Không thể xây dựng tương lai trên nền ký ức chia rẽ.

Không thể gọi là hoà bình nếu sự thật vẫn bị chọn lọc.

Không thể là đại thắng nếu sau nửa thế kỷ, người dân vẫn chưa được sống trong tự do, công lý và phẩm giá.

50 năm là một khoảng lùi đủ dài để nhìn lại bằng con mắt tỉnh táo.

Lịch sử không cần bị phủ định – nhưng cần được mở ra để mọi người cùng bước tới.

Không ai chiến thắng mãi, không ai thất bại mãi nếu tất cả đều bị kẹt lại trong một quá khứ chưa được hóa giải.

Cần dũng khí để không tô hồng, cũng không bôi đen, mà cần:

– Nhìn thẳng để chữa lành.

– Nhìn lại để thay đổi.

– Nhìn xa để dẫn đường.

Nếu sau 50 năm mà vẫn phải nói dối để bảo vệ một sự thật bị bóp méo thì dân tộc này vẫn chưa thực sự được giải phóng, vẫn bị cầm giữ trong nỗi sợ; lòng hận thù, trong sự trì trệ.

Giới trẻ hôm nay không lớn lên để trả nợ cho lịch sử.

Họ cần một tương lai, không phải một quá khứ tái chế.

Họ cần được sống trong một đất nước nơi sự thật được nói ra mà không phải nhìn

trước ngó sau, nơi người dân có thể tham gia, phản biện và thay đổi mà không bị

coi là nguy hiểm.

Họ cần được tự do cống hiến mà không phải nhìn ngó xem “lãnh đạo” muốn cống

hiến gì.

50 năm là đủ lâu để thôi nói về chiến thắng và bắt đầu nói về trách nhiệm.

Trách nhiệm với sự thật. Trách nhiệm với nhân dân. Trách nhiệm với tương lai.

Trần Huỳnh Duy Thức

(Nguồn: Chân Trời Mới Media)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở 50 NĂM SAU 30/4 – ĐỦ XA ĐỂ NHÌN RÕ…Trần Huỳnh Duy Thức