Các Danh Mục

Những Người Anh Em Bị Lãng Quên_ Huỳnh Thục Vy
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Những Người Anh Em Bị Lãng Quên_ Huỳnh Thục Vy
Blogger Huỳnh Thục Vy được thả nhưng bị khởi tố

Nhà hoạt động Huỳnh Thục Vy (phải) và lá cờ bị xịt sơn / FB Huỳnh Thục Vy
Theo tin từ đài Á Châu Tự Do (RFA): Sáng ngày 10/8/2018, nhà hoạt động vì nữ quyền Huỳnh Thục Vy trở về nhà ở Thị xã Buôn Hồ, tỉnh Đắk Lak sau một ngày làm việc với cơ quan công an vì bị cáo buộc tội “xúc phạm quốc kỳ”.
Theo cô này thì ngay chiều tối ngày 9 tháng 8, Cơ quan cảnh sát điều tra thị xã Buôn Hồ ban hành các Lệnh khởi tố vụ án, khởi tố bị can, cấm đi khỏi nơi cư trú và cấm xuất cảnh đối với Huỳnh Thục Vy vì hành vi “xúc phạm quốc kỳ”.
Trả lời câu hỏi về việc ai là người xịt sơn lên các lá cờ đỏ sao vàng trong những bức ảnh hồi cuối năm 2017, Huỳnh Thục Vy không né tránh và cho hay chính cô là người xịt sơn, nhưng giải thích rằng đó là quyền tự do biểu đạt.
“Đối với nhiều người thì việc đụng chạm đến cờ đỏ là việc chi khá nhạy cảm và là việc hơi thiếu sáng suốt, dại dột, nhưng đối với tôi thì cờ đỏ, ‘cờ máu’ là biểu tượng của sự đàn áp, độc tài, độc đoán, phi dân chủ, phản dân quyền của chính quyền độc tài cộng sản Việt Nam. Nó là biểu trưng cho việc đảng cộng sản VN ngồi trên đầu 90 triệu người dân.
Tôi xịt sơn lên lá cờ để biểu đạt quan điểm rằng, tôi chống lại lá cờ của các ông, chúng tôi chống lại mọi biểu tượng, mọi ý nghĩa của biểu tượng đó, và tôi chống lại việc các ông là những người cộng sản đã cai trị trên đầu trên cổ của người dân một cách độc đoán”, cô Huỳnh Thục Vy trả lời Đài Á Châu Tự do qua ứng dụng Messenger.
Cũng theo Huỳnh Thục Vy việc trả cô về nhà là do cô đang nuôi con nhỏ chỉ 22 tháng tuổi, tuy nhiên cô thuật lại việc công an nói rằng đây chỉ là tội nhẹ.
“… theo họ nói với mình đó là việc ‘xúc phạm quốc kỳ’ là một tội nhẹ nên chúng tôi không cần bắt giam mà chúng tôi chỉ thực hiện biện pháp ngăn chặn là cấm đi khỏi nơi cư trú và nếu chị đi khỏi nơi cư trú, chúng tôi sẽ tạm giam chị”………………………………
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Blogger Huỳnh Thục Vy được thả nhưng bị khởi tố
Tranh sơn dầu của K1 Lưu Diệu Nam
Khóa 1 HV có nhiều nhân tài lâu nay ít ai biết. Một trong số những người đó là K1 LƯU DIỆU NAM, một họa sĩ tài danh. Sau khi ra trường, LDN khăn gói ra Quảng Ngãi làm việc. Trong thời gian nầy LDN có một tác phẩm sơn dầu rất đẹp. Qua bao biến đổi của thời gian, bạn LDN chắc chẳng bao giờ nhớ đến đứa con tinh thần của mình. Nhưng duyên may sau gần 1/2 thế kỷ người bạn tốt bụng được LDN vẽ tặng bức tranh nầy, đã gởi tặng lại cho tác giả. Hãy nghe bạn Lưu Diệu Nam tâm sự:
“Đây là hình một bức tranh sơn dầu do bạn Phúc ở Quảng ngãi vừa gửi tặng. Bức tranh này do tôi vẽ tại nhà bạn và tặng lại trước năm 1975. Ngày đó tôi làm việc tại QN, thường về nhà Trung úy Phát, là anh của Phúc, như một người trong một gia đình (Ở QN hơn ba năm tôi không có nhà riêng, sống độc thân, ăn ở ngay trong trụ sở BCH của tôi)”
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
1 bình luận
Tản Mạn Về Cờ Vàng_Huỳnh Thục Vy
LGT: Theo tin từ trong nước, Blogger nổi tiếng Huỳnh Thục Vy, vào sáng sớm ngày 9/8/2018 lúc 7AM đã bị một toán công an khoảng 30 người đến tận nhà ở Buôn Hồ, Ban Mê Thuột, bắt đi. Cô là một nhà đấu tranh cho dân chủ ở trong nước đã có nhiều bài viết bày tỏ sự quan tâm về nhân quyền và nữ quyền, đặc biệt cô từng có lần viết bài ca ngợi lá cờ vàng ba sọc đỏ và từng lấy sơn xịt lên lá cờ đỏ sao vàng. Có lẽ 2 hành động này đã khiến cho nhà cầm quyền CSVN ra lệnh bắt giữ cô và có thể cô sẽ bị khởi tố hình sự.
Nhân dịp này, mời các bạn đọc lại bài “Tản Mạn Về Cờ Vàng” của cô viết cách nay đã hơn một năm:
Tản Mạn Về Cờ Vàng_Huỳnh Thục Vy
Tôi may áo dài, áo khoác, cà vạt với hình ảnh cờ vàng ba sọc đỏ để làm gì? May để bán. Mục tiêu của buôn bán là lợi nhuận, tất nhiên, đó là điều không thể chối cãi. Nhưng, là một người bảo vệ Nhân quyền và hoạt động xã hội dân sự, lợi nhuận không phải mục tiêu duy nhất của tôi. Thông thường, mỗi công việc của chúng ta thường nhắm đến không chỉ một, mà hai, ba mục tiêu.
Trước nay, lá cờ vàng ba sọc đỏ cũng như mọi biểu tượng khác liên quan đến Việt Nam Cộng Hoà đều là những thứ nhạy cảm, bị đưa ra ngoài vòng pháp luật một cách bất thành văn. Nói đến nó là nói đến công an và nhà tù. Chúng ta, những người con Việt Nam còn giữ lòng xót xa cho mệnh người và vận nước chưa thể nào quên được một triệu quân cán chính Việt Nam cộng hoà đã phải trình diện chính quyền cộng sản và bị đày đi lao động khổ sai dưới cách gọi trịch thượng của chính quyền cộng sản là “lao động cải tạo” và đã có hàng trăm ngàn người lính Việt Nam Cộng Hoà không chết vì bom đạn chiến tranh mà chết vì bị tra tấn, đói khát, bệnh tật trong nhà tù cộng sản. Chúng ta chưa thể quên một miền Nam tan hoang sau 1975 và lòng người dân miền Nam còn rỉ máu cho đến hôm nay. Chúng ta chưa thể quên những vết cắt sâu hoắm trong lòng dù vẫn dùng thời gian để bôi xoá nó.
Chúng ta chưa quên, vì sao? Vì chính những người cộng sản cho đến hôm nay vẫn cai trị toàn bộ Việt Nam với bộ máy chính quyền công an trị chà đạp Nhân quyền. Họ một mặt ca ngợi “Thống nhất” nhưng mặt khác vẫn ăn mừng Ba mươi tháng Tư. Họ rao giảng “hoà hợp” nhưng vẫn bắn đại bác vào quá khứ (cái quá khứ từng là tuổi trẻ, từng là sức sống, từng là niềm tự hào của hàng triệu con người). Họ thèm khát ngoại tệ của “khúc ruột ngàn dặm” nhưng lại luôn miệng nói về lịch sử với những từ như: nguỵ quân, nguỵ quyền. Họ nói về hoà bình nhưng vẫn giữ cách hành xử với người dân bằng bạo lực tàn ác. Họ tra tấn, bắt giam, khủng bố tinh thần những ai nhắc đến Việt Nam Cộng hoà, trưng cờ vàng ba sọc đỏ…
Ở Việt Nam, không ai dám giữ bất cứ cái gì có màu vàng ba sọc đỏ một cách có chủ ý mà không chuẩn bị tinh thần để bị công an sách nhiễu. Sau ngày VNCH sụp đổ, dưới thời bao cấp, trưng cờ vàng thì hình phạt có thể là cái chết. Một Nguyễn Viết Dũng cầm cờ vàng, mang quân phục VNCH đi biểu tình đã bị bỏ tù. Tôi bán cà vạt, may áo dài cờ vàng bị dư luận viên nhắn tin thoá mạ và đe doạ giết. Một cô MC may áo dài cờ vàng dẫn chương trình đám cưới bị công an mời đi làm việc… Vì thế, lá cờ vàng không chỉ là biểu tượng của một quốc gia dân chủ non trẻ có tên Việt Nam Cộng Hoà, hay có thể là biểu tượng của đất nước và vương quyền của vài vị vua nào đó dưới triều Nguyễn; mà vô hình trung, nó trở nên thứ song hành với chính sách khủng bố của chính quyền CSVN; trở nên thứ gắn liền với sự chà đạp quyền tự do lương tâm (hay còn gọi là quyền tự do tư tưởng) của chính quyền độc tài.
Tôi biết hết thảy những sự thù địch với cờ vàng như thế của chính quyền CSVN và sự e sợ của người dân với hình ảnh lá cờ này. Tôi cũng lường được những hậu quả không sớm thì muộn xảy ra cho chính mình khi may, in các sản phẩm thời trang dựa trên hình ảnh lá hoàng kỳ này. Nhưng tôi vẫn làm. Vì sao? Nếu chỉ vì mục tiêu lợi nhuận, không ai mang an toàn của mình và gia đình mình ra đánh đổi với vài triệu đồng. Trước giờ hầu như các sản phẩm cờ vàng, đặc biệt là áo khoác, đều được sản xuất ở bên ngoài Việt Nam, đưa vào trong nước với số lượng nhỏ. Bây giờ, tôi may các sản phẩm cờ vàng hàng loạt. Không phải chỉ để bán cho những người ở hải ngoại yêu thích màu cờ họ ấp ủ trong tim bao chục năm nay; mà còn để tặng, để bán cho người Việt quốc nội. Điều quan trọng là các sản phẩm được sản xuất ở chính Việt Nam, được vận chuyển, quảng bá ở Việt Nam, được trữ trong kho hàng của một người đang ở Việt Nam, và được bán, tặng cho anh chị em ở tại Việt Nam và được nổi bật trên khắp thôn làng, đường phố Việt Nam.
Tôi muốn “bình thường hoá” hình ảnh đi liền với sự sợ hãi đó. Tôi muốn góp chút sức giải toả “lời nguyền” nhắm vào màu cờ này. Tôi muốn màu vải nền vàng với ba sọc đỏ nổi bật sẽ là đi vào tâm thức người dân, đặc biệt là giới trẻ, không chỉ như là một thứ gì đó bình thường, không mang tính đe doạ mà còn đẹp đẽ dưới bình diện thẩm mỹ. Một tà áo dài vàng thướt tha, một chiếc cà vạt lụa vàng để mặc với áo sơ mi trắng, một áo khoác vàng có ba sọc thể thao trên cánh tay để mặc ra ngoài khi trời trở gió… Vậy đó, cái gì hiếm hoi thì bất thường, nhưng những gì quen mắt thì dần dần trở nên bình thường. Khi cờ vàng được thiết kế thành áo thể thao, mũ nón, áo dài, áo đầm, logo công ty, biểu tượng của hội đoàn… một cách vô tình hoặc cố ý (nhưng công an làm sao biết chúng ta vô tình hay cố ý?) thì lâu dần tâm thức người dân không còn e dè với cờ vàng nữa, công an của nhà cầm quyền cũng không thể kiểm soát được việc sử dụng nó. Vậy đó, đừng quá nghiêm trọng hoá mọi thứ, hãy để nó diễn ra tự nhiên, nhẹ nhàng như nước chảy.
Bên cạnh mong muốn xoá bỏ “sự bất thường” của cờ vàng trên đất Việt Nam, tôi còn muốn thông qua việc mặc các sản phẩm thời trang cờ vàng để truyền đạt sự ủng hộ cho quyền tự do lương tâm của người Việt Nam đang bị dày xéo dưới gót giày độc tài. Quyền tự do lương tâm là quyền tiên khởi của nhiều nhân quyền khác như quyền tự do biểu đạt, tự do ngôn luận, tự do tôn giáo… Bởi chúng ta được sinh ra với quyền tự do nuôi dưỡng điều ta tin tưởng, tự do trân trọng và ôm ấp trong tim một thời kỳ lịch sử, một biểu tượng dù thể chế đó không còn, tự do tin tưởng rằng một điều gì đó là tốt đẹp mà không phải điều gì khác, tự do phát ngôn cho điều ta tin là đúng (miễn là tất cả những điều đó không phải là bạo lực và chống lại nhân phẩm), nên nhân loại mới cùng ngồi lại với nhau để đồng ý ký kết tôn trọng tự do tôn giáo, tự do biểu đạt, tự do ngôn luận…
Nhà cầm quyền Việt Nam, về mặt nguyên tắc, không được phép cấm cờ vàng và đàn áp những ai yêu quý nó, cũng giống như họ không được phép bịt miệng những người bất đồng chính kiến và đàn áp quyền tự do tôn giáo vậy. Thế nhưng, hầu như người ta dành nhiều sự ủng hộ cho một tôn giáo bị đàn áp, một người bất đồng chính kiến bị bỏ tù hơn là một người ủng hộ cờ vàng bị tra tấn. Có gì khác biệt giữa quyền tự do được trân trọng điều gì đó (ở đây là tình cảm yêu quý trân trọng cờ vàng và Việt Nam Cộng Hoà) với quyền tự do thờ phượng hay quyền tự do phát biểu chỉ trích chính quyền? Không khác biệt.
Vậy tự do lương tâm và tự do biểu đạt có phải là chúng ta được quyền trưng bày các biểu tượng chống lại con người, các biểu tượng khủng bố hay các biểu tượng khác làm tổn thương lương tâm nhân loại không? Dứt khoát Không. VNCH là một chính thể dân chủ non trẻ, còn nhiều khiếm khuyết, cố gắng trưởng thành trong một thời kỳ chiến tranh khốc liệt và trong một giải đoạn lịch sử quốc tế phức tạp. Vì thế, tưởng nhớ VNCH chỉ làm chính quyền cộng sản lo sợ và thù ghét chứ không làm tổn thương lương tâm bất cứ ai, ngay cả những gia đình cựu bộ đội Bắc Việt, vì miền Bắc chủ động đánh chiếm miền Nam chứ không phải ngược lại. Bởi vậy, chúng ta có thể loại trừ khả năng đó.
Tự do lương tâm? Vậy vì sao cờ đỏ bị đả kích ở hải ngoại? Vâng, cờ đỏ là biểu tượng của chế độ độc tài đàn áp nhân quyền, ngăn chặn dân chủ. Chống cờ đỏ nghĩa là biểu tỏ sự bất đồng của những người bình thường với một chính quyền tham tàn. Đó cũng là cách thực thi quyền tự do biểu đạt. Nhưng đứng trên vị trí một nhà nước, với độc quyền bạo lực, không một chính quyền nào được phép cấm đoán tự do lương tâm, tự do gìn giữ màu cờ của người dân. Và vì thế suy ra, chừng nào Việt Nam có dân chủ thì một Hiến pháp tự do cần toàn thể người dân, đặc biệt là giới trí thức, cân nhắc xem có nên đưa đảng cộng sản và các biểu tượng của nó ra ngoài vòng pháp luật dựa trên những tội ác và các hành động khủng bố họ đã gây ra hay không. Nếu không, thì trong một Việt Nam tự do dân chủ thực sự không cho phép đàn áp quyền tự do của những người vẫn yêu mến lá cờ nhuộm màu máu này.
Tóm lại, tôi vẫn tiếp tục dùng hình ảnh cờ vàng cho những sản phẩm thời trang của mình miễn là có người vẫn yêu mến nó; vì đó là quyền tự do lương tâm của những người yêu mến Việt Nam Cộng Hoà và của chính người viết bài này.
08/6/2017
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Tản Mạn Về Cờ Vàng_Huỳnh Thục Vy
Bài Ca Vu Lan-NCV
Mời các bạn thưởng thức vài bản nhạc Vu Lan
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Bài Ca Vu Lan-NCV
Tin Buồn: Tr Tướng Phạm Xuân Chiểu đã ra đi
Tin Buồn: Căn Nhà Nhỏ K1 mới nhận được tin buồn: Cựu Trung Tướng Phạm Xuân Chiểu, Cựu Tổng Giám Đốc CSQG/VNCH (1956-1958) vừa từ trần tại Maryland (USA), ngày 07/8/2018, hưởng đại thọ 98 tuổi. Gia đình K1-HVCSQG xin chân thành phân ưu cùng Bà QP Phạm Xuân Chiểu và tang quyến; nguyện cầu cho hương linh NT Phạm Xuân Chiểu sớm được siêu thoát nơi Cõi Vĩnh Hằng.
Dưới đây là nội dung Cáo Phó của gia đình:

CÁO PHÓ
Chúng tôi xin thông báo cùng thân bằng quyến thuộc và bằng hữu là:
Chồng, cha, ông và ông cố của chúng tôi là:
(Cựu) Trung Tướng Phạm Xuân Chiểu
Đã từ trần ngày 07, tháng 8, năm 2018.
Hưởng thọ 98 tuổi
Vợ: Bà Nguyễn Lệ Hà
Trưởng nam: Phạm Xuân Giang, vợ, các con, cháu
Thứ nam: Phạm Hùng Quốc, vợ, các con
Thứ nam: Phạm Xuân Chử, vợ
Trưởng nữ: Phạm Thị Tường-Nguyên, chồng, các con, các cháu
Thứ nữ: Phạm Thị Khánh-Chi, chồng, các con, các cháu
Thứ nữ: Phạm Thị Tường-Vân, con
Thứ nữ: Phạm Thị Tường-Anh, chồng, con
Thứ nữ: Phạm Thị Tường-Loan
Dưỡng nam: Đào Viết Diễn, vợ
Linh cữu được quàn tại Pumphrey Funeral Home,
7557 Wisconsin Avenue, Bethesda, MD 20814
Tel.: 301-652-2200
*
Chương trình tang lễ:
Thứ ba ngày 14, tháng 8, năm 2018.
10:00 am – 11:00 am: Lễ Phát Tang/Lễ Cầu Siêu/ Lễ Tiến Linh
11:00 am – 12:00 pm: Thăm viếng
01:00 pm: Lễ Di Quan & Hoả Táng
Cáo phó này thay thiệp tang. Xin miễn phúng điếu.
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Tin Buồn: Tr Tướng Phạm Xuân Chiểu đã ra đi
Tin Vui: Mỹ đã nghiên cứu, bào chế thành công vaccine chống ung thư
Mỹ đã nghiên cứu, bào chế thành công
vaccine chống ung thư!
Chỉ một mũi tiêm đã có thể khiến tất cả các tế bào ung thư trên cơ thể biến mất – đó không chỉ là ước mơ của những bệnh nhân ung thư và thân nhân họ mà cũng là của cả nhân loại.
Mới đây, các nhà khoa học ở Đại học Stanford Mỹ đã nghiên cứu, sản xuất thành công “vaccine ung thư”, khiến nhân loại đứng trước tương lai tươi sáng triệt để chiến thắng căn bệnh nan y này.
Các nhà nghiên cứu đã giành được thành quả tuyệt vời gây bất ngờ khi thử nghiệm đối với chuột: sau khi tiêm vaccine, các tế bào ung thư trong cơ thể nó hoàn toàn biến mất, không những thế loại vaccine này còn có tác dụng đối với nhiều loại ung thư khác nhau. Các tài liệu liên quan đến công trình nghiên cứu này đã được đăng trên tạp chí “Science Translational Medicine”.
Theo tạp chí này thì nhóm nghiên cứu của Giáo sư Ronald Levy của Học viện Y khoa, Đại học Stanford đã nghiên cứu chế tạo ra loại vaccine này trên cơ sở kết hợp 2 dung dịch kích thích miễn dịch.
Khi thí nghiệm, các nhân viên nghiên cứu đã cấy 2 khối u limpo ung thư vào 2 vị trí trên cơ thể chuột, sau đó họ tiêm một lượng nhỏ vaccine vào 1 trong 2 khối u kích thích tế bào trong khối u. Kết quả cho thấy, sau khi được tiêm vaccine, không những khối u được tiêm vào bị tiêu diệt mà khối u kia cũng biến mất.
Trong hạng mục nghiên cứu này, trong số 90 con chuột được dùng thí nghiệm, có 87 con tế nào ung thư hoàn toàn biến mất, tỷ lệ thành công đạt 97%, chỉ có 3 con tế bào ung thư tái phát, nhưng khi tiêm lần thứ 2 thì các khối ung thư đều biến mất.
Loại vaccine kháng ung thư kiểu mới này có hiệu quả đối với nhiều loại ung thư khác nhau, bao gồm cả loại ung thư tự nhiên phát sinh. Các nhân viên nghiên cứu đã giành được kết quả giống nhau khi thử nghiệm đối với các loại ung thư vú, đại tràng và ung thư da.
Ngoài ra, họ còn phát hiện loại vaccine này còn có thể phòng ngừa tái phát ung thư, kéo dài được tuổi thọ của chuột. Khác với các phương pháp trị liệu nung thư khác, loại vaccine này đã tránh phương thức tìm đặc trưng miễn dịch của từng loại ung thư để tiến hành phong tỏa, cũng không cần phải kích hoạt toàn bộ hệ thống miễn dịch hoặc xử lý riêng tế bào miễn dịch của từng bệnh nhân.
Tiêm vaccine vào một khối u hay vào chỗ khác trong cơ thể thì các protein tương đồng với loại của khối u ác tính cũng đều bị tiêu diệt. Điều này có nghĩa là, các tế bào ung thư dù khuếch tán, di căn đến bộ phận nào trong cơ thể cũng đều bị tiêu diệt chỉ bằng một loại vaccine.
Các nhân viên nghiên cứu cho biết, chỉ cần một lượng rất nhỏ vaccine sẽ gây được hiệu quả rất nhanh, đặc biệt không dễ gây ra các tác dụng phụ như phương pháp hóa trị hay xạ trị, thời gian trị liệu rất ngắn, giá lại khá rẻ.
Trong hai loại thuốc tạo nên loại vaccine này. Một đã được phép sử dụng cho con người, loại kia đang được thử nghiệm lâm sàng cho một loại bệnh khác không liên quan đến phương pháp trị liệu này.
Hiện nay, việc nghiên cứu loại vaccine chống ung thư mới này đã bước sang giai đoạn thử nghiệm trên cơ thể người. Nếu thành công, sẽ là đột phá trọng đại trong lịch sử đấu tranh với căn bệnh ung thư của nhân loại.
Thu Thủy
(VietTimes)
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Tin Vui: Mỹ đã nghiên cứu, bào chế thành công vaccine chống ung thư
Âm Nhạc Miền Nam và Những Ngày Xưa Thân Ái_Vũ Đông Hà
Âm nhạc miền Nam và những ngày xưa thân ái
Vũ Đông Hà (Danlambao) – Nếu ai hỏi tôi rằng sau ngày 30 tháng 4, 1975 cái gì mà cộng sản không thể “giải phóng” được; cái gì vẫn âm thầm nhưng vũ bão giải phóng ngược lại tâm hồn khô khốc của người dân miền Bắc lẫn nhiều cán binh cộng sản; cái gì vẫn miệt mài làm nhân chứng cho sự khác biệt giữa văn minh và man rợ, giữa nhân ái và bạo tàn, giữa yêu thương và thù hận; cái gì đã kết nối tâm hồn của những nạn nhân cộng sản ở cả hai miền Nam Bắc… Câu trả lời là Âm Nhạc Miền Nam.
Nếu ai hỏi tôi, ảnh hưởng lớn nhất để tôi trở thành người ngày hôm nay, biết rung động trước hình ảnh của Ngoại già lầm lũi quang gánh đổ bóng gầy dưới ánh đèn vàng, biết nhung nhớ một khe gió luồn qua hai tấm ván hở của vách tường ngày xưa nhà Mẹ, biết man mác buồn mỗi khi đến hè và trống vắng với một tiếng gà khan gáy ở sau đồi, biết tiếc nuối một mặt bàn lớp học khắc nhỏ chữ tắt tên người bạn có đôi mắt người Sơn Tây, biết ngậm ngùi trăn trở chỉ vì một tiếng rao hàng đơn độc đêm khuya… Câu trả lời là Âm Nhạc Miền Nam.
Âm Nhạc Miền Nam đã trở thành một chất keo gắn chặt cuộc đời tôi vào mảnh đất mang tên Việt Nam. Âm Nhạc Miền Nam đã làm tôi là người Việt Nam.
*
Tôi lớn lên theo những con đường đất đỏ bụi mù trời và cây reo buồn muôn thuở. Niềm say mê âm nhạc đơm mầm từ các anh lớn của Thiếu và Kha đoàn Hướng Đạo Việt Nam, trổ hoa theo những khúc hát vang vang của các anh giữa vùng trời Đạt Lý đang vào mùa cà phê hoa trắng nở: “Tôi muốn mọi người biết thương nhau. Không oán ghét không gây hận sầu. Tôi muốn đời hết nghĩa thương đau. Tôi muốn thấy tình yêu ban đầu…” Các bậc đàn anh như nhạc sĩ Lê Hựu Hà, Nguyễn Trung Cang của Phượng Hoàng đã lót đường nhân ái cho đàn em nhỏ chúng tôi chập chững trở thành người, để biết ngước mặt nhìn đời và “cười lên đi em ơi, dù nước mắt rớt trên vành môi, hãy ngước mặt nhìn đời, nhìn tha nhân ta buông tiếng cười…”
Những đêm tối, giữa ngọn đồi nhiều đại thụ và cỏ tranh, bên nhau trong ánh lửa cao nguyên chập chờn, chúng tôi cảm nhận được niềm hãnh diện Việt Nam với bước chân của cha ông và bước chân sẽ đi tới của chính mình: “Ta như giống dân đi tràn trên lò lửa hồng. Mặt lạnh như đồng cùng nhìn về một xa xăm. Da chân mồ hôi nhễ nhại cuộn vòng chân tươi. Ôm vết thương rĩ máu ta cười dưới ánh mặt trời…” Và anh Nguyễn Đức Quang, người nhạc sĩ của thị xã đèo heo hút gió đã trở thành thần tượng của chúng tôi. Có những buổi chiều buông trong Rừng Lao Xao bạt ngàn, những đứa bé chúng tôi theo anh ngậm ngùi số phận “Xương sống ta đã oằn xuống, cuộc bon chen cứ đè lên. Người vay nợ áo cơm nào, thành nợ trăm năm còn thiếu. Một ngày một kiếp là bao. Một trăm năm mấy lúc ngọt ngào. Ôi biết đến bao giờ được nói tiếng an vui thật thà.” Nhưng cũng từ anh đã gieo cho chúng tôi niềm lạc quan tuổi trẻ: “Hy vọng đã vươn lên trong màn đêm bao ưu phiền. Hy vọng đã vươn lên trong lo sợ mùa chinh chiến. Hy vọng đã vươn lên trong nhục nhằn tràn nước mắt. Hy vọng đã vươn dậy như làn tên…” Và từ anh, chúng tôi hát cho nhau “Không phải là lúc ta ngồi mà đặt vấn đề nữa rồi. Mà phải cùng nhau ta làm cho tươi mới.” Cô giáo Việt văn của tôi đã mắng yêu tôi – tụi em thuộc nhạc Nguyễn Đức Quang hơn thuộc thơ của Nguyễn Công Trứ!
Nguyễn Công Trứ. Đó là ngôi trường tuổi nhỏ có cây cổ thụ già, bóng mát của tuổi thơ tôi bây giờ đã chết. Tôi nhớ mãi những giờ cuối lớp tại trường, Cô Trâm cho cả lớp đồng ca những bài hát Bạch Đằng Giang, Việt Nam Việt Nam, Về Với Mẹ Cha… Đứa vỗ tay, đứa đập bàn, đứa dậm chân, chúng tôi nở buồng phổi vang vang lên: “Từ Nam Quan, Cà Mau. Từ non cao rừng sâu. Gặp nhau do non nước xây cầu. Người thanh niên Việt Nam. Quay về với xóm làng. Tiếng reo vui rộn trong lòng…” Nhìn lên lớp học lúc ấy, có những biểu ngữ thủ công nghệ mà cô dạy chúng tôi viết: Tổ quốc trên hết, Ngày nay học tập ngày sau giúp đời, Không thành công cũng thành Nhân… Nhưng đọng lại trong tôi theo năm tháng vẫn là những câu hát “Tình yêu đây là khí giới, Tình thương đem về muôn nơi, Việt Nam đây tiếng nói đi xây tình người…”
Cô giáo của tôi đã ươm mầm Lạc Hồng vào tâm hồn của chúng tôi và cứ thế chúng tôi lớn lên theo dòng suối mát, theo tiếng sóng vỗ bờ, theo tiếng gọi lịch sử của âm nhạc Việt Nam, để trở thành những công dân Việt Nam yêu nước thương nòi và hãnh diện về hành trình dựng nước, giữ nước của Tổ tiên.
Trong cái nôi nhiều âm thanh êm đềm nhưng hùng tráng ấy, trừ những ngày Tết Mậu Thân khi tiếng đạn pháo đì đùng từ xa dội về thành phố, cho đến lúc chui xuống gầm giường nghe tiếng AK47 và M16 bắn xối xả trước nhà vào ngày 10 tháng 3, 1975, tuổi thơ tôi được ru hời bởi dòng nhạc trữ tình của miền Nam để làm nên Những Ngày Xưa Thân Ái của chúng tôi.
Những ngày xưa thân ái xin buộc vào tương lai
Anh còn gì cho tôi tôi còn gì cho em
Chỉ còn tay súng nhỏ giữa rừng sâu giết thù
Những ngày xưa thân ái xin gởi lại cho em…
Các anh, những người anh miền Nam đã khoác áo chinh nhân lên đường đối diện với tử sinh, làm tròn lý tưởng Tổ Quốc – Danh Dự – Trách Nhiệm, đã hy sinh cuộc đời các anh và để lại sau lưng các anh những ngày xưa thân ái cho đàn em chúng tôi. Nhờ vào các anh mà chúng tôi có những năm tháng an lành giữa một đất nước chiến tranh, triền miên khói lửa.
Lần đầu tiên, chiến tranh tưởng như đứng cạnh bên mình là khi chúng tôi xếp hàng cúi đầu đưa tiễn Thầy của chúng tôi, là chồng của cô giáo Việt Văn, một đại úy sĩ quan Dù đã vị quốc vong thân. Cô tôi, mồ côi từ nhỏ, một mình quạnh quẽ, mặc áo dài màu đen, tang trắng, đứng trước mộ huyệt của người chồng còn trẻ. Cô khóc và hát tặng Thầy lần cuối bản nhạc mà Thầy yêu thích lúc còn sống – “Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo… Đôi chúng ta sẽ chẳng còn nhìn nhau nữa! Trên cõi đời này, trên cõi đời này. Từ nay mãi mãi không thấy nhau…”
Và tôi say mê Mùa Thu Chết từ dạo đó. Trong những cụm hoa thạch thảo đầy lãng mạn ấy có đau thương đẫm nước mắt của Cô tôi. Có hình ảnh lá cờ vàng ba sọc đỏ phủ nắp quan tài của người Thầy Đại úy Sĩ quan Binh chủng Nhảy Dù vào mùa Hè hầm hập gió Nồm năm ấy.
*
Từ những ngày xa xăm tuổi nhỏ, những người lính VNCH là thần tượng của chúng tôi. Tôi mơ được làm một người lính Dù bởi anh là loài chim quý, là cánh chim trùng khơi vạn lý, là người ra đi từ tổ ấm để không địa danh nào thiếu dấu chân anh, và cuối cùng anh bi hùng ở lại Charlie. Giữa những đau thương chia lìa của chiến tranh, những dòng nhạc của Trần Thiện Thanh đã cho tôi biết thương yêu, kính trọng những người lính không chân dung nhưng rất gần trong lòng chúng tôi. Những“cánh dù ôm gió, một cánh dù ôm kín đời anh” cũng là những cánh dù ôm ấp lý tưởng đang thành hình trong tâm hồn tuổi nhỏ của chúng tôi.
Nhìn lại quãng thời gian binh lửa ấy, tôi nhận ra mình và các bạn cùng lứa không hề biết rõ Phạm Phú Quốc là ai, chỉ biết và say mê huyền sử của một người được “Mẹ yêu theo gương người trước chọn lời. Đặt tên cho anh, anh là Quốc. Đặt tên cho anh, anh là Nước. Đặt tên cho Người. Đặt tình yêu Nước vào nôi”, chỉ ước ao một ngày chúng tôi cũng được như anh, cũng sẽ là những “Thần phong hiên ngang chẳng biết sợ gì!” Chúng tôi, nhiều đứa núi đồi, rừng rú, chưa bao giờ thấy biển nhưng thèm thuồng màu áo trắng và đại dương xanh thẳm, thuộc lòng câu hát “Tôi thức từng đêm, thơ ấu mà nghe muối pha trong lòng. Mẹ là mẹ trùng dương, gào than từ bãi trước ghềnh sau. Tuổi trời qua mau, gió biển mặn nuôi lớn khôn tôi. Nên năm hăm mốt tuổi, tôi đi vào quân đội. Mà lòng thì chưa hề yêu ai”. Chúng tôi cũng không tìm đọc tiểu sử, cuộc chiến đấu bi hùng của Đại tá Nhảy Dù Nguyễn Đình Bảo, cũng không biết địa danh Charlie nằm ở đâu, nhưng Đại tá Nguyễn Đình Bảo là biểu tượng anh hùng của chúng tôi để chúng tôi thuộc lòng khúc hát “Toumorong, Dakto, Krek, Snoul. Trưa Khe Sanh gió mùa, đêm Hạ Lào thức sâu. Anh! Cũng anh vừa ở lại một mình, vừa ở lại một mình. Charlie, tên vẫn chưa quen người dân thị thành.” Chúng tôi không biết “Phá” là gì, “Tam Giang” ở đâu, nhà thơ Tô Thùy Yên là ai, nhưng “Chiều trên phá Tam Giang anh chợt nhớ em, nhớ ôi niềm nhớ ôi niềm nhớ đến bất tận. Em ơi, em ơi…” đã thân thiết chiếm ngự tâm hồn để chúng tôi biết thương những người anh chiến trận đang nhớ người yêu, nhớ những người chị, cô giáo của chúng tôi ngày ngày lo âu, ngóng tin từ mặt trận xa xăm.
Trong cái nôi của những ngày xưa thân ái ấy, từ nơi khung trời đầy mộng mơ của mình chúng tôi chỉ biết đến nỗi niềm của các anh bằng những “Rừng lá xanh xanh lối mòn chạy quanh, Đời lính quen yêu gian khổ quân hành”. Giữa mùa xuân pháo đỏ rộn ràng con đường tuổi thơ thì chính âm nhạc nhắc cho những đứa bé chúng tôi biết đó cũng là “ngày đầu một năm, giữa tiền đồn heo hút xa xăm, có người lính trẻ, đón mùa xuân bằng phiên gác sớm”. Giữa những sum vầy bình an bên cạnh mai vàng rực rỡ, thì ở xa xăm có những người con rưng rưng nhớ đến Mẹ già và gửi lời tha thiết “bao lứa trai cùng chào xuân chiến trường, không lẽ riêng mình êm ấm, Mẹ ơi con xuân này vắng nhà…” Âm nhạc Việt Nam đã gieo vào tâm hồn chúng tôi hình ảnh rất bình thường, rất người, nhưng lòng ái quốc và sự hy sinh của thế hệ đàn anh chúng tôi – những người lính VNCH – thì ngời sáng. Và chúng tôi biết yêu thương, khâm phục, muốn noi gương các anh là cũng từ đó.
*
Sau ngày Thầy hy sinh, chúng tôi gần gũi với Cô giáo Việt Văn của mình hơn. Nhiều đêm thứ bảy, tôi và các bạn ghé nhà thăm Cô. Đó là lúc chúng tôi đến với Một thời để yêu – Một thời để chết. Chúng tôi bắt đầu chạm ngõ tình yêu với những Vũng lầy của chúng ta, Con đường tình ta đi, Bây giờ tháng mấy, Ngày xưa Hoàng Thị, Tình đầu tình cuối, Em hiền như Ma Soeur, Trên đỉnh mùa đông, Trả lại em yêu… Đó là lúc Cô đọc thơ Chiều trên Phá Tam Giang của Tô Thùy Yên cho chúng tôi nghe, giảng cho chúng tôi về tài nghệ “thần sầu” của Trần Thiện Thanh trong lời nhạc “anh chợt nhớ em, nhớ ôi niềm nhớ… ôi niềm nhớ…….. đến bất tận. Em ơi… em ơi!…” khi diễn tả nỗi nhớ ngút ngàn, và sau đó chú Trần Thiện Thanh Toàn – em ruột của nhạc sĩ Nhật Trường ở Sài Gòn lên thăm Cô, vừa đàn vừa hát. Những buổi tối này, mình tôi ở lại với Cô tới khuya. Cô đọc thơ và hát nhạc phổ từ thơ của Nguyễn Tất Nhiên, chỉ cho tôi tính lãng đãng của lời nhạc Từ Công Phụng, khắc khoải của Lê Uyên Phương, mượt mà của Đoàn Chuẩn – Từ Linh, sâu lắng của Vũ Thành An… Và qua âm nhạc, Cô kể tôi nghe chuyện tình của Cô và Thầy. Hai người đến với nhau khởi đi từ bản nhạc mà Cô hát khi Cô còn là nữ sinh Đệ Nhất và Thầy là Sinh Viên Sĩ Quan Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam. Bản nhạc ấy có những dòng như sau:
“Nhưng anh bây giờ anh ở đâu
con ễnh ương vẫn còn gọi tên anh trong mưa dầm
tên anh nghe như tiếng thở dài của lòng đất mẹ
Dạo tháng Ba tên anh lẫn trong tiếng sấm đầu mùa mưa
nghe như tiếng gầm phẫn nộ đến từ cuối trời.”
Thầy và cô tôi yêu nhau từ sau khúc hát Người Tình Không Chân Dung ấy và “người chiến sĩ đã để lại cái nón sắt trên bờ lau sậy này” cũng là định mệnh Thầy, của cuộc tình bi thương giữa một cô giáo trẻ và người lính VNCH.
Cô tôi sống một mình và qua đời vào năm 2010. Bạn cùng lớp của tôi là Phương lùn, vào một ngày cuối năm, từ Sài Gòn trở về Ban Mê Thuột, xách đàn đến trước mộ Cô và hát lại “Ta ngắt đi một cụm hoa Thạch Thảo” để thay mặt những đứa học trò thơ ấu kính tặng hương hồn của Cô. Còn tôi, năm tháng trôi qua nhưng tôi biết rõ trong dòng máu luân lưu và nhịp đập của tim mình vẫn đầy tràn những thương yêu mà Cô đã gieo vào tôi bằng Âm Nhạc Miền Nam.
*
Một buổi tối chúng tôi ngồi hát với nhau. Các bạn từ Hà Nội, Nam Định, Yên Bái, Đà Nẵng, Sài Gòn… nhưng chỉ có mình tôi là sinh ra và lớn lên trước 1975. Các bạn tôi, hay đúng ra là những người em đang cùng đồng hành trên con đường đã chọn, đã thức suốt đêm hát cho nhau nghe. Rất tự nhiên, rất bình thường: toàn là những ca khúc của miền Nam thân yêu.
Đêm hôm ấy, cả một quãng đời của những ngày xưa thân ái trong tôi sống lại. Sống lại từ giọng hát của những người em sinh ra và lớn lên trong lòng chế độ độc tài. Các em hát cho tôi nghe về những người lính miền Nam mà các em chưa bao giờ gặp mặt “Anh sẽ ra đi nặng hành trang đó, đem dấu chân soi tuổi đời ngây thơ, đem nỗi thương yêu vào niềm thương nhớ, anh sẽ ra đi chẳng mong ngày về…”. Tôi hát cho các em mình về những ngày tháng mộng mơ trước “giải phóng” của những “Con đường tuổi măng tre, nắng vàng tươi đẹp đẽ, bóng người dài trên hè, con đường tình ta đi…” Các em tâm sự về cảm nhận đối với người lính VNCH qua những dòng nhạc êm đềm, đầy tình người giữa tàn khốc của chiến tranh: “Tôi lại gặp anh, người trai nơi chiến tuyến, súng trên vai bước lê qua đường phố; tôi lại gặp anh, giờ đây nơi quán nhỏ, tuổi 30 mà ngỡ như trẻ thơ”.. Tôi chia sẻ với các em về nỗi ngậm ngùi quá khứ: “Như phai nhạt mờ, đường xanh nho nhỏ, hôm nay tình cờ, đi lại đường xưa đường xưa. Cây xưa còn gầy, nằm phơi dáng đỏ, áo em ngày nọ, phai nhạt mây màu, âm vang thuở nào, bước nhỏ tìm nhau tìm nhau”…
Đêm ấy, khi các bạn nói lên cảm nhận về những mượt mà, êm ả, nhân ái của Âm Nhạc Miền Nam, tôi đã tâm sự với các bạn rằng: Chỉ cần lắng nghe và hát lên những dòng nhạc ấy, các em sẽ hiểu thấu được những mất mát khủng khiếp của con người miền Nam. Những mất mát không chỉ là một cái nhà, một mảnh đất, mà là sự mất mát của cả một đời sống, một thế giới tâm hồn, một đổ vỡ không bao giờ hàn gắn lại được. Khi những mượt mà, nhân ái ấy đã bị thay thế bởi những “Bác cùng chúng cháu hành quân” và “Tiến về Sài Gòn” thì các em hiểu được tuổi thanh xuân và cuộc đời của những thế hệ miền Nam đã bị đánh cắp hay ăn cướp như thế nào.
*
Gần 42 năm trôi qua, Âm Nhạc Miền Nam vẫn như dòng suối mát trôi chảy trong tâm hồn của người dân Việt. Chảy từ đồng bằng Cửu Long, xuôi ngược lên Bắc, nhập dòng sông Hồng để tưới mát tâm hồn của mọi người dân Việt đang bị thiêu đốt bởi ngọn lửa bạo tàn cộng sản. Dòng suối trong mát ấy cũng cuốn phăng mọi tuyên truyền xảo trá của chế độ về xã hội, con người miền Nam trước 1975 cũng như về tư cách, phẩm giá, lý tưởng của những người lính VNCH và tình cảm trân quý, yêu thương của người dân miền Nam dành cho họ.
Gần 42 năm trôi qua, trong tuyệt vọng của những kẻ thật sự đã thua trận trong cuộc chiến giữa chính nghĩa và gian tà, nhà cầm quyền cộng sản đã tìm mọi cách để tiêu diệt Âm Nhạc Miền Nam. Nhưng họ không biết rằng, dòng âm nhạc đó không còn là những bản in bài hát, những CD được sao chép, bán buôn… Âm Nhạc Miền Nam đã trở thành máu huyết và hơi thở của người dân Việt, bất kể Bắc – Trung hay Nam, bất kể sinh trưởng trước hay sau 1975. Bạo tàn và ngu dốt có thể đem Âm Nhạc Miền Nam vào những danh sách cấm đoán vô tri vô giác, nhưng không bao giờ đem được Âm Nhạc Miền Nam ra khỏi con người Việt Nam.
Ai giải phóng ai? Hãy hỏi Con Đường Xưa Em Đi và đốt đuốc đi tìm xem Bác Cùng Chúng Cháu Hành Quân đang nằm trong cống rãnh nào trên những con đường Việt Nam!!!
24.03.2017
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Âm Nhạc Miền Nam và Những Ngày Xưa Thân Ái_Vũ Đông Hà
Khi tôi chết đừng đưa tôi ra biển_Nguyễn Văn Phán TQLC
LGT: Nhà thơ Du Tử Lê từng có bài thơ nổi tiếng “Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển” nói về ước nguyện của một người tị nạn khi chết hồn xác muốn được trở về quê mẹ VN. Bài thơ dưới đây của một người lính VNCH thì lại có ý tưởng ngược lại: “Khi tôi chết đừng đưa tôi ra biển”

KHI TÔI CHẾT ĐỪNG ĐƯA TÔI RA BIỂN
Khi tôi chết, đừng đưa tôi ra biển
Đưa tôi về Lao Bảo, Khe Sanh
Để đêm nghe vang dội khúc quân hành
Ôi! Lính chiến một thời kiêu hãnh quá.
Khi tôi chết, đừng đưa tôi ra biển
Đưa tôi về Ben Het, Dakto
Nơi bạn bè tôi, xây mộng sông hồ
Nguyện trấn giữ dãy Trường Sơn yêu quý.
Khi tôi chết, đừng đưa tôi ra biển
Đưa tôi về Bình Giả, Chiến Khu D
Cho hồn tôi siêu thoát với lời thề
Thân chiến sĩ, nguyện xin đền nợ nước.
Khi tôi chết, đừng đưa tôi ra biển
Đưa tôi về Cái Nước, Đầm Dơi
Đêm U Minh, nghe tiếng thét vang trời
Mừng chiến thắng để dâng về tổ quốc.
Khi tôi chết, đừng đưa tôi ra biển
Trả tôi về với dân tộc Việt Nam
Gói thân tôi ba sọc đỏ nền vàng
Xin liệm kín với hồn thiêng sông núi.
-Nguyễn văn Phán-
Cựu trung tá TQLC Quân lực VNCH.
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Khi tôi chết đừng đưa tôi ra biển_Nguyễn Văn Phán TQLC
Việc đặt tên đường phố Sàigòn trước năm 1975_Nguyễn Văn Luân

Việc đặt tên đường phố Sàigòn trước năm 1975
Trong những năm làm việc tại Tòa Đô Chánh Saigon, tôi có dịp góp phần trông coi việc xây dựng và tu bổ đường xá, lúc thì tại Khu Kiều Lộ Saigon Tây (Chợ Lớn) gồm 6 quận 5, 6, 7, 8, 10 và 11, lúc thì tại Khu Kiều Lộ Saigon Đông (Saigon) gồm 5 quận 1, 2, 3, 4 và 9. Hàng ngày họp với các ông cai lục lộ phụ trách từng khu vực, nghe báo cáo đường thì ngập nước sau cơn mưa, đường thì có ổ gà, nhựa đường tróc hết trơ lớp đá xanh đá đỏ nền đường, đường thì dân xây cất trên lộ giới tràn ra lề đường, nên tôi gần như thuộc lòng tên hơn 300 con đường, qua bao nhiêu năm lịch sử của thành phố, hầu hết đều có tên Tây như:
-
Boulevard Charner
-
Boulevard Galliéni
-
Boulevard Kitchener
-
Boulevard Norodom v.v
Sau hiệp định Genève tháng 7 năm 1954 chính quyền Pháp bàn giao cho chính phủ Bảo Đại, với Thủ Tướng Ngô Đình Diệm.
Để đánh dấu việc giành độc lập từ tay người Pháp, Toà Đô Chánh Sàigòn được lệnh gấp rút thay thế toàn bộ tên đường từ tên Pháp qua tên Việt trong khoảng thời gian ngắn nhất. Trong lịch sử của các thành phố có bao nhiêu lần đổi tên hàng loạt toàn bộ các con đường như thế này? Có lẽ vô cùng hiếm hoi.
Việc đối chiếu tên các danh nhân trong lịch sử 4000 năm để đặt tên đường sao cho hợp lý không phải dễ. Chỉ nghĩ đơn thuần, khi dùng tên Vua “Trần Nhân Tôn” và Tướng “Trần Hưng Đạo”, người làm dưới trướng của Vua, để đặt tên cho 2 con đường thì đường nào to và quan trọng hơn? Câu hỏi nhỏ như vậy còn thấy không đơn giản, huống chi cân nhắc cho ngần ấy con đường trong một thời gian gấp rút thật không dễ.

Ông Thuần Phong Ngô Văn Phát
Lúc bấy giờ công việc này được giao cho Ty Kỹ Thuật mà Phòng Hoạ Đồ là phần hành trực tiếp. May mắn thay cho thành phố có được nhà văn Ngô Văn Phát**, bút hiệu Thuần Phong, có bằng Cán Sự Điền Điạ lúc ấy đang giữ chức Trưởng Phòng Hoạ Đồ.
Năm 1956, sau hơn ba tháng nghiên cứu, ông đã đệ trình lên Hội Đồng Đô Thành, và toàn bộ danh sách tên đường ấy đã được chấp thuận. Khi tôi vô làm năm 1965 và hàng ngày lái xe đi công trường, đụng chạm với các con đường mới cảm nhận được sự uyên bác về lịch sử của ông. Nhìn những tên đường trên họa đồ, khu nào thuộc trung tâm thành phố, khu nào thuộc ngoại ô, đường nào tên gì và vị trí gắn bó với nhau, càng suy nghĩ càng hiểu được cái dụng ý sâu xa của tác giả.
Các đường được đặt tên với sự suy nghĩ rất lớp lang mạch lạc với sự cân nhắc đánh giá bao gồm cả công trạng từng anh hùng một lại phù hợp với điạ thế, và các dinh thự đã có sẵn từ trước. Tác giả đã cố gắng đem cái nhìn vừa tổng quát lại vừa chi tiết, những khiá cạnh vừa tình vừa lý, đôi khi chen lẫn tính hài hước, vào việc đặt tên hiếm có này. Tôi xin kể ra đây vài thí dụ, theo sự suy đoán riêng của mình, bởi vì ông có nói ra đâu, nhưng tôi thấy rõ ràng là ông có ý ấy:
-
Đầu tiên là những con đường mang những lý tưởng cao đẹp mà toàn dân hằng ao ước: Tự Do, Công Lý, Dân Chủ, Cộng Hoà, Thống Nhất. Những con đường hoặc công trường này đã nằm ở những vị trí thích hợp nhất.
-
Đường đi ngang qua Bộ Y Tế thì có tên nào xứng hơn là Hồng Thập Tự.
-
Đường de Lattre de Tassigny chạy từ phi trường Tân Sơn Nhất đến bến Chương Dương đã được đổi tên là Công Lý, phải chăng vì đi ngang qua Pháp Đình Sàigòn. Con đường dài và đẹp rất xứng đáng. Ba đường Tự Do, Công lý và Thống Nhất giao kết với nhau nằm sát bên nhau bên cạnh dinh Độc Lập.
-
Đại lộ Nguyễn Huệ nằm giữa trung tâm Sàigòn nối từ Toà Đô Chánh đến bến Bạch Đằng rất xứng đáng cho vị anh hùng đã dùng chiến thuật thần tốc phá tan hơn 20 vạn quân Thanh. Đại lộ này cũng ngắn tương xứng với cuộc đời ngắn ngủi của ngài.
-
Những danh nhân có liên hệ với nhau thường được xếp gần nhau như Đại Lộ Nguyễn Thái Học với đường Cô Giang và đường Cô Bắc, cả ba là lãnh tụ cuộc khởi nghĩa Yên Bái. Hoặc đường Phan Thanh Giản với đường Phan Liêm và đường Phan Ngữ, Phan Liêm và Phan Ngữ là con, đã tiếp tục sự nghiệp chống Pháp sau khi Phan Thanh Giản tuẫn tiết.
-
Những đại lộ dài nhất được đặt tên cho các anh hùng Trần Hưng Đạo, Trần Quốc Toản, Lê Lợi và Hai Bà Trưng. Mỗi đường rộng và dài tương xứng với công dựng nước giữ nước của các ngài.
-
Đường mang tên Lê Lai, người chịu chết thay cho Lê Lợi thì nhỏ và ngắn hơn nằm cận kề với đại lộ Lê Lợi.
-
Đường Khổng Tử và Trang Tử trong Chợ Lớn với đa số cư dân là người Hoa.
-
Bờ sông Sàigon được chia ra ba đoạn, đặt cho các tên Bến Bạch Đằng, Bến Chương Dương, và Bến Hàm Tử, ghi nhớ những trận thuỷ chiến lẫy lừng trong lịch sử chống quân Mông cổ, chống Nhà Nguyên cuả Hưng Đạo Đại Vương vào thế kỷ 13.
-
Cụ Nguyễn Du, mà thầy đồ Thiệp, người dạy học vỡ lòng cho tôi, khi nói chuyện với cha tôi, bao giờ cũng gọi với danh xưng Cụ Thánh Tiên Điền. Cuốn truyện Kiều của cụ ngày nay được chúng ta dùng như là khuôn mẫu cho tiếng Việt, khi có sự tranh luận về danh từ hay văn phạm, người ta thường trích một câu Kiều làm bằng. Vậy phải tìm đường nào đặt tên cho xứng? Tôi thấy con đường vừa dài vừa có nhiều biệt thự đẹp, với hai hàng cây rợp bóng quanh năm, lại đi ngang qua công viên đẹp nhất Saigon, vườn Bờ Rô, và đi ngang qua Dinh Độc Lập, thì quá xứng đáng. Không có đường nào thích hợp hơn. Tuyệt! Vườn Bờ Rô cũng được đổi tên thành Vườn Tao Đàn làm cho đường Nguyễn Du càng thêm cao sang.
-
Vua Lê Thánh Tôn, người lập ra Tao Đàn Nhị Thập Bát Tú, cũng cho mang tên một con đường ở địa thế rất quan trọng, đi ngang qua một công viên góc đường Tự Do, và đi trước mặt Toà Đô Chánh.
-
Trường nữ trung học Gia Long lớn nhất Sài gòn thì, (trớ trêu thay?), lại mang tên ông vua sáng lập nhà Nguyễn. Trường nữ mà lại mang tên nam giới! Có lẽ nhà văn Thuần Phong muốn làm một chút gì cho trường nữ trung học công lập lớn nhất thủ đô có thêm nữ tính, nên đã đặt tên hai đường song song nhau cặp kè hai bên trường bằng tên của hai nữ sĩ: Bà Huyện Thanh Quan và Đoàn Thị Điểm. Chùa Xá Lợi nằm trên đường Bà Huyện Thanh Quan thấy cũng nhẹ nhàng.
-
Thẳng góc với hai đường Bà Huyện Thanh Quan và Đoàn Thị Điểm là đường Hồ Xuân Hương. Ba nữ sĩ nằm bên cạnh nhau, thật là có lý, nhưng có lý hơn nữa có lẽ là đường Hồ Xuân Hương đi ngang qua bệnh viện Da Liễu. Tác giả những câu thơ “Vành ra ba góc da còn thiếu, Khép lại hai bên thịt vẫn thừa” mà cho mang tên đường có bệnh viện Da Liễu có lẽ cũng xứng hợp.
Ông Nhà Văn – Trưởng Phòng Họa Đồ quả là sâu sắc.
Rất tiếc là lúc vào làm việc thì Thuần Phong Ngô văn Phát đã về hưu nên tôi không được hân hạnh gặp mặt. Mãi sau này mới có dịp đọc tiểu sử của ông, mới hết thắc mắc làm sao chỉ là một công chức như tôi mà ông đã làm được việc quá xuất sắc và hi hữu này.
NGUYỄN VĂN LUÂN
Nguồn: http://www.ltahcc.com/lt106/binder06.pdf
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Việc đặt tên đường phố Sàigòn trước năm 1975_Nguyễn Văn Luân
Nam Cali tiếp tục biểu tình ủng hộ Quốc nội_Phóng sự Ảnh
05/8/2018: Nam Cali tiếp tục biểu tình ủng hộ Quốc nội
(Phóng sự Ảnh) Võ Thiệu
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Nam Cali tiếp tục biểu tình ủng hộ Quốc nội_Phóng sự Ảnh
Nam Cali biểu tình ủng hộ Quốc nội_YouTube
Nam Cali biểu tình ủng hộ Quốc nội:
Từ ngày 10/6/2018, vào các ngày Thứ Bảy hoặc Chủ Nhật, Cộng đồng Người Việt Quốc Gia tại Nam Cali đã liên tục xuống đường biểu tình hàng tuần để ủng hộ đồng bào quốc nội phản đối các Dự Luật Đặc Khu (cho thuê đất trong 99 năm 3 đặc khu : Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc) và Luật An Ninh Mạng.
Dưới đây là quang cảnh biểu tình trong ngày Thứ Bảy 28/7/2018 diễn ra trên đại lộ Bolsa, Westminster, Nam CA:
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Nam Cali biểu tình ủng hộ Quốc nội_YouTube
Mưa Chiều Kỷ Niệm_YouTube
Thư giãn cuối tuần:
Nghe ‘Mưa Chiều Kỷ Niệm’ qua giọng hát một cô gái Quảng Nam:
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Mưa Chiều Kỷ Niệm_YouTube
Thống kê thế giới về Việt Nam
Thống kê thế giới về Việt Nam
Tác giả: Không thấy đề tên tác giả. Nhưng khá thú vị.
Dân số:

Việt Nam hiện nay có dân số ước tính khoảng hơn 93 triệu người, đứng hàng thứ 13/243 quốc gia và lãnh thổ trên thế giới. Dân số là một trong những đơn vị chính được dùng để đánh giá độ lớn và nhỏ của một quốc gia. Việt Nam đứng hàng thứ 13 có dân số đông nhất thế giới.Bởi vậy, xét về mặt dân số, Việt Nam không phải kém.
Diện tích:

Việt Nam có tổng diện tích đất liền khoảng 331,210 km2, đứng hàng thứ 61/189 quốc gia trên thế giới. Diện tích quốc gia cũng là một trong những đơn vị chính dùng để đánh giá độ lớn của quốc gia. Ở vị trí thứ 61, Việt Nam thuộc nhóm 1/3 quốc gia có diện tích lớn nhất thế giới.Bởi vậy, xét về mặt diện tích, Việt Nam không phải là kém.
Duyên Hải:

Việt Nam là một quốc gia có địa thế rất đặc biệt; vừa tiếp diện biển ở phía Đông, vừa dựa vào rừng cây và cao nguyên ở phía Tây. Việt Nam đứng hàng thứ 33/154 quốc gia có bề dài duyên hải dài nhất thế giới với chiều dài duyên hải 3,444 cây số. Nên biết rằng, có 47 quốc gia trên thế giới hoàn toàn nằm trong lục địa (không tiếp diện với biển) và 35 quốc gia có chiều dài duyên hải chưa đến 100 cây số. Bởi vậy, xét về mặt bề dài duyên hải, Việt Nam không phải là kém.
Rừng cây:

Việt Nam có tổng số diện tích rừng đứng hàng 45/192 quốc gia và lãnh thổ trên thế giới với tổng diện tích rừng là 123,000 cây số vuông. Rừng Việt Nam được xếp loại rừng có hệ sinh thái đa dạng và đặc biệt.Mặc dù rừng cây ở Việt Nam bị khai thác một cách bừa bãi, nó vẫn nằm ở vị trí 1/3 các quốc gia đứng đầu về diện tích rừng.Bời vậy, xét về mặt diện tích rừng cây, Việt Nam không phải là kém.
Đất canh tác:

Việt Nam có tổng số đất canh tác là 30,000 cây số vuông, đứng hàng 32/236 quốc gia và lãnh thổ trên thế giới. Tổng số lượng lúa được Việt Nam canh tác đứng hàng thứ 5 trên thế giới trong số 20 quốc gia canh tác lúa gạo. Xét về mặt đất canh tác (và đặc biệt canh tác lúa gạo), Việt Nam không phải là kém.
Việt Nam không nhỏ với đơn vị kích thước, dân số, đất đai, biển đảo, rừng cây v..v… nhưng lại yếu kém về phát triển kinh tế, giáo dục, xã hội, và văn hóa… do quản lý rất tồi:
-
Giáo dục:

Theo chỉ số Human Development, Việt Nam đứng hàng 121/187, có nghĩa là dưới trung bình. Không có một trường đại học nào của Việt Nam được lọt vào danh sách trường đại học có danh tiếng và có chất lượng.
-
Bằng sáng chế:

Theo International Property Rights Index [8], Việt Nam đứng hàng 108/130 tính theo giá trị trí tuệ, có nghĩa là gần đội sổ.
-
Ô nhiễm:

Theo chỉ số ô nhiễm, Việt Nam đứng ở vị trí 102/124, gần đội sổ danh sách.
-
Thu nhập tính theo đầu người:

Tuy thu nhập quốc gia của Việt Nam đứng hàng 57/193, Việt Nam lại đứng hàng 123/182 quốc gia tính theo thu nhập bình quân đầu người. Có nghĩa là Việt Nam đứng trong nhóm 1/3 quốc gia cuối bảng có thu nhập đầu người thấp nhất.
-
Tham nhũng:

Theo chỉ số tham nhũng mới nhất của tổ chức Transparency International, Việt Nam đứng hàng 116/177 có nghĩa là thuộc 1/4 quốc gia cuối bảng.
-
Tự do ngôn luận:

Theo chỉ số tự do ngôn luận (freedom of press), Việt Nam đứng vị trí 174/180, chỉ hơn Trung Quốc, Bắc Hàn, Syria, Somalia, Turkmenistan và Eritrea, có nghĩa là nằm trong nhóm 1/20 thấp nhất thế giới.
-
Phát triển xã hội:

Theo chỉ số phát triển xã hội, Việt Nam không có trong bảng vì không đủ số liệu để thống kê. Trong khi đó, theo chỉ số chất lưọng sống (Quality of Life) thì Việt Nam có điểm là 22.58, đứng hàng 72/76, có nghĩa là gần chót bảng.
-
Y tế:

Theo chỉ số y tế, sức khoẻ, Việt Nam đứng hàng 160 trên 190 quốc gia, có nghĩa Việt Nam đứng trong nhóm quốc gia có tổ chức y tế tệ nhất.
Việt nam có đầy đủ tiềm năng nhưng tại sao tụt hậu ngày càng xa sau các nước khác?
Ai trả lời được đây?
(Nguồn: kimdunghn.wordpress.com )
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Thống kê thế giới về Việt Nam
Cảnh giác thủ đoạn xâm nhập của cộng sản_Ng.Trọng Dân
Hãy cảnh giác
trước thủ đoạn xâm nhập của Việt Cộng
Nguyễn Trọng Dân (Danlambao) – Tác giả Nguyễn Lương Truyền đã viết một bài rất suất sắc, có viễn kiến rất cao với tựa đề: “Người Việt hải ngoại và viễn ảnh một nước Việt thứ hai tại hải ngoại, ở ngoài dải đất hình chữ S” đăng trên Dân Làm Báo. Tại sao xuất sắc và viễn kiến sâu sắc, xin tạm khoan bàn ở đây. Bài viết này chỉ xin viết tiếp ý của tác giả. Đó là tác giả nhìn thấy được điều này thì bọn Việt Cộng cũng nhìn thấy được điều này. Do đó, Việt Cộng cũng ra sức nỗ lực xâm nhập, chia rẽ và chống phá cộng đồng quốc dân Việt Nam Cộng Hòa tỵ nạn Cộng sản tại hải ngoại bằng mọi cách. Các phương thức xâm nhập của Việt Cộng rất tinh vi, kín đáo khó mà có thể ngờ được, tạm thời xin tóm tắt như sau:
1. Xâm nhập bằng đường hôn nhân: Việt Cộng và nhất là bên Công an có cả một chính sách “cơ cấu” dâu rễ với mọi thành phần người dân Việt Nam Cộng Hòa; người dân Việt Nam Cộng Hòa hiền lành trọng tình nghĩa nên thường bị lợi dụng làm bình phong cho Việt Cộng khi đã là thông gia với bọn chúng. Gia đình Ba Dũng chỉ là một thí dụ nhỏ nhoi trong muôn ngàn trường hợp. Các cháu nhỏ học hành đàng hoàng nết na của các gia đình công dân Việt Nam Cộng Hòa về Việt Nam là lập tức có người của Việt Cộng ngọt ngào và khôn khéo cáp ngay để cưới hỏi. Về lâu về dài sống chung, mới biết bọn này bạc tình bạc nghĩa và chỉ lợi dụng để chống phá sự hồi sinh của Việt Nam Cộng Hòa, cũng như tìm cách định cư ở nước ngoài để gầy dựng cơ sở cho đảng, lòi chành ra là Việt Cộng mà thôi.
2. Xâm nhập bằng khổ nhục kế: các VIP dân chủ dễ dàng lôi cuốn được cảm tình của người dân Việt Nam Cộng Hòa tại hải ngoại nên Việt Cộng cũng cài một loạt những người đấu tranh bỏ tù rồi sau đó trục xuất sang Hoa Kỳ để nhập vào giới đấu tranh của Cộng Đồng, vừa thu thập tin tức vừa tìm cách chia rẽ chống phá bôi nhọ những quan điểm thật lòng, những người thật lòng vì Việt Nam Cộng Hòa. Thật giả trắng đen không biết rõ nên lâu dần, nghi kỵ bổng lây lan khiến sức mạnh đấu tranh chống Cộng bị yếu đi, sức đoàn kết trong ngoài nước cũng vì thế cũng yếu đi. Có may mắn khá nhỏ nhoi là bọn Việt Cộng giả danh dân chủ nằm vùng này cứ hể thấy cờ Vàng hay bốn chữ Việt Nam Cộng Hòa thì hơi bị nhột nên có đôi khi bị lộ mặt yêu tinh của mình. Tuy nhiên, bọn Việt Cộng giả danh dân chủ sau này thì khôn hơn, cứ bơ mặt tung hô nên ngày càng khó đoán.
3. Xâm nhập thông qua giới nghệ sĩ: Giới nghệ sĩ Việt Nam Cộng Hòa vẫn bị lợi dụng tối đa để làm cầu nối cho Việt Cộng xâm nhập và đánh bóng sự tốt đẹp giả tạo của chúng. Cụ thể hơn hết là văn công Việt Cộng đưa ra các chương trình văn nghệ chỉ là đơn thuần giải trí chỉ “phục vụ cho thưởng thức – chứ không phục vụ cho chính trị,” ca sĩ văn công của đảng hát chung với ca sĩ Việt Nam Cộng Hòa khiến mọi người dần dần có thiện cảm để rồi từ từ chúng lộ diện là “bạch cốt ma,” xâm nhập và lấy tin tức cho đảng cũng như phá hoại mọi nỗ lực vận động chống cộng của người dân Việt Nam Cộng Hòa ở hải ngoại.
4. Xâm nhập bằng đường tôn giáo: Hàng loạt các chùa chiền ở hải ngoại bưng bê ồ ạt công an giả làm thầy chùa sang hải ngoại để rồi, chống phá các sư thầy hay các chùa có tinh thần yêu nước (tức là chống Cộng phục hưng Việt Nam Cộng Hòa và dân chủ) với chủ trương cái gọi là: “chí tâm tu hành, không dính đến chính trị.” Chùa chiền của Việt Cộng giấu súng chứa mìn thì được, còn chùa chiền của người dân Việt Nam Cộng Hòa cắm cờ Vàng trước ngõ hay lên án cái ác của Việt Cộng thì bị coi là tu mà còn dính dáng đến chính trị?!! Việt Cộng thật là tráo trở!
Đó là chưa kể hàng loạt các thầy chùa dẫn Việt Kiều về nước làm từ thiện để đem đô la nuôi đảng! Người nghèo thì được dăm ba đồng rồi bị cướp lại hết, còn cán bộ nắm hết tiền cứu trợ thì không ai biết cả. Có lần, một sinh viên bách khoa ở Sài Gòn, theo người nhà mình từ Mỹ về cùng một vị thầy đi làm từ thiện ở các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long, bổng hỏi, “thưa thầy, chùa Thầy ở bên Mỹ có làm từ thiện gì giúp cho người dân Mỹ không?” Ông thầy này đang hăng hái chia tiền nên quên bẵng, bèn trả lời là “Không!” Anh sinh viên này mới ngớ ngẩn hỏi, “Thưa thầy, thầy sống ở nước Mỹ, kiếm cơm có tiền là nhờ xã hội Mỹ mà không làm từ thiện giúp lại xã hội Mỹ, thầy lại về tận đất nước mình mà làm từ thiện, Mỹ nó cho hay sao?” Ông thầy hơi bị chột, lật đật lãng qua chuyện khác. Nhờ vậy, nhiều người Việt Kiều đi trong đoàn bỗng nghi ông thầy này là cán Cộng. Ông thầy tu này là ai, tên gì thì thôi để những Phật tử Việt Kiều nào trong cuộc suy nghiệm lấy vậy, tạm không muốn nêu tên tuổi để được thuận hòa sau trước.
Các chùa chiền có thầy chùa quốc doanh thường sẽ rêu rao là chỉ tu hành không dính đến chính trị để ru ngủ Phật tử quên lãng nỗi đau cả dân tộc đang bị thảm họa Cộng Sản. Chùa chiền cũng là nơi khiến lý lịch và nhiều thông tin cá nhân được thu thập để bộ Công An tìm kiếm thăm dò ở hải ngoại.
5. Xâm nhập bằng đường mở chợ búa, quán ăn: Việt Cộng sang bên Mỹ chẳng hạn sẽ lập tức kiếm cách mở chợ, quán ăn để vừa kiếm tiền kinh tài cho đảng, vừa dễ quan sát dòm ngó những khách hàng vào ra để kết nối quen biết cũng như vừa là nơi giặt ủi tiền cho cán đảng. Người dân Việt ở hải ngoại cứ thế mà lao đầu vào mua bán hay ăn uống giúp đảng mỗi ngày.
6. Sử dụng các phần tử nằm vùng: Nhiều phần tử tuy là lính ngày trước nhưng thực tế lại là nằm vùng cho Việt Cộng nên sang hải ngoại thường xuyên dùng áo lính của mình để che đậy, chống phá cũng như thu thập tin tức cho Việt Cộng. thậm chí còn tìm cách đưa thêm người của Việt Cộng sang hải ngoại để kết nối kéo bè. Trong cao trào Vượt Biển, có nhiều thành phần Việt Cộng xin được cài vào đi vượt biên chung, họ đảm bảo bải bến ra đi an toàn miễn sang trại tỵ nạn thì nhận bà con để được bảo lãnh định cư. Bọn Việt Cộng giả danh thuyền nhân này đông đáo để và chắc chắc cộng đồng người dân Việt Nam Cộng Hòa ở hải ngoại sẽ còn mệt mỏi với bọn này dài dài vì cái mác tỵ nạn che chắn quá kỹ, khó nhận ra.
Người dân Việt Nam Cộng Hòa mình thì thật thà hiền lành nên chạy kiểu nào, suy nghĩ kiểu nào cũng bị bọn Việt Cộng ranh ma lừa gạt.
Sau năm 1945, dân mình bị Việt Cộng lừa đi kháng chiến chết thế cho chúng chưa tởn, sau năm 1968, thảm sát ở Huế cũng còn chưa tởn, ngay năm 1975, biết bao người còn ngây ngô theo tàu Việt Nam Thương Tín bỏ về thay vì xin tỵ nạn vì vốn có tấm lòng hiền lành nhân từ, nghĩ đến gia đình non nước. Về rồi, bị Việt Cộng nhốt cho tối tăm mặt mũi mới vỡ lẽ sao khờ quá.
Ấy thế mà, vào năm 1986, bà con người dân Việt Nam Cộng Hòa mình lại bị lừa nữa, ai ai cũng hồ hởi, nghĩ rằng Việt Cộng mà bỏ kinh tế Mác Lê thì làm gì còn là Việt Cộng nữa, sẽ sụp ngay?! Thế là không ai còn quyết chí đấu tranh lật đổ Cộng Sản nữa. Việt Kiều về nước bung đô la cứu đảng đang kiệt quệ tê liệt một cách ồ ạt, ầm ĩ!
Trong khi toàn dân đều đói vào thời điểm 1986, căm phẫn tột cùng sắp sửa vùng lên khắp nơi từ Thanh Hóa đến Kiên Giang thì căm phẫn bỗng giảm đi vì ai ai cũng trơ trẽn nghĩ cách ngửa tay xin tiền Việt Kiều thân nhân của mình để sống cho khá hơn. Việt Cộng đẩy cả dân tộc không còn liêm sỉ, chỉ biết xin xỏ lừa tiền của Việt Kiều thân nhân mà sống và coi Việt Kiều như cái máy in tiền.
Ở hải ngoại, Việt Kiều mang thân tỵ nạn hay vượt biển định cư, có kiếm ra tiền thì cũng đổ mồ hôi học hành làm lụng mới có, ấy thế mà nay, người dân Việt của mình, cứ lấy tình máu mủ buộc người thân của mình ở hải ngoại gởi đô la về để sống cho phè phỡn, sung túc hơn, chẳng ai chịu nghĩ, chỉ vì Việt Cộng mà con cái anh em mình phải mang thân xa xứ kiếm ăn nữa cả. Một dân tộc cứ thế mà ngày càng bị Việt Cộng biến đổi thành càng lúc càng trơ trẽn, hèn hạ, thiếu ý chí tự chủ, thiếu ý chí tự lập, thiếu tính cương quyết chống Cộng để con cháu may này không cần phải sang Mỹ để mà sống, để mà làm lụng gởi tiền về cứu đói nữa. Dân mình có trơ trẽn ươn hèn thì Việt Cộng mới tồn tại lâu dài được. Đây là một chân lý!
Nhiều người Việt ở hải ngoại thậm chí còn bị Việt Cộng lợi dụng tình máu mủ biến cho trơ trẽn đến mức lãnh tiền trợ cấp của nước Mỹ, không giúp gì lại cho xã hội bên đó mà chỉ khư khư lấy tiền trợ cấp từ tiền thuế người dân Mỹ ban phát để rồi gởi về ồ ạt đều đặn để người nhà tậu vườn tậu đất khoe khoang với xóm làng khiến cả quốc thể, khí phách quốc gia của dân mình bị nhục lây trước con mắt của người Mỹ mà không ai hay biết. Ở đời, ai lại trọng cái thứ ăn cháo đá bát vô ơn như thế!
Khí tiết của con em Đại Việt mình cứ ngày một bị Việt Cộng làm cho mai một. Nay cả dân tộc cứ sống cho thiệt điếm, cho thiệt trơ trẽn, cho thiệt hèn miễn có tiền đô ăn sài là được.
Do đó, người Việt ở hải ngoại cần phải cương quyết đoạn tuyệt với những dây dưa lừa phỉnh của Cộng sản liên tục hô hào gởi tiền cứu đói người nhà thân nhân trong nước, mà thực tế để khiến đảng tiếp tục cơ hội cướp bóc tham nhũng hối lộ làm tiền người dân để mà có kinh phí tồn tại. Việt Cộng đang cố tình biến cả dân tộc trở nên trơ trẽn hèn hạ và sống điếm, chỉ biết xin xỏ người thân ở hải ngoại mà tồn tại cho sung túc. Người dân Việt Nam Cộng Hòa ở hải ngoại cần phải nhận ra âm mưu này để chống lại tới tắp tối đa. “Phương châm” người của dân Việt Nam Cộng Hòa ở hải ngoại cần phải thay đổi như sau:
“Cứu quốc gia trước – cứu người nhà sau!“
Đầu năm, xin chúc những người dân Việt Nam Cộng Hòa lương thiện hiền lành ở khắp mọi nơi vạn sự như ý cũng như xin chào tái ngộ anh chị Dân Làm Báo với một nụ cười tươi như vừa mới có tình yêu.
Nguyễn Trọng Dân
danlambaovn.blogspot.com
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Cảnh giác thủ đoạn xâm nhập của cộng sản_Ng.Trọng Dân
Cảm Tạ của Gđ K1 Phạm Văn Bổn

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Cảm Tạ của Gđ K1 Phạm Văn Bổn
Đập Thủy Điện Hoover_Tài liệu
Tìm hiểu:
Đập Thủy Điện Hoover, Công Trình của Thế Kỷ

Cận cảnh xả lũ tại đập thủy điện Hoover. Ảnh cắt từ video
Trải qua thời gian gần 100 năm, đập thủy điện Hoover là một trong những công trình vĩ đại nhất của nước Mỹ.
Đập thủy điện Hoover được coi là một trong những công trình hoành tráng và vĩ đại nhất của nước Mỹ.
Không những giúp giải quyết vấn đề tưới tiêu, ngăn lũ lụt, đồng thời cung ứng năng lượng cho toàn bộ thành phố Las Vegas và một vùng Nam California, Hoover còn là trở thành một trong những kỳ quan xây dựng trong thế kỷ 20, mang tầm vóc chiến lược kinh tế và có ảnh hưởng rất lớn đến sự phát triển trong nhiều lĩnh vực ở “xứ sở cờ hoa” trong nhiều năm qua.
Công trình đập thủy điện kiên cố này được lên kế hoạch xây dựng vào năm 1922, sau khi hiệp ước Sông Colorado được các tiểu bang ở Mỹ ký để chia dòng sông thành hai phần gồm thượng nguồn và hạ nguồn.
Sở dĩ đập thủy điện khổng lồ gọi là Hoover là vì cựu Tổng thống Herbert Hoover chính là người khởi xướng và có vai trò quan trọng trong việc xây dựng công trình quy mô lớn này.
Đập thủy điện Hoover được xây dựng trên sông Colorado ở Mỹ. Ảnh: Worldhighways
Theo đó, đập được xây dựng trên sông Colorado, thuộc biên giới giữa hai tiểu bang Arizona và Neveda.
Quá trình xây dựng đập thủy điện này ở Mỹ quả thực không hề dễ dàng. Việc xây dựng trong một khung thời gian nghiêm ngặt đã cho thấy một thách thức to lớn, đặc biệt là địa hình xây đập hiểm trở và trên thực tế thì dòng sông Colorado còn rất hung tợn.
Trước đó, vào năm 1905, dòng sông rộng lớn với chiều dài khoảng 2.333km đã đột ngột thay đổi đường đi và hình thành nên hồ Sorton rộng tới 77km2, gây ảnh hưởng và đe dọa đánh chìm lòng sông Inpiril của bang California.
Đặc biệt, quá trình xây dựng rất nguy hiểm và khó khăn khi đoàn thi công phải xâm nhập vào các đường hầm Carbon Monoxide (CO) nghẹt thở hoặc nhiều khi phải lơ lửng ở độ cao hơn 240 mét để chinh phục các bức tường hẻm núi.
Sau khi quốc hội Mỹ thông qua kinh phí xây dựng vào năm 1928, đập thủy điện Hoover được khởi công xây dựng vào ngày 20/4/1931 và kéo dài tới năm 1936 mới hoàn thành, trong cuộc Đại suy thoái với quy mô toàn cầu.
Đến thời điểm hoàn thành, Hoover được coi là đập thủy điện cao và lớn nhất trên thế giới. Cụ thể, nền đập Hoover có dung tích 2.480.000 m3 , với nền đập dày tới 200m, chiều cao khoảng 221,4m, tương đương gần bằng với độ cao của tòa nhà 70 tầng. Với 17 máy phát điện, đập Hoover có thể sản xuất tối đa tới 2.071 megawatts năng lượng thủy điện.
Khó khăn chồng chất: Quá trình xây dựng không hề đơn giản
Quá trình xây dựng đập thủy điện được chia ra làm nhiều giai đoạn, bao gồm dẫn dòng (hay chuyển hướng chảy của dòng sông, tiếp đó là xử lý phần nền móng, đổ bê-tông và sau cùng là lắp ráp các thiết bị điện.
Để xây dựng được đập thủy điện khổng lồ này cần tới trên dưới 5.000 người tham gia xây dựng và họ phải đào tới 8,2 triệu tấn nham thạch, sử dụng số lượng thép tương đương lượng dùng để xây tòa nhà chọc trời Empire State. Ở sát phía Bắc của đập nước đã tạo thành hồ Mead, được coi là một trong những kho nước nhân tạo lớn nhất trên thế giới với tuyến bờ hồ dài tới 1.323km.
Hơn nữa, trong quá trình thi công xây đập thủy điện Hoover còn gặp rất nhiều khó khăn. Thách thức đầu tiên có thể kể đến là việc cho nổ mìn ở các hẻm núi nhằm tạo ra bốn đường hầm dẫn nước.
Quá trình xây đập Hoover gặp rất nhiều khó khăn. Ảnh: NYtimes
Với việc phải đối mặt trong thời hạn nghiêm ngặt, có rất nhiều người công nhân đã phải chịu đựng làm việc trong điều kiện nguy hiểm đến tính mạng ở các đường hầm với môi trường ngập tràn khí carbon và bụi bặm. Điều này đã dẫn đến một cuộc đình công 6 ngày vào tháng 8/1931.
Sau đó, khi hai đường hầm hoàn thành, để ngăn nước sông có thể tràn vào gây sạt lở nên đoàn thi công đã sử dụng đá trong quá trình khai quật nhằm tạo thành một bờ đê vào năm 1932.
Công đoạn tiếp theo cần phải làm khi xây dựng đập Hoover chính là tiến hành làm sạch những bức tường có thể chứa đập. Đây cũng là một nhiệm vụ rất nguy hiểm, gây không ít thiệt hại về người và của, khi các công nhân phải làm việc ở độ cao hơn 240 mét và sử dụng những vật dụng nặng như búa, khoan và cột kim loại để đánh rơi, loại bỏ các vật liệu lỏng lẻo.
Trong khi đó, khó khăn tiếp tục chồng chất khi mà lòng sông Colorado khô cho phép bắt đầu xây dựng công trình thủy điện, bốn tháp nạp và đập chính của công trình này. Khi thi công, xi măng được trộn lẫn tại chỗ và được treo lên phía trên của hẻm núi bằng dây cáp nặng khoảng 20 tấn và thời gian vận chuyển đến đội thi công chỉ mất dưới 78 giây.
Ngoài ra, những công nhân cũng liên tục sử dụng vòi ống để phun nước vào các khối bê tông vừa hình thành nhằm cung cấp đủ độ ẩm cho nó.
Khi con đập dần được nâng cao lên nhờ những khối bê tông một, hình ảnh phác thảo về công trình kỳ vĩ của kiến trúc sư Gordon Kaufmann trở nên rõ ràng hơn. Với mục đích làm nổi bật vóc dáng đồ sộ và sự ấn tượng của cấu trúc, ông Kaufmann không trang trí quá cầu kỳ và cố gắng giữ sự mộc mạc của nó. Thiết kế của nhà máy điện quy mô được dựa trên cảm hứng và sự kính trọng về nền văn hóa bản địa ở Mỹ.
Chi phí xây dựng đập Hoover là 49 triệu USD (năm 1931) tương đương với hơn 700 triệu USD (vào năm 2016).
Công trình toàn bê-tông, kiên cố gần 100 năm nhờ hệ thống đặc biệt
Dù hoàn thành trước thời hạn 2 năm, nhưng đập thủy điện Hoover lại vô cùng kiên cố. Bí mật về sự vững chãi tuyệt vời của đập Hoover được đa số các kỹ sư và chuyên gia đều cho rằng đó là câu chuyện về bê tông. Trên thực tế, công trình này đã sử dụng rất nhiều bê tông, với ước tính ít khoảng 3.25 triệu m3.
Tuy nhiên thách thức thực sự là rất khó sử dụng một lượng bê tông khổng lồ trên để có thể làm cứng một công trình quy mô lớn như đập Hoover. Nguyên nhân là vì bê tông vốn rất khô và tỏa nhiệt, gây ảnh hưởng tới quá trình đóng rắn và công đoạn kết nối cấu trúc cuối cùng.
Để xây dựng đập Hoover cần tới lượng bê tông rất lớn. Ảnh: Internet
Vào thời điểm đó, các kỹ sư ước tính rằng, nếu như đổ tất cả số bê tông trên trong một lần thì phải cần tới hơn một thế kỷ thì mới nguội được đồng đều và hệ quả là đập sẽ dễ bị nứt vỡ thành từng mảng.
Để tránh gặp phải tình trạng này, các chuyên gia đã phát minh ra một hệ thống mà bê tông có thể được đổ từng lớp hình tứ giác không có cạnh song song với nhau và mỏng khoảng 15cm.
Đặc biệt, mỗi thùng kim loại lớn có thể chứa khoảng 8m3 xi măng được thiết kế chạy linh hoạt vào đường ray và sau đó di chuyển trên đường cáp treo trên không nhằm cung cấp xi măng khi cần. Ngoài ra, đập Hoover còn được làm mát bằng hệ thống gồm gần 1.000km đường ống dẫn nước vào bên trong và giữa các lớp bê-tông.
Đập thủy điện Hoover vĩ đại của nước Mỹ còn là một điểm đến thu hút rất đông du khách tới tham quan. Ảnh: Internet
Phát minh tuyệt vời cách đây gần 100 năm đã cho thấy thành quả và chất lượng bê-tông rất tốt. Theo một thử nghiệm vào năm 1995, bê tông trong đập thủy điện Hoover thay vì xấu đi thì lại đạt được sức mạnh và chất lượng tốt đáng kinh ngạc trong nhiều thập niên.
Nếu được duy trì tốt, các chuyên gia hy vọng, đập nước này có thể sẽ có cấu trúc kiên cố trong hàng ngàn năm tới.
Bên cạnh giá trị to lớn về việc giải quyết vấn đề tưới tiêu và cung cấp năng lượng, hồ chứa nước và đập Hoover đã góp phần tạo nên một thắng cảnh kỳ vĩ giữa lòng núi đá, thu hút khoảng 7 triệu khách du lịch tới thăm viếng mỗi năm.
(Bài do Nguyễn Văn Vinh chuyển)
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Đập Thủy Điện Hoover_Tài liệu
Đi bộ một dặm trong giày của Trump
Đi bộ một dặm trong giày của Trump
Brian C. Joondepth
TổngThống Donald Trump không phải là một nhân vật được nhiều người cảm thấy đồng cảm. Gần phân nữa nước Mỹ ghét Trump. Ghét có thể là một danh từ quá nhẹ. Họ coi thường Trump và so sánh Trump tương đương với những cá nhân tồi tệ nhứt trong lịch sữ, Hitler và Nazis. Họ muốn Trump, cùng với gia đình ông ta, bị tiêu diệt, theo nghĩa đen và chính trị. Nhóm người chống đối này bao gồm đảng Dân Chủ, giới truyên thông dòng chính và nhiều người của đảng Cộng Hòa.
Cho dù ông ta từ chức hay bị Quốc Hội buộc tôi (impeach) vẫn không đủ thỏa mãn nhóm này. Trump phải bị kết án về tội phản quốc và phải bị trừng phạt bằng cách bị treo cổ hay bị xử bắn cùng với gia đình của ông ta. Tất cả những người ủng hộ ông ta phải bị trừng phạt tương tự vì có sự liên kết với ông.
Trong chuyên To Kill a Mockingbird, Attitus Finch có nói với Scout ,”Bạn không bao giờ thực sự hiểu một người cho đến khi bạn cân nhắc mọi thứ từ quan điểm của mình, cho đến khi bạn đi vào bên trong da người đó và đi bộ xung quanh trong đó.”. Đây mới là bản chất thực sự của sự đồng cảm. Bạn không thể hiểu ai đó cho đến khi bạn đi bộ một dặm trong giày của họ.
Hãy dành thời gian đi vào trong làn da của Donald Trump và đi vòng quanh trong đó.
Donal Trump là một doanh nhân rất thành công, một tỷ phú với một tài sản lớn, làm chủ nhiều khu giải trí, có sân chơi golf và khách sạn lớn trên khắp thế giới.
Trump làm chủ một máy bay riêng tư khổng lộ, lớn bằng nửa chiếc máy bay ông ta đang sử dụng. Ông ta có một người vợ và gia đình xinh đẹp. Con cái ông ta thông minh và thành công đi theo bước chân kinh doanh của ông ta. Trump đã tổ chức một chương trình truyền hình thành công nổi tiếng, một chương trình rất phổ thông trong mọi gia đình, và là người yêu của giới truyền thông trước khi ông ta quyết định ra tranh cử tổng thống.
Mặc dù có đầy đũ như vậy, Trump không bỏ cuộc ngừng lại. Tại sao ông ta làm như vậy? Là một người trên 70 tuổi (septuagenarian), liệu bản ngả của ông có cần thêm một giải thưởng lớn hơn nữa hay không? Hay là, như một số người đã suy đoán, có phải ông ta đã được những người yêu nước móc nối vài năm trước cho biết nước Mỹ đang sa vào qủy đạo của Deep State và đang lao đầu xuống vực thẩm? Có lẽ người ta thuyết phục Trump ông ta là người duy nhất có thể ra tranh cử tổng thống, có thể thắng và giúp làm chậm lại hay ngăn chận sự suy giảm của nước Mỹ.
Donald Trump có phải là người yêu nước quá đáng, chấp nhận sự thách thức hay không? Một ngày nào đó, chúng ta có thể tìm hiểu lý do tại sao ông ta đã từ bỏ một cuộc sống thoải mái và thành công để đổi lấy nhiều năm bị khinh miệt và chê bai.
Đối với Hillary Clinton, Trump đã chiến đấu một đối thủ chính trị, phải đối phó không phải chỉ một cá nhân mà còn tất cả những người đại diện cho bà ta: nhóm tài trợ, giới truyền thông, Hollywood, các guồng máy chánh trị Clinton, ảnh hưởng chức Tổng Thống của chồng bà ta trong hai thập niên trước đây.
Trump làm việc không ngừng nghĩ, đi vận động suốt ngày đêm. Từ viết tweet lúc 4 giờ sáng cho các chiến dịch vận động của ông đang có mặt ở nhiều tiểu bang, Trump đã làm việc chăm chỉ hơn bất kỳ ứng cử viên nào trong khi Hillary làm ngược lại. Trong khi đó Hillary ngồi ngủ gà ngủ gât, nhấm nháp rượu chardonnay, lắng nghe đám cố vấn và truyền thông cổ vủ liên tục cho bà ta là Hillary sẽ thắng cuộc bầu cử một cách dễ dàng.
Nhóm truyền thông dòng chính trước đây và bây giờ vẫn báo cáo tường thuật 90% tiêu cực về Donald Trump. Ngay cả đảng Cộng Hòa, đảng mà Trump đại diện và mang lại chiến thắng vẫn tiếp tục chống Donald Trump.. Những tên tuổi lớn trong đảng Cộng Hòa lúc nào cũng tìm cách làm suy yếu Donald Trump–McCain, Romney, Bush, Ryan–tất cả cựu Tổng Thống, ứng cử viên và những nhân vật “khổng lồ” trong đảng Cộng Hòa, chưa kể tiếng rên rỉ NeverTrump của đảng Cộng Hòa.
Donal Trump phải đương đầu với Deep State, các cơ quan 3-chữ không có trách nhiệm, không được dân bầu. Nhóm nầy âm mưu chống lại Trump, không những là một ứng cử viên mà còn là vị Tổng Thống đương nhiệm. Họ theo dõi chiến dịch tranh cử của ông ta, họ tạo ra các hồ sơ giả mao, để biện minh cho sự giám sát của cơ quan FBI không những về cá nhân Donald Trump và gia đình mà còn toàn bộ tất cả nhân viên làm việc cho chiến dịch tranh cử tổng thống của ông ta. Đây là một nổ lực được phối hợp chặt chẽ của nhóm lãnh đạo các cơ quan này để ngăn chận sự tranh cử của ông ta và dùng một “chánh sách bảo hiểm” để hủy hoại chức vụ Tổng Thống của Donald Trump như là một Kế Hoạch B.
Các cáo buộc giả tạo, lời tố cáo thông đồng với Nga đã làm ô uế vai trò Tổng Thống của Donald Trump, tạo một đám mây mù trong cuộc bầu cử của ông ta, giống như một lực sĩ thành công có được huy chương hay thắng giải vô địch một cách công bằng..bây giờ phải tìm cách thanh minh, đính chánh những lời tố cáo là mình không thắng giải thực sự. Đặc biệt khi người này đã làm việc tận tụy chăm chỉ để đạt chiến thắng và có rất ít sự giúp đở trong quá trình này.
Câu chuyên thông đồng với Nga trở thành một vết nhơ trong chiến dịch vận động và bầu cử tổng thống của Donald Trump. Cuộc điều tra của Mueller và tiếng trống của giới truyền thông cho rằng Trump là một tổng thống bất hợp pháp, Trump đã lừa dối để giành chiến thắng, âm mưu với một quốc gia đối phương. Điều trớ trêu là rất nhiều nhà phê bình về Nga cách đây vài năm đã từng yêu nước này.
Với cương vị Tổng Thống, Donald Trump đã làm việc hềt sức chăm chỉ, thực hiện rất nhiều chánh sách trong 500 ngày đầu tiên hơn bất cứ vị Tổng Thống tiền nhiệm–giảm thuế, một nền kinh tế phát triển vượt bực, nạn thất nghiệp giảm với tốc.độ kỷ lục, đổi ngược 50 năm chính sách thất bại đối với Bắc Triều Tiên, lực chọn tư pháp mạnh mẽ v.v…Với thành tích như vậy, Donald Trump có nhận được một lời khen tặng hay ủng hộ của giới truyền thông hay đảng của ông ta? Hoàn toàn không. Thay vào đó, sự khinh miệt và lăng mạ vẫn tiếp tục như mưa đổ xuống trên đầu. Bạn có bị thất vọng và cay đắng khi đặt bạn vào trong đôi giày của Donald Trump hay không?
Cuối cùng là bản cáo trạng của Mueller về 12 người Nga bị tố cáo là hack vào máy vi tính của Ủy Ban đảng Dân Chủ DNC (Democratic National Committee), các máy vi tính mà FBI thậm chí không điều tra. Bản cáo trạng chỉ đơn giản là lời cáo buộc, không phán quyết trong một tòa án của pháp luật và bản cáo trạng này được phổ biến một ngày trước khi cuộc họp thượng đỉnh của Trump và Putin tại Helsinki. Thật là một trùng hợp về thời gian, đã áp đặt Trump hoặc là xác nhận có sự thông đồng với Nga hay là sự trung thực của cộng đồng tình báo Mỹ. Luôn luôn là người trái ngược, Trump đã chọn điều thứ hai trong cuộc họp báo với Putin.
Câu hỏi là Trump có thực sự tin tưởng tuyệt đối các cơ quan tình báo, những người đã âm mưu làm gián điệp trong cuộc vận động tranh cử của Trump và làm suy yếu việc thắng cử Tổng Thống và cuối cùng cố gắng lật đổ chức tổng thống của ông ta? Tất cả những điều này dựa trên sự khẳng định vô lý rằng Nga đã tấn công cuộc bầu cử, một khái niệm vô lý mà ngay cả Barack Obama cũng xác nhận không có chuyện đó:”Không có một người đứng đắn nào có thể cho rằng bạn có thể can thiệp vào cuộc bầu cử của Mỹ”.
Những cơ quan tình báo này là những cơ quan đã giải tội cho Hillary Clinton về các tội ác đã được chứng minh rõ ràng nhưng chưa bao giờ bị điều tra trong khi đó lại truy tố Donald Trump về tội ác ad nauseam nhưng chưa bao giờ được chứng minh. Đây cũng là những cộng đồng tình báo đã cho thế giới biết là Saddam Hussein có Vũ Khí Tiêu Hủy Đại Quy Mô WMD (Weapon of Mass Destruction), đã kéo Mỹ và các nước khác vào một cuộc chiến tốn kém và phản tác dụng.
Hãy đặt mình vào trong đôi giày của Trump, một doanh nhân rất thành công, trong những năm cuối đời, đã tự gánh lấy trách nhiệm của Hercules, một anh hùng và thượng đế thời Đế Quốc La Mả để ra tranh cử và chiến thắng chức tổng thống Mỹ. Trong sự chiến thắng đó, Trump không tìm thấy gì ngoài việc bị lạm dụng, khinh miệt và phản bội,bởi bạn bè và kẻ thù. Ông bị bao quanh bởi bom mìn, và cộng đồng tình báo của ông đã vạch ra một con đường để chắc chắn ông sẽ dẩm chân lên đám mìn đó. Đây là một cuộc hành trình rất hiếm người trần tục có thể thành công hay tồn tại.
Có một kỳ diệu nào Trump có thể đẩy lùi chống lại những người đang tìm cách tiêu diệt ông ta và chức tổng thống, những người này gồm có FBI, DOJ và CIA, tất cả đang vận động mạnh mẽ để chống lại một vị tổng thống đã được đắc cử do dân bầu ra..
Cách giải thích đơn giản nhất thường là tốt nhất. Hãy đi một dặm đường trong giày của Donald Trump và lúc đó chúng ta sẽ thấy tất cả hành động của ông ta hoàn toàn có ý nghĩa. Một cá nhân được chọn lựa bởi người dân bình thường, cố gắng làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại mặc dù đang bị nhiều người ngăn chặn và tiêu diệt. Mọi người hợp lý sẽ hành xử như thế nào khi đứng trong đôi giày của Trump?
Brian C. Joondepth, M.D.,MPS
Bản tiếng Anh:
Walk a Mile in Trump’s Shoes
By Brian C. Joondeph
President Donald Trump is not a figure many feel empathetic toward. Nearly half the country hates him. Hate may be too mild a word. They despise him and equate him with the worst of human history, Hitler and the Nazis. They want him destroyed, literally and politically, along with his family. This includes Democrats, the media, and many Republicans.
His resignation or impeachment wouldn’t be enough. He needs to face treason charges and punishment at the end of a rope or in front of a firing squad, along with his family. His supporters are guilty by association and must face similar justice.
But in To Kill a Mockingbird, Atticus Finch told Scout, “You never really understand a person until you consider things from his point of view, until you climb inside of his skin and walk around in it.” This is the essence of empathy. You can’t understand someone until you’ve walked a mile in his shoes.
Let’s for a moment climb inside Donald Trump’s skin and walk around in it.
Trump was a successful businessman, a billionaire with properties, resorts, golf courses, and hotels around the world. He owned a huge private jet, only a half-step down from the one he currently uses. He has a beautiful wife and family; his children are smart and following in his business footsteps. He hosted a wildly successful television show, was a household name and a darling of the media before he decided to run for president
Yet he gave that up. Why would he do that? As a septuagenarian, did his ego demand one more even bigger prize? Or, as some have speculated, was he approached by a group of patriots several years ago and told in no uncertain terms about the Deep State and America’s trajectory into the abyss? Perhaps he was told that he was the only one who could run for president, have a chance of winning, then slow or stop America’s decline.
Did he, as a consummate patriot, take up the challenge? Someday we may learn why he gave up a comfortable and successful life in exchange for years of scorn and derision.
In Hillary Clinton, he fought a political opponent who was challenging, not personally, but for what and whom she represented: the establishments of both parties, the donor classes, the media, Hollywood, academia, and the Clinton machine that has been active since her husband’s presidency two decades earlier.
He worked his butt off, campaigning around the clock. From his tweets at 4 A.M. to his campaign rallies in multiple states in a single day, he worked harder than any candidate in recent memory. His opponent did the opposite. Sipping chardonnay and napping, she listened to her cheerleaders in the media, fawning over her every utterance, telling her repeatedly that she would win the election easily, and doing most of the campaigning for her.
Media coverage of Trump was and still is over 90 percent negative. His own party worked against his election, the party he represented and brought victory to. The big names in the GOP tried to undermine him – McCain, Romney, Bush, Ryan – all past presidents or candidates, the heavy hitters in the GOP, not to mention the Republican NeverTrump whiners.
Then there was the Deep State, the unelected and unaccountable three-letter agencies, conspiring and working against Donald Trump, not only as a candidate, but also as president. They spied on his campaign, creating fictional dossiers used to justify FBI surveillance of Trump, his entire campaign staff, and his family. It was a concerted effort by the leadership of these agencies to prevent his election, then “an insurance policy” to destroy his presidency as a Plan B.
Phony accusations or Russian collusion tainted his presidency, providing a cloud over his election, much like a successful athlete winning a medal or championship fair and square and against all odds, then having his victory tainted with the accusation of rigging or cheating. How would such a winner react to claims that he didn’t really win? Especially when he had worked so hard for victory and had so little help in the process.
The Russian collusion story taints Trump’s successful campaign and election. The Mueller investigation and drumbeat from the media share the common refrain that Trump is an illegitimate president, that he cheated to win, conspiring with an enemy country. This is the same country, ironically, that so many of Trump’s critics were in love with only a few years ago.
Trump has been working hard as president, accomplishing more in his first 500 days than any of his predecessors – tax cuts, a roaring economy, record unemployment, a reversal of 50 years of failed policy toward North Korea, strong judicial picks, and so on. Does he get any credit from the media or his own party? Hardly. Instead, scorn and insults continue to rain down on his head. Wouldn’t you be frustrated and bitter standing in his shoes?
Last is the Mueller indictment of 12 phantom Russians over supposedly hacking the DNC computers – computers the FBI did not even examine. Indictments are simply accusations, not verdicts in a court of law, and were announced the last business day before Trump’s Russia summit. What a coincidence of timing, painting Trump in a box where he has to either validate the Russian collusion narrative or question the veracity of the U.S. intelligence community. Always the contrarian, he chose the latter option during his press conference with Putin.
Does Trump fully trust the intelligence services, the same ones that conspired to spy on his campaign and undermine his election, then tried to overturn his presidency? All this is based on the nonsensical assertion that Russia hacked the election, an absurd concept that even the media’s savior Barack Obama said was impossible: “There is no serious person out there who would suggest somehow that you could even rig America’s elections.”
This is the same Intelligence Community that exonerated Hillary Clinton for crimes proven but never investigated and indicted Donald Trump for crimes investigated ad nauseam but never proven. The same Intelligence Community that told the world that Saddam had WMDs, dragging the U.S. and other countries into a costly and counterproductive war.
Put yourself in Trump’s shoes: a highly successful businessman, in the latter years of his life, taking on the Herculean task of running for and winning the U.S. presidency. In victory he finds nothing but abuse, scorn, and betrayal, by friend and foe alike. He is surrounded by landmines, his intelligence community plotting a path to make sure he steps on one landmine after another. This is a journey few mortals would undertake or survive.
Is it any wonder he is pushing back against those trying to destroy him and his presidency, including the FBI, DOJ, and CIA, all in the thick of seditious activity against the duly elected president? He has few friends in Washington, D.C.; many who should have his back are eager to bury a knife in it instead.
The simplest explanations are often the best. Walk a mile in Trump’s shoes, and his actions make all the sense in the world. A guy chosen by ordinary people, trying to make America great again despite so much of America trying to stop and destroy him. How would any rational person behave when standing in Trump’s shoes?
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Đi bộ một dặm trong giày của Trump
Chuyện Thầy Lương_FB Lê Nam Thư
Chuyện Thầy Lương
( Võ Tòng Đánh Mèo )
Tôi bắt đầu được học tiếng Anh từ khi vào lớp 10, và thầy Lương là thầy giáo dạy tiếng Anh đầu tiên của tôi. Thầy Lương tốt nghiệp sư phạm khoa tiếng Pháp, do có người quen trong ban giám hiệu nên thầy được nhận về trường tôi. Nhưng trường tôi khi đó không có môn tiếng Pháp, chỉ có Anh và Nga, mà Anh thì biên chế hết rồi, không chen vào được nữa, nên thầy đành học cấp tốc một khóa tiếng Nga rồi vào trường làm giáo viên dạy Nga.
Thật may cho thầy Lương là vài năm sau, một bà giáo viên tiếng Anh của trường tôi bị đi tù, nên thừa ra một suất biên chế tiếng Anh, thế là thầy Lương lại học cấp tốc một khóa tiếng Anh để chuyển sang làm giáo viên Anh. Thành ra, thầy Lương nói tiếng Anh nghe rất giống tiếng Nga, còn nói tiếng Nga thì lại như là tiếng Pháp…
Có lẽ vì thế mà hôm đầu tiên học từ mới, thầy không đọc mà viết phiên âm lên bảng rồi chỉ từng từ, chúng tôi ngồi dưới ngoan ngoãn đọc theo: “Ai là tôi, tôi là ai, họ là dây, chúng ta là ớt, say là nói, nói là say, hiếp là giúp, giết là kêu, trẻ con là cứt…”. Tôi đọc theo rất hăng, nhưng trong lòng lại có đôi chút thất vọng, bởi trước đó, tôi vẫn nghĩ tiếng Anh nó phải văn minh, lịch sự lắm, ai ngờ lại toàn hiếp với giết, lại còn coi trẻ con như cứt”.
Thầy Lương cũng dạy cho chúng tôi một số phương pháp học từ mới rất hay. Chẳng hạn như từ Security: thầy phiên âm nó thành Sờ-cu-rờ-ti. Ai hay sờ cu rờ ti? Chính là mấy bác bảo vệ đứng canh ở chợ, khi nghi ngờ ai đó ăn cắp đồ, bác sẽ sờ cu rờ ti khắp người để kiểm tra. Bởi thế, Security nghĩa là “bảo vệ”.
Với từ “ant” – tức là “kiến” – thì thầy dặn chúng tôi hãy liên tưởng tới tên một quận của Hải Phòng: quận Kiến Ant. Liquid thầy phiên âm thành Ly-cứt, và thầy bảo chúng tôi liên tưởng tới bạn Ly – lớp phó lao động của lớp tôi, Ly bị tiêu chảy kinh niên, cứt thường xuyên ở dạng lỏng, bởi vậy, Liquid nghĩa là “chất lỏng”. Với từ December – thầy phiên âm thành “Đi xem bơi” – thầy kể là làng thầy có hội thi bơi diễn ra vào đúng tháng mười hai, bởi vậy, “Đi xem bơi” là “tháng mười hai”…
Lần ấy tôi đi thi tin học, phần soạn thảo văn bản, hì hục làm cả tiếng đồng hồ, lúc gần xong thì cái máy tính nó hiện lên cái câu hỏi tiếng Anh gì đó tôi không dịch được, chỉ biết là nó bắt tôi chọn giữa “Yes” và “No”. Tôi đang băn khoăn không biết phải chọn cái gì thì may quá, nhìn ra cửa sổ, tôi thấy thầy Lương đang đi về phía nhà vệ sinh. Tôi liền gọi giật thầy lại và nhờ thầy giúp xem là tôi nên chọn click vào đâu. Thầy bảo: “No, No”, rồi ôm bụng chạy thẳng vào nhà vệ sinh. Tôi nghe lời thầy, chọn “No”: thế là xong, toàn bộ bài của tôi mất sạch. Hoá ra, câu đó là máy tính nó hỏi tôi có muốn lưu lại nội dung tôi vừa làm hay không. Bị trượt môn tin, tôi bực quá, trách thầy, thì thầy bảo là lúc đó thầy đang đau bụng buồn ỉa, thầy bảo “No, No” tức là thầy đang vội, không giúp được đâu, chứ có phải là thầy nhắc đâu.
Rồi cả cái lần lớp tôi có đoàn cán bộ trên phòng giáo dục về dự giờ. Thầy Lương đặt một câu hỏi tiếng Anh đại ý là sau này lớn lên bạn mơ ước làm nghề gì. Câu này với tôi quá dễ, vì từ lâu, tôi đã rất ngưỡng mộ chú Tuấn – người giàu nhất làng tôi. Tất cả các quán ghi lô đề ở làng tôi đều là chi nhánh tay chân của chú Tuấn. Đánh bao nhiêu điểm, thậm chí cắm cả nhà, cả xe để đánh thì chú Tuấn cũng sẵn sàng ôm hết. Nói chung, chú Tuấn là một chủ đề rất có uy và được dân chơi trong và ngoài làng kính nể, nên không chỉ tôi mà rất nhiều đứa trẻ trong làng tôi đều ước mơ sau này lớn lên sẽ trở thành một chủ đề giống như chú.
Tôi giơ tay xung phong rồi đứng lên dõng dạc trả lời: “I want to be a topic”. Trả lời xong thì tôi thấy thầy Lương cũng như mấy cán bộ của phòng giáo dục mặt cứ nghệt ra như ngỗng đực, chắc là không hiểu gì. Tôi lại phải giải thích cặn kẽ rằng “topic” là chủ đề – một nghề nhàn hạ, nhanh giàu, và rất được nể trọng. Thầy Lương cùng các cán bộ nghe xong thì vỗ tay rào rào, khen tôi đặt câu hay quá. Tôi được cho điểm 10, còn lớp tôi tiết ấy được cho giờ Tốt.
Hồi ấy tôi cũng biết là muốn nói tiếng Anh tốt thì phải chịu khó thực hành với Tây, nhưng quê tôi thóc lúa, lợn gà nhiều, chứ Tây thì bới đâu ra? Ấy thế mà hôm ấy, khi lớp tôi đang lao động dọn cỏ trước cổng trường thì tự nhiên có hai thằng Tây lạc đường tiến lại gần hỏi thăm gì đó. Nhìn thấy Tây, mắt tôi sáng lên như một thằng cuồng dâm bị nhốt trong cũi sắt lâu năm vừa được thả ra và thả đúng vào căn phòng có Ngọc Trinh đang tắm.
Tôi lao đến đứng trước mặt hai thằng Tây, rồi phọt ra một tràng tiếng Anh với giọng đầy tự tin. Tôi nói xong, hai thằng Tây nhìn nhau lắc đầu hoang mang. Cũng may, lúc ấy thầy Lương xuất hiện, thầy bắt tay hai thằng Tây, rồi nói câu gì đó rất dài. Đúng là thầy nói có khác, hai thằng Tây không còn hoang mang nữa mà chúng nhăn mặt, cau mày lại, xong lắc đầu vẻ ngán ngẩm rồi bỏ đi. Trước khi đi, chúng còn lẩm bẩm câu gì đó tôi không hiểu, vì chỉ nghe được hai từ là “shit” với “f*cking” gì đó…
Tôi hỏi thầy là sao mình nói mà bọn Tây nó không hiểu vậy, thì thầy ân cần giảng giải: “Tiếng Anh nó cũng giống tiếng Việt mình vậy: Tiếng Việt có giọng Bắc, giọng Nam, giọng Nghệ An, Quảng Bình, giọng của đồng bào dân tộc Khơ Me miền núi. Cùng là người Việt nhưng em nghe mấy bà con Khơ Me nói em có hiểu gì không? Thì mấy thằng Tây ấy cũng vậy: chúng nó nói tiếng Tây, nhưng là Tây thuộc dân tộc thiểu số miền núi, còn chúng ta nói tiếng Tây phổ thông, chúng nó không hiểu là đúng”.
Năm ấy thi tốt nghiệp, trường tôi có 114 bạn bị trượt – trong đó có tôi, và lý do trượt hầu hết là bị điểm liệt môn tiếng Anh của thầy Lương. Thầy Lương buồn lắm, ôm chúng tôi, bảo: “Thầy có một ước mơ cháy bỏng đó là có thể sửa điểm tốt nghiệp để cho 114 em đỗ sạch”. Sau năm ấy, thầy bị cho nghỉ việc. Từ đó, chúng tôi không biết thầy đi đâu, và cũng không nhận được tin tức gì về thầy nữa…
Cho đến hôm nay, khi đọc báo nghe tin có ông Lương nào đó đã sửa điểm tốt nghiệp cho 114 học sinh thì chúng tôi mới giật mình sững sờ. Thầy ơi, liệu có phải đó là thầy không? Thầy đã luồn lách và leo lên được chức vụ cao như vậy sao? Chúng em rất tự hào và xin chúc mừng vì thầy đã thực hiện được mơ ước cháy bỏng năm nào!”
Nguồn: FB Lê Nam Thư (baotiengdan.com)
(Người chuyển: Nguyễn Văn Vinh)
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Chuyện Thầy Lương_FB Lê Nam Thư
Truyện Vui
TRUYỆN VUI
Lâu lâu để xả xì-trét, CNN gởi đến quý bạn một vài mẩu chuyện vui để đọc cười cho đỡ buồn:
– GIÀ MÀ HAM
Người hàng xóm kế bên tôi… Cô ta mới dọn vào căn nhà kế bên, trông hấp dẫn, nên tôi để ý ngay.
Sáng sáng cô ta đi làm và chở đứa bé đi nhà trẻ.
Chiều chiều đi làm về, cho con ăn, ra vườn sau giáp vườn nhà tôi, nằm ghế thưởng thức gió mát.
Cuối tuần, cô ta ra vườn, trái khăn trên cỏ, nằm phơi bầy trong nắng ấm.
Là hàng xóm sát bên, chúng tôi luôn nhìn thấy nhau và vui cười chào nhau. Trong nhà không thấy đàn ông nào cả.
Một buổi chiều Thứ Sáu, cô ta hiện ra ngay cửa nhà tôi và nói:
“Bữa nay, cháu xin thú thực với chú là cháu chịu không được nữa… cháu cần xả hơi ngay.. muốn uống cho say, làm tình thâu đêm… Tối nay chú có bận không ạ?”
Tôi nghe vừa nghe xong, lòng hớn hở, tim đập loạn lên, ấp úng nói không ra hơi:
“Không, tôi không bận gì cả, tối nay không có gì cả !!!”.
Cô ta vui mừng:
“Vậy, tốt quá chú ơi ! Để cháu mang đứa nhỏ qua nhờ chú coi giùm !!!”
– SẢN PHẨM CỦA THƯỢNG ĐẾ
Ông vua xe hơi, Henry Ford sau khi chết được đưa lên thiên đàng. Tại cổng thiên đàng có Thánh Peter chờ sẵn để đón Ford.
Vừa gặp Ford, Thánh Peter cho biết: Ford hồi còn sống ngươi đã làm nhiều việc công ích cho xã hội, như sáng chế phương pháp làm việc dây chuyền cho kỹ nghệ xe hơi làm thay đổi cả thế giới. Với thành quả như vậy, ngươi sẽ được một ân huệ là có thể chuyện trò với bất cứ ai trên thiên đường này.
Suy nghĩ vài giây, Ford xin được gặp thượng đế. Thánh Peter dẫn Ford đi gặp thượng đế, vừa gặp thượng đế, Ford hỏi ngay:
– Thưa ngài, lúc ngài chế tạo ra đàn bà, ngài đã suy nghĩ gì?
Thượng đế nghe xong bèn hỏi lại:
– Ngươi hỏi như vậy là ý gì?
Ford liền trả lời:
– Trong sáng chế của ngài có quá nhiều sai sót. Phía trước thì phồng lên, phía sau bị nhô ra. Máy thường kêu to khi chạy nhanh. Tiền bảo trì và nuôi dưỡng quá cao. Thường xuyên đòi hỏi nước sơn mới. Cứ đi 28 ngày là lại bị chảy nhớt và không làm việc được. Chỗ bơm xăng và ống xả lại quá gần nhau. Đèn trước thì quá nhỏ. Tiêu thụ nhiên liệu thì nhiều khủng khiếp.
Thượng đế nghe qua liền bảo:
– Ngươi hãy đợi một lát để ta xem lại bản thiết kế.
Ngài bèn cho gọi toàn bộ kỹ sư thiết kế và cơ khí trên thiên đàng lại để xem lại quá trình. Sau một thời gian họ trình thượng đế bản báo cáo. Xem xong, ngài bèn phán rằng:
– Những lời ngươi vừa nói hoàn toàn đúng, bằng sáng chế của ta quả thật có nhiều sai sót, nhưng nếu tính trên phương diện kinh tế thì hiệu quả lại rất cao: Có gần 98% đàn ông trên thế giới xài sản phẩm do ta chế tạo, trong khi chưa đầy 10% đàn ông xài sản phẩm của ngươi.
– HAI BỐ CON VUI TÍNH
Cậu con trai bảo: “Xã hội bây giờ người ta chỉ xem trọng cái bề ngoài thôi, chả ai thèm quan tâm đến việc KÍNH LÃO ĐẮC THỌ như ngày xưa!” Ông bố không tin nên 2 bố con nhà cá độ với nhau.
Ông bố giả đò ăn mặc luộm thuộm, lê lét bước vào 1 nhà hàng sang trọng, chả ai thèm chào đón, mời mọc bỏ mặc ông ngồi một mình hồi lâu.
Cậu con trai bước vào ăn mặc bảnh bao, nước hoa thơm phức ngồi ngay bàn đối diện với bàn của ông bố. Khi gọi món ăn cậu con trai gọi 2 phần: 1 cho bàn của mình và 1 cho bàn của ông bố.
Khi mang thức ăn ra, người hầu bàn lấy làm lạ hỏi nhỏ cậu con trai: “Tại sao ông phải trả tiền mời ông già luộm thuộm kia ăn uống dzậy ?”
Cậu con trai nói nhỏ vào tai người hầu bàn : “Tại vì tôi tư tình với con dâu của lão.”
Khi dọn dẹp bàn cho ông già, người hầu bàn không nhịn được nên nói nhỏ vào tai ông già: “Gã kia bảo hắn ngủ với con dâu của ông!”
Ông già cười mỉm trả lời người hầu bàn:
“Hắn mới ngủ với con dâu của tôi được hơn năm nay thôi, trong khi tôi đã ngủ với mẹ của hắn hơn 20 năm nay rồi!”
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Truyện Vui




Bạn phải đăng nhập để bình luận.