Congratulations

Bạn Bửu Hồng có đứa cháu ngoại gái tên Diane Hoàng vừa tốt nghiệp hạng thủ khoa bộ môn điện ảnh. Đây là đứa cháu ngoại con của đứa con gái út của Bửu Hồng. CNN Chúc mừng bạn Bửu Hồng và chúc mừng cháu Diane Hoàng.

chuc-mung-2

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Congratulations

Happy Birthday K1 in October

happyoctbirthdaycake100_7843w

sinh-nhat-thang-10

 

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Happy Birthday K1 in October

Học sinh người Mỹ gốc Việt _ Bài của Lan Lê

nguoi-my-goc-viet

Cô giáo Lan Lê

 Hình ảnh và những tin tức về băng đảng “Gang of Thrones” tại San Jose cho thấy nhiều khuôn mặt của các thanh niên, thiếu nữ Việt Nam liên quan đến những tội ác thanh toán tàn nhẫn, tống tiền, buôn lậu ma túy v.v… đã là một tiếng chuông báo động cho các bậc phụ huynh cũng như những người làm công tác giáo dục phải quan tâm, cảnh giác.

Từ lâu chúng ta vẫn thường tự hào về những thành tích vẻ vang trong lãnh vực văn hóa, nghệ thuật của các “thần đồng” gốc Việt điển hình như cô bé Wendy Võ, thần đồng âm nhạc và ngôn ngữ từ năm 8 tuổi đã có thể soạn 44 bản nhạc và nói thông thạo 11 thứ tiếng khác nhau. Nam Nguyễn, ngôi sao trượt bang nghệ thuật tại Canada. Bé Evan Lê thiên tài piano (sinh năm 2011) đã khiến khán giả và MC Steve Harvey của chương trình Little Big Shots phải sửng sốt. Em Nguyễn tường Khang được mời thính giảng tại đại học ở tuổi 12. Em được nổi danh nhất với bài hùng biện về giáo dục. Những ý tưởng của Khang được đánh giá là bổ sung vào bài phát biểu về giáo dục của tổng thống Barack Obama.

Chúng ta cũng rất hãnh diện mỗi cuối niên học nhìn vào danh sách các thủ khoa các trường trung học của một số học khu tại California thì tên học sinh gốc Việt đã được thấy, đôi khi còn chiếm đa số trong danh sách thủ khoa tốt nghiệp bậc trung học.

Tuy nhiên “thấy vậy mà không hẳn là như vậy”. Đó chính là mặt nổi của chiếc mề đay. Lật sang mặt sau ta sẽ thấy nhiều vết lõm hằn sâu. Bài viết này dựa vào một số sách vở, tài liệu nghiên cứu, thống kê nhằm cung cấp cho quý độc giả nhất là quý phụ huynh có cái nhìn trung thực để quan tâm đúng mức trong công tác giáo dục thanh thiếu niên Việt Nam tại Mỹ.

Thật là thiếu sót nếu chúng ta chỉ chú trọng nhìn vào mặt nổi rực rỡ của các tấm gương thành công mà không tìm hiểu thực trạng và những áp lực mà học sinh gốc Việt nói chung là học sinh gốc Á châu phải chịu đựng.

Trong xã hội đa chủng tộc, đa văn hóa này thì tình trạng kỳ thị tùy theo mức độ nặng hay nhẹ và tùy theo hình thức công khai hay ngấm ngầm là không thể nào không thể xảy ra. Patricia Phelan và Ann Locke Davidson trong sách “Renegotiating Cultural Diversity in American Schools” đã thừa nhận rằng: “Trong trường học nơi chúng tôi làm việc, sự căng thẳng và thù nghịch giữa các nhóm học sinh khác chủng tộc thấm đậm trong không gian. Trong đó nhóm học sinh thiểu số luôn nói về tình trạng kỳ thị mà các em trải nghiệm. Trong khi đó học sinh Mỹ gốc Âu châu diễn tả sự lo lắng và không thông cảm được với các học sinh khác biệt chúng.” (In one school in which we worked, tension and hostility between ethnic groups permeates the air. In this particular setting, minority groups speak frequently of the discrimination they experience, whereas European-Americans describe their fear and misunderstanding of those different from themselves.)

Tạm quên đi vẻ đẹp huy hoàng của các thành tích vẻ vang để tìm đoc những tài liệu viết về người Mỹ gốc Á châu. Đó là những con số rất đáng quan tâm về người Mỹ gốc Á bao gồm người Mỹ gốc Việt trong bài khảo sát “Initiative on Asian American and Pacific Islanders”. Xin trích dẫn và điểm qua phần Critical Issues facing Asian American (Những vấn nạn nghiêm trọng trong cộng đồng người Mỹ gốc Á).

Hai con số thống kê được nêu trước hết là tình trạng nghèo khó và vấn đề về sức khỏe được xem như vừa là nguyên nhân và cũng sẽ là hậu quả của tình trạng giáo dục suy trầm.

Tình trạng nghèo khó:
Bảng khảo sát cho thấy 12.6% người Mỹ gốc Á sống dưới mức nghèo khó (so với 12.4% trung bình của dân số người dân Mỹ sống dưới mức nghèo khó). Trong số đó người Hmong chiếm 37.8%, người Cambodia 29.3%, người Lào 18.5% và người Việt 16.6%

Vấn đề sức khỏe:
Tài liệu này chỉ ra là việc không hiểu biết thông thạo Anh ngữ đã làm khó khăn thêm khả năng tiếp cận với các cơ quan và phương tiện truyền thông để có được sức khỏe tốt. (High rates of limited English proficiency compound Asian Americans (AAs) in achieving good health). Ung thư là nguyên nhân gây tử vong cao nhất. Trong đó ung thư cổ tử cung chiếm con số tử vong cao nhất tại Mỹ cho nữ giới. Trong tổng số 1.5 triệu người mắc bệnh Viêm gan B tại Mỹ thì 2/3 là người Mỹ gốc Á và cũng là thành phần có con số tử vong cao nhất.

Giaó duc:
Về mặt giáo dục: thống kê đưa ra những con số như sau: Hầu như 1/ 4 học sinh Mỹ gốc Á không thạo Anh ngữ và/ hoặc đang sống tách biệt trong những gia đình có cha mẹ bị giới hạn về Anh ngữ (Nearly one out of four AAs students is limited English proficiency and/or lives in a linguistically isolated household where parents have limited English proficiency). Tỷ lệ học sinh bỏ học (drop out) cao nhất ở người Hmong 40%, Lào 38%, Cambodian 35% và Việt Nam là 18%.

Để có cái nhìn thấu đáo hơn tôi đã tìm đọc bài phân tích “School of Education of Johns Hopkins University- A Closer Look at Asian Americans and Education” của C.N. Le người đang trình luận án Tiến Sĩ về Xã hội học tại University at Albany New York. (Muốn tìm hiểu thêm về tác giả xin vào trang http:// www.asiannation.org/aboutme.shtml)

Bài phân tích của C.N. Le đặc biệt đề cập đến những khó khăn của các sinh viên người Mỹ gốc Á bao gồm cả sinh viên Việt Nam chúng ta. Tác giả đã nêu lên một sự thật mỉa mai chua xót “the most ironic reality”. Theo đó thì cũng như các cộng đồng thiểu số khác, người Mỹ gốc Á cũng đã phải đấu tranh rất cam go để có được những điều kiên công bằng trong giáo dục mà chiến thắng điển hình đã theo sau các cuộc biểu tình của các sinh viên Đại học UCSF (San Francisco State University) và UC Berkeley vào năm 1968 và 1969.

Từ đó sinh viên Mỹ gốc Á được xem như là một nhóm thiểu số điển hình “a model minority”. Nhận xét này đưa đến ý kiến cho rằng sinh viên học sinh người Mỹ gốc Á đã học quá giỏi nên đã có thể vượt qua hàng rào kỳ thị. Do đó họ không còn cần phải được trợ giúp bằng những chương trình giáo dục rất cần thiết và hữu ích như chương trình giáo dục song ngữ “bilingual education”, cũng như được có các giấy tờ hành chính được phiên dịch “bilingual government documents” cùng với các sự trợ giúp công cộng “public assistance”. Những lợi ích này cộng đồng người Mỹ gốc Latino vẫn còn được hưởng tại California.

Cũng theo C.N. Le thì chúng ta cần có cái nhìn thấu đáo hơn. Trên thực tế, nhiều công cuộc khảo sát cho thấy người Mỹ gốc Á vẫn còn là mục tiêu của sự bất công về sắc tộc và kỳ thị trong các trường học và cơ sở. Danh hiệu nhóm thiểu số điển hình thực chất chỉ là một huyền thoại “In fact, the ‘model minority’ image is just a myth”. Thống kê toàn quốc chỉ ra rằng 42% người Mỹ gốc Á đã có ít nhất là cấp bằng đại học 4 năm và nhìn chung thì các học sinh gốc thiểu số này thường có các điểm thi hoặc điểm ra trường “GPAs” rất cao. Nhưng có điều thống kê không nhắc đến đó là không phải tất cả người Mỹ gốc Á đều thành công như vậy. Tác giả cho biết rằng bên cạnh những người Mỹ gốc Trung hoa hay gốc Nam Á có bằng cấp đại học đạt đến 42% thì cũng cùng con số đó, những người gốc Đông Nam Á vẫn đang gặp rất nhiều khó khăn trong khi hội nhập vào đời sống tại Mỹ.

Con số mà tác giả đưa ra cho cộng đồng người Mỹ gốc Việt thì thành phần có bằng cấp đại học chỉ chiếm 16%. Hơn nữa, các cộng đồng Đông Nam Á khác như Lào và Cam Bốt thì chỉ chiếm khoảng 5%. Thành kiến về văn hóa cho rằng tất cả người Á châu đều thông minh “the cultural stereotype that all Asians are smart” đã đặt một áp lực rất lớn trên các học sinh, sinh viên Mỹ gốc Á không những trong môi trường học tập với các bạn học, thày cô giáo mà ngay cả với các phụ huynh của các em. Rất nhiều, đặc biệt là các học sinh gốc Đông Nam Á không thể đáp ứng nổi những kỳ vọng không thực tế đặt trên các em. Thực chất là tỷ lệ bỏ học ở nhóm thiểu số này cao nhất tại Hoa Kỳ.” Many, particularly Southeast Asians, are not able to conform to this unrealistic expectation and in fact, have the highest high school dropout rates in the country.” Họ là thành phần di dân mới đến Mỹ trong vài thập niên vừa qua mà khả năng Anh ngữ rất giới hạn. Do đó, chúng ta vẫn cần phải đòi hỏi cho việc duy trì chương trình giáo dục song ngữ vẫn còn rất cần thiết cho nhóm học sinh này. Đồng thời cũng nên mở rộng hướng đi cho tương lai các em qua việc khuyến khích các em thảo luận với các cố vấn giáo dục “educational counserlor” để được hướng nghiệp qua các đại học cộng đồng.

 Nhãn hiệu “nhóm thiểu số điển hình” còn gây ảnh hưởng tiêu cực đến tỷ số ghi danh vào các đại học. Một số các đại học lớn như UCLA, UC Berkeley, Stanford, Havard, Princeton, Brown đã giới hạn chỉ tiêu nhận ghi danh cho các học sinh gốc Á để chuyển sang cho các sắc dân “kém” hơn như học sinh gốc Phi châu, gốc Latinos, và gốc thổ dân Amerian Indian.

 Một khía cạnh khác cũng gây ảnh hưởng tiêu cực cho học sinh gốc Á là các em này được cho là chỉ chăm chú vào học tập mà ít chịu tham gia vào các sinh hoạt ngoại khóa khác như thể thao, nghệ thuật, các sinh hoạt đoàn thể, sinh hoạt nhà trường và cộng đồng. Điều này cũng được phản ảnh qua việc tham gia giới hạn của phụ huynh các em vào các sinh hoạt chung của nhà trường.

Các trường đại học lớn tại Hoa Kỳ đều nhắm mục tiêu đào tạo các sinh viên trở thành các nhà “lãnh đạo” nên khi xét tiêu chuẩn ghi danh thường chú ý đến những học sinh xuất sắc toàn diện, ngoài việc học giỏi vẫn còn khả năng và thời giờ tham gia các sinh hoạt công ích khác.

Nhận định rằng “không phải tất cả học sinh gốc Á đều thành công” của C.N. Le đã dựa vào thực tế. Nhìn chung các học khu quanh vùng San Jose và phụ cận, hai học khu tốt có sĩ số học sinh gốc Á cao nhất là học khu Cupertino và Evergreen thì tại học khu Cupertino đại đa số là học sinh gốc Trung hoa. Học khu Evergreen trong những năm đầu mới thành lập thì học sinh Trung hoa và Việt nam chiếm đa số. Nhưng những năm gần đây đã nhường chỗ cho học sinh gốc Ấn độ. Niên khóa vừa qua tại trung học Evergreen High School trong số 8 em đậu thủ khoa thì đã có đến 4 em Ấn độ, 2 em Việt nam, 1 em Mỹ trắng và 1 em Trung hoa. Tình hình ở các học khu khác thì cũng có tên tuổi các học sinh gốc Việt đạt thành tích tốt trong học tập nhưng những vấn đề về hạnh kiểm và học lực của các trẻ Việt nam cũng đã có sự quan ngại từ các nhà giáo dục. Mà căn nguyên của vấn nạn này vẫn là do sự thiếu quan tâm, săn sóc từ phụ huynh hay từ các người thân trong gia đình các em. Các em không được quan tâm không hẳn là do phụ huynh thiếu khả năng Anh ngữ (rất nhiều phụ huynh cho dù không thông thạo tiếng Anh nhưng săn sóc con vẫn chu đáo) mà là do rất nhiều phụ huynh Việt nam mải lo kiếm tiền quá mức cần thiết.

 Một tác giả trong một bài viết online đã nêu lên một số nghịch lý của người Việt trên đất Mỹ trong đó đáng chú ý là hai điều:

1-Người Việt thường bán sức khỏe và thời giờ rất cần thiết cho gia đình và người thân để kiếm tiền mua nhà lớn, mua xe sang, và đi shopping liên tục.

2-Có những cặp vợ chồng có con hoặc rất mong mỏi có con. Nhưng khi có con thì lại giao các thiên thần này cho người thân hay tệ hơn giao hẳn con cho người giúp việc hoặc các trung tâm giữ trẻ coi sóc, dạy dỗ.

Để bù đắp cho sự vắng mặt của mình, họ sẵn sàng cung cấp cho con mọi tiện nghi vật chất. Thực tế chỉ làm cho các cháu tăng thêm sự đòi hỏi để ngày càng chìm đắm trong thế giới ảo của các trò chơi điện tử hoặc trở thành con nghiện của các thú vui vật chất. Trên hết, tình thương và sự chăm sóc tận tâm của cha mẹ là món quà vô giá mà các cháu rất khao khát. Cũng trên internet có một bài đăng nguyên một bài luận văn của một cháu học sinh tiểu học trong đó em ao ước được trở thành cái iphone của ba vì ba em khi về nhà liền bỏ hết thì giờ chăm chú vào chiếc iphone lúc nào cũng ở trên tay. Chúng ta bỏ tiền mua một chậu cảnh, một con thú về nhà mà còn bỏ thì giờ săn sóc chúng huống hồ là con cái do chúng ta tạo nên với hình hài non nớt, một tâm hồn trong trắng và một tương lai trong tay chúng ta tạo dựng, xây đắp.

Tình trạng ly thân, ly dị trong cộng đồng người Việt cũng trở nên khá phổ biến. Một khi cha mẹ không còn tôn trọng nhau và dàn xếp trách nhiệm nuôi dạy con cái thỏa đáng thì các cháu sẽ là nạn nhân cho sự ổn định học tập và xáo trộn tâm lý.

 Nói chung, việc thành công hay thất bại của học sinh Việt nam và học sinh gốc Á nói chung đem lại từ hai nguyên nhân chủ quan và khách quan. Nguyên nhân chủ quan đến từ sự quan tâm, chăm sóc của cha mẹ và người thân. Nguyên nhân khách quan đến từ ảnh hưởng của môi trường học tập và xã hội chung quanh. Tuy nhiên, với sự tham dự, hướng dẫn, phát hiện và can thiệp ngay từ những dấu hiệu sai lầm đầu tiên sẽ ngăn chặn, loại bỏ hay giảm thiểu được mức độ tai hại của những ảnh hưởng bên ngoài. Ngoài ra, là công dân của một đất nước tự do, dân chủ, chúng ta cần phải nói lên tiếng nói để bênh vực và đòi hỏi những quyền lợi chính đáng của mình. Từ việc tham dự các buổi họp của nhà trường, cho đến việc tham gia bỏ phiếu, tranh đấu chống lại những nghi định, dự luật bất lợi cho cộng đồng đến từ các học khu hay ban lãnh đạo của các trường đại học.

Tóm lại, khi rời bỏ đất nước để đi định cư tại quê hương thứ hai ai trong chúng ta cũng có tâm niệm là “ra đi vì tương lai con cháu mình”. Trên mảnh đất phì nhiêu, đầy cơ hội này muốn cho những hạt giống tốt lành của chúng ta có được những vụ mùa bội thu, chúng ta phải chăm lo tưới nước, bón phân, ra sức diệt cỏ dại làm cây chết ngạt, diệt sâu rầy làm cây ung thối, chống đỡ chở che thân cây non nớt qua những cơn giông tố dữ dội hay những đợt nắng lửa chói chang. “Trẻ cậy cha, già cậy con” tương lai của con cháu là chính tương lai nối dài của chúng ta và của cả dân tộc!

 Có một chương trình trên radio được đặt tên là “Hướng dẫn cách đầu tư khôn ngoan trên đất Mỹ”. Phải chăng một trong những phương cách đó chính là “đầu tư giáo dục và đạo đức cho con cháu”?

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Học sinh người Mỹ gốc Việt _ Bài của Lan Lê

DÒNG LÁ THẮM_Thơ Nguyễn Phiến

donglatham

Giấy bút trang thư chẳng tới nơi
Thu về bàng bạc lá vàng rơi
Xin cho tôi mượn dòng lá thắm
Gói trọn tâm tư gởi đến ngừơi

Bao nhiêu năm tháng dạ khôn khuây
Ưu tư hiu hắt đan kín đầy
Làm sao giải bày niềm u ẩn
Chẳng hay ngừơi ấy dạt đâu đây

Em ở nơi nào em có hay
Phương nầy mây trắng vẫn bay bay
Không gian rộng lớn bao la quá
Xa vút tầm tay  tâm sự nầy

Chẳng lẽ chôn vùi mãi sự đời
Ở nơi đất khách chốn quê người
Âu đành viết lên trên  chiếc lá
Lá thắm theo dòng tõa khắp nơi

Biết đâu ở chốn tận chân trời
Tình cờ em  nhặt chiếc lá rơi
Đôi tay khe khẽ nâng niu lá
Dáng dấp thế thôi đã thoả rồi

Phiến Nguyễn

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở DÒNG LÁ THẮM_Thơ Nguyễn Phiến

TUỔI GIÀ SƯỚNG NHÉ_ BS Lương Lễ Hoàng

Image result for vợ chồng già

TUỔI GIÀ SƯỚNG NHÉ

BS Lương Lễ Hoàng

Chúng ta sống đến tuổi nầy là may mắn lắm rồi, nên ăn những gì chúng ta thích, đừng hà tiện nữa, để dành tiền cho con cháu biết bao nhiêu cho đủ ??? Hơn nữa, chúng nó có bằng cấp, có công việc tốt, chúng nó hẳn nhiên là giàu có hơn mình thì tại sao mình lại hà tiện, chắt chiu để dành cho chúng ? biết bao nhiêu cho đủ ??? (còn ăn thì cứ ăn cho thỏa thích. Một mai răng rụng hết chỉ còn nhìn mà hít hà thôi!!!)

          Tuy không hẳn vì bất hiếu nhưng do định kiến là người cao tuổi không cần ăn nhiều nên không thiếu người già bị rơi vào tình trạng suy dinh dưỡng một cách oan uổng! Thêm vào đó là nhiều người lớn tuổi phải kiêng cữ, thường khi thái quá do con cháu ép buộc, vì bệnh tiểu đường, cao huyết áp, tăng mỡ trong máu… Vấn đề chưa dừng lại ở điểm cơ thể người cao niên vì thế mà thiếu dưỡng chất. Nguy hơn nhiều là do đó mà sức đề kháng bị xói mòn khiến bệnh bội nhiễm cũng như bệnh do thoái hóa cơ khớp trở thành mối đe dọa thường xuyên cho cơ thể vốn vừa nhạy cảm, vừa dễ thiếu nước khi tuổi đời chồng chất. Nếu xét về mặt dược lý, bữa ăn của người cao tuổi thậm chí quan trọng không kém viên thuốc đặc hiệu.

Quan điểm theo đó người cao tuổi phải e dè với từng miếng ăn, là một sai lầm nghiêm trọng. Nhiều công trình nghiên cứu trong thời gian gần đây cho thấy hình thức ăn uống dồi dào rau cải tươi, nhiều cá biển, và nhất là ngon miệng, là chế độ dinh dưỡng lý tưởng cho người già.

Bằng chứng là người cao tuổi ở Địa Trung Hải ít bị nhồi máu cơ tim nhờ khẩu phần đa dạng với thực phẩm “xanh” chiếm tối thiểu 60% tổng lượng. Bằng chứng là người Nhật có tuổi thọ cao nhất thế giới nhờ thực đơn hầu như không bao giờ thiếu cá biển và đậu nành. Ngược lại, người cao tuổi trong các nhà dưỡng lão ở Hoa Kỳ, nơi chế độ ăn uống kiêng cữ được đặt lên hàng đầu, lại có tỷ lệ tai biến mạch máu não và tử vong vì nhồi máu cơ tim vượt xa các nước khác!

Image result for vợ chồng giàTừ nhận thức đó, thay vì tiếp tục đề cao kiêng khem, đa số chuyên gia dinh dưỡng ở khắp nơi đã đồng lòng tán dương chế độ dinh dưỡng mang nhiều nét “đổi mới” cho người già dựa trên các nguyên tắc như sau:

  • Người cao tuổi nên ăn tất cả những món ưa thích và ngon miệng, miễn là với lượng không gây trở ngại cho chức năng tiêu hóa.

  • Khẩu phần hàng ngày càng đa dạng càng tốt, càng ít thực phẩm công nghệ càng hay.

  • Chắc chắn uống đủ nước trong ngày bằng cách chú trọng các món cung cấp nước như rau trái, món canh…, thay vì uống nước vì nhiều người già thường chỉ uống khi khát.

  • Đừng nấu cho người cao tuổi các món ăn tuy bổ dưỡng về thành phần nhưng với khẩu vị nuốt không vô !!!.Đừng quên cảm giác ngon miệng là đòn bẩy cho sức kháng bệnh.

  • Không nhất thiết phải cữ muối tuyệt đối nếu không có y lệnh của thầy thuốc trong giai đoạn bệnh tim mạch cấp tính.

  • Không nên thiếu món ngọt nếu thực khách chưa bị bệnh tiểu đường.

  • Luôn luôn có rau quả tươi trong khẩu phần.

  • Nên có nhiều bữa ăn nhỏ thay vì ngày ba bữa đúng giờ.

  • Một ly rượu vang cho mỗi bữa ăn là điều nên làm.

  • Chỉ tránh các món ăn gây dị ứng, món chiên xào nếu đã có bệnh trên đường tiêu hóa như viêm đại trường mãn, viêm ruột dị ứng, trĩ…

  • Có bữa cơm gia đình cùng con cháu thay vì ăn riêng trong buồn tẻ như người bệnh nặng.

  • Vận động nhẹ trước và sau bữa ăn.

Con cháu nếu biết thương ông bà đừng quên là các nhà nghiên cứu ở Hoa Kỳ vừa chứng minh hẳn hòi là: người cao tuổi nếu có da có thịt một chút, nghĩa là dư cân, ít bị bệnh và sống thọ hơn bạn đồng niên mình hạc xương mai. Lượng mỡ dưới da, tất nhiên không nhiều, chính là kho dự trữ dưỡng chất để đáp ứng cho nhu cầu phục hồi cơ thể đã cao tuổi mỗi lần ngã bệnh.

Không cho người già ăn no bụng và ngon miệng là một điều đáng trách cả về lý lẫn về tình.

BS LƯƠNG LỄ HOÀNG

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở TUỔI GIÀ SƯỚNG NHÉ_ BS Lương Lễ Hoàng

Huế Xưa_ Nhạc Lê Hữu Nghĩa

Mời các bạn xem lai video “Huế Xưa” Cẫm Y hát  trong ngày Hội Ngộ Kỷ Niệm 50 năm K1, đã được tác giả bài ca, bạn Lê Hữu Nghĩa ghi âm lại và có thêm phần caption lời của bài ca. Cám ơn bạn Nghĩa và xin mời các bạn thưởng thức. CNN

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Huế Xưa_ Nhạc Lê Hữu Nghĩa

Nỗi Lòng của Gà Mái Tre

Các bạn thân mến.
Từ ngày 10 tháng 10 đến 30 tháng 10 mình vắng nhà 3 tuần để đi hành hương. Ngay từ bây giờ mình phải dành nhiều thì gian để chuẩn bị cho chuyến đi. Do đó CNN nhờ Toán take care.
Hôm nay xem lai  video clip hôm hội ngộ kỷ niệm 50 năm K1 và lấy ra đoạn video nầy của Gà Mái Tre hát bài Nỗi Lòng, mời các bạn thưởng thức.
Đây cũng là món quà mừng sinh nhật sắp tới của Gà Mái Tre Huỳnh Thị Kim Oanh., mặc dù còn tới gần 2 tuần nữa, nhưng sợ đến lúc đó thì tôi không có thì giờ.

CNN

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Nỗi Lòng của Gà Mái Tre

Thật sự có liên quan giửa số phone và tuổi của bạn không?

Có một người bạn gởi mail hỏi ai biết giải thích sự kỳ diệu nầy thì giải thích giùm. Các bạn thử xem tuổi mình có đúng không, và nếu giải thích được tại sao thì xin vui lòng cho biết. Mail như sau:

Quý vị nào giỏi toán làm sao cắt nghĩa được sự kỳ diệu của kết quả email này. Tôi đã thử cả 2 số điện thoại ở nhà và điện thoại cầm tay đều đúng cả. 

Chuẩn đoán chính xác tuổi qua số điện thoại.

Nhiều người vẫn chưa tin việc số điện thoại và tuổi thật của mình có một mối liên quan mật thiết với nhau. Tuy nhiên, với trải nghiệm vui này, bạn sẽ thấy số điện thoại không chỉ đơn thuần là phương thức liên lạc mà còn thể hiện nhiều điều hơn thế.

Chỉ với vài phép tính toán đơn giản sau bạn sẽ chứng minh được “mối lương duyên” giữa số điện thoại và tuổi đời của mình.
unnamed

Các bước thực hiện như sau:

  1. Đầu tiên bạn lấy 2 số cuối của số điện thoại mà bạn đang sử dụng
    2. Nhân số đó với 2.
    3. Lấy kết quả vừa có ở phép tính trên cộng với 5.
    4. Sau đó nhân thêm với 50.
    5. Lấy kết quả đó cộng thêm với 1766
    6. Lấy kết quả có được ở bước trên trừ cho năm sinh của bạn

Hãy nhìn vào kết quả cuối cùng, 2 số cuối sẽ là số tuổi của bạn và 2 số đầu là 2 số cuối điện thoại của bạn!

Sau khi thử bạn đừng hoảng hốt là vì sao nó lại chính xác đến thế nhé! Tuy nhiên, qua tìm hiểu thì sự “liên hệ” ngẫu nhiên này đến từ một thuật toán vui mà thôi.

Lê Hường (tổng hợp)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thật sự có liên quan giửa số phone và tuổi của bạn không?

Cảm Khái Tình Hè của Lan Lê

cam-khai-tinh-he

                                                                                                                         Lan Lê

“Hàng năm cứ mỗi lần nhìn lá vàng rụng nhiều lòng tôi lại nao nao nhớ đến buổi tựu trường”.  Đó là lời mở đầu của bài “Ngày Khai Trường” tôi đã được học vào những ngày thơ ấu thân ái xa xưa. Lời mở đầu của bài viết này cũng tương tự mà rằng: “Hàng năm tại San Jose, cứ đến ngày các em học sinh sửa soạn trở lại đi học thì lòng tôi lại nao nao nhớ đến các buổi sinh hoạt hè của Hội Ái Hữu Cảnh Sát Quốc Gia”.

 Tôi còn nhớ những buổi họp mặt đầu tiên của Hội Ái Hữu Cảnh sát Quốc Gia được tổ chức tại khu vườn Nhật ở đường Senter.  Ngày đó ông xã đưa cả gia đình gồm có mẹ chồng tôi và các con tôi lúc bấy giờ chưa có bầu đoàn thê tử .  Tụ họp dưới tàng cây bóng mát, mẹ chồng tôi cùng bác Nguyễn văn Tường nhắc lại những ngày cùng rủ nhau đi thăm nuôi bác trai và ông xã tôi ở trại A20 Xuân Phước . Những lần còn dặn dò nhau “xí chỗ” cho các chõng tre ở “nhà tiếp tân” của trại để khỏi bị nằm đất. Những lần thuê bao xe cùng ghé vào nhà dòng của các Sơ ở Tuy Hòa để mua nước mắm mà có lần toàn bộ khách và chủ xe cùng tắm mùi thơm “quốc hồn quốc túy” này khi thùng nước mắm bị bể chảy xuống chan hòa từ trên mui xe!

Năm nay trại hè của Hội Aí Hữu CSQG cũng vẫn được tổ chức tại Cunningham Park như những năm trước. Hưởng ứng lời hiệu triệu qua email hai chúng tôi khoác đồng phục được phát từ đại Hội kỷ niệm 50 thành lập Học Viện CSQG. Đến nơi mới phát giác là mình bỗng trở thành “hai vì sao lạc”! Cũng may tôi đem phòng hờ cái áo khoác nên đành để mặc cho chiến hữu CSQG nhà tôi làm vì sao lẻ loi giữa …ban ngày! May thay! Sau đó cũng khám phá được một chiến hữu khác cũng có áo của Đại Hội nhưng áo của anh trông “bảnh” hơn vì là áo polo có cổ với huy hiệu của 45 năm Đại Hội CSQG có kích thước lớn hơn!

Những năm về trước, chúng tôi không tham dự đều các buổi sinh hoạt hè, nhưng đôi khi các con tôi khi đi cũng dẫn mấy cháu bé đi theo. Tôi còn nhớ những buổi sinh hoạt hào hứng với các trò chơi cho trẻ con; phấn khởi với những lần phát phần thưởng cho học sinh xuất sắc thuộc gia đình CSQG. Những lần đó thường chúng tôi đã gọi cho các anh chị Nguyễn văn Nghi và Nguyễn sơn Việt  là hai người bạn thân khi còn ở Việt Nam để rủ nhau cùng đi. Nay hai anh đã ra đi vĩnh viễn! Hai chị cũng không còn đủ sức khỏe để tham gia các sinh hoạt ngoài trời nữa!

Tôi thơ thẩn đi lại vòng quanh khu nhà lồng, trung tâm của buổi sinh hoạt nhớ lại chỗ này đã từng ngồi ăn trưa với chị Nghi, chị Việt; chỗ kia là chỗ chúng tôi đứng nói chuyện với hai anh Nghi, Việt mà cảm khái rất đậm đà câu thơ của tác giả Vũ đình Liên” Người muôn năm cũ,hồn đâu bây giờ?” Khi hỏi thăm vài chị bạn khác mấy năm trước còn thấy hiện diện thì được cho biết: “Bà xã hôm nay đi chùa.” Hoặc: “Bà xã còn chưa đi xem lễ sáng nay”. Tuổi của chúng ta bây giờ đang tìm nơi trú ngụ cho tâm linh để chuẩn bị hành trang cho chuyến hành trình chuyển tiếp!

Sinh hoạt hè năm nay cũng thấy thiếu sự hiện diện của các hậu duệ. Khi tập trung trước khán đài để chào quốc kỳ, mũ nón được bỏ xuống để lộ những mái đầu mà nước thời gian đã gội bạc trắng! Quốc ca vẫn được cất cao nhưng giọng không còn hùng hồn được nữa! Đến giờ ăn các anh vẫn còn nhanh nhẹn đi phát những hộp thức ăn nhưng những hàm răng ngày xưa trong tù còn nhai được cả khoai mì khô lẫn “con gì nhúc nhích được”, bây giờ không gặm nổi khúc bánh mì! Còn được bao nhiêu lần họp mặt nữa!

Những bài thơ ngày xưa đọc thuộc lòng mà chẳng thấy ”chạnh lòng”. Nhưng giờ đây nghe sao mà “thấm” quá! Khi xưa bà huyện Thanh Quan than thở: “Nhớ nước đau lòng con quốc quốc. Thương nhà mỏi miệng cái gia gia”. Nay nhìn về quê hương ! Đau thấm thía! Bên đây bờ đại dương người Việt hải ngoại còn mỏi miệng tranh đấu vọng về cố hương mong mỏi ngày về không phải ngậm ngùi với ca khúc”Việt Nam Tôi Đâu”! Ngày ngày mở TV, Internet, Radio mà chỉ muốn tắt đi để khỏi phải nghe toàn là những tin…tức!

Nhưng nghĩ lại thì thấy mình chẳng thể nào là con đà điểu vùi đầu xuống cát để tìm một chút ẩm ướt, tránh đi cái nóng gay gắt của cuộc sống chung quanh. Bài học “Tái Ông Thất Mã” thật đơn giản mà lại nhắc nhở cho một triết lý về cách sống lạc quan, hy vọng, luôn luôn tìm sự bình an khi đối phó với nghịch cảnh. Để biết nhìn đời với qui luật của hiệu ứng “nhân quả”: “Một cây có thể làm thành triệu que diêm. Nhưng một que diêm cũng có thể thiêu hủy hàng triệu cây”. Thì “Thà thắp lên một ngọn nến còn hơn ngồi nguyền rủa bóng tối” vẫn là thái độ tích cực cần có.

Với cái nhìn của “Tái ông thất mã” thì biến cố 30 tháng tư, chính sách giam giữ dã man những sĩ quan viên chức chế độ cũ, cái chết đau thương của hàng triệu thuyền nhân, bộ nhân đã khiến các nước tự do mở rộng vòng tay đón nhận những người Việt tỵ nạn, di dân và từ đó đã hình thành một lực lượng mà giáo sư Phạm cao Dương đã gọi là “lực lượng người Việt Nam siêu quốc gia” trên khắp thế giới. Cũng với cái nhìn ấy thì biến cố Formosa có hy vọng đốt cháy chế độ khi mỗi người dân trong nước trở nên một que diêm cộng với sự “chuyển lửa” của “lực lượng siêu quốc gia” bên ngoài?

Trong những giây phút bi lụy thì hình ảnh của bố tôi, một ông già gầy gò, râu tóc bạc phơ vẫn tươi tỉnh ra nhận quà thăm nuôi tại trại Long Thành.  Sau thời gian 6 năm tù, khi ông được trở về, nghe bố tôi phân tích về những hy vọng, lạc quan về tương lai định cư cho các tù nhân, tôi cứ “vâng, dạ” cho ông vui lòng nhưng thật không ngờ lời nói tưởng như giấc mơ đó sau nhiều năm đã trở thành hiện thực.

Mở quyển sách “Đường Hy vọng” của cố hồng y Nguyễn văn Thuận – một người tù 13 năm tại miền bắc đã “cải tạo” được anh cán bộ cai tù – đọc được những câu:

 “Chấm này nối tiếp chấm kia,
ngàn vạn chấm thành một đường dài.
Phút này nối tiếp phút kia
muôn triệu phút thành một đời sống.
Chấm mỗi chấm cho đúng đời sẽ đẹp.
Sống mỗi phút cho đúng đời sẽ thánh.
Đường hy vọng cho mỗi chấm hy vọng.
Đời hy vọng cho mỗi phút hy vọng”

Lạc quan, hy vọng có giá trị của qui luật “tự kỷ ám thị” cho cái tuổi “cổ lai hy” trong giai đoạn này. Theo như phương châm “Tu, Tề, Trị, Bình” (Tiên tu thân hậu tề gia, tiên tề gia hậu trị quốc, tiên trị quốc hậu bình thiên hạ) của Nho giáo thì may ra ta còn lại được hai điều đầu tiên để làm trong lúc này. Cho dẫu cái điều thứ hai cũng không thực hiên được thì ta còn lại điều thứ nhất vẫn còn chút thời giờ quí báu còn lại để thực hiên. Cho nên cứ ráng sống vui , trân quý những gì mình đang có và tu thân cho “chắc ăn” vừa khỏe tâm vừa hy vọng sẽ kiếm được chiếc vé vào “thế giới bên kia” khi “trở về cát bụi”!

“Tâm bình, thế giới bình” đó là tựa đề của một bài thuyết pháp mà tôi đã được đọc trên internet.

Lan Lê

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Cảm Khái Tình Hè của Lan Lê

Mừng Phu Nhân Phạm Bá Lộc 70 tuổi đời

 

DSC_8592

DSC_8224

DSC_8618

DSC_8664

 Kính chúc chị Huỳnh Anh nhiều sức khỏe và có thêm nhiều nhiều lần vui như thế nầy bên anh Phạm Bá Lộc cùng con cháu và bè bạn.
Cám ơn bạn Thieu Vo thực hiện một album hình rất đẹp. Nếu có thì giờ mình sẽ thực hiện một DVD. Các bạn xem thêm hình trong link dưới đây.

https://goo.gl/photos/v9UU4C4cN333LtP6A

hi

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Mừng Phu Nhân Phạm Bá Lộc 70 tuổi đời

Ngâm Thơ: Hồ Trường

Trong dịp họp mặt kỷ niệm 50 năm của Khóa 1 HV CSQG tổ chức tại Nam CA ngày 16/7/2016, chiến hữu thân hữu Phan Nghè đến từ San Jose ngâm bài thơ Hồ Trường  để chung vui cùng anh chị em K1. Đây là bài thơ nói lên tâm trạng của chàng tráng sĩ Việt , ôm mộng tang bồng hồ thủy, sống đời lưu vong để tìm đường cứu quốc. Xin mời quý NT và các bạn cùng thưởng thức lại. Trân trong cám ơn anh Phan Nghè với giọng Huế , ngâm bài thơ rất truyền cảm. _ CNN.

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Ngâm Thơ: Hồ Trường

Đừng để quá muộn con ơi

Mời các bạn relax với bài thơ dưới đây,  ở trên mạng thấy hay hay nên lấy xuống lay out cho dễ xem:

The time is now

Lúc nầy đây

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Đừng để quá muộn con ơi

Hồi Ký TPK_ Đà Nẵng Họp Mặt

image001

          Trước lễ mãn khóa tại Học Viện CSQG năm 1966 tôi đã có ý định chọn vùng phục vụ ở miền nam chứ không về vùng I. Không phải tôi phụ bạc nơi chôn nhau cắt rốn, cũng không phải vì miền nam trù phú mưa thuận gió hòa mà vì tôi đang mang nỗi đau trong lòng.

          Giữa tháng Sáu, đang lúc Học Viện lên chương trình tập dượt văn nghệ mãn khóa cho K1/TSV thì tôi nhận bức điện tín của chị Cúc từ Huế:

“Mẹ mất em về ngay”. Tôi chết điếng cả tâm hồn. Ba tôi mất vào ngày bãi trường năm đệ ngũ (lớp 8 bây giờ). Các anh chị đều đã có gia đình, tôi là niềm vui của mẹ. Với tôi, mẹ không những là nguồn sống mà còn là một trời yêu thương của tuổi thơ. Một buổi sáng tinh mơ tôi từ giã gia đình để bước vào đời cảnh nghiệp, mẹ nén tiếng khóc mà nước mắt tuôn rơi.

 “Ngày con lên đường vào Học Viện,
 Mẹ tiễn con đi lệ hai hàng…”

          Tôi đi xa, mẹ gầy ốm xanh xao vì thương nhớ thằng con, rồi một cơn bệnh ập đến mẹ không còn sức để níu lại cuộc đời.

 “Con về bên mẹ vành tang trắng,
Tiễn mẹ về nơi chốn vĩnh hằng
Mẹ đi con gởi theo bên mẹ,
Một nửa hồn con với nhớ thương.”

          Trở lại Học Viện sau mười ngày về chịu tang cho mẹ, tôi cứ ngẩn ngơ như kẻ mất hồn. Ngày mãn khóa gần kề, tôi cứ bâng khuâng mãi. Mẹ mất rồi, về Huế chỉ thêm buồn, từ cuối vườn góc bếp đều có hình ảnh của mẹ. Vì vậy mà tôi đã có ý định xin phục vụ đâu đó ở trong nam.

           Bỗng nhận được bức thư của chị Cúc khiến tôi thay đổi ý định. Chị Cúc là con áp út của ba mẹ, tôi là đứa sau cùng trong bảy anh chị em. Có lẽ vì tuổi tác gần kề nhau nên hai chị em tôi gần gũi, thương yêu nhau nhiều nhất. Trong thư chị nói rằng: “Ra trường em gắng xin về làm việc ở Huế để chị em mình có nhau. Chị biết mẹ mất em buồn lắm. Nhưng nỗi buồn của chị còn lớn hơn gấp bội. Em thấy đó, chồng chị vừa tử trận thì mẹ cũng ra đi mà chị thì đang gần ngày sinh nở…”.

          Tôi cùng một số anh chị em chọn về Nha Cảnh Sát Miền Bắc Trung Phần lúc đó đã dời cơ sở vào Đà Nẵng. Ở đó chúng tôi được làm đơn xin về phục vụ tại Ty Cảnh Sát tỉnh, thành nào tùy sở nguyện của mình. Phần tôi dĩ nhiên là xin về làm việc tại Huế như mong muốn của chị Cúc. Nhưng khi nhận Sự Vụ Lệnh, tôi lại được phân phối về Ty CSQG Thị Xã Đà Nẵng. Đó là một cái duyên để tôi gặp lại Ông cựu Liên Đoàn Trưởng Sinh Viên Sĩ Quan Học Viện CSQG nay đang là Trưởng Ty CSQG Thị Xã Đà Nẵng. Mùa hè năm 1966, Đại Tá Nguyễn Ngọc Loan, Tổng Giám Đốc CSQG, được thượng cấp chỉ định ra Miền Trung để ổn định tình hình do cuộc biến động ở đó mà đặc biệt là tại Huế và Đà Nẵng. Đại Tá Loan cần một Trưởng Ty CSQG Đà Nẵng có khả năng và đáng tin cậy để giúp ông ổn định an ninh trật tự tại thành phố nầy. Đà Nẵng là thành phố lớn nhất và là địa bàn quan trọng ở Miền Trung. Đó là lý do ông Trần Minh Công có mặt tại tại Đà Nẵng dạo đó. Đà Nẵng chỉ cách Huế 100 km, cuối tuần hoặc ngày nghỉ lễ tôi chỉ mất có 2 giờ đi xe đò là về thăm gia đình được nên chị tôi không có cảm giác tôi quá xa nhà. Đầu năm 1972, tôi rời Đà Nẵng trở về Học Viện thụ huấn khóa 6 BTV. Xách gói lên đường lòng thầm nghĩ rồi ra không biết có được trở về nhiệm sở cũ hay phải tới một phương trời nào? Khóa 6 BTV ra trường được ưu tiên bổ sung cho Ủy Ban Phụng Hoàng từ cấp Trung Ương đến bốn vùng chiến thuật. Tôi chọn về Ủy Ban Phụng Hoàng Vùng I mà văn phòng thường trực tọa lạc trong khuôn viên BCH/CSQG Khu I nằm trên đường Yên Bái, Đà Nẵng. Năm 1973 nhân dịp Thiếu Tướng Nguyễn Khắc Bình ra Đà Nẵng chủ trì lễ bàn giao giữa Đại Tá Dương Quang Tiếp cựu CHT/CSQG Khu I và Đại Tá Nguyễn Văn Lộc. Sau lễ bàn giao giữa tân và cựu CHT/KHU I, Trung Tá Nguyễn An Vinh CHT/CSQG Thị Xã Đà Nẵng thỉnh cầu Đại Tá Lộc với sự hiện diện của Thiếu Tướng Bình cho tôi về BCH/CSQG Đà Nẵng để đảm nhiệm chức vụ Biệt Đội Trưởng Hình Cảnh mà Bộ Tư Lệnh vừa chỉ thị thành lập. Ngay ngày hôm sau tôi nhận Sự Vụ Lệnh thuyên chuyển về BCH/CSQG Đà Nẵng. Thế là “châu về hiệp phố”.

          Huế là nơi tôi được sinh ra và lớn lên trong khung cảnh hiền hòa thơ mộng. Thành phố Đà Nẵng lại cưu mang tôi trong độ tuổi vào đời cho đến ngày cộng sản miền bắc cưỡng chiếm vào ngày 29 tháng 3 năm 1975. Đối với tôi Đà Nẵng là quê hương thứ nhì và BCH/CSQG Thị Xã Đà Nẵng là gia đình thứ hai của tôi. Nơi đó những cấp chỉ huy, sĩ quan đồng nghiệp và nhân viên thuộc quyền lúc nào cũng vui buồn có nhau, hỗ trợ cho nhau trong mọi công tác.

          Khi cộng sản cưỡng chiếm miền nam vào ngày 30-4-1975 thì một ít may mắn ra được Hạm Đội 7 đang neo đậu ngoài khơi, trong đó có anh Nguyễn An Vinh. Phần đông kẹt lại thì hầu hết sĩ quan đều bị lùa vào trại tù cải tạo. Còn nhân viên cũng khốn đốn ngoài đời vì lý lịch “ngụy quân ngụy quyền”. Nhưng rồi Trời thương đến “người trung mắc nạn” nên một số đông anh em vượt thoát được nanh vuốt của kẻ thù bằng cách vượt biên hoặc đi theo diện H.O. Đa số người Việt tị nạn cộng sản chọn Hoa Kỳ làm quê hương thứ hai của mình và rủ nhau về quây quần nơi miền nắng ấm Cali.

          Cuối năm 2015, khi ghi danh tham dự Đại Hội kỷ niệm 50 năm ngày thành lập Học Viện CSQG tại nam Cali, tôi nghĩ ngay đến anh hai Nguyễn An Vinh và một số đồng nghiệp đã một thời phục vụ tại BCH/CSQG Thị Xã Đà Nẵng hiện đang định cư tại đó. Tôi ngỏ ý với anh Vinh, Nguyễn Văn Sáo và Phạm Thị Nhung tổ chức một buổi họp mặt cho Cảnh Sát Đà Nẵng song hành với ngày hội ngộ của Học Viện CSQG. Ý kiến ấy không những được Sáo, Nhung mà cả anh Vinh cũng hưởng ứng nồng nhiệt. Tôi phát emails đi mời những ai đã một thời gắn bó với thành phố biển miền trung nầy. Người đáp ứng lời mời đầu tiên là anh cả Trần Minh Công, cựu Đại Tá Viện Trưởng Học Viện CSQG. Tôi rất vui vì được hai ông cựu CHT đầu và cuối đời cảnh nghiệp của tôi hứa đến tham dự cuộc hội ngộ bỏ túi sau hơn 41 năm tan đàn, gảy gánh.

          Thỉnh thoảng anh Vinh lại thúc dục việc chuẩn bị địa điểm và thức ăn cho ngày vui họp mặt. Anh nói: “Không sợ tốn kém gì cả, phải ăn một bữa phủ phê cho sự kiện ngàn năm một thuở nầy. Còn địa điểm thì nên thuê nhà hàng để khỏi phiền ai”.

          Ba anh em chúng tôi đếm tới tính lui thì số người tham dự chừng dưới 30 người. Cô Nhung nói: “Nếu chỉ chừng ấy người mà thuê nhà hàng thì phí mà lại không vui. Phía sau nhà em có cái patio có thể dùng làm địa điểm hội họp được, chỉ thiếu bàn ghế. Thức ăn thì không lo, order gì cũng có”. Về mục bàn ghế thì bạn Sáo đảm trách. Việc dự trù cho buổi họp mặt tạm ổn nhưng tôi cũng phải điện thoại hỏi ý kiến của anh Đoàn Ca, phu quân của cô Nhung. Anh ấy nói rằng tuy nhà nầy là của người con rể, song không có gì trở ngại chỉ sợ không đủ chỗ. Còn khâu ẩm thực thì cô Nhung nhận lãnh trách nhiệm đặt mua ở nhà hàng. Tôi chuyển lời của anh Vinh đến cô Nhung là anh em sẽ đóng góp để hoàn lại. Cô ấy nói: Các anh khỏi lo, “em là lính chịu chơi mà”.

          Đến đây tôi mở dấu ngoặc để có vài lời về người “lính chịu chơi” nầy. Vào khoảng cuối năm 1966, Tổng Nha CSQG chỉ thị cho tất cả các ty CSQG tỉnh thị trên toàn quốc thành lập phòng Hành Quân để tổ chức và theo dõi các cuộc hành quân cảnh sát trong phạm vi trách nhiệm của mình. Ông Trưởng Ty Trần Minh Công gom hết các sĩ quan xuất thân từ Học Viện CSQG đang phục vụ ở các ban ngành về phòng HQ, ông phó trưởng ty Nguyễn Ngọc Nghĩa kiêm nhiệm chức vụ Trưởng Phòng và văn phòng của ông phó cũng là phòng HQ vì chưa có phòng ốc. Trong những nhân sự đầu tiên của phòng HQ có một “cánh hoa” làm thư ký đánh máy. Đó là “người lính chịu chơi” bây giờ. Năm 1972 khi tôi trở lại thụ huấn ở Học Viên thì Phạm Thị Nhung cũng rời Đà Nẵng đưa phu quân đi làm “công tử Bạc Liêu”. Sau nầy gặp lại cô ấy nói rằng dù làm việc ở BCH/CSQG Bạc Liêu hơn ba năm nhưng tình cảm chỉ gởi trọn nơi BCH/CSQG Đà Nẵng. Sau khi định cư ở Hoa Kỳ, nếu biết được số điện thoại của ai cùng thời làm việc ở Đà Nẵng cô ấy đều gọi thăm. Đó là lý do Phạm Thị Nhung rất sốt sắng trong việc tổ chức ngày Đà Nẵng họp mặt dự trù vào lúc 12 giờ trưa đến 3 giờ chiều ngày 17 tháng 7, 2016.

          Vợ chồng tôi rời North Carolina bay đến nam Cali vào ngày 14 tháng 7, trước tiền đại hội 50 năm Học Viện CSQG hai ngày. Việc đầu tiên của tôi là hẹn gặp bạn Sáo tại nhà anh chị Đoàn Ca để lên khung cho buổi họp mặt. Căn nhà của con gái anh chị rất đẹp, khu vườn sau nhà tuy không rộng nhưng cây cối, hoa quả được chăm chút cẩn thận. Giữa khu vườn là một patio rất thích hợp cho những lúc trà dư tửu hậu. Hành lang bên hông nhà dài và khá rộng có mái che, đó là nơi anh em chúng tôi chọn nơi đặt bàn ghế. Người con rễ của anh Ca rất vui vẻ và hiếu khách khiến tôi an tâm, không còn lo phiền hà gia chủ. Cô Nhung đưa ra một danh sách thức ăn đã đặt ở nhà hàng dài chừng mười món: nem, chả, bánh cuốn, chả giò, bánh bèo, bánh lọc…Nguyễn Văn Sáo đề nghị có thêm một món thức ăn lỏng như bún bò chẳng hạn. Nhưng tôi thấy thực đơn đã quá nhiều nên góp ý chừng ấy là quá đủ, vả lại mình tổ  chức theo lối selfservice thì thức ăn nước dễ vấy bẩn áo quần.

          Sáng Chúa Nhật 17/7, sau khi tham dự lễ đặt vòng hoa ở Tượng Đài Việt-Mỹ, vợ chồng tôi cùng cô em đến ngay nhà cô Nhung để giúp Sáo cùng vợ chồng anh Ca chuẩn bị đón tiếp thân hữu.

          Thật vui khi mọi người lần lượt đến. Tiếng chào hỏi cười nói râm rang vang dội. Người vui vẻ nhất và giọng nói nổ vang như tiếng pháo có lẽ không ai bằng anh hai Nguyễn An Vinh. Mặc dầu tuổi của anh đã gần cửu tuần mà giọng nói và tiếng cười vẫn sang sảng như thuở nào. Ngoài anh Vinh, những người mới gặp lại lần đầu sau ngày mất nước là anh Nam (kinh tế), anh Trọng (đặc biệt), anh Chính (quận nhì), vợ chồng Trần Văn Lâu (giang cảnh), vợ chồng Nhung-Ca (phòng HQ), vợ chồng Lê Thế Viên. Còn anh Hoàng Phiếm và anh Đoàn Ngọc Đà,   đây cũng là lần đầu tôi gặp lại kể từ khi định cư ở Mỹ. Thật mừng khi thấy sức khỏe của hai anh đã vượt thời gian. Rồi các bạn Nguyễn Hữu Nhật, Nguyễn Thị Máy, Trương Bá Chư, Lê Đối, vợ chồng Nguyễn Ngọc Tiến cũng đến góp mặt chung vui. Tiếc là một số thân hữu tôi có mời mà không đến tham dự được. Có một người tôi không mời được, đó là Lê Việt Hằng hiện đang bị liệt hai chân phải ngồi xe lăn ở VN.

          Trong niềm hân hoan hội ngộ, anh chị em cũng không quên những bạn đồng nghiệp đã về bên kia thế giới. Bạn Nguyễn Văn Sáo nhắc đến các anh đã bỏ mình trong các trại tù cải tạo như Nguyễn Văn Chánh, Hà Hồng, Nguyễn Thanh Phùng…và các anh đã vĩnh viễn ra đi chỉ một thời gian ngắn sau khi ra khỏi trại tù như Lê Văn Giáo, Từ Hải…Một số khác lại yên giấc ngàn thu trên miền đất tự do Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ nầy gồm các anh Nguyễn Hữu Chí, Trần Toản, Nguyễn Văn Xuân, Võ Công Châu, Nguyễn Văn Thu tự Thu Đen, Phan Như Hồng…

          Góp vào những câu chuyện hàn huyên, tôi ngỏ lời cảm ơn anh hai Nguyễn An Vinh đã tận tình giúp đỡ tôi trong suốt thời gian ông làm CHT/CSQG Đà Nẵng. Anh Vinh cười cười và với giọng hài hước cố hữu nói: “Vì cậu là con gà tre”. Có người thắc mắc hỏi: “Tại sao gọi K là con gà tre?”. Anh trả lời: “Gà tre tuy không oai vệ nhưng chiến đấu tới cùng, không bỏ cuộc”. Nghe vậy Nguyễn Hữu Nhật tiếp lời: “Nhờ vậy mà gà tre được ân thưởng Bảo Quốc Huân Chương”. Tôi liền đính chính là tôi không có Bảo Quốc Huân Chương mà chỉ được Chương Mỹ Bội Tinh”. Tôi kể cho mọi người nghe về thành tích mà tôi được tưởng thưởng 3 tấm huy chương trong đời cảnh nghiệp của mình. Cuối năm 1969 tôi nhận Sự Vụ Lệnh về làm Trưởng Ban Bài Trừ Du Đãng. Cầm SVL trên tay mà mặt tôi méo xẹo bởi tôi cảm thấy mình không có khả năng đảm trách phần hành nầy. Nhưng tôi may mắn có được một đội ngũ nhân viên tận tâm, lanh lợi, mưu trí và can đảm. Nhờ thế mà tôi đã phá tan nhiều băng cướp khét tiếng tại Đà Nẵng. Dường như “Anh Hai” cũng có máu trừ gian diệt bạo nên thường theo dõi công tác của ban “Bài Trừ Du Đãng”. Có nhiều lần chúng tôi xông vào sào huyệt của bọn cướp thì ông CHT ra lệnh cho hệ thống truyền tin im lặng, để ông theo dõi diễn tiến công tác của tôi. Năm 1971 tôi được BCH/CSQG Đà Nẵng đề cử danh hiệu cá nhân xuất sắc. Nhờ thành tích ấy, năm 1972 BTL/CSQG gọi tôi về Sài Gòn và được đích thân Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu gắn tấm “Chương Mỹ Bội Tinh” vào ngực áo. Năm 1973, Biệt đội Hình Cảnh của tôi được lệnh phối hợp với Đặc Khu Đà Nẵng trong chiến dịch “Ổn định an ninh và trật tự thành phố”. Cuối chiến dịch tôi được BCH Đặc Khu Đà Nẵng đề nghị BTL Quân Đoàn I ân thưởng “Anh Dũng Bội Tinh với ngôi sao đồng”. Dựa vào công trạng nầy, Trung Tá CHT/CSQG Đà Nẵng đề nghị BTL/CSQG ân thưởng cho tôi “Cảnh Sát Chiến Công Bội Tinh Đệ Tam hạng”. Không ngờ cái chức vụ mà tôi hoảng sợ lúc nhận lãnh lại đưa đến cho tôi ba tấm huy chương.

          Bàn tiệc đang còn vui nhộn thì Nguyễn Ngọc Tiến và vài bạn phải cáo lui vì có chân trong ban tổ chức Đại Hội 50 năm HV/CSQG. Sau khi nhóm của Tiến ra về thì “Anh Cả” Trần Minh Công đến. Ông ấy xin lỗi đã đến trễ vì bận tham dự buổi họp mặt của nhóm cựu viên chức và nhân viên Học Viện CSQG.

          Cuộc vui ngày hội ngộ lại rẽ sang chiều hướng khác. Chúng tôi ngồi lắng nghe hai ông cựu CHT kể lại những khó khăn mà các ông phải đương đầu với thù trong giặc ngoài tại thành phố Đà Nẵng.Tuy có địa thế thuận lợi cho việc phòng thủ, cộng quân không thể tấn công Đà Nẵng bằng trận địa chiến. Nhưng quân trú phòng đặc biệt là ngành Cảnh Sát, dễ gì ngủ yên với bọn đặc công thành. Đó là chưa nói tới tình hình chính trị do các đảng phái quốc gia gây ra không ít khó khăn cho chính quyền.

          Bèo hợp rồi tan âu cũng là lẽ đương nhiên của đời người. Tiệc vui của chúng tôi đã đến lúc chấm dứt. Ông cựu Viện Trưởng và anh em cựu Sinh Viên Sĩ Quan phải chia tay để tới địa điểm tham dự nghi thức và dạ tiệc kỷ niệm 50 năm ngày thành lập Học Viện CSQG.

          Sau khi mọi người ra về, ba anh em chúng tôi tính lại chi thu cho buổi tiệc hội ngộ thì thấy anh Vinh đã gánh gần phân nửa, thân hữu đóng thêm một ít. Phần còn lại cô Nhung bao hết. Nguyễn Văn Sáo và tôi đóng góp bồi hoàn phần nào cho cô ấy, nhưng Nhung từ chối và nói rằng: Các anh đừng lo, để phần ấy cho em. Vả lại chi phí cho buổi họp mặt nầy không nhiều, nhưng niềm vui đối với em là quá lớn. Em cảm thấy rất hạnh phúc.

          Thật vui với gia đình CSQG Đà Nẵng, sau gần nửa thế kỷ tan hàng mà chúng ta vẫn còn nhớ và thương yêu nhau. Thỉnh thoảng còn gởi chút quà cho người bệnh tật bên nhà.

          Ước mong chúng ta lại có ngày tái ngộ                                                Tống Phước Kiên

 

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Hồi Ký TPK_ Đà Nẵng Họp Mặt

Tiếng Súng Yên Bái

image001
Lẳng lặng xem kìa chúng bắn nhau,
Quan to Yên Bái đạn vô đầu.
Chết không kịp ngáp ba tên cán,
Thác chẳng trối trăng một lũ sâu.
Cả đám chóp bu lo sốt vó,
Bàn dân thiên hạ chẳng ai rầu.
Đợi ngày súng nổ vang cùng khắp,
Tiễn bọn cộng về với bác râu.
CÓC XANH

Họa 1:   VẬN MỆNH ĐÃ TỚI

Tranh giành chúng nó giết cùng nhau
Thủ trưởng nằm ngay đạn trúng đầu
Chưa biết tên nào mưu hại cán
Rõ ràng bọn ấy sát loài sâu
Khắp nơi đông đảo đều vui sướng
Nhiều chỗ hả hê chẳng thấy rầu
Hy vọng càng ngày thêm phấn khởi
Theo đà tiến mạnh đấng mày râu
Cóc Ươn

Họa 2:   VIỆC GÌ ĐẾN SẼ ĐẾN

Mừng quá hung tin quan giết nhau
Nhân dân Yên Bái đỡ điên đầu
Kiểm Lâm Cục Trưởng thuộc hàng Cán
Chú Tịch, Bí Thư loại Bọ Sâu
Chết trọn ba tên dân chúng khoái
Sống thừa tứ trụ đồng bào rầu
Chờ ngày bản án treo lên ngực
Đem hết Đảng chôn cùng bác râu./.
TQN.

Họa 3:      HỶ  TÍN
Việt Nam hứng khởi kháo cùng nhau :
“Ba gộc quan to Cộng nát đầu”
Vỗ bụng hả hê thiêu lũ quỷ
Rung đùi hoan hỷ giết loài sâu
Thoả lòng, thích thú không thương tiếc
Khoái chí, mừng vui chẳng thấy rầu
Sẽ tới một ngày dân nổi dậy
Triệt tiêu ung nhọt tặc Hồ râu
Cóc Tía  THANH HOÀNG

Họa 4:   TRANH ĂN
Việt Nam mừng rỡ rỉ tai nhau
Cán bộ tranh ăn bắn bể đầu
Tham nhũng chia phe giành lợi tức
Cường quyền đấu đá giống mò sâu
Khắp nơi dân chúng đồn sung sướng
Cả nước nhà nông giảm bớt rầu
Tổ quốc ngày nào rung chuyển khắp
Giặc hồ bạo chúa chạy văng râu
CÓC NÚI – NHA

Họa 5:     TỰ HỦY
Tranh giành bổng lộc chúng chơi nhau
Mất miếng ăn gan lộn đỉnh đầu
Hơi bạc quá mê mùi quá đậm
Túi tham càng chất đáy càng sâu
Một con nhặn thúi nồi canh hỏng
Cả lũ giòi tanh đảng cướp rầu
Việt Cộng đang trên đà tự hủy
Diêm đình Hồ tặc tức queo râu
Cóc Chát

Họa 6:    THANH TOÁN

Lợi ích bất đồng thanh toán nhau
Bí Thư, Chủ Tich mục tiêu đầu
Duy Cường độc ác tham tàn hiểm
Ngọc Tuấn  thâm thù thủ đoạn sâu
Chú Kiểm Lâm  Minh cam chết tức
Ông Nhà Nước Phúc bực lo rầu
Làm ăn bể bạc mang tai tiếng
Đảng tử! dân cười vểnh cả râu.
CÓC KHÔ PQN

Họa 7:     Đồng Chí Giết Đồng Rận

Ô kìa ! đồng chí hắn chơi nhau
Ba đứa quan tham đổ máu đầu
Bởi lũ kiểm lâm nơi núi thẳm
Hay bầy thảo khấu ở rừng sâu ?
Tiêu vong vài mạng dân chưa đã
Quét sạch đảng viên chúng đỡ rầu
Việt cộng hết thời đang tự diệt
Theo về địa ngục với già râu
Cóc QT

Họa 8:    RẶC GIỐNG NHAU

Việt cộng một bầy rặc giống nhau,
Gian tham, thủ đoạn chất trong đầu.
Quan trên dung túng phường man trá,
Cán dưới bao che bọn hiểm sâu.
Chia chác không đều nên nổi cáu,
Nộp tô chẳng đủ mới sinh rầu.
Tức mình thanh toán cho vơi giận,
Lũ vẹm rồi đây chạy mất râu.
Cóc Huế TPK

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tiếng Súng Yên Bái

Áo Dài Việt Nam_ĐNN

Ao dai viet nam _ DNN layout

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Áo Dài Việt Nam_ĐNN

Happy Birthday in September

Tưởng rằng Happy Birthday cho tháng 9 không thực hiện được vì không có thì giờ. Nhưng khi xem lại danh sách các bạn sinh trong tháng Chín thấy có nàng dâu  K1 Gà Mái Tre nên không dám xù sợ Gà Mái Tre kiện lên ông trời với tội danh phân biệt chủng tộc. Lần nầy đổi nhạc Mỹ qua nhạc Việt nghe xem sao nhé.

List -Happy Birthday in SEtptember

PQN mừng sinh nhật tháng Chín

Lỗi
Video không tồn tại
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Happy Birthday in September

Huế của tôi_ Thơ TPK

Hue cua toi

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Huế của tôi_ Thơ TPK

Thảm cảnh tù Phương Bắc_ Thơ PT_NHA

image001

Thân tù tội lưu đày phương Bắc
Ngó về Nam ruột thắt gan bào
Thương cha nhớ mẹ biết bao
Vợ chồng ly biệt đớn đau vô cùng

Vì mệnh nước vận cùng thời cuộc
Vì đồng minh bỏ cuộc đầu hàng
Làm cho dân chúng lầm than
Miền Nam gãy súng nghiệt oan ngập tràn.

Còn chi nữa gian san gấm vóc
Còn đâu là hòn ngọc Viễn Đông
Ngày xưa con cháu Lạc Hồng
Ngày nay hành hạ không lòng xót thương

Vì cũng bởi chủ trương cộng sản
Vì độc tài bác đảng thi hành
Đày lên tận chốn rừng xanh
Ngày ăn chẳng đủ, không mành chăn đêm.

Ngày đến tối bo bo thay gạo
Cho ngựa ăn, ngựa bảo cho dê
Heo, bò, trâu, chó còn chê
Bỏ đi thì uổng đem nuôi đám tù

Rừng phương Bắc sương mù gió rét
Nào muỗi mồng sốt rét từng ngày
Lại thêm đĩa vắt thảm thay
Sống bằng khoai sắn đoạ đày chết thôi

Cũng tại bởi đồng minh bội ước
Cũng tại vì sách lược kẻ thù
Anh em tức tửi đi tù
Nhiều người tuẫn tiết danh lưu sử hùng

Quan tài tù bằng manh chiếu rách
Mà nghĩa trang là hóc đồi xa
Đớn đau giọt lệ chan hoà
Vợ con chẳng có rừng là người thân

Thân xác ấy làm phân cây cỏ
Để vun trồng tuổi nhỏ sau nầy
Hồn thiêng sông núi còn đây
Rước hồn tử sĩ tới ngay Thiên đường.

San Jose, 15/08/2016
Phương Trúc

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thảm cảnh tù Phương Bắc_ Thơ PT_NHA

Gởi các ông cầm quyền trong nước

image001

Gởi các ông cầm quyền trong nước
Mở lòng ra tiếp rước đồng bào
Lắng nghe ý kiến khác nhau
Để làm nước mạnh dân giàu các ông

Từ lập quốc giống giòng hào kiệt
Đâu đê hèn khuất phục ngoại bang
Để cho dân chúng lầm than
Rừng vàng bể bạc tàu man chiếm rày

Bao nhiêu đảo ngoài khơi Đông hải
Sao chẳng gìn để lại mất đi
Nước nhà gặp lúc lâm nguy
Quốc gia suy thịnh cũng vì lòng dân

Ải Nam quan từ ngàn năm trước
Thác Bản kia của nước Việt nam
Bao lần giữ nước đồng cam
Ngày nay giặc chiếm để làm cửa riêng

Hãy nhớ đến lời nguyền Thát Đát
Nguyện một lòng tận diệt ngoại xâm
Chớ nên tiếp tục sai lầm
Quày đầu thức tỉnh  kẻo lâm tội đồ

Bỏ chủ nghĩa tam vô bất đạo
Đừng ra tay tàn bạo đồng bào
Kẻ thù đâu phải là dân
Ấy là Trung cộng chiếm lần nước ta

Chớ tin tưởng những lời hoa mỹ
Bốn tốt kia, mười sáu chữ vàng
Đó lời đường mật ngoại bang
Tin theo thì chết cẳng toàn thây thi

Ai vì nước sử ghi muôn thuở
Ai vì dân, dân nở bỏ đâu
Chức quyền, địa vị tham cầu
Ngày kia tận số cũng hầu trắng tay

Lời Phật dạy luân hồi quả báo
Các ông làm con cháu phải mang
Dù cho quyền quý cao sang
Đến chừng hết vận hoạ mang tội đền

Các ông cũng con Hồng cháu Lạc
Cũng giống nòi của Lạc Long Quân
Cũng mang dòng máu Triệu Trưng
Hãy mau thức tỉnh chớ đừng chống dân

Để ngày kia tử thần chợt đến
Vì lòng dân oán hận đứng lên
Dù cho mọc cánh kênh kênh
Gương Nicolac tội đền tru gia.

Trúc Phương_ 22/8/2016

CT: Nicolac: Tức Nicolac Ceausescu là nhà độc tài Cộng sản
của Rumani bị dân nổi lên giết cả gia đình năm 1989.

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Gởi các ông cầm quyền trong nước

Thơ TPK_ Tâm Tư Mẹ

Tam tu mẹ

(Viết cho mẹ Việt Nam)

Gió chiều khóm trúc khẽ lung lay,
Dáng mẹ lom khom bóng đổ dài.
Ngắm cánh rừng hoang lòng nặng trĩu,
Nhìn vùng biển chết mắt se cay.
Giận con cúi mặt làm nô lệ,
Buồn cháu thờ ơ sống vãng lai.
Thân mẫu mai kia lìa cõi thế,
Là khi tổ ấm cũng tàn phai.

TPK

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thơ TPK_ Tâm Tư Mẹ