Thơ Nguyễn Phiến_ Trước Mộ Mẹ

(R) Truoc mo Me_ NP

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thơ Nguyễn Phiến_ Trước Mộ Mẹ

Vu Lan Nhớ Mẹ_ Thơ Đường Cóc K1

vu lan nho me 2

Thưa các bạn.

Kể từ khi Nhóm Đường Cóc K1 ra đời đến nay đã hơn 3 năm, hôm nay chúng ta mới nhận được một bài thơ hay nhất của bạn Lê Hữu Nghĩa. Phải nói đây là một tuyệt tác phẩm. Bạn Nghĩa đã làm cho mình ngỡ ngàng, hình như bạn đã lột xác hoàn toàn để trở thành một nhà thơ có tầm cỡ. Mình bị bạn Nghĩa thu hút mê đắm với từng chữ, từng câu trong bài thơ Thăm Mẹ. Ở đây mình không dám nói đến niêm luật trong thơ Đường vì bạn Nghĩa đã được anh em tôn bạn là sư rồi. Mở đầu bài thơ bạn viết:
Chiều xuống lưng đồi gió nhẹ lay
Hắt hiu bia mộ bóng in dài

Là một bức tranh vẽ nên cảnh những ngôi mộ hắt hiu nằm im ắng trên lưng đồi hoang vắng vào một buổi chiều tà chỉ có làn gió nhẹ lung lay.

Rồi 4 câu tiếp

Rêu phong phủ nét chân dung cũ
Hương khói ru hồn ngấn lệ cay
Sợi nhớ âm thầm đan ký ức
Màu thương day dứt nhuộm tương lai.

Bài thơ nổi bật nhất là bốn câu thơ nầy với các từ : Rêu phong, hương khói ru hồn, sợi nhớ đan ký ức, màu thương làm cho người đọc bồi hồi xúc động. Nhìn mộ Mẹ bị năm tháng phủ đầy rêu phong cỏ dại đã làm cho đứa con của Mẹ không ngăn được dòng lệ khì nhìn làn khói hương là đà bay vào cõi hư vô. Rồi từ đó bao nhiêu ký ức về người Mẹ kính yêu hiện về trải dài một màu thương suốt cuộc đời của người con hiếu hạnh.
Để rồi bạn Nghĩa kết thúc bài thơ với hai câu làm cho mình thật sự không cầm được nước mắt.

Buồn rơi ngập lối thêm xa mãi
Rưng rức đường về vạt nắng phai.

Cảm on bạn Lê Hữu Nghĩa đã gởi đến Căn Nhà Nhỏ và cho mình một bài thơ rất có ý nghĩa trong mùa Vu Lan năm nay.

CNN và Nguyễn công Vinh

Tham me _LHN

Bài thơ của bạn Nghĩa đã được các bạn trong Nhóm Đường Cóc K1 nhanh chóng có các bài họa cùng với chủ đề Vu Lan Nhớ Mẹ.

  VU LAN NHỚ MẸ

Chập chờn ánh nến khẽ lung lay,
Mộng mị đâu như tiếng thở dài.
Ảnh mẹ dõi theo làn gió thoảng,
Bóng hình xa vắng khói hương cay.
Bông hồng cài áo ngoài mơ ước,
Hoa trắng cho người quá vãng lai.
Tháng bảy Vu Lan buồn tưởng nhớ,
Mẹ hiền yêu dấu chẳng mờ phai.

Cóc Xanh NĐT

 MẤT MẸ

Ngày mẹ lìa đời bóng nguyệt lay,
Mắt con héo úa lệ tuôn dài.
Cuộc đời trống vắng lòng đau xót,
Kiếp sống mồ côi dạ đắng cay
Phần mộ âm u cùng dĩ vãng,
Hương hồn phảng phất với tương lai.
Khấn cầu hiền mẫu về tiên cảnh,
An hưởng Thiên nhan chẳng nhạt phai.

Cóc Huế TPK

  VIẾNG MỘ MẸ

Vắng vẻ đồi hoang sậy lách lay
Rời xa chốn cũ những năm dài
Trưa hè viếng mộ môi đăng đắng
Xế bóng dâng hương khói tỏa cay
Hoa trắng con cài thương quá khứ
Đóa hồng cháu gắn nhớ tương lai
Vu Lan đại lễ tưng bừng đón
Đất Mẹ trong lòng chẳng có phai

Cóc Ươn DNN

  LÁ LAY

Gầy guộc gió lùa chiếc lá lay
Trăm năm khó biết ngắn hay dài
Trẻ cười theo gánh đời quên nặng
Trắng điểm ngang đầu mắt vẫn cay
Cơ cực  dấu che bờ tiên cảnh
Nhọc nhằn bít lấp cửa bồng lai
Có con mới hiểu lòng cha mẹ
Con vịt kêu chiều tím đã phai
Cóc lý

  VỀ THĂM MỘ MẸ

Lùm cây bên mộ gió lung lay
Dòng suối quanh co nước chảy dài
Di ảnh nhạt nhoà mồ vắng lặng
Đồi hoang lạnh lẽo lệ sầu cay
Đường đi trắc trở đâu màng khó
Nấc bước gập ghềnh vẫn tái lai
Bóng mẹ ngày nào in đậm mãi
Tình đời mẫu tử lẽ nào phai
Cóc QT

  VIẾNG MỘ SONG ĐƯỜNG

Chiều buồn đổ xuống gió lung lay
Viếng mộ song thân lệ chảy dài
Ơn nghĩa sanh thành chưa báo đáp
Cù lao dưỡng dục gẫm nồng cay
Bao năm “cải tạo” thành côi cút
Một buổi xum vầy gọi vãng lai
Hình bóng thân thương người hiện rõ
Từ đường hai chữ dễ gì phai.

CÓC NÚI – NHA

CHƯA VỀ THĂM MẸ

Cỏ dại trên mồ mặc gió lay
Nằm đây hiu quạnh tháng năm dài
Về thăm mộ mẹ sao mà khó
Cúng kính hương đèn quả thật cay
Tiếp dẫn độ trì cầu Phật Tổ
Đầu thai giải thoát nguyện Như Lai
Đời con dù mãi xa quê cũ
Chống lũ vô thần chằng nhạt phai

CÓC KHÔ PQN

NHỚ MẸ

Bên thềm lá rụng gió lay lay
Nức nỡ thâu canh giọt vắn dài
Khóc cảnh từ ly bao khổ  ải
Sầu đời cách biệt lắm bi ai
Thương Người dạ xót ăn năn mãi
Nhớ Mẹ tim đau hối hận hoài
Nguyện kiếp luân hồi còn gặp lại
Nối tình Mẫu Tử chẳng phôi phai.

Bóng Mây

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Vu Lan Nhớ Mẹ_ Thơ Đường Cóc K1

Hình ảnh Hội Ngộ 50 năm K1 _ Phần 3

Đúng một tháng sau ngày Hội Ngộ 50 năm Khóa 1 và Học viện CSQG. Mời các bạn xem lại một số hình ảnh Hội Ngộ K1 _ Phần 3

https://goo.gl/photos/hHFYNRfHWDk7n5Nk7

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Hình ảnh Hội Ngộ 50 năm K1 _ Phần 3

50 năm K1 _ Phần 2

Mời các bạn xem tiếp hình ảnh Hội ngộ 50 năm khóa 1 phần 2

https://goo.gl/photos/zgA5vcuQ1Y1RGxy6A

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở 50 năm K1 _ Phần 2

Video Tour du ngoạn

Mời các bạn K1 xem một video do Khóa 3 thực hiện kỷ niệm Tour Du Ngoạn trong dịp Hội Ngộ 50 năm Học Viện CSQG tai Nam California vừa qua. Trong video nầy có tất cả hình ảnh anh chị em K1 tham dư.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Video Tour du ngoạn

Hình ảnh 50 Năm K1_Phần 1

Xin lỗi các bạn vì để các bạn chờ quá lâu. Hôm nay mời các bạn xem hình 50 khóa 1 nhé. Có tất cả 357 hình, mình chia ra làm 3 phần để các bạn xem cho rõ. Mình vừa làm xong phần 1 mời các bạn xem. Mình rất bận nên tuần sau các bạn  xem tiếp phần 2 và 3 nhé.

https://goo.gl/photos/D5JGDxmWTzSoanVG7

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Hình ảnh 50 Năm K1_Phần 1

Khung Trời Kỷ Niệm _ Thơ Nguyễn Phiến

Slide1Slide2

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Khung Trời Kỷ Niệm _ Thơ Nguyễn Phiến

Vu Lan Không Còn Mẹ_ Thơ ĐNN

Vu la khg con me.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Vu Lan Không Còn Mẹ_ Thơ ĐNN

Dáng Mẹ_ Thơ TP

Dang Mẹ

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Dáng Mẹ_ Thơ TP

Mùa Vu Lan _ Thơ Phương Trúc NHA

 

(R) Vu Lan _ Phuong truc NHA

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Mùa Vu Lan _ Thơ Phương Trúc NHA

Đường Cóc tái xuất giang hồ

Lời bàn loạn của CCR:

“Thưa quý Lão Cóc :

Đường Cóc im hơi đã lâu nên nghe Cóc Xanh thăm hỏi thì Cóc Chầu Rìa động lòng muốn đáp họa ngay. Không những muốn có bài đáp họa mà còn muốn làm thêm bài nữa đề dành Xướng cho kỳ tới. Nhưng loay hoay nặn nọt mãi mà không ra thơ. Hoàn toàn tắc tị. Bằng bằng trắc trắc sao mau nản, luật luật niêm niêm cũng dễ quên. Thôi cứ quay về vị trí cũ : ngồi chầu rìa, thỉnh thoảng hóng hớt cho vui.

Ngày họp mặt Khóa 1 đã qua ba tuần rồi mà tâm tư còn vương vấn. Hôm ấy CCR đã gặp hầu hết các Lão Cóc. Riêng Cóc Ươn Đoàn Ngọc Nam thì CCR thấy DNN đang phân phát cuốn sách gì đó, định bụng lát nữa sẽ gặp, ít ra cũng phải bắt tay một cái. Nhưng lát sau quên luôn. Còn Cóc Huế Tống Phước Kiên thì lâu nay làm thơ Đường rất quy củ, lại làm cả thơ Song thất lục bát nữa nên CCR vẫn yên trí rằng Cóc Huế TPK là người rất mực thước. Và do đó CCR cũng tưởng tượng TPK có một tầm vóc rất mực thước nghĩa là không mập không gầy không cao không thấp. Bây giờ gập mới thấy TPK dáng dong dỏng cao gầy, đúng là dáng thi sĩ lý tưởng thời xưa.

Cũng bất ngờ là Cóc Ớt Trần Quốc Nại có giọng hát thật khỏe. CCR mà có được giọng như thế thì hôm ấy đã hợp ca cùng Bửu Hồng , Mai Hương, Gà Mái Tre Kim Oanh vui biết bao.

Kỳ họp mặt này không có Cóc Quảng Trị Trần Pháp. Nên CCR phải dò tìm trong DVD HVCSQG Khóa 1 của Nguyễn Công Vinh xem dung nhan Cóc QT ra sao. Vần P, đây rồi. Nhìn thấy hình Cóc QT, CCR giật mình luôn. Sao mà giống Tố Hữu thế.( Rỡn chút cho vui thôi, không có ý gì đâu nghe). ” Đồng chí” CQT Trần Pháp hiện nay là người năng nổ nhất, sáng tác mạnh nhất đấy.

CCR – NCM

Tái bút: Bữa nay Lão Chát dọn cho một món “mặn” thật tuyệt vời :

   ” Bút viết bao năm lông rụng trọi

     Nghiên mài vạn lượt mép trơ nguyên

Cái nghiên mài hoài nó vẫn còn nguyên, nhưng cái bút thì rụng lông tơi tả.

Cách dùng chữ ở đây thật tài tình. ” Lông rụng trọi” liên tưởng đến con gà trọi đã bao năm anh dũng bây giờ rũ rượi thảm thương. Cái nghiên còn nguyên thì cứ nói còn nguyên là được rồi, Cóc Chát lại thêm vào chữ ” mép” thật độc. Đã thế, Chát không nói mép còn nguyên mà nói ” trơ nguyên”, chữ “trơ” càng tăng thêm chất Xuân Hương ” trơ cái hồng nhan với nước non”. Hoan hô Lão Chát.

Cóc Chầu Rìa NCM”

HỎI THĂM BẠN CÓC

Đã bấy lâu nay Cóc lặng yên,
Đi đâu, ở ẩn, chốn thần tiên?
Đường Thi bỏ mặc không ai xướng,
Thơ Cóc lai rai bỗng bị quên.
Các bác đừng mơ du nguyệt điện,
Quý ông chớ tưởng lạc đào nguyên.
Thôi xin trở lại cùng tiêu khiển,
Ghép chữ làm thơ giải muộn phiền.
CÓC XANH

Họa 1: GỞI BẠN ĐƯỜNG

Lâu lắm Cóc Đường đã ngủ yên
Bạn là người tái xướng đầu tiên
Thôi thì mài mực thơ văn họa
Kẻo để bút tà vần vận quên
Đâu dễ bỏ đi ngày tấp tểnh
Mà cùng trở lại buổi hoàn nguyên
Xin mời thi hữu trong làng cũ
Tiếp tục cho vui để giải phiền
Cóc Quảng Trị

Họa 2: TUỔI GIÀ AN VUI

Thân già nương náu chốn bình yên
Khoẻ mạnh an nhàn tưởng cảnh tiên
Xướng hoạ thơ Đường xưa vẫn nhớ
Văn chương thi phú cũ chưa quên
Quê hương yêu dấu không còn nữa
Mái ấm sum vầy được vẹn nguyên
Múa bút đôi câu mong đối đáp
Cuộc đời lưu lạc đỡ ưu phiền
Cóc Khô PQN

Họa 3: Muốn Lắm

Vui thơ xướng họa khỏe bình yên
Luyện trí cho mình nhớ trước tiên
Sở dĩ không thường đâu phải bỏ
Cho nên tạm hoãn chớ nào quên
Yêu cầu tiếp tục dài năm tháng
Hưởng ứng bền lâu thập kỷ nguyên
Mong muốn diễn đàn lưu phóng mạng
Căn Nhà Nhỏ nhận chẳng than phiền
Cóc Ươn DNN

Họa 4:  BƯỚC TIẾP

Nơi nầy cuộc sống thật bình yên,
Có khác chi mô ở cõi tiên.
Nhắp rượu làm thơ tìm nỗi nhớ,
Chiêu trà xướng họa kiếm vần quên.
Chỗ ni thi hữu xem còn đủ,
Bên nớ văn nhân thấy vẫn nguyên.
Đường cóc dừng chân nay bước tiếp,
Cùng nhau góp mặt,có ai phiền ?
Cóc Huế

Họa 5:  Mừng CNN Tròn Năm Tuổi

Chúc Căn Nhà Nhỏ được bình yên
Đệ ngũ chu niên tợ cõi tiên
Xướng họa văn thơ luôn mãi nhớ
Giao lưu tâm sự chẳng hề quên
Núi mòn sông cạn tình không đổi
Bãi bể nương dâu nghĩa vẫn nguyên
Nối kết bạn bè khắp vạn nẻo
Công Vinh giúp sức chẳng chi phiền
Cóc QT-TP

Họa 6 : Vui trở lại

Phu nhân Lão Cóc muốn bình yên,
Cấp phép lên thăm trên cõi tiên
Vui quá nên chi đâu có nhớ
Tỉnh hồn mới biết nào ngờ quên
Đường môn mong đợi văn thơ cũ
Nhà Nhỏ trông chờ bài vở nguyên
Từ đó bạn ta vui trở lại
Tha hồ xướng họa chẳng ai phiền./
TQN

Họa 7:  Chát Tự Trào

Ba trợn quen rồi tật chẳng yên,
Thơ làm, tà niệm tới đầu tiên.
Tô cơm nguội ngắt còn chưa ngán,
Bát phở thơm lừng há lại quên.
Bút viết bao năm lông rụng trọi,
Nghiên mài vạn lượt mép trơ nguyên.

Xuân Hương mãi mãi tôn sư tổ ,
Thi hữu ai ơi có thấy phiền ?

Cóc Chát

Hoạ 8: Trăn Trở

Non sông trăn trở khó ngồi yên
Đảng cộng tham tàn diệt trước tiên
Nam Hải, bể Đông đồng kiểm soát
Biên cương, lãnh thổ giữ đừng quên
Ngư dân thả lưới Hoàng Sa cũ
Hội cá buông chài Vũng Áng nguyên
Trăng sáng tung tăng thuyền lướt sóng
Thanh bình bờ cõi chẳng âu phiền

CÓC NÚI – NHA

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Đường Cóc tái xuất giang hồ

Hồi ức về hai ngày Hội Ngộ của TPK

Tôi nợ CNN một bài viết về ngày Đại Hôi 50/HV. Hôm dạ tiệc bạn ghé vào tai tôi nói nhỏ :”Nhớ viết một bài về ngày Đại Hội“.Tôi bảo sẽ cố gắng. Sau đại hội tôi còn loanh quanh nam Cali thêm 4 ngày mới rời miền nắng nóng. Về tới nhà đã thấy bài của NHA rồi bài tản mạng của NĐT. Tiếp đến là bài của chị Lê Lan. Tôi cũng bắt đầu viết theo “đơn đặt hàng” nhưng viết được vài câu hoặc một vài đoạn thì đầu óc lại đóng băng. Hôm nay tạm hoàn tất một bài viết, song chỉ đại lượt về ngày hội ngộ của chúng mình, không vào chi tiết được. Trong khi đó thì bạn làm được rất nhiều việc, nào chuyển hình lên CNN, post bài của bạn hữu, nào lo công việc Phật sự. Như vậy chứng tỏ bạn nay sung sức hơn trước dạo bị đau mông. Được như vậy chắc là có sự yểm trợ hết mình của nội tướng, phải không ? Chúc bạn và gia đình luôn an mạnh. Sau đây là bài hồi ức, nhờ bạn post lên CNN để mời quý NT và thân hữu đọc giải trí, để âm hưởng ngày họp mặt kéo dài thêm một chút.

(R) Tôi lai ước _ Tong phuoc Kien

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Hồi ức về hai ngày Hội Ngộ của TPK

Thơ Cò Tém.

Trước khi về dự Hội Ngộ 50 HV và K1 , Cò Tém Nguyễn Ngọc Kính có làm một bài thơ để post lên CNN, nhưng vì bạn ta viết trên giấy, nên mình có nói chờ khi về dự Hội Ngộ thì đưa cho mình. Từ khi về đến nay bận quá, chứ không phải quên. Hôm nay lôi ra gỏ lại từng chữ rồi   mới post lên CNN. Rất tiếc bạn Kính không xem được tác phẫm của mình trên Căn Nhà Nhỏ. Nhờ bạn NV Tăng hay Gà tre LQP có dịp cho bạn Kinh xem nhé. Bài thơ rất dễ thương, mời các bạn cùng thưởng thức.

CNN

Tho cò tem

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thơ Cò Tém.

Happy Birthday CNN

Mung CNN 5 tuoi

(r) Tho PQNN Mung SN thang Tam 2

 

Bạn Trần Chánh Tâm mến.
Theo đề nghị của bạn thì năm tới nhớ ghi thêm tên bạn vào list Happy Birthday in August. Như vậy có nghĩa là phải chờ đến 12 tháng nữa hay là 365 ngày nữa, lâu quá biết tôi có khỏe đến ngày đó không. Thôi thì Happy Birthday bạn trể vài ngày cũng được nhé. Chủ yếu là vui.
Cám ơn bạn đã nhiệt tình giúp đở chúng tôi copy đầy đủ hai DVD để tặng cho các bạn đồng môn K1 trong ngày Hội Ngộ K1 vừa qua.
Mặc dù bạn là thầy dạy Tai Chi cho người ta nhưng tôi khuyên bạn nên có thệm các bài tập Giậc Cân Kinh và đi bộ nhiều để cái bụng trở lại bình thường. Bạn Phan Quang Nghiệp mấy năm trước cũng tốt bụng không thua gì bạn, nhưng bạn Nghiệp cho biết nhờ đi bộ mỗi ngày mà vừa rồi trông thấy bạn Nghiệp gọn gàng và đẹp lão hơn.
Gởi tặng bạn Trần Chánh Tâm một thiệp Happy Birthday nhé.
Happy Birthdat Tran chanh Tam

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Happy Birthday CNN

Chuyện Tình HỌC VIỆN

image001

Thuở trời đất nổi cơn gió bụi,
Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên.” (Nguyễn Du)

Năm 1966, thời đệ nhị Cộng Hòa của miền Nam Việt Nam, chiến tranh giữa hai miền đất nước Bắc Nam ngày càng khốc liệt. Do nhu cầu của Ngành Cảnh Sát, và cũng là sáng kiến của Tổng Giám Đốc CSQG thời bấy giờ là Đại Tá Phạm Văn Liễu muốn cải tổ nhân sự, đào tạo một thế hệ sĩ quan Cảnh Sát trẻ trung, có học thức, nên đã ra lệnh tuyển dụng hàng trăm nhân viên có trình độ học vấn từ Tú tài I trở lên. Đặc biệt, sự tuyển dụng này, ngoài nam còn có cả nữ. Họ sẽ được đào tạo để trở thành các Biên Tập Viên và Thẩm Sát Viên của Ngành. Thế nên Khóa Nữ Sĩ Quan Cảnh Sát của Học Viện đã ra đời từ đó.

Tôi nhớ thời đó vừa dời ghế nhà trường, còn loay hoay chưa biết chọn cho mình một hướng đi, một công việc làm thích hợp để mưu sinh. Không hiểu sao cha tôi biết được thông báo tuyển dụng sĩ quan cho Ngành Cảnh Sát nên đã nói tôi nộp đơn. Với những điều kiện khá tốt, chẳng hạn như mức lương và được làm việc gần gia đình sau khi ra trường,v.v… nên tôi đã nghe lời khuyến khích của cha tôi mà nộp đơn dự tuyển.

Nhưng tưởng dễ mà không phải dễ. Chúng tôi phải trải qua một kỳ thi văn hóa về các môn chính, gần tương tự như kỳ thi Tú Tài thời đó. Sau đó còn bị khảo sát về ngoại hình, nhân dáng. Sau khi nhận được giấy báo đậu kỳ thi văn hóa, tôi được phòng tuyển dụng thông báo cho biết ngày giờ đến phỏng vấn.

Đám nữ chúng tôi gặp nhau ở Tổng Nha Cảnh Sát, trong một căn phòng rất rộng. Chúng tôi ngồi trên những dãy ghế ở đầu phòng để chờ đợi người phụ trách gọi tên từng người phỏng vấn. Bàn làm việc của họ có ba, bốn người đặt tuốt tại cuối phòng. Họ kêu tên từng cô thí sinh dời “gót ngọc” đi từ đầu phòng tới cuối phòng (mãi sau này tôi mới biết) để cho họ quan sát “chấm điểm” nhân dạng. Thật tình mà nói, thời đó con gái chúng tôi – nữ sinh và nữ sinh viên – vừa dời ghế nhà trường, tuổi vừa ngoài đôi mươi, ai cũng còn mộc mạc, giản dị lắm. Ngoài tà áo dài tha thướt, tóc tai vén khéo (không kiểu cọ), chưa biết trang điểm nhiều, cô nào xí xọn lắm thì cũng chỉ sương sương thôi. Ngoài nhan sắc ra, các vị còn chú ý tới chiều cao giống như bên hàng không. Ôi, nếu tôi giỏi ngoại ngữ thì đã đầu quân vô ngành này để mơ ước được bay bổng “đi mây về gió” như mấy cô chiêu đãi viên hàng không hồi đó rồi.

Cuối cùng một lớp nữ khóa sinh Khóa 1 Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia đã được hình thành với 48 cô gái xuất xứ từ mọi miền đất nước; từ Huế, Nha Trang, Đà Lạt cho tới Sài Gòn, Tiền Giang, Hậu Giang,… Tất cả được quy tụ tại Học Viện CSQG (vừa được thành lập) để được đào tạo và dấn thân. Chúng tôi được sắp xếp ăn ở nội trú ở Nha CSQG Đô Thành, trên tầng lầu I của một building. Riêng các nam khóa sinh Khóa 1 khoảng 400 anh, nội trú tại HVCSQG trong Trại Lê Văn Duyệt / Saigon.

Đến giữa tháng 3-1966, buổi lễ khai giảng Khóa 1 đã được long trọng cử hành tại sân cờ Học Viện CSQG (Trại LVD) với hơn 400 nam nữ khóa sinh, có Tướng NCK và Đại Tá Phạm Văn Liễu chủ tọa.

Khóa học bắt đầu bằng 3 tháng học Quân sự, tập đi dứng diễn hành, chào kính, học bắn súng lục, súng trường,… Trong một buổi tập bắn súng tại xạ trường Khối Huấn Luyện, chúng tôi đã gặp người đẹp Đặng Tuyết Mai, hoa khôi của chiêu đãi viên hàng không của Air Vietnam khi đó đã là phu nhân của Tướng NCK (Chủ Tịch UBHPTƯ tức Thủ tướng thời bấy giờ), cũng đến xạ trường này tập bắn.

Sau 3 tháng học quân sự, chúng tôi được lên lớp học các môn chuyên Ngành chung với các khóa sinh nam. Chúng tôi được học đủ các môn, càng học tôi càng cảm thấy chức năng của Ngành Cảnh Sát là đa năng, đa dạng; không chỉ đơn giản là giữ gìn trật tự, an ninh, giao thông đường phố như tôi tưởng.

Giảng viên các môn học là các vị khả kính trong và ngoài Ngành, nhiều kinh nghiệm và thông thạo luật pháp. Trong số các vị đó có cố Viện Trưởng Đàm Trung Mộc mà chúng tôi hay gọi là cha già. Mặc dù bài học thì khô khan, nhưng với kiến thức uyên bác, trong giờ học của ông, chúng tôi vẫn say mê theo dõi từng lời nói giảng giải ý nhị, sâu sắc, dí dỏm của ông. Các giảng sư khác như Nguyễn Văn Canh, Nguyễn Xuân Lại và các ông Quận Trưởng trẻ, mỗi người đều có một cách dẫn giải, truyền đạt các môn học hoàn toàn mới lạ, lôi cuốn. Một vị giảng sư mà chúng tôi rất thích thú là Thầy Vũ Văn Dần phụ trách giảng dạy môn Kiểm Soát Tài Nguyên. Một ông Thầy khác là Quận Trưởng TQN, vì ông còn trẻ lại “độc thân vui tính” có lẽ chỉ hơn chúng tôi chừng năm, bảy tuổi nên thường hay bị chúng tôi chọc phá. Ông dạy chúng tôi môn Hình Luật. Khi dạy, ông hay chen vào bài giảng những mẩu chuyện về “Bao Công Xử Án” nên chúng tôi gọi ông là Bao Công. Sau buổi học, khi về lại phòng, chúng tôi còn “tám” với nhau: “Bao Công thời xưa nghiêm nghị, mặt sắt đen xì, còn ông Bao Công này trắng trẻo, mặt búng ra sữa.” Nói rồi chúng tôi phá ra cười.

Sau mấy tháng học tập, chúng tôi dần dần quen biết nhau, sống hòa đồng trong môi trường tập thể, một thế giới phụ nữ thu nhỏ. Ngoài một vài dị biệt không đáng kể, tình thân nảy nở giữa các cô gái của ba miền đất nước. Có những gương mặt đặc biệt chúng tôi còn giữ mãi những kỷ niệm cho đến tận bây giờ. Như Chị Kim Hạnh tháo vát, năng nổ, hay phát biểu, được cho biệt danh “Chị Hai”. Hạnh Hà, cô gái miền Nam, gương mặt hiền hòa, giọng nói đôn hậu, chân chất. Hạnh Trần hay “Hạnh Mắt Nhung”, người đẹp xứ Huế, có đôi mắt nhung huyền bí. Thanh Phụng, cô “công chúa Sissi”. Liềm, người đẹp mảnh mai như liễu rũ ven hồ. Khánh Hòa, mắt nai to, dáng cao gầy như người mẫu. Chị Lành mặc dù bị gọi là “Elephant” nhưng giọng nói lại nhỏ nhẹ dễ mến. Thanh Thủy, nữ sinh viên Chính Trị Kinh Doanh Đà Lạt,  đã từ bỏ sân trường đại học để gia nhập K1 Học Viện, để sau này trở thành một cấp chỉ huy tài năng của Thiên Nga. Nguyệt Ánh với vóc dáng cao lớn, trắng trẻo nên luôn được xếp đứng hàng đầu. Và còn nhiều nữa, không thể không nhắc đến giọng ca xứ Huế truyền cảm Cẩm Y với “hàng hàng lớp lớp…”, rồi Út Loan, cô bạn cùng Trường Trưng Vương với tôi không hẹn mà gặp nhau tại nơi này; và v.v… Tóm lại, mỗi người mỗi vẻ, cô nào cũng hiền lành, dễ thương; vậy mà lại chọn con đường đầy gian nan là Ngành Cảnh Sát. Sau ngày Miền nam sụp đổ, chúng tôi đã phải trả giá bằng những năm tháng tù đày đầy nghiệt ngã.

Sau thời gian huấn luyện 6 tháng hoặc 9 tháng, chúng tôi lần lượt ra trường, được phân bổ theo nguyện vọng cá nhân hoặc nhu cầu công vụ đến những đơn vị. Đã có những mối tình nảy nở trong thời gian học hoặc làm việc chung giữa các nam nữ khóa sinh chúng tôi.

Ở khắp nơi, chiến tranh Quốc Cộng vẫn tiếp diễn, ngày một gia tăng cường độ. Dù ở nông thôn hay thành thị, không gian luôn nhuốm màu bất an, thế nhưng ở những nơi ấy, tình yêu vẫn có cơ hội phát triển và nảy sinh. Đã có những cặp đôi trong khóa chúng tôi được gắn kết với nhau bằng những đám cưới sau ngày ra trường. Họ đã quen nhau, yêu nhau từ trước hoặc sau khi vào Học Viện; nhưng cũng có những đôi lứa tìm đến nhau sau một thời gian làm việc trong ngành. Tính ra đã có nhiều cặp đôi kết hợp với nhau thật là vui vẻ, hạnh phúc mà bạn bè gọi đùa là họ “cộng chỉ số”. Như những cặp đôi Hạnh/Quý, Cẩm Y/Phi, Máy/Quang, Thu Thủy/Hiệp Vân, Lành/Lê Lang, Loan/Hải, Kiêm Chi/Tính, Hường/Hồng, Cẩm Vân/Liên, Chích/Kim Hạc, Sum/Lộc, Sum/Túc, Liềm/Lượng, Dung/Đình Toán,… Còn nhiều nữa, không nhớ hết. Hồi đó, tôi còn nghe tin hành lang, cấp trên hứa hẹn rằng, nếu chúng tôi “cộng chỉ số” với nhau thì sẽ có tưởng thưởng để khuyến khích. Nếu chuyện đó mà áp dụng thật thì ngân sách dành cho những cặp đôi này chắc sẽ tốn khá bộn bạc vì tính sơ sơ đã có trên một chục cặp.

Cuộc tình của cặp đôi chúng tôi đến cũng thật tình cờ, bắt nguồn từ cuốn báo ĐN của cựu SVSQ Học Viện CSQG. Tôi làm việc ở trong Bộ Tư Lệnh, hai năm sau ngày ra trường, một ngày nọ, có người bạn đưa cho tôi một tờ ĐN trong đó tôi chú ý đến một cái tên họ lạ tác giả của những bài thơ văn in trong báo. Nhưng tôi cũng chỉ xem xong rồi thôi. Một hôm, chính người ấy đến làm quen với tôi đi cùng một anh bạn cùng khóa. Tôi không biết rằng anh đang đi xem mắt tôi. Sau này khi đã quen nhau, tôi hỏi anh: “Anh làm việc mãi trên Học Viện Thủ Đức, nguyên do nào đã đưa tôi vào tầm ngắm của anh?” Anh trả lời: “Chính người bạn thân của anh bảo với anh rằng, có một con nhỏ Khóa I, giống lai, Bắc Kỳ, chắc hạp với mày đó.” Tôi cười, té ra là có ông Tơ bắc cầu cho chúng tôi đến với nhau.

Tiếp theo là những gặp gỡ, hẹn hò những ngày cuối tuần. Thời gian anh đi Mỹ tu nghiệp đong đầy kỷ niệm, nhớ nhung. Do nhu cầu công vụ, tôi được thuyên chuyển lên HV Thủ Đức làm việc gần anh, cùng đồng hành những chuyến xe buýt đi về giữa Sài Gòn – Thủ Đức. Những buổi chiều, sau giờ làm việc chúng tôi cùng nhau sóng đôi trò chuyện trên con đường nhỏ trải đá sỏi đỏ, xa kia là những cao ốc, văn phòng làm việc của một Học Viện CSQG mới khang trang, uy nghi mà không kém phần thơ mộng trên ngọn đồi Tăng Nhơn Phú lộng gió. Một thời gian sau, tôi đổi về Saigon, rồi anh cũng về theo. Tháng 4 năm 1973, chúng tôi cùng nhau lập một mái ấm gia đình và một năm sau nữa thì có một bé trai ra đời. Hạnh phúc ngắn ngủi đó chưa bao lâu thì ngày đau thương 30/4/1975 ập đến, khiến chúng tôi phải xa nhau gần bảy năm.

Tháng Tư 1975, miền Nam Việt Nam sụp đổ. Đất nước thay bậc đổi ngôi. Con người cũng bị vùi dập trước phong ba bão tố của thời cuộc. Tôi trở thành nữ tù rồi vợ tù. Vợ chồng con cái chia xa. Cả Miền Nam chìm trong đau thương tang tóc.

Giờ nghĩ lại như một cơn ác mộng triền miên. Qua bao năm tháng bị giam cầm, hứng chịu đòn thù của những người bên thắng cuộc, nhiều anh K1 đã nằm xuống trong lòng đất Mẹ, người thì trở về trong thân hình tiều tụy xác xơ. Chúng tôi về lại xã hội nhốn nháo như một nhà tù lớn, ngơ ngác lạc lõng ngay chính tại nơi xưa kia mình đã sinh sống. Cô bạn Khánh Hòa xum họp cùng chồng và hai con mới được ít lâu, đã lâm bạo bịnh nằm xuống, để lại bao thương tiếc cho gia đình và bạn bè.

Đối với những người bên thắng cuộc, chúng tôi là “thành phần ác ôn”, không thể nào sống chung với họ nên đành gạt lệ rời bỏ người thân, quê hương ra đi tìm tự do nơi xứ người. Một số đã bỏ mình trong rừng sâu, biển cả. May mắn, chúng tôi đã đến được bến bờ tự do mà không phải trải qua những hiểm nguy như bao bạn bè trước.

Thời gia đầu trên xứ tạm dung, cũng như bao gia đình khác, gia đình chúng tôi đã cố gắng vượt qua bao khó khăn bằng đủ mọi công việc tay chân lẫn trí óc để mưu sinh vì tương lai các con. Dần dà, thế hệ thứ hai con cái chúng tôi lớn lên, được giáo dục và trưởng thành, hòa nhập trong một xã hội văn minh, tự do và dân chủ. Chúng tôi có những người bạn bản xứ tốt bụng, giàu lòng nhân ái, sẵn sàng giúp đỡ thật đáng tri ân. Nếu còn ở lại trong nước, con cái chúng tôi chắc chắn sẽ bị phân biệt đối xử, kỳ thị lý lịch, hạn chế đường sinh sống. Muốn được sống còn, phải biết bon chen, mánh mung giữa chợ trời, không biết chúng tôi có làm nổi hay không. Cảm ơn đất nước Hoa Kỳ, chúng tôi mang ơn dân tộc Mỹ suốt cuộc đời.

Ngày các con trưởng thành thì chúng tôi cũng đã già. Ngẫm lại, sau nhiều năm cầy sâu cuốc bẫm, tạo dựng mái ấm gia đình cho mình và cho các con; sẽ có một ngày các con khôn lớn, có vợ có chồng, xa cha mẹ; chỉ còn lại hai cây sậy già, nhưng chúng tôi vẫn vui và mãn nguyện khi nhìn các con sống vững và hạnh phúc. Dù ngày được buông tay cày để nghỉ ngơi thì lưng đã còng, chân đã mỏi (chân đau chân yếu), ai cũng có cái chứng chỉ 3 Cao 1 Thấp. Cho nên sẽ không ngạc nhiên khi thấy các ông, các bà dù đã lên chức Nội, Ngoại mỗi khi gặp nhau vẫn cứ vui như Tết. Người nào tuổi tác cũng đều trên dưới bảy bó nhưng gặp nhau thì cứ như cá gặp nước. Các anh thì mày mày, tao tao, đùa rỡn như trẻ thơ khiến cho mấy đứa cháu nội (ngoại) trố mắt ngạc nhiên. Sao ngày thường thấy ông lặng lẽ, im lìm, trầm tư; nay sao ông sôi nổi, ba hoa chích chòe đến thế. Các bà cũng chẳng kém, bà bà, tôi tôi điểm danh xem ai còn ai mất, bùi ngùi nhắc lại kỷ niệm xưa “niềm đau dĩ vãng”. Có những cặp đôi đã nửa đường gãy gánh, cũng có những cặp đôi phải chia lìa người ở lại kẻ ra đi miên viễn. Ngẫm nghĩ như vậy nên mỗi khi có dịp hội ngộ cùng nhau thì không thể nào bỏ qua. Ngày kỷ niệm hội ngộ 50 Năm Học Viện CSQG vào tháng 7 sắp tới là một cơ hội mà mọi người đang mong đợi. Chúng tôi ước mơ một ngày không xa sẽ được trở về quy tụ dưới mái trường Học Viện năm xưa, nơi đã in dấu chân của những lứa đôi tình nhân cũ 50 năm trước.

Tôi viết bài viết này giữa tháng năm-2016 khi mà người dân trên quê hương tôi biểu tình vì biển bị nhiễm độc, cá chết, hạn hán, biển mặn xâm thực,… Ôi thật đau đớn cho số phận dân đen mấy chục năm nay sống khổ dưới ách cai trị của những cái đầu ngu và hèn, bán nước hại dân. Để kết thúc, tôi xin mạn phép tiền bối, nhái theo bài thơ Qua Đèo Ngang của Bà Huyện Thanh Quan:

Nhớ tới đồi Tăng* bóng xế tà,
Trường xưa đã mất cách chia xa.
Lang thang dưới phố vài anh bạn,
Ngơ ngác nơi kia mấy chị nhà.
Cá chết đau lòng nơi cố quốc,
Gạo cơm rối trí chốn ta bà.
Nỗi niềm ai thấu hay chăng tá ?
Biết tỏ cùng ai để nói ra.

VY THỤY
* Đồi Tăng Nhơn Phú, Thủ Đức

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Chuyện Tình HỌC VIỆN

Đi xem triển lãm Arts Fair

Chiền nay trên đường về mình ghé lại Bellevue Square để xem triển lãm tranh nghệ thuật. Ngứa tay ngứa chân nên vội lấy máy hình ra chụp vội một số hình để các bạn xem chơi. Không biết có hợp pháp không. Vài nơi thì họ nói Thank you, có một chỗ thì khoát tay ra dấu không cho. Mời các bạn xem nhé.

IMG_6984

IMG_6944

IMG_6951

Trình chiếu này yêu cầu JavaScript.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Đi xem triển lãm Arts Fair

Thơ Lan Lê

image001

Chào đón tin Luật Sư Nguyễn thị Thúy đã trở thành Viện Trưởng gốc Việt đầu tiên
tại Foothill College, California.

Một buổi sáng qua làn sóng phát thanh
Lòng hân hoan ghi nhận một tin lành.
Cô gái Việt khi xưa là em bé tỵ nạn,
Viện Trưởng Đại Học này đã được thành danh.
Em chào đời khi đất nước để tang!
Cho tự do,dân chủ, cho độc lập, nhân quyền.
Từ miền đất mới, em vươn lên mạnh mẽ.
Gái nước Việt không hổ với danh mang!
Xúc động khi nghe em nhắc cụ Phạm Quỳnh.
Còn tiếng Việt là còn dân nước mình!
Tiếng Việt mang linh hồn dân tộc.
Lý tưởng ấy xin em mãi giữ gìn.
Để cho lớp người trẻ ở đây.
Dù đang học theo văn hóa Âu Tây.
“Tôi yêu tiếng nước tôi” còn cất lên tiếng hát.
Truyền thống dân tộc mãi dựng xây.
Tôi biết rồi đây trong tương lai.
Nhiệm vụ em sẽ nặng lên đôi vai.
Mời các đồng hương cùng sát cánh.
Cho thơm danh Việt tại quê hương thứ hai.
Những người trẻ đang trả nợ nghĩa ân.
Của một đất nước đang cưu mang.
Món nợ đã được trả đủ lời lẫn vốn!
Để cộng đồng Việt luôn vẻ vang!
Lê Phương Lan

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thơ Lan Lê

Hình ảnh bửa cơm chiều thứ Sáu 15/7/16

Mến gởi đến quý bạn một số hình ảnh bửa cơm do các bạn K1 Nam Cali mời các bạn từ xa về dự Hội Ngộ tối thứ Sáu 15/7/2016. Hình ảnh nầy do bạn Lưu Diệu Nam ghi lại.

Trình chiếu này yêu cầu JavaScript.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Hình ảnh bửa cơm chiều thứ Sáu 15/7/16

Happy Birthday in August

p1 thang 8

Lỗi
Video không tồn tại
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Happy Birthday in August

Tường Trình của Vỏ Thiệu Từ Nam Cali

Kính gởi Quý AC.

     AC Nguyễn Trọng Trí đã mời Ông Bà NT Phan Trung Chánh, NT NH Nam, AC Hà Thức và một số Bạn Đồng Môn Khóa 1 Học Viện CSQG dùng bữa cơm thân mật với gia đình AC vào lúc 5:00 PM ngày 30/7/2016, đây là tiệc mừng Chị Trí chữa lành một căn bịnh hiểm nghèo. Trong thời gian qua chúng tôi cũng biết Chị bịnh nặng và đang chữa trị theo chiều hướng tốt.

     Nay thì căn bịnh của Chị đã chữa lành, gia đình, tổ chức tiệc mừng, các Cháu mừng Hiền Mẫu an lành sau những ngày bệnh nặng. Thật hạnh phúc, khi Anh và các Cháu ngồi bên Chị với chiếc bánh Mừng Hiền Mẫu An Lành sau cơn bạo bịnh.

     Chúc AC và đại gia đình an vui & hạnh phúc. Ít hình ảnh ghi lại được trong tiệc mừng.

     Thân kính.
Thieu Vo

https://picasaweb.google.com/112596496334334247207/6313330681645292385

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tường Trình của Vỏ Thiệu Từ Nam Cali