DVD Tình Đồng Môn

Thưa các bạn, cũng để kỷ niệm 50 Khóa 1 HV CSQG, mình thực hiện thêm một DVD với tiêu đề ” Khóa 1 Học Viện CSQG VNCH_ Tình Đồng Môn”. DVD nầy gồm 10 ca khúc với các sự kiện như  thăm viếng, họp mặt, mùng xuân. . .Vì gấp quá nên không đưa kịp hình ảnh chuyến thăm Bắc Ca của bạn Lê Hữu Nghĩa vào được. Một số thăm viếng khác vì hình ảnh kém chất lượng nên không được xữ dụng.
Nội dung gồm:
-Bắc Cali mừng xuân Ất Tỵ 2015 với 3 ca khúc
-Nam Cali Ngày Cảnh Lực với 1 ca khúc
-Lê Thế Viên và Lê Ngọc Thịnh thăm Seattle với 1 ca khúc
-Nam Cali tất niên và mừng Xuân 2016 với 1 ca khúc
-Thăm K1 Dallas TX với 1 ca khúc
-Thăm K1 Houston TX với 3 ca khúc
Trước khi vào nọi dung, các bạn chờ nghe một bản nhạc hòa tấu không lời, sau đó bấm ENTER để thưởng thức nhé. Anh Trường Khóa và bạn Ngưu cũng như các bạn ở San Jose có thể copy gởi tặng các NT và thân hữu.
tinh dong mon

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở DVD Tình Đồng Môn

Năm Mươi Năm Gẫm Lại Cuộc Đời_ NHA

image001

Bởi máy tạo chuyển xây chớp nhoáng
Bóng thiều quang thấp thoáng qua mau
Năm mươi năm tựa giấc chiêm bao
Chợp mắt thấy đầu xanh đã bạc

Nghĩ bực tức cuộc đời phụ bạc
Ta chưa già gọi bác, xưng con
Dẫu xuân xanh ta chẳng hề còn
Lưng vẹo tréo, răng long, tóc bạc

Mặt méo xẹo như mèo phải nước
Da sần sùi nhọt trước, u sau
Mắt lờ đờ vọng nói phiều phào
Như luyến tiếc một thời tuổi trẻ

Da lốm đốm khác gì chó ghẻ
Bước chân đi gậy chóng người dìu
Ở trong nhà vắng vẻ, buồn thiu
Bước dạo phố lắm điều bất trắc

Bạn cũ xưa còn được mấy ai
Đứa  đau yếu chết theo năm tháng
Thuở niên thiếu sức đầy cường tráng
Nay tuổi già chán ngán quá chừng

Giờ cho nhau những tấm lòng son
Đứa gục ngã thằng còn mến tiếc
Một nén hương lòng thành khấn thiết
Bạn bè xưa tử biệt về đây

Cảnh hôm nay Học Viện sum vầy
Đồng cạn chén cùng nhau tự sự
Bạn mất đi là xong phận sự
Tôi còn đây nối chí tang bồng

Đồng nguyện cầu khắp cả núi sông
Với dân Việt Lạc Hồng nòi giống
Bọn tàn bao không còn nơi sống
Học Viện kia trở lại một ngày

Phương Trúc  – NHA

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Năm Mươi Năm Gẫm Lại Cuộc Đời_ NHA

DVD Cựu SVSQ KHÁO 1 HV CSQG VNCH

Thưa các bạn
Theo yêu cầu của Lê văn Khiêm và nhất là của bạn Phạm văn Minh, mình vừa hoàn tất thêm Phần 5. Theo đề nghị của Phạm văn Toán và Nguyễn Tấn Vĩnh mình sẽ ghép liền 5 phần thành 1 DVD để upload lên youtube, sau đó các bạn có thể download xuống in ra đĩa mà không cần phải nối lại. Khi xem, các bạn có thể xem từng phần nếu muốn. Riêng các bạn ở Texas ( Houston và Dallas) thì bạn Nguyễn tấn Vĩnh sẽ in ra đĩa cho các bạn và đặc biệt sẽ có label tròn dán trên đĩa mà bạn Vĩnh đã layout rất đẹp. Vậy các bạn mà mình gởi đỉa đi rồi, nếu nhận thì xem cho vui , đừng copy ra, chờ mình xuống sẽ in cũng kịp. Bạn PV Minh sẽ bồi thường cho mình 45 đĩa mình copy hôm qua định đem theo, và ngày mai mình phải in lại cho đũ 5 phần với 2 nhạc phẫm mà bạn đề nghị. Hề hề. . . Phần 5 có hình của Lê văn Khiêm, Ngô Quang Liêm và Nguyễn Đức Xứng và những hình ảnh Hội ngộ K1 năm 2013 mà mình chụp cho các bạn.

IMAG0550

IMAG0557

  • DVD gổm 4 LK với 12 nhạc phẫm. Chúng ta xem để nhìn lại những khuông mặt thân thương của anh chị em chúng ta qua những thăng trầm của thời cuộc. Mở đầu là một số hình ảnh cũ download từ trên internet xuống sẽ làm cho các bạn xúc động trong LK Ly cà phê cuối cùng. Vì có một số hình quá mờ nên mình phải bỏ ra một thời gian rất dài mò mẫn trong Facebook tìm kiếm bạn mình và từ đó chọn ra được nhiều hình có giá trị như của Lê văn Thao, Lưu diệu Nam.
    Khi thực hiện Album nầy thì cùng một lúc có nhiều chuyện xảy ra làm mình rất bận rộn. Do đó chắc chắn có rất nhiều sai sót sẽ làm cho vài bạn không hài lòng. Xin các bạn rộng lòng thông cãm cho. Hy vọng lần nầy sẽ không còn “Lấy râu ông nọ cắm cằm bà kia” I hope so.

    Mời các bạn, chúng ta cùng trở lại một thời mộng mơ:

 

 

 

 

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở DVD Cựu SVSQ KHÁO 1 HV CSQG VNCH

Phân Ưu

mmm
K1 Phan Uu Tran cong Hiển

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Phân Ưu

Tin Buồn _ K1 Trần công Hiển không còn nữa

BẠN TRẦN CÔNG HIỂN ĐÃ RA ĐI

Hien new

Xin được thông báo đến quý NT và đồng môn  Khóa 1 một tin rất buồn.

Bạn K1 TRẦN CÔNG HIỂN bị trọng bệnh hơn nữa năm nay. Nhưng vì bệnh đã thâm nhập vào lá lách quá lâu nên không thể chửa được.  Vào lúc 2:55PM chiều nay thứ Sáu 08/07/2016  bạn Trần công Hiển đã từ giả vợ con và bằng hữu theo tiếng gọi của Chúa mà ra đi.
Chiều nay các Cha ở nhà Thờ sẽ đến làm lễ cho bạn ta lần cuối, ngày mai mới đưa đến nhà quàn. Sau đó gia đình mới có cáo phó chính thức.

Các bạn có thể gọi phone đến hỏi thăm con trai của Hiển  tên là HUY hay Henry Tran số phone : 206-227-1899 hoặc email:tran_henry@yahoo.com.

Trong lúc chúng ta đang chuẩn bị kéo nhau về hội ngộ 50 năm Học Viện thì bạn Trần công Hiển đã bỏ chúng ta ra đi. Đây là một tin rất buồn cho tất cả anh chị em khóa 1 chúng ta.

 Khi nào có cáo phó thì mình sẽ thông báo cho anh trưởng khóa và các bạn biết. Trong lúc nầy chúng ta tùy theo tín ngưởng hảy dâng lời cầu nguyện cho bạn Trần Công Hiển sớm được về nơi an lành nơi đất Chúa.

NCV/CNN

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tin Buồn _ K1 Trần công Hiển không còn nữa

Chuyện hồi Tết Mậu Thân_ Gà Tre

Ban Nghĩa va Vinh thân mến.
Toi da xem video các ban đi thăm ban Luc van Van. Rat mừng khi thay ban minh đã phuc hoi suc khỏe sau cơn giai phẩu tim.
Về chuyện ban Nghiệp kể lai Tết Mậu Thân 1968 tôi thấy co vai điểm không đúng, co the vi thoi gian qua da lau va tri nho khong đuợc tốt, nên tôi xin góp vai điều vì là nguoi trong cuộc. Người thứ ba trong chuyện nay đã chết, chỉ còn tôi va Nghiệp mà thôi. Tôi tin la tri nho cua minh cung con tốt nen xin ke van tat nhu sau: Cai nha ma chung toi don den vào chiều 30 Tết  la nha moi xay, chua hoan tat vi phía sau chi co một buc tuong thấp. Tui Viet cong da điều nghien va chọn nha nay cho ban chi huy trán danh. Chung toi co một thung dan carbine moi khui, một khau cảbine, 2 sung luc va 2 qua lưu dan. Den 12 gio giao thua chung toi cung ban sung chi thien thay cho phao no de mung xuân moi. Nhung chi ít phút sau nguoi si quan tuy vien cua trung ta tinh truong chay len gác lung va hét to: “dung ban nua các ong oi, trung ta tinh truong đang ở duoi kia”. The la chung toi ngung ngay va cu ở nha ngu cho den khoang 2 gio sang thi tui Viet cong nhảy vào tu phía sau nha. Rat may luc do ban Nghiệp con thúc đọc sach nen biet đuợc. Nghiệp kêu toi va Tham ra phía trước lan can nhìn xuống thay nhiều nguoi ở loi đi. Nghiệp da ban trước một trang dan carbine lam bi thương vai thang sau khi nhan dien dep rau. Sau do thi cam cu suốt đem voi loi the cua chung toi vi ở trên con tui no ở duoi. Co the tui no khong biet minh chi co 3 nguoi nen khong dam nhao len ma minh cung khong dam nhao xuống. Co mot chuyen thật may man cho toi, chắc ban Nghiệp con nho, khi tu phía sau cau thang chay ra phía trước thi Nghiệp tuong tui no nhao len nen quay lai ban mot trang dan carbine nhung nho on trên phu ho nen dan gim hét vào tuong. Toi la len:” tao day, tao day ma”. Nghiệp xanh mat xin loi vi chút xíu nua la giết oan ban minh. Den khoang 5 gio sang thi chung toi ban nhau dot chu ở lai chắc chết vi tui no se lieu mang xong len tra thu. The  la y nhu trong cinema Nghiệp va Tham vạch kem gai phong qua khách san ben canh sau khi toi ban yem tro mot trang dan va toi cung ban them de phong qua sau cung. Sau do thi Nghiệp chay ve ty Canh Sát, con toi va Tham chay ra phía trước cong vien de cho vien binh toi. Toi nho khong lam Nghiệp da tro lai voi khoang 1 tiểu doi CSDC va thanh toan tui no sạch se nhu da ke trong video. Nghiệp da quen ngay do toi va ban ay con doc than thi lam gì co chu vo. Qua đau nam 1969 toi moi lay vo. Do chuyen chi don gian nhu vay thoi, toi chi xin bo tục them vai điều cho chinh xác. Con chuyen nem trai lưu dan lam tui no bi thương them thi toi nho Tham nem chu khong phai Nghiệp. Nhung ma thoi ai nem cung đuợc, chuyen nho khong quan trong lam. Cam on các ban da kien nhan nghe toi ke chuyen nay. Phu Ga Tre.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Chuyện hồi Tết Mậu Thân_ Gà Tre

Lê Hữu Nghĩa thăm Lục Văn Văn

Các bạn K1 ơi ,

Tui vừa upload xong video clip thăm bạn Lục-văn-Văn . Mời các bạn nhìn lại dung nhan con bò lạc Lục-văn-Văn bây giờ ra sao nha .
Hôm được số phone của hắn tui liền gọi cầu may (vì lâu rồi rất nhiều lần gọi mà hắn không bắt phone) . Khi nghe tiếng hắn alô tui liền nói :

– Lục-văn-Văn phải hôn ?
– Phải .
– Mầy nghe giọng nói biết tao là thằng nào hôn ?
– Ai …ai..vậy ?
– Mầy nghe chưa ra giọng tao . Vậy tao hỏi hỏi mầy ” Trong đời của mầy , mầy có bị thằng nào cho hưỡi cứt của nó chưa ?”
– Hổng có .
– Có đó . Mầy cũng bắt nó hưỡi cứt của mầy nữa . Mầy nhớ lại coi .
– Hổng nhớ .
– Mèn đéc ơi ! Hai thằng mà bị còng chung một cái còng số 8 , trên xe lửa từ Bắc về Nam . Mỗi lần một thằng muốn đi ỉa là thằng nầy phải theo vô cầu tiêu mà hưỡi cứt thằng kia . Mầy nhớ ra chưa ?
Tới đây thì hắn nhớ ra nên cười ha hả nói :
– Nhớ rồi , nhớ rồi . Mầy là thằng Lê-hữu-Nghĩa .|
Vậy đó các bạn . Tui liên lạc được với Lục-văn-Văn như vậy đó .

Lê Hữu Nghĩa

Tiếp theo đây là video clip Lê Hữu Nghĩa hội ngộ với K1 Bắc Cali với những chuyện tiếu lâm cười bể bụng.

 

 

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Lê Hữu Nghĩa thăm Lục Văn Văn

Tâm Thư Của NCV/ Căn Nhà NHỏ

Thân mến gởi đến tất cả anh chị em K1 ( Cựu BTV và TSV) cùng anh trưởng Khóa Nhữ Đình Toán.

Trong chương trình Hội ngộ Khóa 1 mà BTC đã thông báo đến quý bạn có mục làm tờ sớ cho các bạn đã qua đời.

Thưa các bạn với khoảng 440 cựu SVSQ Khóa 1 HV CSQG khi ra trường đến nay chúng ta chỉ còn liên hệ được với nhau chưa được 200 người. Trong đó có rất nhiều bạn vì nhiều lý do không gặp hay đi lại với nhau.  Có nhiều bạn còn giữ danh sách TSV k1 khi ra trường mà không chịu cung cấp cho CNN bản copy nên có trở ngại trong việc cập nhật hóa các thông tin về tất cả các bạn đồng môn của chúng ta. Do đó có một số bạn đồng môn K1 (BTV và TSV)đã từ giã chúng ta ra đi lâu rồi mà chúng ta không hề hay biết. Theo mình nghĩ con số nầy không phải là nhỏ. Nay nhân dịp kỷ niệm 50 khóa 1, BTC có sáng kiến làm tờ sớ để trên bàn thờ trong ngày hội ngộ. Đây là một ý kiến chí tình của người còn sống đối với người đã mất. Nhưng chúng ta làm không hoàn hảo để thiếu tên nhiều bạn thì không nên. Do đó mình đề nghị không nên làm tờ sớ như đang làm, kiểu nầy xưa rồi, chỉ có mấy chùa mới làm. Dù có layout đẹp cở nào nhưng chắc chắn sẽ có thiếu sót và gây phiền hà cho nhiều bạn, làm cho buổi hội ngộ mất vui. Thay vào đó BTC chì cần một tờ giấy ghi câu: Thương Nhớ Các Bạn Đồng Môn Khóa 1 đã qua đời” và dành một phút mặc niệm, như vậy là đầy đũ tất cả, phải không các bạn.

Và trong buổi lễ Hội ngộ K1 lần nầy mình có đề nghị yêu cầu bạn Đinh văn Hạp không nêu danh tánh hay kể bất cứ câu chuyện nào về những người đã khuất, mà chỉ dành thời gian để hàn huyên tâm sự, ôm vai, bá cổ kể chuyên vui cho nhau nghe.

Thân ái chào các bạn.

Nguyễn công Vinh

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tâm Thư Của NCV/ Căn Nhà NHỏ

Cố gắng về_ Thơ TPK

image001

Chuẩn bị hành trang đi phó hội
Năm mươi năm một mối nhớ nhung
Bạn thầy có dịp trùng phùng
Cùng nhau bày tỏ tận cùng con tim.

Hồi binh lửa nhận chìm tổ quốc
Bao đời trai hát khúc quân hành
Vì dân chẳng tiếc đầu xanh
Miễn sao đất nước yên lành mới vui.

Nơi Học Viện dùi mài cảnh nghiệp
Anh chị em chí quyết một lòng
Trui rèn luật pháp cho thông
Học thêm quân sự mới mongt vẹn toàn.

Buổi ra trường hân hoan dấn bước
Đàn chim non xuôi ngược đó đây
Cao nguyên,giới tuyến,miền tây
Quyết đem sở học dựng xây nước nhà.

Sống xa nhau lòng càng thương nhớ
Ngóng tin hoài bên nớ bên ni
Bạn bè lập được công gì ?
Thiên Nga,Dã Chiến…thiếu chi anh tài.

Tình Học Viện sát vai chiến đấu
Hổ trợ nhau cho dẩu cam go
Bản thân gian khổ chẳng lo
Chỉ lo đất nước sao cho thái bình.

Trong công vụ khinh thường khổ cực
Nhưng bạn bè rất mực thương nhau
Chiến tranh ngày một gắt gao
Anh em tương trợ trước sau hết lòng.

Có nhiều đêm chong đèn thao thức
Thương bạn bè vì nước hy sinh
Cho dầu cái chết hiển vinh
Nhưng lòng ngơ ngẫn,bạn mình còn đâu !

Rồi tổ quốc bể dâu dạo đó
Biết bao người lìa bỏ trần gian
Khổ sai biệt xứ gian nan
Đói rách,tật bệnh…thác oan lắm bề.

Nay hải ngoại nhớ về trường cũ
Nơi chúng mình ấp ủ đời trai
Bây giờ giấc mộng tàn phai
Tuổi đời chồng chất u hoài tháng năm.

Cố gắng về mà thăm bạn cũ
Lỡ mai kia rủ gánh nợ trần
Bóng chiều chợt tắt ngoài sân
Có còn gặp lại một lần nữa không ?

Tống Phước Kiên
Viết cho ngày hội ngộ 50 năm HV/CSQG 2016

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Cố gắng về_ Thơ TPK

Niềm Hảnh Diện Hoa Kỳ _ Thơ Phương Trúc NHA

image001

Lễ độc lập mùng tư tháng bảy
Niềm tự hào, hãnh diện Hoa Kỳ
Về tự do, dân chủ, làm người
Nào bác ái, tình thương, đạo đức.

Cả nước Mỹ toàn dân nô nức
Các tiểu bang đón rước chào mừng
Trời pháo hoa vang vậy tưng bừng
Soi ánh sáng, mừng ngày Độc Lập

Nền chánh trì kiện toàn ngăn nắp
Nhà cầm quyền ở khắp tiểu bang
Nói là làm chớ có gian tham
Chẳng mị chúng, lừa dân hứa dối

Nếu chẳng may người dân phạm lỗi
Thì chánh quyền kịp lúc can ngăn
Đã nghiêm minh, luật pháp công bằng
Trọng nhân phẩm mọi người bình đẳng

Nào dân chủ tam quyền phân lập
Làm luật ra do ngành lập pháp
Rồi công quyền hành pháp thi hành
Nếu bất đồng kiện tụng tranh giành

Thì tư pháp đứng ra phân giải
Không tập hợp ba quyền đó lại
Đuốc Nữ Thần biểu tượng tự do
Hợp chủng quốc đứng đầu thế giới

Nền dân chủ mọi người xướng khởi
Ngành truyền thông phóng khoáng tự do
Dân an lành chẳng sợ hay lo
Người hà hiếp, bất công xã hội

Hỡi các nước độc tài kia hỡi!
Nhìn Hoa Kỳ mà rán noi gương
Muốn non sông sớm được phú cường
Hãy sửa đổi những điều lầm lỗi

Sớm ăn năn, cúi đầu sấm hối
Thì toàn dân bỏ tội thứ tha
Dang vòng tay xem tợ người nhà
Cùng xây đắp sơn hà cường thịnh

Phương Trúc

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Niềm Hảnh Diện Hoa Kỳ _ Thơ Phương Trúc NHA

Miền đất hứa _ Thơ TPK

Mien dat hứa

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Miền đất hứa _ Thơ TPK

LK Nhớ nhau hoài, Tạ từ trong đêm và Chuyến xe lam chiều

Cuối tuần mời các bạn giải trí qua đoạn Video nầy.

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở LK Nhớ nhau hoài, Tạ từ trong đêm và Chuyến xe lam chiều

Happy Birthday K1 in July

Happy Birthday in JulyList

Lỗi
Video không tồn tại
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Happy Birthday K1 in July

Gà Tre tập dượt văn nghệ

Chuẩn bĩ cho ngày hội ngộ 50 Năm Khoá 1 và HV Gà Tre Lê Quang Phú đang tập dượt ráo riết phần văn nghệ. Đây là một bài sẽ được bạn ta trình diễn trong ngày đai hội. Mời các bạn nghe tráng miệng.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Gà Tre tập dượt văn nghệ

Bài tự truyện của một cô dâu K1

image001

Kính tặng những người mẹ, những người vợ đã trải qua một thời nuôi tù. Riêng tặng chị Bé-Bông và những người thân yêu nhất của tôi.

Chúng tôi gặp lại nhau khi cả hai chúng tôi đã vào buổi hoàng hôn của cuộc đời. Cơ duyên chúng tôi được gặp mặt lại nhau thật đúng với câu nói: “Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ; vô duyên đối diện bất tương phùng”.  Chúng tôi, nhân vật chính trong câu chuyên này là những nhân chứng sống – những người đã “khóc cười theo mệnh nước nổi trôi”. Bối cảnh của câu chuyện khởi đầu rất đẹp tại hai thành phố Sài gòn – Đà lạt và kết thúc cảm động tại hai tiểu bang California – Oregon.

Tôi chưa được gặp mặt Bông mà chỉ biết qua lời kể của ông xã.  Việc gặp lại nhau là do sau khi ông xã Bông đột ngột qua đời, những trống vắng, hụt hẫng càng khiến Bông muốn tìm liên lạc lại với các bạn cũ.  Rồi ngày tháng qua với mạng lưới tin học tân tiến Bông đã tìm được email và số điện thoại của chúng tôi qua hội Cảnh Sát. Kể từ đó nhịp cầu Cali-Ori trở thành “đường dây nóng”. Tôi cũng có những người bạn rất thân nhưng chưa gặp được người nào có cùng chung số phận, hoàn cảnh sống trong giai đoạn đau thương của lịch sử dân tộc. Để cùng cười vang khi nhắc đến những kỷ niệm của cái “thuở ban đầu” và rồi để cho mắt cay, ruột xót, cùng thổn thức cho những ngày đau thương, ly hận tràn đầy. Chúng tôi lại cùng là những người yêu thơ văn, ca nhạc. Nên khi nghe Bông nói sẽ đến thăm chúng tôi rất vui mừng. Riêng tôi rất nôn nóng để được gặp mặt một người mà tôi tin là cũng thích được kể và được nghe những kỷ niệm một thời mà tôi không hề bao giờ muốn lãng quên.

Thật là trời không phụ lòng người! Khi gặp nhau chúng tôi đã bồi hồi xúc động kể cho nhau nghe và rồi những thước phim của quá khứ đã được quay chậm lại.  Tôi muốn viết những câu chuyện thật này như một thiên hồi ký khi còn đầu còn nhớ và tay còn viết lại được và cũng có thể gọi là “gia tài của mẹ để lại cho các con”.

Ngày xa xưa ấy khi Bông còn là một cô nữ sinh của trường Bùi thi Xuân tại xứ hoa anh đào. Tại đây lại có hai chàng Cảnh Sát Dã Chiến mà sau này đã trở thành phu quân của chúng tôi. Đó là anh Nguyễn ngọc Bé, tức “Bé hạt sen” và anh Nguyễn văn Vinh, tức “Vinh đen”.  Hai chàng là “bạn đồng môn” theo đúng cả hai nghĩa Hán-Viêt.  Hai anh cùng là sĩ quan khóa I Biên tập viên cảnh sát – mà lúc mới quen chàng tôi chả hiểu là cái thứ vị gì vì chỉ thấy anh đeo trên cầu vai một cái gạch và cái hai lăng quăng – cùng phục vụ tại Đà Lạt, ăn cùng mâm – cùng một quán nấu cơm tháng- ngủ cùng nhà trọ!

Theo lời Bông kể lại thì tuy gia đình ở Đà lạt nhưng khi học xong trung học Bông lại làm việc cho Air Việt Nam tại Nha Trang. Và bà mai cho đôi tình nhân này là cô em họ tên Hòa. Lần đầu gặp gỡ là khi Bông từ Nha Trang về thăm nhà. Cô Hòa này mời cả hai đi xem phim. Rồi “từng bước từng bước thầm” cả hai đã nhẹ bước vào đời nhau lúc nào không hay! Sau lần đó thì mỗi lần Bông được về thăm nhà thì anh “Bé hạt sen” lại xuất hiện, xử dụng tài tình chiến thuật vừa lãng mạng vừa thực dụng với bó Bông hồng trên tay đi kèm với một bịch khoai lang mật dẻo! Và cô nhân viên Air Việt Nam đã rơi ngay vào cái bẫy êm ái này.  Mặc dù “lúc đầu Bông không ưng lắm vì ngoại hình trông không được bắt mắt” nhưng nhờ anh đã áp dụng tâm lý chiến đạt tới “đỉnh thượng thừa”! Người sĩ quan cảnh sát này trông vậy mà đầy nghệ sĩ tính.  Anh thường tặng cho người yêu sách vở, các tuyển tập thi ca, trong đó Bông nhớ rất rõ là có rất nhiều sách học làm người của nhà văn Nguyễn Hiến Lê. Thế là cô cựu nữ sinh trường Bùi thị Xuân đã tự chui vào cái tổ kén để dệt thành “Truyện tình 2 B” – có thể dịch sang tiếng Anh là “The ‘to Be’ Love Story”!

Còn tôi đã chui vào tổ kén để dệt chuyện tình mình trong trường hợp như sau: là học sinh trung học Đắc Lộ đến năm Đệ Tam, khi khám phá ra vài “dấu lạ” trong quyển “lưu bút ngày xanh”, bố mẹ tôi chuyển cô con gái lên trường trung học Nguyễn Bá Tòng, nơi có hai khu nam sinh và nữ sinh riêng biệt. Năm cuối của bậc trung học tôi chơi thân và thường sang học thi tú tài II với Oanh. Cô này lại cũng là em họ và nhà cô lại ở đối diện với đối tượng đang “chiếu tướng” tôi! Thời gian này anh Vinh đang được về nhà sau khi học xong khóa huấn luyện quân sự tại trường bộ binh Thủ Đức. Chiến sự Mậu thân bùng nổ! Anh không trở lại Đà lạt ngay được. Ngày Tết bố mẹ tôi hay chơi bài Tam cúc, nhất là bài chắn tại nhà. Thế là tối đến thường xuất hiện thêm một chân chơi bài chắn trong gia đình tôi! Và rồi “mũi tên nào say đắm, bắn trúng con tim hồng”! Bưu điện Sài gòn – Đà lạt đã phải làm việc “overtime” để chuyển thư của chúng tôi mà đã được tôi ghi dấu “mật mã” bằng phong bì mầu trắng dán con tem in hình cô gái đang đánh đàn tranh màu tím! Nhờ tín hiệu đặc biệt này mà anh Vinh đã thoát được âm mưu giữ bức thư tình giả mạo làm “con tin” để đòi tiền chuộc của mấy ông bạn quý!

Rồi thì những lần “24 giờ phép” về Sài gòn thay vì “hái hoa rừng” (có biết ở đâu mà hái!) thì anh chàng cứ ra chợ Đà lạt mua hoa đem về tặng cho “bé yêu” khiến mấy anh bạn phải thốt lên rằng:” Thằng này bây giờ chỉ thích ôm Lan!” Rồi cũng từ đó sân trường Văn Khoa thỉng thoảng có thêm một anh chàng sinh viên dự thính! Con đường Tú Xương đã trở thành “con đường tình ta đi”! Và con đường Cường Để đã ghi nhận một “tai nạn lưu thông”! Khi ấy trên đường tan học về, tôi đang chạy chiếc Honda PC, tà áo dài và “tóc thề thả gió lê thê”, bỗng phát giác có một xe Jeep cảnh sát đang “bám sát”ở đàng sau, giật mình nhìn thấy khuôn mặt “quen quen” đang ngồi trong xe! Hết hồn! Lúynh quýnh thế nào mà té nhào ngay trước mũi xe Jeep!

Nói đến té xe tôi lại nhớ lời Bông kể chuyện anh Bé tập xe chạy Honda cho Bông. Thoạt tiên anh ngồi vào tay lái, Bông ngồi phía sau. Anh dọt xe chạy một lúc, thấy đàng sau im re! Mới quành xe lại để “nhặt người yêu”! Chúng tôi cũng có một chuyện tương tự. Anh chàng Cò nhà tôi một hôm mượn được cái xe “Vespa thùng” để đón tôi đi học về. Ngày xa xưa ấy, con gái ngồi yên sau thì khép nép vén tà áo dài ngồi để hai chân qua một bên. Tôi vừa leo lên yên sau chưa kịp “sửa tướng khép nép” thì anh cũng dọt xe chạy một đỗi mới quay lại “tìm trẻ lạc”!

Cuộc sống êm đềm, hạnh phúc của chúng tôi vút qua tầm tay! Tình hình chiến sự từ đầu năm 1975 dồn dập những tin dữ và anh Vinh cũng miệt mài trong công vụ. Khi tôi sinh cháu gái thứ ba vào cuối tháng 3/1975, anh vào nhà bảo sanh của bệnh viên Vì Dân để đón mẹ con tôi về nhà với cái đầu bị thương băng trắng xóa và chỉ kịp thả mẹ con tôi xuống đầu ngõ rồi lại vội vã ra đi. Cũng trong những ngày khốc liệt ấy anh Bé đưa Bông với cái bụng bầu và bốn cháu nhỏ di tản về Sài gòn. Trong lúc dầu sôi lửa bỏng anh Vinh cũng chỉ kịp gom góp cho anh chị Bé những vật dụng cần thiết trong thời gian tạm trú tại đây. Rồi chúng tôi không gặp lại nhau nữa mà tan tác theo vận nước nổi trôi kể từ đấy!

30/4/1975! Lời đầu hàng của Dương văn Minh là tiếng súng bức tử! Cả thành phố Sài Gòn như điên cuồng! Một đám lửa chất đống quần áo, quân trang, quân dụng được đốt lên ngay đầu ngõ nhà tôi! Tôi cũng mê man vừa khóc nức nở vừa vất vào đấy những gì tôi có thể quơ cào được! Đến bây giờ tôi chỉ tiếc quyển album chứa đầy kỷ niệm và bức ảnh phóng lớn của cháu trai đầu lòng bụ bẫm, kháu khỉnh trong bộ quần áo Cảnh Sát Dã Chiến!

Mấy ngày sau anh Vinh mới về nhà cùng gia đình tôi đi tìm tung tích mẹ tôi bị trúng đạn pháo kích vào phi trường Tân sơn Nhất của Việt cộng ngay sáng30/4. Mẹ tôi được tìm thấy tại bệnh viện Bình Dân và rồi bị cắt nguyên cái chân phải vì vết thương đã bị làm độc!

Khi còn nhỏ tôi đã được xem các bộ phim “Chúng tôi muốn sống”, Về miền Nam” v…v…Tôi đã biết tội ác của Việt cộng. Nhưng không thể nào đo lường cái ác này nếu không sống dưới sự trả thù của họ.

Bông kể cho tôi nghe những cơ cực của gia đoạn sau 1975, nhất là khi gia đình gồm sáu mẹ con cùng bà mẹ chồng bị đẩy đi “kinh tế mới”.

“Chú phỉnh tôi rồi chính phủ ơi”! Chế độ cộng sản tồn tại nhờ vào sự lường gạt người dân và khủng bố làm tê liệt mọi chống đối. Sau khi anh Bé đi tù, Bông đưa mẹ già và năm con dại “tự nguyện” đi KTM với hy vọng cho chồng được thả về sớm. Cùng với một vài gia đình khác, mọi người bị lùa vào xe tải chở đến nơi chỉ cho mấy căn lều trống vừa lợp xong mái lá, không có vách, không có cửa!  Lương thực được phát lúc đầu là ít gạo hẩm, nước mắm, muối và hai con cá khô lép kẹp bằng hai ngón tay. Các cháu ngày ngày phải ra bìa rừng hái rau tàu bay, rau dền dại,và lá giang.  Đem bỏ tất cả vào nồi nấu với muối và chút bột ngọt cộng với ớt sim cay xé lưỡi để tránh bị sốt rét. Trời cũng thương nên ăn uống kham khổ như thế mà các cháu lại không bị đau bệnh trầm trọng chi cả.  Dân KTM cũng được phát hạt bắp và khoai mì để tự trồng trọt.  Nhưng trời thì nóng cháy da, đất đai khô cằn lại thêm mẹ già và bầy con nhỏ làm sao mà canh tác? Lương thực cấp phát tiêu chuẩn bị cạn dần: vài ký gạo đã bị quy một nửa thành khoai mì khô xắt lát. Để kiếm một chút thu nhập, Bông đã nghĩ cách mua khoai mì của các hộ dân để bán lại cho các con buôn.  Dần dà tìm ra đầu mối thu mua khoai mì là một nhà thờ nhỏ cách xa nơi ở khoảng 16 km.  Các sơ ở đấy mua khoai mì khô để xay ra làm thành bún. Thấy hoàn cảnh chồng tù tội, đàn con còn nhỏ dại nên các sơ đã cấp vốn để thu mua khoai mì về bán lại cho nhà dòng. Phương tiện chuyên chở duy nhất là cái đòn gánh bằng thân cây tre trên đôi vai gầy guộc đi lại mỗi ngày trên con đường rừng gồ ghề, ngoằn ngoèo.  Mỗi buổi sáng Bông và một chị bạn thức dậy thật sớm để chuẩn bị lên đường. Ngày đầu tiên đúng là đổi mồ hôi, nước mắt để lấy gạo nuôi con. Chỉ gánh khoảng 20 kg khoai mì thôi mà nghỉ dọc đường không biết bao nhiêu lần.  Hai vai sưng tấy lên, rướm máu, trong làn nước mắt dàn dụa, hình ảnh đàn con đang nheo nhóc chờ mẹ về có được chén cơm đã thúc đẩy từng bước nhọc nhằn kế tiếp. Rồi “bao đau thương thành chai đá” trọng lượng gánh hàng sau khi bị giảm xuống 15kg đã tăng lên thành 30kg cho mỗi chuyến.

Trong hoàn cảnh đánh đổi cật lực sức lao động lấy miếng ăn cho 7 người trong gia đình. Hoàn cảnh mà cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc, dép đi của các cháu được chế biến từ các đôi dép đứt quai của các công nhân làm rừng, nhặt về cắt nhỏ lại, mua quai nhỏ hơn để xỏ vào cho các cháu đi thì phương tiện để đi thăm nuôi anh Bé khi anh còn ở trong trại cải tạo tại miền Nam đều phải cậy trông vào ông bà ngoại khi đó còn ít đồ đạc trong nhà có thể đem bán đi được.

 Trại tù của anh Bé có tên là Madagui. Từ Đà lạt đi xe đò từ 6g sáng đến điểm tập trung khoảng 9g. Từ đó thân nhân phải gồng gánh đi đò qua con sông La Ngà rồi lại phải đi bộ vào đến trại thì đã 5g chiều. Lần thăm nuôi không thể nào quên là khi hay tin anh Bé bị sốt rét, Bông cùng đi với chị Bá cũng đi thăm nuôi chồng.  Khi anh Bé được một chị cán bộ dắt ra, căn bệnh sốt rét đã hủy hoại thân thể đến nỗi Bông không nhận ra được nếu không nghe anh  cất tiếng gọi ”Em!”. Đau lòng Bông nhào đến ôm anh thì bị tên cán bộ này phạt bằng cách cắt giờ thăm gặp chỉ còn 15 thay vì 30 phút! Còn chị Bá thì chỉ được gửi quà mà không cho biết lý do. Thật ra anh Bé thì thầm là anh Bá đã chết hơn một tuần nay mà bọn chúng vẫn nhận đồ thăm nuôi.  Anh còn dặn kỹ là chỉ cho chị Bá biết tin này trên đường về vì sợ chị phẫn uất kêu khóc anh Bé sẽ bị trại kỷ luật! Bị kỷ luật trong tù là đồng nghĩa với sự đón nhận cái chết nếu không có ơn trên che chở! Anh Bé cũng đã nếm thử kinh nghiệm “chết hụt” khi một người tù lấy cắp đồ ăn của anh để trốn trại. Anh bị đưa ra làm tờ tự kiểm trong 3 ngày vì bị nghi là đồng lõa. Rất may là sau khi bị bắt lại người này khai là chính mình ăn cắp nên anh ấy đã bị tử hình, còn anh Bé thì được thoát chết!

 Một chuyến đi khác cũng là một kỷ niệm với người bạn đồng hành là chị Diệp, anh Diệp cũng là Trung úy Cảnh sát (hiện nay anh chị Diệp đang ở Santa Ana).  Lần đó đi thăm nuôi vào mùa mưa, không có đò qua vì nước sông đang chảy xiết. Cũng may được người dân trong vùng cũng thuộc thành phần KTM cho ngủ lại qua đêm. Hôm sau vào thăm nuôi thì trời đổ mưa.  Các anh nhận đồ xong thì xót xa hối thúc vợ về mau mau còn dặn với theo là “nếu mưa lũ thì đừng đi thăm nữa nhé!” Còn chúng tôi những lần đi thăm nuôi, lúc đi gánh vác đồ thì thể xác nặng trĩu mà không biết mệt, thế mà lúc về chứng kiến thân phận tù tội, nghiệt ngã và hình ảnh tiều tụy của chồng làm tâm hồn trĩu nặng đau thương đến ngơ ngẩn hàng tháng chưa vơi.  Ra về lần này hai chị em lại cũng vẫn không gặp may vì không có xe đò nào ngừng lại. Sau cùng thì có được một chuyến xe, nhưng chỉ đưa về đến Bảo Lộc và nhà trọ nào cũng từ chối không cho trú ngụ có lẽ vì hai đứa nhìn giống như hai bà điên! Thế là vừa đói vừa rét, dùng áo mưa che thân, ngồi ngoài hàng hiên nhà người ta ca bài “Giọt Mưa Thu” suốt đêm!  Đến khi anh Bé phải đổi ra các trại ở miền Bắc thì nguồn tiếp viện từ ông bà ngoại đã cạn kiệt.  Bông chỉ có thể vài tháng gửi đồ tiếp tế cho anh qua phiếu gửi quà mà thôi!

Riêng thân phận tôi thì may mắn hơn phần nào vì còn bám được ở thành phố.  Đó cũng là một phép lạ cho gia đình tôi. Trong lúc tinh thần bị khủng bố cực độ! Ngày đêm loa phóng thanh của phường dội bom vào tai những lời thúc ép đi kinh tế mới! Lại chứng kiến cảnh vợ con ông thiếu tá Lâm nửa đêm bị “xúc” đi. Mẹ chồng tôi bàn định là sẽ phải bán căn nhà để mua đất tại Gia Kiệm vì cũng có người quen đang ở đấy.  Trước ngày đi đặt cọc tiền đất, bà cụ đến nhà thờ cầu nguyện thì khi về nhà nhận được thư thăm nuôi anh Vinh từ khám Chí Hòa cùng với thư của Sở giáo dục cho tôi đi dạy lại tại trường Đắc Lộ (sau đổi tên là Ngô Quyền)

Người chinh phụ trong Chinh Phụ Ngâm của Đặng Trần Côn và Đoàn thị Điểm đã rất đau khổ trong cảnh: “Nay một thân nuôi già dạy trẻ. Nỗi quan hoài mang mể xiết bao” nhưng nàng chắc chắn không thể nào khổ bằng chúng tôi, những chinh phụ dưới chế độ Cộng Sản.

Tôi dạy học trong nhà trường xã hội chủ nghĩa, mỗi ngày được mua theo tiêu chuẩn nửa ổ bánh mì, mỗi tháng nửa ký thịt heo lại phải nói khó với người phụ trách “tổ đời sống” để xin được mua thịt ba rọi. Bánh mì được xắt lát để dành phơi khô. Thịt ba rọi thắng để lấy nước mỡ cho nhà dùng, còn phần mỡ cùng ít thịt thì để ngào với đường chảy để đi tiếp tế.  Khoai lang mua thay gạo từ hợp tác xã cũng được xắt lát để dành phơi khô. Đến đây tôi lại rớt nước mắt với hình ảnh bà nội ngồi bóc vỏ khoai. Cháu bé gái bò bên cạnh nhặt hết vỏ khoai bỏ vào miệng ăn ngon lành!

Trước khi được gọi đi dạy lại tôi đã cơ cực làm đủ mọi việc. Tôi rất kinh hãi giống đỉa nhưng đã phải lội ruộng để hái rau muống cho mẹ tôi đem ra chợ bán! Rồi sau đó, hai ba giờ sáng đã đi theo thím em họ để đón xe Long Khánh mua chuối, cà ghém, rau cải … nhưng vì yếu và chậm nên phải bỏ vì chỉ dành được toàn là chuối đẹt và cà xấu! Rồi lại cùng cậu em trai thư sinh kéo chiếc xe tự chế chở phụ tùng xe đạp đi ra chợ xe đạp Minh Mạng bày bán. Chiếc xe này còn nặng hơn trọng lượng của hai chị em nên đã có lần lật nhào đổ tung tóe ra mặt đường! Tôi cắn răng thu nhặt đồ đạc vương vãi trong nước mắt! Khi bột mì được phát thay gạo, lại xoay ra bán đủ loại bánh! Đến mùa Trung Thu hay Tết Nguyên Đán lại tranh thủ bán bánh, mứt. Cô em kế tôi còn nhớ mãi hình ảnh của tôi gầy gò, đi nghiêng nghiêng vì vết mổ lao hạch còn đang băng vải ở cổ, tay ôm thùng bánh ế, lội bì bõm trong con hẻm trở về nhà trong cơn mưa buổi tối.

Các cháu vì không đủ dinh dưỡng nên cứ đau ốm liên miên! Có một lần cả hai cháu trai bị sốt xuất huyết nặng phải điều trị ở hai lầu cách xa nhau tại bệnh viên Nhi Đồng.  Cháu gái ở nhà khát sữa mẹ đã phải ngậm vú da của bà cố ngoại. Vừa phải lo chạy mua chợ đen thuốc để chữa bệnh cho con, vừa phải chạy lên lên xuống xuống một ngày không biết bao nhiêu lần để lo cho hai con. Tim gan thắt lại theo nhịp thở yếu ớt của các con! Tôi đã kiệt sức! Và cái chết đã lởn vởn trong đầu! Nhưng niềm tin tôn giáo, khuôn mặt của những người thân yêu đã vực tôi đứng dậy!

Tuy nhiên Chúa đã thương gia đình chúng tôi! Sau khi đồng tiền kiếm được từ nghề dạy học của tôi và cô em kế tôi đã trở thành đồng lương chết đói thì cậu em tôi đã sáng chế ra nghề vẽ các hoa văn trên guốc bằng bút điện. Đến khoảng đầu năm 1980 khi hàng ngoại quốc được gửi về thì tôi đã bỏ nghề giáo để đi buôn hàng ngoại quốc vì có chút vốn liếng ngoại ngữ nên xoay nghề “chạy” thuốc tây! Đời sống toàn gia đình đã được cải thiện.

Khi anh Vinh còn bị tù ở Chí Hòa, tôi đi tiếp tế anh bằng xe đạp. Thỉng thoảng thân nhân được cho gặp mặt. Đến ngày đi thăm cả gia đình chất lên chiếc xích lô đạp: bao tải lớn được gác trên càng xe. Hai cháu trai đứng sát bên trong. Tôi bà bà nội các cháu ngồi co chân lên để cháu gái ngồi lên trên hai bị cói đặt ở đưới cùng!  Vào đến nơi thì tù nhân và gia đình ngồi hai bên, cách ngăn bằng một tấm lưới mắt cá! Cháu bé nhất chui qua gầm bàn sang ngồi với bố! Chúng tôi “mắt trong mắt, tay trong tay, chân…trên chân” cố truyền sức sống cho nhau! Chưa kịp hỏi han thì đã hết giờ!

Nhưng khi anh Vinh bị chuyển lên trại tù Xuân Phước là một huyện nhỏ nằm sâu trong một vùng thung lũng thuộc thị xã Quy Nhơn, thì mới đúng là “đoạn trường tân thanh!” Những lần thăm nuôi đầu tiên thật gian nan, vất vả. Tôi phải chen chúc trong những toa tàu chợ hôi hám với đoàn người lam lũ đi buôn hàng chuyến. Khi có tiếng hô lớn báo động sự xuất hiện của lũ công an kinh tế hay quản lý thị trường thì đám người này thảy liên tục hàng hóa qua các cửa sổ, rồi đạp cả lên đầu hành khách như chúng tôi để nhảy ra ngoài cửa sổ thoát thân. Đến ga Chí Thạnh người đi thăm nuôi phải ôm đồ đạc nhảy xuống tàu thật nhanh. Từ đó sẽ đón bất cứ phương tiện di chuyển nào có được để đi đến trạm kiểm soát: xe trâu, xe ngựa, hay xe hàng chạy bằng hơi nước từ thùng than đá nóng như thiêu đốt, ra khỏi xe người lọ lem như vừa chui ra khỏi lò sưởi đầy mồ hóng.  Có lần tôi và chị bạn đồng hành xin quá giang được một xe chở bột mì vào trại. Xe lồng lên chạy trên những con đường dốc ngoằn nghèo xóc chúng tôi lăn lóc như hai con cóc từ góc này sang góc kia trong thùng xe. Đến khi xuống xe, chúng tôi bơ phờ, nhừ tử nhưng nhìn nhau phá lên cười ngặt nghẽo vì hai người trông giống như hai cục bột di động. Chưa xong! Từ trạm kiểm soát chúng tôi phải lúp xúp, chạy tất tả theo sau những người dân địa phương được mướn gánh đồ thăm nuôi vào đến nhà “tiếp tân”. Một lần thăm nuôi khác, tôi lại một lần nữa được phép mầu nhiệm tăng sức và gìn giữ. Lần đó khi chúng tôi vào đến trại A cũng đã xế trưa thì cán bộ trại báo tin là chồng tôi đã bị đưa qua trại B. Nếu ở lại trại A đến sáng mai thì sợ trễ, làm người bạn đồng hành phải chờ đợi thêm một ngày nữa mới về được.  Sau khi hỏi thăm biết rằng đường đi bộ mất khoảng chừng hơn một tiếng đồng hồ.  Tôi liều mạng đi sang trại B một mình! Khoảng cách từ hai trại qua đường đèo phải tính nhân lên gấp hai, gấp ba lần là do tôi không đủ sức mang hết đồ tiếp tế mà phải chia ra, cứ đi được một đoạn thì bỏ hai giỏ cói xuống, rồi trở lại vác bao đồ kia đi tiếp. Trên đường đi nghe chim kêu não nuột, nghe vượn hú rợn người! Cứ thế vừa đi vừa ngước mặt lên trời cầu xin tha thiết:”Xin Chúa gìn giữ mạng sống này không phải chỉ để cho con mà cho những người thân yêu đang cần đến con!” Khi tôi vào đến trại B thì trời đã tối đen! Đau đớn cho tôi! Chờ đến sáng hôm sau thì tên cán bộ lạnh lùng cho hay là anh Vinh không được thăm gặp ngay cả gửi quà vì đã bị kiên giam, kỷ luật! Và nhờ ơn trên gìn giữ anh đã sống sót sau khi bị kiên giam 3 năm!

Những lần thăm nuôi về sau do kinh tế gia đình đã khá hơn và thân nhân những tù nhân Xuân Phước đã cùng nhau tổ chức thuê bao một chiếc xe hàng nhỏ chở vào đến tận trại nên các cháu đã được thay phiên nhau đi thăm bố. Cháu gái sau khi sang Mỹ, nhớ lại kỷ niệm của những chuyến đi này đã viết thư cho cậu em tôi rằng: “Ngày đó chúng cháu đã được mẹ biến những chuyến đi thăm nuôi bố cháu thành những chuyến du lịch nhỏ mà đâu biết được rằng đó là kết quả của những ngày tháng cơ cực của mẹ và những khổ nhọc lao tù của bố!”

Cuối năm 1987 chồng tôi được thả về!  15 tháng 5 năm 1991 gia đình chúng tôi được đi định cư tại Mỹ! Sang đến đây tôi miệt mài đi học để được trở lại nghề dạy học. Anh Vinh hy sinh làm những việc lao động: rửa xe cho các dealers, cắt cỏ, bỏ báo. Cả nhà chỉ có cái xe Buick cũ kỹ to như con khủng long cho ba cha con thay phiên nhau để vừa đi học vừa đi làm mà khi cháu trai thứ nhì ngồi vào tay lái thì thực là cảnh “ô tô không người lái”. Tôi đi học tại San Jose State bằng xe bus. Ngày ngày vác ba lô chất đầy sách mà quyển nào quyển nấy dầy như cuốn tự điển của Nguyễn văn Khôn. Tôi luôn tự khuyến khích mình rằng: “ Còn diễm phúc hơn là vác bị cói đi thăm nuôi!”. Nhiều buổi tối đi về nhà trong chiếc xe bus lạnh lẽo, kỷ niệm của những chuyến thăm nuôi lại tràn về trong ký ức!

Thời gian trôi qua vun vút! Cháu lớn cùng tôi ra trường! Hai mẹ con cùng qua được các đợt phỏng vấn và có việc làm. Anh Vinh cũng nhận được việc làm ở hãng điện tử. Sau bảy năm cả gia đình gồm bảy người chen chúc trong một căn townhouse chỉ có hai phòng ngủ trên lầu. Mùa hè thì nóng như cái lò bánh mì.  Mùa đông thì chống cây phủ cái mền bên trên như cái igloo của người Eskimo để chui vào ngủ buổi tối cho đỡ lạnh. Chúng tôi đã có một căn nhà riêng.

Rồi các cháu lần lượt ra trường, có việc làm, lập gia đình và ra ở riêng. Căn tổ ấm trở nên trống vắng. Hai chúng tôi cũng lần lượt nghỉ hưu. Kiểm điểm lại bạn bè cũng đã từ từ ra đi vào miền miên viễn. Hơn bao giờ hết thời gian còn lại chúng tôi bên nhau, bên bạn bè, người thân đang được “counting down”. Ở tuổi này tôi ý thức được rằng còn được người tri kỷ bên cạnh mình đã là diễm phúc rồi, mà nếu vẫn còn có được những người bạn tri âm nữa thì đúng là một hồng ân.  Theo như tác giả của bài viết “Tình Bằng Hữu” thì khi về già ngoài việc có được một sức khỏe tốt, thì tình bạn lâu năm là một hành trang quý giá mà người lớn tuổi đã mang theo được cho tới giai đoạn cuối của cuộc đời.

Tôi viết bài này để tạ ơn cho những gì tôi đã có được trong cuộc đời. Trên hết là Thiên Chúa của tôi, rồi đến hai đấng sinh thành. Mẹ tôi, một người rất mực thương yêu con cái, một người rất đảm đang, tháo vát mà cuối đời phải chịu cảnh bệnh hoạn, tật nguyền. Bố tôi, người đã truyền cho tôi tinh thần lạc quan và đạo đức làm người để tôi biết sống vươn lên trong cảnh lầm than, cơ cực. Mẹ chồng tôi, một góa phụ chồng mất khi còn rất trẻ tuổi, đã hy sinh nuôi dưỡng chồng tôi rồi đến các con của tôi và cũng đã là một thành lũy che chở cho tôi khi phải xa cách chồng trong lúc cũng còn rất trẻ. Các em tôi đã sống đùm bọc lấy nhau trong cơn hoạn nạn, cùng chia sẻ miếng cơm, manh áo và cùng tôi săn sóc, yêu thương các cháu.Tôi cũng biết ơn những người hàng xóm tốt bụng: ông cụ Đặng sẵn sàng cho  bà nội các cháu gửi các cháu khi đi chợ hay có công việc gì cần thiết; bà cụ Sáu làm thày lang chữa bệnh cho các cháu lúc trái gió trở trời; cô Hùng khi hay tin anh Vinh bị sốt rét đã đi tìm cây ớt hiểm phơi khô đưa cho tôi để gửi đi làm thuốc chữa bệnh, bà cụ Tung sau khi hỏi giá các mặt hàng con cái từ Pháp gửi về đã đưa cho tôi đi bán trên giá thì giữ lấy, chỉ đưa tiền vốn lại cho bà. Tôi cũng tri ơn các bạn giáo viên Mỹ -Việt đã nâng đỡ, nhất là những người bạn quý Việt Nam đã tận tình giúp tôi trong những ngày đầu bỡ ngỡ khi mới bước vào nghề tại các nhà trường Mỹ. Sau nữa là người bạn đời đã cùng chia nhau những ngọt ngào, đắng cay của 45 năm chung sống mà hoa trái bây giờ là đàn con hiếu và lũ cháu ngoan. Với các con, “gia tài của mẹ để lại cho các con” là niềm cậy trông nơi Thiên Chúa, sống theo lương tâm đạo đức, tin tưởng vào chính mình và thủy chung trong đời sống hôn nhân. Các con của các con đang được gieo trồng trong mảnh đất tốt của tự do, của cơ hội, hãy cho chúng bám rễ thật sâu truyền thống dân tộc thì cây sẽ được vươn lên mạnh mẽ, tươi tốt.

Sau cùng bài này cũng để tặng chị Bé- Bông, người bạn mà duyên hạnh ngộ đã cho gặp nhau lúc xế chiều nhưng không muộn màng và cũng là nguồn cảm hứng cho thiên hồi ký này.

Lê Phương Lan

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Bài tự truyện của một cô dâu K1

Vương Hữu Nhị

Sáng nay dậy sớm, xem mail thì được bạn Trần Ngọc Thcạch cho biết số phone của Vương Hửu Nhị và Nguyễn thị Tố. mình gọi ngay và gặp được chị Tố. Qua giọng nói thì chị Tố còn khỏe nhưng bạn Vương Hữu Nhị thì giọng nói khò khè. Hai bạn hoàn toàn không biết gì về ngày Hội Ngộ 50 Học Viện. Mình rũ về Cali tháng Bảy nầy nhưng hai bạn nói mắc giữ cháu Nội không đi được. Tuy nhiện hai ông bà cũng vừa đi chơi New York 2 tuần mới về, và sắp tới con cái dẫn cha mẹ đi Cruie chơi nửa. Nghe vậy mình cũng vui. Mình nhắc lại tên các bạn cũ thì Nhị nhớ rõ lắm.   Nhị còn xem TV 2079 thấy hình Nguyễn văn Suốt được đài truyền hình phỏng vấn mới đây về nông nghiệp.Mình và Nhị ở tù chung với nhau từ đầu cho đến cuối và khi về ngoài xã hội vẫn thường lui tới gặp nhau và chia xẽ nhiều tâm sự.
Đây là địa chỉ và số phone của Vương Hữu Nhị, bạn nào rảnh thì gọi nói chuyện cho vui.
13825 Decatur St. Denver. CO 80219 cell:720-936-7218 ( Nhị) or 720-936 7219 ( Tố)
Cám ơn bạn Trần Ngọc Thạch

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Vương Hữu Nhị

Biên Bản Chuẩn bị cho ngày Hội Ngộ K1

Thưa các bạn,

Trong buổi họp để chuẩn bị cho buổi Hội Ngộ Kỷ Niệm 50 Năm K1 diễn ra ở nhà K1 Cẩm Y ngày 9/6/2016 vừa qua, một số công tác đã được phân công như sau:

Về Tiệc Hội Ngộ:

– Chị Thuỷ (Thiên Nga); Trưởng Ban ẩm thực với sự phụ tá của Chị Hướng, Chị Cao Trung Trực, Cẩm Y, Lý Mũi Liềm, và bạn Nguyễn Trọng Trí.

– Bạn Huỳnh Vĩnh Hưng: Mua đĩa giấy (loại lớn) + tô nhựa + ly+ muỗng + nĩa + đũa + Napkins [đề nghị mua dư (khoảng 200) cho khoảng 150 thực khách] +  Bia + Nước Ngọt + Nước lạnh +Nước đá

– Bạn Nguyễn Vô Lượng: Cung cấp khoảng 3 cooler lớn để ướp các loại nước uống lạnh.

– Bạn Phạm Văn Toán: Quay video để thực hiện DVD kỷ niệm

– Bạn Võ Thiệu: Chụp hình lưu niệm

– Bạn Nhữ Đình Toán: Thuê bàn ghế (15 bàn dài và 100 ghế xếp + sử dụng số bàn ghế có sẵn của nhà Cẩm Y) + Thuê vẽ banner + poster kỷ niệm

– Bạn Phạm Văn Cư + Cao Trung Trực + các bạn khác ở Quận Cam xin vui lòng đến sớm giúp BTC một tay (khoảng 2PM ngày 16/7/2016) để sắp xếp bàn ghế và trang trí nơi họp mặt. Nhớ thiết kế 1 bàn thờ nhỏ có hình cố VT Đàm Trung Mộc và 2 cố Trưởng Khoá Lê Văn Phi + Lê Văn Hướng + Bài vị các K1 đã quá vãng (nhờ bạn Vinh CNN design giùm).

– Chị Cẩm Y: Liên lạc ban nhạc, chuẩn bị âm thanh

– Bạn Bửu Hồng: Sắp xếp chương trình văn nghệ

– Bạn Đinh Văn Hạp + Phan Quang Nghiệp: giúp phụ trách làm MC cho chương trình thật vui nhộn

Về việc Đón các bạn khi đến Phi trường:

Đến nay, Ban đại diện K1 đã nhận được lời yêu cầu của các bạn sau nhờ đón ở phi trường:

– Lưu Diệu Nam: Thứ sáu 15/7: United Airline # 265 lúc 12:40PM phi trường LAX

– Phan Kỷ Niệm: Thứ sáu 15/7: SouthWest Airline # 320, 11:00AM LAX

– Lê Quang Phú (Gà Tre) + Nguyễn Văn Tăng: Thứ bảy 16/7 Spirit Airline # 217, 8:05 AM LAX

(3 chuyến bay này sẽ được bạn Nguyễn Vô Lượng phụ trách đi đón)

– Nguyễn Chính Minh: Thứ bảy 16/7 SouthWest Airline # 5040  10:45 AM, phi trường John Wayne

(Bạn Phạm Văn Minh ở Oceanside sẽ giúp đón bạn Ch.Minh đưa về Little Saigon Inn)

– Ngoài ra không kể còn một số bạn đã liên lạc trực tiếp nhờ bạn Huỳnh Vĩnh Hưng đi đón; và có một số bạn đã tự túc phương tiện khi đến.

Đó là tóm tắt một số công tác chuẩn bị, rất mong các bạn ở quanh vùng Little Saigon vui lòng giúp một tay với BTC để cho ngày Hội Ngộ của K1 chúng ta được thành công tốt đẹp. Cũng rất mong nhận được những ý kiến của các bạn, nếu xét thấy chương trình còn thiếu sót. Cám ơn các bạn.

Thân mến,

Nhữ Đình Toán

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Biên Bản Chuẩn bị cho ngày Hội Ngộ K1

Tặng lê Ngọc Thịnh và lê Thế Viên

Thân mến mời các bạn xem một slideshow ” Thành Phố Buồn” ghi lại hình ảnh của 2 bạn Lê Ngọc Thịnh và Lê Thế Viên ghé thăm Seattle vài năm trước đây. Đây là một trong những đề tài của DVD chào mừng 50 Khóa 1.

 

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tặng lê Ngọc Thịnh và lê Thế Viên

Danh sách 97 K1 về dự Hội Ngộ 50 năm HV

Dach sách k1 về dự 50 năm HV-CSQG

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Danh sách 97 K1 về dự Hội Ngộ 50 năm HV

Thơ Tống Phước Kiên

(R) Mui Long_ TPK

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thơ Tống Phước Kiên