Bài phát biểu của President Donald Trump trước cộng đồng Người Mỹ gốc Việt 2024

Bài phát biểu của President Donald Trump

trước cộng đồng Người Mỹ gốc Việt 2024

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Bài phát biểu của President Donald Trump trước cộng đồng Người Mỹ gốc Việt 2024

Tâm thư của Trưởng K1 trả lời K1 NLĐ

Việc tổ chức họp mặt toàn Khoá 1 bây giờ có lẽ rất khó thực hiện vì bây giờ K1 chúng ta người nào cũng trên dưới 8 bó cả rồi, ai bây giờ cũng đi đứng khó khăn, sức khoẻ kém, chưa kể trở ngại về tài chính khi hầu hết mọi người đều đã nghỉ hưu, tiền bạc eo hẹp. Kinh nghiệm cách nay 5 năm (2019), tôi tổ chức họp mặt K1 ở Nam CA, không kể quan khách, K1 chỉ vỏn vẹn có 6 bàn x 10 người/bàn = 60 người (trong đó kể cả dâu hay rể của K1). Phần lớn các K1 tham dự năm đó là người ở Nam và Bắc CA, số K1 ờ ngoài CA hình như chỉ có Nghĩa  LĐ, Trần Hữu Tá và Lê Văn Thao, nếu tôi nhớ không lầm.

Cho nên, có lẽ bây giờ chúng ta chỉ có thể có những buổi họp mặt K1 bỏ túi mini đón tiếp các bạn ta ở phương xa đến, như ở Bắc CA vừa đón tiếp bạn Tống Phước Kiên; hay hè vừa qua ở Nam CA đón tiếp ông “giám đốc” CNN (NCV) vi hành ghé đến.

Vài hàng góp ý với bạn Nghĩa LĐ  và các bạn phe ta.

Toán N.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tâm thư của Trưởng K1 trả lời K1 NLĐ

Kỷ Niệm xưa: Lê Hữu Nghĩa du Cali (2016)

Kỷ Niệm Lê Hữu Nghĩa du Cali (2016)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Kỷ Niệm xưa: Lê Hữu Nghĩa du Cali (2016)

Tường trình của K1 Trần Quốc Nại và đề nghị của K1 Lê Hữu Nghĩa

Vui quá nha !!!

Rất mong quí ngài có chức của K1 ở cả Nam và Bắc Cali phối hợp để mần một buổi Họp Mặt Khóa Một – ở Bắc Cali hay Nam Cali gì cũng được – trước khi mọi người vô nursing home nằm nhìn những mùa thu đi .

Sẳn dịp xin mời các bạn coi lại video họp mặt nhóm K1 Bắc Cali ở nhà Tóc Gió Hết Bay vào tháng 7/2016 là năm ở Nam Cali tổ chức Họp Mặt 50 Năm HV- CSQG .

Nghĩa LĐ .

(Trước khi xem lại video Lê Hữu Nghĩa thăm K1 Bắc Cali 2016 mời các bạn xem tường trình của K1 Tran quốc Nại)

Vẫn còn đây

Nhân dịp bạn Tống Phước Kiên từ North Carolina qua thăm chơi, bạn đồng môn K1 miền Bắc California Phan Quang Nghiệp,Đinh Văn Hạp,Trần Quốc Nại,Nguyễn Văn Hải,và Nguyễn Hữu Nhật đã tề tựu về nhà hàng Buôn Mê(nguyên là Cà phê Paloma)chào đón vô cùng đầm ấm và thân mật. Bạn Phan Quang Nghiệp đã long trọng trao quà kỹ niệm(gồm nón lưỡi trai, áo thun in huy hiệu K1/HV/CSQG/VNCH mà bạn Đinh Văn Hạp đã cẩn thận lưu giữ từ ngày kỹ niệm 50 năm K1 đến nay) đến tận tay bạn Tống Phước Kiên, một hình ảnh hiếm quý làm cảm động lòng người những giọt nước mắt như ngưng đọng đôi bờ mi, nhất là bạn Tống Phước Kiên nghẹn ngào trong lời nói cảm ơn.
Rồi một tuần lễ sau đó lúc 11 giờ ngày Chủ Nhật 08/12/2024 bạn Tống Phước Kiên đáp lễ mời đồng môn K1 Nguyễn Văn Hải, vợ chồng Huỳnh Minh Thanh,K1 Nguyễn Hữu Nhật,Bữu Hồng và Trần Quôc Nại đến Cà phê Lover góc đường Tuly và King với những tách cà phê nồng ấm hâm nóng tình đồng môn bao ngày gặp lại vui buồn và sung sướng biết bao. Rồi bạn Bưữ Hồng mời về nhà ăn bánh bèo sông hương ngon ơi là ngon nhưng cũng đành chia tay lúc 2 giờ để 6 giờ chiều còn đến nhà K1 Huỳnh Minh Thanh.Tại đây với sự hiện diện của vợ chồng Đinh Văn Hạp,vợ chồng Nguyễn Văn Vinh,vợ chồng Trần Quốc Nại cùng với vợ chồng Huỳnh Minh Thanh mừng đón bạn Tống Phước Kiên một bữa tiệc thịnh soạn toàn những món ăn dinh dưởng dành cho người cao niên do vợ chồng Huỳnh Minh Thanh khoảng đãi, mọi người ăn thật ngon miệng và cười nói vô cùng đầm ấm và thân thương như chẳng buồn chia tay cho mãi tới hơn 8 giờ tối mới chịu lưu luyến bắt tay giã từ.
Trần Quôc Nại muốn ghi lại nhưng kỹ niệm đẹp của lớp tuổi xế chiều gởi quý bạn đọc cho vui. Xin chào quý bạn. TQN.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tường trình của K1 Trần Quốc Nại và đề nghị của K1 Lê Hữu Nghĩa

Mạn đàm với GS Nguyễn Văn Canh (Vietlife TV)

Mạn đàm với GS Nguyễn Văn Canh

Về Nhóm Cầu Kiều và Nghị Quyết 36

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Mạn đàm với GS Nguyễn Văn Canh (Vietlife TV)

Không là Giác_Thơ Tâm Hoàn (HĐB)

Thơ Tâm Hoàn (Hồ đắc Biên)

Bản viết tay của tác giả

KHÔNG LÀ GIÁC

Cảm biết hát

Cảm biết thở toàn thân

Như Lai gióng lên trống Pháp tối thắng

Toàn bộ hít

Toàn bộ thở

Như Lai thổi loa Pháp tối thắng

Đồng thời hít

Đồng thời thở

Như Lai đốt đèn Pháp tối thắng

Hít một lược

Thở một lược

Toàn Tướng tức tánh

Lang thang ngoài đường

Tàn theo thời gian

Kẻ trí người phàm

Như Lai mưa xuống nước Pháp tối thắng

Trăng say đắm chưa chịu xuống hồ ao

Ta biết mọi người giờ đang thao thức

Tâm vương tâm sở mây mờ mịt !!!

TÂM HOÀN (HĐB)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Không là Giác_Thơ Tâm Hoàn (HĐB)

Đầu Voi Phất Ngọn Cờ Vàng_Nhạc: Lê Hữu Nghĩa

Bài Hát Mới của Lê Hữu Nghĩa: Đầu Voi Phất Ngọn Cờ Vàng

Ca sĩ : Hà Thảo & Quang Châu

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Đầu Voi Phất Ngọn Cờ Vàng_Nhạc: Lê Hữu Nghĩa

Copy từ Capcut- Xem cho vui cuối tuần

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Copy từ Capcut- Xem cho vui cuối tuần

K1 & CSQG NAM CA: Tiệc Mừng Cựu TT Trump tái đắc cử TT # 47

K1 & CSQG NAM CA Tiệc Mừng TT Trump đắc cử

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở K1 & CSQG NAM CA: Tiệc Mừng Cựu TT Trump tái đắc cử TT # 47

Lịch sử ca khúc Giáng sinh Silent night_Sưu tầm

Lịch sử ca khúc Giáng sinh Silent night

Sưu tầm

Năm 1817, cha Joseph Mohr, lúc đó mới 25 tuổi, được bổ nhiệm làm linh mục phụ tá tại nhà thờ Thánh Nicholas ở miền Oberndorf nước Áo. Lúc thiếu thời Mohr đã say mê âm nhạc, có lúc cậu sáng tác thơ và đặt lời cho những bài ca trong các nghi lễ đặc biệt tại giáo đường. Khi trở thành linh mục, cha Mohr làm việc không biết mệt mỏi trong công tác từ thiện, phục vụ thanh thiếu niên con các gia đình nghèo khó trong vùng.

Một ngày mùa đông năm 1818, cha Mohr đang cố hoàn thành mọi việc sửa soạn cho thánh lễ Giáng sinh, một nghi lễ mà cha đã hoạch định trước cả tháng. Mọi thứ đều đã xong xuôi, từ bài hát cho đến bài giảng. Nhưng lúc cha dọn dẹp thánh đường mới phát hiện một trở ngại tưởng không thể khắc phục được: đó là chiếc phong cầm của nhà thờ bị hư. Nóng lòng, cha lui cui hàng giờ đánh vật với hàng phím, với bàn đạp của chiếc đàn. Bất chấp mọi khó nhọc của cha, chiếc đàn vẫn nằm ỳ ra không lên tiếng, im lặng chẳng khác cái lặng lẽ của một đêm đông giá lạnh.

Nhận thấy không thể làm gì hơn, vị linh mục ngừng lại và cầu nguyện. Cha cầu xin Chúa cho cha tìm được một giải pháp để đem âm nhạc đến với giáo dân trong ngày lễ có ý nghĩa nhất trong năm. Và rồi cha đã tìm được đáp ứng cho lời cầu nguyện của mình khi nhớ lại bài thơ mà mình sáng tác cách đây gần hai năm. Đó là bài Still Nacht! Heilige Nacht! (Đêm yên lặng! Đêm thánh!). Cha thấy dường như Chúa đã cho cha một tia sáng hi vọng. Bỏ bài thơ vào túi áo, cha vội vã ra khỏi nhà băng qua những đường phố đầy tuyết phủ. Chỉ còn mấy giờ nữa là thánh lễ nửa đêm bắt đầu.

Cũng vào chiều hôm đó, Franz Gruber, người giáo viên làng 31 tuổi, đang co ro trong căn phòng nhỏ bên cạnh trường học. Mặc dù đã theo học phong cầm với giáo sư nổi tiếng Georg Hardobler, Gruber cũng chỉ chơi đàn cho nhà thờ St. Nicholas nhỏ bé. Cha Morh bước vào, hối hả kể cho ông giáo làng nghe nỗi khó khăn của mình. Sau khi bảo Gruber rằng chiếc đàn không thể sửa được, cha liền đem bài thơ ra và nói:

– Franz, anh xem có thể viết nhạc cho bài thơ này để ca đoàn hát được không? Không có phong cầm thì ta chơi guitar vậy.

Rồi vị linh mục đưa mắt nhìn đồng hồ trên bàn, nói thêm: “Không còn nhiều giờ nữa đâu”.

Đọc kỹ bài thơ, Gruber gật đầu, chấp nhận thử thách.

Mấy giờ sau, hai người gặp nhau tại nhà thờ. Gruber đưa cho vị linh mục xem bản nhạc của mình. Linh mục dùng đàn guitar gảy lên những nốt nhạc rồi vội vã chuyển cho ca đoàn. Không có nhiều thời giờ, cha Mohr và Gruber chỉ dạy được cho ca đoàn phần hòa âm bốn giọng của mỗi hai câu thơ cuối.

Trong thánh lễ nửa đêm, cha Mohr và Gruber đứng trước bàn thờ giới thiệu bản nhạc nhỏ bé và giản dị của hai người. Họ đâu ngờ rằng Still Nacht! Heilige Nacht! được dịch sang tiếng Anh là Silent night vào tháng 12-1839, không chỉ sẽ được nhớ tới vào ngày Giáng sinh năm sau trong ngôi làng bé nhỏ của họ mà còn được khắp thế giới ca vang.

Bài hát càng được phổ biến thì nguồn gốc càng bị phân hóa. Có nhiều lúc các nhà xuất bản gán cho tác giả bản nhạc này là một trong các nhạc sĩ đại tài như Bach, Beethoven hoặc Handel. Chỉ mãi tới khi Franz Gruber gửi tới các báo và các nhà xuất bản bản sao tờ phổ nhạc của mình thì nguồn gốc đích thực mới được công nhận. Mặc dù vậy, nhiều giai thoại về lời ca của bản nhạc vẫn còn truyền tụng.

Cha Mohr qua đời trong cảnh nghèo khó năm 1848 trước khi được công nhận là tác giả bài thơ được phổ nhạc.

Vào cuối thập niên 1890, bản Silent night được phiên dịch ra hơn 20 ngôn ngữ khác nhau và là bản nhạc không thể thiếu trong các lễ hội Giáng sinh trên khắp thế giới. Sang thế kỷ 20, bản nhạc này đã đi ra khỏi các giáo đường, hội nhập với những tập tục Giáng sinh khác. Năm 1905, bản nhạc Silent night được thu âm lần đầu tiên do ban nhạc Haydn Quartet. Đó mới chỉ là khởi đầu, sau đó bản nhạc đã được thu âm cả ngàn lần do các ban nhạc khác nhau trên khắp thế giới hát. Tới năm 1960, Silent night đuợc công nhận là bản nhạc được ghi âm nhiều nhất trong lịch sử âm nhạc.

Trong tâm trí nhiều người, bản Silent night được viết ra lúc khởi đầu chỉ là một bản nhạc giản dị, một khúc ngợi ca, được sáng tác để làm nghi thức mừng lễ Giáng sinh có ý nghĩa hơn, bản nhạc xưa cũ này vẫn còn mạnh mẽ và tươi mát như lần đầu tiên được hát lên trong ngôi thánh đường nhỏ bé nơi nước Áo xa xôi.

* Bản nhạc này đã được nhạc sĩ Hùng Lân “Việt hóa” dưới tên Đêm thánh vô cùng từ hơn nửa thế kỷ trước tại Việt Nam và được hát trong các thánh đường Công giáo cũng như trên các đài truyền thanh, truyền hình từ đó đến nay trong mùa lễ Giáng sinh. Ông không chuyển dịch bài ca nhưng đặt lời hoàn toàn mới, dùng những từ ngữ văn chương như “xe chữ đồng, ơn châu báu không bờ bến, nhắp chén phiền, vương phong trần, tuyết sương mịt mù…”. Sau đây là lời ca do ông đặt:

  1. Đêm thánh vô cùng, giây phút tưng bừng, đất với trời xe chữ đồng.

Đêm nay Chúa Con thần thánh tôn thờ. Canh khuya Giáng sinh trong chốn hang lừa.

Ơn châu báu không bờ bến, biết tìm kiếm của chi đền.

  1. Ôi Chúa Thiên đàng, cảm mến cơ hàn. Nhắp chén phiền, vương phong trần.

Than ôi Chúa thương người đến quên mình, bơ vơ chốn quê nhà lúc sinh thành.

Ai đang sống trong lạc thú, nhớ rằng Chúa đang đền bù.

  1. Tinh tú trên trời, sông núi trên đời.

Với Thánh thần mau kết lời, cao rao hóa công đã khéo an bài.

Sai con hiến thân để cứu nhân loại, hang chiên máng rêu tạm trú, bốn bề tuyết sương mịt mù.

*. Bản Anh ngữ:

  1. Silent night, holy night, all is calm, all is bright.

‘Round yon virgin mother and child!

Holy infant so tender and mild, sleep in heavenly peace, sleep in heavenly peace.

  1. Silent night, holy night.

Shepherds quake at the sight.

Glories stream from heaven afar, heavenly hosts sing “Alleluia”.

Christ the Savior is born. Christ the Savior is born.

  1. Silent night, holy night

Son of God, love’s pure light, radiant beams from thy holy face.

With the dawn of redeeming grace. Jesus, Lord at thy birth.

(Sưu tầm)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Lịch sử ca khúc Giáng sinh Silent night_Sưu tầm

CHAT Với ChatGPT_Thiện Tâm Vinh Nguyễn

With OpenAI's Release of GPT-4o, Is ChatGPT Plus Still Worth It? | WIRED

CHAT Với ChatGPT

Hỏi: Xin ChatGPT cho biết thật hư về tin đồn cái smart phone của ông Elon Musk có tên là PI?

Chat GPT trả lời: (lúc 9:40 PM tối 29/11/2024)

Hiện tại, không có thông tin chính thức nào từ Elon Musk hoặc Tesla về việc phát triển một chiếc smartphone có tên là “PI”. Tin đồn về chiếc “Tesla Model PI” xuất hiện từ các trang mạng và diễn đàn, nhưng hầu hết các thông tin này không được xác nhận hoặc có cơ sở rõ ràng.

Một số thông tin phổ biến trong tin đồn:

  1. Kết nối với mạng Starlink: Tin đồn cho rằng smartphone này có thể kết nối trực tiếp với mạng vệ tinh Starlink của SpaceX, giúp cung cấp Internet ở mọi nơi trên thế giới.

  2. Tích hợp AI và công nghệ tiên tiến: Điện thoại được cho là sẽ có khả năng điều khiển các sản phẩm Tesla như xe điện hoặc nhà thông minh.

  3. Sạc năng lượng mặt trời: Một số tin đồn nói rằng Model PI có thể sạc bằng năng lượng mặt trời, một công nghệ phù hợp với định hướng bền vững của Tesla.

  4. Tương thích với Neuralink: Có tin cho rằng smartphone này có thể tương tác với các thiết bị Neuralink để hỗ trợ giao tiếp trực tiếp giữa não bộ và công nghệ.

Thực tế:

  • Hiện tại, Tesla và Elon Musk chưa bao giờ công bố bất kỳ kế hoạch nào liên quan đến việc sản xuất smartphone. Những thông tin này có thể là sản phẩm của sự suy đoán hoặc chiêu trò từ các nguồn tin không đáng tin cậy.

  • Elon Musk đã từng bày tỏ rằng ông tập trung vào những dự án lớn như SpaceX, Tesla, Neuralink, và Boring Company, chứ không có ý định tham gia thị trường smartphone.

Nếu bạn quan tâm, bạn nên chờ đợi thông tin chính thức từ các nguồn tin uy tín hoặc từ chính Tesla.

Thiện Tâm Vinh Nguyên

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở CHAT Với ChatGPT_Thiện Tâm Vinh Nguyễn

Thơ Mừng Giáng Sinh – Noel Lấp ló – TPK

NOEL LẤP LÓ

Trời năm nay lạnh sớm
Mưa ướt đẫm lá vàng
Mùa thu như hờn dỗi
Sao vội vã đông sang

Các cửa hàng hối hả
Bày biện ánh đèn màu
Bên cây thông rực rỡ
Hàng hóa xếp bên nhau

Đường chiều mưa lác đác
Phố xá lắm người qua
Hai tay trông trĩu nặng
Lỉnh kỉnh những gói quà

Noel đang lấp ló
Vào góc nhỏ gia đình
Lung linh đèn nhấp nháy
Chuẩn bị mừng Giáng Sinh

TPK

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thơ Mừng Giáng Sinh – Noel Lấp ló – TPK

Hững Hờ_Nhạc Lê Hữu Nghĩa

Nhạc: Lê Hữu Nghĩa – Ca sĩ: Kana Ngọc Thúy + Ngọc Quy

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Hững Hờ_Nhạc Lê Hữu Nghĩa

CẬU ÚT NHÀ TRUMP_Quang An

Cậu Út nhà Trump góp phần đưa

Trump gần gũi với thế hệ trẻ

Ai cũng có nhận xét là cậu Út ít nói, và cũng ít khi thấy được mời phỏng vấn, hay đăng đàn ở bất kỳ nơi đâu,  nhưng đừng lầm tưởng rằng cậu Út chỉ “ăn bám” theo hào quang của ba mẹ cậu.

Xin thưa luôn, đây là cậu Út Barron Trump nhà ông 47. Mấy ngày qua, hình ảnh cậu Út đã lan truyền chóng mặt trên internet. 

Cái cậu Út mà 8 năm trước còn bị báo chí thiên tả đưa  lên chế nhạo khi cậu “ngủ gật” lúc ba cậu đang đăng  đàn phát biểu trong nhiệm kỳ đầu, thế mà giờ đây đã trở thành một thanh niên tuấn tú, cao ráo (quá cao luôn), với khuôn mặt trông rất thánh thiện. 

Xuất hiện kế bên ba của mình trong đêm bầu cử, dù  cậu đứng tránh ra sau một chút, vẫn cao gời ngợi hơn ông bố 1m9!

Ai cũng có nhận xét là cậu Út ít nói, và cũng ít khi  thấy được mời phỏng vấn, hay đăng đàn ở bất kỳ nơi đâu, nhưng đừng lầm tưởng rằng cậu Út chỉ “ăn bám” theo hào quang của ba mẹ cậu.

Chính cậu Út là người đã mách nước, chỉ đường cho ba mình tiếp cận thế hệ trẻ, mà còn được gọi  là thế hệ Gen Z, lắng nghe tâm tư mong muốn của  Gen Z, và trình bày những cách mà ba cậu có thể  giúp được Gen Z vươn lên có cuộc sống tốt hơn.

Ông bố già gần 80 tuổi,lắng nghe thằng con 18 tuổi, và rồi đã tìm đến những tay podcast, những tay  livestream nổi tiếng trong giới Gen Z như Theo Von, như Adin Ross,như Nelk Boys và đặc biệt là Joe Rogan. 

Chỗ này xin nói thêm, trong thời đại ngày nay, khi mà  các hãng truyền thông, các đài truyền hình, truyền thanh đã bị giới truyền thông “thâm căn cố đế” nắm  hết tất cả, giới trẻ với tư tưởng mới, không có đất dụng võ đã dùng những phương tiện mới như youtube, podcast, để tự mình trở thành … một phóng viên, trực tiếp phát sóng qua mạng internet, hay làm những thước phim … livestream  trực tiếp. 

Đó là thế giới của Gen Z.

Kết quả thật không ngờ. Các thống kê sau đêm bầu  cử đưa ra, thanh niên từ 18-29 tuổi, lứa tuổi thường  ủng hộ theo đảng DC vì do ảnh hưởng từ giới giáo chức và chương trình woke, lần này lại ngả về ứng cử viên đảng CH, ông 47.

Đám trẻ cho biết, họ theo dõi các buổi nói chuyện  trên podcast, và rồi … hiểu chuyện và thay đổi quyết định, để ngã qua bầu cho ông 47. Có em còn tâm sự rằng, khi Biden rút lui, Kamala xuất hiện, cậu ta cũng rất thích thú, nhưng rồi cậu  ta nhận ra dường như Kamala không chú trọng tới  bọn họ. 

Chỗ này cũng xin nhắc thêm, Joe Rogan, một tay podcast nổi tiếng, đã mời cả hai ứng cử viên tổng thống đến “đàm luận”. Ông 47 đến, nhưng bà Kamala thì không. 

Không chỉ Joe Rogan ngạc nhiên, mà cả đám Gen Z cũng ngạc nhiên về sức khoẻ, sự dẻo dai mà ông già gần 80 tuổi ngồi trò chuyện suốt 3 giờ đồng hồ  không nghỉ, để giải đáp hết thắc mắc của đám trẻ.

Sau buổi trò chuyện quá thành công, thu hút đám Gen Z, Kamala có liên lạc với Joe Rogan và muốn có một buổi nói chuyện tương tự, nhưng lại đưa ra điều kiện không được quá 1 giờ đồng hồ, phải cho  biết trước nội dung, và phải đến nơi của bà ta.

Joe Rogan từ chối …….. còn ông 47  gần 80 tuổi không giới hạn thời gian, không biết trước nội dung, và sẵn lòng “mò” đến tìm bọn trẻ. 

Trong khi bà Kamala lại bày đặt đưa ra điều kiện.

Kết quả thì ai cũng thấy. Kamala đã thua trong việc “kiếm” được phiếu từ các thanh niên Gen Z tới tận 13 điểm. 

Trong khi 4 năm trước cũng theo thống kê, Biden và đảng DC đã hốt phiếu từ giới trẻ cách xa tới 15 điểm. 

Bây giờ, Kamala đã mất đi 15 điểm lúc trước, và còn  thua thêm 13 điểm.

Phần đông Gen Z đều cho rằng, Kamala quá xa cách với họ, và chỉ chăm chăm “nữ quyền”.

Cậu Út trong thầm lặng đã giúp ba của mình làm cầu nối với thế hệ Gen Z. Quá tuyệt vời !

(Tác giả Quang An)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở CẬU ÚT NHÀ TRUMP_Quang An

Happy Thanks Giving – TPK thăm gặp K1 Bắc Cali

GẶP LẠI BẠN HỮU

Sau hơn bảy năm trở lại San Jose thăm gia đình con gái. Lại được gặp mặt một số bạn K1/HVCSQG tại quán cà phê gồm Phan Quang Nghiệp, Trần Quốc Nại, Đinh Văn Hạp, Nguyễn Hữu Nhật, Nguyễn Văn Hải. Các bạn còn tặng quà lưu niệm cho TPK nữa. Anh em gặp nhau tay bắt mặt mừng,cảm động vô cùng. Mặc dù trong nhóm sáu anh em đã có hai người phải nhờ gậy trợ lực,nhưng tất cả đều nói cười vui vẻ. Cảm ơn các bạn K1 ở San Jose đã dành cho TPK tình cảm bằng hữu keo sơn.

GẶP LẠI NHAU

Gặp lại nhau bạn bè ngày xưa cũ
Ly cà phê làm giấc ngủ chơi vơi
Đêm thao thức nhớ kỷ niệm một thời
Gắn kết mãi với khung trời quá khứ

Mái tóc xanh nhuộm trắng đời lữ thứ
Nét kiêu hùng thời bình lửa còn đâu
Bóng thời gian hằn lên nếp dãi dầu
Mà đôi mắt vẫn một màu sâu thẳm

Nhớ thuở ấy tuổi đời còn tươi thắm
Cùng chen vai say đắm mộng ngang trời
Xem gian nan nguy hiểm nhẹ như chơi
Quyết bảo quốc an dân đời an lạc

Đau đớn thay bão tố về tan tác
Bao manh đời bi đát khắp nơi nơi
Trời đẩy đưa trôi đạt tận phương trời
Giờ gặp lại thì dầu đời sắp cạn

Tạ ơn trời vẫn còn đây tình bạn
Vẫn nồng nàn như trời hạn sa mưa
Giờ chia tay tâm sự vẫn chưa vừa
Và chưa biết có lần nào gặp lại.

TPK

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Happy Thanks Giving – TPK thăm gặp K1 Bắc Cali

NGÃ TƯ BẢY HIỀN NGÀY 30 THÁNG 4 NĂM 1975

NGÃ TƯ BẢY HIỀN NGÀY 30/4/1975

Hồi Ký: Nguyễm Vy Túy

Rất lạnh năm phương ngày quỉ nhập
Kinh thành này thắp đuốc âm ty
Bi thương vần vũ khung trời thấp
Sa lửa thiêu dập đốt thánh thi.

(Đêm Tháng Tư, thơ Nguyễn Ngọc Thuận)

Người sĩ quan mặc đồ rằn tập họp đám Nhân Dân Tự Vệ lại và bảo:

-Bây giờ đã đến lúc các em phải tiếp tụi anh một tay. Việc đầu tiên là phải vứt hết các khẩu súng cùi này xuống giếng, sau đó lập một nút chặn không cho bất cứ một ai đem vũ khí vào thành phố. Ai cưỡng lệnh, các em cứ bắn, có như thế mới an tâm mà đánh đấm được!

Chỉ một lát sau, đám Nhân Dân Tự Vệ ô hợp đã được trang bị toàn bằng súng M.16 và những quả lựu đạn bóng lưỡng đeo lủng lẳng trên người. Nhiều khuôn mặt non choẹt, nhưng đầy vẻ tự hào đi bên cạnh những người lính dày dạn gió sương, khiến đường phố trở nên nhộn nhạo và tăng thêm không khí chuẩn bị chiến đấu.

Người sĩ quan ấy còn cất công hướng dẫn từng tốp Nhân Dân Tự Vệ đi ngược theo con đường chính dẫn vào Sài Gòn . Vừa đi ông vừa chỉ vào những khẩu M.72 và M.79 đã được “lên cò” sẵn từ đêm qua, dựng rải rác dọc trên hè phố:

-Nếu gặp tăng, các em “làm ơn” nâng cái này lên vai, nhắm mục tiêu vào giữa và bóp cò giùm tụi anh một cái… là xong!

Người toán trưởng Nhân Dân Tự Vệ sau khi nghe xong những lời dặn dò của người lính, liền lui về phía sau cùng với mấy người trong toán để tìm bảng viết vội hàng chữ: “Muốn vào thành phố xin để lại vũ khí”, và máng nó lên một “con ngựa sắt” để giữa đường.

Chưa đầy một tiếng sau, chỗ đó đã chất đầy một đống vũ khí đủ loại.

Người sĩ quan vẫn đi đi lại lại như con thoi. Mỗi khi gặp một người mặc quân phục đi vào thành phố, ông đều chận lại và hỏi:

-Còn muốn chiến đấu không?

Những ai gật đầu ông liền đưa tay chỉ đến đống vũ khí bị bỏ lại, để họ tự lựa chọn và tái trang bị. Những ai từ chối, nại cớ này kia thì ông chỉ lắc đầu ngao ngán, khoát tay bảo đi. Riêng đám Nhân Dân Tự Vệ thì rất hào hứng khi lần đầu tiên họ được tự do nhét vào bụng cả những cây súng ngắn Rulô, P.38 và Cold 45… do những người lính tháo chạy vứt vội bên đường.

Lúc ấy trời mới vừa hừng sáng, tiếng đạn pháo kích của Cộng quân bắt đầu nổ dồn dập, với những tiếng đạn rít xé trời bay ngay trên đầu nghe đến lạnh người. Đoàn người lánh nạn lũ lượt chạy vào thành phố ngày một đông, và con lộ chính từ Ngã Tư Bảy Hiền dẫn vào sân bay Tân Sơn Nhất và Saigòn đã bắt đầu nổ ra các cuộc giao tranh đẫm máu.

Những người lính tử thủ trong Bệnh viện Vì Dân đã có một lợi thế vững chắc. Từ trên sân thượng họ đã phóng ra những trái M.72 chống chiến xa một cách chính xác. Đã có ít nhất 3 chiếc T.54 của Cộng quân bị bắn cháy tại chốt phòng ngự này. Một nhóm quân khác đóng chốt bên cánh phải của Ngã Tư, nơi có đồn Cảnh sát Tân Sơn Hòa bị cộng quân bắn rát khiến họ phải rút sâu vào bên trong trường trung học Nguyễn Thượng Hiền. Một chiếc T.54 tăng tốc độ chạy về hướng nghĩa địa Tây, nhưng đã bị lính dù chặn đầu bắn cháy, một chiếc khác tiến nhanh hơn chạy về tới gần Lăng Cha Cả thì cũng bị lính Không Quân bắn gục…

Mấy tên nằm vùng cầm cờ Mặt Trận nửa đỏ nửa xanh dẫn đường cho toán bộ đội tùng thiết, thấy mấy chiếc tăng mở đường đều bị bắn cháy nên khiếp sợ cầm cờ chạy dạt vào bên trong các ngõ hẻm, khiến bộ đội chính quy VC không biết đường nào để tiến vào thành phố. Hướng tiến công chính của CSBV từ Tây Ninh này không ngờ gặp sức kháng cự có hiệu quả của lính Dù và Không Quân nên bị chậm hẳn lại, khiến bộ đội Việt Cộng phải nã đạn B.40 loạn xạ nhằm tạo sự hỗn loạn trên dòng người chạy trốn.

Một trái đạn pháo kích rơi ngay ngã rẽ vào Nhà thờ Chí Hòa Nam, hất tung một chiếc xe lam chở đầy hành khách. Sức nổ của trái phá mạnh đến nỗi đưa cả một xác người nằm vắt vẻo lên trên đường dây điện, trong khi những người bị thương khác không ai cứu chữa nằm bò la hét vang trời, tạo nên một cảnh hỗn loạn và bi thương tan tác chưa từng thấy!

Vài chiếc trực thăng chong chóng quay xành xạch lượn sát mái nhà định đáp xuống khu cánh đồng rau muống (đằng sau Nhà Dây Thép Gió) để đón thân nhân di tản, bị đủ loại đạn của Nhân Dân Tự Vệ bắn lên khiến không chiếc nào dám hạ cánh. Một chiếc “xâm mình” hạ xuống sân thượng để đón gia đình ở Lăng Cha Cả nhưng không gặp may khi một cánh quạt vướng vào tường nhà bên cạnh, làm cho chiếc trực thăng này không sao cất cánh lên được nữa!

Dù con đường Phạm Hồng Thái (Lê Văn Duyệt nối dài) bị đủ loại đạn bắn trực xạ từ phía Cộng quân, dòng người đổ xô về Sài Gòn để tìm đường thoát thân vẫn đông nghẹt. Nhiều xác chết không toàn thân đã được dân chúng kéo vào bên lề, và mỗi khi có tiếng đạn bay rít trên đầu, đoàn người lại dạt vào hai bên phố, hoặc chạy băng vào các ngõ hẻm, vứt lại ngổn ngang trên đường đủ loại hành lý và xe cộ.

Gần cổng trại lính Nguyễn Trung Hiếu một bà mẹ bị miểng đạn tiện đứt một chân máu me lênh láng nằm lăn lộn rên la trên đường, mà trên tay vẫn ôm chặt xác đứa con đã bị mảnh đạn khác lấy mất đầu! Vài người từ tâm dừng xe lại, nhưng biết không cứu giúp được gì nên đành nuốt nước mắt phóng đi. Lúc này không ai có thể lo cho ai được, vì số phận của họ cũng mong manh y như người đàn bà cụt chân đang hấp hối!

Người sĩ quan vẫn chạy đi chạy lại, ông hò hét số binh sĩ lấy thêm đạn từ bên trong doanh trại Nguyễn Trung Hiếu, và chở bằng xe Jeep lên cung cấp cho toán lính ít ỏi còn lại đang rải mỏng từ Ngã Tư Bảy Hiền xuống Ngã Ba Ông Tạ.

Đang lúc dầu sôi lửa bỏng, một thanh niên mình trần đứng cãi vã với mấy tay Nhân Dân Tự Vệ, vì anh ta nhất định không chịu để lại vũ khí khi qua trạm. Đang ngồi trên chiếc Jeep chở vũ khí, viên sĩ quan nhảy xuống ra lệnh:

-Anh kia lại đây! Anh thuộc đơn vị nào? Có còn muốn chiến đấu không?

Người thanh niên lớn tiếng chửi thề:

-Đù mẹ! Chạy chết mẹ từ ngoài kia vào đây, còn đánh đấm chó gì nữa!

Viên sĩ quan đanh giọng:

-Vậy phiền anh bỏ vũ khí xuống!

Bằng một cử chỉ chống đối, người thanh niên vung khẩu súng M.16 lên, nhưng viên sĩ quan đã nhanh hơn rút khẩu Colt 45 bên hông. Tiếng nổ chát chúa vang lên và thân thể người thanh niên ngã vật xuống với dòng máu đỏ chan hòa! Đám Nhân Dân Tự Vệ xanh mặt đứng nép vào bên phố, viên sĩ quan mặc áo rằn phân bua:

-Các nơi khác mất sớm cũng vì bọn làm loạn này! Phải thế thôi…

Đống vũ khí do những người tuân lệnh để lại ngày một nhiều hơn. Lác đác gần đó còn có cả các bộ quân phục và các túi quân trang!

Những tiếng nổ của đủ loại súng đạn vẫn vang lên tứ phía.

Các toán bộ đội mở đường đã dần chiếm được các chỗ trú ẩn trong các căn nhà vững chắc và thận trọng tiến về phía trước. Toán lính VNCH cố thủ cứ phải lui dần vì Cộng quân ngày càng tiến gần họ qua dòng người di tản, và nếu hỏa lực cứ bắn về phía trước thì số người chết sẽ không cơ man nào đếm xuể!

Người sĩ quan vẫn oai dũng điều binh, và không cho bất cứ người lính nào lùi về phía sau thêm nữa…

Nhưng đúng vào cái lúc tranh sống ấy, một viên đạn AK bắn sẻ đã tách ông rơi khỏi chiếc xe Jeep lùn đang đậu bên đường. Không ai tới tiếp cứu ông cả, vì họ chưa biết tên Cộng quân ẩn núp nơi nào!

Cho đến khi hai người lính liều mình ôm súng phóng về phía trước với hỏa lực trợ giúp của đồng đội, đã kéo được ông vào chỗ an toàn. Nhưng lúc ấy ông chỉ còn là một cái xác không hồn! Viên đạn oan nghiệt duy nhất đã khoét một lỗ nhỏ trên ngực ông, nhưng lại phá toang khi trổ ra phía sau lưng!

Đúng lúc ấy, Dương Văn Minh vị Tổng thống mới nhậm chức 2 ngày trước đã hạ lệnh cho quân đội buông súng đầu hàng.

Người lính ôm chiếc máy truyền tin PRC25 là người đầu tiên trút khỏi người chiếc máy nặng trình trịch, và chạy lại phía mấy người lính đang ngồi ôm súng cố thủ bên trong các ngõ hẻm. Họ nói nhỏ với nhau về lệnh buông súng của Dương Văn Minh, và cứ thế họ rút về phía sau…

Đám Nhân Dân Tự Vệ nhặt được máy truyền tin, nhưng không biết phải dùng nó vào việc gì. Họ nhấc ống liên hợp lên, và lần đầu tiên trong đời họ nghe được những giọng nói the thé của Bắc quân:

-Buông súng đi! Tổng thống của các anh ra lệnh đầu hàng rồi!

-Bọn Ngụy quân nghe đây: Hàng sống! Chống chết! Biết không?…

Tiếng súng chống cự thưa dần…

Cùng lúc tiếng gầm rú của những chiếc xe tăng còn lại của Bắc quân đã bắt đầu tiến vào Sài Gòn, theo sau là những chiếc xe vận tải sản xuất từ Trung Cộng chở đầy các tên bộ đội còn non choẹt, ngơ ngác nhìn ngắm tứ phía như những người đến từ các hành tinh khác!

Trên đường dẫn vào Sài Gòn lúc ấy, ngoài những đống vũ khí và xác người rải rác, còn có những đống quân phục đủ loại và những bộ lễ phục còn mới toanh được ném vội ra đường phố. Dân chúng e ngại một cuộc trả thù, nên họ vội vàng tống khứ ra khỏi nhà bất cứ thứ gì có dính dáng đến chế độ cũ. Không ai nghĩ đến chuyện thu nhặt, vì không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra trong những ngày sắp tới.

Đêm ấy, đủ loại súng đạn và hỏa châu được bắn lên trời.

Nó giống như một đêm hội hoa đăng với những lằn lửa đạn chi chít đuổi theo nhau. Trong lúc Bắc quân say sưa mừng chiến thắng, thì cuộc vượt thoát của hàng triệu người lại bắt đầu…

Nguyễn Vy Túy

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở NGÃ TƯ BẢY HIỀN NGÀY 30 THÁNG 4 NĂM 1975

Đời Officer của Tôi_Quân Nguyễn (K11)

Đời “Officer” Của Tôi

*Kính tặng người anh lớn của tôi, Đại tá Viện trưởng Học Viện CSQG Thủ Đức”

Ngày còn niên thiếu, đang học lớp chín trường Lasan Hiền Vương ở Sài Gòn, tôi đã quyết sẽ đậu tú tài để vào võ bị mà ra sĩ quan BĐQ Biên phòng.  Cho đến bây giờ, nhiều lúc ngồi nghĩ lại đời mình, tôi vẫn ngạc nhiên sao ngày ấy mình lại có được cái giấc mơ hào hùng đó ở tuổi 14, 15.

Ông tôi, một nhà nho thích xem tử vi cho tất cả con cháu trong họ, có lần nghe được ước mơ của tôi, bèn cười xòa nói rằng, “Sách có nói  Sát Phá Liêm Tham phùng Vũ Khúc, Thiên Di tác cự Nhung  (Các sao Sát, Phá, Liêm, Tham, mà gặp sao Vũ Khúc ở cung Thiên Di thì người đó là võ quan tại biên thùy).  Nhưng cung Thiên Di của cháu lại có cả Vũ khúc lẫn Văn Khúc, thế thì hỏng! Tuy nhiên, nhờ Thân cư tại Thiên Di, cho nên được cách  Lưỡng Khúc trùng phùng  (Văn Khúc Vũ Khúc đồng cung), làm gì thì làm sau cũng chỉ là sĩ quan văn phòng mà thôi!”

Tôi đang tuổi hăng tiết vịt, mà nghe vậy thì có tức không!

Thế rồi, tôi cũng đậu tú tài, cũng nộp đơn vào võ bi, nhưng ngày lên danh sách nhập trường họ lại bỏ sót tên tôi.  Chú tôi, thiếu tá khóa 13 võ bị, gọị công điện lên Đà Lạt xin xỏ cho thằng cháu xui xẻo, nhưng viên thiếu tá bạn đồng khóa với ông, từ chối coi lại hồ sơ, với lý do tôi mới…18, còn được tới năm năm nữa để vào trường mà vội gì! Bố tôi bỗng đỏ mặt tía tai, bởi vì tôi còn hai thằng em nhỏ nữa ở nhà, mà ông thì thấy hết nuôi nổi tôi rồi! Hết đường “binh” (như binh xập xám), tôi đành vào Học Viên CSQG Thủ Đức. Nhiều tối đi gác, ngồi mân mê khẩu M-16 trong bóng đêm, tôi đã thầm ước ao được đậu cao khi ra trường, để về làm đại đội phó Cảnh Sát Dã Chiến ở một tỉnh lỵ xa xôi nào đó, tha hồ mà đi lùng xục bọn du kích nằm vùng trong các làng quê xôi đậu…

Nhưng không! như một định mệnh đã an bài, tôi bỗng thiếp đi trong một giấc ngủ dài của 30 năm, kể từ ngày quê hương vàng son miền Nam của tôi mất vào tay bọn Cộng…(Phải chi đó là một giấc ngủ thật thì hay quá, khỏi phải lo âu cơm áo, tù tội gì hết!)

Giờ đây, khi bừng tỉnh giấc ngủ vùi, tôi biết mình nay đã già, đủ khôn, đủ cay đắng để hiểu rằng ở đời mọi sự chẳng phải muốn mà được.  Mình muốn mà Trời không muốn thì cũng chẳng xong, mà nếu cứ bướng bỉnh, liều lĩnh đâm đầu đâm đuôi thì chỉ uổng công vô ích, thêm vất vả mà thôi, có khi còn đưa tới tai ương, nghèo túng, tù tội…

Tôi còn nhớ ngày xưa có lần TT Thiệu đến dự lễ ra trường Khóa 9 SVSQ ở Học Viện.  Ngồi kế bên ông Đại tá Viện Trưởng của tôi, TT buột miệng hỏi:

“Nghe nói anh học ở Úc về, học gì mà làm cảnh sát””

“Thưa TT, tôi học kinh tế.” 

“Học kinh tế sao làm cảnh sát””

“Thưa TT, tại thời thế…”

Tôi cũng nghe kể lại, năm 61, sau khi tốt nghiệp cử nhân kinh tế, ông về nước thăm nhà, tính sẽ quay lại Úc để tiếp tục học lên cao học.  Lúc bấy giờ bọn Cộng khốn kiếp bắt đầu “quậy” sơ sơ khắp nơi, đủ để TT Diệm ra lệnh bãi bỏ du học mà gọi động viên thêm hàng ngàn sĩ quan cho quân lực VNCH.  Vào hoàn cảnh đó, đang còn trẻ tuổi và có lòng với quốc gia, ông bèn gia nhập binh chủng HQ.  Gia đình ông không hài lòng với quyết định đó của ông, thế là chú của ông ra tận trường sĩ quan HQ Nha Trang, xin hoàn trả hết tốn phí huấn luyện cho trường, mà lôi ông về.  Nhiều đường chọn lựa, nhưng ông lại chọn ngay nghề cảnh sát, rồi lên…quận trưởng tức thì!  Đến khi quốc gia cần đào tạo một loại sĩ quan cảnh sát mới, trẻ, đeo lon như quân đội, cho phù hợp với tình trạng đất nước và chiến tranh, Bộ Nội Vụ bèn đưa ông về làm viện trưởng học viện để thực hiện cho được mục đích này…

Đời tôi không được may mắn bằng người anh lớn đó, nhưng khi kể lại chuyện trên, tôi muốn tự an ủi mình rằng, ở đời cũng có thằng muốn vào BĐQ để ra “uýnh” VC, mà rồi cuối cùng nó cũng đi làm…cảnh sát, không phải chỉ có một lần, mà tới hai lần trong đời! Thằng đó chính là tôi, phải chăng cũng là…thời thế mà thôi!

Và đây là đời cảnh sát lẩn hai, hay đời “officer” ở Mỹ của tôi…

Tôi như bật dậy sau một giấc ngủ dài 30 năm, đầy những ác mộng kinh hoàng, để thấy mình đang ngồi trong một văn phòng ấm cúng tiện nghi, với bảng tên tôi gắn trên cửa phòng, ở sở “State Parole” của thành phố Santa Ana.

Tiểu bang gọi tôi “State Parole Agent” (hay State Parole Officer cũng vậy), một loại “peace officer của state” như CHP chẳng hạn, để phân biệt với “Sheriff” và “Probation Officer” hay “county peace officer”, và “Police” hay “city peace officer”, rồi phát cho tôi một chiếc xe lớn với bảng số ẩn tế, một khẩu súng ngắn, áo giáp, còng, dùi cui, điện thoại/ máy nói hai chiều, một tiền lương đủ xài hàng tháng để khỏi lo toan cơm áo (có xài gì đâu mà hổng đủ, vợ xài không hà!), và giao cho tôi coi sóc hơn 100 người tù hình sự nam nữ, được tạm tha (parolees), thả ra từ 33 nhà tù tiểu bang CA, mà một nửa số này đã bỏ trốn mất từ hồi nào rồi!

Tính tôi dễ dãi, ai muốn trốn thì cứ trốn, tôi chẳng mấy bận tâm về những kẻ đào tẩu này, vì mỗi ông đã mang sẵn một “lệnh truy nã” (warrant) trên đầu ngay từ ngày họ trốn trình diện (nhưng nếu biết họ trốn ở đâu thì tôi đi kiếm liền!)  Thường thì họ sẽ bị bắt lại không lâu, hầu hết ở CA, nhưng thỉnh thoảng cũng có ở các tiểu bang khác, những khi đi lạng quạng bị chặn hỏi giấy tờ bởi cảnh sát địa phương, hoặc khi phạm phải tội mới.  Còn thì, lâu lâu tôi mới dẫn theo cảnh sát địa phương bất ngờ đi lùng kiếm họ ban đêm tại nhà thân nhân hay người quen, hoặc mở một cuộc càn quét dưới các gầm cầu xa lộ, nơi họ thường hay sống lang thang lẫn lộn với những người không nhà…

Rồi những khi họ bị “tó” vì bất cứ lý do gì từ đào tẩu, trộm cắp, xài ma túy, đánh vợ…thì cảnh sát sẽ kêu tôi lập tức, ngày cũng như đêm ở nhà hay ở sở, để báo cáo sự việc, và xin tôi cái “lệnh giữ” (parole hold) để đem đi nhốt mà không cần trát tòa, mà lệnh này thì cũng cấm cho “bail” luôn.  Có ông tuy chẳng bị truy nã gì hết, mà nửa đêm tôi bị dựng dậy vì ổng đang tụ tập băng đảng đâu đó trong hẻm tối, hoặc đang “xỉn” hay “chích choác” sau một tiệm “liquor” nào đó, hoặc đang lái xe vòng vòng kiếm gái dù đã mất bằng lái từ lâu, vì nợ tiền nuôi con (child support) với vợ cũ…Thường thì tôi kêu nhốt luôn rồi tính sau, lỡ đêm đó băng đảng thanh toán nhau, bắn dở, lại trúng nhằm người vô tội, rồi sáng mai tên tôi…lên báo trang nhất thì phiền quá! Mà hở một chút đem nhốt thì cũng tốn kém lắm, 30 ngàn mỗi năm cho một ông từ cơm ăn, lính gác, tiền BS chữa bệnh, lại còn răng, mắt, tâm thần, tiền thuốc men nữa chứ, nghĩ như vậy, nên thường thì tôi chỉ nhốt vài ngày, la rầy, rồi thả ra cho…má nó nuôi, mà đỡ tốn kém tiền thuế của dân…

Còn tiến trình từ ở tù đến được tạm thả ra (parole) thì như sau…

Khoảng sáu tháng trước khi một người tù được tạm tha, counselor trong tù sẽ gởi cho tôi một tập hồ sơ cá nhân với đầy đủ chi tiết về lý lịch, đời tư, tội phạm, bệnh tật…để tôi xem xét và quyết định xem anh ta nên đươc xếp vào loại nào khi được thả ra.  Bọn cướp bóc, giết người, bắt cóc, hành hung, dùng vũ khí, băng đảng, hãm hiếp, hay bậy bạ với trẻ em…thì được xếp vô loại tù “dữ” cần được coi sóc nghiêm ngặt, và thường bị bắt nhốt trở lại lập tức mỗi khi phạm phải những lỗi lầm nhỏ như đến trình diện trễ, không nghe lời, hoặc hút ma túy…Những ông bị bệnh khùng khùng do xài ma túy quá độ chẳng hạn, không bị coi là tù “dữ”, nhưng là tù “điên” và cũng phải được theo dõi nghiêm ngặt ngang như loại “dữ”, còn nếu mà thấy “tửng” quá độ, coi sóc không nổi, thì tôi…gửi trả lại nhà tù cho xong! 

Còn những tên đi tù vì ăn cắp, trộm xe, xài ma túy, bán ma túy, uống rượu chạy xe…loại này thì chiếm đa số, có đến ¾ số tù của tôi, và không nguy hiểm mấy cho xã hội, thì tôi sắp họ vô loại tù “thường”.  Coi sóc thì cũng như nhau nhưng thường thì họ được tôi…nương tay hơn, chỉ la rầy, dọa nạt là chính chứ ít khi nhốt lắm, trừ khi làm gì quá đáng hoặc tái phạm tội nhiều lần…

Đời tôi, khi còn trẻ, từng bị bọn sâu bọ làm người dí AK47 vô lưng, ấn CKC vô sườn, lôi đi xềnh xệch, nên khi nhìn thấy con chó con mèo nhốt trong chuồng ở sở nhốt súc vật, tôi cũng thấy mủi lòng, huống gì con người, còn có cha mẹ vợ con, và cái đầu biết suy nghĩ  khổ đau…cho nên, cực chẳng đã, tôi mới bắt nhốt người, mà phải suy nghĩ đắn đo dữ lắm, có khi nhốt rồi mà về ăn ngủ không yên, vài ngày sau tôi lại thả ra! Nhưng đó là cho những tội lặt vặt, chứ còn thứ cướp bóc băng đảng đánh người thì miễn bàn, vừa mới ra tù là tôi đã toan tính nhốt lại rồi, mà nếu đã nhốt thì nhốt lâu lắm…vì an toàn cho công cộng là mối quan tâm hàng đầu của cái nghề tôi!

Có lần, đang ngồi uống bia ở sân sau nhà với mấy người bạn, một anh tên T. hứng lên xem “tướng” tôi, rồi thật thà hỏi:

“Tướng anh ốm yếu như vầy, mấy thằng tù Mỹ đen bự con, hay Mễ băng đảng có sợ anh không””

Tôi cũng thành thật trả lời, không đắn đo:

“Thằng tù nào  có vẻ  không sợ tôi, thì tôi nhốt liền! parole officer của nó mà nó còn không sợ, thì nó còn sợ ai nữa, vậy thì công chúng nó coi ra quái gì… “

Nhân đó, tôi kể cho đám bạn nhậu nghe, có lần đang ngồi chờ vợ đi chợ trước cửa Kmart, một anh da trắng râu ria bậm trợn kê đầu sát cửa kính xe tôi nói nhỏ, giọng đe dọa:

“Tôi ở tù ra đang on parole, có tiền lẻ không”

“Parole officer của anh là ai” tôi hỏi vặn lại ngay lập tức.

“Tại sao (hỏi vậy)” anh ta ngạc nhiên gằn giọng.

“Vì tôi cũng là parole officer, còn anh sao không đi làm kiếm ăn mà lại đi xin xỏ công chúng kiểu (dọa nạt) này” Tôi vừa nói vừa dơ ID của tôi cho anh ta xem trong khi tay kia đẩy cửa xe dợm bước xuống. 

Cái bãi đậu xe trước Kmart rộng như vậy, mà chỉ trong có 10 giây thôi, tôi nhẩy xuống xe nhìn quanh quất mà không tài nào tìm thấy anh ta đâu nữa, đúng là bọn lưu manh nhanh thiệt, không nhanh như vậy thì nó bị “tó” rồi!

Trở lại chuyện tù “dữ” hay tù “thường”, sau khi phân loại xong tôi báo cho nhà tù biết và chỉ thị bằng lệnh viết cho anh tù “dữ”  phải trình diện đúng ngày giờ tôi chọn, thường là trong vòng 24 tiếng từ lúc được thả ra, bất kể đó là ngày thường hay cuối tuần.  Còn nếu họ không trình diện đúng ngày giờ qui định thì sao” Theo tôi, parole officer nói mà nó còn không sợ không nghe , thì nó còn coi công chúng ra gì nữa! tôi chỉ chờ đên cuối ngày là viết  lệnh truy nã  ngay, chứ lỡ vừa ra tù xong nó lại đi ăn cướp hay bắt cóc trẻ con làm chuyện tầm bậy thì khổ lắm!

Nói vậy chứ 10 người được thả ra thì hết 9 đến trình diện lập tức, bất kể tù loại nào, rồi về sau vì lý do này nọ  như vi phạm “Những điều luật phải tuân theo khi được tạm tha” (Conditions of parole), và sợ bị bắt lại (Violations of parole conditions) thì họ mới bỏ trốn, hay do xài ma túy, giết người, hoặc hành hung đe dọa vợ/bồ cũ rồi bị “mét” với parole officer…

Gì chứ cái vụ “mét” này xảy ra rất thường, nhiều bà muốn vòi tiền, vòi tình của mấy anh tù trẻ không xong (như không trả tiền “child support” mà đòi thăm con, mới ra tù lại có bồ mới…) thế là nàng gọi ngay điện thoại vô khóc lóc với ông parole officer rồi “phịa” ra đủ chuyện trên đời như bị đánh, bị hăm dọa, bị ghen bậy…cốt để trả thù anh tù vô tội, có khi còn tự cào cấu rồi gọi cảnh sát lại làm biên bản cho chắc!  Trò này xảy ra hoài, nhưng vì an toàn công cộng, bằng mọi cách tôi phải tìm bắt nhốt anh tù tạm tha lập tức, rồi tới thẩm vấn ngay xem thực hư ra sao, xem “bả” có bị “đục” thiệt không, có nhân chứng không, và nguyên nhân đưa tới cớ sự, tôi cũng đọc biên bản cảnh sát, hỏi ý kiến viên cảnh sát viết biên bản xem ổng nghĩ sao, bị “uýnh” thiệt hay giả, rồi vô tù thẩm vấn anh tù, cũng coi qua quá trình hình sự tù tội của ảnh xem hồi trước giờ có “uýnh” ai chưa hay chỉ trộm cắp và hút ma túy.  Nếu không có đủ bằng chứng, và thương tích rõ ràng, vài bữa là tôi thả ra, bắt anh tù ký thêm một điều luật mới nữa cấm tuyệt liên lạc với nàng bằng mọi cách từ ở chung, thăm viếng, liên lạc điện thoại…cho tới khi mãn hạn “parole”, và bắt anh ta ra tòa xin một án lệnh, cấm nàng lại gần (restraining order) để khỏi bị quấy rầy hay “chụp mũ” lần nữa. Nếu cần, tôi cũng dọa truy tố nàng về tội “chụp mũ/nói dối” vì thông thường thì nàng cũng thuộc loại thỉnh thoảng vô tù vì ăn cắp vặt và xài ma túy chứ chẳng tử tế gì! Còn ông nào thật sự doa nạt, đánh đập vợ con thiệt thì miễn bàn, tôi yêu cầu nhốt đủ một năm không thiếu ngày nào! (mỗi lần bị nhốt lại, tối đa là một năm).

Thông thường thời hạn “parole” là 3 năm.  Tuy nhiên có ông bị xử chung thân, ở mới có…22 năm, hên được cho tạm tha, thì phải bị “parole” 5 năm.  Rồi mỗi năm, tới ngày “kỷ niệm” ra tù của mấy ổng, thì tôi phải xem xét lại quá trình tạm tha của toàn năm vừa qua xem tốt hay xấu.  Nếu trong năm đó chỗ ở ổn định, đi làm kiếm ăn, trình diện đúng ngày giờ, không bị bắt bớ, không xài ma túy, và trong lý lịch tội phạm không có khoản giết người, đánh người, hãm hiếp, cướp bóc, súng ống, băng đảng…thì tôi đề nghị cho được mãn hạn “parole”, còn chỉ nếu dính một trong những thứ kể trên thì khỏi, chờ sang năm tới tôi sẽ xét lại lần nữa!

Có anh đi tù về tội ăn cắp xe, ra tù làm ăn chăm chỉ lại tuân thủ mọi điều luật của “parole” đặt ra, nên chỉ một năm là mãn hạn, trường hợp này hiếm.  Còn có ông ra tù từ năm 2000, nhưng hễ ra tù là xài ma túy và trốn liền, bị tôi bắt lại thả ra cả chục lần, giờ 2007, vẫn còn đang “parole”!

Nói về “Điều luật phải tuân theo khi được tạm tha”, thì nó cũng tương tự như “Điều luật phải tuân theo khi bị tù treo” (on probation).  Mà ông nào cũng vậy, trước khi bị tuyên án tù ở tại nhà tù tiểu bang (án trên một năm mới đi nhà tù tiểu bang) thì đã bị “probation” lai rai trước đó hoặc đã vô “county jail” chơi vài lần rồi, nên ít nhiều cũng có biết về tù tội và điều luật phải theo khi được tạm tha này.  Luật này bắt người được tam tha phải báo cáo lập tức mọi thay đổi về địa chỉ, việc làm, mỗi khi thay đổi.  Phải xin phép mỗi khi muốn đi đâu ra ngoài quận (county) hoặc tiểu bang đang cư ngụ, phải báo cáo mỗi khị bi chặn xét, bắt bớ, cho giấy phạt bởi cảnh sát địa phương.  Luật này cũng cấm mang, xử dụng, tàng trữ, tiếp cận đủ loại vũ khí kể cả dao, súng, đạn, cung tên, súng hơi, súng giả và…gậy baseball!  Đã vậy, phải chịu bị xét người, khám xe bất cứ lúc nào bị chận hỏi bởi cảnh sát, còn nhà ở cũng có thể bị lục xoát bất kể ngày đêm bởi cảnh sát mà không cần trát tòa, miễn parole officer gật đầu là họ vô liền.  Ngoài ra, mỗi parole officer lại tùy tiện áp đặt thêm những điều luật riêng cho thích ứng với từng trường hợp, thí dụ đi tù về tội ăn cắp xe, hay có thành tích đụng xe rồi bỏ chạy thì bị cấm lái xe,  “uýnh” vợ con thì bị cấm ở chung, thăm viếng liên lạc, bậy bạ với trẻ con thì bị cấm ở chung với con cháu, cấm tiếp xúc với bất cứ trẻ con, cấm lại gần công viên trường học, cấm vô Disneyland và nhà ở phải cách xa những nơi này ít nhất 1/4 dặm…Nếu không đồng ý ký nhận những điều luật này thì bị nhốt lại liền! 

Thường thì khi được thả ra mấy ông còn trẻ tuổi hay về ở với…má vì chưa có vợ, kế đến là mấy ông về ở với vợ/bạn gái và con cái, có ông cặp ngay một em lớn hơn mình con cái lu bu cả bầy, chỉ để có chỗ ăn ở.  Mấy bà thì cũng vậy, thường thì ở với cha mẹ, chồng con, nhưng mấy cô còn trẻ thì dễ kiếm bồ, kiếm việc hơn, và cũng ít phạm sai trái hơn, trừ cái khoản chích choác thì nam nữ đại loại! 

Cũng có các ông vô gia cư, thì tôi phải lo kiếm chỗ cho ở, trả tiền phòng cho mấy tuần đầu trong khi bắt đi kiếm việc làm để tự túc lấy thân, vì tôi không thể trả tiền phòng cho họ mãi mãi, ngoại trừ cái khoản “phiếu thực phẩm” và “thẻ đi xe buýt” thì không giới hạn.  Sở “parole” có nhân viên giúp tìm việc làm, nhưng muốn đi làm hay để má, bồ nuôi là do họ, chẳng bắt buộc được vì muốn đi làm hay được mướn thì khó chứ muốn ở không hay bị đuổi thì dễ ợt, vậy thì phải chịu “parole” đủ 3 năm!  Mặc dù có nhiều chương trình (program) của chính phủ và tôn giáo nhằm giúp đỡ cho họ ăn ở miễn phí từ 6 tháng đến một năm, miễn là phải tuân theo nội qui và không được hút xách hay bia rượu, có nhiều ông vẫn thích ca câu, “Anh yêu kiếp lãng du, rong chơi đây đó vui cùng…rượu, ma túy” nên thích sống “homeless”.  Không sao hết, cứ mỗi tuần lên trình diện tôi một lần đúng ngày giờ qui định và thử nước tiểu coi có chích choác gì không.  Đã vô gia cư, vô nghề nghiệp, làm biếng, mà còn chích choác, và trình diện…trật ngày giờ nữa, thì còn “parole” nỗi gì!  Đi Chino cho rồi!

Chino thuộc Quận San Bernardino là vùng nuôi bò lớn nhất nước Mỹ, với các trại nuôi bò khổng lồ nằm rải rác đây đó.  Nằm giữa những trại bò này có hai nhà tù tiểu bang, CIM cho đờn ông, và CIW cho dan bà (nhiều năm trước đây, có ông tù ở CIM xổng ra, trốn vào nhà dân rồi giết sạch một gia đình!)  Hai nhà tù này lúc nào cũng chứa cả ngàn ông bà tù tạm tha nhưng bị parole officer của họ…thương hết nổi nên gửi trả lại.  Thường thì họ bị gởi trả lại đó để ở tù tiếp từ 3 tháng tới một năm, tùy theo vi phạm nặng nhẹ những “Điều luật của parole”.  Tuy nhiên, cũng có ông bị một cổ hai tròng.  Đang là tù tạm tha thì bị cảnh sát bắt về tội ăn cắp vặt trong Home Depot, ra tòa bị xử 6 tháng tù ở “county jail” cho cái tội mới này.  Nhắm chừng, cái tội “vặt” này, cũng không nguy hiểm mấy cho công cộng, có gửi trả lại nhà tù Chino thì cũng ở 6 tháng mà thôi, mà lại tốn hết mười mấy ngàn đồng thuế của dân để nuôi ổng, tôi tha cho rồi, coi như nhờ “county jail” nhốt dùm vậy!  Cũng có khi gặp ông Biện lý ( DA) khó tánh, cứ lờ đi cho tôi nhốt lại 6 tháng, rồi chờ tới ngày thả, ông cho “Sherrif” đến nhà tù đón về “county jail”, đưa ra tòa xử cũng tội đó, lại ở thêm 6 tháng “county jail”.  Nếu xui, gặp phải ông tòa khó tánh la lên, “Sao mà cứ đi ăn cắp hoài vậy nè!” rồi tuyên án 16 tháng tù ở nhà tù tiểu bang cho kỳ này.  Thế là, ổng lại đi tù khoảng 10 tháng, rồi lại ra “parole” 3 năm, rõ là cái vòng “parole” lẩn quẩn, vậy mà có ông làm tới năm sáu lần hổng chán!

Chỉ phiền, là mỗi khi bị bắt vô “county jail” về các tội vặt mới, như hút xách, tàng trữ ma túy… thì mấy ông bà luật sư cãi chùa lại kêu réo tôi tới nơi để năn nỉ xin tha cho họ, vì nếu tôi đồng ý tha, thì luật sư của họ sẽ có lý do nói với ông tòa rằng tôi coi đó là chuyện nhỏ nên tha rồi, thì xin tòa cũng nương tay hoặc cho họ được đi điều trị ma túy, thay vì bị tuyên án mới.  Còn nếu tôi lắc đầu, nhất định gửi trả lại nhà tù tiểu bang, thì thường tòa cũng…lắc theo!

Nói vậy, không có nghĩa là tôi có quyền nhốt người tù phạm luật lại bao lâu tôi muốn, tôi chỉ đề nghị mà thôi, còn nhốt bao lâu là do một “ông tòa parole” (Parole Commissioner) của cái gọi là Ủy ban cứu xét tạm tha (Parole Board) quyết định, ông này do Thống Đốc bổ nhiệm, và thường lắng nghe ý kiến của tôi bởi vì chỉ có tôi mới biết người tù của tôi thế nào, vả lại phần nhiều các “ông tòa parole” này, trước kia là parole officer.  Tuy nhiên, có ông tù bị tôi đề nghị đi nghỉ mát 6 tháng về tội trộm thì bất bình, bèn xin yêu cầu được ra một cuộc xét xử (Parole Hearing) bởi một “ông tòa parole”. 

Cuộc xử này có luật sư cãi chùa ngồi biện hộ, còn tôi thì đại diện tiểu bang mà kết tội.  Tính tôi công bình, có sao nói vậy, nhưng thường nghĩ lại, nếu không đáng nhốt thì tôi tha, còn nếu vì an ninh công cộng, mà phải nhốt thì tôi viết bản cáo trạng trói buộc khỏi gỡ.  Đám luật sư cãi chùa, phần nhiều là luật sư tập sự, cỡ học trò của con rể tôi (con rể tôi dạy trường luật Chapman) thường cãi chày cãi cối, nhiều khi làm tôi bực lên phải chỉ ngay mặt mà chỉnh cho ngay ngắn lại!  Như có lần, có người kêu cảnh sát báo cáo rằng nhà hàng xóm của mình đi chơi xa, mà sao có ai đó lục đục trong nhà.  Cảnh sát đến nơi lôi ra một anh tù tạm tha của tôi cho là ăn trộm. Khi ra xét xử bởi “ông tòa parole”, anh luật sư cãi chùa lôi ra một mớ tài liệu thời tiết của đêm hôm đó, nói rằng, đêm đó thời tiết lạnh 49 độ, nên thân chủ của ảnh, tù của tôi, chỉ có ý vào nhà nạn nhân để tạm trú qua đêm cho đỡ lạnh, chứ chẳng phải đi ăn trộm gì hết! “Ông tòa parole” bật cười kêu lên, “Nice try!” (Hay nhỉ!) rồi cho anh tù tôi đi nghỉ hè 9 tháng!

Mối quan tâm hàng đầu của tôi là tù băng đảng và tù hiếp dâm (phụ nữ hay trẻ con).  Đám băng đảng thường trẻ tuổi, chẳng sợ ai (trừ cảnh sát), lại nông nổi bất kể hậu quả và thường dùng vũ khí, rất nguy hiểm cho công cộng và thường dân vô tội, nên hở chút là tôi nhốt liền cho chắc ăn. 

Đám thứ hai thì chỉ nguy hiểm cho phụ nữ và nhất là trẻ con.  Đám này khi ra tù phải bị đăng ký lập tức với sở cảnh sát địa phương trong 5 ngày, mỗi lần đổi địa chỉ phải đăng ký lại, mỗi năm tới ngày sinh nhật cũng phải đăng ký lại.  Nếu quên hay trễ hạn, tôi chưa kịp nhốt thì Biện lý cũng bắt đem ra tòa xử án mới về tội “phạm nhân tình dục không chịu đăng ký”.  Những tên này thường có đầu óc rất bệnh hoạn, và bắt buộc phải được điều trị bởi BS tâm thần của Sở Parole, như một trong những “Điều luật bắt buộc phải tuân theo khi được tạm tha”.  Những tên này cũng thường có tiền bệnh SSI và hầu hết bị parole officer bắt buộc sống trong các nhà trọ (motel) xa trường học, công viên, và tuyệt đối cấm tiếp xúc với trẻ con, những vi phạm như xài ma túy, quên hẹn với BS tâm thần, bỏ uống thuốc… là bị bắt nhốt lại liền!

Ai hổng sợ nhốt, nhiều ông tù tạm tha phạm phải những lỗi lầm nhỏ chỉ đáng la rầy thôi nhưng cũng bỏ trốn luôn vì sợ bị bắt lại.  Đôi khi tôi nhắn má ảnh nếu ảnh ra trình diện thì tôi tha, có ông cũng ra trình diện, bị la rầy dọa dẫm chút chút rồi được tha về, còn những ông khác dù là Mỹ, Mễ thứ thiệt, vậy mà hổng biết sao cũng nghe phong phanh đâu được “chính sách khoan hồng lừa bịp của nhà nước VC”, sợ ra “trình diện và thành thật khai báo” thì đi luôn một lèo, nên trả lời má nó, “Ngu sao ra!”

Vậy chứ, gần đây cũng có ông than với tôi, bị thân nhân ruồng bỏ do hút xách, tính khí lại “dở hơi” bất thường nên đi làm bị đuổi hoài, rồi nào phải lo tiền phòng, tiền ăn vất vả quá, nên ổng bèn xin tôi cho trở lại nhà tù vì so sánh thấy dù sao ở đó vẫn “dễ thở” hơn ở ngoài! Tôi hiện chưa biết tính sao, đâu phải muốn vô tù lại là vô như đi chợ, phải “chịu khó” phạm tội gì chứ, rõ khổ!

Có ông, tới ngày ra tù thì xe van của INS đã chờ sẵn trước cửa nhà tù tiểu bang để chở đi Arizona đem nhốt vô nhà tù INS.  Nghĩ tội nghiệp cho má nó, tôi liền viết thư cho INS xin thả nó ra để tôi coi cho, thấy có người “bảo kê” đỡ tốn tiền nuôi, họ thả ra liền.  Tưởng sao, về nhà vài bữa nó xài ma túy rồi trốn mất tiêu!

Cũng có ông “mát dây” nặng, đáng được hưởng tiền bệnh mà không biết xin, cứ sống lang thang.  Ở tù ra bị tước mất thẻ xanh, tôi phải dẫn ra INS xin lại “giấy phép đi làm” (Work Permit) (cho được hợp lệ, chứ khùng khùng ai mướn), lại cho tiền trả lệ phí INS hết mấy trăm, rồi dẫn đi xin số an ninh xã hội. Có mấy giấy tờ này rồi, mới dẫn ra phòng điều trị tâm thần của Quận cho BS khám và chứng nhận, rồi từ đó năn nỉ họ xin dùm tiền bệnh. Có tiền bệnh rồi, lại phải đem gửi ảnh ở nhà “săn sóc người bệnh và tàn tật” (Board and Care), rồi mỗi tuần ghé lại thăm chừng, hăm he đủ thứ, sợ ảnh bỏ đi lang thang nữa là mất công toi…Theo tôi, nếu điên mà đem đi nhốt cho rảnh nợ thì cũng không đúng, nghĩ vậy thành ra phải lo lắng cho tù còn hơn con mình! Đúng là cái nghiệp của tôi chứ… thời thế quái gì!

Mỗi tối, trước khi lên giường tôi luôn thắp nén nhang, cầu xin Trời Phật cất đi, xoa dịu đi, tất cả những tội lỗi, khổ đau, bệnh tật, nghèo đói, của mọi người trên thế gian, nhất là ở Châu Phi, Châu Á… Tôi cũng không quên cầu xin cho chế độ Cộng Sản sớm lụi tàn trên quê hương tôi để dân tộc tôi được thoát cảnh bất công, nghèo khổ cơ cực!

Và rồi, trong những cơn mơ về sáng, tôi thường mơ thấy quê hương tôi với những con sông dài mênh mông sóng nước, chảy êm đềm bất tận qua những thôn xóm làng quê thanh bình bên lũy tre xanh, những cánh đồng lúa chín thơm ngát chạy xa tít tận chân trời, nơi đó quanh năm có mây trời xanh ngắt, chim hót bốn mùa…

Tôi cũng mơ thấy những tiền đồn BĐQ Biên phòng trải dài từ Ải Nam Quan chạy dọc theo biên giới Lào Mên đến tận Cà Mau, được chỉ huy bởi những sĩ quan trẻ tuổi được đào tạo ra để sống vì nước chết vì dân như Trần Bình Trọng, mà thề rằng, “Thà chết vinh hơn sống nhục, sống hàng!”

Còn bọn công an cảnh sát ngu dốt dối trá, dã tâm tàn nhẫn, chỉ biết tham nhũng hối lộ, đánh người nhốt người, hà hiếp ông già bà cả phụ nữ trẻ con, tra tấn sư sãi, bóp miệng cha cố…bỗng biến đi đâu hết cả, nhưng thay vào đó là một thế hệ mới nam nữ nhân viên công lực trẻ trung đầy nhiệt huyết, những người chưa từng có lần nghe nói đến “Bác Đảng láo lếu” bao giờ, mà chỉ biết có một điều duy nhất là luật pháp thì trên cả TT, rồi hành xử nhiệm vụ bằng sự công minh liêm khiết tận tụy với dân lành, lại sáng suốt gan dạ bất khuất trước hiểm nguy, và, “Thà chết chứ không làm điều sai trái với dân với nước!”

Có tiếng chuông điện thoại vang lên liên tục làm náo động đêm khuya thanh vắng, khiến tôi choàng tỉnh giấc mơ xưa, mà ngồi bật dậy.  Sợ đánh thức vợ đang ngáy “pho pho”, tôi lật đật chụp cái điện thoại cầm tay để bấm chữ “talk” cho nó đừng kêu nữa và nói nhanh cho đầu dây bên kia chờ, “Agent Nguyen, hold on!” (Officer Nguyễn đây, xin chờ chút!), trong khi tay kia mở cửa phòng ngủ chạy vội ra nhà bếp. 

Bên kia đầu giây, giọng viên cảnh sát nghiêm trọng báo cáo một anh tù 20 tuổi băng đảng của tôi vừa bắn chết người hàng xóm rồi trốn mất, và họ cần tôi cho một “lệnh truy nã ” ngay tức khắc, hy vọng rằng thủ phạm sẽ bị bắt lại trước khi có đủ thời gian chạy sang Mễ…

“God help us…” (Trời thương chúng tôi…), tôi thầm nói một mình trong bóng đêm. 

Đời “officer” của tôi như thế đó, phần số hay…thời thế” Ai biết!

QUÂN NGUYỄN (K11)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Đời Officer của Tôi_Quân Nguyễn (K11)

AI_Thơ Tâm Hoàn – Hồ đắc Biên

AI *

Tâm ta ví như dòng sông chảy
Chảy từ vô thủy đến vô chung
Mấy ai thấy được dòng sông ấy
AI làm sao thấysuốt thông!
Thân chẳng tự là thân nhờ tâm mới sáng
Tâm chẳng tự là tâm nhờ thân cộng
Thân bất động do tâm dứt dòng
Một mũi tên bắn xuyên vô thủy
Một mũi tên bắn xuyên vô chung
Rúng động, dứt dòng do TÂM chủ động
AI – IA “óc bông lung” !!!

Thiền Sư TÂM HOÀN (aka Hồ đắc Biên)

(21/8/2024)

*AI: Artificial Intelligence= Trí Tuệ Nhân Tạo

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở AI_Thơ Tâm Hoàn – Hồ đắc Biên

Nhóm Cầu Kiều ở UCLA_ Nhữ Đ. Toán

Bài nói chuyện của Nhữ Đình Toán (K1-HVCSQG)

I.- LỜI MỞ ĐẦU:

          – Kính thưa GS Nguyễn Văn Canh

          – Kính thưa ………

          Trước hết, tôi xin tự giới thiệu, tôi là NĐT, nguyên là một cựu học trò của GS Nguyễn Văn Canh tại K1-Học Viện CSQG, đồng thời cũng là một cựu sinh viên của Thầy tại Trường Đại Học Luật Khoa Saigon (ban Công Pháp) trước năm 1975. Hôm nay tôi rất vinh hạnh được sự tín nhiệm ủy thác của GS NVC để trình bày về một đề tài có thể còn xa lạ với một vài vị có mặt tại đây cũng như trong cộng đồng chúng ta. Đó là đề tài “Nhóm Cầu Kiều tại trường Đại Học UCLA, mà theo tên tiếng Anh là “CầuKiều Collective at UCLA”.

Tôi sẽ trình bày tóm tắt những gì tôi hiểu biết về nhóm này, nếu có gì thiếu sót chưa đầy đủ xin GS Nguyễn Văn Canh bổ túc thêm cho, xin kính cám ơn giáo sư.

          Sau đây là những sự hiểu biết của tôi về Nhóm Cầu Kiều.  

II.- NHÓM CẦU KIỀU LÀ AI?

          Vậy Cầu Kiều là gì và Nhóm Cầu Kiều là những ai?

Nhiều người mới nhìn thoáng qua thấy chữ Cầu Kiều trong chữ CauKieuCollective không bỏ dấu tưởng đây là một nhóm sinh viên VN lấy tên là là Cầu Kiệu (dấu nặng), tên một cây cầu bắc qua kinh Nhiêu Lộc ở quận Phú Nhuận nối liền với vùng Tân Định Saigon, để tưởng nhớ đến một nơi chốn mà họ đã từng sinh sống. Nhưng tìm hiểu kỹ ra thì không phải, tên của nó là Cầu Kiều, chữ ‘Kiều’ dấu huyền chứ không phải dấu nặng. Hiểu một cách nôm na thì Cầu Kiều có ý nghĩa là một nhịp cầu nối kết các Việt kiều tại hải ngoại. Chính trên trang web của họ (caukieucollective.com), họ đã dùng hình ảnh cây cầu nổi tiếng ở Đà Nẵng có hình cái bàn tay nâng dỡ cây cầu như là biểu tượng cho những hoạt động của họ.

Trên trang web của họ caukieucollective.com họ đã viết rằng “Nhân kỷ niệm 47 năm giải phóng miền Nam Việt Nam khỏi tay đế quốc Mỹ, kết thúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước và khởi đầu đất nước Việt Nam ngày nay, Cầu Kiều đã tổng hợp một số quan điểm chống đế quốc tiêu biểu trước và sau chiến tranh.…”

 “Chúng mình là Cầu Kiều Collective! Cầu Kiều Collective là một một tập hợp những người gốc Việt theo xu hướng chính trị khuynh tả, chống lại chủ nghĩa đế quốc với thành viên hiện đang sống tại nhiều quốc gia…”;

hay “… Bằng cái tên Cầu Kiều, chúng tôi muốn không chỉ là cây cầu kết nối những người Việt Kiều ở nước ngoài, mà còn là lời nhắc nhở về những giá trị truyền thống của chúng ta…” 

Không rõ Nhóm này được thành lập vào năm nào nhưng chúng có vẻ hoạt động mạnh khoảng từ tháng 4-2022, tức mới cách nay hơn 2 năm, để kỷ niệm 47 năm ngày VC cưỡng chiếm miền Nam mà chúng nói là “thống nhất” dất nước. Riêng tại trường Đại Học UCLA tại Los Angeles chúng mập mờ nói nhóm của chúng thuộc Tổng Hội SVVN. Chúng lây tên theo tiếng Anh là UVS (Union of Vietnamese Students) để người ta lầm tưởng nhóm của chúng thuộc về Tổng Hội SVVN mà tên tiếng Anh là Union of Vietnamese Student Associations) (viết tắt là UVSA) đã hoạt động từ rất lâu gồm hơn 30 thành viên thuộc các Trường Đại Học tại Nam California. Tổng Hội SV này được thành lập từ năm 1980 và hiện vẫn còn đang hoạt động. Chính điều này đã gây ra ngộ nhận rằng UVSA, chứ không phải là UVS (2 tổ chức này chỉ khác nhau ở chỗ có hay không có chữ “A” ở cuối), là tác giả của những gì đang diễn ra tại các trường Đại Học ở Nam CA.

Ngoài ra, chúng còn tự nhận chúng là những cư dân (residents) chứ không phải là những sinh viên ngoại quốc đến từ trong nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa VN. Chúng phải mập mờ tự nhận như vậy bởi vì nếu chúng là những residents, chúng sẽ được bảo vệ bởi một số quyền theo Luật Hoa Kỳ (như Tu chính Án số 1 về quyền tự do ngôn luận, chẳng hạn). Ngược lại nếu chúng là những sinh viên ngoại quốc thì chúng không được hưởng những quyền ấy; không những vậy, chúng còn vi phạm luật pháp Hoa Kỳ và có thể bị truy tố và trục xuất nếu vi phạm nghiêm trọng.       

III.- HOẠT ĐỘNG CỦA NHÓM CẦU KIỀU:

Nhóm UVS tại UCLA đã tuyên bố tự nhận họ là những sinh viên cánh tả và chống đế quốc, là những người có cảm tình với những đau khổ như diệt chủng và tàn bạo do đế quốc Mỹ gây ra cho người Palestine.

Những hoạt động của Nhóm Cầu Kiều tại UCLA nói riêng và tại hải ngoại nói chung là;

  • Chống chủ nghĩa đế quốc: Lên án đế quốc Mỹ tiến hành cuộc chiến ở Afghanistan và tán thành sự rút lui của Hoa Kỳ khỏi quốc gia này là một bước đi đúng hướng.
  • Ủng hộ người Palestine chống lại chủ nghĩa đế quốc Mỹ; đồng thời buộc tội chủ nghĩa đế quốc Mỹ với các tội ác chống lại người Palestine như: diệt chủng, gây chiến tranh, chủ nghĩa đế quốc, giết người, v.v…
  • Cố gắng làm nổi bật những kết quả của việc vô hiệu hóa hàng loạt chủ nghĩa tư bản, chủ nghĩa thực dân, chiến tranh, chủ nghĩa đế quốc,từ trong quá khứ cho đến hiện tại, v.v…
  • Gieo rắc tình cảm thù hận vào các cộng đồng dựa trên những đau khổ của người Palestine, chúng cố tình giả vờ không biết đến vụ thảm sát vào ngày 7/10/23 do Hamas gây ra tại miền nam Israel làm hơn 1400 người bị giết và bắt đi hơn 240 con tin, nhưng lại lên án Israel trả đũa gây chiến tranh làm chết chóc cho Hamas và Palestine. (Xin mở một dấu ngoặc tại đây: Gần đây có một số cuộc biểu tình tại một vài trường Đại Học ở Hoa Kỳ phản đối Do Thái (Israel) và ủng hộ người Palestine không biết có sự liên hệ, tham gia của nhóm này hay không? Chẳng hạn như, gần đây nhất là ngày 22/10/2024, khoảng vài chục người đã biểu tình ủng hộ Palestine ngay tại UCLA, khiến cảnh sát phải can thiệp và có 1 người đã bị bắt)
  • Tham gia vào các hành vi kích động bạo loạn, lên án cuộc xâm lược của đế quốc Mỹ vào Iraq và kêu gọi chí nguyện quân gởi sang Iraq để chiến đấu chống đế quốc Mỹ.

Tóm lại:

          Những hoạt động của CauKieuCollective hay Nhóm Cầu Kiều là một minh chứng cho thấy, USV mà họ tự xưng là Tổng Hội Sinh Viên tại Đại Học UCLA không phải là sinh viên như họ tuyên bố. Họ chính là những cán bộ cộng sản đã được đào tạo bởi Đảng CSVN, một loại chuyên gia về những loại hoạt động bí mật này. Họ đã được gởi ra hải ngoại, trà trộn tham gia hoạt động tại các trường Cao Đẳng, Đại Học tại Hoa Kỳ với tư cách là sinh viên để dễ dàng hoạt động.

IV.- VIỆC CẦN LÀM ĐỂ ĐỐI PHÓ VỚI NHÓM CẦU KIỀU

          – Các bậc phụ huynh cần giải thích và báo động cho con em mình, nhất là những em đang theo học tại các Trường Đại Học tại Nam CA nói riêng và tại Hoa Kỳ nói chung về những hoạt động sai trái của Nhóm Cầu Kiều Collective này.

          – Gởi Thư đến các Dân Biểu, Nghị Sĩ Liên Bang Hoa Kỳ báo động cho họ biết về những hoạt động bất hợp pháp của Nhóm Cầu Kiều tại UCLA và tại Hoa Kỳ. (đã có mẫu thư do GS NVC soạn. Công tác này đã và đang được Tổng Hội CSQG và các Hội CSQG địa phương trong đó có Hội CSQG Nam CA thực hiện từ nhiều tháng nay. Chúng tôi ước mong sau buổi họp này, quý vị sẽ tiếp tay với chúng tôi trong việc gởi những thư này đến các Dân Biểu, Nghị Sĩ tại địa phương nơi quý vị cư ngụ). Mẫu thư này đã có sẵn trong tập tài liệu mà quý vị đã nhận được.

Nội dung những lá thư này nhắm tới những đề nghị như sau:

          * Đòi hỏi các cơ quan an ninh của chính phủ cần thực hiện một cuộc điều tra để tìm ra ai là người lãnh đạo thực thụ đứng sau Nhóm UVS hay Cầu Kiều Collective at UCLA.

          * Yêu cầu Đại Sứ Quán Hoa Kỳ tại Hà Nội và Bộ Ngoại Giao tại Washington D.C; cũng như Trường ĐH. UCLA và các Trưởng ĐH, Cao Đẳng tại Hoa Kỳ phải rà soát danh sách sinh viên ghi danh đến từ VN đối chiếu với những thành viên đang hoạt động trong Nhóm Cầu Kiều xem họ là ai:

          (1) Nếu họ là sinh viên ngoại quốc, họ cần bị bắt ngay và bị truy tố trước khi bị trục xuất về VN vì họ đã vi phạm luật pháp HK.

          (2) Đối với những người khác có liên quan đến những hoạt động bất hợp pháp này, ngoài việc truy tố, chúng ta có thể đề nghị đưa họ vào danh sách những kẻ khủng bố cần theo dõi để ngăn chặn những nguy cơ tiềm ẩn mà chúng có thể mang lại cho cộng đồng chúng ta trong tương lai.           * Đó là tóm tắt những gì tôi biết về Nhóm Cầu Kiều đang hoạt động tại UCLA và tại Hoa Kỳ, xin GS Nguyễn Văn Canh vui lòng bổ khuyết cho những thiếu sót, nếu có. Kính cám ơn Giáo sư, và rất mong được quý vị hợp tác trong công tác cần thiết này. Rất cám ơn!

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Nhóm Cầu Kiều ở UCLA_ Nhữ Đ. Toán

Đoàn Ngọc Nam bị nạn

ĐOÀN NGỌC NAM BỊ NẠN

CNN vừa nhận được tin không vui từ một thân hữu là cựu học sinh Trần Quý Cáp Hội An, đang sinh sống tại Nam Cali cho biết: Cách nay hơn 3 tuần bạn Đoàn Ngọc Nam vô ý bị trượt té gãy xương đùi.
Đến nay Nam đã tỉnh, có thể nói chuyện được, nhưng còn rất yếu chưa ăn uống được.
Vậy CNN báo tin cho các bạn biết. Nhất là các bạn ở Nam Cali thuận tiện thì ghé thăm để an ủi động viên tình thàn bạn ta mau hồi phục.

th (3)

– Cám ơn CNN cho biết. Thao

– Lê Thao: Chúc bạn Nam sớm bình phục sức khỏe.

– Tống Phước Kiên : Chúc bạn Doan Ngoc Nam chóng bình phục

– Gia đình K1/Bắc Cali:   Chúc bạn Nam sớm bình phục .
– Trần Quốc Nại mến chúc : Chúc ban Đòan Ngoc Nam mau chóng    hồi phuc

.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Đoàn Ngọc Nam bị nạn