Thư thăm Bạn Ngô Ngọc Chí

THƯ THĂM BẠN.

DSC_0143Kính anh Chí, sau ngày sập tiệm, mãi đến hôm nay mới có tin về anh. Tôi, K1 T.N Thạch, xin kính lời thăm anh chị cùng quý quyến luôn được dồi dào sức khỏe, hạnh phúc và nhiều niềm vui trong cuộc sống. Có thể lâu quá rồi anh không còn nhớ ra tôi, thỉnh thoảng tôi có về Xóm củi, vùng trách nhiệm của anh, để thăm viếng ông bà cụ thân sinh của tôi, ở Q.8. chỉ gặp được anh vài lần. Rồi vận nước nổi trôi, anh em mình tan đàn, chịu bao nhiêu khổ ải, còn sống được đã là may lắm rồi, và duyên phúc hơn nữa là còn biết và liên lạc được với các bạn đồng khóa, đồng môn. Nay nhờ có khỉ đột tề thiên B. Hồng và C. Vinh ( chủ Căn Nhà Nhỏ) mới có được vài dòng nầy thăm anh và gia đình. Với tâm trạng tha hương ngộ cố tri, rấ mừng và rất mong được trao đổi liên lạc với anh nhiều hơn, cũng như mong gặp anh trong ngày họp mặt K1 ở Nam CA.

Bye.
K1 Trần Ngọc Thạch

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thư thăm Bạn Ngô Ngọc Chí

Tin về K1 Nguyễn Thanh Thủy

Kính gởi Quý Anh Chị.
Được tin trể K1 Nguyễn-Thanh-Thủy, bịnh nặng phải nhập viện
để mổ và gắn máy trợ tim. AC Lượng & Liềm đã kêu gọi các AC K 1
ở khu Little Saigon  tụ tập đến nhà AC lúc 11:00 AM ngày
19/2/2013, để cùng đến thăm Gia Đình Chị Thủy.

     Tại nhà chị Thủy tiếp chúng tôi thân tình và vui vẽ. Sức khỏe của Chị hôm nay đã khá hơn nhiều. Máy trợ tim hoạt động hiệu quả.  Tình trạng tim mạch khá hơn nhiều so với lúc chưa gắn máy.     Anh Nhữ Đình Toán, đại diện K 1 chúc mừng Chị đã bình phục sau

ca mổ.

     Dưới đây là một số hình ảnh ghi lại đuợc trong buổi thăm viếng nay.

     Thân kính.

     Thieu Vo

DSC_0499DSC_0500DSC_0503DSC_0509DSC_0512DSC_0514DSC_0517DSC_0520DSC_0521DSC_0525DSC_0528DSC_0531

* Căn Nhà Nhỏ gởi lời chúc mừng chị Thanh Thủy đã bình yên trở về và gặp mặt được anh chị em K1 chúng ta. Hy vọng và cầu chúc chị sức khỏe sẽ hồi phục tốt hơn và chúng ta sẽ gặp nhau vui vẻ trong ngày Họp Mặt Khóa 1 vào mùa hè nầy.
Nguyễn công Vinh.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tin về K1 Nguyễn Thanh Thủy

Thư Mời Tham Dự Họp Mặt K1.

Ý kiến của các bạn về đề nghị Họp Mặt Toàn K1:

1.- Đề nghị Họp Khóa 1 vào mùa hè nầy.Tại Nam California.Y/C Trưởng K xúc tiến tổ chức để các nơi xa còn chuẩn bị về tham dự.

Kính,

 Have a nice week end.
K1 Phan Quang Nghiệp

2.- K1 Đoàn Ngọc Nam, đề nghị chọn ngày 01/6/2013, tiền Đại Hội kỷ niệm ngày Lực Lượng Cảnh Sát (năm nay 2/6 nhằm ngày chủ nhật). Nhà chị Cẩm Y thì quá tốt, không nơi nào thuận tiện hơn.

đnn.

3.- Xin đề nghị:

Ngày 2 tháng 6 Hội CSQG Nam Cali sẽ tổ chức ngày Truyền Thống CSQG hàng năm vào buổi trưa, nếu thuận tiện, K1 sẽ họp mặt vào ngày Thứ Bảy 1 tháng 6 tại nhà Lê Phi và Cẩm Y. Các bạn cho ý kiến sớm để bạn Toán và chúng tôi ở dưới này chuẩn bị “bày biện” và tiếp đón.

Thân

Ngưu Ánh

4.- Anh Toán và các bạn K1,

Tôi đã gặp Cẩm Y, cho biết dự định họp K1 vào đầu tháng 6 bị trở ngại vì Cẩm Y đi thăm gia đình và con cái, không có nhà từ tháng 5 đến tháng 6-2013.

Nghgiên cứu lại.

Ngưu

5.- Tôi thấy ngày thứ bảy (01/6/13) họp mặt Khóa 1 tiện nhất, vì năm nay kỷ niệm ngày Cảnh Lực 2/6 đúng ngày rất có Ý Nghĩa, anh em các nơi sẽ về Nam Cali rất đông, chúng ta tổ chức tiền Đại Hội thì tiện biết mấy!

Nhờ các anh chọn địa điểm khác, chẳng hạn nhà hàng nào đó cũng được?

Thân chào,

ĐNN

6.- Thời gian có thể từ 31/5 đến 2/6/2013 như đề nghị, nếu đa số đồng ý. Riêng địa điểm có thể ở 1 nhà hàng (Seafood World ?) vì trong thời gian này Cẩm Y bận đi thăm con ở ngoài Cali.
Xin các bạn góp ý tiếp để có final decision. Hurry up!!!
Toán

7.-  Nghiệp đồng ý với  K1 Hạp vào July 4th .
-Nếu tổ chức ở Nhà Cẩm Y thì vui hơn.
-Xin các bạn ở các TB xa cho ý kiên ưu tiên hơn. Bắc Cali thì sao cũng được, vì lên xuống Nam Băc Cali rất dễ dàng (Xe đò Hoàng ).

Chúc các bạn một gày vui
K1 Nghiệp San Jose

8.- Thưa các bạn Nếu vào ngày July 4 thì hổng tiện cho nhiều người đang tham-dự ngày Đại-Hội , nhưng lại rất thích hợp cho những người ở xa như tui . Lúc đó học trò đã nghỉ hè , tui sẽ đưa vợ con về dự được .

Lê-hữu-Nghĩa .

9.- Kính thưa các bạn tôi nghĩ Đại Hội CSQG và Họp Khóa là 2 việc khác nhau. Ai lo việc nấy, combined 2 việc vào một có cái tiện và cũng có cái bất tiện. Vã lại Ngày Họp mặt K1 nếu có thể các bạn thổ địa tổ chức cho chúng cháu ở xa Thủ Đô Tỵ Nạn một Tour du lịch Long Beach hay San Diego hay Palm Spring hay đâu đó cho vui.

Xin các bạn cho ý kiến.

Nghiepphan K1.

10.- Dong y o Nam Cali. Minh nho nhat la Huong Nhoc.

Le Thanh Quang

11.- Thưa quý bạn,

Qua những nhã ý của một số bạn về việc Họp Mặt của tất cả anh,chị em Khoa 1 là vô cùng quý báu, ít nhất mỗi năm một lần thì hay biết mấy, nhưng làm sao quy tụ được tuyệt đại đa số mới là tốt nhất phải không các bạn,…Chúng ta ở rải rác khắp năm châu bốn bề, tuổi tác thì đã xế chiều…cho nên việc Họp Mặt là càng sớm càng tốt và càng đông càng vui, tôi thấy ý kiến cửa bạn Nghiệp có lý lắm, vì chỉ có du thuyền chúng ta có thể cùng gia đình vợ con cùng đi, tôi thấy có nhiều Hội đã tổ chức, như Hội Học sinh Bùi thị Xuân và Trần Hưng Đạo Đà Lạt cứ mỗi hai năm một lần với con số tham dự lên tới 500 người. Thôi thì nhờ quý bạn Nguu, Toán…ở Nam Cali lên kế hoạch thử xem. Mong lắm thay. Chào quý bạn.

Trần Quốc Nại K1.

12.- Thân ái chào tất cả các bạn,
Lê Thế Viên chưa có dịp nào gặp các bạn vì đủ thứ hằm bà lằng lý do, năm này quyết làm một chuyến du nam. Nếu các bạn tổ chức vào dịp July 4 thì thật là may măn cho Viên này. (Tháng 6 hàng năm Viên bận phụ với các anh em Quân Cán Chính ỏ trên này (Michigan) tổ chức gây quỷ giúp TPB nên khá bận). Hy  vọng có dịp gặp lại các bạn 1 lần trước khi ngồi một chỗ.

(Đầu gối Viên này bị khoan đục 3 lần rồi nhưng còn chạy được)

Thân

Lê Thế Viên

Sau khi tham khảo các ý kiến trên, anh Trưởng K1 có thư mời sau đây:
Thu moi hop mat K1

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thư Mời Tham Dự Họp Mặt K1.

Bạn mới

Xin thông báo các bạn một tin vui:

K1 có thêm một bạn đồng khóa mới định cư tại USA theo diện bảo lãnh. Đó là Nguyễn Thị Kim Oanh, số phone # 858-397-8662 (San Diego). Đề nghị các bạn nào quen biết hoặc làm việc chung với Kim Oanh gọi điện thoại thăm hỏi bạn ta. Bà xã tôi (K1 Ngọc Dung) đã đt rồi.

Toán

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Bạn mới

Tình Hình Tài Chánh & Sinh Hoạt K1.

Bao cáo K1aBao cáo K1bBao cáo K1c

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tình Hình Tài Chánh & Sinh Hoạt K1.

Đi Chùa Ngày Đầu Năm

dau nam di chua le phat

Mấy ngày Tết trời Seattle mưa và lạnh nên đi ra ngoài rất ngại. Cứ  Tết đến là chúng ta thêm một tuổi già, mà già rồi thì cũng nên gìn giữ sức khỏe  một chút. Nhưng cũng may sáng mồng Một trời thương cho mây đen tan biến để mặt trời sưởi ấm nhân gian như một lời cầu chúc Năm Mới Vạn Sự Tốt Lành. Nhờ vậy người giữ nhà của CNN mới dẫn hiền thê đi một vòng các chùa lễ Phật.

Thân mến gởi đến các bạn vài hình ảnh của của mình trong ngày đầu Xuân, nhân dịp nầy mình có làm tặng cho vợ mình một bài thơ con  cóc dưới đây.

IMG_2132IMG_2156IMG_2198IMG_2200 2 IMG_2201aIMG_2207IMG_5033IMG_5036IMG_5038

Đầu năm con đi lễ chùa
Cầu cho con được bốn mùa an vui.
Tu hành tinh tấn không lùi,
Không sân, không giận, không si mê mờ.
Hằng ngày niệm Phật Di Đà
Tây Phương con nguyện, Ta bà con buông.
Lòng thành dâng một nén hương.
Cầu xin Chư Phật xót thương hộ trì.

(Thơ Thiện Tâm)
IMG_5042

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Đi Chùa Ngày Đầu Năm

Ôi Huế – Tồng Phước Kiên

                                               Oi Hue

Ôi Huế của tôi ơi!
Ba mươi tám năm rồi
Từ hồi bị nhuộm đỏ
Cố Đô vẫn còn đó
Mà máu cứ rỉ hoài
Trên kỳ đài nhỏ xuống
Lan tỏa khắp phố phường
Màu máu đỏ tai ương
Thảm thương mãnh da vàng
Dân xứ Huế kinh hoàng
Mỗi lần vào thành nội
Đầu ngẫng lên không nổi
Bởi bóng đổ cột cờ
Phất phơ màu máu lạnh
Huế ơi sao bất hạnh!
Gánh lắm nỗi oan khiên
Đứng giữa cầu Trường Tiền
Dưới nắng chiều xế bóng
Nhìn ngược chốn Kim Long
Hướng xuôi về Vĩ Dạ
Bên kia bờ Đập Đá
Bên nầy chợ Đông Ba
Lác đác mấy con đò
Trên dòng Hương mờ tỏ
Lững lờ như trăn trở
Nỗi uất hận năm xưa
Chưa dứt vui giao thừa
Giặc ùa về chém giết
Tiếng gầm la thảm thiết
Dưới huyệt mộ vọng lên
Nơi mồ chôn tập thể
Nào Diệu Đế, Bãi Dâu
Bên Cồn Hến u sầu
Xác chết cột từng xâu
Trong sân trường Gia Hội
Nơi khuôn viên Chùa Vàng
Về Phú Vang, Phú Thứ
Qua Hương Trà, Hương Thủy
Lên Đá Mài, Khe Lụ
Nào Thiên Mụ, Long Hồ
Rồi Đình Môn, Bãng Lãng
Xuống Bao Vinh, Chợ Cạn
Lên Từ Đàm, Trúc Lâm
Quanh khu vực Chín Hầm
Về Ngọc Anh, Nam Phổ
Khắp nơi nơi hấm hố
Xác dân lành khốn khổ
Bị đập đầu bể sọ
Đứa trẻ chết co ro
Bên xác thân mẹ nó
Kia cụ già ngưng thở
Trên vũng máu đặc khô
Một trời Huế mịt mờ
U ám giải khăn sô
Ôi biết đến bao giờ
Huế của tôi mới gở
Lá cờ đỏ vứt đi
Cho trăm họ của mình
Hết tanh hôi mùi máu

TỐNG PHƯỚC KIÊN

 Xuân Quý Tỵ 20133428315716_78d5fc7134_z

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Ôi Huế – Tồng Phước Kiên

Huế của tôi ơi! -TPK

Hue cua toi oi !

          Không khí rộn ràng của ba ngày tết Quý Tỵ đã vèo bay theo gió. Người Việt Nam ở trong hay ngoài nước lại trở về đối diện với cuộc sống tất bật đời thường ”cơm áo gạo tiền”. Tuy nhiên vẫn còn nhiều người vấn vương với những dư âm của những ngày tết.

          Không phải họ luyến tiếc mấy ngày vui qua mau và muốn kéo dài hương vị ”thịt mở dưa hành câu đối đỏ”. Cũng chẳng phải dùng dằng với thời vận ”đen đỏ chơi bảy ngày xuân”.

          Đã 45 mùa xuân trôi qua, cứ mỗi độ tết về, dường như một số người dững dưng trước những reo vui của nhân thế với vẽ rạng rỡ của đất trời. Bởi nỗi đau thương của mùa xuân năm nào vẫn mãi mãi làm cho giòng lệ của họ không vơi.Trãi dài trên giải đất miền Nam VN từ Quảng Trị đến Cà Mâu nơi nào cũng có nạn nhân bị VC sát hại trong dịp tết Mậu Thân 1968, nhưng tang thương nhất vẫn là mãnh đất hiền hòa nơi mà giòng Hương Giang lững lờ trôi qua. Chính giờ nầy hàng ngàn gia đình của người dân xứ Huế lòng nặng trĩu trước bàn thờ hương trầm nghi ngút, đang tưởng nhớ và cầu nguyện cho linh hồn thân nhân của họ đã bị sát hại một cách tức tưởi ngay trong những giờ phút giao mùa linh thiêng của dân tộc.

          Tội ác diệt chủng của CSVN không những được ghi lại rõ ràng trong ký ức và lịch sử VN mà còn được lưu trử trong thư viện trên toàn thế giới. Thế mà kẻ giết người man rợ ấy vẫn luôn tìm cách chối tội. Mới đây nhà cầm quyền Hà Nội núp sau lưng một người đàn bà tên Lê Phong Lan dàng dựng một bộ phim 12 tập để tuyên truyền rằng chúng đã chiến thắng trong cuộc tổng tấn công vào miền nam VN vào dịp tết Mậu Thân. Đồng thời lại đổ vấy cho ”Mỹ Ngụy” đã thảm sát đồng bào bất kể đàn bà, trẻ con, ông già bà lão rồi chôn vào những hố tập thể tại Huế. Ký giả Phạm Trần đã gọi trò chơi nầy của VC là ”cờ gian bạc lận”.

          Không phải đến bây giờ VC mới tìm cách chùi rữa bàn tay đẫm máu dân lành miền nam của chúng. Ngay sau ngày 26 tháng 3 năm 1975 khi tiến vào thành phố Huế bỏ trống, việc đầu tiên VC làm là đập phá mộ bia nạn nhân Huế bị VC thảm sát trong biến cố tết Mậu Thân tại nghĩa trang Ba Đồn.

          Dù cho CSVN có chạy tội bằng cách nào đi nữa thì chúng cũng không thể sữa đổi lịch sử được. Lịch sử thì luôn khách quan, chân thật và trường tồn. Những việc làm bất lương nầy của VC không đổi đen thành trắng được mà chỉ bôi đen thêm bộ mặt dối trá, bẩn thỉu của bọn ma quỷ Bắc Bộ Phủ. Chỉ thương cho dân tộc VN, đặc biệt cho nạn nhân của Huế trong dịp tết đau buồn ấy.

          Vả lại, chủ nghĩa cộng sản  đã bị thế giới lên án là chủ nghĩa diệt chủng. Nghị quyết 1482 của Liên Hiệp Âu Châu là một khẳng định không thể chối cải về tội ác của cộng sản. Mùa hè năm 2006, Tổng Thống Mỹ George W.Bush chủ tọa lễ khánh thành tượng đài tưởng niệm trên 100 triệu nạn nhân của chủ nghĩa cộng sản trên toàn thế giới tại Washington DC là một lên án mạnh mẻ nhất. Trong số nầy có sự đóng góp của VC từ 6 đến 10 triệu người dân vô tội của dân tộc VN. Những kẻ làm tiên phong cho cộng sản quốc tế tại vùng Đông Nam Á đứng đầu là Hồ Chí Minh đâu chỉ thảm sát dân lành ở Cố Đô vào dịp tết Mậu Thân. Năm 1956, sau khi chiếm được một nửa nước phía bắc, HCM đã giết khoảng 200 ngàn nông dân vô tội miền bắc để cướp ruộng đất trong một chiến dịch long trời lỡ đất gọi là ”Cải Cách Ruộng Đất”. Ngay sau đó lại giết hại và bỏ tù nhiều trí thức trong phong trào ”Nhân Văn Giai Phẩm”. Chưa hết, trãi dài theo cuộc chiến cưỡng chiếm miền nam, gặc Hồ đã gây bao đau thương chết chóc cho dân lành miền nam VN. Xác người la liệt ở “Đại Lộ Kinh Hoàng”, trẻ em tan thây do đạn pháo của VC nơi trường tiểu học Cai Lậy, ”bộ đội cụ hồ” tung lựu đạn giết chết học sinh đang vui chơi lữa trại tại Quy Nhơn…Còn nhiều và nhiều nữa kể sao cho hết.Vậy CSVN chạy tội bằng cách nào? Một ngày nào đó chắc chắn người dân VN sẽ mở phiên xử công khai về tội ác của tập đoàn ”bán nước hại dân” chứ không nói mơ hồ là ”tòa án lương tâm”. Đặc biệt là tội ác giết người man rợ mà VC đã thảm sát dân lành xứ Huế vào mùa xuân năm 1968 không thể không xét xử.

          Những ký ức đầy máu và nước mắt nầy cứ chổi dậy trong lòng người dân đất Thần Kinh vào mỗi độ tết về. Đứng giữa lòng phố Huế, nhìn về bốn phương tám hướng có người thấy nơi đâu cũng hiện lên màu máu. Khi tia nắng ban mai rọi lên cửa Ngọ Môn thì dường như từ trên kỳ đài có máu nhỏ xuống khắp miền sông Hương núi Ngự. Những địa danh mà VC thảm sát dân lành như được xướng tên từ cõi u minh nào đó.

          Ôi Huế của tôi ơi!

          Ngàn đời vẫn không quên tội ác do VC gây ra cho dân tộc VN nói chung và cho người dân xứ Huế nói riêng.

                                                                  Tống Phước Kiên

                                                           Mồng 5 tết Quý Tỵ 2013

song-huong2

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Huế của tôi ơi! -TPK

Tâm tình của K1 Tống Phước Kiên

Vinh thân,

Hôm nay là ngày mồng 5 tết tôi xuất hành đi thăm viếng CNN bởi chủ nhân của nó đã thông báo đóng cửa ăn tết cho đến mồng 5. Tưởng mình là người xông đất, không dè đã có mấy bạn nhanh chân hơn. Mấy bài thơ của ĐNN không những còn reo vui với không khí đón tết mừng xuân mà còn đậm nét yêu thương của lễ hội “Tình Yêu”. Còn mấy bài thơ Đường của Lệ Khanh cũng thật hay. Phần tôi thì ngược lại: Buồn. Nỗi buồn vươn lại từ một mùa xuân năm xưa ở thành phố Huế nơi tôi được sinh ra và lớn lên: Huế. Tết Mậu Thân năm 1968 tôi cùng một số bạn bè K1 về quê ăn tết trong đó có Nguyễn Văn Sáo, Lê Việt Hằng, Phan Cháu, Hoàng Khê, Nguyễn Văn Sấm, Nguyễn Văn Lợi…Tôi may mắn chạy thoát 30 phút trước khi VC tràn vào nhà tìm bắt. Đối với tôi tết nhất dù có vui tới đâu cũng không  che lấp hết một mãng tối của mùa xuân năm xưa.

          Tôi yên tâm gởi vào CNN hai bài về “Huế Mậu Thân” mà không sợ đem xui tới cho căn nhà của bạn bởi đã có kẻ xông đất đầu năm rồi.

          Thân mến chúc bạn cùng gia đình năm nầy dồi dào sức khỏe, phúc lộc đầy tràn, hạnh phúc không vơi, hoa thơm cỏ lạ quanh năm nở rộ trong vườn.

                                                                                          -Tống Phước Kiên.

Cám ơn bạn đã đem hoa thơm tô điễm cho căn nhà chung của chúng ta luôn luôn được ấm áp và xinh xắn. Mỗi khi Tết đến là chúng ta đều nhắc đến Huế, nhớ đến Tết Mậu Thân dù người đó là con dân của đất thần kinh hay bất cứ nơi nào trên quê hương Việt Nam. Vì đó là một chứng tích tội lỗi dã man của bè lũ khát máu Việt cộng đã tàn sát người dân vô tội trong giờ phút thiêng liêng nhất của đất nước. Chúng tôi càng xúc động hơn vì có một bạn khóa K1 đã hy sinh trong vụ thảm sát nầy.

Kính thưa Quí NT. Kính thưa quý bạn, nhất là các bạn K1. Mấy ngày qua  tùy theo hoàn cảnh của mỗi gia đình, chúng ta đã có được những giờ phút ấm áp hạnh phúc  bên các người thân trong ngày đầu Xuân, chúng ta đã dự các lễ hội, gặp bè bạn trao cho nhau những lời chúc mừng tốt đẹp nhất. Đến hôm nay cũng chưa muộn, chúng ta hãy dành một chút ìt thì giờ tưởng nhớ đến  người bạn xầu số của chúng ta đã bị VC giết hại trong Tết Mậu Thân 1968. Đi nhà thờ, đi chùa, hay ở nhà chúng ta cũng có thể dâng một lời cầu nguyện cho bạn của chúng ta, quý vị ạ.

Mong thay,

NCV

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tâm tình của K1 Tống Phước Kiên

Xuân Hải Ngoại -DNN

Xuan Hai Ngoai final

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Xuân Hải Ngoại -DNN

Lễ Tình Nhân – DNN

   Thân chúc toàn thể Anh Chị Em Khóa 1 HV/CSQG/VNCH
một ngày Lễ Tình Nhân VUI VẺ và HẠNH PHÚC.
K1 Đoàn Ngọc Nam      Le  tinh nhan DNN

         

Ong bà DNNkhi xưa tuy học khác trường
đôi ta rảo bước chung đường thân quen
em còn cửa đóng cài thăn
yêu đương còn thẹn chi bằng cười duyên.

thân gái thời ấy chính chuyên
tình nhân đâu được quyền trao hoa
bây giờ đất khách quê xa
tập tục nên biết xa hoa nhớ đừng

       vợ chồng đâu phải người dưng
bao năm chung sống đã từng quen hơi
tình yêu không chỉ một thời
trăm năm gắn bó một đời nghĩa ân

          em chừ mãi muốn tình nhân
phu nhân phong chức chả cần bỉm môi
yêu thương là vậy thế thôi
nguýt yêu thầm bảo đến hồi thủy chung

                        – Đoàn Ngọc Nam

                                   

                                                                                                                          

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Lễ Tình Nhân – DNN

Bạn Ta. . .

Bạn ta ….
Thỉnh thoảng chúng ta đọc những thông tin về một nhóm người nào đó còn có cuộc sống cách biệt, khép kín, hoang sơ trong những cánh rừng già Nam Mỹ, mặc dầu loài người chúng ta đến với họ chỉ dăm sáu giờ bay. Trong anh em chúng ta cũng vậy, có người sống không xa chúng ta lắm nhưng lâu nay hoàn toàn không biết gì về những sinh hoạt của chúng ta. Người đó là K1 Ngô ngọc Chí. Trước Tết Âm lịch năm Quý Tỵ bạn Bữu Hồng đã liên lạc được với Ngô ngọc Chí và đã lôi bạn Chí ra khỏi sự yên lặng cách biệt lâu nay.

Theo Bữu Hồng cho biết thì Ngô Ngọc Chí hiện đang cư ngụ tại tiểu bang Texas, điện thoại nhà: (972) 602.9839 và cell: (682) 230.0757.

Vậy CNN xin thông báo cho các bạn K1  rỏ để gọi phone thăm hỏi; đặc biệt quý huynh Cò Tém, chị Lành, bạn LQ Phú chắc là ở gần đâu đó, thì có dịp tạo cơ hội bắt y ra trình diện, phạt cho một chầu cà phê đen không đường không sữa, về tội đào ngũ bấy lâu nay.

VINH OI …BUU HONG DAY ,VINH CO NHO NGO NGOC CHI KHOA MINH KHONG ????? DAY LA SO DT CUA NGO NGOC CHI ..NHO THONG BAO CHO BAN BE BIET DE GOI THAM NGO NGOC CHI ..HIEN DANG O TEXAX…DT NHA:972.602.9839…DT CAM TAY: 682.230.0757.

NGO NGOC CHI KHONG SAO CA ,CHI LA LAU LAM ROI NGO NGOC CHI IT LIEN LAC BAN BE ,BAY GIO HONG MOI LIEN LAC DUOC NEN THONG BAO CHO ANH  CHI EM KHOA 1 BIET DE LIEN LAC MA THOI ,VI CO RAT NHIEU NGUOI HOI THAM HONG VE  NNCHI ,NEN BAY GIO VINH NHO THONG BAO DE BAN BE BIET LIEN LAC CHO VUI..THAN AI; BUU HONG.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Bạn Ta. . .

Xuân mơ ước – Lê Khanh

Xuan uoc mo

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Xuân mơ ước – Lê Khanh

Lời Đầu Năm . .

Loi dau nam _le thi xuan

Thế là đã 20 năm xa quê, tôi vẫn khắc khoải thương nhớ quê hương, nơi mà mỗi góc phố, mỗi con đường còn ghi đậm trong tim tôi..

          Cũng như anh, người bạn đường của tôi, mỗi mùa xuân tới, là một háo hức được về thăm quê Mẹ, nhưng cũng mỗi mùa xuân tới, vẫn còn lưu lạc nơi đất khách, chúng tôi lại se sắc niềm đau vì lại thêm một lần thất hứa và lại thêm một lần hứa sẽ trở vế.

            Dù “tuổi già giọt lệ như sương”, trong khóe mắt cay cay nỗi ngậm ngùi. Tôi chia với anh “nỗi đau chưa được về như đã 19 lần hứa sẽ về:

                            Noi buon nho me                                     Me  Hai mươi mùa xuân nơi xứ lạ,
Hai mươi lần. con hẹn sẽ về,
Con Vẫn còn nguyên bao ước nguyện
Vẫn còn nguyên vẹn khối tình quê

Nhớ buổi ôm hờn xa đất Mẹ
Trời mây trắng xóa một màu tang.
Lệ con chảy ngược vào tim máu
Xương óc con ghi lẽ bẽ bàng.

Mười chín năm dài nghe Mẹ gọi
Khắc khoải căm hờn ngập núi sông.
Đất khách bồi thương nhớ Mẹ
Ray rứt niềm đau, xé cõi lòng.

     Tiếng Mẹ vực con đứng thẳng người
Giúp con tiếp bước với cha ông
Hồn thiêng quyện mãi vào hơi thở
Con quyết trở về với Quê hương.

Con nhớ nỗi buồn nơi mắt Mẹ
Mẹ ơi, con Mẹ tóc ngã màu
Sương gió làm con thêm nhớ Mẹ
Xa Mẹ, đau hoài một  nỗi đau

        (Tống phước Hiến – Nỗi buồn nhớ Mẹ)

Tôi, người chị cả trong gia đình có 8 người em, bố là Hạ sĩ quan Nhảy dù, mẹ tảo tần. Như những gia đình khác, cuộc sống bình thường, chúng tôi cũng được đến trường. Nhưng biến cố Tết Mậu thân, ba tôi phải giải ngũ vì bị thương nặng. Biến cố nầy lôi tôi ra khỏi học đường. Tôi gia nhập vào Lực Lượng Cảnh Sát Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa phục vụ tại “Ban Thăng Thưởng và Thuyên Chuyển” thuộc Bộ Tư Lệnh Cảnh Sát Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa  (BTL/CSQG/VNCH). Tuy thế, các em tôi vẫn được tiếp tục đến trường.

Đầu năm 1973, tôi gặp một Sĩ quan mới tốt nghiệp và được BTL/CSQ VNCH chọn về phục vụ tại BT/CSQG. Qua giao thiệp, anh cho biết đã làm đơn xin ra đơn vị. Theo hệ thống hành chánh, đơn của anh nằm trong hồ sơ xin trình ký của tôi. Đơn anh viết”Tình nguyện phục vụ trên toàn lãnh thổ VNCH”, gây trong tôi vài ý nghĩ. Tôi giúp anh ra khỏi BTL/CSQG.Thời gian sau, anh gởi thư cám ơn, nhờ vậy, tôi biết anh phục vụ tại một buôn trên cao nguyên, đó là vùng chướng khí, hầu hết là người Thượng, an ninh khá nguy hiểm. Tuy thế, anh vui lòng và không hối hận. Tin qua thư lại, cuối cùng chúng tôi là của nhau.

Đám cưới chúng tôi, anh về trước một ngày, hôm sau chúng  tôi hưởng “Tuần trăng mật” nơi anh trú đóng, nhưng không có “tuần trăng mật “ vì đêm ấy, trận đánh diễn ra ngay nơi thị trấn nhỏ bé và heo hút nầy. Sáng sớm hôm sau, tôi gấp rút về lại Sài gòn. Đó là những ngày đầu tháng 12/1974. Từ đó, tôi sống trong lo âu hồi hộp, tin tức loan đi, thất lợi nghiêng về phía chúng ta.

Khoảng đầu tháng 3/1975 lâu lâu lại có dăm ba người tìm tôi với mấy dòng chữ của anh giới thiệu họ là những chiến hữu thuộc cấp, họ cần sự giúp đỡ của tôi. Còn anh, chưa thể về như những người lính nầy. Yêu nhau gần hai năm, đám cưới trong vội vàng, thời gian sống bên nhau được tính bằng phút, bằng giờ, rồi biền biệt xa nhau. Giữa tháng 4/75 anh trở về với vẻ hốc hác phong sương, chiếc chiến y sờn rách bạc màu.

Sáng 30/4/1975, ông Dương văn Minh ra lịnh đầu hàng, tôi khóc cho vận nước. Còn anh bất động đôi mắt đỏ, giọt nước mắt của anh lặng lẻ rơi.

           Sáng ngày phải đi trình diện, anh lấy mấy chiếc áo tôi mua sẳn để đón chào đứa con đầu lòng, chính tay anh thêu tên đứa con yêu sắp chào đời. Anh dặn tôi chuẩn bị cho anh ít vật dụng và khi nghe tiếng súng cướp tù thì đừng kiếm, anh quyết định tham gia vào cuộc kháng chiến mới. Biết tính anh, biết những ước mơ của anh, tôi chấp nhận định mệnh với bao khổ nhục đang chờ. Tiếng súng cướp tù không có, anh và đồng đội của anh sẽ phải gánh chịu những nghiệt ngã.

Đến trại Suối máu được khoảng tuần lễ, bên nữ chúng tôi bị đưa về Thành Ông Năm, Hóc Môn do Đoàn 500 cộng sản quản lý. Trại chia làm hai khu cho nữ Sĩ Quan Cảnh Sát và Quân đội. Chúng tôi bị chia thành nhiều nhóm, tương đương trung đội gọi là B. Chen chúc trong một diện tích quá nhỏ hẹp, phải nằm nghiêng, chẳng có mùng mền nên chúng tôi trở thành những con mồi béo bở, nơi cung cấp máu cho đàn muỗi tham lam, say máu.

Lúc nầy, tôi đang mang thai vào tháng thứ 7, thai nhi lớn dần cần dinh dưỡng để phát triển. Dinh dưỡng không có, cơ thể tôi mất dần sức đề kháng, Đã thế, môi trường sống lại quá dơ bẩn. Thiếu đói, dơ bẩn , muỗi rệp cùng tấn công, không đủ nhu cầu, con tôi hờn lẫy đạp tứ tung, Đau đớn, đói, muỗi rệp, và thù hận ti tiện từ kẻ thù làm tôi đuối sức.

          Cuối tháng 8/1975, tình trạng sức khỏe của tôi sa sút trầm trọng. Sợ trách nhiệm nếu tôi chết, Ban quản lý trại giam của cộng sản tạm tha với lý do ghi trong giấy: ” có thai sắp đẻ”.

          Gia đình tôi phải dọn đi khỏi thành phố Sài Gòn để chấp hành lệnh “hồi hương lập nghiệp”. Gia đình thím tôi dọn lại về căn nhà nầy, chú tôi còn thất lạc. Quá yếu, tôi đành phải nán lại chờ ngày sinh đẻ. Đầu tháng 9/1975 đau chuyển bụng, tôi đến Bảo sanh viện Từ Dũ. Cháu bé đầu lòng của chúng tôi cất tiếng chào đời. Tủi mừng,hân hoan và oán hận trộn lẫn trong giòng suy nghĩ. Ráng gượng nhìn, biết cháu là gái, hao hao giống bố, rồi tôi bị băng huyết… ngất xỉu. Tỉnh dậy, máu ướt đẫm cả quần áo.Tôi bị đuổi khỏi bảo sanh viện ngay khi bị phát hiện lý lịch, dù trong tình trạng hiểm nghèo. 10 ngày sau, tôi tìm đường về với gia đình.

*

*  *

          Nơi gia đình tôi tá túc là mái lá xơ xác, dấu vết chiến tranh lưu lại,  những hố bom, đạn, lựu đạn và mìn. Vì sự sống, người ta phải làm bạn với tử thần.Sức còn yếu, tôi lo cơm nước và chăm sóc các em để ba mẹ tôi có thời gian khai phá thêm đất canh tác. Cứ mỗi lần nghe tiếng nỗ, lòng tôi lại se thắt lo sợ. Tôi không thể làm gì hơn ngoài cầu xin các đấng thần linh che chở.

          Một tháng sau, đang cho con bú; tôi nghe tiếng xuồng máy hướng về phía nhà chúng tôi cư ngụ, rồi tiếng la hét, tiếng chân chạy, nhà tôi bị bao vây. Tiếng lách cách lên đạn, tiếp đến là tiếng quát ra lịnh:

-Chị Lê thị Xuân, chấp hành mệnh lệnh sẽ được khoan hồng.

Chưa kịp kéo vạt áo xuống thì hai mũi súng đen đã áp sát. Tôi ghi vội mấy chữ cho gia đình biết, quơ theo vài vật dụng như tả lót, và ít áo quần. Tay bế con, vai tòn ten bị lát, hai mẹ con tôi đi giữa hàng súng lăm lăm. Chiếc tác ráng xé nước lao đi.

Tôi bị chở đến trại giam Đám Lát. Vì là người đàn bà duy nhất có con dại, nên tôi được nằm dưới nhà bếp. Những người bạn tù cho tôi mượn mấy tấm bao bố đựng gạo, tôi trải thêm cái khăn lông tắm còn đậm mùi mồ hôi của bố cho con nằm.

         Chuyện vệ sinh của tù được giải quyết tại một đìa nước nhỏ. Khi nào thủy triều lên cao mới mong có chút nước từ sông cái tràn vào, vì vậy nước trong đìa là nước tù có nhiều phèn. Như bao nhiêu người tù khác, tôi đói vật vã, đói triền miên, lúc nào cũng thèm ăn, thèm từng hạt cơm rơi, từng chót mẩu khoai hà. Dinh dưỡng không có, môi trường sống dơ bẩn; tâm trạng luôn lo sợ, thương nhớ, và mong ước, tất cả tạo thành áp lực đè lên mạng sống, sức khỏe tôi sa sút theo từng ngày. Nhìn đứa con gái yêu quý, thoi thóp thở. Cháu bị nóng sốt gần như triền miên. Nụ cười trẻ thơ đã mất từ lâu trên môi mắt thơ dại, chỉ có tiếng khóc xé lòng vì đau đớn và đói sữa. Hệ lụy của dói vì thiếu sữa là toàn thân cháu bị những nốt đỏ như muỗi chích. Chiếc mùng lúc mang theo nay đã mục rách, những con muỗi tai ác vào được, hút máu trên những những hình hài èo uột và mong manh. Tôi không phân biệt được là vết muỗi chích hay dấu hiệu của tai ương. Đầu cháu sài lỡ, những nốt đỏ phồng to hơn và khi bị vỡ thì nước nhầy màu hồng nhạt chảy và cứ thế gần như trên thân cháu không còn nơi nào là không ghẻ lỡ. Móng tay móng chân cháu bị thối, và sứt lìa. Tôi chẳng làm gì được cho con ngoài những dòng nước mắt. Nhìn con, nhìn mình, toàn là tủi nhục. Tôi bất lực nhìn tử thần đang tiến sát với con. Dù biết hèn, nhưng phải tìm cách cứu con, tôi chịu nhục, hạ mình xin thuốc cho con. Đáp lại là nụ cười khẩy, ánh mắt thỏa mãn trả thù ti tiện, họ bịt mũi và xua đuổi mẹ con tôi ra xa. Có lẻ giọt lệ đã cạn hẳn, tôi nuốt uất hận và tình người vào sâu trong tiềm thức. Héo hắc, ôm con vào lòng, thương nhớ chồng vô hạn, tôi thầm hứa sẽ không bao giờ xa con. Tôi sẽ vĩnh viễn giả từ cuộc đời nầy với con nếu con tôi không còn đủ sức chống chọi với nghiệt ngã, âu đó cũng là phương cách để chúng tôi được bên nhau. Lưỡi hái tử thần vẫn thường đến thăm, cái chết đối với chúng tôi chỉ còn là vấn đề thời gian.

Bất ngờ, tuần lễ trước ngày cộng sản gọi quốc khánh. Một toán người đi ngang chỗ mẹ con tôi. Mùi hôi từ chúng tôi khiến họ khó chịu. Họ gọi tôi đến hỏi vài câu và mấy hôm sau, mẹ tôi được tha ra khỏi trại giam.

Tôi bồng con khấp khễnh trên con đường khấp khễnh đến tương lai. Một năm qua, kể từ ngày mẹ con tôi bị bắt lại, căn nhà như xiêu vẹo hơn. Ba Mẹ tôi vẫn phơi mình giữa cơn nắng gắt kiếm miếng ăn cho các con. Các em tôi chẳng biết đi đâu. Căn nhà vắng nhưng nồng ấm lạ thường.

Lấy lại được sức khỏe, tôi bế cháu về Sài gòn thăm bà mẹ chồng, và tìm cách bế con thăm chồng. Nhưng, mẹ chồng tôi đã về bên kia cõi sống. Thắp nén nhang, bế con trên tay vái lạy bà nội, nước mắt tôi thấm ướt vai áo con. Cháu bé ngây thơ nhoẽn miệng cười. Trở lại căn nhà ba mẹ tôi ngày xưa, thím tôi cho biết tin về chú,  tôi nhận được mấy lá thư của chồng tôi mà thím nhận được đã khá lâu. Tôi đắn đo rồi viết thư báo anh biết tin buồn, người Me yêu kính của anh đã vĩnh viễn xa anh . Những giọt lệ thấm trên trang giấy.

Sau một năm chắc mót tiện tặn, tôi bế con ra thăm anh với ít quà. Gần một năm, không nhận được thư anh, ruột tôi như lửa đốt, tôi dắt con tìm ra trại cũ. Được biết anh đang bị cùm, kỷ luật,  tôi lại khóc. Thức ăn thăm nuôi tôi nhờ các chị cũng thăm nuôi chồng chuyển lại cho những anh thiếu điều kiện.

Không gặp được chồng, tôi buồn lắm, nhưng tôi không là bất ngờ vi tôi hiểu anh, tôi không phiền trách anh, trái lại lòng tôi có chút ít nhè nhẹ của sự tự hào về tư cách của chồng . Nhìn con ngủ trong vòng tay, lại thêm nhớ thương.

Sau lần bị cùm, anh chuyển trại, và cùng chung trại giam với chú tôi. Chú tôi được tha về năm trước. Chú cho biết những chuyện trong tù và ngầm cho biết chồng tôi là một trong những người khó có ngày về.

*

*   *

Đời tôi, trời dành cho nhiều bất ngờ. Một bưổi chiều, tôi nghe tiếng máy chiếc tàu đò cặp trước bến nhà. Tôi thấy chú tôi lên trước, đưa tay cho một người khác bước lên theo. Ôi, chồng tôi đó! chồng tôi đó sao?.Từ cõi chết, chồng tôi đã trở về!? Tôi chẳng còn thấy gì nữa. Không gian vần vũ rồi bất động. Không gian bất động hay chính tôi  bất động?. Tôi muốn chạy đến ôm  người chồng còm cõi, nhưng chân tay tôi không nhấc lên được. May quá cảm xúc điếng người ấy thoáng qua khi anh ôm lấy người tôi. Tôi nhìn anh, mắt anh vẫn khô ráo, nhưng dường như có một ngấn lệ lạc loài trong tận cùng của hốc mắt.

Ngày bố đi tù ,con còn trong bụng mẹ. Ngày bố về con đã lên tám. Cháu đã chịu ngồi trên chân bố. Nhìn hai cha con, tôi thấy bóng dáng hạnh phúc đang trở về.

Công an xã cho biết, chồng tôi phải lập sỗ trình diện và phải trình diện công an xã mỗi buổi sáng. Không được ra khỏi xã nếu không có giấy phép. Bất cứ lúc nào cũng phải có mặt nếu có lịnh gọi. Mỗi năm phải đóng 26 ngày công lao động xã hội chủ nghĩa, và phải tự túc mọi thứ từ cơm ăn thức uống thuốc men và cả dụng cụ lao động.

Ban ngày anh đi làm mướn, tối lén ra chợ Sa Đéc làm phu khuân vác. Sức khỏe của anh vơi dần theo tỷ lệ ngược với đồng tiền kiếm được, cuối cùng anh gục ngã vì bạo bịnh. Phổi bị khô nước, tim bị lệch, sạn thận, bao tử, sán lải ùa vào tấn công anh. Không còn tiền, tôi đành đau đớn nhìn anh và chờ đợi tai họa xảy đến. Nhưng lại thêm một bất ngờ, Người chị cả của anh thất lạc từ ngày anh lọt lòng mẹ. Biền biệt không tin tức. Trước đây anh có kể về chị, và anh có gặp được chị một lần khi lén công an xã ngược xuôi chèo mướn. Anh hẹn sẽ đem mẹ con tôi về thăm chị. Rồi anh bị bịnh, lời hứa kia chẳng làm sao thực hiện. Chờ lâu quá, chị tìm thăm chúng tôi. Gặp nhau trong cảnh ngộ có bóng tử thần lấp ló. Chị bao ghe và chở anh về nhà chị chạy chữa. Nhờ tận lực, chị đã giành được mạng sống của anh.

Đây là lần thứ hai, anh đứng dậy, xoay lưng với tử thần. Gia đình chúng tôi lấy lại sinh khí, tôi sinh cháu bé thứ hai và cũng là cuối cùng. Anh hết chèo ghe mướn, hết làm thuê, qua làm nghề thú y, chích dạo, làm thủ kho lò đường. Còn tôi, từ sạp bán đồ tạp hóa, thành cửa hàng bán vải, thuốc tây, dụng cụ học sinh, rồi nơi cung cấp hàng may sẳn. Đời sống sáng dần, chúng tôi trả lại nụ cười cho các con. Nhưng không may lại đến. Chính quyền xã không cho phép chồng tôi dạy Anh ngữ, tiệm thuốc tây phải dẹp, cửa hàng vải và may mặc bị trưng thu vào hợp tác xã. Họ buộc chồng tôi phải nhận những trách vụ họ giao như Kế toán tập đoàn, phó chủ nhiệm Hơp tác xã…, chồng tôi khôn khéo từ chối, không cộng tác. Chúng tôi dự tính về lại Sài gòn thì có tin hồ sơ xin tỵ nạn chính trị đã được chấp thuận và chúng tôi được gọi phỏng vấn.

*

*   *

Bây giờ, đoạn trường cơ cực qua. Ngẫm lại những gì chúng tôi có được là nhờ NGƯỜI và do chính mình.

Chữ Người mà tôi muốn nói là chữ NGƯỜI viết hoa. Những con người đầy ắp tình Người. Những NGƯỜI đã chia nửa trái tim cho những phận người đang bị bàn tay sắt đẩm máu của cộng sản bóp nghẹt. Xin cám tạ những con NGƯỜI cao đẹp nầy. Chúng tôi sẽ học  và theo chân quý vị, Xin được xem đó như là lời cám ơn của chúng tôi với quý vị.

Chữ NGƯỜI nầy cũng xin kính gởi những NGƯỜI lính chiến Quân Lực VNCH, những chiến sĩ CSQG/VNCH, những cán bộ bán võ trang…,đã bỏ cả thời thanh xuân, vào chốn tử sinh để bảo vệ quê hương, an bình cho xã hội, trong đó có chúng tôi. Vào tù, các anh vẫn khẳng khái và khí tiết, chúng tôi được hãnh diện là em của các anh, là vợ của một chiến hữu của các anh trong đại gia đình chiến sĩ Quốc Gia. Hãnh diện không phải vì cái tên trại tù A20 nơi giam nhốt chồng tôi, mà vì trại giam A20, trại trừng giới A20, trại kiên giam A20, thung lung tử thần A20, nơi cộng sản lập ra với mục đích đánh cướp nhân cách, hèn hóa các anh.  Nhưng các anh đã giữ được nhân cách và tiết tháo. Xin nghiêng mình chúc mừng các anh đã chiến thắng! A20 nói riêng và những trại giam tù chính trị, giam những chiến sĩ Quốc Gia, những Sĩ Quan của Quân Lực VNCH và của CSQG…nghĩa là những người đoạt được vinh quang chiến thắng từ  máu lệ lầm than khắc nghiệt. Các anh là những đứa con yêu, những đứa con  hiếu hạnh với Mẹ Việt Nam, người chồng đáng cho chị em chúng tôi khâm phục, là người cha gương mẫu. Các anh đã tuyệt vời trong mọi cảnh ngộ.

Các anh, vốn được đào tạo trong nền giáo dục nghiêng về đạo đức, khí tiết. Cuộc đời của các anh, những chiến binh VNCH đã sống trọn vẹn cho DANH DỰ – TỔ QUỐC – TRÁCH NHIỆM. Những tôn chỉ thiêng liêng đó trở thành tâm điểm, là thước đo giá trị làm người của các anh. Nhờ ý thức về Danh Dự – Tổ Quốc – Trách Nhiệm, các anh đã chiến thắng trên chiến trường và chiến thắng trong ngục tù nghiêt ngã của bạo tàn cộng sản. Hôm nay dù mái tóc trắng màu sương tuyết, các anh vẫn mĩm cười và vẫn cứ như thế hiên ngang đi vào thế trận mới, vẫn quyết tâm tranh đấu cho quê hương, vẫn quyết tâm bảo vệ giống nòi.

Trân trọng kính chào và kính chúc hạnh phúc đến với gia đình các anh chị.

                                                              Lê thị Xuân

(Cựu nữ Thiếu Úy CSQG/VNCH)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Lời Đầu Năm . .

Thư Chúc tết của gia đình Chiến Hữu Trần văn Thiêng

Thư Chúc Tết của con gái Chiến Hữu Trần văn Thiêng

Kính chào các chú, các bác, những ân nhân của gia đình con,

Cháu là Thiên Nga, con ông Trần văn Thiêng, nhân dịp Xuân Quý Tỵ, gia đình cháu kính chúc các bác, các chú, những ân nhân của gia đình con cùng gia quyến một năm mới THẬT NHIỀU SỨC KHỎE, HẠNH PHÚC, AN KHANG THỊNH VƯỢNG VÀ VẠN SỰ NHƯ Ý.

Thiên Nga,

* Ba cháu lúc rày vẫn khỏe, nhưng đến giờ vẫn chưa hội nhập được với gia đình và cộng đồng nên tinh thần của ba cháu không được tốt lắm mặc dù ăn uống tốt, không còn uống thuốc nhiều như trước, cháu đang lo không biết ba cháu có bị trầm cảm hay không mà có khi cả ngày không đi đâu và cũng không muốn nói chuyện với ai hết, má và tụi cháu cũng chẳng biết sao nữa, hiện giờ ba cháu cũng chưa được nhập hộ khẩu nên việc đi lại cũng khó khăn vì ko. có giấy tờ tùy thân. . Hôm trước chú Giang có gọi điện thoại về nhờ khuyên ba cháu thôi cứ sống bình yên với con cháu, đừng nghĩ  ngợi gì hêt, ba cháu cứ lắc đầu và nói tụi cháu ráng đợi rồi sẽ có ngày ….  bà con họ hàng lúc trước có đến thăm ba cháu, nhưng sau này ai cũng ngại không muốn nói chuyện với ba cháu nữa vì họ biết là ba cháu chỉ có một chuyện để nói mà thôi ,Ba cháu cứ sống với những hồi ức xa xưa mà không chịu chấp nhận hiện tại và không chịu thay đổi để thích nghi nên tụi cháu cũng bó tay luôn, khuyên mãi không được nên tụi cháu cũng để mặc ba cháu muốn làm gì thì làm. Vài hàng viết cho các chú rõ. 

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thư Chúc tết của gia đình Chiến Hữu Trần văn Thiêng

Hình của các bạn trong chữ Phúc

Bạn có thấy mình ở đâu không?

thiep-mung-nam-moi K1

Không có bạn nào tự tìm thấy mình hay bạn mình trong chữ Phúc của Thiệp Chúc Mừng Năm Mới Quí Tỵ 2013. Vậy hôm nay bật mí hình của 69 bạn ở trong hình như sau.

K1 aK1 bK1 c

th

 

 

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Hình của các bạn trong chữ Phúc

Nguyện Ước – TPK

                                                Nguyen uoc

Suốt mấy mươi năm đời hải ngoại
Đón tết mừng xuân với u hoài
Cũng mứt cũng bánh đào mấy nhánh
Cũng rượu cũng bia mai mấy cành.

 Chén rượu đầy vơi ngồi độc ẩm
Bia một vài chai ta với ta
Lắng nghe hương vị cay trong dạ
Ngắm cuộc nhân sinh tựa bọt bèo.

 Mai đào tuy đẹp mà hoa giả
Bánh mứt chưng lên để gọi là
Giao thừa chẳng pháo hòa tiếng nhạc
Tết nhất đầu năm vẫn đi làm.

 Tân niên thắp nén nhang cầu nguyện
Núi sông tiên tổ có linh thiêng
Xin xua quỷ dữ về âm cảnh
Cho giống Rồng Tiên sống an lành.

 Ước sao đất mẹ mau hưng thịnh
Quê cũ hồi sinh cảnh thái bình
Người người hoan hỉ nhìn xuân mới
Tỏa ánh bình minh khắp nơi nơi.

 Cầu mong nước Việt tươi mầm sống
Ruộng lúa vàng ươm rợp cánh đồng
Vầng dương chổi dậy xua đêm tối
Tiễn một vì sao rụng cuối trời.

       TỐNG PHƯỚC KIÊN
Xuân Quý Tỵ 2013

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Nguyện Ước – TPK

Đón Xuân Quí Tỵ Nhớ Tết Mậu Thân – Đoàn Ngọc Nam

Qui ty nho Mau ThanTết Mậu Thân  năm  xưa  mãi còn nhớ
Hai  bên  cam  kết  ngưng  bắn  xả hơi
Để  dân  mình  yên  tâm  ba  ngày  Tết
Mừng  đón  xuân  dân  tộc ấm tiết trời

 Đặt  bút   ký  chưa   kịp  ráo  nét  mực
Cộng  quân  đã vi phạm  khắp mọi nơi
Gây  đau  thương cảnh  nồi da xáo thịt
Cũng  chỉ  vì  chủ nghĩa “Mác” xa vời

 Đánh  tự  vệ  quân  dân  ta  phản  kích
Trận  đòn  chí  tử  giặc quân thây phơi
Tin chiến sự loan truyền quân ta thắng
Lũ  giặc bắc  phương hàng ngũ  rã  rời

 Trang   sử   Việt   ghi   vết  hằn  tội  ác
Dân  lành  chết  tức  tưởi  máu  đào rơi
Đón  xuân Quý Tỵ  toàn  dân vùng dậy
Đem  bọn  diệt chủng  hỏi  tội  tầy trời

 DNN

162896_182440631778895_4352371_n164065_182440491778909_8299786_n166323_182440535112238_253078_n167933_182440555112236_4041729_ntoiac-cs-hue19684

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Đón Xuân Quí Tỵ Nhớ Tết Mậu Thân – Đoàn Ngọc Nam

Huế…Tết Mậu Thân 1968 – Nguyễn văn Trai

Hue tet mau than

                              

*gởi đến Cư và Toán

1…45  năm  đã  trôi  qua
Tôi  vẫn  nhớ  đêm Giao  Thừa  TẾT   Mậu Thân
Đêm  cây  cầu  Trường  Tiền  nổ  tung  gãy  nhịp
Đêm  của  người  thầy  dạy  triết   trường  Quốc  Học
Đêm   của  người  sinh   viên  Văn  khoa    ở  đầu   đường  Đập Đá
Đêm của bạn tôi   dân vạn chài dưới chân cầu Gia Hội
Về cùng đoàn quân   Việt cộng bất ngờ đánh chiếm Huế

2   Tôi vẫn nhớ
Sáng mồng Một Tết
Bạn tôi Hoàng Khê ở An Cựu  { 1}
Bị bắt lôi ra chợ
Bắn
Thay pháo mừng Xuân
Tôi vẫn nhớ
Bạn tôi Nguyễn Văn Lợi ở Bến Ngự {1}
Bị bắt lôi ra khỏi nhà
Bắn
Thay pháo mừng Xuân
Tôi vẫn nhớ
Bạn tôi Phan Cháu ở Thành Nội {1}
Bị bắt lôi ra sau vườn
Bắn
Thay pháo mừng Xuân

3    Tôi đã biết 26 ngày đoàn quân giải phóng Huế
Đem trải khăn tang suốt dòng Hương Giang
Giết hơn năm ngàn oan hồn vất vưởng
Bị bắn, đập đầu hố chôn tập thể
Từ Thành Nội, Bãi Dâu, Phú Vang, An Cựu, Nguyệt Biều
Tội tình chi người Huế của tôi

4     Những người tôi quen giờ gần Đất xa Trời đang ở Huế
Tại sao họ không nói một lời   ăn năn … một sự thật
Cuộc thảm sát lạnh lùng  đau thương nhất lịch sử giống nòi
Thắp nén hương lòng trước bao  oan  hồn khi xuân về tết đến
Bàn tay nào đã nhuốm máu Huế tôi

5     Tôi đã mơ
Tượng Đài “Đau Thương Tết Mậu Thân”
Sừng sững bên cây cầu Trường Tiền
Nơi đây tôi đọc được dòng chữ
“Tạ tội Oan Hồn … Tạ tội Huế thương”

   đồng di đỗ hà  1-30-2013

[1]   3   người bạn của tôi là  sĩ quan Cảnh sát ( Khóa 1 Học viện CSQG ) cau trang tien

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Huế…Tết Mậu Thân 1968 – Nguyễn văn Trai

Thơ Xuân Lệ Khánh

Anh Nguyễn-Công-Vinh thân mến,

Xin gởi anh 2 bài thơ Xuân, tuy không được mới và hay nhưng có thể tô điểm cho CNN của K1 thêm phong phú. Đây là tình cảm đặc biệt của tôi đối với anh và Quý Cóc huynh trong Nhóm Đường Thi.

Trọng kính,

Trần-Bửu-Giao/ K2

   Nhung mua xuan ly huong

     Không hẹn mà sao Xuân cứ sang?
Xa quê nào thấy cánh mai vàng.
Nâng ly rượu quý, lòng thêm thẹn,
Nhắp chén trà ngon, dạ chẳng an.
Bạn hữu những ai còn với mất?
Người thương ắt hẳn đã sang ngang!
Bảy năm lưu lạc phương trời lạ,
Tri kỷ mấy người vẫn hỏi han?!

     Xuân đến Xuân đi đã chín lần,
Tha hương nào tránh khỏi bâng khuâng.
Xót thương huynh đệ chiều xa vắng,
Cám cảnh anh em sớm tối gần.
Ngọn bút Hồ Trường, lòng quặn thắt,
Cung đàn Tư Mã, dạ sầu dâng.
Mượn thơ gởi chút niềm tâm sự,
Xuân đến Xuân đi đã chín lần!

     Lại mùa Xuân nữa đến nơi rồi,
Phiêu bạt mười năm tợ nước trôi.
Ngày vắng thương cha sờn mái tóc,
Đêm dài nhớ mẹ mỏi mòn hơi.
Thù nhà tạc dạ không xao lãng,
Nợ nước bền lòng chẳng trễ lơi.
Dưới nguyệt bao năm mài kiếm báu,
Trông về cố quốc, vạn trùng khơi!

    Mười tám Xuân rồi cách biệt cha,
Lòng con luôn nghĩ đến quê nhà
Non sông mấy độ còn tang tóc?
Dân tộc bao năm chửa thái hòa!
Đất khách hằng thương nòi giống Việt,
Xứ người luôn tưởng Lạc Hồng ta.
Mai đây quét sạch phường hung ác,
Dòng lệ tha hương sẽ xóa nhòa…

                Lệ-Khanh

         Xuan ve nho ban

    Bâng khuâng nhớ bạn lúc Xuân về,
Lưu lạc cùng chung cảnh mất quê.
Chớp mắt trôi hơn ba thập kỷ,
Chau mày chưa chín nửa nồi kê!
Gươm đàn bao kẻ chờ sang bến,
Sông Dịch kìa ai đã vẹn thề.
Mơ một ngày mai trên đất Mẹ,
Anh, Tôi, nâng chén đón Xuân về.

Xuân về nhớ bạn gởi đôi hàng,
Chúc chị cùng anh vạn sự khang.
Sức khỏe dồi dào, tâm trí sáng,
Mãn đường kim ngọc, thật giàu sang.
Thơ văn nổi tiếng cùng thiên hạ,
Tình cảm chan hòa khắp thế gian.
Từ buổi quen nhau qua nét bút,
Luôn gìn tương kính, giữ trung cang.

               Lệ-Khanh

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thơ Xuân Lệ Khánh