Đón Xuân Nầy , Nhớ Xuân Xưa

THIẾU TƯỚNG NGUYỄN NGỌC LOAN MỘT ĐỜI TẬN TỤY VỚI NƯỚC NON

PHẠM PHONG DINH
(Trích trong cuốn CHIẾN SỬ QLVNCH
)

 Tuong Loan khi tre

Còn nhớ trong những ngày lửa binh Mậu Thân đợt 1 và đợt 2 ở vùng Sài Gòn – Gia Định – Chợ Lớn, có một vị tướng dáng vóc nhỏ bé trong chiếc áo giáp đen sạm khói súng, đã xông xáo giữa những làn đạn chằng chịt đỏ lửa, trong tiếng AK và tiếng B40 nổ rền trời. Ông ôm cây súng M16 đứng xổng lưng trên tuyến đầu, chiến đấu và bắn về phía quân địch như bất cứ một người chiến sĩ khinh binh dũng cảm nào của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Vị Tướng mà đã đi vào huyền thoại quân lực và chiến sử Việt Nam, chính là Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Loan, Tư Lệnh Cảnh Sát Quốc Gia, Chỉ Huy Trưởng Tình Báo và An Ninh Quân Đội, cựu Tư Lệnh Phó Không Quân QLVNCH.

Cuộc đời của Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Loan là cả một tấm gương sáng. Là một phi công ưu tú của quân chủng Không Quân, người đã có hàng ngàn giờ bay trên nhiều loại phi cơ oanh tạc chiến đấu, sự dũng cảm phi thường của ông đã đưa ông lên đến chức vụ cao tột Tư Lệnh Phó Không Quân Việt Nam Cộng Hòa trong những năm 1960 sau cuộc đảo chánh Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Chính là người đã dẫn đầu những phi đoàn Bắc phạt A1 Skyraider nằm trong khuôn khổ chiến dịch “Mũi Tên Lửa ” (Flamming Dart) ngày 11.2.1965, dũng mãnh lao xuyên qua những làn đạn phòng không kinh khủng của giặc bắn phá hang ổ địch và những địa điểm tàng trữ các phương tiện chiến tranh mà từ đó Hà Nội trang bị cho binh đội của họ tràn qua vĩ tuyến 17 tàn sát đồng bào miền Nam. Trong những giây phút lơ lửng giữa sự sống và cái chết trên bầu trời miền Bắc, những chiếc A1 do Đại Tá Nguyễn Ngọc Loan chỉ huy đã đánh những chùm bom chính xác rải lên đầu bọn cuồng khấu. Để cho chúng biết rằng, dù những chiếc A1 bay chậm và lỗi thời, không thể nào địch nổi những chiếc MIG 17, 19, 21 phản lực cơ tối tân mà Nga Sô và Trung Cộng đã viện trợ cho Không Quân Bắc Việt, những người trai anh dũng của Việt Nam Cộng Hòa vẫn quyết tâm chiến đấu cho sự sống còn của dân tộc. Trong một phi vụ vượt vĩ tuyến, có một lần Đại Tá Nguyễn Ngọc Loan đã phải đau xót nhìn chiếc phi cơ của anh hùng Thiếu Tá Phạm Phú Quốc trúng đạn giặc và nổ bùng thành một chiếc hoa lửa đỏ giữa bầu trời xanh thẳm.

Sau những chiến công lừng lẫy trên bầu trời miền Bắc và sau khi chiến dịch “Mũi Tên Lửa” chấm dứt, Đại Tá Nguyễn Ngọc Loan được vinh thăng Chuẩn Tướng và được điều động về làm Tổng Giám Đốc Cảnh Sát Quốc Gia. Thiếu Tướng Nguyễn Cao Kỳ, Chủ Tịch Ủy Ban Hành Pháp Trung Ương và Trung Tướng Nguyễn Văn Thiệu, Chủ Tịch Ủy Ban Lãnh Đạo Quốc Gia cùng lèo lái con thuyền quốc gia kể từ ngày 19.6.1965, sau khi đã gạt bỏ được Đại Tướng Nguyễn Khánh ra khỏi chức vụ Thủ Tướng Chính Phủ, vì những yếu kém và bất lực của ông này. Ngày 19.6 từ đó được chọn là “Ngày Quân Lực”, biểu trưng của ngày mà Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa tái lập trật tự và điều hành guồng máy quốc gia. Trong những năm đó, Chuẩn Tướng Loan được sự tín nhiệm của Thiếu Tướng Kỳ, đã là một vị tướng hết sức mẫn cán, ông thẳng tay bố ráp và truy lùng bọn cộng sản nằm vùng, bọn tình báo địch xâm nhập đô thành. Cảnh Sát Quốc Gia của ta trong thời kỳ đó đã hốt được nhiều mẻ lớn. Là một vị tướng năng nổ, ông đã được chính phủ cử ra Trung cùng một số tướng lãnh tài năng khác bình định vụ biến động Phật giáo trong năm 1966. Ngoài Vùng I tình hình vô cùng rối ren với sự khuấy động của Trung Tướng Nguyễn Chánh Thi, sự bất tuân phục của ông này vì sự tranh giành quyền lực với chính phủ trung ương, và sự quá khích của những thành phần Phật giáo. Có đến một trung đoàn quân đội ngoài Vùng I tham gia phe ly khai. Chuẩn Tướng Nguyễn Ngọc Loan, với sự giúp sức của các cấp quân sự thuộc binh chủng Nhảy Dù, Thủy Quân Lục Chiến và Thiết Giáp, đã nhanh chóng bình định được tình thế, với một sự thiệt hại về nhân mạng và vật chất ở mức tối thiểu ngoài sự mong đợi của chính phủ trung ương. Trung Tướng Nguyễn Chánh Thi được cho đi Hoa Kỳ. Cơn sóng gió tưởng chừng có thể làm ngửa nghiêng đất nước và mối hiểm họa binh đội cộng sản lăm le tràn xuống nuốt lấy Việt Nam Cộng Hòa đã được những viên tướng tài giỏi nhất của Việt Nam Cộng Hòa san bằng. Chuẩn Tướng Nguyễn Ngọc Loan được vinh thăng Thiếu Tướng.

Với quyền lực to lớn, với ánh hào quang và những phương tiện vật chất dồi dào ấy, đáng lẽ ông phải vun vén cho riêng cá nhân mình một cái gì đó. Nhưng kỳ diệu và đáng kính phục biết ngần nào, cuộc sống của người bình dị và đơn sơ quá, người không có tài sản gì đáng giá. Ở giữa một xã hội vật chất phù phiếm và đua tranh, chung quanh ông đầy dẫy những tấm gương tham nhũng của những yếu nhân tai to mặt bự, với những cảnh ăn chơi xa hoa trụy lạc thâu đêm suốt sáng, thì tấm gương thanh liêm của người cùng với một số hiếm hoi các tướng lãnh khác giống như những viên ngọc quí nằm trong mớ tro củi bẩn thỉu. Ông không lấy của công làm của tư, không có biệt thự riêng, chỉ ở nhà của chính phủ cấp cho, một chiếc xe Jeep, một chiếc áo giáp, một cây súng và một trái tim dành cho nước non.

 Tuong Nguyen ngoc Loan

Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Loan sinh ngày 11.12.1930 tại Huế, khi vào lính ông được gửi đi học Khóa 1 Trường Võ Khoa Thủ Đức. Tốt nghiệp Thủ Đức, tân sĩ quan Nguyễn Ngọc Loan về phục vụ trong Lực Lượng Xung Kích Việt-Pháp năm 1952. Nhưng đến năm sau ông lại được gửi đi thụ huấn khóa phi công tại Trường Không Quân Salon De Provence tại Pháp và trở thành người phi công lái khu trục cơ đầu tiên của Không Lực Việt Nam Cộng Hòa kể từ năm 1956. Khoảng đầu những năm 1960 ông nhận nhiệm vụ làm Chỉ Huy Trưởng Phi Đoàn 2 Quân Sát đóng tại Nha Trang. Bốn năm sau, Đại Tá tân thăng Nguyễn Ngọc Loan được tín nhiệm chức vụ cao quí tột bậc quân chủng, Tư Lệnh Phó Không Quân VNCH. Bắt đầu từ năm 1965, Chuẩn Tướng Nguyễn Ngọc Loan được điều về làm Tổng Giám Đốc Cảnh Sát Quốc Gia kiêm Cục Trưởng Cục An Ninh Quân Đội, Đặc Ủy Trung Ương Tình Báo. Một thời gian sau ông được vinh thăng Thiếu Tướng.
Một trong những câu chuyện vẫn còn được những thuộc cấp kể cho nhau nghe về lòng độ lượng và thương yêu thuộc cấp của Thiếu Tướng Loan. Một đám cận vệ của “Anh Sáu” (chiến sĩ Cảnh Sát Quốc Gia và Cảnh Sát Dã Chiến kính trọng và mến thương gọi Tướng Loan, dĩ nhiên là gọi sau lưng. Đứng nghiêm trình diện trước mặt người dù không có tội gì cũng đã thấy muốn…vãi đái trong quần, ở đó mà anh Sáu với lại anh Năm) đang ngồi binh xập xám ở phòng ngoài của Tổng Nha Cảnh Sát Quốc Gia, Tướng Loan đang nằm lim dim nghỉ trên một cái sofa ở phòng trong. Bọn “nhỏ” mê mẩn sát phạt nhau hung quá không nhận ra “Anh Sáu” đã thức giấc lúc nào và đang nhẹ nhàng như một con báo lướt ra khỏi cửa phòng. Người đứng nhìn đám đàn em thân thiết, tủm tỉm cười và nghĩ ra một trò chơi nhỏ mà sẽ làm cho mấy thằng em lên ruột lên gan chút chơi. Con người kinh khủng đó cũng có khiếu khôi hài lạnh quá đi. Ông lẳng lặng biến mất ra khỏi Tổng Nha CSQG, leo lên chiếc Jeep cùng tài xế nhấn ga dọt mất. Mãi một lúc sau, có một anh lính tình cờ nhìn vào bên trong, chiếc sofa trống trơn, Tướng Loan đã biến mất. Đám cận vệ nhốn nháo, mặt mũi xanh mét như tàu lá chuối vứt bài tứ tung la hoảng :” Ổng đi mất tiêu rồi! “. Cả bọn hối hả quơ súng ống chạy túa ra như bị ma rượt. Thiếu Tướng Loan dũng cảm trên chiến trường, nhưng cũng rất dồi dào tình yêu thương thuộc cấp. Khi thuộc cấp lầm lỗi, ông không trừng trị họ bằng những phương cách thô bạo, mà ông chỉ làm cho họ cảm phục quyết định và tự thấy xấu hổ trước vị chỉ huy của mình, từ đó họ sẽ sửa chữa và làm những công việc tốt đẹp để chuộc lỗi.
Tham sat Tet Mau Than tai Hue(Tết Mậu Thân, Cộng sản Bắc Việt thảm sát dân lành tại Huế)

Cống hiến lớn nhất của Thiếu Tướng Loan mà cũng là mối oan khiên mà ông phải gánh chịu nhục nhằn trong vòng mấy chục năm là cuộc chiến đấu trong những ngày Mậu Thân binh lửa. Cộng quân tấn công vào thủ đô Sài Gòn vào lúc 2 giờ khuya ngày 31.1.1968, tức ngày mùng 1 Tết năm 1968. Đô thành Sài Gòn quá rộng lớn, mặc dù súng và pháo trộn lẫn vào nhau nỗ dòn dã ở một số khu vực, đến sáng mùng 2 Tết người dân SàiGòn vẫn lũ lượt đi thăm viếng chúc Tết nhau và vui chơi. Cho tới khi cường độ cuộc chiến lên cao và lửa đạn bung tỏa ra khắp nơi, người ta mới bàng hoàng biết là chiến tranh đã về thành phố, với tất cả cái khốc liệt và tàn bạo nhất . Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu trong những ngày đầu xuân đang ở Mỹ Tho, vùng chôn nhau cắt rún của bà Thiệu. Cho nên lúc 8 giờ sáng ngày mùng 2 Tết, dân Sài Gòn chỉ được nghe Phó Tổng Thống Nguyễn Cao Kỳ ban bố lệnh giới nghiêm trên Đài Phát Thanh Sài Gòn, tố cáo quân Việt Cộng tấn công toàn quốc và vi phạm lệnh hưu chiến ba ngày do chính chúng đề nghị. Các đơn vị Biệt Động Quân, Nhảy Dù, Thủy Quân Lục Chiến, Thiết Giáp, Cảnh Sát Dã Chiến đã nhanh chóng được điều động đến giải tỏa những vị trí bị địch tấn chiếm hồi đêm mùng 1. Các phi cơ cánh quạt A1 của Không Quân lên đánh bom và xạ kích công sự phòng thủ của địch. Bộ Tổng Tham Mưu Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa ngày 5.2.1968 đã cấp tốc tổ chức chiến dịch phản công “Trần Hưng Đạo”, Thiếu Tướng Trần Thanh Phong, Tham Mưu Trưởng Liên Quân, được cử giữ chức Tham Mưu Trưởng chiến dịch; Chuẩn Tướng Cao Hảo Hớn làm Tham Mưu Phó. Theo kế hoạch của chiến dịch, đô thành và vùng ven đô được chia làm sáu khu vực trách nhiệm và được phối trí như sau : – Khu A : Nhảy Dù, Thiếu Tướng Dư Quốc Đống, Tư Lệnh Sư Đoàn Dù chỉ huy.
– Khu B : Thủy Quân Lục Chiến, Đại Tá Nguyễn Thành Yên, Tư Lệnh Phó Sư Đoàn TQLC chịu trách nhiệm.
– Khu C : Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Loan, Tổng giám Đốc Cảnh Sát Quốc Gia chỉ huy các lực lượng Cảnh Sát Dã Chiến và Cảnh Sát Quốc Gia.
– Khu D : Biệt Động Quân, Đại Tá Trần Văn Hai, Chỉ Huy Trưởng BĐQ điều động lính Mũ Nâu càn quét địch, nỗ lực chính là Liên Đoàn 5 Biệt Động Quân.
– Khu E : Chuẩn Tướng Ngô Dzu chỉ huy.
– Khu F : Lực lượng Hoa Kỳ phụ trách.
Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Loan cùng lực lượng CSQG và Cảnh Sát Dã Chiến chịu trách nhiệm đánh địch tại khu C, bao gồm lãnh thổ các quận 1, 2, 3, 4, 5. Những quận này nằm ở khu trung tâm Sài Gòn nên tương đối yên tĩnh, các chiến sĩ cảnh sát liên tục mở những cuộc hành quân loại địch ra khỏi dân chúng. Tuy nhiên khi mặt trận Hàng Xanh nổ lớn, Thiếu Tướng Loan đã điều động lực lượng Cảnh Sát Dã Chiến và đích thân ông lên chiến đấu sát cánh với các chiến sĩ Mũ Nâu Tiểu Đoàn 30 BĐQ của Liên Đoàn 5 Biệt Động Quân. Các thám thính xa V100 của Cảnh Sát cũng được gửi tới tăng viện mặt trận. Quân ta tiến vất vả và chậm trên khắp mặt trận, là bởi vì bọn Việt Cộng man rợ, chúng lùa thường dân, đàn bà, người già và trẻ em làm bia đỡ đạn hoặc dùng súng bắn chặn không cho dân chúng di tản ra khỏi khu vực giao tranh. Các chiến sĩ Cảnh Sát Quốc Gia và Cảnh Sát Dã Chiến được Thiếu Tướng Loan điều động đến càn quét khu vực Thị Nghè. Một gia đình của một Đại Úy Cảnh Sát trong khu vực này không chạy kịp đã bị tên Bảy Lốp, Đại Úy Đặc Công Việt Cộng tàn sát man rợ.
Thiếu Tướng Loan đau đớn thề với lòng là ông sẽ bắt tên ác quỉ trả giá những tội ác mà nó đã gây ra cho những người vô tội. Người đích thân bố trí và chỉ huy Cảnh Sát Dã Chiến vây bắt toán đặc công khát máu này. Làm sao mà những con thú người đó có thể thoát khỏi trận địa trong vòng vây ngày càng siết chặt của quân ta. Cuối cùng, lực lượng cảnh sát tóm cổ được tên sát nhân. Thiếu Tướng Loan ghê tởm nhìn bộ mặt hung ác gớm ghiếc của gã, ông muốn nôn mửa. Tại sao trên cõi đời này có những người nhân danh chiến tranh để giết trẻ em, đàn bà và người già. Vậy thì ông sẽ nhân danh cho những oan hồn chưa đưọc siêu thoát ấy, ông sẽ nhân danh cho những đôi mắt thơ ngây của các em, cho tuổi thơ trong trắng của các em. Ông xử tử tên sát nhân ngay tại chỗ mà trước đó hắn đã xuống tay giết các em. Ký giả Eddie Adams đứng gần đó, anh này trong những ngày binh lửa đã theo chân Biệt Động Quân lên vùng Thị Nghè săn tin và tấp vào bản doanh chỉ huy của Thiếu Tướng Loan, đã nhanh tay chụp được cảnh tên VC đền tội.

Eddie Adams với tấm ảnh Tướng Loan bắn chết tên VC trên đường phố đã leo lên tột đỉnh vinh quang nghề nghiệp khi anh ta nhận được giải thưởng Pulitzer năm 1969. Anh bước lên bục vinh quang trong khi vị Tướng anh hùng của chúng ta bị oan khuất. Những nhà khoa bảng Hoa Kỳ kiêu ngạo nhưng dốt nát kiến thức quân sự và lịch sử Việt Nam trong chính phủ Mỹ hồi đó, những thế lực phản chiến thiên tả, với những trí óc được coi là siêu đẳng không tìm được cái cớ hay ho nào để tháo chạy , mà phải cần tới một màn đạo diễn tàn nhẫn và vô lương tri đổ lên đầu một con người có váng dóc nhỏ thó ấy. Giới truyền thông Mỹ thổi phồng câu chuyện Thiếu Tướng Loan bắn tên sát nhân giữa mặt trận, giết chết cuộc đời binh nghiệp của ông, giết chết lòng yêu nước, yêu tự do và yêu công lý của một vị tướng suốt đời chỉ biết tận tụy cho nước non. Tại sao Eddie không chụp những bức ảnh của những chiếc thây ma với những viên đạn AK47 gửi về Hoa Kỳ. Tại sao anh không chụp tấm hình của ông Tướng ngã gục xuống sau đó vì những viên đạn bắn lén từ trong bóng tối trúng vào chân của ông. Đó há chẳng phải là những giọt máu đã đổ để bảo vệ những người vô tội hay sao ? Tấm ảnh của anh đã giết chết cuộc đời của một người chiến sĩ yêu đồng bào yêu tổ quốc, đã phủ màu đen đắng cay lên đời một người công chính mà sẽ kéo dài và đeo đuổi người đến gần ba mươi năm.

Sau khi đã xử tử tên sát nhân, Thiếu Tướng Loan tiếp tục dẫn quân lên đánh địch, người đã trúng đạn và bị thương nặng ở chân. Viên đạn bắn vào đầu tên địch và viên đạn địch bắn vào chân ông, cả hai thứ đó đã chấm dứt cuộc đời binh nghiệp đầy huyền thoại của người.

Sau ngày đất nước rơi vào tay cộng sản, Thiếu Tướng Loan cùng phu nhân di tản qua sinh sống tại Hoa Kỳ, mở một quán ăn nhỏ và sống một cuộc sống khiêm tốn quá sức, với chiếc chân tàn tật vì chiến cuộc Mậu Thân. Ở đó, ông và gia đình bị người Mỹ quá khích sĩ nhục và làm khó khăn đủ điều. Nhiều người Mỹ hung hăng đã xịt sơn lên tường nhà ông : “Ta đã biết ngươi là ai rồi!”. Vị tướng thanh liêm, anh dũng và thất thế của chúng ta cắn răng nhận chịu những bãi nước bọt của người đời. Ông biết rồi cũng sẽ có một ngày nỗi oan khiên sẽ được làm sáng tỏ và danh dự sẽ được phục hồi từ bóng đen quá khứ tối tăm ảm đạm của cuộc đời ông. Tuổi đời chồng chất, chiếc chân khập khiểng, nổi oan khiên từ nỗi dối trá của những người ngu xuẩn vẵn không ngăn nỗi trong lòng người hào kiệt lòng nung nấu trở về quê hương chiến đấu lật đổ cộng sản. Trong một dịp có vài chiến hữu cũ đến thăm người tại quán ăn LES TROIS CONTINENTS ở thành phố Springfield, tiểu bang Virginia, bên những ly rượu hội ngộ, Thiếu Tướng Loan đã rưng nước mắt thổ lộ hoài bão :
“Nếu cơ may một ngày nào đó tụi mình trở về, thì lúc đó tụi mình đều là nghĩa quân cả. Không Nhảy Dù, Thủy Quân Lục Chiến, Biệt Động Quân, Bộ Binh, Lực Lượng Đặc Biệt gì cả. Tụi mình chỉ là nghĩa quân. Nghĩa quân đây là nghĩa quân của thời Lê Lợi khởi nghĩa, của thời Cần Vương chống giặc ngoại xâm. Chỉ có đám quân đội của tụi mình mới có thể nói chuyện “phải quấy” với đám quân đội phía bên kia, vì hồi còn đánh nhau, hai bên đều bị bịt mắt cả”.

Ký giả Eddie Adams trong thời gian khổ ải của nạn nhân của anh ta, đã nhiều lần đến thăm Thiếu Tướng Loan. Anh hối hận và xúc động nhìn cảnh sống thanh bần của một vị tướng. Người anh hùng của đất nước Việt Nam vẫn vui vẻ tiếp chuyện người ký giả. Trong thâm tâm, ông đã tha thứ cho sự ngu xuẩn ngây thơ của Adams từ lâu. Adams không chụp bức ảnh đó thì cũng có hàng chục Adams khác lao tới bấm lấy. Adams chỉ là một trong hàng triệu người Mỹ vô tâm và ngu ngốc không biết gì về cuộc chiến Việt Nam. Thái độ cao thượng của người đã cảm hóa được Adams. Người Mỹ vốn là một dân tộc rất cao ngạo, nhưng một khi mà Adams đã thật sự hối hận thì anh ta đã quị người xuống thật thấp. Để anh viết một bản ai điếu tạ tội với người anh hùng của dân tộc Việt Nam, khi anh được tin Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Loan đã qua đời lúc 20 giờ ngày 14.7.1998. Cái bản điếu văn đó đã được anh viết bằng nước mắt ngập tràn và từ con tim vỡ nát vì hối hận của anh.

Bản điếu văn sám hối của Adams được tờ tuần báo TIME đăng tải ngay trong số 27.7.1998. Chúng tôi xin được lược dịch lại bản văn này và tin chắc rằng giờ đây, ở cõi vô cùng người đã nở nụ cười bao dung tha thứ cho những lầm lỗi của thế gian :
“Tôi đoạt giải Pulitzer trong năm 1969 nhờ tấm ảnh chụp một người bắn vào một người khác. Trong tấm ảnh đó có đến hai người chết : Người nhận lãnh viên đạn và Tướng Nguyễn Ngọc Loan. Ông Tướng đã giết chết tên Việt Cộng, nhưng tôi giết ông Tướng bằng cái máy ảnh của tôi. Những tấm ảnh vốn vẫn là những thứ vũ khí kinh khủng trên thế giới. Người ta tin tưởng vào chúng, nhưng những tấm ảnh đó cũng có thể nói láo, thậm chí không cần phải ngụy tạo. Chúng chỉ nói lên được có phân nửa của sự thật. Những gì mà tấm ảnh này chưa nói lên được là : ” Người ta sẽ hành động ra sao nếu họ ở vị trí của ông Tướng ở vào cái thời điểm và nơi chốn của một ngày nóng bức, khi người ta vừa bắt được một tên gọi là ác ôn mà trước đó hắn đã bắn chết một, hai hay ba người lính Mỹ ?”.
Tướng Loan là một mẫu người mà người ta có thể gọi là một người chiến binh đúng nghĩa và được thuộc cấp kính trọng. Tôi không nói rằng những gì ông Tướng đã làm là đúng, nhưng người ta phải tự đặt mình vào vị trí của ông. Tấm ảnh không hề diễn tả được rằng ông Tướng đã tận tụy dành nhiều thời gian đến các bệnh viện để thăm hỏi những nạn nhân chiến cuộc. Tấm ảnh này đã thực sự làm đảo lộn cuộc đời ông. Người chẳng hề phiền trách gì tôi. Người nói với tôi răng, nếu tôi không chụp tấm ảnh, thì sẽ có người khác làm việc đó, nhưng tôi vẫn cảm thấy bứt rứt xốn xang về người và gia đình người trong một thời gian dài. Tôi vẫn thường liên lạc với ông, lần cuối cùng mà chúng tôi nói chuyện với nhau đã xảy ra hồi sáu tháng trước, vào lúc ông đã bị bệnh rất nặng.
Khi được tin ông Tướng đã chết, tôi gửi hoa đến phúng viếng và tôi đã viết : ” Thưa ông Tướng, tôi hết sức ân hận. Lệ đã tràn đầy trong mắt tôi”.

PHẠM PHONG DINH

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Đón Xuân Nầy , Nhớ Xuân Xưa

Chúc Tết K1 – DNN

Chuc tet K1

 Xuân  Quý Tỵ quê  Người  đón   Tết
Chúc  yêu thương  không bao giờ hết
Học  Viện  khóa một  rèn  luyện   chí
Quốc  cộng đường ranh  chia  rõ rệt
Đất   tạm  dung   sinh   hoạt  bạn  tù
Lập  trường  vững  giữ tình đoàn kết
Mặc   cho   già    yếu   tuổi   đời   cao
Xuân  đến  tinh  thần  chẳng mõi mệt

con-ran-2013

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Chúc Tết K1 – DNN

Câu Đối Tết – PQN Sưu Tầm

Bạn Phan Quang Nghiệp sưu tầm và gởi đến CNN một số câu đối TẾT. Kính mới Quí NT và các bạn thưởng ngoạn.

c6c7c8c14c17c18c19caidoi2caidoi3caudoi1caudoi51323401204_phao

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Câu Đối Tết – PQN Sưu Tầm

Trang Chúc Xuân Dành cho các bạn K1

con-ran-2013

cung chuc tan xuan

   * Kính chúc quí vị NT, tất cả các Bạn K1 và gia đình năm mới gặp  nhiều may mắn an khang thịnh vượng. 

K1 Lê ngọc Thịnh và gia đình

* THÂN MẾN CHUYỂN QUÝ BẠN ĐỒNG KHÓA I/BTV/ HỌC VIỆN/CSGQ
CHÚC XUÂN QUÝ TỴ :SỨC KHỎE-SỞ CẦU NHƯ Ý  – SỞ NGUYỆN VIÊN THÀNH.

K1 Phạm văn Bổn.

 * Thân kính chúc anh Toán, anh Vinh và tất cả các bạn đồng khóa, đồng môn một năm mới THÂN TÂM AN LẠC, VẠN SỰ CÁT TƯỜNG!…
K1 Trần ngọc Thạch

* THAN AI CAU CHUC :  DAI GIA DINH KHOA 1/HVCSQG TREN TOAN THE GIOI:

                         SUC KHOE DOI DAO.
                        THAN TAM AN LAC…

 …..( GIA DINH  K1. BUU HONG VA MAI HUONG)

* Thiệp Chúc Tết của Nguyễn Tấn Vĩnh

Chúc Mừng Năm Mới NTVINHTiếp sau đây là phần chúc Xuân của K1 Trần Q. Nại bằng một bài thơ của Nguyễn thanh Khiết.

Thư cho những thằng chống nạng

Dăm bữa nữa là cuối năm – tết tới
tao bồn chồn đi đứng chẳng thể yên
nghĩ đến tụi bây – mà “đếch” có tiền
để làm chút quà ngày tư ngày tết

Gió đông thổi, thương thằng ngoài Quảng Trị
cuối năm về, nhớ mấy đứa Bình Long
những thằng đui què từng gánh núi sông
giờ tàn lụi một đời trên đất giặc

Tội tụi mầy, thằng binh nhì, binh bét
“vạn cốt khô” cho tướng soái, công hầu
vết thương xưa máu ngừng chảy từ lâu
còn đau mãi – vì bị đời quên lãng

Tội tụi mầy, trước lằn tên mũi đạn
liều thân tuyến đầu để giữ giang sơn
buông súng, ở lại đây – nén căm hờn
lết từng ngày – thân con sâu cái kiến

Ba mươi sáu năm sau ngày quốc biến
xương máu tụi mầy – đã chảy về đâu?
chống nạng nhìn thằng cuốn gói lên tàu
lăn xe, mủi lòng thương thân tàn phế

Ba mươi sáu năm tụi mầy vẫn thế
cứ ngóng chờ bè bạn cũ thăm nom
bìa rừng, hốc núi đời sống tối om
còn ai nhắc tên mấy thằng tốt thí?

Thằng vợ ốm nằm hành lang bệnh viện
thằng con đau hết gạo nấu trong nhà
lý lịch trích ngang gởi tận xứ xa
năm này năm khác – hồi âm chẳng thấy

Tao biết tụi bây nhớ tình cố cựu
tao biết tụi mầy vẫn giữ nghĩa xưa
cái thói đời – nghèo giàu như nắng mưa
nhưng – không thể cùng ngồi chung một chiếu

Thư gởi tụi mầy vài câu vá víu
nhắc một thời cùng bận áo nhà binh
mai tao sẽ cố chạy vạy, van xin
mong có chút, gởi tụi mầy đón tết
                     Nguyễn thanh-Khiết

* K1 Đoàn Ngọc Nam:

Vinh thân mến,

Mấy bửa nay làm việc computer nhiều, gởi tặng Vinh mấy cô GÁI XUÂN, nhìn cho khỏe!

Chúc vui vẻ mãi mãi…

ĐNN Xin bấm vào link màu xanh để xem

Gái_Xuân

* K1 Nguyễn văn Vinh San Jose Cali

Than chuc cac Anh Chi va Gia Dinh
huong mot  Mua Xuan that vui va mot  Nam Moi  An Khang Thinh Vuong.

Ng van Vinh San Jose

 Gia dinh Vinh Nguyen Sanjose

CHÚC MỪNG NĂM MỚI

 
  *   Trước thềm năm mới,quý mến chúc :
        —    Đồng môn chủ nhân CNN K1 Nguyễn Công Vinh được bình an,sức khỏe,vui vẻ ngõ hầu điểm tô CNN của chúng ta thêm hoành tráng,đẹp đẽ và thăng tiến.
        —    Tất cả các đồng môn K1 vui hưởng một mùa Xuân hy vọng,yên lành,mạnh khỏe và vạn sự như ý.
Quý mến chào đoàn kết, yêu thương và tương trợ.
K1 NGUYỄN THANH HOÀNG

 * Gia dinh Le Quang Phu Huynh THi Kim Oanh xin kinh chuc quy Nien Truong , quy anh chi em khoa 1 , đại. gia dinh Canh Sat Quoc Gia Viet Nam Cong Hoa chung ta mot nam moi : AN BINH , SUC KHOE va HANH PHUC .
K1 Lê Quang Phú và Gia Đình

 *     Chúc các bạn và quí quyến một năm Quí Tỵ An-khang,Thịnh-vượng.
 K1 BICH K DANG

Mời xem một PPS do BD thực hiện để tặng cho anh chúng ta. Cám ơn bạn BD

XUÂN QUÝ TỴ 2013

*K1 Thieu VoVo thieu chuc tetVo Thieu Thu phap

 K1 Thieu Vo và gia đình

* K1 Nhữ Đình Toán/ Ngọc Dung.

Trước thềm năm mới, thân kính chúc quý Niên Trưởng & Huynh Trưởng cùng toàn thể các bạn nam nữ đồng môn Khóa 1-HVCSQG – tại hải ngoại cũng như ở trong nước – vui hưởng một mùa xuân Hy Vọng, An Khang và Thịnh Vượng.

K1 Nhữ Đình Toán/Ngọc Dung

 Ng van Vinh San Jose

TB: Trong những ngày cuối năm vừa qua, thay mặt các bạn K1, tôi đã điện thoại về VN thăm hỏi và chúc Tết  K1 Nguyễn Viết Lộc (Lâm Đồng) và K1 Nguyễn Văn Suốt (Bến Tre). Được biết, vợ của K1 Nguyễn Viết Lộc vừa bị tai nạn té gãy tay (trái) phải bó bột. Tôi định gởi qùa Tết về cho 2 bạn này nhưng vì cận Tết (ở VN họ nghỉ ăn Tết) nên có gởi thì cũng phải qua Tết họ mới nhận được. Riêng chị K1 Hà thị Hạnh thì theo K1 Suốt cho biết, kể từ khi xuất gia vào chùa quy y, tinh thần chị đã tạm ổn định hơn trước. Có tin gì thêm tôi sẽ thông báo đến các bạn sau.

Thân mến,

K1 NĐ.Toán

*Mời nghe mấy bản nhạc xuân.
K1 Phạm văn Bổn
post card

* Nguyễn Công Vinh thân mến,

Xin bạn vui lòng cho Trần Quốc Nại tham gia vài dòng chúc Tết nho nhỏ đến quí bạn đồng môn Khóa 1 trong năm Quí Tỵ này nhé !

Chúc mừng năm mới,                                                     ,

Quí bạn vui tươi,

Đầy ắp tiếng cười

Làm ăn tấn tới,

Sức khỏe tuyệt vời,

Sống lâu trăm tuổi

Thường xuyên đến chơi,

Thăm căn nhà nhỏ,

Luôn luôn bày tỏ,

 Chuyện nhỏ chuyên to,

 Bạn bè cũng rõ,

Chia xẻ đường tơ,

Chuyện đẹp như mơ

Đừng nên mắc cở

Dù hay dù dở

Vẫn là bạn ta.

Bụng để ngoài da,

Tuổi đả về già

Chỉ cần nói ra

Là vui quá sá

Ăn Tết thả ga

Chẳng cần thiết tha

Một điều gì cả.

Cuộc đời thong thả

Vui vẻ cà nhà

Xin chào bạn ta.

K1 Trần quốc Nại

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Trang Chúc Xuân Dành cho các bạn K1

Tết Năm Nào – Thơ Thanh Hoàng

Tet nam nao
“Bắt cô trói cột” loài chim núi (1) 
Chia xẻ niềm đau kiếp tội tù
T.H. 

( Mến tặng các bạn tù đã ở trại Hoàng Liên Sơn . Bắc Việt 
Cùng mến tặng Thi Sĩ LU HÀ ) 
 
“Hoàng Liên Sơn” trại thuở năm nào 
Đón Tết mừng Xuân ở núi cao 
Sườn núi cheo leo, nhà lác đác 
Rừng tre,dày đặc, lá lao xao 
Chăn đơn, gối chiếc lòng buồn bã 
Đất lạ, quê xa dạ nghẹn ngào 
Cô quạnh một mình ba bữa Tết 
Đời mình khổ mãi thế nầy sao ? 

Đời mình khổ mãi thế nầy sao ? 
Ước vọng về Nam : “Nỗi khát khao” 
Vượn hú vọng buồn tim quặn thắt 
Chim kêu sầu não lệ rơi trào 
Không cành mai đẹp, không trà, rượu 
Chẳng bánh chưng xanh, chẳng mận, đào 
Giờ hưởng muôn vàn Xuân hạnh phúc 
Chạnh lòng nhớ lại Tết năm nao !!! 

THANH HOÀNG 
———————————————————–
 Bắt cô trói cột “ là tiếng kêu buồn thảm của 
một loài chim ở trên núi do bạn tù đặt tên

 LU HÀ mến hoạ thơ Thanh Hoàng

Ta van con day
Mới thế mà nay tuổi đã cao 
Bạc đầu râu tóc trắng khi nào? 
Hàng binh bại tướng thân tù tội 
Chế độ thâm thù ghét mãi sao? 
Rừng thẳm non cao nơi hẻo lánh 
Khỉ ho gà gáy chốn xôn xao 
Bọ vàng da cóc thân còm cõi 
Bếp lưả đồi tranh khói ngạt ngào 

Rận rệp giường tre máu ngọt ngào 
Đòn thù thâm độc nhớ hồi nao? 
Nỗi niềm vinh nhục bao đau xót 
Cuộc thế đổi thay vẫn khát khao 
Mấy chục năm rồi xa tổ quốc 
Tuổi già chân hạc cánh hoa đào 
Hoàng Liên Sơn trại xa vời vợi 
Tưởng chết mà ta vẫn sống sao? 

19.2.2010 Lu Hà

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tết Năm Nào – Thơ Thanh Hoàng

Hội Ái Hửu CSQG Minnesota Mừng Xuân Quí Tỵ

Thưa các bạn ,

Xin mời các bạn K1 xem video clips về buổi họp mặt tất niên 2012 và mừng xuân Quý Tỵ 2013 của Hội Ái-Hữu Cựu CSQG/VNCH/Minnesota , đã được tổ chức vào lúc 11 giờ ngày 26 tháng 01 năm 2013 tại nhà hàng Lucky Dragon , Mineapolis , MN .

Trong đó các bạn sẽ tìm thấy lại dung nhan của 3 K1 Tôn-thất-Biên ( chơi guitar ) , Nguyễn-minh-Đường ( ngồi bàn ) và Lê-hữu-Nghĩa (  hát bài Mùa Xuân Không Cánh Én ).

Chúc tất cả các bạn K1 một năm mới đầy thắng lợi .

Thân mến,

Lê-hữu-Nghĩa .

Hội Ái Hữu CSQG Minnesota Mừng Xuân Quí Tỵ (P1)

Hội Ái Hữu CSQG Minensota Mừng Xuân Quí Tỵ (P2)

Hội Ái Hữu CSQG Minnesota Mừng Xuân Quí Tỵ (P3)

Hội Ái Hữu CSQG Minnesota Mừng Xuân Quí Tỵ (P4)

Hội Ái Hữu CSQG Minnesota Mừng Xuân Quí Tỵ (P5)

Hội Ái Hữu CSQG Minnesota Mừng Xuân Quí Tỵ (P6)

Hội Ái Hữu CSQG Minnesota Mừng Xuân Quí Tỵ (P7)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Hội Ái Hửu CSQG Minnesota Mừng Xuân Quí Tỵ

Hội Ái Hữu CSQG Nam Cali Mừng Xuân Quí Tỵ

Nam Cali luôn luôn đi đầu trong mọi sinh hoạt mang tính Cộng Đồng, do đó Vui Tết Mừng Xuân cũng đi trước các nơi. Kính  mời quý vị xem lời giới thiệu và hình ảnh do phóng viên K1 Thiệu Vỏ thực hiện.

Kính gởi Quý Niên Trưởng & Quý Chiến Hữu.

      Hội Ái Hữu CSQG Nam California đã tổ chức mừng Xuân Quý Tỵ 2013 tại Seafo od World Restaurant Westminster Nam Cali  lúc 6:00 PM ngày 2/2/2013.
Mặc dầu hôm nay trời hơi lạnh, nhưng cũng có khoảng gần 300 Quý Vi cựu CSQG và gia đình đến tham dự họp mặt mừng Xuân Quý Tỵ 2013.
Sau phần nghi thức khai mạc, Ban Tổ Chức giới thiệu thành phần Quan Khách đến tham dự buổi họp mặt, NT Trần Quan An & NT Phan Tấn Ngưu đọc lời chào mừng và chúc Tét đến Quan Khách và cựu Viên Chức thuộc lực lượng CSQG/VNCH đến dự lể họp mặt mừng Xuân Quý Tỵ ngày hôm nay.
Phần Văn Nghệ cây nhà lá vườn thật là đặc sắc đã tạo không khí vui tươi và đầm ấm đối với những người về dự tiệc hôm nay có một thời gắn bó với nhau trong công tác giữ gìn an ninh trật tự cho VNCH thời Đệ Nhứt và Đệ Nhị Cộng Hòa.
Phần xổ số là một tiết mục hào hứng nhứt trong buổi tiệc hom nay.
Mọi người ra về như còn luyến tiếc và hẹn sẽ gặp lại nhau trong ngày CSQG vào nữa năm sau .

      Trân trọng kính chào.

      Thieu Vo

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Hội Ái Hữu CSQG Nam Cali Mừng Xuân Quí Tỵ

Vụn vặt về Truyện Kiều

                                        vun vat ve truyen kieu title

Nguyễ chính MinhTôi không có ý định nghiên cứu, phê bình gì ở đây. Chỉ một điều là sau khi đọc xong một số bài về Truyện Kiều (1), tôi cũng muốn nói lên vài cảm nghĩ của mình, vài cảm nghĩ riêng tư và vụn vặt.

1-      NGUỒN GỐC ĐOẠN TRƯỜNG TÂN THANH

Các cụ học giả bảo rằng “ Kim Vân Kiều truyện” của Tầu là một tiểu thuyết tầm thường thô lỗ, nhờ  tài năng của Nguyễn Du mà Truyện Kiều trở nên một áng văn trác tuyệt. Đành là thế. Nhưng tôi vẫn ấm ức việc ấy, việc Nguyễn Du viết Đoạn Trường Tân Thanh dựa theo Kim Vân Kiều truyện của Tầu. Phải chi Cụ đừng phóng tác đừng vay mượn thì có phải hay hơn không, trọn vẹn hơn không?

Có lẽ để giải tỏa nỗi ấm ức ấy, có người bảo rằng Việt Nam là một giống dân xuất phát từ Trung Hoa, đã từ Trung Hoa mà ra thì không còn gọi là vay mượn nữa (2).

Tôi không tin. Vả lại, nếu Nguyễn Du là người Hoa thì vẫn cứ là vay mượn.

Tôi tin rằng dân Việt là một giống dân khác hẳn Tầu, bị Tầu đô hộ hàng ngàn năm dùng mọi thủ đoạn đồng hóa. Nhưng dân Việt vẫn là dân Việt, tiếng Việt vẫn là tiếng Việt.

Nhất nhị tam là dấu tích lệ thuộc Tầu.

Một hai ba là niềm tự hào của một dân tộc nhất quyết không bị đồng hóa.

Vay mượn Kim Vân Kiều truyện là dấu tích lệ thuộc Tầu.

Đoạn Trường Tân Thanh là niềm tự hào của văn chương Việt.

Vì thế, “ Truyện Kiều còn, tiếng ta còn. Tiếng ta còn, nước ta còn.”

2-      CÓ TRỜI MÀ CŨNG TẠI TAkim-kieu-hoi-ngo

Thuyết Thiên Mệnh rất dễ bị đánh đổ.

Hai giáo sư triết học Nguyễn văn Trung và Trần bích Lan dùng luận cứ Tự Do của con người đánh đổ thuyết Thiên Mệnh. Rất hay.

Nhưng bảo rằng Kiều đẻ ra nỗi đoạn trường của nàng thì nghe …thế nào ấy (3). Và bảo rằng thông điệp của Nguyễn Du là “ thông điệp về cuộc sống của con người như một phiêu lưu tự do” thì thú thật tôi chưa bao giờ học triết học nên nghe thấy hay nhưng không khác vịt nghe sấm.

Thiền sư Nhất Hạnh cũng đánh đổ Thiên Mệnh bằng Tự do của con người, nhưng nói thêm : Tự do khởi từ Chánh Niệm

Chánh Niệm là gì ?

Là khi đi thì phải biết mình đi, khi đứng thì phải biết mình đứng, khi uống nước thì phải biết mình uống nước…(4).

Đến đây thì sự cao siêu đã vượt quá tầm hiểu biết của tôi.

Một đằng là phiêu lưu tự do, một đằng là khi đi thì phải biết mình đang đi. Đây quả là nơi đàm luận của những bậc thức giả, tôi không nên mon men lại gần.

Nhưng lại nghĩ, Truyện Kiều là của tất cả mọi người, không phải của riêng ai. Nên đánh bạo thưa rằng :

Nguyễn Du không chỉ nói tới Thiên Mệnh mà còn nói tới nhiều thứ : trời, ta, tài, tai, thiện, tâm, nghiệp, mệnh. Trong nhiều thứ lộn xộn ấy, ẩn dấu một chân lý rất đơn sơ :

                         có trời mà cũng tại ta

3-      KIỀU YÊU AI NHẤT ?

Anh bạn rất thích đề tài này đố tôi : trong ba người Kim Trọng, Thúc Sinh, Từ Hải, Kiều yêu ai nhất. Tôi nói làm sao mà biết được Kiều yêu ai nhất, nhưng chắc là Nguyễn Du cho Kiều yêu Từ Hải nhất nên có câu thơ hay như vầy :

   Cánh hồng bay bổng tuyệt vời

   Đã mòn con mắt phương trời đăm đăm

Anh bạn không đồng ý. Anh nói Kiều yêu Thúc Sinh nhất, câu thơ tả nỗi tương tư của hai người này hay và nổi tiếng hơn câu kia gấp mấy chục lần :

   Vầng trăng ai xẻ làm đôi

   Nửa in gối chiếc nửa soi dậm trường

Nghe có lý. Nhưng có người phản đối, bảo rằng Kiều không bao giờ yêu Thúc và Từ. Lý do thì nhiều, nhưng trước hết là hai ông này không tương xứng, không trai tài gái sắc như Kim Trọng (5). Nghe vậy chắc lại có người không đồng ý. Nhưng thôi, Thúc và Từ là chuyện đã qua, xin hãy nói về chuyện bây giờ :  Kiều đoàn tụ với Kim Trọng.

Nhà văn Vũ Khắc Khoan nói rằng Nguyễn Du quan niệm hôn nhân hạ thấp tình yêu, vì thế Kim và Kiều như hai giáo sĩ lập nên một bàn thờ để tôn thờ mối tình của họ (6). Tôi e rằng lập luận này hơi gượng ép.

Thiền sư Nhất Hạnh thì nói rằng lần này Kiều quyết chí tu thật rồi, kéo theo Kim Trọng cùng tu nữa (7).

Tôi không tin. Nếu muốn tu thì phải cất một cái am sau vườn, một mình tụng kinh gõ mõ. Cứ như thế này thì tu nỗi gì :

   Khi chén rượu khi cuộc cờ

   Khi xem hoa nở khi chờ trăng lên

Kiều vẫn yêu Kim Trọng lắm. Như bao giờ. Như chưa hề yêu ai :

   Chữ trinh còn một chút này

Kiều cũng biết rằng Kim Trọng vẫn yêu Kiều lắm :

   Hoa tàn mà lại thêm tươi

   Trăng tàn mà lại hơn mười năm xưa

Câu nịnh hơi quá, nhưng có sự thật là Kim thấy Kiều vẫn đẹp, rất đẹp.

Vậy tại sao ? Cái gì ngăn trở ?

Có lẽ sự ngăn trở đó là mười lăm năm luân lạc của Kiều rất khác với mười lăm năm học hành, làm quan, sinh con đẻ cái của Kim Trọng.

Kiều cần sự hiểu biết của Kim Trọng. Để làm chồng, trước hết Kim phải là người tri kỷ.

   Lọ là chăn gối mới ra sắt cầm

Nói thế thì chàng Kim rất thông minh nhưng vẫn chưa hiểu. Phải là chăn gối mới ra sắt cầm chứ. Yêu Kiều, chiều theo Kiều, muốn ra sao thì ra. Thế thôi.

Cần có thời gian.

Khi tương tri đã thật là tương tri thì tình yêu Kim Kiều không còn gì ngăn trở, và ranh giới cầm sắt cầm cờ sẽ không còn nữa.

4-      CÁI HAY CỦA TRUYỆN KIỀU

Nếu không biết tác giả, tôi đoán ngay câu này là của Vũ Hoàng Chương hay Đinh Hùng :

   Hương gây mùi nhớ trà khan giọng tình

Cái mới trong thơ Nguyễn Du thật đáng kinh ngạc.

Cái mới, cái hay về văn chương này là cái người ta thưởng thức trong lúc nhàn hạ ngâm nga, không phải là điều tôi muốn nói tới.

Năm 1979, ở trại tù cải tạo Nam Hà, anh bạn đưa tôi xem tấm postcard do người yêu gửi vào, trên đó chỉ ghi một dòng :

     Mai sau dù có bao giờ

Câu thơ này tôi đã từng biết đâu có gì lạ đâu, lúc ấy sao bỗng nghe buồn quá. Cánh đồng mùa đông trơ trụi bỗng như trải dài vô tận. Phút giây ấy bỗng như  thiên thu.

Đây là lần đầu tiên tôi biết đến cái “ hay “ của Truyện Kiều. Tôi ngạc nhiên về sức mạnh ghê gớm của câu thơ.

Tôi cho là Truyện Kiều có linh hồn. Biết được cái hay của Truyện Kiều là khi mình rung động không chỉ vì vẻ đẹp bên ngoài mà là sự hoà nhập sâu thẳm của hai tâm hồn.

Một lần khác, ở Mỹ, được nghe anh bạn nhắc đến câu :

     Tưởng bây giờ là bao giờ

Tôi thích câu này quá chừng. Trời ơi, sao mà hay thế. Tôi muốn viết một bài luận văn ca ngợi cái hay của câu thơ, bàn đến hết mọi vẻ đẹp của nó và nói lên lòng mình rung động thế nào. Nhưng  không thể nào viết nổi.

Có những cảm xúc lớn lao người ta không thể diễn tả được, ngôn ngữ trở nên quá thiếu thốn. Chẳng hạn như nói đến nỗi đau khổ, ngoài mấy chữ đoạn trường đứt ruột, không còn biết nói sao hơn.

Tưởng bây giờ là bao giờ cũng thế. Còn biết nói sao hơn.

Có một hình ảnh có thể so sánh : Ngày mới qua Mỹ, đứng trơ vơ trên đường Bolsa trước khu Phước Lộc Thọ. Bỗng gặp người bạn đồng khoá, đồng tù, cũng mới qua. Mừng ơi là mừng. Không chỉ là “ tha hương ngộ cố tri “ mà trong nỗi mừng vui có cái bóng của mười mấy năm qua.

Đời tôi có hai lần cảm xúc mãnh liệt với Truyện Kiều như thế. Tôi nghĩ, nếu mình không đi tù cải tạo thì chắc gì đã có dịp biết được cái hay của Truyện Kiều. Tôi không có ý nói là cứ phải đi tù cải tạo thì mới biết được cái hay của Truyện Kiều : Hai trăm năm nay và nhiều trăm năm nữa, người ta rung động với Kiều mỗi người mỗi cách. Riêng tôi, đến bây giờ thỉnh thoảng vẫn nằm mơ thấy mình chuyển trại, rung cảm của tôi với Kiều không tách rời khỏi những ngậm ngùi của cuộc chiến vừa tàn.

                                                                                          NCM

                                                                                       01-2013

CHÚ  THÍCH :

(1)   : Gồm có :

–          Nhất Hạnh, Thả một bè lau, Truyện Kiều dưới cái nhìn Thiền quán, Lá Bối xb San Jose 2000.

–          Vũ Hoàng Chương, Góp phần hiểu biết

http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=14253&rb=08

–          Nguyễn văn Trung, Đặt lại vấn đề Truyện Kiều hay phê bình văn học.

http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=14253&rb=08

–          Nguyễn sỹ Tế, Triết lý đoạn trường.

http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=14257&rb=08

–          Trần bích Lan, Nguyễn Du trên những nẻo đường tự do.

http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=14257&rb=08

–          Doãn Quốc Sỹ, Tình quê hương của Thúy Kiều.

http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=14272&rb=08

–          Vũ Khắc Khoan, Nguyễn Du và tình yêu.

http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=14272&rb=08

–          Trần Thanh Hiệp, Để giải quyết mâu thuẫn trong ĐTTT

http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=14272&rb=08

–          Thanh Tâm Tuyền, Cửa vào ĐTTT

http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=14284&rb=08

–          Đàm Trung Pháp, Đọc lại Truyện Kiều để yêu thêm tiếng Việt.

http://thienmusic6.free.fr/TruyenKieu-ThoNhac-12-DamTrungPhap.pdf

–          Phạm thị Nhung, Tiếng đàn Thuý Kiều.

tp://thienmusic6.free.fr/TruyenKieu-ThoNhac-17-PhamThiNHung.pdf

–          Dương anh Sơn, Nguồn gốc ĐTTT

http://thienmusic6.free.fr/TruyenKieu-ThoNhac-13-DuongAnhSon.pdf

–          Nguyễn thị Hoàng, Tâm hồn, tư tưởng, nghệ thuật của Nguyễn Du qua Truyện Kiều

http://thienmusic6.free.fr/TruyenKieu-ThoNhac-19-NguyenThiHoang.pdf.

–          Tạ Quang Khôi : – Vay mượn trong văn học cổ Việt Nam.

                             -Có nên định lại giá trị ĐTTT không.

                             -Nhân vật Truyện Kiều.

                             -Minh oan cho Hoạn Thư

     (2) : Tạ Quang Khôi, Vay mượn trong văn học cổ Việt Nam : “ Tổ tiên chúng ta phát xuất từ vùng Triết Giang bên Trung Hoa, là một trong nhóm Bách Việt ở Tây Nam Trung Hoa, như nước Việt trong thời chiến quốc( Câu Tiễn), Việt Đông ( Từ Hải). Từ Trung hoa mà ra, tất nhiên ta phải theo văn hóa Trung hoa. Như vậy không còn gọi là ảnh hưởng nữa.”

http://cothommagazine.com/index.php?option=com_content&task=view&id=508&Itemid=49

(3)   : Nguyễn văn Trung, Đặt lại vấn đề Truyện Kiều hay phê bình văn học :” Kiều luôn luôn hành động như một tự do quyết định và lựa chọn, và nếu có định mệnh thì chính Kiều đã chọn định mệnh : Tự do của Kiều đã đẻ ra định mệnh, vì nếu nàng không tự ý bán mình chuộc cha, còn đâu là định mệnh.”

(4)   : Nhất Hạnh, Thả một bè lau, trang 461.

(5)   : Vũ Khắc Khoan, Nguyễn Du và tình yêu :” Thúc Sinh có thể say mê Kiều, nhưng đáp lại Thúc, Kiều chỉ cảm thấy cái ý nghĩa lứa đôi. Từ Hải có thể thành thật yêu Kiều, nhưng đối với Từ, Kiều chỉ có long kính phục…

“ Về mọi phương diện phải công nhận rằng hai bên Kim Kiều đã rất xứng đôi vừa lứa. Tài ngang nhau, sắc ngang nhau, gia thế xấp xỉ như nhau…”

(6)   : Vũ Khắc Khoan, bài đã dẫn :” Và cả hai chợt hiểu : đối với họ, đối với mối tình của họ, giai đoạn thứ ba không thể là giai đoạn hôn nhân. Mối tình đầu đã thăng hoa đến chỗ tuyệt vời. Giai đoạn thứ ba chỉ có thể là giai đoạn mặc niệm.

“ Và một thái độ : thái độ của một đôi giáo sĩ cùng chung một niềm thông cảm trước bàn thờ, nơi yên vị tự mười lăm năm cũ, một mối tình đầu đã thăng hoa đến chỗ tuyệt vời.”

(7)   : Nhất Hạnh, sách đã dẫn, trang 388 và tiếp theo :” Thứ tình đam mê mười lăm năm trước bây giờ đối với Thúy Kiều đã lạnh như tro tàn. Kiều đã học được tình thương trong đạo Bụt, thứ tình giải thoát từ bi.”

               .

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Vụn vặt về Truyện Kiều

Cây nhà, Rau vườn – Thơ Đoàn Ngọc Nam

   Cay nha, rau vuon DNN

cs_clip_image008Chúng ta đi đem theo quê hương
Tránh sao khỏi bịn rịn vấn vương
Chôn nhau cắt rốn đành xa cách
Lũy tre làng chạy dọc con mương

Trên đất Mỹ Việt Nam trước mắt
Mai đào ngày Tết tỏa mùi hương
Giàn bông giấy nhà ai cũng có
Nét quân tử bụi trúc phô trương

Vườn sau nhà rau thơm các loại
Ngò gai húng quế đọt ngọn vươn
Cà trắng ớt xanh giống sây trái
Vui thú điền viên nhớ trồng ương

Bưởi vàng mận đỏ màu sắc Việt
Hồn thiên quê Mẹ thật mến thương
Dẫu rằng rau quả không ngon lắm
Tình đậm đà gợi nhớ Quê Hương

            ĐOÀN NGỌC NAM

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Cây nhà, Rau vườn – Thơ Đoàn Ngọc Nam

Chúc Mừng Năm Mới của K1 Tống Phước Kiên

Tua de chuc mung nam moi

DSC00230TPK.jpg 2Kính thưa quý NT, quý đồng môn và thân hữu.

          Hôm nay chúng ta cùng nhau đón mừng một mùa xuân nữa trên quê hương thứ hai nầy. Năm Nhâm Thìn qua đi với nhiều khó khăn trên thế giới và nhiều đau buồn cho quê mẹ Việt Nam. Sau 38 năm cưỡng chiếm miền nam, CSVN đã làm cho Tổ Quốc thân yêu của chúng ta tan nát từ kinh tế, xã hội mà tệ hại nhất là nền giáo dục vô thần phi nhân bản. Căn bệnh cướp của giết người không gớm tay của bọn đồ tể cộng sản đã lan truyền đến mọi tầng lớp dân chúng. Những thảm cảnh con giết cha,vợ giết chồng, anh em giết nhau xẩy ra thường xuyên trên mọi miền đất nước.

          Đó là hệ lụy của chủ nghĩa cộng sản không tưởng “làm theo khả năng hưởng theo nhu cầu”. Cộng sản chủ trương “ bạo lực cách mạng và chuyên chính vô sản” để nắm quyền lực và duy trì nó bằng mọi giá thì sắt máu và đói nghèo là điều ắt phải xẩy ra.

          Trước thềm năm mới, dù cách xa quê hương thân yêu đến nửa vòng trái đất, nhưng chúng ta ai cũng bùi ngùi hướng về quê cũ nơi mà đồng bào ruột thịt, nhất là bà con thân thích của mình đón tết với hoàn cảnh “người ăn không hết, kẻ mần không ra”. Chỉ có hơn ba triệu đảng viên Cộng Sản cùng gia đình của họ nhờ tham nhũng,cướp đoạt tài sản ruộng đất của dân lành mới có cuộc sống “ngựa xe như nước, áo quần như nêm”. Còn hầu hết người dân VN phải đầu tắt mặt tối mới có miếng ăn, phải cố gắng lắm mới có tấm quần manh áo tươm tất cho con cái trong ba ngày tết.

          Nhà cầm quyền Hà Nội quyết tâm làm tay sai cho Bắc Kinh nên ra tay bắt bớ, đánh đập, bỏ tù những ai chống bọn giặc Hán xâm lược. Nhìn về biển đông mà thấy đau lòng. TC cứ hung hãng bắn giết ngư dân VN,  xây dựng thành phố trên hải đảo của mình mà VC thì im thin thít.

          Hồi tưởng lại những ngày tết xưa cũ, thời thái bình thịnh trị của nền đệ nhất VNCH mà thơ văn đã ca tụng là “Xuân khứ xuân lai xuân bất tận”. Người người từ thành thị đến thôn quê ai cũng rộn ràng chuẩn bị thức ăn, bánh mứt, quét dọn nhà cửa, trần thiết bàn thờ để đón chúa xuân về.

Xã hội VN hồi đó đang còn nghèo nhưng chẳng có cảnh “chạy ăn từng bữa toát mồ hôi” nên ai cũng nhởn nhơ “hầm hà ăn ba bữa tết, đen đỏ chơi bảy ngày xuân”. Mọi người hân hoan khi pháo giao thừa rền vang khắp nơi. Nào hương đèn lễ lạc trước bàn thờ tổ tiên, nào đi chùa hái lộc, đi lễ đầu năm.Trẻ con xúng xính trong quần áo mới đến mừng tuổi ông bà cha mẹ để được thưởng cho bao lì xì.

          Những lễ hội mừng xuân nơi thôn bảng mới đông vui hào hứng. Tùy theo phong tục tập quán của mỗi vùng mà người dân có những cuộc vui khác nhau như đua thuyền, kéo co, đánh đu, hội chợ, chọi gà, chọi trâu, bài chòi v.v.

Mùa xuân cũng là mùa lúa trổ bông, người nông dân không bận rộn với công việc đồng án nên hội hè tết nhất nơi thôn dã cứ kéo dài không dứt. Vì thế mà người dân quê cứ hát véo von  “tháng giêng là tháng ăn chơi, tháng hai cờ bạc tháng ba rượu chè”. Câu nói tiếng cười rộn ràng khắp nơi. Không những thanh niên, thiếu nữ, trẻ con mới rạng rỡ như hoa xuân nở rộ trên mọi nẽo đường mà cả cụ già bà lão cũng tươi lên như đời trẻ lại. Đâu đâu cũng “thịt mở dưa hành câu đối đỏ, cây nêu tràng pháo bánh chưng xanh”.

          Đến thời đệ nhị VNCH, khi cộng sản Bắc Việt gia tăng đưa quân vào quyết đánh phá miền nam, đặc biệt là vào những ngày lễ ngày tết thì mùa xuân như bị thu hẹp lại.Tết nhất chỉ còn vui nhộn nơi thành thị và những vùng có an ninh. Đó là lúc người lính VNCH gìm chặt tay súng nơi các tiền đồn, các đơn vị trấn giữ hậu phương như Nghĩa Quân, Quân Cảnh, Cảnh Sát Quốc Gia v.v.phải cấm trại 50% có khi 100% để đồng bào mình được bình yên đón mừng năm mới.

          Nhớ về những ngày xuân trong quá khứ thì không thể quên đi những mùa xuân đau thương của dân tộc. Xin hãy lắng lòng tưởng niệm đến những nạn nhân mà VC đã thảm sát vào dịp tết Mậu Thân năm 1968. Cộng sản Bắc Việt đã trắng trợn phản bội lệnh hưu chiến mà chính chúng đề nghị, bất thần tấn công vào 64 tỉnh thành trên khắp miền Nam ngay trong ngày tết thiêng liêng của dân tộc. Chúng đã giết hại hàng loạt người dân vô tội, đặc biệt là khoảng sáu ngàn dân lành đất Thần Kinh bị VC giết chết một cách dã man bằng cách đập đầu bể sọ, hoặc cột lại từng xâu xô cả xuống hố rồi cứ thế mà chôn sống.

          Đau buồn nhất là mùa xuân Ất Mão 1975, bởi đó là mùa xuân hấp hối của nền dân chủ Miền Nam. Người lính VNCH tuy còn súng nhưng đạn không còn nên phải rút lui. Người dân vì quá khiếp sợ VC nên tìm đường trốn chạy và chính hàng hàng lớp lớp dân lành nầy là mục tiêu của đạn pháo  bắc quân. Xác người la liệt từ cửa biển Thuận An, bãi biển Mỹ Khê, tỉnh lộ 7, rãi dài theo Quốc Lộ 1 đến tận Sài Gòn. Đó là mùa xuân mà bên thắng cuộc hân hoan trên bàn tiệc máu của cả dân tộc VN.

          Cùng với hơn ba triệu người Việt tị nạn cộng sản đang sống lưu vong trên toàn thế giới chúng ta tổ chức mừng xuân nhớ về cội nguồn.

          Trong không khí linh thiêng của mùa xuân đang về chúng ta hãy nguyện cầu, xin anh linh tiên tổ độ trì cho quê hương VN sớm có tự do, dân chủ và công bằng, để đồng bào trong nước không còn sống dưới ách độc tài đảng trị CSVN, hầu Tổ Quốc VN thoát khỏi vòng nô lệ giặc Tàu thêm một lần nữa.

          Viễn ảnh của năm Quý Tỵ nầy đối với tiền đồ VN thật không sáng sủa chút nào. Bọn bá quyền Trung Nam Hải ngày càng hung hăng trên biển đông và quyết tâm nuốt chửng cả quần đảo Trường Sa của chúng ta.Tuy nhiên chúng ta không bi quan vì giới trẻ và trí thức trong nước với sự hổ trợ tích cực của đồng bào hải ngoại, đang đấu tranh quyết liệt để dành lấy tự do, dân chủ cùng toàn vẹn lãnh thổ mà tổ tiên của mình đã đổ nhiều xương máu mới gầy dựng được.Vận mệnh đất nước và tiền đồ Tổ Quốc VN phải do dân tộc VN định đoạt. Không buông tay cho đảng CSVN vì chúng là bọn bán nước hại dân. Toàn dân VN mà thanh niên là lực lượng tiên phong phải cương quyết tiến lên dù phải hy sinh gian khổ thì sớm hay muộn chúng ta cũng dành lại giang sơn cho muôn đời con cháu về sau. Chúng ta không buông xuôi cho số phận. Cách đây ba thế kỹ cụ Nguyễn Du đã nói “xưa nay nhân định thắng thiên cũng nhiều”.

          Kính chúc quý NT, quý thân hữu cùng gia đình một cái tết vui tươi, một năm mới Quý Tỵ an khang, thịnh vượng.

          Ước mong chúng ta sớm được họp mặt mừng xuân trên quê hương VN tự do và dân chủ.

Tống Phước Kiên Chuc mung nam moi                                                              Xuân Quý Tỵ 2013

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Chúc Mừng Năm Mới của K1 Tống Phước Kiên

Sớ Táo Quân K1- Báo cáo 2

So tao quan K1 (báo cáo 2)

ong tao cuoi ca chep ve troi

Muôn tâu Ngọc Hoàng Thượng Đế
Thần là Táo Quân
Gia Đình Cò Khóa Một
Học Viện Cảnh Sát
Quốc Gia Việt Nam
Nay đã hết năm
Thần xin báo cáo
Không dám nói láo
Chuyện trong năm qua
Năm Rồng sắp qua
Năm Rắn đã đến
Bao nhiêu biến chuyển
Các ông bà Cò
Thường xuyên nhỏ to
Trên Căn Nhà Nhỏ
Chủ nhân năng nổ
Công Vinh tận tình
Nối kết bạn mình
Trổ tài thi phú
Làm thơ tu hú
Đường Cóc vịnh ngâm
Ngũ Cóc năm ông:
Hữu Nghĩa số dách
Hay là Cóc Chát
Quang Nghiệp Cóc Khô
Điển tích một bồ
Thanh Hoàng Cóc Tía
Làm thơ lia lịa
Lệ Khanh Cóc Chay
Tránh mặn lâu ngày
(Thân hữu Khóa Một)
Văn hay chữ tốt
Riêng ông Cóc Xanh
Trưởng Khóa hiền lành
Có vẻ hơi bí
Xướng họa chút xí
Góp mặt cho vui
Mấy ông Cóc ơi
Còn một ông nữa
Sao không làm thơ
Chỉ ngồi Chầu Rìa
Chính Minh Nguyễn
Nhưng chính mọi chuyện
Bắt nguồn từ ông
Câu chuyện lòng vòng
Bởi ly nước mía (1)
Trưa hè năm cũ
Thổi kèn đám ma
Nhịn khát làm qùa
Cho bầy con trẻ
Còn nhiều bạn nữa
Thơ phú thua gì
Đoàn Ngọc Nam Cali
Cùng anh Nguyễn Phiến
Thường xuyên góp tiếng
Thêm Nguyễn Hoài Ân
Tống Phước Kiên,….
Mỗi người mỗi vẻ

             *

Nay Thần xin tiếp kể
Chuyện các đồng môn
Khóa Một trong năm
Buồn vui lẫn lộn
Cuộc đời tị nạn
Xứ lạ quê người
Lần lượt đến hồi
Gĩa từ cõi tạm
Năm qua hai bạn:
Một, Trần Kim Chung
Hai, Vũ Gia Long (2)
Đã bỏ bạn bè
Cưỡi hạc ra đi
Về miền Vĩnh Cửu
Một số bạn cũ
Còn ở Việt Nam
Cuộc sống khó khăn
Phe ta vẫn nhớ
Cố gắng giúp đỡ
Của ít lòng nhiều
Tuy chẳng bao nhiêu
Chút tình viễn xứ
Nghe tin bạn cũ
Còn ở quê nhà
Lâm Đồng nẻo xa
Nguyễn Viết Lộc
Ngày đêm cuốc đất
Tội nghiệp bạn ta
Đôi vợ chồng gìa
Bạn bè đóng góp
Thêm Nguyễn Văn Suốt
Số phận hẩm hiu
Ở tù khá lâu
Mà Hát-Ô lọt sổ
Thật là xấu số
Giống như Cò Bà
Thiên nga Hạnh Hà
Cuộc đời bất hạnh
Long đong lận đận
Bệnh tật nan y
Xuống tóc quy y
Nương nhờ Cửa Phật
Noi gương Bồ Tát
Khoác áo nâu sòng
Ni sư Tấn Dung (3)
Một cuộc đời mới

            *

Điều Thần muốn nói
Khóa Một đồng môn
Bạn bè muôn phương
Luôn luôn Đoàn Kết
Yêu Thương
hết biết
Tương Trợ lẫn nhau
Dù ở đâu đâu
Vẫn thương vẫn nhớ
Cùng nhau nhắc nhở
Hướng về quê xưa
Mong ngày trở về
Không còn bóng Vẹm
Niềm vui trọn vẹn
Đang đợi một ngày
Cách Mạng Hoa Lài
Nở trên đất Việt
Vui nào kể xiết

            *

Báo cáo tạm hết
Thần xin cáo biệt
Trở lại trần gian
Bái bai Ngọc Hoàng
Si du nách dia.

TÁO KHÓA 1 cẩn tấu

(Trưởng K1 cọp-dê chuyển đến các bạn K1)

Ghi chú:

(1)   K1 Nguyễn Chính Minh sau khi ra tù phải mưu sinh bằng nghề kéo đờn cò đám ma để kiếm tí tiền còm về làm qùa cho con đến nỗi khát nước thèm một ly nước mía mà không dám uống.

(2)   K1 Trần Kim Chung và K1 Vũ Gia Long vừa từ trần trong tháng 11 và tháng 12 vừa qua.

(3)   Nữ K1 Hà Thị Hạnh sau khi thoát khỏi căn bệnh hiểm nghèo (ung thư) đã xuống tóc đi tu với Pháp danh Thích Nữ Tấn Dung k/t tháng 9/2011.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Sớ Táo Quân K1- Báo cáo 2

Đường Cóc số 2 – Xuân Tha Hương

duong  coc 2Trong năm 2012 CNN đã được hân hạnh giới thiệu đến quý độc giả những bài thơ Đường Cóc. Riêng Đường Cóc số 2 đến nay mới được ra mắt quý thân hữu và các bạn yêu thích Thơ Đường. Đây không phải là một sự chậm trể, CNN muốn dành những bài thơ nầy cho Xuân Quý Tỵ. Những bài thơ Xuân nói lên tâm trang của những người ly hương nhưng luôn luôn khắc khoải hướng về quê mình mà nơi đó đồng bào ta đang sống trong cảnh cùng cực, mất hết quyền tự do tối thiểu của một con người, nơi đó quê hương ta đang bị nạn giặc Trung cộng mưu đồ xâm lấn, nơi đó đồng bào ta đang bị bạo quyền Việt cộng cướp đất, đàn áp các cuộc biểu tình yêu nước chống Trung cộng. . .

Những tình cãm đó đã được thể hiện sâu sắc qua các bài thơ Xuân của Đường Cóc số 2. Bạn NĐT ra đề “Xuân Tha Hương”. Lệ Khanh viết 2 câu đầu. Thanh Hoàng 2 câu 3,4. LHN 2 câu 5,6 và kết thúc 2 câu 7, 8 của bạn PQN. Kính mời:

 Xuan tha huong  ngu lao

       Và tiếp theo là các bài họa:                                 Xuan tha huong _PQGChuc xuan LKXuan nho LHN

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Đường Cóc số 2 – Xuân Tha Hương

Táo Quân K1

                                             Tao quan K1

 Ghep TPK.jpg ghep xong

Muôn tâu Ngọc Hoàng
Qua một năm ròng
Rồng đi rắn đến
Đến hẹn lại lên
See you again
Thiên Đình tái đáo

Thần đây là táo
Cảnh Sát Học Viện
Đại diện đồng môn
Vui buồn Khóa Một
Lắm điều thưa thốt
Gom góp báo trình
Tình hình hạ giới
Những chuyện nhớ đời
Trời mới vào Xuân
Chim hót tưng bừng
Vang lừng sớm tối
Hòa lời thông báo
Mở hội Hoa Đào
Hô hào mời gọi
Thần cũng khăn gói
Về tới Thủ Đô
Của xứ Cờ Hoa
Trước là phó hội
Sau ngắm hoa đào
Hoa nào chẳng thấy
Chỉ thấy trơ cành
Rung trong gió lạnh
Về tới khách sạn
Gặp bạn đỗ về
Từ San Jose
Từ bên Texa
Từ khắp mọi miền
Về đây tương ngộ
Ôi đông lố nhố
Vui ơi là vui
Nhìn lui ngó tới
Người người rạng rỡ
Đẹp tựa hoa đào
Cười nói ngọt ngào
Dạt dào phơi phới
Rồi tới hội trường
Trông đẹp quá chừng
Cờ Vàng sáng rực
Lễ nghi đúng mức
Cảnh phong cảnh phục
Uy lực một thời
Như đời sống lại
Cái thuở hoàng kim
Nhìn laị chính mình
Thật tình quá chán
Làm thân tị nạn
Tai lãng mắt mờ
May nhờ các bạn
Trong ban tổ chức
Gắng sức đưa đón
Hướng dẫn du ngoạn
Thăm cảnh Thủ Đô
Nào tòa Quốc Hội
Nào ngôi Nhà Trắng
Nào tháp bút chì
Chiếc bút kỳ vĩ
Chép ghi hiến pháp
Cuộc đời hoan lạc
Tuyệt tác nhân quyền
Tổ Quốc thiêng liêng
Mẹ hiền dân Mỹ
Đơn sơ thâm thúy
Cổ xúy tự do
Quanh quẩn vòng vo
Cố lo chụp bóng
Rồi lại đi ngắm
Hình dáng Nữ Thần
Xa tận New York
Trên cao chót vót
Ngọn đuốc tự do
Soi cho thế giới
Soi tới Việt Nam
Cho bọn tham tàn
Bỏ đàng khốn nạn
Bán nước hại dân

Sau lần hội ngộ
Lại nghe đây đó
Bạn bè kêu gọi
Đáp lời Trúc Hồ
Ký thỉnh nguyện thư
Gởi cho Nhà Trắng
Yêu cầu Tổng Thống
Chận đứng giao thương
Với phường Việt cộng
Buộc phải tôn trọng
Ước vọng nhân quyền
Của người dân Việt
Tự do trên hết
Mới đến bán buôn
Kết quả khác thường
Đồng hương tị nạn
Ào ào vào mạng
Trăm ngàn chữ ký
Trong chỉ mươi ngày
Mới dứt chuyện này

Tới ngày truyền thống
Mồng một tháng sáu
Toàn cựu Cảnh Sát
Ở khắp gần xa
Về Nam Cali
Hội ngộ một kỳ
Hàn huyên tâm sự
Chuyện mới chuyện cũ
Niên trưởng đồng môn
Ai mất ai còn
Vui buồn sự nghiệp
Thần đây quá tiếc
Bận việc chẳng đi
Lỡ mất một kỳ
Gặp nhiều bạn hữu
May nhờ cò Thiệu
Chuyên nghiệp phó nhòm
Chịu thương chịu khó
Nháy nhó chụp hình
Chuyển đến cò Vinh
Bạn mình năng nổ
Đưa vào”nhà nhỏ”
Đây đó cùng xem
Người quen kẻ lạ
Tất cả một nhà
“Mả Tà”chính cống
Một thời chống cộng
Bảo quốc an dân
Thời thế xoay vần
Long đong vận nước
Kẻ sau người trước
Dấn bước đoạn trường
Rày sống tha phương
Vẫn luôn thương nhớ
Sắc áo màu cờ
Một thuở bạn dân
Tình thân là thế

Thêm chuyện bạn bè
Người đau kẻ khỏe
Cũng ghé thăm nhau
Kêu gọi mày tau
Thương sao quá thể
Thần nay muốn kể
Dâu bể ngổn ngang
Nhưng sợ Ngọc Hoàng
Chẳng màng sự thế
Quan hôn tang tế
Thượng Đế an bài
Tâu mãi tâu hoài
Làm sao tâu hết
Cho thần tạm biệt
Quay gót xuống trần
Vỗ bụng mừng Xuân
Kiếm năm ba xị
Uống say bí tỉ
Tri kỷ mấy ai
Good bye, good bye!.

Táo quân K1 Tống Phước Kiên
Cẩn tấu

Xuân Quý Tỵ 2013

than tao

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Táo Quân K1

Mừng Sinh Nhật tháng Hai

Mung sinh nhat thang 2 BTVMung sinh nhat thang 2 TSV

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Mừng Sinh Nhật tháng Hai

Xuân Về – Thơ Nguyễn Hoài Ân

Xuan ve NHA

Xuân về Tết đến họ kháo nhau
Bon chen mưu mẹo để làm giàu
Xuân qua Tết lại e tàn tạ
Hảy hưởng mau đi kẻo chóng già.

Rạo rực Xuân nầy họ kháo nhau
Ba chân bốn cẳng chạy về mau
Mua vui thể xác trên trinh nữ
Chẳng động lòng nhân nổi khổ đau.

 Lẳng lặng mà nghe họ rếu nhau
Nhanh chân cả lũ kéo về mau
Cong lưng uốn gối đồ gian trá,
Vái lạy van xin hoái cả đầu.

 Xấu hổ mà nghe họ nói sang,
Tụ ba tụm bảy để khoe khoang
Ăn chơi nhậu nhẹt trò dâm đảng
Chỉ biết có mình lũ sói lang.

hoa mai ngay tet 08 K1 Nguyễn Hoài Ân

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Xuân Về – Thơ Nguyễn Hoài Ân

Thiệp Chúc Tết của K1 Nguyễn văn Suốt

Thân chuyển đến quý Niên Trưởng và các bạn K1 Thiệp Chúc Tết của K1 Nguyễn Văn Suốt gởi từ Việt Nam, có nội dung như sau:

Kính chúc:

– Anh Toán + Chị Dung + Các Cháu
– Quý Ông Thầy: Công + Bạch + An …
– Quý Bằng Hữu (Đồng môn Khóa I Học Viện CSQG) …    cùng toàn thể Quý Quyến năm mới :

     An Khang – Thịnh Vượng và Hạnh Phúc …

Xuân Quý Tỵ (2013)

        Ng~ v Suốt (Bến Tre)

(Nhữ Đ. Toán tiếp chuyển)Thiep ChucTet-Nguyen v Suot

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thiệp Chúc Tết của K1 Nguyễn văn Suốt

Thơ Xuân Lệ Khanh

 

Chuc Xuan- Le Khanh moi sua

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thơ Xuân Lệ Khanh

Trăng Nơi đây của ĐNN

Trang dat khach

Ngàn năm trăng vẫn bóng trăng này
Cỏi tạm đi về cảnh nước mây
Đất khách mênh manh sầu diệu vợi
Trời quê mù mịt nhớ thương đầy
Tro tàn bếp lạnh chiều thu giá
Trăng ngậm sương khuya vóc liễu gầy
Gối mộng u hoài mơ cố quận
Giật mình trở giấc mắt cay cay

                        Thanh Vân    

image-large-dem-trang-buon-2   Trang noi dayHọa.

 Nơi đây vẫn bóng ánh trăng này
Hằng Nga ẩn hiện cõi trời mây
Quê người giá lạnh  sầu viễn xứ
Chốn cũ người xưa nhớ nhung đầy
Mây thu lơ lửng chiều sương lạnh
Trăng lên soi sáng dáng liễu gầy
Đêm dài trăn trở nằm thao thức
Chợt tĩnh đâm ra hai mắt cay

                Đoàn Ngọc Nam

 

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Trăng Nơi đây của ĐNN

Thơ trong tù _Nguyễn Chính Minh_

goi PV Minh

Cuộc sống nơi đây thiếu tình ngừoi
Nên đôi khi tao thèm một thằng bạn
Chẳng để làm gì chỉ nhìn mặt nhau thôi
Chỉ  vớ vẩn đôi lời cũng ấm áp thêm vui

 Sắp Tết đến rồi nhớ nhà không
Đìu hiu quạnh quẽ buổi chiều đông
Bên bếp than hồng mày nướng bánh
Nhớ đòn bánh tét Má trông mong ?

 Chiếc bánh loại B cầm trên tay
Lòng xót xa tao lại nhớ đến mày
Đâu còn ai hiểu hơn cái đói
Nỗi dặt vằn bi thảm của hôm nay

 Nhưng sông có khúc người có lúc
Vững tin đi đứng thẳng làm người
Giữ cho ta còn tâm hồn cao đẹp
Ngày mai đây ta còn cả cuộc đời

 Nguyễn Chính Minh

(Thơ trong tù – Lào Cai 1978)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thơ trong tù _Nguyễn Chính Minh_

Tổng kết Thơ Đường Cóc số 10

Duong coc so 10

duong coc 

TỔNG KẾT CÓC ĐƯỜNG 10

Kính thưa các đại thi hào Đường Cóc
Kính thưa qúy văn đàn thi hữu, qúy bạn xa gần

            Tôi là Cóc Khô Phan Quang Nghiệp đảm nhận làm tổng kết Bài Đường Thi Cóc Số 10 nầy là do yêu cầu của Cóc Tía Nguyễn Thanh Hoàng và Chủ Nhân CNN Nguyễn Công Vinh. Đúng lý ra là Cóc Tía phải làm, nhưng Cóc Tía bị bệnh Cúm nặng nên tôi xin làm thế có gì sơ sót xin dung thứ. Xin cám ơn trước.

“SẼ CÓ MỘT NGÀY”, ”SẼ CÓ MỘT NGÀY” 

 Đó là nguồn cảm hứng cho đề tài của ĐƯỜNG CÓC SỐ 10.

 Từ ngày 30 tháng 4 năm 1975 đến nay, đau khổ là người chiến bại bất đắc dĩ còn bị kẻ thù đày đọa trong tận cùng đau khổ nhục nhằn. Đau khổ là một quân cờ bị bọn cờ gian bạc lận quốc tế vứt bỏ không thương tiếc ra khỏi bàn cờ. Tủi phận là một công dân của một nước nhược tiểu bị chính người đồng minh thân cận nhất phản bội. Hận cho mình sinh bất phùng thời, chí làm trai chưa thỏa mộng hải hồ, chưa làm tròn nghĩa vụ với non sông, nợ tang bồng hồ thỉ, công ơn cha mẹ sinh thành dưỡng dục,  ơn Nhà ơn Nước tấc đất ngọn rau, tình nghĩa đồng bào còn nặng trĩu chưa trả được mà đành cam nhìn cảnh quốc phá gia vong nhơn dân cùng  khổ…

 Bao nhiêu ẩn ức đè nặng trên tấm thân gầy người lữ thứ, tỵ nạn nơi xứ người mà vẫn nặng tình cùng tổ quốc, với tâm trạng bị dồn nén uẩn ức như thế,  bạn Nguyễn Thanh Hoàng tức Cóc Tía trong làng Đường Cóc từ Vùng Đông Vịnh San Francisco  đã bậm môi bật lên lên thành tiếng “SẼ CÓ MỘT NGÀY”…”SẼ CÓ MỘT NGÀY”

            Từ Thung Lũng Điện Tử San Jose, The Capital of Silicon Valley, Cóc Khô Phan Quang Nghiệp rất nổi tiếng hay Cầu Cơ, đoán mộng để an ủi bạn đồng tù là hãy nhẫn nại chịu đựng, nín thở qua sông vì “ Cử Bộ thời lai hữu hỷ kỳ” như trong một lần giáng cơ Cụ Tùng La Phan Đình Phùng đã truyền thánh ý. Cho nên Cóc Khô bèn nhảy ra với 2 câu Phá Đề ngụ ý có lẽ ta đâu mãi thế nầy ! Tin vào thế sự vần xoay hết bỉ rồi lại thái, rõ ràng là Liên Xô, Đông Âu đã sụp đổ rồi đấy, Việt Nam ta cũng sẽ có ngày có được một bình minh. Đó là điều khẳng đinh.

 

SẼ CÓ MỘT NGÀY

Bỉ Thái vần xoay vận Nước mình
Cuối cùng cũng có một bình minh

Cóc Khô Phan Quang Nghiệp

            Từ vùng Trung Bắc Hoa Kỳ Minnesota tuyết phủ lạnh lùng, Cóc Chát Lê Hữu Nghĩa nghe tiếng Cóc Khô nghiến răng kêu Trời : hãy mau mau đổi phim mới đi chứ !. Vận bỉ sao đeo đẳng dân tộc Việt Nam lâu quá vậy ? Hãy vén mây cho quẻ Thái ra, cho bình minh ló dạng. Cóc Chát LHN liền đồng thanh tương ứng : Đúng rồi, ngày đó cộng nô tan xác, quê hương sẽ thắm đẹp hương tình. Hai câu thực của Cóc Chát thật hả hê :

Cộng nô bè lũ tan tành xác
Làng xóm quê hương thắm đượm tình

Cóc Chát Lê Hữu Nghĩa

            Hai câu luận do Cóc Xanh Trưởng K1 phụ trách : Tiếp theo mạch văn phấn chấn đầy khích động từ Miền Nam Cali nắng ấm, K1 Nhữ Đình Toán cho hay rằng ngày ấy không những ở Việt Nam mình mà cả năm châu bốn biển mọi người cùng rộn rã hân hoan chào đón phút quang vinh:

Bốn bể hân hoan lòng hớn hở
Năm châu rộn rã phút quang vinh

Cóc Xanh Nhữ Đình Toán

            Từ Miền Bắc California quê hương của Điện Toán, của Google với khoa học kỹ thuật trong tay Cóc Chay hăm hở nhảy ra với hoài bão xẻ núi lấp sông, cùng nhau kề vai gánh vác xây đắp lại quê nhà từ A đến Z, một Tổ Quốc Việt Nam xinh tươi  mà bấy lâu nay cộng sản đã phá hoại tan tành

Chung vai xây lại sơn hà Việt
Góp sức tô bồi Tổ Quốc xinh.

Cóc Chay Trần Bửu Giao

Và đây là bài Đường Cóc 10:

 se co mot ngay

            Đọc lại một lần nữa bài thơ của Ngũ Cóc Đường đại thi sĩ thấy lòng mình bỗng được nhẹ bớt phần nào. Ba mươi bảy năm bị dồn nén tức cành hông nói ra cho hả giận nói cho vơi bớt nỗi niềm u uẩn vẫn ám ảnh từ bấy lâu nay.

CÁC BÀI HỌA

Bài Họa 1 :

            Từ Vùng Đông Vịnh San Francisco, Cóc Tía sau khi ra đề, ngồi trước màn hình Computer nhâm nhi ly trà nóng, đợi chờ xem các Thi Sĩ Cóc nhả ngọc phun châu có đúng như ý mình không ? Khi thấy Cóc Chay làm xong 2 câu kết hoàn thành bài thơ Đường Luật Cóc 10 bèn vỗ đùi đánh bốp mà nức nở khen rằng: “Hay ! hay đà quá hay ! Thật đúng với lòng ta mong muốn: Sẽ có một ngày bè lũ cộng nô gian ác sẽ chết dịch hết và sẽ có ngày quốc thái dân an!”

Nghĩ đi nghĩ lại chỉ tức cái thằng già Hồ, chỉ tại nó mà quê hương Việt Nam mới ra cái nông nỗi nầy. Cái mà Cóc Tía ghét nhất là tại đất Thăng Long ngàn năm văn hiến nơi  mà Lý Triều còn lưu lại nhiều công trình văn hóa đặc sắc mà UNESCO đã công nhận là công trình văn hóa quốc tế cần được bảo tồn như  Chùa Môt Cột, Đền Trấn Vũ, Văn Miếu, v.v… Thế mà ác hại thay Cộng Sản Bắc Việt tuân lệnh quan thầy Phương Bắc hiểm độc đem cái xác chết sình thúi của Hồ Chí Minh táng treo ngay trên  Soái Kỳ Đài của Nhà Lý tại Quảng Trường Ba Đình thực thi âm mưu thâm độc của Trung Cộng muốn trù yếm Linh Mạch của Nước Việt Nam, khiến muôn đời con cháu ta không ngóc đầu lên nổi ! Về mặt vệ sinh thường thức, HCM nó đã chết  từ lâu rồi mà sao vẫn còn để cái thây sình hôi, thối rữa giữa Ba Đình Hà Nội? Sẽ có một ngày dân ta tẩy uế đem bằm xé cái xác thối của Hồ già quăng cho chó tha gà mổ… cho đỡ tức và trả lại cảnh quang tươi đẹp cho Thăng Long Thành trẩy hội thắm xinh:

Bài họa 1

Buồn ơi Hà Nội Việt Nam mình !
Xác thúi nặng mùi Hồ chí Minh
Người uất hận bằm không nuối tiếc
Kẻ căm hờn dập chẳng thương tình
Đánh loài bán nước ham danh lợi
Diệt lũ cướp quyền quên nhục vinh
Sẽ có một ngày dân tẩy uế
Phố phường trẩy hội thắm tươi xinh !!!

Cóc Tía  THANH HOÀNG

Bài Họa 2 :

            Bài Họa số 2 là của Cóc Khô Phan Quang Nghiệp:  càng căm hận bọn VC bắt bỏ tù Cóc Khô đến 17 năm đói khát nhọc nhằn đau khổ, càng căm hận bè lũ Việt Minh cõng rắn cắn gà nhà, du nhập chủ nghĩa cộng sản vô nhân vào tàn phá tận gốc rễ quê hương Việt Nam từ vật chất đến tinh thần, từ văn hóa đến xã hội, truyền thống tốt đẹp hơn 4 ngàn năm Cha Ông dày công xây dựng. Ngày nay chúng đã lộ rõ chân tướng gớm ghiếc không nhơn tính, cạn nhân tình, cướp của giết người, buôn dân bán nước, nhân dân Việt Nam đang rên xiết, đang nguyền rủa: Sẽ Có Một Ngày… Sẽ có một ngày bọn Cộng Sản chúng bây phải đền tội , Ngày đó thanh bình rạng rỡ hiển vinh cùng nhau xây dưng tổ quốc đẹp xinh :

Bài Họa 2

Niềm đau canh cánh chẳng riêng mình
Rước Cộng Nga Tàu  bởi Việt Minh
Bán nước buôn dân đầy thống hận
Giết người cướp của cạn nhơn tình
Khi nào ác đảng tiêu tàn lụn
Ngày đó thanh bình rạng hiển vinh
Trên dưới một lòng xây tổ quốc
Tương lai xán lạn mạnh giàu xinh

Cóc Khô PQN họa

Bài Họa 3 :

            Bài họa số 3 của Cóc Chay Trần Lệ Khanh cũng giống như Cóc Khô càng căm hận bọn VC vô minh hèn với giặc ác với dân mình, nô lệ giặc Tàu không biết nhục. Trong niềm mơ ước sẽ có một ngày hết họa Cộng Sản, Nhân Dân Việt Nam, Tổ Quốc Việt Nam  sẽ được quang phục đẹp xinh, Cóc Chay mong sao chuyện phiếm giả tưởng thành sự thật : “Ngày N giờ G Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng tuyên bố giải tán Đảng Cộng Sản Việt Nam trao quyền lại cho Nhân Dân Việt Nam tự quyết định lấy quyền tự do dân chủ của mình như Gorbachev, như Yeltsin bên Liên Xô cũ đã làm”. Hãy cùng chung ước vọng với Cóc Chay :

Bài họa 3

Ước vọng nào riêng chỉ chúng mình,
Rất buồn Việt Cộng quá vô minh.
Kẻ thù bạo ngược luôn tôn trọng,
Dân-tộc đau thương chẳng đoái tình!
Nô lệ giặc Tàu không biết nhục,
Tay sai Bành trướng tưởng rằng vinh.
Giấc mơ “Phú Trọng” mong thành thực*
Tổ-Quốc vun bồi lại đẹp xinh.

Cóc Chay LK

*Giấc mơ giả tưởng : NPT tuyên bố giải tán đảng CSVN.

Bài họa 4

            Trong niềm mơ ước Quốc Thái Dân An, mong có Một Ngày Vầng Dương rực rỡ ánh quang minh toả rạng trên quê hương Việt Nam có đầy đủ Độc Lập Tự Do Dân Chủ và Nhân Quyền , dân giàu nước mạnh thế hệ con cháu đều thành đạt, trong nước dân tình hạnh phúc, Quốc Tế nhân loại nể vì, từ đó Việt Nam mãi mãi đẹp xinh .Hãy cùng ước mơ với Cóc Khô Phan Quang Nghiệp :

Bài Họa 4

Sẽ có một hôm tổ quốc mình
Vầng Dương rực sáng ánh quang minh
Nhân quyền hạnh phúc tròn mong ước
Dân chủ  tự do vẹn nghĩa tình
Sung sướng nhìn con thành cháu đạt
Vui mừng hưởng quốc thái gia vinh
Nam Quan Đông Hải thu hồi lại
Đất Việt muôn đời mãi đẹp xinh

Cóc Khô PQN kinh họa.

Bài Họa 5:

            Bài Họa số 5 nầy là của Cóc Chát Lê Hữu Nghĩa : Thấy Cóc Khô Phan Quang Nghiệp có một giấc mơ rạng ngời quá. Đã là ước mơ thì ước mơ cho thỏa, nhưng Cóc Chát đang nằm co ro trong cái lạnh giá đêm đông dưới 0 độ C ở Minnesota Miền Trung Bác Hoa Kỳ, nhìn trời hiu quạnh màn đêm sương xuống lạnh, chung quanh chả thấy bóng hình một đồng hương Nước Mắm nào, toàn là Mẽo không, nên Cóc Chát đã bi quan mà than rằng : Ngày đó chắc tụi mình đã đi chơi với giun với dế ở cõi U Minh nào đó không còn hiện hữu trên quả đất nầy. Thôi thì trước bàn phím Computer mình cứ phang tới tấp cho hả giận chửi bọn Cộng Sản gian ác bất nhân, chửi thoải mái, chửi không đóng thuế, chửi có Patent có TAX Exempt không sao đâu ! “No Star Where !” Chửi xuyên Thái Bình Dương, chửi liên lục địa, chưỉ tiếp cùng đồng bào trong nước, chửi cho đến động mồ động mả bè lũ VC gian ác chừng nào chúng sụp đổ mới thôi !

Bài họa 5

Ngày đó mong chi có tụi mình .
già đã rục cõi u minh .
Nước nhà quang phục đâu bằng tiếng .
Giặc Cộng tiêu tan chẳng bởi tình .
Búa lớn phang bừa phường quốc mãi .
Đao to chém đại bọn thân vinh .
Thôi thì cứ nổ cho vơi hận .
Thực tế không là giấc mộng xinh .

Cóc Chát LHN .

Bài Họa 6 và 7:

            Hai bài họa số 6 và 7 là của Cóc Chay LK và Cóc Khô PQN tiếp tục cái mơ ước sẽ có một ngày đẹp xinh cho Tổ Quốc. Đứng trước sự xâm lăng trắng trợn của Tàu Cộng như tằm ăn dâu : Chúng nuốt dần Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc, Tân Rai Tây Nguyên, Hải Đảo Biển Đông rồi đến nhượng địa trá hình : Phố Tàu ở Bình Dương, Tuần Châu, Rạch Giá…Vơ vét tài nguyên khoáng sản, tràn ngập hàng dỏm, hàng giả, hàng nhiễm độc để hại môi trường, để phá hoại nền kinh tế, để hại sức khỏe, giết dần dân Việt Nam, Bọn VC bán nước thì cứ lèm bèm niệm chú 16 chữ vàng ,láng giềng hữu hảo…Cho nên Cóc Chay và Cóc Khô đều cầu mong sao cho con cháu Quang Trung, Trần Hưng Đạo  mau đứng lên quét sạch quân Tàu xâm lược ra khỏi bờ cõi Việt Nam khôi phục nền tự do dân chủ văn minh giàu mạnh :

Bài họa 6

Nước Việt mai đây của bọn mình,
Nhân quyền, dân-chủ với văn-minh.
Tự-do, hạnh-phúc luôn trân quý,
Độc-lập, ấm no mãi vẹn tình.
Pháp Mỹ, liệt cường hằng nể kính,
Tàu Nga, ngũ bá phải tôn vinh.
Không còn ám ảnh thời đen tối,
Giấc mộng nay thành! Quả thật xinh?!

Cóc Chay LK

Bài Họa 7

Tham vọng xâm lăng tổ quốc mình
Từ Nam Quan Ải đến  U Minh
Tàu ô của cải vơ bằng thích
Chệt thúi  tài nguyên vét tận tình
“Mười sáu chữ vàng” đà biết xạo ?
“Láng giềng hữu hảo” nhục hay vinh ?
Cháu con Nguyễn Huệ mau vùng dậy
Diệt Cộng phục hồi Nước Việt  xinh

Cóc Khô kính họa.

Bài Họa số 8 :

            Bài họa nương vận số 8 nầy không đúng ý của Cóc Tía Nguyễn Thanh Hoàng. Bài Họa từ Hội LES CHEVEUX gởi tới, có lẽ tên nầy bị vợ đì quá sá nên bậm gan nói mê nói sảng cho sướng miệng vậy thôi chớ chẳng dám léng phéng gì đâu ! Tôi nghĩ đây cũng là một mơ ước mà đã từ lâu đè nặng trong lòng tác giả với bao ẩn ức chờ dịp là bùng nổ như lựu đạn MK3 nhưng chẳng chết ai. Bài Họa nầy không phải của Cóc Khô Phan Quang Nghiệp họa,  xin mọi người làm chứng cho “Cóc Khô em”! Đến nay cũng chưa có ai dám nhận mình là tác giả,  thật là miệng hùm gan sứa ! Tác giả nầy mơ ước sẽ có một ngày thoát được cái án chung thân khổ sai còn tệ hơn thân trâu ngựa : Không cho ăn phở, chắng hề biết nem chua chả lụa, không dám dòm ngang liếc dọc gì ráo trọi, suốt đời cứ cơm nguội mà đẩn hoài thật là ngán tới cổ. Cóc Khô tôi rất thông cảm nỗi khổ của Tác Giả nhưng không dám biểu đồng tình. Tuy nhiên tôn trọng làng thơ nên tôi cũng post lên để rộng đường dư luận.

Bài Họa 8 nương vận

loi cau xuan moi

Ngày Xuân con lạy Phật Trời
Sao cho con bỏ được người con thương
!

(vô danh)

Sẽ có ngày tui bỏ được mình
Chẳng còn hải thệ hết sơn minh
Cà phê, thuốc lá tha hồ hưởng
Đi sớm về khuya phỉ dục tình
Phở tái nem chua xơi thỏa thích
Cơm nhà áo vợ có gì vinh ?
Tự do nhòm ngó cô hàng xóm
Luyến ái miệng cười môi thắm xinh !

Không phải Cóc Khô họa

            Kính thưa làng Cóc và các bạn hữu quan tâm,

 Đến đây xem như hoàn thành bài Tổng Kết Đường Thi Cóc số 10. Ngoại trừ bài họa nương vận cà khịa mang cái còng số (8). Còn thì toàn là những áng văn thi tuyệt tác. Tất cả đều muốn  tố cáo tội ác của VC, ước mơ sẽ có một ngày không còn chủ nghĩa cộng sản trên quê hương mình,  sẽ có môt ngày quê hương bừng sáng có đầy đủ độc lập tự do dân chủ văn minh tiên tiến. Những bài thơ có tác dụng như những viên thuốc cực kỳ hiệu nghiệm dùng để xả Stress, xả uất hận cho vơi bớt nỗi niềm, cho hả giận, cho đỡ tức, cho đã ngứa cái lỗ miệng. Nếu không thì sẽ phát điên lên mất.

            Mới đây trên lưới Điện Toán có tay Ký Giả VC Huy Đức nào đó trắng trợn khơi lại nỗi đau của anh em chúng ta, đồng bào Miền Nam chúng ta trong cuốn sách “Bên Thắng Cuộc ”mà có vài tay mặt trơ trán bóng bưng bô khen ngợi. Tôi nghĩ Huy Đức không cần nói ra thì nhân dân Việt Nam ai mà không biết bè lũ VC là dốt nát, là răng đen mã tấu, là bọn hoạn lợn thiến chó tham tàn hiếu sát, cả giuộc tụi nó là như thế chẳng cần thiết phải hài tội từng tên Lê Duẩn, Lê Thọ, Lê Phiêu, Lê Anh, Đỗ Mười, Nông Mạnh, Trần Luơng, Võ Kiệt, Võ Giáp…Không cần phải phân biệt thằng nầy nhuốm máu đồng bào trong Trận Điện Biên, trong Cải Cách Ruộng Đất, thằng kia là Đao phủ trong Nhân Văn Giai Phẩm, trong lò sát sanh ở Trường Sơn trên đường xâm lăng Miền Nam, tên nào gian ác nhất trong lò giết người từ từ, chết từng phần thân thể, từng phút thời gian trong hàng ngàn trại “Cải Tạo”, thằng nào cướp tiền trong vụ “đổi tiền đểu”, cướp nhà đuổi dân đi kinh tế mới, cướp vàng bạc châu báu tổ chức vượt biên đểu chở người ra khơi rồi đổ xuống biển. Huy Đức kể ra thằng nầy ít ác hơn thằng kia, con nầy đểu cáng hơn bà nọ , thằng nầy hốt nhiều vàng con kia bợ nhiều nhà đất, đô la… đọc mà như muối xát kim châm vào các vết thương chưa lành của bao nạn nhân còn sống sót khiến họ càng thêm căm tức ….

Sẽ có một ngày như Cóc Chát LHN đã quyết :

Cộng nô bè lũ tan tành xác
Làng xóm quê hương thắm đượm tình.

Ngày đó không còn xa nữa. Nhân dân cả nước đã nổi dậy. Nội bộ VC đang tranh giành xâu xé nhau vì quân phân bất đồng. Cộng sản sẽ tiêu tan. Quái thai chủ nghĩa cộng sản của thế kỷ trước còn sót lại sẽ tiêu tan. SẼ CÓ MỘT NGÀY như các Cóc đang mong chờ.

            Cụ Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm đã hint cho ta thấy  :

Thời gian và thế sự xoay vần

Chuột sa chĩnh gạo nằm chơi (2008)
Trâu cày ngốc lại chào đời bước ra (2009)
Hùm gầm khắp nẻo gần xa (2010)
Mèo kêu rợn tiếng quỷ ma tơi bời (2011)
Rồng bay năm vẻ sáng ngời (2012)
Rắn qua sửa soạn hết đời sa tăng (2013)
Ngựa hồng quỷ mới nhăn răng.(2014)

Trạng Trình NGUYỄN BỈNH KHIÊM (1491 – 1585)

 

K1 Phan Quang Nghiệp tức Đường Cóc Khô trân trọng kính chào và xin hẹn tái ngộ vào Đường Cóc 11.

San José ngày 20.1.2013

 

 

 

 

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tổng kết Thơ Đường Cóc số 10