Tạ Ơn – Thơ K1 Đoàn Ngọc Nam

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tạ Ơn – Thơ K1 Đoàn Ngọc Nam

Cóc Vui Tuổi Nhàn _Thơ NHA tặng Cóc Nghĩa

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Cóc Vui Tuổi Nhàn _Thơ NHA tặng Cóc Nghĩa

Thân Trâu _ Thơ NHA

THÂN TRÂU

Mấy chục năm cày hết sức trâu,
Chỉ mong cho chủ được bền lâu,
Vì câu trách nhiệm, trâu nào quản,
Bởi chữ hy sinh quá bẻ bàng.
Cạnh luống trâu cày không đủ cỏ,
Bên giàn mướp đắng chẳng  còn no,
Cà phê buổi sáng nào đâu có,
Trâu vẫn đi cày bụng tóp vo.

K1: N.H.A

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thân Trâu _ Thơ NHA

Nhàn Nhả- Thơ NHA

Tặng bạn Nghiệp 2 bài thơ nhỏ nầy để đọc chơi cho vui, thấy trong hình cóc Nghiệp nằm coi có vẻ thoải máy quá.

K1 Nguyễn Hoài Ân

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Nhàn Nhả- Thơ NHA

Phỏng vấn Ông Phan Tấn Ngưu

Kính mời quý bạn xem chương trình phỏng vấn ông Phan Tấn Ngưu do Bùi Dương Liêm thực hiện, nói về các sinh hoạt đấu tranh tại Nam California.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Phỏng vấn Ông Phan Tấn Ngưu

Thiệp Phân Ưu Gia Đình K1 kính đến Chị Loan Nguyễn

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thiệp Phân Ưu Gia Đình K1 kính đến Chị Loan Nguyễn

Thư của Bà Quả Phụ K1 Nguyễn Ngọc Bé

Các bạn K1 thân mến,

Ngày 7/11/12 vừa qua, tôi có nói chuyện qua điện thoại với chị qủa phụ K1 Nguyễn Ngọc Bé (mất đúng vào thời điểm chúng ta kỷ niệm 45 năm HVCSQG), sau đó ít ngày tôi có nhận được lá thư của chị kèm theo tấm check $200 chị tặng cho Quỹ K1 của chúng ta. Lá thư của chị chỉ vắn tắt mấy dòng, tôi xin chép lại đây như sau:

“Portland 11/7/12

Kính anh Toán,

Tôi gởi đến anh $200, nhờ anh chuyển đến quỹ của Khóa I. Tôi thành thật cám ơn anh đã có nhã ý cho tôi quyển “Kỷ Yếu Khóa I”. Tôi rất là vui, nhà tôi nhiều lần anh hay nói chuyện về HV, tôi chỉ được nghe chứ chưa thấy hình ảnh gì cả. Anh Tá, bạn nhà tôi, anh ấy nói rằng: Quyển Kỷ Yếu hay lắm, nhiều hình ảnh lắm, có lẽ cũng làm cho tôi nhớ nhiều về nhà tôi.

Nếu có dịp nào anh gặp anh Vinh, nhờ anh cho tôi chuyển lời thăm. Anh ấy là ân nhân của gia đình tôi trong những ngày cuối cùng của 30 tháng 4 năm 75 – đã gần 38 năm rồi, chúng tôi chưa có dịp để nói lên một lời cám ơn. Anh nhớ cho tôi số phone của anh Vinh luôn.

Vài dòng để anh rõ. Kính chúc anh chị và các cháu vui, khỏe, hạnh phúc.

Kính,

(ký tên) Bà Qủa phụ Nguyễn Ngọc Bé “

503-761-0419

* Xin báo các bạn K1, tôi đã gởi K/Y và số phone của K1 Vinh cho chị NNBé;  Vinh trong thư của chị là K1 Nguyễn Văn Vinh, trước ở trong BĐ5 CSDC, hiện ở San Jose.

Thân mến,

Nhữ Đ Toán

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thư của Bà Quả Phụ K1 Nguyễn Ngọc Bé

Happy Thanksgiving_ Nước Mỹ Trong Tôi _ Huy Phương

Theo bản thống kê dân số của nước Mỹ năm 2010, hiện nay có 1,737,433 người Việt đang sinh sống trên nước Mỹ. Chúng ta những ai hiện nay đang sống, học hành, làm việc hay dưỡng già ở đây, đều đã trải qua một phần đời mình trên mảnh đất này, thường gọi là “tạm dung,” nhưng thực tế là vĩnh viễn.
 
Từ biến cố 30 tháng 4 năm 1975, những đứa trẻ sinh ra lớn lên ở đây, ngoài huyết thống ra, chúng không khác gì những đứa trẻ Mỹ. Những người trung niên còn mang theo cả một thời thơ ấu và những kỷ niệm không quên từ nơi chôn nhau cắt rốn, nhưng vẫn lăn lộn với cuộc đời trên đất khách này để mưu sinh, có người thời gian sống với quê hương ngắn ngủi hơn là ở nơi quê người.
Tiểu bang California, nơi có nhiều người Việt sinh sống nhất đã rộng lớn bằng diện tích cả nước Việt Nam, nên cũng chưa có ai trong chúng ta tự hào đã đặt chân đến hết 50 tiểu bang của nước Mỹ, cũng như không ai dám nghĩ rằng mình hiểu hết những gì về nước Mỹ, dù đây chỉ là một nơi mới lập quốc hơn 300 năm. Có người cho Mỹ là anh chàng trẻ tuổi, xốc nổi, dại khờ, nhưng cũng có người công nhận nước Mỹ là ông cụ thâm trầm thường triển khai những bước đi tính toán trước cả trăm năm.
Ðối với những người già đã đến nơi này muộn màng, nhưng cả cuộc đời còn lại coi như sống chết với nước Mỹ, thường gọi là quê hương thứ hai, mà không bao giờ còn cơ hội trở về nằm trong lòng đất quê mẹ, nếu sự thực khốn nạn, chế độ Cộng Sản còn tồn tại trên quê hương vài ba mươi năm nữa.
Một người Việt về thăm lại quê hương, nơi họ đã từ bỏ tất cả để ra đi, lúc đặt chân trở lại nước Mỹ, cho rằng tâm hồn lại cảm thấy an toàn, nhẹ nhàng hơn như lúc về nhà. Một người Việt xa quê hương đã lâu trở về Sài Gòn, có dịp vào Tòa Tổng Lãnh Sự Mỹ, ông thú nhận khi nhìn những hình ảnh tổng thống hay ngoại trưởng của Hoa Kỳ, ông lại có cảm giác quen thuộc, an toàn hơn là những lúc lang thang ở Hà Nội nhìn hình lãnh tụ và quốc kỳ Cộng Sản. Ðó không phải là vong bản, mất gốc mà chế độ này đã nhân danh đất nước, tạo hận thù, kỳ thị, xô đẩy biết bao nhiêu người xuống biển, bỏ quê hương ra đi. Gần như chúng ta không còn lệ thuộc gì với đời sống nơi quê nhà, ngoài những tình cảm sâu đậm trong máu huyết, làm cho chúng ta gần gũi với ngôn ngữ, đời sống Việt Nam, mà chúng ta có cảm tưởng đang dần dần tách rời, cho đến một lúc nào đó trở thành xa lạ. Phải chăng vì vậy, mà đã có những đứa con ngày trước trở về, xót xa nhận ra rằng, họ đang đi, đứng trên một đất nước xa lạ, không còn là của họ nữa.
Quê hương ngày nay chỉ còn là nơi thăm viếng mà không phải là nơi để trở về. Nước Mỹ đã là nơi quen thuộc chúng ta đang sống, có gia đình, nhà cửa, công việc, bà con, bạn bè, thì làm sao chúng ta lại không có những suy nghĩ, có những câu chuyện buồn vui, hay những trăn trở về nước Mỹ. Cách đây 38 năm, chưa lúc nào, chúng ta, những người dân ở một đất nước xa xôi bên vùng trời Ðông Nam Á, cách biệt nơi này đến nửa vòng trái đất, lại có ý nghĩ rằng, một ngày kia chúng ta sẽ đến đây, sống lâu dài nơi đây, sinh con đẻ cháu nơi này, để tạo ra một nhánh người Việt lưu vong. Ðời sau, còn giữ được ngôn ngữ, phong tục hay không, lại là một điều mà nhiều người khác đang trăn trở, lo âu làm sao để duy trì, gìn giữ!
Trong cái cộng đồng gần gũi, thân mật gắn bó này, với sách vở, báo chí, truyền thông, quán xá, chợ búa, tiệm buôn, món ăn thức uống, cả cái tên vùng đất hay bảng hiệu Saigon chúng ta mang theo, đôi khi gần như quên hẳn là chúng ta đang sống trên đất Mỹ. Cả cái bữa cơm, cá mắm, canh rau, đôi đũa, chén nước mắm ớt, có khác gì ở Việt Nam. Cả cái bàn thờ nhang khói, hình ảnh tổ tiên, ông bà, cành mai, chậu lan, những cô thiếu nữ, trẻ em mặc quốc phục lên chùa ngày Tết, hồi trống, tiếng pháo Mùa Xuân làm chúng ta quên mất là chúng ta đang sống thật xa quê nhà.
Ðiều tôi muốn nói ở đây là chúng ta thường quên chúng ta đang sống trên đất Mỹ.
Ông Khổng Tử của nước Trung Hoa có ví von: “Ở chung với người thiện như vào nhà có cỏ chi lan, lâu mà mà chẳng thấy mùi thơm, tức là mình cũng đã hóa ra thơm vậy.” Một kẻ vào vườn hoa lan đầy hương thơm, lúc đầu còn nhận ra mùi hương nhưng dần dà trở thành quen thuộc, trở thành bình thường, không còn thấy hương thơm, như kẻ tiểu nhân sống với người quân tử dần dần được cảm hóa lúc nào mà không hay biết. Nước Mỹ có nhiều hương thơm như thế mà cảm giác chúng ta bị dung hòa lúc nào không hay đến nỗi không còn cảm nhận được mùi thơm nữa. Hương thơm đó là những điều tốt lành, thấm nhập vào con người chúng ta lúc nào chúng ta cũng không biết, không hề quan tâm hay nhận ra được sự khác biệt trước và sau.
Chúng ta học hỏi được ở nước Mỹ tính bảo vệ đời sống riêng tư, tôn trọng luật pháp, sống an hòa, sự tử tế và mối tương quan giữa con người và con người trong xã hội. Ðiều này không chỉ có ông Bá Dương (1920-2008), sau khi đi New York, Las Vegas hay San Francisco về, đã tường thuật lại trong cuốn “Người Trung Quốc Xấu Xí,” mà bất cứ người Việt Nam nào khi đi du lịch nước Mỹ về cũng nhận ra. Có người thắc mắc sao lái xe trên đường vắng vào một hai giờ sáng, gặp bảng “stop” cũng phải đừng lại, sao một đứa bé phải đi tìm cái thùng rác để vứt cái giấy kẹo nhỏ chỉ bằng hai ngón tay, sao ở đây xe hơi nhiều như thế mà không nghe một tiếng còi? Trong cái không khí dễ chịu, thanh thản, an lạc người ta cảm nhận ra khi bước chân trở lại một nơi, có một chút mỉa mai, không phải là quê nhà của mình.
Chúng ta bước đi từ môi trường tử tế, trong lành của miền Nam qua giai đoạn “thống nhất” để bước đến một xã hội hỗn loạn như hôm nay, khi mà con người tốt đẹp dần dà trở thành vô cảm, lừa lọc, gian trá, đạp lên nhau mà sống, để mưu tìm một đời sống ích kỷ cho riêng mình, mà không thấy đó là bất thường, bất nhân và vô loại.
Thì chúng ta, trong xã hội này, cũng theo lời ông Khổng Tử: “ Ở chung với người bất lương, như vào trong chợ cá ươn, lâu mà chẳng biết mùi hôi, vì mình cũng hóa ra hôi vậy!” Như người mới vào chợ cá, lúc đầu còn nghe mùi hôi tanh, dần dà quen thuộc, không còn nghe mùi tanh tưởi khó chịu nữa, như người quân tử sống với kẻ tiểu nhân, dần dần đồng hóa bởi cái xấu mà mình không hay biết. Thử hỏi một viên chức trong chế độ Cộng Sản Việt Nam hiện nay, xem những chuyện cường quyền áp bức, mạng sống của người dân xuống hàng súc vật, con người chỉ biết có đồng tiền và dục vọng, tráo trở, vô đạo lý hiện nay có là điều gì làm cho con người lạ lùng, khó chịu không? Hay đó là chuyện bình thường, thấy đã quen mắt, nghe đã quen tai, đầu óc đã xơ cứng, chai đá như khứu giác của con người ở lâu trong chợ cá, còn đâu phân biệt được mùi hôi nữa!
Ðiều cuối cùng chúng tôi muốn nói là sự may mắn đã giúp ta có cơ hội không phải chỉ cho riêng mình mà cả con cháu đời sau, tránh khỏi được kiếp oan nghiệt, ra khỏi được cái chợ cá ấy, được sống trong cái “chi lan, chi thất” cái vườn lan thơm ngát, mà qua một thời gian chúng ta không còn cảm nhận được mùi thơm nữa, nhưng trên thực tế, mùi thơm đó vẫn hiện hữu.
Nhiều kẻ hãnh tiến vẫn cho rằng nước Mỹ nợ chúng ta mà quên rằng, món nợ của chúng ta, và cả con cháu đời sau đối với nước Mỹ thật khó lòng trả nổi.

Hãy CÁM ƠN bằng cách sống thật có ý nghĩa cho đời sống này!

 

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Happy Thanksgiving_ Nước Mỹ Trong Tôi _ Huy Phương

Đường Cóc số 4

Đường Cóc số 4 được bạn Nghĩa ra đề “Hết Đạn”. Nghiệp nhập cuộc với hai câu (1, 2); bạn Thanh Hoàng tiếp nối, nhưng bằng hai câu (7,8). Bạn Toán đành phải chọn hai câu (3,4) và nhường cho Lệ Khanh hai câu (5,6). Bài thơ thành hình như sau.

Chiến trường tiếp liệu đã tiêu hao
Đạn hết làm sao để đánh nhau?
Súng vẫn nâng niu trông thật nản
Bia còn phơi phới thấy mà rầu
Bấy lâu gắng sức gìn sông lớn
Ngày tháng quên mình giữ núi cao
Thủ thỉ trách yêu chàng yếu xịu
Buồn ơi bỉ mặt đấng anh hào !!!

Ngũ Lão Cóc

 

Đạn bắn liên hồi chớ kể hao
Mục tiêu ngồn ngộn dễ trêu nhau
Sấu trườn bãi cát càng hăng hái
Hổ nhập rừng sâu chẳng thấy rầu
Bụi rậm  đầm lầy dương súng lớn
Khe sâu hóc hiểm dựng nòng cao
Nay trên bảo dưới không tuân lệnh
Đánh trận thời trai khá tự hào !

(Phan Quang Nghiệp họa 1)

Họa nghịch vận

 Mấy chục năm luôn vững chiến hào,
Dù thân lưu lạc vạn non cao.
Lòng thương Tổ-quốc còn tăm tối,
Dạ tưởng quê-hương vẫn khổ rầu!
Bằng hữu muôn nơi hằng gắn bó,
Anh em khắp chốn mãi bên nhau?
Cuộc đời tính thử còn bao nữa?
Đừng để nghĩa tình bị hụt hao!

Lệ-Khanh


Đạn bắn thả dàn ắt phải hao
Nhưng hao sao chẳng bảo gì nhau
Súng đeo lủng lẳng coi oai dữ
Đạn lép khô queo ngó bộ rầu
Mê mải hành quân rừng lá thấp
Miệt mài thám hiểm núi đồi cao
Một thời oanh liệt còn đâu nữa
Trên bảo không nghe thật hỗn hào.
NĐT

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Đường Cóc số 4

Happy Thangsgiving_ Cám Ơn Người Mẹ Cờ Hoa_ Nguyễn Hoài Phương Trúc

   

Không cùng dòng máu, khác màu da,
Mắt Mẹ xanh lơ, tóc trắng ngà.
Cứu vớt đàn con từ bể cả,
Tấm lòng của Mẹ thật bao la.

Con từ một nước ở phương xa,
Nhân ái vòng tay mẹ mở ra.
Đón tiếp đàn con từ bất hạnh,
Tình thương của mẹ tựa người nhà.

Con ở xứ nầy, Mẹ xứ ni,
Không quen, chẳng biết một điều gì.
Bàn tay của mẹ luôn dang rộng,
Xoá nỗi đau buồn, cứu hiểm nguy.

Con từ vực thẳm chốn tù đày,
Đau khổ ngậm ngùi chịu đắng cay.
Sống lại những ngày từ cõi chết,
Mẹ luôn đùm bọc thấy tương lai.

Nhìn lại quê nhà ở xứ con,
Việt Nam đau khổ, lệ tuôn tròn.
Từng tràn tiếng nấc theo hơi thở,
Mẹ hỡi Việt Nam quá mõi mòn!

Sanh chi một lũ phường vô đạo,
Hút máu đồng bào dạ chẳng nao.
Không kể người thân tình máu mủ,
Nồi da xáo thịt, ruột gan bào.

    Cắt đất tổ tiên cùng bể cả,
Dâng lên Tàu Cộng để làm quà.
Mồ hôi, giọt máu ông cha đổ,
Loài quỉ vô thần lũ bội cha.

    Đau đớn phải lìa mẹ Việt Nam,
Bởi người hung bạo, bởi lòng tham.
Con đâu muốn bỏ quê hương mẹ!
Hai tiếng Mẹ Hiền gọi Việt Nam.

Cám ơn người Mẹ xứ Cờ Hoa,
Ấm áp vòng tay mẹ mở ra.
Tiếp đón đàn con đầy bất hạnh,
Tấm lòng nhân đạo mẹ bao la.

 

   Thanksgiving ngày lễ chẳng còn xa,
    Khắc sâu ơn mẹ để làm quà.
    Cứu vớt đàn con trong vất vưởng,
    Ngưỡng đầu cảm tạ Mẹ Cờ Hoa.

 K1: N.H.A   NGUYỄN HOÀI PHƯƠNG TRÚC. 

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Happy Thangsgiving_ Cám Ơn Người Mẹ Cờ Hoa_ Nguyễn Hoài Phương Trúc

Cười một chút đi

Chuyện tếu!

1.- Miễn phí cho hàng xóm.

Vợ mới sanh con đầu lòng, thương chồng bị “cấm quân” lâu ngày, vất vã ngược xuôi,nên đưa chồng ít tiền rồi thỏ thẻ bảo chồng:

“đi  thư giản” ở ngoài xã van một phát cho đở bức bối anh ạ,
Em không phiền trách đâu.

ông chồng đi một lúc rồi về, trả lại vợ phân nửa số tiền rồi kể:

-Anh định lên Xóm Mới, nhưng cô chủ quán chè đầu ngỏ cứ chèo kéo mải, cô ấy thông cãm vợ đẻ giảm cho anh 50 phần trăm.

Con ranh láo cá thật, cô vợ gầm lên.

Ơ kìa Em , đi đâu mà chẳng thế,- ông chồng hốt hoảng,

Em tức nó, bởi vì hồi nó đẻ, em có lấy chồng nó xu nào đâu?

2.- Muốn con làm nghề gì?

Một cập vợ chồng trẻ đi hưởng tuần trăng mật, trước khi đi bà mẹ vợ cẩn thận dặn dò hai người:

-Nếu “lúc đó” mà làm từ từ đứa bé sau nầy làm Kỹ Sư, nhanh hơn thì làm Bác Sĩ, còn nếu nhanh và mạnh sau nầy nó sẽ đạp xích lô.

Cả hai vợ chồng đều muốn con mình sau nầy sẽ là  Kỹ Sư, nên trước khi lên giường người chồng còn nhắc nhỡ vợ:

– Em ơi Kỹ Sư nhé,  nhưng được 10 phút cô vợ rên rỉ:

-Thôi kệ cho nó làm Bác Sĩ đi Anh,

Nhưng chỉ 5 phút sau, anh chồng la lên

– Đễ Anh cho nó đạp xích lô thấy mẹ nó luôn./.

3.- Chim

Một chị nhà quê vào đồn công an đăng ký kết hôn, chị cán bộ công an hỏi:

-Lấy chồng lần đầu hả?

Chị nhà quê: -Dạ lần đầu.

Chị cán bộ hỏi tiếp: -Tên gì, ở với nhau từ bao giờ?

Chị nhà quê đáp: -Dạ Lê thị Chim, mới ở với nhau tối hôm qua.

Chị cán bộ: -Mới ở với nhau tới hôm qua à? ….-Chim có ê không?

Chị nhà quê đỏ mặt ấp úng không nói gì, chị cán bộ bực mình gằn giọng: -Tôi hỏi chị, chim có ê không?

Chị nhà quê thẹn thùng, thỏ thẻ: -Dạ lúc đầu cũng hơi ê ê.

Chị cán bộ bực tức quát lên:

Tôi hỏi Chị tên Chim không có chữ “Ê” hay không? mắc mớ gì đến lúc đầu với lúc sau, vớ vẩn.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Cười một chút đi

Tâm Tư – Thơ K1 Nguyễn Hoài Ân

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tâm Tư – Thơ K1 Nguyễn Hoài Ân

Cám ơn Mẹ_ Trần Vũ Anh Bình

Nhân mùa Tạ Ơn, là người Việt Nam dù đang sống bất cứ nơi đâu trên hành tinh nầy chúng ta cũng không bao giờ quên ơn Mẹ VIỆT NAM và nguyện sống không hổ thẹn với những gì mà Mẹ Việt Nam đã ban cho chúng ta.
Kính mời các bạn thưởng thức nhạc phẫm “CÁM ƠN MẸ” của nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình, người vừa bị chế độ độc tài Việt Cộng kết án 6 năm tù giam 2 năm quản chế cùng với nhạc sĩ Việt Khang bị 4 năm năm tù giam và 2 năm quản chế.

 

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Cám ơn Mẹ_ Trần Vũ Anh Bình

Đoàn Ngọc Nam _ Thơ “Canh Gà”

Hôm rồi cô giáo ra bài
Ca dao Hà Nội trổ tài môn văn*
Lớp học lố nhố lăng nhăng
Phen nầy thành tích đạt bằng điểm cao
Bình giãi sâu sắc miễn sao
Đào sâu thực tế thế nào cũng hay
Ngày nay chữ nghĩa cao bay
Đương học mà nghĩ chiều nay món gì
Ở nhà có sẵn khoai mì
Ăn hoài cũng chán khác gì văn chương
Chuột kêu chút chít trong rương**
Gà đem nấu với nấm hương “canh gà”
Giãi nghĩa đơn giản thế a
Phải đâu gà gáy canh ba sáng trời
Học sinh học dốt học chơi
Cũng do cô giáo thiếu thời lơ mơ***
Thời nay xã hội thời cơ
Cần nhiều nhân tố ngu ngơ theo phò

 

*Gió đưa cành trúc là đà,
Tiếng chuông Trấn Vũ, canh gà Thọ Xương
Mịt mù khói tỏa ngàn sương,
Nhịp chày Yên Thái, mặt gương Tây Hồ.

**Chuột kêu chút chít trong rương,
Anh đi cho khéo, đụng giường Mẹ la.

(Nếu cho bình giãi câu nầy, có lẽ con chuột cũng là món ăn)

*** Bài luận văn bình giảng câu ca dao Hà Nội, được cô giáo
cho điểm 8/10. Quá hay!

 

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Đoàn Ngọc Nam _ Thơ “Canh Gà”

Thư Mời Dự Dạ Tiệc Mùa Tạ Ơn 2012 của Hội Ái Hữu Cựu SVSQ- HV CSQG-VNCB- Bắc Cali

CNN xin được gởi đến quí Niên Trưởng và các bạn đồng môn cùng gia đình thư mời dự Dạ Tiệc Mừng Thanksgiving của Hội Ái Hữu Cựu SVSQ/HV-CSQG-VNCH tại Bắc Cali.

Nhân dịp nầy CNN đề nghị chúng ta nên mở cuộc lạc quyên  giúp cho các tiểu bang Miền Đông Hoa Kỳ bị thiên tai mấy ngày vừa qua. Mặc dù sự đóng góp của chúng ta không đáng là bao nhưng cũng nói lên được lòng biết ơn của Người Việt Nam chúng ta đối với đất nước đang cưu mang và che chỡ cho chúng ta.
CNN

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thư Mời Dự Dạ Tiệc Mùa Tạ Ơn 2012 của Hội Ái Hữu Cựu SVSQ- HV CSQG-VNCB- Bắc Cali

Nổi Nhục Tân Trào – Thơ Nguyễn hoài Ân

Thoáng nghe hiệp ước Tân Trào,
Nghe hồn rướm máu, nghe đau trong lòng.
Ngảnh nhìn một giải non sông,
Giờ sao sứt mẻ, nghe lòng quặn đau.
Ông cha đổ giọt máu đào,
Dựng nên cơ nghiệp cháu con kế thừa.
Thế mà lũ cộng say sưa,
Cắt chia Tổ Quốc, cho bừa Tàu bang.
Bể Đông chí đến Nam Quan,
Tân Trào, Bảng Giốc, Hoàng Sa chẳng còn.
Nam Quan biên giới phai mòn,
Trường Sa số phận vẫn còn hẩm hiu.
Bắc Bộ mất biển cũng nhiều,
Cao nguyên khoán sản, lâm san tiêu điều.
Việt Nam phận bạc hẩm hiu,
Mẹ hiền nước Việt thân yêu não lòng.
Hỡi ai con Lạc cháu Hồng,
Quang Trung Nguễn Huệ gióng giồng Triệu Trưng.
Chen vai chung cật đâu lưng,
Diệt phường bán nước, thanh trừng ngoại xâm.

                         K1:  N.H.A

  *   Bọn cầm quyền cộng sản Việt Nam ký hiệp ước Tân Trào ngày 30-12-1999  với Trung Cộng, hiến dâng Tân Trào, Bảng Dốc, Mục Nam Quan và dọc theo biên giới vào sâu lảnh thổ nước ta hơn 1 Km cho Trung Quốc.

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Nổi Nhục Tân Trào – Thơ Nguyễn hoài Ân

Thơ K1 Nguyễn Hoài Ân – Chưa Về Hưu

Thất thập tứ niên chẳng phải già,
Nội công, ngoại lực vẫn còn đa,
Đôi vai gân guốc tuy còm cõi,
Ngực lép, lưng cong, mắt sáng lòa.
Cho nên chưa nghĩ về Hưu Trí,
Hưu trí làm gì mất hết đa,
Sớm viếng động đào, chiều sàn nhảy,
Đêm nằm  trằn  trọc đợi Hằng Nga.

K1:  N.H.A

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thơ K1 Nguyễn Hoài Ân – Chưa Về Hưu

Trưởng K1 Tổng Kết Việc Tương Trợ K1 NV Lộc

Các bạn K1 thân mến,
Cho đến nay, tôi đã nhận được đầy đủ check và tiền mặt của các bạn gởi đến để giúp K1 Nguyễn Viết Lộc.
Tổng kết việc tương trợ cho K1 NV Lộc như sau:

1. Ng. Công Vinh            $30 (check đã nhận)
2. Tr. Ngọc Thạch          $50 (check đã nhận)
3. Võ Đăng Ngọc            $50 (cash)
4. Tôn Thất Biên            $100 (check đã nhận)
5. Ng. Năng Thỏa          $200 (check đã nhận)
6. Lê Phát Minh             $100 (check đã nhận)
7. Bửu Hồng                    $30 (check đã nhận)
8. Phạm V Minh             $30 (check đã nhận)
9. Tr Vĩnh Tường            $50 (cash)
10. Ng. Chính Minh       $50 (check đã nhận)
11. Ng. Hữu Thời            $20 (cash)
12. Phạm V Toán            $20 (cash)
13. Ng. Vô Lượng            $20 (cash)
14. Ng. V Thế                   $20 (cash)
15. Huỳnh V Hưng         $20 (cash)

16. Trần Hữu Tá              $50 (check đã nhận)
17. Lê Quang Phú            $50 (check đã nhận)
17. Ng. V. Nhì 
     và các K1 ở GA            $250
    
TỔNG CỘNG:             $ 1140
 (đã nhận đủ)

* Đã gởi về cho K1 Lộc $400 trích từ Quỹ K1 ở Nam và Bắc Cali mỗi nơi $200, nên sẽ hoàn lại cho Quỹ K1 (Nam và Bắc Cali) $400; số còn lại $740 sẽ gởi về cho K1 Lôc vào dịp Tết này. Vậy xin báo cáo để các bạn rõ.

TM. Ban Đại Diện Khóa 1
K1 Nhữ Đình Toán

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Trưởng K1 Tổng Kết Việc Tương Trợ K1 NV Lộc

Happy Birthday November & 70th Happy Birthday của NCV

Căn Nhà Nhỏ vừa nhận được bản copy rất cũ  của Sự Vụ Lệnh Tuyển Dụng Đầu Tiên:
số 304-BNV/TCSQG/NV/SVL do Cựu Đại Tá NGUYỄN NGỌC LOAN – Tổng Giám Đốc  Cảnh Sát Quốc Gia ký ngày 12 tháng 5 năm 1966 tuyển dụng 226 Tân Sinh Viên Sĩ Quan  Biên Tập Viên và Thẫm Sát Viên CSQG Khóa 1.

Vì quá cũ nên có nhiều tên của các bạn không đọc ra được. Do đó trong khi post lên CNN nếu có sai, sót xin quí bạn vui lòng báo cho chúng tôi biết để sửa lại. Hy vọng Kỷ Yếu K1 sẽ có đầy đủ tên của tất cả anh chị em chúng ta.

Trong tháng 11 nầy có rất nhiều bạn được Happy Birthday từ CNN. Thành thật cám ơn  anh Trưởng K1 đã gởi cho CNN bản SVL tuyển dụng đầu tiên nầy.                                                                Đặc biệt tháng nầy CNN xin gởi đến một video ngắn về ngày sinh nhật của Nguyễn công Vinh vui cùng một số bạn trong đó có đại diện của K1, rất tiếc hôm đó anh trưởng K1 vì bận đi làm nên không đến được. Và nhân dip bần nhân nầy đến Cali bạn Huỳnh Vĩnh Hưng lần đầu tiên đã dẫn vợ giới thiệu đến anh em chúng ta. Xin mời tất cả các bạn cùng thưởng thức.

Đăng tải tại Tâm Tình K1, Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Happy Birthday November & 70th Happy Birthday của NCV

Nghe nhạc

Trước khi chấm dứt tháng 10, để đổi không khí, thân mến mời các bạn nghe bản nhạc mới nhất của Ca Nhạc Sĩ Trúc Hồ: Hàng Triệu Con Tim

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Nghe nhạc