Con Đường Việt Nam_ Thơ Lê Tấn Tuyến

Hình ảnh | Posted on by | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Sàigòn, Ngày Cuối Cùng_Toàn Như lược dịch

Sài Gòn, Ngày Cuối Cùng

(Hồi ức của một phóng viên Mỹ về ngày 30/4/1975 ở Saigon)

Loren Jenkins – Toàn Như lược dịch – Nguồn: NPR (National Public Radio)

Loren JenkinsLoren Jenkins, nguyên phóng viên của Newsweek, đang đứng tại Tòa Đại Sứ Mỹ ở Saigon khi một chiếc trực thăng di tản cất cánh trên mái nhà trong ngày cuối cùng của chiến tranh VN.

            Điều mà tôi nhớ sau 30 năm cách xa cái ngày cuối cùng đó ở Việt Nam là khi thức giấc vào lúc trước bình minh bởi những tiếng nổ nghe không rõ và, trong lúc còn ngủ chập chờn, tôi lăn vội xuống sàn nhà kéo tấm nệm phủ lên người và tiếp tục ngủ gật (Ghi chú của người dịch: Bài này tác giả viết vào năm 2005, 30 năm sau ngày 30/4/1975). Cái phản ứng như bản năng, kiểu như phản xạ Pavlov, để tránh những mảnh kính vỡ khi những tiếng nổ có thể gần hơn.

            Nhưng rồi tôi thức dậy và nhận ra rằng những tiếng nổ là tiếng súng pháo binh bắn chặn ở phi trường Tân Sơn Nhứt. Lực lượng Bắc Việt đang tiến về phía nam trong những tuần qua cùng với một làn sóng người chạy loạn ở phía trước họ, cuối cùng đã đến Saigon. Sau một thập niên, chiến tranh đã đến hồi kết thúc.

            Trong khi những sư đoàn Việt cộng đến gần, đã có những cuộc bàn cãi vào lúc nửa đêm không ngừng nghỉ trong cái hiên của Khách sạn Continental cũ kỹ, nơi đang có nhiều ký giả cư trú. Chúng tôi có nên ở lại để tường thuật cảnh quân đội (cộng sản) Việt Nam  cuối cùng chiếm lấy cái thành phố nơi chúng tôi đã cư ngụ khá lâu không? Hay chúng tôi nên theo những kế hoạch của Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ di chuyển bằng xe buýt tới Tân Sơn Nhứt để kịp những chuyến bay di tản tới Guam đã có từ nhiều tuần trước?

            Kế hoạch di tản của Hoa Kỳ đã lặng lẽ diễn ra giống như toàn bộ cuộc phiêu lưu của Mỹ ở Việt Nam. Khi quyết định cuối cùng rút ra khỏi Việt Nam được bật đèn xanh, bản nhạc “Giáng Sinh Trắng” (White Christmas) đã được phát ra trên Đài Phát Thanh Quân Đội (Mỹ). Đó là cái tín hiệu cho hàng ngàn người Mỹ còn ở Sài Gòn đi nhanh đến những chỗ hẹn quanh thành phố để đón những chiếc xe buýt đến đón họ và đưa họ đến Tân Sơn Nhứt.

            Nhưng vì là một phóng viên cho Newsweek phụ trách phần tin tức sốt dẻo cuối cùng của cuộc chiến tranh của Hoa Kỳ ở Việt Nam, nên đi tới phi trường để ra đi khi thành phố sụp đổ là chuyện mà tôi muốn làm sau cùng. Thay vì, đi theo cuộc di tản khỏi Sài Gòn đã được khởi sự theo lệnh của Tổng Thống Ford, vì có cuộc tấn công vào lúc rạng sáng ở phi trường, tôi đã chọn cách tường thuật lại những phút cuối cùng sự hiện diện của Mỹ ở Việt Nam nơi Tòa Đại Sứ Mỹ ở trung tâm Sài Gòn.

            Related imageBức tường bê tông màu trắng cao 15 bộ (foot) được bao bọc ở trên bởi những cuộn dây thép gai, tòa nhà tòa đại sứ 6 tầng như một pháo đài hiện đại vượt lên trên những căn nhà thấp ở chung quanh. Nó là nơi chính sách của Hoa Kỳ đã được thi hành từ rất lâu, và đó là cũng nơi Đại Sứ Graham Martin có thể sau cùng sẽ có quyết định vào giờ chót.

            Tôi nhớ lại buổi họp với David Greenway của tờ The Washington Post sáng hôm đó tại quầy tiếp tân Khách sạn Continental. Từ tốn gỡ một đống tiền đồng Việt Nam sắp trở thành vô dụng để trả tiền hóa đơn, anh ta lẩm bẩm rằng “người lịch sự” không bao giờ rời khách sạn mà không trả tiền phòng!

            Chúng tôi lái chiếc xe Toyota của tờ Post mà David đã bỏ lại để tới tòa đại sứ với cái chìa khóa xe có sẵn trong ổ cắm, đi dọc theo một đại lộ ít xe cộ một cách bất thường, đầy những đồ phế thải là những bộ quân phục và giầy trận của những người lính Nam VN đã rã ngũ. Vào lúc chúng tôi đến tòa đại sứ, các cánh cổng đã khép lại và các người lính TQLC (Mỹ) đang đứng gác trên những bức tường bê tông trong khi hàng ngàn người Việt bắt đầu bao vây tòa nhà khẩn cầu được ra đi với những người Mỹ. Chúng tôi xô đẩy đám đông, xuất trình thông hành Hoa Kỳ và thẻ báo chí tại cổng. Có người mở cổng để chúng tôi len vào.

            Bên trong là sự hỗn độn. Một cảnh tượng đa sắc màu gồm các lính gác an ninh TQLC, các nhân viên CIA và các thiện nguyện viên Bộ Ngoại Giao đi lại trên sân và canh gác bức tường với đủ loại vũ khí từ loại súng Tommy cũ kỹ tới những con dao săn bên thắt lưng. Hàng ngàn người Việt Nam vô vọng, đang kêu gào và khẩn cầu, cố gắng trèo qua bức tường vượt qua những vòng kẽm gai, nhưng bị đẩy ra ngoài bởi những báng súng không được êm dịu lắm.

            Cây me lớn che bóng cho chiếc xe của ông đại sứ vừa được đốn xuống và kéo về một bên để chuyển cái bãi đậu xe trải nhựa đường làm bãi đáp trực thăng. Ngoài cái đó, bên cạnh một cái hồ bơi, hàng trăm người Việt đã được cho vào vì có sự liên hệ hoặc làm việc với người Mỹ, đã tụ tập giữa những đống va li, thùng giấy cạc-tông và những túi quần áo. Có ít nhất ba vị tướng của Nam Việt Nam mặc quân phục cùng với gia đình họ, một số chính khách, một cựu đô trưởng Sàigòn, ông chánh sở cứu hỏa thành phố cùng với khoảng một chục nhân viên của ông vẫn còn mang cái mũ cứu hỏa. Những người Việt khác đã lẻn vào trong cafeteria của tòa đại sứ tìm kiếm nước lạnh để uống và hoặc thứ thức ăn gì đó.

            Từ những tầng trên của tòa nhà, nơi những tài liệu tối mật được lưu trữ, những dải tài liệu bị cắt vụn đã tuôn ra khỏi những cửa sổ cuồn cuộn như một cuộc diễn hành. Có khói bốc ra từ một vài văn phòng nơi mà những tài liệu khác đang bị đốt và ở một chỗ kia có ba nhân viên CIA lực lưỡng mặc áo jacket thường, đẩy một cái xe cút kít có bánh xe đầy những tờ giấy bạc một trăm đô la trút chúng vào trong một cái lò đốt ở bên ngoài đang tỏa khói.

            Thế rồi từ trên trời xanh ngột ngạt nặng nề có tiếng gầm rú của những rô-to trực thăng đáp xuống. Những chiếc trực thăng Sea Knight CH-46 to lớn, kềnh càng từ Hạm Đội 7 ngoài Biển Đông bắt đầu đến nối tiếp nhau – một cái đáp xuống bãi đậu xe trong khi cái thứ hai đáp xuống nóc tòa đại sứ. Với tiếng động cơ vần vũ và những rô-to đang quay, những người trưởng toán TQLC hối thúc những hàng người Việt và Mỹ đang chờ đợi lên tàu. Tiếp đó tiếng động cơ tăng tốc và chiếc Sea Knight bay lên, nhường chỗ cho cái kế tiếp đến.

            Cả một ngày cứ như vậy cho đến tối. Sự lộn xộn bất ngờ vào buổi sáng đã mau chóng trở lại bình thường. Những chiếc trực thăng đến rồi đi. Những hàng người di tản, kiên nhẫn đến giờ này đã phải bỏ đi, gây ồn ào ở phía cửa sau đã tản mác. Và ngay cả tiếng huyên náo của đám đông hoảng loạn trên đường phố bên ngoài dường như cũng đã tắt lịm lúc mặt trời lặn.

            Cuối cùng, khoảng 18 giờ sau khi cuộc di tản được tiến hành, Tổng Thống Ford đã ra lệnh chấm dứt nó. Phi đội 80 chiếc trực thăng đã bay 495 phi xuất đã mệt mỏi. Đêm đã xuống từ lâu trên sân tòa đại sứ và có tin âm thầm rỉ tai rằng chỉ những người Mỹ còn lại sẽ được di tản từ trên mái nhà. Các TQLC trên những bức tường đã rút vào bên trong tòa nhà tòa đại sứ, những cửa đã bị chận, và bọn chúng tôi ở bên trong di chuyển qua từng tầng lầu để lên trên sân thượng.

            martinSau cùng, vào khoảng 4 giờ sáng, đến lượt ông đại sứ. Ông xuất hiện ở trên mái nhà với ban tham mưu thân cận của ông, lặng lẽ và mệt mỏi, ôm lá cờ (Mỹ) của tòa đại sứ đã xếp lại dưới tay ông. Tôi đã nhập vô đi cùng với viên bí thư của ông cùng con chó xù đen Nitnoy của ông, lên chiếc trực thăng ở trên mái nhà. Ông đại sứ là người tiếp theo.

            Khi chiếc trực thăng chở ông cất cánh, cảnh tượng cuối cùng của đất nước mà ông đã làm việc như một quan thày Mỹ là nhìn thấy những chùm pháo hoa khổng lồ chào mừng cùng với tiếng đạn nổ ở Biên Hòa nơi phía bắc thành phố…

TOÀN NHƯ

(Lược dịch từ “Saigon, The Last Day”, nguồn NPR)

 

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Tin nhắn của Nguyễn Văn Suốt

Vừa qua, nghe tin K1 Nguyễn Văn Suốt ở Mỏ Cày/Bến Tre (VN) bị bệnh nặng, các bạn ta đã mau mắn quyên góp được một số tiền tổng cộng là $2060 USD để gởi về cho bạn Suốt qua trung gian bạn Trần Ngọc Bửu ở VN.

Dưới đây là mẩu tin nhắn qua ứng dụng “Messenger” gởi qua FB của Bửu Hồng & Mai Hương:

Hello Anh, Chị Hương và Toàn thể Các Bằng Hữu!!. Anh Tư Bửu đã gởi thêm cho tôi một nghìn nữa (lần trước là một nghìn thêm sáu chục lẻ). Hiện bệnh của tôi nay đã đỡ nhiều rồi!!.mỗi tháng đi tái khám thôi,! Chỉ còn uống thuốc trợ tim, cao huyết áp và dưỡng não thôi!!. Rất mừng vì đã hồi phục khá,!!. Vợ chồng tôi chân thành tri ân Anh Chị và các Bằng hữu đã lo cho tôi. Kính chúc Anh Chị, các Bằng hữu cùng Gia quyển luôn được bình an, khỏe mạnh và hạnh phúc! Kính Chào!.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Ó Đen Gãy Cánh _Thơ TPK

Ó den gay canhNgưỡng mộ anh,người anh hùng Lý Tống
Đem cuộc đời cống hiến cho non sông
Bao gian nguy xem nhẹ tựa lông hồng
Anh hiên ngang vẫy vùng trong lửa đạn.

Cao Nguyên, xuôi bờ sông Thạch Hãn
Tung cánh sắt chẳng quản lửa phòng không
Quyết đập tan tham vọng kẻ cuồng ngông
Lũ thiêu thân cho “Đại Đồng Thế Giới”.

Trời tháng tư giữa bão bùng ập tới
Thân đại bàng gãy cánh với non sông
Trong lao tù vẫn trung liệt một lòng
Mãi tôn thờ cờ vàng ba sọc đỏ.

Vượt ngục tù trong một đêm mưa gió
Vạn dặm đường nguy khó với chông gai
Núi thẳm rừng sâu biển rộng sông dài
Chẳng chùn chân anh miệt mài tiến bước.

Trời tự do đường thênh thang phía trước
Học thành tài anh chẳng muốn vinh thân
Chỉ muốn đi cứu nước cứu muôn dân
Thân cô độc soãi mình trên đất cộng.

Từ Việt Nam đến Cuba xa thẳm
Cánh “Ó Đen” chẳng nản chí sờn gan
Bay thẳng vào sào huyệt rải truyền đơn
Truyền xóa bỏ độc tài,phường quỉ đỏ.

Lại lao tù, lại cùm gông khốn khổ
Đến về chiều mà không bỏ đấu tranh
Mong tổ quốc được dân chủ an lành
Cho dân Việt sống tự do hạnh phúc.

Tháng tư về mây giăng sầu thổn thức
Tin anh đi khiến cảm xúc bao người
Mộng chưa thành sao đành bỏ cuộc chơi ?
Phi vụ cuối “Ó Đen” rời trần thế.

Tống Phước Kiên
Tháng tư đen 2019

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Lễ Giỗ Tổ Hùng Vương tại Tổ Đình Việt Nam Seattle

Trưa nay chủ nhật (14-4-2019) bà con đồng hương người Việt Quốc gia tại Seattle và vùng phụ cận ( có cả một số người đến từ Oregon) đã vân tập về Tổ đình Việt Nam Seattle để tổ chức và tham dự lễ giỗ Tổ Hùng Vương (10 tháng 3 âm lịch).Theo dự báo thời tiết cho biết hôm nay vùng trời Seattle sẽ mưa dầm dề, nhưng thương cảm tấm lòng hiếu thảo và biết ơn Tổ Tiên của những người con Việt nên trời đã ngưng mưa, ráo tạnh tạo điều kiện cho bà con về tham dự đông đủ. Trong số bà con đồng hương ở Seattle có mặt tại Tổ đình ngày hôm nay , chúng tôi thấy có 3 cháu nhỏ theo cha mẹ từ Portland Oregon về dự giỗ Tổ và góp phần văn nghệ.
Khi nói đến công ơn lập quốc của các Vua Hùng, thì mọi người con dân Việt trong nước và hải ngoại đếu lên án hành động bán nước dâng đất cho cho giặc Tàu phương Bắc. Trong phần phát biều của thi sĩ Song Nguyên có đọc lại một bài học thuộc lòng hồi chúng ta học tiểu học. Bây giờ nghe lại, chúng ta thấy lòng lâng lâng êm ái nhớ đến lời dạy của vị thầy già ngày xưa. Đó là bài học thuộc lòng có tên:

GIỜ QUỐC SỬ
Những buổi sáng vừng hồng le lói chiếu
Trên non sông, làng mạc, ruộng đồng quê,
Chúng tôi ngồi yên lặng, lắng tai nghe
Tiếng thầy giảng khắp trong giờ Quốc sử.
Thầy tôi bảo:
“Các con nên nhớ rõ,
Nước chúng ta là một nước vinh quang.
Bao anh hùng thưở trước của giang san,
Đã đổ máu vì lợi quyền dân tộc.
Các con nên đêm ngày chăm chỉ học,
Để sau này mong nối chí tiền nhân.
Ta tin rằng, sau một cuộc xoay vần,
Dân tộc Việt vẫn là dân hùng liệt.
Ta tin tưởng không bao giờ tiêu diệt,
Giống anh hùng trên sông núi Việt Nam
Bên những trang lịch sử bốn ngàn năm,
Đầy chiến thắng, vinh quang và hạnh phúc” 

Hình ảnh ông thầy dạy Sử trong bài học thuộc lòng hiện lên, nghiêm nghị nhưng lại thân thương quá chừng, và bài Sử của thầy, tuy không nói về một trận đánh, một chiến công hay một sự kiện quá khứ hào hùng nào, nhưng lại có sức lay động mãnh liệt với đám học trò chúng tôi ngày ấy, đến nỗi mấy chục năm sau chúng tôi vẫn nhớ như in.

Kính gởi đến quý bạn 2 album hình ghi lại buổi lễ Giỗ Tổ hôm nay.
Album 1: Hình ảnh Lễ giỗ tổ Hùng Vương (14-4-2019) tại tổ đình Việt Nam Seattle (cell phone)
https://photos.app.goo.gl/d6qsywhrgf3mKwiGA
Album 2: Hình ảnh Lễ giỗ tổ Hùng Vương tại tổ đình Việt Nam Seattle ( máy canon 80)
https://photos.app.goo.gl/rycUGhWG2kj7sv5U9
Thiện Tâm Vinh Nguyên

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

K1 Bắc Cali thăm bạn Kiêm Chi

Như mọi người đã biết, từ nhiều tháng nay chị Nguyễn Thị Kiêm Chi (K1) bị bệnh đã lâu phải vào bệnh viện và nay đã chuyển vào một nursing home ở San Jose/Bắc CA. Tình trạng sức khỏe của chị hiện rất yếu do biến chứng của stroke, phu quân của chị là K1 Nguyễn văn Tính phải thường xuyên túc trực ở bên cạnh để săn sóc cho chị. Chiều ngày 12/4/2019, lúc 2PM, một số bạn K1 tại Bắc Cali đã vào nursing home để thăm K1 Kiêm Chi. Thay mặt các bạn K1 ở các nơi, CNN xin gởi lời thăm và cầu chúc cho bạn Kiêm Chi sớm được hồi phục sức khỏe.

Một số hình ảnh trong buổi thăm bạn Kiêm Chi do K1 Đinh Văn Hạp chuyển:

This slideshow requires JavaScript.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Trung Tá NGUYỄN VĂN LONG_Duyên Anh

TrTa Long

Máu Trung Tá Nguyễn Văn Long đã thấm xuống lòng đất mẹ

Trung Tá NGUYỄN VĂN LONG

Tôi không hiểu, trong Dinh Độc Lập, Dương văn Minh và bọn hàng thần lơ láo đến mức độ nào trước ống kính xấc xược của bọn phóng viên cộng sản và trước những câu hạch hỏi hỗn láo của bộ đội giải phóng cấp tá. Họ có nghe những tiếng súng danh dự, trách nhiệm, tổ quốc của lính văn nghệ diệt T-54 ở cầu Thị Nghè, của lính nhẩy dù cách cổng Dinh Độc Lập chẳng bao xa? Chúng tôi vào trung tâm thành phố. Dân chúng đang bu kín công viên dựng hai người chiến sĩ thủy quân lục chiến Việt Nam họng súng nhắm thằng vào Hạ Viện. Những chiếc loa gắn trên cây cao đã oang oang giọng nói mới chào mừng giải phóng miền Nam. Bài hát Tiến vào Sài gòn ta quét sạch giặc thù muốn rung chuyển thành phố. Nhưng trời vẫn thiếu nắng. Cộng sản đã tiếp thu Đài phát thanh, Bưu điện… Giọng nói cầy cáo của Lý Quý Chung và ca khúc Nối vòng tay lớn không còn nữa.

Chúng tôi lách đám đông. Dưới chân tượng đài của thủy quân lục chiến, xác một người cảnh sát nằm đó. Máu ở đầu ông ta chẩy ra tươi rói. Người sĩ quan cảnh sát đeo lon Trung tá. ông ta mặc đồng phục màu xanh. Nắp túi ngực in chữ Long. Trung tá cảnh sát Long đã tự sát ở đây, Cộng sản để mặc ông ta nằm gối đầu trên vũng máu. Phóng viên truyền hình Pháp quay rất lâu cảnh này. Lúc tôi đến là 14 giờ 30. Dân chúng đứng mặc niệm Trung tá Long, nước mắt đầm đìa !  Những người không khóc thì mắt đỏ hoe, chớp nhanh. Tất cả im lặng, thây kệ những bài ca cách mạng, những lởi hoan hô bộ đội giải phóng.

Trung tá Long đã chọn đúng chỗ để tuẫn tiết. Tướng giữ thành Sài gòn là Tổng trấn Sài gòn đã đào ngũ. Tướng giữ thành Sài gòn là Đô trưởng Sài gòn đã đào ngũ. Tướng giữ thành Sài gòn là Tổng giám đốc Cảnh sát quốc gia đã đào ngũ. Không có Hoàng Diệu ở những trạng lịch sử chó đẻ của thời đại chúng ta. Và trên những tiểu thuyết đấu tranh, những hồi ký chiến đấu của những con người tự nhởn sống hùng mọi hoàn cảnh, người ta không thấy một dòng nào viết về cái chết tuyệt vời của Trung tá Cảnh sát VNCH tên Long. Cộng sản đã chẳng ngu dại phong anh hùng, liệt sĩ cho quốc gia. Họ độc quyền anh hùng, liệt sĩ. Ở những cuộc đấu thầu anh hùng, liệt sĩ quốc gia tại hải ngoại, chưa thấy một nén tâm hương tưởng mộ Trung tá Long. Có lẽ, liệt sĩ đích thật không lãi lớn bằng liệt sĩ giả vờ, thế thì thời đại chúng ta đang sống là cái thời đại gì nhỉ ?  Nó không chịu, không thích tôn vinh cái thật, đã đành, nó còn nhởn chìm cái thật và vấy bẩn lên cái thật một cách thô bạo, ẩn ý và lạnh lùng !  Khi cái thật bị nhận chìm, bị vấy bẩn, cái giả nổi bật, sáng giá và chói lọi, thơm tho. Như vậy, mọi giá trị về tinh thần, về đạo nghĩa bị nhởn chìm theo. Rốt cuộc, bọn giả hình sống với cái giả của chúng, huyễn hoặc mọi người bằng cái giả với bạo lực của quyền uy hợp pháp và cả quyền uy ảo tưởng hậu thuẫn. Và người công chính thụ động, buông xuôi. Cuối cùng, con cháu chúng ta sẽ chỉ biết liệt sĩ đất sét, anh hùng gian dối, vĩ nhân phường tuồng !

 Tôi muốn biểu dương Trung tá Long như Hoàng Diệu hôm nay, Hoàng Diệu của Sài gòn. ông ta đang nằm kia, dưới chân tượng đài Thủy quân lục chiến Việt Nam Cong Hoa` anh dũng. Máu Trung tá Long đã thấm xuống lòng đất mẹ. Cái chết của Trung tá Long nếu chưa thức tỉnh được sự u mê của thế giới tự do thân cộng, của bọn phản chiến làm dáng thì, ít ra, nó cũng biểu lộ cái khí phách của một sĩ quan Việt Nam Cong Hoa` không biết hàng giặc. Tôi không mấy hy vọng cái chết của Trung tá Long lay động nổi cái bóng tối vô liêm sỉ trùm đặc tâm hồn những ông Tướng đào ngũ. Chúng ta hãnh diện làm người Việt Nam lưu vong vì chúng ta còn Trung tá Long không đào ngũ, không đầu hàng giặc và biết chết cho danh dự miền Nam, danh dự của tổ quốc.

– Tôi chứng kiến tự phút đầu.

– Ông nói sao?

– Tôi nhìn rõ ông ta rút súng bắn vào thái dương mình.

– Thật chứ?

– Đáng lẽ tôi phải nói dối.

– Tại sao?

– Vì nói thật lúc này không có lợi !

Tôi nghe hai người Sài gòn nói chuyện. Và tôi được nghe “Huyền sử một người mang tên Long” do một trong hai người nay`kể. Truyện như vầy: 10 giờ 30, Dương Văn Minh đọc lệnh đầu hàng, quân đội và cảnh sát tuân lệnh Tổng thống, lột quần áo, giầy vớ, nón mũ, vất súng đạn … bỏ chạy về nhà mình hay nhà thân nhân của mình. Một mình Trung tá Long không lột chiến bào, không phi tang tích huân chương, không liệng súng đạn. Trung tá Long từ nơi nào đến, chẳng ai rõ, ông xuất hiện ở công viên trước Hạ Viện hồi 12 giờ. Ngồi trên ghế đá, ông ta trầm ngâm hút thuốc. Rồi ông ta nhìn trước, nhìn sau, ngó ngang, ngó dọc. Rồi ông ta đưa tay ôm lấy đầu, cúi thấp. Khi ấy, Sài gòn đã ồn ào tiếng hoan hô cộng sản giải phóng. Bất chợt, ông ta đứng dậy, chậm rãi bước gần chân tượng đài. Trung tá Long đứng thẳng. ông ta ngẩng mặt. Thản nhiên, ông ta rút khẩu Colt, kê họng súng vào thái dương mình bóp cò. Tiếng đạn nổ trùm lấp tiếng hoan hô cộng sản. Trung tá Long đổ rạp !

– Đó, diễn tiến cái chết của Trung Tá Long, CanhSatQuocGia VNCH.

Ông có mặt ở đây trước lúc Trung tá Long xuất hiện ?

– Phải. Tôi tuyệt vọng, không thiết về nhà nữa !

Rồi sao ?

– Dân chúng bu quanh xác Trung tá Long. Cộng sản chưa có thì giờ kéo xác ông ta đi. Phóng viên truyền hình Pháp thu cảnh này kỹ lắm. Chỉ tiếc họ đã không thu được cái oai phong lẫm liệt của Trung tá Long. Họ đến quá chậm và họ chỉ quay phim một xác chết – ông hãy nhìn cho kỹ. Trung tá Long tuẫn tiết cùng chiến bào, cùng cấp bậc, cùng tên mình.

Tôi đã nhìn kỹ. Lịch sử của chúng ta đã có những vị anh hùng chỉ có tên mà không có họ. Như Đô đốc Tuyết, Đô đốc Long… Hôm nay, chúng ta có thêm Trung tá Long. Những ai sẽ viết lịch sử ? Và liệu sử gia đời sau có soi tỏ niềm u ẩn của Trung tá Long chảy máu mắt nhìn quê hương lạc vào tay quân thù CSVN mà bất lực cứu quê hương, mà chỉ còn biết đem cái chết tạ tội quê hương, dân tộc. Đã hàng tỉ tỉ chữ viết về những chuyện khốn nạn, viết về những tên khốn kiếp, viết về những sự việc khốn cùng! Dòng chữ nào đã viết về Trung tá Long ?  Người ta đã viết cả pho sách dày cộm để nguyền rủa xác chết. Người ta cũng đã viết cả pho sách dầy cộm để suy tôn xác sống. Người ta ồn ào. Người ta vo ve. Dòng chữ nào đã viết về Trung tá Long ?  Ai đã làm công việc sưu tầm lý lịch đầy đủ của vị liệt sĩ đích thực này ? Than ôi, lịch sử đã hóa thành huyền sử. Cho nên người ta nhìn quốc kỳ mà không cảm giác linh hồn tổ quốc phất phới bay. Chúng ta đang bị sống trong cái thời đại của những ông tướng đào ngũ, của những ông tổng trưởng đào nhiệm không hề biết xấu hổ !  Thời đại của chúng ta còn đòi đoạn ở chỗ, kẻ sĩ và kẻ vô lại đồng hóa trong “lý tưởng” nguyền rủa xác chết và suy tôn xác sống.

Xưa, Hàm Nghi 8 tuổi, hỏi cận thần:

Tay bẩn lấy gì rửa?   Cận thần đáp:

– Nước.

Hàm Nghi hỏi thêm:

Nước bẩn lấy gì rửa?

Cận thần ngơ ngác:

– Tâu bệ hạ, thần không hiểu.

Hàm Nghi nói:

Nước bẩn lấy máu mà rửa !

Trung tá Long đã lấy máu rửa một vết ô nhục 30-4. Lính nhẩy dù đã lấy máu rửa một vết ô nhục 30-4. Lính văn nghệ đã lấy máu rửa một vết ô nhục 30-4. Những kẻ tạo ra ô nhục 30-4 lấy gì nhỉ? Họ đang cầm ca, cầm đĩa xếp hàng ngửa tay lấy cơm, lấy nước ở đảo Guam. Biết đâu chẳng xẩy ra tranh cơm như tranh quyền bính. Và biết đâu chẳng bị ông quân cảnh Mỹ đen tặng một vài cái tát xiếc ! Những kẻ này vẫn thừa thãi vô liêm sỉ để họp bàn, hiến kết cứu nước. Lịch sử lại thêm vài phụ trang chó đẻ.

Giải phóng quân đã đổ đầy trước thềm Hạ Viện. Cỏ đuôi chó hoan hô tưng bừng. Dân chúng chiêm ngưỡng Trung tá Long tản mạn. Trung tá Long nằm nguyên chỗ ông ngã rạp cho máu rửa nhục Sài gòn. Giã từ liệt sĩ ! Vĩnh quyết liệt sĩ !  Xin hãy phù hộ tôi kéo dài cuộc sống hèn để có ngày được viết vài dòng về Trung Tá CSQG Long.

Duyên Anh
1986

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?