COVID – HAPPY VALENTINE ‘S DAY

Nhân Ngày Lễ Tình Nhân (Valentine’s Day) CNN thân mến chúc các bạn một Ngày Lễ Tình Nhân ngập tràn hạnh phúc và nhất là Bình An vượt qua cơn đại dịch Covid-19. HAPPY VALENTINE’S DAY

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở COVID – HAPPY VALENTINE ‘S DAY

TẠI SAO MŨI CHÍCH NGỪA CORONA VI-RÚT LẦN THỨ HAI CÓ NHIỀU PHẢN ỨNG PHỤ? (St)

Vậy là cuối cùng bạn đã được chủng ngừa vắc-xin coronavirus. Phải mất hàng tuần chờ đợi, có thể là vài cú điện thoại trước khi bạn có thể làm được một cái hẹn với một trụ sở tiêm chủng dã chiến ngoài trời
(drive-through clinic). Hoặc có thể bạn là một nhân viên chăm sóc sức khỏe mà đã được chính ngừa tại nơi làm việc.
Bây giờ cái phần khó khăn bạn phải làm cho được — là bạn phải làm sao để được chích mũi thứ hai đúng thời hạn. Có nghĩa là bạn phải làm một cuộc hẹn khác, và theo dõi chặt chẽ lịch trình tiêm chủng của bạn.
Thêm vào đó, có lẽ là một chút lo lắng nữa.
Các bác sĩ đã cảnh báo mọi người rằng :
– Liều thuốc đầu tiên có thể có phản ứng phụ của nó. chỉ ở mức độ 3, cơ thể bạn phải tạo ra phản ứng miễn dịch từ số 0
– Liều thứ hai có thể gây ra nhiều phản ứng phụ hơn liều đầu tiên.
Các phản ứng phụ cấp độ 3 bao gồm :
– sưng tấy và đau ở nơi bị chích
– người rã rời và nhức mỏi
– đầu nhức
– và cơ thể nóng sốt nhẹ hoặc ớn lạnh
– muốn ói
ĐÂY KHÔNG PHẢI LÀ MỘT PHÁT HIỆN BẤT NGỜ
Ta hãy dùng ví dụ để giải thích trường hợp này.
Giáo sư sinh học tiến hóa Michael Worobey thuộc Đại học Arizona giải thích:
“Hãy tưởng tượng vào một đêm nào đó bạn nhìn ra ngoài cửa sổ thấy một người đang lởn vởn xung quanh khu xóm của bạn. Người đó trông thật đáng sợ, và bạn có thể hơi lo ngại, nhưng bạn không hoảng sợ.
Một vài tuần sau, bạn nghe thấy một tiếng động, nhìn ra cửa sổ và thấy cùng một khuôn mặt. Bạn có nhiều khả năng phản ứng mạnh mẽ lần này,
Trái tim của bạn đập mạnh, mồ hôi tay của bạn rịn ra, và đầu óc của bạn không ngừng hoạt đông
– Liều vắc-xin thứ nhất giống như lần đầu tiên bạn nhìn thấy người lạ, hệ thống miễn dịch của cơ thể bạn chú ý và thực hiện một số biện pháp phòng ngừa
– Liều thứ hai nó đã được chuẩn bị để dễ dàng nhận dạng và phản ứng mạnh mẽ hơn khi phát hiện cùng vật lạ ấy xâm nhập cơ thể.”
Nói chung, đây là cách hoạt động của vắc-xin, nó luôn luôn đặt hệ thống miễn dịch ở trong tình trạng báo động và cảnh giác, những loại vắc-xin ngăn ngừa bịnh tật tốt hơn với hai (hoặc nhiều hơn) liều thuốc được chích vào cơ thể cách quãng nhau – rút ra từ những phản ứng nêu trên.
Giáo sư Worobey nói:
– Khi được chính ngừa lần thứ nhứt: Cơ thể tạo ra kháng thể, nhưng cũng bắt đầu tạo ra các tế bào miễn dịch được gọi là tế bào B để tạo ra các kháng thể cho một mục tiêu nhất định. Điều này cần thời gian – một quá trình được gọi là trưởng thành. Bạn sẽ có một số lượng tế bào B đã được tinh luyện.
– Khi được chích ngừa lần thứ hai: Những tế bào B đã được tinh luyện đó sẽ hoạt động như là một đội quân (nhân bản và vô tính, a clone army) ngay lập tức có thể bắt đầu tạo ra một phản ứng miễn dịch rất lớn. Đó là những gì xảy ra khi bạn cảm thấy như bạn đang bị ai đánh cho nhừ tử vậy (nguyên văn: kicked in the teeth).
Thomas Geisbert, giáo sư và chuyên gia tại Đại học Y khoa Texas về các  mối đe dọa của các loại vi-rút mới đang nổi lên, cho biết rằng :
Có một số loại vắc-xin tạo ra nhiều phản ứng miễn dịch với chỉ một liều duy nhất. Nhưng sách lược (vắc-xin prime-boost, 2 lần chích) sẽ tạo dựng một lực lượng phòng thủ lâu bền hơn.
– Hệ thống miễn dịch của bạn đã được kích hoạt ngay từ liều đầu tiên.
– Vì vậy, với liều thứ hai: Bạn có xu hướng xây dựng phản ứng lâu hơn và bền hơn.
Các triệu chứng giống như cúm đi kèm với bất kỳ bệnh nhiễm vi-rút nào
– không phải là do vi-rút tự gây ra.
– Những triệu chúng đó được tạo ra bởi phản ứng của cơ thể.
– Sốt và đau nhức cơ bắp xuất phát từ tình trạng viêm
– là dấu hiệu cho thấy các tế bào miễn dịch được gọi là tế bào T đang phát ra báo động dưới dạng tín hiệu hóa chất gọi là cytokine.
Geisbert nói: “Bạn bị sưng ở chỗ tiêm. Bạn có thể cảm thấy ớn lạnh hoặc đau nhức, hoặc cảm thấy mệt mỏi.”
 Giám đốc Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh Hoa Kỳ, Tiến sĩ Rochelle Walensky nói:
– Điều đó là một báo hiệu tốt cho việc dự đoán: liệu xem vắc-xin có cung cấp được một khả năng miễm nhiễm tốt hơn là sự miễn dịch tự nhiên hay không. Những triệu chứng này có nghĩa là hệ thống miễn dịch của bạn đang được tăng cường và vắc-xin thực sự đang hoạt động”.
Loại coronavirus mới này chỉ xuất hiện được khoảng một năm nay thôi, vì vậy vẫn chưa một ai có thể quả quyết rằng liệu nó sẽ giống như
– bệnh sởi, bệnh mà người ta mắc một lần trong đời rồi thôi
– hay giống như bệnh cúm người ta mắc đi mắc lại nhiều lần.
Các nghiên cứu cho thấy rằng khả năng miễn dịch đối với coronavirus dù sao cũng kéo dài:
– hàng tháng
– sáu tháng
– chín tháng
-hoặc thậm chí lâu hơn.
Điều đó không hẳn là đúng với 100% dân số :
– khả năng miễn dịch thay đổi rất nhiều từ người này sang người khác
– và một vài trường hợp đã được ghi nhận về những người bị nhiễm coronavirus hai lần.
Các nghiên cứu này theo dõi hệ thống miễn dịch
– ngay sau khi bị nhiễm trùng, hai loại kháng thể đột ngột tăng lên về số lượng
– và sau đó tan rã
– trong khi một loại kháng thể thứ ba tăng dần một cách chậm chạp hơn.
– Và sau đó các tế bào B, mà đã được HUẤN LUYỆN ĐỂ NHẬN BIẾT VIRUS bắt đầu sản xuất các kháng thể chuyên biệt, tích tụ trong máu.
Chủng ngừa có khả năng đẩy nhanh quá trình này – cung cấp cho mọi người sự bảo vệ nhanh hơn nhưng cũng có thể cung cấp mức độ bảo vệ rộng hơn so với nhiễm trùng tự nhiên.
Giáo sư Geisbert nói: “Bởi vì tất cả mọi việc đã diễn ra quá nhanh chóng, vì vậy các nghiên cứu và các dữ liệu quan trọng vẫn chưa có đầy đủ”. (ST)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở TẠI SAO MŨI CHÍCH NGỪA CORONA VI-RÚT LẦN THỨ HAI CÓ NHIỀU PHẢN ỨNG PHỤ? (St)

Vợ Chồng Điệp Viên_Phạm Thành Châu

Vợ Chồng Điệp Viên

Học xong trung học, tôi thi vào Đại Học Sư Phạm ban Anh Văn. Trong thời gian là sinh viên tôi còn làm việc cho số 3 Bạch Đằng. Đó là cách nói gọn của phủ Đặc Ủy Trung Ương Tình Báo Việt Nam Cộng Hòa.

Tôi làm tình báo vì có máu phiêu lưu, thích chuyện mạo hiểm, sau nầy lại thêm mối thù Việt Cộng giết cha tôi. Ông già tôi là chủ một nhà máy xay lúa nhỏ ở vùng quê tỉnh Bạc Liêu. Vì là vùng mất an ninh nên phải đóng thuế cho việt cộng, ấy vậy mà cũng bị chúng nửa khuya đến gõ cửa đem ra đồng bắn bỏ. Cả mấy năm sau, tôi cố tâm điều tra mới biết rõ thủ phạm là một tên nằm vùng trong xóm, chỉ vì một xích mích nhỏ, hắn dẫn đồng bọn về giết người.

Dĩ nhiên tôi trả thù.

Sau khi tốt nghiệp sư phạm, trong lúc chờ sự vụ lệnh, tôi lẻn về nhà trốn trong phòng không cho hàng xóm biết, đến khuya tôi đến nhà hắn, nằm sau hè chờ. Ở thôn quê không có phòng vệ sinh trong nhà, khi cần thì ra sau vườn.

Qua đêm thứ hai hắn mở cửa ra đi tiểu, tôi chĩa súng vào lưng hắn.

– Đồng chí ra ngoài kia trả lời trước tổ chức về vài việc cần gấp.

Hắn sinh nghi định phản ứng, tôi giáng cho một bá súng vào đầu, hắn bất tỉnh, tôi cột chân tay hắn, cõng trên lưng, ì ạch băng đồng ra chỗ bọn chúng giết cha tôi.

Tôi khai thác tận tình cho đến khi hắn thú nhận tội giết cha tôi, lúc đó tôi mới cho hắn biết sự thật.

Hắn van lạy, nhưng vô ích, hình ảnh cha tôi chết oan ức, mắt vẫn mở trừng trừng khiến tôi sôi gan. Sau đó gia đình tôi bán nhà máy xay lúa, bán nhà lên Sài Gòn ở.

Tốt nghiệp xong tôi được điều đi các tỉnh dạy học. Sau mỗi công tác tình báo dù thành công hay thất bại tôi lại chuyển qua tỉnh khác.

Câu chuyện bắt đâu khi tôi được giao cho việc theo dõi một cô thợ may ở ngoại ô một thành phố ven biển miền Trung.

Nguyên nhân là thỉnh thoảng lại có truyền đơn rải vào buổi sáng trên con đường vào thị xã. Đây là con đường mà đa số nông dân thường đem nông sản vào chợ bán.

Họ chở bằng xe đạp, xe lam hay xe bò. Sáng sớm nào cũng có cảnh sát rình ở đó nhưng chẳng thấy ai đáng tình nghi cả.

Sau phải cho người nằm sát lề đường mới khám phá ra một cô gái đi xe đạp chở rau muống phía sau, dưới chân chỗ bàn đạp để mớ truyền đơn, cứ dỡ nhẹ chân là truyền đơn rơi xuống đường khó mà thấy được nhất là ở quãng đường tối.

Qua điều tra đây là cô thợ may nhà ở vùng ngoại ô, sát địa giới thành phố.

Sau nhà là một vạt ruộng nhỏ trồng rau muống, mỗi sáng cô chở rau vào chợ bán sỉ cho bạn hàng rồi về ngay.

Cô sống với một mẹ già hơn sáu mươi tuổi. Gọi là tiệm chứ thực sự là một bàn máy may phía trước, cách một tấm vách cót là giường ngủ của hai mẹ con vừa làm chỗ thử áo quần. Gia đình nầy mới từ một quận miền núi về hơn một năm nay. Theo báo cáo, trước đó cô là nữ sinh trung học, sau theo nghề may.

Tiệm của cô khá đông khách vì cô hiền lành, vui vẻ lại lấy công rất rẻ, có lẽ đây là trạm giao liên hơn là cơ sở kinh tài của địch.

Nhiệm vụ của tôi là tìm cách tiếp cận cô để theo dõi. Tôi sẽ đóng vai một kẻ si tình cô, gặp gỡ cô mà bọn chúng không thể nghi ngờ, hoặc tốt hơn nữa sẽ được móc nối làm việc cho chúng.

Một buổi sáng Chủ Nhật tôi chạy xe gắn máy gần đến nhà cô thì xe chết máy phải dừng lại sửa.

Tôi vào tiệm xin cô miếng giẻ rồi loay hoay mở máy ra chùi, thay bu gi, tháo bình xăng con… toát mồ hôi mà xe vẫn không nổ.

Tôi xin cô miếng nước uống và ngồi trước hiên nhà cô hỏi vài câu vơ vẩn rồi dẫn xe về.

Qua hôm sau tôi đem một xấp vải đến nhờ cô may cho một áo sơ mi. Lần nầy tôi được cô mời vào nhà vì tôi là khách.

Thế rồi, thỉnh thoảng tôi lại nhờ cô may một thứ gì đó và tôi ngập ngừng nói là tôi làm thế để được dịp gặp cô, không gặp tôi nhớ.

Cô có vẻ bất ngờ, nhưng yên lặng. Những lần sau cô lại càng giữ ý, nhưng tôi bắt gặp trên đôi mắt cô mỗi khi thấy tôi, long lanh niềm vui. Trong lúc trò chuyện tôi cho cô biết về gia đình tôi rằng ông già tôi tham gia mặt trận bị quân đội Quốc Gia hành quân bắn chết.

Thỉnh thoảng tôi đi chùa nghe thuyết pháp hoặc tham gia mít ting, tôi phát ngôn bừa bãi ra người bất mãn chế độ.

Sau một thời gian lạnh lùng, giữ kẽ, cô có vẻ thân thiện, vui vẻ hơn.

Kẻ thù trong bóng tối đang kéo dần con mồi về phía chúng, tôi biết mình đã được để ý, nhưng chỉ đến đấy thì hầu như bế tắc, tôi không biết được những gì chúng tôi cần.

Một sáng Chủ Nhật, như thường lệ tôi đến thăm cô, nhưng đến nơi chỉ thấy một đống tro tàn đang bốc khói. Thì ra, không hiểu vì sao lúc khuya lửa bắt cháy, hai mẹ con chỉ kịp chạy thoát thân. Tôi khuyên nhủ nhưng cô vẫn lắc đầu lo lắng.

– Tiền mua bàn máy may, mua miếng đất em trả chưa hết nợ, còn quần áo của khách nữa, họ nói bao nhiêu phải cố mà trả. Nhưng em còn đồng nào đâu!

Tôi hứa với cô là sẽ hết lòng tìm cách giúp đỡ. Thế rồi tôi về bán chiếc xe gắn máy. Nhờ bà con chung quanh phụ giúp nhặt nhạnh những miếng tôle còn xài được, mua ít vật liệu, dựng lại căn nhà mới cũng khang trang, ngoài ra còn mua được một bàn máy may mới nữa. Chỉ trong một tuần tôi lo toan cho cô chu toàn.

Từ đấy thái độ của cô đối với tôi thay đổi hẳn. Chúng tôi thường đưa nhau đi xem hát, ăn quà rong, đôi khi cô đến nhà trọ thăm tôi nữa.

Mỗi khi đi với nhau cô thường chải chuốt, thoa chút phấn hồng trên má, trông cô đẹp hẳn ra, như lột xác từ một cô thợ may lọ lem thành một nàng tiên, nhưng đối với tôi, đi bên cô, nhất là những chỗ vắng, tôi có cảm giác rờn rợn, tưởng như mình đang đứng trước đỉnh đầu ruồi của một họng súng nào đó trong bóng tối.

Vì nghề nghiệp, lúc nào tôi cũng cảnh giác, ngụy trang, dọ dẫm tìm một chỗ an toàn phía sau lưng.

Một lần cô ghé nhà trọ thăm tôi, có một bà hàng xóm biết cô là thợ may đến năn nỉ cho con gái học nghề may.

Cô là học sinh thi hỏng tú tài, muốn theo nghề may để phụ giúp gia đình.

Nghe tôi nói thêm vào cô ta có vẻ bằng lòng nhưng hẹn ít hôm nữa mới trả lời, có lẽ chờ quyết định của tên đầu sỏ, chỉ huy cô.

Tuần sau cô đồng ý nhận học trò. Được độ ba tháng nhờ sáng ý, cô bé học nghề khá tiến bộ. Tiệm may cũng đông khách hơn trước.

Một hôm tôi gọi riêng cô bé hàng xóm qua nói chuyện.

– Em học nghề may với chị Lan đến đâu rồi?

– Em cắt chưa vững nhưng may thì khá lắm, khách nào cũng khen đường chỉ em thẳng, mịn và đẹp.

– Có lẽ cần một máy may nữa mới phụ chị Lan kịp giao hàng cho khách.

– Em cũng nghĩ vậy nhưng không có tiền.

Tôi tâm sự với cô học trò.

– Như em biết, thầy và chị Lan yêu nhau, dự định sẽ làm đám cưới, nhưng thầy còn ngại hình như chị Lan đang yêu ai nên thầy nhờ em giúp thầy tìm hiểu chị Lan xem có ai đến thân mật chuyện trò với chị ấy không? Em sẽ chẳng làm gì cho chị ấy nghi ngờ. Thầy có cái máy nầy, sẽ giấu dưới xách tay của em, khi đến nơi, em chỉ cần mắc xách tay sau lưng chỗ ngồi của em sát vách với phòng thử áo quần. Chỉ thế thôi, đừng cho bất cứ ai biết chuyện nầy. Nếu chị Lan hay ai bắt gặp cứ bảo rằng đó là máy thu thanh, thầy sẽ chỉ em cách mở nghe đài phát thanh. Em cũng đừng cho chị ấy biết là thầy cho em mượn tiền mua máy may, sợ chị nghi ngờ, ghen tuông phiền phức.

Thế là chúng tôi nghe rõ những trao đổi, bàn bạc với nhau của bọn chúng trong phòng thử quần áo. Một bộ phận khác rình thu hình những khách hàng khả nghi và tiến hành điều tra.

Chúng tôi gần như nắm vững tất cả những tên nằm vùng, cơ sở kinh tài, nơi chứa chấp những tên xâm nhập nữa, nhưng tên đầu sỏ vẫn chưa tìm ra!?

Trong nghề nầy, một chút sơ ý là chết. Như cô thợ may, bị chúng tôi theo dõi mà không hay biết.

Cô với tôi như hai tay nhu đạo đang lừa nhau để vật đối thủ xuống, cô đã bị thất thế hoàn toàn, nhưng tôi chưa ra tay và chờ cô ra đòn.

Có thể cô làm bộ chuyện trò, hỏi han để tìm hiểu tôi hoặc rủ tôi một chiều nào đó ra vùng quê hóng gió tâm sự…

Nhưng tuyệt nhiên chuyện đó không xảy ra. Cô lúc nào cũng ít nói, dịu dàng, nhưng như thế lại càng làm tôi e ngại và thấy cô rất bản lĩnh, rất nguy hiểm.

Đi bên cô tôi cố làm vẻ sung sướng, hạnh phúc nhưng thật sự tôi có cảm tưởng cô như con rắn độc, chỉ một tích tắc cô hành động là đời tôi tàn ngay.

Mạng tôi đổi mạng cô thì không xứng. Thế nên tôi chẳng hứng thú gì trong vai trò nầy cả.

Tôi được lịnh phải tiến xa hơn tức là phải chung đụng xác thịt để giữ chặt con mồi, nhưng tôi không làm được. Dù cô có yêu tôi thực hay giả vờ tôi cũng quyết không đụng chạm đến nơi thiêng liêng đó của người con gái. Đó là nhược điểm của một tên tình báo non tay nghề như tôi.

Mùa Hè năm đó, đối phương lập phương án tấn công tỉnh. Mẻ lưới được tung ra. Chúng tôi dự định hành quân vào lúc khuya.

Buổi chiều cô bé học may về báo cho tôi biết là lúc trưa có một ông sư khất thực đến trước nhà, cô Lan ra cúng dường, ông sư lầm thầm tụng kinh chúc phúc như mọi khi, nhưng lúc quay vào, thấy mặt cô tái mét, người cứ run lên bần bật…

Chúng tôi đề nghị cảnh sát hành quân sớm hơn dự định. Thế là cả bọn bị tóm, kể cả chính tôi cũng bị cảnh sát đến gõ cửa, còng tay, đẩy lên xe cây.

Thường thì sau khi vở kịch đã hạ màn như thế, tôi thảnh thơi nghỉ ngơi rồi nhận công tác mới.

Nhưng không hiểu sao hình ảnh cô ta vẫn nguyên vẹn trong đầu tôi.

Khi cô bị bắt, bị giam giữ, lòng trắc ẩn của tôi lại nổi lên. Đàn bà, con gái, trẻ con không có chỗ trong chiến tranh, họ phải được ở hậu phương, phải được thường xuyên che chở, bảo vệ. Một cô gái vô ý vấp ngã thấy đã động lòng rồi, huống gì cô thợ may hiền lành, dịu dàng kia đang bị nhốt trong nhà giam sau những song sắt như một con thú đã bị săn bắt, chờ ngày bị đem xẻ thịt.

Tôi đã nhiều lần bí mật nhìn cô ủ rũ ngồi ở một góc phòng giam, héo úa như không có linh hồn, không còn cảm giác, suy nghĩ gì.

Tương lai là chết rũ trong tù, tình yêu, hy vọng của tuổi thanh xuân coi như đã chấm hết.

Đối với cô, tôi thấy thật bất nhẫn, lừa gạt một cô gái dù cô ta được điều khiển từ trong bóng tối. Và khi cảm tưởng cô không còn là kẻ thù của tôi nữa, sự cảnh giác đã được gạt bỏ, như bụi bặm trên một bức tranh đã được chùi sạch, để lộ ra hình ảnh trong sáng, dịu dàng của cô trong tâm trí tôi.

Thế nên tôi đề nghị thả cô ra để cho những con mồi khác đến móc nối lại với cô.

Từ phòng giam, tôi lại được gọi lên để đối chất về sự liên hệ giữa tôi và cô.

Chúng tôi xác nhận có yêu nhau nhưng chẳng biết gì về Việt Cộng cả và anh cảnh sát thẩm vấn (vờ) tin ngay là thật, anh hứa sẽ thả chúng tôi ra và anh cảnh sát bỏ đi làm giấy tờ.

Tôi đến ngồi gần cô cầm lấy tay cô, cô ngước nhìn tôi và lắc đầu, có lẽ cô cho rằng lời anh thẩm vấn viên chỉ là cái bẫy, nhưng tôi cố tình cho cô hiểu tôi là người có thẩm quyền, tôi cứu cô ra vì tôi yêu cô.

– Như em đã nghe lúc nãy, anh xin bảo lãnh em và chịu trách nhiệm liên đới về những hành động của em sau nầy. Nếu em thương yêu anh thực lòng thì em hãy lánh xa những gì có thể gây nguy hiểm cho em. Em còn mẹ già phải nuôi dưỡng, rồi em sẽ lập gia đình, có con cái, sống hạnh phúc như bao người bình thường khác. Đừng dại dột nữa, không phải anh sợ bị vạ lây nhưng nếu em gặp chuyện không may anh sẽ đau khổ lắm. Anh sẽ thu xếp cho em và mẹ em vào Sài Gòn sống lẫn trong đồng bào thì sẽ không có ai quấy rầy em nữa. Chúng mình sẽ làm đám hỏi và khi nào anh vận động xin về dạy gần Sài Gòn sẽ làm đám cưới.

Cô cúi đầu yên lặng nghe, rồi cô nắm tay tôi đặt lên đùi cô, siết nhẹ. Một giọt nước mắt rơi trên tay tôi. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Cô đã hiểu ý tôi. Cô viết cho mẹ cô một lá thư, dặn bán nhà để chuẩn bị về quê, chỉ giữ lại bàn máy may.

Sau đó chúng tôi lặng lẽ về Sài Gòn.

Nhờ bạn bè giúp đỡ, tôi tìm mua được một căn nhà nhỏ ở chợ Cây Quéo, góc đường Hoàng Hoa Thám, Ngô Tùng Châu Gia Định. Dĩ nhiên việc theo dõi cô không phải đã chấm dứt.

Công tác của chúng tôi thường được tình báo Mỹ yểm trợ.

Người Mỹ rất hào phóng nhưng cũng rất nguyên tắc, họ đã vui vẻ trả lại tiền cho tôi mua lại chiếc xe gắn máy, trả cả những chi phí lặt vặt như đưa cô đi xem hát, ăn quà rong.

Nhưng sau cuộc hành quân, hồ sơ coi như đã đóng. Lần nầy tôi lại bán xe, vay mượn thêm để lo cho cô mà không biết khi nào mới có tiền mua lại xe khác.

Suốt mấy tháng hè, tôi về Sài Gòn với gia đình. Buổi chiều tôi thường ghé thăm cô, có khi tôi ăn cơm tối với gia đình cô.

Sau bữa ăn, bà mẹ dọn dẹp chén đĩa, còn cô thì xin phép đi tắm. Chợ Cây Quéo nằm trong một đường hẻm, sau khi tan chợ chiều, trở thành vắng lặng như ở một vùng quê.

Sau nhà cô có một sân vuông nhỏ, rào kín chung quanh, tôi thích ra đấy ngồi xuống một ghế gỗ dài để chờ cô. Cô có thói quen là sau khi tắm cô không mặc nịt ngực, nên qua lần vải mỏng, đồi ngực cô thẳng đứng lên, lồ lộ như hai mụt măng tre vừa chồi lên khỏi mặt đất.

Cô ngồi cạnh tôi, nghiêng đầu dùng khăn vò mái tóc cho khô, chải nhẹ cho tóc thẳng, xong cô ngửa người vuốt mái tóc về sau lưng, rồi cô nhìn tôi mỉm cười.

Tôi yên lặng ngắm cô, tưởng như thấy rõ làn da mịn màng, thơm tho của thân thể cô… Sau đó chúng tôi có một thứ quà rong như chè hay trái cây để vừa ăn vừa chuyện trò đến khuya mới chia tay.

Sau kỳ nghỉ hè tôi được chuyển ra Huế dạy học, tôi viết cho cô một lá thư dài và hẹn Tết sẽ về xin làm đám hỏi.

Tính cô ít nói, ngay cả thư trả lời chỉ vỏn vẹn mấy câu “Được thư anh, em khóc mấy hôm nay vì vui mừng. Cám ơn anh đã hiểu em và lời hứa của anh lần nầy em tin là thật, bằng trái tim và cả cuộc đời em”.

Khoảng cuối năm đó tôi xin phép về Sài Gòn, khi đến nhà cô tôi ngạc nhiên thấy nhà đã sửa sang lại tươm tất. Cô dẫn tôi ra phía sau khoe một căn phòng vừa mới được xây thêm.

– Mẹ ngủ phòng ngoài kia, em ngủ trong nầy.

– Còn anh thì nằm dưới đất?!

Cô đỏ mặt nhưng sung sướng.

– Anh với em phòng nầy chứ.

Lễ hỏi chúng tôi diễn ra đơn giản, kín đáo. Gia đình tôi cứ tưởng tôi sẽ lập gia đình với một cô nữ sinh nào đó, không ngờ là một cô thợ may. Chẳng phải họ kỳ thị hay giai cấp gì mà theo lệ thường, thầy giáo rất dễ chọn vợ đẹp trong trường mình dạy.

Nhưng khi gặp lần đầu, mọi người đều thích cô ngay. Cô vừa hiền vừa đẹp một cách thùy mị.

Mẹ tôi cứ mẹ mẹ con con với cô ngọt xớt, các cô em gái tôi thì tíu tít hỏi han, trò chuyện rất thân mật khiến cô bối rối, vụng về vì cảm động.

Từ đó gần như ngày nào tôi cũng đến nhà cô, đôi khi ngủ lại nữa, nhưng chúng tôi đã hứa với nhau phải giữ gìn, để dành cho ngày hôn lễ.

Cô có những suy nghĩ lẩm cẩm rất đàn bà. Cô thêu những áo gối có hình quả tim, tên tôi và tên cô lồng vào nhau, hình đôi chim đang bay, rồi cô phân vân về tên của những đứa con trong tương lai. Tôi chế giễu thì cô giận, nhưng thâm tâm cô rất vui sướng với giấc mơ đơn giản đó.

Tôi bàn với cô vài tháng nữa sẽ làm đám cưới, nhưng rồi đầu năm 1975 miền Nam bắt đầu sụp đổ từng mảng, tất cả tan rã như bọt nước.

Người ta ùn ùn chạy về phía Nam, tôi phải nấn ná lo tiêu hủy hồ sơ, phân tán mạng lưới nên vào đến Đà Nẳng lại đành quay về Huế vì miền Trung đã rơi vào tay đối phương rồi. Kẻ thù hình như chưa biết gì về tôi cả ngoài cái vỏ bọc thầy giáo trung học. VC bắt đầu gọi các cô thầy đến khai lý lịch và như đang sắp xếp mở cửa các trường học.

Thế rồi khoảng cuối tháng Năm, năm bảy lăm, nửa khuya, chúng đến vây nhà trọ, gõ cửa, còng tay tôi dẫn ra xe.

Thoạt nhìn, ngoài chiếc xe cảnh sát chở đầy bộ đội tôi còn thấy một xe mang số ẩn tế Sài Gòn, tôi biết ngay bọn chúng đã tìm ra chính xác tông tích tôi. Nhưng tại sao trung ương lại không hủy hồ sơ?

Ngồi kèm tôi là hai tên bộ đội còn trẻ mang súng AK. Phía trước, bên cạnh tài xế là một người đàn bà. Xe chạy ra khỏi cửa Thượng Tứ, qua cầu Trường Tiền đến đường Duy Tân, chiếc xe chạy trước quẹo vào ty cảnh sát (cũ), còn xe chở tôi chạy thẳng, hướng về quốc lộ. Tôi đoán chúng đưa tôi về Sài Gòn khai thác. Tôi dự định thoát thân, nhưng đến gần phía Nam tôi mới hành động. Nghĩ thế nên tôi buông thả, thiu thiu ngủ dưỡng sức.

Dọc đường xe phải ngừng ở các nút chặn, tên tài xế cũng là bộ đội trình giấy và nói gì đấy, ánh đèn loang loáng vào xe, rồi xe lại tiếp tục. Đến Quảng Ngãi trời đã rạng sáng, tôi lơ mơ mở mắt nhìn quanh. Bỗng tôi lạnh người khi nhận ra người đàn bà ngồi phía trước là cô thợ may, vợ sắp cưới của tôi.

Hóa ra chúng tôi đã lầm trong điệp vụ vừa kể, tên đầu sỏ là cô ta chứ không phải gã thầy tu khất thực.

Tôi cay đắng cười thầm mình thua trí một người đàn bà, cô đã ngụy trang một cách tài tình, không chỉ đánh lừa chúng tôi mà còn đánh lừa cả đến lũ chân tay của cô.

Nhớ lại những ngày chúng tôi bên nhau, tôi sượng sùng, xấu hổ với cô. Cô đã đóng một vai kịch rất xuất sắc, rất bản lĩnh, tôi vẫn chỉ là một con mồi ngây thơ.

Ấy vậy mà tôi cứ tưởng tình yêu chân thành của tôi đã cảm hóa được cô. Giờ đây cô ngồi đó, lạnh như tiền. Cô đang nghĩ gì về tôi, một tên điệp viên hạng bét, ngây ngô, lãng mạn tiểu tư sản?

Xe đến Bình Định, ghé vào một quán cơm bên đường, tôi được tên bộ đội mở còng nhưng dặn “Cần gì nói tôi, giữ khoảng cách năm bước, đến gần hay xa hơn, sẽ bị bắn bỏ”.

Tôi được dẫn vào ngồi một bàn ở một góc quán, mấy tên bộ đội ngồi hai bên, còn cô ta thì ngồi riêng.

Sau bữa ăn, lúc trả tiền cô lôi ra một xấp bạc mới tinh, rút vài tờ vất đấy, đứng dậy, không lấy tiền thối. Tôi cố tỏ ra sợ sệt và ngoan ngoãn để chúng tin, hy vọng đến chiều tối nếu cũng ăn uống như thế nầy tôi sẽ bỏ chạy rất dễ dàng và bóng đêm sẽ che chở cho tôi.

Nhưng tôi đã lầm, xe chạy suốt đến sáng, đến ngã ba Hàng Xanh theo đường Bạch Đằng, rồi Chi Lăng, Ngô Tùng Châu và vào hẽm chợ Cây Quéo.

Cô vào nhà một lúc lâu mới đi ra với bà mẹ. Hai mẹ con ngồi phía trước, xe lại tiếp tục trở ra xa lộ đến Biên Hòa quẹo hướng Vũng Tàu.

Tôi đoán chúng sẽ truy tôi về công tác ở Vũng Tàu, Long Hải trước đây hoặc giao cho lũ nằm vùng, nội tuyến đã bị tôi đưa đi tù, và chúng sẽ mặc sức trả thù.

Đến Vũng Tàu, ghé mua mấy ổ bánh mì thịt, xe vào một khách sạn hạng trung bình. Sau khi ăn uống, làm vệ sinh, tôi lại bị còng tay cho vào phòng riêng, phía ngoài là hai tên bộ đội canh cửa.

Tôi nghe cô ta dặn hai tên gác là phải cảnh giác cao độ với tên địch nguy hiểm đó (là tôi), và cô đến Ủy Ban Quân Quản có chuyện cần, sẽ về ngay.

Tôi mệt mỏi lăn ra ngủ một giấc lấy sức, dự định tối nay leo cửa sổ trốn đi. Cái còng không thành vấn đề, một cọng thép nhỏ là xong, và cọng thép đó đang nằm trong sợi dây đồng hồ mà tôi đã có được lúc tôi đòi đi tiểu ở hàng cơm ở Bình Định.

Nhưng đến gần tối, sau khi được ăn một ổ bánh mì nữa, chúng lại còng cả chân tôi vào giường và hai tên bộ đội ngồi ngay trong phòng tôi, thay phiên nhau lõ đôi mắt cú vọ canh chừng tôi.

Thế là hết đường trốn thoát! Nhớ lại thời gian hứa hôn chúng tôi sống bên nhau, cô đã dần dần hiểu tôi, trong sự săn sóc cô đón ý tôi rất tài.

Lúc đó tôi sung sướng nghĩ rằng mình có được cô vợ toàn tâm toàn ý, bây giờ chính cái toàn tâm toàn ý kia lại hại tôi.

Cô đã thấy được không sai chạy những gì tôi nghĩ trong đầu, dù chỉ vừa thoáng qua là cô đề phòng ngay.

Tối đó độ hơn mười giờ, tôi được dẫn ra xe, vẫn đủ sáu người như trước. Xe chạy loanh quanh trong thành phố một lúc rồi hướng ra Bãi Sau.

Trời đêm đầy mây, lạnh kinh khủng, miền Nam chưa bao giờ lạnh như năm đó, đường vắng tanh, lờ mờ ánh đèn, tiếng sóng vỗ rì rào, buồn bã. Xe chạy đến cuối bãi thì dừng lại. Cô ra lịnh bịt mắt tôi lại.

– Đồng chí đưa tôi khẩu AK. Cứ ở đây chờ, khi nào nghe tiếng súng nổ tôi sẽ ra.

Và cô nói với bà mẹ, giọng lạnh lẽo, hàm răng rít lại.

– Mẹ phải theo con, xem con trả thù kẻ đã giết hại gia đình mình và bao nhiêu đồng chí khác nữa.

Đúng là oan oan tương báo. Tôi đã xử tội tên nằm vùng giết cha tôi ra sao, bây giờ tôi sẽ gặp y như vậy.

Nhưng tôi không nhớ rõ mình đã làm gì để cô thù hận tôi đến độ giờ đây đem ra xử bắn tôi, không lẽ cô là con của tên nằm vùng kia?!

Cô lên đạn, chĩa súng vào lưng tôi, đẩy tôi đi trước. Cô đã phạm một sai lầm chết người. Cô dí súng vào lưng tôi là giúp tôi nắm được quãng cách giữa cô và tôi.

Tầm vóc cô thì tôi còn lạ gì. Chỉ cần tôi quay nhanh lại là mũi súng sẽ chệch ra ngoài và với một đòn chân, tôi có thể đá gãy cổ cô hay ít ra cũng hạ gục cô trong tích tắc.

Trong bóng tối thì bị bịt mắt hay không cũng mù như nhau.

Tôi lần tìm cọng thép trong dây đồng hồ và bắt đầu mở khóa còng tay.

Được một quãng, khi đoán đã xa tầm nghe ngóng của mấy tên bộ đội, tôi vừa định ra đòn thì cô mở băng bịt mắt tôi.

– Anh cõng mẹ được không? Nhanh lên! Nếu có chuyện gì, anh và mẹ cứ chạy thoát đừng lo cho em. ​​Có thuyền chờ sẵn đằng kia.

Cô ôm súng chạy phía trước, tôi cõng bà cụ men theo bờ rừng dương liễu mải miết theo cô. Độ một cây số, chúng tôi đến một thuyền nhỏ có người chờ sẵn. Thuyền được đẩy ra, nổ máy và nửa giờ sau chúng tôi ra thuyền lớn đi thẳng.

Hôm sau chúng tôi được tàu Mỹ vớt về đảo Guam.

PHẠM THÀNH CHÂU

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Vợ Chồng Điệp Viên_Phạm Thành Châu

Đôi Lời Cuối Năm của CNN

Cúng rước Ông Bà xong, mình post lên một lượt 4-5 bài thơ Xuân của các bạn. Bây giờ chuẩn bị đón giao thừa rồi nghỉ Tết, đến sau Tết sẽ gặp lại, hơn nữa ngày 17/2 mình chích ngừa mũi thừ hai, chưa biết nó hành hay không đây.
Nhân dip Xuân về CNN Kính chúc quý Niên Trưởng, Quý đồng môn Học Viện CSQG VNCH và tất cả anh chị K1 và gia đình sang năm Tân Sửu thật khỏe mạnh, hạnh phúc và Vạn Sự Như Ý.
Kính mời nghe ké nhạc Xuân cho vui ba ngày Tết.

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Đôi Lời Cuối Năm của CNN

Chúc Mừng Năm Trâu_ LĐ

CHÚC MỪNG NĂM TRÂU

20160917080319-S027

Năm trâu là phải mạnh như trâu
Cày ruộng trong nhà lẫn ruộng sâu
Bất kể vuông tròn hay ruộng xéo
Ruộng nào cũng xứng đấng mày râu .

Lưỡi cày xới đất xới cho sâu
Sâu phải thật sâu , phải thật lâu
Dẫu ruộng nước trào sâu ngập lưỡi
Đất bùn tung tóe phủ đầy đầu .

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Chúc Mừng Năm Trâu_ LĐ

Thơ LHN: Buông !

Buông !

Lụi hụi loay hoay Tết tới rồi
Vần xoay cần mẫn cái ông trời
Quê hương lối cũ còn biền biệt
Tổ quốc đường xưa mãi vợi vời
Vận nước tới đây đành nín tiếng
Cuộc đời đến lúc phải câm lời
Mấy mươi năm mỏi mòn xa xứ
Cắt rún vùi xương ở khác nơi .

LHN

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thơ LHN: Buông !

Đời Ta _ Thơ Trần Pháp

ĐƠÌ TA

Tân Sửu xuân nay tám bốn rồi
Mậu dần khối đứa đã xa trời
Chúa  thương mắt thấy còn trong trẻo
Phật độ tai nghe vẫn tuyệt vời
Mỹ quốc cưu mang cho thuốc chủng
Hoa Kỳ cậy ở miễn tiền lời
Trải bao dâu bể may chưa khuất
“Nắm đất bên đường” chuẩn bị nơi

TP

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Đời Ta _ Thơ Trần Pháp

Thơ Xuân_ TPK

 MONG SAO

Tân Sửu rồi ra cũng đến rồi
Cầu cho hết thảy được ơn trời
Non sông gấm vóc xinh như mộng
Hoa lá xanh tươi đẹp tuyệt vời
Mừng tết bạn bè năm bảy đứa
Chúc xuân thân hữu một đôi lời
Mong sao trăm họ đầy phúc lộc
Thịnh vượng an lành khắp mọi nơi

TPK

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thơ Xuân_ TPK

Chúc Xuân Tân Sửu _ Phiến Nguyễn

 CHÚC XUÂN TÂN SỬU

Buồn vui Canh Tý đã qua rồi
Tân Sửu xôn xao rộ̣n đất trời
Đồng đội đồng môn hoài tưởng nhớ
Bạn bè thân hữu mãi trông vời
Nhìn về dĩ vãng mong đồng cảm
Hướng tới tương lai ước hợp lời
Cầu chúc người người An Phước Lạc
Thanh bình Hạnh Phúc khắp muôn nơi

Phiến Nguyễn

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Chúc Xuân Tân Sửu _ Phiến Nguyễn

Khai Bút Đầu Xuân – LVT

 Năm mới Lão tôi thân kính chúc quí thi huynh, thi hữu, thân hữu cùng gia đinh :

   Những ngày Tết đoàn viên VUI VẺ,một năm mới SỨC KHỎE,AN KHANG,HẠNH PHÚC.

 Nhân đây kính tặng quí cụ già câu đối Tết để làm quà.

        Đuổi Chuột đi mang theo đại dịch CÔ-VIC toàn cầu tang tóc

        Đón Trâu về cùng với thần dược VAC-XIN  thế giới  bình an.

và đồng cảm,riêng tặng quí niên Lão đồng thuyền vong quốc bài thơ khai bút đầu Xuân

                   KHAI BÚT XUÂN TÂN SỬU

                Tuổi ta Lão cập tám mươi ba
                Minh mẫn còn như,vóc dáng già
                Gác mái – neo thuyền – nương bến vắng
                Chồn chân – khựng bước – ngại đường xa
                Tiếu đàm thế thái chừng thâm thúy
                Giao tiếp thân tình những thiết tha
                Canh cánh bên lòng thương cố lý
                Nỗi niềm vong quốc khó phôi pha

                     Mồng một tháng giêng Tân Sửu

                     (Feb 12.2021)
                     ĐẠT NHÂN

                     Trân trọng,

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Khai Bút Đầu Xuân – LVT

MẸ VÀ NỒI BÁNH CHƯNG TẾT_Lê Khánh Long

 (Nhớ Mẹ và kính tặng các Bà Mẹ miền Nam trong thời khốn khó của đất nước)

(bacaytruc): Khi toàn bộ một màn đen tối chụp lên miền Nam Việt Nam vào thời gian mà từ lúc ấy trở đi không ai có thể quên được dù có cố gắng quên, tất cả người dân đều cảm nhận được sự khó khăn đang chờ đón. Sự khó khăn không phải do từ nay phải cố gắng xây lại đất nước đã kết thúc được cuộc chiến vốn đã quá lâu và tàn bạo. Đất nước nào nếu đã phải trải qua thời chiến tranh đều như thế. Cuộc sống khó khăn. Thắt lưng buộc bụng. Làm việc nhiều hơn. Chịu đựng mạnh mẽ hơn.

Nhưng nếu chỉ có thế thì miền Nam và cả nước có thể vượt qua mà không phải mất mát quá nhiều và cho đến tận ngày hôm nay vẫn mang tiếng một đất nước chưa phát triển. Tài năng và tài nguyên cũng như các sự thuận lợi về thiên nhiên sẽ giúp đất nước phục hồi sự hùng mạnh dễ dàng nếu đất nước được dẫn dắt bằng một chính sách lãnh đạo đúng đắn.

Nhưng không! Chỉ sau một thời gian rất ngắn mọi người dân bắt đầu rơi vào guồng máy tra tấn dã man. Sự đói no được tính bằng ngày và đối với những gia đình lính và công chức của chính quyền cũ thì phải tính bằng từng bữa ăn. Không biết ngày mai, sáng mai hoặc trưa chiều tối mai có được ăn no. Dưới những lệnh học tập chính trị, lệnh ngăn sông cấm chợ, không cho tự do lưu thông hàng hóa và tập trung phân phối lương thực, “đánh” tư sản nhiều đợt và các cuộc đổi tiền, cào bằng cho nghèo như nhau…. Cuộc sống của người dân miền Nam như đang ở trong một trại giam khổng lồ. Mọi người, mọi gia đình cố gắng vùng vẫy, trốn chạy, mưu sinh tìm sự sống như bầy cá không may rơi vào rọ lưới.

Gia đình tôi rất đông anh em với người cha là sĩ quan cấp trung của quân đội Việt Nam Cộng Hòa (VNCH), Mẹ tôi chỉ là nội trợ và các chị tôi là công chức. Bố tôi vốn dĩ lại rất thanh liêm dù địa vị ông cũng có nhiều quyền hành có thể giúp ông có nhiều bổng lộc. Sự thanh liêm đó về sau này đã nhiều lần khiến ông ray rứt khi chứng kiến gia đình quá túng quẫn. Vì thế, sự khó khăn trong gia đình tôi rất lớn. Câu chuyện của tôi sẽ loãng ra nếu tôi kể quá nhiều về những khó khăn khi ấy. Tôi chỉ muốn kể về sự lo toan của Mẹ tôi khi năm hết tết đến trong gia đình và tôi nghĩ những bà mẹ khác cũng thế.

Với tình cảnh như thế, nguồn thực phẩm Tết trong gia đình tôi chỉ có thể kéo dài được dăm ngày hoặc một tuần mà vẫn còn chút hương vị Xuân chính là nồi bánh chưng. Năm nào gia đình tôi cũng gói bánh chưng và phải nấu một nồi to để có đủ bánh cúng Tổ tiên; biếu họ hàng và kéo dài các bữa ăn ngày xuân. Bánh chưng hoặc được gói với một khuôn gỗ hoặc chỉ bằng đôi tay trần. Bố tôi là người duy nhất trong nhà biết gói bánh, anh tôi và tôi cũng đã lớn nhưng không biết. Sự khó khăn đó là vì cách Bố tôi gói chỉ là gói tay trần. Tuy thế, chiếc bánh vẫn rất vuông vắn, rất đẹp. Bánh chưng được gói bằng tay với những chiếc lá dong mà mặt trong của lá bọc ra ngoài nom đẹp hơn nhiều so với chiếc bánh được gói trong khuôn. Gói bánh với khuôn, mặt ngoài của lá dong với gân lá cộm lên đưa ra ngoài, tạo góc vuông bén cạnh nhưng khi lá khô thì trở màu vàng úa. Chúng ta thường nói: Bánh chưng xanh – Dưa hấu đỏ. Bánh chưng gói bằng tay trần sẽ có màu xanh từ lá ngoài cho đến mặt bánh bên trong xanh mướt khi bóc.

Với trách nhiệm người lính và sự an ninh trong những ngày cuối năm cho người dân, kinh nghiệm năm Mậu Thân 1968, Bố tôi cố gắng thu xếp để sáng ngày 28 Tết ở nhà hoặc vào sở làm việc một chút rồi tranh thủ về nhà gói bánh. Những ngày trước đó, Mẹ tôi đã đi chợ chọn mua sẵn gạo và đậu xanh. Đêm trước ngày gói, gạo và đậu được nhặt kỹ các hạt đen, sâu, lép, mốc và ngâm nước. Bà cũng giành quyền mua lá dong. Vì bánh gói tay nên bà luôn chọn lá dong loại nhất. Chiếc lá phải to, lành lặn và non. Bà nói lá già thì giòn, khi gói dễ gẫy, rách. Bà cũng dặn hàng thịt quen để mua thịt heo ngon. Việc chọn mua nguyên liệu gói bánh rất quan trọng, quyết định phẩm chất của bánh.

Nhà tôi ở vùng Ông Tạ, Gia Định. Trong nhiều năm, mỗi dịp tết âm lịch đến, từ ngày 23 tháng Chạp, ngày mọi nhà đưa Ông Táo về trời báo cáo Ngọc Hoàng việc trần gian, cho đến sáng 30, đoạn đường Thoại Ngọc Hầu từ chỗ nhà tôi ở hẻm Cổng Bom – Chùa Khuông Việt – ra đến Ngã Ba đường Lê Văn Duyệt, được ngăn lại, không cho xe chạy để họp chợ Tết. Trên đường Lê Văn Duyệt phía ngoài ngã ba, chợ Tết Ông Tạ kéo dài đến quá trường Thánh Tâm phía bên phải hoặc quá nhà thờ Nam Thái phía bên trái. Nơi đây đã trở thành chỗ mua sắm có hương vị đậm đà ngày Tết Việt Nam nổi tiếng của Sàigòn.

Sáng sớm ngày gói bánh, chị Cả tôi là người quán xuyến việc đãi đậu xanh, đãi gạo và rửa lá. Chị rất tỉ mỉ, cẩn thận. Đậu xanh được đãi thật sạch để không còn một tí tẹo gì của vỏ, mày hoặc hạt đậu lép. Khi vớt lên khỏi mặt nước, hạt đậu xanh nở to đầy và màu vàng tươi trước khi đưa vào chõ hấp chín. Khi đậu chín, được đưa vào cối để giã nát, sau đó được nắm chặt lại thành từng viên to. Khi nguội, từng viên đậu lại được thái mỏng và vò tơi ra.

Lá dong cũng phải được rửa thật sạch. Chị tôi đặt lá lên chiếc mâm và lấy khăn dấp sũng nước để lau. Lau đi lau lại nhiều lần và tráng nước cho thật sạch. Lá được rửa thật sạch như thế sẽ giúp bánh không bị mốc và để được nhiều ngày.

Thịt heo dùng để gói bánh thì mẹ tôi hay dùng thịt nách. Bà bảo, thịt nách không nạc quá, da không quá dầy, mỡ lại dễ tan chảy và ngấm vào gạo khiến bánh dẻo và ngon hơn. Mẹ tôi thái thịt miếng nào miếng nấy to bằng lòng bàn tay, dầy đến 3 phân. Một chiếc bánh to nặng đến một ký rưỡi sau khi nấu cũng chỉ đặt 2 miếng. Thịt được ướp với một chút nước mắm ngon, hành tím băm nhỏ và nhiều tiêu.

Khi chuẩn bị cho Bố gói bánh, anh em chúng tôi dọn quang một chỗ trong nhà, trải chiếu và bày lên một chiếc mâm ngay giữa chiếu. Lá dong sau khi được rửa sạch, chặt cuống và tề một chút ở ngọn lá, xếp lớp trên một cái mẹt to cho ráo nước, được đặt một bên chỗ Bố tôi ngồi. Bó lạt chẻ từng sợi mỏng từ ống giang được ngâm nước cho mềm nằm kế bên. Gói bánh bằng tay trần thì sống lá dong luôn được tước mỏng bớt để khi gói việc xếp và gấp lá dễ dàng hơn.

Đậu xanh sau khi được thái tơi để trong một khay to đặt một bên. Rá gạo trắng ngần được mẹ tôi cho vào một ít muối rồi xóc đều lên đặt phía trước mặt cùng với nồi thịt. Em gái tôi không quên pha cho Bố tôi ấm trà nóng.

Ngày gói bánh chưng tết là ngày thú vị nhất trong năm của gia đình chúng tôi. Mỗi người một việc, lớn hay bé đều có việc cả và chúng tôi rất thích thú với công việc chung của gia đình. Mẹ tôi luôn quan tâm đến từng chút trong thời gian gói bánh. Bà nếm gạo sau khi xóc muối xem có nhạt hay mặn quá không.

Phải luôn luôn có hai rá gạo để khi gói gạo không quá ướt. Khi Bố tôi dùng đến rá thứ nhì thì Bà bảo chị tôi vớt ngay rá gạo khác và để sẵn đấy. Bà không cho thái đậu quá dầy, phải mỏng và bóp tơi ra. Bố tôi bắt tay vào việc gói bánh. Cả gia đình quan sát bàn tay của ông. Hai sợi lạt đặt trước hết, chiếc ngang chiếc dọc như chữ thập; hai chiếc lá dong đặt lên nằm ngang ngược chiều nhau, mặt trong của lá úp xuống, một cạnh của chiếc lá dưới được xếp lại để khi hoàn thành trở thành mặt ngoài của bánh trông đẹp hơn – khi gói chiếc bánh xong, nếu cạnh lá xếp nằm ngay giữa và vuông góc với 2 cạnh cũng như song song với 2 cạnh còn lại đồng thời chiếc lạt nằm chồng lên nếp lá xếp thì chiếc bánh trông cân đối -, chiếc lá trên đặt gác lên một phần của chiếc lá dưới; hai chiếc lá khác được tiếp tục đặt dọc và chồng lên nhau sao cho đủ chiều dài khi ta nắm hai đầu cuống lại với nhau để gói phần gạo, đậu thịt đã đặt lên, hai chiếc lá này lại đặt ngửa mặt trong của lá lên để khi nấu màu xanh của lá sẽ thấm dính vào gạo giúp mặt bánh có màu xanh.

Bố tôi đổ một bát gạo đầy mà Mẹ tôi múc sẵn lên mặt lá, ông lấy ngón tay san bằng lớp gạo còn dầy khoảng hơn 1cm rồi đổ lưng bát đậu xanh. Mẹ tôi đã chuẩn bị và gắp đặt lên mặt lớp đậu xanh cũng đã được san bằng bằng hai miếng thịt, phần da đưa ra ngoài, phần thịt đưa vào trong. Bà thái và lựa các miếng thịt khi gói rất khéo sao cho mọi chiếc bánh đều có nhân tương tự nhau. Bố tôi lại đổ lên một lớp đậu xanh rồi lại một chén gạo đầy. Thế là các miếng thịt đã nằm giữa lớp đậu và được bao phủ bởi lớp gạo.

Bố tôi khéo léo nắm hai đầu cuống của hai chiếc lá dọc xếp chồng lên nhau để che phủ lớp gạo. Một tay giữ hai chiếc lá ấy, một tay ông luồn xuống dưới hai lá to bên ngoài lật úp vào. Giữ yên khi ép lá xuống ông lại lấy tay kia luồn hai đầu lá bên kia và ép đè xuống. Gạo đậu đã nằm gọn trong bốn cạnh lá ép vào. Ông vừa giữ các chiếc lá vừa xoay chiếc bánh 90 độ để xếp hai cạnh lá còn lại. Trong lúc xếp các lớp lá, gạo đậu bên trong luôn được giữ không quá chặt cũng không quá lỏng cũng như cố gắng định hình vuông vức. Hai bàn tay người gói luôn cảm nhận được sự vuông vức của các góc cũng như sự cân bằng của lớp gạo đậu thịt bên trong mà điều chỉnh.

Khi xếp hai cạnh lá cuối cùng, Bố tôi kéo hai đầu của một chiếc lạt, so cho cân bằng, vuốt ngón tay theo sợi lạt và bấm chặt trên mặt lá, các ngón tay còn lại nắm chặt thân lạt và xoắn lại sau đó cài vào thân sợi lạt đã buộc chặt bánh. Lại xoay chiếc bánh và thắt nốt chiếc lạt còn lại. Thế là gói xong chiếc bánh chưng. Ông lật chiếc bánh lại, vừa xoay vừa dùng lòng bàn tay ấn đều toàn chiếc bánh để gạo đậu bên trong san đều ra. Bánh chưng gói bằng tay trần không có nhiều lớp lá và chỉ buộc bằng hai sợi lạt nhưng vẫn chắc chắn, nên đòi hỏi người gói phải thật khéo léo sử dụng đôi bàn tay sao cho vừa gói, vừa giữ bánh, rồi xoay, rồi buộc mà lá không bị bung sút ra làm gạo đậu bị lẫn lộn.

Cứ thế đến trưa, Bố tôi đã gói khoảng 40 chiếc bánh. Đôi khi còn sót lại một ít gạo đậu mà không thể gói thành một chiếc, Bố tôi gói cho các em tôi vài cái bánh tày trông giống như chiếc bánh ú to. Các em tôi rất thích và đưa các chị tôi luộc ngay. Bánh này luộc không lâu như những chiếc bánh chưng to kia. Chỉ vài tiếng đồng hồ là chúng có bánh ăn rồi. Bố tôi ăn cơm, nằm nghỉ một lúc rồi dậy đi làm. Khi đó đến phiên anh em tôi chuẩn bị bếp và nồi nấu bánh.

Bếp là ba hoặc bốn viên gạch thẻ xếp chồng lên nhau làm ba góc, đủ cao để đút các thanh củi to. Sau khi kê nồi bánh to đùng lên bếp cho ngay ngắn, cân bằng, các cuống lá dong chặt bỏ ban sáng được cho vào đáy nồi làm lớp lót để đỡ cho những chiếc bánh xếp phía dưới không bị hư lớp lá, các chiếc bánh chưng sau khi được đặt úp vào nhau và buộc thành từng đôi được đặt ngay ngắn vào thùng. Có năm nhà tôi phải dùng đến 2 thùng mới nấu hết số bánh gói được. Sau đó đổ nước vào ngập mặt bánh. Lửa bếp được đốt lên.

Bắt đầu từ lúc nước sôi bánh sẽ được nấu liên tục khoảng 12 tiếng đồng hồ. Anh tôi là người phụ trách việc đun bánh. Kỹ thuật đun bánh quan trọng nhất là giữ lửa trong bếp cháy đều, lửa không qúa to và cũng không được để lụi tàn đồng thời phải theo dõi mực nước trong nồi để châm thêm. Nước trong nồi phải luôn luôn ngập mặt bánh. Đêm nấu bánh chưng luôn là khoảng thời gian đầy thi vị Tết. Chúng tôi trải chiếu cạnh bếp rồi ngồi quây quần, vừa trông bếp vừa trò chuyện, ăn mứt, cắn hạt dưa hoặc đánh bài tam cúc hoặc đổ cá ngựa. Bạn bè của chúng tôi thường ghé lại và cùng thưởng thức thời khắc giao mùa.

Gia đình tôi thường bắt đầu nấu bánh vào khoảng 3 hay 4 giờ chiều và đến khoảng giờ ấy sáng hôm sau thì vớt. Chúng tôi chuẩn bị mặt bếp tráng men của nhà để nén bánh sau khi nấu. Bánh sau khi được vớt ra được nhúng vào rửa trong một chậu nước lạnh to. Sau đó xếp lớp cũng từng đôi trên mặt bếp. Chúng tôi lấy một miếng ván to đặt lên che toàn bộ các chiếc bánh và dùng các vật nặng đặt lên để nén. Việc làm này nhằm giúp bánh dẽ chắc.

Sau nhiều năm quan sát, Tết năm 1975 tôi được Bố hướng dẫn và tự tay mình gói được chiếc bánh chưng. Không ngờ việc đó giúp gia đình tôi vẫn còn có thể có được những chiếc bánh chưng ăn vào ngày Tết. Khi miền Nam lọt vào tay cộng sản, Bố tôi và tất cả các sĩ quan quân đội chính quyền VNCH bị cộng sản bắt tù đày. Tôi trở thành người duy nhất trong gia đình biết gói bánh chưng. Cứ thế trong nhiều năm sau đó khi Bố tôi vẫn còn bị tù đày, Mẹ tôi vẫn cố gắng nấu cho được nồi bánh chưng cho con cái ăn trong những ngày đầu năm mới.

Gia đình tôi ngày càng lâm vào tình cảnh khó khăn. Bố tôi phải đi tù thì chỉ vào tháng sau đến lượt anh tôi cũng vào tù vì tham gia hoạt động chính trị. Phần lo bữa cơm cho đàn con đông, phần lo dành dụm để đi thăm nuôi người thân bị tù. Mẹ tôi không biết buôn bán, một chút tài sản tiền bạc có được phải bán đi dần để sống và những cuộc đổi tiền khiến gia đình tôi kiệt quệ. Cái đói lãng vãng quanh nhà. Nồi bánh chưng muốn có cũng phải được chuẩn bị thật lâu.

Vài tháng trước khi hết năm Mẹ tôi đã chuẩn bị cho nồi bánh chưng truyền thống. Mẹ tôi và các chị chuẩn bị từng hạt đậu xanh, từng hạt gạo. Về thịt thì bà bảo chúng tôi quây một góc sân làm cái chuồng nhỏ. Bà mua một con heo con, giống heo mọi. Giống heo này khi lớn cũng chỉ nặng vào khoảng 30 đến 40 kg, ít mỡ, dễ nuôi, ít bệnh. Hàng ngày bà mua rau muống loại người ta cắt bán dành cho việc nuôi heo, bà mua thêm cám và kiếm các thức ăn thừa khác để làm thức ăn cho nó.

Cứ thế, năm tháng gần hết thì con heo cũng lớn dần. Mẹ tôi cứ đi ra chuồng vỗ về con heo mọi. Bà thương nó vì nó là tặng vật quý báu của mùa xuân cho gia đình tôi. Gần nhà tôi có một lò sát sinh, Mẹ tôi nhờ một anh hàng xóm làm việc trong đấy vào sáng sớm ngày 28 tháng chạp sang bắt con heo mọi để làm thịt dùm.

Hôm ấy, Mẹ tôi dậy rất sớm. Tôi không biết Bà thì thầm gì với con heo nhưng tôi biết chắc chắn với tấm lòng vô cùng nhân hậu, Bà sẽ cám ơn nó về sự hy sinh cho gia đình tôi. Bà sẽ cầu nguyện cho nó đã xong một kiếp loài vật trên đời. Nó sẽ đầu thai làm loài khác sung sướng hơn. Chỉ sau 30 phút, anh đã đưa lại cho Mẹ tôi một rổ thịt to đã được làm sạch sẽ. Nhờ nuôi con heo mọi, gia đình tôi không những có được thịt để gói bánh mà còn có thể làm nhiều thức ăn khác: đầu và tai thì làm giò thủ, chân giò thì nấu canh, bộ lòng thì giúp chúng tôi có được một nồi cháo huyết ngon lành.

Tết đầu tiên tôi ngồi vào chỗ Bố tôi vẫn thường ngồi gói bánh. Việc chuẩn bị vẫn được Mẹ tôi, các chị và anh em chúng tôi làm như mọi năm. Hạt gạo vẫn trắng ngần, hạt đậu vẫn vàng tươi mát mắt, Mẹ tôi vẫn chọn những chiếc lá dong loại hạng nhất. Nhất là khi người gói, là tôi, là một tay mơ. Mẹ tôi ngồi trước mặt tôi nhắc và giúp tôi từng chút một. Tôi cố gắng gói được từng chiếc bánh nhưng đến khâu xoắn những chiếc lạt buộc thì tôi không cách nào làm tốt được. Thế là Mẹ tôi lại xoắn giúp tôi sợi lạt. Bà buộc rất dễ dàng. Mỗi lần như thế tôi lại mỉm cười và đẩy chiếc bánh về phía Mẹ, giữ chiếc bánh cho bà so sợi lạt và xoắn tít rồi cài chặt lại.

Nhiều tháng trời Mẹ tôi tích lũy dần dần cho nồi bánh chưng ngày Tết. Tôi nhìn thấy trong những chiếc bánh của quãng thời gian khốn khó đó có bóng dáng của Bố tôi còm cõi trong trại tù, những ngày cuối năm giữa núi rừng mờ sương đau đáu lo lắng nhìn về chốn vợ con ở xa xôi; có bóng dáng của Mẹ tôi chăm chút, tảo tần lo cho con và chú heo mọi; có giọt mồ hôi của chị tôi bỏ dạy bươn chải chạy chợ mua từng lạng gạo, lạng đậu; có giọt mồ hôi của anh em tôi cặm cụi làm việc để có tiền đưa cho Mẹ. Buổi sáng khi chúng tôi bóc thưởng thức những chiếc bánh đầu tiên còn âm ấm nóng, mời Mẹ ăn chúng tôi thấy những giọt nước mắt lăn trên gò má gầy của Mẹ.

Lê Khánh Long

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở MẸ VÀ NỒI BÁNH CHƯNG TẾT_Lê Khánh Long

Mấy lời tâm sự của NT Trần Minh Công, Cựu Viện Trưởng Học Viện CSQG

Mấy lời tâm sự xin được gửi tới :

Quý vị cựu Giảng Sư , Sĩ Quan Cán Bộ, Các bạn Cựu SVSQ Học Viện CSQG-VNCH.

Thưa Quý Vị và Các Bạn :

Trong vài ngày nay tôi nhận được điện thoại và emails của một số Cựu SVSQ Học Viện CSQG yêu cầu tôi lên tiếng về việc đang có tranh luận giữa bạn Nguyễn Văn Diệp (K3) và một số đồng môn khác, liên quan đến việc Website “HọcVienCSQG” của bạn Nguyễn Văn Diệp đăng bài của một tác giả nào đó bênh vực cựu TT. Trump mà một số bạn khác cho rằng không nên đăng những bài có tính cách chính trị phe phái trên Website có danh xưng chung là Học Viện CSQG.

Tôi được biết tại hải ngoại này hiện có 2 Websites cùng có tên là Học Viện CSQG, một của bạn Nguyễn Văn Diệp (K3) trên vùng Seattle, tiểu bang Washington  và một của bạn Dư Quang Nê (k6) tại vùng San Jose, California.

Chúng ta là những người từng có liên hệ đến HV-CSQG : trong cương vị hoặc là Giảng Sư, hoặc là những SQ và Nhân viên từng phục vụ tại Học Viện, hoặc là những cựu SVSQ đã tốt nhiệp từ Học Viện. Mối liên hệ đó đã gắn bó chúng ta trong nhiều thập niên qua, nhất là từ sau ngày mất nước 1975. Ai trong chúng ta cũng thương nhớ về Học Viện. Tôi nghĩ rằng các bạn cựu SVSQ cũng hãnh diện vì mình đã là những SQ văn võ song tốt nghiệp từ Học Viện này, nơi được coi là một trong những Trường Sĩ Quan Cảnh Sát tân tiến nhất Đông Nam Á.

Chính sự hãnh diện và cảm tình đặc biệt mà chúng ta dành cho Học Viện buộc chúng ta phải luôn cùng nhau bảo vệ Danh Dự của ngôi trường thân yêu này. Từ những suy nghĩ đó tôi xin mạn phép đề nghị vài điều sau đây mong tât cả các bạn cựu SVSQ cứu xét :

1). Xin ngưng việc phê phán đang xẩy ra giữa một số bạn với bạn Diệp (K3) liên quan tới phương thức điều hành Website HocVienCSQG của Hôi Cựu SVSQ vùng Tây Bắc Hoa Kỳ mà bạn Diệp là Moderator để chúng ta có dịp cùng trao đổi ý kiến, tránh lập lại một số sự việc đáng tiếc đã xẩy ra. Việc phê bình qua lại chỉ làm cho người ngoài nhìn thấy sự bất đồng và chia rẽ giữa chúng ta.

2). Hiện thời tôi thấy có 2 Websites cùng mang danh Học Viện, một là HVCSQG (của bạn Diệp K3) và một là HVCSQG_VNCH (của bạn Nê K6). Tôi nghe nói có một số “Hội Cựu SVSQ Học Viện CSQG” tại nhiều nơi trên thế giới. Tôi ước mong chúng thống nhất lại để chỉ có một Website chung do một “Liên Hội” Cựu SVSQ Học Viện CSQG điều hành, trong đó chúng ta chia sẻ những kỷ niệm, những vấn đề của quê hương VN, những vấn đề văn hóa xã hội, những thao thức và đề nghị cho tương lai VN, những hướng dẫn cho thế hệ con cháu  v..v.. Trên Websites mang danh Học Viện chúng ta sẽ khôn ngoan tránh đề cập đến những vấn đề nhạy cảm như tôn giáo và chính tri địa phương dễ gây tranh cãi làm mất hòa khí giữa những người con yêu cùng một Mẹ Học Viện. Về điều này tôi kêu gọi các bạn Quản Lý (Moderators) 2 Websites trên hy sinh những công lao đã có trước đây khi tạo lập ra các Websites này để cùng nhau hợp tác điều hành một Website mới chung cho tất cả các Cựu SVSQ Học Viện CSQG . Hy sinh công lao của mình là một điều khó nhưng nếu chúng ta cùng yêu thương Học Viện và cùng muốn bảo vệ Danh dự chung của Học Viện chúng ta có thể hy sinh và làm được. Cá nhân tôi và quý vị Giảng Sư từng cống hiến tâm sức cho Học Viện cũng như đa số các anh em cựu SVSQ chắc sẽ rất cám ơn và hoan nghênh sự hy sinh hợp tác của các bạn chủ trương 2 Websites trên.

3). Nếu vạn bất đắ dĩ chúng ta không thực hiện được ước mơ trên, thì xin 2 bạn Diệp (K3) và Nê (K6) sửa lại danh xưng Website của mình cho minh bạch rõ ràng thành: Website HocVien CSQG của Hội Cựu SVSQ Tây Bắc Hoa Kỳ (bạn Diệp K3) và Website của Hội Cựu SVSQ Miền Tây Hoa Kỳ (Bạn Nê K6). Như vậy các bạn nào thích liên hệ với Website nào thì tự ý tham gia vào Website đó.

Tuy nhiên vì cả 2 websites đều dùng danh xưng  Học Viện CSQG nên tất cả chúng ta đều có bổn phận phải bảo vệ Danh Dự Học Viện : Chỉ đăng những bài chọn lọc mà tôi đã đề nghị ở mục 2) , tránh đả phá cá nhân và không đụng chạm tới vấn đề Tôn giáo và Chính tri phe phái địa phương. Xin nhớ là danh xưng Học Viện hàm ý một tập thể gồm các Giảng Sư, SQ từng phục vụ tại Học Viện và tất cả các SQ đã từng thụ huấn hay tốt nghiệp từ Học Viện này. Đó là một tập thể nên danh xưng này không nên và không thể coi là của bất cứ một cá nhân nào.  Thiết nghĩ chúng ta cần cẩn trọng khi xử dụng danh xưng “Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia” một cách tổng quát.

Vì vậy tôi rất mong các bạn Cựu SVSQ cứu xét đề nghị của tôi trong mục 2) của thư này. Chúng ta cùng yêu mến Học Viện và cùng có trách nhiệm bảo vệ DANH DỰ của Trường Mẹ.

Xin chia sẻ với các bạn chút suy nghĩ của tôi. Chúng ta cùng quyết tâm bảo vệ Danh Dự Học Viện và duy trì tình đồng môn.

Thân kính chúc Quý Vị Giảng Sư, SQ Cán Bộ và các bạn Cựu SVSQ Học Viện Một Năm Mới Tân Sửu An Khang, Thịnh Vượng và Bình An trong mùa đại dịch này.

Thân kính,

Trần Minh Công.   California,  Feb-7-2021

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Mấy lời tâm sự của NT Trần Minh Công, Cựu Viện Trưởng Học Viện CSQG

Nơi duy nhất trên Trái đất Covid-19 chưa “bén mảng” đến

tram-Rothera-696x392(HNPĐ): Nam Cực là lục địa duy nhất trên thế giới chưa có ca nhiễm nCoV vì áp dụng những quy định nghiêm ngặt đảm bảo không có nguy cơ lây nhiễm.

Đến nay, trong khi các châu lục khác đang phải chống chọi với đại dịch Covid-19 thì có một lục địa vẫn chưa ghi nhận ca nhiễm bệnh nào. Đó là Nam Cực lạnh giá cằn cỗi, nơi mà cái lạnh và bóng tối của mùa đông đang đến rất nhanh.

Nhiều người nói rằng Nam Cực từ chỗ là nơi “nguy hiểm” bậc nhất với mức nhiệt có thể giảm xuống gần -90 độ C và vận tốc gió lên tới 322 km/giờ, nay đã trở thành nơi “an toàn” nhất trước dịch Covid-19 tính đến thời điểm này. Trong vài tháng qua, khoảng 4.000 người thuộc nhiều quốc tịch khác nhau đã theo dõi diễn biến dịch Covid-19 từ Nam Cực.

Nhà khoa học người Anh Michael Brian, người đứng đầu trạm nghiên cứu Rothera của Anh ở Nam Cực, cho biết trạm đã áp dụng những quy định nghiêm ngặt để bảo vệ 140 thành viên trong đoàn. Các nhà nghiên cứu có nguy cơ lây nhiễm cao nếu nCoV xuất hiện ở Nam Cực bởi họ dùng chung phòng ăn và sống gần nhau ở trạm, nơi nhiệt độ bên ngoài có thể giảm tới âm 20 độ C.

“Chúng tôi được bảo vệ tốt ở đây và áp dụng nhiều quy trình chặt chẽ để chăm lo sức khỏe. Nếu dịch Covid-19 tiếp tục leo thang và ảnh hưởng tới nguồn cung cấp nhiên liệu và thức ăn cho Nam Cực, trạm đã lập kế hoạch để “vượt bão’”‘, Brian chia sẻ.

Chia sẻ chi tiết về các biện pháp, Trạm khảo sát Nam Cực của Anh (BAS) cho biết nhân viên trở về trạm sau các chuyến bay tới vùng dịch sẽ được xét nghiệm. Những nhân viên có triệu chứng sẽ bị cách ly để hạn chế lây lan.

“Nếu một thành viên trong đoàn chuẩn bị về Nam Cực là đối tượng nghi nhiễm F1 hoặc F2, họ sẽ bị cách ly hai tuần trước khi lên tàu đi tới lục địa. Tàu mất 4 tuần để tới trạm Rothera. Khoảng thời gian này đủ cho bất cứ người nào ấp virus”, Steven Marshall, giám đốc quản lý rủi ro của BAS, cho biết.

Cầu nối giữa trạm nghiên cứu và thế giới là máy bay trực thăng a BAS Dash 7 bay tới đây quanh năm từ thủ đô Stanley trên quần đảo Falkland hoặc thành phố Punta Arenas ở Chile. Một tàu chở nhu yếu phẩm, nhiên liệu và thiết bị khoa học ghé qua trạm hai lần trong các tháng mùa hè từ tháng 12 tới tháng 3.

Ngoài ra, trên lục địa cũng có những chuyến bay nội bộ giữa các trạm nghiên cứu do những nước khác điều hành bao gồm Italy, Argentina, Ukraine, Đức, Nga và Ấn Độ. Vào mùa đông từ tháng 6 tới tháng 12, phần lớn chuyến bay tạm dừng. Sau khi dịch Covid-19 bùng phát, Trung Quốc là nước duy nhất rút nhân viên khỏi trạm nghiên cứu. Riêng Anh có 5 trạm nghiên cứu ở Nam Cực bao gồm trạm Rothera, Halley, Signy, cơ sở hậu cần Fossil Bluff và Sky Blu.

Nam Cực là nơi đặt các cơ sở nghiên cứu của 28 quốc gia trên thế giới. Đa số nhân viên đều ở lại đây từ một đến hai mùa để tiến hành hoặc hỗ trợ nghiên cứu khoa học.Dân số của lục địa này cao nhất vào mùa hè, từ tháng 10 đến tháng 2. Đến mùa đông, Nam Cực rơi vào bóng tối và nhiệt độ giảm mạnh, khiến nhiều trạm nghiên cứu đóng cửa. Trong thời gian này, ở nguyên trong trạm (dù có dịch bệnh hay không) là một việc được nhiều người thực hiện do điều kiện thời tiết quá khắc nghiệt.

Theo Khoa học

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Nơi duy nhất trên Trái đất Covid-19 chưa “bén mảng” đến

Chúc Xuân Tân Sửu- LTT

Chuc xuan LTT 2

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Chúc Xuân Tân Sửu- LTT

Năm Sửu Nói Chuyện Trâu Qua Ca Dao Việt Nam

Nhân Xuân TÂN SỬU 2021 Tản Mạn
Về “TRÂU” Qua Ca Dao Việt Nam
Lê Ngọc Châu

402ace11f30842cac897d5a09d0b1dc8Như chúng ta biết, lịch cổ truyền của Việt Nam gồm mười hai con giáp và Trâu là con giáp đứng thứ nhì sau Chuột dùng để tính thời gian: Tý, Sửu, Dần, Mão (Mẹo), Thìn, Tỵ, Ngọ, Mùi, Thân, Dậu, Tuất và cuối cùng là Hợi. Năm Tý vừa đi qua và Năm Mới 2021 là năm Trâu, Năm TÂN SỬU.

Ca dao Việt Nam diễn tả những con giáp cho dễ nhớ qua ca dao như sau:

Tuổi Tý là con chuột xù
Thu gạo thu nếp nó bò xuống hang
Tuổi Sửu con trâu kềnh càng
Cày chưa đúng buổi nó mang cày về
Tuổi Dần con cọp chỉn ghê
Bắt người ăn thịt tha về non cao
Tuổi Mẹo là con mèo ngao
Hay quấu hay quào ăn vụng thành tinh
Tuổi Thìn, rồng ở thiên đình
Đằng vân giá vũ ẩn mình trên mây


Có thể nói TRÂU là loài vật rất phổ biến, nhất là đối với nhà nông. Và Trâu cũng được lấy làm hình ảnh mang tính cách sinh động cho nhiều câu thành ngữ, tục ngữ của Việt Nam. TRÂU là con vật giúp đỡ cho giới nông dân rất nhiều và cũng chính con người đã đưa Trâu lên phim ảnh, đưa vào truyện, thơ văn. Ở đây người viết chỉ điểm qua giới hạn hình ảnh con Trâu trong tục ngữ, ca dao Việt Nam, vừa để thư giãn đầu Xuân vừa dùng làm bài học đối nhân xử thế ở đời.

TRÂU trong ca dao – tục ngữ của Việt Nam (VN) có rất nhiều, nhiều câu ca dao phổ biến rộng được mọi người thường nghe, nhiều người còn thuộc lòng. Đi xa hơn, trong kho tàng ngôn từ chữ nghĩa của Việt Nam TRÂU cũng đã góp mặt trong nhiều câu tục ngữ – thành ngữ, nghĩ kỹ lại thấy đều mang tính chất châm biếm ý nhị, hàm chứa tính triết lý sâu xa và cũng không kém phần hóm hỉnh, chế diễu.

Nhân dịp Xuân TÂN SỬU 2021, chúng ta hãy thử nghiền ngẫm một số câu tục ngữ – thành ngữ của Việt Nam về “TRÂU”, để có thể tìm thấy trong đó những nét tương đồng qua tư tưởng, ngôn từ đồng cảm qua kinh nghiệm phổ quát.

Hình ảnh con Trâu trong ca dao, tục ngữ trước hết là hình ảnh được diễn tả bằng ngôn từ. Trong hai con vật thân quen với cuộc sống của người nông dân là Trâu và Bò thì trâu được đánh giá cao hơn bò: “Trâu gầy cũng tày bò giống”, “Trâu he cũng bằng bò khoẻ” (Tục ngữ). Bò khả năng chịu rét kém, sức kéo cũng không khoẻ bằng trâu, riêng về việc kéo cày ở đồng ruộng thì khả năng của bò kém trâu xa. Trâu có sức khoẻ dẻo dai hơn bò, được ví von qua mấy ca dao như sau:

Trâu năm sáu tuổi còn nhanh,
Bò năm sáu tuổi đã tranh về già,
Đồng chiêm xin chớ nuôi bò,
Mùa đông tháng giá, bò dò làm sao!

Chính vì ưu điểm chịu rét khá, sức kéo mạnh cho nên nhà nông nuôi trâu để phục vụ cho lao động sản xuất và là ưu tiên lựa chọn hàng đầu của người nông dân. Nghề nông mà không có trâu thì không thể tiến hành thuận lợi và đạt hiệu quả cao giống như việc nhà giàu mà không có thóc gạo:

Làm ruộng không trâu, làm giàu không thóc.

Để khỏi quên những chuyện cần làm trong năm người Việt Nam ta cũng đã mượn ca dao nhưng khéo léo kết lại thành bài thơ ngắn có vần điệu cho dễ nhớ

Tháng giêng là tháng ăn chơi,
Tháng hai trồng đậu, trồng khoai, trồng cà
Tháng ba thì đậu đã già
Ta đi ta hái về nhà phơi khô
Tháng tư đi tậu trâu bò
Để ta sắm sửa làm mùa tháng năm…

Muốn mua được trâu hay, cày khoẻ thì cần phải biết cách chọn trâu giống tốt. Tục ngữ cũng nêu lên kinh nghiệm mua trâu:

“Mua trâu xem sừng, mua chó xem chân” hay

“Mua trâu xem vó, lấy vợ xem nòi”.

Trâu sừng to, cân đối là trâu khoẻ. Cổ trâu dài, bò nếu có cổ ngắn và to là loại trâu, bò có sức kéo khoẻ. Trâu khoẻ, nhanh ảnh hưởng tốt đến hiệu quả công việc sản xuất, ca dao Việt Nam ví von:

– Thứ nhất vợ dại trong nhà,
Thứ nhì trâu chậm, thứ ba rựa cùn.

– Trâu khoẻ chẳng lọ cày trưa,
Mạ già ruộng ngấu không thua bạn điền.

Để cho thấy rằng nếu muốn mua trâu thì nên chọn mua trâu nái tức “xem vó”, cũng tương tự như lấy vợ thì chọn con nhà có dòng dõi, sức khỏe tốt và … khả năng sinh sản, ca dao có câu:

Mua trâu xem vó, lấy vợ xem nòi.

Vì Trâu chính là con vật đóng vai trò hàng đầu của nhà nông:

Con trâu là đầu cơ nghiệp.

nên người nông dân mua trâu bò cũng chọn ngày tháng.

Tháng tư đi tậu trâu bò,
Để ta sắm sửa làm mùa tháng năm.

Ai muốn làm giàu thì phải nuôi trâu, đặc biệt là trâu nái vừa cày vừa sinh sản và bán trâu giống là có cơ hội làm giàu:

Muốn giàu nuôi trâu nái, muốn lụn bại nuôi bồ câu.

Tuy nhiên, việc “tậu trâu” là việc hệ trọng giống như chuyện “lấy vợ, làm nhà” và chọn trâu tốt không phải là công việc dễ dàng.

Tậu trâu, lấy vợ, làm nhà
Trong ba việc ấy thật là khó thay.

Sự giàu có sung túc của nhà nông được đánh giá bằng chất lượng và số lượng ruộng và trâu:

Ruộng sâu, trâu nái

Cao Dao Tục ngữ Việt Nam nói riêng cũng lấy hình ảnh con trâu để đề cập đến các mối quan hệ trong xã hội. Ngày xưa và ngay cả bây giờ, sự tranh chấp nhau làm cho dân tình gánh chịu khốn khổ hay đơn giản tình bạn tan vỡ và có câu tục ngữ đã diễn tả khéo léo cảnh này:

Trâu bò húc nhau ruồi muỗi chết.

Để ám chỉ sự ghen ghét nhau của các quan chức thời xưa cũng như có thể nói ngay cả trong đời sống xã hội hiện tại, dân gian dùng hình ảnh “trâu buộc”  “trâu ăn” một cách tài tình, dễ hiểu:

Trâu buộc thì ghét trâu ăn,
Quan võ thì ghét quan văn dài quần.

Nhận xét về các loại người trong xã hội, tục ngữ cũng mượn hình ảnh con trâu. Mượn “trâu chậm”  “trâu ngơ” một cách khéo léo để ám chỉ loại người chậm chạp, ngu ngơ và bị thua thiệt:

“Trâu chậm uống nước dơ,
Trâu ngơ ăn cỏ héo”.

Riêng về lãnh vực nhân tình thế thái, dân gian ta cũng mượn hình ảnh con trâu với các cấu trúc ngữ nghĩa khác nhau. Chẳng hạn để ám chỉ cho một sự việc nếu để lâu nó sẽ giảm bớt đi hiệu quả hay sự quan trọng của nó cũng bị giảm, tục ngữ ta có câu đơn giản, dễ hiểu:

Cứt trâu để lâu hoá bùn

Thông thường đôi khi người ta không nhận ra tầm quan trọng của sự việc hay món đồ dùng bởi lẽ khi họ có nhiều xài không hết thì chê thế này chê thế nọ nhưng gặp lúc thiếu hụt, không có (ví dụ nếu đang đi giữa bãi sa mạc, sắp chết vì thiếu nước uống), thì đành phải chấp nhận như sau

Nước giữa dòng chê trong, chê đục
Vũng trâu đầm hì hục khen ngon

Đề cập đến sự tương trợ lẫn nhau, cũng có câu:

Trâu béo kéo trâu gầy.

Nói đến trâu là gắn với khả năng cày bừa và làm việc vất vả, nặng nhọc trong ngành nông nghiệp:

Trâu cày ngựa cưỡi.

“Tác giả dân gian” cũng đã mượn con Trâu với đặc tính không thính tai để đề cập đến triết lý có tính nhân sinh, khi nói chuyện hay làm việc một cách vô ích, không có hiệu quả với người không hiểu biết qua các câu ca dao đơn giản như sau:

Đàn đâu mà gảy tai trâu,
Đạn đâu bắn sẻ, gươm đâu chém ruồi!

Khi chăn trâu thì phải luôn coi chừng nó, không để trâu đi lạc đàn, trâu ăn lúa. Trâu đã đi vào ca dao huyền thoại nói về chú Cuội chăn trâu mãi chơi, ngồi gốc cây đa để trâu ăn lúa:

Thằng Cuội ngồi gốc cây đa
Để trâu ăn lúa gọi cha ời ời

Chăn trâu tuy đơn giản nhưng lại là một việc làm khá vất vả, phải đi sớm về khuya, suốt ngày phơi mặt ngoài đồng, phải chịu mưa nắng gió rét, chăm sóc trâu cho béo tốt để có sức mà kéo cày:

Trâu anh con cưỡi con dòng,
Lại thêm con nghé cực lòng thằng chăn.

Chuyện nặng cày bừa của nhà nông với con trâu thường do người đàn ông đảm nhận. Vì vậy, biết điều khiển trâu và cày sao cho giỏi là tiêu chuẩn để đánh giá người con trai trong việc đồng án:

Trai thì cày ruộng khiển trâu
Gái thì phải biết bổ cau têm trầu

Nghề nông là một nghề vất vả nhưng là một nghề cao cả vì nó quyết định đến đời sống của mọi người. Người Á Châu nói chung và người Việt Nam nói riêng, cơm là món ăn chính hàng ngày. Câu ca dao sau đây diễn tả rõ nét sự lam lũ của nghề nông và lời nhắn gửi với mọi người đừng quên công lao nhọc nhằn của họ:

Lao xao gà gáy rạng ngày,
Vai vác cái cày, tay dắt con trâu.
Bước chân xuống cánh đồng sâu,
Mắt nhắm mắt mở đuổi trâu đi cày.
Ai ơi! Bưng bát cơm đầy,
Nhớ công hôm sớm cấy cày cho chăng.

Chính vì vất vả nặng nhọc và mang trách nhiệm nặng nề nên đứa trẻ chăn trâu được xã hội xưa coi trọng, quý mến. Có cả một lễ hội mục đồng mà những đứa trẻ chăn trâu tham gia và được đối xử trọng vọng. Ngoài ra, cũng có Lễ hội chọi trâu là một hình thức thi trâu khoẻ, tôn vinh người chăn trâu, ai có trâu thắng cuộc thì rất vinh dự. Lễ hội chọi trâu trở thành một ngày hội lớn:

Dù ai buôn đâu bán đâu,
Mồng mười tháng tám chọi trâu thì về.
Dù ai buôn bán trăm nghề,
Mồng mười tháng tám trở về chọi trâu.

Văn hóa nghề nông cũng được diễn tả rõ nét qua công việc cày cấy, mối quan hệ giữa người và trâu. Trâu không còn là con vật mà còn là người bạn của nhà nông, họ thường tâm tình tha thiết với trâu về công việc cày cấy, ân cần khuyên bảo trâu ăn uống, làm lụng, luôn cả về vấn đề triết lí nhân sinh mà có lẽ nhiều người đã từng nghe:

Trâu ơi! Ta bảo trâu này!
Trâu ra ngoài ruộng trâu cày với ta.
Cày cấy vốn nghiệp nông gia,
Ta đây trâu đấy ai mà quản công!
Bao giờ cây lúa trổ bông,
Thời còn ngọn cỏ ngoài đồng trâu ăn.

Tuy vất vả nhưng có thể nói là người nông dân luôn yêu đời, lạc quan và tin tưởng vào tương lai tươi sáng. Họ coi việc cày cấy là niềm vui. Giữa trâu với người lao động, cảnh trâu và người cùng đồng hành hăng say trong công việc nhà nông, họ xem trâu như một thành viên trong gia đình:

Rủ nhau đi cấy đi cày
Bây giờ khó nhọc có ngày phong lưu
Trên đồng cạn, dưới đồng sâu
Chồng cày vợ cấy, con trâu đi bừa

Đề cập về mối quan hệ trai gái, câu tục ngữ “Trâu tìm cọc (cột) cọc (cột) chẳng tìm trâu” ám chỉ người con trai thường đi tìm người con gái để ngỏ lời chứ con gái không đi tìm con trai để tán tỉnh. Hình ảnh đáng yêu của “ngọn cỏ phất phơ” là em và anh là “con nghé nhởn nhơ” đi tìm cỏ, cỏ cần cho trâu và trâu bao giờ cũng khát khao ăn cỏ, như “chàng khát khao nàng” với câu ca dao:

Em như ngọn cỏ phất phơ,
Anh như con nghé nhởn nhơ giữa đồng

Để thề thốt yêu thương, ca dao về Trâu ví von:

Trăm năm còn có gì đâu
Miếng trầu liền với con trâu một vần

Hay trách móc khéo tuy nhẹ nhàng mà cay đắng:

Công anh chăn “nghé” đã lâu,
Bây giờ nghé đã thành trâu ai cày?

Nhưng trong đời sống cũng có những cô gái có lối sống xa hoa vật chất, và để so sánh với hình ảnh con trâu chỉ ăn cỏ để sống qua ngày ca dao với ý muốn châm biếm không thiếu, như:

Ai nói chăn trâu là khổ??
Tôi chăn nàng còn khổ hơn trâu.

Trong xã hội, thông thường dân làng nào thì theo tập quán của làng ấy theo kiểu “bảo thủ”:

Trâu đồng nào ăn cỏ đồng ấy

Để tự than thở cho số phận hẩm hiu chẳng may trên con đường tình ái, ca dao cũng mượn con Trâu để diễn tả:

Chẳng qua số phận long đong
Cột trâu, trâu đứt, cột tròng, tròng trôi

Chưa hết. Người đời còn mượn hình ảnh của con Trâu để nói lên sự thèm khát ái tình… Ca dao Việt Nam diễn tả rất khéo léo về tình tiết này qua yêu cầu của người bạn “có lẽ chưa chồng” muốn có được vòng tay ôm ấp một cách tế nhị như sau:

Của chua ai thấy cũng thèm
Em cho chị mượn chồng em vài ngày …

Và mời nghe người bạn gái trả treo rất văn chương, tuy đùa cợt nhưng thâm thúy:

Chồng em đâu phải trâu cày
Mà cho chị mượn cả ngày lẫn đêm

Để đề cập về cách sống theo bầy đàn của trâu bò, cũng là tâm lí nói về tính cộng đồng xã hội:

Trâu có đàn, bò có lũ

Người Việt Nam nói riêng, đa số tôn trọng và coi danh dự hơn cả của cải vật chất nên thường cố gắng tạo danh tiếng cho mình. Để nhắc nhở mọi người nên giữ gìn danh dự, có câu tục ngữ:

Trâu chết để da, người ta chết để tiếng.

Hoặc để cảnh giác, khuyên răn thì có câu:

Trâu kia chết để bộ da
Người chết để tiếng xấu xa muôn đời

Ca dao hay tục ngữ truyền khẩu về con “TRÂU” thì còn rất nhiều nhưng người viết chỉ trích dẫn một số ít ca dao trên đây, góp nhặt được trên internet. Rất tiếc bài viết có giới hạn nên tôi không thể trích dẫn hết để trình bày cùng quí vị, mong thông cảm. Nhưng qua đó hy vọng cũng đủ gói ghém ý nghĩa sâu sắc của ca dao, có thể nói là căn bản của nền văn hóa dân tộc Việt Nam. Mong quý độc giả hoan hỷ cho mọi sơ sót. Đa tạ.

Kính chúc Quý độc giả một năm mới TÂN SỬU 2021, “AN KHANG THỊNH VƯỢNG”.

Lê Ngọc Châu

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Năm Sửu Nói Chuyện Trâu Qua Ca Dao Việt Nam

Đôi lời thâm tạ_S.T.T.D Tưởng Năng Tiến

Đôi lời thâm tạ

Mấy thập niên sau, sau khi Vietnam War đã vùi sâu vào ký ức – có hôm – một cư dân ở tiểu bang Philadelphia nhận được tin nhắn (ngăn ngắn) qua điện thoại:“Ông là Richard Hiebsch phải không? Tôi có một chút này để biếu ông, đó là những gì ông đã để lại ở Việt Nam. Hiebsch, 56 tuổi, gọi lại. Và rồi ông gặp Tracey Hansen, 36 tuổi, một nhân viên cứu hỏa ở San Jose, California, người đã về Việt Nam hai chuyến.Trong chuyến đi gần đây nhất, bà đã ra Huế và dừng lại mua nước uống ở một điểm bán giải khát bên đường. Người đàn ông già bán hàng có một cái bàn nhỏ bày đầy những đồ trang sức rẻ tiền. Một cái bát bằng thủy tinh trên bàn có chứa cái gì đó khiến bà Tracey chú ý.‘Ðó là một bộ thẻ bài,’ Hiebsch nói. ‘Bà ấy cầm lên xem và thấy đó là của quân nhân Hoa Kỳ. Bộ thẻ bài ấy mang tên tôi. Tôi nghĩ là bà ấy đã bỏ ra hai đô la để mua những tấm thẻ bài ấy.’Một tuần lễ sau thì gói hàng đó đến. Bên trong có hai miếng kim loại khắc tên, số quân, loại máu và tôn giáo của người sở hữu. Bà Tracey Hansen có viết kèm theo mấy chữ: ‘Tôi muốn nói lời cám ơn về sự phục vụ của anh và tất cả những gì anh đã hy sinh ở bên đó. Tôi rất lấy làm  buồn và hối tiếc về cái cách mà người ta đã đối xử với các anh khi các anh trở về. Tôi quả tình là không thể nào hiểu nổi.” (Như Sao. “Những Tấm Thẻ Bài.” Tuần Báo Trẻ 18/06/ 2020).Câu chuyện thượng dẫn tuy không có gì vui nhưng cũng không đến nỗi buồn (thê thiết) như những lời nhắn, vẫn thường đọc được trên những trang báo – hay trang mạng – của cộng đồng người Việt. Xin ghi lại dăm ba:

  • Năm 2014, một gia đình nông dân trong khi đào đất xây nhà đã phát hiện ra hài cốt của một người lính VNCH, địa điểm là dưới chân đèo An Khê khoảng 3 km thuộc tỉnh Bình Định. Gia đình này đã chôn cất lại hài cốt đó và giữ lại thông tin, gồm 2 thẻ bài quân nhân (dog tag), và một cái ví da nhưng đã mờ hết thông tin, chỉ còn lại thẻ bài quân nhân là rõ thông tin. Ai biết thì xin chỉ giúp để ông ấy được về doàn tụ với gia đình. NGUYEN NUOI SQ.57/219394. Email lien he: hoahuehoahong@gmail.com

  • Chiều Thứ Bảy, 21 Tháng Tư, chị Christine Tạ, một y tá, lái xe gần 40 phút đến tòa soạn Người Việt để nhờ đăng mẩu tin liên quan đến việc có người tìm thấy ba bộ hài cốt của ba người lính VNCH với ba thẻ bài ở bên Lào…

Một người quen, anh Phạm Văn Quý, là cố vấn của một công ty tư vấn về trồng trọt, nhân một chuyến công tác, thăm một nông trại ở Savanakhet, bên Lào, đã tình cờ biết được tin tức về ba bộ hài cốt, như sau:

Khi họ đào đất, phát hiện ba bộ hài cốt quấn bằng poncho, có thẻ bài. Có thể tử trận Mùa Hè Đỏ Lửa 1972, Lam Sơn 719. Có lẽ binh chủng dù. Chỉ là đoán. Giám đốc nông trại đã cho cải táng, làm mộ, làm miếu thờ:

  1. Ngô Tâm hay Ngô Tam Số quân: SQ 58/217455 Loại máu: LM O

  2. Trương Lương hay Lượng Số quân: SQ 57/208.815 Loại máu: LM A

  3. Trương Văn Lễ hay Lề Số quân: không đọc được. Đoán là: SQ 14/201701 Loại máu: LM A

Thân nhân có thể liên lạc anh Quý ở Việt Nam, điện thoại: 0988.747.064. Anh sẽ giúp liên lạc với nông trại bên Lào, để sớm đưa những người con lưu lạc về đất mẹ.

Hy vọng lòng mong mỏi của anh Quý, của chị Christine Tạ và người cậu sẽ được mọi người nhìn thấy và tiếp tục chia sẻ thông tin này đến với nhiều người để những người hiện còn ‘lạc lõng’ nơi đất khách có dịp đoàn tụ cùng gia đình, thân nhân vào một ngày không xa. (Ngọc Lan. “Những Bộ Hài Cốt Quân Nhân Quân Lực VNCH Hiện Còn Trên  Đất Lào.” Người Việt 25/04/ 2018).

  • Trong khi làm việc tại Đồn Điền Cao Su (KCN Dầu Giây ngày nay) Ba tôi tìm thấy một xác lính VNCH tên Lâm Quang. Thẻ bài bị đạn bắn thủng nên không còn số quân. Theo nguồn tìm hiểu từ các Hồi Ký của Đ/Tá VNCH Ngô Kỳ Dũng và Tác Giả Phạm Huấn v.v.. Những ngày cuối cùng của chế độ VNCH tại Dầu Giây có đại đội 2, tiểu đoàn 2 , trung đoàn 52, SĐ18BB , Chi Đoàn 3/5 Kị Binh, Địa Phương Quân và Tiểu đoàn Địa Phương Quân từ Định Quán về.

    • This image has an empty alt attribute; its file name is the-bai.png

Các Cô, Chú, Anh, Chị từng có người thân từng đi lính cho các Đơn vị kể trên xin vui lòng cho Tôi gặp gỡ và xin một ít thông tin để tìm lại thân nhân cho người lính này. Chiến tranh đã qua đi từ rất lâu rồi cùng là người Việt Nam nhưng trong hoàn cảnh đó lý tưởng khác nhau nên trở thành 2 chiến tuyến. Nghĩa tử là nghĩa tận. Đâu đó có gia đình đang mong chờ tìm thấy được cố nhân qua những ngày binh đao khói lửa. Từ một nấm đất xây cho Chú mồ yên Gia Đình con đã mãn nguyện lắm rồi. Lương tâm không còn áy náy.

Cám ơn Bác Vinh (Quận 2) , Ông Chỉnh (Q.Tân Phú), Bác Lâm (Hố Nai) và các cô chú khác đã nhiệt tình giúp đỡ để con có thể tìm hiểu thông tin trong nhiều tháng qua. (FB Hoàng Đức Tín September 5, 2020).

Hài cốt của tất cả các quân nhân vừa ghi đều đã được cải táng, lập mộ, và khói  nhang ấm áp. Kẻ đã khuất, chắc hẳn, cũng đều cảm thấy được yên ủi đôi phần. Thực là những câu chuyện ấm lòng. Cũng như bao nhiêu đồng đội khác, tôi chỉ là một người lính vô danh. Có khác chăng là tôi may mắn vẫn còn sống sót nên xin được nói lên đôi lời thâm tạ vì những nghĩa cử chí tình đã dành cho những chiến hữu vắn số của mình.

Dù cuộc chiến đã tàn gần nửa thế kỷ nhưng mãi cho đến giờ con số binh sĩ thương vong của bên thắng cuộc vẫn chưa được “giải mật.” Bởi thế, không có gì ngạc nhiên khi không ít xương cốt của binh sĩ (của cả hai bên) vẫn còn vương vãi khắp nơi nhưng không hề khiến cho những kẻ đang nắm giữ quyền bính có chút bận tâm nào cả.

Dù cuộc chiến đã tàn gần nửa thế kỷ nhưng mãi cho đến giờ con số binh sĩ thương vong của bên thắng cuộc vẫn chưa được “giải mật.” Bởi thế, không có gì ngạc nhiên khi không ít xương cốt của binh sĩ (của cả hai bên) vẫn còn vương vãi khắp nơi nhưng không hề khiến cho những kẻ đang nắm giữ quyền bính có chút bận tâm nào cả.

Riêng với những người lính được chôn cất ở Nghĩa Trang Biên Hòa  – trước 30 tháng 4 năm 1975 – mà ai cũng ngỡ là đã mồ yên mả đẹp thì hiện vẫn đang bị

“quản lý” một cách chặt chẽ (và vô cùng khó hiểu) bởi … bên thắng cuộc – theo như lời than phiền của rất nhiều người:

  • Việt Hùng: “Ðã 40 năm, nghĩa trang Quân Ðội Biên Hòa vẫn còn là một nơi nhạy cảm và là tâm điểm của người Việt khi nói về hòa hợp, hòa giải dân tộc. Mặc dù nhà nước CSVN đã biến nơi này thành tên gọi Nghĩa Trang Nhân Dân Bình An, nhưng xem ra, còn lâu sự bình an thật sự mới đến với nơi này.”

  • Từ Đức Minh: “Người Cộng Sản không cần biết thế nào là nghĩa tử, nghĩa tận. Họ chủ động giáo dục cho đám con trẻ gọi mộ người lính Việt Nam Cộng Hòa là ‘mả ngụy’, ‘mả giặc’. Người ta canh tác rau trên mộ, tưới nước phân dơ bẩn, thả trâu bò lội giẫm đạp lên mộ. Khốn nạn hơn nữa , họ cho người đào giữa ngôi mộ và trồng lên đó những cây to…”

  • Ngô Thanh Tú: “Cứ mỗi bước chúng tôi đi đều phải chịu sự giám sát của ít nhất hai bảo vệ nơi này. Ánh mắt soi mói, những câu hỏi vô duyên, như: chụp hình để làm gì? Có động cơ gì không? làm chúng tôi vô cùng khó chịu. Người bạn đi cùng tôi nói, dường như cái chủ trương truy cùng giết tận còn được áp dụng cho cả người chết. Chế độ này ko chỉ trả thù người chết mà còn sợ họ đội mồ sống dậy nên kiểm soát rất chặt chẽ.”

Tuy bị “kiểm soát rất chặt chẽ” nhưng vẫn có người  “liều” đi tảo mộ hằng năm  (Ai liều tảo mộ chiều nay/Mà hương tảo mộ bay đầy hoàng hôn). Ông Lý Văn Lang (người vừa cùng con cháu và bè bạn ghé qua NTQĐBH vào ngày 3, tháng Giêng năm 2021) tâm sự:

“Tôi và mấy bạn già, con cháu đến làm những công việc trong nghĩa trang với tấm lòng tôn kính những người đã nằm xuống cho một vùng miền đất nước. Và tôi cũng thấy buồn, xót xa những nấm mồ hoang lạnh, u buồn, xác thân người xưa nằm dưới lòng đất, thiếu người nhang khói, chăm sóc… chúng tôi có những suy nghĩ giống nhau là còn khả năng, sức khoẻ làm được gì đó để các vị anh linh tử sĩ ấm áp và bớt đi sự điêu tàn, vong linh bớt tủi hờn vì những phần mộ nơi đây bất hạnh, không may.”

Một lần nữa xin thay mặt đồng đội cảm ơn ông Lý Văn Lang cũng như tất cả những ai đã “liều” tảo mộ cho những chiến hữu của  chúng tôi trong những năm qua.

Vô cùng trân trọng và kính mến.

Tưởng Năng Tiến (Sổ Tay Thường Dân)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Đôi lời thâm tạ_S.T.T.D Tưởng Năng Tiến

Khóc Thi Sĩ Tường Linh _ Thơ K1 LVT

KHÓC THI SĨ TƯỜNG LINH

unnamed (1)

Thi huynh từ biệt cõi trần
Thân nhân, thi hữu bội phần xót xa
Cảm thương cảnh thân già đeo khổ
Tuổi hoàng hôn thiếu chỗ ngơi thân
Căn nhà chật lối chen chân
Co ro nằm võng đâu cần giường sang
Lại thêm bịnh sơ gan cổ trướng
Đôi mắt mù gập gượng chân không
Vợ già sớm giúp chiều trông
Tám tư tuổi phảỉ chăm chồng chín hai
Gặp nhằm lúc thiên tai đại họa
Cô víc tràn thiên hạ điêu linh
Bạn bè thi hữu thân tình
Xót thương đành đoạn làm thinh mà buồn
Huynh để lại suối nguồn thi tứ
Nỗi niềm thơ tình tự quê hương
Đi mô rồi cũng vấn vương
Vườn cam quê ngoại Đại Bường đơm hoa
Thuyền sông Thu tà tà nhẹ lướt
Ngược dòng về Trung Phước quê cha
Tình thơ đất Quảng bao la
Lướt qua vài ý gọi là nhớ huynh
Cầu thi sĩ TƯỜNG LINH linh hiển
Chứng hương lòng đưa tiễn người đi
Về nơi thanh tịnh vô vi
Trần gian gởi lại vần thi nhớ đời.

Orlando ngày 7.2.2021

ĐẠT NHÂN

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Khóc Thi Sĩ Tường Linh _ Thơ K1 LVT

Thư Xuân của Tổng Hội CSQG VNCH

Thu xuan TH

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thư Xuân của Tổng Hội CSQG VNCH

Kinh nghiệm về Covid đã trải qua_Thơ Thơ Cẩm Tú

Hôm nay, theo yêu cầu, VTX xin chia sẻ đôi điều về Covid với tư cách của một người đã sống chung & thắng con bịnh Covid. Bài viết sẽ không nói về thuốc men (Mà cũng không có thuốc nào trị được Covid) vì không đủ tiêu chuẩn để nói về nó cũng như mỗi người sẽ có một triệu chứng khác nhau do đó chỉ bác sĩ mới có thể ra toa thuốc.Những điều căn bản cần biết

1. Mỗi người có một bệnh lý nền riêng do vậy khi Covid vô người sẽ làm ra những triệu chứng khác nhau cũng như làm ra bệnh nặng nhẹ khác nhau. NHƯNG, nói chung, nếu mình không đánh nó, thì nó sẽ đánh mình!

2. Vi trùng Covid có loại yếu, vừa và mạnh.

3. Nếu trong một nhóm cùng bị chung một ngày thì thường có chung triệu chứng do cùng virus. Điều quan trọng là mình phải biết lắng nghe cơ thể của mình. Khi thấy có một hay nhiều triệu chứng khác thường như nhức đầu, tiêu chảy, mệt mỏi ngủ nhiều, ho nhẹ, sốt nhẹ, cổ có đờm, bị lạnh trong người hoặc có những triệu chứng như bị dị ứng thì điều đầu tiên cần làm là đi test Covid.

4. Nếu biết mình bị Covid sớm thì càng dễ xoay sở và điều trị, đừng để nó lan tràn, sinh sôi nảy nở và phát triển mạnh trong người mình thì lúc đó đã muộn.

5. Nếu cơ thể mình yếu thì nó sẽ thừa cơ nổi dậy đánh mình. Do đó, mình phải giữ vững tinh thần và bồi bổ cơ thể với nhiều rau củ, thịt và trái cây (ăn những thứ cơ thể cho phép, thêm thịt và nhiều rau) để người khoẻ lên, có thể chiến đấu với nó.

6. Nếu phát hiện bị Covid trong vòng 10 ngày đầu (kể từ ngày có triệu chứng chứ không phải từ ngày mình có kết quả positive nhé) thì dễ xoay sở hơn vì khi đó, mình có thể truyền antibody infusion hay huyết tương, plasma được lấy từ cơ thể những người đã khỏi bịnh Covid. Tuy nhiên không phải ai cũng được truyền chất này mà nó phụ thuộc vào BÁC Sĩ GIA ĐÌNH của mình và tình trạng sức khỏe của cơ thể ngay lúc đó.

Với những người lớn tuổi nếu bác sĩ đồng ý thì họ sẽ làm giấy tờ cho mình vô nhà thương để truyền chất này. Nhưng sau 10 ngày thì coi như thua, các chất này sẽ không giúp được gì trong cơ thể mình cả.

*** Bác sĩ Trâm Hồ trên Bellaire, Houston 77072 có thể làm được, ai cần một bác sĩ gia đình thì nên tham khảo. Đây là một bác sĩ tận tâm, không phát thuốc theo yêu cầu nhưng làm việc có hiệu quả.

7. KHÔNG NGẠI NGÙNG và KHÔNG LO SỢ mà báo với những người mình đã gặp, đã đi chung là mình đã bị Covid, vì điều đó sẽ giúp ngăn lây lan trong cộng đồng.

8. Thử nghiệm Covid có nhiều loại:

a. Lấy kết quả liền (Same day Covid-19 Rapid test) sẽ có

25% tới 50% KHÔNG CHÍNH XÁC.

Tuy nhiên, kết quả POSITIVE sẽ luôn đúng,

NEGATIVE thì có thể có 50% là bị Covid.

b. Thử nghiệm ngoáy mũi hay ngoáy sâu trong miệng (Saliva tests: nose or throat swabbed), cần 2 ngày mới có kết quả và kết quả khá chính xác.

c. Thử nghiệm tại gia (At-home collection tets), bác sĩ gia đình sẽ đưa bộ test cho mình cùng lời hướng dẫn. Thử nghiệm này cũng chính xác nếu mình ngoáy mũi đúng như độ sâu yêu cầu.

d. Combination test: Thử nghiệm để cho ra kết quả cúm, cảm lạnh hoặc Covid (cách thử nghiệm giống mục số 3)

Những điều cần làm khi có kết quả dương tính

Bác sĩ gia đình là người đóng vai trò quan trọng trong trường hợp này vì họ biết rõ bịnh lý của mình để làm việc và báo cáo với nhà thương khi mình bị vô nhà thương. Do vậy, nên báo với họ khi có kết quả dương tính.

Nếu chưa bị nặng để phải vô nhà thuơng thì bác sĩ gia đình sẽ là người cung cấp thuốc trị Ho, Sốt, Đờm, Nhức đầu v.v… cũng như làm hồ sơ cho mình vô nhà thương để truyền huyết tương – Antibody infusion (nếu đủ tiêu chuẩn, ưu tiên người già 65 tuổi trở lên và những người có bịnh nền cũng như khó thở, oxygen trong máu hạ thấp, mất khoảng 4 tiếng, truyền xong thì về nhà, và không cần cũng như không được chích ngừa Covid tới 3 tháng sau).- Viết những thứ thuốc mình đang uống cùng tên và số phone của bác sĩ gia đình vô 1 tờ giấy, nếu bị vô nhà thương thì đưa giấy đó cho họ.- Uống nhiều Vitamin D3 để giúp hệ thống miễn nhiễm của mình tăng cao để oánh con Covid Đây là 3 loại cần uống mỗi ngày dù không bịnh:

1. D3 mỗi ngày 1 – 2 viên 2000IU, có thể mua ở các chợ Mỹ hay trên Amazon, mọi người có thể nhìn hình qua link này:

https://amzn.to/2MznE8F

2. Emergen-C

(Immune + 1000 mg Vitamin C, D, Zinc)

https://amzn.to/3psrpez

3. Trà gừng, thơm và vỏ cam (cách làm có post trong nhóm Vườn Texas).

– Do Covid hoành hành trong cơ thể nên người sẽ mệt, đòi ngủ rất nhiều, không thiết ăn, không thiết ngồi dậy. Tuy nhiên, lúc ngủ sẽ là lúc oxygen trong máu hạ nhanh, cộng thêm Covid virus tấn công lá phổi sẽ làm mình khó thở và lịm dần, do vậy, mỗi người bịnh sẽ cần 1 cái máy đo Oxygen trong máu, mỗi tiếng phải đo oxygen 1 lần.

Máy này có bán ở Walgreens, CVS, các tiệm thuốc tây hay Amazon. Có thể coi hình máy ở đây: https://amzn.to/3iMJb9Q

Khi đo, bật máy lên, để ngón trỏ vô cái đèn trong máy. Người bình thường sẽ từ 95 trở lên. Từ 92 trở xuống thì phải đi vô nhà thương. Trước khi vô, báo cho bác sĩ gia đình biết và gọi vô nhà thường để họ chuẩn bị chỗ cho mình.

– Càng hoạt động nhẹ như đi bộ, làm việc nhà, làm vườn nhẹ, quơ nhẹ tay chân, lên xuống cầu thang chậm, yoga nhẹ thì sẽ càng ít mệt và oxygen trong máu sẽ điều hoà hơn (nói nghe đơn giản nhưng làm rất khó vì lúc này người mình khá mệt, không muốn làm gì ngoài ngủ, do vậy phải cố gắng chứ đừng chìu chuộng bản thân).

– Do cơ thể mình mệt yếu, sẽ gây ra tiêu chảy, do vậy tiêu chảy được liệt vô một trong những triệu chứng thường thấy ở Covid. – Hít thở hơi nóng vô phổi bằng cách Xông kiểu người Việt mình hay làm. Tuy không ai chứng minh được hít thở hơi nóng/xông sẽ diệt được Covid tuy nhiên với trải nghiệm riêng thì xông sẽ làm người mình khỏe hơn mà khi khỏe hơn thì mình sẽ có sức chiến đấu với Covid.

– Sẽ có lúc thở sâu thấy hơi đau trong phổi và sẽ có cảm giác muốn ho, khi bị như vậy thì cần hít thở hơi nóng thật sâu bằng mũi và thở ra bằng miệng, chừng vài ba bữa sẽ thấy mất dần cảm giác đau & có thể hít thở sâu mà không bị ho.

***

Phương pháp xông giúp diệt Covid hiện nay chỉ có một bác sĩ người Ấn nói tới. Tham khảo bài viết ở đây:

https://www.news-medical.net/…/Steam-inhalation-therapy…

Xông sao để diệt Covid

1. Mùi nước xông không quan trọng, thích mùi nào thì dùng mùi đó. Mùi dễ chiụ nhất là Sả, Gừng & Chanh. Hoặc rau tía tô, rau thơm mint, hay 1-2 giọt dầu peppermint (bạc hà),hay 3-5 giọt Wild Oil of Oregano nhỏ vô nồi khi tắt bếp, truớc khi trùm mền xông (Đừng bỏ nhiều sẽ bị cay mắt và nhức đầu).

Tuy nhiên, Peppermint sẽ làm mình hết nghẹt mũi trong vòng 2 hơi thở, nhanh hơn sả. Coi hình dầu peppermint ở đây:https://amzn.to/368Q14b

Coi hình Wild Oil of Oẻgano ở đây:https://amzn.to/2YmCzp5

2. Cho chút muối ăn vô nồi để hơi nóng dễ đi vô cơ thể.

3. Hít thật sâu bằng mũi, thở ra bằng miệng cho hơi nóng đi vô phổi (Nghe nói Covid sợ nóng).

4. Chỉ đuợc tắm sau khi xông 6 tiếng. Lỗ chân lông trên cơ thể mình sẽ mở lớn sau khi xông nếu tắm liền thì nước sẽ vô trong cơ thể qua các lỗ chân lông mở lớn, từ đó, người mình sẽ yếu đi (do cảm lạnh). Tốt hơn hết là tắm trước khi xông.

5. Sẽ cần xông ít nhất 2 lần mỗi ngày, hoặc cứ thấy mệt thì xông, do đó để tránh da mặt bị hư, lúc đầu ta chỉ cần mở hé nắp nồi cho hơi nóng ra từ từ thay vì mở hẳn nắp nồi ra từ đầu.

– Đừng nằm nhiều mà hãy đi bộ quanh phòng hoặc làm việc nhẹ trong nhà. nếu cơ thể mình không hoạt động thì lượng Oxygen trong máu rất dễ tụt xuống.

– Những người bị nhiễm Covid có thể sống chung với nhau do cơ thể mỗi người đã có sẵn chất chống virus.

Khi nào biết cơ thể mình đã đánh tan Covid?

– Khi trong người không còn những triệu chứng Covid như hết sốt, hết bị ho liên tục, nhức mỏi người v.v…

– Hậu Covid: những di sản chúng để lại sau khi bị ta đánh gục có thể kéo dài vài tháng là nhức đầu, ăn không ngon, mệt mỏi trong người v.v…

Khi nào ta có thể ngưng cách ly

– Theo CDC, sau 10 – 14 ngày (tính từ ngày có triệu chứng Covid), nếu không còn các triệu chứng covid cũng như không còn sốt hay ho và không cần dùng thuốc hạ sốt đồng nghĩa với Covid đã bị chúng ta đánh tan nát.

– Trong thời gian 3 tháng sau khi hết Covid-19, gần như sẽ không nhiễm Covid (cùng loại 19) lại do cơ thể chúng ta đã có chất kháng khuẩn.Chất này được ví như thuốc chích phòng ngừa Covid thiên nhiên.Tuy nhiên chất này chỉ có trong cơ thể chúng ta khoảng chừng ba tháng. Sau đó cơ thể sẽ ngưng, không làm ra chất chống Covid nữa, do vậy, có cơ nguy bị nhiễm Covid lại nếu không tuân thủ các biện pháp phòng ngừa.

Khi nào thì cần đi test lại để có kết quả âm tính?

– Bác sĩ KHÔNG khuyến khích bệnh nhân KHÔNG CÒN dấu hiệu Covid đi khám nghiệm. Vì sao?

Vì theo các nhà nghiên cứu, khi cơ thể chúng ta không còn những triệu chứng Covid như sốt, ho, đau cổ họng v.v… đồng nghĩa với vi trùng Covid không còn active trong cơ thể chúng ta nữa, tuy nhiên, trong vòng 14 ngày đầu, xác chết của chúng còn trong cơ thể nên dù hết bịnh thì vẫn có thể có kết quả dương tính (Điều này không có nghĩa là người bệnh vẫn lan truyền virus chỉ là DNA, xác chết của chúng chưa ra khỏi cơ thể chúng ta nên mới bị như vậy).

Sau 2.5 tuần (kể từ ngày nhiễm bịnh), nếu cơ thể không mệt và không còn triệu trứng Covid thì có khoảng 80% sẽ có kết quả Âm tính. Mà hễ ÂM TÍNH là 100% hết phát tán Virus sang người khác!

– Các công xưởng cơ quan có đòi hỏi nhân viên phải trình giấy âm tính mới được đi làm lại hay không? Với lý giải ở trên thì phần đông không cơ quan nào đòi hỏi nhân viên phải xuất trình giấy âm tính mới được đi làm lại. Vì sau thời gian cách ly 10 ngày đầu, nếu còn bịnh thì trong người sẽ còn rất mệt không thể nào đi làm lại được. Khi đã đi làm lại được có nghĩa là người đó đã khỏe và không còn phát, truyền virus ra ngoài nữa. Tuy nhiên nếu đi hiến huyết tương thì bắt buộc phải có kết quả âm tính.

Khi nào bịnh nhân Covid có thể đi chích ngừa Covid?

– Những ai đã được truyền antibody infusion sẽ KHÔNG ĐƯỢC CHÍCH cho tới 3 tháng sau. – Những người tự khỏi bịnh, nếu không hiến huyết tương thì có thể chích sau 30 ngày hoặc có thể đợi tới 90 ngày sau cũng không sao.

– Sau khi khỏi Covid ta nên tới nhà thương hay các trung tâm nhận hiến máu gần nhà để hiến huyết tương (plasma) nhằm cứu những người bị Covid. Chất huyết tương lấy từ trong người mình có thể cứu được 3 mạng người mỗi lần, và mỗi người có thể hiến trên 10 lần trong vòng 2 tháng đầu sau 30 ngày bị Covid.- Những ai đã được truyền chất huyết tương vào người thì không thể hiến huyết tương được. Chỉ những người tự khỏi, cơ thể không hề nhận huyết tương từ nhà thương thì mới có thể hiến được.

Hiến plasma ở đâu?

1. Bịnh viện gần nhà có điều trị Covid.

2. Các cơ sở chuyên mua hoặc nhận donate huyết tương như:- Biolife Plasma center ($700 cho 8 lần hiến liên tục, 1 tuần hiến 2 lần).- The Blood center- CSL Plasma- Biomat USA

– Goodwill Houston Donation Center

3. Google: where to donate plasma in 77072 (dùng zip code nhà mình cho gần).

Thơ Thơ Cẩm Tú

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Kinh nghiệm về Covid đã trải qua_Thơ Thơ Cẩm Tú

Vui Xuân Đừng Quên Covid

Vui xuan đừng quen covid

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Vui Xuân Đừng Quên Covid