Thư của người em gái ở VN gởi cho Anh ở hải ngoại

la thuAnh K thương mến,
Những năm trước khi nghe anh nói năm nay anh cũng chưa về VN được, em rất buồn. Hơn 20 năm rồi còn gì. Nhưng năm nay thì em lại nghĩ khác. Anh không về hóa ra lại hay. Hãy để VN biến thành tro bụi trong ký ức. Nhưng anh không về mà cứ muốn em kể chuyện VN cho anh nghe. Em sẽ kể nhưng anh đừng khóc đấy nhé.
Em sẽ bắt đầu từ đâu nhỉ?
À. Huyện lỵ của mình bây giờ được gọi là thị xã. Nếu về anh sẽ không nhận ra đâu là đâu. Ngôi trường bé nhỏ dưới mấy gốc bàng nơi anh và em học lớp vỡ lòng, đã bị đập bỏ để xây một cung thiếu nhi nguy nga. Hai hàng tre bên sông Dinh đã được thay bằng bờ kè bằng đá. Đường sá cũng được mở rộng thay cho những con đường làng nhỏ mà thuở bé anh hay đạp xe chở em về thăm quê nội hay rong chơi đây đó. Xem ra thì đường sá cầu cống, dinh thự, trường học có khang trang hơn xưa nhưng đó là hàng mã. Tất cả đều chỉ đẹp đẽ trong ngày khánh thành, còn sau đó nó hư hỏng nhanh chóng là điều bình thường ở xứ sở này. Trên những con đường ở đất nước gọi là thanh bình này, mỗi năm có hàng chục ngàn người chết vì tai nạn xe cộ. Người chết vì tai nạn giao thông mấy mươi năm nay còn hơn số người chết trong cuộc chiến vừa qua. Không có ở nước nào mà người dân phải tự di chuyển bằng xe gắn máy. Không có ở đâu mà xe gắn máy chạy chung với xe tải, xe khách, xe chở container. Người mình chết nhiều đã đành. Cứ mỗi lần đọc báo có tin một chuyên viên nước ngoài đến VN làm việc bị xe tông chết thì em vừa xấu hổ vừa thương cho họ. Đáng lẽ họ không nên đến đây, một đất nước mà mạng người chỉ là cỏ rác.
Trong thư anh thường nói phong cảnh ở VN là đẹp nhất. Núi đẹp, rừng đẹp, những ngôi nhà nho nhỏ giữa những thửa ruộng xinh tươi.
“Chiều ơi, lúc chiều về là lúc yên vui
Trâu bò về dục mõ xa xôi … ơi chiều” (*)

Anh ơi, làng quê thì vẫn còn màu xanh như cũ, nhưng nó không còn là chốn yên lành. Rượu, phim bạo lực, phim sex, thất nghiệp đã làm dậy lên men say cuồng sát và cảnh chém giết nhau anh cũng đã biết rồi trên các báo online. Anh cũng sẽ không còn tìm ra những nàng thôn nữ:

“gánh gánh, gánh, gánh thóc về gánh về gánh về” (*)
Không còn nữa nụ cười e ấp dưới vành nón che nghiêng.
Tìm đâu thấy chiếc áo bà ba quen thuộc của bà, của mẹ. 
Hàng Trung Quốc bây giờ vừa rẻ vừa model đã biến cả các phụ nữ nông thôn thành những con rối hồn nhiên háo hức với “quần bò” hở rún, áo hai dây hoặc không có dây nào.
Trước đây, người dân được dạy cho biết lao động là vinh quang và mọi người mọi nhà phải tăng gia sản xuất. Lúc đó, cây khoai mì đã trở nên một biểu tượng được tôn sùng của đất nước. Nhưng sau đó, họ sực tỉnh ra rằng những cây gỗ trăm năm, ngàn năm bạt ngàn trên rừng Trường Sơn mới là triệu triệu dollars. Và thế là một cuộc thảm sát long trời lỡ đất chưa từng có đã biến cho đất nước mình thảm hại như một con đại bàng bị vặt trụi lông.
Anh sẽ khóc khi nhìn thấy Dalat mất gần hết rừng thông, anh sẽ thất vọng khi Dalat không còn cái lạnh đáng yêu của một châu Âu giữa lòng một đất nước chỉ có hai mùa mưa nắng. Và anh sẽ phì cười khi thấy đã có tiệm bán quạt máy ở Dalat.

Người Việt dẫu sao cũng dễ thích nghi với mọi hoàn cảnh. Em thương nhất, đau lòng nhất khi nhìn vào đôi mắt buồn vời vợi của những người thiểu số khi họ bị bứt khỏi núi rừng.
Núi rừng là quê hương của họ, là ngôi nhà kỳ vỹ của họ. Thật nhẫn tâm khi để chiếm núi rừng, người ta lùa họ ra sống ở những ngôi nhà gạch, mái tôn xây vội. Nhìn họ uể oải nhảy múa, đánh cồng, đánh chiêng phục vụ cho ngành du lịch thấy mà đắng lòng.
Anh đã từng nhìn thấy voi khóc chưa? Mỗi lần nhìn vào mắt của những con voi chở khách du lịch, em chắc chắn rằng chúng đang khóc. Những con voi cuối cùng ở buôn Đôn ấy đã lần lượt ngã gục sau một đời nô lệ, xiềng xích, đói khát.
Dalat không còn hoang sơ, bí ẩn, thơ mộng như thuở nào.
Rồi đây cáp treo sẽ đưa người lên Phan Xi Pang, lên Langbian. Những rùa, nhím, trút, chồn hương, nai hoẳng sẽ bị tận diệt cho những cái bao tử phàm phu khốn nạn.

Người ta cũng phát hiện ra rằng ngoài rừng, biển cũng là triệu triệu dollars. Không biết vua Duy Tân có lỗi gì với dân tộc mà sau năm 1975 con đường tuyệt đẹp mang tên ông trải dọc biển Nha Trang đã đổi thành đường Trần Phú. Và cũng từ đó biển Nha Trang dân dần bị biến dạng. Song song với cuộc tàn sát rừng, biển cũng bị xâm lấn nặng nề. Nếu anh về thăm biển Nha Trang, anh sẽ thấy biển không còn gây cho anh cảm giác mênh mông, anh sẽ không còn cái thú được thấy mình như “con ốc bơ vơ nằm trên cát” (*). Biển Nha Trang bây giờ bị bao vây bởi một rừng khách sạn khổng lồ ngạo nghễ nhìn ra biển. Nằm dưới chân những gã khổng lồ khách sạn, biển Nha Trang đã biến thành một cái ao làng với rất nhiều bao ny lông nhớt nhát trôi vật vờ. Nha Trang bây giờ không còn thênh thang gió biển.

Còn đâu nữa: “Phố chiều bao tà áo trắng,
Lượn quanh hè phố nắng
Những cô nàng xinh đang tròn trăng”
(Hoàng Thi Thơ)
Nhưng điều đau buồn nhất là một thế hệ con cháu chúng ta đã lớn lên như những con gà công nghiệp trong một chiếc lồng chật chội.
Làm sao trách chúng được khi chúng lớn lên trong một không gian mù mờ về lịch sử..
Chúng được dạy dỗ rằng chúng đang sống rất hạnh phúc trong một đất nước đã được giải phóng và chúng phải biết ơn Bác, biết ơn Đảng
Mà hạnh phúc thật đấy. Một diễn viên nổi tiếng của Hollywood tổ chức đám cưới chỉ mời không đến vài chục khách trong khi bà Hai bán phở, ông Chín nhân viên thuế vụ, chị Năm y tá làm đám cưới cho con mời bốn, năm trăm khách. Trong đám cưới, thật ngỡ ngàng khi có ông cựu binh sĩ VNCH hào hứng lên sân khấu hát bài “Năm Anh Em Trên Một Chiếc Xe Tăng” !!!
Nếu anh về đi thăm bà con, anh sẽ chạnh lòng khi nghe thím Hai khoe con thím đi làm ở Bưu Điện được cử đi học lớp cảm tình đảng. Điều đó có nghĩa nó có hy vọng vào đảng và lên chức. Buổi tối về nhà, anh sẽ nghe mấy đứa cháu anh ê a học “đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào…”
Không thể trách được. Dù là gà công nghiệp, gà cũng thèm mổ gạo, cũng thèm sống. 
Làm sao trách được người dân Việt khi trong sân bóng đá họ chỉ có một lựa chọn duy nhất là lá cờ đỏ sao vàng để cuồng nhiệt phất lên mừng đội nhà chiến thắng.
Sau năm 1955, chúng ta có một cuốn phim với một tên gọi rất hay “Chúng Tôi Muốn Sống”, Sau 1975 em rất thích phim “Phải Sống” của Trương Nghệ Mưu.
Phải sống thôi.
Người dân quê mình không còn hơi sức đâu mà buồn mà lo lắng, suy nghĩ.
Thời gian để sống dường như càng ngày càng vội vã mà gông cùm thì siết quá chặt. 
Phải chi có anh vào những ngày cuối năm này, em sẽ dẫn anh đi thăm một nơi mà em rất thích vì nó yên tỉnh, đẹp và buồn.
Đó là nghĩa trang nơi có mộ ba, má, mộ cậu Sáu, dì Bốn, mộ ông Ba Cà, bà Tám Hương, ông Mười Cảnh… Những người hàng xóm thân thiết của chúng ta đều có mặt ở đây. Đến đây, anh sẽ nhớ lại những ngày thơ ấu tươi vui của chúng mình những đứa trẻ nghèo, thiếu thốn, nhưng được tự do bay nhảy trong khu rừng nguyên sinh bát ngát tuyệt đẹp của một đất nước tên gọi Việt Nam.

Em thích nhất là được ngắm nhìn những rặng núi xanh thẳm buồn buồn, được nghe tiếng những hàng cây rủ rỉ trong gió chiều tịch mịch.
“Me có hay chăng con về
Chiều nay thời gian đứng yên để nghe”.
Nói vậy, nhưng em vẫn tin rằng anh sẽ về. Anh nhé.

Em gái
Huyền Chiêu

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Hoạt động của Giám Đốc CNN (NCV) tại VN

Trong 2 tháng vừa qua, giám đốc CNN Nguyễn Công Vinh nhân dịp về thăm thân nhân tại quê nhà, ngoài việc đi hành hương viếng các cảnh Chùa và thắng tích, đã còn thực hiện nhiều công tác từ thiện tại VN. Dưới đây là một vài sinh hoạt:

  • Phát quà Trung Thu cho 3 trường mầm non trên 200 trẻ em người dân tộc ở Ninh Thuận gồm sách vở, lồng đèn và bánh Trung Thu:

    This slideshow requires JavaScript.

  • Phát quà từ thiện cho 10 người nghèo dân tộc  ở Ninh Thuận:

    This slideshow requires JavaScript.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

K1 Houston/TX thăm bạn Nguyễn Tấn Vĩnh

(Tường trình của K1 Lê Văn Thao):Dưới đây là bản tường trình và hình ảnh trích từ Fb của bạn Lê văn Thao (K1), hiện là Hội Trưởng Hội CSQG Houston/TX:

NT Vinh 4

Ngày 06/09/19 chúng tôi cùng anh chị Lý Hoài Ân có đến thăm K1 Nguyễn Tấn Vĩnh ở nursing home, Houston. Anh bị stroked sau khi vợ anh qua đời. Anh không đi được phải ngồi xe lăn, tay chân yếu rất khó cầm muỗng tự ăn uống, cũng may tinh thần anh còn minh mẫn, nhớ nhiều bạn bè nhất là vợ chồng anh Lý Hoài Ân vì nhà ở gần nên thường đến thăm. Thấy hoàn cảnh anh thật tội nghiệp, cầu xin Thượng Đế cho anh mau mạnh.

(Ghi chú thêm của CNN: Nguyễn Tấn Vĩnh là cựu SVSQ K1, người đã vẽ huy hiệu (logo) Học Viện CSQG)

NT Vinh 1NT Vinh 2NT Vinh 5

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thư gởi TT Trump của Cụ Bà VN 101 tuổi

(baotgm.net): Dallas, TX.- Trưa Thứ Năm,  ngày 29 tháng 08,  nhân dịp ghé thăm Chị Trần Thị Bích Liên, một sự kiện bất ngờ xảy ra làm cho chúng tôi vô cùng ngạc nhiên. Thân mẫu của chị là Cụ bà Phan Thị Mới đã gởi thơ đến Tòa Bạch Ốc ủng hộ Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump.

Chúng tôi xin đăng nội dung lá thư bằng tiếng Anh,  có thể lược dịch như sau:

“Tôi tên là Mới Thị Phan, sinh ngày 02 tháng 12 năm 1917 tại Việt Nam. Bây giờ tôi đã một trăm lẻ một tuổi (101). Tôi đã đến Hoa Kỳ theo chương trình đoàn tụ với người con trai của tôi. Tôi đã nhập quốc tịch Hoa Kỳ năm 2003. Tôi không thuộc một đảng phái nào nhưng tôi tin tưởng những gì Tổng Thống đã làm cho nước Mỹ và người dân Mỹ.

Tôi thấy và tin rằng những gì Tổng Thống đã làm là tình yêu nước Mỹ và là những điều chính đáng. Tôi ủng hộ Tổng Thống hết mình – 100%. Tôi mong ước ông sẽ thành công và trở thành Tổng Thống của chúng tôi một lần nữa cho nhiệm kỳ tiếp theo.

Nước Mỹ cần Tổng Thống. Người dân Mỹ trong đó có tôi cần ông! Vì Tổng Thống, tôi sẽ ghi danh là thành viên Đảng Cộng Hòa và bỏ phiếu cho Tổng Thống trong lần tranh cử tiếp theo. Cám ơn Tổng Thống tất cả những gì ông đã thực hiện cho nước Mỹ. Xin tiếp tục làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại!

Ghi chú: Lá thơ này được dịch từ lời của tôi do một thành viên trong gia đình dịch.. Tôi không nói tiếng Mỹ và viết tiếng Mỹ được.

Cụ bà Phan Thị Mới đã ngoài trăm tuổi nhưng vẫn còn rất minh mẫn. Bà được đào tạo căn bản về võ thuật, tinh thần khẳng khái mà tục ngữ, ca dao vẫn thường nhắc đến:

Ai về Bình Định mà coi

Con gái Bình Định múa roi đi quyền…

Bà rất nể phục Tổng Thống Trump, ông đã hứa với cử tri như thế nào, khi trở thành Tổng Thống, ông đã cố gắng thực hiện cho bằng được, dù ông bị đánh từ trong ra ngoài như lời hứa dời Tòa Đại Sứ tại Do Thái;  lời hứa dựng bức tường biên giới… Ông không phải là một vị “Tổng Thống hứa” mà ông là một “Tổng Thống làm”. Ủng hộ “ông Trump” là yêu nước Mỹ, trả ơn mà nước Mỹ đã cưu mang bà, con cháu bà.

Bà kết luận! Bà kêu gọi đồng hương Bình Định hãy bầu phiếu cho ông Trump. Và cầu mong cho ông được tái đắc thêm một nhiệm kỳ nữa, năm 2020.

Kim Dinh

(Người chuyển tin: TRẦN QUỐC NẠI)
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Nắng Chiều_Phạm Xuân Nhạc (đơn ca)

Mời xem phần đơn ca do bạn Phạm Xuân Nhạc aka Phạm Bá Nhạc (K1) hát trong Ngày Hội Ngộ K1 tại Little Saigon tháng 5-2019:

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Huế Đẹp và Thơ_Cẩm Y & Con gái (YouTube)

Xem lại đoạn video clip màn hợp ca Huế Đẹp và Thơ do Cẩm Y (K1) và con gái hát trong ngày Hội Ngộ K1 tại Little Saigon tháng 5-2019:

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

K1 Bắc Cali thăm Kiêm Chi

(Tường trình của K1 Đinh Văn Hạp từ San Jose/Bắc CA): Chiều nay thứ bảy 7/9/2019, lúc 2pm, một số anh chị K1/Bắc CA đã đi thăm k1/Kiêm Chi đang nằm điều trị tại Nursing Home Sunnyvale,CA. Tình trạng sức khỏe Kiêm Chi hôm nay khá hơn lần thăm trước ! tỉnh táo hơn, nhận biết được mọi người! nhưng vẫn chưa nói được…tay trái cử động chút đỉnh… Anh chị Thanh mang tặng hoa lan, hỏi  KC thích màu đậm hay lạt…chỉ dấu cho biết thích màu đậm…! Kiêm Chi xúc động….khi bạn bè ra về lúc 4pm. Xin các bạn ta các nơi cầu nguyên cho Kiêm Chi….!

Một số hình ảnh ghi lại trong chuyến đi thăm:

This slideshow requires JavaScript.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ