HAPPY THANKSGIVING

XIN TẠ ƠN

Chiều cuối thu nhạt nắng
Mây trắng lững lờ trôi
Bầu trời xanh thăm thẳm
Gió xào xạc lưng đồi
Hàng cây dần trụi lá
Mùa Tạ Ơn lại về
Tưng bừng bao lễ hội
Khắp đường phố làng quê

Xin tạ ơn Thượng Đế
Tác tạo nên muôn loài
Lại thân hành xuống thế
Cứu vớt phận tôi đòi

Xin tạ ơn cha mẹ
Công dưỡng dục sinh thành
Cả một đời lao nhọc
Cho con được học hành

Riêng lòng người tị nạn
Xin tạ ơn Hoa Kỳ
Đã mở lòng từ ái
Đón nhận cánh thiên di

Tạ ơn người chung gối
Luôn sát cánh bên anh
Dù vui buồn khốn khổ
Mãi cơm ngọt canh lành

Chẳng quên ơn bè bạn
Qua dâu bể cuộc đời
Vẫn giữ tình huynh đệ
Gắn bó mãi không rời.

TPK

Hình NCV tặng

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở HAPPY THANKSGIVING

KẾ HOẠCH HÒA BÌNH 28 ĐIỂM CỦA TT TRUMP CHO UKRAINE

KẾ HOẠCH HÒA BÌNH 28 ĐIỂM

CỦA TT TRUMP CHO UKRAINE

Toàn văn kế hoạch hòa bình 28 điểm của Tổng thống Trump được  quốc hội và báo chí truyền thông Ukraine công bố

 Toàn bộ kế hoạch rõ ràng đều dựa trên  sức mạnh quân sự của Mỹ, Nga kiệt quệ cũng muốn ngưng nhưng phải cho  họ một chút quà, dân Ukraine thì cũng quá mệt mỏi việc cứ nơm nớp nghe còi báo động mà chạy xuống hầm. 

 Zelenskie thì đang bị phong trào đòi từ chức thì nhân cơ hội này sẽ bầu cử lại sau 100 ngày.

 ree

Một khu nhà bị hỏa tiển Nga đánh trúng (Photo by Maksym Pozniak-Haraburda on Unsplash)

 Sau đây là toàn bộ 28 điểm trong kế hoạch hòa bình được phía Mỹ soạn thảo và do truyền thông phía Ukraine công bố công khai:

 1. Chủ quyền của Ukraine sẽ được khẳng định

 2. Một thỏa thuận không xâm lược toàn diện và đầy đủ sẽ được kỳ kết giữa Nga, Ukraine và Châu Au Mọi bất đồng trong 30 năm qua sẽ được coi là đã được giải quyết

 3. Dự kiến Nga sẽ không xâm lược các nước láng giềng và NATO sẽ không mở rộng thêm nữa.

 4. Một cuộc đối thoại sẽ được tiến hành  giữa Nga và NATO, do Hoa Kỳ làm trung gian, nhằm giải quyết mọi vấn đề an ninh và tạo điều kiện giảm leo thang, qua đó  bảo đảm an ninh toàn cầu và tăng cơ hội hợp tác cũng như phát triển kinh tế trong tương lai.

 5. Ukraine sẽ nhận được sự bảo đảm an ninh đáng tin cậy.

 6.Quy mô của Lực lượng vũ trang Ukraine sẽ bị giới hạn ở mức 600,000 quân nhân.

 7. Ukraine đồng ý ghi vào hiến pháp của mình rằng nước này sẽ không gia nhập NATO, và NATO đồng ý đưa vào điều lệ của mình một điều khoản rằng sẽ không chấp nhận Ukraine trong tương lai.

 8. NATO đồng ý không  khai triển quân đội ở Ukraine.

 9. Máy bay chiến đầu châu Âu sẽ được khai triển tại Ba Lan.

 10. Bảo lãnh của Hoa Kỳ:

 – Hoa Kỳ sẽ nhận được khoản bồi thường cho sự bảo lãnh này. Nếu Ukraine xâm lược Nga, họ sẽ mất đi sự bảo đảm.

 – Nếu Nga xâm lược Ukraine, ngoài phản ứng quân sự phối hợp quyết liệt, tất cả các lệnh trừng phạt toàn cầu sẽ được áp dụng trở lại, sự công nhận các vùng lãnh thổ. mới và mọi lợi ích khác của thỏa thuận này sẽ bị thu hồi

 – Nếu Ukraine phóng tên lửa vào Moscow hoặc Saint Petersburg mà không có lý do, thì sự bảo đảm an nình sẽ bị coi là không có hiệu lực.

 11. Ukraine vẫn giữ quyền thành viên EU và sẽ được hưởng quyền tiếp cận ưu đãi ngắn hạn vào thị trường châu Âu trong khi vẫn đề này vẫn đang được xem xét.

 12. Một gói biện pháp toàn cầu mạnh mẽ nhằm tái thiết Ukraine, bao gồm nhưng không giới hạn:

 a. Thành lập Quỹ phát triển: Ukraine để đầu tư vào các lĩnh vực tăng trưởng cao, bao gồm công nghệ, trung tâm dữ liệu và trí tuệ nhân tạo.

 b. Hoa Kỳ sẽ hợp tác cùng với Ukraine trong việc tái thiết, phát triển, hiện đại hóa và vận hành chung cơ sở hạ tầng khí đốt của Ukraine, bao gồm đương ống và cơ sở lưu trữ.

 c. Nỗ lực chung nhằm khôi phục các vùng lãnh thổ bị chiến tranh tàn phá, bao gồm việc tái thiết và hiện đại hóa các thành phố và khu dân cư.

 d. Phát triển cơ sở hạ tầng.

 e. Khai thác khoáng sản và tài nguyên thiên nhiên.

 f. Ngân hàng Thế giới sẽ xây dựng một gói tài chính đặc biệt để đây nhanh những nỗ lực này.

 13. Nga sẽ tái hòa nhập vào nền kinh tế toàn cầu:

 a. Việc đã bỏ lệnh trừng phạt sẽ được  thoa luận và thống nhất dần dần và trên

 cơ sở cá nhân.

 b. Hoa Kỳ sẽ ký kết một thỏa thuận hợp  tác kinh tế dài hạn nhằm mục đích cùng phát triển trong các lĩnh vực năng lượng, tài nguyên thiên nhiên, cơ sở hạ tầng, trí tuệ nhân tạo, trung tâm xử lý dữ liệu, các dự án khai thác đất hiểm ở Bắc Cực và các cơ hội hợp tác cùng có lợi khác.

 c. Nga sẽ được mời quay trở lại G8

 14. Tài sản bị đóng băng sẽ được sử dụng theo cách sau:

 – $100 tỷ đô la Mỹ, tài sản Nga bị đóng băng sẽ được đầu tư vào các nỗ lực tái thiết và đầu tư do Hoa Kỳ dẫn đầu tại Ukraine. Hoa Kỳ sẽ nhận được 50% lợi nhuận từ dự án này. Châu Âu sẽ bổ sung thêm $100 tỷ đô la Mỹ để tăng tổng vốn đầu tư cho tái thiết Ukraine.

 – Các tài sản châu Âu bị đóng băng sẽ được giải phóng. 

Số tài sản Nga bị đóng băng còn lại sẽ được đầu tư vào một quỹ đầu tư riêng biệt giữa Mỹ và Nga, nhằm thực hiện các dự án chung giữa Mỹ và Nga trong các lĩnh vực sẽ được xác định. 

 Quỹ này sẽ nhằm mục đích cùng có quan hệ song phương và tăng cường lợi ích chung nhằm tạo động lực mạnh mẽ để không quay trở lại xung đột

 15. Một nhóm công tác chung giữa Mỹ và Nga về các vấn đề an ninh sẽ được thành lập để tạo điều kiện và bảo đảm thực hiện tất cả các điều khoản của thỏa thuận này.

 16. Nga sẽ ban hành chính sách không xâm lược đối với châu Âu và Ukraine theo luật định.

 17. Hoa Kỳ và Nga sẽ đồng ý gia hạn hiệu lực của các hiệp ước về không phố biến vũ khí hạt nhân và kiểm soát vũ khí, bao gồm cả START-1.

 18. Ukraine đồng ý tiếp tục là quốc gia phi hạt nhân theo Hiệp ước Không phố biến vũ khí hạt nhân.

 19. Nhà máy điện hạt nhân Zaporizhzhia sẽ được khởi động lại dưới sự giám sát của IAEA và lượng điện được tạo ra sẽ được chia đều cho Nga và Ukraine.

 20. Cả hai nước cam kết đưa các chương trình giáo dục vào trường học và xã hội nhằm thúc đẩy sự hiểu biết và khoan dung với các nền văn hóa khác nhau và xóa bỏ nạn phân biệt chủng tộc và định kiến:

 a. Ukraine sẽ áp dụng các quy định của EU về khoan dung tôn giáo và bảo vệ các nhóm thiểu số ngôn ngữ.

 b. Cả hai nước đồng ý bãi bố mọi biện pháp phân biệt đối xử và bảo đảm quyền của phương tiện truyền thông và giáo dục Ukraine và Nga, 

 c. Mọi hệ tư tưởng và hoạt động của Đức Quốc xã phải bị bác bỏ và cấm đoán.

 21. Lãnh thổ

 a. Crimea, Luhansk và Donetsk sẽ được công nhận trên thực tế là của Nga, kể cả Hoa Kỳ.

 b. Kherson và Zaporizhzhia sẽ bị đóng băng dọc theo đường tiếp xúc, điều này có nghĩa là sự công nhân thực tế dọc theo đường tiếp xúc

 c. Nga từ bỏ các vùng lãnh thổ sáp nhập khác (có thể ám chỉ các phần do Nga chiếm đóng ở các tỉnh Kharkiv, Sumy và Dnipropetrovsk – Biên tập) mà nước này kiểm soát bên ngoài năm khu vực.

 d. Lực lượng Ukraine sẽ rút khỏi khu vực  tỉnh Donetsk mà họ hiện đang kiểm soát, khu vực rút quân này sẽ được coi là vùng đệm phi quân sự trung lập, được quốc tế công nhận là lãnh thổ thuộc Liên bang Nga.  Lực lượng Nga sẽ không tiến vào khu vực phi quân sự này.

 22. Sau khi các thỏa thuận về lãnh thổ trong tương lại được thống nhất, cả Liên bang Nga và Ukraine cam kết không thay đổi các thỏa thuận này bằng vũ lực.  

Mọi bảo đảm an ninh sẽ không được áp dụng trong trường hợp vi phạm cam kết này.

 23. Nga sẽ không cản trở việc Ukraine sử dụng sông Dnipro cho mục đích thương mại và sẽ đạt được các thỏa thuận về việc vận chuyển ngũ cốc miễn phí qua biển Đen.

 24. Một ủy ban nhân đạo sẽ được thành  lập để giải quyết các vấn đề còn tồn đọng:

 a. Tất cả từ nhân và thì thể còn lại sẽ được trao đổi theo nguyên tắc “tất cả đối tất cả”.

 b. Tất cả những người dân thường bị giam giữ và con tin sẽ được trả tự do, bao gồm cả trẻ em, 

 c. Chương trình đoàn tụ gia đình sẽ được triển khai.

 d. Các biện pháp sẽ được thực hiện để giảm bớt đau khổ cho các nạn nhân xung đột 25. Ukraine sẽ tổ chức bầu cử 100 ngày sau khi thỏa thuận được ký kết.

 26. Tất cả các bên liên quan đến cuộc xung đột sẽ được ân xá hoàn toàn cho những hành động đã gây ra trong chiến tranh và sẽ cam kết không nộp đơn khiếu nại hoặc theo đuổi khiếu nại trong tương lai.

 27. Thỏa thuận này sẽ có tình ràng buộc pháp lý. Việc thực hiện sẽ được giám sát và bảo đảm bởi Hội đồng Hòa bình do Tổng thống Trump đứng đầu. 

 Các biện pháp trừng phạt đã được xác định trước sẽ được áp dụng trong trường hợp vi pham.

 28. Khi tất cả các bên đã đồng ý và ký vào bản ghi nhớ này, lệnh ngừng bắn sẽ có hiệu lực ngay sau khi cả hai bên rút lui về các vị trí đã thỏa thuận để có thể bắt đầu.

 —

 Ukraine tỏ ra thận trọng nhưng lạc quan trước kế hoạch hòa bình mới do Mỹ đề ra, dù có thể phải chấp nhận một số nhượng bộ lãnh thổ. 

 Văn phòng Tổng thống Zelensky cho biết ông đã nhận được bản dự thảo kế hoạch từ phía Mỹ và đồng ý làm việc để đạt một “kết thúc xứng đáng cho cuộc chiến”. 

 Kyiv khẳng định đã ủng hộ các đề nghị của Tổng thống Trump ngay từ đầu năm và tin rằng chỉ Mỹ mới đủ sức buộc Nga chấm dứt chiến tranh.

 Tổng thống Zelensky dự định trao đổi trực tiếp với TT Trump trong vài ngày tới để bàn các “cơ hội ngoại giao hiện có”. 

 Trong khi đó, Tòa bạch ốc cho biết Tổng thống Trump “thất vọng vì cả hai phía chưa cam kết nghiêm chỉnh với hòa bình”, nhưng Washington vẫn đang nỗ lực xây dựng một kế hoạch khả thi cho cả hai bên.

 Thông điệp mới của Kyiv đánh dấu sự thay đổi lớn so với lập trường cứng rắn trước đây, khi giới chức Ukraine nghi ngờ Moscow sẽ chịu rút lại các yêu sách tối đa như nhượng lãnh thổ hay cắt giảm quân đội. 

 Một quan chức Ukraine nói thẳng: “Chúng tôi kỳ vọng vào Mỹ, nhưng hoàn toàn không lạc quan với phía Nga.”

Lằn ranh đàm phán của Ukraine vẫn là: đóng băng chiến tuyến hiện tại và có bảo đảm an ninh từ các nước trong “Liên minh Sẵn sàng”. 

 Tuy nhiên, nhiều nước châu Âu lo ngại Washington sẽ nhượng bộ Kremlin quá mức. EU nhấn mạnh mọi kế hoạch đều phải có sự đồng thuận của Kyiv và châu Âu; Paris khẳng định hòa bình “không thể là 

đầu hàng”.

 Cố vấn Podolyak chỉ trích các yêu sách từ Moscow là vô lý, thực chất đòi biến Ukraine thành “chư hầu không vũ khí”. 

 Trong lúc đó, Bộ trưởng Lục quân Mỹ Dan Driscoll đang thăm Ukraine để trợ giúp tiến trình đàm phán — một tín hiệu Kyiv xem là tích cực khi Washington đánh giá toàn diện cả mặt quân sự lẫn chính trị.

 TH

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở KẾ HOẠCH HÒA BÌNH 28 ĐIỂM CỦA TT TRUMP CHO UKRAINE

SÀI GÒN LÀ EM_Nhạc: SunoAI

SÀI GÒN LÀ EM

Creator: AISONGHUY – Ca sĩ: SunoAI

Mời các bạn nghe một bài hát về Sài Gòn do SUNO AI làm rất hay:

SAIGON LÀ EM

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở SÀI GÒN LÀ EM_Nhạc: SunoAI

CHUYỆN BUỒN VIỆT NAM_Siemon-Netto

CHUYỆN BUỒN VIỆT NAM

LGT: Mời các Bạn đọc đoạn kết cuốn sách của tác giả người Đức này, quá hay, khi nào sách in ra, mỗi người chúng ta nên mua một vài cuốn để dành cho con cháu, chắt chúng ta đọc để chúng hiểu sự thật lịch sử.

Người Đức… nhưng anh nầy có vẻ hiểu chuyện VN hơn rất nhiều người… Cuốn sách Đức: “A reporter’s love for a wounded people” của tác giả Uwe Siemon-Netto đã được viết xong và đang chờ một số người viết “foreword” và endorsements.

Bản dịch cũng đã xong, được phép của tác giả chúng tôi xin giới thiệu đoạn kết rất xúc động mà tác giả đã nói lên ước muốn cùng với người Việt Nam nuôi dưỡng niềm hy vọng một ngày không xa Tự Do Dân Chủ sẽ trở lại với quê hương khốn khổ của chúng ta:

——————————

Đoạn kết:

HẬU QUẢ CỦA KHỦNG BỐ VÀ ĐỨC HẠNH CỦA HY VỌNG

Hơn 40 năm đã trôi qua kể từ khi tôi giã biệt Việt Nam. Vào năm 2015, thế giới sẽ chứng kiến kỷ niệm lần thứ 40 chiến thắng của Cộng sản và nhiều người sẽ gọi đó là ngày “giải phóng”.

Ga xe lửa Huế, nơi một đầu máy và một toa hành lý khởi hành chuyến tầu tượng trưng 500 thước mỗi buổi sáng vào lúc 8 giờ sẽ không còn đáng đi vào kịch trường của sự phi lý nữa. Nó đã được phục hồi đẹp đẽ và sơn phết lại mầu hồng. Một lần nữa, tương tự như những ngày dưới sự thống trị của người Pháp, nó là nhà ga xe lửa đẹp nhất vùng Đông Dương và tài xế tắc-xi không phải chờ đợi vô ích bên ngoài.

Mười chuyến tầu thong dong chạy qua mỗi ngày, năm chuyến xuôi Nam và năm chuyến ra Bắc. Gộp chung lại chúng được mệnh danh một cách không chính thức là Tàu Tốc Hành Thống Nhất.

Chẳng lẽ nào tôi lại không mừng vui? Chuyện này có khác nào bên Đức khi bức tường Bá Linh đổ xuống và những bãi mìn biến mất, và nay những chuyến tầu cao tốc phóng ngược xuôi giữa hai xứ nguyên là Cộng sản bên Đông và Dân chủ bên Tây với tốc độ lên tới 200 dặm một giờ?

Hiển nhiên là tôi rất vui khi chiến tranh kết thúc và Việt Nam được thống nhất và phát triển, những chuyến xe lửa đã hoạt động trở lại và các bãi mìn đã được tháo gỡ. Nhưng đến đây thì sự tương đồng với nước Đức chấm dứt.

Nước Đức hoàn thành sự thống nhất, một phần nhờ người dân tại Đông Đức đã lật đổ chế độ độc tài toàn trị bằng những cuộc biểu tình và phản kháng ôn hòa, một phần nhờ vào sự khôn ngoan của các nguyên thủ quốc tế như các vị Tổng thống Ronald Reagan và George G.W. Bush, của Thủ tướng Helmut Kohl, của lãnh tụ Xô Viết Mikhail Gorbachev, và cũng phần khác vì sự sụp đổ có thể đoán trước được của hệ thống xã hội chủ nghĩa sai lầm trong khối Sô Viết. Không có ai bị thiệt mạng trong tiến trình này, không một ai bị tra tấn, chẳng có ai phải vào trại tù và cũng không có ai bị buộc phải trốn chạy.

Có một khuynh hướng khó hiểu, ngay cả trong số các vị học giả đáng kính của phương Tây đã diễn tả sự kiện Cộng sản cưỡng chiếm miền Nam như là một cuộc “giải phóng”. Điều này đặt ra một câu hỏi: GIẢI PHÓNG CÁI GÌ VÀ CHO AI?

Có phải miền Nam đã được “giải phóng” khỏi sự áp đặt một nhà nước độc đảng toàn trị được xếp hạng chung với những chế độ vi phạm tồi tệ nhất thế giới về các nguyên tắc tự do tôn giáo, tự do phát biểu, tự do ngôn luận, tự do hội họp và tự do báo chí?

Một cái thứ giải phóng gì đã làm chết 3,8 triệu người dân Việt từ 1954 đến 1975 và đã buộc hơn một triệu người khác phải trốn ra khỏi đất nước, không những từ miền Nam bại cuộc mà cả từ những bến cảng miền Bắc và làm từ 200.000 đến 400.000 người gọi là thuyền nhân bị chết đuối?

Có phải là hành động giải phóng không khi xử tử 100.000 người lính miền Nam và viên chức chính phủ sau ngày Sài Gòn thất thủ? Phải chăng chỉ là một màn trình diễn nhân đạo của bên thắng cuộc bằng cách lùa từ một triệu đến 2 triệu rưỡi người miền Nam vào các trại tù cải tạo, trong đó có khoảng 165.000 người mất mạng và hàng ngàn người khác đã bị tổn thương sọ não lâu dài và bị các vấn đề tâm thần do hậu quả của tra tấn, theo một cuộc nghiên cứu của một nhóm học giả quốc tế do Bác sĩ tâm thần Richard F. Molina của đại học Harvard dẫn đầu?

Từ giữa những năm 1960, những tay bịa đặt chuyện huyền thoại về chính trị và lịch sử của phương Tây, hoặc ngây thơ hoặc bất lương, đã chấp nhận lời giải thích của Hà Nội rằng cuộc xung đột là một cuộc “chiến tranh nhân dân.” Cũng đúng thôi nếu chấp nhận định nghĩa của Mao Trạch Đông và Võ Nguyên Giáp về cụm chữ đó. Nhưng theo luật văn phạm về sở hữu tự theo cách Saxon Genitive quy định thì “chiến tranh nhân dân” phải được hiểu là cuộc “chiến tranh của nhân dân”.

Thực tế không phải như vậy. Ðã có khoảng 3,8 triệu người Việt Nam đã bị giết giữa các năm 1954 và 1975. Khoảng 164.000 thường dân miền Nam đã bị thủ tiêu trong cuộc tru diệt bởi Cộng sản trong cùng thời kỳ, theo nhà học giả chính trị Rudolf Joseph Rummel của trường Đại học Hawaii. Ngũ Giác Ðài ước tính khoảng 950.000 lính Bắc Việt và hơn 200.000 lính VNCH đã ngã xuống ngoài trận mạc, cộng thêm 58.000 quân Hoa Kỳ nữa. Đây không thể là một cuộc chiến tranh của nhân dân mà chính là chiến tranh chống nhân dân.

Trong tất cả những lập luận đạo đức giả về cuộc chiến Việt Nam ta gặp quá thường trong vòng 40 năm qua, cái câu hỏi quan trọng nhất đã bị mất dấu hay AWOL, nếu dùng một từ ngữ viết tắt quân sự có nghĩa là “vắng mặt không phép,” câu hỏi đó là: Dân Việt Nam có mong muốn một chế độ Cộng sản hay không? Nếu có, tại sao gần một triệu người miền Bắc đã di cư vào Nam sau khi đất nước bị chia cắt năm 1954, trong khi chỉ có vào khoảng 130.000 cảm tình viên Việt Minh đi hướng ngược lại?

Ai đã khởi đầu cuộc chiến tranh? Có bất kỳ đơn vị miền Nam nào đã hoạt động ở miền Bắc hay không?

Không.

Có du kích quân miền Nam nào vượt vĩ tuyến 17 để mổ bụng và treo cổ những người trưởng làng thân cộng, cùng vợ và con cái họ ở đồng quê miền Bắc hay không?

Không.

Chế độ miền Nam có tàn sát cả một giai cấp hàng chục ngàn người trên lãnh thổ của họ sau năm 1954 bằng cách tiêu diệt địa chủ và các đối thủ tiềm năng khác theo cách thống trị theo lối Sô Viết của họ hay không?

Không.

Miền Nam có thiết lập chế độ độc đảng toàn trị hay không?

Không.

Với cương vị một người công dân Đức, tôi không can dự gì đến cuộc chiến này, hay nói theo lối người Mỹ là “I have no dog in this fight” (tôi chẳng có con chó nào trong vụ cắn lộn này cả). Nhưng, nhằm chú giải cho cuốn sách “Lời nguyện của nhà báo”, tương tự như các phóng viên kỳ cựu có lương tâm, lòng tôi đã từng và vẫn còn đứng về phía dân tộc Việt Nam nhiều đau thương. Lòng tôi hướng về những người phụ nữ tuyệt vời với tính tình rất thẳng thắn và vui vẻ; hướng về những người đàn ông Việt Nam khôn ngoan và vô cùng phức tạp đang theo đuổi giấc mơ tuyệt hảo theo phong cách Khổng giáo; hướng về các chiến binh giống như trẻ con đi ra ngoài mặt trận mang theo cái tài sản duy nhất là một lồng chim hoàng yến; hướng về các góa phụ chiến tranh trẻ với cơ thể bị nhào nặn méo mó chỉ vì muốn bắt một tấm chồng lính Mỹ nhằm tạo một ngôi nhà mới cho con cái và có thể cho chính họ, còn hơn là đối mặt với độc tài Cộng sản; hướng về nhóm trẻ em bụi đời trong thành thị cũng như ngoài nông thôn săn sóc lẫn nhau và những con trâu đồng. Với trái tim chai cứng còn lại, lòng tôi thuộc về những người trốn chạy khỏi lò sát sinh và vùng chiến sự, luôn luôn đi về hướng Nam mà không bao giờ về hướng Bắc cho đến tận cùng, khi không còn một tấc đất nào vắng bóng Cộng sản nữa để mà trốn. Tôi đã chứng kiến họ bị thảm sát hay bị chôn sống trong những ngôi mồ tập thể và mũi tôi vẫn còn phảng phất mùi hôi thối của những thi thể đang thối rữa.

Tôi không có mặt vào lúc Sài Gòn thất thủ sau khi toàn bộ các đơn vị Quân Lực VNCH, thường xuyên bị bôi bẩn một cách ác độc bởi truyền thông Hoa Kỳ, giờ đây bị những đồng minh người Mỹ của họ bỏ rơi, đã chiến đấu một cách cao thượng, biết rằng họ không thể thắng hay sống sót khỏi trận đánh cuối cùng này. Tôi đang ở Paris, lòng sầu thảm khi tất cả những chuyện này xẩy ra và tôi ước gì có dịp tỏ lòng kính trọng năm vị tướng lãnh VNCH trước khi họ quyên sinh lúc mọi chuyện chấm dứt, một cuộc chiến mà họ đã có thể thắng: Lê Văn Hưng (sinh năm 1933), Lê Nguyên Vỹ (sinh năm 1933), Nguyễn Khoa Nam (sinh năm 1927), Trần Văn Hai (sinh năm 1927) và Phạm Văn Phú (sinh năm 1927).

Khi tôi viết đoạn kết này, một ký giả đồng nghiệp và một loại học giả sinh năm 1975 khi Sài Gòn bị thất thủ, đã tự tạo cho bản thân một thứ tên tuổi bằng cách bêu xấu tội ác chiến tranh của Mỹ tại Việt Nam. Vâng, họ thật đáng bị bêu xấu. Đúng, đó là sự thật. Mỹ Lai có thật. Tôi biết, tôi đã có mặt trong phiên tòa mặt trận khi Trung úy William Calley bị kết án là có tội. Tôi biết cái tiêu chuẩn đếm xác chết được tôn sùng bởi đầu óc méo mó của các cấp chỉ huy quân sự cũng như dân sự thời đại Mc Namara tại Washington và bản doanh Hoa Kỳ tại Sài Gòn đã làm tổn hại hàng ngàn mạng sống của người dân vô tội.

Nhưng không có hành vi tàn ác nào của các đơn vị rối loạn Hoa Kỳ và VNCH có thể sánh bằng cuộc tàn sát do lệnh nhà nước giáng xuống đầu người miền Nam nhân danh Hồ Chí Minh. Những tội ác mà cho đến ngày nay những kẻ kế thừa thậm chí vẫn không thừa nhận vì không ai có cái dũng cảm hỏi họ: Tại sao các anh thảm sát tất cả những người vô tội mà các anh rêu rao là đi chiến đấu để giải phóng họ?

Với tư cách một người Đức, tôi xin được thêm một đoạn chú thích như sau: tại sao các anh giết người bạn của tôi là Hasso Rüdt von Collenberg, tại sao lại giết các bác sĩ người Đức ở Huế, và anh Otto Söllner tội nghiệp mà “tội ác” duy nhất là dạy trẻ em Việt Nam cách điều khiển một ban nhạc hòa tấu?

Tại sao các anh bắt cóc những thanh niên thiện nguyện Knights of Malta, làm cho một số bị chết trong rừng rậm và số khác thì bị giam cầm tại Hà Nội?

Tại sao các anh không bao giờ tự xét lương tâm về những hành động đó, theo cách những người Mỹ chính trực trong khi họ đã được xác định một cách đúng đắn là họ thuộc về phía lẽ phải trong cuộc Đại Chiến Thứ Hai, vẫn bị dằn vặt bởi cái di sản khủng khiếp để lại vì đánh bom rải thảm những khu dân cư trong nước Đức và tấn công bằng bom nguyên tử xuống Hiroshima và Nagasaki?

Hồi tưởng lại cuộc thử thách trên con đường mòn Hồ Chí Minh trong tạp chí Der Spiegel, cô y tá Tây Đức Monika Schwinn nhớ lại cuộc gặp gỡ với các đơn vị chiến đấu Bắc Việt trên đường xuống phía Nam như là một trong những kinh nghiệm khủng khiếp nhất. Cô diễn tả cái cường độ của mối hận thù trên khuôn mặt của những tên lính đó và cô viết chính những tên Việt Cộng canh chừng phải khó khăn lắm mới ngăn chận họ không giết những người Đức ngay tại chỗ.

Không có ai sinh ra là biết hận thù cả. Sự thù hận chỉ có thể có được do dậy dỗ. Nuôi dưỡng tính giết người trong lòng thanh niên là một khuôn phép huấn luyện chỉ có trường phái chủ nghĩa toàn trị là giỏi nhất. Trong cuốn tiểu sử rất hay nói về tay chỉ huy SS Heinrich Himmler, sử gia Peter Longerich diễn tả là ngay cả gã sáng lập viên cái lực lượng tàn độc gồm những tên côn đồ mặc đồ đen cũng khó lòng buộc thuộc hạ vượt qua sự kiềm chế tự nhiên để thi hành lệnh thảm sát Holocaust (Longerich. Heinrich Himmler. Oxford: 2012).

Chính cái ánh mắt thù hận của những tên sát nhân Bắc Việt tại Huế làm ám ảnh những người tôi phỏng vấn hơn cả. Nhưng dĩ nhiên phải dành nhiều thời gian với họ, chịu sự đau khổ cùng họ, tạo niềm tin và trò chuyện với họ thì mới khám phá ra cái cốt lõi của một phần nhân tính con người, một hiểm họa về mặt chính trị và quân sự vẫn còn quanh quẩn bên chúng ta từ bốn thập niên qua. Chỉ phán ý kiến về nó từ trên tháp ngà đài truyền hình New York hay các trường đại học Ivy League thì không bao giờ đủ cả.

Trong một cuốn sách gây chú ý về đoàn quân Lê Dương Pháp, Paul Bonnecarrère đã kể lại cuộc gặp gỡ lịch sử giữa Đại tá đầy huyền thoại Pierre Charton và Tướng Võ Nguyên Giáp sau khi Pháp thất trận tại Điện Biên Phủ (Bonnecarrère. Par le Sang Versé. Paris: 1968). Charton là tù binh trong tay Cộng sản Việt Minh. Giáp đến thăm Charton nhưng cũng để hả hê. Cuộc gặp gỡ xẩy ra trong một lớp học trước mặt khoảng 20 học viên đang tham dự một buổi tuyên truyền chính trị. Cuộc đối thoại giữa hai nhân vật đối chọi nhau đã xẩy ra như sau:

Giáp: “Tôi đã đánh bại ông, thưa Đại tá!”

Charton: “Không, ông không đánh bại tôi, thưa Đại tướng. Rừng rậm đã đánh bại chúng tôi… cùng sự hỗ trợ các ông đã nhận được từ người dân bằng các phương tiện khủng bố”.

Võ Nguyên Giáp không ưa câu trả lời này và cấm các học viên không được ghi chép nó. Nhưng đó là sự thật, hay chính xác hơn: đó là một nửa của sự thật. Cái nửa kia là các nền dân chủ như Hoa Kỳ đúng là không được trang bị về chính trị và tâm lý để theo đuổi một cuộc chiến trường kỳ. Sự nhận thức này, cùng với cách sử dụng các phương tiện khủng bố đã trở thành trụ cột trong chiến lược của Võ Nguyên Giáp. Hắn đã đúng và hắn đã thắng. Thậm chí nguy hiểm hơn nữa là ngày nay các chế độ toàn trị đang chú ý đến điểm này.

Cho đến tận ngày hôm nay tôi vẫn còn bị ám ảnh bởi cái kết luận tôi bắt buộc phải rút ra từ kinh nghiệm về Việt Nam là:

Khi một nền văn hóa bê tha hủ hóa đã mệt mỏi về lòng hy sinh, nó sẽ có khả năng vứt bỏ tất cả. Nó đã chín mùi để bỏ rơi một dân tộc mà đáng lẽ nó phải bảo vệ. Nó còn thậm chí sẵn sàng xóa đi những mạng sống, sức khoẻ về thể chất và tinh thần, nhân phẩm, trí nhớ và danh thơm của những thanh niên đã được đưa ra mặt trận.

Điều này đã xẩy ra trong trường hợp các cựu chiến binh Việt Nam. Tác động của sự khiếm khuyết đã ăn sâu trong các nền dân chủ tự do này rất đáng sợ vì cuối cùng nó sẽ phá hỏng chính nghĩa và tiêu diệt một xã hội tự do.

Tuy nhiên tôi không thể kết thúc câu chuyện ở đây bằng điều tăm tối này được. Là một người quan sát về lịch sử, tôi biết là lịch sử, mặc dù được khép kín trong quá khứ, vẫn luôn luôn mở rộng ra tương lai. Là một Ki-Tô hữu tôi biết ai là Chúa của lịch sử.

Chiến thắng của Cộng sản dựa vào những căn bản độc ác: khủng bố, tàn sát và phản bội. Hiển nhiên tôi không biện minh cho chuyện tiếp tục đổ máu nhằm chỉnh lại kết quả, cho dù có khả thi đi chăng nữa. Nhưng là một người ngưỡng mộ tính kiên cường của dân tộc Việt Nam, tôi tin là họ sẽ cuối cùng tìm ra phương cách ôn hòa và các lãnh tụ chân chính để họ có thể thoát khỏi những tay bạo chúa. Có thể sẽ phải mất nhiều thế hệ, nhưng điều đó sẽ xẩy ra.

Trong ý nghĩa này, tôi bây giờ chỉ muốn xếp hàng vào đoàn xích-lô bên ngoài ga xe lửa Huế vào năm 1972, nơi chẳng có người khách nào quay trở lại. Chỗ của tôi ở đâu bây giờ? Tôi còn lại gì nữa ngoài niềm hy vọng?

Tg: Siemon-Netto (Không rõ Người dịch)

 
 
 
 
 
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở CHUYỆN BUỒN VIỆT NAM_Siemon-Netto

Cựu SVSQ Bắc CA Họp Mặt Thường Niên 2025

Cựu SVSQ Bắc CA Họp Mặt Thường Niên 2025

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Cựu SVSQ Bắc CA Họp Mặt Thường Niên 2025

NHƯ MỘT BẢN CÁO TRẠNG_ Lê Chí Thành

NHƯ MỘT BẢN CÁO TRẠNG

Lê Chí Thành

 

Tôi là cựu đại úy công an Lê Chí Thành, những ai chia sẻ video của tôi không phải chịu bất kỳ trách nhiệm nào trước pháp luật.

Tôi là người biên tập video và tôi sẽ chịu mọi trách nhiệm về nội dung của mình trước pháp luật.

Đừng hỏi ông Hùng Cao đã làm gì cho tổ quốc mà hãy hỏi tổ quốc đã làm gì để người tài như ông Hùng Cao có thể phụng sự.

 Chỗ này tôi muốn các bạn lưu ý: phụng sự cho tổ quốc chứ không phải là phụng sự cho đảng. Rất nhiều người bị hiểu nhầm giữa yêu đảng và yêu nước là một. Đây là sự nhầm lẫn nguy hiểm nghiêm trọng.

Đất nước chúng ta có 4000 năm lịch sử và có rất nhiều các triều đại khác nhau. Trong đó Đảng Cộng sản cũng là một trong những triều đại nằm trong số những triều đại đó. Và khi không còn phù hợp với xu hướng chung của thế giới, đi ngược lại lợi ích con người, lợi ích dân tộc sẽ phải bị đào thải.

Như vậy cho ta thấy chỉ có dân tộc là trường tồn theo thời gian. Tôi phân ra các điểm chú ý sau đây:

1– Hiện tượng hiếm có trong lịch sử dân tộc Việt Nam, sự kiện ông Hùng Cao, một người Mỹ gốc Việt được Tổng thống Hoa Kỳ bổ nhiệm giữ chức Assistant Secretary of the Army for Civil Works, tương đương Hữu Thị Lang Binh Bộ ngày xưa là một hiện tượng chưa từng có trong lịch sử Việt Nam hiện đại.

Một người sinh ra trong cộng đồng người tị nạn, mang trong mình ký ức lưu vong, lại có thể vươn lên hàng ngũ lãnh đạo của một siêu cường thế giới. Đó không chỉ là niềm tự hào cá nhân mà còn là biểu tượng cho trí tuệ Việt Nam được giải phóng khỏi xiềng xích ý thức hệ.

Nếu trong lịch sử có lưỡng quốc trạng nguyên hay lưỡng quốc tướng quân thì trường hợp Hùng Cao là một lưỡng quốc hiền sĩ, một con người vừa mang cội rễ Việt vừa là hiện thân của tinh thần tự do hay gọi đó là trọng dụng theo năng lực của phương Tây.

2– Câu hỏi ngược lại bản chất của vấn đề, nhiều người hỏi ông Hùng Cao đã làm gì cho đất nước Việt Nam? Câu hỏi tưởng chừng chính đáng nhưng ẩn chứa một sự ngộ nhận căn bản. Họ đã lẫn lộn giữa đất nước và chế độ.

Đất nước là 4000 năm văn hiến là dân tộc Việt. Chế độ chỉ là tạm thời nó là sản phẩm của một giai đoạn chính trị. Khi người ta yêu cầu một người như Hùng Cao làm gì cho đất nước thực chất là đang đòi anh phải phục vụ cho một thể chế đã không cho phép anh được tồn tại nếu anh còn ở trong nước.

Câu hỏi đúng phải là Đảng Cộng sản Việt Nam đã làm gì để những người tài năng như ông Hùng Cao có cơ hội trở về phụng sự đất nước? Và câu trả lời đáng tiếc là không làm gì cả. Thậm chí ngược lại họ đã làm tất cả để ngăn điều đó xảy ra.

3– Khi trí tuệ bị kiểm duyệt bởi lý lịch trong mọi xã hội dân chủ, năng lực là tiêu chuẩn duy nhất để một con người được trọng dụng. Nhưng ở Việt Nam hôm nay, tài năng không đủ. Bạn còn phải đúng lý lịch, đúng thành phần, đúng lập trường.

Đúng ở đây là đúng theo lãnh đạo người có quyền hành cao nhất. Từ cấp xã trưởng, công an cho tới tướng lĩnh, quân đội, tất cả đều phải là đảng viên. Người ngoài đảng dù có học hàm giáo sư, tiến sĩ, dù từng được thế giới vinh danh cũng không có vị trí nào để cống hiến.

Cả một dân tộc bị nhốt trong cái lồng của chủ nghĩa trung thành, nơi tài năng bị chôn vùi dưới đống thủ tục, phe nhóm và kiểm soát tư tưởng. Đó là lý do chảy máu chất xám không phải chỉ là hiện tượng mà là một chính sách không tuyên bố. Bởi khi quyền lực không thuộc về người có năng lực thì người có năng lực sẽ tìm cách rời bỏ quyền lực.

Và khi người tài ra đi chỉ còn lại những kẻ trung thành mà lịch sử cho thấy trung thành thường đi cùng tầm thường.

4– Nước Mỹ, nơi trí tuệ được trọng dụng, trường hợp Hùng Cao là minh chứng sống động cho sức mạnh của một thể chế biết trọng dụng trí tuệ. Nước Mỹ không hỏi anh sinh ra ở đâu, không đòi anh phải tuyên thệ trung thành với một đảng phái, không bắt anh nộp bản kiểm điểm tư tưởng hàng năm. Họ chỉ hỏi anh có thể làm được gì cho công việc này.

Và không chỉ có nước Mỹ mà Singapore cũng là một nước trọng dụng người tài khi ông Lý Hiển Long kêu gọi tuyển dụng người tài không cần màu da sắc tộc, cũng không cần là người bản địa, chỉ cần là người muốn cống hiến cho Singapore, đất nước luôn chào đón các bạn.

Và chính điều đó cho ta thấy một đất nước không có tài nguyên, thậm chí không có nước ngọt. Tất cả phải nhập khẩu nhưng đất nước họ đã và đang phát triển bằng việc đưa đời sống người dân Singapore lên cao bậc nhất thế giới.

Cánh cửa của nước Mỹ và các xã hội tự do luôn mở ra cho mọi người, bất kể màu da, nguồn gốc hay tôn giáo. Đó là nơi trí tuệ được tôn vinh, khả năng được trọng dụng và tự do được bảo vệ.

Chính vì thế, Hùng Cao, một người gốc Việt, tị nạn cộng sản có thể vươn lên nắm quyền chỉ huy trong hệ thống hành chính quân sự của một siêu cường.

Trong khi đó, ở Việt Nam, bao nhiêu người tài phải làm trái ngành, bỏ nghề, thậm chí rời quê hương để tìm đất dụng võ.

5– Khi đất nước trở thành nơi đày ải người tài. Những người có tài ở Việt Nam không chỉ bị bỏ quên, họ còn bị nghi ngờ, giám sát và trừng phạt. Chỉ cần phát biểu một ý kiến khác với định hướng tuyên giáo, họ có thể bị gán nhãn phản động. Chỉ cần có tư duy độc lập, họ có thể bị loại khỏi danh sách thăng tiến.

Cái đáng sợ không phải là chảy máu chất xám mà là chôn sống chất xám ngay trên quê hương mình. Người tài không dám nói, không dám làm, không dám nghĩ khác. Xã hội như vậy không thể phát triển mà chỉ tái sản xuất những vòng lặp của nỗi sợ hãi và phục tùng.

Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện từng viết: “Đảng dìu dắt thiếu nhi thành trộm cướp, giải phóng đàn bà thành đĩ, thành trâu.” Những câu thơ viết từ vài thập niên trước giờ như lời sấm.

 Một xã hội nơi con người bị bẻ gãy phẩm giá thì mọi tài năng cũng chỉ là đồ vật để sử dụng hoặc tiêu diệt.

6– Giải pháp chính là giải phóng trí tuệ con người Việt Nam. Người Việt không thiếu người thông minh, chúng ta có Ngô Bảo Châu, Đặng Thái Sơn, các nhà khoa học, nghệ sĩ, kỹ sư đang vươn mình trên khắp thế giới.

Nhưng tất cả họ chỉ thành công khi rời khỏi Việt Nam, khi được sống trong không khí tự do, nơi trí tuệ không bị kiểm duyệt và nhân phẩm không bị định giá bằng thẻ đảng. Vì thế câu hỏi không còn là người Việt ở hải ngoại đã làm gì cho đất nước mà phải là đất nước đã làm gì hay đúng hơn, chế độ đã làm gì để người Việt có thể trở về và cống hiến.

Nếu một ngày Việt Nam thật sự mở cửa chính trị, cho phép cạnh tranh minh bạch, tự do tư tưởng và trọng dụng người hiền tài thì sẽ có hàng triệu Hùng Cao trở về.

Nhưng để điều đó xảy ra, điều kiện tiên quyết là chấm dứt độc quyền độc lực, nghĩa là chấm dứt sự tồn tại của cơ chế đảng lãnh đạo toàn diện. Giải tán một đảng không phải là phá bỏ đất nước mà là giải phóng đất nước khỏi xiềng xích ý thức hệ. Chỉ khi ấy, Việt Nam mới có thể bước vào kỷ nguyên của trí tuệ, của tự do và của phẩm giá con người.

7– Kết luận, đừng hỏi người tài mà hãy hỏi thể chế làm thế nào có đất cho người tài được phát huy. Đừng hỏi Hùng Cao đã làm gì cho đất nước? Hãy hỏi đất nước dưới sự cai trị của Đảng Cộng Sản đã làm gì để người như ông có thể phụng sự?

Câu trả lời nằm ngay trong thực tế. Ở Việt Nam, người tài phải yên lặng để được sống. Còn ở Mỹ, người tài được tự do để cống hiến. Chừng nào quyền lực vẫn còn đứng trên trí tuệ, chừng ấy dân tộc Việt vẫn chưa thể ngẩng cao đầu giữa thế giới. Và chừng nào đảng còn coi dân là công cụ thì những người như Hùng Cao dù mang dòng máu Việt vẫn chỉ có thể phục vụ cho một đất nước khác, nơi họ được gọi đúng bằng hai chữ con người.

Tôi xin được nhắc lại, tôi là cựu đại úy Lê Chí Thành. Tôi từng công tác tại trại giam Thủ Đức thuộc Bộ Công an. Tôi làm đơn tố cáo đại tá Lê Bá Thủy, giám thị trại giam Thủ Đức ăn chặn tiền cán bộ chiến sĩ, tố cáo hành vi ăn chặn chế độ tiền ăn của phạm nhân.

Thay vì biểu dương thì tôi lại bị kỳ luật rồi bị đẩy vào tù với tội danh lợi dụng các quyền

tự do dân chủ theo điều 331. Còn ông đại tá Lê Bá Thủy giám thị trại giam chỉ bị kỷ luật bằng hình thức cảnh cáo, chuyển công tác qua một đơn vị khác.

Các bạn có thể thấy qua sự việc của tôi và đồng chí trung tá Nguyễn Đức Hưng, đại úy Nguyễn Minh, đại úy Nguyễn Doãn Tú và còn có những cựu chiến binh đang đem băng rôn biểu ngữ đi đòi quyền lợi vì bị cướp mất chế độ.

Các bạn thấy những người như chúng tôi được gọi là đồng chí đồng đội còn bị họ đối xử như vậy thì họ có tình có nghĩa gì với dân tộc, với các bạn hay không? Nên tại sao ở trên mạng xã hội luôn xuất hiện rất nhiều hình ảnh đi kêu oan ở các tòa nhà quốc hội, cổng tiếp dân trung ương, cổng chính phủ.

Những tiếng kêu gào thảm thiết oan khuất ấy họ để mặc cho dân kêu gào họ dùng truyền thông đưa tin vu cáo những người kêu oan là những người nhận tiền của tổ chức phản động lưu vong chống phá chính quyền.

Với tôi, đó là những lời vu cáo của một chế độ bẩn thỉu vừa ăn cướp nhưng lại gán lên người bị cướp một tội danh.

Với các bạn trẻ, các bạn phải có trách nhiệm với tương lai con cháu. Các bạn sau này được sống trong môi trường không có bất công, không còn cảnh ô nhiễm, không có thực phẩm bẩn, không có sữa giả, không có thuốc giả.

Các bạn cần lên tiếng và đưa tin tức chân thật cho toàn dân tộc và cả thế giới biết sự thật người dân Việt Nam đang bị đối xử ra sao.

Cảm ơn quý vị và các bạn đã quan tâm và donate “like” cho Thành ở những video trước. Thành rất trân trọng và mong nhận được những đóng góp ý kiến của quý vị. Hãy chia sẻ, để lại bình luận dưới video và đừng quên đăng ký kênh để nhận video mới của Thành nhé.

 Lê Chí Thành,

Cựu Đại Úy Công An

 

 
 
 
 

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở NHƯ MỘT BẢN CÁO TRẠNG_ Lê Chí Thành

HƯƠNG  SẮC MÙA THU_Phiến Nguyễn

HƯƠNG  SẮC MÙA THU

Phiến Nguyễn

Nắng sớm chao nghiêng ngập cả vườn nhà
Gió luồn khe lá lặng lờ sương sa
Cúc vàng chớm nở mỉm cười e ấp
lặng lẽ hiền hoà ở giữa trăm hoa

Cánh nhụy vàng đong đưa theo nắng mới
Thoáng nụ cười trong mắt biếc em xưa
Mỗi búp mầm như một lời dịu ngọt
Ẩn hiện về bao nỗi nhớ đong đưa

Từng cánh hoa như tự tình thương mến
Tương ánh sắc vàng hoàng yến long lanh
Chú ong nhỏ vo ve bay tìm mật
Lạc đường về giữa hương cúc vòng quanh

Vài cô bướm lả lơi vờn cánh mỏng
Theo lá vàng lác đác lượn gần xa
Heo may lất phất vuốt ve từng cụm nhỏ
Nắng nhuốm vàng tô sắc thắm mượt mà

Hoàng hôn xuống màu hoa còn tươi sắc
Cả khung trời hy vọng và tình yêu
Ai qua đây chẳng một lần quay lại
Ngắm cúc vàng đượm sắc thái  bình yên

Phiến Nguyễn

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở HƯƠNG  SẮC MÙA THU_Phiến Nguyễn

TANG LỄ NT PHAN TRUNG CHÁNH_Võ Thiệu

TANG LỄ NT PHAN TRUNG CHÁNH_Võ Thiệu

Xin bấm vào các dấu  <  > để xem hình

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở TANG LỄ NT PHAN TRUNG CHÁNH_Võ Thiệu

Thơ: Giấc Mơ Thu – tg: TPK

GIẤC MƠ THU

Thu về nghe gió heo may
Nghe lòng xao xuyến nhớ ngày xa quê
Ra đi chẳng hẹn ngày về
Tự do vẫy gọi bốn bề trùng khơi
Sóng gào gió giật chơi vơi
Sương mù giăng mắc biển trời mông mênh
Bao phen chèo chống bấp bênh
Thuyền vào xứ lạ bình yên phố phường
Trời thu sợi nắng vương vương
Lá vàng rơi nhẹ bên đường thênh thang
Hàng cây đứng lặng mơ màng
Khoe sắc trong nắng đỏ vàng tím cam
Thu đi rồi lại thu sang
Bao mùa lá rụng mang theo nỗi niềm
Nửa đêm trong giấc cô miên
Bước chân hồi cố về miền tuổi thơ
Sông quê trăng đẹp như mơ
Thuyền ai xuôi mái lững lơ câu hò
Trăng vàng soi bóng con đò
Êm đềm lướt sóng sương mờ mênh mông
Bến xưa vẫn mãi chờ mong
Mơ ngày vui đón con thuyền viễn phương
Giật mình tỉnh giấc canh trường
Nhìn qua khung cửa ngoài vườn trăng treo
Gió đưa chiếc lá bay vèo
Giấc mơ hồi cố lịm theo trăng tà .

TPK

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thơ: Giấc Mơ Thu – tg: TPK

Thơ Xướng Họa_Thanh Hoàng-Lệ Khanh

Xa mặt cách lòng là gì khi mối quan hệ vững bền cũng có thể phaiCÁCH MẶT XA LÒNG

Kính tặng Hiền huynh Thanh-Hoàng

Xa mặt nhưng ta chẳng cách lòng
Hỡi người Huynh trưởng, đệ hằng mong.
Cơ trời lận đận tình luôn thăm,
Vận nước long đong nghĩa vẫn nồng.
Sát cánh ngày nào trừ giặc Cộng,
Kề vai thuở nọ giữ non sông.
Ai về nhắn với Thanh-Hoàng nhé,
Xa mặt nhưng ta chẳng cách lòng!!!

Lệ-Khanh

DÙ XA VẪN NHỚ

Tạ tình Thi đê Lệ-Khanh

Lệ-Khanh Thi đệ đẹp cung lòng,
Cách mặt Thanh-Hoàng vẫn nhớ mong.
Nét bút thương trao lời diễm tuyệt,
Vần thơ mến gởi ý thơm nồng.
Biển xanh, sóng bạc ngời non nước,
Sọc đỏ, cờ vàng rạng núi sông.
Luôn giữ trong tim tình bạn hữu,
Lệ-Khanh Thi đệ đẹp cung lòng!!!

Thanh-Hoàng

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thơ Xướng Họa_Thanh Hoàng-Lệ Khanh

Cáo Phó & Phân ưu NT Phan Trung Chánh

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Cáo Phó & Phân ưu NT Phan Trung Chánh

LỄ TƯỞNG NIỆM CỐ TT NGÔ ĐÌNH DIỆM_Võ Thiệu

LỄ TƯỞNG NIỆM CỐ TT NGÔ ĐÌNH DIỆM

Hình: Võ Thiệu 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở LỄ TƯỞNG NIỆM CỐ TT NGÔ ĐÌNH DIỆM_Võ Thiệu

Thơ mùa Lũ lụt – tác giả TPK

KHÓ KHĂN HUẾ MÌNH

Vẳng nghe câu hát xa xăm
“trời hành cơn lụt mỗi năm”…thật buồn
Đêm nằm nghe giọt mưa tuôn
Mà thương xứ Huế sao luôn u sầu
Lụt lên tràn ngập ruộng sâu
Mùa màng thất bát lấy đâu no lòng
Sông Hương cuồn cuộn một dòng
Dâng lên phố chợ long đong bao người
Cửa hàng gió giật tơi bời
Bán buôn ế ẩm lạy trời thôi mưa
Người về Vỹ Dạ lưa thưa
Nước tràn Đập Đá đò đưa ngại ngần
Học trò thì lại vui mừng
Trường cho nghỉ học ra đường vui chơi
Đội mưa lội nước khắp nơi
Nam thanh nữ tú ới ời gọi nhau
Lụt nầy tiếp đến lụt sau
Lụt lên lụt xuống ôi chao là rầu
Lại thêm xả lũ canh thâu
Đồ đoàn trôi hết hoa màu tả tơi
Buồn nghe câu hát chơi vơi
“Mùa đông thiếu áo hè thời thiếu ăn”
Huế ơi chừ biết làm răng
Thiên tai nhân họa khó khăn Huế mình.

TPK

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thơ mùa Lũ lụt – tác giả TPK

CHUYỆN MA CÓ THẬT_LHN

5 con ma có số nhọ nhất làng phim kinh dị: Hết bị réo tên lại bị... ném  xuống giếngCHUYỆN MA CÓ THẬT

Lúc đó tui đang học lớp Đệ Lục ở trường trung học Trịnh Hoài Đức Bình Dương .

Kế nhà tui là nhà chú Sáu Phùng , chú sống với vợ và một thằng con nuôi khoảng năm sáu tuổi (nhà nầy về sau bán lại cho người dì thứ Năm của tui). Sau khi chú Sáu chết thì cái nhà bỏ trống .Thím Sảu và thằng Hiếu dọn khỏi nhà sau khi đám ma xong . Cái nhà nhờ ba tui coi chừng giùm . Nhà hổng khóa cửa .

Tui thường cầm tập qua nhà đó buổi trưa để học bài cho yên ắng . Lúc đầu tui cũng thấy ớn ớn khi nhìn mấy tấm vảng đám ma treo hai bên cái trang thờ Phật . Lúc đầu tui nằm ở bộ ván gỏ ở nhà trên . Bị rệp cắn hoài nên tui kéo một tấm ván ra coi . Mèn ơi ! Một bầy rệp lúc nhúc lật đật chạy trốn vô cái lỗ mộng .Tui bỏ bộ ván , ra nằm võng ở nhà sau . Mỗi lần đi từ nhà trước ra nhà sau tui đều thấy ớn ớn khi ngang qua ngăn buồng ở giữa . Có lần má tui nói :

– Chiều hôm qua tao vừa ra sân dòm qua thì thấy có người bò ở cái hàng ba nhà ông Sáu Phùng .Tao sợ quá lật đật chạy vô nhà mà còn run .

Tui hổng tin :

– Chắc là con chó chớ người ta gì bò ?

– Rõ ràng là người ta . Bên đó nhà trống thì làm sao có chó .

– Thì chó nhà chú Tư Khương qua .

– Hổng phải chó .Tao hổng thấy rõ mặt là ai nhưng chắc chắn là người ta .

Dù hổng tin có ma nhưng chuyện nầy cũng làm tui thấy ớn hơn mỗi khi qua đó học bài . Ớn thì ớn , tui vẫn cứ qua .Tui thường đem theo cái lồng con chuột bạch và để dưới nền nhà xi măng kế bên cái võng cho có bạn . Con chuột cứ leo vô cái vòng bánh xe chạy quây kêu réc réc một hồi thì nhảy ra . Một hồi sau nó lại chui vô chơi chạy nữa . Người ta nói ma sợ chó chớ hổng nghe ai nói ma sợ chuột . Nhưng có con chuột thì cũng có bạn .

Rồi một bữa trưa kia , khi tui vừa đi từ nhà trước băng qua căn buồng ở giữa để ra nhà sau thì chuyện xả ra .Tui vẫn nhớ chuyện con ma bò ở hàng ba mà má tui kể nên trong bụng luôn căng thẳng .Tui cứ dòm chừng coi qua khỏi cửa buồng thì có thấy gì hôn . Rồi xuống tới nhà dưới có thấy gì hôn .Tui lại nghĩ , hổng thấy cái gì trước mặt thì biết đâu lại có cái gì sau lưng . Nghĩ vậy nên khi xuống tới nhà sau tui ngoái lại dòm thì trời đất ơi , tui hết hồn muốn đứng tim luôn . Nếu là con gái mà thấy như vậy thì thế nào tụi nó cũng té xỉu cái ạch , hổng chết giấc thì cũng phải tè ra quần .Tui hổng xỉu , hổng tè ra quần nhưng buông tay làm cái lồng chuột rớt xuống đất kêu leng keng . Một cái bóng trắng vọt ra : con chuột bạch sút cửa văng ra ngoài . Con chuột chắc đang mất hồn vì bị té nên đứng yên dòm quanh quất . Còn tui cũng chưa hoàn hồn nên cũng dòm con chuột trân trân .Tới khi con chuột dợm bỏ chạy thì tui mới kịp có phản ứng . Nhưng tui vẫn chậm hơn con chuột . Nó đã kịp phóng vô kẹt rồi mất tiêu luôn .

Các bạn biết khi tui ngoái lại dòm sau lưng thì tui thấy cái gì làm tui điếng hồn đến nổi buông rớt cái lồng chuột hôn ? Mèn ơi ! Tui thấy một người hẳn hòi bằng xương bằng thịt hiện ra đang dòm ngay mặt tui . Nhưng tui chỉ điếng hồn trong tích tắc và nhận liền ra người đó chính là thằng tui trong tấm kiếng lớn của cái tủ áo quần . Cái tủ để hướng mặt ra nhà sau . Khi đi vô thì hổng thấy gì nhưng khi ngoái lại thì thấy một người hiện ra chần dần luôn .

Tui vẫn thường thấy hình tui trong kiếng mỗi lần từ nhà sau ra nhà trước để ra về . Nhưng đó là thấy cái tủ kiếng trước mặt , biết sẽ có hình mình trong kiếng nên hổng sao . Chỉ tại bữa đó tui bị ám ảnh bởi chuyện con ma bò trước hàng ba nên mới ngoái lại dòm chừng đằng sau lưng , mới bị đốn cái hiềng .

LHN

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở CHUYỆN MA CÓ THẬT_LHN

LẦN VỀ THĂM MẸ_Lệ Khanh

LẦN VỀ THĂM MẸ

Thưa Mẹ, con vê thăm Mẹ đây,
Đường xưa xa lắm gió sương đầy.
Quấn quanh tim óc con rưng khóc,
Lệ đổ tràn mi, lệ đọa đày.

Từ bấy lâu nay con đi xa,
Những đêm sương quyện bóng trăng tà,
Mẹ thường khuyển nhủ đâu còn nữa,
Chỉ thấy lòng con đau xót xa!

Mẹ còn nhớ không, con quên rồi,
Óc giờ điên loạn, máu tanh hôi.
Mẹ ơi! Con nắm bàn tay với,
Kẻo trút linh hồn theo gió trôi.

Kìa Mẹ nhìn con sao chẳng nói?
Cho lòng vơi bớt chút niềm đau.
Hay là Mẹ hiểu trong lòng đất,
Chính xác người con lịm chết rồi!

LỆ-KHANH

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở LẦN VỀ THĂM MẸ_Lệ Khanh

GỞI AI ĐÃ VÀ SẮP ĐẾN TUỔI GIÀ_Lan Lê Nguyễn

GỞI AI ĐÃ VÀ SẮP ĐẾN TUỔI GIÀ

Lan Lê Nguyễn

Bài viết của một tác giả không nhớ rõ tên, có một nội dung quá thâm thuý, dành cho những ai trong tuổi Cao Niên nếu muốn có một đời sống hạnh phúc trong những ngày còn lại trên trần gian này, trước khi thân xác trở về cát bụi thì nên suy luận những điều được nêu ra trong bài viết này.

Đời người thật ngắn ngủi. Nhớ lại vào lứa tuổi đôi mươi, chúng ta lang thang trong khuôn viên trường đại học, vui cười vô tư và bây giờ đã hơn 40 năm trôi qua rồi. Đời người thoáng chốc đã già !

Bây giờ, những năm còn lại trong cuộc đời của một người, chúng ta cần sống thanh thản, sống thoải mái, sống hạnh phúc vì qua một ngày, chúng ta đã mất một ngày. Vì vậy, một ngày đến, chúng ta vui một ngày. Vui một ngày…rồi không biết được bao nhiêu ngày nửa. Hạnh phúc là do chính mình tạo ra, vui sướng cũng do chính mình tìm lấy vì những niềm vui ấy đã ẩn chứa trong những sự việc nhỏ nhặt xãy ra trong đời sống.

Hạnh phúc là những gì hiện đang ở chung quanh chúng ta, trong tầm tay chúng ta. Nhà nho Nguyễn Công Trứ quan niệm “ Tri túc, đãi túc, tiện túc, hà thời túc. Tri nhàn, đãi nhàn, tiện nhàn, hà thời nhàn”…

Tiền rất quan trọng trong đời sống của con người nhưng tiền không phải là tất cả. Đừng quá coi trọng đồng tiền và cũng đừng lệ thuộc vào đồng tiền, mặc dù biết rằng nếu không có tiền thi làm sao chúng ta sống, làm sao để được thoải mái.

Ta vẫn biết khi ta ra đời,ta đâu có mang nó đến và khi ra đi, chúng ta cũng không mang nó theo.

Đồng tiền có thể mua một lâu đài to lớn nhưng đồng tiền không mua được mái ấm gia đình.

Đồng tiền giúp chúng ta mua được nhiều thứ tiện nghi trong cuộc sống nhưng đồng tiền không mua được sức khỏe cũng như hạnh phúc trong đời sống.

Quảng đời còn lại thì quá ngắn ngủi, ta phải sống những ngày tháng cho đáng sống, ta phải làm cho cuộc đời thêm phong phú .

Những gì cần ăn thì cứ ăn, cần mặc thì cứ mua sắm, muốn đi du lịch thì cứ đi. Tập cho mình có nhiều đam mê, tự tìm niềm vui cho chính mình.

Vào trong internet để gửi thư cho bạn bè, để chia sẻ một tin hay, một chuyện vui, một bản nhạc, đọc những bài viết có giá trị, hay “chat” với người quen biết. Chúng ta cần trao dồi bộ óc để trí nhớ vẫn còn sáng suốt.

Nếu có người bạn cần giúp, ta cứ mở lòng nhân ái, tốt bụng với mọi người. Rảnh rổi đi làm những việc từ thiện xã hội, giúp một tay tại những nơi tôn kính như nhà Chùa, nhà Thờ,… lấy việc giúp người làm niềm vui, đó là những thú vui trong tuổi già

Hơn nửa đời, chúng ta dành khá nhiều cho sự nghiệp, cho gia đình, cho con cái, bây giờ thời gian còn lại chẳng bao nhiêu nên dành cho chính mình, quan tâm bản thân, sống thế nào cho thanh thản, vui vẽ.

Việc gì muốn thì làm, ai nói sao thì mặc kệ vì mình đâu phải sống để người khác thích hay không thích, nên sống thật với mình. Sống phải năng hoạt động nhưng đừng quá mức, ăn uống quá kiêng cử thì không đủ chất bổ dưởng, quá nhàn rổi thì buồn tẻ, quá ồn ào thì khó chịu…

Cuộc sống tuổi già thật đa dạng, nhiều màu sắc nên ta cần có nhiều bạn bè, nhiều nhóm bạn bè hoặc tham dự vào những sinh hoạt trong các Hội đoàn ái hữu lành mạnh. Gặp bạn, nói ra những điều phiền muộn cho nhau nghe. Hãy tìm cách gặp gở bạn bè và người thân vì không còn nhiều thời gian nửa.

Một người lớn tuổi, sống cô đơn, biệt lập, không đi ra ngoài, không giao thiệp với bạn hữu, thế nào cũng đi đến chổ tự than thân trách phận, bất an, lo âu, ủ dột và tuyệt vọng. Từ đó bắt nguồn của bao nhiêu căn bệnh. Đừng bao giờ nói, hay nghỉ là: “ Tôi già rồi, tôi không giúp ích được cho ai nửa”. Đừng nói những lời hay những tư tưởng có ý tuyệt vọng.

Người già chỉ sảng khoái khi được có bạn tâm giao, đó là một liều thuốc bổ mà không Bác sĩ nào có thể biên toa cho ta mua được.

Ở tuổi hiện tại, chúng ta đừng nghỉ đến đồng tiền, đừng nghỉ đến giàu hay nghèo nửa và cũng đừng than trách hay hối hận vì những lầm lỗi trong quá khứ và cũng đừng tự hỏi là tại sao bây giờ ta không có nhiều tiền. Đừng nói ta không có tiền.

Có những thứ hiện đang chung quanh ta rất quí giá mà có nhiều tiền cũng không mua được, đó là người phối ngẩu của chúng ta.

Nếu có chút ít đồng tiền thì cứ tiêu xài những gì ta cần vì sẽ có lúc chúng ta để lại cho người khác xài. Nếu hôm nay ta còn khoẻ mạnh, còn ăn được những món ăn ta thích và ăn biết ngon là ta đã có một khối tài sản to lớn trong tuổi già.

Rồi ta tìm đến những người bạn cùng nhau uống tách trà nóng, ly cà phê buổi sáng, kể chuyện năm xưa hay trao đổi những kinh nghiệm trong cuộc sống hiện tại.

Cuối tuần, hẹn nhau với người bạn đi câu cá, hưởng không khí trong lành của thiên nhiên và cũng để cho tâm tư lắng đọng, tinh thần thanh thản. Đó là những niềm vui trong cuộc sống cuả tuổi già.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở GỞI AI ĐÃ VÀ SẮP ĐẾN TUỔI GIÀ_Lan Lê Nguyễn

NHỮNG CHIẾN SĨ VÔ DANH (CSĐB)_Duy Văn Hà đình Huy

NHỮNG CHIẾN SĨ VÔ DANH

 ( Kính tặng cho những chiến sĩ Cảnh Sát Đặc Biệt)

 Trên con đường sương mù, dấu chân mờ im lặng
Ánh đèn xa le lói, chở theo bao nỗi nhớ mang
Đầu vai kề sát nhau, lời thề chẳng hé miệng
Những chiến sĩ vô danh, âm thầm giữ bình yên quê mình.

 Những chiến sĩ vô danh, ánh mắt không cần tên gọi
Hy sinh âm thầm, cho bình minh mai sau rạng ngời
Tình đồng đội thắm nồng, như lửa cháy giữa đêm dài
Dẫu mồ hôi rơi, vẫn bước đi — vì người, vì đời.

Có những tấm bia không khắc nổi một cái tên
Chỉ còn khói lam chiều và tiếng hát vọng trên thềm
Những bàn tay chai sạn, nâng niềm tin không phai
 Những chiến sĩ vô danh, trao đời mình cho ngày mai.

 Những chiến sĩ vô danh, ánh mắt không cần tên gọi
Hy sinh âm thầm, cho bình minh mai sau rạng ngời
 Tình đồng đội thắm nồng, như lửa cháy giữa đêm dài
Dẫu mồ hôi rơi, vẫn bước đi — vì người, vì đời.

 Khi bình minh hé, gió mang theo khói sương
Ta nhớ bàn tay ai đã níu giữ những ước mơ
 Không cần kèn trống ca, không cần lời vinh danh
 Chỉ một nén lòng thành kính gửi về phương xa.

 Những chiến sĩ vô danh, trái tim vẫn sáng ngời
Hy sinh âm thầm, giữ yên bình cho mọi người
Tình đồng đội thắm nồng, như lửa cháy giữa đêm dài
 Tên không vang trên bản đồ — nhưng mãi sống trong đời.

Hà Đình Huy

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở NHỮNG CHIẾN SĨ VÔ DANH (CSĐB)_Duy Văn Hà đình Huy

KHI BÁO CHÍ VIỆT NGỮ TRỞ THÀNH CNN PHIÊN BẢN LỖI_Chân Như

KHI BÁO CHÍ VIỆT NGỮ TRỞ THÀNH CNN PHIÊN BẢN LỖI

Trong cộng đồng Việt ngữ tại Hoa Kỳ, báo chí lẽ ra phải là nơi phản ánh trung thực tiếng nói của hàng triệu người tị nạn, những người mang trong mình ký ức đẫm máu về độc tài. Nhưng trớ trêu thay, nhiều tờ báo và “nhà báo tự phong” ngày nay lại chọn con đường khác: trở thành bản sao rẻ tiền của CNN và Washington Post, thậm chí còn tệ hơn – vừa dịch vừa bịa thêm để chà đạp Tổng thống Donald Trump.

Điểm đáng châm biếm là: phần đông những người này không hề xuất thân từ nghề báo.

Người thì là giáo viên trường làng, sang Mỹ rồi bỏ phấn cầm bút.

Người thì là cựu lính VNCH, bỗng hóa thành “ký giả bình luận chính trị”.

Người khác là công chức hành chính thời trước 1975, vốn quen giấy tờ công văn, nay chuyển sang “phóng sự – xã luận”.

Chưa từng tốt nghiệp báo chí, chưa từng trải qua đào tạo nghề báo chính quy ở Mỹ, họ “nhập môn” bằng cách… mở CNN, dịch lại tin tức, rồi tập tành giật tít. Một nghề tay trái, nhưng biến thành nghề kiếm sống chính. Và khi đã sống bằng nó, thì “copy & paste” trở thành chiếc phao duy nhất.

Thuở ban đầu, họ chỉ dịch lại từng dòng của CNN, Reuters, New York Times. Nhưng dần dần, “tay nghề” được nâng cấp: không chỉ dịch, mà còn học được cách giật tít, thêm mắm muối, và tự phăng ra những “nhận định độc quyền”. CNN nói Ukraine có lợi thế, họ biến ngay thành “Zelenskyy có 7 lá bài quật ngã Trump”. Trump dẹp loạn ở Washington DC, họ gọi thành “Trump quậy phá thủ đô”.

Cái gọi là “bình luận độc lập” thực chất chỉ là CNN bằng tiếng Việt, thêm chút gia vị phẫn nộ.

Để hiểu rõ hơn, hãy nhìn vào hai nhóm nhà báo thiên tả này:

Nhóm biết rõ nhưng giả vờ theo – Họ không tin liberal là chân lý, nhưng vẫn đi theo để sống sót thương mại. Copy CNN vừa nhanh, vừa rẻ, vừa dễ giữ hình ảnh “tiến bộ” để kiếm quảng cáo, xin tài trợ. Với họ, “giả vờ tả” là cách tồn tại.

Nhóm thật sự thiên tả – Chủ yếu là du học sinh, trí thức trẻ, bị nhào nặn trong môi trường đại học liberal. Họ tin thật rằng Trump là hiểm họa, rằng “đa văn hóa, LGBT, open border” là lẽ sống. Với họ, chống Trump không phải là mánh, mà là sứ mệnh.

Kết quả? Hai nhóm này hợp lại tạo ra một “CNN mini” trong cộng đồng Việt, nhưng mất gốc cộng đồng bảo thủ, nơi đa số người Việt tị nạn vẫn ủng hộ TT Trump.

Đỉnh cao châm biếm của hiện tượng này chính là một nhân vật quen thuộc trong làng báo Việt ngữ: “ký giả “nổ” vùng Hoa Thịnh Đốn”. Ông thường xuyên mở đầu bằng: “Một người bạn của tôi trong West Wing tiết lộ…”. Thực tế, chẳng có ai trong Bạch Ốc biết ông là ai. Nhưng với khán giả anti-Trump, ông nghiễm nhiên trở thành “insider Washington”.

Ông ta từng ngồi ghế giám đốc một ban Việt ngữ lớn, được chính phủ Mỹ bảo trợ, với chủ trương đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền Việt Nam. Đáng lẽ, với vị thế ấy, ông phải biết giữ lấy một danh thơm cho đời, rút lui trong sự tôn trọng. Nhưng không – khi dòng tài trợ đã cạn, khi đồng lương hưu chỉ còn vài trăm đô mỗi tháng, ông chọn cách “hạ sơn” bằng việc cuốn vào YouTube, dựng chuyện “bạn tôi trong West Wing” để kiếm view, kiếm tiền.

Người ta bảo, một người từng có danh nếu biết dừng đúng lúc thì tên tuổi sẽ sáng mãi. Nhưng “ký giả “nổ” vùng Hoa Thịnh Đốn” lại tự mình đá phăng tất cả, biến di sản nghề nghiệp thành trò hề, và hòa vào đám đông “nhà báo nửa vời” chỉ để kiếm cơm qua ngày.

Thật ra, đây là công thức đã được chuẩn hóa:

Mở CNN buổi sáng. Copy tin có chữ “Trump”. Thêm vài câu “nguồn tin mật trong Bạch Cung”. Lên YouTube, giảng giải 1 tiếng rưỡi. Khán giả anti-Trump share ầm ầm – view tăng – tiền YouTube đổ về.

Thế là từ một “nhà báo nửa vời”, họ biến thành “chuyên gia chính trị hải ngoại”, vừa được danh, vừa có thu nhập. Thật ra không chỉ nửa vời nữa mà thực chất là ký giả chợ trời, kẻ mua tin CNN, bán lại bằng tiếng Việt.

Trong số này, không thể không nhắc đến Đỗ Dzũng – ký giả kỳ cựu của tờ Người Việt Daily News. Ông được xem là gương mặt tiêu biểu của xu hướng “CNN tiếng Việt”: mỗi chương trình YouTube, mỗi bài bình luận đều chọn Trump làm mục tiêu.

Điều mỉa mai là, ngôn ngữ ông ta sử dụng thì nghe có vẻ trau chuốt, có học – vì dựa trên CNN mà – nhưng khi bước sang phần nhận định thì lập tức lòi ra chất đầu đường xó chợ. Có khi gọi Tổng thống Trump là “lão”, có khi bực quá thì bật ra luôn “thằng Trump”. Với văn phong và cách cư xử như thế, khán giả trung lập khó mà dung nạp nổi; chỉ vài chương trình là họ đã “say no”, không còn muốn nghe tiếp.

Trong mắt người miền Nam, cách xưng hô ấy là mất dạy – bởi lẽ đã gọi người ngang tuổi cha chú mình bằng “thằng” thì ai còn tôn trọng mình nữa? Nếu chúng ta phê phán những “trí thức” miền Bắc cộng sản vì thói quen vô học, coi thường phép xưng hô, thì người miền Nam – vốn từng được dạy dỗ trong nền giáo dục Đệ Nhất, Đệ Nhị Cộng Hòa – lẽ ra phải giữ sự thanh lịch hơn. Nhưng tiếc thay, Đỗ Dzũng lại tự mình lột bỏ áo học trò miền Nam để làm trò rẻ tiền, không khác gì những “trí thức giả” ở ngoài vĩ tuyến ngày xưa: mang danh có học mà cư xử thì phường chợ búa.

Đỗ Dzũng không giấu giếm sự ngả hẳn về phía thiên tả. Ông thường lặp đi lặp lại giọng điệu của truyền thông dòng chính Mỹ: Trump là nguy cơ cho dân chủ, là tác nhân gây chia rẽ, là nhân vật cần bị “soi” từng ngày.

Trong mắt cộng đồng bảo thủ, Đỗ Dzũng là biểu tượng của “nhà báo nửa vời” – người không tạo ra phong cách riêng, mà chỉ lập khuôn CNN rồi Việt hóa bằng giọng điệu chống Trump quyết liệt. Nhưng trong mắt khán giả anti-Trump, ông trở thành “người đưa tin dũng cảm”, đúng gu và đúng tâm lý.

Đỗ Dzũng: CNN bằng tiếng Việt, giọng nghiêm túc. Ông chống Trump bằng ngôn ngữ chuẩn mực báo chí, nhưng thiên kiến rõ rệt, như một phóng viên “copy lại luận điệu rập khuôn” của báo chí thiên tả chính mạch.

“Ký giả “nổ” vùng Hoa Thịnh Đốn”: Ông chống Trump bằng giọng kịch tính, dựng chuyện hậu trường, luôn tự gắn cho mình mác “người có nguồn tin mật trong Bạch Ốc”.

Cả hai khác phong cách, nhưng giống nhau ở mục đích: biến chống Trump thành nghề mưu sinh và giữ chỗ đứng trong cộng đồng anti-Trump Việt ngữ.

Điều chua chát nhất là: những gương mặt này, từ Đỗ Dzũng, “ký giả “nổ” vùng Hoa Thịnh Đốn” cho đến cả những “nhà báo nửa vời” khác, thật sự có chút tiếng tăm và uy tín trong cộng đồng Việt ngữ tại Mỹ. Nếu họ biết dùng vị thế ấy để xây dựng một nền báo chí trung lập, công tâm – thì không chỉ giữ được lòng tin của mọi phía, mà còn có thể nâng tiếng nói của người Việt lên ngang tầm chính mạch truyền thông Mỹ.

Thay vì thế, họ chọn con đường dễ dãi: dựng chuyện, copy CNN, và ngày ngày gây chia rẽ trong cộng đồng nhỏ bé của chính mình để nuôi thân, tức là ăn tiền trên sự bất hòa. Cái tiếng “chống Trump” cho sướng miệng thì có đó, view YouTube thì có đó, nhưng tiếng nói chung của người Việt tại Mỹ – thứ quý giá nhất – thì bị đánh mất.

Nếu họ đủ bản lĩnh đứng trung lập, biết đâu chính họ đã có thể tạo ra một “CNN Việt” thật sự – khác biệt, độc lập, và đáng trọng. Nhưng tiếc thay, họ đã bỏ lỡ cơ hội lịch sử đó, để rồi trở thành… cái bóng mờ nhạt của CNN, thêm vài cú nổ rẻ tiền cho vui tai khán giả.

HOÀNG Đ CHÂN NHƯ

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở KHI BÁO CHÍ VIỆT NGỮ TRỞ THÀNH CNN PHIÊN BẢN LỖI_Chân Như

XA RỒI MÙA HẠ _Nguyễn Vạn Thắng

XA RỒI MÙA HẠ

Cô Bé ơi! Sao quên rồi mùa Hạ ?
Để Thu về giá lạnh phủ đầy sương
Hàng cây khô trụi lá đứng bên đường
Con dốc nhỏ bơ vơ tìm chút nắng
 
Tại Bé đó! Để lòng buồn hiu quạnh
Mưa chợt về lắng đọng giọt suy tư
Có phải Thu mang gió thoảng vi vu
Thương giọt nắng bơ vơ còn sót lại
 
Cô Bé ơi! Còn đâu thời ngây dại
Mái trường xưa chung lối nhỏ ta về
Tiếng ve sầu như báo vội mùa thi
Mùa Hạ đến hôm nào nay đã vắng
 
Tại xa nhau cho tình thơ vơi cạn
Thu lại về nắng đã vội chia tay
Không cùng vui nắng rọi suốt đêm ngày
Để Thu khóc giọt sầu theo tháng đợi
 
Cô Bé ơi!  Cho anh lời tạ lỗi
Dỗi hờn chi cho lá úa vàng rơi ?
Bé đi rồi! Phố vắng chỉ mình tôi
Thương nhớ quá … nụ hôn nào Bé nhỉ ?

Đã từ lâu không còn lời thủ thỉ
Kỷ niệm xưa ghi dấu thuở ban đầu
Còn không em mình dạo bước bên nhau
Thu giá lạnh để lòng thêm băng giá…
 
Nguyễn Vạn Thắng

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở XA RỒI MÙA HẠ _Nguyễn Vạn Thắng

LÝ TRỊ QUỐC PROJECT

LÝ TRỊ QUỐC PROJECT

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở LÝ TRỊ QUỐC PROJECT