Người Mỹ trong thiên tai và dịch bệnh_Nga kimle

Những hình ảnh nước Mỹ trong 'hai tuần lễ đau đớn': 96% dân số ở nhà, hơn 236.000 người nhiễm Covid-19 và 5.700 người tử vongCHỨNG KIẾN NGƯỜI MỸ TRONG THIÊN TAI VÀ DỊCH BỆNH

Nga kimle

(HNPĐ): Thật ra lúc ở VN được giấy bảo lãnh của ba mẹ chồng nhưng mình không thích đi Mỹ, vốn dĩ con người mình sống ở đâu cũng làm, cũng vui vẻ hạnh phúc thì Mỹ hay VN cũng thế thôi, đi làm gì khi cuộc sống ở VN quá ổn định.

Nhưng rồi quyết định đi, đi không phải vì muốn tốt cho con vì luôn nghĩ con mình sống ở đâu nó cũng tốt mà, nhưng đi vì muốn thay đổi cuộc sống, muốn tìm môi trường mới, giống như ở Sài Gòn hoài cũng chán lên Đà Lạt hay về Vũng Tau sống thử xem sao. Và mình có điều kiện xa hơn một chút thì đi qua Mỹ sống thử xem sao, không thích thì về có sao đâu.

Rồi cả nhà khăn gói ra đi, không tìm đường cứu nước,cứu mình, cứu con gì hết, chỉ là đi đến phương trời mới xem người ta sống thế nào.

Qua đây hơn bốn năm trải qua hai cuộc thiên tai lịch sử. Một là trận bão Harvey và nay là đại dịch toàn cầu Cô Vi.

Nếu bạn cứ sống bình thường qua ngày qua tháng thì bạn sẽ nói nước Mỹ chán phèo, có gì đâu mà vĩ đại (bạn đánh giá cũng tạm đúng), nhưng khi gặp thiên tai bạn mới thấy người Mỹ họ vĩ đại, họ văn minh hơn chúng ta cả ngàn cả vạn lần.

Để mình kể cho nghe nhé.

Lúc bão đến nước ngập hết các ngôi nhà, ngập hết cột điện, xe cộ chìm trong nước, mọi ngã đường đều đóng, người dân phải ở trong nhà hạn chế ra đường. Các trường học, sân vận động trưng dụng làm nơi đón người bị nhà cửa ngập lụt. Mình chỉ góp sức nhỏ theo mấy anh em Người Việt Houston đi phát bánh mì cho những người bị mưa ướt, đói rét giữa cơn lụt lội.

Đến tận nơi nhìn tận mắt mới thấy họ khác mình nhiều lắm, trong cơn hoạn nạn họ đùm bọc nhau. Họ xếp hàng trật tự, không chen lấn, không la hét.

Xe cấp cứu tiến vào vùng lụt cao gần chục mét, trực thăng bay rợp trời, chó nghiệp vụ, quân đội hỗ trợ đi vào tận từng nhà cứu từng người và cứu những động vật ướt sũng.

Họ không la hét, không gọi í ới, im lặng và chờ đợi người đến cứu. Họ lên xe từ từ, trật tự. Khi xe về đến chỗ tập trung mặc dù trời mưa ướt hết người lạnh căm căm, trên xe cũng nhiều người già và trẻ em nhưng họ vẫn ngồi trên xe chờ đợi quân đội ra hiệu họ mới xuống xe, xếp hàng thẳng lối đi từ từ vào trong chỗ tránh mưa. Họ bình tĩnh không hoảng hốt không đau khổ gì, gương mặt như vui vì được cứu ra chứ ko lo buồn vì mất hết tài sản. Một sự bình thản lạ lùng mà lúc đó mình không kịp hiểu sao họ lại thế.

Xe của các siêu thị hàng loạt hỗ trợ thức ăn miễn phí, các vật dụng phục vụ cho lũ lụt như túi ngủ áo mưa hoặc lều tạm được giảm giá tối đa 70-80%, hình như cho không. Không hề nhân cơ hội thiên tai mà họ tăng giá gấp 2,3 lần. Các trung tâm cứu trợ của các tiểu bang đều đổ về Houston cho tặng mọi thứ nhu yếu phẩm.

Ý thức người dân rất cao trong cơn hoạn nạn. Họ lấy thức ăn cần thiết và vừa đủ, họ hỗ trợ người mất nhà cửa, chính phủ cũng hỗ trợ tiền ăn lúc đó.

Giờ thì đến dịch Covi. Khác trận lụt Houston, lần này các tieu bang kia bị nặng hơn, nhìn những hình ảnh 1.000 y tá bệnh viện nghỉ hưu đăng kí tình nguyện chăm sóc bệnh nhân, nhìn những y bác sĩ, những công ty tư nhân, công ty chính phủ đồng lòng hỗ trợ hết sức cho cho bang bị dịch nặng nhất.

Các hãng xe hơi nổi tiếng của Mỹ chuyển qua sản xuất máy thở, các công ty may mặc nổi tiếng chuyển qua may khẩu trang, các công ty sản xuất hàng tiêu dùng chuyển qua sản xuất nước rửa tay hay công ty sữa lớn nhất đưa ra bộ thử nhanh trong vòng 5p với kết quả hơn 90% độ chính xác cao. Các công ty vận chuyển miễn phí vận chuyển thức ăn cho người già và bệnh viện …

Cảm thấy ấm áp vì các công ty cùng chung tay với chính phủ, chính phủ quan tâm đến dân bằng những gói hỗ trợ, lòng người gắn kết yêu thương không kể sắc tộc màu da.

Mặc dù số ca tăng cao, người chết cũng nhiều nhưng:

“Bây giờ thì tôi bắt đầu nhận ra trong thời gian vừa qua thì cái chết hay sự sống trong quan điểm phương Tây rất là tự nhiên. Có điều gì đó vừa cảm động, vừa bình tâm nhưng cũng rất mãnh liệt. Từ khi xảy ra dịch tôi chưa bao giờ thấy trách họ vì họ có lý do với bề dày lịch sử đầy sinh tử. Tôi chỉ mong họ nhanh chóng đạt đến kết quả với cách họ chọn và lướt nhanh qua quá trình chuyển tiếp. “Bản chất du mục xem thay đổi như vật đổi sao dời lẽ tự nhiên dù gì cũng đáng để người khác phải hâm mộ”.

Đây là bình luận của một bạn về sự thanh thản ra đi của người Mỹ mà mình thấy đúng, họ xem cái chết nhẹ nhàng, đa số người Mỹ họ tin vào Chúa nên khi chết họ được lên thiên đàng và gặp Chúa nên lòng họ thanh thản nhẹ nhàng, họ không gào khóc bi ai oán hận.

Mình chứng kiến trận dịch đã cướp đi rất nhiều người ở Vũ Hán với tiếng khóc ai oán bi thương. Họ la hét trong tuyệt vọng, tất cả tiếng vọng ra từ chung cư cách ly là những tiếng gào khóc thảm thiết.

Còn ở Mỹ thì sao? Ở Mỹ hiện là nước có số người nhiễm cao nhất thế giới, có số lượng người chết cũng nhiều nhưng bạn sẽ không bao giờ thấy được hình ảnh đó, thay vào đó là họ lên chiến dịch treo cờ Mỹ, họ đàn hát những lời hát động viên, không ai oán không gào thét.

Hình như họ chịu trách nhiệm về những gì họ làm, họ chấp nhận cái chết, họ biết dịch bịnh là đều không ai muốn và họ chỉ cầu nguyện trong thanh bình giữa tâm dịch.

Thiệt đáng học hỏi về tính cách của họ. Không than trách, không bi quan, mọi việc gì cũng được an bài, vì lúc sống họ sống hết mình, cống hiến hết mình, sống có lý tưởng, sống đúng với lòng nên khi ra đi họ cũng nhẹ nhàng như thế.

Bỏ qua vấn đề chính trị, tôi chỉ nói về lòng người giữa cơn hoạn nạn. Lòng người ở đây thật bao la vĩ đại, họ không nhỏ nhen ích kỉ, không vụ lợi cá nhân mà tất cả vì tổ quốc thân yêu.

Qua bao cơn hoạn nạn mới thấy nước Mỹ thật vĩ đại và văn minh.

Xin cầu nguyện cho mọi người, cho nước Mỹ và xin cảm ơn nước Mỹ đã cho gia đình tôi từng ngày học được những điều văn minh đó. (Nga kimle)

(Nguồn: http://haingoaiphiemdam.net/)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Người Mỹ trong thiên tai và dịch bệnh_Nga kimle

Một vụ đụng xe_Chuyện vui

hinh

MỘT VỤ ĐỤNG XE

(Chuyện vui thời COVID-19)

Có 1 vụ đụng xe ngay ngã ba Nguyễn Sơn – Thoại Ngọc Hầu .
Thằng bé chừng 17 tuổi chở bánh mì tông thẳng vào đuôi xe 1 cặp vợ chồng chạy xe SH, đèn sau chiếc SH bể nát. Sọt bánh mì văng ra đường, bánh mì đổ lăn lóc.

Tông sau xe – thằng bé sai rồi nhưng nhìn cái cách 2 vợ chồng thằng SH sấn tới tấn công thằng bé đòi bắt đền, tự nhiên tôi ngứa con mắt bên phải trợn con mắt bên trái.

Thay cái đèn sau chính hãng cũng hơn 1 chai chớ đâu có ít. Thấy chuyện giữa đường ngứa mắt nên rút đao tương trợ, diệt bạo phò nguy.

Tôi trờ tới, nháy mắt với thằng bé rồi nói nhỏ: “Giờ chú nói gì con cũng chỉ gật đầu và … ho thôi nghe chưa”, thằng bé giương đôi mắt sợ sệt nhìn tôi rồi … gật đầu .
Tôi giả bộ nhìn nó rồi la lớn:
– Phải mày đó không Thuấn ?
Nó gật đầu
Vợ chồng SH quay sang tôi:
– Anh biết nó à ?
Tôi gật đầu rồi la tiếp:
– Trời ơi, mày trốn cách ly 5 ngày rồi phải không, bên y tế xuống nhà kiếm mày mấy bữa nay đó, họ nói mày bị dương tính gì đó, ba má mày khóc đỏ con mắt kìa.
Thằng bé gật đầu lia lịa và … ho ho… rũ rượi…
– Thôi, mày gỡ khẩu trang ra mà tới xin lỗi cô chú đây đi.
Nó đứng dậy ho sặc sụa rồi lừ lừ đi tới.
Cô vợ lật đật leo lên xe rồi hối anh chồng:
– Chạy đi anh, chạy lẹ… Hình như anh chồng nói gì đó:
– Xui mà hên…

Họ đi rồi, tôi nhặt hộ mấy ổ bánh mì giúp chú bé. Nó nói:
– Cám ơn chú, họ làm ghê quá con tính năn nỉ đền họ 600 k… chớ con chỉ còn nhiêu đó.
Rồi nó nói tiếp :
– Chú hay ghê, sao chú biết con trốn cách ly, mà con tên Tuấn chớ không phải tên Thuấn.

Chưa nghe hết câu tôi bật dậy như cái lò xo phóng lên xe còn nhanh hơn thằng SH….
… Hèn gì lúc nãy nó ho…và… ho… y như thật…

(Trần Sang)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Một vụ đụng xe_Chuyện vui

Phân Ưu của Trương Long,Nguyễn Đình Tâm,Nguyễn Tiến Ích

Phanuu 20 x 30

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Phân Ưu của Trương Long,Nguyễn Đình Tâm,Nguyễn Tiến Ích

NGHI VẤN TỬ TỘI PHÁP TRƯỜNG CÁT TẠ VINH_Toàn Như

NGHI VẤN TỬ TỘI PHÁP TRƯỜNG CÁT TẠ VINH:

CÒN SỐNG HAY ĐÃ CHẾT ?

TOÀN NHƯ

(Bài đã đăng trong ĐS Phượng Hoàng Xuân Canh Tý 2020)

            Sau cuộc đảo chánh lật đổ Tổng Thống Ngô Đình Diệm vào tháng 11 năm 1963, những tháng kế tiếp theo sau đó là nhiều cuộc đảo chánh, chỉnh lý để tranh giành quyền lực giữa các tướng lãnh đã làm cho tình hình chính trị tại miền Nam Việt Nam trở nên bất ổn. Tình thế vô cùng rối ren và phức tạp, nhiều chính phủ liên tiếp đã thay phiên nhau nắm quyền chỉ trong một thời gian ngắn ngủi.

            Cùng với những xáo trộn chính trị ở thượng tầng lãnh đạo là những cuộc tranh đấu của sinh viên, học sinh đòi tự trị đại học, đòi tự do, dân chủ, và chống độc tài quân phiệt. Các tôn giáo cũng vào cuộc đòi tự do và bình đẳng tôn giáo. Nhiều cuộc biểu tình đã diễn ra ở Sài Gòn và nhiều thành phố lớn tại miền Nam. Lợi dụng tình thế bất ổn này, VC đã gia tăng những áp lực về quân sự ở nông thôn, và thực hiện những vụ khủng bố bằng bom và chất nổ ở các đô thị. Trong khi đó, về mặt kinh tế, bọn gian thương, phần lớn là giới Hoa kiều, cũng đã lợi dụng thời cơ để lũng đọan thị trường, đầu cơ tích trữ làm cho giá cả gia tăng và tình hình kinh tế càng thêm rối ren.

            Trước tình thế nói trên, sau nhiều chính phủ quân sự rồi dân sự tiếp nối nhau thất bại, vào tháng 6 năm 1965, chính phủ dân sự với Quốc Trưởng Phan Khắc Sửu và Thủ Tướng Phan Huy Quát đã phải từ chức và trao quyền điều hành đất nước lại cho Quân Đội với Ủy Ban Lãnh Đạo Quốc Gia do Trung Tướng Nguyễn Văn Thiệu giữ chức Chủ Tịch (chức vụ tương đương Quốc Trưởng) và Ủy Ban Hành Pháp Trung Ương do Thiếu Tướng Nguyễn Cao Kỳ làm Chủ Tịch (tương đương Thủ Tướng). Nhờ vậy, tình hình mới dần dần ổn định.

PHÁP TRƯỜNG CÁT:

            Để ổn định tình hình, ngay sau khi được cử đứng đầu Ủy Ban Hành Pháp Trung Ương, Tướng Kỳ đã thành lập một “nội các chiến tranh” với nhiều quyết định táo bạo cứng rắn trong đó nổi bật là việc xử tử hình gian thương Tạ Vinh, một Hoa kiều can tội đầu cơ tích trữ, lũng đoạn thị trường gạo vào tháng 3 năm 1966. Việc xử tử Tạ Vinh đã diễn ra tại một “pháp trường cát” được dựng lên ở ngay tại trung tâm thủ đô Sài Gòn. Việc hành quyết này cùng với pháp trường cát đã bị truyền thông quốc tế lên án mạnh mẽ khiến cho nó sau đó đã bị dẹp bỏ vào cuối năm 1966.

            Việc xử tử Tạ Vinh tại pháp trường cát đã làm cho nhiều người nghĩ rằng pháp trường cát là sản phẩm do Tướng Kỳ lập ra không chỉ để xử tử Tạ Vinh mà còn nhằm để răn đe những tên cộng sản nằm vùng hoạt động khủng bố, phá hoại và cả những tên gian thương đang lũng đoạn kinh tế miền Nam. Trên thực tế, nó đã được thành lập trước đó từ lâu, trước cả khi có nội các chiến tranh của Tướng Kỳ. Đúng ra nó chỉ là một pháp trường dùng để thi hành những bản án tử hình do Tòa Án Quân Sự Đặc Biệt (do Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng lập ra sau cuộc đảo chánh TT Diệm) đã tuyên xử. Tên gọi của nó đúng ra là “pháp trường lưu động”, nó không chỉ được lập ra ở Sài Gòn, mà còn được lập ra ở những thành phố lớn khác như Cần Thơ, Đà Nẵng,… và nó chỉ được lập ra khi phải thi hành một bản án tử hình của Tòa Án Quân Sự Đặc Biệt. Các pháp trường này thường được dựng lên ở những xạ trường (sân bắn) của quân đội. Sở dĩ người ta gọi nó là pháp trường cát vì chung quanh cọc xử bắn tử tội có một bức tường thành hình chữ U cao quá đầu người được chất chồng bởi những bao cát chắn đạn của quân đội.

            Khác với những pháp trường lưu động khác, tại Sài Gòn, khoảng đầu năm 1965, pháp trường cát đã được dựng lên thường trực ở ngay trung tâm Sài Gòn, chỗ vòng xoay bùng binh phía trước chợ Bến Thành (còn gọi là công trường Quách Thị Trang), bên hông tòa nhà trụ sở Nha Hỏa Xa Việt Nam. Ngôi nhà này nguyên là trụ sở của Công Ty Hỏa Xa Đông Dương có từ thời Pháp thuộc. Pháp trường cát được lập ra tại đó như là một hình ảnh để răn đe những tên khủng bố VC cũng như những tên phá hoại nền kinh tế làm cho tình hình bất ổn. Mặc dù pháp trường cát được dựng lên thường trực ở đó nhưng người dân Sài Gòn hàng ngày vẫn thản nhiên qua lại nơi đây như không hề biết có nó; có thể vì hầu hết những vụ hành quyết đều diễn ra vào ban đêm nên ít người chú ý đến; ngay cả các phóng viên cũng hầu như không được thông báo hay nếu có biết cũng không được đến gần. Đã có vài vụ xử bắn tử tội diễn ra tại đây từ đầu năm 1965, nhưng ít ai để ý mãi cho đến khi có vụ án Tạ Vinh, nó mới được chú ý đến và dư luận quốc tế đã ồn ào chỉ trích để cuối cùng dẫn đến việc nó bị dẹp bỏ vào cuối năm 1966.

Phap truong catPháp trường cát bên hông trụ sở Nha Hỏa Xa Việt Nam, Saigon.

VỤ ÁN TẠ VINH:

            Như đã nói ở trên, sự tranh giành quyền lực giữa các tướng lãnh sau cuộc đảo chánh cuối năm 1963 đã làm cho tình hình tại miền Nam Việt Nam ngày càng trở nên rối ren bất ổn. Về mặt an ninh lãnh thổ, VC gia tăng áp lực quân sự đe dọa đến sự sống còn của Miền Nam khiến cho Hoa Kỳ phải gia tăng quân viện trong đó có cả việc đổ quân tham chiến. Trong khi đó, về mặt kinh tế, vật giá ngày càng gia tăng cùng với nạn lạm phát làm cho đời sống của người dân càng thêm khó khăn. Lợi dụng tình hình bất ổn và khó khăn này, các gian thương, phần lớn là giới Hoa kiều, đã đầu cơ tích trữ, lũng đoạn thị trường, đặc biệt là thị trường lúa gạo, để làm giàu bất chính.

            Như mọi người đều biết, trong nhu cầu của đời sống người dân, gạo là một nhu yếu phẩm thiết yếu trong mọi gia đình. Trong khẩu phần ăn hàng ngày, người ta có thể không cần đến thịt cá, rau quả nhưng lại không thể không có cơm gạo. Trong những năm 1965 – 1966, giữa lúc tình hình rối ren, người dân cũng bị khốn đốn vì giá gạo ngày một leo thang trong lúc lương công chức, quân nhân và công nhân hầu như không thay đổi hoặc tăng chẳng được bao nhiêu. Trong khi đó, vào thời điểm đó, thị trường lúa gạo hầu như bị lũng đoạn bởi giới tài phiệt người Hoa phần lớn tập trung ở Chợ Lớn, Sài Gòn. Nổi bật trong số tài phiệt này là Tạ Vinh, một thương gia người Hoa gốc Triều Châu mới 37 tuổi.

            Có giai thoại kể rằng, ngay sau Tết Nguyên Đán 1966, giá gạo đang từ 5,5 đồng/kg bỗng nhiên tăng lên 6 đồng rồi 7 đồng trong lúc lương của một công nhân bình thường chỉ khoảng 30 – 40 đồng một ngày. Biết là có bàn tay thao túng của những ông “xì thẩu” Chợ Lớn, tướng Kỳ ra tối hậu thư cho họ bằng cách triệu tập 7 người Hoa đang đứng đầu ngành mua bán lúa gạo tại miền Nam đến văn phòng. Ông yêu cầu mỗi người ghi tên mình vào một mảnh giấy rồi bỏ vào một cái hộp và cho biết trong vòng một tuần nếu giá gạo không xuống, họ sẽ phải trở lại văn phòng ông để bốc thăm. Bốc trúng tên ai, ông sẽ ra lệnh xử bắn người đó. Mặc dù bị hù dọa như vậy, nhưng tin vào thế lực của mình, những xì thẩu, “vua không ngai” lúc đó, không những không hạ giá gạo, mà lại còn tăng lên 7,5 đồng/kg. Tuy nhiên, câu chuyện “bốc thăm” như trên, nếu có, chỉ là “động tác giả” của tướng Kỳ nhằm để cảnh cáo giới tài phiệt người Hoa;  còn việc quyết định bắt Tạ Vinh, Tướng Kỳ và ê kíp của ông đã có những bằng chứng chính xác về các hành vi phạm tội của “xì thẩu” này.

            Theo báo cáo của “Tổng Đoàn Thanh Niên Trừ Gian”, một tổ chức do Tướng Kỳ thành lập cùng với Nội Các Chiến Tranh để bài trừ gian thương, tham nhũng; các “xì thẩu” người Hoa là thủ phạm của sự rối loạn thị trường giá cả từ trên xuống dưới. Các mặt hàng thiết yếu như gạo, đường sữa, vải, xi măng, sắt thép, phân bón, v.v… đều bị họ lũng đoạn mà chính phủ hầu như bất lực không thể kiểm soát. Nổi giận vì nguồn tin này, Tướng Kỳ ra lệnh cho Tổng Đoàn phải tìm cho ra những nhân vật cụ thể cùng với những hành vi cụ thể về việc lũng đoạn nền kinh tế quốc gia. Báo cáo của Tổng Đoàn sau đó đã nêu ra tên Tạ Vinh, 37 tuổi, một người Hoa gốc Triều Châu, người từng thầu xây dựng các doanh trại cho quân đội Mỹ đã làm giàu bằng cách ăn bớt sắt thép, vật liệu xây dựng bán ra ngoài thị trường, đồng thời còn tích trữ lúa gạo để chờ thời cơ lên giá làm giàu bất chính. Vì báo cáo đó, Tạ Vinh đã bị bắt và số phận của y đã bị định đoạt.

            Ngay sau khi tin Tạ Vinh bị bắt loan ra, các “xì thẩu” người Hoa Chợ Lớn mới hiểu rằng không thể đùa với Tướng Kỳ. Ngày 6/3/1966, Tòa án Quân sự Mặt trận Vùng 3 Chiến thuật mở phiên tòa khẩn cấp xét xử chớp nhoáng kết án tử hình Tạ Vinh khiến cho các xì thẩu khác ai nấy đều nơm nớp lo sợ sẽ đến lượt mình. Vì vậy, họ đã tổ chức họp khẩn cấp 5 bang hội người Hoa và ra quyết định phải hạ ngay giá gạo. Chỉ vài tiếng đồng hồ sau buổi họp đó, giá gạo đang từ 7,5 đồng/kg đã hạ xuống còn 4 đồng. Mặt khác, họ tìm cách “chạy” cho Tạ Vinh thoát khỏi pháp trường cát nhưng đã không thành công.

NGHI VẤN TẠ VINH CÒN SỐNG ?

            Bản án Tạ Vinh bị Tòa án Quân sự kết án tử hình là bản án chung thẩm. Mặc dù có sự phản đối từ Hồng Kông cho rằng bản án quá nặng cần đem ra xét xử lại ở tòa án Sài Gòn, đồng thời yêu cầu được dẫn độ Tạ Vinh về Hồng Kông để xét xử vì Tạ Vinh cũng là một doanh gia gốc Hồng Kông nhưng những đề nghị ấy đều bị từ chối. Tướng Kỳ tuyên bố rằng, Tạ Vinh đã phạm trọng tội tại Việt Nam trong thời chiến nên sẽ áp dụng luật Việt Nam, và chiếu theo luật tình trạng khẩn trương, bản án sẽ được thi hành ngay, không thể chần chừ như yêu cầu của nhiều thế lực trong và ngoài nước.  Do đó, chỉ hơn một tuần sau phiên xử, ngày 14/3/1966, Tạ Vinh đã bị đem ra hành quyết tại pháp trường cát ở Sài Gòn.

           Bao Amsterdam

          Báo chí ngoại quốc “Amsterdam Evening Recorder” đăng tin xử tử hình Tạ Vinh ngày 14/3/1966

Vụ hành quyết đã diễn ra vào lúc quá nửa đêm tại pháp trường cát Sài Gòn. Phóng viên báo chí trong nước và ngoại quốc đều không được đến gần mà chỉ được đứng từ xa quan sát. Ngay cả thân nhân của Tạ Vinh gồm vợ và con gái cũng không được lại gần.

            Sau khi những loạt đạn của tiểu đội hành quyết vừa chấm dứt, xác Tạ Vinh đã được đưa ngay lên xe bít bùng di chuyển rời khỏi nơi hành quyết một cách mau chóng. Đó cũng là lý do đã dẫn đến nhiều lời đồn đoán người bị xử bắn không phải là Tạ Vinh mà là một tử tội khác được mang ra thế mạng. Đổi lại, Tạ Vinh sẽ được cải trang và mang một cái tên khác bí mật được đưa ra ngoại quốc sống mai danh ẩn tích. Lý do có những lời đồn trên vì vào thời điểm đó (cũng như ngày nay), thế lực của những tài phiệt người Hoa có ảnh hưởng rất mạnh trong nền kinh tế thị trường miền Nam

           Người viết về cơ quan Interpol Vietnam trong sách Lược Sử CSQG là một sĩ quan  từng phục vụ lâu năm tại cơ quan này (Thiếu tá LVH). Theo nội dung bài viết, đồng thời người viết cũng có dịp tiếp xúc với chính tác giả, được biết câu chuyện như sau: Khoảng cuối năm 1974, cơ quan Interpol Vietnam có nhận được một văn thư của Interpol Nhật Bản yêu cầu xác minh một người tên Tạ Vinh. Người này là một người Việt gốc Đài Loan liên can đến một vụ lường gạt bán một thửa đất cho hai người khác nhau tại Nhật. Người Nhật cũng từng biết vụ xử tử Tạ Vinh ở Sài Gòn năm 1966, nên họ muốn biết Tạ Vinh này có phải là Tạ Vinh pháp trường cát năm xưa hay chỉ là một sự trùng tên.

            Nhận được lời yêu cầu của Interpol Nhật Bản, Interpol Vietnam đã phối hợp với CSQG Quận 5 – Saigon mở một cuộc hành quân cảnh sát ở Chợ Lớn. Trong lúc giả vờ khám xét tờ khai gia đình nhà vợ con Tạ Vinh, cảnh sát đã thấy có một điểm bất thường là trên bàn thờ của gia đình ở trong nhà đã không có trưng ảnh thờ Tạ Vinh. Một cảnh viên đã làm bộ tò mò hỏi bà vợ “sao nị không để ảnh thờ chồng nị trên bàn thờ”, nhưng bà này xua tay trả lời “đừng có hỏi”. Tiếp tục cuộc điều tra, CSQG đã liên lạc với người cựu Trưởng Toán Hành Quyết [một cựu sĩ quan Hiến Binh (đã giải tán) nay là một sĩ quan CSQG] để xác minh xem người bị hành quyết tại pháp trường cát năm xưa có đúng là Tạ Vinh hay không. Theo người sĩ quan này, lúc đó trời quá tối và người bị xử tử lại bị bịt mắt nên ông cũng không thể quả quyết; hơn nữa ngay sau khi hành quyết xong thì xác tử tội đã bị di chuyển mang đi ngay.

            Rất tiếc, cuộc điều tra của Interpol Vietnam về nghi vấn Tạ Vinh còn đang tiếp diễn thì biến cố ngày 30/4/75 đã đến khiến cho việc hoài nghi tử tội pháp trường cát Tạ Vinh còn sống hay thực sự đã chết cho đến nay vẫn chưa có lời đáp.

           Dĩ nhiên, những đồn đoán trên chỉ là một giả thuyết và là một nghi vấn cho đến nay vẫn chưa có lời đáp. Trong cuốn Lược Sử Cảnh Sát Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa do Tổng Hội CSQG ấn hành năm 2018 & 2019, trong phần viết về tổ chức INTERPOL VIETNAM (VNCH) cũng có đề cập đến nghi vấn này.

TOÀN NHƯ

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở NGHI VẤN TỬ TỘI PHÁP TRƯỜNG CÁT TẠ VINH_Toàn Như

TÌNH NGƯỜI …VÔ GIÁ_Sưu tầm

y taChuyện Tử Tế : TÌNH NGƯỜI …VÔ GIÁ
Sưu Tầm

Cô y tá bước vào phòng bệnh với gương mặt lo âu, hồi hộp, xen lẫn chút mệt mỏi, theo sau là anh thủy thủ điềm đạm với những nét khắc khổ trên khuôn mặt. Hai người lặng lẽ tiến lại gần người đàn ông đang nằm bất động trên giường bệnh. Cô y tá thủ thỉ vào tai ông: “Bác kính yêu, con trai bác đã về đến rồi đây!”

Người đàn ông không có phản ứng gì.. Có vẻ những liều thuốc an thần “nặng ký” để giảm những cơn đau tim quằn quại đã khiến ông chìm vào giấc ngủ mê mệt… Cô y tá phải nhắc đi nhắc lại nhiều lần ông mới nặng nề mở được đôi mắt vốn đã mờ đi vì bệnh tật. Những cơn đau tim dữ dội khiến cơ thể ông không còn một chút sức lực. Ông yếu ớt nhìn người thủy thủ cạnh giường mình, rồi nắm lấy tay anh.

Người thủy thủ vội vàng nâng đôi tay xanh xao gầy guộc của ông lão lên rồi nắm chặt, như thể muốn truyền cả tình yêu và lòng dũng cảm của anh sang cho ông lão. Ông chỉ nhìn anh run run mà không thể nói gì. Cô y tá biết cuộc hội ngộ này có ý nghĩa thế nào với ông lão và sẽ rất lâu để hai người có thể giãi bày hết tâm tư, nên cô lặng lẽ mang đến cho anh một chiếc ghế, đặt cạnh giường.

Suốt đêm ấy, anh lính biển cứ nắm lấy tay ông lão chẳng rời. Anh kể cho ông nghe những câu chuyện “sinh tử” khi làm nhiệm vụ. Có một lần anh đã suýt chết đuối. Hôm ấy biển động dữ dội, trời mưa rét, gió lạnh căm căm, hạm đội của anh phải đi tuần tra thăm dò một vùng biển được cho là bị phục kích. Thời tiết khắc nghiệt khiến tầm nhìn cả đoàn tàu bị hạn chế. Anh là trưởng toán, phải có trách nhiệm hướng dẫn cả đoàn. Trong lúc mải mê quan sát, cơn bão to dữ dội xô anh ngã khỏi tàu rơi thẳng xuống biển. Ai nấy đều hốt hoảng nhìn anh vùng vẫy trong cơn sóng to, rồi dần dần chìm xuống..

“Cha biết không? Lúc ấy, con tưởng cuộc đời mình chuẩn bị kết thúc rồi. Nước xộc vào mũi, cả cơ thể bị bao vây bởi nước, ngực nặng trĩu… Con tự hỏi, chết bây giờ thì có hối tiếc không?… Con chẳng nghĩ được nhiều nhưng thấy trái tim mình bình yên đến lạ… Con nghĩ đến đấng Tối cao trong con và tấm lòng từ bi của Ngài… Nếu được đến với Ngài trong giây phúc này, con chắc chắn sẽ không hối hận…”

Anh nghẹn ngào tiếp lời: “…và thế là, một Phép Lạ đã xảy ra… Con thấy cơ thể mình nhẹ nhàng từ từ nổi lên trên khỏi những cơn sóng, đồng đội con lúc ấy cũng đã kịp hoàn hồn dùng dây thả xuống để con bám mà kéo lên… Con đã được cứu sống một cách kỳ diệu như vậy đấy…!” Anh bảo chính tình yêu cuộc sống và sức mạnh của niềm tin vào đấng Tối cao đã giúp anh vượt qua những tình huống khó khăn, hiểm nghèo. Anh muốn ông hãy mạnh mẽ như cái cách anh đã làm để bảo vệ Tổ quốc. Khi tình yêu thương chiến thắng nỗi sợ hãi, sẽ không có chỗ cho khổ đau và hoạn nạn.

Rồi anh cũng kể về một mối tình đẹp đẽ nhưng không thành. Ngày ấy, khi anh chuẩn bị cầu hôn người đã chia ngọt sẻ bùi với anh suốt thời niên thiếu, thì nhận được tin anh phải đi đến Iraq tham chiến. Anh đã cảm thấy rất đau khổ và bế tắc khi bỏ lại người con gái anh yêu thương nhất. Nhưng giữa đất nước và tình yêu, anh chọn đất nước. Vì anh nghĩ rằng, nếu đất nước yên bình, người anh yêu cũng vì thế mà an vui. Anh khuyên cô hãy tìm một người đàn ông khác có thể chăm lo thật tốt cho cô, đừng đợi anh để rồi thất vọng. Vì anh chẳng biết đến ngày nào mình mới có thể về… Cũng không biết liệu mình có thể về được không. Nhưng anh không muốn kìm hãm sự tự do của người mà anh yêu.

Ông lão chẳng nói được gì, chỉ thỉnh thoảng gắng gượng nở một nụ cười mãn nguyện. Anh thấy cả những giọt nước mắt lăn dài trên má ông… Thấy trời đã khuya, cô y tá dịu dàng bước lại rồi bảo anh: “Anh nên nghỉ ngơi một chút, đã sang ngày mới rồi!”. Anh mỉm cười từ chối: “Cô hãy đi nghỉ đi, tôi muốn ở lại đây thêm một lúc nữa…” Cô y tá ngập ngừng đáp lại: “Vậy tôi muốn ngồi lại đây với anh một lát”.

Rồi cô bắt đầu nói với anh, trước khi ông lão bị những cơn đau tim quái ác dày vò, ông hay kể với cô về con trai. Ông rất yêu đứa con này và luôn tự hào về anh. Ông nói anh rất dũng cảm và có một trái tim quảng đại. Ngày bé anh nghịch lắm, lúc nào cũng chỉ chăm chăm tìm vật dụng để hóa thân thành những anh hùng. Anh có đam mê với biển cả và những con tàu. Anh muốn sau này lớn lên sẽ trở thành một thủy thủ, bảo vệ Tổ Quốc. Mỗi lần nhắc đến anh, hiện trong mắt ông lão đều là một sự hân hoan khó tả. Ông bảo anh đã xa ông từ rất lâu rồi. Ông chỉ ước một ngày được gặp lại con trai… Và thật may mắn khi anh đã có mặt ở đây…

Người lính trẻ không nói gì, chỉ cúi xuống hôn lên trán người đàn ông đã thiếp đi lúc nào không hay… Và anh cứ ngồi túc trực bên ông như thế, mãi cho đến khi bình minh ló rạng…

Sáng hôm sau, khi lại gần đánh thức ông, anh mới hay ông lão đã trút hơi thở cuối cùng… Lúc ấy, anh mới buông tay ông ra và gọi y tá… Sau khi bình tĩnh lại, anh lính trẻ quay sang nói với cô y tá: “Tôi muốn cho cô biết một sự thật…”. Cô y tá chỉ tròn xoe mắt: “Là sự thật gì vậy?”. “Tôi không phải con trai của ông ấy…Tôi chưa gặp ông bao giờ cả…”.

Cô y tá đi hết từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Cô hỏi anh nếu ông lão không phải cha anh vậy tại sao anh lại ở đó suốt đêm và trò chuyện với ông lão. Anh mỉm cười hiền từ: “Cô biết đấy… ông lão đang rất cần tình yêu của một đứa con trai. Tôi chỉ muốn bù đắp cho ông bằng tấm lòng của mình… Ông ấy già rồi, mà vẫn chưa một lần được gặp lại con mình…Và… tôi cũng mất cha từ khi còn rất bé, lâu rồi tôi không có ai để chia sẻ nhiều như thế…”.

Cô y tá không nén nổi xúc động, thắc mắc điều kỳ diệu gì đã mang anh đến đây. Anh nói đó là một sự tình cờ ngẫu nhiên. Anh đến bệnh viện tìm ông William Grey nào đó để báo tin con ông đã hy sinh ở Iraq, nhưng duyên phận đã khiến anh có mặt tại căn phòng này. Cô y tá nhìn anh run run: “Người đàn ông mà anh đã ở cạnh suốt đêm chính là William Grey…”

Cái đêm đặc biệt ấy đã khiến tâm hồn của ba con người thay đổi hoàn toàn. Ông lão được thỏa mãn nguyện ước cuối cùng của đời mình và có thể thanh thản để về bên kia thế giới. Chàng trai trẻ mồ côi cha lần đầu tiên được nắm tay một người để có thể chia sẻ, bộc bạch mọi khó khăn, bước ngoặt cuộc đời mà anh đã cô đơn bước qua.

Cô y tá được chứng kiến tận mắt một câu chuyện nhân sinh quan rất cảm động có thật trên đời, có lẽ sẽ càng khiến cô trở thành một người chăm sóc nhân hậu, thông cảm và thấu hiểu hơn nữa tình người. Trong cõi xa xăm nào đó, hai cha con ông lão hẳn sẽ được đoàn tụ với nhau, và người thủy thủ sẽ không phải nuối tiếc vì thiếu hơi ấm của người cha khi còn quá trẻ…

Vào một lúc nào đó, giữa dòng đời tấp nập, nếu có ai đó cần bạn thật sự, xin bạn hãy mở rộng tấm lòng mình như cái cách mà người thủy thủ đã làm với ông lão và với cuộc đời mình, để cảm nhận tình người và vị ngọt của sự chia sẻ, đồng cảm. Yêu thương người khác là yêu thương chính mình, bạn sẽ không bao giờ biết được hết giá trị của tình yêu không cần hồi đáp mà bạn cho đi.

Sưu Tầm (lượm lặt trên net)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở TÌNH NGƯỜI …VÔ GIÁ_Sưu tầm

Lời kêu gọi của TT Donald Trump

91570975_923115948105770_2392357334320939008_o

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Lời kêu gọi của TT Donald Trump

Những bài thơ tháng Tư_ĐNN

30thang4THÁNG TƯ LẠI VỀ

Tháng tư nầy nhớ tháng tư xưa

Đau khổ như nhau chẳng có chừa

Cửa nát nhà tan do lấn chiếm

Cô Vy đến viếng bỏ chào thưa

Tháng tư mất nước trời buồn bã

Covid thăm nhà họa thấy chưa

Nhân loại đau thương do đại dịch

Toàn dân hoảng sợ ngất ngư vừa

Tháng tư năm ấy lại thêm mưa

Bầy trẻ miền nam kiếp sống thừa

Phân biệt tỵ hiềm con gốc ngụy

Tương lai tối mịt chúng ngăn ngừa

Tháng tư dịch bệnh tràn lan khắp

Già trẻ tránh nhau dẫu mến ưa

Cố gắng tuân hành theo lệnh phán

Thành công thật sự có đâu lừa

 Đoàn Ngọc Nam (Tháng tư/2020)

THÁNG TƯ NĂM NÀO

Em vừa lớn, biết chi mô,

Tháng tư hoảng loạn trời tô mây buồn.

Cha đi “cải tạo” biệt luôn,

Đầu đường xó chợ mẹ luồn lách thân.

Đời em ngõ rẽ dự phần,

Quần thâm áo thẫm đôi chân chợ đời.

Còn đâu nhõng nhẽo vui chơi,

Tâm hồn trong trắng một thời đã qua.

Tháng tư nhớ lại xót xa,

Dân lành lánh nạn lên phà ra khơi.

Vì đâu nên nỗi hỡi trời,

Quê mình đành bỏ tìm nơi nương nhờ.

Nhiều năm đánh mất tuổi thơ,

Bây giờ nhìn lại chẳng ngờ xãy ra.

Cơm ngày hai bữa mắm cà,

Đèn lu lụn bấc chim sa lạc bầy…

DNN (Tháng tư/2020)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Những bài thơ tháng Tư_ĐNN

Thủ Phạm Đây _ Thơ LTT

Thu pham day

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thủ Phạm Đây _ Thơ LTT

Rinascero, Rinascerai_Roby Facchinetti

Một bài hát (của Ý) mới trình làng đã có cả triệu lượt người vào xem (nghe). Bài hát nói về niềm hy vọng mọi người sẽ hồi sinh sau cơn đại dịch COVID-19.

Dưới đây là lời chú giải của BS Phạm Anh Dũng (cũng là một nhạc sĩ):

“ Sau khi nhìn thấy hình ảnh những chiếc xe quân sự chở xác những người đồng hương ra khỏi thành phố Bergamo tôi đã bật khóc, đã giận dữ. Và cuối cùng tôi chạy đến bên chiếc đàn piano. Chỉ vài phút sau bài hát “ rinascerò, rinascerai ” ra đời. ( tạm dịch: tôi sẽ tái sinh, bạn sẽ tái sinh ).
Ca sĩ/nhạc sĩ Roby Facchinetti viết cách đây ít giờ.  Những hình ảnh trong bài hát là của thành phố xinh đẹp hiền hoà Bergamo ( cách Milan khoảng 50km ) nơi hứng đại dịch nặng nề nhất nước Ý. Nơi được cho là một thế hệ đã không còn. Nơi mà chỉ cách đây 1 thời gian ngắn không ai biết Covid 19 là cái gì ! Nơi mà từ ngày mai mọi người sẽ gạt nước mắt để bắt đầu lại từ đầu …
Lời bài hát do Cô bạn nhỏ Trần Thị Ngân tạm dịch ( cám ơn Em ): “ Tôi sẽ tái sinh, Em sẽ tái sinh. Khi mọi thứ kết thúc chúng ta sẽ cùng lại ngắm sao trời. Tôi sẽ tái sinh, Em sẽ tái sinh. Cơn giông bão đã đảo lộn chúng ta. Nó làm ta lung lay chứ không làm ta gục ngã. Chúng ta sinh ra để chiến đấu với số phận và lần nào chúng ta cũng chiến thắng. Những ngày tới đây sẽ có nhiều đổi thay.  Nhưng chúng ta sẽ rút ra được nhiều bài học … ” 

Bài hát được viết từ trái tim thật lay động lòng người, xin chia xẻ với các bạn. “

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Rinascero, Rinascerai_Roby Facchinetti

Trống Cơm – Chống COVID19_YouTube

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Trống Cơm – Chống COVID19_YouTube

Bắt được nàng Cô Vid rồi

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Bắt được nàng Cô Vid rồi

Phân Ưu của GĐ K1 Texas

Houston

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Phân Ưu của GĐ K1 Texas

CHUYỆN CORONAVIRUS_ TN

Những ngày ở nhà bị “cấm trại” vì Cô Vi, tức cảnh làm bài thơ giải sầu :


CHUYỆN
CORONAVIRUS

Trong hình ảnh có thể có: món tráng miệng và món ăn


Chỉ tại con vi rút
Corona chệt Tàu
Khiến ai cũng phát rầu
Bị trói chân một chỗ

Vì ra đường cũng sợ
Lỡ lây nhiễm thì sao
Thiên hạ đang nháo nhào
Lo không còn thực phẩm

Tự trách mình hơi chậm
Không dự trữ phòng xa
Trong những ngày vừa qua
Khi dịch chưa lan rộng

Nay tình hình lộn xộn
Tin dịch đang lan nhanh
Ai cũng lo quẩn quanh
Lậy trời qua cơn dịch

Tạm thời dù chẳng thích
Cũng phải tự cách ly
Bớt những giao tiếp đi
Họa đến sao biết đặng

Ra phố sao thấy vắng
Xe hơi chạy lưa thưa
Người che mặt lạ chưa
Ánh mắt nhìn nghi ngại

Hình như nỗi sợ hãi
Do con corona
Đang hàng ngày diễn ra
Làm mọi người hoảng hốt

Tuy rằng con vi rút
Làm nước Mỹ không vui
Nhưng sẽ bị đẩy lui
Vượt qua cơn đại dịch

Hãy vững tin như thế !


TOÀN NHƯ
(OC, tháng 3-2020)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở CHUYỆN CORONAVIRUS_ TN

Tin thêm về Lê Văn Khiêm

Các bạn K1 thân,

Như tin buồn chúng ta đã biết, K1 Lê Văn Khiêm đã qua đời ở Baton Rouge, Louisiana, lúc 12:25PM ngày 29/3/2020 vừa qua.

Khiem
Lý do bạn ta mất thì hiện chưa biết rõ. Nhưng theo anh Võ Đăng Ngọc, một người bạn của anh ở Louisiana cho biết, bạn Khiêm chết vì bệnh dịch viêm phổi (Covid-19). Ngày hôm nay, tôi mới được anh Phan Ngọc Thạch (không rõ khóa mấy) ở Dallas cho biết thêm chi tiết rằng, một người bạn anh ở gần nhà Khiêm chỉ cách khoảng 1/2 mile, xác nhận rằng bạn Khiêm đúng là bị chết vì coronavirus.
Ngày mai (2/4/2020) người ta sẽ làm lễ hỏa táng Khiêm nhưng nhân viên hỏa táng chỉ cho 10 phút để thân nhân  gặp và phải đứng ở khoảng cách xa, không thể lại gần để nhìn mặt. Vì vậy nên ngay cả các sư thầy cũng không có thì giờ để tụng kinh.

Tôi đã cố liên lạc điện thoại với gia đình Khiêm để thăm hỏi và chia buồn nhưng rất tiếc không được.
Trong hoàn cảnh như thế, xin các bạn, chúng ta hãy cầu nguyện cho hương linh bạn ta Lê Văn Khiêm sớm được Vãng Sanh Tịnh Độ.

Thân,

Toán Nhữ

68

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tin thêm về Lê Văn Khiêm

Các bạn đồng môn Phân Ưu

Cac ban phan uu

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Các bạn đồng môn Phân Ưu

Phân Ưu của Đồng Môn K1 Georgia

K1 GA

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Phân Ưu của Đồng Môn K1 Georgia

Phân Ưu của K3

K3 PU

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Phân Ưu của K3

Tâm Thư của K1 Đinh Văn Hạp

Thưa cac ban,trong lúc dịch bệnh đang lan truyền cả thế giới đang phải dốc tòan lực để đối phó..!!! Chúng ta lai mất đi hai người bạn thân thương…thật buồn..! Khiêm ở xa chúng ta quá, phải chịu. Nhưng Chi ở gần đây thôi. . . Hiện nay nhà nước đã ban hành lệnh giới hạn tới đa sự giao tiếp xã hội. . .
Chúng ta la những người già, là đối tượng chính mà nhà nước yêu cầu chấp hành lệnh cách ly tại nhà. Chúng ta phải chấp hành nghiêm chỉnh..! Hơn nửa trước đây chúng ta đã từng là những người thi hành và bảo vệ luật pháp quốc gia…! Nên biết làm gì bây giờ. . .?

  Thôi thì để bảo vệ an toàn cho bản thân, cho gia đình và toàn xạ hội, xin các bạn cùng hiệp tâm cầu nguyện cho “bạn ta” k1 Chi và k1 Khiêm được yên nghỉ cõi An Bình.

  Xin chia buồn cùng k1 Tính, chị Khiêm và tòan thể tang quyến về sự mất mát lớn lao nầy.

  Xin cám ơn các đồng môn các khóa  đã bày tỏ tình yêu thương đùm bọc của đại gia đình Hoc Viện CSQG/VNCH . Chúng tôi sẽ chuyển tình cãm thiêng liêng nầy đến Tang Quyến. . ! Mời các bạn vào  web:

  —Gia đinh khoa1 cuu sinh vien si quan Hoc Vien CSQG.

  — Saigon Echo….

  —- Face Book     Ne Du.

      để biết chúng ta đã làm gì với “bạn ta” trong hoàn cảnh nầy.

K1. ĐINH VĂN HAP

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tâm Thư của K1 Đinh Văn Hạp

Tin Buồn K1

Gia Đình Khóa 1-HVCSQG vô cùng thương tiếc báo tin đến quý Niên Trưởng và các bạn đồng môn, đồng Khóa 1 Học Viện CSQG:

1.- Nữ Cựu SVSQ K1 NGUYỄN THỊ KIÊM CHI, sinh năm 1943, cựu Đại Úy CSQG, vừa từ trần tại BV San Jose, Bắc CA, ngày 28/3/2020, hưởng thọ 77 tuổi.

2.- Cựu SVSQ K1 LÊ VĂN KHIÊM, sinh năm 1943, cựu Thiếu Tá CHP/BCH/CSQG Phước Tuy, vừa từ trần lúc 12:25PM ngày 29/3/2020 tại Baton Rouge, Louisiana, hưởng thọ 77 tuổi.

Trước 2 tin buồn này, xin Quý NT và các bạn đồng môn dâng lời cầu nguyện cho các người bạn đồng khóa của chúng tôi được siêu thoát về Cõi Vĩnh Hằng.

(Xem chi tiết trong Tin Buồn và Phân Ưu đính kèm).

Trân trọng cảm ơn và kính thông báo,

TM. K1-HVCSQG: Nhữ Đình Toán

unnamed

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tin Buồn K1

Tin Buồn từ Bắc Cali_PQN chuyển

tin buồn

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tin Buồn từ Bắc Cali_PQN chuyển