Phở Cali_Huỳnh Ngọc Chênh

Related imagePHỞ CALI

 * HUỲNH NGỌC CHÊNH

(Cảm nghĩ của một người từ trong nước)

Tui đi ăn phở từ Sài Gòn đến Hà Nội, rồi chừ qua Cali, thấy phở Cali là ngon nhất.
Nói các bạn SG, HN đừng buồn, chứ phở Cali ngon thật sự. Trước hết do bò Mỹ ngon lại rẻ, xương bò lại càng rẻ hơn, nên nước lèo nấu chắc chắn phải ngon thôi mà không cần thêm hóa chất.
Cái ngon nó đến còn do từ cảm giác an toàn vệ sinh nữa. Vệ sinh an toàn thực phẩm ở Mỹ được quản lý và kiểm tra chặt chẽ, thêm vào đó các nhà hàng cũng lo tự canh giự nghiêm ngặt vì nếu để ra sơ sót khách hàng ăn vào bị gì thì bị kiện đến lúa đời.
Ông chủ một tiệm phở nổi tiếng ở nam Cali kể với tui, để xin giấy phép mở tiệm phở phải qua bao nhiêu khâu kiểm tra. Khu để xe, hệ thống thoát nước thải, khu nhà bếp, khu vệ sinh… tất tất đều qua kiểm tra đúng tiêu chuẩn ngay từ khâu mới xây dựng. Nói tóm lại, khi bước vào nhà hàng ăn uống nói chung và tiệm phở nói riêng, khách hàng hoàn toàn yên tâm ăn uống mà không phải thắc thỏm lo ngại điều gì.
Cảm giác an toàn nầy đem lại sự ngon miệng của tô phở Cali.
Thứ 7, CN và các ngày lễ hầu hết tại các tiệm phở khách hàng phải xếp hàng chờ đến lượt. Khách hàng đến đăng ký vào tờ giấy trươc cửa rồi đứng ngoài chờ, không ai được phép tự ý bước vào trong quán, dù ngoài trời đang nắng gắt hay mưa dầm, lạnh cóng.
Trưa nay thứ 7, tui ra tiệm phở 79. Vào đăng ký, thấy trên tui còn 10 số thự tự đang chờ. Kiên nhẫn chờ hơn nửa tiếng mới đến lượt gọi vào. Bàn 4 chỗ nhưng chỉ mình tui ngồi. Kế tiếp tui có nhóm 2 người vẫn không được gọi vào để xếp cùng bàn với tui. Nhóm khách nào ngồi theo bàn nấy không ghép chung. Số bàn và ghế ngồi đã đăng ký trong giấy phép không được kê thêm ra dù quán còn trống chỗ và khách hàng đông đúc phải chờ.
Phải kể lể ra dài dòng như vậy để thấy rằng đất nước người ta quản lý nghiêm minh đến từng việc nhỏ, như việc bàn ghế trong quán ăn, việc nhồi nhét thêm khách, và người dân từ chủ doanh nghiệp đến khách hàng đều tự giác tuân thủ quy định và luật lệ.
Nhìn qua nhìn lại thấy chủ quán là người Việt, phục vụ là người Việt, khách hàng hơn 80% là người Việt, tóm lại là người Việt tất, nhưng sao họ nghiêm túc và văn minh như thế. Quán đầy khách các bàn mà sao im lặng, không nghe tiếng nói lớn, không tiếng khua thìa muỗng ầm ỉ, không nghe tiếng khạc nhổ, không thấy ai xỉa răng trong bàn ăn…Quất trồng ở phương Nam thì ngọt, qua phương Bắc thì chua, còn người Việt ở trong nước thì chua, qua đây thì ngọt.
Thật ra là do luật pháp, do cơ chế, do cơ quan công quyền quản lý nghiêm túc. Người tứ xứ hầm bà lằng đến đây là vào khuôn ngay, ai lơ mơ là vào đồn cảnh sát rồi ra tòa ngay tắp lị, chỉ sau 24 giờ tạm giam.
Nói thêm, nhiều người cứ tưởng nước Mỹ tự do là muốn tự do làm gì cũng được. Không hề như vậy. Quán ăn không có giấy phép bán bia mà bán bia là bị phạt nặng, có giấy phép bán bia mà không có giấy phép bán rượu lại cho khách uống rượu mang vào cũng bị phạt. Trẻ con chưa đến tuổi trường thành không được sai đi mua bia rượu cho bố mẹ. Người lớn không được uống bia rượu nơi công cộng. Lần đầu qua Mỹ, tui cầm lon bia uống trong phi trường liền bị bảo vệ đến nhắc nhỡ, phải vất lon bia vào sọt rác. Ăn nhậu trước mặt tiền nhà riêng cũng bị phạt, đó được xem là nơi công cộng. Do vậy hầu hết nhà Mỹ đều có sân vườn sau, ăn nhậu tại đây mới không vi phạm.
Để có sự nghiêm minh như thế thì bộ máy công quyền phải tuyển toàn người nghiêm minh, để tuyển được công chức nghiêm minh thì phải có cơ chế tuyển dụng nghiêm minh, phải có giám sát của xã hội dân sự và lực lượng đối lập… nghĩa là phải có dân chủ.
Phở Cali ngon, ngoài do thịt bò ngon, nước lèo ngon, còn do có mùi vị dân chủ trong tô phở nữa.

Nguồn: Huỳnh Ngọc Chênh Blog
Ảnh tui chụp: Khách hàng đứng chờ đến lượt bên ngoài một quán phở ở Westminter, CA

Image may contain: one or more people and outdoor
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Phở Cali_Huỳnh Ngọc Chênh

CÂU CHUYỆN HAI VỊ TỔNG THỐNG_Nguyễn Thượng Vũ

CÂU CHUYỆN HAI VỊ TỔNG THỐNG

Nguyễn Thượng Vũ

Thưa các anh chị

Hôm nay xin phép chia sẻ với các anh chị câu truyện của hai vị Tổng Thống, một vị già 94 tuổi, vừa qua đời và 1 vị trẻ 41 tuổi, hãy còn sống.

Hai vị đó là Tổng Thống H.Bush và Tổng Thống Macron.

Bush 1Tổng Thống H Bush qua đời, 8 tháng sau khi bà Barbara Bush, vợ ông ta chết, sau hơn 70 năm chung sống.

Trong đời tôi cũng thấy nhiều trường hợp như vậy, khi thấy ngưởi vợ thân yêu qua đời sau 50-60 năm chung sống thì người chồng mất hết tất cả nghị lực tiếp tục cuộc sống nữa và cũng ra đi.

Trong cuộc đời của mình, tổng thống H Bush đã trải qua bao nhiêu cuộc thăng trầm, bao nhiêu lần suýt chết, bao nhiêu lần vinh quang.

Ông ta cũng hiểu là bao nhiều giầu sang, vinh nhục, tiền tài, danh vọng , vào lúc cuối cuộc đời thì cũng không còn quan trọng nữa.

Cái quan trọng là sống thật tình với chính mình, với lòng thương chân thành với những người khác, kể cả súc vật sống chung quanh trong nhà mình.

Khi ông chết đi, con chó của ông cảm thấy quá đau thương, không chịu rời xa quan tài ông.

Bush 2Trước khi TT Bush qua đời, ông để lại di mệnh cho gia đình là phải mời ông bà TT Trump tới tham dư tang lễ.

Trong mùa tranh cử, ông Trump đã đả kích Jeff Bush con trai ông rất nhiều, vì Jeff Bush có 1 địa vị lấn áp tất cả ừng cử viên Cộng Hoà khác, kể cả Trump.

Ông Trump đã thành công khi cho dân chúng Mỹ chấp nhận những lời chỉ trích diễn tả Jeff Bush là cậu con nít, không có kinh nghiêm, không có tài năng làm Tổng Thống Hoa Kỳ, và Jeff Bush thất bại, bị loại ngay trong những tháng đầu và tự ý rút ra không ứng cử nũa.

Sự đả kích của ông Trump hết sức tàn nhẫn và cũng hết sức hữu hiệu.

Tổng Thống H Bush hiểu là khi tranh cử, người ta dùng các lời lẽ “chính trị” không đẹp để tô mầu lên các địch thủ của mình, để loại bỏ địch thủ.

Khi ông H Bush ra ứng cử trong thập niên 80, người đối thủ quan trọng nhất của ông là Ronald Reagan, ông Bush đả chê Reagan là dùng các thủ thuật “phù thuỷ” để mê hoặc dân chúng Mỹ về kế hoạch kinh tế của Reagan “woodoo economics”.

Tuy vậy, ngay sau khi được lựa chọn làm ứng cử viên Tổng Thống Cộng Hoả, ông Reagan đã mời H Bush làm ứng cử viên Phó Tổng Thống của mình và H Bush nhận lời ngay.

Cũng vì vậy, trước khi qua đời TT H Bush đã không hề thù giận ông Trump đã dùng lời lẽ nặng nề để đả kích con trai mình.

Ông đã để di mệnh căn dặn TT W Bush phải mời TT Trump tới tham dự tang lể của mình.

Hành động quân tử này khác hẳn với phong cách một thượng nghị sĩ khác, qua đời cách đây vài tháng đả không những không mời TT Trump tới dự tang lễ, mà lại còn báo cho nhiều cơ quan báo chí, TV , Truyền Thông khắp thế giới là ông ta cấm không cho TT Trump tới tham dự tang lễ.

Tôi rất thích thú và ấm lòng khi thấy TT Trump kính cẩn, đứng nghiêm, chào theo kiểu nhà binh, quan tài của vị cưu Tổng Tư Lệnh quân lực Hoa Kỳ.

TrumpNhìn hai bức hình quan tài với con chó trung thành và cái chào vinh biệt của kẽ đi sau, tôi hiểu tại sao có những người làm Tổng Thống và có những người không bao giờ làm được Tổng Thống.

Nghĩa Tử là Nghĩa Tận, nếu sau khi tôi chết, những kẻ thù địch của tôi, lại thắp nén hương và nghiêng mình vinh biệt trước quan tài của tôi thì tôi vui mừng lắm, chứ không bao giờ nghĩ đến việc cấm ai tới dự tang lễ cả.

Người Trung Hoa ngày xa xưa hay có lời doạ nạt con cái bất hiếu, bất nghĩa là sau này khi cha mẹ qua đời sẽ không cho phép trở về quấn khăn tang, thắp hương đi theo quan tài nữa.

Không ngờ tục lệ mà người Trung Hoa cũng đã quên cả thế kỷ nay rồi, vẫn còn lưu lạc sang bên Hoa Kỳ này.

Ông Tổng Thống thứ 2 mà tôi nhắc tới đây , hãy còn sống. Ông mới có 41 tuổi mà thôi.

Ông Macron là người rất thông mình, rất tài giỏi.

Nếu không thông mình tài giỏi thì làm sao thắng cử được làm Tổng Thống nước Pháp sau khi nhẩy vào chính trị không tới 2-3 năm.

Nhưng ở đời có những người khôn quá, hoá dại.

Ông Macron làm Tổng Thống nước Pháp, nghĩa là trách nhiệm của ông là bảo vệ nước Pháp, làm đủ mọi cách để đưa nước Pháp tới vinh quang, thịnh vượng, mang an toàn kinh tế xã hội cho người dân.

Một trong những việc tuyên bố đầu tiên của TT Macron là mình định ông là một người globalist , một công dân của hoàn cầu chứ không hẳn là một người nationalist, phục vụ tiên quyết cho quốc gia Pháp.

Ông gọi các người theo chủ nghiã nationalism là “Traitor” kẻ phản bội.

macronGần đây ông quyết định tăng thuế về Xăng, Nhớt để bắt các người đi xe hơi hay dùng xăng nhốt để chạy máy trong kỹ nghệ, trong công thương mại, phải trả tiền cao lên rất nhiều,

Luật tăng giá xăng , nhớt là một gánh quá nặng đối với người dân Pháp trung lưu và nghèo.

Giá xăng tăng thì tất cả vật giá các hàng hoá, các đồ ăn, các máy móc kỹ nghệ, giá xe hơi, xe đạp đều tăng lên vì phải cần xăng nhớt mới sản xuất được các sản phẩm đó.

Mọi người thuộc giới nghèo và trung lưu biểu tình phản đối, thì ông TT Macron tuyên bố với báo chí, truyền thông rằng đó là một thiểu số côn đồ, du thủ, du thực bạo động, phá hoại, làm hại an ninh công cộng.

Cái buồn cười là TT Macron tăng thuế không phải vì ngân quỹ thiếu tiền, ông tăng thuế vì ông không muốn mọi người dùng xăng nhớt vì ông nghĩ là có hại cho toàn thế giới.

Khi tôi đang viết dòng chữ này thì TT Macron vừa ra lệnh thu hồi luật tăng giá xăng nhớt vì ông thấy phản ứng của quần chúng quá thiệt hại cho an ninh quốc gia, kinh tế quốc gia.

Tăng thuế trong khi ngân quỹ quốc gia không cần thêm tiền, tăng thuế vì ông tin vào việc ông có thể ép dân chúng Pháp phải theo triết lý của ông và không dùng tối đa xăng nhớt nữa.

Đối với tôi, đó là khôn quá hóa dại.

Một kẻ đang nhiên thành Tổng Thống, nắm quyền hành trong tay. Họ tự coi là họ có quyền áp đặt cách suy nghĩ của họ trên toàn dân.

Việc này , nếu dùng phương ngữ của học giả Huỳnh Văn Lang, phải gọi là sự cường điệu của chính quyền. “The arrogance of power”.

Một vài suy nghĩ nông cạn, nếu thấy quá ngu si, xin các anh chị tha thứ.

Rất thân mến

Nguyễn Thường Vũ

(Nguồn: bacaytruc.com)

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở CÂU CHUYỆN HAI VỊ TỔNG THỐNG_Nguyễn Thượng Vũ

Thắng Làm Vua, Thua Làm Giặc_Đặng Diễm Bích Chi

Thắng Làm Vua, Thua Làm Giặc_Đặng Diễm Bích Chi

Trước giờ vẫn nghe câu “Thắng làm vua, thua làm giặc” và “Kẻ thắng viết nên lịch sử”, nhưng chưa từng thấm thía nó như lúc này!
Ngày còn cắp sách đến trường, mỗi thứ hai đứng chào dưới “cờ tổ quốc”, gào lên cùng lũ bạn “… cờ in máu chiến thắng” mà không biết rằng lá cờ ấy cũng có thấm máu của người thân mình, những dòng máu bị rẻ khinh, không được thừa nhận!
Khi người ta cố nhồi nhét hình ảnh về một đấng lãnh tụ vĩ đại, toàn năng vào đầu óc non trẻ của tôi, tôi đã không kháng cự, chỉ đôi lúc tự hỏi một cách lén lút  “Thật là có con người như thánh sống thế ư?”. Bởi vì đôi khi những gì họ nói trước sau bất nhất. Họ chẳng bảo “Không có gì tuyệt đối và toàn vẹn” đấy sao? Hay có ngoại lệ?

Ngày đó ngây thơ đến mức nằm trong phòng đọc bài học lịch sử oang oang, không ngừng mắng chửi “ngụy”, “tay sai”, mà không nhớ rằng ba mình từng khoác áo lính của Việt Nam Cộng Hòa!

Khi người ta dạy cho tôi phỉ báng những người lính “ngụy”, coi khinh họ như nhưng kẻ không có lương tâm, những kẻ bán rẻ tổ quốc, những con người máu lạnh, giết người không gớm tay.

Thì tôi, đã thấy những người lính sa cơ ấy rất hiền lành, là những người cha, người chồng mẫu mực, những người nông dân không ngại vất vả ngoài đồng.
Thì tôi, thấy trong ánh mắt họ một nỗi đau bất lực vì không bảo vệ được tổ quốc của mình!

Thì tôi, thấy họ loay hoay tìm cho gia đình mình một con đường tươi sáng khác để đi. Họ không ngồi đó và khóc cho một quá khứ tươi đẹp đã mất, đã bị cướp mất!
Tôi đã thấy họ dạy con họ yêu tổ quốc, yêu cội nguồn, và trân trọng tình thân! (xin đừng đánh đồng như cái cách người ta đang giả vờ tự lừa dối nhau, tổ quốc không bao giờ nên hiểu là “người chiến thắng”, và “người chiến thắng” cũng không phải là tổ quốc, nếu như hôm nay tôi nói tôi chẳng có chút cảm tình nào đối với “người chiến thắng” thì không có nghĩa là tôi không yêu đất nước của tôi).

Tôi đã thấy họ tìm được một cuộc sống tốt đẹp hơn nơi đất khách, nhưng cái nhìn của họ vẫn hướng về nơi này một cách khắc khoải. Bởi lẽ, hoặc trực tiếp hoặc gián tiếp họ đã bị đẩy đi xa quá xa nơi họ được sinh ra và lớn lên, nơi còn có những người thân còn ở lại! Họ có thể trở về, nhưng họ sẽ không trở về, tôi biết thế, không phải vì họ chê cố hương nghèo khó!

Khi người ta nói họ là những kẻ “vong quốc”, tôi sẽ lắc đầu bảo rằng không phải, họ là những người “vọng quốc” (luôn luôn hoài vọng về tổ quốc của mình).

Khi người ta bảo rằng họ ở bên kia bờ biển đang tìm mọi cách phá hoại an ninh quốc gia, thì tôi lại tin rằng, họ đã bày tỏ một nỗi thất vọng khôn xiết về cách “trị quốc” của “kẻ thắng”, họ đang bày tỏ niềm xót thương với những số phận đang ngày ngày tìm đến nhau trong niềm an ủi và hi vọng, dù là nhỏ nhoi. Họ đang cất lên tiếng nói giúp những những người mà họ nghĩ rằng “thấp cổ bé họng”.
Không có triều đại nào vĩnh viễn, thì sao cứ mãi lừa mị nhau về cái gọi là “muôn năm”?
Khi người ta gọi bác tôi, ba tôi và anh tôi là “giặc” thì tôi vẫn cứ tự hào về họ, những người đàn ông Việt Nam đúng nghĩa!

Khi người ta gọi họ là “ngụy” thì tôi vẫn vô cùng kính trọng và yêu thương họ! Bản chất không nằm ở tên gọi và lịch sử cũng không thuộc về kẻ chiến thắng!
Tôi sẽ ngẩng cao đầu vì là cháu, con và em của họ!”
Đặng Diễm Bích Chi

(Trích từ Blog của một bạn trẻ ở trong nước – Bài do Lê Hữu Nghĩa chuyển)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thắng Làm Vua, Thua Làm Giặc_Đặng Diễm Bích Chi

Sài Gòn, Quán Cà Phê Và Tuổi Lang Thang_Nguyễn Mạnh An Dân

Sài Gòn, Quán Cà Phê Và Tuổi Lang Thang
* Nguyễn Mạnh An Dân

Anh em nào có ở Đại học xá Minh Mạng những năm 66 – 67; đã từng lê la ngồi ngắm đất trời ở Ngả Sáu Chợ Lớn, chỗ cái quán cóc ngay góc đường Minh Mạng – Nguyễn Tri Phương; từng ít nhiều là thân chủ có ký sổ dài hạn với chú Tàu con phì lũ, xin nhận một lời nhắn: “Hồi đổi đời mấy anh tứ tán muôn phương hết, ba bốn cuốn sổ đầy gật những con số em không lấy được đồng nào nhưng em không buồn; nhớ lại những ngày vui cũ mà rầu thúi ruột. Ước gì có được không khí hồi đó, con người hồi đó; mấy anh đi ra đi vào, hớn hở kể chuyện tán đào, rầu rĩ ôm gối thất tình, nồng nhiệt tính chuyện lấp biển dời sông, bàn tán tính đường trốn lính, cái gì cũng ồn ào bộc trực, thoải mái tự nhiên, không màu mè rào đón, không kiểu cách đóng trò gì cả, sống đã thiệt. Vui kiểu đó em bán cà-phê cho mấy anh ký sổ hoài cũng được”.

image.png

Đầu năm 1980, giữa rừng già Bình Long tôi đã tình cờ gặp lại người chủ, người bạn nhỏ này. Tôi là tù cải tạo, bạn khổ sai kinh tế mới, cả hai đều thảm như nhau nhưng đều có chút rộn ràng nhịp thở khi nhắc lại những chuyện mới đó nhưng như đã lâu lắm rồi. Người bạn nhỏ đã nói với tôi những lời ấm áp, không nguyên văn thì cũng đúng ý như đã ghi ở trên và tôi muốn gởi những lời này đến các bạn như một kỷ niệm chung và tôi cũng muốn mượn dịp này để nói về cà- phê Sài Gòn, ngày đó.

Bạn đã uống cà-phê nhiều, bạn biết mà, muốn pha một ly cà- phê tuyệt vời đâu có khó: Cà-phê Sẻ loãng nước nhưng đậm mùi thơm, cà- phê Mít đặc quánh mà vô vị, hãy chọn một tỷ lệ pha trộn thích hợp là đã đi được 70% đoạn đường rồi; muốn kẹo thêm nữa hã? Muốn hưởng cái cảm giác chát chát, tê tê đầu lưỡi phải không? Dễ mà, thêm vào chút xác cau khô là xong ngaỵ Bạn muốn có vị Rhum, thì Rhum; bạn thích cái béo béo, thơm thơm của bơ, cứ bỏ chút Bretain vào. Bạn hỏi tôi nước mắm nhĩ để làm gì à? Chà, khó quá đi, nói làm sao cho chính xác đây! Thì để cho nó đậm đà. Đậm làm sao? Tôi không biết, không tả được, mời bạn hãy thử và tự cảm lấy. Bạn đòi phải có tách sứ, thìa bạc; bạn nói phải nghe nhạc tiền chiến, phải hút Capstan mới đã đời, thú vị phải không? Thì đó, bạn đã có đủ hết những gì bạn cần sao không tự pha ra mà uống, lại cứ đòi đi uống cà- phê tiệm, dị hợm không?
 
image.png
Nói vậy chứ tôi biết, tôi không trách bạn đâu. Cà- phê ngon chỉ mới được một nửa, nhưng chúng ta đâu chỉ cần uống cà- phê, chúng ta còn ghiền “uống” con người cà- phê; “uống” không khí và cảnh sắc cà- phê; “uống” câu chuyện quanh bàn cà- phê và nhiều thứ nữa. Vậy thì mời bạn đi với tôi, quanh quanh Sài Gòn làm vài ly chơi. Dĩ nhiên là tưởng tượng, cả bạn và tôi đều biết, đã xa rồi, biền biệt lắm rồi, ngày đó.
Tôi xin bắt đầu từ giữa thập niên 60, những năm đầu tôi sống ở Sài Gòn và cũng là giai đoạn đất nước thực sự có những trở mình to tát; những cơn lốc kinh hồn; những bùng vỡ vượt mọi giới hạn; những xô đẩy, mời gọi đầy lôi cuốn và cũng nhiều cạm bẫy.
Niềm vui và nỗi hy vọng về một vận hội mới sau biến cố 1963 qua nhanh theo với sự yểu tử tất yếu của những người đã nhân danh một cuộc cách mạng, nhưng là thứ cách mạng nửa vời, có khả năng đả phá nhưng lại thiếu bản lãnh và tâm lực để xây dựng, kiến tạo; rồi chỉnh lý, tái chỉnh lý; chính quyền quân nhân; chính quyền dân sự; Hội Đồng Nhân Dân Cứu Quốc ở Huế và các tỉnh miền Trung; Phong Trào Nhân Dân Tự Quyết ở Đà Nẵng; Phật Giáo đưa bàn thờ xuống đường; Thiên Chúa Giáo biểu dương lực lượng ở chỗ này chỗ khác; người Mỹ đổ bộ càng lúc càng đông , theo với nó là các Snack Bar, gái làm tiền và sự phá sản nghiêm trọng của nhiều giá trị luân lý và đạo đức. Chiến trường càng lúc càng khốc liệt, càng áp gần và đã trở thành một nỗi ám ảnh dai dẳng; một cơn ác mộng thường trực. Đủ thứ chiêu bài, đủ thứ lý thuyết mới mẻ và lôi cuốn được nhân danh, được nhắc đến…
Như vậy đó, Miền Nam Việt Nam những năm giữa thập niên 60; như vậy đó, tuổi trẻ Việt Nam lột xác: phải biết lớn ra, phải tự già đi trước tuổi của mình. Những “lưu bút ngày xanh” đành gấp lại; những mơ mộng hoa bướm tự nó đã thành lỗi nhịp, vô duyên. Tiếng cười dường như ít đi, kém trong trẻo hồn nhiên; khuôn mặt, dáng vẻ dường như tư lự, trầm lắng hơn và đầu óc không còn, cũng không thể vô tư nhởn nhơ được nữa. Những điếu thuốc đầu tiên trong đời được đốt lên; những ly cà phê đắng đầu tiên trong đời được nhấp vào và dù muốn hay không, tuổi trẻ đã thực sự bị chi phối, và phải thường xuyên đối diện với những bất hạnh của dân tộc mình; những thảm kịch của thân phận mình và quán cà phê trở thành cái nơi chốn hẹn hò để dàn trải tâm tư, để trầm lắng suy gẫm. Có một chút bức thiết, thật lòng; có một chút làm dáng, thời thượng. Thông cảm giùm đi, tập làm người lớn mà.
 
image.png

Những ngày mới vào Thủ Đô, tôi ở Đại học xá Minh Mạng. Đối với một thanh niên tỉnh lẻ mới mẻ và bỡ ngỡ, Sài Gòn lớn lắm, phồn vinh và náo nhiệt lắm. Trong suốt nhiều tuần lễ đầu tiên tôi đã dè dặt khi đi lại và lúc nào cũng lẩm nhẩm câu “thần chú” bạn bè mớm cho: Phan Thanh Giản đi xuống, Phan Đình Phùng đi lên và mường tượng ra một “lá bùa” như một thứ kim chỉ nam khả dụng. Hai con đường một chiều và ngược nhau như cái xương sống xuyên dọc trung tâm thành phố giúp định hướng, tạo dễ dàng cho việc di chuyển. Dĩ nhiên nếu tính từ Đại học xá, Phan Thanh Gian được hiểu như bao gồm cả khúc Minh Mạng nối từ Ngã Bảy đến Ngã Sáu Chợ Lớn và Phan Đình Phùng phải cộng thêm khúc Lý Thái Tổ rẽ phải đến Ngả Bảy hay rẽ trái đến Trần Hoàng Quân để về Ngã Sáu.
Về sau, khi đã khá quen quen, lá bùa được vẽ lớn thêm ra: Từ Phan Thanh Giản rẽ phải theo Lê Văn Duyệt sẽ đến phố chính Lê Lợi, nhà sách Khai Trí, chợ Bến Thành, rẽ trái lên Hòa Hưng, Bảy Hiền; từ Phan Thanh Giản rẽ phải ở Hai Bà Trưng sẽ đến bến Bạch Đằng, rẽ trái sẽ qua cầu Kiệu, Ngã Tư Phú Nhuận; cũng từ Phan Thanh Giản rẽ trái ở Đinh Tiên Hoàng sẽ đến rạp Casino Dakao, Lăng Ông Bà Chiểu và hướng ngược lại là trường Văn Khoa. Cứ như thế, cái xe Gobel hai số cọc cạch, nổ bành bạch như máy xay lúa, trung thành như một người bạn thân thiết tha tôi đi khắp Sài Gòn, Chợ Lớn, Gia Định.
 
image.png

Những ngày này tôi là khách thường trực của quán Cà-phê Thu Hương đường Hai Bà Trưng. Quán nằm ở một vị trí đẹp, chiếm ba lô đất ngó chéo qua phía trại hòm Tobia; nơi đây có một căn phòng hẹp vừa đặt quầy thu tiền, vừa là chỗ ngồi cho những ai thích nghe nhạc với âm thanh lớn, phần còn lại là một sân gạch rộng, có mái che nhưng không ngăn vách, từ trong có thể nhìn rõ ra đường qua những song sắt nhỏ sơn xanh với một giàn hoa giấy phủ rợp. Ngồi đây có thể nghe được văng vẳng tiếng nhạc vọng ra từ bên trong; cảm được chút riêng tư cách biệt, nhưng đồng thời cũng có thể nhận ra được sức sống bừng lên mỗi sáng, dáng vẻ mệt mỏi, u ám mỗi chiều đang lặng lờ chảy qua trên đường phía ngoài.Chủ quán ở đây là một người đặc biệt: Khó chịu một cách dễ thương. Hình như với ông, bán cà- phê chỉ như một cách tiêu khiển và pha cà- phê là một nghệ thuật kỳ thú. Ông hãnh diện với tên tuổi của Thu Hương và muốn bảo vệ nó. Bạn là khách uống cà- phê phải không? Xin cứ ngồi yên đó, việc của bạn là uống vậy thì đừng táy máy đụng vào làm hư cà- phê của tôi. Cà- phê được bưng tới, ông chủ sẽ ngồi đâu đó quan sát và chờ. Yên tâm đi, đừng nôn nóng gì cả, bạn sẽ có cà- phê ngon để uống mà. Ông chủ sẽ xuất hiện đúng lúc cạn phin, sẽ bỏ đường cho bạn, khuấy đều cho bạn và sẽ lịch sự “xin mời” khi mọi việc hoàn tất. Ly cà- phê như vậy mới là cà- phê Thu Hương, đó là cung cách của Thu Hương, đặc điểm của Thu Hương. Nhiều người mới đến lần đầu không biết, cà- phê bưng tới là tự lo liệu cho mình đều bị chỉnh ngay: Ông nôn nóng mở phin lỏng như vậy nước chảy ào ào còn gì là Thu Hương! Ông bỏ đường ngọt như ăn chè vậy còn gì là Thu Hương! Ống klhuấy cốp cốp kiểu đó cà- phê sẽ chua lét là ông giết Thu Hương rồi! “Thằng cha” này rắc rối thật nhưng là sự rắc rối có thể hiểu được, thông cảm được miễn là cà- phê ngon. Mà cà- phê Thu Hương ngon thiệt, ngon lắm.

Trong lãnh vực kinh doanh quán cà- phê, có người dùng âm thanh; có người dùng ánh sáng và cảnh trí; có người nhờ sự duyên dáng của tiếp viên; có người dùng phẩm chất của cà- phê để hấp dẫn khách. Ông chủ Thu Hương đã chọn cách cuối cùng, cách khó nhất và ông đã thành công.Khách đến với Thu Hương là ai? Nhiều lắm, có thể họ từ bên trường Luật qua, từ dưới Văn Khoa, Dược, Nông Lâm Súc lên; từ Trung Tâm Văn Hóa Pháp, Hội Việt Mỹ lại; từ Huỳnh Thị Ngà, Nguyễn Công Trứ, Vương Gia Cần, Võ Trường Toản, Thư Viện Quốc Gia tới, quanh quanh khu Tân Định, Dakao cả mà. Cũng có người từ xa hẹn nhau đến nhưng dù từ đâu họ đều có điểm giống nhau là tất cả đều trẻ và đều có vẻ “chữ nghĩa” lắm, “ông” nào “bà” nào cũng tha tập cours quằn tay, cộng với nào là “Hố Thẳm Tư Tưởng” của Phạm Công Thiện; Cho Cây Rừng Còn Xanh La” của Nguyễn Ngọc Lan; “Nói Với Tuổi 20” của Nhất Hạnh và vân vân…

 
image.png

Ở Thu Hương dĩ nhiên là có thể “uống ly chanh đường, uống môi em ngọt” hay nhiều thứ giải khát khác; tuy nhiên, phần lớn là nhâm nhi ly cà- phệ Thu Hương nổi tiếng như vậy; ông chủ điệu như vậy, dù rành hay không cũng phải ráng tỏ ra sành điệu với người ta chứ! Lại còn phải cố bậm môi kéo Basto xanh cho có vẻ phong trần. Cứ như thế mà trầm ngâm suy tư, rì rào tâm sự; đốt bao tử, đốt phổi và đốt thời gian. Nghĩ lại thật phí phạm và đáng tiếc nhưng hồi đó thì không thấy như thế. Phải như vậy chứ sao! Thời chiến mà, buổi nhiễu nhương mà!
Ngày đó tôi thường ngồi Thu Hương với VCT, một người bạn đang học năm cuối ở trường Y Khoa, anh là người rất mê giáo sư Trần Ngọc Ninh, coi ông là một nghệ sĩ tài hoa, một tay dao bậc thầy trong ngành giải phẫu và vẫn thường say sưa kể việc thầy Ninh có thể cầm lưỡi dao lam khẻ vào tập giấy quấn thuốc và cho biết trước là sẽ rạch đúng mấy tờ. Bạn tôi đúng là người trời sinh ra để làm thầy thuốc, anh muốn xoa dịu mọi khổ đau và không chịu được những điều tàn nhẫn, thô bạo. Hồi sinh viên LKSN (?) té lầu chết ở trường Y Khoa, báo đăng nói là tai nạn nhưng không biết từ đâu bạn tôi khẳng định đây là một vụ ám sát, thanh toán lẫn nhau và anh đau đớn, tức giận lắm. Người với người, chả lẽ không còn cách nào để có thể đối với nhau phải chăng hơn hay sao? Câu hỏi này theo anh rất lâu; anh ra trường, làm y sĩ tiền tuyến, ở lại với thương bệnh binh ngày thành phố di tản và vào tù. Đến lúc này anh đã có câu trả lời cho điều ám ảnh nhiều năm trước: Không phải không có cách mà là dường như người ta không cần và cũng không muốn phải chăng với nhau. Đau thật, nỗi đau quặn thắt tim gan.
 
image.png

Bạn thường ăn phở gà Hiền Vương, phở Pasteur; bạn thường đi qua đi lại liếc liếc mấy bộ đồ cưới đẹp ở nhà may Thiết Lập, vậy bạn có biết cà-phê Hồng ở đâu không? Thì đó chứ đâu, gần nhà may Thiết Lập, cách vài căn về phía đường Nguyễn Đình Chiểu, ngó chéo qua mấy cây cổ thụ ở bờ rào Trung Tâm Thực Nghiệm Y Khoa (Viện Pasteur). Tôi phải hỏi vì tôi biết có thể bạn không để ý. Quán nhỏ xíu hà, với lại cái tên Hồng không biết do ai đặt, gọi riết thành quen chứ thực sự dường như quán không có bảng hiệu, và tiền diện của nó trông ủ ê cũ kỹ lắm chứ không sơn phết hoa hòe, đèn treo hoa kết gì cả. Từ ngoài nhìn vào, quán như mọi ngôi nhà bình thường khác, với một cái cửa sổ lúc nào cũng đóng và một cánh cửa ra vào nhỏ, loại sắt cuộn kéo qua kéo lại. Quán hẹp và sâu, với một cái quầy cong cong, đánh verni màu vàng sậm, trên mặt có để một ngọn đèn ngủ chân thấp, với cái chụp to có vẽ hình hai thiếu nữ đội nón lá; một bình hoa tươi; một con thỏ nhồi bông và một cái cắm viết bằng thủy tinh màu tím than. Phía sau, lúc nào cũng thấp thoáng một mái tóc dài, đen tuyền, óng ả, vừa như lãng mạng phô bày vừa như thẹn thùng, che dấu.
Cà- Phê Hồng, về ngoại dáng, thực ra không có gì đáng nói ngoài cái vẻ xuề xòa, bình dị, tạo cảm giác ấm cúng, thân tình và gần gũi; tuy nhiên, nếu ngồi lâu ở đó bạn sẽ cảm được, sẽ nhận ra những nét rất riêng, rất đặc biệt khiến bạn sẽ ghiền đến và thích trở lại. Hồi đó nhạc Trịnh Công Sơn, đặc biệt là loại nhạc “mệt mỏi” cỡ “đại bác đêm đêm… ” hay “đàn bò vào thành phố… ” đã trở thành một cái “mốt”, một cơn dịch truyền lan khắp nơi, đậu lại trên môi mọi người, đọng lại trong lòng mỗi người. Cà- phê Hồng đã tận dụng tối đa, nói rõ ra là chỉ hát loại nhạc này và những người khách đến quán – những thanh niên xốc xếch một chút, “bụi” một chút – đã vừa uống cà phê vừa uống cái rã rời trong giọng hát của Khánh Ly.
Đến Hồng không chỉ có nghe nhạc về quê hương, chiến tranh và thân phận; ở đây còn có thể đọc về những điều đó. Không hiểu do sáng kiến của các cô chủ, muốn tạo cho quán một không khí văn nghệ, một bộ mặt trí thức hay do tình thân và sự quen biết với các tác giả mà ở Cà-phê Hồng lâu lâu lại có giới thiệu và bày bán các sách mới xuất bản, phần lớn là của hai nhà Trình Bày và Thái Độ và của các tác giả được coi là dấn thân, tiến bộ.
 
image.png

Hồi Nguyễn Đăng Trừng chuẩn bị ứng cử vào Tổng Hội Sinh Viên, ban tham mưu của anh ta thường gặp nhau ở cà-phê Hồng và khi Trừng thành chủ tịch, Đặng Tấn Tới phụ trách tờ Nội San Sinh Viên, mặc dù lúc đó đã có trụ sở ở số 4 Duy Tân, rất nhiều anh em cũng vẫn thường kéo nhau đến cà-phê Hồng. Những ai hồi đó nhỉ? Đông lắm và vui lắm; vui và có ý nghĩa vì dường như tất cả đều muốn làm một điều gì. Tôi nói dường như bởi vì, nhiều năm sau thực tế đã chứng minh là không phải chỉ có những người đến với phong trào sinh viên vì nhiệt huyết và lý tưởng, muốn một miền Nam tốt hơn, muốn bảo vệ hữu hiệu và xây dựng đất nước hoàn hảo hơn mà còn một số khác, dù không nhiều, đến với chủ tâm lợi dụng, coi phong trào như một cơ hội để phục vụ cho những ý đồ đen tối mà họ đang theo đuổi.
Say này, khi đã đắc thời, người côïng sản vẫn thường hãnh diện nhắc đến phong trào sinh viên, coi đó như là sản phẩm của họ. Ai cũng biết là không phải như vậy. Thật tội nghiệp cho những người cứ phải giả vờ như không biết; cứ phải ra rả như cái máy lặp đi lặp lại những điều mà chính họ cũng biết là không có thật.
Tôi đã đi quá xa rồi phải không? Xin lỗi, cho tôi được mượn cơ hội này để nói về tuổi trẻ của chúng ta một chút, tôi đang trở lại với cà-phê Hồng đây. Hồng là ai? Tôi không biết, quán có ba cô chủ, ba chị em; người lớn nhất trên hai mươi và người nhỏ nhất mười lăm, mười sáu gì đó, Nói thật lòng, cả ba cô đều chung chung, không khuynh quốc khuynh thành gì nhưng tất cả cùng có những đặc điểm rất dễ làm xốn xang lòng người: Cả ba đều có mái tóc rất dài, bàn tay rất đẹp và đều ít nói, ít cười; cái kiểu ít nói ít cười làm chết người tạ Còn cái dáng đi nữa, bạn còn nhớ không? Làm ơn nhắc giùm để tôi tả cho chính xác đi, khó quá. Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn có những lời hát khó giải thích nhưng dễ cảm nhận như “vết lăn, vết lăn trầm” hay “vết chim di” gì đó có lẽ có thể mượn để hình dung ra dáng đi của mấy cô chủ cà-phê Hồng; nó nhẹ lắm, êm ái thướt tha lắm và cũng lặng lờ khép kín lắm. Chính cái vẻ lặng lờ vừa như nhu lệ thẹn thùng, vừa như kênh kiệu kiêu sa, vừa lãng đãng liêu trai đó đã làm khổ nhiều trái tim trai trẻ lắm, rất nhiều.
 
image.png

Giữa những năm 80, sau nhiều năm bầm dập ở nhiều trại giam khác nhau, tôi về lại Sài Gòn và có nhiều lần đi qua đi lại ở đường Pasteur. Cà-phê Hồng không còn, dãy phố nhỏ buồn thiu, im lìm và trống vắng như nét ảm đạm chung của toàn thành phố một thời rộn rã của chúng tạ Đối diện nơi quán cũ, gần cuối bờ thành Viện Pasteur là một bãi rác khổng lồ, ruồi nhặng đen gật và mùi hôi thối nồng nặc, trùm tỏa; ở đó, hàng trăm ông lão bà cụ; hàng trăm trẻ em trai gái tranh nhau giành giật, đào móc từng chút sắt vụn, từng mảnh nhỏ nylon. Tôi đã thường đứng lại rất lâu, nhìn cảnh não lòng này và tự hỏi: Những người đã có thời ngồi đây mơ ước và hy vọng giờ đâu cả rồi? Anh em ta có bao giờ tự thấy là dường như mình đã đắc tội, đã phụ lòng, đã không làm hết, đã không cố gắng đủ để bảo vệ cho những gì cần bảo vệ, giữ gìn hay không? Và những người bên kia, có bao giờ nghĩ lại và tự hỏi họ đã nỗ lực để đạt đến điều gì? có xứng đáng cà cần thiết không? Còn chị em cô Hồng: những nhỏ nhẹ tiểu thư, những thon thả tay ngà, những uyển chuyển “chim di” giờ mờ mịt phương nào? Ai có thể trả lời được về số phận của những con người nhỏ nhoi trong nổi tan tác chung của cả một dân tộc!
Viện Đại Học Vạn Hạnh mở cữa muộn màng nhưng ngay từ những năm đầu tiên nó đã thừa hưởng được những thuận lợi to lớn về tâm lý: Hào quang của phong trào Phật giáo đấu tranh từ nhiều năm dồn lại, cùng với những tên tuổi chính trị Trí Quang, Thiện Minh, Huyền Quang, Hộ Giác… ,những cổ thụ văn hóa Minh Châu, Mãn Giác, Tuệ Sĩ, Trí Siêu, Bùi Giáng, Phạm Công Thiện, Tôn Thất Thiện… đã giúp cho Đại Học Vạn Hạnh được nhìn vừa như một cơ sở giáo dục khả tín vừa như một tập hợp của những thành phần trẻ tuổi ý thức và dấn thân nhất.
 
image.png

Ở Sài Gòn, ngoài viện Đại Học Vạn Hạnh và các trường Bồ Đề, Tổng vụ Giáo Dục và Thanh Niên thuộc Giáo Hội Phật Giáo còn nhiều cơ sở trực thuộc khác như cư xá Quảng Đức ở đường Công Lý, trường Thanh Niên Phụng Sự Xã Hội ở chùa Ấn Quang… , nói chung là dân Vạn Hạnh có nhiều chỗ để lui tới, để “dụng võ” lắm; tuy nhiên, dường như “tổng đàn” của Vạn Hạnh không nằm ở những nơi chốn “thâm nghiêm” này, nó đặt tại một tiện cà-phê: Quán Nắng Mới ở dốc cầu, ngó chéo về phía chợ Trương Minh Giảng.
Quán Nắng Mới có nhiều ưu thế để trở thành đất nhà của dân Vạn Hạnh, trước nhất vì gần gũi, kế đến là khung cảnh đẹp, nhạc chọn lọc và cuối cùng, có lẽ quan trọng nhất là sự thấp thoáng của những bóng hồng, có vẻ tha thướt, có vẻ chữ nghĩa. Chừng đó là quá đủ, quá đạt để phe ta tụ lại: Các anh chị em thuộc khối Văn Thể Mỹ của thầy Phạm Thế Mỹ tấp vào nói chuyện văn nghệ; nhóm làm thơ trẻ Nguyễn Lương Vỵ, Võ Chân Cửu -lúc đó đang lên và đang chiếm đều đặn nhiều cột thơ trên báo Khởi Hành – ngồi đồng từ sáng đến tối để… làm thơ; những “chuyên viên xuống đường trong sáng” chụm đầu lại để bàn kế hoạch; những “chuyên viên lợi dụng xuống đường” cũng chụm đầu lại để bàn quỷ kế và đông hơn cả, ấm áp hơn cả là những nhóm hai người, một tóc dài, một tóc ngắn chờ vào lớp, chờ tan trường và chờ nhau ở Nắng Mới.
Đại học Vạn Hạnh có một phân khoa mà bên Văn khoa không có: Phân khoa báo chí. Vạn Hạnh còn có một lợi thế như là một sự ưu đãi đặc biệt vì nhu cầu giáo dục là phân khoa sư phạm thi tuyển và được tăng một tuổi theo luật động viên. Vì lẽ đó anh em đến với Vạn Hạnh đông lắm; không khí ở Vạn Hạnh hào hứng và sôi nổi lắm. Mỗi lần có đợt tranh đấu, xuống đường, ngày Vạn Hạnh chạo rạo, đêm Quảng Đức không ngủ, sáng Nắng Mới không có chỗ ngồi. Vạn Hạnh như một lò lửa, một điểm nóng, một trung tâm. Tiếc thay đàng sau những nhiệt tình trong sáng; những lý tưởng vô cầu là những bóng đen rình rập, những nanh vuốt hờm sẵn.
Hình như Nắng Mới đã sống với Vạn Hạnh, sống theo Vạn Hạnh cho đến ngày cuối cùng. Nó chứng kiến cảnh Nguyễn Tổng cởi áo thầy tu, đi tiếp thu một trường Trung học; Nguyễn Lương Vỵ bỏ bộ mặt hiền thi sĩ đóng vai mặt lạnh ở phòng giáo dục Phú Nhuận; Võ Như Lanh xông xáo từ Thành Đoàn qua báo Tuổi Trẻ; Trần Bá Phương làm chúa một trại giam, gọi đẹp đẽ là hiệu trưởng trường giáo dục lao động và còn nhiều lắm, kẻ thù mai phục và bạn bè bạc bẽo trở cờ; tất cả thành một bầy kên kên nhởn nhơ trên nỗi khổ của anh em, nỗi đau của cả dân tộc.
Ngày tôi về lại Sài Gòn sau nhiều năm phải xa, cà-phê Nắng Mới không còn; Đại học Vạn Hạnh biến thành một cư xá sinh viên, áo thun quần lót treo la liệt từ trên xuống dưới, quang cảnh vừa đìu hiu vừa bát nháo nhìn thấy mà đứt ruột. Nghe nói núi sách của thư viện bị lấy hết, đốt sạch. Thầy Minh Châu dời lên một Phật học viện nhỏ trên đường Võ Di Nguy gần Trung Tâm Tiếp Huyết; thầy Quảng Độ bị quản thúc đâu đó tuốt ngoài Bắc; thi sĩ, thầy Bùi Giáng lang thang ngạo đời ở đầu phố cuối chợ; không lâu sau đó Đại Đức Tuệ Sĩ, Trí Siêu lần lượt bị bắt. Vạn Hạnh không còn gì, thật sự không còn gì. Những con người cũ tứ tán muôn phương. Cái nơi chốn đầy sức sống và niềm tin ngày nào giờ tiêu điều buồn bã như giòng kinh nước đen uể oải dưới chân cầu Trương Minh Giảng.
Mấy năm trước đây tôi có được đọc một bài báo, nội dung của nó cũng thường thường không có gì đặc biệt lắm; tuy nhiên bài báo có nhắc đến một chi tiết làm tôi ngẩn ngơ nhiều ngày. Tác giả đã nói về một quán cà-phê thân quen: Quán chị Chi ở Dakao. Thật ra đây không phải là quán cà-phê mà là quán trà; mà thật ra có lẽ cũng không thể gọi là quán trà mà chỉ có thể nói là chỗ uống trà ở nhà chị Chi mới hoàn toàn đúng. Bạn hãy tưởng tượng giùm tôi cái khu gia cư xưa cũ, rất yên tĩnh và rất dễ thương, nằm phía sau rạp hát Văn Hoa Dakao, ở đó có những con đường rất nhỏ, những ngôi nhà mái ngói phủ đầy rêu xanh, những hàng bông giấy che kín vỉa hè; ở đó không có cái ồn ào náo nhiệt như ngoài Trần Quang Khải, khúc đổ về Tân Định, cũng không có cái tập nập mắc cửi của đoạn Lê Văn Duyệt hướng về Lăng Ông; nó trầm lắng cô liêu và im ả tách biệt lắm. Nhà nào cũng nhỏ, cất cao hơn mặt đường mấy bực tam cấp xi măng, mở cửa ra là có thể nghe người bên trái nói, thấy người bên phải cười và có cảm tưởng như có thể đưa tay ra bắt được với người đối diện bên kia đường. Quán chị Chi ở một trong những ngôi nhà này. Làm sao để nhận ra. Không biết, tôi đã nói là không phải quán xá gì cả mà, chỉ là tới nhà bà chị uống trà chơi vậy thôi và đã là nhà bà chị thì phải tự biết chớ, cần gì hỏi. Phòng khách- được gọi là quán- chị Chi nhỏ lắm, chắc độ chín mười thước vuông gì đó, chỉ đủ chỗ để đặt ba bốn chiếc bàn nhỏ. Nhà không có nhạc, không trưng bày trang trí gì cả ngoại trừ một bức tranh độc nhất treo trên vách, bức tranh đen trắng, cỡ khổ tạp chí, có lẽ được cắt ra từ một tờ báo Pháp. Tranh chụp để thấy một bàn tay giắt một em bé trai kháu khỉnh, vai đeo cặp sách, miệng phụng phịu làm nũng, hai mắt mở to nhưng nước mắt đang chảy dài theo má, phía dưới có hàng chữ nhỏ: “Hôm qua con đã đi học rồi mà”. Giang sơn của chị Chi chỉ có vậy và chị mở “tiệm”. Khách đến với chị Chi không phải coi bảng hiệu mà vào, cũng không phải nghe quảng cáo trên đài địa phương hay đọc giới thiệu trên báo chợ báo bán gì cả, mà hoàn toàn do thân hữu chuyền miệng cho nhau để đến, nhiều lần thành quen, từ quen hóa thân và quyến luyến trở lại. Chị Chi có bán cà-phê nhưng tuyệt chiêu của chị là trà; loại trà mạn sen, nước xanh, vị chát nhưng có hậu ngọt và mùi thơm nức mũi. Trà được pha chế công phu trong những chiếc ấm gan gà nhỏ nhắn, xinh xinh. Ấm màu vàng đất, thân tròn đều, láng mịn, vòi và quai mảnh mai, cân đối. Mỗi bộ ấm có kèm theo những chiếc tách cùng màu, to bằng ngón tay cái của một người mập, vừa đủ cho vài hốp nước nhỏ. Ấm có ba loại, được gọi tên ra vẻ “trà đạo” lắm: độc ẩm, song ẩm và quần ẩm nhưng hồi đó chúng tôi thường “diễn nôm” theo kiểu “tiếng Việt trong sáng” thành ấm chiếc, ấm đôi và ấm bự Trà được uống kèm với bánh đậu xanh – loại bánh đặc biệt của chị Chi- nhỏ, màu vàng óng và mùi thơm vô cùng. Nhắp một ngụm trà, khẽ một tí bánh, cà kê đủ chuyện trên trời dưới đất trông cũng có vẻ phong lưu nhàn tản và thanh cao thoát tục lắm.
 
image.png

Đến với chị Chi có cái thú vị là được hưởng một không khí thân mật, thoải mái như đang ngồi trong nhà của mình; điều thích nữa là không bao giờ phải bận tâm đến chuyện tiền bạc gì cả; muốn đến lúc nào cứ việc đến, không có tiền thì chỉ cần ngồi cười cười, chị Chi sẽ nói giùm cho bạn điều bạn khó nói: “cuối tháng chưa lãnh măng đa phải không? Uống gì nói chị lấy”. Chưa hết đâu, khi đã thân, đã thành “bạn của chị Chi”, hai lần mỗi năm vào khoảng trước Giáng Sinh và hăm ba ông táo về trời bạn sẽ được chị Chi kêu “đến chị chơi”. Đến chị chơi có nghĩa là đến uống trà mà không phải trả tiền và nếu gặp lúc chị Chi vui và khoẻ, “chơi” còn có nghĩa là có bánh bèo tôm chấy hay bánh hỏi thịt nướng kèm thêm nữa.

Khách của chị Chi không đông, giá nước ở chị Chi không đắt vì vậy chắc chắn chị Chi không sống bằng “cửa tiệm”, chị bán cho vui, bán mà như kêu anh em góp chút tiền cho chị để chị nấu giùm chút nước uống cho vui. Mà quả tình ở chỗ chị Chi vui thật, vui vì những đậm đà tình nghĩa. Hồi đó chị Chi đã khá lớn tuổi, bây giờ sợ chị đã lìa xa chúng ta hoặc nếu không thì cũng không còn đủ sức để nấu nước giùm cho ai được nữa. Quán chị Chi chắc không còn nhưng dù sao cũng xin cảm ơn chị và xin đại diện cho những anh chị em đã từng ngồi quán chị Chi bày tỏ lòng tiếc nhớ đến chị và đến những ngày khó quên cũ – Tôi nghĩ anh chị em cũng không hẹp lòng gì mà không cho tôi nói lời đại diện này – Cuộc đời chúng ta đẹp vì những niềm vui nho nhỏ không tên; Sài Gòn của chúng ta đáng nhớ vì những dễ thương nho nhỏ không tên. Chị Chi, chị đã cho chúng tôi những niềm vui ấy; chị đã góp cho Sài Gòn một phần của cái dễ thương ấy. Cảm ơn chị.

Những năm cuối thập niên 60 Sài Gòn có mở thêm nhiều quán cà-phê mới, những quán sau này thường được trang hoàng công phu hơn, có hệ thống âm thanh tối tân hơn và nhất là quán nào cũng chọn một cái tên rất đẹp, phần lớn là dựa theo tên những bản nhạc nổi tiếng: Café Hạ Trắng, Lệ Đá, Diễm Xưa, Hương Xưa, Hoàng Thị, Biển Nhớ, Hoài Cảm, Da Vàng… Tuy nhiên, ở một con đường nhỏ – Hình như là Đào Duy Từ – gần sân vận động Cộng Hoà có một quán cà-phê không theo khuôn mẫu này, nó mang một cái tên rất lạ: Quán Đa Lạ Đa La là Đà Lạt, quán của chị em cô sinh viên Chính Trị Kinh Doanh, có lẽ vừa từ giã thác Cam Ly, hồ Than Thở để về Sài Gòn học năm cuối tại nhà sách Xuân Thu hay sao đó, mở ra. Trường kinh doanh quả là khéo đào tạo ra những môn sinh giỏi kinh doanh: Tin mấy cô sinh viên mở quán thật tình là không được chính thức loan báo ở đâu cả; tuy nhiên, cứ úp úp mở mở như vậy mà tốt, nó được phóng lớn, lan xa, tạo ấn tượng mạnh và quán được chờ đón với những trân trọng đặc biệt, những náo nức đặc biệt. Những cô chủ chắc có máu văn nghệ, đã cố gắng mang cái hơi hướng của núi rừng Đà Lạt về Sài Gòn: Những giò lan, nhưng giỏ gùi sơn nữ, những cung tên chiến sĩ đã tạo cho quán một dáng vẻ ngồ ngộ, dễ thương; rồi những đôn ghế, những thớt bàn được cưa từ những bi cây cổ thụ u nần, mang vẻ rừng núi, cổ sơ đã giúp cho Đa La mang sắc thái rất… Đa La
 
image.png

Ngày khai trương, Đa La đã mời được Linh Mục Viện Trưởng Viện Đại Học Đà Lạt đến dự và đã chuẩn bị một chương trình văn nghệ hết sức rôm rả với những bản nhạc “nhức nhối” của Lê Uyên Phương, Nguyễn Trung Cang, Lê Hựu Hà… Chừng đó là đủ chết người ta rồi, dân Đại Học Xá kéo qua, dưới Sư Phạm, Khoa Học lên; Y Khoa; Phú Thọ xuống; cả Petrus Ký, Chu Văn An nữa là đủ bộ, quanh quanh khu Ngã Sáu chấm Đa La và dồn tới. Những ngày đó Đa La đông vui lắm, nó trở thành một chốn tụ tập hết sức văn nghệ; nó đã chứng kiến sự nở hoa của nhiều mối tình và cũng chia xẻ sự héo tàn của nhiều mối tình khác, nó có thể tiếp tục buồn vui với những người bạn trẻ như thế nếu như đất nước không có những đột biến to tát: Biến cố Tết Mậu Thân với cảnh nhà cháy người chết ngay tại thủ đô Sài Gòn; rồi tổng công kích đợt hai; rồi tổng động viên lần thứ nhất năm 1968; quân sự học đường; tổng động viên lần thứ hai 1972; tất cả những điều đó đã làm thay đổi rất nhiều nhịp sống chung và tác động sâu xa đến suy nghĩ và hành động của từng con người. Đa La vắng dần những người khách cũ, lưa thưa có thêm những người mới với dáng vẻ ủ dột trầm ngâm hơn, lác đác những bộ đồ vàng quân sự học đường, những bộ đồ phép Thủ Đức, những bộ đồ lính thứ thiệt của nhiều quân binh chủng vội đến, vội đi. Đa La lần lượt nhận được tin tức về nhiều người bạn cũ không bao giờ còn trở về; Đa La tiếp tục có thêm nhiều buổi cà-phê cuối cùng để tiễn những người đến lượt ra đi. Đa La không vui và những người bạn của Đa La cũng không vui bởi vì cả đất nước không vui, cả dân tộc đang muộn phiền.
Đa La còn đến lúc nào? Đóng cửa bao giờ tôi không biết, có điều là đã có thời Đa La giống như một tri kỷ của nhiều người, nó cũng buồn, cũng vui, cũng hy vọng, cũng rã rời, cũng phấn chấn, cũng mệt mỏi, cũng khóc, cũng cười, cũng muốn ngoan ngoãn xây dựng, cũng thích tung trời phá phách, cũng tỉnh, cũng điên, nói chung là nó chung chịu với bạn bè những tháng ngày nhiều chuyện, dễ thương lắm và đáng nhớ lắm, một chút Sài Gòn.
Hồi đã vào Thủ Đức tôi còn rất nhiều dịp để ngồi cà-phê Hân, đường Đinh Tiên Hoàng. Thật ra phải nói tôi bị bắt buộc phải ngồi ở đó vì thời gian trong quân trường tôi thuộc loại con bà phước; gia đình ở xa, người yêu thì mặc dù đã quen từ thời còn ở tỉnh nhỏ quê nghèo những cũng vẫn chưa qua được giai đoạn “mặt ngoài còn e”, cuối cùng tôi chỉ còn bạn bè. Hồi đó mỗi lần đi phép, xe quân trường sẽ thả xuống và đón về ở khu Mạc Đĩnh Chi, gần Hội Việt Mỹ; tuy nhiên dạo đó tình hình sôi động lắm, quân trường lúc cắm trại, lúc xả phép, không chắc lúc nào có thể về được vì vậy tôi chỉ có thể nhắn chung chung là “đón tao ở Hân”, phòng hờ có trục trặc gì thì bạn bè kể như đi uống cà-phê chơi với nhau, đỡ sốt ruột. Tôi thật sự vui mừng và cảm động, chưa bao giờ tôi đến Hân mà không có người chờ, cũng chưa bao giờ tôi chờ ở Hân mà không có người đến. Bạn bè! Biết nói sao cho đủ cái nghĩa đặc biệt của hai chữ ấy.
 
image.png

Hân là quán cà-phê thuộc loại sang trọng, khách phần lớn ở lớp trung niên và đa số thuộc thành phần trung lưu, trí thức. Bàn ghế ở đây đều cao, tạo cho khách một tư thế ngồi ngay ngắn, nghiêm chỉnh và bàn nào cũng có đặt sẵn những tạp chí Pháp ngữ số phát hành mới nhất. Câu chuyện ở Hân chắc là quan trọng lắm, lớn lắm; nhìn cái cách người ta ăn mặc; trông cái vẻ người ta thể hiện là biết ngay chứ gì; có lẽ cả thời sự chính trị, kinh tế tài chánh, văn chương, triết học đều có cả ở đây. Một chỗ như vậy tốt lắm, đáng trân trọng lắm chứ; tuy nhiên, dường như có một chút gì rất xa, rất lạ với một người lính. Thật tình tôi chỉ là một người lính bất đắc dĩ, lệnh tổng động viên giới hạn tuổi ở đại học, ông tướng Đạm không ký giấy hoãn dịch nữa thì trình diện; tôi rời Sài Gòn cũng chưa được bao lâu, ở Thủ Đức thì cũng chỉ mới là lính tập sự, lính sữa; đã có tối nào nhìn toán tiền đồn lầm lũi đi vào đất địch để phục kích, để lấy tin đâu mà hiểu được nỗi cô đơn; đã có đêm nào trùm poncho ghìm súng ngồi dưới mưa giữa vòng vây quân địch đâu mà biết được cái cảm giác trống vắng, khiếp hãi; đã bao giờ ôm thân thể thủng nát của một đồng đội rạp người dưới làn đạn thù, nhìn máu chảy cho đến hết đâu mà hiểu được nỗi bi uất, tuyệt vọng; vậy mà tôi đã tự nhân danh là một người lính để cảm thấy xa lạ, lạc lõng với Hân, với Sài Gon. Kỳ cục không? Cảm giác của tôi lúc ấy lạ lắm, khó nói lắm; nhưng tôi không có thì giờ để suy nghĩ, để phân tích điều gì, tôi đang đi phép mà, cho tôi nghỉ một chút, chơi một chút dù cả lúc chơi, lúc nghỉ tôi đều bị cái cảm giác lạ lạ, khó nói kia ám ảnh. Sau này, Nhà văn Thế Uyên có viết một quyển tạp bút tựa là “Mười ngày phép của một người lính” tôi đọc và thấy nhẹ nhàng thơ thới lắm; đại khái tác giả đã nhân danh một người lính mà đặt vấn đề với những con người, những cách sống, nói chung là với một hậu phương mà ông cho là bất xứng. Tôi nhẹ nhõm vì ông Thế Uyên đã nói giùm tôi cái mà tôi gọi là cảm giác khó nói ở trên.
(Đoạn sau đây lẽ ra không có trong bài viết này, nhưng tôi vừa nhắc đến nhà văn Thế Uyên với một cách nói được hiểu như là một sự mến mộ vì vậy nên tôi xin phép nói thêm vài đều trong cái ngoặc đóng này. Đúng, có một thời gian rất dài tôi mến mộ Ông Thế Uyên. Tôi mê Thế Uyên từ truyện ngắn “ Những Kẻ Thuộc Bài”. Đại khái chuyện muốn nói là mỗi chúng ta đều học được từ sách vở, học đường, tôn giáo và nhiều nguồn giáo dục khác những điều tốt đẹp; thật đáng buồn, thực tế không giống như những gì ta được dạy. Trong cuộc đời có quá nhiều những kẻ không thuộc bài, có quá nhiều những ngụy quân tử, nói rất đúng bài vở nhưng chính họ lại làm khác và Thế Uyên nhân danh một người thuộc bài, phê phán về điều đó. Tôi đã từng có lúc bạo gan nghĩ là mình cũng thuộc loại thuộc bài nên hết sức thông cảm và chia xẻ nỗi buồn của Thế Uyên, ủng hộ Thế Uyên. Về sau Thế Uyên lập nhà xuất bản Thái Độ, lại đúng nữa, xã hội của chúng ta quả là có nhiều vấn đề cần tỏ thái độ và tôi lại tiếp tục ủng hộ Thế Uyên dù tôi chưa bao giờ gặp gỡ hay quen biết gì với ông. Tôi giữ một tình cảm rất đặc biệt về Thế Uyên cho đến năm 1979. Hồi đó các trại tù đã được thăm nuôi và tôi được bạn bè lén lút gởi cho tờ báo Đứng Dậy hay Đối Diện gì đó của nhóm Chân Tín, Nguyễn Ngọc Lan; trong tờ báo này có một bài viết của Thế Uyên, anh ta kể về một cái Tết ở trại giam Kàtum. Nhà văn lớn có khác, tả tết thì đúng là tết, có thịt cá bánh trái ê hề, có cà-phê thuốc lá vui vẻ, có giọng nói tiếng cười “ hồ hởi phấn khởi”, có những khuôn mặt rạng rỡ tin yêu, có các cán bộ khoan hòa nhân ái như những nhà tu; đặc biệt là cảm tưởng sung sướng xúc động của tác giả khi được đứng nghiêm chào lá cờ máu trong ngày đầu năm. Tôi đọc bài báo mà buồn lắm, buồn ghê gớm lắm. Tôi biết là trong hàng ngũ những kẻ không thuộc bài đã có thêm một người và tôi tự buộc mình phải quên hai chữ Thế Uyên đi, thật đau lòng nhưng phải quên, nhất định).
 
image.png

Tôi xin trở lại với cà-phê Hân và xin làm ơn bỏ qua một bên cái cảm giác xa lạ của riêng tôi. Hân vốn tự nó là một nơi chốn hết sức đáng yêu và chắc chắn là một nơi chốn rất đáng nhớ của nhiều người. Về sau, ở đối diện với Hân người ta mở thêm quán cà-phê Duyên Anh ( Không biết nơi này có liên quan gì với nhà văn Duyên Anh hay chỉ là tên đặt bởi một người chủ ái mộ nhà văn này). Hai tiệm cà-phê, một sang trọng chững chạc, một trẻ trung sinh động, cả hai đã trở thành một điểm hẹn, một đích tới mà khi nhắc đến chắc nhiều anh chị em ở trường Văn Khoa, trường Dược, trường Nông Lâm Súc ngay góc Thống Nhất – Cường Để và các anh em bên khu Đài Phát Thanh, Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị hướng Phan Đình Phùng, Nguyễn Bỉnh Khiêm sẽ mỉm cười và sẽ thấy rất gần gũi, rất thân thiết.
Tôi vừa mời các bạn đi thăm một vòng mấy quán cà-phê mà chắc nhiều anh em trong chúng ta từng quen biết, từng có những gắn bó thế này hay thế khác. Tôi xin ngừng ở đây nhưng anh em có thể tiếp tục đến những nơi chốn kỷ niệm khác của riêng mình. Tôi biết anh em đều là những người nặng tình cho nên tôi tin là mỗi hẻm nhỏ, mỗi góc phố, mỗi hàng cây, mỗi cổng trường đều thấp thoáng bóng hình của tuổi nhỏ, của quê xưa. Tôi xin nhắc là anh em nào muốn gặp các nhà văn nhà thơ, muốn nhìn họ ngậm ống vố, đeo kiếng cận nói chuyện văn chương thì mời đến quán Cái Chùa, anh em nào muốn có không khí trẻ trung đầm ấm mời đến Hầm Gió; anh em nào muốn có chỗ riêng tư tâm sự thì cứ theo đường Nguyễn Văn Học chạy tuốt lên Gò Vấp, vào quán Hương Xưa, ở đó có vườn cây đẹp, các cô chủ đẹp và cái cách người ta đối với nhau cũng rất đẹp. Tất cả những gì tôi nhắc tới là một chút ngày cũ, một chút cảnh xưa, một phần hơi thở và nhịp sống của Sài Gòn trong trí nhớ. Xin tặng anh, tặng chị, tặng em, tặng tất cả những ai còn có lúc bỗng bàng hoàng nhận thấy, dường như một nửa trái tim mình còn đang bay lơ lửng ở đâu đó, nơi quê nhà. 
 
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Sài Gòn, Quán Cà Phê Và Tuổi Lang Thang_Nguyễn Mạnh An Dân

Tướng Nguyễn Ngọc Loan và Huế

Tướng Nguyễn Ngọc Loan và Huế
Nguồn fb Chiến Sĩ Cộng Hoà
Chuẩn tướng Loan ở Huế sau biến cố Mậu Thân năm 68.
Cộng quân chiếm Huế 22 ngày. Huế thật sự ngưng tiếng súng vào sáng ngày 26 tháng giêng âm lịch của năm Mậu Thân. Huế trong cảnh đổ nát, điêu tàn đầy xác người đã sình thối. Huế nhiều mồ chôn tập thể trong thành phố.
 
– Huế đói.
– Huế lạnh.
– Huế cơ cực.
– Huế có quá nhiều người Huế, tỵ nạn ngay trong thành phố Huế.
– Huế với những trại tỵ nạn, trong đó, đầy những trẻ thơ, góa phụ, ông bà già đang đói, đang run rẩy vì trời Huế quá lạnh.
– Huế với những tiếng khóc tức tưởi.
– Huế với những tiếng nấc và giòng nước mắt nghẹn ngào của thiếu phụ, của cha, của mẹ, của anh, của em, của bạn bè gần xa.
– Huế với những tiếng thét kinh hoàng, thất thanh, vút tận trời xanh mỗi khi tìm ra thân xác thân nhân mình đã sình thối.

Cố đô Huế, sau 26 ngày bị VC chiếm đóng là thế đó. Đã có 5.327 thường dân vô tội bị sát hại tàn bạo nhất thế kỷ, cùng với 1.200 thường dân bị chúng bắt dẫn đi mất tích.
Huế đang trong tuyệt vọng thì Chuẩn Tướng Nguyễn Ngọc Loan, Tư Lệnh Cảnh Sát Quốc Gia, đến Huế cùng với những chiếc phi cơ C.130 của Không Quân, chất đầy những phẩm vật tiếp cứu khẩn cấp cho đồng bào Huế.
Cầu không vận của Không Quân đã được thiết lập giữa Sài Gòn – Huế, hàng tấn vật liệu xây cất như tôn, xi măng đã được chở ra Huế. Với hơn 100 nhân viên Cảnh sát, 200 đồng bào tình nguyện do Ông làm “cai thầu”.
Chỉ trong 16 ngày, đã hoàn tất khoảng 500 căn nhà, mái lợp tôn, vách bằng đủ mọi thứ có được, hầu hết là ván ép. Như vậy có chỗ cho 500 gia đình trú ngụ tạm thời, không phân biết họ là ai.
Trong suốt 16 ngày xây cất, hầu hết thì giờ Thiếu tướng Loan đều có mặt, ông cũng xắn tay áo, tay cầm búa cầm đinh, miệng đốc thúc y như là một “cai thầu” thứ thiệt.
Mười sáu ngày sau, ngày khánh thành khu Trại Tình Thương cho đồng bào tỵ nạn Huế. Thiếu Tướng Loan đứng khoanh tay ngay cửa chính, mọi người đi ngang trước mặt ông đều cất tiếng:

– Cám ơn Thiếu Tướng.
– Cám ơn Ông Tướng.
– Cám ơn “Ôn”. (Tiếng Huế Ôn là ông).

Ông vẫn đứng im lặng, ngắm nhìn họ bằng ánh mắt trìu mến, không nói năng.
– Huế tan nát không còn nhà mà về, Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Loan hối hả xây dựng ngay trại tỵ nạn Tình Thương cho dân Huế nương náu.

** Trong các tướng lãnh Việt Nam Cộng Hòa và có lẽ ngay cả trong lịch sử, hình như chỉ có mỗi Tướng Loan, chính tay Ông xây chỗ ở cho dân chúng và xả thân chiến đấu như những khinh binh.
– Ông đã tìm về với họ, về với Huế, về với cố đô đầy ắp những kỷ niệm thời niên thiếu của Ông.
Với một tấm lòng và một trái tim mở rộng và che chở họ.
Việt cộng lại tấn công vào Sài Gòn trong đợt II, Ông bị địch bắn gãy chân.
– Những người dân khốn cùng mà ông đã cứu giúp, cả mấy trăm người trong trại tỵ nạn đã bật khóc thành tiếng. Những dòng nước mắt ràn rụa của góa phụ, của ông già, của bà lão đã tuôn trào ra tiếc thương ông.
Lẫn trong những tiếng khóc nghẹn ngào, có tiếng la lớn của một cụ già:
Ông trời ơi! răng người nhân đức như ông mà lại gặp nạn.
Những giọt nước mắt và tiếng thét lớn của cụ già là những lời cám ơn chân thành nhất của họ, là tình yêu của người dân Huế đối với ông, mà họ đã ấp ủ trong lòng từ lâu lắm rồi, đối với ân nhân của họ.

** Thiếu Tướng Loan, hỏi Trưởng Ty Cảnh Sát Quốc Gia Thừa Thiên – Huế (Ông Nguyễn Phúc Liên Thành):
– Bao nhiêu anh em tử trận?
– 150 người, Thiếu Tướng.
– Anh nói với Trưởng phòng hành chánh, lập thủ tục khẩn cấp, tuyển dụng “vợ” của 150 anh em tử trận vào nữ Cảnh Sát, ngành Đặc Biệt để họ có lương tiền nuôi nấng con cái của họ.

Chỉ có 04, 05 ngày hồ sơ tuyển mộ, hồ sơ xin trợ cấp tử tuất, đã làm xong.
Thật tình, đây là một cuộc tuyển mộ độc nhất vô nhị, chưa thấy trong chế độ Việt Nam Cộng Hòa. Vì hầu hết các bà quả phụ đều chỉ biết đọc mà chẳng biết viết một chữ nào cả.
Đó là trái luật, bất hợp pháp nhưng lại hợp với lòng nhân đạo, thương người, và nhất là cá tính yêu mến và lo lắng cho thuộc cấp, cho dân chúng của Ông.
Độc nhất chỉ có Thiếu Tướng Loan là người tuyển mộ nữ nhân viên cảnh sát kiểu như thế này. Ngày mà những “nữ cảnh sát viên” nhận việc, Thiếu Tướng Loan đích thân đến gặp họ trong một hội trường lớn của BCH/CSQG Thừa Thiên – Huế. Hội trường đông kín với khăn áo sô của 150 quả phụ, với trẻ thơ theo mẹ, nhỏ nhất là 02 tháng tuổi, lớn nhất là 05, 10 tuổi..
Quang cảnh đượm màu tang chế. Tất cả im lặng và chờ đợi Thiếu Tướng Loan lên tiếng.
Ông chia buồn cùng họ, giọng nói nhỏ nhẹ, nghẹn ngào.
Trong hội trường chợt có những tiếng khóc thút thít. Bất chợt Ông quay mặt đi, nhiều người thấy có chút ngấn lệ trong mắt Ông.
Cuối cùng Ông cất tiếng nói to hơn:
– Ngày hôm nay tôi tuyển “quý bà” vào lực lượng cảnh sát, để “quý bà”, “quý cô” có đồng lương nuôi nấng các cháu. Kể từ ngày hôm nay, “quý cô”, quý bà” là “(nữ Cảnh sát viên) của Ty Thừa Thiên – Huế”.
Nhiều tiếng cám ơn “Ôn” trong đám đông cùng với tiếng khóc, có lẽ họ đã quá xúc động trước tấm lòng nhân hậu của Ông.
Ông chợt đến gần một quả phụ đang bồng con và hỏi cô ta:
Bây giờ bà là “Nữ Cảnh Sát” rồi đó, bà muốn làm gì? Thưa Ôn, cho em làm chi cũng được, em đi chợ, nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa.
Ông cười và nói lớn để mọi người cùng nghe:
– Cảnh sát không có việc đi chợ nấu ăn, thôi các bà về, hằng tháng đến Ty Cảnh Sát Quốc Gia Thừa Thiên – Huế lãnh lương. Mọi người ra về, Ông nói riêng với Trưởng Ty Cảnh Sát:
Mi cố gắng lo cho họ đàng hoàng, sức tao chỉ có thể giúp họ ngang đó.
Ông đã đem sinh mạng và danh dự của đời Ông, hy sinh bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ sinh mạng cho đồng bào, để rồi Ông phải gánh chịu những đau đớn về thể xác và những oan khiên, nghiệt ngã về tinh thần. Đời sao quá bất công và phũ phàng.

Xin Ông hãy an nghỉ ngàn thu!!!
Cõi đời phiền muộn này, Ông đã dứt áo ra đi.
Nhưng Ông không thể đem theo là lòng thương tiếc, sự kính trọng của rất nhiều chiến hữu và đồng bào đối với ông.
Lịch sử kính trọng Ông, đó là điều vĩnh cửu và bất tận.
 
Nguồn fb Chiến Sĩ Cộng Hoà
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tướng Nguyễn Ngọc Loan và Huế

Cô bé 7 tuổi cứu sống hàng triệu trẻ em châu Phi.

Cô bé 7 tuổi cứu sống hàng triệu trẻ em châu Phi.

Một cô bé 7 tuổi đã dựa vào sức mình để cố gắng cứu hàng triệu trẻ em ở châu Phi thoát khỏi căn bệnh sốt rét. Việc làm của cô bé khiến rất nhiều người dân trên thế giới cảm động.

Cô bé Katherine Commale.

Vào ngày 6/4/2006, cô bé Katherine Commale ở Mỹ xem đoạn phóng sự ở châu Phi trên TV, trong đó có nói ở châu Phi trung bình mỗi 30 giây sẽ có một đứa trẻ tử vong do bệnh sốt rét.

Cô bé 5 tuổi ngồi trên sô pha đếm số bằng tay 1, 2, 3,… 30. Khi đếm đến 30, cô bé hoảng sợ nói: “Mẹ ơi, có một bạn nhỏ ở châu Phi chết rồi, chúng ta nhất định phải làm gì đó!”. Mẹ cô bé lên mạng tìm thông tin và nói với Katherine:
“Bệnh sốt rét rất đáng sợ, trẻ em bị sốt rét rất dễ mất mạng.”
“Vậy vì sao trẻ em lại bị sốt rét ạ?”
“Sốt rét truyền nhiễm qua muỗi, ở châu Phi có quá nhiều muỗi.”
“Vậy phải làm sao đây ạ?”
“Hiện nay có một loại mùng (màn) được ngâm qua thuốc diệt muỗi, có nó sẽ có thể bảo vệ chúng ta khỏi bị muỗi đốt.”
“Vậy vì sao họ không dùng mùng ạ?”
“Bởi vì loại mùng này quá đắt đối với họ, họ không mua nổi.”
“Không được, chúng ta phải làm gì đó!”

Vài ngày sau, mẹ của Katherine nhận dược điện thoại của cô giáo mẫu giáo nói rằng cô bé không đóng tiền ăn nhẹ.

Khi mẹ hỏi tiền đâu thì Katherine nói: “Mẹ ơi, nếu con không ăn đồ ăn nhẹ ở trường, bình thường không ăn vặt, cũng không mua búp bê nữa, vậy thì có đủ để mua một chiếc mùng không ạ?”

Mẹ đưa cô bé đến siêu thị, mua một chiếc mùng chống muỗi lớn có thể sử dụng cho 4 trẻ em có giá mười mấy đô la. Sau đó cô gọi điện thoại cho tổ chức làm từ thiện ở châu Phi hỏi cách làm thế nào để gửi được chiếc mùng đến đó.

Rất nhanh sau đó họ đã tìm cho cô tổ chức Nothing But Nets chuyên gửi mùng đến châu Phi cho trẻ em. Katherine tự tay gửi chiếc mùng đi, một tuần sau, cô bé nhận được thư cảm ơn từ tổ chức Nothing But Nets, trong thư họ cho biết cô bé là người quyên góp nhỏ tuổi nhất và nếu cô bé quyên góp 10 chiếc mùng thì sẽ được giấy chứng nhận.

Katherine yêu cầu mẹ cùng mình ra chợ bán đồ cũ để bày bán sách cũ, đồ chơi cũ, quần áo cũ của cô bé để lấy tiền quyên góp mùng. Nhưng bán cả một ngày mà không ai mua. Katherine nghĩ: “Mình quyên tiền mua mùng, tổ chức Nothing But Nets sẽ cho mình giấy chứng nhận. Vậy người khác mua đồ của mình, đưa cho mình tiền, họ cũng nên nhận được giấy chứng nhận mới đúng chứ.”

Thế là cô bé bắt đầu tự làm giấy chứng nhận, mẹ giúp mua vật liệu, bố giúp sắp xếp phòng làm việc, em trai giúp vẽ trái tim. Mỗi tờ giấy chứng nhận đều có dòng chữ “Nhân danh bạn, chúng ta mua một chiếc mùng để gửi đến châu Phi” do chính Katherine viết tay, đương nhiên còn có chữ ký chứng nhận của cô bé.

Chỉ cần quyên góp 10 đô la để mua một chiếc mùng là sẽ nhận được một tờ giấy chứng nhận. Hàng xóm nhìn thấy giấy chứng nhận của cô bé, họ cảm thấy vừa ngây thơ vừa cảm động, cô bé nhanh chóng bán được 10 tờ giấy chứng nhận. Katherine gửi tiền cho tổ chức từ thiện và nhận được “Giấy chứng nhận danh dự” đặc biệt làm riêng cho cô bé từ tổ chức Nothing But Nets, họ phong cho Katherine là “Đại sứ mùng chống muỗi”.

Những người ở Hiệp hội nói với Katherine rằng những chiếc mùng mà cô bé quyên tặng đã gửi đến ngôi làng có tên là Stiga ở Ghana, ở đó có 550 gia đình.

Nhưng chỉ có 10 chiếc mùng thì phải dùng sao đây?

Hàng xóm của Katherine không chỉ cùng cô bé mua mùng, mà các con của họ cũng tham gia giúp Katherine làm giấy chứng nhận và trở thành “đồng đội của Katherine”. Mục sư trong khu vực cũng mời cô bé đến nói chuyện ở nhà thờ, cô bé chỉ nói vài phút ngắn ngủi, nhưng đã nhận được 800 đô tiền quyên góp. Lần này cô bé rất phấn khởi bắt đầu đến nói chuyện tại các nhà thờ khác. Khi vừa tròn 6 tuổi, Katherine đã gây quỹ được 6.316 đô la.

Trẻ em ở “Làng mùng Katherine”.

Tổ chức Nothing But Nets đăng tải câu chuyện về cô bé Katherine trên mạng và đã thu hút được rất nhiều người. Một ngày nọ, Katherine nhìn thấy đoạn quảng cáo công ích cho tổ chức Nothing But Nets của siêu sao bóng đá người Anh David Beckham trên TV. Cô bé lập tức viết một lá thư cho Beckham để cảm ơn anh, đương nhiên cũng gửi cho anh một tờ giấy chứng nhận. Beckham có chia sẻ giấy chứng nhận của Katherine lên trang cá nhân và được chia sẻ rộng rãi.

Vào ngày 8/6/2007, Katherine nhận được thư gửi đến từ làng Stiga, các bạn nhỏ trong làng viết: “Cảm ơn mùng mà bạn đã gửi cho chúng mình, chúng mình đã thấy ảnh của bạn, mọi người đều cảm thấy bạn rất xinh!”. Katherine vui lắm khi nhận được sự khích lệ này, khiến cô bé có động lực lớn hơn, cô và các “đồng đội” cùng chung tay làm 100 tờ giấy chứng nhận để gửi cho mỗi tỷ phú trong bảng xếp hạng của tạp chí Forbes mỗi người một tờ.

Trên một lá thư có viết: Kính gửi ông Bill Gates, không có mùng chống muỗi, các bạn nhỏ ở châu Phi sẽ bị mất mạng do bệnh sốt rét. Họ cần tiền, nhưng nghe nói tiền đều ở chỗ của ông…

Ngày 5/11/2007, Quỹ từ thiện Bill Gates tuyên bố quyên góp 3 triệu đô la cho tổ chức Nothing But Nets. Bill Gates cho biết ông nhận được một tờ giấy chứng nhận cùng một lá thư, trong thư nói rằng số tiền mà trẻ em ở châu Phi cần để mua mùng chống muỗi đều ở chỗ ông. Có vẻ như ông “không đưa tiền ra là không được đâu”.

Năm 2008, Quỹ từ thiện Bill Gates đã quay một bộ phim tài liệu công ích có tên là “Trẻ em cứu trẻ em”, nhờ đó mà Katherine đã đến châu Phi. Cô bé nhìn thấy các bạn nhỏ dùng bút viết lên mùng chữ “Katherine”, các bạn đều gọi những chiếc mùng cứu mạng này là “mùng Katherine”. Chiếc mùng đầy tình yêu thương này sẽ bảo vệ cho các bạn mỗi đêm. Làng Stiga bây giờ có tên là “Làng mùng Katherine”!

Cô bé 7 tuổi ở Mỹ này đã dùng việc làm của mình để cho thấy thế nào là vĩ đại, không phải là sự nghiệp to lớn bề ngoài, mà là trong lòng bạn có tình yêu thương vĩ đại hay không.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Cô bé 7 tuổi cứu sống hàng triệu trẻ em châu Phi.

Tượng Phật lớn nhất Đông Nam Á ở Bình Định

NGÔI TƯỢNG PHẬT

lớn nhất Đông Nam Á ở Bình Định

Tháng 11 năm 2017, Tượng Phật Thích Ca (ngồi) ở Núi Bà (Chùa Ông Núi), thuộc xã Cát Tiến, huyện Phù Cát, tỉnh Bình Định được khánh thành sau gần 2 năm thi công phần vỏ khuôn tượng. Công trình khởi công từ năm 2009 theo nhiều giai đoạn.

Tượng được thiết kế trên một tòa sen nằm ở lưng chừng núi, trên độ cao 129 m so với mặt nước biển. Đức Phật có hướng nhìn ra Biển Đông, sau lưng ngọn núi cao nhất trong quần thể khu di tích Núi Bà.

Với chiều cao là 69 m (tính từ toà sen là 108 m), đây là tượng Phật ngồi cao nhất Đông Nam Á hiện nay.

Phía dưới chân tượng là Trung tâm thuyết pháp Phật giáo, hành lang La Hán, thư viện Phật giáo, bảo tàng Xá Lợi Phật, nơi du khách có thể tham quan, chiêm bái và hành lễ.

Nhiều bức tượng La hán được đúc cảm giác như thật. Trong 2 ngày 24 và 25 tháng Giêng (âm lịch) hàng năm, nơi đây thường thu hút đông du khách đến lễ bái.

Nằm trong khu vực quần thể chùa Linh Phong rộng gần 64 ha, đây là điểm du lịch lý tưởng cho khách thích khám phá văn hoá tâm linh.

Để đến đây, từ trung tâm thành phố Quy Nhơn, bạn có thể hỏi đường chạy hướng khu kinh tế Nhơn Hội. Chùa toạ lạc ngay trên tuyến đường ĐT 639 và quốc lộ 19B nối sân bay Phù Cát và Quy Nhơn.

Buổi chiều, khi hoàng hôn buông xuống, tượng Phật nằm sừng sững giữa núi non tạo nên khung cảnh đẹp mắt.

(Nguồn: vietvungvinh.com)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tượng Phật lớn nhất Đông Nam Á ở Bình Định

Cô giáo và cậu học trò hư

Image result for cô giáo và  học tròCô giáo và cậu học trò hư_Như Sao

  • Một câu chuyện cảm động và ý nghĩa về tình thầy trò.

Chuyện xảy ra từ nhiều năm trước. Lúc đó, cô Thompson đang dạy tại trường tiểu học của thị trấn nhỏ tại Hoa Kỳ. Vào ngày khai giảng năm học mới, cô đứng trước những em học sinh lớp năm, nhìn cả lớp và nói cô sẽ yêu tất cả các học sinh như nhau. Nhưng thực ra cô biết mình sẽ không làm được điều đó bởi cô đã nhìn thấy cậu học sinh Teddy Stoddard ngồi lù lù ngay bàn đầu. Năm ngoái, cô đã từng biết Teddy và thấy cậu bé hay chơi xấu, chọc phá bạn bè, quần áo thì lôi thôi lếch thếch, còn người ngợm thì lại quá bẩn thỉu. “Teddy trông thật khó ưa.”

Chẳng những thế, cô Thompson còn dùng cây bút đỏ vạch một chữ thật rõ đậm vào hồ sơ cá nhân của Teddy và ghi chữ F đỏ chói ngay phía ngoài (chữ F là hạng kém). Ở trường này, vào đầu năm học mỗi giáo viên đều phải xem thành tích của từng học sinh trong lớp mình chủ nhiệm. Cô Thompson đã nhét hồ sơ cá nhân của Teddy đến cuối cùng mới mở ra xem, và cô rất ngạc nhiên về những gì đọc được. Cô giáo chủ nhiệm lớp 1 nhận xét Teddy như sau: “Teddy là một đứa trẻ thông minh và luôn vui vẻ. Học giỏi và chăm ngoan… Em là nguồn vui cho người chung quanh”. Cô giáo lớp 2 nhận xét: “Teddy là một học sinh xuất sắc, được bạn bè yêu quý nhưng có chút vấn đề vì mẹ em ốm nặng và cuộc sống trong gia đình thật sự là một cuộc chiến đấu”. Giáo viên lớp 3 ghi: “Cái chết của người mẹ đã tác động mạnh đến Teddy. Em đã cố gắng học, nhưng cha em không mấy quan tâm đến con cái và đời sống gia đình sẽ ảnh hưởng đến em nếu em không được giúp đỡ”. Giáo viên chủ nhiệm lớp 4 nhận xét: “Teddy tỏ ra lãnh đạm và không tỏ ra thích thú trong học tập. Em không có nhiều bạn và thỉnh thoảng ngủ gục trong lớp”.

Ðọc đến đây, cô Thompson chợt hiểu ra vấn đề và cảm thấy tự hổ thẹn. Cô còn thấy áy náy hơn khi đến lễ Giáng sinh, tất cả học sinh trong lớp đem tặng cô những gói quà gói giấy màu và gắn nơ thật đẹp, ngoại trừ món quà của Teddy. Em đem tặng cô một gói quà bọc vụng về bằng loại giấy gói hàng nâu xỉn mà em tận dụng lại từ loại túi giấy gói hàng của tiệm tạp hoá. Cô Thompson cảm thấy đau lòng khi mở gói quà ấy ra trước mặt cả lớp. Một vài học sinh đã bật cười khi thấy cô giơ lên chiếc vòng giả kim cương cũ đã sút mất một vài hột đá và một chai nước hoa chỉ còn lại một ít. Nhưng cô đã dập tắt những tiếng cười nhạo kia khi cô khen chiếc vòng đẹp, đeo nó vào tay và xịt ít nước hoa trong chai lên cổ.

Hôm đó Teddy đã nén lại cho đến cuối giờ để nói với cô: “Thưa cô, hôm nay cô thơm như mẹ em ngày xưa”. Sau khi đứa bé ra về, cô Thompson đã ngồi khóc cả giờ đồng hồ. Và chính từ hôm đó, ngoài dạy học cô còn lưu tâm chăm sóc cho Teddy hơn trước. Mỗi khi cô đến bàn em để hướng dẫn thêm, tinh thần Teddy dường như phấn chấn hẳn lên. Cô càng khích lệ em càng tiến bộ nhanh. Vào cuối năm học, Teddy đã trở thành học sinh giỏi nhất lớp. Và trái với phát biểu của mình vào đầu năm học, cô đã không yêu thương mọi học sinh như nhau. Teddy là học sinh cưng nhất của cô.

Một năm sau, cô tìm thấy một mẩu giấy nhét qua khe cửa. Teddy viết: “Cô là cô giáo tuyệt vời nhất trong đời em”. Sáu năm sau, cô lại nhận được một bức thư ngắn từ Teddy. Cậu cho biết đã tốt nghiệp trung học, đứng hạng 3 trong lớp và “Cô vẫn là người thầy tuyệt vời nhất trong đời em”. Bốn năm sau, cô lại nhận được một lá thư nữa. Teddy cho biết dù hoàn cảnh rất khó khăn khiến cho cậu có lúc cảm thấy bế tắc, cậu vẫn quyết tốt nghiệp đại học với hạng xuất sắc nhất, nhưng “Cô vẫn luôn là cô giáo tuyệt vời mà em yêu quý nhất trong đời”. Rồi bốn năm sau nữa, cô nhận được bức thư trong đó Teddy báo tin cho biết cậu đã đậu tiến sĩ và quyết định học thêm lên. “Cô vẫn là người thầy tuyệt nhất của đời em”, nhưng lúc này tên cậu đã dài hơn. Bức thư ký tên Theodore F. Stoddard – Giáo sư Tiến sĩ.

Câu chuyện vẫn chưa kết thúc tại đây. Một bức thư nữa được gửi đến nhà cô Thompson. Teddy kể cậu đã gặp một cô gái và cậu sẽ cưới cô ta. Cậu giải thích vì cha cậu đã mất cách đây vài năm nên cậu mong cô Thompson sẽ đến dự lễ cưới và ngồi ở vị trí vốn thường dành cho mẹ chú rể. Và bạn thử đoán xem việc gì đã xảy ra?

Ngày đó, cô đeo chiếc vòng kim cương giả bị rớt hột mà Teddy đã tặng cô năm xưa, xức thứ nước hoa mà Teddy nói mẹ cậu đã dùng vào kỳ Giáng sinh cuối cùng trước lúc bà mất. Họ ôm nhau mừng rỡ và giáo sư Stoddard thì thầm vào tai cô Thompson: “Cám ơn cô đã tin tưởng em. Cám ơn cô rất nhiều vì đã làm cho em cảm thấy mình quan trọng và cho em niềm tin rằng mình sẽ tiến bộ”. Cô Thompson vừa khóc vừa nói nhỏ với cậu: “Teddy, em nói sai rồi. Chính em mới là người đã dạy cô rằng cô có thể sống khác đi. Cô chưa từng biết dạy học cho tới khi cô gặp được em.”

NS

(theo Chicken Soup for The Soul)

Nguồn: baotreonline.com

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Cô giáo và cậu học trò hư

Dư Âm của Ngày Lễ Tạ Ơn_S.T.T.D. Tưởng Năng Tiến

Dư Âm của Ngày Lễ Tạ Ơn_S.T.T.D. Tưởng Năng Tiến

H1

Trong nỗ lực xóa bỏ ký ức tập thể về sự kiện này, người ta đã không chỉ đục bia, mà còn đục cả thơ… một hành vi không chỉ xảo trá với lịch sử, vô ơn với chiến sĩ mà còn đớn hèn và nhục nhã về chính trị.

Nguyễn Anh Tuấn

Ngày 11 tháng 11 năm 2018, báo Nhân Dân trang trọng loan tin: “Lễ kỷ niệm 100 năm ngày ký Hiệp ước đình chiến kết thúc cuộc chiến tàn khốc trong lịch sử nhân loại, đã diễn ra tại Khải Hoàn Môn trên đại lộ Champs Elysée ở trung tâm thủ đô Paris. Tham dự sự kiện này có 72 nguyên thủ và lãnh đạo quốc gia.”

H2

Tui lấy kính lúp xăm soi hoài nhưng không thấy mặt mũi của “lãnh đạo quốc gia” Việt Nam đâu ráo trọi. “Đại diện của dân tộc” này cũng khỏi có luôn, theo như lời phàn nàn của nhà báo Lưu Trọng Văn:

“Gã ngạc nhiên tại Paris trong lễ kỉ niệm 100 năm kết thúc Thế chiến lần thứ Nhất đại diện của dân tộc gã không được mời. Ngài tổng thống Pháp đã mời vua Ma rốc và lãnh đạo một số nước Bắc Phi để tri ân nhưng đã quên rằng giành lại hoà bình và độc lập cho nước Pháp trong Thế chiến này có hơn 100.000 người VN của tổ quốc gã… Chua xót cho những hương hồn dân Việt!”

Khi Thế Chiến Thứ Hai chấm dứt tôi vẫn chưa mở mắt chào đời nên không biết chi nhiều về những chuyện vào thưở đã xa lắc, xa lơ, hồi đầu thế kỷ XX. May là vừa đọc được một bài viết rất công phu (“Chiến Binh Gốc Việt Trong Lịch Sử”) của nhà văn Giao Chỉ:

“Khi Pháp thực hiện việc xâm lăng và cai trị Việt Nam (khi đó họ gọi là An Nam) để bình định thêm các thuộc địa và gây chiến với nhiều quốc gia khác, lực lượng binh lính người Việt được chiêu mộ để phục vụ cho mục đích chiến tranh này, dấu chân của họ đã in khắp các chiến trường Âu Phi. Không thể tưởng tượng con số thanh niên Việt trong 4 năm 1914-1918 đã có đến gần 100,000 ngưởi tham dự đại chiến thế giới lần I tại Pháp…

Thời kỳ đó thanh niên Việt Nam đi lính cho Pháp tham dự đệ nhị thế chiến dường như hiếm có các sĩ quan. Giỏi lắm chỉ là ông cai, thầy đội hay lên đến quan quản tức là thượng sĩ đã là cao cấp lắm. Riêng có trường hợp đại úy phi công anh hùng của quân đội Pháp là ông Đỗ Hữu Vỵ con trai của tổng đốc Nam Kỳ Đỗ hữu Phương.”

Wikipedia (tiếng Việt) cho biết thêm:

“Trong số những phi công đầu tiên của Pháp xuất xứ từ Đông Dương được ghi nhận có Phan Tat Tao, Cao Đắc Minh, Felix Xuân Nha (Nguyen Xuan Nha), Đỗ Hữu Vị, nhưng Đỗ Hữu Vị được xem là nổi tiếng nhất. Vì vậy, chính phủ Pháp cho in hình ông trên con tem phát hành khắp Đông Dương, lấy tên ông đặt cho nhiều trường học, nhiều đường phố ở các thuộc địa và chính quốc.”

H3Nghĩa trang dành cho binh lính Đông Dương tại Gironde, nơi những người con đất Việt yên nghỉ. Ảnh & chú thích lấy từ: Việt Báo

Đỗ Hữu Vị từ trần vào năm 1916, hơn trăm năm sau nước Pháp vẫn còn “trường học, đường phố” mang tên ông. Như thế – kể ra – trí nhớ của  dân Tây cũng không đến nỗi bạc bẽo gì cho lắm, như bác Lưu Trọng Văn vừa mới than phiền. Ít nhất thì nó cũng đến nỗi “bạc” như dân Ba Đình, Hà Nội. Họ xóa sổ liền đám Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, ngay sau khi cuộc chiến Nam/Bắc vừa tàn.

Thân phận của những cán binh miền Bắc, hay còn gọi là lính bác Hồ, cũng không khác mấy:

“Lúc tôi tình nguyện vào Nam, số học sinh của cả bốn lớp 10 của trường chúng tôi vào chiến trường khoảng 120 người, vậy mà chỉ 2 người may mắn sống sót, là tôi và một người nữa. Tôi thì bị bom làm điếc tai bên phải; người còn lại là cậu Lương thì bị cụt một tay và trở nên ngớ ngẩn. Tất cả những bạn khác của tôi không ai sống sót. Khi tôi đi tìm mộ của những bạn đã chết, tôi mới biết, trong những trận đánh mà bộ đội miền Bắc thua, thì người ta xóa sạch dấu vết và tên tuổi liệt sĩ không được ghi lại. Họ giải thích rằng dân tộc ta là dân tộc anh hùng phải chiến thắng quân thù, nhưng trận này chưa thắng cho nên không thể kiểm kê các liệt sĩ được. Cho nên hàng trăm người chết dưới đáy hồ, dưới đáy vực mà hoàn toàn không ai tìm được tung tích.” (Đinh Quang Anh Thái. “Giọt Nước Mắt Người Phụ Nữ Bên Thắng Cuộc.” Ký 2. Người Việt Books: Westminster, CA 2018).

Chế Lan Viên cũng ghi lại cái tâm cảm (gần) tương tự:

Mậu Thân 2.000 người xuống đồng bằng
Chỉ một đêm, còn sống có 30 …
Một trong ba mươi người kia ở mặt trận về sau mười năm
Ngồi bán quán bên đường nuôi đàn con nhỏ
Quán treo huân chương đầy, mọi cỡ
Chả huân chương nào nuôi được người lính cũ!

Rải rác trên Đường Mòn Hồ Chí Minh, theo G.S. Nguyễn Văn Lục: “Người ta phỏng đoán có khoảng 300.000 vừa là TNXP, vừa là cán binh bộ đội đã đào ngũ hay mất tích hoặc chấm dứt đời sống. Bệnh tật như kiết lỵ, sốt rét đã nhanh chóng hoàn tất cuộc đời của họ mà có thể chưa một ngày lâm trận. Thân xác chỉ còn là những bộ xượng lụi tàn, nằm chờ chết như một niềm an ủi cuối cùng.”

Nhặt nhạnh lại số hài cốt vương vãi khắp nơi, khi đất nước tôi không còn chiến tranh, là việc của những mẹ già lên núi tìm xương con mình hay của những … nhà ngoại cảm, những liên lạc viên (không khả tín gì cho lắm) giữa cõi âm và cõi dương – ở VN.

Trong cuộc chiến kế tiếp thì con số tử sĩ và thương vong “nhẹ nhàng” hơn. Theo Đại tá Phạm Hữu Thắng, chuyên gia về Campuchia thuộc Viện Lịch Sử Quân Sự, con số binh sỹ Việt Nam thiệt mạng là gần bốn chục ngàn người. Ông cũng khẳng định: “Trong tay tôi có con số thống kê của ngành Quân y, Tổng cục Hậu cần, số thương vong trong mười năm, cả bị thương và hy sinh là hơn 156.000.”

Trao đổi với BBC, trong cuộc tọa đàm hôm 25/9/2014, nhà nghiên cứu Nguyễn Văn Huy đưa ra một số liệu khác: “Những con số đưa ra hiện nay cũng chưa chính xác lắm… Nhưng người ta nói khoảng 55.000 binh sỹ, tức là bộ đội cộng với thanh niên xung phong Việt Nam đã hy sinh trên chiến trường Campuchia thời gian đó.” Đây là “cuộc chiến bị lãng quên” (theo như cách nói của nhà báo Kevin Doyle ) nên – thực ra – cũng chả ai bận tâm chi nhiều đến hậu quả của nó, xá chi đến những bọ xương khô hay những thân xác bị tàn phế.

Kế tiếp nữa là chiến tranh biên giới Việt/Trung. Nó không “bị” nhưng “buộc” phải lãng quên, như cách nói của FB Hồ Hữu Hoành: “ Không có lấy bất cứ một bài học, một nội dung về nó trong sách giáo khoa, từ tiểu học cho đến đại học. Đã có thời, nhắc đến nó cứ như nói chuyện húy kỵ, đụng đến nhà vua… không dân tộc nào đau thương và đầy kinh nghiệm với chiến tranh như Việt tộc. Nhưng không có dân tộc nào, mà những kẻ ở thượng tầng sẵn sàng xóa bỏ lịch sử, kiến tạo một sự thật khác, như ở dân tộc này.”

H4

Họ “xóa bỏ lịch sử, kiến tạo một sự thật khác” cách nào?

Báo Tiền Phong, số ra ngày 31 tháng 7 năm 2014 cho biết:

“Tháng 2.2011 trong chuyến đi thu thập tư liệu biên soạn lịch sử sư đoàn, đại tá Đỗ Phấn Đấu, Chính ủy hiện tại của Sư đoàn 337 mới phát hiện ra rằng cột bia chiến thắng Khánh Khê đã bị hư hại nhiều. Trên tấm bia nhiều dòng chữ đã bị phai mờ, có chỗ còn có dấu hiệu bị hủy hoại. Nơi đặt cột bia cũng nằm trong khu vực xây dựng công trình thủy điện mà nay mai sẽ không còn dấu tích.”

Bẩy năm sau, vào ngày 17 tháng 2 năm 2018, blogger Nguyễn Anh Tuấn cho biết thêm chi tiết:

“… trong nỗ lực xóa bỏ ký ức tập thể về sự kiện này, người ta đã không chỉ đục bia, mà còn đục cả thơ… một hành vi không chỉ xảo trá với lịch sử, vô ơn với chiến sĩ mà còn đớn hèn và nhục nhã về chính trị.”

Đối với những kẻ “xảo trá với lịch sử, vô ơn với chiến sĩ” thì không có tư cách gì để đại diện cho dân tộc Việt Nam. Họ không được mời tham dự Lễ Kỷ Niệm Một Trăm Năm Kết Thúc Thế Chiến Thứ Nhất, theo tôi, là chuyện chả có gì đáng để phàn nàn cả.

S.T.T.D. Tưởng Năng Tiến (Nguồn Đàn Chim Việt)

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Dư Âm của Ngày Lễ Tạ Ơn_S.T.T.D. Tưởng Năng Tiến

Bửu Hồng thăm Little Saigon

Bửu Hồng thăm Little Saigon

Nhân dịp từ San Jose (Bắc CA) về Little Saigon ở Nam CA để dự tiệc kỷ niệm 50 Năm Hôn Lễ của cặp K1 Phan Tấn Ngưu và Nguyệt Ánh, trước khi trở về lại thung lũng hoa vàng San Jose, cặp đôi Bửu Hồng & Mai Hương đã có một buổi hội ngộ cà phê sáng + điểm tâm với các bạn K1 ở vùng LSG tại quán cà phê Tip Top Kitchen, TP Fountain Valley, vào sáng ngày 27/11/2018.

Một ít hình ảnh của phó nhòm Võ Thiệu ghi lại:

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Bửu Hồng thăm Little Saigon

Donald Trump và Binh pháp Tôn Tử_Ng~ Tiến Hưng

Republican National Convention: Day FourGiải mã mưu chước Tôn Tử của Trump với truyền thông

GS Nguyễn Tiến Hưng (Nguồn: BBC tiếng Việt)

 

Thương trường, chính trường và chiến trường, cả ba đều có một mẫu số chung – phải sử dụng mánh khóe, mưu lược, có khi cả lừa bịp để thành công.

Trên 60 năm tiếp xúc với mọi giới ở Thủ đô Washington, chúng tôi có nhiều cơ hội được nghe những tiếng kẽo kẹt của ‘cối xay tin đồn’ (rumor mill) về những gì đang toan tính trong Tòa Bạch Ốc, lúc thì chúng thành tin thật, lúc là tin giả.

Khi ông Trump vừa nhậm chức tổng thống, người ta đồn rằng ông sẽ áp dụng những mưu kế đã giúp ông thành công ở thương trường vào chính trường và chiến trường.

Về thương trường, ngay từ năm 1987, doanh nhân trẻ Donald Trump đã viết cuốn sách nổi tiếng “The Art of the Deal” (Nghệ thuật Thương lượng) nói về những thành công của ông và lý do hành công.

Tuy nhiên, chính trường phức tạp hơn thương trường rất nhiều. Cho nên tin đồn ông sẽ áp dụng thêm cả ‘Binh pháp Tôn Tử’ của Trung Quốc để khuất phục các đối phương.

Tôn Tử (Sun Tzu) là nhà quân sự nổi tiếng thời Xuân Thu Chiến Quốc (Thế kỷ V). Mưu kế của ông đã trở thành sách gối đầu giường của các nhà quân sự, chính trị từ Đông sang Tây. Bên Nhật có cả một trường phái nghiên cứu nó để áp dụng vào kinh doanh.

Donald Trump và Binh pháp Tôn Tử

Chính ông Trump đã từng nói: “Tôi đọc rất nhiều sách về Trung Quốc,” cho nên tôi đưa ra giả thuyết là ông đã nghiên cứu và áp dụng một số trong ‘Tam Thập Lục kế’ (36 kế sách).

“Tất cả nghệ thuật chiến tranh đều dựa vào mưu kế lừa bịp đối phương,” Tôn Tử viết.

Vào đầu kỳ tranh cử năm 2016, John Barro của tờ New York Times có kể câu chuyện về mưu kế của Trump như sau: năm 1982, ông ta rất muốn Công ty Holiday Inn mua một phần của dự án sòng bạc Trump ở Atlantic City, nhưng lo ngại là Holiday Inn sẽ từ chối vì tiến độ của dự án quá chậm.

Ông bèn chỉ thị cho giám đốc công trường thuê thật nhiều xe ủi đất và xe đổ đất rồi cho xe chạy lòng vòng quanh khu vực dự án, lúc thì đào đất, lúc lấp đất, lúc ủi đất tạo nên một khung cảnh xây cất thật là nhộn nhịp.

Ông chỉ thị như vậy là để chuẩn bị cho chuyến thăm dự án của lãnh đạo Holiday Inn. Lệnh của ông rất đơn giản: “Xe ủi đất và xe đổ đất làm những gì thì không quan trọng, tôi (Trump) nói, miễn là những xe đó làm cho thật nhiều” (What the bulldozer and dump trucks did wasn’t important, I said, as long as they did a lot of it).

Theo ông Trump, màn trình diễn này đã thành công: “Ban quản lý Holiday Inn nhìn kỹ cảnh nhộn nhịp này, và một số đã lộ rõ sự kính phục,” ông viết.

“Tôi sẽ không bao giờ quên được là có người trong bọn họ đã quay sang tôi, lắc đầu và nói, ‘Ông biết đấy, thật tuyệt vời khi ông chỉ là một tư nhân mà lại có thể mang ra tất cả các bảng stops’: ‘Pull out all the stops’ là sẵn sàng làm mọi việc để thành công, như ‘mở hết phím’ hay nút stops của đàn organ cùng lúc để âm thanh phát ra thật lớn.

Barro thêm rằng: “trong tất cả các bài học trong ‘Art of the Deal’, đây có thể là bài học soi sáng rõ ràng nhất cho chiến dịch tranh cử của ông Trump.”

Tổng Thống Mỹ và Truyền Thông

Sau thắng cử, Tổng thống Trump phải đối đầu với giới truyền thông, vốn không ưa khuynh hướng siêu bảo thủ của ông.

Ít người để ý tới một điểm quan trọng về nước Mỹ, đó là nước này không có Bộ Thông tin như hầu hết các nước khác. Theo nguyên tắc dân chủ về ‘check and balance’ thì chính phủ không được phép dùng một cơ quan nào để tuyên truyền trong nước.

Trong Chiến tranh Lạnh, Mỹ chỉ có USIA (United States Information Agency), trong đó có Đài VOA – mục đích chính là tuyên truyền ở ngoại quốc.

Cho nên, các tổng thống Mỹ luôn ở vào thế thủ vì không có một công cụ nào, dù chỉ là một đài phát thanh, kênh TV, hay một tờ báo để phản biện khi bị truyền thông chỉ trích.

Chúng tôi còn nhớ mùa tranh cử năm 1960, Tổng thống Eisenhower đang có uy tín lớn bỗng xảy ra vụ U-2 ngày 1/5, máy bay trinh thám Mỹ bị Nga bắn rơi. Báo chí Mỹ ngay lập tức tấn công, khiến uy tín của ông bị giảm nhiều.

Tôi cho rằng sự kiện này đã đóng góp phần nào vào việc Đảng Dân chủ thắng cử với ông John F. Kennedy trở thành tổng thống năm 1961.

Tới lượt ông Kennedy, khi đang danh tiếng về thắng thắng trong vụ Liên Xô đặt tên lửa ở Cuba thì bị báo chí tấn công cho là đã can thiệp quân sự trực tiếp vào Việt Nam mà che dấu nhân dân và quốc hội Hoa Kỳ.

Trong cuốn ‘Khi Đồng Minh Nhảy Vào’ (trang 467-468) chúng tôi đã kể lại câu chuyện về một số nhà báo Mỹ ngồi uống bia trước khách sạn Majestic ở Sài Gòn phát hiện một chiếc tàu Mỹ phun khói đen, lù lù tiến vào cảng Sài Gòn. Khi khói đen dần tan thì mấy chiếc trực thăng trên boong tàu lộ hẳn ra; thế là những bản tin nóng cứ ùn ùn về tới Washington là đã có bằng chứng ông Kennedy sắp mang quân vào Việt Nam.

Tới Tổng thống Johnson, ông cầm cự để leo thang cuộc chiến được ba năm, cho tới khi phóng viên nổi tiếng Walter Cronkite của đài CBS tỏ ra thất vọng về cuộc chiến (sau Tết Mậu Thân), ông nói: “Tôi đã mất Cronkite là đã mất tất cả tầng lớp trung lưu của nước Mỹ.” Sau đó, ông quyết định không ra ứng cử nữa.

Về Tổng thống Nixon, chúng ta đều đã biết rằng vì tờ Washington Post đào sâu vụ Watergate nên đã dẫn đến việc Nixon phải từ chức.

Đi bước trước

Sau Nixon, các tổng thống Hoa Kỳ từ Ford tới George H. W. Bush, George W. Bush, Clinton và Obama đều phải o bế giới truyền thông. Vì trên thực tế, nó được coi là trục quyền lực thứ tư trong ‘tứ trụ triều đình’ – “The Power That Be”.

Giờ đây ông Trump hành động ngươc lại. Ông biết chắc truyền thông sẽ lấy vụ Putin và bầu cử 2016 để dồn mình vào thế giống Nixon, nhưng Trump đã đi bước trước – tự đặt mình vào thế công, đưa truyền thông vào thế thủ.

Đi xa hơn, Tổng thống Trump còn sử dụng chính truyền thông để tạo lợi thế cho mình.

Ông dùng Twitter để đả kích báo chí chính thống. Không cần Bộ Thông tin mà hiệu quả lớn hơn nhiều vì nó lan đi rất nhanh tới bảy tám chục triệu người. Vì rất nhiều người Mỹ rất thích dùng Twitter.

Ông Trump đăng các dòng Tweet hàng ngày từ sáng sớm, nay nói thế này mai nói thế khác, thậm chí nhiều khi nói sai, nói ngược lại chính mình. Hậu quả là gây nên tình trạng rối ren, lẫn lộn, làm lạc hướng.

Tờ Washington Post (2/11) trích dẫn bản tin Fast Checker sưu tầm được 6,420 lời ông tuyên bố sai lầm hay làm lạc hướng trong 649 ngày tính tới 30/10/2018.

Có phải ông cố ý làm như vậy?

Rất có thể, vì có lẽ ông đã áp dụng mấy mưu kế sau đây của Tôn Tử:

1. ‘Sấn Hỏa Đả Kiếp’: Theo lửa mà hành động

Có nghĩa là lợi dụng tình hình rối ren mà hành động theo ý muốn của mình. Nếu có sẵn lửa thì tốt, nếu không có thì phải ‘phóng hỏa’ – chính mình gây ra sự rối loạn.

Điểm này được lộ ra ngay từ đầu nhiệm kỳ của Trump khi vừa vào Tòa Bạch Ốc, ông đã ‘phóng hỏa’ bằng việc ký pháp lệnh về vấn đề cấm nhập cư, di cư.

Chỉ thị này lập tức gây nên sự xáo trộn, rối ren. Từ các phi trường ở ngoại quốc, nhiều người bị chặn không được lên máy bay để đi Mỹ dù đã có visa. Tại các sân bay trong nước, rất nhiều người, dù có thẻ xanh, cũng vẫn không được vào Mỹ.

Lệnh này quá bất chợt: truyền thông tấn công ào ạt, cho là ông kỳ thị chủng tộc, màu da, và chống đối Hồi Giáo, là những vấn đề gây xúc động.

2. ‘Đả Thảo Kinh Xà’: Đập vào cỏ để rắn giật mình sợ hãi

Ý nói làm điều gì cho thật kỳ lạ, ngoạn mục để kích động đối phương. Chiến thuật của Trump là kích động truyền thông để gây nên phản ứng. Nhưng khi phản ứng quá mức thì sẽ mất bình tĩnh, mất sáng suốt, nhiều khi còn bị hố, như đã xảy ra với một số bình luận gia trên truyền hình, dẫn đến mất uy tín, hoặc bị thôi việc.

Như Tôn Tử có viết: “Đem mồi ra nhử địch, gây nên rối loạn để đè bẹp kẻ địch”.

Chi phí quảng cáo trên TV trung bình cho một mục (khoảng từ 30 tới 60 giây) là 8.286 USD (Fox News) và 5.467 USD (CNN).

Quảng cáo cả trang trên báo Washington là 30.734 USD (ngày thường) và 33.392 USD (ngày Chủ Nhật).

Theo cách nhìn của ông Trump thì ông được quảng cáo ‘miễn phí’ trên tất cả các phương tiện truyền thông, và hầu như hàng ngày.

Ông Trump viết trong ‘Art of the Deal‘:

“Có một điều tôi đã học được về giới truyền thông, đó là họ luôn đói tin về sự kiện, càng giật gân càng tốt. Đó là bản chất công việc của họ, và tôi hiểu được điều này. Vấn đề là nếu bạn hành động một cách kỳ lạ, thêm một chút lăng mạ, xúc phạm, hoặc nếu bạn làm những điều táo bạo, hoặc gây nên tranh luận (bold or controversial) thì báo chí sẽ viết về bạn.”

Ông cho rằng chính vì truyền thông đả kích nên ông đả kích lại.

“Theo cách tôi thấy, những người phê bình tôi có thể nói những gì họ muốn về công việc của tôi, vậy tại sao tôi không thể nói những gì tôi muốn nói về họ?”

Nhưng dù là ‘bad press’ (báo đưa tin xấu, phê phán) thì ông vẫn có lợi:

“Đứng về phương diện thương mại thuần túy, cái lợi được viết về mình thì trội hơn nhiều những bất lợi. Đây thật là đơn giản… Chuyện buồn cười là dù đó là một tin tức phê phán, chê bai, có thể làm tổn thương cá nhân bạn, nhưng nó lại rất có lợi cho việc kinh doanh của bạn.”

John Barro của New York Times kể lại là năm 1980, ông Trump khi chỉ mới là doanh nhân đã bị báo chí chỉ trích nặng nề vì đã phá bỏ những cấu trúc bên trong của thương xá lịch sử Bonwit Teller để khỏi làm chậm tiến độ của Trump Tower.

Nhưng chỉ trích nặng nề lại giúp cho Trump Tower được nhiều người chú ý nên đã thành công.

“Tôi học được rất nhiều qua kinh nghiệm này,” ông Trump viết, “Nếu họ quảng cáo tốt cho bạn thì tốt hơn là viết xấu về bạn, nhưng xét cho cùng thì đôi khi nói xấu còn hơn là không nói gì. Nói tóm lại, tranh luận giúp bạn bán được hàng (Controversy, in short, sells).”

3. ‘Vô Trung Sinh Hữu’: không có mà làm thành có

Ông Trump luôn lên án truyền thông là “kẻ thù của nhân dân.” Đây là một chuyện chưa bao giờ có, chưa ai từng tuyên bố như vậy. Nhưng ông cứ lặp đi lặp lại, nên nó trở thành một tình huống, một phán xét có ảnh hưởng tới danh dự của truyền thông.

Anthony Zurcher trên BBC News đã bình luận về khả năng độc đáo của ông Trump là cáo buộc truyền thông là ‘kẻ thù của nhân dân’, điều này đã tạo nên nên sự phẫn nộ.

Lần thứ hai, thứ ba và thứ tư ông dùng cụm từ này, thiên hạ cho là điều đó hầu như không xứng đáng với một cái nhún vai. Nhưng bây giờ, loại ngôn ngữ đó – nếu đó là một vấn đề – thì là một vấn đề cho các phương tiện truyền thông phải sửa chữa chứ không phải vấn đề của ông Trump.

Cụm từ thứ hai là “fake news” (tin giả), nhằm đánh mạnh vào danh dự của truyền thông. Mới đầu thì ông bị phê phán là ngạo mạn, nhưng Trump cứ nói mãi thì lại có hậu quả là gieo sự nghi ngờ báo chí vào lòng người. Giờ đây nó đã trở thành câu nói thường xuyên ở cửa miệng nhiều người: hễ cứ nghe tin giật gân chống Trump là họ nói “fake news”.

Ông Zurcher còn trích dẫn một cuộc thăm dò của CBS News cho thấy có tới 91% số “người ủng hộ ông Trump mạnh mẽ” nói họ tin tưởng là ông Trump luôn cung cấp cho họ những tin chính xác. Chỉ có 11% nhận định như vậy về truyền thông.

4. “Khích Tướng Kế”: Chọc giận tướng giặc

Trong giới truyền thông, CNN thuộc ‘hàng tướng lãnh’. Ngay từ đầu, ông Trump đã nhắm vào CNN. Tôi cho rằng: hành động của ông mới đây về việc tước thẻ của phóng viên CNN Jim Acosta không phải là bất chợt mà đã được tính toán từ trước: ông Trump đã chuẩn bị để có cơ hội thuận tiện dằn mặt hãng này, và các hãng khác theo cách “sát nhất nhân, vạn nhân cụ”.

Tin mới nhất cho hay thẻ của nhà báo Jim Acosta đã được phục hồi theo lệnh của tòa án.

Ván bài đảo ngược?

Đó là tình huống trong hai năm qua. Bây giờ sân khấu chính trường Mỹ đã mở ra một màn kịch mới với nhiều diễn viên thuộc Đảng Dân chủ: trẻ trung, đầy sinh lực, đầy tức giận. Họ sẽ vận động để giữ chức chủ tịch của các ủy ban quan trọng tại Hạ viện và mở ra những cuộc điều tra về tổng thống Trump.

Ngoài vụ bầu cử 2016, điều tra sẽ nhắm vào những điểm yếu của Trump, ví dụ, sau bốn lần phá sản tại sao các ngân hàng vẫn cho ông vay tiền để làm giàu? Tại sao ông không chịu công bố hồ sơ thương mại cá nhân? Ông đã tránh thuế (tax avoidance) hay trốn thuế (tax evasion)? Tránh hay lách thuế thì OK nhưng trốn thuế thì có tội.

Và nếu có bằng chứng rõ ràng qua các cuộc điều tra thì liệu chiêu bài “fake news” của ông có còn hữu hiệu nữa hay không?

Bỗng nhiên ván bài đảo ngược.

Hoàn cảnh đã dồn ông Trump vào thế thủ: ban ngày ông sẽ nhức đầu hơn, ban đêm sẽ mất ngủ nhiều hơn.

Chúng tôi đi thăm ngôi trường cũ – Đại học Virginia (UVA) – ở Charlottesville, nơi có khủng hoảng da mầu, biểu tình trong mấy năm qua. Nhiều người ở đây cho rằng chính vì ông Trump quá khích nên đã ảnh hưởng nhóm người quá khích, gây nên bạo động? Đây là một vấn đề hết sức bén nhậy.

Như vậy, trong hai năm còn lại của nhiệm kỳ một, ông Trump sẽ hành động ra sao?

Rất có thể ông sẽ phải xuống thang về các chính sách nhập cư, bảo hiểm sức khỏe, cắt thuế, giá thuốc, Iran, NATO.

Đối với Trung Quốc có thể ông sẽ áp dụng kế sách “Dương Đông kích Tây” để đánh lạc hướng. Đối thủ không biết ông sẽ làm gì: lúc thì khép chặt cửa với Bắc Kinh, lúc lại mở, mở rồi lại đóng.

Tuy nhiên, mưu lược của Trung Quốc – nơi sinh ra Tôn Tử – thì cũng không phải vừa.

Chắc chắn rằng trong những ngày tháng tới, cả thế giới sẽ theo dõi trận đấu mới giữa Trump và Tập.

Ngay tới đây, hai ông sẽ gặp nhau ở hội nghị G20 tại Argentina sau khi ông Tập và người phó của TT Trump là Mike Pence đã va chạm nhau công khai ở APEC, Papua New Guinea.

Chúng ta hãy chờ xem bên nào sẽ thắng cuộc?

NGUYỄN TIẾN HƯNG

 

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Donald Trump và Binh pháp Tôn Tử_Ng~ Tiến Hưng

Phát Minh Mới: Thịt “công nghệ” hay thịt nhân tạo?

MỘT PHÁT MINH MỚI: THỊT “CÔNG NGHỆ”?

Tỷ phú Bill Gates đã đầu tư vào việc nghiên cứu sản xuất thịt “công nghệ” với đầy đủ phẩm chất như thịt tự nhiên, mà không cần phải “chăn nuôi” và “giết mổ”. Trước tin này, ngành chăn nuôi đang rất lo sợ.

Nhờ kỹ thuật chế tạo “thịt thật” từ các tế bào của động vật, ngành công nghiệp sản xuất và tiêu thụ thịt sắp bước sang một trang mới, nhân đạo hơn.

Memphis Meats, với tiền đầu tư của Bill Gates và Richard Branson, đang phát triển một quy trình sản xuất thịt bò heo gà vịt, mà không cần phải nuôi và giết mổ gia súc gia cầm. Công nghệ mới này không chỉ bảo vệ động vật, mà còn giải pháp cho vấn đề môi sinh và sức khỏe con người trong quá trình chăn nuôi để lấy thịt.

Các công ty khác cũng đang đầu tư vào công nghệ này, hi vọng rằng loại “thịt sạch” này sẽ sớm có mặt trên thị trường đại chúng.

Sản xuất thịt là một ngành công nghiệp lớn

Mặc dù đã có vô số cuộc tranh luận chống lại việc ăn thịt, hàng tỉ người trên thế giới vẫn tiếp tục ăn, và chi gần 1000 tỷ USD/năm cho thịt! Tại một số nơi trên thế giới, nhu cầu được dự kiến sẽ tăng gấp đôi trong những thập kỷ tới.

“Thịt sạch” có thể giải quyết được một số vấn đề lớn về đạo đức và môi trường. Các sản phẩm đầu tiên đã ra mắt với giá ‘cắt cổ’ – chiếc bánh burger nhân thịt “công nghệ” có giá khoảng 330.000 USD vào năm 2013. Nhưng Memphis Meats đang sản xuất “thịt sạch” với giá chỉ 40 USD/gram. Mục tiêu cuối cùng là làm cho nó rẻ hơn so với loại gà rẻ nhất được sản xuất theo cách truyền thống.

“Thịt sạch” được sản xuất bằng cách dùng một mẫu nhỏ các tế bào động vật, và để nó tự tái tạo bên ngoài cơ thể động vật trong các bể chứa bằng thép lưới. Các sản phẩm thu được là thịt thật 100%, mà các ủng hộ viên khen thơm ngon y như loại thịt truyền thống. Và do được sản xuất trong môi trường phòng thí nghiệm, loại thịt mới không chứa kháng sinh, E. coli hay salmonella (nguyên nhân một số bệnh như thương hàn, nhiễm trùng máu, ngộ độc thực phẩm).

Phương pháp sản xuất “thịt sạch” Memphis Meats lại chỉ cần đến 1/10 lượng nước và 1/100 diện tích đất đang cần để nuôi gia súc, gia cầm.

Công nghệ mang tính cách mạng này đã nhận được sự ủng hộ của các nhóm bảo vệ quyền lợi động vật; PETA ca ngợi công nghệ “thịt sạch” có thể cứu sống hàng tỷ động vật/năm. (Riêng ở Mỹ, mỗi năm khoảng 9 tỷ con gà bị giết lấy thịt!)

Tài trợ cho tương lai của “thịt sạch”

“Thịt sạch” đang tạo nên một cơn sốt trong cộng đồng doanh nghiệp với một số tập đoàn lớn kêu gọi đầu tư vào công nghệ này. Tính tới thời điểm hiện tại, Memphis Meats đã huy động được 22 triệu USD tài trợ, phần lớn từ các nhà đầu tư như Gates, Branson và Cargill Inc. – một trong những công ty nông nghiệp lớn nhất trên thế giới.

Branson nói: 

“Tôi đầu tư vào Memphis Meats vì tin rằng trong 30 năm nữa, chúng ta sẽ không còn cần phải giết bất kỳ con vật nào, và tất cả các loại thịt sẽ sạch hoặc làm từ thực vật, có hương vị giống (thịt truyền thống) và cũng tốt hơn cho sức khỏe rất nhiều.”

Một số công ty khác như Mosa Meat và SuperMeat đang tranh đua trở thành nhà cung cấp đầu tiên đem “thịt sạch” đến với người tiêu dùng.

(Nguồn Tredeponline.com)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Phát Minh Mới: Thịt “công nghệ” hay thịt nhân tạo?

Chúc mừng hai bạn Ngưu Ánh kỷ niệm 50 năm ngày cưới

Chúc mừng hai bạn Phan Tấn Ngưu và Dương Thị Nguyệt Ánh kỷ niệm 50 năm ngày cưới vui vẻ đấm ấm. 50 năm hai bạn đã cùng nhau đi qua cuộc đời đầy ắp yêu thương, và sẽ còn tiếp tục  nắm tay nhau đi hết đoạn đường còn lại. Chúc mừng hai bạn.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Chúc mừng hai bạn Ngưu Ánh kỷ niệm 50 năm ngày cưới

Kỷ Niệm 50 Năm Hôn Lễ Phan Tấn Ngưu & Dương T Nguyệt Ánh

Kỷ Niệm 50 Năm Hôn Lễ

Phan Tấn Ngưu & Dương T Nguyệt Ánh

Chiều tối ngày 25/11/2018, 2 bạn K1 Phan tấn Ngưu & Dương T Nguyệt Ánh đã tổ chức một buổi tiệc kỷ niệm 50 Năm Hôn Lễ của  hai bạn tại nhà hàng Paracel Seafood, TP Westminster. Hiện diện tại buổi tiệc này, ngoài gia đình AC Ngưu – Ánh còn có nhiều khách mời trong và ngoài gia đình CSQG, trong số đó dĩ nhiên đông nhất vẫn là các bạn đồng khóa 1-HVCSQG.

Dưới đây là những hình ảnh trong buổi dạ tiệc do phó nhòm Võ Thiệu ghi lại:

PHẦN 1: Happy 50 th Anniversary 1968-2018 Phan-Tan-Nguu & Duong-Nguyet-Anh

PHẦN 2: https://photos.google.com/share/AF1QipNSjsildQx4-rzMm4UaYyDth1ewMLms5TsRSvWn7ty_sNfPvENbHWm2DNXIsa9KSw?key=Sk1nSFNSLU5EX0lTU3VuZlRSVE9icEthQlI4T0JR

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Kỷ Niệm 50 Năm Hôn Lễ Phan Tấn Ngưu & Dương T Nguyệt Ánh

5 Bài tập thể dục chữa đau lưng, đau khớp

5 Bài tập thể dục chữa đau lưng, đau khớp

Bạn bị đau xương khớp cổ vai gáy, đau lưng và đầu gối? Bạn đang tìm một bài tập thể dục giúp phòng và chữa bệnh này? Đây chính là gợi ý tuyệt vời nhất mà bạn nên thử tập ngay..

Bệnh đau xương khớp không quá nguy hiểm, nhưng giảm chất lượng sống, bạn đừng chủ quan

Bệnh xương khớp được xem là một trong những căn bệnh phổ biến, càng ngày càng trẻ hóa với tỉ lệ người mắc bệnh tăng cao. Nhưng do các dấu hiệu bệnh xuất hiện ở mức từ nhẹ đến nặng, từ không rõ ràng đến đau đớn có trải qua một quãng thời gian khá dài nên nhiều người hầu như không để ý, thậm chí coi nhẹ căn bệnh nguy hiểm này.

Tuy nhiên theo các chuyên gia sức khỏe, đây là căn bệnh có thể làm giảm chất lượng sống, gây đau đớn và rất khó để điều trị triệt để trong khi bệnh có xu hướng nặng lên theo thời gian. Cách tốt nhất để giải quyết các chứng đau xương khớp chính là tập thể dục.

Trong muôn vàn bài tập, bạn biết chọn tập động tác nào khi thời gian có hạn mà lại muốn tăng nhanh hiệu quả tập luyện? Hãy tham khảo 5 động tác đơn giản dưới đây. Nếu bạn muốn cải thiện các chứng đau, việc của bạn là phải kiên trì tập, sáng và tối hoặc bất kỳ lúc nào rảnh rỗi.

Bệnh đau cổ vai gáy, đau lưng hay đầu gối… không chỉ tác động tại điểm đau, mà còn là nguyên nhân gây ra các bệnh khác như đau đầu chóng mặt, ù tai, đi lại khó khăn, vóc dáng vì ảnh hưởng, khiến cho người bệnh khó chịu và khổ sở.

Đau cổ vai gáy lưng và xương khớp từ đầu đến chân: Chỉ cần tập 5 động tác này là sẽ đỡ hẳn - Ảnh 1.

Bài tập sau đây được xem là thuốc “giảm đau” cho những người bị bệnh về xương khớp

1. Bài tập chữa đau đốt sống cổ

Mỗi ngày bạn nên tập động tác này đều đặn, vừa đi bộ vừa giơ tay lên cao. Đi khoảng 200 bước.

Bài tập này có tác dụng phòng và trị bệnh đau cổ. Ngoài ra, trong khi làm việc, cứ ngồi 1 giờ đồng hồ, bạn nên dừng lại hoạt động một chút, tập xoay vai cổ, bất kỳ lúc nào rảnh có thể xoa bóp vùng cổ, xoa cho đến khi nóng ấm vùng da bên ngoài là sẽ có hiệu quả.

Đau cổ vai gáy lưng và xương khớp từ đầu đến chân: Chỉ cần tập 5 động tác này là sẽ đỡ hẳn - Ảnh 2.

2. Bài tập chữa đau đốt sống lưng

Bị đau đốt sống lưng, khó chịu vùng lưng dưới, người mỏi thường xuyên, bạn có thể tập động tác này. Người muốn phòng bệnh cũng nên tập, vừa tránh bệnh, vừa đẹp dáng.

Thay đổi chân khi tập, lặp lại 50 lần. Mỗi ngày tập 2 lần vào buổi sáng và tối.

Khi tập động tác đá chân ra sau, có thể cảm thấy vùng lưng dưới hơi đau một chút. Nếu người bị đau nhiều hoặc muốn tăng hiệu quả nhanh, nên tập bất kỳ thời gian nào trong ngày, bất kỳ nơi nào bạn đứng và có thời gian rảnh. Đá chân khoảng 100 cái.

Đau cổ vai gáy lưng và xương khớp từ đầu đến chân: Chỉ cần tập 5 động tác này là sẽ đỡ hẳn - Ảnh 3.

3. Bài tập bảo vệ các khớp

Thực hiện động tác đứng dựa vào tường hoặc một mặt phẳng, ngồi xuống đứng lên khoảng 30 lần. Có thể tập 2 lần vào sáng và tối.

Đau cổ vai gáy lưng và xương khớp từ đầu đến chân: Chỉ cần tập 5 động tác này là sẽ đỡ hẳn - Ảnh 4.4. Bài tập chữa đau đầu gối

Khi bị đau đầu gối, mỏi hoặc khó chịu, kể cả người đi lại nhiều, ngồi nhiều, muốn phòng chữa đau đầu gối có thể thực hiện động tác vỗ đầu gối bằng cách dùng 2 tay vỗ nhẹ vào phía trước đầu gối, phía 2 bên và phía sau. Mỗi một vị trí quanh đầu gối nên vỗ nhẹ khoảng 30 cái.

Việc vỗ đầu gối tưởng đơn giản nhưng nếu làm thường xuyên, sẽ giúp cho các kinh mạch và mạch máu được kích thích, giúp chúng hoạt động hiệu quả, máu lưu thông thuận lợi, giúp tăng cường và sản xuất dịch ở xương khớp.

Khi bạn ngồi trên xe ô tô hoặc ngồi xem ti vi cũng có thể xoa bóp vùng đùi, chân, đầu gối, việc này vô cùng hữu ích trong việc giúp sản sinh dịch cung cấp cho khớp và tuần hoàn máu nhanh hơn, giảm đau hiệu quả.

Đau cổ vai gáy lưng và xương khớp từ đầu đến chân: Chỉ cần tập 5 động tác này là sẽ đỡ hẳn - Ảnh 5.5. Bài tập chữa đau xương hông

Đứng thẳng người, dang hay tay ngang sang hai bên thẳng bằng vai. Đứng một chân làm trụ, nhấc chân còn lại đá sang hai bên. Mỗi lần tập tối thiểu kéo dài khoảng 1 phút, mỗi ngày nên tập từ 2-3 lần.

Ngoài ra, hàng ngày, bất kỳ khi nào bạn rảnh rỗi, đều nên vỗ vào vùng xương hông nhẹ nhàng. Mỗi lần vỗ khoảng 80 cái, đây là cách tốt nhất để giảm tình trạng đau mỏi.

Đau cổ vai gáy lưng và xương khớp từ đầu đến chân: Chỉ cần tập 5 động tác này là sẽ đỡ hẳn - Ảnh 6.

Hầu hết các cơn đau trong cơ thể là do tình trạng bị nhiễm lạnh và ẩm ướt gây ra, từ đó lưu thông máu không tốt, và cơn đau sẽ được tạo ra theo thời gian. Cách tốt nhất để thực sự giải quyết cơn đau là:

– Ít ngồi hơn

– Chơi nhiều môn thể thao hơn.

Tóm lại, nghe nói đến bệnh xương khớp, sẽ không khiến bạn sợ hãi ngay lập tức, nhưng nếu mắc bệnh, rất khó điều trị, giảm chất lượng sống, ảnh hưởng sinh hoạt và công việc cũng như tuổi thọ. Vì vậy, hãy siêng năng chăm sóc cơ thể hàng ngày để phòng bệnh. Nếu có bệnh, càng phải chăm sóc tốt hơn.

(Nguồn Internet)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở 5 Bài tập thể dục chữa đau lưng, đau khớp

Những Bệnh … Vô Duyên_BS Đỗ Hồng Ngọc

Image result for Bệnh vô duyên

BS Ðỗ Hồng Ngọc

           Tuy già không phải là một bệnh nhưng già thì thường có bệnh. Bệnh thì có bệnh nặng, bệnh nhẹ, bệnh có duyên và bệnh… vô duyên. Ai cũng biết thầy thuốc là người được học hành cẩn thận để giúp ta chữa trị bệnh tật, vậy mà thầy thuốc cũng có thể gây bệnh cho ta, dù là ngoài ý muốn, cái đó gọi là bệnh do thầy thuốc gây ra (iatrogenic) mà theo GS. Phạm Khuê, một chuyên gia về Lão khoa, Chủ tịch Hội người cao tuổi Việt Nam thì có đến hơn một phần tư các bệnh ở người già là do thầy thuốc gây ra! (Bệnh học tuổi già, Phạm Khuê, NXB Y Học, 1998, trang 364).
Những bệnh… vô duyên còn có thể do chính bản thân mình, người thân trong gia đình, bạn bè, hàng xóm, hoặc các nhân viên tâm lý xã hội gây ra nữa! Bà cô của một bác sĩ bạn tôi trên 80 tuổi kêu lúc nào trong người cũng nóng bức, miệng khô nên đã mua rễ tranh, mía lau, mã đề ngoài chợ về nấu “nước mát” uống. Mát đâu không thấy, thấy đi tiểu liên tục gây thêm tình trạng mất nước trong cơ thể, lại thấy nóng bức, thấy khô miệng, lại uống thêm “nước mát”! Thì ra “rễ tranh, mía lau, mã đề” là những loại thuốc lợi tiểu (diuretics).
Một ông bác gầy còm nghe hàng xóm bày vẽ có loại tễ mập, bèn mua uống mấy cây. Mập thiệt! Nhưng người béo bệu, cơ thể bạc nhược! Thì ra, thuốc tễ đó chỉ là bột mì trộn với mật ong và Corticoid, một thứ thuốc uống vào lâu ngày gây hội chứng Cushing, ứ nước, làm mập bệu và gây ra vô số những tác dụng tai hại khác như giảm sức đề kháng, mọc lông, loãng xương, loét bao tử, cao huyết áp…
Ta cũng biết thuốc chữa đau khớp có thể gây loét dạ dày; thuốc điều trị cao huyết áp có thể gây hạ huyết áp đột ngột; thuốc trị tiểu đường làm hạ đường huyết; thuốc uống cho đỡ bị đái són ở người già thì gây khô miệng, đỏ da, mờ mắt, chóng mặt…
Một đặc điểm sinh học của người cao tuổi là khả năng thích ứng dần kém đi. Hấp thu thuốc đã chậm mà đào thải cũng chậm. Tác dụng phụ của thuốc lại thiên hình vạn trạng, tùy từng người, từng lúc, có thuốc người này dùng thì tốt mà bày cho người khác không xong, uống vào bị phản ứng ngay.
Cho nên dùng thuốc ở người già phải dò dẫm trên từng trường hợp, giảm liều, giảm lượng, đắn đo tính toán trước sau, nào bệnh trước mắt, nào bệnh tiềm tàng; thuốc chữa được bệnh này nhưng có gây ra bệnh khác không, có làm bộc phát một bệnh cũ nào đó không, người bệnh ăn uống ra sao, tiêu tiểu ra sao và trạng thái tâm thần ra sao?
Người cao tuổi cũng thường hay tự ý gia giảm thuốc, tin lời bày vẽ, ai mách gì cũng nghe, gây tương tác thuốc lung tung rất dễ sinh ra nhiều bệnh…. vô duyên đáng tiếc.
Ngày càng có nhiều máy móc xét nghiệm và một số người cao tuổi cũng thường muốn được xét nghiệm này nọ.
Báo Paris Match của Pháp có đăng trường hợp một bà già bị rối loạn tiêu hóa đến khám ở một bác sĩ. Bác sĩ thấy không có gì nặng nhưng cũng gởi cụ làm thêm vài xét nghiệm cho chắc. Sau đó, bà cụ được tiếp tục làm thêm hàng loạt các xét nghiệm khác ngày càng phức tạp hơn vì xét nghiệm đơn giản không tìm ra bệnh: Siêu âm, nội soi, sinh thiết, chụp cắt lớp, chụp cản quang mạc treo…
Sau hơn một tháng chuyển từ trung tâm này đến bệnh viện kia, nằm đợi trên những băng ca lạnh lẽo, đẩy từ hành lang này sang hành lang khác, tiếp xúc với những người mang khẩu trang chỉ chừa đôi mắt lạnh lùng, bà cụ rơi vào tình trạng khủng hoảng tâm lý trầm trọng và tiêu tốn mất 35 ngàn quan Pháp.
Cuối cùng các bác sĩ hội chẩn kết luận không có bệnh gì cả!
Tây gọi những người sính xét nghiệm là “examinite”.
Tổ chức sức khỏe thế giới (WHO) cũng cảnh báo hiện tượng over – investigation, “thăm dò quá mức cần thiết” này (Health of the Elderly, WHO, 1989). Một số người cao tuổi được chăm sóc bảo bọc quá đáng, được làm xét nghiệm thăm dò, theo dõi liên tục làm cho người bệnh muốn… hết bệnh cũng không được; không kể trong quá trình thăm dò, chọc hút, bơm tiêm, thụt tháo… không phải là không có nguy cơ.
Dĩ nhiên nếu có bệnh thì cần phải làm để có chẩn đoán chính xác và điều trị hiệu quả. Còn thăm dò chỉ để… thăm dò thì không nên. Các chuyên gia khuyên chỉ nên làm xét nghiệm cho người già khi nhằm để chẩn đoán một thứ bệnh có thể chữa được, có thể phục hồi được, có lợi cho người bệnh hoặc để chẩn đoán phân biệt tìm ra một bệnh có tiên lượng tốt hơn, điều trị có kết quả hơn, có lợi cho bệnh nhân và gia đình hơn mà thôi. Tóm lại, biết ơn mình thì cần thiết lắm mới phải làm xét nghiệm và phải có chỉ định của bác sĩ.
Thế nhưng có thứ không phải là thuốc, không phải là thủ thuật gì cả mà vẫn có thể gây ra những bệnh vô duyên: đó là lời nói!
Có những lời nói gây hoang mang, lo lắng, làm mất ăn mất ngủ, gây kiêng cữ quá đáng làm cho tình trạng bệnh khó phục hồi hơn. Cái đó gọi là sự “dán nhãn” (labelling). Chẳng hạn như người không có chuyên môn, không đủ cơ sở khoa học chắc chắn mà “phán” cho một cái chẩn đoán kiểu như “nghi ung thư”, “hơi bị lớn tim”, hoặc một từ mơ hồ như “máu lộn mỡ, gan hơi nhiễm mỡ, viêm nhiễm phần phụ, rối loạn thần kinh thực vật”… hoặc “bị thư phù, bị người cõi trên nhập….” đều đem lại những kết quả tai hại không thể ngờ được!
Ngay cả bị dán nhãn là già cả, già nua, già yếu, mất sức rồi bị ép phải nằm yên một chỗ, lúc nào cũng có người nâng đỡ chăm sóc thì sẽ ngày càng lệ thuộc, ngày càng suy nhược, mau loãng xương, bắp cơ thoái hóa, cứng khớp nhanh.
Ðáng sợ hơn cả là bị ép phải vào nằm viện, nằm nhà thương, nhà dưỡng lão, nhà nghỉ mất sức… khi vẫn còn có thể tự quản được. Thật ra đây chỉ là giải pháp cuối cùng vì một khi đã vào các cơ sở này rồi thì không hy vọng gì trở lại đời sống bình thường được nữa vì càng ngày càng thụ động, ỷ lại, lệ thuộc, suy sụp.
Các cơ sở chăm sóc cho người già thực ra rất cần thiết, miễn là phải giữ một số nguyên tắc như đảm bảo sự riêng tư, tôn trọng cá nhân, giúp tự chủ, tự quản, và tạo nhiều cơ hội cho họ tham gia sinh hoạt phù hợp với sở thích và sức khỏe.
Tóm lại, không nên để người cao tuổi mắc thêm những bệnh… vô duyên!

BS Đỗ Hồng Ngọc

 

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Những Bệnh … Vô Duyên_BS Đỗ Hồng Ngọc

Diễn Hành Ngày Lễ Tạ Ơn ở New York

Diễn Hành Ngày Lễ Tạ Ơn 2018 ở New York

Ngày 22/11/2018 vừa qua, nhân ngày Lễ Tạ Ơn Thanksgiving, một cuộc diễn hành đã được công ty bán lẻ  Macy’s tổ chức tại thành phố New York,  Đây là cuộc diễn hành truyền thống nhân mùa Lễ Tạ Ơn ở thành phố này đã gần 100 năm nay.

Dưới đây là một số hình ảnh trong cuộc diễn hành Thanksgiving ở New York năm nay:

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Diễn Hành Ngày Lễ Tạ Ơn ở New York

Mừng Thượng Thọ 8o_Đạt Nhân

LGT: Hầu hết các bạn K1 chúng ta ai cũng đã ngoài “bảy bó”, tuy nhiên trong số đó cũng có vài bạn “ăn gian” nên nay đã ngót nghét 80 như bạn Lê Văn Thuận, bút danh Đạt Nhân, vừa gởi cho CNN 2 bài thơ “Mừng Thượng Thọ” nhân sinh nhật thứ 80 của bạn (11/11/2018).

K1 LV Thuận MỪNG THƯỢNG THỌ
Đếm tuổi tôi nay tám chục vừa
Qua bao chết, sống đọng sàn sưa
Căng buồm ngược gió, thuyền chao đảo
Gác mái xuôi dòng, nước đẩy đưa
Đất hứa cưu mang thân phận lão
Quê nhà san sẻ nghĩa tình xưa
Mong sao sống khỏe rồi quy lẹ
Chẳng níu ngày qua hiện hữu thừa
Orlando 11.11.2018
ĐẠT NHÂN

NGÔNG 80
Thì ra tám chục sắp qua rồi
Vượt mức trăm năm cũng dễ thôi
Sự nghiệp mong manh nhanh nhẹ lướt
Ân tình sâu đậm dần dà trôi
Trần gian hết chỗ chen chân đứng
Tiên cảnh còn nơi đặt ghế ngồi
Bách tuế thư mừng mời khắp cả
Thiên đình đến dự, cử Thiên Lôi
ĐẠT NHÂN

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Mừng Thượng Thọ 8o_Đạt Nhân

Thắc mắc biết hỏi ai?_Cô giáo Trần Thị Lam

THẮC MẮC BIẾT HỎI AI?

LGT: Chắc chúng ta không còn lạ gì cô giáo Trần Thị Lam 45 tuổi, dậy trường chuyên Hà Tĩnh, người đã làm Cộng Đồng mạng sóng gió một dạo khi cô sáng tác bài thơ: Đất Nước Mình Ngộ Quá Phải Không Anh ? Giòng thơ cô viết như là một người, luôn đi kiếm tìm câu trả lời. Mới đây, cô lại đưa ra 13 câu hỏi cho Đảng Cộng Sản VN, nếu như Đảng CS trả lời được, cô nguyện làm khuyển mã cho người ấy. Không biết trong Đảng CS nổi tiếng có nhiều Tiến sĩ, thạc sĩ, nhất trên thế giới, không biết có ai trả lời được 1 trong 13 câu hỏi này không ?

Câu hỏi của cô giáo Trần Thị Lam:

Inline imageSinh ra trong thời bình, đã từng tự hào về màu cờ sắc áo, đã từng yêu đảng, yêu bác. Nhưng càng trưởng thành, tôi càng đặt ra cho mình nhiều câu hỏi:

1- Việt Nam có 9.000 giáo sư, 24.000 tiến sĩ nhưng không có bất kì bằng sáng chế nào. Vậy những giáo sư, tiến sĩ đó, họ làm gì?

2- Giáo dục Việt Nam cải cách không ngừng, vậy tại sao 63% sinh viên thất nghiệp khi ra trường?

3- Báo chí ca ngợi người Việt Nam thân thiện hiếu khách, vậy tại sao đa số du khách nước ngoài tuyên bố sẽ không quay trở lại Việt Nam lần thứ 2?

4- Đảng Cộng sản Việt Nam thừa nhận rằng chưa có nhận thức rõ, cụ thể và đầy đủ về thế nào là “Nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa,” vậy rốt cuộc ai nghĩ ra mô hình này?

5- Nhiệm vụ của báo chí truyền thông là nói lên sự thật hay là nói lên những điều có lợi cho đảng?

6- Nhà nước nhận lương từ tiền thuế của dân để làm việc phục vụ nhân dân hay để cai trị nhân dân?

7- Công an là lực lượng được thành lập để bảo vệ dân hay bảo vệ chế độ?

8- Khẩu hiệu của quân đội là “trung với đảng,” vậy sao khi hi sinh lại ghi trên bia mộ là “tổ quốc ghi công” chứ không phải “đảng ghi công”?

9- Tại sao có “huân chương kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ” mà lại không có “huân chương kháng chiến chống Tầu”?

10- Đảng cử thì đảng bầu, tại sao đảng cử lại bắt dân bầu?

11- Chủ nghĩa xã hội là chế độ ưu việt, vậy tại sao nó sụp đổ tại Nga, nơi nó được sinh ra và tại sao chỉ còn vài quốc gia theo mô hình này?

12- Tư tưởng Mác-Lenin là tư tưởng khai sáng nhân loại, vậy tại sao tượng Lenin bị phá sập tại Nga và các nước đông Âu trong tiếng hò reo của nhân dân?

13- Hồ Chí Minh từng nói: “Không, tôi chẳng có tư tưởng gì ngoài tư tưởng chủ nghĩa Mác-Lê.” Vậy giáo trình tư tưởng Hồ Chí Minh ở đâu ra?

Cô Giáo Trần Thị Lam

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thắc mắc biết hỏi ai?_Cô giáo Trần Thị Lam

Tâm Sự Tuổi Già_YouTube

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tâm Sự Tuổi Già_YouTube