Cảm Tạ của Gđ K1 Phạm Văn Bổn

Cam Ta

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Cảm Tạ của Gđ K1 Phạm Văn Bổn

Đập Thủy Điện Hoover_Tài liệu

Tìm hiểu:

Đập Thủy Điện Hoover, Công Trình của Thế Kỷ

Đập thủy điện hoành tráng bậc nhất Mỹ: Công trình sở hữu kết cấu vững chãi gần 100 năm

Cận cảnh xả lũ tại đập thủy điện Hoover. Ảnh cắt từ video

Trải qua thời gian gần 100 năm, đập thủy điện Hoover là một trong những công trình vĩ đại nhất của nước Mỹ.

Đập thủy điện Hoover được coi là một trong những công trình hoành tráng và vĩ đại nhất của nước Mỹ.

Không những giúp giải quyết vấn đề tưới tiêu, ngăn lũ lụt, đồng thời cung ứng năng lượng cho toàn bộ thành phố Las Vegas và một vùng Nam California, Hoover còn là trở thành một trong những kỳ quan xây dựng trong thế kỷ 20, mang tầm vóc chiến lược kinh tế và có ảnh hưởng rất lớn đến sự phát triển trong nhiều lĩnh vực ở “xứ sở cờ hoa” trong nhiều năm qua.

Công trình đập thủy điện kiên cố này được lên kế hoạch xây dựng vào năm 1922, sau khi hiệp ước Sông Colorado được các tiểu bang ở Mỹ ký để chia dòng sông thành hai phần gồm thượng nguồn và hạ nguồn.

Sở dĩ đập thủy điện khổng lồ gọi là Hoover là vì cựu Tổng thống Herbert Hoover chính là người khởi xướng và có vai trò quan trọng trong việc xây dựng công trình quy mô lớn này.
Inline imageĐập thủy điện Hoover được xây dựng trên sông Colorado ở Mỹ. Ảnh: Worldhighways

Theo đó, đập được xây dựng trên sông Colorado, thuộc biên giới giữa hai tiểu bang Arizona và Neveda.

Quá trình xây dựng đập thủy điện này ở Mỹ quả thực không hề dễ dàng. Việc xây dựng trong một khung thời gian nghiêm ngặt đã cho thấy một thách thức to lớn, đặc biệt là địa hình xây đập hiểm trở và trên thực tế thì dòng sông Colorado còn rất hung tợn.

Trước đó, vào năm 1905, dòng sông rộng lớn với chiều dài khoảng 2.333km đã đột ngột thay đổi đường đi và hình thành nên hồ Sorton rộng tới 77km2, gây ảnh hưởng và đe dọa đánh chìm lòng sông Inpiril của bang California.

Đặc biệt, quá trình xây dựng rất nguy hiểm và khó khăn khi đoàn thi công phải xâm nhập vào các đường hầm Carbon Monoxide (CO) nghẹt thở hoặc nhiều khi phải lơ lửng ở độ cao hơn 240 mét để chinh phục các bức tường hẻm núi.

Sau khi quốc hội Mỹ thông qua kinh phí xây dựng vào năm 1928, đập thủy điện Hoover được khởi công xây dựng vào ngày 20/4/1931 và kéo dài tới năm 1936 mới hoàn thành, trong cuộc Đại suy thoái với quy mô toàn cầu.

Đến thời điểm hoàn thành, Hoover được coi là đập thủy điện cao và lớn nhất trên thế giới. Cụ thể, nền đập Hooverdung tích 2.480.000 m3 , với nền đập dày tới 200m, chiều cao khoảng 221,4m, tương đương gần bằng với độ cao của tòa nhà 70 tầng. Với 17 máy phát điện, đập Hoover có thể sản xuất tối đa tới 2.071 megawatts năng lượng thủy điện.

Khó khăn chồng chất: Quá trình xây dựng không hề đơn giản

Quá trình xây dựng đập thủy điện được chia ra làm nhiều giai đoạn, bao gồm dẫn dòng (hay chuyển hướng chảy của dòng sông, tiếp đó là xử lý phần nền móng, đổ bê-tông và sau cùng là lắp ráp các thiết bị điện.

Để xây dựng được đập thủy điện khổng lồ này cần tới trên dưới 5.000 người tham gia xây dựng và họ phải đào tới 8,2 triệu tấn nham thạch, sử dụng số lượng thép tương đương lượng dùng để xây tòa nhà chọc trời Empire State. Ở sát phía Bắc của đập nước đã tạo thành hồ Mead, được coi là một trong những kho nước nhân tạo lớn nhất trên thế giới với tuyến bờ hồ dài tới 1.323km.

Hơn nữa, trong quá trình thi công xây đập thủy điện Hoover còn gặp rất nhiều khó khăn. Thách thức đầu tiên có thể kể đến là việc cho nổ mìn ở các hẻm núi nhằm tạo ra bốn đường hầm dẫn nước.

Đập thủy điện hoành tráng bậc nhất Mỹ: Công trình sở hữu kết cấu vững chãi gần 100 năm - Ảnh 2.Quá trình xây đập Hoover gặp rất nhiều khó khăn. Ảnh: NYtimes

Với việc phải đối mặt trong thời hạn nghiêm ngặt, có rất nhiều người công nhân đã phải chịu đựng làm việc trong điều kiện nguy hiểm đến tính mạng ở các đường hầm với môi trường ngập tràn khí carbon và bụi bặm. Điều này đã dẫn đến một cuộc đình công 6 ngày vào tháng 8/1931.

Sau đó, khi hai đường hầm hoàn thành, để ngăn nước sông có thể tràn vào gây sạt lở nên đoàn thi công đã sử dụng đá trong quá trình khai quật nhằm tạo thành một bờ đê vào năm 1932.

Công đoạn tiếp theo cần phải làm khi xây dựng đập Hoover chính là tiến hành làm sạch những bức tường có thể chứa đập. Đây cũng là một nhiệm vụ rất nguy hiểm, gây không ít thiệt hại về người và của, khi các công nhân phải làm việc ở độ cao hơn 240 mét và sử dụng những vật dụng nặng như búa, khoan và cột kim loại để đánh rơi, loại bỏ các vật liệu lỏng lẻo.

Trong khi đó, khó khăn tiếp tục chồng chất khi mà lòng sông Colorado khô cho phép bắt đầu xây dựng công trình thủy điện, bốn tháp nạp và đập chính của công trình này. Khi thi công, xi măng được trộn lẫn tại chỗ và được treo lên phía trên của hẻm núi bằng dây cáp nặng khoảng 20 tấn và thời gian vận chuyển đến đội thi công chỉ mất dưới 78 giây.

Ngoài ra, những công nhân cũng liên tục sử dụng vòi ống để phun nước vào các khối bê tông vừa hình thành nhằm cung cấp đủ độ ẩm cho nó.

Khi con đập dần được nâng cao lên nhờ những khối bê tông một, hình ảnh phác thảo về công trình kỳ vĩ của kiến trúc sư Gordon Kaufmann trở nên rõ ràng hơn. Với mục đích làm nổi bật vóc dáng đồ sộ và sự ấn tượng của cấu trúc, ông Kaufmann không trang trí quá cầu kỳ và cố gắng giữ sự mộc mạc của nó. Thiết kế của nhà máy điện quy mô được dựa trên cảm hứng và sự kính trọng về nền văn hóa bản địa ở Mỹ.

Chi phí xây dựng đập Hoover là 49 triệu USD (năm 1931) tương đương với hơn 700 triệu USD (vào năm 2016).

Công trình toàn bê-tông, kiên cố gần 100 năm nhờ hệ thống đặc biệt

Dù hoàn thành trước thời hạn 2 năm, nhưng đập thủy điện Hoover lại vô cùng kiên cố. Bí mật về sự vững chãi tuyệt vời của đập Hoover được đa số các kỹ sư và chuyên gia đều cho rằng đó là câu chuyện về bê tông. Trên thực tế, công trình này đã sử dụng rất nhiều bê tông, với ước tính ít khoảng 3.25 triệu m3.

Tuy nhiên thách thức thực sự là rất khó sử dụng một lượng bê tông khổng lồ trên để có thể làm cứng một công trình quy mô lớn như đập Hoover. Nguyên nhân là vì bê tông vốn rất khô và tỏa nhiệt, gây ảnh hưởng tới quá trình đóng rắn và công đoạn kết nối cấu trúc cuối cùng.

Đập thủy điện hoành tráng bậc nhất Mỹ: Công trình sở hữu kết cấu vững chãi gần 100 năm - Ảnh 4.Để xây dựng đập Hoover cần tới lượng bê tông rất lớn. Ảnh: Internet

Vào thời điểm đó, các kỹ sư ước tính rằng, nếu như đổ tất cả số bê tông trên trong một lần thì phải cần tới hơn một thế kỷ thì mới nguội được đồng đều và hệ quả là đập sẽ dễ bị nứt vỡ thành từng mảng.

Để tránh gặp phải tình trạng này, các chuyên gia đã phát minh ra một hệ thống mà bê tông có thể được đổ từng lớp hình tứ giác không có cạnh song song với nhau và mỏng khoảng 15cm.

Đặc biệt, mỗi thùng kim loại lớn có thể chứa khoảng 8m3 xi măng được thiết kế chạy linh hoạt vào đường ray và sau đó di chuyển trên đường cáp treo trên không nhằm cung cấp xi măng khi cần. Ngoài ra, đập Hoover còn được làm mát bằng hệ thống gồm gần 1.000km đường ống dẫn nước vào bên trong và giữa các lớp bê-tông.

Đập thủy điện hoành tráng bậc nhất Mỹ: Công trình sở hữu kết cấu vững chãi gần 100 năm - Ảnh 5.Đập thủy điện Hoover vĩ đại của nước Mỹ còn là một điểm đến thu hút rất đông du khách tới tham quan. Ảnh: Internet

Phát minh tuyệt vời cách đây gần 100 năm đã cho thấy thành quả và chất lượng bê-tông rất tốt. Theo một thử nghiệm vào năm 1995, bê tông trong đập thủy điện Hoover thay vì xấu đi thì lại đạt được sức mạnh và chất lượng tốt đáng kinh ngạc trong nhiều thập niên.

Nếu được duy trì tốt, các chuyên gia hy vọng, đập nước này có thể sẽ có cấu trúc kiên cố trong hàng ngàn năm tới.

Bên cạnh giá trị to lớn về việc giải quyết vấn đề tưới tiêu và cung cấp năng lượng, hồ chứa nước và đập Hoover đã góp phần tạo nên một thắng cảnh kỳ vĩ giữa lòng núi đá, thu hút khoảng 7 triệu khách du lịch tới thăm viếng mỗi năm.

(Bài do Nguyễn Văn Vinh chuyển)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Đập Thủy Điện Hoover_Tài liệu

Đi bộ một dặm trong giày của Trump

Image result for walk a mile in trump's shoesĐi bộ một dặm trong giày của Trump

Brian C. Joondepth

TổngThống Donald Trump không phải là một nhân vật được nhiều người cảm thấy đồng cảm.  Gần phân nữa nước Mỹ ghét Trump.  Ghét có thể là một danh từ quá nhẹ.  Họ coi thường Trump và so sánh Trump tương đương với những cá nhân tồi tệ nhứt trong lịch sữ, Hitler và Nazis.  Họ muốn Trump, cùng với gia đình ông ta, bị tiêu diệt, theo nghĩa đen và chính trị.  Nhóm người chống đối này bao gồm đảng Dân Chủ, giới truyên thông dòng chính và nhiều người của đảng Cộng Hòa.

Cho dù ông ta từ chức hay bị Quốc Hội buộc tôi (impeach) vẫn không đủ thỏa mãn nhóm này.  Trump phải bị kết án về tội phản quốc và phải bị trừng phạt bằng cách bị treo cổ hay bị xử bắn cùng với gia đình của ông ta.  Tất cả những người ủng hộ ông ta phải bị trừng phạt tương tự vì có sự liên kết với ông.

Trong chuyên To Kill a Mockingbird, Attitus Finch có nói với Scout ,”Bạn không bao giờ thực sự hiểu một người cho đến khi bạn cân nhắc mọi thứ từ quan điểm của mình, cho đến khi bạn đi vào bên trong da người đó và đi bộ xung quanh trong đó.”. Đây mới là bản chất thực sự của sự đồng cảm.  Bạn không thể hiểu ai đó cho đến khi bạn đi bộ một dặm trong giày của họ.

Hãy dành thời gian đi vào trong làn da của Donald Trump và đi vòng quanh trong đó.

Donal Trump là một doanh nhân rất thành công, một tỷ phú với một tài sản lớn, làm chủ nhiều khu giải trí, có sân chơi golf và khách sạn lớn trên khắp thế giới.

Trump làm chủ một máy bay riêng tư khổng lộ, lớn bằng nửa chiếc máy bay ông ta đang sử dụng.  Ông ta có một người vợ và gia đình xinh đẹp.  Con cái ông ta thông minh và thành công đi theo bước chân kinh doanh của ông ta.  Trump đã tổ chức một chương trình truyền hình thành công nổi tiếng, một chương trình rất phổ thông trong mọi gia đình, và là người yêu của giới truyền thông trước khi ông ta quyết định ra tranh cử tổng thống.

Mặc dù có đầy đũ như vậy, Trump không bỏ cuộc ngừng lại.  Tại sao ông ta làm như vậy? Là một người trên 70 tuổi (septuagenarian), liệu bản ngả của ông có cần thêm một giải thưởng lớn hơn nữa hay không?  Hay là, như một số người đã suy đoán, có phải ông ta đã được những người yêu nước móc nối vài năm trước cho biết nước Mỹ đang sa vào qủy đạo của Deep State và đang lao đầu xuống vực thẩm?  Có lẽ người ta thuyết phục Trump ông ta là người duy nhất có thể ra tranh cử tổng thống, có thể thắng và giúp làm chậm lại hay ngăn chận sự suy giảm của nước Mỹ.

Donald Trump có phải là người yêu nước quá đáng, chấp nhận sự thách thức hay không?  Một ngày nào đó, chúng ta có thể tìm hiểu lý do tại sao ông ta đã từ bỏ một cuộc sống thoải mái và thành công để đổi lấy nhiều năm bị khinh miệt và chê bai.

Đối với Hillary Clinton, Trump đã chiến đấu một đối thủ chính trị, phải đối phó không phải chỉ một cá nhân mà còn tất cả những người đại diện cho bà ta: nhóm tài trợ, giới truyền thông, Hollywood, các guồng máy chánh trị Clinton, ảnh hưởng chức Tổng Thống của chồng bà ta trong hai thập niên trước đây.

Trump làm việc không ngừng nghĩ, đi vận động suốt ngày đêm. Từ viết tweet lúc 4 giờ sáng cho các chiến dịch vận động của ông đang có mặt ở nhiều tiểu bang, Trump đã làm việc chăm chỉ hơn bất kỳ ứng cử viên nào trong khi Hillary làm ngược lại.  Trong khi đó Hillary ngồi ngủ gà ngủ gât, nhấm nháp rượu chardonnay, lắng nghe đám cố vấn và truyền thông cổ vủ liên tục cho bà ta là Hillary sẽ thắng cuộc bầu cử một cách dễ dàng.

Nhóm truyền thông dòng chính trước đây và bây giờ vẫn báo cáo tường thuật 90% tiêu cực về Donald Trump.  Ngay cả đảng Cộng Hòa, đảng mà Trump đại diện và mang lại chiến thắng vẫn tiếp tục chống Donald Trump..  Những tên tuổi lớn trong đảng Cộng Hòa lúc nào cũng tìm cách làm suy yếu Donald Trump–McCain, Romney, Bush, Ryan–tất cả cựu Tổng Thống, ứng cử viên và những nhân vật “khổng lồ” trong đảng Cộng Hòa, chưa kể tiếng rên rỉ NeverTrump của đảng Cộng Hòa.

Donal Trump phải đương đầu với Deep State, các cơ quan 3-chữ không có trách nhiệm, không được dân bầu. Nhóm nầy âm mưu chống lại Trump, không những là một ứng cử viên mà còn là vị Tổng Thống đương nhiệm. Họ theo dõi chiến dịch tranh cử của ông ta, họ tạo ra các hồ sơ giả mao, để biện minh cho sự giám sát của cơ quan FBI không những về cá nhân Donald Trump và gia đình mà còn toàn bộ tất cả nhân viên làm việc cho chiến dịch tranh cử tổng thống của ông ta.   Đây là một nổ lực được phối hợp chặt chẽ của nhóm lãnh đạo các cơ quan này để ngăn chận sự tranh cử của ông ta và dùng một “chánh sách bảo hiểm” để hủy hoại chức vụ Tổng Thống của Donald Trump như là một Kế Hoạch B.

Các cáo buộc giả tạo, lời tố cáo thông đồng với Nga đã làm ô uế vai trò Tổng Thống của Donald Trump, tạo một đám mây mù trong cuộc bầu cử của ông ta, giống như một lực sĩ thành công có được huy chương hay thắng giải vô địch một cách công bằng..bây giờ phải tìm cách thanh minh, đính chánh  những lời tố cáo là mình không thắng giải thực sự.  Đặc biệt khi người này đã làm việc tận tụy chăm chỉ để đạt chiến thắng và có rất ít sự giúp đở trong quá trình này.

Câu chuyên thông đồng với Nga trở thành một vết nhơ trong chiến dịch vận động và bầu cử tổng thống của Donald Trump.  Cuộc điều tra của Mueller và tiếng trống của giới truyền thông cho rằng Trump là một tổng thống bất hợp pháp, Trump đã lừa dối để giành chiến thắng, âm mưu với một quốc gia đối phương.  Điều trớ trêu là rất nhiều nhà phê bình về Nga cách đây vài năm đã từng yêu nước này.

Với cương vị Tổng Thống, Donald Trump đã làm việc hềt sức chăm chỉ, thực hiện rất nhiều chánh sách trong 500 ngày đầu tiên hơn bất cứ vị Tổng Thống tiền nhiệm–giảm thuế, một nền kinh tế phát triển vượt bực, nạn  thất nghiệp giảm với tốc.độ kỷ lục,  đổi ngược 50 năm chính sách thất bại đối với Bắc Triều Tiên, lực chọn tư pháp mạnh mẽ v.v…Với thành tích như vậy, Donald Trump có nhận được một lời khen tặng hay ủng hộ của giới truyền thông hay đảng của ông ta? Hoàn toàn không.  Thay vào đó, sự khinh miệt và lăng mạ vẫn tiếp tục như mưa đổ xuống trên đầu.  Bạn có bị thất vọng và cay đắng khi đặt bạn vào trong đôi giày của Donald Trump hay không?

Cuối cùng là bản cáo trạng của Mueller về 12 người Nga bị tố cáo là hack vào máy vi tính của Ủy Ban đảng Dân Chủ DNC (Democratic National Committee), các máy vi tính mà FBI thậm chí không điều tra.  Bản cáo trạng chỉ đơn giản là lời cáo buộc, không phán quyết trong một tòa án của pháp luật và bản cáo trạng này được phổ biến một ngày trước khi cuộc họp thượng đỉnh  của Trump và Putin tại Helsinki.  Thật là một trùng hợp về thời gian, đã áp đặt Trump hoặc là xác nhận có sự thông đồng với Nga hay là sự trung thực của cộng đồng tình báo Mỹ.  Luôn luôn là người trái ngược, Trump đã chọn điều thứ hai trong cuộc họp báo với Putin.

Câu hỏi là Trump có thực sự tin tưởng tuyệt đối các cơ quan tình báo, những người đã âm mưu làm gián điệp trong cuộc vận động tranh cử của Trump và làm suy yếu việc thắng cử Tổng Thống và cuối cùng cố gắng lật đổ chức tổng thống của ông ta?  Tất cả những điều này dựa trên sự khẳng định vô lý rằng Nga đã tấn công cuộc bầu cử, một khái niệm vô lý mà ngay cả Barack Obama cũng xác nhận không có chuyện đó:”Không có một người đứng đắn nào có thể cho rằng bạn có thể can thiệp vào cuộc bầu cử của Mỹ”.

Những cơ quan tình báo này là những cơ quan đã giải tội cho Hillary Clinton về các tội ác đã được chứng minh rõ ràng nhưng chưa bao giờ bị điều tra trong khi đó lại truy tố Donald Trump về tội ác ad nauseam nhưng chưa bao giờ được chứng minh.  Đây cũng là những cộng đồng  tình báo đã cho thế giới biết là Saddam Hussein có Vũ Khí Tiêu Hủy Đại Quy Mô WMD (Weapon of Mass Destruction), đã kéo Mỹ và các nước khác vào một cuộc chiến tốn kém và phản tác dụng.

Hãy đặt mình vào trong đôi giày của Trump, một doanh nhân rất thành công,  trong những năm cuối đời, đã tự gánh lấy trách nhiệm của Hercules, một anh hùng và thượng đế thời Đế Quốc La Mả để ra tranh cử và chiến thắng chức tổng thống Mỹ. Trong sự chiến thắng đó, Trump không tìm thấy gì ngoài việc bị lạm dụng, khinh miệt và phản bội,bởi bạn bè và kẻ thù.  Ông bị bao quanh bởi bom mìn, và cộng đồng tình báo của ông đã vạch ra một con đường để chắc chắn ông sẽ dẩm chân lên đám mìn đó.  Đây là một cuộc hành trình rất hiếm người trần tục có thể thành công hay tồn tại.

Có một kỳ diệu nào Trump có thể đẩy lùi chống lại những người đang tìm cách tiêu diệt ông ta và chức tổng thống, những người này gồm có FBI, DOJ và CIA, tất cả đang vận động mạnh mẽ để chống lại một vị tổng thống đã được đắc cử do dân bầu ra..

Cách giải thích đơn giản nhất thường là tốt nhất.  Hãy đi một dặm đường trong giày của Donald Trump và lúc đó chúng ta sẽ thấy tất cả hành động của ông ta hoàn toàn có ý nghĩa.  Một cá nhân được chọn lựa bởi người dân bình thường, cố gắng làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại mặc dù đang bị nhiều người ngăn chặn và tiêu diệt.  Mọi người hợp lý sẽ hành xử như thế nào khi đứng trong đôi giày của Trump?

Brian C. Joondepth, M.D.,MPS

Bản tiếng Anh:

Walk a Mile in Trump’s Shoes

By Brian C. Joondeph

 President Donald Trump is not a figure many feel empathetic toward.  Nearly half the country hates him.  Hate may be too mild a word.  They despise him and equate him with the worst of human history, Hitler and the Nazis.  They want him destroyed, literally and politically, along with his family.  This includes Democrats, the media, and many Republicans.

His resignation or impeachment wouldn’t be enough.  He needs to face treason charges and punishment at the end of a rope or in front of a firing squad, along with his family.  His supporters are guilty by association and must face similar justice.

But in To Kill a Mockingbird, Atticus Finch told Scout, “You never really understand a person until you consider things from his point of view, until you climb inside of his skin and walk around in it.”  This is the essence of empathy.  You can’t understand someone until you’ve walked a mile in his shoes.

Let’s for a moment climb inside Donald Trump’s skin and walk around in it.

Trump was a successful businessman, a billionaire with properties, resorts, golf courses, and hotels around the world.  He owned a huge private jet, only a half-step down from the one he currently uses.  He has a beautiful wife and family; his children are smart and following in his business footsteps.  He hosted a wildly successful television show, was a household name and a darling of the media before he decided to run for president

Yet he gave that up.  Why would he do that?  As a septuagenarian, did his ego demand one more even bigger prize?  Or, as some have speculated, was he approached by a group of patriots several years ago and told in no uncertain terms about the Deep State and America’s trajectory into the abyss?  Perhaps he was told that he was the only one who could run for president, have a chance of winning, then slow or stop America’s decline.

Did he, as a consummate patriot, take up the challenge?  Someday we may learn why he gave up a comfortable and successful life in exchange for years of scorn and derision.

In Hillary Clinton, he fought a political opponent who was challenging, not personally, but for what and whom she represented: the establishments of both parties, the donor classes, the media, Hollywood, academia, and the Clinton machine that has been active since her husband’s presidency two decades earlier.

He worked his butt off, campaigning around the clock.  From his tweets at 4 A.M. to his campaign rallies in multiple states in a single day, he worked harder than any candidate in recent memory.  His opponent did the opposite.  Sipping chardonnay and napping, she listened to her cheerleaders in the media, fawning over her every utterance, telling her repeatedly that she would win the election easily, and doing most of the campaigning for her.

Media coverage of Trump was and still is over 90 percent negative.  His own party worked against his election, the party he represented and brought victory to.  The big names in the GOP tried to undermine him – McCain, Romney, Bush, Ryan – all past presidents or candidates, the heavy hitters in the GOP, not to mention the Republican NeverTrump whiners.

Then there was the Deep State, the unelected and unaccountable three-letter agencies, conspiring and working against Donald Trump, not only as a candidate, but also as president.  They spied on his campaign, creating fictional dossiers used to justify FBI surveillance of Trump, his entire campaign staff, and his family.  It was a concerted effort by the leadership of these agencies to prevent his election, then “an insurance policy” to destroy his presidency as a Plan B.

Phony accusations or Russian collusion tainted his presidency, providing a cloud over his election, much like a successful athlete winning a medal or championship fair and square and against all odds, then having his victory tainted with the accusation of rigging or cheating.  How would such a winner react to claims that he didn’t really win?  Especially when he had worked so hard for victory and had so little help in the process.

The Russian collusion story taints Trump’s successful campaign and election.  The Mueller investigation and drumbeat from the media share the common refrain that Trump is an illegitimate president, that he cheated to win, conspiring with an enemy country.  This is the same country, ironically, that so many of Trump’s critics were in love with only a few years ago.

Trump has been working hard as president, accomplishing more in his first 500 days than any of his predecessors – tax cuts, a roaring economy, record unemployment, a reversal of 50 years of failed policy toward North Korea, strong judicial picks, and so on.  Does he get any credit from the media or his own party?  Hardly.  Instead, scorn and insults continue to rain down on his head.  Wouldn’t you be frustrated and bitter standing in his shoes?

Last is the Mueller indictment of 12 phantom Russians over supposedly hacking the DNC computers – computers the FBI did not even examine.  Indictments are simply accusations, not verdicts in a court of law, and were announced the last business day before Trump’s Russia summit.  What a coincidence of timing, painting Trump in a box where he has to either validate the Russian collusion narrative or question the veracity of the U.S. intelligence community.  Always the contrarian, he chose the latter option during his press conference with Putin.

Does Trump fully trust the intelligence services, the same ones that conspired to spy on his campaign and undermine his election, then tried to overturn his presidency?  All this is based on the nonsensical assertion that Russia hacked the election, an absurd concept that even the media’s savior Barack Obama said was impossible: “There is no serious person out there who would suggest somehow that you could even rig America’s elections.”

This is the same Intelligence Community that exonerated Hillary Clinton for crimes proven but never investigated and indicted Donald Trump for crimes investigated ad nauseam but never proven.  The same Intelligence Community that told the world that Saddam had WMDs, dragging the U.S. and other countries into a costly and counterproductive war.

Put yourself in Trump’s shoes: a highly successful businessman, in the latter years of his life, taking on the Herculean task of running for and winning the U.S. presidency.  In victory he finds nothing but abuse, scorn, and betrayal, by friend and foe alike.  He is surrounded by landmines, his intelligence community plotting a path to make sure he steps on one landmine after another.  This is a journey few mortals would undertake or survive.

Is it any wonder he is pushing back against those trying to destroy him and his presidency, including the FBI, DOJ, and CIA, all in the thick of seditious activity against the duly elected president?  He has few friends in Washington, D.C.; many who should have his back are eager to bury a knife in it instead.

The simplest explanations are often the best.  Walk a mile in Trump’s shoes, and his actions make all the sense in the world.  A guy chosen by ordinary people, trying to make America great again despite so much of America trying to stop and destroy him.  How would any rational person behave when standing in Trump’s shoes?

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Đi bộ một dặm trong giày của Trump

Chuyện Thầy Lương_FB Lê Nam Thư

Chuyện Thầy Lương

( Võ Tòng Đánh Mèo )

Tôi bắt đầu được học tiếng Anh từ khi vào lớp 10, và thầy Lương là thầy giáo dạy tiếng Anh đầu tiên của tôi. Thầy Lương tốt nghiệp sư phạm khoa tiếng Pháp, do có người quen trong ban giám hiệu nên thầy được nhận về trường tôi. Nhưng trường tôi khi đó không có môn tiếng Pháp, chỉ có Anh và Nga, mà Anh thì biên chế hết rồi, không chen vào được nữa, nên thầy đành học cấp tốc một khóa tiếng Nga rồi vào trường làm giáo viên dạy Nga.

Thật may cho thầy Lương là vài năm sau, một bà giáo viên tiếng Anh của trường tôi bị đi tù, nên thừa ra một suất biên chế tiếng Anh, thế là thầy Lương lại học cấp tốc một khóa tiếng Anh để chuyển sang làm giáo viên Anh. Thành ra, thầy Lương nói tiếng Anh nghe rất giống tiếng Nga, còn nói tiếng Nga thì lại như là tiếng Pháp…

Có lẽ vì thế mà hôm đầu tiên học từ mới, thầy không đọc mà viết phiên âm lên bảng rồi chỉ từng từ, chúng tôi ngồi dưới ngoan ngoãn đọc theo: “Ai là tôi, tôi là ai, họ là dây, chúng ta là ớt, say là nói, nói là say, hiếp là giúp, giết là kêu, trẻ con là cứt…”. Tôi đọc theo rất hăng, nhưng trong lòng lại có đôi chút thất vọng, bởi trước đó, tôi vẫn nghĩ tiếng Anh nó phải văn minh, lịch sự lắm, ai ngờ lại toàn hiếp với giết, lại còn coi trẻ con như cứt”.

Thầy Lương cũng dạy cho chúng tôi một số phương pháp học từ mới rất hay. Chẳng hạn như từ Security: thầy phiên âm nó thành Sờ-cu-rờ-ti. Ai hay sờ cu rờ ti? Chính là mấy bác bảo vệ đứng canh ở chợ, khi nghi ngờ ai đó ăn cắp đồ, bác sẽ sờ cu rờ ti khắp người để kiểm tra. Bởi thế, Security nghĩa là “bảo vệ”.

Với từ “ant” – tức là “kiến” – thì thầy dặn chúng tôi hãy liên tưởng tới tên một quận của Hải Phòng: quận Kiến Ant. Liquid thầy phiên âm thành Ly-cứt, và thầy bảo chúng tôi liên tưởng tới bạn Ly – lớp phó lao động của lớp tôi, Ly bị tiêu chảy kinh niên, cứt thường xuyên ở dạng lỏng, bởi vậy, Liquid nghĩa là “chất lỏng”. Với từ December – thầy phiên âm thành “Đi xem bơi” – thầy kể là làng thầy có hội thi bơi diễn ra vào đúng tháng mười hai, bởi vậy, “Đi xem bơi” là “tháng mười hai”…

Lần ấy tôi đi thi tin học, phần soạn thảo văn bản, hì hục làm cả tiếng đồng hồ, lúc gần xong thì cái máy tính nó hiện lên cái câu hỏi tiếng Anh gì đó tôi không dịch được, chỉ biết là nó bắt tôi chọn giữa “Yes” và “No”. Tôi đang băn khoăn không biết phải chọn cái gì thì may quá, nhìn ra cửa sổ, tôi thấy thầy Lương đang đi về phía nhà vệ sinh. Tôi liền gọi giật thầy lại và nhờ thầy giúp xem là tôi nên chọn click vào đâu. Thầy bảo: “No, No”, rồi ôm bụng chạy thẳng vào nhà vệ sinh. Tôi nghe lời thầy, chọn “No”: thế là xong, toàn bộ bài của tôi mất sạch. Hoá ra, câu đó là máy tính nó hỏi tôi có muốn lưu lại nội dung tôi vừa làm hay không. Bị trượt môn tin, tôi bực quá, trách thầy, thì thầy bảo là lúc đó thầy đang đau bụng buồn ỉa, thầy bảo “No, No” tức là thầy đang vội, không giúp được đâu, chứ có phải là thầy nhắc đâu.

Rồi cả cái lần lớp tôi có đoàn cán bộ trên phòng giáo dục về dự giờ. Thầy Lương đặt một câu hỏi tiếng Anh đại ý là sau này lớn lên bạn mơ ước làm nghề gì. Câu này với tôi quá dễ, vì từ lâu, tôi đã rất ngưỡng mộ chú Tuấn – người giàu nhất làng tôi. Tất cả các quán ghi lô đề ở làng tôi đều là chi nhánh tay chân của chú Tuấn. Đánh bao nhiêu điểm, thậm chí cắm cả nhà, cả xe để đánh thì chú Tuấn cũng sẵn sàng ôm hết. Nói chung, chú Tuấn là một chủ đề rất có uy và được dân chơi trong và ngoài làng kính nể, nên không chỉ tôi mà rất nhiều đứa trẻ trong làng tôi đều ước mơ sau này lớn lên sẽ trở thành một chủ đề giống như chú.

Tôi giơ tay xung phong rồi đứng lên dõng dạc trả lời: “I want to be a topic”. Trả lời xong thì tôi thấy thầy Lương cũng như mấy cán bộ của phòng giáo dục mặt cứ nghệt ra như ngỗng đực, chắc là không hiểu gì. Tôi lại phải giải thích cặn kẽ rằng “topic” là chủ đề – một nghề nhàn hạ, nhanh giàu, và rất được nể trọng. Thầy Lương cùng các cán bộ nghe xong thì vỗ tay rào rào, khen tôi đặt câu hay quá. Tôi được cho điểm 10, còn lớp tôi tiết ấy được cho giờ Tốt.

Hồi ấy tôi cũng biết là muốn nói tiếng Anh tốt thì phải chịu khó thực hành với Tây, nhưng quê tôi thóc lúa, lợn gà nhiều, chứ Tây thì bới đâu ra? Ấy thế mà hôm ấy, khi lớp tôi đang lao động dọn cỏ trước cổng trường thì tự nhiên có hai thằng Tây lạc đường tiến lại gần hỏi thăm gì đó. Nhìn thấy Tây, mắt tôi sáng lên như một thằng cuồng dâm bị nhốt trong cũi sắt lâu năm vừa được thả ra và thả đúng vào căn phòng có Ngọc Trinh đang tắm.

Tôi lao đến đứng trước mặt hai thằng Tây, rồi phọt ra một tràng tiếng Anh với giọng đầy tự tin. Tôi nói xong, hai thằng Tây nhìn nhau lắc đầu hoang mang. Cũng may, lúc ấy thầy Lương xuất hiện, thầy bắt tay hai thằng Tây, rồi nói câu gì đó rất dài. Đúng là thầy nói có khác, hai thằng Tây không còn hoang mang nữa mà chúng nhăn mặt, cau mày lại, xong lắc đầu vẻ ngán ngẩm rồi bỏ đi. Trước khi đi, chúng còn lẩm bẩm câu gì đó tôi không hiểu, vì chỉ nghe được hai từ là “shit” với “f*cking” gì đó…

Tôi hỏi thầy là sao mình nói mà bọn Tây nó không hiểu vậy, thì thầy ân cần giảng giải: “Tiếng Anh nó cũng giống tiếng Việt mình vậy: Tiếng Việt có giọng Bắc, giọng Nam, giọng Nghệ An, Quảng Bình, giọng của đồng bào dân tộc Khơ Me miền núi. Cùng là người Việt nhưng em nghe mấy bà con Khơ Me nói em có hiểu gì không? Thì mấy thằng Tây ấy cũng vậy: chúng nó nói tiếng Tây, nhưng là Tây thuộc dân tộc thiểu số miền núi, còn chúng ta nói tiếng Tây phổ thông, chúng nó không hiểu là đúng”.

Năm ấy thi tốt nghiệp, trường tôi có 114 bạn bị trượt – trong đó có tôi, và lý do trượt hầu hết là bị điểm liệt môn tiếng Anh của thầy Lương. Thầy Lương buồn lắm, ôm chúng tôi, bảo: “Thầy có một ước mơ cháy bỏng đó là có thể sửa điểm tốt nghiệp để cho 114 em đỗ sạch”. Sau năm ấy, thầy bị cho nghỉ việc. Từ đó, chúng tôi không biết thầy đi đâu, và cũng không nhận được tin tức gì về thầy nữa…

Cho đến hôm nay, khi đọc báo nghe tin có ông Lương nào đó đã sửa điểm tốt nghiệp cho 114 học sinh thì chúng tôi mới giật mình sững sờ. Thầy ơi, liệu có phải đó là thầy không? Thầy đã luồn lách và leo lên được chức vụ cao như vậy sao? Chúng em rất tự hào và xin chúc mừng vì thầy đã thực hiện được mơ ước cháy bỏng năm nào!”

Nguồn: FB Lê Nam Thư (baotiengdan.com)

(Người chuyển: Nguyễn Văn Vinh)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Chuyện Thầy Lương_FB Lê Nam Thư

Truyện Vui

canh sat cuoiTRUYỆN VUI

Lâu lâu để xả xì-trét, CNN gởi đến quý bạn một vài mẩu chuyện vui để đọc cười cho đỡ buồn:

– GIÀ MÀ HAM
Người hàng xóm kế bên tôi… Cô ta mới dọn vào căn nhà kế bên, trông hấp dẫn, nên tôi để ý ngay.
Sáng sáng cô ta đi làm và chở đứa bé đi nhà trẻ.
Chiều chiều đi làm về, cho con ăn, ra vườn sau giáp vườn nhà tôi, nằm ghế thưởng thức gió mát.
Cuối tuần, cô ta ra vườn, trái khăn trên cỏ, nằm phơi bầy trong nắng ấm.
Là hàng xóm sát bên, chúng tôi luôn nhìn thấy nhau và vui cười chào nhau. Trong nhà không thấy đàn ông nào cả.
Một buổi chiều Thứ Sáu, cô ta hiện ra ngay cửa nhà tôi và nói:
“Bữa nay, cháu xin thú thực với chú là cháu chịu không được nữa… cháu cần xả hơi ngay.. muốn uống cho say, làm tình thâu đêm… Tối nay chú có bận không ạ?”
Tôi nghe vừa nghe xong, lòng hớn hở, tim đập loạn lên, ấp úng nói không ra hơi:
“Không, tôi không bận gì cả, tối nay không có gì cả !!!”.
Cô ta vui mừng:
“Vậy, tốt quá chú ơi ! Để cháu mang đứa nhỏ qua nhờ chú coi giùm !!!”

– SẢN PHẨM CỦA THƯỢNG ĐẾ
Ông vua xe hơi, Henry Ford sau khi chết được đưa lên thiên đàng. Tại cổng thiên đàng có Thánh Peter chờ sẵn để đón Ford.
Vừa gặp Ford, Thánh Peter cho biết: Ford hồi còn sống ngươi đã làm nhiều việc công ích cho xã hội, như sáng chế phương pháp làm việc dây chuyền cho kỹ nghệ xe hơi làm thay đổi cả thế giới. Với thành quả như vậy, ngươi sẽ được một ân huệ là có thể chuyện trò với bất cứ ai trên thiên đường này.
Suy nghĩ vài giây, Ford xin được gặp thượng đế. Thánh Peter dẫn Ford đi gặp thượng đế, vừa gặp thượng đế, Ford hỏi ngay:
– Thưa ngài, lúc ngài chế tạo ra đàn bà, ngài đã suy nghĩ gì?
Thượng đế nghe xong bèn hỏi lại:
– Ngươi hỏi như vậy là ý gì?
Ford liền trả lời:
– Trong sáng chế của ngài có quá nhiều sai sót. Phía trước thì phồng lên, phía sau bị nhô ra. Máy thường kêu to khi chạy nhanh. Tiền bảo trì và nuôi dưỡng quá cao. Thường xuyên đòi hỏi nước sơn mới. Cứ đi 28 ngày là lại bị chảy nhớt và không làm việc được. Chỗ bơm xăng và ống xả lại quá gần nhau. Đèn trước thì quá nhỏ. Tiêu thụ nhiên liệu thì nhiều khủng khiếp.
Thượng đế nghe qua liền bảo:
– Ngươi hãy đợi một lát để ta xem lại bản thiết kế.
Ngài bèn cho gọi toàn bộ kỹ sư thiết kế và cơ khí trên thiên đàng lại để xem lại quá trình. Sau một thời gian họ trình thượng đế bản báo cáo. Xem xong, ngài bèn phán rằng:
– Những lời ngươi vừa nói hoàn toàn đúng, bằng sáng chế của ta quả thật có nhiều sai sót, nhưng nếu tính trên phương diện kinh tế thì hiệu quả lại rất cao: Có gần 98% đàn ông trên thế giới xài sản phẩm do ta chế tạo, trong khi chưa đầy 10% đàn ông xài sản phẩm của ngươi.

– HAI BỐ CON VUI TÍNH
Cậu con trai bảo: “Xã hội bây giờ người ta chỉ xem trọng cái bề ngoài thôi, chả ai thèm quan tâm đến việc KÍNH LÃO ĐẮC THỌ như ngày xưa!” Ông bố không tin nên 2 bố con nhà cá độ với nhau.
Ông bố giả đò ăn mặc luộm thuộm, lê lét bước vào 1 nhà hàng sang trọng, chả ai thèm chào đón, mời mọc bỏ mặc ông ngồi một mình hồi lâu.
Cậu con trai bước vào ăn mặc bảnh bao, nước hoa thơm phức ngồi ngay bàn đối diện với bàn của ông bố. Khi gọi món ăn cậu con trai gọi 2 phần: 1 cho bàn của mình và 1 cho bàn của ông bố.
Khi mang thức ăn ra, người hầu bàn lấy làm lạ hỏi nhỏ cậu con trai: “Tại sao ông phải trả tiền mời ông già luộm thuộm kia ăn uống dzậy ?”
Cậu con trai nói nhỏ vào tai người hầu bàn : “Tại vì tôi tư tình với con dâu của lão.”
Khi dọn dẹp bàn cho ông già, người hầu bàn không nhịn được nên nói nhỏ vào tai ông già: “Gã kia bảo hắn ngủ với con dâu của ông!”
Ông già cười mỉm trả lời người hầu bàn:
“Hắn mới ngủ với con dâu của tôi được hơn năm nay thôi, trong khi tôi đã ngủ với mẹ của hắn hơn 20 năm nay rồi!”

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Truyện Vui

Bài Học từ Ukraine!

crimea-ukraine_russiaBÀI HỌC TỪ UKRAINE  ! 

 Năm 1997, bán đảo xinh đẹp Crimea được Ukraine cho Nga thuê làm quân cảng ở thành phố Sevastopol, thuộc Crimea trong 20 năm. 
Đáng lý ra, Nga phải trao trả lại cho Ukraine vào năm 2017 vừa qua. 
Nhưng bản chất của kẻ xâm chiếm độc tài Putin Đại Đế, đã âm thầm mua chuộc chính phủ bù nhìn, đứng đầu là tổng thống Viktor Yanukovych. 
Thế là tháng 4/2010 Chính phủ Ukraine lại ký gia hạn đến năm 2047. 
Nắm bắt được được cơ hội này, Nga ồ ạt đưa vũ khí và lực lượng quân sự sang, và kèm làn sóng di cư ồ ạt. 
Kết quả là chưa đến năm 2047, vào đúng năm 2014, Nga tuyên bố Crimea là lãnh thổ thuộc Nga thông qua một cuộc trưng cầu dân ý do Nga tổ chức, trái với luật pháp quốc tế. 
Vì hơn 90% dân số nói tiếng Nga ở đây, nên khi trưng cầu dân ý, đồng nghĩa với việc sáp nhập vào Nga. 
Nga lập tức cho thành lập chính phủ ở đây. Phương Tây phản đối ầm ầm, Ukraine kêu gào giãy giụa, nhưng là vị thế nước yếu bên cạnh gấu Nga hùng cường, Ukraine đành bó tay! 
Putin Đại Đế lên truyền thông tỏ bày: “Crimea nên về với đất mẹ”! 
Ukkraine cay đắng mất đi phần đất có vị thế địa chính trị quan trọng và không lấy lại được Crimea nữa. Putin Đại Đế chỉ cần có 4 năm thôi, đã chiếm được Crimea ngon lành!
Nghĩ lại Việt Nam, cho dù lùi thời hạn thuê đất từ 99 năm xuống 70 năm hay 50 năm hoặc ít hơn đi nữa. Thì hãy mở to mắt ra mà nhìn bài học nhãn tiền của Ukraine và Nga.
Mà thằng Tạp Cặn Bã thì khỏi phải nói, nó còn gian manh, ác độc, nham hiểm, liều lĩnh gấp chục lần Putin!

(Không rõ tác giả / Người chuyển: Nguyễn Phiến)

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Bài Học từ Ukraine!

Thư của TNLT Trần Huỳnh Duy Thức

tran-huynh-duy-thuc 2Thư của Trần Huỳnh Duy Thức 

gửi cho gia đình từ trong tù

Nghệ An, 26/6/2018

Thưa ba và cả nhà thương,

Hôm 23/6 chị Sáu và Quân ra thăm con kể rằng ba nói ba tin sắp có nhiều thay đổi lớn và ba sẽ khỏe để chờ con về. Con rất là vui.

tran-huynh-duy-thucSáng hôm qua, thứ hai 25/6/2018 một phái đoàn của Liên minh Châu Âu và Đại sứ quán Đức tại VN vào đây thăm con. Đại diện gồm một anh tên là Konrad phụ trách chính trị của Đại sứ quán Đức, một cô tên là Catherine phụ trách chính trị của Phái bộ EU tại VN, một anh người Việt tên Đăng được giới thiệu là cán bộ của Đại sứ quán Đức tại VN làm phiên dịch (họ nói tiếng Anh và tiếng Đức). Cũng có lãnh đạo cùng các sĩ quan của Trại giam tham gia. Họ lắng nghe, thái độ vui vẻ, không có vấn đề gì.

Họ nói họ rất quan tâm đến con nên thông qua Chính phủ Đức và Chính phủ VN để sắp xếp cuộc gặp này. Họ muốn nghe về sức khỏe điều kiện sinh hoạt trong tù và nguyện vọng của con. Con cho biết sức khỏe của con vẫn ổn và kể thời khóa biểu một ngày của con gồm thể dục, viết thư, sáng tác (thơ, nhạc, tiểu thuyết), đọc sách báo nhà gửi, chơi đàn, học tiếng Hoa,… Con cũng khẳng định với họ rằng con không có nguyện vọng ra nước ngoài. Họ bảo họ rất nể phục con và họ cũng nghe nói nhiều về tinh thần của con. Họ thấy khó ai có được lịch sinh hoạt trong tù như con. Con nói với họ rằng con rất vui khi biết luật sư Đài được họ bảo lãnh qua Đức vừa rồi. Riêng con thì con muốn dùng cuộc sống của mình để thu hút sự quan tâm của mọi người ngày càng tôn trọng pháp luật, tôn trọng quyền con người, tôn trọng khác biệt. Con tin vào sự thay đổi dựa trên tinh thần đó và thấy đang có những thay đổi theo tinh thần, chiều hướng như vậy. Con hiểu luật pháp đang còn nhiều vấn đề, nhưng chỉ bằng tinh thần tôn trọng pháp luật và kiên trì đòi hỏi pháp luật phải hoàn thiện hơn thì sự thay đổi cuối cùng mới tốt đẹp. Con mong rằng họ ủng hộ và hỗ trợ cho sự thay đổi như vậy. Họ nói họ hiểu và theo sát trường hợp của con. Họ chúc con khỏe và có đủ sức mạnh để đi hết lựa chọn của mình. Họ tin con làm được vì con biết sử dụng thời gian hiệu quả. Họ khẳng định sẽ luôn quan tâm, theo dõi tình hình của con. Sau cuộc gặp, họ sẽ liên hệ với gia đình mình để thông báo về cuộc gặp này, đồng thời để trao đổi thêm những gì cần thiết. Con cảm ơn họ và cho biết cuộc gặp đã động viên con rất nhiều.

Cuộc gặp kéo dài 60 phút, đúng như thỏa thuận giữa Chính phủ Đức và Chính phủ VN. Họ hỏi rất kỹ các điều kiện ăn uống, sinh hoạt, điện thoại, gửi thư, gia đình thăm… Con có sao nói vậy, không có vấn đề gì. Họ cũng hỏi về vấn đề mắt của con như họ nghe trước đây. Con cũng kể đúng thực tế là do điều kiện điện, ánh sáng, nhưng điều kiện này đã được đảm bảo hơn 10 tháng nay. Con cũng nói rằng cũng có khi có vấn đề nhưng con phản ảnh đến Ban giám thị Trại giam để bảo vệ quyền lợi hợp pháp của mình, BGT cũng lắng nghe và giải quyết theo pháp luật. Họ nói họ nghe vậy thì rất vui. Họ cảm ơn phía VN đã tạo điều kiện để gặp.

27/6 

Hôm qua thời sự VTV đưa tin VN và EU rà soát lần cuối nội dung Hiệp định thương mại tự do VN – EU (EVFTA). Bộ trưởng công thương VN hi vọng Hiệp định này sẽ được ký vào cuối năm nay. Cao ủy thương mại EU hi vọng VN sẽ giải quyết những vấn đề còn lại để Hiệp định được ký kết. Thư 112C con đã trích một bài trên Thời báo KTSG số 14 (5/4/2018) nói về lí do Hiệp định này đã bị trì hoãn ký từ cuối năm 2015 đến nay là vì môi trường và nhân quyền.

VN mình rất cần Hiệp định này để giảm thiểu những tác động của các cuộc chiến thương mại nếu chúng lan rộng. Các tranh chấp giữa Mĩ với EU và các đồng mình khác, theo con, sẽ được dàn xếp sớm. Giữa họ không có những xung đột không thể thỏa hiệp, và sự tranh chấp của họ thực sự chỉ là sự cạnh tranh thuần túy thương mại. Còn tranh chấp giữa Mĩ và TQ thì thương mại chỉ là cái cớ và là công cụ để Mĩ cho thế giới thấy khả năng lãnh đạo thế giới của TQ thực tế đến đâu, để Mĩ khẳng định lại vị thế siêu cường của mình. Ai mà lấy thiệt hơn về mặt kinh tế như là chỉ số quan trọng nhất để đánh giá người Mĩ có thể chấp nhận đến mức nào, rồi từ đó suy ra Mĩ sẽ không dám dấn sâu vào Cuộc chiến thương mại với TQ thì người đó sẽ lầm to. Đó thật là ngây thơ. 

Tập đoàn ZTE khổng lồ có cổ phần chi phối thuộc Chính phủ TQ mà Mĩ mới khều nhẹ đã ngã lăn ra, không chống đỡ nổi. Đó chỉ mới là sự cấm vận công nghệ chip chưa quá mức cao siêu so với nhiều công nghệ cốt lõi khác mà Mĩ nắm giữ. Nếu cuộc chiến lan rộng, Mĩ có thể đánh rơi rụng hàng trăm tập đoàn khổng lồ tương tự ZTE của TQ. Chưa nói đến rất nhiều hậu quả khác, chỉ riêng sự vỡ nợ của những tập đoàn này sẽ tạo nên một khoản nợ xấu cho Chính phủ TQ (vì Chính phủ đầu tư, cho vay hay bảo lãnh) lớn đến mức đủ thổi bay khoản dự trữ ngoại tệ khổng lồ của TQ trong chốc lát. TQ hầu như chẳng có công cụ gì tương tự để trả đũa Mĩ. Đầu tư TQ vào Mĩ đã giảm đến 98% (tức là gần như không còn gì) trong 5 tháng đầu năm nay mà chẳng gây ra vấn đề gì cho Mĩ. TQ đã từng dọa về nguy cơ rút đầu tư sẽ gây ra những thiệt hại lớn cho Mĩ. TQ đã làm nhưng chẳng tác dụng. Không cần đến TQ giảm đầu tư, tới đây Mĩ đã chuẩn bị để hạn chế TQ đầu tư vào Mĩ để tiếp cận công nghệ Mĩ. Hi vọng Mĩ sợ thiệt hại mà không làm thì sẽ là tiếp tục ngây thơ.

Thế giới sẽ chứng kiến và học được một bài học từ sự thất bại nặng nề của chiến lược về công nghệ của TQ, rồi sẽ không bao giờ quên rằng muốn sở hữu được công nghệ vượt trội thì quốc gia phải là một xã hội vận động tự do để tạo nên một môi trường cạnh tranh tự do. Ở đó những người giỏi nhất mới sáng tạo nên những công nghệ vượt trội cho quốc gia. TQ không có và cũng không chấp nhận một xã hội vận động tự do. Vì vậy Chính phủ TQ tin vào cách thức đặc sắc của mình là dùng sự đầu tư và bảo kê (trên danh nghĩa bảo hộ) vô song của nhà nước cho một số doanh nghiệp để chúng sở hữu công nghệ vượt trội. Thực tế mấy chục năm qua, các doanh nghiệp này đã to lớn khổng lồ nhờ sự bảo kê này nhưng khả năng công nghệ chỉ ở mức sao chép giỏi và lệ thuộc nặng nề vào những công nghệ cốt lõi của Mĩ và phương Tây. TQ hiểu nguy cơ của sự lệ thuộc này. Nhưng một lần nữa, họ tiếp tục sai lầm về phương pháp. Họ tin rằng dùng sức mạnh của thị trường khổng lồ hơn 1,4 tỉ dân của họ thì sẽ ép được các doanh nghiệp sở hữu công nghệ của Mĩ và phương Tây chuyển giao công nghệ cho họ nếu muốn tiếp cận thị trường TQ. Khi TQ công bố Sáng kiến Sản xuất tại TQ 2025 với mục tiêu trên, con đã cười vì thấy niềm tin nói trên của họ ngây ngô quá. Họ nghĩ từng doanh nghiệp đơn lẻ Mĩ sẽ không thể đủ sức thoát sức ép của Chính phủ TQ để không bị mất phần trước các đối thủ tại thị trường TQ. Các doanh nghiệp Nhật và EU cũng bị như vậy. TQ không hiểu rằng sức mạnh của những xã hội vận động tự do khi đã hợp lực lại thì chẳng có sức mạnh của những xã hội độc đoán nào địch nỗi cho dù những xã hội độc đoán đó được lãnh đạo bởi những chính phủ độc tài khổng lồ đi nữa. Khối G7 sẽ cùng nhau đánh gục tham vọng chiếm lấy công nghệ bằng ban phát thị trường của TQ. Thế giới sẽ thấy chiến lược về công nghệ của TQ hóa ra là cách để họ chỉ ra gót chân Achilles chết người, không chỉ về công nghệ mà cả về sức mạnh và tham vọng bá quyền của mình.

Một khi TQ đã buộc phải bãi bỏ sự ép buộc chuyển giao công nghệ, sự bảo hộ thị trường cho các doanh nghiệp chủ lực mà Chính phủ TQ bảo kê lâu nay để làm sức mạnh cho Chính phủ, thì các doanh nghiệp Mĩ và phương Tây có lợi thế về công nghệ sẽ chiếm lĩnh các thị phần ở TQ mà các doanh nghiệp được bảo kê ở TQ chiếm giữ lâu nay. Khi đó cán cân thương mại sẽ cân bằng và công bằng. Đây là điều Tổng thống Trump muốn và không ngừng tuyên bố lâu nay. Ông ấy đang rất quyết liệt để thực hiện thành công mục tiêu này. Nếu TQ không chấp nhận sự bãi bỏ nói trên thì họ sẽ đối diện với sự sụp đổ, bắt đầu từ các tập đoàn. Nếu Chính phủ TQ nhận ra thì họ sẽ tránh được sụp đổ. Và đó là sự bắt đầu cho tự do hóa thị trường và xã hội. Người TQ sẽ sớm nhận ra rằng người ta không thể sở hữu những gì hay ho bằng cách tước đoạt và sự bảo kê bảo hộ của nhà nước không thể giúp sở hữu công nghệ mà ngược lại. Nó chỉ tạo ra những doanh nghiệp thân hữu thúc đẩy tham nhũng và khả năng cạnh tranh quan hệ và đặc quyền, chứ không phải khả năng sáng tạo. Một khi sự bảo hộ của nhà nước đã không còn có thể nữa thì các doanh nghiệp đó sẽ lăn đùng ra mà chết như đột tử vậy, bất chấp chính phủ bảo hộ có to lớn hay tài giỏi đến đâu.

Không ai vi phạm Quy luật phát triển mà có thể phát triển tốt đẹp cả. Con người dù có giỏi giang, có sức mạnh đến thế nào thì cũng không thể vượt qua được quy luật của Tạo hóa. 

28/6 

Dù Quy luật phát triển đã được làm sáng tỏ, nhưng giới cầm quyền TQ vẫn phải trả một giá đắt trước khi hiểu ra được và thừa nhận những gì mình đã làm trái quy luật. Điều này có nghĩa là cuộc chiến thương mại Mĩ – TQ sẽ lan rộng và rất căng thẳng trước khi một trạng thái cân bằng và công bằng được xác lập. Chiến tranh căng thẳng sẽ kéo dài vài năm.

Nhưng con muốn viết để ba và mọi người hiểu rằng chiến tranh thương mại này là sự may mắn cho nhân loại vì nó thay cho Chiến tranh thế giới III vốn là điều rất khó tránh khỏi khi có sự nổi lên của các siêu cường mới muốn khẳng định vị thế bá quyền như Đức, Nhật trong quá khứ và TQ vào hiện tại. Nếu sự trỗi dậy hung hăng của TQ không bị kiềm chế thì không lâu nữa, khi tiềm lực quân sự của họ đủ sức đối trọng với Mĩ ở Châu Á TBD thì chiến tranh quân sự sẽ nổ ra không tránh khỏi. Họ đang ráo riết tăng cường tiềm lực này thông qua quân sự hóa ồ ạt trên Biển Đông. Mĩ, Nhật và các đồng minh phương Tây sẽ không bỏ qua cơ hội sử dụng chiến tranh thương mại để làm suy yếu sức mạnh hung hăng của TQ, loại bỏ nguy cơ chiến tranh thế giới. TQ lúc này cũng không còn khả năng tiên hạ thủ vi cường bằng các trận chiến chớp nhoáng được nữa, vì Biển Đông đã được quốc tế hóa cùng với cả khu vực rộng lớn Ấn Độ dương – Thái Bình dương. Anh, Pháp cũng đều tham gia vào đảm bảo tự do hàng hải, hàng không của khu vực này. Tháng trước các tàu chiến Anh, Pháp tiến vào vùng hải phận quốc tế mà TQ tuyên bố chủ quyền trái phép nhưng TQ không dám làm gì. Mĩ vừa loại TQ ra khỏi cuộc tập trận chung Vành đai TBD (RIMPAC) 2018 và yêu cầu TQ đảo ngược quá trình quân sự hóa trên Biển Đông.

Vấn đề Biển Đông và chủ quyền của VN sẽ được bảo vệ thông qua cuộc chiến thương mại Mĩ – TQ đang nổ ra. TQ có rất ít cơ hội để thắng. Có người bảo họ đang nắm giữ vũ khí chiến lược là hơn 1 ngàn tỉ USD trái phiếu chính phủ Mĩ, nếu TQ bán các trái phiếu này thì Mĩ sẽ suy yếu và vì vậy mà Mĩ phải lo sợ. Nếu Chính phủ TQ mà nghe mấy chuyên gia này thì TQ sẽ còn thua sớm hơn.

Chương trình Toàn cảnh thế giới trên VTV1 ngày 24/6/18 dẫn lời tiến sĩ Trần Việt Thái – Phó Viện trưởng Viện nghiên cứu chiến lược Bộ ngoại giao VN – cho rằng hành xử của TQ đã tới giới hạn chịu đựng của Mĩ. Từ thập niên 1970 Mĩ đã giúp đỡ TQ bằng mở cửa thị trường Mĩ, cho phép hỗ trợ công nghệ Mĩ cho doanh nghiệp TQ để đưa TQ phát triển, hội nhập thế giới với cam kết của TQ rằng trở thành một nước lớn có trách nhiệm trên thế giới, giống như Mĩ đã làm với Châu Âu và Nhật sau Thế chiến II. Trong khi Châu Âu, nhất là Đức, và Nhật đã làm đúng như vậy và trở thành những quốc gia dân chủ và thịnh vượng và đóng góp quan trọng vào việc xây dựng dân chủ và thịnh vượng cho thế giới thì TQ đang làm ngược lại. Con đồng ý với tiến sĩ Thái. Nhìn vào sự mở rộng ảnh hưởng của TQ ra nước ngoài trong 2 thập niên qua, chẳng khó gì để thấy họ nuôi dưỡng cho các chính phủ tham nhũng, bảo kê độc tài, bất chấp thiệt thòi đối với người dân dưới các chính phủ đó, miễn là TQ có lợi: được tiếp cận với tài nguyên, đất đai và những hợp đồng có lợi quá mức cho TQ. Đó là chưa kể những hậu quả về môi trường và xã hội mà TQ để lại cho những con người ở đó. Ở Châu Phi, những hậu quả như vậy là không thể khắc phục sau 2 – 3 thế hệ nữa. Chẳng mấy ai mà không thấy hình ảnh đó của TQ. Từ đầu năm 2004, con đã nói về nguy cơ này trong bức thư gửi cho ông Triết lúc đó là Bí thư thành ủy HCM.

Khi Mĩ và phương Tây giương chính nghĩa là buộc TQ hành xử có trách nhiệm với thế giới trong cuộc chiến thương mại thì họ sẽ nhận được sự ủng hộ quốc tế thôi. Chiến tranh thương mại sẽ lan rộng một thời gian nhưng TQ cuối cùng phải nhượng bộ, chấp nhận luật lệ quốc tế, hành xử có trách nhiệm, cạnh tranh công bằng. Chấp nhận thị trường tự do, không bảo hộ doanh nghiệp. Những điều như vậy sẽ dẫn đến xã hội vận động tự do. Sau cuộc chiến thương mại, thế giới sẽ được thấy một lần nữa sai lầm tai hại “trọng cứng khinh mềm”: Chỉ chấp nhận và bắt chước trào lưu cứng mà không học hỏi và thúc đẩy trào lưu mềm trước. Quy luật phát triển xã hội sẽ được khai sáng hơn bao giờ hết. Bao nhiêu nỗ lực khổng lồ của giới học giả TQ mấy chục năm qua cố gắng bảo vệ những lý thuyết về một nền kinh tế thị trường được định hướng bằng sự can thiệp sâu rộng của chính phủ sẽ trở nên buồn cười. Giới học giả TQ lâu nay rất nổi tiếng thế giới về những nghiên cứu như vậy. Con biết họ rất giỏi, nhưng họ đã bị định hướng nên không có tự do để nói ra chân lý. 

Trong thời kỳ Mĩ rung lắc TQ, thế giới cũng sẽ bị rung lắc và ảnh hưởng lớn. Không chỉ về kinh tế đâu, mà toàn diện các vấn đề chính trị, kinh tế, xã hội. Như con đã viết hồi đầu năm 2016, các chính phủ độc tài sẽ bị rung rụng, các quốc gia thực sự dân chủ hoặc chân thành hướng đến dân chủ bằng pháp quyền, tôn trọng quyền con người mới phát triển tốt mà không sụp đổ. Mục tiêu của Mĩ không chỉ là thương mại, mà chính yếu là trật tự thế giới. Nhưng không phải là thứ trật tự mà Mĩ ban phát cho nước này nước kia ở vị trí này vị trí nọ, mà là một trật tự theo Quy luật phát triển. Dù là nước lớn hay nhỏ thì đều phải tôn trọng luật. Dân tộc nào nỗ lực hơn thì sẽ vượt lên theo Dòng chảy của thời đại. 

Ráp kịp với Dòng chảy của thời đại rồi đua nhanh và vượt lên dẫn đầu là sứ mệnh lịch sử, là mệnh lệnh của dân tộc Việt Nam đối với từng người dân Việt trong thời kỳ lịch sử này. Và con biết, dân tộc cần con vào thời khắc quan trọng này. Vì vậy con sẽ ở lại trên mảnh đất này. Dù chỉ là một thường dân hay một tù nhân, con vẫn luôn nỗ lực không tiếc sức bằng mọi cách để dân tộc hoàn thành kịp sứ mệnh lịch sử nói trên. Đó chính là mục tiêu tối thượng của con bao nhiêu năm nay. 

Con mong ba, cả gia đình và mọi người hiểu và ủng hộ quyết định này của con. Đừng lo con khổ sở. Con chẳng khổ gì cả, điều kiện ở đây ổn. Đúng là con có chút vất vả, nhưng mà vui. 

Viết xong thư này con sẽ viết thư cho mấy người lãnh đạo đất nước. Con nghĩ là họ đã biết, nhưng họ cần hiểu rõ hơn về sứ mệnh lịch sử, mệnh lệnh của dân tộc vào thời khắc lịch sử này. Họ thường hay nói “Tiến nhanh cùng thời đại”. 

Trước khi cuộc chiến thương mại Mĩ – TQ được định đoạt, VN là một trong những nước bị tác động mạnh bởi nó. Cùng với CPTPP, Hiệp định thương mại tự do VN – EU là rất quan trọng để giúp VN giảm thiểu ảnh hưởng xấu. Bên cạnh đó, quan hệ song phương Việt – Mĩ cũng quan trọng không kém để giúp VN tránh được những đòn trừng phạt của Mĩ lên TQ. Vì vậy cán cân ngoại giao của VN cũng sẽ thay đổi mạnh. Một Phó Thủ tướng của VN đang ở thăm Mĩ. Tối qua con xem tin này trên VTV và cảm thấy những chuyển biến nhanh trong thời gian tới. Con cảm nhận rất rõ điều này.

Diễn biến ở Đông Nam Á sẽ còn nhanh và bất ngờ hơn Đông Bắc Á với sự kiện chuyển hướng của Triều Tiên vừa rồi. Một đất nước dựa gần như tất cả vào TQ 70 năm qua giờ lại muốn Mĩ đảm bảo an ninh và thể chế chính trị cho mình. Niềm tin vào TQ sẽ còn nhiều suy giảm hơn nữa trên toàn thế giới.

Con nhìn thấy được sự dịch chuyển và tích tụ năng lượng không thể hiện trên bề mặt, dựa vào dòng chảy theo quy luật, nên con có thể biết được sự chuyển biến như thế nào. Vì vậy ba và mọi người đừng lo cho con về thời gian. Tới lúc thì chẳng ai giữ con được trong tù cả.

Mọi người hãy cứ vui vẻ, giữ sức khỏe.

Thương ba và mọi người nhiều nhiều.

Nguồn: Trần Family

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thư của TNLT Trần Huỳnh Duy Thức

Lễ Tưởng Niệm và Tang Lễ K1 Phạm Văn Bổn

Tường trình của K1 Đinh Văn Hạp từ San Jose (Bắc CA):

Vào lúc  5pm thứ sáu 27/7/18, tại nhà quàn Oak Hill, San Jose, Bắc CA,  Đại gia đình CSQG/Bắc CA  gồm: Khóa 1 Bắc CA, Hội AH/CSQG/ Bắc CA và Hội Cựu HV/CSQG/Bắc CA cùng Qũy TT/CSQG/Bắc CA đã tề tựu đông đủ để cử hành lễ Tưởng niệm và Tang lễ CH/ K1/ PHẠM  VĂN  BỔN đã từ trần ngày 13/7/18, hưởng thọ 74 tuổi.

Buổi lễ đã có những diễn tiến như sau:

      – Mở đầu: K1/Trần Quốc Nại  tuyên đọc tiểu sử và quá  trình hoạt động của K1/Bổn

      – Sau đó là Phút tưởng niệm  chiến hữu PHẠM VĂN BỔN ….tất cả mọi người hướng về linh cữu  chiến hữu Bổn..!

     – Lần lượt mọi người thắp nhang cầu nguyện…viếng linh cữu chiến hữu Bổn lần cuối..!

      – Tiếp đó, K1/Phan Quang Nghiệp/ TH/Phó  TH/CSQG đại diện  Tổng Hội  & Đại diện khóa 1/HV/CSQG, chuyển lời phân ưu của các giới chức thuộc LL/CSQG đến  Tang Quyến, trong đó có :

             –   Đại tá  Trần Minh Công , Cựu VT/HV/CSQG.

             –   CH/ K1/Phan Tấn Ngưu ,TH/Trưởng TH/CSQG.

           – Trưởng khóa 1/ Nhữ Đình Toán, và các đồng môn  k1 tại các tiểu bang HK và hai ngoại…

  – Tiếp theo, Ch/ Nguyễn Tấn Lực/ Chủ tịch HAH/CSQG/Bắc CA + CH/ Phạm Hữu Khương khóa BTV/Rạch Dừa đại diện QTT/CSQG  đã chia buồn cùng tang quyến, nói lên công sức của người quá cố đã đóng góp cho Ngành CSQG/VNCH…và cho sự phát triển của Hội CSQG cũng như QTT/CSQG tại Bắc CA.

 – Chiến hữu Nguyễn Ngọc Thụy/ Chủ tịch ĐH/QTT/CSQG đã tuyên đọc quyền lợi của hội viên đã từ trần và giới thiệu Ch / Thái văn Hòa, Chủ tịch HĐ/QT/QTT/CSQG  thay mặt HĐ/QT chuyển lời chia buồn sâu xa  nhất của hơn 1600 hội viên…và chi phiếu  trên 15,000$ đến tang quyến.

 – Sau đó, môt đại diên của Tang quyến đã thay mặt gia đình  cám ơn sự hiện diện đông đủ của LL/CSQG trong tang lễ. Sự thăm hỏi, chia buồn …giúp đỡ của các giới chức  thuộc Học viện–Tổng Hội– Của LL/CSQG/Bac CA.. QTT/CSQG..các đồng môn khóa 1 và các khóa bạn…các đồng nghiệp trước đây…là niềm an ủi lớn lao cho gia đinh trước sự mất mát lớn lao này…tin rằng người quá cố ra đi thanh thản ….trước những lời cầu nguyện…sư thương yêu đùm bọc của những đồng nghiệp  thuộc LL/CSQG trước đây…..Xin đa tạ  đại gia đình CSQG…!

Sau cùng là lễ tiễn đưa bạn ta, K1 Phạm Văn Bổn đến nơi an nghỉ cuối cùng trong niềm tiếc thương vô hạn của bạn bè và người thân,

Một vài hình ảnh ghi lại trong buổi lễ:

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Lễ Tưởng Niệm và Tang Lễ K1 Phạm Văn Bổn

Lễ Công Bố Phán Quyết về Hồ Sơ Hoàng Sa & Trường Sa

Lễ công bố phán quyết của Tòa Trọng Tài La Haye về hồ sơ Hoàng Sa & Trường Sa và Chủ quyền Dân Tộc ngày 29/7/2018 tại TP San Jose (Bắc CA)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Lễ Công Bố Phán Quyết về Hồ Sơ Hoàng Sa & Trường Sa

Thơ TPK _Cũng Dòng Dõi Việt

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thơ TPK _Cũng Dòng Dõi Việt

ĐIẾU VĂN Tiễn Biệt PHẠM VĂN BỔN_NHA

ĐIẾU VĂN tiễn biệt PHẠM VĂN BỔN

      NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT
      NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT 

   Kính Thưa: Quý Sư Và Ban Hộ Niệm
   .  .  . .  .  . : Chị Bổn, các cháu cùng thân bằng quyến   thuộc, tang gia.
    .  .  .  .  .  . : Quí vị quan khách,

          Bạn Bổn ơi!

      Trời San Jose  nắng vàng gieo rực rỡ
      Sao bạn đành vội bỏ lỡ cuộc chơi
      Nghe hung tin tôi quá đỗi rụng rời
      Xin thành kính tiễn anh về nơi Phật cảnh.

        Gẫm đời người:

      Có mấy ai sống lâu trên trăm tuổi
      Thọ tỉ Nam San hay như tuổi lão Bành
      74 năm, phù du thắm thoát qua nhanh
      Mới thấy đó, bỗng liền tan mất đó.

       Thế cho nên:

        Kiếp nhân sanh như bóng thỏ, vó câu qua cửa                Sanh, tử, biệt, ly, tang có ai đâu chọn lựa
        Giấc mộng Nam Kha chập chờn chưa hết nửa                  Cõi Thiên Đường bạn vội bước hồi quy.

       Bạn Bổn ơi! Nay thì:

       Bạn bè xưa hội ngộ về đây thăm viếng bạn
       Vợ con bạn đang quỳ bên hương án
       Câu chào hỏi thăm nhau chưa phân cạn
       Nặng ân tình bạn hữu bấy lâu nay
       Gom tàng thư tôi viết điếu văn nầy
       Để tiễn biệt bạn về nơi Thiên Trước.

        Dẫu biết rằng:

       Đời người sanh ký tử quy. Sống ở thác về
       Nhưng đâu dễ vậy quên đi tình bằng hữu
       Bạn ra đi, Chị thành cô phụ
       Con không cha, con lại con côi
       Đêm năm canh dạ luống bồi hồi
       Ngày sáu khắc đầm đìa ngấn lệ
       Cõi thế gian bạn không thiết kể
       Chốn Phật đài, bạn vui bước thẳng đường
       Nguyên cầu chư Phật mười phương
       Niết bàn tịch diệt vào đường vãng sanh.

        Bạn Bổn ơi!  Nay thì:

       Nhìn di ảnh mắt anh lóng lánh
       Dạ từng cơn đau nhói ruột gan bào
       Miệng anh cười chẳng khác tự hôm nào
       Cùng bè bạn chung bình trà đĩa bánh
       Tiếng cười nói vui trong lanh lảnh
       Mà giờ nầy bạn vội bỏ anh em
       Nhìn đèn kia nhỏ lệ bên rèm
       Tôi tưởng tượng bạn đang còn đây mãi mãi.

        Kìa:  Trên bàn án:

       Từng ngọn nến sụt sùi rơi ngấn lệ
       Trong kim quan bạn yên giấc nghìn thu
       Tràng hoa trắng ưu sầu thương xót kể
       Mảnh khăn tang nhõ lệ cảnh chia ly
       Ngọn đèn kia cũng rơi lệ sầu bi
       Để tiễn biệt một người đi không trở lại.

        Bạn Bổn ơi !

       74 năm, chung cuộc một đời người
       Nương theo gót Phật bạn về miền Cực Lạc
       Chốn Tịnh Độ liên đài thơm bát ngát
       Cõi hồng trần dào dạt bể dâu
       Tây phương phước báu nhiệm mầu
       Thuyền từ tế độ bạn chầu Như Lai.  

        Nay thì:

       Nhắc thuở trước anh em hội ngộ
       Nhà Bửu Hồng Khỉ Đột Tề Thiên
       Xuôi miền Nam họp mặt bạn hiền
       Dự Đại Hội 50 năm Học Viện
       Vì tuổi tác thời gian biến chuyển
       Khoá Một mình họp mặt Bắc Cali
       Nhìn hình xưa anh vẫn phương phi
       Trong bộ Vest chụp hình chung cùng chiến hữu
       Rồi kế tiếp đón anh chàng Hữu Nghĩa
       Lựu đạn mà ngòi tịch đã từ lâu
       Tại nhà Đinh Hạp gió thổi tóc còn đâu?
       Tặng biệt hiệu anh là: Thầy Tầu đôi chữ
       Cùng cười nói vui trên hoà dưới
       Hình bóng ấy nay trở thành bất tử
       Anh đi rồi tôi vẫn giữ mãi trong tim
        Bây giờ đây biết lấy đâu tìm
        Người đồng khoá mà chúng tôi yêu quý
        Đồng cầu nguyện anh về nơi yên nghỉ
        Cho thân tâm an lạc muôn đời
        Sanh ly, tử biệt định phận tại số trời
        Chỉ gặp lại trao lời trong giấc mộng.

         Thôi thì:         

      Âm Dương cách trở đôi đàng
      Sinh, tử, biệt không mong ngày tái ngộ
      Hồn, phách hiển linh xin anh về đây phù hộ
      Cho vợ con anh muôn vạn sự lành
      Cho đất Việt qua hồi vận bỉ
      Cho ai đó biết gìn câu liêm sỉ
      Đừng vì lợi quyền mà bán đứng giang san
      Gom hương lòng chút nén đèn nhang
      Gom giọt lệ với lòng tràn thương tiếc
      Thay rượu nồng tiễn biệt bạn đi,
      Bạn đi đến chốn từ bi
      Về miền Thiên Trúc chầu thì Thế Tôn.

      Bạn Bổn ơi!  Giờ phút chót nầy đây.

     Thương tiếc mấy cũng đành tiễn biệt
     Chốn Phật đường bạn riết mau chân
     Bạn đi chỉ có một lần
     Ngàn thu vĩnh biệt sông Ngân đôi đàng
     Bạn hiền từ gĩa thế gian
     Ngàn thu vĩnh biệt Phật đàng yên vui.

      NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT.                             NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT.

       Ngưỡng mong chư Phật dắt dìu,
       Xin Tam Bảo hồng ân gia hộ.

                     NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT.

(Người soạn: K1 NGUYỄN HOÀI ÂN)

 

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở ĐIẾU VĂN Tiễn Biệt PHẠM VĂN BỔN_NHA

Xuống Đường Đi_Trần Quốc Bảo

xuong duong

XUỐNG ĐƯỜNG ĐI !!!

Xuống đường đi! … Xuống đường đi! …
Xuống đường tranh đấu, quyết vì Giang san
Mất rồi! Bản Dốc, Nam Quan
Đảng hèn, dâng đất Việt Nam cho Tầu
Nước non như mất cái đầu!
Bản đồ Đại Việt có đâu thế này!

Xuống đường đi! … Xuống đường đi! …
Xuống đường tranh đấu, quyết vì Non sông
Hỏi tội –  tên Phạm Văn Đồng
Ký “công hàm” hiến biển Đông cho Tầu?
Hoàng Sa, Trường Sa nay đâu?
Rõ ràng bán Nước để cầu công danh!

Xuống đường đi! … Xuống đường đi! …
Xuống đường tranh đấu, quyết vì Quê Hương
Tấc đất, là tấc máu xương
Tham tiền, hiến đất cho phường xâm lăng
Vân Đồn, Phú Quốc, Vân Phong
Của dân, Đảng lấy bán phăng cho Tầu?

Xuống đường đi! … Xuống đường đi! …
Xuống đường đòi lại những gì của dân
Bao năm Đảng ác muôn phần
Cướp vườn, cướp ruộng, cướp sân, cướp nhà
Dân oan cùng cực xót xa
Đường cùng! Thà chết, chúng ta xuống đường!

Xuống đường đi! … Xuống đường đi! …
Xuống đường đòi phải thực thi nhân quyền
Xuống đường đòi sống bình yên
Xuống đường đòi lại chủ quyền non sông
Giơ cao khẩu hiệu lập trường
Tòan dân anh dũng xuống đường đấu tranh

 Trần Quốc Bảo
 Richmond, Virginia

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Xuống Đường Đi_Trần Quốc Bảo

Bài Thơ Vô Đề của Lê Tấn Tuyến

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Bài Thơ Vô Đề của Lê Tấn Tuyến

Thư gởi Chủ tịch Nước_ĐGM Hoàng Đức Oanh

Inline image

Thư gởi Chủ tịch Nước của ĐGM Hoàng Đức Oanh:

Kính gửi:
Ông Trần Đại Quang,
Chủ Tịch Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam

Kính thưa Ông chủ tịch nước,
Tổ quốc lâm nguy! Tàu-đỏ có mặt khắp Việt Nam!? Thêm 2 dự luật an ninh mạng (ANM), bịt miệng dân và 3 đặc khu kinh hế (ĐKKT), tạo cho Tàu-cộng dễ chiếm Việt Nam! Đất nước đang bị lớp mây ô nhiễm môi trường phủ dầy đặc, nay lại bị giặc Tàu vây hãm, sao sống nổi! Lẽ nào chế độ đang cầm quyền lại muốn đưa đất nước tới tình trạng nguy kịch này sao?
Kính thưa Ông chủ tịch nước,
Tổ quốc lâm nguy! Giặc trong thù ngoài! Có bi quan quá không?

Nhìn Bản đồ bên, Ông chủ tịch có “cảm nhận” gì? Nếu thêm 3 đặc khu kinh tế chiến lược Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc, thì Việt Nam sẽ như thế nào khi Tàu đã chiếm Biển Đông theo tham vọng “lưỡi bò 9 đoạn”?
Ai bán Trường Sa, Hoàng Sa cho Tàu năm 1958? Ai ký mật ước Thành Đô năm 1990? Ai ra lệnh cho bộ đội không được bắn Tàu chiếm Gạc Ma năm 1988? Sao không mau mắn phản đối lúc Tàu đưa dàn khoan HQ 981 vào lãnh hải năm 2014? Sao không dám kiện Tàu-cộng tung bản đồ “lưỡi bò 9 đoạn”, trong khi thế giới liên tục phản kháng mạnh mẽ. Philippines kiện thắng tại tòa quốc tế La Haye? Sao Tàu-đỏ có thể tha hồ xây dựng khắp tỉnh thành Việt Nam các pháo đài đồ sộ kiên cố! Như Formosa Hà Tĩnh, Thép Thái Nguyên, Nhiệt điện Vĩnh Tân Bình Thuận…. Có lẽ Bauxite Tây Nguyên đứng đầu về số diện tích, về số công nhân Tàu-cộng và sức ô nhiễm độc hại? Tướng Võ Nguyên Giáp cùng nhiều nhân sĩ khoa học đã cảnh báo! Mấy ai quan tâm? Công nhân ở đây mấy chục ngàn? Trẻ lai bao nhiêu? Nghe nói trẻ-lai-tuổi-đi-học đã tới hơn 3000? Lại thêm nhiều ưu đãi cho người-xe-hàng-hóa-Tàu-cộng ra vào tự do, không visa, không hải quan, Việt Nam mau thành bãi rác công nghệ và hầm chứa vũ khí cho Tàu-đỏ! Chóng thành Crimea-Tàu-đỏ! Kẻ cướp vào nhà! Ai là Lê chiêu Thống rước cướp vào nhà? Sao dân-là-chủ-đất-nước mà không được biết! Khi biết, chủ phản ứng thì đầy tớ (là cán bộ nhân dân) lại đánh đập, chụp mũ phản động, bỏ tù! Đất nước loạn rồi! Sao lại: “Hèn với giặc, ác với dân!” vậy?

Kính thưa ông chủ tịch,
Tổ quốc lâm nguy, tụt hậu! Có phải do thái độ vô thần đến độ “Thằng Trời đứng qua một bên, để ông nông hội đứng lên làm trời” không?
1- Tại sao không nước cộng sản nào tiến bộ phát triển? Cuba, Bắc Hàn, Bắc Việt, Tàu-cộng, Nicaragua, Venezuela? Tất cả đều phải mở cửa theo mô hình kinh tế thị trường! Kiếm ra được một “người cộng sản chính danh” khó quá! Phải chăng “Chỉ “đỏ-ngoài”, “trong-xanh-tư-bản” rồi!
2- Có đất nước cộng sản nào hạnh phúc đâu? Hạnh phúc sao hễ thấy bóng người cộng sản, dân chạy trốn! Năm 1954, năm 1975, mấy triệu người Việt bỏ vùng cộng sản, đi tìm tự do bất chấp mọi gian khổ, kể cả chết!
3- Lý do nào con cộng sản lại đi học các nước tân tiến tư bản như Anh, Mỹ, Pháp, mà không chịu đi học các nước xã hội chủ nghĩa? Chẳng lẽ sợ trường xã hội chủ nghĩa đào tạo con em thành xạo hết cả nút sao?
4- Sao các cán bộ cộng sản hễ đau bệnh, là đưa sang Singapore, Nhật, Mỹ… mà không tới bệnh viện các nước cộng sản như Tàu, Liên Xô, Cuba, Bắc Hàn? Sợ bị đầu độc hay sợ được chích phóng xạ chăng?
5- Giải thích sao hiện tượng cán bộ cao cấp chuyển tiền bạc tới các ngân hàng hàng đầu tư bản? Vợ con cán bộ đua nhau mua nhà cao cấp ở Mỹ, Canada, Úc? Để làm gì? Để khi đất nước có biến, quý vị cùng gia đình sẽ cao bay xa chạy như các tướng lãnh thiển cận, các chính trị gia xôi thịt thời VNCH? Chỉ cấp dưới ở lại phải lãnh đủ mọi tủi nhục khổ đau!
6- Ở Việt Nam: ai tham nhũng? Chỉ có cán bộ có chức có quyền phải không? Sao càng chống, càng nở rộ? Kê khai tài sản cán bộ dễ quá, sao không làm nổi? Đập chuột tham nhũng, sợ vỡ cả bình ư? Chẳng lẽ cả bình đã đầy sâu chuột tham nhũng rồi?
7- Sao Việt Nam khổ thế! Mọi thứ xuống cấp, cả đạo đức! Người người vô cảm với nhau! Mạng người rẻ như bèo! Bệnh tật nhiều, ung thư nhiều! Chết nhiều! Tù nhiều! Như cải cách ruộng đất 1956? Như Mậu Thân 1968? Rồi 1975? Mất mát nhiều đến thế! Do đâu?
Kính thưa ông chủ tịch,
Tổ quốc lâm nguy! Nói vậy, có lệch lạc không? Xin nhìn bảng so sánh 43 năm dưới chế độ ChXhCnVN với 9 năm Đệ Nhất VNCH, ông chủ tịch có thể thấy đâu là bí quyết phát triển hay tụt hậu?

   Việt Nam Cộng Hòa & Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa VN

Inline image

Nhiều thuộc địa như Malaysia, Ấn, Thái Lan; nhiều nước bị chia cắt như Đức, Triều Tiên. Họ vẫn độc lập, hòa bình, thống nhất, phát triển. Đâu cần tới chiến tranh huynh đệ tương tàn mấy chục năm như Việt Nam? Cách người Mỹ giải quyết cuộc nội chiến (1861-1865) sao nhẹ nhàng đến thế. Tướng Grant Miền Bắc tiếp Tướng Lee Miền Nam đầu hàng bằng mẩu giấy xé từ cuốn sổ tay, ghi vội:

1- Trong cuộc chiến này, không ai thua, chẳng ai thắng. Tất cả là người Mỹ anh em của nhau.

2- Quân nhân Miền Nam đem lừa ngựa về nhà canh tác.

3- Mỗi quân nhân Miền Nam được mang súng cá nhân về nhà để bảo vệ bản thân và gia đình.

Sao một vị Tướng của nước Hoa Kỳ non trẻ Mỹ, non trẻ mới lập quốc được 85 năm (1776-1861) giải quyết với “bên thua cuộc” huynh đệ đến thế! Còn “bên thắng cuộc” của một nước Việt hơn 4000 năm văn hiến đối xử thế nào với những người anh em ruột Miền Nam sau ngày 30.04.1975?

Kính thưa ông chủ tịch,

Tổ quốc lâm nguy! Ông chủ tịch có thể bịt miệng, trói chân, trói tay người dân, nhưng không thể bịt lòng, trói trí dân được! Càng bịt, càng trói, đất nước càng tụt hậu; lòng dân càng bị dồn nén!

Đất nước đang cần một người tầm cỡ như Mahatma Gandhi hay một Mikhail Gorbachev! Ông chủ tịch dám gánh vai trò cứu tinh này không? Nhẹ lắm! Chỉ cần hướng bánh lái con thuyền Việt Nam về phía dân, tôn trọng dân, đất nước sẽ thoát nguy và vươn cao! Hủy ngay luật AnM và dự luật ĐkKt. Nếu địch tiến sang, như Mahatma Gandhi ra lệnh, toàn dân tẩy chay hàng hóa Tàu-đỏ! Cả nước đồng loạt tạo “một tiếng vang long trời lở đất” với “chiêng-trống-chuông-mõ-kẻng-n ồi-niêu-xong-chảo” xua địch, khiến “địch thấy khiếp mà chạy trốn; thế giới thấy sẽ đến tiếp cứu!” Việt Nam sẽ thoát giặc ngoại xâm! Dân Việt được sống an vui hạnh phúc!

* Xin Ơn Trên soi sáng cho người Tàu-đỏ biết dừng mộng bá chủ thế giới! 
* Xin cho nước Việt Nam thoát “cái roi” cộng sản vô thần! 
* Xin cho dân Việt biết yêu thương, đoàn kết xây dựng một Việt Nam hùng cường, thịnh vượng và tươi sáng!
Kính chúc Ông chủ tịch sức khỏe và khôn ngoan lèo lái đất nước vượt qua sóng gió tới bến bình an.
Trân trọng kính chào Ông Chủ Tịch. 
Pleiku ngày 14.07.2018.
+ Gm Hoàng Đức Oanh,
Nguyên Giám Mục Kontum.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thư gởi Chủ tịch Nước_ĐGM Hoàng Đức Oanh

Trở Lại Bolosa_Cao Mỵ Nhân

TRỞ LẠI BOLSA  –   CAO MỴ NHÂN 

 

Khi tôi đến Mỹ, mùa fall năm 1991. Tính tới nay là đã 27 năm lưu lạc xứ người . 

Ngay từ buổi đầu tiên, tôi đã ở Cali rực rỡ nắng vàng …

Sau đó mới kiếm cách đi thăm các tiểu bang khác, miền bắc, miền nam và miền đông Hoa Kỳ.

 Related image

Dần dần mới tung bay ra ” bốn phương trời ” vài nước châu Âu, châu Á vv…

Tới đây tôi phải một phút tưởng nhớ buổi tan hàng, ngày Bên Cướp Cuộc csvn tràn qua ranh giới chia đôi quốc cộng, đã sau này khiến tôi phải ra đi, e có vẻ mơ hồ cách diễn giải mỗi lần ai hỏi tại sao tôi hiện diện nơi này? 

Tất nhiên tôi không thích sống cái kiểu xếp hàng cả ngày một cách vô lý, để chỉ đi mua mấy củ khoai mì, mấy lon bo bo, thủa lập quốc vô sản 30 – 4 – 1975 ở Saigon, thành phố vốn giầu sang lâu đời rồi. 

Trong lẽ tương quan của cuộc sống mà Thượng Đế đã cho tôi ân hưởng, mất quê hương chính trị của mình, tôi được đi đây đi đó ngao du sơn thuỷ các công trình sáng tạo từ ngài, đấng tối cao, tối đại …cho thế nhân thụ hưởng. 

Thí dụ: Làm sao tôi có thể vài năm một lần đi tìm danh lam thắng cảnh trên thế giới mông mênh,để càng đi càng thấy quyền phép Hoá Công. 

Ôi thôi hôm nay tôi chỉ muốn bầy tỏ lòng tôi qua cuộc sống lưu vong vì csvn áp đặt. 

Quý vị đừng nghĩ phải là ông kia, bà nọ danh giá mới thù ghét cộng sản cướp đoạt tài sản, danh dự khiến phải bỏ hết ra đi đâu. 

Người ta có thể chỉ vì bị tù túng trong quan niệm sống vv…vẫn bằng mọi giá ra đi, rời bỏ cái thói quen trên chính quê hương, xứ sở mình. 

Vừa đây tôi có dịp đi một vòng nơi mình đã đến buổi đầu tiên, lại cũng giống như tôi diễn tả năm xưa, rời Saigon ra Huế cách đây hơn nửa thế kỷ. 

Khi tôi nhìn Huế mỗi buổi chiều “Thành xây khói biếc”, tôi nghĩ là tôi không thể ở nơi trầm mặc đó một hay vài năm. Rút cuộc tôi đã ở đó, Huế của anh, tới cuối mùa ly loạn 29 -3 – 1975. 

Nhưng khi rời tổ quốc VN qua Mỹ, tôi chưa hề nghĩ trở về đất nước thân yêu xưa, mới biết là yếu tố tinh thần đã dặt trên cuộc sống vinh hoa, hay xa hoa thôi, của cơm áo. 

Tôi đứng giữa thủ đô tị nạn Bolsa, rất nhiều ý tưởng thân thương, nhưng không trầm thống nỗi buồn xa xứ. Tất cả vẫn như là cõi tạm dung mà quý vị ưa dùng khi nói về những nơi tị nạn. 

Tất nhiên ta không xoá sạch được ngôn ngữ cũ, nhưng cũng không hăm hở tô thêm chữ nghĩa mới, về mặt định kiến thôi.

Quý vị tu sĩ rời nhà dòng chính, đi khắp các phần đất lạ của Chúa, có đòi hỏi nơi về đâu. 

Quý vị ấy đã vẹn toàn lời rao giảng, gần như lúc Chúa gọi về trời, không phải ở chính chỗ quý vị được sanh ra. 

Ma soeur Francoise, bà nhất của dòng tu Nữ Tử Bác Ái VN Tự Do, giám đốc trường Cán sự Xã hội Caritas, đã tử nạn trên chuyến bay từ cao nguyên về hạ lưu sông Đồng Nai, người ta tìm thấy một chiếc ủng của soeur còn dính ở cửa máy bay xấu số đó. 

Những người ra đi tị nạn csvn, cũng không hề đặt nặng vấn đề sẽ mãn phần tại nơi nào.

Tất cả trong cũng như ngoài nước, đang gặp tai hoạ do chính loài người khắc nghiệt bày ra, dân chúng khắp nước đang muốn cởi bỏ ách độc tài cộng sản. 

Người ta đã sống mỏi mòn trên chính thể tàn phai, bạo quyền cộng sản cố sát bám trụ như những bóng quỷ ám, kéo từng thân xác, thực thể về nghĩa địa chung cuộc không bảng cấm, rộng bát ngát tà ma…

Tôi thầm lặng ngó dòng người đi…

Những dòng người cứ đi…có thể là không biết sẽ về đâu, trái đất bỗng nhỏ bằng trái cam, ôi trái cam đành của định mệnh. 

Thế hệ chúng tôi đã được thay thế từ lâu, thế hệ mai sau đang thể hiện trên khắp ngả đường đất nước, tha phương, nhưng không kết chặt được “tư duy non nước”: “Nước đi ra bể, lại mưa về nguồn…” 

Song nguồn đó có từ sơn khê tĩnh lặng, từ đồng ruộng phù sa, hay từ hang hiểm khe sâu đang ngập tràn thuỷ quái ? 

 Nước đi ra biển, rổi chảy mãi phù lưu, lang thang trên các vùng hoang hoá buồn tênh, không trôi về nguồn nữa, mưa xuân hay lũ hạn phải tự nguồn bốc khói thành mây… 

Buồn quá …một thanh niên VN tha hương vì lý do gì, đang hát trên vỉa hè: 

“Saigon ơi, ta đã mất người trong cuộc đời…” 

Tại sao không về, mà đứng đây hát vậy? 

Về đấu tranh mới có Saigon cũ chứ. 

Con trai tôi đã vòng xe lại, cậu ta đã cầm sẵn tờ tiền trong tay,bỏ vô cái mũ của người thanh niên lãng bước nêu trên. 

Có một truyện phim VN ở Mỹ: “người không có ID”. 

Đã đến giờ tôi chấm dứt chuyến đi chơi không mục đích . 

Tức là đi cũng được, mà không đi, có lẽ đỡ buồn hơn, đúng lúc một đám thanh niên nam nữ đang phát ngôn chật đường phố, tràn vào tiệm ăn VN, sao họ đang ở đây, khi nhiều người biểu tình 2 tuần nay đang bị đánh đập ngay trên quê hương, bị tù đầy ngay trên đất nước. 

Hình như tôi cũng phần nào như họ, nhưng thế hệ tôi “già rồi”, có thể có người đang bưng mặt khóc…

Con trai tôi hỏi: “Một ngày quá cảnh Bolsa vui không má?”

Tôi thẫn thờ: “Biết thế ở nhà, vì không tìm được bạn cũ, y như về Saigon bây giờ, không có người xưa nữa”. 

Cậu bé ngó tôi kinh ngạc, có lẽ nào buồn thế nhỉ?

CAO MỴ NHÂN (HNPĐ)

            

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Trở Lại Bolosa_Cao Mỵ Nhân

Tin về K1 Nguyễn Minh Đường

CNN vừa nhận được tin nhắn từ K1 Lê Hữu Nghĩa (Minnesota) nguyên văn như sau:

Thưa quí bạn ,

Hôm nay , 21/07/2018 , một nhóm chiến hữu thuộc Hội Ái Hữu Cựu CSQG/VNCH/MN đã đến thăm K1 Nguyễn Minh Đường (là em cột chèo với K1 Phạm-văn-Bổn – vừa mất tại San Jose) tại nhà riêng. Bạn Đường bị cancer tiền liệt tuyến, hiện sức khỏe không được tốt, phải dùng walker có người kèm để di chuyển và phải đeo một bọc nước tiểu bên ngoài.

Xin thông báo,

K1 Lê-hữu-Nghĩa (MN)

NM Duong 1

NM Duong 2

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tin về K1 Nguyễn Minh Đường

What Do You Want?_YouTube

Một Bản Nhạc Hay: What Do You Want?

(Nguồn YouTube)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở What Do You Want?_YouTube

Video Vĩnh Biệt K1 Phạm văn Bổn

Video slideshow nầy gom góp nhiều hình ảnh của K1 Phạm Văn Bổn chụp chung với một số bạn K1 từ năm 2011 cho đến những ngày gần đây. Vì giới hạn của video nên không thể đưa hết hình lên được, và có một số bạn không có hình trong video nầy vì không có hình chung với PVB.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Video Vĩnh Biệt K1 Phạm văn Bổn

Tổ Quốc đáng giá bao nhiêu?_Fb Đỗ Ngà

TỔ QUỐC ĐÁNG GIÁ BAO NHIÊU?

Một anh bạn đang tìm tài liệu nghiên cứu. Anh ta lục khắp nơi nhưng không có. Một lần vào hiệu sách, anh ta phát hiện ra cuốn sách cần thiết. Không do dự, anh lấy ngay mặc dù giá cuốn sách ấy đến 2 triệu. Thanh toán xong anh ta mừng, vì đã vớ được món hời.

Thế nhưng về nhà, cuốn sách quý ấy anh đọc dở dang và vứt góc bàn để hôm sau đọc tiếp. Khi dọn giâý vụn, người làm đã gom cuốn sách đó bán cùng với mớ giấy vụn đồng giá. 20 ngàn 1 kí, cuốn sách quý được nửa kí nên tính ra nó có giá 10 ngàn.

Vâng, đó là giá trị của một cuốn sách. Với một chuyên gia nó là vô giá vì đó là tri thức, với bà mua ve chai nó như là một mớ giấy lộn. Như vậy một cuốn sách giá bao nhiêu? Còn tùy thuộc vào giá trị của nó với người mua.

Vậy thì câu hỏi đặt ra là, đất nước của chúng ta giá báo nhiêu? Thì câu trả lời tương tự, tùy thuộc vào người đó là ai.

Với người yêu nước, nó là vô giá không thể nhượng, không thể bán dù một tấc đất. Với người yêu nước, đất nước là nơi sinh sống của 93 triệu sinh mạng, là nhà cho 100 triệu sinh mạng thế hệ con, là nhà cho 120 triệu sinh mạng thế hệ cháu, là nhà cho 150 triệu sinh mạng thế hệ chắt vv… Vì thế nó là vô giá, nó là nơi để chúng ta hy sinh chứ không phải để trục lợi, và nhiều giá trị thiêng liêng khác để cho người yêu nước dám hy sinh không vị lợi. Anh Trần Huỳnh Duy Thức vốn là một doanh nhân thành đạt. Nếu hèn anh đã có cuộc sống sung túc. Thế nhưng không! Anh chọn con đường đấu tranh và bị chính quyền kết án tù rất nặng nhưng anh vẫn chọn. Đấy là con người đã nhìn thấy giá trị thiêng liêng của tổ quốc, nó đáng để anh hy sinh tất cả quyền lợi bản thân.

Với người CS thì giá của tổ quốc là bao nhiêu? Chỉ cần có tiền lo cho con cái đến Mỹ du học, mua nhà ở Mỹ để chuẩn bị lót ổ, lo quốc tịch cho mình và cho con để có chỗ tá túc khi hết bòn rút được từ quê hương. Đất nước, dân tộc với người CS là có giá hết. Khi đưa thế hệ con đi định cư, họ đã minh định rằng, tổ quốc này chỉ là nơi để họ kiếm chác. Hoàn toàn vật chất chứ chẳng thiêng liêng gì hết. Thực sự người CS đã định giá đất nước này chẳng khác nào chị ve chai định giá cuốn sách quý.

Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu đã từng nói “Đừng nghe những gì Cộng Sản nói, mà hãy nhìn kỹ những gì Cộng Sản làm”. Và qua xâu chuỗi hàng loạt hành động của người CS đã và đang làm; thì ai cũng phải công nhận, câu nói ấy chưa bao giờ sai. Nguyễn Đức Kiên phó chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế Quốc hội, đã lo cho con định cư ở Đức, và Võ Kim Cự sau khi rước Formosa vào phá nát môi trường miền trung; thì nay tìm đường sang Canada định cư. Miệng họ thì nói: luật họ làm vì phát triển đất nước, quyết định kí là vì phát triển địa phương blah blah blah. Nhưng miệng họ nói một đường; để lừa gạt dân, thì hành động họ làm một nẻo; để tìm kiếm cuộc sống tự do và thịnh vượng cho gia đình, bỏ lại một Việt Nam ngày một nát tan và trôi dần vào tay bành trướng phương bắc: Trung Cộng.

Đối với người CS, tổ quốc là gì? Là thứ dùng để bán kiếm tiền, đưa con cái đến với bến bờ tự do. Giá của tương lai hàng trăm triệu dân, được người CS xem như đống ve chai không hơn không kém. Khi tổ quốc và dân tộc chỉ đáng giá một đống ve chai; thì mỗi người dân chúng ta trong mắt người CS chỉ là rác. Thực tế là như vậy.

12/7 (Nguồn Facebook Đỗ Ngà)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tổ Quốc đáng giá bao nhiêu?_Fb Đỗ Ngà

Cáo Phó Tang Lễ K1 Phạm Văn Bổn

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Cáo Phó Tang Lễ K1 Phạm Văn Bổn