Tiển Bạn _ Thơ Trần Pháp

tien ban-tp

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tiển Bạn _ Thơ Trần Pháp

Thương Tiếc Bạn_ Thơ Vinh Lan

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thương Tiếc Bạn_ Thơ Vinh Lan

Hội Ái Hữu Cựu CSQG/VNCH Phân Ưu

Presentation1

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Hội Ái Hữu Cựu CSQG/VNCH Phân Ưu

Kỷ Niệm với K1 Phạm Văn Bổn khi Lê Hữu Nghĩa thăm K1 Bắc Cali

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Kỷ Niệm với K1 Phạm Văn Bổn khi Lê Hữu Nghĩa thăm K1 Bắc Cali

Tin Buồn K1: Bạn Phạm Văn Bổn đã ra đi

Xin thông báo đến tất cả anh chị em Đại gia đình Khóa 1 HVCSQG.
Căn Nhà Nhỏ vừa được Mai Hương phu nhân Bữu Hồng cho biết tin buồn:
Bạn đồng môn K1  PHẠM VĂN BỔN sau một thời gian dài bị trọng bệnh, đã từ giả vợ con, bạn bè để về bên kia thế giới lúc 7:40AM sáng nay (Thứ Sáu 13/7/2018).
Sơ khởi tin cho quý bạn biết. Các bạn K1 Bắc Cali đang gặp gia đình chị Bổn để giúp đở và sẽ thông báo tiếp cho các bạn rỏ.

CNN

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tin Buồn K1: Bạn Phạm Văn Bổn đã ra đi

K1 Lê Hữu Nghĩa & Bửu Hồng ghé Little Saigon

Ngày 8 tháng 7 năm 2018, không hẹn mà gặp K1 Bửu Hồng cùng vợ (từ San Jose xuống) và K1 Lê Hữu Nghĩa (từ Minnesota qua) có mặt tại nhà K3 Hồ Công Tú nhân buổi khui hụi hàng tháng để gây quỹ của Hội Ái Hữu CSQG Nam California. Buổi họp mặt bất ngờ tại đây có sự hiện diện của một số K1 và một số cựu Thiên Nga vừa tham dự buổi ra mắt sách ‘Biệt Đội Thiên Nga’ của K1 Nguyễn Thanh Thủy tại Quận Cam ngày hôm trước (7/7/18). (Hình của K1 Võ Thiệu)

DSC_9335

DSC_9338

DSC_9340

DSC_9339

DSC_9308

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở K1 Lê Hữu Nghĩa & Bửu Hồng ghé Little Saigon

Giữ Gìn Một Lịch Sử Trung Thực Cho Đời Sau_Glassey Trang Đài

“Biệt Đội Thiên Nga:”

Giữ Gìn Một Lịch Sử Trung Thực cho Đời Sau

  Trangđài Glassey-Trầnguyễn

Hình: Trangđ’Olivier Glassey-Trầnguyễn; Benjamin Vũ

blankH1: Bằng tưởng lục của Nghĩ sĩ Lou Correa cho những đóng góp của Nguyễn Thanh Thủy trong cộng đồng. Hình_Olivier Glassey-Trầnguyễn.
 LGT: Sau đây là bài phát biểu của tác giả tại buổi RMS “Biệt Đội Thiên Nga” của Thiếu tá Nguyễn Thanh Thuỷ, Biệt Đội Trưởng Biệt Đội Thiên Nga thuộc Khối Đặc Biệt Lực Lượng Cảnh Sát Quốc Gia, Việt Nam Cộng Hoà; hiện là Hội trưởng Kế nhiệm của Hội H.O. Cứu Trợ Thương Phế Binh & Quả Phụ Việt Nam Cộng Hòa. Buổi RMS do Hội Cảnh Sát Quốc Gia VNCH Nam California tổ chức tại Thư Viện Việt Nam, thành phố Westminster, lúc 2 giờ đến 5 giờ chiều thứ Bảy, mồng 7 tháng 7, 2018. Chương trình gồm có phần phát biểu của Đại Tá Trần Minh Công, nguyên Viện Trưởng Viện CSQG; tác giả; Nhà văn Toàn Như – Nhữ Đình Toán, cũng là đồng môn tốt nghiệp Khoá 1 CSQG với Thiếu tá Nguyễn Thanh Thuỷ; và Nhà thơ Trạch Gầm. Để có sách, xin liên lạc Thiếu tá Nguyễn Thanh Thuỷ tại thienngathanhthuy@gmail.com hay 714 837 5998, 714 952 5009.

blankH2: Biệt Đội Thiên Nga ngày nào.jpg
Xin trân trọng kính chào quý vị,  

Tôi rất hân hạnh được phát biểu đôi lời trong buổi ra mắt sách “Biệt Đội Thiên Nga” hôm nay. Trước hết, tôi xin chân thành chúc mừng Thiếu tá Nguyễn Thanh Thuỷ đã góp thêm một sử liệu quý báu cho Cộng đồng người Việt hải ngoại và cho dòng lịch sử dân tộc. Tôi xin phép được gọi Thiếu Tá Nguyễn Thanh Thuỷ là Cô Thuỷ cho thân mật. Tôi quen Cô Thuỷ đã hơn hai mươi năm nay, nên tôi biết, quyển sách này đã được Cô đã ấp ủ từ rất lâu, nay mới chính thức ấn hành. Và cũng trong năm nay, gia đình Cô đã mừng đón bé Nathan, cháu nội đích tôn, chào đời. Quyển sách này chính là một di sản thiêng liêng Cô để lại cho cộng đồng và cho con cháu. Một lần nữa, tôi xin kính chúc mừng Cô và gia đình, có hai niềm vui lớn trong một năm, cùng nối dài đời sống và lịch sử của người Việt chúng ta.

Trong phần phát biểu của mình, tôi xin phép không nói nhiều về nội dung của quyển sách để giữ sự thích thú cho độc giả khi đọc sách, mà chỉ xin hướng đến 3 điểm chính.

  1. Thứ nhất, những đóng góp của quyển sách  “Biệt Đội Thiên Nga” vào dòng lịch sử dân tộc cận đại, và nhất là lịch sử quân sự của Việt Nam Cộng Hoà và lịch sử của người Việt hải ngoại.
  2. Thứ hai, quyển sách “Biệt Đội Thiên Nga” góp phần ghi lại kinh nghiệm của người phụ nữ trong thời gian chiến tranh Việt Nam, đặc biệt là những người nữ cảnh sát.
  3. Thứ ba, quyển sách “Biệt Đội Thiên Nga” là một di sản quý báu cho những thế hệ mai hậu.

blankH3: Các Thiên Nga được Hội Cảnh Sát Quốc Gia vinh danh trong ngày RMS “Biệt Đội Thiên Nga”.jpg

Người ta thường nói, “It’s the text that survives.” Sau khi chúng ta ra đi, thì chỉ còn chữ nghĩa ở lại. Hùm chết để da, người ta chết để… chữ. Chữ nghĩa của Thiếu tá Nguyễn Thanh Thuỷ không chỉ còn lại với người Việt chúng ta, mà tôi mong là đối với cả những ai quan tâm đến lịch sử Việt Nam cận đại và vai trò của người phụ nữ trong giai đoạn này. Sau đây, tôi xin nói cách chi tiết về việc kinh nghiệm lịch sử cá nhân của cô Thuỷ đã đóng góp cho lịch sử của người Việt hải ngoại, không chỉ trong sinh hoạt tư duy dòng chính tại Hoa Kỳ, mà ở nhiều nơi trên thế giới.

Lần đầu tôi gặp Cô Thuỷ là cuối thập niên 1990s, khi tôi ghé tiệm Food-To-Go Thiên Nga nằm ở góc đường Heil và Brookhurst để phỏng vấn Cô cho Dự án nghiên cứu Việt Mỹ Vietnamese American Project, gọi tắt là Dự án VAP. Khi đó, tôi đang học cử nhân tại Đại học Cal State Fullerton. Tôi đã dùng student loans mượn của chính phủ để sáng lập và một mình thực hiện Dự án VAP tại Trung Tâm Lịch Sử Truyền Khẩu và Cộng Đồng, Center for Oral & Public History, thuộc Đại học Cal State Fullerton. Sau một thời gian ngắn, Dự án đã nhận được nhiều sự tưởng thưởng và giải thưởng, giúp tôi có thêm ngân sách để tiếp tục công việc. Dự án VAP nhằm ghi lại lịch sử của Cộng đồng người Mỹ gốc Việt qua phương pháp Lịch sử truyền khẩu (oral history) và nghiên cứu trực tiếp trong cộng đồng (ethnography). Vào thập niên 90, thì những tài liệu về người Mỹ gốc Việt còn rất ít, và không có nghiên cứu nào đi sát với kinh nghiệm cộng đồng như Dự án VAP. Trong công việc nghiên cứu về người Việt hải ngoại trong 24 năm nay, tôi vẫn quan tâm đến việc chạy đua với thời gian của những cộng đồng di dân mới hình thành. Vì rào cản ngôn ngữ và văn hóa, những sử liệu cần thiết và quan trọng của những cộng đồng này thường không được thu thập và giữ gìn. Cộng đồng Việt hải ngoại cũng vậy, vẫn cần rất nhiều những Dự án nghiên cứu đi sát với kinh nghiệm cộng đồng, với tâm tư của người dân, với lịch sử của một dân tộc. Tâm huyết của tôi vẫn là việc thực hiện những Dự án này.

Cô Thuỷ là một trong những người Mỹ gốc Việt được tôi phỏng vấn nhiều lần và đưa chứng từ của Cô vào nhiều tài liệu chuyên đề được xuất bản bằng tiếng Việt và tiếng Anh từ những ngày đó. Một buổi chiều cuối năm 1999, khi tôi đến tiệm Thiên Nga Deli, thì tiệm sắp đóng cửa. Chú Long và Cô Thuỷ đang loay hoay cất thức ăn và dọn dẹp. Cô tươi cười đón tôi và mời tôi ăn món bánh mì chiên đồ biển mà Cô rất hãnh diện khoe là ‘món đặc sản’ của Cô. Tôi nóng lòng muốn phỏng vấn, nên cám ơn Cô, rồi xin phép bấm máy phỏng vấn ngay. Thời đó, còn dùng băng cassette. Tôi đem theo cái máy thu âm Radio Shack dài ngoẵng, cứ mỗi 30 phút tôi phải trở mặt băng, cứ một tiếng thì để băng mới vô. Tuy tôi luôn phỏng vấn theo chiều dài cuộc đời của mỗi người, nhưng Cô Thuỷ đã chủ động nhấn mạnh một điều (xin trích): “Tôi xin nói là tôi đã trải qua ở Việt Nam là hết 13 năm tù vì tôi đã làm việc cho chánh quyền cũ với cấp bậc Thiếu tá Cảnh sát Đặc biệt từ năm 1965 cho tới ngày 30 tháng tư năm 1975. Và sau đó thì tôi phải ở tù Cộng Sản từ năm 75 cho tới tháng hai năm 1998” (hết trích).

Tôi đã trở lại lần thứ hai để phỏng vấn Cô Thuỷ, và tiếp tục liên lạc với Cô sau khi đánh máy cuộc phỏng vấn và mời Cô coi lại lần cuối trước khi đưa vào văn khố làm tài liệu nghiên cứu cho học giả ở khắp nơi. Tôi đã ghi lại kinh nghiệm của Cô Thuỷ và đưa cuộc phỏng vấn với Cô vào nhiều tài liệu nghiên cứu tôi đã xuất bản, cũng như các sinh hoạt tại các trường đại học và trong cộng đồng. Xin điểm qua một vài sinh hoạt chính:

  1. Năm 2002, trong bài nghiên cứu nhan đề “From Childhood Storytelling to Oral History Interviews,” do Oral History Review xuất bản với California University Press.
  2. Tháng Tư năm 2002, tại Diễn Đàn Lịch Sử Truyền Khẩu (An Oral History Ethnic Forum) với nhan đề “Vietnamese Americans: A People Looking Forward” (Người Mỹ Gốc Việt: Một Dân Tộc Đang Đi Tới) tại Titan Theatre, Đại học Cal State Fullerton.
  3. Tháng Tư năm 2004, trong bài viết “Quận Cam, Sử Vàng – Orange County, Yellow History,” đoạt giải quán quân trong kỳ thi nghiên cứu thường niên của hệ thống Đại học công lập CSU.
  4. Cuối năm 2004, trong bài nghiên cứu “Quận Cam, Sử Vàng – Orange County, Yellow History,” được chọn làm chương mở đầu cho số đặc biệt mang tên “Global Perspectives, Hidden National Treasures, and Local Digital Projects,” do Hội Văn Khố Hoa Kỳ – Journal of the Society of American Archivists – ấn hành.
  5. Tháng Tư, năm 2012, Dự án “Tháng Tư Đen, Tháng Tư Sáng” (Black April, Bright April), nói lên những tang thương, mất mát, và hy vọng trong đời sống tình cảm của người Việt hải ngoại qua sự bảo trợ của tiểu bang California cho Chương trình Báo chí về Y tế Sức khỏe (CEHJF), và do Trường Báo chí và Thông tin Annenberg của Đại học University of Southern California tổ chức.
  6. Tháng Tám năm 2002 và 2013, trong chương trình huấn luyện mùa hè “Southeast Asia Institute” và “Vietnam Institute” tại Đại học Cal State Fullerton dành cho thầy cô giáo đang giảng dạy tại các trường công lập của Mỹ.
  7. Và hàng chục bài phát biểu của tôi tại các đại hội chuyên đề ở khắp nơi trên thế giới trong suốt 20 năm qua, tại Hoa Kỳ và Châu Âu, như Đại học Stanford, Đại học Columbia, Đại học USC, Đại học UC San Diego, Đại học UC Riverside, Đại học Old Dominion, Đại học Stockholm và Đại học Lunds ở Thuỵ Điển, Đại học Klaipeda ở Lithuania, các đại hội ở Los Angeles, Houston, San Francisco, Salzburg, Berlin, Stockholm, và rất nhiều nơi khác.

 blankH4: Nguyễn Thanh Thủy giữ chặt tình thân với đồng… tại hải ngoại. Photo_Olivier Glassey-Trầnguyễn

Kính thưa quý vị,

Tôi ôn lại chặng đường dài hơn hai thập niên mà tôi đã cùng đi với Cô Thuỷ trong nghiên cứu về người Mỹ gốc Việt, để cám ơn Cô Thuỷ đã cho phép tôi đưa lịch sử cá nhân của Cô vào đóng góp cho dòng lịch sử của người Việt hải ngoại. Nhưng quan trọng hơn cả, tôi muốn qua đó đưa ra những thí dụ mà chúng ta có thể làm để giữ gìn một nền lịch sử chung và trung thực. Xin mỗi quý vị cùng giữ lại lịch sử của quý vị và gia đình quý vị cho chính con cháu mình. Hãy kể cho con cháu quý vị nghe về đời sống của quý vị, của quê hương ngày trước, của hành trình tự do. Vì cho đến hôm nay, đại đa số con em của chúng ta tại hải ngoại vẫn còn rất mơ hồ về cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ trước 1975 tại miền Nam và hành trình tự do từ ngày miền Nam thất thủ. Hơn nữa, nếu các em đọc phải những tài liệu cố ý xuyên tạc miền Nam Cộng Hoà, thì các em sẽ có cái nhìn sai lệch về thế hệ ông bà cha mẹ, nhất là những video và bài viết theo luận điệu tuyên truyền của chế độ hiện nay, phỉ báng quân dân cán chính miền Nam, và vu khống cho những người đã tận trung với chính nghĩa quốc gia cái tội ‘phản quốc’ và ‘giết hại đồng bào.’ Chính quyền Cộng Sản đã đô hộ đất nước Việt Nam trong gần tám thập niên qua. Xin đừng để Cộng Sản đô hộ tâm thức con em chúng ta trong những thập niên tới. Hãy cho các em một di sản cần thiết nhất, đó là một dòng lịch sử chân chính và trung thực.

Chúng ta đang hiện diện tại Little Saigon, thủ đô tỵ nạn của người Việt hải ngoại. Tôi vẫn ưu ái gọi Little Saigon là một ‘phố cổ,’ vì Tiểu Sài Gòn có một nền văn hiến và một lịch sử tiềm ẩn mà mỗi chúng ta đều có một phần trong đó. Mà không chỉ Little Saigon của Quận Cam, mà tất cả những Sài Gòn Nhỏ và những khu sinh hoạt của người Việt ở khắp nơi trên thế giới, nơi giữ hồn người và tình đất Việt, vẫn bừng nở muôn sắc sau hơn bốn thập niên khai mạch trên xứ người. Điều quan trọng là cộng đồng người Việt hải ngoại cần chủ động trong việc viết và giữ lại lịch sử của chính mình cho con cháu đời sau, mà không chỉ lịch sử hải ngoại, mà cả một dòng lịch sử chân chính của dân tộc Việt Nam. Lịch sử không thuộc về kẻ thắng hay người thua, mà thuộc về sự thật. Trong bài nghiên cứu chuyên đề “Quận Cam, Sử Vàng – Orange County, Yellow History,” tôi đã dùng những chứng từ của nhiều cá nhân khác nhau để ghi lại một phần lịch sử của Quận Cam. Đây là một việc tuy tốn công nhưng ai cũng có thể làm trong khả năng của mình. Trong các  khoá Tu nghiệp Việt Ngữ trong cộng đồng cũng như trong các chương trình tu nghiệp sư phạm cho thầy cô giáo trường công lập, tôi đều khuyến khích thầy cô ra đề tài cho các em viết về lịch sử gia đình, để chính các em sẽ tìm hiểu và gắn bó với gia đình và cộng đồng hơn.
blankH5: Nguyễn Thanh Thủy trước ngày 30 tháng 4, 1975

Tôi muốn nói việc giữ gìn lịch sử của cộng đồng và của từng gia đình là một trách nhiệm của mọi người và mỗi người chúng ta, nhất là những thế hệ sinh trưởng trước và ngay sau cột mốc 1975. Tôi chủ trương đưa ra kinh nghiệm của thế hệ đi trước, như một cuộc hành hương cho thế hệ đi sau và tất cả những ai quan tâm, cùng tìm về một miền đất đã nhiều lần bị chế độ toàn trị niêm phong. Chúng ta tìm về, để thứ nhất, truy nhận một mảng lịch sử đau thương, không chỉ cho những ai bị đọa đày, trù dập, mà cho cả một dân tộc phải trải qua những ngày tháng như thế. Thứ hai, chúng ta tìm về, là để bày tỏ sự biết ơn với thế hệ đi trước. Nếu thế hệ cha mẹ, ông bà đã không kiên trì, vượt khổ từng ngày, thì không biết thế hệ chúng tôi đang trôi dạt nơi nào trong thế kỷ 21 này. Thứ ba, chúng ta tìm về, là để đưa ra ánh sáng những sự thật mà vì tân toan của kiếp tha phương, vẫn chưa được tỏ bày sau hơn bốn thập niên bị chôn giấu. Tôi biết, rất nhiều bậc ông bà cha mẹ đã ra đi, và chứng từ của họ đã mãi mãi đi vào lòng đất.

Nhưng trên hết, chúng ta tìm về, là để đi tìm công bằng và công lý – cho dù nó là một ánh công lý từ xa – cho những vị đã qua những năm khổ sai của hỏa lò, cho những con dân Việt đã sống qua cái thời ô nhục hậu chiến ấy. Sự công bằng nằm ở chỗ là cuối cùng, tiếng nói của họ được thế hệ đi sau gìn giữ và trân trọng, và đưa vào những diễn đàn thế giới. Công lý ở chỗ những bất công họ chịu và những kinh nghiệm thừa chết thiếu sống được nhắc lại, để mọi người cùng soi rọi, và cùng thấy mình trong đó, cho phép người Việt khắp nơi trên thế giới có thể gắn bó với nhau qua việc ôn lại lịch sử, như qua quyển “Biệt Đội Thiên Nga” mà chúng ta được đón nhận hôm nay.

Một lần nữa, tôi xin chúc mừng Thiếu tá Thiên Nga Nguyễn Thanh Thuỷ. Xin chân thành cảm ơn quý vị đã theo dõi. Xin trân trọng kính chào.

blankH6: Nguyễn Thanh Thủy xem hồ sơ của hàng trăm góa phụ VNCH xin giúp đỡ từ Việt Nam. Hình_Benjamin Vũ.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Giữ Gìn Một Lịch Sử Trung Thực Cho Đời Sau_Glassey Trang Đài

RMS Biệt Đội Thiên Nga_Phóng sự ảnh

Phóng sự Ảnh buổi Ra Mắt Sách “Biệt Đội Thiên Nga” của K1 Nguyễn Thanh Thủy chiều ngày 7/7/2018 tại Thư Viện Việt Nam, Little Saigon, Nam CA. Chương trình buổi RMS được điều hợp bởi K1 Nhữ Đình Toán, có sự tham dự của các diễn giả: NT Trần Minh Công, nhà văn Toàn Như (NĐT), cô Glassey Trang Đài và nhà thơ Trạch Gầm. Hình của NAG K1 Võ Thiệu

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở RMS Biệt Đội Thiên Nga_Phóng sự ảnh

RMS Biệt Đội Thiên Nga_Phóng sự

http://www.freevn.net/a4003/freevn-net-4243-nguyen-chi-huy-truong-biet-doi-thien-nga-vnch-nguyen-thanh-thuy-ra-mat-tac-pham-biet-doi-thien-nga-

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở RMS Biệt Đội Thiên Nga_Phóng sự

RMS Biệt Đội Thiên Nga_Báo Người Việt

Ra mắt sách ‘Biệt Đội Thiên Nga’ của biệt đội trưởng Nguyễn Thanh Thủy

Lâm Hoài Thạch/Người Việt

Sách “Biệt Đội Thiên Nga” của biệt đội trưởng Nguyễn Thanh Thủy trong buổi ra mắt tại Thư Viện Việt Nam, Garden Grove. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)

SANTA ANA, California (NV) – “Trước 1975, ít ai biết được ‘Thiên Nga’ là gì, phần lớn nhiều người cứ nghĩ rằng, ‘Thiên Nga’ là cái tên để ám chỉ những người nữ cảnh sát nói chung cho nét đẹp, dễ thương hầu xóa đi thành kiến của một số người dân vốn ít thiện cảm với những người nam cảnh sát. Thế nhưng, sự thật không phải như vậy, mà ‘Thiên Nga’ là một biệt danh để chỉ những người nữ tình báo của lực lượng Cảnh Sát Quốc Gia VNCH.”

Ông Nhữ Đình Toán, thành viên ban tổ chức nói về ý nghĩa chữ “Thiên Nga” trong buổi ra mắt sách “Biệt Đội Thiên Nga” của tác giả Nguyễn Thanh Thủy, vào trưa Thứ Bảy, 7 Tháng Bảy tại Thư Viện Việt Nam, Garden Grove.

Ông tiếp tục, “Họ hoạt động âm thầm từ đô thành Sài Gòn cho đến khắp các tỉnh thành trên toàn Miền Nam Việt Nam, và chỉ những người trong lực lượng Cảnh Sát Quốc Gia (CSQG) mới biết. Tuy nhiên, cho đến nay, có thể nói cái tên Thiên Nga hay Biệt Đội Thiên Nga đã không còn xa lạ vì với mọi người, nhất là ở hải ngoại. Biệt đội trưởng của Thiên Nga là chị Nguyễn Thanh Thủy, một khuôn mặt rất quen thuộc trong cộng đồng, và chị hiện giờ cũng là hội trưởng kế nhiệm Hội H.O. Cứu Trợ Thương Phế Binh và Quả Phụ VNCH.”

Tác giả Nguyễn Thanh Thủy (bìa trái) ký tên vào sách “Biệt Đội Thiên Nga” tại Thư Viện Việt Nam, Garden Grove. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)

Diễn giả Trần Minh Công, cựu đại tá chỉ huy trưởng Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia (HVCSQG) cho biết, “Trước đây, tôi đã từng đọc quyển hồi ký ‘Đóa Hồng Gai’ của chị Nguyễn Thanh Nga, một cựu tù Cộng Sản bất khuất. Hôm nay, tôi lại được đọc cuốn hồi ký ‘Biệt Đội Thiên Nga’ của nữ Thiếu Tá CSQG Nguyễn Thanh Thủy, cũng là một cựu tù nhân bất khuất với 13 năm bị giam giữ khổ sai bởi CSVN.”

“13 năm đọa đầy đã làm biến dạng một nữ sĩ quan xinh đẹp một thời là sinh viên Đại Học Chính Trị Kinh Doanh Đà Lạt trước khi tham gia lực lượng Cảnh Sát Quốc Gia (CSQG). Tôi tiếc thương cho cuộc đời của một thiếu nữ vì yêu nước mà đã bị Cộng Sản đày đọa tàn phá dung nhan. Nhưng tôi không thể không cảm phục những con cháu Bà Trưng, Bà Triệu như nữ Thiếu Tá Nguyễn Thanh Thủy, đã vì yêu nước mà chấp nhận mọi vất vả gian nguy để theo đuổi lý tưởng của mình,” ông Công tâm tình.

Cũng theo ông Công, khoảng năm 1965, học viện CSQG tọa lạc trong vòng thành Biệt Khu Thủ Đô Sài Gòn, ông là liên đoàn trưởng Liên Đoàn Sinh Viên, trông coi và hướng dẫn tất cả các sinh viên sĩ quan (SVSQ) khóa 1, trong đó có gần 400 nam, và chừng 50 nữ.

Sau Tết Mậu Thân (1968) đến ngày Miền Nam rơi vào tay Cộng Sản năm 1975, biệt đội này đã cài nhân viên vào các tổ chức Việt Cộng nằm vùng và ngay cả gài điệp viên vào mật khu của Việt Cộng để thâu lượm tin tức tình báo. Chính nhờ những tin tức tình báo thu thập được mà lực lượng CSQG đã kịp thời chuẩn bị và vô hiệu hóa nhiều hoạt động phá rối của Việt Cộng tại các tỉnh thị Nam Việt Nam trước 1975. Cũng chính vì sự hữu hiệu của Biệt Đội Thiên Nga do nữ Thiếu Tá Thanh Thủy chỉ huy mà Việt Cộng đã trả thù, đày đọa và hủy hoại nhan sắc của bà trong suốt 13 năm tù đày.

Diễn giả Glassey Trang Đài, một học giả đã từng soạn những bài khảo cứu về cộng đồng người Việt tại hải ngoại, nói, “Người ta thường nói ‘It’s the text that survives.’ Sau khi chúng ta ra đi, thì chỉ còn chữ nghĩa ở lại. Chữ nghĩa của cựu Thiếu Tá Nguyễn Thị Thanh Thủy không chỉ còn lại với người Việt chúng ta, mà tôi mong là đối với cả những ai quan tâm đến lịch sử Việt Nam cận đại và vai trò của người phụ nữ trong giai đoạn này.”

Các cựu Thiên Nga trong buổi ra mắt sách “Biệt Đội Thiên Nga” tại Thư Viện Việt Nam, Garden Grove. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)

Diễn giả Nhữ Đình Toán, tức nhà văn Toàn Như, phát biểu, “Tôi là người bạn đồng môn với chị Nguyễn Thanh Thủy, cùng xuất thân Khóa 1 SVSQ/HVCSQG. Khóa 1 là khóa duy nhất có khoảng 50 nữ SVSQ vừa biên tập viên, vừa thẩm sát viên theo học, trong đó có chị Nguyễn Thanh Thủy. Trên 50 năm về trước, các nữ SVSQ/HVCSQG khi nhập học đều là những thiếu nữ xinh đẹp, vì đó là một trong những tiêu chuẩn về nhân dáng để được nhập học Khóa 1. Trước khi nhập khóa, không một ai trong các nữ SVSQ này có khái niệm gì về những hoạt động của ngành cảnh sát chớ đừng nói về những hoạt động tình báo.”

Nói về nội dung của quyển sách “Biệt Đội Thiên Nga,” nhà thơ Trạch Gầm, trong vai trò diễn giả, chia sẻ: “Theo niên trưởng Trần Minh Công đã nói, ‘Nghề tình báo là nghề có nhiều sự việc sống để bụng, chết mang theo,’ cho nên trong quyển sách này mà chị Nguyễn Thanh Thủy đã viết, thì tôi cũng tin chắc rằng, những sự việc chị đã kể trong quyển sách, bắt buộc phải còn thiếu sót. Bởi vì những điều thiếu sót đó nếu trình bày ra, nó sẽ còn liên hệ rất nhiều nhân sự khác đã từng hoạt động trong Biệt Đội Thiên Nga, và họ đang còn kẹt lại ở quê nhà.”

Một số cựu Thiên Nga từ nhiều nơi về tham dự, trong đó có cựu Thiên Nga Hồng Nga tâm tình: “Lúc tôi gia nhập Biệt Đội Thiên Nga thì tôi còn rất trẻ, chỉ ngoài 20 thôi. Tôi rất yêu thích ngành nghề của tôi, vì đây cũng là việc cho những phụ nữ trẻ như chúng tôi đáp lời câu ‘Giặc đến nhà, đàn bà phải đánh.’ Vì lý tưởng đó, nên chúng tôi không nệ bất cứ gian khổ nào, cho dù những công tác rất nguy hiểm, chúng tôi vẫn thi hành theo lệnh của cấp chỉ huy. Mãi cho đến bây giờ, tôi vẫn mong rằng, sẽ có những người tuổi trẻ tiếp tục những công tác như chúng tôi trên bước đường diệt cộng cứu nước.”

Ông Nguyễn Doãn Hưng, hội viên Hội CSQGNC cho biết, “Ngày xưa, tôi có nghe tên của chị Nguyễn Thanh Thủy, nhưng chưa từng gặp mặt vì chị là khóa 1, còn tôi là khóa 6, nên tôi là khóa đàn em của chị Thủy cách nhau gần 7 năm. Trong một số hội viên của Hội CSQGNC ở đây mà tôi đã biết mặt họ từ lâu, nhưng trong dịp ra mắt sách này thì tôi mới biết họ ngày xưa là nhân viên của Biệt Đội Thiên Nga. Tôi rất mến phục những chị trong biệt đội này, vì công tác của họ ngày xưa rất là khó khăn, nguy hiểm và còn phải bảo mật nữa.”

Buổi ra mắt sách có phụ diễn phần nghệ, với sự yểm trợ của các ban văn nghệ Biệt đội Văn Nghệ QLVNCH và Ban văn nghệ Hội CSQGNC.

(Nguồn: Báo Người Việt online)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở RMS Biệt Đội Thiên Nga_Báo Người Việt

Một Câu Chuyện Rất Ngắn Nhưng…

BUS IN SNOW

MỘT CÂU CHUYỆN RẤT NGẮN, NHƯNG LẠI LÀ BÀI HỌC GIÁ TRỊ CHO TRIỆU NGƯỜI

(Tuệ Tâm biên dịch)

Trên thế gian này, chỉ có cha mẹ mới toàn tâm toàn ý yêu thương ta mà không đòi hỏi gì. Vì con, họ có thể làm tất cả mà không cần báo đáp. Nhưng liệu chúng ta mấy ai ý thức được điều đó, hay chỉ nhận ra khi mọi chuyện đã quá muộn màng.

Tôi lên giường ngủ lúc 11 giờ khuya, bên ngoài trời đang có tuyết rơi. Tôi co ro rúc vào trong chăn, cầm chiếc đồng hồ báo thức lên xem thì phát hiện nó đã ngừng hoạt động từ lúc nào, tôi đã quên không mua pin cho nó.

Bên ngoài trời lạnh như thế, tôi quả thực không muốn phải ngồi dậy, liền gọi điện thoại cho mẹ: “Mẹ ơi, đồng hồ báo thức của con hết pin rồi, ngày mai con có cuộc họp công ty, khoảng 6 giờ mẹ gọi điện đánh thức con dậy nhé!”.
Mẹ ở đầu dây bên kia giọng như đang ngái ngủ, nói: “Được rồi, mẹ biết rồi!”.

Sáng hôm sau, điện thoại báo thức vang lên trong lúc tôi còn đang mộng đẹp. Ở đầu dây bên kia, mẹ nói: “Con gái mau dậy đi, hôm nay con còn có cuộc họp đấy”.
Tôi mở mắt nhìn đồng hồ, mới có 5h40, liền cảm thấy khó chịu mà cằn nhằn mẹ: “Chẳng phải con nói 6 giờ mới gọi con dậy sao? Con còn muốn ngủ thêm một lát nữa, lại bị mẹ làm phiền rồi”.
Mẹ ở đầu dây bên kia lặng im không nói gì, tôi cũng cúp điện thoại…i
Tôi ngồi dậy rửa mặt, chải đầu rồi ra khỏi nhà. Thời tiết thật lạnh, khắp nơi toàn là tuyết, trời đất chỉ một màu.

Tại ga xe bus tôi không ngừng dậm chân cho đỡ lạnh, trời vẫn còn tối đen như mực, đứng bên cạnh tôi là hai ông bà lão tóc bạc trắng.
Tôi nghe ông lão nói với bà: “Bà xem xem, cả đêm ngủ không yên giấc, mới sáng sớm đã thúc tôi dậy rồi, nên giờ mới phải chờ lâu như thế”.
Năm phút sau, cuối cùng xe bus cũng đã tới. Tôi vội bước lên xe, tài xế là một người thanh niên còn rất trẻ, anh ta chờ tôi lên xe rồi vội vã lái xe đi.
Tôi nói: “Khoan đã! Anh tài xế, phía dưới còn có hai ông bà lão nữa, thời tiết lạnh như thế mà họ đã đợi từ rất lâu rồi, sao anh không chờ họ lên xe mà đã đi rồi?”.
Anh ta ngoảnh đầu lại, cười nói: “Không sao đâu, đó là cha mẹ của tôi đó. Hôm nay là ngày đầu tiên tôi lái xe bus, nên họ đến xem tôi đấy”.
Tôi đột nhiên rơi lệ, nhìn lại dòng tin nhắn của cha tôi: “Con gái, mẹ của con cả đêm ngủ không được, mới sáng sớm đã tỉnh dậy, bà ấy lo con sẽ muộn giờ”…
-***-
Người Do Thái có một câu ngạn ngữ: “Lúc cha mẹ cho con thứ gì, con đều nở nụ cười; lúc con cái cho cha mẹ thứ gì, cha mẹ khóc”. Cả đời này, người có thể làm cho chúng ta mọi thứ mà không cầu báo đáp chỉ có cha mẹ, vậy nên, dù thế nào cũng đừng phàn nàn họ, hãy thông cảm cho họ, quan tâm tới họ.
Hãy trân trọng từng phút giây bên cha mẹ, bởi không ai biết được khi nào họ sẽ rời xa ta mãi mãi. Khi cha mẹ còn hãy luôn nở nụ cười, hãy luôn quan tâm chăm sóc tới họ, đừng để cha mẹ mỏi mắt ngóng trông mà không nhìn thấy hình bóng của bạn.

Khi bạn cất tiếng khóc chào đời, chỉ có cha mẹ là người hạnh phúc nâng niu bạn trong vòng tay, cũng chỉ có cha mẹ là người ngày đêm bỉm sữa, chăm sóc bạn từng miếng ăn giấc ngủ.
Khi bạn chập chững bước đi, chỉ có cha mẹ là người nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé, dìu dắt bạn đi những bước đầu đời.
Khi bạn đau ốm, chỉ có cha mẹ là người mất ăn mất ngủ, ngày đêm túc trực bên giường bệnh. Vì bạn, dẫu phải bán đi khối tài sản cuối cùng trong tay, họ vẫn sẵn sàng.

Khi bạn gặp khó khăn trắc trở, hay khi cả thế giới đều quay lưng với bạn, thì cha mẹ vẫn luôn ở bên che chở bạn, vỗ về bạn. Thời gian có thể làm lòng người thay đổi, nhưng vĩnh viễn không thể thay đổi tình yêu cha mẹ dành cho bạn.

Nhưng nếu một ngày cha mẹ buộc phải ra đi, họ sẽ không thể báo trước cho bạn một lời nào, không thể tiếp tục gọi tên bạn, cũng không thể cùng bạn ăn cơm và quan tâm tới bạn được nữa…
Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, con muốn báo hiếu mà cha mẹ đâu còn? Giá như ta đã có thể bớt xem một bộ phim, bớt chơi một ván cờ, bớt đi dạo cùng bạn bè, để dành thời gian ở bên cha mẹ, ta sẽ cảm thấy bản thân đỡ ân hận phần nào!
Bởi vậy, nhân lúc cha mẹ còn đang khỏe mạnh, hãy an ủi tinh thần cho họ, hãy dành nhiều thời gian hơn để bên cạnh họ, cố gắng đáp ứng hết nguyện vọng của họ, đừng khiến cho bản thân sau này phải hối hận.

Hãy yêu thương cha mẹ như yêu thương chính bản thân mình, bởi vì họ cũng cần được yêu thương… Và nếu có một ngày thực sự họ rời đi, chúng ta sẽ không phải ngậm ngùi về những tháng ngày đã qua…
Tuệ Tâm biên dịch

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Một Câu Chuyện Rất Ngắn Nhưng…

Tội của TT Donald Trump…._Vĩnh Tường

Tội của Tổng Thống Donald Trump Và Những Lời Cảm Ơn Không Cần Nói
 Vĩnh Tường
sau trieu tien tong thong donald trump muon han gan quan he voi nga hinh 1

Để biết sự thật, bình dân Việt nam thường nói: “Một trăm lần nghe không bằng một lần thấy – một trăm lần thấy không bằng một lần làm”. Và câu nói bất hủ trong thế kỷ 20 của cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, không chỉ là lời nhắc nhở cách nhìn sự thật riêng về chính trị ở một thời, mà bình dân đã dùng giá trị của nó trong mọi sinh hoạt: ‘Đừng nghe mà hãy nhìn kỹ!’ .

          Hiện nay, trong giới truyền thông và chính trị gia cũng như dân chúng Hoa Kỳ, kẻ binh người chống ông Trump có thể tính đến hàng triệu, và không ai bảo đảm con số chính xác hơn kém bao nhiêu.
          Cứ gửi niềm tin vào mấy con số tỉ lệ lượng giá (Poll) có khác nào người mù được dắt đi sờ voi, bỡi lẽ cái máy tính chỉ cộng – trừ – nhân – chia theo lệnh của người sử dụng.
          Bao giờ cũng vậy, chính con người là vấn đề và ở đó luôn luôn là câu hỏi. 
Có thể nào mỗi cá nhân chúng ta, một mình – tự một mình, nhìn kỹ các vấn đề hiện xảy ra trước mắt xem những gì ảnh hưởng, hay không ảnh hưởng đến hạnh phúc của ta hôm nay và ngày mai, hay đến đời sau của con cháu chúng ta.
          Nhất là tự đặt câu hỏi, trong tám năm trước khi ông Trump vào Bạch Ốc, xã hội HK đã đi về đâu, và hơn một năm qua đất nước này tại sao phải chuyển động một cách khó khăn đến thế.
          Những ai còn hăng say mắng chửi, có nên lắng đọng một chút xem trong lòng mình là ông bụt, là thánh thiện hay là con gì đang chỉ huy lối suy nghĩ, và hành vi hiện tại của mình.
          Ông Trump có tội gì đối với đất nước, đối với dân HK, trong đó có cả chính mình và gia đình mình, cũng như gia đình, tương lai con cháu của chính ông ta? 
                    Vực dậy một nền kinh tế trì trệ, mang về cũng như tạo ra nhiều việc làm cho dân, là một tội.
          Giảm sưu cao thuế nặng cho dân mọi giới, là một tội.
          Lược bỏ, không thương tiếc những qui luật đã trói cẳng kinh tế, là một tội.
          Đối đầu với nước ngoài từ lâu đã lạm dụng tự do mậu dịch qua các hiệp định, gian lận, móc túi tiền mồ hôi của chúng ta, là một tội.
          Chỉnh đốn lại hệ thống công quyền mà chúng ta hãnh diện đã bị lạm dụng đến biến chất, mục ruỗng, kể cả ông xăm mình đối đầu với một thứ vô cùng nguy hiểm cho chế độ dân chủ như chính phủ ngầm là một tội.
          Thi hành luật pháp do Quốc hội của chúng ta làm ra để chỉnh đốn lại di trú bị lạm dụng, đất nước ngày càng không kiểm soát được, là một tội.
          Cũng cố lại an ninh nội địa và quốc phòng, là một tội Giải quyết những vấn đề quốc tế tồn đọng như những căn bệnh nan y đến thời kỳ cuối, ảnh hưởng đến hoà bình cả thế giới, là một tội.
          Đặt chính sách bảo vệ thai nhi, khuyến khích bảo trợ, là một tội. Lo cho tương lai thanh niên, rường cột của nước nhà khỏi bị ma túy đầu độc, là một tội.
          Xây tường để giảm người canh giữ, giảm chi phí và hạn chế nguy hiểm cho lính biên phòng; cắt đường xâm nhập ma túy, tội phạm và di dân không rõ lai lịch tràn vào ảnh hưởng tệ hại đến xã hội lâu dài, không có ngày chấm dứt, là một tội 
          Xây tường để giúp cả cho phía Mễ giảm bớt người từ thập phương, đổ về nằm chờ vượt biên, mang theo đủ thứ bất an cho đời sống dân ở ở đó, là một tội.
 Xã hội Mỹ hấp dẫn người khắp nơi, Hoa Kỳ phải tỏ ra có trách nhiệm, làm tường để ngăn vì không thể lãnh hết hậu quả nhân tai của các nước khác là vô nhân đạo, là một tội nữa, vân vân, kể cả ngày không hết …
          Nếu tất cả đều không phải, thì tội của một ông ở tuổi “cổ lai hy” bỏ đàng sau sự nghiệp tài chánh của mình để làm những việc ấy đến mất ăn, mất ngủ là tội gì?
          Phải có chỗ chỉ chứ!
          Lương tri chưa mất thì tự đặt câu hỏi, chứ đâu có lý gì dễ dãi, để cho con ma sân si trong lòng nó hoành hành, ngăn cản chúng ta qua sông để xem bờ bên kia người ta đang dự hội như thế nào. Có phải không?
          Là người đã may mắn được sống ở xứ sở văn minh, ta muốn giúp cho người khác, hay nói đúng ra là giúp cho đồng bào thân thương của mình ở bên kia bờ đại dương, theo lẽ thường thì phải xem ta đã văn minh chưa.
          Tự do nói bừa, chửi bậy thực ra không phải là tự do, bỡi chính đó đã là sự trói buộc của tư tưởng bệnh hoạn rồi, và đó chính là nguồn gốc giết chết tự do.
          Người bình dân thì đơn giản mộc mạc, nên họ tự lo được việc này. Nhưng, chuyện quái dị của thế kỷ lại là người có nhiều chữ nghĩa hay quên lẽ phải thông thường, đã tự đánh mất mình mà còn muốn lôi kéo người khác đi theo.  
          Đã trễ, nhưng có còn hơn không, cần biết đâu là thực chất của những vấn đề chúng ta đang đối mặt. Và trước mắt, người được mướn vào Toà Bạch Ốc – trung tâm chuyển dịch xã hội để lãnh đạo đất nước này, ông TT Donald Trump đang làm gì và ông nên cảm ơn ai? 
          Khi thành công, người ta thường cảm ơn Thượng đế, Trời Phật hay tổ tiên tùy theo tín ngưỡng. Người ta còn ghi nhận lời cảm ơn có thể nghe – thấy đối với con người. Nhưng ít ai nghĩ đến cơ duyên đưa đến sự thành công, trong khi yếu tố then chốt lại nằm ở đó. 
          Không phải lúc bấy giờ (2015) vì thích làm tổng thống hay được đảng ủng hộ nên ông Trump mới ra ứng cử. Như nhiều bài viết đã nhắc, ông Donald Trump chuẩn bị làm Tổng thống từ hơn ba thập niên về trước, qua các câu trả lời trên các chương trình truyền hình của Oprah Winfrey, Rona Barrette rằng “ông chỉ ra ứng cử khi nào thấy đất nước trở nên tồi tệ”.
          Dù bị người ta diễn dịch thế nào, thì sự thật cũng đã được chứng minh rõ như ban ngày, cả đứa trẻ tiểu học cũng thấy.
          Dĩ nhiên có nhiều người không đồng ý, nhất là đối với những ai chỉ ở bên này sông và ít khi muốn thấy bờ bên kia có gì. Nói gì đi nữa thì sự thật vẫn như chính nó. Ông Trump có những chỗ cần cảm ơn mà ông không cần nói lời nào.
Trước hết là cảm ơn cựu TT Obama.
 
          Năm 2016 là một trang hiếm có trong lịch sử bầu cử của Hoa Kỳ.
          Cựu TT Obama để lại gia tài khá đồ sộ làm nền móng cho phong trào xã hội chủ nghĩa của ông cụ Bernie Sander và cho cả phong trào cách mạng Trump.
          Xin nhắc lại cho dễ hiểu, là gia tài đầy gai gốc này đã đẻ ra hai phong trào. Một là phong trào xã hội chủ nghĩa, toàn cầu hoá của cụ Sanders, và hai là phong trào Quốc gia, dân túy (Dân vi qúi)(American First) của Donald Trump.
Ngọn lửa hướng về xã hội chủ nghĩa nhen nhóm từ bên trong đảng DC, bùng lên khá mạnh bắt đầu vào mùa bầu cử 2015 – 2016, tiếp sau nhiệm kỳ TT Obama. Người dẫn đầu là nghị sĩ ứng viên Bernie Sanders với những khẩu hiệu vận động như “free healthcare” “Free College”, tăng thuế nhà giàu và giới 1%, vân vân . . . 
Ở đâu và thời kỳ nào có nhiều bất công (xin mở ngoặc, có khi chỉ là tuyên truyền), nghèo khó, nợ nần chồng chất ngày một nhiều đến mức khó ngóc đầu lên, xã hội chia rẽ, phân hoá thì cuộc sống trở nên bất an; tâm tư người dân lo sợ cho hiện tại và sợ luôn những gì chưa biết ở ngày mai; niềm tự tin sẽ mất dần và họ chắc chắn sẽ mong có nơi nương tựa.
          Có hai nơi con người tìm đến: –về mặt tinh thần thì con người tìm đến Thần, Phật, hay đấng Tạo hoá để cầu xin. 
          Về nhu cầu vật chất cho đời sống thường ngày, thì người dân mong cầu ở một xã hội khác hơn, từ đó chính phủ sẽ nắm quyền “xin – cho”. Một khi, được sự đãi ngộ của chính phủ, thì lại có nỗi sợ khác. Đó là sợ chính quyền.
          Thói quen dựa dẫm dần hồi gặm nhấm niềm tự tin và ý chí tự túc, tự cường; có khi ngay cả tự do dân chủ cũng dễ dàng chấp nhận từ từ từng bước hy sinh vào tay chính quyền.
          Đây chính là miền đất và thời tiết thuận lợi nhất cho phong trào XHCN, CSCN “đấu tranh” để mọc mầm, phát triển. Tin rằng người gốc Việt ở hạng có tuổi, đã là tỵ nạn chắc hầu hết ai cũng biết lẽ này.
          Phong trào xhcn được hưởng ứng càng mạnh thì càng chứng tỏ cái nền móng ấy đã hiển lộ rõ ràng – đó chính là hiện tình xã hội xảy ra sau tám năm trước khi ông Trump đắc cử. Căn cứ địa này có phải tự nhiên mà có hay không có, hoặc cứ che mắt lại, để nói không có gì cả, tùy ở mỗi người. Sự thật nó không theo ai cả.
Một điều nghe lạ, nhưng nhìn kỹ thì sẽ thấy không lạ chút nào.
Cũng từ trên miền đất ấy, loại cây khác hẳn, mọc lên – tuyệt đối không phải là cây xhcn. Nỗi lo sợ cho một viễn ảnh tương lai đã đánh thức người dân Hoa Kỳ thầm lặng, và một phong trào khác, tương phản hoàn toàn với phong trào xhcn của ông Sanders, cùng lúc nổi lên như giông bão.
          Đó là chính là phong trào Trump. Ông Trump đánh mạnh, đánh thẳng với những lời táo bạo chưa bao giờ thấy.
          Chính giới có đầu óc thâm căn cố đế với mớ lý thuyết chính trị (political ingrained), không ít người hoang mang, hay xốc nổi, ngứa ngáy, ngồi đứng chẳng yên vì cho rằng hiện tượng phi lý, và Hoa Kỳ không thể có một ông tổng thống như ông Trump.
          Nhưng bình dân, ai đã biết lẽ thường: ‘không có việc gì xảy ra mà không có nguyên do của nó,’ thì vẫn bình chân như vại mà xem.
          Ở chỗ cực âm, cũng là nơi chứa mầm dương để sinh trưởng.
          Đó là quan hệ tồn vong, sinh diệt giữa âm dương không bao giờ dừng (negative and positive). Ở chế độ lưỡng đảng như Hoa Kỳ, – một tả, môt hữu (một trái, một phải) nên nguyên lý này càng hiển hiện rõ nét hơn bất kỳ nơi nào trên thế giới.  
          Bảo người dân HK phải hy sinh những những giá trị tự do tinh thần đích thực cho con người trong nền dân chủ pháp trị tuyệt vời mà họ đã quen sống, để có những thứ tự do xin cho, mị dân làm thoả mãn những đòi hỏi của bản năng là điều có thể có, nhưng không dễ chút nào.
          Bỡi thứ nhất – nền tảng văn hoá của dân Hoa Kỳ là niềm tin Thiên Chúa tuy bị mưa gió dập vùi, nhưng nó vẫn tồn tại vững chắc như định luật thiên nhiên.
         Thứ hai – đa số dân bản xứ (miễn trừ di dân mới đến gần đây), người ta đã có tập quán theo nguyên tắc giữ gìn tự do – chính là tư tưởng thực tế kiểu cowboy, tự túc, tự cường, tự đứng trên đôi chân của mình, không ngại đối đầu với cuộc đời đầy chông gai phía trước.    Hầu hết, họ là những người có tư tưởng hạnh phúc ở hiện tiền, lòng không mong chờ dựa dẫm vào những lời hứa lâu dài từ chủ thuyết chính trị nào. 
         Thứ ba, – là người dân Hoa Kỳ im tiếng, không đồng nghĩa với vô cảm. Lâu nay họ ngậm bồ hòn để nhìn chính trị gia của mình quen thói phải đạo chính trị (Political correctness). Chính trị gia thì ỷ lại chiếc đũa thần chính trị mị dân như bùa phép tà quyền mà quên rằng nó không còn mấy tác dụng trong thế kỷ 21 – thời đại của kỹ thuật thông tin.
          Bên nào sử dụng thứ này thành tập quán, bình dân hãy nhìn cho kỹ mà tự trả lời. Từ lâu đã ở trong cái kén chính trị bài bản, nên họ quên rằng người dân đang nhẫn nhịn những điều chướng tai, gai mắt, chứ không phải là họ không biết gì – tức là chính trị gia đã thái quá mà không coi chừng bất cập 
          Ba điều trên đây chính là nền tảng cử tri mà ông Trump khéo vận dụng chứ không phải Nga – Tàu nào rót mật vào tai hoặc cầm tay họ bỏ phiếu vào thùng cả.
          Phong trào xã hội chủ nghĩa và chủ nghĩa toàn cầu hoá nổi lên càng mạnh bao nhiêu thì nỗi lo sợ gia tăng bấy nhiêu, và nền tảng cử tri của cuộc cách mạng Trump càng mạnh bấy nhiêu..
          Cái thế lưỡng cực – âm, dương (- /+) của cục bin điện ta dùng hàng ngày cũng vậy. Còn nhớ, trong khi vận động có lần, ngay sau lời khen cử tri của ông rất thông minh và chắc chắn trung thành, ông Trump tỏ sự tự tin đến mức tuyên bố nảy lửa rằng “Dù tôi có bắn người trên Đại lộ Năm tôi cũng không mất cử tri của tôi.”.
          Truyền thông cứ tự do xô nghiêng, đá ngữa. Còn bình dân cứ tự nhìn, nhìn kỹ, thật kỹ và chắc chắn sẽ rất lý thú khi thấy sự thật này.
TTTT (truyền thông thiên tả) và qúi vị DC tha hồ bôi bẩn, ném bùn ông Trump tơi tả đến chó nhà cũng sủa vì không còn nhận ra ông. Ý tưởng, cách mạng ủng hộ ông Trump mạnh và chắc đến mức không gì lay chuyển nổi, người ta không cần nghe TTTT chê bai nữa.
          Những hình ảnh chặn đường, rấp ngõ, có tác dụng ngược lại – ông Trump trở thành nạn nhân của lòng ngay thẳng, và phong trào bảo vệ giá trị của tinh thần trách nhiệm, sự hy sinh và lòng yêu nước ngày càng tôi thành thép, dưới sự lãnh đạo của một người chứng tỏ có gan, đứng thẳng lưng, dám nói, dám làm để xóa bàn xây dựng lại, đưa đất nước trở về đúng vị thế xứng đáng.  
          Ngoài cụ xã nghĩa Sanders – tuy không thành công, còn có ông Trump và dân Hoa Kỳ dĩ nhiên phải cảm ơn mâm bát đầy xương xóc của ông Obama để lại.
Nhờ đất ấy mà ông Trump có nơi dụng võ.   – và – cũng chính vì nó, – vì nó mà ông rất khổ công sửa cho Hoa Kỳ ngay ngắn trở lại chứ có sung sướng gì cho cam! 

Thứ hai, lượng giá một kẻ thiện trí, cần phải chờ xem họ ứng xử thế nào trong nhiều trường hợp khác nhau. Tình hình chính trị sôi động khiến nhiều người kể cả nhà văn hay các cụ tỵ nạn từng có chức sắc mất luôn tự chủ, để rồi thố lộ nhưng câu như nước đổ xuống đất, không thể thu về.

          Chẳng hạng như: “tôi bầu cho Obama bởi vì ông ta là người da đen, và bầu cho bà Clinton vì là đàn bà – vì đã đến lúc nước Mỹ phải có đàn bà làm tổng thống.”!

          Chao ôi! Hóa ra, đối với họ, ghế tổng thống là phần thưởng chứ không phải cho người nắm vận mệnh quốc gia!

          Cái lẽ thường “chọn mặt gửi vàng” mà người chữ nghĩa một bụng cũng đành quên! Phải chăng thế kỷ này nhân loại tiếp tục thuyết tiến hoá, nên có nhiều điều thật quái lạ như thế xảy ra! Rốt cuộc bình dân sống với

Vĩnh Tường

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tội của TT Donald Trump…._Vĩnh Tường

Đại Hội Kỳ 8 Tổng Hội CSQG (Phần II)_YouTube

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Đại Hội Kỳ 8 Tổng Hội CSQG (Phần II)_YouTube

Đại Hội Kỳ 8 Tổng Hội CSQG (Phần I)_YouTube

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Đại Hội Kỳ 8 Tổng Hội CSQG (Phần I)_YouTube

Họp Mặt K1 Lê Hữu Nghĩa ở San Jose

Tường trình của k1 Trần Quốc Nại từ San Jose (Bắc CA): Tin vui:

Bạn Lê Hữu Nghĩa (từ Minnesota) đã đến thăm anh chị em đồng môn Khóa 1  CSQG/VNCH Bắc Cali vào ngày hôm qua 3-7-2018. Lúc 6 giờ chiều cùng ngày một số anh chị em K1 gồm có: Phan Quang Nghiệp, Nguyễn Hoài Ân, Nguyễn Văn Tính, Nguyễn Văn Hải, Hà Văn Côn, vợ chồng Bửu Hồng, vợ chồng Trần Quốc Nại, vợ chồng Nguyễn Văn Vinh, và nhờ sự có mặt của Lê Hữu Nghĩa đồng môn K1 Bắc Cali có thêm 2 đồng môn thân mến K1 từ lâu vắng bóng Ngô Kiếm Anh, và Lục Văn Vân cùng tề tựu về tư gia ấm áp của vợ chông “Tóc gió thôi bay” Đinh Văn Hạp. Một không khí vui tươi rộn ràng tiếng cười nói ríu rít bên nhau như đàn ong vỡ tổ thật đầm ấm, thật triều mến với những món ăn đầy ắp tình thương của chị Mai, phu nhân K1 Đinh Văn Hạp, bằng đôi tay ngà ngọc miệt mài suốt một ngày nóng nực qua nắng ấm Cali. Nào là gỏi tôm thịt, nào bánh ướt heo quay dòn rụm, nào xôi đậu… cộng thêm bánh ít ram (vừa dẻo vừa dòn), món cháo bò thơm lựng từ bàn tay búp măng của Mai Hương phu nhân K1 Bửu Hồng bằng tấm lòng ngọt ngào yêu quí bạn bè dù bận rộn với bà con từ xa tới thăm vẫn luôn dành thời gian vàng ngọc nấu những món ăn ân tình mang tới. Buổi họp mặt vô cùng đầm ấm kéo dài từ 6 giờ mãi đến gân 10 giờ mà chưa chịu lưu luyến chia tay. Một kỷ niệm khó quên trong quãng ngày còn lai.

TQN.

Dưới đây là một số hình ảnh do “Tóc Gió Thôi Bay” ĐVH làm phó nháy ghi lại:

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Họp Mặt K1 Lê Hữu Nghĩa ở San Jose

Thơ đấu tranh yểm trợ đồng bào trong nước chống Tàu phù và bọn bán nước

Slide1
Slide2Slide3Slide4

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thơ đấu tranh yểm trợ đồng bào trong nước chống Tàu phù và bọn bán nước

ĐẶC KHU KINH TẾ NHÌN TỪ GÓC ĐỘ CHỦ QUYỀN – Trần Trung Đạo

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở ĐẶC KHU KINH TẾ NHÌN TỪ GÓC ĐỘ CHỦ QUYỀN – Trần Trung Đạo

Một Thoáng Mây Xưa_của Lê Hữu Nghĩa &Nguyễn Chính Minh

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Một Thoáng Mây Xưa_của Lê Hữu Nghĩa &Nguyễn Chính Minh

K1 Tôn Thất Biên & Phan Đại Quang ghé thăm bạn ở Houston

Tường trình của K1 Lê Phát Minh (Houston/TX): Ngày hôm qua (22/6) có buổi cơm trưa hội ngộ các anh chị em Khoá 1 tại nhà hàng Kim Sơn đón tiếp bạn Tôn Thất Biên từ Minessota đến. Buổi tiệc sắp chấm dứt thì có thêm K1 Phan Đại Quang từ Michigan cùng đại gia đình đi vào …. nên chụp một bô hình kỷ niệm buổi hội ngộ bất ngờ đầy lý thú.
Bạn Phan Đại Quang trước đây từ Việt Nam sang theo diện HO từng đã đến Houston, nhưng sau đó di chuyển về Michigan, bằng không bạn cũng là cư dân Houston chứ không phải Michigan đâu…🤣🤣🎶🎶

Image may contain: 12 people, including Minh Le and Lisa Lê, people smiling, people sitting, table, indoor and food
Từ trái sang phải hàng đứng: Phan Anh Tiếng, Tôn Thất Biên, Nguyễn Ngọc Kính, Phan Đại Quang, Nguyễn Văn Tăng, Lê Phát Minh, Phạm Văn Chu, Lê Quang Phú
Từ trái sang phải hàng ngồi; Bà xã Nguyễn Ngọc Kính, Hồ Thị Hoa, bà xã của Phan Đại Quang và Ngọc Lệ bà xã Lê Phát Minh
 
K1 Houston 2
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở K1 Tôn Thất Biên & Phan Đại Quang ghé thăm bạn ở Houston

S. O. S. VIETNAM_Phạm Hồng Thúy

S.O.S VIETNAM:

Thảm Họa Diệt Chủng Đang Ở Ngay Trước Mắt

* PHẠM HỒNG THÚY

Việt Nam thảm họa diệt chủng đang đến nhưng rất ít người nhận ra điều này. Các thủ đoạn hủy diêt của Tàu Quốc đã và đang diễn ra trên toàn cõi Việt Nam:

  1. TQ hủy diệt châu thổ sông Cửu Long,nguồn lương thực và thực phẩm chính của cả nước. Việc này chúng thực hiên bằng cách xây nhiều đập thủy điện ngăn sông Mê Kông, gây hạn hán và ngập mặn trầm trọng tại Đồng Bằng sông Cửu Long, đồng thời dùng rất nhiều thủ đoạn thâm độc như dựng nhiều nhà máy, thải hóa chất độc, thả ốc bươu vàng… nhằm phá hoại lúa, hoa màu và thủy sản trên toàn vùng đồng bằng sông Cửu Long (xem Google: Hạn hán và ngập mặn tại Đồng bằng Sông Cửu long).

  2. TQ ngăn cấm ngư dân Việt Nam đánh bắt xa bờ, phá hủy hàng ngàn tàu đánh cá của ngư dân Việt. Đổ khối lượng rất lớn chất độc dọc bờ Biển Đông để hủy diệt các hải sản ở biển và các vùng nuôi hải sản ven biển, đầu độc toàn bộ nguồn muối ăn của người Việt. Các chất độc đã hủy diệt sự sống trên vùng biển hàng ngàn km2. Với hàm lượng độc tố thấp hơn sẽ gây các bệnh rất nguy hiểm cho hệ thần kinh và thiểu năng trí tuệ cho nhiều thế hệ về sau (xem Bệnh Minamata – Wikipedia và xem Google: Cá chết hàng loạt ở Việt Nam)

  3. TQ hủy diệt các sông ngòi trên toàn bộ miền Trungthông qua hàng trăm đập thủy điện, khai thác bauxite, thương lái TQ bày trò mua chanh leo giá cao để nông dân Việt Nam phá hàng ngàn hecta cà phê, điều, hồ tiêu; Cung cấp máy xung điện và hóa chất để bắt giun đất và mua giun với giá cao để phá hủy đất trông trọt; Mua vét rong biển để triệt hạ vùng sinh thái của cá… nhằm phá hoại kinh tế người Việt (xem Google: thương lái Tàu phá hoại kinh tế Việt Nam)

  4. TQ xây nhiều đập phía thượng nguồn sông Hồng và sông Đà, làm suy kiệt sông Hồng từ nhiều năm. Chuẩn bị đại dự án sông Hồng với 6 đập thủy điện mới, hủy diệt hoàn toàn hệ sinh thái Châu thổ sông Hồng (xem Google: Đại dự án Sông Hồng).

  5. TQ xây dựng hàng ngàn nhà máy, hãng, xưởng trấn gĩữ các vị trí quân sự quan trọng, đồng thời thải hàng trăm ngàn tấn chất độc, hủy diệt khí quyển và các nguồn nước. Trong khí thải các nhà máy ở Việt Nam với thiết bị Tàu Quốc, hàm lượng các khí thải độc hại như CO, SO2, H2S, Hg… đều cao hơn từ 19 lần tới 125 lần hàm lượng cho phép. Chất thải đổ xuống nước đã làm chết rất nhiều sông ngòi như Thị Nại, La Ngà, Bưởi, Nhiêu Lộc… và hàng ngàn km bờ biển (xem Google “Ô nhiễm môi trường ở Việt Nam“ (xem Google “Ô nhiễm môi trường tại Việt Nam”)

  6. TQ tung thực phẩm, dược phẩm và hàng hóa độc hại cùng các hóa chất chế biến thực phẩm độc hại tràn ngập thị trường Việt Nam, đồng thời thương lái Tàu Quốc mua vét các loại thực phẩm sạch để người Việt chỉ có thể sống bằng thực phẩm độc hại, suy yếu, ngu đần và chết dần vì bệnh tật.

Hiện nay số người Việt bị ung thư, nhũn não, đột quỵ và nhiều bệnh hiểm nghèo khác đã ở mức cao nhất thế giới (xem Google: Thực phẩm độc hại tràn lan tại Việt Nam). 

Từ năm 2017, nếu không kịp thời ngăn chặn, nạn đói, bệnh tật và nạn trôm cướp sẽ lan tràn khắp Việt Nam, xã hội sẽ trở nên hoàn toàn hỗn loạn. Với danh nghĩa “cứu trợ” “vãn hồi trật tự” hàng triệu “chí quân nguyện Tàu Quốc” sẽ tràn ngập Việt Nam.

Sau khi chính thức bị sát nhập vào Tàu Quốc năm 2020 (xem Google “Hội nghị Thành Đô”), dân tộc Việt Nam như cá nằm trên thớt, mức độ hủy diệt sẽ tàn bạo hơn nhiều. Sau khi sát nhập, bộ đội và công an VN cùng hàng chục triệu đàn ông ở tuổi lao động và con trai sẽ bị cưỡng bức tới những vùng biên cương xa xôi phía Bắc Tàu Quốc, để vợ và con gái ở lại. Điều này đã từng xẩy ra ở Tây Tạng từ năm 1959. Hàng chục triệu đàn ông TQ sẽ sang thế chỗ, lấy vợ và định cư ở VN. Sau 20 năm nữa con số 90 triệu người Việt liệu có còn tới 10 triệu như người Mãn hay tới 3 triệu như người Tây Tạng không? Trong số người sống sót có bao nhiêu triệu thanh thiếu niên bị thiểu năng trí tuệ do cha mẹ ăn phải chất độc của Tàu?

Thảm họa diệt chủng đã hiện ra trước mắt, không ai có thể cứu được dân tộc Việt Nam khỏi thảm họa này, nếu 90 triệu người Việt không tự cứu mình trước.

Mỗi người cần nhìn thấy cái chết đang đến với chính mình và con cháu mình, hãy chuyển tải thông tin này tới mọi người, mọi tờ báo, mọi phương tiện thông tin để mọi người cùng biết, cùng nhau đứng lên ngăn chặn thảm họa diệt chủng đã đến ngay trước mắt, để cả thế giới cùng biết và lên tiếng hỗ trợ chúng ta.

HÃY XIẾT CHẶT VÒNG TAY LỚN – VIỆT NAM MUÔN NĂM! TUYÊN TRUYỀN RỘNG RÃI VỀ THẢM HỌA DIỆT CHỦNG LÀ VIỆC TRỌNG YẾU VÀ HẾT SỨC CẤP BÁCH!

Trong số 90 triệu người Việt, mới chỉ rất ít người nhìn thấy thảm họa diệt chủng.

HÃY CÙNG NHAU LOAN TRUYỀN THẬT RỘNG RÃI ĐỂ MỌI NGƯỜI CÙNG BIẾT và LÀM THÀNH SỨC MẠNH CẢ DÂN TỘC, người lãnh đạo hiền tài sẽ xuất hiện và chúng ta sẽ thành công.

Với những người chưa biết, đặc biệt trong công an, quân đội và đảng viên cộng sản, cần loan truyền cho họ biết. Với những người đã biết nhưng chưa tin, nhiều người kiên trì giải thích họ sẽ tin.

Có những người vì quá sợ hãi, đành chấp nhận MẤT NƯỚC, khi nhận ra THẢM HỌA DIỆT CHỦNG sẽ phải thức tỉnh. Những kẻ cố ý bán rẻ đất nước và quyền lợi dân tộc chỉ là số ít, sẽ bị dẫm nát dưới sức mạnh cả dân tộc.

Mong mỗi Quý Vị hãy chuyển tiếp bài này tới nhiều người khác. Nếu mỗi người chuyển thông tin tới 10 người, từ 10 người tới 100 người, tiếp tục 5 bước như vậy sẽ có hàng chục triệu người nhận ra sự thật và thảm họa diệt chủng sẽ bị ngăn chặn. Dân tộc Việt Nam sẽ đời đời nhớ ơn tất cả các bạn đã góp phần truyền bá thông tin về thảm họa khủng khiếp này, góp phần cho tổ quốc và dân tộc mãi mãi trường tồn.

Không hy vọng Nhà nước VN bảo vệ đất nước và chống TQ.

Tại Hội nghị Thành Đô 1990, chính lãnh đạo CSVN đã ký kết dâng Việt Nam cho Tàu để bảo vệ cho Đảng CSVN (xem Google “Hội nghị Thành Đô”), sau khi nhân dân các nước cộng sản Đông Âu đồng loạt nổi dậy lật đổ chế độ CS cuối năm 1989 (xem “Sự sụp đổ Liên xô và Đông Âu – Wikipedia”).

Hiện nay công an và quân đội chỉ còn là công cụ đàn áp nhân dân và dọn đường cho quân xâm lược. Thời Bắc thuộc tuy mất nước nhưng còn dân tộc nên nhân dân ta đã giành lại đất nước năm 905. Hiện nay TQ vừa chiếm đất vừa diệt chủng, nếu không giữ được đất nước, dân tộc Việt Nam sẽ bị diệt vong. Nạn nhân tiếp theo sẽ là các dân tộc Lào, Campuchia, Thái Lan cùng toàn vùng Đông Nam Á.

THỜI GIAN KHÔNG CÒN NHIỀU NỮA. Theo hiệp định bán nước Thành Đô 1990, Việt Nam sẽ bị sát nhập vào Tàu Quốc năm 2020.

Khi nạn đói, bệnh tật hoành hành và quân Tàu tràn ngập lãnh thổ, mọi việc sẽ trở nên vô cùng khó khăn.

CẦN HÀNH ĐÔNG NGAY TRƯỚC KHI QUÁ MUỘN. TUYÊN TRUYỀN SỰ THẬT để NGĂN CHĂN NẠN DIÊT CHỦNG LÀ NGHĨA VỤ CỦA MỖI NGƯỜI ĐỐI VỚI ĐẤT NƯỚC và DÂN TỘC !

PHẠM HỒNG THÚY

(Văn Giang – Hưng Yên)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở S. O. S. VIETNAM_Phạm Hồng Thúy