
Các Danh Mục








Hình: Trangđ’Olivier Glassey-Trầnguyễn; Benjamin Vũ
H1: Bằng tưởng lục của Nghĩ sĩ Lou Correa cho những đóng góp của Nguyễn Thanh Thủy trong cộng đồng. Hình_Olivier Glassey-Trầnguyễn.
LGT: Sau đây là bài phát biểu của tác giả tại buổi RMS “Biệt Đội Thiên Nga” của Thiếu tá Nguyễn Thanh Thuỷ, Biệt Đội Trưởng Biệt Đội Thiên Nga thuộc Khối Đặc Biệt Lực Lượng Cảnh Sát Quốc Gia, Việt Nam Cộng Hoà; hiện là Hội trưởng Kế nhiệm của Hội H.O. Cứu Trợ Thương Phế Binh & Quả Phụ Việt Nam Cộng Hòa. Buổi RMS do Hội Cảnh Sát Quốc Gia VNCH Nam California tổ chức tại Thư Viện Việt Nam, thành phố Westminster, lúc 2 giờ đến 5 giờ chiều thứ Bảy, mồng 7 tháng 7, 2018. Chương trình gồm có phần phát biểu của Đại Tá Trần Minh Công, nguyên Viện Trưởng Viện CSQG; tác giả; Nhà văn Toàn Như – Nhữ Đình Toán, cũng là đồng môn tốt nghiệp Khoá 1 CSQG với Thiếu tá Nguyễn Thanh Thuỷ; và Nhà thơ Trạch Gầm. Để có sách, xin liên lạc Thiếu tá Nguyễn Thanh Thuỷ tại thienngathanhthuy@gmail.com hay 714 837 5998, 714 952 5009.
H2: Biệt Đội Thiên Nga ngày nào.jpg
Xin trân trọng kính chào quý vị,
Tôi rất hân hạnh được phát biểu đôi lời trong buổi ra mắt sách “Biệt Đội Thiên Nga” hôm nay. Trước hết, tôi xin chân thành chúc mừng Thiếu tá Nguyễn Thanh Thuỷ đã góp thêm một sử liệu quý báu cho Cộng đồng người Việt hải ngoại và cho dòng lịch sử dân tộc. Tôi xin phép được gọi Thiếu Tá Nguyễn Thanh Thuỷ là Cô Thuỷ cho thân mật. Tôi quen Cô Thuỷ đã hơn hai mươi năm nay, nên tôi biết, quyển sách này đã được Cô đã ấp ủ từ rất lâu, nay mới chính thức ấn hành. Và cũng trong năm nay, gia đình Cô đã mừng đón bé Nathan, cháu nội đích tôn, chào đời. Quyển sách này chính là một di sản thiêng liêng Cô để lại cho cộng đồng và cho con cháu. Một lần nữa, tôi xin kính chúc mừng Cô và gia đình, có hai niềm vui lớn trong một năm, cùng nối dài đời sống và lịch sử của người Việt chúng ta.
Trong phần phát biểu của mình, tôi xin phép không nói nhiều về nội dung của quyển sách để giữ sự thích thú cho độc giả khi đọc sách, mà chỉ xin hướng đến 3 điểm chính.
H3: Các Thiên Nga được Hội Cảnh Sát Quốc Gia vinh danh trong ngày RMS “Biệt Đội Thiên Nga”.jpg
Người ta thường nói, “It’s the text that survives.” Sau khi chúng ta ra đi, thì chỉ còn chữ nghĩa ở lại. Hùm chết để da, người ta chết để… chữ. Chữ nghĩa của Thiếu tá Nguyễn Thanh Thuỷ không chỉ còn lại với người Việt chúng ta, mà tôi mong là đối với cả những ai quan tâm đến lịch sử Việt Nam cận đại và vai trò của người phụ nữ trong giai đoạn này. Sau đây, tôi xin nói cách chi tiết về việc kinh nghiệm lịch sử cá nhân của cô Thuỷ đã đóng góp cho lịch sử của người Việt hải ngoại, không chỉ trong sinh hoạt tư duy dòng chính tại Hoa Kỳ, mà ở nhiều nơi trên thế giới.
Lần đầu tôi gặp Cô Thuỷ là cuối thập niên 1990s, khi tôi ghé tiệm Food-To-Go Thiên Nga nằm ở góc đường Heil và Brookhurst để phỏng vấn Cô cho Dự án nghiên cứu Việt Mỹ Vietnamese American Project, gọi tắt là Dự án VAP. Khi đó, tôi đang học cử nhân tại Đại học Cal State Fullerton. Tôi đã dùng student loans mượn của chính phủ để sáng lập và một mình thực hiện Dự án VAP tại Trung Tâm Lịch Sử Truyền Khẩu và Cộng Đồng, Center for Oral & Public History, thuộc Đại học Cal State Fullerton. Sau một thời gian ngắn, Dự án đã nhận được nhiều sự tưởng thưởng và giải thưởng, giúp tôi có thêm ngân sách để tiếp tục công việc. Dự án VAP nhằm ghi lại lịch sử của Cộng đồng người Mỹ gốc Việt qua phương pháp Lịch sử truyền khẩu (oral history) và nghiên cứu trực tiếp trong cộng đồng (ethnography). Vào thập niên 90, thì những tài liệu về người Mỹ gốc Việt còn rất ít, và không có nghiên cứu nào đi sát với kinh nghiệm cộng đồng như Dự án VAP. Trong công việc nghiên cứu về người Việt hải ngoại trong 24 năm nay, tôi vẫn quan tâm đến việc chạy đua với thời gian của những cộng đồng di dân mới hình thành. Vì rào cản ngôn ngữ và văn hóa, những sử liệu cần thiết và quan trọng của những cộng đồng này thường không được thu thập và giữ gìn. Cộng đồng Việt hải ngoại cũng vậy, vẫn cần rất nhiều những Dự án nghiên cứu đi sát với kinh nghiệm cộng đồng, với tâm tư của người dân, với lịch sử của một dân tộc. Tâm huyết của tôi vẫn là việc thực hiện những Dự án này.
Cô Thuỷ là một trong những người Mỹ gốc Việt được tôi phỏng vấn nhiều lần và đưa chứng từ của Cô vào nhiều tài liệu chuyên đề được xuất bản bằng tiếng Việt và tiếng Anh từ những ngày đó. Một buổi chiều cuối năm 1999, khi tôi đến tiệm Thiên Nga Deli, thì tiệm sắp đóng cửa. Chú Long và Cô Thuỷ đang loay hoay cất thức ăn và dọn dẹp. Cô tươi cười đón tôi và mời tôi ăn món bánh mì chiên đồ biển mà Cô rất hãnh diện khoe là ‘món đặc sản’ của Cô. Tôi nóng lòng muốn phỏng vấn, nên cám ơn Cô, rồi xin phép bấm máy phỏng vấn ngay. Thời đó, còn dùng băng cassette. Tôi đem theo cái máy thu âm Radio Shack dài ngoẵng, cứ mỗi 30 phút tôi phải trở mặt băng, cứ một tiếng thì để băng mới vô. Tuy tôi luôn phỏng vấn theo chiều dài cuộc đời của mỗi người, nhưng Cô Thuỷ đã chủ động nhấn mạnh một điều (xin trích): “Tôi xin nói là tôi đã trải qua ở Việt Nam là hết 13 năm tù vì tôi đã làm việc cho chánh quyền cũ với cấp bậc Thiếu tá Cảnh sát Đặc biệt từ năm 1965 cho tới ngày 30 tháng tư năm 1975. Và sau đó thì tôi phải ở tù Cộng Sản từ năm 75 cho tới tháng hai năm 1998” (hết trích).
Tôi đã trở lại lần thứ hai để phỏng vấn Cô Thuỷ, và tiếp tục liên lạc với Cô sau khi đánh máy cuộc phỏng vấn và mời Cô coi lại lần cuối trước khi đưa vào văn khố làm tài liệu nghiên cứu cho học giả ở khắp nơi. Tôi đã ghi lại kinh nghiệm của Cô Thuỷ và đưa cuộc phỏng vấn với Cô vào nhiều tài liệu nghiên cứu tôi đã xuất bản, cũng như các sinh hoạt tại các trường đại học và trong cộng đồng. Xin điểm qua một vài sinh hoạt chính:
H4: Nguyễn Thanh Thủy giữ chặt tình thân với đồng… tại hải ngoại. Photo_Olivier Glassey-Trầnguyễn
Kính thưa quý vị,
Tôi ôn lại chặng đường dài hơn hai thập niên mà tôi đã cùng đi với Cô Thuỷ trong nghiên cứu về người Mỹ gốc Việt, để cám ơn Cô Thuỷ đã cho phép tôi đưa lịch sử cá nhân của Cô vào đóng góp cho dòng lịch sử của người Việt hải ngoại. Nhưng quan trọng hơn cả, tôi muốn qua đó đưa ra những thí dụ mà chúng ta có thể làm để giữ gìn một nền lịch sử chung và trung thực. Xin mỗi quý vị cùng giữ lại lịch sử của quý vị và gia đình quý vị cho chính con cháu mình. Hãy kể cho con cháu quý vị nghe về đời sống của quý vị, của quê hương ngày trước, của hành trình tự do. Vì cho đến hôm nay, đại đa số con em của chúng ta tại hải ngoại vẫn còn rất mơ hồ về cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ trước 1975 tại miền Nam và hành trình tự do từ ngày miền Nam thất thủ. Hơn nữa, nếu các em đọc phải những tài liệu cố ý xuyên tạc miền Nam Cộng Hoà, thì các em sẽ có cái nhìn sai lệch về thế hệ ông bà cha mẹ, nhất là những video và bài viết theo luận điệu tuyên truyền của chế độ hiện nay, phỉ báng quân dân cán chính miền Nam, và vu khống cho những người đã tận trung với chính nghĩa quốc gia cái tội ‘phản quốc’ và ‘giết hại đồng bào.’ Chính quyền Cộng Sản đã đô hộ đất nước Việt Nam trong gần tám thập niên qua. Xin đừng để Cộng Sản đô hộ tâm thức con em chúng ta trong những thập niên tới. Hãy cho các em một di sản cần thiết nhất, đó là một dòng lịch sử chân chính và trung thực.
Chúng ta đang hiện diện tại Little Saigon, thủ đô tỵ nạn của người Việt hải ngoại. Tôi vẫn ưu ái gọi Little Saigon là một ‘phố cổ,’ vì Tiểu Sài Gòn có một nền văn hiến và một lịch sử tiềm ẩn mà mỗi chúng ta đều có một phần trong đó. Mà không chỉ Little Saigon của Quận Cam, mà tất cả những Sài Gòn Nhỏ và những khu sinh hoạt của người Việt ở khắp nơi trên thế giới, nơi giữ hồn người và tình đất Việt, vẫn bừng nở muôn sắc sau hơn bốn thập niên khai mạch trên xứ người. Điều quan trọng là cộng đồng người Việt hải ngoại cần chủ động trong việc viết và giữ lại lịch sử của chính mình cho con cháu đời sau, mà không chỉ lịch sử hải ngoại, mà cả một dòng lịch sử chân chính của dân tộc Việt Nam. Lịch sử không thuộc về kẻ thắng hay người thua, mà thuộc về sự thật. Trong bài nghiên cứu chuyên đề “Quận Cam, Sử Vàng – Orange County, Yellow History,” tôi đã dùng những chứng từ của nhiều cá nhân khác nhau để ghi lại một phần lịch sử của Quận Cam. Đây là một việc tuy tốn công nhưng ai cũng có thể làm trong khả năng của mình. Trong các khoá Tu nghiệp Việt Ngữ trong cộng đồng cũng như trong các chương trình tu nghiệp sư phạm cho thầy cô giáo trường công lập, tôi đều khuyến khích thầy cô ra đề tài cho các em viết về lịch sử gia đình, để chính các em sẽ tìm hiểu và gắn bó với gia đình và cộng đồng hơn.
H5: Nguyễn Thanh Thủy trước ngày 30 tháng 4, 1975
Tôi muốn nói việc giữ gìn lịch sử của cộng đồng và của từng gia đình là một trách nhiệm của mọi người và mỗi người chúng ta, nhất là những thế hệ sinh trưởng trước và ngay sau cột mốc 1975. Tôi chủ trương đưa ra kinh nghiệm của thế hệ đi trước, như một cuộc hành hương cho thế hệ đi sau và tất cả những ai quan tâm, cùng tìm về một miền đất đã nhiều lần bị chế độ toàn trị niêm phong. Chúng ta tìm về, để thứ nhất, truy nhận một mảng lịch sử đau thương, không chỉ cho những ai bị đọa đày, trù dập, mà cho cả một dân tộc phải trải qua những ngày tháng như thế. Thứ hai, chúng ta tìm về, là để bày tỏ sự biết ơn với thế hệ đi trước. Nếu thế hệ cha mẹ, ông bà đã không kiên trì, vượt khổ từng ngày, thì không biết thế hệ chúng tôi đang trôi dạt nơi nào trong thế kỷ 21 này. Thứ ba, chúng ta tìm về, là để đưa ra ánh sáng những sự thật mà vì tân toan của kiếp tha phương, vẫn chưa được tỏ bày sau hơn bốn thập niên bị chôn giấu. Tôi biết, rất nhiều bậc ông bà cha mẹ đã ra đi, và chứng từ của họ đã mãi mãi đi vào lòng đất.
Nhưng trên hết, chúng ta tìm về, là để đi tìm công bằng và công lý – cho dù nó là một ánh công lý từ xa – cho những vị đã qua những năm khổ sai của hỏa lò, cho những con dân Việt đã sống qua cái thời ô nhục hậu chiến ấy. Sự công bằng nằm ở chỗ là cuối cùng, tiếng nói của họ được thế hệ đi sau gìn giữ và trân trọng, và đưa vào những diễn đàn thế giới. Công lý ở chỗ những bất công họ chịu và những kinh nghiệm thừa chết thiếu sống được nhắc lại, để mọi người cùng soi rọi, và cùng thấy mình trong đó, cho phép người Việt khắp nơi trên thế giới có thể gắn bó với nhau qua việc ôn lại lịch sử, như qua quyển “Biệt Đội Thiên Nga” mà chúng ta được đón nhận hôm nay.
Một lần nữa, tôi xin chúc mừng Thiếu tá Thiên Nga Nguyễn Thanh Thuỷ. Xin chân thành cảm ơn quý vị đã theo dõi. Xin trân trọng kính chào.
H6: Nguyễn Thanh Thủy xem hồ sơ của hàng trăm góa phụ VNCH xin giúp đỡ từ Việt Nam. Hình_Benjamin Vũ.
Lâm Hoài Thạch/Người Việt
Sách “Biệt Đội Thiên Nga” của biệt đội trưởng Nguyễn Thanh Thủy trong buổi ra mắt tại Thư Viện Việt Nam, Garden Grove. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)SANTA ANA, California (NV) – “Trước 1975, ít ai biết được ‘Thiên Nga’ là gì, phần lớn nhiều người cứ nghĩ rằng, ‘Thiên Nga’ là cái tên để ám chỉ những người nữ cảnh sát nói chung cho nét đẹp, dễ thương hầu xóa đi thành kiến của một số người dân vốn ít thiện cảm với những người nam cảnh sát. Thế nhưng, sự thật không phải như vậy, mà ‘Thiên Nga’ là một biệt danh để chỉ những người nữ tình báo của lực lượng Cảnh Sát Quốc Gia VNCH.”
Ông Nhữ Đình Toán, thành viên ban tổ chức nói về ý nghĩa chữ “Thiên Nga” trong buổi ra mắt sách “Biệt Đội Thiên Nga” của tác giả Nguyễn Thanh Thủy, vào trưa Thứ Bảy, 7 Tháng Bảy tại Thư Viện Việt Nam, Garden Grove.
Ông tiếp tục, “Họ hoạt động âm thầm từ đô thành Sài Gòn cho đến khắp các tỉnh thành trên toàn Miền Nam Việt Nam, và chỉ những người trong lực lượng Cảnh Sát Quốc Gia (CSQG) mới biết. Tuy nhiên, cho đến nay, có thể nói cái tên Thiên Nga hay Biệt Đội Thiên Nga đã không còn xa lạ vì với mọi người, nhất là ở hải ngoại. Biệt đội trưởng của Thiên Nga là chị Nguyễn Thanh Thủy, một khuôn mặt rất quen thuộc trong cộng đồng, và chị hiện giờ cũng là hội trưởng kế nhiệm Hội H.O. Cứu Trợ Thương Phế Binh và Quả Phụ VNCH.”
Tác giả Nguyễn Thanh Thủy (bìa trái) ký tên vào sách “Biệt Đội Thiên Nga” tại Thư Viện Việt Nam, Garden Grove. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)
Diễn giả Trần Minh Công, cựu đại tá chỉ huy trưởng Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia (HVCSQG) cho biết, “Trước đây, tôi đã từng đọc quyển hồi ký ‘Đóa Hồng Gai’ của chị Nguyễn Thanh Nga, một cựu tù Cộng Sản bất khuất. Hôm nay, tôi lại được đọc cuốn hồi ký ‘Biệt Đội Thiên Nga’ của nữ Thiếu Tá CSQG Nguyễn Thanh Thủy, cũng là một cựu tù nhân bất khuất với 13 năm bị giam giữ khổ sai bởi CSVN.”
“13 năm đọa đầy đã làm biến dạng một nữ sĩ quan xinh đẹp một thời là sinh viên Đại Học Chính Trị Kinh Doanh Đà Lạt trước khi tham gia lực lượng Cảnh Sát Quốc Gia (CSQG). Tôi tiếc thương cho cuộc đời của một thiếu nữ vì yêu nước mà đã bị Cộng Sản đày đọa tàn phá dung nhan. Nhưng tôi không thể không cảm phục những con cháu Bà Trưng, Bà Triệu như nữ Thiếu Tá Nguyễn Thanh Thủy, đã vì yêu nước mà chấp nhận mọi vất vả gian nguy để theo đuổi lý tưởng của mình,” ông Công tâm tình.
Cũng theo ông Công, khoảng năm 1965, học viện CSQG tọa lạc trong vòng thành Biệt Khu Thủ Đô Sài Gòn, ông là liên đoàn trưởng Liên Đoàn Sinh Viên, trông coi và hướng dẫn tất cả các sinh viên sĩ quan (SVSQ) khóa 1, trong đó có gần 400 nam, và chừng 50 nữ.
Sau Tết Mậu Thân (1968) đến ngày Miền Nam rơi vào tay Cộng Sản năm 1975, biệt đội này đã cài nhân viên vào các tổ chức Việt Cộng nằm vùng và ngay cả gài điệp viên vào mật khu của Việt Cộng để thâu lượm tin tức tình báo. Chính nhờ những tin tức tình báo thu thập được mà lực lượng CSQG đã kịp thời chuẩn bị và vô hiệu hóa nhiều hoạt động phá rối của Việt Cộng tại các tỉnh thị Nam Việt Nam trước 1975. Cũng chính vì sự hữu hiệu của Biệt Đội Thiên Nga do nữ Thiếu Tá Thanh Thủy chỉ huy mà Việt Cộng đã trả thù, đày đọa và hủy hoại nhan sắc của bà trong suốt 13 năm tù đày.
Diễn giả Glassey Trang Đài, một học giả đã từng soạn những bài khảo cứu về cộng đồng người Việt tại hải ngoại, nói, “Người ta thường nói ‘It’s the text that survives.’ Sau khi chúng ta ra đi, thì chỉ còn chữ nghĩa ở lại. Chữ nghĩa của cựu Thiếu Tá Nguyễn Thị Thanh Thủy không chỉ còn lại với người Việt chúng ta, mà tôi mong là đối với cả những ai quan tâm đến lịch sử Việt Nam cận đại và vai trò của người phụ nữ trong giai đoạn này.”
Các cựu Thiên Nga trong buổi ra mắt sách “Biệt Đội Thiên Nga” tại Thư Viện Việt Nam, Garden Grove. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)
Diễn giả Nhữ Đình Toán, tức nhà văn Toàn Như, phát biểu, “Tôi là người bạn đồng môn với chị Nguyễn Thanh Thủy, cùng xuất thân Khóa 1 SVSQ/HVCSQG. Khóa 1 là khóa duy nhất có khoảng 50 nữ SVSQ vừa biên tập viên, vừa thẩm sát viên theo học, trong đó có chị Nguyễn Thanh Thủy. Trên 50 năm về trước, các nữ SVSQ/HVCSQG khi nhập học đều là những thiếu nữ xinh đẹp, vì đó là một trong những tiêu chuẩn về nhân dáng để được nhập học Khóa 1. Trước khi nhập khóa, không một ai trong các nữ SVSQ này có khái niệm gì về những hoạt động của ngành cảnh sát chớ đừng nói về những hoạt động tình báo.”
Nói về nội dung của quyển sách “Biệt Đội Thiên Nga,” nhà thơ Trạch Gầm, trong vai trò diễn giả, chia sẻ: “Theo niên trưởng Trần Minh Công đã nói, ‘Nghề tình báo là nghề có nhiều sự việc sống để bụng, chết mang theo,’ cho nên trong quyển sách này mà chị Nguyễn Thanh Thủy đã viết, thì tôi cũng tin chắc rằng, những sự việc chị đã kể trong quyển sách, bắt buộc phải còn thiếu sót. Bởi vì những điều thiếu sót đó nếu trình bày ra, nó sẽ còn liên hệ rất nhiều nhân sự khác đã từng hoạt động trong Biệt Đội Thiên Nga, và họ đang còn kẹt lại ở quê nhà.”
Một số cựu Thiên Nga từ nhiều nơi về tham dự, trong đó có cựu Thiên Nga Hồng Nga tâm tình: “Lúc tôi gia nhập Biệt Đội Thiên Nga thì tôi còn rất trẻ, chỉ ngoài 20 thôi. Tôi rất yêu thích ngành nghề của tôi, vì đây cũng là việc cho những phụ nữ trẻ như chúng tôi đáp lời câu ‘Giặc đến nhà, đàn bà phải đánh.’ Vì lý tưởng đó, nên chúng tôi không nệ bất cứ gian khổ nào, cho dù những công tác rất nguy hiểm, chúng tôi vẫn thi hành theo lệnh của cấp chỉ huy. Mãi cho đến bây giờ, tôi vẫn mong rằng, sẽ có những người tuổi trẻ tiếp tục những công tác như chúng tôi trên bước đường diệt cộng cứu nước.”
Ông Nguyễn Doãn Hưng, hội viên Hội CSQGNC cho biết, “Ngày xưa, tôi có nghe tên của chị Nguyễn Thanh Thủy, nhưng chưa từng gặp mặt vì chị là khóa 1, còn tôi là khóa 6, nên tôi là khóa đàn em của chị Thủy cách nhau gần 7 năm. Trong một số hội viên của Hội CSQGNC ở đây mà tôi đã biết mặt họ từ lâu, nhưng trong dịp ra mắt sách này thì tôi mới biết họ ngày xưa là nhân viên của Biệt Đội Thiên Nga. Tôi rất mến phục những chị trong biệt đội này, vì công tác của họ ngày xưa rất là khó khăn, nguy hiểm và còn phải bảo mật nữa.”
Buổi ra mắt sách có phụ diễn phần nghệ, với sự yểm trợ của các ban văn nghệ Biệt đội Văn Nghệ QLVNCH và Ban văn nghệ Hội CSQGNC.
(Nguồn: Báo Người Việt online)

Tôi lên giường ngủ lúc 11 giờ khuya, bên ngoài trời đang có tuyết rơi. Tôi co ro rúc vào trong chăn, cầm chiếc đồng hồ báo thức lên xem thì phát hiện nó đã ngừng hoạt động từ lúc nào, tôi đã quên không mua pin cho nó.
Bên ngoài trời lạnh như thế, tôi quả thực không muốn phải ngồi dậy, liền gọi điện thoại cho mẹ: “Mẹ ơi, đồng hồ báo thức của con hết pin rồi, ngày mai con có cuộc họp công ty, khoảng 6 giờ mẹ gọi điện đánh thức con dậy nhé!”.
Mẹ ở đầu dây bên kia giọng như đang ngái ngủ, nói: “Được rồi, mẹ biết rồi!”.
Sáng hôm sau, điện thoại báo thức vang lên trong lúc tôi còn đang mộng đẹp. Ở đầu dây bên kia, mẹ nói: “Con gái mau dậy đi, hôm nay con còn có cuộc họp đấy”.
Tôi mở mắt nhìn đồng hồ, mới có 5h40, liền cảm thấy khó chịu mà cằn nhằn mẹ: “Chẳng phải con nói 6 giờ mới gọi con dậy sao? Con còn muốn ngủ thêm một lát nữa, lại bị mẹ làm phiền rồi”.
Mẹ ở đầu dây bên kia lặng im không nói gì, tôi cũng cúp điện thoại…i
Tôi ngồi dậy rửa mặt, chải đầu rồi ra khỏi nhà. Thời tiết thật lạnh, khắp nơi toàn là tuyết, trời đất chỉ một màu.
Tại ga xe bus tôi không ngừng dậm chân cho đỡ lạnh, trời vẫn còn tối đen như mực, đứng bên cạnh tôi là hai ông bà lão tóc bạc trắng.
Tôi nghe ông lão nói với bà: “Bà xem xem, cả đêm ngủ không yên giấc, mới sáng sớm đã thúc tôi dậy rồi, nên giờ mới phải chờ lâu như thế”.
Năm phút sau, cuối cùng xe bus cũng đã tới. Tôi vội bước lên xe, tài xế là một người thanh niên còn rất trẻ, anh ta chờ tôi lên xe rồi vội vã lái xe đi.
Tôi nói: “Khoan đã! Anh tài xế, phía dưới còn có hai ông bà lão nữa, thời tiết lạnh như thế mà họ đã đợi từ rất lâu rồi, sao anh không chờ họ lên xe mà đã đi rồi?”.
Anh ta ngoảnh đầu lại, cười nói: “Không sao đâu, đó là cha mẹ của tôi đó. Hôm nay là ngày đầu tiên tôi lái xe bus, nên họ đến xem tôi đấy”.
Tôi đột nhiên rơi lệ, nhìn lại dòng tin nhắn của cha tôi: “Con gái, mẹ của con cả đêm ngủ không được, mới sáng sớm đã tỉnh dậy, bà ấy lo con sẽ muộn giờ”…
-***-
Người Do Thái có một câu ngạn ngữ: “Lúc cha mẹ cho con thứ gì, con đều nở nụ cười; lúc con cái cho cha mẹ thứ gì, cha mẹ khóc”. Cả đời này, người có thể làm cho chúng ta mọi thứ mà không cầu báo đáp chỉ có cha mẹ, vậy nên, dù thế nào cũng đừng phàn nàn họ, hãy thông cảm cho họ, quan tâm tới họ.
Hãy trân trọng từng phút giây bên cha mẹ, bởi không ai biết được khi nào họ sẽ rời xa ta mãi mãi. Khi cha mẹ còn hãy luôn nở nụ cười, hãy luôn quan tâm chăm sóc tới họ, đừng để cha mẹ mỏi mắt ngóng trông mà không nhìn thấy hình bóng của bạn.
Hãy yêu thương cha mẹ như yêu thương chính bản thân mình, bởi vì họ cũng cần được yêu thương… Và nếu có một ngày thực sự họ rời đi, chúng ta sẽ không phải ngậm ngùi về những tháng ngày đã qua…
Tuệ Tâm biên dịch
![]() |
Vĩnh Tường






Bạn phải đăng nhập để bình luận.