Tường Trình từ Houston và San Jose_Kim Oanh

Tường Trình từ Houston và San Jose

(Huỳnh thị Kim Oanh aka Gà Mái Tre)

Đôi Lời trần tình: Sợ bị anh Toán kỷ luật mấy chục ngày trọng cấm – đồng nghĩa với sẽ không được lên lon, nên dù đã quá mệt với công việc vẫn phải ráng như lực sĩ ráng gồng hai cái tạ mấy trăm cân lên vai, tôi ngồi xuống tự nhủ, “Viết đi Oanh, không thì sẽ bị phạt hai chục ngày trọng cấm”. Vậy thì đây, xin viết:
Đón tiếp Chị Nhẫn (K1) đến từ Canada
(Houston/TX): Trước hết, xin được tạ lỗi với anh chị Nhật, không biết phải nói sao với anh chị để hai con gà tre này không phải bức rức cái tâm. Anh chị biết không, khi anh Lê Phát Minh gọi cho hai con gà thì hai con gà đang sửa soạn lên đường đi New Orland với cả gia đình. Do đó, không có mặt trong buổi đón tiếp anh chị tại nhà anh Minh với các anh chị em khoá 1 Houston. Khi về, nhìn hình ảnh anh chị em trong CNN, chúng tôi thấy như mình có lỗi, có cái gì đó không phải với anh chị em. Dù biết là cái duyên hôm đó nó lỗi hẹn, nhưng vẫn cứ bâng khuâng. Thôi thì xin hẹn anh chị vào dịp mà cái duyên không được phép lỗi hẹn dù không muốn. Hai con gà sẽ có mặt như những khi anh chị em phương xa ghé chân thăm anh chị em Khoá 1 chúng tôi ở Houston.
– A lô…
– Dạ, chào anh Minh.
– Gà Mái Tre hả?
– Dạ, anh khoẻ không?
– Có chị Huỳnh Thị Nhẫn ở Canada qua, mời hai con gà lên nhà tui để anh chị em mình gặp chị Nhẫn.
– Dạ rồi, sẵn sàng. Mấy giờ vậy anh Minh?
Hai con gà tre và vợ chồng anh Tăng đi chung xe cười nói vui như đi ăn ….tiệc! Mà tiệc thiệt. Bún bò, gỏi cuốn, trái cây (chị Nhẫn, chị Tố Tâm cùng chị Hai bị bắt …..xâu làm !). Thấy tôi như muốn tìm chị Nhẫn, anh Minh kéo tôi lại phía một chị khá cao lớn, tóc ngắn đang lui hui bày biện rau bún, “Đây chị Nhẫn, xin giới thiệu”. Chị quay lại với nụ cười thật tươi, ôm vai tôi thân thiện “Chào chị”. Tôi thấy vui và cũng tự nhiên cười như thể đã quen biết từ lâu, ôm chị, “Chào chị Nhẫn. Welcome chị đến Mỹ” . Cái bỡ ngỡ ban đầu vụt tan đi trong tiếng cười nói, đùa giỡn nhau của những con người không tự thấy mình đã tóc gió thôi bay! Hình như không ai muốn mình lầm lũi bước qua con đường phân chia của thời gian. Cứ vậy, câu chuyện tưởng chừng không muốn dứt. Đủ thứ chuyện của cuộc đời đi qua – dĩ nhiên làm sao mà thiếu được mục đặc biệt hấp dẫn không thể thiếu của thế giới đàn bà: mục đấu tố mấy ông chồng !!! Mỗi người không phải ít – mấy chuyện lận. Cuối cùng kết luận: ông nào bây giờ cũng thay đổi tính tình “sao hồi xưa ăn nói êm như ru, ngọt ngào như hát. Bây giờ hở ra là …..hét, là trợn mắt trợn mũi như hô xung phong đánh việt cộng không bằng …”.
Tố chưa xong thì “anh ơi , giúp bưng giùm cái này lên chút … “. Chị Nhẫn ngồi nghe với nụ cười đầy ….bí hiểm. Chị là người duy nhứt không đấu tố chồng mình. Không những không đấu tố mà còn ….binh. Binh với ánh mắt vẫn còn đong đầy lung linh cái chất men say tình yêu thuở con gái. Tôi nghiêng vai hỏi chị “Chị Nhẫn ơi, anh đâu sao không đi với chị” thì bỗng cái lung linh đong đầy trong mắt của chị chợt tắt “anh của mình đi xa rồi”. Tôi ôm vai chia buồn cùng chị. Nhưng tôi làm gái làm mụ sau đó đã ….la chị sao chị không đi thêm đoạn đường tiếp một bước nữa. Sau cái cười rất hiền của chị “mình thấy không ai bằng anh ấy. Nên thôi ở vậy”. Ôi tình yêu như mây trời đã ôm chị suốt bao năm. Mây ơi xin đừng tan biến dù gió có cố xua đi nghe mây! Nhưng những cô vợ đang ngồi đây đã nghĩ vậy là đẹp cho chị. Nếu không giờ này chị cũng phải ở trong hội đấu tố chồng với tụi tui rồi :-) :-) :-).
Khoá 1 Houston chúng tôi gồm anh chị Tăng, anh chị Tố Tâm & Cấp (xuống từ Austin/TX), anh chị Chí, anh chị Lê Phát Minh, hai con Gà Tre Phú Oanh … Chúng tôi quây quần trong không khí ấm áp dù tiết thu vừa chớm mang cái lạnh se se khiến lòng người chạnh nhớ quê nhà những ngày giáp Tết.
Tôi cũng không quên …..dụ dỗ chị Nhẫn sang năm chị phải có mặt trong ngày đại hội kỷ niệm năm mươi (50) năm Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia – như tôi đã nói với Phó rằng đi không những để gặp bạn bè (có thể lần …áp chót cuộc đời) mà còn để như ta đang ôm lại miền nam Việt Nam Cộng Hoà thân yêu đã mất nay tìm lại được nơi những hội đoàn ở đất tạm dung này. Chị Nhẫn nghe tôi ca bài ca con cá sống vì nước, chị đã gục gật đầu ok mình sẽ cố gắng. Sao lại cố gắng? Chị đâu bận bịu chuyện gì ngoài đi du lịch chị Nhẫn ơi! Các anh trong ban tổ chức chắc phải ……tặng tôi tiền thưởng quá vì tôi đi quảng cáo khắp nơi cho các anh đến ai cũng phải phì cười! Hẹn gặp chị Nhẫn sang năm nghe chị Nhẫn. Chúng tôi ra về mà tiếng cười nói vẫn theo gió bay theo….
San Jose những ngày vui qua mau
(San Jose/CA): Đầu tháng 12/2015, hai con Gà Tre quá bước máy bay qua thăm con trai út. Sau những cuộc gọi ơi ới của những bạn bè Khoá 1 San Jose và của Lê Quang Phú, chúng tôi hẹn hò. Hẹn hò, bởi hai con Gà Tre phải đi một vài nơi với gia đình đã được sắp xếp trước.
Chương trình sau đó được sắp đặt bởi anh Chị Nại – Hoa, anh Bửu Hồng + Hương , anh Hạp …. Chúng tôi tuân lệnh một cách triệt để với lòng xúc động dâng đầy bởi được ôm trong vòng tay của anh chị em khoá 1.
Anh chị Nại với chiếc xe 7 chỗ ngồi đưa chúng tôi gồm anh Phạm Văn Bổn (anh Bửu Hồng bật mí cho biết anh Bổn có biệt danh là ….Bổn Thầy Tàu. Anh Bổn ơi, đây là anh Hồng bắt tôi phải viết ra vì như vậy mới thân thiết tình đồng môn, tôi chịu trách nhiệm). Anh chị Naị-Hoa, anh chị Bửu Hồng-Hương và hai con gà tre đi ăn sáng, đi ăn trưa buffet. Thật là không biết mắc cở chút nào khi cứ đứng dậy đi lấy thức ăn nhiều lần. Đâu phải tại ….ham ăn, mà bởi tại thức ăn của buffet này ngon hơn… ở Houston. Anh Bửu Hồng thì lại nói buffet của Houston ngon hơn vì có crawfish. Thôi thì huề và đây là lần đầu tiên có điều trái ngược với dân gian xưa nay “cỏ sân người thì xanh hơn cỏ sân nhà mình!”
Ăn uống thoả thuê xong, anh chị Nại-Hoa cho chúng tôi đi thăm thành phố được xây theo kiến trúc của người Pháp. Cách không xa bao nhiêu thành phố San Jose nhưng ở đây là một nơi hoàn toàn tách biệt – thành phố đẹp và sang cả như tây. Tôi đi dạo giữa hai con phố đầy nhà hàng, tiệm cà phê, mall ….như đang đi giữa thành phố Pháp. Thôi thì cứ coi như mình đang bát phố Paris cho đỡ buồn, đỡ tủi.
Mỏi chưn vì đi giày cao gót và cũng vì đã đi hết các con phố (chỉ vào nhìn ngắm với người ta, chứ mua gì nổi vì mắc quá), anh chị Nại-Hoa lại cho đi viếng Vietnammese Museum. Cái rét mùa Thu cho chúng tôi co ro hít hà như ngày còn đi học quên mặc áo len. Gió hiu hiu se sắt lạnh…
Chúng tôi đứng lặng nhìn những kỷ vật có thể nói là biểu trưng cho cả miền nam Viet Nam thân yêu của chúng ta. Tôi thầm cảm ơn đại tá Vũ Văn Lộc, người đã có sáng kiến tạo nên cái museum này cho thế hệ hôm nay và cho thế hệ mai sau không thể nào quên cuộc chiến tương tàn giữa anh em và cái ác đã thắng cái thiện và nhân bản như thế nào. Tôi nhìn bức tranh vẽ chiếc thuyền nhấp nhô trên sóng với những hình hài con người tội nghiệp giao phó tính mạng cho Đất Trời – trong đó có chồng con tôi. Xin cảm tạ Đất Trời đã ban cho gia đình chúng tôi vượt qua được tất cả khốn cùng để được sum vầy bên nhau hôm nay.
Tôi nhìn những huy hiệu, quân phục, cảnh phục, dân sự …của tất cả quân binh chủng mà như đang thấy các anh chiến sĩ quân lực Việt Nam Cộng Hoà đang xông pha ngoài chiến trận. Những anh cảnh sát đang làm nhiệm vụ của mình trong văn phòng hay ngoài đường phố …Tất cả còn đó và tôi đắm mình trong dòng sông êm ru ngày tháng cũ…
Chúng tôi định ra về, tôi chợt nhìn thấy mấy người Mỹ đang chỉ trỏ bức hình vượt biển, bức hình Tết Mậu Thân ….. Họ chụp hình thì thầm như đang tự hỏi một điều gì. Họ quay lại và rất thân thiện họ chào tôi. Tôi bắt tay chào lại. Tôi bỗng thấy mình giờ này có thể làm cái nhiệm vụ mà trước đây mình muốn làm nhưng chưa được. Tôi hỏi họ có biết ý nghĩa của những bức tranh này không? “Tôi biết đây là một cuộc vượt biển. Tôi thấy những nét mặt hốt hoảng sợ hãi lo âu.”, người đàn bà Mỹ trả lời. “Bà có biết tại sao họ phải vượt biển không?” “Tôi biết nhưng không rõ lắm”. “Bà có biết tại ai mà chúng tôi phải liều chết ra đi như thế không?” Người đàn bà nhìn tôi như chờ đợi. “Tại người Mỹ bỏ chúng tôi đó”. Những ánh mắt nhìn thảng thốt làm cho tôi không biết được nó mang ý nghĩa của lời xin lỗi hay sự hối tiếc cho việc làm của chính phủ mình ngày trước với sự hỗ trợ mạnh mẽ của phe phản chiến. Họ chỉ vào bức tranh Tết Mậu Thân ở Huế với ánh mắt xót xa buồn: “Đây là sao?” “Quý vị không biết thật sao? Đúng, đây là một cảnh đau buồn”, tôi nói, “đó là tội ác của Việt cộng đó. Họ giết đân Miền Nam chúng tôi ngay đêm giao thừa mà hai bên đã cùng ký ngưng bắn trong ba ngày trước Tết năm một ngàn chín trăm sáu mươi tám. Sau khi họ cưỡng chiếm miền nam Việt Nam của chúng tôi năm 1975, họ bắt tất cả những người phục vụ dưới chế độ cũ đi ở tù – họ nhốt chồng tôi tới chín năm không xét xử. Tôi nhiều lúc không có đủ tiền mua gạo cho các con tôi ăn. Mọi người dân cùng khổ như nhau. Chúng tôi không thể sống với họ nên chúng tôi liều chết ra đi. Như bà thấy đó”.
Người đàn bà trẻ nước mắt rưng rưng, ôm vai tôi ” I am so sorry “. Cả mấy người vừa lớn tuổi, vừa nhỏ tuổi cũng làm vậy. Tôi xúc động cười rưng rưng vì vui sướng mình đã nói được những gì cần phải nói cho những người Mỹ biết về sự thật của người cộng sản, dẫu chỉ có bốn người nhưng đại diện cho hai thế hệ người Mỹ.
Vừa khi ấy mấy anh chị từ trên lầu bước xuống, tôi giới thiệu mọi người làm quen nhau, không quên giới thiệu đây là những người bị tù cộng sản cũng lâu năm như chồng tôi. Mọi người choàng vai nhau thật vô cùng cảm động. Họ xin được chụp không những một mà là hai, ba, bốn tấm hình để kỷ niệm. Chúng tôi vui cười choàng vai nhau dưới cái nắng vàng hanh buổi chiều bóng ngã về tây. Gió hắt hịu lạnh… Chia tay mà lòng ấm vì vui.
Cứ ngỡ anh chị Nại đưa giùm về nhà, nhưng anh Bửu Hồng nói không được. Không ai về nhà. Vợ chồng tui mời quý vị về nhà tui ăn …..bánh bèo tôm chấy. Vậy là vỗ tay thật lớn, mừng quá đỗi! Căn nhà nhỏ CNN đúng nghĩa của nó. Nhỏ như cái lỗ mũi. Nhưng tấm lòng bên trong thì bao la rộng lớn. Muốn ngồi đứng đâu thì …..tuỳ khách! Làm sao mà ngồi cho đủ đây ? Lo chi. Coi đây. Vậy là kéo ghế sát vào nhau, quanh bên chiếc bàn nho nhỏ, ngồi salon …… Xong. Đủ cho bảy con người trong CNN ! Ấm vô cùng khi những chén bánh bèo nóng hổi được mang ra. Chưa kịp mời hết lời thì mọi người đã gần chén thứ hai. Tôi chén thứ ba vì đói bụng và vì đây là món yêu thích như bánh nậm. Im lặng …. Ngon quá đi Hương ơi. Ai cũng nói thật to như lời cảm ơn đẹp nhất dành cho Hương.
Một loáng, hết sạch mấy chục chén ! Ngồi thở. Cười như ông bà địa vì no. Chuyện đủ thứ trên đời được đem ra đặt trên cái bàn nho nhỏ rồi chia xẻ đầy hào hứng với nhau.
Về đến nhà đã hơn mười giờ đêm! Đi hoang một ngày. Xin cảm ơn anh chị Nại Hoa nhiều không biết mấy cho vừa. Rất nhiều và rất nhiều cho tôi đi những nơi tôi chưa từng biết và muốn biết.
Tiếng anh Hạp rất vui trên phone “Chị Phú ơi, thứ ba phải không?” ” Dạ phải thưa anh.” “Chúng tôi sẽ có mặt.”
Tôi dậy sớm để lo sửa soạn bàn ghế vì suốt mấy ngày qua hai con gà tre đi nam Cali, về tối thứ hai. Tôi lo vì không biết có tiếp đãi bạn bè được đàng hoàng không. Lo lắm.
Hoan hô anh Nghiệp là người đến trước nhất. Anh bảo mở cổng chính đi cho tiện. Và thật đúng như anh nói – chúng tôi đón các anh chị như đón khách mời tiệc cưới – anh chồng tôi đón khách từ xa và đưa khách vào tận bàn. Chúng tôi đặt bàn ngoài sân sau, anh Nghiệp nói cái sân này có thể đãi cả vài trăm người. Con Gà Tre lo các anh chị em bị lạnh, không chịu đặt bàn ngoài sân. Tôi giải thích trưa thì có mặt trời sẽ ấm. Vậy là tôi đúng. Các anh chị rất thích vì thoáng mát.
Lần lượt các anh chị đến đầy đủ – tổng cộng mười lăm người kể cả vợ chồng tôi là mười bảy. Thương hai người Bửu Hồng và Hương chi lạ khi nhìn thấy hai người khệ nệ bưng thức ăn vô với sự phụ tay của các anh chị.
Chúng tôi ngồi vào bàn với lời chào đón và cảm ơn của con gà mái tre gửi đến các anh chị. Chúng tôi vui như Tết. Anh Nại nói bây giờ phải gặp nhau thường xuyên hơn bởi vì không ai còn trẻ nữa. Hẹn rồi hò vì biết ngày mai ra sao. Hồi đó hẹn hò thì còn chờ đợi được, chứ bây giờ thời gian có chờ được đâu, mà ông ấy chạy đó. Mình già mất tiêu. Đi sao nổi nữa !!!
Vui lắm nhưng không phải vui mà quên những bạn bè còn không may ở quê nhà. Anh Hạp giơ tay xin được thông báo các anh chị K1 ở VN đang bị bịnh và gặp khó khăn, mọi người đã đóng góp trước đây được bao nhiêu đó, bây giờ nếu anh chị em nào có muốn đóng góp thêm thì liên lạc với anh Hạp hoặc anh Nại, anh Nghiệp. Tôi ngồi im lặng một phút để dằn sự xúc động khi thấy tình bạn bè của các anh chị em khoá 1 – như tôi đã từng nhận xét trước đây: các anh chị em thương quý và giúp đỡ lẫn nhau như thể tình ruột thịt. Mà hình như ai cũng xúc động chứ không phải mình tôi – tự nhiên không khí trầm xuống. Anh Hạp nói để không khí bớt đi nỗi buồn, con gà tre sẽ hát tặng chúng ta một bài hát; nhưng Phú nói, “Không, tôi sẽ hát hai bài: “Anh là ai” và “Việt Nam Tôi Đâu” để tặng quý vị”.
Không ai ngờ anh Bổn lại đánh đàn hay như vậy. Anh dấu nghề lâu nay không ai biết. Anh chị em vỗ tay hoan hô cả hai người vang dội cả khu vườn. Được thể Lê Quang Phú xin hát thêm một bài nữa.
Thật sự tôi không ngờ hôm nay có chị Bổn và chị Nhật vì nghe các anh nói, các chị không được khoẻ. “Cũng đúng, tôi không được khoẻ nhưng tôi phải gặp chị”. “Thì đúng rồi, chúng ta phải gặp nhau chứ chị Bổn”. “Không, tôi gặp chị để cảm ơn chị”. “Sao lại cảm ơn tôi hở chị Bổn?” “Chị biết không, năm ngoái lúc mình gặp nhau, tôi than tôi bị đau hai cái vai quá – uống thuốc mà không bớt?” “Tôi nhớ rồi”. “Rồi sao?” “Chị nói đưa đây tôi làm cho chị bớt đau. Chị ấn huyệt trên hai bả vai, chị massage cho tôi thật lâu. Về nhà thấy bớt và bớt luôn cho đến nay. Tôi cảm ơn chị nhiều lắm chị Phú”. Hai đứa tôi ôm nhau mà mừng. Mừng chị bớt bịnh, mừng tôi mát tay mà một lần thầy trụ trì ở chùa Quinhon nói với tôi, con có tay dược sư. Mà thật sự tôi đã giúp một số người, nhất là cạo gió thì hết bịnh cảm cúm liền. Ngay cả bịnh kiết lị không cần uống thuốc cũng bớt. Chị Nhật cũng than tôi đau mình mẩy lắm chị Phú ơi. Tôi cười cầu may chị để tôi giúp cho. Nhưng đông người quá làm sao làm được. Rồi vì nói chuyện vui quá nên hai đứa tôi cũng quên luôn. Như vậy kể từ nay ai trong Khoá 1 có bị đau hai vai thì đã có bà thầy lang vườn gà mái tre chữa cho. Hết bịnh thì trả tiền. Không hết bịnh thì .,,,,ráng mà chịu, nghe! :-) :-) :-)
Cuộc vui rồi cũng qua mau – chúng tôi chia tay nhau không buồn hay bịn rịn như lúc trước, vui cười nắm tay nhau, ôm vai nhau mà hẹn gặp ngày đại hội kỷ niệm 50 năm Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia tại Nam Cali.
Niềm hy vọng là ngọn đuốc dẫn đường cho con người trong chốn tăm tối vượt qua bước liêu xiêu tuyệt vọng. Chúng tôi vin vào ánh đuốc hy vọng đó để yên tâm mà chờ ngày đại hội. Gặp nhau. Vui sao là vui của niềm hy vọng.
Ở đây tôi cũng xin cảm ơn hai người: anh Bửu Hồng và Mai Hương. Cảm ơn tiếng cười dòn dã xé toang đi nỗi u buồn của người đối diện. Cảm ơn tình thương mến Hương dành cho chị khi em đã la ơi ới không cho chị gửi lại tiền. Em lo cho không phải mình chị mà lo cho tất cả anh chị em hôm đó. Một lời cảm ơn chẳng nghĩa lý gì đối với tấm lòng em cho chị về mọi việc. Anh Hồng ơi, anh nói giang sơn nào anh hùng nấy, tôi chịu thua anh.
Và lời cuối cùng của hai con gà tre: xin hẹn gặp nhau khi có thể, kẻo trễ!

Gà Mái Tre_huỳnh thị kim oanh (Houston)

Dưới đây là một số hình ảnh trong cuộc viễn du của 2 con Gà Tre:

Trình chiếu này yêu cầu JavaScript.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tường Trình từ Houston và San Jose_Kim Oanh

Đi Thăm K1 Huỳnh Diễn_YouTube

Nhân tin K1 Huỳnh Diễn đang bịnh nặng sắp đi xa, mời các bạn xem lại một video clip do Phan Quang Nghiệp thực hiện trong lần đi thăm Diễn lần trước:

 

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Đi Thăm K1 Huỳnh Diễn_YouTube

Tin thêm về K1 Huỳnh Diễn

Tin thêm về K1 Huỳnh Diễn

Theo tin từ các bạn K1 ở San Jose (Bắc CA) ( Nghiệp / Nại / Hạp)  vừa bổ túc cho biết thêm:

  • K1 Huynh DienSáng nay, lúc 11 am Monday 07/12/15 đã liên lạc được với chị Diễn # 1-650-425-1409, được biết: Nếu gia đình không có quyết định gì… Sáng mai, BS bệnh viện sẽ tới, có thể sẽ đưa Diễn vô bệnh viện để truyền dinh dưỡng vô thẳng bao tử vì bệnh tình Diễn đã ở thời kỳ cuối !!!

  • K1 Bắc CA dự trù sẽ đi thăm Diễn vào Thứ Tư… sau khi có quyết định của Bác sĩ. Xin các bạn cầu nguyện cho Diễn … ra đi thanh thản.

    (K1 Nghiệp/Nại/Hạp/SJ-Bắc CA)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tin thêm về K1 Huỳnh Diễn

CHUYẾN XE ĐỜI-Huỳnh Thị Kim Oanh

CHUYẾN XE ĐỜI

Huỳnh Thị Kim Oanh aka Gà Mái Tre

photo(1)Tôi đứng ngơ ngác giữa một nơi không biết phải nói như thế nào cho đúng . Ngơ ngác thật sự của một con mán về thành phố. Con mán băng qua bao nhiêu biển cả, núi rừng, sông rạch, phố phường,….về đứng đây mà ngơ ngác. Nó đứng ngay giữa góc xã hội của thế kỷ thứ hai mươi mốt !
Tôi cứ đứng đó vì không biết phải đi về hướng nào – những âm thanh như cuốn tôi vào cơn bão xoáy cho lùng bùng lỗ tai và hoa mắt, rối mù. Ôm cái xách tay vào ngực, tôi lay hoay hết nhìn bên này lại nhìn sang bên kia tìm kiếm … Từ những ngăn ô được phân chia với những bảng hiệu chỉ rõ tuyến đường nam trung bắc – những cánh tay vươn ra vẫy ngoắc cùng với tiếng réo gọi mà tôi nghe như mình đang đứng ở thuở xa xưa lúc tan trường về – ráng chen vô một đám đông đứng thành một vòng tròn rộn rã với tiếng phèn la chập choả vang trời dậy đất mỗi khi người đàn ông mặc cái quần xà lỏn với chiếc thắt lưng màu đỏ to bản quấn quanh bụng la lên ” A , cái lày bên lày mua hai chai. Á , bên kia một chai … ” …. ” Bà con cô bác coi đây : tui nhổ cái răng cho người lày không có đau , không có chảy máu .. ” ” mua dô mua dô …” Và con khỉ nhỏ xíu mặc cái áo đầm chạy theo người đàn ông để làm vui cho mọi người – trong đó có tôi là đứa thích con khỉ đến nỗi ước gì mình có được nó …..Tất cả như có một ma lực níu tay người, như bây giờ cái ma lực ấy đang níu tôi.
– Đây chị ơi, vé bán đây .
– Đây cô ơi, xe sắp đầy khách rồi !
– Đây đi Hà Nội cô ơi !
– Đây đi Qui Nhơn chị ơi !
Đây , đây , đây …..những cái đây của người mãi võ sơn đông, những tiếng chập choả vang trời dậy đất năm xưa lại về !

Tôi bối rối đến nỗi không còn biết phải làm sao để mua được vé mà đi đây – phần lo sợ bị giựt cái túi xách, phần lo không mua được vé đến mồ hôi toát ướt đẫm cả mặt. Làm sao đây chớ …..
Hỏi hoài không tự trả lời được thôi thì đã trót vào đứng đây như đã đứng trong thiên la địa võng phải giống như người ta thôi – nghĩa là cũng như năm xưa ráng chen người mà đi kiếm.
Lạ lùng quá đỗi, tôi thấy mỗi người phụ trách một tuyến xe nơi đến, đứng ngay trước tấm biển, vậy sao người vẫn cứ xô đẩy chen lấn mà kiếm tìm. Rồi hối hả, vội vội vàn vàn, ngơ ngơ ngác ngác … Không cần biết chung quanh cứ bương mà đi … Tôi chóng mặt ….muốn bỏ cuộc đi về. Nhưng đã bao lần hứa rồi mà. Thôi ráng lên đi !
Tôi hít một hơi thở sâu rồi mạnh dạn ta cũng như ai – cuối cùng tôi lần mò cũng tìm được nơi mình mong đợi. Tôi hỏi họ chỉ qua quày bên cạnh – may quá bây giờ họ biết tôi đi đâu rồi !
Cầm vé tôi theo người tài xế ra xe. Quả thật chiếc xe đang nổ máy như họ nói sắp chạy rồi ! Tôi trèo lên xe – trời đất, trên xe chỉ có mấy người !
– Chị ơi , em nhức đầu quá. Chị làm ơn …..giựt gió giùm em chút.
Người đàn bà trẻ đang ngồi co ro ôm đầu rên rỉ khi tôi vừa ngồi xuống. Trời ơi, làm sao mà làm được đây. Cái số tôi sao mà ….tôi than thầm trong bụng rồi xin lỗi không thể …..giựt giùm gió được !
Tôi bảo mua thuốc uống đi em. Thôi chị ơi ! Thuốc giả không hà. Vậy thì mua chai dầu. Cũng có thiệt đâu mà mua chi uổng tiền !
Lại tiếp tục năn nỉ ….tôi vẫn từ chối. Người đàn bà trẻ bỗng ngồi xích lại gần tôi hơn. Bất chợt tôi hoảng hốt, giựt mình ôm chặt cái túi xách vào ngực. Tôi mò coi cái ví đựng tiền, giấy tờ bỏ trong túi trước quần jean. May quá vẫn còn nguyên ! .
Chẳng là những năm xưa khi tôi đứng bán thuốc tây ngoài chợ trời – đi lấy hàng có lúc bằng xe đạp, có lúc xe lam. Hôm ấy tôi đi xe lam vì không đạp xe nổi nữa. Tôi ngồi giữa hai người đàn bà cũng trẻ như người hôm nay. Bên kia băng có ba người. Xe chạy một hồi, người ngồi bên cạnh tôi bỗng dưng đưa tay lên vuốt tóc tôi bảo rằng tóc tôi màu nâu đậm đẹp quá. Tôi cảm ơn, ngồi xích ra một chút. Trời cho tôi có được cái giác quan thứ mấy mươi không biết, tôi bỗng nhận ra những người ngồi bên tôi và đối diện không bình thường. Tôi bắt đầu sợ. Nhưng không dám tỏ ra một cử chỉ nào để cho họ có thể biết tôi biết họ thuộc thành phần nào trong cái xã hội mới này. Tôi cười rất hiền và ngồi xích ra thêm một chút xíu nữa. Nó biết. Bởi tôi thấy phía hàng ghế bên kia, họ đang chuyền sau lưng nhau một cái gì đó. Họ ngồi như tôi, như những hành khách khác vừa mới lên đầy xe, họ ngồi ngoan lắm nhưng trong tia mắt họ ngầm bảo tôi hãy im ! Bên tai tôi bỗng có tiếng thì thầm “biết thì ngồi im, không tao rạch mặt” .
Câu này đã thì thầm bao nhiêu lần với bao nhiêu khách lên xuống mỗi ngày. Ai như bà cô tôi – đã báo cho người ngồi đối diện. Bà phải gần như quỳ lạy chúng tha cho tội thương người của bà !
xe do 2Khi xe lam dừng lại ở trạm cuối cùng, bọn họ nhảy xuống rồi mất hút trong đám đông thời hoà bình rộn ràng đói khổ. Tôi nói cho người đàn bà người tàu biết. Bà cúi xuống coi lại cái giỏ nhựa đặt ở chân, bất chợt la lên rồi ngã xuống bất tỉnh – bà đã mất hết số tiền được gói trong tờ báo cũ theo tôi không phải là ít – có thể bà đem đi gửi cho ai.
Bà vật vã. Tôi khóc theo. Những giọt nước mắt của kẻ bất lực trước điều ác.
Giờ đây, tôi phải cảnh giác dù lòng không muốn, không còn tin vào điều ác sẽ xảy ra .
– Đau đầu thì phải uống thuốc, chớ giựt gió làm sao mà bớt được.
Người đàn bà lớn tuổi mang trước bụng một cái hộp như cái khay đựng đủ thứ thuốc tây, thuốc hút, đủ loại dầu đủ cho một chuyến đi xa – xuất hiện trước cửa xe.
– Tui nói rồi: Không mua. Thuốc giả, không mua chị …
Một cuộc khẩu chiến bùng ra giữa hai người. Tôi điếng ruột điếng gan vì sợ vì phải nghe những lời vô cùng tàn nhẫn dành cho nhau giữa những người cùng khổ !
Tôi bảo người trẻ nín đi cho rồi. Làm ơn đi.
Cuộc chiến chấm dứt nhưng vẫn chưa nguôi nỗi tức giữa hai con người.
Tôi nhìn người đàn bà lớn tuổi bỗng xót xa thương. Thương bởi nắng mưa dầm dãi của trời, nắng mưa của thời gian, nắng mưa của cuộc đời, của xã hội mới đầy những bất an và vô vọng ….đã cày xéo trên khuôn mặt bà những đường, những rãnh nông sâu dày xéo đan nhau ….khiến bà trở thành người đi trước thời gian của hạng tuổi chưa phải là già. Bà đi trước thời gian xa lắm !
– Mía đây , mía đây. Một ngàn một bịch đây !
– Trà đá không chị, trà đá không cô ?
– Nước sâm lạnh đây. Nước mát đây. Uống một bịch khoẻ tới trời luôn đây !
– Nè ( có tiếng Đan Mạch kèm theo ), sao mày dám kéo bả lên xe mày. Khách của tao …..
– Tiếng Đan Mạch trả lại – làm sao tao biết. Tao thấy bả dáo dác thì tao kéo ….
– Xe chạy liền chú ơi ! Lên xe tui chạy liền …
– Trơi ơi, cái túi xách của tui chú kéo đi đâu dzậy ?
Tiếng rao hàng, tiếng chửi bới, tiếng xe nổ rền trong cái không gian khói bụi mịt mờ đến nghẹt thở. Sao không có một nắm gió nào cho tôi chút mát. Nắng bắt đầu gay gắt đổ xuống tràn lan tung toé như thiêu như đốt chiếc xe tôi đang ngồi chịu trận.
Một ngàn năm nữa rồi cũng sẽ như thế này ? Hay muôn thuở sẽ không đổi thay khi còn có cơn bão táp hoà bình sau chiến tranh nồi da xáo thịt tương tàn.
Tôi ngồi dựa lưng vào ghế cố nhắm mắt để không nghe, không thấy những âm âm thanh, những hình ảnh – những mảnh đời khốn khổ như những con rối múa may quay cuồng trên sân khấu kịch đời …
Sao tôi không thấy mình thay đổi ý định xuống xe về nhà không đi nữa. Cũng lạ. Nhưng ….. biết có còn gặp lại mà hẹn với hò. Ngồi im đi hỉ. Cứ nghĩ đang ngồi đâu đó trong khu vườn nhà anh thì thấy mát và khoẻ liền. Nóng một chút, khổ một chút đã sao đâu mà làm bộ hoài !
– Chạy đi anh ơi. Anh nói chạy liền mà sao hồi nãy giờ vẫn cứ liền hoài liền hoài không thấy xe nhúc nhích ?
Người đàn bà ngồi ôm đứa con nhỏ phía trước như đã quá sốt ruột đợi chờ lên tiếng. Chị quay xuống phân trần cùng tôi :
– Chị biết không, em đi từ ba giờ khuya hôm qua lên thành phố (Sài Gòn) khám bác sĩ ( ! ) , không có bà con nên hai mẹ con ngủ lây lất trong hành lang bịnh viện. Giờ ngồi đây lại chờ lại đợi. Khổ sao mà khổ quá chị ơi !
Tôi đưa tay vỗ vỗ trên lưng đứa bé èo uột, vuốt vuốt đôi vai gầy người đàn bà như một an ủi. Tôi biết nói gì với người đàn bà tội nghiệp này đây. Biết nói gì với cuộc đời khi tôi không thể giúp gì được. Chỉ biết thở dài, lòng nặng chĩu buồn.
Rồi xe cũng ra khỏi bến. Tôi nghe như có tiếng thở phào nhẹ nhõm của mọi người. Ôi cha, sắp đến nơi anh ở rồi. Ráng đi nghe. Chỉ hai giờ nữa thôi !
Xe chạy ngoằn nghoèo như múa, như xiệc len lỏi qua những chiếc xe trước để dành đón thêm khách cho đầy. Không nghe thấy ai phản đối than phiền về sự việc quá nguy hiểm này – hình như là chuyện thường ngày của xã hội thời hoà bình được lập lại !
Người ta ở khách sạn năm sao, tôi đi chuyến xe ngàn gió. Gió ở đâu không biết lồng lộng rủ nắng cùng nhau chui qua khung cửa sổ đập vào tấm bảng ” Xe Có Máy Lạnh ” liên hồi. Gió xoáy tóc tôi rối bời, gió vuốt mặt tôi không nể nang kiêng dè. Gió quật vào những tấm màn che cửa sổ nghe phần phật cho bụi bay tung toé. Tôi nhảy mũi liên tục, vội vàng kéo cửa sổ kín lại. Nhưng chỉ mươi phút sau có tiếng chị ơi, mồ hôi mồ kê ướt đẫm rồi đây nè ! Tôi sợ bị nghe mắng nên vội vàng mở cửa sổ ra. Thật tình tôi cũng đâu có thua chi họ – lưng tôi, tóc tôi ướt nhèm nhẹp !
cho BinhDinhTôi giật mình hoảng hốt bám chặt tay, níu cái thành ghế phía trước khi chiếc xe bỗng dưng quay ngoặt đầu lại, dồn khách nghiêng đổ qua tay trái. Tôi bị đẩy nghiêng đầu đụng vào thùng xe đánh bộp, êm ẩm cả cả đầu ! Nhiều tiếng la thất thanh ….
Không, không có gì cả – xe quay đầu về lại …..SaiGon ! Không phải tai nạn ! Có gì mà la thất thanh đến vậy kia chớ. Không phải là chuyện bình thường sao. Bình thường như ăn cơm mỗi ngày. Tôi không la, ngồi im thin thít vì sợ và cũng vì phục tài anh lái xe – chỉ chờ một khoảng trống giữa hai chiếc xe đang chạy vùn vụt, người lái xe – hình như …..nhắm mắt bẻ tay lái liền (không nhắm mắt làm sao dám bẻ với bao sinh mạng trên xe !) Trơi ơi , con đang ở đâu đây vậy trời !
– Xin bà con thông cảm. Xin bà con thương cho chúng tôi – cho chúng tôi đón thêm khách chớ như vầy thì đói bà con ơi ! Và coi như chúng tôi “khuyến mãi” bà con một dịp để ……ngắm cảnh lại !
(Tôi được biết từ khuyến mãi do khi đi mua sắm với các em ơ Việt Nam nếu mình mua theo số tiền được ấn định của cửa hàng đưa ra thì mình sẽ được quà tặng hay được thưởng tiền theo phần trăm)
Mọi người phản đối quyết liệt nhưng làm được gì nhau đây, đành ngồi im để nghe để thấy mình bị thua bị gạt. Nghĩ cho cùng, chẳng đâu trên thế gian này có được !
Tức thì ….. chết thôi !
Có hai người con gái nhảy xuống khỏi xe khi thấy mình bị gạt. Đời thuở người ta đi một đằng, xe chạy một nẻo cũng …… rước ! . Đứng dưới đất nhìn lên nguýt dài. Hai đôi mắt như bốn chiếc lá rau răm xếp lại : mấy người là đồ ba xạo !
Người lơ xe cười huýt hoát. Chuyện là chuyện bình thường ! Rồi xe cũng quay đầu sau khi chạy vòng vòng, dừng, tấp vô lề, la hét khan cổ ….cũng chỉ rước được hai cô gái nguýt dài, với cả tiếng đồng hồ cho xăng, phụ tùng hao mòn xe không tính đến .
Thôi đừng lung tung nữa – lao nào rồi cũng sẽ rơi xuống sân nhà anh thôi mà !
– Anh lái xe ơi, anh làm ơn giúp cho tôi xuống chỗ này.
Tôi đưa cho người lái xe cái địa chỉ anh đã ghi cho tôi. Anh ta bảo còn xa lắm.
– Mà tôi nói giùm chị biết, không dễ cho chị đâu. Đi bộ xa lắm. Chị đi thăm người yêu sao lặn lội khổ vậy ?
– Ui cha, không phải. Thăm người bạn. Thăm người yêu đâu khổ vầy anh .
Tôi cười .
– Vậy sao ? Chắc người bạn này đặc biệt lắm dữ lắm ?
– Ừ , cũng đúng đó. Thôi lo lái xe đi. Nhớ nhắc giùm tui khi đến ngã ba sông Ui nghen .
Nắng gắt hanh nồng, khô khốc. Chiếc xe lao đi theo gió. Tôi bấn loạn cả hồn người, bởi hai dòng xe xuôi ngược như mắc cửi. Xe vẫn len lỏi lấn chen – có lúc tôi như có thể sờ được chiếc xe tải đang sánh vai như bạn bè, sát bên tôi ! Tôi đang làm gì đây ? Chắc tôi đang cầm số mạng mình dâng lên Thượng Đế hay tôi đang đùa giỡn trêu ngươi ông ?
Chiếc xe bỗng dừng lại như con ngựa bị kéo miết dây cương ….
– Thâu, mừ lem ngàn thâu. Không tui đi xe khác. (Thôi, mười lăm ngàn thôi. Không thì tui đi xe khác)
– Bác ơi, giá này bèo lắm rồi.
– Mừ lem là mừ lem. Tui đi mẫu ngày (mười lăm là mười lăm. Tui đi mỗi ngày)
Người đàn ông bước lên xe, ngồi ngay cạnh tôi. Tôi bỗng nghe như mình hết thấy nóng, hết thấy mình khùng điên theo chuyến xe.
– Chào cô.
– Dạ , chào chú.
Tôi lưỡng lự một chút rồi e dè hỏi người đàn ông với cái cười thân quen:
– Chú ơi, xin lỗi chú có phải người Bình Định?
– Phải rầu. Nhưng tui ở Phù Mỹ .
– Dạ tôi ở Qui Nhơn.
– Trời woi, dẫy là ngừ cùng xứ nẫu hử ? Dẫy bây giờ cô dìa ngoãi en Tết hé ?
Giọng người đàn ông vui, chơn chất thân tình trong tiếng gió ào ào từ bên ngoài thổi rốc vào mặt tôi rát bỏng.
– Dạ không, tôi đi thăm người bạn ở ngã ba sông Ui.
– Sao cô đi xe này chi cho khổ dẫy ?  Còn khá xa. Dẫy cô không dìa Qui Nhơn sao ?
Trời ơi , Qui Nhơn ơi !
Tự nhiên phút chốc tôi đang đứng ở Qui Nhơn bên bờ biển trắng xoá sóng bạc đầu. Sóng sắp hàng vỗ ì oàm vào chân cát dưới hàng dương xanh mát bóng che. Tôi như trên con đường Gia Long ngàn năm vẫn hai dãy phố đối mặt nhau như hai chiếc bánh không bao giờ bị cắt. Con đường muôn năm không một bóng cây làm duyên như cô gái không son không phấn. Lạ lùng làm sao bởi những con đường kia với hai hàng cây xanh ngắt nghiêng ngả trong gió !
Nhưng con đường Gia Long những chiều nắng còn hanh hao, trên con phố đã dập dìu con trai con gái lượn lờ bát phố. Bát phố ngẩn ngẩn ngơ ngơ, địu đàng víu hai vạt áo bay bay. Bát phố nhìn không thấy ai vẫn thấy ai rất rõ …Bát phố cho đời thấy còn có ta. Bát phố như không thấy chiến tranh – thật thanh bình cho đến khi nhìn thấy anh bạn học với bộ đồ trận hành quân về. Thôi chết rồi, vậy là chiến tranh có rồi sao ?
Những con đường Phan Bội Châu, Võ Tánh, Nhà thờ …. Nơi hò hẹn năm xưa. Những con đường nằm im nghe thấy chúng tôi đạp xe mỗi trưa trốn ngủ … cho đến khi dòng đời cuốn trôi chúng tôi mỗi đứa một nơi.
Tôi không biết phải chăng ai đã từng uống nước của Binh Định thì muôn ngàn năm không bao giờ cắt bỏ được sợi dây thiêng liêng vô hình nhưng chặt như da trời cuốn người Qui Nhơn lại không mở được. Đi đâu thì đi nhưng tim vẫn mang cái nẫu rất nẫu theo cùng không bỏ được. Chết thì chắc cũng tìm về nơi có Qui Nhơn mà lén chen vào đứng ngồi với nó. Ngó nó vậy nhưng thương không dứt được, không quên và cũng không chia lìa được. Cái không gian, nơi chốn đi dăm phút đã trở về chốn cũ rất đầm ấm đầy tình và bình yên ấy đã ăn sâu vào tận gốc rể tâm hồn, tế bào máu thịt của con người Bình Định.
Tôi nhìn người đàn ông khắc khổ dáng gầy như quê tôi cày lên sỏi đá – da ngăm đen với nét trầm tư của người lo nghĩ suy tư muộn phiền.
– Vậy hồi trước một ngàn chín trăm bảy mươi lăm chú làm gì và ở đơn vị nào ?
Người đàn ông nhìn lại tôi, rất bình tĩnh trả lời:
– Tui đi bộ đậu (bộ đội)
Tôi nhổm dậy nhìn người đàn ông lần nữa. Không, ông không có vẻ gì của anh bộ đội. Ông mang vẻ của một nhà giáo thì đúng hơn.
Tôi cười như đang đứng trên sân khấu:
– Vậy là chú ở bên kia chiến tuyến của tôi rồi !
Đến lượt người đàn ông nhìn tôi nghiêng nghiêng ánh mắt :
– Dẫy cô là …..nữ quân nhân.
– Không, nhưng chồng tôi là sĩ quan quân lực Việt Nam Cộng Hoà .
Tôi mỉm cười nhìn ông trả lời cũng rất bình tĩnh.
Tự nhiên cơn gió như thấu được cái khó khăn giữa hai chúng tôi – sự căng thẳng xoay trở đối đáp với tình huống vô cùng hy hữu này nên gió đã rất đỗi dịu dàng thổi lướt nhẹ qua không lật phật các màn cửa như trước nữa .
– Chú coi, tôi với chú ở hai chiến tuyến từ đó đến giờ, nay vẫn hai chiến tuyến.
Người đàn ông nhíu mày như không hiểu.
Tôi cười chỉ thanh ghế chắn ngang giữa hai chiếc ghế chúng tôi.
Có một nỗi ngậm ngùi trong giọng nói của ông. Rất lâu, ông ngập ngừng:
– Tui có ngừ em đi lính Quốc Gia !
Tôi xoay hẳn người qua phía ông, kinh ngạc :
– Sao, chú nói sao ? Chú có người em là lính của chế đọ tôi sao ?
Nét đau khổ hiện rõ trên khuôn mặt rám nắng gầy xương của người đàn ông làm tôi chùng lòng.
– Vậy nếu chẳng may chú ….. đụng độ em chú ngoài chiến trường, chú có ….
Tôi có nhẫn tâm không khi hỏi câu này ?
– Chiến tranh biết sao được cô . Thì cũng phải theo luật chiến tranh….
Có tiếng nuốt nước miếng. Không, tiếng mắc nghẹn tôi nghe.
– Em chú còn không ?
Lại một tiếng nuốt nghẹn. Tôi không nghe tiếng trả lời. Người đàn ông đang cúi nhìn hai bàn tay ông đang đan vào nhau:
– Không còn. Chết rồi .
Tôi ngồi hẳn xuống ghế, nước mát ứa ra khi nhìn người đàn ông như chết lặng bên cạnh.
Chiến tranh ơi ! Ai tạo ra mi, ai sinh ra mi, ai nuôi dạy mi, ai cho mi cái quyền để gieo rắc bao khốn cùng cho con người với con người ? Chiến tranh là trò đùa của mi chăng ? Mi ác, mi không còn một chút lương tri, không còn trái tim máu đỏ nhân từ. Ai giết giùm mi cho con người bớt khổ, hết chia ly ?
– Bây giờ chú có được ưu đãi gì không ?
– Có, nhưng không bao nhiêu. Lớn tuổi lại hay đau yếu, nhưng tôi phải ráng làm thêm để nuôi sống bản thân và giúp con. Chúng nó còn khổ quá cô à. Đất nước mình còn nghèo ……
Câu nói này tôi nghe ngày còn rất trẻ trong chiến tranh.
– Phải chi em tôi còn thì …..(ngập ngừng) giờ này cũng được như cô….
Tôi hiểu ông ta muốn nói gì. Và tôi hiểu cho ông.
– Phải chi hồi đó chú không đi bộ đội ….
Một tiếng nuốt nước miếng ép tiếng thở dài, nhưng không được. Tôi nghe tiếng thở dài ….
Gió chao nghiêng hứng lấy tiếng thở dài não ruột vút bay ra cửa …
– Ngả ba sông Ui chị gì đó ơi !
Tôi bước ngang qua mặt người đàn ông với một nụ cười. Nụ cười tôi đó …ông muốn hiểu sao cũng được. Ông ngước nhìn tôi rất vội, nét vô hồn. Ánh mắt Qui Nhơn tôi sau bao năm ngưng tiếng súng sao trông thảm đảm và buồn hiu hắt quá !
Ông như làm gan …bắt tay tôi. Tôi bắt tay ông và bước xuống xe không ngoái lại …..

@@@
Tôi băng qua đường như đang đu trên xiếc không lưới đỡ. Qua được với hai dòng xe xuôi ngược hai dòng chạy như điên như dại. Quả thật tôi thử thách tôi với nỗi điên dại khôn lường.
Tôi rụt rè hỏi cô gái đang oằn lưng trên cái đầu máy cán nước mía bằng tay bên góc đường.
– Cô ngồi nghỉ một chút rồi cháu chở cô vô đó. Chú Lộc Xuân ….
Hoá ra giờ anh là ” chú Lộc Xuân …” . Điền trang Lộc Xuân. Anh quá đỗi ngạc nhiên khi thấy tôi đứng trước thềm nhà anh. Tôi không hẹn mặc dù trước hai ngày anh đã mời.
Thật không ngờ, thật mừng vui khi gặp lại anh ở Saigon nơi chúng tôi đã có những ngày vui thời “của mình” thời của học trò áo trắng quần xanh, thuở hẹn hò xe đạp, ai theo ai cho sách vở biếng lười……và có với nhau những xẻ chia đậm tình ngày tang thương của dân tộc. Buổi hội ngộ vui bừng tim và cũng ngậm ngùi rơi nước mắt. Ai cũng ngỡ không bao giờ còn có thể gặp lại anh trong thế gian này.
honda omChuyện của tôi và anh sau một chín bảy lăm bỗng như mới hôm qua. Tôi đang bước nhanh băng qua công trường Quách Thị Trang với hai tay hai giỏ xách đầy thuốc tây – thuốc tây lậu đó ai ơi ! Đang nín thở vì sợ bị bắt thì nghe có tiếng ai gọi tên mình, rồi chiếc xe Honda 67 đã sát bên mình. Tôi hoảng hốt thụt lùi vì nghĩ đó là công an. Tôi loay hoay chua biết là ai mà còn dư thì giờ nhớ đến tôi đây, nhất là ở cái đất Saigon xa lạ này thì đã nghe một giọng nói như ra lệnh: ” lên xe anh chở đi cất hàng cho”. Trời ơi, tôi mơ chắc ! Hay…… Thằng cha này nó bị tâm thần khùng điên gì sao. Ai quen ai biết gì đâu mà ra lệnh cứ như người ……ngàn năm xưa. Cái mặt lạ hoắc lạ hươ mà trời !
– LCM đây, lên xe mau …..
– Trời ơi, anh hả ?
Vậy là không đợi nhắc thêm một lần nữa, tôi trèo lên xe. Anh rồ máy phóng nhanh.
Nắng Saigon buổi sáng còn thanh tao và rất đỗi dịu dàng con gái mà lâu lắm hôm nay tôi mới được nhận lại tưởng rằng đã thôi không còn gì nữa ngày tháng đã qua. Hai anh em ngồi uống nước ở cái quán xập xị bên đường. Tôi không còn thấy mẹ con tôi ăn bo bo, mì sợi, bột mì, củ sắn, sắp hàng chờ nhận được miếng thịt ruồi không thèm bu vì ươn, không còn chạy té khói vì bị công an rượt mà tôi đang ngồi ở quán kem Phi Điệp Qui Nhơn tháng năm vàng hực hỡ của tuổi thanh xuân, của thời con gái, học trò, tình yêu như mây như gió ….
– Ai cũng khổ, nhưng hãy ráng lên. Đi thăm nuôi Phú cũng quá gian nan phải không ? Cũng hãy ráng lên ! Hãy ráng mà sống !
Anh đứng dậy lấy xe.
– Khi Phú về,  nhớ đưa Phú qua để anh cấp cho cái giấy có công ăn việc làm tạm và cũng để phòng thân nếu sau này muốn vượt biên.
Và một điều nhớ cho rõ: không được bỏ Phú dù có đói khổ đến mức nào. Có nghe không ?
Tôi ừ. Nhưng Phú chưa về, anh đã bị bắt vì tội phản động chống nhà nước. Án tử hình. Hôm xử án tôi đứng ngoài nghe ngóng. Tôi rụng rời. Một người tốt như anh sao lại đành hở trời ? Anh giúp rất nhiều người – người Qui Nhơn và nhất là học sinh Cường Để chúng tôi. Anh giúp cho người thuở loạn ly, tang tóc, đói khổ và sợ hãi. Đâu phải riêng tôi hay Phú.
Nhưng rồi anh được giảm án còn chung thân. Chung thân khổ sai khổ lắm lận, anh nói. Anh ở tù được hai mươi năm thì được thả về. Con đường tù anh đi cũng như con đường tù Phú đi qua – từ nam ra bắc , từ bắc vô nam lại . Tôi đi theo vừa đủ mười mùa Thu lá rụng – gần hết tuổi thanh xuân một đời.
– Oanh ăn cá đi .
Anh Minh nhắc tôi .
– Ông Phụng không được dành cá của tui nghen.
Tôi ham ăn nên kéo dĩa cá về phía mình không một chút rụt rè.
– Tui có thịt luột rầu (rồi) dành cá bà chi chớ ! Không ăn ngầu (ngồi) đó tui ăn hết đững (đừng) khóc .
Chao ơi , quê hương đâu phải chỉ chùm khế ngọt, đâu phải chỉ chiếc nón nghiêng che, đâu chỉ ……mà quê hương tôi là tiếng Nẫu của tôi, là miếng thịt luộc thơm lừng chấm với mấm nêm, rau sống và chuối chát … Là bốn con cá đổng chiên dòn rụm vàng ngây, là dĩa rau sống tươi hời hời mời gọi, là tô canh rau tập tàng chỉ ở xứ nẫu tôi nấu mới ngon, là ngồi xếp bằng dưới nền gạch bóng loáng giữa buổi trưa hè gió nồm mát rười rượi với tiếng gà gáy te te đâu xa cuối xóm … Mâm cơm đạm bạc của tình quê hương năm mươi năm trước tôi cũng được ăn như hôm nay ở nhà hàng xóm dưới làng Bằng Châu ngày chạy giặc – ngồi trong cái nia lớn đan bằng tre tròn vành vạnh . Cũng khung cảnh thái hoà yên ắng đến thương đời ….
Bữa cơm ngon đến nỗi khi nhìn xuống mâm sau câu chuyện còn tiếng cười , dĩa cá không còn con nào ! Tôi chan tôi húp chén canh rau tập tàng đầy tình đầy nghĩa từng húp một. Nó ngọt. Ngọt lắm bởi nó được nêm bằng tình bạn ngọt ngào bao năm !
Ông Phụng cười ngặt nghẽo vì tôi ăn hết cá, chỉ cho ông cái đầu !
Tôi no quá đỗi với hai chén cơm không lưng ! Anh và Phương vợ anh vui vì khách không làm khách.

Ngày mai tôi trở về Mỹ, giờ này tôi còn ngồi đây cười – đã bốn giờ chiều. Các em, các bạn đang chờ ở Saigon. Anh biết vậy nên anh chở tôi ra chờ xe ngoài đầu ngõ với chiếc xe đời mới (con cái biếu từ Mỹ) thay cho chiếc 67 năm xưa. Hai chiếc xe, hai con người, hai cuộc đời sau mưa sa bão táp vẫn còn giữ được tấm lòng cho nhau điều nghĩa cái tình cùng vui cùng khổ, chia xẻ nhau trong khốn cùng của cuộc đời dẫu gì gì đi nữa !
Anh trải tấm lòng anh trước tôi trong cái khốn, cái khó, cái cùng khổ. Tôi trải tấm lòng tôi trước anh sau tất cả những mảnh đời trên góp lại.
Hai tấm lòng đã níu tôi lên xe để đi thăm anh. Chuyến xe đã chở đầy những cuộc đời trước sau trọn vẹn.
Anh hãy và anh đã giữ được tấm lòng anh với quê hương, với Tổ Quốc và nhất là anh vẫn là người của muôn năm cũ miền Nam thân yêu .

Huynh Thị Kim Oanh  (Quinhon – Houston)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở CHUYẾN XE ĐỜI-Huỳnh Thị Kim Oanh

Tin buồn về K1 Huỳnh Diễn_ Tin Nhắn từ Phan Tấn Ngưu

Kính chuyển quý anh và quý bạn,

K1 Huynh DienHuỳnh Diễn bị bệnh khoảng gần 3 năm nay, nhưng lúc đầu còn khá, với bệnh Alzheimer. Tân niên năm 2014, Lê Văn Hướng nhất quyết lên thăm Huỳnh Diễn dù bạn Hướng cũng không khỏe hơn ai. Chuyến đi đó tôi để bạn Hướng làm trưởng xa, vì Hướng cần chỗ ngồi rộng rãi một mình và thở hơi khó khăn. Sau khi về lại Nam Cali, bạn Hướng lại phải vào bệnh viện với bệnh phổi, rồi như các bạn đã biết, và đành từ bỏ anh em hơn năm nay.

Bây giờ, sau thời gian vật lộn với bệnh tình ngày càng xấu, xin chuyển quý anh, quý bạn tin tức mà Võ Minh Lý vừa báo tối hôm qua.

Tùy điều kiện, có thể gọi phone cho chị Diễn, để an ủi phần nào trong tình trạng hiện nay.

Thân,

Ngưu.

Anh Sơn và Luận thân,

 Sáng nay chị Diễn cho hay là anh Diễn gần như không còn ăn uống được nữa. Em vội vàng chạy qua thăm. Lần thăm trước là dịp sinh nhật của ảnh đầu tháng Tám vừa qua thì ảnh còn đi lại được, dù rất khó khăn và còn nhai nuốt đồ ăn; nay thì anh Diễn hoàn toàn nằm một chỗ, chỉ còn xương với da thôi. Ảnh không còn mở miệng như trước, chỉ hé tí và chị Diễn ráng nghiêng cái muỗng cho nước và súp vào miệng mà em thấy là ảnh cứ ngậm trong miệng thôi nên chị Diễn không dám đút thêm vì bác sĩ đã dặn là đừng ép, sợ anh Diễn bị sặc. Coi như trong bốn tiếng đồng hồ em đến thăm thì ảnh không ăn uống gì được. Bác sĩ nói là cái đầu của ảnh không còn điều khiển được các bộ phận trong người nữa. Tình trạng đi xuống này chỉ mới xảy ra hơn tuần nay. Chị Diễn gọi cô con gái lớn về ngủ qua đêm với chị ấy. Em cho Anh và Luận hay để gọi hỏi thăm nhe. Số ĐT nhà là 650-425-1409.

Phần em thì em dặn chị Diễn gọi em bất cứ lúc nào em sẽ chạy qua với chị ấy. Em nghĩ là cao lắm thì cũng chỉ trong một tháng nữa thôi. Một bàn chân của ảnh đã bắt đầu sưng lên. Buồn quá.  VMLý

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tin buồn về K1 Huỳnh Diễn_ Tin Nhắn từ Phan Tấn Ngưu

Những Khó Khăn và Thuận Lợi của Trẻ Em Việt Nam và Công Tác Chuyển Vận Lòng Ái Quốc_ LAN LÊ

cac chau nho

Giới thiệu tác giả:        Cô giáo Lan Lê tên thật là Lê Phương Lan,
Vơ chồng Nguyen van Vinh.jpg 2cựu giáo sư trường trung học Đắc Lộ tại Sài gòn trước năm 1975. và là phu nhân của K1 Nguyễn văn Vinh. Sang Mỹ định cư tai Bắc California, bà Lê Phương Lan tiếp tục nghề dạy học và là giáo viên tiểu học tại San Jose. Hiên nay bà đã hưu trí.
Qua nhiều năm làm thầy giáo bà thấy được những khó khăn của trẻ em Việt Nam khi đối diện với hai nền văn hóa khác nhau. Từ những ưu tư đó bà viết bài nầy để chia xẽ với các bậc làm cha mẹ và những người còn quan tâm đến nếp văn hóa Việt.
CNN
Title Le Lan                                                                       Bài viết của cô giáo LAN LE

Người Việt Nam là thành phần di dân đến sau so với các đợt di dân của những dân tộc khác. Nhưng chính nhờ vào sự muộn màng này mà chúng ta đã tránh được những kỳ thị về chủng tộc gay gắt và những chính sách di dân khắt khe đã dần dà được sửa đổi nhờ vào những cuộc tranh đấu bất bạo động của các nhà tranh đấu cho nhân quyền và cho quyền lợi của người di dân lao động như Martin Luther King Jr. và Cesar Chavez.

Tuy vậy, không phải chúng ta và nhất là con cháu chúng ta khi hòa đồng vào dòng chính của xã hội Mỹ không gặp những khó khăn. Trên thực tế chúng ta vẫn thấy những khác biệt giữa các sắc dân mặc dù được luật pháp đôi khi vẫn bị khơi dậy như những thách đố trong xã hội này.  Con cháu những người di dân khi vào trường học Mỹ vẫn phải đương đầu với những khó khăn mà tác giả Ned Seelye trong sách “Teaching Culture” đã dành một chương để phân tích cho các thày cô giáo tìm hiểu và hướng dẫn các em học sinh gốc thiểu số thành công trong học đường.

Trước hết, cái khó khăn mà các em học sinh di dân phải vượt qua đó là mặc cảm về “căn cước lý lịch” của mình. Đây là giai đoạn khi các cháu bước vào trường tiểu học. Khoa học gia Dương Nguyệt Ánh khi trả lời cô sinh viên người Úc gốc Việt Hạo Nhiên “Làm thế nào để giúp các em trẻ cảm thấy hãnh diện là người Việt Nam?” đã đề cập đến việc các con của bà ở giai đoạn tiểu học cũng đã trải nghiệm về sự “khủng hoảng lý lịch” (identity crisis) khi nhân dạng của mình khác với bạn đồng học.  Sự khủng hoảng này theo nhà giáo dục Ned Seelye đã nhận định rằng khi đương đầu với sự khủng hoảng về lý lịch, các em học sinh gốc thiểu số luôn luôn phải trải nghiệm để tự phát triển bản ngã cho riêng mình. Theo đó thường có hai khuynh hướng xảy ra: Nếu sự khủng hoảng này không được cha mẹ hay các thày cô giúp đỡ, hướng dẫn thì: ”Đôi khi sự căng thẳng này sẽ có thể đưa đến việc phát triển theo chiều hướng có hại như tự ty mặc cảm hay nghiện ngập” (Some of the stress may become counterproductive and lead to undesirable behaviors such as low-esteem or drug abuse– p.236-).  Ngược lại, cũng theo tác giả thì:”May thay, hầu hết những thử thách này lại cung cấp một cơ hội – hay hơn nữa là một sự khích lệ- cho những cá nhân có những khám phá tích cực khi tiếp nhận và hài hòa bản ngã của mình khi tiếp xúc với thế giới chung quanh” (Most of stress fortunately, provides an opportunity – even an incentive – for the individuals to make exciting discoveries above the interaction between self and the world beyond.)

Cũng trong chương này thì trong những cách đối phó với sự khác biệt trong một xã hội đa sắc dân tựu trung có năm phương cách tiêu biểu như sau:

1. Adherence to first-culture patterns (bám chặt lấy những sắc thái dân tộc): Ví dụ: Phụ nữ Ấn Độ sang Hoa Kỳ sinh sống lúc nào cũng mặc áo sari.

2. Substitution of second-culture patterns (thay thế bằng sắc thái của nền văn hóa thứ hai): Phụ nữ Ấn này chọn lựa mặc theo y phục Tây phương.

3. Selective addition of second-culture patterns to first-culture patterns (chọn lựa tùy lúc các sắc thái của hai nền văn hóa): cô này mặc áo sari hay y phục Tây phương tùy theo hoàn cảnh và thời điểm.

4. Hybridization or recombination of behavior from first and second cultures

(Kết hợp sắc thái của hai nền văn hóa): cô ta mặc áo sari nhưng đi kèm với giày da, áo khoác.

5. Innovation (sáng tạo): y phục của cô được thiết kế theo mẫu áo sari với hoa văn và những đường nét Tây phương.

Cho dù lựa chọn cách nào đi chăng nữa thì sự thành công là khi cá nhân đó cảm thấy thoải mái và hài lòng với sự chọn lựa của mình như qua câu trả lời của một nữ sinh người Nhật với tác giả :”Tôi sẽ chẳng bao giờ là một người Nhật đúng như ý của bà tôi; cũng như chẳng bao giờ là một người Mỹ đúng như các bạn tôi nên tôi sẽ chỉ phải là chính tôi mà thôi” (I‘ll never be Japanese enough for my grandmother or American enough for my friends, so I‘ll just have to be myself.)

Cô gái Nhật này nói rất đúng cô ta không còn là một người Nhật thuần túy, cũng không thể trở thành một người Mỹ dù có trải qua bao nhiêu cuộc giải phẫu hay lột da mặt như Michael Jackson. Mà cô phải là chính cô, là một người Mỹ gốc Nhật. Cũng vậy, “lý lịch” của con cháu chúng ta bây giờ là ”người Mỹ gốc Việt”. Do hoàn cảnh đặc biệt của lịch sử, chúng đã có mặt ở xứ sở này để được thừa hưởng di sản của hai nền văn minh Đông và Tây.  Do đó, giữ gìn và phát huy những gì đã có và tiếp thu chọn lọc những gì đang thừa hưởng là phương thức tốt nhất và cũng là đáp án cho vấn đề “khủng hoảng lý lịch”.

Ngoài ra, trong một cuộc khảo cứu khác hai tác giả Seelye và Wasilewski (1981) khám phá ra rằng trong độ tuổi bắt đầu đến trường thì: “Điều quan trọng nhất cho sự thành công trong trường học là khi con trẻ có bạn chơi trong những ngày đầu niên học. Hơn thế nữa, sự thành công trong những lãnh vực khác còn được tìm thấy khi chúng tìm được sự thân thiết với một người mà chúng có thể nói bất cứ chuyện gì liên quan đến chính mình.” (It was discovered that one of the most important correlates of success in school was whether they made friends the first day of school.  Furthermore, success in the other domains was related to whether they had a close confidant with whom they could talk everything about themselves.)   Vì thế các lớp chuẩn bị cho tuổi bắt đầu đi học như Preschool hay Transitional Kindergarten kiến tạo một môi trường rất tốt cho các cháu bé chuẩn bị bước vào môi trường mới, khác với không khí gia đình để phát triển sự cởi mở, hoạt bát, giúp các cháu biết làm quen (socialize) với các bạn và thày cô giáo để khỏi bị bỡ ngỡ, nhút nhát, rụt rè làm cản trở không ít cho tiến trình học tập. Khi các cháu cảm thấy có được sự thân thiện với thày cô và tiếp cận thoải mái với bạn bè, đó chính là bước đầu của sự tự tin (self-esteem).

Để kiến tạo một môi trường hài hòa trong các học sinh đa văn hóa, tác giả Steelye đề nghị:” Sự tự tin của các em học sinh có hai nền văn hóa khác nhau được phát huy khi các thày cô, ban điều hành, và bạn bè của nền văn hóa lớn am hiểu tường tận về ngôn ngữ và phong tục, tập quán của mình.  Nhất là khi có sự hiện diện của các nhân viên thông thạo ngôn ngữ, văn hóa và trưng bày các hình ảnh tiêu biểu cho sắc dân thiểu số này.” (The self-esteem of bicultural students is enhanced by the presence of teachers, administrators, and peers of the mainstream culture who are fluent in the language and customs of the minority ethnic group.  It is also positively affected by the presence of adult bilingual-bicultural models from the minority culture as well. P. 356)

Điều rất thuận lợi cho chúng ta ngày nay là ngày càng có sự tham gia đông đảo của người Việt vào mọi lãnh vực khác nhau trong xã hội Hoa Kỳ. Trong lãnh vực giáo dục ngày càng có đông đảo đội ngũ thày cô và nhân viên Việt Nam.  Phụ huynh ngày nay có quyền yêu cầu được sự trợ giúp của các thông dịch viên khi có trở ngại về ngôn ngữ trong các buổi gặp gỡ trong trường học.  Hơn thế nữa, hai nhà giáo dục Mỹ Erickson và Bekker (1999) nhận định rằng:” Chúng tôi tin rằng sự khác biệt về văn hóa đã không còn là một trở ngại cho việc tham gia học tập tại trường. Thật ra, nó còn có thể được xem như thuận lợi hơn là trở ngại.” (We believe that cultural differences per se do not necessary create barriers to school participation and learning. In fact, it is certainly possible to view cultural differences as assets rather than as liabilities.)

Nhận định trên cho ta thấy việc cần thiết phải duy trì văn hóa, tiếng nói và chữ viết cho trẻ em Việt Nam tại Mỹ. Chúng tôi đọc được trên mạng bài viết của tác giả Võ thị Trúc Giang với tựa đề “Công Tác Chuyển Vận Lòng Ái Quốc”. Câu chuyện về một người mẹ dạy con nhân chuyến viếng thăm Việt Nam của Tập Cận Bình. Khi cô con gái lo lắng hỏi mẹ cần phải làm gì và phải bắt đầu từ đâu để thực hiên hoài bão chuyển vận lòng ái quốc cho các thế hệ sau. Bà mẹ nhìn con bình thản nói:” Chỉ cần các con truyền lại cho con mình tiếng mẹ đẻ và dạy cho con lịch sử nước nhà. Có hiểu tiếng Việt, hiểu sử Việt thì tự nhiên nảy sinh lòng ái quốc.”

Người xưa có câu ”Vô tri bất mộ” nghĩa là nếu không hiểu thì không thể cảm mến được. Đúng vậy, có hiểu tiếng Việt và đọc sử Việt thì các cháu mới biết tự hào về nguồn gốc Tiên Rồng của dân tộc, về nền văn minh trống đồng của người Lạc Việt.( Xin vào link “Bài Học Trống Đồng Ngọc Lũ” http://danhgiactau.com/index.php/vi/tc/107-1300/203-1308-3104-mat-trong-ngoc-lu-ket-tinh-niem-tin-va-nep-song-viet-1 ) Tự hào về hai nữ tướng Trưng Trắc, Trưng Nhị từ năm 40 thế kỷ thứ nhất đã lên ngôi vua do công cuộc khôi phục đất nước từ tay giặc Tàu chứ không do kế vị ngai vàng mà có được. Tự hào về hình thức dân chủ đã có từ rất sớm tại nước ta qua Hội Nghị Diên Hồng để toàn dân một lòng ba lần đánh tan đạo quân Mông Cổ đã từng được nổi tiếng là”bách chiến, bách thắng” vào năm 1288. (Xin đọc bài “Chữ ‘Việt‘ của Đức Thánh Trần” do Luật sư Nguyễn công Bình biên soạn trong website vnn360.com.)

 Hiểu biết tiếng Việt còn giúp cho chúng ta biết trân trọng và gìn giữ những truyền thống lễ giáo tốt đẹp. Chúng ta có luật đi đường để bảo vệ sinh mạng con người được an toàn khi đi lại trên đường và khi ta có được tấm bản đồ hay GPS càng chính xác thì càng giúp chúng ta tìm đường và điểm đến dễ dàng hơn.  Cũng vậy, những truyền thống tốt đẹp, những lễ giáo chân chính đề cao những giá trị đạo đức, những phẩm chất cao đẹp giữ vai trò như những bộ luật đi đường, những GPS cho những mối giao hòa giữa tình người với nhau và cũng là để giữ gìn sự trong sáng cho tâm hồn của chính chúng ta và con cháu chúng ta.

Sống trên đất nước Hoa Kỳ, người Việt đã nhanh chóng hội nhập vào dòng chính  với những đóng góp rất đáng tự hào. Đồng thời chúng ta cùng đã tạo dựng các hình thái của quê hương mình từ văn hóa ẩm thực, các lễ hội, các khu thương mại sầm uất, các sinh hoạt văn nghệ, sách vở báo chí, truyền thanh, truyền hình làm cho chúng ta cảm thấy được bao bọc bởi một bầu khí Việt Nam thân thương.  Nhưng rồi đây những “chất Việt” đó sẽ còn nữa không nếu không được duy trì và phát triển cho các thế hệ tiếp nối? Ca nhạc, văn nghệ, báo chí, truyền thanh, truyền hình rồi đây sẽ không còn thính giả, độc giả khi con cháu chúng ta mất dần khả năng nghe, nói và đọc tiếng Việt.

Hiện nay việc giảng dạy Việt ngữ đang phát triển mạnh mẽ nhất là tại tiểu bang California. Nhớ lại thời gian đầu của thập niên 90 tại San Jose chúng tôi khi dạy Việt ngữ đã xử dụng các sách giáo khoa in hai màu đen trắng được biên soạn bởi các thày cô giáo tại các học khu, các trường đại học, các trung tâm Việt ngữ, và các giáo xứ Việt Nam. Đến nay chúng ta đã thấy xuất hiện nhiều bộ sách Việt ngữ với hình ảnh minh họa đầy màu sắc đẹp đẽ lại được biên soạn công phu bởi các giáo sư, chuyên gia về giáo dục.

 Tuy nhiên xin lưu ý các vị có trách nhiệm trong việc giảng dạy Việt ngữ, nhất là các phụ huynh cần phải kiểm soát các sách vở, tài liệu tiếng Việt.  Nếu phát hiện những sai trái phải mạnh dạn đề nghị thay đổi như nghị viên Tạ Đức Trí đã từng đòi hỏi.  Chúng ta phải bảo vệ sự trong sáng của tiếng Việt và tính chân thật của lịch sử.  Ở hải ngoại quyền tự do có thể bị lợi dụng để đưa vào các loại sách vở tuyên truyền, xuyên tạc, bóp méo lịch sử. Ở trong nước sự dối trá đã tạo nên một nền giáo dục mà người trẻ Thành Lê đã mạnh dạn đòi hỏi phải thay đổi cấp bách và tận gốc rễ (Xin vào link “Giáo Dục tại Việt Nam”) https://m.youtube.com/watch?v=heaE_ne4Qf8

Dân tộc Việt Nam rất may mắn có được chữ Quốc ngữ để diễn đạt trọn vẹn ngôn ngữ Việt rất phong phú, giàu về thanh âm với năm dấu giọng, với cách dùng các đại danh từ, động từ, tính từ và trạng từ; đẹp về chất thơ và cách diễn tả vô cùng gợi hình, gợi cảm

Thiên tài Nguyễn Du đã vận dụng tính phong phú này vào văn chương để để lại cho hậu thế tuyệt phẩm “Đoạn Trường Tân Thanh” (Xin vào link Truyện Kiều). http://thienmusic.free.fr/Australie%20-%20SBTN%20-%202013.htm

Hãy nghe Nguyễn Du vận ngữ để thấm thía nỗi đau khổ, hãi hùng khi tương lai chỉ còn là một cánh hoa sẽ bị vùi dập tả tơi của Thúy Kiều khi bị giam giữ tại lầu Ngưng Bích:

Buồn trông ngọn nước mới sa,
Hoa trôi man mác biết là về đâu.
Buồn trông ngọn cỏ dàu dàu,
Chân mây mặt nước một màu xanh xanh.
Buồn trông gió cuốn mặt gềnh,
Ầm ầm tiếng sóng kêu quanh ghế ngồi.”

Thi sĩ Hàn Mặc Tử cũng đã dùng từ rất đẹp để diễn tả màu xanh ngọc thạch mượt mà của thôn Vỹ Dạ:

“Vườn ai mướt quá xanh như ngọc.
Lá trúc che ngang mặt chữ điền”

Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã vẽ tranh “Mưa Hồng” tuyệt đẹp của hai hàng phượng vĩ:

“Đường phượng bay không lối vào,
Hàng cây lá xanh gần với nhau.”

Tính chất phong phú của tiếng Việt còn được thể hiện qua nền văn học dân gian với các câu hò, điệu hát đậm tình dân tộc; các câu ca dao, tục ngữ chứa đựng những bài học về cách xử thế rất thực tế mà cũng rất thâm thúy. Di sản văn chương, thi ca, âm nhạc phong phú, đẹp đẽ của dân tộc rồi ra sẽ còn có ai thưởng thức? Lịch sử hào hùng, và những truyền thống tốt đẹp của dân tộc rồi ra còn có ai trân trọng, gìn giữ?

Mỗi phụ huynh xin hãy làm “Công tác chuyển vận lòng ái quốc”.  Xin hãy tin rằng “nước chảy đá mòn”, hãy kiên trì bằng những lời lẽ nhẹ nhàng nhưng đầy tâm huyết lâu dần sẽ thấm vào lòng con trẻ, nhất là khi các cháu đã trưởng thành sẽ có khuynh hướng tìm về nguồn cội. Thật vậy, “cây có cội, nước có nguồn”. Thân cây có được gốc rễ bám càng sâu vào mảnh đất phì nhiêu thì càng đâm chồi nẩy lộc. Giòng sông sẽ chảy xiết để hòa mình vào đại dương khi thượng nguồn tiếp tục tuôn đổ lưu lượng mạnh mẽ.

 Sau 40 rời bỏ quê hương ký ức chúng ta vẫn còn đầy ắp kỷ niệm, di sản văn hóa vẫn còn trong con tim và khối óc của mỗi người. Đừng để cho con cháu chúng ta khi tìm về cội nguồn chúng sẽ phải vất vả như nhà văn người Mỹ gốc Phi Châu Alex Haley, tác giả quyển sách “Roots: The Saga of an American Family”. Ông đã phải bỏ ra nhiều năm ròng rã trở về lục địa Phi Châu để truy tìm nguồn gốc của mình bắt đầu từ đời ông cố của ông bị bắt làm nô lệ từ 1765. Với thành tâm và thiện chí chúng ta phải thực hiện, phát triển ngay việc dạy học, nói tiếng Việt để giúp con cháu chúng ta tìm hiểu những khó khăn để khắc phục và phát huy những thuận lợi để rồi đây lịch sử chân thật, truyền thống và văn hóa tốt đẹp của dân tộc Việt Nam còn được mãi mãi lưu truyền cho các thế hệ mai sau.

Lịch sử ngày xưa kể chuyện nàng Mỵ Châu hiền lành, ngây thơ để mất nỏ thần vào tay gian tặc Trọng Thủy. Còn An Dương Vương Thục Phán thì thiếu cảnh giác để đến bước đường cùng khi thần Kim Quy hiện ra chỉ cho nhà vua thấy:” Giặc ở sau lưng vua kìa!” thì chỉ còn có nước giết con gái rồi tự giết mình. Ngày nay lịch sử đang tái diễn khi miền nam Việt Nam đã bị Trọng Thủy đột nhập. Để đến nông nỗi bây giờ “Nước sắp sửa mất và nhà cũng đang bị phá tan tành“. Con cháu An Dương Vương chạy ra biển, một nửa bị bỏ xác trên biển cả, một nửa chạy thoát để làm lại cuộc đời ở các quê hương thứ hai.  “Giặc” không chỉ ở sau lưng mà đang ở trước mặt chúng ta. “Hồn Việt” mà chúng ta mang theo phải chăng sẽ là “Nỏ Thần” để giúp chuyển vận lòng yêu nước?

Dân tộc Do Thái dù bị lưu đày hàng ngàn năm đã trở về xây dựng lại đất nước trên mảnh đất sa mạc khô cằn nhờ vào truyền thống gìn giữ văn hóa dân tộc mãnh liệt, ôm ấp các lề luật của Đạo Do Thái bất di bất dịch. Chúng ta trước hiểm họa Hán hóa, trước một đất nước Việt Nam suy đồi, tang thương về mọi mặt chắc hẳn phải là những người Do Thái để khỏi phải đau lòng khi sẽ chứng kiến từng người dân trong nước tự thiêu trong tuyệt vọng như hoàn cảnh của những người dân Tây Tạng bây giờ.

Lan Lê

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Những Khó Khăn và Thuận Lợi của Trẻ Em Việt Nam và Công Tác Chuyển Vận Lòng Ái Quốc_ LAN LÊ

MẤY VẦN THƠ (Nguyễn Phiến)

Hằng Năm Cứ Độ
Ngày tháng mùa đông gió lộng trời
Mây mù vần vũ, tuyết mưa rơi
Hàng cây cuốn lá cành trơ trọi
Đừơng sá thưa xe vắng bóng người

Phố phường đìu hiu đứng lặng lẽ
Cửa nhà kín mít nằm im hơi
Không gian cảnh vật mờ sương khói
Biết lấy gì đây khuây khỏa đời

Gia tộc bà con ngừơi mỗi ngả
Bạn bè thân hữu kẻ đôi nơi
Chạnh lòng buồn vui cùng một thủa
Tâm tư tình nghĩa dạ đầy vơi

Viết không trải hết lên trang giấy
Nói chẳng âm đưa đầy đủ lời
Cứ độ Giáng Sinh năm mới đến
Cố nhân hòai vọng mãi không thôi

Cầu chúc đường đời luôn thỏa nguyện
Niềm vui lẽ sống mãi không vơi
Nguyễn Phiến

Thu Cảm Bạn
Độ nầy Thu cũ lá vàng vang
Mây thoáng ngang qua bay vội vàng
Cây trái hoa màu chớm đổi sắc
Chiều còn lác đác bóng hôn hoàng

Năm nay Thu sớm kéo đông sang
Ngọn gió heo may thổi phũ phàng
Cảnh vật xác xơ, người ủ rũ
Lè kè khăn quấn áo len choàng

Chẳng biết vì Thu đổi thời tiết
Hay chạnh lòng gìa nỗi hồn hoang
Tâm tư trĩu nặng tình thân hữu
Đồng đội đồng môn đứa mỗi đàng

Cầu mong sum họp Xuân nồng ấm
Trời hồng tươi sáng ánh thiều quang
Ươm mộng cuộc đời như thuở trứơc
Đan tay chung nhịp bước rộn ràng
Phiến Nguyễn

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở MẤY VẦN THƠ (Nguyễn Phiến)

Dành riêng cho các chị nhân mùa Giáng Sinh

Đặc biệt gởi cho mấy chị nè:
Biết mấy chị bây giờ là Bà Nội Bà Ngoại và được con cái thương cho cái job Baby sitter. Vậy còn hơn hai tuần nữa là Christmas mấy chị có gì cho cháu chưa. Không cần mua quà tốn tiền, chỉ cần bỏ ra 10 phút là có món quà mà trẻ em nào cũng thích, mà ông xã cũng thích nữa. Đó là Snowman. Xem và làm theo video clip nầy nhé. (mới cọp dê trên mạng). Chị nào làm xong nhớ chụp hình gởi cho CNN triển lãm nhe. Chúc các chị vui cùng con cháu.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Dành riêng cho các chị nhân mùa Giáng Sinh

TA VỀ_Thơ Tống Phước Kiên

TA VỀ _Thơ Tống Phước Kiên

Trải bao năm rời xa nước Việt
Nơi dân mình khôn xiết lầm than
Bởi chưng cộng sản ác gian
Làm cho Tổ quốc điêu tàn tái tê.

Ta vẫn mãi hướng về cố quốc
Chốn quê hương gấm vóc một thời
Sa cơ nên mới đổi đời
Người xa đất tổ kẻ rơi ngục tù.

Cả đôi miền âm u tử khí
Hàng triệu người chết phí đời trai
Chết cho việt cộng độc tài
Đem dâng đất nước vào tay Tàu phù.

Nơi quê người mặc dù êm ấm
Kẻ tha phương luôn thắm tình quê
Thương người ở lại ê chề
Sống cùng cộng phỉ não nề đau thương.

Thu lá rụng trải đường phiền muộn
Đông sẽ qua xuân đến đẹp tươi
Ta về đem lại tiếng cười
Mang theo dân chủ cho đời sướng vui.

Không gì hơn bằng vui sum họp
Con một nhà gom góp tình thương
Xẻ chia cơm áo muối đường
Tự do hạnh phúc bốn phương thái hòa.

Tống Phước Kiên
Mùa thu 2015

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở TA VỀ_Thơ Tống Phước Kiên

Chúc Mừng Sinh Nhật_ Tháng Mười Hai

happy birthday 12happy birthday 12

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Chúc Mừng Sinh Nhật_ Tháng Mười Hai

Chúc Mừng Lễ Tạ Ơn_NĐT

Happy Thanksgiving

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Chúc Mừng Lễ Tạ Ơn_NĐT

XIN TẠ ƠN_Thơ Thanh Hoàng

Xin Ta On

“Xin cho tôi trọn ân tình và nghĩa
Nưóc mở lòng đón nhận cưu mang tôi”
T.H.

Xin trang trọng dâng lên lời đa tạ
Hoa Kỳ quốc ! Nơi đã cưu mang tôi
Một tù nhân nước Việt Nam xa xôi
Được thả ra từ lao tù Cộng Sản
Một tập đoàn hung tàn vô nhân bản
Với chính sách tù cải tạo tập trung
Đã làm cho nhiều chiến sĩ kiêu hùng
Phải nằm lại vì thiếu ăn : chết đói !!!
Sống trở về với tấm thân còm cõi
Cả thể chất, tinh thần, bệnh kinh niên
Xin tri ân nhân dân Mỹ dịu hiền
Mở vòng tay mà tận tình nuôi dưỡng
Xin bái phục những tấm lòng cao thượng
Ở con người của đất nước văn minh
Xin tạ ơn nước Mỹ đại cứu tinh
Đã ưu ái cứu giúp người cùng khổ
Không ngại ngùng mà ra tay tế độ
Hàng trăm ngàn cảnh ngộ để cưu mang
Lo chăm nuôi và chữa chạy thuốc thang
Lòng vị tha thật vô vàn cảm động
Xin tri ân !!! Nước cho tôi cuộc sống
Từ địa ngục lên hưởng phúc Thiên Đàng
Đến nơi đây : miền đất hứa bình an
Xin tạ ơn và ngàn lần đa tạ !!!

THANH HOÀNG

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở XIN TẠ ƠN_Thơ Thanh Hoàng

Happy Thanksgiving

Slide4

Slide2

1633c052-accc-44e8-9b3d-06bf497225ca

Tran Phap

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Happy Thanksgiving

Hỡi tuổi trẻ Việt Nam_ Thơ TPK

hoi tuoi tre vn

Dân Việt của tôi ơi
Mây đen kéo đầy trời
Ngoài biển khơi dậy sóng
Cả hai phường đảng cộng
Chúng giở giọng đãi bôi
Đứa thậm thụt đắp bồi
Đứa góp lời đưa đẩy
Toàn hỏa mù hết thảy
Để che mắt trên bờ
Hà Nội đã phất cờ
Bay dật dờ sáu sao
Đường quan san thuở nào
Nay nghẹn ngào nhỏ lệ
Oằn mình đau vô kể
Vì để kẻ xâm lăng
Kéo hàng lũ ngập tràn
Từ Bình Dương, Vũng Áng
Lên cao nguyên quân Hán
Xuống Đà Nẵng tàu phù
Nơi Ba Đình thái thú
Một lũ ngợm, đười ươi
Ngày đêm chỉ vui cười
Với cuộc đời nô lệ
Tổ quốc nào sá kể
Chúng mặc kệ tổ tiên
Đem bán hết lấy tiền
Xây cung điện, nhà lầu
Còn dân lành quá đau
Ngày hai bữa cháo rau
Sống gầm cầu, cuối chợ
Biển tổ quốc mịt mờ
Đâu bến bờ nước Việt?
Ngư dân mình rên xiết
Bị bắn giết hàng ngày
Bởi bàn tay rợ Hán
Vợ con chỉ khóc than
Cùng mây ngàn thương tiếc
Thế gian ít ai biết
Đảng cũng giết dân mình
Nếu ai đó vô tình
Có lời bình ngay thẳng
Là âm mưu chống đảng
Là vướng cảnh tù đày
Ôi cuộc đới đắng cay
Lưu đày trên đất mẹ
Hãy ngẩng đầu đi nhé
Hỡi tuổi trẻ Việt Nam
Dù có chết cũng cam
Đứng lên làm bão tố
Quét sạch lũ cộng nô
Giành cơ đồ nước Việt

Tống Phước Kiên
Nov.19,2015

handsup

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Hỡi tuổi trẻ Việt Nam_ Thơ TPK

Tạm Biệt K1 Huỳnh Thị Nhẫn

Tạm Biệt K1 Huỳnh Thị Nhẫn

K1 Huỳnh Thị Nhẫn từ Toronto, Canada, sau hơn 3 tháng viễn du Mỹ quốc thăm bạn bè và người thân, ngày 12/11/2015,  đã có một buổi gặp gỡ các bạn nữ K1 ở Little Saigon, Nam CA, trước khi trở về lại Canada. Một vài hình ảnh trong buổi gặp gỡ này:

20151111_121639

Từ trái: Ngọc Dung, Ngô Cẩm Cúc, Lý M. Liềm, Cẩm Y, Huỳnh Thị Nhẫn, Dương Nguyệt Ánh

IMG_4643

Gươm lạc giữa rừng hoa: K1 Phan Hữu Nghi

20151111_121644IMG_4642

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tạm Biệt K1 Huỳnh Thị Nhẫn

KIẾP GÀ TÂY_Cóc QT (TP)

turkey   Mừng Lễ Tạ Ơn Thanksgiving Hoa Kỳ, hàng triệu con gà tây đã phải đi vào lò nướng cho những bữa tiệc truyền thống trong ngày này. Cảm tác về việc này, bạn Cóc Quảng Trị (Trần Pháp) đã viết nên bài thơ sau:

KIẾP GÀ TÂY
Thương chú gà Tây – Lễ Tạ Ơn
Không ai thù oán chẳng ai hờn
Thản nhiên hàng loạt vô lò nướng
Chúc tụng liên hoan dạo trống đờn
Chị được hồng ân Nhà Trắng thả
Em mang hát một * trại cầm chôn
Kiếp sau xin được làm chim ó**
Biểu tượng đại bàng thế giới tôn…
Cóc QT

* (H 1)
** Chim Ó: biểu tượng quốc huy Hoa Kỳ

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở KIẾP GÀ TÂY_Cóc QT (TP)

Thu về trên phố Bolsa (Little Saigon)

Thu về trên phố Bolsa (Little Saigon)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thu về trên phố Bolsa (Little Saigon)

Tập Cận Bình với ván bài lý tưởng – Remix Karaoke nhạc chế cực hay!

Mời các bạn giải trí, thưởng thức một bản nhạc chế cực hay vừa lượm được trên internet

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tập Cận Bình với ván bài lý tưởng – Remix Karaoke nhạc chế cực hay!

Dấu Ấn Mùa Thu_ Thơ TPK

dau an mua thu

Nhìn mưa thu lòng buồn man mác
Theo lá vàng tan tác rụng rơi
Mây mù phủ kín lưng trời
Nhớ về cố quốc đầy vơi lệ sầu.

Có nhiều lúc đêm thâu khắc khoải
Thương giống nòi mòn mỏi khổ đau
Lật trang lịch sử qua mau
Mùa thu tháng tám đổi màu máu loang.

Người dân Việt bàng hoàng ngơ ngác
Đứng ngẩn ngơ nhìn giặc điên cuồng
Xóa màu dân tộc yêu thương
Khơi lên lửa cháy đốt đường dân sinh.

Từng tấc đất đắm chìm thống hận
Bảy mươi năm dấu ấn mùa thu
Búa liềm cờ đỏ mịt mù
Việt Nam tan nát cơ đồ còn đâu.

Cơn hồng thủy chìm sâu khổ nạn
Cả giang sơn đỏ thắm máu đào
Than ôi trí phú địa hào
Dân lành mất mạng xiết bao thảm sầu.

Thu vẫn rụng một màu đỏ chói
Bắc Trung Nam đau nhói tâm can
Bởi mùa thu chết đi hoang
Mang về nghiệp chướng ngập tràn oan khiên.

Thu nào về mang niềm dịu ngọt?
Trời trong xanh chim hót trên cao
Nhấp nhô sóng lúa dạt dào
Cánh diều ôm gió nghiêng chao cánh mềm.

Trăng bàng bạc bên thềm soi bóng
Mây bâng khuâng mong ngóng mưa ngâu
Ngân hà bắc nối nhịp cầu
Đôi bờ giải hết nỗi sầu chia phôi.

Tống Phước Kiên
Mùa thu 2015

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Dấu Ấn Mùa Thu_ Thơ TPK

Thăm Nguyễn Năng Thỏa ở Hoa Thịnh Đốn

Thăm K1 Nguyễn Năng Thỏa ở Hoa Thịnh Đốn

Theo tin từ 2 bạn Phan Tấn Ngưu & Dương T. Nguyệt Ánh, vừa qua, nhân chuyến đi Virginia thăm con, hai bạn có liên lạc và định ghé thăm bạn Nguyễn Năng Thỏa, vì nhà Thỏa nằm trên đường đi đến nhà con gái ở Washington/DC. Nhưng rất tiếc, vì cả hai đều bận việc buổi sáng, nên đành hẹn nhau tại thương xá Eden, và cùng nhau vào tiệm phở, trò chuyện gần 2 tiếng đồng hồ. Thỏa vẫn khỏe và hẹn tháng 7/2016 sẽ về Nam Cali nhân dịp 50 năm K1 và HVCSQG.

Cùng với bản tin, bạn Ngưu đã gởi mấy tấm ảnh chụp với vợ chồng Thỏa để mời các bạn cùng xem.

IMG_2736P1000671P1000673P1000675IMG_2738

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thăm Nguyễn Năng Thỏa ở Hoa Thịnh Đốn