Trang Thơ Thanh Hoàng

Vịnh    HÒN VỌNG PHU

Trọng nghĩa, trọn tình chờ vạn kiếp
Ngàn năm hoá đá đứng trơ trơ !!!
T.H.

( Mến tặng : Nữ sĩ HÀN DƯ LỆ )
…….
Biển, sóng, trời, mây, đảo mấy hòn 
Kià ai núp bóng núi chon von ?
Vầng Ô Thước nhạt mờ nhân ảnh
Hòn Vọng Phu buồn thảm nước non
Biên ải xa xăm chồng ngóng vợ
Núi ngàn thăm thẳm mẹ bồng con
Phu thê kiên định lòng chung thủy
Hoá đá muôn đời.Nguyện sắt son !!!

Hóa đá muôn đời.Nguyện sắt son !!!
Còn trời,mây,nước,nợ,duyên còn
Thương chồng vạn dặm thân còm cõi
Nhớ vợ ngàn phương dạ héo hon
Ly biệt đời hoa buồn héo uá
Biệt ly thân ngọc ốm hao mòn
Bao người ? Xin hỏi cùng nhân thế :
Tình,nghĩa phu,thê giữ được tròn ?

THANH HOÀNG
(Cali., mùa nắng Hạ 2010)


Đà Lạt Đông về trời lạnh lẽo
Huế Đô Hè đến nắng chang chang

 

(Kính tặng Nữ Sĩ HUỆ THU)

Vàng thu góp nhặt lá thu vàng
Trang trọng xếp hình nước Việt Nam
Muôn thuở Sài Gòn còn náo nhiệt
Ngàn đời Hà Nội vẫn cao sang
Khang trang phố xá ven đô thị
Lác đác chợ quê cuối bản làng
Có biết cho lòng người viễn xứ
Nỗi niềm nhung nhớ mãi vương mang

Nỗi niềm nhung nhớ mãi vương mang
Nhớ lúa đồng xanh trải bạt ngàn
Đà Lạt Đông về trời lạnh lẽo
Huế Đô Hè đến nắng chang chang
Chàng trai quê Bắc tình chan chứa
Cô gái miền Nam nết dịu dàng
Một giải giang sơn hình chữ S
Việt Nam phần thưởng cuả trời ban

THANH HOÀNG
(Cali., vào thu 2009)

Bài họa của Đông Hòa Nguyễn chí Thiệp

Cảnh đông sang
(thuận nghịch đều đọc được)

 

Thuận:

Rơi khẽ tuyết đông ủ lá vàng
Áo thay mùa mới cảnh phương nam
Trời xa mắt loạn ai tìm đến
Giấc đoạn hồn say nhạc đón sang
Lời hát vội gieo tình thắm mộng
Giọng ru hờ gửi tiếng sau làng
Lơi chân bước lạc đời ly xứ
Rời rã lệ sầu giọt lại mang

Nghịch:

Mang lại giọt sầu lệ rã rời
Xứ ly đời lạc bước chân lơi
Làng sau tiếng vọng xưa ru giọng
Mộng thoáng tình gieo vội hát lời
Sang đón nhạc say hồn đoạn giấc
Đến tìm ai loạn mắt xa trời
Nam phương cảnh mới mùa thay áo
Vàng lá ủ đông tuyết khẽ rơi

Đông hòa Nguyễn Chí Hiệp
24.10.2009

Đăng tải tại Tâm Tình K1 | Chức năng bình luận bị tắt ở Trang Thơ Thanh Hoàng

Phản Hồi Chuyện Chị Út Tịch của Phan Quang Nghiệp

 Sau khi bài “Chuyện chị Út Tich” của K1 PQN post lên đã gây xôn xao cho mấy nhà thơ trào phúng. Nhà thơ LHN có  phản hồi với bài thơ “Út Tịch Đái Đọt Dừa”. Nhưng rồi đọc đi đọc lại cũng không vừa ý nên sửa tới sửa lui mấy lần. Cuối cùng (hy vọng vậy), LHN bèn làm thêm một bài thơ nữa cho bỏ ghét có tên ” Út Tịch Leo Dừa”.( bài trước có đái, bài thứ hai sạch sẽ hơn chút, không có đái)
Không thua, nhà thơ TH sau khi xem bài Út Tịch của PQN cũng họa một bài với tên gọi “Đỉnh cao Trí Tuệ” để góp vui. Chúng tôi xin post hết lên đây để đem đến cho quý đồng môn nụ cười vui cuối tuần. Thân mến.

Căn nhà nhỏ

Đỉnh Cao Trí Tuệ

Mến tặng :
Các bạn đồng môn  K1 SVSQ Học Viện
CSQG  cảm tác sau khi đọc bài  “Chị Út
Tịch” của   K1 PHAN QUANG NGHIỆP
T.H.

Chước quỷ, mưu thần gái Cộng nô :
Mình trần trơ trụi đứng tô hô
Dưới trời trăng tỏ khoe  “THUM THỦM”
Trên đọt dừa cao tưới  “Ố Ố”
Cứ nghĩ ta đây khôn vụn vặt
Tưởng rằng tụi nó dại ngây ngô
Không ngờ có một thằng gay Mỹ
Cò bóp đi đong cháu cáo Hồ !!!

K1 THANH  HOÀNG
(Cali., muà Thu 2011)

Út Tịch leo dừa .

Cởi truồng Út Tịch quyết ra oai .
Thích lựa dừa cao để trổ tài .
Lưng ép , chân co , ghì sát ngực .
Bụng kề , tay siết , rướn căng nài .
Vừa cười vừa bặm , phì hơi gió .
Vừa nhép vừa nhai , cạp vỏ cây .
Tới đọt phờ người , chim há mỏ .
Mồng tưa , môi xước , mép tầy-quầy .

 LHN

Út Tịch đái đọt dừa.

Chàng hảng banh chân đứng đọt dừa .
Đái đầu lính Mỹ , hách ghê chưa .
Miệng hang Pắc-Pó um-tùm cỏ .
Cờ quảng Ba-Đình ướt nhẹp mưa .
Vạch lá dòm lên , nòng súng chỉa .
Dạng đùi xả xuống , chiếu môn đưa .
Đầu ruồi co giật hồn bay bổng .
Chàng hảng banh chân dưới gốc dừa .

 LHN .

TRUYỆN CHỊ ÚT TỊCH

(Chuyện thật 72 phần dầu)

K1 Phan Quang Nghiệp

 

          Sau ngày Cộng Sản Bắc Việt xâm chiếm Miền Nam chúng đốt sách của chúng ta  dù là sách khoa học ,giáo dục hay văn chương, biên khảo…VC đều quy kết là Văn Chương đồi trụy .Chúng đem văn chương Cộng Sản Bắc Việt vào dạy trong các chương trình trung tiểu học, như truyện Anh Hùng Lê Văn Tám, anh Hùng Nguyễn Văn Chỗi, Chị Võ thị Xấu v.v trong đó có Truyện CHỊ ÚT TỊCH mà tôi sắp nói tới sau đây . Chuyện kể về một nữ Du Kích VC miệt Bến Tre rất nỗi tiếng vì những hành động như là trèo lên đọt dừa đái, đánh Mỹ còn cái lai quầncũng đánh ..v v……

          Câu chuyện sau đây xảy ra trong giờ Văn của  lớp Chín, một cậu học sinh tuổi choai choai cái tuổi như Chim Cu mới trổ lông cườm  , đang thuật chuyện cho cả lớp  Nam lẫn Nữ nghe.Bà Xã tôi là Cô Giáo chưa “mất dạy” đang chủ trì .Mời các bạn xem :

Thưa Cô và các Bạn,Cậu học sinh bắt đầu :

          Chị Út Tịch của chúng ta là một dũng sĩ chống Mỹ cứu nước đồng thời cũng là một nhà Cách Mạng vĩ đại.Chị có hai hành động tiêu biểu cho các đức tính mà chúng ta cần noi gương và học tập :

 Ðó là hành động trèo lên đọt cây dừa mà đái. Ðây là một hành động rất cực kỳ sang tạo mang tính Cách Mạng rất cao vì lâu nay người ta thường nói đàn bà đái không qua ngọn cỏ có ý khinh miệt người phụ nữ Việt Nam.Bây giờ chị Út Tịch của chúng ta trèo lên đọt dừa mà đái không những đái qua ngọn cỏ mà đái qua khỏi ngọn mía luôn (cả lớp vỗ tay ) . Điều đó chứng tỏ một thái độ tranh đấu cho nam nữ bình đẳng, đàn bà không thua kém gì đàn ông.(Cả lớp vỗ tay)… Ðề nghị các bạn gái từ nay nên leo lên đọt dừa mà đái, trường ta không có dừa thì các học sinh gái leo lên ngọn cây trứng cá hay cây phương vĩ mà đái. Mấy cậu nam sinh liếc nhau mĩm cười khoái trá còn mấy nàng thì người nọ ngó người kia rất phân vân không biết có nên không ?nếu không, có thể  bị phê bình là phản động  ? là còn đầu óc Mỹ Ngụy chưa  tiến bộ ? thì cũng nguy.. .

Các bạn thử tưởng tượng-cậu nam sinh tiếp- những hôm trời trong gió mát mà trèo lên đọt dừa rồi tuột hết  quần ra mà đái xuống.Gió hiu hiu từ biển Ðông thổi về nhẹ nhẹ mơn mơn  lên vùng cỏ non,như gió đùa lên ngọn cỏ hay ngọn cỏ gió lùa , ôi chao thật là một nỗi đê mê cách mạng!. Một hành động vô cùng sáng tạo và đầy tính lãng mạn giai cấp của Chị Út Tịch.Các Chị em bạn gái hãy noi gương vị nữ Anh Hùng này mà cứ thử  xem. Chắc chắn là rất mát mẻ “cái sự đời” và đảm bảo nó phê vô cùng.!!!

Còn hành động thứ hai là Ðánh Mỹ còn cái lai quần cũng đánh “Ðây là một hành động đánh Mỹ kiên cường bất khuất,trung hậu đảm đang, toàn diện triệt để đầy tính sáng tạo theo truyền thống của người Cộng Sản Việt Nam, xứng đáng với 8 chữ vàng (kiên cường bất khuất trung hậu đảm đang ), xúng đáng để được Bác Hồ cưng yêu ,như các em ngoài Bắc được Bác dắt vào trong  Phủ Chủ Tịch để  Bác cùng chúng cháu hành quân hàng đêm…

Cậu ta đang còn thao thao bất tuyệt, thì bỗng đâu có một giọng nữ xin phát biểu ý kiến :

-Thưa Cô và thưa các Bạn :  thế là em biết tại sao Ðế Quốc Mỹ thua rồi.

-Em cứ mạnh dạn trao đổi cho các bạn nghe, Cô Giáo nói

-Thưa Cô và các bạn,  – Quân Ðội Mỹ được gởi qua tham chiến tại Việt Nam là những chàng thanh niên trai trẻ mười chín đôi mươi ăn uống đầy đủ và đang sung sức thế kia mà gặp những địch thủ là những người con gái Việt Nam như Chi Út Tịch nhà ta và các  đồng chí gái xinh đẹp sexy của Chị ở truồng đánh Mỹ  kiểu đó thì Mỹ chắc chắn không thể náo thắng nỗi, thua là cái chắc.

-Em nói ở truồng vì cái quần cùa Chị Út Tịch chĩ còn cái lai không thôi thì coi như ở truồng 100% rồi.. Ðề nghị chúng ta sau nầy có thương thuyết ( Như vào WTO, PNTR ‘chẳng hạn ) hay tranh đấu gì gì đó với bọn Tư Bản Mỹ các bạn gái chúng ta nên áp dụng sách lược “ở truồng đánh Mỹ”của Chị Út Tịch thì là : “Ta Nhứt Ðịnh Thắng Ðịch Nhứt Ðịnh Thua.” Ðúng là Chủ Nghĩa Ở Truồng Chống Mỹ, Bách Chiến Bách Thắng”…..Bác Hồ và Bác Mao và Bác Lông (tiếng Bắc gọi Nông Ðức Mạnh) bất diệt….

-Hay!hay! cả lớp vỗ tay rào rào.Cô Giáo cũng miễn cưỡng vỗ tay.theo…

-Thưa Cô và thưa các Bạn em xin trích đọc các đoạn văn hay minh chứng cho các trận đánh Mỹ tài ba lỗi lạc của chị Du Kích Út Tịch , cậu nam sinh tiếp tục:

                                                  /_)

…“Ðêm hôm ấy là một đêm thượng tuần tháng tám âm lịch, trăng còn non nhưng sáng vằng vặc. Ánh trăng thanh chiếu qua khe lá của một vườn dừa rậm rạp cách Thị Trấn Trúc Giang khoảng 2 dặm về hướng Tây  như nhảy múa trên hoa áo ngụy trang màu đất của một Tiểu Ðội lính Mỹ thuộc Sư Ðoàn 1 Kỵ Binh Không Vận đang nằm phục kích dọc theo một vồng dừa chờ địch đến đầu súng trăng treo.Bỗng đâu Trung Sĩ Nhất Mai-Cồ Xơ Mít( Micheal Smith )thấy nước gì thum thủm mùi mắm tôm vô cùng hấp dẫn từ trên cây dừa rơi xuống lỏm tỏm trên nón sắt, anh lè lưởi liếm thì nghe mặn mặn như mùi phó mát của California.Anh ta dòm theo hướng nước chảy thì thấy… tô hô:

Rõ ràng trong ngọc trắng ngà

Dày dày sẳn đúc một tòa thiên nhiên

Anh nhớ mấy cô bạn gái Việt Nam dạy anh ta lỏm bỏm câu Kiều này khi anh ta nhìn  trộm mấy nàng tắm.Mà cái “Tòa Thiên Nhiên”này của Chị Út Tịch nó chàm vàm, bự thật là bự. Ði hành quân nhiều lần ở vùng Châu Thổ Sông Cửu Long, Mai-Cồ có nhiều dịp trông thấy tận mắt hay nghe dân gian thiên hạ đồn rằng cái “ tòa thiên nhiên” của mấy cô ở Long Xuyên có viền chỉ đỏ, còn cái “tòa thiên nhiên “của mấy chị Mỹ Tho thì kho bảy trách ( gái Long Xuyên Lờ viền chỉ đỏ. Gaí Mỹ Tho Lờ kho bảy trách ) , không biết ai đem đi viền chỉ đỏ hay đem đi kho làm chi không biết , Mai Cồ thường tự hỏi ??, mà cái tòa thiên nhiên hôm nay Mai Cồ được mục kích đây là ở Bến Tre gần Mỹ Tho nhưng có lẽ nhờ trèo dừa nhiều nên nó to chàm vàm nếu cắc cớ như ai đó đem kho thì chắc cũng được 8 trách (hơn gái Mỹ Tho một trách)..Mai Cồ làm dấu thông báo cho các bạn  : hãy nhìn lên cây dừa !!.Cả Tiểu Ðội nhìn lên thì hởi ôi dưới ánh trăng sáng ngần một cô gái trần truồng như nhộng trong một tư thế vô cùng hấp dẫn : hai chân dạng banh ra trên hai tàu dừa, hai tay víu vào hai tàu dừa khác phía trên đưa hai trái vú to lủng lẳng như hai trái dừa xiêm.Một vòi nước lấp lánh phun ra từ cái nơi mà Cụ Nguyễn Du gọi là “Cái Tòa Thiên Nhiên” từ trên rơi xuống theo định luật của trọng lực nó chảy thành nửa hình Parabol  phản chiếu  ánh trăng  khúc xạ ra thành đúng bảy màu của cái cầu vồng : Ðỏ ,cam, vàng ,xanh , lam, chàm, tím không thiếu màu nào.Các chàng trai xứ Cao Bồi cứ thế mà nhìn sững.Tay chân bủn rủn, súng cá nhân cứ chỉ 90 độ và không còn điều khiển được nữa ( trên bảo dưới không nghe ).Bỗng đâu nghe tiếng người con gái ấy hô lớn“xung phong! xung phong!!”…Một tiểu đội chiến sĩ gái cũng ăn mặc giống như chi Út Tịch (chĩ còn cái lai quần ,) nghĩa là cỡi truồng100 phần 100 từ trong các bụi cây tiến ra .Chị Út Tịch chỉ huy tổng quát : Yêu cầu chị em áp dụng chiến thuật đánh cận chiến, đánh xáp lá cà. Ôm riết lấy cổ thằng địch nhứt định không  buông, một tấc không đi một ly không rời.Như Chị Hai Ðịnh đã huấn luyện chúng ta.Chị Hai Ðịnh cho biết là mỗi lần Chị Hai Ðịnh mà ra thăm Bác Chị ấy đều áp dụng chiến thuật này : Ôm chặt lấy cổ Bác ,Áp sát hai trái dừa xiêm của chị vào ngực Bác và để tay Bàc vào hai trái dừa lửa phía sau mông đít của Chị.Bác già ..dặn như thế mà còn không chịu nỗi đòn phép nầy của Chị .Bọn lính Mỹ trẻ măng nầy thì sức mấy??. Các em cứ ôm chặt chúng nó,hãy co chân trái lên là chúng sẽ sụm bà chè xuống và hãy mau mau cởi giày , cởi quần chúng ra thế là ta bắt sông chúng đem về khu giải phóng ngay.Quả thật chỉ sau  15 phút là tất cả tiểu đội lính Mỹ đã bị bắt sống.Tất cả đều bị cởi giày cởi quần líu ríu đi theo các Chiến Sĩ Gái về chiến khu mà quần xà lỏn anh nào cũng thấy ướt ướt ở phía trước..Chị Út Tịch của chúng ta cứ thế mà phat huy đánh Mỹ và thắng Mỹ dài dài…

Bỗng đâu có giọng một nữ sinh xin phát biểu ,Cũng là cô nữ sinh khi nảy:

-Thưa Cô và thưa bạn thuyết trình .Nhưng Chị Út Tịch của chúng ta là một liệt sĩ mà!.Nếu trăm trận đánh trăm trận thắng thì làm sao thành liệt sĩ ???

-Cả lớp nhao nhao : Ờ . Ơ…làm sao thành liệt sĩ ?

-Thưa Cô và thưa các bạn cậu nam sinh tiếp : Ðây là một nan đề tâm sinh lý xã hội một ẩn số lịch sử,- từ trang 135 và những trang tiếp theo-,tác gỉa giải thích cho chúng ta những ẩn ức sâu xa thầm kín đó…

-Cả lớp ngơ ngác và cả Cô Giáo cũng không hiểu cậu nam sinh này đang nói gì..

-Số là – cậu học trò kể tiếp-Chị Út Tịch cứ phát huy sáng kiến cải tiến kỷ thuật cỡi truồng đánh Mỹ  cho đến một ngày nọ gặp Tiểu Ðội của tên  Kéo Rì (Kerry) .Cũng như những lần trước cả Tiểu Ðội đang ngẩn ngơ nhìn ngắm thỏa thuê cái tòa thiên nhiên lồ lộ dưới ánh trăng với cái vòi phun nước cầu vồng của Chị Út Tịch từ trên đọt dừa,mà hồn phách thì như đang lạc vào một công viên nào đó ở San Francisco tất cả đều bủn rủn tay chân sắp rơi vào bẩy của Chị Út Tịch.Chẳng may có tên Bush tiếng Việt phiên âm là  Bú -Sờ  Trung Sĩ Tiểu Ðội Phó nằm phục kích ở cuối hàng giương cây M16 lên đúng 45 độ nhắm ngay cái chỗ mà Bà Ðoàn Thị Ðiểm gọi là “Tâm trung vô mạch thủy trường lưu”( trong lòng không mạch , nước đâu chảy hoài ) đang tồ tồ phun nước, khi  xuyên qua lỗ chiếu môn thấy đầu ruồi đội đít điểm đen chàng ta bèn nín thở siết cò : Một loạt đạn đồng mới sáng choang thoát ra khỏi nòng M16 cắm phập phập vào nơi mà Chị Út Tịch ta đang “phành ra ba góc da còn thiếu,khép lại đôi bên thịt vẫn thừa ”.Vòi nước trong xanh của Chị đã tắt ngúm. Và Chị Út Tịch của chúng ta từ trên đọt dừa rớt xuống đất một cái bịch đôi mắt thì mở trừng trừng và đôi môi thì còn mấp máy.Chàng lính Mỹ tên Bú -Sờ tiến lên để sát tai vào nghe lời trăn trối sau cùng và nói với chị mấy câu gì … và sau đó lấy tay vuốt mắt cho Chị Út Tịch và thấy đôi môi chị mỉm cười hình như  không còn thăc mắc mà an tâm nhắm mắt trở về cùng cát bụi. Hy vọng ở chốn âm tỳ nào đó Chi được gặp Bác và được nếm mùi Bác yêu như thế nào mà Chị Hai Ðịnh vẫn thường khoe là ghê gớm lắm. Từ lâu nay Chị và các Bạn Chị hằng ao ước được Bác kính yêu thỏa thuê cùng chúng cháu hành quân….

Thế nhưng những người còn sống lại hay thắc mắc không biết Chị Út Tịch đã trăn trối điều gì ? và tên Trung Sĩ Tiểu Ðội Phó Bú-Sờ nói gì vào lỗ tai Chi khiến cho Chị Út Tịch được ngậm cười nơi chín suối?Cả Tiểu Ðội sau khi đã hoàn hồn trở lại chất vấn Bú-sờ?…..

Cuối cùng rồi tên Bú-Sờ cũng tiết lộ:

Chị Út Tịch trước khi chết còn không biết tại sao mà chủ nghĩa:Mác Lênin Hồ chí Minh Mao TrạchÐông”Cỡi truồng đánh Mỹ bách chiến bách thắng” lại không hữu hiệu trong trường hợp này? Và Chị đã hỏi Anh Bú-Sờ tại sao Anh không cho vào chỗ ấy một trái M79 cho em được thỏa mãn cho tới chết? mà lại cho vào đó những viên M16 nghe rát rạt !!! Và Bú-Sờ đã nói nhỏ vào lỗ tai  cho Chị Út Tịch hay rằng “I ..AM …GAY, tôi..tôi..Bóng… ” tôi đã vô cảm trước cái “Tòa Thiên Nhiên” vô cùng vĩ đại của cô và quả M79 của tôi cũng đã bị teo mất từ lâu rồi.Tôi chĩ còn có đạn M16.mà thôi..sorry sorry…( Ðúng cái tên Bú-Sờ định mệnh vi ngoài bú và sờ anh ta không làm ăn gì được )

Lúc đó thì  mấy người bạn Mỹ của Bú Sờ và bây giờ  thì cả lớp đã hiểu ra và không ai còn thắc mắc… À RA THẾ !!

Cho nên sau này khi hòa bình lập lại và sau khi bang giao với Mỹ, Ðảng Ta có kiến nghị với Mỹ là không nên tuyển mộ lính GAY vào trong Quân Ðội Mỹ, để tránh trường hợp  áp dụng “kế hoạch sáng tạo của Ðảng Ta”như của chị Út Tịch nó ăn trớt, không hiệu quả .Và điều này đã gây tranh cãi rất lớn trong dư luận Mỹ…

.Chuyện Chị Út Tịch còn dài…hôm nào kể tiếp.

                                                          PQN

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Phản Hồi Chuyện Chị Út Tịch của Phan Quang Nghiệp

Thơ K1 Lê Hữu Nghĩa

Cảm tác Hòn Vọng Phu .

Thật uổng công ai mãi đợi chồng .
Miệt-mài đánh giặc giữ non sông .
Đời đời tổ-quốc nguyên rừng núi .
Kiếp kiếp giang-sơn vẹn ruộng đồng .
Thập kỷ gông Tàu luôn vững chí .
Bách niên ách Pháp vẫn bền lòng .
Giờ đây lũ cháu con hư đốn .
Nhượng đất biên-thùy , bán biển Đông .

K1 LHN .

Các bạn có nhã hứng xin cùng họa lại .

 Mời xem slideshow do bạn LHN sưu tầm để phụ họa cho bài thơ trên. Cám ơn bạn Nghĩa

Hòn Vọng Phu 1-2-3-Lê Thương-Thái Thanh & nh…

Đăng tải tại Tâm Tình K1 | Chức năng bình luận bị tắt ở Thơ K1 Lê Hữu Nghĩa

Sức Khỏe là Vàng

Bộ Sưu Tập Những Phương Thuốc Quý Trên Internet


Khám Phá Mới:

 
Ăn gì để làm tăng trí nhớ ? 
 Những điều chưa biết về đậu đỗ 
 Bệnh Cúm Heo Đi nhà trẻ sớm, bé ít bị hen Đậu nành và sức khỏe phụ nữ
 
Người già ăn nhiều cá sẽ có tri óc nhạy bén hơn
 
Sinh tố D giúp cho phổi lành mạnh hơn
 Trái măng cụt
 (“Garcina Mangostana”)  Uống trà có thể giúp chống bệnh ung thư buồng trứng Bệnh Sạn Trong Thận và Bệnh Ho (Thầy Phạm Đình Huy)
Bí Quyết:
 
Bí quyết massage các huyệt đạo 

 
Có nên kiêng “Chuyện ấy” khi mang bầu?
 
Bí quyết để tóc mọc nhanh 10 chiêu chinh phục mẹ chồng Ngủ ngon giấc: Giảm cân, trẻ lâu Bí quyết khoẻ mạnh và sống lâuThực Phẩm & Dinh Dưỡng:
 
Tự kiểm tra lượng đường trong đồ ăn thức uống 

 
Trái cây bổ dưỡng cho sức khỏe 

 
Đẹp da, khoẻ tóc nhờ ăn uống Đu đủ – “chiến sĩ” phòng chống tim mạch, ung thư
 
Ăn chay và những điều cần biết
 
Ăn cho …IQ
 
5 món sinh tố giúp trị cao huyết áp, tiểu đường
 
Y Khoa & Sức Khỏe:
Bao Tử (Đau Bao Tử)
Bộ Não Khoẻ (Để Có Bộ Não Khoẻ)
Bỏng (
Cấp độ 1, 2 và 3)
Cảm, Cúm (Triệu Chứng, Điều Trị)
Cao Huyết Áp (Món Ăn Cho Ngưới Bệnh Cao Huyết Áp)
Chán Đời (Bệnh Chán Đời)
Chuột Rút (Chứng Chuột Rút, Tê Lạnh Ngón Tay, Chân)
Đái Đường (Khái quát về Bệnh đái đường
 & Cách Chữa Trị)
Đãng Trí (Thuốc Trị Bệnh Đãng Trí, Hay Quên!)
Đi Bách Bộ (Sau Bữa Ăn Không Nên Đi Bách Bộ)
Gan (Cà phê và trà làm giảm bớt nguy cơ bị hư gan)
Giấc Ngủ (Thói Quen Không Tốt Cho Giấc Ngủ)
Loét Dạ Dày (Nghệ và Mật Ong Chữa Bệnh Loét Dạ Dày)
Mất Ngủ – Nguyên Nhân
Mất Ngủ – Phương Pháp Vào Giấc Ngủ Dễ
Mắt Cườm, Mắt Có Vảy
Mật Ong (Đa Năng Của Mật Ong)
Mật Ong và Sắc Đẹp
 (Da hồng hào, trẻ đẹp tự nhiên)
Mật Ong và Đời Sống (
giúp tiêu hóa, Ho/cảm, đau cổ họng)
Mùi Hôi Trong Người
Mụn Cóc
Mụn Nhọt (Cách Trị & Ngăn Ngừa)
Nấc Cụt
Ngáy Khi Ngủ (Tránh Ngáy Khi Ngủ)
Nghẹt Mũi (Chữa Nghẹt Mũi Với Sinh Tố B5)
Nghẹt Mũi và Nhiễm Trùng Khoang Mũi
Nghệ và Mật Ong
Ngộ Độc (Bột Than Chữa Được Chất Độc)
Ngứa, Mề Đay
Ngứa vào mùa lạnh

Nhói Tim Hay Chứng Ợ Nóng (Heartburn)
Nhức Mỏi (Thần Dược Trị Nhức Mỏi: Sinh Tố B5)
Nhức Răng
Nổi Nhọt Trong Miệng (Bị Nổi Nhọt Trong Miệng)
Nôn Mửa
Nứt Môi, Khô Môi
Nứt Nẻ Tay Chân
Nứt Nơi Góc Miệng (Bị Nứt Nơi Góc Miệng, Rách Khóe Môi)
Ong Chích (Bị Ong Chích)
Răng Sữa (Những Quan Niệm Sai Lầm Về Răng Sữa)
Rụng Tóc (Để Tránh Rụng Tóc)
Say Sóng
Sẹo
Sình Bụng (Chứng Sình Bụng)
Sổ Mũi
Sỏi Thận
Tai Biến Động Mạch Não
 (Cách Ngăn Ngừa)
Táo Bón
Tắt Tiếng
Tê Lạnh Ngón Tay, Chân (Chứng Chuột Rút)
Tiểu Đường (Những món dành cho người bệnh tiểu đường)
Tiểu Són (Chứng tiểu són)
Tóc Bị Gầu
Trí Nhớ Tốt (Để Cho Người Già Có Trí Nhớ Tốt)
Vết Bầm
Vết Chích, Vết Cắn Của Côn Trùng (Cách Chữa)
Vết Ong Chích
Vết Phổng Nước Trên Da
Vết Thương Ngoài Da
Viễn Thị (Chứng Viễn Thị, Mắt Lão)

 Ăn Uống & Bệnh Tật Có Liên Quan?
 Cách Lấy Ráy Tai Không Đau

Đăng tải tại Sưu Tầm, Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Sức Khỏe là Vàng

Giải Trí: Chuyện cười của K1 Thanh Hoàng

 

                                        Ăn Độn

Chuyện cười của THANH HOÀNG

   – Ở miền Nam các anh có ăn độn không ? Miền Bắc Xã Hội Chủ Nghĩa chúng tôi phải ăn độn đấy. Chúng tôi ăn độn vì : một hạt gạo phải cắn “nàm” 4. Một phần tư chia cho  “Nào” .  Một phần tư chia cho Cao Miên. Một phần tư chi viện cho Miền Nam của các anh. Còn một phần tư “” của miền Bắc chúng tôi.

Tên khoác lác vừa dứt lời. Tôi vội trả lời ngay :
–  Có chứ ạ. Miền Nam chúng tôi hầu hết ăn độn.

Tên khoác lác khoái chí cười híp mắt nói :
–  Tôi hỏi vậy chứ các anh không trả “nời” thì tôi cũng biết miền Nam các anh phải ăn độn. Dân Miền Nam phải ăn độn vì “núa”, gạo “nàm” ra thì bọn Mỹ cướp hết. Có đúng không “lào” ? Tôi đứng lên nói ngay :

–  Ông nhầm rồi ông ơi.. Dân miền Nam chúng tôi ăn cơm gạo trắng thơm và độn thịt  “nợn”  ạ  !!!

Tên khoác lác mặt đỏ bừng hét to :

–  Anh nói  “náo“. Ngồi xuống ngay không tôi phạt kỷ “nuật” bây giờ.
Cả hội trường cười xòa !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!      (ngoại trừ tên khoác lác và 2 tên lính bảo vệ  Việt Cộng)

Đăng tải tại Sưu Tầm | Chức năng bình luận bị tắt ở Giải Trí: Chuyện cười của K1 Thanh Hoàng

Ca Nhạc Đấu Tranh

Trong ngày xuống đường chống Trung quốc xăm lược và Việt cộng bán nước của đồng bào người Việt Quốc Gia thành phố Seattle và vùng phụ cận có sự tham dự của Đoàn Hưng Ca Việt Nam đến từ Oregon. Kính mời quý vị xem Liên Khúc Thề không phản bội Quê Hương trình diễn tại Hội trường chùa Cổ Lâm. Đặc biệt có sự tham gia của Thạch Thảo (người đeo giây cờ vàng), ca sĩ của cục Chính Huấn Quân Đội VNCH trước 1975. Hiện nay cô vừa là MC vừa là ca sĩ trong các sinh hoạt cộng đồngNgười Việt Quốc Gia tại Seattle, được rất nhiều bà con mến mộ.

Watch All

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Ca Nhạc Đấu Tranh

Mừng Sinh Nhật – tháng Mười Một

Căn nhà nhỏ K1 thân ái gởi đến 10 bạn có tên dưới đây cùng tất cả các bạn khác và người thân của quý bạn có ngày Sinh Nhật trong tháng 11 nầy,

“Lời Cầu Chúc Tốt Đẹp Nhất”

Click vào đây để nhận món quà sinh nhật của căn nhà nhỏ gởi tặng 


Đăng tải tại Happy Birthday K1 | Chức năng bình luận bị tắt ở Mừng Sinh Nhật – tháng Mười Một

Biệt Đội Trưởng Thiên Nga – Bài của Toàn Như

Chân Dung Người Nữ Biệt Đội Trưởng Tình Báo Thiên Nga
NỮ THIẾU TÁ CSQG NGUYỄN-THANH-THỦY

(Nguồn: copy lại từ mạng Internet)


Ln trong đám đông n ào ca ngày Hi Ng Tân Niên Mng Xuân Giáp Thân 2004 ca Hi Ái Hu Cnh Sát Quc Gia Pomona, Nam California, người ph ny trông v ngoài cũng bình thường như bao người ph n khác, nhưng đến khi ch được Ban T Chc gii thiu và mi lên phát biu thì người ta mi được biết người ph ny đã mt thi tng ch huy mt bit đi tình báo làm cho k thù phi kiêng n và căm phn vì nhng chiến công ln lao mà ch đã đóng góp cho cuc chiến vì T Do trước đây.
Người ph ny là cu n Thiếu Tá Cnh Sát Quc Gia Nguyn Thanh Thy, người tng ch huy mt bit đi tình báo toàn là n ca ngành CSQG/VNCH có tên là Thiên Nga. Không rõ có phi là đnh mnh đã đưa đy cô n sinh trường trung hc Nguyn Đình Chiu M Tho ri sinh viên Dược Khoa Sàigòn và Chính Tr Kinh Doanh Đà Lt tr thành mt n sĩ quan cnh sát. Năm 1966, cô đã ri b mái trường Đi Hc Đà Lt đ tr thành mt sinh viên sĩ quan ca Hc Vin Cnh Sát Quc Gia, mt ngôi trường đào to sĩ quan cho lc lượng CSQG/VNCH va mi được thành lp. Vn là mt con người năng đng, ham mun phc v tha nhân và xã hi, cô không mun phi mit mài nhiu năm trên ghế nhà trường trước khi được phc vtha nhân.

Ngành Cnh Sát Quc Gia Vit Nam Cng Hòa trước khi thành lp Hc Vin CSQG hu như không có n sĩ quan ngoi tr nhng n nhân viên hành chánh bit phái. Khóa I Hc Vin CSQG là khóa đu tiên và duy nht đào to n sĩ quan cho ngành cnh sát. Mc dù sau này do nhu cu phát trin, ngành cnh sát có tuyn dng thêm mt s n sĩ quan đng hóa nhưng h ch phi tri qua mt thi gian hun luyn ngn hn ch không phi chu mt thi gian hun luyn (và hun nhc) dài 9 tháng (cho c nam ln n) như Khóa I Sĩ Quan Cnh Sát. Cô n sinh viên Nguyn Thanh Thy, người con gái M Tho, đã cùng gn 50 bn n khác tình nguyn xếp bút nghiên vào hc ni trú trong Hc Vin CSQG mà không h có mt khái nim gì v nhng hot đng ca ngành này.

Sau khi tt nghip, hu hết s n sĩ quan này được phân phi v phc v ti Khi Đc Bit, mt b phn chuyên trách v tình báo và phn tình báo ca lc lượng CSQG. T trước đến nay, công tác tình báo trong ngành cnh sát vn thường do các bn nam ph trách, phái n ch tr giúp khi có s yêu cu và thường do các bn nam điu đng.

Nhưng k t sau cuc tng tn công ca Vit Cng trong Tết Mu Thân năm 1968, vai trò an ninh và tình báo đã được chú trng hơn và nhu cu cn có mt mng lưới an ninh tình báo toàn phái n đã được đt ra. Trước nhu cu đó, B Tư Lnh CSQG đã quyết đnh thành lp mt đơn v tình báo toàn là n nhân viên có tên gi là “Bit Đi Thiên Nga”, tên ca mt loài chim “quý phái”, trc thuc Khi Đc Bit, hot đng đc lp, song song vi các cơ cu đã có t trước. Bit Đi này đã được giao cho ch Nguyn Thanh Thy đm trách, năm đó ch mi ngoài hai mươi tui.

Nhim v ca Bit Đi Thiên Nga là sưu tm và phân tích các tin tc tình báo, t chc xâm nhp và phá v các t chc và các h tng cơ s ca Vit Cng ti th đô Sài Gòn cũng như ti các tnh đa phương trên toàn quc. Vn s khi đu nan. Công vic khi đu bao gi cũng khó khăn. T vic t chc cho đến nhân s, tt c đu mi m, nhưng nh nhng năm phc v ti Khi Đc Bit trước đó đã cho ch Nguyn Thanh Thy nhiu kinh nghim trong vic hình thành mt mng lưới tình báo n xut sc cho ngành CSQG. Các n nhân viên được tuyn m cho Bit Đi Thiên Nga đu là nhng người có trình đ văn hóa ti thiu là văn bng Trung Hc Đ Nht Cp (tt nghip cp 2 Trung Hc) hoc cao hơn, ngoi tr các qu ph cnh sát ch cn có văn bng tiu hc. H được tuyn la t đ mi thành phn trong xã hi; t nhng cô bán hàng ch, nhng người bán hàng rong, cho đến các sinh viên, hc sinh, cô giáo, thư ký văn phòng, nhân viên nhà hàng, bưu đin, vũ n, v.v… H s ln lượt được hc qua các lp Tình Báo căn bn, Theo Dõi, Cán B Điu Khin, Tác X … trước khi được giao công tác.

Dưới s ch huy ca ch Nguyn Thanh Thy, Bit Đi Thiên Nga đã t chc xâm nhp, len li vào các t chc ca cng sn, nhng t chc thiên t thân Cng như các Hi Ph N Đòi Quyn Sng, Hi Các Bn Hàng ti các ch, các lc lượng đu tranh thuc thành phn th ba, các t chc tôn giáo khuynh t, các t chc thanh niên sinh viên hc sinh đ kp thi ngăn chn và trit phá nhng âm mưu có nguy hi cho an ninh quc gia. Ngoài ra, Bit Đi còn bí mt t chc xâm nhp vào tn mt khu ca Vit Cng đ thu thp nhng tin tc tình báo góp phn tiêu dit các cơ s đu não ca Cng Sn. Mi kế hoch công tác ca bit đi Thiên Nga vì toàn là n nên cũng lãng mn mang mt ám danh bng tên ca mt loài chim như Sơn Ca, Ha Mi, Hi Âu, Hoàng Oanh, Hoàng Yến, … Nhưng nếu công tác có tính phi hp vi các cơ quan bn thì li mang ám danh ca sông núi như Trùng Dương, Trường Sơn, v.v…

Mc dù ch mi được thành lp không bao lâu trước ngày 30-4-1975, nhưng Bit Đi Thiên Nga đã to được nhiu chiến công đáng k mà ngay chính k thù cũng phi kiêng n. Vì là mt đơn v hot đng tình báo nên vic ngy thc và bo mt luôn được đt lên hàng đu. Công tác này các n Thiên Nga đã rt thành công, không đ l tung tích khiến cho k đch phi ng vc. Thm chí đã có trường hp chúng còn tin tưởng đ c người ca Bit Đi Thiên Nga vào nhng chc v ch cht ca chúng hoc gi đi hc nhng khóa chuyên môn hoc tình báo ca chúng; chng hn như mt cán b ca bit đi đã tng được t chc Phong Trào Ph N Đòi Quyn Sng ca bà Ngô Bá Thành (va qua đi ti Vit Nam), mt t chc ngoi vi nm vùng ca Cng Sn, đ c vào chc v ph tá Phong Trào – tuy nhiên sau khi cân nhc li hi Bit Đi đã ch th người n nhân viên y phi t chi khéo đ tránh b l.

Mt trong nhng chiến công mà ch Nguyn Thanh Thy cho là lý thú nht là ch đã t chc được mt đi tình báo nm ngay trong lòng b ch huy ca phái đoàn quân s bn bên. Theo Hip Đnh Paris v Vit Nam được ký kết vào ngày 27 tháng 01 năm 1973, phái đoàn quân s bn bên này gm có: Vit Nam Dân Ch Cng Hòa (Bc Vit), Mt Trn Dân Tc Gii Phóng Min Nam, Vit Nam Cng Hòa và Hoa Kỳ. Đi tình báo này chính là nhà thu cung cp thc phm cho hai phái đoàn Bc Vit và MTDTGPMN. Đu tiên, nhng nhà thu cung cp thc phm ch là nhng cm tình viên do chúng ta gii thiu nhưng đã b chúng nghi ng không chp nhn. Chúng yêu sách đòi hi phi đăng báo đ chúng tìm nhà thu khác ngoài công chúng do chúng t chn. Nhưng tht là khôi hài, ch Thy cho biết, chúng chn ai không chn, li chn đúng ngay đi tình báo ca bit đi Thiên Nga trá hình làm nhà thu cung cp thc phm cho chúng. Công tác này được mang ám danh là Trùng Dương, hot đng mãi cho đến ngày cui cùng là 28-4-1975.

Đi vi người ph n Vit Nam, công vic hot đng tình báo qu là mt th thách khó khăn vì người ph n dù làm vic trong lãnh vc nào cũng vn không th quên cái thiên chc làm v, làm m đè nng trên vai. Hơn na người tình báo li là người muôn mt. Khi thì là mt n sinh viên ngây thơ nhí nhnh, lúc li là mt ch bán hàng rong tt bt lam lũ. Hôm nay là mt mnh ph đài các, ngày mai li là mt ch nông dân cht phác,… Cái khó khăn là phi biết nhp vai sao cho chính xác mà vn không b l. Cho nên đ bo toàn bí mt và đ hoàn thành nhng nhim v được trao, người n cán b tình báo nhiu khi đã b mang tiếng là b bê gia đình bi do nhu cu công tác có nhng lúc h phi đi sm v khuya, b mc con ngóng, chng trông mà không sao gii thích được. Đó cũng là ni kh tâm ca người n chiến sĩ tình báo Thiên Nga. Vượt qua được nhng tr ngi đó, các n chiến sĩ Thiên Nga đã nhiu phen to được nhng chiến công to ln (trong thm lng). H đã đem hết nhng hăng say, nhit tình, tinh thn chng Cng mãnh lit ca tui tr, hiến dâng đ bo v đt nước min Nam Vit Nam.



C
ng Sn cũng rt lưu ý đến nhng hot đng ca Bit Đi Thiên Nga. Hu hết nhng cán b điu khin ca bit đi đu phi tri qua nhiu năm trong nhng tri tù khc nghit ca cng sn sau ngày 30-4-1975. Mc dù vy h vn gi vng nhân cách, lp trường, vượt qua nhng gian lao ca bao năm tháng tù đày. Trong nhng ngày cui cùng khi biết Min Nam s rơi vào tay Cng Sn, vi tinh thn trách nhim cao đ, ch Nguyn Thanh Thy đã kp thi tiêu hy tt c các h sơ nhân viên, k c danh sách các cm tình viên và nhng người phía bên kia hot đng nh trùng cho bit đi. Ch cũng thiêu hy tt c các kế hoch công tác đã hoc chưa thi hành đ k thù không th khai thác khi chúng tiếp qun Min Nam. Ch Nguyn Thanh Thy đã b chúng giam cm đến gn 13 năm mi được tha, khi sc khe ca ch đã quá suy sp tưởng chng không gượng dy ni, nhưng như mt phép l ch đã ln ln phc hi sau mt thi gian được tr t do. Trong thi gian b giam, ch đã b k thù hành xác và khng b tinh thn qua các th đon bit giam, hăm da, b đói, … đ moi cung nhưng chúng vn không khai thác được gì nơi ch ngoài nhng điu chúng đã biết.

Đnh cư ti qun Cam, Hoa Kỳ, theo din H.O. t năm 1992 đến nay, tuy đã ln tui và sc khe có phn nào hn chế bi nhng năm tháng trong ngc tù Cng Sn, ch Nguyn Thanh Thy vn t ra năng đng và luôn tích cc trong nhiu sinh hot cng đng. Mi đây ch va được cu Tướng Lê Minh Đo, Trung Tâm Trưởng Trung Tâm Điu Hp Tp Th Chiến Sĩ VNCH Hi Ngoi đ c vào chc v Trưởng Khi Xã Hi ca t chc này. Ch nói, đã là người Vit thì ai là người không nng tình vi đt Vit, dân Vit. Được dp phc v T Quc là mt hãnh din và danh d thì làm sao ch có th chi t, hơn na khi “gic đến nhà, thì đàn bà cũng phi đánh”, đó là li tâm s ca ch.

Là cu Bit Đi Trưởng Thiên Nga, mt cu cp ch huy v tình báo, ch cm nhn được rng đang có nhng s xâm nhp ca tình báo Cng Sn ti hi ngoi. Chúng đã và đang len li trong cng đng bng nhng th đon gây chia r và phá ri dưới nhiu hình thc. K thù đang giu mt. Ch Thy nói, chúng ta cn cnh giác vi chúng, bi vì Cng Sn rt tinh vi và qu quyt, chúng li sn có phương tin (tài chánh) di dào trong tay, nên nếu chúng ta không tnh táo s rơi vào by sp ca chúng.

Toàn Như

Đăng tải tại Tâm Tình K1 | Chức năng bình luận bị tắt ở Biệt Đội Trưởng Thiên Nga – Bài của Toàn Như

Thư giản cuối tuần với 3 slideshows.

TRƯỜNG CA       CON ĐƯỜNG CÁI QUAN

                  TRƯỜNG CA        HỒN VONG PHU
                    TRƯỜNG CA         HỘI TRÙNG DƯƠNG
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thư giản cuối tuần với 3 slideshows.

Thư Giản với Slideshow

Mời các bạn thưởng thức slideshow

Thơ :     Phạm Thiên Thư

Nhạc:   Phạm Duy

Ca sĩ:   Thái Thanh

PPS:   Phan Tuấn Đạo

Click vào đây để xem

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thư Giản với Slideshow

Thư Giản_ Ca Nhạc

Mời các bạn click vào link nầy để thưởng thức các ca khúc trử tình của Diệu Hương

Nghe Nhạc Diệu Hương

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thư Giản_ Ca Nhạc

Bài phát biểu của K1 Phan Tấn Ngưu trong lễ Kỷ Niệm 45 năm Học Viện CSQG

 

Bài phát biểu của cựu SVSQ K1 Phan Tấn Ngưu trong ngày Kỷ Niệm 45 năm Học Viện CSQG 3-7-2011 tại  San Jose California.

Trong Ngày Kỷ Niệm 45 năm ngày thành  lập Học Viện CSQG, cựu SVSQ K1 PHAN TẤNNGƯU đại diện tập thể cựu SVSQ bày tỏ lập trường trước hiện tình Đất Nước.

(trích từ Gia Đình CSQG)

          Thưa các bạn đồng môn Học Viện CSQG

         Hơn 3 thập niên đã hết thời chinh chiến, nhưng sao lòng người vẫn còn quá nỗi điêu linh. Với nhiệm vụ Bảo Quốc An Dân, dù không được thực thi toàn vẹn, nhưng mỗi chúng ta cũng đã có được sự an ủi là đã đóng góp tất cả công sức, kể cả xương máu của anh em mình, trong công cuộc ổn định tình hình và bảo vệ cuộc sống cho mọi người dân, từ thành thị cho đến thôn quê. Những hình ảnh của toàn cảnh miền Nam, cho đến ngày 30-4-1975 đã in sâu vào trong ký ức của mỗi chúng ta, để khi ngày nay phải xa cách nó, chúng ta mới thấy được phần nào cái giá trị của những sự hy sinh của tất cả Quân Cán Chính VNCH, của Lực Lượng CSQG, mà trong đó, những SVSQ của Học Viện CSQG là một nhân tố không thể không nhắc đến.

       Từ những tin tức nhận được hàng ngày trên khắp thế giới, kể cả ở Việt Nam, cùng với sự tìm hiểu riêng của mỗi người, chúng ta mới thấy được đất nước lại đang đứng trước một đại họa ngoại xâm, mà tên cướp nước lại là đồng bọn với kẻ bán nước, hiện đang thống trị đất nước và dân tộc Việt Nam thân yêu. Bây giờ chúng ta phải tự hỏi, là làm sao để cứu nước, cứu dân! Đã lâu lắm rồi, cả gần 80 triệu người ở trong nước cũng như ở ngoài nước đã có cùng một câu hỏi và cũng chỉ có cùng một câu trả lời:  Đó là “phải lật đổ chế độ cộng sản!”

     Cuộc chiến hôm nay phải là cuộc chiến của toàn dân, mà động lực chính là sự nỗi dậy của người dân quốc nội, là thành phần bị chà đạp dưới sự cai trị đầy bất công, vô đạo suốt 36 năm qua. Gần đây nhất, có lẽ chúng ta cũng đã thấy được người dân quốc nội đã đồng loạt tổ chức xuống đường, chống bọn Trung cộng cướp nước, từ những ngày đầu tháng sáu vừa qua. Ban đầu, với mục đích chỉ chống bọn cướp nước và đến một lúc nào đó, với sự kết hợp toàn dân đã và đang chống bất công, chống tham nhũng, chống những kẻ ác. v.v…như hiện nay, sẽ là một mãnh lực, một cơ hội cho nhân dân ta đánh đuổi bọn tà quyền cộng sản. Tình hình hiện nay ở Việt Nam có được, là kết quả của những cuộc cách mạng chống độc tài thành công ở các nước vùng Bắc Phi và chính đó là nhân tố đang kích thích lòng yêu nước, dám chấp nhận tù đày, kể cả sự chết chóc để nổi lên lật đổ bạo quyền.

    Người dân quốc nội đã làm được như vậy, ở hải ngoại chúng ta phải làm gì? Đây là vấn đề chúng ta phải biết và phải tự hỏi mình. Việc bảo vệ Tổ Quốc, không chỉ của riêng một tổ chức, một lực lượng nào mà là của của tất cả mọi người, từ trong nước cho đến hải ngoại. Trong nước đã dám hy sinh, vì có biết bao người đang bị cầm tù, bị hành hạ, kể cả bị thủ tiêu… chỉ vì dám nói lên nguyện vọng chính đáng hầu dành được sự tự do, sự công bằng, cũng như dành được quyền làm chủ vận mệnh của chính mình, một thứ quyền đã được quốc tế công nhận, thì tại hải ngoại, ít nhất chúng ta phải làm sao cho xứng đáng với những sự hy sinh đó.

                Đã đến lúc chúng ta không thể thờ ơ trước sự tồn vong của Tổ Quốc Việt Nam, một Tổ Quốc mà chính chúng ta, những người Sinh Viên Sĩ Quan của Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia đã cùng với Quân Lực VNCH phải đổ xương máu để bảo vệ nó, bảo vệ từng tấc đất, từng con sông và cho từng hơi thở của người dân.

       Giờ đây, trước mặt mọi người, trước những vị đã một thời lãnh đạo mái nhà Học Viện CSQG, tôi xin quý anh chị em có mặt cũng như không có mặt hôm nay, hãy thông báo cho nhau được biết tâm tình này để cùng nắm tay nhau, cùng nguyện hy sinh hơn nữa, hãy đoàn kết nhau như anh em một nhà và luôn nghĩ rằng, những gì chúng ta đang, sẽ làm hôm nay và mai sau, tất cả chỉ vì Tổ Quốc Việt Nam!

                Thưa các bạn,

                Lời thề “Tận Trung Báo Đền Tổ Quốc” mà chúng ta đã hơn một lần lập lại trong những lễ mãn khóa luôn sẽ là kim chỉ nam cho tất cả chúng ta trong bước đường chông gai sắp tới, khi quyết cùng với toàn dân cứu nước và xây dựng nước !

                Trân trọng kính chào quý vị và các bạn.

K1 Phan Tấn Ngưu

Đăng tải tại Tâm Tình K1 | Chức năng bình luận bị tắt ở Bài phát biểu của K1 Phan Tấn Ngưu trong lễ Kỷ Niệm 45 năm Học Viện CSQG

Bài Nhận Định Tình Hình Đất Nước Của K1 Lê Phát Minh

 Chọn Hướng Đi Đúng Mới Bảo Vệ Được Tổ Quốc

K1 Lê Phát Minh

(Trích từ Gia đình CSQG)

Chúng ta thử tìm hiểu nguyên nhân nào Trung Cộng càng ngày càng bộc lộ hẳn ý đồ muốn biến Biển Đông thành sở hữu chủ riêng của họ bất chấp sự công bằng và luật quốc tế về biển, mà 119 quốc gia đã ký kết ngày 10 tháng 12 năm 1982, trong đó có Trung Cộng và Việt Nam (1).
I. Vì Sự Sống Còn Của Chế Độ Trung Quốc
Sau cuộc chiến Hoa Việt năm 1979 và trước áp lực tranh chấp biên giới với Liên Sô, ông Đặng Tiểu Bình và thành phần lãnh đạo nhà cầm quyền Trung Cộng, nhận chân hệ thống tổ chức quân đội và thiết bị quân trang, quân dụng, vũ khí của họ đã lỗi thời; nếu không kịp thời canh tân và trẻ trung hóa hàng ngũ quân đội thì không đủ sức đương đầu với Liên Sô và giữ vị thế một siêu cường vùng Đông Nam Á Thái Bình Dương trước sự tiến bộ về mọi lãnh vực của các quốc gia Tây Phương. Nhưng muốn hiện đại hoá quân đội, cần có một ngân sách rất lớn, nhưng với tiềm năng kinh tế hiện hữu, không thể nào đáp ứng. Hoa Kỳ thay đổi chính sách ngoại giao đối với Trung Cộng và muốn giúp quốc gia này có thể vươn lên đứng thế đối nghịch lại Liên Sô. Hoa Kỳ dành nhiều dễ dãi cho du sinh của Trung Cộng đến học các trường Đại Học danh tiếng cũng như lãnh vực mậu dịch cũng được dành cho mọi sự ưu đãi. Nhân cơ hội này, thành phần lãnh đạo đảng cộng sản Trung Quốc quyết định thay đổi tư duy, tầm nhìn, thể hiện qua lời tuyên bố của ông Đặng Tiểu Bình: “Không cần biết Mèo Trắng hay Mèo Đen, chỉ cần biết con mèo nào bắt được chuột mà thôi”. Và với quan niệm này, nhà cầm quyền Trung Cộng đã quyết định chuyển đổi nền kinh tế tập trung trong xã hội chủ nghĩa sang nền kinh tế thị trường, kết quả đã giúp nền kinh tế Trung Cộng phát triển nhanh chóng như chúng ta đã thấy ngày nay.
1. Mất Quân Bình Xã Hội Trong Tiến Trình Phát Triển Kinh Tế.
Tiến trình phát triển kinh tế, nhờ vào khối nhân công khổng lồ vô tận, vừa cần cù vừa dễ bảo, đáp ứng được sự cạnh tranh trên thị trường nhân công, cho phép giá thành sản xuất hàng hóa Trung Cộng thật thấp, thừa sức cạnh tranh trên thị trường thế giới, đem về cho Trung Quốc một khối lượng ngoại tệ khổng lồ. Đồng thời cũng tạo ra sự mất quân bình xã hội, sự cách biệt giàu nghèo giữa người có thế lực và dân thường, giữa dân thị thành với dân thôn quê, nhứt là giữa những tỉnh Miền Nam và vùng Duyên Hải với các tỉnh nằm sâu trong nội địa, sự cách biệt này quá lớn (2). Nếu đem so sánh mức sống trung bình của dân Bắc Kinh, và thị dân các tỉnh miền Nam và vùng duyên hải với mức sống trung bình của nông dân ở Quý Châu, Tây Tạng, Tân Cương, giống như so sánh mức sống của người dân Âu Châu với dân ở Phi Châu không phải là quá đáng.
Trong cuộc họp hàng năm Trung Ương Đảng Cộng Sản Trung Quốc ngày Thứ Sáu 15 tháng 10 năm 2010 vừa qua tại Bắc Kinh, đưa ra kế hoạch 5 năm về kinh tế để có thể nâng cao nếp sống người dân ở nông thôn. Bởi đảng Cộng Sản Trung Quốc đang lo ngại trước sự bất mãn càng ngày càng nhiều của mọi tầng lớp dân chúng và ngay trong nội bộ đảng Cộng Sản Trung Quốc, vì nếp sống cách biệt giữa nghèo và giàu càng lớn và tệ nạn tham nhũng là nguyên nhân chính góp phần cho sự bất mãn. Chính vì vậy mà có hiện tượng Ôn Gia Bảo mà thế giới đã bàn tán trong thời gian gần đây. Thủ Tướng Ôn Gia Bảo nhận thấy có thể sẽ có một cuộc  nổi loạn nếu không kịp thời cải cách chính trị, bằng không công trình cải cách kinh tế sẽ tan theo mây khói. Ông Ôn Gia Bảo đã công khai kêu gọi Cải Cách Tự Do Dân Chủ và phải chấm dứt cai trị bằng nghị quyết, sắc lệnh của thời kỳ tiền cách mạng, mà nhà cầm quyền phải tuân thủ theo hiến pháp và luật pháp, không một ai có thể đứng trên pháp luật.
Trung Cộng với diện tích hiện hữu  3.696.100 dặm vuông, chỉ bằng diện tích lãnh thổ của Hoa Kỳ, nhỏ hơn Canada và Nga (3). Trên thực tế dân Trung Cộng chỉ sống trên  46% lãnh thổ, phần còn lại là núi non hay sa mạc, mặc dù với lãnh thổ rộng lớn như vậy cũng chỉ cho phép dân số tối đa có thể từ 700 triệu đến 800 triệu để người dân có một nếp sống tương đối mà thôi. Trong khi đó dân số Trung Quốc hơn 1.3 tỷ, chiếm gần 1/5 nhân số thế giới, vượt quá khả năng đáp ứng nhu cầu của tài nguyên thiên nhiên mà đất nước Trung Hoa có.
Giải quyết vấn đề nhân mãn trước nguồn tài nguyên thiên nhiên giới hạn, nhà cầm quyền Trung Cộng áp dụng các chính sách cưởng bách gia đình chỉ có một con, nhưng kế hoạch này phải tới một thế kỷ sau mới đem lại kết quả. Để giải quyết tức thời nạn nhân mãn họ đã âm thầm di dân và giải quyết vấn đề thất nghiệp qua các công trình thầu xây dựng hay mướn đất, mướn rừng dài hạn tại những quốc gia Phi Châu hay các nước láng giềng để biến những công nhân của họ trở thành cư dân quốc gia sở tại, suốt mấy chục năm qua, nhưng ngày nay đã bị phản đối khó mà tiếp tục thực hiện âm mưu của họ (4).
2. Vì Nhu Cầu Sống Còn
Với mô hình phát triển kinh tế của Trung Cộng hiện tại dựa vào dân số đông đúc như là nguồn tài nguyên phát triển kinh tế, chú trọng về số lượng sản xuất hàng hóa thông thường hơn là nặng về phẩm chất, do đó đòi hỏi một số lượng nguyên liệu và nhiên liệu khổng lồ mà bản thân đất nước họ không đủ, cho nên lệ thuộc nhiên vật liệu nhập cảng rất lớn, nhứt là dầu hỏa, nhu cầu càng ngày càng gia tăng.
Thấy được các khuyết điểm này, giới lãnh đạo Trung Cộng muốn chuyển đổi từ nền kinh tế sản xuất thiên về số lượng, sang phẩm chất. Nhưng trước hết phải đầu tư vào lãnh vực giáo dục, nâng cao kiến thức khoa học, kỹ thuật, và cần phải có một kinh phí thật lớn và lâu dài. Tuy nhiên, điều này họ có thể khắc phục được, nhưng lực lượng lao động phổ thông (lao động tay chân hơn là trí óc) không được xử dụng sẽ dẫn tới nạn thất nghiệp cao, có thể gia tăng lên tới 200-300 triệu người, lại là một vấn nạn nghiêm trọng, làm bất ổn xã hội có thể đưa đến sụp đổ chế độ.
Đó là những khó khăn mà nhà cầm quyền Trung Cộng đang đương đầu, không giải pháp nào trọn vẹn, được cái này thì mất cái kia, hơn nữa mô hình kinh tế hiện tại đem lại nguồn ngoại tệ lớn lao cho họ. Giải pháp để sống còn duy nhứt trong hiện tại là tiếp tục giữ mô hình kinh tế hiện hữu và xử dụng sức mạnh quân sự giành hết nguồn tài nguyên Biển Đông, nơi có trữ lượng dầu hỏa, khí đốt và nguồn hải sản khổng lồ, có thể giải quyết các khó khăn mà họ đang gặp phải. Chính vì vậy trong những ngày gần đây, nhà cầm quyền Trung Cộng bất chấp luật quốc tế về biển, tự nới rộng lãnh hải, theo hình lưởi bò hay đường ranh giới lãnh hải 9 điểm, vẽ sát vào bờ biển các quốc gia nằm ven biển, chiếm gần 80% diện tích Biển Đông.
Qua các sự kiện vừa nêu trên, cho chúng ta thấy rõ nhu cầu thiết yếu và ý đồ của Trung Cộng trong việc tranh chấp tại Biển Đông, để người Việt Nam chúng ta lựa chọn giải pháp thích nghi và hữu hiệu hầu bảo vệ vẹn toàn biển đảo và quyền lợi kinh tế trên Biển Đông thuộc chủ quyền của Việt Nam kể cả về lịch sử và luật pháp quốc tế.
II. Trước Thế Cờ Quốc Tế Tại Biển Đông Việt Nam Phải Làm Gì Trong Bối Cảnh Hiện Tại
Với sự thành công trong công cuộc cải cách kinh tế đã đem lại nguồn ngoại tệ khổng lồ, giúp cho nhà cầm quyền Trung Cộng đủ tài chánh, tiếp tục hiện đại hoá quân đội như mong muốn.
Theo nhận định của giới phân tích quân sự và tình báo cho biết trong vòng một năm tới, sự tranh chấp vùng Biển Đông sẽ trở nên tồi tệ hơn khi Trung Cộng hoàn tất việc sản xuất 8 tiềm thuỷ đỉnh nguyên tử có khả năng mang hỏa tiễn mang đầu đạn nguyên tử với tầm đạn đạo xuyên lục địa,  hăm dọa đến nền an ninh lãnh thổ Hoa Kỳ. Và sự phân tích của chuyên viên Ngũ Giác Đài Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ qua không ảnh và tình báo, gần đây cho biết Trung Cộng đang xây cất đường hầm trong sườn núi tại đảo Hải Nam, cao 60 feet (18.288 meters) có thể chứa 20 tiềm thủy đỉnh nguyên tử và trong năm 2010 có thể cho hạ thủy 5 tiềm thủy đỉnh nguyên tử loại 094 có khả năng mang 12 hỏa tiễn JL-2 mang đầu đạn nguyên tử.
Ngoài ra Trung Cộng đã mua lại hàng không mẫu hạm của Nga để tân trang cũng như mô phỏng theo đó để đóng thêm ít nhứt 5 hàng không mẫu hạm trong vòng 5 năm đến 10 năm tới (5).
Với tham vọng muốn biến Biển Đông thành của riêng của mình, Trung Cộng chủ trương dùng sức mạnh tạo áp lực trong vấn đề tranh chấp và chính vì vậy đã có một vài đụng chạm với Hoa Kỳ trên Biển Đông, như trường hợp xảy ra vào tháng 7 năm 2001, khi phi cơ thám thính EP-3 của Hoa Kỳ thực hiện chu kỳ quan sát trên không phận quốc tế gần đảo Hải Nam bị chiến đấu cơ Trung Cộng lên khuấy nhiễu gây tai nạn đã phải đáp khẩn cấp xuống phi trường tại Hải Nam.
Và những đụng chạm nho nhỏ khác trên vùng biển đảo Hải Nam trên hải phận quốc tế sau này, bắt đầu từ 4 tháng 3 năm 2009, phi cơ và tàu đánh cá Trung Quốc lởn vởn bám sát tàu USNS Victorious  thăm dò lòng biển của Hoa Kỳ trên vùng hải phận quốc tế gần đảo Hải Nam, đến ngày 8 tháng 3, 5 tàu đánh cá Trung Quốc bao vây tàu thăm dò lòng biển USNS Inpeccable Incident trong vòng 2 tiếng đồng hồ, khi thuyền trưởng tàu thăm dò Hoa Kỳ báo động và cầu cứu, sau đó tàu hải quân Trung Quốc đến giải tỏa. Sau sự việc quấy nhiễu này, chính quyền Hoa Kỳ phản đối nhà cầm quyền Trung Quốc đồng thời cho chiến hạm đến hộ tống các tàu thăm dò lòng biển suốt lộ trình công tác, để tỏ rõ thái độ quyết tâm của Hoa Kỳ vì đây là hải phận quốc tế.
Ngoài ra, Trung Cộng đã tổ chức cuộc tập trận bằng đạn thật trong vùng biển Đông Hải gần đảo Kawasaki của Nhựt trong 5 ngày kể từ 30 tháng 6, như là một hành động khiêu khích Hoa Kỳ. Trong cuộc tập trận này Trung Cộng đem ra thử nghiệm loại hỏa tiễn đạn đạo có tên là “Sát thủ của hàng không mẫu hạm” (Aircraft Carrier Killer).
Ngày 28 tháng 6 năm 2010, 2 ngày trước khi Trung Quốc bắt đầu tập trận, Hoa Kỳ đã điều động 3 tiềm thủy đỉnh lớn và tối tân nhứt trong Đệ Thất Hạm Đội, trong thời kỳ còn chiến tranh lạnh các loại tiềm thủy đỉnh này mang 16 hoả tiễn Trident với đầu đạn nguyên tử, nhưng ngày nay được tối tân hóa mang hoả tiễn Tomahowk, mang đầu đạn có sức tàn phá mạnh và chính xác bất cứ địa điểm nào trên đất liền mà Radar địch không thể phát hiện được. Đó là các tàu USS Michigan, được điều tới Pusan, Nam Hàn; tàu USS Ohio tới Vịnh Subic của Phi Luật Tân; và tàu USS Florida tới Diego Garcia trong Ấn Độ Dương. Đây là một dấu hiệu nữa cho thấy Hoa Kỳ đang kiên quyết duy trì vị thế thống lĩnh về quân sự ở Châu Á. Và Hoa Kỳ muốn chuyển thông điệp cho Bắc Kinh và các nước khác, kể cả đồng minh lẫn không đồng minh. (6)
Cũng như trong cuộc họp với các Ngoại Trưởng khối ASIA tại Hà Nội, trong tháng 7 vừa qua Ngoại Trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton, khẳng định “lợi ích quốc gia” của Mỹ ở Biển Đông, sẽ không đứng ngoài cuộc tranh chấp, Hoa Kỳ phản đối bất kỳ quốc gia nào sử dụng vũ lực hay đe dọa sử dụng vũ lực ở vùng biển quan trọng này.
III. Kết Luận
Hơn hai thập niên qua, trước sự lấn hiếp của Trung Cộng trong việc tranh chấp biên giới trên đất liền và biển đảo. Nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam, trong thế yếu đã phải chủ trương giải quyết bằng đường lối ngoại giao mềm dẻo. Nhưng kết quả chỉ bị thua thiệt, như trường hợp hiệp ước Vịnh Bắc Việt, dân tộc Việt Nam mất hàng nghìn dậm vuông lãnh hải. Trên đất liền mất hàng nghìn cây số vuông trong đó có thác Bản Dốc, dù nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam cố ngăn cấm nhân dân không cho xúc phạm đến Trung Quốc để lấy lòng, cầu mong Trung Cộng thương tình không lấn hiếp.
Những ngư dân Việt Nam tại vùng đánh cá Vịnh Bắc Việt là nạn nhân thường xuyên bị trấn áp, bắn giết của hải quân Trung Cộng, với mục đích làm cho ngư phủ Việt Nam không dám đến đánh cá hầu giành độc quyền cho ngư phủ Trung Quốc. Mặc dù CSVN và Trung Cộng đã ký kết hiệp ước công nhận vùng đánh cá chung giữa ngư dân hai nước.
Riêng khu vực  biển Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam, trong vòng tranh chấp, tàu Trung Cộng lấn áp ngư dân Việt Nam qua nhiều hình thức, ngăn cấm đánh cá, đụng chìm tàu, tịch thu cá cùng các phương tiện đánh cá và giam cầm ngư dân Việt Nam đòi tiền chuộc mạng, v.v…
Qua các sự kiện và hành động của Trung Cộng cho chúng ta thấy vì nhu cầu sống còn, Trung Cộng không thể nhân nhượng vì tình hữu nghị hay đàn em chịu thuần phục mà nương tay.
Hiện tại Hoa Kỳ có nhu cầu bảo vệ quyền lợi chiến lược quân sự và kinh tế vùng Đông Nam Á Thái Bình Dương nên phải đứng thế đối nghịch trước tham vọng bành trướng của Trung Cộng, đây là cơ hội giúp cho các quốc gia Biển Đông trong đó có Việt Nam. Nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam phải ý thức trách nhiệm đối với quốc gia dân tộc, phải đặt quyền lợi tổ quốc trên quyền lợi đảng, đừng vì sợ diễn biến hòa bình mà bỏ qua cơ hội họp tác, đồng minh với Hoa Kỳ và cũng là cơ hội tạo sự đoàn kết toàn dân ở hải ngoại và quốc nội cùng nhau bảo vệ tổ quốc.
Bởi trong quá khứ nhà cầm quyền và đảng Cộng Sản Việt Nam đã bỏ qua nhiều cơ hội bảo vệ vẹn toàn lãnh thổ và quyền lợi kinh tế:
a. Nếu năm 1978 đừng quá kiêu căng của kẻ thắng trận đòi Hoa Kỳ bồi thường chiến tranh, mà chỉ yêu cầu Hoa Kỳ viện trợ tái thiết thì đã bình thường hóa bang giao, không bị Trung Cộng phỏng tay trên. Và cuộc chiến tranh Hoa-Việt không xảy ra vì có Hoa Kỳ đứng đàng sau (7)
b. Bình thường hóa Thương Mại với Hoa Kỳ sau 4 năm thương lượng, dự trù được ký kết trong phiên họp thượng đỉnh các quốc gia Thái Bình Dương tại Tân Tây Lan năm 1998, khi Tổng Thống Clinton đến đây, nhưng giờ chót phái đoàn Việt Cộng không đến, coi như bỏ lỡ cơ hội được Hoa Kỳ đề bạt Việt Nam vào WTO từ năm 2000, và Việt Nam có nhiều cơ hội đón nhận đầu tư nhiều quốc gia Tây Phương thay vì họ đầu vào Trung Cộng.

Qua thời gian dài trong 3 thập niên qua, Trung Cộng ra sức gây thiện cảm với các quốc gia Đông Nam Á qua chính sách kinh tế và ngoại giao. Nhưng khi Trung Cộng muốn dùng sức mạnh quân sự biến Biển Đông thành của riêng mình, khiến cho các quốc gia Đông Nam Á thấy bộ mặt thật của Trung Cộng, nên họ đã phải tìm chổ dựa làm đối lực chống lại sự hung hăng, ngang ngược của Trung Cộng nên ngã hẳn về Hoa Kỳ. Và Hoa Kỳ cũng có nhu cầu về quyền lợi kinh tế và chiến lược vùng Đông Nam Á Thái Bình Dương, do đó họ không thể nhượng bộ ý đồ bành trướng của Trung Cộng và sẳn sàng hỗ trợ cho các quốc Đông Nam Á Thái Bình Dương,“ qua lời tuyên bố của bà Clinton tại Hà Nội trong tháng 7 vừa qua. Cũng như cuộc hợp thượng đỉnh giữa Tổng Thống Hoa Kỳ và nguyên thủ các quốc gia trong khối ASIAN tại New York nhân dịp tham dự phiên họp Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc ngày 24 tháng 9 vừa qua với bản thông cáo chung 25 điều. Đặc biệt điều 18 khẳng định tầm quan trọng của ổn định và hòa bình khu vực, an ninh hàng hải, không cản trở thương mại và tự do hàng hải theo những quy định liên quan được sự đồng thuận của luật pháp quốc tế, gồm Công ước LHQ về Luật Biển (UNCLOS) và những điều luật hàng hải quốc tế khác, đồng thời giải quyết hòa bình các tranh chấp.
Và mới đây Hoa Kỳ tái khẳng định lập trường về Biển Đông trong cuộc họp cấp Bộ Trưởng Quốc Phòng các quốc gia trong khối ASEAN mở rộng tại Hà Nội vừa kết thúc ngày 14 tháng 10 năm 2010 vừa qua. Bộ Trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ, ông Robert Gates tuyên bố: “Các bên tranh chấp cần được giải quyết một cách hòa bình, không sử dụng vũ lực hoặc cưỡng chế, thông qua quá trình hợp tác ngoại giao, và phù hợp với luật pháp và thông lệ quốc tế.
Hoa Kỳ luôn luôn thực hiện quyền của chúng tôi và ủng hộ quyền của các nước quá cảnh và hoạt động trên vùng biển quốc tế. Điều này sẽ không thay đổi, cũng như cam kết của chúng tôi tham gia vào các cuộc diễn tập và các hoạt động cùng với các đồng minh và đối tác của chúng tôi, cũng sẽ không thay đổi”

Điều này cho Trung Cộng hiểu rõ không thể tiếp tục xử dụng luật rừng xanh, hung hăng dùng cường lực nước lớn bắt nạt, cưỡng ép nước bé bất chấp luật pháp quốc tế, nếu họ không muốn bị cô lập. Vì vậy chúng ta thấy Trung Cộng đã xuống giọng, không còn hung hăng như trước đây và trong phiên họp các viên chức, Trung Cộng không lập lại cụm từ “Biển Đông là quyền lợi cốt lõi của họ”, và Bộ Trưởng Quốc Phòng Trung Cộng, Lương Quang Liệt cũng đã tuyên bố: “Trung Quốc đang chuẩn bị hợp tác với các quốc gia về an ninh khu vực và cũng khẳng định việc phát triển quân sự chỉ để tự vệ, không là mối đe dọa các quốc gia láng giềng”. Dù lời tuyên bố này có thực tâm hay không, nhưng cũng cho thấy Trung Cộng đã thấm đòn.
Qua sự kiện này cho chúng ta thấy sự quy lụy, yếu hèn của CSVN không làm cho Trung Cộng thương tình mà nương tay mà còn là một yếu tố khuyến khích cho Trung Cộng lấn ép thêm. Thể hiện qua việc nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam trong quá khứ đã không dám phản đối trước ác tâm của hải quân Trung Cộng bắt giam, cướp bốc ngư dân Việt Nam trên vùng biển tranh chấp (Hoàng Sa và Trường Sa), đòi tiền chuộc mạng hay đụng chìm tàu, mà nhà cầm quyền CSVN cũng không dám nêu đích danh tàu Trung Cộng mà gọi là tàu lạ. Trong khi đó chính quyền Phi Luật Tân, mặc dù quân đội của họ cổ lỗ sĩ hơn Việt Nam, nhưng Phi Luật Tân bảo vệ được ngư dân của họ và còn bắt và xử phạt ngư phủ Trung Cộng khi những ngư phủ Trung Cộng đánh cá trong hải phận Phi Luật Tân, bởi chính quyền Phi Luật Tân thể hiện quyết tâm bảo về chủ quyền lãnh hải của mình dù Trung Cộng phản đối nhưng không dám vượt qua giới hạn.
Nhưng gần đây, trước phiên họp Bộ Trưởng 10 quốc gia khối ASEAN và 8 quốc gia được mời trong đó Hoa Kỳ, Trung Cộng, Nhựt Bổn, Tân Tây Lan, Úc Đại Lợi, Nam Hàn, Nga và Ấn Độ tại Hà Nội. Lần đầu tiên Bộ Ngoại Giao CSVN đã triệu Đại Sứ Trung Cộng đến và đưa công hàm phản đối và buộc nhà cầm quyền Trung Cộng phải thả vô điều kiên 9 ngư dân Việt Nam bị bắt giữ tại vùng biển gần đảo Hoàng Sa ngày 11 tháng 9 vừa qua. Kết quả ngày 12 tháng 10, phía Trung Cộng cho biết họ đã phóng thích ngư dân Việt Nam. Qua sự kiện này, cho thấy khi nhà cầm quyền có quyết tâm bảo vệ công dân của mình,  dù là tiếng nói của một nước nhược tiểu, kẻ thù không thể làm ngơ bởi còn công luận quốc tế.
Riêng hành động của những công dân, sinh viên, thanh niên nam nữ Việt Nam thể hiện lòng yêu nước lên tiếng chống đối hành động xâm lăng của Trung Cộng đối với biển đảo lại bị nhà cầm quyền CSVN đàn áp giam cầm, hành động này vô hình chung khuyến khích kẻ thù Trung Cộng không tương nhượng trong vấn đề tranh chấp biển Đông bởi họ thấy CSVN quá nhu nhược và sợ hải trước quyền lực của họ.

Và trong điều 4 của thông cáo chung cuộc họp thượng đỉnh tại New York giữa Tổng Thống Hoa Kỳ và lãnh đạo của các quốc gia khối ASEAN, các quốc gia này cũng khẳng định sẽ hợp tác với Hoa Kỳ giải quyết các vấn đề nhân quyền, giáo dục, v.v… Điều này Hoa Kỳ cho các quốc gia trong khối ASEAN biết rằng cần cải thiện vấn đề nhân quyền sẽ giúp cho chính phủ Hoa Kỳ dễ dàng họp tác và hỗ trợ các quốc gia này về mọi mặt trong đó có lãnh vực quốc phòng, vì sự đồng tình của Quốc Hội và nhân dân Hoa Kỳ. Trái lại, nếu các quốc gia trong khối ASEAN tiếp tục vi phạm nhân quyền, dù chính phủ Hoa Kỳ có muốn hỗ trợ cũng bị Quốc Hội ngăn cấm.
Vì vậy nhà cầm quyền CSVN phải thức tỉnh, ý thức đặt quyền lợi Tổ Quốc lên trên quyền lợi đảng Cộng Sản, nắm lấy cơ hội này, chấp nhận chế độ tự do dân chủ để trở thành đồng minh của Hoa Kỳ và cũng là cơ hội tạo sự đoàn kết quốc gia dân tộc, cùng nhau chống ngoại xâm.

Houston, ngày 16 tháng 10 năm 2010

K1 Lê Phát Minh

Đăng tải tại Tâm Tình K1 | Chức năng bình luận bị tắt ở Bài Nhận Định Tình Hình Đất Nước Của K1 Lê Phát Minh

Bài Thơ Từ Biệt của K1 Hà Thị Hạnh

Anh Vinh thân mến,

Như đã hứa, tôi gởi tiếp cho anh bài thơ xem như tạm thay thế bài viết về cuộc đời tôi, mấy anh đọc cho vui.

Được thư bạn tôi bồi hồi khôn tả,
Sao bạn lành hiểu quá rõ lòng tôi,
Việc ghi ra quá khứ của đời tôi,
Không khó mấy nhưng không còn được phép.

Lúc xưa ấy tôi thường hay ghi chép,
Chép chép ghi ghi nghỉ sẽ mãn nguyền,
Lòng bồi hồi ghi chép liên miên,
Bờ bến đến sẽ là “vùng đất hứa”.

Như bạn biết tôi không làm được nữa,
Đất hứa nào đã từ chối “nạp dung tôi”
Cuộc đời tôi đành phải buông trôi,
Theo năm tháng với tuổi đời chồng chất.

Thời gian ấy … không gian nầy bất tất,
Làm tôi đau, tủi, nhục triền miên,
Nhân quả chi tôi ôm hết ưu phiền,
“Được” ở lại quê hương sao buồn tủi.

Đầu bạc trắng chân đau gối mõi,
Tinh thần suy thân xác chẳng hơn gì,
Sống lạc lõng còn nhọc thân nhục chí,
Đến một lúc tôi giật mình tỉnh trí.
À ra thì ta còn mỗi một con đường,
Con đường nầy không xuống suối trèo non,
Không rừng rậm hay biển to sóng cả,
Đường tôi chọn êm đềm không buồn bả,
Không hơn thua danh lợi bạc tiền,
Không giàu nghèo cao thấp đua chen,
Chỉ thuần nhất nâu sòng dưa muối.

Đã qua rồi những khoảng đời buồn tủi,
Tự tâm mình thay đổi cho mình,
Phải tự cứu bản thân như cứu lửa,
Xin các bạn yên lòng đừng thương (xót) nữa,
Tôi bây giờ không là tôi của trước đây,
Lòng thảnh thơi như gió đưa mây,
Mây trôi mãi tìm về không gian cũ,

Lời tạm biệt đến ĐỒNG MÔN NAM NỮ,
Một ngày nào đoàn tụ, hay chỉ mơ?!
Vẫn chờ !!

Hạnh Hà Tấn Dung

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Bài Thơ Từ Biệt của K1 Hà Thị Hạnh

Thư Cám Ơn và Từ Biệt của Hà Thị Hạnh

Tâm Tình Với K1 Hà Thị Hạnh

From: Vinh Nguyen
Saturday, 3 September, 2011, 12:40 PM

Chị Hà thị Hạnh quý mến. Khi hôm xem một đoan video do Nghĩa thâu ở nhà chị, thấy chị ngập ngừng khi nói đến tên của những người bạn cũ của mình.Tôi làm gấp  slideshow nầy mong đến với chị để an ủi chị trong lúc trống vắng vì thiếu bạn bè. Nay được biết chị sắp xuống tóc đi tu giống như chuyện tình Lan và Điệp. Đúng ra tôi không gởi mail nầy đến chị để chị không bị một sự vấn vương nào trên bước chân về cỏi tịnh. Nhưng lở rồi, chị xem lại lần nữa những khuông mặt thân thương mà chị đang cố nhớ, để rồi mỗi khi chắp tay hướng về Đấng Giác Ngộ trên con đường tu Phật chị hảy cầu nguyện cho bạn bè của chị trong đó có chúng tôi luôn được an lành trong quảng đời còn lại. Mến chúc chị luôn tinh tấn tu học và sớm đạt được ý nguyện của mình.

Chị vào website của Gia đình K1 để xem nhé:

 

From: bala ha
To: Vinh Nguyen
Sunday, September 4, 2011 1:10 AM

Vinh than men ,
Toi that vui va xuc dong voi viec lam cua anh cho tat ca khoa trong do cung co toi. May man co anh Nghia ve VN ghe nha tham , toi co noi viec lam sap toi cua toi…anh ay thay nen luu lai mot vai hinh anh sau cung cua toi truoc khi toi re vao loi khac  . Rat cam on anh Vinh da cho toi thay va chac chan dung ten cac ban nu…nhung hinh anh nay cung se nam trong goi hanh trang toi mang theo vao cua Phat( trong tam ma thoi), Khong phai doi den vao chua toi moi cau nguyen dieu lanh cho ban be, ma toi da lam cong viec nay hang dem 4 nam nay roi, vao moi lan toi le Phat. That su , doi toi la nhung khuc quanh that gat, phai co gang lam moi dat den su Binh An hom nay. Nghia cu dum boc cua cac ban cho toi lam toi vuong van khong.it…toi dang phai thang minh de chuyen su ray rut nay sang mot cach den dap on cac ban cach khac …co le chi co toi biet dieu nay thoi. Toi da xuat gia hom qua 3\9\11.Long toi rat thanh than, cac ban chuc lanh cho toi de toi
di duoc den noi toi muon. Than chuc Vinh va cac ban luon An Lanh, thuan loi trong cuoc song.
Toi phai mo lai hinh ngay dai hoi 45 nam de tim hinh cua anh Vinh cho biet mat.
Bat HanhHa (Thich nu Tan Dung)

From: Vinh Nguyen
To: “bala ha”
 Monday, 5 September, 2011, 1:53 PM

Nam mô A Di đà Phật,

Kính thưa Ni Cô Thích Nữ Tấn Dung

Kính thưa chị Hà Thị Hạnh

Vinh rất xúc động khi được mail hồi đáp của chị. Vinh cầu chúc cho chị gặp được nhiều duyên lành nơi cửa Phật.

Mặc dầu chị đã xuống tóc để trở thành một Ni Cô ngày hôm qua, nhưng Vinh xin chị thêm một điều. Chị bỏ thêm ít thì giờ viết lại cuộc đời của chị  sau năm 1975 đến nay đã trải qua những thăng trầm như thế nào. Và cuối cùng xin chị có lời chào tạm biệt các bạn bè K1, những người luôn luôn nhớ thương chị và mong cho chị được bình yên nơi quê nhà. Chị cố gắng nhé, tôi chờ những giòng chữ thân thương của chị để gởi đến các bạn của mình.

Vinh

From: bala ha
To: Vinh Nguyen
Monday, September 5, 2011 8:48 PM

Anh Vinh men,

Đọc thư anh tôi mới chắc chắn được một điều , thư ” Tạm biệt cả khóa “của tôi trước ngay tôi “xuất gia” đúng 1 tuần, đã không đến được với Ban Đại Diện K1 chúng ta. Cái điều tôi lo lắng nhất lai xảy ra…Những ngày ấy tôi rất lo thư lac…( ly do bên VN bao đường dây cap quang dưới biển bi đứt, thư từ ra nuoc ngoai bi truc trac), thư đến tôi nhận binh thường nhưng thư đi của tôi không đến được ai cả…mãi đến ngay cuối cùng (2/9) hon 10 gio đêm tôi goi đại cho anh Hoàng cầu viện anh ấy tim hiểu xem sự việc…Thôi thi mot chut truc trac nho ngoai y muon, rat may cac anh van biet duoc lối rẽ cua tôi mặc dù không được như ý tôi sắp xếp…chuyện này cũng dẫn đến hậu qủa không nhỏ với tôi. Anh Vinh biết không nếu thư đến đúng như dự định thì tôi đã làm cái việc “TẠ TỪ ” các ban đúng lúc mot cách phải NGHĨA phải TÌNH…Nhưng lời chào tạm biệt sau khi rẽ lối rồi thi không có ý nghĩa ìi hết phải không anh Vinh? Thứ đến thời gian “xuất gia ” tôi đã được nghe những lời giao huấn của SƯ PHỤ tôi,  những điều được và khong được làm của một người TU mới vào chùa như  tôi, lại là NỮ nữa thì có nhiều điếu cấm hơn là nam rất nhiều. Thế nên tôi phải đành thất lễ ” không thể ” viết những gì anh đã gợi ý cho tôi. Tôi chỉ làm được là viết lại lời TỪ BIỆT với cac bạn .Tôi sẽ viết lại lá thư bi lạc mất, nó đã  nằm trong đầu tôi đến từng dấu chấm phết …

   

Thân gởi các anh: Anh Nghiệp, Anh Tóan, Anh Ngưu, Anh Hồng…cùng tất cả ĐỒNG MÔN( Nam Nữ ).
Tôi xin dùng nickname mà anh Nghiệp đã cho tôi ” Bat Hanh” để thay lời cám ơn anh Nghiệp vậy nhé.
Các bạn thân mến, hôm nay “Bat HanhHa” tôi gởi thư này đến cac ban để nói lời “Tạm biệt” các bạn ( chưa đi vùng 5 đâu, chỉ mới 4,5 ). Sức khỏe tôi hiện tại bình thường, sẳn còn khỏe và còn sáng suốt, với sự đồng ý tuyệt đối cua gia đình, tôi thực hiện ngay ý nguyện đã có từ cái ngày vượt qua con bệnh hiễm nghèo( 2007), Các ban đã chung tay hỗ trợ kịp lúc, kéo được tinh thần và thể xác tôi qua  cơn suy sụp tưởng chừng như đã không vượt nổi. Có được ngày hôm nay, nghĩa cữ đùm bọc, sự  thể hiện tình Đồng Môn của các bạn đã làm tôi thật sự xúc động bấy lâu nay mỗi lần tôi nhớ đến. Tôi không biết làm gi để đền đáp. 

 Lý do chính đáng về lời Tạ Từ hôm nay hy vọng không làm các bạn lo lắng…Ngày 3/9 tới đây tôi vào chùa xuất gia học đạo, có nghĩa là tôi đã rẽ sang một hướng khác của đời mình với sự đồng ý của gia đình, mong các bạn cũng vui lòng chúc lành cho tôi và không thot lên câu ( xin phép đạo văn một chút) ” Ngày mai trong đám gìa nua ấy, Có kẽ vào chùa bỏ bạn xưa”! Tôi đã từng lạc đàn rất lâu, vừa nhập lại được, mừng vui chưa trọn vẹn, sự  biến dich của cuộc đời bắt phải nói lời chia tay. Cái điều lớn nhất đời tôi, du duyên nợ đã đến xin các bạn tha thứ, tôi không thể chậm trể nữa e không kip.”Bat Hanh Ha ” tôi có sơ sót điều gì xin cac bạn xóa bỏ hết cho tôi( nhất là các chị em gái của tôi, bấy lâu nay mình không thư riêng nhau nhưng các chị, các bạn luôn ở trong tim tôi). Tôi đắn đo mãi mới thư này cho các bạn,  tôi nghĩ nếu âm thầm ” bỏ cuộc chơi” thi thật ” vô tình, vô ơn” lắm, mong cac bạn thông cãm cho lá thư dài dòng một lần chót này thôi. Không biết quy tắc nhà chùa ra sao, việc gi được, không được làm tôi chưa nắm rõ…nếu còn duyên chúng ta sẽ gặp lại ( trên email). Thân chúc các bạn và  gia đình luôn khỏe mạnh an lành. Nhờ các anh BDD chuyển lời tôi kính chào tạm biệt các thầy, chúc các thầy sống lâu khỏe mạnh , để mãi là chỗ dựa tinh thần cho các Bạn. Xin chào Tạm biệt.

Tôi sẽ gởi cho anh Vinh một bài thơ ngắn tạm thay thế bài viết dài về đời mình mà lúc này tôi không còn được phép làm điều đó nữa.

Bat HanhHa

 

 

Đăng tải tại Tâm Tình K1, Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thư Cám Ơn và Từ Biệt của Hà Thị Hạnh

Chuyện thật người thật của K1 Phan Quang Nghiệp

NHỮNG HỘI NGỘ KỲ THÚ  :

(Chuyện thật, người thật do người trong cuộc Phan Quang Nghiệp kể.)

  

HỘI NGỘ LẦN THỨ NHẤT: CON TRAI TỈNH ỦY VC BÌNH ÐỊNH. ÂN HAY OÁN? BẠN HAY THÙ ?

Sau 30.4.75 tôi bị 17 năm tù khổ sai biệt xứ, bị đày ải từ Nam ra Bắc rồi từ Bắc vào Nam.đến  năm 1992 mới được thả ra. Ngày 13 tháng 8 năm 1993 gia đình tôi được cho tị nạn Cộng Sản tại Hoa Kỳ, tiểu bang California, thành phố Santa Clara Hay tin  tôi từ Việt Nam mới qua, nhiều người Việt Nam trong cùng  apartments ghé qua thăm hỏi chúng tôi,  trong đó có Ông Huỳnh Khoa được biết là một người từng hoạt động Việt Nam Quốc Dân Ðảng ở Ðà Nẵng và hiện là một nhà hoạt Ðộng Cộng Ðồng Việt Nam ở San Jose. Ông Huỳnh Khoa rất mến tôi khi biết tôi quen biết nhiều vị lãnh tụ Việt Nam Quốc Dân Ðảng như Ông Võ Trạng ở Quảng Ngãi, Ông Nguyễn Hữu Thời ở Bình Ðịnh, đặc biệt là Cụ Nguyễn Ðình Lương  (Quảng Nam) mà tôi có dịp giúp đở trong 17 năm ở tù chung. Biết  tôi có thời gian làm việc ở Bình Ðịnh thì vội khoe với tôi  là ông ta có một chàng rể cũng là người quê hương Bình Ðịnh, anh ta là một Kỷ Sư điện tốt nghiệp ở Mỹ và đang làm việc cho một hãng Mỹ lớn lắm. Nó giỏi lắm,  Ông Huỳnh Khoa không ngớt khoe chàng rể quí cho tôi và sai một người con trai về gọi anh Hoan (tên chàng rể quí) qua gặp tôi nói chuyện chơi. Anh Hoan qua gặp, chào hỏi tôi  : “ Chú ở Việt Nam mới qua ?”. Với giọng Bình Ðịnh thân thương mà đã lâu lắm rồi mới được nghe lại. Tôi nghĩ xa xôi nửa vòng trái đất mà gặp được một người gần như đồng hương thì cũng vui, có nhiều chuyện để nói.Thôi thì cũng tạm coi như là “ tha hương ngộ cố tri ”đi…nhưng sự thật còn đi xa hơn thế:

-Tôi hỏi : Cháu ở Bình Ðịnh vậy chứ ở Xã nào Quận nào?

-Chưa kịp trả lời tôi thì anh Hoan vội đứng lên chào Bà Xã tôi vừa mới bước ra là “Thưa Cô, Em là học trò cũ của  Cô ở Trường Trung Hoc Cường Ðể Qui Nhơn đây.”Và tôi cũng nhớ ra hình như có gặp em này  trong quá khứ ?

 -Trở lại nói  chuyện vơí tôi, anh Hoan nói quê  ở xã Phước Lý,Quận Tuy Phước Tỉnh Bình Ðịnh.

-Tôi hỏi tiếp: Vậy chứ cháu ở xóm nào ? Chú cũng biết nhiều nơi ở xã này.

– Hoan  không trả lời thẳng câu hỏi của tôi mà lại nói rằng “nếu cháu nói tên của Ba cháu thì Chú biết liền! – Cháu là con của Ông TÁM VINH đây .”

– À, ..tôi đã nhớ ra rồi. Anh nầy là con một Tỉnh Ủy VC Bình Ðịnh ra hồi chánh vào giờ chót ở Qui Nhơn. Tôi có chụp một tấm hình màu Polaroid lấy liền lúc đó cảnh Cha conTámVinh đoàn tụ, cảnh trước Trường Trung Học Cường Ðể Qui Nhơn .Tấm hình đẹp lắm và tôi đã sử dụng nó trong một công tác tình báo sau nầy.Tôi phán một câu chắc nịch là: “ như vậy cháu phải là họ VÕ?”

– “Dạ vâng, cháu tên là Võ Ngọc Hoan”

-“Vậy giờ Ba cháu hiện ở đâu  mạnh giỏi không?” Tôi không giám hỏi còn sống hay chết?

– Hoan nói: “Đó cũng là điều mà cháu muốn hỏi chú ? Như vậy là Chú cũng chẳng có  tin tức gì về Ba Cháu từ sau ngày 30.4.75. Nhưng mà gặp được Chú đây Cháu rất mừng và xin Chú viết giấy xác nhận cho cháu về trường hợp của Ba Cháu để Cháu bảo lãnh đứa em  hiện còn bị kẹt bên Ðảo.

Rồi anh H. kể tiếp : “Thưa Chú sau ngày “giải phóng” gia đình cháu khổ lắm. Mấy người cộng sản ở tù về, hay nhảy núi về,bọn Cộng Sản Bắc Kỳ vô  họ tìm đến  nhà cháu hạch hỏi về Ba cháu đủ thứ như hiện giờ Ba cháu ở đâu ?Tiền bạc kinh tài cho Cách Mạng để đâu ?Tiền bạc  Mỹ Ngụy tưởng thưởng để đâu?.Chữi bới chúng cháu tại sao không chạy theo Mỹ Ngụy mà còn ở lại ? Muốn tiếp tục âm mưu chống phá “Cách Mạng” nữa hay sao? Ðồ phản bội…Chúng đàn áp đánh đập , phân biệt đối xử rất khắc nghiệt với gia đình chúng cháu, luôn cả bà con giòng họ nội ngọai của chúng cháu..Chúng cháu chịu không nỗi nên đã tìm cách vượt biên, dù chết dù sống gì cũng phải ra đi xa lánh cái cảnh địa ngục trần gian nầy..May mà vượt biên được, thật may mắn quá”.

-Tôi nghe mà thật bùi ngùi thương cảm. Những người như chúng tôi dù bị trả thù tàn nhẫn khốc liệt cách mấy( như cá nhân tôi bị tù 17 năm khổ sai biệt xứ chịu đủ mùi xà lim, tra tấn, cùm kẹp, bỏ đói bỏ khát..)thì cũng đành chấp nhận, dù sao thì mình có sức chơi thì có sức chịu. Chỉ tội nghiệp là tội nghiệp cho những nạn nhân oan ức như gia đình anh H. đây, họ có tội gì ? Tại sao Cộng Sản có thái độ giận cá chém thớt ? trả thù hèn hạ như vậy? Nếu như ngày trước lúc đương quyền mà tôi cũng đối xử với gia đình một Cán Cộng cao cấp đang hoạt động , đang gây nhiều tác hại tại địa phương(trường hợp như gia đình của anh H. đây) giống như bọn Cộng Sản đã làm sau nầy, thì bây giờ còn mặt mũi nào mà ngồi nói chuyện  vui vẻ như thế nấy.Vợ tôi dạy những người con của VC như anh H. đây cũng như mọi người khác không cần biết lý lịch, không hề có một phân biệt đối xử nào. Hai tên Võ Tấn Danh và Võ Tấn Lợi ở An Nhơn Bình Ðịnh quăng hai trái lựu đạn hôm cắm trại liên trường ở sân vận động Qui Nhơn (9/1/1972) cũng là hai đứa học trò trường Cương Ðể mà cha chúng là VC và đã móc nối xúi dục chúng gây tội ác!!

Nghĩ tội nghiệp cho những gia đình giống như gia đình anh H. đây. Suốt thời niên thiếu Cha đi theo Việt Cộng, gia đình sống trong vùng Quốc Gia, mặc dù phía Quốc Gia họ không làm gì có tính cách đàn áp hay phân biệt nhưng thật sự thì chính họ tự cảm nhận chẳng giống ai. Bạn bè cùng trang lứa tụi nó có Cha, Anh là Quân Ðội VNCH. Chúng nó tỏ ra rất tự hào và thích thú mỗi khi có một bài hát mới ca ngợi tình anh lính chiến. Chúng hát theo say sưa. Những người như H. làm sao thông cảm và thưởng thức được những bài ca bất hũ đó.Trái lại những người như Ba  H. thì gắn liền với hình ảnh giựt mìn xe đò, vãi lựu đạn vô trường học, rạp hát v.v… H. là con của bọn khủng bố? lầm lũi đi về mà chẳng dám có bạn bè. Ðên khi Ba H. ý thức được sai lầm ra chiêu hồi, thì sự đoàn tụ chẳng được bao lâu, chưa kịp vui cho thỏa thì Chính Quyền Quốc Gia sụp đổ.  Cộng Sản đối xử tàn tệ còn hơn với kẻ thù là Quân Ðội Công Chức Chế Ðộ cũ.Tiếp tuc cuộc sống cô đơn giữa chợ đời….

-Tôi rất vui vẻ làm các giấy tờ cần thiết theo yêu cầu của anh H. Với tư cách là một cựu Thiếu Tá Phụ Tá Ðặc Biệt Tỉnh Bình Ðịnh , chứng nhận một người dân oan bị trả thù hèn hạ, bị bách hại bởi Cộng Sản để xin được tị nạn Cộng Sản. (Các Bạn thấy không : sau 18 năm mất nước không còn lon lá chức vụ gì mà  tôi vẫn còn làm việc !!!, mặc dù làm việc  không lãnh lương)

Tôi nói chuyện tiếp với anh H:

Việc Ba cháu ra hồi chánh vào những ngày cuối cùng của cuộc chiến (cuối năm 1974 ) ít nhiều gì cũng có sự tác động của chú và của những người phe chú. Bây giờ cháu có oán trách gì chú không? bởi vì nếu vào những ngày đó mà Ba cháu không ra hồi chánh, thì  chỉ 3 tháng sau khi chiếm được Miền Nam thì Ba cháu là Tỉnh Trưởng, Thị Trưởng và cháu là con ông cháu cha(nói theo VC là Con Cháu Các Cụ Cả), tha hồ mà nhà cao cửa rộng xe cộ nghinh ngang tiền bạc ngập đầu quyền hành sinh sát muốn gì được nấy trong cái cảnh luật rừng“luật là tao, tao là luật, Ðảng là tao ,tao là Ðảng “ như Sáu Búa Lê Ðức Thọ  nói  mà cháu nghe thấy sau nầy đó. Cộng Sản Việt Nam hiện nay mạnh ai nấy cướp giật, bóc lột nhân dân cho đầy túi tham không đáy. Một lần nữa chú hỏi thật cháu là cháu có oán trách gì Chú ? cứ nói nghe chơi..Mình đang ở trong một xứ sở Tự Do mà !.

-Anh H vội cải chính:

-Dạ không đâu! dạ không đâu! Thưa chú, anh lặp lại hai lần. Nhờ vượt biên trót lọt  được qua đây sớm nên cháu có điều kiện tiếp tục học hành đến nơi đến chốn. Bây giờ có bằng cấp cao có vợ đẹp con sang, xe cộ, nhà cửa, đầy đủ tiện nghi và lương cháu cũng  khá. Hiện tại tuy không bằng ai nhưng xét cho cùng thì mình cũng thuộc tầng lớp Trí Thức và Trung Lưu trong Xã Hội Hoa Kỳ này. Chưa kể mình được hưởng bao nhiêu là phương tiện văn minh tiên tiến nhất trên thế giới, về vật chất cũng như tinh thần…Không!! Cháu không ân hận và trách móc ai hết. Cháu chĩ cám ơn Trời Phật cho cháu được cái may mắn như ngày hôm nay…Còn giàu có bằng cách bán nước từng phần hay ăn cắp, ăn cướp của của nhân dân theo kiểu Cộng Sản Việt Nam bây giờ cháu không ham đâu và chắc gì bền chú ơi!!..Cháu chỉ ân hận là bây giờ tụi cháu sung sướng về vật chất cũng như được hưởng mọi thứ tự do dân chù trên quê hương thứ hai này, mà không biết số phận của Ba cháu hiện nay ở đâu sống chết như thế nào? Cháu không giúp đỡ gì được cho Ba Cháu.    Cháu đã cố ý tìm kiếm hỏi thăm tin tức từ mười mấy năm nay mà vẫn biệt vô âm tín.

TỈNH ỦY VIỆT CỘNG TÁM VINH :

-Cháu H biết về Ba cháu chắc không nhiều ?-Tôi tiếp tục nói chuyện với Kỷ Sư H -Bởi vì khi Ba cháu nhảy núi hoạt động Việt Cộng thì cháu còn nhỏ quá. Nhưng trái lại đồng bào buôn bán dọc theo đường Gia Long, Lê Lợi, Phan Bội Châu Võ Tánh hay ở dưới Chợ  Qui Nhơn như Dân Lợi, Phước Tân, Phước Tấn, Tân Thích vv thì không lạ gì cái tên Ðoàn Hữu Trác, hay Tám Vinh mà  họ  thường thấy ký tên trong các tờ Công Khố Phiếu Kháng Chiến, các Biên Nhận Ðóng Thuế ,Thu Tiền hay Tiếp Tế cho “Cách Mạng”.Tuy họ  không biêt Ba Cháu là ai nhưng sau nhiều vụ nổ mìn như ở khách sạn Việt Cường, Lầu Bà Ðệ ( tức Khách Sạn Thanh Bình của Thân Mẫu Nhà báo Huỳnh Lương Thiện – Mõ SF- ), Bar Tuyết Trắng, rạp ciné Trưng Vương giết hại nhiều người dân vô tội , nhất là sau vụ  VC vãi lựu đạn trong sân vận động Qui Nhơn hôm học sinh liên trường tổ chức cắm trại, chính mắt cháu thấy đó, làm thày giáo và học sinh vừa chết vừa bị thương hơn 200 người, trong đó chú còn nhớ  có  Thầy Tạ Quang Khanh bị thương nặng và vợ là Cô Ðặng Thị Bạch Yến chết tại chỗ… Họ sợ những người như Ba cháu, cho nên mỗi lần thấy người của Ba cháu từ trên núi xuống lẻn vào Qui Nhơn hăm dọa đòi tiền là họ mau mau lo đóng cho xong. Chú cũng vậy, qua tin tức tình báo chú biết Ba cháu tên thật là Võ Tôn Chứng hay Võ Chứng hay Ðoàn Hữu Trác hay Tám Vinh, sanh quán Xã Phước Lý Quận Tuy Phước Tỉnh Bình Ðịnh, là một Tỉnh Ủy Viên, đương chức Bí Thư Huyện Ủy Huyện Tuy Phước Tỉnh Bình Ðịnh. vừa mới được biên chế làm Bí Thư Thị Uỷ VC Qui Nhơn.Thỉnh thoảng Chú cũng truy bắt được nhiều tổ chức hạ tằng cơ sở VC, một vài đường dây giao liên hay năm ba cơ sở  đặc công hay kinh tài cho VC, nhưng không dễ gì bắt được Ba cháu..Phải nói rằng Ba cháu là một cán cộng có tài, hoạt động rất đắc lực nếu so với cán cộng Nguyễn Phụng Khuông bí danh Biên Cương người quán Bồng Sơn  Bí Thư Thị Ủy Qui Nhơn trước Ba cháu bị bọn chú bắt và sau đó bị VC giết trong trận Tết Mậu Thân ở Qui Nhơn thì ba cháu không bằng, nhưng ba cháu thuộc hạng giỏi của Cộng Sản Bình Ðịnh. Không biết vì lý do vượt trội hơn người khác mà nhiều người đố kỵ như tên Hoà trên tỉnh uỷ, tên Nguyễn Ðấu ở Thị Ủy tên này muốn tranh chức BT Thị Ủy với Ba cháu,tên Cường, tên Vương ỡ Thị Ðội, ngay cả tên Nguyễn Trung Tín Bí Thư Tỉnh Ủy cũng không thích Ba cháu ??.Chú cũng  có tin tức là vì tụi nó nghi Ba cháu có gì mờ ám trong số tiền bạc kinh tài trong Nội Thị Qui Nhơn đưa ra.??Ngoài ra chú cũng được tin là Ba cháu phỗng tay trên tụi nó : có quan hệ ái tình với một nữ cán cộng ở Thôn An Cửu xã Phước Hưng ,cơ sở mà bọn Tỉnh Ủy VC thường lén lút về du hí, giải quyết sinh lý, cho nên lũ nó căm giận ba cháu và kết tội ba cháu là hủ hóa.vv…

TRAO ÐỔI THƯ TỪ VỚI TÁM VINH

Chú nhớ vào khoảng hạ bán niên năm 1973 trong khi gởi thư tuyên truyền, phát triển cơ sở, Ba cháu có gởi thư móc nối một cựu công chức Việt Nam Cộng Hòa đã nghỉ hưu tên là Nguyễn Cao Bằng.  Ông này hay về thôn Huỳnh Giản Xã Phước Hòa  Quận Tuy Phước làm ruộng lúa, mà cái thơ lại lọt vào đường giây của chú. Chú có nhiều  Cán bộ đường dây nội tuyến trong hàng ngũ VC Bình Ðịnh. Những thư từ tài liệu gì gởi qua những đường dây nầy chú đều photocopy trước khi cho gởi đi và theo dỏi. Nhờ đó mà biết được nhiều tổ  chức cơ sở và chủ trương của VC. Riêng trường hợp Ông Nguyễn Cao Bằng  là  một cán bộ Quốc Gia từng làm việc chung với chú, không thể nào là một cơ sở VC được, nên chú không cho gởi đi mà giữ lại để tương kế tựu kế. Chú đã mạo danh Ông ta gởi thư trả lời cho Ba cháu. Chuyện nầy chú cũng có bàn với Cố Vấn Mỹ và họ cũng đã đồng ý.Trong thư từ qua lại chú  gởi cho Ba cháu mang  tên Ông Nguyễn Cao Bằng, đứng trên lập trường Quốc Gia Dân Tộc mà lên án cả Cộng Sản lẫn Tư Bản. Chẳng hạn như   từ hơn bốn ngàn nămVăn Hiến đến nay Tổ Tiên ta có theo một chủ nghĩa nào đâu mà vẫn tồn tại và phát triển đến ngày nay. Cho nên theo Ông N.C.B. thì những ai cầm súng AK 47 hay AR15 cũng đều là tay sai ngoại bang và đều có tội với Tổ Quốc. Lên án gắt gao những thế lực ngoại bang từ Nga Tàu đến Pháp Mỹ  gieo rắt chiến tranh cho Quê Hương Việt Nam. Cho Ba cháu biết rằng hiện nay đa số nhân dân Việt Nam họ không theo Mỹ và cũng không ưa gì “Cách Mạng ”.Trong Hiệp Ðịnh Ba Lê cũng minh định thành phần thứ ba đó. Ở Qui Nhơn thành phần thứ ba nầy đông lắm và họ vẫn sinh sống bình an. Họ chỉ cầu mong sao cho thật sự hòa bình cho dân tình bớt khổ…Riêng Ông Ta NCB sau hàng chục năm làm công chức sáng vác ô đi tối vác về (thời nào thì cũng cần có những ngươì công chức lo ba cái giấy tờ cho dân), bây giờ già rồi lo chăm ba đám ruộng nương kiếm sống qua ngày, không đụng chạm đến ai, chỉ xin hai chữ bằng an. Chú cứ lập luận theo kiểu hàng hai đó nhằm lung lạc ba cháu .Có lẽ những thư từ qua lại mang nội dung như thế nầy  đã là một nhân tố  tác động tư tưởng ba cháu khiến ba cháu đã ra hồi chánh sau này..??.

Quả đúng như vậy khoảng cuối tháng 9 năm 1974 trong một đêm mưa to gió  lớn Ba cháu và một cán cộng khác tên Ðinh Truyền Thanh (cái tên nghe ngồ ngộ nên dễ nhớ ) mang đầy đủ vũ khí cá nhân và tài liệu liên quan ra hồi chánh. Chú mừng lắm cho người đi tiếp nhận Ba cháu về Ty Cảnh Sát phỏng vấn. Ngày đó chú ăn ở trong Ty luôn nên vợ chú tức là Cô đây có dịp nấu cơm và gọi mấy ông nhân viên đem xuống cho Ba cháu ăn luôn trong những ngày đầu được phỏng vấn. Ba cháu là một cán cộng  cao cấp nên có rất nhiều tin tức tình báo có giá trị.Trong đó có tin Cộng Sản Bắc Việt chủ trương tổng công kích như hồi Mậu Thân, hay như Mùa Hè 72..Tin tức sốt dẽo VC sắp đánh lớn lan truyền. Ngoài Cảnh Sát Ðặc Biệt có rất nhiều cơ quan tình báo Việt, Mỹ  khác đến phỏng vấn Ba cháu. Cuối cùng thì  người Mỹ họ đem máy bay riêng ra chở  Ba cháu vào SàiGòn để  phỏng  vấn tiếp.

Cháu còn nhớ hôm Chú và mấy người Mỹ chụp hình anh em cháu  đoàn tụ với Ba tại trước trường Cường Ðể không ? Sự việc là Ba cháu có cho chú biết là trong Huyện Ủy Tuy Phước hiện nay có tên Nguyễn Bốn tự Bốn Dẹo đang bất mãn muốn ra hồi chánh. Chú dùng tấm ảnh này để gởi cho tên Bốn Dẹo thấy rằng Ba cháu ra hồi chánh được bình an và được đoàn tụ vui vẻ, khuyến khích Bốn Dẹo hãy mạnh dạn ra hồi chánh. Nhưng hãy hồi chánh tại chỗ chú sẽ thiết lập hệ thống liên lạc bí mật và hãy làm việc cho chú  khoảng sáu tháng  trước khi ra trình diện để cung cấp tin tức tình báo cho chú và chú sẽ trả lương hậu hỉnh cho ông ta, sau này ngày ra hồi chánh với Quốc Gia thì đã có một số vốn kha khá để làm ăn. Sự việc tiến triển rất ngon lành tuy chưa có kết quả cụ thể thì Qui Nhơn đã bỏ chạy….

Riêng Ngành Ðặc Biệt Quận Tuy Phước thì khai thác số tài liệu Ba cháu mang về liên quan đến 15 Chi Bộ VC các xã trực thuộc. Họ đã càn quét truy bắt tất cả gần 200 cơ sở VC với nhiều súng đạn tài liệu… lập hồ sơ truy tố ra tòa án quân sự Nha Trang.Tòa Án chưa kịp xử thì cuối tháng 3/75 Qui Nhơn và Nha Trang thất thủ. Những cơ sở Việt Cộng này họ được tự do ra về và rất hận thù Ba cháu vì nội vụ còn mới mẻ quá. Bọn VC Bình Ðịnh cũng đã tuyên án tử hình vắng mặt Ba cháu, lúc đó chú chưa đi tù nên chú biết rõ việc nầy. Bọn VC Bình Ðịnh cho người vào Nha Trang, Saìgòn tìm kiếm ba cháu rất gắt mà không gặp…….

  Bây giờ  ngồi kể  lại chuyện xưa nhớ lại hồi chiến tranh sao nghe ớn lạnh quá .  Nhưng dù gì thì chuyện cũng đã quá khứ rồi, Chú nghĩ nếu người Mỹ họ có trách nhiệm thì họ phải lo cho ba cháu được an toàn. Ngoài ra Ba cháu là một người thông minh lanh lợi chăc không đến nỗi nào. Nếu Cộng Sản bắt được ba cháu chắc chắn bọn chúng đã đem về Qui Nhơn xử tử để trả thù và răn đe kẻ khác. Chú biết bọn chúng hận thù Ba cháu nhiều lắm vì việc chúng gọi là đầu hàng phản bội đã gây cho chúng nhiều tổn thất Chú nghĩ rằng Ba cháu còn sống lẩn lút đâu đó.Thật tội nghiệp cho Ba cháu. sau bao năm xa cách vừa mới được đoàn tụ với gia đình chưa được mấy hôm thì lại phải chia ly ? …

Hoàng Thiên Bất Phụ Hảo Tâm Nhơn, cháu có lòng tốt chắc chắn Trời Ðất sẽ không phụ lòng. Chúc cháu sớm có tin về Ba cháu.

Sau lần hội ngộ kỳ thú nầy chúng tôi quen thân với nhau. Kỷ Sư H. thường qua lại nhà tôi chơi, chỉ vẻ cho các con tôi những kinh nghiệm học hành trong  các trường Ðại Học Mỹ và cùng với tôi sinh hoạt trong Ban Chấp Hành Hội Tây Sơn Bình Ðịnh Bắc Cali. Cuộc sống của chúng tôi không ngừng thăng tiến …. theo thời gian lặng lẻ trôi,……

HỘI NGỘ LẦN THỨ HAI : TỈNH ỦY VC BÌNH ÐỊNH “TÁM VINH” ANH CÒN SỐNG À ?

 Cuộc Hội Ngộ Kỳ Thú lần thứ hai -(Nếu không có lần hội ngộ nầy thì tôi cũng chẳng viết chuyện nầy)- xảy ra vào cuối năm Ất Dậu (2005) trong một buổi Tiệc Tất Niên của Hội Tây Sơn Bình Ðịnh được tổ chức rất trang trọng tại Nhà Hàng Phú Lâm thành Phố San Jose Tiểu Bang California Hoa Kỳ.Tôi là một trong những  người sáng lập Hội Tây Sơn Bình Ðịnh Bắc Cali nên năm nào tôi cũng tham dự. Ðặc biệt năm nay, trong khi tôi ngồi nói chuyện với vài vị Quan Khách thì có Kỷ Sư Võ Ngọc H.trong Ban Chấp Hành dẫn đến giới thiệu cho tôi một người đàn ông trạc ngoài 70, thấp người ,da dẻ hồng hào khoẻ mạnh, một sự thông minh nhanh nhẹn thể hiện trên cặp mắt sáng quắt và vầng trán cao rộng hơi vồ. Anh H. hỏi tôi:  “ Chú Nghiệp biết đây là ai không ?”.Tôi nhìn người đối diện từ đầu tới chân còn ngờ ngợ cố tìm trong ký ức xem thử còn nhớ ra không ? mà anh H thì làm ra vẻ úp úp mở mở và nét mặt rất vui mừng.Và người ấy thì nhìn tôi cười cười như quen biết và chực ôm lấy tôi (sau này tôi biết là anh H đã nói sơ về tôi cho người ấy biết  rồi)…Tôi nhớ mày mạy nhưng không giám nghĩ đó là sư thật. Thì anh H nói ngay: “Một Tỉnh Ủy Việt Cộng Tỉnh Bình Ðịnh đó!”.Tôi bật ra thành tiếng “TÁM VINH”? Có phải Tám Vinh đó không ? Anh Còn sống à?- rõ ràng là câu hỏi ngớ ngẫn-người ta đang đứng sờ sờ ra đó, mà hỏi Anh còn sống. Nhưng vì lúc đó tôi mừng và ngạc nhiên quá đỗi -Rồi hai chúng tôi ôm chầm lấy nhau: Một  Trùm Cộng Sản một Tỉnh một thời lại ôm lấy một Trùm Cảnh Sát Ðặc Biệt  Tỉnh một thời, mọi người chung quanh không khỏi ngạc nhiên và đánh nhiều dấu hỏi.?

Câu chuyện thật dài dòng đầy kỳ thú đã 30 năm rồi mà tưởng đâu như mới hôm qua. Hôm sau tôi điện thoại Ông Huỳnh Khoa, yêu cầu chở Ông Sui tức Ông Tám Vinh lên nhà tôi chơi. Sau này chúng tôi mua nhà riêng ở thành phố San Jose không còn ở thuê trong các khu apartments ở thành phố Santa Clara tuy nhiên cũng gần nhau, chỉ cách nhau khoảng 10 phút lái xe..Vợ tôi sửa soạn một bửa cơm đậm đà tình quê hương có mắm thu xay có thịt heo tươi luộc có canh khổ qua có cá nục kho có rau muống luộc…Chúng tôi nắm tay nhau bằng xương bằng thịt mừng mừng tủi tủi. Mừng là qua bao nhiêu tàn ác, chết chóc của chiến tranh chúng tôi không những may mắn còn sống sót mà còn có được một cuộc sống sung túc đầy đủ.Tủi là xa quê hương xa bạn bè xa bà con quen biết. Nơi quê người tỵ nạn nhìn chung quanh đều là  những người dị chủng, khác màu da khác ngôn ngữ, khác tập quán.Với tuổi già như chúng tôi thật càng cô đơn.Sau bửa cơm tôi hỏi Tám Vinh làm cách nào anh thoát được? anh biết là sau 75 cộng sản lên án tử hình anh, găp anh đâu bắn đó? Và làm sao anh qua được Mỹ? làm sao anh gặp được con anh ?

PHỎNG VẤN TÁM VINH LẦN THỨ HAI :
(lần đầu tại BCH/ CSQG Bình Ðịnh )

MỘT CUỘC ÐỜI MAI DANH ẨN TÍCH:

-Một câu chuyện thật khó khăn ly kỳ và nhiều may mắn đã xảy ra cho tôi.Tám Vinh nói:-Từ từ tôi kể anh nghe

“Cuôi tháng 4/75 mấy Ông Cố Vấn Mỹ có cho tôi 50.000 đồng và bảo liên lạc với chính quyền Việt Nam để được giúp đở .Ngày 30.4.75 Sai gòn  “giải phóng” tôi rất lo sợ.Tên Ðinh truyền Thanh càng sợ càng bám riết lấy tôi.Chúng tôi ra Bến Xe Miền Ðông lẫn trốn trong số đồng bào tỵ nạn chiến tranh.Tôi tìm cách bứt tên Ðinh Truyền Thanh ra.Tôi mua 2 vé xe về Qui Nhơn đưa cho Ðinh Truyền Thanh và bảo rằng thôi thì về quê trình diện xin khoan hồng theo như chính sách của chính quyền cách mạng.Trong khi chờ xe chạy, tôi bảo Thanh em chờ qua một chút qua đi mua ít đồ dùng .Tôi lẻn lên xe Vũng Tàu chạy ra Vũng Tàu.Tôi ở đó một tuần kiếm cách vượt biên nhưng không xong.Tôi về lại SàiGòn và đi xuống Miền Tây.Tôi thay tên đổi họ là Nguyễn Thiện Quế làm công nhân khuân vác.Tôi lo chăm chỉ làm việc và lấy lòng mọi người nên ai cũng mến.Tên tổ trưởng công nhân khuân vác thấy tôi có học, viết chữ tốt nên giới thiệu tôi làm giáo viên cho các lớp bổ túc văn hóa dạy cán bộ VC xã ấp và đồng bào mù chữ. Các lớp tôi phụ trách đều đạt tiêu chuẩn tiên tiến được trên Huyện về tuyên dương cho tiền thưởng. Cuộc sống tạm ổn. Một hôm có một Bà Cụ hỏi tôi :” Quế à,tao thấy mầy  như vầy không được đâu” !- Tôi tái mặt nhìn bà già trân trân , không biết mình có lộ ra điều gì không?  Tôi còn đang ấp úng thưa dì…Thì Bà Già nói :Tao thấy mày thui thủi một mình tao thương, muốn có vợ tao làm mai cho!! “Thật hú hồn. .Và Bà ấy làm mai  và được Ông Hương Quản  Huỳnh Văn Hương gả con gái cho. Chúng tôi sống với nhau có được một người con gái năm nay đã gần 30 tuổi có chồng và hai con trai.Tôi nhờ ảnh hưởng gia đình nên cũng biết chút ít về bói toán, phong thủy. Tôi mua sách nghiên cứu thêm và hành nghề thầy bói , coi tử vi, coi chỉ tay, coi ngày giờ tốt xấu coi huyệt mả, nền nhà nơi đào giếng vv. Tôi gíup đở được nhiều người. Và việc đi lại làng trên xóm dưới cũng nhờ đó mà không ai để ý. Kéo dài cuộc sống hai mặt như vậy, bên ngoài nói nói cười cười bên trong ôm ấp một bầu  riêng tư, tôi không ngừng nghe ngóng tình hình….

Ðến năm 1988 Nguyễn Văn Linh lên làm Tổng Bí Thư có chính sách cởi mở.Tôi hy vọng  N.V.Linh sẽ giống như Goọc Ba Chốp bên Liên Xô .Tôi tính về lại Qui Nhơn…Nhưng sau đó nghe tin Nguyễn Hà Phan bị bắt, đổ tội làm CIA. Và Ðỗ Mười lên nắm Tổng Bí Thư.Tôi thấy tình hình không xong. Tôi rụt lại nằm im chờ đợi. …

Ðến năm Giáp Thân 2004 tôi đã 70 tuổi.(Tôi tuồi Giáp Tuất 1934) nỗi lòng thương nhớ Quê Hương, thương nhớ các con tôi, thương nhớ bà con xứ sở mà đã dày vò tâm trí tôi từ 30 năm nay không còn chịu đựng được nữa. Tôi quyết định tìm gặp lại các con tôi.Tôi suy nghĩ nhiều lắm: Bọn Cộng Sản bây giờ đã có một phần nghiêng theo Mỹ.  Bọn cán bộ địa phương lo làm giàu và không còn hận thù sắt máu như xưa. Hơn nữa tôi đã 70 tuổi rồi …có chết mà mình được gặp lại các con và anh em bà con thì cũng mãn nguyện….

Tháng 8 năm 2004 tôi biết tại Tòa Thánh Cao Ðài Tây Ninh có tổ chức Ðại Hội. Các Chức Sắc Cao Ðài Toàn Quốc về tham dự.Tôi xách cái trắp đựng đồ nghề bói toán lên đường đi Tây Ninh.Tôi đến Tòa Thánh Cao Ðài Tây Ninh, sau một ngày dò la tin tức tôi đã  gặp được một Vị Hiền Tài Ðạo Cao Ðài nói tiếng Bình Ðịnh. Tôi tìm cách tiêp cận làm quen thì được Vị nầy giới thiệu là Hiền Tài Nguyễn Thiện Tâm(?) quê ở Thiết Ðính, Bồng Sơn, Huyện Hoài Nhơn, Tình Bình Ðịnh về dự Ðại Hội Cao Ðài toàn quốc.Vị này khoảng 60 tuổi dáng người mập mạp, gương mặt vuông vức ăn nói chậm rãi đúng là bậc tu hành đạo mạo.Vị Hiền Tài hỏi tôi là Ông Ta có thể giúp được việc gì?Tôi thưa rằng tôi có một nỗi khó khăn dấu kín trong lòng từ 30 năm qua không giám thổ lộ cùng ai. Nó nguy hiễm đến tính mạng  của tôi xin Thầy giúp đỡ cho… Sở dĩ tôi tìm đến Các Vị Tu Hành Ðạo Cao Ðài là vì tôi biết họ rất hiền từ, ăn chay trường và nhất là họ không ưa gì Cộng Sản, tôi nghĩ nếu họ giúp đỡ thì tốt nếu không giúp thì cũng không đến nỗi họ giết mình! Tôi cầm tay Vị này mà kể hết sự tình mà nước mắt thì trào tuông lả chả .Vị Hiền Tài cũng không cầm được nước mắt và hứa sẽ giúp đỡ đến nơi đến chốn.Thế rồi Người lấy giấy bút ra ghi hết những điều cần biết và nhận lá thư tôi viết sẵn cho các con tôi nhờ Thầy trao lại..

Tôi về lại nhà tôi ở Miền Tây mà hồi họp chờ mong.Một tháng rồi hai tháng trôi qua mà không thấy tin tức gì..Tôi nghĩ là chắc việc đã không thành..Bỗng một hôm tôi đang đánh cờ tướng với Ông Bạn hàng xóm thì con gái tôi chạy gọi tôi về có điện thoại.Tôi về nhà thì con gái tôi kể lại có một người gọi từ Qui Nhơn hỏi con có phải em là Nguyễn Thị Lý không ? Có Ba là người Miền Trung không? Con trả lời đúng vậy.Thì anh ấy xin gặp Ba. Con nói ba đi vắng không có ở nhà. Con hẹn 1 giờ sau gọi lại.Tôi nóng ruột quá như vậy là đúng rồi.Tôi bảo con gái tối : “Con bóp điện lại đi” (tức là con gọi điện thọai lại) cái số hồi nãy con có ghi đó, không cần chờ một tiếng đồng hồ đâu. Ðược tin như lửa đốt trong lòng tôi nôn nóng và nghĩ rằng con tôi cũng thế, nó chẳng đi đâu mà ngồi đó đợi điện thoại. Quả đúng như dự đoán bên kia đầu giây là tiếng thằng con trai lớn của tôi:

-Ba hả?,Có phải là Ba thật đó không? Con là  Trung đây.

-Ðúng là Ba đây.Con nghi ngờ là phải thôi, đây là vấn đề hệ trọng , có thể nguy hiễm đến tính mạng. Ba hỏi con có phải con là “thằng Tõ” không?Con có ba anh em, con là cháu ngoại Ông Hương Bộ Thiệp, cháu nội Ông Hương Mục Lưu, Mẹ con tên là Nguyễn Thị Thục tức Minh Thư đã mất năm Mậu Thân, Bác Ba con là Võ Thùy phải không.?Con tin là Ba thật của con đây chưa?

-Ðúng rồi! Ba biết không ? Sáng nay có một Vị Chức Sắc Cao Ðài đến Xã mình hỏi thăm Bác Ba  nói nhờ coi tuổi cho người quen và xin thuốc Nam. Gặp Ba vợ con , ba vợ con nói Bác Ba Thùy nó đã dọn vào Qui Nhơn. Có thắng cháu Ông ta là rễ của tôi, để tôi  sai thằng nhỏ dẫn qua nhà nó nhờ nó chở  vào Qui Nhơn tìm ông Ba Thùy.Gặp Ông ấy con hỏi –“ tìm Bác Ba cuả tôi có việc chi ?chờ tôi thay đồ rồi sẽ chở honda đi, sẵn dịp mua ít đồ dùng”. Ộng thầy Cao Ðài nói “Cháu kêu Ông Võ Thùy bằng Bác, vậy chứ cha cháu đâu?”Con trả lời là “Ba cháu mất tích từ năm 75 “.Ông Thầy Cao Ðài nói “ vậy thì thôi khỏi đi, tôi đến đây để tìm cậu chứ không phải tìm Ông Thùy.”Vậy cậu là Võ Trung ? tên lúc nhỏ là Tỏ, Cha là Võ Chứng?. Sau khi phối kiểm đầy đủ chi tiết, Ông Thầy lấy thư Ba ra, số điện thoại của Ba đưa ra bảo con đọc và ghi chú. Rồi Ông đốt hương trên bàn thờ và nói với con rằng ”nhiệm vụ của Ông ta đã hoàn thành xin cám ơn Trời Phật và xin đốt tất cả giấy tờ liên hệ (sau khi con đã ghi chép ). Ông Thầy dặn con từ nay sẽ không còn ai biết ai nữa, nói xong Ông ta đi mà không ngoảnh mặt lại…..

-Ðúng rồi! đó là Vị Ân Nhân mà chính Ba đã nhờ cậy. Thật cám ơn Trời Phật.

Cha con tôi hàn uyên tâm sự chặp lâu thì con tôi đề nghị là hãy xem như không có chuyện gì xãy ra để tụi con tôi chúng nó tính.Rồi thì con tôi ,cháu tôi bên Mỹ gọi về, rồi thằng H. con tôi bên Mỹ về thăm tôi và nhờ con Bác Ba nó cũng Kỷ Sư Mỹ làm giấy tờ bảo lãnh cho tôi qua Mỹ du lịch. Do đó mà tôi qua được Mỹ.”

Tám Vinh ngồi kể cho tôi  chuyện thật đời mình mà nghe tưởng đâu như chuyện trinh thám. Ông còn cho biết là được con trai và con dâu cho đi du lịch nhiều nơi, thấy nước Mỹ thật vĩ đại quá, đẹp đẻ quá, sung sướng quá.Sung sướng nhất là được đoàn tụ với các con, các cháu. Hạnh phúc nhất là có được cô con dâu (con gái Ông Huỳnh Kh.) một người con gái Huế, hiếu hạnh hiền thục thương kính tôi rất nhiều. Mấy đứa cháu nội cũng quấn quít bên Ông. Cuộc sống thật vui vầy hạnh phúc.

Tám Vinh còn nhờ tôi chứng nhận cho hoàn cảnh của Ông Ta để xin phục hồi lý lịch, xin tị nạn ở lại Mỹ luôn.

Một lần nữa tôi lại nhân danh thiếu tá Phụ Tá Ðặc Biệt Tỉnh Bình Ðịnh chứng nhận hoàn cảnh nguy hiễm đến tính mạng của Ông Võ Chứng như thế nào để xin được khôi phục lý lịch và xin được hưởng quy chế  tị nạn Cộng Sản.Tôi đã làm đầy đủ giấy tờ, nại nhiều nhân chứng Việt, Mỹ biết rõ về việc nầy. Mọi việc tiến triển kết quả  tốt đẹp. Hiện nay ông là một nhà  phong thủy ở  San Jose(Các bạn thấy không sau 31 năm mất nước không còn lon lá chức vụ gì mà tôi vẫn  còn làm việc.Tuy là làm việc không lương.)

        Ra về Ông Tám Vinh ôm cứng lấy tôi rất lâu như ôm một người thân .

        Vợ tôi nói một câu có nhiều ý nghĩa “ Gớm hai ông trước đây đã có một thời rình mò nhau từng bước chực giết nhau, vậy mà nay sao thấy ôm nhau thân mật qúa vậy ?”.

Tôi không biết trả lời sao thật ngắn gọn cho cô giáo có nhiều oán thù với VC nầy?    Tôi vội nói :-Thì … hoà giải hòa hợp Dân Tộc     đó mà !!!

Cầu mong dưới Trời Tự Do của Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ nầy. Ông Võ Chứng (đã khôi phục lý lịch ) -mà không còn bí danh nào khác (tức là không còn liên hệ gì với VC ) sẽ có những ngày còn lại của cuộc đời được hoàn toàn hạnh phúc.

    K1 Phan Quang Nghiệp.

Đăng tải tại Tâm Tình K1, Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Chuyện thật người thật của K1 Phan Quang Nghiệp

Thăm Bạn của K1 Lê hữu Nghĩa

 Tìm thăm chị Hà-thị-Hạnh.

       Thấy cái hẽm ngắn ngủn , tui biểu thằng Tín (con trai tui) đứng ngoài coi chừng xe để tui vô coi.  Nếu hổng có số nhà thì tui trở ra đi tiếp để khỏi phải quành xe như hồi nảy giờ.  Đứng trước một căn nhà ba bốn tầng có cửa sắt đóng kín,  tui hơi ngần-ngại . Vì trong trí tui vẫn nghĩ là nhà của chị Hạnh hay anh Suốt chắc cũng là thường thường bậc trung thôi chớ không cao cấp như cái nhà nầy . Tui dò lại địa-chỉ lần nữa cho chắc ăn rồi mới ngập-ngừng bấm chuông . Một cậu thanh niên  đi ra hỏi :

          – Bác cần gì ?

Wow ! Câu hỏi nầy đúng là theo kiểu Mỹ rồi. Thay vì hỏi bác kiếm ai thì  cậu ta lại hỏi là bác cần gì. Tui hỏi cầu may chớ trong bụng hổng chắc lắm.

          – Xin lỗi, phải đây là nhà chị Hạnh hôn ?

          – Dạ phải . Chắc bác là bạn của mẹ ?

Mèn ơi ! Hổng dè mình mới gỏ cửa cái nhà đầu tiên là trúng chóc liền . Hên thiệt ! Tui vừa gật đầu vừa nói phải , phải. Cậu thanh-niên mở khóa và mở cửa sắt . Tui vội nói :

          – Tui bỏ xe ngoài đầu hẽm,  để tui ra lấy vô .

Khi hai cha con tui vô tới thì cậu thanh-niên cũng vừa bày xong bộ bàn ghế ngay trong hiên nhà . Một lúc sau thì chị Hạnh từ bên trong đi ra.  Thấy tui chị gật đầu chào.  Tui lên tiếng trước :

          – Phải chị là chị Hạnh hôn ?

Vừa hỏi tui vừa nhìn để tìm một nét quen thuộc nào đó trên gương mặt của chị . Nhưng tuyệt-đối hổng thấy quen chút nào.  Chị Hạnh cũng nhìn tui dò-xét :

          – Phải , tui là Hạnh . Còn anh là…xin lỗi tui …không nhận ra .

Tui muốn phá chị Hạnh một chút nên nói :

          – Hổng phải chị hổng nhận ra, mà chắc là chị cũng hổng biết tui là ai đâu .

Chị Hạnh mở to đôi mắt nhìn tui thắc-mắc . Không để chị suy-nghĩ lâu , tui giải-tỏa :

          – Tui khóa I.  Hồi đó chỉ có 18 người con gái,  còn con trai thì quá đông . Tụi tui biết hết mấy chị chớ mấy chị làm sao biết hết tụi tui được . Cho nên tui mới nói là chị hổng biết tui là ai .

Từ chỗ xa lạ,  nhìn nhau ngờ ngợ nhưng sau khi nghe hai tiếng khóa I thì chị Hạnh vui-vẻ , cởi-mở và thoải-mái hẳn ra như gặp lại người thân.  Hai tiếng khóa I quả thiệt là mầu-nhiệm trong trường-hợp nầy,  nó kết nối hai người xa lạ thành một nhà chỉ trong tích-tắc. Dù không thấy quen nhưng cả hai đều biết đây là gà cùng một đàn,  chim cùng một tổ mà ra,  đã từng có một thời quá-khứ chung với nhau .

Chị Hạnh vừa cười rất tươi vừa hỏi :

          – Mà anh tên gì sao tui hổng nhớ ?

          – Tui là Nghĩa , Lê-hữu-Nghĩa . Chị nhớ làm sao được.  Có khi chị chưa từng nghe qua cái tên nầy nữa là .

Chị Hạnh giới-thiệu cậu thanh-niên đó là con rễ của chị.  Còn con gái của chị là người mới ra chào khách .

Tui giới-thiệu lại thằng Tín con tui . Cậu rễ chị Hạnh để ly cà-phê đá trên bàn cho tui xong liền rủ thằng Tín đi ra ngoài.  Tui vội kêu thằng Tín :

          – Tín , Tín . Khoan đi , chụp cho ba với bác Hạnh mấy tấm hình rồi hãy đi .

Sau đó , hai cậu thanh-niên dắt nhau ra quán cà-phê ngoài đầu hẽm . Còn tui với chị Hạnh ngồi nhắc lại chuyện xưa , chuyện nay.  Chị Hạnh nói về chuyện gia-đình của chị . Nào là chuyện vượt biên bị bắt ; chuyện bị đau bịnh , rồi đến chuyện chị sắp vào chùa qui y trong vài ngày tới . . .Trong khi nói chuyện tui mới có dịp nhìn chị Hạnh kỹ hơn.  Chị Hạnh sức khỏe có vẻ không được tốt lắm nhưng vẫn tươi tỉnh,  hoạt-bát.  Đặc-biệt gương mặt chị vẫn còn nét tuyệt sắc giai-nhân của một thời con gái . Khi nhắc đến những người bạn cùng khóa với những kỷ-niệm ngày xưa thì chị Hạnh hào-hứng , cười vui và linh-hoạt hẳn lên .

           Tui và chị Hạnh nói chuyện cũng lâu , hơn một tiếng đồng hồ,  rất thân tình . Khi đi tui đã có ý-định sẽ biếu chị Hạnh một món tiền nho nhỏ , nhưng bây giờ thì hổng dám nữa,  sợ xúc-phạm người ta . Nói chuyện một hồi lâu tui mới chợt nhớ là nảy giờ quên quay phim , thiệt là uổng , vì nảy giờ câu chuyện rất hào-hứng . Khi tui lấy máy camcorder ra ghi hình thì cũng là lúc chị Hạnh đang hí-hoáy vẽ bản đồ để chỉ đường cho tui đi về .

Từ-giã chị Hạnh tui thấy lòng vui vui.  Vui vì mình vừa làm xong một việc muốn làm . Và vui vì biết sắp tới chị Hạnh sẽ được thong-dong,  thanh-thản theo con đường đã chọn .

           Vừa ra khỏi nhà chị Hạnh , thằng Tín nói với tui :

          – Bác nầy đã lớn tuổi mà còn đẹp quá Ba hả. Chắc hồi đó Ba cũng mê bác nầy lắm phải hôn Ba ?

          – Sao con nghĩ vậy ?

          – Tại vì Ba lòng vòng mấy tiếng đồng hồ dưới mưa để tìm cho bằng được nhà bác . Nên con nghĩ chắc là hồi đó Ba cũng mê bác lắm .

Cái thằng hỏi một câu thiệt là cắc-cớ mà cũng thiệt là có lý nhưng cũng thiệt là trật lất . Tui vừa đề máy xe vừa ngoái đầu lại trả lời :

          – Hổng có đâu Tín . Hồi còn học trong khóa, Ba cũng có mê nhưng hổng phải mê bác nầy,  mà là mê một bác khác

         – Một hình-ảnh xa xưa chợt thoáng hiện ra trong trí tui khi chiếc xe gắn máy từ từ lăn bánh .

Lê Hữu Nghỉa.

( Viết theo yêu cầu của bạn Nguyễn công Vinh)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thăm Bạn của K1 Lê hữu Nghĩa

Thơ Thanh Hoàng

Sầu Lên Phím Ngọc

Kính Tặng :
Ni cô đồng môn HÀ THỊ HẠNH vừa mới
cắt tóc quy y tại Việt Nam ngày 3-9-2011.
(Tin của K1 Nguyễn Công Vinh)
T.H.

Hà Hạnh pháp danh : ” Thích Tấn Dung “
Sầu lên phím nhạc  lạc tơ chùng !   
Dâng lời kinh nguyện. Buồn nhân thế
Mặc áo cà sa. Hận gấm nhung 
Rũ bỏ phong trần lòng quyết chí     
Xa lìa cõi tục dạ kiên trung                                                      
Cửa thiền tận hiến trầm, nhang khói                  
Chín bệ tòa sen tỏa mịt mùng

Chín bệ tòa sen tỏa mịt mùng
Quên đời bỉ sắc với không không
Phụ tình cốt  nhục con cùng  mẹ 
Lỗi hẹn  nợ duyên vợ với chồng
Suy gẫm lời kinh thêm tuyệt tác
Trau dồi đạo lý thật tinh thông  
Nương nhờ cửa Phật thề tu luyện
Cứu độ nhân sinh bớt khốn cùng

THANH HOÀNG
(Cali., Thu buồn 2011)

Chăm lo nuôi mẹ,nuôi chồng
Mà quên môi thắm, má hồng nhạt phai !!
(Tặng em.Người bạn đời chung thủy)

T.H.

Xin cám ơn ông Tơ, bà Nguyệt
Ban cho tôi diễm tuyệt cơ duyên
Thật là hạnh phúc vô biên
Bạn đời, đẹp nết ngoan hiền thủy chung !!!
Sống bên nhau vô cùng hạnh phúc
Bỗng quê hương gặp lúc tang thương
Anh cùng bạn hữu lên đường
Khổ sai đày đọa Bắc phương tội tù
Lao động nơi thâm u cùng cốc
Chốn rừng sâu,nước độc xa vời
Tưởng rằng mất xác em ơi !
Nhưng còn sống được nhờ Trời, ơn em
Thương vợ hiền ngày đêm sầu não
Phải bán buôn tần tảo nuôi con
Đời hoa tiều tụy hao mòn
Lo chăm sóc mẹ lại còn cho anh
Sống dè xẻn,để dành có dịp
Đến thời kỳ còn kịp gởi quà
Gíúp anh đỡ khổ cho qua
Tháng ngày đói,lạnh miền xa lưu đày
Lại không quản công dày khó nhọc
Và gian truân đùm bọc thăm nuôi
Mong chồng tù tại miền xuôi
Dễ dàng gặp gỡ hầu nguôi nỗi lòng
Anh chờ đợi trả xong khổ nạn
Để trở về bầu bạn cùng em
Tương lai hạnh phúc vui thêm
Mẹ gìà,con dại ấm êm gia đình
Cho anh xin tạ tình vợ qúy
Phí tuổi xuân tận tụy hy sinh
Cám ơn em đã giữ mình
Thủy chung một dạ trung trinh đợi chờ

THANH HOÀNG
(Cali., cuối Đông 2010)

Đăng tải tại Tâm Tình K1 | Chức năng bình luận bị tắt ở Thơ Thanh Hoàng

Hình ảnh các Nữ Lưu Sĩ Quan Cảnh Sát Quốc Gia.

Trình chiếu này yêu cầu JavaScript.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Hình ảnh các Nữ Lưu Sĩ Quan Cảnh Sát Quốc Gia.

Hình ảnh ngày xưa – Cựu SVSQ K1

Trình chiếu này yêu cầu JavaScript.

Đăng tải tại Hình Ảnh | Chức năng bình luận bị tắt ở Hình ảnh ngày xưa – Cựu SVSQ K1