Thơ Toàn Như – Nhữ đình Toán

Những bài thơ viết về bạn bè K1:

*Để tưởng nhớ Trần Chánh Định, cựu SVSQ K1 đầu tiên tử trận tại một quận ven đô Saigon, chỉ 2 tháng sau khi tốt nghiệp.

Mày đó, Định hỡi Định!                                                                                                                Bảng tên đỏ như máu
mang trên ngực hân hoan
buổi sáng và buổi chiều
xếp hàng dọc đứng nghiêm
điểm danh và báo cáo.

Mày đó, Định hỡi Định!
Tiếng còi như dế rúc
nụ cười thật hồn nhiên
chiếc giường sắt lúc lắc
dây kẽm còn giăng ngang.

Mày đó, Định hỡi Định!
Đôi giày bố mòn rách
chạy nhảy ngoài sân cờ
chiếc ca nhôm đã móp
nằm trong góc ba lô
không bao giờ mày biết.

Mày đó, Định hỡi Định!
Chiếc an-pha mới bóc
còn in dấu trên vai
nỗi mừng như chưa dứt
bạn bè đã chia tay.

Mày đó, Định hỡi Định!
Lời cuối sao vội vàng
tiếng kèn sao não nuột
vinh hiển cho đời mày
chiếc quan tài hạ xuống.
(Bài thơ này được K1 NĐT viết năm 1966 trong lúc vẫn còn đang thụ huấn K1 BTV, ngay khi nghe tin K1-TSV Trần Chánh Định  tử trận) – Toàn Như.


(Để tưởng nhớ K1 Huỳnh Mãng, bị tử nạn khi đi đào vàng)

 Thư Việt Nam sáng nay vừa nhận được
Bạn hỏi rằng biết có buồn không?
Thư Việt Nam có tin gì vui được
Mà đọc lên một thoáng bâng khuâng.
Trang thư báo thằng bạn xưa vừa chết
Bởi đói cơm nên ôm mộng tìm vàng
Căn hầm xập vùi giấc mơ khốn khó
Nào thấy đâu những lao động vinh quang.

 Còn nhớ không bao năm trời “cải tạo”
Miệng đói chân run mồ hôi vỡ giọng cười
Nước độc rừng thiêng sao chẳng chết
Mộng đời thường lại giết một đời trai.

 Tôi ở bên này nghe tin dữ
Bạn bè chung khóa có đâu ngờ
Một thằng bạn cũ vừa nằm xuống
Chẳng đợi ngày vui chuyện Hát Ô (H.O.)

 Thôi hãy ngủ yên người bạn cũ
Mộng tang bồng bạn đã vỗ tay reo
Tôi vẫn mải mê đời rong ruổi
Chốn bụi trần ngày tháng cuốn người theo.

 (1993) Toàn Như

 

*Tặng K1 Nguyễn Văn Trai, ngày đầu tiên đến Mỹ (Houston)

Nửa đêm bước xuống thẫn thờ,
Gót tha hương đã đợi chờ từ đây.
Giọt buồn thoáng gợn bờ mây,
Mái xưa nhà đã hôm nay nghìn trùng.
Ngó quanh trời đất lạ lùng,
Nghe mênh mang giữa Houston đợi người.
Bao năm lận đận cho đời,
Dấu trong ký ức một thời chiến chinh.

(11/2001)

TOÀN NHƯ

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thơ Toàn Như – Nhữ đình Toán

Vô Cùng Thương Tiếc

 

Cố Viện Trưởng Học Viện CSQG  Đàm Trung Mộc
Cố Đại Đội Trưởng  Bùi Trọng Nghĩa
Cố Đại Đội Trưởng Nguyễn Ngọc Thơ
Cố Đại Đội Trưởng  Quách Trung Chánh

Và các cố đồng môn K1 Học Viện CSQG

01. Hà Mộng Anh
02. Hồ xỷ Báu.
03. Nguyễn Ngọc Bé
04. Nguyễn Văn Biên
05. Nguyễn Ngọc Cẩn
06. Hồ Đăng Chánh
07. Phan Cháu
08. Lý Thị Chấm
09. Lê Ngọc Châu
10. Võ Công Châu
11. Lê Văn Chương
12. Nguyễn Văn Chuyên
13. Nguyễn Văn Dữ
14. Trần Chánh Định
15. Trần Ngọc Điều
16. Nguyễn Văn Hạ
17. Đỗ thị Hồng Hải
18. Trần Minh Hải
19. Trương Hè
20. Trần Văn Hiển
21. Bùi Thị Khánh Hòa.
22. Nguyễn Thái Hoan
23. Võ Văn Hổ
24. Đinh Công Huệ
25. Lê Thị Hường
26. Lê Văn Kiêm
27. Phạm Phước Kiến
28. Trần Văn Kỷ
29. Nguyễn Linh Khanh
30. Hoàng Khê
31. Nguyễn Văn Khìa
32. Nguyễn Kim Khôi
33. Đinh Văn Lễ
34. Nguyễn Văn Lợi
35. Trần Văn Lư
36. Huỳnh Mảng
37. Lê Quang Minh
38. Ngô đình Mua
39. Huỳnh Thị Năm
40. Lê Thành Nhiên
41. Vũ Văn Nghi
42. Nguyễn Văn Ngọt
43. Nguyễn Quang Nhựt
44. Lê Văn Phi
45. Trần Hữu Phổ
46. Phạm Hồng Phước
47. Đinh Văn Rạng
48. Đoàn Văn Ri
49. Phan Thị Rớt
50. Lê Văn  Sấm
51. Trần Trung Tiến
52. Triệu Tấn Thanh
53. Lý Đức Thạnh
54. Hồ Văn Thắng
55. Nguyễn Văn Thống
56. Lê Đăng Thu
57. Nguyễn Hữu Thượng
58. Nguyễn Hữu Trí
59. Trương Văn Tư
60. Trần Công Văn
61. Trần Văn Việt
62. Nguyễn Đăng Vỹ
63. Phạm Vạn Xuân
64. Lâm Song Xưởng
65. Phan Văn Châm

Đăng tải tại Tâm Tình K1 | Chức năng bình luận bị tắt ở Vô Cùng Thương Tiếc

Thơ K1 Nguyễn Thanh Hoàng


(K1 Nguyễn Thanh Hoàng            Tặng em, người vợ hiền yêu qúi)

Bốn mươi năm chẵn vui ngày cưới
Mà tưởng như vừa mới đêm qua
Tình mình êm ấm chan hòa
Đẹp như bươm bướm vờn hoa trong vườn

Bỗng quê hương bị vương tai hoạ
Giặc tràn vào đày đoạ tang thương
Anh cùng chiến hữu lên đường
Gông cùm trực chỉ Bắc phương xa vời
Khắp núi thẳm vùng trời cực Bắc
Chốn thâm sơn lủ giặc tham tàn
Muốn anh nát thịt xương tan
Vùi thây trọn kiếp trên ngàn non cao
Nhưng lòng anh đâu nào có sợ
Thù thua cuộc phải chở về Nam
Không anh em phải đành cam
Bôn ba tìm kiếm việc làm nuôi con
Buồn quạnh hiu mõi mòn trông đợi
Lòng kiên trinh vời vợi u buồn
Mong đàn con dại luôn luôn
No cơm,ấm áo là nguồn an vui
Rồi chung cuộc vận xui đã hết
Anh tù về lê lết tấm thân
Gặp nhau nước mắt rưng rưng
Và lòng thổn thức lệ mừng tuôn rơi

Em hãy nghe những lời thành thật
Về cùng em nao nức hả hê
Anh xin nói với hiền thê:
“Cám ơn em nhé ! Ngày về còn em”

THANH HOÀNG
(Cali. 31-8-2009)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thơ K1 Nguyễn Thanh Hoàng

Người vẽ Huy Hiệu Học Viện CSQG

 

Một chút kỷ niệm với Học Viện CSQG

Tác giả K1 Nguyễn Tấn Vĩnh

 Nhân dịp kỷ niệm 45 năm thành lập Học Viện CSQG tôi hồi tưởng lại: Mới đó mà đã 45 năm. Hôm nay tôi hình dung lại từng khuôn mặt bạn bè cùng khóa, kẻ còn người mất, và một vài kỷ niệm đã qua.

Tôi theo học khóa 1-BTV, thuộc Đại Đội 101. Lúc bấy giờ Học Viện có 4 Đại Đội: 101-102 là BTV , 201-202 là TSV và  khoảng 1 Trung Đội nữ BTV+TSV.

Tôi còn nhớ, lúc sắp hàng tại sân cờ Tổng Nha (chưa đổi thành Bộ Tư Lệnh), chỉ có 1 hàng dài theo thứ tự từ cao tới thấp. Cán bộ phụ trách chia làm đôi, đoạn đầu là Đại Đội 101, kế là Đại Đội 102, bên TSV cũng vậy. Tôi ở vị trí 25, còn người cao số 1 là anh Nguyễn văn Quý. Riêng mấy chị nữ BTV và TSV thì ngụ ở trường Trung Cấp bên đường Cộng Hòa.

Do có chiều cao hơn 1,7m nên tôi được chọn vào 1 trong 8 người của toán cầm cờ và vác súng , gọi là Hầu Kỳ. Cán bộ Đại Đội trưởng của tôi là BTV Bùi Trọng Nghĩa. Ông Đại Đội Trưởng chọn  tôi giao nhiệm vụ Sinh Viên vũ khí Đại Đội 101.

Khi mới thành lập Học Viện còn nhiều thiếu sót. Chưa cung cấp đủ quần áo Kaki cho sinh viên mặc. Chúng tôi phải sử dụng các quần áo cũ của khóa sinh căn bản trước đó để lại, cũ, nhàu nát, cái thì lớn cái thì nhỏ. Khi lãnh từ nhà thầu giặt giao cho phải đi tìm cái nào mặc vừa thì đổi lấy hoặc các anh em cùng khóa đổi cho nhau Hôm nào không đổi được thì đành mặc lại bộ cũ thêm cho đến đợt sau trong tuần, không giao cho nhà thầu đi giặt. Đến cả tháng mới phát những bộ kaki mới, cải tiến dần dần.

Khi có quần áo mới thì Tổng Nha gởi phát Huy Hiệu Học Viện, do Sở Nội Dịch vẽ kiểu và in trên vải. Trông cái Huy Hiệu quá thô thiển nên các anh trong Đại Đội, mà điển hình là các anh Thỏa, anh Hoàng, anh Báu và vài anh nữa cùng tôi bàn nhau đề nghị lên Thầy Viện Trưởng Đàm Trung Môc cho thay đổi. Nhiều anh góp ý ngọn lửa trên Huy Hiệu của Tổng Nha trông cứng nhắc, không linh hoạt và nhành dương liễu thì thô. Về cấp hiệu cầu vai sinh viên cũng chưa có. Nhóm các anh em chúng tôi bàn với nhau rằng khi  tốt nghiệp thi mình là BTV/Tập Sự nên đề nghị có đủ 2 gạch BTV hay TSV, ở phía trên thì alfa biểu hiên Sinh Viên. Cuối cùng, Thầy Viện Trưởng đồng ý và xin Tổng Nha thực hiện.

Đang lúc còn chưa có mẫu Huy Hiệu thì có 3 cán bộ cấp Quân Trưởng CSQG vừa mãn khóa quân sự tại trường Bộ Binh Thủ Đức bổ sung về Học Viện là QT Trần Minh Công  làm Liên Đoàn Trưởng ,  QT Phạm công Bạch và QT Trần quan An làm Tiểu Đoàn Trưởng cho 2 Tiểu Đoàn BTV và TSV.

Một buổi chiều, vào giờ học TLC, Liên Đoàn Trưởng Trần Minh Công gọi tôi và bảo nghỉ 2 giờ sau cùng nầy qua hội trường trống không người ngồi vẽ Huy Hiệu. Ông lấy từ trong túi ra một Huy Hiệu trường Bộ Binh Thủ Đức đưa cho tôi và bảo vẽ bằng kích thước nầy. Tôi nhớ lại  góp ý của các bạn trong Đại Đội 101, tôi vẽ 2 mẫu Huy Hiệu. Ở đây cũng nói thêm một chút về ngọn lửa ở huy hiệu: Có ý kiến đề nghị cho ngọn lửa bay vắt ngang lưỡi kiếm như của trường BB Thủ Đức cho có vẻ lả lướt, nhưng có ý kiến cho rằng không cóp của trường BBTĐ và thanh kiếm chọn dài lên cao, như vậy chia đôi hàng chữ Học Viện CSQG ra làm 2 phần. Không nên cắt đôi, vì vậy mà cho lưỡi kiếm thấp xuống để hang chữ Học Viện CSQG liên tục. Cuối cùng trình lên Thầy Viên Trưởng thì được chọn và đưa đi mướn in trên vải (giai đoạn đầu). Sau đó cho dêt thêu lại cho đẹp, không phai màu như lúc in ban đầu. Với viêc làm đó, tôi được  Liên Đoàn Trưởng cho tôi hưởng phép đặc biệt 2 lần. Ôn lai, tôi thường hưởng phép đặc biệt với  lý do là Sinh Viên Vũ Khí Đại Đội, khi thì ân huệ cho toán Hầu Kỳ.

Sau nầy, mỗi khi nhìn lại Huy Hiệu Học Viện CSQG tôi có nhiều cảm xúc vì có sự đóng góp của mình và đó cũng là một kỹ niệm với Học Viện thân yêu của chúng ta.

                                         Houston, ngày 15 tháng 5 năm 2011

                                                    Nguyễn Tấn Vĩnh – K1

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Người vẽ Huy Hiệu Học Viện CSQG

Thơ Nguyễn hữu Thời

 


Âm Thầm 

Ta đến nơi đây rồi đến đâu  ?

Núi rừng trùng điệp chốn thâm sâu.

Chiều nghe “mểnh” tác bên rừng biếc,

Đêm nhạc côn trùng khúc khổ đau.

Dẫu ở nơi nào cũng thế thôi,

Áo quần rách nát tấm thân còi.

Sớm trưa chiều tối ngày hai bữa,

Sắn với ngô khoai chỉ thế thôi.

Thiên đàng Địa ngục cũng như nhau,

Chủ nghĩa Mác Lê thật nhiệm màu.

Sớm cuốc trên đồi, chiều xuống ruộng,

Trâu còn sứt mũi, huống chi tù.

Hết cuốc lên rừng đốn gỗ về,

Tre, vầu, trúc, nứa bện phên che.

Nắng mưa gió rét đời tăm tối,

Giấc ngủ lưng chừng, tiếng muỗi ve.

Ngày – tháng – năm – Rồi năm tiếp năm,

Bạn bè nằm xuống chốn âm thầm.xa xăm

Buồn trơ vách đá – cầu kinh vội,

Đưa tiễn người về – Lạnh buốt căm

(1978)

Không Lẽ Ta Đi

 Không lẽ ta đi chẳng trở về,

Ôm hờn, nuốt tủi sống xa quê.

Mặc cho lũ Cộng tha hồ múa,

Đầy đọa dân ta sống não nề.

 Không lẽ ta đi, lại trở về

Cúi đầu khuất phục kẻ u mê.

Tôn thờ chủ nghĩa vô nhân đó,

Cam chịu làm thân dưới búa đe.

 Không lẽ ta đi, rồi lãng quên,

Niềm đau dĩ vãng – nỗi ưu phiền.

Bạn Bè ta chết trong tù ngục,

Trong chốn rừng sâu, trong vượt biên.

 Không lẽ ta đi – Rồi phủi tay ,

Chẳng còn trách nhiệm với tương lai.

Với người ở lại ngày đêm đã,

Tiếp nối cha ông để dựng xây…

 Tự do dân chủ, diệt phường nô.

Cương quyết vùng lên dựng lại cờ.

Cuộc chiến trong ta còn tiếp diển,

Bao giờ xóa sạch – Mác – Lê – Hồ.

(1998)

Đăng tải tại Tâm Tình K1 | Chức năng bình luận bị tắt ở Thơ Nguyễn hữu Thời

Slideshow Mỗi Ngày Tôi Chọn Một Niềm Tin cùa NNS

Mỗi Ngày Tôi Chọn Một Niềm Tin

Đăng tải tại video | Chức năng bình luận bị tắt ở Slideshow Mỗi Ngày Tôi Chọn Một Niềm Tin cùa NNS

Slideshow Nổi Buồn Chim Sáo của NNS

Nổi Buồn Chim Sáo

Đăng tải tại video | Chức năng bình luận bị tắt ở Slideshow Nổi Buồn Chim Sáo của NNS

Slideshow Chia Áo Người Yêu Xa của NNS

Chia Áo Người Yêu Xa

Đăng tải tại video | Chức năng bình luận bị tắt ở Slideshow Chia Áo Người Yêu Xa của NNS

Ngò Tây Giúp Lọc Thận

Năm này qua năm khác, quthn ca chúng ta phi lc máu bng cách loi bmui, cht độc và bt knhng cht có hi nào vào trong cơ thca chúng ta. Theo thi gian mui stích tngày càng nhiu và phi được xlý lc b. Chúng ta slàm điu đó bng cách dùng Ngò tây (Parsley = Petroselium crispum).

Chúng ta mua mt bó Ngò tây và ra tht sch ri ct ra thành nhng đon ngn cho vào mt cái m ri chế nước sch vào và đem nu sôi trong thi gian 10 phút, sau đó để ngui và lc li, đổ vào mt bình sch và để vào trong tlnh, ung mi ngày 1 ly. Hoc dùng Ngò tây như rau gia vhàng ngày sthy mui và các cht độc sbthi ra khi thn qua đường tiu. Các bn cũng snhn thy nhiu điu khác lmà các bn chưa tng cm nhn bao gi.

Rau Ngò tây được biết đến như là mt liu pháp lc thn tuyt diu và li thiên nhiên na.

DS. PHAN ĐỨC BÌNH

Đăng tải tại Sưu Tầm | Chức năng bình luận bị tắt ở Ngò Tây Giúp Lọc Thận

18 THƯƠNG

Sáng tác ca K1 Phan Quang Nghip đặc bic thân tng cho
Thp Bát Biên Cô Nương

1. Chị Dương Nguyệt Ánh.
Sánh với Phan Ngưu, nhiều người say đắm,
Miệng cười môi thắm, má lúm đồng tiền
Nói chuyện có duyên, thân hình cân đối
Đến khi tù tội, một mẹ hai con
Đau khổ mỏi mòn, thương con thơ dại
Ơn Trời ngó lại, ra Trại Vượt Biên
Kinh hãi Cao Miên, tới Miền Đất Hứa
Cày ngày hai bửa, nuôi dưỡng hai con
Tiếp tế cho chồng, có con làm Bác Sĩ.

2. Chị Nguyễn Thanh Thủy
Gái đẹp Mỹ Tho
Lắm kẻ mộng mơ đào tơ dễ mến
Việt Cộng nghe đến, khiếp vía hồn ma
Nữ Chúa Thiên Nga, tài ba mưu lược
Bảy lăm mất nước, Thủy bị đòn thù
Mút chỉ đi tù, mười ba năm chẳn.

3. Huế đô thầm lặng, hoa hậu xứ thơ
Ôi đẹp như mơ, Nàng Trần thị Hạnh
Mắt huyền đen nhánh, ăn nói dịu dàng
Đẹp nết, đoan trang, tóc dài buông xỏa
Lấy bạn cùng khóa, Nguyễn Quý Coca.

4. Chị Nguyễn Vân Hòa cũng là gái Huế
Thơm tho cành quế, Hoàng Phủ …muốn trèo?
Nhiều chuột nhiều mèo..cao số long đong
Cũng đã có chồng một Ông Hoàng tộc
Thành tâm xin chúc Hạnh phúc vui tươi!!!
Vui tươi cuộc sống.

5. Chị Nguyễn Thanh Phụng, mom móm hiền hiền
Má lúm đồng tiền, trắng da, dài tóc
Hàm răng ngà ngọc, lời nói dịu dàng
Nét đẹp cao sang, Cần Thơ Sông Cửu
Bước đi yểu điệu, tha thướt dáng tiên!

6. Đau ốm liên miên –Chị Hà thị Hạnh
Dịu hiền, nhí nhảnh, bất hạnh tai ương
Bao nỗi đoạn trường, Việt Nam kẹt lại!!!
Khổ cho thân gái, chân yếu, tay mềm
Bệnh ngặt nghèo them, không tiền chửa chạy!!!

7. Chị Nguyễn thị Máy, tài giỏi đảm đang
Quê quán Quảng Nam, đất lành Ngũ Phụng
Mắt đen mơ mộng, thầm lặng, dịu hiền
Buôn bán kiếm tiền, vượt biên qua Mỹ
Bền lòng, trì chí, con cái vẹn toàn
Chồng Lê thành Quang, đồng môn cùng khóa.

8. Xinh xinh chi lạ, nàng Lý Mũi Liềm
Người đẹp Hà Tiên, tiếng như chim hót
Lời như mật ngọt, dễ mến, dịu hiền
Má lúm đồng tiền, mắt to đắm đuối
Nhiều chàng theo đuổi, chữ tốt văn hay
Kẻ viết bài này cũng nhiều mơ tưởng…
Thầy Đàm Viện Trưởng, cũng hết lời khen
Chính Minh bon chen …Cuối cùng Vô Lượng.

9. Có nhiều quý tướng , nàng Hồ thị Hoa
Nổi cộm vòng ba, vượng phu ích tử
Mắn con dễ đẻ, mạnh khỏe chìu chồng
Thầy Trần minh Công, có lần mời gọi
Chỉ là thăm hỏi ?  Sao gọi vô phòng!

10. Da trắng như bông, trăng tròn mặt ngọc
Đen dài làn tóc, Nguyễn thị Kiêm Chi
Yểu điệu, nhu mì, đẹp, hiền, phúc hậu
Lấy người chiến hữu Văn Tính đồng môn
Nên vợ nên chồng. tuyệt ơi là tuyệt!!!

11. Da trắng như tuyết, xinh đẹp, dễ thương
E thẹn, khiêm nhường, nàng Võ thi Tố
Con người năng nổ, Sa Đéc, Lấp Vò
Trời đã ban cho, văn hay chữ tốt
Chồng cùng khóa Một, Hữu Nhị họ Vương
Một cặp uyên ương cùng nhau sang Mỹ
Thông minh sáng chí Bưu Điện ghi danh.

12. Chị Ngô thị Lành, xứng danh gái Huế
Thông minh, trí tuệ ăn nói dịu dàng
Đôi mắt mơ màng, ại càng qúy tướng
Tấm thân bồ tượng, mang tiếng Hercules
Nhưng khi trò chuyện, lời nói ngọt ngào
Thương mến làm sao!!

13. Thương mến làm sao! Trần thị Minh Châu
Địa đầu Quảng Trị, dễ thương quá “hí“
Tròn lẳn bờ vai, suối tóc buông dài
Dễ thương chi lạ!  Lấy chồng Thiếu Tá
Làm Bà Trưởng Ty, tình nghĩa ra chi
Ai người tri kỷ?

14. Chị Lê Thu Thủy, hiền hậu, dễ thương
Duyên dáng, khiêm nhường, đẹp người, đẹp nết
Thương em tha thiết, chàng Văn Hiệp Vân
Có phước có phần một đàn qúy tử.

15. Vượng phu ích tử, nàng Phạm thị Loan
Dung mạo cao sang, gái cưng Hà Nội
Thân người cân đối, thắt đáy lưng ong
Mắn con,chìu chồng,gia đạo vuông tròn
Chồng Nguyễn văn Hải.

16. Sếp sòng hết thảy các chị đồng môn
Không ai khác hơn Chi Hai Kim Hạnh
Nàng thật vui tánh, hoạt bát dễ yêu
Cây si, rất nhiều, Bùi Hùng là một
Cũng xin thưa nốt Cảnh Sát Mã Lai
Cũng mết Chị Hai Chị Hai thật tuyệt!!!

17. Võ thị Ngọc Tuyết, tuyết trắng nõn nà
Hàm răng ngọc ngà, động lòng Đội Trưởng
Ngày đêm tơ tưởng, em đẹp như mơ
Chef Nguyễn Ngọc Thơ, như bướm cùng hoa.

18. Bùi thị Khánh Hòa, biệt danh châu chấu
Dáng như người mẫu, khuôn mặt trái xoan
Tài sắc vẹn toàn, rất là vui tính
Thuộc Bộ Tư Lệnh, cô giáo Trung Thu
Tiếc bậc anh thư, Nữ lưu bạc mệnh
Một lòng tưởng niệm, đốt một nén nhang
Gởi xuống suối vàng, làm niềm an ủi.

    === O ===

Trong ngày Đại Hội, cùng các đồng môn
Tình nghĩa vuông tròn, đủ Mười Tám thương
Nữ Biên Tập Viên Cảnh Sát Quốc Gia
Từ bốn phương xa, vui ngày hội ngộ!!!

PHAN QUANG NGHIÊP
(San Jose, June,21st 2011)

         Thp Bát Hng Hoa

Mười tám bông hồng thật dễ thương
Mà thương hổng dễ giữa quân trường
Nhiều ong lờ-lượn bờ sân bãi
Lắm bướm vờn ve ghế giảng đường
Năm tháng hoa tình tươi sắc nắng
Một thời trái mộng trỉu màn sương
Bao người vùng vẩy sông hoan-phúc
Khối kẻ đắm chìm bể vấn-vương.

K1 Lê Hữu Nghĩa

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở 18 THƯƠNG

Nhớ Nguồn

Thuở ấy tôi vừa 22 tuổi, đang học ở trường ĐH Luật Khoa Saigon. Tôi có nhiều bạn bè thân yêu, một thởi cắp sách vui nhộn, ham học ham làm. Lúc nào tâm hồn cũng đẹp với nhiều mơ mộng, sẵn sàng mang tất cả tình yêu thương đến với mọi người.

Đang học năm thứ 2 tôi lại vào ngành Cảnh Sát, ngành này được ít người ưa thích vì dễ làm mất lòng nhiều người. Thật ra người Cảnh Sát với nhiệm vụ rất cao đẹp, rất lý tưởng, có tấm lòng vị tha, luôn luôn hy sinh cho đồng loại. Cảnh Sát làm việc cho dân, coi trọng lợi ích của dân, giữ gìn an ninh trật tự về mọi mặt cho xã hội để luật pháp được thi hành đúng mức , mang đến cho mọi người một đời sống ấm no, hạnh phúc.

HỌC VIỆN CSQG đã đào tạo cho chúng tôi trở thành những Sĩ Quan Cảnh Sát luôn có lợi ích cho xã hội. HỌC VIỆN CSQG / Trại LÊ VĂN DUYỆT chứa đầy những kỷ niệm vui buồn trong những giờ lên lớp, những lúc ở xạ trường, lúc về nhà nội trú, lúc khai bệnh trốn học để dạo phố, … tất cả chúng tôi kết thân với nhau sống rất vui vẻ và hạnh phúc.

Thầy VIỆN TRƯỞNG đã để lại trong lòng chúng tôi sự kính yêu muôn đời, chẳng khác nào một người cha lúc nào cũng nghiêm khắc, nhưng chứa đầy tình yêu thương để dạy dỗ con cái nên người. Tuy chúng tôi đã là những SVSQ, với độ tuổi ấy tuy đã lớn khôn nhưng lúc nào cũng thấy mình nhỏ bé, nên việc học tập rất chăm chỉ, rèn luyện bản thân dễ dàng. Chúng tôi đã học hỏi dưới mái trường HỌC VIỆN mọi điều tốt đẹp để làm hành trang trong suốt cuộc đời sự nghiệp của mình. Hình ảnh oai nghiêm của Thầy Liên Đoàn Trưởng, Liên Đoàn Phó chắc chắn lúc nào cũng ở bên cạnh chúng tôi.

Hết khóa học, chúng tôi ra trường. Chúng tôi chia tay nhau, mỗi người một phương trời, một nhiệm vụ. Sau một thời gian ngắn phục vụ ở Khối CSĐB thuộc BTL/CSQG Saigon, tôi xin về làm việc tại Ty Cảnh sát cho gần gia đình. Thành phố này rất thân thương, đầy ắp những kỷ niệm thời thơ ấu. Bước vào cuộc sống mới, đụng chạm với nhiều người, nhiều việc, tất cả sinh hoạt đều khác với sách vở.

Nhưng tuổi trẻ chúng tôi không chùn bước, luôn áp dụng đúng từng bước những điều huấn dạy của trường, tùy theo hoàn cảnh mà xử lý. Điều đáng nhớ nhất là không bao giờ quên đạo lý làm người. Học hỏi mọi việc tốt, tránh xa những điều xấu, đố kỵ và ghen ghét, để hướng dẫn cho tương lai rất lâu dài phải đi qua. Con đường chúng tôi cần phải đi đầy những chông gai thử thách nếu vượt qua được rất gía trị. Thời gian qua rất nhanh, mình phải đi con đường đã chọn, tuy không được may mắn nhiều, nhờ chịu khó và bản tính thật thà, chân thành đối với mọi người, sống hết lòng với bạn bè, hôm nay mình có một đời sống thoải mái, tự do thích làm những gì mình muốn.

Sáu mươi năm cuộc đời đã qua đi, thời gian cũng rất dài, mình đã trải qua biết bao thăng trầm, ra sức chống chọi với đời, dẫu có tiền bạc cũng không thể mua được. Những ngày còn lại của lứa tuổi chúng ta thật quá ngắn ngủi. Mặc dầu sức đã yếu, không còn một chỗ đứng nào trong xã hội, nhưng chúng ta luôn vui vẻ nhìn về kỷ niệm còn đó, tuổi thanh niên phục vụ đất nước vẫn mãi còn trong tâm trí, những ngày tù khổ sai bị đày đọa bởi bọn cộng sản, đã đủ cho chúng ta hãnh diện chuẩn bị cho cuộc hành trình lúc ra đi.

K1-Nguyễn thị Máy
San Jose, Sept. 26, 2010

Đăng tải tại Tâm Tình K1 | Chức năng bình luận bị tắt ở Nhớ Nguồn

Thằng Nào Chọi?

Truyện ngắn của K1 Lê Hữu Nghĩa

– Thằng nào chọi ? Thằng nào chọi? Thằng nào chọi?”
Đó là tiếng quát hỏi của Phan Quang Nghiệp ở trại Z-30C Hàm Tân vào năm 1981, thời điểm các tù cải tạo ngoài bắc đuợc chuyển vào nam. Hồi đó sau khi đuợc biên chế, tui ở chung đội với một số anh em khóa I như Phan Quang Nghiệp, Nguyễn Chính-Minh, Ngô Kiếm Anh…

Trong đội còn có một số anh em khóa khác như Nguyễn Văn Son khóa 3, Trần Quốc Oai khóa 6. Đội Truởng đội tù nầy không ai khác mà chính là anh Bùi Trọng Nghĩa. Hồi còn thụ huấn khóa I HVCSQG thì anh Bùi Trọng Nghĩa là Cán Bộ Đại Đội Truởng Đại Đội 101,vào tù anh Bùi Trọng Nghĩa cũng lại làm Đội Truởng đội tù của tụi nầy.

Tui còn nhớ có một ngày, trong giờ giải lao , một anh bạn nào đó bắt đuợc một con cắc ké. Anh ta vừa cầm con cắc-ké vừa nói :
-“Truớc đây mà mầy vô tay tao là kể như tới số rồi, bây giờ thì tao cho mầy đuợc tự-do.”
Vừa nói anh ta vừa định thả con vật xuống đất, bổng có tiếng của một anh bạn khác kêu giật lên:
-“Ê khoan khoan đừng thả, đừng thả, để tui cho nó say thuốc lào coi chơi.”

Mọi nguời đều thấy hào-hứng với trò chơi nầy nên háo hức chờ xem. Thế là anh ta vo một bi nhỏ thuốc lào nhét vào miệng con cắc-ké cho nó nuốt. Nhung con cắc-ké không chịu nuốt mà lại nằm đơ ra như chết. Có nguời nói:
-“Ý nó chết rồi kìa, cặp mắt đờ ra rồi”
Một anh bạn khác nói chen vào:
-“Coi chừng nó giả bộ chết đó. Hổng biết con nầy thì sao chớ con rắn mối là giả chết hây lắm. Mình tuởng nó chết, mới vừa nới lỏng tay là nó vuột chạy mất liền.”
Nhưng con cắc-ké quả đã chết thiệt. Mọi nguời bị cụt hứng vì không xem đuợc màn cắc-ké say thuốc lào. Một anh bạn nói:
-“Khó tin quá ha. Chỉ để cục thuốc lào vô miệng thôi mà nó có thể chết đuợc.”
Một anh bạn khác góp ý:
-“Cũng có thể lắm chớ, giống nhu các điệp-viên chuyên-nghiệp với chất độc cyanure dấu trong răng vậy, chỉ cần cho chạm vào luỡi là xong ngay.”
Có ai đó nói:
-“Con cắc-ké bị chết tội-nghiệp quá ha.”
Một anh khác liền kê:
-“Xí! Nó chết như vậy có khi còn khỏe hơn là sống mà làm tù binh trong tay tụi bây, bị hành-hạ dã-man. Tù hành tù, tù nguời hành tù thú.”
Lúc đó củng vừa hết giờ giải-lao, mọi nguời lục-tục trở ra bãi, vừa đi vừa nghiền-ngẫm câu triết-lý đó.

Trong khi cuốc đất thì Phan Quang Nghiệp là tên cuốc nhanh và khỏe hơn hết. Hắn dẫn truớc mọi nguời một khoảng dài. Mấy anh em phía sau bèn nghĩ cách phá hắn chơi. Có nguời lấy cục đất chọi trúng cái nón lá của hắn nghe cái bộp. Hắn quay lại nhìn nhưng đâu biết ai chọi nên lẳng lặng cuốc tiếp. Mọi nguời cùng cuời khúc-khích sau lưng hắn và thấy hào-hứng với trò chơi mới nầy.  Thế là thỉnh-thoảng lại bộp một cái trúng cái nón lá. Sau mấy lần quay lại không tìm đuợc thủ phạm mà chỉ ruớc lấy mấy trận cuời chế nhạo, Nghiệp bắt đầu đổ quạo:
-“Ê! Đừng có chọi nữa nghe.”

Mặc hắn nói gì thì nói, mọi nguời vẫn thích-thú phá tiếp. Đang cuốc hắn bổng quay phắt lại nhìn.  À , thì ra hắn muốn bất ngờ bắt quả tang kẻ ném đất dấu tay. Cũng may không ai bị bắt gặp. Mọi nguời càng cẩn-thận hơn khi ra tay. Nảy giờ tui chưa có chọi hắn lần nào nên cũng luợm một cục đất để tham-gia trò chơi với mọi nguời. Hổng dè khi tui vừa chọi trúng cái nón lá của hắn thì lập-tức Phan Quang Nghiệp xách cuốc quay phắt lại vừa chạy vừa quát:
-“Thằng nào chọi? Thằng nào chọi?”

Hắn chạy rảo vòng quanh nhìn từng nguời tìm thủ-phạm. Nhìn vẻ mặt giận-dữ của hắn với cái cuốc lăm lăm trong tay mọi nguời đều hoảng vía im thinh-thích, không ai dám hó hé. Đang lúc nổi khùng, sẳn cuốc trong tay hắn mà phang cho một cuốc là từ chết tới bị thương, nên ai nấy lấm lét đứng yên. Tui biết nếu mình bỏ chạy tức là lạy ông tui ở bụi nầy, thế nào hắn cũng ruợt theo nên đành liều mạng đứng yên như mọi nguời, mặc cho hắn bắt mạch, chừng nào hắn tiến thẳng lại thì mới chạy. Cũng may là hắn chạy luớt một vòng mà không phát-hiện ra ai.  Hắn lại tiếp tục trở về chỗ cuốc tiếp. Mọi nguời sau lung hắn lè luỡi nhìn nhau ngầm bảo tai qua nạn khỏi.

Từ đó bầu không-khí chùng hẳn xuống, không còn ai dám cuời nói gì nữa.  Một lúc sau nguời ta mới tụm lại nói nhỏ sau lưng hắn:
-“Sao bửa nay hắn nổi khùng dễ sợ vậy?”
-“
Chắc hắn có chuyện buồn gia-đình.”
-“Hổng phải đâu, mấy bửa nay hắn bị gọi lên làm việc liên-tục nên đầu óc căng thẳng.”
-“Thôi đừng chọc hắn nữa.”

Buổi tối sau khi ăn cơm xong mọi nguời còn đuợc chút ít thời gian tạm gọi là thoải-mái trong ngày truớc khi ngủ. Có nhóm thì đánh cờ tuớng. nhóm khác lại tán dóc, nhóm thì ca nhạc vàng…  Còn nhớ anh Bùi Trọng Nghĩa thích hát bài “Đây gói hành-trang, xếp lại cho tròn để anh đi nhé”. Phần tui thì tối nào cũng ôm cây guitar tập móc classic. Tui đang tứng từng tưng thì Nghiệp tới ngồi nghe và nói:
-“Ê Nghĩa, nghe mầy đờn làm tao nhớ quá mậy.”

Trong bụng tui nghe khoái khoái vì tiếng đờn của mình có đứa chịu nghe. Thấy tui làm thinh, Nghiệp nói tiếp:
-“Mầy biết tao nhớ gì hôn?”
Tui nghĩ chắc bài “For Elise” làm hắn nhớ tới kỷ-niệm với em nào đó nên trả lời:
-“Chắc nhớ bồ cũ chớ gì.”
-“Hổng phải…. tao nhớ nghề bật bông ở quê tao.”
À té ra là hắn muốn chọc quê tui chớ hổng phải khen. Tui chỉ cuời cuời làm thinh. Hắn vẫn không chịu tha:
-“Mầy biết nghề bật bông là sao hôn?”
Rồi chẳng cần đợi tui trả lời, hắn nói tiếp luôn:
-“Là nguời ta lấy sợi dây giống như cây cung vậy đó, bật vô bông vải cho nó bung ra. Cứ bịch bịch bịch bịch hoài suốt ngày thôi.”
Nói xong hắn cuời ha hả. Mấy nguời bạn tù xung quanh đuợc dịp cuời rộ theo. Tui cũng cuời hùa theo luôn, nhưng trong bụng nói thầm:
-“Hồi trưa tao chọi mầy một cục đất, bây giờ mầy chơi lại tao, vậy là một huề nhé.”

Lê Hữu Nghĩa

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thằng Nào Chọi?

Khóa 2 Cựu SVSQ Học Viện CSQG VNCH

Trang nay danh cho K2

– Thiệp Mời Tham Dự Ngày Họp Mặt Khóa II – Trần Bình Trọng tổ chức tại Nam Cali ngày 27 tháng 10 năm 2013
 Thiệp Mời K2 Final 3  

-Đoàn Kết_ Thơ của Lệ Khanh.
Đoàn Kết _ Thơ Lệ Khanh

– Ông Trực kể ra cũng cả gan. dám vuốt râu hùm mà Sáu Lèo tôi mấy lần định vuốt nhưng sợ. Nghĩ, việc kể ra những bí danh. hỗn danh một thời anh em với nhau để nhắc nhau một thời kỷ niệm thân thương thì cũng là việc nên làm, nên vỗ vai, vỗ đầu mà nói hoạch toẹt ra. Có bí danh nào xấu, có bí danh nào tốt? Tất cả là kỷ niệm, mà kỷ niệm sống chan hòa 9 tháng ai bảo là không đẹp, không quý hóa, không đáng giữ gìn, không đáng nói ra? Kỷ niệm, tìm đâu cho ra bây giờ, nếu không kể thằng nầy, thằng kia hồi đó? Tôi nhứt định viết một bài, kể những tên tuổi không phải tên tuổi cha mẹ đặt ra, tên tuổi trong giấy khai sanh trong Khóa 2 Học Viện CSQG, mà tên-tuổi-trời-ơi anh em đặt cho mới quý hồ, mới đáng làm hành trang mang xuống tuyền đài kiện Diêm Vương. Xin ông đi qua, bà đi lại nếu thấy mình bị xúc phạm thì xin “chín bỏ làm mười” mà xí xóa. Ông Trực cũng tình cảm dữ, cũng nhớ quá chừng chừng tên cúng cơm của bè bạn Bắc,Trung, Nam khắp 4 Vùng Chiến Thuật. Tôi nghĩ, ông Trực là Trực Thối chắc không còn cái răng nào nên không sợ ai đánh gãy răng, vung răng, mất răng? Chúc Trực và bửu quyến một đêm ngủ ngon, sáng dậy mừng hai hàm răng còn nguyên con để ăn cơm. Mến, Sáu./.
 Những Hỗn Danh Để Đời

– “Mừng Nhau” Thơ Thanh Hoàng K1 gởi tặng thi sĩ Lệ Khanh và các bạn đồng môn K2
Mừng Nhau _Thơ K1 Thanh Hoàng

-Nhân dịp Khóa 2 tổ chức ngày Hội Ngộ, K2 Trần Bữu Giao có bài thơ nhớ đến Thầy Viện Trưởng như sau:
Thầy tôi với nợ núi sông

– Mời các bạn đồng môn K2 thưởng thức  hai bài thơ cùng tên “Trăng Thu” của thi sĩ Lệ Khanh và bạn Đỗ văn Trực K2.
TrăngThu

– Gần tới ngày Họp Mặt Khóa 2 Học Viện CSQG, một bạn có nick name là K2 Quang Bếp (chắc nấu ăn hay lắm) có một bài thơ và đã được thi sĩ Lệ Khanh làm bài thơ họa. Cả hai bài thơ đều có tên:
Khóa 2 HV CSQG

-Bạn Nguyễn Văn Vĩnh K2 có 2 bài thơ họa theo thơ của K2 Lệ Khanh, mời các bạn cùng thưởng thức.
Thơ K2 Nguyễn Văn Vĩnh

-Nhân dịp Khóa 2 HV CSQG tổ chức Họp Mặt ngày 27 tháng 10 năm 2013,  K1 Thanh Hoàng có bài thư Mừng Nhau để tặng cho thi sĩ Lệ Khanh và tất cả các bạn đồng môn K2. Mời các bạn K2 thưởng thức
Mừng Hội Ngộ K2_ Thanh Hoàng K1

– Tiếp theo bạn Thanh Hoàng, hôm nay K1 Tống Phước Kiên cụng có bài thơ gởi tặng thi sị Lệ Kanh cùng tất cả các bạn K2 nhân dịp các bạn tổ chức ngày Họp Mặt 27.10.13 tới đây.
Đàn con của Mẹ _TPK tặng K2.

– Thêm một bài thơ của một  K1 gởi tặng tất cả các bạn đồng môn K2 nhân ngày Hội Ngộ 27/10/2013.
Một Thoáng Hương Xưa_ Thơ Nguyễn Phiến K1

-Đây là một video clip do Yên Ly thực hiện, mình giúp nâng nó lên thành môt HD video 144MB để cho các bạn già xem cho rõ.
Xem đoạn video nầy, mặc dầu mình là K1 nhưng rất xúc động vì trong đó có nhiều bạn đã từng làm việc chung với nhau hay gặp nhau trong các trại tù cộng sản như Huỳnh Lam Điền, Bùi Minh Hùng, Trương Thành Khôi, Vương Minh Thu.
Thương nhất là Bùi Mình Hùng. Hùng lên Phước Long làm việc chung với mình, lúc đó mình làm Phó Trưởng Ty. anh em đi đâu cũng chung với nhau, ăn ở, ngủ chung một chiến hào. Sau năm 1975, ở tù về hai anh em lại ở gần nhau cách vài con đường khu Kiến Thiết đường Lê văn Sĩ Sai gòn. Trước khi sang Mỹ, Hùng bỏ ra một chỉ vàng học tráng bánh phở. Các bạn thử tưởng tượng thằng Hùng tướng thì lùn, cái bụng thì bự mà chịu khó ngồi bên lò lửa để học tráng từng cái bành thì tội nghiệp biết chừng nào. Khi qua đến bến bờ tự do, hai đứa mình không gặp lại nhau, mình cứ Hùng đã là Một Ông Chủ Một Tiệm Phở Nổi Tiếng nào đó ở Cali. Nhưng khi hỏi ra thì Bùi Minh Hùng đã mất. Nhân đây xin gởi đôi lời nhớ thương và cầu chúc Hùng cũng như tất cả các bạn đồng môn K2 vì chán cỏi đời ô trọc này mà ra đi trước,  được bình an yên nghỉ nơi thế giới an lành.

Kính mời xem HD Video Khóa 2 HV CSQG tưởng niệm_2013.

– Mời K2 đọc bài “HMK2/CSQG, Nhìn Lại Tuổi Trẻ” được K2 Lương Văn Tụng tức nhà văn Hai Trầu Lương Thư Trung viết từ cõi lòng mình cho anh em bè bạn K2.

HỌP MẶT KHÓA II HVCSQG, GẶP LẠI TUỔI TRẺ MỘT THỜI

– Hôm Tiền HMK2 ở nhà anh chị Tuất sau khi thiên hạ về hết rồi chỉ còn lại ba anh em gồm anh Trọng, anh Hoàng và tôi chờ quý bà tập dợt hơn một tiếng đồng hồ; có một vài anh như Một, Phát… đi công chuyện xong mới quay lại rước các nội tướng. Nhân đó anh Trọng đã tâm tình, anh cố gắng tìm thầy học đạo mong sao đọc cho đúng văn điệu của văn tế tuy nhiên mọi sự tùy duyên…
Và anh Trọng đã làm tròn nhiệm vụ giúp cho lễ Tưởng Niệm thêm phần trang trọng.
N/Lời.

ĐỌC VĂN TƯỞNG NIỆM THÀNH NGÂM THƠ

– Mời các bạn K2 xem một bài rất xúc tích của K2 Đổ văn Trực.
46 NĂM HỌP MẶT K2

***Thân mến mời các bạn đồng môn K2 thưởng thức 26: 20 phút ca nhạc với một HD video “46 năm khóa 2 Học Viện CSQG VNCH”. Video nầy tặng cho tất cả các bạn K2, đặc biệt cho các bạn đã có thời gian chúng ta cùng làm việc chung, hoặc đã từng ở chung trong các trại tù cộng sản.

_ Thơ Lệ Khanh:

Tình Ta Còn Mãi.

-Thông báo Tin Buồn và lịch thăm viếng:

Thông Báo Tin Buồn K2 Lê Tân Hợi qua đời

– K1 Nhữ Đình Toán đại diện anh chị em K1 chia buồn cùng anh em Khóa 2:

K1 chia buồn  cùng anh em Khóa 2

 

– Điếu văn: Tiễn Đồng Môn K2 của K1 Phương Trúc NHA.

Tiễn đồng môn K2

-Khóc Bạn_ Tác giả K2 Lệ Khanh

Khoc ban_LK

Đăng tải tại Tâm Tình K1 | Chức năng bình luận bị tắt ở Khóa 2 Cựu SVSQ Học Viện CSQG VNCH

Chuyện Bốn Chàng Họ Phan

Trên đời nầy có một sự trùng hợp rất tuyệt vời, đó là sự hội ngộ của bốn chàng trai xa lạ, không quen thân họ hàng với nhau. Bốn chàng trai đó cùng mang một giòng họ PHAN và tên của họ đều bắt đầu bằng vần N. Năm 1966, bốn chàng trai nầy đều là những sỉ quan Biên Tập Viên Khóa 1 của Học Viên CSQG Sài gòn. Sau đó họ cùng phục vụ trong ngành Cảnh Sát Đặc Biệt. Khi Cộng sản lấn chiếm Miền Nam thì bốn chàng trai nầy đều bị đi tù và hôm nay lại bị nhót chung trong một nhà giam.

Ðêm hôm ấy là một đêm khuya thanh vắng trong một Trại Tù cộng sản. Mùa đông đã sắp tàn mà cơn lạnh vẫn còn cắt da rút ruột những tù nhân ốm đói .Mọi người đều đã nằm yên sau một ngày dài lao động mệt nhọc.Thỉnh thoảng vẳng lên những tiếng thở dài não nuột hay tiếng rên khe khẻ rã rời như sắp đứt hơi. Bốn chàng trai ấy nằm thao thức, cùng nhớ vợ nhớ con, cùng lo buồn cho số phận, họ không ngũ được, bèn giăng mùng bốn bên che khuất một góc phòng giam và thiết bàn Cầu Cơ.

Phan Q. Nghiệp nghiêm trang lấy ra một cành hoa dại mới bứt trên đường đi lao động về khi chiều, cắm cẩn thận vào lon Guigoz và rót ra một chén nước lạnh lâm râm khấn vái:

“Cơ Huyền Diệu lẽ Trời không thấu
Kiếp phù sinh kết cấu phận người…
Còn chi tiếng khóc tiếng cười?
Còn chi mà luận cuộc đời tối tăm!
Trước Án Thư khói hương nghi ngút
Ngoài rèm thưa vi vút gió sương
Âm dương tuy khác nẽo đường
Mà trong cội rễ lẽ thường như nhau
Hoặc khi có kẻ sau người trước
Giáng Thiên Cơ cho được tỏ tường..”

Ðọc chưa hết bài Kệ mà Cơ Ðàn đã bắt đầu chuyển động.Vị Trên giáng Cơ lần nầy tự xưng là QUỈ CỐC TIÊN SINH. Chúng tôi mừng quá vội hỏi :

-“Thưa Tiên Sinh nghe đồn Tiên Sinh là Thần Cơ Diệu Toán biết được quá khứ, vị lai, chúng tôi là những tù nhân của chế độ bị tù đã lâu, xin Tiên Sinh cho biết số phần của chúng tôi sẽ ra sao? chừng nào được thả? (Phan Nghiệp châm thêm nước vào chén ra chiều o bế Thần Cơ). Thần Cơ chạy thật nhanh và giáng rằng: “Mút chỉ Cà Tha ! mút chỉ Cà Tha!”

Nhưng hãy bình tỉnh mà nghe ta nói.Trước đây một vị Tiền Nhân đồng Tánh với các ngươi là Cụ Á Thánh Tùng Linh tức là Cụ Phan Ðình Phùng có giáng cơ bảo cho các ngươi biết rồi nay ta nhắc lại cho mà nhớ.   Đó là:  Trì trì, bộ bộ, bộ trì trì.
                                                Cử bộ thời lai hữu hĩ kỳ.”

Có nghĩa là “từ từ, bước bước, bước từ từ. Cất bước về sau có thời vui vẻ”. Ðó là số phận chung cho tất cả Tù Nhân Cải Tạo. Còn riêng bốn vị Phan Gia đây thì khó nói lắm. Cơ từ từ chạy chậm lại.

Phan Nghiệp ngẩm nghĩ vội lấy ra mấy viên kẹo lạc (kẹo đậu phộng) bày trên một cái nắp lon Guigoz và khẩn vái xin Quĩ Cốc Tiên Sinh thượng hưởng và giáng tiếp cho. Có lẽ sau khi bồi dưỡng 2 viên kẹo lạc, Cơ chạy nhanh trở lại và giáng rằng:

Tinh anh phát tiết ra ngoài
Hồng nhan bạc mệnh một đời tài hoa”

Cũng giống như Thuý Kiều ngày xưa.Các Vị đây đều có cái tài gì đó tỏ ra trội hơn người, nên chi số phận cũng không thoát khỏi định luật chung là:

“Có tài mà cậy chi tài
Chữ tài liền với chữ tai một vần”

Trên đường làm quan của Các Vị đây đều là “quyền lông vạ đá” trách nhiệm thì nhiều mà quyền lợi chẳng có bao nhiêu. Lúc gặp tai ương hoạn nạn thì tai ương hoạn nạn nặng hơn người khác nhưng lại không có “quới nhân”phò hộ. Nói theo Hà Nội ngày Quang Nghiệp, Phan Tấn Ngưu, Phan Hữu Nghi, Phan Kỷ Niệm) cùng  ngành, nay là” không có Bác dẫn đường” hay nói trắng ra là không có tiền chạy chọt (Tiền VC có in hình của ”Bác” Cáo Già), thêm vào đó còn bị qui kết cho cái tội là “ác ôn”.Cho nên ở tù mút chỉ là đương nhiên, khẩu hiệu của “Cách mạng” khi mới “phỏng giái” là:

“Quân nhân công chức còn tha
Công an Mật vụ lột da nấu dầu”

Các vị đều là Họ PHAN, đều có tên bắt đầu bằng chữ N đều làm Cảnh Sát Ðặc Biệt, đều là khóa 1 Học Viện CSQG. Có nhiều cái trùng hợp quá,vậy cùng chung số phận là đúng rồi. Bây giờ ta sẽ nói về cái Họ Phan của Quí Vị.

Theo khoa chiết tự của Nho học thì chữ Phan gồm: bên trái có ba chấm thủy là nước, bên phải có chữ hòa là lúa nằm trên chữ điền là ruộng. Cái gì mà dinh tới việc nước non thì 3 chấm thủy (nước) đứt làm ba đoạn, không được liền lạc như Họ Nguyễn Họ Trần. Cho nên tự xưa nay những vị Họ Phan mưu đồ việc nước việc non đều” bán đồ nhi phế” mà thôi.

Phan Ngưu làm lanh xen vào nói : “Thưa Tiên Sinh, Tiên Sinh nói đúng lắm vì sau ngày “sập tiệm” tụi nầy có “bán đồ” để mua gạo cho con ăn, còn “nhi phế” là sao xin Tiên Sinh nói rõ hơn.  Cơ chạy vào chữ ha!ha!ha!. và rung lên có vẻ cười khoái trá và chạy tiếp. Bán đồ nhi phế là nửa đường đứt gánh chứ không phải là bán đồ bán đạt trong nhà để thăm nuôi hay mua bo bo sắn lát cho con ăn đâu….  Các ngươi nghĩ lại xem các Cụ Phan Thanh Giản, Phan Ðình Phùng, Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, Phan Văn Hùm, Phan Khắc Sửu, Phan Huy Quát… đều mưu đồ đại sự, đều nửa đường đứt gánh, đều bán đồ nhi phế đó thôi!

Cho nên ta khuyên các ngươi sau nầy nên “dĩ nông vi bản”, hãy lấy nghề nông làm gốc, vì họ Phan mà ra làm nông có hòa là lúa có điền là ruộng có thủy là nước thì lúa chất đầy bồ, giàu nứt đố đổ vách.  Ðừng bao giờ tham gia việc chính trị việc nước việc non mà nửa đường đứt gánh. Cũng như trong trại cãi tạo hiện nay nên xin biên chế vào các đội nông nghiệp đội rau xanh là có ăn và khỏi bị tai tiếng về sau.

Bây giờ ta nói về tên các ngươi đều bắt đầu bằng chữ N: Phan Nghiệp, Phan Ngưu, Phan Nghi, Phan Niệm. Ðúng là cái nghiệp cuả các ngươi: 

                      “Ðã mang lấy nghiệp vào thân
                       Ðừng nên trách lẫn Trời gần Trời xa

Giống như tên Nghiệp Ngưu Nghi Niệm, nghề nghiệp của các ngươi đều dính dấp với chữ N:  Nào nghi nghi, ngờ ngờ, nghe ngóng, nhòm ngó ngươì người nhòm ngó nơi nơi, ngày ngày nghĩ ngợi nghi ngờ người này nghi ngờ người nọ, nhìn nghiêng nhìn ngửa, núp núp né né, ngại ngùng nghiệt ngã, nói ngang nói ngửa, ngăn ngừa, năn nỉ, nhã nhặn nhẹ nhàng nhún nhường nhẫn nhịn nghe nhẹ nhõm, ngọt ngào, nắm núc nạt nộ nói năng nặng nề, nhìn nhọc nhằn nhăn nhó nhòm ngó ngao ngán ngặt nghèo.  Nằm ngồi ngủ nghỉ ngữi nhìn nói năng nhắm nơi nghề nghiệp các ngươi.

Các ngươi nghĩ coi có đúng không?  Âu cũng là cái nợ cái nghiệp. Mà đúng nhất là nghèo và ngu ….Sau đây là số phần của các ngài:

1. Phan Nghip:
Nghiệp đây đúng là thất nghiệp, sạt nghiệp hay nghiệp chướng? Nghiệpdư? Nghiệp gì không cần biết nhưng mỗi lần lên Hội Trường thấy tên Nghiệp dưới tấm hình của Thằng Cáo Già là mọi người đều thấy phát ghét rồi “Cáo già sống mãi trong sự nghiệp của cáo con” Nghiệp đây là nghiệp chướng. Cái nghiệp chướng của đương chủ đây còn nặng lắm.

Nếu” trả cho hết nợ thì còn gì là duyên”Trả hết cuộc đời cũng chưa hết nợ.  Nhưng Ðương chủ đừng lo, có rất nhiều Ân Nhân, người ta họ phụ trả nợ giúp cho, đó là những người mới đi lính một vài năm hay mới mãn khóa họ cũng phải đi tù bảy tám năm, mười năm. Ðó là những ân nhân của Các Vị. Họ chia sẻ bớt cái nghiệp của Các Vị. Chữ Nhà Phật gọi là Cộng Nghiệp.

Cho nên mỗi lần có thăm nuôi tiếp tế Các Vị nên chia xẻ quà cáp cho những vị nấy, thường họ chưa vợ chưa con, mẹ già không có điều kiện thăm nuôi, họ nghèo khổ lắm. (Bọn nầy thằng nọ ngó thằng kia đều cảm thấy ”guilty” quá sá, hối hận vì cái tính bủn xỉn, ích kỷ của mình, khi mấy thằng nhỏ chỉ xin một điếu thuốc lào lại nói láo là… hết rồi!!!…)  Quĩ Cốc Tiên Sinh giáng cơ tiếp:  Phan Nghiệp đây có sức chơi thì có sức chịu, hãy ”an tâm cải tạo”.  Cử bộ thời lai hữu hỉ kỳ ” Ðương số đây về sau có nhiều vui vẻ lắm, một là duyên hai là nợ, cái Nghiệp đã dĩ lỡ gắn chặt vào người không chạy đâu cho thoát….

2. Phan Ngưu
Quĩ Cốc Tiên Sinh vừa cười vừa giáng: “Ông già của Ngươi đã tiên tri nên đặt tên cho ngươi Phan Ngu là đúng rồi. Phan Ngưu cãi lại: Thưa Tiên Sinh không phải là Phan Ngu mà là Phan Ngưu có chữ Ư ở giữa.

Quĩ cốc Tiên Sinh bèn phán rằng chắc Ông Uỷ Viên Hộ Tịch viết lộn. Vì trong Nam Bộ Ngu nào cũng là Ngu có Ư hay không Ư đều đọc giống nhau là Ngu hết. Không Ngu sao chọn đi Cảnh Sát Ðặc Biệt? Nếu Ngưu là trâu thì tại sao không ở dưới quê mà chăn trâu làm ruộng thì bây giờ đã nắm Tổng Bí Thư Ðảng rồi có đâu vô tù nằm mà “gải giái.…” như vầy?

Ðúng số nhà ngươi phải là Ngu và Nghèo (Chữ nghèo liền với chữ ngu một vần NGỜ). Nhưng có được cái an ủi, nhà ngươi đây là hậu duệ của Ngưu Lang trong chuyện Ngưu Lang Chức Nữ. Cho nên nhà ngươi có số đào hoa, và có rất nhiều người đẹp muốn “chăn Trâu”.

– “Ai bảo chăn trâu là khổ? …Ngồi mình trâu..sờ sừng trâu và ta vuốt đuôi trâu” Nhiều người thích vuốt ngược đuôi trâu của nhà ngươi phải không? Cho nên có cái ngược đời là cọc đi tìm trâu, chứ trâu nhà ngươi không phải đi tìm cọc.
 
Bây giờ nói về hoạn lộ của nhà ngươi.  Phan Ngưu vội cãi chính: “Thưa Tiên Sinh Ông Ðỗ Mười mới hoạn lợn , còn tôi trước khi vô Cảnh Sát tôi làm thầy giáo.”

Quĩ Cốc Tiên Sinh cười và phán: “không phải hoạn lợn mà là hoạn lộ là con đường làm quan của nhà ngươi đó. Ðúng số nhà ngươi là đa năng đa nhiệm. Nhà ngươi có rất nhiều tài hay kiêm nhiệm đủ thứ chức vụ”.

Trước cổ đã mang hai cái niệt,
Sau lưng thêm kéo một cái cày
Miệng đã giàm,mũi lại đóng dây
Trên lưng ruồi bâu, dưới chân đĩa cắn.”

Nếu ta không nhầm thì một mình ngươi kiêm nhiệm nhiều chức vụ mà cái nào cũng qúa đỗi nặng nề. Là tướng trấn giữ biên giới địa đầu mà vẫn tỏ ra xuất sắc. Trên chiến trường nhà ngươi đã hơn một lần chết rồi sống lại, cho nên bây giờ trở đi không bao giờ chết trận nữa mà chỉ sợ vì “cày nhiều quá mà chết” thôi:

“Trâu ơi ta bảo trâu nầy
Trâu ra ngoài ruộng trâu cày với ta.”

Có nhiều ruộng bỏ hoang quá mà không đủ trâu cày. Nhiều người rù quến nhờ nhà ngươi cày .. .Nhà ngươi đây phải tranh thủ một người làm việc bằng hai bằng ba mới được.

“Nghề chơi cũng lắm công phu,
Làng chơi ta phải biết cho đủ điều!…”

Cũng tại cái tật nầy, cái gì cũng muốn biết, cái gì cũng muốn làm và muốn làm hơn người thì chỉ có chết mà thôi.  Tính tình ngay thẳng trực tính không ưa xua nịnh lời ngọt không muốn nghe (đờn gãy tai trâu) nên đường hoạn lộ hơi long đong “trâu chậm uống nước đục” mặc dù trong bụng có chứa binh thơ sách lược:

“Trong bụng lam nham ba lá sách
Ngoài tai phớt tỉnh mấy cung đàn.”

Quí Bằng hữu đây đừng bao giờ mời Anh Phan Ngưu nầy đi xem văn nghệ (đờn bỏ ngoài tai ), anh ấy chỉ  thích cỏ non thôi. (Tụi này ngẫm nghĩ : Trâu già, rơm khô, biết có mà nhai không, ở đó mà đòi cỏ non.)

“Trì trì bộ bộ,bộ trì trì”, “Cử Bộ thời lai hữu hỉ kỳ” thôi thì cứ “An tâm cải tạo” mút chỉ cà tha…về sau tha hồ mà cày….

3. Phan Nghi:
Nhà ngươi thì chẳng tin ai. Ðã bảo là Nghi mà còn tin ai, ngay cả Bà Xã của ngươi ở nhà, ngươi cũng không tin phải không? Đúng ra là mấy thằng Cộng Sản Hà Nội nó vào nó bợ cái son của ngươi rồi! Ngươi không tin người thì người cũng chẳng tin ngươi cho nên ngươi có khai báo thành thật cũng chẳng ai tin. Ở tù mút chỉ là cái chắc.Tính tình được cái hay cà rỡn, nhờ cái đức tính nầy cứu mạng ngươi nhiều lần. Ta còn nhớ có một lần Ðức Vua châu phê trực tiếp truyền thánh chỉ xuống cho ngươi (dĩ nhiên qua Tư Lệnh NKB) là theo dõi điều tra một bà mệnh phụ phu nhơn vợ nhỏ của quan Tuần Vũ Ðại Tá Bờ tỉnh Bình Tuy bị bà vợ lớn tình nghi là Việt Cộng. Ðúng theo bài bản đã học trong Học Viện Cảnh Sát, ngươi điều tra bằng cách cho tình báo viên xâm nhập vào nằm vùng trong lòng địch làm nội tuyến để dò la tin tức. Và lần đó ngươi xâm nhập sâu đến nỗi là cho một thằng nhỏ họ Phan nằm thẳng trong tử cung của Bà ấy luôn cho nên lần đó nhà ngươi điều tra và nắm vững địch tình rõ ràng không sót một sợi lông nào! có đúng như vậy không? Cũng nhờ cái tính hay cà rởn mà trên Vua cũng chẳng trách mà Chính Quan Tuần Vũ nọ cũng lợn, gà, quà cáp cho ngươi mệt nghỉ.

Nghi nghi mà thực thực, cái tính hay cà rỡn này có lúc nói thiệt mà cứ tưởng như nói chơi nên có nhiều người chết với nhà ngươi lắm lắm…nhất là các chị giao liên của “Cách Mạng” mấy chị trong Thành Ðoàn Thanh Niên Cộng Sản HCM và đặc biệt là mấy chị bên Khu B Trại Tù Hàm Tân Z30D (hê hê..)”

Trong bốn vị Phan Gia đây, vị Phan Nghi nầy là có hậu vận tốt nhất, Phan Ngưu tuy có số đào hoa nhưng cũng không bằng. “Cử bộ thời lai hữu hỉ kỳ”.  An tâm cải tạo” mút chỉ cà tha.

4.  Phan Niệm:
Trong bốn vị đây, nhà ngươi Phan Niệm là người tốt bụng nhất. Phan Nghiệp vội chen vào:
-“Thưa Quĩ Cốc Tiên Sinh ý Tiên sinh muốn nói la Anh Niệm đây có bụng phệ to nhất hay sao?”

Quĩ Cốc Tiên Sinh mỉm cười và nghiêm nghị giang cơ tiếp: “Ta đã nói là tốt bụng và gan lì nhất. Ngoài cái tốt bụng ra, cái gì cũng nhỏ hơn người ta, cái gì cũng ngắn hơn người ta (cái này khi đi tắm chung thì thấy rõ lắm), cái gì cũng dở hơn người ta (ví dụ như đánh cờ tướng chẳng hạn, thấp như vịt chặt chưng mà cứ đòi chấp nửa ngựa). Thế nhưng không bao giờ chịu thua ai bất cứ trên phương diện nào? Vậy mới là ngoan cường chứ?”

Niệm nghĩa là nhớ Anh Phan Niệm đây có bộ nhớ không biết bao nhiêu megabites, nhưng mà cái gì đọc qua là nhớ kỹ lắm. Phan Niệm là người hiểu rõ “Cách Mạng” nhất vì là Chánh Sở Nghiên Cứu Cộng Sản mà lỵ. Ban ngày ở sở nghiên cứu không đủ ban đêm xin đi đoàn ngũ hóa trốn vợ ra ngòai đường treo mùng nằm nghiên cứu tiếp. Cho nên CM rất sợ Anh Phan Niệm nầy. Ở tù mút chỉ cà tha là cái chắc. Phan Nghiệp vội kê tủ đứng liền: “Làm Cảnh Sát Ðặc Biệt mà không biết cái “ núm vú” của mấy cô giao liên VC ra sao mà cũng bon chen đòi ở tù cho lâu.”

Quĩ Cốc Tiên Sinh giáng cơ hơi loạng quạng có ý nóng giận hỏi: “Nhà ngươi Phan Nghiệp nói có ý xuyên tạc cái gì đó? Phan Nghiệp vội giải thích: “Dạ thưa Quỷ Cốc Tiên Sinh ý tôi muốn nói là Anh Phan Niệm chỉ biết trên lý thuyết, chứ đâu có trận mạc thực tế như tụi tôi. Thưa Tiên Sinh mỗi lần bắt được mấy cô giao liên VC là tụi tôi phải nhờ mấy chị Thiên Nga lục soát giùm. Tiên Sinh biết không?  Kỹ thuật che dấu tài liệu của mấy cô nầy siêu lắm, họ hay dấu dưới cặp nhũ hoa hay trong nẹp quần xì líp, lơ tơ mơ là không tìm ra đâu. Ðó là sự thật chứ có xuyên tạc gì đâu. Có điều là nhiều khi không có mấy chị Thiên Nga mà nhu cầu công tác lại gấp rút nên tụi tôi cũng “nhắm mắt” mà lục soát. Nhiều khi gặp mấy cô giao liên vú to đít bự sợ thiếu sót nên tụi tui phải khám đi khám lại nhiều lần mà vẫn không an tâm. Cho nên nếu lỡ có thấy cái gì thì là cực chẳng đừng và âu cũng là vì công vụ cả thôi chứ không có tà ý gì.”

Ðàn Cơ của Quĩ Cốc Tiên Sinh tiếp tục vừa chạy vừa lắc đầu có ý ngán mấy chàng lính kín này quá sá, đúng là” ăn được nói được” và phán tiếp rằng: “Các anh ”học tập cãi tạo” đã lâu mà không tiến bộ, không biết gì hết!!. CM đánh giá những người như anh Phan Niệm nầy cao lắm. Vì là lý thuyết chỉ đạo cho thực hành, bộ óc suy nghĩ chỉ đạo mới quan trọng hơn tay chân theo lệnh mà hành động. Cho nên Phan Niệm không oan ức gì!  Hãy an tâm cải tạo.Cử bộ thời lai hữu hỉ kỳ. Về sau hậu vận khá lắm và cũng chẳng thua ai!!!”

THỜI LAI HỶ KỲ
Sau bao năm tái định cư tại Hoa Kỳ, nhiều khi tình hình Cộng Ðồng có nhiều chuyện nhức đầu không ngủ được, nằm vắt chân chữ ngũ ngẫm nghĩ Quĩ Cốc Tiên Sinh đoán việc đúng như thần. Bốn chàng Họ Phan đều lãnh mút chỉ 17 năm tù, và khi qua hải ngoại. Phan Ngưu một mình giữ ba bốn chức vụ: HT CSQG Nam Cali, Tổng Hội Trưởng Tổng Hội CSQG Hải Ngoại, Phụ Tá Chủ Tịch  TCSVNCHHN, Chủ Tịch Liên Hội Cựu Chiến Sĩ Nam Cali …biểu tình mệt nghỉ.

Và còn vấn đề “cày” thì có nhiều người rủ Ngưu cày phỉ phê:
“Trâu ơi ta bảo Trâu này,
Trâu lên giường nệm Trâu cày với ta,
Trâu xìu thì uống Vai a gơ ra (Viagra)
Sâm nhung yến quế, trâu mà gắng công.”

Cày kiểu này thì chỉ có chết thôi. Phan Nghi hậu vận tốt thiệt, có vợ mới vừa trẻ đẹp vừa có tiền bạc rủng rỉnh thoải mái. Không biết Nghi còn nhớ Cô Tuyết tù hình sự đã cùng đi cắt cỏ tự giác trong rừng buông ở Trại Tù Z30D không nhỉ?

Lúc đó nhiều người nghe Nghi hát cải biên bài “Túp Lều Lý Tưởng… Rồi thì đi hái lá buông mình kết làm nhà … Rồi thì đi hái lá buông mình kết chung quanh …Cuộc tình hai đứa có chi là quá xa xăm!…Ta yêu một túp lều tranh, Ta yêu một túp lều tình, Giữa rừng giữa rú chỉ em và anh…..”

Phan Niệm tốt bụng thật(cở Ông Ðịa), ai làm gì cũng có mặt, và đều lãnh chức vụ quan trọng. Gan đầy mình là dám lên sân khấu ca vọng cổ trong khi không biết xàng xê cống xự nhịp nội nhịp ngoại gì ráo trọi. Quĩ Cốc Tiên Sinh nói tốt bụng và to gan quả không sai. Ðặc biệt là chẳng thua kém ai bất kể trên lãnh vực nào……

Phan Nghiệp thì đúng là đã mang lấy nghiệp vào thân…. Ăn cơm nhà vác ngà voi dài dài….. Đó là câu chuyên bốn chàng họ Phan chúng tôi.

K 1 Phan Quang Nghiệp

Đăng tải tại Tâm Tình K1 | Chức năng bình luận bị tắt ở Chuyện Bốn Chàng Họ Phan