Các Danh Mục

TĨNH TÂM_Lê Phương Lan
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở TĨNH TÂM_Lê Phương Lan
Thương cho đồng bào Ukraina _ Nhạc Trúc Hồ
Hello! Lost Eyes
Music by Trúc Hồ
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Thương cho đồng bào Ukraina _ Nhạc Trúc Hồ
Ôi Hởi Bucha _ Thơ Tống Phước Kiên
ƠI HỠI BUCHA
Ơi hỡi Bucha , lệ ướt nhòa
Một màu tang tóc buổi can qua
Mồ chôn tập thể đau thương qúa
Tội ác giết người của lính Nga
Xua quân xâm chiếm nước Ukraine
Con gấu Bạch Nga quyết một phen
Cướp đất lấy thành xây bá đạo
Xưng hùng xưng bá thỏa lòng ghen
Thành phố Bucha giặc chiếm rồi
Giết dân như nghóe hỡi trời ơi
Trói tay bắn bỏ bên đường phố
Đào hố chôn vùi khắp mọi nơi
Nga học Việt Nam tự lúc nào
Mà sao tội ác lại hao hao
Mậu Thân dân Huế trông như rứa
Chôn sống đập đầu thảm biết bao
Thế giới văn minh hãy mạnh tay
Phải đưa tội phạm chiến tranh này
Ra tòa công lý mà phân xử
Bắt bọn hung đồ tống ngục ngay
Tống Phước Kiên
Tháng Tư 2022
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Ôi Hởi Bucha _ Thơ Tống Phước Kiên
Thơ Quốc Hận: Lại Một Tháng Tư – TPK
Một tháng tư đen lại trở về, buồn ghê. Xin gởi đến anh chị em một bài TPK vưa mới viết. Nhờ bạn NCV gởi vào trang “Gia Đình K1/HVCSQG” để các bạn đồng môn đọc cho buồn. Thân chúc mọi người được luôn an mạnh.
Thân mến
TPK
LẠI MỘT THÁNG TƯ

Tháng tư đen lại về lần nữa
Người lính gìa tựa cửa sầu vương
Nhớ ngày mắt lệ rơi tuôn
Giang sơn giặc chiếm súng buông nghẹn ngào
Bao nhiêu năm vào sanh ra tử
Những chiến công quân sử lưu truyền
Từ vùng hỏa tuyến Trị Thiên
Đến đất An Lộc xuống miền Cà Mâu
Anh xông pha rừng sâu núi thẳm
Đem máu xương tô thắm sơn hà
Giữ gìn sông núi ông cha
Xây nền dân chủ nước nhà xinh tươi
Nhưng nghiệt ngã một thời tăm tối
Trời tháng tư bảo nổi tơi bời
Giặc về dẫm nát khắp nơi
Búa liềm phủ xuống cuộc đời sang trang
Trong ngục tối tàn canh thao thức
Anh gục đầu tủi nhục xót xa
Buồn không giữ được sơn hà
Để cho đất mẹ quê cha hận sầu
Nước bây giờ quân Tàu vây hãm
Lũ cầm quyền chẳng dám đôi co
Người dân canh cánh âu lo
Sợ phường thái thú cống cho bắc triều
Nơi hải ngoại nhiều đêm không ngủ
Thương dân mình chẳng đủ cơm ăn
Cuộc đời lắm nỗi khó khăn
Làm ăn vất vả mà lần không ra
Biết bao giờ sơn hà hồi phục ?
Đời tự do hạnh phúc nơi nơi
Trong ngoài sum họp vui cười
Bắt tay dựng lại khung trời Việt Nam
Tống Phước Kiên
Tháng Tư 2022
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Thơ Quốc Hận: Lại Một Tháng Tư – TPK
Nhìn bằng trái tim (chuyện nên suy ngẫm online)
NHÌN BẰNG TRÁI TIM
Gần nhà ngoại tôi có một đôi vợ chồng già bị mù. Họ đã có với nhau một đàn con cháu đông đúc. Nghe ngoại nói, năm nay hai cụ đã ngót nghét tám mươi tuổi.
Ngoại kể, ngày xưa, khi lấy nhau, người chồng ngồi xe bò đi đón vợ. Tuy cô dâu và chú rể đều không nhìn thấy gì, nhưng chú rể vẫn nhờ người cuốn đầy lụa điều lên chiếc xe và đầu con bò, như vậy cho giống đám cưới.
Khi cô dâu vừa về nhà chồng, chú rể dắt tay vợ rà mò từ nhà trên xuống nhà bếp, khắp lượt các ngóc ngách trong gia đình. Rồi cũng từ đó, suốt hơn nửa thế kỷ, trong cái thôn nghèo chẳng mấy ai biết đến ấy, dù trời mưa hay nắng, người ta luôn nhìn thấy họ tay trong tay, lẳng lặng cùng nhau làm mọi việc.
Có lẽ trong tất cả công việc thì khó nhất vẫn là múc nước từ giếng lên. Lần nào cũng thế, hai người họ đều dắt nhau đi. Người vợ sờ thấy cây gỗ ở cạnh giếng, một tay ôm chặt cây, còn tay kia níu chặt bàn tay chồng. Người chồng quỳ trên sàn giếng thả gầu xuống múc, kéo nước lên.
Có người nhìn thấy họ múc nước khó khăn ngỏ ý muốn giúp nhưng hai vợ chồng đều cảm ơn rồi từ chối. Họ bảo:
– “Các ông bà giúp được chúng tôi một lần, nhưng không giúp được chúng tôi một đời”.
Cứ như thế, hai vợ chồng luôn tay dắt tay nhau đi lấy nước cho đến khi đứa con đầu lòng có thể gánh được một gánh nước.
Dân làng đều cảm thấy lạ lùng. Trong thôn cũng có nhiều trai gái trẻ từng vì đất trơn mà trượt chân ngã xuống giếng, nhưng đôi vợ chồng mù chưa lần nào té ngã. Càng lạ lùng hơn, dù không thể nhìn thấy nhưng vợ chồng họ vẫn có thể tìm ra nhau trong đám đông đang nói chuyện ồn ào.
Người chồng là một người thổi kèn trong ban nhạc ở thôn quê. Ông thường đến các đám cưới thổi những bài: “Trăm con chim phượng hoàng”, “niềm vui đầy nhà”… Dù đi thổi kèn ở đâu, ông cũng có một yêu cầu, để người vợ mù của ông đi cùng. Ông nói, để vợ ở nhà một mình, ông không an tâm.
Mỗi khi tiếng kèn của người chồng cất lên, người vợ ngồi bên rất chăm chú nghe. Dường như những giai điệu ấy đều là ông thổi riêng cho bà. Người ta bảo, những lúc ấy, khuôn mặt người vợ mù thường đỏ ửng lên, khiến ai nấy đều cảm thấy người phụ nữ đang ngồi lặng lẽ kia xinh đẹp biết nhường nào.
Sau này, khi hai vợ chồng đều đã già và không cần đi ra ngoài nữa, họ bắt đầu trồng hoa trong sân nhà. Dù chẳng thể nhìn thấy được những đoá hoa tươi rực rỡ mình trồng lên, nhưng ông bà đều rất hạnh phúc mỗi khi đến mùa hoa nở.
Những người con của ông bà từng hỏi bố mẹ :
– “Nếu ông trời dành cho bố mẹ một cơ hội, liệu bố mẹ có muốn nhìn nhau bằng mắt không?”
Ông tự hào nói:
– “Dắt tay nhau một đời, có bao nhiêu đường vân trong lòng bàn tay mẹ con, đều đã in trong trái tim bố. Bố chưa từng trông thấy người đẹp nhất. Trong trái tim bố thì mẹ con là người đẹp hơn cả. Cần mắt để làm gì ? Mắt là thứ tham lam nhất trần đời, nhìn cái gì cũng đánh giá tốt hay xấu, xinh hay không xinh; nhìn cái gì hay là muốn có cái đó. Trên mặt người ta có một vết sẹo cũng có thể để trong tim suốt đời.”
Tim sáng hơn mắt. Nó là sáng nhất, thật nhất!.
Còn bà thì trả lời:
– “Người ta nhìn người bằng mắt, bố mẹ nhìn người bằng trái tim. Tim sáng hơn mắt – thật.”
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Nhìn bằng trái tim (chuyện nên suy ngẫm online)
Ý Nghĩa Cuộc Đời: Nhảy Múa Dưới Cơn Mưa_Khuyết Danh
Ý NGHĨA CỦA CUỘC ĐỜI: NHẢY MÚA DƯỚI CƠN MƯA
Lúc đó khoảng 8.30 sáng, phòng cấp cứu rất bận rộn. Một ông cụ khoảng trên 80 tuổi bước vào phòng và yêu cầu được cắt chỉ khâu ở ngón tay cái. Ông cụ nói, ông rất vội vì ông có một cuộc hẹn vào lúc 9 giờ. Tôi bắt mạch, đo huyết áp cho ông cụ xong, tôi bảo ông ngôi chờ vì tôi biết phải hơn một tiếng đồng hồ nữa mới có người đến cắt chỉ khâu cho ông. Tôi thấy ông nôn nóng nhìn đồng hồ nên tôi quyết định sẽ đích thân khám vết thương ở ngón tay cái của ông cụ. Vì lúc đó tôi cũng không bận với một bịnh nhân nào khác cả.
Khi khám tôi nhận thấy vết thương đã lành tốt vì vậy tôi đi lấy dụng cụ để tháo chỉ khâu ra và bôi thuốc vào vết thương cho ông cụ. Trong khi săn sóc vết thương cho ông cụ, tôi hỏi ông là, ông vội như vậy chắc là ông có môt cuộc hẹn với một bác sĩ khác sáng hôm nay phải không.
Ông nói không phải vậy nhưng ông cần phải đi đến nhà dưỡng lão để ăn điểm tâm với bà cụ vợ của ông ở đó. Tôi hỏi thăm sức khỏe của bà cụ thì ông cho biết là bà đã ở viện dưỡng lão một thời gian khá lâu rồi và bà bị bịnh Alzheimer (bịnh mất trí nhớ ở người lớn tuổi). Khi nói chuyện, tôi có hỏi ông cụ là liệu bà cụ có buồn không nếu ông đến trễ một chút. Ông cụ nói bà ấy không còn biết ông là ai nữa và đã 5 năm nay rồi bà không còn nhận ra ông nữa.
Tôi ngạc nhiên quá và hỏi ông cụ, “và Bác vẫn đến ăn sáng với Bác gái mỗi buổi sáng mặc dù Bác gái không còn biết Bác là ai nữa?”
Ông cụ mỉm cười, vỗ nhẹ vào tay tôi rồi nói:
“Bà ấy không còn biết tôi nữa, nhưng tôi vẫn còn biết bà ấy là ai.”
Khi ông cụ bước ra khỏi phòng, tôi phải cố gắng lắm để khỏi bật khóc. Tôi vô cùng xúc động và thầm nghĩ, “Ước gì đời mình có được một tình yêu như thế!”
Tình yêu thật sự không phải là tình yêu thân xác, cũng không phải là tình yêu lãng mạn.
Tình yêu thật sự là sự chấp nhận tất cả những gì đang có, đã từng có, và sẽ có hoặc không.
Mỗi ngày bạn nhận được rất nhiều email và phần lớn là chuyện vui hoặc chuyện khôi hài; nhưng thỉnh thoảng cũng có những email mang theo những thông điệp có ý nghĩa như thế này. Và hôm nay tôi muốn được chia sẻ thông điệp này với các bạn.
Người hạnh phúc nhất không nhất thiết là người có được những điều tốt đẹp nhất, mà là người biết chấp nhận và sống một cách tốt đẹp nhất với những gì mà mình có được.
Tôi hy vọng bạn chia sẻ ý tưởng này với những người mà bạn yêu mến.
“Cuộc sống không phải là làm sao để chịu đựng cho qua cơn bão, mà là làm sao để biết nhảy múa dưới cơn mưa”
Khuyết danh
(Theo Fb Lan Le Nguyen – Dâu K1)
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Ý Nghĩa Cuộc Đời: Nhảy Múa Dưới Cơn Mưa_Khuyết Danh
Tường trình buổi họp mặt tai San Jose 28/3/2022
Mấy ngày cuối tháng 3 vừa rồi vợ chồng NCV nhân chuyến đi San Jose, ở nghỉ lại nhà K1 Vỏ Lâu và đến chiều thứ hai 28/3/2022 thì được một số bạn K1 Bắc Cali tiếp đón tại nhà K1 Đinh văn Hạp. Bên cạnh các bạn Hạp, Nghiệp, Hải, Thanh, Lâu, Vinh, Hồng còn có các phu nhân xinh đẹp đến tham dự và chuẩn bị các món ăn để tiếp khách từ cao nguyên tình xanh mưa nhiều nắng ít.

Nghe chị Lê Phương Lan phu nhân của Nguyễn văn Vinh than San Jose khô hạn nên mình có hứa sẽ đem mưa từ Seattle xuống. Và ông Trời đã giúp mình giữ đúng lời hứa bằng cách ông cho mưa xuống từ tối Chủ nhật cho đến tối thứ hai, không những chỉ có mưa mà còn lạnh nữa.
Mặc dù bên ngoài trời mưa lạnh, nhưng bên trong nhà bạn Đinh văn Hạp thì rất ấm cúng. Tiếng cười nói vui vẻ vì lâu ngày mới gặp nhau, bạn Phan Quang Nghiệp mở đầu tiệc vui, khui chai rượu vang để anh em cùng nâng ly mừng sức khỏe cho nhau.
Rồi các món ăn từ từ được dọn ra để mọi người vừa lai rai vừa tâm sự. Trước tiên là món bánh bèo Huế do cô gái Huế Mai Hương thực hiện. Tiếp đền có món gỏi xoài, miếng xào nấm mèo và sau cùng là món bún chả cá.Từ Seattle xuống, mình cũng đem theo mấy cái bánh tổ cắt ra mời các bạn để thưởng thức tài nội trợ của ông HO già nầy.

Nhân dịp nầy mình được biết nhà thơ Phương Trúc tức K1 Nguyễn Hoài Ân đang bị bệnh khá nặng, rất tiếc thời gian không cho phép nên mình không thể ghé thăm bạn hiền được. Hãy cố gắng giữ gìn sức khỏe b ạn nhé.
Ở tuổi bọn mình, trên duới 80 hết rồi mà có người còn đi làm mới tội chứ. Đó là bạn Fulro Trương ngọc Mỹ vì hoàn cảnh con mọn nên phải tiếp tục cày để bồi đắp tương lai cho con.
Còn vài hoàn cảnh đáng thương nữa nhưng vì mình không có thì giờ ghi nhận được.
Buổi gặp mặt nào cũng vậy có mừng vui, có chụp hình lưu niệm để rồi chia tay hẹn có một ngày gặp lại.
Vợ chồng NCV cảm ơn tình cảm của các ban K1 Bắc Cali đã dành cho chúng tôi, đặc biệt cám ơn vợ chồng hai bạn Lâu Phượng rất nhiều.
Mến chúc tất cả các bạn luôn luôn giữ gìn sức khỏe tốt, thật tốt và hạnh phúc.
Mời xem tất cả hình ảnh trong slideshow dưới đây. Hoặc trong link:
https://photos.app.goo.gl/4NPAViE7M3fSYw6h8
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Tường trình buổi họp mặt tai San Jose 28/3/2022
CỜ VÀNG_Trương Nhân Tuấn
CỜ VÀNG
Qua mấy vụ “chậm” chiếu các trận đá banh quốc tế, như trận VN đấu với Nhật hôm qua và trận với Úc hồi tháng Giêng, nguyên do vì “sự cố” lá cờ vàng bay “phất phới” ở khán đài sân vận động. Các đài truyền hình VN chiếu trễ khoảng 10 phút, thay vì chiếu trực tiếp. Thời gian để các “chuyên gia tuyên giáo” rà soát và “kiểm duyệt” hình ảnh (nếu có) lá cờ vàng. Việc chậm trễ được giải thích nhằm để “bảo đảm an ninh quốc gia”.
Theo tôi bên an ninh VN đã “méo mó” cái khái niệm về “an ninh quốc gia”.
Lá cờ vàng ba sọc đỏ lý ra là một “di sản văn hóa chính trị” của tất cả người VN. Tương tự những lá cờ của Mỹ trong cuộc nội chiến. Lá cờ phe thua trận ở bên Mỹ, ngay cả khi bây giờ nó là biểu tượng cho sự kỳ thị chủng tộc, lá cờ này vẫn không bị cấm đoán. Ta vẫn thấy (rất) nhiều người Mỹ treo nó trước cửa nhà, trên xe, phất bên trong sân vận động… “Ta chưa hề thấy “an ninh quốc gia” của Mỹ bị đe dọa, hay bị thương tổn bao giờ.
Chiến tranh VN, từ khi ký hiệp định Paris 1973, trên danh nghĩa pháp lý, đã trở thành cuộc “nội chiến”. Người Mỹ đã rút lui, không còn tham gia chiến tranh nữa. Chiến tranh “giữa những người Việt với nhau”, như thời Trịnh Nguyễn phân tranh, là cuộc chiến tranh giành quyền lực giữa các “thế lực” bên trong đất nước VN.
(Tính chẵn) năm mươi năm sau nhìn lại. Bên thắng bên bại đã rạch ròi, mặc dầu nhiều sử gia phê phán rằng CSVN “thắng trong chiến tranh nhưng thua trong hòa bình”.
Nhưng còn lằn ranh bên nào đúng bên nào sai ? Bên nào chánh bên nào ngụy?
VN hiện nay vẫn “ngạo nghễ” đứng dưới lá cờ chủ nghĩa Mác Lê nin, vẫn tôn thờ xã hội chủ nghĩa, trong khi các chủ nghĩa này từ lâu đã bị nhân loại đào thải. Chiến tranh lạnh kết thúc, VN đứng về phía thất bại.
Không thể phản bác, VN đứng về “lẽ trái” của lịch sử. Cũng không thể phản bác, đảng viên đảng CSVN “đội lốt” giai cấp vô sản để “nắm quyền lực và để làm giàu”.
Đội lốt ai đó, núp dưới một “danh nghĩa” nào đó, nếu không thể gọi là “ngụy” thì gọi là gì (cho đúng) ?
Lằn ranh đúng sai được vạch ra bởi phe chiến thắng. Sau 75, nhân danh “diệt trừ văn hóa phản động đồi trụy”, ta thấy sách vở, báo chí, các tác phẩm văn hóa của VNCH… bị tiêu diệt. Cái nào đốt được thì họ đốt. Cái nào đốt không được thì họ đập phá.
Nếu tính chẵn 50 năm. Đảng CSVN lãnh đạo toàn diện đất nước, trên mọi lãnh vực. Chính trị, không nói làm chi, kinh tế, văn hóa, xã hội…. làm tổng kết lại, có ai thử đưa ra một thí dụ cụ thể, cho thấy là đảng CSVN đã “thành công” hơn VNCH ở một lãnh vực nào đó?
Lá cờ vàng tưởng “chết” 50 năm rồi, tưởng đã chôn sâu trong tiềm thức rồi, vậy mà nó vẫn “ngạo nghễ” ngoi lên. Đối với đảng CSVN đây là hành vi của “đám phản động, tàn dư của Mỹ Ngụy ở hải ngoại”. Nhưng đối diện với chân lý và lương tâm, lá cờ tượng trưng cho cái “đúng”.
Chẳng có “thế lực phản động” nào “chống lại đất nước và tổ quốc Việt Nam” hết cả. Đảng CSVN đang dẫn dắt đất nước và cả khối quốc dân đi ngược lại đà văn minh của nhân loại. Việc phất cờ vàng có mục đích phản đối những cái sai, những cái cố chấp và ác độc của đảng CSVN. Hành vi phất cờ vàng có thể thách thức đảng CSVN nhưng việc này không quan hệ gì tới “an ninh quốc gia” cả. Ngoại trừ khi đảng CSVN đồng hóa với “quốc gia”.
trương nhân tuấn
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở CỜ VÀNG_Trương Nhân Tuấn
Ukraine bất diệt – thơ Tống Phước Kiên
UKRAINE BẤT DIỆT

Ukraine ơi , hãy kiên cường lên nhé
Vững lòng tin giữ quê mẹ đi nghe
Súng cầm tay cương quyết chớ rụt rè
Sau lưng bạn có bạn bè khắp chốn
Đất nước bạn đang bên bờ nguy khốn
Bởi gấu Nga quyết xâm lấn giang san
Bầu trời xanh cùng đồng lúa chín vàng
Đang mịt mờ tan hoang vì bom đạn
Vung tay lên hãy ra đòn mạnh dạng
Đánh cho tan bóng dáng kẻ ngông cuồng
Đánh cho bầy xâm lược máu lệ tuôn
Cho từ bỏ mộng bá vương vô đạo
Một cường quốc mà hành vi thô bạo
Ỷ mạnh hiếp cô sao đáng anh hùng
Thế giới nầy không sợ bọn cùng hung
Sẽ vạch tên cho muôn đời phỉ nhổ
Dân tộc bạn khiến toàn cầu ngưỡng mộ
Bởi hiên ngang chống thổ phỉ Putin
Giữ tự do độc lập cho nước mình
Để Ukraine được đời đời bất diệt
TPK

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Ukraine bất diệt – thơ Tống Phước Kiên
Xuân Lạnh – Thơ Tống Phước Kiên
XUÂN LẠNH
Đang giữa mùa xuân trở gió đông
Ngàn hoa tê tái nhạt hương nồng
Ngày nào khoe sắc tình phơi phới
Nay cánh tàn phai nhuỵ trống không
Thuở ấy dập dìu lủ bướm ông
Vờn bay quyến rủ vút bên song
Trời xanh man mác say sưa mộng
Vui hưởng Xuân thì thoả ước mong
Một thoáng mây bay gió lạnh đầy
Cơn mưa trút xuống trĩu hàng cây
Đài hoa cúi mặt mờ hương phấn
Ủ rủ bên hè đứng lất lây
Thời gian lầm lũi cứ trôi đi
Bỏ mặc Trần ai mộng ước gì
Rụng cánh hoa tàn cơn gió thoảng
Chẳng ai níu mãi tuổi Xuân thì
TPK
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Xuân Lạnh – Thơ Tống Phước Kiên
Thuốc hết hạn – Bửu Hồng sưu tầm
THUỐC HẾT HẠN

Tôi từng bị viêm loét dạ dày rất nặng, hai lần cận kề sinh tử với biến chứng chảy máu. Nhiều năm trước, tôi phải nằm điều trị trong khoa hồi sức cấp cứu hàng tháng trời, nơi rất gần với nhà xác bệnh viện, hàng ngày nghe rõ tiếng kèn đám ma phát ra từ nhà tang lễ.
Thời điểm đó, gần 30 năm trước, các thầy của tôi ở trường Y là những bác sĩ siêu giỏi, nhưng việc bệnh nhân chết cứ diễn ra liên tục vì không có những loại thuốc đắt tiền để điều trị. Tính mạng của tôi từng bị đe dọa như thế.
Trở về bệnh xá nhà trường, mặc dù tôi được cứu sống nhưng ổ loét dạ dày gây thủng mạch máu vẫn còn, nguy cơ chảy máu tái phát bất cứ lúc nào. Bác sĩ nói với tôi có một cơ số thuốc đã hết hạn gần hai năm, được các chuyên gia quốc tế mang từ nước ngoài sang cho, nếu tôi đồng ý thì có thể dùng.
Theo các chuyên gia, thuốc đã hết hạn nhưng vẫn an toàn.
Sức khỏe bị đe dọa, tôi không còn lựa chọn nào khác là gật đầu đồng ý. Nhưng tôi cũng tin bác sĩ ở bệnh xá nhà trường đang cố gắng giúp tôi, tin các chuyên gia quốc tế đang tìm cách hỗ trợ cho hệ thống y tế. Và thật kỳ diệu, nhờ những viên thuốc hết hạn ấy, bệnh viêm loét dạ dày của tôi đã khỏi hẳn.
Nhiều năm làm bác sĩ, tôi cứ băn khoăn với suy nghĩ, mỗi ngày trên thế giới có quá nhiều loại thuốc phải mang đi tiêu hủy vì hết hạn, hầu hết là thuốc đắt tiền, trong khi ở châu Phi và châu Á còn hàng triệu người gặp vấn đề lớn về khả năng chi trả tiền thuốc.
Vậy thuốc hết hạn liệu có thể sử dụng an toàn?
Tìm hiểu, tôi được biết, vào năm 1985, kho dự trữ thuốc của quân đội Mỹ lên tới hơn một tỷ USD sắp hết hạn, sẽ phải tiêu hủy để thay thế thuốc mới. Điều đó quá lãng phí. Chẳng ai muốn vất bỏ những loại thuốc đắt tiền nếu như nó vẫn còn hiệu quả, vì vậy, quân đội đã yêu cầu Cơ quan Quản lý thực phẩm và dược phẩm Hoa Kỳ (FDA) thực hiện chương trình thử nghiệm về khả năng kéo dài thời gian sử dụng các loại thuốc sau khi đã hết hạn ghi trên bao bì.
Thật bất ngờ, FDA công bố 88% trong tổng số hơn 3.000 lô của 122 sản phẩm thuốc hoàn toàn có thể sử dụng sau khi hết hạn tới hơn 15 năm. Ngay sau đó, FDA đã thực hiện chương trình gia hạn sử dụng cho 2.652 lô thuốc dự trữ trong kho của Bộ Quốc phòng Mỹ. Thời gian gia hạn trung bình là 66 tháng, dao động từ 12 đến 184 tháng, tối đa 278 tháng, tức hơn 23 năm.
Có 12% thuốc không được FDA gia hạn, đó là những kháng sinh đường tiêm, aspirin, nitroglycerin, insulin, kháng sinh mefloquine điều trị bệnh sốt rét và thuốc chống dị ứng epi-pens và sinh phẩm y tế. Mỗi thuốc không được phê duyệt có lý do khác nhau. Ví dụ tetracycline, kháng sinh này rất phổ biến ở thế hệ chúng tôi khi bé, đến nỗi tất cả “con cơ quan” bố mẹ tôi đều có “bộ răng tetracycline”. FDA không phê duyệt gia hạn sử dụng, vì tetracycline bị thoái hóa sẽ gây tổn thương ống thận, gọi là hội chứng Fanconi.
Hạn sử dụng ghi trên bao bì có nghĩa gì? Kể từ năm 1979, FDA yêu cầu các nhà sản xuất thuốc phải ghi hạn sử dụng lên bao bì thuốc, dựa trên cơ sở một số thử nghiệm về tính ổn định của thuốc. Cụ thể là ghi tháng và năm, kèm theo một trong số các từ “expiry, expiry date, expires, exp, exp date, use by, use before, best before”.
Để xác định ngày hết hạn của một loại thuốc, nhà sản xuất tiến hành nghiên cứu sự phá hủy của thuốc ở các ngưỡng nhiệt độ và độ ẩm khác nhau, đồng thời đánh giá sự xuống cấp của thuốc theo thời gian. Dựa vào nghiên cứu đó, công ty dược đề xuất ngày hết hạn. Hầu hết các thuốc hết hạn sau hai đến ba năm.
Vì lý do trách nhiệm pháp lý, các nhà sản xuất chỉ đưa ra khuyến nghị tính ổn định của thuốc cho đến đúng ngày hết hạn. Tuy nhiên, theo nghiên cứu của FDA từ năm 1985 đến năm 2017, ngày hết hạn ghi trên bao bì thuốc chỉ có ý nghĩa nhà sản xuất đảm bảo tính ổn định của thuốc trong khoảng thời gian đó.
Cantrell Lee, giáo sư dược lý học lâm sàng tại Đại học California, giám đốc phân khu San Diego của Hệ thống Kiểm soát ngộ độc California cho biết, bản thân chưa thấy tài liệu khoa học nào nói về thuốc hết hạn gây ra bất kỳ vấn đề nào ở người.
Năm 2012, Cantrell cùng với Roy Gerona công bố một nghiên cứu trên tạp chí JAMA về các thuốc kháng histamine, thuốc giảm đau và thuốc giảm cân được tìm thấy ở phía sau quầy thuốc. Kết quả phân tích những thuốc này vẫn giữ nguyên giá trị sau 40 năm.
Roy Gerona cũng là nhà nghiên cứu của Đại học California, chuyên gia phân tích hóa chất. Lớn lên ở Philippines, Gerona đã chứng kiến những người khỏi bệnh bằng cách uống thuốc hết hạn mà không có tác dụng phụ rõ ràng.
Gerona là một dược sĩ và Cantrell là một nhà độc học, cả hai đều cho rằng, thuật ngữ “ngày hết hạn – expiration date” là một cách gọi chưa hoàn toàn chính xác, đã gây ra sự lãng phí vô cùng lớn. Bệnh viện Newton-Wellesley thuộc thành phố Boston, nơi có 240 giường bệnh điều trị nội trú, riêng năm 2016 phải tiêu hủy số thuốc quá hạn với số tiền 200 ngàn USD. Trung tâm y tế Tufts gần đó, mỗi năm tiêu hủy số lượng thuốc gấp bốn lần, lên tới 800 ngàn USD.
Năm 2016, kho dự trữ thuốc của quân đội Hoa Kỳ lên tới 13,6 tỷ USD, FDA chi phí số tiền 2,1 triệu USD để thực hiện chương trình gia hạn sử dụng thuốc để tránh bị tiêu hủy. Kết quả thu được tiết kiệm cho chính phủ Mỹ 2,1 tỷ USD. Có thể hình dung việc làm của FDA đã mang lại lợi nhuận rất lớn: chi ra một USD để tiết kiệm 677 USD.
Năm 2000, Hiệp hội Y khoa Hoa Kỳ đứng trước cuộc khủng hoảng thuốc, đã thông qua một nghị quyết thúc giục hành động. Hiệp hội này cho rằng, thời hạn sử dụng thuốc “dài hơn đáng kể” so với ngày hết hạn ghi trên bao bì, nếu không gia hạn sẽ gây “lãng phí không cần thiết, chi phí dược phẩm cao và giảm khả năng tiếp cận với các loại thuốc cần thiết cho một số bệnh nhân”. AMA đã gửi thư phối hợp với FDA, Công ước Dược điển Mỹ đưa ra các tiêu chuẩn để gia hạn thuốc và sinh phẩm y tế.
Nhưng AMA đã thất bại, các nhà sản xuất thuốc không đồng ý, vì nhiều lý do. Một trong những lý do, như bài bình luận của Đại học Harvard, rằng có lẽ các công ty dược phẩm thiết lập ngày hết hạn từ hai đến ba năm, thay vì nhiều năm, là nhằm mục đích thương mại bán được nhiều thuốc. Mayo Clinic đưa ra ý tưởng các công ty dược nên ghi ngày hết hạn sơ bộ (preliminary expiration date), sau đó cập nhật hạn sử dụng dựa trên cơ sở những thử nghiệm dài hạn, nhưng các hãng dược vẫn không đồng ý với lý do chi phí quá tốn kém.
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Thuốc hết hạn – Bửu Hồng sưu tầm
Vĩnh Biệt Người Em Gái Hậu Phương Dạ Lan_Lê Văn Hải
Vĩnh Biệt “Em Gái Hậu Phương” Dạ Lan!
Lê Văn Hải
Huyền Thoại “Người Đẹp” Trong Tim Cả Triệu Người Lính VNCH!
Tiếc Thương Giọng Nói ngọt ngào “Em Gái Hậu Phương” Dạ Lan 2 (Hồng Phương Lan) Xướng Ngôn Viên của Đài Phát Thanh Quân Đội VNCH, vừa mới ngừng tiếng nói!
Chút Quen Biết:
Tôi hân hạnh được biết Chị Phương Lan, (giọng nói Dạ Lan trên đài) khi tôi vừa mới lớn, khoảng năm đệ ngũ, đệ tam. Vì nhà tôi là hàng xóm, bên cạnh nhà Thiếu tá Cường, Tiểu đoàn 5 Chiến Tranh Chính Trị. Tôi chơi với Vượng, Hiển, là 2 con trai của TT. Chiều nào thu thanh từ đài Phát Thanh Quân Đội về, cả đoàn nghệ sĩ, thường ghé nhà TT Cường, nghỉ ngơi, vui chơi, ăn nhậu, ca hát.
Dù mới lớn, tối nào tôi cũng đón nghe chương trình phát thanh Dạ Lan. Ôi những lời tâm tình tha thiết, gởi những người trai đang ngoài trận chiến, mịt mù khói lửa. Những đoản văn mơ mộng giới thiệu những nhạc phẩm “tình ca thời chinh chiến”, kèm theo lời tặng đến các chiến sĩ đủ mọi Quân Binh Chủng, rất nồng ấm yêu thương. Chỉ một lần nghe, là nhớ mãi!
Được dịp gặp phía ngoài, tôi hơi chút ngạc nhiên, vì Chị trông không giống như những bức chân dung, mà đã phát cho các Anh Chiến Sĩ. Giọng nói phía ngoài, không ngọt ngào bằng, như khi nghe qua làn sóng phát thanh.
Khi tôi vào quân ngũ, cho đến ngày mất nước thì chưa một lần tôi nghe lại chương trình Dạ Lan cả. Trước nhất tôi không có Radio, thứ hai, trai tráng còn nhiều mục chơi khác sôi nổi hơn nhiều, hơn là ngồi trước cái Radio, thả hồn theo mây gió!
Hôm nay, nghe Chị qua đời, lòng thấy bồi hồi thương tiếc quá, biết Chị trên đất Mỹ này đã lâu, sao tôi đã không kiếm cách liên lạc, hỏi thăm.
Bản tính con người là thế, cứ để đến khi mất, mới thấy tiếc nuối.
Huyền Thoại 2 Dạ Lan, 1 Tiếng nói!
Nhiều người không biết, có 2 Dạ Lan, cùng một “Tiếng nói của những em gái hậu phương!”
Đầu thập niên 1960, ở miền Nam Việt Nam chưa có vô tuyến truyền hình, phải đến năm 1966, mới thành lập đài truyền hình ở Saigon. Thời điểm này, người ta chủ yếu đón chờ thông tin từ 2 đài phát thanh chính, đó là Đài Tiếng Nói Việt Nam và Đài Phát Thanh Quân Đội. Thường là sau bữa cơm chiều, rất nhiều người “ghiền”, nhất là các anh chiến sĩ xa xôi, canh mở Radio, để nghe Dạ Lan “Em gái hậu phương” tâm tình và giới thiệu những bài nhạc mới.
Dạ Lan 1
Dạ Lan là chương trình của Đài Phát Thanh Quân Đội thời kỳ 1964 đến1975. Nhằm an ủi và nâng cao tinh thần binh sĩ, trong đó lấy âm nhạc làm phương tiện chính. Chương trình bắt đầu được phát sóng năm 1964 và xướng ngôn viên là cô gái xưng tên là Dạ Lan. Chương trình phát thanh này được phát mỗi đêm trên làn sóng dành riêng cho quân đội, có công suất rất mạnh, có thể nghe từ Bến Hải, đến Cà Mau, nghĩa là khắp dải đất miền Nam.
Trong hồi ký của nhà văn Văn Quang, kể về quá trình hình thành chương trình Dạ Lan như sau:
“Vào khoảng đầu thập niên 1960, Đại tá Trần Ngọc Huyến là người có sáng kiến tạo ra Chương trình Dạ Lan trên Đài Phát Thanh Quân Đội. Ngay sau khi ra mắt, chương trình này được hầu hết quân nhân yêu thích. Dần dần trở thành chương trình được mến mộ nhất của đài.
Nhưng hơn một năm sau, vì lý do riêng, nữ xướng ngôn viên Xuân Lan xin nghỉ việc, dọn về Đà Lạt. Đài Phát thanh Quân Đội bèn chọn một nữ xướng ngôn viên khác, có giọng nói y hệt Xuân Lan, khiến thính giả không thể phân biệt được, đâu là người mới đâu là người cũ. (Đài cũng cố tình cho người nghe hiểu lầm như thế, nên đã không có một lời đính chính.) Người tiếp tục chương trình Dạ Lan, cũng do một sự tình cờ, lại vẫn có tên thật là Lan, Hồng Phương Lan.
Dạ Lan 2
Hai tiếng Dạ Lan có thể hiểu đó là một loại “hương thơm quyến rũ về đêm.” Cũng có một sự trùng hợp, tên 2 nữ xướng ngôn viên cùng có tên là Lan. Xuân Lan hay Phương Lan, nên có thể hiểu là một tên chung và cũng là tên riêng.
Chị Phương Lan làm việc tại Đài phát thanh Quân Đội cho đến phút cuối của Sài Gòn năm 1975. Như thế, thời gian Chị làm xướng ngôn viên Chương trình Dạ Lan khoảng 6 đến 7 năm.
Chương trình Dạ Lan được phát thanh từ 7 giờ đến 9 giờ tối mỗi ngày, bắt đầu bằng lời giới thiệu ngọt ngào:
“Đây là chương trình Dạ Lan, tiếng nói của những người em gái hậu phương, gửi những anh trai tiền tuyến”.
Xướng ngôn viên của chương trình, là giọng nói một cô gái Bắc ngọt ngào. Ngoài những thông tin thời sự, phần hấp dẫn nhất của chương trình, là phần nhạc và phần thư tín.
Nhưng đối với những “anh trai tiền tuyến”, họ chỉ cần nghe được giọng Dạ Lan hàng đêm, nên cô xướng ngôn viên nghiễm nhiên là “linh hồn” của chương trình. Là đại diện của những người em gái hậu phương, hàng đêm nhỏ to tâm tình cùng các anh lính khắp miền đất nước. Trở thành “Người Tình Trong Mộng” của biết bao nhiêu chàng trai thế hệ.
Chương trình không ngờ thành công vượt bậc. Thư từ các chiến sĩ, nhất là từ các vùng đất xa. Thể theo lời yêu cầu, nên Cô Hoàng Xuân Lan được cho phép đi chụp hình in thành (carte postale) ảnh để trong bóp, để gửi tặng anh em chiến sĩ ngưỡng mộ. Bức ảnh được in trên bìa báo Xuân Chiến Sĩ Cộng Hòa năm 1965, do nhà nhiếp ảnh nổi tiếng Nguyễn Kỳ ở Saigon chụp vào thập niên 60.
Một số hình chụp cô Xuân Lan, “em gái hậu phương Dạ Lan” cũng được ấn hành, để gởi tặng đến các chiến sĩ tiền đồn. Nhiều anh còn phóng lớn treo ngoài vọng gác!
Tuy vậy nhân vật số 2 “em gái hậu phương Dạ Lan” thì chưa bao giờ xuất hiện trên truyền hình, báo chí hay sinh hoạt văn nghệ ngoài đời. Mà chỉ duy nhất qua làn sóng điện, vì ngoài đời nhan sắc cô không có gì gọi là “nghiêng nước, nghiêng thành” gì cả.
Nhưng Cô cũng nhận được không ít thư từ tỏ tình với cô, của các “anh trai tiền tuyến” Nhiều anh tiền tuyến đi phép về Sài Gòn, có tìm đến Đài phát thanh Quân Đội, nhưng không bao giờ gặp được Dạ Lan bằng xương bằng thịt.
Dạ Lan 2, Không Phải Là Người Bắc, Mà Là Người Trung, Muôn đời vẫn là … “Người Tình Không Chân Dung!”
Thực ra Hồng Phương Lan (Dạ Lan 2) là người Huế, nhưng lạ, là lại có giọng Bắc chính hiệu. Cô làm ở đài phát thanh quân đội từ những năm 1957 đến 58, trước cả Xuân Lan. Không ai biết mặt và biết tên Dạ Lan cả. Nên tên Dạ Lan có thể là bất cứ người nào. Vì vậy Dạ Lan được xem là người đẹp “huyền thoại”, ai muốn tưởng tượng Dạ Lan là ai, như thế nào cũng được.
Sau 75, thương nhớ đến chương trình Dạ Lan, nhiều người lại thắc mắc về xuất thân của Dạ Lan và số phận của 2 cô ra sao. Nhờ đó, các thính giả sau này mới biết được có 2 cô Lan, và sau đó, người ta đã liên lạc được với cả 2 cô.
Qua sự thăm hỏi của nhiều người, cuối cùng người ta được biết, cô Hoàng Xuân Lan (Dạ Lan 1) hiện đang sống ở Saigon và cô Hồng Phương Lan (Dạ Lan 2) đang định cư tại S.Carolina, và cho đến giờ này, lạ là trong thư từ và cả email giao thiệp cả hai cô, đều ký tên mình là Dạ Lan.
Kết
Dù 2 cô là ai, không quan trọng, nhưng giọng nói êm ái đầy tình thương tình mến Dạ Lan, vẫn sống mãi trong tim, hàng triệu những người Trai, một thời khoác bộ Quân Phục, cầm súng gìn giữ Quê Hương Miền Nam tự do, no ấm trên 20 năm. Dù cuộc chiến đã qua gần nửa thế Kỷ, giọng nói “cô em gái hậu phương” ngọt ngào có tên Dạ Lan vẫn thổn thức mãi trong tim những người Lính VNCH!
Kiếp người, rồi cuối cùng, cũng phải chia tay! “Những người muôn năm cũ, hồn…ở đâu bây giờ!”
(LVHải tổng hợp, như một nén hương, dâng người đã khuất!)
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Vĩnh Biệt Người Em Gái Hậu Phương Dạ Lan_Lê Văn Hải
Tôi là người nước nào?_Đỗ Chiêu Đức
TÔI LÀ NGƯỜI NƯỚC NÀO?
Đỗ Chiêu Đức
Bài viết dưới đây, của một người Việt gốc Hoa ,thể hiện sự biết ơn của mình đúng tinh thần ”Ăn cây nào, rào cây nấy”.Khởi đầu theo tác giả ,bài viết chỉ là “Đôi Điều Tâm Sự” mình gởi cho bạn bè đọc chơi ,nhưng không ngờ được nhiều người thích đăng lên mạng .Mru thấy bài viết hay ,dí dỏm ,chân thực nên mạn phép tác giả chia sẻ cho mọi người cùng đọc.
*****
Dĩ nhiên, tôi là Đỗ Chiêu Đức, được sanh ra ở xã Thường Thạnh và lớn lên ở xã Thường Thạnh Đông, chợ vườn chồm hổm ở Cái Chanh, 5 giờ sáng nhóm đến khoảng 9-10 giờ sáng thì tan chợ. Cái Chanh cách Thị Trấn Cái Răng khoảng 5 cây số đường đất với cầu ván đóng đinh cũng có, mà cầu tre lắt lẻo cũng nhiều, như câu hát ru em mà tôi thường nghe:
Ví dầu cầu ván đóng đinh,
Cầu tre lắt lẻo gập ghình khó đi….
Nên mặc dù là người Việt gốc Hoa (Triều Châu), tôi chỉ biết gọi Cha Mẹ Anh Chị bằng Pá Má Hia Chế và các từ thông dụng như Ăn cơm, ăn cháo là ” Chìa bừng, chìa múi…” ra, thì toàn bộ sinh hoạt gia đình đều bằng tiếng Việt của Nam kỳ Lục Tỉnh. 7 tuổi vào trường làng học lớp Đồng Ấu, học đánh vần với quyển Con Gà Con Chó, với các thành ngữ sau khi đã qua vần ngược là:
* Dùi đánh đục, đục đánh săng.
* Ách giữa đàng , mang vào cổ.
* Ăn bữa giỗ, lổ bữa cày.
* Đặng buồng nầy, xây buồng nọ.
* Ăn thì có, ó thì không…
Tôi lại nổi tiếng đánh Cờ Nhào giỏi nhất đám con nít ở Cái Chanh. Một hôm, có Bác Ba ở xóm Ông Cò Nhỏ nghe tiếng tôi tìm đến đánh thử, Bác ghìm với tôi chừng nửa tiếng đồng hồ, rồi cũng bị tôi lừa thế nhào đôi một cái, bác chỉ còn có 8 con cờ, đang tìm cách gở gạt, đi lầm một nước, tôi lại được dịp nhào ba, còn có 5 con cờ thua là cái chắc. Bác Ba xô bàn cờ đứng dậy, xoa đầu tôi và khen : ” Con Tùa Hia thông minh thiệt !”. Tôi nổi tiếng ” thông minh” từ đó ! 10 tuổi ( 1958) ra chợ Cái Răng học chữ Hoa, cậu tôi mới dạy cho tôi đánh cờ Tướng, và câu chuyện bắt đầu từ đây…
Trước 10 tuổi, lớn lên và học chữ Việt ở xã Thường Thạnh Đông, chợ Cái Chanh. Tôi là một đứa bé nông thôn nhà quê Việt Nam thuần túy. Khi ra đến Thị Trấn Cái Răng học chữ Hoa ở Trường Tiểu học Tân Triều của người Hoa sáng lập, tôi mới thấy được chiếc xe hơi Traction chạy đưa khách từ Cái Răng đi Cần Thơ, phố xá nhà lầu hai ba từng, và điều làm tôi ngạc nhiên nhất là một hôm đang trên đường đi tới trường, thì có mấy đứa nhỏ cũng đi học ở một trường Việt gần đó, chỉ trỏ và nói rằng : Mấy đứa “Ba Tàu” giàu hơn mình, đi học phải mang giày, còn mình thì đi chân không thôi ! Tôi không biết “Ba Tàu” là gì, nhưng rồi cũng phải biết, vì 2 tiếng “Ba Tàu” nầy theo tôi suốt thời gian niên thiếu, như khi chuyển sang học luyện thi bằng Tiểu Học ba tháng, lớp tôi 11 đứa đậu được 10 đứa, thì các bạn ở trường Việt lại khen : Mấy đứa “Ba Tàu” nầy giỏi thiệt. Một tháng sau, tôi đậu luôn vào Đệ Thất của trường Trung học Phan Thanh Giản Cần Thơ, thì lại nghe : Cái thằng “Ba Tàu” đó giỏi qúa ! Hai năm sau (1964), tôi đi thi ẩu … và đậu luôn bằng Trung Học Đệ Nhấp Cấp. Mấy anh học Đệ Tứ thi rớt lại mĩa mai một cách thán phục : Cái thằng “Ba Tàu” đó mới học Đệ Lục mà, sao mà đậu bằng Trung Học được ?!
16 tuổi (1964), Tôi và ông bạn Liêu Chương Cầu lên Chợ Lớn làm lao công trong trường Phước Đức ở số 226 đường Khổng Tử (nay là trường Trần Bội Cơ). Chợ Lớn là nơi kinh doanh buôn bán của người Quảng Đông, cả người Việt vào Chợ Lớn buôn bán cũng biết nói tiếng Quảng Đông. Tôi là người Tiều Châu, tiếng Tiều còn nói không rành, làm sao biết tiếng Quảng Đông mà nói. Tôi và ông bạn Cầu chỉ lỏm bỏm được vài câu Quan Thoại cà chật cà vuột, nên nhiều khi văn phòng hoặc thầy cô giáo sai biểu hoặc nhờ cậy điều gì, phải nói tới nói lui mấy lần hoặc phải ra dấu thì mới hiểu được, nên các thầy bà đó gọi chúng tôi là “Ón Nàm Chẩy 安南仔” (tiếng Quảng Đông có nghĩa là “Thằng An Nam“). Và không chỉ ở trong trường, đi mua đồ, hay đi ăn cơm ở các sạp cơm bình dân, vì đang tập nói tiếng Quảng Đông nên phát âm không chuẩn, họ vẫn gọi chúng tôi là “Ón Nàm Chẩy” như thường.
50 tuổi (1998), định cư ở Mỹ, rồi phải chạy theo cuộc sống ở đây, đâu có thời giờ để mà đi học tiếng Anh. 56 tuổi (2004) nhập quốc tịch Mỹ, nhưng nói chuyện với Mỹ vẫn “mỏi tay” như thường! Và mấy người Mỹ làm chung ở trường học vẫn gọi tôi bằng Vietnamese mặc dù tôi đã là công dân Hoa Kỳ rồi, nghĩ có tức không?! Nhưng nếu nói mình là người Mỹ, thì mình có nói rành tiếng Mỹ đâu mà câu mâu!? Nhưng, đây cũng là một điều bất công rất tự nhiên trên nước Mỹ: Người Đức, Người Ý, Người Pháp, người Anh… nói chung là người da trắng, khi nhập tịch Mỹ là thành ngay Mỹ Trắng. Người Châu Phi bất kể nước nào, nhập tịch Mỹ, thì thành Mỹ Đen. Nhưng người “da vàng mũi tẹt” nhập tịch Mỹ, không có ai gọi là “Mỹ Vàng” cả ! Ngay cả người da vàng với nhau, gặp nhau cũng hỏi: where do you come from? (Bạn từ đâu đến đây?) Ý muốn hỏi, bạn là người đến từ Đài Loan, Nhựt Bổn, Việt Nam, Đại Hàn, Phi Luật Tân…
Dưới 10 tuổi ở Cái Chanh, tôi là em bé quê Việt Nam, khi ra đến chợ Cái Răng thì thành “Ba Tàu”, lên đến Chợ Lớn thì lại thành “Ón Nàm Chẩy”. Qua đến Mỹ, mặc dù đã nhập tịch rồi vẫn bị gọi là Vietnamese!!! Việt Nam chê, gọi tôi là “Ba Tàu”, nhưng họ chưa chắc đã giỏi tiếng Việt bằng tôi. Cũng như Tàu chê tôi, gọi tôi là “Thằng An Nam”, nhưng họ cũng đâu có giỏi tiếng Tàu bằng tôi đâu! Chỉ có Mỹ chê, gọi tôi là Vietnamese thì tôi chịu, vì tôi nói tiếng Mỹ rất “mỏi tay”. Rốt cuộc, Đỗ Chiêu Đức là người gì đây?!
Nhờ các tiền bối, thân hữu “xử” dùm xem, Đỗ Chiêu Đức là người nước nào?
( Chinese, Vietnamese or American ?) Nay kính, Đỗ Chiêu Đức
TB: Hỏi chơi thôi! Chớ tôi là người Việt Nam chính hiệu mà! Sanh ra và lớn lên ở VN, nơi chôn nhau cắt rún là VN, mồ mả ông bà tổ tiên ở VN, cha mẹ còn ở VN, anh em con cháu còn ở VN … Chỉ có cái “gốc Hoa” mà thôi! Mà đã là “gốc” thì mình đâu có chọn lựa được! Qua Mỹ 20 năm (1998-2018) tôi không có về thăm “gốc” lần nào cả, vì có biết ai bên đó đâu mà “thăm”, có thăm thì cũng có ai biết mình là ai đâu mà “viếng”! Nhưng, tôi lại về VN đến 10 lần, cứ chắc mót 2 năm đủ tiền mua vé máy bay là vợ chồng tôi lại bay về VN thăm Cha Mẹ, em út, con cháu và bà con cô bác …. Đặc biệt năm 2013 về VN đến 2 lần vì Ba tôi mất …
Không phải chỉ riêng tôi, mà tất cả người Việt gốc Hoa đều như thế cả ! Về thăm Trung Quốc chỉ là để du lịch khi dư dả, còn về thăm thân nhân ở VN mới là chánh …Người Hoa ở VN cho con cái học tiếng Hoa vì sợ mất gốc, cũng giống như người Việt Nam chúng ta hiện nay ở Mỹ cho con cái học tiếng Việt Nam cũng chỉ vì sợ mất gốc mà thôi!
Hỡi ôi ! Buồn thay cho ” Cái thứ Ba Tàu !”
Đỗ Chiêu Đức

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Tôi là người nước nào?_Đỗ Chiêu Đức
Chuyện Đàn Ông – Ngân Uyển
CHUYỆN ĐÀN ÔNG
Ngân Uyển

Em viết về chuyện đàn ông vì họ có nhiều chuyện đáng nói lắm! Nhưng em biết chưa bao giờ em được viết dễ dàng và thoải mái như hôm nay, vì viết mà không cần phải lách, phải tránh né gì cả đâu! Bọn đàn ông hết chín phần mười đọc tựa đề này xong sẽ lật qua trang khác ngay. Muốn họ đọc thì phải viết về chuyện đàn bà, chuyện cấm đàn bà, vả lại họ có đọc đi nữa cũng có sao đâu? Ở các xứ Âu Mỹ này làm gì có tổ chức, có cơ quan nào bảo vệ họ đâu mà sợ ?
Trước tiên em xin thanh minh cùng các chị rằng: Em không có thù oán cá nhân gì với bọn họ. Em cũng có gia đình, nghĩa là cũng có một tên nô lệ da vàng hầu hạ như ai, chớ không phải thuộc loại gái già khú đế, vất ra đường, năm, bảy ngày không ai nhặt.
Thôi, để em kể lại chuyện đời em cho các chị nghe nè:
Thuở còn con gái, em nổi danh là Người Đẹp, lại còn được tiếng nết na đức hạnh nữa. Ba mẹ em thuộc dòng dõi Nho gia nên dạy dỗ em rất kỹ, nào là tam tòng tứ đức, nào là nhân lễ nghĩa trí tín, nào là xuất giá tòng phu, lấy chồng phải gánh vác giang sơn nhà chồng. Cho nên em rất đắt mối, chưa học xong trung học mà đã đám này đám nọ, ông bà này đến coi mặt cho con, cậu mợ kia đến thăm dò cho cháu. Nói ra cứ tưởng em được tha hồ chọn lựa, kỳ thực quyết định chính là mẹ em, mà lựa theo tiêu chuẩn nào thì hiện em cũng chưa rõ nữa.
Thế rồi đến ngày đám cưới, mẹ em kêu em vào dặn dò. Nếu muốn không bị chồng bắt nạt thì khi vào phòng tân hôn, phải chạy lại ngồi ngay trên đầu giường chỗ gối chồng em nằm. Trời đất ơi! Không biết các cụ nhà ta bị đàn ông bắt nạt thế nào mà thần hồn nát thần tính, rồi đâm ra dị đoan mê tín lẩn thẩn thế. Từ ngày về làm dâu nhà họ Nguyễn, em được tiếng là vợ đảm, dâu hiền, các cụ cứ khen rối rít cả lên, đi đâu cũng đem ra khoe, làm em cũng được hãnh diện, hai lỗ mũi cứ phồng lên, rồi em cật lực đem thân ra làm dâu làm vợ!.
Các chị xem, đây là thời khóa biểu mỗi ngày như mọi ngày của em:
– 6 giờ sáng đã rón rén thức dậy pha trà hầu bố chồng, rửa mặt rửa mũi qua loa;
– rồi 7 giờ sáng vào đánh thức chồng dậy, dọn điểm tâm cho chàng trước khi đi làm, xong rồi quét dọn nhà cửa;
– đến 9 giờ sáng xách giỏ theo mẹ chồng đi chợ, bà vừa mua vừa trả giá vừa giảng giải cho em biết lựa con cá nào ngon, con gà nào tơ, bó rau nào tươi, phải biết đối đáp thế nào với những cô hàng chua ngoa đanh đá;
– 11 giờ về đến nhà, nấu cơm nấu canh cho cả nhà xơi; thường thì mọi người ăn được nửa bữa em mới có thì giờ ngồi vào bàn ăn, ăn xong lại dọn dẹp;
– trưa đến giặt giũ, là ủi áo quần,
– chiều vừa tắt bóng lại nổi lửa nấu cơm,
– đến 8,9 giờ tối mới tạm xong công việc; tắm rửa xong, vào phòng mệt muốn chết, cặp mắt muốn ríu lại, nhưng việc đã hết đâu, chàng bảo hôm nay làm việc mệt quá, mình đấm bóp cho anh một chút nhé, rồi còn chuyện kia nữa chứ! Xong rồi chàng quay lưng ra ngủ khò.
Cuộc đời em cứ từ từ trôi qua như thế, mà em tưởng tất cả những đàn bà trên thế giới cũng có một cuộc sống như em, như lời mẹ chồng thường nhắc nhở. Rồi cứ một năm em sòn sòn đẻ mắn như gà, rồi việc ơi là việc, hết chồng lại con, hết bếp lại núc, hết nhà lại cửa; thế mà lạ thật, em chả oán trách than van gì cả. Thỉnh thoảng về nhà cha mẹ, em thấy trong ánh mắt của mẹ em một thoáng ái ngại, còn các em em thì phản đối ra mặt. Chúng nó nói xa nói gần, có khi nói thẳng, nhưng em cứ cho là quá tân thời, tiêm nhiễm theo đời sống thác loạn Âu Mỹ, nên thường không thèm chấp, có khi em thường đem dạy những bài học luân lý, đạo đức cho bọn chúng nghe nữa, chúng nó cười lắc đầu ngán ngẩm, coi trường hợp em như đã hết thuốc chữa rồi!
Thế rồi miền Nam thất thủ, em và gia đình chồng may mắn được lên tàu đào thoát. Qua đến Montréal, em vẫn giữ vai trò nội trợ như trước, nhưng lần hồi rồi chồng em cũng phải để cho em đi làm; thực sự, một mình chàng kham không nổi gánh nặng tài chánh của cả gia đình đâu!.
Thú thực với các chị, lần đầu tiên phải đi làm em sợ quá, nhưng rồi cũng quen đi. Mà hình như đàn ông bên này họ lịch sự, chiều chuộng đàn bà quá chừng. Lần hồi rồi em cũng biết ở các nước Âu Mỹ đã có cuộc giải phóng phụ nữ từ lâu, rồi em cũng nghe đến tai câu: Nhất đàn bà, nhì chó mèo, thứ ba là cỏ cây, thứ tư mới đến đàn ông gì đó đó?
Em ngẫm nghĩ đến cả mấy tuần, rồi em mới rõ. Thì ra mười mấy năm trời nay người ta đã lừa phỉnh em, người ta bịt mắt em, người ta dụ dỗ em dựa theo những cuốn sách từ thời thượng cổ bên Tàu để bắt làm tôi mọi không công.
Trời ơi, tức ơi là tức! Mười mấy năm của tuổi xuân thì, mười mấy năm đẹp nhất của một đời người con gái bị người ta lợi dụng mà không hưởng được chút gì, các chị nghĩ coi có đáng thù giận không?
Thế rồi em sắp đặt kế trả thù, không phải để riêng cho em đâu, mà cho toàn thể phụ nữ trên thế giới nữa đó. Em bắt đầu đọc sách, tham khảo, suy gẫm, gia nhập những hội đoàn phụ nữ để mở mắt ra. Thì ra đến giờ em chưa hiểu chưa biết gì hết về cái giống Đàn ông kia cả.
Từ nay em xin gọi giống đàn ông là “bọn họ” cho tiện việc! Kể ra em đã lịch sự quá rồi! Hóa ra từ xưa đến giờ, từ Tây qua Đông, bất cứ ở đâu, bất cứ lúc nào bọn họ cũng ăn hiếp chúng mình đủ kiểu!
Các chị coi, ở bên Tàu, bọn họ đặt ra biết bao luật lệ, bao nhiêu ràng buộc để hành hạ các cụ bà, để phục vụ họ. Nghĩ cũng quá tội cho các cụ bên Tàu, ai đời chân người ta đang đi đứng ngon lành, họ bắt bó béng nó lại. Hồi đầu em cũng tưởng bọn họ muốn cho chân các cụ bà đẹp, từng bước nở hoa sen, thôi thì cũng được đi, bây giờ em mới biết họ bó chân các cụ với mục đích khác, họ nghĩ bó chân cho nhỏ, ít đi ít đứng, thì chổ khác nở ra to để phục vụ bọn họ, nghĩ có giận không?
Còn bên Tây, thời Trung Cổ, bọn họ đặt ra cái khóa trinh tiết bằng sắt nặng trình trịch, đi chinh chiến thì đem chìa khóa đi theo. Có mấy đứa mấy năm sau trở về, thấy vợ mình già nua xấu xí, thế là nó giả vờ bảo chìa khóa lạc mất đâu rồi, thế có chết con người ta không?
Còn ở bên Trung Phi bây giờ, ở cái xứ U Đít gì đó, vẫn còn cái trò cấm đoán đủ thứ. Ra đường thì phải còn che mặt, mặc quần áo năm bảy lớp dù trời nắng chang chang. Lại còn phải sống trong cái harem nữa chứ, cứ như đàn bò cái, bầy gà mái?
Hồi xưa ở xứ Chiêm Thành còn có luật lệ, mỗi khi chồng chết, họ đem thiêu luôn các bà vợ. Các chị còn nhớ Huyền Trân Công Chúa không? Cũng may có ông Ngân Uyển đi vào được chiều thứ tư, ngược dòng thời gian, đến cứu kịp thời nếu không đã chết thiêu mất tiêu rồi còn gì?
Hiện chừ bên Phi Châu còn tục lệ cắt mòng đóc (clitoris), ai đời con gái người ta mới 6, 7 tuổi bị đè ra cắt béng đi, cho hết khoái cảm về sau, các chị nghĩ có dã man hung ác không? Chơi gì kỳ vậy?
Còn các cụ bà nhà ta, thôi em chả cần phải viết đi viết lại làm gì những điều các chị đã biết bao nhiêu lần rồi. Nhưng càng nghĩ lại càng tức lộn ruột. Hồi còn là con gái, các cụ phải lo lắng cho gia đình, hết bếp núc đến đồng áng, trong lúc bọn trai thì cho đi học đi chơi tùy ý, cái gì mà “nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô”. Đến tuổi lấy chồng, các bà mối bà mai đến nắn tay nắn chân, sờ tai vạch tóc, coi có khỏe mạnh, có mắn đẻ không, để đem về làm dâu, thực ra là để làm việc nhà chồng!
Nói phải tội, chắc chả có cụ nào được thỏa mãn sinh lý một lần trong đời. Các cụ chỉ dám than thở qua ca dao, qua câu hò câu hát, bạo hơn, như cụ Hồ Xuân Hương làm thơ châm biếm, thế là bọn họ ghép cho bao nhiêu là tội. Về làm vợ, các cụ phải gánh vác giang sơn nhà chồng, làm việc bất kể ngày đêm, rồi lại đẻ đái sòn sòn, làm sao mà không sồ sề, không già trước tuổi ra được? Thế là bọn họ lấy cớ để lấy vợ hai, vợ ba. Mà còn chưa đủ, họ lại bày đặt ra chốn kỹ viện, thanh lâu, đem chị em ta ra làm trò chơi giải trí nữa cơ!
Hiện nay ở xứ Bắc Mỹ này, mặc dù ở thế hạ phong, bọn họ vẫn còn ngấm ngầm chống đối chúng ta. Các chị cứ để ý lại xem, trong các lễ lượt của chúng ta, mặc dù họ ngồi yên ra vẻ nghiêm chỉnh, nhưng em thấy trong ánh mắt họ có cái gì diễu cợt, khinh thường vô bờ bến!
Còn chuyện khổ nhất của Đàn bà con gái chúng ta là chuyện kinh kỳ, một tháng bốn năm ngày đau khổ biết chừng nào. Thế mà bọn họ cũng nỡ đem ra làm đề tài diễu cợt, nào là mang cờ Nhật, nào là ngày đình chiến có điều kiện, nào là Chu Du thổ huyết, thật dơ dáy quá sức đi!
Đến lúc sinh nở, họ dông tuốt đi luôn để ta vượt cạn một mình, rồi tò te với cô em vợ? Qua xứ này, theo phong tục, họ phải vào phòng sanh để giúp đỡ vợ, thế là chín đứa trên mười xỉu tại chỗ.
Chao ơi, càng nghĩ em càng nộ khí xung thiên! Em đã quyết định rồi, em nhất định phải làm một cái gì đặc biệt mới hả mối giận này, mà bây giờ em cũng khôn ngoan thận trọng ra rồi, muốn trị họ cho đến nơi đến chốn, thì phải biết mình biết người, nghĩa là phải biết rõ các khuyết điểm của họ.
Trước tiên về thân thể vóc dáng, bọn họ thường tự hào là phái khỏe, còn chúng ta chỉ là một cái xương sườn của họ. Quả thực bọn họ cao lớn khỏe mạnh hơn ta chút ít, có điều càng to càng khỏe, thì chức vụ cao nhất cũng chỉ làm đến cận vệ cho tổng thống là cùng. Ta tuy bé mà bé hạt tiêu, bé nhưng dẻo dai, còn hơn lớn mà bở rẹt à!
Về phần sắc đẹp, chị em chúng ta có vòng 1, vòng 2, vòng 3 cong cong mềm mại, còn bọn họ thì thẳng đuồn đuột, lòng tha lòng thòng, thật đểnh đoảng vô vị như cặp vú đàn ông. Còn mặt mày, đứa thì hói đầu, đứa thì râu tóc lởm chởm, mũi miệng thô tháp, đôi mắt khi thì liếc ngang liếc dọc, khi giận thì đỏ kè hung hãn ….
Nói về tính tình, bọ họ thường tự cao tự đại, ba hoa khoác lác, dóc xạo nổ, đôi lựu đạn, ít chịu thua ai, cho nên nếu có bị hiếp đáp cũng giả bộ ra vẻ ta đây là người lớn không thèm chấp, đó là một khuyết điểm lớn mà ta phải biết lợi dụng để khai thác họ!
Ngoài ra họ còn ham danh ham lợi, thích làm tiền, ta phải xúi dục khích bác để bọn họ đem nhiều tiền về cho ta tiêu, lại còn thích ngọt, thích được nịnh nọt, ta phải biết, để dễ nắm mũi kéo đi!
Hiện nay trên thế giới biết bao nhiêu phong trào nổi lên giành lại sự công bằng cho phụ nữ, thế mà vẫn có một số chị em sợ sệt vớ vẩn. Các chị sợ rằng bọn đàn ông bị hiếp đáp quá sẽ chủ bại, nhu nhược lờ khờ, đâm ra biếng nhác ù lì, rồi không chịu làm việc để phục vụ chúng ta. Các chị này bị hiếp đáp quá nhiều và quá lâu nên đâm ra lẩn thẩn, phải cần có thời gian để giải độc. Em nghĩ thật ra các phong trào phụ nữ chưa nhằm nhò gì đâu các chị ạ!
Sau mấy năm nghiền ngẫm, em đã tìm ra chân lý, tìm ra nguyên nhân chính của sự đau khổ của chúng ta, và đã tìm ra phương pháp chữa trị tận gốc. Em không nói ngoa đâu, các chị đọc tiếp sẽ rõ:
Sự đau khổ chính của chúng ta là mang thai, sinh sản, và vấn đề kinh nguyệt, có phải không các chị? Nghĩ đi nghĩ lại, giải quyết dễ ợt hà! Thời buổi này là thời buổi văn minh, cắt chỗ này ghép chỗ kia, các bác sĩ làm như trở bàn tay. Thế rồi em nghĩ sao không cắt tử cung rồi ghép vào bọn đàn ông để chuyện bầu bì từ nay giao khoán cho họ. Còn chuyện thụ thai được hay không là chuyện khác, đó là chuyện của họ, họ phải tự xoay sở lấy, việc gì đến ta? Từ thuở tạo thiên lập địa, giống cái chúng mình đã đảm trách công việc truyền giống rồi, đến nay là phiên họ, em nghĩ cũng không sớm lắm đâu. Suy nghĩ chín chắn xong em đi tham khảo ý kiến của các giới phụ nữ khắp năm châu, ai ai cũng cho là ý kiến độc đáo mới lạ từ cổ chí kim chưa ai nghĩ đến. Sau đó em xin đến gặp bà chủ tịch Hội Nữ Y Sĩ Thế Giới.
Bà gật gù đồng ý ngay trên nguyên tắc, nhưng bảo phải thử ghép các giống khỉ vượn trước, để xem kết quả ra sao? Em vội trả lời:
– Ối dào, việc gì phải thử vào khỉ cho dây dưa với Hội Bảo Vệ Súc Vật? Ta cứ vào các trường đại học, tuyển một số tình nguyện thí nghiệm, cứ hứa với họ là sau khi thành công sẽ cho làm đàn bà luôn, em nghĩ có khối đứa tình nguyện xin được ghép.
Quả nhiên khi vào các trường đại học tuyển người, số thí sinh xung phong tình nguyện đông không kể xiết, thậm chí có nơi còn đi đến xô xát để giành chỗ nữa.
Rồi kết quả các cuộc cắt ghép thành công ngoài dự định của các nữ bác sĩ giải phẫu. Chỉ có vài sự trục trặc nhỏ như bọn đàn ông phút chốc lại trở thành đàn bà, mừng rỡ quá như hóa điên hóa cuồng, đi đâu cũng khoe khoang ầm ĩ cả lên, làm nhà em tràn ngập đơn xin, còn ông bưu điện vất vả ngày đêm để nhận, chuyển các thư từ, giây thép từ khắp năm châu gửi về xin cắt ghép.
Rồi em lại lên gặp bà chủ tịch Hội Nữ Y Sĩ Thế Giới, bà phục em quá, xin em làm cố vấn cho hội, rồi còn đề nghị trao 2 giải Nobel về y học, và nhân quyền năm tới cho em, vì có công trong cuộc giải phóng phụ nữ. Em nhún nhường:
– Việc đó nhằm nhò gì, phụ nữ Việt Nam chúng tôi còn có những kế hoạch kinh thiên động địa nữa, có thể đảo lộn cả thế giới như chơi na!
Sau đó em đến gặp bà chủ tịch Hội Nữ Luật Sư Thế Giới để bàn định soạn thảo một luật gia đình cho toàn cầu. Điều khoản chính là trước khi thành hôn, người chồng phải được ghép tử cung của vợ. Từ nay về sau chuyện sanh sản phải do phái nam đảm trách, đàn bà chúng ta sẽ rảnh tay để làm những chuyện khác, chuyện gì thì hiện giờ em chưa nghĩ đến đâu ….
Công chuyện ghép tử cung đại khái kể cũng tạm xong.
Chiều nay về đến nhà đã hơn 7 giờ tối, tên nô lệ da vàng đã cơm nước sẵn sàng, ân cần đưa khăn cho em lau mặt, rồi kéo ghế mời em ngồi xơi cơm, trông hắn độ này nhũn nhặn ra hẳn. Ăn xong, hắn mời em đi xem xi nê, phim “Một Thế Giới Không Đàn Bà”. Phim thật hay, chuyện giả tưởng ấy mà, một thế giới mà đột nhiên đàn bà biến mất cả, bọn đàn ông sống với nhau mất thăng bằng, nổi điên nổi khùng chém giết lẫn nhau, cuối cùng cả thế giới bị tận diệt luôn…
Ra về, tên nô lệ da vàng của em nhẹ nhàng thú nhận:
– Phim đó diễn tả rất đúng, một thế giới không có đàn bà là một thế giới chết, đàn ông chúng anh rất cần phái nữ, có đàn bà cuộc đời mới có ý nghĩa, đúng theo luật âm dương của tạo hóa!
Sau khi đắp chăn cho em, hắn hôn lên trán em, chúc em ngủ ngon rồi tiếp:
– Chúc em tối nay có một giấc mơ “Một Thế Giới Không Đàn Ông”!
Nói xong hắn cười, em ngờ ngờ thấy trong nụ cười của hắn có một cái gì khó hiểu, đễu giả, một cái gì ranh mãnh tinh ma khiếp ???
Thế rồi em nằm mộng thấy “Một Thế Giới Không Đàn Ông“ thiệt các chị ạ! Chao ơi, kinh khủng quá, một thế giới chỉ toàn đàn bà là đàn bà, càng nghĩ lại càng rùng mình, mồ hôi tay mồ hôi chân cứ rịn ra, em không dám kể lại đâu, em sợ quá rồi! Thôi cái kế hoạch cắt ghép tử cung phải đem vất vào sọt rác cho rồi, còn cái giải Nobel nữa, em chả thèm vào đâu!
Mà nghĩ cho kỹ, mình còn đòi gì nữa, đàn ông người ta quá tốt, dễ “khương”, người ta làm việc như trâu bò để lo lắng cho gia đình, đùm bọc che chở cho mình, thế mà thấy người ta ít nói mình cứ kiếm cách ăn hiếp người ta, bày đặt ra chuyện này chuyện nọ để tìm cách hạ người ta, nghĩ lại em thấy thẹn thùng quá! Thôi, em sẽ ra Tòa Đô Chánh ngay để xin lập Hội Bảo Vệ Đàn Ông, kẻo không họ tuyệt chủng mất thôi???
Chúc các chị tối nay ngủ ngon, mà đừng nằm mơ thấy “Một Thế Giới Không Đàn Ông” nghen!!!
NGÂN UYỄN
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Chuyện Đàn Ông – Ngân Uyển
Sự Kiện Trại Davis trong Phi Trường Tân Sơn Nhứt Ngày 21/1/1974
SỰ KIỆN TRẠI DAVIS TRONG PHI TRƯỜNG TÂN SƠN NHỨT NGÀY 21/1/1974
Ngày 19/1/1974 hải chiến Hoàng Sa xảy ra, Trung cộng đã cưỡng chiếm những hải đảo của Việt Nam.
Ngày 21/1/1974 Ủy ban Liên hợp Quân sự bốn bên họp định kỳ ở trại Davis, bên trong phi trường Tân Sơn Nhứt.
Nghị trình của phía CS Bắc Việt đưa vào cuộc họp lần này vẫn là những luận điệu vu cáo và lên án VNCH vi phạm hiệp định Paris bằng miệng như thường lệ.
Họ cứ lải nhải tố cáo VNCH vi phạm tại Quảng Ngãi, Nam An Lộc..v.v.. Phái đoàn cs không đả động gì tới sự kiện Hoàng Sa vừa diễn ra hai hôm trước.
Phái đoàn Việt Nam Cộng Hoà đưa vấn đề Hoàng Sa vào nghị trình. Vấn đề Hoàng Sa được viết bằng văn bản gồm có hai phần:
1) Đề nghị chính thức Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa cùng với Việt Nam Cộng Hoà ra thông cáo lên án hành động xâm lược lãnh thổ – lãnh hải của Việt Nam.
2) Yêu cầu phía quân đội VNDCCH cùng MTGPMN không tấn công phá rối các phi trường, quân cảng Đà Nẵng, Nha Trang thuộc Quân Đoàn I, II để VNCH phối trí tập trung lực lượng tái chiếm Hoàng Sa.
Đến phần bàn về Hoàng Sa, phái đoàn CS Bắc Việt và VC vẫn ngồi im thin thít không phát biểu gì. Mọi con mắt của đại diện quốc tế đều đổ dồn về phía họ. Phái đoàn cs bí quá đành giở trò câu giờ… cho hết buổi họp.
Phái đoàn VNCH yêu cầu tiếp tục họp bất thường. Yêu cầu của VNCH được Uỷ ban Giám sát đồng ý, vì vấn đề có liên quan tới tình hình quân sự và vừa xảy ra trong phạm vi kiểm soát (lãnh thổ) VNCH.
Không thể thoái thác, Thiếu tướng Lê Quang Hòa trưởng đoàn CS Bắc Việt liền đánh điện về xin ý kiến Trung ương.
Lê Đức Thọ trưởng ban Miền Nam, Uỷ viên thường trực bộ chính trị đã trả lời “lập trường chính trị của các anh để đâu? Đang có chiến tranh, lại phối hợp hoạt động với địch à? Cuộc chiến tranh gay go của ta rất cần sự ủng hộ của Trung quốc, mà lại nói quay sang chống bạn. Họ có giải phóng giúp ta, thì sau này cũng trả lại cho ta thôi.”
Trong phiên họp bất thường, Trung Tướng Ngô Du, trưởng phái đoàn VNCH, người chủ trì cuộc họp đưa ra đề nghị:
“Trong phiên họp này, tôi đề nghị không cáo buộc, cãi nhau về những vụ xâm phạm lãnh thổ, vi phạm hiệp định Paris nữa. Trung cộng đã ngang nhiên xâm lược và chiếm giữ toàn bộ quần đảo Hoàng Sa. Đất của chúng tôi thì cũng như đất của các anh vì cùng là đất tổ tiên chúng ta để lại cả. Vì thế, chúng ta nên xếp ba bốn cái vụ tranh cãi lại, để ngồi cùng nhau bàn bạc về việc phối hợp hoạt động chống lại sự xâm lăng này. Yêu cầu VNDCCH cùng VNCH gửi công hàm lên án Trung cộng tại Liên Hiệp Quốc, VNDCCH nên vận động phe XHCN và cũng như thế giới lên tiếng phản đối (Trung Quốc)”.
Mọi con mắt của các đại diện quốc tế trong uỷ ban đổ dồn về phía phái đoàn CS. Họ tảng lờ…
Một lúc, tướng Ngô Du nổi nóng. Xen lẫn trong tiếng văng tục, ông chỉ thẳng mặt tên tướng CS Lê Quang Hòa: “… Chúng mày tảng lờ, là tiếp tay cho Trung Cộng, là bán nước mà còn tiếp tục định đánh không cho chúng tao giành lại đất đai của tổ tiên”.
Tướng Ngô Du chụp lấy cái gạt tàn thuốc lá bằng thủy tinh ném thẳng vào mặt Lê Quang Hòa. Hắn né được, cái gạt tàn đập vào tường vỡ nát.
Cận vệ của Lê Quang Hòa lao tới tướng Ngô Du thì liền bị cận vệ của tướng Ngô Du ngăn cản và bẻ (khóa) tay.
(Sĩ quan bảo vệ an ninh tướng Lê Quang Hòa, và các cựu cán bộ của đảng CSVN kể lại)
(Bài do K1 Trần Quốc Nại sưu tầm, chuyển)
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Sự Kiện Trại Davis trong Phi Trường Tân Sơn Nhứt Ngày 21/1/1974
Giữa Bom Đạn Tình Yêu Vẫn Thăng Hoa_Lê Tây Sơn
GIỮA BOM ĐẠN, TÌNH YÊU VẪN THĂNG HOA
Lê Tây Sơn
Cô dâu mặc áo dài dân tộc Ukraine. Tiệc cưới có cả súng trường và RPG (ống phóng rocket vác vai). Được tổ chức ngay bên cạnh một trạm kiểm soát ở thủ đô khói lửa Kyiv của Ukraine, đôi tình nhân trung niên này đã chứng minh rằng ngay cả trong chiến tranh, cuộc sống và tình yêu vẫn phải tiếp tục.
Chú rể đội mũ chống đạn. Cô dâu mặc áo dài truyền thống. Vị giáo sĩ Chính thống giáo và những người tham dự tiệc cưới cũng ở trong tư thế sẵn sàng chiến đấu. Có cả các đồng đội trong Lực lượng Tự vệ Ukraine (UDF), những người xếp hàng rước cô dâu chú rể nhưng không quên mang theo RPG và tên lửa chống tăng. Trong số khách mời có cả Thị trưởng Kyiv Vitali Klitschko, một cựu vô địch quyền Anh, người mặc áo chống đạn chụp ảnh selfie với cô dâu.
Rất đông nhà báo được mời dự đám cưới đặc biệt này khi cuộc chiến của Nga với Ukraine đang ở cao trào với cái chết có thể đến bất cứ lúc nào. Nhưng ngay trong “sự khác thường” của đám cưới Lesya Filimonova và Valeriy Filimonov vào Chủ Nhật 6 Tháng Ba, nhìn dưới góc độ nào đó, nó cho chúng ta thấy cuộc sống và tình yêu vẫn diễn ra bình thường trong bom đạn. “Đám cưới của họ là minh chứng cho thấy người dân Ukraine vẫn sống và tình yêu của đôi bạn có ý nghĩa rất nhiều đối với cuộc chiến bảo vệ tổ quốc – Thị trưởng Klitschko phát biểu – Chỉ hơn một tuần trước, họ chỉ là người dân bình thường không hề nghĩ đến việc mang theo vũ khí. Bây giờ, họ đã trở thành những chiến binh cùng chung sức bảo vệ thành phố của chúng ta”.
Nụ hôn giữa khói lửa chiến tranh (Twitter)
Đám cưới diễn ra khi quân đội Nga tiếp tục tìm cách tiến về thủ đô. Trước đó vài giờ, nhiều dân thường bị thiệt mạng do đạn pháo lúc họ đang thoát khỏi vùng chiến sự ở khu ngoại ô Irpin. Với việc các cửa hàng và doanh nghiệp bị đóng cửa trên khắp thủ đô Kyiv, những người như cặp vợ chồng mới cưới này phải tạm gác mọi việc qua một bên để tham gia cuộc chiến. Nhiều người trong số họ đã gia nhập UDF thuộc quân đội chỉ gồm những công dân tình nguyện. Trước chiến tranh, Filimonova là huynh trưởng một tổ chức hướng đạo sinh kiêm giám đốc một công ty công nghệ thông tin nhỏ. Giải thích lý do tham gia UDF, Filimonova nói: “Vì thành phố này có quá nhiều thứ để yêu mến nên tôi phải bảo vệ nó. Chúng tôi không trao nó cho kẻ thù!”.
Đám cưới bắt đầu theo nghi lễ Chính thống giáo. Cô dâu bước xuống lối đi, một bãi cỏ nhỏ gần một con đường đông đúc ở Kyiv bên cạnh nhà để xe, nơi những người đàn ông và phụ nữ mặc đồng phục hối hả dọn món trứng cá muối và món khai vị cá hồi truyền thống. Khi Filimonova đi lên bục lễ tạm, được đánh dấu bằng lá cờ Ukraine cắm trên mặt đất, cô đeo chiếc băng tay màu vàng UDF trên tay áo. Loa phát thanh vang lên bản nhạc hòa tấu Here Comes the Bride dành cho đám cưới. Đây là lần đầu tiên đôi tình nhân gặp nhau kể từ khi cuộc chiến bắt đầu vào cuối tháng trước.
“Thật khó để gọi đây là ‘hạnh phúc vô điều kiện’ trong hoàn cảnh khốc liệt thế này, nhưng chắc chắn chúng tôi cảm thấy rất hưng phấn và hạnh phúc” – Filimonova bộc bạch sau đó với truyền thông. Giáo sĩ Dmytro Karan chủ trì lễ cưới trong lễ phục và cây thánh giá khoác trên bộ quân phục. Con gái 18 tuổi của bộ đôi, Ruslana, cũng chứng kiến từ xa qua phòng chat video. Bộ đôi cầm nến khi Karan tiến hành các nghi thức, gồm cả rải hương thơm lúc họ nắm tay nhau và bước đi trong một vòng tròn.
Khi nghi lễ Chính thống giáo đến đoạn đội vương miện cưới lên đầu cô dâu, một người tham dự thay nó bằng chiếc mũ bảo hiểm quân sự. “Là tuyên úy quân đội, tôi không được phép sử dụng bất kỳ loại vũ khí nào. Nhưng tôi đã có những vũ khí khác – Karan nói trong một cuộc phỏng vấn – Vũ khí của tôi là nghi lễ tôn giáo, giải tội, chúc phúc hoặc chủ trì một lễ cưới. Nhiệm vụ của tôi hiện nay là sát cánh với những người lính đang chiến đấu bảo vệ đất mẹ và hỗ trợ tinh thần cho họ”.
Trước buổi lễ, Karan cho biết, đôi vợ chồng mới đã tỏ tình, biết trái tim và tâm trí họ thuộc về nhau trước khi quyết định kết hôn. Họ thật sự muốn sống bên nhau trong vào thời điểm mất còn của đất nước. Giống như những đám cưới bình thường, đám cưới của Filimonova cũng có quà tặng. Một vị khách trao chiếc ấm đun nước điện Philips, món quà rất cần trong tình trạng băng giá ở tiền tuyến. Trên hộp, anh ta viết một dòng chữ gièm pha Tổng thống Nga Putin. Một người tham dự khác tặng chiếc nồi áp suất. Buổi lễ ngập tràn tinh thần yêu nước. Ngay sau khi bộ đôi hôn nhau, đám đông đồng thanh hô lớn: “Vinh quang cho gia đình bạn! Tự hào cho đất nước Ukraine! Vinh quang đến với các anh hùng làm rạng danh dân tộc! Cái chết cho kẻ thù! Ukraine trên tất cả!”
Sau đó, những cánh hoa bắt đầu được thả xuống từ một máy bay không người lái nhỏ, và đám đông cùng hát quốc ca Ukraine. Các vị khách cầm vũ khí trong một tay và hoa hồng trắng trong tay kia. Từng người một tiến đến Filimonova chúc mừng cô và trao cho cô ấy một bông hoa cho đến khi hợp thành một bó hoa lớn.
Lê Tây Sơn
(Saigon Nhỏ)
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Giữa Bom Đạn Tình Yêu Vẫn Thăng Hoa_Lê Tây Sơn
Máy Bay Không Người Lái Punisher của Ukraine
Máy Bay không người lái Punisher của Ukraine
Quân đội Ukraine đang sử dụng một loại máy bay không người lái do chính họ chế tạo có tên là The Punisher – Kẻ trừng phạt. Đây là một loại vũ khí được coi là thay đổi cuộc chơi trên chiến trường chống lại quân Nga, từ đầu cuộc chiến đến nay đã tấn công thành công hơn 60 mục tiêu. Punisher có sải cánh 7,5 ft (~2,2m) bay cao 1300ft, mang được 3kg thuốc nổ (3 hỏa tiễn nhỏ mỗi trái 1kg) có thể bay nhiều giờ trên trời với động cơ chạy bằng pin.
Nhiệm vụ chủ yếu của Punisher là tấn công các mục tiêu phía sau của quân Nga như kho chứa nhiên liệu và đạn dược, các trạm tác chiến điện tử và phản điện tử, và các hệ thống phòng không. Đó là vì Punisher là máy bay không người lái tương đối nhỏ và nhẹ và có tính tàng hình, radar không thể phát hiện được.
Eugene Bulatsev, kỹ sư thiết kế của Ukraine UA-Dynamics nói rằng máy bay không người lái Punisher có thể thả ba quả bom cùng một lúc trúng ba mục tiêu riêng biệt, sau đó quay trở lại căn cứ để nạp đạn và đưa trở lại trận chiến chỉ trong vòng vài phút.
Bộ trưởng Quốc phòng Anh Ben Wallace nói với Sky News rằng Ukraine đã ngăn cản bước tiến của quân Nga bằng những “kế hoạch rất thông minh”.
Ngoài máy bay không người lái The Punisher, Ukraine còn sử dụng một máy bay không người lái trinh sát nhỏ hơn có tên Spectre bay cùng để xác định mục tiêu trước khi tấn công.
The Punisher được chế tạo bởi hãng UA-Dynamics, được thành lập năm 2014 bởi những cựu binh sau khi quân Nga tấn công vào Crimea và Donbas. Ba phần tư nhân viên của công ty là những cựu chiến binh có kinh nghiệm hoạt động đặc biệt sâu trong lãnh thổ của kẻ thù.
Cùng với máy bay không người lái Punisher, quân đội Ukraine cũng đang sử dụng khoảng 20 máy bay không người lái Bayraktar TB2 của Thổ Nhĩ Kỳ.
Nhờ biết cách vận dụng chiến thuật du kích tránh đối đầu trực tiếp mà Ukraine đã gây rất nhiều tổn thất cho phía quân Nga, đặc biệt là đánh vào hậu cần, sách lược hữu hiệu này được Mỹ và các nước phương tây đánh giá rất cao.
@theo businessinsider
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Máy Bay Không Người Lái Punisher của Ukraine
Hôn con , Bố ra trận – Thơ Trần Quốc Bảo và Tuyến Lê
HÔN CON, Bố RA TRẬN
Thơ Trần Quốc Bảo

Con ơi!… này bố hôn con,
Trước giờ ra trận, cứu non sông nhà!
Ukraine, Đất Nước chúng ta,
Bị Nga xâm lược, chan hòa máu xương!
Toàn dân tiến ra chiến trường,
Quyết lòng gìn giữ biên cương vẹn tròn!
Con ơi!… này bố hôn con,
Nằm trong bụng Mẹ, con còn thai nhi.
Thế mà giờ phút phân ly,
Bào thai máy động, cực kỳ cảm thông!
Bố nghe… dường… tiếng nhi đồng…
“Con yêu bố!… Bố yên lòng cứ đi!…”
Vợ yêu ơi!… Biết nói gì?…
Để anh đi nhé!… Cứu nguy Sơn Hà!
Khi nào dẹp hết giặc Nga,
Khải hoàn!… anh sẽ về nhà bồng con.
Tình mình… tiếp nối vuông tròn,
Gia đình hạnh phúc!… Nước Non an hòa !!!
Hôn em!… Em ở lại nhà…!
Hôn con lần nữa!… Bố ra trận tiền…!
Thần giao cách cảm, hiển nhiên…
Thai nhi trong bụng vợ hiền rung rinh
– Ukraine trong cuộc chiến chinh
Biết bao trường hợp hi sinh tuyệt vời!
Trần Quốc Bảo – Richmond, Virginia
Cám ơn Anh Trần quốc Bảo. Cho tôi cảm hứng họa đôi vần để cổ vũ tinh thần yêu nước của Quân Dân Ukraine.
HÔN CON BỐ ĐI
Con ơi! Bố quỳ hôn con,
Ra đi chiến đấu giữ non nước nhà!
Bảo vệ Ukraine quê ta,
Đuổi quân xâm lược, lệ hoà máu xương!
Quân, Dân dấn bước sa trường,
Giữ vững bờ cõi quê hương vẹn tròn!
Con ơi! Bố quỳ hôn con,
Trên bầu bụng Mẹ, hình còn thai nhi.
Hôn con tạm biệt chia ly,
Nghe bào thai nhịp, rù rì cảm thông!
Bố ơi! Hiếu tử tâm đồng,
Thương con, Bố hãy vững lòng ra đi!
Yêu vợ, miệng chẳng nói gì,
Trai thời quốc biến cứu nguy Sơn hà!
Diệt Putin thằng giặc Nga,
Gia đình đoàn tụ món quà vợ con!
Tình nhà, việc nước vuông tròn,
Vinh quang chiến thắng nước non thái hoà!
Vợ ơi! Tiếp giúp việc nhà,
Con ơi! Theo Mẹ lánh xa trận tiền.
Bom rơi, đạn lạc hiển nhiên,
Quân Nga pháo kích khắp miền rung rinh.
Mưu toan mở cuộc viễn chinh,
Ukraine quyết tử hy sinh tuyệt vời!
Tuyến Lê Sydney,
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Hôn con , Bố ra trận – Thơ Trần Quốc Bảo và Tuyến Lê
Bức tượng mà Putin muốn đập bỏ tại quảng trường Kyiv.
BỨC TƯỢNG BỌN NGA PUTIN
MUỐN ĐẬP BỎ TẠI QUẢNG TRƯỜNG KYIV
(Nguồn: Fb Vo Derek)

Bức tượng cô bé gầy lòi xương tay nắm thật chặt một nhánh lúa mì trong tay, đôi mắt đầy nét thảm sầu. Biểu tượng cho nạn đói do bàn tay ác tâm của con người, của ác quỷ Staline, cố tình tạo ra, để “dạy cho dân Ukraine một bài học”, vì lúc đó, Ukraine luôn luôn muốn dành lại quyền tự trị của quốc gia họ bị Sô Viết cưởng chiếm sau Chiến Tranh Thế Giới 1
Giống như con chim xinh đẹp chết khô vì đói trong chiếc lồng dẩu xung quanh là những cánh đồng lúa mì chín vàng bát ngát (Ukraine là trung tâm sản xuất lúa mạch lớn nhất Châu Âu lúc đó).
Staline đã chiếm, phong toả tất cả ruộng lúa mì lúa mạch của người dân Ukraine. Nạn đói kinh hoàng đến mức có 17 người chết đói trong một phút, 1000 trong một giờ, và 24500 người lăn ra chết vì đói đầy dẩy trên các đường phố trong mổi ngày.
Làng mạc thành phố Ukraine trở nên hoang vắng, Staline đẩy dân Nga vô để đồng hoá. Thủ tiêu hay đày biệt xứ hết bất cứ ai có thể còn sống sót và làm nhân chứng cho vở tuồng diệt chủng có tên gọi Holodomor (tiền thân của những vụ diệt chủng khác như Holocaust của Hitler sau này).
Nga luôn thèm muốn Ukraine, trong khi dân Ukraine luôn căm hận nước Nga. Chỉ có chiếm Ukraine, Nga mới nắm vị trí địa lý lẩn chính trị đối với Châu Âu. Không biết cuộc chiến hôm nay sẽ đi đến đâu. Nhưng điều chắc chắn là nổi căm hận Nga của người Ukraine sẻ càng dâng cao.
CÓ CHIẾM ĐƯỢC UKRAINE ĐI NỮA, CHÍNH QUYỀN DỰA VÀO QUÂN ĐỘI NGA CỦA PUTIN VẪN SẼ KHÔNG BAO GIỜ CAI TRỊ ĐƯỢC DÂN UKRAINE TRÊN CHÍNH QUÊ HƯƠNG CỦA HỌ.
“Người ta có thể trên lưng ngựa mà chiếm cả thiên hạ. Nhưng không thể ngồi trên lưng ngựa mà cai trị thiên hạ”
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Bức tượng mà Putin muốn đập bỏ tại quảng trường Kyiv.
Phát Ngôn Làm Cho Các Nhà Độc Tài Xấu Hổ_Chu Mộng Long
PHÁT NGÔN LÀM CHO CÁC NHÀ ĐỘC TÀI XẤU HỔ
– Chu Mộng Long –
Tổng thống Zelensky của Ukraina nói:
“Nhân dân đã mệt mỏi bởi những chính khách lọc lõi, những kẻ trong suốt 28 năm đã xây dựng nên một đất nước chuyên ăn hoa hồng, cướp phá, tư lợi cá nhân.
Tôi mong muốn rằng, các bạn không treo chân dung tôi trong văn phòng làm việc của các bạn. Bởi Tổng thống không phải là thần tượng, cũng không phải là thánh nhân.
Tổng thống không phải là bức chân dung. Hãy treo ảnh các con bạn vào chỗ đó và trước khi quyết định một việc gì thì hãy nhìn vào mắt chúng.
Chúng ta phải là người Iceland trên sân bóng, người Israel trong ý chí bảo vệ lãnh thổ, người Nhật trong công nghệ điện tử, người Thụy Sĩ trong việc tạo dựng xã hội đáng sống.
Suốt những năm tháng qua tôi đã cố gắng để mọi người mỉm cười, và từ bây giờ tôi sẽ cố gắng để ít nhất người dân Ukraine không phải khóc…”
——-
Tuyệt vời Zelensky!
Các nhà độc tài thích dân treo ảnh mình. Chúng tham lam đến mức đang còn sống đã muốn dân cho ăn cúng.
Không chỉ thế. Hiến pháp được định nghĩa là thoả ước của toàn dân, nhà độc tài tự ý sửa và kí điều luật cho mình làm vua suốt đời, kể cả miễn truy tội để mãi mãi làm thần thánh. Tham lam đến mức tưởng tượng ra chết rồi vẫn còn được dân cho ăn mâm cao cỗ đầy.
Putin hay Tập Cận Bình mà nghe Zelensky phát biểu như vậy thì ắt thấy ngứa đến tận chân lông. Rằng nó đang báng bổ mình như báng bổ thánh thần. Còn đám cuồng Pu hay cuồng Tập thì ắt phải chửi Zelensky là tên hề, dám dùng tiếng cười nhạo báng thần tượng của chúng.
Nếu tôi là dân Ukraina, tôi yêu Zelensky và sẵn sàng chết cho trẻ em Ukraina!
———
Xem hình ảnh Zelensky và Putin, ai đáng sống hơn? Nếu tôi là Putin, tự xa mọi người (hay bị mọi người tránh xa), hèn đến mức sợ hãi cả cận thần, tôi đã đâm đầu vào băng Bắc cực để chết cho khỏi nhục. (CML)
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Phát Ngôn Làm Cho Các Nhà Độc Tài Xấu Hổ_Chu Mộng Long












Bạn phải đăng nhập để bình luận.