Mơ Về Tăng Nhơn Phú _ Thơ TPK

MƠ VỀ TĂNG NHƠN PHÚ

Cuu SVSQ HV ThuDuc

Ta ước mơ trở về Tăng Nhơn Phú
Ngọn đồi xưa hoa mộng thuở xa xăm
Nơi Học Viện sừng sững giữa Trời Nam
Đứng hiên ngang như thành quách uy vũ
Bao chàng trai dưới mái trường ưu tú
Được trui rèn để phục vụ non sông
Bảo quốc an dân, quật ngã cờ hồng
Những chiến công đã đi vào thanh sử.

Thật đau buồn nay thay tên đổi chủ
Tháng tư về binh lửa phủ trời quang
Ta rưng rưng ngơ ngẩn lệnh đầu hàng
Khiến thầy bạn mình tan đàn rẽ nghé
Khắp bốn vùng nhuốm đau thương nghìn vẻ
Người vô tù kẻ bôn tẩu phương xa
Tháng ngày trôi đời gió bụi nhạt nhòa
Năm mươi lăm năm trải qua dâu bể

Dân tộc mình đau buồn sao xiết kể
Chuyện thuở xưa hồ dễ mấy ai quên
Họp mặt nhau ngồi kể mãi thâu đêm
Nhắc kỷ niệm đêm di hành bãi tập
Dưới ngàn sao vẳng lời truyền thần tốc
Hịch thúc quân Lý Thường Kiệt năm nào
Đuổi xâm lăng giữ Nam quốc sơn hà
Tay trong tay dương cao lòng nhiệt huyết

Để ngày mai vào cam go cuộc chiến
Giữ Miền Nam khỏi nguy biến can qua
Nêu cao trách nhiệm Cảnh Sát Quốc Gia
Vẫn nhớ mãi buổi chan hòa nắng dịu
Vũ Đình Trường uy nghi nơi Học Viện
Chúng mình qùy tuyên thề nguyện vang vang
Thề noi gương tiên tổ giữ giang san
Bước dọc ngang chí tang bồng hồ thỉ

Bởi vận nước đời trai không phỉ chí
Giờ ngồi đây nghĩ đến chuyện xoay vần
Mơ một ngày trời nổi cuộc phong vân
Ta sẽ về nơi đồi Tăng Nhơn Phú
Kéo cờ vàng hát quốc ca năm cũ
Chiêu anh linh bao tử sĩ anh hùng
Hồn phản phất theo hương khói mông lung
Về đây hòa niềm vui cùng dân Việt
Ca hân hoan bài tự do bất diệt

Tống Phước Kiên
Tháng Ba 2021

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Mơ Về Tăng Nhơn Phú _ Thơ TPK

Ám Sát Tư Cách Cá Nhân – Trần Trung Đạo (ST)


“ÁM SÁT TƯ CÁCH CÁ NHÂN”

QUA HAI CHUYỆN “16 TẤN VÀNG”
VÀ “BỐN XE TIỀN MẶT”

unnamed (5)

TT Nguyễn Văn Thiệu trong diễn văn từ chức.

Mặc dù bản chất và mục tiêu giữa hai cuộc chiến Afghanistan và Việt Nam hoàn toàn khác nhau như người viết đã phân tích khá chi tiết trong bài “Kabul Không Phải Là Sài Gòn”, màn chót của hai bi kịch có nhiều điểm giống nhau đáng chú ý.

Một trong chuyện đáng chú ý là chuyện vàng và bạc. Một TT Nguyễn Văn Thiệu mang theo “16 tấn vàng” và một TT Afghanistan Ashraf Ghani với “bốn xe và một trực thăng chở đầy bạc”.

Một trong những kỹ thuật tuyên truyền bỉ ổi nhưng hữu hiệu trong chính trị là  “Ám Sát Tư Cách Cá Nhân” (Character  Assassination).

“Ám Sát Tư Cách Cá Nhân” được định nghĩa trong trang Web Luật Mỹ (US Legal):  “Ám Sát Tư Cách Cá Nhân là những cuộc tấn công bằng lời nói ác ý nhằm gây tổn hại hoặc làm hoen ố danh tiếng của một người. Sau khi đã thực hiện xong, những hành vi này thường rất khó để đảo ngược hay cải chỉnh. Do đó nó được ví như một vụ ám sát mạng người theo đúng nghĩa đen. Thiệt hại có thể kéo dài suốt đời hoặc, đối với các nhân vật lịch sử và nhân vật quan trọng, trong nhiều thế kỷ sau khi họ qua đời.”

(Character Assassination is malicious verbal assaults designed to damage or tarnish the reputation of a person. Once done, these acts are often difficult to reverse or rectify. Therefore it is likened to a literal assassination of a human life. The damage sustained can last a lifetime or, for historical figures and important personalities, for many centuries after their death.)

Trường Hợp “16 Tấn Vàng”

Hẳn nhiên hôm nay những người biết đọc, biết viết, biết nhận ra những điểm vô lý trong một câu chuyện “16 tấn vàng” đều đồng ý việc đưa 1.234 thỏi (16 tấn) vàng một cách bí mật từ dưới hai hầm của Ngân Hàng Quốc Gia VNCH ra phi trường Tân Sơn Nhất để từ đó bay sang Đài Bắc là sản phẩm Hollywood  của báo chí tả khuynh phản chiến Mỹ.  Kế hoạch dùng vàng dự trữ để mua vũ khí có thể đã được bàn nhưng cũng chỉ là bàn, không có phương án cụ thể nào hay một thỏa ước giữa VNCH và một nước ngoài nào đó.

Không ít người cho rằng việc TT Nguyễn Văn Thiệu mang 16 tấn vàng đã được Phân Tích Viên CIA Frank Snepp kể lại trong tác phẩm Decent Interval, một tác phẩm không thể thiếu cho một người muốn nghiên cứu về chiến tranh Việt Nam. Nhưng toàn văn cuốn sách nhất là 11 trang trong chương “High-Class Chauffer” (Tài Xế Hạng Sang) mô tả khi Frank Snepp lái xe đưa TT Nguyễn Văn Thiệu ra máy bay không có một chữ “vàng” nào. Tiếng kim loại va chạm nhau mà Frank Snepp tả trong sách và cũng có thể là nguồn cho “ám sát tư cách cá nhân” TT Nguyễn Văn Thiệu thật ra chỉ là tiếng va chạm giữa hai khẩu súng nhỏ của Thiếu Tá Nguyễn Tấn Phận để trong cặp samsonite.

Một chuyến ra đi bí mật nhưng bình thường của cựu TT VNCH Nguyễn Văn Thiệu và một số viên chức trên phi cơ C-118 Mỹ.

Sau này TT Nguyễn Văn Thiệu nhắc lại điều ông Nguyễn Văn Hảo nói để mọi người biết nhưng trước đó tổng thống im lặng. Bởi vì ông biết có nói “không” một trăm lần thì những người nghĩ là có vẫn không tin. Họ tin BBC loan, tin AP viết “dựa theo một nguồn  tin” được thêu dệt của những kẻ thù ghét VNCH thay vì bình tĩnh tìm ra những nghịch lý của chuyến đi trong thời gian cấp bách chỉ 5 ngày trước khi Sài Gòn mất vào tay CS.

Trường Hợp “Bốn Xe Và Một Trực Thăng Chở Đầy Bạc

Trong mấy tuần qua, những người không biết nhiều về chính trị Afghanistan sẽ khinh bỉ cựu tổng thống của quốc gia này hết sức chỉ vì bản tin của một hãng tin Nga: “Tổng thống Afghanistan bỏ trốn với nhiều xe và trực thăng chứa đầy tiền bạc” (Afghan president fled with cars and helicopter full of cash – RIA”.

RIA là chữ viết tắt theo tiếng Anh của Cơ Quan Thông Tin Nga ( Russian Information Agency) thuộc quyền sở hữu của chính phủ Nga. Điều đó có nghĩa những tin do RIA phát là tin chính thức của Nga.

Hầu hết các hãng tin và đài truyền hình lớn của Mỹ như Reuter, AP, ABC v.v.. và các báo lớn trên thế giới đều loan dựa theo nguồn tin RIA. Tòa đại sứ Nga tại Kabul còn lo không nhiều người tin vào RIA, đã tiếp lời bằng cách lên tiếng tố cáo tổng thống Ashraf Ghani bỏ trốn với bốn xe chất đầy tiền.

Việc đánh phủ đầu bằng cách “ám sát tư cách cá nhân” của TT Ashraf Ghani là một trong những biện pháp cần phải thực hiện ngay.

Putin biết cuộc chiến Afghanistan còn lâu mới chấm dứt. Các lực lượng chống Taliban còn chiếm giữ nhiều vùng và đóng quân chỉ cách thủ đô Kabul 100 cây số. Ahmad Massoud, con trai của anh hùng dân tộc Ahmad Shah Massoud (1953-2001), tư lịnh nổi tiếng của cuộc chiến chống Liên Xô xâm lược và là người bị al-Qaida ám sát đầu tháng 9, 2001, vẫn còn hoạt động chống Taliban tại nhiều nơi trên khắp nước. Ahmad Massoud đang kêu gọi thế giới ủng hộ cuộc chiến chống Taliban của nhân dân Afghanistan.

Sau khi Mỹ rút, Nga và Trung Cộng là hai quốc gia có ảnh hưởng mạnh nhất trong đời sống chính trị của một nước gần 40 triệu dân vùng Trung Á này.

Ashraf Ghani Là Ai?

Ashraf Ghani sinh năm 1949 tại miền Nam Afghanistan. Theo chương trình trao đổi học sinh, Ashraf Ghani có cơ hội học tại trung học Lake Oswego, tiểu bang Oregon. Khi trở lại quê hương ông học tiếp để tốt nghiệp trung học và sau đó theo học American University at Beirut ngành Nhân Chủng Học Văn Hóa (Cultural Anthropology).

Theo lời giới thiệu được lưu trữ tại Đại học Columbia, ông được học bổng học hai năm trong chương trình Master (Thạc Sĩ) của Columbia University. Sau khi vừa tốt nghiệp Master cũng là lúc gia đình ông bị Taliban bắt. Ông buộc phải ở lại học tiếp và trình luận án Tiến Sĩ Kinh Tế Nhân Chủng Học Văn Hóa tại trường này năm 1983. Sau khi tốt nghiệp, Dr. Ashraf Ghani được mời dạy tại University of California Berkeley, Johns Hopkins University. Ông gia nhập World Bank năm 1991 và làm việc 11 năm cho tổ chức này tại các vùng Đông và Nam Á Châu.

Ashraf Ghani trở lại Afghanistan sau 24 năm để tham gia chính phủ. Bộ trưởng Tài Chánh Ashraf Ghani chủ trương minh bạch và trách nhiệm. Ông sa thải các viên chức tham nhũng. Mười một năm trong tổ chức World Bank cho ông biết minh bạch và trách nhiệm trước hết phải bắt đầu từ người lãnh đạo. Dr. Ashraf Ghani là người đầu tiên trong chính phủ Afghsnistan công khai hóa tài sản riêng của mình thu nhập được sau 24 năm sống và làm việc ở nước ngoài cũng như đất đai do cha ông để lại. Ông ra lịnh phải điện toán hóa mọi thu chi của bộ và từ chối trả lương cho quân đội nếu đơn vị nào không kết toán đầy đủ nhân sự và số lượng người tuyển dụng.

Trong suốt các hoạt động văn hóa và chính trị của mình, Ashraf Ghani tập trung vào hai mục đích chính đáng cho dân tộc ông: (1) xóa bỏ nạn nghèo đói tại Afghanistan, (2) xây dựng quyền công dân. Ông không thành công như ý muốn, nhưng không phải vì ông tham nhũng hay độc tài mà do nhiều yếu tố chính trị, lịch sử, văn hóa, tập quán xã hội khác.

Sau thời gian làm Bộ Trưởng Tài Chánh, ông từ chối tiếp tục tham chính và xin trở lại làm Viện Trưởng Viện Đại Học Kabul. Năm 2009, ông trở lại chính trường để ứng cử tổng thống. Tuy không thành công, ông được mời làm chủ tịch ủy ban chuyển giao quyền hạn từ Hoa Kỳ và NATO sang các lực lượng an ninh Afghanistan.

Năm 2014, Ashraf Ghani được Foreign Policy magazine chọn  là một trong một trăm World’s Top 100 Global Thinkers. Ông cũng là tác giả của nhiều tác phẩm nghiên cứu về lịch sử, văn hóa và chính trị Afghanistan.

Năm 2014, ông ứng cử tổng thống lần nữa và đắc cử. Ngày 15 tháng 8, 2021, TT Ashraf Ghani rời Afghanistan để “tránh đổ máu” và khỏi bị “treo cổ” nhưng hứa sẽ trở lại Afghanistan.

Đọc tiểu sử và những đóng góp của TT Ashraf Ghani, một trí thức có tài sản được Exact Net worth ước lượng vào khoảng năm triệu dollar và được xếp vào hạng 100 nhà trí thức có ảnh hưởng trên thế giới để thấy với cái đầu suy nghĩ của ông ta chẳng lẽ tới giờ chót lại dại dột chở theo bốn xe chất đầy tiền bạc?

Tài sản trị giá năm triệu dollar của một tiến sĩ giảng dạy nhiều năm tại các đại học danh tiếng thế giới, làm việc 11 năm cho World Bank, được thừa kế nhiều ruộng đất do ông cha để lại và đầu tư trong suốt 24 năm là một gia sản hợp lý nếu không muốn nói là khiêm nhượng.

Hôm 18 tháng 8 vừa qua, TT Ashraf Ghani tố cáo Nga đã “ám sát tư cách cá nhân” ông khi tung tin không căn cứ. Giấy tờ khai với hải quan qua hai nước cho thấy ông chỉ mặc một bộ đồ truyền thống, khoác chiếc áo ‘vest’ và mang đôi giày ‘sandals”.

Đành rằng “con người lòng tham không đáy”, không có gì chắc chắn để bảo đảm Ashraf Ghani giàu rồi nên không muốn giàu thêm nhưng ít nhất ông cũng biết mọi hành vi của ông không thể nào tránh được tai mắt của mọi người.

Lý Do Putin Muốn “Ám Sát Tư Cách Cá Nhân” Ashraf Ghani

Muốn biết lý do chúng ta phải xem xét mối quan hệ giữa Taliban và Nga cũng như cách đánh giá của Putin về vai trò của Ashraf Ghani trong tương lai Afghanistan.

Nga nhận xét Afghanistan như là một “vùng ảnh hưởng” của ba cường quốc: Mỹ, Trung Cộng và Nga. Quốc gia này có chung biên giới với các “kho thuốc súng” Trung Cộng, Iran, Pakistan, Tajikistan, Turkmenistan và Uzbekistan.

Nga được bao bọc bởi một vòng đai an ninh gồm ba nước Trung Á là Tajikistan, Turkmenistan và Uzbekistan. Ba nước này là thành viên của Tổ Chức Liên Phòng An Ninh Tập Thể (Collective Security Treaty Organization) do Nga đứng đầu, và vì thế, biên giới của Nga trong thực tế là Afghanistan như đã có từ thời Liên Xô còn tồn tại.

Lãnh thổ Afghanistan có thể sớm bị biến thành bãi chiến trường trong một cuộc Chiến Tranh Ủy Nhiệm (Proxy War) kiểu Syria mà Putin không muốn thấy. Lý do, tại Syria, Nga đóng vai “ngư ông đắc lợi” trong khi tại Afghanistan, Nga từng là “cò” và có thể sẽ là “cò”  lần nữa trong tương lai.

Mọi bất ổn trầm trọng của Afghanistan sẽ ảnh hưởng đến phần Á Châu của Nga. Bài học xương máu 10 năm xâm lược Afghanistan với 15,000 lính bị giết, 35,000 lính bị thương và làm nền kinh tế suy sụp như Gorbachev thừa nhận với RIA hôm 17 tháng 8, 2021 vừa qua  là một bài học cay đắng của Liên Xô.

Ngày 8 tháng 7, 2021, Nga là quốc gia đầu tiên mà các đại diện phe Taliban thăm viếng và cam kết cuộc tiến quân nhanh chóng của họ sẽ không ảnh hưởng gì đến các quốc gia lân cận trong vùng Trung Á và Taliban thừa nhận rằng họ có quan hệ tốt với Nga.

Khi Nga tung tin để “ám sát tư cách cá nhân” một đối thủ chính trị của Taliban cho thấy mối lo xa của Putin và cũng để lấy lòng Taliban.  Dù Ashraf Ghani đã cải chính “viên đạn” của Nga cũng đã làm ông bị tổn thương trầm trọng.

Mấy tuần qua cách rút quân ra khỏi Afghanistan của TT Joe Biden làm trò cười cho thế giới và bị các chính khách cả hai đảng Dân Chủ lẫn Cộng Hòa phê bình. Khi bị phê bình, TT Joe Biden thay vì thừa nhận sai lầm đã đổ thừa lên TT Ashraf Ghani và quân đội Afghanistan nhu nhược, không có khả năng bảo vệ đất nước. Trong khi đó,  TT Joe Biden và bộ tham mưu của ông đã làm ngược với sách vở và kinh nghiệm rút quân của thế giới cũng như của các chính phủ Mỹ trước đây.

Trong số những người phê bình có Mikhail Gorbachev. Cũng trong bài trả lời phỏng vấn của RIA, Mikhail Gorbachev cho rằng Mỹ thất bại ngay từ đầu cuộc chiến Afghanistan. Nhận xét đó không đúng và chẳng qua là một cách gỡ gạc cho thất bại của chính mình.

Mỹ không thua ở Afghanistan. Việc rút quân ra khỏi Afghanistan sau khi các mục đích chính đã hoàn thành dù tốn kém là một chọn lựa có tính chiến lược. Tuy nhiên, cách rút của TT Joe Biden đã biến những thành tựu nên được đề cao, những tốn kém cần được đánh đổi, những hy sinh cần được vinh danh thành những thất bại ê chề.

Lẽ ra, TT Joe Biden nên tuần tự rút theo ưu tiên các thành phần dân sự Mỹ và các cộng tác viên người Afghanistan sau đó mới chính thức công bố thời hạn rút số quân còn lại. TT Joe Biden làm ngược với sách vở nên tạo ra một luồng sóng phản ứng tâm lý đối với mọi cấp từ lãnh đạo, quân đội đến người dân Afghanistan.

Ai không sợ Taliban? Thời gian từ khi lên nắm quyền 1996, bị đánh bật ra khỏi Kabul 2001 và phục hồi, Taliban là cơn ác mộng hãi hùng của dân tộc Afghanistan vì đã gây ra vô số tội ác.  Hình phạt mà Taliban thường dùng là cắt cổ. Cách đây không lâu, tháng 5, 2021, Sohail Pardis, một thông dịch viên cho quân đội Mỹ chỉ 16 tháng bị Taliban chặn xe bắt và chặt đầu ngay giữa đường. TT Joe Biden và bộ tham mưu của ông biết rõ tội ác của Taliban nhưng vô cảm trước nỗi sợ hãi và tai họa sẽ giáng xuống đầu hàng triệu dân Afghanistan trong nay mai.

Con Người Thường Rất Dễ Tin 

Sự dễ tin của một người phát xuất từ bốn lý do, (1) thiếu kiến thức căn bản để tự tìm hiểu các điều nghịch lý trong câu chuyện; (2) thiếu tự tin ở chính mình nên dễ bị lung lạc; (3) đầy định kiến nên tin vào những nguồn tin không chính xác nhưng lại phù hợp với tình cảm hay quan điểm riêng của mình; (4) những điều đó dẫn tới một trình độ nhận thức kém về những lãnh vực mà người đó quan tâm.

Người viết không binh vực hay chống đối TT Ashraf Ghani nhưng chỉ viết ra đây mặt khác của vấn đề để các bạn trẻ đọc và qua đó sẽ có một cách nhìn sáng suốt, đa diện, khách quan và bình tĩnh khi có cơ hội đọc về những nhân vật lịch sử của cuộc chiến Việt Nam.

Không riêng  cố TT Nguyễn Văn Thiệu mà cả nước Việt Nam Cộng Hòa cho đến nay vẫn còn là nạn nhân của “ám sát” loại này.

Thế giới con người đầy gai nhọn, gai trên đường đi và gai nhiều nhất trong lòng người. Mong các bạn trẻ học chuyện nước ngoài để bước khéo hơn trên con đường Việt Nam đã, đang và sẽ đầy gai như thế.

Trần Trung Đạo

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Ám Sát Tư Cách Cá Nhân – Trần Trung Đạo (ST)

Lời khuyên tốt cho người trên 60 tuổi. (ST)

 

Lời khuyên tốt cho người trên 60 tuổi.


uong-nuoc-tinh-khiet

Bất cứ khi nào tôi dạy học lâm sàng cho sinh viên y khoa năm thứ tư, tôi đều hỏi câu hỏi sau :

– Những nguyên nhân nào gây ra chứng rối loạn tâm thần ở người cao tuổi?

Số đông trả lời :”Do có khối u trong não.” Tôi trả lời là “Không”

Những người khác nói: “Các triệu chứng sớm của bệnh Alzheimer”. Tôi trả lời một lần nữa:”Không”

Với mỗi lần “Không “ câu trả lời của họ sẽ cạn dần, và thậm chí càng cỡi mở hơn khi tôi liệt kê 3 nguyên nhân phổ biến nhất :

Bệnh tiểu đường không kiểm soát được
– Nhiễm trùng tiết niệu
– Mất nước ( dehydration)

Nghe tất cả như một trò đùa, nhưng không phải vậy.

Những người trên 60 tuổi thường ngừng cảm thấy khát nước, do đó họ ngừng uống nước. Khi không có ai ở bên cạnh để nhắc họ uống nước họ sẽ nhanh chóng bị mất nước.

Khi sự mất nước trở nên nghiêm trọng sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ cơ thể. Nó có thể gây ra rối loạn tinh thần đột ngột, giảm huyết áp, tăng nhịp tim, đau thắt ngực (đau ngực), hôn mê và thậm chí tử vong.

Thói quen quên uống chất lỏng này bắt đầu ở tuổi 60 khi chúng ta chỉ có hơn 50% lượng nước nên có trong cơ thể. Những người trên 60 tuổi có trữ lượng nước thấp hơn. Đây là hoá trình lão hoá tự nhiên. Nhưng có nhiều biến chứng hơn. Mặc dù họ bị mất nước nhưng họ không cảm thấy muốn uống nước bởi vì cơ chế cân bằng bên trong họ không hoạt động tốt!

Kết luận: Những người trên 60 tuổi mất nước dễ dàng không chỉ vì họ có nguồn cung cấp nước nhỏ hơn mà vì họ không cảm thấy cơ thể thiếu nước.

Mặc dù những người trên 60 tuổi có thể trông khoẻ mạnh nhưng việc thực hiện các phản ứng và chức năng hoá học có thể gây hại cho toàn bộ cơ thể của họ.

Vì vậy đây là 2 cảnh báo :

1) Tập thói quen uống chất lỏng, chất lỏng bao gồm nước, nước trái cây, trà, nước dừa, sữa, súp và trái cây chứa nhiều nước, như dưa hấu, dưa gan, đào và dứa. Cam quít cũng có tác dụng. Điều quan trọng là cứ sau 2 giờ bạn phải uống một ít chất lỏng, và nên luôn nhớ điều này!..

2) Cảnh báo cho các người thân trong gia đình : liên tục truyền dịch cho những người trên 60 tuổi, đổng thời quan sát họ. Nếu bạn nhận ra rằng họ đang từ chối chất lỏng từ ngày này qua ngày khác, họ cáu kỉnh, khó thở hoặc tỏ ra thiếu chú ý, đây gần như chắc chắn là triệu chứng mất nước phát sinh.

Cảm hứng để uống nhiều nước hơn bây giờ? Tự điều chỉnh bản thân để tự giúp mình sống khoẻ mạnh và minh mẩn

Bài của BS. Arnold Lichtenstein

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Lời khuyên tốt cho người trên 60 tuổi. (ST)

Bí Ẩn Quanh Cái Chết Của Cựu PTT Nguyễn Cao Kỳ (ST)

NHỮNG BÍ ẨN QUANH CÁI CHẾT
CỦA CỰU PTT NGUYỄN CAO KỲ

Bài này đáng lý ra được viết ngay sau khi nghe tin Ông tướng râu kẽm Nguyễn Cao Kỳ trên đường từ Việt Nam trở về Mỹ và bất thình lình đột quỵ rồi qua đời trên đọan đường bay từ Sài Gòn quá cảnh ở phi trường Kuala Lumpur, Mã Lai. Lúc đó công việc quá bề bộn vì có nhiều việc ưu tiên cần phải làm hơn nên tôi tạm gác lại. Một phần, thiết tưởng viết ra ngay lúc ấy cũng không thay đổi cuộc diện vì ông Kỳ cũng đã sang bên kia thế giới rồi. Nay có chút thời gian, nên chỉ muốn rút ra thêm một bài học làm gương cho những ai muốn hòa hợp hòa giải hoặc hợp tác với đảng CSVN.

Bối cảnh và nhân duyên:

Số là trước đây khi còn đi làm, tôi hay qua Mỹ làm consultant trong lãnh vực Information Technology cho nhiều công ty ở các  tiểu bang Illinois, Iowa, Minnesota… nên thuê một apartment gần chổ làm. Vào buổi tối sau khi ăn cơm xong, buồn chằng biết làm gì, tôi hay lên mạng đọc về những tin tức Việt Nam, bỗng nhiên thấy một quảng cáo về Paltalk, một phần mềm có ứng dụng như một diễn đàn trên internet, nơi mà “member” có thể vào tham gia, nghe và có thể cầm “Microphone” chia xẻ. Tôi download paltalk apps trên laptop, ghi danh, login và tìm chữ Việt Nam thì thấy rất nhiều diễn đàn, chính trị có, tôn giáo có, ca hát có,… tên “Diễn Đàn Tiếng Nói của Người Dân Việt Nam Trong và Ngoài Nước (DĐTNCNDVNT&NN)” đập vào mắt và làm tôi chú ý nhiều nhất. Bước vào thì tôi rất thích vì đề tài thảo luận, nội dung, và cách sinh họat rất  hợp với những gì tôi hằng thao thức kể từ khi rời khỏi đất nước Việt Nam. Từ đó tôi vào theo dõi hàng đêm, thỉnh thỏang cũng chat lên comment của tôi, và được “OPS” (người trực làm moderator để điều hành sinh họat trong diễn đàn gọi là “room”) mời lên cầm “Microphone” chia xẻ.

Tham gia Sinh Họat Diễn Đàn (TNCNDVNT&NN):

Đến khi biến cố 911 (1/11/2001) xảy ra, thì tôi không còn đi làm xa nữa mà trở về làm gần nhà luôn tiện kèm cho các con đang còn học trung học. Thời gian này Ban Điều Hành DĐTNCNDVNT&NN đã mời tôi làm “OPS” do đó “Nick” của tôi rất quen thuộc trong room. Tôi thường trực để Nick ngày đêm (24/24 by 7) trong diễn đàn dù nhiều lúc tôi không có mặt ở trước máy.

Diễn đàn TNCNDVNT&NNcó một đội ngũ OPS rất hùng hậu khỏang trên dưới 20 người, nổi bật nhất là các nickname như: Trường Giang, Biển Nhớ, Cây Muốn Lặng, Việt Châu, Hải Đảo Buồn, Hận CS, Lý Đức Hùng, Hai Lúa Vĩnh Long, Mía,… và còn rất nhiều nhưng lâu ngày, tôi không còn nhớ hết. Ban điều hành room có OPS và Ban cố vấn. Trong Ban cố vấn có ông Sỹ Hòang, Linh Mục Sơn Hà, Hòa Thượng Huyền Việt…còn tham dự viên thì rất nhiều người đa số là cựu quân nhân cán chính VNCH còn kẹt lại ở Việt nam, H.O. ở Mỹ, Người Việt Tỵ Nạn ở Canada, Âu Châu, Úc Châu… Cũng có rất nhiều nick vào trong diễn đàn không bao giờ lên tiếng nhưng luôn có mặt và chỉ chít chat làm quen với OPS và những tham dự viên khác. Có một số là công an từ Việt Nam cũng vào thường xuyên để theo dõi diễn đàn. Diễn đàn biết nhưng để họ yên để họ nghe và tìm hiểu sự thật, hy vọng nước chảy đá mòn, mưa lâu ngày thấm đất, không như những tuyên truyền láo khóet bịp bợm của đảng CSVN

Trương Quốc Huy, hiện nay là host của đài N10TV ở Cali, lúc đó đang còn ở trại tỵ nạn Thái Lan đang chờ được bảo lãnh đi Mỹ, cũng thường xuyên vào diễn đàn chia xẻ dưới nick Cao Bồi C.

Sở dĩ tôi hơi dài dòng vì có liên quan đến cái chết của tướng râu kẽm Nguyễn Cao Kỳ mà tôi sắp viết ra sau đây.

Như đã nói ở trên trong Ban Cố Vấn Diễn Đàn có ông Sỹ Hòang. Tôi rất thích nhiều đề tài ông Sỹ Hòang chia xẻ. Qua lời giới thiệu, tôi biết tên thật của ông là Nguyễn Nam Sơn, người Bắc, cư dân thành phố Ottawa, trước đây làm giám đốc Phòng Nhân Viên Phủ Tổng Thống VNCH cho đến khi mất nước. Ông từng du học ở Pháp và có học vị tiến sỹ ngành kinh tế. Sau 1975, ông được Võ Văn Kiệt bảo lãnh ra khỏi tù để làm cố vấn kinh tế cho chế độ CS trong thời gian Võ Văn Kiệt làm thủ tướng như trường hơp Tiến Sỹ Nguyễn Văn Hảo. Ông là người có kiến thức rất sâu rộng, uyên bác, một người rất yêu nước, chống cộng hết mình, một đàn anh tôi rất mến phục.

Theo như hồi ký của Trịnh Xuân Thanh viết và phổ biến ở Đức quốc, khi chưa bị Nguyễn Phú Trọng cho công an dẫn độ về Việt Nam, vào năm 2004, tướng râu kẽm Nguyễn Cao Kỳ đã đựợc CS cho người móc nối và mua chuộc để về Việt Nam, mục đích là làm gương cho người Việt Tỵ Nạn CS ở Mỹ kéo nhau du lịch và đem kiều hối về Việt Nam, vì mang danh cựu Phó Tổng Thống VNCH mà còn du lịch Việt Nam – không có vấn đề gì cả – huống gì những vị HO cấp bậc thấp hơn hoặc thường dân vô tội.

Trong hồi ký, Trịnh Xuân Thanh tiết lộ số tiền mà CSVN đồng ý trả cho ông Kỳ là 50 triệu USD bởi vì CS chủ trương cái gì không mua được bằng tiền thì sẽ mua được rất nhiều tiền và dù số tiền đó lớn thật nhưng so với lượng kiều hối dự kiến mà người Việt Hải Ngoại bơm về Việt Nam hằng năm chỉ là “peanuts” (không đáng kể).  https://www.youtube.com/watch? v=xOJwVDRTsGY

Nhưng sau khi dụ đựợc ông Kỳ đồng ý về Việt Nam, CS không trả tất cả số tiền đó trong một lúc mà chỉ chia ra trả từng đợt cho mỗi chuyến ông Kỳ bay về Việt Nam. Làm như vậy để bảo đãm ông về Việt Nam thường xuyên hơn. Khi qua Mỹ, ông Kỳ đã hùn hạp làm ăn với nhiều người nhưng không thành công, cạn kiệt vốn liếng, sinh ra túng quẩn, bần hàn. Đang mùa đông lạnh lẽo mà gặp chiếu manh, với số tiền vài triệu USD được trả lúc đầu, ông quên hết mình từng là nhân vật số 2 đứng đầu trong chính phủ VNCH, kẻ thù bất cộng đái thiên với CSVN.

Về Việt Nam ông được đối xử như một ông hòang của thời xa xưa khi ông còn nắm quyền  bính trong tay, đi đâu cũng có người đưa kẻ rướt, tòan là mỹ nhân trẻ đẹp, lịch sự, chìu chuộng vuốt ve hơn bà Tuyết Mai khi mới “Lần đầu gặp em tinh tú quay cuồng”, yến tiệc khỏan đãi liên miên, lại có cơ hội áo gấm về làng thăm lại quê cũ, nở mặt nở mày, tái ngộ với anh chị, bà con ở ngoài Tỉnh Sơn Tây.

unnamed (3)

Cuộc sum họp gia đình vói chị em ở tỉnh Sơn Tây, Việt Nam

Trong những dịp như vậy, khi được báo chí CS phỏng vấn, ông tuyên bố nhiều câu gây sốc đã làm tập thể người Việt Hải Ngoại phẩn nộ và lên án ông rất nhiều. Ông bị tập thể cựu quân nhân VNCH ở hải ngoại xem như kẻ phản quốc, phản bội lý tưởng và xa lánh ông như …một…con… “ch. gh.”.

https://anninhthudo.vn/bua- com-cuoi-nam-voi-ong-nguyen- cao-ky-ben-chua-quang-ba- post109703.antd

CSVN không ngờ kết quả hòan tòan trái ngược như dự tính, tưởng rằng ông Kỳ có rất nhiều uy tín đối với khối người Việt Tỵ Nạn Cọng Sản, nói gì ai  cũng sẽ nghe răm rắp. Qua ông ngoài mục đích khai thác nguồn kiều hối vô hạn, CS hy vọng sẽ thành công trong việc hòa hơp hòa giải với cộng đồng người Việt Tỵ Nạn CS ở Hải Ngoại. Nào ngờ kết quả hòan tòan trái ngược. Nhưng không sao, dù sao CS cũng thấy được số lượng du lịch và kiều hối có dấu hiệu từ từ tăng dần.

unnamed (4)

Ông Nguyễn Cao Kỳ nhận bằng khen từ cán bộ CSVN

Về chữ tín đối với CS thì coi như con số zero to tướng. Các hiệp định đã ký kết với VNCH,  công ước ký với LHQ, ….họ còn nuốt chững huống gì lời hứa với môt cá nhân. con thú đã sập bẫy rồi thì tại sao phải cho nó ăn thêm mồi chứ ? Đời nào mà CS giữ lời hứa trả đủ 50 triệu USD cho ông Kỳ. Nhưng quỵt bằng cách nào đây ? May thay có một động lực mạnh mẽ đã làm cho CSVN phải ra tay đúng lúc.

Lời khích tướng có chủ đích:

Vào khỏang cuối tháng 6 năm 2011, nghe tin ông Kỳ một lần nữa lại có mặt ở Việt Nam. Khi ấy trong DĐTNCNDVNT&NN đang bàn tán về chuyện ông Kỳ ở Viêt Nam rất sôi nổi, rất đông người, và có nhiều cái nick lạ xuất hiện nghe ngóng. Có người đặt câu hỏi về ông Kỳ với ông Sỹ Hòang. Ông cầm “mic” và chia xẻ như sau:

Tôi không lạ gì với cựu PTT Nguyễn Cao Kỳ. Nói thật với quí vị, tôi rất thân với anh Kỳ. Tôi và anh Kỳ cùng quê ở Sơn Tây, tôi thua anh ấy 2 tuổi. Thuở nhỏ chúng tôi cùng học với nhau ở trường Bưởi, tôi sau anh 2 lớp. Sau khi hết bậc trung học thì anh theo binh nghiệp và vào học khóa đào tạo Sỹ Quan Đập Đá ở ngoài miền Bắc, còn tôi thì đi du học ở Pháp. Sau 1954, cả hai chúng tôi di cư vào Nam. Anh ấy được thăng cấp bậc nhanh như diều gặp gió, có lẽ là nhờ vào cuộc chính biến vào năm 1963. Sau khi tốt nghiệp ở Pháp về thì tôi làm việc cho chính phủ VNCH. Sau này khi tôi làm giám đốc Phòng Nhân Viên thuộc Phủ Tổng Thống VNCH, tôi và anh Kỳ thường gặp nhau trong câu lạc bộ hay khuôn viên Phủ Tổng Thống và cũng thừờng hỏi thăm nhau, trao đổi vài câu chuyện.

Có lần, anh kể cho tôi nghe về cuộc Bắc Tiến bằng không lực của VNCH như sau: Anh Kỳ nói, nói thật với chú (ông Sỹ Hòang), là Tư Lệnh Không Quân, tôi chỉ huy cuộc oanh kích Bắc Việt vào những năm 65-66. Nói là oanh kích cho oai vậy thôi nhưng thật sự mình đâu có dội bom, dội biếc gì đâu, chỉ hù cho CS sợ chơi thôi và mình cũng không muốn giết dân lành vô tội làm chi. Khi nghe tiếng máy bay ù ù của mình ra không phận miền Bắc oanh tạc, thì tụi VC chun vào hầm trú ẩn núp hết. Đợt đầu mình thả bom và diệt sạch mấy ổ phòng không xong. Mấy đợt sau, tôi cho anh em phi công chở những thùng phi chứa đầy nước tiểu và phân người rồi bay qua, bay về, bay lên, bay xuống, lượn qua, lượn lại, rà lui, rà tới … trên đầu của Phủ Chủ Tịch và nhà sàn ở Hà Nội của Hồ Chí Minh rồi từ từ rãi những chất ô uế ấy xuống, làm cho nóc nhà của Hồ Chí Minh phủ đầy một cơn mưa tòan là c.. và nước đái, ông ta không chết nhưng một phen khiếp vía, hồn phi phách tán, ở dưới chắc mình mảy, râu tóc của ông không tránh được mùi hôi thối…của c. và nước đái”.

https://www.nguoi-viet.com/ cuu-chien-binh/khong-luc-vnch- vuot-vi-tuyen-17-trong-cac- cuoc-hanh-quan-bac-phat/

Một xúc phạm không thể tha thứ:

Tôi biết thâm ý của ông Sỹ Hòang. Có lẽ ông rất bất mãn về việc ông Kỳ về Việt Nam thực hiện Nghị Quyết 36 của CS nên nói vậy để khích tướng, mượn bàn tay của CS diệt ông Kỳ. Trong diễn đàn khi ấy có rất nhiều công an ở Việt Nam nghe rõ và chắc chắn họ có thâu lại để làm tài liệu.

Chúng ta đã biết, nay thì cả nước đều biết bộ mặt thật qua đời tư bê bối của Hồ Chí Minh (https://www.youtube.com/ watch?v=DbSNHlEtHDMhttps:// www.youtube.com/watch?v= kkoRJ4IssOg) và sự rã rệu của đảng CS như thế nào, đa số cựu đảng viên và dân chúng miền Bắc chỉ âm thầm thở dài tiếc nuối đã hy sinh tuổi thanh xuân hay mạng sống của con em họ một cách rất ư là vô lý, oan uổng cho một chế độ vô nhân đạo, ngu dốt, lừa đảo đã đưa dất nước vào chổ khánh kiệt tài nguyên, hao mòn nhân lực, mất dần đất đai biển đảo, lệ thuộc kẻ thù Bắc Phương, phân hóa làm suy yếu nội lực dân tộc trầm trọng và kinh tế tụt hậu cùng tột, thê thảm so với các nước khác trên thế giới. Nhưng vì quyền lợi cá nhân của những tên lãnh đạo chóp bu, qua “Ủy Ban Tuyên Láo” họ phải dùng mọi cách tuyên truyền, tiếp tục đánh bóng huyền thoại Hồ Chí Minh để lòe bịp tuổi trẻ mới lớn. Nhờ vậy họ có thể kéo dài sự sống còn của chế độ, nơi mà họ có thể làm giàu một cách nhanh chóng cho gia đình, cho bà con quyến thuộc của họ. Nên bất cứ ai, nói xấu đến “bác” của họ đó là một xúc phạm không thể tha thứ vì nói xấu “bác” tức là nói xấu “đảng”,  “bác” là người đã đẻ ra “đảng” mà đảng là cái bệ phóng cho tài sản của các cán bộ lãnh đạo cao cấp. Nói xấu “bác” tức là trực tiếp hay gián tiếp ngăn chận sự bành trướng tài sản, quyền lợi riêng tư của họ.

Và tội đó là tội xúc phạm đáng chết ! Không may ông Sỹ Hòang đã đánh trúng tử huyệt ấy và kẻ phải trả giá rất đắt là tướng râu kẽm Nguyễn Cao Kỳ.

Những cái chết dưới bàn tay của Cộng Sản:

Ngoài cái chết lúc xưa như của anh hùng Áo Vải Lam Sơn Nguyễn Huệ (Hòang Đế Quang Trung) do bàn tay của vua Càn Long bên Tàu tẩm thuốc độc vào tấm hòang bào gởi tặng Vua  để cầu hòa sau khi bị Hòang Đế Quang Trung đánh bại. Khi ấy Vua chết rất trẻ chỉ mới 38 tuổi, nên Việt Nam mất cơ hội lấy lại Lưỡng Quảng (hai tỉnh Quảng Đông và Quảng Tây), từng nằm trong lãnh thổ của nước Đại Việt nhưng bị Tàu chiếm và Hán hóa.

Còn có qúa nhiều những cái chết khác do các chế độ CS Tàu, CS Bắc Hàn, Nga, CSVN… tài tình trong việc dùng độc dược gây nên cho nhiều người, đồng chí, anh em, hay những người khác chính kiến. Chằng hạn như Tổng Bí Thư Hồ Diệu Bang đã bị đảng CS Tàu giết vì khuynh hướng cải cách và lên tiếng bênh vực cho sinh viên trong vụ Thiên An Môn. Kim Chung Un đã sai người giết anh trai Kim Chung Nam tại Malaysia để trừ hậu họan. Gần đây, ông Alexei Navalny, một người bất đồng chính kiến và có khả năng trở thành đối thủ chính trị của Putin, sau khi chỉ uống một tách trà ở Siberia đã gục xuống trên chuyến bay trở về Mạt Tư Khoa, nhưng may mắn được nước Đức cứu sống.

Riêng tại Việt Nam, ngay sau 1975 CS đã đầu độc Đức Giám Mục Nguyễn Kim Điền, bề trên của Linh Mục Nguyễn Văn Lý, vì Ngài chống lại chính sách độc tài của CS. Hòa Thượng Thích Thiện Minh của GHPGVNTN bị đánh chết trong đồn công an. Hòa Thượng Thích Trí Thủ bị CSVN giết vì không tin Ngài thật tâm thuần phục Tôn Giáo Quốc Doanh do CS lập nên. Đại tướng Nguyễn Chí Thanh đột ngột mất mạng trên đường về nhà sau một buổi cơm tối trong Phủ Chủ Tịch với Hồ Chí Minh. Thủ tướng Võ Văn Kiệt đã bị đầu độc vì chủ trương cấp tiến, cải cách và đòan kết dân tộc của ông. Những cái chết rất rõ ràng ném đá dấu tay bằng độc dược như của Nguyễn Bá Thanh, Trần Đại Quang, Phùng Quang Thanh,… và những cái chết rơi tự do từ lầu cao xuống mặt đất gần đây đủ nói lên mạng sống con người dưới chế độ CS còn nhẹ hơn con kiến. Mạng sống của ông Nguyễn Cao Kỳ là gì mà CS để yên và phải trả đủ số tiền 50 triệu USD cho ông, khi mà họ đã nghe tận miệng của ông Sỹ Hòang – một người thân cận – kể rõ vanh vách về cuôc chinh phạt bằng Không Lực vào những năm 65-66 của VNCH dưới sư chỉ huy của ông và đã nói lên một sự xúc phạm tột cùng đến “bác” ?

Những cái chết như vậy ai cũng biết nhưng chẳng ai làm gì được vì chẳng có một cơ quan nào có đủ thẩm quyền điều tra và xét xử. Lâu ngày “cứt trâu hóa bùn”, mọi việc chìm vào quên lãng.

Nay đúng 10 năm mọi người có thể cho rằng ông Nguyễn Cao Kỳ đã bị đột tử trên một chuyến bay từ Việt Nam, quá cảnh qua phi trường Kuala Lumpur, Malaysia do một nguyên nhân tự nhiên về sức khỏe. Không có một giảo nghiệm y khoa nào cả (autopsy) đã được thực hiện để quyết đóan về diều đó. Riêng tôi, xin được kể lại câu chuyện đã xảy ra trên DDTNCNDVNT&NN để quý vị tự mình ráp nối những mãnh vụn nhưng rất logic (very logical puzzle) lại với nhau thành một bức tranh vân cẩu với những đường nét rõ rệt do đâu ông Nguyện Cao Kỳ khi đó sức khỏe còn dồi dào, tinh thần rất minh mẫn, đã bỏ mạng trên chuyến bay từ Việt Nam vừa cất cánh rời phi trường Tân Sơn Nhất để trở về Mỹ. Đáng lý ra ông có thể sống thêm tối thiểu trên dưới 10, 20 năm nữa.

Kết Luận:

Khi quân Nguyên Mông qua đánh nước ta, bị phục binh và vì quân yếu thế cô, Trần Bình Trọng đã bị quân của Thóat Hoan vây chặt và bắt sống. Thóat Hoan đem vàng bạc châu báu, chức tước hiển vinh ra thuyết phục ông hàng. Nhưng ông dõng dạt đáp trả: “Ta thà làm quỹ nước Nam, còn hơn làm vương đất Bắc”. Dân tộc Việt Nam muôn đời tự hào và ghi nhớ tên tuổi Trần Bình Trọng đã ghi nên một trang sử sáng ngời.

Chế độ CS cũng đã đem tiền tài ra nhữ tướng râu kẽm Nguỵễn Cao Kỳ, ông không từ chối mà trong bụng còn nói thầm: “Ta từng làm vương nước Nam, nay sẵn sàng làm quỹ đất Bắc”. nên đã nhận một hậu quả rất thãm khốc: Người Việt yêu chuộng tự do xấu hổ đã có một vị Tổng Tư Lệnh Không Quân, một Chủ Tịch Ủy Ban Hành Pháp Trung Ương (Thủ Tưống), một Phó Tổng Thống của chính phủ VNCH,  ham tiền sẵn sàng bán rẽ lương tâm, danh dự và trách nhiệm đi làm tôi cho giặc. Cuối cùng nhận một cái chết quá thảm thương ! Một trang màu đen đã ghi đậm vào bộ văn học sử của dân tộc Việt yêu chuộng tự do, dân chủ và nhân quyền.

Nếu so với một thuộc cấp dưới quyền xa lắc xa lơ trong cùng một binh chủng Không Quân như anh Lý Tống thì tư cách và lòng quả cãm không thể nào so sánh !

Người xưa có nói quân tử : “Phú quý bất năng dâm. Bần tiện bất năng di. Uy vũ bất năng khuất”. Cả ba, Nguyễn Cao Kỳ đều phạm phải. Thật đáng tiếc ! Nhưng dù sao đó cũng là một bài học để mọi người suy gẫm, cho những ai ước mơ, rắp tâm chịu hòa hợp hòa giải để làm tay sai cho giặc chỉ vì vài đồng bạc tanh hôi !

Cũng là cái chết, nhưng những cái chết của Ngũ Hổ Tuớng VNCH, của những vị khác đã vị quốc vong thân vào ngày 30/4/1975, và của những quân  nhân cán chính bất khuất trong trại tù khổ sai CSVN, sao oai hùng tiết liệt làm sao ! Thân xát của các vị đã nằm sâu trong lòng đất mẹ Việt Nam nhưng uy danh của các vị đó sẽ muôn đời được ghi nhớ và làm rạng danh các thế hệ con cháu sau này !

Trong lúc đó Cựu Phó Tổng Thống Nguyễn Cao Kỳ thì…. Nhưng dẫu sao cũng xin cầu nguyện cho ông được yên nghĩ bên kia thế giới. Thế cũng xong một kiếp người ! Thật đúng, hùm chết để da, con người ta chết để tiếng là vậy !

 Ý Dân
Mùa Quốc Hận 30/4
Và Vũ Hán Virus 2021

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Bí Ẩn Quanh Cái Chết Của Cựu PTT Nguyễn Cao Kỳ (ST)

Cầu Tràng Tiền- Thơ Thanh Hoàng, Lệ Khanh,TP, TQN, Cóc Huế

1603719137_960_4-diem-view-dep-ngam-song-Huong-xu-Hue

CẦU TRÀNG TIỀN

Cầu Tràng Tiền sáu vài, mười hai nhịp,
Em qua không kịp. Tội lắm anh ơi!
(Thơ nhân gian)

Cố đô từ thuở xa xưa
Danh lam thắng cảnh làm vừa lòng ai!
Sáng màu nhũ bạc sáu vài
Xinh xinh cầu ghép mười hai nhịp liền
Nổi danh tên đẹp Tràng Tiền
Nối liền phố thị đôi miền thân thương
Bắc qua dòng nước sông Hương
Bức tranh thủy mạc màn sương lững lờ
Vọng buồn tiếng hát hò lơ
Của cô lái nhỏ nên thơ dịu hiền
E ấp vành nón che nghiêng
Má O Đồng Khánh thơm duyên mặn nồng
Hè về đỏ rực phượng hồng
Tràng Tiền ! Biểu tượng cung lòng mến yêu! 

Thanh Hoàng

(Bài Họa của Lệ Khanh)

Thần kinh Huế tự ngày xưa,
Tràng Tiền phương tiện chẳng chừa một ai.
Sơn màu nhũ bạc các vài,
Đủ mười hai nhịp khéo tay ghép liền.
Tên gọi là Cầu Tràng Tiền,
Nối tả, hữu ngạn hai miền mến thương.
Nằm ngang trên dải sông Hương,
Bóng soi ánh nước, du dương lập lờ.
Đêm đêm vang tiếng hò lơ,
Của cô gái Huế ngây thơ ngoan hiền.
Sớm chiều nón lá nghiêng nghiêng,
Nữ sinh Đồng Khánh khoe duyên ấm nồng.
Đẹp sao đôi má ửng hồng,
Mặt ngoài e thẹn, trong lòng đã yêu!

Lệ Khanh

CỐ ĐÔ

Cố Đô đẹp tự ngàn xưa
Sông Hương núi Ngự nên vừa lòng ai
Tràng Tiền thì có sáu vài
Bắc ngang sông nước nối hai phố liền
Đi đò thì phải tốn tiền
Được xem cô lái phô miền yêu thương
Đâu đây thoang thoáng mùi hương
Bông cau Vỹ Dạ màn sương lững lờ
Tai nghe tiếng hát hò lơ
Của cô gái Huế nên thơ dịu hiền
Trên cầu nón lá che nghiêng
Nữ sinh Đồng Khánh khoe duyên mặn nồng
Hây hây đôi má ửng hổng
Làm trai xứ Quảng xiêu lòng vi yêu

Cóc QT-TP

TÌNH CÂM

Nhớ ngày ra tận Huế xưa
Quần xanh áo trắng cho vừa mắt ai
Ngẩn ngơ ngồi đếm sáu vài
Bắt qua sông nước mười hai nhịp liền
Ngắm cầu xinh xắn Tràng Tiền
Nhìn cô gái Huế nơi miền thân thương
Không sao quên được mùi hương
Vương vương bay quyện hơi sương lững lờ
Thoảng nghe giọng hát hò lơ
Lái đò duyên dáng ngây thơ dịu hiền
Ngó lên nón lá nghiêng nghiêng
Nữ Sinh Đồng Khánh khoe duyên tình nồng
Bỗng dưng mặt đỏ ửng hồng
Thẹn thùng ấp ủ đem lòng mến yêu./-

TQN.

BÊN DÒNG SÔNG HƯƠNG

Nhớ về xứ Huế thuở xưa
Lúc anh mười tám cững vừa yêu ai
Song đôi qua hết sáu vài
Vượt mười hai nhịp nối hai bờ liền
Dòng sông soi bóng Tràng Tiền
Như con rồng bạc giữa miền Huế thương
Ngắm nhìn đáy nước sông Hương
Bồng bềnh mây trắng tơ vương lững lờ
Bên dòng êm ả xanh lơ
Em ngồi xỏa tóc mộng mơ dáng hiền
Chân cầu phượng vỹ nghiêng nghiêng
Điểm cành hoa thắm cho duyên thêm nồng
Má em e ấp ửng hồng
Khiến anh mê mẫn trong lòng vì yêu

Cóc Huế

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Cầu Tràng Tiền- Thơ Thanh Hoàng, Lệ Khanh,TP, TQN, Cóc Huế

Màu Mắt Em – Thơ NHA

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Màu Mắt Em – Thơ NHA

Tường trình của Võ Thiệu từ Nam Cali

Kinh goi cac anh chi Khoa 1 Hoc Vien CSQG VNCH.

Luc 5:00 PM ngay 20/8/2021, mot so Quy AC khoa l o Nam california da den tham Anh Nhu-Dinh-Toan Truong Khoa 1 tai gia khi duoc biet Anh vua trai qua mot con bao binh vua vao binh vien, va da xuat vien tro ve nha.

DSC_9885

Gom Quy AC Chi Cam-Y, Anh Nguyen Huu Thoi, Huynh Vinh Hung, Nguyen Vo Luong & Vo Thieu.

Tuy moi roi Binh Vien vai hom, nhung ngoi tiep chuyen chung toi Anh khong to ra met moi,cuoi noi vui ve.Da de hoi trang mot chut, nhung hy vong vai hom nua se tro lai binh thuong. Chung toi cau mong Anh som binh phuc nhu xua, de di dung Cafe vao moi sang thu Bay hang tuan. Anh khang dinh thu Bay tuan nay khong di(ngay mai), nhung thu Bay Tuan sau se di uong Cafe cung ban huu.

It hinh anh ghi lai duoc trong buoi tham vieng Anh Toan & Gia Dinh, xin kinh chuyen den Quy Anh Chi.

Tran trong kinh chao.

Thieu Vo

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tường trình của Võ Thiệu từ Nam Cali

Mùa Vu Lan Nhớ Mẹ – Thơ Nguyễn Hoài Phương Trúc

Vu Lan nhớ Mẹ NHA

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Mùa Vu Lan Nhớ Mẹ – Thơ Nguyễn Hoài Phương Trúc

Thank you all

Cam ơn

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thank you all

Tin về sức khỏe anh Trưởng K1

Vừa được tin anh Trưởng K1 phải vào bệnh viện vì bị đau tim bất ngờ. Căn Nhà Nhỏ xin thông báo đến quý bạn và cầu chúc cho bạn Nhữ Đình Toán mau hồi phục lại sức khỏe.

“Tôi bị đau ngực, đi urgent care hôm qua sau được chuyển vào BV vì quả tim có vấn đề phải theo dõi. Hôm nay đã khá hơn, hy vọng hôm nay hay ngày mai được về nhà, cho nên mọi việc website anh Hòa tạm lo giùm, nếu cần nhờ cô Nhung giúp.

Toán N.”

Get-Well-Sayings

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tin về sức khỏe anh Trưởng K1

Đường Lên Tây Bắc (2) – Lê Phương Lan

ĐƯỜNG LÊN TÂY BẮC (2)

Lời người viết: Bài này thoạt đầu được gửi lên Facebook chỉ là một đoạn văn ngắn để lưu lại một kỷ niệm đẹp theo dòng thời gian của cuộc đời người viết. Nay ông chủ CNN có nhã ý muốn bài này được đăng lên trang nhà của gia đình cảnh sát khóa 1. Nên mới có ”Đường Lên Tây Bắc 2” ghi thêm vào một số cảm nhận trong cuộc hành trình như một đóng góp để đón chào Căn Nhà Nhỏ vừa mới kỷ niệm sinh nhật lần thứ 10.

Đường lên Tây Bắc quanh quanh,”
“Non xanh nước biếc như tranh họa đồ.

Sau gần ba tháng chuẩn bị cho cuộc “Tây Bắc cận du”, vừa thoát khỏi bị con covid nhốt là gia đình chúng tôi đã lên đường trên chiếc xe van để được thưởng thức cảnh đẹp mà thiên nhiên đã dành tặng cho nước Mỹ. Xe chạy bon bon trên một quãng đường có “triệu thông reo vi vu” dài hơn năm tiếng đồng hồ lái xe chỉ toàn là cánh rừng thông trùng điệp trải dài hai bên đường. Có những đoạn đường uốn lượn qua đèo “non xanh nước biếc lung linh chân trời” khiến cho tôi nhớ đến bài thơ “Bình Minh Trên Đèo Cả” ngậm ngùi của những lần đi thăm nuôi năm xưa như một câu chuyện cổ tích!

This image has an empty alt attribute; its file name is vinh-k1.jpgTrạm dừng chân đầu tiên là leo xuống những bậc đá để ngắm nhìn thác Burney Fall. Gia đình cô con gái đi xuống tận nơi tuôn đổ của ba dòng thác lớn và hàng chục dòng nhỏ đang cuồn cuộn chảy để chụp hình thắng cảnh . Hai chúng tôi vì “ta biết ta đã già” nên dừng chân lại đúng chỗ đủ để góp mặt với đời vài tấm hình có các dòng thác tuôn đổ là đủ rồi!

Theo lời yêu cầu của cô bé cháu ngoại muốn đến thác McCloud Waterfalls là trạm kế tiếp để được bơi trong dòng suối. Nơi đây, dòng thác giảm cường độ tạo thành một con suối êm đềm, có bờ cát khá mịn màng để khách thưởng ngoạn có thể tắm mát. Tại đây, hai chúng tôi không muốn phô trương các đường cong đã phát triển ”ngoài quy trình”  nên chỉ là du khách ngắm nhìn trẻ con, người lớn bơi lội mà thôi!

Ngôi nhà thờ để gia đình chúng tôi tham dự thánh lễ cuối tuần là St Anthony’s Church. Một thánh đường nhỏ xíu với cả 6 du khách đến từ San Jose mới đếm vỏn vẹn được 38 người tham dự!

Khách sạn ngủ qua đêm cũng đầy đủ tiện nghi nhưng hơi vắng vẻ. Chủ nhân của khách sạn, đầu bếp của nhà hàng mini cạnh đó, và người quản lý của cả hai cơ sở này vẫn chỉ là một người!

Trưa hôm sau thì chúng tôi đã đến được Portland, thăm gia đình chị Bông. Mối thâm tình kể cả “thiên tình sử” của ”chuyện bốn người” đã được ghi lại trong bài viết “Duyên Hạnh Ngộ”. Chỉ nhắc lại sơ qua là anh Nguyễn Ngọc Bé và ông xã tôi đây là bạn đồng môn, cùng tốt nghiệp Khóa 1 Học Viện CSQG, cùng đi tu nghiệp Mã Lai và cũng là bạn “đồng sàng” vì cả hai ăn cùng mâm, nhưng ngủ … khác giường do cùng ở chung một quán trọ khi cả hai cùng phục vụ tại Trung Tâm Huấn Luyện Cảnh Sát Dã Chiến Đà Lạt.

This image has an empty alt attribute; its file name is vinh-k1-2.jpg

Chúng tôi lạc nhau trong cơn biến động của cả nước. Khi tìm lại được nhau trên đất Mỹ thì anh Bé đã ra đi. Từ đó mối “duyên hạnh ngộ” đã dẫn đưa chúng tôi khắn khít với nhau. Tôi và Bông cùng chung một sở thích yêu văn chương, thơ ca, âm nhạc. Chỉ có điểm khác biệt là món ăn nào được đôi bàn tay của Bông thoăn thoắt chế biến thì dù đơn sơ, dân giã cũng trở thành các món sơn hào hải vị. Còn tôi, sau cuộc chiến đấu vất vả với nồi niêu, xoong chảo thì được ông xã và các con ngậm ngùi với một lời khen:”Món này của em/mẹ làm có giá trị dinh dưỡng cao!”

Trên đời này mọi tình cảm dẫn đến đều tùy “duyên”. Nhờ “hữu duyên thiên lý năng tương ngộ” mà gia đình hai bên chúng tôi đến với nhau rất tự nhiên, thân mật như thân nhân ruột thịt. Gia đình những người con của Bông là một điển hình cho sự thành công trên thương trường của các hậu duệ người Việt tỵ nạn cộng sản tại Mỹ. Tuy nhiên, điểm rất đáng ngưỡng mộ là sự đoàn kết, tương trợ, trên thuận dưới hòa trong các anh em với nhau. Thể hiện qua công trình xây dựng trung tâm giải trí Liggle Land tại Tigard Oregon, một cơ sở rộng lớn, rất quy mô, hiện đại với đầy đủ Virtual Reality Arcade Bar cho người lớn và ba gian phòng trang trí mỹ thuật cho việc tổ chức các tiệc sinh nhật cùng với khu vui chơi, playground rộng lớn cho trẻ em. Một công trình lớn lao như vậy mà được hoàn thành nhờ bàn tay khéo léo đóng góp của tất cả những người con trong gia đình này.

“Ta đến với nhau với tất cả chân tình”. Cơn nhân tai đại dịch cúm Vũ Hán vẫn còn đang đe dọa nhân loại với các biến thể của chúng. Một ngày gặp nhau là thêm một ngày vui, thêm một kỷ niệm trân quý cho cả hai chúng tôi trong “buổi hoàng hôn” của cuộc đời còn lại.

Lê Phương Lan

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Đường Lên Tây Bắc (2) – Lê Phương Lan

Một Câu Chuyện Kỳ Tích NVV sưu tầm

KỲ TÍCH

Nguyễn Văn Vinh sưu tầm

Trong thế chiến thứ hai, có một người đàn ông họ Wall tên là Martin. Martin Wall là một tù nhân chiến tranh, bị giam tại trại tù binh ở Siberia, từ đó anh phải rời xa quê hương Ukraina, bỏ lại người vợ Anna và cậu con trai Jacob của mình. Martin và gia đình mỗi người một phương, bặt vô âm tín, thậm chí sau khi anh bị bắt một thời gian, đến cả việc người vợ Anna sinh thêm một đứa con gái tên là Sonia mà anh cũng không hề hay biết.

Vài năm sau, Martin được trả tự do, lúc này anh kiệt quệ cả về thể chất lẫn tinh thần, nhìn vẻ bề ngoài của anh lúc bấy giờ như một ông già lọm khọm. Không những vậy, trên tay và chân của anh còn lưu lại nhiều vết sẹo, điều khiến anh đau lòng hơn nữa, là anh không còn khả năng sinh con.

Sau khi được ra tù, chuyện đầu tiên mà Martin làm là tìm kiếm vợ con mình. Cuối cùng, anh cũng nghe ngóng được tin tức của họ từ hội Chữ Thập Đỏ, người ta nói rằng vợ con anh đã chết trên đường đi tới Siberia. Martin đau khổ tột cùng và anh vẫn không hay hề biết rằng mình còn có một cô con gái trên thế gian này.

Thật ra, không lâu sau khi Martin bị bắt, Anna đã may mắn đưa được con trai Jacob chạy trốn đến nước Đức. Cô gặp được một đôi vợ chồng nông dân tốt bụng tại đó, đôi vợ chồng này đã cho mẹ con cô ở lại. Vì vậy, Anna sống yên ổn tại đó, đồng thời cô cũng giúp họ làm việc đồng áng và dọn dẹp nhà cửa. Cũng vào thời gian này, cô sinh đứa con gái Sonia.

Anna tin rằng, chỉ cần Martin còn sống, họ nhất định sẽ trùng phùng, nhất định có thể tạo lập một cuộc sống mới. Nhưng, cuộc đời vốn không ai có thể biết trước. Vài năm sau đó, cuộc chiến tranh tàn khốc đã đưa nước Đức đến bờ vực của sự thất bại. Anna và con tin rằng sẽ có cơ hội để đoàn tụ với Martin.

Tuy nhiên, điều họ không ngờ là, Hồng quân Liên Xô đã tập trung những người dân di cư như họ lại, đưa họ lên một con tàu đông đúc như tàu chở súc vật, nói rằng sẽ đưa họ về nhà, nhưng thực chất là đưa họ đến trại tập trung đầy chết chóc ở Siberia.

Sau khi biết chuyện, hi vọng của Anna vụt tắt, cô cảm thấy tuyệt vọng, rồi sinh bệnh nặng. Cô biết mình không thể sống được bao lâu nữa, chỉ ngày qua ngày cầu nguyện: “Cầu xin ông trời, hãy phù hộ cho hai đứa trẻ bất hạnh của con!”.
Một ngày nọ, Anna gọi Jacob đến bên cạnh và nói: “Con trai của mẹ, mẹ bệnh nặng lắm rồi, có lẽ không sống được bao lâu nữa. Mẹ sẽ ở trên trời phù hộ các con. Jacob, con phải hứa với mẹ, không bao giờ được bỏ rơi em gái Sonia”.

Sáng sớm hôm sau, Anna qua đời. Người ta đem thi thể của cô chất lên xe hàng và chở đến một khu nghĩa địa đầy rẫy những ngôi mộ vô danh. Còn hai đứa trẻ thì bị đem lên tàu hỏa, đưa đến một cô nhi viện gần đó.

Về phần Martin, người đang chìm đắm trong tuyệt vọng, lúc này đang làm việc như cỗ máy trong một nông trang. Một buổi sáng, Martin gặp Greta, một cô gái làm cùng nông trang với anh. Greta luôn mỉm cười để ý đến anh. Martin không ngờ rằng, cô gái luôn lạc quan yêu đời, thông minh lanh lợi này lại là bạn học ngày xưa của mình. Bôn ba nhiều nơi, trải qua bao biến cố thăng trầm, mà họ lại có thể gặp nhau ở đây, cả hai đều cảm thấy đúng là duyên phận.

Chẳng bao lâu sau, họ tổ chức hôn lễ. Martin cảm thấy cuộc sống của mình tìm lại được ánh mặt trời, cuộc sống lại trở nên có ý nghĩa. Greta cũng cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Nhưng cô luôn mong mỏi có một đứa con để yêu thương, chăm sóc.

Đến một ngày, Greta nói với chồng: “Martin, có nhiều đứa trẻ trong cô nhi viện, chúng ta hãy nhận một đứa về nuôi có được không?”. Martin phản bác: “Greta, sao em lại có ý nghĩ như vậy, anh không thể chịu thêm bất cứ sự đả kích nào nữa, em có hiểu không?”. Greta vô cùng buồn bã.

Nhưng cuối cùng mong muốn mãnh liệt được trở thành một người mẹ của cô đã thuyết phục được Martin. Vào một buổi sáng, Martin nói với Greta: “Em hãy đến cô nhi viện nhận nuôi một đứa trẻ đi”. Greta vui mừng khôn xiết, cô lập tức lên tàu đi đến cô nhi viện.

Greta bước trên hành lang tối tăm của cô nhi viện, nhìn về phía lũ trẻ đang xếp thành hàng, chăm chú quan sát, cân nhắc. Nhìn thấy những khuôn mặt trầm mặc, những ánh mắt cầu xin của lũ trẻ, Greta chỉ muốn mở rộng vòng tay ôm lấy tất cả chúng vào lòng và đưa về nhà. Nhưng cô biết rằng, điều đó là không thể.

Đúng vào lúc này, có một đứa trẻ cười thẹn thùng bước về phía cô. Greta quỳ xuống, xoa đầu đứa trẻ: “Cháu à, cháu có đồng ý đi theo cô không? Đến một nơi có cả cha lẫn mẹ?”.

Đương nhiên cháu đồng ý, nhưng cô đợi chút, cháu đi gọi anh trai. Chúng cháu phải đi cùng nhau, cháu không thể bỏ lại anh trai mình được”.

Greta cảm thấy vô cùng băn khoăn, bất lực lắc đầu: “Nhưng cháu à, cô chỉ có thể đưa một mình cháu đi thôi”.
“Không, cháu muốn đi cùng anh trai mình. Trước đây chúng cháu cũng có mẹ, khi mẹ qua đời đã dặn anh trai không được bỏ rơi cháu”.

Lúc này, Greta cảm thấy bản thân không muốn chọn bất kỳ đứa trẻ nào khác, bởi vì đứa trẻ trước mặt cô vô cùng đáng yêu, đã thu hút toàn bộ sự chú ý của cô. Tuy nhiên, cô nghĩ rằng mình phải về thương lượng lại với Martin.

Khi về đến nhà, Greta lại khẩn cầu Martin: “Martin, có một chuyện em muốn thương lượng với anh. Em phải nhận nuôi hai đứa trẻ, bởi vì đứa trẻ mà em chọn có một người anh trai, nó không thể rời bỏ anh trai của mình. Em mong anh đồng ý nhận nuôi đứa trẻ này được không?”

Greta, vậy sao em không chọn đứa trẻ khác, mà lại nhất quyết là bé gái này? Theo anh thấy thì tốt nhất đừng chọn đứa nào cả”.

Lời nói của Martin khiến Greta vô cùng đau lòng, cô thậm chí còn không muốn đến cô nhi viện nữa. Nhìn thấy bộ dạng buồn bã của Greta, trong lòng anh chợt trào dâng niềm thương cảm. Tình yêu rốt cuộc lại giành chiến thắng.

Lần này, Martin và Greta cùng đi đến cô nhi viện, Martin cũng muốn gặp đứa bé gái đó. Đứa bé gái ra ngoài hành lang tiếp đón họ, lần này, cô bé nắm chặt tay cậu bé đi cùng. Đó là một cậu bé gầy gò, trông rất yếu ớt, nhưng đôi mắt của cậu bé lại ngập tràn sự dịu dàng và lương thiện. Lúc này, cô bé mở to đôi mắt sáng, nhẹ nhàng hỏi Greta: “Cô đến đón chúng cháu phải không?”

Greta chưa kịp trả lời, thì cậu bé đứng bên cạnh đã mở lời: “Cháu đã đồng ý với mẹ là sẽ không bao giờ bỏ rơi em gái. Khi mẹ cháu mất, cháu đã hứa như vậy. Vậy nên, đáng tiếc là em gái cháu không thể đi cùng với hai người”.

Martin âm thầm quan sát hai đứa trẻ vừa đáng yêu lại đáng thương này. Một lát sau, anh tuyên bố đầy quả quyết: “Chúng tôi nhận cả hai đứa trẻ này”. Martin đã bị cậu bé gầy gò ốm yếu trước mắt lay động bởi tình yêu thương của mình dành cho em gái.

Vậy là Greta đưa hai anh em đi thu dọn quần áo, Martin đến văn phòng làm thủ tục nhận nuôi. Sau khi Greta thu dọn đồ đạc, đưa hai đứa trẻ đến văn phòng, liền thấy Martin bần thần lúng túng đứng ở đó. Gương mặt trắng bệch, đôi tay run rẩy, dường như không dám ký vào thủ tục nhận nuôi.

Greta sợ hãi hỏi: “Martin! Anh làm sao vậy? Martin?”

 “Greta, em nhìn những cái tên này xem!”. Greta nhận lấy tờ thủ tục nhận nuôi có ghi tên hai đứa trẻ:

Jacob Wall; Sonia Wall, Mẹ: Anna (Bartel)Wall; Cha: Martin Wall”.

Em có biết không Greta, hai đứa trẻ này là con ruột của anh! Một là đứa con trai mà anh tưởng rằng đã chết từ lâu, một là đứa con gái mà anh chưa từng gặp mặt!

Martin xúc động đến nỗi nước mắt nhạt nhoà, anh vừa nói vừa quỳ xuống, ôm chặt hai đứa trẻ vào lòng, anh xúc động thốt lên:

Kỳ tích, thật là kỳ tích! Ôi! Cảm ơn trời đất đã phù hộ chúng con. Greta, nếu như không phải em đã thỉnh cầu anh nhận nuôi chúng, nếu như không có trái tim nhân ái của em, có lẽ anh đã không thể gặp được kỳ tích này rồi”.

Sự thiện lương của Martin, lòng nhân ái của Greta và lời hứa đầy trách nhiệm của cậu bé Jacob, tất cả đã tạo nên một kỳ tích. Hạnh phúc thực sự luôn tồn tại, chỉ cần bạn biết tin tưởng và sống đúng với con người thật của chính mình, phép màu của số phận có thể sẽ đến với bạn trong tương lai.

NVV sưu tầm

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Một Câu Chuyện Kỳ Tích NVV sưu tầm

GĐ Nguyễn văn Vinh thăm GĐ Nguyễn Ngọc Bé

ĐƯỜNG LÊN TÂY BẮC

“Đường lên Tây Bắc quanh quanh,”
“Non xanh nước biếc như tranh họa đồ.”

Sau gần ba tháng chuẩn bị cho cuộc “Tây Bắc cận du”, gia đình chúng
tôi đã lên đường trên chiếc xe van để được thưởng thức cảnh đẹp mà
thiên nhiên đã dành tặng cho nước Mỹ. Xe chạy bon bon trên một quãng đường có “triệu thông reo vi vu” dài hơn năm tiếng đồng hồ lái xe với cánh rừng rừng thông trùng điệp trải dài hai bên đường. Có những đoạn đường uốn lượn qua đèo “non xanh nước biếc lung linh chân trời” khiến cho tôi nhớ đến bài thơ “Bình Minh Trên Đèo Cả” của những lần đi thăm nuôi năm xưa như một câu chuyện cổ tích!

Trạm dừng chân đầu tiên là leo những bậc đá để xuống ngắm nhìn thác Burney Fall. Vợ chồng, con cái gia đình nhà mèo đi xuống tận nơi tuôn đổ của ba dòng thác lớn và hàng chục dòng thác nhỏ để chụp hình thắng cảnh. Hai chúng tôi thì ”ta biết ta đã già” nên dừng lại đúng chỗ đủ để góp mặt với đời một vài tấm ảnh có thấy cái thác tuôn đổ là đủ rồi!

Mục đích của chúng tôi là đến thăm gia đình người bạn thâm giao. Anh là người bạn đồng môn của ông xã cùng tốt nghiệp khóa 1 Cảnh Sát Quốc Gia (NGUYỄN NGỌC BÉ). Khi sang đến Mỹ tìm lại được nhau thì anh đã ra đi. Từ đó gia đình chị và các cháu đối với gia đình chúng tôi thân thiết như anh chị em ruột thịt.

Cuộc gặp gỡ vô cùng thân thương, nồng thắm. Một tình bạn vô cùng trân quý cho chúng tôi trong tuổi hoàng hôn của cuộc đời.

230515203_2918720178445171_8034461170340687963_n228946169_2918720211778501_2460413009276084211_n228280327_2918720251778497_1876096819565005781_n228222560_2918720285111827_2187027855153131676_n233702982_2918720141778508_5156291346337042279_n

(Thăm mộ phần đồng môn Nguyễn Ngọc Bé)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở GĐ Nguyễn văn Vinh thăm GĐ Nguyễn Ngọc Bé

Chia buồn cùng bạn Huỳnh Minh Thanh

HMT

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Chia buồn cùng bạn Huỳnh Minh Thanh

Tại Sao Nên Nằm Ngủ nghiêng Về Bên Trái- TPK Sưu Tầm

LÝ DO TẠI SAO NÊN NẰM NGỦ
NGHIÊNG VỀ BÊN TRÁI.

(TPK sưu tầm)

Vì chỉ cần nằm nghiêng bên trái thôi là bạn đã có thể cải thiện sức khỏe của mình 1 cách đáng kể rồi.

Chúng ta biết rằng, giấc ngủ có vai trò cực quan trọng đến sức khỏe của bạn. Ngoài thời gian ngủ, vị trí ngủ thì tư thế ngủ cũng ảnh hưởng không nhỏ tới tinh thần, thể chất của bạn.

Bạn thường nằm ngủ ở tư thế nào nhất? Nằm ngửa, nằm sấp, nằm nghiêng trái, nghiêng phải? Nhưng bạn có biết đâu là tư thế chuẩn chỉnh nhất không?

unnamed (3)

Ngủ nghiêng trái là tư thế ngủ tối ưu nhất!

Theo bác sĩ Steven Park thuộc ĐH Y New York thì tư thế ngủ tốt nhất dành cho bạn chính là nằm “nghiêng trái”. Và lý do để bạn quyết định nằm nghiêng trái đó là vì…

1. Cải thiện các chức năng của hệ bạch huyết

Cần nhấn mạnh rằng, bên trái chính là nơi tế bào limpho hệ bạch huyết thống trị. Hệ bạch huyết là phần quan trọng của hệ thống tuần hoàn và hệ miễn dịch.

unnamed (4)

Chức năng chính của hệ bạch huyết là chống lại mầm bệnh, các dị vật và tế bào biến dạng (ung thư). Ngoài nhiệm vụ bảo vệ cơ thể, hệ bạch huyết cũng là một phần của hệ tuần hoàn với nhiệm vụ cân bằng thể dịch, hấp thu chất béo.

Do đó khi nằm nghiêng trái, cơ thể sẽ có nhiều thời gian để lọc bỏ độc tố qua ống ngực và hạch bạch huyết, rất tốt cho cơ thể.

2. Dễ dàng đi “nặng” hơn

Các đường giao nhau giữa ruột non và ruột già cư ngụ ở phía bên trái cơ thể của bạn, trong khu vực được gọi là van ileocecal. Chức năng quan trọng của phần cơ vòng này là để hạn chế các chất trào ngược từ ruột già vào ruột non.

unnamed (5)

Khi nằm nghiêng bên trái, trọng lực sẽ hỗ trợ sự di chuyển sản phẩm thải từ ruột non đến ruột già. Và điều đó sẽ giúp đỡ lớn trong việc loại bỏ các chất thải qua phân vào buổi sáng.

3. Giảm ợ nóng

Một số nghiên cứu cho thấy ngủ nghiêng bên trái có thể làm giảm đáng kể các triệu chứng ợ nóng. Lý do được các chuyên gia đưa ra đó là do, nằm nghiêng trái sẽ có ít hoặc không làm dịch axit dạ dày trào ngược lên thực quản – nguyên nhân gây ra chứng ợ nóng.

unnamed (6)

Do đó, nếu bạn mắc chứng ợ nóng sau khi ăn, nên nằm nghiêng về bên trái để thoát khỏi tình trạng này.

4. Cho một trái tim khỏe mạnh

Sự lưu thông máu đến tim cũng tăng lên như việc các mạch máu nhận máu cung cấp tới tim.

unnamed (7)
Tim có nhiệm vụ nhận máu từ phổi và bơm ra khắp cơ thể. Vì thế, ngủ nghiêng về bên trái làm giảm khối lượng công việc áp lực lên trái tim do việc bơm máu của tim đã được lực hấp dẫn trợ giúp.

Bên cạnh đó, tư thế này cũng tạo điều kiện thuận lợi cho các chức năng của hệ tuần hoàn – đặc biệt là động mạch chủ, tĩnh mạch dưới… lưu thông máu từ tim tới các mạch máu nhịp nhàng hơn.

5. Bảo vệ gan

Gan nằm ở phía bên phải cơ thể bạn và là cơ quan tham gia quá trình chuyển hóa và bài tiết. Vì thế, hiển nhiên rằng gan có xu hướng tích tụ nhiều chất thải và độc tố trong cơ thể.

unnamed (8)

Với tư thế nằm ngủ nghiêng về bên trái sẽ giúp ích cho các cơ quan này đào thải chất độc tốt hơn.

6. Hỗ trợ chức năng của lá lách

Lá lách đóng vai trò rất quan trọng trong việc lọc máu và thực hiện các chức năng cơ thể quan trọng khác. Và đương nhiên, lá lách cũng nằm ở bên trái của cơ thể.

unnamed (9)

Vì vậy, ngủ nghiêng bên trái giúp lá lách hoạt động hiệu quả. Lúc này, chúng sẽ thúc đẩy dòng máu đến lá lách, cho phép việc lọc tạp chất trong máu nhanh chóng và tốt hơn.

Và nếu bạn vẫn còn  chưa biết ngủ thế nào mới đúng và có lợi nhất cho sức khỏe thì hãy tham khảo bức hình dưới đây nha!

image

Tư thế nằm ngửa từ trước đến nay vẫn được xem là rất tốt. Ưu điểm của nó là giúp lưng bạn không đau, và nếu kê gối cao hơn một chút còn giúp ngăn ngừa hiện tượng trào ngược dịch vị.

Tuy nhiên, tư thế nằm ngửa dễ có xu hướng ngáy hơn do lưỡi gà và các cơ màn hầu trong họng bị kéo trùng xuống, dễ gây hẹp đường thở – tạo ra tiếng ngáy. Ngoài ra, một số ý kiến cho rằng tư thế này có thể gây áp lực cho vai, dễ gây tổn thương.

Theo Trí Thức trẻ

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tại Sao Nên Nằm Ngủ nghiêng Về Bên Trái- TPK Sưu Tầm

Việt Cộng – Việt Cộng – Bài của Lê Dinh

Việt cộng – Việt cộng

Hai tiếng này, tôi không hiểu sao, cho đến ngày nay, nó trở thành hai tiếng xấu xa, kinh tởm nhất trong số những danh từ để ám chỉ những hạng người mà ai ai cũng oán ghét, hận thù và muốn xa lánh. Nhưng hai tiếng Việt Cộng nguyên thủy đâu có gì là xấu xa, nó chỉ là một danh từ ghép thường thôi, như rừng núi, biển khơi, đồng áng… nhưng theo thời gian biến đổi, nó trở thành một danh từ ghê tởm và rùng rợn lúc nào chúng ta không hay.

unnamed (1)
    Nhạc sĩ Lê Dinh

Nếu ai chỉ một tên nào đó mà nói “Mầy là thằng Việt Cộng”thì có nghĩa người đó là một người xấu xa nhất trong xã hội hiện nay. Chẳng thà chửi cha người ta, người ta không giận bằng chủi “Mầy là thằng Việt Cộng”. Như vậy đủ biết hai chữ Việt Cộng bị người đời thù ghét như thế nào rồi. Mà nghĩ cũng đúng thôi. 

Nhớ lúc tôi còn nhỏ, năm tôi 11 tuổi, còn học ở trường Tiểu học Vĩnh Lợi, cách làng Vĩnh Hựu của tôi chừng ba cây số. Mỗi sáng thứ hai đầu tuần, mẹ tôi phải đưa tôi đến trường và tôi lưu trú tại nhà dì tôi cho đến cuối tuần mới trở về Vĩnh Hựu. Một buổi sáng thứ hai đầu tuần, cũng như mọi khi, mẹ tôi xếp đâu 2 chục trứng gà vào một cái giỏ để khi đưa tôi đến trường xong là mẹ tôi ra chơ bán 2 chục trứng gà đó, lấy tiền mua các thức ăn khô khác. Hai mẹ con đang đi, độ còn nửa đường là tới làng Vĩnh Lợi, thình lình trong một bụi cây rậm rạp, có một người mặc đồ đen, tay cầm khẩu súng ngắn sáng loáng, nhảy ra chận mẹ con tôi lại, quát to: Đứng lại! Anh ta đưa họng súng ngay truớc trán mẹ tôi, rồi đưa sang qua tôi, quơ qua quơ lại trên đầu tôi, hỏi mẹ con tôi có phải đem trứng ra chợ để bán cho Tây không? (Lúc đó, ở tại chợ Vĩnh Lợi, ngay phía bên kia đầu cầu sắt, có một cái đồn của người Pháp đóng tại đó). Mẹ tôi run run nói:

– Dạ thưa ông, đâu phải, tôi đem trứng này ra chợ bán để lấy tiền mua thức ăn.

– Chứ không phải mẹ con bà đem lương thực cung cấp cho Tây sao?

– Dạ thưa ông, đâu có phải như vậy.

– Thôi lần này tôi tha cho mẹ con bà đó, nhưng giỏ trứng thì bị Ủy ban tịch thu. Nhớ lần sau, còn gặp mẹ con bà đem trứng ra chợ như vậy nữa là tôi sẽ bắn bỏ.

– Dạ mẹ con tôi đội ơn ông.
Thật hú hồn hú vía. Lần đầu tiên trong đời, tôi mới nhìn thấy khẩu súng lục. Sao nó uy dũng, hiên ngang, trông rất dễ sợ. Và cũng lần đầu tiên trong đời tôi mới biết đó là những kẻ gọi là Việt Minh, những người mặc đồ đen, đầu quấn khăn rằn, rồi sau này trở thành Việt Cộng và hai chữ Việt Cộng đã ám ảnh tôi từ suốt thời bé thơ cho đến khi khôn lớn.

Nếu không có lần bị đón đường, bị đe dọa bắn bỏ hôm đó, tôi đã trở thành một tên Việt Minh từ thời trẻ dại này rồi. Tôi còn nhớ rất rõ, ở tuổi 11, 12, tôi say mê những bài hát êm đềm, như:

“Còn đâu trên chiến khu trong rừng chiều
Bên đèo lắng suối reo, ngàn thông reo
Còn đâu trên chiến khu trong rừng chiều
Bên đèo đoàn quân réo, đạn bay vèo…”

Hay hùng dũng, như:

“Mùa thu rồi ngày hăm ba, ta ra đi theo tiếng gọi sơn hà nguy biến…”

Hoặc:
“Đoàn giải phóng quân một lòng ra đi
Nào có sá chi đâu ngày trở về…”

Và còn nữa:

“Nào anh em ta cùng nhau xông pha lên đàng
Kiếm nguồn tươi sáng…”

Hay là những bài thơ mà giờ đây hơn 60 năm qua, tôi vẫn còn nguyên trong trí nhớ: 

“Tôi muốn tôi là một cứu thương
Cạnh theo chiến sĩ đến sa trường
Nằm lăn trên lá hay rơm ủ
Băng trắng đầu mình những vết thương”

Thật là lãng mạn, thật là dễ thương. Làm sao mà tôi không bị quyến rũ bởi nét nhạc, lời thơ như vậy được. Cho nên tôi có ý nghĩ là mình sẽ phải theo mấy anh lớn để được vào bưng, được nghe tiếng suối reo, ngàn thông reo, được nằm lăn trên lá hay rơm ủ, được nữ y tá săn sóc vết thương… Rồi một ngày nọ, tôi được theo đoàn biểu tình đi bộ từ làng Vĩnh Hựu của tôi lên tới tỉnh Gò Công, cách xa làng tôi 14 cây số, để gọi là… ủng hộ Việt Minh. Thức dậy từ 3 giờ khuya, chuẩn bị cơm vắt muối mè, tập hợp lại rồi tháp tùng đoàn người, đi theo nhịp trống quân hành “rập rập thùng, rập rập thùng”… lội bộ suốt 14 cây số, nhờ vừa đi vừa hát “Nào anh em ta cùng nhau xông pha lên đàng”, cho nên thằng con nít 11 tuổi như tôi, khi đến nơi, nào có thấy chút mệt mỏi gì đâu? Nhưng sau lần gặp gã Việt Minh với khẩu súng giết người đó, tôi đã bừng tỉnh giấc mơ bỏ học, trốn cha mẹ để ra bưng biền.


Việt Cộng! Chỉ hai tiếng thôi, nhưng sao thiên hạ hoảng hốt, kinh hoàng khi nghe đến nó. Năm 1954, gần một triệu đồng bào miền Bắc, cũng vì hai tiếng này mà phải bỏ hết của cải, quê hương, làng xóm, mồ mả ông bà để chạy vô miền Nam xa lắc xa lơ, trốn khỏi bè lũ Việt Cộng. Năm 1975 cũng vậy, vì hai tiếng này mà hơn hai triệu người dân miền Nam phải liều chết, bằng đủ mọi cách để lánh xa loài quỷ dữ. Ở thôn quê miền Nam, khi nghe mấy tiếng “Việt Cộng về” hay “Mấy ổng về” là bà con gồng gánh, già trẻ, bé lớn chạy trối chết về phía thành phố để trốn khỏi bọn Việt Cộng. Rồi nào Việt Cộng pháo kích vào thành phố, vào quận lỵ giết hại dân lành, giết hại trẻ thơ nơi trường học. Việt Cộng đào lộ, đấp mô, đặt mìn, phá cầu…
 Còn Việt Cộng ngày nay thì ngoài tham nhũng còn tội bán nước, buôn dân, bàn tay chúng phạm trăm ngàn thứ tội ác. Việt Cộng ngày nay bán rừng, bán biển, bán giang sơn cha ông cho Tàu, Việt Cộng ngày nay độc ác, tàn nhẫn với dân chúng, nhưng co ro, cúm rúm trước thằng Tàu như sợ ông nội, ông cố của chúng, bắt dân bỏ tù nếu dân đứng lên yêu nước chống lại lũ Hán xâm lăng. Rồi tôi miên man suy gẫm, không biết những tên như Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Phú Trọng nghĩ sao – nhưng không biết những tên này có biết suy nghĩ không – chúng có thấy rằng sao mình đi đến đâu, thiên hạ bỏ chạy hết vậy? Mình giành được phân nửa xứ sở miền Bắc, đáng lẽ dân chúng phải ở lại với mình để kiến thiết xứ sở chứ, sao gần cả triệu người lại bỏ chạy vào Nam. Rồi mình cướp được luôn phân nửa miền Nam còn lại, thiên hạ lại ùn ùn bỏ chạy nữa, cả hơn hai triệu người xa lánh mình. Tại sao và tại sao? Chúng không tự đặt câu hỏi đó với chính chúng sao? Mình đi đến đâu thì người ta chạy trối chết khỏi nơi đó. Mình là thứ gì vậy? Nhìn hình ảnh cuộc di cư năm 1954, trên những chiếc tàu há mồm, nhìn những gương mặt hớt hơ hớt hãi, mất hồn, chạy đôn chạy đáo để rời khỏi Saigon tháng tư năm 1975, rồi nhìn những cảnh liều chết vượt biển lên đến cao điểm, từ năm 1975- 1980, nếu chúng là người, chúng phải suy nghĩ chứ? Mình cũng là người như họ, đầu, mắt tay chân cũng đầy đủ như họ, tại sao họ sợ mình mà chạy hết như thế? Mình có phải là quỷ dữ hay ác thú gì đâu? Nhưng tôi nghĩ, Việt Cộng còn đáng sợ hơn là quỷ dữ nữa.Nhìn lại, từ cái thời bé thơ, thuở mà mẹ con tôi đem hai chục trứng gà ra chợ bán để có tiền mua thức ăn cho gia đình, đến ngày nay, đã hơn 60 năm trôi qua, tôi cảm thấy rùng mình, ghê sợ. Từ những việc bắt người cho mò tôm, thả xác trôi sông thuở đó, cho đến những vụ lường gạt, gian dối cướp giật của Việt Cộng ngày nay, nhìn sự dã man tàn ác của Việt Cộng đối với người dân cùng chung máu mủ … thật không thể nào tưởng tượng nổi. Quỷ chỉ nhát, chỉ hù người ta thôi, chứ không hại người ta, mà nếu quỷ có hại thì chỉ hại một người thôi. Còn Việt Cộng hại cả một dân tộc, tiệu diệt tất cả, đất đai, sông biển, núi rừng không còn, nhưng đó là nói về mặt những gì còn nhìn thấy được. Còn về mặt không nhìn thấy được thì là Việt Cộng tàn phá cả đạo đức, dung dưỡng tội ác, giết chết sự trong trắng trong lòng trẻ thơ, đưa nhiều thế hệ con em chúng ta vào vòng tối ám, dạy chúng dối trá, dạy chúng tội ác…

Nhưng như vậy cũng chưa đủ. Những nguời đã quá sợ chúng mà bỏ xứ ra đi, để xứ cho chúng ở cũng chưa được yên thân. Chúng còn cho tay chân bộ hạ, núp bóng dưới danh nghĩa này, danh nghĩa nọ, chạy theo ra ngọai quốc để quyết hành hạ những người tỵ nạn Cộng sản này cho đủ… 36 kiểu của chúng. Thật trời không dung, đất không tha. Ngày xưa, chúng đã chiếm được phân nửa nước Việt Nam, tưởng đâu rằng chúng cùng miền Nam thi đua làm cho dân giàu nước mạnh, nhưng như chúng ta đã biết, Việt Cộngcho đến 1975, còn chưa thấy cái thang máy “biết tàng hình” là gì, chưa được nhìn chiếc đồng hồ “12 trụ, 2 cửa sổ, không người lái” là gì, không hiểu cái bồn cầu “để rửa rau” hay để làm gì, trong khi miến Nam lúc đó đã là một trong những quốc gia tân tiến ở Đông Nam Á châu. Rồi lòng tham vô đáy, thực hành chủ nghĩa Cộng sản toàn cầu của chúng, chúng cướp luôn miền Nam. Thiên hạ lại bỏ chạy, chúng rượt theo ra đến ngoại quốc để áp dụng… 36 kiểu lên đầu lên cổ người đã sợ chúng mà bỏ chạy 36 năm trước.

Nếu tôi có làm anh muôn vàn bực tức, xin anh cứ chửi tôi là thằng mất dạy, thằng láu cá, thằng bỉ ổi, thằng đê tiện, thằng vô học, thằng… thằng gì cũng được, hay bảo tôi là thằng không cha không mẹ, hay là thằng do… con gì sanh ra cũng được nốt, nhưng xin đừng bảo tôi là Việt Cộng. Mầy là thằng “Việt Cộng”, hai tiếng này nặng lắm, anh biết không? Nói như thế là anh chửi tôi đấy, mà chửi tôi thật nặng, đó là tiếng chửi ghê gớm nhất, đáng sợ nhất trong những tiêng chửi đương thời. Vì hai tiếng này đồng nghĩa với ác nhân, hung đảng, ác quỷ, ác tinh, man di, mọi rợ, lưu manh, gian xảo, côn đồ, thảo khấu… , lọai quỷ quái tinh ma, nghĩa là bọn trời đánh thánh đâm, trời tru đất diệt. 

Lê Dinh

Đăng tải tại Sưu Tầm | Chức năng bình luận bị tắt ở Việt Cộng – Việt Cộng – Bài của Lê Dinh

Tâm sự của một Bác sĩ Miền Bắc_BS Lê Nhàn

May be an image of 2 people, people standing and text that says 'Tâm sự của một Bác Si miền Bắc TẠI SAO TÃI YÊU MIỀN NAM?'

Đứa Nào Ăn Cháo Đá Bát

Bs Lê Nhàn

Nếu như có người hỏi là:

“Tại sao Nhàn Lê sinh ra lớn lên, học hành ở miền Bắc nhưng bây giờ lại nói người Bắc chúng tôi làm hỏng hết, rồi lại thích miền Nam, lại thích luôn cái chế độ miền Nam trước 1975 nữa! Nhàn Lê đã ăn cháo, đá bát… nói chung là phụ bạc nơi nuôi mình khôn lớn, vậy Nhàn Lê trả lời sao?”

Tính không trả lời câu hỏi này vì không có thời gian, bởi tuần này đổi thời khóa biểu nên suốt từ 7g tối qua đến 12g trưa nay tôi làm việc liên tục. Về nhà ngủ được một giấc rồi lại phải đi làm, đến giờ mới vừa ăn cơm xong.

Nhưng thôi, trả lời cho thỏa lòng người hỏi.

* * *

Thưa các anh chị,

Thưa các bạn và các em,

Chính vì tôi đã nhìn quá rõ, tôi hiểu quá thấu nên tôi biết nó hỏng, và tôi nói ra sự thật là nó hỏng.

1- Tại sao tôi làm bác sĩ?

Mẹ tôi nói:

“Con ạ, bây giờ đi bệnh viện mà không có tiền thì họ không chữa cho mình đâu!”.

Tôi đã nói:

“Mẹ cố gắng mẹ nhé, lớn lên con sẽ làm bác sĩ, con chữa bệnh cho mẹ khi ấy mẹ sẽ không phải mất tiền nữa, còn bây giờ mẹ phải tìm mọi cách để giữ lấy mạng sống của mình”.

Vì lời hứa của đứa trẻ 8 tuổi khi ấy đã thôi thúc tôi vượt qua rất nhiều khó khăn mà không thể kể hết của một đứa con nhà nghèo, đến ăn còn không đủ no, ăn 2 bữa cơm độn khoai cho no đã là quá sức của cha mẹ nó, bữa sáng là một điều xa xỉ.

Tôi hỏi ngược lại, nếu một xã hội tốt đẹp thì một đứa bé 8 tuổi nó có phải nghĩ tới vấn đề nhức nhối đó không? Hay nó được lớn lên với một tuổi thơ trong sáng, êm đềm và mơ mộng?

Cha mẹ tôi đã phải bán mặt cho đất, bán lưng cho trời để có được hạt gạo mà nuôi chị em tôi trong khốn khó, vậy TÔI PHẢI BIẾT ƠN AI?

– Vì đất nước phải bước vào thời kỳ quá độ để đi lên Chủ Nghĩa Xã Hội, cho nên đảng và chính phủ đã tập trung xây dựng nên những con người mới XHCN.

Ở nông thôn, ông bà cha mẹ chúng tôi bị ép buộc vào hợp tác xã, nhưng hậu quả của nó như thế nào thì ai cũng thấy rõ, một ngày lao động (một công) được tính bằng 800g thóc, toàn dân đói rã họng nhưng không ai được đi ngược lại chủ trương của đảng và nhà nước.

Không ai được trồng thêm củ sắn, củ khoai để cứu đói cho đàn con đang tuổi ăn, tuổi lớn của mình.

Chị em chúng tôi phải đi vớt bèo dưới cái lạnh cắt da, cắt thịt để nuôi lợn, con lợn ấy lớn lên phải bán nghĩa vụ cho hợp tác xã, nhìn họ cướp đi công sức của mình mà nước mắt lưng tròng, chúng tôi thèm nhỏ dãi miếng thịt nhưng không có ăn, đến tết thì hợp tác xã mới chia cho được mấy lạng … Để hậu quả kéo dài cho tới tận bây giờ cứ có mùi nhang là tôi lại thèm ăn thịt luộc (bởi hồi đó Tết thắp nhang cúng ông bà thì mới có thịt ăn một bữa liếm mép).

Ai đã nuôi tôi khôn lớn? Cha mẹ tôi hay đảng và chính phủ?

Ai đã cướp con lợn, ai đã cướp miếng thịt của chị em chúng tôi để giờ đây nói tôi đá bát?

Dưới cái lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông, chúng tôi sống hoang dã như những đứa trẻ mà Giáo Sư Ngô Bảo Châu đã nhìn thấy và mô tả. Có ai cho tôi manh áo ấm không? Chúng tôi đi chân trần trên băng giá, có ai cho tôi đôi dép không (?) hay chỉ biết đến cướp đi thành quả lao động của chúng tôi?

Và nếu hồi đó không có cái chủ trương vào hợp tác xã chết tiệt ấy thì chiều cao của tôi có lẽ hơn bây giờ ít nhất là 5 cm, khi đi ra quốc tế tôi có thể nhìn ngang chứ không phải như bây giờ là phải ngước lên và tự hỏi rằng “cao như thế có mát hơn không”.

Thời ấy muốn thịt con gà cũng phải giấu giếm đừng để nó kêu, bởi ăn thịt là có tội, mình nuôi nó lớn nhưng không được phép ăn mà phải bán cho nhà nước … để làm gì?

“Mỗi người làm việc bằng hai

Để cho cán bộ mua đài mua xe.

Mỗi người làm việc bằng ba

Để cho cán bộ xây nhà xây sân”

Như vậy phải hỏi tôi có hận hay không chứ? Tại sao tôi phải biết ơn, ơn ai? Ơn cái đứa chết tiệt nào nó đẻ ra cái chính sách vận hành ngu xuẩn và dốt nát thế? Để một thế hệ người Việt thấp còi và đần độn vì thiếu dinh dưỡng?

Ai nuôi tôi lớn kiểu điên rồ như thế để bắt tôi phải biết ơn?

2- Tại sao tôi yêu miền Nam?

Khi tôi nửa ăn, nửa nhịn để cố gắng lê lết cho hết 6 năm đại học, có những hôm đi phụ mổ bị té xỉu … nói lời hay ý đẹp là kiệt sức, nhưng thực ra là ĐÓI ĂN.

Tôi đói ăn suốt 6 năm đại học, chất dinh dưỡng nào để cho tuổi này cạnh tranh tầm vóc với thế giới? Có ai cho tôi xu nào để tôi ăn cho đỡ đói không (?) hay chính mẹ tôi, đến cái bánh cũng không dám ăn mà phải để dành tiền cho tôi, cho dù chỉ là 500 đồng?

Và sau khi ra trường, tôi long đong lận đận đến 3 năm, cầm tấm bằng mà bao nhiêu lần bật khóc!

Bố tôi đã nói:

“Con ạ, mình không có chức, không có quyền cũng không có tiền nên xin việc khó lắm, có lẽ bố mẹ đã bất lực, con hãy tự tìm đường đi cho mình. Xã hội này không có chỗ nào công bằng để đấu sức bằng trí tuệ của mình, đâu con!

Tất cả đều được đo đếm bằng tiền cho dù tiền đó là tiền tham nhũng, cho dù tiền đó là tiền hối lộ, cho dù đó là tiền tham ô mồ hôi và nước mắt của người dân để họ đút vào túi riêng, cái túi tham vô độ làm cho cuộc sống của người dân trở nên khốn cùng !

Cha mẹ nuôi 6 năm ăn học đã kiệt sức lắm rồi con!”.

Nhắc lại lần thứ ba là đã có lúc tôi tính đến việc đi vận chuyển ma túy thuê để có tiền xin việc, nhưng may thay chợt nhớ tới câu của nhà Phật rằng “Phàm làm việc gì cũng phải nghĩ đến hậu quả của nó” và tôi đã giật mình tỉnh thức. Nếu không thì có lẽ thân xác này đã trở về với cát bụi hoặc giờ này tôi đang cải tạo với cái án chung thân trong một nhà tù nào đó.

Có ai và có bao giờ rơi vào tình cảnh tuyệt vọng như thế không?

Chỉ vì không có tiền xin việc, cho nên tôi hỏi lại đứa nào ăn cháo, đứa nào đái vào bát?

Nếu không có mảnh đất Sài Gòn cho tôi lưu lạc thì giờ này có tôi đang ngồi gõ phím không?

Nếu không có con người Miền nam hiền hòa thì tôi có sống được?

Nếu họ lưu manh lừa lọc khi tôi mới chân ướt chân ráo đến đây thì cuộc đời tôi sẽ khốn nạn ra sao?

Vì sao họ lại hiền hòa như vậy?

Đó là vì cha ông của họ sống có nhân, có nghĩa và chính lớp người đi trước đã dạy con cháu họ như vậy, chứ không phải cái thứ lưu manh, lừa đảo.

Và tôi biết qua những người bạn thì Sài Gòn nay cũng không còn được như xưa nữa, vì sao?

Ai đã làm nó trở nên hoang tàn như thế? Ai đã làm cho nó mất tình người như thế?

“HÃY TRẢ LỜI TÔI ĐI. HÃY TRẢ LỜI TÔI ĐI!”

Bs Lê Nhàn

https://nguoivietboston.com/?attachment_id=16746

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tâm sự của một Bác sĩ Miền Bắc_BS Lê Nhàn

Hồi Kết của Đời Người – Bài của Dâu K1

“HỒI KẾT” CỦA ĐỜI NGƯỜI

Hai tuần kể từ sau lễ Độc Lập The Fourth of July là thời gian tôi chìm đắm trong nỗi tiếc thương, hụt hẫng và lắng đọng tâm tư do sự ra đi rất bất ngờ của một người bạn thân và một người bạn tâm giao rất thân của tôi. Trong hai tuần lễ liên tiếp, vợ chồng chúng tôi đã dành trọn hai ngày cuối tuần để thăm viếng và tham dự hai tang lễ thật cảm động.

Cả hai người bạn đều từ giã mọi người thân với hai triệu chứng cướp mạng sống nhanh nhất là trụy tim và đột quỵ. Người bạn với chứng trụy tim đã ra đi rất nhanh trong vòng tay của chồng mình chỉ trong một phút. Chúng tôi quen nhau vì cùng là người tỵ nạn được định cư theo diện tù nhân chính trị. Gia đình chị đến Mỹ chỉ sau chúng tôi vài tháng. Đây là gương điển hình của sức làm việc vượt khó khăn để đi đến thành công của một gia đình người Việt tỵ nạn cộng sản. Anh chị đều có vóc dáng nhỏ nhắn. Bạn bè thường gọi đùa là “ đôi vợ chồng chim chích”, nhưng rất nhanh nhẹn, tháo vát và có sức làm việc cần cù của người dân miền Trung “đất cày lên sỏi đá”. Cả hai cô con gái đầu, ngày xưa là hai cô bé đã có lần cùng với mẹ ngồi trên yên phía sau. Phía trước, trên tay lái của chiếc xe đạp còn trĩu nặng mấy cái bị cói gói ghém các món lương khô tích lũy từ những chắt chiu, vất vả của một thiếu phụ vừa mới ngoài hai mươi tuổi đi thăm nuôi chồng trong tù. Khi phải vượt qua một ngọn đồi thì chị đuối sức lắm rồi không thể dắt xe đạp lên dốc nổi nữa, phải bỏ cháu lớn xuống để cho cháu đi bộ. Con bé cong chân lại, không chịu đi. Chị phải phát vào mông cháu một cái thật đau. Con bé vừa khóc vừa lúp xúp chạy theo mẹ. Thế là cả ba mẹ con cùng khóc ròng cho đến khi vào đến cổng trại giam!

Nhờ được “huấn luyện” từ bé và thấu hiểu được cảnh khổ cực của bố mẹ nên các con chị rất ngoan, cố gắng học hành rất chăm chỉ và ra sức làm việc để vươn lên. Hai cháu lớn ngoài những ngày đi học đều cùng nhau dành hai ngày nghỉ cuối tuần để phụ với mẹ ra chợ trời bán hàng. Tất cả năm người con của anh chị đều thành công với các nhà hàng ăn nổi tiếng. Để cho các con yên tâm làm việc, căn nhà của chị trở thành nhà trẻ vô thời hạn cho các cháu nội, cháu ngoại. Tình thương yêu các con của chị còn thể hiện qua việc sẵn sàng đưa về nhà mình hoặc đến tận nhà chăm sóc cho cả hai mẹ con của các cô con gái, con dâu ngay sau thời gian sinh nở.

Gia đình riêng của chị là những Phật tử thuần thành nhưng chị đã theo đạo Công giáo sau khi cảm nghiệm được những ơn lành của Chúa và Đức Mẹ đã ban cho gia đình anh chị. Bên cạnh lòng hy sinh vô bờ bến cho chồng con, chị còn thể hiện lòng bác ái qua những công việc từ thiện gửi tiền về giúp đỡ người nghèo và giáo xứ tại quê nhà. Chị cũng đã dặn dò trước là sẽ dành cơ phận để hiến tặng cho các bệnh nhân. Tuy nhiên vì là nội tạng của người lớn tuổi nên bệnh viện chỉ muốn để lại làn da trắng hồng mịn màng của chị dùng để hiến tặng cho những bệnh nhân bị ung thư da.

Sự ra đi bất ngờ của chị dù rằng đã để lại bàng hoàng, thường tiếc cho người thân và bạn bè nhưng lại là một cái chết lành vì không hề phải chịu đựng sự đau đớn nào, một cái chết đẹp vì ra đi ngay trong vòng tay của người chồng thân yêu.

Sự ra đi của người bạn tâm giao của tôi cũng là một cái chết bất ngờ vì không kịp nói một lời nào đối với người thân yêu. Tuy nhiên khi đan kết những sự kiện, những tâm sự được chị gửi gấm, tôi thấy hình như chị có một sự linh cảm trước về sự ra đi của mình.

Chúng tôi kết thân với nhau từ khi bắt đầu bước vào nghề dạy học tại Mỹ và lúc đầu được phân công dạy tại cùng một trường tiểu học. Với khối óc thông minh và tinh thần sáng tạo nhạy bén chị đã giúp tôi rất nhiều trong việc khai triển phương pháp dạy học sao cho linh hoạt, sáng chế các dụng cụ dạy học đơn giản mà hữu hiệu. Chị cũng “cố vấn” cho tôi phương cách khi có vấn đề với các học sinh cá biệt, với các phụ huynh, ngay cả đối với hiệu trưởng. Chúng tôi thân nhau như hai chị em và thường xuyên tâm sự với nhau những tâm tư, tình cảm trong gia đình cũng như ngoài xã hội.

Chị cũng là một “tân tòng”, chị đã gia nhập hội thánh Công giáo vào năm 1985. Sau đó chị đã trở thành một tông đồ rất nhiệt thành tham gia các phong trào Legio Marie, Lòng Chúa Thương Xót, Thăng Tiến Hôn Nhân, hướng dẫn lớp Giáo Lý Tân Tòng, và đã cùng tôi dạy một năm cho lớp Giáo Lý cho các cháu lớp 7 là lớp chuẩn bị chịu phép Thêm Sức. Tuy rằng ngoài xã hội chị rất năng động và thành công nhưng lại có nhiều khúc mắc trong gia đình. Trước hết, việc chị theo đạo Công giáo đã đem lại sự buồn lòng cho người mẹ của chị. Tiếp theo là sự khác biệt giữa hai ý thức hệ “quốc, cộng” là một vấn nạn xảy ra trong hầu hết các gia đình người Việt sống tại miền nam Việt Nam từ sau 1975. Chị cho rằng thật khó để tìm sự đồng cảm khi đảng cộng sản cầm quyền ra sức thuần hóa người dân như những chú ngựa cho họ quen với nếp sống bị chủ nuôi che hết hai bên mắt để chỉ được nhìn ngắm những gì cho phép nhìn, di chuyển trên những đoạn đường đã được chỉ định và tự hài lòng với các phần thực phẩm cỏ khô do chủ nhân phân phát cho.

Khi về thăm gia đình đang sinh sống tại miền bắc, đặc biệt là khi đến với gia đình những thân nhân từ miền bắc đã được vào miền nam sau năm 1975, chị thấy họ rất tự hào về những tiến bộ so với những cơ cực trong chiến tranh. Tất cả những góp ý xây dựng về cách quản lý, những tiêu cực của lãnh đạo để đưa đến tình trạng tham nhũng như một quốc nạn, để chỉ ra những áp bức , bất công đang áp đặt trên vai người dân nghèo trong nước đều bị gán cho là phản động, vọng ngoại! Đáng buồn nhất khi sự khác biệt ý thức hệ xảy ra trong cùng một gia đình, một mái ấm, nơi mọi người cần được nghỉ ngơi bồi dưỡng cả về tinh thần lẫn thể xác. Nhất là trong hoàn cảnh đại dịch hiện nay.

Trong gia đình tại nước Mỹ thì khuynh hướng chính trị cũng lại đem đến những tranh luận, thậm chí chia rẽ giữa anh chị em với nhau. Chị và cậu em trai đã có những bất đồng khi tranh luận gay gắt giữa việc ủng hộ hai đảng phái chính trị lớn tại Mỹ khiến hai chị em không muốn liên lạc với nhau suốt hai năm qua. Rất may mắn là hai chị em đã làm hòa lại với nhau và chị mất trong thời gian cậu em từ nam Cali lên thăm.

Khoảng thời gian trước khi ra đi, chị gọi điện thoại rất thường xuyên vào buổi trưa là lúc tôi được rảnh rỗi không bận việc kiểm soát việc học của hai cháu ngoại. Chị bày tỏ những lo âu về tình trạng sức khỏe sa sút của cả hai anh chị, những trăn trở trong gia đình, nhất là những lo âu về thời cuộc và cho thế hệ tương lai con cháu. Chị thường nói đùa:”Lan cứ chịu khó làm cái thùng để nghe mình đổ rác nhé!”.

Ngày July 4th sau khi đi thăm gia đình hai cô em, trên đường từ Sacramento về nhà, chúng tôi còn nói chuyện với nhau qua cellphone. Thế nhưng câu chuyện vẫn còn dang dở và tôi còn hẹn để gọi lại cho chị. Hôm sau thì chị bị đột quỵ rồi hôn mê bốn ngày sau chị đã vĩnh viễn ra đi!

Trong một tuần lễ đón nhận liên tiếp hai cái chết bất ngờ của hai người bạn làm tôi suy nghĩ rất nhiều. Có một định đề của Socrates:”Làm người ai cũng phải chết! Socrates là người nên Socrates phải chết!” Cơn nhân tai đại dịch còn đang cướp đi sinh mạng của hàng triệu người! Rồi những thiên tai vẫn đang xảy ra khắp nơi trên thế giới. Thế mà hình như không mấy ai chuẩn bị, hay ít ra là nghĩ đến sự mỏng manh của thân phận làm người.

Tôi vừa chứng kiến hồi kết cuộc đời của hai người bạn đồng trang lứa. Một người cả đời tập trung tâm sức và thời gian hoàn toàn cho gia đình và hầu như không vướng mắc gì vào những tranh luận về thời cuộc. Một người chia sẻ bớt đi tâm sức và thời gian cho những hoạt động cộng đoàn, xã hội và trước khi ra đi vẫn còn những nỗi lo lắng, trăn trở. Tôi học được bài học gì đây? Tôi sẽ trang bị hành trang gì và cần buông bỏ những gì để tập sống theo lời dạy “kính Chúa, yêu người”? Để từ đó tìm ra được điểm quy hướng chính cho quãng đời còn lại để được thanh thản tiếp bước trên hành trình đi đến đích điểm là cõi vĩnh phúc đời đời.

Lê Phương Lan (Dâu K1)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Hồi Kết của Đời Người – Bài của Dâu K1

Các bài thơ Mừng CNN 10 năm

Thơ mùng CNN

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Các bài thơ Mừng CNN 10 năm

Sài Gòn Vỡ Trận – Thơ TPK

SÀI GÒN VỠ TRẬN

photo1612970342061-1612970342461697325162

Sài Gòn đang vỡ trận
Bởi dịch bệnh lây lan
Phố phường bị phong tỏa
Cấm chợ đóng cửa hàng

Chống dịch bằng nghị quyết
Ai lén đi mua hàng
Theo lệnh trên ký phạt
Thẳng mực tàu mà phan

pha-t-co-m-tu-thie-n15-1624027213Phố phường chẳng chợ búa
Dân lấy gì mà ăn
Không chết vì Covid
Thì đói cũng nhăn răng

Nhiều người lâm bệnh nặng
Gọi cấp cứu suốt ngày
Chức năng không đến giúp
Nên chết, thảm thương thay

VN-Update-dan-thao-chay-khoi-Sai-Gon-1

Hàng ngàn người tháo chạy
Ra khỏi đất Sài Gòn
Lây lất đường vạn nẽo
Chua xót cùng nước non

Dân còng lưng đóng thuế
Nuôi cán bộ đảng viên
Nhưng đến khí hữu sự
Lại hành dân như điên

Bao nhiêu lần đảng hứa
Gói kích cầu cho dân
Mà chỉ nghe gió thoảng
Thì thầm ở ngoài sân

Dân mình sao lận đận
Mang nhiều nỗi gian truân
Thiên tai rồi nhân họa
Đắng cay kiếp phong trần

Tống Phước Kiên
Tháng Tám 2021

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Sài Gòn Vỡ Trận – Thơ TPK