Các Danh Mục

Từ Việt Nam, Nghĩ Về Donald Trump_Ng. Quang Chơn
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Từ Việt Nam, Nghĩ Về Donald Trump_Ng. Quang Chơn
Mời các bạn xem giải trí
Thấy 2 bà cụ mang dép Lào nhảy đầm sao dễ thương quá.
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Mời các bạn xem giải trí
EM PHẢI GÁNG (truyện ngắn)_Phạm Diễm Hương
Em phải gáng…
– Phạm Diễm Hương –
-Cô biết chỗ nào cần người làm việc, cô kêu tui nghe.
-Chi vậy bác?
-Ờ, hỏi cho con vợ tui!
-Ủa, cổ có chỗ làm rồi mà?
-Thì có rồi, nhưng sao nó cũng còn mạnh cùi cụi!
-Nghĩa là sao, tui hổng hiểu?
-Cô tính coi, người ta làm như nó, thì mệt đứ đừ rồi, nhưng con vợ tui, bây nhiêu việc đó sá gì! Tui đón nó đi làm về, trên đường nó hát ong ỏng, khoẻ re.
-Vậy thì đỡ quá rồi. Cổ có sức khoẻ là mừng rồi bác ơi. Đừng bắt cổ làm thêm nữa, lỡ kiệt sức thì mệt lắm.
-Nhưng cô hổng có hiểu…
Ông Tài chợt lặng thinh. Hiếu vẫn chưa hiểu lý do tại sao ông muốn vợ làm thêm việc, nhưng không dám hỏi. Nhìn nét mặt ưu tư của ông Tài, Hiếu nhớ chuyện hai năm trước…
Trong buổi tiệc liên hoan cuối năm của hãng, bất ngờ ông Tài tuyên bố sẽ lấy vợ. Mọi người xôn xao:
-Bác Tài, bác nói chơi hay nói giỡn vậy? Đừng làm tụi tui đau tim nha!
-Đã ở tới tuổi này rồi thì đi tới luôn, chớ hành xác chi vậy cha nội?
-Nè, ông không thấy tụi tui hả? Cái vòng kim cô vợ con nó siết chặt đời trai đó cha! Người ta muốn chui ra, chả muốn chui vô!
-Hổng hiểu sao khi không cha Tài mót vợ!
Mỗi người một câu vừa đùa vừa thật, khiến không khí trở nên vui nhộn. Ông Tài không nói gì thêm, mặc cho bạn bè suy đoán bàn ra tán vào.
Vài tuần lễ sau, ông cho mọi người xem tấm hình một cô gái thật trẻ, bầu bĩnh trong chiếc aó dài trắng. Đám đồng nghiệp trẻ ồn ào: “Bác Tài, cháu gái bác đó hả? gả cho con đi bác”. Ông Tài liếc xéo nói: “Chaú gái gì, bà xã sắp cưới của tui đó” Tin ông Tài dứt khoát cưới vợ được truyền đi nhanh chóng.
Ông Tài đã ngoài lục tuần, nổi tiếng đứng đắn, không có khiếu trêu chọc phụ nữ, chưa hề lập gia đình. Vài đồng nghiệp láu lỉnh từng liệt ông vào hàng ngũ cù lần, nhưng ông chỉ cười hiền lành. Nghe tin ông sẽ cưới vợ, có người cắc cớ nói:
-Con gái Việt Nam bây giờ tụi nó ngầu lắm. Nó mượn ông như chuyến đò để nó đổi đời thôi. Tui coi bộ dạng con nhỏ mạnh bạo, ông lấy nó ba bảy hai mươi mốt ngày là nó truất ngựa đó ông à!
Ông Tài từ tốn trả lời:
-Tui thấy mấy đứa con gái cỡ này dễ xiêu lòng mấy thằng Đài Loan, chi bằng mình đem nó qua đây, nó chịu thì nó ở với mình, bằng không, mình cho nó đi lấy chồng. Dễ mà! Tui tính kỳ này về, khỏi cần coi mắt gì ráo trọi, tui xin cưới con nhỏ cho gọn!.
Bạn bè không ai tin chính mình đã nghe những lời đơn giản và nhân hậu đó. Nhất là trúng vào thời kỳ mấy ông già xăm xăm về Việt Nam cưới vợ trẻ.
Ông Tài xin nghỉ hai tuần về Việt Nam cưới vợ. Một đồng nghiệp trẻ nhắn nhủ: “Bác nhắm thấy con nhỏ được nước, bác làm ơn đừng đụng tới nó, bác đóng thùng gởi qua đây cho con nghe!” Ông Tài cười vui: “Lỡ con nhỏ chịu tao rồi sao?”
Hai tuần lễ sau, buổi sáng thứ hai đầu tuần, Hiếu uể oải bước vào hãng, ngang phòng ông Tài, Hiếu thấy ông đang chăm chú xem hình trên computer. Hiếu gõ nhẹ vào cửa, ông Tài quay ra vui vẻ: “Coi hình đám cưới tui nè”.
Hiếu chăm chú nhìn hình cô gái trẻ hiền lành, e thẹn trong chiếc áo dài trắng cô dâu đứng cạnh ông Tài. Hiếu chợt bùi ngùi khi nhìn đôi vợ chồng quá chênh lệch tuổi tác. Nhưng nàng tự trấn tĩnh biết đâu cô gái sẽ được hạnh phúc vì ông Tài là người tốt và hiền lành.
Tin ông Tài đã đám cưới lan nhanh trong hãng. Một vài người hỏi thẳng ông: “Nè cha, cha có động phòng không đó? Có giữ lời hứa để con nhỏ đi lấy chồng không đó?. Ông Tài nói nhỏ bẽn lẽn: “Ờ thì đám cưới xong, tui trở lại khách sạn, con nhỏ kéo tay tui nói bây giờ hai đứa là vợ chồng, nó ngủ ở đâu tui phải ngủ ở đó!”, “Rồi ông trả lời sao?”, “Thì trả lời gì nữa, tui đi theo nó” Tiếng cười, tiếng chúc mừng ông Tài đã hội nhập vào đời sống lứa đôi lại được dịp bùng lên. Có người thắc mắc: “Chắc tía má cổ còn trẻ há?”, “Ừa, nhỏ tuổi hơn tui, má cổ thua tui tới 8, 9 tuổi”, “Rồi ông xưng hô làm sao?”, “Thì kêu ông tía bằng anh, tính kêu bà má bằng chị, nhưng bị bả nhỏ tuổi quá, nên tui kêu bằng em” Cả bọn lại được một phen cười lăn lộn trước sự thành thật khai báo của ông Tài.
Ông Tài xúc tiến việc bảo lãnh vợ, ông được văn phòng dịch vụ di trú cho biết diện vợ chồng phải chờ lâu hơn diện hôn thê, hôn phu. Thế nên ông bảo lãnh vợ theo diện hôn thê cho nhanh. Bạn bè chia vui với ông cho đến ngày ông ra phi trường đón người vợ mới cưới.
Quà tặng và tiệc chúc mừng được bạn bè thay phiên nhau tổ chức. Cho đến một hôm ông nói: “Vậy đủ rồi, con vợ tui nó thấy có tiệc mừng, nó hứng chí, tối nào nó cũng khều, tui mệt muốn nổ đom đóm!”.
Tin ông Tài…mệt muốn nổ đom đóm lan nhanh như điện xẹt. Bạn bè tra hỏi ông: “Nè, khai thiệt đi cha nội! đã quá rồi bày đặt than hả?”. “Tui nói thiệt, nó khều hoài. Tui mệt muốn đứt hơi, mà nó tỉnh queo!”.
Từng tràng cười thích thú nổi lên, ông Tài vẫn nghiêm trang kể tiếp: “Mấy ông bà biết không, mỗi tối ăn cơm xong, tui làm bộ đau lưng mệt mỏi, nằm coi TV rồi ngáp ngủ, đắp mền ngủ đại ngoài salon, chớ chun vô giường là chết mẹ. Ai dè nó nói để nó đấm bóp cho giãn gân cốt, rồi nó mần tới luôn, tui thở hổng nổi!”, “Thì ông nói cổ từ từ, sức người có hạn!”, “Trời ơi, nó hổng có hiểu, nó nói ba cái vụ vợ chồng hổng được lơ là! vậy mới chết!”, “Ngó cổ hiền lành mà cũng dữ dội há?”, “Ở đó mà hiền lành, gái quê mà, nó đơn giản lắm, nghĩ sao làm vậy hà, thiệt tình tui hổng biết tính sao, để lâu dám phải bò, chớ đi gì nổi”. Trong lúc bạn bè vui cười về những thố lộ mộc mạc của ông, thì ông Tài lại càng lo âu bấn loạn.
Hai tháng trước, ông Tài vui mừng tuyên bố đã tìm được việc làm cho vợ. Ai cũng nghĩ hai vợ chồng ông cùng đi làm, tài chánh gia đình sẽ khá hơn,. Nhưng với ông Tài, ông tin khi có việc làm, vợ ông sẽ phải chú tâm vào công việc, chuyện kia sẽ tự động giảm bớt. Ông hy vọng đời sống chăn gối của vợ chồng ông sẽ cân bằng hơn. Viễn tượng được ngủ đẫy giấc như ngày còn độc thân đã khiến ông vui vẻ khác thường. Ông tâm sự với bạn bè: “Đây rồi có công ăn việc làm, nó sẽ tiêu hao nhiều …năng lượng. Làm việc ngày 8 tiếng là hết xí quách rồi! Hy vọng vụ kia nó bớt bớt, thì mình cũng khoẻ”.
Nhưng nét tươi vui của ông Tài từ từ chùng xuống và trở lại trầm tư như cũ. Ông bộc bạch với bạn bè: “Tui tưởng 8 tiếng đồng hồ làm việc, nó sẽ bớt cái vụ kia, dè đâu càng làm việc nó càng khoẻ mấy ông ơi! Nó vui nữa, sau giờ làm việc tui đón về, nó ca cải lương ỏm tỏi trên xe. Về tới nhà, nó nhào vô bếp nấu cơm, ăn xong nó rửa chén ào ào, rồi tắm rửa, nói tui đi ngủ sớm. Đêm qua nó khều tui mấy trận, tưởng phải kêu xe cấp cứu.”, “Thôi cha nội, cha kể cho bạn bè thèm chớ gì? Cha là trai tân mới lấy vợ, nói vậy, chớ tụi tui kinh qua hết rồi, muốn thì tụi này truyền kinh nghiệm cho”. Ông Tài với nét mặt thành khẩn: “Tui nói thiệt, tui tính kiếm thêm việc cho nó làm, đặng nó bớt cái vụ kia, chớ không hiểu sao nó xung quá mạng!”
Nghe ông Tài tâm sự, Hiếu bỗng muốn gặp cô gái. Hiếu hỏi: “Bác nói thiệt không? Bác muốn cổ làm thêm việc, bác không sợ lỡ cô quá sức rồi sanh bệnh sao?”, “Tui biết cái sức của nó cô à, con gái dưới quê mà, nó mạnh lắm không bệnh tật gì đâu!”, “Tui muốn mai mốt ghé thăm cổ cho có bạn”, “Ừa không chừng có bạn, nó khuây khoả cái vụ kia, để cuối tuần tui dắt nó tới thăm cô!”.
Ông Tài dắt vợ đến thăm Hiếu. Cô gái đi sau ông len lén nhìn quanh nhà. Khuôn mặt bầu bĩnh linh động với nhiều nét trẻ thơ khiến Hiếu có cảm tình. Ông Tài giới thiệu: “Bữa nay tui dắt cổ tới giới thiệu với cô đặng chị em quen biết. Chào cô Hiếu đi!” Cô gái nhìn Hiếu cười: “Chị mạnh giỏi há?”, “Chị cũng O.K, em ngồi ghế đi, em thấy ở Mỹ đời sống dễ chịu không?”, Cô gái kéo ghế ngồi, vừa nhìn quanh căn phòng, vừa trả lời: “Dạ sướng quá sướng! Bên bển nghe nói đi Mỹ là tới Thiên Đàng gồi! Hồi mới tới em gung lắm, bị họ hổng nói tiếng mình, nhờ anh Tài dạy nói mấy chữ hé lô, hao a du này nọ nên cũng đỡ”, “Nghe nói em đi làm rồi hả? có vui không?”, “Dạ, dzui”, “Có cực không?”, “Dạ không, công chiện nhẹ hều, hồi còn ở bên bển, em xắt chuối cho heo ăn từ sáng tới chiều, gụng gời cánh tay lun, còn công chiện ở đây đâu thấm gì!”.
Ông Tài cười mím chi: “Ừa hổng thấm gì, thì kiếm thêm công chiện làm tiếp, chớ tui cũng mệt quá rồi!”.
Cô gái ngạc nhiên nhìn ông Tài: “Ủa, sao anh hổng nói, anh nghỉ làm đi, để em đi làm em nuôi anh được mà”, “Không phải vụ đi làm, vụ kia kìa, cô hành tui, tui mệt, hiểu không?”, “Vụ gì, em đi làm dzìa, em nấu cơm, em rửa chén, em mần hết công chiện trong nhà, em biết anh lớn tuổi, em đâu dám để anh làm chiện gì!”.
Ông Tài lẩm bẩm: “Tui hổng có nói công chuyện nhà, tui nói vụ kia kìa, vụ lên giường đi ngủ á”. Cô gái quay sang Hiếu phân trần: “Chị biết hông, khi ảnh cưới em, ba má em nói ảnh lớn tuổi gồi, gáng chăm sóc cho ảnh để trả cái ơn, cái nghĩa ảnh đem em sang đây, đừng ham đời sống xa hoa trai gái mà guồng gẫy ảnh, là có tội với ông bà, trời đất. Hồi nào tới giờ ảnh chưa có vợ con, phải gáng kiếm cho ảnh đứa con nối dòng. Em đi làm dzìa em mệt muốn đứt hơi dzị, nhưng nhớ lời má, em gáng tươi dzui, đặng ảnh dzui, đặng vợ chồng dzui dzầy kiếm đứa con, em cũng thèm có đứa con hủ hỉ. Em biết ảnh già gồi, nên cũng khó, em phải gáng…”. Cô gái bỗng khóc mùi mẫn, ông Tài ngồi chết trân.
Chừng như không kềm giữ nổi tâm sự bị đè nén, cô gái khóc sướt mướt thố lộ: “Chị biết hông, tuần trước ảnh nói mấy tháng nữa ảnh về hưu, ảnh muốn về Việt Nam sống, nhưng ảnh không cho em theo. Em hỏi tại sao? Ảnh nói em còn trẻ, ảnh muốn em ở lại đây lấy chồng có con, chớ ảnh không muốn có con với em, ảnh sợ ảnh già gồi, lỡ ảnh chết, khi đó con cái còn nhỏ hổng có cha, em hổng đủ sức nuôi. Em nói bằng giá nào em cũng ở bên ảnh, lỡ ảnh có đau yếu gì em chăm sóc cho ảnh. Em hổng cần có con nữa, em thương ảnh mà ảnh không thương em…”
Mặt ông Tài trắng bệch, ông nắm tay vợ, thương cảm: “Thiệt tình ban đầu tui không để ý nhiều, nhưng hơn một năm nay, vợ chồng gần gũi, quen hơi, tui thương em chớ, vì thương em nên không muốn em khổ vì tui. Tui biết em làm đúng bổn phận và thiên chức làm vợ, tui biết ơn em. Phải chi em sanh trúng cái thời tui còn trẻ, thì vợ chồng mình xà quần cũng con đàn cháu đống rồi”. Ông Tài đứng lên nói với Hiếu: “Thôi vợ chồng tui về, tới thăm cô mà than van chuyện gia đình riêng tư thiệt tình ngoài ý muốn của tui, nhưng cũng nhờ vậy mà tui hiểu được cái bụng của vợ tui”, “Không sao đâu bác à, tui thấy bác may mắn lắm đó. Có bà xã trẻ thương yêu hết lòng!” Ông Tài cười dễ dãi: “Tui cũng biết vậy, nhưng phải chi tui còn trẻ, chớ già quá rồi, đâu còn hơi sức mà chạy cô”. Cô gái đứng lên, đôi mắt vẫn đỏ hoe: “ Em cảm ơn chị hiểu em, đây gồi ảnh hất hủi em, em tự tử em chết cho ảnh vừa lòng”. Ông Tài nhìn vợ: “Nói bậy nà, ai hất hủi em, người ta chỉ nói từ từ cái vụ kia thôi! Tự tử rồi lấy ai có con với tui đây!”.
Trời bỗng mưa xối xả, ông Tài ôm vai vợ chạy ra xe, Hiếu thấy cô gái nhanh nhẹn mở cửa đẩy ông Tài lên xe và mở cửa bước vào băng ghế sau. Cô vươn người ra phía trước cài seatbelt cho ông, lau mặt cho ông, vuốt vài sợi tóc lòa xòa trên trán ông. Hai tay cô âu yếm để trên vai ông, và chiếc xe từ từ lăn bánh.
Phạm Diễm Hương
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở EM PHẢI GÁNG (truyện ngắn)_Phạm Diễm Hương
MỘT PHIÊN GÁC ĐÊM (truyện)_Phương Lan
MỘT PHIÊN GÁC ĐÊM
* truyện của Phương Lan
Đêm đã khuya, đường vắng không một bóng người. Chiếc xe tuần tiễu của cảnh sát chạy chầm chậm một vòng quanh thành phố, rồi đổi hướng đi dọc theo bờ biển. Không thấy có gì khác lạ, viên cảnh sát dừng lại, cho xe tấp vào lề đường và bước xuống đi bộ. Đêm nay ông có nhiệm vụ đi tuần tra an ninh ở khu vực này. Đây là khu bãi sau Vũng Tàu, một vùng biển rất đẹp, bãi cát sạch, và nước biển xanh trong. Vào mùa hè, thiên hạ ra đây nghỉ mát đông lắm, nhưng ít ai dám bơi ra xa, vì nơi đây có sóng lớn nguy hiểm. Một lá cờ màu đen, vẽ hình sọ người với hai khúc xương chéo nhau, để cảnh báo du khách. Thế mà vẫn có những người bất chấp hiểm nguy, cứ liều lĩnh bơi ra thật xa để chơi trò nhảy sóng, hoặc trượt ván nuớc. Đã xảy ra nhiều vụ chết đuối, nên người ta dựng một chòi canh để quan sát, và báo động cho toán cứu cấp trên cái tầu đậu ở ngoài khơi, để kịp thời cứu những người đang bị sóng cuốn.
Căn chòi mái lá đơn sơ, mỗi khi có trận gió lớn, lại nghe lá khua lào xào. Chòi cao độ bốn, năm mét, nên lên xuống phải dùng thang. Chòi xây trên một cái sàn hình vuông, bằng gỗ thông sơn màu nâu đậm. Sàn được chống bởi bốn cái cột gỗ tròn to, trông có vẻ vững chắc. Nhưng cái chòi lại nhỏ xíu, giống như một túp lều nhỏ, diện tích chưa tới bốn mét vuông, vừa đủ cho một người ngồi thoải mái để nhìn ra xa, dùng ống nhòm quan sát. Vây chung quanh cái sàn, là bốn bức vách lửng làm bằng ván ép, chỉ cao tới ngực, phía trên tứ bề đều để hở. Một trong bốn bức vách để chừa một khoảng trống nhỏ, để làm cửa ra vào. Dưới bậc cửa là một cái thang bằng sắt có tay vịn, dựng thoai thoải xuống tới mặt đất, dùng để lên xuống.
Bây giờ đang là mùa đông, không ai đi bơi, hay tắm biển vào thời tiết lạnh như thế này, nên chòi bỏ trống, không có ai canh gác. Bóng đêm bao trùm vạn vật, cái chòi nhỏ bé, chênh vênh, đứng chơ vơ một mình trên bãi cát mênh mông, hoang vắng đến rợn người.
Viên cảnh sát nhìn đồng hồ, đã hơn 11 giờ khuya, đang giờ giới nghiêm. Thành phố thời chiến tranh im lìm như thành phố chết. Ngoài đường không một bóng người, những bóng điện đường toả ánh sáng vàng vọt, càng tăng thêm vẻ thê lương. Xa xa, biển đang gầm thét, sóng lớn ầm ầm xô vào bờ, gió ào ạt đem theo hơi nước, càng làm không khí thêm lạnh lẽo.
Tay cầm cây đèn pin, ông bước những bước thong thả, dọc theo bãi vắng. Ngang qua cái chòi, ông dừng lại, châm một điếu thuốc. Khói thuốc làm ông cảm thấy ấm hơn, ông nhìn bóng mình đổ dài trên bãi cát, rồi lại nhìn ra ngoài khơi. Biển cả mênh mông bây giờ trông giống như một khối đen khổng lồ đang dập dềnh lên xuống. Nước triều lên làm mặt biển như bị nâng cao. Thiên nhiên về đêm đầy vẻ bí hiểm và đe dọa.
Ông nghĩ giờ này mà được chui vào chăn ấm thì sướng biết mấy. Rồi ông lại tặc lưỡi nhủ thầm, cũng chỉ còn hơn một tháng nữa là mình sẽ đổi qua làm ca ngày, thôi ráng chịu khó thêm một thời gian ngắn nữa. Ở đồn cảnh sát này, người ta chia phiên làm đêm, mỗi người phải làm ca đêm hai tháng, sau đó sẽ đến lượt người khác.
Năm nay, thời tiết mùa đông có vẻ khắc nghiệt hơn mọi năm. Ông quấn lại cái khăn quàng cổ cho bớt lạnh, thì bỗng nghe có tiếng trẻ khóc, tiếng khóc yếu ớt nghe như tiếng mèo kêu, chỉ vài giây rồi im bặt. Thoạt đầu ông cứ tưởng mình nghe lầm, có lẽ chỉ là tiếng gió. Nghe ngóng một hồi, không thấy động tĩnh gì thêm, ông rụi tắt điếu thuốc, rồi lại tiếp tục nhiệm vụ tuần tra. Nhưng khi ông vừa dợm cất bước, thì tiếng khóc lại cất lên, lần này rõ hơn, đó là tiếng khóc của một đứa bé sơ sanh chừng vài tháng tuổi. Ông nhìn quanh quất, không thấy ai cả, ông rợn người nghĩ đến chuyện ma quỉ.
– Hừ, có lẽ nào…
Như để trả lời, tiếng khóc lại vang lên ngằn ngặt. Xen lẫn trong tiếng khóc là những tiếng nói ngắt quãng như xoa dịu, hay dỗ dành chẳng biết, nhưng rõ ràng là tiếng người. Ông định hướng và thấy những tiếng động đó phát ra từ phía cái chòi canh. Vội vàng đề cao cảnh giác, ông đặt tay lên báng súng, thận trọng bước tới. Khi còn cách cái chòi chừng vài thước, ông dừng lại quan sát. Chòi cao ngang cột điện, nên ánh đèn soi vào bên trong, cái chòi cũng sáng như có đèn. Ông nhìn thấy rõ có người đang ngồi gần cửa. Theo thói quen nghề nghiệp, ông lùi lại mấy bước, cất tiếng hô dõng dạc, ra lệnh:
– Cảnh sát đây! Những người ở trên đó hãy xuống hết!
Không có tiếng trả lời, cả tiếng trẻ khóc cũng im bặt, dường như đang bị bịt miệng. Chờ thêm vài phút vẫn không thấy động tĩnh, ông dùng cán cây đèn bấm gõ mạnh vào cái thang sắt, nói lớn hơn:
– Tôi lập lại, đây là cảnh sát! Ra lệnh những người trên chòi phải xuống hết, nếu không tôi sẽ bắn.
– Ấy chớ, đừng bắn! Tôi xuống ngay đây, ông cảnh sát.
Tiếng một người phụ nữ kêu lên hốt hoảng. Tiếp theo là những tiếng khua động lịch kịch, và từ trên khung cửa, một người đàn bà xuất hiện, một tay bế đứa bé, tay kia vịn thang, run rẩy leo xuống. Ông sửng sốt nhận ra đó là một cô gái rất trẻ, chỉ chừng mười bẩy, mười tám tuổi, trên khuôn mặt hốc hác, đôi mắt mệt mỏi vì thiếu ngủ đang mở to, đầy vẻ sợ hãi. Cô ta mặc một cái áo lính đã cũ và bẩn thỉu, chân đi đôi dép nhựa, dáng nghèo khổ, lam lũ, nhưng không có vẻ bất lương. Xuống tới mặt đất, cô ta ôm vội ôm chặt đứa bé vào lòng để che cho nó khỏi lạnh. Ông hỏi:
– Trên kia còn ai nữa không?
Bấy giờ cô ta mới ngẩng lên, thấy trước mặt mình là viên cảnh sát già, tóc bạc hoa dâm, trông có vẻ hiền lành, cô yên tâm và giọng đã hết run:
– Dạ không! Chỉ có mình cháu và đứa bé thôi ạ.
– Để tôi kiểm tra lại đã.
Ông nói và leo lên thang, tới lưng chừng, ông bật đèn pin, lia chùm ánh sáng rà một vòng khắp căn chòi nhỏ để kiểm soát. Không thấy có dấu hiệu gì khả nghi, ông đi xuống và dịu giọng hỏi:
– Con ai thế? không phải cô bắt cóc nó để đòi tiền chuộc đấy chứ?
– Dạ cháu đâu dám. Đứa bé này là con của cháu.
– Có gì chứng minh không?
– Cháu sẽ cho nó bú, chắc nó cũng đang đói.
Vừa nói, cô ta vừa vạch áo, sửa soạn cho con bú. Ông vội vã xua tay:
– Thôi khỏi, để lát nữa đi! Tôi tin cô. Bây giờ cho tôi coi thẻ kiểm tra.
– Thưa ông, cháu không có. Tại vì… Cô cúi mặt ngượng ngùng, vì… người ta đâu có cấp căn cước cho những người không có nơi cư ngụ như cháu.
Nhìn khuôn mặt non choẹt của đứa con gái, ông cau mày thở dài:
– Hừm! Mới tí tuổi đầu mà đã bụi đời, bỏ nhà đi hoang?
– Thưa, ông nói vậy là oan cho cháu, sự thật không phải thế đâu ạ.
– Không phải à? Không phải thì tại sao cô lại ở đây giờ này? Cô có gia đình không? Nhà cửa, cha mẹ cô đâu?
– Cháu không có nhà… Cô ngập ngừng, đúng ra là cháu bị buộc phải rời khỏi nhà, chứ cháu đâu có muốn làm một kẻ lang thang…
– Thật thế ư? Chuyện ra sao, nói nghe coi!
Cô gái cúi đầu buồn bã, ngần ngại một hồi, rồi mới bắt đầu kể:
– Thưa ông! Má cháu mất rồi, cháu ở với cha và mẹ ghẻ. Ba cháu làm nghề đi biển, lâu lâu mới về nhà, ông chẳng bao giờ ngó ngàng tới cháu, phó mặc cháu cho mẹ kế, bà ấy muốn đối xử với cháu ra sao cũng mặc kệ. Cháu học hết tiểu học thì phải ở nhà giữ em và làm việc nhà cho mẹ ghẻ cháu rảnh rang đi đánh bài. Cách đây mấy tháng, ba cháu bị tai nạn đắm tàu. Hôm đó bão lớn lắm, ghe đánh cá của ba cháu bị lật, ba cháu bị sóng cuốn đi mất tích. Mẹ ghẻ cháu đổ thừa vận đen là tại cháu, bà không muốn chứa đứa con gái chửa hoang ở trong nhà xui xẻo, nên đuổi cháu đi…
– Thì ra là vậy, thế cô không có chồng à?
Cô gái cúi mặt dấu vẻ xấu hổ, ngượng ngùng, một lúc mới lí nhí nói:
– Cháu có bạn trai. Tụi cháu yêu nhau, nhưng không có tiền làm đám cưới.
– Cha đứa nhỏ đâu rồi? anh ta phải có trách nhiệm chứ?
Cô nhìn đứa con còn đỏ hỏn đang bế trên tay, thở dài:
– Anh ấy thương cháu thật lòng, nhưng chưa có điều kiện đem cháu theo. Anh Bình là lính, đang đi hành quân.
– Cơ khổ! Chưa có điều kiện lập gia đình mà lại để cho có con, tệ quá. Thế gia đình anh ta có biết việc này không? Họ phải giúp đỡ cô chứ, chẳng lẽ lại khoanh tay làm ngơ?
– Thưa ông! anh Bình mồ côi cả cha lẫn mẹ từ thuở nhỏ, anh sống trong viện mồ côi, lớn lên đi lính nhảy dù, bây giờ là hạ sĩ nhất. Bình không có bà con thân thuộc nào hết ạ.
Viên cảnh sát thấy lòng se lại, cô gái này lâm vào đường cùng rồi, không biết nên giúp cô ta bằng cách nào? Nghĩ ngợi một hồi, ông thở dài:
– Tội cho cô quá, nhưng cô không thể ở đây được. Tôi sẽ đưa cô vào viện tế bần, ở đó họ nuôi cơm, và có chỗ trú cho hai mẹ con.
– Lậy ông đừng làm vậy, cháu chết mất.
– Sao thế? vì lẽ gì cô không muốn vào đó? Cho dù viện tế bần chẳng phải là một nơi sung sướng, thoải mái, nhưng ít nhất cô cũng có cơm ăn, và không phải ở ngoài trời những đêm lạnh như thế này.
– Cháu còn chút tiền. Trước khi theo đơn vị đi hành quân, Bình cho cháu một số tiền, và hẹn tết này về phép, sẽ lo cho mẹ con cháu. Từ giờ đến tết cũng chỉ còn chưa tới một tháng nữa…
Thấy ông làm thinh, cô năn nỉ:
– Thưa ông! Tiền anh ấy cho, cháu nhín nhút cũng còn lại chút ít, nhưng không đủ để mướn nhà. Xin ông cho cháu ở tạm đây ban đêm thôi, ban ngày cháu sẽ làm bất cứ việc gì người ta mướn, để kiếm tiền nuôi con, trong khi chờ ba nó về.
– Nhưng ở đây lạnh lắm, cô và đứa bé sẽ bị ốm mất.
– Đỡ hơn là ở ngoài trời, vì dù sao mẹ con cháu cũng có được cái mái che, và bốn bức vách, tuy thấp nhưng cũng chắn gió được phần nào, nếu nằm ngay xuống sàn.
Ông cau mày, hoàn cảnh cô gái này đáng thương quá, nhưng ông không thể làm sai nguyên tắc. Buồn bã, ông lắc đầu:
– Không được đâu! Đây không phải là chỗ trú cho những người vô gia cư. Địa điểm này thuộc khu vực an ninh do tôi phụ trách, nếu có ai báo cáo có người ở lậu nơi đây, thì tôi sẽ bị khiển trách vì không làm tròn nhiệm vụ.
Cô ta oà lên khóc:
– Cháu không muốn ông bị rắc rối, nhưng quả thật cháu không biết phải làm thế nào… Bình không biết là cha cháu mới chết, và cháu bị đuổi ra khỏi nhà. Nếu cháu bị bắt vô viện tế bần thì anh ấy làm sao kiếm được cháu? Bình hẹn khi về phép sẽ tới đây tìm mẹ con cháu, vì truớc kia tụi cháu vẫn hẹn hò ở chỗ này. Ngày nào cháu cũng bồng con ra đây chờ…
Viên cảnh sát chợt thấy tim xao động, ông nhìn người mẹ trẻ đang ôm con đứng co ro trong gió lạnh, với vẻ thương cảm. Ông bối rối không biết phải hành động như thế nào? Bao nhiêu năm tận tụy trong nghề cảnh sát, ông được tiếng là một người có tinh thần trách nhiệm, làm việc đúng nguyên tắc. Chưa bao giờ ông gặp một trường hợp khó xử như lần này. Đúng lý ra thì ông phải đưa cô ta về bót, và chắc chắn cô ả sẽ bị tống vào viện tế bần, cùng chung với đủ mọi hạng người cặn bã của xã hội: những tên lưu manh, du thủ du thực, những gái điếm ăn sương, những tên ghiền ma tuý, lưu manh, bụi đời… Viện tế bần, tiếng là trạm cứu tế, nhưng thật sự chỉ là một trại giam lỏng, điều kiện sinh sống rất tồi tệ, luật lệ lại khắt khe, nên chẳng ai muốn vào cả. Những người vô gia cư vẫn thích ở bên ngoài, cho dù có bị đói khát. Đưa cô gái này về bót, thì ông không nỡ, nhưng nếu làm ngơ cho cô ta ở trong cái chòi này, là bất hợp pháp.
Ông thừ người suy nghĩ, giữa lương tâm và chức nghiệp, ông không biết phải nghe theo bên nào. Cô gái này có vẻ lương thiện và ngây thơ rất đáng thương, cô ta chỉ có một hoài bão nhỏ là đợi người tình về, anh ta sẽ có kế hoạch để lo cho mẹ con cô. Một mối tình nghèo thật cảm động, và những lời van xin của cô làm ông mủi lòng, nên ông cứ đứng đó mà suy nghĩ, đắn đo cân nhắc mãi. Sau cùng lòng trắc ẩn đã thắng, ông nghĩ thầm cũng chỉ còn hơn ba tuần nữa, thôi thì hãy cho cô ta một cơ hội, biết đâu… Còn việc làm sai nguyên tắc, ta sẽ giải thích với cấp trên sau. Đứng thẳng người lên, ông nói:
– Thôi được, tôi sẽ lờ đi cho cô. Cô có thể ở đây cho tới hết ngày mùng 3 Tết. Đó là tất cả những gì tôi có thể giúp cô trong quyền hạn của tôi. Sau đó, tôi sẽ không nhân nhượng với cô nữa.
– Cháu cũng chỉ xin có thế, cám ơn ông ngàn lần.
Vừa nói, cô ta vừa quì xuống, chắp tay lạy như tế sao. Ông bất nhẫn quay đi, nói:
– Đứng lên đi! đừng làm thế. Cô có thể ở tạm lúc ban đêm, nhưng ban ngày cô phải rời khỏi đây trước khi trời sáng, kẻo mọi người qua lại sẽ thấy.
– Dạ! cháu hứa sẽ ra đi thật sớm, cháu cũng giữ sạch sẽ, không xả rác và không để lại dấu vết gì, ông yên tâm.
– Thôi bây giờ hai mẹ con lên chòi, đi nghỉ đi!
Nghĩ ngợi làm sao, ông cởi cái khăn len trên cổ, đưa cho cô ta:
– Ở đây gió máy, cô hãy dùng tạm cái khăn quàng của tôi quấn cho cháu bé, đừng để nó bị lạnh.
Rồi ông ra xe, lái tới một khách sạn đang xây cất ở gần đó. Đi vòng ra phía sau, chỗ người ta để những vật liệu phế thải, ông tìm được mấy miếng giấy cạc tông lớn. Quay trở lại cái chòi, ông đưa cho cô gái:
– Cô lấy mấy tấm bìa cứng này, che lên chỗ trống để chắn gió. Nhớ dẹp đi khi trời sáng, đừng để người ta thấy.
Đứa bé bỗng ré lên khóc làm ông giật mình, nghĩ ngợi một lúc, ông lục trong túi áo, lấy hết số tiền lẻ đưa cho cô ta:
– Cầm đi, mai mua sữa cho đứa nhỏ, đừng để nó đói tội nghiệp.
Nói xong, không cần nghe cô ta cám ơn, ông bỏ đi, lòng nửa vui, nửa buồn nhưng nhẹ nhàng thanh thản vô cùng. Từ đó, mỗi khi đi tuần ở khu vực này lúc ban đêm, ông vẫn nhìn thấy bóng hai mẹ con người đàn bà khốn khổ nọ trong cái chòi bỏ hoang.
* * *
Ba ngày sau Tết nguyên đán, viên cảnh sát được nghỉ phép, ông đưa cả gia đình về quê vợ ở Bạc Liêu, ở chơi vài tuần. Khi trở lại, ông không thấy hai mẹ con họ đâu nữa, căn chòi bỏ trống, mọi vật vẫn y như cũ. Cô ta đã giữ lời hứa, ra đi không một lời từ giã. Ông băn khoăn không biết số phận hai mẹ con họ ra sao? trôi nổi về đâu? Ông bồi hồi thương cảm một lúc rồi quay bước, ông phải tiếp tục nhiệm vụ.
Thời gian qua, mọi việc chìm vào quên lãng, cho tới hơn ba tháng sau, ông nhận được một bức thư gởi về ty cảnh sát Vũng Tàu, một bức thư rất đặc biệt, không có tên người nhận, ngoài phong bì chỉ đề có dòng chữ “Gởi người cảnh sát tuần tiễu khu bãi sau, trong khoảng thời gian trước Tết.” Thơ gởi về ty cảnh sát Vũng Tàu, địa chỉ và tên người nhận đều mơ hồ như vậy, mà cũng tới tay ông. Tò mò, ông mở phong bì, một lá thơ rơi ra:
“Trại gia binh Long Bình ngày..tháng.. năm 1969
Thưa ông cảnh sát
Cháu rất ân hận đã sơ ý không hỏi để biết tên ông, ân nhân của gia đình cháu. Chắc ông còn nhớ người thiếu phụ trẻ với đứa con nhỏ ông gặp trong cái chòi hoang ở bãi sau Vũng Tàu, cách đây vài tháng? Chính là cháu đó, nhờ lòng nhân của ông, mẹ con cháu đã sống sót qua mùa đông. Chồng cháu đã về kịp lúc để lo cho mẹ con cháu. Anh Bình đã xin được một căn nhà ở trong trại gia binh, và đón mẹ con cháu về. Căn nhà tuy nhỏ, nhưng rất ấm cúng.
Trước khi rời khỏi nơi đây, vợ chồng cháu có đi tìm ông để từ giã, nhưng không được gặp. Cầu mong thư này sẽ tới được tay ông, để ông được biết một tin vui về hai mẹ con cháu. Anh Bình và cháu mới làm hôn thú, và khai sanh cho đứa nhỏ. Bây giờ cuộc sống của vợ chồng cháu đã tạm thời ổn định, Bình có lương hạ sĩ, được thêm tiền trợ cấp vợ con, còn cháu buôn bán lặt vặt phụ thêm, nên cũng đủ sống. Gia đình cháu có được ngày nay, một phần cũng là nhờ ông đã cho cháu một cơ hội.
Cháu rất mong được gặp lại ông, một người cảnh sát rất nhân từ, tốt bụng. Khi nào có dịp đi ngang qua trại gia binh ở dưới chân đồi Long Bình, cách Biên Hoà chừng một cây số, xin mời ông ghé chơi, nhà chúng cháu ở dãy H, nhà số 32. Vợ chồng cháu mong được nói vớ ông một lời tri ân. Cầu xin Phật trời phù hộ cho ông và gia đình ông được mọi điều tốt lành.
Kính thư
Nguyễn Thị Nhiên và chồng là Đỗ An Bình”
Đọc xong lá thư, viên cảnh sát mỉm cười cảm động, không ngờ một hành vi nhân đạo nhỏ nhoi, không đáng gì lại có thể cứu vãn cuộc tình của hai người trẻ tuổi đáng thương. Ông nhủ thầm, bây giờ ta có thể yên tâm về họ, nhưng còn ta, danh dự của một người cảnh sát không cho phép ta nói dối, không thể cứ dấu nhẹm mãi chuyện này. Bổn phận của ta là phải báo cáo hết sự thật, rồi tới đâu thì tới, cho dù có bị khiển trách hay bị hình phạt nào chăng nữa, ta vẫn không buồn vì đã làm được một việc đúng với lương tâm. Nghĩ vậy, ông mạnh dạn cầm lá thư tới sở cảnh sát, xin gặp ông trưởng phòng.
Chậm rãi ông kể lại hết sự việc, nghe xong, viên cảnh sát trưởng tên Hoà cười ha hả, vỗ vai ông mà rằng:
– Nếu cậu cứ lờ đi không nói thì cũng chẳng ai biết, nhưng mà chính cậu đã tự ý khai ra… Hà hà! cũng tốt thôi, nhưng pháp bất vị thân, mặc dù cậu là bạn tôi, nhưng đã biết cậu vi phạm nội qui, thì tôi không thể không phạt cậu. Lẽ ra, vì tinh thần tự giác, có thể cậu sẽ được hưởng trường hợp giảm khinh nếu báo cáo sớm, đàng này để tới bây giờ, gạo đã nấu thành cơm rồi mới chịu thú thiệt, trễ quá…
Ông ngưng lại để suy nghĩ, đắn đo cân nhắc một hồi, rồi mới nói tiếp:
– Tôi phạt cậu phải gác đêm hai tuần liền, bắt đầu từ thứ hai tới, thay thế cho một viên cảnh sát được nghỉ phép vì vợ đẻ. Thế nào? có kêu ca oan ức gì không?
Ông lắc đầu, cười ngượng nghịu:
– Nếu đem lên bàn cân, thì hai tuần lễ phạt chắc chắn sẽ nhẹ hơn cái lá thư này nhiều.
– Tôi cũng nghĩ thế.
Cả hai cùng cười xoà, họ bắt tay nhau từ giã. Rời khỏi văn phòng, ông bước những bước nhẹ tênh trên hè phố. Ông phóng tầm mắt nhìn ra xa xa, cảnh vật hôm nay sao đẹp quá, chim chóc ca hót ríu rít, gió xôn xao và hoa cỏ dường như xanh tươi hơn mọi ngày. Mùa xuân đã về trên khắp nơi, thành phố biển dường như sinh động hẳn lên với những tiếng sóng rạt rào từ ngoài khơi xô vào bờ tung bọt trắng xoá, tiếng sóng nghe như tiếng reo vui, hay lòng ông đang vui? Ông nghĩ về đôi vợ chồng trẻ nọ, về cái gia đình nhỏ bé của họ và mỉm cười, thấy lòng ấm áp lạ thường.
PHƯƠNG LAN
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở MỘT PHIÊN GÁC ĐÊM (truyện)_Phương Lan
Cheyrea Hà Nguyễn, Cô Gái Việt nói về Black Lives Matter
Cô gái Việt nói về Black Lives Matter
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Cheyrea Hà Nguyễn, Cô Gái Việt nói về Black Lives Matter
Bạn Đòi Gì Nữa Ở Đất Nước Hoa Kỳ ??_Mã Phương Liễu
LGT: Tác giả bài viết là Cô Mã Phương Liễu, một người trẻ, con của cố Đại Tá Mã Sanh Nhơn, đã nêu rõ về lập trường của người Việt Nam Cộng Hòa tự do chống Cộng và chống kẻ phá hoại Nước Mỹ. Hoan hô một hậu duệ của VNCH.
Bạn Đòi Gì Nữa Ở Đất Nước Hoa Kỳ ??
Bạn trốn chạy cộng sản để tìm tự do cho chính bản thân và gia đình của bạn. Ngày hôm nay bạn đã có tất cả. Bạn nghĩ bạn bám lấy nước Mỹ để giúp nước Mỹ vĩ đại hơn à, hay bạn bám nơi đây để sử dụng Tu Chánh Án số 1 để bôi nhọ nước Mỹ?.
Tôi nói thật với bạn một điều là cho dù bạn có ở đây thêm 45 năm nữa thì bạn cũng chưa đạt tầm của những người bản xứ nếu bạn như những con cừu dễ bị xỏ mũi bởi mấy đài thổ tả CNN. Bạn còn nhỏ bé lắm trong một xã hội văn minh. Bạn còn kém cỏi lắm trong một đất nước quyền lực.
Bạn suy ngẫm đi. Người da trắng để con cái kết hôn với người da đen. Còn bạn có khuyến khích con bạn date với người da đen để xoa dịu màu da của họ không? Hay bạn xách giò lên cổ khóc lóc kể công để con bạn phải ráng theo sự lựa chọn của bạn. Bạn là những người kì thị mà bạn chưa nhìn thấy đấy thôi. Tư duy của bạn chưa mở rộng như người da trắng đâu. Còn lâu lắm bạn ạ.
Quay lại BLM
Tại sao giới trẻ ủng hộ BLM?
Những đứa trẻ độ tuổi 19, 20 làm sao hiểu được sự dối trá của chính trị. Chúng như những tờ giấy trắng chưa bẩn mực và chúng cũng chưa đi một hành trình dài như chúng ta. Chúng đang bị chiêu dụ bởi hai từ “nhân đạo”. Chúng được tiêm nhiễm bởi nền giáo dục “chờ sung rụng” rao giảng trong nhiều lớp học. Tôi từng bị như thế trong thời gian dài khi nghĩ rằng nước Mỹ “miễn phí”.
Bạn có biết???
Ai đã giữ ông Obama ở lại Toà Bạch Ốc 2 nhiệm kỳ nếu không phải người da trắng. Ai đã xem chương trình của bà Oprah để bà dễ dàng trở thành tỷ phú nếu phần lớn khán giả không phải người da trắng. Ai đã xem football để những anh chàng cầu thủ da đen trở thành triệu phú. Người Mỹ luôn trọng người tài dù người đó màu da gì thì đó không phải kỳ thị màu da. Nếu họ kỳ thị bạn nghĩa là bạn phải coi lại cách ăn ở trước khi nhìn màu da của mình.
Tại sao mùa bầu cử năm nay bạo động hơn nhiều đời tổng thống khác?
Ông Trump là một tỷ phú. Ông ra tranh cử khi ông thấy đất nước đang cần ông chứ không phải ông tranh cử để trở thành tỷ phú. Điều đó nói lên sự khác biệt giữa cựu TT Obama và TT Trump.
Ông vì nước Mỹ thì chúng ta cũng vì ông. Đừng để Đảng Dân Chủ và Trung Cộng tiếp tay chia rẻ đất nước của chúng ta bởi cụm tự BLM biến chất.
Ông đang dẹp những thành phần lobby và vạch mặt từng người phản bội lại đất nước và đó là nguyên nhân Đảng Dân Chủ làm ngơ trước những bạo động. Hành động ngụy quân tử trơ trẽn gần đây nhất là ông thị trưởng NY đã ủng hộ sơn BLM màu vàng trước Trump Town. Một sự xu nịnh hèn hạ mà tôi thấy ở một người giữ chức vụ này.
Nước Mỹ đã đi qua 244 năm và chính trị Mỹ luôn được thế giới quan tâm vì chính trị Mỹ ảnh hưởng trực tiếp đến toàn thế giới. Nếu bạn không hài lòng với đất nước này bạn có quyền dọn đi nơi khác như lời TT Trump từng nói. Bạn đừng ở đây lên án ăn tàn phá hại khi kiến thức của bạn còn quá hạn hẹp.
Tôi cũng có đôi lời gởi đến người da đen.
Hành trình đấu tranh của các bạn đã đạt American Dream rồi. Các bạn đừng quá khích bởi những tên đang kiếm phiếu. Họ đang lợi dụng màu da của các bạn để đổi lấy chức vụ và tiền bạc chứ họ là những kẻ đang tiếp tay phân biệt chủng tộc và chia rẽ nước Mỹ.
Nếu các bạn để họ dẫn dắt thì chính các bạn phải trả giá cho hành động này. Các bạn đừng để người khác mỗi lần nhìn các bạn lại nghĩ đến “BLM” vì tất cả chúng ta là công dân Hoa Kỳ xứng đáng được hưởng quyền bình đẳng như nhau.
Túi của Đảng DC đang bị rách và họ mượn tay của các bạn vá nó lại nên các bạn cần sáng suốt bầu cho người mang lại công việc làm cho các bạn và giữ nước Mỹ Vĩ Đại.
MaPhuongLieu
Kính Chúc Bình An.(Trích từ FB Nga Bích Phạm)
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Bạn Đòi Gì Nữa Ở Đất Nước Hoa Kỳ ??_Mã Phương Liễu
Tâm sự của bạn Lê Hữu Nghĩa với RadioVNHN
Anh Dương Thượng Trúc ơi ,
Quả thật là tui vừa rất bất ngờ , vừa vui và cũng vừa ngại khi biết anh cho phát thanh giới thiệu mấy bài hát của tui trên RADIOVNHN.com
Bất ngờ vì hổng ngờ được anh và các bạn cộng sự giới thiệu LHN trong một chương trình phát thanh riêng của VABC .
Rất vui vì anh đã chấp cánh cho các bài hát được bay xa thêm , đến với nhiều người hơn trên khắp mọi nơi .
Rất ngại vì anh và các bạn đã giới thiệu LHN là một “nhà thơ , nhạc sĩ” . Nghe hết hồn luôn ! Nếu biết trước thì tui sẽ yêu cầu giới thiệu là “tác giả” thôi . Vì thực tế tui tuy là người thích viết nhạc nhưng hổng phải là nhạc sĩ ; thích làm thơ nhưng cũng hổng phải là nhà thơ .
Rất cám ơn tình cảm của anh và các bạn dành cho LHN .
Xin phép được giới thiệu VABC và phần phát thanh nầy với các bạn khác .
Thân chúc anh và các bạn cộng sự luôn vui khỏe , bình an để tiếp tục làm thêm các chương trình khác cho mọi người thưởng thức . Chúc VABC luôn đứng vững và phát triển .
Thân ,
LHN
Mời các bạn nghe nhạc của LHN
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Tâm sự của bạn Lê Hữu Nghĩa với RadioVNHN
Ông Lão/ Thơ LHN và các b ài họa
Trước khi thưởng thức các bài thơ “Ông Lão” và các bài họa, mời các bạn xem phần giới thiệu loài hoa “Ông Lão” như thế nào nhé.
“Cám ơn bạn đã đăng bài Ông Lão lên trang CNN . Mà bạn nên đăng thêm vài dòng giới thiệu về cây hoa Clematis (Ông Lão) thì thiên hạ mới hiểu được “Ông Lão” của tui là ý nghĩa gì . Vì trên FB có nhiều người hiểu lầm bài Ông Lão là lão Nghĩa tự thán không hà . Mấy tấm hình đó tui chụp cùng một cây Clematis leo ở hàng rào nhà tui vào các thời điểm nó đang xuân và khi đã tàn .
Ông Lão là tên tiếng Việt của hoa Clematis . Người ta kêu là Ông Lão chắc là vì khi hoa tàn và trái chín thì nhìn giống như một cái đầu tóc bạc . Mỗi sợi tóc là một hột giống “.

Và các bài họa:
1. NGẮM HOA
Vườn hoa đẹp quá, cớ sao sầu
Lắm kẻ mơ nhìn chẳng đặng đâu
Tiếc nuối làm chi thời quá khứ
An nhiên tự tại, nhớ làm đầu.
NCV
2. ÔNG LÃO NGHĨA
Lão Nghĩa làm chi có nỗi sầu
Vui còn không hết chẳng buồn đâu
Ngày ba đêm bảy phờ râu bạc
Tóc trắng đang bay chửa hói đầu.
CX
3. TIẾC NUỐI
Người đã đa mang một chuỗi sầu
Đố ai biết được bởi từ đâu?
Bởi vì tiếc nuối thời son trẻ
Đêm ngủ nào yên đến trọi đầu!
Cóc Nuối: NHA
4. CHƯA HOÀN MÃN
Tiếc nuối làm chi bận nỗi sầu,
Một thời trai trẻ hết vì đâu ?
Bôn ba thế sự chưa hoàn mãn,
Ngoảnh lại đời ta đã bạc đầu.
CQT
5. HỮU SANH HỮU TỬ
Hữu sanh hữu tử có chi sầu
Bẻ nạng chống trời chẳng được đâu
Tre phải tàn đi măng mới mọc
Lo buồn thêm bệnh lại điên đầu
CH
6. ĐƠN GIẢN NHƯ ĐANG GIỠN
Lũy tiến thời gian sao lại sầu !
Tre tàn măng mọc có chi đâu?
An tâm tự tại mà vui sống
Quý Lão hồn nhiên không nhức đầu./-
TQN.
7. GIÀ VUI.
Tùng bách non xanh chẳng lụy sầu
Bèo tan nước chảy, có gì đâu!
Lão ông tám chục còng lưng cỏng
Mặc trẻ rờ râu, chịu túm đầu.
CÓC LÝ
8. DUYÊN NỢ
Duyên nợ hồng nhan, chỉ khổ sầu
Lôi đi, xét nét … được gì đâu!
Dáng xuân, mắt biếc … rồi năm tháng
Đội nắng dầm mưa … điểm trắng đầu.
CÓC LÝ
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Ông Lão/ Thơ LHN và các b ài họa
Hãy Nhìn Kỹ Người Đàn Ông Này… (ST)
Hãy nhìn kỹ người đàn ông này trong giây lát. Ông ấy đã 74 tuổi,

vừa kết thúc ngày làm việc lúc 2:00 sáng, trong khi hầu hết những ông già ở độ tuổi đó đã nghỉ hưu và đang say giấc nồng. Ông ta trở về sau một ngày dài có lẽ đã bắt đầu trước khi mặt trời mọc, bơ phờ với chiếc cà vạt thả lỏng và cái nón trong tay, cảm giác nhẹ nhõm rằng một ngày làm việc cuối cùng cũng đã qua đi.
Người đàn ông tuyệt vời đó đang ở tuổi của cha, ông nội và thậm chí là ông cố của nhiều người. Người đàn ông đó vừa đi làm về, vì bạn, và vì tôi.
Ông rời bỏ biệt thự dát vàng rộng lớn của mình, nơi ông có thể nghỉ hưu vui vẻ và chơi golf cả ngày. Tuy nhiên, ông đã đặt sự giàu có của mình sang một bên để đi làm miễn phí, với tiền lương 1 USD/năm, cho bạn, cho tôi, cho chúng ta và cho Hoa Kỳ. Trong khi các vị Tổng thống khác trở nên giàu có trong và sau nhiệm kỳ của họ, thì người đàn ông này đã mất hơn 2 tỷ USD tài sản trong 4 năm ngắn ngủi của mình.
Ông ấy tạm gác việc an trí và đời sống an nhàn chỉ để bị tấn công mỗi ngày bởi phương tiện truyền thông và giới cánh tả. Ông ấy không làm những việc này vì tiền hay vì quyền lực, thứ mà ông đã có đủ. Ông ấy đang làm những gì cần thiết để người dân Mỹ được an toàn trong nhà của mình, có thể tìm được việc làm tốt hoặc khởi nghiệp kinh doanh dễ dàng hơn, giữ lại thêm vài USD trong túi vào cuối mỗi tháng, trong khi các đời Tổng thống khác trước ông chắc chắn sẽ tìm cách bòn rút túi tiền của họ để lấy thêm thuế.
Nhìn vào tấm hình này một lần nữa, người đàn ông ở độ tuổi của cha, ông nội hay thậm chí chính bạn, xứng đáng được tôn trọng.. Sự vinh danh ở đâu? Sự cảm kích ở đâu? Tại sao nhiều người có thể mù quáng đến mức không nhìn thấy những điều tốt đẹp mà người đàn ông này mang lại cho họ và gia đình họ?
Tại sao nhiều người không nhìn thấy các chính sách của ông ấy đã giúp đỡ rất nhiều các cộng đồng thiểu số ở Mỹ? Ngược lại, họ cứ liên tục gọi ông ấy là một kẻ phân biệt chủng tộc!
Tại sao họ có thể đứng về phe cực tả để cố tình không thấy đất nước này đã phát triển đến dường nào trong 4 năm qua?
Tổng thống Donald J. Trump, tôi muốn cảm ơn Ngài bằng cả trái tim. Tôi rất xin lỗi về sự hận thù mù quáng mà ông đã cố để chịu đựng. Ông không hoàn hảo. Chắc chắn là như vậy! Ông đã phạm nhiều sai lầm trong đời tư của mình.. Ai mà không có chứ? Nhưng ông là một người đàn ông tốt bụng và hào phóng. Tôi biết điều này theo bản năng. Điều mà tôi không hiểu và thường trăn trở là sao lại có loại người có thể sống với sự thù ghét trong lòng để rồi phun ra sự khinh bỉ và hèn hạ đến như vậy, không chỉ với ông mà cả gia đình ông nữa? Hoặc những kẻ liên tục chế giễu ông và biến ông thành trò đùa chỉ vì ông không phải là một chánh trị gia chuyên nghiệp, và ông không phải là người giỏi trong việc xảo ngôn và nói dối táo bạo. Hoặc những kẻ không có gì tốt hơn để làm ngoài việc tấn công vợ và con trai nhỏ của ông. Những kẻ này tự tin và khẳng định rằng họ đã không bị Báo chí hay Truyền thông thao túng. Họ thực sự tin rằng sự thù hận của họ tới từ bản thân mình. Tuy nhiên, khi được yêu cầu giải thích, nhiều người trong số đó không thể nói rõ lý do là tại sao..
Điều gì đã xảy ra với đất nước vĩ đại của chúng ta? Tại sao nhiều người không thể nhận ra rằng họ đã bị thao túng và tẩy não và bị dắt mũi bởi một thế lực tà ác sâu xa như vậy, với dã tâm không gì hơn là hạ bệ nền Cộng hòa vĩ đại của chúng ta. Người dân Mỹ là những người tuyệt vời, nhưng họ đang phải ở một nơi tồi tệ ngay lúc này, cả trong trái tim và trong tâm hồn của họ.
Xin Chúa giúp đỡ chúng ta! Xin Chúa chữa lành trái tim và khối óc của người dân đất nước vĩ đại này! Trump không phải là vấn đề!
#Trump2020#KAG
Team President Trump
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Hãy Nhìn Kỹ Người Đàn Ông Này… (ST)
SÀI GÒN, PHỐ CỦA THÀNH PHỐ_Bình Nguyên Lộc
Nhớ về Sài Gòn…
Phố của thành phố
Bình Nguyên Lộc
Bài viết này của nhà văn Bình Nguyên Lộc đăng lần đầu trên báo Nhân Loại năm 1957, sau đó được in trong tập truyện Những bước lang thang trên hè phố của Bình Nguyên Lộc, xuất bản năm 1966.
Đây là một tản văn thú vị về tên đường phố Sài Gòn thời điểm đó, xin mạn phép đăng lại để mọi người cùng nhớ .
Đi trên đại lộ Hai Bà Trưng tôi bỗng sực nhớ lại một điều rồi tủi thân cho bọn đàn ông của ta. Là hễ đàn ông được danh vọng thì đàn bà cũng thơm lây, nhưng khi đàn bà nổi danh thì tên tuổi đàn ông chìm sâu thêm.
Đành rằng ông Thi Sách chỉ có mỗi một cái công nhỏ đối với nước nhà là bị viên thái thú Tàu giết thôi, nhưng quên mất ông ấy cũng tội.
Vậy nên tôi đã đi khắp Sài Gòn để tìm xem có con phố nào là phố Thi Sách không? Có. Hoan hô quí vị đặt tên đường đã nhớ dai hơn nhân dân.
Nhưng mà tội quá, ông Thi Sách ở mãi bên kia nhà thương Đồn Đất, ở xóm ngoại nhân, không bao giờ có người Việt bước chân đến. Ông nầy đã chết vì tay ngoại nhân mà hương hồn ngày nay vẫn lẩn quẩn với ngoại nhân.
Ông Thi Sách và Hai Bà Trưng chạy song song với nhau cho tới mé nước, và không bao giờ gặp nhau cả, đó cũng là một điểm đáng buồn cho cặp vợ chồng ấy.
Ông Nguyễn Thái Học mà còn ngậm cười được vì đã gặp Cô Giang, Cô Bắc ở hai ngã ba chợ Cầu Muối, đằng nầy ông chồng Bà Trưng chỉ nghe văng vẳng tiếng bà đâu đó thôi.
Bà Sương Nguyệt Ánh cũng không bao giờ đi thăm cha được, vì bà ở xóm Bùi Chu còn cụ đồ lại qui điền mãi tận trên Tân Định..
Vị nữ anh hùng thứ nhì của ta, Bà Triệu cũng bị ta quên mất vì bà cũng ở xóm ngoại nhân, trong Chợ Lớn.
Tuy nhiên, cũng phải nhìn nhận rằng đô thành đặt tên rất khéo, Công chúa Huyền Trân ở một căn phố buồn hiu, sau dinh Độc Lập, buồn như con đường thiên lý ngàn dặm băng rừng đưa công chúa từ Việt sang Chiêm.
Còn cái phố có nhiều tiệm mì, tiệm ăn và tửu lâu trong Chợ Lớn mà đặt tên là phố Tản Đà thì tuyệt diệu bởi vì Tản Đà không phải là thi sĩ mà thôi, lại còn là thực sĩ nữa.
Nếu đô thành có bất công chút ít, chẳng qua là vì quên đó thôi. Chẳng hạn như ông Phan Huy Chú được nêu danh trong Chợ Lớn mà ông Phan Huy Vịnh lại không.
Đô thành lại trọng văn nghệ lắm. Không có nhà văn, nhà thơ nào ngày xưa mà không được lấy tên đặt tên phố cả, khiến lũ văn nhân thi sĩ hậu sanh là ta đây cũng nức lòng muốn cố gắng để có thể được biệt đãi như thế về sau.
Chỉ phiền văn nhân thi sĩ của thế hệ ta đông quá, mà đường phố chỉ có hạn thôi, dễ gì tìm được một chỗ “mần”.
Có một điều đáng chú ý là họ Nguyễn chiếm đa số trong các phố Sài Gòn. Dân tộc ta họ Nguyễn cũng như dân tộc Pháp họ Dupont vậy mà!
Một người Pháp quen biết kể chuyện rằng thuở Đức chiếm đóng nước Pháp, một khi kia quân đội Đức bố ráp ở một ngoại ô nhỏ tại Ba Lê để bắt ông Dupont nào đó. Cuộc bố ráp thi hành xong thì chúng bắt được tất cả tám trăm mười bảy ông Dupont, vừa già, vừa trẻ, đó là chúng đã loại trừ những cậu Dupont oắt con ra rồi đó.
Một cựu thông ngôn nhà binh Pháp ở đây cũng kể rằng một khi kia Pháp ruồng bố ở làng nọ để bắt Nguyễn Thị Hai nào đó. Chỉ một làng ấy thôi, mà họ đã bắt đến bốn mươi tám Nguyễn Thị Hai chẵn chòi.
Vậy thì họ Nguyễn chiếm đến 55 con phố ở Sài Gòn – Chợ Lớn không phải là chuyện lạ. Đó là chưa kể những bà Sương Nguyệt Ánh v.v… cũng là họ Nguyễn mà không nêu họ ra. Bà Đoàn Thị Điểm cũng có người bảo thật ra là Nguyễn Thị Điểm, và biết đâu cô Giang, cô Bắc lại không là họ Nguyễn.
Họ Nguyễn được ưu đãi như thế, còn họ Tô không biết vì sao lại ra rìa. Năm kia trên Hòa – Hưng có một con phố tên là Tô Hiến Thành. Năm nay không thấy tên phố đó nữa.
Ngoại nhân có công với dân tộc cũng được nêu danh, cho công bằng. Nhưng không hiểu ông J.J Rousseau có công trực tiếp gì với dân tộc ta. Còn ba ngoại nhân khác rất có công là Tích Quang, Nhâm Diên, và Sĩ Nhiếp lại vắng bóng.
Sài Gòn có một con phố cong queo một cách rất ngộ nghĩnh, được đặt tên là phố Cống Quỳnh. Thật là khéo, vì cách lập luận và hành động của ông Cống Quỳnh cũng cong cong quèo quẹo như con phố kỳ dị ấy. Tiếc rằng Cống Quỳnh có lẽ chỉ là một nhân vật tưởng tượng thôi.
Sài Gòn đặc biệt vì có phố không vỉa hè, thí dụ đoạn phố Đề Thám trước dãy nhà cũ đối diện với hông nhà thờ Tin Lành. Thật ra thì có một vỉa hè rộng độ tám tấc, nhưng đã lì xuống bằng với mặt đường, ô tô tha hồ leo lên và người đi bộ rất lắm khi phải nhảy vào nhà người ta để thoát chết.
Lại có vỉa hè mà người đi bộ không được sử dụng, thí dụ vỉa hè Cô Giang tại chợ Cầu Muối. Người đi bộ ở đoạn nầy hễ xuống đường thì bị xe cán, còn lên lề thì bị mấy chị bán hàng đuổi, vì mấy chị mướn vỉa hè ấy có đóng tiền chỗ đàng hoàng.
Thành ra qua đoạn đường đó y như là qua cầu đoạn trường, lên lề thì đoạn tâm, còn xuống thì đoạn cẳng.
Có lắm vỉa hè công khai dùng làm ga-ra, nói công khai vì xe để trên ấy nằm đó năm nầy qua năm khác mà không sao cả. Thế nên chỉ mướn một căn phố bé nhỏ thôi mà người ta có thể mở ga-ra to là nhờ vậy.
Nói đến vỉa hè không thể không chú ý đến những vỉa hè mức độ khác nhau, khách đang đi bỗng sụp chân suýt ngã. Ấy, nhà bên nầy xây cao một tấc năm, nhà bên kia chỉ xây một tấc thôi mà. Vì mạnh ai nấy xây vỉa hè nên vỉa hè lại mang đủ màu sắc, có quãng xanh, quãng vàng, quãng xám, và lại kiến thiết bằng đủ cả vật liệu: gạch xi-măng, xi-măng trắng, gạch thẻ, gạch Tàu, nhựa, đá ong. Sợ nhứt là vỉa hè đá ong trên đường Thủ Khoa Huân. Đá ong lổm chổm khiến bộ hành không lọi chân cũng trặc cẳng.
Nếu đô thành tự làm lấy vỉa hè rồi bắt người ta trả tiền thì tình trạng nầy đã không có.
Bình Nguyên Lộc
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở SÀI GÒN, PHỐ CỦA THÀNH PHỐ_Bình Nguyên Lộc
Tiếu Lâm: Thơ Tình Địa Danh Sài Gòn
Thơ Tình Địa Danh Sài Gòn:
Các Ông, Các Bà.
(Cóp từ Website Người Phương Nam)
Chuyện rằng từ thuở xa xưa
Ông bà ta đã dây dưa ái tình
Bởi thế nên tục truyền rằng:
Ông Lãnh, Ông Tạ, Ông Đồn
Ba người bạn thiết sớm hôm một nhà
Ông Lãnh bản chất thiệt thà
Thầm yêu nét đẹp mặn mà Bà Đen
Nhưng nào ông dám bon chen
Sáng đêm chong đèn nhung nhớ thiết tha
Ông Đồn bản tánh nguyệt hoa
Chờ Ông Lãnh kẹt, cà rà Bà Đen
Núi Bà Đen
Hai người xả láng một phen
Sinh ra bé gái đặt tên Thị Nghè
Ông Lãnh nghe nói, thuê ghe
Đi thăm cho biết Thị Nghè ra sao
Cầu Thị Nghè
Ngó gần nó cũng bảnh bao,
Nhìn xa nó cũng hao hao Ông Đồn
Bà Đen từ dạo sinh con
Vốn đã đen sẵn nay còn hơn xưa
Ông Đồn nhìn vợ hết ưa
Bỏ lên Long Khánh say sưa miệt mài
Bà Đen ngẫm nghĩ chán thay
Cũng đi lên núi đêm ngày thở than
Thương cho đứa cháu lầm than
Ông Lãnh hào hiệp cưu mang đem về
Buồn cho cuộc sống ê chề
Một già một trẻ bốn bề cô đơn
Ông bèn thẳng xuống Hóc Môn
Cưới luôn Bà Điểm để chôn cuộc đời
Chợ Bà Điểm
Qua bao vật đổi sao dời
Bà Đen ở vậy cho vơi nỗi lòng
Chỉ còn Ông Tạ lông bông
Bạn bè lấy vợ nên chồng đã lâu
Cô Giang sắp sửa ăn trầu
Cô Bắc cũng đã từ lâu theo chồng
Ông bèn đi xuống Cầu Bông
Hỏi thăm Bà Chiểu có chồng hay chưa
Bà Chiểu nghe nói bèn thưa:
“Chỉ còn Bà Quẹo là chưa có chồng
Bà Điểm tay bế tay bồng”
Buồn tình, Ông Tạ phải lòng Bà Hom
Ông bèn bao cuốc xe ôm
Lăng Cha Cả
Về lăng Cha Cả lo hôn lễ liền
Phụ rể có cậu Bảy Hiền
Nữ trang Chú Hỏa bạc tiền thiếu đâu
Bà Hạc thì làm phụ dâu
Chú Ía bưng quả, buồng cau, khay trầu
Bà Hom tròn mối duyên đầu
Thương cho Bà Quẹo âu sầu đắng cay
Ế chồng mấy chục năm nay
Chỉ vì cái tội thích hay làm tàng
Buồn cho nghiệp chướng bẽ bàng
Bà đành an phận chẳng màng hơn thua
Mặc cho thế sự ganh đua
Bà liền xuống tóc vô chùa Bà Đanh
Bỏ ngoài tai việc chúng sanh
Cam đành vui thú tu hành điền viên
Cầu Ông Chừ
Buồn nhất là ở Phú Yên
“Ông Chừ” hổng có tình duyên mặn mà
Tự trách số phận “con gà” (mắc dây thun)
Ông qua Cam Bốt cưới “Bà LaMôn”
Tuổi em thì cũng sồn sồn
“Vệ Sa”“Sát Đế” một bồ Hindu
Ngẩn ngơ vào một chiều thu
Ông ra Thiên Mụ khấu đầu đi tu
Không rõ tác giả/Nguon : NPN
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Tiếu Lâm: Thơ Tình Địa Danh Sài Gòn
Cách Sử Dụng và Tái Sử Dụng Khẩu Trang Đúng cách
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Cách Sử Dụng và Tái Sử Dụng Khẩu Trang Đúng cách
Nhắc nhở bạn hiền.
Face mask
giúp giảm nguy cơ truyền nhiễm
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Nhắc nhở bạn hiền.
Thư Gởi Bà Song Chi_Huỳnh Hậu
THƯ GỬI BÀ SONG CHI
Huỳnh Hậu
Những người quan tâm tới văn học của MNVN trước 1975 phần lớn đều đã từng đọc VŨ HẠNH, một nhà văn thuộc dạng ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản .
Trong những tác phẩm của Vũ Hạnh, có một truyện vừa, rất có ý nghĩa : BÚT MÁU .
Vũ Hạnh viết truyện này , chính là để mỉa mai những cây viết miền nam, mà theo ông ,đã dùng văn tài để ca ngợi cái ác .
Có lẽ Vũ Hạnh không bao giờ có thể ngờ rằng cái truyện của mình , trước đây diễn tả không đúng thực trạng của văn học MNVN, bây giờ lại TẢ CHÂN cái sinh hoạt thối tha của những thằng / con, mang danh văn học nghệ thuật , nhưng nhắm mắt ca tụng tội ác của đảng trong bóng đêm của chế độ CSVN.
Thời thế đổi thay, chính tôi cũng không ngờ , giữa lúc cái ÁC và cái THIỆN đấu tranh một mất một còn ở Mỹ, khi mùa bầu cử tổng thống sắp đến gần , cái truyện BÚT MÁU của Vũ Hạnh lại có ý nghĩa sâu sắc đối với tôi như vậy !
Trong thời gian qua, cá nhân tôi đã lôi ra cả đống BÚT MÁU . Những Vũ Văn Lộc, Đỗ Thắng , Vũ Bảo Kỳ , Phạm Thanh Giao, Võ Ngọc Ánh, Đinh Ngọc Thu, Nguyễn Hoàng Duyên ,Nguyễn Gia Kiểng, Đinh Xuân Quân , Võ Văn Tài , Michelle Phương Thảo , Hoàng Ngọc Diêu, Võ Văn Tạo v.v.
Cái danh sách bút máu ngày mỗi dài thêm , đủ chứng minh ngày nay đúng là ĐẠO CAO MỘT THƯỚC MA CAO MỘT TRƯỢNG .
Hôm nay tôi mời các bạn giáp mặt một bút máu khác :
BÚT MÁU SONG CHI.
Đây không phải lần đầu tiên tôi viết về bà đạo diễn này.
Cách đây chừng vài tháng , tôi có viết về bà Song Chi , với cái tựa hơi ngụ ngôn : CON ẾCH MUỐN THÀNH CON BÒ .
Lý do là vì, khả năng của bà Song Chi kém quá, nhưng bà lại ưa lộng ngôn , phát biểu tầm bậy tầm bạ, ra vẻ như mình đầy những kiến thức ; nhưng thực chất , bà chỉ nhai lại những tin tức xuyên tạc mà lũ truyền thông thổ tả Mỹ công bố ra ngoài để đánh phá TT Donald J. Trump.
Tôi chân thành thưa với các bạn , tôi rất mong có một tay lý luận sắc bén chống Trump , viết một bài vững chắc như tường đồng vách sắt , để đọc cho khoái . Nhưng cho tới nay, tôi hoàn toàn thất vọng . Những bài viết của những bút máu tôi liệt kê ở trên , phần lớn na ná giống nhau . Đọc một bài là có thể hiểu hết nội dung của những bài khác.
Cũng là Trump thiếu đạo đức, Trump nói không giữ lời, Trump coi thường phụ nữ , Trump phân biệt chủng tộc, Trump không có chiến lược gì xuất sắc, Trump đánh mất uy tín nước Mỹ khiến đồng minh coi thường , Trump gây ra chia rẽ trong xã hội Mỹ , Trump chơi gái kiểu playboy, Trump nói láo , Trump xin Tập Cận Bình ủng hộ để thắng cử , Trump thỏa thuận cho Tập Cận Bình xây nhà tù nhốt dân Uighurs , Trump không ủng hộ nhân quyền v.v.
Điều chán nản cho tôi , hôm trước viết bài phản biện lại bài viết của Bút Máu Song Chi , thì hôm nay , trong bài viết mới nhất của bà ấy, cũng chỉ từng ấy thứ để nhai lại ….
Hơn nữa, trong đời tôi, chưa bao giờ gặp một người vừa viết CHÍNH LUẬN vừa run như bà Song Chi :
” Bản tin chiều ngày 30 tháng 07 năm 2020 của nhà báo Thai Dinh Đinh Quang Anh Thái với chủ đề: Nước Mỹ có mất định hướng không?
Câu trả lời của cá nhân tôi là có. Hay nói cách khác, nước Mỹ DƯỜNG NHƯ đang đi không đúng hướng.”
Bạn hãy chú ý tới hai chữ DƯỜNG NHƯ ! Nó nói lên điều gì hả bạn ? Rằng bà ấy cũng không xác định được suy nghĩ của mình là đúng hay sai ; nhưng bà vẫn ngang nhiên phê bình ông Trump tơi tả luôn . Không gọi bà bằng cái tên BÚT MÁU , vậy chứ gọi bằng cái gì ?
Ông Donald J. Trump chả phải thần thánh gì, cũng đủ thứ bất cập, lỗi lầm, nhưng là một người trung thực, đàng hoàng, có đâu bà Song Chi lại phê bình người ta ầm ầm mà chính bà ta cũng không xác định được mình đúng hay sai ? Chỉ một biểu hiện nho nhỏ đó cũng đủ để xác định , bà Song Chi cũng chỉ là một thứ a dua, bầy đàn , chả hiểu gì ông Trump mà cũng lên mặt dạy đời . Ôi chán !
Hãy nghe bà Song Chi mở máy tấn công :
” Đối nội, sự thất bại của chính phủ Mỹ trong việc đối phó với đại dịch COVID-19, sự chia rẽ gay gắt hơn bao giờ hết giữa những người ủng hộ và phản đối TT Trump, nạn phân biệt chủng tộc trỗi dậy, tình hình rối ren và cách chính phủ Mỹ đối phó với những cuộc bạo loạn…chỉ là một phần của sự mất định hướng đó.”
Bà Song Chi ạ,
Tôi nói thành thật với bà nhé. Khi thằng Tàu và thằng WHO toa rập nhau một cách bỉ ổi như mọi người đã thấy , thì tất cả các nước trên thế giới đều thất bại trong việc đối phó với Chinavirus bà ạ. Chả ai tài gì trước một cơn đại dịch như thế.
Con mẹ nạ dòng Hillary Clinton nói dóc rằng nếu bà ta là tổng thống , bà ta sẽ đối phó với pandemic tốt hơn Mr. Trump.
Có phải bà Song Chi đạp phải nước đái của con mẹ bỉ ổi đó không vậy ? Đại sứ John Christopher Steven của nước Mỹ ở xứ Libya bị phiến loạn Ansar Al – Sharia tấn công , kêu cứu , vậy mà thân là NGOẠI TRƯỞNG MỸ, bà Hillary Clinton hầu như từ chối cứu viện , để cho đại sứ Mỹ và vài nhân viên ngoại giao phải chết thảm . Bà ta chưa vào tù là do thằng mọi đen che chở tội lỗi đó bà Song Chi. Bây giờ, để đánh Trump, con mẹ đó nhảy ra nói dóc . Nghe mà ớn !
Riêng bà Song Chi , tôi nghĩ bà biết câu ngạn ngữ của Anh chứ ? YOU WON’T KNOW THE SITUATION TILL YOU PUT YOUR FEET IN THE OTHER’S SHOES. Bà chỉ biết hùa theo một cách ngu đần. Bà hãy mở mắt mà đếm số người nhiễm bịnh và chết trên thế giới vì pandemic đi rồi sẽ nói . Đó là chưa kể những con số gian dối mà người ta khai khống lên với ý đồ đổ hết trách nhiệm lên vai Trump.
Còn chia rẽ giữa những người ủng hộ và ghét Trump là điều không thể tránh khỏi . Thử hỏi, còn những con mẹ ngu đần và chỉ biết nói hùa như bà Song Chi, thi ̀phải có kẻ vạch mặt ra cho thiên hạ biết chứ . Phải không ? Vậy thì dĩ nhiên là có tranh cãi rồi. Chia rẽ gì chứ ? Theo bà Song Chi, phải ngậm miệng trước cái xấu, cái ác, giữ không khí thanh bình , mới là đoàn kết ư ? Bà có bị tâm thần không vậy ?
Rồi phân biệt chủng tộc ? Bà Song Chi làm ơn đưa ra bằng chứng Mr. Trump phân biệt chủng tộc cho tôi coi đi , ok ? Bà không nghe, không thấy những cộng đồng da đen lên tiếng ca ngợi ông Trump đã cho họ có công ăn việc làm tốt hơn xưa ư ?
Và những cuộc bạo loạn mà bà Song Chi mờ ớ đưa ra đây nữa ? Xin bà Song Chi lấy lương tri mà trả lời, THỦ PHẠM GÂY RA BẠO LOẠN TẠI MỸ TRONG MẤY THÁNG QUA LÀ AI VẬY ? Và con nào, thằng nào của đảng DÂN CHỦ cố ý thả lỏng cho lũ quá khích BLM và ANTIFA chiếm nhiều blocks phố để làm khu tự trị và ỉa đái trong đó ? Ai đã chủ trương DEFUND cảnh sát , khiến cho tình trạng ANARCHY xảy ra khắp nơi vậy bà Song Chi ? Ông Trump chỉ mới đưa đề nghị sử dụng Insurrection Act , điều động quân đội dẹp loạn cho dân Mỹ được yên, thì lập tức cả bầy cả lũ nhào ra tố Mr. Trump vi phạm hiến pháp .
Tôi hỏi bà Song Chi, nếu bà là tổng thống , thì bà làm cái đéo gì để giải quyết cho tốt đây hả ?Bà chỉ có cái miệng thúi khi chỉ trích ông Trump làm cho tình hình nước Mỹ mất định hướng . Bà có sách lược gì tốt đẹp thì đưa ra đi bà ; bạo loạn vẫn còn ở Portland, Chicago, Austin kìa, đang chờ bà ra tay giải quyết đó .
Bà dốt thấy mụ nội mà dám bày đặt bàn chuyện quốc gia, nghe chỉ muốn ói :
” Quan trọng hơn, chỉ trong hơn 3 năm qua người ta chứng kiến một nước Mỹ trong đó TT đương nhiệm coi thường mọi giá trị về đạo đức, phẩm chất cần phải có của Tổng Thống một cường quốc dân chủ hàng đầu trên thế giới, vứt bỏ mọi ranh giới đúng-sai, hành xử nói năng bất nhất, thường xuyên chỉ trích, tấn công không chừa một ai, một cái gì, từ những vị tiền nhiệm, đảng Dân chủ, các đối thủ chính trị, các anh hùng của dân tộc, các nhà khoa học, chuyên gia, báo chí truyền thông, FBI, CIA… cho tới lãnh đạo các nước đồng minh, mọi định chế, tổ chức trên thế giới… Và hệ quả là làm nhiều người dân mất lòng tin vào báo chí, các chuyên gia…cho tới sự lãnh đạo của chính phủ, xã hội trở nên chia rẽ và cực đoan hơn.”
Ông Trump đã làm gì mà bà Song Chi cho là coi thường mọi giá trị đạo đức ? Một Bill Clinton cho thực tập sinh Monica Lewinsky thổi kèn ngay trong Bạch Cung ; một Joe Biden sẵn sàng quỳ gối để xin phiếu , sẵn sàng thỏa hiệp với Muslim để được ủng hộ . Xin hỏi bà Song Chi, vậy có là đạo đức không vậy bà ? Bà không cho ông Trump được chỉ trích ai ư ? ai xấu xa , tồi bại gì cũng ngậm miệng làm thinh ư ? Một thằng John Bolton , thù vặt , viết sách dựng chuyện nói xấu tùm lum, chắc bà Song Chi muốn Mr. Trump rước nó ngồi trên để cúng chắc ?
Còn lãnh đạo các nước đồng minh ? Bà Song Chi muốn tổng thống Mỹ phải tiếp tục ngu ngu làm con bò sữa cho lũ EU ăn rồi coi nước Mỹ chả ra cái đéo gì ư ?
Tôi nói thiệt, không ai ngu đần như bà Song Chi . Bà đổ thừa ông Trump làm cho người dân Mỹ không còn tin vào báo chí ? Haha, tôi thấy gương mặt của bà khá đoan chính, đâu có ngờ bà ăn đầu sóng nói đầu gió như vậy ? Mẹ họ , cái lũ báo chí khốn kiếp, chính chúng đã tạo vô vàn FAKE NEWS, dựng đứng bao chuyện tào lao để đánh Trump. Chính chúng làm cho người dân Mỹ chán ghét ; thế mà bà Song Chi bắt chước mấy đứa mất dạy, đổ hết mọi tội lỗi lên đầu ông Trump ? Bà Song Chi đổ oan lên đầu người ta , bà không sợ tạo nghiệp sao bà ? Bà còn con cái , hãy để chút phước đức cho chúng bà ạ.
Một con mẹ ngu đần như bà Song Chi , mà dám lớn tiếng chỉ trích Mr. Trump :
” Đối ngoại, chính sách America First, sự coi thường đồng minh ra mặt, các chính sách thiếu nhất quán, thiếu một tầm nhìn chiến lược lâu dài, đã khiến cho lòng tin của các nước đối với Hoa Kỳ cũng như hình ảnh của Hoa Kỳ trên thế giới bị sút giảm nặng nề.”
Bà Song Chi ạ,
Tôi khuyên bà, từ nay bà dẹp đi , đừng bàn chuyện chiến lược, chiến lẹo gì cả. Cái nhìn của bà chưa quá cái xó bếp, đừng làm ra vẻ ta đây hiểu biết , chỉ làm cho thiên hạ cười rụng răng .
Bà Song Chi tuy không sống ở Mỹ , nhưng bà theo dõi tin tức thường xuyên , lẽ nào bà không biết TT Trump đã đấu tranh cho Hong Kong, cho người Uighurs ở Tân cương , cho Tây Tạng, cho Pháp Luân Công bị chế độ Bắc Kinh bách hại . Tại sao bà có thể mặt dày phát biểu :
” Mặt khác, sự không quan tâm của TT Trump đối với vấn đề nhân quyền đã khiến cho các nước độc tài như Nga, Trung Cộng, VN…thời gian qua tha hồ gia tăng đàn áp những tiếng nói phản kháng và chà đạp lên nhân quyền.
Chỉ hơn 3 năm qua, sự “lấp lánh” của nước Mỹ dường như bớt đi nhiều khi có những điều tưởng như chỉ có thể xảy ra tại những quốc gia độc tài lại xảy ra ở Mỹ, có những lời nói, hành vi, việc làm tưởng như chỉ có thể có ở các lãnh đạo một quốc gia độc tài lại có ở một TT Mỹ.”
Hơn ba năm qua, ông Trump đã cố gắng hết sức mình để làm cho uy thế của nước Mỹ được phục hồi ; chỉ có thứ bá vơ như bà Song Chi mới mắt mù, tai điếc không thấy mà thôi .
Xin đưa một ví dụ, chứng minh cho bà Song Chi thấy nhé. Nước Đức ăn ở hai lòng, thuộc hạng lưu manh ; trong khi Mỹ bảo hộ cho nước Đức, nhưng Đức lại đi mua khí đốt của Nga, không thèm đóng góp tài chánh , chi phí cho quân đội Mỹ tại Đức làm nhiệm vụ . Mr. Trump ra lịnh cho rút bớt quân đội Mỹ ra khỏi Đức . Bây giờ đại diện ba, bốn tiểu bang của Đức, yêu cầu Quốc Hội Mỹ can thiệp, đừng rút quân Mỹ ra khỏi Đức nữa. Nhưng chén nước đã hắt xuống đất thì làm sao vớt lên được nữa ha bà Song Chi ? Theo bà Song Chi, chắc là Mỹ phải bỏ thêm tiền để lo cho quân đội Mỹ ở Đức, để khỏi làm mích lòng đồng minh ??
Nước Mỹ là hệ thống chính trị TAM QUYỀN PHÂN LẬP, một ông tổng thống không thể nào chuyên quyền mà không có sự chuẩn thuận của quốc hội ; hà cớ gì một người có học như bà Song Chi lại ăn nói ngu dốt thế ? Tại sao cứ áp cái nhãn ĐỘC TÀI lên trán ông Trump ? Đúng là ăn nói ngược ngạo, bà chỉ khiến người khác khinh bỉ mình thôi bà SC ạ.
Bà Song Chi ưa cái thói bàn luận những chuyện quá lớn so với khả năng của bà . Bà nói tới thế LIÊN MINH , nhưng tôi xin hỏi bà , bà có sẵn lòng liên minh với những đứa chỉ chực lợi dụng bà, ăn trên đầu bà rồi còn cười bà ngu ? Ông Trump đã làm sạch cái môi trường quá bẩn mà mấy ông tổng thống Mỹ đời trước cứ thỏa hiệp nuôi dưỡng . Một WHO với Mỹ đóng góp tài chánh rất lớn, thế mà nó lại đi toa rập với thằng Tàu Cộng . Mỹ có nên tiếp tục nuôi dưỡng nó nữa không bà Song Chi ?
Là người không sống ở nước Mỹ, bà Song Chi bảo rằng bà rất có cảm tình với Mỹ và bà mong cho Mỹ sẽ tiếp tục hùng mạnh để khỏi bỏ trống vai trò lãnh đạo ? Xin lỗi nhé bà Song Chi. Qua những gì mà bà Song Chi trình bày trong bài viết trước, và bài viết hôm nay, tôi hoàn toàn không tin vào lòng thành của bà .
Trong bài viết trước, bà cầu mong cho sắp tới đây sẽ có một tổng thống thay thế ông Trump. Bà không nêu tên, nhưng tôi hiểu bà muốn ông Joe Biden đánh bại ông Trump để ngồi ghế tổng thống Mỹ trong nhiệm kỳ tới .
Thưa bà Song Chi,
Một thằng chuyên môn đi rờ rẫm đàn bà, chuyên môn mị dân , chuyên môn đi quỳ để xin phiếu , bà có tin là hắn sẽ khiến cho vai trò lãnh đạo của Mỹ tiếp tục được hùng mạnh không thưa bà ?
Chào bà ,
Huỳnh Hậu
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Thư Gởi Bà Song Chi_Huỳnh Hậu
Thiệp Chúc Mừng SN Tháng 8

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Thiệp Chúc Mừng SN Tháng 8
“Em là gái trời bắt xấu” (Bửu Hồng Sưu tầm)
Lệ Khánh. “Em là gái trời bắt xấu”
1. MỞ BÀI: (Bài do Bửu Hồng sưu tầm)
Vào những năm của thập niên 60, trên thi đàn xuất hiện những bài thơ của một nữ sĩ làm xôn xao dư luận trong giới văn nghệ và độc giả yêu thơ. Đó là Lệ Khánh với những bài thơ “Em là gái trời bắt xấu”
“Em là gái trời bắt xấu” là tiếng than não nùng của những mối tình tan vở và ngang trái. Cũng là lý do đưa đến tan vở. Lệ Khánh ngậm ngùi than thở:
“Chuyện thủy chung biết lấy gì đổi chác
Khi tôi nghèo, bằng cấp trắng bàn tay”.
Một lần tình yêu chấp cánh bay đi, người tình ở lại lệ tràn chia ly. Mối tình sau cùng của Lệ Khánh là nhà thơ kiêm nhạc sĩ Thục Vũ, Vũ Văn Sâm. Thơ và nhạc quyện vào nhau, cuốn hút giới yêu thơ và người ngưỡng mộ một thời trước kia.
Mối tình trái ngang, là yêu một người “không phải của mình”, một người đã có vợ con.
Cuộc sống ngoài đời của Lệ Khánh cũng đầy gian nan. Tù tội vì làm thơ. Vất vả trong khu kinh tế mới. Bàn tay cầm viết làm thơ, thơ đã chết, nên bàn tay yếu đuối của một tiểu thư khuê các phải chẻ tre đốn củi để được chén cơm manh áo.
Nổi đau nầy không phải là chỉ riêng của nữ sĩ mà là nổi đau của cả đồng bào miền Nam Việt Nam đầy mất mát, mất tài sản, mất tự do dân chủ, nói chung là mất tất cả vì chế độ Cộng Sản.
2. NHỮNG MỐI TÌNH DANG DỞ CỦA LỆ KHÁNH:
21. Người tình Alpha Đỏ.
Người tình đầu tiên của Lệ Khánh là anh chàng Alpha Đỏ, sinh viên sĩ quan khóa 17 Võ Bị Quốc Gia (Đà Lạt), tên là Phạm H. Th. (H.n.L.) Người sĩ quan nầy phục vụ trong binh chủng Biệt Động Quân.
Vết thương tình đầu đời đã phá nát tấm lòng của nhà thơ nữ lần đầu tiên biết yêu.
Mối tình dang dở gây nhiều đau khổ cho Lệ Khánh, đó là ông Alpha Đỏ kết hôn với người bạn của cô.
Có phải “Em là gái trời bắt xấu”?
Nổi đau nầy khiến cho Lệ Khánh có những bài thơ da diết trên thi đàn của một thời trước kia.
22. Dang dở lần thứ hai
Sau khi chia tay với người yêu đầu đời, một thời gian sau Lệ Khánh có mối tình với nhà văn Mủ Đỏ Hoàng Ngọc Liên, cựu trung tá binh chủng Nhảy Dù.
Ông nhà văn mủ đỏ nầy thường hay bay đi, bay lại Sài Gòn-Đà Lạt hàng tuần. Khi ông làm bài thơ “Kỷ niệm sinh nhật em”, thì Lệ Khánh có ngay bài “Kỷ niệm sinh nhật anh” để đáp lại.
Lệ Khánh có bài thơ cho người tình mũ đỏ.
HỜN DỖI
Đã ba ngày em đợi thư anh đó
Thứ năm buồn úp mặt khóc biết không?
Em giận anh, tức quá muốn lấy chồng
Cho xong chuyện để đừng thương với nhớ
Anh kiêu lắm cứ tưởng mình mũ đỏ
Đại úy “to” rồi quên con bé Cao Ngyên
Đang chờ thư anh, viết mãi một tên
Tên anh đó, người chi lười rứa đó
Em nhất định mai không thèm trông ngóng
Đại úy gì lười hơn hủi nữa cơ
Ba ngày rồi con bé chả làm thơ
Tức rứa đó, để bi chừ em lại khóc.
Lệ Khánh.
Hai người cặp kè bên nhau một thời gian dài, Lệ Khánh biết được ông nầy quá bay bướm, có nhiều bồ nhí ở Sài Gòn, nên chia tay. Lại mỗi lần tình yêu chấp cánh bay đi, người tình ở lại lệ tràn chia ly.
Lại thêm một vết thương trong lòng nhà thơ Lệ Khánh. Có phải vì “Em là gái trời bắt xấu?. Nếu Lệ Khánh là một tuyệt sắc giai nhân thì ra sao?
3. MỐI TÌNH NGANG TRÁI VỚI NHẠC SĨ THỤC VŨ:
31. Vài nét về nhạc sĩ Thục Vũ
Nhạc sĩ Thục Vũ, tên thật là Vũ Văn Sâm, sinh năm 1932 tại xã Trực Tuấn, huyện Trực Ninh, tỉnh Nam Định. Tốt nghiệp khóa 4 phụ ở Đà Lạt năm 1954.
Bước đầu binh nghiệp. Thục Vũ phục vụ ở Đà Nẵng, và sau đó là Sư Đoàn 5 Bộ Binh. Sau thời gian tu nghiệp ở Hoa Kỳ, ông được bổ nhiệm làm Trưởng Khối Chiến Tranh Chính Trị ở Trung tâm Huấn luyện Quang Trung. Ở đó ông sáng tác bản nhạc “Quang Trung hành khúc” .
Đơn vị sau cùng của Trung tá Thục Vũ là làm trưởng khối Chiến tranh Chính trị của trường Bộ Binh Long Thành.
Sau khi miền Nam sụp đổ, Thục Vũ bị tù cải tạo. Lúc đầu tập trung ở Long Khánh, rồi sau đó về trại Tân Hiệp, Biên Hòa. Giữa năm 1976 bị đưa đến Sơn La, là nơi rừng thiêng nước độc, sơn lam chướng khí. Bịnh đau gan mà không có thuốc chữa trị, mất vào ngày 15-11-1976, để lại vợ và 5 đứa con, một người yêu bé nhỏ với đứa con trai, Dương Khánh Thục.
Khi ở trại Suối Máu, Biên Hòa, Thục Vũ sáng tác bản nhạc “Suối máu” với những câu thơ cũng của Thục Vũ :
Anh Ở Đây
“Anh ở đây, bạn bè anh cũng ở đây
Áo rách xác xơ vai gầy
Cùng chung kiếp sống lưu đầy
Anh ở đây, ngày này cơm chưa đầy chén
…
Anh ở đây, bạn bè anh cũng ở đây
Vẫn giếng nước sâu bên cầu
Tìm trăng, trăng vướng dây gàu
Anh ở đây, ngày này bên trong rào sắt
Hận thù ưu tư chồng chất
Giữa lòng núi cũ sông xưa”.


32. Mối tình ngang trái.
Thục Vũ là một nhạc sĩ cũng là nhà thơ. Vốn cùng nghệ sĩ nên họ đồng cảm, đồng điệu nhau qua lời thơ tiếng nhạc.
Mối tình ngang trái vì Thục Vũ đã có vợ con. Tình trường lại tiếp tục lận đận. Số phận hẩm hiu. Lệ Khánh đã yêu một người “không phải của mình”.
Tình ngang trái được Lệ Khánh diễn đạt qua những lời thơ trong bài:
“Vòng Tay Nào Cho Em”
“Lỡ yêu người có vợ con
Thì đừng nói chuyện sắc son mà buồn
Vòng tay nào ôm vợ
Còn vòng tay nào anh ôm em?”
…
“Anh hãy về đi với vợ hiền
Và đàn con nhỏ còn ngây thơ
Phần em chỉ sống bơ vơ
Tình ta đành lỡ duyên nhau
Thì xin hãy hẹn mai sau…”
“Vòng tay” là cử chỉ yêu đương qua 4 câu dưới đây.
“Vòng tay anh chắc giờ đây quá chật?
Ôm vợ hiền, ôm con dại còn đâu
Vâng. Còn đâu người con gái đến sau
Thương, nhớ, tiếc sao ngỡ ngàng biết mấy?
Lệ Khánh diễn đạt tình yêu bằng những cử chỉ cụ thể, là sự hòa hợp chuyền hơi ấm giữa hai thân xác, “Vòng Tay”. Ôm nhau thì phải hôn nhau…tuần tự hành động thể hiện tình yêu theo luật tự nhiên.
Người con gái đến sau chịu nhiều thiệt thòi, gợi nhớ đến bài:
“Lấy chồng chung” của Hồ Xuân Hương.
“Kẻ đắp chăn bông kẻ lạnh lùng,
Chém cha cái kiếp lấy chồng chung.
Năm thì mười hoạ hay chăng chớ,
Một tháng đôi lần có cũng không”.
4. Bài thơ “EM LÀ GÁI TRỜI BẮT XẤU”
Chiều chúa nhật đợi chờ anh mãi mãi
Sao trễ giờ cho chua xót anh ơi
Hẹn hò chi ? Chừ lỡ dở cả rồi
Tình mới chớm đã vội vàng lịm tắt
Tôi yêu anh nhưng hoài hoài thắc mắc
Liệu người ta đáp trả lại hay không.
Đến bao giờ dẵm được xác pháo hồng
Áo cưới đỏ cười vui cô dâu mới
Anh hẹn đúng hai giờ anh sẽ tới
Nhưng sao chừ trời đã tối… anh đâu?
Mưa hôm nay êm như tiếng mưa ngâu
Anh lỗi hẹn nên chiều buồn rứa đ
Tôi gục mặt khóc thầm bên cửa sổ
Mà cô đơn trời hỡi vẫn cô đơn
Nơi xa xôi, anh có biết tôi buồn
Anh có biết tôi cười mắt ngấn lệ?
Anh lỗi hẹn hay là anh đến trễ
Cho chiều nay đường phố lạnh mưa thu
Và đêm nay thành thị ướt sương mù
Người con gái gục đầu thương mệnh bạc?
Chuyện thủy chung biết lấy gì đổi chác
Khi tôi nghèo, bằng cấp trắng bàn tay
Sao yêu anh cho đau khổ thế này
Thà câm nín như ngày xưa anh nhỉ ?
Vì Thượng Đế đày tôi làm Thi-Sĩ
Nên tâm tình trào ngọn bút thành thơ
Dâng riêng anh anh nhận lấy, hững hờ
Tôi hổ thẹn bực mình đem đăng bá
Thiên hạ đọc bảo nhau rằng tôi láo
Đẹp như tiên vờ nói xấu vô duyên
Buồn không anh? Một số kiếp truân chuyên
Làm con gái không bạc vàng nhan sắc
Tôi yêu anh nhưng hoài hoài thắc mắc
Người ta sao ? Không nói chuyện ân tình
Hẹn hò rồi còn nỡ để một mình
Tôi đứng đợi suốt chiều mưa chúa nhật
Lần sau nhé bận gì anh cứ khất
Xin sẵn sàng đứng đợi vạn mùa đông
Bạn bè đi qua trao vội thiếp hồng
Tôi vẫn mặc để chờ anh trọn kiếp
Lệ Khánh 1965
Bài nầy được Thanh Ngọc & Hồng Lâm phổ nhạc, qua tiếng hát của Thanh Thúy.
41. Tâm sự của Lệ Khánh qua bài thơ “Em là gái trời bắt xấu”
Cô gái Huế có bút hiệu rất là định mệnh. Lệ Khánh. Vì vậy mà cả đời cô đẫm lệ vì khóc, nước mắt nhiều hơn nụ cười.
Trong khi chờ đợi người tình trễ hẹn, cô gái miên man nghĩ ngợi. Nhiều câu hỏi được đặt ra: Không biết người ta có đáp trả lại tình mình hay không?
Mình có được cái diễm phúc trở thành cô dâu với áo cưới đỏ, đạp lên xác pháo hồng, hân hoan bước lên xe hoa cùng người yêu đi trọn đường tình, đến bến bờ hạnh phúc?
“Đến bao giờ dẫm được xác pháo hồng
Áo cưới đỏ cười vui cô dâu mới”.
Đa số những câu thơ của Lệ Khánh cần phải đọc liên tiếp từ câu trên xuống câu dưới thì nghĩa mới liên tục. Không ngắt câu.
Ngày chủ nhật, trông chờ người tình lỗi hẹn, người thiếu nữ nầy phân vân, thắc mắc miên man nghĩ ngợi trong nhiều câu hỏi.
“Tôi yêu anh nhưng hoài hoài thắc mắc
Liệu người ta đáp trả lại hay không?
Cái mặc cảm của người con gái bị trời bắt xấu thể hiện như sau.
“Hẹn hò chi? Chừ lỡ dở cả rồi
Tình mới chớm đã vội vàng lịm tắt”
“Mưa hôm nay êm như tiếng mưa ngâu
Anh lỗi hẹn nên chiều buồn rứa đó”
Mưa trong cảnh đợi chờ buồn như mưa ngâu, ập xuống cả buổi chiều ở xứ lạnh, sương mù. Đà Lạt.
“Mưa ngâu” xuất xứ từ câu chuyện trên thiên đình, là Ngưu Lang và Chức Nữ. Ngưu Lang là vị thần chăn trâu của Ngọc Hoàng, vì say mê tiên nữ đệt vải tên Chức Nữ.
Cả hai bỏ bê việc làm nên bị Ngọc Hoàng phạt hai người phải xa nhau, người ở bên nây sông Ngân, người ở bên kia bờ sông. Sau đó, Ngọc Hoàng thương tình, cho hai người gặp nhau chỉ một lần vào ngày mùng 7 tháng 7 âm lịch. Đàn quạ bắt cầu cho hai người gặp nhau. Cầu Ô Thước.
Sau khi gặp nhau, lúc chia tay, Ngưu Lang và Chức Nữ khóc sướt mướt, nước mắt buồn chia ly tràn xuống trần gian bằng những cơn mưa. Mưa ngâu.
“Tháng sáu trời mưa, trời mưa không ngớt
Trời không mưa anh cũng lạy trời mưa”
(Nguyên Sa)
Giọt Mưa Thu (1942) là bản nhạc nổi tiếng của Đặng Thế Phong, làm rung động trái tim của nhiều thế hệ.
Lệ Khánh nghĩ đến nổi đau buồn của cặp tình nhân trong khi chia xa.
Hẹn mà không đến làm cho người yêu nhỏ khóc thầm trong cô đơn và ngóng chờ bên khung cửa. Thục Vũ lớn hơn Lệ Khánh một con giáp, 12 tuổi. (1932-1944)
Trong nổi buồn chờ trông, Lệ Khánh nghĩ đến thân phận mình, nghèo mà không có bằng cấp.
“Chuyện thủy chung biết lấy gì đổi chác
Khi tôi nghèo, bằng cấp trắng bàn tay”
…
Buồn không anh? Một số kiếp truân chuyên
Làm con gái không bạc vàng nhan sắc”
“Em là gái trời bắt xấu”
Xấu ở đây không có nghĩa là hoàn toàn xấu, mà là để so sánh với cái sắc đẹp diễm kiều, quyến rũ như một điều kiện để thu hút và cầm giữ người đàn ông.
Người phụ nữ có hai điều kiện để làm tầm ngắm của đàn ông đó là sắc đẹp nghiêng thành đổ nước. “Nhất cố khuynh nhân thành, tái cố khuynh nhân quốc” hay “Nhất tiếu khuynh nhân thành. Tái tiếu khuynh nhân quốc”. Sắc đẹp làm chết đứng người anh hùng vì tay mỹ nhân.
Điều kiện thứ hai là tài năng.
Về tài năng, cụ thể là bằng cấp và địa vị. Trong hệ thống hành chánh của chính phủ thì địa vị bao gồm những chức vụ như: chủ sự phòng, chánh sự vụ sở, giám đốc nha…Ngoài xã hội thì phải là bác sĩ, kỹ sư, luật sư, giáo sư…
Lệ Khánh chỉ có chức vụ tầm thường là thơ ký.
Lệ Khánh có tài làm thơ, nữ sĩ chiếm địa vị “công chúa”, “hoàng hậu” trong lòng người yêu thơ. Thơ văn là món ăn tinh thần, nên không làm no bao tử được.
42. Vài nét về Lệ Khánh
Nhà thơ Lệ Khánh tên thật là Dương Thị Khánh sinh năm 1944 tại Thừa Thiên – Huế. Con của Phó Trưởng ty Cảnh sát Đà Lạt.
Tác phẩm đã xuất bản:
. Em là gái trời bắt xấu (thơ tập 1, 2, 3, 4, 5) – Khai Trí Sài gòn xuất bản: 1964- 1965- 1966.
.Vòng tay nào cho em (thơ 1966)
. Nói với người yêu (thơ 1967).
Nhà xuất bản Khai Trí đã in 5 tập thơ “Em là gái trời bắt xấu”, 2 tập thơ “Vòng tay nào cho em”, và “Nói với người yêu”, đã có một số độc giả khổng lồ.
Lệ Khánh hiện ở số 71 đường 3 tháng 2, thành phố Đà Lạt.
5. CUỘC ĐỜI LẬN ĐẬN CỦA LỆ KHÁNH:
Nhà văn nữ Hoài Linh Phương (Minneapolis, MN) thân tình với Lệ Khánh như chị em ruột, cả gia đình Hoài Linh Phương cũng xem Lệ Khánh như người thân trong gia đình.
Hoài Linh Phương thuật lại cuộc đời lận đận của Lệ Khánh bên ngoài những vần thơ.
“Thân hình chị đẹp, nếu không nói là hấp dẫn. Tôi nhận ra chị rất mượt mà, có gì đâu mà gọi là “Em là gái trời bắt xấu”? như chị thường than thở. Nhìn khuôn mặt của chị tôi không thấy có điều gì “khuyết điểm” cả”. Lệ Khánh không tuyệt đẹp nhưng không có nghĩa là xấu như chị thường hay than thở”.
Lệ Khánh làm công chức ở tòa Hành chánh thị xã Đà Lạt, rồi sau đó chuyển về Sài Gòn, làm công chức tại tòa Hành chánh tỉnh Gia Định. Chị liều lĩnh đắm mình trong mối tình ngang trái. Câu chuyện một màu Alpha đỏ khi xưa đã là quá khứ. Và cháu Dương Khánh Thục ra đời.
51. Sao không thấy bóng dáng của nhạc sĩ Thục Vũ?
Nhà văn Hoài Linh Phương viết trong tùy bút, kể về cô Khánh như sau.
“Chị không có ai là họ hàng thân thuộc ở Sài Gòn cả. Mỗi ngày tôi vào thăm chị ở nhà bảo sanh Đức Chính, đường Cao Thắng, Sài Gòn, tôi mang theo những thứ cần thiết, ru cháu Thục.
Người đàn ông của chị, tôi chỉ gặp một lần trước kia, khi tôi mới quen chị”. Ý muốn nói là hiện tại chưa gặp lại một lần nào cả.
“Chị sống một mình với con trên căn gác nhỏ, mái lợp tôn, ở con hẻm sâu trong đường Nguyễn Huệ, Gia Định. Căn gác nóng hầm hập vào mùa hè, nóng như đổ lửa.
Chị cô đơn trong cảnh đời phồn hoa xa lạ. Cô đơn, xót xa nhìn con khóc mà không thấy cha. Thơ chị phản phất tiếng thở dài:
“Bây giờ mẹ chỉ có con
Con thơ thơm sửa, mẹ mòn tuổi yêu”
Trong cảnh phồn hoa náo nhiệt mà Lệ Khánh cảm thấy rất cô đơn vì thiếu vắng người tình, thiếu hơi ấm của tình yêu lúc ban đầu. Người cha phải nhìn mặt con mình. Con thơ cần phải có cha chăm sóc. Nhưng không thấy nhạc sĩ Thục Vũ ở đó. Ở thời điểm sinh con, người chồng phải có mặt bên vợ trong lúc sinh đẻ.
Đàn ông đi biển có đôi
Đàn bà đi biển mồ côi một mình.
“Tôi thương cảm sự nhẫn nhục của chị. Cơn mê đã tàn, tình yêu đã tắt. Từ một tiểu thơ, con gái của một Phó ty Cảnh Sát Đà Lạt, với nhà cao cửa rộng, chị theo đuổi một hạnh phúc mong manh. Yêu một người “không phải của mình” để bắt đầu một đời bạc phận, long đong”.
Lệ Khánh muốn về Đà Lạt để gần cha mẹ và cho con được thấy ông bà ngoại và các cậu, dì. Cầm sự vụ lịnh thuyên chuyển trong tay, chưa kịp trình diện nhiệm sở thì Đà Lạt mất. Cả nhà lại di tản về Sài Gòn với hai bàn tay trắng. Tất cả sống trong căn nhà gần như bỏ hoang mà người cha đã mua trước kia.
Từ đó, cuộc sống của Lệ Khánh hoàn toàn bất định ở nhiều nơi khác nhau. Muốn gặp cũng khó.
52. Lệ Khánh bị tù
Sau đó được tin Lệ Khánh bị bắt bỏ tù, nằm trong số 200 nhà văn, nhà báo, bị ghép tội là thực hiện văn hóa đồi trụy, gởi bài ra ngoại quốc bôi bác chế độ, nói chung là “Những tên biệt kích cầm bút”.
Thành phần bị bắt giam gồm có: Vũ Hoàng Chương, Doãn Quốc Sĩ, Hồ Hữu Tường, Nguyễn Sĩ Tế, Dương Nghiễm Mậu, Phan Nhật Nam, Thanh Tâm Tuyền, Duyên Anh, Khuất Duy Trác, Hiếu Chân Nguyễn Hoạt, Trần Ngọc Tư và Lý Thụy Ý…và Lệ Khánh.
53. Bị đi kinh tế mới
Ra tù. Vì không có hộ khẩu thường trú nên phải đi kinh tế mới. Nhìn chung quanh chỉ thấy rừng núi. Đêm đêm nghe tiếng gió hú. Ban ngày phải đi đốn tre, xẻ gỗ làm củi đem về Sài Gòn bán để tìm chén cơm, manh áo.
Từ giả vùng kinh tế mới, Lệ Khánh trở về Sài Gòn nhưng cuộc sống bất định, lang thang, rạc rày, lam lũ…
Có một lần bạn bè phát hiện ra Lệ Khánh bán những rổ chanh ớt, kim chỉ ở bến xe Chợ Lớn. Chị đội cái nón lá sâu, rộng vành, sụp xuống để tránh mặt người quen
54. Trở về Đà Lạt
Cả gia đình trở về Đà Lạt. Lệ Khánh bán quần áo cũ. Bán ở chợ không có khách hàng, cho nên chị phải trèo đèo, leo núi, quảy cái túi quần áo cũ trên vai, đi vào những buôn Thượng xa xôi. Khi về đến nhà, tay chân rã rời. Mọi người yên giấc.
6. KẾT LUẬN:
Người con gái Đà Lạt, xứ sương mù thơ mộng, đã để lại cho đời những vần thơ gây xao xuyến lòng người của một thời trong quá khứ. Nữ sĩ Lệ Khánh, một bút hiệu định mệnh, buồn nhiều hơn vui. Nước mắt nhiều hơn nụ cười.
Yêu thơ của nữ sĩ Lệ Khánh, quý trọng tài năng và trải lòng chia xẻ niềm đau bạc phận do sự đổi đời vĩ đại trong lịch sử Việt Nam.
Cám ơn nữ sĩ đã để lại cho đời những vần thơ hay, trong một đoạn đường của lịch sử thi ca Việt Nam.
Xin chúc sức khỏe và cầu mong vạn sự an lành cho nhà thơ quý mến Lệ Khánh.
Trúc Giang
Minnesota 27/6/2020.
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở “Em là gái trời bắt xấu” (Bửu Hồng Sưu tầm)
THÍ NGHIỆM VỀ HIỆU QUẢ CỦA KHẨU TRANG
THÍ NGHIỆM
VỀ HIỆU QUẢ CỦA KHẨU TRANG

Một tiến sĩ, nhà vi sinh ở Mỹ đã làm thí nghiệm để minh chứng hiệu quả ngăn chặn vi khuẩn của khẩu trang và thuyết phục mọi người đeo vật dụng này giữa lúc đại dịch Covid-19 đang diễn biến rất phức tạp!
Tiến sĩ Rich Davis, giám đốc phòng thí nghiệm vi sinh lâm sàng tại trung tâm y tế Providence Sacred Heart, thành phố Spokane, bang Washington đã chứng minh hiệu quả ngăn chặn hầu hết các giọt bắn trong lúc chúng ta hô hấp – phương tiện mà các nhà nghiên cứu tin rằng đã làm phát tán virus nCoV trong cộng đồng.
Trên tài khoản Twitter của mình, tiến sĩ Davis đã đăng tải quá trình thực hiện, kết quả thu được và kết luận sau các thí nghiệm của mình. Ở thí nghiệm thứ nhất, anh đặt môi trường thạch (dùng để nuôi cấy vi khuẩn) gần mặt để xem có bao nhiêu giọt bắn ra trong lúc anh nói chuyện, hát, hắt hơi và ho, xét trong trường hợp anh có và không đeo khẩu trang.
Kết quả cho thấy, khi Davis không đeo khẩu trang, với chỉ một cái hắt hơi, các giọt bắn đã lấp đầy môi trường thạch cùng những tập đoàn vi khuẩn hình thành trong phương tiện này. Hành động ho, hát và nói chuyện cũng cho kết quả tương tự, vi khuẩn đã theo các giọt bắn hô hấp xuất hiện trên môi trường thạch.
Trong khi đó, khi Davis đeo khẩu trang và thực hiện những hành động trên thì các môi trường thạch được khảo sát hầu như “sạch sẽ”!
Kết quả thí nghiệm thứ nhất của Tiến sĩ Davis
Trong thí nghiệm thứ hai, tiến sĩ Davis đã xem xét đến yếu tố khoảng cách, vì giãn cách xã hội cũng là một cách phổ biến khác để phòng chống virus nCoV lây lan trong cộng đồng.
Anh đặt đĩa môi trường nuôi cấy vi khuẩn cách hai, bốn và sáu feet (tương đương khoảng hơn 60, 121 và 182 cm) và ho mạnh trong khoảng 15 giây, xét trong trường hợp đeo và không đeo khẩu trang. Kết quả nhận được là trong khi hầu hết các giọt bắn đã rơi xuống các đĩa môi trường trong phạm vi dưới 6 feet (khoảng hơn 182 cm) thì với trường hợp anh đeo khẩu trang thì hầu như tất cả các giọt bắn này đã bị chặn lại, bất kể ở khoảng cách nào!
Kết quả thí nghiệm thứ hai của Tiến sĩ Davis
Đương nhiên, tiến sĩ Davis có lưu ý rằng hai thí nghiệm trên không tương đồng với sự lây lan của virus nCoV gây dịch COVID-19. “Vi khuẩn rất khác biệt với virus! Nhưng vì chúng tôi tin rằng các giọt bắn khi hô hấp là phương tiện chủ yếu lây lan dịch COVID19, tôi khai thác sự hiện diện của vi khuẩn (dễ dàng phát triển và hình dung) trong các giọt hô hấp, để cho thấy chúng phát tán đi đâu”, ông giải thích.
Giáo sư virus học tại Đại học Seattle Pacific, Tiến sĩ, Bác sĩ Tracie Delgado đã lý giải và làm rõ thêm một số câu hỏi từ thí nghiệm của tiến sĩ Davis:
Thí nghiệm này trên vi khuẩn vậy còn với virus thì sao?
– Virus khó phát hiện hơn vi khuẩn vì phải làm nhiều bước thí nghiệm hơn và cần thiết bị tiên tiến hơn. Ngoài ra, hầu hết mọi người không có virus trong cơ thể nên người làm thí nghiệm (tiến sĩ Davis) sẽ cần tìm người nhiễm virus. Tuy nhiên, một nghiên cứu được thử nghiệm rộng rãi được công bố cho thấy khẩu trang ngăn chặn virus lây lan với tất cả các bước và thiết bị bổ sung.
– Lý do tiến sĩ Davis sử dụng vi khuẩn trong thí nghiệm này là để đưa ra một sự thể hiện trực quan dễ tiếp cận rằng mặt nạ có thể ngăn ngừa mầm bệnh nói chung. Mặt nạ có thể chặn hầu hết các giọt bắn ra khỏi miệng cùng mầm bệnh trong nó (dù là vi khuẩn hay virus). Đó chính là cách khẩu trang giúp làm chậm sự gia tăng số ca nhiễm COVID-19 mới. Đúng là virus nhỏ hơn vi khuẩn nhưng hãy nhớ virus lây lan qua những giọt bắn nhỏ khi ta hô hấp. Vì vậy, nếu khẩu trang ngăn được hầu hết các giọt dịch bị người bệnh bắn ra thì khẩu trang cũng chặn được hầu hết các loại virus truyền nhiễm.
Khẩu trang vải có giúp bảo vệ chúng ta tốt
như khẩu trang y tế không?
– Khẩu trang vải chặn khoảng 50% kích thước giọt bắn thoát khỏi người bị nhiễm bệnh và khẩu trang y tế ngăn khoảng 75% kích thước giọt bắn từ bệnh nhân. Nhưng nhìn chung cả hai đều khá tương đồng trong việc ngăn chặn tỷ lệ lây nhiễm từ người bị nhiễm sang người không nhiễm bệnh. Lượng virus đóng vai trò lớn trong việc bạn có bị nhiễm bệnh hay không. Cả khẩu trang vải và khẩu trang y tế đều làm giảm số lượng virus phát tán (bằng cách hứng các giọt bắn chứa virus).
– Hãy nhớ rằng, mặt nạ không bảo vệ bạn, chúng bảo vệ người khác khỏi nguy cơ nhiễm bệnh từ bạn (nếu bạn mắc bệnh).
Lê Huy
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở THÍ NGHIỆM VỀ HIỆU QUẢ CỦA KHẨU TRANG
Bầu cử Mỹ 2020: Chiến lược “thoát Trung” của đảng Cộng Hòa.
Bầu cử Mỹ 2020: Chiến lược
“thoát Trung” của đảng Cộng Hòa.
Nguyễn Quang Duy
“Muốn bảo vệ tự do cho nước Mỹ và tự do cho Thế giới, Trung Hoa phải có tự do” chính là tóm tắt chiến lược “thoát Trung” được giải thích qua 4 bài phát biểu của 4 vị lãnh đạo hành chánh Mỹ gần đây.
Mỹ thụ động và ngây thơ …
Ngày 24/6/2020, Cố vấn an ninh quốc gia Robert O’Brien nêu lên một sự thật phũ phàng là gần nửa thế kỷ qua các chính trị gia cả hai đảng, các nhà khoa bảng, nhà giáo dục, nhà báo, nhà kinh doanh Mỹ đều thụ động và ngây thơ (passivity and naivety) trước Trung cộng.
Người Mỹ không biết sự khác biệt giữa người dân Trung Hoa và đảng Cộng sản, một tổ chức theo chủ nghĩa Marxist-Leninist, mà Tập Cận Bình là hiện thân của Joseph Stalin.
Đảng Cộng sản không đại diện cho người dân Trung Hoa nên phải sử dụng bạo lực và tuyên truyền để kiểm soát cuộc sống của người dân, họ kiểm soát về kinh tế, về chính trị, về thể xác và quan trọng nhất là kiểm soát suy nghĩ của người dân.
Mỹ ảo tưởng khi Trung cộng giàu hơn, đảng Cộng sản sẽ thay đổi, người dân Trung Hoa sẽ được hưởng thành quả lao động và những giá trị tự do cũng như người Mỹ.
Trung cộng giàu hơn và mạnh hơn thì ngược lại đảng Cộng sản vi phạm nhân quyền thô bạo hơn.
Mỹ càng phụ thuộc vào thương mãi với Trung cộng thì Mỹ càng làm ngơ trước những vi phạm nhân quyền, quay đầu với những giá trị tự do của người Mỹ.
Khi Trung cộng giàu hơn, họ bỏ tiền tỷ, dùng ngay chính hệ thống giáo dục, truyền thông, mạng xã hội, điện ảnh Hollywood tuyên truyền về sự thành công của chủ nghĩa cộng sản, thay đổi cách suy nghĩ và cách sống của người Mỹ.
Đảng Cộng sản cho tin tặc xâm nhập những kho tài liệu cá nhân đánh cắp thông tin của người Mỹ để kiểm soát dân Mỹ cũng như họ đã kiểm soát người dân Trung Hoa.
Khi Trung cộng giàu và mạnh hơn, họ bỏ tiền mua chuộc các quốc gia nhỏ bé và kiểm soát các tổ chức quốc tế bao vây nước Mỹ, thực hiện tham vọng bá chủ thế giới.
Vì không hiểu chủ nghĩa cộng sản nên Mỹ tự bỏ cuộc hay thua cuộc chiến tranh ý thức hệ với đảng Cộng sản Trung Hoa.
Mỹ nhắm, bịt tai…
Ngày 7/7/2020, Giám đốc Cục Điều Tra Liên Bang Mỹ (FBI) Christopher Wray cho rằng người Mỹ không thể tiếp tục nhắm, bịt tai trước mối đe dọa của việc Trung cộng dùng thủ đoạn gián điệp kinh tế và an ninh tình báo để vượt mặt Mỹ trở thành cường quốc số một trên thế giới.
Cuộc chiến chống gián điệp Trung cộng diễn ra trên mọi lãnh vực: từ chính trị, đến các ngành công nghiệp, nông nghiệp, khoa học, hàng không, robot, chăm sóc sức khỏe, xảy ra trên từng địa phương, từng đại học, từng cơ quan nghiên cứu, từng công ty Mỹ và ngay tại Quốc Hội Mỹ.
Trung cộng cho cả giải phóng quân trong vỏ bọc những khoa học gia đến Mỹ để đánh cắp thông tin về thuốc chủng ngừa dịch cúm Vũ Hán, do các Viện đại học và các Viện dược phẩm Mỹ nghiên cứu và phát triển.
Có khoảng 2,500 cuộc điều tra đang được FBI tiến hành về việc đánh cắp công nghệ Mỹ của tình báo Trung cộng và cứ mỗi 10 giờ FBI phải mở một cuộc điều tra mới chống lại tình báo Trung cộng.
Trung cộng vừa chiêu dụ vừa đe dọa người Mỹ gốc Hoa, cũng như tìm mọi cách gây ảnh hưởng trên các chính trị gia, các nhà khoa học, các nhà giáo dục, nhà báo, và dư luận Mỹ để phục vụ cho tham vọng bá quyền đi ngược lại quyền lợi của nước Mỹ.
Mỹ bị bao vây kinh tế…
Ngày 16/7/2020, tại Bảo tàng Tổng thống Gerald Ford, Bộ trưởng Tư pháp William Barr nhắc đến việc 50 năm về trước hai Tổng Thống Nixon và Ford mở cửa giúp Trung cộng vực dậy nền kinh tế.
Nhưng thay vì cạnh tranh tự do và công bằng với Mỹ, Trung cộng đã sử dụng các chiến thuật thao túng tiền tệ, thuế quan, hạn ngạch, trợ cấp nhà nước, bán phá giá, tấn công mạng, trộm cắp trí tuệ và gián điệp kinh tế.
Trung cộng đã giết chết các công ty công nghệ Mỹ, xâm chiếm và thống trị thị trường Mỹ, buộc nước Mỹ lệ thuộc vào hàng hóa và chuỗi cung ứng của Trung cộng.
Trung cộng đã vượt qua Hoa Kỳ về sản lượng sản xuất trong năm 2010 và họ muốn xuất cảng chủ nghĩa tư bản nhà nước để xây dựng các chế độ độc tài trên thế giới.
Toàn cầu hóa không phải lúc nào cũng theo hướng thị trường tự do, thương mại tự do hoặc trao đổi ý tưởng tự do.
Các công ty điện ảnh Hollywood, đến cả Disney, trước đây là trung tâm của tự do sáng tạo, nhưng ngày nay vì lợi nhuận ngắn hạn trên thị trường 1.4 tỷ người Trung Hoa nên đã tự kiểm duyệt, đã cúi đầu khuất phục trước nhà cầm quyền cộng sản Bắc Kinh.
Công ty Cisco đã giúp đảng Cộng sản xây dựng bức tường lửa ngăn chận người dân Trung Hoa không vào được mạng lưới truyền thông toàn cầu Internet, các công ty Google, Microsoft, Yahoo và Apple đều đã cộng tác với nhà cầm quyền cộng sản.
Lãnh đạo nhiều công ty của Mỹ còn tự đảm nhận vai trò vận động hành lang và nhiều chính trị gia Mỹ đã tiếp tay ảnh hưởng tiêu cực đến quyền lợi nước Mỹ.
Trung cộng còn dùng tiền kiểm soát hoặc đồng tổ chức một số các viện nghiên cứu học thuật của Mỹ, hay tìm cách ảnh hưởng đến việc nghiên cứu và việc giảng dạy của các Viện Đại Học tại Mỹ.
Trung cộng tập trung quyền lực xây dựng một chủ nghĩa xã hội vượt trội hơn chủ nghĩa tư bản, sáng kiến MADE IN CHINA 2025 là một kế hoạch thống trị các ngành công nghệ thông tin tiên tiến, robot, hàng không và xe điện, sáng kiến “Vành đai, Con đường” và mạng toàn cầu 5G nhằm kiểm soát cơ sở hạ tầng cho các công ty nhà nước Trung cộng xây dựng mạng lưới bao vây Mỹ và thống trị toàn cầu.
Đã có lúc người Mỹ cần hiểu rõ sự thâm độc của Trung cộng, cần coi mình là người Mỹ, cần tự hào bảo vệ quyền lợi và giá trị tự do của Mỹ.
Chiến lược Trung Hoa tự do…
Ngày 23/7/2020, tại Thư viện Nixon tiểu bang California, Ngoại trưởng Mike Pompeo đã nói về cộng sản Trung Hoa và tương lai của Thế Giới.
Năm 1972 khi đi thăm Trung Hoa Tổng thống Nixon mong ước sự hợp tác giữa Mỹ với Trung cộng sẽ tạo ra một tương lai đầy tươi sáng cho thế diới.
Nên Mỹ đã giúp hồi sinh nền kinh tế đang trên đà sụp đổ của Trung cộng, nhưng đến nay kết quả là nhà cầm quyền Bắc Kinh đã ăn cháo đá bát phản bội thiện chí của Mỹ và các quốc gia tự do.
Ông Mike Pompeo tổng kết 3 bài phát biểu của Cố vấn an ninh quốc gia Robert O’Brien, Giám đốc FBI Christopher Wray và Bộ trưởng Tư pháp William Barr về mối đe dọa của Trung cộng đối với nền kinh tế và nền tự do của Mỹ và thế giới.
Ông nói ra một điều mà gần như người Việt thuộc nằm lòng là đừng nghe những gì cộng sản nói mà hãy nhìn những gì cộng sản làm (…communist China is to act not on the basis of what Chinese leaders say, but how they behave.).
Ông cho biết đã đến lúc phải thay đổi, nên vừa rồi Mỹ đã bác bỏ yêu sách đường chữ U của Bắc Kinh về Biển Đông và Bộ Quốc phòng đã gia tăng nỗ lực tự do hoạt động hàng hải ở Biển Đông, Biển Hoa Đông, và Eo biển Đài Loan.
Mỹ cũng đã ra lệnh trừng phạt các quan chức Trung cộng vi phạm nhân quyền, thu hồi tư cách đặc biệt của Hồng Kông về ngoại giao và thương mại, tuyên bố đóng cửa lãnh sự quán tại Houston vì đây là một trung tâm gián điệp và trộm cắp tài sản trí tuệ và đang cứu xét không cấp visa vào Mỹ cho các đảng viên đảng Cộng sản và gia đình.
Mỹ không thể bỏ qua các mối đe dọa của Trung cộng, nhưng không muốn đơn phương hành động nên kêu gọi các quốc gia có cùng chí hướng tạo thành một liên minh mới của các quốc gia tự do và dân chủ.
Mỹ đã nhận thức được sự khác biệt giữa người dân Trung Hoa và đảng Cộng sản, nhận thức được việc thay đổi Trung Hoa không chỉ là sứ mệnh riêng của người dân Trung Hoa, mà cả các quốc gia tự do cũng cần phải nỗ lực để bảo vệ tự do.
Đề tài tranh cử…
Cả bốn bài phát biểu được phổ biến trong mùa tranh cử và đều nêu lên một điều là nếu Mỹ không thay đổi Trung cộng, đảng Cộng sản chắc chắn sẽ thay đổi Mỹ và thế giới.
Ngoại trưởng Mike Pompeo cho biết chiến lược của Chính Phủ Donald Trump là Trung Hoa phải có tự do thì Mỹ mới bảo vệ được tự do cho chính mình và cho thế giới.
Ứng cử viên Joe Biden, một chính trị gia đã tham gia chính trị liên bang Mỹ từ 3/11/1970, từng trải trong việc hoạch định chính sách Mỹ-Trung, nên chắc rằng trong các cuộc tranh luận sắp tới sẽ cho chúng ta biết những nhận định cá nhân, cũng như chiến lược của đảng Dân Chủ Mỹ đối với một Trung cộng đang trỗi dậy muốn thống trị toàn cầu.
Nguyễn Quang Duy
Melbourne, Úc Đại Lợi
31/7/2020
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Bầu cử Mỹ 2020: Chiến lược “thoát Trung” của đảng Cộng Hòa.
Trồng khoai lang mà ra khoai mì!_Peter Chánh Trần
Trồng khoai lang mà ra khoai mì!
Peter Chánh Trần
Trồng cây cam ngọt nó ra trái cam chua như chanh, có! Trồng bí xanh nó ra bí đỏ, có! Trồng đậu đỏ, ra đậu đen, có!
Để hôm nào quởn, tui sẽ viết chuyện này.
Một bầy heo con có một hay hai con heo bông, dù con heo nọc và con heo nái đều là heo trắng, có! Cha mẹ da trắng, đẻ ra thằng con đen thui, có luôn!
Ai có học về di truyền, về gene, về lai giống nói chung, thì sẽ hiểu chuyện này. Người không biết về lĩnh vực này, thấy những hiện tượng nghịch lý ở trên sẽ ngạc nhiên, rồi đồn ầm ỉ lên đó là “điềm trời”, rồi bàn tán, giải thích, suy đoán như các nhà tiên tri đoán thời cuộc, hay đoán vận mệnh quốc gia!
Riêng cái anh chàng thấy vợ mình sinh ra thằng cu da đen, thế nào cũng đi mài dao, mua súng, để sống mái một trận với thằng khốn nào đó! Bà vợ dĩ nhiên cũng không dễ dầu gì yên thân! Muốn biết thật hư con vợ mình có đưa đít ra vách nhà cho thằng khác nó “bỏ giống” hay không, cũng không có gì khó.
Lùng sục cái family tree (gia phả) của dòng tộc nhà mình và của nhà nàng, coi tam đường tứ đại trước kia, có ai là da đen hay không?
Nếu có, thì ừ, đúng rồi: Cái gene lặn màu đen, nó lặn bao nhiêu đời, giờ nó mới có cơ hội nổi lên, dân miền Tây gọi là “lên tim”! Khi nó “lên tim”, thì cha mẹ trắng đẻ thằng con đen thùi lùi như lọ nồi, là vậy!
Một thí dụ cho dễ hiểu:
Cái ông “Không-ba-má” (Obama), có cha là dân da đen xứ Kenya, mẹ là da trắng rặc ròng xứ cờ hoa. Đẻ ra hắn ta nửa nạc nửa mỡ, đen đen trắng trắng lẫn lộn trong đó. Gene cha mạnh hơn gene mẹ, nên ông ta có màu đen áp đảo, nhìn vô ra màu đen liền, mặc dù không đen như lọ nồi, giống cha ông ta. Nghĩa là gene trắng bị lép vế, hay nói theo chuyên môn là gene trắng nó lặn. Giả dụ con cái cháu chắt của ông “Không-ba-má” tiếp tục lấy người da đen trong vài thế hệ tiếp theo nữa. Đùng một cái, ở thế hệ thứ n nào đó, có một cặp vợ chồng cháu chắt chút chít của ông “Không ba má” đều đen, lại đẻ ra một em bé da trắng! Gene trắng lặn mấy đời trong dòng họ ông “Không-ba-má”, nay gặp một người phối ngẫu có cái gene đen yếu ờ, bị gene trắng vùng lên làm cách mạng, thắng lớn, cho nên nó lại “lên tim”, là vậy đó!
Những cặp vợ chồng sinh con ra không giống màu da của mình nên biết điều này, và hãy cẩn thận, kẻo gây án mạng oan khiêng! Ngoại trừ khi thằng bé có cái mặt giống y như khuôn mặt của thằng hàng xóm cắt để qua, thì mới là chuyện nên làm tới! Mà thôi, điều cha điều mẹ chi cho lớn chuyện, cho mệt! Nếu đủ độ lượng, thì hãy nhậu ba xị, rồi ngồi rung đùi, miệng ngâm nga cái câu ông bà thường nói “cá trong giỏ cá của mình”, thì coi như không có chuyện gì xảy ra. Nếu như không có đủ “nội công thâm hậu” để dùng chiêu thức này, thì cứ giao phức cả mẹ lẫn con cho thằng khốn đó là khoẻ re! Khà khà khà!
Tào lao cho đã, giờ mới vô đề chuyện khoai lang khoai mì. Trồng khoai lang, đào lên thấy khoai mì, là chuyện “ngạo đời” thôi! Làm gì có! Đó là chuyện impossible!
Học về phân loại thực vật, ai cũng biết: Khoai lang và khoai mì là hai giống, hai loài, hai họ khác nhau, một thứ thân mộc, một thứ dây bò, làm gì có chuyện cây này lai cho cây kia được?
Đó là nói chuyện di truyền. Còn chuyện đời mang nghĩa bóng, trồng khoai lang nó ra khoai mì, hay trồng nấm rơm nó ra nấm chó đái, là có thiệt nghen. Để tui kể nghe chơi vài chuyện “trồng khoai lang đào lên thấy khoai mì”.
Mitt Romney là dân Cộng Hoà chính hiệu con nòng nọc. Cả đời dùng danh nghĩa CH để hoạt động chính trị. Từng là Thượng Nghị Sĩ, Thống Đốc. Năm 2008 còn tranh cái ghế Ứng Cử Viên TT trong kỳ bầu sơ bộ nhưng thua cho một tay CH sừng xỏ hơn là John McCain. 2012 Mitt thành công trong kỳ bầu sơ bộ để chính thức trở thành Ứng Cử Viên TT của CH, đi đấu với ông “Không-ba-má”. Thua cho “Không-ba-má”, ai cũng biết. Năm 2016 ngắm nghía cái ghế Ngoại Trưởng, nhưng Trump lắc đầu! Hận Trump từ đó!
Năm 2018 trở lại tranh được ghế Thượng Nghị Sĩ của Utah. Trong kỳ đàn hặc TT Trump còn nóng hổi vừa rồi, do phe địch của ông gầy sồng, Romney đã bỏ phiếu “Trump có tội”.
Ông ta đã giành lấy danh hiệu: người theo đảng CH duy nhất, đầu tiên, phản phé chống lại TT gà nhà của đảng mình trong lịch sử Mỹ! (In the Impeachment trial of Donald Trump, he voted to convict the President of abuse of power, becoming the first and so far the only Senator in U.S. history to vote to convict a President of their own party.)
Đảng CH đúng là “trồng khoai lang, mà đào lên thấy khoai mì”! Củ khoai khoai lang được trồng rất nhiều năm, từ đất đai và phân bón CH, nhưng không ngờ nó biến thành của khoai mì hồi nào không hay!
Củ mì Mitt Romney! Nói hắn ta “hồn Trương Ba, da hàng thịt”, ruột gan của phe DC, chỉ có da là CH, cũng trúng luôn.
Người Mỹ không biết “ngạo” cái kiểu “trồng khoai lang đào lên thấy khoai mì”, hay “hồn Trương Ba, da hang thịt” của VN, nhưng họ có cách “ngạo” khác: He is a RINO! Chữ RINO là viết tắt của Republican In Name Only, nhưng phát âm giống như chữ Rhino, là con tê giác! So sánh một chính trị gia như một con tê giác, cũng hơi đau!
Trong giới chính trị, những tay RINO không phải chỉ có Mitt Romney đâu! John McCain cũng vì hận Trump thấu xương khi Trump tặng cho một câu chua hơn dấm “You are no hero”, mà trở thành RINO, chống Trump, thù Trump tới chết vẫn còn mang mối hận thù xuống tuyền đài.
McCain là TNS CH đã bỏ phiếu chống lại chuyện huỷ bỏ chương trình y tế Obamacare, do Trump khởi xướng. McCain “chơi” gà nhà, một TT phe mình, y như Mitt vây!
Ông Bush cha vì ghét Trump, một phần có lẽ vì Trump có cách ăn nói như dùi đục, một phần có lẽ vì Trump hạ gục 16 Ứng Viên của đảng CH, để giựt mất cái ghế Ứng Cử Viên TT, đáng lẽ về tay thằng con Jeff Bush của ông, nên ông biến thành RINO. Bush không những không bầu cho Trump, mà bỏ phiếu cho đối phương, mụ Hiu Xương Phong! Đáng chê trách nhứt, vì Bush cha không những là đảng viên đảng CH cả đời, mà đã từng là Chủ Tịch Toàn Quốc của đảng CH!
Thế mới thấy lòng thù hận, ganh ghét của con người thật ghê gớm!
Mấy ngày nay trên chốn giang hồ cũng hơi xôn xao khi một Facbooker có chút tiếng tâm, tự nhận là người theo CH hơn 30 năm, nay tự nhiên trở cờ, quay lại mạt sát Trump một cách thậm tệ, và tuyên bố không những không bầu cho Trump, mà bỏ phiếu cho ngài Joe Biden.
Tui hơi bị bất ngờ (nhưng không ngạc nhiên), vì người đó là bạn trong FB của mình, cũng từng anh anh em.
Tôi hoàn toàn không phê phán hay lên án những kẻ nay theo CH, mai theo DC. Từng có Dân Biểu của đảng DC tuyên bố bỏ DC, theo CH, ủng hộ ông Trump trong kỳ bầu cử tháng 11/2020 này. Trump cũng đã từng bỏ CH, theo DC một thời gian, rồi quay lại với CH. Có sao đâu!
Đảng bên này, ai thích thì ghi danh, chả cần phấn đấu vô Hội, vô Đoàn, nhập Đảng. Chả cần đóng niên liễm. Chả cần học điều lệ. Chả cần tuyên thệ trung thành với thằng nào cả. Chán thì “sugar you you go, sugar me me go”! Quyền tự do ở xứ giãy chết được tôn trọng tuyệt đối.
Nếu ngày nào đó đảng CH trở chứng: Ủng hộ phá thai giết trẻ thơ vô tội thả giàn, từ diều hâu biến thành con gà nuốt dây thun tới độ TT phải tự xuống phi cơ Air Force 1 bằng cửa hậu mà không dám nửa lời than van, TT đi đâu cũng chắp tay xin lỗi, mang tiền thuế dân đi cúng cô hồn khắp nơi, sợ mấy thằng lưu manh như sợ cọp, hiệp ước nào ký cũng thiệt cho dân Mỹ mà lợi cho đối phương, bỏ Chúa theo quỷ Satan, đạp cứt mấy thằng khố rách áo ôm đêm ngày nằm mơ thiên đường CS,… thì tui thề sẽ bỏ đảng CH cái rụp! Sạo chết liền!
Cái làm tui thấy “bịnh”, là những kẻ chỉ vì thù hằn cá nhân, hay vì một chút danh lợi, bị mua chuộc, mà phản phé, đâm sau lưng chiến sĩ, quên quyền lợi quốc gia dân tộc.
Ba tên chính trị gia khét tiếng của CH ở trên tui coi thường họ ở chỗ đó. Họ chỉ vì lòng thù hận nhỏ nhen mà đặt quyền lợi quốc gia, đảng phái của mình dưới chân! Trump xấu người, xấu nết, kệ con bà ổng! Ổng không làm gì hại cho quốc gia dân tộc, mà chỉ vì thù vặt ổng mà chống, thì đúng là tiểu nhân!
Người Việt cũng vậy. Bạn theo DC, theo CH, là quyền của bạn. Đây là xứ tự do. Tôi hoàn toàn tôn trọng bạn. Tui sợ tội, sợ trời, sợ đất, không ủng hộ phá thai. Bạn không sợ, đó là chuyện đời sau của bạn, bạn tự lo, không mắc mớ gì tới tui lo! Nhìn mặt ông Trump thấy ghét liền, điều đó với tôi cũng không có gì đáng nói, vì chính tui đây cũng từng ghét vô cớ một vài người nào đó trong đời khi vừa nhìn họ, thậm chí chính cái bản mặt của tui cũng từng vài lần bị người lạ hoắc ghét ra mặt!
Con người mà! Đó là cảm tính, là thứ tình cảm rất riêng tư trong mỗi con người. Hiểu được, thậm chí thông cảm được luôn.
Nhưng, nhưng, nhưng, nếu chỉ vì bạn ghét người đó mà gán ghép mọi tội lỗi, phủ nhận mọi công lao của họ, thì bạn là kẻ bất lương, rất đáng khinh, rất đáng ghét!
Nếu vì ghét người đó, mà bạn quay 180 độ để cúi đầu, thần phục những tên bán nước cầu vinh, thì bạn là Việt gian, là Mỹ gian, là tội đồ dân tộc!
Theo CH cả đời, tự dưng chán, không mê nữa. Không sao hết. Nhưng bạn mê CNXH, qui phục những kẻ muốn phát tán cái chủ thuyết mắc ôn đó, yêu bác Tập vĩ đại vô vàn kính yêu đã mang virus Tàu đi rãi khắp thế giới, khoái mấy vị anh hùng hào kiệt quỳ gối cung kính tôn sùng thánh George, khoái phe biểu tình đốt tiệm cho vui, hôi của chút cho thêm thu nhập, đánh người cho đỡ ngứa tay, giết cảnh sát cho khỏi chướng mắt, đập phá tất cả những gì bạn không thích,… thì bạn đúng là kẻ bất trí, là “dây khoai lang mà cho ra củ khoai mì”!
Peter Chánh Trần
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Trồng khoai lang mà ra khoai mì!_Peter Chánh Trần
Chính Phủ Hoa Kỳ Lấy Tiền Từ Đâu Để Phát Cho Dân Trong Mùa Đại Dịch?
Tiền lấy từ đâu để chính phủ Mỹ phát cho dân?

Đó là tiền mà cục dự trữ liên bang Mỹ FED mua trái phiếu của chính phủ Mỹ. Vừa qua FED đã mua 500 tỷ trái phiếu chính phủ Mỹ cộng thêm 200 tỷ tài sản thế chấp nên anh Trump mới có tiền rủng rẻng ra tay hào phóng.
Câu hỏi là tại sao các nước khác như Trung cộng và Việt Nam không thể làm như Mỹ?
Câu trả lời là chỉ có nước Mỹ mới có chuyện cơ quan phát hành tiền độc lập hoàn toàn với chính phủ.
Các chính phủ khác như Trung cộng và Việt Nam thì Ngân hàng nhà nước trung ương và chính phủ là một. Nếu tùy tiện in tiền thì sẽ xảy ra lạm phát và siêu lạm phát dẫn đến sụp đổ thể chế.
Nguyên tắc lấy tiền của Mỹ là :
Nếu thiếu tiền quốc hội sẽ cho phép nâng trần nợ công lên. Ví dụ lâu nay đã nợ 20 ngàn tỷ giờ xảy ra đại dịch quốc hội cho phép nợ 21 ngàn tỷ. Như vậy ông Trump sẽ có 1 ngàn tỷ để chi tiêu.
Anh Trump sẽ phát hành trái phiếu với tiền lời cho phép để dân giàu Mỹ hoặc các nước mua vào. Nếu không ai mua cả thì Cục dự trữ liên bang Mỹ sẽ mua bằng cách gom về và phát hành bằng tiền giấy tung ra thị trường.
Câu hỏi là FED sẽ lấy gì bảo chứng mà không sợ bị lạm phát ? Ngoại tệ ? Không. Vàng : chỉ khoảng 500 tấn chẳng bỏ bèn gì.
Tài sản để bảo chứng đó là: 90 ngàn tỷ của 1% dân giàu nhất nước Mỹ. Tiền này nằm trong các tài khoản ngân hàng dưới dạng credit tín dụng và nằm trong các bất động sản hoặc giá trị của các công ty, tập đoàn kinh tế lớn.
Bởi vì số tiền 700 tỷ USD mà FED dùng để phát hành tiền mặt đó rất nhỏ so với 90 ngàn tỷ mà dân Mỹ có trong tay nên FED chẳng hề lo lạm phát.
Chính phủ Mỹ lấy gì để trả khoản nợ 700 tỷ đã vay này?
Chính là ở khả năng thu thuế của dân Mỹ những năm về sau khi kinh tế phục hồi trở lại. Sau này nếu có tiền nhờ tăng trưởng kinh tế chính phủ sẽ lấy tiền thuế trả dần để giảm trần nợ công.
Do vậy dân Mỹ cứ yên tâm mà xài. Tiền mà ông Trump ký check cho họ cũng là tiền mồ hôi nước mắt của họ được ứng trước mà thôi. Chính phủ Mỹ là chính phủ do dân bầu cho nên sẽ tồn tại vĩnh hằng. Từ đó không hề có chuyện nó vỡ nợ để chạy làng bất kỳ một chủ nợ mua trái phiếu nào.
Dương Hoài Linh
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Chính Phủ Hoa Kỳ Lấy Tiền Từ Đâu Để Phát Cho Dân Trong Mùa Đại Dịch?
























Bạn phải đăng nhập để bình luận.