Virus COVID-19 tấn công cơ thể như thế nào?_BS Hồ Ngọc Minh

Cảnh báo: Virus corona tấn công toàn bộ cơ thể, từ chân lên tới đầuVirus COVID-19 tấn công cơ thể như thế nào?
Bác Sĩ Hồ Ngọc Minh

(NV Online): COVID-19 không đơn giản là một virus về đường hô hấp như người ta hằng tưởng khi đem so sánh với virus cúm mùa.

Có hàng tỉ chủng loại virus corona khác nhau, nhưng trước nay chỉ có sáu loại có thể lây lan đến con người. Trong số đó, có bốn loại thường xuyên gây ra cảm cúm xoàng và ít ai để ý đến. Một loại gây ra cúm SARS vào năm 2003 giết chết 774 người. Một loại khác gây ra cúm Trung Đông hay còn có tên là MERS vào năm 2012, chỉ gây thiệt mạng cho 34 người.

COVID-19, hay có tên khác là SARS-CoV-2, loại virus corona thứ bảy, kết hợp tất cả những sự tàn độc nhất của họ hàng nhà SARS và MERS.

Sau hơn bốn tháng lây lan nhanh và rộng, các bác sĩ vừa chữa trị vừa nghiên cứu cũng như học hỏi thêm về COVID-19. Qua vài chục ngàn nghiên cứu khác nhau, một số hiểu biết được trao đổi nhưng lại đẻ ra thêm nhiều điều không biết.

Hiện nay, giới y khoa đều đồng ý loại virus mới này tấn công cơ thể một cách quỷ quyệt khó lường. Đa số bắt đầu từ hệ thống hô hấp, nhưng COVID-19 cũng đồng thời phá hoại mọi cơ quan trong cơ thể từ đỉnh đầu cho đến tận gót chân. Ví dụ, một mặt, bác sĩ phải lo chữa trị những triệu chứng viêm trên toàn cơ thể, cho đến sự suy thoái về hệ thống hô hấp. Mặt khác, bác sĩ sẽ lo cho hệ thống mạch máu bị đông nghẽn và chặn đứng nguồn oxygen đến các cơ phận.

Virus corona tấn công đến tim, làm suy yếu bắp thịt tim và đảo lộn nhịp đập của mạch điện tim. Nó cũng phá hoại hai trái thận khiến cho nhiều bệnh viện không có đủ máy lọc thận. Khi nó lây lan ảnh hưởng đến hệ thống dây thần kinh, làm hư hại giác quan ngửi và nếm, sau đó lại có khi phá hoại luôn cả trung tâm não bộ. Đồng thời virus cũng làm cho hệ thống mạch máu bị viêm sưng, vách mạch máu bị hư hại và tế bào máu bị đông nghẽn lại khắp nơi trên toàn thân thể.

Cúm do COVID-19 có thể bắt đầu bằng một vài triệu chứng nhẹ hoặc có khi không có triệu chứng gì cả. Tuy nhiên, sau đó vài ngày, nó sẽ làm cơ thể khó thở. Phần lớn nạn nhân là người cao tuổi, nhất là người trên cân béo phì và đàn ông nhiều hơn là đàn bà.

Trong cơ thể chúng ta có một chất men xúc tác enzyme gọi là angiotensin converting enzyme 2, hay còn viết tắt là ACE2. Chất này có mặt ở nhiều nơi như ở thận để kiểm soát sự giãn nở của mạch máu thận và kiểm soát huyết áp; ở tim để điều hoà sự co bóp của tim; ở phổi để phối hợp hoạt động trao đổi dưỡng khí và cả ở hệ thống tiêu hoá cũng như lá gan. Virus corona tấn công tất cả các tế bào ngũ tạng bằng cách khống chế hệ thống ACE2 và ùa vào cổng ACE2 (ACE2 receptors) để vào bên trong tế bào.

Lợi dụng hệ thống ACE2 là phương cách tấn công của các loại cúm SARS và MERS trước đây, nhưng COVID-19 lại rất hữu hiệu hơn nhiều vì số lượng virus cần để tấn công tế bào ít hơn các loại virus trước đây. Cổng ACE2 receptors lại có nhiều và hay rất nhạy cảm ở những người có bệnh cao huyết áp kinh niên. Vì thế, bệnh nhân có bệnh cao huyết áp dễ là nạn nhân của COVID-19.

Cụ thể, ở não bộ, nạn nhân có thể bị tai biến não vì bị nghẽn mạch máu não. Ở đường tiêu hoá, virus làm buồn ôn, ói mữa, tiêu chảy và sưng gan. Ở phổi, khí quản bị sưng lên, không trao đổi dưỡng khi được, đồng thời mạch máu phổi cũng bị tắt nghẽn. Ở trái tim, bắp thịt cơ tim suy yếu, nhịp tim rối loạn và đột quỵ tim do bị nghẽn động mạch vành tim. Ở trái thận, chất dơ không thể giải độc được và cần đến máy lọc thận. Cuối cùng, hệ thống đề kháng bị rối loạn, không chống lại virus mà lại đi phá hoại chính tế bào lành mạnh của cơ thể.

Cho đến thời gian gần đây, COVID-19 “phớt lờ” trẻ em, nhưng mới tuần rồi, một số trường hợp trẻ em bị rối loạn hệ thống miễn nhiễm và thoái hoá tim tương tự như người lớn. Trong số năm trẻ em được điều trị tại bệnh viện Mount Sinai ở New York, tình trạng viêm xoang toàn cơ thể làm cho huyết áp bị tụt giảm, dẫn đến truỵ tim và gây thiệt mạng cho một em.

Hiện nay, phương cách chữa trị vẫn giới hạn trong phạm vi“hỗ trợ mà thôi vì vẫn chưa có một loại thuốc nào có khả năng tiêu diệt COVID-19 ngoại từ sức đề kháng tự nhiên của cơ thể.

Rất có thể phải tốn nhiều năm nữa sau khi cơn bão đi qua, người ta mới hiểu thêm nhiều về COVID-19 cũng như về thuốc men, yếu tố di truyền, nếp sống, chế độ ẩm thực, biện pháp cách ly xã hội có thể ngăn chận bước tiến của virus. (Bác Sĩ Hồ Ngọc Minh)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Virus COVID-19 tấn công cơ thể như thế nào?_BS Hồ Ngọc Minh

Giải Trí cuối tuần

Lỗi
Video không tồn tại
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Giải Trí cuối tuần

CÁCH TRÁNH COVID-19 ĐƠN GIẢN NHẤT_BS David Price

imagesCÁCH TRÁNH COVID-19 ĐƠN GIẢN NHẤT

BS David Price

 “Tôi là bác sĩ trong phòng ICU (khoa cấp cứu đặc biệt) ở bệnh viện ở New York. Bệnh viện chúng tôi có 1200 giường bệnh. Trước đây bệnh viện có điều trị và mổ nhiều căn bệnh khác nhau nhưng nay chỉ điều trị 100% là bệnh nhân nhiễm Covid. Hiện bệnh viện đang lãnh 20% tổng số bệnh nhân Covid tại New York.

Bổn phận của tôi là chăm sóc những ca bịnh nặng đã được đưa vào ICU. Tôi là người quyết định bịnh nhân nào được dùng máy thở và nằm với máy thở bao lâu. Vì vậy tôi nghĩ tôi có thẩm quyền để nói về những gì đang xảy ra. Trong ba tháng vừa rồi chúng tôi đã học hỏi thêm được rất nhiều về con virus này. Hiện giờ bạn nghe giọng tôi hơi nghẹn ngào không phải vì tôi sợ mà lần đầu tiên trong rất lâu, TÔI THẤY HẾT SỢ!! Tôi muốn chia sẻ với quý vị để cho quý vị bớt hoang mang và biết cách bảo về bản thân và gia đình.

TRIỆU CHỨNG NHIỄM COVID
– Nóng
– Sốt
– Đau cổ
Virus vào người sẽ đi khắp nơi nhưng ảnh hưởng nhiều nhất là phổi. 80% bịnh nhân chỉ nói là họ “không thấy khỏe trong người… ho nhẹ… nhức đầu”. Bệnh thường kéo dài 5, 7 đến 14 ngày. Bị nhẹ thì bắt đầu ngày thứ 5 sẽ thấy khỏe lại.
Bịnh nặng hơn trong 3 tới 5 ngày sẽ thấy khó thở (bạn chỉ nên vào nhà thương khi thấy khó thở chứ nóng sốt thì không cần đến nhà thương). Tới ngày thứ 7 sẽ bắt đầu thấy khỏe lại.

COVID NHIỄM CÁCH NÀO??
Covid nhiễm qua “sustained contact” (gặp lâu) với một người bịnh hoặc với người sắp phát triệu chứng bịnh trong một, hai ngày sắp tới. “Sustained contact” – “Gặp lâu” có nghĩa là đứng gần (dưới 6 feet) và tiếp xúc từ 15 đến 30 phút ở một nơi bít bùng, đóng kín, và không có đồ bảo vệ, chẳng hạn như khi không đeo mask. Nên các bạn khỏi phải sợ là con virus còn nằm trong không khí rồi mình vô tình đi qua sẽ bị lây.
Gần nhứ CÁCH DUY NHẤT để lây bịnh là khi virus dính vào tay mình rồi mình đưa tay lên sờ mặt. Như vậy virus có thể vào mắt, mũi, hoặc miệng mình.
Xin tóm lại một cách đơn giản là phần đông những người bị nhiễm là do họ chạm tay vào một người bịnh rồi đưa tay lên sờ vào mặt mình. Khi hiểu được nguyên lý này thì mấy hôm nay tôi bắt đầu cười lại được vì tôi biết tôi sẽ không bị nhiễm.Tôi muốn nhắc nhở các bạn những điều quan trọng sau đây:

1) Covid hiện đang ở trong cộng đồng của quý vị dù quý vị ở bất cứ nơi nào.

2). Rửa tay thường xuyên. Để ý tay mình vừa chạm vào đâu, đụng vào cái gì, và nhớ lúc nào cũng tẩy bằng hand sanitizer hoặc rửa tay cho sạch. Bản thân tôi đi đâu cũng cầm theo lọ Purell (nước tẩy tay). Ví dụ tôi đi từ nhà trọ ra thang máy tôi vẫn có thể bấm nút thang, nhưng sau đó liền đổ một vài giọt Purell vào tay. Ra đến cửa cũng vậy có thể dùng tay mở cửa nhưng sau đó lại dùng Purell.

Nếu GIỮ TAY SẠCH SẼ KHÔNG BỊ NHIỄM COVID.

3). Đây không phải là căn bịnh mà một người bịnh chạm vào thứ gì rồi cả cộng đồng lây theo khi đụng vào thứ đó. Chúng ta chỉ lây khi gặp nhau lâu “sustained contact”. Muốn kỹ hơn thì rửa hoặc tẩy trùng tay sau khi chạm vào bất cứ vật gì mà người khác đã chạm vào.

4). Bạn cần phải để ý và sửa cái tật ưa chạm vào mặt (dụi mắt, ngoáy mũi, cậy mụn… v.v). TUYỆT ĐỐI KHÔNG CHẠM TAY VÀO MẶT. Bạn đi ăn tiệc. Bắt tay một người bịnh, rồi đưa tay lên sờ vào mặt mình. Đó là cách lây Covid. Đơn giản chỉ có vậy.

5). Tôi khuyên mọi người nên đeo mask không phải vì nó sẽ bảo vệ hay ngăn ngừa được Covid nhưng nó sẽ tập cho bạn thói quen tốt là không sờ vào mặt. CHỈ CẦN TAY SẠCH VÀ KHÔNG RỜ VÀO MẶT LÀ 99% CHÚNG TA SẼ KHÔNG BỊ NHIỄM.
6). Bạn không cần đeo “medical mask” như loại N-95. Ngay cả tôi trong nhà thương gặp toàn bịnh nhân Covid cũng chỉ đeo N-95 trong những trường hợp đặc biệt.

7) Đứng xa mọi người giữ khoảng cách 6ft, rửa tay, thì các bạn không phải lo gì cả ”

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở CÁCH TRÁNH COVID-19 ĐƠN GIẢN NHẤT_BS David Price

San Jose xây dựng Trung Tâm Phục Vụ Người Mỹ Gốc Việt (VASC)_YouTube

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở San Jose xây dựng Trung Tâm Phục Vụ Người Mỹ Gốc Việt (VASC)_YouTube

MỘT ĐIỀU GÌ ĐÓ THẬT KHÓ HIỂU ! (Nguyễn Thế Thăng dịch)

HinhMỘT ĐIỀU GÌ ĐÓ THẬT KHÓ HIỂU !

(HNPD): Các coronavirus bắt đầu ở Vũ Hán nhưng không có tác dụng gì ở Bắc Kinh hoặc Thượng Hải gần đó nhưng lại có rất nhiều trường hợp tử vong ở Ý, Iran, các nước châu Âu và Mỹ.
– Vũ Hán đến Thượng Hải = 839 km
– Vũ Hán đến Bắc Kinh = 1.152 km
– Vũ Hán đến Milan = 8,684 km
– Vũ Hán đến NY = 12.033 km
Các coronavirus bắt đầu ở Vũ Hán nhưng không có tác dụng gì ở Bắc Kinh hoặc Thượng Hải gần đó nhưng lại có rất nhiều trường hợp tử vong ở Ý, Iran, các nước châu Âu và Mỹ.
Tất cả các lĩnh vực kinh doanh của Trung Quốc hiện vẫn an toàn.
MỘT ĐIỀU GÌ ĐÓ THẬT KHÓ HIỂU !

Mỹ không chỉ đổ lỗi cho Trung Quốc mà không có lý do.
Ngay cả ngày nay, Ấn Độ bị đóng cửa trong khi tất cả các thành phố của Trung Quốc đều mở cửa. Trung Quốc cũng đã tuyên bố mở Vũ Hán từ ngày 08 tháng Tư. Không một nhà lãnh đạo nào ở Trung Quốc đã thử nghiệm dương tính với loại virus coravavav gây chết người này.
MỘT ĐIỀU GÌ ĐÓ THẬT KHÓ HIỂU ! 

Virus đã hủy hoại nhiều nền kinh tế trên thế giới. Nhiều nước đã phải đóng cửa biên giới của họ trong nỗ lực ngăn chặn và kiểm soát sự lây lan của coronavirus. Hàng ngàn người đã mất mạng, hàng triệu người đã mắc căn bệnh này, vô số người đã bị nhốt trong nhà và nhiều quốc gia đã đưa công dân của họ vào tình trạng bị cách ly.
MỘT ĐIỀU GÌ ĐÓ THẬT KHÓ HIỂU ! 

Virus corona có nguồn gốc từ thành phố Vũ Hán ở Trung Quốc và hiện đã đến mọi nơi trên thế giới, nhưng virus này không đến được thủ đô chính trị Bắc Kinh và thủ đô kinh tế Thượng Hải của Trung Quốc, nằm rất gần  Vũ Hán.
MỘT ĐIỀU GÌ ĐÓ THẬT KHÓ HIỂU ?

Hiện nay Paris đóng cửa, New York đóng cửa, Berlin đóng cửa, Delhi đóng cửa, Mumbai đóng cửa, Tokyo đóng cửa, các trung tâm kinh tế và chính trị lớn của thế giới đóng cửa, nhưng Bắc Kinh và Thượng Hải vẫn mở cửa. Không có hiệu ứng coronavirus được nhìn thấy ở một trong hai thành phố. Chỉ có một vài trường hợp đơn lẻ nhưng virus này không có tác dụng thực sự đối với Bắc Kinh và Thượng Hải.
MỘT ĐIỀU GÌ ĐÓ THẬT KHÓ HIỂU ? 

Bắc Kinh là thành phố nơi tất cả các nhà lãnh đạo của Trung Quốc sinh sống, bao gồm cả các nhà lãnh đạo quân sự của họ. Không có đóng cửa ở Bắc Kinh.
MỘT ĐIỀU GÌ ĐÓ THẬT KHÓ HIỂU ? 

Thượng Hải là thành phố điều hành nền kinh tế của Trung Quốc. Đây là thủ đô kinh tế của Trung Quốc, nơi tất cả những người giàu của Trung Quốc sống và điều hành các ngành công nghiệp chính. Không có đóng cửa ở đây, không có ảnh hưởng của coronavirus ở đó.
MỘT ĐIỀU GÌ ĐÓ THẬT KHÓ HIỂU ! 

Bắc Kinh và Thượng Hải là những khu vực tiếp giáp với Vũ Hán. Virus từ Vũ Hán đến mọi nơi trên thế giới, nhưng virus này không ảnh hưởng gì đến Bắc Kinh và Thượng Hải.
MỘT ĐIỀU GÌ ĐÓ THẬT KHÓ HIỂU ?

Một điều lớn nữa là, thị trường cổ phiếu trên toàn thế giới đã giảm gần một nửa. Ở Ấn Độ, Nifty cũng đã tăng từ 12 nghìn xuống còn 7 nghìn, nhưng thị trường cổ phiếu của Trung Quốc ở mức 3000 và chỉ giảm xuống còn 2700.
MỘT ĐIỀU GÌ ĐÓ THẬT KHÓ HIỂU ?

Điều này khiến người ta suy đoán rằng coronavirus là vũ khí sinh hóa của Trung Quốc, mà Trung Quốc đã sử dụng để thực hiện sự hủy diệt trên thế giới nhằm đạt được uy quyền kinh tế.
Trung Quốc hiện đã kiểm soát được loại virus này, có thể họ cũng có thuốc giải độc / vắc-xin mà họ không chia sẻ với thế giới bao giờ hoặc sẽ làm gì khi đó là lợi ích tốt nhất của họ để làm điều đó.
MỘT ĐIỀU GÌ ĐÓ THẬT KHÓ HIỂU ! 

Các ngôi sao Hollywood, Bộ trưởng Nội vụ Úc, Thủ tướng Anh, và Bộ trưởng Y tế, vợ của Thủ tướng Tây Ban Nha, vợ của Thủ tướng Canada, và Hoàng tử Charles của Anh, trong số những người khác, đã ký hợp đồng với coronavirus, nhưng KHÔNG CÓ MỘT NHÀ LÃNH ĐẠO CHÍNH TRỊ Ở TRUNG QUỐC HAY TƯ LỆNH QUÂN SỰ NÀO tại Trung Quốc đã thử nghiệm dương tính với coronavirus.
MỘT ĐIỀU GÌ ĐÓ THẬT KHÓ HIỂU ! 

Nguyễn Thế Thăng lược dịch

(Nguồn: http://haingoaiphiemdam.net/ )

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở MỘT ĐIỀU GÌ ĐÓ THẬT KHÓ HIỂU ! (Nguyễn Thế Thăng dịch)

Ngôi Mộ Tập Thể 70 Quân Cán Chính VNCH tại Côn Đảo_Ng~Phúc An Sơn

H1NGÔI MỘ TẬP THỂ 70 QUÂN CÁN CHÍNH VNCH

BỊ CỘNG SẢN TÀN SÁT TẠI CÔN ĐẢO

SAU NGÀY 30-4-1975

Nguyễn Phúc An Sơn

Câu chuyện mà chúng tôi sắp kể sau đây là câu chuyện về một “chuyến tàu đêm” không bao giờ về đến bến của một người bạn của chúng tôi và câu chuyện vẫn ám ảnh họ không nguôi cho đến bây giờ.

Câu chuyện bắt đầu bằng một chuyến du lịch của vợ chồng người bạn (LN) đi Côn Đảo hồi đầu tháng 10/2017. Anh kể, vợ anh là một người vốn khá nhạy với điều mà người ta hay gọi là “âm khí”. Ở đâu có “nó” là người vợ đều có thể cảm nhận được ngay và thường có cảm giác rất sợ hãi.

Khu resort nơi họ ở tại Côn Đảo rất đẹp, là một trong các resorts nổi tiếng ở đó. Nhưng không hiểu sao, hoàn toàn chỉ bằng cảm tính, người vợ có một cảm giác không yên trong thời gian nghỉ ngơi ở đây, cái cảm giác lành lạnh như lúc nào cũng có những đôi mắt vô hình nhìn mình từ đằng sau.

Mặc dù khu resort rất đẹp, nhưng hai đêm liền người vợ không tài nào ngủ được. Cảm giác sợ hãi, lành lạnh sống lưng khiến người vợ không tài nào nhắm mắt được dù ở bên cạnh người nhà. Người vợ luôn có cảm giác như có những ánh mắt vô hình cùa ai đó từ cõi âm đang nhìn mình chăm chú khiến người vợ có cảm giác nổi gai ốc và cứ phải quay lại nhìn sau lưng mình, rồi nhìn về những góc phòng.

Thậm chí, sáng hôm sau, khi ở phòng resort một mình, không chịu nổi sự sợ hãi vì cảm giác rất nhiều “người lạ” cũng đang hiện diện ở trong phòng, người vợ đã phải chạy ra ngoài dù ở ngoài nắng đã lên cao và thời tiết rất nóng. Một cảm giác rất lạ mà người vợ chưa bao giờ thấy dù đã từng đi nhiều nơi, ngủ một mình ở những nhà công vụ hoang vắng, xa khu dân cư.

Ngày cuối cùng, khi mọi người trong nhóm tour xuống phòng ăn để ăn bữa sang, một cô bạn trẻ đi cùng kể cho người vợ nghe: “Hồi tối em hết hồn chị ơi. Em đang xếp đồ vô valy để hôm nay về, tự nhiên linh tính mach bảo, em nhìn qua tấm kính (resort nơi mọi người ở là những ngôi nhà có vách ngăn các phòng bằng kính) thì thấy một người đàn ông đứng nhìn em. Ông mặc sơ-mi màu nâu, tay dài cài khuy, đeo cà vạt. Em hét lên: Anh ơi, có ai trong phòng. Chồng em chạy ra thì không thấy chi cả. Ảnh nói làm sao trong nhà mà có người lạ được, có lẽ em thấy cái chi đó rồi tưởng tượng ra thôi. Tuy vậy, chồng em cũng muốn yên tâm nên gọi bảo vệ lên cùng để đi quanh ngôi nhà và ngoài vườn nhưng vẫn không thấy ai cả”.

*****
Câu chuyện tưởng sẽ đi vào quên lãng theo thời gian, nếu như hai vợ chồng anh ấy không post hình đi chơi đảo của mình lên mạng, và sau đó, tình cờ có một người, một phụ nữ hoàn toàn không quen biết (tên là HN – đang sinh sống tại hải ngoại) vào comment, viết rằng nơi ấy rất đẹp nhưng cô không thể sống ở đó được vì bị một nỗi ám ảnh rất lớn: cha của cô là một Cảnh Sát dưới chế độ VNCH, một trong những công chức, quân nhân sống và làm việc trên đảo trước năm 1975, đã bị nhà cầm quyền cộng sản hành hình vào một đêm tối ở nơi ấy.

Nghe vậy, người vợ cảm thấy rợn người, nổi da gà và ngay lập tức chợt nhớ lại cái cảm giác xốn xang ớn lạnh và không yên ổn những ngày ở resort Côn Đảo.

Sau khi nghe câu chuyện này, người vợ đã kết bạn với chị HN và hai người đã nói chuyện với nhau thật nhiều sau đó.

Và theo lời chị HN kể lại, một sự thật kinh hoàng từ từ được hé lộ:

Sau khi Miền Nam Việt Nam bị cộng sản bắc việt cưỡng chiếm, những người từng làm việc cho chính quyền Miền Nam gồm công chức, quân đội, nhân viên làm ở trại tù đều bị cộng sản tập trung lại và bị nhốt. Con số này khoảng 70 người.

Đêm 23/12/1975, bọn cộng sản tại Côn Đảo đã đánh lừa gia đình các quân, cán, chính VNCH là sẽ đưa hơn 70 người gồm quân nhân, cảnh sát, viên chức chế độ cũ đã từng làm việc tại Côn Đảo lên tàu về Cần Thơ để “học tập cải tạo”. Thân nhân của họ nghe vậy thì chỉ biết hay vậy, và ngay sau đó 70 người bị bắt đưa đi và từ đó, mọi người cũng không được thông báo gì thêm sau đó.

Và rồi mãi mãi sau đó, không một người nào trong số 70 người ấy sống sót trở về với gia đình !!!

Sự thật về cái đêm khủng khiếp kinh hoàng đó, người thân của nhóm Quân, Cán, Chính VNCH này không ai hay biết và mọi bí mật có lẽ sẽ hoàn toàn bị chôn vùi theo năm tháng.

Mãi cho đến nhiều năm sau, có lẽ do Trời xui, Đất khiến, cái màn sương âm u và kinh hoàng che giấu cái chết oan khiên tức tưởi cùng một lúc 70 người đó được vén ra qua lời kể của một kẻ tâm thần, nửa điên nửa tỉnh, một trong những tên cộng sản man rợ mất hết nhân tính, đã ra tay hạ sát các anh, các chú bác này, là gã Tư Đ. trong một lần say xỉn đã “tự nhiên” cao hứng buột miệng kể ra.

Gã này còn kể lại rằng tất cả những người tù VNCH này bị đưa đến một khu rừng dương hoang vắng trên đảo, tất cả sau đó đều bị đập vào đầu, nhiều người chết ngay tại chỗ, nhưng cũng có nhiều người vẫn chưa chết hẳn, nhưng vẫn bị vùi sống xuống cái hố đã được bọn chúng đào sẵn. Khu nầy cách xa khu dân cư chính của đảo đến khoảng 10 cây số, một địa điểm hoàn toàn hoang vu vắng người, vô cùng tiện lợi cho mục đích của những kẻ sát nhân man rợ đầy thú tính.

Nhiều năm nữa đi qua… Người thân của những người bị giết chết đau cái nỗi đau không nói được nên lời. Thân phận họ, những người thuộc “bên thua cuộc”, hoàn toàn là thân phận con sâu cái kiến, biết kêu oan ở đâu và kêu oan với ai khi những kẻ nắm quyền cũng chính là những kẻ sát nhân man rợ. Đâu đâu cũng là kẻ chiến thắng, mang quyền sinh sát người khác trong tay? Luật là của bên thắng cuộc, đương nhiên lẽ phải thuộc về họ!

Thế nhưng đất trời lại có những cách sắp đặt khác mà loài người sẽ không bao giờ hiểu được. Một dự án xây dựng một khu resort tại một địa điểm rất đẹp gần biển, vắng vẻ và xa vùng dân cư này được xây lên, và trong lúc đào đất, nhà thầu thi công xây dựng đã tìm thấy rất nhiều xương người trong một ngôi mộ tập thể khá lớn.

Điều đáng nói là những người trong đội có nhiệm vụ di dời và mai táng hài cốt ra khỏi nơi đang xây dựng khu resort nói rằng các hộp sọ đều có vết nứt. Trong số những người thợ xây dựng này dĩ nhiên có người địa phương và họ đã nhận ra cặp chân giả của anh Sơn, con chú Chín Khương trên đảo. Khi đó, người ta mới bàng hoàng nhận ra đây là ngôi mộ chung của nhóm 70 người đã bị cộng sản lừa bắt đi “học tập” nhưng thật sự đã bị chúng thảm sát man rợ tại khu rừng dương này đêm hôm đó.

Sau đó, người ta mới dời đống xương này, đem chôn chung vào hai ngôi mộ bên đường, cách khu resort một đoạn …..

Từ đó người dân ở Côn Đảo không khỏi kinh hoàng khi biết về số phận bi thảm của 70 người tù VNCH ở đảo năm xưa. Câu chuyện này đã giải đáp nỗi thắc mắc cho bà con trên đảo vì sao những người Quân, Cán, Chính VNCH bị cộng sản lừa bắt đưa đi Cần Thơ đều không có ai còn sống sót trở về. Ngay cả khi những người tù cuối cùng ở các trại tù lao động khổ sai tại miền Bắc đã trở về (1992) và đi H.O thì tin tức của những người tù ở Côn Đảo vẫn bặt tăm.

Biết rõ về câu chuyện này nhưng người dân trên đảo họ chỉ biết thì thào kể với nhau chứ không ai muốn nói ra vì sợ bị gây phiền phức. Nhưng bây giờ, người dân trên đảo chỉ cần nói ba từ “Chuyến tàu đêm” là những người già cả, những người dân sống lâu năm trên Côn Đảo đều hiểu ngay rằng đang nói về chuyện gì.

***
H2Được biết, năm 2015, chị TN là người đã phát tâm đứng ra vận động các nhà hảo tâm đóng góp để xây dựng ngôi mộ đầu tiên trong đó có 26 hài cốt. Tiếp đó, chị TN lại tiếp tục xây dựng ngôi mộ thứ hai có 10 bộ hài cốt. Những ngôi mộ đã được xây dựng tươm tất với chỗ đặt bát hương, hoa quả. Số tiền xây dựng mộ là từ những người dân sống ở Côn Đảo, hoặc là những người từng sống ở đây và nay đang sống khắp nơi trong và ngoài nước đóng góp.

Cũng từ đó, những năm qua, chị TN là người thường xuyên chăm sóc mộ phần để vong linh các bác, các chú đỡ tủi hờn, lạnh lẽo bởi tấm lòng nhân ái của chị TN và của những người thương cảm cho những người đã khuất mà đến đây thắp nhang.

Từ đó, những thông tin về hai ngôi mộ tập thể của những quân, cán, chính VNCH bị cộng sản thảm sát tại Côn Đảo đến tai những người quen biết hoặc họ hàng của vợ con những người đã mất.

Cho đến nay, đã có khoảng hơn 10 gia đình đã biết thông tin về ngôi mộ tập thể này. Như vậy vẫn còn lại rất nhiều những bác, những chú chưa được gia đình và người thân đến thắp hương cho ấm lòng. Thương thay, có lẽ giờ này họ vẫn tiếp tục đi tìm các bác các chú, còn các chú bác thì vẫn cứ mỏi mòn ngóng chờ ngày vợ con và thân nhân đến thăm cho vong linh đỡ buồn tủi.

Xin cùng nhau thắp một nén hương, một lời cầu nguyện cho những linh hồn xấu số, những người đã lên “chuyến tàu đêm” không bao giờ đến bến, đã uổng tử mà không được một lời từ giã vợ con và người thân trước lúc ra đi, được sớm siêu thoát khỏi những nỗi đau, oan khiên, nghiệt ngã của một kiếp người!

(Sài Gòn trong tôi/ Nguyễn Phúc An Sơn)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Ngôi Mộ Tập Thể 70 Quân Cán Chính VNCH tại Côn Đảo_Ng~Phúc An Sơn

Tử Vi TT. Trump 2020-2021

TỬ VI TỔNG THỐNG DONALD TRUMP (2020-2021)

Tháng nầy, bốn năm trước (5/2016),  xã hội Mỹ sôn sao, bận rộn, bàn tán, chọn lựa người Tổng Thống kế tiếp để lãnh đạo Nước Mỹ, sau 8 năm Obama cầm quyền, đã đưa Hoa-Kỳ xuống hố cả Nước.
Chính trị lơ mơ, kinh tế không tăng, thêm chính sách cúi đầu “xin lỗi” bốn phương (không ai biết lỗi gì?); lại bị Tầu cọng chơi xỏ, cho chui từ cửa hậu ra, khiến danh dự và niềm kiêu hảnh truyền thống của Dân Mỹ bị tổn hại trầm trọng…
Do vậy, Đảng Cộng Hòa có tới 16 vị ra tranh cử tổng thống.
Ai cũng hay, ai cũng giỏi, biết tin ai?

vã lại, với “thân phận chùm gởi”, tỵ nạn chưa bao lâu ở Nước nầy, làm sao biết thấu chiều sâu của xã hội văn minh phức tạp nầy, mà có ý kiến.
Thôi đành dùng lối xưa, nhờ vào Tử Vi coi cuộc thế thành bại ra sao?.
Coi qua 7, 8 vị có tên tuổi, như: Nghị Sĩ Ted Cruz, Jeb Bush (gia đình 2 đời làm tổng thống), v.v…; chợt thấy trong danh sách nầy có một vị “doanh nhân” cũng ra tranh cử.
Ông nầy cả ba nghành: Lập Pháp, Tư Pháp, Hành Pháp, chưa hề làm qua.

Chưa hề là Dân Biểu, Nghị Sĩ; cũng không hề làm Thống Đốc hay Thẩm Phán; cho đến cái chức Lý Trưởng (Mayor) cũng chưa làm…

Vậy mà dám ra tranh cử tổng thống?, thật lạ…

Nhân vật nầy: Donald Trump, một doanh nhân chưa hề tham chính,

nên tôi cũng coi luôn tử vi, coi ra sao?.
Lạ thay, số của Ông trội hơn hết trong đám Cộng Hòa nầy.
Nên tôi chắc Đảng Cộng Hòa sẽ chọn Ông nầy, mặc dầu lúc đó nhiều thành phần NO Trump, phá phách, chống đối; nhưng căn cứ vào tử vi:

người có MỆNH tốt, việc gì cũng qua khỏi, nên tôi quyết đoán:

Đảng Cộng Hòa sẽ chọn Ông, tranh Tổng Thống nhiệm kỳ 2017-2020 sắp tới.

Bên phía Đảng Dân chủ, tôi chỉ coi lá số của Bà Hillary thôi, vì cụ già lụm cụm xã nghĩa lãi nhãi thuyết Xã Hội Chủ Nghĩa, xưa hơn trái đất, thất bại khắp nơi, chỉ có đám liberals, là khoái chí reo hò ủng hộ.
Bà Hillary có thừa điều kiện để thắng cử:
– Là người Phụ Nữ đầu tiên tranh chức tổng thống Hoa Kỳ, hấp dẫn lắm…
– Rất quen thuộc với giới Hành Pháp (Phu nhân  của cựu T T Clinton),
Tổng Trưởng Ngoại Giao,
– Nghị Sĩ Quốc Hội,
Vậy là ăn chắc rồi….. nhưng khi so hai lá số, thì một trời, một vực.
Đại hạn của Bà Hillary có Thiên không/kiếp sát; tiểu hạn năm 2017, lại có địa không/địa kiếp. Trong lúc Ông Trump, đại hạn có Thái Âm/Thái Dương sáng rực, tiểu hạn có Hóa Quyền/ Hóa Lộc, Tướng, Phụ, cáo, binh; nắm quyền sinh sát, trội hẳn Bà Hillary, nên mặc dầu truyền thông, polls …đều tiên đoán bà Hillary chắc chắn đắc cử, tôi vần quyết, bà sẽ thảm bại. (xem bài mạn đàm bầu cử, att.) .

100% không sai, Ông Trump thắng cử như đã đoán.
Đã qua mấy trăm năm, Tử Vi đẩu số vẫn đoán đúng sự việc, nhiều khi rất kỳ lạ.
(xem Tử Vi Ông Trump 2016-2017, theo att. bên dưới) .

Năm nay 2020, lại bầu cử nữa …giửa lúc lao sao Dịch Vũ Hán, nhiều bàn cải cũng không kém phần sôi nỗi về nhân vật Biden của Đảng DC; tuy nhiên tôi chưa vội xem số tử vi của Ông nầy; vì chưa chắc Đảng DC đề cử Ông; mặc dầu Ông là người được chọn để tiếp nối sách lược từ Câu Lạc Bộ Bilderberg với giấc mộng thống trị toàn cầu,

 bằng cách tạo ra Chính Quyền Thế Giới, trong ‘Trật tự Thế giới mới’ .

“Chính Phủ Thế Giới mới” mà Obama được ủy thác và đã dự định Hillary tiếp tục hoàn tất, … nhưng bất thành, vì bị Ông Trump bất ngờ xuất hiện, thắng cử,  khiến cho Hillary thảm bại tơi bời. Đó chính là nguyên nhân vì sao Đảng DC, truyền thông thiên tả, phe Obama liên tục đánh phá TT Trump 24/24 trong suốt 3 năm qua.

(đọc bài ” Obama, sứ mạng chưa hoàn tất“, att. bên dưới.)

Biden thất thế vì Dịch Vũ Hán đánh thức dân Mỹ, khiến họ thấy rõ:
 Trung Cọng chơi không vô,

theo thăm dò của Pew Research ngày 29/3/2020 cho biết 66% dân Mỹ có nhận xét không tốt về Trung cộng; trong khi trước đây,  con trai Biden, tháp tùng theo cha, qua Tầu, liền được Tầu hổ trợ mở Công Ty, một tỷ mỹ kim. Nếu Biden mà được làm tổng thống Mỹ, chắc dân Mỹ phải học kinh nghiệm vượt biên của người tị nạn VN sau 75.

 Dân Mỹ chẳng những giựt mình tỉnh dậy, mà còn nhận thấy ĐCSTQ đã xâm nhập quá sâu vào MỸ, hoạt động theo kế hoạch bao gồm sử dụng gián điệp, tống tiền, kiện cáo, thâm nhập kinh tế, trộm cắp tài sản trí tuệ, tuyên truyền và phá hoại để làm suy yếu nước Mỹ và củng cố sức mạnh của Tàu cộng.

 Hơn nữa, Dân Mỹ đã thấy qua mấy đời Tổng Thống, vì lý do thầm kín nào (?), hay vì bất tài, bất lực (?), đã để cho ĐCSTQ chèn ép Mỹ trên mọi lãnh vực; mà giờ đây, chỉ có mỗi một TT Trump là đương đầu nỗi, phục hồi vinh quang cho MỸ Quốc ;

có thể đập tan mộng của Tập-Cẩn-Bình dùng chiến lược ” Vành đai/Con dường “, mong làm bá chủ Thế Giới . MAKE AMERICA GREAT AGAIN.

Trong nhiều thập kỷ, các nhà lãnh đạo Mỹ đã chấp nhận một phiên bản giả tưởng, tin rằng Tàu cộng muốn tham gia vào các thị trường toàn cầu để cuối cùng trở nên tự do và cởi mở hơn, để có thể sống hòa thuận và cùng có lợi.
Nhiều người trong chính phủ, giới truyền thông và giới học thuật không nhận ra – hoặc từ chối chấp nhận rằng: – Sự THẬT phủ phàng đã làm suy yếu Nước Mỹ và phải kết thúc.

Bây giờ, với Dich Vũ Hán, Nước Mỹ phải đối mặt với một đối thủ cạnh tranh nghiêm trọng không muốn chia sẻ giai đoạn thế giới, mà muốn thống trị và kiểm soát nó.
May mắn thay, lần đầu tiên sau nhiều thập kỷ, Hoa Kỳ có một tổng thống, hiểu được sự nguy hiểm nầy và đang nỗ lực để đập tan nó..

(Xem T T Trump đập tan mộng bá chủ TCB. trong att. bên dưới ) .

Đảng DC đang ở thế lưỡng nan:

– chọn Biden thì tự đào huyệt chôn mình,

   ( Riêng đối với người VNCH tị nạn, chắc khó quên lời của TNS Joe Biden tuyên bố vào tháng 4/ 75 : “Tôi sẵn sàng biểu quyết bất cứ số tiền cần thiết nào để mang lính Mỹ và dân Mỹ ra khỏi Nam VN về Mỹ, nhưng sẽ không cho một xu nào cho việc di tản và tái định cư bất cứ một người Việt nào ! Nước Mỹ không có trách nhiệm phải cứu 1 người hay 100.001 người Việt nào hết ! Nước Mỹ không có trách nhiệm gì với họ !  

– còn chọn người khác, biết họ có theo đúng chỉ thị của mình không?

Trong những ngày tháng tới, sẽ thấy Đảng DC có còn sáng suốt, hay chỉ vì tiền, theo chỉ thị của nhóm Chính Quyền Thế Giới, của các tài phiệt, muốn điều hành Nước Mỹ theo ý riêng của phe nhóm.

Chờ xem…
Trở lại với Tử Vi của Ông Trump…
Năm nay 2020, Ông vào đại hạn Tử Phủ Vũ Tướng, sáng rực.

tiểu hạn có tứ linh: Cái, Hổ, Phượng, Longcông danh quyền quý phỉ nguyền một khi,

rất tốt; nhưng lại bị Kình Dương phùng Lực Sĩ, nên bao công việc Ông làm ích Quốc lợi Dân, bị DC, truyền thông, phe Obama, liberals, che khuất, tạo fakes news, cắt đầu cắt đuôi, khiến người Dân không biết đến những công trình tốt đẹp của Ông.

 Có khi vì quá THÙ Ông, hay ăn tiền TC mà còn dùng thông tin của TC đánh phá ông, như ký giả Mỹ Joe Concha, phóng viên của “The Hill”- trang web tin tức của Mỹ có trụ sở tại Washington, D.C., Hoa Kỳ, đã mạnh mẽ lên án các hãng thông tấn chính thống của Hoa Kỳ vào thứ Tư (ngày 6 tháng 5), ông cho rằng họ đã quá tin tưởng vào những tuyên bố về thành tích chống dịch của chính quyền Trung Quốc, lựa chọn thông tin sai lệch cho khán thính giả Mỹ, đó là hành vi lỗ mãng và vô trách nhiệm, không hề nghĩ đến quyền lợi Quốc Gia Dân Tộc .

Dân Mỹ, giờ đây đặt câu hỏi cho đám nầy như Washington Post, The New York Times, CNN,  MSNBC, v.v.. :

Aren’t you ashamed of yourself?  Or do you not have a conscience?

Truyền thông  Mỹ ngày nay, không còn là truyền thông thông tin nữa, mà là cơ quan tuyên truyền của đảng phái. Họ chỉ loan tin nào có lợi cho đảng của họ mà thôi. Nếu lỡ có tin không hay cho họ, thì họ méo mó, che dấu, xoay thế nào cho có lợi. 

Như 2 ngày trước đây (13/5) CNN tự Poll, Biden vs Trump, hy vọng có dịp nâng cao Biden. Nhưng Poll cho thấy:
Trong 15 Tiểu Ban chiến lược, Trump cao hơn Biden, 52/45.
CNN gở gạt, ” tuy nhiên trên toàn quốc Biden vẫn cao “.
Đó không còn là thông tin, mà là tuyên truyền.
Đau đớn thay, đệ tứ quyền đã bị méo mó hết thuốc chửa !  

cho nên nhìn thấy truyền thông thiên tả Mỹ như vậy, tôi tự an ủi:

Nước của họ mà họ còn như vậy, thì chuyện ăn tiền Tầu, hùa nhau với phe DC, đánh hội đồng VNCH, đối với bọn lỗ mãng và vô trách nhiệm nầy, là dĩ nhiên ! .

Than ôi, VNCH chết cũng vì không có tiền… chi như TC, 

cho lũ truyền thông lỗ mãng và vô trách nhiệm …không đói, …chỉ tham!.)

Tài tình của tử vi là thấy được việc xảy ra như vậy, làm cho thêm thích thú khi nghiên cứu khoa nầy.
Tuy nhiên, sau tháng 7 âm lịch, lối Aug.- Sept. 2020 thì vào các tháng tốt, không gì làm khó cho Ông TRUMP được và coi như NOV. thắng cử là lẽ đương nhiên.
Vì năm sau 2021, tiểu hạn của Ông có : Thai phụ, Cáo, Ấn, Binh, Hình, thêm  Thiên khôi, Quyền, Lộc, đứng đầu thiên hạ là số đã định, theo tử vi.

Nếu cao hứng một chút, không bị Korean Drama cám dỗ, tôi sẽ đoán và so sánh hai số tử vi của Ông Trump và TC Bình.

Rất thú vị, vì cả hai Ông đều vào Đại Hạn Tử  Phủ Vũ Tướngmiếu, vượng địa, đứng đầu thiên hạ, chỉ hơn thua ở vào tiểu hạn năm Tân Sửu, 2021, và ngũ hành thuận lợi cho Mệnh, Thân của người nào, cho thấy người nào trên chân người nào.
Tôi thuờng áp dụng lối so sánh nầy để đoán các tay đánh Boxe quôc tế, chưa hề sai, chỉ là đoán cho vui với các con, anh em trong gia đình, vì gia đình tôi  không có số hoạnh tài, nên không ai cá cuộc gì hết.

Lưu-Vĩnh-Lữ

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tử Vi TT. Trump 2020-2021

“Văn Hóa Không Tên” tạo nên linh hồn của Sài Gòn xưa_Văn Quang

“Văn Hóa Không Tên” tạo nên linh hồn của Sài Gòn xưa – Hồi ức Văn Quang

Văn Quang

Buổi sáng thứ sáu tuần vừa qua, tôi được một ông bạn điện thoại đến rủ ra Givral uống cà phê. Tôi rất ngạc nhiên vì từ hơn 2 năm nay Givral nằm trong thương xá Eden đã bị đập phá tan tành để… làm một cái gì đó ở Sài Gòn này, chắc cũng “vĩ đại” như tòa nhà Vincom chiếm trọn khu vườn hoa trước mặt. Mỗi lần đi ngang qua đường Đồng Khởi, tôi không thể nào quên đó là đường Tự Do xưa kia của chúng tôi. Nhìn toàn bộ khu tứ giác Eden chỉ còn là đống gạch vụn với những hàng rào kiên cố xung quanh cứ như nhìn thấy cái gọi là “trại cải tạo”. Thì ra, sau hơn 12 năm, cái “trại cải tạo” ấy vẫn còn ám ảnh tôi ngay cả trong vô thức, đôi khi ngay cả trong giấc mơ. Thế nên mỗi khi đi qua khu Eden bị tàn phá đó, tôi bỗng cúi đầu, chẳng muốn nhìn lâu và cũng chẳng muốn tìm hiểu xem trong thời gian tới, nó sẽ mọc lên cái gì. Tôi cứ nghĩ Gival đã thuộc hẳn về quá khứ, như những người bạn tôi ra lò hỏa thiêu, không bao giờ gặp lại. 

Đường Tự Do.

Ông bạn thấy tôi khựng lại, bèn giải thích: “Nó mở lại Givral hôm qua (10-10-2012) ở chỗ cũ rồi ông ạ. Cũng điểm tâm, cà phê như xưa. Ra ngồi xem cho biết, nhớ lại chút kỷ niệm xưa..” Nghe bùi tai, tôi đồng ý ngay. Dù biết rằng ra đó ngồi sẽ rất ngậm ngùi nhớ bạn, nhớ tình, nhớ thời trai trẻ, nhớ đủ thứ… trong cái không gian ấy. Nói đến Gival là nhớ đến La Pagode, Brodard… chắc chắn những người đã từng sống, từng ghé qua Sài Gòn chưa ai quên. Nhất là những văn nghệ sĩ, nhà báo, dân biểu, thường ngồi ở đấy làm nơi trao đổi tin tức nghề nghiệp. Còn một số lớn khách du lịch, sĩ quan, quân nhân, công tư chức làm việc tại “thủ đô miền Nam” và các bạn trẻ Sài Gòn thập niên 60-75 cũng hay lui tới nơi này. Đây là một địa điểm trung tâm thành phố, rất thuận tiện cho mọi việc, từ hẹn hò, mua sắm vài thứ, đợi giờ vào rạp chiếu phim, hoặc chỉ đi “bát phố” mà hồi đó chúng tôi gọi là đi “hittuking”, tức là đi “hít tủ kính” chứ không mua bán gì. Hơn thế, thương hiệu bánh ngọt Gival rất nổi tiếng, thu hút nhiều khách sành ăn. Mấy bà đi ngang qua Lê Lợi – Tự Do ghé vào mua vài cái bánh mang về cho chồng con là chuyện bình thường. Givral, La Pagode, Brodard đã trở thành một cái “trục văn hóa không tên” phảng phất mà rất sâu đậm trong cái hồn của Sài Gòn.

  • alt

Givral nằm trong thương xá Eden

Sau năm 1975, Gival vẫn còn sống sót cho đến khi khu này bị “giải tỏa”, nhưng khách không còn “chọn lọc” như thời xưa. Khách hàng đủ mọi loại, ông Tây bà Đầm, ông Hàn Quốc bà Đài Loan, chân dài đẹp, chân dài xấu, nghệ sĩ thập cẩm ra vô thong thả và giá cả cũng vào loại trung bình, không “mềm” cũng không “cắt cổ”.

Givral ngày ấy bây giờ

Trong khi ông bạn tôi tìm chỗ gửi xe, tôi đứng trên đường Lê Lợi nhìn qua khung kính vào nhà hàng Gival mới. Nó vẫn ở cái góc Lê Lợi – Đồng Khởi, mấy cái cửa kính lớn vẫn cho khách có thể nhìn ngắm hai mặt đường phố và tất nhiên khách đường phố cũng có thể chiêm ngưỡng những khách hàng “đẳng cấp” ngồi bên trong. Điếu đáng tiếc nhất là cái cột to tướng đúng vào góc đẹp nhất che lấp mất tầm nhìn nơi cửa chính trước kia, làm cho không gian có vẻ như chật chội hơn, không thể nhìn thẳng ra nhà hát lớn, khách sạn Continental với phong cách rất Tây và khách sạn Caravelle cùng cái vòng xoay và những con đường chảy vào giữa lòng thành phố.

  • alt

Givral (bên trái cùng) trước khi bị đập bỏ.

Chúng tôi bước vào nhà hàng với một vẻ lạ lẫm. Những chiếc bàn ghế mới toanh, những bộ salon kê hai bên góc khá đẹp. Tất cả đều mang dáng vẻ sang trọng như bất cứ một nhà hàng cà phê, điểm tâm “có hạng” nào ở những thành phố lớn. Khoảng 9 giờ sáng, khách đã chiếm hết số bàn trong tiệm. Số còn lại ngồi rải rác quanh chiếc comptoir hình móng ngựa. Những người hoàn toàn xa lạ ngồi riêng biệt, chẳng ai nhìn ai. Cái không khí ấy khiến tôi không thể quên những ngày xưa. Tuy ngồi khác bàn nhưng chúng tôi vẫn có thể biết xung quanh mình có những ai. Bàn bên kia là bốn năm anh ký giả chuyên làm tin hành lang Quốc Hội, bàn góc trái là mấy ông dân biểu Hạ Nghị Viện thời Đệ Nhị Cộng Hòa đang say sưa bàn về những “ý kiến” đã và đang chuẩn bị lên diễn đàn. Bàn giữa nhà là mấy “dân chơi” quen mặt, có lẽ ngồi đợi người đẹp… Thỉnh thoảng một cái gật đầu, một cái vẫy tay, một ánh mắt thân thiện. Sự gần gụi, quen thuộc ấy chính là cái linh hồn của Givral trước 1975. Bây giờ không tìm lại được nữa.

Cái “trục văn hóa” từ La Pagode, Givral đến Brodard khác nhau thế nào?

Nằm chung trên đường Tự Do xưa, có ba quán café cùng nổi tiếng như nhau. Bắt đầu từ nhà hàng La Pagode ở góc Lê Thánh Tôn – Tự Do, qua vài nhà hàng đến tiệm sách Xuân Thu, đến hành lang Eden, trong đó có rạp Ciné Eden từ hồi cựu hoàng Bảo Đại mới lên ngôi. Đến góc đường này là Givral nằm đối diện với khách sạn Continental, sát bên trụ sở Hạ Nghị Viện (nhà hát lớn TP cũ), nhìn chéo sang phải là khách sạn Carvelle sinh sau đẻ muộn. Đi quá chút nữa là nhà hàng Brodard. Ba tiệm cùng nằm trên một con đường rất gần nhau, chỉ cách khoảng trên dưới 100m và gần như có kiểu kinh doanh giống nhau.. Nhưng thật ra, nếu để ý kỹ, khách hàng thường chia làm 3 loại khác nhau. Ở đây tôi chỉ kể riêng về mặt “sinh hoạt văn hóa”..

  • alt

Nhà hàng La Pagode.

Trước hết phải kể đến nhà hàng La Pagode, tôi cho là “cổ kính” nhất. Ngay từ những năm 1953, khi tôi mới biết taxi là “cái giống gì” (bởi ở miến Bắc hồi đó chưa có taxi), tôi đã biết La Pagode. Hồi đó Pagode còn bày hàng ghế salon bọc da ra ngoài hành lang, theo lời ông Nguyên Sa thì nó giống hệt nhiều nhà hàng ở Paris. Ngồi ở đây thoáng đãng. Khách đến thường chỉ dùng một ly cà phê, ngồi từ chiều đến tối mịt. Phía trong có một bàn đánh “tin” dành cho khách giải trí chứ không có mục đích cờ bạc kiếm tiền. Ông Hoàng Hải, anh ruột của cố chuẩn tướng Lưu Kim Cương, có thể kể là một “nhà vô địch về môn giải trí này. Chúng tôi chỉ cần mua một chục cái jeton, như đồng xu, bỏ vào khe là chơi triền miên. Cứ sắp hết lại kêu ông ông Hoàng Hải “cứu giá”, bonus lại đổ xuống hàng đống jeton tha hồ chơi. Khách hàng của La Pagode hầu hết là nhà văn nhà thơ, nhạc sĩ, ca sĩ. Cứ vào buổi chiều, sau giờ tan sở là tụ tập lại đây. Tất nhiên cũng ngồi thành nhóm. Những ngày đầu tôi thường đi cùng Thanh Nam, Thái Thủy, Hoàng Thư và đến đây thường gặp các anh Nguyên Sa, Trần Thanh Hiệp, Mặc Thu, Cung Trầm Tưởng, Mai Thảo, Phạm Đình Chương, Tạ Quang Khôi, Viên Linh, Nguyễn Đạt Thịnh, Phạm Huấn, Anh Ngọc, Nhã Ca, Trần Dạ Từ, Nguyễn Đình Toàn… Quá nhiều, tôi không thể nhớ hết. Thật sự cái nhu cầu chính là đến đây gặp nhau, để… nói dóc, “bình loạn” vài cái tin văn nghệ, thời sự chính trị cho vui thôi. Cả ba nhà hàng này với những cái “loa ngầm, loa không ai kiểm chứng” nên có thời người ta gọi những tin tức ấy là “radio catinat” (bởi con đường Tự Do, thời Pháp được đặt tên là đường Catinat). Tuy nhiên cũng có những nguồn tin “bí mật quốc gia” rất chính xác bên cạnh những nguồn tin chẳng bao giờ là sự thật. Nó cứ nhập nhằng như thế nên “radio Catinat” chưa chắc đã là “láo toét” như nhiều người kết tội nó. Vậy tạm gọi Pagode dành cho giới viết lách gặp nhau, xả stress. Còn Givral đông nhất và đáng kể nhất vào mỗi buổi sáng. Phóng viên trẻ thường tụ tập ở nhà hàng này vì nó ở ngay trước trụ sở Hạ Nghị Viện, các ông dân biểu thường ra ngồi giải lao tại đây và “thảo luận” đủ thứ chuyện bên lề. Và chuyện bên lề bao giờ cũng hấp dẫn hơn chuyện trong nghị trường. Chuyện “bí mật quốc gia”, chuyện phe nhóm, “gia nô” và không “gia nô”, chuyện tình bà nghị ông nghị…, cứ nghe mấy ông này là có đủ tin “giật gân” trong ngày. Cánh phóng viên thường bắt mối rất chặt chẽ với các ông bà dân biểu và nghị sĩ thượng hạ nghị viện. Thật ra họ có quyền lợi “hỗ tương”, anh cho tôi tin, báo tôi yểm trợ lập trường của anh. Trong số những phóng viên, ngoài người Việt Nam còn có một số phóng viên người Mỹ, Pháp từ khách sạn Continental trước mặt ghé sang. Hoặc cũng có một số phóng viên người Việt làm cho các đài truyền hình, truyền thanh nước ngoài săn tin tại đây. Có một nhà thơ hàng đầu Việt Nam thời đó là thi sĩ Đinh Hùng, bình thường ông hay ngồi ở La Pagode, nhưng khi “hữu sự” ông lại ngồi ở Givral. Dáng người “thanh thoát” nhỏ nhắn rất thư sinh. Lúc nào ông cũng chải chuốt, complet, cravate, đầu chải mượt gọn gàng, tay luôn xách chiếc cặp da, ông còn giữ nguyên vẻ đỏm dáng, lịch lãm của “công tử Hà Nội” những năm 50. Ông thường hẹn gặp những người ái mộ ở đây.. Tôi để ý thấy hầu hết là những nữ độc giả rất trẻ, đẹp. Khi ông ngồi cùng 3-4 cô, khi ông lại rù rì với một người đẹp duy nhất. Đúng là ông có số đào hoa và dù đã ngoại ngũ tuần nhưng trái tim vẫn còn rất trẻ. Những lúc nhìn ông “say” như thế, tôi có cảm tưởng như ông cũng giống như những cậu trai 20 ngồi bên cô gái 18. Ông sống thật với rung cảm của mình.. Có lẽ vì vậy thơ ông bao giờ cũng mang cái óng mượt, thần thoại rất đặc trưng. Có thể, Givral chính là nơi bắt ngưồn cho những cánh thơ thăng hoa của cảm xúc này. Hôm nay ngồi ở Givral, hình bóng anh Đinh Hùng vẫn quanh quẩn đâu đây.. Nhớ lại, khi tôi viết truyện dài “Đời chưa trang điểm”, tiêu đề này chính là đã mượn trong câu thơ “đời chưa trang điểm mà xuân đã về” của anh. Lúc gặp nhau, anh Đinh Hùng nói với tôi: “Ừ, cái tít ấy có vẻ tiểu thuyết lắm, cứ lấy xài đi, đóng thuế cho tớ một cuốn thôi”. Mới đây mà đã hơn nửa thế kỷ rồi anh Đinh Hùng ơi! Còn nhà hàng Brodard nằm ở góc Tự Do – Nguyễn Thiệp, nhìn sang bên kia là vũ trường Tự Do của ông Cường lùn và chị “tài pán” Nhựt, bà chị này hành nghề cai quản các em “ca nhe” từ vũ trường Ritz Hà Nội vào Nam. Ở đây lại đông vui vào những buổi sáng muộn và buổi tối khi “gà lên chuồng”. Nơi lui tới của những “dân đi chơi đêm” Sài Thành. Những anh hùng “hảo hớn” như Khê – Thăng Long Xích Thố, anh em ông Kim đầu bạc, Kính tennis, Chương Marine cũng lui tới ngồi tán chuyện giang hồ. Các “đại gia, tiểu gia” thời đó không nhiều, chỉ vỏn vẹn một số ông dược sĩ, tu bíp, doanh nhân có “xế bốn bánh” đủ để chở các em đi ăn đêm. Thỉnh thoảng một vài em vũ nữ, thường là loại có hạng như Lệ Hằng, Thủy Điên, Mỹ Khùng… ở mấy cái vũ trường gần đó như Tự Do, Mỹ Phụng, Olympia cũng la cà vào đây tán dóc.

“Văn hóa không tên” tạo nên linh hồn của Sài Gòn xưaNhà hàng Bodard

Ba nhà hàng ấy là 3 sắc thái riêng biệt làm nên cái trục “văn hóa không tên”, cái linh hồn của Sài Gòn, khó phai mờ trong ký ức của những người Sài Gòn. Còn một địa chỉ nữa ở gần chợ Bến Thành là nhà hàng Thanh Thế, nơi này là chỗ gặp nhau của những ký giả thể thao như đàn anh Huyền Vũ, Thiệu Võ và một số những nhà báo miền Nam.

Không thể tìm lại dĩ vãng

Tóm lại, trong bài này, tôi chỉ muốn thông tin đến bạn đọc một nét “văn hóa xưa” vừa được khơi gợi lại giữa thành phố Sài Gòn. Nhưng với tôi, nó chỉ còn cái tên Givral của thời xa xưa thôi. Tất cả đều khác trước, giá cả lại quá cao không phù hợp chút nào với cánh phóng viên Việt Nam. Nó sẽ chỉ còn thích hợp với khách du lịch ghé ngang qua thành phố này. Dù sao cũng xin gửi đến bạn đọc nặng lòng với những hoài niệm cũ, với Sài Gòn xưa, một cái gì đã mất đi không thể tìm lại được.

Văn Quang

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở “Văn Hóa Không Tên” tạo nên linh hồn của Sài Gòn xưa_Văn Quang

Tâm Tư Một Người Miền Bắc “9X” về ngày 30 tháng Tư_Trương T Hà

Tâm Tư Một Người Miền Bắc “9X” về ngày 30 tháng Tư

Trương Thị Hà

Mỗi lúc buồn hoặc cần viết bài về những câu chuyện không hay đang xảy ra trên đất nước Việt Nam thân thương, tôi thường lắng nghe bài hát “Việt Nam tôi đâu.” Chỉ có giai điệu của bài hát mới giúp tôi diễn tả hết tâm trạng day dứt, đượm buồn, thất vọng nhưng không bao giờ bỏ cuộc…

Cách đây vài năm, những ai gọi ngày 30/4 là ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, tôi chưa tin họ. Những ai gọi ngày 30/4 là ngày quốc tang, quốc hận, tôi cũng chưa tin họ. Tôi không tin ai hoàn toàn khi tôi chưa tự đặt ra các câu hỏi và tự tìm hiểu về ý nghĩa thực sự của ngày 30/4.

Cảm thấy bị lừa dối

Sách giáo khoa lịch sử ư? Tôi chưa bao giờ tin, vì lúc nhỏ, tôi đã có cảm giác những từ “ngụy quân”, “ngụy quyền” là những từ để miệt thị ai đó, chưa biết thực hư thế nào nhưng đó là những từ “không đẹp”. Lớn lên tôi mới biết, sách giáo khoa lịch sử đích thị là một tài liệu nhồi sọ có tính toán và có hệ thống của “bên thắng cuộc” là Đảng Cộng sản Việt Nam. Lúc đó, tôi cảm thấy bị lừa dối và bị tổn thương rất nhiều. Tôi cảm thấy mình thật ngờ nghệch vì mình bị kẻ khác lừa hai mươi mấy năm. Nhưng có lẽ, mức độ bị lừa của tôi đỡ hơn các bạn trẻ miền Bắc khác? Tôi học lịch sử để được điểm cao, chứ tôi chưa bao giờ tin những gì sách lịch sử viết. Trong khi nhiều bạn trẻ hiện nay vẫn tung hô, vỗ ngực về cái ngày mà chính các bạn chẳng biết là ngày gì. Tất cả những gì các bạn biết về ngày 30/04 là “ngày giải phóng miền Nam thống nhất đất nước” vì đó là những gì các bạn được học trong sách giáo khoa lịch sử.

30/04 – Ngày Quốc Tang

Đối với tôi, ngày 30/4 hôm nay và về sau là ngày đáng thương cho đất nước Việt Nam và toàn thể người dân Việt Nam trước và sau năm 1975. Giải phóng gì mà 444.000 thanh niên miền Bắc và 282.000 thanh niên miền Nam phải bỏ mạng. Giải phóng gì mà 2 triệu người dân Việt Nam vô tội phải chết trong lửa khói. Giải phóng gì mà 1 triệu lính miền Nam phải bỏ tù cải tạo, trong đó có 165.000 lính miền Nam chết trong trại cải tạo. Giải phóng gì mà 1,5 triệu con dân miền Nam phải tha phương nơi đất khách quê người để trốn chế độ cộng sản, trong đó có 300.000 người sẽ mãi mãi không bao giờ nhìn thấy bến bờ tự do. Giải phóng gì khi ngày nay 97 triệu người dân Việt Nam bị tước những quyền cơ bản như quyền biểu tình, quyền lập hội. Thống nhất gì khi lòng dân không yên, vẫn còn phân biệt, đối xử vùng miền giữa thành thị và nông thôn, kẻ có tiền và quan hệ luôn đè đầu, cưỡi cổ kẻ nghèo hèn.

Dù sao cũng không đáng ăn mừng

Dù tôi không biết gì về sự thật ngày 30/04, tôi cũng chẳng thấy vui gì trong cái ngày này khi tôi bị chính quyền tước hộ chiếu, giấy tờ tùy thân, bị phân biệt đối xử trên chính quê hương mình.

Dù tôi không biết gì về sự thật ngày 30/04, tôi cũng chẳng thấy vui gì trong cái ngày này khi thầy giáo Nguyễn Năng Tĩnh vừa bị tuyên y án 11 năm tù và 5 năm quản chế với chứng cứ buộc tội vì thầy dạy bài hát “Trả lại cho dân”.

Dù tôi không biết gì về sự thật ngày 30/04, tôi cũng chẳng thấy vui gì trong cái ngày này khi công an vẫn tùy tiện mời, triệu tập người dân lên làm việc vì những lý do rất viển vông như: “làm việc liên quan đến vấn đề đăng tải, chia sẻ bài viết trên mạng xã hội.”

Dù tôi không biết gì về sự thật ngày 30/04, tôi cũng chẳng thấy vui gì trong cái ngày này khi hàng triệu người dân Việt Nam vẫn phải tha hương cầu thực nơi xứ người.

Đáng buồn hơn, khi những người dân bị tù đày nhiều hơn trên chính đất nước Việt Nam. Họ yêu nước, họ đấu tranh cho công bằng xã hội nhưng lại bị chính quyền bắt bớ vì những tội danh mơ hồ được quy định trong Bộ luật hình sự. Chứng kiến những cảnh này, tôi cứ nghĩ mình đang sống ở đất nước Triều Tiên, Trung Quốc… Tù nhân lương tâm đang sống ở nhà tù nhỏ, còn tôi và người dân Việt Nam đang sống ở nhà tù lớn.

30/04 – Ngày cho kẻ chiến thắng điên cuồng

Vào ngày này, đội ngũ dư luận viên hoạt động tích cực để công kích những người dám nói sự thật về ngày 30/04 và có tiếng nói phản biện mạnh mẽ trước những bất công của xã hội. Thật nực cười, khi chúng chỉ biết chửi đổng như Chí Phèo, đăng đi đăng lại vài hình ảnh về việc lính Mỹ giết trẻ em, hiếp dâm phụ nữ chưa được kiểm chứng.

Tôi cũng bất lực với mấy câu đại loại như: “Chúng ta đã hy sinh xương máu… nên không thể để chính quyền lọt vào tay người khác”. Tôi chẳng biết các ông đang nói đến xương máu của ai? Chính quyền lọt vào tay ai? Các ông phải nhớ, chính quyền là của người dân Việt Nam, chứ không của riêng ai cả!

Trong ngày này, miền Bắc đặc biệt là trung tâm thành phố Hà Nội đang giăng biểu ngữ tung hô Đảng và Nhà nước. Những cô gái trẻ ăn mặc sexy, áo hai dây, quần bò ngắn bó sát người đang trình diễn những tiết mục sôi động trong niềm tự hào viễn vông. Trong ngày này, Đoàn thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh mặc áo cờ đỏ sao vàng, để tay lên ngực và hát vang bài hát “tự hào lắm hai tiếng Việt Nam.”

30/04/1975 – Ngày đen tối cho thế hệ trẻ

Tuổi trẻ bây giờ đọc mấy tin scandal, với mấy video trần truồng thì share với like ầm ầm như vụ nghi lộ clip sex của hot girl này, hot girl nọ. Gần đây còn có một game show cực kỳ vớ vẩn, hình như tên là “game love” gì đó. Đại loại là một bạn nam, một bạn nữ sẽ uống bia để vượt qua các thử thách sờ mó, hôn hít nhau trên ống kính trong đó có cả những bạn trẻ sinh năm 97, 98 tham gia chương trình.

Nhắc đến chính trị thì mặt bạn nào cũng ngáo ngơ. Phỏng vấn hỏi Bí thư, Chủ tịch nước, Chủ tịch quốc hội cũng nhe răng ra cười, lắc đầu không biết. Đó là những người lãnh đạo và quyết định đến vận mệnh của đất nước, đó là những người quyết định đến việc các bạn đi học phải đóng bao nhiêu tiền, quyết định giá lít xăng các bạn đổ mỗi ngày, quyết định nợ công của bạn ngày hôm nay và con cái bạn ngày sau. Chính trị là một khái niệm dễ gây dị ứng. Nó được hiểu như là một lĩnh vực khô khan, gây nhức đầu, chóng mặt và bất an. Nhưng các bạn phải quan tâm đến nó. Nếu các bạn cứ để chính quyền độc tài chính trị, các bạn sẽ sớm là nạn nhân của việc thờ ơ với chính trị.

30/04 – Tuổi trẻ, trách nhiệm, danh dự

Các bạn không cần phải có lý tưởng, chẳng cần phải làm điều gì đao to búa lớn, chỉ đơn giản là biết yêu thương, biết quan tâm và biết quan sát một chút. Trước đây, nếu chúng ta sống ở thời chưa có tivi và internet, chẳng ai trách các bạn bị nhồi sọ cả. Nhưng hiện nay, các bạn có tất cả mọi thứ trong tay, internet, smart phone, Facebook… Nếu các bạn còn chưa nhận thức hoặc cố tình không chịu tìm hiểu, tôi xin thẳng thắn nói với các bạn: “Con người khác con vật ở chỗ là biết tư duy độc lập, biết yêu thương và cảm thông cho đồng loại.”

Nếu các bạn chưa tin những gì tôi nói, hãy tự mình kiểm chứng. Tôi có thể gợi ý cho bạn làm một việc đơn giản nhất vào ngày hôm nay. Hãy lên mạng research các cụm từ “Sự thật về ngày 30/04”, “Việt Nam Cộng Hòa”, “Cờ Vàng”.

“Đất nước mình ngộ quá phải không anh
Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn
Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm
Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi…”

Thay lời kết

Tôi muốn gửi gắm thế hệ đi trước một sự trách móc vì đã để tuột mất nền tự do của miền Nam Việt Nam nói riêng và đất nước Việt Nam nói chung.

Tôi cũng gửi gắm lòng biết ơn sâu sắc đến những người đã cố gắng gầy dựng và gìn giữ chính quyền Việt Nam Cộng Hòa tự do non trẻ.

Đặc biệt, tôi muốn gửi gắm lời cảm ơn chân thành đối với những người còn sống và đã từng phục vụ cho chế độ Việt Nam Cộng Hòa, những người con và người cháu của họ vẫn đang tiếp tục thắp lên ngọn lửa đi tìm tự do cho đất nước Việt Nam.

Là một người trẻ, sống ở miền Bắc, không được cảm nhận trực tiếp về những nỗi đau và mất mát của người miền Nam Việt Nam. Thay vì cứ tự hào về cái quá khứ mà chúng tôi không hề tham dự, chúng tôi sẽ hành động, suy nghĩ độc lập, dũng cảm, biết đột phá, và cố gắng làm mọi thứ để mang lại tự do thực sự cho người dân Việt Nam.

Tôi luôn vững tin và mong chờ ngày Việt Nam có tự do thực sự. (Nguồn: Trương Thị Hà Facebook)

Image may contain: 1 person, eyeglasses, outdoor and closeup
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tâm Tư Một Người Miền Bắc “9X” về ngày 30 tháng Tư_Trương T Hà

Có hay không có quy định tổng tuyển cử trong Hiệp định Genève ? -Trần Gia Phụng

pic
Trần Gia Phụng (Danlambao) – Vừa qua, cuộc tranh luận trên dài BBC ngày Thứ Tư 6-5-2020 thật hào hứng về nhiều đề tài, trong đó có trở lại một chuyện xưa cũ là hiệp định Genève ngày 20-7-1954.

1. Hiệp định Genève

Danh xưng chính thức đầy đủ của hiệp định Genève về Việt Nam là Hiệp định đình chỉ chiến sự ở Việt Nam. Hiệp định nầy được viết bằng hai thứ tiếng Pháp và Việt, có giá trị như nhau. Hai nhân vật chính ký vào hiệp định Genève ngày 20-7-1954 là Henri Delteil, thiếu tướng, thay mặt Tổng tư lệnh Quân đội Liên Hiệp Pháp ở Đông Dương và Tạ Quang Bửu, thứ trưởng Bộ Quốc phòng Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa.

Đại diện các nước khác cùng ký vào hiệp định Genève còn có Anh, Liên Xô, Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa (Trung Cộng), Lào, Cambodia. Hai chính phủ Quốc Gia Việt Nam và Hoa Kỳ không ký vào bản hiệp định nầy.

Hiệp định đình chỉ chiến sự ở Việt Nam (gọi tắt là hiệp định Genève) gồm có 6 chương, 47 điều, có tính cách thuần tuý quân sự, và không đưa ra một giải pháp chính trị nào cho tương lai Việt Nam.

Chính phủ Quốc Gia Việt Nam dưới quyền quốc trưởng Bảo Đại và thủ tướng Ngô Đình Diệm lo thi hành hiệp định Genève, tập trung và rút toàn bộ lực lượng của mình về miền Nam vĩ tuyền 17 đúng thời hạn và đúng theo quy định của hiệp định Genève. Điều nầy chẳng những báo chí lúc bấy giờ đã trình bày, mà cho đến nay, không có tài liệu sách vở nào cho thấy là chính phủ Quốc Gia Việt Nam đã vi phạm hiệp định Genève, chỉ trừ lời tố cáo của Bắc Việt Nam là Nam Việt Nam không chịu bàn việc tổng tuyển cử theo quy định của hiệp định Genève để lấy lý do tấn công Nam Việt Nam. Tuy nhiên…

2. Hiệp định Genève không quy định tổng tuyển cử

Đọc thật kỹ văn bản hiệp định Genève bằng hai thứ tiếng chính thức là tiếng Việt và tiếng Pháp, thì hiệp định nầy chỉ là một hiệp định đình chiến, thuần túy quân sự và không đưa ra một giải pháp chính trị, không có điều nào, khoản nào quy định việc tổng tuyển cử để thống nhất đất nước

Trong khi đó, sau khi hiệp định đình chỉ chiến sự ở Việt Nam, ở Lào và ở Cambodia được ký kết ngày 20-7-1954, các phái đoàn tham dự hội nghị Genève họp tiếp vào ngày 21-7-1954, tức họp ngoài lề hội nghị chính thức, nhằm bàn thảo bản “Tuyên bố cuối cùng của Hội nghị Genève 1954 về vấn đề lập lại hòa bình ở Đông Dương”. Bản tuyên bố gồm 13 điều; quan trọng nhứt là điều 7, ghi rằng:

“Hội nghị tuyên bố rằng đối với Việt Nam, việc giải quyết các vấn đề chính trị thực hiện trên cơ sở tôn trọng nguyên tắc độc lập, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ, sẽ phải làm cho nhân dân Việt Nam được hưởng những sự tự do căn bản, bảo đảm bởi những tổ chức dân chủ thành lập sau tổng tuyển cử tự do và bỏ phiếu kín. Để cho việc lập lại hòa bình tiến triển đến mức cần thiết cho nhân dân Việt Nam có thể tự do bày tỏ ý nguyện, cuộc Tổng tuyển cử sẽ tổ chức vào tháng 7-1956 dưới sự kiểm soát của một Ban Quốc tế gồm đại biểu những nước có chân trong Ban Giám sát và Kiểm soát Quốc tế đã nói trong Hiệp định đình chỉ chiến sự. Kể từ ngày 20-7-1955 những nhà đương cục có thẩm quyền trong hai vùng sẽ có những cuộc gặp gỡ để thương lượng về vấn đề đó.” (Thế Nguyên, Diễm Châu, Đoàn Tường, Đông Dương 1945-1973, Sài Gòn: Trình Bày, 1973, tr. 53. Để xem bản Pháp văn của tuyên ngôn nầy, vào: google.com.fr., chữ khóa: Déclaration finale de la Conférence de Genève en 1954.)

Như vậy, đề nghị chuyện tổng tuyển cử chỉ được đưa ra trong điều 7 của bản “Tuyên bố cuối cùng của Hội nghị Genève 1954 về vấn đề lập lại hòa bình ở Đông Dương” ngày 21-7-1954, chứ ko6ng phải trong hiệp định Genève ngày 20-7-1954.

Chủ tịch phiên họp ngày hôm đó (21-7-1954) là Anthony Eden (ngoại trưởng Anh) hỏi từng phái đoàn, thì bảy phái đoàn là Anh, Pháp, Liên Xô, Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa, Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, Lào và Cambodge đều trả lời miệng rằng “đồng ý”. (Hoàng Cơ Thụy, Việt sử khảo luận, cuốn 5, Paris: Nxb. Nam Á 2002, tr. 2642.) Tất cả bảy phái đoàn đều trả lời miệng, chứ không có phái đoàn nào ký tên vào bản tuyên bố, nghĩa là bản tuyên bố không có chữ ký. (Tìm đọc bản bản chính thứ hai là bản Pháp văn cũng hoàn toàn không có chữ ký. Xin vào Google sẽ thấy rõ.)

Đây chỉ là lời tuyên bố (déclaration) của những phái đoàn, có tính cách đề nghị hay kêu gọi một cuộc tổng tuyển cử trong tương lai ở Việt Nam, không có chữ ký, thì chỉ có tính cách gợi ý, dự kiến, đề nghị chứ không có tính cách cưỡng hành tức bắt buộc thi hành, đồng ý hay không đồng ý là tùy từng đơn vị.

Một văn kiện hành chánh hay thương mại dân sự bình thường mà không có chữ ký cũng không có giá trị pháp lý để thi hành, huống gì là một văn kiện ngoại giao quốc tế đa quốc gia mà không có chữ ký thì làm sao có thể bắt buộc phải thi hành?

Phái đoàn Quốc Gia Việt Nam và phái đoàn Hoa Kỳ không ký vào hiệp định Genève ngày 20-7-1954 và cũng không ký bản “Tuyên bố cuối cùng của Hội nghị Genève 1954 về vấn đề lập lại hòa bình ở Đông Dương” ngày 21-7-1954. Hai phái đoàn Quốc Gia Việt Nam và Hoa Kỳ đã đưa ra tuyên bố riêng của mỗi phái đoàn để minh định lập trường của chính phủ mình.

3. Bắc Việt Nam đòi hỏi điều không có

Hiệp định Genève chỉ là một hiệp định đình chiến, thuần túy quân sự và không đưa ra một giải pháp chính trị. Thế mà ngày 19-7-1955, thủ tướng BVN là Phạm Văn Đồng gởi thư cho thủ tướng NVN là Ngô Đình Diệm yêu cầu mở hội nghị hiệp thương bắt đầu từ ngày 20-7-1955, mà phía Bắc Việt Nam cho rằng điều nầy đã quy định trong hiệp định Genève ngày 20-7-1954, để bàn về việc tổng tuyển cử nhằm thống nhất đất nước. (John S. Bowman, The Vietnam War, Day by Day, New York: The Maillard Press, 1989, tr. 17.) Ngày 10-8-1955, thủ tướng Ngô Đình Diệm bác bỏ đề nghị của Phạm Văn Đồng, vì cho rằng chính phủ QGVN tức Nam Việt Nam không ký các văn kiện Genève nên không bị ràng buộc phải thi hành.

Sau đó chính phủ Việt Nam Cộng Hòa thay chính phủ Quốc Gia Biệt Nam từ ngày 26-10-1955, cũng nhiều lần từ chối lời đề nghị của Bác Việt Nam. Phạm Văn Đồng vẫn nhắc lại đề nghị nầy hằng năm vào các ngày 11-5-1956, 18-7-1957, và 7-3-1958, để chứng tỏ rằng Bắc Vệt Nam quan tâm đến chuyện thống nhứt đất nước, và nhằm tuyên truyền với các nước trên thế giới. Lần cuối, Ngô Đình Diệm, lúc đó là tổng thống Việt Nam Cộng Hòa, bác bỏ đề nghị của Phạm Văn Đồng vào ngày 26-4-1958.

Thế là Bắc Việt Nam tố cáo Nam Việt Nam tức Việt Nam Cộng Hòa vi phạm hiệp định Genève vì không chịu thảo luận chuyện tổng tuyển cử để thống nhất đất nước.

4. Ai vi phạm hiệp định Genève?

Sau năm 1975, tự mãn là “bên thắng cuộc”, ‘tài liệu cộng sản đã tiết lộ hai sự kiện đặc biệt cho thấy nhà nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa do cộng sản cầm đầu đã không tuân hành quy định trong hiệp định Genève:

Thứ nhứt, trước khi hiệp định Genève được ký kết ngày 20-7-1954, tại Liễu Châu (Liuzhou) thuộc tỉnh Quảng Tây (Kwangsi), Trung Hoa, diễn ra cuộc họp giữa thủ tướng Trung Cộng là Châu Ân Lai và chủ tịch nhà nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa là Hồ Chí Minh từ ngày 3 đến ngày 5-7-1954. Theo lời khuyên của Châu Ân Lai, Hồ Chí Minh đưa ra kế hoạch là sẽ chỉ rút những người làm công tác chính trị bị lộ diện; phần còn lại thì ở lại để chờ đợi thời cơ nổi dậy. Số ở lại có thể đến 10,000 người. (Tiền Giang, Chu Ân Lai dữ Nhật-Nội-Ngõa hội nghị [Chu Ân Lai và hội nghị Genève] Bắc Kinh: Trung Cộng đảng sử xuất bản xã, 2005, bản dịch của Dương Danh Dy, tựa đề là Vai trò của Chu Ân Lai tại Genève năm 1954, chương 27 “Hội nghị Liễu Châu then chốt”. Nguồn: Internet). Nói là 10,000 ở lại, nhưng thực tế đông hơn rất nhiều.

Việc nầy vi phạm điều 5 chương I hiệp định Genève nguyên văn như sau: “Để tránh những sự xung đột có thể gây lại chiến sự, tất cả các lực lượng, vật liệu và dụng cụ quân sự đều phải đưa ra khỏi khu phi quân sự trong thời hạn hai mười lăm (25) ngày kể tử ngày hiệp định nầy bắt đầu có hiệu lực.” [Khu phi quân sự ở vĩ tuyến 17. Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa ở phía bắc. Quốc Gia Việt Nam ở phía nam.]

Thứ hai, cộng sản chẳng những chôn giấu võ khí, lưu 10,000 cán bộ, đảng viên ở lại Nam Việt Nam, mà còn gài cả những cán bộ lãnh đạo cao cấp ở lại Nam Việt Nam như Lê Duẩn, Võ Văn Kiệt, Mai Chí Thọ, Cao Đăng Chiếm… (Huy Đức, Bên thắng cuộc, tập I: Giải phóng, New York: Osinbook, 2012, tt. 271-273.) Những nhân vật nầy ở lại để chỉ huy và tổ chức lại Trung ương cục miền Nam trong tình hình mới. Trung ương cục miền Nam được thành lập ngày 20-1-1951, chỉ huy toàn bộ hệ thống cộng sản ở Nam Việt Nam. (Tháng 10-1954, Trung ương cục miền Nam đổi thành Xứ ủy Nam Bộ. Hội nghị ngày 23-1-1961 lần thứ 3 Ban Chấp hành Trung ương đảng (khóa III) đảng Lao Động ở Hà Nội, Xứ ủy Nam Bộ trở lại thành Trung ương cục miền Nam.)

Hai tài liệu trên đây do phía CS tiết lộ sau năm 1975, chứ không phải tài liệu tuyên truyền của Nam Việt Nam hay của Tây Phương. Như vậy, rõ ràng trong khi chính phủ Quốc Gia Việt Nam tôn trọng hiệp định Genève, nhà nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa đã có kế hoạch vi phạm hiệp định, ngay trước khi hiệp định được ký kết.

Kết luận

Hiệp định Genève ngày 20-7-1954 chỉ là hiệp định đình chỉ chiến sự. Chính thể Quốc Gia Việt Nam, rồi Việt Nam Cộng Hòa tức Nam Việt Nam đã thi hành đúng hiệp định Genève, trong khi Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa tức Bắc Việt Nam liên tục vi phạm hiệp định nầy.

Do tham vọng quyền lực, do chủ trương bành trướng chủ nghĩa cộng sản và do làm tay sai cho Liên Xô và Trung Cộng, Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa tức Bắc Việt Nam công khai họp đại hội tuyên bố mở cuộc chiến, xâm lăng Việt Nam Cộng Hòa tức Nam Việt Nam dưới chiêu bài thống nhứt đất nước và chống Mỹ cứu nước, trong khi Lê Duẩn chủ trương: “Ta đánh Mỹ là đánh cho cả Trung Quốc, cho Liên Xô”. (Nguyễn Mạnh Cầm, ngoại trưởng nhà nước cộng sản Việt Nam từ 1991-2000, trả lời phỏng vấn đài BBC ngày 24-1-2013.) Một nhân vật tầm cỡ ngoại trưởng như ông Nguyễn Mạnh Cầm xác nhận công khai như thế thì không sai vào đâu được.

Cuối cùng, ở đây xin cảm ơn cuộc tranh luận sôi nổi trên đài BBC đã đặt lại vấn đề hiệp định Genève để có cơ hội cùng nhau ôn lại rằng hiệp định Genève hoàn toàn không đưa ra một giải pháp chính trị cho Việt Nam, trái với lời tuyên truyền của cộng sản. Mời các bạn trẻ đọc lại thật kỹ văn bản hiệp định Genève để hiểu rõ sự thật lịch sử đất nước, chứ không phải là thứ lịch sử đã bị cộng sản bóp méo với sự tiếp tay của những kẻ có học xu thời. Lịch sử ngày nay thuộc về sự thật và lẽ phải chứ không thuộc về những kẻ nhất thời thắng trận như thời trung cổ.

Trần Gia Phụng

danlambaovn.blogspot.com

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Có hay không có quy định tổng tuyển cử trong Hiệp định Genève ? -Trần Gia Phụng

Bông Hồng Cài Áo_Duy Khánh (YouTube)

Nhân Ngày Của Mẹ Mother’s Day (10/5), để vinh danh và tri ân những Người Mẹ, xin mời mọi người cùng thưởng thức bài hát Bông Hồng Cài Áo (Thơ: Nhất Hạnh  /Nhạc: Phạm Thế Mỹ / Ca sĩ: Duy Khánh):

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Bông Hồng Cài Áo_Duy Khánh (YouTube)

Má tôi, người đi tìm tự do_Trúc Xanh

Bài dự thi “Từ hình ảnh người mẹ, suy nghĩ về vai trò người phụ nữ ...Má tôi, người đi tìm tự do

Trúc Xanh

 Có nhiều điểm má tôi không giống với những người phụ nữ cùng thế hệ. Đầu tiên và rõ nhất là cái tiếng “má”. Ba má tôi đều là người miền Bắc, lớp người bỏ quê vào Nam di-cư-đi-tìm-tự-do.

Gia đình tôi vẫn nói bằng giọng Bắc đặc sệt, rõ ràng từng chữ một. Nhưng tôi chỉ ý thức được điều đó năm học lớp Tư, khi lên đọc bài cửu chương. Nghe tôi đọc “chín lần một là chín” đám bạn ngồi dưới cứ khúc khích cười hoài. Hồi sau hỏi ra mới biết tại số 9 của tôi nghe không giống số 9 của tụi nó; số 9 của mấy đứa Nam Kỳ có thêm chữ “h” đàng đuôi. Ấy vậy mà anh chị em chúng tôi vẫn gọi cha mẹ là “ba má” thay vì “bố mẹ” hay “cậu mợ” theo lối thông thường của người miền Bắc. Khi tôi hỏi thì má bảo “Tại chữ ‘ba má’ nghe dễ chịu hơn”. Tôi không biết tại sao dễ chịu hơn nhưng không hỏi tiếp nữa vì cũng thích hai chữ “ba má” hơn, nhất là khi tôi dài giọng “má ơi má, con muốn…” Thì chữ má hình như hợp với cái miệng nhõng nhẽo của tôi hơn.

Má rất cưng tôi, có lẽ vì tôi là con gái út. Mà không cưng sao được vì tôi trông mũm mĩm trắng trẻo với cái mặt tròn quay, nhưng cũng còn vì tôi ngoan, nghe lời, chăm học, biết làm việc nhà. Nhà đông con, nhưng không hiểu từ lúc nào sự phân công trong nhà cho mấy đứa con đã trở thành cái lệ. Tôi tuy không phải ẵm em đến trẹo hông (như chị Hai tôi thường than thở) nhưng vẫn phải làm mấy thứ lặt vặt như phơi quần áo, rửa chén buổi trưa, và ủi đồ. Mãi sau này, khi nói chuyện với thằng bạn cũng là con út, mới hiểu người miền Bắc vốn có tính chuyên cần, thường dạy con cái chăm làm việc ngay từ lúc nhỏ. Ngày nhỏ tôi ham chơi lắm, nhìn chồng tô chén lủ khủ trong lòng thiệt ngán thấy mồ, chỉ mong sao mấy chị dễ thương “ra tay tế độ dùm em” nhưng rồi vẫn phải phụng phịu đứng rửa cho hết chồng chén dĩa.

Nhưng những công việc đó không đáng gọi là “công dung ngôn hạnh”. Công dung ngôn hạnh hiểu theo nghĩa con gái phải biết nữ công gia chánh, biết làm bánh làm trái, biết may quần may áo, lại còn biết đi đứng sao cho uyển chuyển, ăn nói sao cho dịu dàng. Nói chung, những thứ các bà mẹ thường chuẩn bị kỹ lưỡng cho con gái trước khi về nhà chồng. Má tôi chẳng bao giờ nói với tôi 3 chữ “về nhà chồng” hay 4 chữ “mai mốt lấy chồng”. Ngược lại, má phán một câu xanh rờn: “Học giỏi, làm ra tiền là xong hết!”

Vào những năm 70, lúc quần áo vẫn còn ra tiệm may hay may lấy ở nhà, ít ai ra chợ mua đồ may sẵn thì câu nói của má tôi đáng là một lời tiên tri vĩ đại, bởi bây giờ dù làm ra tiền tôi cũng vẫn không đủ tiền để vào tiệm may hay không đủ thì giờ để tự may lấy quần áo. Ra tiệm mua đồ là rẻ nhứt. Chắc chắn má tôi không có quả cầu thủy tinh, cũng chẳng phải là chiêm tinh gia Huỳnh Liên để thấy tương lai, má chỉ có ý muốn nói: “Ráng học cho giỏi để có tương lai.” Đời má đã không được học. Dù sinh ra trong một gia đình khá giàu có, ông bà ngoại tôi vẫn cho các con gái lấy chồng sớm thay vì học nhiều. Thương chồng con, má tôi tự học may quần áo, học nấu các món ăn ngon, học buôn bán, nhưng má vẫn không cho đó là những phẩm chất cao quý mà người phụ nữ phải có. Bỗng dưng, tôi là đứa được hưởng lợi nhứt nhờ vào cái “trào lưu tư tưởng” của má.

Rồi tới Tháng Tư năm 75, như bao gia đình khác gia đình tôi mất rất nhiều thứ của những ngày trước. Tôi phải làm việc nhà nhiều hơn. Rồi cũng phải tập nấu ăn, phải tập may quần áo. Chẻ củi, xách nước, chuyện nhỏ! Tôi còn vác cái thang sắt dài ngoằng đi quét mạng nhện khắp nhà thay các anh đã đi xa. Rồi tới ngày gia đình tôi qua Mỹ. Tôi không “học cho giỏi” nữa mà phải lo “làm cho giỏi”, nói theo kiểu người Việt mình là “cày 2, 3 dóp”.

Còn má tôi thì ngày kia được giấy báo được căn phòng chung cư trong một “nhà già”. Má mừng, khăn gói tức tốc lên đường “di cư” lần nữa. Lần này má hoàn toàn “tự do độc lập”. Hết còn nhức đầu vì nghĩ tới món ăn nào cho ngày mai, hết còn lo lắng đứa con nào đi sớm về trễ. Từ nay, má tôi có thể đường hoàng nói rằng mình đã hoàn thành được một nửa câu tục ngữ nước Nam: “Sống mỗi người mỗi nhà”. Sự tự do được má diễn tả thiệt thoải mái, “Tha hồ vào buồng tắm, muốn ngồi bao lâu cũng được, chả phiền ai”. Nghe dễ sợ, nhưng mà đúng!

Tới lúc này tôi mới hiểu, má tôi không hẳn cho rằng hai chữ “ba má” nghe dễ thương hơn “bố mẹ” hay “cậu mợ”, nhưng một cách gián tiếp, má tôi dùng 2 chữ “ba má” như một hành động đoạn tuyệt với cái quá khứ, cái quá khứ của một miền Bắc êm đềm nhưng cũ kỹ, đầy thành kiến, trong đó có một cô bé thông minh nhưng không được gia đình xã hội tạo cho điều kiện mở mặt với đời. Và rồi bây giờ, hành động dứt khoát “ra riêng” của má lại là cách đoạn tuyệt với cái quá khứ của một miền Nam sung túc nhưng lộn xộn, đầy thương đau. Bây giờ má tôi bắt đầu một cuộc đời mới, cuộc đời như một bà Mỹ già, tách biệt với con cái, cô độc nhưng tự do.

Từ đó má thành một “đại sứ lưu động”, một tàu con thoi đi đi lại lại giữa nhà mấy đứa con. Má đáp xe bus đi chợ, đi nhà thờ, đi Hội Người Già rất nghề. Nếu như có ai hỏi đi xe bus vậy có phiền không, má đáp, tỉnh rụi: “Phiền gì mà phiền, xe đưa rước có tài xế Mỹ, còn muốn gì nữa”. Và như những người bà, người mẹ Việt Nam trên đất Mỹ, có lúc má cười khoe rằng “Mình bây giờ giỏi hẳn ra!” vì những món bánh trái khó làm như bánh khúc, bánh dày, những món nem chua, giò chả, ngày xưa ở Sài Gòn má vẫn phải ra chợ mua nay ở nhà tự tay làm lấy mà ăn vẫn thấy ngon ra phết.

Má làm thức ăn rồi tiếp tế cho các con. Chẳng phải để giữ con giữ cháu mà vì đó là cách vận động tay chân. Còn con cái đứa nào muốn đến chơi thì đến, không ai đến thì má đọc báo, coi ti vi. Má thường đến nhà tôi, ở chơi cuối tuần. Một tối điện thoại reng, thì ra bà chị dâu. Má nói chuyện với chị, câu chuyện về đứa con trai lớn của anh chị tôi, từ nhỏ không học tiếng Việt, nhưng bây giờ đi làm, ở Cali, thằng nhỏ bỗng dưng muốn học tiếng Việt. Má tôi lên tiếng “cảnh báo”, giọng sôi nổi hẳn: “Coi chừng đó con ơi, bây giờ nhiều tiếng của Việt Cộng lắm, học lầm thì nguy lắm. Như là cái chữ “bức xúc” đó. Bức xúc là cái gì? Tại sao không nói là “khó chịu lắm” hoặc “rất bực mình”. Rồi còn cái gì mà “nợ trần”? Tại sao không nói là “giới hạn mức nợ lên”? Rõ là vô duyên”.

Tôi nằm buồng bên, hình hịch cười. Nhớ lời của một người bạn làm báo, anh ta bảo nếu có lấy bài viết từ các báo trong nước đều phải đọc và sửa cẩn thận, đừng tưởng bạn đọc không để ý mà lầm to, có nhiều người đọc không chịu được mấy chữ mới của việt cộng thì sẽ không thèm mua báo luôn. Đó, “bạn đọc khó tánh” đó đang ở ngay trong nhà tôi đây nè. Nhưng nói cho ngay, chính tôi cũng rất “bức xúc” vì cái chữ “bức xúc”, nghe kỳ kỳ thế nào, nó làm tôi nghĩ tới một cảnh quái quái, cứ như là vì trong người khó chịu bực tức quá mà phải bứt cả nút, xút cả áo ra. Tôi dù khó chịu bực mình cách mấy cũng nhất định không “bức xúc”.

Rồi tôi nghe má nói tới chuyện mê-đi-keo. À ra cái vụ đám lừa đảo ở Cali bị túm. Má đọc báo hàng tuần nên theo sát tin tức thời sự lắm. Má kể cho chị dâu nghe, giọng hào hứng thấy rõ:

“Trời ơi, cái tụi đó làm trắng trợn lắm. Như năm ngoái năm kia kìa, có mấy tay tự xưng là nhóm y tế này nọ, đến hội người già của má. Họ bảo sẽ xin cho, người thì cái thắt lưng, người thì đôi giày, người thì cái gậy,… Sau đó gởi biu tính tiền Medicare. Mà đâu có ít, tính gì mà ra tới cả ngàn bạc. Vậy mà chả thấy cái giầy, cái dép nào hết. Thế là má bảo con Trúc gọi phone cho văn phòng Medicare báo cho họ biết. Con còn nhớ ông Th. không? Ông đó cũng gọi cho Medicare nữa. Mấy cái tụi lừa đảo đó cứ tưởng bở, ai ngờ đụng phải mấy ông bà khó nhai rồi … hì hì”

Hèn chi có câu “kẻ cắp gặp bà già”, đụng tới má tôi là xong game! Gần một tiếng đồng hồ, má tôi khi im lặng nghe, khi đáp trả lời, khi kể lể, có khi còn cười to “há há há”. Dù đã hơn 80, giọng nói má vẫn không suy giảm “cường lực”, vẫn sang sảng như tự thuở nào. Tôi bỗng giựt mình nhận ra hình như tôi được thừa hưởng cái cười của má. Không những vậy, còn phát triển nó thêm lên mấy bực, nên khi nào tôi khoái chí cười ha hả mấy đứa bạn thường trợn mắt, cười gì mà cứ như xé quần xé áo người ta.

Nhưng tôi sẽ chẳng bao giờ thừa hưởng được tài nấu bếp hay tài may quần áo của má như các chị tôi. Nhưng các chị cũng vì thích nấu ăn, may đồ nên mới học mấy thứ nữ công gia chánh đó chứ họ vẫn được học chụp hình, học vẽ, học thể dục thẩm mỹ cơ mà. Những đứa con gái của má được học những thứ mà nó thích chứ không phải những thứ để làm vừa lòng người khác. Nhìn ở góc độ nào đó, các chị và tôi đã được má cho nếm mùi vị của Tự Do ngay trong lòng một xã hội còn rất nhiều gò bó.

Ở góc độ nào đó, má tôi, cũng giống như người mẹ da đen trong bài thơ “The Negro Mother” của Langston Hughes, hy vọng những đứa con rồi sẽ vươn lên từ kinh nghiệm đau thương của cha mẹ.
Remember my sweat, my pain, my despair.
Remember my years, heavy with sorrow,
And make of those years a torch for tomorrow.
Make of my past a road to the light,
Out of the darkness, the ignorance, the night.

Và câu nói “Học giỏi – Kiếm nhiều tiền” của má tôi nên được hiểu là “Nhỏ lo học, lớn lo làm, tự mình làm chủ đời mình”. Đó là quan niệm về tự do – giản dị, thực tiễn như chính cuộc đời của má tôi.

(Trúc Xanh/DCVonline.net)

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Má tôi, người đi tìm tự do_Trúc Xanh

HAPPY MOTHER’S DAY

NHÂN DỊP KỶ NIỆM NGÀY TỪ MẪU (10/5/2020) CNN KÍNH CHÚC QUÝ BÀ MẸ TRONG ĐẠI GIA ĐÌNH K1 NHIỀU SỨC KHỎE VÀ AN BÌNH VƯỢT QUA ĐẠI NẠN DỊCH VIRUS VŨ HÁN.

happy-mothers-day-ftr

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở HAPPY MOTHER’S DAY

Về cuộc phỏng vấn ông Hoàng Đức Nhã của VOA_NLGO

NHÂN CUỘC PHỎNG VẤN CỦA ÔNG HOÀNG ĐỨC NHÃ, CỰU TỔNG TRƯỞNG DÂN VẬN-CHIÊU HỒI VNCH,

(ĐÀI VOA NGÀY 30/4/2020)

người lính già oregon

HDN1. Ngày 30/4/2020 vừa qua, đài VOA (Việt Ngữ) đã phỏng vấn ông Hoàng Đức Nhã, cựu Tổng trưởng Dân Vận – Chiêu Hồi VNCH. Nội dung gồm hai phần, mỗi phần (phần #1: Mình là ván cờ họ thí để đi ván cờ khác Hoàng Đức Nhã nhìn lại biến cố 30/4”, phần #2: “30/4 trong mắt ông Hoàng Đức Nhã”) có kèm theo âm thanh, hình ảnh, và bài viết (transcript) tường thuật, dù không trung thực, xoay quanh mưu toan của Mỹ, cụ thể là Tổng thống Nixon, Cố vấn an ninh Kissinger, và Lưỡng đảng Quốc Hội, lúc ấy Khối đa số (majority) thuộc đảng Dân Chủ, trong đó có lão Sleepy Joe Bi-Đen, muốn chấm dứt chiến tranh, rút quân Mỹ khỏi Miền Nam, qua đạo luật cúp hoàn toàn viện trợ quân sự, dù là một viên đạn, cho Sài Gòn, và cái gọi là Hiệp Định Paris ‒được ký vào ngày 1/1/1973, giữa bốn bên: Mỹ, Bắc Việt, VNCH và Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam. Người đại diện VOA, phỏng vấn ông Hoàng Đức Nhã, là cô hay bà Hoài Hương, mà không ai được thấy mặt. Cũng hơi lạ!

       Vì hai cái link trên được chính ông Hoàng Đức Nhã gửi riêng cho tôi trong tư cách là bạn đồng hương Nha Trang, và vì tôi biết rằng đài VOA (Việt Ngữ) nổi tiếng thiên Cộng, từ đầu tháng 4 năm 1975 cho đến hôm nay, đã cùng với đài BBC (cũng Việt Ngữ),  loan tin thất thiệt và bất lợi đối với VNCH, gây hoang mang cho dân và quân (ví dụ, về việc triệt thoái từ Miền Trung và Cao Nguyên), tôi đã mở xem ngay. Và giật mình thấy tựa đề của bài phỏng vấn #1:

     “Mình là ván cờ họ thí để đi ván cờ khác” – Hoàng Đức Nhã nhìn lại biến cố 30/4,

và một đoạn trong bài ấy, được đóng khung và in chữ đậm, cốt gợi sự chú ý của bá tánh:

     “…sau khi ông Kissinger đi Bắc Kinh, rồi Tổng thống Nixon đi Bắc Kinh, dàn xếp với Chu Ân Lai và Mao Trạch Đông… Mình là một ván cờ họ thí để họ đi một ván cờ khác.”  

        2. Những câu nói lấp lửng, mơ hồ, bị gán oan cho ông Nhã! Lòng đầy ngờ vực, tôi liền đi tìm sự thật qua video và youtube, nhưng không có. Chỉ có thể bấm vào nút “VOA express”, để nghe chính xác, và nghe nhiều lần, câu nói trên ‒do từ chính miệng ông Nhã phát ra, mới biết thực hư như thế nào. Khác với cuộc phỏng vấn #2, trong lần phỏng vấn #1 này, tôi không nghe được tiếng, nói chi thấy hình, người đại diện của VOA, tức phỏng vấn viên Hoài Hương, mà chỉ đọc những câu hỏi viết sẵn, in màu xanh trên màn ảnh. Và ông Nhã đã nói, nguyên văn, như sau:

        “Sau khi tin tức Kissinger và sau khi TT Nixon đi Bắc Kinh dàn xếp với Chu Ân Lai và Mao Trạch Đông như thế nào, qua báo chí người Mỹ, mỗi lần họ về họ có cái tật là khoe khoang với báo chí, thì tôi nghi rồi, mình là một ván cờ họ thí để họ đi một ván cờ khác.”

        Như vậy, rõ ràng VOA cắt xén câu nói của ông Nhã, trong đó ông đã công khai kết án Nixon và Kissinger về tội phản bội Miền Nam, cũng như qua suốt buổi phỏng vấn. VOA làm thế, tức cắt xén câu nói, với mục đích gì nếu không là (a) gỡ tội cho hai ông Mỹ này, đồng thời kín đáo vinh danh, và biện hộ cho, bọn giặc Bắc Cộng đã có đủ sức mạnh chiến thắng mà không cần nhờ bàn tay người Mỹ mở toang cánh cửa Miền Nam cho chúng vào ăn cướp, qua Hiệp định Paris 1973 khốn nạn, (b) cố ý gài độ, một cách ác độc, ông cựu Tổng trưởng Hoàng Đức Nhã, một trong những viên chức cao cấp và uy quyền nhất của VNCH, chỉ sau Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, vào cái thế “bị kẹt” đối với quân dân Miền Nam trước đó và bây giờ, trong và ngoài nước, nghĩa là VOA cố tình tạo cớ cho họ chỉ trích ông, nếu thực sự ông đã nói câu đó.

        Quả vậy, câu mình là một ván cờ họ thí để họ đi một ván cờ khác mà VOA đã sửa đổi từ một câu nói dài, mạch lạc, có tình có lý của ông Nhã, để ngang xương gán ghép cho ông–  phải được đặt lại trong context (nội dung, bối cảnh?) đúng của nói: Khi thấy Nixon và Kissinger, sau những lần dàn xếp với Chu Ân Lai và Mao Trạch Đông, từ Bắc Kinh trở về Mỹ, và khoe khoang với báo chí, thì qua thái độ hí hửng, hả hê của hai ông này, ông Nhã mới “sinh nghi”, và nghĩ rằng mình [tức Miền Nam] là ván cờ mà họ sẽ thí cho một ván cờ khác. Chỉ có thế thôi!

        Nghe lại ông Nhã trên “VOA express” thì không ai có thể cho đó là câu khẳng định của ông, dù ghét ông cách mấy, dù tối dạ cách mấy, dù ông sơ xuất cách mấy. Trong bản viết, VOA không dám trích toàn bộ và nguyên văn câu nói của ông Nhã ra trang giấy, mà tự ý thay đổi, hủy bỏ gần hết, biến vài câu còn lại thành những mệnh đề độc lập (independent clause) với những chủ từ khác, chả dính líu gì với nhau, trong khi câu về “ván cờ thí” thì bị cắt quãng, trước và sau, bởi những dấu ba chấm (…), và do đó trở thành hoàn toàn riêng lẻ. đơn độc, không liên quan đến, hay phụ thuộc vào, những mệnh đề khác.

        3. Điều này cũng đã được ông Trần Nhật Phong, bình luận gia, và talk show host, trên TNP Channel, ngày 1/5/2020, dành nguyên một clip đặc biệt, trong đó ông đã lên án VOA kịch liệt, bằng những lời lẽ nặng nề nhất, nào là“vô lương tâm”, “vô giáo dục”, nào là “VOA và băng đảng khốn nạn, mất dạy” v.v… Cùng lúc, ông ca tụng sự điềm tĩnh của ông cựu Tổng trưởng Hoàng Đức Nhã đã từ tốn và khôn khéo trả lời những câu hỏi  “gài độ”, xách mé của VOA với âm mưu đen tối, do đó suốt buổi phỏng vấn chúng không cách nào moi được điều gì có lợi cho chúng và Việt Cộng, để rồi cuối cùng chúng phải chơi đòn bẩn là sửa nội dung câu nói về “ván cờ thí” và gán vào miệng ông Nhã (cf. clip của Trần Nhật Phong đính kèm).

       Riêng cá nhân tôi, NLGO, từ trước đến nay, không bao giờ nghe thấy ông cựu Tổng trưởng Dân Vận – Chiêu Hồi Hoàng Đức Nhã tuyên bố, công khai hay giữa bạn bè với nhau, một câu nào sai lạc và tiêu cực tương tự về cuộc chiến đấu anh dũng và sự hy sinh cao cả của quân dân Miền Nam ta trước kẻ thù xâm lăng VC. Kể cả trong các buổi hội thảo về chiến tranh VN, mà ông là một trong những diễn giả Việt-Mỹ được mời, như tại Texas Tech University, Lubbock, TX, ngày 25-26/4/2019, và University of Oregon, Eugene, OR, ngày 14-16/10/2019. Kể cả tại nhà tôi, hai hôm trước đó, 12/10, trong bữa ăn tối cùng với bạn bè Portland. Bất cứ nơi nào, và bất cứ lúc nào, ông Nhã cũng chứng tỏ một tư cách xứng đáng, thận trọng, và khôn ngoan của một cựu tổng trưởng đầy quyền lực thời đệ nhị Cộng Hòa, đồng thời là một cá nhân, đúng hơn, một người bạn, thân tình, hòa nhã, vui tính, có óc hài hước (sense of  humor) cao độ, và tinh thần chống Cộng kiên cường, mãnh liệt.

        Ngoài ra, nếu “VOA và băng đảng” đặt câu nói sai lạc ấy vào miệng ông Nhã, thì họ có chủ ý, tức “ý đồ”, nham hiểm rõ rệt, khó chối cãi: họ  muốn khán thính giả thấy, qua câu nói của ông cựu tổng trưởng bị trích dẫn một cách hàm hồ, sai trái, ra ngoài context, rằng ông đã xúc phạm danh dự của quân dân Miền Nam: tất cả chỉ là công cụ của, và là lính đánh thuê cho, đế quốc Mỹ, và sự hy sinh vĩ đại của toàn quân toàn dân Miền Nam trở thành vô nghĩa, vô ích. Và như thế, ngược lại, bọn VC, cũng theo cách diễn ý của VOA, không phải là quân xâm lược, mà là kẻ yêu nước, có chính nghĩa, trái với lời tuyên truyền của Mỹ Ngụy, và nhất là, tai hại hơn cho ông Nhã, của các cán bộ Dân Vận – Chiêu Hồi.

        Tuy nhiên, suy diễn là một chuyện, tin hay không, là một chuyện khác. Vì ai cũng biết rõ cái bản mặt và bản chất của VOA và những tên cộng sự với nó, mà theo ông Trần Nhật Phong, được VOA tuyển chọn theo kiểu “băng đảng”, nghĩa là một đám người có cùng một chủ trương, đường lối. Thêm nữa, VOA chuyên cóp nhặt và dịch những bài báo và tin tức từ Fake News, như CNN, The New York Times, Washington Post v.v... và hùa theo đám truyền thông có-toan-tính-xấu (agenda-driven media), và bọn DemoK-Rats vô liêm sỉ, để xuyên tạc, sủa cắn càn Tổng thống Trump, trong khi vẫn ngửa tay nhận từng đồng lương của chính phủ Mỹ phát cho. Cũng theo ông Phong, đối với đồng hương hải ngoại, thì VOA lấy bài trong nước, xào nấu lại, kêu gọi hòa hợp hòa giải với VC, kể cả cách dùng chữ nguyên con của VC (như “Nhà Trắng”, “Lầu Năm Góc”…).

        Đài VOA hiện đóng đô ở Virginia  ‒hang ổ của ả dân biểu An Nam Mít Kathy Trần,   rất man rợ, đã ra dự luật cho phép phá thai kề cả lúc thai nhi sắp sửa chào đời. Đài VOA Việt ngữ không bị kiểm soát bởi VOA tiếng Anh. Người phụ trách chương trình Việt ngữ là Phạm Phú Thiện Giao, cháu ruột của Phạm Phú Minh, được ông này huấn luyện và cho làm thành viên trong Hội đồng Quản trị kiêm chủ bút báo Người Việt, để từ đó mới có thể ngoi lên làm Trưởng ban Việt ngữ của VOA.

        Và nói tới tờ báo Người Việt này, thì người tỵ nạn VC chân chính nào cũng quá biết về lập trường thiên Cộng và chủ trương hòa hợp hòa giải của nó ‒điều mà tôi đã, lâu rồi, có lần phân tích, khi thấy vài người bạn của tôi đã muốn làm anh hùng rơm, ra sức bênh đỡ nó, hoặc cứ tưởng bở, cộng tác làm việc đắc lực cho nó, để rồi anh nào cũng thân bại danh liệt, phải bỏ của chạy lấy người.

Portland, 5/6/2020

NLGO

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Về cuộc phỏng vấn ông Hoàng Đức Nhã của VOA_NLGO

7 cách giúp cải thiện trí nhớ (St)

Trí nhớ ngày càng kém cũng đừng lo lắng!

7 mẹo dưới đây sẽ giúp bạn cải thiện trí nhớ, minh mẫn như xưa!

 Rất nhiều người đã trải qua việc như thế này: Có chuyện muốn nói, nhưng khi mở miệng ra thì không biết nói gì; Đi được nửa đường, nhưng lại không nghĩ ra là đi làm gì; Vừa đặt đồ xuống liền quên mất là để ở đâu rồi…

H1Suy giảm trí nhớ bắt nguồn từ nhiều phương diện. Một trong số các nguyên nhân đó là không khí trong phòng thiếu oxy, máu lưu thông không tốt, dẫn đến não bộ không được cung cấp đủ máu khiến xuất hiện các cảm giác đau đầu chóng mặt, suy giảm trí nhớ.Thực ra chỉ cần một số động tác nhỏ trong cuộc sống – nếu bạn thường xuyên tập luyện sẽ rất có ích cho việc cải thiện trí nhớ.

Mẹo 1: Nâng cao chân          

H2 Khi phần cẳng chân được nhấc lên, cao hơn vị trí của tim một chút thì máu ở phần cẳng chân và đùi sẽ chảy về phổi và tim, không những có thể giảm áp lực cho tĩnh mạch ở cẳng chân và đùi mà còn khiến cho lượng máu cung cấp cho phần đầu tăng lên, khiến tinh thần của bạn trở nên sảng khoái.

Mẹo 2: Lắc đầu qua lạiH4

 Các động mạch ở cổ là đường ống để cung cấp máu cho não. Lắc đầu khiến cho những bộ phận này vận động, không những có thể tăng lượng máu cung cấp cho não mà còn có thể giảm khả năng chất béo ứ đọng lại trong động mạch cổ. Đồng thời nó cũng có tác dụng phòng ngừa bệnh cao huyết áp và thoái hóa đốt sống cổ.

Mẹo 3: Vươn vai

H5Cơ thể nếu ở trong một tư thế quá lâu, phần điểm cuối của mạch máu ở tay sẽ bị tích tụ rất nhiều máu. Động tác vươn vai là quá trình cơ bắp được thắt chặt và thả lỏng, lượng máu tích tụ cũng được đưa về tim. Tim sẽ nhận được nhiều máu để đưa đến các cơ quan trong cơ thể, trong đó đại não cũng được chia cho một phần.

Mẹo 4: Chải tóc

H6

Mang theo bên mình một cây lược hoặc là lấy tay để chải tóc có thể cải thiện sự chuyển động của máu ở phần da đầu.Cách làm cụ thể: Mở nhẹ mười ngón tay, chải tóc từ trước ra sau từ trên xuống dưới, một ngày làm 3-4 lần, mỗi lần từ 3-5 phút có thể tác dụng nâng cao trí lực, tinh thần được thả lỏng và chăm sóc sức khỏe não, nó đặc biệt có ích cho những người mắc bệnh suy nhược thần kinh.

Mẹo 5: Cắn chặt răng

H7Khi cắn chặt răng, lượng nước bọt bài tiết ra sẽ tăng lên, trong nước bọt có chứa Parotin có tác dụng trì hoãn sự già yếu. Mấy năm gần đây có nghiên cứu phát hiện ra rằng, trong nước bọt có chứa thành phần ức chế ung thư, có tác dụng phòng ngừa các u ác tính ở đường tiêu hóa.

Mẹo 6: Vận động ngón tay 

     H8Ngón tay là đại não thứ hai của con người, thông qua việc vận động ngón tay có thể kích thích đại não, làm trì hoãn sự chết đi của các tế bào não. Duỗi các ngón tay ra, cuộn tròn chúng lại, hai động tác thực hiện xen kẽ nhau, hoặc là hai tay thay phiên nhau mát xa các đầu ngón tay. Bạn cũng có thể thường xuyên dùng tay để nắm các quả bóng tập gym, để hai quả bóng gym chuyển động trong tay. Hoặc là bạn có thể trộn gạo và đỗ đen lại với nhau sau đó lại nhặt tách chúng ra. Dùng những động tác này để vận động hai tay sẽ đạt được mục đích là tăng cường và duy trì trí nhớ của đại não.

Mẹo 7: Vận động kích thích 

Vận động có thể kích thích sự hoạt động của lớp vỏ đại não khiến não khỏe hơn. Một tuần chạy bộ, đi nhanh 5 lần, mỗi lần tập trong nửa tiếng, tuy đơn giản nhưng lại giúp tăng cường trí nhớ.

Nước chiếm 50% thể tích đại não, chăm chỉ uống nước không những có thể trì hoãn sự già hóa mà còn có ích cho đại não. Khi uống nước nên nắm vững nguyên tắc chia làm nhiều lần uống, mỗi lần uống một lượng nhỏ, đợi khi khát mới uống thì có nghĩa là cơ thể bạn khá thiếu nước rồi.

7 mẹo trên trong cuộc sống bạn có thể áp dụng chúng mọi lúc mọi nơi, bạn đã ghi nhớ rồi chứ? Nếu quanh bạn có những người thường hay quên thì hãy mau chia sẻ 7 mẹo này cho họ nhé!

Nhóm Hoa Sen

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở 7 cách giúp cải thiện trí nhớ (St)

Quyết định lớn trong đời Thiên Nga Nguyễn Thanh Thủy_Nguoi-Viet Online

Quyết định lớn trong đời Thiên Nga Nguyễn Thanh Thủy

Văn Lan/Người Việt

ANAHEIM, California (NV) – Trước ngày 30 Tháng Tư, nữ biệt đội trưởng Biệt Đội Thiên Nga Nguyễn Thanh Thủy trăn trở không ngủ được, lúc nào cũng suy nghĩ phải giải quyết như thế nào về nhân viên, hồ sơ, và gia đình, mặc dù gia đình bà được đi trong một chuyến tàu sang Mỹ lúc ấy.

Biệt Đội Thiên Nga gồm khoảng 30 người người thuộc “phái yếu” rất trẻ đẹp, ai cũng học giỏi và thông minh, tất cả mọi người đều có một tên chung là Thiên Nga, với công tác đặc biệt là bí mật xâm nhập vào hàng ngũ hạ tầng cơ sở Cộng Sản để thu thập tin tức.

Vào những ngày cuối cuộc chiến, vì còn kẹt một số hồ sơ mật, bà Thủy phải chờ lệnh trên thì mới tiêu hủy được. Chiều 28 Tháng Tư, 1975, có người tài xế của một ông trưởng đoàn đặc nhiệm tới nhà, cho biết sẽ đem xe tới đón cả gia đình bà đi Mỹ.

Bà Thủy kể, khi nhìn thấy cái thẻ của ông trưởng gởi người tài xế mang tới, bà biết ngay là đã tới tình trạng khẩn cấp rồi. Người nào nhận được thẻ này là biết ám lệnh đã tới giờ cuối cùng nhưng bà quyết định không đi, để trở vô Khối Đặc Biệt đốt hết tất cả hồ sơ. Nhờ vậy tất cả hồ sơ nhỏ lớn gì cũng mất sạch, không còn gì. Nhưng bà thì không vượt thoát được.

“Bọn Việt Cộng vào tới nơi tìm mãi cũng không thấy hồ sơ ở đâu, về sau này khi bị biệt giam, tôi mới biết bọn chúng đã để ý từ lâu. Với nhận xét người chỉ huy Biệt Đội Thiên Nga là một người phụ nữ trẻ đẹp, thông minh và học giỏi, chính tôi đã ở trong mục tiêu của kế hoạch ám sát khi tôi còn làm việc trước 1975,” bà Thủy kể.

Một Thiên Nga thứ hai hoạt động sau 1975: Phải chiến thắng kẻ thù

Ngay sau ngày 30 Tháng Tư, bà Thủy được lệnh tới Ủy Ban Quân Quản (văn phòng của Khối Đặc Biệt Bộ Tư Lệnh Cảnh Sát Việt Nam Cộng Hòa) hằng ngày. Sau đó có giấy kêu bà đến trình diện tại trại Trương Quốc Dung (Tân Định, Sài Gòn), sau thời gian ở đó, họ chuyển bà sang trại Long Thành, rồi qua trại Thủ Đức.

Đến 1978, họ chuyển bà qua trại Z 30D, căn cứ 5 Rừng Lá, thuộc huyện Hàm Tân, Phan Thiết, tiếng lóng dân tù gọi là trại “Án Sầm,” do cán bộ cấp trung ương về điều tra, khai thác. Trong trại cũng có những thành phần “phản động” nhốt chung. Chủ đích những câu hỏi lúc đó là hỏi về hồ sơ của bà, gồm những công tác gì, tình báo viên trong mạng lưới của bà gồm những ai, hoạt động ra sao.

“Họ hỏi tôi về địa chỉ các nhân viên cộng tác, và luôn nhận được câu trả lời vì đường Sài Gòn quá nhiều ngõ hẻm, mỗi lần đi hoặc đến đều có người chở nên tôi không biết, hoặc số nhà tôi cho toàn số giả không có thật, hoặc bọn chúng chận đầu khi nói là tôi là người học trường Luật Sài Gòn chuyên đi vào cổng chính và ra bằng cổng sau,” bà Thủy nhớ lại.

Vì hồ sơ đã bị thiêu hủy hết, nên bà phải hóa thân ra một Thiên Nga khác, nhập vai vào một Thiên Nga mới để đối phó, dựa vào đó làm mục tiêu để trả lời những câu hỏi lúc bị biệt giam. Như vậy bà tuyệt đối phải nhớ những gì đã khai và nhất là không được quên những gì đã khai trước đó.

“Và cứ như thế, những câu trả lời của tôi trong những cuộc điều tra tại trại biệt giam theo đó mà biến ảo đến nỗi sau khi bị đưa về trung ương do Đại Tá Liễn (có lẽ là tên giả, người ngoài Bắc vô) điều tra, ông ta chìa ra một xấp những hồ sơ, tài liệu do tôi trả lời, và nói rằng những câu trả lời của tôi đều ‘lửng lơ con cá vàng,’ nghĩa là chẳng đi tới đâu, đọc mà không khai thác được gì,” bà Thủy cho biết.

Quán cà phê lề đường năm 1991, nơi ủng hộ của các thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa, sau khi bà Nguyễn Thanh Thủy ra tù. (Hình chụp lại: Văn Lan/Người Việt)

Có lần Việt Cộng nghi ngờ lục lọi xét phòng, giũ hết quần áo chăn mền của bà để tìm tìm tài liệu cất giấu, nhưng “Hôm đó tôi có nhét tờ giấy nhỏ ghi chú vài điều vào trong gối và ngồi lên đó nên bọn chúng không tìm được gì. Nếu chúng cứ xét như vậy, thế nào cũng có ngày bị lộ nên tôi không ghi vô giấy nữa mà học thuộc lòng, làm sao thiếu hơn là dư, thiếu còn khai thêm được nhưng dư rất nguy hiểm, thế là kịch bản được học thuộc lòng và trả bài được kéo dài trong suốt 10 năm ở trại Z30D, sao cho khớp với tinh thần của một Thiên Nga mới,” bà Thủy kể.

“Trong những lần hỏi cung, bọn chúng thường giáo đầu bằng câu ‘với chính sách khoan hồng của nhà nước, nên thành khẩn khai báo, cách mạng sẽ khoan hồng’ nhưng trong những lần đó, tôi không cần biết người hỏi cung mình là ai, cấp bậc gì, chỉ biết đó là kẻ thù, và mình phải chiến thắng kẻ thù. Nhất là tránh việc bọn chúng dùng tình cảm để khai thác mình, nếu yếu lòng sẽ bị lộ. Cấp như chúng tôi, bọn nó không đánh đập, thường để cho nói cái gì cũng được, cấm nói đến Tết Mậu Thân vì chúng bị thua cay trong trận ấy khi nắm chắc phần thắng, để tấn công bất ngờ vào miền Nam,” bà Thủy nói.

Tuy hồ sơ tại Khối Đặc Biệt đã bị bà thiêu hủy hết sạch, nhưng có vài hồ sơ ở các nơi khác chưa kịp tiêu hủy nên bị lọt ra ngoài. Trong một lần hỏi cung ngay tại phòng của ông trưởng khối đặc biệt cũ tại Tổng Nha Cảnh Sát, gồm năm người phụ trách, Việt Cộng đưa những lời khai của bà, dụ dỗ bà nếu chịu hợp tác khai hết về Thiên Nga sẽ được thả về lo cho con.

“Đằng đẵng 10 năm ở tù, cho ra rồi bị đưa trở lại mấy lần ở trại Z30D, đây là lần đầu tiên nghe nhắc đến con, cổ họng tôi nghẹn đắng. Lúc đó tình mẹ trỗi dậy mãnh liệt trong lòng bởi khi tôi vô tù thì ba đứa con còn nhỏ, một đứa 4 tuổi, đứa 5 và đứa lớn 7 tuổi, phải đưa về Mỹ Tho gởi bà ngoại nuôi. Nỗi nhớ con mãnh liệt dâng tràn khiến cổ họng nghẹn cứng, tôi phải giả vờ suy nghĩ hồi lâu để bình tĩnh, bèn hỏi lại muốn tôi hợp tác bằng cách nào cứ nói thẳng ra, đừng đem con tôi ra rào đón nữa,” bà Thủy kể tiếp.

Chuyển trại tù liên tục

Bà kể, ở trại Z30D, bà mắc bệnh kinh hoàng là sốt rét rừng, tưởng phải bỏ mạng. Có lần vào dịp Tết tù nổi dậy chống đối, sau đó bị phân tán ra nhiều nhóm đổi về Chí Hòa, nhóm ra miền Trung. “Còn ở trại Long Thành lúc mới vô trại, vấn đề vệ sinh thật là rắc rối và kinh khủng cho phái nữ vào những tháng mùa mưa dầm, khi con dòi (tù gọi là ‘thằng mập’) bò lổn nhổn khắp nơi, ai cũng mắc bệnh tiêu chảy liên miên,” bà nhớ lại.

“Lúc đó tôi còn ở chung với tù hình sự, nước là vấn đề cần thiết nhất, mỗi người một ngày chỉ được một lon gô nước, ăn uống sinh hoạt tắm rửa tùy thích! Trồng rau phải tưới bằng nước tiểu và phân người, thời gian đó tất cả người tù đều mắc bệnh sán lãi, ai cũng xanh mét. Người tù bị mắc bệnh sốt rét, lao phổi, dịch tả, riêng tôi bị sốt rét rừng trầm trọng, lại thêm đau bao tử tưởng đâu bỏ mạng trong tù rồi!” bà kể tiếp.

“Thời điểm đó người dân cả nước đều ăn bo bo thì người tù làm gì có cái ăn, chỉ có khoai mì mốc xanh, phải ráng nuốt để sống. Hoặc mì sợi luộc lên, tôi nhận phần chia thức ăn cho tù, có ngày phải vớt ra một con chuột cống bỏ thùng rác không nói gì, cả đội đều ăn hết không ai biết,” bà Thủy nhớ lại.

Từ trái, bà Nguyễn Thanh Thủy, bà Khúc Minh Thơ, bà Nguyễn Thị Hạnh Nhơn, bộ ba trong công tác cứu trợ thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa, trong dịp bà Khúc Minh Thơ đến California. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Năm 1980, có lần bà Thủy bị đưa về trại của Bộ Công An (Bộ Tư Lệnh Cảnh Sát Quốc Gia trước đây) đề điều tra trong bốn tháng sau khi có thêm hồ sơ về bà. Bà bị nhốt vô đó riêng biệt mỗi người một phòng, bịt kín không có máy hút nhiệt và người tù đi phát thức ăn không được mặc áo chỉ mặc quần đùi, bị cấm nói chuyện với bất cứ ai, chỉ có cán bộ mới được nói chuyện. Thức ăn để bên ngoài và người tù phải thò tay ra khỏi song sắt để lấy, phải ăn bốc bằng tay.

“Chỉ có tôi là bị điều tra nhiều nhất, ngoài ra những người khác được yên thân. Những người tù ‘phản động’ bị tra tấn ở đâu đó, khi đưa về có người bị dập nát ngón chân, hoặc có một chị bị đánh gãy cổ, vì chị ấy bị thêm tội ‘phục quốc,’ nhưng lúc đó Việt Cộng không biết chị ấy là Thiên Nga,” bà Thủy kể tiếp.

Năm 1975 bà bị tù ở Long Thành, năm 1976 qua trại Thủ Đức, năm 1978 sang trại Z30D, rồi trở về trại Long Thành lần thứ hai. Năm 1984 bà trở lại trại Z30D và ở đó đến năm 1988 khi về nhà. Tổng cộng người biệt đội trưởng Biệt Đội Thiên Nga trải qua 13 năm lao tù Cộng Sản.

Ra tù sau 13 năm

Sau 13 năm ở tù Cộng Sản, năm 1988 khi về lại xã hội bà phải đối diện với nhiều khó khăn khi nhà cửa bị tịch thu mất hết, không có giấy tờ hợp pháp. Cuối cùng, bà Nguyễn Thanh Thủy lập một chỗ bán cà phê lề đường hẻm Trương Quyền, Quận Nhất, gần bánh mì ông Lý Toét. Nhờ ơn trên mà quán nhỏ lề đường rất đắt khách, còn mua bán thêm món ăn sáng, nhờ vậy bà cũng tạm sống qua ngày.

Bà Thủy cho biết: “Đến một hôm, có một chị đến quán tôi hỏi thăm, sau khi xưng tên, tôi và chị ấy qua chỗ vắng hơn để hỏi lại cho kỹ mới biết chị ấy là Thiên Nga Cẩm Vân, đã phá vỡ 10 ổ giao liên của Việt Cộng, bị kêu án tử hình từ sau 1975, nhưng chị đã đổi chổ ở nhiều lần nên không bị bắt.”

“Với tư cách là Thiếu Tá Trưởng Biệt Đội Thiên Nga, tôi bèn viết tay chứng nhận để giúp chị ấy làm hồ sơ đi qua Mỹ, vì tất cả chúng tôi đều có hồ sơ cá nhân được người Mỹ đem về nước từ 1972. Vấn đề khó là làm sao gởi hồ sơ để chị ấy được đi, không gởi qua bưu điện vì sẽ bị lộ, sẽ bị Việt Cộng làm khó dễ không cho đi. Không ngờ tháng sau, chị ấy được mời đến Sở Công An phỏng vấn bổ túc hồ sơ, hiện nay chị ấy đang định cư ở Mỹ,” bà cười tươi.

Tháng Mười Một, 1992, bà được qua Mỹ.

Gia đình đoàn tụ tại Hoa Kỳ, từ phải, bà Nguyễn Thanh Thủy cùng phu quân, ông Lê Thành Long; con trai Lê Long Quân, kỹ sư điện toán, cựu quân nhân Không Vận thuộc Binh Chủng Không Quân Hoa Kỳ; con gái Lê Thủy Tiên. (Hình chụp lại: Văn Lan/Người Việt)

Nỗi nhớ về thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa ở quê nhà

Bà Thủy kể: “Khi sang Mỹ nhờ bà chủ tiệm bánh mì Cali là em gái của anh Nguyễn Kim Hùng, bạn học cùng khóa 1 Chánh Trị Kinh Doanh Đà Lạt năm xưa, giúp tôi có việc làm trong tiệm. Sau 10 giờ đêm hết giờ bán, hai mẹ con tôi qua làm cho tiệm giặt ở Costa Mesa đến 2 giờ sáng mới về tới nhà. Nghỉ chút xíu sáng mẹ lại đi bán chè Cali, con trai tiếp tục đi học. Cũng nhờ có tay mua bán, sau đó tôi làm chủ tiệm bán bánh mì ăn sáng ở Tiệm Thiên Nga Deli, góc đường Heil và Brookhurst cũng rất đắt khách. Cứ thế làm suốt bao nhiêu năm trời mới có đủ tiền để trả nợ mượn trước khi đi Mỹ, phần cũng nhín chút gởi về nuôi mẹ già bệnh tật và người em thương phế binh ở quê nhà.”

“Lúc bán quán ngoài lề đường sau khi ra tù, những khi bán không hết bánh cuốn, hai vợ chồng tôi ngồi ăn thay buổi cơm chiều. Thấy người thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa ngồi lết trên hai chiếc ghế gỗ đi bán vé số, chúng tôi đều mời họ lại ăn chung. Cùng chia sẻ tình đồng đội lúc gian khổ thôi, chứ chúng tôi cũng có dư dả gì đâu!” bà Thủy bồi hồi xúc động kể.

“Khi qua Mỹ, người đầu tiên đón tôi là bà Hạnh Nhơn, vì chúng tôi cùng ở tù trại Z30D ở Hàm Tân sau 1975. Sau đó bà Hạnh Nhơn có mời tôi giúp công việc ở Hội Thương Phế Binh mà bà là hội trưởng. Lúc đó tôi bận quá nhiều việc để kiếm sống, nên chỉ nhận giúp trông coi có hồ sơ nào cần giúp sẽ đem tới cho hội. Cho tới năm 2003 tôi mới có thì giờ rảnh để giúp Hội H.O Cứu Trợ Thương Phế Binh cho đến ngày hôm nay,” bà Thủy kể.

Nói về ước mơ nhỏ nhất hiện nay, nữ biệt đội trưởng Biệt Đội Thiên Nga Nguyễn Thanh Thủy cho biết: “Thời gian tôi bán cà phê ngoài lề đường là dịp tiếp xúc nhiều nhất với người thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa và rất cảm thông cho số phận nghiệt ngã của họ, đã hy sinh cả thân mình cho công cuộc chiến đấu bảo vệ miền Nam thân yêu, hiện đang vất vưởng bên lề cuộc sống. Tôi ao ước năm nào cũng có đủ tiền để giúp đỡ thương phế binh ở quê nhà luôn sống trong nỗi khắc khoải đợi chờ. Tôi mong rằng chúng ta, những người may mắn ở Mỹ, nhất là những cựu quân dân cán chính Việt Nam Cộng Hòa, lúc nào cũng nhớ về họ, chia sẻ chút tình đồng đội khi cùng chiến đấu chống Cộng Sản để mang lại thanh bình cho đất nước, nhưng tiếc thay ước mơ vẫn chưa thành!” (Văn Lan) [qd]

—–

Xem lại kỳ trước: Biệt Đội Thiên Nga và những chiến công thầm lặng trong cuộc chiến Việt Nam

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Quyết định lớn trong đời Thiên Nga Nguyễn Thanh Thủy_Nguoi-Viet Online

BỐN MƯƠI LĂM NĂM TRƯỚC_ TPK

BỐN MƯƠI LĂM NĂM TRƯỚC

 

Nhớ ngày này bốn mươi lăm năm trước
Khắp miền nam sướt mướt lệ tuôn rơi
Theo gió đưa u ám một phương trời
Lệnh đầu hàng hỡi ơi người lính trận

Anh bàng hoàng như người đi trong mộng
Thật hay hư mắt thoáng rộng mây mù
Áo chinh nhân đành xếp gởi thiên thu
Ôm tủi nhục vào chốn tù cải tạo

Ngày lại ngày dưới đòn thù hung bạo
Bao bạn tù gục ngã tận rừng sâu
Kẻ trơ xương bụng đói suốt canh thâu
Ngày lao nhọc thay trâu cày ruộng rẩy

Người chiến thắng vênh vang chưa từng thấy
Lòng tiểu nhân đày ải kẻ sa cơ
Bởi họ quyết bảo vệ một màu cờ
Màu nhân ái,tự do,màu dân tộc

Thương dân nam đang sống đời độc lập
Bỗng một ngày ngồi khóc mất tự do
Thôi hết rồi thời áo ấm cơm no
Nay chỉ thấy bo bo cùng khoai sắn

Dân tộc Việt mất bầu trời tươi thắm
Đến giờ nầy vẫn chìm đắm đau thương
Sống cuộc đời nô lệ giữa quê hương
Sợ lạc bước vào nẽo đường mất nước

Người lính trận giờ ngồi đây mơ ước
Có một ngày đất nước được tự do
Sẽ trở về cùng dân Việt chung lo
Xây tổ quốc từ tro tàn xã nghĩa.

Tống Phước Kiên

Ngày 30 tháng 4 năm 2020

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở BỐN MƯƠI LĂM NĂM TRƯỚC_ TPK

COVID-19_Thơ Tâm Hoàn HĐB

Tho HDB

CNN vừa nhận được bài thơ COVID-19 của K1 Tâm Hoàn Hồ Đắc Biên làm theo thể thơ tự do. Bạn Biên hiện là một cư sĩ Phật giáo, đồng thời là một nhà Thiền học nên thơ của anh có phảng phát một chút mùi Thiền.

COVID-19

Ngửa mặt lên trời hứng Coronavirus

Không nhận quà hoàn trả lại cho ai (?)

Tà kiến ấy xói mòn chất Phật (ý Chúa)

Cỗ xe Covid cặm cụi xuống đường

Chở thế giới vào nhà thương hỏa lò cách ly tại chỗ

Các ông bà hóa thân thành độc tố

Hãy trả lại đời nguyên vẹn biển khơi

Trả lại đất trời không khí sạch

Mâm cơm bát dĩa dính bụi khói carbon

Ăn đứng ăn ngồi cá tôm chết tiệt

Đáy biển lấp đầy phế liệu mica nylon

Food basket rỗng không

Cá voi chết nổi đầy rong trong bụng !

Này các ông bà Hán Cộng

Khéo khéo lúc dụng tâm

Khéo khéo không dụng ý

Cỗ xe Wuhan kéo lùi một phần tư thế kỷ

Mua sắm hết tiền sợ hãi nước uống thức ăn

Covid-19 mới bắn tới tai, mũi tên đã ghim thấu phổi

Kham nhẫn ở nhà từng lỗ chân lông !

K1 Tâm Hoàn, Hồ Đắc Biên

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở COVID-19_Thơ Tâm Hoàn HĐB

BỐN MƯƠI LĂM NĂM NGÀY QUỐC HẬN

BỐN MƯƠI LĂM NĂM NGÀY QUỐC HẬN

thumbnail[7]

Đêm ba mươi, đêm dài như bất tận
Bốn mươi lăm năm Quốc Hận vẫn còn
Khắc vào tim ghi mãi tấc lòng son
Niềm uất hận chảy tròn trong huyết quản.

Ngày ba mươi quá hơn mười giờ sáng
Nghe ra dô loan báo nỗi kinh hoàng
Dương Văn Minh tuyên bố nhận đầu hàng
Tim câm phẩn, dạ bàng hoàng chua xót.

Nay nhớ lại những chuỗi ngày cận chót
Ý ngẫn ngơ tim thót mãi từng cơn
Bởi vì đâu nước mất tủi oán hờn
Vào tay lũ, bọn vong nô cộng sản

Gây nỗi khổ, đất trời đang than oán
Dân miền Nam phải ly tán muôn phương
Chúng bắt dân,  từ đầu ngõ, cuối đường
Vùng kinh tế mới, tha hương cầu thực.

Đánh tư sản khiến dân Nam cùng cực
Con lìa cha, vợ lại phải xa chồng
Quân cán chính phải gánh gồng xiềng xích
Tù “cải tạo” ngày về trong mù mịch.

Kẻ vượt biên thân chôn, nay mất tích
Người còn đây phải vào chốn lao tù
Tuổi thanh niên nhìn phía trước âm u
Người có tuổi, cửa tù đang mời đón.

Chúng vơ vét không còn chi một món
Chúng tham tàn chẳng khác bọn gian phi
Nên tóm thâu bất cứ mọi thứ gì
Cho thoả dạ, lòng tham mang về Bắc.

Bốn mươi lăm  năm ngờ như khoảnh khắc
Lũ bạo tàn sẽ đền tôị trước sau
Hãy đứng lên hỡi tất  cả đồng bào
Lật cộng sản ta mưu toan cứu quốc.

PHƯƠNG  TRÚC:  NHA

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở BỐN MƯƠI LĂM NĂM NGÀY QUỐC HẬN

30/04/1975: Muôn đời vẫn là Ngày Quốc Hận (Tác giả : Hàn Giang Trần Lệ Tuyền)

( Bài do Thiet Luu và Phien Nguyen sưu tầm)

Bây giờ là Tháng Tư, năm 2020, đúng 45 năm ngày Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa đã bị rơi vào tay của bạo quyền Cộng sản Hà Nội, vốn là chư hầu của Tầu cộng.

Những người Việt Nam yêu nước chân chính, dù ở quốc nội hay hải ngoại, tất cả đều không quên 30 Tháng Tư: Ngày Quốc Hận! Và đời đời, lịch sử Việt Nam vẫn khắc ghi 30/04/1975, là Ngày Quốc Hận!

Chính ngày này, ngày đã in sâu trong ký ức của tất cả nạn nhân đau thương, tang tóc, khốc liệt nhất, là Dân-Quân-Cán-Chính Việt Nam Cộng Hòa.

Dẫu đã 45 năm trôi qua, nhưng những vết thương do bàn tay sắt máu, tàn ác của chính đảng Cộng sản Việt Nam đã gây ra cho vô số gia đình, kể từ 30/04/1975, tất cả đều đã hằn sâu từ thể xác cho đến tinh thần của những người đã một thời từng quằn quại, đớn đau dưới những thảm cảnh trả tù, hành hạ, tàn độc, ở trong nhà ngoài nhà tù “cải tạo”, sẽ không bao giờ phai nhạt.

Tôi vẫn nhớ như in, ngày đoàn quân xâm lăng của Cộng sản Bắc Việt tràn vào Thành phố Đà Nẵng: 29/03/1975.

Tôi đã chứng kiến từ ngày 20/03/1975, với từng đoàn người di tản từ các tỉnh Trị-Thiên, Nam-Tín-Ngãi, đổ về Đà Nẵng mỗi ngày một đông, họ chỉ mong được lên tàu di tản, vì ở những nơi đó Việt cộng đã hoàn toàn kiểm soát, không còn gì để hy vọng.

Tại Đà Nẵng, trong khi từng đoàn người bồng bế nhau chạy xuống bến Bạch Đằng, thì từng loạt pháo kích của Việt cộng bắn theo nổ chặn đường, làm kẻ chết, người bị thương, ai còn sống, bỏ tất cả lại để chạy thoát thân. Nhưng rồi chuyến tầu cuối cùng cũng đã rời bến Bạch Đằng; những người còn lại đành quay trở về. Trên đường phố từng toán người dìu dắt nhau trở lại, sau khi trở về nhà, họ đóng cửa, chỉ nhìn ra đường qua cửa sổ, họ đã sống trong những giờ phút hãi hùng, chờ đợi, không biết những gì sẽ xảy ra. Thành phố ngưng mọi sinh hoạt.

Làm sao quên được, những hình ảnh của em thơ, cụ già, yếu đuối trong cơn chạy giặc, đã bị trúng mảnh đạn pháo kích của Việt cộng, khiến họ phải chết một cách vương vãi trên các ngả đường, từ bến Bạch Đằng đến khắp thành phố trong giờ phút “lâm chung”.

Ngày ấy, người dân miền Nam: Việt Nam Cộng Hòa đang sống trong một Thể chế Cộng Hòa, Tự Do-Dân Chủ. Một Quốc Gia có đầy đủ Tam Quyền Phân Lập, không ai nghĩ rằng sẽ có một ngày phải “sống chung” với loài Quỷ Đỏ. Nhưng sự thật đã xảy ra. Ngày 30/04/1975, ngày Mất Nước, ngày tất cả con dân của Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa đã bị Bạo quyền Cộng sản Hà Nội đày ải đi đến tận cùng của những tang thương và máu lệ!

Sau ngày ấy, đã có biết bao nhiêu người đã bị giam cầm trong những trại tù ngụy danh “cải tạo” trên khắp mọi miền của đất nước, thì đoàn quân xâm lăng Cộng sản Hà Nội đã xông vào nhà, cướp sạch hết tài sản, rồi đuổi cả gia đình họ ra đường, để chia nhau chiếm giữ nhà cửa của họ làm của riêng.

Trại tù ngụy danh “cải tạo” Tiên Lãnh (T.154) Tiên Phước, Quảng Nam

Để mọi người hiểu thêm, tôi xin nói qua về Trại tù Tiên Lãnh (T.154), là hậu thân của trại tù Đá Trắng. Nhân đây, vì tôi vốn là dân gốc tại làng Thạnh Bình, Tiên Phước, Quảng Nam; từ nhà tôi đến nhà cụ Huỳnh Thúc Kháng chỉ cần đi bộ, tôi biết rất rõ về trại này, nơi Bác ruột của tôi, Ông Trần Thắng, đã bỏ mình tại trại này vào năm 1964, nên tôi phải nói rõ về cái tên T.154. Bởi khi quận Tiên Phước mất vào ngày 13/03/1975, thì Việt cộng đã cấp tốc “khởi công” phá bỏ trại Đá Trắng vốn ở dưới hầm đất, để thành lập trại tù mới lớn hơn, từ lúc đầu Việt cộng đã bắt thanh niên quận Tiên Phước làm công việc xây dựng bằng nhà tranh vách đất, đến ngày 15/04/1975, Việt cộng cho “khánh thành” và trại Đá Trắng chính thức đổi tên thành “Trại cải tạo T.154” tức “Trại cải tạo” Tiên Lãnh, để rồi các vị ai đã vào đấy, thì ít có vị nào ra tù trước mười năm, có vị đã bỏ mình tại trại vì bị hành hạ đến bệnh tật không được chữa trị, có vị bị xử bắn, bị bỏ đói, chết khi đôi chân vẫn còn trong đôi cùm sắt, thân thể quắt queo trên nền gạch lạnh lẽo của phòng biệt giam tăm tối.

Tôi cũng xin nói thêm, để cho quý vị cựu tù từng ở trong trại này, nhưng đã được ra tù trước năm 1983, thì không biết được về cái cách “lao động khoán, phải đạt chỉ tiêu hàng ngày” mà tôi thường kể và viết, vì trước năm 1983, không có “lao động khoán”.

Ngoài các trại tù nam, Việt cộng cũng lập thêm phân Trại Nữ gồm có năm nhà, có nhà bếp, trạm xá riêng, các phòng cũng kiên cố như trại nam. Nhưng mỗi khi nữ tù “vi phạm nội quy” thì công an trại nữ lại “Lập biên bản” để đưa vào cùm trong nhà biệt giam của trại nam, vì trại nữ không có nhà cùm biệt giam. Vì thế, nữ tù vì mắc cỡ nên rất sợ bị vào nhà cùm ở bên trại nam; bởi bất kể một nữ tù nào chỉ cần có một giờ bị ôm áo quần đi vào nhà cùm ở trại nam, là cả hai trại đều biết tất cả, qua cái loa phóng thanh đặt ở cả hai trại nam-nữ tù “cải tạo”.

Hai trại nam, nữ cách nhau một giòng suối nhỏ, “tuy xa mà gần, tuy gần mà xa” chung một hội trường để hai trại nam, nữ cùng “học tập chính trị”, hoặc “họp toàn trại” mỗi khi trong trại có nhiều người “vi phạm nội quy” hoặc xem “văn nghệ” vào dịp Tết, hay ngày 2/09, “nghệ sĩ” là các anh chị em đa số thuộc Sinh Viên, Học Sinh, và Chiến Tranh Chính Trị Việt Nam Cộng Hòa.

Nói đến nhà tù này, thật là kinh hoàng, khủng khiếp! Vì là nhà tù lao động chuyên về nông nghiệp, nên cả nam lẫn nữ tù đều phải làm những công việc vô cùng nặng nhọc. Hàng ngày, nữ tù chúng tôi thường đi làm chung với quý vị nam tù. Đến năm 1983, chúng tôi thường xuyên “lao động” hàng ngày với nhà 08 do Thiếu tá Nguyễn Văn Chước “Tự quản” (nhà trưởng) quý vị này đã từng qua nhà biệt giam 02-79 (Đồng Mộ) và nhà 10 do Thiếu tá Trương Quang Dõng làm “nhà trưởng”, ngày nào hai nhà này cũng thay phiên lao động bên nữ tù. Các anh đã thay trâu bò cày, bừa cho nữ cấy, gặt. Với “chỉ tiêu” chung, ba người một sào, bắt buộc phải “đạt” trong ngày. Ngoài ra phải leo lên đồi cao cuốc đất trồng sắn, mỗi ngày với “chỉ tiêu” vừa cuốc vừa trồng phải “đạt” 500 cây hom sắn, hay cuốc đất trồng mía, tỉa đậu, trồng khoai, lên rừng nam đốn củi, nữ vác xuống chất thành mét khối, cũng phải “đạt chỉ tiêu”. Nói tóm lại làm việc gì cũng phải cân, đo cho “đạt chỉ tiêu” mới được nghỉ.

Nhưng không phải “đạt chỉ tiêu” rồi mà tối về phòng được ngủ sớm, mà tất cả chúng tôi, sau giờ ăn tối còn phải “làm tranh thủ” hái đậu phụng (lạc) cũng “chỉ tiêu” cho ba người đầy một thúng mới được về phòng, đặt lưng xuống chưa được bao lâu thì 06 giờ sáng phải thức dậy để bắt đầu một ngày “lao động” khác. Có khi vừa ăn tối xong, phải “tranh thủ” làm cỏ mía…. Thôi thì đủ thứ “tranh thủ” không làm sao kể hết.

Chúng tôi vẫn nhớ, có những lần suốt ngày dầm mình dưới sình, lầy, tới ngực, tới bụng làm mồi cho đỉa; nhưng vẫn “không đạt chỉ tiêu”. Vì vậy, đến chiều về trại, chúng tôi đã bị phạt, bằng cách không cho tắm rửa. Những lần như thế, chúng tôi cứ khóc như mưa, chẳng làm sao nuốt nổi chén sắn độn cơm, cũng không sao ngủ được vì trên người còn dây dính những bùn lầy, hôi hám!

Chúng tôi cũng không bao giờ quên những năm tháng lao động bên các vị Quân, Cán, Chính Việt Nam Cộng Hòa, nhất là các vị thuộc nhà 08 và nhà 10. Tôi vẫn nhớ mãi những ánh mắt đầy thương cảm và lo lắng của các anh, khi nhìn chúng tôi với những tấm thân yếu đuối, mà các anh chỉ nhìn thấy từ bụng, từ ngực nổi trên sình lầy, trong những ngày Đông buốt giá, đến những ngày Hè nắng như thiêu đốt. Đôi chân của chúng tôi lúc nào cũng phải lần bước theo những cây đà, do chính các anh đốn từ trên rừng đem bỏ xuống ruộng. Các anh luôn luôn lưu ý đến chúng tôi, để khi nào nữ tù có ai lỡ trượt chân khỏi cây đà, thì các anh kịp thời nối cuốc, nối tay, kéo chúng tôi lên. Vì thế, có nhiều người rơi xuống ruộng, nhưng không hề có một ai bị chết vùi thân dưới sình lầy cả.

Những cựu tù “cải tạo” không phải là Sĩ quan Quân lực Việt Nam Cộng Hòa

Ở trại khác, thì tôi không biết, những riêng Trại Tiên Lãnh. Gồm Trại chính-Trại 1, còn có các Phân trại như: Thôn 05, Na Sơn, Nà Thao…

Người viết quen biết rất nhiều vị cựu tù không phải Sĩ Quan, nhưng đã phải ở tù trên dưới 10 năm, vì cái “tội” là Đảng viên Việt Nam Quốc Dân Đảng. Tôi vẫn nhớ tên các vị, kể cả người đã chết, nhưng khó có thể viết hết, nên chỉ kể những “chức vụ cao nhất” của các vị là Xã trưởng, Phó xã trưởng, Ấp trưởng, Ấp phó, Liên gia trưởng. Trung đội trưởng, Trung đội phó Nghĩa quân, Cảnh sát viên, Nhân viên Dân Ý Vụ, cựu Biệt chính, cựu Biệt Kích Tây Hồ… Nghĩa là, dù chỉ là Liên gia trưởng, nhưng vẫn bị Việt cộng bắt bỏ tù không sót một ai, chỉ vì cái “tội” là Đảng viên Việt Nam Quốc Dân Đảng!

Đặc biệt, là các Cựu Đoàn viên của Đoàn 18 Cán Bộ Xây Dựng Nông Thôn. Đoàn 18 hầu hết là những cựu cán bộ Biệt Chính. Và hầu hết, các vị là người dân của quận Tiên Phước, Quảng Nam, họ phục vụ tại Tiên Phước, nhưng cũng có thời một gian “đóng” tại xã Kỳ Lý, Kỳ Mỹ, Tam Kỳ. Sau này, Đoàn 18, đã được chuyển sang các Chi-Cuộc Cảnh Sát Quốc Gia, hoặc trở thành những ông Xã trưởng, Ấp trưởng, Và vì hầu hết Đoàn 18, đều là đảng viên Việt Nam Quốc Dân Đảng, nên tất cả các vị Cựu Đoàn 18, Cán bộ Xây Dựng Nông Thôn, đều đã bị Việt cộng bắt đưa vào trại tù, nên sau khi ra tù, các vị đã được sang Hoa Kỳ, vì là thành phần cựu tù “cải tạo”.

Để biết rõ, vì sao người dân ở quê tôi đã bị Việt cộng bỏ tù nhiều như thế. Và đây là câu trả lời: Người ta thường nghe câu: “Ra ngõ gặp anh hùng” Nhưng riêng Làng Thạnh Bình, Tiên Phước, thì người dân lại thường nói với nhau: “Ra ngõ gặp… Quốc Dân Đảng. Mở mắt ra, thấy Quốc Dân Đảng”. Cả làng, đa số là Đảng viên Việt Nam Quốc Dân Đảng; một Chính đảng chống Cộng quyết liệt, nên Việt cộng cũng rất thù Quốc Dân Đảng.

Nhưng nếu muốn viết về những đau thương trong nhà tù “cải tạo” và cựu tù, thì không có giấy mực nào có thể kể hết, bởi, đó là những tội ác vô cùng tàn độc, sắt máu, dã man đã sánh cao bằng trời, bao la bằng biển, của bạo quyền Cộng sản Hà Nội.Vì thế, người viết xin tạm dừng ở nơi đây, để viết thêm về những hoàn cảnh khác.

Những cảnh ngộ bi thương của các gia đình của quý vị cựu tù

Đa số các gia đình của quý vị cựu tù, trong lúc đang bị đày đọa trong “Trại cải tạo” thì ngoài kia, bên ngoài song sắt, là Cha, Mẹ, vợ, con… cũng phải gánh chịu những đau thương không kém. Quân xâm lăng, cướp nước Cộng sản Hà Nội, đã xông vào nhà của các vị, để cướp sạch hết những gì có thể dùng được, kế tiếp là dùng bạo lực đuổi thẳng vợ, con của qúy vị ra khỏi nhà, để chiếm làm “nhà riêng” của chúng.

Sau ngày được ra tù, khi đi tìm thăm những người thân, tôi đã chứng kiến nhiều cảnh ngộ đau thương, đến khốn cùng, để rồi cùng gia đình của họ ôm nhau rơi lệ! Những thảm cảnh này, nếu viết ra sẽ rất dài, vì có nhiều vị là nạn nhân và cũng là nhân chứng, nên tôi sẽ kể lại thật rõ trong một bài khác.

Thảm cảnh của Người Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hòa

Vào một thời đã chắp tay súng, để bảo vệ non sông, bảo vệ tự do, dân chủ, bảo vệ đồng bào. Người Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa, không thể ngờ rằng, có một ngày mình phải bị lâm vào những cảnh ngộ đau thương như vào ngày 30/4/1975. Chính ngày này, khi các vị đang nằm trên giường bệnh, với những vết thương còn rỉ máu, tay chân bị cụt, mắt không còn… Thế nhưng, các vị đã bị những kẻ nhân danh là “giải phóng” đã thẳng tay đuổi hết các vị ra khỏi các Quân y Viện của Việt Nam Cộng Hòa. Vì thế, các vị phải bò, phải lê lết những tấm thân còn rỉ máu trở về nương tựa với gia đình cho đến tận ngày hôm nay!

Vùng “Kinh tế mới”

“Kinh tế mới” là cái mỹ từ do đảng Cộng sản đã đặt để ra, cũng như cái mỹ từ “Học tâp cải tạo” vậy. Thực chất, đây là những vùng đất ở những nơi rừng thiêng, nước độc, không người lui tới, để lưu đày tất cả các gia đình “ngụy dân”. Những vùng “kinh tế mới” toàn là rừng núi hoang vu, đất đá khô cằn, trồng sắn, sắn chết, trồng khoai, khoai khô… không một loại ngũ cốc nào sống được.

Chính vì vậy, sau những tháng năm phải dùng những bàn tay, mà vốn trước kia vốn chỉ quen với phấn trắng, bảng đen của thấy cô giáo “ngụy”. Sau khi lâm vào những căn bệnh sốt rét rừng… có rất nhiều người đã chết ngay trên vùng “kinh tế mới”. Và những giọt nước mắt của họ đã rơi trên những thi thể của con em của mình đã chết vì bệnh tật, đói, lạnh và kiệt sức. Họ cũng đã nhỏ máu mười đầu ngón tay, vì phải vạch gai rừng, đào huyệt mộ trên vùng đất đá, để chôn xác người thân, và cũng không có quan tài, chỉ bó chiếu mà thôi!

Người viết xin nói thêm về cảnh ngộ của các bà vợ của quý vị cựu tù “cải tạo”. Đa số, các bà vợ, thường có việc làm như Công chức, Giáo sư, Giáo viên… Nhưng gần hết các bà vợ không được trở lại văn phòng, không được tiếp tục dạy học ở trường các cấp, vì có chồng đang “học tập cải tạo”, mà đã bị buộc đi “vùng kinh tế mới”. Họ phải dìu dắt con thơ lên tận rừng sâu, núi thẳm, với đôi tay cầm bút ở văn phòng, hay đã quen với phấn trắng, bảng đen, nay phải cầm cuốc, bới đất, trồng khoai, trồng sắn, một nắng hai sương, để một phần nuôi sống con thơ qua ngày, một phần dành dụm, để đi thăm chồng đang bị đày đọa ở trong chốn lao tù!

Người viết có người chị kết nghĩa, chị Hồ Thị Diệp đã kể: Trước 30/04/1975, chị làm việc tại Chi nhánh Ngân Hàng Quốc Gia tại Đà Nẵng. Sau đó, lúc Việt cộng mới vào Đà Nẵng, vì không biết làm việc như thế nào, nên chị đã được “lưu lại” để chị chỉ vẽ cho chúng biết những công việc tại Chi nhánh Ngân hàng. Nhưng sau khi chúng đã học hỏi xong xuôi, chúng tìm cách “kết tội” là “Công chức làm việc cho Ngụy”, và bắt chị đi vào nhà tù, và chị cùng ở trại với tôi. Còn chồng của chị, anh Mỹ, đang dạy tại trường Trung học, thì Việt cộng đã thẳng tay đuổi ra khỏi trường, vì “Giáo viên ngụy, không biết dạy giáo trình cách mạng”. Trước hoàn cảnh này, anh Mỹ phải dắt ba đứa con nhỏ trở về quê Cẩm Kim, Hội An, rồi mua một chiếc máy xay gạo cũ, hàng ngày xay gạo thuê kiếm tiền nuôi con và đi thăm nuôi vợ trong tù, tôi đã được Chị Diệp cho đọc những lá thư ngắn anh gửi vào nhà tù cho chị. Chị thường hay kể chuyện với tôi, và khóc vì thương nhớ chồng con. Trước ngày ra tù, chị Diệp có nhờ tôi làm cho chị một bài thơ, nói về tình nghĩa vợ chồng của của anh chị, theo lời chị kể, để chị đọc thuộc lòng, khi về nhà sẽ đọc cho anh Mỹ biết “thơ của cô em kết nghĩa” trong tù.

Một cảnh ngộ khác, mà sau khi được ra khỏi nhà tù, tôi đã gặp lại người em kết nghĩa, là Kim Anh, trước 30/04/1975, là Giáo viên, con gái của một ông chủ cây xăng tại Đà Nẵng, đang ngồi bán xăng lẻ ở ngã ba Hòa Cầm. Gặp lại nhau, sau khi nói về những năm tháng cũ, Kim Anh kể:

“Em đang đi dạy họ bảo em, nếu muốn đi dạy lại, thì phải đi học chính trị về đường lối và giáo trình cách mạng. Phải dạy theo cách dạy mới như làm toán, phải tính theo cách cộng, trừ, nhân chia bằng súng, đạn, nguỵ… Phải dạy học trò đọc theo kiểu “cách mạng” như Bờ, Cờ, Đờ… nên em vì không muốn đi học chính trị, không muốn dạy học sinh theo cách đó, vậy là nhà em bị mất cây xăng, còn em thì ngồi đây bán xăng lẻ sống qua ngày, còn anh Hoàng (anh cả của Kim Anh) đang học Chính Trị Kinh Doanh, không biết làm gì, nên ở nhà… nấu cơm cho ba má em đã già và thằng em trai không chịu học “chương trình mới”, nên đã bỏ học và em đi bán xăng lẻ về nhà cùng ăn.

Nhưng riêng em thì vậy, chứ cũng có một thiểu số Công chức, Giáo viên vì đã từng “Hoạt động thành” (có nghĩa là Cộng sản nằm vùng thứ thiệt – người viết giải thích) thì được cho tiếp tục làm việc, hoặc đi dạy, nhưng dạy học sinh theo “giáo trình cách mạng” mà không cần phải đi “học chính trị và giáo trình cách mạng” bởi trước kia họ đã lén lút vào bưng, được “đào tạo dạy theo giáo trình cách mạng rồi”.

Những gì đã viết ở trên, là do lời kể của hai người chị và em kết nghĩa. Song vẫn còn rất nhiều cảnh ngộ bi thảm khác nữa, nhưng người viết đành gác lại cho lần sau, để xin viết tiếp về những hoàn cảnh khác.

Những giọt nước mắt dưới gầm cầu, trong bãi tha ma

Đó là thảm cảnh của những người đã sống sót qua các vùng “kinh tế mới”, của những người khốn khổ, bần cùng, vô gia cư; bởi nhà cửa đã bị đảng Cộng sản cướp hết tài sản, nhà cửa. Vì thế, họ phải gối đất, nằm sương, có khi phải ăn, ngủ trong những bãi tha ma. Con cái của họ không được học hành, vì họ là “ngụy dân” không có “sổ lương thực”, không có “hộ khẩu”.

“Hòa hợp-Hỏa giải” với Cộng sản

Lịch sử đã chứng minh, đã cho chúng ta biết quá rõ về những thủ đoạn gian manh của đảng Cộng sản Việt Nam. Ngược thời gian, về thời kỳ Hồ Chí Minh kêu gọi “Kháng chiến chống Pháp”, là một trong những chiêu bài, với mục đích, để gom hết những thành phần trí thức, nhiệt thành yêu nước, chống Pháp, nên các vị ấy đã chấp nhận “ngồi chung” với “Chính phủ Liên Hiệp”. Trong số đó, có Cụ Huỳnh Thúc Kháng, để rồi Cụ phải chết dưới tay của Hồ Chí Minh, hoặc như Cụ Vũ Hồng Khanh, rồi cũng phải bỏ chạy thoát thân. Sau ngày 30/04/1975, Cụ Vũ Hồng Khanh cũng bị bạo quyền Hà Nội bỏ tù cho đến kiệt sức, khi được ra tù, thì chết!

Đảng Cộng sản Việt Nam đã chiêu dụ vô số người “ngây thơ” để “hợp tác” với chúng. Nhưng tất cả đã phải trả những cái giá quá đắt, có những người phải “trả” bằng chính sinh mạng của mình.

Những bài học xương máu ấy, tưởng như có thể khiến cho những người có lương tri phải biết suy nghĩ, để không dấn bước vào vết xe đổ của người xưa, mà phải quyết tâm rửa hờn cho những người đã khuất. Nhưng không, vì hiện nay vẫn có những kẻ tiếp tục cố tình tô son, điểm phấn cho bạo quyền Cộng sản Hà Nội.

Hãy nhìn xem, chính trong hàng ngũ được gị là “lãnh đạo cao cấp” của chúng, mà chúng còn tự thanh trừng, tru diệt lẫn nhau, hễ nếu thấy một tên đảng viên nào đó có “biến chất”, hoặc chỉ vì tranh giành miếng ăn, chỗ đứng trong bộ máy bạo quyền, thì cũng đủ phải chết rồi. Không cần phải nói hay viết, thì mọi người cũng biết những gì đã và đang xảy ra trong “chuồng” tức trong nội bộ của đảng Cộng sản.

Chuyện Hà Nội “công nhận Việt Nam Cộng Hòa” về Hoàng Sa-Trường Sa

Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa là một Thể chế Chính Nghĩa – Chính Danh, nên không cần quân Xâm Lăng Cộng sản Hà Nội “công nhận”..

Theo nguyên lý, quân cướp nước, là chính kẻ đã “buộc”, thì phải tự biết cách để “mở ra”, mà muốn “mở” thì kẻ cướp phải cần đến những người có Chính Nghĩa và Chính Danh.

Đảng Cộng sản Việt Nam không hề có một văn bản nào công bố chủ quyền của Hoàng Sa và Trường Sa, mà chỉ có cái “công thư, công hàm” do Hồ Chí Minh “chỉ thị” cho Phạm Văn Đồng “ký gửi cho Chu Ân Lai, vào 14/09/1958, để xin dâng-bán hai quần đảo trên cho kẻ thù truyền kiếp của Dân tộc.

Trong khi trước đó, năm 1956, Việt Nam Cộng Hòa đã cắm Bia đá Chủ Quyền và công bố: Luật và Sắc Lệnh về Hoàng Sa và Trường Sa.

Chính Nghĩa như ánh mặt trời, không ai có thể phủ nhận. Người Việt Nam yêu nước chân chính, không nên, hay không cần phải đòi hỏi “xin” bạo quyền Hà Nội phải “bỏ điều 4 Hiến pháp-tôn trọng nhân quyền”.

Những người tranh đấu chống Cộng thực sự, cần phải sáng suốt, để hiểu rằng, khi “đòi bỏ điều 4 Hiến pháp” của Hà Nội, thì có nghĩa là chấp nhận đảng Cộng sản, chấp nhận Hồ Chí Minh, chấp nhận lá cờ Đỏ sao vàng, chấp nhận hết cái gọi là “Hiến pháp” của Cộng sản, trừ Điều 4.

Ngoài ra, còn một điều tối quan trọng: khi đã chấp nhận hết những điều nêu trên rồi, thì cũng có nghĩa là chấp nhận luôn cái “Công hàm Công thư” bán nước của Phạm Văn Đồng theo “chỉ thị” của Hồ Chí Minh đã gửi cho Chu Ân Lai, vào năm 1958.

Không! Người Việt Nam yêu nước chân chính chỉ đứng về phía Văn Bản Luật và Sắc Lệnh về Chủ quyền của Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam Cộng Hòa mà thôi.

Riêng những ai muốn “Hòa hợp-Hòa giải” với Cộng sản Hà Nội, hãy cứ để mặc cho họ chọn, để mai kia, lỡ có phải “đi theo con đường” của “Chính phủ Liên Hiệp” như vào năm 1946, thì họ có sẽ có “cơ hội sắng mắt” ra, có thể khi đó họ đã “gặp” Cụ Huỳnh Thúc Kháng rồi!

Một lần nữa, người viết muốn nhắn gửi những người trẻ tuổi:

Đừng đòi Cộng sản “phải tôn trọng nhân quyền”, vì Cộng sản và Nhân Quyền không bao giờ cùng chung một thể chế. Cộng sản Không Nhân Quyên, hoặc Nhân Quyền Không Cộng sản!

Sắc lệnh số 274-NV ngày 13/7/1961 của Tổng thống Việt Nam Cộng Hoà Ngô Đình Diệm

Bia đá chủ quyền của Việt Nam Cộng Hòa trên đảo Trường Sa

Tạm kết:

Như một lời nhắn gửi cho lớp hậu sinh. Người viết rất vui mừng, khi thấy lớp người trẻ tuổi, sinh ra sau ngày 30/04/1975, dù ở quốc nội hay hải ngoại, đã có một số người trẻ, đã tìm, đã đọc, đã xem lại những hình ảnh trung thực, với đời sống Tự Do, Dân Chủ dưới Thể chế của Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa, đã nhận thức được tất cả, đã thấy được đảng Cộng sản Việt Nam chỉ là chư hầu của Tầu cộng, đã đem dâng, bán từng phần lãnh thổ, lãnh hải cho kẻ thù truyền kiếp của Dân tộc Việt Nam, để lấy tiền chia nhau bỏ vào túi riêng, cho gia đình chúng được sống trong những ngôi nhà dát vàng, ấm êm trên nhung gấm, xa hoa. Còn đa số người dân Việt vẫn sống trong nghèo khổ, trẻ thơ vẫn đói khát, rách rưới, nước mắt, nước mưa hòa chung trong mỗi cơn giông bão… trong cảnh khốn cùng!

Riêng tuổi trẻ Việt Nam tại quốc nội, nếu chưa biết, thì nên tìm xem cho biết: Trên khắp ba miền đất nước, đều có những đoàn quân Mã Viện, được ngụy trang dưới cái tên “Học Viện Khổng Tử” – Đặc khu Kinh tế” với những bảng quảng cáo, cửa hàng, đều là chữ bùa Tầu với lồng đèn Đỏ. Ngoài ra, còn có những con đường mang tên “Khổng Tử, Lão Tử”.

Như vậy, đã quá rõ ràng, để thấy, đất nước Việt Nam không còn là Việt Nam. Nếu không có sự đổi thay, thì người dân Việt sẽ bị Hán hóa, để trở thành nô lệ của giặc Tầu và của chư hầu Cộng sản Hà Nội.

Vận nước đã đến. Còn chần chờ gì nữa. Tuổi trẻ Việt Nam hãy đồng tâm, nhất hướng, sát cánh, kề vai, cùng nhau đứng lên nhận lãnh trách nhiệm của Tiền Nhân giao phó. Là các bậc Anh Hùng, Liệt Nữ đã từng đem cả núi xương, sông máu tô thắm giang sơn. Tuổi trẻ Việt Nam hãy siết chặt tay nhau cùng cất cao tiếng hát, hòa nhịp với lòng nhiệt thành yêu nước, biến đau thương thành những hành động:

Khỏe vì nước kiến thiết Quốc Gia
Đoàn thanh niên ta góp tài ba
Tạo nguồn dân sinh mới hùng mạnh trong năm giới
Hợp lực xây hưng thịnh chung nước Nam.
Khỏe vì nước chí khí cương kiên
Giống Lạc Hồng uy hùng vô biên
Trong khốn nguy can trường sinh thác ta coi thường
Việt Nam thanh niên anh dũng muôn năm.

Thanh niên ơi, hồn thiêng núi sông đợi chờ
Nơi tay ta toàn dân ngóng trông từng giờ
Mang máu anh hùng ta đừng làm nhơ máu anh hùng
Trai đất Việt phải nêu đèn sáng thế giới ngắm chung.

28/04/2020

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở 30/04/1975: Muôn đời vẫn là Ngày Quốc Hận (Tác giả : Hàn Giang Trần Lệ Tuyền)