Kỷ Niệm Ngày Quân Lực VNCH 2017 tại Nam CA_YouTube

Kỷ Niệm Ngày Quân Lực VNCH 2017 tại Nam CA

(Video Clip by K1 Toán Phạm)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Kỷ Niệm Ngày Quân Lực VNCH 2017 tại Nam CA_YouTube

XẢ . . . STRESS_BS Đỗ Hồng Ngọc

stressXẢ . . . STRESS (không phải uống thuốc)

Bs. Ðỗ Hồng Ngọc

              Không có stress có lẽ con người cũng không thể tồn tại. Thế nhưng, vượt ngưỡng đến một mức nào đó thì con người cũng… không thể tồn tại, bởi chính stress gây ra nhiều thứ bệnh về thể chất và tâm thần, nên rất cần biết cách “xả” stress trong cuộc sống đầy căng thẳng, âu lo hiện nay.Stress là một phản ứng bảo vệ, khi cơ thể bị một mối đe dọa, mối nguy hiểm xảy đến cho nó. Người ta gọi nó là phản ứng (hay đáp ứng) “chiến đấu hoặc bỏ chạy” (fight or flight response), nghĩa là trong tình huống đó, chỉ có hai cách để chọn lựa: chiến đấu để sinh tồn hoặc bỏ chạy để… sinh tồn! Lúc đó, cơ thể phải huy động toàn lực để đối phó. Não thùy sẽ ra lệnh tiết các kích thích tố cần thiết, nào adrénaline, nào norepinephrine, cortisol… ồ ạt đổ vào máu. Tim đập nhanh để bơm máu về các cơ bắp lớn, phổi hổn hển tăng tốc bơm oxy, đường huyết vọt lên cao nhằm tăng cường khẩn cấp năng lượng, đồng tử mắt nở to để nhìn cho rõ, tai vểnh lên, mũi phồng ra… Tóm lại, mọi thứ đều phải trong tư thế sẵn sàng. Trong lúc các mạch máu lớn chuyển máu đến các bắp cơ thì mạch máu nhỏ ngoại biên co thắt lại, để nếu có bị thương thì máu cũng không bị mất nhiều… Vì thế mà người bị stress thường mặt mày tái ngắt, xanh lè, tay chân đơ cứng. Stress cấp tính có những phản ứng mạnh hơn ta tưởng. Một người đang đứng trước chuồng cọp, thấy cọp sổng chuồng thì… phân, nước tiểu tóe ra mà không hay, tay chân bủn rủn, ngất xỉu. Nguy cơ qua đi, hiểm họa chấm dứt thì mọi thứ lại trở về trật tự cũ. Tim đập chậm lại, hơi thở điều hòa, bắp cơ buông xả. Nếu sự đe dọa không mãnh liệt nhưng cứ dồn dập, hết lớp này tới lớp khác, đến một lúc vượt quá mức chịu đựng gọi là “mất bù” thì sẽ tạo ra những hiệu ứng âm thầm gây tác hại không lường được lên thể chất và tâm thần của ta. Thời đại ngày nay, con người ít có dịp chiến đấu một mất một còn trước thú dữ hay trước “hòn tên mũi đạn” như xưa. Nhưng con người ngày nay lại phải thường xuyên đối đầu với những “hòn tên mũi đạn” còn nguy hiểm hơn, kiểu “bề ngoài thơn thớt nói cười / bề trong nham hiểm giết người không dao”. Stress vượt qua ngưỡng lúc nào không hay và dẫn tới vô số bệnh tật mà bác sĩ cũng phải bó tay, đành gắn cho những cái tên mơ hồ như “rối loạn chức năng”, “mệt mỏi kinh niên”, “rối loạn thần kinh thực vật”… Ðại học Y khoa Harvard ước tính có từ 60%- 90% bệnh nhân (ở Mỹ) tìm đến bác sĩ là do stress. Stress liên quan đến rất nhiều bệnh lý như nhồi máu cơ tim, tăng huyết áp, tiểu đường, suyễn, đau nhức kinh niên, mất ngủ, dị ứng, nhức đầu, đau thắt lưng, một số bệnh ngoài da, ung thư, tai nạn thương tích, tự tử, trầm cảm, giảm miễn dịch v.v… Tóm lại là rất phức tạp. Bác sĩ nếu không quan tâm đúng mức – đau đâu chữa đó – thì chỉ chữa đựơc triệu chứng bên ngoài còn cái gốc sâu thẳm bên trong là stress vẫn không đựơc giải tỏa, bệnh vẫn cứ luẩn quẩn loanh quanh, chuyển từ “bệnh” này qua “bệnh” khác, và do đó, chất lượng cuộc sống bị giảm sút rõ rệt! Nhiều khi ta tưởng cholesterol xấu tăng cao trong máu là do thức ăn, nhưng không phải, do stress nhiều hơn! Tiểu đường tưởng do ăn nhiều chất ngọt, thực ra do stress nhiều hơn. Ta thấy đời sống càng căng thẳng, bệnh tiểu đường càng phát triển mạnh! Ở nước ta mới mấy năm trước, tiểu đường chỉ lai rai, bây giờ thì… “năm sau cao hơn năm trước”, lan tràn cả ở thành thị lẫn nông thôn! Các nghiên cứu trên thế giới cũng cho thấy vào thời kỳ khủng hoảng kinh tế, người làm việc ở những khu vực dễ bị sa thải thì chết vi tim mạch, tai biến mạch máu não cao gấp đôi các khu vực khác…! Stress thay đổi từ người này sang người khác. Cùng một sự việc, với người này thì nổi điên lên còn với người kia chỉ là một trò cười, với người này là cả một sự sụp đổ, với người kia là một bài học… Cùng là con ông bà “viên ngoại họ Vương”, cùng “sắm sửa bộ hành chơi xuân”, mà Thúy Kiều thì khóc sướt mướt, thở than, nằm mộng, làm mười khúc đoạn trường đầy nước mắt trong khi Thúy Vân ngạc nhiên sao chị mình “kỳ cục” vậy! Hẳn là bên trong Thúy Kiều có cái gì đó khác với Thúy Vân, bởi bên ngoài thì cả hai đều “mười phân vẹn mười” cả! Người dễ bị stress là người thường có tính quá lo lắng, cầu toàn, hay tự chỉ trích, thiếu quyết đoán, hay do dự… Nếu bị thêm sức ép từ bên ngoài thì dễ suy sụp, dễ bị vượt ngưỡng! Nhiều học sinh học giỏi mà thi rớt cho là “học tài thi phận” một phần chính là do stress! Gia đình kỳ vọng nhiều quá, tạo một áp lực vô hình, khiến em không còn là chính mình nữa! Những dấu hiệu sớm để nhận biết stress là có vấn đề về trí nhớ như hay quên, mất định hướng, thường hoang mang…Về cảm xúc thì dễ dao động, bứt rứt, dễ bị kích động, tâm tính bất thường, hay cáu gắt, lúc nào cũng có cảm giác bị tràn ngập, rất khó tìm được sự thư giãn. Trong lúc nghỉ ngơi mà vẫn cứ lo lắng, thậm chí còn lo lắng nhiều hơn! Các triệu chứng về thể chất dễ nhận ra như nhức đầu, đau lưng, rối loạn tiêu hóa, buồn nôn, chóng mặt.. Ðặc biệt đau cột sống cổ hay cột sống thắt lưng. Cứ tưởng là loãng xương, là gai cột sống, là thoát vị đĩa đệm gì gì đó, thực ra gốc ở stress. Người bị stress dễ bị bệnh vặt, cảm cúm triền miên vì sức đề kháng giảm sút đáng kể, dễ bị mất ngủ, tức ngực, tim đập nhanh và … dễ nổi mụn, nổi chàm trên da. Không có gì ngạc nhiên vì ở trong phôi thai, não và da vốn cùng xuất phát từ một lá mầm ngoại bì (ectoderme). Não mà bất an thì da cũng nhăn nhúm, nổi mụn, nổi chàm, chữa hoài không khỏi, thoa mỹ phẩm đắt tiền cũng vô ích. Não mà an vui thì da cũng tươi nhuận, hồng hào, sáng láng. Người bị stress còn hay có những hành vi bất thường như tự dưng thèm ăn, ăn hoài, lên cân đột ngột; hoặc bỗng nhiên bỏ ăn, sụt ký đột ngột…Có người còn đi qua đi lại, đi tới đi lui, cắn móng tay, nhai nhóp nhép. Các huấn luyện viện bóng đá, ông nào cũng hay đi qua đi lại, đi tới đi lui, nhai nhóp nhép “sinh-gom” hoặc phì phèo thuốc lá liên tục giữa lúc hai đội bóng vờn nhau trên sân. Họ bị stress. Nhưng đó là một thứ stress cấp, coi căng vậy mà hiền, chóng qua, hết trận đấu là xong, lại bắt tay nhau vui vẻ! Còn cái thứ stress nhai nhóp nhép kiểu “gặm một khối căm hờn trong cũi sắt”… mới là thứ stress nặng, mãn tính, triền miên, sinh đủ thứ chuyện. 

Phòng bệnh hơn chữa bệnh

Nguyên tắc là đừng tự đòi hỏi mình phải luôn hoàn hảo, phải luôn luôn đúng! Cũng đừng bao giờ so sánh mình với người khác. Con vịt là con vịt mà con gà là… con gà. Con gà mà dại dột so với con vịt thì sẽ chìm nghỉm trong nước! Lục súc tranh công không thể nào vui được! Một khi đã so sánh thì dù hơn, dù kém, dù ngang bằng cũng đều khổ! Nên tránh những kẻ chuyên “phun” nọc độc! Họ rất sung sướng khi “tiêm” được nọc độc cho kẻ khác. Tránh những kẻ nhỏ mọn, đố kỵ, “đâm bị thóc, thọc bị gạo”Bói ra ma quét nhà ra rác, dị đoan mê tín… làm ta căng thẳng lo lắng vô lối. Một lời nói, một cử chỉ của thầy thuốc cũng có thể gây stress trầm trọng không ngờ. Bác sĩ vừa xem phim X quang vừa lắc lắc cái đầu đủ cho bệnh nhân thót tim, nhưng thực ra chì vì bác sĩ mỏi cổ do cả đêm thức coi bóng đá. Bác sĩ chỉ cần “phán” một câu mơ hồ như tim hơi lớn, gan hơi yếu, phổi hơi dơ… đủ cho bệnh nhân sống trong hoang mang ám ảnh dài lâu. Lời nói của bác sĩ không chỉ mang thông tin, mà còn truyền cảm xúc, gây stress, bởi người bệnh luôn ở trong một trạng thái tâm lý rất nhạy cảm khi tiếp xúc với thầy thuốc. 

Có nhiều cách “xả” stress! 

Nhậu nhẹt, hút thuốc lá, ma túy… cũng là một cách xả stress, nhưng rõ ràng là có hại, “chạy ô mồ mắc ô mả”! Nhảy múa, ca hát, viết nhật ký, viết blog…. là những cách xả stress tốt. Nói chuyện tào lao (tám) cũng là một cách xả stress… , miễn là đừng có “chuyển lửa” từ người này qua người khác! Thực ra, nói ra được với ai đó, một bạn thân thiết, một người có khả năng lắng nghe, một người sẵn sàng làm “thùng rác” cho mình thì mình sẽ cảm thấy nhẹ gánh! Không có bạn bè để tâm sự thì có thể tâm sự cùng tượng đá. Trải lòng ra một lúc, tượng đá cũng xiêu. “Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau” là vậy! “Chửi chó mắng mèo”, “Giận cá chém thớt” cũng được. Ðập bể mấy cái ly cái dĩa… cũng hay! Có điều nên chọn trước một ít ly tách, chén dĩa mẻ, để dành sẵn, khi nào cần thì đập nghe vừa rôm rả vừa đỡ tốn kém! Nguyên tắc chung là phải làm một cái gì đó cho năng lượng bị dồn nén trong stress có chỗ “xì” ra, thoát ra.Ta vẫn thường nói “xả xú bắp”, “xả hơi” đó thôi… Tóm lại, đừng có ngồi đó mà gậm nhấm, suy nghĩ vẩn vơ. Giặt đồ, nấu ăn, rửa chén, lau nhà gì cũng tốt. Chạy bộ, đánh đấm, la hét, khóc lóc… cũng đựơc. Ðọc sách, xem phim càng hay, miễn là biết chọn phim, chọn sách! Thấy người chồng trằn trọc mãi không ngủ được, lăn qua lộn lại cả đêm, người vợ hỏi có chuyện gì vậy anh? “Anh mắc nợ anh John hàng xóm một số tiền, hẹn ngày mai trả mà không có một xu dính túi!”. Người chồng đau khổ nói. Lập tức bà vợ tung mền dậy, chạy ra bờ rào gọi với sang nhà hàng xóm: “Anh John ơi, ngày mai chồng tôi chưa có tiền trả cho anh đâu nhé!”. Xong, bà quay vào bảo chồng: “Anh yên tâm ngủ đi, bây giờ là lúc để cho anh John trằn trọc”. Cô vợ đã rất thông minh! Cô đã “chuyển lửa” từ chồng mình sang… chồng hàng xóm. Chắc chắn anh John sẽ trằn trọc cho tới sáng, còn ông chồng cô sẽ ngủ ngon! “Chuyển” như vậy vẫn chỉ là ở bên ngoài. Chuyển bên trong hay hơn. Chuyện xưa kể bà mẹ già có hai cô con gái, một cô bán dù, một cô bán giày vải. Cô bán dù sống nhờ những ngày mưa, cô bán giày làm ăn khá nhờ những ngày nắng ấm. Bà mẹ lo buồn cho cô bán giày suốt những ngày mưa và đau khổ cho cô bán dù ngày nắng ráo. Có người biết chuyện khuyên bà sao không làm ngược lại, mừng cho cô bán dù ngày mưa và mừng cho cô bán giày ngày nắng?Não ta có một đặc điểm lý thú là không thể cùng lúc nghĩ tới hai việc. Ðã nghĩ điều này thì quên điều kia. Và người ta đã “lợi dụng” đặc điểm này để dịch chuyển các điểm tập trung trên vỏ não từ vùng này sang vùng khác. Chẳng hạn đang giận sôi lên thì… xảy ra động đất hay cháy nhà, lập tức vùng “giận sôi” của vỏ não tắt ngấm để nhường chỗ cho vùng sợ hãi! Ta biết giận dữ hay sợ hãi đều tiêu tốn rất nhiều năng lượng. Nó có thể làm ta kiệt sức, suy sụp, thở không ra hơi… Có thể chọn cách nào khác chuyển dịch hay hơn, có lợi cho sức khỏe hơn chăng?       ***Có đó***. Ðó là cách thở sâu, thở bụng, đưa hơi xuống huyệt… đan điền (dưới rún chừng 4 cm). Nó giúp làm cho ta tĩnh tâm lại, nó chuyển dịch vùng căng thẳng ở vỏ não qua vùng êm ái của … cái rún, với điều kiện là phải để tâm quan sát xem cái hơi thở đó nó vào ra lên xuống ra sao.Khi chú tâm vào hơi thở, lắng nghe hơi thở , quan sát nó, dòm ngó nó, nghiền ngẫm nó… thì ta đã đánh “lạc hướng” cảm xúc ta rồi! Vỏ não khi đã tập trung vào hơi thở thì “quên” tập trung vào các chuyện linh tinh khác. Cách đơn giản này có khả năng giải stress rất tốt. Tập luyện đúng mức, não thùy sẽ tiết ra một kích thích tố gọi là endorphine, một thứ á-phiện nội sinh, làm cho dịu nhẹ toàn thân, tạo sự sảng khoái, lâng lâng, mà không gây tác dụng phụ.  Thiền, yoga, dưỡng sinh, tài chí, khí công… đều là những cách làm cho thân tâm hợp nhất, làm cho ta quay trở lại với chính mình bằng cách lắng nghe hơi thở của chính mình (có thể kết hợp với động tác hay không cần động tác) đó thôi. Hiện nay các kỹ thuật này ngày càng được nghiên cứu và ứng dụng rộng rãi ở các Trung tâm y khoa lớn trên thế giới để trị liệu các bệnh do stress gây ra, các chứng trầm cảm, tâm thần, lo âu, đau nhức…, kể cả nghiện rượu, thuốc lá, ma túy… một cách rất có hiệu quả. 

BS Ðỗ Hồng Ngọc

(Bài sưu tầm trên net)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở XẢ . . . STRESS_BS Đỗ Hồng Ngọc

Con Chim Sẻ

Con Chim Sẻ

Nhân ngày Father’s Day (18/6/2017), xem lại Clip này để thấm thía về tình phụ tử

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Con Chim Sẻ

Mừng Sinh Nhật 75 tuổi_Tống Phước Kiên

75 year happy b'daySINH NHẬT BẢY LĂM

Tạ ơn Trời cho sống thêm một tuổi
Để nhìn xem con cháu trổ hương hoa
Mơ ước sao, cuộc sống được an hòa
Cho nhân thế trải ngàn hoa tươi thắm.

Ngoảnh nhìn lại đời bảy lăm tuổi chẵn
Một đoạn đường dài ngắn lắm buồn vui
Bao can qua theo đất nước dập vùi
Đời một thuở nếm mùi tanh lửa đạn.

Chinh chiến điêu linh tang thương vô hạn
Đất nước con người đôi ngả phân ly
Đường lên non xanh dấu bước ai đi
Để mẹ ngồi thầm thì cùng sương khói.

Chiến tranh tàn mà vẫn còn đau nhói
Vết thương xưa sao lở lói không ngừng
Mẹ đau buồn nước mắt mãi rưng rưng
Hồn dân tộc ôi tình thương réo gọi.

Ở bên ni nhìn bên tê mong mỏi
Chuyển hướng cuồng phong,một cõi yên lành
Cho mọi miền đón gió mát trăng thanh
Cho tuổi thơ lên mầm xanh nhân ái.

Tống Phước Kiên

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Mừng Sinh Nhật 75 tuổi_Tống Phước Kiên

Người Khách Bình Dân Đặc Biệt

Người Khách Bình Dân Đặc Biệt

(Truyện sưu tầm trên Net)

Một người đàn ông trung niên mặc áo quần giản dị, đi vào một nhà hàng sang trọng thuộc bậc nhất của thành phố, vừa bước tới cổng, anh gác cổng chận lại, nhìn từ trên xuống dưới thấy vị khách mặc bộ đồ cũ kỹ liền nói:

– Thức ăn và thức uống ở đây đắt gấp 5 lần so với các nhà hàng khác. Ở đây toàn là khách  nhà giàu và loại quý tộc. Tôi nói điều này để anh suy nghĩ rồi quyết định trước khi bước vào bên trong.

Vị khách nghe thế, nhìn anh bảo vệ một lúc rồi mỉm cười đi thẳng vào trong. Trong nhà hàng đúng là toàn khách ăn mặc sang trọng, khoác lên mình những bộ đồ đắt tiền, khi thấy anh ta đi vào bao nhiêu cặp mắt đều đổ dồn về vị khách này, có người thì nhỏ to với nhau rồi cười chúm chím, có người thì nhìn anh ta với cặp mắt soi mói, có vẻ như họ đang cười chế giễu. Mặc cho những cặp mắt không mấy thiện cảm của mọi người xung quanh, vị khách tiến thẳng lại một cái bàn trống ngồi xuống, ngồi được một lúc khá lâu nhưng nhân viên phục vụ ở đây không ai thèm để ý đến anh ta. Vị khách vẫn kiên nhẫn ngồi đợi. Thấy cô phục vụ đi ngang qua vị khách liền gọi:Waiter serving silver dish with lid to a customer

– Cô cho tôi hỏi, hiện nhà hàng có món gì đặc biệt?

Cô phục vụ nhìn vị khách một lúc rồi trả lời:

– Ở đây món gì cũng có, món rẻ nhất ở đây bằng 2 ngày làm việc của một người lao động, còn những  món đặc biệt như là món…… thì chắc phải bằng cả tháng lương của ông đấy ạ!

Vị khách vẫn vui vẻ trả lời:

– Vậy cô cho tôi mấy món đặc biệt….. mà cô đã nói!

Thấy cô phục vụ nhìn mình bằng ánh mắt nghi ngờ, vị khách liền móc trong túi ra một cọc tiền khá lớn rồi nói:

– Cô hãy tính tiền luôn những món tôi vừa gọi… À cô cho tôi mỗi thứ 2 phần ăn nhé!

Lại một lần nữa các cặp mắt của các vị khách nhìn về anh ta, có người thì nghĩ “Chắc nhà ông ta mới bị giải tỏa và có một số tiền kha khá nên vào đây cho biết đấy mà”.

Sau khi thức ăn đã dọn ra đầy đủ trên bàn, nhưng không thấy vị khách này ăn mà chỉ gắp bỏ vào chén đối diện không người ngồi, mọi người ngạc nhiên xen lẫn tò mò. Bỗng ông chủ nhà hàng từ ngoài đi vào nhìn thấy vị khách này và nhận ra ông ta là một chủ tịch tập đoàn kinh doanh lớn mà ông chủ nhà hàng đã từng gặp trong những buổi họp, đi thẳng đến chỗ anh ta ngồi mừng rỡ la to:

– Wow! Ngọn gió nào đưa một vị đại thương gia đến nhà hàng tôi thế này. Hân hạnh thật là hân hạnh cho tôi quá.

Mọi người, từ khách đến nhân viên nhà hàng đều ngạc nhiên và ngỡ ngàng khi nghe ông chủ nhà hàng nói thế.

Sau khi chào hỏi và bắt tay nhau, ông chủ nhà hàng kéo ghế ngồi bên rồi hỏi vị khách:

– Anh có hẹn khách tại nơi này à?

Vị khách trả lời:

– Không. Tôi đến đây một mình.

Chủ nhà hàng ngạc nhiên liền hỏi:

– Ồ! Vậy tại sao trên bàn lại có 2 phần ăn và chén kia đồ ăn lại đầy thế kia.

Nghe hỏi thế vị khách bổng trầm ngâm một lúc, vị khách từ từ trả lời:

– Chén đối diện là của mẹ tôi đấy…Lúc tôi còn nhỏ mẹ tôi dẫn tôi đến trước nhà hàng này ăn xin…Mỗi lần đến đây, mẹ tôi cứ nhìn vào nhà hàng thấy mọi người ăn uống mà mẹ tôi tủi thân vì hai mẹ con tôi đói rách, chưa bao giờ được ăn no bụng.…Thấy thế tôi tự hứa với lòng, lớn lên tôi sẽ cố gắng phấn đấu kiếm thật nhiều tiền để đưa mẹ tôi đến đây ăn những món mà mẹ tôi ước ao. Bây giờ tôi có thể đưa mẹ tôi đi khắp nơi và mời mẹ ăn những món ngon thì mẹ tôi không còn nữa…

Nói xong vị khách thở dài và đôi mắt đỏ hoe. Ông ta về đây để tìm lại cho mình những khoảnh khắc ngày xưa mà để lòng mình thổn thức. Anh ta đang nhớ đến mẹ.

Người xung quanh nghe xong câu chuyện của vị khách đều ngậm ngùi ,khâm phục và xấu hổ. Họ ngậm ngùi  cho tâm trạng một người con mất mẹ, họ khâm phục dù giàu có nhưng ông ta  không che đậy sự xuất thân bần hàn của mình, họ xấu hổ vì lúc nãy họ đã hồ đồ xét đoán bề ngoài của người  khách nầy một cách hồ đồ, cạn cợt.

(Sưu Tầm trên Net)

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Người Khách Bình Dân Đặc Biệt

Hội Ngộ Nguyễn Văn Suốt ở Bến Tre

H1Hội Ngộ Nguyễn Văn Suốt ở Bến Tre

Theo tin từ Việt Nam: Sáng 7/6/2017, giám đốc CNN Nguyễn Công Vinh đã cùng bạn Trần Ngọc Bửu (ở VN) xuống Bến Tre thăm bạn già Nguyễn Văn Suốt, người bạn đồng khóa kém may mắn mặc dù bị tù 13 năm nhưng vẫn bị rớt H.O nay phải sống tại một miền thôn quê hẻo lánh ở Bến Tre. Hai bạn đã đến thăm Suốt và trò chuyện hơn 6 tiếng đồng hồ, ôn lại những kỷ niệm từ trong trại Lê Văn Duyệt ra đến Nha Trang, Ninh Thuận, Quảng Nam, Sàigòn. Bạn Suốt cũng nhắc lại kỷ niệm từ khi ra trường cho đến khi đi làm gặp Lê Thế Viên, Phạm Văn Cát, rồi đi tù về tại sao không được đi H.O, và nhắc đến công ơn hai bạn Lê Phát Minh và Ngọc Lệ (nhờ hai bạn, Suốt mới nối lại được sự liên lạc với các bạn K1). Theo giám đốc CNN, khi nói chuyện với Suốt, thấy bạn ta trí nhớ còn tốt lắm. Bạn đã nhắc lại tên gần hết các bạn cũ, nhắc nhiều đến bạn Trang Thiện Nhơn, đến Mã Thành Vinh và chị Hai Hạnh. Bạn còn biết lý do tại sao chị có biệt danh là chị Hai. Ngoài ra, bạn còn kể chuyện Võ Đăng Ngọc khi đi phỏng vấn HO dám cả gan rủ cô phỏng vấn viên chiều hôm đó đi nhảy đầm. Và còn nhiều chuyện ly kỳ khác, Giám đốc CNN hứa hẹn khi trở về lại Hoa Kỳ sẽ kể tiếp. Dưới đây là một số hình ảnh do giám đốc CNN ghi lại trong buổi thăm viếng nhà bạn ta Nguyễn Văn Suốt ở Bến Tre.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Hội Ngộ Nguyễn Văn Suốt ở Bến Tre

Chúc Mừng Sinh Nhật Tháng 6

Chúc Mừng Sinh Nhật Tháng 6

Nhân dịp tháng 6, CNN thân mến chúc các bạn đồng môn K1 có ngày sinh trong tháng 6: một Sinh Nhật vui tươi, hạnh phúc, đầm ấm bên gia đình và người thân.

Tháng 6 Happy B'day

June happy birthday

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Chúc Mừng Sinh Nhật Tháng 6

K1 Bắc Cali họp mặt mini

K1 Bắc Cali họp mặt mini

Ngày 17/5/2017 vừa qua, các bạn K1 Bắc Cali đã có buổi họp mặt mini tại nhà K1 Bửu Hồng để hàn huyên trò chuyện, ăn uống và bàn việc tổ chức Ngày Họp Mặt K1 vào tháng 9 sắp tới. Dưới đây là một số hình ảnh trong buổi họp mini này (Hình do K1 Đinh Văn Hạp gởi)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở K1 Bắc Cali họp mặt mini

Phúc Niểng Thăm Mỹ_Thơ trào phúng

PHÚC NIỂNG THĂM MỸ

Phuc Nieng

Phúc hói nhà ta sắp Mỹ du

Tiếng Anh được dịp lại bi bu

“Ma-dzê” khoái trá khoe vung vít,

“Nô Dét” búa xua tạp bín lù.

Niểng niểng Phúc khen: “Trâm số một.”

Nghiêng nghiêng Trâm hỏi: “Phúc đây ư?”*

“Dét sơ em Fắc hia”** lia lịa

“Em Fắc, Du nô, ai thánh ku.”***

CX

Cước Chú:

*Are you Phuc?

**Yes, sir! I’m Phuc here.

***I’m Phuc, you know, I thank you.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Phúc Niểng Thăm Mỹ_Thơ trào phúng

Giám Đốc CNN (K1) thăm Sàigòn

Giám Đốc CNN (K1) thăm Sàigòn

Trung tuần tháng 5 vừa qua, ông giám đốc CNN đã lên đường trở về VN thăm gia đình. Nhân dịp này, bạn ta đã tìm cách liên lạc thăm gặp các bạn K1 còn ở VN. Người đầu tiên mà bạn ta gặp là K1 Trần Ngọc Bửu. Theo lời bạn Vinh, sáng Thứ Bảy 27/5 hai bạn Vinh và Bửu đã gặp lại nhau sau 51 năm. Họ hẹn nhau tại con đường “Sách” ở Sàigòn. Trong lúc bạn Bửu ngơ ngơ ngác ngác đảo mắt tìm bạn thì bạn Vinh đã nhìn thấy đến vỗ vai. Cả hai rất vui vì 51 năm rồi mới gặp lại nhau. Sau đó, Bửu gọi phone cho Vinh nói chuyện với Suốt ở Bến Tre,  và hứa hẹn sẽ gặp thăm nhau. Bửu nói còn có thằng Nguyện hay Huyền ở Cần Thơ mà Huỳnh Vĩnh Hưng biết số phone. La Văn Thái nữa. Vậy ai biết cho Bửu xin số phone của 2 bạn nầy nhé. Có vài tấm hình do ông giám đốc CNN chụp gởi các bạn xem cho vui.

Vinh 1

Vinh 2

Vinh 3

Vinh 4

Vinh 5

 

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Giám Đốc CNN (K1) thăm Sàigòn

Giỗ Cố Trưởng K1 Lê Văn Hướng (Nam CA)

Giỗ Cố Trưởng K1 Lê Văn Hướng

Giữa tháng 5-2017 vừa qua, một số ACE K1 cư ngụ tại Nam California đã được gia đình Cố Trưởng K1 Lê Văn Hướng mời đến tư gia của gia đình để dự buổi giỗ năm thứ ba của bạn Hướng. Xin các bạn bấm vào link ở dưới để xem một số hình ảnh trong buổi giỗ này. Hình do phó nhòm K1 Võ Thiệu chụp:

https://goo.gl/photos/awoU2bXzJrCtboBt9

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Giỗ Cố Trưởng K1 Lê Văn Hướng (Nam CA)

Độc Tấu Tây Ban Cầm_Tôn Thất Biên

Mời xem Tôn Thất Biên độc tấu Guitar

Tango Maria (Tarrega):

Espoirs Perdus:

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Độc Tấu Tây Ban Cầm_Tôn Thất Biên

VẺ ĐẸP CÓ THỂ MẤT ĐI NHƯNG…

Vẻ đẹp có thể mất đi nhưng tình yêu thì không bao giờ

Đêm hôm đó khi trở về nhà, trong lúc vợ tôi dọn bữa ăn tối, tôi nắm lấy tay cô ấy và nói rằng, tôi có việc cần phải nói với cô ấy. Cô ấy ngồi xuống, lặng lẽ ăn. Một lần nữa tôi nhìn thấy nỗi đau trong đôi mắt cô ấy

https://i0.wp.com/l.f19.img.vnecdn.net/2013/02/26/31f018e01286719625-cornfield18-dep-168797-1372516562_500x0.jpg

Đột nhiên, tôi không biết phải làm thế nào để bắt đầu câu chuyện. Nhưng tôi phải nói cho cô ấy biết những gì tôi đã suy nghĩ. Tôi muốn ly hôn. Tôi nêu vấn đề ra một cách bình tĩnh. Dường như cô ấy không bị khó chịu với những lời tôi nói, thay vào đó chỉ nhẹ nhàng hỏi, tại sao?

Tôi tránh trả lời câu hỏi của cô ấy. Điều này đã làm cô ấy giận dữ. Cô ấy ném đôi đũa đi và hét vào mặt tôi, anh không phải là một người đàn ông! Đêm đó, chúng tôi đã không nói chuyện với nhau. Cô ấy thổn thức. Tôi biết cô ấy muốn tìm hiểu những gì đã xảy ra đối với cuộc hôn nhân của chúng tôi. Nhưng tôi khó có thể cho cô ấy một câu trả lời dễ chịu gì, cô ấy đã để Jane đánh cắp mất trái tim tôi. Tôi không còn yêu cô ấy nữa.

Tôi chỉ thương hại cô ấy!
Thực sự cảm thấy tội lỗi, tôi thảo lá đơn ly hôn ghi rõ cô ấy sẽ sở hữu căn nhà, chiếc xe hơi và 30% cổ phần của công ty tôi. Cô ấy liếc nhìn nó và sau đó xé nó ra từng mảnh nhỏ. Người phụ nữ đã trải qua hơn chục năm cuộc đời mình với tôi đột nhiên đã trở thành một người xa lạ. Tôi cảm thấy tiếc cho cô ấy vì đã đánh mất thời gian, nguồn lực và sức lực, nhưng tôi không thể rút lại những lời đã nói – tôi đã quá yêu Jane.

Cuối cùng cô ấy òa khóc trước mặt tôi, và đó là những gì tôi mong đợi xảy ra. Đối với tôi, tiếng khóc của cô ấy sẽ là cách để giải tỏa nỗi đau. Ý tưởng về việc ly hôn đã dằn vặt tôi suốt nhiều tuần qua, giờ dường như chắc chắn và rõ ràng hơn.

Ngày hôm sau, tôi trở về nhà rất muộn, và thấy cô ấy đang cắm cúi viết tại bàn làm việc. Tôi không ăn bữa tối mà đi ngủ luôn, và ngủ thiếp đi rất nhanh, bởi vì tôi đã mệt mỏi sau một ngày bận rộn với Jane. Khi tỉnh giấc, cô ấy vẫn ngồi viết ở bàn. Tôi không quan tâm vì vậy tôi trở mình và ngủ tiếp.

Buổi sáng dậy, vợ tôi bắt đầu trình bày điều kiện ly hôn: Cô ấy không muốn bất cứ thứ gì từ tôi, nhưng cần tôi thông báo một tháng trước khi ly hôn. Cô ấy yêu cầu rằng trong một tháng đó, cả hai chúng tôi phải cố gắng để sống một cuộc sống bình thường nhất có thể. Lý do cô ấy đưa ra khá đơn giản: con trai của chúng tôi sẽ có kỳ thi của mình trong một tháng tới và cô ấy không muốn làm nó phân tâm với cuộc hôn nhân tan vỡ của chúng tôi.

Tôi có thể chấp nhận được điều kiện này. Nhưng cô ấy còn yêu cầu nhiều hơn thế, cô ấy yêu cầu tôi nhớ lại cách mà tôi đã đưa cô ấy vào ra phòng cô dâu trong ngày cưới của chúng tôi. Cô yêu cầu mỗi ngày trong thời gian một tháng tới, tôi phải đưa cô ấy ra khỏi phòng ngủ của chúng tôi tới cửa trước vào buổi sáng. Tôi nghĩ rằng cô ấy bị điên rồi. Chỉ để giúp cho những ngày cuối cùng của chúng tôi cùng nhau là chấp nhận được, tôi đành chấp thuận yêu cầu kỳ quặc của cô ấy.

Tôi đã nói với Jane về điều kiện ly hôn của vợ tôi. Cô ấy cười to và cho rằng đó là một yêu cầu ngu xuẩn. Bất kể vợ tội có mánh khóe gì, cô ấy có phải đối mặt với việc ly hôn, Jane nói một cách khinh bỉ.

Vợ tôi và tôi đã không đụng chạm gì về thể xác kể từ khi ý định ly hôn của tôi được thể hiện một cách rõ ràng. Vì vậy, khi tôi bế cô ấy vào ngày đầu tiên, cả hai chúng tôi tỏ ra khá lóng ngóng, vụng về. Con trai tôi vỗ tay và theo sau chúng tôi: Cha đang bế mẹ trên tay của mình. Lời nói đó của con trai mang lại cho tôi một cảm giác đau đớn. Từ phòng ngủ đến phòng khách, sau đó đến cửa, tôi đã bước đi trên mười mét với cô ấy trên tay. Cô ấy nhắm mắt và nói nhẹ nhàng, đừng nói với con trai của chúng ta về việc ly hôn. Tôi gật đầu và cảm thấy có chút gì đó đổ vỡ. Tôi đặt cô ấy xuống ở cửa ra vào. Cô ấy đứng đó chờ xe buýt để đi làm. Tôi lái xe một mình đến văn phòng.

Vào ngày thứ hai, cả hai chúng tôi đã hành động dễ dàng hơn. Cô ấy dựa vào ngực tôi. Tôi có thể ngửi được mùi hương từ áo khoác của cô ấy. Tôi nhận ra rằng tôi đã không nhìn người phụ nữ này một cách cẩn thận trong một thời gian dài. Tôi nhận ra cô ấy không còn trẻ nữa. Có những nếp nhăn trên khuôn mặt của cô, mái tóc cô đã ngả màu xám! Cuộc hôn nhân của chúng tôi đã lấy đi nhiều thứ của cô ấy. Trong một phút, tôi tự hỏi tôi đã làm được những gì cho cô ấy.

Vào ngày thứ tư, khi tôi nâng cô ấy lên, tôi cảm thấy một cảm giác thân mật trở về. Đây là người phụ nữ đã có mười năm chung sống với tôi. Vào ngày thứ năm và thứ sáu, tôi nhận ra rằng cảm giác của sự thân mật của chúng tôi đã tiếp tục tăng lên. Tôi đã không nói với Jane về việc này. Việc bế vợ tôi đã trở nên dễ dàng hơn khi thời gian một tháng dần trôi qua. Có lẽ mỗi ngày đều luyện tập như vậy đã làm tôi trở nên khỏe hơn.

Một buổi sáng, cô ấy đã lựa chọn kỹ càng những đồ để mặc. Cô đã thử một vài bộ nhưng không thể tìm được một bộ nào phù hợp. Cuối cùng, cô ấy thở dài, tất cả quần áo của mình đã trở nên rộng hơn. Tôi đột nhiên nhận ra rằng cô đã quá gầy, đó là lý do tại sao tôi bế cô ấy đã dễ dàng hơn.
Đột nhiên điều đó như một cú đánh vào tôi … cô ấy đã phải chôn giấu nhiều đau đớn và nỗi cay đắng trong tim. Một cách vô thức, tôi đưa tay ra và chạm vào đầu cô ấy.

Lúc này con trai chúng tôi chạy đến và nói, Cha à, đến giờ bế mẹ ra rồi. Đối với thằng bé, việc thấy cha mình bế mẹ mình trên tay đã trở thành một phần thiết yếu trong cuộc sống của nó. Vợ tôi ra hiệu cho con trai của chúng tôi lại gần và ôm nó thật chặt. Tôi quay mặt đi vì sợ rằng tôi có thể thay đổi quyết định của tôi ở phút cuối cùng này. Sau đó tôi bế cô ấy trong vòng tay, bước từ phòng ngủ, ngang qua phòng khách, và đi qua hành lang. Cô ấy vòng tay qua cổ tôi một cách nhẹ nhàng và tự nhiên. Tôi ôm cô ấy thật chặt, giống như vào ngày cưới của chúng tôi.

Điều làm tôi buồn là cô ấy còn nhẹ hơn nhiều so với tôi tưởng. Vào ngày cuối cùng, khi ôm cô ấy trong vòng tay của tôi, tôi lại khó có thể cất được bước chân. Con trai chúng tôi đã đi đến trường. Tôi ôm cô ấy thật chặt và nói rằng, anh đã không nhận thấy rằng cuộc sống của chúng ta thiếu đi sự thân mật. Tôi lái xe đến văn phòng …. nhảy ra khỏi xe thật nhanh mà không cần khóa cả cửa xe. Tôi sợ bất cứ sự chậm trễ nào của mình sẽ khiến tôi đổi quyết định của mình… Tôi bước lên mấy bậc thang. Jane mở cửa và tôi đã nói với cô ấy, Xin lỗi Jane, anh không muốn ly dị nữa.

Cô ấy nhìn tôi, ngạc nhiên, và sau đó sờ trán tôi. Anh có bị sốt không? Cô ấy nói. Tôi gỡ tay cô ấy ra. Xin lỗi, Jane, tôi nói, anh sẽ không ly dị. Cuộc sống hôn nhân của anh có lẽ đã tẻ nhạt vì cô ấy và anh không đánh giá cao những chi tiết của cuộc sống chung, chứ không phải vì bọn anh đã không còn yêu nhau nữa. Giờ đây anh nhận ra rằng anh đã bế cô ấy vào trong nhà vào ngày cưới, tôi sẽ bế cô ấy như vậy cho đến khi cái chết chia lìa anh và cô ấy. Jane dường như choàng tỉnh. Cô ta cho tôi một cái tát như trời giáng rồi đóng sầm cửa lại và bật khóc. Tôi xuống cầu thang và lái xe đi. Tại tiệm hoa bên đường, tôi mua một bó hoa cho vợ tôi. Cô bán hàng hỏi tôi cần ghi những gì trên thiệp. Tôi mỉm cười và viết, anh sẽ bế em ra khỏi phòng vào mỗi sáng cho đến khi cái chết chia lìa đôi ta.

Tối hôm đó, tôi về đến nhà, với hoa tay tôi, và nụ cười nở trên môi, tôi chạy lên cầu thang, chỉ để thấy vợ tôi nằm trên giường – cô ấy đã ra đi. Vợ tôi đã chiến đấu với căn bệnh UNG THƯ trong nhiều tháng qua và tôi đã quá bận rộn với Jane để có thể nhận ra điều đó. Cô ấy biết rằng mình sẽ chết và cô ấy muốn ngăn tôi khỏi bất kỳ phản ứng gì tiêu cực từ con trai của chúng tôi, trong trường hợp chúng tôi sẽ ly hôn với nhau – Ít nhất, trong con mắt của con trai của chúng tôi – Tôi là một người chồng đầy tình yêu thương … .
Các chi tiết nhỏ trong cuộc sống của bạn thực sự là quan trọng trong một mối quan hệ. Nó không phải là biệt thự, xe hơi, tài sản, hay tiền trong ngân hàng. Những thứ đó tạo ra một môi trường thuận lợi hơn cho hạnh phúc, nhưng bản thân chúng không thể đem lại hạnh phúc cho chúng ta.

Vì vậy, hãy dành thời gian để trở thành bạn thân của người bạn đời của bạn và làm cho nhau những việc nhỏ mà có xây dựng được sự thân mật. Hãy có một cuộc hôn nhân thực sự hạnh phúc!
Nếu bạn không chia sẻ bài này, chẳng có điều gì xảy ra với bạn.
Nếu bạn chia sẻ, bạn có thể sẽ cứu vãn được một cuộc hôn nhân nào đó. Nhiều người gặp thất bại trong cuộc sống, là những người không nhận ra họ đã đến gần với thành công thế nào, khi họ quyết định bỏ cuộc.

Hãy nhớ rằng tình yêu là những thứ quý báu nhất trong tất cả các kho báu. Nếu không có nó bạn sẽ chẳng có gì, và nếu có nó bạn có tất cả mọi thứ. Tình yêu không bao giờ mất đi, ngay cả khi xương cốt của một người mình yêu đã trở thành tro bụi. Cũng giống như mùi thơm của gỗ đàn hương không bao giờ mất đi, ngay cả khi nó đã bị nghiền nát, tương tự như vậy nền tảng của tình yêu là linh hồn, nó không thể phá hủy và tồn tại mãi mãi. Vẻ đẹp có thể mất đi, nhưng tình yêu thì không bao giờ.

(Bài sưu tầm từ FB do Nguyễn Văn Vinh chuyển cho CNN)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở VẺ ĐẸP CÓ THỂ MẤT ĐI NHƯNG…

SAO MẸ KHÔNG CHỜ_ Tống Phước Kiên

Mẹ

SAO MẸ KHÔNG CHỜ

                       Làm sao trả được công ơn mẹ

                       Mang nặng đẻ đau chín tháng tròn

                       Chịu thương chịu khó vì con

                       Dưỡng nuôi bú mớm mỏi mòn ngày đêm.

*

                       Khi con đau mẹ thêm lo lắng

                       Chạy thuốc men thức trắng canh thâu

                       Đêm đêm bên ngọn đèn dầu

                       Săm se vuốt tóc mái đầu trẻ thơ.

*

                       Dẫn đến trường mẹ cho con học

                       Miễn con vui lao nhọc cũng cam

                       Thức khuya dậy sớm chẳng màng

                       Tảo tần nuôi nấng dịu dàng với con.

*

                       Trời về khuya mẹ còn thao thức

                       Mong con mình đủ sức ganh đua

                       Học hành thi cử vui đùa

                       Sao cho con mẹ đừng thua bạn bè.

*

                       Rồi trưởng thành con nghe tiếng gọi

                       Bước lên đường mẹ dõi mắt theo

                       Nhớ thương quanh quẩn quê nghèo

                       Tuổi già trọng bệnh lá vàng vèo bay.

*

                       Nơi vĩnh hằng có hay không mẹ ?

                       Chốn trần gian con mẹ bơ vơ

                       Mẹ ơi sao mẹ không chờ ?

                       Cho con đền đáp bến bờ dưỡng sinh.

TỐNG PHƯỚC KIÊN

(Ngày Hiền Mẫu 2017)

 

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở SAO MẸ KHÔNG CHỜ_ Tống Phước Kiên

Thơ Quốc Hận_ Thanh Hoàng & Lê Khanh

TỘI ÁC GIẶC HỒ

Tội ác giặc Hồ không thể tha,
Biết bao tang tóc khắp quê ta.
Chiếm vườn, chúng bảo xây đô thị,
Cướp đất, Cộng hô dựng lại nhà.
Độc-Lập: yếu hèn thờ Chệt Hán,
Tự-Do: hung hãn đánh Thầy Cha.
Bốn hai năm vẫn còn vương lệ,
Quốc Hận ! Đau lòng nước mắt sa ?!

LỆ-KHANH
(Quốc Hận thứ 42)

Mến họa:

XÚ DANH MUÔN THUỞ

Tặc Hồ ác quỷ quyết không tha
Muôn thuở danh hôi nước Việt ta
Cuốc mả, đào mồ phơi thể xác
Đập chùa, phá miếu hại quê nhà
Cương thường bại hoại chồng đâm vợ
Đạo đức suy đồi con nướng cha
Đã bốn mươi hai năm quá đủ 
Tháng tư đen đến ! Lệ châu sa !!!

THANH HOÀNG
(Tháng 4 đen 2017)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thơ Quốc Hận_ Thanh Hoàng & Lê Khanh

Trung Tá Long Đời Đời Sống Mãi_ Thơ Trần Pháp

Trung Tá Long Đời Đời Sống Mãi

Trung Tá Long, người hùng cảnh sát
Sống thanh liêm, chết thật kiên cường
Suốt đời người phục vụ quê hương
Khi chính biến tìm gươm tuẫn tiết

Vẫn giữ lấy tinh thần tuấn kiệt
Vẫn ung dung vó ngựa y bào
Bầu trời Nam tắt một vì sao
Bên tượng đá anh thành tử sĩ

Dù chào biệt nước non yêu quý
Thương quốc gia điêu đứng ngả nghiêng
Đồng đội anh lâm cảnh xích xiềng
Đám tang anh lạnh lùng nghi thức

Nay chiến hữu lưu vong Mỹ quốc
Xin nghiêng mình đốt nén nhang tâm
Tôn vinh anh một đấng anh hùng
Trung Tá Long…đời đời sống mãi…

Trần Pháp

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Trung Tá Long Đời Đời Sống Mãi_ Thơ Trần Pháp

Trung Tá Nguyễn Văn Long

TRUNG TÁ NGUYỄN VĂN LONG

Anh đứng đó trước tượng đài người lính
Giơ tay chào người chiến sĩ vô danh
Biết nói gì khi lệnh mới vừa ban
Lệnh buông súng có khác gì tự sát 

Giữa thành phố người lính già ngơ ngác
Đứng cô đơn giữa phố xá đông người
Thôi hết rồi, Tổ Quốc lệ máu tươi
Đang nhỏ xuống quê hương ngày hấp hối

Anh rút súng, không thể nào tin được
Suốt một đời đã tận tụy hiến dâng
Có lý nào lịch sử đã sang trang
Không thể được, không thể nào chấp nhận

Tiếng súng nổ, anh từ từ ngã xuống
Máu anh loang trên nền đá vỉa hè
Giữa Sàigòn hoảng hốt một cơn mê
Anh tuẫn tiết không một lời trăng trối 

Anh nằm đó, tên anh còn trên túi
(Nguyễn Văn) Long, anh đã chết sao anh?
Những người dân bàng hoàng đứng vây quanh
Kính cẩn chào anh giờ thứ 25 lịch sử.

TOÀN NHƯ

(Tháng 4/2017)

(Viết nhân dịp TP Westminster, Nam California, đang có dự án xây dựng Đài Tri Ân trên đó có khắc ghi tên và hình ảnh các vị Tướng, Tá đã tuẫn tiết, trong đó có tên Trung Tá Nguyễn Văn Long)_ TN

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Trung Tá Nguyễn Văn Long

Tháng Tư Đen _và Thăm Người Chinh Phụ Miền Nam _ Nguyễn Phiến

Tháng tư đen

Ba mươi tháng tư bảy mươi lăm
Cọng quân cưởng chiếm đất Miền Nam
Bạo ngược tham tàn dâng ngập lối
Tang thương khói lửa ngút non ngàn
Mấy chục năm theo gót Bắc phương
Sát sinh nòi giống chẳng xót thương
Cuồng vọng mưu đồ quyền thống trị
Manh tâm xích hóa cả quê hương
Dân tộc Việt Nam mãi khổ đau
Thập kỹ đêm đen nô lệ Tàu
Thực dân quân phiệt rồi loài cọng
Nối tiếp đọan trừơng gây bể dâu
Tháng tư tột đỉnh nổi kinh hoàng
Tận cùng khiếp đảm cuối nguy nan
Tám hứơng bốn phương ngừơi hoảng loạn
Chập chờn vần vũ bóng sài lang
Tháng tư đen đất Trời đảo lộn
Dập vùi chôn lấp cả miền Nam
Tan nát cửa nhà ngừơi dẫy chết
Phố phừơng làng mạc cảnh tan hoang
Tháng tư tiếp diễn những tấn tuồng
Hý trừơng chồng chất thêm máu xương
Thảm cảnh tương tàn dân nước Viẹt
Sống kiếp đọa đày trên quê hương.

PHIẾN NGUYỄN

THĂM NGƯỜI CHINH PHỤ MIỀN NAM

Bao giờ bạn trở về thăm
Xin cho tôi được gởi năm ba hàng
Thăm người chinh phụ Miền Nam
Đã qua chưa nỗi kinh hoàng năm nao
Khi mà quân giặc tràn vào
Quê hương thất thủ má đào truân chuyên
Biết bao thảm cảnh điêu linh
Thác vong máu lệ triền miên khắp miền
Bao nhiêu thục nữ vợ hiền
Xuân xanh chôn kín trung kiên một lòng
Bấp bênh cuộc sống long đong
Một thân cô quạnh chờ chồng nuôi con
Trãi bao năm tháng mõi mòn
Đau thương gặm nhấm héo hon thân gầy
Bốn bề khốn khó bủa vây
Chồng tù con dại đắng cay trăm chiều
Cảnh tình cuộc sống đìu hiu
Nói sao cho hết đảo điên điêu tàn
Đoạn trường chinh phụ tròn mang
Ngàn năm chắc chẳng tang thương nào bằng
Sự đời dù đã sang trang
Oan khiên chinh phụ bàng hoàng thế nhân

30 tháng 4
NGUYỄN PHIẾN

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tháng Tư Đen _và Thăm Người Chinh Phụ Miền Nam _ Nguyễn Phiến

Sài gòn còn mãi trong tôi_ LBĐ

Kỷ niệm lần thứ 42 ngày Quốc Hận 30 tháng Tư đen, mời các bạn thưởng thức nhạc phẫm Sai gòn trong tôi của thân hữu nhạc sĩ Liên Bình Định

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Sài gòn còn mãi trong tôi_ LBĐ

Thông Báo Chính Thức về Ngày Họp Mặt K1 Tai San Jose

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thông Báo Chính Thức về Ngày Họp Mặt K1 Tai San Jose