Các Danh Mục

Nguyện Cầu_ Thơ Lệ Khanh
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Nguyện Cầu_ Thơ Lệ Khanh
Thơ Đoàn Ngọc Nam_ Nụ cười của bé
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Thẻ Tác Giả
Chức năng bình luận bị tắt ở Thơ Đoàn Ngọc Nam_ Nụ cười của bé
Nhìn Lại lần Họp Mặt Vừa qua
Lần Họp Mặt K1 vào mùa Hè năm nay 2013 tại Nam California đã để lại trong lòng hầu hết anh chị em K1 chúng ta một dấu ấn tuyệt vời.
Nhớ lại lần Hội Ngộ 45 Năm Học Viện, năm 2011 tai thành phố Hoa Vàng San Jose, khi ra về, bạn đồng môn chúng ta còn nhiều ấm ức. Ấm ức vì chưa thật sự nhận diện được hết. Có khi lên đường về lại mái ấm gia đình thì mới nhớ ra người ngồi cạnh mình hôm qua là thằng nầy thằng nọ, đâu còn có dịp nhìn tận mặt nó, ôm nó, siết tay nó, bá vai nó, nói mầy tau, hoặc chửi thề vài câu cho bỏ những ngày xa cách.
Nhưng lần gặp mặt lần nầy tại Nam Cali chúng ta hoàn toàn có được những niềm vui đó. Những niềm vui nức lòng, hoan hỷ, nhớ hoài và chắc rằng sẽ khó quên.
Nhưng không phải niềm vui nào cũng trọn vẹn. Nhìn vào danh sách đồng môn K1 tham dự hai lần Hội Ngộ chúng ta không khỏi không có sự suy tư.
Năm 2011 có tất cả 73 đồng môn K1 về tham dự Hội Ngộ 45 năm Ngày Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia VNCH.
Nhưng lần nầy, sau 2 năm, chỉ có 68 bạn K1 về dự ngày Họp Mặt K1 Hè 2013 trong đó có 51 bạn ờ Nam Bắc Cali.
Bảng phân tách theo từng tiểu bang của Hoa Kỳ, Căn Nhà Nhỏ ghi nhận như sau:
-Indiana: có 1 bạn
-Michigan có 1
-Oregon có 1
-Virginia có 1
-Minnesota có 2 bạn
-Kansas có 2
-Georgia có 3 bạn
-Washington có 3
-Texas có 4 bạn
-Bắc Cali có 12 bạn
-Nam Cali có 40 bạn
TỔNG CỘNG : 70 BẠN
Theo danh sách anh Trưởng K1 gởi cho CNN thì đúng ra con số anh em K1 về dự có thể đông hơn, nhưng đến những ngày cuối có tới 19 bạn xin rút tên vì lý do gia đình: như trông coi cháu nội, cháu ngoại và lý do chính là sức khỏe.
-Bạn Ngô Ngọc Chí có ghi tên về dự, nhưng gần đến ngày đi thì chị Chí phải vào nhà thương nên Chí không về với chúng ta được. Trước khi vào tiệc Tiền Hội Ngộ tại nhà Cẫm Y, Bữu Hồng có gọi thăm gia đình Ngô Ngọc Chí. Gặp chị Chí bên đầu giây, chị cho biết đã xuất viện và đang bình phục. Chị nói, chị bảo Ngô Ngọc Chí, chị không sao đâu, hảy đi Cali gặp lại bạn bè lâu năm không gặp. Nhưng Ngô Ngọc Chí không chịu, luôn luôn có mặt bện vợ trong giờ phút tử sinh nầy. Hoan hô bạn Ngô Ngọc Chí đã có quyết định sáng suốt.
-Nhìn lại sinh hoạt K1 trong năm vừa qua, chúng ta phải công nhận rằng người hay đi đây đó thăm viếng anh chị em chúng ta nhiều nhất là bạn Nguyễn Năng Thỏa. Bạn Thỏa cũng là một trong bốn người sốt sắng ghi tên đầu tiên về dự Ngày Họp Mặt K1 của chúng ta. . .Nhưng cuối cùng bạn Thỏa không đi được. Theo chỗ chúng tôi được biết thì bạn Nguyễn năng Thỏa của chúng ta đang bị bệnh, hình như căn bệnh cũ đang trở lại.
Tại Bắc Cali K1 Nguyễn thị Sum vợ của K1 Trần Đức Túc cũng đang bị bệnh.
Và còn nhiều bạn khác nữa sức khỏe cũng đang trong thời kỳ suy sụp.
Chúng ta vui vì đã được gặp nhau, giờ đây các bạn hảy dành chút ít thì giờ gọi phone thăm hỏi an ủi các bạn ta, chia xẽ những vui buồn trong bệnh hoạn, điều mà anh em K1 chúng ta luôn luôn coi trọng. Rất mong những tin tức của các bạn ta sẽ được chia xẽ trong CNN đến tất cả các bạn đồng môn chúng ta.
Sau đây là danh sách các bạn đồng môn K1 về dự Ngày Họp Mặt K1 Hè 2013. Không biết có còn thiếu bạn nào không. Nếu có thì chúng tôi xin lỗi và xin bạn báo cho CNN biết để ghi lại cho đầy đủ. Mến chúc sức khỏe dến tất cả các bạn.
K1 Nguyễn công Vinh
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Nhìn Lại lần Họp Mặt Vừa qua
Báo cáo tổng kết tài chánh Hội Ngộ K1Hè 2013
Các bạn K1 thân mến,
* Báo cáo các bạn:
Tổng kết tài chánh v/v tổ chức Hội Ngộ K1 như sau:
– Thu trước Ngày Hội Ngộ: $4630
– Thu trong Ngày Hội Ngộ: $3740
– Tổng Thu: $8370
– Tổng Chi (Hội Ngộ K1) $6639
Còn lại: $1731
(để gởi DVD và Bản Tin và nhập Quỹ K1)
[Xem chi tiết trong link dưới đây]
Tong Ket Tai Chanh Hoi Ngo K1
* DVD K1 Hội Ngộ đã hoàn tất, BĐD Khóa đã copy thêm 100 bộ (2 đĩa) để gởi cho các bạn. Sáng nay tôi mới gởi đi đợt đầu 33 copies; số còn lại sẽ lần lượt gởi đi những đợt kế tiếp, xin các bạn kiên nhẫn chờ đợi.
* Đã gởi check $100 cho bạn Công Vinh để hỗ trợ lệ phí cho Trang Nhà Căn Nhà Nhỏ K1, xin ông chủ CNN khi nào nhận check nhớ cho biết để theo dõi nhé. Thanks.
K1 Nhữ Đ Toán
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Báo cáo tổng kết tài chánh Hội Ngộ K1Hè 2013
Nhóm Đường Cóc K1
Thưa các bạn K1 thân mến .
Trong buổi họp Khóa 1 ngày 6/7/2013 vừa qua tại nhà hàng Seafood World anh Trưởng Khóa Nhữ-đình-Toán có giới thiệu nhóm Đường Cóc với mọi người . Bạn Toán có biểu tui nói lời giới-thiệu về nhóm Đường Cóc nhưng vì bất ngờ hổng có chuẩn-bị sẳn ý nên tui hổng dám. Bây giờ tui xin được giới-thiệu lại về nhóm Đường Cóc với các bạn nha .
Đường Cóc là gì ? Đường ở đây ai cũng hiểu là thơ Đường , là một thể thơ có từ đời nhà Đường bên Tàu , một thể thơ cổ rất khó nuốt vì niêm luật rất chặc-chẻ của nó . Còn Cóc ở đây là con cóc con nhái đó . Khi nói về thơ mà kèm theo con cóc là ai cũng nghĩ ngay tới bài thơ Con Cóc , một giai-thoại trong văn-chương Việt-Nam . Trong đó có ba chàng dốt thơ mà lại khoái làm thơ . Mỗi chàng làm hai câu ráp lại thành bài thơ được mọi người kêu là bài thơ Con Cóc với hàm ý chê bai và khinh miệt là thơ dỡ tệ . Hồi đó lần đầu tiên đọc bài thơ nầy thì đứa nào cũng cười lăn chiêng vì thấy nó quả thiệt là ngộ-nghĩnh đến mắc cười :
Con cóc trong hang .
Con cóc nhảy ra .
Con cóc nhảy ra .
Con cóc ngồi đó .
Con cóc ngồi đó .
Con cóc nhảy đi .
Vì tài làm thơ của ba chàng nầy mà về sau hể muốn chê bài thơ nào dỡ thì người ta chỉ cần nói đó là bài thơ con cóc . Muốn chê người nào làm thơ dỡ thì người ta cứ nói người đó làm thơ con cóc . Nhưng thiệt ra bài thơ nổi tiếng nhất trong văn-chương Việt-Nam lại chính là bài thơ Con Cóc . Các bạn thử tưởng-tượng xem , nếu đem bất cứ một bài thơ thiệt hay nào của bất cứ một thi-sĩ nổi tiếng nào từ xưa tới nay như Thôi-Hộ , Lý-Bạch , Đỗ-Phủ bên Tàu đến Đoàn-thị-Điểm , Nguyễn-Du hay Hồ-xuân-Hương …của Việt-Nam mà hỏi tất cả mọi người Việt-Nam thì chắc-chắn số người biết đến những bài thơ đó rất ít . Còn nếu đem bài thơ Con Cóc mà hỏi thì hầu hết ai cũng biết . Như vậy rõ ràng bài thơ Con Cóc là bài thơ nổi tiếng nhất trong văn chương Việt-Nam , dù là tiếng khen hay tiếng chê cũng là nổi tiếng nếu hiểu theo nghĩa nổi tiếng là được nhiều người biết tới .
Và nhóm Đường Cóc lấy chữ Cóc để đặt tên cho nhóm ở đây không nhằm muốn nói thơ hay hay dỡ như thơ Con Cóc . Cũng không phải muốn nói thơ sẽ nổi tiếng như thơ Con Cóc . Mà chỉ xưng tên Đường Cóc là vì cách làm thơ của nhóm bắt chước theo cách của ba chàng làm thơ Con Cóc . Đó là cách mà mỗi người làm một hoặc hai câu để ráp lại cho thành bài thơ hoàn-chỉnh . Chỉ khác là hồi đó thì ba chàng kia cùng ngồi chung để làm ; còn bây giờ thì nhóm Đường Cóc lại mỗi người mỗi nơi cách xa nhau , chỉ liên-lạc online để làm .
Khi khởi sự làm một bài thơ nào thì nhóm Đường Cóc cũng có sự phân công rành-mạch : người nào được quyền ra đề , người nào làm câu nào từ câu 1 đến câu 8 . Và sự phân công nầy cũng thay đổi theo cách xoay tua với từng bài thơ . Khi làm xong một bài nào thì đó chính là bài thơ Đường Cóc . Những bài nầy được đánh số thứ-tự 1 , 2 , 3 … v/v . Sau đó tới phần họa thơ . Trong phần nầy mỗi Cóc tự do họa lại bài Đường Cóc vừa làm xong . Dĩ-nhiên là mỗi người làm nguyên một bài họa của mình chớ hổng còn kiểu ráp câu . Như vậy mỗi bài Đường Cóc sẽ có từ 3 tới 6-7 bài họa . Và nhóm Đường Cóc đã làm được khoảng 11 bài Đường Cóc tính tới ngày trước Tết 2013 . Khi tới Tết thì mọi người muốn nghỉ xả hơi ăn Tết rồi sau đó mới tiếp-tục . Nhưng chắc tại truyền-thống của người Việt-Nam là ” Tháng giêng là tháng ăn chơi , tháng hai cờ bạc tháng ba rượu chè….” nên cho tới bây giờ là tháng 7 rồi vẫn chưa thấy các Cóc họp nhóm lại để tiếp-tục .
Còn về tên gọi của mỗi người trong nhóm thì lúc đầu chỉ xài tên thiệt hoặc bút hiệu riêng . Sau đó tui có đề-nghị cho mỗi người một cái tên kèm theo với chữ Cóc căn-cứ theo ” tánh khí ” của mỗi bạn trong nhóm .
Người đầu tiên là bạn Trần-Bữu-Giao thuộc Khóa 2 , bút hiệu sẳn có là Lệ-Khanh . Đây là một chàng rất nghiêm-túc và đạo-mạo như thầy tu . Chưa bao giờ rớ đũa vào món mặn . Tui đề-nghị cho chàng nầy cái tên là Cóc Chay . Lệ-Khanh chịu cái tên nầy .
Người kế tiếp là bạn Nguyễn-thanh-Hoàng K1 . Chàng nầy cũng rất nghiêm-trang và đàng-hoàng như một thầy giáo . Chính vì thầy giáo Hoàng nầy mà trước đó tụi tui phải lập riêng một mâm mặn trong nhóm K1 Online . Tui đề-nghị cho thầy giáo Hoàng cái tên là Cóc Lạt . Tức cũng ưa ăn chay lạt chớ hổng chịu ăn mặn . Nhưng thầy giáo Hoàng hổng chịu cái tên Cóc Lạt mà tự xưng là Cóc Tía . Chắc là có ý muốn làm cha hết người ta . Tía là ba chớ hổng phải Tía là màu tim tím gì đâu .
Người kế tiếp anh Trưởng Khóa Nhữ-đình-Toán . Chàng nầy là người rất lịch-sự và tế-nhị , thường ăn chay nhưng cũng hổng câu-nệ khi gặp món mặn . Vì thấy chàng nầy đứng chàng hãng hai bên chay mặn nên tui đề-nghị cho cái tên là Cóc Lợ . Nhưng bạn Toán có vẻ hổng khoái cái tên Cóc Lợ . Sau đó có người kêu là Cóc Xanh thì hắn làm thinh , tức mặc-nhiên chấp-nhận . Chắc là hắn muốn nói là tình của mình luôn xanh tươi nên chịu cái tên nầy . Mà xanh thiệt ! Cứ xuất-hiện ở đâu cũng thấy chàng ta xà-nẹo với Ngọc-Dung không rời là biết tình còn xanh mướt .
Người kế tiếp là bạn Phan-quang-Nghiệp K1 . Đây là người thẳng-thắn , bộc-trực , nghĩ sao nói vậy , khoái gì làm nấy . Khi tui đề-nghị mở riêng một mâm mặn trong nhóm K1 Online thì Nghiệp nhà ta nhảy phóc vô ngồi đầu tiên . Vì biết Nghiệp khoái ăn mặn nên tui đề-nghị cho bạn Nghiệp cái tên là Cóc Mặn. Nhưng bạn Nghiệp lại hổng chịu cái tên nầy mà tự xưng là Cóc Khô. Cóc ở đây có nghĩa là không . Ví-dụ như cóc cần , cóc biết…Nghĩa là bạn Nghiệp muốn tự khoe rằng ta đây hổng khô , tức là còn chèm-nhẹp nước nôi đầy đủ . Nhưng có ai biết được nước đó hổng phải mua ở pharmacy ha .
Người kế tiếp là chính tui , thằng Lê-hữu-Nghĩa . Vì tui rất khoái món mặn , mà càng mặn quéo ống điếu thì càng khoái nên tui tự xưng là Cóc Chát . Chát ở đây là mặn chát đó . Có người còn kêu tui là Cóc Vương mà bạn Nghiệp thì kêu Cóc Dương , nghĩa là hết dương , hết lên nổi rồi . Mà đúng thiệt .
Người kế tiếp là một chàng cũng rất đặc-biệt , chay mặn gì cũng hổng chê nhưng lại hổng chịu ngồi hẳn hòi vô hàng mà chỉ ở vòng ngoài , chờ người ta làm xong là cầm chầu mà điểm . Đó chính là chàng Nguyễn-chính-Minh , còn gọi là Minh Đờn Cò . Chàng tự xưng là Cóc Chầu Rìa . Chầu rìa có nghĩa là chỉ ở bên ngoài lề thôi , mà chầu cũng có nghĩa là cái chầu của người lãnh cái đệ tứ ngu ” Trên đời có bốn cái ngu : làm mai , lãnh nợ , gác cu , cầm chầu “. Chàng nầy điểm chầu một phùa đầu tiên rất rôm-rả , ai cũng khen hay . Nhưng sau đó thì chầu rìa thiệt . Chắc tại ban ngày mắc giũa móng tay mấy nàng mê-mẩn quá nên tới tối hết cầm chầu nổi .
Còn một người nữa , vắng mặt trong buổi họp mặt . Đó là bạn Nguyễn-hoài-Ân K1 . Chàng nầy quen nhảy tự do ngoài đồng , thấy nhóm Cóc vui quá nên khoái mà nhảy vô . Nhưng khi vô rồi thì bị vướng chưn hoài chịu hổng thấu nên lại nhảy ra . Hy-vọng mai mốt chàng nầy sẽ lại nhảy vào chơi chung cho vui .
Đó là vài nét về nhóm Đường Cóc .
Cóc Chát Lê Hữu Nghĩa
Đăng tải tại Tác Giả, Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Nhóm Đường Cóc K1
Họp mặt, tri ân Thương Phế Binh VNCH tại Sài Gòn
Họp mặt, tri ân quý ông thương phế binh VNCH
VRNs (30.07.2013) – Sài Gòn – Gần 200 ông thương phế binh, cựu quân nhân Việt Nam Cộng Hòa đã đến tham dự buổi Họp mặt, tri ân quý ông thương phê binh, tại DCCT Sài Gòn, quận 3, sáng hôm qua, 29.07.2013.
Ngay từ sáng sớm, một linh mục DCCT đã cho biết cha Giuse Cao Đình Trị nhận được một lá thư nặc danh lên án các linh mục Thanh và Thoại lấy tư cách gì đại diện cho DCCT thành lập Hội đồng liên tôn, và tại sao kéo thương phế binh về DCCT phát quà? Có phải muốn mượn thương phế binh để gây thanh thế chính trị như các hòa thượng Thích Quảng Độ và Thích Không Tánh trước đây không?
Vị linh mục này cho biết, cha Trị nhận xét lá thư này là của ma quỷ cộng sản. Vì ngài biết rõ, mọi hoạt đồng của bất kỳ tu sĩ nào của DCCT đều được Bề trên hữu trách biết hoặc cho phép hoặc để lương tâm tu sĩ đó chịu trách nhiệm thì mới được phép làm. Còn việc DCCT tổ chức họp mặt và tri ân quý ông thương phế binh là do chính hòa thượng Thích Không Tánh xin. Vì thời gian vừa qua, mỗi khi tổ chức bên Chùa Liên Trì, thì công an hết chặn đường làm khó quý ông thương phế binh thì cũng đến kiếm chuyện với vị sư trụ trì ngôi chùa.
Một ông thương phế binh nói: “Chúng tôi bị họ đe không cho đến chùa. Đến chùa rồi, ngồi ăn còn sợ bị họ [công an] vào kiếm chuyện, bắt bớ”.
Buổi họp mặt bắt đầu lúc 9:30, nhưng trước đó từ sớm, đã có nhiều ông thương phê binh đến sớm để tránh trường hợp đi bị công an chặn. Theo dự kiến ban đầu của ban tổ chức là chỉ đón tiếp 141 ông đã được gọp điện thoại mời, nhưng nhiều ông nghe các chiến hữu báo cũng đến, nên số lượng chung lên gần 200 ông.
Có khoảng hơn 20 bạn trẻ, là giáo dân thuộc nhiều giáo xứ, đến giúp phục vụ. Các bạn trẻ này mời, đón và bế các ông thương phế binh nặng vào bàn trong phòng Hiệp nhất lớn, để phục vụ các ông trong tư cách những người con Việt Nam tri ân những người đã hy sinh một phần thân thể cho đất nước, mà gần 40 năm qua bị bỏ quên, bị hất hủi, bị lên án bất công.
Một chị trong nhóm thiện nguyện viên chia sẻ: “Tối hôm qua đi lễ, nghe nói sáng nay có buổi phát quà cho thương phế binh, tôi bỏ việc để đến. Anh tôi mất tích gần 40 năm nay rồi. Tôi nhìn các ông ở đây mà nhớ anh tôi”.
Ông Ngọc, một thương phế binh, năm nay đã hơn 60 tuổi, nói: “Lần đầu tiên tôi được tri ân, sau gần 40 năm. Lần đầu tiên tôi được ăn một bữa ăn ngon. Xin cám ơn quý ân nhân, cám ơn quý chức sắc tôn giáo”.
Các ông được lưu ý, hôm nay là buổi họp mặt để nói chuyện với nhau, chia sẻ đời sống với nhau và cùng nhau ăn trưa với nhau. Chuyện phát quà là phụ. Chuyện chính là tình con người nối kết với nhau. Có các bạn trẻ đã sẵn đàn, các ông thay nhau hát những bài nhạc mình yêu thích từ thời xưa cho nhau nghe. Buổi họp mặt không giống như ra Ủy ban phường họp, cũng không phải là buổi xếp hàng nhận quà.
Các chức sắc tôn giáo cùng đến họp mặt và tri ân quý ông thương phế binh có Cụ hội trưởng PGHH Lê Quang Liêm và quý Hội trưởng tỉnh An Giang, thành phố Cần Thơ. Đại đức Hoàng Pháp, thay mặt Hòa thượng Thích Không Tánh không đến được, vì công an canh cửa chùa Liên Trì, không cho thầy đi. Hiền huynh chánh trị sự Hứa Phi thuộc Cao Đài giáo, quý mục sư Nguyễn Hoàng Hoa, Hồ Hữu Hoàng và mục sự Du. Riêng về phía DCCT, có sự hiện diện của cha Vinh Sơn Phạm Trung Thành, bề trên giám tỉnh DCCT VN, cha Giuse Hồ Đắc Tâm, bề trên chánh xứ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp và các cha Thanh, Thoại, Phương.
Các vị chức sắc cũng nói lên tâm tình chia sẻ với quý ông thương phế binh và cầu nguyện chúc phúc cho các ông.
Món quà vật chất tuy không nhiều, nhưng món quà tinh thần các ông thương phế binh nhận được trong buổi hôm nay rất lớn.
Đăng tải tại Sưu Tầm
Chức năng bình luận bị tắt ở Họp mặt, tri ân Thương Phế Binh VNCH tại Sài Gòn
Tiếng Hát Vĩa Hè_Nàng Dâu K1Lê Quang Phú Phu Nhân
– Làm sao bây giờ anh ơi!
Tôi quýnh quáng khi người quảng lý khách sạn Saigon Inn trả lời:
– Dạ không có ai tên Toán đặt phòng cô chú ơi!
– Cháu làm ơn coi lại một lần nữa giùm chú đi. Phú cũng bắt đầu sốt ruột vì đã mười hai giờ khuya rồi.
– Dạ không có. Chú gọi điện thoại cho Chú ấy giùm con.
– Chết rồi, đâu có số phone của Toán. Mà không, cháu coi giùm có ai tên Ngưu đặt phòng không?
Sau một hồi tìm kiếm người quản lý ngước lên nhìn chúng tôi với nụ cười thật vô cùng. . . thương hại cho hai người . . . hết trẻ đang quýnh quáng lo âu giữa đêm trường khuya lơ khuya lắc!
– Hay anh gọi cho anh Nghi xin số phone của anh Toán đi . Tôi nhắc Phú. Phú vội vàng móc cellphone ra:
–Alo! Toán đó hả.
-Ừ, Toán đây. . . Ai đó?
– Phú đây.
– Hi Phú, đang ở đâu vậy?
– Đang đứng ở khách sạn Saigon Inn đây. Người ta nói không có ai đặt phòng cho tui hết! Ông quên phải không?
Tiếng anh Toán hốt hoảng:
– Thôi chết rồi, để moi gọi Ngưu coi sao nhé Phú.
Một lát sau anh Toán bảo với giọng . . . .buồn tênh:
– Phú ơi, Ngưu bận quá nên . . . .quên rồi !!!
Gió khuya bắt đầu quấn lấy tôi mong manh trong chiếc áo mỏng (vì cứ tưởng như ở Houston đang nóng quá ). Tôi không lo lắm vì tôi có bạn rất đông ở đây, nhưng vì khuya rồi mà gọi bạn thì . . . .tội cho bạn quá. Nên tôi nói với Phú anh gọi cho anh Nghi thử xem.
Phú cười to nói – vậy mà nãy giờ quên .
Tiếng anh Nghi cười ha hả:
– Phú hả, mày đang ở đâu vậy ?
– Tao đang đứng ngoài sương khuya gió lạnh đây nè .
– Là sao?
– Là hai ông Toán và Ngưu cho tao đứng chơi đây chớ sao. Mày về nhà chưa? Rồi hả , vậy thì ra Saigon Inn chở tao về nhà mày.
Lúc đó anh Lê Quang Trọng ( khoá 6 ) vội vã nói.
– Để tao chở hai đứa mày về nhà Nghi.
Tôi thấy thương anh Trọng quá. Anh đã đi đón chúng tôi ở phi trường lúc mười một giờ đêm và đang chờ ở đây, chắc về đến nhà cũng phải ba giờ sáng.
Anh Trọng sau ngày ở tù về đã thường xuyên đến với chúng tôi để cùng chia xẻ những bữa cơm đúng nghĩa đạm bạc – cơm với rau chấm nước mắm, thỉnh thoảng có vài miếng cá, vài miếng thịt ba . . . .láp (không có nạc chỉ có da và một lớp mở ), bây giờ nghĩ lại thấy ớn quá vậy mà hồi đó như là cao lương mỹ vị. Chúng tôi thân nhau như anh em và có thể nói anh Trọng thân với tôi hơn anh Phú tôi – có lẽ anh nhìn thấy mẹ con tôi quá khổ với cuộc sống mới dưới chế độ mới !
Tôi cười co ro trong sương khuya với cơn gió lùa tưởng như mình đang đứng với người yêu năm xưa ở Qui Nhơn . . . .Tôi nhìn Phú lâng lẽ và chợt nhớ đến những ngày tháng vô cùng hạnh phúc ấy . Thời gian có bao giờ ngừng lại cho ai . Tất cả đã vỗ cánh bay xa cùng với thời ly loạn . Tôi nhìn ra xa bên ngoài khách sạn, trời khuya Cali cho tôi cái cảm giác của ngày xưa ở Qui Nhơn một thời con gái . . . .
Đến nhà anh Nghi, anh đứng chờ chúng tôi cười hề hề như trêu chọc:
– Tội cho hai vợ chồng mày quá!
Chúng tôi bốn người cười nói như thuở xa xưa lâu lắm của thời cắp sách đến trường. Câu chuyện không dứt về cái tội bị bỏ ngoài vĩa hè trong đêm khuya. Chúng tôi vui lắm. Khi anh Trọng ra về thì đồng hồ cũng vừa chỉ hai giờ sáng!
Trong ngày Hội Ngộ:
Chúng tôi vừa tới nơi thì lòng không khỏi bỡ ngõ và cảm động khi nhìn thấy mọi người cười nói rộn rã , tay nắm tay để nhìn nhau:
– Đứa nào đây, mày hả ?
-Trời ơi, nếu gặp ngoài đường chắc tụi mình không nhận ra nhau.
– Tao nhận ra mày liền. Mày có thay đổi gì đâu.
– Già rồi ông ơi!
– Ai mà không già.
-Tui cũng già vậy.
-Trời ơi mấy chục năm rồi chớ ít sao. . .
Bao nhiêu là cười , bao nhiêu là nói , bao nhiêu là chụp hình . . . không dứt, cho đến khi ban tổ chức kêu gọi mời mọi người hãy vào bên trong để làm lễ chào quốc kỳ.
Không khí trang ngiêm trong hương khói nghi ngút trầm mặc tưởng như hồn thiêng sông núi đang chứng kiến cho tấm lòng của mọi người con dân nước Việt được thu nhỏ tại nhà hàng này. Tất cả im lặng. Im lặng đến có thể như nghe cả tiếng nói dõng dạc của Cha Ông chúng ta “Hãy đoàn kết một lòng, hãy yêu thương nhau để chờ ngày sum vầy trên quê hương ta”.
Có ai dám bảo chúng tôi già không? Nhất định là không. Nhất định không. Già sao được khi quý vị nghe những đứa con khoá 1, những nàng dâu khoá 1 cất cao tiếng hát một cách . . . oai phong lẫm liệt và tràn đầy niềm tin của kẻ . . . già không sợ súng!!! Chúng tôi bước lên sân khấu của thuở mười sáu đó quý vị ơi! Và tôi cũng chắc một điều là phía con trai các anh . . . thua chúng tôi xa lắm ! Nếu các anh không chịu thỉ năm sau chúng ta . . . .thi lại :-) :-)..
Hôm sau vợ chồng tôi lên xe đò Hoàng để thăm con trai, đang lay hoay thu xếp chỗ ngồi bỗng nghe có tiếng ai bên kia dãy ghế:
– ủa , Tiếng Hát Vĩa Hè đây nè .
Tôi cứ nghĩ hai người nào đó quen nhau nay gặp lại , nhưng lại có tiếng – anh chị Phú ! .
Tôi quay ngoắt lại thì ra các anh chị Nại, anh chị Bổn. Chúng tôi lại như những đứa trẻ trốn Cha Me đi chơi không ngủ trưa cười hoan hỉ. Bất ngờ có tiếng ai đó hát bài ca tạm biệt cất lên cùng tiếng vỗ nhịp tay với tiếng cười toe đầy vui sướng. Tôi quay qua nhìn, hoá ra anh chị Lê Phát Minh lên xe – thay vì tiễn em ( lời của nhạc phẩm Tiễn Em ) thì tiễn chúng tôi đi. Tám chúng tôi coi như không có ai trên đời này chứ đừng nói trên xe (dù xe đã đầy năm chục người khách) vừa hát vừa vỗ tay rộn ràng như đang ở trong lớp thuở xưa lúc Thầy Cô bất ngờ . . . bịnh !!!
Có mấy khi ai được sống với những điều tưởng chừng như nhỏ nhoi đó mà lại khó vô cùng để có được dù chỉ là một khoảnh khắc . . . Xe chạy chúng tôi đành chia tay . . .
Câu chuyện lại được tiếp tục giữa sáu chúng tôi dập dềnh theo con xe chạy. Thức trắng suốt mấy ngày cho hai đai hội: một của liên trường chúng tôi, một của ngày họp mặt khóa 1 Cảnh Sát Quốc Gia chúng ta mà không ai trong chúng tôi muốn chợp mắt …
Tôi vói tay qua vịn tay anh Nại nói
–“Anh Nại ơi , tôi xin nhận cái nick name anh dành cho tôi qua câu chuyện vô cùng dễ thương bị bỏ rơi ngoài vĩa hè khách sạn giữa đêm khuya ở đất Mỹ này và cả hai sẽ theo tôi suốt cuộc đời còn lại là một kỷ niệm không phải ai cũng có được . Tôi may mắn có được . Vậy tôi là người hạnh phúc”.
Các anh chị vỗ tay vậy thì hay quá. Tôi cảm động . Rất cảm động khi cảm nhận rằng sự thương mến không hẳn phải quen biết hay thân nhau rất lâu mới có . Chúng tôi – dù là dâu hay rể – những anh chị em Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia đó thưa quý vị .
Tôi xin cảm ơn anh Nại hỉ .
Hai ngày sau anh chị Bửu Hồng có nhã ý mời tất cả chúng tôi và những cư dân của thành phố Thung Lũng Hoa Vàng đến nhà anh chị. Anh Bửu Hồng có nói trước rằng anh chị sẽ cho chúng tôi thưởng thức đặc biệt món Huế. Chỉ có món Huế thôi. Và quả thật tất cả đều là món Huế, Huế đúng nghĩa của Huế mình. Tôi ăn chỉ mới hai cái bánh bèo và hai bánh nậm đã vội vàng đứng lên nói với chị Bửu Hồng rằng tôi ăn món Huế khắp nơi nhưng chưa bao giơ được ăn ngon như những cái bánh của chi Hồng làm. Ai cũng phải công nhận như lời tôi nói. Anh Hạp lại nói: “Khoá 1 đâu, Vỗ tay !” Chúng tôi vỗ tay thật lớn. Vui chưa hỡi mọi người không được tham dự bữa hôm nay!
Thấy anh Bửu Hồng cầm microphone, chúng tôi biết đã tới mục văn nghệ. Anh Nại cười cười:
-Bây giờ đến Tiếng Hát Vĩa Hè.
Tôi cười quá đỗi. Mọi người cũng cười như tán đồng. Tôi hát với nỗi lòng thật ấm tình bè bạn của chồng. Tôi không run, không ngượng ngùng. Tôi hát như tôi đang hát ở nhà mình. Anh Mỹ từ vườn sau bước vào vỗ tay khen .
Một điều không ai ngờ cả nhà anh Bửu Hồng ai hát cũng hay. Chị Hồng hát cao vút không thua Ánh Tuyết của Việt Nam. Con trai , con dâu cũng hát hay không kém Ba Me mình.
Anh Mỹ với dáng vẻ của kẻ lãng du phong trần hát bằng tất cả niềm say mê của anh. Tôi có thể nói mà không hề khoe khoan cho khóa 1 của chúng ta rằng hầu như ai hát cũng hay!! Hãy khoan ưởn ngực. . . làm tàng nghe quý anh chị khoá 1 chúng ta :-) :-). .
Tôi nghe chị Nại khiếu nại anh Bửu Hồng là tụi tui ở đây bao lâu nay mà anh chị chưa cho biết nhà . Vậy mà anh chị Phú mới qua . . . .chúng tôi lại được cười khi anh Bửu Hồng nói không nên lời !
Vợ chồng tôi thật thương quá anh Bổn . Chị Bổn không được khỏe vậy mà anh cũng ráng mời vợ chồng tôi, anh chị Bửu Hông đi ăn, uống caphe. Thấy thương anh khi anh lo lắng cho chị hết lòng qua cách tôi truyền lại kinh ngiệm về sự mất ngủ. Chúng tôi phải hối thúc anh về để lo cho chị vì chị ở nhà một mình với đứa cháu còn nhỏ .
Riêng anh chị Nại không nói không rằng chờ đến khi vợ chồng tôi chuẩn bị về lại Houston thì anh chị mới điện thoại hỏi có rảnh không thì qua đây. Chúng tôi vội vã qua thì hoá ra anh chị cho chúng tôi ăn cơm hến. Hình như là chúng tôi quen nhau từ kiếp nào – tôi muốn nói giữa tôi và chị Nại . Hai chúng tôi tâm đầu ý hợp trong moi chuyện. Cho nên chúng tôi vui và hẹn ngày gặp nhau ở Houston không xa. Các anh chị nói làm sao bên Houston tổ chức một lần họp mặt khoá 1 được không? Tôi muốn lắm nhưng phải có sự họp bàn với mấy anh chị khoá 1 bên đây rồi mối trả lời các anh chị được. Ước mong sẽ được .
Nghe theo tiếng gọi đàn của các anh Toán, anh Ngưu, anh Vinh . . . .thời gian không còn dài nữa, hãy mau về đây mà gặp gỡ anh chị em đồng môn. . . vợ chồng tôi nghe lời dụ dỗ quá bùi tai nên vội vã mua vé liền liền kẻo . . . .mắc quá mua không nỗi khi quyết định trễ ! :-) :-).
Vậy mà vui và hạnh phúc quá khi được gặp gần như đầy đủ các anh chị khoá 1. Tôi . . .ké cái vui và hạnh phúc này một cách tự nguyện và đã thoả lòng – khi làm vui lòng ông Gà Tre của khoá 1 và của tôi.
Tôi hát “Bài Ca Hạnh Ngộ” với ý nghĩa như đáp ứng lời kêu gọi của các anh ( trong bài hát có hai câu): Ngày Hôm Nay Có Nhau , Ngày Mai Xa Cách Rồi . Xin Ghi kỷ Niệm Muôn đồi Yêu Thương . . . và cũng là lời cảm ơn đến ban tổ chức ngày họp mặt được thành công trong tình đồng môn và thân hữu .
Cầu mong tất cả anh chị em khoá 1 được luôn sức khoẻ để gặp nhau hoài hoài .
Nàng Dâu khoá 1 Lê Quang Phú
Huỳnh Thị Kim Oanh_ Houston.
mmm
Đăng tải tại Tâm Tình K1
Chức năng bình luận bị tắt ở Tiếng Hát Vĩa Hè_Nàng Dâu K1Lê Quang Phú Phu Nhân
Chúc Mừng Sinh Nhật Tháng Tám
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Chúc Mừng Sinh Nhật Tháng Tám
TPK Chúc Mừng Căn Nhà Nhỏ
Vinh ơi,
Đã hai năm rồi kể từ sau ngày Đại Hội 45 năm thành lập Học Viện CSQG, bạn đã cố gắng xây dựng và duy trì CNN cho đến hôm nay. Hai năm trong một đời người thì chẳng là bao, nhưng tuổi tác của chúng mình thì lại khá dài. Có kẻ đã bỏ bọn mình mà đi rồi đó.Càng gần đến ga cuối cùng dường như con tàu càng tăng tốc. Phải không? Bởi thế một sự kết nối, một lời hỏi thăm nhau trong giai đoạn cuối đời của bạn bè đồng môn, đồng khóa là rất quý báu. Trong chiều hướng đó, TPK luôn cố gắng góp mặt với bạn bè nơi CNN để biết tin tức của các NT, của anh em và cũng để lên tiếng với thân hữu rằng “tôi vẫn còn đây”.
Cảm ơn Nguyễn Công Vinh đã xây dựng và cố gắng vun xới cho khu vườn của CNN mỗi ngày một xinh tươi hơn. Thời gian và công sức mà chủ nhân CNN bỏ ra không phải là ít, thế mà bà chủ không những không rầy la mà còn hổ trợ và khuyến khích nên đi đâu “thiếp cũng đi cùng”.
Để góp lời chúc mừng sinh nhật lần thứ hai của CĂN NHÀ NHỎ, TPK xin gởi một chút quà mọn gọi là CHÚC MỪNG và chung vui với NCV và thân hữu.
Thân mến chúc ông bà chủ nhân cùng gia quyến luôn an vui hạnh phúc.
TPK

Đăng tải tại Tâm Tình K1
Chức năng bình luận bị tắt ở TPK Chúc Mừng Căn Nhà Nhỏ
Ai Văn trong ngày Hội Ngộ K1_ Phan Quang Nghiệp
Nghiêm chỉnh trước Lễ Ðài , có hương có hoa,
Chúng tôi, Khóa 1 HVCSQG,
Còn sống sót qua bao thời ly loạn.
Hôm Nay nhân ngày Hội Ngộ ,
Tưởng niệm đến Cán Bộ và Đồng Môn đã khuất
Sống khôn thác thiêng
Xin về đây chứng giám:
Trước tiên ,
Xin dành một phút tưởng nhớ đến:
Những Niên trưởng và Đồng Môn
đã bỏ mình trong cực hình cải tạo
Những cái chết trong âm thầm đau khổ :
Nhớ lại một đám ma tù :
Một xác bó tròn đôi manh chiếu
Hai đầu cột chéo bốn sợi lau không kèn không trống không đưa tiển chẳng khói chẳng hương chẳng nguyện cầu
Chỉ mấy bạn tù khiên lặng lẻ
Và hồn sông núi khóc thương đau !” (NMH)
NT Chuẩn Tướng Buì Văn Nhu,
NT Ðại Tá Ðàm Trung Mộc
NT Quách Văn Trung
NT Quách Trung Chánh
Và những đồng môn K1: Nguyễn Văn Biên, Lê Văn Chương, Trần Ngọc Điều, Trần Văn Hiển, Đinh Công Huệ, Đinh Văn Lễ, Lê Thành Nhiên,Vũ Văn Nghi, Triệu Tấn Thanh, Hồ Văn Thắng,
Những cán bộ, đồng môn đã hy sinh trên mọi miền Đất Nước từ 1966 đến 1975 ít nhiều cũng đã được Tổ Quốc Ghi Ơn :
NT Nguyễn Ngọc Thơ,
Và các đồng môn K1: Phan Cháu, Lê Ngọc Châu, Trần Chánh Định, Đỗ thị Hồng Hải, Thái Hữu Huyên, Phạm Phước Kiến, Hoàng Khê, Nguyễn Văn Lợi, Lê Quang Minh, Trần Hữu Phổ, Lê Văn Sâm, Trần Công Văn, Nguyễn Đăng Vỹ,
Những đồng môn chết âm thầm đầy uất hận, vì hậu quả của đòn thù cộng sản sau 1975:
Các bạn : Võ Đăng Chánh, Nguyễn Văn Dữ, Bùi Thị Khánh Hòa, Nguyễn Thái Hoan, Nguyễn Kim Khôi, Huỳnh Mảng, Nguyễn Hữu Thượng, Trần Trung Tiến, Đỗ Văn Việt,
Sau đây là các bạn đã tử nạn lúc vượt biên ,
đường đi không tới để mẹ đợi em trông :
Nguyễn Ngọc Cẩn,Trương Hè, Trần Văn Kỷ,
Lê Đăng Thu, Lý Đức Thạnh,
Và ngậm ngùi tưởng niệm các cán bộ và đồng môn đã gởi nắm xương tàn nơi xứ lạ quê người
-Trăm năm xác tục gởi quê người
Vạn dặm hồn thiêng về đất tổ.
NT Bùi Trọng Nghĩa
NT La văn Chung
NT Vũ Ngọc Liễn
Đồng môn K1 : Hà Mộng Anh, Hồ Xỷ Báu, Nguyễn Ngọc Bé, Phan Văn Châm, Võ Long Châu, Nguyễn Văn Chuyên, Trần Kim Chung, Nguyễn Văn Hạ, Trần Minh Hải, Võ Văn Hổ, Đinh Phước Hồng, Lê Thị Hường, Nguyễn Linh Khanh, Nguyễn Văn Khìa, Trần Văn Lư, Vũ Gia Long, Ngô Đình Mua, Huỳnh Thị Năm, Nguyễn Quang Nhựt, Lê Văn Phi, Phạm Hồng Phước, Đinh Văn Rạng, Đoàn Văn Ri, Nguyễn Văn Thống, Nguyễn Hữu Trí, Trương Văn Tư, Phạm Vạn Xuân, Lâm Song Xưởng,
Than ôi !
“Chí làm trai dặm nghìn da ngựa”
Việc báo hồng ân tấc đất ngọn rau,
Đền nợ nước kẻ sau người trước,
Chúng tôi nay tuy còn sống sót
Nguyện một lòng nối gót tiền nhân
Quyết đấu tranh cho Nước Việt được nhân quyền
Ðược dân chủ được tự do và no ấm .
Hồn linh thiêng xin về chứng giám,
Phò hộ chúng tôi chân cứng đá mềm.
Ngày thành công Tổ quốc ghi ơn
Đồi Tăng Nhơn Phú :Dựng bia đá lập đàn tràng tế độ
Thượng Hưởng .
K1 Phan Quang Nghiệp
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Ai Văn trong ngày Hội Ngộ K1_ Phan Quang Nghiệp
Niềm Vui gặp Lại_ Thơ Thanh Hoàng
Vừa qua bạn Thanh Hoàng có bài thơ đăng trong Tập san Hội Ngộ của chúng ta nhằm cổ vỏ, nhắc nhỡ bạn đồng môn K1 vể chung vui đông đủ trong ngày Họp Mặt K1 Hè 2013. Hôm nay Căn Nhà Nhỏ xin được đăng lại để bạn nào chưa xem thì xem cho vui.
Và sau khi tham dự hai ngày Hội Ngộ, nhất là trong ngày đầu “Tiền Hội Ngộ Bún Bò Huế” tại nhà K1 Cẫm Y, bạn Thanh Hoàng về lại Bắc Cali viết thêm một bài thơ để nói lên niềm vui của chính mình, mà có lẽ đây cũng là niềm vui chung của chúng ta, bài thơ:

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Niềm Vui gặp Lại_ Thơ Thanh Hoàng
Ăn Mì Quảng Online
Đăng tải tại Tâm Tình K1
Chức năng bình luận bị tắt ở Ăn Mì Quảng Online
Chuyện vui bên lề Hội Ngộ
Trước khi đến nhà K1 Cẫm Y dự buổi Họp Mặt Bún Bò Huế, có một số các bạn đã đến khách sạn, rồi lại lang thang ra chợ Phước Lộc Thọ, nên gần đến giờ rồi thì quýnh lên kêu réo khắp nơi. Lúc đó mình đi trên xe với Bửu Hồng, Đinh văn Hạp do tài xế thân thiện Huỳnh Vĩnh Hưng lái. Hưng cũng quýnh lên làm sao đón hết chừng nầy đứa, lại thỉnh thoảnh bị bà xã Hưng gọi phone thăm chừng ” Giờ nầy anh ở đâu“. nên càng quýnh hơn (Hí hí. . .).
Đinh vănHạp thấy thế nói với mình: “Cậu thấy đó, mấy đứa nầy làm ăn tuốt tất quá. Anh em ở xa về mà để anh em như vầy là không được, lần sau bảo về ai thèm về”.
Mình nói chắc có phân công đầy đủ chứ, cậu thử gọi cho thằng Ngưu, thằng Toán xem sao.
“Được, Hưng toi cho moi số phone của Toán để moi gọi xem.
– “Hello, Hello Toán hả, bây giờ có một số anh em: thằng Thiết, thắng Đường, thằng Nại, Thằng . . .đang ở Phước Lộc Thọ không có phương tiện về nhà Cẫm y, cậu làm ơn cho người đến đón nhé”.
Đinh văn Hạp còn nói: ” Moi sẽ đề nghi thuyên chuyển mấy tên nầy đi vùng một chiến thuật, riêng Huỳnh Vĩnh Hưng sẽ được đề bạt lên chức “Cha” “.
Và đây là Đinh văn Hạp nổi giận có khác gì Phan Đai Quang .
– CNN tường trình ( hí hí. . . . )
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Chuyện vui bên lề Hội Ngộ
Báo Saigon Time USA viết về ngày Hội Ngộ K1

(Ban Đại Diện K1: Phan Quang Nghiệp, Huỳnh Vĩnh Hưng,
Nguyễn Vô Lượng,Nguyễn văn Cư, Nhữ Đình Toán, Phan Tấn ngưu)
(Vy Trần SGT) – Đã 47 năm qua nhưng đối với các cựu sinh viên Sĩ Quan Cảnh Sát Quốc Gia khóa 1, kỷ niệm của ngôi trường Mẹ, Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia những tưởng như mới ngày nào, làm sao mà quên được khi mà ngôi trường vừa được thành lập vào năm 1966 cũng chính là lúc những tân khóa sinh khóa 1 nguyên là những chàng trai, thiếu nữ từ Bến Hải cho đến Cà Mâu vừa xếp bút nghiên theo việc đao cung, cùng nhau về tụ hội dưới mái trường Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia VNCH. Tất cả đã cùng nhau bắt đầu một đời sống mới.
Sau hơn 1 năm dùi mài kinh sử những bài học quân sự, chuyên môn, những buổi thực tập biết bao kỷ niệm, ngày ra trường lại, mỗi người một phương trên bước đường phục vụ quốc gia dân tộc đem lại sự an lành cho mọi người dân miền Nam Việt Nam từ thành thị cho đến nông thôn.
Tháng 4 nghiệt ngã đến với Quân Dân Cán Chính VNCH, Sau khi cưỡng chiếm miền Nam, chính quyền Cọng Sản đã đối xử dã man, tàn bạo với chiến sĩ Cảnh Sát Quốc Gia các cấp từ trung ương cho đến địa phương.
Biết bao chiến sĩ Quốc Gia mà trong đó không ít chiến sĩ Cảnh Sát Quốc Gia đã bị chết trong các lao tù Cọng Sản hay trên đường vượt thoát tìm tự do.
Ngày nay tại hải ngoại Tổng Hội Cảnh Sát Quốc Gia được thành lập. Tại các địa phương, nơi đâu có các chiến sĩ Cảnh Sát Quốc Gia cư ngụ nơi đó có các hội cảnh sát Quốc Gia VNCH mang tên địa phương đó.
Cuối tuần qua khoá 1 Cảnh Sát Quốc Gia VNCH Đã có buổi hội ngộ Hè năm 2013 tại Nam California với sự tham dự rất đông các giảng sư quý niên trưởng, niên đệ thuộc ngành Cảnh Sát VNCH cùng gia đình.
Trả lời đặc phái viên SGT anh Nhữ Đình Toán trưởng khoá 1 cho biết: Vào thập niên 1960 khi tình hình chiến sự vô cùng sôi động, lực lượng Cảnh Sát không những chỉ đảm trách nhiệm vụ thi hành luật pháp và giữ gìn an ninh trật tự tại các đô thị mà còn có nhiệm vụ phối hợp với quân đội và nhiều đơn vị bạn trong việc bình định nông thôn, đáp ứng trước tình hình mới quân số lực lượng Cảnh Sát Quốc Gia được bổ sung lên đến trên 100,000. Vì thế người sĩ quan Cảnh Sát nói riêng và lực lượng Cảnh Sát nói chung, ngoài kiến thức chuyên môn về luật pháp còn cần trang bị thêm những chuyên môn khác trong đó có Quân Sự.

(Chụp hình kỷ niệm trước khi chia tay)
Học viện Cảnh Sát Quốc Gia VNCH thành lập ngày 12 tháng 3 năm 1966. Khoá 1 sĩ quan Cảnh Sát khai giảng ngay trong thời gian này dưới sự chủ tọa của thiếu tướng Nguyễn Cao Kỳ chủ tịch Uỷ Ban Hành Pháp Trung Ương.
Những sinh viên theo học tại đây phải có văn bằng tú tài 1 với nghạch Thẩm Sát Viên và tú tài 2 với nghạch Biên Tập Viên và phải qua một kỳ thi tuyển vô cùng gay go, thời gian học khỏang hơn 1 năm với 2 giai đoạn, giai đoạn 1 gồm 3 tháng huấn luyện Quân Sự và giai đoạn 2 huấn luyện chuyên môn.
Khoá 1 có 446 sinh viên sỉ quan gồm 220 Biên Tập Viên và 226 thẩm sát viên trong đó có 48 nữ gồm 19 Biên Tập Viên và 29 thẩm sát viên, Kể từ ngày ra trường cho đến nay khóa 1 đã có 60 bạn đã từ giã bạn bè ra đi vĩnh viển.
Chương trình Hội Ngộ Hè năm nay của khoá 1 gồm 2 ngày chiều thứ 6 gặp mặt thân hữu hàn huyên tâm sự tạ tư gia của khoá 1 Nguyễn thị Cẩm Y thành phố Anaheim.
Khoá 1 Phan Quang Nghiệp cho biết đây là cuộc hội ngộ cảm động nhất từ trước đến nay, những buồn vui gian khổ từ thời sinh viên Học Viện, cho đến khi ra trường, những tháng năm đi tù dưới chế độ Cọng Sản rồi những ngày lang bạt trên xứ người đã được mọi người chia xẻ bằng những nụ cười hay những giọt nước mắt.
Hội ngộ chính thức diễn ra vào sáng thứ Bảy với nghi thức chào quốc kỳ VNCH, Hoa Kỳ phút mặc niệm xướng danh những Sinh viên sĩ quan khoá 1 đã ra đi vĩnh viễn.
Lời chào mừng của trưởng khóa Nhữ Đình Toán kiêm trưởng ban tổ chức.
Đọc thư của niên trưởng đại tá Trần Minh Công Viện trưởng Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia VNCH.
Phát biểu của niên trưởng Trần Quan An.
Chia xẻ của một số cựu sinh viên sỉ quan khoá 1 từ xa về dự.
Khoá 1 Nguyễn Thị Cẩm Y và khoá 1 Nguyễn Văn Hoàng cắt bánh mừng hội ngộ.
Chương trình văn nghệ cây nhà lá vườn do khoá 1 và gia đình trình diễn.
Buổi hội ngội đã chấm dứt vào chiểu cùng ngày sau phần chụp hình lưu niệm.
Khoá 1 Nguyễn Văn Hoàng chức vụ sau cùng thiếu tá trưởng phòng Cảnh Sát đặc biệt Bộ Tư Lệnh Cảnh Sát Quốc Gia đến từ Falls Church VA: trả lời đặc phái viên SGT: Đã hơn 47 năm qua chúng ta có dịp thì phải tìm về với nhau để biết ai còn ai mất, tất cả khoá 1 bây giờ tuổi càng lúc càng nhiều có dịp thì phải gặp nhau liền để một mai rồi sẽ hối tiếc, sẽ không có dịp nào khác nữa đâu các bạn ơi !!!
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Báo Saigon Time USA viết về ngày Hội Ngộ K1
Bên Lề Hội Ngộ_ Đi Thăm K1 Vỏ Thành Tâm
Trước khi đến với Tiền Hội Ngộ Bún Bò Huế mình nhờ Huỳnh Vĩnh Hưng đưa đi thăm bạn K1 Vỏ Thành Tâm. Cùng đi với mình còn có K1 Đinh Văn Hạp, K1 Bữu Hồng. Về Cali họp mặt anh em đồng môn mà không ghé thăm bạn mình đang đau bệnh, mình thấy không vui trong lòng, nên nhất quyết phải đi cho được, và thằng Hưng thì cười xuề xòa: “ Mầy yên chí, tau sẽ chở mầy đi, thằng Tâm ở gần đây mà”.
Thằng Hưng đi trước dẫn đường, đến một dãy nhà housing, Hưng dừng lại nhìn láo liên vào một căn nhà trống trơn cửa đóng then cài nhưng cửa sổ mở ra một nửa, không có đồ đạt gì cả. Cả bọn nhìn vào thấy vắng hoe, không người ở. Hưng buộc miệng: “Thằng nầy dọn đi sao không cho biết..” ngừng một lát, Hưng tiếp “Hay nó đi rồi”. Mình cảm thấy buồn, và trong lòng có ý trách các bạn ở Cali, thằng Tâm chết mà không đứa nào hay.
Gần đó có một chị đàn bà đang ngồi trước của nhà, loay hoay rửa mấy cái nồi. Thấy có vẻ là người Việt Nam, mình vội đi lại hỏi : “ Chị là người Việt Nam, xin cho hỏi người đàn ông bị bệnh có còn ở đây hay không?” Chị trả lời: “Có phải hai vợ chồng ốm ốm phải không?” – ” Dạ đúng rồi”. Chị chỉ căn nhà kế bên căn nhà bỏ trống, “ Ở căn nhà nầy nè, không biết hôm nay có đi bác sĩ không, gỏ cửa đi, biết đau có ở nhà” Cám ơn chị rồi bốn thằng tôi đi nhanh đến gỏ cửa, gọi tên. Cánh cửa bên trong mở ra, sau cánh cửa lưới là nụ cười của thằng Vỏ Thành Tâm. Cả bọn chúng tôi mừng vô kể. Mầy vẫn còn đây.
Tâm lấy nước mời uống, đi lại như người không bị trọng bệnh, miệng luôn luôn tươi nụ cười. Mấy anh em chúng tôi ngồi quây quần bên Tâm. Nắm tay , bóp vai để cảm nhận được sức khỏe của bạn mình đến đâu.
Đến giờ làm việc của CNN, mình nói: “Bệnh tình của Tâm ra sao và Tâm vượt qua được cơn đau như thế nào, Tâm chia xẽ cho anh em biết”. Bạn Tâm kéo vạt áo lên chỉ một cái túi tòn teng chạy dài tới bắp vế. Mình hỏi: “Túi nước tiểu hả” -“ Không, cái ruột của tau đó, nó sệ xuống, còn cái gan của tau có thêm hai cục bứu”. Theo như lời thổ lộ của Tâm thì mỗi ngày Tâm tự chích 4 mũi insulin (tiểu đường), không ăn bất cứ thực phẫm gì, chỉ uống sữa ensure, ba bốn ngày phải đi bác sĩ để rút nước ra. Điều mà CNN muốn nói là tại sao Vỏ thành Tâm bị trọng bệnh như thế, sống chết chỉ trong từng hơi thở và bất cứ lúc nào, nhưng Tâm trông mặt mày tươi tỉnh.
(Xin mở ngoặc chổ nầy kể cho bạn nghe, mình lấy tấm hình chụp 4 người: VT Tâm, Bửu Hồng,, ĐV Hạp, HV Hưng hỏi thằng con mình “ Bốn người trong tấm hình nầy, con xem ai là người đang bị bệnh?” – Hắn chỉ một người khác, không phải là Vỏ Thành Tâm ). Thật vậy đó các bạn, khi Tâm ngồi nói chuyện với chúng ta, không thể nghĩ rằng đó là một người bệnh. Lúc nào cũng cười và bạn Tâm còn mong muốn được bạn bè có thì giờ đến chơi nói chuyện với Tâm cho vui.
Tâm tâm sự như thế nầy. Sở dĩ Tâm kéo dài cuộc sống của mình cả chục năm rồi là vì Tâm “BIẾT”. Biết cái gì sẽ còn, cái gì sẽ mất. Biết cái nào là của mình, còn cái nào không phải của mình thì trả lại cho nó. Xin lỗi được lạm dụng một ý tưởng của Phật giáo để giải thích vần đề ở đây. Tâm nói “ Tau theo Phật giáo nên biết Thân và Tâm là hai cái khác biệt. Thân là body của ta, có sinh là có diệt. Cái Thân nầy không phải là của mình”. Và khi cơ thể bị cơn đau hành hạ. VTT cho rằng mầy đau, chứ tau không đau, mầy đau kệ mầy, nếu cần tau trả lại cho mầy. Cái Tâm của tau không đau, mầy hiểu chưa. Nhờ đó cơn đau không hành hạ nhiều và lúc nào Tâm cũng vui. Còn cái TÂM là cái của chính mình, không bị hủy diệt. Tâm vui là hạnh phúc, Tâm buồn là đau khổ. Thiên đàng hay địa ngục cũng vẫn ở đây, đừng tìm đâu xa.” Bạn Tâm khuyên “ Bây giờ chỉ có hơi thở là quyết định cuộc sống của chúng ta. Thở ra biết thở ra, hít vào biết hít vào. Thở ra biết thở ra, hít vào mà không biết hít vào là xong. Do đó đừng suy nghĩ gì cả, gia đình lo xong hết rồi, Tổ quốc cũng đã một thời làm tròn bổn phận, cố gắng đừng để bị vướng về tiền tài, danh vọng, cải vả, ganh đua, gây ra bất hòa trong gia đình, trong anh em đồng môn với nhau . . . nếu không thì chưa bệnh đã thấy đau khổ rồi.”
( Trong K1 mình nếu có bạn nào còn giận hờn đến nổi không ngồi lại với nhau, có đứa nầy thì không có đứa kia, nói xấu qua nói xấu lại. . . thì nên nghe lời K1 Vỏ Thành Tâm buông bỏ hết, bắt tau làm hòa lại với nhau…làm gương cho con cháu của mình.” CNN
Bốn anh em chúng tôi ngồi nghe bạn Tâm thổ lộ tâm tình cảm thấy được hạnh phúc và phục bạn ấy quá chừng. Khi đến San Jose mình cũng muốn thăm vài bạn đồng môn cũng trong tình trạng sức khỏe suy sụp, nhưng được biết các bạn ấy không muốn tiếp ai, nên dành cầu chúc cho các bạn ấy nhiều may mắn và hảy xem hình của Vỏ Thành Tâm dưới đây để tự an ủi mình.
Mình nói với Tâm “ Để tau chụp cho mầy tấm hình đề sau nầy có hình đẹp mà thờ” Với các người khác nói thế chắc ăn chổi chà quá. Và tấm hình portait nầy đã được mình retouch xóa đi các vết tàng nhang , vài vết nhăn trả lại vừng tráng thông minh cho bạn. Mình gởi vội cho bạn tấm hình nầy, vì hôm qua Vỏ Thành Tâm gọi Huỳnh Vĩnh Hưng tới nhờ đem tập san đến cho Tâm xem và cùng Hưng bàn chuyện hậu sự. Các bạn xem đó chuẩn bị cho ngày ra đi từ giả cỏi đời của K1 Vỏ Thành Tâm, giống như chuẫn bị đi về dự ngày Họp Mặt K1 Hè 2013, thế thôi!.
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Bên Lề Hội Ngộ_ Đi Thăm K1 Vỏ Thành Tâm
K1 Lê Ngọc Thịnh đến Seattle
K1 Lê Ngọc Thịnh đến Seattle một tuần lễ đã được K2 Vưu Hùng Kiến cho ăn Phở mệt nghĩ rồi dẫn qua Canada chơi. Đến khi Nguyễn công Vinh dự Hội Ngộ K1 trở về thì mới đưa bạn đi thăm vài địa danh cửa Cao Nguyên Tình Xanh Seattle. Trong thời gian ở đây, CNN đã nối kết hai bạn Lê Ngọc Thịnh và Lưu Văn Thiệt được với nhau vì hai tướng nầy trước đây đều ngồi tại E 3 nên có nhiều mối thâm tình. Hứa hẹn sau khi về nhà , K1 Thịnh sẽ đi Georgia thăm K1 Thiệt và các bạn K1 tại đó.
Các bạn K1 ở Georgia chuẩn bị đón bạn ta nhé và cho CNN góp lời chúc vui.
Bây giờ mời xem một số hình ảnh của vợ chồng K1 Lê Văn Thịnh trong mấy ngày ở Seattle.
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở K1 Lê Ngọc Thịnh đến Seattle
LỜI CÁM ƠN CỦA BAN ĐẠI DIỆN K1 & BAN TỔ CHỨC HỘI NGỘ K1 HÈ 2013
LỜI CÁM ƠN
CỦA BAN ĐẠI DIỆN KhÓA 1
Và BAN TỔ CHỨC HỘI NGỘ
K1 Hè 2013
Trong hai ngày 5 và 6 tháng 7, 2013, tại Little Saigon, Nam California, buổi Hội Ngộ Khóa 1-HVCSQG-VNCH đã được tổ chức với sự tham dự của khoảng 150 người, gồm các quan khách và các đồng môn K1 và thân nhân.
Mặc dù Ban Đại Diện K1 và Ban Tổ Chức Hội Ngộ K1 Hè 2013 đã hết sức cố gắng nhưng việc tổ chức vẫn còn nhiều thiếu sót, xin các bạn bè đồng môn K1 thông cảm và lượng thứ.
Tuy việc tổ chức còn nhiều thiếu sót, nhưng nhìn chung buổi Hội Ngộ K1 Hè 2013 đã diễn ra thành công tốt đẹp. Kết qủa này, không chỉ do các AC trong Ban Đại Diện K1 và Ban Tổ Chức tại Nam California thực hiện, mà còn có sự đóng góp của nhiều đồng môn K1 từ nhiều nơi khác đến tiếp tay.
Trước thành qủa đó, Ban Đại Diện K1 và Ban Tổ Chức Hội Ngộ K1 Hè 2013 xin chân thành cám ơn các bạn đã tiếp tay hỗ trợ, từ tinh thần đến vật chất, cả về tài chánh lẫn công sức, để cho buổi Hội Ngộ Khóa 1-HVCSQG-VNCH Hè 2013 tại Little Saigon thành công tốt đẹp.
Đặc biệt, BTC xin gởi lời chân thành cám ơn tới các thân hữu và đồng môn:
– Vưu Hùng Kiến (thân hữu K2)
– Chị Bông Nguyễn (Qủa phụ K1 Nguyễn Ngọc Bé)
– K1 Nguyễn Thị Cẩm Y (đã cho mượn khuôn viên nhà để tổ chức Tiền Hội Ngộ)
– K1 Nguyễn Hữu Nhật (cho mượn hiệu kỳ và huy hiệu HVCSQG, hình ảnh triển lãm,… mang từ San Jose xuống)
– K1 Nguyễn Văn Hoàng + K1 Lê Phát Minh (từ Virginia và Texas đến, đã giúp BTC làm tài xế bất đắc dĩ đưa đón các bạn)
– K1 Phan Quang Nghiệp, Đinh Văn Hạp, Nguyễn Văn Nhì (từ Bắc Cali và Georgia đến) đã giúp thực hiện chương trình.
– và nhiều K1 khác mà BTC không thể liệt kê ra hết.
Một lần nữa, BTC xin tri ân các bạn và chân thành cám ơn.
Thân mến chào và hẹn tái ngộ.
TM. BAN ĐẠI DIỆN K1 & BTC HỘI NGỘ K1 HÈ 2013
K1 Nhữ Đình Toán
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở LỜI CÁM ƠN CỦA BAN ĐẠI DIỆN K1 & BAN TỔ CHỨC HỘI NGỘ K1 HÈ 2013
Ghi nhanh nhân ngày Hội Ngộ K1-HVCSQG Hè 2013
Ghi nhanh nhân ngày
Hội Ngộ K1-HVCSQG Hè 2013
Thế là sau bao nhiêu ngày chờ đợi, buổi Hội Ngộ Khóa 1-HVCSQG đã diễn ra trong 2 ngày 5 và 6 tháng 7, 2013 tại Little Saigon, Nam California, như đã dự định.
Ngày 5/7 là buổi họp mặt Tiền Hội Ngộ K1 đã diễn ra tại nhà K1 Nguyễn Thị Cẩm Y trong thành phố Anaheim. Hơn 100 các bạn K1 và gia đình từ khắp nơi đã có mặt, vừa ăn uống, vừa hàn huyên tâm sự, kể lại những mẩu chuyện vui buồn, ôn lại những kỷ niệm của một thời K1, của những ngày đã xa xưa, như e sợ rằng buổi hội ngộ chính thức ngày hôm sau sẽ không có đủ thời gian cho những phút tâm tình này. Buổi họp đã diễn ra thật vui, đầy tiếng nói, tiếng cười ồn ào trong khu vườn nhà K1 Cẩm Y tưởng chừng như không muốn dứt.
Ngày hôm sau, buổi Hội Ngộ Khóa 1 chính thức đã khai mạc vào lúc 12 giờ trưa ngày Thứ Bảy 6/7/2013 tại nhà hàng Seafood World, thành phố Westminster,
Đến trước giờ khai mạc mà các anh chị trong ban tổ chức vẫn còn phải tất bật trong công tác chuẩn bị, trang trí nơi họp. Người thì bận bịu treo biểu ngữ, người thì trang trí sân khấu, phòng họp. Mặc dù việc tổ chức còn nhiều thiếu sót nhưng hầu như mọi người đều hài lòng và thông cảm cho ban tổ chức, những người đã đứng ra gánh vác những công việc chung (vác ngà voi) mà không ai nỡ phiền trách. Không những vậy, nhiều bạn còn lên tiếng ngợi khen và cám ơn ban tổ chức đã tạo điều kiện cho các bạn bè K1 ở các nơi có dịp hội tụ về Little Saigon, Nam California, để gặp gỡ, hàn huyên, tâm sự hôm nay. Sau bao nhiêu năm kể từ khi mãn khóa xa rời trường Mẹ đến nay đã 47 năm, nhiều bạn bè đồng khóa 1 mãi đến nay mới có dịp hội ngộ qủa là một điều thật thú vị.
Thật vậy, không thú vị sao được khi 47 năm trước, từ những chàng trai, thiếu nữ tuổi mới ngoài đôi mươi mà nay gặp lại nhau ai cũng đã và đang bước vào “tuổi cổ lai hy, xưa nay hiếm” hết cả rồi. Hầu hết mọi người mái tóc đã điểm sương, thậm chí có người còn bạc trắng cả một mái đầu, hay tóc đã gió thôi bay. Thời gian đã làm cho hình hài nhiều bạn bè đã có ít nhiều thay đổi khiến cho nhiều bạn đã không nhận ra nhau nếu không có những bảng tên mang trước ngực.
Liên quan đến việc không nhận ra nhau có thể thấy trong Bản Tin Hội Ngộ K1 mà ban tổ chức và nhóm thực hiện đã vấp phải, đó là trong phần ghi chú hình ảnh các K1 ở hải ngoại mà Ban Đại Diện K1 sưu tập được đã có sự sai sót đáng tiếc “râu ông nọ cắm cằm ông kia”. Hình ghi chú là K1 Phan Bá Phước và K1 Phạm Phú Hào lại không phải là hình của hai bạn này. Trước sự trách cứ của hai bạn ta, nhóm thực hiện chỉ biết cười trừ và nhận lỗi vì thú thật nhiều bạn bè đã lâu không gặp nên phần đông không nhớ mặt nhau nên không khỏi có sự lầm lẫn.
Sự lầm lẫn như trên cũng là điều dễ hiểu vì nhiều người trong chúng ta đã gần nửa thế kỷ mới gặp lại nhau. Chính người viết cũng đã từng lầm lẫn K1 Lê Hữu Nghĩa với K1 Tôn Thất Biên ở San Jose trong ngày hội ngộ nhân dịp kỷ niệm 45 năm HVCSQG hai năm về trước (2011); và trong cuốn Kỷ Yếu K1 thực hiện năm 2011 người viết đã từng ghi chú sai hình của K1 Trần thị Minh Châu là hình của K1 Nguyễn thị Ngọc Hằng khiến cho bạn mình khiếu nại qúa xá. Sự lầm lẫn này cũng xảy ra lần này với bản thân người viết khi K1 Trần Ngọc Thạch đã lầm lẫn người viết với K1 Nguyễn Chính Minh đến từ Kansas. Anh Thạch hỏi tôi đã đến đây (Little Saigon) lúc mấy giờ. Khi hỏi câu hỏi này tôi biết bạn Thạch đã lầm tôi với một người khác vì tôi là người ở ngay Little Sàigòn chứ đâu phải ở nơi nào đến. Khi hỏi ra mới biết bạn Thạch lầm tôi với Nguyễn Chính Minh vì hai chúng tôi có nét mặt hao hao giống nhau lúc đang học K1 ở trong HVCSQG. Tôi nói với Thạch, “47 năm trước bạn có thể lầm tôi với Minh, chứ 47 năm sau tôi và Minh đâu còn giống nhau như ngày xưa mà bạn lầm như vậy”. Sự lầm lẫn này làm tôi nhớ lại lúc còn đang thụ huấn K1, nhiều người cũng đã lầm tưởng hai chúng tôi là hai anh em, thậm chí có lần Niên Trưởng Trần Minh Công, lúc đó là Liên Đoàn Trưởng LĐSV, cũng đã lầm lẫn như vậy.
Để tránh tình trạng “phe ta” không nhận ra “phe mình”, ban tổ chức đã có sáng kiến thêm vào chương trình tiết mục “Điểm Danh K1” để mọi người hiện diện được chiêm ngưỡng những dung nhan mùa hạ của nhau. Nhờ vậy mà mọi người mới lại có dịp nhìn lại những người đẹp nữ K1 đã một thời làm sao xuyến những bạn bè đồng khóa năm xưa (nhưng chỉ có một ai đó có diễm phúc được đưa nàng về dinh) như Mc K1 Đinh Văn Hạp giới thiệu: Nguyễn Thị Cẩm Y, Lý Mũi Liềm, Trần Thị Kim Hạnh (Chị Hai, đến từ Indiana), Dương Nguyệt Ánh, Trần Thị Ngọc Dung, Nguyễn Tố Tâm (đến từ Austin, Texas), Nguyễn Thanh Thủy (Thiên Nga), Lê Thu Thủy, Nguyễn Thị Vân Hòa, Nguyễn Thị Kim Oanh (mới từ VN đến định cư), …
Cũng nhờ tiết mục điểm danh này, mọi người mới nhận ra Phùng Hồng Thành còn có biệt danh là Phùng Hồng Tàu . Mọi người vẫn chưa quên giọng nói sang sảng của bạn khi đại diện K1 đọc “Mười Điều Cương Lĩnh” trong Lễ Mãn Khóa K1, đến từ Garland, Texas. Bạn vẫn hóm hỉnh vui tếu nói tiếng Việt đâu có lai Tàu một chút nào.
Tiếp tục điểm danh, mọi người nay mới biết mặt ông giám đốc CNN (hàng nhái) tức chủ nhân Căn Nhà Nhỏ của K1 hay website Gia Đình K1-HVCSQG, là chàng Nguyễn Công Vinh đến từ Seattle, tiểu bang Washington, nơi miền Tây Bắc Hoa Kỳ. Kể từ khi Căn Nhà Nhỏ trở thành một địa chỉ quen thuộc trên mạng, không chỉ cho các K1 mà còn cho nhiều thân hữu khóa bạn, đây là lần đầu tiên chàng giám đốc CNN xuất hiện công khai tại Nam California. Bạn cũng là người có công đầu trong việc trình bày layout Bản Tin Hội Ngộ K1 phát hành trong lần hội ngộ này rất đẹp và công phu ai cũng khen ngợi.
Mọi người cũng rất vui vì nhờ tiết mục điểm danh mà bạn bè đã nhận ra nhau nhưng mọi người cũng không ngỏi ngậm ngùi khi nhìn thấy dung nhan của các bạn mình đã và đang bị thời gian tàn phá nhiều qúa. Dung nhan các bạn không chỉ đang bước vào hạ mà đã và đang bước vào thu. Những vết hằn năm tháng đã hằn sâu trên từng khuôn mặt. Còn đâu ông Cò Trưởng Cuộc Bà Chiểu Trần Đình Sum đẹp trai, oai phong lẫm liệt một thời, nay đang là một cụ thanh niên gìa tóc bạc cả mái đầu, hom hem ốm yếu. Ôi thời oanh liệt nay còn đâu!
Hình ảnh của Sum cũng là hình ảnh của nhiều bạn bè K1 khác hôm nay hay một ngày nào đó không xa. Cái dấu ấn thời gian nghiệt ngã đã làm cho nhiều bạn bè đã vĩnh viễn ra đi về bên kia thế giới như K1 Đinh Phước Hồng, người bạn kém may mắn trong tháng Sáu vừa qua đã ra người thiên cổ được anh trưởng khóa nhắc đến trong bài diễn văn khai mạc. Một số khác, vào giờ chót đã phải hủy bỏ sự tham dự cũng vì tình trạng sức khỏe không cho phép một chuyến đi xa như K1 Nguyễn Năng Thỏa (ở Virginia), Trần Hữu Tá (ở Connecticut), Nguyễn Hoài Ân (Bắc CA), Nguyễn Thị Sum (San Jose), Huỳnh Thị Nhẫn (Canada), và một số bạn khác.
Trong ánh nến lung linh, mọi người không khỏi bùi ngùi xúc động khi nghe K1 Phan Quang Nghiệp đọc bài Ai Văn tưởng niệm cố Đại Tá Viện Trưởng Đàm Trung Mộc và những Niên Trưởng, Cán Bộ K1-HVCSQG và những bạn bè K1 đã khuất.
Sau những phút giây lắng lòng tưởng nhớ đến những niên trưởng và bạn bè đã mất và ngắm nhìn những dung nhan bè bạn chung quanh, thật cảm động buổi hội ngộ K1 đã nhận được những lời tâm tình của hai vị niên trưởng vì bận việc riêng không thể đến dự đã gởi lời chào mừng bằng thư đến ban tổ chức.
Niên trưởng Trần Minh Công, nguyên Liên Đoàn Trưởng LĐSV của K1 và là cựu Viện Trưởng HVCSQG cuối cùng cho đến ngày 30/4/1975, trong thư – được bạn Trưởng K1 tuyên đọc – đã viết rằng: “…Rất tiếc vì đã có chương trình đi thăm gia đình tại Canada được dự trù sẵn từ lâu nên tôi không thể có mặt để chia vui và thăm hỏi các bạn trong Kỳ Họp Mặt Khóa 1, thật quý báu và hy hữu này. Tôi nói quý báu vì không dễ gì các bạn có thể họp mặt đông đủ như thế này. Lại hy hữu vì chắc gì kỳ họp mặt 5, 10 năm sau chúng ta còn đầy đủ như hôm nay. Một số bạn sẽ cho rằng tôi có vẻ bi quan, nhưng ở tuổi 76 của tôi thì có nhiều điều mình sợ sẽ vuột mất hoặc không còn níu kéo được bao lâu nữa. Cái mà tôi sợ là sẽ không còn nhiều cơ hội gặp lại tất cả các bạn, những người bạn cùng chung chí hướng và mang hoài bão xây dựng một Lực Lượng CSQG tân tiến…….Hôm nay tôi xin nói lời cám ơn và cầu chúc các bạn Một Ngày Họp Khóa vui vẻ, đầm ấm tình bạn và nặng tình chiến hữu. Mất nước, chúng ta hầu như mất tất cả, chỉ còn có nhau….”
Riêng NT Phan Trung Chánh, nguyên Trưởng Đoàn Giảng Sư của K1, đã cho biết, rất tiếc vì phải vào bệnh viện để giải phẫu mắt (cataract) nên không thể tham dự , đã viết rằng: “…Cầu chúc Ngày Hội Ngộ Khóa 1 HVCSQG Hè 2013 được đông đảo chiến hữu tham dự, vui vẻ và thành công. Kính chúc các chiến hữu và gia đình nhiều sức khỏe, may mắn, an lành và mọi sự như ý.”
Chương trình hội ngộ sau đó đã được tiếp nối bằng những tiết mục văn nghệ vui tươi “cây nhà lá vườn” nhưng cũng điêu luyện “hết xẩy” đâu kém ai. Những nam nữ K1 cùng những nàng dâu K1 và thân hữu đã lên đóng góp tiếng hát lời ca làm cho chương trình thật sôi động, hào hứng và hấp dẫn.
Cuộc vui nào rồi cũng đến lúc tàn. Cuối cùng chương trình đã bế mạc vào lúc 4 giờ chiều cùng ngày trong sự lưu luyến của khoảng 150 quan khách cùng các bạn đồng môn K1 và gia đình. Trước phút chia tay ai cũng bịn rịn luyến lưu như muốn buổi hội ngộ được kéo dài thêm thời gian bất tận và mong rằng đây không phải là buổi Hội Ngộ Khóa 1 lần sau cùng. Mong lắm thay!
K1 NHỮ ĐÌNH TOÁN tường trình
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Ghi nhanh nhân ngày Hội Ngộ K1-HVCSQG Hè 2013
Tâm Tình của NT Trần Minh Công gởi các bạn K1
Tâm tình của NT Trần Minh Công gởi các bạn K1 nhân dịp Họp Mặt Hè 2013:
Các Bạn Khóa 1 thân mến,
Rất tiếc vì đã có chương trình đi thăm gia đình tại Canada được dự trù sẵn từ lâu nên tôi không thể có mặt để chia vui và thăm hỏi các bạn trong Kỳ Họp Mặt Khóa 1, thật quý báu và hy hữu này. Tôi nói quý báu vì không dễ gì các bạn có thể họp mặt đông đủ như thế này. Lại hy hữu vì chắc gì kỳ họp mặt 5, 10 năm sau chúng ta còn đầy đủ như hôm nay. Một số bạn sẽ cho rằng tôi có vẻ bi quan, nhưng ở tuổi 76 của tôi thì có nhiều điều mình sợ sẽ vuột mất hoặc không còn níu kéo đươc bao lâu nữa. Cái mà tôi sợ là sẽ không còn nhiều cơ hội gặp lại tất cả các bạn, những người bạn cùng chung chí hướng và mang hoài bão xây dựng một Lực lượng CSQG tân tiến.
Tôi không thể quên được những ngày đầu gặp gỡ các bạn tại Trại Lê Văn Duyệt. Mấy trăm khuôn mặt trí thức trẻ năng động và đầy nhiệt huyết. Gần 50 nữ sinh viên trí thức, trẻ, đẹp được tuyển chọn từ trên 200 nữ viên ứng tuyển. Nhìn các bạn đứng trong hàng trình diện, tôi thầm nghĩ đây sẽ là lớp người mới, những trí thức trẻ, sẽ được huấn luyện để trở thành những Sĩ Quan ưu tú của Lực lượng CSQG. Lòng tôi lúc đó rộn ràng một niềm vui vì nghĩ rằng các bạn và tôi cùng với một số Quận Trưởng trẻ sẽ làm thay đổi ngành Cảnh Sát.
Rồi biến cố “biến động miền Trung” xẩy ra, tôi phải tạm rời các bạn để đi theo Đại Tá Tổng Giám Đốc Nguyễn Ngọc Loan vãn hồi trật tự tại Đà Nẵng và Huế. Ngày các bạn mãn khóa, tôi bận công vụ phải thường xuyên đối đầu với những xáo trộn triền miên tại Đà Nẵng nên đã không có mặt để mừng các bạn. Các bạn là những Sĩ Quan đầu tiên được huấn luyện tại Học Viện. Các khóa đàn em lần lượt theo chân các bạn, mang lại cho ngành CSQG một bộ mặt mới.
Trước ngày đất nước rơi vào tay Cộng Sản các bạn đã từng phục vụ tại khắp bốn vùng chiến thuật và trong các khối chuyên môn. Ở nơi nào tôi cũng nghe thấy tiếng khen và sự kính trọng dành cho các bạn. Ra tới hải ngoại vẫn là những lời khen và sự kính trọng đó mà các quân binh chủng bạn và cộng đồng người Việt tỵ nạn luôn dành cho các bạn. Tôi được thơm lây vì đã có thời gần gũi các bạn.
Hôm nay tôi xin nói lời cám ơn và cầu chúc các bạn Một Ngày Họp Khóa vui vẻ , đầm ấm tình bạn và nặng tình chiến hữu.
Mất Nước, chúng ta hầu như đã mất tất cả, chỉ còn có nhau.
Thân mến,
Trần Minh Công.
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Tâm Tình của NT Trần Minh Công gởi các bạn K1
Tâm Tình của NT Phan Trung Chánh
Tâm tình của NT Phan Trung Chánh gởi các bạn K1 trong ngày Họp Mặt K1:
“Rất vui mừng khi gặp lại các chiến hữu xuất thân từ Học Viện CSQG nói chung, đặc biệt các chiến hữu Khóa 1, 2, 3 thời tuổi đời còn trẻ, chúng ta sinh hoạt với nhau, có với nhau nhiều kỷ niệm vui buồn với bao lý tưởng cao đẹp về một Đất nước và dân tộc.
Qua rồi mọi ước mơ, nhưng lý tưởng vẫn còn đó.
Đại họa mất nước ngày càng rõ nét khi ngụy quyền CSVN hèn với giặc, ác với dân.
Dân tộc đang tiếp tục tranh đấu với sự hỗ trợ tinh thần của các công dân yêu chuộng tự do trên toàn thế giới.
Cho dù tình huống nào diễn ra, chúng ta bằng mọi cách, thích hợp với hoàn cảnh cá nhân, khẳng định đi trên con đường đã đề ra đến thắng lợi cuối cùng.
Hãy hy sinh thế hệ chúng ta để con cháu đời sau sống trong Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền.
Chiến hữu NĐT thân mến,
Sau khi tham dự tiệc Hội Ngộ 45 Năm Khóa 3 HVCSQG/VNCH ở Cali, và thăm Phó Viện Trưởng Phạm Công Bạch ở San Jose, tôi mới về Penmsylvania ngày 25 tháng 6, 2013 và ngày 2-7-2013 tôi phải vào bệnh viện để được phẫu thuật “cataract surgery” mắt trái, rồi tuần sau nữa là mắt phải nên tôi xin phép vắng mặt vào ngày Hội Ngộ Khóa 1 HVCSQG Hè 2013.
Nhân dịp này, tôi xin cầu chúc Ngày Hội Ngộ Khóa I HVCSQG Hè 2013 được đông đảo chiến hữu tham dự, vui vẻ và thành công.
Kính chúc các chiến hữu và Gia đình nhiều sức khỏe, may mắn, an lành và mọi sự như ý.
Niên Trưởng và Bà PHAN TRUNG CHÁNH”
Một số hình ảnh NT Phan Trung Chánh thăm NT Phạm Công Bạch
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Tâm Tình của NT Phan Trung Chánh



























































































































Bạn phải đăng nhập để bình luận.