Hai bạn K1 Hạp & Nại vào bệnh viện thăm K1 Kiêm Chi

SAMSUNG DIGITAL CAMERA

Sáng nay  10am,Thứ sáu/ 18/01/19 k1 Nại&Hạp đã đại diên các bạn vào thăm chị k1/Chi tại bệnh viện  KAISER tại goc Homstead -Kaiser entrance, San jose. Theo con rể của chị Chi cho biết tinh trạng sức khỏe của chị Chi có khả quan hơn hôm qua, nhưng vẫn còn rất mệt!…Vì là phòng cấp cứu nên việc thăm và phone cũng hạn chế.. k1/Tính và vợ chồng con gái phải thay phiên nhau take care trong bệnh viện ngày đêm..!
Nại&Hạp sẽ liên lạc thông tin cho các ban sau… Hình ảnh thăm k1/Chi. Xin các k1 cầu nguyện cho  ” bạn ta” K1/Kiêm Chi…!

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Hai bạn K1 Hạp & Nại vào bệnh viện thăm K1 Kiêm Chi

Táo Quân Kỷ Hợi TPK

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Táo Quân Kỷ Hợi TPK

Tin Không Vui Cuối Năm của K1

Hi các bạn K1,Năm vừa qua là đại hạn của K1 vì 8 bạn của chúng ta đã ra đi (PH Ngọc “Già”, Bổn Thày Tàu, TT Long, Ng~V Xên, PV Cư, NT Dược, NV Tạo, NM Đường); như vậy mà cuối năm vẫn có 2 tin không vui cho chúng ta:
1- K1 Nguyễn Văn Suốt ở VN đang bệnh nặng, không biết có qua khỏi không? (xem text message của K1 Bửu ở VN báo tin ở dưới)
2- K1 Nguyễn T Kiêm Chi ở Bắc CA cũng đang ở trong bệnh viện Kaiser, tình trạng cũng đang rất nguy kịch.
* Riêng về tình trạng bạn Suốt, một số bạn ta sau khi biết tin đã sốt sắng hưởng ứng xin góp “một chút quà cho quê hương” nhờ tôi ứng trước để gởi về cho Suốt có tiền thuốc thang và ăn Tết sắp đến. :
Cập nhật danh sách các bạn đóng góp giúp K1 Nguyễn văn Suốt:
1- Phan Tấn Ngưu (CA)    $100
2- Nhữ Đình Toán (CA)        50
3- Võ Đăng Ngọc (CA)         100
4- Lê V Khiêm (LA)              50
5- Ng Thanh Hoàng (B.CA)   50
6- Ng. T Cẩm Y (CA)            50
7- Ng. Hữu Thời (CA)           20
8- Ng V Thế (CA)                 20
9- Lê Ngọc Thịnh (NC)         10
10- Tôn Thất Biên (MN)        50
11- Lê Hữu Nghĩa (MN)         50
12- Bửu Hồng (B.CA)            50
13- Trần Ngọc Thạch (KS)     50
14- Lê Thế Viên (MI)             50
15- Phan Kỷ Niệm (GA)         50
16- Huỳnh Vĩnh Hưng (CA)    50
17- Trang Thiện Nhơn (CA)    20
18- Nguyễn Văn Tâm (CA)     50
19- Huỳnh Minh Thanh (B.CA)100
    Cộng:         $1.060
**Ghi Chú: Bửu Hồng báo cáo đã nhờ bạn Trần Ngọc Bửu ở VN chuyển trước cho bạn Suốt $600 USD. Số còn lại sẽ gởi tiếp sau khi tổng kết.Xin thông báo đến các bạn
Toán N.

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tin Không Vui Cuối Năm của K1

Hai bản tin từ bắc Cali

Còn vài tuần nửa là bước sang năm mới. CNN vừa mới nhận 2 nguồn tin từ các bạn K1 Bắc Cali như sau:
Bạn Bửu Hồng cho biết:
NV Suốt (ở Mỏ Cày/Bến Tre/VN) đi cầu ra máu tươi nhiều nên mất sức, đến bv bs mổ đại tràng lúc (Mã Thành) Vinh thăm cho 200 usd thì còn đỏ giờ bị nhiễm trùng lúc sức khỏe yếu, đi đứng khó khăn không biết qua khỏi năm nay không, nó năm nay 79 rồi !
Bạn Đinh Văn Hạp báo tin:
Thưa các bạn . Kiêm Chi k1/ Chi bị ngất xỉu o nha, đã được cho vào bệnh viện KAISER cấp cứu. K1/Tính (chồng KC) cho biết tình trạng sức khoẻ của Chi lúc tỉnh lúc mê…bệnh viện đang xét nghiệm, theo dọi mức độ damage trên não….Xin các bạn hiệp tâm cầu nguyện” bạn ta “sớm qua được sự hiểm nghèo..!. cell k1/Tính. 669-242-0161-home 1-408-261-3247.
Vậy CNN thông báo cho các bạn rõ, hy vọng sức khỏe của hai bạn sớm phục hồi.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Hai bản tin từ bắc Cali

Thơ Mừng Xuân Mới _ Nguyễn Thanh Lâm Seattle

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thơ Mừng Xuân Mới _ Nguyễn Thanh Lâm Seattle

Thông Báo của K1 Bắc Cali

Thưa các bạn.Năm vừa qua phải nói là một năm  không vui cho khóa1, nhiều bạn ta đã ra đi…! Nhân dịp năm mậu tuất sắp qua và năm kỷ hợi sắp đến và  ” Bạn Ta,” k1 /NGUYỄN TẤN ÍCH  từ Ohio tới thăm SanJose chúng ta sẽ họp mặt tại nhà k1/Hạp luc 2.30pm chiều Chủ Nhật/ ngay  27/01/2019.Ban to chuc uoc mong cac ban tich cuc tham gia, đay là dịp chung ta co dip ngồi lai với nhau sau mot nam nhieu biến đổi, chung ta co dip găp cac chi K1/Diễn, chi Bổn,Chi Đòan van Ri. Chi Thám…! một chương trình văn nghệ, phát quà xổ số sẽ được to chức….làm sao thật đông vui …xin các bạn thông báo sẽ tham gia, để ban tổ chức sắp xếp….             k1/Nghiep&Hap&Nai&Thanh&B,Hong.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thông Báo của K1 Bắc Cali

Bí Mật Hồ Sơ Dinh Ngọc Hoàng_Táo Quân K1

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Bí Mật Hồ Sơ Dinh Ngọc Hoàng_Táo Quân K1

Tết đến_ Thơ TPK

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tết đến_ Thơ TPK

Phân Ưu Nhạc Phụ NT Trần Quan An

Báo Viễn Đông số ra ngày 13/01/2019 tại Little Saigon/Nam California:

http://www.viendongdaily.com/phan-uu-cu-ong-tran-thanh-binh-gk0uH2hX.html

phan uu

 

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Phân Ưu Nhạc Phụ NT Trần Quan An

Mừng Xuân Kỷ Hợi 2019

maxresdefault (1)

Còn 3 tuần lễ nữa là Tết. Chúng ta bắt đầu đón Xuân nhé. Năm rồi khóa 1 chúng ta mất mát nhiều, hy vong sang năm mới sẽ có nhiều tin vui hơn. Đặc biệt CNN sẽ có 3 ông Táo bay lên Thiên Đình chầu Ngọc Hoàng Thượng Đế. Quý bạn nào muốn đi thì viết bài sớ và cho  biết sớm để CNN sắp xếp lịch cho các chuyến bay.
Hiện tại thì Táo NCV đã sẳn sàng, Táo TPK cũng vừa ghi danh, Nam Cali có Táo NĐT cũng vừa cho biết ý định. Bắc CA có Táo PQN và Táo NHA năm nay có muốn tháp tùng đi không, xin cho biết. Chờ nhé.

CNN

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Mừng Xuân Kỷ Hợi 2019

Ngăn Ngừa Bệnh Lú Lẩn Các Bạn Ơi

Sáu bước đơn giản để giữ (đầu) óc minh mẫn…Thân gửi đến quý bạn để giúp trí nhớ. Hy vọng sẽ giúp được trong đời sống để chúng ta vẫn nhớ đến nhau, và…” Xin Còn Gọi Tên Nhau ” :

      Michael Roizen (left) and Mehmet Oz

Khám phá mới nhất để ngăn ngừa bệnh Alzheimer là vitamine D3, mỗi ngày uống 2000 IU, uống liên tục tới lúc chết. Cách ăn uống của Mehmet Oz và BS Michael Roizen rất tốt, (bên dưới) nhưng vitamine D3 vẫn là chính.
Cơ thể thiếu Vitamin D sẽ gây những bệnh….

Phòng bệnh Alzheimer ngay bây giờ

Bài viết về cách ăn uống của hai bác sĩ Mehmet Oz và BS Michael Roizen
Nguyễn Minh Tâm dịch theo S.F Examiner

Phúc trình mới nhất của chính phủ cho biết rằng thuốc bổ (supplements), hay thuốc chữa bệnh không giúp gì được cả trong việc ngăn ngừa bệnh Alzheimer, tức là bệnh mất dần trí nhớ, bệnh lú lẫn. Đây là căn bệnh nhiều người già bị vướng phải.

Nhưng, phúc trình đó lại đưa ra những bằng chứng là nếu chúng ta chịu khó tập thể dục, tỏ ra năng động, ăn uống lành mạnh, giữ cho áp huyết thấp để máu có thể đưa lên não dễ dàng, chúng ta sẽ ngăn ngừa được bệnh mất trí nhớ.

Chúng tôi sẽ phân tích cho độc giả biết rõ: trí nhớ của chúng ta trở nên yếu kém khi lớn tuổi là do ảnh hưởng gộp của nhiều yếu tố khác nhau,yếu tố chính là óc của chúng ta không nhận đủ máu đưa lên đầu, vì mạch máu bị tắc nghẽn hay bị hở, gọi chung là vascular dementia.
Trong cả hai trường hợp, óc của chúng ta không nhận đủ dưỡng khí (oxygen) và đường (blood sugar).


Chúng ta có thể ngăn ngừa những rắc rối này bằng cách giữ cho mạch máu dẫn máu lưu thông lên não bộ đuợc thông tuông dễ dàng. Phòng bệnh là biện pháp chúng ta nên làm sớm.

1.Hoạt động thể lực giúp máu chạy đều lên óc…
Bạn có thể làm một trong những hoạt động sau đây tùy theo sở thích của mình: đi bộ (mỗi ngày đi bộ, ít nhất 10,000 bước đi), làm vườn,…
2.Ăn nhiều rau và hoa quả:
Rau tươi, trái cây tươi là thức ăn chính cho bộ óc. Trong một cuộc nghiên cứu, nhóm người thích ăn rau quả tươi, uống trà, cà phê, hay rượu nho, có nhiều chất “flovonoids” thường có não bộ hoạt động tốt hơn, và sự suy sụp cuả não bộ tránh được tới 10 năm. Ngoài ra, nhiều cuộc nghiên cứu khác cho thấy mỗi tuần uống vài lần nước ép từ rau quả, sẽ giúp ngừa được 76% bệnh lú lẫn.
3.Hay ăn thực đơn của dân Điạ Trung Hải: 

Rau tươi, hạt đậu (grain), dầu olive, cá, và các loại hạt (nuts) sẽ giúp áp huyết giữ ở mức tốt. Ăn thực đơn của dân Điạ Trung Hải sẽ giúp tránh được bệnh Alzheimer khoảng 48% . Người hút thuốc lá có nhiều rủi ro bị Alzheimer hơn người không hút thuốc đến 80%.
4.Đừng uống rượu mạnh quá độ.
Uống một chút rượu có lợi cho việc gìn giữ tế bào chất xám. Nhưng uống nhiều quá lại gây nguy hại cho đầu óc, 25% người bị bệnh mất trí nhớ dính líu đến nghiện rượu. Đàn bà chỉ nên uống rượu mỗi ngày một ly. Đàn ông đuợc uống hai ly.
5. Duy trì huyết áp ổn định ở mức thấp:
Các chuyên gia y tế nói rằng huyết áp cao là nguyên nhân của 50% trường hợp gây ra lú lẫn. Chúng ta hãy ráng duy trì huyết áp ở mức thấp – lý tưởng là 115/75 – bằng cách ăn uống lành mạnh, tập thể dục hàng ngày, đừng để lên cân, béo mập. Nên theo dõi mức đường trong máu. Bệnh tiểu đường là dấu hiệu báo trước có thể bị hở mạch máu đầu, chảy máu trong não, gây ra bệnh lú lẫn.
6. Tránh đừng để bụng phệ: 
Cuộc nghiên cứu theo dõi 6,000 người đưa ra kết quả cho thấy cái bụng phệ rất hại cho động mạch chính dẫn máu về tim, và máu lên đầu. Vì thế chúng ta nên duy trì vòng bụng dưới 35 inches cho các bà, và dưới 40 inches cho các ông. 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Ngăn Ngừa Bệnh Lú Lẩn Các Bạn Ơi

NGƯỜI XÀI ĐỒ THỪA_Thanh Dương

nguoi-xai-do-thua

NGƯỜI XÀI ĐỒ THỪA

Chị Bông đi chợ mang theo cái phone đến một cửa hàng bán phone nằm trong chợ Việt Nam để sửa. Chị có cái iPhone. Mỗi lần con đổi phone mới là người mẹ được thừa hưởng cái cũ; bỏ không thì phí nên iPhone đời nào chị cũng đều có xài qua.

Hôm qua con từ xa gọi đến và than phiền là sao con gọi phone nào mẹ cũng không bốc, từ phone nhà đến iPhone, mẹ dùng iPhone để làm gì?

Thiên hạ tận dụng iPhone. Ai gọi đến bất cứ lúc nào cũng có mặt; mail vừa chuyển đến trả lời nhanh như chớp. Họ khoe bạn bè hình ảnh thơ mộng đóa Quỳnh nở đêm qua, chiếc lá vàng rơi chiều nay, hay thực tế ăn uống như miếng heo quay da giòn vừa lấy từ trong bếp ra, hũ dưa chua, hũ cà pháo vừa mới muối…

Nhưng chị Bông thì không.

Có bao giờ chị Bông mang kè kè iPhone bên người đâu; chị để nó trên bàn, vì những số phone này chỉ cho người trong gia đình và vài bạn bè thân mà thôi. Những cú gọi phần nhiều là quảng cáo. Có khi phone reo lên liên hồi, inh ỏi làm chị Bông chạy tất tưởi đến bốc phone và nghe họ xổ một tràng không ngừng nghỉ. Chị kiên nhẫn lắng nghe chỉ để chờ cơ hội được nói xen vào một tiếng “cám ơn” rồi cúp phone cho đỡ phũ phàng.

Thế nên nhiều khi phone reo, dù phone nhà hay iPhone, chị chẳng thèm  đoái hoài nếu đang bận rộn.

Nhờ con than phiền chị Bông mới nhớ ra đem chiếc iPhone đi sửa, chẳng hiểu sao phone vừa charge đầy để không một lúc cũng tự động hết, hay có khi đang nói chuyện phone bỗng tắt ngỏm như người đang khỏe mạnh bỗng bị cú đột quỵ bất tỉnh.

Cửa hàng bán và sửa chữa cell phone hôm nay đông khách. Ngẫu nhiên sao mà toàn mấy ông bà cao niên. Dĩ nhiên cửa hàng Việt trong khu chợ người Việt thì khách hàng cũng toàn là người Việt. Chị Bông kiên nhẫn đứng sau lưng một bà và nghe bà nói với chàng trai trẻ nhân viên bán hàng:

– Cháu xem giùm bác cái iPhone này bệnh gì mà những cuộc gọi đến nó không reo.

Chàng nhân viên nhanh chóng xem phone và chỉnh sửa chỉ trong một hai phút:

– Phone bác không hư hỏng gì, cháu đã chỉnh lại nút âm thanh mà chắc bác đã vô tình đụng vào làm nó tắt đi thôi.

Chàng trai trả phone lại cho khách, có vẻ như chấm hết một dịch vụ để còn tiếp người khách hàng khác. Nhưng chắc đã từng “đau khổ” vì phone không reo, bà khách …năn nỉ:

– Vậy cháu thử gọi phone bác xem nó có reo không để bác yên tâm.

Chàng nhân viên chiều lòng khách:

– Vâng, số phone bác là gì?

Bà già lúng túng:

– Bác… không nhớ rõ lắm, hình như là (817) 834-  hay…348 gì đó..

Chàng trai kiên nhẫn đợi bà khách lục lọi trí nhớ, nhưng bà đành chịu thua:

– Cháu đợi bác… lục trong ví xem còn mảnh giấy ghi số phone nó không nhé..

– Thôi, thôi, bác khỏi tìm giấy tờ cho mất công, cháu tìm còn nhanh hơn bác.

Mấy ông bà cao niên không nhớ số cell phone của mình là chuyện thường tình, có người còn không nhớ cả số an sinh xã hội của mình nữa, phải ghi trong mảnh giấy để khi cần thì móc ra.

Chàng nhân viên lấy phone khách hàng gọi cho phone của mình, hiện ra số, chàng gọi lại cho phone bà khách và nó reo lên giòn giã làm bà hài lòng:

– Tốt rồi. Bao nhiêu hả cháu?

– Xin bác 20 đồng.

Chị Bông nhận xét, nếu bà này nhận lại phone ngay sau khi chàng nhân viên chỉnh âm thanh xong thì không mất đồng nào. Rõ ràng thái độ cậu ta lịch sự, không hề muốn tính tiền vì công sức chẳng là bao. Nhưng tại bà đòi hỏi thử đi thử lại làm mất thì giờ của cậu ta nên mất 20 đồng ngon lành.

Tháng này tiền hưu hay tiền già của bà sẽ mất 20 đồng vì cái tội quá cẩn thận.

Bà hí hửng cất phone vào giỏ xách và tự động giải thích với chị Bông đang đứng cạnh bà chờ tới lượt:

– Phone nào mới ra lò là con tôi bỏ phone cũ ngay nên tôi bảo cái gì con không xài nữa thì cứ gởi về cho mẹ. Con ở xa nên mỗi lần phone trục trặc chẳng biết hỏi ai, lại ra tiệm thôi. Thời buổi hiện đại mình cũng phải có iPhone với người ta chứ..

Chị Bông… giật mình. Sao mà con nhà ai giống con nhà mình thế.

Hai ông bà lù khù đứng sau lưng chị Bông cũng góp lời than thở:

– Nhà tôi có 3 đứa con cơ, vợ chồng tôi từ giờ đến cuối đời xài những đồ chúng nó bỏ cũng chưa hết, từ iPhone, iPad đến những thứ khác, trong khi bao người khốn khó ở Việt Nam chẳng có cái gì để xài, còn mình cái gì cũng có để xài phí phạm.

Không ngờ có nhiều cha mẹ xài đồ thừa của con đến thế, lại có cảnh xài đồ thừa bất đắc dĩ như hai vợ chồng người anh họ chị Bông… phải lái chiếc xe đời mới hai cửa, kiểu thể thao do thằng con chán chê đòi mang ra Dealer đổi xe khác, tiếc rẻ chiếc xe mới sẽ bị mua với giá thấp nên hai vợ chồng… “điều đình” với con, mua lại xe nó với giá cao hơn và dùng xe này. Chiếc xe thể thao màu đỏ bóng loáng “nghênh ngang” đậu trước sân nhà của hai vợ chồng già chỉ dùng để đi chợ và đi khám bác sĩ gần nhà, nào dám lái đi xa.

Chị Bông đưa cái iPhone cho chàng nhân viên và khai bệnh:

– Phone đang nói thì tắt ngúm và màn hình đen ngòm là sao??

Chàng trai tháo gỡ cái phone ra chỉ trong nháy mắt là tìm ra nguyên do:

– Phone này hết “pin” rồi. Thay mới 20 đồng.

Chị Bông đồng ý, chỉ trong vài phút là nhân viên làm xong:

– Xin cô 20 đồng.

Chị Bông từ… từ mở bóp để có thời gian nhờ vả thêm:

– Nhân tiện cháu… liếc qua giùm cô xem phone có gì trục trặc nữa không?

– Mọi thứ tốt khi ta thay “pin” mới rồi cô ạ.

– Cám ơn cháu nhé. Tại cô nghe nói tụi Apple khi ra iPhone mới nó “làm hư” cái cũ cho mình hết xài để phải mua cái mới. Nhưng cô… không bao giờ từ bỏ cái cũ miễn là vẫn xài được.

Chị Bông trả tiền xong thì hai vợ chồng đứng sau tiến lên. Chị Bông bước ra tới cửa còn nghe vợ chồng họ nói với nhau:

– Lần này sửa nhớ hỏi cách edit hình ông nhé…hình mình chụp sẽ trẻ đẹp hơn đấy, các bạn tôi đưa hình lên facebook, lên diễn đàn, ai cũng tươi trẻ như mới đi thẩm mỹ viện về.

– Biết rồi. Mình hỏi con mấy lần xong lại quên, hỏi đi hỏi lại làm nó bực mình. Hỏi tiệm người ta vui vẻ chỉ dẫn có tốn tí tiền cũng đáng.

Ra khỏi tiệm phone chị Bông vào chợ. Ði qua khu trái cây thấy những vỉ mận màu đỏ hấp dẫn quá chị Bông dừng chân lại, cầm lên xem xong bỏ xuống ngay vì giá … cháy bỏng tay, những $4.99 một pound. Chẳng tội vạ gì phải thèm, phải mua cái thứ trái cây bình dân rẻ mạt này ở Việt Nam sang đây với giá đắt đỏ thế.

Ở Việt Nam những thứ mận đủ loại như mận sọc, mận da người, mận đỏ chót như son đều rẻ bèo, bày ê hề trên mẹt, trong rổ, hay nằm khiêm nhường trong gánh hàng rong.

Một bà đang đẩy xe chợ tới gần quầy trái cây bỗng reo lên:

– Ủa, chị Bông đó hả…

Chị Bông nhìn ra cũng reo lên:

– Ủa chị Hằng… Bông đây, bọn mình ai cũng bận rộn, thỉnh thoảng gặp nhau nơi chợ búa thế này. Mừng ghê.

Chị Bông quên vỉ mận, ngắm nghía chị Hằng. Chiếc quần màu hoa xanh đỏ ngắn tới nửa bắp chân, chiếc áo rộng hở vai bó lại ở dưới, cặp mắt kính râm xếch xếch tạo khuôn mặt trẻ trung nhí nhảnh. Chị Bông khen:

– Mỗi lần mình gặp đều thấy Hằng “mô đen” thêm, trẻ đẹp thêm ra.

Chị Hằng khiêm nhường:

– Thế mà chồng nói mình ăn mặc… như đứa dở hơi, già rồi mà diện đồ thời trang giới trẻ.

Mở chiếc túi xách tay chị Hằng lôi ra chiếc iPhone và vui vẻ khoe:

– Coi nè, túi xách tay Gucci, iPhone quả táo cắn này là quà sinh nhật các con tặng, còn các thứ quần áo, mỹ phẩm, giày dép hàng hiệu từ đầu tới chân mình dùng hàng ngày đều là … đồ thừa của con gái út.

– Hèn gì thấy Hằng lộng lẫy một trời hàng hiệu.

Chị Hằng hào hứng mở iPhone:

– Nè Bông, xem hình cháu nội, cháu ngoại mình, dễ thương ghê chưa?

Chị Bông ngắm hình và khen:

– Ðứa nào cũng đáng yêu quá.

– Nữa nè Bông, một đống hình vợ chồng mình đi cruise mùa hè năm ngoái ..

Chị Bông xem lướt qua hàng mấy chục tấm hình và khen tiếp:

– Ôi thích quá…

– Nữa nè Bông, hình vợ chồng mình mới đi du lịch Châu Âu.

Nhìn cả đống hình ảnh lướt nhanh qua ngón tay chị Hằng, chị Bông hoa cả mắt lên, thoái thác:

– Thôi để lần khác mình xem hình Châu Âu, bây giờ mình phải mua đồ và về nhà.

– Vợ chồng mình đang kế hoạch sẽ đi Nhật Bản mùa hoa anh đào. Tha hồ cho bồ xem hình từ Châu Âu tới Nhật Bản nha. Hẹn tái ngộ.

Hai người chia tay mạnh ai nấy đi. Chị Hằng lại điệu đàng đẩy chiếc xe chợ với chiếc túi xách hàng hiệu để trên xe thuận tiện cho chị khoe chiếc túi xách và sẵn sàng móc iPhone ra gọi vớ vẩn cho ai đó để khoe chiếc iPhone đời mới có nhãn hiệu quả táo cắn.

Chị Bông bỗng thấy lòng vui vui khi nghĩ đến mình, đến chị Hằng, đến mấy khách hàng vừa gặp trong tiệm sửa cell phone lúc nãy và những ông bà khác cùng trang lứa, những người… thích xài đồ thừa của con cái .

Chưa chắc là họ nghèo, không đủ khả năng mua sắm. Họ có thể cho con món tiền lớn nhưng vẫn sống khiêm nhường tiết kiệm, của con cái cũng như của mình, đồ còn tốt thì còn dùng tội gì bỏ lãng phí.

NTTD – Nov. 05- 2018

Arlington, TX

(Nguồn: Báo Trẻ Online)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở NGƯỜI XÀI ĐỒ THỪA_Thanh Dương

CHIM CÓ Ê KHÔNG?_Ông Bút

https://khoa1hocviencsqg.com/wp-content/uploads/2019/01/28034-tusuong-danlambao.jpgCHIM CÓ Ê KHÔNG ?

Ông Bút (Danlambao) – Khi Cộng phỉ cướp được miền Nam, chúng đổi Sài Gòn, mang tên tp HCM, vì nó viết tắt, nên người ta đọc là tp Hồ Chứa Mưa, cái tên này coi bộ phản ảnh rất chính xác, thực trạng thành phố bây giờ. Lúc ngập ứ, có người cẩn thận, viết bảng cắm: “Cấm bơi giữa đường!!” Năm nào đó, có ông cán bự, đổ thừa: “Sở dĩ triều cường là do mưa cực đoan”, hay thật, CS tuy vô học, nhưng chúng đầy cả bồ chữ nghĩa, có điều rằng, mai kia SG, nắng nhiều, thì cũng đừng chơi nói là nắng… cực đoan, nếu vậy Nguyên Sa cũng mất hứng, “nắng Sai Gòn, em đi mà chợt mát.”

Tên đường Sài Gòn, xưa kia chính quyền VNCH đặt tên rất hay, mỗi tên đường đều xứng đáng danh nhân, vị trí mỗi tên đường có ý nghĩa nhất định, CS vô cùng xô bồ, hỗn độn, có nhiều tên ở đợ, dại khờ nghe lời dụ khỉ của CS, ném chất nổ vô rạp hát, tiệm café, rãi truyền đơn… cũng chiếm một con đường, chưa nói CS tạo những tên lịch sử láo khoét, rồi phong liệt sĩ, bắt người dân cúi đầu chấp nhận.

Mới rồi Sài Gòn, rộ lên tên đường Nguyễn Văn Chiêm, nó rộ lên vì ai đó cắc cớ, hỏi: Nguyễn Văn Chiêm, là ai? Không ai biết, truy cứu các tác giả Nguyễn Q.Thắng -Nguyễn Đình Tư, trong quyển Đường phố Sài Gòn (NXB Văn hóa – Thông tin năm 2001) cũng chẳng thấy đề cập.

Cuối cùng phải nhờ ông “Gú Gồ”, mới biết ông Chim, (không phải Chiêm, như bảng tên đường ghi sai) tay vô địch quân vợt, nổi danh đến nỗi tên của ông được dùng để quảng cáo, bán vợt trên báo Écho Annamite ngày 9/9/1927.

Ông Chim từng thi đấu tại Mã Lai, Pháp. Khi qua đời ông Chim, được dựng tượng, và được chôn cất trong nghĩa trang Mạc Đĩnh Chi, tháng 10/1955, chính quyền Sài Gòn đặt tên đường Nguyễn Văn Chim, thay cho tên đường Mac Pourpe.

Báo Vẹm cho rằng: “Khi phát âm thì Chim hay Chiêm gì cũng na ná như nhau, chỉ khác nhau khi viết là có dư thêm chữ ê mà thôi!”

Chắc sự việc không đơn giản, dễ dàng như vậy, hơn nữa có ê, hay không có ê, chữ chim mang một ý nghĩa khác, chứ không thể nói là “dư”, không tin đọc câu chuyện có thật sau đây, cũng xảy ra tại tp Hồ Chứa Mưa:

Có đôi nam nữ, đến CA phường, làm thủ tục kết hôn.

Bà CA phường hỏi:

Anh tên gì?

Người chồng: Nguyễn Xuân Phúc

Tên chị?

Người vợ: Nguyễn Thị Kim Chim

Bà CA hỏi: hai người sống với nhau bao lầu rồi, giờ mới đăng ký?

Người vợ: thưa tụi em mới sống với nhau, chừng hơn tháng nay thôi ạ.

Bà CA hỏi: Chim có ê không?

Người vợ: Thưa mới đầu cũng ê ê, giờ quen rồi chị ạ.

Bà CA đập bàn quát tháo: Tôi hỏi tên bà chữ Chim, có thêm chữ ê không, chứ ai mà hỏi thứ chim quỷ kia!

Thấy chưa, nó không quan trọng, sao quan bà nổi tam bành quát tháo dữ vậy?

Hết chuyện vui, rồi tới chuyện buồn.

Mấy bạn ở trong nước, than rằng tết này buồn lắm, vì Trọng lú, lên báo đài than rằng: “Tôi già yếu rồi, lại học hành chẳng bao nhiêu, không muốn làm nữa, nhưng bị đảng phân công, nên phải nhận thôi.”

Người dân buồn cũng đúng thôi, họ thương Trọng lú, tuổi già sức yếu mà phải nai lưng gánh vác việc nặng nhọc, càng thương Trọng lú bao nhiêu, họ hận thù cái đảng CS bấy nhiêu, cả nước 90 triệu dân, thiếu gì tuổi trẻ tài năng “có lý luận,” phải bắt một người vừa già, vừa lú làm việc, tới chết không được nghỉ ngơi?

Nhân dân “bức xúc,” hỏi bà Ngân, bà Tòng Thị Phóng, hai bà “có quyền to, cao nhất nước,” hỏi rằng:

Thưa hai bà, Trọng lú hứa làm nửa nhiệm kỳ sẽ rút, đến nay không thấy dấu hiệu rút, mà còn nhấn mạnh thêm vào, mấy bà thấy sao?

Hai bà trả lời: Úi chao, nó nhấn hết hơi, cũng có thấy mẹ gì đâu. Họ nói như vậy thua ông Trump xa lắm, vì ông Trump không hứa rút, mà ổng rút cú nào, thiên hạ kêu trời cú nấy, này nhé:

– Ông đòi rút ra khỏi:

– Nato

– Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc

– Hiệp ước biến đổi khí hậu

– NAFTA

– WTO

– Hội đồng nhân quyền liên hiệp quốc.

Thậm chí có cái ổng mới hăm “rút” thiên hạ kêu trời! Vái trời mai mốt, Mỹ có gì ở Tàu phù, ổng rút ráo hết, tụi nó rên chết cha nó luôn, mà rên tiếng Chệt, nghe vui tai lắm à nghe.

Ông Bút

danlambaovn.blogspot.com

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở CHIM CÓ Ê KHÔNG?_Ông Bút

Sách Lược Sử CSQG/VNCH (tái bản)

Hi các bạn,

Sách Lược Sử CSQG/VNCH tái bản (tức in lần thứ II, có hiệu đính và bổ túc thêm một số hình ảnh) do Tổng Hội CSQG ấn hành, đã in xong. Các bạn nào chưa đặt mua đợt I (bìa cứng, giá $25, đã hết) nay có thể đặt mua sách tái bản, giá $15/cuốn (bìa mềm, giống như bìa ĐS Phượng Hoàng). Chi tiết v/v đặt mua sách, xin xem Thông Báo của TH/CSQG ở dưới.

(Trích Email Thông Báo của TK1)

Inline image

THÔNG BÁO của Tổng Hội CSQG/VNCH:

Little Sàigòn ngày 10 tháng 12 năm 2018

Số: .100./TH.CSQG

THÔNG BÁO

V/v tái bản quyển Lược Sử CSQG/VNCH

Kính gởi:     – Quý Niên Trưởng – Quý Chiến Hữu CSQG

                         (Trong HĐ Cố Vấn – HĐ Quản Trị – HĐ Chấp Hành)

                     – Cùng toàn thể Niên Trưởng và Chiến Hữu CSQG tại hải ngoại.

          Sau khi quyển Lược Sử Cảnh Sát Quốc Gia VNCH được phát hành tháng 6 năm 2018, có rất nhiều Niên Trưởng và Chiến Hữu khắp nơi liên lạc để yêu cầu Tổng Hội gởi đến từng người. Nhưng vì đợt đầu in bìa cứng, nên giá khá đắt, do đó Tổng Hội không dám đặt in nhiều mà chỉ căn cứ vào số lượng của các Hội, Liên Hội đã đặt trước.

          Để đáp ứng lại ước muốn của đa số chưa có, Tổng Hội đã cho tái bản lại, có sửa chữa vài thiếu sót trong nội dung, cũng như cho in bìa giấy dày (như quyển Đặc San Phượng Hoàng hàng năm), nên giá thành chỉ có 15$00 (quyển bìa cứng giá là 29$40)

          Nay gởi Thông Báo này, để các Hội, Liên Hội và quý Niên Trưởng, quý Chiến Hữu nào muốn nhận quyển Lược Sử tái bản này, xin sớm liên lạc về Tổng Hội để tiện việc đặt in và kịp gởi trước Tết âm lịch Kỷ Hợi (2019)

          Có thể liên lạc bằng Phone hoặc Email cho: Trần Quan An hoặc Phan Tấn Ngưu (theo chi tiết trên Letterhead)

           Trân trọng,

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Sách Lược Sử CSQG/VNCH (tái bản)

Chúc Mừng Năm Mới 2019

Happy new year- Toan như

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Chúc Mừng Năm Mới 2019

Ý Nghĩa Vòng Hoa Phúng Điếu

flowerHỏi:
Trong tuần qua, nhân bà bạn của mẹ tôi tạ thế, tôi gặp một vấn đề khiến cứ phải suy nghĩ mãi. Vì vậy tôi viết thư này nhờ quý vị tìm cho một giải pháp thỏa đáng. Câu chuyện như sau:
Bác này khi còn ở Việt Nam, nhà bác ngay cạnh nhà tôi. Bác có hai con thì người con trai là bạn anh tôi, con gái bác là bạn tôi, nên hai gia đình thân nhau lắm. Nghe tin bác mất, tôi đưa ngay mẹ tôi tới nhà bác, trước là an ủi các con bác, sau là phụ giúp những việc linh tinh trong tang lễ, coi như việc nhà.
Vì ở ngay tại Orange County, nơi được coi là thủ đô tỵ nạn, nên cũng như tất cả những tang lễ khác, mọi việc đã có nhà quàn lo chu tất, tang gia chỉ có việc đăng cáo phó, sắm sửa hương nến để bầy trên bàn thờ, vân vân. Tưởng chuyện đơn giản, nhưng mà không phải vậy, riêng cái vụ cáo phó, đã có chuyện phiền rồi.
Gia đình bạn tôi khi xưa vốn nghèo, nhưng nhờ học giỏi, nên anh của bạn tôi được một gia đình vọng tộc gả con gái. Đến chỗ ghi tên thông gia, vợ anh đòi phải in tên mẹ chị ấy là bà quả phụ Thiếu Tướng. Bạn tôi góp ý:
– Em nghĩ là nếu bác trai còn thì đề thông gia là gia đình Thiếu Tướng mới có lý do. Vả lại, Thiếu Tướng là đương nhiệm kìa, mình đã di tản sang đây, bác đã thôi đi làm thì phải đề là nguyên Thiếu Tướng. Bác đã mất thì lại phải đề là cố Thiếu Tướng.
Chị dâu bạn tôi sầm mặt lại, không thèm nói gì nữa. Chồng chị vội xuê xoa, kiểu “dĩ hòa vi quý “:
– Ăn nhằm gì, cái cáo phó ý mà. Đương nhiệm thì ba chị ấy nay đã lên đến Đại Tướng rồi ấy chứ. Mà ông có mất rồi thì mới ghi là bà quả phụ, ai chả biết.
Thế là thông qua. Sang đến chữ “Xin miễn phúng điếu”. Mục này thì anh của bạn tôi phát pháo đầu tiên. Anh lên giọng giảng giải:
– Phúng điếu làm phiền người ta tốn tiền vô ích. Ngày xưa thời phong kiến, khi cha mẹ quan lớn chết thì hủ tục phúng điếu là một dịp để quan lớn moi tiền thuộc cấp, và thuộc cấp hối lộ quan lớn, qua hình thức phúng điếu cụ cố. Hoặc là ở nhà quê nghèo khổ, phúng điếu là một cách lân bang hàng xóm giúp đỡ cho nhà đám có tiền mà làm đám ma. Tới chừng chính nhà mình có chuyện thì người ta trả lễ, giúp lại mình ý mà. Bây giờ có ai quan quyền hoặc túng thiếu gì đâu mà lấy phúng điếu của người ta.
Anh nói thì cũng có lý, bạn tôi hỏi thêm:
– Thế có ghi là “Xin miễn phúng điếu, kể cả hoa” không?
Bây giờ có lẽ chị dâu bạn tôi đã nguôi ngoai, nên góp lời:
– Dĩ nhiên, phần lớn phúng điếu là hoa đó. Phải ghi vào chứ. Hoa là vô ích nhất. Được có vài ngày đã héo mất rồi. Mà mỗi vòng hoa cả trăm bạc, phí tiền. Chẳng thà để tiền làm việc thiện lại còn có ích hơn. Cứ để cái hộp trên bàn thờ, dán vào tờ giấy ghi là “Xin miễn phúng điếu, quý vị có lòng xin bỏ tiền vào hộp để làm việc thiện”.
Bạn tôi hỏi:
– Như thế làm sao biết được họ bỏ vào hộp bao nhiêu, để sau này nhà họ có việc mình còn trả lễ cho người ta?
Chị dâu nguýt:
– Thì chính là để dẹp luôn cái hủ tục trả lễ ấy đấy. Lễ qua lễ lại chỉ tốn thì giờ!
Bạn tôi cười nhạt:
– Mà tốn tiền nữa ấy chứ, anh chị nhỉ ? Bây giờ nhận lễ thì sau này anh chị phải trả lễ đấy, không đến phiên em đâu. Con trai báo hiếu cha mẹ mà.
Có lẽ thấy tình hình găng, mẹ tôi xen vào, giọng nghẹn ngào:
– Các con à, mẹ các con với bác cũng như chị em nên bác có vài lời, các con nghe thì nghe, không nghe thì bỏ, coi như bà già nói xàm, đừng có giận. Vào thời bác, đám tang cha mẹ quan trọng lắm, vì đó là cơ hội cuối cùng cho người con có dịp tỏ lòng thương kính cha mẹ, cảm tạ công ơn nuôi dạy, chín tháng cưu mang, ba năm bú mớm, bế ẵm, rồi còn vất vả mấy chục năm trời, dạy dỗ, lo cho con đi học nên người. Thời bác, khi cha mẹ chết, người đến phúng điếu dù ít tuổi, dù vai vế thấp, mình cũng rạp người xuống lạy tạ người ta, cảm ơn người ta đã đến thăm viếng hương hồn cha mẹ mình. Đó là một cách để báo hiếu cha mẹ lần cuối cùng, trước khi xa cách vĩnh viễn đó các con à. Ngày nay cha mẹ chết, người ta đem vòng hoa tới phúng viếng vong linh cha mẹ mình, cho nó bớt tẻ lạnh, bớt tội nghiệp cái thi hài nằm trong nhà xác, mà mình lại tính toán, không muốn cho người chết được ấm cúng với vòng hoa thơm, vòng hoa vĩnh biệt, ướp mùi hương lần cuối cùng, cho cả cuộc đời vất vả vì con, bác thật là buồn quá !
Thấy mẹ tôi rơm rớm nước mắt, tôi vội cáo từ để đưa mẹ về, kẻo mẹ giận lại phát lên cơn bệnh cao máu.
Về nhà rồi, tôi cứ suy nghĩ hoài. Trong đời sống hằng ngày tại nước ngoài, tôi thấy chúng ta cũng đã du nhập một số tục lệ của người Tây Phương, nhiều cái cũng hay. Tôi cũng đã dự mấy đám tang trong sở, người Mỹ họ không lấy tiền phúng điếu, mà đưa cho mình tên một cơ quan từ thiện, yêu cầu mình gửi thẳng ngân phiếu ghi số tiền mà mình muốn phúng điếu đến địa chỉ đó. Số tiền gửi tặng cơ quan từ thiện này, cuối năm lại được trừ thuế, mà tiền thì lại được tiêu vào việc có ích lợi. Tôi thấy làm vậy thực tế hơn là mua vòng hoa, vài ngày đã héo, cũng phí tiền thật. Tuy nhiên, những lời nói đầy tình nghĩa của mẹ vẫn văng vẳng bên tai, khiến cho tôi cứ bâng khuâng hoài, nên viết thư này xin quý vị cho biết ý kiến.
NKT
Đáp:
Xin cảm ơn bà đã gửi tới một lá thư trình bày rất chi tiết. Cũng xin được chúc mừng bà hãy còn mẹ già minh mẫn, mẹ con được sống chung với nhau. Căn cứ vào lời dạy của cụ “Thời bác, khi cha mẹ chết, người đến phúng điếu dù ít tuổi, dù vai vế thấp, mình cũng rạp người xuống lạy tạ người ta, cảm ơn người ta đã đến thăm viếng hương hồn cha mẹ mình” là quan điểm của thế hệ người Việt Nam trưởng thành trước năm 1945, chúng tôi đoán rằng năm nay cụ cũng cỡ gần tám chục tuổi rồi, phải không ạ? Một lần nữa, xin chân thành chúc mừng bà.
Có những người bạn của chúng tôi đã buồn bã than rằng mỗi khi gặp cha mẹ trong nursing home, các cụ không còn nhận ra được con cái, mà ngơ ngác hỏi: “Ông, bà là ai?”, thấy đau lòng quá. Họ áy náy rằng muốn giữ các cụ trong nhà thì không có khả năng và phương tiện, vì mình cũng phải đi làm kiếm sống, lại yếu đuối, không thể bế ẵm làm vệ sinh cho cha mẹ, như những chuyên viên được. Có gia đình thương cha mẹ già, giữ cha mẹ trong nhà, nhưng không thường xuyên tắm rửa cho các cụ được, khi sở xã hội tới quan sát, thân nhân bị kết tội “bỏ bê” các cụ. Vì lý do đó, họ yêu cầu chuyển các cụ vào nursing home, để được các chuyên viên săn sóc, đúng tiêu chuẩn hơn. Về mặt vật chất, vệ sinh, thì có thể đúng tiêu chuẩn hơn đấy, nhưng thiếu giọng nói tiếng cười của con cháu, các cụ cứ héo hon dần. Hoàn cảnh sống đã khác với khi còn ở quê nhà, nên cũng có những điều mà mình muốn làm cho nhau, nhưng không còn có thể được nữa.
Cho nên, trong vấn đề “hội nhập với nền văn hóa Tây Phương”, cũng có nhiều điều rất tốt. Nhưng cũng có những điều chúng ta nên suy nghĩ thêm. Một trong những điều đó là “vòng hoa phúng điếu”
Thưa quý vị,
Không riêng gì cụ thân sinh bà Kim Trang không đồng ý, mà chính chúng tôi cũng thấy rất lấn cấn trong việc “tang gia từ chối vòng hoa phúng điếu” này.
Có lẽ chúng ta đều đồng ý với nhau là hoa đem lại cho cuộc đời rất nhiều ý nghĩa. Ngay từ lúc một em bé chào đời, em đã được hưởng mùi hoa thơm mà mọi người mang tới mừng đón em. Rồi từ đó, hằng năm, mỗi buổi mừng Sinh Nhật của em, phòng tiệc lại tràn ngập hoa tươi trang trí, nếu em se mình nhức mẩy, bạn bè thân thuộc của cha mẹ tới thăm cũng đem hoa tới chúc em mau lành. Rồi em lớn lên đi học, đi thi, mỗi dịp lễ lạc là lại có hoa bày biện khắp nhà. Khi em có người yêu, hoa cũng là cầu nối, nói giùm những lời em muốn nói mà không ra lời. Trong thời gian yêu đương, hoa đã giúp hòa giải biết bao nhiêu là giận hờn giữa đôi trẻ. Rồi khi đôi trẻ quyết định cùng nhau đi trọn đường đời, trong ngày cưới, món quà đầu của đôi uyên ương tặng nhau, cũng là một bó hoa tươi, biểu tượng của cuộc tình đầy yêu thương, tràn ngập hạnh phúc. Trong suốt cuộc sống chung dài đằng đẵng, hoa đã không biết bao nhiêu lần hàn gắn những hiểu lầm, những vô ý, đôi khi có thể làm rung rinh tổ ấm. Hoa đã làm đẹp cuộc đời đôi bạn cho tới khi đôi trẻ trở thành có tuổi, thì đó lại là lúc hai mái đầu bạc cùng nhau bưng bình hoa lên chùa cúng Phật, dâng lên Đức Mẹ, Đức Chúa, Đền Thánh, vân vân, tỏ lòng thành kính đối với các đấng thiêng liêng.
Hoa không chỉ giúp xây đắp tình cảm trong gia đình, hoa còn làm đẹp đời sống của mọi người trong xã hội. Không thể kể xiết đã có biết bao nhiêu lần trong cuộc đời, bình hoa thay mình nói lên lời cảm ơn, lời xin lỗi, lời âu yếm trong tình thân quyến, tình bạn, tình lân bang hàng xóm…vân vân. Một bình hoa tươi tuy không biết nói, nhưng thật là cảm kích xiết bao qua ý nghĩa thầm kín mà bình hoa mang lại.
Rồi thì những ngày vui tưng bừng như ngày Tết, lễ Phật Đản Sinh, lễ Chúa Giáng Sinh, ngày Valentine, Father’s Day, Mother’s Day, ăn mừng tân gia, đón bạn từ xa tới, mừng đoàn tụ gia đình, vân vân, luôn luôn có sự hiện diện của bình hoa. Bất cứ cuộc hội hè, đình đám, họp mặt lớn nhỏ nào cũng đều phải trang trí bằng hoa. Người đời thượng cổ, hoặc tại những bộ lạc bán khai nơi rừng sâu núi thẳm, cũng dùng hoa để trang điểm. Hoa và người bước cùng nhịp bước trong cuộc đời như bóng với hình.
Riêng đối với đạo Phật thì hoa rất là quan trọng. Hoa là biểu tượng của một nền giáo lý thâm áo, sâu sắc, nhắc nhở mọi người rằng, cũng như tất cả các hiện tượng trong thế giới tương đối, vẻ đẹp của hoa cũng không tồn tại vĩnh viễn, mà sẽ trải qua bốn sự chuyển biến trong một khoảng thời gian, là chu kỳ của Sinh, Trụ, Dị, Diệt.
Khi bông hoa bắt đầu nở, là “Sinh”, vẻ tươi đẹp tồn tại một thời gian ngắn, là “Trụ”, tiếp đến là sự thay đổi, chuyển qua mầu héo úa, là “Dị”, rồi tàn lụi, quắt lại, là “Diệt”. Chỉ cần quan sát bông hoa từ Sinh đến Diệt, người mẫn cảm cũng có thể nắm bắt được giáo lý nhà Phật về “Vô Thường”.
Hoa gắn bó với cuộc đời con người sâu sắc, tình nghĩa như thế, vậy tại sao trong buổi lễ vĩnh biệt cha mẹ, bạn bè, người thân, chúng ta lại không cho bông hoa tới tỏa hương thơm để âu yếm tiễn đưa thi hài người quá cố đến nơi an nghỉ cuối cùng? Biết đâu thần thức người quá vãng lại chẳng cảm thấy buồn tủi, bơ vơ, trong khung cảnh nhà quàn lạnh lẽo vì thiếu hoa? Hơn nữa, mùi hoa tươi thơm ngát tỏa lên cũng giúp cho bầu không khí trong nhà quàn bớt vẻ lạnh lùng, ghê rợn. Thế thì tại sao chúng ta lại tước đoạt món lễ vật thanh khiết dành cho người quá cố ấy? Cũng nên nhớ rằng vòng hoa phúng điếu là dành cho người chết, chứ không phải để tặng người sống. Nếu người đến phúng viếng có vì tình cảm với người sống mà đem hoa tới, thì cũng nên cảm nhận vòng hoa, đem trang hoàng tang lễ với nguyện ước thần thức cha mẹ được hoan hỉ, vì thấy con cái được nhiều người quý mến, nên người quá cố cũng được hưởng lây.
Cũng như bà chị dâu kể trên, có một số người viện lẽ rằng đem hoa đến nhà quàn là một sự phí phạm, vì chỉ vài ngày thì đã đem người chết đi chôn rồi. Nếu lý luận theo kiểu đó thì sự xức nước hoa của mọi người cũng là phí phạm, vì chỉ được một ngày là hết mùi thơm, hoặc ăn những bữa tiệc linh đình tốn tiền làm chi cho phí, chỉ một lúc sau thì bao tử cũng tiêu hóa hết.
Người ta kiếm tiền để làm gì? Xin thưa rằng chính là để tiêu vào những việc cần phải tiêu. Nhưng thật ra tại nhiều nơi, nhất là ở Hoa Kỳ, dường như người ta đã tiêu phần lớn số tiền kiếm được vào những việc không hẳn là rất cần thiết, thí dụ, quần áo chưa rách, nhưng đã mua quần áo mới, không phải vì cần mà vì thích vẻ đẹp theo thời trang. Xe cộ, nhà cửa, tuy vẫn đủ dùng, nhưng cũng mua cái mới, đẹp hơn. Nếu so sánh thì vòng hoa tiễn người thân ra đi vĩnh viễn, còn cần thiết hơn tất cả những sự chi tiêu kể trên. Và nếu phải tính toán đến việc dẹp chuyện mua hoa phúng điếu, để dành tiền làm việc thiện, thì có lẽ nên dẹp chuyện mặc theo mốt này nọ, ăn tại nhà hàng nổi tiếng kia để lấy tiền làm việc thiện, trước khi dẹp chuyện phúng điếu bằng hoa
Bà Kim Trang viết trong thư rằng con dâu bà cụ quá cố đề nghị là “Cứ để cái hộp trên bàn thờ, dán vào tờ giấy ghi là “Xin miễn phúng điếu”, quý vị có lòng xin bỏ tiền vào hộp để làm việc thiện”….
Chúng tôi cũng đã từng thấy những chuyện tương tự xảy ra trong sở làm của người ngoại quốc. Họ yêu cầu các đồng nghiệp, ai muốn phúng điếu thì ký ngân phiếu gửi thẳng tới một cơ sở tôn giáo, hoặc một hội từ thiện nào đó, mà họ nêu ra.
Nhưng mỗi nền văn hóa lại có những nét đẹp truyền thống riêng. Những đám tang người Tây Phương mà chúng tôi tham dự, thường chỉ đưa người qua đời tới huyệt mộ, rồi mọi người ra về, trong khi người Việt Nam khi đi đưa đám tang là đứng chờ cho tới lúc mắt nhìn thấy thi hài người quá cố đã được “vùi sâu chôn chặt”, còn thắp nén hương cuối cùng để ngỏ lời vĩnh biệt trước khi ra về.
Đối với những người thấm nhuần nền văn hóa Đông Phương, thì cách xử sự lại cũng có sự tinh tế riêng. Người Đông Phương rất nhậy cảm trong những chuyện như là “làm việc thiện phải từ tâm khởi”. Đối với họ, làm việc thiện là một chuyện hoàn toàn tự nguyện, do sự “phát tâm”, có nghĩa là khởi tâm từ bi muốn giúp đỡ người khác. Sự “phát tâm” này là chuyện mỗi người đều làm trong suốt chiều dài của cuộc đời, trừ những người keo kiệt, bần tiện. Và cũng không cần phải chờ đến lúc có người chết, họ mới đem tiền đáng lẽ để phúng điếu, chuyển sang làm việc thiện, một kiểu “kéo giỗ làm chạp” như vậy. Đối với người Đông Phương, “gợi ý” như thế là thiếu tế nhị, nó có nghĩa như là phải có người “dậy bảo”, thì họ mới biết làm việc thiện.
Một câu hỏi cũng nên nêu ra, là có phải tất cả những người Tây Phương đều không phúng điếu bằng hoa, mà gửi tiền cho hội từ thiện chăng? Xin thưa rằng không hẳn như vậy. Điển hình là hằng năm, vào ngày lễ Memorial Day, đích thân Tổng Thống đến đặt vòng hoa tại nghĩa trang anh hùng tử sĩ, để cảm niệm lòng ái quốc của họ. Mỗi khi có nhân viên trong chính phủ, trong các cơ quan qua đời, thì những cơ quan liên hệ cũng gửi hoa tới phúng điếu. Ngay chính thông gia và bạn bè của chúng tôi là người ngoại quốc, ở tận các tiểu bang xa xôi, cũng đặt mua hoa gửi tới kính viếng khi cha mẹ chúng tôi tạ thế, chia sẻ nỗi buồn với chúng tôi.
Cũng nên xét lại trường hợp có thể coi như thiếu tế nhị, là tang gia đặt cái hộp ngay trên bàn thờ vong linh, với hàng chữ “Xin miễn phúng điếu, quý vị có lòng xin bỏ tiền vào hộp để làm việc thiện”. Sự kiện này rất dễ gây bối rối, sượng sùng cho người khách đến viếng, vì có thể họ quen dùng thẻ, nên không đem theo tiền để bỏ vào hộp, cảm thấy như có những cặp mắt nhìn soi mói, chê cười là keo kiệt.
Chúng ta đón mừng em bé vào đời bằng hoa tươi thơm ngát, cũng nên tiễn biệt người đã trải qua một đời lao nhọc bằng vòng hoa tươi, vòng hoa tình nghĩa làm ấm áp vong linh một người phải đành đoạn từ bỏ cuộc đời mà ra đi … biền biệt….
Liên Hương (ĐPK)
Trích: thuvienhoasen online

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Ý Nghĩa Vòng Hoa Phúng Điếu

Happy New Year 2019

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Happy New Year 2019

Sến Già Nam Tác giả BS Dổ Hồng Ngọc / Phien Nguyen sưu tầm

       SẾN GIÀ NAM

                BS Đỗ Hồng Ngọc

Thấy tôi đứng loay hoay tìm kiếm mãi trên các kệ đầy nhóc băng đĩa ngổn ngang, cô bé bán hàng đến gần hỏi:

– Bác muốn kiếm loại nào?
– Nhạc. Nhạc xưa.

Cô đọc vài cái tên gì đó…

– Không. Xưa hơn nữa kìa. Chừng nửa thế kỷ trước. Có không?
– Bác chờ con lấy.

Một lúc, cô mang ra một cái… giỏ, đúng hơn là một cái rổ to, hình chữ nhật, chứa hàng ngàn đĩa CD, buộc dây thun từng cộc nói bác lựa đi.

Tôi giật mình thấy trên thành rổ dán mấy mảnh giấy viết tay bằng chữ in khá to: SẾN GIÀ NAM.

Tuần trước, vào một siêu thị ở một tỉnh miền Đông nọ tôi thấy nơi người ta bán băng đĩa có rất nhiều rổ đựng các thứ, được phân loại như có rổ phim hành động, phim kinh dị, phim Mỹ, phim Hồng Kông… và đặc biệt có hai rổ ghi: Nhạc sến nam, Nhạc sến nữ. Tôi định mua vài thứ xem sao, nhưng thấy kỳ kỳ nên thôi. Tuy vậy, tôi cũng học được vài từ mới. Có điều ở cửa hàng này, một cửa hàng bán băng đĩa khá lớn ở Thành phố có cách phân loại độc đáo hơn: Sến Già Nam. Tôi đoán đây là loại nhạc “sến” dành riêng cho nam giới “già”!

– Có Sến Già Nữ không cháu? Tôi tò mò.
– Dạ có. Bác kiếm xong Sến Già Nam con đưa Sến Già Nữ ra bác lựa!

Thì ra nam nữ đây không phải khách hàng mà là ca sĩ. “Sến” do “nam” ca sĩ hát cho người “già” nghe thì gọi là … Sến Già Nam v.v…Tiếng Việt ta thiệt hay! Nhớ lần ra Hà Nội năm xưa, người ta giới thiệu tôi một xí nghiệp có tên là Xí nghiệp Cao Xà Lá.  Hỏi “Cao xà lá” là cái gì? Là Cao su, Xà bông và thuốc Lá, gọi tắt Cao Xà Lá!

Tôi vừa tủm tỉm cười vừa lựa đống băng đĩa trong rổ Sến Già Nam, chọn được vài đĩa. Nhiều khi cả đĩa chỉ có một bài ưng ý. Thôi vậy cũng được. Có một bài mình thích là quý rồi ! Tôi hỏi còn Sến Già Nữ đâu? Cô bưng ra một rổ Sến Già Nữ nữa và nhìn tôi có vẻ nghi tôi mê cô ca sĩ nào đó của năm mươi năm trước!

“Sến” là gì ? Người ta bảo là do chữ Marie sến, tức người giúp việc, người ở đợ, con sen,  người nhà quê, ít học. Nhạc sến là nhạc… tầm thường, nhà quê mà các cô gái này thường hát hỏng để trải tâm sự nỗi lòng khi vô công rỗi việc.

Đã có những bài báo, những tranh luận sôi nổi về thứ nhạc « sến hay không sến” này. “Sến” mà sao người ta thuộc, người ta khắc cốt ghi tâm? “Sến” mà sao người ta cười người ta khóc?… Gần đây trên mạng, nhiều bạn trẻ « còm » rằng nhờ “sến” mà nuôi dưỡng được tâm hồn trong một thế giới vô cảm, và có bạn còn rất tự hào rằng đã sưu tầm được hàng ngàn bản nhạc « sến » để làm của quý!

Còn tôi, tôi chỉ biết nhạc hay hay dở với mình mà thôi. Hay là thứ làm tôi “rung động sáu cách” (nhãn nhĩ tỷ thiệt thân ý)…, còn dở là nhạc “nghe không vô” !

Chiều làng em của Trúc Phương chẳng hạn, với tôi là một bài hay, không chỉ rất lãng mạn “khói lam buồn như muốn ngừng thời gian” mà còn do tác giả viết bài này lúc ở Bình Tuy, quê tôi, cho một cô gái mà tôi có lẽ cũng quen biết.

Anh ơi nhớ về thăm thôn xưa,
Để nghe tiếng ngọt ngào ru bóng dừa
Xa xôi bước người anh lữ thứ
Nhớ thương hoài câu hát chiều làng em..

Còn Mộng ban đầu của Hoàng Trọng làm sao quên được:

Trông em mừng vườn cau
Trái mập tròn xuân mới
Bỗng me cười me nói
Con bé lớn thật mau
Mai mốt mẹ ăn trầu

« Mai mốt mẹ ăn trầu » bây giờ không còn nữa nên « đám trẻ » không biết là phải rồi. Còn những trái cau « mập tròn xuân mới » cũng khó kiếm ! Bây giờ là bưởi, là dưa hấu cả rồi!

Rồi Lối về xóm nhỏ của Trịnh Hưng

Có những chiều hôm
Trời nghiêng nắng xế đầu non
Nắng xuống làng thôn
Làm cho đôi má em thêm giòn
Lúa đã lên bông
Mắt già tươi sáng thôi chờ mong
Tiếng hò cô gái bên Cửu Long
Mơ rằng mai lúa lên đầy bông…

hay Tình lúa duyên trăng của Hoài An

Quê hương ta đất xưa vốn nghèo
Nhưng giàu tình thương nhau
Biết yêu lúa mầu xa cuộc đời cơ cầu
Gái trai biết làm tròn lời thề khi ban đầu

Tôi không hiểu vì sao những lời ca đầy tình quê hương, đất nước, tình gia đình, tình gái trai « biết làm tròn lời thề khi ban đầu» như vậy mà « sến » được ?

Hà Đình Nguyên trong một bài báo về vấn đề nhạc sến đã viết: « …nhưng không biết do đâu mà hầu như tất cả các bản nhạc được sáng tác trước 1975 – nhất là những bản có điệu boléro, rumba… đều bị quy là nhạc sến (tiếng “sến” được hiểu theo nghĩa dè bỉu, mỉa mai, khinh thị…).

… nhưng sẽ thật sai lầm khi quan niệm “nhạc sến” với hàm ý khinh thị, chê bai bởi trong dòng nhạc bình dân này có rất nhiều tuyệt tác mà chưa chắc các nhạc sĩ dòng nhạc “hàn lâm” đã sáng tác được, như: Khúc ca ngày mùa (Lam Phương), Hoài thu (Văn Trí), Xóm đêm (Phạm Đình Chương), Ai lên xứ hoa đào (Hoàng Nguyên), Nắng chiều (Lê Trọng Nguyễn), Đường xưa lối cũ (Hoàng Thi Thơ), Nửa đêm ngoài phố (Trúc Phương), Thương hoài ngàn năm (Phạm Mạnh Cương), Nắng lên xóm nghèo (Phạm Thế Mỹ)… »

Còn nhà thơ Đỗ Trung Quân có một bài thơ được Vũ Hoàng phổ nhạc rất hay tên Phượng Hồng có lần bực mình :

“Nói chú đừng giận, bài Phượng Hồng phổ thơ của chú sến chảy nước”, chàng trai 20 tuổi tóc tai kiểu hip-hop nói thẳng thừng. …Thế hệ trẻ 8X hôm nay không thể tin nổi, không thể chấp nhận nổi có một gã nào đó trạc tuổi mình suốt một năm dài ngồi cạnh bàn, học cùng lớp để ý cô bạn gái mà vẫn cứ: “bài thơ còn trong cặp… giữa giờ chơi mang đến lại mang về…”. Nhát gái đến thế, “yếu” đến thế thì “sến” là cái chắc. Bây giờ, chỉ cần một cú nhắn tin chớp nhoáng là alê hấp! Ra cà phê hộp ngồi ngay. Yêu à? Tỏ tình à? Đây, nhanh gọn lẹ: “Anh là number one, vừa đẹp trai lại vừa dễ thương…”. Không yêu nữa cũng chẳng sao: “thà như thế, thà rằng như thế…”. Đỡ lôi thôi, đỡ mất thì giờ, khỏi mang tiếng “sến”…

                                          ******

Gần đây nhiều ca sĩ bắt đầu quay về với nhạc « sến » có lẽ để đáp ứng nhu cầu tình cảm của con người trong một thế giới ngày càng vô cảm chăng! Có điều, vì sến… thiếu gốc nên nhiều khi hát sai mà không hay. Chẳng hạn « Đêm qua chưa mà trời sao vội sáng » trong  Chiếc lá cuối cùng của Tuấn Khanh, có ca sĩ hát ngon lành « đêm chưa qua mà trời sao vội sáng » ! Qua chưa với chưa qua khác nhau xa quá ! Cũng như « Bây giờ tháng mấy rồi hỡi em » của Từ Công Phụng mà hát thành « Bây giờ mấy tháng rồi hỡi em ? »… thì nguy tai !

Tôi vẫn còn nhớ những đêm ngồi nghe Tuấn Khanh đàn piano dưới chân cầu sắt Đa Kao trong một quán cà phê nhỏ chênh vênh…

Đêm qua chưa mà trời sao vội sáng
Một đàn chim cánh nhỏ chở mùa sang
Chiều vào thu tiễn em sầu lạnh giá
Lá trên cành từng chiếc cuốn bay xa …

(xin đừng nhầm với Tuấn Khanh, Hoài An, các nhạc sĩ nổi tiếng hiện nay!)

Tôi chắc rồi một hôm nào đó cậu trai 8X kia sẽ tìm đến bản nhạc “sến chảy nước” nọ và rồi 8X sẽ được thay thế bởi 9X, 0X… Rồi sẽ có những người tìm đến Sến Già Nam, Sến Già Nữ như tôi hôm nay cho mà coi!

Không lâu lắm đâu! Hãy đợi đấy!

Đỗ Hồng Ngọc

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Sến Già Nam Tác giả BS Dổ Hồng Ngọc / Phien Nguyen sưu tầm

Chúc Mừng Giáng Sinh An Bình Hạnh Phúc

Kính Chúc Quý NT, quý thân hữu và các bạn đồng môn cùng gia đình vui hưởng một mùa Giáng Sinh thật An Bình và nhiều Hạnh Phúc.
CNN

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Chúc Mừng Giáng Sinh An Bình Hạnh Phúc

Merry Christmas & Happy New Year_ Thơ Trần Pháp

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Merry Christmas & Happy New Year_ Thơ Trần Pháp