VÒNG HOA CHIẾN THẮNG







Ông Nguyễn Văn Thiệu (giữa) trong cuộc phỏng vấn của tuần báo Đức Der Spiegel năm 1979
(Tuần báo Đức Der Spiel số 50 năm 1979 – Ngày 09.12.1979)
Biếm họa: Tổng thống Thiệu cự tuyệt ký Hiệp định ParisCovid-19 được phát hiện có tác dụng làm đông máu, gây đông máu ở người và gây tắc nghẽn động mạch, khiến bệnh nhân khó thở do phổi, tim và phổi không nhận được oxy, dẫn đến tử vong nhanh chóng. Để tìm ra nguyên nhân của việc thiếu hụt năng lượng hô hấp, các bác sĩ ở Nga đã không tuân theo chương trình của WHO và tiến hành kiểm tra sức khỏe đối với COVID-19.
Sau khi bạn mở cánh tay, chân và các bộ phận khác của cơ thể và kiểm tra kỹ, họ phát hiện ra rằng các động mạch bị phá hủy và chứa đầy các cục máu đông, khiến máu khó lưu thông và cũng làm giảm lưu lượng máu. Vào cơ thể, nó khiến bệnh nhân tử vong.
Khi biết được nghiên cứu này, Bộ Y tế Nga đã thay đổi phác đồ điều trị Covid-19 và kê đơn aspirin cho bệnh nhân theo hướng tích cực. Tôi bắt đầu dùng 100 mg và Imromac. Kết quả là, bệnh nhân bắt đầu hồi phục và sức khỏe của họ bắt đầu được cải thiện. Bộ Y tế Nga đã thử hơn 14 nghìn bệnh nhân chỉ trong một ngày và đưa họ về nhà. Sau một loạt các khám phá khoa học, các bác sĩ ở Nga đã mô tả phương pháp điều trị, nói rằng căn bệnh này là một chiến lược toàn cầu, “không gì khác hơn là một cục máu đông (huyết khối) và một cách để điều trị nó.”
Điều này cho thấy rằng thế giới này có thể được cứu.
Hồ Đắc Vũ





Những ai đã từng nhìn qua những hình ảnh về cuộc chiến tranh Việt Nam, chắc cũng có lúc đã bắt gặp hình ảnh một người lính Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) đang bị thương tật, bị đuổi ra nơi chữa trị của mình là Tổng Y Viện Việt Nam Cộng Hòa vào chiều ngày 30-4. Tấm hình nhỏ không có nhiều sự thuyết minh nhưng chỉ với ánh mắt của người thanh niên đau đớn, mệt mỏi đang chống nạng bước đi, đã là sự ám ảnh không lời đến tận cùng. Trong bộ quân phục có vẻ mặc vào vội vã, anh lính VNCH đó bước đi và lọt vào khung hình, trở thành một dữ liệu giằng xé im lặng, như một vết thương không bao giờ lành về một câu chuyện có thật: Những người thương bệnh binh bị chĩa súng, đuổi ra đường, ngay sau khi quân bộ đội Bắc Việt tràn vào Sài Gòn.


– Vương Mộng Long –

Vương Mộng Long-K20
—
| Một cảnh đốt sách vào tháng 5 năm 1975 ở Sài Gòn |
Quốc Việt





Năm 1991, cuộc chiến Vùng Vịnh nổ ra. Ông Huấn đăng ký vào quân ngũ. Năm 1993, ông trở thành sĩ quan Hải quân trừ bị. Trong thời gian này, ông làm việc thêm ở Bộ Năng lượng. Với vị trí kỹ sư phụ trách dự án đặc biệt chuyên nghiên cứu kỹ thuật dẫn hai tia proton phóng với vận tốc gần bằng vận tốc ánh sáng sao cho chúng có thể chạm nhau (superconducting super collider), từ đó cung cấp các dữ liệu nhằm giúp hiểu thêm về hiện tượng Big Bang cũng như các hiện tượng khác trong vũ trụ, ông Huấn là một trong số rất ít người Việt có mặt trong nhóm nghiên cứu này. Từ Bộ Năng lượng, ông chuyển sang làm việc cho General Motors (GM), phụ trách thiết kế các hệ thống điện tử cho xe hơi. Tại đây, ông phát minh một số sáng chế mà hiện GM vẫn sử dụng…
Năm 1993, internet chưa phát triển, cả nước Mỹ chỉ có khoảng 20 website. Tuy nhiên, ông Huấn đã nghĩ đến việc làm thế nào có thể sử dụng network để phục vụ quân đội và hỗ trợ tác chiến. Ý tưởng của ông được một đề đốc ủng hộ. Ông Huấn được mời vào Ngũ Giác Đài tường trình cho giới lãnh đạo Hải quân. Tiếng nói của anh thiếu úy Huấn trở nên lạc lõng giữa những hoài nghi. Cho đến thời điểm đó, rất ít người có thể hình dung cái gọi là “network warfare”. Không đầy 10 năm sau, khi nước Mỹ bước vào cuộc chiến Vùng Vịnh lần hai (2003), kỹ thuật chiến tranh không gian mạng đã trở thành một trong những yếu tố quyết định thắng bại. Cuộc chiến Vùng Vịnh lần hai cũng là thời điểm thiếu tá Huấn được đưa sang Afghanistan và Iraq, với vai trò sĩ quan chỉ huy đơn vị kỹ thuật giúp phá hủy các thiết bị kích nổ bom từ xa của khủng bố… “Một trong những thử thách khó nhất đối với tôi là phải đi một bước trước kẻ thù” – ông Huấn trả lời phóng viên Eric Schmitt trên New York Times số ra ngày 6-2-2006.
Ông có một sứ mạng khác trong lẽ sống của mình. Ông định hình cuộc đời ông bằng những định nghĩa khác với những đo lường về vật chất. Với ông, có nhiều cách để “trả nợ” nước Mỹ nhưng ông đã chọn binh nghiệp, vì quân đội mới là hình ảnh đại diện bảo vệ cho quốc gia nơi đã cưu mang những người tỵ nạn như ông, một quốc gia từng là ngọn hải đăng cho những giá trị nhân bản, về tự do, dân chủ và nhân quyền. “Món nợ” đối với nước Mỹ không phải là món nợ lớn nhất đối với ông Huấn. Có một món nợ khác chất chứa gánh nặng lương tri thậm chí nặng nề hơn. Nó có ý nghĩa lớn hơn cả. Nó ám ảnh ông như một lời thề mà ông nguyện phải làm, như một cách để báo hiếu cho cha ông – cố Đại tá Chỉ huy trưởng Trường thiết giáp VNCH Nguyễn Tuấn, như một cách để làm mẹ ông mỉm cười nơi chín suối, như một cách để “trả lời” cho một cuộc chiến tàn khốc từng làm điêu linh dân tộc mà toàn bộ gia đình ông là nạn nhân, để cuối cùng, cho thấy rằng, hòa bình có giá trị như thế nào và tại sao bằng mọi giá phải bảo vệ hòa bình.
Câu chuyện bi thương của ông đã được kể đi kể lại với rất nhiều tình tiết không có thực. Và khi thuật lại câu chuyện, một số nhân vật luôn được đẩy ra phía trước như thể họ là nhân vật chính. Cũng khó có thể tránh điều đó vì câu chuyện đã trở thành một phần của lịch sử cuộc chiến. Tuy nhiên, những thước phim chính xác đáng lý cần phải lột tả thời khắc kinh hoàng xảy đến với gia đình ông chứ không phải những gì xảy ra sau đó. Đó là hình ảnh kiên cường của bố và mẹ ông trước họng súng của đặc công Cộng Sản.
Hơn 50 năm trôi qua, ông Huấn chưa bao giờ quên những gì ông chứng kiến. Ông không thể quên tràng súng liên thanh điên cuồng nã vào bảy người trong gia đình mình – vào bố, vào mẹ, vào các người anh và cả đứa em út mà mẹ bế trên tay, khi họ đang bị bắt làm con tin, ngay trong những ngày mà hai bên đã thỏa thuận ngưng chiến. Ông không thể quên cảnh người anh thở hắt ra làn hơi cuối cùng và cảnh người em bị bắn thủng bụng ruột đổ ra ngoài. Ông không bao giờ có thể quên được cảnh mẹ ông, bị bỏ nằm đó đau đớn, chảy máu và rên xiết nhiều giờ cho đến chết. Ông cũng không thể quên cảnh đặc công cầm lưỡi lê đâm vào lon bia để uống, dọn đồ ra ăn, giữa những nạn nhân bị thương đang rên xiết và giữa những thi thể vừa bị thảm sát man rợ.

Tháng 10-2019 tới đây, lễ thăng chức Phó Đề đốc cho ông Nguyễn Từ Huấn sẽ được tổ chức tại Washington DC. Với kinh nghiệm cùng sự tận tụy, tân Phó Đề đốc Huấn còn sẽ đảm nhận một chức vụ mới: Tham mưu phó Bộ tư lệnh hải dương hệ thống Hải quân (Naval Sea Systems Command-NAVSEA), đặc trách an ninh mạng. Cộng đồng người Mỹ gốc Việt lại có thêm một nhân vật đáng để tự hào.
TRƯỚC KHI HÒA GIẢI VỚI PHAN NHẬT NAM, XIN ÔNG HỮU THỈNH HÃY HÒA GIẢI VỚI CÁC NHÀ VĂN VÀ HÀNG TRĂM NHÀ BÁO BẤT ĐỒNG CHÍNH KIẾN TRONG NƯỚC NHƯ PHẠM THÀNH, THÁI BÁ TÂN, PHẠM ĐÌNH TRỌNG, TRẦN MẠNH HẢO… VÀ NHIỀU CHỤC NHÀ BÁO ĐANG Ở TÙ VÌ DÁM VIẾT RA SỰ THẬT TRƯỚC ĐÃ…
GS Nguyễn Văn Canh Tâm Tình Nhân Mùa Quốc Hận Lần Thứ 46 :
Cậu bé hỏi:“Vậy cháu phải kiếm bao nhiêu tiền thì mới mua được chiếc
Bạn phải đăng nhập để bình luận.