Đọc bài thơ “Vu Lan Nhớ Mẹ” (TP)_Nguyễn Chính Minh

CẢM NGHĨ KHI ĐỌC BÀI THƠ ” VU LAN NHỚ MẸ” * Nguyễn Chính Minh

Tôi ít khi đọc những bài thơ “Nhớ Mẹ” trong mùa Vu Lan vì cái thành kiến là những bài thơ làm theo mùa này không khác gì bài luận văn hồi nhỏ đầy những khuôn sáo.

Trần Pháp là một bạn thơ Đường Cóc nên tôi tò mò đọc thử xem Lão Cóc này làm thơ Tự do ra sao.

Đoạn mở đầu đúng là sáo. Đoạn sau cùng cũng vậy. Dường như TP làm bài thơ theo đúng khuôn mở đầu thân bài kết luận.

Nhưng vào đoạn thứ hai, tôi lập tức bị lôi cuốn vào những câu thơ tả thực rất mạnh :

   ” Bú mớm nhùng nhằng bữa rau bữa cháo “

Vì nghèo bữa rau bữa cháo không đủ sữa cho con nên mới “nhùng nhằng bú mớm” như thế, những chữ này quá hay.

   ” Bên ướt mẹ nằm con lăn phía ráo “

Cái giường nhỏ con đái dầm ướt chiếu, mẹ phải nằm lên chỗ ướt để nhường chỗ ráo cho con. TP gần tám bó rồi vẫn nhớ hình ảnh ấy sao ? Ký ức về Mẹ thật là kỳ diệu.

Bài thơ nói nhiều về nỗi khổ, nỗi lo của mẹ. Nhưng cũng có những lần vui.

Lần vui TP thi đậu Tú tài :

   “Con học trường xa kiếm nhà ở đậu
   Bới gởi : thân già kẽo kẹt oằn vai
 Đèn sách sớm hôm con đỗ Tú tài
 Mẹ mừng mẹ vui như ngày trẩy hội “

Sao mẹ TP giống mẹ tôi quá. Đậu Tú tài thấy to ghê.

Lần vui khác, khi con đi tù cải tạo trở về :

   “Ngày con trở về thân gầy sức kiệt
   Lòng dạ vui mừng nước mắt mẹ rơi “

Đọc câu này tôi không cầm được nước mắt.

Cảm tưởng sau cùng : bài thơ hay. Hay không phải vì chải chuốt mà vì hết sức đơn sơ chân tình.

Nguyễn chính Minh

Bài này đã được đăng trong Tin Tuc Nội Bộ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.