Điếu văn & Tiểu sử cố Thiếu Tá Huỳnh Diễn

Diếu van7 & tiêu sử
(
Điếu văn nầy do K1 Phan Quang Nghiệp biên soạn và sẽ đọc trong lễ phủ cờ cho cố Thiếu Tá Huỳnh Diễn vào lúc 12 giờ PM Thứ Bảy ngày 26 tháng 12 năm 2015)

Kính thưa Chị Diễn và các cháu,

Kính thưa quý thân bằng quyến thuộc của Bạn Huỳnh Diễn,
Kính thưa quý vị,

Chúng tôi, một số cựu viên chức CSQG một thời cùng thụ huấn dưới mái trường Học Viện CSQG, và từng làm nhiệm vụ Bảo Quốc An Dân dưới Chính Thể Việt Nam Cộng Hoà với người quá cố là : Cố Thiếu Tá Huỳnh Diễn. Hôm nay, chúng tôi tề tựu tại đây, đại diện cho những người từng phục vụ trong Lực Lượng CSQG VNCH, xin được long trọng cử hành lễ phủ Quốc Kỳ VNCH Nền Vàng Ba Sọc Đỏ lên Linh Cữu Cố Thiếu Tá Huỳnh Diễn. Năm xưa cũng chính dưới lá cờ nầy Thiếu Tá Huỳnh Diễn đã từng quỳ xuống giơ tay tuyên thệ thề suốt đời sẽ trung thành.

Kể từ khi tốt nghiệp Học Viện CSQG cũng như trải qua bao nỗi thương đau tủi nhục khi Nước Mất Nhà Tan với hơn 13 năm dài trong ngục tù của cộng sản Bắc Việt, Cố Thiếu Tá Huỳnh Diễn vẫn luôn luôn nêu cao dũng khí, tận tụy hoàn thành trách nhiệm của người sĩ quan CSQG và giữ vững lòng kiên trung, hiên ngang không khuất phục trước quân thù. Trước những khí phách hào hùng đó, Thiếu Tá HD thật xứng đáng để được phủ lá Quốc Kỳ thân yêu của Tổ Quốc VNCH mà anh đã suốt đời phục vụ.

Sau đây, tôi xin đọc sơ lược đôi nét về cuộc đời của Cố Th.Tá HD :
– Cố Thiếu Tá Huỳnh Diễn sinh trưởng trong một gia đình nghèo khó thuộc Làng Phú Mậu Tỉnh Thừa Thiên Huế. Cha chết sớm, mẹ goá con côi không anh chị em, một mình mẹ già tần tảo nuôi con ăn học nên người.
-Lúc nhỏ học Tiểu Học tại Trường Phan-Xi-Cô Làng Phú Mậu
– Thi đỗ vào Đệ Thất và theo học hết bậc Trung Học tại Trường nổi tiếng nhất đất thần kinh: đó là trường Trung Học Công Lập QUỐC HỌC Huế.
– Năm 1965: Thi đậu vào Khoá 1 Biên Tập Viên CSQG.
– Năm 1966: thụ huấn khoá 1/BTV Học Viện CSQG Sàigòn
– Tháng 1/1967: Sau khi tốt nghiệp K1/HVCSQG, phục vụ tại Ty CSQG Hải Cảng thuộc Nha CSQG Đô Thành SàiGòn.
– Năm 1971: Giữ Chức Vụ Chỉ Huy Trưởng BCH/CSQG Quận Tam Bình, Tỉnh Vĩnh Long
– Năm 1973: Thăng cấp Thiếu Tá chức vụ Chỉ Huy Trưởng BCH CSQG Quận Vũng Liêm, Tỉnh Vĩnh Long.
– Từ 1975 đến 1988: Tù nhân Cộng Sản Bắc Việt: Trại Hà Tây (Hà Sơn Bình), Trại Nam Hà (Hà Nam Ninh)
– Tháng 8/1993: Định cư tại Hoa Kỳ theo diện HO 17, cư ngụ tại Thị Xã Redwood City, Tiểu Bang California, Hoa Kỳ
– Năm 1994-2015: Uỷ Viên BCH Hội Ái Hữu LL/CSQG Bắc Cali/ Đặc Trách vùng Redwood City.
– Thiếu Tá HD qua đời lúc 10:55sáng ngày 20-12-2015 tại Redwood city, Hưởng Thọ 73 tuổi.

Kính thưa quý Vị,
Sau đây, xin phép quý vị cho chúng tôi có đôi lời vĩnh biệt người bạn thân thiết, người chiến hữu kiên cường của chúng tôi:

Thưa bạn Huỳnh Diển thân mến,
Mới hôm nào sau lễ Thanksgiving, chúng tôi gồm 7 người đại diện Khoá 1 Học Viện đã đến Redwood thăm anh. Anh nằm đó còn nhận ra chúng tôi, mắt mở ra đôi môi mấp máy như muốn nhắn nhủ điều gì. Chị Diễn nói, “anh yếu lắm ăn uống khó khăn, hôm nay ảnh nhận ra có các anh lên thăm nên mới mở mắt và mấp máy làn môi.”  Thế mà hôm nay bạn đã  ra người thiên cổ từ bỏ chúng tôi, từ bỏ gia đình để đi đến một miền miên viễn xa xôi nào !!

Bạn Diễn thân,
Nhớ ngày nào tôi, bạn và hơn 30 anh em khác đáp chuyến bay C130 từ Huế vào Sài Gòn để theo học  Khoá 1 BTV Học Viện CSQG. Trải qua gần một năm tại quân trường Học Viện, chúng ta đã coi nhau như thể anh em. Đến khi ra trường mỗi người một nẻo trên 4 vùng chiến thuật để phục vụ người dân chống lại bọn cộng sản xâm lăng. Được biết bạn là con nhà nghèo, mẹ goá  con côi, Mẹ bạn vẫn hằng mong con được về quê phục vụ để được gần mẹ hầu có thể giúp gì cho mẹ… Nhưng bạn lại bốc thăm trúng Ty Hải Cảng Sài Gòn. Người ngoài cứ tưởng về được ở Sài Gòn là sướng lắm ! Nhưng ở trong chăn mới biết chăn có rận, Ty Hải Cảng đang dưới sự chỉ huy của một vị chỉ huy nổi tiếng “hắc ám” trong ngành, Bạn bì đì sát ván… Rồi sau đó được thuyên chuyển về Vùng 4 tưởng đâu thoát nạn nhưng lại được cử làm cấp chỉ huy ở các quận xa xôi, mất an ninh: Quận Tam Bình, rồi quận Vũng Liêm, Tỉnh Vĩnh Long. Tình hình chiến sự leo thang an ninh nguy hiểm nên bạn và gia đình vợ và các con không được sống bên nhau: vài ba tháng mới về thăm gia đình vài ngày rồi vội vã ra đi … Năm 1974 được thăng cấp Thiếu Tá vinh quang chưa vui mừng được bao lâu thì ngày đen tối  30-4-75 ập đến như trời sập. Nếu Bạn không nhanh chân chạy trốn  thì đã chịu chung số phận với Ông Quận Trưởng Vũng Liêm và một nhân viên CSĐB bị VC kết án tử hình, bị đâm cho đến chết rồi đem treo xác trên một trụ xi măng bên bờ sông Cái cho sình thối mà không cho ai nhận chôn cất..

Thế rồi một lần nữa bạn lại phải xa lìa mẹ già vợ dại con thơ để đi tù mút mùa Lệ Thuỷ… đến 13 năm sau tháng tư đen tối. Nhưng cuối cùng cũng may bạn còn mang được cái thân tàn về gặp lại vợ con.

 Vì hoàn cảnh nhà nghèo không đủ tiền lo dịch vụ nên mãi đến năm 1993 bạn mới được qua Mỹ thoát khỏi cái hoả ngục cộng sản Việt Nam đáng nguyền rủa đến muôn đời…

Anh Huỳnh Diễn thân mến,
Chúng tôi rất thương mến và quý trọng anh, mặc dù ở xa nhưng anh chị vẫn luôn tham dự mọi sinh hoạt của Hội. Chúng tôi không thể nào quên những lần lên thăm bạn và rất mừng khi anh chị và các cháu sở hữu được một chung cư 4 căn. Anh chị ở một căn còn 3 căn cho mướn, các con đều khôn lớn thành đạt. Chúng tôi được anh chị và các cháu đãi ăn những món bánh nậm, bánh bèo, bánh canh Nam Phổ, bún bò Mụ Rớt…rất ngon của Xứ Huế thân yêu…

Bạn Diễn ơi! Hồi thời Trung học mình học thơ Nguyễn Công Trứ có câu là:

Nhân sinh Tự cổ thuỳ vô tử
Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”

(Có nghĩa là con người từ xưa ai mà không chết, Miễn giữ được tấm lòng son với sử xanh.)

Hôm nay bạn đã vĩnh viễn ra đi nhưng tấm lòng sắt son của bạn với Tổ quốc, với gia đình, với chúng bạn vẫn mãi mãi còn lưu lại nơi chúng tôi.

Thôi thì sanh ký tử qui, sống gởi thác về.  Bạn hãy về nơi mà bạn mong muốn. Nguyện cầu cho hương linh bạn được an nghỉ nơi cõi vĩnh hằng.

Vĩnh Biệt bạn, người bạn thân thương: Cố K1 HD, cố Thiếu Tá CSQG Huỳnh Diễn

Xin tiễn bạn 2 câu Kiều :

Sinh rằng từ thuở tương tri
Tấm riêng, riêng những nặng vì nước non.
(Nguyễn Du /Truyện Kiều)

(Xin anh Hoà và quý anh tiếp tục phần nghi lễ).

K1 Phan Quang Nghiệp kính bái.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Điếu văn & Tiểu sử cố Thiếu Tá Huỳnh Diễn

em bé bán vé số_ thơ TPK

em be ban ve so

Sau khi đọc những bài báo nói về đội ngủ các em bé đói rách lang thang ở Sài Gòn vào mùa Giáng Sinh trong khi đại gia CS ăn uống, mua sắm xa hoa.  Từ gợi ý của những bài báo ấy, TPK viết nên bài thơ ” em bé bán vé số” nầy. Kính mời Quý NT và các bạn cùng đọc.
TPK

Mùa đông về lạnh lùng trên khắp nước
Cõi thế trần em lạc bước gian truân
Tuổi bé thơ đã thiếu cả áo quần
Sống vất vả nơi ruộng đồng đen tối
Ngày hai bữa chỉ cháo rau đắp đổi
Ruộng đất đảng thu, mẹ phải làm thuê
Ba cày mướn lòng buồn sao xiết kể
Mẹ nhịn ăn cho con trẻ đủ no
Ngày tháng lụn mẹ xơ xác gầy gò
Thương ba mẹ em bỏ nhà thầm lặng
Để mẹ cha bớt đi phần gánh nặng
Rồi từ đó em lặn lội với đời
Nhà của em là gối đất màn trời
Nay vĩa hè mai gầm cầu đói lạnh
Tuổi trẻ như em vì đâu bất hạnh ?
Ngã mủ xin ăn, nhặt nhạnh ve chai
Trời trở lạnh áo chẳng kín hình hài
Em theo bạn đi bán vài vé số
Mong có tiền để đời em bớt khổ
Phố xá quán ăn lố nhố những người
Họ say sưa ăn uống rộn tiếng cười
Chẳng mấy ai đoái hoài đời xấu số
Đại gia cứ vui, phần em cứ khổ
Cuộc đời nầy sao lắm nỗi đau thương
Sài gòn hôm nay vui nhộn khác thường
Lấp lánh đèn màu, phố phường trẩy hội
Em càng nghẹn ngào tủi  phận đơn côi
Nhìn trên tay tập vé số không vơi
Nhớ mẹ cha bỗng dòng lệ tuôn rơi
Làm sao có tiền giúp đời cha mẹ
Giáng sinh về mà lòng buồn quá lẽ
Xin trời cao cúi xuống ghé mắt xem
Xã hội nầy sao lắm kiếp nghèo hèn !
Để tuổi thơ chẳng sách đèn lớp học.
Em chỉ ước cuộc đời thôi ô trọc
Cho ruộng nhà em lúa mọc xanh tươi.

Tống Phước Kiên

Mùa Giáng Sinh 2015

cay thong nháy nháy

 

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở em bé bán vé số_ thơ TPK

Một Vòng Hoa cho Huỳnh Diễn_Ng.~ Hoài Ân

MỘT VÒNG HOA CHO HUỲNH DIỄN

* Nguyễn Hoài Ân
Làm cảnh sát anh thành hiệp sĩ
Làm bạn dân anh một dũng sĩ kiên cường
Vòng hoa nầy kính cẩn yêu thương
Xin mến tặng bạn lên đường về cõi Phật .
Bạn Diễn ơi!
Bạn mất đi với tình thương chất ngất
Bạn lìa đời đồng khoá ngấn lệ trào
Ôn việc xưa, nhớ lúc thuở ban nào
Trong Học Viện ta cùng nhau đếm bước
Môn cơ bản đầu tiên ta học trước
Rồi tiếp theo luật lệ của riêng ngành
Sáng với chiều, sớm tối tập tành
Rồi chín tháng cũng qua nhanh như chớp
Ngày mãn khoá từng đoàn, từng tốp
Bắt tay nhau trong chớp mắt ưu hoài
Nhớ ngày xưa, chợt nghĩ chuyện hôm nay
Ngày xưa tạm biệt, nhưng ngày nay là vĩnh biệt.
Bạn Diễn ơi!
Bạn nằm đây, bạn mình có biết
Bạn bè ta thương tiếc, nhắc về anh
Bao nhiêu năm phục vụ trong ngành
Các chiến hữu ghi danh anh vào chiến tích
Sống dương thế anh làm điều lành hữu ích
Nên lìa đời phước đức trùng lai
Vòng hoa nầy tiễn bạn hôm nay
Vòng hoa ấy sẽ trường tồn mãi mãi
Vòng hoa ấy là tình thương bất hoại
Của bạn bè mang tặng đến riêng anh
Vòng hoa ấy là ý chí liệt oanh
Thời trai trẻ anh thi hành nhiệm vụ
Tặng cho anh bao nhiêu không đủ
Cho xứng công đóng góp trong ngành
Dù Huân Chương với nhành liễu màu xanh
Không sánh kịp bằng tình thương chiến hữu
Nay anh đã làm tròn xong nhiệm vụ
Phải lên đường về chốn cũ quê xưa
Về bên kia, nơi cửa Phật thiên đường
Vòng hoa ấy chính là tình thương của Phật.
Bạn Diễn ơi!
Bạn ra đi không còn gì để bận
Với non sông, với vận nước của quê mình
Xin hồn thiêng, hiển hách anh linh
Về phù hộ cho gia đình anh may mắn
Với chiến hữu kiên cường thêm cứng rắn
Biến tiếc thương anh, thành vòng hoa chiến thắng huy hoàng
Từ Cà mau cho đến ải Nam quan
Nam, Trung, Bắc cờ vàng bay rợp bóng
Ngày vui ấy bạn bè đang trông ngóng
Rước anh về rũ bóng quốc, quân kỳ
Nơi xứ người thiếu hẳn mọi lễ nghi
Xin tiễn biệt anh bằng một vòng hoa đất Việt.
Giờ đây:
Ngưỡng mong Chư Phật dắt dìu
Xin Tam Bảo, Hồng Ân đưa rước
Nơi cửa Phật, đất lành Thiên Trước
Chốn Tây phương uế trược tiêu tan
Anh mau chân bước đến thiên đàng
Mùi uế trược trần gian tan biến mất
Cỏ hoa lạ hương thơm phưởng phất
Anh an lành yên giấc ngủ nghìn thu.
Dưới ánh hào quang sua đuổi áng mây mù
Miền Tịnh Độ đời đời anh an dưỡng.
Kính chào quý tang gia và thân bằng quyến thuộc.
NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT
NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT
Nguyễn Hoài Ân

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Một Vòng Hoa cho Huỳnh Diễn_Ng.~ Hoài Ân

Các Phân Ưu gởi đến Gia đình K1 Huỳnh Diễn

-Phân Ưu của Nam Nữ Khóa 1/HV-CSQG-VNCH
Slide1

-Phân Ưu của NT TRẦN MINH CÔNG
Slide2– Phân Ưu của K1 Bắc Cali

Huynh_Dien_3– Phân Ưu của một số bạn K1:

Phân Ưu cua cc bạn-Phân Ưu của K1 Lê Đối và Nguyễn văn Tâm:

Lê Đói _ NVTPHÂN ƯU CỦA CÁC BẠN K1 Ở  ATLANTA GEORGIA

Phan uu  Georgia

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Các Phân Ưu gởi đến Gia đình K1 Huỳnh Diễn

Thư của Huỳnh thị Nhẫn gởi cho Huỳnh thị Kim Oanh ( gà mái tre)

Nho Cnn chuyen cho chi OanhPhu dum toi khong xu dung duoc so email cua Oanh. Cam on anh.
Dưới đây là email của Huỳnh thị Nhẫn ở Toronto Canada nhờ Căn Nhà Nhỏ chuyển đến cặp gà Tre Houston.

Rat vui nhan duoc email cua chi nguoi ban cung ho voi minh, anh chi va cac ban o Houston van duoc vui ve va binh het ca chu , cho minh goi loi tham het cac anh chi ben ay. Toronto van duoc binh an trong moi su co dieu tiet troi hoi lanh nhieu hon, nen vao mua nay minh it di ra ngoai hon vi doi chan cua minh 0 con vung chac nhu may nam truoc nua , nhung cac anh chi dung lo minh van di lai duoc trong nhung ngay tiet troi dep. Vao luc nay cac anh chi da chuan bi cho ngay sum hop gia dinh trong mua Giang Sinh nen ban ron lam phai khong? Co thoi gian roi ranh chiu kho email cho minh voi. Cam on anh chi nhieu ; Men chuc anh chi va cac ban o Houston duoc nhieu vui ve trong mua Giang Sinh va buoc sang nam moi duoc van su binh an. Than chao anh chi.
Huỳnh thị Nhẫn

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thư của Huỳnh thị Nhẫn gởi cho Huỳnh thị Kim Oanh ( gà mái tre)

Tin Thêm Về Bạn K1 HUỲNH DIỄN

Sáng nay có bạn từ Texas gọi qua CNN nhờ đăng lời phân ưu và cho biết vài tin tức về K1 Huỳnh Diễn như sau.
CIMG4487Chức vụ sau cùng của Huỳnh Diễn là Thiếu Tá Chỉ Huy Trưởng BCH CSQG/ Quận Vũng Liêm Vĩnh Long. Đây là quê hương của một bạn K1 , một vùng đất rất bất an ninh. Do đó mỗi khi bạn ta về thăm nhà thì đều phải vô BCH/CSQG Vũng Liêm ngủ nhờ chứ không dám ngủ ở nhà. Trong biến cố 30/4/1975, công sản cưởng chiếm Miền Nam và ép buộc bạn Huỳnh Diễn bàn giao cơ sở nầy cho chúng, đồng thời ra lệnh cho bạn HD ở trong nhà không được đi ra ngoài. Nhưng nhờ lanh trí và hiểu rỏ tâm địa trả thù của bè lủ cộng sản nên bạn Huỳnh Diên đã mau chóng tìm đường trốn thoát. Nếu không bạn sẽ không còn sống sót cho đến ngày nay.
Sau khi bạn HD trốn đi được vài hôm thì bọn Việt cọng địa phương bắt Ông Quận trưởng quận Vũng Liêm và một nhân viện CSĐB đem ra tử hình bằng cách đâm cho chết rồi đem ra bờ sông lớn nêu lên cái trụ xi măn cho đến lúc sình thối. Rất may là bạn Huỳnh Diễn đã nhanh chân chạy thoát, nếu không sẽ không thoát khỏi cảnh nầy.

CNN

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tin Thêm Về Bạn K1 HUỲNH DIỄN

Tin Buồn Cuối Năm 2015

CNN được tin từ các bạn ở Bắc Cali cho biết, sau một thời gian lâm bệnh nặng, sáng nay  lúc 10 :55 AM Chủ Nhật, ngày 20-12-2016 bạn của chúng ta K1 HUỲNH DIỄN đã trút hơi thở cuối cùng. Chiều nay 5:ooPM sẽ đưa thi hài về quàn tại Oak Hill San Jose .
Chúng tôi đang chờ thêm tin tức và cáo phó của gia đình, sau đó sẽ làm Phân Ưu. Trong lúc nầy mỗi người trong anh chị em chúng ta thành tâm cầu nguyện cho bạn ta sớm được về thế giới an lành.

Trình chiếu này yêu cầu JavaScript.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tin Buồn Cuối Năm 2015

Căn Nhà Nhỏ Chúc Mừng

Căn Nhà Nhỏ kính chúc quý NT và các bạn
Mùa Giáng 2015 và Tết Dương Lịch 2016
vui vẻ, đầm ấm và tràn đầy hạnh phúc.

Lỗi
Video không tồn tại
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Căn Nhà Nhỏ Chúc Mừng

White Christmas_ Bing Crosby-Danny Kaye

Sau khi đọc bài Giáng Sinh Trắng của Toàn Như , mời các bạn xem You tube “White Christmas” với giong ca của Bing Crosby và Danny Kaye.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở White Christmas_ Bing Crosby-Danny Kaye

GIÁNG SINH TRẮNG_Toàn Như

White Christmas 2GIÁNG SINH TRẮNG_Toàn Như

Mỗi năm, cứ đến mùa giáng sinh mọi người lại được nghe những âm thanh rộn ràng, vui tươi của những khúc nhạc Giáng Sinh quen thuộc. Một trong những khúc nhạc đó là bản nhạc Giáng Sinh Trắng (White Christmas). Nó đã trở thành một trong những ca khúc truyền thống trong mùa giáng sinh hàng năm bên cạnh những ca khúc truyền thống nổi tiếng khác như Silent Night – Holy Night (Đêm Thánh Vô Cùng), Jingle Bells, v.v…
Nhưng người Việt lại có một kỷ niệm buồn với Giáng Sinh Trắng. Nó gợi lại cho mọi người về một tháng Tư buồn năm 1975. Bởi vì bài hát đó đã là ám hiệu báo cho những người Mỹ cuối cùng đang có mặt ở Việt Nam vào thời điểm đó biết rằng đã đến lúc họ phải rời khỏi Việt Nam. Sự ra đi của những người Mỹ vào những giờ phút sinh tử đó chẳng khác gì là một báo hiệu chế độ Việt Nam Cộng Hòa sắp đến hồi cáo chung. Sự sụp đổ của nó, ai cũng nghĩ, sẽ là điều không tránh khỏi.
Bing CrosbyVào sáng ngày 29 tháng 4, 1975, khi quân cộng sản Bắc Việt đã tiến đến gần cửa ngõ Sài Gòn, chiến tranh Việt Nam coi như sắp đến hồi kết thúc. Cũng vào lúc đó, trên làn sóng phát thanh FM của quân đội Mỹ ở Việt Nam bỗng phát ra bản nhạc “Giáng Sinh Trắng” do danh ca Mỹ Bing Crosby hát. Đối với những người Mỹ, khi nghe bản nhạc này vào thời điểm đó, họ hiểu rằng đó là hiệu lệnh cho họ đi đến những địa điểm tập trung đã được chỉ định để được di tản ra khỏi Việt Nam đến một nơi an toàn. Cuộc di tản này được gọi là “Chiến Dịch Gió Đổi Chiều” (Operation Frequent Wind). Chiến dịch không chỉ dành riêng cho người Mỹ mà còn cho cả các công dân có quốc tịch khác trong đó có Việt Nam, những người mà sinh mạng của họ có thể bị nguy hại khi quân cộng sản Bắc Việt chiếm được Sài Gòn vì họ từng có những liên hệ mật thiết với Hoa Kỳ.
Thực ra, trước đó nhiều ngày, chiến dịch này đã được Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, thông qua tòa đại sứ ở Sài Gòn, phổ biến cho các người Mỹ còn ở Việt Nam một bản hướng dẫn dày 15 trang về kế hoạch di tản khỏi Việt Nam vào một ngày N. nào đó. Bản hướng dẫn này được yêu cầu không phổ biến cho những người khác biết. Bản hướng dẫn cũng cho biết, vào ngày N. mật lệnh di tản sẽ được bắt đầu thi hành khi làn sóng phát thanh của quân đội Mỹ ở VN phát ra “bản tin đặc biệt”. Bản tin đó sẽ có nội dung như sau: “Nhiệt độ ở Sài Gòn hiện nay là 112 độ (F) và đang gia tăng. Tiếp theo đây sẽ là ca khúc’Tôi Đang Mơ Một Giáng Sinh Trắng’” (Nguyên văn bằng Anh ngữ: THE TEMPERARURE IN SAIGON IS 112 DEGREES AND RISING. THIS WILL BE FOLLOWED BY THE PLAYING OF ‘I’M DREAMING OF A WHITE CHRISTMAS’). Dĩ nhiên tiếp theo sau “bản tin đặc biệt” đó người ta đã được nghe bản nhạc ‘Giáng Sinh Trắng’ do Bing Crosby hát. Bài hát này cũng với giọng hát của Bing Crosby đã từng được Quân Đội Mỹ phát ra cho các binh lính của họ mỗi khi giáng sinh về như để cho họ có một chút không khí của mùa giáng sinh. Giáng Sinh nào mà không đầy tuyết trắng. Bài hát sẽ làm cho những người lính vơi đi nỗi nhớ nhà, nhưng lần này đặc biệt nó lại diễn ra trong một mùa hè nóng bỏng, theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng, ở Sài Gòn.
Qủa thực lúc đó ở Sài Gòn đang là tháng Tư, trời mùa hè rất nắng và nóng. Nói về cái nắng nóng của tháng Tư, người Việt thường nói, “nắng tháng Tư chó gìa le lưỡi”. Nói như thế để diễn tả về cái nóng kinh khiếp của tháng Tư, không chỉ ở Sài Gòn mà còn ở cả Việt Nam nói chung. Thế mà, nay đang là mùa hè nóng như vậy mà những người dân Sài Gòn lại tình cờ nghe được làn sóng phát thanh của Quân Đội Mỹ phát thanh bản nhạc “Giáng Sinh Trắng”. Người ta ngạc nhiên và thắc mắc rỉ tai nhau, hình như có cái gì bất thường trong sự phát thanh này. Bởi vì ai cũng biết “Tháng Tư không phải là mùa Giáng Sinh” và vì “…không bao giờ, không bao giờ giữa mùa hè tuyết rơi” như lời một bài hát của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh. Vậy tại sao đang giữa mùa hè mà đài Mỹ lại phát thanh một bản nhạc giáng sinh (vô lý) như thế? Phải chăng đó là ám hiệu gì của người Mỹ? Cùng với thắc mắc đó, người ta đã thấy những sự di chuyển nhộn nhịp bất thường của người Mỹ trong thành phố. Những chuyến xe buýt chở đầy người Mỹ và nhân viên sở Mỹ đổ xô về phía phi trường Tân Sơn Nhất. Những chiếc máy bay vận tải cơ khổng lồ của Mỹ bay đến rồi bay đi đầy ắp người. Rồi hàng chục những chiếc trực thăng bay vần vũ trên bầu trời Sài Gòn đáp xuống, bay lên đón người ra đi tấp nập. Đến lúc đó thì họ đã hiểu rằng, người Mỹ đã và đang ‘good bye Vietnam’! Giấc mơ ‘Giáng Sinh Trắng’ của họ chẳng qua chỉ là giấc mơ hồi hương cho những người Mỹ mà Bing Crosby đã hát:
“I’m dreaming of a white Christmas
Just like the ones I used to know
Where the treetops glisten
and children listen
To hear sleigh bells in the snow
I’m dreaming of a white Christmas
With every Christmas card I write
May your days be merry and bright
And may all your Christmases be white…”

(Tạm dịch: Tôi đang mơ một Giáng Sinh trắng
Cũng giống như bao người tôi đã biết
Những ngọn cây lấp lánh nơi đâu
và những đứa trẻ lắng tai
Nghe những tiếng chuông xe trong tuyết
Tôi đang mơ một Giáng Sinh trắng
Với mọi tấm thiệp Giáng Sinh tôi viết
Chúc các bạn có những ngày vui tươi sáng
Và tất cả những Giáng Sinh của các bạn đều trắng…)

Bài hát rất ngắn, chỉ có 54 chữ với 64 nốt nhạc cùng những ca từ giản dị nhưng đã đi sâu vào lòng người. Nó đã vẽ ra một khung cảnh giáng sinh truyền thống đầy màu trắng (của tuyết) với những cây thông lấp lánh và những chiếc xe tuyết rung chuông của ông gìa nô-en đem niềm vui đến cho các em nhỏ cùng những cánh thiệp Giáng Sinh với những lời chúc tụng tốt đẹp.

Tác gỉa của bài hát này là Irving Berlin (1888-1989), một người Mỹ gốc Do Thái. Ông sinh tại Siberia, Nga, nhưng đã theo gia đình di dân sang New York, Hoa Kỳ, sinh sống từ giữa thập niên 1890’s để tránh sự kỳ thị vì gia đình ông là người Do Thái. Ông có tên khai sinh là Israel Isidore Baline, nhưng từ khi nhập quốc tịch Mỹ ông đã đổi tên trở thành Irving Berlin (nghe nói vì tên ông là Baline thường bị đọc lầm là Berlin nên ông đã lấy luôn tên này). Ông là tác gỉa của hàng trăm ca khúc, trong đó có nhiều bài thuộc loại ‘top hit’ như “Easter Parade”, “No Business Like Show Business”; nhưng nổi tiếng nhất là “God Bless America” (bài hát được coi như bài quốc ca phụ của Hoa Kỳ) và “White Christmas”. Ông từng chín lần được đề cử giải Academy Awards (tức giải Oscar) về Âm nhạc trong đó có bảy lần đoạt giải – trong số bảy lần đó có bản nhạc ‘Giáng Sinh Trắng’ thắng giải năm 1943.

Giáng Sinh Trắng hay White Christmas được Irving Berlin viết ra năm 1940 cho cuốn phim ca nhạc ‘Holiday Inn’ do hai ca sĩ tài tử Bing Crosby và Fred Astaire đóng vai chánh. Phim dự tính sẽ được ra mắt vào năm 1942, nhưng vào đêm giáng sinh 25 tháng 12 năm 1941, Bing Crosby đã hát giới thiệu nó trên đài phát thanh NBC. Sau buổi phát thanh vào đêm giáng sinh đó, “Giáng Sinh Trắng” đã có một tiếng vang tốt nên hãng đĩa nhạc Decco đã không bỏ lỡ cơ hội phát hành ‘White Christmas’ cho Bing Crosby. Đĩa nhạc đã được phát hành trước cả khi trình chiếu phim “Holiday Inn” (tháng 8/1942) và nó đã mau chóng trở thành một “best seller” ngay sau đó. Cũng từ đó, mỗi khi đi trình diễn cho các binh sĩ Hoa Kỳ ở hải ngoại vào dịp giáng sinh, Bing Crosby luôn luôn được yêu cầu hát bài “Giáng Sinh Trắng”. Cho đến nay, “Giáng Sinh Trắng” đã trở thành đĩa nhạc bán chạy nhất với số bán kỷ lục tổng cộng lên tới trên 100 triệu đĩa, chưa có ai vượt qua nổi con số này. Ngay cả nhiều ca sĩ gạo cội trong làng ca nhạc Mỹ như Frank Sinatra, Elvis Presley,… cũng đã từng hát “Giáng Sinh Trắng” nhưng vẫn không vượt qua được Bing Crosby.

Giáng Sinh Trắng đã gắn liền với các gia đình người Mỹ, nhất là những người lính xa nhà, vào mùa giáng sinh như vậy. Nhưng nó cũng đã có những lịch sử gắn liền với chiến tranh. Bing Crosby lần đầu tiên đã hát nó chỉ 18 ngày sau khi Hoa Kỳ bị Nhật Bản tấn công vào Trân Châu Cảng (Pearl Harbor). Giữa cái không khí lạnh lẽo của một đêm đông giáng sinh trong ngày 25/12/1941, bài hát đã làm mọi người nhớ về cái biến cố bi thảm ở Pearl Harbor và cảm thương cho những người quân nhân Hoa Kỳ ngoài mặt trận đã không được hưởng cái không khí giáng sinh bên gia đình. Những người lính ấy hẳn đang mơ về cái hình ảnh giáng sinh với đầy màu tuyết trắng quen thuộc qua những cây thông tuyết phủ và những chiếc xe nai chuông rung đi trong tuyết trắng với ông gìa nô-en. Phải chăng, đó cũng là lý do sau này quân đội Mỹ thường phát ra bản nhạc này cho những người lính ngoài tiền tuyến, nhất là ở hải ngoại, vào những dịp giáng sinh.

Nhưng Giáng Sinh Trắng cũng gắn liền với một cuộc chiến khác: Việt Nam. Cũng với giọng hát của Bing Crosby, Giáng Sinh Trắng đã đánh dấu một kết cuộc bi thảm cho cuộc chiến Việt Nam. Kết cuộc bi thảm đó là sự tan rã của một đất nước từng là người bạn đồng minh thân thiết của Hoa Kỳ. Bài hát không chỉ là một mật lệnh cho người Hoa Kỳ ra đi khỏi cái đất nước đang có chiến tranh đó mà còn là một chứng nhân của một sự phản bội và gian trá. Sự phản bội của người bạn đồng minh Hoa Kỳ thì đã qúa rõ. Sau hơn hai thập niên gắn bó, họ đã ra đi như không hề quen biết. Còn sự gian trá thì đã nằm ngay trong bài hát bởi vì làm gì có một giáng sinh nào vào cuối tháng Tư 1975. Riêng đối với người Việt, nó cũng là khởi đầu của những chia lìa, mất mát, ly xứ tha hương cho cả triệu người. Sau ngày 30/4/1975, khi cả nước Việt Nam đặt dưới sự thống trị của người cộng sản, hàng triệu người Việt đã phải bỏ xứ ra đi tìm tự do sống đời viễn xứ ly hương. Đối với họ, bài hát Giáng Sinh Trắng luôn luôn là một kỷ niệm buồn khó quên.

Bốn mươi năm trước người Việt Nam đã nghe ‘Giáng Sinh Trắng’ với một tâm trạng hoang mang khó tả trước một viễn ảnh đầy âu lo cho một tương lai bất định. Nhớ lại những ngày ấy, biết bao là ngậm ngùi xúc cảm lẫn cay đắng. Nhưng bốn mươi năm sau, có ai trong số họ còn giữ được cái cảm xúc đắng cay ấy mỗi khi nghe lại khúc nhạc giáng sinh năm nào. Hay họ chỉ còn thấy, như bao nhiêu người bản xứ, Giáng Sinh trắng bây giờ cũng chỉ là hình ảnh của những ngày mùa đông gía buốt, tuyết trắng bao phủ tiêu biểu của những ngày giáng sinh trên quê hương mới nơi xứ lạ tạm dung. Có thể nhiều người đang mơ về một “Giáng Sinh Xanh” cho quê hương (?):

“Tôi không mơ một Giáng Sinh Trắng
Trên quê hương tôi những ngày chiến tranh
Tôi đang mơ một Giáng Sinh Xanh
Trong những ngày hậu chiến
Cho quê hương tôi,
Một ước mơ xanh và một hy vọng mới.” (TN)

TOÀN NHƯ

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở GIÁNG SINH TRẮNG_Toàn Như

Slideshow ” LỜI CON XIN CHÚA” của K1 PVB

Căn Nhà Nhỏ xin được hân hạnh giới thiệu đến quý NT và các bạn một slideshow mang tên: ” LỜI CON XIN CHÚA!” với tiếng hát Y Phương, đã được bạn K1 Phạm Văn Bổn dàn dựng qua một Slideshow rất đẹp mắt để thay lời Chúc Mừng Giáng Sinh  và Năm Mới 2016 đến toàn thể anh chị em K1. Hoan hô bạn Phạm Văn Bổn.
Lỗi
Video không tồn tại

 

 

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Slideshow ” LỜI CON XIN CHÚA” của K1 PVB

Slideshow ” Bài Thánh Ca Buồn” _ Bửu Hồng Mai Hương

Kính mời quý NT và các bạn xem một slideshow mừng Giáng sinh với ca khúc : “Bài Thánh ca buồn” tiếng hát NGUYÊN KHANG. do cặp uyên ương MAI HƯƠNG BỬU HỒNG thực hiện.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Slideshow ” Bài Thánh Ca Buồn” _ Bửu Hồng Mai Hương

Tin Trong Nước_Việt Khang sau 4 năm ở tù vì yêu nước

Trong niềm hân hoan chào mừng Giáng Sinh 2015, một tin mừng vừa đến với dân tộc Việt Nam chúng ta. Đó là Ca Nhạc Sĩ Anh Hùng Việt Khang vừa ra khỏi lao tù cộng sản, bọn tay sai bán nước cho tàu. Hình ảnh Việt Khang xứng đáng được đưa vào CNN chúng ta. unnamedMời quý NT và các bạn click vào link dưới đây để chia xẽ tình cãm trong phút giây đầu tiên khi Việt Khang vừa về tới gia đình.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tin Trong Nước_Việt Khang sau 4 năm ở tù vì yêu nước

Chúc Mừng Giáng Sinh _ K1 LHN

Thân chúc quý bạn K1 một Giáng Sinh thật an bình & hạnh phúc . 

Lê-hữu-Nghĩa

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Chúc Mừng Giáng Sinh _ K1 LHN

Giáng Sinh Ngày Ấy_ Thơ Tống Phước Kiên

Giang sinh ngay ay

Giáng sinh ngày ấy nhớ không em?
Đường phố lạnh căm thiếu ánh đèn
Rời rạc chuông ngân chờ Chúa Đến
Từng hồi lạc lõng giữa đêm đen. 

Chúng mình lặng lẽ bước bên nhau
Đi lễ nửa đêm luống nặng sầu
Đất nước đâu còn trong khói lữa
Mà sao vẫn cứ mãi thương đau.

Người rơi tù ngục chẳng tăm hơi
Kẻ bị lầm than bởi đổi đời
Con cháu cùng đường không lối thoát
Mẹ cha tay trắng chỉ kêu trời.

Đã mấy ngàn năm Chúa đến rồi
Ban ơn cứu độ khắp nơi nơi
Trần gian nhận lãnh đầy ơn Chúa
Riêng có Việt Nam chẳng đón mời. 

Chúa ơi ! xin đoái phận con chiên
Sống với tà gian lắm lụy phiền
Bóng tối vô thần bao nghiệt ngã
Thánh đường uất nghẹn nỗi niềm riêng. 

Quỳ bên máng cỏ Chúa Hài Đồng
Khấn nguyện xin Ngài thỏa ước mong
Xóa sạch satan cùng tội ác
Đó đây vui hát khúc “Đêm Đông”.

Tống Phước Kiên
Mùa Noel 2015

Lỗi
Video không tồn tại
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Giáng Sinh Ngày Ấy_ Thơ Tống Phước Kiên

Thiệp Giáng Sinh_NĐT

Thiep Noen

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Thiệp Giáng Sinh_NĐT

Giải Trí Cuối Tuần

Mời các bạn giải trí cuối tuần, thư giản thần kinh, tăng tuổi thọ nhé.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Giải Trí Cuối Tuần

Khóa 1 Bắc Cali thăm Huỳnh Diễn

Khóa 1 Bắc Cali thăm Huỳnh Diễn

(Tường trình của Đinh Văn Hạp)

Sáng nay một số các  K1.Bắc CA  đã lên thăm Diễn lúc 11.30 am 9/12/15. Nhìn sắc diện thì không ai nghĩ Diễn bị bệnh….nghĩ là một người lớn tuổi đang ngủ..! Có lẽ nhờ sự chăm sóc của Chị  Diễn và các con…Nắm tay hỏi….Diễn không trả lời được…nhưng tay Diễn nắm hơi chặt tay mình…có lẽ Diễn còn nhận ra…mắt cố gắng lắm mở ra một chút…!! khoé mắt ướt…Có lẽ  Diễn cảm động và nhận ra….nhưng không làm gì khác hơn được…!! Diễn được may mắn có vợ con thương yêu chăm sóc tại nhà…rất nhiệt tình…! Bác sĩ sáng qua có lại…cho biết không thể làm gì khác hơn được…Gia đình quyết định để  Diễn  tại nhà chăm sóc trong tình yêu thương…cho đến ngày…..cuối của Diễn. !!! Trước khi ra về …12.30pm Hạp vào nắm tay Diễn…Diễn ơi ….bạn bè thương Diễn …vô vàn…!!Diễn mấp máy môi…tay nắm nhẹ tay Hạp…nước mắt ….!!

Hình thăm Diễn..

Trình chiếu này yêu cầu JavaScript.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Khóa 1 Bắc Cali thăm Huỳnh Diễn

Tường Trình từ Houston và San Jose_Kim Oanh

Tường Trình từ Houston và San Jose

(Huỳnh thị Kim Oanh aka Gà Mái Tre)

Đôi Lời trần tình: Sợ bị anh Toán kỷ luật mấy chục ngày trọng cấm – đồng nghĩa với sẽ không được lên lon, nên dù đã quá mệt với công việc vẫn phải ráng như lực sĩ ráng gồng hai cái tạ mấy trăm cân lên vai, tôi ngồi xuống tự nhủ, “Viết đi Oanh, không thì sẽ bị phạt hai chục ngày trọng cấm”. Vậy thì đây, xin viết:
Đón tiếp Chị Nhẫn (K1) đến từ Canada
(Houston/TX): Trước hết, xin được tạ lỗi với anh chị Nhật, không biết phải nói sao với anh chị để hai con gà tre này không phải bức rức cái tâm. Anh chị biết không, khi anh Lê Phát Minh gọi cho hai con gà thì hai con gà đang sửa soạn lên đường đi New Orland với cả gia đình. Do đó, không có mặt trong buổi đón tiếp anh chị tại nhà anh Minh với các anh chị em khoá 1 Houston. Khi về, nhìn hình ảnh anh chị em trong CNN, chúng tôi thấy như mình có lỗi, có cái gì đó không phải với anh chị em. Dù biết là cái duyên hôm đó nó lỗi hẹn, nhưng vẫn cứ bâng khuâng. Thôi thì xin hẹn anh chị vào dịp mà cái duyên không được phép lỗi hẹn dù không muốn. Hai con gà sẽ có mặt như những khi anh chị em phương xa ghé chân thăm anh chị em Khoá 1 chúng tôi ở Houston.
– A lô…
– Dạ, chào anh Minh.
– Gà Mái Tre hả?
– Dạ, anh khoẻ không?
– Có chị Huỳnh Thị Nhẫn ở Canada qua, mời hai con gà lên nhà tui để anh chị em mình gặp chị Nhẫn.
– Dạ rồi, sẵn sàng. Mấy giờ vậy anh Minh?
Hai con gà tre và vợ chồng anh Tăng đi chung xe cười nói vui như đi ăn ….tiệc! Mà tiệc thiệt. Bún bò, gỏi cuốn, trái cây (chị Nhẫn, chị Tố Tâm cùng chị Hai bị bắt …..xâu làm !). Thấy tôi như muốn tìm chị Nhẫn, anh Minh kéo tôi lại phía một chị khá cao lớn, tóc ngắn đang lui hui bày biện rau bún, “Đây chị Nhẫn, xin giới thiệu”. Chị quay lại với nụ cười thật tươi, ôm vai tôi thân thiện “Chào chị”. Tôi thấy vui và cũng tự nhiên cười như thể đã quen biết từ lâu, ôm chị, “Chào chị Nhẫn. Welcome chị đến Mỹ” . Cái bỡ ngỡ ban đầu vụt tan đi trong tiếng cười nói, đùa giỡn nhau của những con người không tự thấy mình đã tóc gió thôi bay! Hình như không ai muốn mình lầm lũi bước qua con đường phân chia của thời gian. Cứ vậy, câu chuyện tưởng chừng không muốn dứt. Đủ thứ chuyện của cuộc đời đi qua – dĩ nhiên làm sao mà thiếu được mục đặc biệt hấp dẫn không thể thiếu của thế giới đàn bà: mục đấu tố mấy ông chồng !!! Mỗi người không phải ít – mấy chuyện lận. Cuối cùng kết luận: ông nào bây giờ cũng thay đổi tính tình “sao hồi xưa ăn nói êm như ru, ngọt ngào như hát. Bây giờ hở ra là …..hét, là trợn mắt trợn mũi như hô xung phong đánh việt cộng không bằng …”.
Tố chưa xong thì “anh ơi , giúp bưng giùm cái này lên chút … “. Chị Nhẫn ngồi nghe với nụ cười đầy ….bí hiểm. Chị là người duy nhứt không đấu tố chồng mình. Không những không đấu tố mà còn ….binh. Binh với ánh mắt vẫn còn đong đầy lung linh cái chất men say tình yêu thuở con gái. Tôi nghiêng vai hỏi chị “Chị Nhẫn ơi, anh đâu sao không đi với chị” thì bỗng cái lung linh đong đầy trong mắt của chị chợt tắt “anh của mình đi xa rồi”. Tôi ôm vai chia buồn cùng chị. Nhưng tôi làm gái làm mụ sau đó đã ….la chị sao chị không đi thêm đoạn đường tiếp một bước nữa. Sau cái cười rất hiền của chị “mình thấy không ai bằng anh ấy. Nên thôi ở vậy”. Ôi tình yêu như mây trời đã ôm chị suốt bao năm. Mây ơi xin đừng tan biến dù gió có cố xua đi nghe mây! Nhưng những cô vợ đang ngồi đây đã nghĩ vậy là đẹp cho chị. Nếu không giờ này chị cũng phải ở trong hội đấu tố chồng với tụi tui rồi :-) :-) :-).
Khoá 1 Houston chúng tôi gồm anh chị Tăng, anh chị Tố Tâm & Cấp (xuống từ Austin/TX), anh chị Chí, anh chị Lê Phát Minh, hai con Gà Tre Phú Oanh … Chúng tôi quây quần trong không khí ấm áp dù tiết thu vừa chớm mang cái lạnh se se khiến lòng người chạnh nhớ quê nhà những ngày giáp Tết.
Tôi cũng không quên …..dụ dỗ chị Nhẫn sang năm chị phải có mặt trong ngày đại hội kỷ niệm năm mươi (50) năm Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia – như tôi đã nói với Phó rằng đi không những để gặp bạn bè (có thể lần …áp chót cuộc đời) mà còn để như ta đang ôm lại miền nam Việt Nam Cộng Hoà thân yêu đã mất nay tìm lại được nơi những hội đoàn ở đất tạm dung này. Chị Nhẫn nghe tôi ca bài ca con cá sống vì nước, chị đã gục gật đầu ok mình sẽ cố gắng. Sao lại cố gắng? Chị đâu bận bịu chuyện gì ngoài đi du lịch chị Nhẫn ơi! Các anh trong ban tổ chức chắc phải ……tặng tôi tiền thưởng quá vì tôi đi quảng cáo khắp nơi cho các anh đến ai cũng phải phì cười! Hẹn gặp chị Nhẫn sang năm nghe chị Nhẫn. Chúng tôi ra về mà tiếng cười nói vẫn theo gió bay theo….
San Jose những ngày vui qua mau
(San Jose/CA): Đầu tháng 12/2015, hai con Gà Tre quá bước máy bay qua thăm con trai út. Sau những cuộc gọi ơi ới của những bạn bè Khoá 1 San Jose và của Lê Quang Phú, chúng tôi hẹn hò. Hẹn hò, bởi hai con Gà Tre phải đi một vài nơi với gia đình đã được sắp xếp trước.
Chương trình sau đó được sắp đặt bởi anh Chị Nại – Hoa, anh Bửu Hồng + Hương , anh Hạp …. Chúng tôi tuân lệnh một cách triệt để với lòng xúc động dâng đầy bởi được ôm trong vòng tay của anh chị em khoá 1.
Anh chị Nại với chiếc xe 7 chỗ ngồi đưa chúng tôi gồm anh Phạm Văn Bổn (anh Bửu Hồng bật mí cho biết anh Bổn có biệt danh là ….Bổn Thầy Tàu. Anh Bổn ơi, đây là anh Hồng bắt tôi phải viết ra vì như vậy mới thân thiết tình đồng môn, tôi chịu trách nhiệm). Anh chị Naị-Hoa, anh chị Bửu Hồng-Hương và hai con gà tre đi ăn sáng, đi ăn trưa buffet. Thật là không biết mắc cở chút nào khi cứ đứng dậy đi lấy thức ăn nhiều lần. Đâu phải tại ….ham ăn, mà bởi tại thức ăn của buffet này ngon hơn… ở Houston. Anh Bửu Hồng thì lại nói buffet của Houston ngon hơn vì có crawfish. Thôi thì huề và đây là lần đầu tiên có điều trái ngược với dân gian xưa nay “cỏ sân người thì xanh hơn cỏ sân nhà mình!”
Ăn uống thoả thuê xong, anh chị Nại-Hoa cho chúng tôi đi thăm thành phố được xây theo kiến trúc của người Pháp. Cách không xa bao nhiêu thành phố San Jose nhưng ở đây là một nơi hoàn toàn tách biệt – thành phố đẹp và sang cả như tây. Tôi đi dạo giữa hai con phố đầy nhà hàng, tiệm cà phê, mall ….như đang đi giữa thành phố Pháp. Thôi thì cứ coi như mình đang bát phố Paris cho đỡ buồn, đỡ tủi.
Mỏi chưn vì đi giày cao gót và cũng vì đã đi hết các con phố (chỉ vào nhìn ngắm với người ta, chứ mua gì nổi vì mắc quá), anh chị Nại-Hoa lại cho đi viếng Vietnammese Museum. Cái rét mùa Thu cho chúng tôi co ro hít hà như ngày còn đi học quên mặc áo len. Gió hiu hiu se sắt lạnh…
Chúng tôi đứng lặng nhìn những kỷ vật có thể nói là biểu trưng cho cả miền nam Viet Nam thân yêu của chúng ta. Tôi thầm cảm ơn đại tá Vũ Văn Lộc, người đã có sáng kiến tạo nên cái museum này cho thế hệ hôm nay và cho thế hệ mai sau không thể nào quên cuộc chiến tương tàn giữa anh em và cái ác đã thắng cái thiện và nhân bản như thế nào. Tôi nhìn bức tranh vẽ chiếc thuyền nhấp nhô trên sóng với những hình hài con người tội nghiệp giao phó tính mạng cho Đất Trời – trong đó có chồng con tôi. Xin cảm tạ Đất Trời đã ban cho gia đình chúng tôi vượt qua được tất cả khốn cùng để được sum vầy bên nhau hôm nay.
Tôi nhìn những huy hiệu, quân phục, cảnh phục, dân sự …của tất cả quân binh chủng mà như đang thấy các anh chiến sĩ quân lực Việt Nam Cộng Hoà đang xông pha ngoài chiến trận. Những anh cảnh sát đang làm nhiệm vụ của mình trong văn phòng hay ngoài đường phố …Tất cả còn đó và tôi đắm mình trong dòng sông êm ru ngày tháng cũ…
Chúng tôi định ra về, tôi chợt nhìn thấy mấy người Mỹ đang chỉ trỏ bức hình vượt biển, bức hình Tết Mậu Thân ….. Họ chụp hình thì thầm như đang tự hỏi một điều gì. Họ quay lại và rất thân thiện họ chào tôi. Tôi bắt tay chào lại. Tôi bỗng thấy mình giờ này có thể làm cái nhiệm vụ mà trước đây mình muốn làm nhưng chưa được. Tôi hỏi họ có biết ý nghĩa của những bức tranh này không? “Tôi biết đây là một cuộc vượt biển. Tôi thấy những nét mặt hốt hoảng sợ hãi lo âu.”, người đàn bà Mỹ trả lời. “Bà có biết tại sao họ phải vượt biển không?” “Tôi biết nhưng không rõ lắm”. “Bà có biết tại ai mà chúng tôi phải liều chết ra đi như thế không?” Người đàn bà nhìn tôi như chờ đợi. “Tại người Mỹ bỏ chúng tôi đó”. Những ánh mắt nhìn thảng thốt làm cho tôi không biết được nó mang ý nghĩa của lời xin lỗi hay sự hối tiếc cho việc làm của chính phủ mình ngày trước với sự hỗ trợ mạnh mẽ của phe phản chiến. Họ chỉ vào bức tranh Tết Mậu Thân ở Huế với ánh mắt xót xa buồn: “Đây là sao?” “Quý vị không biết thật sao? Đúng, đây là một cảnh đau buồn”, tôi nói, “đó là tội ác của Việt cộng đó. Họ giết đân Miền Nam chúng tôi ngay đêm giao thừa mà hai bên đã cùng ký ngưng bắn trong ba ngày trước Tết năm một ngàn chín trăm sáu mươi tám. Sau khi họ cưỡng chiếm miền nam Việt Nam của chúng tôi năm 1975, họ bắt tất cả những người phục vụ dưới chế độ cũ đi ở tù – họ nhốt chồng tôi tới chín năm không xét xử. Tôi nhiều lúc không có đủ tiền mua gạo cho các con tôi ăn. Mọi người dân cùng khổ như nhau. Chúng tôi không thể sống với họ nên chúng tôi liều chết ra đi. Như bà thấy đó”.
Người đàn bà trẻ nước mắt rưng rưng, ôm vai tôi ” I am so sorry “. Cả mấy người vừa lớn tuổi, vừa nhỏ tuổi cũng làm vậy. Tôi xúc động cười rưng rưng vì vui sướng mình đã nói được những gì cần phải nói cho những người Mỹ biết về sự thật của người cộng sản, dẫu chỉ có bốn người nhưng đại diện cho hai thế hệ người Mỹ.
Vừa khi ấy mấy anh chị từ trên lầu bước xuống, tôi giới thiệu mọi người làm quen nhau, không quên giới thiệu đây là những người bị tù cộng sản cũng lâu năm như chồng tôi. Mọi người choàng vai nhau thật vô cùng cảm động. Họ xin được chụp không những một mà là hai, ba, bốn tấm hình để kỷ niệm. Chúng tôi vui cười choàng vai nhau dưới cái nắng vàng hanh buổi chiều bóng ngã về tây. Gió hắt hịu lạnh… Chia tay mà lòng ấm vì vui.
Cứ ngỡ anh chị Nại đưa giùm về nhà, nhưng anh Bửu Hồng nói không được. Không ai về nhà. Vợ chồng tui mời quý vị về nhà tui ăn …..bánh bèo tôm chấy. Vậy là vỗ tay thật lớn, mừng quá đỗi! Căn nhà nhỏ CNN đúng nghĩa của nó. Nhỏ như cái lỗ mũi. Nhưng tấm lòng bên trong thì bao la rộng lớn. Muốn ngồi đứng đâu thì …..tuỳ khách! Làm sao mà ngồi cho đủ đây ? Lo chi. Coi đây. Vậy là kéo ghế sát vào nhau, quanh bên chiếc bàn nho nhỏ, ngồi salon …… Xong. Đủ cho bảy con người trong CNN ! Ấm vô cùng khi những chén bánh bèo nóng hổi được mang ra. Chưa kịp mời hết lời thì mọi người đã gần chén thứ hai. Tôi chén thứ ba vì đói bụng và vì đây là món yêu thích như bánh nậm. Im lặng …. Ngon quá đi Hương ơi. Ai cũng nói thật to như lời cảm ơn đẹp nhất dành cho Hương.
Một loáng, hết sạch mấy chục chén ! Ngồi thở. Cười như ông bà địa vì no. Chuyện đủ thứ trên đời được đem ra đặt trên cái bàn nho nhỏ rồi chia xẻ đầy hào hứng với nhau.
Về đến nhà đã hơn mười giờ đêm! Đi hoang một ngày. Xin cảm ơn anh chị Nại Hoa nhiều không biết mấy cho vừa. Rất nhiều và rất nhiều cho tôi đi những nơi tôi chưa từng biết và muốn biết.
Tiếng anh Hạp rất vui trên phone “Chị Phú ơi, thứ ba phải không?” ” Dạ phải thưa anh.” “Chúng tôi sẽ có mặt.”
Tôi dậy sớm để lo sửa soạn bàn ghế vì suốt mấy ngày qua hai con gà tre đi nam Cali, về tối thứ hai. Tôi lo vì không biết có tiếp đãi bạn bè được đàng hoàng không. Lo lắm.
Hoan hô anh Nghiệp là người đến trước nhất. Anh bảo mở cổng chính đi cho tiện. Và thật đúng như anh nói – chúng tôi đón các anh chị như đón khách mời tiệc cưới – anh chồng tôi đón khách từ xa và đưa khách vào tận bàn. Chúng tôi đặt bàn ngoài sân sau, anh Nghiệp nói cái sân này có thể đãi cả vài trăm người. Con Gà Tre lo các anh chị em bị lạnh, không chịu đặt bàn ngoài sân. Tôi giải thích trưa thì có mặt trời sẽ ấm. Vậy là tôi đúng. Các anh chị rất thích vì thoáng mát.
Lần lượt các anh chị đến đầy đủ – tổng cộng mười lăm người kể cả vợ chồng tôi là mười bảy. Thương hai người Bửu Hồng và Hương chi lạ khi nhìn thấy hai người khệ nệ bưng thức ăn vô với sự phụ tay của các anh chị.
Chúng tôi ngồi vào bàn với lời chào đón và cảm ơn của con gà mái tre gửi đến các anh chị. Chúng tôi vui như Tết. Anh Nại nói bây giờ phải gặp nhau thường xuyên hơn bởi vì không ai còn trẻ nữa. Hẹn rồi hò vì biết ngày mai ra sao. Hồi đó hẹn hò thì còn chờ đợi được, chứ bây giờ thời gian có chờ được đâu, mà ông ấy chạy đó. Mình già mất tiêu. Đi sao nổi nữa !!!
Vui lắm nhưng không phải vui mà quên những bạn bè còn không may ở quê nhà. Anh Hạp giơ tay xin được thông báo các anh chị K1 ở VN đang bị bịnh và gặp khó khăn, mọi người đã đóng góp trước đây được bao nhiêu đó, bây giờ nếu anh chị em nào có muốn đóng góp thêm thì liên lạc với anh Hạp hoặc anh Nại, anh Nghiệp. Tôi ngồi im lặng một phút để dằn sự xúc động khi thấy tình bạn bè của các anh chị em khoá 1 – như tôi đã từng nhận xét trước đây: các anh chị em thương quý và giúp đỡ lẫn nhau như thể tình ruột thịt. Mà hình như ai cũng xúc động chứ không phải mình tôi – tự nhiên không khí trầm xuống. Anh Hạp nói để không khí bớt đi nỗi buồn, con gà tre sẽ hát tặng chúng ta một bài hát; nhưng Phú nói, “Không, tôi sẽ hát hai bài: “Anh là ai” và “Việt Nam Tôi Đâu” để tặng quý vị”.
Không ai ngờ anh Bổn lại đánh đàn hay như vậy. Anh dấu nghề lâu nay không ai biết. Anh chị em vỗ tay hoan hô cả hai người vang dội cả khu vườn. Được thể Lê Quang Phú xin hát thêm một bài nữa.
Thật sự tôi không ngờ hôm nay có chị Bổn và chị Nhật vì nghe các anh nói, các chị không được khoẻ. “Cũng đúng, tôi không được khoẻ nhưng tôi phải gặp chị”. “Thì đúng rồi, chúng ta phải gặp nhau chứ chị Bổn”. “Không, tôi gặp chị để cảm ơn chị”. “Sao lại cảm ơn tôi hở chị Bổn?” “Chị biết không, năm ngoái lúc mình gặp nhau, tôi than tôi bị đau hai cái vai quá – uống thuốc mà không bớt?” “Tôi nhớ rồi”. “Rồi sao?” “Chị nói đưa đây tôi làm cho chị bớt đau. Chị ấn huyệt trên hai bả vai, chị massage cho tôi thật lâu. Về nhà thấy bớt và bớt luôn cho đến nay. Tôi cảm ơn chị nhiều lắm chị Phú”. Hai đứa tôi ôm nhau mà mừng. Mừng chị bớt bịnh, mừng tôi mát tay mà một lần thầy trụ trì ở chùa Quinhon nói với tôi, con có tay dược sư. Mà thật sự tôi đã giúp một số người, nhất là cạo gió thì hết bịnh cảm cúm liền. Ngay cả bịnh kiết lị không cần uống thuốc cũng bớt. Chị Nhật cũng than tôi đau mình mẩy lắm chị Phú ơi. Tôi cười cầu may chị để tôi giúp cho. Nhưng đông người quá làm sao làm được. Rồi vì nói chuyện vui quá nên hai đứa tôi cũng quên luôn. Như vậy kể từ nay ai trong Khoá 1 có bị đau hai vai thì đã có bà thầy lang vườn gà mái tre chữa cho. Hết bịnh thì trả tiền. Không hết bịnh thì .,,,,ráng mà chịu, nghe! :-) :-) :-)
Cuộc vui rồi cũng qua mau – chúng tôi chia tay nhau không buồn hay bịn rịn như lúc trước, vui cười nắm tay nhau, ôm vai nhau mà hẹn gặp ngày đại hội kỷ niệm 50 năm Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia tại Nam Cali.
Niềm hy vọng là ngọn đuốc dẫn đường cho con người trong chốn tăm tối vượt qua bước liêu xiêu tuyệt vọng. Chúng tôi vin vào ánh đuốc hy vọng đó để yên tâm mà chờ ngày đại hội. Gặp nhau. Vui sao là vui của niềm hy vọng.
Ở đây tôi cũng xin cảm ơn hai người: anh Bửu Hồng và Mai Hương. Cảm ơn tiếng cười dòn dã xé toang đi nỗi u buồn của người đối diện. Cảm ơn tình thương mến Hương dành cho chị khi em đã la ơi ới không cho chị gửi lại tiền. Em lo cho không phải mình chị mà lo cho tất cả anh chị em hôm đó. Một lời cảm ơn chẳng nghĩa lý gì đối với tấm lòng em cho chị về mọi việc. Anh Hồng ơi, anh nói giang sơn nào anh hùng nấy, tôi chịu thua anh.
Và lời cuối cùng của hai con gà tre: xin hẹn gặp nhau khi có thể, kẻo trễ!

Gà Mái Tre_huỳnh thị kim oanh (Houston)

Dưới đây là một số hình ảnh trong cuộc viễn du của 2 con Gà Tre:

Trình chiếu này yêu cầu JavaScript.

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Tường Trình từ Houston và San Jose_Kim Oanh

Đi Thăm K1 Huỳnh Diễn_YouTube

Nhân tin K1 Huỳnh Diễn đang bịnh nặng sắp đi xa, mời các bạn xem lại một video clip do Phan Quang Nghiệp thực hiện trong lần đi thăm Diễn lần trước:

 

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Đi Thăm K1 Huỳnh Diễn_YouTube