Các Danh Mục

Hận Tháng Tư Đen_ Thơ Trần Pháp
Tháng Tư là tháng hoang tàn,
Tháng tư tan nát phố phường
Tháng tư cha nhỏ lệ sầu
Tháng tư mẹ phải kiếm rau
Tháng tư dân chúng thở dài
Tháng tư xác nỗi ngoài khơi
Tháng tư Việt Cộng ăn no
Tháng tư ngoài Bắc bỏ vườn
Tháng tư tù đi Bắc xa
Tháng tư vợ phải nuôi chồng
Tháng tư lao động đảo điên
Tháng tư đày đọa gian lao
Tháng tư nước mắt tràn bờ
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Hận Tháng Tư Đen_ Thơ Trần Pháp
Việc Đến Phải Đến _ TQN
VIỆC ĐẾN PHẢI ĐẾN
Cuồng phong nỗi dậy khắp quê hương,
Tức nước cùng nhau ào xuống đường,
Dân chúng bom xăng quăng tứ phía,
Công an té khói chạy vô phương,
Vĩnh Tân rượt đuổi loài gian ác,
Móng Cái phản công bọn bạo cường,
Ám khí tà quyền gây oán hận,
Hào quang chính nghĩa dựng tình thương./-
Trần Quốc Nại
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Việc Đến Phải Đến _ TQN
Viết Trang Sử Buồn_TPK
Tháng tư vận nước nổi trôi
Hậu phương tiền tuyến bồi hồi xốn xang
Lệnh trên ban xuống đầu hàng!
Quân nhân vất súng bàng hoàng lệ rơi
Miền nam no ấm tuyệt vời
Tự do hạnh phúc nay thời còn đâu?
Sa trường mưa nắng giải dầu
Máu xương tủi hận thảm sầu hởi ôi!
Bao năm dẫm nát núi đồi
Giữ gìn đất nước cho người Miền Nam
Dù cho thịt nát xương tan
Cũng không lùi bước trước đàn hồ ly
Đánh cho nón cối suy vi
Mậu Thân,An Lộc còn chi giặc hồ
Bởi vì tay bị trói gô
Nên bầy cộng phỉ tự do cướp thành
Giang sơn tổ quốc tanh bành
Xác dân tan nát đầu gành cuối thôn
Đoàn người chạy giặc chiều hôm
Bắc quân rãi pháo còn hơn diệt thù
Oán hờn mãi đến thiên thu
Hận loài cướp nước độc như hổ hành
Gương xưa để lại rành rành
Thành mất tướng chết theo thành tướng ơi!
Thân trai đã nguyện một lời
Phù trì xã tắc suốt đời kiên trung
Hiên ngang khí phách anh hùng
Xin đem thân xác tế cùng núi sông
Tướng Nam,Tướng Vỹ,Tướng Hưng,
Tướng Hai,Tướng Phú,chết không đầu hàng
Binh nhì cho đến sĩ quan
Bao người tuẩn tiết viết trang sử buồn!!!
Tống Phước Kiên
Tháng tư đen 2015
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Viết Trang Sử Buồn_TPK
Nhạc Phẫm: “Chỉ Vì Tháng Tư Đen”_ Nhạc và Lời Lê Hữu Nghĩa
Bài hát Chỉ Vì Tháng Tư Đen để nhắc nhở và khắc ghi tội ác của đảng CSVN đối với tổ quốc và dân tộc Việt Nam .
Nhạc & Lời 2 : Lê-hữu-Nghĩa
Lời 1 : Con Gà Què
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Nhạc Phẫm: “Chỉ Vì Tháng Tư Đen”_ Nhạc và Lời Lê Hữu Nghĩa
VỀ HỒI ỨC CỦA MỘT CỰU SĨ QUAN CIA TẠI SÀIGÒN_ TOÀN NHƯ
VỀ HỒI ỨC CỦA MỘT CỰU SĨ QUAN CIA TẠI SÀIGÒN
(Tháng 4/1975)
TOÀN NHƯ
Trong bất cứ một cuộc chiến tranh nào, kể cả chiến tranh Việt Nam, các tin tức tình báo đóng một vai trò rất quan trọng. Sách Binh Thư Tôn Tử đã từng viết “Biết mình biết người, trăm trận trăm thắng”. “Biết” ở đây là biết những tin tức tình báo về bên phía đối phương để có những kế hoạch hành quân thích ứng hiệu qủa. Trong chiến tranh Việt Nam, ngoài các cơ quan tình báo của VNCH, Cơ Quan Tình Báo Trung Ương (CIA) của Hoa Kỳ cũng thiết lập một mạng lưới tình báo qui mô với hàng trăm nhân viên tại Việt Nam. Văn phòng chi nhánh CIA này đã đóng góp một phần không nhỏ trong mọi hoạt động về quân sự cũng như dân sự tại VN. Vì tầm mức lớn lao của nó nên người đảm nhận chức vụ Trưởng chi nhánh CIA tại VN cũng rất quan trọng. Chính vì lý do đó, William Colby (1920-1996), một trong những người từng là trưởng văn phòng CIA tại VN sau đã được bổ nhiệm trở thành Giám Đốc CIA tại thủ đô Hoa Thịnh Đốn (1973-1976).
Từ năm 1973 đến 1975, Richard W. Hale (1926-2009), một sĩ quan cao cấp nhiều thâm niên của CIA, đã được cử đến công tác tại Việt Nam. Trong bài tự thuật của ông “FIRSTHAND ACCOUNT OF A CIA OFFICER IN SAIGON (nguồn Historynet.com)” , ông đã kể về những ngày tháng cuối cùng của ông ở VN rằng, (xin trích):
“…Vào đầu năm 1973, tôi đã làm việc với cơ quan (CIA) được 23 năm, hơn một nửa thời gian đó tôi làm việc ở hải ngoại tại vùng Nam Á, Trung Đông và Phi Châu. Năm 1971, tôi đã từ chối đảm nhiệm chức vụ trưởng một chi nhánh để đi học Trường Cao Đẳng Hải Quân tại Newport, tiểu bang Rhode Island. Lớp học gồm có 100 sĩ quan Hải Quân cao cấp và 100 sĩ quan Bộ Binh, Không Quân và Thủy Quân Lục Chiến, cùng với hàng chục sĩ quan tình báo dân sự đến từ Bộ Ngoại Giao, Cục Tình Báo Trung Ương (CIA), Cục Tình Báo Quốc Phòng (DIA) và Cục An Ninh Quốc Gia (NSA).
Khi tôi trở lại Langley, tôi đã làm việc như một phụ tá đặc biệt để giết thì giờ, nôn nóng chờ đợi một công việc thích hợp đang trống ở Phi Châu, nhưng tôi lại được giao công tác ở Sàigòn. Tôi đã theo dõi các biến cố ở Việt Nam, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến việc tình nguyện…
Vợ tôi và tôi đến Sàigòn vào ngày 16 tháng Sáu, 1973. Cơ quan đã có một cơ sở tạm riêng ở Sàigòn tại Khách sạn Duc. Nó có một phòng ăn và một cái hồ bơi nhỏ trên sân thượng. Có một vài người độc thân sống ở đó toàn thời gian, nên công dụng đầu tiên của nó là làm chỗ ở tạm cho các nhân viên đến và đi, và cho những nhân viên từ những cơ sở từ bên ngoài đến để tham vấn hay để vui chơi, giải trí và mua sắm…”
Khi ông Richard W. Hale đến Sàigòn vào giữa năm 1973 thì chiến tranh Việt Nam trên nguyên tắc đã chấm dứt theo hiệp định Paris 1973. Nhiệm vụ của ông là theo dõi các sĩ quan trong các phái đoàn Ủy Hội Quốc Tế về Kiểm Soát và Giám Sát (UHQT) được lập ra theo tinh thần hiệp định Paris. Đặc biệt, ông không chỉ theo dõi mà còn có nhiệm vụ lung lạc và tuyển mộ những sĩ quan trong các phái đoàn Ba Lan và Hung Gia Lợi làm việc cho CIA. Qua công tác này, ông mới nhận ra rằng, những sĩ quan Ba Lan có vẻ không nhiệt tình lắm với chủ nghĩa cộng sản. Có lẽ vì vậy mà sau này, Ba Lan đã trở thành nước cộng sản đầu tiên ở Đông Âu sụp đổ, kéo theo toàn khối cộng sản Đông Âu tan rã như một hiệu ứng domino tiếp theo sự sụp đổ của Liên Bang Sô Viết vào cuối thập niên 1980’s. Ông kể, (trích):
“Tôi được chỉ định công tác tại cơ sở Sài Gòn. Cơ sở có hai tiểu ban là Liên Lạc và Nội Vụ. “Bill J.,” trưởng cơ sở, muốn tôi đứng đầu một tiểu ban mới đặc trách về Ngoại Vụ nhắm vào một mục tiêu mang tính cơ hội là các thành viên Ba Lan và Hung Gia Lợi trong Ủy Hội Quốc Tế về Kiểm Soát và Giám Sát.
Khi hòa ước được ký vào tháng Giêng năm 1973, Ủy Hội Quốc Tế Kiểm Soát và Giám Sát (UHQT) được thành lập để giám sát cuộc đình chiến với hai phái đoàn cộng sản và hai phái đoàn trung lập. Lúc tôi đến, các phái đoàn trung lập là người Ba Tư (Iran) và Nam Dương. Mỗi phái đoàn gồm khoảng 200 thành viên, tất cả có thể là các sĩ quan quân sự và hiện dịch.
Đây dường như là một dịp tốt nhất để tuyển mộ một số kẻ bỏ ngũ tại chỗ, tôi đã chuẩn bị báo cáo lại cho cơ quan sau khi họ trở về lại Hung Gia Lợi và Ba Lan. Chúng tôi không mong có những sự bỏ ngũ hoàn toàn, và quả thực đã có một số từ chối…
Một trong những địa điểm khá tốt để tiếp xúc trao đổi tin tức với các đối tượng của chúng tôi vào những ngày chủ nhật là ở cái hồ bơi dài khoảng 50 mét ở Tân Sơn Nhứt, nơi tụ tập của những sĩ quan trong UHQT. Một lần ở hồ bơi tôi đã có một cuộc cãi cọ dữ dội với một viên thiếu tá Hung Gia Lợi, người mà chúng tôi đã sưu tra ra y là một thành viên của AVH, cơ quan tình báo Hung giống như KGB của Sô Viết. Một trong những khiếu nại vô lý của sự tuyên truyền Cộng Sản cho rằng, “Có 10,000 lính Mỹ hiện đang ở trong một trại bí mật ở đồng bằng Cửu Long, sẵn sàng lộ diện để giúp QLVNCH nếu họ gặp khó khăn.” Khi viên thiếu tá Hung Gia Lợi vừa phun ra cái luận điệu đó, tôi đã nổi điên lên. Tôi nói, đối với VC và quân Bắc Việt thì họ mới có thể hành hạ dân của họ như thế, và tôi hỏi hắn: Ông có nghiêm chỉnh nghĩ rằng binh lính Hoa Kỳ có thể ẩn dấu được không? Những binh lính Hung Gia Lợi có thể nào chịu đựng được theo cái kiểu cô lập giả dụ đó không? Ở đâu cho những chiếc máy bay tiếp tế chuyên chở nặng? Rồi còn các hồ bơi, quân nhu, cửa hàng Quân Tiếp Vụ, v.v. … Hơn nữa, bởi vì UHQT được tự do đi lại bất cứ nơi nào ở Việt Nam, tại sao phái đoàn của y không nêu sự vi phạm hòa ước này ra?
Tôi không có câu trả lời ngoài những lời eo xèo, nhưng phái đoàn Hung Gia Lợi lại phàn nàn với Tom Polgar, trưởng văn phòng, về tôi. Khi Tom kể lại chuyện đó, tôi kể lại câu chuyện với ông mà chẳng cần phải xin lỗi. Tại sao bọn Hung Gia Lợi lại phàn nàn với Tom Polgar, người mà mọi người ở Việt Nam đều biết là một viên chức CIA cao cấp ở đó? Họ chỉ giả định rằng tôi làm việc cho Polgar, có lẽ vì sự ngụy thức của chúng tôi sơ sài qúa. Cũng may chưa có ai tố cáo chúng tôi là CIA. Tôi đoán rằng điều đó cũng tương tự như chúng tôi đã truy ra họ là những sĩ quan AVH.
Tôi có thể kết luận sau một năm tôi làm cái công việc này là, dù chúng tôi trước đây chưa tiếp xúc với người Ba Lan, chúng tôi đã khám phá ra rằng cái vỏ ngoài cộng sản của họ rất sơ sài. Đã có nhiều người xin tình nguyện làm việc cho chúng tôi đến nỗi chúng tôi phải từ chối một số và chỉ nhận một số chọn lọc. Những người Hung Gia Lợi lại là một vấn đề khác. Dù sau cùng chúng tôi cũng có một số thành công giới hạn, nhưng tôi phải nói rằng những anh chàng (Hung) này là những người cộng sản trung kiên nhất. Tôi vẫn tự hỏi làm sao họ thích ứng được với cái thực tại mới hậu Sô Viết sau này.”
Là một sĩ quan cao cấp của chi nhánh văn phòng CIA tại Sàigòn nhưng dường như ông Xịa này cũng không nắm vững tình hình an ninh tại Việt Nam sau ngày hiệp định Paris về VN đã được ký kết. Chẳng thế mà ông đã tỉnh bơ đưa vợ con đi du ngoạn Nha Trang để suýt bị chết vì đạn pháo kích của VC. Mặc dù hiệp định Paris là nhằm tái lập hòa bình cho VN, nhưng trên thực tế, những cuộc giao tranh sau đó vẫn liên tục xảy ra do sự cố tình vi phạm của phía cộng sản Bắc Việt. Ngoài ra, ông Xịa này cũng có vẻ đầy thiên kiến với chính phủ VNCH nên trong nhận định, phê phán, ông đều chê trách, đổ lỗi cho Miền Nam, in hệt những luận điệu xuyên tạc của những kẻ phản chiến tại Hoa Kỳ, (trích):
“Khi những người tù binh cuối cùng của chúng ta được thả vào tháng 3 năm 1973 thì tất cả các tùy viên quân sự Mỹ (military attachés), ngoại trừ 50 người, đã được lệnh rút đi. Việt Nam đã trở thành tin tức cũ. Người Mỹ dường như đã quên cái sự kiện rằng QLVNCH đã tổn thất trung bình 1000 binh lính một tháng trong những cuộc đụng độ với VC trong năm 1973 và 1974. (Ghi chú: Mới đầu năm 1973 mà ông Xịa này đã đưa ra con số tổn thất của VNCH trong năm 1973, 1974 (?). Không biết con số tổn thất này ông lấy ở đâu ra, phải chăng từ cái đài BBC hay đài Giải Phóng của VC? Nên nhớ, ngay cả trong Tết Mậu Thân, VC đồng loạt mở nhiều cuộc tấn công lớn trên cả nước mà QLVNCH cũng không có con số tổn thất cao như thế)...
Khi con trai tôi đến thăm vào mùa hè năm 1974, chúng tôi đã bay ra Nha Trang để bơi lặn (snorkeling). Khi chúng tôi vừa lái xe đến nhà khách của tòa lãnh sự thì có mấy qủa đạn hỏa tiễn B-40 nã vào thành phố. Một qủa đã rơi ngay xuống đường cách chỗ chúng tôi chỉ khoảng 50 thước, để lại một cái hố sâu khoảng 1 foot và rộng khoảng 2 foot. Con trai tôi đã hơi ngỡ ngàng vì nó vẫn tưởng rằng chiến tranh đã qua rồi…”
Vào tháng 12 năm 1974, quân đội Bắc Việt đã mở một cuộc tấn công thăm dò đầu tiên vào tỉnh Phước Long. VNCH đã phản đối và kêu cứu nhưng Hoa Kỳ vẫn làm ngơ. Sau khi Phước Long thất thủ, sự việc càng trở nên nghiêm trọng hơn, khi vào đầu tháng Ba 1975, VC tấn công thị trấn Ban Mê Thuột của tỉnh Darlac, ở ngay giữa Vùng II. Lại một lần nữa, Ban Mê Thuột thất thủ, lần này Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đã ra lệnh di tản khỏi Pleiku để tái phối trí lực lượng. Nhưng cuộc di tản đã diễn ra trong hoảng loạn trên những con lộ tồi tệ hướng ra biển; và sau đó đã kéo theo kế tiếp những sự di tản của các đơn vị và các tỉnh ở miền Trung, bỏ lại rất nhiều vũ khí và trang thiết bị vì không còn đạn được, nhiên liệu và phương tiện vận chuyển.
Trước tình hình lộn xộn như vậy, nhất là sau khi Huế và Đà Nẵng sụp đổ vào cuối tháng 3/1975, viễn ảnh VNCH bị sụp đổ là điều không tránh khỏi nên người bạn đồng minh Hoa Kỳ đã bắt đầu chuẩn bị chuyện “tháo chạy” cho các nhân viên tòa đại sứ Hoa Kỳ, trong đó có cả các nhân viên văn phòng CIA tại Việt Nam. Vợ của ông Xịa Hale là một trong những người đầu tiên xin trở về Mỹ vào đầu tháng 4/1975, (trích):
“Huế sụp đổ ngày 25 Tháng Ba, và Đà Nẵng, thành phố lớn thứ hai của Việt Nam thất thủ ngày 2 Tháng Tư. Người Miền Nam Việt Nam di tản luôn luôn cho rằng đáng lẽ họ đã giữ được nếu Hoa Kỳ cung cấp cho họ thêm trang thiết bị. Tôi có một ấn bản của tờ báo Sao và Sọc (Stars and Stripes, tuần báo của quân đội Mỹ) ngày 1 Tháng Tư năm 1975, liệt kê những trang bị đã bỏ lại ngay tại Huế và Đà Nẵng gồm: 60 xe tăng M-48, 255 xe bọc thép, 150 khẩu đại bác 105 ly, 60 khẩu đại bác 155 ly, 600 xe tải và hàng trăm súng M-16, đại liên và tiểu liên. Tổng số trang thiết bị bỏ lại ở Vùng I và Vùng II trị gía khoảng 1 tỷ Mỹ kim bao gồm cả một nửa số máy bay F-5, trực thăng và các máy bay khác của Miền Nam Việt Nam. (Ghi chú: Ông Xịa này quên một điều, những trang thiết bị này không có đạn dược và nhiên liệu thì chúng cũng chỉ là một đống sắt khổng lồ vô dụng.)
Lúc bấy giờ, lệnh khởi hành cho vợ tôi đã được chấp thuận, nhưng ngay lúc đó tòa đại sứ thúc đẩy các người phụ thuộc nên ra đi trước và cấp vé cho họ ngay tại chỗ. Vợ tôi ra đi miễn cưỡng trên chuyến bay của hãng Hàng Không Pan American ngày 3 Tháng Tư.”
Ngày 8/4/1975, tên phi công phản loạn Nguyễn Thành Trung của Không Quân VNCH đã lái chiếc phản lực cơ F5-E bỏ bom Dinh Độc Lập. Là một sĩ quan cao cấp của CIA ở VN vậy mà ông Hale lúc đó cứ tưởng đó là hành vi bất mãn của người phi công đối với TT Thiệu. Mãi 25 năm sau ông Xịa này mới biết tung tích thực của tên phi công phản loạn này là một VC nằm vùng thì thật là qúa dở. Cho nên, có thể nói hoạt động tình báo của CIA cũng chưa hẳn là ghê gớm như nhiều người vẫn tưởng. Hale viết, (trích):
“Một tin hấp dẫn tiếp theo xảy ra là vào Thứ Ba, ngày 8 Tháng Tư, một chiếc oanh tạc cơ F-5E của Không Quân Việt Nam đã gầm rú ngoài đường phố ngay trước văn phòng chúng tôi rồi thả hai trái bom 500 cân Anh ngay phía trước gần dinh tổng thống. Vì nhận ra mình đã trật mục tiêu, viên phi công đã lượn trở lại, khiến cho tôi có đủ thời gian để ra ngoài tò mò quan sát chuyện gì đã xảy ra. Hắn sà xuống đường chỉ cách khoảng 50 bộ và thả nốt hai trái bom 500 cân Anh xuyên qua mái dinh. Mục tiêu của viên phi công là giết Tổng Thống Thiệu, nhưng vì trái bom không trúng lúc đầu đã khiến cho ông Thiệu có đủ thời gian để xuống hầm chống bom.
Trong suốt 25 năm, tôi vẫn có ấn tượng rằng việc làm của viên phi công đơn giản chỉ vì hắn chán ngấy sự bất lực của Tổng Thống Thiệu. Mới đây tôi mới biết rằng Thiếu Úy Nguyễn Thành Trung thực ra là một người nằm vùng của Bắc Việt từng được huấn luyện ở Căn Cứ Không Quân Kessler ở Biloxi, Miss. Y nhận lệnh từ VC thả hai trái bom đầu xuống dinh và hai trái bom kế xuống tòa đại sứ. Toà nhà tòa đại sứ khá kiên cố, nhưng tòa nhà ở phía trước cơ sở (CIA) Sài Gòn lại là loại nhà tiền chế, với kiểu kiến trúc giống như một cái hộp quẹt (diêm). Lúc đó chúng tôi không biết là mình đã may mắn. Trung sau đó còn chỉ đạo một cuộc không kích vào Tân Sơn Nhứt ngày 28 Tháng Tư với 5 chiếc Cessna A-37 cưỡng đoạt của Phi Đoàn Phi Long. Khi tôi viết những dòng này, Trung đang là một phi công cao cấp của Không Quân Việt Nam (KQ Việt Cộng).”
Hai tuần lễ cuối cùng trước ngày 30/4/1975, các nhân viên tòa đại sứ Mỹ cũng như CIA đều hầu như không làm việc gì ngoài việc chuẩn bị lên đường về nước. Mặc dù đã có lệnh của Tướng Westmoreland từ trước đến giờ vẫn còn hiệu lực là các nhân viên dân sự ở VN không được phép mang vũ khí, nhưng hầu như họ đều bất tuân lệnh. Ai cũng cất giữ một vũ khí trong mình để phòng thân do tình hình bất an ở Việt Nam. (trích):
“Sau khi vợ tôi đã rời khỏi, lúc nào tôi cũng mang theo khẩu súng 38 ly và thêm một ít đạn dự phòng. Tôi còn có một khẩu colt 45 trong xe hơi, và một khẩu súng trường M-2 ở nhà, và còn thêm súng lục và súng tiểu liên trong ngăn kéo an toàn ở văn phòng. Cảm thấy hơi bối rối về việc này, vào ngày đầu tiên tôi đi bộ đến văn phòng của Bill J. và vén cái đuôi áo của tôi lên cho thấy cái khẩu súng. Bill phá lên cười và đứng dậy, rút ra một khẩu Browning 9 ly từ trong túi quần.
Lại còn lạ lùng hơn: Tôi là tâm điểm tiếp xúc chính của nửa tá sĩ quan tùy viên Bộ Binh, Hải Quân và Không Quân làm việc ở cái văn phòng đối diện cái sân từ chỗ chúng tôi. Người sĩ quan tùy viên Bộ Binh đến gặp tôi và yêu cầu tôi thu xếp cho họ được mang súng (colt) .45. Họ đang di chuyển khắp Sàigòn – Gia Định để nắm giữ tình hình nên không được thoải mái nếu không có một sự bảo vệ nào đó. Tôi thật khó xử vì văn phòng chính của họ ở tận Tân Sơn Nhứt không có vũ khí cho họ. Tôi chuyển lời yêu cầu của họ tới vị Trưởng Văn Phòng để xin giấy phép từ ông đại sứ. Sau đó tôi dẫn các sĩ quan tùy viên đi xuống phòng an ninh của chúng tôi để họ ký nhận số súng .45 cần thiết với đầy đủ đạn dược.”
Cũng trong hai tuần lễ cuối cùng của Tháng Tư, 1975, trong khi chiến sự đang lan dần đến cửa ngõ Sàigòn thì ông bạn đồng minh Hoa Kỳ, dĩ nhiên trong đó có các nhân viên CIA, cũng bắt đầu chuẩn bị cho cuộc “tháo chạy” bằng cách đốt hồ sơ và lần lượt lên đường về nước. Rõ ràng Hoa Kỳ đã biết trước sự sụp đổ của VNCH, người bạn mà họ từng nhận là một đồng minh thân thiết của họ. Trong phần cuối của bài tự thuật về những ngày cuối cùng ở Sàigòn, ông Xịa Richard W. Hale đã viết, (trích):
“Hai tuần lễ cuối cùng tôi không nhớ chính xác lắm, nên tôi sẽ không cố gắng ghi lại ngày tháng xảy ra. Trận chiến duy nhất mà Quân Lực VNCH chiến thắng trong toàn bộ sự kiện đã rệu rã là ở Xuân Lộc cách Sài Gòn 40 dặm. Đây là một chiến thắng hoàn toàn ngắn ngủi, vì những binh sĩ khá hơn có thể đã được điều động về để bảo vệ vành đai Sài Gòn. Họ đã ngăn chặn được quân đội Bắc Việt và Việt Cộng trong 10 ngày, nhưng rồi quân Bắc Việt đã vượt qua họ. Sư Đoàn 18 cùng với 3000 Biệt động quân và Nhảy dù – một nửa lực lượng trừ bị cho Sài Gòn – đã từ từ bị loại.
Trở lại cơ sở, được sự chấp thuận của trưởng cơ sở, tôi đã ra chỉ thị rằng tất cả các hồ sơ phải, hoặc là tiêu hủy (nghiền cắt hoặc đốt cháy), hoặc ngay lập tức chuyển về Langley. Mỗi sĩ quan trưởng lưới có thể giữ lại một bìa hồ sơ dầy không qúa 1 inch cho những tài liệu thật thiết yếu cho công tác của mình. Có một vài sự phản đối, nhưng tôi biết hầu hết các sĩ quan trưởng lưới đều tuân lệnh, vì đã có vài trường hợp các văn phòng hay cơ sở ở Phi Châu đã bị tràn ngập trong những cuộc nội chiến và những hồ sơ an toàn để lại đầy những tài liệu đã phân loại. Trở lại thập niên 1950s, chúng ta đã có những trái lựu đạn mối để đề phòng trường hợp khẩn cấp, nhưng cái đó nay đã trở thành lỗi thời. Tôi đã quyết định rằng nếu quân đội Bắc Việt chiếm Sài Gòn, chúng sẽ không thể tìm thấy những hồ sơ của cơ sở (CIA) Sài Gòn….”
Cuối cùng, ngày 21/4/1975, mười ngày trước khi Sàigòn thất thủ, Richard W. Hale đã được lệnh lên đường về nước. Cho đến giờ phút đó, ông vẫn còn nghĩ sẽ có một giải pháp nào đó cho Việt Nam để ông có thể quay trở lại. Thật không thể tưởng tượng được, đến giờ phút đó, ông Xịa này vẫn còn có suy nghĩ như thế. Không biết ông vờ hay ông ngây thơ, hả ông CIA Richard W. Hale? :
“Cuối cùng đến ngày 21 tháng Tư, cơ sở (CIA) Sàigòn chỉ còn 15 người. Bill J. nhìn tôi và nói: “OK, Dick, bây giờ đến lượt anh. Chúng ta có quá nhiều xếp và không có đủ lính tráng. Anh ra đi ngày mai.”
Tôi đã định phản đối, nhưng rồi bật cười. Đáp lại việc Bill và Monty đang cau mày, tôi nhắc họ là tôi đã từ chối từ cả hai tuần rồi và bây giờ cũng vậy. Nhưng rồi tôi nói OK, chúc họ may mắn và trở về nhà thu xếp đồ đạc vào một cái va li nhỏ.
Do đó, mặc dù tôi dự tính di tản bằng trực thăng, buổi sáng hôm sau, một trong những người thư ký còn lại của tôi cùng với một sĩ quan trưởng lưới và tôi được chở tới Tân Sơn Nhứt do người chồng của người thư ký lái. Chúng tôi mang theo những khẩu súng colt .45 trong cái túi giấy màu nâu để đề phòng bất trắc. Khi đến phi trường chúng tôi giao cái túi lại cho người tài xế và chúc anh may mắn. Cả ba chúng tôi lên chiếc máy bay China Airlines cuối cùng rời khỏi Tân Sơn Nhứt. Cô thư ký bồn chồn lo lắng cho anh chồng, nhưng cuối cùng anh ta cũng an toàn rời khỏi bằng một trong những chiếc trực thăng.
Tôi trải qua hai ngày ở Hồng Kông, rồi cùng bè bạn tới tòa tổng lãnh sự để xác nhận, rồi sau đó bay tới Honolulu, nơi con trai tôi đang theo học đại học. Tôi chờ đợi ở đó với một hy vọng xa vời là tình hình ở Việt Nam có thể được ổn định, trong trường hợp nào đó để tôi có thể quay trở lại. Lúc Sàigòn thất thủ, tôi buồn rầu tiếp tục cuộc hành trình tới Hoa Thịnh Đốn.”
TOÀN NHƯ
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở VỀ HỒI ỨC CỦA MỘT CỰU SĨ QUAN CIA TẠI SÀIGÒN_ TOÀN NHƯ
Chúc Mừng Sinh Nhật
Căn Nhà Nhỏ mến chúc bạn Trần Đình Sum và các bạn dưới đây có một ngày sinh nhật vui vẻ và tràn đầy hạnh phúc cùng với người thân trong gia đình và bạn hữu.
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Chúc Mừng Sinh Nhật
Sáu bài thơ Quốc Hận_ K1
Ngày ấy Miền Nam thắm sắc hương
Muôm hoa nở rộ dọc ven đường
Hậu phương an lạc đời trăm ngã
Tiền tuyến truy lùng giặc tứ phương
Nổ lực xây nên nền dân chủ
Quyết tâm đạt tới mức hùng cường
Nào ngờ vận nước lâm nguy biến
Đứt gánh giữa đường thật thảm thương
TPK
Bốn chục năm trường xa cố hương,
Phố xưa còn đó những con đường.
Như chim vỡ tổ đi muôn hướng,
Tựa bóng mây ngàn bay tứ phương.
Nung nấu sục sôi niềm quốc hận,
Quyết tâm tranh đấu dạ kiên cường.
Ngày về xứ Việt đang chờ đợi,
Vàng bóng cờ bay thỏa nhớ thương.
NĐT
Một ngày phục quốc lại quê hương
Cộng sản trốn chui khắp nẻo đường
Hà Nội cờ vàng bay phất phới
Sài Gòn sọc đỏ rợp ngàn phương
Ba đình đốt xác tên hồ tặc
Đất Việt mồ chôn lũ bạo cường
Con cháu Rồng Tiên mừng họp mặt
Lạc Long nòi giống đượm tình thương.
NHA
Bốn chục hạ sầu thắp mấy hương ?
Sài Gòn đổi chủ mất tên đường
Hằn sâu ký ức ngày di tản
Nhớ mãi trong lòng kiếp viễn phương
Mơ ước cờ vàng về phất phới
Cầu mong dân tộc giữ kiên cường
Vùng lên quét sạch phường vô lại
Danh dự nước nhà hết tổn thương
Trần Pháp
Về đây ta gặp lại quê hương
Phất phới vàng bay khắp nẻo đường
Tiếng hát Tự do hòa một nhịp
Bài ca Dân chủ vọng muôn phương
Hòa bình kiến tạo người no ấm
Độc lập ngăn đe kẻ bạo cường
Phố xá bừng vui như thủa trước
Giữa lòng đất mẹ ngát yêu thương.
NCM
Bốn chục năm rồi xa cố hương .
Từ ngày bỏ đất mẹ lên đường .
Thời gian rỉ máu đời vong quốc ,
Cuộc sống tan hồn kiếp viễn phương .
Xứ lạ ra đi luôn khắc khoải ,
Trại tù ở lại vẫn ngoan cường .
Lạc loài thế giới thân chùm gởi ,
Chẳng phút giây nào vơi nhớ thương .
LHN
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Sáu bài thơ Quốc Hận_ K1
Khóc Trung Tá Nguyễn Văn Long_ Thơ Hữu Nguyễn Việt Thường
BÀI TƯỞNG NIỆM CHIẾN SĨ VNCH
TRUNG TÁ CSQG NGUYỄN VĂN LONG
Ôi tháng Tư, phút cuối. Mặt trời !!!
Màu Cờ, xương máu, uổng oan rồi.
Đường xá rung lên, bao chân vội.
Bến Tàu ràn rụa, những ra khơi.
Dưới chân Tượng Lính buồn trên phố,
Có Hồn Uy Dũng dõi xa xôi.
TRUNG TÁ LONG hào hùng tuẩn tiết,
Cảnh Sát Quốc Gia khóc một người.
Nguyễn Việt Thường
Rochester, MN
Kính chúc Ban Điều Hợp luôn vững vàng lập trường, hào hùng khí thế, giương cao Sự thật, Bảo vệ Cờ Vàng, tranh đấu Cho Nhân Chủ, Dân Chủ và Tự Do. -TN.
( CNN trích từ mail của Ban Điều Hợp)
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Khóc Trung Tá Nguyễn Văn Long_ Thơ Hữu Nguyễn Việt Thường
Thơ Quốc Hận của NHA
Tháng tư nhớ lại cảnh đau thương
Chợ búa, thành đô khắp phố phường
Máu đỏ chảy loang dường bể cả
Xương chồng ngày ấy biến thành non.
Tháng tư máu lệ chảy tuôn tròn
Nhà cửa tan hoang mẹ khóc con
Vợ lại nhớ chồng xa biệt xứ
Con thì thương bố khóc nỉ non.
Tháng tư “cải tạo” nộm bày ra
Cán chính, quân dân bị phỉnh mà
Lừa gạt đầu môi qua chót lưỡi
Cơm tiền một tháng được về nhà.
Về nhà không thấy, thấy Sơn La
Rừng rú trại tù nhốt chúng ta
Giá rét, lạnh căm mền chẳng ấm
Đêm về buốt lạnh đến phồng da
Thảm cảnh vì đâu chúng tạo ra?
Ấy phường cộng sản lũ điêu ngoa
Lảnh lịnh Nga, Tàu lòng khát máu
Không tình, dứt nghĩa, giết dân ta.
Cố tình xáo thịt lại nồi da
Khiến vợ xa chồng, con mất cha
Đạo lý luân thường quây đảo lộn
Người rừng, loại nộm oái tinh ma.
Tháng tư dân Việt lắm oan khiên
Nam, Bắc, lẫn Trung khắp các miền
Gạo độn bo bo đầy cát sạn
Vải theo tiêu chuẩn ló già hồ.
Tháng tư sáng mắt bọn nằm vùng
Dấu diếm cán binh cúi phục tùng
Dành dụm cơm tiền nuôi bác đảng
Ngày nay điền sản chúng gom thu.
Tháng tư gợi lại nỗi niềm đau
Nghĩ đến lòng ta ruột héo xào
Nao nức ngày về quê chốn cũ
Van trời phù hộ được toại nào.
Tháng tư dân chúng đợi chờ mong
Phất phới cờ vàng khắp núi sông
Cờ đỏ, sao vàng tan biến mất
Ta về dựng lại giống Tiên Rồng.
NHA

Ngồi buồn nhớ lại bốn mươi năm
Chẳng khóc mà sao lệ tuôn dầm
Thảm trạng tang thương ngày mất nước
Xa lìa đất Việt mối tình thâm.
Ông Tạo gây chi tuồng nghịch cảnh
Cho loài lan sói hám buôn danh
Thành người chiến thắng gieo tang tóc
Giúp kể bạo tàn múa vuốt nanh.
Nghĩ đến giận thầm Kissinger
Miền Nam hấp hối nó lập lờ
Cái tên mũi két, thằng phù thủy
Bán đứng miền Nam với giá hờ.
Quốc hội Hoa Kỳ cũng a dua
Các tên phản chiến lũ chó hùa
Làm ra đạo luật tên ”Khê chéc”
Cấm viện miền Nam chết tức thì.
Ông Ford Tổng Thống chẳng ra chi
Thời thế xoay chìu đội mũ ni
Nixon từ chức lên thay thế
Nên bỏ dân ta chịu thảm sầu
Tong Tong nông cạn chẳng chiều sâu
Làm “nủng” Hoa Kỳ chẳng vị đâu
Rút bỏ Cao Nguyên gây hỗn loạn
Quân dân hốt hoảng rối như bầu.
Bốn chục năm rồi đã trôi qua
Nghĩ về nước Việt dạ xót xa
Cuối đời vẫn muốn về quê tổ
Gởi nắm xương tàn cạnh mẹ cha.
Hỡi ai chống cộng chớ phân ra
Cùng chung lý tưởng vốn một nhà
Hợp quần nhau lại gây sức mạnh
Chớ có phân chia rẽ ruột rà.
Nặng tình đất tổ với quê cha
Bỏ hết việc riêng đó mới là
Khác nhau đường lối chung lý tương
Sát vai, đâu cật cứu sơn hà.
Nằm vùng thân cộng lũ ranh ma
Ta hãy thẳng tay vạch mặt ra
Mươn danh tôn giáo làm từ thiện
Lắp lửng Ti Vi để tuyên truyền
Hỡi ai tỵ nạn vì cộng sản
Chớ có vãng lai đến quán hàng
Tẩy chay bọn chúng cho tận gốc
Việt Nam sẽ được cảnh huy hoàng.
NHA
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Thơ Quốc Hận của NHA
Phan Tấn Ngưu Phân Ưu cùng GĐ Nguyễn Văn Dương
Thưa chị Dương và quý vị,
Nghe bạn Dương bị bệnh đã mấy tháng nay, tôi không ngạc nhiên về sự ra đi của anh. Mấy hôm nay tôi hay liên tưởng những kỷ niệm mà tôi đã có với bạn Dương trong thời gian cùng phục vụ tại BCH/ CSQG tỉnh Tây Ninh, nhưng trong phạm vi nhỏ hẹp của một email, tôi không thể ghi lại hết những điều đó.
Nhân dịp dự Tân Niên của Hội CSQG Bắc Cali, tôi không thể không đến thăm bạn tại bệnh viện và tôi đã được vui với bạn trong những khoảnh khắc cuối đời. Sự can đảm của bạn trong lúc chuyện trò và những nụ cười khi chỉ Mrs Dương Nguyệt Ánh để đùa, chị là Tư Lệnh của F/ĐB Tây Ninh … Trên đường trở về Nam Cali, Nguyễn Văn Dương là một trong những đề tài mà chúng tôi luôn nhắc đến, kể cả những kỳ niệm lúc ở Tây Ninh mà ít người được biết, chỉ có “Có Ngưu” mới biết mà thôi.
Nghĩ đến bạn Dương, tôi cám ơn bạn đã cho tôi thêm cách suy nghĩ về sự sống và sự chết của đời người.
Chia buồn cùng chị và gia quyến.
Phan Tấn Ngưu
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Phan Tấn Ngưu Phân Ưu cùng GĐ Nguyễn Văn Dương
Phân Ưu của K1 Bắc cali
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Phân Ưu của K1 Bắc cali
Phân Ưu- K3 Nguyễn văn Dương
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Phân Ưu- K3 Nguyễn văn Dương
Vợ thăm tù cải tạo
Đường xa vạn dăm lắm quan san,
Vượt suối trèo non chẳng oán than.
Lặn lội thăm chồng
tù cải tạo,
Tảo tần phận gái nỗi khiên oan.
Chợ trời xuôi ngược trong thành phố,
Buôn bán loanh quanh giữa xóm làng.
Ngày đó vượn về hô giải phóng,
Xẻ đàn tan nghé thật bàng hoàng.
Cóc Xanh_NĐT
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Vợ thăm tù cải tạo
Đường Di Tản_ Thơ Nguyễn Chính Minh
Cao Nguyên di tản vượt quan san
Lộ 7 tang thương ngập tiếng than
Lòng xé buồn đau đời chiến sĩ
Lệ tràn uất hận phận dân oan
Người xe phía trước dồn khe núi
Lửa khói đằng sau rụi xóm làng
Pháo giặc không ngừng gây chết chóc
Bao năm nghĩ lại vẫn kinh hoàng
Cóc Chầu Rìa NCM
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Đường Di Tản_ Thơ Nguyễn Chính Minh
Một Ngày Đầu Xuân nơi Xứ người_ PKN
Mến gởi đến quý NT và các bạn một video clip rất vui rất hào hứng mang đầy không khí ngày Tết nơi xứ người.
Video nầy do K1 Phan Kỷ Niệm thực hiện . Một gia đình đấm ấm, con cháu hiếu thảo thật đáng khen. Trong video nầy ông bà nội, ngoại lì xì cho con cháu những bao lì xì màu đỏ sau khi con cháu vòng tay nghiêm chỉnh đứng trước ông bà dâng lời chúc Tết. Sau đó con cháu lì xì lại cho ông bà các bao lì xì lớn và nặng hơn cái bao lì xì của ông bà cho các cháu. Thấy Phan Kỷ Niệm miệng cười như ông Phật Di Lặc và cẩn thận nhét các bao lì xì của con cháu cho vào túi sau (sợ bị lộn, hí hí. . ) thấy mà ham.
Dù cuộc sống tha phương, nhưng nề nếp gia phong không có ly hương, mãi mãi được các bậc cha mẹ lưu truyền lại cho con cháu sinh ra và lớn lên tại xứ người, vẫn giữ lại được trong người các cháu dòng máu Việt.
CNN chúc mừng anh chị Phan Kỷ Niệm con bầy cháu đống, hiếu hòa và thương mến nhau. Xin chúc sức khỏe sống lâu đến mệt nghỉ thì thôi để mỗi năm đến độ Xuân về thì gia đình đoàn tụ vui đông hơn. Mến chúc các cháu luôn luôn nhớ câu:
“Công cha như núi Thái Sơn.
“Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra. . . “
Thành thật cảm ơn bạn Phan Kỷ Niệm có hảo ý chia xẽ video nầy đến các bạn đồng môn K1.
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Một Ngày Đầu Xuân nơi Xứ người_ PKN
Lỗi Hẹn Với Trường Sơn_ Thơ Trịnh Thành K3/72
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Lỗi Hẹn Với Trường Sơn_ Thơ Trịnh Thành K3/72
Bài Thơ Tháng Tư_ Toàn Như
Tháng Tư đọc lại trang sách cũ
Mùa Hè Đỏ Lửa (1) rực trời xưa
Một thời binh lửa như quanh quất
Vang vọng trong ta tự thuở giờ.
Tháng Tư ngày ấy buông tay súng
Mấy mươi năm đó xót xa buồn
Tưởng như dâu bể là hư ảo
Chữ nghĩa buồn tênh đến lạnh lùng.
Chuyện xưa những ngày xa tít tắp
Một thời trai trẻ ngút ngàn xa
Đường mây nào đã chim bay mỏi
Như giấc kê vàng mới hôm qua.
Hôm nay chốn tạm lòng se thắt
Bạn hữu bốn phương người mỗi nơi
Gặp nhau hào khí đầy trong mắt
Mà ngậm ngùi tâm sự đầy vơi.
Trang sách cũ hôm nay mở lại
Sông núi hờn như tiếng thở dài
Chiến chinh nào đã công thành để
khép lại trang đời một cuộc chơi !
TOÀN NHƯ
____________
(1) Mùa Hè Đỏ Lửa, Bút ký chiến tranh của Phan Nhật Nam
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Bài Thơ Tháng Tư_ Toàn Như
Sài Gòn Cúi Mặt _ Thơ TPK
Sài Gòn ơi !
Em sinh sau đẻ muộn,
Mái tóc huyền mơ, bờ vai nhuộm nắng,
Da thịt hồng tươi,mặt thoa môi thắm.
Bỗng chốc biến thành
Hòn ngọc chốn Viễn Đông.
Sông nước êm đềm gió chiều lồng lộng,
Đường sá thênh thang xe cộ rộn ràng,
Hàng hóa quán ăn ngập tràn phố chợ.
Tài tử giai nhân dập dìu đây đó,
Bến Bạch Đằng khách hóng gió buổi trăng lên.
Thuyền neo đậu bình yên trên sóng nước,
Muôn nẽo Sài Gòn sao quá dễ thương.
Tà áo khoe màu e ấp vấn vương.
Đường Duy Tân rợp bóng buổi tan trường.
Bạn bè rủ nhau,
Vào Quán Văn nói chuyện văn Chương.
Chiều cuối tuần,
Nghe khúc hát nghê thường trên sân cỏ,
Đại học Văn Khoa gắn bó một thời.
Trời hanh nắng vở tràn đường Lê Lợi,
Nước mía Viễn Đông mát rượi,
Nhâm nhi chờ đợi bóng ai qua.
Mùa thu về lá me bay nhiều quá,
Trãi phố Gia Long gối đầu lên sỏi đá,
Lặng ngắm gót hài ửng đỏ má giai nhân.
Tay trong tay tung tăng trên Nguyễn Huệ.
Qua Hàm Nghi đến chợ Bến Thành,
Mua chục trái cây ngọt ngọt thanh thanh,
Vườn Tao Đàn dịu mát tán cây xanh,
Ngồi ôn lại thuở làm người mới lớn.
Thời thanh bình êm đẹp có gì hơn.
Tuổi trẻ rong chơi khắp phố khắp phường,
Cầu chữ Y, Chợ Lớn, Nguyễn Tri Phương.
Vào Quán Chùa nhấm nháp ly chanh đường,
Nam thanh nữ tú hò hẹn yêu thương.
Ngồi quán kem Hương Lan,
Nghe tình bạn chan hòa.
Rồi một sớm tháng tư,
Trời Sài Gòn chớm hạ.
Giặc từ đâu về chật cả phố phường.
Cờ máu chói chang loang đỏ mọi nẽo đường.
Nón cối dép râu, mặt mày lố ngố.
Người Sài Gòn bỡ ngỡ,
Lệ ứa đẫm trong lòng.
Anh bảy chị Tư ở ngay đầu xóm,
Bỗng xuất hiện với chiếc nón tai bèo.
Tay mang băng đỏ, vai đeo súng AK,
Mắt láo liên xoi mói mọi nhà,
Mới thân thiện ngày nào, nay sao xa lạ?
Sài Gòn bây giờ bạn bè đâu tá?
Sài Gòn bây giờ cúi mặt xa nhau!
Cuộc sống âm thầm vắng cả màu tươi.
Biết tin ai lòng dạ con người?
Ra ngõ cúi đầu, cuộc đời tăm tối,
Thành phố u buồn mây giăng khắp lối.
Sài Gòn mất tên, Sài Gòn đổi chủ,
Sài Gòn ơi !
Vì đâu nên nổi, thôi hết một thời,
Đường xưa mật ngọt tuyệt vời còn đâu.
Từ nay vận kiếp giải dầu,
Mênh mông trùng điệp một màu tang thương.
Ôi chao thời cuộc nhiễu nhương.
Sài Gòn cúi mặt bốn phương u sầu.
Tống Phước Kiên
Tháng tư đen 2015
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Sài Gòn Cúi Mặt _ Thơ TPK
Ngọc Cờ Chính Nghĩa_ Thơ Trần Pháp
Lang thang trên net gặp con nộm tuyết của ai đó đã khoác ngọn cờ vàng, tui ngẩu hứng chôm và làm bài Thơ : NGỌN CỜ CHÍNH NGHĨA. Nhân Tháng Tư đen, thân gởi đến quý NT và các bạn trong Căn Nhà Nhỏ thân thương.
Trần Pháp
Sọc đỏ cờ vàng ai khoác đây ?
Dù cho bão tuyết đã dâng đầy
Xa xôi hẻo lánh có người Việt
Sọc đỏ nền vàng ngạo nghễ bay
Đất nước ngàn năm tài sản chung
Cha ông xây dựng đã bao ngần
Cháu con tiếp tục lo bồi đắp
Ai nỡ lòng nào bỏ hiếu trung
Nhắc nhở mười phương vạn dặm đường
Cờ vàng sọc đỏ là quê hương
Là hồn tổ quôc đang bay lượn
Bảo vệ cờ vàng bằng máu xương
Dân Việt ai ai cũng biết rằng
Máu Tàu bành trướng với xâm lăng
Nội Mông, Tây Tạng, Tân Cương đó
Đại Hán đang dòm ngó Việt Nam
Nhắn gởi người xa với bạn hiền
Cờ vàng sọc đỏ là hồn thiêng
Là sông núi trọn ngàn năm trước
Hải đảo xa xôi tới đất liền
Địa lý Việt Nam ghi rỏ ràng
Bắt đầu đất nước : Ải Nam Quan
Cà Mâu là mũi nam biên giới
Chữ tốt chữ vàng nhượng núi sông ?
Cố giữ non sông được vẹn toàn
Cờ vàng sọc đỏ là hồn Nam
Là gương tuẫn tiết bao Anh Kiệt
Chẳng để quân thù dày xéo thân
Hải đảo Hoàng, Trường của Việt Nam
Cớ sao đảng Cộng ký đem dâng
Bây giờ cải lý sao hơn được
Nay thấy những gì trên biển Đông ?
Hà Nội ngày xưa cây mát xanh
Đồng Nai nước chảy ngọt trong lành
Bây giờ phá phách không thương tiếc
Quỷ nhập hay là lệnh Bắc Kinh ?
Dựng lại cờ vàng khắp nước Nam
Ngọn cờ chính nghĩa mấy trăm năm
Nhân quyền dân chủ và no ấm
Phất phới cờ vàng trăm họ mong
Trần Pháp
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Ngọc Cờ Chính Nghĩa_ Thơ Trần Pháp
Xin Đừng Chống Nhau Nữa
Xin Đừng Chống Nhau Nữa
Một số người trong Cộng đồng tỵ nạn cs VN của mình tại Hoa Kỳ nầy có một thói quen. Cứ hễ ai chống cs khác với đường lối của mình, ý nghĩ của mình một chút thì viết bài đả kích chống đối kich liệt mà không suy lường đến cái lợi, cái hại nhiều hay ít cho địch và cho ta. Cứ viết lấy được theo cái ý nghĩ cố hữu của mình. Rồi tự cho mình là đúng. Quý bạn là các chánh trị gia chuyên nghiệp ư? Quý vị tự cho mình là hay là giỏi hơn kẻ khác ư? Nếu đúng như vậy thi 40 chục năm qua tại sao quý bạn còn sống nhờ trên đất Hoa Kỳ nầy. Quý bạn có biết việc làm của quý bạn đó là: “Người chống cộng, đi chống lại người chống cộng.” Vô tình quý bạn tiếp tay tiêu diệt người chống cộng giùm cho cs không?” Để cho bọn bá quyền cs ở Bắc bộ phủ rảnh tay, đưa cán bộ qua đây dưới mọi hình thức như: Tu sĩ, kết hôn, du học, thương mại, khuyên tiền về VN làm từ thiện, tu bổ nhà thờ, đình miếu, chùa chiền, trường học. v.v. . .
Việc chống cs hay lật đỗ một chế độ cs không phải là dễ đâu? Phải có trăm mưu ngàn tkế. Trước một lũ giặc điêu ngoa, giả dối muốn lật đổ bọn chúng không phải là dễ. Ta càng chống nhau, chụp mũ nhau khi mà ta chỉ suy luận theo quan điểm “cỗ hữu” mà không có bằng chứng rõ ràng thì có ít lợi gì? Có phải gây thêm hoang mang, chia rẽ thêm trong cộng đồng không? Giảm đi tiềm năng chống cs thì thử hỏi có lợi cho ta hay cho địch.
Thay vì viết những bài chống đối nhau quý bạn nên dành thời giồ viết những bài khác như: “khuyên những người tỵ nạn cs bớt về VN để du hý, du thực. khuyên các hội từ thiện bớt tiếp tay cho cs sản khuyên tiền của đồng bào ở đây để đi về VN làm từ thiện. Giúp cho chúng rảnh tay đàn áp nhân dân và dư tiền hỗ trợ cho nghi quyết 36, nuôi dưỡng, tuyển thêm cán bộ để đánh phá cộng đồng tỵ nạn cs ở hải ngoại thì hay biết bao?
Như tại San Jose nầy có một hội tết không cho treo cờ VNCH còn thách thức với cộng đồng nữa. Tại sao các bạn không dành thời viết bài chống đối bọn nầy. Viết cho thật nhiều bài để vạch trần bộ mặt nham nhở là ai, người nào đứng sau tổ chức nầy! Tổ chức nầy chính là ai? Tại sao không làm mà cứ làm việc đánh phá nhau.
Thân chào quý bạn
NHA
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Xin Đừng Chống Nhau Nữa


























Bạn phải đăng nhập để bình luận.