Các Danh Mục

Một Kỷ Niệm Với Cha Thỏa _ Hồi ký của NCM
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Một Kỷ Niệm Với Cha Thỏa _ Hồi ký của NCM
Nỗi Niềm Tháng Sáu – Thơ TPK
NỖI NIỀM THÁNG SÁU
Tháng sáu về với nhiều nỗi nhớ
Nhớ mẹ cha và nhớ quê hương
Mẹ cha nay ở Thiên Đường
Quê hương giờ vẫn trăm đường đắng cay
Mẹ cha mất từ ngày còn nhỏ
Đất nước thì nhuộm đỏ từ lâu
Giặc về từ chốn rừng sâu
Gieo bao tang tóc lệ sầu khắp nơi
Tự do mất một trời đen tối
Người chiến binh bó gối đầu hàng
Nước nhà từ dạo sang trang
Còn đâu quân lực hàng hàng xông pha
Nhớ thuở ấy nước nhà tao loạn
Người chiến binh lãnh nhận sơn hà
Điều hành guồng máy quốc gia
Chận phường xâm lược giữ nhà bình yên
Giờ ngồi đây giữa miền lưu xứ
Giở lại trang quân sử Cộng Hòa
Ghi “NGÀY QUÂN LỰC” chói lòa
Đáp đền ơn nước nợ nhà hai vai.
Tống Phước Kiên
June 19 , 2021
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Nỗi Niềm Tháng Sáu – Thơ TPK
Slideshow Mừng Quốc Khánh Hoa Kỳ.
Mời quý thân hữu xem lai một slideshow được thực hiện năm 2020, nhân dịp kỷ niệm ngày Quốc Khánh Hoa Kỳ.
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Slideshow Mừng Quốc Khánh Hoa Kỳ.
Happy July 4th
MỪNG SINH NHẬT NƯỚC MỸ
Thấm thoát nay đã ba thập niên,
Được sống tại xứ sở bình yên.
Do nhóm người đi tìm lánh nạn
Để tự do phụng thờ Chúa Thiên.
Tôi trân trọng một đất nước tự do
Nơi được giương cao hai lá cờ:
Cờ vàng ba miền Trung Nam Bắc
Năm mươi tiểu bang trong cờ sao.
Đất nước này là quê hương thứ hai
Tạo cơ hội xây dựng tương lai
Chung tay cùng với mọi sắc tộc
“Hợp chủng quốc” giàu đẹp ngày mai.
Giải đất dung thân của chúng ta
Là người Việt tôi rất thiết tha
Với nơi tỵ nạn lần sau cuối
Sóng đỏ vào không nơi lánh xa!
Mừng sinh nhật đất nước Hoa Kỳ
Xin cùng gìn giữ khi ngẫm suy:
Truyền thống lý tưởng ngày lập quốc
Bảo toàn dân nước khỏi suy vi.
Mừng Lễ Độc Lập July 4th, 2021
Lê Phương Lan
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Happy July 4th
Việt Nam và Sự Xung Đột Mỹ Trung
Việt Nam và Sự Xung Đột Mỹ Trung
Lý Thái Hùng
Sự xung đột ngày một gia tăng giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc hiện nay chắc chắn sẽ có những tác động làm thay đổi tình hình địa chính trị của Á Châu trong thế kỷ 21. Trong sự xung đột này, Đông Nam Á đang trở thành trung tâm mang tính chiến lược khi cả Hoa Kỳ lẫn Trung Quốc muốn lôi kéo khối này, nhằm tranh giành thế chủ động tại khu vực Ấn Độ – Thái Bình Dương.
Trong 10 quốc gia thuộc khối ASEAN, Việt Nam hiện là nước chịu nhiều sức ép cả về thương mại, đầu tư, lẫn an ninh, quân sự từ hai siêu cường Mỹ – Trung. CSVN hiện đang chọn thế đu dây giữa Hoa Thịnh Đốn và Bắc Kinh để duy trì quyền lực thống trị; nhưng liệu chính sách này có khả thi khi mà thế giới, đặc biệt G7, đang thảo luận về chiến lược ngăn chặn sự trỗi dậy của Trung Quốc, và Bộ Tứ (Mỹ-Nhật-Úc-Ấn) đã bày tỏ quyết tâm chận đứng tham vọng thôn tính biển Đông, khống chế Đài Loan và biển Hoa Đông của Bắc Kinh trong những năm trước mặt.
Những chuyển biến nói trên đã và đang tác động lên tình hình Việt Nam như thế nào, và người Việt Nam có thể khai dụng được gì để có thể giữ vững độc lập và thoát ra khỏi những hệ quả tại hại từ sự xung đột Mỹ Trung hiện nay? Bài viết này, nhằm trả lời ba câu hỏi sau đây: 1) Tại sao xảy ra xung đột giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ; 2) Sự xung đột này có lợi, hại ra sao đối với Việt Nam; 3) Chúng ta có thể làm gì để khai dụng tình hình hiện nay.
Quan hệ Mỹ Trung (1949-2021)
Trước khi đề cập về những nguyên nhân và hậu quả của sự xung đột này, cần duyệt lại mối quan hệ giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc từ năm 1949 đến ngày nay. Mối quan hệ này có thể tóm lược qua 4 thời kỳ như sau:
Thời kỳ thứ nhất, được coi là giai đoạn đối đầu không khoan nhượng từ 1949 kéo dài đến 1971.
– Sau khi chiếm Hoa Lục năm 1949, Bắc Kinh đi theo Liên Xô (1949-1960) nhưng sau đó đã chống lại vì cho là Liên Xô theo chủ nghĩa xét lại. Từ năm 1962, Trung Quốc đã ra mặt chống lại Liên Xô một cách mạnh mẽ dẫn đến cuộc chiến tranh biên giới vào năm 1969. Đây cũng là thời kỳ nội bộ Trung Quốc bị phân hóa trầm trọng, với cuộc cách mạng văn hóa do Mao phát động để thanh thanh trừng các phe đối nghịch.
– Hoa Kỳ ủng hộ Trung Hoa Dân Quốc (Đài Loan) giữ ghế ủy viên Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc và chính thức tham chiến tại Việt Nam từ năm 1967 để ngăn chặn làn sóng đỏ của Trung Quốc tràn xuống phía Nam.
Thời kỳ thứ hai, được coi là giai đoạn “đồng sàng dị mộng” khi Hoa Kỳ và Trung Quốc bắt tay nhau để phân hóa khối Cộng Sản do Liên Xô lãnh đạo từ năm 1972 đến 1979.
– Từ năm 1970, Mao Trạch Đông nhận thấy Bắc Kinh không thể cùng lúc đối đầu với cả Liên Xô và Hoa Kỳ cũng như ngăn chặn những bất ổn trong nước. Họ Mao đã có hai tham vọng lớn: Một là bắt tay với Hoa Kỳ để tăng cường chống lại Liên Xô do vị trí địa lý của Liên Xô nắm ngay bên cạnh Trung Quốc. Hai là Bắc Kinh tự tạo cho mình một thế lực thứ ba ngoài Mỹ và Liên Xô trong bàn cờ chính trị thế giới.
– Tháng Bảy, 1971, Henry Kissinger (lúc này đang là cố vấn an ninh quốc gia của Tổng Thống Nixon) bí mật bay đến Bắc Kinh gặp Thủ Tướng Chu Ấn Lai để trao đổi về việc cải thiện quan hệ Mỹ Trung. Kết quả chuyến đi đã mở đầu cho thời kỳ chấm dứt thù địch giữa hai nước, với cuộc gặp gỡ lịch sử giữa Tổng Thống Nixon và Chủ Tịch Mao Trạch Đông tại Bắc Kinh vào ngày 21 tháng Hai, 1972.
Thời kỳ thứ ba, được coi là giai đoạn hợp tác mọi mặt giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc từ năm 1979 đến năm 2016.
– Hoa Kỳ chính thức thiết lập quan hệ ngoại giao với Trung Quốc từ ngày 1 tháng Giêng, 1979 và qua đó, Hoa Kỳ đã chuyển sự công nhận ngoại giao từ Đài Bắc sang Bắc Kinh. Lúc đầu Đài Loan đã có phản ứng chống đối một cách dữ dội vì sợ Mao Trạch Đông tấn công; nên để trấn an Đài Loan, Lưỡng viện Quốc Hội Hoa Kỳ đã thông qua Đạo Luật Quan Hệ Đài Loan vào tháng Tư, 1979 cho phép hành pháp Hoa Kỳ duy trì mối quan hệ không chính thức với Đài Loan và sẵn sàng ủng hộ và bán vũ khí cho Đài Loan tự vệ.
– Đánh dấu sự thiết lập bang giao giữa hai nước, Đặng Tiểu Bình – lúc đó tuy chỉ là phó thủ tướng nhưng là nhân vật cao cấp nhất của Bắc Kinh viếng thăm Hoa Kỳ vào tháng Giêng, 1979 – đã khởi xướng một loạt các trao đổi cấp cao. Điều này dẫn đến nhiều thỏa thuận song phương, đặc biệt là trong các lĩnh vực trao đổi khoa học, công nghệ và văn hóa, cũng như quan hệ thương mại.
Ngay cả Tổng Thống Ronald Reagan, dù lên tiếng ủng hộ mối quan hệ mạnh mẽ hơn với Đài Loan trong chiến dịch tranh cử tổng thống của mình, chính quyền của ông đã cải thiện mạnh mẽ quan hệ Bắc Kinh – Washington trước quan ngại bành trướng của Liên Xô. Khi biến cố Thiên An Môn xảy ra năm 1989, Tổng Thống George H.W. Bush đã lên án mạnh mẽ cuộc thảm sát Thiên An Môn, nhưng vẫn không áp đặt các trừng phạt thương mại lớn với Trung Quốc. Ông chỉ ngưng việc bán vũ khí cho Quân Đội Giải Phóng Nhân Dân Trung Quốc (PLA) và tất cả các chuyến thăm từ các quan chức quân sự Trung Quốc, và cho phép sinh viên Trung Quốc tại Hoa Kỳ được quy chế đặc biệt nếu muốn ở lại Mỹ. Đặc biệt vào năm 2001, với sự hỗ trợ tích cực từ Hoa Kỳ, Trung Quốc chính thức gia nhâp vào Tổ Chức Mậu Dịch Thế Giới (WTO) và trở thành “công xưởng thế giới.” Năm 2010, nền kinh tế Trung Quốc vượt qua Nhật Bản, đứng hàng thứ hai thế giới sau Hoa Kỳ.
Thời kỳ thứ tư, được coi là giai đoạn cạnh tranh chiến lược giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc từ năm 2011 đến hiện tại.
– Sau 3 thập niên phát triển (1980-2010), Trung Quốc không chỉ trở thành một cường quốc kinh tế mà còn bắt đầu bành trướng ảnh hưởng để cạnh tranh với Hoa Kỳ trên các mặt thương mại, công nghê, quân sự, v.v. Đặc biệt, Trung Quốc đầu tư vào lực lượng hải quân và không quân với tham vọng biến Biển Đông thành “ao nhà” và ra mặt sẵn sàng đối đầu với các lực lượng hải quân của Hoa Kỳ và đồng minh trong khu vực Ấn Độ – Thái Bình Dương.
– Mỹ bắt đầu ‘xoay trục’ hướng về Á Châu: Tháng Mười Một, 2011, trong một bài tiểu luận về chính sách đối ngoại, Ngoại Trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton đã phác thảo một “điểm mấu chốt” của Hoa Kỳ đối với Châu Á. Lời kêu gọi của bà về “tăng cường đầu tư – ngoại giao, kinh tế, chiến lược và nhiều mặt khác – ở khu vực Châu Á – Thái Bình Dương.” Đây được coi là sự khởi đầu trong nỗ lực chống lại sự bành trướng của Trung Quốc. Trong cùng tháng, tại Hội Nghị Thượng Đỉnh Hợp Tác Kinh Tế Châu Á – Thái Bình Dương, Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama tuyên bố: Hoa Kỳ và tám quốc gia khác đã đạt được thỏa thuận về Hiệp Định Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) – một hiệp định thương mại tự do đa quốc gia. Sau đó, Tổng Thống Obama công bố kế hoạch triển khai 2.500 Thủy Quân Lục Chiến tại Úc, và Bắc Kinh đã lên tiếng chỉ trích.
– Cuộc cạnh tranh chiến lược chính thức bùng nổ bằng cuộc chiến thương mại bắt đầu vào ngày 6 tháng Bảy, 2018 khi Tổng Thống Donald Trump áp thuế 25% đối với 34 tỷ USD hàng hóa nhập từ Trung Quốc, và Bắc Kinh cũng đã đáp trả tương tự. Cuộc thương chiến tuy tạm ngưng do đại dịch Covid-19 bùng phát từ tháng Giêng, 2020, nhưng tình hình đối đầu giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc vẫn ngày một gia tăng dưới thời Tổng Thống Joe Biden. Trung Quốc hiện công khai thách thức vai trò lãnh đạo của Hoa Kỳ đối với thế giới.
Tóm lại, quan hệ ngoại giao giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc, xuyên qua các thời kỳ tổng thống Hoa Kỳ – bất kể là Cộng Hòa hay Dân Chủ, từ Nixon, Carter, Reagan, Bush (cha), Clinton, Bush (con), Obama, Trump tới Biden hiện nay, đều có những chính sách lúc thân thiện, lúc đối đầu nhằm mục tiêu phát triển kinh tế và ổn định thế giới.
Nguyên nhân xung đột Mỹ – Trung
Từ những quan hệ giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc nói trên, có ba nguyên nhân chính dẫn đến sự xung đột hiện nay:
1. Bản chất bành trướng cố hữu của đế quốc Đại Hán từ ngàn năm nay
Trung Quốc từng là một đế quốc từ ngàn xưa và nhất là ôm mối hận bị liệt cường xâu xé vào những năm cuối thế kỷ 19 dưới triều đại Mãn Thanh, nên các lãnh đạo Trung Quốc sau khi đạt những thành công trong phát triển kinh tế, đã nuôi giấc mộng qua mặt Hoa Kỳ để trở thành siêu cường số 1 thống trị thế giới. Trong tham vọng này, lãnh đạo Bắc Kinh hiện nay coi việc kiểm soát 5 khu vực gồm: Tân Cương, Tây Tạng, Hong Kong, Đài Loan, Biển Đông là những “lợi ích cốt lõi” cần phải đạt được trước khi bành trướng ra toàn cầu.
2. Do những suy yếu của Hoa Kỳ từ năm 2001 đến nay
Bước vào thế kỷ 21, Hoa Kỳ đã hứng chịu cùng một lúc ba biến cố đã làm tiêu hao về tài chánh và tiềm lực của nước Mỹ kéo dài cho đến nay chưa có thể phục hồi dễ dàng. Một là cuộc tấn công vào nước Mỹ của nhóm khủng bố Hồi Giáo quá khích do Osama bin Laden lãnh đạo vào ngày 11 tháng Chín, 2001. Hai là Hoa Kỳ bị tiêu hao tiềm lực rất lớn qua hai cuộc chiến chống khủng bố tại Iraq và Afghanistan từ năm 2003 đến năm 2009. Ba là cuộc khủng hoảng tài chánh và bong bóng địa ốc bùng phát trong năm 2008-2009. Ngoài ra, nội bộ nước Mỹ cũng đã rơi vào thời kỳ phân hóa trầm trọng về các chính sách phục hưng xã hội, khiến cho vai trò lãnh đạo của Hoa Kỳ bị suy yếu và đương nhiên đây là cơ hội cho những thể chế độc tài, chuyên chính lên ngôi.
3. Tham vọng của họ Tập: ‘Lãnh đạo toàn cầu vào năm 2049’
Tập Cận Bình được xem là nhân vật đề cao chủ nghĩa dân tộc và coi việc phục hưng “vĩ đại” của dân tộc Trung Hoa trong thế kỷ 21 là giấc mộng lớn nhất của Trung Quốc. Để thực hiện thành công “Trung Hoa Mộng” vào năm 2049, đánh dấu 100 năm thành lập nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc, họ Tập chủ trương hai chính sách. Một là Chiến lược Made in China 2025, với tham vọng là biến Trung Quốc trở thành cường quốc nắm trong tay 10 lãnh vực công nghệ chế tạo cạnh tranh với Hoa Kỳ. Hai là Sáng kiến Một vành đai – Một con đường với tham vọng nối kết Trung Quốc với non 100 quốc gia trong khu vực Ấn Độ – Thái Bình Dương, Trung Âu và Đông Âu, qua các dự án đầu tư và cơ sở hạ tầng lớn nhất lịch sử nhân loại. Đây là động lực tăng trưởng kinh tế mới của Trung Quốc ngoài Bắc Mỹ và Tây Âu để tạo ra một vùng ảnh hưởng của Bắc Kinh.
Những lãnh vực xung đột
Có ba lãnh vực chính mà Hoa Kỳ và Trung Quốc xung đột tùy theo mức độ ảnh hưởng lên mỗi nước:
Thương Mại: Bắt đầu vào ngày 6 tháng Bảy, 2018, khi Tổng Thống Mỹ Donald Trump áp đặt mức thuế 25% đối với 34 tỷ USD hàng hóa nhập khẩu của Trung Quốc với lý do cần phải “tái cân bằng” thâm hụt thương mại ngày càng tăng của Mỹ với Trung Quốc. Ngay sau đó, Trung Quốc cũng phản đòn tung ra mức áp thuế tương tự. Tính đến tháng Giêng, 2020, Hoa Kỳ đã áp thuế 25% lên trên các mặt hàng trị giá 250 tỷ Mỹ Kim và 15% thuế cho các mặt hàng trị giá 150 tỷ Mỹ Kim. Ngược lại Trung Quốc áp thuế 25% trên các mặt hàng nhập khẩu từ Hoa Kỳ trị giá 110 tỷ Mỹ Kim.
Qua cuộc thương chiến, tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc bị khựng lại, nhất là hàng xuất khẩu của Trung Quốc chậm lại và nhất là việc làm trong khu công nghiệp giảm với tốc độ nhanh nhất kể từ năm 2009. Phía Hoa Kỳ, thị trường tài chánh tuy bị giao động trong lúc đầu nhưng bức tranh chung của nền kinh tế là ổn định vì nền kinh tế của Hoa Kỳ nói chung lớn gấp rưỡi Trung Quốc và tổng sản lượng tính đầu người của Hoa Kỳ gấp 6 lần Trung Quốc. Tuy nhiên nhìn trên tổng thể thì Hoa Kỳ chưa đạt mục tiêu của cuộc thương chiến vì mức thâm hụt thương mại của Hoa Kỳ đối với Trung Quốc vẫn còn rất cao.
Công Nghệ: Khởi sự từ phía Hoa Kỳ khi quan ngại rằng Trung Quốc sử dụng các phương tiện không công bằng, bao gồm dùng quyền lực nhà nước đòi các công ty Mỹ chuyển nhượng kỹ thuật và dùng gián điệp đánh cắp các phát minh của Mỹ, để đạt được mục tiêu trở thành nhà lãnh đạo toàn cầu về các công nghệ cốt lõi như AI, chất bán dẫn và 5G. Hoa Kỳ nhắm vào công ty Huawei đầu tiên vì cho là Huawei là có quan hệ chặt chẽ với chính quyền Bắc Kinh và nhất là khi Huawei dẫn đầu toàn cầu về công nghệ 5G.
Ngoài công ty Huawei, Hoa Kỳ còn trừng phạt khoảng 100 công ty công nghệ cao của Trung Quốc liên quan đến các lãnh vực AI, Blockchain, 5G, Chip (chất bán dẫn) như công ty SenseTime, Megvii, Yitu, Video surveillance specialists Hikvision, Dahua Technology, AI champion iFlyTek, Xiamen Meiya Pico Information Co. Ltd., Yixin Science and Technology Co. Ltd., v.v. Do những trừng phạt này, Trung Quốc đã phải lùi 10 năm cho việc thực hiện Chiến lược Made in China 2025 trở thành 2035.
Chiến Lược: Mục tiêu chính yếu của Tập Cận Bình trong Chiến lược Một Vành Đai Một Con Đường là nhằm bao vây và cô lập Hoa Kỳ tại khu vực Ấn Độ – Thái Bình Dương. Qua chiến lược này, Trung Quốc dùng “bẫy nợ” để khống chế những quốc gia nghèo vay mượn tiền Trung Quốc phải nằm trong quỹ đạo của mình, và nhất là phải đáp ứng các đòi hỏi mang tính an ninh chiến lược từ Bắc Kinh. Việc Bắc Kinh tăng cường các hoạt động quân sự gần đây trên biển Hoa Đông và biển Đông nhắm hai âm mưu. Một là thử sức với Nhật Bản để lợi dụng cơ hội xâm chiếm quần đảo Senkaku và chiếm đảo Đài Loan để thống nhất vào Hoa Lục. Hai là sử dụng ba lực lượng Hải quân, Hải cảnh, và Dân quân biển để từng bước thôn tính các đảo, bãi đá ngầm trong quần đảo Trường Sa.
Hoa Kỳ đã liên kết với Nhật Bản, Ấn Độ, Úc Châu xây dựng Bộ Tứ nhằm ngăn chặn sự trỗi dậy của Trung Quốc và qua đó tranh thủ các nước trong khối ASEAN không ngả theo Trung Quốc. Hoa Kỳ cũng đã thành công trong việc vận động các cường quốc Anh, Pháp, Ý, Canada, Nhật Bản, Âu Châu thống nhất lập trường coi Trung Quốc là một đối thủ cạnh tranh nguy hiểm và chấp nhận Sáng Kiến Tái Thiết Thế Giới Tốt Hơn (Build Back Better for The World – B3W) trong Hội Nghị G7 tại Anh Quốc từ 11-13 tháng Sáu, 2021. Ngoài ra 30 quốc gia trong Khối NATO cũng đã thống nhất coi Trung Quốc là “thách thức có hệ thống” đối với an ninh toàn cầu trong Hội Nghị An Ninh tại Brusselles vào ngày 14 tháng Sáu, 2021.
Quan hệ Việt – Mỹ – Trung
Để hiểu rõ những sự xung đột Mỹ Trung tác động ra sao lên tình hình Việt Nam, biểu đồ sau đây đã tóm lược bức tranh quan hệ giữa Việt Nam – Trung Quốc – Hoa Kỳ trên bốn lãnh vực đáng chú ý:
|
LÃNH VỰC |
VIỆT NAM – HOA KỲ |
VIỆT NAM – TRUNG QUỐC |
|
THƯƠNG MẠI |
-Tổng kim ngạch trao đổi hai chiều 75,7 tỷ Mỹ Kim (2019). |
-Tổng kim ngạch trao đổi hai chiều 117 tỷ Mỹ Kim (2019). |
|
ĐẦU TƯ |
-Mỹ hiện có 1.000 dự án đầu tư trực tiếp tại Việt Nam với tổng số vốn khoảng 9,4 tỷ Mỹ Kim, đứng thứ 11/136 quốc gia và vùng lãnh thổ có vốn đầu tư tại Việt Nam. Hầu hết các tập đoàn lớn nhất của Hoa Kỳ đều có mặt tại Việt Nam nhưng để giữ chỗ hơn là đầu tư lớn vào các lãnh vực công nghiệp. |
– TQ hiện có 3.000 dự án đầu tư trực tiếp tại VN với tổng vốn đăng ký gần 21 tỷ Mỹ Kim, đứng thứ 7/136 quốc gia và vùng lãnh thổ có vốn đầu tư tại Việt Nam. Tập trung vào nhiệt điện than, các ngành gia công để qua đó xuất khẩu sang thị trường ASEAN, Hoa Kỳ. |
|
QUAN HỆ ĐỐI TÁC |
Đối tác toàn diện Là quan hệ thông thường do sự tin cậy lẫn nhau chưa đủ hoặc thời điểm chưa chín muồi. |
Đối tác chiến lược toàn diện Là quan hệ gắn bó lợi ích lâu dài, hỗ trợ lẫn nhau và thúc đẩy sự hợp tác sâu rộng và toàn diện trên tất cả các lĩnh vực mà các bên cùng có lợi. |
|
AN NINH – QUỐC PHÒNG |
Hoa Kỳ đã viện trợ an ninh quân sự cho VN tính đến nay khoảng 500 triệu Mỹ Kim qua hai chương trình: |
Trung Quốc và Việt Nam không chỉ quan hệ gắn bó về an ninh quốc phòng qua những hội nghị đối thoại về quốc phòng, an ninh tình báo, mà Trung Quốc còn giúp đào tạo những cán bộ lãnh đạo về phát triển đảng, lý luận Mác – Lênin, phân tích tình hình, hành chánh, an ninh, quân sự qua các khóa huấn luyện được tổ chức hàng năm. |
|
XUNG KHẮC |
-Lo ngại Hoa Kỳ gia tăng các áp lực về tình hình vi phạm nhân quyền và đàn áp dân chủ tại Việt Nam. |
-Lo ngại sự bành trướng quân sự của Trung Quốc trên Biển Đông, xâm phạm thềm lục địa Việt Nam. |
Nhìn qua biểu đồ nói trên cho thấy hai điều:
Một là nền kinh tế Việt Nam bị sự chi phối hàng nhập khẩu từ Trung Quốc rất lớn để từ đó xuất khẩu sang Hoa Kỳ và khối ASEAN. Điều này cho thấy là mậu dịch Việt Nam gia tăng đa số làm lợi cho các doanh nghiệp ngoại quốc đầu tư trực tiếp vào Việt Nam hơn là các doanh nghiệp của Việt Nam vì quá nhỏ và không đủ sức cạnh tranh.
Hai là tuy CSVN đã nhận rất nhiều sự giúp đỡ của Hoa Kỳ về các viện trợ quốc phòng, nhưng chủ yếu là để tăng cường phòng thủ ở Biển Đông. Điều này cho thấy là sự tiếp cận của Hoa Kỳ đối với Việt Nam là nhằm lôi kéo CSVN vào trong mặt trận chống Trung Quốc.
Xung đột Mỹ Trung tác động ra sao lên tình hình Việt Nam
Với mối quan hệ phức tạp giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc cùng với chính sách đu dây của lãnh đạo Hà Nội hiện nay để duy trì quyền lực độc tôn của đảng CSVN cho thấy những tác động LỢI và HẠI cần phải nhìn trên hai mặt:
Những mặt có lợi cho đảng CSVN:
– Nhằm tránh những áp thuế từ Hoa Kỳ, hàng loạt công ty ngoại quốc sẽ rời Trung Quốc và được khuyến kích đầu tư vào Việt Nam như Nhật Bản, Hoa Kỳ. Nhờ nguồn đầu tư FDI gia tăng giúp cho GDP của Việt Nam tăng trưởng và có thể qua mặt Philippines, Malaysia, Singapore, vọt lên đứng hàng thứ hai sau Indonesia trong khối ASEAN trong vài năm tới. Khi Việt Nam đạt được mức tăng trưởng kinh tế cao thì uy tín trong vùng sẽ tăng theo.
– Do nhu cầu ngăn chặn sự bành trướng của Trung Quốc đặc biệt là ở Biển Đông, Hoa Kỳ nói riêng và Bộ Tứ nói chung sẽ “o bế” nhà cầm quyền CSVN để có những hợp tác đối đầu với Bắc Kinh. Đương nhiên CSVN sẽ hợp tác trên những gì có lợi cho chính họ và không gây khó chịu cho Bắc Kinh, nhưng chính sự “o bế” của Nhật Bản, Úc Châu và Hoa Kỳ đã giúp củng cố tư thế chính trị của đảng CSVN.
– Do nhu cầu hợp tác chiến lược để đối đầu với Trung Quốc, các quốc gia đã giúp bình thường hóa sự cai trị độc tài độc đảng của đảng CSVN. Từ đó, những áp lực về nhân quyền hay những can thiệp của quốc tế lên nhà cầm quyền CSVN sẽ không còn mạnh mẽ như trước đây.
Những mặt có hại cho đất nước Việt Nam:
– Xung đột giữa Hoa Thịnh Đốn và Bắc Kinh càng gia tăng, lãnh đạo CSVN thay vì đi gần Hoa Kỳ và các nước đồng minh để được bảo vệ, thì Hà Nội lại càng gắn chặt với Bắc Kinh, vì nếu không Trung Quốc sẽ cắt đứt những quan hệ thương mại, tung các thủ đoạn phá hoại nền kinh tế và nhất là lũng đoạn nội bộ đảng tạo ra hiện tượng phân hóa trầm trọng trong thượng tầng lãnh đạo như trong thời kỳ 1977-1978 giữa phe Lê Duẩn – Lê Đức Thọ với phe Hoàng Văn Hoan.
– Nền kinh tế Việt Nam sẽ bị các doanh nhân Trung Quốc thao túng, biến thành nơi trung chuyển các hàng hóa của Trung Quốc, lắp ráp và gia công để dán nhãn Made in Việt Nam hầu xuất khẩu sang thị trường khối ASEAN, Hoa Kỳ và EU. Nhìn trên bề mặt, GDP của Việt Nam gia tăng nhưng thực chất là dựa vào đầu tư của Trung Quốc và đó là bẫy sập nguy hiểm khiến Việt Nam rơi vào thời kỳ Bắc thuộc lần thứ 5 trong lịch sử.
– Do nhu cầu đối đầu với Hoa Kỳ và các lực lượng hải quân của Nhật Bản, Úc, Ấn Độ, Anh, Pháp, Đức, Hòa Lan trên Biển Đông, ba lực lượng Hải quân, Hải cảnh, Dân quân của Trung Quốc sẽ dùng chiến thuật “vùng xám” để tung lực lượng kiểm soát các thực thể đảo, bãi đá chìm trong khu vực quần đảo Trường Sa. Trong bối cảnh này, Bắc Kinh sẽ lần lượt xâm chiếm các đảo và bãi đá chìm thuộc chủ quyền của Việt Nam và Philippines.
Chúng ta cần làm gì?
Từ rất lâu ở Việt Nam đã xuất hiện câu nói dân gian, cho thấy rõ mối quan hệ tay ba giữa Cộng Sản Việt Nam – Hoa Kỳ – Trung Cộng biểu hiện định mệnh của chế độ CSVN: “Đi với Mỹ thì mất đảng – Đi với Tàu thì mất nước.” Cho dù CSVN đang tiến hành chính sách đu dây giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc để thủ lợi và duy trì sự tồn tại, nhưng khi tình hình Biển Đông trở nên căng thẳng dẫn đến sự xung đột quân sự giữa hai thế lực do Hoa Thịnh Đốn và Bắc Kinh chi phối, đột biến chính trị sẽ bùng nổ ngay trong xã hội Việt Nam, dù CSVN ngả vào Mỹ hay vào Tàu.
Trong tác phẩm 2034, phát hành vào đầu tháng Sáu, 2021, tác giả là hai sĩ quan Hải Quân Hoa Kỳ – Đô Đốc James Stavridis (cựu Tư Lệnh Lực lượng Hoa Kỳ tại NATO) và Trung Tá Hải Quân Elliot Arkeman đã mô tả cuộc xung đột Mỹ Trung sẽ xảy ra trên biển Đông vào ngày 12 tháng Ba, 2034 và từ đó dẫn đến thế chiến thứ 3. Tuy là một tiểu thuyết chiến tranh mang tính giả tưởng, nhưng dưới tầm nhìn chuyên môn về quân sự, hai tác giả đã vạch ra một số chiến lược thu tóm Biển Đông của Trung Quốc rất cụ thể, và thế chiến thứ ba khó tránh khi mà Tập Cận Bình muốn qua mặt Hoa Kỳ để trở thành siêu cường số 1 của thế giới vào năm 2049. Trong bối cảnh này, Việt Nam sẽ một lần nữa trở thành con chốt thí trên bàn cờ thế giới, và con dân Việt Nam sẽ bị đem ra làm mồi lửa chiến tranh cho tham vọng bành trướng của Bắc Kinh.
Rõ ràng là tình hình Biển Đông đang có những chuyển biến khó lường. Chúng ta không thể ngồi yên để cho lãnh đạo CSVN đu dây giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc với chính sách ba không như hiện nay. Việt Nam muốn giữ được sự độc lập và nhất là sự toàn vẹn lãnh hải, lãnh thổ trước tham vọng bành trướng của Bắc Kinh hiện nay, cần phải tiến hành ba nỗ lực.
1. Đẩy mạnh phong trào chống Luật Hải Cảnh của Trung Quốc để bảo vệ Ngư Dân Việt Nam. Qua Luật Hải Cảnh, Bắc Kinh đã chính thức cho phép các lực lượng quân sự sẵn sàng bắn vào người và tàu mà họ cho là xâm nhập vào các vùng biển nằm trong đường lưỡi bò mà Bắc Kinh chủ trương. Luật này đang bị các quốc gia như Nhật Bản, Philippines, Malaysia, Hoa Kỳ lên tiếng chống đối một cách mạnh mẽ.
2. Áp lực mạnh mẽ để buộc nhà cầm quyền CSVN phải xúc tiến hồ sơ kiện Trung Quốc ra Tòa Trọng Tài Liên Hiệp Quốc về Luật Biển như chính quyền Philippines đã kiện vào năm 2016 và đã thắng kiện. Chắc chắn Việt Nam sẽ thắng kiện và kết quả này sẽ giúp cho Việt Nam ngăn chặn những ý đồ của Bắc Kinh trong việc thôn tính các thực thể trong khu vực Trường Sa.
3. Gia tăng áp lực lên Cộng Sản Việt Nam đặt quyền lợi của Tổ Quốc lên trên hết, xóa bỏ chính sách 3 không, chấm dứt thái độ thù địch với dân, đặc biệt là đối với những yêu nước đang bị chế độ trù dập trong lao tù, có như vậy mới kêu gọi được sự đóng góp của mọi người để xây dựng thế đoàn kết dân tộc hầu chống ngoại xâm và phục hưng đất nước.
Lý Thái Hùng
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Việt Nam và Sự Xung Đột Mỹ Trung
Rể đu đủ_Đoàn Xuân Thu
Rể đu đủ (Đoàn Xuân Thu)
Chuyện rằng: Trong đám cưới, người cha của cô dâu nói với thằng con rể tương lai của mình: “Tôi là người đầu tiên nắm tay cô ấy, không phải cậu. Người đầu tiên hôn cô ấy là tôi, không phải cậu. Người đầu tiên bảo vệ cô ấy là tôi, không phải cậu!
Nhưng mà có thể đi cùng cô ấy suốt đời, đó là cậu chứ không phải tôi. Nếu có một ngày, cậu không yêu cô ấy nữa. Ðừng phản bội cô ấy! Ðừng đánh cô ấy! Ðừng nói với cô ấy! Hãy nói với tôi! Tôi sẽ đưa cô ấy về nhà !”
Cậu con rể quỳ xuống – lúc đó các khách mời đều rơi nước mắt.
Quý em yêu nghe được chuyện nầy quá phấn khích nên vỗ tay hoan hô ầm ĩ, vui như Tết tới, rồi còn bình loạn thêm là: “Nếu bạn là một người đàn ông! Xin hãy tử tế, yêu quý người phụ nữ bên cạnh đời mình. Bởi vì họ là những cô con gái quý báu của người khác.
Lúc nhỏ tiêu tiền là ở nhà bố mẹ đẻ. Khi khôn lớn đi kiếm được tiền là ở nhà chồng. Bởi vậy, bạn nên nhớ ngoài cha mẹ của họ ra, họ không nợ bất kỳ ai!”
Tui xin phản đối ông nhạc phụ nầy lẫn em nào ‘bình loạn’ như thế đấy cả hai tay lẫn cả hai chưn luôn. Theo thiển ý của tui, đó là một sự so sánh vô cùng khập khiễng, làm hủy hoại ngày vui của chú rể hằng mơ ước chờ đợi bấy lâu cho đêm nay động phòng hoa chúc!
Tình phụ tử, tình cha thương con khác với tình yêu vợ chồng chớ! Mình nuôi con gái lớn lên là bổn phận làm cha của mình; nó là tác phẩm của một đêm vui, nó đâu có nợ nần mình cái gì mà khi nó đủ khôn lớn làm ra tiền là bắt em phải trả lại chớ? Ông bà mình cũng từng dạy bảo rằng: Con gái lớn lên là phải theo chồng, lo cho chồng, lo cho con là lẽ tất nhiên. Con trai cũng vậy, lớn lên lấy vợ, lo cho vợ, có con lo cho con. Lẽ đồng lần xưa giờ là vậy.
Còn khi hai đứa về với nhau mà lỡ sau nầy cơm không lành canh không ngọt, không còn yêu nhau nữa thì đường ai nấy đi cũng là chuyện rất bình thường.
Thôi chồng là em yêu cũng hổng hành xử như hồi xưa trong câu ca dao mình: “Lỡ mai thiếp có xa chàng; thì xin cho thiếp đò ngang thiếp về!” Em sẽ đi lấy chồng khác vậy thôi! Chớ hổng thấy em nào kéo va li về với Tía Má mình hết ráo!
Tình yêu đôi lứa là tiếng nói của đôi tim hòa chung nhịp đập; còn cung lỡ dây chùng cả hai đàn đều trật lất thì thôi nhau để làm lại cuộc đời với thằng khác.
Nhạc phụ cũng đừng lo thằng rể lựu đạn sét nầy có bồ nhí rồi về đánh đập con vợ nhà. Sao dám? Ðánh vợ, em kêu phú lít là lính nó tới còng đầu mình chớ hổng phải chuyện giỡn chơi!
Còn cái chuyện tiền bạc! Hồi nhỏ xài tiền của Tía Má thì cũng giống như Tía xài tiền của ông Nội và Má xài tiền của ông Ngoại đấy thôi! Còn lớn lên lên làm ra tiền cung phụng cho bên chồng làm gì có nè. Một cắc cũng không!
Cái chuyện làm dâu khổ lắm ai ơi; vui chẳng dám cười buồn chẳng dám than là nó nằm yên nghỉ giấc nghìn thu trong ca dao. Cái truyền thống dưỡng nhi đãi lão, trẻ cậy cha, già cậy con thuộc về chuyện xưa tích cũ rồi.
Tóm lại, cái quan niệm của nhạc phụ dạy đời thằng rể nầy là thuộc về cái nền văn minh nông nghiệp, nền văn minh lúa nước. Gả con gái vòng vòng xóm trên, hoặc xóm dưới cùng làng, để cày bừa gặt hái có nhau để vần công. Thế nên mới có câu là: “Có con mà gả chồng gần. Có bát canh cần nó cũng đem cho!”
Thời buổi công nghiệp bây giờ cày tối tăm mặt mũi đâu có đứa con gái nào ‘quởn’ mà nấu canh cần để đem cho Tía Má mình đâu nè? Hiếu thảo lắm thì nó ‘ó đơ’ (order) vài hộp ‘pizza’ giao tận nhà cho Tía ăn rồi uống beer để tự mình mừng sinh nhựt của chính mình!
Thế nên anh chị em mình ơi! Nuôi con còn đỏ hỏn tới 18 tuổi là bổn phận làm cha làm mẹ của mình Tây hay Ta đều vậy cả. Còn sau đó là cuộc đời của sắp nhỏ, của tụi nó, vợ chồng mình đừng thò mũi vô làm chi để gây ra sự xung đột về văn hóa với đám con mình? Cho dù nhà rộng minh mông chỉ còn hai con khỉ già vào ra khẹc khẹc với nhau thì mình cũng đành chịu. Than thở nghe đứt ruột đứt gan thì có thay đổi được gì đâu hè?
Vì thế xin nhạc phụ đừng nên hạ mình xuống ngang hàng so sánh với chàng rể mà chi; chỉ cần nói: “Hàng mua rồi không được trả lại!” Và cám ơn con rể từ nay cái bồn tắm trong nhà giờ đã trở lại tay Tía rồi. He he! Như vậy là cái tình cha vợ với con rể nó hổng sứt mẻ từ cái thuở ban đầu.
o O o
Phương Tây nầy đây thằng rể nó coi ông già vợ của nó ra cà ram gì đâu. Chẳng qua như là bạn nhậu hoặc bạn cuối tuần cùng đi câu cá. Hợp ‘rơ’ là chơi với nhau dài dài; còn lên mặt làm cha hoài thì cơm ai nấy ăn; nhà ai nấy ở.
Tu chục kiếp được thằng rể tương đối biết điều, đi nhậu với mình mà nó giành trả tiền đã là may mắn quá xá rồi. Ðừng đòi hỏi gì hơn; vì có đòi cũng không có được.
Nên tui xin kể cái chuyện nầy để quý nhạc phụ rút cái dây kinh nghiệm dài vô tận của cuộc đời mình!
Chuyện rằng: Một ông già gần ngỏm củ tỏi, nói với ba đứa con gái mà ông đã gả đi rằng: “Tía muốn gặp mấy thằng chồng của bây!”
Nghe ông già vợ sắp đi bán muối muốn gặp; chắc có lẽ làm di chúc cho con vợ mình tiền; là mình ké được chút cháo nên ba thằng rể vội lên xe chạy ‘u u’ về nhà nhạc phụ.
Ai dè đời không như là mơ! Ba chàng rể nghe ông già vợ mình trăng trối như vầy nè: “Theo truyền thống xưa giờ của giòng họ nhà nầy là mỗi thằng con rể hay mấy đứa con dâu phải bỏ 1,000 đô vào quan tài khi Tía mất, để khi về thế giới bên kia, Tía sẽ có mà xài! Phải đô Mỹ mới được. Ðừng bỏ giấy tiền vàng bạc dưới âm phủ nó hổng có xài!
Vò đầu bứt tai một hồi, cả ba thằng rể nầy đều đồng ý. Nói nào ngay vốn là anh em cọc chèo, nên trong bụng tụi nó cũng ngầm ganh tị với nhau dữ lắm.
Ba thằng rể không có đứa nào nghèo. Thằng rể đầu làm chánh trị gia, thằng thứ hai làm luật sư, còn thằng rể thứ ba làm nhà băng.
Vài ngày sau, ông già vợ chết. Ba thằng rể đến để tiễn đưa Tía của vợ mình về phía bên kia. Và để ổng ra đi thanh thản, ngậm cười nơi chín suối, thằng rể chánh trị gia bước tới quan tài nói: “Tía là người đã có công nuôi dưỡng vợ con từ nhỏ cho tới lớn! Tía cũng là người cầu nguyện, chúc phúc cho cuộc hôn nhân của hai đứa con an toàn trong nhiều cơn giông bão. Ðây là 1,000 đô Mỹ của Tía đây!”
Thằng rể thứ hai bước lên, nói: “Vợ chồng con rất lấy làm tiếc khi Tía phải ra đi. Nhưng đời mà ai già mà không chết? Mong Tía vui hưởng cuộc đời bên kia thềm địa ngục. Ðây là 1,000 đô Mỹ của Tía đây”
Cuối cùng, thằng rể Út làm ngân hàng tiến lên: “Thưa nhạc phụ! Con kính yêu nhạc phụ với cả trái tim nồng ấm và tấm lòng ‘đại bác’ của con. Nhạc phụ mất đi là nỗi mất mát lớn lao không thể nào bù đắp lại cho được! Con cũng biết truyền thống gia đình mình và con cũng muốn nhạc phụ có một cuộc sống thoải mái, không phải lo lắng nhiều về tiền bạc, lúc nào cũng rủng rỉnh xu hào trong túi, vì nhạc phụ xứng đáng được như vậy!”
Nói xong, thằng rể nầy rút trong túi ra một tấm ‘check’ có ghi 5,000 đô, ký tên vào rồi bỏ vào chiếc áo quan. Xong lấy 2,000 đô trong đó, đút vào túi của mình!
“Con quyết định tăng tiền lộ phí cho nhạc phụ gấp ba tiền của hai thằng rể kia, tới 3,000 đô Mỹ. Số tiền hơi lớn; con làm ngân hàng nên không quen xài tiền mặt nhưng con tin rằng dưới Diêm đài cũng có ngân hàng y hệt trên dương thế nầy thôi. Xin vĩnh biệt và chúc nhạc phục thượng lộ bình an!”
Về nhà chàng rể cancel cái check, còn lời được 2 ngàn đô. Quá đã!
Ðúng là thằng rể đu đủ thứ thiệt đó bà con ơi!
ĐXT (Báo Trẻ Online)
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Rể đu đủ_Đoàn Xuân Thu
Một Người Quen – tác giả Đỗ Duy Ngọc
MỘT NGƯỜI QUEN
ÐỖ DUY NGỌC
Tui biết anh ta khi tham gia vào chiến dịch X1, chiến dịch đánh tư sản đầu tiên của chính quyền Cộng Sản tại miền Nam sau 1975. Tui hồi đó thất nghiệp dài cồ, chẳng làm chi ra tiền, đói nhăn răng, cơm chẳng có mà ăn, bán hết áo quần, giày dép rồi tới sách báo, đến lúc chẳng còn gì để bán, nên khi được gợi ý tham gia có cơm ăn là ghi tên ngay.
Bọn tui bị tập trung vào tối 9.9.1975, xe đưa đến trường Pétrus Ký. Ngồi chờ dài cổ mà không biết tập trung để làm gì? Đến nửa đêm thì được chia thành từng nhóm nhỏ, có xe chở đi.
Nhóm của tui có tui với Lượng là gốc sinh viên Đại học Vạn Hạnh, bổ sung thêm một tên ở Đại Học Khoa Học tên Trung, thêm hai người nữa đến giờ chẳng nhớ tên. Tổ trưởng của toán là anh ta, một sĩ quan quân đội Bắc Việt. Anh ta nói tiếng Bắc giọng nhà quê, tụi tui nghe tiếng được tiếng mất. Lại thêm có nhiều từ nghe hơi lạ tai như khắc phục, tranh thủ, phấn đấu…nên nhiều khi tụi tui đoán ra yêu cầu của anh ta mà thực hiện.
Tổ của tụi tui đóng quân ở trên lầu của một khách sạn của người Hoa ở đường Đồng Khánh, nhiệm vụ giữ một điện đài liên lạc, nhưng cũng ít khi thấy có ai gọi hoặc nhắn nhủ chi.
Công việc chẳng có gì, chỉ quanh quẩn trong phòng, rồi chia nhau đi lang thang mấy căn phố đìu hiu, những hàng quán chắc hẳn ngày xưa rất nhộn nhịp. Anh bộ đội chỉ huy của tụi tui thấy cái gì cũng lạ, nhìn cái gì cũng thắc mắc.
Nhiều hôm anh đứng ở balcon, mắt cứ ngước nhìn những toà nhà cao tầng và bảo với tụi tui, sao họ có thể xây được những cái nhà cao và to thế. Có lần tui đi ra phố Lê Lợi, mua về mấy ổ bánh mì thịt với paté, mời anh ta ăn, anh ăn mà miệng cứ xuýt xoa họ làm bằng thứ gì sao nó ngon quá vậy!
Thật ra bánh mì lúc đó chẳng còn ngon như bánh hồi trước 75 vì thực phẩm đã bắt đầu khan hiếm rồi, dù bộ đội mới chiếm Sài Gòn hơn bốn tháng. Nói tóm lại là anh ta hoàn toàn xa lạ với những sản phẩm và cuộc sống văn minh của Sài Gòn.
Anh bảo từ bé đến ngày đi bộ đội vào Nam, anh chỉ ở quê, mò cua bắt ốc, nhiều khi không đủ gạo mà ăn, độn khoai sắn, có lúc độn rau, sống rất thiếu thốn. Thịt bò, thịt heo là những món ăn mơ ước chỉ có ngày Tết hay ngày kỵ giỗ mới có một miếng trơn mồm.
Anh chỉ mong đủ lớn để được vào bộ đội, có cơm ăn. Chiều chiều anh hay rủ tui đi ngắm hàng hóa, anh nhìn những món hàng với ánh mắt khát khao, thèm thuồng. Anh nói với tui là anh mê nhất đồng hồ không người lái có hai cừa sổ và cái đài có band hát nhạc.
Anh thổ lộ là muốn mua quà gởi về cho bố mẹ và các em ngoài ấy mà chẳng có tiền. Anh ta thật thà, không có bệnh nổ như những anh bộ đội miền Bắc khác, nên tụi tui cũng có chút cảm tình. Tình cảm này xuất phát từ lòng thương hại nhiều hơn, dù anh đang là kẻ chiến thắng và đang là người chỉ huy tụi tui.
Một hôm phòng chúng tôi xuất hiện một tù nhân. Ông ta người Hoa, dáng to lớn, bị trói thúc ké vào một chiếc ghế. Nghe thoang thoáng ông ta là một tay tư sản giàu lắm ở Chợ Lớn, khai báo tài sản chưa đầy đủ nên bị bắt tạm giam để điều tra tiếp.
Thế là tụi tui trở thành những tên lính canh, thay phiên nhau canh gác với khẩu súng carbine của nhân dân tự vệ. Đêm đó, tui được phân công gác từ 12 giờ đêm đến 2 giờ sáng, tui ngồi canh mà mắt cứ díu lại, chập chờn.
Bỗng có tiếng gọi khẽ: Nị à, nị à…. Tui choàng ngay dậy, ông Tàu gật gật đầu, có vẻ muốn nói gì với tui. Tui ngần ngừ đi lại, ông ta nói nhỏ: “Nị cởi trói cho ngộ, rồi mở cửa sổ. Ngộ thoát được sẽ gởi cho nị 5 lượng vàng, bảo đảm sẽ có người đưa tận tay nị.”
Thấy tui có vẻ không tin, ông ta nói tiếp, giọng cầu khẩn: “Tin ngộ đi, ở Chợ Lớn này ai cũng biết tên ngộ, ngộ không nói láo đâu, mở trói cho ngộ, ngày mai sẽ có người mang vàng trao tận tay nị”
Thời điểm đó, đối với tui, vàng chẳng có giá trị gì, mà thật ra tui cũng chẳng biết trị giá của nó thì đúng hơn. Hơn nữa, tui vốn nhát gan, nên sợ nếu tên này trốn, chắc tui phải lãnh đủ.
Nghe nói mấy ông cộng sản này kỉ luật nghiêm lắm, nên tui càng sợ. Tui lắc đầu, đưa tay ngang cổ, ra dấu cắt đầu, sợ lắm. Ông nhìn tui, thất vọng…
Người gác kế tui là anh ta, anh sĩ quan Việt cộng. Tui về giường nằm mà cứ nghĩ về ông Tàu, tự hỏi từ lầu ba này mà ông ta nhảy xuống thì không chết cũng què, sao ông ta tính chuyện gan trời vậy. Lan man nghĩ thế thôi, tui đi vào giấc ngủ lúc nào chẳng biết.
Đang say ngủ thì bỗng tui nghe một tiếng rầm như vật gì bị rớt, hốt hoảng choàng dậy, tui thấy cửa sổ mở toang, ông Tàu biến đâu mất, anh ta thì đang loay hoay với cây súng, lên đạn lốp cốp rồi mới hô lớn: Đứng lại, đứng lại không tao bắn…
Thế rồi anh chìa súng ra cửa sổ, chĩa súng lên trời bắn một tràng, rồi mới chạy xuống cầu thang. Tụi tui tỉnh ngủ hẳn, lật đật chạy theo anh. Xuống đến sân, thấy một chiếc xe hơi rồ máy chạy như bay ra đường….
Tui không biết anh ta có bị cấp trên kỉ luật gì không, hôm sau vẫn thấy anh ta sinh hoạt bình thường, cũng chẳng nhắc gì tới vụ ông Tàu trốn thoát. Thế nhưng trong lòng tôi vẫn dấy lên một nỗi nghi ngờ, tui tin chính anh là kẻ cởi trói và mở cửa cho tù nhân trốn thoát. Nghi vậy thôi, nhưng tui chẳng kể với ai.
Mấy bữa sau, vào buổi chiều, anh ta ôm về một cái máy radio cassette, tay đeo một chiếc đồng hồ Seiko. Nhìn những vật này, tui càng tin chắc anh ta chính là người giúp ông Tàu trốn chạy.
Suốt ngày anh ra cứ loay hoay với chiếc máy và cái đồng hồ. Mấy thằng tui hướng dẫn cách sử dụng máy cassette, dạy anh ta cách lấy giờ, cách chuyển lịch cho đồng hồ. Bày đủ cách mà anh ta chẳng nhở gì, chỉ có nút tắt mở, bấm play, bấm chuyển band qua lại, từng đó thôi mà anh ta cứ mãi quên, không nhớ.
Cứ mỗi lần mở máy là một lần hỏi. Bực mình quá, tụi tui bảo trong đầu anh chứa gì mà sao anh ngu thế. Anh ta chỉ cười, phô hết hàm răng hô rồi bẽn lẽn: “Thì tại tớ vốn nhà quê mà…” Thấy tội nghiệp, tụi tui lại bày cho anh.
Hơn tháng sau thì tổ chúng tôi giải tán, ai về nhà nấy. Ở chung nhau gần hai tháng, nhưng thật sự chẳng gắn bó gì với nhau lắm, vì trong mỗi người đều mang mỗi tâm trạng khác nhau, hoàn cảnh khác nhau, toan tính khác nhau, nên cũng chẳng có tiễn đưa, tan hàng trong lặng lẽ.
*********
Năm 1998, công ty tui mở thêm một nhà máy in và một xưởng chế bản điện tử, xin giấy phép khó khăn, phải ra tận Hà Nội. Tui là giám đốc nên lãnh trách nhiệm ra ngoài đó để vận động kiếm cho được tờ giấy phép.
Người phụ trách ký giấy cho tui là một cán bộ cấp cục trưởng của Bộ Văn Hoá. Tay này rất quan cách, ăn nói, đi đứng rất bệ vệ, ra dáng lãnh đạo lắm. Dù đã có thư gởi gắm, có ngay phong bì lần gặp đầu tiên nhưng y cứ chần chừ, chưa chịu ký. Mời đi ăn mấy lần mà ông quan này vẫn chưa nhận lời, sau phải nhờ qua một quan lớn khác, y mới chịu đi.
Vào tiệc, y gọi món rất sành sỏi, gọi rượu toàn thứ cao cấp, chứng tỏ y là dân chơi thứ thiệt. Khi ăn, y còn dạy cho cả bàn là ăn bào ngư phải ăn như thế này, rùa vàng, vi cá phải ăn như thế kia, ăn món nào với rượu nào, y biểu diễn khui rượu, rót rượu rất nhuần nhuyễn, cả bàn há mỏ ra nghe, tui chỉ cười nhạt.
Y nói nhiều, nhưng chẳng ăn gì, mời mãi cũng chỉ động đũa đôi ba miếng gọi là, y bảo nhà hàng này làm món ăn chưa đúng điệu, mặc dù bữa tiệc đó tui phải thanh toán cả đống tiền.
Vì tờ giấy phép đó, tui phải bám ở Hà Nội suốt gần ba tuần lễ. Và ngày nào cũng nhậu nhẹt, ăn chơi. Càng tiếp cận ông quan này, tui cứ ngờ ngợ, thấy có nét hao hao một người nào đó mà mình đã gặp trong đời. Nghĩ mãi mà chẳng nhớ ra. Cuối cùng thì tôi cũng nhận được tờ giấy phép, đổi lại, tui cũng hao khá bộn.
Ngày cuối trước khi về lại Sài Gòn, tui được y chiếu cố mời về nhà nhậu như để trả lễ, vì theo y, không đâu nhậu ngon bằng ở nhà y, có đầu bếp riêng, thức ăn nhập khẩu tươi ngon, có rượu xịn, và hơn hết, theo lời y khoe, ở Hà Nội này, không có nhà hàng nào có dàn máy nghe nhạc so sánh được với dàn máy của y.
Nhà y không lớn lắm, nhưng nằm trên con đường đẹp với những hàng cây. Nhà nhỏ, nhưng trang trí toàn những vật đắt tiền. Sập gụ, tủ chè, tượng đứng, tượng ngồi, đồ sứ, ngà voi, ngọc xanh, ngọc đỏ lủ khủ. Tui choáng với tủ đồng hồ đeo tay của y, toàn thứ dữ: Patek Philippe, Omega Constellation, Jaeger Lecoultre, Constantin, Piguet, Longines…nhưng đúng như y nói, dàn máy nghe nhạc của y mới sợ, to đùng, sáng lóa, chắc phải vài trăm ngàn đô.
Làm quan giàu thật. Dàn máy khủng đặt trên chiếc tủ bằng gỗ quý, chạm trổ tinh vi, đánh verni màu nâu nhạt trông rất đẹp. Trên chiếc loa lớn đen tuyền có một khung ảnh bằng vàng cũng chạm trổ khá cầu kỳ. Trong ảnh là hình của một anh bộ đội, đàng sau lưng là chợ Bến Thành, tấm hình đã úa màu thời gian, nhìn không hợp lắm với cái khung.
Thoáng nhìn hình, tôi nhận ra ngay khuôn mặt của người sĩ quan chỉ huy tụi tui hồi đi chiến dịch X1. Hàm răng hô, khuôn mặt hiền hiền, ngu ngu. Tui buột miệng: Hình ai đây anh? Y cười rổn rảng: “Tớ đấy, chụp hồi mới giải phóng Sài Gòn, nhìn khác quá, phải không? Hồi đấy chẳng còn giữ được tấm hình nào, chỉ còn duy nhất tấm này. Kỷ niệm đấy, quý lắm đấy!”
Tui suýt kêu lên, nhận người quen cũ, nhưng kịp dừng lại. Thời gian đã đổi thay, cuộc đời đã đổi thay, vị trí cũng đổi thay, liệu y còn nhớ thời kỳ đó không? Hay y cố tình quên đi rồi, nhắc lại thật tình là không có lợi.
Nhưng tui cứ băn khoăn mãi là y làm cách nào mà có được sự thay đổi lạ lùng quá xá vậy. Tui hình dung lại khuôn mặt của anh ta, nhớ lại ánh mắt thèm thuồng của anh ta trước những hàng hoá của Sài Gòn, sự nhẫn nhịn của anh ta khi tụi tui bảo anh ngu vì dạy mãi mà vẫn không sử dụng được cái máy cassette.
Cuộc đời chuyển biến kinh thật, đúng là đổi đời. Thấy tui đứng ngẩn ngơ trước dàn máy, anh nói lớn:” Sao? Dàn máy ngon chứ? Âm thanh tuyệt hảo. Mở ra nghe đi rồi sẽ thấy. Ông nhấn nút đi, nút trắng đấy”.
Tui nhìn hàng nút, thấy nút nào cũng lấp lánh, nút nào cũng một màu nên lưỡng lự chưa biết phải nhấn nút nào thì lại nghe y với một giọng đầy quyền lực pha chút chế giễu: “Thôi vào ngồi nhậu đi ông nội, sao mà nhà quê thế, đến cái nút mà cũng không biết bấm”
Tui tự nhủ, hoá ra cuộc đời là một vòng tròn, luân chuyển thế vai nhau.
DODUYNGOC
—
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Một Người Quen – tác giả Đỗ Duy Ngọc
Quỹ Yểm Trợ Mổ Tim Cho K1 Nguyễn Văn Suốt
Thưa quý NT và các đồng môn, thân hữu và tất cả các bạn K1.
Mấy hôm nay có chút việc hơi bận, hơn nữa trời quá nóng, mới 60-70 độ F bỗng nhiên nhảy lên 80 -90 rồi 100 độ làm sao chịu nổi, nên cuối tuần chưa làm kịp bảng tổng kết quỹ yểm trợ mổ tim cho K1 Nguyễn văn Suốt.
Cho đến giờ phút nầy 5:30PM chiều Chủ Nhật 27/6/2021 theo báo cáo của Trưởng K1 và K1 Phan Quang Ngiệp thì có tất cả 117 tấm lòng vàng đã dóng góp cho quỹ yểm trợ cho K1 Nguyễn Văn Suốt mổ tim một số tiền lên đến $7,600.00 (bảy nghìn sáu trăm đô la chẵn). Phải nói đây là một project thành công nhất từ xưa đến nay với sự tham gia từ vị cựu TL CSQG Nguyễn Khắc Bình, cựu Viện trưởng HV CSQG Trần MInh Công . . . đến một cựu SVSQ Học viện nhỏ tuổi nhất là K9 Nguyễn Linh. Ngoài gia đình Cựu SVSQ Khóa 1 ra, còn có sự tham gia tương trợ của rất đông các bạn đồng môn HV các khóa sau. Thật là một nghĩa cử cao đẹp. Quỹ yểm trợ giúp chi trả cho việc mổ tim. nhưng tấm lòng yêu thương của tất cà mạnh thường quân là động lực cho K1 Nguyễn văn Suốt sớm hồi phục và đang hồi phục.
Sau đây là 4 tấm thiệp cám ơn, thank you xin được gởi đến tất cả quý vị. Căn Nhà Nhỏ kính chúc quý NT và quý vị luôn luôn khỏe mạnh và có cuộc sống an lành hạnh phúc.




Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Quỹ Yểm Trợ Mổ Tim Cho K1 Nguyễn Văn Suốt
Đại Tướng Trần Thiện Khiêm

Đại Tướng Trần Thiện Khiêm
(Bài sưu tầm từ FB)
Khoảng đầu năm 1959, có một phái đoàn quân sự Hoa Kỳ sang Việt Nam tìm hiểu về một chương trình của chính phủ Việt Nam Cộng Hoà nhằm tiễu trừ quân khủng bố Việt Cộng tại các vùng nông thôn. Họ muốn biết xem họ có thể gửi cố vấn sang giúp chúng ta được những mặt nào trong chương trình này. Nhân đó, Toà Đại Sứ Hoa Kỳ có tổ chức một buổi tiếp tân khoản đãi phái đoàn này và một số nhân vật cao cấp của Quân Đội Việt Nam Cộng Hoà. Giữa buổi tiếp tân, một vị sĩ quan cao cấp của phái đoàn nói trên chỉ vào Thiếu Tướng Trần Văn Đôn mà nói với Trung Tướng Samuel Williams, Cố Vấn Trưởng Phái Bộ Quân Sự Hoa Kỳ tại Việt Nam, rằng ông không ngờ trong hàng ngũ lãnh đạo quân sự của Việt Nam Cộng Hoà lại có một tướng lãnh đẹp và lịch lãm như thế. Trung Tướng Williams gật đầu rồi nói thêm rằng dưới miền Tây có một vị đại tá còn đẹp và cầm quân giỏi hơn Tướng Đôn này. Vị mà Trung Tướng Williams nói đến đó là Đại Tá Trần Thiện Khiêm, lúc bấy giờ đang giữ chức vụ Tư Lệnh Sư Đoàn 7 Bộ Binh.
Có một số người tin rằng chính vì Trung Tướng Williams đã nói về Đại Tá Trần Thiện Khiêm như thế nên Trung Ương Tình Báo Hoa Kỳ CIA sau đó đã tìm mọi cách chiêu mộ Đại Tá Khiêm. Họ nói như vậy cũng hợp lý nhưng sự thật thì như chúng ta đã biết, CIA có một hệ thống radar tìm người để tuyển mộ chứ không cần đến một tướng lãnh “giới thiệu” như trên.
Cho đến nay, vẫn còn rất nhiều người trong chúng ta oán trách việc Tướng Khiêm làm việc cho CIA, và sau đó đã nghe lời người Mỹ mà đứng ra móc nối đảo chánh, lật đổ Chính Phủ của Tổng Thống Ngô Đình Diệm và hậu quả là cuối cùng chúng ta mất nước. Chúng tôi mời các bạn cùng xem lại hai sự việc này.
Thứ nhất, làm việc cho CIA vào cuối thập niên 1950 khác hẳn với làm việc cho CIA vào cuối thập niên 1960. Lý do là từ 1953 cho đến 1964, CIA nói chung không có chủ trương phản bội đồng minh Việt Nam Cộng Hoà và cũng không có ý xấu đối với Chính Phủ Ngô Đình Diệm. Chúng ta cần nhớ rằng gia đình ông Ngô Đình Nhu có một người bạn rất tốt cho đến giờ chót là Paul Harwood, một nhân viên của CIA rất có thẩm quyền. Cá nhân Tổng Thống Ngô Đình Diệm cũng có một nhân viên CIA làm cố vấn riêng. Đó là Nicholas Natsios, một người rất tốt. Mãi cho đến cuối tháng Mười 1963, tức là sắp đến ngày khởi mưu đảo chánh, Giám Đốc CIA John McCone vẫn còn chống lại việc đảo chánh. Chỉ tiếc rằng có mấy tay nhân viên của CIA tại Sài Gòn, chẳng hạn như Lucien Conein, là theo mấy tên phù thuỷ bên Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ mà làm đảo chánh.
Thứ hai, Tướng Khiêm nhận lời đứng ra móc nối các tướng lãnh Việt Nam Cộng Hoà làm đảo chánh. Cá nhân chúng tôi cho rằng đây là một quyết định tai hại, nhưng không phải là Tướng Khiêm có ý xấu vào lúc đó.
Vào thời gian 1961, 1962, số người bất mãn Đức Giám Mục Ngô Đình Thục và thái độ chủ quan của Bà Trần Lệ Xuân không phải là ít. Vì thế nên khi được biết rằng Mỹ làm áp lực để Tổng Thống Ngô Đình Diệm thực hiện một ít cải tổ chính trị thì hầu hết mọi người đều tin rằng tình hình sẽ khá hơn. Riêng cá nhân Tướng Khiêm cũng như một vài người khác, đã không ngờ đến hai điều. Thứ nhất là lòng dạ của người Mỹ, và thứ hai là lòng lang dạ thú của một số trong những chiến hữu của ông.
Về phía người Mỹ, Tướng Khiêm một mực tin vào những gì mà họ đã cam kết. Đó là đảo chánh nhằm mục đích loại trừ Ông Bà Ngô Đình Nhu khỏi chính trường. Tướng Khiêm không ngờ rằng gần đến ngày khởi mưu đảo chánh, Mỹ thay thế Đại Sứ Frederick Nolting bằng tên phù thuỷ Henry Cabot Lodge. Chính tên này đã cung cấp những tin tức sai lạc về tình hình tại Việt Nam để rồi hai đồng đảng của y là Averell Harriman và Michael Forrestal đã lung lạc Tổng Thống Kennedy chấp thuận đảo chánh.
Thứ hai là Tướng Khiêm đã không ngờ rằng trong các chiến hữu của ông lại có những kẻ phản bội và hung tàn như Dương Văn Minh, Mai Hữu Xuân, Nguyễn Ngọc Lễ. Sau khi sự việc đã rồi, một nhân viên cao cấp của CIA đã than thở với Tướng Khiêm rằng phía CIA không ngờ rằng đám Minh – Xuân – Lễ dám cãi lời họ mà ám hại Tổng Thống Ngô Đình Diệm và bào đệ Ngô Đình Nhu.
Dẫu sao thì sau khi đã nhận ra lòng dạ của đám đảo chánh, Tướng Khiêm đã thuyết phục phía Hoa Kỳ để cho ông làm chỉnh lý. Trong một bài viết cách nay vài năm, chúng tôi đã viết rằng nếu không có cuộc chỉnh lý đó, chúng ta mất nước vào ngày 30 tháng Tư 1964, chứ không phải vào ngày 30 tháng Tư 1975.
Sau vụ chỉnh lý, Tướng Khiêm không nắm lấy quyền hành mà đẩy Tướng Nguyễn Khánh ra thay thế. Qua vụ này, người Mỹ thấy rằng Tướng Khiêm ít nói mà dám làm những gì họ không ngờ. Tướng Khiêm biết được điều đó. Vì thế nên tuy rằng ông nói với chiến hữu thân cận rằng ông làm việc cho CIA, ra lãnh đạo đất nước thì người ta cười cho cả chính thể, nhưng trong thâm tâm, ông ý thức được rằng người Mỹ tin rằng khó điều khiển được ông nên họ sẽ sớm khai trừ ông. Vậy nên ông để mặc cho Tướng Khánh lộng quyền mà không nói gì, cũng không tham gia vào các vụ tranh giành quyền lực sau khi Tướng Khánh bị loại, chấp nhận làm đại sứ, ra ngoại quốc lánh mặt.
Đối với Trung Tướng Nguyễn Văn Thiệu thì Đại Tướng Trần Thiện Khiêm là một đàn anh, nhưng trên thực tế thì hai người là đồng chí. Ngay sau khi được tin Tổng Thống Ngô Đình Diệm và bào đệ Ngô Đình Nhu đã rời khỏi Dinh Gia Long vào tối ngày 1 tháng Mười Một 1963, Đại Tá Nguyễn Văn Thiệu chỉ huy lực lượng bao vây đã chỉ báo riêng cho Tướng Khiêm biết. Tướng Khiêm không hề cho đám Minh – Xuân – Đôn – Đính biết điều này. Đến khi mấy tướng đảo chánh họp hành “mừng cách mạng thành công” thì Tướng Khiêm và Đại Tá Thiệu không mấy hoan hỉ, và đã có lần bỏ phòng họp ra về.
Vào tháng Tám 1972, giữa lúc tình hình chiến sự còn đang sôi bỏng thì người Mỹ áp lực Việt Nam Cộng Hoà cách chức Trung Tướng Nguyễn Văn Vỹ, Tổng Trưởng Quốc Phòng. Người Mỹ không làm áp lực một cách công khai nên họ không đưa ra lý do, nhưng trong chúng ta ai cũng hiểu rằng vì Quĩ Tiết Kiệm Quân Đội của chúng ta đang giúp Việt Nam Cộng Hoà bớt lệ thuộc vào quân viện của Hoa Kỳ và có thể tự sản xuất quân dụng. Thủ Tướng Trần Thiện Khiêm kiêm luôn chức vụ Tổng Trưởng Quốc Phòng kể từ đó cho đến gần cuối tháng Tư 1975.
Cá nhân chúng tôi là một quân nhân nên chỉ biết đến Bộ Tổng Tham Mưu, không biết lên tới Bộ Quốc Phòng nên không rõ Đại Tướng Trần Thiện Khiêm làm việc ra sao trong chức vụ Tổng Trưởng Quốc Phòng. Riêng trong chức vụ Thủ Tướng Chính Phủ thì chúng tôi có được biết chút ít.
Vào những tháng cuối cùng của Việt Nam Cộng Hoà, tình hình rất xấu. Trước hết, trận Chương Nghĩa ở Kontum, rồi trận Thường Đức ở Quảng Nam, rồi trận Phước Long. Nhiều khi đã gần nửa đêm, chúng tôi được Liên Đoàn 66 Khai Thác Truyền Tin Diên Địa gọi lên nhận bưu điệp TỐI MẬT và HOẢ TỐC từ Phủ Thủ Tướng gọi ra. Anh em chúng tôi biết rằng vào giờ giấc đó, Thủ Tướng Chính Phủ, Đại Tướng Trần Thiện Khiêm vẫn còn đang làm việc.
Bây giờ, được tin Ông mất, chúng tôi, thuộc cấp của Ông khi xưa, cúi đầu đọc Kinh Vực Sâu cầu cho Ông mau về với Chúa. Chúng tôi nhớ lại những ngày xa xưa, Ông đi cùng Tổng Thống, luôn lùi lại phía sau Tổng Thống ít nhất một thước. Ông rất ít nói, càng ít khi cười. Mặt ông hơi ngẩng lên một chút, mắt nhìn xuống.
Hình đính kèm thứ nhất chụp ngày 15 tháng Mười 1969. Tổng Thống Việt Nam Cộng Hoà và Thủ Tướng Chính Phủ cùng các tướng lãnh ra Huế tham dự lễ an táng tập thể các nạn nhân bị giặc cộng tàn sát trong biến cố Tết Mậu Thân tại Cố Đô.
Hình thứ hai chụp ngày 8 tháng Tám 1970 tại phi trường Haneda, Đông Kinh. Thủ Tướng Trần Thiện Khiêm và phu nhân công du Nhật Bản, được Thủ Tướng Eisaku Sato và phu nhân ra nghênh đón.
FB KHIET NGUYEN
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Đại Tướng Trần Thiện Khiêm
Tin Vui từ Houston TX của K1 VĐN
Thân gửi đến các bạn K1/HVCSQG hình ảnh các anh chị K1 tại Houston, Texas chiêu đãi vợ chồng Võ Đăng Ngọc ngày 24/6/21 tại nhà hàng Kim Sơn.
Chân thành cảm tạ tấm thạnh tình này của các bạn mình.
VĐN.
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Tin Vui từ Houston TX của K1 VĐN
Đại Tướng Trần Thiện Khiêm, Nguyên Thủ Tướng VNCH từ trần ngày 23/6/2021
Tin từ Thiếu Tướng Nguyễn Khắc Bình Cựu Tư Lệnh CSQG , TM Hội Đồng Tư Vấn TTCSVNCHHN cho biết tin buồn :
ĐẠI TƯỚNG THỦ TƯỚNG VNCH TRẦN THIỆN KHIÊM VỪA MỚI MẤT HÔM NAY 23/6/2021.
Đại Tướng TRẦN THIỆM KHIÊM Là Thành Viên của HỘI ĐỒNG TƯ VẤN TẬP THỂ CHIẾN SĨ VNCH HẢI NGOẠI.
Chi tiết kính tục trình
Trọng kính,
PHAN QUANG NGHIỆP
TTK/HĐĐD/TTCSVNCHHN
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Đại Tướng Trần Thiện Khiêm, Nguyên Thủ Tướng VNCH từ trần ngày 23/6/2021
Họp Mặt K1 mini tại San Jose (Bắc CA) và Houston (TX)
Theo tin từ San Jose (Bắc California) và Houston (Texas), các bạn K1-HVCSQG tại 2 thành phố này đang chuẩn bị tổ chức Họp Mặt K1 (mini) tại 2 nơi này. Dưới đây là nội dung email thông báo của K1 Bửu Hồng:
“Các bạn K1 BCA trưa nay họp mặt tại nhà Bửu Hồng. Trưởng Khoá 1 BCA Đinh Văn Hạp cho biết là hơn một năm rồi vì con Mắc Dịch CoVid 19 không gặp nhau được. Quỹ K1 BCA hiện còn kha khá đủ đãi anh em một bữa, Anh Chị em quyết định mời tất cả K1 Bắc Cali và một vài thân hữu gặp nhau một bữa:
Xin mời tất cả những người trong nơi nhận và vài người nữa không có Email đến dự tiệc đạm bạc free cùng chúng tôi:
NGÀY GIỜ : 11:30 AM NGÀY 11 THÁNG 7 NĂM 2021
ĐỊA ĐIỂM : NHÀ HOẶC CLUB TRONG KHU MOBILE HOME CỦA BÁC HẠP.
445 N.CAPITOL AVE # 450 SAN JOSE CA 95113
NẾU TỔ CHỨC TẠI CLUB THÌ KHÔNG ĐƯỢC UỐNG RƯỢU, BEER,
TM K1 BẮC CALI KÍNH MỜI
ĐINH VĂN HẠP, BỬU HỒNG, PHAN QUANG NGHIỆP, TRẦN QUỐC NẠI, NGUYỄN HOÀI ÂN,”
Riêng tại Houston, theo K1 Lê Văn Thao cho biết, buổi Họp Mặt K1 dự định sẽ diễn ra vào giữa tháng 9-2021. Chi tiết sẽ được thông báo sau.
CNN xin hoan nghênh các bạn K1 tại San Jose và Houston. Chúc mừng các bạn tổ chức họp mặt thành công.
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Họp Mặt K1 mini tại San Jose (Bắc CA) và Houston (TX)
Tin Mừng về K1 Nguyễn Văn Suốt
Tin cập nhật về tình trạng sức khỏe
của K1 Nguyễn Văn Suốt:
Chúng tôi vừa nhận được tin từ Sài Gòn, VN, ngày 21/6/2021, K1 Nguyễn Văn Suốt đã được Bệnh viện gọi tái khám và sau đó đã cho nhập viện ngay sau khi đã được xét nghiệm Covid-19 âm tính. Tiếp theo đó, vào lúc 4 giờ chiều thứ ba 22/6/2021 (giờ VN), cuộc giải phẫu tim (thông tim, đặt stent) cho anh Suốt đã được tiến hành. Ca mổ cho anh đã kéo dài 4 giờ thành công tốt đẹp.
Chúng tôi xin báo tin vui đến toàn thể quý vị và các bạn đã quan tâm thương mến hỗ trợ chi phí bệnh viện cho anh Suốt trong thời gian qua. Thay mặt bạn Nguyễn Văn Suốt và Gia Đình K1, chúng tôi chân thành cám ơn những tấm lòng vàng của quý NT và quý đồng môn HVCSQG.
Có tin gì thêm về anh Suốt chúng tôi sẽ thông báo tiếp đến quý vị.
Thân kính,
Nhữ Đình Toán K1
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Tin Mừng về K1 Nguyễn Văn Suốt
Tuổi Thần Tiên _Lê Phương Lan (Cô dâu K1)
TUỔI THẦN TIÊN
Lê Phương Lan
Trong những bài viết về ký ức tuổi thơ, tôi thường hay nhắc đến “tuổi thơ êm đềm” trong thời gian gia đình sống tại Sài Gòn. Thế nhưng tại Đà Nẵng anh em chúng tôi – nhất là tôi- mới thật sự được hưởng cuộc sống của “tuổi thần tiên”.
Gia đình chúng tôi đổi ra Đà Nẵng năm 1957 theo nhu cầu công vụ của bố tôi sau khi ông đi du học tại Pháp về. Cư xá “Lữ Đoàn Bác Ái” là nơi cư ngụ đầu tiên của gia đình tại Đà Nẵng và Phan Thanh Giản là ngôi trường tôi bắt đầu vào học lớp Ba. Những tháng đầu tiên, ba anh em tôi thật khổ sở với môn chính tả vì không nghe quen những từ, ngữ và cách đọc dấu giọng rất lạ của các thầy cô người miền trung.
Chỉ một thời gian ngắn sau đó gia đình tôi dọn vào ở trong cư xá Thanh Lịch. Đây mới chính là giai đoạn “bắt bướm hái hoa” đúng nghĩa. Chung quanh các dãy nhà cho gia đình các sĩ quan ở trồng đầy hoa tươi nên một trong những trò chơi của tôi và cô em kế là nhẹ nhàng đi đến các đóa hoa để tìm bắt những chú bướm đang mải mê hút nhụy, tóm lấy đôi cánh, bỏ vào lòng bàn tay rồi thả ra để ngắm chú bướm tung cánh bay lên như trong bài hát “Kìa Con Bướm Vàng”. Qua khỏi hàng rào sơ sài là những bãi cỏ đầy hoa dại và những luống khoai, sắn mà đã có lần ba chị em cùng lũ bạn đào trộm mấy củ khoai lang nhỏ như ngón chân cái. Về nhà nhờ chị giúp việc nướng cho ăn thì bị bà ngoại tôi bắt gặp và lời khuyên của bà lúc nào cũng có câu kết là :”Đừng làm vậy, phải tội chết con ạ!”. Bà ngoại lại có biệt tài đã giúp chữa lành cho rất nhiều người các thương tích như gãy xương, bong gân rất hay. Tôi là đứa cháu chuyên giúp bà ghi tên các toa thuốc để bà đi mua tại các tiệm thuốc bắc. Tài nghệ này được truyền lại từ mấy đời. Rất tiếc đến đời mẹ tôi đã bị thất truyền!
Thời gian sống trong cư xá Thanh Lịch là bước khởi đầu cho tài nghệ vẽ vời của cậu em trai. Vào lúc đó đề tài về các nhân vật trong những tranh hoạt họa như Hercule, Tarzan, chàng cao bồi Lucky Luke rất được trẻ con say mê theo dõi. Mấy chị em tôi sau giờ học là tập hợp đám con nít gần nhà lại để cậu em vừa vẽ trên nền xi măng vừa thuyết minh câu chuyện giả tưởng về các nhân vật trên đây rất hào hứng. Những mẩu phấn trắng thu lượm từ lớp học không đủ, chúng tôi phải tìm nhặt các cục đá sỏi trắng nhỏ đem về cho họa sĩ minh họa. Một lần cả đám đang sưu tầm đá sỏi trắng dọc đường, thấy ngay mấy cục trắng trắng trước mặt, dành nhau chụp vội lấy. Ai ngờ đó là chất thải đã bị khô lại của mấy chú cún!
“Tuổi thần tiên” của chúng tôi được bảo bọc trong sự yêu thương của bố mẹ. Tôi còn nhớ mẹ tôi đã thuê xích lô chở bốn anh em tôi đi xem một trong những bộ phim hoạt họa của WalDisney rất nổi tiếng thời bấy giờ là phim về chú nai “Bambi”. Tuy nhiên mẹ còn bận công việc nội trợ. Anh cả lại cũng không thích xem phim mấy nên chỉ có tôi là đứa con được bố cho đi xem phim nhiều nhất. Các bộ phim đã dành được vị trí cao trong nghệ thuật phim ảnh như “Gone With the Wind, Dr. Zhivago, Cleopatre, Ben Hur, War and Peace, Seven Samurai, The Longest Day, The Kwai River …” cùng một loạt tập phim Hercule, Tarzan tôi đã được đi xem cùng với bố tại Đà Nẵng. Sau này khi vào lại Sài Gòn thậm chí là đến lúc sắp lập gia đình tôi cũng vẫn còn đi xem với bố hai bộ phim tại rạp Rex là “My Fair Lady” và “Chân Trời Tím”.
Bố rất chiều các con. Thời đó các bản nhạc còn được thu vào những đĩa nhựa, khi thấy tôi cứ hát nghêu ngao bài “Ai Về Sông Tương” mà không thuộc lời, bố đã kiên nhẫn ngồi nghe đi nghe lại để ghi xuống bài hát đó cho tôi. Tuổi thơ của tôi thấm đậm tình yêu văn chương, thi ca và âm nhạc từ nơi người cha thân yêu. Mặc dù Đà Nẵng cũng là thành phố biển với những bãi biển đẹp như Thanh Bình, Mỹ Khê, Tiên Sa nhưng cũng còn xa nơi cư ngụ. Cho nên khi thấy cô em gái thứ năm của tôi cứ gầy yếu, xanh xao, bố liền thu xếp công việc để đưa cả nhà ra Nha Trang trong một tuần lễ tại một ngôi nhà chỉ cách bãi biển một con đường, do chính phủ Pháp để lại làm nơi nghỉ mát cho gia đình các sĩ quan. Nhờ vậy cô bé sau này hay ăn chóng lớn hẳn ra.
Bên cạnh những trò chơi ở ngoài sân, vào trong nhà chúng tôi còn có những trang sách báo thiếu nhi để đọc. Đây cũng là những đề tài truyền cảm hứng cho cậu em sáng tác các truyện kể bằng tranh vẽ dành cho các bạn thính giả và độc giả nhí của mình. Đọc chán những sách báo này tôi còn lục lọi để đọc những sách viết của bố tôi. Tôi nhớ mãi một lần khi các bản thảo viết tay được bố cất lên ngăn sách trên cùng. Thế mà cũng bị tôi bắc ghế trèo lên lôi xuống làm đổ tung tóe ra nhà. Tôi sợ lắm, hồi hộp chờ đợi sự trừng phạt. Thế mà bố chỉ nhẹ nhàng trách mắng. Nhìn bố ngồi hàng giờ đọc để xếp lại và cẩn thận viết số thứ tự từng trang, tôi cảm thấy ân hận và thương bố quá!
(Trường Sao Mai Đà Nẳng 1959 – 1975)
Trường trung tiểu học Sao Mai khởi đầu do linh mục Lê văn Ấn (sau này ngài làm giám mục địa phận Long Khánh) làm hiệu trưởng là ngôi trường thân yêu nơi tôi theo học tại đó trong ba năm và đã cùng các bạn trong đó có hai bạn thân nhất là Anh Lan và Hạnh. Bộ ba chúng tôi đã trải qua những kỷ niệm đẹp nhất: từ những buổi tham gia văn nghệ Tết dưới sự hướng dẫn của thầy Nguyễn Khắc Tuần là người đã sáng tác bản”Sao Mai Hành Khúc” với lời mở đầu:”Sao Mai trường thân yêu bên dòng sông soi bóng. Đây bức tranh muôn màu, hoa lá như tươi cười, chan chứa một niềm vui …” Cho đến những lần đi cắm trại tại núi Non Nước, Ngũ Hành Sơn. Sao Mai cũng là ngôi trường mà bố đã nhận dạy môn Việt Văn cho hai lớp Đệ Nhất và Đệ Nhị trong một niên khóa.
Chúng tôi lại cùng trong đội dâng hoa trong tháng Đức Mẹ tại nhà thờ Hòa Vang. Bên cạnh nhà thờ Hòa Vang, mẹ đã mở trường Tiểu Học thánh An Tôn.
Tuy nhiên kỷ niệm hồn nhiên, dễ thương nhất khi gia đình tôi dọn về căn nhà mà do công lao mẹ tôi đã chi tiêu hết sức tiết kiệm dành dụm để xây dựng một cơ ngơi gồm một ngôi nhà khang trang và nhiều mẫu đất ngay bờ sông Hàn gần cầu Trịnh Minh Thế. Tại đây sau giờ tan học, Hạnh và Anh Lan đạp xe đến nhà tôi đem theo trên xe đạp của mình hai ống lon sữa bò được cột dây vào hai bên một cành cây làm thành cái đòn gánh nhỏ. Ba đứa chúng tôi đều có cái gánh toòng teng hai ống lon trên vai, sắn cao ống quần qua đầu gối cùng nhau ra bờ ao bên cạnh nhà để bắt cá. Một lần đang hăng say nhảy xuống ao để bắt cá thì mấy con đỉa tung tăng xuất hiện. Ba đứa bị đỉa rượt vất cả mấy ống lon trôi lềnh bềnh lo chạy thoát thân!
Đến mùa mưa, có lần sau cơn mưa lũ, nước từ sông Hàn dâng lên mấp mé nền nhà. Mấy anh em cùng chị giúp việc lội nước để vớt cua rạm. Cua rạm tươi được mẹ giã nát, nấu canh với rau sam hay rau đay ăn chung với cà ghém muối. Cùng với tô canh nóng hổi, cua rạm tươi rang mặn hay sốt cà chua là những món ăn ngon tuyệt trong kỷ niệm tuổi thơ của tôi.
Ngôi nhà này vừa xây xong là bố tôi được đi du học một năm tại Mỹ và đây cũng là nơi “chôn nhau cắt rốn” của cô em thứ sáu. Những ngày mùa đông lạnh lẽo chúng tôi ngồi ủ mình trong chăn êm, cùng đọc kinh tối với mẹ và bà ngoại rồi êm đềm đi vào giấc ngủ. Lòng mộ đạo của tôi gắn liền với những lần cùng mẹ đi lễ, đi hành hương tại thánh địa La Vang. Nhất là những buổi tối đọc kinh gia đình cùng với những bài vè ”Hạnh Các Thánh” mà bà ngoại vẫn đọc thuộc lòng cho tôi nghe.
Ôn lại những kỷ niệm tuổi thơ của bản thân tôi thấy một đứa trẻ để có được một tuổi thơ thần tiên hay bất hạnh tùy thuộc vào ba yếu tố: gia đình, học đường và xã hội. Trong đó gia đình là yếu tố căn bản hình thành phẩm hạnh và nhân cách của một con người. Chúng tôi vô cùng may mắn đã có được hai đấng sinh thành đã hết lòng săn sóc và yêu thương. Chúng con luôn ghi khắc trong tâm khảm hình ảnh người mẹ rất mực đảm đang, tháo vát đã tảo tần buôn bán để phụ giúp vào đồng lương thanh bạch của bố. Trong những năm tháng dài tăm tối, mẹ đã nhịn ăn, để dành từng tán đường, từng miếng thịt kho mặn, từng lát bánh mì phơi khô. Mặc dù bị mất hẳn một chân do đạn pháo kích ngày 30 tháng Tư,1975 mẹ vẫn lặn lội đi thăm nuôi bố trong sáu năm trời bị tù đầy tại trại Suối Máu. Mẹ đã cặm cụi nấu từng bữa cơm cho các con ăn sau những giờ vất vả miệt mài làm nghề sơn, vẽ bằng bút điện trên guốc mộc. Nghề này do cậu em khởi xướng đã giúp cho kinh tế gia đình đứng vững trong thời gian lao tù của bố tôi.
Sau khi được trở về nhà, thấy tôi vẫn còn bị trầm luân khổ ải, một mình nuôi con, bố thường xuyên qua thăm các cháu và khuyến khích tôi. Bố luôn nhắc đến điển tích “Tái Ông Mất Ngựa” để cho tôi được thêm lạc quan và ông đã quả quyết rằng ”Nếu người Pháp khi rút lui khỏi Đông Dương vẫn lo cho nhân viên của họ, thì thế nào người Mỹ cũng sẽ can thiệp để cho những người tù nhân được trở về và hy vọng là sẽ được ra đi.” để cho tôi có thêm hy vọng mà vui sống.
Quả nhiên bố có những suy đoán rất đúng. Thảm cảnh của những tù nhân trong các trại “cải tạo” và những câu chuyện cùng với cái chết bi thương của hàng triệu người dân Việt liều thân đi tìm sự sống trong nỗi chết đã làm rúng động lương tâm nhân loại. Chính phủ Mỹ đã phải kiên nhẫn điều đình với chính quyền cộng sản VN trong suốt tám năm trời (1982 – 1989) mới đưa được những tù nhân là các sĩ quan, viên chức VNCH ra khỏi các trại khổ sai để được đi định cư tại Hoa Kỳ.
Ra khỏi tù không bao lâu thì bố tôi bị giải phẫu để cắt đi 2/3 dạ dày do bệnh ung thư bao tử. Ung thư tái phát trong thời gian chờ để được đi định cư. Tuy vậy với ý chí quyết duy trì sức sống mãnh liệt, bố đã chống chọi với tử thần để đưa được đàn con qua Mỹ với thân hình như bộ xương khô!
Trách nhiệm đã hoàn thành, bố tôi ra đi sau khi đến được Mỹ chỉ vài tháng!
Công ơn cha mẹ kể sao cho xiết, chúng con chỉ biết tạ ơn Thiên Chúa vì đã được làm con của bố mẹ. Và muôn đời chúng con ghi nhớ “Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra .”
Lê Phương Lan
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Tuổi Thần Tiên _Lê Phương Lan (Cô dâu K1)
Chuyện Tình Ngõ Hẹp -Tác giả Ngọc Thanh Thi
CHUYỆN TÌNH NGÕ HẸP
Tôi dắt chiếc xe cũ kỹ của mình ra khỏi nhà,vừa đi vừa cảm thấy toàn thân đau ê ẩm.Cả đêm tôi phải ngủ trên xe ngoài sân vì nhà nhỏ xíu lại chứa đến tám người. Hết em gái bỏ chồng ôm con về khóc lóc đến bà chị cả vừa ly dị dắt hai đứa con xin ở nhờ càng làm căn nhà nhỏ xíu của tôi thêm phần ngột ngạt.Nhưng biết làm sao được bây giờ?Mẹ tôi ngày nào cũng đọc kinh, niệm Phật, nghe thuyết pháp,tôi ngồi bên cạnh chăm chú lắng nghe. Hai mẹ con đều hiểu rằng nhà mình không có tu tích từ kiếp trước nên”cộng nghiệp” của cả nhà toàn khổ là khổ, chẳng có ai hạnh phúc.
Cả năm nay tôi phải ngủ trên chiếc xe ôm của mình,tôi ”ôm” nó ban ngày lẫn ban đêm.Nó là nguồn sống duy nhất của tôi.Giới xe ôm hầu hết đã tham gia vào những tập đoàn lớn như Grab,Go Việt chỉ còn một số ít người như tôi là còn lang thang ở ngoài.Tôi yêu tự do, phần nữa là tôi có nhiều khách quen định kỳ trong xóm nên cũng đủ sống,chẳng cần phải bon chen làm gì.Ở tuổi ngoài bốn mươi, tôi thấm mệt dù chẳng vướng bận gia đình vợ con,người trên đời quan trọng nhất với tôi chỉ có mẹ.Nghèo mạt như tôi,ra đường không biết người ta có nhìn đến không chứ đừng nói là để ý và thương tôi. Thậm chí đôi lần nhìn cảnh nhà, tôi suy nghĩ vẩn vơ: nếu có người thương mình thật, về nhà mình họ sẽ ở đâu? Chẳng lẽ sắm cái chõng cho vợ mình…ra sân ngủ?
Nhưng hôm nay tôi vác xe đi làm với một tâm trạng lâng lâng vui vẻ dù toàn thân đau ê ẩm vì năm tháng cứ phải nằm trên xe ngủ. Tôi đang nghĩ đến cô.Trong mắt tôi, cô là người đàn bà đẹp và tốt nhất trên đời.Cô là cháu gái của một bà khách quen trong xóm của tôi.Lần đầu tiên biết cô khi bà khách này điện thoại cho tôi và hỏi:
– Bây giờ con có rảnh không? ghé qua chở cháu gái cô đi công chuyện một chút được không?
-Dạ được! Con đang rảnh mà.Con đến liền!
Khi tôi vừa đến thì bà khách quen đã nhìn thấy liền nói với cô cháu gái:
-Xe đến rồi!Thôi con đi đi không người ta chờ.
-Con cảm ơn dì, thưa dì con đi!
Trong buổi gặp gỡ đầu tiên ấy,tôi thấy cô thật là một thiếu phụ thanh lịch,khá dễ thương.
-Chào anh! Anh chở tôi đến Hóc môn,đường Song hành đến nơi tôi sẽ chỉ nhà tiếp cho anh. Đường hơi xa phiền anh quá!
Trời! Đi xe thì trả tiền chứ có gì đâu mà phiền hà. Tôi thầm nghĩ và cảm thấy cô này hơi lạ.Cái kiểu nói này chắc chắn không phải là người trong nước rồi.Cô nàng này mà leo lên một chiếc xe nào khác rất có thể bị chém một giá ngất ngưởng cho mà xem.Tôi nói:
-Hóc môn thì tôi không thường chạy rồi nhưng tội biết đường đó.
Cô lên xe,mùi nước hoa thơm lạ lùng vương vấn tôi suốt cả quãng đường đi.Dọc đường,cô ý tứ ngồi hơi có khoảng cách tuy nhiên chúng tôi cũng trò chuyện khá vui vẻ.Tôi đoán không lầm cô là Việt kiểu Mỹ
-Vậy lần này cô về thăm gia đình hả?
-Tôi về thăm ba má ruột và má chồng.
– Vậy ông xã cô chắc về chung?
-Không! Chúng tôi đã ly dị lâu rồi.
Tôi sửng sốt, chuyện này nếu không người thật việc thật mà mình chứng kiến thì có mà khi kể lại thề thốt cũng chẳng ai tin.
-Ủa? Sao lạ vậy?
– Vâng!- Cô bùi ngùi tiếp-Vì mẹ chồng tôi rất tốt, rất tử tế,không bao giờ tôi quên được bà.Con trai bà có tệ đến đâu cũng là chuyện riêng của anh ta,bà chẳng hề có lỗi lầm gì nên làm sao bắt bà chịu trách nhiệm”cha mẹ sinh con, trời sinh tính”mà.Anh nghĩ có đúng không?
Tôi cảm động thật sự,ít người trên đời ân oán phân minh như cô Việt kiều này. Rồi cô ân cần hỏi chuyện nhà của tôi và tỏ ra rất cảm thông cho hoàn cảnh sống chật hẹp, khó khăn của gia đình tôi.Đến nơi, cô dịu dàng nói:
-Nếu anh bận thì cứ về trước, không thì chờ tôi khoảng một tiếng,tôi sẽ trả thêm tiền chờ cho anh.
-Được mà! Tôi sẽ chờ cô.
Tôi nói thâm tâm cũng tò mò muốn biết bà mẹ chồng của cô là như thế nào nhưng rõ ràng gia thế của bà không nghèo nàn vì chúng tôi đã dừng lại trước cửa một căn biệt thự sang trọng nằm trên một con đường lớn sạch sẽ thoáng mát. Một bà mập mạp đi trước mở cửa có lẽ là bà giúp việc,người đàn bà đi sau phong thái sang trọng, nét mặt hiền hậu, thanh tú chứng tỏ thưở thanh xuân bà chắc chắn là một mỹ nhân. Bà dang tay âu yếm ôm lấy cô và cô cũng ôm chặt lấy bà cả hai người đều ước mắt rưng rưng:
-Má!Má khỏe không?
-Con về hồi nào?Con đến bằng xe ôm hả, sao không đi taxi cho đỡ nắng?Tối nay con ở lại ăn cơm với má nha?
-Con cảm ơn má! Nhưng thôi để khi khác vì hôm nay con hứa về ăn cơm với ba má con rồi. Con đến thăm, biếu má chút quà,má nhận cho con vui.
Rồi bà mẹ chồng nắm tay cô con dâu vào nhà họ vừa đi vừa trò chuyện thân mật. Tôi nhìn theo không khỏi ngạc nhiên nghĩ thầm: “Sao lạ vậy ta?Cô này bỏ chồng rồi mà vẫn còn thương mẹ chồng dữ vậy kìa?Chắc chắn bà này rất tốt,nhưng hồi xưa má mình cũng tốt cũng lo cho dâu vậy mà cô vợ cũ của mình có quay về đâu? Còn nữa chị, em gái của mình bỏ chồng cũng chẳng ai thèm biết đến mẹ chồng sống chết ra sao chứ đừng nói là xa xôi mà còn quà cáp,về thăm”.Tôi ngồi đó hàng giờ ở quán cà phê xeo xéo căn biệt thự,uống một chai nước nhỏ mà đầu óc vẫn loay hoay về câu chuyện bí ẩn của cô khách hàng xinh đẹp này. Cánh cửa biệt thự lại mở ra, hai mẹ con lại ôm nhau như không nỡ rời .Tôi đánh xe lại nhưng đứng xa xa chờ đợi, dù vậy tôi vẫn nghe rõ ràng tiếng bà mẹ chồng nói với cô con dâu:
-Con à! Con tìm người hủ hỉ cho đỡ buồn với lại có người lo cho con,má cũng yên tâm hơn. Con còn trẻ, đừng ở vậy hoài, tội cho con quá!
-Má ơi! Con còn thương ảnh, con không thể nào làm khổ người thứ ba. Với lại, má xúi con lấy chồng, lỡ như lại gặp người làm con khổ, con bắt đền má sao?
Bà mẹ chồng cười buồn.Tôi không hiểu bà vui vì có một người con dâu chung thủy hay là bà buồn vì con mình đã làm khổ đời con gái người ta? Nhưng đến giờ phút này, tôi đã khẳng định là cô nói đúng: bà mẹ chồng này có hiểu biết và tốt thật.
Chúng tôi về lúc trời chập choạng tối,cô mời tôi vào một quán ăn bình dân ven đường. Khi tôi hỏi không phải cô về ăn cơm với ba má mình sao thì cô cười nói rằng: -Có chứ! Nhưng tôi muốn mua hai phần cơm về cho anh và mẹ anh nữa. Nếu mẹ anh ở nhà ăn rồi thì có thể để cho mấy cháu đi học về trễ có đồ ăn.
Cô tử tế và tâm lý làm tôi thật sự cảm động hết sức. Cuốc xe hôm đó, tôi đã được trả công bằng gần cả tháng chạy cong lưng, đổ mồ hôi,sôi nước mắt.Tôi ngập ngừng không dám lấy nhiều tiền như vậy nhưng cô dịu dàng bảo:
-Trời cho tôi được ra ngoại quốc, kiếm tiền tuy không dễ dàng nhưng cũng còn đỡ vất vả hơn anh. Anh cứ lấy đi để mua thuốc bổ uống. Nghề này cực khổ lắm! Lại rất dễ mắc bệnh vì ăn uống không đảm bảo,ngủ nghỉ thất thường.Tới bây giờ anh vẫn có sức khỏe tốt bởi vì anh biết Phật pháp,hướng về con đường thiện nên được Trời Phật độ cho đó. Anh cứ nhận số tiền này, nếu được thì đi làm từ thiện gì nho nhỏ để tích phúc, tùy anh!
Tôi chở cô về nhà, cô bảo dừng xe xa xa đầu hẻm là được rồi, nhìn ánh mắt ngạc nhiên của tôi, cô ngập ngừng giải thích:
-Ba má tôi ghét chồng tôi nên không muốn tôi qua lại với bên nhà chồng. Lần nào về, tôi cũng phải nói dối đến nhà bà con hay bạn bè mới được yên thân đến thăm má chồng. Chuyện hôm nay mong anh giữ kín, đừng kể lại cho dì tôi biết nha!
-Dĩ nhiên rồi! Cô tốt như vậy, tôi đời nào làm chuyện thất đức với cô.
Tôi nói mà trong lòng thật xót xa,cô thật thà quá, may mà gặp tôi chứ kẻ gian tà khác thì bị tống tiền chết.Cô chợt nhớ ra điều gì đó nên quay lại hỏi:
-À quên nữa! Thứ bẩy này khoảng từ 12.00 trưa đến 02.00 chiều anh có rảnh không?Mình đi phát nước.
-Là làm cái gì vậy? Tôi không hiểu.
-Anh chở tôi đi mua nước chai ở tiệm,rồi đi ngoài đường phát cho mấy người nghèo như là người bán vé số,người lượm rác, những người chạy xe ôm chẳng hạn.Giờ đó ngoài đường nóng lắm,chỉ sợ anh ngại không muốn làm.
Tôi hớn hở:
-Làm chứ! Bất cứ chuyện gì giúp đỡ người khác trong khả năng mình tôi đều thích làm. Nhưng tôi nói trước là tôi không lấy tiền xe đâu nha tại vì tôi cũng muốn góp phần công đức với cô.
Cô mỉm cười gật đầu rồi nhỏ nhẹ tiếp:
-Vậy thì tốt! Thứ bẩy tôi chờ anh ở chỗ này, mình cùng đi.Sau đó mình sẽ mua sữa cho viện dưỡng lão ở chùa Diệu Phước nếu anh còn thời gian.Tôi sẽ thanh toán tiền xăng đàng hoàng cho anh.Tiền công anh không lấy nhưng xe đâu có chạy bằng nước đúng không?
Tôi đành chịu thua trước lý lẽ của cô chẳng lẽ tôi lại nói rằng số tiền công hôm nay đủ để tôi chở cô đi cả tháng rồi.Nhưng cô đã quay đi không để tôi nói thêm được gì nữa. Nhìn cô có phong thái lịch sự,cao sang nhưng tôi vẫn tin rằng đồng tiền cô kiếm ra được là lương thiện bằng chính mồ hôi nước mắt của cô chứ không phải là bằng những cách kiếm tiền dễ dàng và xấu xa được.
Rồi tôi chở cô đi những nơi mà cô muốn nhưng tuyệt nhiên không có nơi nào là chốn xa hoa, hưởng thụ cả mà toàn là viện mồ côi, dưỡng lão, người tàn tật, chùa chiền. Những tháng ngày bên cô quả thật tôi học hỏi được rất nhiều, nhìn thấy được rất nhiều cảnh khổ, từ đó mới biết mình đang hạnh phúc hơn biết bao nhiêu người.
Thời gian qua mau như chớp, cô trở về Mỹ, tôi đã mất một thời gian rất dài mới trấn tĩnh lại mình để trở về cuộc sống cũ. Tôi nhớ cô kinh khủng từ ánh mắt, nụ cười, từ cách nói chuyện vui vẻ cởi mở, đến dáng người thanh tao. Tôi nhớ những lúc cô cởi khẩu trang che bụi, bỏ kính mát cùng tôi bước vào quán nước bất kể sang trọng hay bình dân, phong thái cô đều ung dung còn tôi thì luôn ngượng ngùng vì bộ đồ cũ kỹ bụi bẩn trên người mình. Tôi nhớ mùi nước hoa thoang thoảng lúc nào cũng phảng phất nơi cô mùi nước hoa đã theo tôi đi vào giấc ngủ hằng đêm…trên chiếc xe cũ kỹ.
Năm sau cô lại về, và lại liên lạc với tôi. Mọi việc lập lại như lần đầu tiên. Mẹ chồng,nàng dâu hớn hở ôm nhau thắm thiết. Tôi lại đi làm từ thiện cùng cô. Lần này tôi hỏi cô tại sao không quyên góp nhiều người làm chung?Tại sao không đi taxi cho đỡ nắng?Cô buồn buồn giải thích rằng làm từ thiện bây giờ cũng không phải dễ kêu gọi.Thiên hạ đã mất lòng tin quá nhiều vì tai tiếng của những người kêu gọi này, họ đã làm ảnh hưởng đến những người thật sự lương thiện khác. Còn chuyện tại sao không đi taxi thì cô giải thích rằng: làm từ thiện mà lại còn muốn hưởng thụ cho tấm thân thì còn ý nghĩa gì nữa.
-Thôi thì khả năng mình làm được tới đâu thì làm tới đó. Trời biết, Đất biết, nếu kêu gọi họ chê bai dè bỉu,mình vô tình lại tạo khẩu nghiệp cho người ta.
Tôi tán thành:
-Đúng rồi! Ở Việt Nam làm từ thiện coi như cũng là một nghề kiếm tiền đó nha! Người nghèo, người khổ chiếm đa số,người ta khoe ra nào là “biệt phủ” nào là các”đại gia”gì gì đó chỉ chiếm số rất ít mà thôi.
Cô thở dài tiếp:
-Đã nghèo còn bị bóc lột, đàn áp, còn bị giới có tiền có tâm nhưng không dám giúp vì sợ bị lừa đảo.
Thế là hai chúng tôi trong quán cà phê nhỏ cùng ngồi nói chuyện rất tâm đắc với nhau về tình hình chính trị tại Việt Nam. Ngày tháng qua đi, cô lại sang Mỹ rồi lại về Việt Nam, tôi mong cô như Ngưu Lang bên cầu Ô thước mong đến tháng bẩy được gặp Chức nữ. Tôi biết thân phận mình còn tệ hơn cả chàng Trương Chi nữa vì Trương Chi còn có giọng hát hay nên nàng Mỵ Nương mới chú ý còn tôi thì chẳng có gì.Đêm đêm tôi cầu nguyện cho mẹ tôi và cả ba má của cô được dồi dào sức khỏe để cô còn về lại Việt Nam, vì có lần cô nói với tôi rằng cả đất nước Việt Nam trong mắt cô chỉ còn lại là cha mẹ mà thôi.
Ngày ngày tôi lại chạy xe kiếm ba cọc ba đồng đủ sống qua ngày giúp mẹ được thêm tiền chợ, để dành lúc bệnh hoạn, thuốc men. Nhưng tâm tôi thanh thản và vui vẻ, mỗi năm cô về là hạnh phúc vô cùng to lớn đối với tôi.Chỉ cần vài lần gặp gỡ, được chở cô đi trên những con đường đến chỗ làm từ thiện, nhìn thấy nụ cười hiền từ, đôi mắt đẹp và giọng nói vui tươi, nhẹ nhàng của cô là tôi đã được an ủi lắm rồi. Tôi biết trong đời này kiếp này chẳng bao giờ tôi có cơ hội với cô đâu nhưng không hiểu sao tôi vẫn nuôi hy vọng vớ vẩn là mong cô cứ mãi độc thân như thế này:Đừng yêu ai và đừng ai để ý đến cô(!). Tôi biết tôi ích kỷ, tâm địa chẳng bằng một góc bà mẹ chồng của cô nhưng không hiểu sao tôi vẫn cứ mong cầu như thế.
Vài năm sau đó, tình cờ chở khách đi ngang qua nhà,thấy cô rạng rỡ lộng lẫy tươi thắm đang đứng chụp hình với chồng dưới tấm bảng”Thành hôn”,chồng cô một người đàn ông nhìn phúc hậu, lịch lãm, chững chạc rất xứng với cô. Tay lái tôi loạng choạng,bà khách trên xe hết hồn la bai bải , tôi vội vàng xin lỗi rồi nói với bà rằng tại có hạt bụi đã bay vào trong mắt.
NGỌC THANH THI
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Chuyện Tình Ngõ Hẹp -Tác giả Ngọc Thanh Thi
NỘI TẠNG CHÚNG TA SỢ CÁI GÌ? (ST)
SỨC KHỎE : NỘI TẠNG CHÚNG TA SỢ CÁI GÌ?
1- Tim sợ mặn
Hấp thụ thực phẩm chứa nhiều muối có thể mắc huyết áp cao, bệnh tim mạch và các nguy cơ tiềm ẩn khác. Lượng ion natri lớn trong muối có thể làm tăng dung lượng máu trong cơ thể. Do đó ăn quá nhiều sẽ làm huyết áp tăng cao, tăng gánh nặng cho tim.
2- Phổi sợ khói
Trong cuộc sống hàng ngày, ngoài khói thuốc lá ra thì ô nhiễm khói nhà bếp, thiết bị trong nhà… cũng là một yếu tố có nguy cơ gây ung thư phổi.
Các nghiên cứu đã chỉ ra rằng, hệ thống thông gió trong nhà bếp không tốt cũng là một nguyên nhân. Nhóm người này có nguy cơ mắc ung thư phổi tăng 49% so với những người khác.
3- Dạ dày sợ lạnh
Tỷ lệ phát bệnh loét dạ dày và tá tràng thường biến động theo mùa. Khi thời tiết giao mùa giữa thu đông và đông xuân là thời điểm có nguy cơ phát bệnh cao.
Khi thời tiết giá lạnh cần đặc biệt lưu ý đến dạ dày. Nếu bạn bị đau dạ dày, khó chịu ở bụng, khó tiêu, khi đó ăn đồ ăn lạnh đều sẽ gây ra khó chịu hoặc làm nặng thêm triệu chứng khó chịu của dạ dày.
4- Thận sợ thịt
Mức sống hiện đại của con người đã được cải thiện đáng kể, nhưng thường xuyên hấp thụ quá mức lượng cá, thịt trong khẩu phần ăn có khả năng dẫn tới thừa protein, lâu dài sẽ tăng gánh nặng cho thận. Bệnh nhân có thận yếu, nếu ăn thịt quá nhiều sẽ càng tăng tổn thương cho tạng phủ này.
5- Gan sợ béo
Nếu cân nặng của một người tăng từ 3% đến 5% so với bình thường, thì rất có khả năng sẽ dẫn tới tình trạng gan nhiễm mỡ. Thông thường quá trình một người bắt đầu bị béo phì trước tiên gan nhiễm mỡ, sau đó xuất hiện vùng mỡ ở eo và cuối cùng là cân nặng tổng thể vượt quá tiêu chuẩn, trở thành một người mập. Do đó, người mập dễ bị gan nhiễm mỡ.
Tuy nhiên, đôi khi những người gầy cũng có thể bị gan nhiễm mỡ. Điều này chứng tỏ một người có béo hay không, không thể chỉ dựa vào chỉ khối lượng cơ thể, mà cần xem tỷ lệ mỡ. Nếu cơ bắp ít hơn, chất béo nhiều hơn, cũng có thể bị gan nhiễm mỡ.
6- Ruột sợ ngồi
Theo kết quả nghiên cứu, những người đàn ông thích ngồi yên trong một thời gian dài có nguy cơ tái phát polyp đại tràng cao hơn. Nếu để mặc cho khối u lành tính này được phép phát triển, kết quả có thể dẫn tới ung thư ruột kết.
Bệnh nhân được chẩn đoán mắc bệnh ung thư đại trực tràng có nguy cơ tử vong cao hơn nếu ngồi nhiều, còn nếu giữ cho cơ thể vận động, cơ hội sống sót có thể tăng lên.
7- Tuyến tụy sợ căng
Thói quen ăn uống không điều độ có thể dễ dàng dẫn tới viêm tụy. Ví dụ, ăn quá nhiều, uống quá nhiều… rất dễ gây kích ứng cho tuyến tụy, viêm tụy cấp.
Một số bệnh nhân khi mắc bệnh có thể dẫn tới tình trạng nguy hiểm, không được cấp cứu kịp thời dễ dẫn tới tử vong.
8- Túi mật sợ ngọt
Hấp thụ quá nhiều đường sẽ đẩy nhanh quá trình tích tụ cholesterol, dẫn đến mất cân bằng cholesterol, axit mật và lecithin trong mật. Cholesterol quá mức sẽ tạo thành sỏi cholesterol.
Ngoài ra, lượng đường trong cơ thể quá nhiều sẽ được chuyển hóa thành chất béo, dẫn tới tăng cân, từ đó gia tăng bài tiết cholesterol, thúc đẩy sự xuất hiện của sỏi mật.
9- Da sợ phơi
Sử dụng kem chống nắng không phải là đặc quyền của nữ giới thích làm đẹp. Trên thực tế, những người già càng nên chú ý tới việc chống nắng.
Lý do là vì da của người già mỏng hơn, nếu không chú ý bảo vệ vào mùa hè thì dễ bị cháy nắng. Biểu hiện chủ yếu là xuất hiện các vết ban đỏ lan tỏa bao phủ ở vùng tiếp xúc với ánh nắng, kèm theo ngứa rát khó chịu và các hiện tượng khác.
Nói chung, bạn nên tránh tiếp xúc với ánh nắng mặt trời. Cố gắng không đi ra ngoài khi mặt trời chiếu sáng từ 10 giờ sáng đến 2 giờ chiều. Nếu phải đi ra ngoài, nên mang ô và tốt nhất là mặc quần áo dài tay.
10- Bàng quang sợ nhịn
Thường xuyên nhịn tiểu dễ dẫn tới viêm bàng quang. Nhịn tiểu làm bàng quang ở vào trạng thái ứ đầy trong thời gian dài, từ đó làm giảm tính đàn hồi của cơ quan này và các tế bào thần kinh trở nên trì trệ, lâu dài dễ dẫn đến cảm giác không muốn tiểu.
Lúc này, lực co bóp của bàng quang giảm, dẫn tới nước tiểu bị sót lại trong bàng quang sau khi tiểu và hình thành sỏi thận. Số lần đi tiểu giảm làm các chất độc trong quá trình trao đổi chất không được bài tiết ra ngoài kịp thời, từ đó dễ dẫn tới viêm bàng quang, thậm chí ung thư bàng quang..
Hơn nữa, sau khi nhịn tiểu sẽ làm áp lực trong bàng quang tăng lên, vi khuẩn dễ đi lên niệu quản có thể gây viêm bể thận.
Sưu tầm# Sức khoẻ & đời sống
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở NỘI TẠNG CHÚNG TA SỢ CÁI GÌ? (ST)
Người duy nhất được chôn trên Mặt Trăng (ST)
Trong lịch sử nhân loại, chỉ duy nhất một người được chôn cất trên Mặt trăng, tro cốt của ông được tàu không gian đưa đến thiên thể này và an táng ở miệng núi lửa.
Nhân loại đã in dấu chân của mình lên Mặt trăng từ cách đây nửa thế kỷ và vẫn luôn tiếp tục việc nghiên cứu nó. Tuy nhiên cho đến nay, vẫn chỉ có duy nhất một con người được yên nghỉ trên vệ tinh thân thiết này của Trái đất.
Người thầy của các phi hành gia
Nhà thiên văn và địa chất học Eugene Shoemaker là người sáng lập ngành Hành tinh học. Ông cũng là chuyên gia hàng đầu trong việc nghiên cứu các miệng núi lửa trên Trái đất cũng như Mặt trăng.
Chính Shoemaker phát hiện ra sao chổi Shoemaker-Levy có mảnh vỡ va chạm với sao Mộc vào năm 1994. Đó có thể là khoảnh khắc duy nhất con người quan sát được vụ va chạm của 2 thiên thể trong Hệ Mặt trời.
Shoemaker cũng là một trong những nhà khoa học đưa ra giả thuyết về việc một tiểu hành tinh rơi xuống Trái đất cách đây 65 triệu năm – thời của khủng long, phá hủy phần lớn sự sống trên hành tinh.
Nhà thiên văn và địa chất học Eugene Shoemaker.
Khi kế hoạch đưa tàu Apollo lên khám phá Mặt trăng được triển khai, Shoemaker là một trong những người nằm trong danh sách dự kiến tham gia sứ mệnh lịch sử này và trở thành nhà địa chất học đầu tiên bay trên vệ tinh. Tuy nhiên, nguyện vọng này không trở thành hiện thực do Shoemaker mắc bệnh Addison, hậu quả của việc tuyến thượng thận không sản xuất đủ lượng hormone cần thiết.
Theo các bác sĩ, với căn bệnh này, Shoemaker cần được giám sát y tế liên tục và điều đó không thể thực hiện trong hành trình bay vào không gian. Không thể cùng lên Mặt trăng, Shoemaker trở thành huấn luyện viên đào tạo các phi hành gia.
Tro cốt được đưa lên Mặt trăng
Eugene Shoemaker qua đời năm 1997 trong một vụ tai nạn xe hơi, khi ông đang đi công tác cùng vợ ở Australia. Khát vọng được đặt chân lên Mặt trăng của ông không bao giờ thành hiện thực.
Để tri ân người thầy cũng như tôn vinh những cống hiến của ông cho khoa học và sứ mệnh chinh phục Mặt trăng, Carolyn Porco, cô học trò từng hỗ trợ ông khám phá sao chổi Shoemaker-Levy 9, quyết hoàn thành tâm nguyện của Shoemaker. Lúc bấy giờ, Carolyn đang công tác tại Đại học Arizon với vai trò là nhà khoa học hành tinh.
Shoemaker là người đầu tiên và duy nhất ở Trái Đất ở thời điểm này được an nghỉ trên Mặt trăng.
Cùng với sự hỗ trợ của NASA và một công ty chuyên đưa người vào không gian, nữ chuyên gia đã tìm ra cách gửi một phần tro cốt của Shoemaker (28 gram) lên Mặt trăng. Chiếc hộp đặc biệt chở tro cốt được tàu không gian Lunar Prospector đưa tới thiên thể này vào năm 1998. Khi tàu tiếp cận Mặt trăng, chiếc hộp được thả xuống một trong những miệng núi lửa trên bề mặt vệ tinh này.
Phía trên hộp có khắc tên, ngày tháng năm sinh của Eugene Shoemaker, hình ảnh sao chổi lớn nhất năm 1997 (Hale-Bopp) cùng hố thiên thạch Arizona.
(Theo VTC News)
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Người duy nhất được chôn trên Mặt Trăng (ST)
Bí quyết làm sáng mắt (ST)
Bí quyết làm sáng mắt
(Bài do Tâm Nguyễn sưu tầm và chuyển)
Giáo sư Đông y: Dù gần như bị mù, nhưng tôi đã tự làm mắt mình sáng lại theo cách này
Bệnh về mắt như giảm thị lực, cận thị, viễn thị, đục thủy tinh thể ngày càng phổ biến. Bí quyết của giáo sư Đông y đơn giản này sẽ giúp bạn bảo vệ tốt đôi mắt quý giá của mình.
-
Mắt sắp mù đã sáng trở lại
Một trong những kinh nghiệm vô cùng quý giá về phương pháp điều chỉnh thị lực của giáo sư Hạ Phổ Nhân – một danh y đại sư của Trung Quốc, được Hội Y học Trung Quốc gọi là “thần châm” (bậc thầy giỏi như thần về châm cứu) được giới thiệu sau đây có thể là thông tin tham khảo tốt cho người có bệnh về mắt.
Khoảng 30 năm trước, Giáo sư Nhân có bệnh về mắt, đục thủy tinh thể, gần như bị mù. Trong bối cảnh thời đó, điều kiện chữa bệnh chưa hiện đại như ngày nay, ông đã dùng các biện pháp điều trị theo đông y, và mắt sáng rõ lên theo thời gian.
Áp dụng những phương pháp tập luyện đơn giản hàng ngày, đến nay, dù giáo sư Nhân đã 85 tuổi, nhưng ông vẫn có thể đọc sách báo, chơi bài mà không cần phải đeo kính.
Thị lực của ông khá ổn định và đủ sáng để làm việc bình thường. Điều này quả thực là một sự ngạc nhiên kỳ diệu.
Do xu thế sử dụng công nghệ, thị lực của chúng ta đang giảm đi đáng kể, đặc biệt là trẻ em.
Giáo sư Nhân rất lo lắng về vấn đề này, ông khuyến khích mọi người nên duy trì tập luyện cho mắt, vừa không tốn tiền lại hiệu quả lâu dài.
1-Xoay mắt: làm mắt tinh, thông huyết, ngăn ngừa đục thủy tinh thể
Phương pháp này rất đơn giản, chỉ cần khép mắt nhẹ, thư giãn, xoay tròng mắt theo chiều kim đồng hồ 36 lần, đổi chiều xoay tiếp 36 lần.
Nếu kiên trì tập phương pháp này, các bệnh về mắt sẽ giảm đi thấy rõ, không chỉ có tác dụng chữa bệnh đục thủy tinh thể, viễn thị , hoa mắt, mà còn có tác dụng phòng chống cận thị hiệu quả.
Giáo sư Nhân cho biết, đây bài tập được đánh giá cao từ xưa đến nay, giúp làm máu chạy nhanh hơn, một số chất cặn bã được đào thải nhanh chóng, từ đó hạn chế được triệu chứng đục thủy tinh thể phát triển.
Y học hiện đại cũng đã phát hiện ra rằng, khi xoay chuyển mắt có thể có thể giúp các mao mạch mắt hoạt động, thúc đẩy tuần hoàn máu, do đó cải thiện sự trao đổi chất trong mắt, giúp kiểm soát sớm và đục thủy tinh thể.

Khép mắt hờ, xoay tròng mắt vòng tròn 36 lần rồi đổi chiều (Ảnh giáo sư Nhân hướng dẫn)
2-Bấm huyệt thừa khấp: Chống viễn thị, giảm cận thị
Dùng ngón trỏ bấm vào huyệt thừa khấp. Mắt hướng thẳng về phía trước, tròng đen nhìn xuống dưới, huyệt thừa khấp nằm ở xương hốc mắt dưới. Dùng ngón trỏ day bấm nhiều lần.
Kể từ năm 47 tuổi, giáo sư Nhân đã có dấu hiệu mắt mờ, giảm thị lực, phải đeo kính nặng độ nhưng mắt vẫn không nhìn rõ. Giáo sư đã nghiên cứu và áp dụng bài bấm huyệt này vào mỗi buổi sáng thức dậy, coi như là một giải pháp cung cấp máu cho đôi mắt.
Sau một thời gian kiên trì thực hiện, mắt ông đã cải thiện rõ rệt.

3. Bấm huyệt minh nhãn: Giảm mệt mỏi mắt, nuôi dưỡng mắt sáng
Bằng một phương pháp mát-xa đơn giản, khi vào giờ nghỉ ngơi, hoặc chờ xe buýt, hay bất kỳ thời điểm nào trong ngày, bạn nên bấm huyệt minh nhãn, huyệt phong nhãn để giảm chứng mỏi mắt.
Trước khi đi ngủ, nếu bạn không phải là người dễ ngủ, khuyến khích việc bấm huyệt để loại bỏ mệt mỏi mắt, giúp bạn nhanh chóng đi vào giấc ngủ, phương pháp này cũng có thể ức chế quá trình đục thủy tinh thể do tuổi già.
Ngoài ra, bấm huyệt này cũng có thể làm giảm chứng viêm kết mạc cấp tính, tất cả các triệu chứng liên quan đến mắt. Những người làm việc với máy tính, công việc cần dùng mắt nhiều, nên bấm huyệt này 2 lần mỗi ngày.

Cách bấm huyệt: Dùng ngón trỏ và ngón cái của tay này, bấm day huyệt cho tay kia rồi đổi ngược lại. Mỗi lần bấm từ 3-5 phút, cho đến khi cảm thấy hơi đau hoặc nóng vùng huyệt thì dừng lại. Tiện lợi nhất là bấm vào buổi sáng và tối, trước và sau khi ngủ dậy .

Giáo sư Hạ Phổ Nhân, là một quốc y đại sư của Trung Quốc, thành viên Hiệp hội Khoa học Trung Quốc, cố vấn cao cấp Hiệp hội Châm cứu Trung Quốc, Hội trưởng Hội châm cứu Bắc Kinh và rất nhiều chức anh uy tín khác, công tác tại Trung tâm Châm cứu, Bệnh viện Trung y Bắc Kinh, thuộc Đại học Khoa học y khoa Thủ đô (Trung Quốc).
![]()
Giáo sư Hạ Phổ Nhân trực tiếp đào tạo nghề cho các thế hệ kế cận.
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Bí quyết làm sáng mắt (ST)
Giấc Mơ Tuyệt Vời Về Cha_Điệp Mỹ Linh
Giấc Mơ Tuyệt Vời Về Cha
Thành kính tưởng niệm Ba tôi – Cụ Điệp Linh Nguyễn Văn Ngữ – nhân Father’s Day 2021
– Điệp Mỹ Linh –
Như mọi buổi chiều, tôi âm thầm quan sát những sinh hoạt quen thuộc, vui mắt bên kia khung cửa sổ trên lầu, nơi hai góc đường của một khu vực rất yên tĩnh. Bất chợt, tôi thấy hình ảnh là lạ của một người đàn ông, một tay nắm tay đứa bé gái tóc vàng; một tay đẩy chiếc xe có em bé nằm bên trong.
Không hiểu tại sao tôi lại có thiện cảm ngay với hình ảnh người đàn ông và hai đứa bé. Tôi cứ nhìn theo ba Bố con – tôi đoán như thế, không biết đúng hay sai – và tôi “ngân nga” nho nhỏ vài câu của một ca khúc chợt đến trong hồn tôi:
“…Used to wrap my hands around his little finger
Turns out he was wrapped around mine
He said: ‘You can be anything you want to in this great big world
But I’m always gonna be daddy’s little girl, daddy’s little girl’…” (1)
Tôi “ngân nga” đến đây cũng là lúc ba Bố con đi ngang nhà tôi. Tôi mỉm cười khi thấy đôi chân của bé gái tung tăng, tay chỉ trỏ vào sân nhà tôi. Người Bố xoa đầu đứa bé. Đứa bé ngước nhìn Bố rồi níu tay Bố, nghiêng đầu vào tay Bố.
Hình ảnh dễ thương của ba Bố con làm sống lại trong hồn tôi hình ảnh ngày xưa chị em tôi quấn quýt bên Ba tôi mỗi khi Ba tôi trở về nhà, sau vài ngày đưa đoàn văn nghệ trình diễn, ủy lạo các đơn vị thuộc liên khu V, do Việt Minh – tiền thân của cộng sản Việt Nam (csVN) – kiểm soát.
Lần nào cũng vậy, trước khi cởi đôi “dép râu”, Ba tôi cũng lấy từ ba-lô một tán đường đen nhỏ xíu – do đơn vị cấp cho Ông để Ông “bồi dưỡng” – cho tôi, bảo:
– Ăn đi, con! Ăn cho mau lớn!
Hôm nào không đi công tác, sau giờ tập kịch và tập ca cho đoàn văn nghệ, chiều chiều Ba tôi thường “đeo” bé Ngọc – em tôi – phía trước, bằng miếng vải dài, choàng xéo vai và lưng rồi dẫn tôi đi chầm chậm dọc con đường cái quan loang lổ, do Việt Minh đào xới để thực hiện chính sách “tiêu thổ kháng chiến” và “bần cùng hóa nhân dân”.
Khi nào mỏi chân, ba Bố con tôi ngồi trên mấy tảng đá ven đường, nghỉ chân. Những lúc đó, Ba tôi kể về cảnh trí, nếp sống, văn hóa và tình người trong thành phố Nha Trang, Dalat và trường Pellerin ở Huế mà Ba tôi đã phải rời xa để dấn thân theo lý tưởng cao cả của một thanh niên.
Theo giọng kể bùi ngùi của Ba tôi, tôi cảm thấy niềm thương yêu tha thiết dành cho Nha Trang, Dalat và Huế mỗi ngày một đậm đà hơn. Khi nào nghe tôi hỏi những câu thể hiện được tất cả sự thơ dại của tôi, Ba tôi cũng cười, xoa đầu tôi và mắng yêu: “Cha mày!”
Niềm khăng khít giữa ba Bố con tôi tưởng sẽ bền lâu, không ngờ, Ba tôi bị thuyên chuyển đi Hà Bằng. Ba tôi phải đi Hà Bằng trước để thuê nhà sẵn, khi gia đình dời đến, sẽ có nơi cư ngụ.
Trong mấy ngày Ba tôi vắng nhà, bé Ngọc bị bệnh. Sau khi được Má tôi dùng dầu Nhị Thiên Đường “cao gió” mà bệnh của bé Ngọc cũng không thuyên giảm, Má tôi hỏi thăm và nhờ người hàng xóm mời ông y tá.
Ông y tá đến khi Má tôi đang cho bé Ngọc bú. Má tôi cười, chào. Ông y tá im lặng, chăm chăm nhìn cặp vú no tròn của Má tôi. Má tôi vội để bé Ngọc lên chiếc giường duy nhất của gia đình rồi kéo áo của Má tôi xuống.
Bị cắt sữa bất ngờ, bé Ngọc khóc ré lên. Má tôi không thể che giấu được sự lúng túng. Thời điểm đó – trong “vùng giải phóng”, do Việt Minh kiểm soát – không có sữa hộp; mọi đứa bé đều được nuôi bằng sữa Mẹ. Thấy Má tôi không giấu được sự “lấn cấn”, ông y tá cứ nhìn vùng ngực căng sữa của Má tôi trong khi tiếng khóc của bé Ngọc nghe đã khàn. Má tôi thúc:
– Anh khám giùm cho cháu đi!
Ông y tá rờ trán bé Ngọc, bảo:
– Con nhỏ này bị bệnh thương hàn, nặng lắm! Phải chữa trị gấp!
– Anh chữa trị cho cháu bằng cách chi?
– Ở đây chỉ có thuốc ký ninh vàng; trị bá bịnh.
– Anh biết bác sĩ ở đâu, làm ơn chỉ giùm?
– Đi hết cái tỉnh Quảng Ngãi còn chưa biết tìm được một bác sĩ hay không; nói chi cái làng Sơn Tịnh này!
– Rứa thì anh làm ơn cứu con tôi. Tôi sẽ bán tất cả những gì tôi còn để đền ơn anh.
Ông y tá nhìn quanh nhà rồi hỏi:
-Chị còn cái gì mà đòi bán để đền ơn tôi?
-Tôi còn vài cái áo dài, chắc vợ của anh sẽ thích; mấy bộ đồ tây của chồng tôi, có lẽ anh mặc vừa.
– Đồ tây là đồ gì?
– Dạ, đồ tây gồm cái quần có dây nịt và cái áo “chemise”.
– Áo “sơ mi” là áo gì?
Má tôi chỉ cười, bước vào sau tấm màn, đem ra chiếc quần màu cà-phê sữa và áo sơ-mi trắng, tay dài. Ông y tá sáng mắt lên:
– Một viên ký ninh vàng đổi một áo sơ-mi hoặc một cái quần. Chịu không?
– Răng mắc dữ rứa?
– Bộ đồ tây và sinh mạnh của con chị, cái nào đáng giá hơn?
– Bệnh của cháu cần bao nhiêu viên ký ninh vàng?
– Chưa biết. Chịu hay không, nói đi!
– Dạ, chịu.
– Chịu thì theo tôi đi lấy thuốc.
Má tôi vừa bế bé Ngọc vừa quay sang tôi:
– Con mang dép vô, đi với Má!
Ông y tá ngăn lại:
– Chị đi một mình chị thôi, đem tụi nó theo làm gì?
– Tôi không thể để con tôi ở nhà mà không có tôi.
– Ở đây, đàn bà ai cũng đi làm rẫy, làm ruộng, mót lúa, mót khoai; con cái ở nhà, đứa lớn coi đứa nhỏ chứ có ai như chị, ở nhà cho “trắng da dài tóc”.
– Tôi đâu nói chi mất lòng anh, răng anh nặng lời với tôi?
Vừa cầm bộ đồ của Ba tôi, ông y tá vừa đáp:
– Không nặng nhẹ gì hết! Có đi với tôi hay không? Không đi thì tôi đi về.
– Anh chưa chữa bệnh cho con tôi mà về răng được?
– Ai cấm được tôi? Chị đồng ý bộ đồ này đổi hai viên ký ninh vàng hay không?
– Dạ, đồng ý.
Ông y tá lấy từ túi áo bà ba một gói giấy, mở ra, lấy hai viên thuốc, trao cho Má tôi. Má tôi ngạc nhiên:
– Ủa, thuốc đây mà tại răng khi nãy anh buộc tôi phải đi theo anh lấy thuốc?
Ông y tá “ậm ừ” một thoáng mới đáp:
– Quê… quên, được không? Đàn bà mà cái gì cũng hỏi.
Má tôi nghẹn ngào như sắp khóc. Ông y tá tiếp:
– Cho nó uống mỗi lần một phần tư viên; sáng một lần, tối một lần. Nhớ phải ngâm thuốc trong nước cho tan ra, nếu không, nó “mắc cổ”!
Ông y tá cầm bộ đồ của Ba tôi, quay ra cửa. Má tôi bế bé Ngọc, vén áo lên, chưa kịp cho bé Ngọc bú thì ông y tá quay nhanh vào trước sự ngơ ngác của Má tôi:
– Anh trở lại chi rứa?
– Quên gói thuốc ký ninh.
Má tôi và tôi đều ngơ ngác nhìn quanh, không thấy gói thuốc đâu cả. Trong lúc ngơ ngác, Má tôi quên kéo vạt áo bà ba xuống để che vùng ngực trắng ngần. Ông y tá lao nhanh về phía Má tôi. Má tôi vừa thụp người xuống, cố bảo vệ bé Ngọc, vừa hét lớn:
– Bớ người ta! Bớ làng xóm…cứu Mẹ con tôi!
Tôi cũng dậm chân, khóc, “la làng”! Bất ngờ, tôi nghe tiếng Ba tôi từ cửa trước:
– Ê! Mày làm cái gì vậy, hả, thằng khốn nạn?
Quay ra cửa, thấy Ba tôi, ông y tá chạy thoát bằng cửa sau, bỏ quên bộ đồ tây của Ba tôi.
Dòng kỷ niệm buồn của tôi vừa đến đây, tôi chợt nghe tiếng Ba tôi gọi: “Con!” Quay lại, tôi thấy Ba tôi ngồi xuống chiếc ghế cạnh tôi, vừa chỉ theo ba Bố con đang đi trên đường trước nhà tôi vừa nói:
– Cậu đó với hai đứa nhỏ làm Ba nhớ thời gian gia đình mình sống ở Sơn Tịnh và Hà Bằng.
– Hà Bằng ở đâu, Ba?
– Hà Bằng thuộc Phú Yên, phía bắc đèo Quán Cau, dọc theo Quốc lộ I. Hà Bằng có đầm Ô Loan, đẹp lắm, con!
– Để con vào Google tìm xem.
Sau một lúc tìm kiếm, tôi nói:
– Ba à! Con thấy đầm Ô Loan chứ con tìm không ra Hà Bằng.
– Chắc “tụi nó” – csVN – đổi tên rồi.
– Tên Hà Bằng đẹp chứ có gì mà họ phải đổi?
– “Tụi nó” mà! Cái gì có tàn tích bất lợi cho “tụi nó” – như đấu tố, cải cách ruộng đất, khởi nghĩa Quỳnh Lưu – hoặc có biểu tượng tốt đẹp của Việt Nam Cộng Hòa thì “tụi nó” đổi, xóa. Ngay như lịch sử Việt Nam cận đại và Wikipedia mà “tụi nó” cũng sửa, con biết không?
– Sao csVN hèn quá vậy, Ba?
– Thôi, tìm hiểu về “tui nó” làm chi cho mất thì giờ; để Ba nói về Hà Bằng cho con nghe.
– Dạ. Khi dời về Hà Bằng, gia đình mình sống ở đâu, Ba?
– Ba mướn được cái chái bằng tranh nơi ngôi nhà gạch, trước chợ Hà Bằng, ngay ngã ba đường cái quan và đường mòn dẫn lên Chùa Lầu. Ngôi đình làng cạnh chợ Hà Bằng là nơi Ba mở lớp dạy học; vì “tụi nó” chỉ phát cho Ba mỗi tháng 08 ký gạo, gia đình mình không thể sống được. Từ “nhà” mình đi về hướng Bắc một đoạn ngắn, sẽ gặp ngã ba, bên phải. Quẹo theo ngã ba đó một đoạn ngắn là đến đầm Ô Loan.
– Sao Ba nhớ kỷ vậy?
– Cái gì vui, mình nhớ hoài; cái gì buồn quá, mình không thể quên!
– Điều gì trong thời kháng chiến mà Ba không thể quên?
– Có hai điều, đến chết Ba cũng vẫn không quên!
– Hai điều gì mà… kinh khủng vậy, Ba?
– Cái chết của bé Ngọc và sự ra đời của thằng Linh!
– Con không nhớ nguyên nhân cái chết của bé Ngọc!
– Lúc đó con còn nhỏ quá, chưa biết gì, làm sao nhớ được!
Ba tôi thở dài, nhìn ra xa, như cố nén nỗi đau thương vào lòng, rồi tiếp:
– Hôm đó, may mà Ba về kịp, cứu được Má khỏi bị ô uế vì thằng y tá khốn nạn. Nhưng, sau đó, thằng y tá trốn mất, bé Ngọc không có thuốc, phải chết!
– Trời!
– Sự ra đời của Linh cũng là một nỗi đau sâu kín trong lòng Ba.
Im lặng một chốc, Ba tôi tiếp:
– Buổi chiều, lúc Má chuyển dạ, bà chủ nhà đuổi Má ra khỏi cái chái mà gia đình mình thuê; vì bà ấy bảo Má sinh đẻ trong đất của bả thì bả bị xui xẻo. Ba đưa Má ra chợ, ông gác chợ đuổi đi. Ba đưa Má đến cái đình – nơi Ba dạy học mỗi ngày – ông giữ đình cũng đuổi đi. Ba phải đưa Má xuống gần đầm Ô Loan, trải chiếc chiếu dưới bụi duối, để Má và con ngồi nghỉ, Ba đi rước bà mụ – Mẹ của hai thằng học trò của Ba.
Lúc Ba và bà mụ tới, thấy tình cảnh của Má và con, bà mụ khóc, bảo gia đình mình nghèo quá, thôi, bà mụ không lấy tiền công. Ba bảo, nếu bà mụ không lấy tiền công “đở đẻ” cho Má thì Ba cũng sẽ không lấy tiền học của hai thằng con của bà ấy.
Hôm đó đầm Ô Loan lấp lánh ánh trăng, trông đẹp và huyền diệu vô cùng. Ba và con ngồi trên đường cái quan loang lở. Xa xa, thấp thoáng bóng dáng bà mụ và tiếng rên nho nhỏ nhưng đầy đau đớn của Má. Câu chuyện thật nhưng có vẻ như tiểu thuyết và đầy kịch tính đó làm nảy sinh cái tên của thằng Linh: Nguyễn Phiêu Linh và bài Bến Thu. Con nhớ, trong bài Bến Thu có câu: “Sống không một tình thương, không gia đình, không quê quán” hay không?
– Dạ, con nhớ. Nhưng, tại sao suốt mấy mươi năm qua Ba Má không cho tụi con biết hai câu chuyện đau lòng này?
– Các con biết để làm gì? Ba Má đã bàn tính về hai chuyện này và quyết định không cho các con biết; vì ngại thằng Linh bị mặc cảm. Chuyện bé Ngọc đã là một thảm cảnh; nếu thêm thằng Linh bị mặc cảm nữa thì niềm ân hận trong lòng Ba sẽ to lớn vô cùng, không thể nào Ba có thể vượt qua! Nếu Ba không vượt qua được thì ai giúp Má nuôi các con?
– Hoàn cảnh đưa đẩy chứ Ba đâu cố tình tạo nên mà Ba ân hận?
– Đành rằng hoàn cảnh đưa đẩy; nhưng, nếu Ba sáng suốt một tý để không bị “tụi” csVN lừa bịp thì gia đình mình đâu đến nỗi!
Im lặng. Một chốc sau, Ba tôi tiếp:
– Cũng may, sau thời gian dài nhận thức được bề trái của “tụi” csVN và thấy tận mắt sự tàn ác của “tụi nó” dành cho dân tộc mình cùng với sự tàn phá thảm khốc do “tụi nó” gây ra trên Quê Hương mình, Ba kinh tởm “tụi nó” và Ba đã đưa gia đình trở về miền Nam kịp thời để con đi học.
– Nếu Ba không thức tỉnh sớm, có lẽ con đã là “cán bộ gái”; con của con là “cán bộ nhí anh hùng”; cháu của con phải xuất cảnh lao động hoặc làm điếm trá hình cho Tàu và Đại hàn, rồi trở thành kẻ ăn cắp “chuyên nghiệp”!
– Đời nào Ba để những chuyện như vậy có thể xảy ra cho con của Ba. Khi con lớn, con đàn Accordéon và hát trong ban ca nhạc Bình Minh, đài phát thanh Nha Trang, ước vọng của con là được trở thành ca sĩ nhà nghề. Nhạc sĩ Minh Kỳ và nhạc sĩ Canh Thân cũng khuyến khích Ba nên cho con trở thành nghệ sĩ chuyên nghiệp, nhưng Ba cũng vẫn không cho. Con nhớ không?
– Như vậy có nghĩa là gì, con không hiểu.
– Nghĩa là, bất cứ điều gì Ba thấy trước sẽ ảnh hưởng không tốt đến cuộc đời của chị em con thì, bằng mọi cách, Ba cố tránh, không để những điều đó xảy ra. Thế thì làm gì có chuyện Ba để con trở thành “cán bộ gái” trong guồng máy đầy ác tính của csVN được.
– Nghĩa là không trước thì sau, Ba cũng ly khai Việt Minh, phải không, Ba?
– Ai có chút lương tri và học vấn thì người đó sẽ không thể nào chấp nhận để một nhóm người dốt nát cổ xúy cho sự tôn sùng một lãnh tụ không ra gì như ông Hồ Chí Minh. Ba đi kháng chiến là vì lòng yêu nước chứ không phải vì bất cứ cá nhân nào cả.
Tôi chưa kịp tỏ ý kiến, Ba tôi tiếp:
– Thôi, chuyện thời chiến và sau cuộc chiến, “dẹp” đi, con! Cả một dân tộc bị lừa!
Thấy tôi “ngớ” ra, Ba tôi tiếp:
– Con nhớ cách nay không lâu, báo bên Việt Nam đăng tin: “Tụi” csVN phá rừng, lấy gỗ bán cho Tàu; “tụi” Tàu đào núi, khai thác “Bauxite” trên Cao Nguyên; sau đó, “tụi” csVN “cạo trọc” lầu Bảo Đại, tại Cầu Đá Nha Trang hay không?
– Dạ, tiếng Việt trong nước con không hiểu nhiều cho nên con không đọc!
Ba tôi lại cười, xoa đầu tôi:
– “Cha mày”! Ba sống với “tụi nó” mấy năm mà Ba còn hiểu không nổi “tiếng của tụi nó” thì làm sao con hiểu được! Kệ, hiểu tới đâu hay tới đó. Tìm báo Tuổi Trẻ Online, ngày 09-06-2021 @15:15GMT+7, con sẽ biết thêm một tin rất đau lòng về quê Nội của con!
Vào Google, tìm Tuổi Trẻ Online, thấy ảnh và tựa đề: “Cận cảnh núi Chín Khúc ở Nha Trang bị băm đứt từng khúc để làm đô thị, biệt thự”, tôi ngồi lặng câm, lòng đầy phẫn uất! Giữa lúc tôi đang đau xót cho Quê Nội thân yêu, Ba tôi nói tiếp:
– Đất nước của Tiền Nhân để lại, “tụi” csVN cày xới tan hoang để xây dinh thự bán cho Tàu cộng, lấy tiền bỏ túi, gửi vào ngân hàng thế giới, cho con sang nước “tư bản giãy chết” du học, đem tiền theo. Khi bệnh Tàu dịch Covid-19 bùng phát trở lại, “tụi” csVN kêu gọi người dân và Việt kiều đóng góp để mua “Vaccine” chống dịch. Đúng là một lũ côn đồ!
Tưởng mình nghe nhầm, tôi hỏi:
– Ai? Ai kêu gọi người dân và Việt kiều đóng góp mua “Vaccine”, Ba?
– “Tụi” csVN chứ ai! Vì con không thích đọc tiếng Việt của “tụi nó” cho nên con không biết chứ con vô BBC xem, biết liền.
Trong khi dò, tìm, vô tình tôi lạc vào Báo Điện Tử đảng csVN. Đọc qua câu trong bài trên web đảng csVN tôi nổi giận, “lầm bầm”:
– Thứ vô liêm sĩ! Khi thì miệt thị người ta, gán cho người ta là “‘Niếm’ gót giày của bọn sen đầm quốc tế”; lúc cần tiền thì “khúc ruột ngàn dăm”, “bà con kiều bào”! Ai bà con với thứ “giết người không gớm tay” rồi sợ quả báo, cho xây nhiều chùa, đúc nhiều tượng Phật bằng vàng?…
Ba tôi cắt lời tôi:
– Con nói cái gì vậy?
– Dạ, con tức quá! Để con đọc cho Ba nghe câu này: “…Ngày 28/5, Bộ trưởng Ngoại giao Bùi Thanh Sơn phát biểu đề nghị, với tinh thần trách nhiệm, cùng quyết tâm đẩy lùi và chiến thắng dịch COVID-19, các cơ quan đại diện Việt Nam ở nước ngoài, Ủy ban Nhà nước về người Việt Nam ở nước ngoài kêu gọi bà con kiều bào tiếp tục chung tay cùng cả nước chống dịch COVID-19.”
– Cũng…tại mình, con à!
Tôi quay nhìn Ba tôi, tỏ vẻ không hiểu. Ba tôi tiếp:
– Thời “bao cấp”, nếu người Việt ở hải ngoại đừng quá nặng lòng với người ruột thịt bên quê nhà thì “tụi” csVN đã bị toàn dân – vì quá đói khổ – vùng lên, tiêu diệt rồi!
– Con cũng nghĩ như vậy. Nhưng ruột thịt mà, Ba, dứt sao đành!
– Thôi, quên chuyện cũ đi! Con tìm ra bản tin Ba nói chưa?
Im lặng. Tôi vào BBC tiếng Việt, thấy bài của Nguyễn Lại, ngày 17-06-2021. Link:
https://www.voatiengviet.com/a/bi-hai-chuyen-gay-quy-vaccine-covid-tai-viet-nam/5931592.html
Đọc thoáng bài của Nguyễn Lại, tôi nói:
– Ba à! Ít ra cũng có vài người dám tỏ ra sự bất bình của họ về việc csVN kêu gọi người dân và Việt kiều đóng góp để mua Vaccine.
Ba tôi cười “nửa miệng”:
– Cả một dân tộc bị lừa mà dân tộc đó vẫn cúi đầu! Bao thế hệ người Việt miền Bắc bị csVN đầu độc để vào Nam giết người đồng chủng mà người Bắc cũng cúi đầu thi hành. Từ sau khi csVN chiếm miền Nam rồi xâm lăng Cao Miên cho đến nay, người trẻ Việt Nam chỉ biết ăn mặc diêm dúa, ngồi nơi hàng quán, chờ khi đội tuyển Việt Nam thắng được giải bóng tròn thì nhảy “cà tưng”, hô vang “Tự hào quá, Việt Nam”. Còn “tụi” csVN thì cứ chờ Tết hoặc 30 tháng Tư để tổ chức tưng bừng, “ăn mừng” chiến thắng – “nhờ” đã đưa dân tộc vào hai cuộc chiến khốc liệt và tàn ác nhất lịch sử!
Câu nói của Ba tôi làm tôi muốn khóc mà khóc không được! Một lúc lâu lắm, Ba tôi bảo:
– Thôi, tối rồi, Ba đi. Rất tiếc, Ba đã làm mất phần nào tuổi thơ của con!
Vội quay về phía Ba tôi, tôi không thấy Ba tôi đâu nữa.
Tôi hoang mang, nhìn qua cửa sổ. Chính lúc đó tôi tưởng như tôi thấy lại được hình ảnh ba Bố con tôi đang tíu tít bên nhau dọc đường cái quang loan lỡ trong thời kỳ Ba tôi theo kháng chiến chống Tây.
Trong giây phút luyến tiếc giấc mơ tuyệt vời về Ba tôi, tôi chợt nhớ một câu rất chính xác và thâm thúy mà tôi đã đọc đâu đó: “A father holds his daughter’s hand for a short while, but he holds her heart forever.” (2)
ĐIỆP MỸ LINH
(Nguồn: tredeponline.com)
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Giấc Mơ Tuyệt Vời Về Cha_Điệp Mỹ Linh
Chuyện Thị Trấn Đã Mất- Tác giả Huyền Chiêu
THỊ TRẤN BIẾN MẤT
Huyền Chiêu
Thuở bé tôi vẫn nhìn về phía núi Vọng Phu để lòng bồi hồi thương cho hai bóng người hóa đá.
Bà tôi cũng kể rằng vùng núi ấy có kẻ ngậm ngải tìm trầm, đi lạc trong rừng mấy mươi năm, khi tìm về được quê nhà thì đã hóa thành con vượn không còn nói được tiếng người.
Thỉnh thoảng, ở chợ Ninh Hòa tôi rất sợ khi nhìn thấy có một vài người da đen thui, tóc quăn tít, đàn ông mặc khố, đàn bà địu con trên lưng. Chắc họ từ núi Vọng Phu xuống,. Có người nói họ là người Thượng ở Buôn Sim.
Buôn Sim chỉ cách thị trấn Ninh Hòa khoảng 14 km theo hướng quốc lộ 21. Người dân quê tôi không gần gũi với vùng đất này bởi khí hậu nơi ấy vô cùng khắc nghiệt. Nằm trong lòng chảo của nhiều rặng núi, buôn Sim là một vùng khô cằn, sỏi đá, đêm quá lạnh, ngày quá nóng.
Sau hiệp định Geneve vài năm, Buôn Sim bỗng biến thành một quân trường khổng lồ gồm ba trung tâm huấn luyện Pháo Binh, Biệt Động, Lam Sơn.
Và cái tên Dục Mỹ ra đời.
Khác với thời chống Pháp mà người lính là những “áo anh rách vai, quần tôi có hai miếng vá”, các quân nhân miền Nam được huấn luyện và trang bị rất quy cũ với các doanh trại khang trang, bề thế.
Với số lượng quân nhân trong ba trung tâm huấn luyện kèm theo gia đình của sĩ quan, hạ sĩ quan, binh sĩ, thị trấn Dục Mỹ mọc lên giữa bốn bề núi non, tuy nhỏ bé nhưng vô cùng nhộn nhịp.
Cũng giống như những thị trấn mới toanh trong phim cowboy miền viễn tây, Dục Mỹ là nơi quy tụ của quá nhiều người tứ xứ về đây mang theo các giọng nói vùng miền.
Người có máu làm ăn cũng vội vàng tìm về đất hứa.
Chợ Dục Mỹ cung cấp đủ để nấu được các món ăn đặc trưng kiểu Sài Gòn, Bắc, Huế…. .
“Vợ Lính” thong dong chẳng cần làm việc, chỉ lo cơm nước và nuôi con…
Những chuyến xe lam như con thoi nối liền Ninh Hòa – Dục Mỹ. Người dân Ninh Hòa bây giờ hướng về thị trấn mới như một thị trường hấp dẫn, nơi họ có thể làm giàu nhờ nghề cung cấp thực phẩm.
Nhà thờ và nhà chùa đã được xây. Các xe schoolbus được chế biến từ xe GMC của ba quân trường chở con quân nhân xuống Ninh Hòa học ở các trường trung học. Những cô cậu học trò đã từng ngồi trên những chiếc GMC cải tiến này, nay đã trên dưới sáu mươi và tôi tin rằng dầu ở chân trời góc bể nào họ không bao giờ quên những chuyến xe chở học sinh kỳ lạ nhưng đầy ắp niềm vui một thuở.
Chủ nhật, con phố Dục Mỹ “Đi dăm phút trở về chốn cũ” có bóng dáng của những “thiếu úy”, “trung úy” trẻ trung, quân phục thẳng nếp, thong thả dạo gót rồi ghé vào một tiệm sách có cô bán hàng xinh xinh.
Bên con suối Dục Mỹ vài quán cà phê ra đời có tiếng nhạc hòa trong tiếng ầm ào thác đổ.
Người lính miền Nam thuở ấy vẫn còn mang vẻ thư sinh lãng mạn. Ra trận, thay vì nhìn tới trước “nhắm thẳng quân thù mà bắn”, (*) họ quay nhìn lại phía sau “Người đi khu chiến, thương người hậu phương” (**)
Biến cố 1975 như một cơn động đất dữ dội làm sụp đổ hoàn toàn trung tâm huấn luyện. Toàn bộ cư dân gồm quân nhân từ ba trung tâm huấn luyện cùng gia đình họ đều chạy khỏi Dục Mỹ, tan tác hãi hùng như mảnh vỡ của một trái phá…
Thị trấn bỗng chốc như bị thần đèn mang đi đâu mất.
Dục Mỹ trở lại là buôn sim hoang vắng thuở nào.
Cũng còn một số người ở lại vì họ không biết đi đâu về đâu và họ trở thành dân của một vùng kinh tế mới mang tên Ninh Sim.
Và người dân Ninh Sim đã phải làm gì để tồn tại khi 100% mang trên đầu bản án lý lịch xấu, con cái chắc chắn không được vào đại học, người thân không biết còn sống hay đã chết trong các trại cải tạo?
Nếu người Ninh Hòa khi ấy kiếm sống bằng cách bám vào bến xe đò và ga xe lửa với các chuyến đi buôn lậu gạo, đường, thuốc lá, đạp xe ba gác, làm phu khuân vác …thì người dân Ninh Sim Dục Mỹ kiếm sống bằng cách bám vào núi rừng. Họ lên núi đào khoai mài, cắt tranh, lấy đót. Họ “ngậm ngải tìm trầm” và có người đã mất xác trong rừng sâu núi thẳm. Họ chặt củi, hái trái rừng, trồng khoai mì, trồng mía. Họ tìm cách sống trong im lặng, chịu đựng mặc cho loa phường ngày ngày vang lên giọng tự hào chiến thắng giặc Mỹ để toàn dân xây dựng thiên đường Xã Hội Chủ nghĩa.
Và tượng đá bồng con trên non cao kia chắc đã nhiều lần rơi lệ thương cho cảnh con người bức hại con người.
Năm ngoái, anh Phạm Văn Nhàn trở về Ninh Hòa, rủ vợ chồng tôi đi thăm lại Dục Mỹ, nơi anh có thời gian rất lâu là sĩ quan của quân trường Lam Sơn.
Xe ghé lại núi Đeo, nơi vẫn còn tháp huấn luyện của quân trường Biệt Động nằm bên Khu Mưu Sinh.
Khu Mưu Sinh được dựng bên một dòng suối đã biến mất nhưng ngôi tháp vẫn còn.
Anh Nhàn muốn chụp một tấm hình có người lính già trở về thăm ngọn đồi kỷ niệm.
Qua khỏi Dục Mỹ chúng tôi nhìn thấy những đồng mía bạt ngàn, những đàn bò gầy ốm đang gặm cỏ trên những cánh đồng nắng cháy.
Đến khoảng cây số 17 anh Nhàn cho dừng xe.
“Hình như trung tâm Lam Sơn hồi trước ở đây mà sao tôi không còn nhìn thấy gì hết?”
Rồi anh ghé vào hỏi thăm một cô hàng nước:
“Cô ơi trung tâm Lam Sơn ở đâu hả cô”
Cô hàng nước mỉm cười, chỉ tay xuống đất:
“- Dạ ở ngay đây này”
Anh Nhàn nhìn quanh. Chẳng còn gì là dấu vết của một địa danh lừng lẫy! Anh bước thêm vài bước, chẳng thấy phố, thấy người chỉ thấy toàn mía là mía.
Hơn mười năm tồn tại, Dục Mỹ của ba quân trường bây giờ chỉ là cát bụi thời gian.
Huyền Chiêu
(*) lời của một người lính miền bắc.
(**) Chiều Mưa Biên Giới-Nguyễn văn Đông
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ
Chức năng bình luận bị tắt ở Chuyện Thị Trấn Đã Mất- Tác giả Huyền Chiêu




















Bạn phải đăng nhập để bình luận.