(Xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ Đỗ Trung Quân – 1986)
Con sẽ không đợi một ngày kia khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ? Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ ai níu nổi thời gian? ai níu nổi? Con mỗi ngày một lớn lên Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.
Con sẽ không đợi một ngày kia có người cài cho con lên áo một bông hồng mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng hoa đẹp đấy – cớ sao lòng hoảng sợ? Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ Sống tự do như một cánh chim bằng Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái Có bao giờ thơ cho mẹ ta không? Những bài thơ chất ngập tâm hồn đau khổ – chia lìa – buồn vui – hạnh phúc Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ giọt nước mắt già nua không ứa nổi ta mê mải trên bàn chân rong ruổi mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân mấy kẻ đi qua mấy người dừng lại? Sao mẹ già ở cách xa đến vậy trái tim âu lo đã giục giã đi tìm ta vẫn vô tình ta vẫn thản nhiên?
Hôm nay… anh đã bao lần dừng lại trên phố quen ngã nón đứng chào xe tang qua phố ai mất mẹ? sao lòng anh hoảng sợ tiếng khóc kia bao lâu nữa của mình? Bài thơ này xin thắp một bình minh trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối bài thơ như một nụ hồng Con cài sẵn cho tháng ngày sẽ tới !
Mười sáu tuổi con nào đã lớn Chưa trưởng thành mẹ đã bỏ con đi Mười sáu tuổi con mồ côi mẹ Chẳng thể nào tin, mẹ mãi xa con
Làm con trai khóc không thành tiếng Nước mắt chảy ngược dòng trong nức nở Mẹ ơi ! Và máu chảy trong tim con mỗi lần nghe bạn bè gọi Mẹ Chẳng bao giờ con được gọi Mẹ ơi!
Mẹ xa rồi chị gái chẳng gần con Căn nhà vắng những đêm đông lạnh giá Ai sưởi ấm lòng con trong từng cơn giá lạnh Biết bao lần con gọi Mẹ, Mẹ ơi!
Và hằng đêm trong giấc mơ Mẹ lại ở cùng con Âu yếm hôn con trong vòng tay của Mẹ Mẹ lại hỏi con câu hỏi khi ngày xưa còn bé Con thương Mẹ nhất nhà có phải không con?
Cả cuộc đời phía trước của con Con bước đi thế nào khi bên con không còn có Mẹ Bởi tướng cướp anh hùng lúc lâm chung cũng thường hay gọi Mẹ Mẹ lại về giúp con qua gian khổ Mẹ nha !
Con chợt tin đời còn có phép nhiệm màu Mẹ lại trở về trong dáng đi hiền hậu Và dang tay con ôm hạnh phúc Hạnh phúc tột cùng của đứa trẻ mồ côi [Ngày giỗ Mẹ]
(sưu tầm trên Internet)
Mẹ ơi, đời mẹ khổ nhiều Trách đời, mẹ giận bao nhiêu cho cùng Mà lòng yêu sống lạ lùng Mẹ không phút nản thương chồng, nuôi con. “Đắng cay ngậm quả bồ hòn, Ngậm lâu hoá ngọt!” Mẹ còn đùa vui! Sinh con mẹ đã sinh đời Sinh ra sự sống, mẹ ngồi chán sao? Quanh năm có nghỉ ngày nào! Sớm khuya làm lụng người hao mặt gầy. Rét đông đi cấy đi cày Nóng hè bãi cát, đường lầy đội khoai. Bấu chân khỏi ngã dốc nhoài Những chiều gánh nước gặp trời đổ mưa. Giận thầy, mẹ chẳng nói thưa, Vỉa câu chua chát lời thơ truyện Kiều. Cắn răng bỏ quá trăm điều Thuỷ chung vẫn một lòng yêu đời này. Mẹ là tạo hoá tháng ngày Làm ra ngày tháng sâu dày đời con.
Trời cuối năm rồi gió bấc thổi từng cơn con lại muốn viết những dòng về mẹ như câu chuyện tình con chưa được kể Vẫn ôm trong lòng thao thức với thời gian bảy lượt xuân về con xa mẹ bảy năm mái tóc mẹ nỗi u hoài nhuộm bạc
Từ tháng Giêng ngày buồn qua tháng Chạp có ngày nào mẹ không nhớ thương con có những đau thương những nỗi u buồn nước mắt mẹ chảy dài theo năm tháng
Thuở truân chuyên nhiều hơn thời sung sướng suốt cuộc đời mấy lúc mẹ thảnh thơi con lớn không rồi mẹ vẫn khổ mẹ ơi bảy tám đưá con như đàn chim bạt gió
Mấy cuộc biển dâu trút lên đời bão tố mẹ oằn mình chở hết nỗi khổ đau ngày quê hương tang tóc ấy thảm sầu (*) trên thân mẹ máu loang hòa nước mắt cơ nghiệp tan hoang mưa vùi sóng dập mẹ dắt đàn con đi tìm lại cuộc đời
Hai mươi năm lòng mẹ không nguôi trông về quê xa mẹ buồn đau quặn thương những đứa con ngày mưa tháng nắng núm ruột nào khi cắt không đau
Mấy thuở hàn vi hoạn nạn cơ cầu mẹ nuôi chúng con rỡ ràng không lớn bây giờ chúng con mỗi người một chốn mẹ hoài hoài khóc nhớ khóc thương
Ngoài bảy mươi chưa hết nỗi đoạn trường đau thương chất lên tuổi già sức yếu mẹ lại sống những tháng ngày túng thiếu lại nhớ thương trông ngóng từng ngày
Mẹ chắt chiu dành dụm trong tay từng đồng bạc để nuôi con cải tạo con ngồi trong bốn bức tường trâng tráo từng đêm dài tiếng mẹ vọng yêu thương
Mẹ ơi, chiều nay gió bấc thổi từng cơn con muốn viết cả tấm lòng về mẹ.
Song Nhị
Khi con còn bé bỏng như chim non Hình dáng mẹ – gầy gò Ðã trở thành – quê hương con đó!
Tuy nhà nghèo Nhưng mẹ bươn chải lo cho con đầy đủ Tuy cha mất Nhưng chưa bao giờ con thấy vắng tình cha. Mẹ vừa là mẹ, vừa là cha Là ngọn gió mát lành ngày hạ Là ánh mai hồng, lung linh nồng ấm!
Mẹ – con chưa lần nào lo nghĩ Chưa một lần thiếu thốn tình yêu Bởi cả đời mẹ lo toan vất vả Chuyện tiền nong, cơm áo gạo nhà.
Ôi tấm lòng của mẹ quá bao la Con ngây ngất nhòa mình vào đó Ðễ mỗi ngày tiếng chân vang đầu ngõ Hiểu rằng mình cần mẹ biết bao nhiêu.
Hương Anh
Cả cuộc đời mẹ vất vả vì con Từ thuở ấu thơ cho đến giờ khôn lớn Khi bước chân con không còn chập chững Gánh nước mỗi ngày mẹ như thấy nặng hơn.
Chẳng có gì so được tình thương Của mẹ dành cho con như đất dành cho cây sự sống Dẫu biển kia có sâu có rộng Sánh chi bằng ở mẹ tấm lòng tiên.
Dòng sữa ngọt ngào theo tháng năm con lớn lên Mẹ chăm chút cho con từng miếng ăn giấc ngủ Những lúc ngu ngơ con đâu có hiểu Mẹ đã vì con mà thành túng thiếu Chiếc áo vai sờn đạm bạc bữa cơm rau.
Con chưa bao giờ thức trọn một đêm thâu Những sáng mùa đông con chưa một lần dậy sớm Để nhìn thấy ngoài trời từng cơn gió lớn Quẩy quang gánh hàng nặng lầm lũi mẹ đi.
Mỗi lần con lên tỉnh dự thi Là đêm đó mẹ ở nhà thao thức Dẫu trong cuộc sống nhiều lúc con làm mẹ buồn lòng đôi chút Con biết rằng mẹ vẫn thương con
Có tình thương nào có thể so sánh hơn Và suốt đời như tình thương của mẹ Nên dẫu trên đời này còn bao lời hay hơn thế Con cũng chỉ một lời thầm gọi: Mẹ ơi!
Bạn phải đăng nhập để bình luận.