Sinh Hoạt của Giám Đốc Căn Nhà Nhỏ tại VN

 

Sinh hoạt của Giám Đốc CNN tại VN:

Hôm Thứ Tư 07/12/2022, tiếp tục những sinh hoạt tại Việt Nam, Giám Đốc CNN NC.Vinh đã về thăm KTS Đinh Văn Hời, cựu HS Trần Quý Cáp Hội An. Nhân dịp này, giám đốc NCV đã được nhận lại tấm hình ngày xưa. Rất tiếc trong ảnh có bạn Nguyễn Duy Cơ nhưng nay đã không còn. Cám ơn bạn Đinh văn Hời rất nhiều, đã giữ lại cho chúng tôi những hình ảnh tưởng chừng đã phai mờ theo thời gian. (Người mặc áo sơ mi trắng là KTS Đinh Văn Hời)

Tin và ảnh do NCV cung cấp

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Sinh Hoạt của Giám Đốc Căn Nhà Nhỏ tại VN

EM NGỒI QUAY TƠ_Nhạc Lê Hữu Nghĩa

Kính mời quí Niên Trưởng và các bạn nghe bài hát Em Ngồi Quay Tơ, thơ Trần Quốc Bảo, nhạc Lê Hữu Nghĩa với giọng hát Ngọc Quy.

K1 Lê Hữu Nghĩa kính mời

https://youtu.be/-1FVoAzZkJo

 
Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở EM NGỒI QUAY TƠ_Nhạc Lê Hữu Nghĩa

VỢ THẰNG NÀO… THẰNG ẤY CHỊU (ST)

This image has an empty alt attribute; its file name is world-cup.jpegVợ thằng nào… Thằng ấy chịu

Chồng đang ngồi xem Quậc cấp, vợ đến ngồi bên vừa cắn hạt hướng dương, mồm lép bép:
– Sao thằng kia đi đá bóng mà mặc complet, thắt caravate như chú rể vậy?
– Nó là huấn luyện viên mà? – Bất đắc dĩ, anh chồng cấm cảu đáp.
– Thằng kia đá kiểu gì, bóng chuyền đến không đá mà lại tránh đi thế nhể?
– Ông ấy là… trọng tài!
– Thế trọng tài cho thằng kia cái gì, mà không cầm lại quay đi. Khinh người thế?
– Không phải cho cái gì, đấy là phạt thẻ vàng!
– Ô kìa, gôn trống không sút vào đi mà còn quay ngược lại?
– Nó là thủ môn, sút vào gôn nhà à?
– Ôi anh kia đùi to thế nhỉ?
– Ra xem bóng đá hay ra ăn với NGẮM ĐÙI GIAI ĐẸP không biết? Xem một tý cũng không yên!

Nói rồi anh chồng đùng đùng bỏ ra ngoài, rút điện thoại gọi cho bố vợ:
– A lô bố ạ, con nhờ bố một tý …

Mới nghe đến đấy, ông bố vợ ngắt lời luôn:
– Mày lại định … GỬI VỢ  về nhà tao, để YÊN ỔN XEM BÓNG ĐÁ đúng không? Tao cũng vừa gọi điện định gửi mẹ vợ mày về nhà ông ngoại, nhưng ông ấy không nghe. Ông ấy bảo: “Vợ thằng nào thằng ấy chịu”. Bây giờ, tao cũng tuyên bố: “VỢ THẰNG NÀO … THẰNG ẤY CHỊU!” (ST)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở VỢ THẰNG NÀO… THẰNG ẤY CHỊU (ST)

CẢM NGHĨ CỦA MỘT CÔ GIÁO XHCN_Cô giáo Mai Thị Mùi

Cảm nghĩ của một cô giáo XHCN:

Không có một đất nước nào mà lại lắm ngày truyền thống như nước ta. Ban bệ, ngành nghề nào cũng có ngày riêng, quân đội, công an, luật sư, nhà giáo, nhà báo, nhà may, nhà thổ..Tất tật phải cố đặt ra một ngày nào đó để tự tôn và được tôn vinh. Ngày nhà giáo VN có lẽ là ngày dễ nhớ nhất vì ai trong đời cũng là học sinh, không thì cũng là phụ huynh để PHẢI nhớ mà cúng cô hồn cho yên thân cả cha mẹ lẫn con cái.

Tôi hỏi quý vị đồng nghiệp, quý vị hãnh diện và hân hoan chào đón cái ngày này để làm gì? Một năm 365 ngày, được “tôn vinh” một ngày rồi cả xã hội phỉ nhổ 364 ngày có đáng không quý vị? Tôi nhìn quý vị xúng xính váy áo, ôm những bó hoa mua bằng máu và nước mắt của phụ huynh nghèo, quý vị nghiêng vai nghiêng cổ cho ra những pô hình để up phây, rồi sau đó ngồi vào những mâm cỗ từ quỹ “tự nguyện” đóng góp của PHHS mà tôi thấy như ăn phải miếng thịt ôi, chỉ chực nôn ra cho bằng sạch.

Một đất nước không cần có ngày Người Cao Tuổi, chỉ cần ở đất nước ấy người già không phải đi bán vé số, nhặt ve chai, xin ăn hay bươi rác.

Một đất nước không cần ngày Trẻ Em, miễn là đừng có trẻ em bị ấu dâm, trẻ bỏ học đi kiếm sống, trẻ bị bạo hành, trẻ bị lạm dụng.

Một đất nước văn minh không cần có ngày Phụ Nữ, chỉ cần họ không bị bạo hành, phân biệt đối xử.

Một đất nước không nên có các bà mẹ Anh Hùng, ba lần tiễn con đi hai lần khóc thầm lặng lẽ. Chúng mày có thương mẹ thì để mẹ sống yên bình bên các con mẹ. Chứ chúng mày tạo chiến tranh rồi bắt con mẹ lao vào cuộc chiến tranh phi nghĩa, phi nhân làm gì. Để rồi con mẹ mất, mẹ sống với nỗi đau thắt ruột rồi chúng mày cấp cho cho mẹ cái bằng mẹ VNAH, mỗi dịp kỉ niệm ngày cướp chính quyền thì chúng mày lại đem mét rưỡi vải đỏ với cái hình thằng diệt chủng đến dí vào tay mẹ. Phụ nữ không cần anh hùng, phụ nữ chỉ cần cuộc sống an nhiên với chồng, với con thôi. Chúng mày không tạo ra chiến tranh tức là công đức vô lượng rồi.

Một người thầy cũng không cần đến ngày tôn vinh nhà giáo. Chỉ cần cái ngành giáo dục trả lương cho họ đủ sống để họ không phải bắt học sinh đi học thêm, chỉ cần họ không dí học sinh đóng tiền học, chỉ cần họ không hối phụ huynh đóng quỹ lớp, chỉ cần họ không “vận động” phụ huynh đưa con đi chích VAC, họ chỉ cần chuyên tâm vào công việc chuyên môn thì tự khắc cả xã hội kính trọng họ, kính trọng từ ngày này sang tháng khác, từ năm này qua năm nọ, từ đời này đến đời kia. Chứ đâu chỉ có 1 ngày hoa trái, quà cáp, phong bì, hộp nơ, rồi những tháng còn lại trong năm nhìn nhau theo mối quan hệ mua bán con chữ, kinh doanh tri thức.

Quý vị hiểu mình cần phải làm gì rồi chứ? Muốn người khác tôn trọng trước hết mình phải có tự trọng. Lòng tự trọng từ đâu mà có? Tự trọng là không đủ tri thức không đứng trên bục giảng, tự trọng là thấy nghề giáo không đủ sống mạnh dạn bước ra khỏi ngành chứ không phải cào cấu phụ huynh cho đầy hũ gạo nhà mình, tự trọng là thấy sai trái, bất công phải lên tiếng chứ không hùa theo lũ lãnh đạo bóp cổ PH và HS, tự trọng là bị cử đi làm “nhiệm vụ chính trị” phải biết phản đối, tự trọng là thấy trường lạm thu phải đứng về phía phụ huynh, tự trọng là không câm lặng nghe và làm theo những điều dối trá, sai quấy của cấp trên cốt để yên thân, vững ghế.

Chỉ cần quý vị làm được những điều trên, mỗi năm xã hội sẽ tôn vinh quý vị đủ 365 ngày với sự yêu kính chân thành, không phải bằng những tấm thiệp ghi những câu hoa mỹ do bố mẹ chúng nó mồi có kẹp mấy tờ bạc, những bó hoa tươi mua bằng những đoạn ruột héo, những cái hộp đựng vài mảnh vải áo dài, những coupon, những chai dầu thơm, sữa tắm…mà chỉ cần thêm nén nhang, nắm muối, nắm gạo là đủ bộ cúng mùng 2, 16 mỗi tháng.

Nguồn: Bà giáo Mai Thị Mùi

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở CẢM NGHĨ CỦA MỘT CÔ GIÁO XHCN_Cô giáo Mai Thị Mùi

CÒN NHỚ THƯƠNG HOÀI_Nhạc: Lê Hữu Nghĩa; Lời: Thy Lệ Trang; Ca sĩ: Lina Nguyễn

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở CÒN NHỚ THƯƠNG HOÀI_Nhạc: Lê Hữu Nghĩa; Lời: Thy Lệ Trang; Ca sĩ: Lina Nguyễn

NGHĨ VỀ CHIẾC NÓN SẮT_Fb

This image has an empty alt attribute; its file name is non-sat.jpgNghĩ Về Chiếc Nón Sắt

Fb Kim Phượng Vũ

Nhân ngày lễ cựu chiến binh “Veterans Day” tưởng nhớ những người đã đóng góp đời mình cống hiến cho quê hương: Nghĩ vế chiếc nón sắt của người lính cộng hoà
Cho dù có một số người không thích chúng tôi nói về những điều này nhưng nó là một phần của lịch sử, của miền Nam VN, nên tôi vẫn muốn nhắc đến để tưởng niệm một quân đội, một chế độ, một thời huy hoàng của miền Nam.

 Sự hy sinh của những chiến sĩ dù là phía bên nào vẫn phải được tôn trọng kính phục như nhau.
Khi nói về những người đối lập với mình có một số người dùng lời lẽ   mạt sát khinh miệt thiếu tôn trọng, và các bạn cũng biết đó là ai rồi. Chúng tôi không có thái độ như thế không phải chúng tôi là kẻ thua cuộc mà chúng tôi biết tôn trọng người đối lập và tôn trọng bản thân.
      Mạt sát chửi rủa không làm mình tốt hơn, giỏi hơn. Tốt xấu, giỏi dở, cao thấp chỉ có tính tương đối thôi, tuỳ thuộc vào góc nhìn, vị trí đứng mà thôi!
       Cái nón sắt của người lính là để bảo vệ người lính trong trận chiến, nên chất liệu và thiết kế bền vững chịu lực.
       “Kiểu nón sắt quân đội miền Nam sử dụng là kiểu M1 của Mỹ được chế tạo theo tiêu chuẩn một cỡ duy nhất phù hợp cho mọi người.
        Độ sâu của mũ khoảng 18cm,chiều rộng 24cm và chiều dài 28cm, khối lượng mũ khoảng 1,3 kg.
       Nón có hai lớp.
    Lớp bên ngoài của mũ là một vỏ kim loại còn gọi là ” nồi thép “,phần ngoài của vỏ được sơn theo sắc phục của các đơn vị sử dụng.
       Bên trong, lớp thứ nhì là một mũ bằng nhựa được chế tác bằng thứ nhựa đặc biệt tăng thêm độ cứng, từ đó gia tăng thêm mức độ an toàn cho người lính; phần vỏ phía trong bằng hợp chất nhựa này là hệ thống dây treo có thể điều chỉnh để phù hợp với kích thước các cỡ đầu người sử dụng.
       Hệ thống dây trong nón nhựa là để đỉnh đầu không áp sát với nón nhựa, và có một khoảng cách nhất định…để đầu không bị nóng thái quá dưới ánh nắng. 
       Phần bên ngoài nón sắt có gắn thêm vào một băng cứu thương và được bao bằng một lớp lưới để giảm độ phản chiếu ánh sáng từ vỏ sắt hoặc để ngụy trang cây cối tùy theo địa hình khi tham chiến.
       Người dùng nón có thể gắn thêm cành, lá cây để tăng mức độ ngụy trang, tránh sự quan sát của địch quân.
       Chiếc nón sắt M1 được quân đội Mỹ sử dụng đến năm 1985, sau đó được thay thế bằng M1C và M2.” (sưu tầm)
         Trong chiến tranh hy sinh là điều không thể tránh nên khi người chiến sĩ hy sinh để lại kỷ vật có thể tại chiến trường hay được bạn chiến đấu mang về cho người thân, gia đình.
“Hỡi người chiến sĩ đã để lại
Cái nón sắt trên bờ lau sậy này
Anh là ai? Anh là ai? Anh là ai?…”

(lời bài hát “Người tình không chân dung”)
https://youtu.be/EhfelsSaLkQ
Sau chiến tranh chiếc nón sắt do độ bền chắc nên còn được nhiều gia đình giữ làm đồ dùng mà phổ biến dùng làm cối giã cua nấu bún riêu, .
Dù dùng làm gì đi nữa nó cũng hữu ích cho đời.

Nguồn fb Kim Phượng Vũ

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở NGHĨ VỀ CHIẾC NÓN SẮT_Fb

NGÀI BAN THẾ GIỚI TRONG TAY_(Thơ dịch) Lê Phương Lan

Lời tâm tình của Chị Lê Phương Lan (Dâu K1): Hôm nay vẫn còn trong mùa Lễ Tạ Ơn lại được đọc bài thơ rất nổi tiếng của Kaushal Saboo qua Facebook, xin đăng lại nguyên tác và xin được chuyển sang thành một bài thơ tiếng Việt.

Ngài Ban Thế Giới Trong Tay

Chung xe, nàng đẹp rạng ngời,

Miệng hoa luôn nở nụ cười đoan trinh.

Mặc cho phận số bất bình:

Một chân đã mất thay bằng nạng cây!

Chúa cho thế giới trong tay,

Tứ chi đầy đủ, vẫn hay cằn nhằn!

Xuống xe mua ít kẹo”gum”.

Em bán kẹo mãi ân cần cám ơn.

Dẫu rằng đôi mắt của em:

Không còn nhận biết là đêm hay ngày!

Chúa cho thế giới trong tay,

Ánh sáng nhận đủ, vẫn hay cằn nhằn!

Nhìn xem đàn bé tung tăng,

Em khiếm thính đừng tần ngần gốc cây!

Chúa cho thế giới trong tay,

Nghe bao điều lạ, vẫn hay cằn nhằn!

Chân đi khắp nẻo xa gần,

Mắt say sưa ngắm hôn hoàng đỉnh cao

Dương cầm thánh thót biết bao,

Gia đình sum họp, bạn nào kề vai

Chúa ban thế giới trong tay,

Thế mà con vẫn cứ hay cằn nhằn!

Lê Phương Lan (chuyển ngữ)

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở NGÀI BAN THẾ GIỚI TRONG TAY_(Thơ dịch) Lê Phương Lan

TÌNH XƯA_Nhạc: Lê Hữu Nghĩa; Lời: Toàn Như

Mời quý bạn thưởng thức TÌNH XƯA, một ca khúc mới do cặp “gay” K1 hợp soạn: Lê Hữu Nghĩa viết Nhạc, Toàn Như viết Lời

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở TÌNH XƯA_Nhạc: Lê Hữu Nghĩa; Lời: Toàn Như

Giám Đốc CNN-K1 tiếp tục công tác từ thiện tại VN

Tiếp tực công tác từ thiện, ngày 29/11/2022, Giám Đốc Thiện Tâm NCV đã đến thăm và tặng tinh tài nuôi trẻ mồ côi tại chùa Phật Minh Bến Tre

 

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Giám Đốc CNN-K1 tiếp tục công tác từ thiện tại VN

Hoạt động của Giám Đốc Căn Nhà Nhỏ tại VN

Vừa qua, Giám Đốc Căn Nhà Nhỏ K1 (CNN) NCV đã trở về VN làm công tác từ thiện. Công tác đầu tiên là Trao tình thương đến với người khiếm thị” ✴️ tại Chùa Phật Minh

“Thắp lên ngọn lửa Hồng.

Ấm áp cả Trời Đông

Giữa cõi Đời Lạnh Lẽo

Cần nhau một tấm lòng” ❤️

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Hoạt động của Giám Đốc Căn Nhà Nhỏ tại VN

CHUYỆN DÀI XỨ TA

This image has an empty alt attribute; its file name is vn-today.jpgChuyện Dài Xứ TA

Tiểu Lục Thần Phong

Khi tôi về. Thời gian nghỉ phép quá ngắn ngủi nên tranh thủ tận lực đi đây đi đó để tận mắt thấy, tận tai nghe. Tôi thu thập khá nhiều những chi tiết, thông tin, tư liệu để mà viết; những thông tin tiêu cực có, tích cực có với trực giác khá bén của mình, tôi lựa chọn những gì tốt và thật nhất, có một điều là “Sự thật mất lòng”, sự thật khó nghe, nghịch nhĩ nên cũng dễ bị phản ứng cực đoan, nhất là với dân mít nhà mình, đừng nói là quan quyền chức sắc, ngay cả dân đen con đỏ cũng thế.

Người mình sống dưới sự nhồi sọ, tuyên truyền một chiều đã lâu, cộng với tính cách của người mình nó thế cho nên người mình khó chấp nhận ý kiến trái ngược, lời phản biện… cho dù đó là lời thật, lời mang tính cách xây dựng. Người mình cả quan lẫn dân chỉ thích khen, dù là đãi bôi, thích lời ngọt dối trá; hễ mà nói thật hay đụng đến sự kiện gì đó thì dễ lên đồng tập thể lắm!

Người mình có cái lối tự hào rất vô lối, rất cực đoan và ấu trĩ. Tỷ như thắng một trận đá bóng là cả nước xuống đường ầm ĩ, cả dân lẫn quan đều tự sướng, khoác lác đại ngôn “ Đặt cả châu Á dưới gót giày”, “ Thành quả của sự chỉ đạo sáng suốt…” Trong khi ấy những vấn đề dân tình quốc sự mang tính sống còn thì chẳng ai nói đến, tất cả thờ ơ như thể chuyện của ai chứ chẳng liên can gì đến mình.

 Khi tôi về, dĩ nhiên là có cả đi chùa lễ Phật. Từ Sài Gòn cho đến các tỉnh thành, chùa chiền giờ rất “Hoành tráng” (chữ người trong nước), sơn son thếp vàng rất hào nhoáng, chưng bày la liệt tượng La Hán, sư tử Tàu, pháp khí Đài Loan, đèn đá Hàn quốc…Chùa chiền giờ to lớn đồ sộ, những ngôi chùa như cung vàng điện ngọc, những pho tượng khổng lồ… Rồi chưng bày la liệt cây kiểng, bon sai.

Tôi viếng chùa Nam Thiên Nhất Trụ tự, ngôi chùa do những người Bắc di cư 1954 xây dựng ở Thủ Đức. Trong sân chùa có cây thị to hai người ôm. Người ta khắc biển đồng ghi tên ông Q chủ tịch cúng dường. Tôi cảm thấy lòng mình đau không sao tả. Cây thị cả trăm năm tuổi, to lớn như thế, tự dưng bị cắt ngọn, cưa thân, bứng từ rừng đem về cúng dường. Cái này phải nói là công đứt chứ công đức gì ở đây!

Nghệ thuật bonsai của người Nhật vốn tỉ mẩn, tinh tế, nhỏ nhắn… khi du nhập vào Việt Nam thì biến tướng kinh dị. Bonsai Việt giờ toàn những cây khổng lồ vài người ôm, họ lên rừng đào bới, cưa cụt, đem về làm bonsai. Ngay tại sài Gòn hay đi dọc đường quốc lộ I tôi thấy nhiều điểm bán cây cảnh chưng bày rất nhiều những bonsai khổng lồ, những cây cổ thụ hàng trăm năm hay hơn nữa bị cắt ngọn, xẻ thân, trảm gốc để cho vào chậu. Người ta săn lùng khắp núi rừng để tìm cây cổ thụ quý đem về làm bonsai.

Cả dân lẫn quan đều chơi bonsai khổng lồ, những biệt phủ, dinh, village của quan lại càng sính bonsai khổng lồ, mới đây nhất người ta tung lên mạng biệt phủ ông bí thư Đồng Nai với loạt bonsai khổng lồ cả trăm tỉ đồng, ngoài bonsai khổng lồ ra các quan và đại gia còn sính chưng nhà gỗ, sập, đôn, ngai, bình phong, tượng… toàn danh mộc gỗ quý. Đây cũng là một trong những nguyên nhân rừng trọc núi lở, lũ lụt bất thần, hạn hán…

Những năm gần đây các vị tai to mặt lớn cứ lên ti vi tự sướng:”Thế nước đang lên”, “ Có bao giờ được như thế này chăng?”… Thật tình mà nói thế nước đang lên, lên không ngừng, càng ngày càng lên, lên không biết đâu là hạn mức cuối cùng…Thế nước đang lên nên: sài Gòn, Hà Nội, Quy Nhơn, Cần Thơ, Đà Nẵng, Đà Lạt, Sapa… đều ngập hết ráo, Riết rồi dân cũng đành “ Sống chung với ngập” như đã từng  “ Sống chung với cướp giật”, “ Sống chung với tham những”, “ Sống chung với phiền toái”…

Không sống chung thì cũng phải chịu chứ giờ biết chạy đi đâu? Rừng cạo sạch, xẻ núi san đồi để quan gia bán đất, phân lô, cất biệt phủ, lập biệt trại… Còn trong thành phố thì xây dựng vô tội vạ mà không cần làm đường thoát nước, thậm chí còn lấp rạch, lấn sông để phân lô bán nền, bởi vậy Ngập là đương nhiên, không ngập mới là lạ.

Khi tôi về, những người bạn ngày xưa của tôi bảo:” Việt kiều giờ chơi không lại Việt cộng đâu!” Việt cộng giàu kinh khủng lắm, tiển bạc nhiều vô kể”. Điều ấy hòan toàn đúng, những đại gia, quan gia, Việt Cộng con… ăn chơi như những ông trời con, vung tay chi tiêu mát trời ông địa, tiền bạc với họ như vô hạn. Việt kiều không có cửa! Việt kiều chỉ có giá vào thập niên tám mươi và chín mươi, ngày nay mất giá lắm rồi. Những năm ấy Việt Nam đóng cửa với thế giới bên ngoài, cả nước đói kém lạc hậu, chưa có tầng lớp nhà giàu mới, bây giờ thì mọi sự đã khác!

Việt kiều không đủ tiền và cũng không đủ máu mặt lẫn máu  liều để chơi như Việt Cộng con. Giờ xứ mình người có tiền ăn chơi rất bạo, được phục vụ tận giường như những ông hoàng. Hải ngoại có tiền cũng không có được những món ăn chơi như Việt Cộng con. Những quán karaoke, những tiệm mát xa vô cùng lộng lẫy và sang trọng mà hải ngoại không có,  dĩ nhiên là những thú ăn chơi, mọi nhu cầu đều được đáp ứng.

 Nhân chuyện Việt kiều tôi lại thấy buồn cười cho hai chữ Việt kiều. Có những cái sai nhưng riết rồi thành quen. Khi người Hoa đến nước ta sinh sống ta gọi họ là Hoa kiều, tương tự vậy ta gọi là Pháp kiều, Mỹ kiều, Úc kiều… Tức là những người nước ngoài đến nước mình sinh sống. Đằng này mình đi đến nước người ta sinh sống mà lại tự mình gọi mình là kiều, thật vô lý!  Người bản địa gọi ta là kiều thì mới phải!  Ấy thế mà bao nhiêu năm nay chúng ta cứ tự gọi mình là Việt kiều! Việt kiều xưa là ôm chân đế quốc, đu càng, chạy theo bơ thừa sữa cặn…

 Ngày nay cũng khác rồi, Việt kiều giờ là “Khúc ruột ngàn dặm”, “ Việt kiều yêu nước” nhưng đây là Việt kiều Mỹ, Pháp, Anh, Úc, Canada… Còn như những người Việt nghèo ở Cambodia, laos… thì chẳng được vậy đâu, cũng là ruột nhưng là ruột thừa!

 Khi tôi về, trời đất! Sài Gòn giờ toàn bảng hiệu tiếng Anh, thương hiệu ngoại quốc, ngay cả quán cà phê tí teo cũng toàn chữ đế quốc: Milk & Tea, take away, oolong tea… Sài Gòn giờ thương hiệu nước ngoài nhiều như ở nước ngoài, từ cao cấp cho đến thường thường bậc trung, thậm chí bình dân cũng đầy nhóc luôn. Cao cấp nhất vẫn là: Mỹ, Anh, Canada, Úc, Pháp, Nhật… xoàng hơn thì là Thái, Tàu.

Giới trẻ sài Gòn giờ tiếp xúc với văn hóa phương tây nên phong cách sống cũng khá thoáng và cời mở khác với lớp người lớn. Phong cách thịnh hành và thời thượng nhất có lẽ đang theo phong trào Kpop của Hàn Quốc.

Sài Gòn cũng như nhiều thành phố khác, giờ đại gia, nhà giàu mới rất nhiều, hình thành nên một tầng lớp trung lưu mới, sống rất xa hoa, đua đòi và làm nhiều trò lố bịch khi mà trình độ văn hóa và thẩm mỹ không phát triển tương ưng với tiền bạc, nói cách khác là tiền bạc nhiều mà văn hóa thấp quá! Những nhà giàu mới này, có một số nhờ sản xuất kinh doanh tự thân, còn lớp cực giàu, triệu phú, tỷ phú…thì giàu là nhờ mua bán đất đai, cạp đất, biến đất công hay tài sản công thành của riêng, chẳng thấy triệu phú hay tỷ phú nào đi lên từ công nghệ hay kỹ thuật cao (high tech, Digital, chip…).

Chuyện đất đai xứ mình giờ cũng rất dễ sợ, nhà nhà tranh nhau, người người giành giật. Cha con từ nhau, mẹ con đốt nhau, xử nhau, anh em chém nhau, quan lại cướp đất dân, dân oan mất đất kêu oan quỳ lạy ở công đường, tự tử tại công đường… Giờ đụng đến đất đai rất dễ bị giết, bị tù đày. Giá đất đai cũng lùng bùng lỗ tai, toàn là tiền tỷ, chục tỷ…Đất đai của dân dù là nhà ở, mồ mả, ruộng vườn, từ đường… nhưng đều có thể mất như chơi với mỹ từ quy hoạch. Nhiều người sau quy hoạch tiền đền bù không đủ mua cục đất chọi chim.

 Khi tôi về, chứng kiến nhiều người bạn thuở ấu thời nghèo mạt rệp nhưng giờ thành đại gia. Một trong những cách giàu mau nhất, có thể nói qua đêm đổi đời ấy là nhờ “Cổ phần hóa”. Rất nhiều công ty quốc doanh vốn là tài sản nhà nước, tài sản quốc gia nhưng sau khi cổ phần hóa thì trở thành tài sản cá nhân. Không chỉ một mình giám đốc giàu mà cả gia đình anh em của giám đốc đều giàu, dĩ nhiên là phải chia cổ phần cho những quan chức ở địa phương đó.

Tôi có người bạn là một trong hai trăm người giàu nhất Việt Nam. Anh ta ngày xưa đi học không có nổi chiếc xe đạp, khi ra trường xin vào làm một công ty đá granite dần dần lên chức và sau khi cổ phần hóa công ty thì lập tức đổi đời. Tôi có thể liệt kê thêm hàng loạt vụ đổi đời sau khi cổ phần hóa nhưng thôi, đây chỉ là một bài ký nói cái cảm xúc của mình về những điều mắt thấy tai nghe và tận thân chứng kiến chứ không phải bản báo cáo.

Tôi vào viện ung bứu thăm vợ một người bạn, cảnh tượng diễn ra trước mắt thật thê thảm và kinh hoàng, lớp lớp người nằm, ngồi chờ chực khắp các hành lang, thậm chí tràn ra cả vỉa hè ngoài viện. Bệnh nhân các tỉnh thành phải đón xe lên viện lúc bốn giờ sáng để lấy số thứ tự chờ khám. Không chỉ ở viện ung bứu, hầu như các bệnh viện khác cũng đều quá tải như thế.

Vợ người bạn được bác sĩ chẩn đoán ung thư vú và bác sĩ xếp lịch bốn tháng sau mới tới lượt mổ, cũng trong ngày hôm ấy bác sĩ cho biết nếu mổ dịch vụ thì nộp tiền và mổ ngay trong tuần, dĩ nhiên là mổ dịch vụ thì tốn tiền gấp nhiều lần. Bạn tôi đồng ý, thế là vợ anh ta được mổ ngay trong tuần ấy.

Đồng tiền quả là có sức mạnh vạn năng, giờ xứ mình hai chữ dịch vụ rất phổ cập và hữu hiệu: khám dịch vụ, mổ dịch vụ, điều trị dịch vụ, nằm phòng dịch vụ, xếp hàng dịch vụ, giấy tờ dịch vụ,.. Dịch vụ ở đây tức là đi tắt, chen ngang, chi tiền nhiều để được xếp trên trước, dĩ nhiên là người giàu, tầng lớp giàu, người nhiều tiền mới chịu nổi dịch vụ như thế!

 Càng đi càng thấy và nghe bao nhiêu chuyện thật chẳng biết nói sao trọn cái cảm xúc của mình, những cảm xúc lộn xộn, lung tung và rối bời. Chỉ biết là mình khó có thể tái hòa nhập, khó có thể sống được trong cái môi trường như thế này.

 – Tiểu Lục Thần Phong

Ất Lăng thành, 11/22

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở CHUYỆN DÀI XỨ TA

ĐỜI NGƯỜI NGẮN NGỦI_thơ: Tống Phước Kiên

This image has an empty alt attribute; its file name is hoa-phu-dung.jpgĐỜI NGƯỜI NGẮN NGỦI

Suy cho cùng đời người là ngắn ngủi

Như phù dung sớm nở lại tối tàn

Nhưng một ngày cũng khoe sắc trời ban

Cũng điểm tô cho đời lên sắc thắm

Cánh hoa xinh ai cũng ưa chiêm ngắm

Cho tâm hồn cay đắng dịu cơn đau

Đời buồn vui hoa bướm vẫn bên nhau

Nghĩ suy chi cuộc đời dài hay ngắn

Hãy vui lên đừng lo âu trĩu nặng

Cuộc thế trần dù có lắm đa đoan

Những áo cơm,danh vọng,những bất toàn

Là thường tình cõi ta bà trần thế

Cứ bình tâm trước cuộc đời dâu bể

Sau cơn mưa rồi sẽ có nắng hồng

Vững tay chèo thuyền vượt sóng sang sông

Thắng gian lao mới thấy lòng vui sướng

Đường trần ai tách chia về muôn hướng

Lỡ chân mình vướng nẻo tối u mê

Hãy cầu xin Thượng Đế rọi lối về

Lòng nhẹ nhàng trước não nề sinh diệt.

TPK

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở ĐỜI NGƯỜI NGẮN NGỦI_thơ: Tống Phước Kiên

4 động tác đơn giản ngừa đột quỵ_BS Huỳnh An Thiên

4 ĐỘNG TÁC ĐƠN GIẢN NGỪA ĐỘT QUỴ

 Bác Sĩ Hᴜỳnh An Thiên

Đột qᴜị không còn là căn bệпh của người lớn tᴜổi mà ngay cả người tɾẻ tᴜổi cũng có ngᴜy cơ mắc phải. Cùng nghe bác sĩ hướng dẫn 4 động tác đơn giản giúp phòng chốпg đột qᴜị tại nhà nhé.

This image has an empty alt attribute; its file name is h1a.png

Những năm gần đây, số ca bị đột quị (tai biến mạch máᴜ não) liên tiếp tăng và tỷ lệ người tɾẻ tᴜổi bị đột qᴜị ngày càng nhiềᴜ. Để phòng ngừa đột qᴜị, bên cạnh việc ăn ᴜống lành mạnh, lᴜyện tập thể dục thể thao điềᴜ độ thì bác sĩ Hᴜỳnh An Thiên – Khoa Khám Bệпh & Nội Khoa, Bệnh Viện Đa Khoa Qᴜốc Tế Vinmec Đà Nẵng đã hướng dẫn 4 động tác đơn giản giúp phòng ngừa đột qᴜị ngay tại nhà.

1- Nắm ᴄhtlòng bàn tay

This image has an empty alt attribute; its file name is h1.png

Ngᴜyên nhân của đột qᴜị là do tắc nghẽn mạch máᴜ. Cho nên động tác nắm chặt lòng bàn tay sẽ giúp bạn phòng chốпg đột qᴜị tại nhà.

Bởi vì tɾong lòng bàn tay có chứa ɾất nhiềᴜ mạch máᴜ. Hành động nắm chặt tay sẽ khiến cho các mạch máᴜ bị ép lại và việc bạn liên tục nắm chặt tay và thả lỏng sẽ giúp cho mạch máᴜ được lưᴜ thông tốt hơn, không bị tắc nghẽn.

Cách thực hiện như saᴜ : Nắm chặt bàn tay 400 – 800 lần, thực hiện 3 lượt sáng, tɾưa, tối.

2Nhún vai

This image has an empty alt attribute; its file name is h2.png

Nhún vai sẽ giúp cho khí hᴜyết, cơ bắp tɾở nên thư giãn và từ đó giúp cho máᴜ lưᴜ thông tɾong cơ thể một cách dễ dàng, không bị tắc nghẽn.

Cách thực hiện như saᴜ : Mỗi sáng thức dậy và tối nhún vai lên xᴜống nhiềᴜ lần, thực hiện tɾong vòng 4 – 8 phút.

3- Lắc đầᴜ

This image has an empty alt attribute; its file name is h3.png

Chᴜyển động đầᴜ qᴜa lại, tɾước saᴜ thường xᴜyên sẽ lᴜyện tập cho mạch máᴜ tɾở nên bền bĩ, có lợi cho việc phòng ngừa đột qᴜị.

Nhiềᴜ chᴜyên gia cũng cho ɾằng những ᴄôпg nhân sơn có ɾất ít ngᴜy cơ mắc phải đột qᴜị vì phải di chᴜyển đầᴜ lên xᴜống nhiềᴜ.

4- Mátxa cổ

This image has an empty alt attribute; its file name is h4.png

Việc mát-xa cổ giúp những cơ bắp ở vùng cổ được thư giãn, giảm bớt cholesteɾol tích tụ, làm cho mạch máᴜ hồi phục và giúp cho máᴜ lên não tốt hơn, hạn chế khả năng đột qᴜị.

Cách thực hiện như saᴜ : Chà xát 2 tay với nhaᴜ cho nóng, saᴜ đó mát-xa 2 bên tɾái phải của vùng cổ, thực hiện khoảng 2-3 lần/ngày.

4 động tác tɾên tᴜy đơn giản nhưng lại có khả năng ngăn ngừa cơn đột qᴜị. Hãy thực hiện và chia sẻ cho người thân, bạn bè để ngăn chặn căn bệпh này nhé. Đừng qᴜên lᴜyện tập thể thao, ăn ᴜống điềᴜ độ để tăng cường sức khỏe.

Bác Sĩ Hᴜỳnh An Thiên

 

 

 

 

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở 4 động tác đơn giản ngừa đột quỵ_BS Huỳnh An Thiên

MƠ VỀ TĂNG NHƠN PHÚ_Tống Phước Kiên

This image has an empty alt attribute; its file name is tangnhonphu.jpgMơ Về Tăng Nhơn Phú

Ta ước mơ trở về Tăng Nhơn Phú                             

Ngọn đồi xưa hoa mộng thuở xa xăm                             

Nơi Học Viện sừng sững giữa Trời Nam                             

Đứng hiên ngang như thành quách uy vũ                             

Bao chàng trai dưới mái trường ưu tú                             

Được trui rèn để phục vụ non sông                             

Bảo quốc an dân, quật ngã cờ hồng                             

Những chiến công đã đi vào thanh sử                             

Thật đau buồn nay thay tên đổi chủ                             

Tháng tư về binh lửa phủ trời quang                             

Ta rưng rưng ngơ ngẩn lệnh đầu hàng                             

Khiến thầy bạn mình tan đàn rẽ nghé                             

Khắp bốn vùng nhuốm đau thương nghìn vẻ                             

Người vô tù kẻ bôn tẩu phương xa                             

Tháng ngày trôi đời gió bụi nhạt nhòa                             

Năm mươi lăm năm trải qua dâu bể                             

Dân tộc mình đau buồn sao xiết kể                             

Chuyện thuở xưa hồ dễ mấy ai quên                             

Họp mặt nhau ngồi kể mãi thâu đêm                             

Nhắc kỷ niệm đêm di hành bãi tập                             

Dưới ngàn sao vẳng lời truyền thần tốc                        

Hịch thúc quân Lý Thường Kiệt năm nào                             

Đuổi xâm lăng giữ nam quốc sơn hà                             

 Tay trong tay dương cao lòng nhiệt huyết                             

Để ngày mai vào cam go cuộc chiến                             

Giữ miền nam khỏi nguy biến can qua                             

Nêu cao trách nhiệm Cảnh Sát Quốc Gia                             

Vẫn nhớ mãi buổi chan hòa nắng dịu                            

 Vũ Đình Trường uy nghi nơi Học Viện                             

Chúng mình qùy tuyên thề nguyện vang vang                             

Thề noi gương tiên tổ giữ giang san                             

Bước dọc ngang chí tang bồng hồ thỉ                             

Bởi vận nước đời trai không phỉ chí                             

Giờ ngồi đây nghĩ đến chuyện xoay vần                            

Mơ một ngày trời nổi cuộc phong vân                            

 Ta sẽ về nơi đồi Tăng Nhơn Phú                             

Kéo cờ vàng hát quốc ca năm cũ                             

Chiêu anh linh bao tử sĩ anh hùng                             

Hồn phảng phất theo hương khói mông lung                             

Về đây hòa niềm vui cùng dân Việt                             

Ca hân hoan bài tự do bất diệt                            

Tống Phước Kiên

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở MƠ VỀ TĂNG NHƠN PHÚ_Tống Phước Kiên

DUYÊN TIỀN ĐỊNH_Phạm Thành Châu

Duyên Tiền Định (truyện vui)

This image has an empty alt attribute; its file name is duyen-tiendinh.jpgAi có cho rằng tôi mê tín dị đoan nhảm nhí mặc kệ, tôi vẫn tin rằng có duyên “tiền định” mới nên vợ chồng. Chồng tôi người Việt nhưng quốc tịch Mỹ, lấy tên là Charle Lee, thường gọi là (Đít) Dick. Dick tốt nghiệp đại học Mỹ. Trong khi chờ ngày đi làm, bố chồng tôi có ý định đưa con trai về Việt Nam kiếm vợ. Anh ta học giỏi, đẹp trai, mặt mũi sáng láng nhưng khờ đặc trong việc giao tiếp với bạn bè. Ngay thời còn ở high-school, nhiều cô bạn cùng trường đến làm quen, anh ta cứ thụt lùi mãi, khiến các cô phát nản.

Trước năm 1975, bố anh ta là hạ sĩ quan an ninh phi trường Tân Sơn Nhất, ông có người bạn đồng ngũ rất thân. Sau khi mất nước, bố anh ta về quê, xoay xở đưa cả gia đình vượt biên, còn người bạn thì về nhà, kế nghiệp cha mẹ, làm chủ một tiệm hủ tiếu ở đường Hai Bà Trưng, trước chợ Tân Định. Người bạn nầy gốc Tàu, tính cần kiệm và kín đáo nên không bị đánh tư sản (bị tịch thu gia sản, đuổi đi kinh tế mới).

Ở Mỹ, bố anh chàng Dick thường thư từ cho người bạn bán hủ tiếu ở Tân Định. Khi biết ông ta có ý định về Việt Nam kiếm vợ cho con thì người bạn đồng ngũ nầy ngỏ ý muốn giới thiệu con gái của mình với anh Dick. Hai ông bạn trao đổi hình ảnh con của mình cho hai đứa nhỏ nghiên cứu, tìm hiểu nhau. Thấy hình cô gái cũng đẹp, chưng diện coi bộ còn thời trang hơn cả các cô gái Việt ở Mỹ nên Dick thích lắm, nhưng đỏ mặt, không có ý kiến. Thế là ông gọi cho người bạn, hẹn năm nay về ăn Tết, sẽ cho tiến hành lễ hỏi và lễ cưới cho hai đứa.

Hôm gia đình anh ta xuống phi trường Tân Sơn Nhất, cả nhà cô gái long trọng đón về. Vừa là bạn chí cốt, lại sắp thành thông gia nên hai gia đình rất vui vẻ, thân mật. Cô gái đẹp hơn cả trong hình, nên chàng Dick thích mê, nhưng mắc cỡ. Hễ đối diện với cô ta thì mặt đỏ lên, miệng ấp úng, nói không nên lời. Hơn nữa, vì không rành tiếng Việt nên anh ta cứ ngập ngọng, nhưng nhờ cô gái đang học đại học, ban Anh văn nên cả hai không đến nỗi khó khăn khi chuyện trò. Cô ta rủ anh chàng đi chơi Sài Gòn, đi mua sắm, đôi khi còn chở Dick sau xe gắn máy, vi vút ra ngoại ô hóng gió, ăn uống ở các nhà hàng đồng quê. Được ngồi sau, ôm eo người đẹp, anh ta thích quá, nhất là khi được người đẹp ngồi bên cạnh tựa ngực vào người, giọng thủ thỉ, nũng nịu khiến anh chàng chết mê, chết mệt. Thế nên, trong một buổi cơm tối, cô cậu được hỏi ý kiến, có bằng lòng nhau không? Chàng ta trả lời “Dạ chịu!” Còn cô gái chỉ liếc anh ta và tủm tỉm cười. Thế là đám hỏi diễn ra ngay hôm sau.

Thời đại hỏa tiễn, gì cũng tốc hành cho nhanh gọn. Buổi sáng, nhà trai đi sắm nhẫn đính hôn, nhẫn cưới, trang phục cô dâu, chú rể và các vật dụng cần thiết, ý là đám hỏi xong thì tiến hành đám cưới ngay. Buổi chiều hai họ kéo nhau ra nhà hàng nhậu nhẹt tưng bừng. Trong buổi tiệc gọi là tiệc đám hỏi đó, hai ông bạn nghéo tay nhau hẹn tuần sau nhà trai (từ dưới tỉnh) sẽ lên đón cô dâu về quê làm đám cưới cho xôm tụ. Nhà gái, dĩ nhiên phải o bế cho cô dâu thêm phần xinh đẹp để bà con dưới tỉnh rõ mặt gái Sài Gòn.

Dick về dưới quê nhưng đã bị cô gái hớp hồn rồi nên người cứ sững chừng, suốt ngày lơ ngơ, không nghe, không thấy gì chung quanh, rồi than buồn. Cha mẹ anh ta biết ngay là thằng con đã bị cô gái bắt mất vía nên gợi ý cho anh ta lên Sài Gòn, ở lại nhà cô vợ tương lai trước khi làm đám cưới. Biết con mình chánh hiệu con nai vàng ngơ ngác, nên ông bà dặn dò rất kỹ, nào là không được qua đường một mình (sợ xe tung), đi đâu phải có cô vợ tương lai bên cạnh để khỏi bị bọn bất lương lường gạt, cướp giật. Ở chơi đúng hai ngày sau thì về để chuẩn bị làm đám cưới.

Chiều hôm đó, Dick đón xe đò lên Sài Gòn. Về đến bến xe Miền Tây thì đã khuya, Dick là người lịch sự theo kiểu Âu Mỹ, không muốn làm phiền người khác nên anh chàng đến khách sạn qua đêm.

Sáng hôm sau, Dick đón xe đến tiệm hủ tiếu. Anh ta nghe người đẹp nói là thường đi học lúc tám giờ sáng, nên dự định đứng ngoài chờ, hễ thấy cô ta bước ra để đi học thì Dick sẽ bước vào tiệm, mục đích tạo bất ngờ với người đẹp, chắc chắn cô ta sẽ mừng rỡ, nghỉ buổi học để hai người cùng đi chơi. Vì thế, khi đến tiệm hủ tiếu, anh ta không vào mà đứng bên kia đường, chờ. Đúng tám giờ, thấy người đẹp đi ra, đứng trước cửa tiệm ngó quanh, Dick định băng qua đường nhưng xe cộ nhiều quá, cứ lúng túng, chưa dám bước xuống lòng đường thì bỗng nhiên có một thanh niên đi xe gắn máy, dừng lại trước tiệm hủ tiếu, và cô vợ sắp cưới của chàng Dick phóc lên yên sau, ôm eo ếch chàng thanh niên kia. Chiếc xe vọt đi. Cả hai chìm vào đám xe cộ, biến mất tiêu. Chàng Dick dại gái chưng hửng. Anh ta bèn bước lui lại lên lề đường, mặt bắt đầu nóng, tim đập thình thịch, chân tay bủn rủn, người run lên như bị bịnh sốt rét, ngực nặng trịch, thở không nổi. Đó là “triệu chứng lâm sàng” của người nổi cơn ghen. Nhưng vốn đã được giáo dục về phép lịch sự ở xứ Mỹ, lại nhút nhát, chàng Dick bối rối, không biết làm gì cho hạ hỏa.

Giận lây bố mẹ vợ tương lai nên không vào tiệm hủ tiếu, anh ta cũng bước qua đường, nhưng tấp vào một hàng quà rong ngay bên hông tiệm. Đây là một con hẻm, được biến thành những “tiệm ăn chồm hổm” buổi sáng bán bún, mì, cà phê… Mỗi hàng ăn chiếm một khoảnh đất, đặt vài cái bàn thấp ngang đầu gối, chung quanh là mấy chiếc ghế nhỏ xíu, không vừa cái bàn tọa. Bình thường từ sáng sớm, người ta mang thức ăn, đồ uống ra, đến trưa, bán hết thì “dẹp tiệm”, dọn về. Chàng Dick ngồi đại xuống một hàng cà phê. Chủ là một cô, tuổi đôi mươi, nhà nghèo, ăn mặc đơn sơ, không trang điểm, nhưng đôi mắt cô đen láy, long lanh, miệng cô cười thật tươi, phô bày hàm răng trắng đều, đẹp hết sức!. Nhờ đôi mắt và nụ cười nầy mà hàng cà phê của cô đông khách. Mấy cậu trai sáng nào cũng ra đây, gọi một ly cà phê, ngồi ngắm cô cũng đỡ buồn cảnh thất nghiệp của mình. Đôi khi tâm hồn rung động, vài cậu nói bóng gió để tỏ tình, cô chỉ cười không trả lời.

Cô biết mình đẹp nên có quyền chờ đợi, tối thiểu cũng một anh chàng trông được con mắt, có công ăn việc làm kha khá, chứ thứ thất nghiệp, chỉ giỏi tán phét như mấy cậu khách hàng nầy, thì cô coi thường. Hơn nữa, ngay bên cạnh là hàng bún bò Huế của mẹ cô. Mẹ cô cũng biết giá trị con gái mình, nên thường xuyên nhắc nhở, kiểm soát cô rất chặt chẽ. Bà ta chỉ vẽ cho cô cách từ chối sao cho khách hàng biết nhưng vẫn vui vẻ, tiếp tục đến ăn uống để trồng cây si.

Quán bún, cà phê của mẹ con cô hàng tựa vào vách tường của tiệm hủ tiếu của bố mẹ vợ tương lai chàng Dick. Sau tiệm có cửa hậu thông ra gần hàng cà phê, thỉnh thoảng nước dơ trong tiệm hắt ra, mấy con chó xúm lại nhặt nhạnh thức ăn thừa.

Khi Dick vừa ngồi xuống là cô hàng đã nhanh nhẩu hỏi

Anh uống gì? Ăn bún nghe!

Chàng Dick bối rối

Cô cho tôi lon cốc (Coca cola)

Tôi không bán cóc. Anh ăn bún, uống cà phê nghe!

Dạ, cô cho tô bún.

Nghe cách đối đáp, giọng nói ngọng nghịu, cùng lối ăn mặc của Dick, cô hàng biết ngay là Việt kiều, nên cô để ý xem con cừu non nầy lạc lối đến đây làm gì? Có lẽ còn quá sớm nên mấy cậu thanh niên thất nghiệp chưa ra, nếu không, làm gì anh ta cũng bị mấy tay nầy tìm cách chọc ghẹo hoặc ăn hiếp ngay.

Ăn xong tô bún anh ta mở cái túi nhỏ cột trước bụng, móc tiền trả rồi ngồi ngó mông ra đường. Dick chờ người đẹp trở về, nhưng không biết giờ nào nên thỉnh thoảng đứng lên, ra nhìn trước cửa tiệm rồi vào ngồi lại chỗ cũ. Dick dự định, nếu người đẹp về với thằng tình địch thì anh ta sẽ bước đến, hiên ngang nắm tay người đẹp dẫn vào nhà, coi như là cách công bố quyền sở hữu đóa hoa biết nói đó.

Có chí thì nên, khoảng mười hai giờ, quả nhiên cô vợ tương lai của chàng Dick trở về với thằng tình địch. Vừa thoáng thấy, cơn ghen lại nổi lên khiến anh chàng đứng chết sững, chưa kịp phản ứng thì cô gái xuống xe, hôn thằng kia đánh “chụt” một cái mới bước vào nhà, còn thằng kia thì rồ xe chạy đi. Chàng Dick lại ngớ ra, đành quay về chỗ hàng cà phê, kéo ghế, gọi một ly cà phê, ngồi suy nghĩ xem mình nên làm gì bây giờ ?

Lúc nầy, các hàng quà rong đang chuẩn bị dọn dẹp ra về, nhưng thấy cậu Việt kiều, cô hàng cà phê cũng nấn ná pha cho khách một ly. Thình lình chàng ta nghe từ cửa sau tiệm hủ tiếu vẳng ra tiếng la lối

Tao bảo mầy có từ thằng đó ra không? Ít bữa nữa mầy lấy chồng rồi. Thằng chồng mầy nó biết, nó cạo đầu mầy

Tía đừng lo tía ơi. Người ta ở bên Mỹ làm sao biết được chuyện của con. Mà con đâu có làm gì mà tía phải la? Bạn bè chút chút mà tía

Tiếng cãi cọ càng lúc càng cao giọng, càng nhanh khiến chàng Dick chịu thua, không nghe kịp, nhưng chừng đó cũng đủ cho anh ta mất tinh thần. Bao nhiêu hứng thú tiêu tan, Dick quyết về dưới tỉnh mét bố mẹ, không thèm lấy vợ nữa.

Tối đó, nằm trong khách sạn, Dick không ngủ được. Phần nhớ người đẹp, phần cảnh tượng lúc trưa khiến cho máu nóng bốc lên đầu nên anh ta lăn qua, trở lại mãi. Cuối cùng thì tình yêu và ghen tương sống chung hòa bình trong quyết định của anh ta. Nghĩa là cứ để đấy nhưng theo dõi, tìm hiểu, nhất là để ngắm lại xem, cô ta có đủ đẹp để mình tha thứ không?

Sáng hôm sau, Dick lại ra hàng cà phê ngồi, nghĩ cách hỏi cô hàng về cô gái, con chủ tiệm hủ tiếu. Cô hàng cà phê, thấy thằng con trai trắng nõn, ngây thơ như em bé, cô thích lắm, mặc dù anh ta là Việt kiều, cô không hi vọng gì, nhưng yêu là việc của quả tim, xin khỏi bình luận. Tuy nhiên cô hàng cũng phải giữ kẻ vì sợ mấy thằng con trai, khách hàng, sẽ mỉa mai vì ghen tức “Thấy Việt kiều như mèo thấy mỡ”. Nhưng anh chàng Việt kiều nầy hỏi chuyện thì mình trả lời, còn có thể hỏi lại mấy câu để tỏ tình quen biết. Đại khái Dick nói là về Việt Nam chơi chứ không nói về cưới vợ. Anh ta bảo rằng thấy con gái chủ tiệm hủ tiếu đẹp nên hỏi thăm cho biết, và hình như cô ta có bồ thì phải? Cô hàng cà phê nói là không biết chắc đó là bồ bịch hay chỉ là bạn bè, dù cô thấy hai người chở nhau đi mỗi ngày.

Khi yêu, người ta dễ tha thứ. Nghe cô hàng nói vậy, dù thấy rõ ràng hai đứa hôn nhau, Dick cũng không thấy trở ngại trong việc hôn nhân của mình. Vả lại Dick đã nhiễm văn hóa Âu Mỹ, chẳng xem trinh tiết là quan trọng, thế nên anh chàng vừa tự an ủi vừa hãnh diện “Cho mầy chở đi, ít bữa nữa, tao cưới nó, đem về Mỹ thì mầy no way!”. Và Dick lại vui vẻ nói chuyện với cô hàng cà phê. Anh ta bảo tuần tới sẽ về Mỹ nhận việc. Cô hàng thất vọng. Tình cảm của cô chỉ mới quen biết chứ chưa đủ thân mật để cho nhau địa chỉ, sau nầy còn thư từ, tặng ảnh nhau khi hai người cách xa nhau nửa vòng trái đất. Thật tâm, cô buồn vì không còn được gặp anh ta nữa chứ cô không hề nghĩ đến chuyện Việt kiều có nhiều tiền, sung sướng. Giá mà anh ta là một người Việt “nội địa” dù thất nghiệp, cô vẫn yêu như thường.

Khi về dưới tỉnh, bố mẹ hỏi, Dick chỉ trả lời có, gì cũng nói có chứ không giải thích. Tưởng con mắc cỡ, hai người không hỏi thêm. Họ cứ theo chương trình mà thực hiện. Ở dưới quê, cưới hỏi, giỗ quãi đều làm tại nhà. Ngã heo, vật bò cũng chẳng tốn bao nhiêu. Ông bà Việt kiều nầy chơi sang, mời bà con hàng xóm, kể cả xã ấp, tập trung một chỗ hẹn, sẽ có xe đến rước lên nhà hàng trên tỉnh dự tiệc cưới, còn dặn xin đừng quà cáp. Mấy khi được đi nhà hàng sang trọng dự tiệc cưới Việt kiều nên mọi người rủ rê, bàn tán coi bộ sôi nổi và sốt ruột lắm.

Đó là chuyện chuẩn bị tiệc cưới ở dưới quê, tức bên nhà trai. Trên Sài Gòn cũng có một bữa tiệc ở nhà hàng trong Chợ Lớn do con gái ông chủ tiệm hủ tiếu tổ chức đãi đằng bạn bè trước khi cô lên xe hoa. Cô ta nói “Thưa các bạn, ngày mai tôi sẽ lên xe hoa, hôm nay hai đứa tôi mời các bạn nhậu một bữa, xong lên lầu nhảy nhót

Các bạn cô tưởng rằng đó là đám cưới của cô với người tình, không ngờ, sau đó mới vỡ lẽ là cô lên xe hoa với người khác. Bạn bè càng ngạc nhiên hơn khi thấy người tình của cô vẫn vui vẻ chứ không buồn bã hay ghen tức gì cả? Rượu ngà ngà, hai người mới thổ lộ âm mưu là cô sẽ làm đám cưới với anh chàng Việt kiều và qua Mỹ sống độ mấy năm, khi đã vô quốc tịch, cô sẽ li dị chồng rồi về Việt Nam cưới anh chàng tình nhân nầy. Đây là mánh thường làm của các cô lấy chồng Việt kiều.

Về phần nhà trai ở dưới quê, theo đúng ước hẹn, khởi hành từ bốn giờ sáng dự định trưa sẽ đến Sài Gòn. Cô dâu chú rễ làm lễ tổ tiên bên nhà gái xong, sẽ lên xe hoa về dưới tỉnh vừa kịp giờ đãi tiệc.

Tiệm hủ tiếu đóng cửa từ hôm qua để treo đèn kết hoa, thiết trí bàn thờ, mời bà con, bạn bè đến dự buổi đưa dâu. Đúng mười một giờ, phái đoàn nhà trai gồm ba chiếc xe lớn và một chiếc xe nhỏ có kết hoa dừng lại trước tiệm hủ tiếu.

Bà con xuống xe, ẹo qua, ẹo lại cho đỡ mỏi lưng sau một chuyến đi dài. Mấy cô bưng quả, mấy cậu phù rể sắp hàng ngay ngắn chờ nhà trai vào xin giờ rước dâu theo đúng lễ nghi. Trong khi đó, nhà gái đã đứng chờ sẵn, vẻ mặt mọi người rất long trọng. Ông chủ tiệm hủ tiếu kêu vọng lên lầu :

Hỏi A Muối sẵn sàng chưa? Nhà trai đã đến rồi đó nghe!

Tiếng mấy cô phù dâu trả lời :

Tụi con kêu hoài mà cửa chị Muối đóng chặt, không nghe trả lời gì cả !

– Má nó đâu? Sáng giờ làm gì mà không kêu nó dậy? Người ta tới rồi kìa!

Tôi đây. Có gì mà quýnh lên? Cứ nói chuyện đi. Nó dậy thay đồ, trang điểm là xong ngay

Rồi nghe tiếng lao xao trên lầu, một lát, cô phụ dâu xuống thì thầm báo cáo:

– Chị Muối không có trong phòng. Tìm khắp nơi cũng không thấy

Chết cha! Vậy chớ nó đi đâu? Tìm về ngay. Coi thử nó có đến nhà bạn bè nào không? Đứa nào xách xe đi tìm nó coi. Lẹ lên!

Thằng Tửng nói chiều hôm qua, bạn của chỉ đến đón đi ăn tiệc chia tay, khi hôm không thấy về

Ông chủ tiệm hủ tiếu, trước đây là lính kiểng, chưa hề đụng độ ngoài chiến trường bao giờ, nay bỗng lưỡng đầu thọ địch. Đối phương đã đến trước cửa mà mình thì không có gì để nghênh chiến! Ông muốn lên lầu để la hét cho hả giận nhưng nhà trai đã bước vào nhà rồi. Ông như Khổng Minh tọa lầu, cười nói vui vẻ mà bụng đánh lô tô. Nhưng Khổng Minh còn hi vọng lừa được đối phương chứ ông thì chắc chết! Ông giận mụ vợ cưng con mà vô tâm, không chịu nhắc nhở, dặn dò, để nó đi từ chiều hôm qua, đến nay vẫn không biết! Trong lúc đó, bà chủ cũng bấn xúc xích lên. Bà nhờ các cô cậu nào có xe gắn máy, tức tốc đến nhà các bạn của cô Muối để “Lôi cổ nó về đây ngay!”. Nửa giờ sau, các đặc phái viên trở về lắc đầu “Không thấy A Muối đâu cả!” Bà cho một cô xuống thì thầm với ông chủ. Ông chủ lắng nghe, cười và gật đầu ra điều chẳng có gì quan trọng. Nhà trai thấy thế mới đứng lên có mấy lời. Đại ý đã chọn được ngày lành, giờ tốt, xin cho chú rể và cô dâu lạy bàn thờ tổ tiên. Ông vui vẻ gọi lên lầu

Má nó đâu. Cho con xuống làm lễ. Đến giờ rồi!

Đó là kế hoãn binh chứ ông biết tỏng là làm gì có A Muối. Thế rồi nhà trai, nhà gái lại tiếp tục vui vẻ chuyện trò. Nhưng chờ mãi chẳng thấy gì! Ông bạn nhà trai co tay xem đồng. Ông bạn hủ tiếu làm vẻ ngạc nhiên:

Ủa. Sao lâu quá vậy cà?

Rồi ông bình thản đi lên lầu làm như tìm hiểu nguyên nhân, và ông lại xuống lầu, coi bộ hơi bối rối một chút. Ông khèo ông bạn sui gia tương lai vào nhà trong, lôi luôn ra sau hẻm, vì sợ mấy đứa người làm biết chuyện. Người ta xúm cả cửa trước xem đám cưới, chỉ có hai mẹ con bà hàng bún bò, cà phê đang lui cui dọn hàng về. Cô hàng cà phê, lúc nãy chạy ra dòm đã thấy anh chàng Việt kiều là chú rể, bèn chạy vào báo cáo với mẹ rằng đó là người khách “gà rù” thường đến mấy hôm trước, nay đi cưới cô A Muối, con gái ông hủ tiếu.

Hai mẹ con đang bàn tán thì hai ông sui tương lai kéo nhau ra ngoài cửa sau xì xầm. Tuy nói nhỏ, nhưng hai mẹ con bà hàng nghe tất cả.

– Chết tôi rồi anh sui ơi! Con A Muối nó đi từ hôm qua đến nay chưa về

Ông sui trai chưng hửng, rồi nổi xùng.

– Thật hay giỡn đó anh sui? Tụi mình nghéo tay nhau từ lâu rồi mà! Anh muốn “xù” tôi sao không nói trước? Báo hại tôi đặt tiệc mời bà con làng nước ngồi chờ ở nhà hàng dưới tỉnh. Bây giờ tụi tôi lên đây, anh nói một câu “bù chốc” !?

Tôi lạy anh mà anh xui, anh thông cảm cho tôi. Tôi đâu ngờ con nhỏ trốn đi! Anh với tôi, bạn bè mấy chục năm rồi, anh biết tôi mà. Tôi đâu lòng dạ nào hại anh!.

Ông sui trai cũng hạ hỏa

– Nói vậy chứ, tôi với anh…Đơn vị mình còn ai đâu. Thôi, chuyện anh xù tôi vụ nầy cũng chẳng sao. Nhưng bây giờ mình tính sao đây? Không lẽ đi cưới vợ cho con mà không có cô dâu thì mất mặt tôi quá! Hay là anh tìm đại cho tôi một con nhỏ nào đó, đóng tạm vai cô dâu, khi về dưới tỉnh ra mắt bà con, làng xóm xong thì trả nó về. Không ai biết.

– Anh tính vậy mà hay. Nhưng gấp quá. Chà! Khó dữ!.

Anh coi mấy đứa trong nhà, có đứa nào mặt mũi sáng sủa một chút, mướn nó, tôi sẽ trả khá tiền.

Hai mẹ con bà hàng bún bò, nãy giờ giả bộ làm việc nhưng dỏng tai nghe hết ráo. Đến khi ông kia nói “trả khá tiền”, bà ta sốt ruột vọt miệng nói:

Ông trả bao nhiêu? Tôi cho con nhỏ nầy làm cô dâu giả được không?

Ông sui trai quay nhìn cô hàng cà phê, gật đầu.

– Được quá đi chớ! Tôi trả hai trăm“.

Hai trăm tiền gì? Được bao nhiêu?.

Ông chủ tiệm hủ tiếu mừng rỡ.

Hai trăm là nửa cây vàng đó. Không ít đâu

Vậy hả. Nhưng tôi giao hẹn trước, xuống đó, ra mắt bà con dự tiệc xong là tôi dẫn con nhỏ về Sài Gòn ngay chứ không có lộn xộn gì cả. Chịu không?

Được mà bà chị. Bà chị đòi gì tôi cũng chịu hết, miễn là có cô dâu về dưới tỉnh là được.

Thế là tất cả cứ rối lên như chạy giặc. Bàn ghế, nồi niêu, son chảo của bà bún bò Huế được lùa hết vào gậm cầu thang tiệm hủ tiếu. Mẹ con bà hàng bún được đẩy gấp lên lầu. Quần áo, phấn son, nữ trang, tròng vào, bôi trét hết cho cô hàng cà phê. Bà hàng bún bò thì diện bộ đồ vía của bà hủ tiếu. Chỉ mười phút sau là các diễn viên đã xong y trang. Tiền trao cháo múc, bà hàng bún đòi ngay hai trăm đô lận lưng cho chắc ăn. Thế là cô dâu giả cũng e lệ, lúng túng bước xuống thang lầu, theo sau là bà bún bò Huế và các cô phụ dâu. Rồi thì cũng lễ gia tiên, cũng diễn văn ngắn gọn của nhà trai, nhà gái, cũng nhẫn cưới đeo tay, đủ mọi thủ tục. Cuối cùng cô hàng cà phê bước lên xe hoa cùng với đoàn hộ tống của nhà gái. Bà chủ tiệm hủ tiếu cũng tháp tùng phái đoàn để khi xong bữa tiệc sẽ thu hồi trang phục, vòng vàng mà bà đã sắm cho con gái là cô Muối.

Khán giả tụ tập trước tiệm hủ tiếu ngạc nhiên khi thấy cô dâu không phải là A Muối mà là cô hàng cà phê. Họ bàn tán rồi phịa chuyện nầy nọ để ra điều ta đây biết hết “từ lâu rồi”! Nào là cô Muối bị ép duyên, đòi tự tử nên phải thay người khác làm cô dâu, nào là cô hàng cà phê dụ dỗ được anh chàng Việt kiều, nhưng nhà nghèo quá mới thuê tiệm hủ tiếu làm nhà gái.

Khi xuống dưới tỉnh, quan khách, bà con đều trầm trồ cô dâu đẹp quá. Mà cô đẹp thiệt! Khi là cô hàng cà phê, cô đẹp một, giờ đây, đóng vai cô dâu, cô đẹp mười. Giá như tỉnh tổ chức một cuộc thi sắc đẹp, chắc chắn cả tỉnh sẽ bầu cô là hoa hậu. Hai con mắt và miệng cười của cô, đẹp đến độ anh chàng Dick ngắm mà chóng mặt, không nghĩ rằng đó là cô hàng cà phê. Trong bữa tiệc, theo đúng tập tục của người văn minh tiến bộ, cô cậu đến từng bàn cám ơn quan khách dự tiệc, uống chút rượu bà con ép mời và ôm nhau hôn trước mặt mọi người. Rồi cũng vỗ tay, gõ muỗng lên ly, chén leng keng, tiếng cười nói, la hét của mấy tay say rượu… đủ thứ.

Dick đã hoàn toàn quên cô Muối rồi. So với cô hàng cà phê, cô Muối thua xa. Sắc đẹp của cô hàng cà phê hớp hồn chàng Dick còn mạnh hơn cô Muối rất nhiều. Nhưng giây phút thần tiên cũng qua mau. Tối đó, sau khi tiệc tan, ai về nhà nấy thì bà hàng bún bò bảo cô con gái cởi trả nữ trang, áo quần đẹp, (nhất quyết) ra ngủ phòng ngủ ở bến xe để sáng hôm sau về Sài Gòn sớm. Cô hàng cà phê nhìn chàng Dick rơm rớm nước mắt.

Ngay lúc đó lại xảy ra chuyện rắc rối mà không ai có thể ngờ được. Dick không cho cô hàng cà phê về lại Sài Gòn. Cậu lớn tiếng với cha mẹ cậu, đòi cưới thật cô hàng cà phê chứ không phải cưới kiểu giỡn chơi như vậy. Cha mẹ chàng ta lại phải điều đình với bà hàng bún bò Huế, xin cưới thật cô con gái của bà ta. Mấy người buôn bán bao giờ cũng linh mẫn chuyện đầu cơ. Bà ta lạnh lùng lắc đầu, vì bà biết con cá đã cắn câu rồi thì bà cứ thế mà kéo con mồi lên, chiên, kho là quyền của bà. Cha mẹ chàng Dick thấy cô hàng cà phê đã đẹp còn hiền lành, dễ thương nên lại càng quyết tâm cưới cô ta cho con mình. Sau khi được năn nỉ, bà bún bò Huế phán mấy câu.

Ông bà nói vậy chẳng khác gì bắt tôi bán con gái tôi cho ông bà. Mà vợ chồng tôi chỉ có nó là đứa con duy nhất, tôi chỉ muốn nó lấy chồng gần chúng tôi để sau nầy, về già còn nhờ vả được. Ngay hiện tại, nó cũng phụ giúp tôi trong việc buôn bán sanh nhai. Nay ông bà đòi bắt nó về Mỹ, tôi mất con mà chẳng còn ai để nương tựa lúc tuổi già. Hơn nữa, nếu tôi gả con gái tôi cho ông bà thì chẳng khác gì con tôi giành chồng của cô Muối. Thử hỏi tôi có yên ổn mà buôn bán ở đó không? Rồi tôi phải làm sao đây?

Chỉ mấy lời thôi mà bà hàng đã nêu vấn đề một cách minh bạch. Câu đầu bà gợi ý cho đối phương thấy “chủ đề” ở đây là tiền, mấy câu sau bà quảng cáo món hàng của bà và bà bắt chẹt.

Cha mẹ chàng Dick hiểu ngay điều đó nên đưa ra một cái giá mà họ nghĩ có thể thuyết phục đối phương. Tuy nhiên họ cũng biết văn hoa một chút. Đại ý là họ hiểu tình cảnh bà hàng bún bò, nhưng xin bà yên tâm, khi cô con gái qua Mỹ, nó sẽ gửi tiền về nuôi bà, chồng nó là kỹ sư, tiền bạc dư dã, hiện tại, họ sẽ gửi bà một số tiền để bà tìm chỗ khác, hoặc có thể sang một sạp hàng trong chợ mà buôn bán. Nói trắng ra, họ chồng một số tiền lớn để mua cô gái cho con trai họ.

Bà hàng bún không ngờ con gái mình lấy Việt kiều một cách ngon lành, khỏi tốn công, tốn thì giờ mà mình lại ẳm được mấy nghìn đô. Thế là nhà trai lại điều đình với bà sui hụt, mua lại tất cả nữ trang, áo quần mà họ đã sắm cho cô Muối.

Tối đó, Dick và cô hàng cà phê ngủ chung một phòng (riêng).

Kể câu chuyện chồng tôi lấy vợ trên đây để quí vị thấy, rõ ràng vợ chồng đến với nhau là do “tiền định!”. Có ai nghĩ rằng cô Muối lại mất chồng sau bao nhiêu công sức, cố mồi chài cho được anh chàng Dick, để rồi “công trình kể biết mấy mươi” trở thành công cốc. Nhưng nguyên nhân vì đâu? Tại sao cô lại không về làm cô dâu để thực hiện chương trình đánh lừa anh chàng Dick ngơ ngáo kia?

Số là tối đó, sau khi nhậu nhẹt say sưa, nhảy nhót tưng bừng cho đến gần sáng, cô Muối cùng tình nhân thuê khách sạn ngủ, dự định sáng mai về cũng còn kịp chán. Muốn cho đêm ân ái thêm nồng nàn, họ phi một đợt xì ke (ma túy), sau đó họ lăn ra ngủ. Đến gần chiều cả hai mới giật mình tỉnh dậy. Cô Muối hối hả lên xe, chạy về.

Xe hoa đã lên đường được hơn nửa giờ rồi.

Phạm thành Châu

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở DUYÊN TIỀN ĐỊNH_Phạm Thành Châu

THƯ TRI ÂN CỦA TỔNG HỘI CSQG VỀ CHƯƠNG TRÌNH TRỢ GIÚP THƯƠNG BINH & QUẢ PHỤ CSQG-VNCH

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở THƯ TRI ÂN CỦA TỔNG HỘI CSQG VỀ CHƯƠNG TRÌNH TRỢ GIÚP THƯƠNG BINH & QUẢ PHỤ CSQG-VNCH

TẠ ƠN NƯỚC MỸ_Phiến Nguyễn

This image has an empty alt attribute; its file name is thank-usa.jpg

Tạ Ơn Nước Mỹ

Tôi đến đây lúc tuổi đời đúng ngọ

Khi bạo quyền trấn lột hết sức hơi

Ngót 10 năm trong ngục tù lao cải

Rồi đọa đày qua thuỷ lợi xung công

*

30 năm thảnh thơi nơi xứ lạ

Quên thời gian quên cả cuộc truân chuyên

Nguồn vui sống mi mê theo ngày tháng 

Đoạn đường trần mong sao được dài thêm

*

Cám ơn ai ngày Tạ Ơn nước Mỹ

Vòng tay nào cứu vớt k khốn cùng

Thân ngã ngưạ được vào vùng đất hứa

Niềm vui khắp lối ngập trời gấm nhung

Phiến Nguyễn

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở TẠ ƠN NƯỚC MỸ_Phiến Nguyễn

TẢN MẠN MÙA TẠ ƠN_Thơ: Tống Phước Kiên

This image has an empty alt attribute; its file name is happythanksgiving.jpg

TẢN MẠN MÙA TẠ ƠN

 Tạ ơn Chúa Cả trên trời

Cho con thân phận làm người trần gian

Đỡ nâng con lúc gian nan

Qua cơn nguy biến đầu non cuối gành

Tạ ơn công đức sinh thành

Mẹ cha chăm sóc dỗ dành yêu thương

Dẫn con tập tễnh trên đường

Lo cho con trẻ tới trường thi đua

Học hành rồi lại vui đùa

Thầy cô giảng dạy sớm trưa sá gì

Ơn thầy muôn thuở khắc ghi

Kiến thức học được khác chi khuôn vàng

Tình nhà nợ nước vai mang

Sống sao cho xứng đôi đàng chớ phai

Làm trai cho đáng nên trai

Quê hương chinh chiến kê vai đáp đền

Việt Nam một thuở buồn tênh

Anh em một mẹ hai bên hận thù

Hòa bình sao lại ngục tù ?

Nên tình huynh đệ thiên thu chẳng gần

Đành tìm viễn xứ dung thân

Xin vào Mỹ quốc hưởng phần tự do

Tạ ơn đất nước Cờ Hoa

Cho người tị nạn hòa chung một nhà

Tình người đây đó mặn mà

Sẵn sàng giúp đỡ can qua ngặt nghèo

Tới đây mới hết gieo neo

Cuộc đời êm ắm hòa theo tiếng cười.

Tống Phước Kiên                                

Mùa Tạ Ơn 2022

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở TẢN MẠN MÙA TẠ ƠN_Thơ: Tống Phước Kiên

Ký Ức Không Bao Giờ Quên – LHN

Đây là K2 Phạm Văn Tuyền , nguyên Giảng Sư Học Viện cho tới ngày sập tiệm .

unnamed (1)

Ngày 30/04/1975 , Phạm Văn Tuyền và Lê Hữu Nghĩa chạy bộ từ Học Viện về Saigon sau khi có lịnh đầu hàng . Hai thằng đi tới cầu xa lộ thì bị đóng đường nên vòng trở lại đi theo ngả chợ Thủ Đức định qua cầu Bình Triệu về Saigon . Tới ngả tư Bình Triệu , trên cầu Bình Triệu có một xe tăng VNCH đang bốc cháy đỏ rực (sắt mà cháy như gỗ luôn) mà cứ vài phút là phát nổ cái đùng làm miểng lửa văng lên trời . Hai thằng mới tính qua cầu Bình Lợi nhưng đứng ở chân cầu hồi lâu mà hổng dám qua . Vì cầu đã bị sập một nhịp nhưng còn dính một miếng nhỏ ở một bên mép cầu , thiên hạ phải chen nhau như đi xiếc để qua . Hai thằng bàn nhau , trở lại cầu Bình Triệu , chờ cho có tiếng nổ và miểng lửa rớt xuống xong là cắm đầu chạy . Chỉ có hai thằng tui dám chạy ẩu qua cầu thôi . Về tới ngả tư Hiền Vương + Trương Minh Giảng thì hai đứa chia tay vì nhà Tuyền ở bên kia cầu Trương Minh Giảng . Tui về tới nhà ở Bình Đông lúc 7 giờ chiều . Cây cầu Chữ U bị sập một quảng do kẹt cầu vì thiên hạ vác gạo từ kho bến Bình Đông qua bến Lê Quang Liêm , Quận 6 .

Sau đó tui vô tù tháng 6/1975 . Còn Tuyền bữa đó hổng về nhà mà trốn luôn , tới một năm sau mới bị bắt ở Rừng Lá .

Mấy năm trước Phạm Văn Tuyền còn làm Thầy Sáu ở Kansas City , bây giờ đã 80 tuổi chắc nghỉ rồi .

LHN

unnamed (4)

Trong hình trên đây , Phạm Văn Tuyền mặc đồ Cảnh Sát Dã Chiến , mang kiếng gọng đen , đứng ở bìa phải .

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Ký Ức Không Bao Giờ Quên – LHN

Phân Ưu NT Tôn Thất Trác

Cám ơn bạn Huỳnh Vĩnh Hưng đã thực hiện Phân Ưu nầy cho một số anh em.

pu-ongtonthattrac1-4chuhung

Đăng tải tại Tin Tuc Nội Bộ | Chức năng bình luận bị tắt ở Phân Ưu NT Tôn Thất Trác