Lái xe Lô Ca Chưn_LHN (Nghĩa LĐ)

Lái xe Lô Ca Chưn

Hồi ký của LHN (Nghĩa LĐ)

Các bạn ơi ,

Xin được khoe , đây là hình ảnh minh họa cho Lê-hữu-Nghĩa lúc mới ra tù cải tạo : lái xe lô ca chưn . Cứ coi hình là các bạn có thể biết tui phải khổ như thế nào . Phải kềm lắm mới hổng cúi xuống mà hun ẩu vô cái bản mặt yêu nữ đang ngước lên khiêu khích . Mà nếu hun bậy một cái thì còn khổ đời hơn nữa . Bởi vậy tui khổ lắm ! Rồi có khi tới chỗ cứ kéo thắng hoài mà thắng hổng chịu ăn vì kéo lộn cái cần thắng .

Các bạn biết hôn , trong thời gian “quản chế” ba năm ở địa phương thì VC cấm tù cải tạo mới về hổng được làm một số nghề như hớt tóc , bán vé số , chạy xích lô , bán tiệm nước…VC giải thích vì đó là những nghề có thể tiếp xúc thường xuyên với người dân để móc nối hoạt động . Mèn ơi ! Cấm kiểu đó khác gì triệt đường sinh sống của người ta vì có nghề nào mà hổng tiếp xúc với dân . Bởi vậy tui chạy xích lô cũng là chạy “lậu” , chạy lén mà thôi . Mà tui cũng đâu có tiền để sắm một chiếc xích lô . Tui phải mướn chiếc xích lô của một người trong xóm . Chủ xe là một thanh niên trẻ , cậu ta chạy buổi sáng còn tui chạy buổi chiều . Chiếc xích lô dòm tưởng cũng hể ngồi lên rồi là đạp như xe đạp nhưng hổng phải vậy . Với chiếc xe đạp , mình muốn đạp thì đạp , muốn nghỉ chưn thì nghỉ chưn . Còn với chiếc xích lô thì khác , hai cái bàn đạp và bánh xe sau kết dính “chết” với nhau luôn . Hể đạp thì bánh chạy và hể bánh chạy thì bàn đạp cũng quây theo chớ hổng nghỉ chưn được . Bởi vì cái đùm bánh sau chiếc xích lô hổng có cái líp như xe đạp . Trong cái líp xe đạp có một vòng răng và hai con “chó” bằng thép . Hai con chó nầy lúc nào cũng ngóc đầu lên vì có cọng lò xo dưới bụng đẩy lên . Khi đạp tới thì hai con chó gài đầu vô bánh răng mà lôi bánh xe chạy theo . Còn khi nghỉ chưn , hoặc đạp lui chơi , thì vòng răng sẽ trợt qua đầu hai con chó gây nên tiếng kêu lách cách mà không lôi hai bàn đạp phải quây theo . Hai con chó trong cái líp xe đạp xài lâu ngày thường bị tà đầu hoặc lò xo bị yếu đi . Lúc đó mà đạp tới thì hai con chó mệt quá hổng chịu ngóc đầu nên đạp hụt giò , còn kêu là “trật con chó” . Chắc ai trong các bạn cũng từng trải qua kinh nghiệm bị “trật con chó” rồi phải hôn ? Con gái thì u mê còn con trai thì dai ế .

Trở lại chuyện đạp xích lô , tui xin kế vài mẫu chuyện “buồn vui nghề nghiệp” cho các bạn nghe nha .

1 – Lên dốc cầu

Khi tới mấy chỗ dốc cầu người khách thường biểu ngừng xe để họ đi bộ , lên tới đỉnh cầu rồi mới leo lên xe đi tiếp . Có lần vừa tới dốc cầu chợ Lớn Mới (cầu Phạm Đình Hổ) thì trời phát mưa . Tui phải ngừng xe để kéo bạt che cho khách khỏi ướt . Còn khách là hai mẹ con bà xẩm vì trời mưa nên không thể xuống xe đi bộ được . Vậy là tui phải đội mưa mà đẩy xe lên dốc . Vừa đẩy tui vừa nghe hai mẹ con xí xô xí xào với nhau cái gì hổng biết . Khi tới nhà ở đường Phạm Văn Chí thì đứa con gái trả tiền xe và còn đưa thêm tiền tip . Hai bên đều nói lời cám ơn nhau . Người Tàu tốt bụng ha !

Lần khác tui chở một bà người Việt qua cầu ở kinh Bãi Xậy . Bà nầy hổng thèm xuống xe đi bộ qua cầu , mà tui cũng hổng tiện biểu bả xuống nên cứ lẳng lặng đẩy xe lên dốc . Có một ông đi xe đạp ngang qua thấy vậy lên tiếng :

– Đẩy bả xuống sông luôn đi .

Mấy người đi đường cười khúc khích . Tui chắc là bà khách đó cũng phải thấy quê độ và lần tới nếu có đi xích lô qua cầu thì bả sẽ nhớ mà xuống đi bô .

2 – Gặp bợm

Có lần trên đường về nhà để nghỉ , tui định bụng là nếu khách nào tiện đường thì mới rước , còn không tiện đường thì thôi , về nghỉ . Tui đang chạy tới khu cư xá sinh viên Minh Mạng thì đột nhiên có người nhảy ra chận xe , lấy gậy đập lốp cốp vô xe và chửi :

– ĐM ! Mầy định chạy luôn không rước tao ?

Tui bị bất ngờ hổng biết chuyện gì xảy ra . Nhìn trong lề đường có vài người đứng lố nhố coi . Họ thấy tui nhìn ngơ ngác nên nói :

– Nảy giở ổng đón mà hổng ai chịu chở nên ông chận xe chú đó .

Tui hỏi ông khách :

– Anh muốn đi đâu ?

– Về đường Trương Minh Giảng .

– Tui đang trên đường về nhà . Khu đó ngược đường rồi .

Hắn sừng sộ lên , lấy gậy gõ vô càng xe lốp cốp , chỉ vô mặt tui chửi :

– ĐM ! Mầy dám hổng chở hả . Tao là thương binh đây biết hôn . Mầy không chở tao thì mầy cũng không đi khỏi đây được .

Hắn cũng chỉ trạc chừng hơn ba mươi tuổi như tui , chống gậy đi cà nhắc – hổng biết là thương binh thiệt hay giả – mà thái độ ngang tàng du côn quá xá cỡ . Tui nghĩ thôi thì ráng thêm một cuốc cũng có thêm tiền nên chịu thua hắn , biểu hắn lên xe . Khi ra tới khu đường Trương Minh Giảng hắn chỉ tui chạy lòng vòng qua mấy đường khác rồi biểu ngừng gần một trụ sở công an . Hắn nói :

– Mầy chờ đây ! Tao vô thăm bạn là Trưởng Công An chút xíu rồi đi tiếp .

Tui ngồi chờ thấy hắn cà thọt đi vô đường hẻm chớ hổng vô chỗ công an . Tui nghĩ chắc là gặp bợm muốn quịt tiến xe đây . Tui chần chờ thêm khoảng 10 phút hổng thấy hắn trở ra nên yên chí mình gặp bợm thiệt rồi nên đạp xe đi về .

3 – Gặp người đẹp

Lần đó vừa ra khỏi nhà thì có một cô gái đứng bên lề đường ngoắc xe . Tui hỏi :

– Cô muốn đi đâu ?

– Dạ , qua bên đường Lương Văn Cang rồi chờ em vô nhà có chuyện một chút , xong trở ra đi tiếp được hôn anh ?

Tui nhớ tới thằng bợm quịt tiền , rồi nhìn người đẹp trong chiếc váy ngắn hở ngực , xẻ đùi liền quyết định :

– Được chớ ! Mời cô lên xe .

Cô gái rất đẹp , còn trẻ , chừng 20 tuổi , trang điểm và ăn mặc sang trọng nên dù có bị xí gạt nữa thì tui cũng chịu vì hai tiếng “anh , em” nghe sao muốn chết người . Cái tật dê khó bỏ . Khi cổ lên xe thì mùi nước hoa phảng phất càng làm tui ngây ngất thêm . Tui chợt nhớ tới câu nói đùa của một người cháu rễ kêu tui bằng cậu vợ . Đó là Đại Úy Hải Quân Trần Văn Mười mà ở nhà kêu là ông Già Cọp vì rất nghiêm khắc và dữ như cọp đối với hai thằng con trai nhỏ . Ông Già Cọp nói :

– Cậu đạp xích lô như vậy có cực thì cũng có lời mà .

– Lời cái gì ?

– Thì người đẹp ngồi thấp phía trước , cậu ngồi sau trên cao vừa nhìn được , vừa hít mùi thơm được .

Đúng là bữa đó tui vừa nhìn vừa hít mùi thơm . Nhưng người đẹp bữa đó hổng có gạt tiền tui . Mà khi ngồi trên xe cổ còn nói chuyện rất vui , hoạt bát . Cổ nói cổ là em của một cô diễn viên khá nổi tiếng thời đó . Và cổ cũng đang tập làm diển viên . Nhưng bây giờ tui cũng quên cổ tên gì và người chị diễn viên tên gì . Sau khi qua bên đường Lương Văn Cang rồi trở ra Sài Gòn về nhà cổ ở bên Quận 4 . Khi xuống xe cổ hỏi tui :

– Anh tính bao nhiêu tiền vậy ?

Trước người đẹp tui bèn hào phóng :

– Cô đưa bao nhiêu cũng được .

Vậy là người đẹp trả tui 90$ . Hai bên cám ơn nhau rồi cổ vô nhà , tui quay xe .

Mèn ơi ! Cũng tại cái tật dê . Nếu tính theo quảng đường dài và thời gian chờ đợi thì giá cũng phải cỡ 150$ . Bây giờ chỉ được có 90$ . Thôi thì dê làm sư phụ chịu . Mai mốt mà gặp nữa thì cũng vậy nữa thôi .

LHN (FB Nghia Le)

Bài này đã được đăng trong Tin Tuc Nội Bộ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s