BỐN MƯƠI LĂM NĂM NGÀY QUỐC HẬN

BỐN MƯƠI LĂM NĂM NGÀY QUỐC HẬN

thumbnail[7]

Đêm ba mươi, đêm dài như bất tận
Bốn mươi lăm năm Quốc Hận vẫn còn
Khắc vào tim ghi mãi tấc lòng son
Niềm uất hận chảy tròn trong huyết quản.

Ngày ba mươi quá hơn mười giờ sáng
Nghe ra dô loan báo nỗi kinh hoàng
Dương Văn Minh tuyên bố nhận đầu hàng
Tim câm phẩn, dạ bàng hoàng chua xót.

Nay nhớ lại những chuỗi ngày cận chót
Ý ngẫn ngơ tim thót mãi từng cơn
Bởi vì đâu nước mất tủi oán hờn
Vào tay lũ, bọn vong nô cộng sản

Gây nỗi khổ, đất trời đang than oán
Dân miền Nam phải ly tán muôn phương
Chúng bắt dân,  từ đầu ngõ, cuối đường
Vùng kinh tế mới, tha hương cầu thực.

Đánh tư sản khiến dân Nam cùng cực
Con lìa cha, vợ lại phải xa chồng
Quân cán chính phải gánh gồng xiềng xích
Tù “cải tạo” ngày về trong mù mịch.

Kẻ vượt biên thân chôn, nay mất tích
Người còn đây phải vào chốn lao tù
Tuổi thanh niên nhìn phía trước âm u
Người có tuổi, cửa tù đang mời đón.

Chúng vơ vét không còn chi một món
Chúng tham tàn chẳng khác bọn gian phi
Nên tóm thâu bất cứ mọi thứ gì
Cho thoả dạ, lòng tham mang về Bắc.

Bốn mươi lăm  năm ngờ như khoảnh khắc
Lũ bạo tàn sẽ đền tôị trước sau
Hãy đứng lên hỡi tất  cả đồng bào
Lật cộng sản ta mưu toan cứu quốc.

PHƯƠNG  TRÚC:  NHA

Bài này đã được đăng trong Tin Tuc Nội Bộ. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.